Bàn về sự cúi lạy

Bàn về sự cúi lạy

VietTuSaiGon

RFA

Gặp một đám tang qua đường, bạn dừng bước, ngả nón và cúi đầu trong im lặng để cầu nguyện cho linh hồn của người đã khuất được bình an, ấm áp. Việc cúi đầu được xem như một lần cúi lạy trước một đồng loại có thể là thân quen mà cũng có thể là không thân quen vừa từ giã cõi đời, đi về một phương trời vô định nào đó giữa vũ trụ mênh mông này. Sự cúi lạy trong tâm niệm này mang hàm ý lưu luyến và cung kính trước một sự ra đi…

Trước một vị cao niên hay một vị lãnh đạo tinh thần, người đã khai sáng cho bạn giữa cõi đời u minh và tăm tối, giữa những dằng co cơm áo gạo tiền, hình ảnh của những vị này giúp bạn nhận chân được sự vô thường của cuộc sống cũng như giá trị của tính điềm đạm trong địa hạt tinh thần, bạn có thể cúi lạy bằng tất cả cảm xúc và lòng ngưỡng mộ.

Trước một số phận éo le, cay đắng cần đến sự chia sẻ của bạn nhưng bạn đành bất lực bởi khả năng có hạn của mình, bạn có thể cúi lạy như một lời tạ lỗi và cũng là một sự chia sẻ, một chút ân cần, thương yêu mà chẳng còn cách nào giải bày, bạn cúi lạy.

Trước một nấm mộ hoang của đồng loại, bạn cám cảnh, lòng lân mẫn của bạn thôi thúc bạn thắp một nén tâm nhang và cúi lạy như một sự biết ơn giữa vô thường, giữa vòng quay sinh thành bại diệt, đồng loại vô danh đã giúp bạn thắp ngọn lửa bi tâm.

Bạn cúi lạy trước di ảnh của ông bà, cha mẹ, anh em bằng hữu, sự cúi lạy của mang mang thông điệp như một lời nhắn nhủ ân cần đến các vong linh rằng họ luôn sống trong tim bạn và sự ra đi của họ không làm bạn nguôi nhớ… Sự cúi lạy của bạn thay cho lời cầu chúc người trong di ảnh được vãng sanh cực lạc.

Bạn cúi lạy trước vẻ đẹp huyền nhiệm của tạo hóa vì khoảnh khắc bất chợt bạn đã hòa mình vào thiên nhiên và nhận chân được giá trị đích thực của đời sống cát bụi, nhận chân được sự bí nhiệm của đấng tạo hóa và nhận ra sự nhỏ nhoi, phiêu diêu của một hữu thể nói cười như bạn. Sự cúi lạy của bạn mang dấu ấn của lòng biết ơn và ngưỡng mộ một điều gì đó không thuộc về lý trí phán xét…

Tất cả sự cúi lạy của lòng kính ngưỡng, tri ân, chia sẻ, tính lân mẫn, tri đức và nhân tính đều mang lại sự thay đổi thế giới, ít nhất là thay đổi thế giới quan trong cái nhìn của bạn, giúp cho bạn biết khiêm cung và tôn trọng những giá trị tiền nhân, thế giới. Nhưng, cũng có nhiều sự cúi lạy khiến cho thế giới này trở nên  chật chội và ngột ngạt, khiến cho người cúi lạy cũng như kẻ nhận lạy trở nên nhỏ bé, ti tiện, vô nhân tính.

Hành vi cúi lạy của một anh thanh niên Việt Nam với nước mắt giàn giụa bên cạnh cô bạn gái giữa một tiệm bán điện thoại di động tại Singapore vì tiệm này không chịu giải quyết cho anh ta trả lại điện thoại Iphone 6 sau những nhầm lẫn về thủ tục của anh ta đã khiến cộng đồng mạng bức xúc, khiến cho bất kì người Việt Nam nào đều cảm thấy mình bị xúc phạm bởi hình ảnh người Việt Nam, cộng đồng Việt Nam đã bị bôi bẩn, bị hạ nhục.

Vì sao một thanh niên Việt Nam không đến nỗi nghèo khổ, thiếu ăn, cũng không mang bất kì dị tật nào trên thân thể lại có hành xử kì cục và bệnh hoạn như thế trước đồng loại không cùng ngôn ngữ? Câu trả lời, có lẽ không phải riêng gì anh thanh niên này, chắc chắn là thế, bởi thói quen, tập khí nhược tiểu của một dân tộc đã bị kiềm chế trong bầu không khí ngột ngạt mấy mươi năm nay, trong đó các vấn đề văn hóa, giáo dục, kinh tế và chính trị đã tác động đến từng hành vi của người dân.

Xét về kinh tế, với nền kinh tế theo cơ chế tập thể một thời gian dài, con người đói khổ, chầu chực miếng ăn như súc vật, sau đó chuyển đổi thành kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, một lần nữa manh nha và bùng nổ sự trí trá, hèn hạ, chịu nhục, chịu đấm ăn xôi của đa phần nhân dân lép vế, không có quyền lực bởi mọi thứ quyền lực cũng như đầu mối lợi lộc đã bị thâu tóm vào một nhóm nhỏ.

Về văn hóa, suốt mấy mươi năm sống trong văn hóa nói láo, chỉ điểm, đấu tố và khủng bố tinh thần đối với bất kì người dân nào dám nói lên sự thật, dám bày tỏ chính kiến đã khiến cho dũng khí của người Việt bị tiêu tan rất nhiều, khí chất của người Việt bị thay đổi theo chiều hướng nhút nhát, sợ hãi từng ngày từng giờ… dân khí Việt Nam càng lúc càng trở nên lụn bại và suy đồi.

Về giáo dục, nền giáo dục theo định hướng xã hội chủ nghĩa trong một cơ chế hoàn toàn thị trường, việc mua bán chữ, mua bán bằng giả, mua bán chức vị trong ngành giáo dục, đút lót, hối lộ để được đi dạy và hối lộ bằng sex cho các quan ngành giáo dục diễn ra nhan nhản, con người được nuôi dạy, đào luyện trong một sinh quyển tham lam, đánh mất lòng tự trọng và sa đọa. Với nền giáo dục như vậy, liệu con người có còn nhân cách hay không chứ đừng nói đến dũng khí với dân khí!

Và, trên hết là về chính trị, với nền chính trị độc đảng, độc tài, luôn hướng con người đến cái nhìn một chiều, nhìn thẳng vào miếng ăn và bất cứ sự suy tư nào cũng đều bị kiểm duyệt và hỏi tội. Sự sợ hãi, hèn nhát của người dân là mục tiêu của nhà cầm quyền, đương nhiên con người trở nên hèn mạt, rẻ rúng và họ cũng chẳng biết làm gì khác ngoài sự quì lụy nếu chưa kịp suy tư về bản thân, xã hội.

Hiện tượng người thanh niên Việt Nam quì lụy trên đất khách để xin xỏ chủ cửa hàng mà không nhất quyết báo cảnh sát ngay từ đầu cho thấy anh ta không tin tưởng vào công lý bằng sự quì lụy của mình. Bởi tin vào hiệu quả của sự quì lụy, van xin nên anh ta đã chọn cách này để thương lượng với cửa hàng điện thoại thay vì báo cảnh sát để sự việc được đưa ra ánh sáng pháp luật.

Điều này chỉ nói lên rằng anh ta đã sống trong một xã hội mà ở đó sự quì lụy, van xin có sức nặng hơn công lý, ở đó, công lý không giúp đỡ gì được cho người bị lừa/hại, hơn nữa kẻ lừa đảo là kẻ có tiền hơn anh ta, cũng đồng nghĩa với việc kẻ đó có dây mơ rễ má đến kẻ nắm quyền. Chính vì đụng đến kẻ có quyền lực sẽ mang lại thua thiệt, anh ta đã chọn cách tủi hổ nhất, đau khổ và nhục nhã nhất để lấy lại công bằng bản thân.

Đương nhiên, không ai nễ hành vi này, kể cả những người bạn Singapore đang bức xúc yêu cầu cửa hàng Air Mobile phải đóng cửa, thậm chí có một chút thương xót và hổ ngươi cho kiếp làm người. Nhưng điều đó không có nghĩa là người ta chê anh ta đốn hèn hay tệ mạt. Bởi lẽ, người đủ sâu sắc sẽ đặt vấn đề nhân cách của cá thể trong mối tương quan tập thể mà người đó đã sống chứ không vội vã chê người ta nếu chưa hiểu rõ bối cảnh lịch sử, chính trị, văn hóa, giáo dục mà con người đó phải thụ nhận hằng ngày.

Sự quì lạy của anh chàng thanh niên Việt Nam giữa cửa hàng điện thoại ở Singapore một lần nữa phản ánh với thế giới tiến bộ một thông điệp rõ ràng: Người Việt Nam, tuổi trẻ Việt Nam đã thật sự tuột dốc trên tiến trình trưởng thành của nhân loại. Và vì đâu người Việt trở nên hèn yếu? Câu trả lời cũng như biện pháp chữa trị “nhân cách Việt” không còn thuộc về dân tộc Việt Nam nữa mà đã đến lúc nó thuộc về lương tri nhân loại!

Chén thuốc đắng

Chén thuốc đắng

Nguoi-viet.com

Tạp ghi Huy Phương

Thói đời ai cũng thích khen để thỏa mãn lòng tự ái, không ai thích chê, mặc dù ông Tuân Tử đã nói, “Người ta chê ta mà chê phải là thầy của ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta…”

Nhưng một khi mình đã không thích lời chê thì lý trí lu mờ, đâu còn cho đó là lời chê phải nữa, người tự mãn cho cái gì của mình cũng nhất, cũng phải, ai đó đừng có đụng vào, không khéo người chê mình chỉ vì lòng ganh tị, có khi là thù nghịch.

Mới đây thôi vào, vào ngày 20 Tháng Mười, đài VOA loan tin trang mạng “The Guide to Sleeping in Airports” đã xếp hạng hai phi trường quốc tế lớn nhất của Việt Nam là Tân Sơn Nhất và Nội Bài là hai phi trường tệ nhất Châu Á trong bảng khảo sát 2014, Nội Bài ở Hà Nội xếp thứ 5 và phi trường Tân Sơn Nhất ở Sai Gòn cũ giữ hạng 8 vì các điều kiện cơ sở hạ tầng và phục vụ yếu kém.

Cuộc khảo sát được thực hiện qua ý kiến bầu chọn của những người du khách, dựa vào các yếu tố chính như vệ sinh tại phi trường, thái độ phục vụ của nhân viên hàng không, và điều kiện về cơ sở vật chất tại phi trường. Hai phi trường này quá chật hẹp với số lượng du khách, bẩn thỉu, ồn ào, thiếu máy điều hòa không khí, hành lý ra dây chuyền chậm, bị thất lạc và hay bị mất cắp, nhân viên phi trường hống hách, thiếu thiện cảm.

Lập tức các viên chức của hàng không Việt Nam giẫy nẩy lên, bác bỏ, cho rằng đây là một cuộc đánh giá không phải của một cơ quan chuyên môn, thiếu khách quan, không đúng với thực tế. Đúng là đứa nào chê ta chắc chắn là chê sai và đúng là kẻ thù của ta.

Viên chức, cán bộ hàng không Việt Nam mỗi năm bỏ ra bao nhiêu tiền để xuất ngoại nghiên cứu học hỏi lối tổ chức làm ăn của nước khác, nhưng chẳng đem lại ích lợi gì cho đất nước.

Một “kẻ thù” khác là ông Joel Brinkley, cựu phóng viên New York Times, người từng đoạt giải Pulitzer, sau một chuyến đi Việt Nam 10 ngày, ông đã nhận xét rằng người Việt thích ăn sóc, chim chóc và chuột bọ. “Nói chung bạn không thấy bất kỳ loại động vật nào, cả hoang dã lẫn thú nuôi. Chúng biến đi đâu hết cả? Bạn có thể sẽ ngạc nhiên khi biết, chúng bị ăn thịt cả rồi.”

Lập tức ông bị các cây bút Việt Nam chỉ trích Brinkley là “hồ đồ, trịch thượng và phân biệt chủng tộc.” Người ta đòi đuổi việc Brinkley, đòi ông phải xin lỗi công khai. Những phản ứng giận dữ đã khiến công ty xuất bản Tribune Media Services phải ra thông cáo thừa nhận rằng bài viết của ông Joel Brinkley không đạt yêu cầu về báo chí.

Một cuộc đánh giá khác chắc chắn là thiếu khách quan, là tạp chí Economist đánh giá chỉ số dân chủ năm 2012, xếp hạng Việt Nam đứng thứ 144 trên tổng số 167 quốc gia được xếp hạng. Theo danh sách của tạp chí này, Việt Nam nằm trong nhóm chính phủ độc tài thiếu dân chủ. Lập tức, bà Nguyễn Thị Doan, phó chủ tịch nước, tuyên bố, “Dân chủ của Việt Nam ‘cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản!’” Cái đứa xếp hạng Việt Nam vào hạng dân chủ tồi tệ hẳn là đứa ngu dốt, không bằng chính trị gia Nguyễn Thị Doan, cũng là chủ tịch danh dự Hội Nữ Trí Thức Việt Nam, người có cái “lưỡi gỗ” và phải đại trí thức mới có sự so sánh lẫy lừng như thế. Bà này còn nói thêm, “Người dân chưa hiểu đúng về dân chủ đi liền với kỷ cương nên một số người đã cố tình lợi dụng dân chủ để gây rối, chia rẽ làm tác động xấu đến trật tự, an toàn xã hội.”

Trong khi tờ Guardian loan tin mỗi năm, 5 triệu con chó bị làm thịt ở Việt Nam, và Tây phương lên án chuyện ăn thịt chó là mọi rợ, thì có lập luận cho rằng, “…Sự cấm đoán quốc tế về vấn đề thịt chó sẽ bị xem như một quyết định của khối tư bản trong mưu đồ ồn ào muốn áp đặt nét văn hóa Tây phương vào các quốc gia Á Châu!” Thật hết chỗ nói. Ở đâu cũng có bàn tay tư bản thò vào! Vậy thì chúng ta là Cộng Sản Á Châu, chúng ta tiếp tục ăn thịt chó!

Khách du lịch Tây phương đến Việt Nam thường than phiền và không muốn trở lại thăm viếng một lần nữa. Ông Matt Kepnes trên www.twitter.com/nomadicmatt đã than phiền: “Không ai muốn trở lại một nơi mà họ cảm thấy bị bạc đãi. Khi tôi ở Việt Nam, tôi đã bị liên tục làm phiền, bán quá đắt, bị lường gạt và bị ngược đãi. Tôi đã gặp người bán hàng trên đường phố liên tục nâng giá. Có người phụ nữ bán bánh mì không trả tiền lẻ cho tôi; người bán thức ăn bắt tôi trả gấp ba trong khi tôi thấy những người khác trước mặt tôi chỉ trả một phần; người tài xế taxi gian lận đồng hồ đếm km trên đường đến trạm xe buýt. Trong khi mua áo thun ở Hội An, ba phụ nữ đã cố gắng giữ cho tôi trong cửa hàng của họ cho đến khi tôi mua một cái gì đó, thậm chí họ còn níu áo sơ mi của tôi.”

“Trên một chuyến đi Vịnh Hạ Long, các nhà điều hành tour du lịch đã không cung cấp nước trên tàu và họ đã lấy khách quá tải, khiến cho người trả tiền cho phòng một người đột nhiên thấy mình với người lạ cùng phòng … đôi khi trong cùng một giường!”

Một nhân viên thuộc ngành du lịch Nhật có dịp viếng Sài Gòn, ông Shimata, phẫn nộ, “…nói tới Việt Nam thì đấy là quốc gia xấu xa tồi tệ nhất và nỗi bất mãn trong tôi sẽ tăng lên tới mức 150%. Tôi ghét Việt Nam. Mà nói đúng ra thì tôi ghét người Việt Nam hơn là ghét Việt Nam. Tôi căm ghét thứ văn hóa ‘móc được cái gì thì móc’ của người Việt.”

Nếu ngành du lịch ở Việt Nam yếu kém, thì đó không phải là lỗi con người mà lỗi vì tiền.

“Tổng Cục Du Lịch thiếu kinh phí, thiếu tiền để làm những clip quảng cáo cho du lịch Việt Nam” như ông Nguyễn Mạnh Cường, phó tổng cục trưởng Tổng Cục Du Lịch Việt Nam, nhiều lần khẳng định.

Quỹ Kinh Tế Mới (NEF) đánh giá Việt Nam là một dân tộc hạnh phúc thứ nhì của nhân loại, trong bảng xếp hạng chỉ số Hành Tinh Hạnh Phúc (HPI) của năm 2012. Nhưng thông thường để đánh giá một quốc gia hạnh phúc hay không, có phát triển về chất lượng sống hay không, thì cần căn cứ vào cách xếp hạng và chỉ số phát triển con người của Liên Hiệp Quốc. Đó là chỉ số HDI (Human Development Index). HDI bao gồm mức thu nhập, tỷ lệ biết chữ, tuổi thọ và một số nhân tố khác của một quốc gia. Ngay cả GDP (tổng sản phẩm quốc nội) cũng chỉ là một chỉ tiêu để đánh giá HDI quốc gia đó. Theo chỉ số phát triển con người, thì quốc gia có HDI cao nhất là Na Uy (2009), còn Việt Nam đứng thứ 116. Đó mới có thể coi là chỉ số hạnh phúc!

Việt Nam chỉ thích loại đánh giá “giá trị” như NEF, nhưng bất mãn về sự đánh giá của Liên Hiệp Quốc xếp Việt Nam vào hạng 116.

Trái với Nam Hàn, sau 40 năm bị chia cắt, Việt Nam với 40 năm thống nhất đất nước vẫn là một quốc gia trì trệ, lạc hậu và bị mọi người khinh ghét, tự mãn với “đỉnh cao trí tuệ,” “rừng vàng biển bạc,” “đã đánh thắng ba đế quốc sừng sỏ,” không muốn học hỏi và mở mắt. Bị chia cắt từ năm 1945, chỉ trong vòng 40 năm, Nam Hàn đã tiến những bước tiến dài. Từ một quốc gia lạc hậu nghèo đói, Seoul dã hãnh diện đăng cai tổ chức Olympic 1988. Kỹ nghệ xe hơi, gắn máy, hóa chất, kỹ nghệ đóng tàu, phim ảnh, mỹ phẩm, hàng tiêu dùng của Nam Hàn đã nổi danh thế giới. Ngày nay, Nam Hàn có những ông chủ thuê chuyên viên, công nhân của thế giới làm việc cho mình, chứ không phải cậy cục đi xin việc làm thuê, ở đợ cho các nước khác trên khắp thế giới như Việt Nam. Học hỏi nền giáo dục và tinh thần dân tộc từ Nhật, kỹ nghệ điện ảnh từ Hollywood, khoa học, kỹ thuật của Tây phương, ngày nay các thương hiệu Hyndai, KIA, GM Daewoo, Samsung… có thể cạnh tranh với xe cộ, máy móc hàng hóa Nhật, vốn được cả thế giới yêu chuộng.

Truyền hình Nam Hàn có trường “dạy làm người” và “dạy làm ăn” thì Việt Nam chỉ có truyền thống rỉ tai “dạy ăn” cho nên cán bộ đảng, viên chức cao cấp, người nào cũng giàu có, sống xa xỉ, vương giả mà nhân cách càng ngày càng sa sút.

Trong khi người Nam Hàn yêu nước, ủng hộ và tiêu dùng hàng nội hóa để phát triển kinh tế, thì Việt Nam đua đòi tiêu dùng hàng hóa cao cấp, đắt tiền của ngoại quốc để khoe mẽ sự giàu sang của dòng họ hay cá nhân mình như xe hơi cao cấp, điện thoại đời mới, mỹ phẩm đắt tiền. Nếu có ai phê bình đến đất nước và con người Việt Nam thì sĩ diện hão, đem tự ái dân tộc ra để tránh né, chúi đầu vào cát, chê trách hay miệt thị người khác.

Không uống được chén thuốc đắng, làm sao hết được bệnh tật.

CÁC LINH HỒN NƠI LUYỆN NGỤC ĐANG CẦN NHỮNG THỨ GÌ?

CÁC LINH HỒN NƠI LUYỆN NGỤC ĐANG CẦN NHỮNG THỨ GÌ?

Lm. Giuse Nguyễn Thành Long

Mới đây, truyền thông Trung Quốc đưa tin cảnh sát tỉnh Sơn Đông vừa bắt giữ 11 đối tượng chuyên đào mộ trộm xác chết đem bán cho người khác để phục vụ cho hủ tục làm “đám cưới ma” ở nước này.Được biết nạn mua bán

xác chết vì thế mà trở thành một “nghề” béo bở ở Trung Quốc, nhằm phục vụ cho những khánh hàng có người thân chết mà chưa lập gia đình. Người nhà mua xác chết để làm đám cưới cho thân nhân trong gia đình vừa mới qua đời, với quan niệm cho rằng người thân của họ sẽ không “cảm thấy” cô đơn nơi chín suối, khi bên cạnh họ có cả “cô dâu” hoặc “chú rể”. Xác “cô dâu” mua được sau đó sẽ được chôn cạnh “chú rể” cho có đôi, có cặp(x. tuoitre24h.net/kinh-hai-nan-dao-trom-xac-chet-dem-ban).

Các đối tượng sau khi bị bắt đã khai báo rằng “xác đã chết nhiều năm không có giá trị bằng những xác vừa được chôn. Giá một xác chết có lúc cao đến 20.000, thậm chí 30.000 nhân dân tệ(tương đương 5-7 chục triệu đồng).

Rõ ràng đây là một việc làm phi pháp, nặng tính mê tín dị đoan, vì xuất phát từ quan niệm cho rằng “trần sao thì âm vậy”.

Thế giới của cõi âm, tức là thế giới mai sau theo cái nhìn của Kitô giáochúng ta, hoàn toàn khác. Và thứ mà người chết cần vì thế cũng khác hoàn toàn. Không phải là một cô dâu hay một chú rể, một người vợ hay một người chồng, cũng không phải là vàng bạc của cải, nhà lầu xe hơi, hay đồ ăn thức uống…

Những thứ đó thực sự khi chết đều không còn cần thiết nữa, vì chúng chỉ cần cho con người khi còn sống mà thôi. Khi chết, thân xác nằm lại trong lòng đất và chịu sự mục nát theo qui luật tự nhiên, nên những thứ thuộc về vật chất có mang theo cũng trở nên vô ích. Chuyện dựng vợ gã chồng, chuyện sinh con cái đều thuộc về thế giới này, thế giới vật chất hữu hình. Cả đồ ăn thức uống mà người thân cúng tế cũng không dùng được; có chăng chỉ là để tưởng nhớ về sự hiện diện của người đã khuất.

Vậy người chết cần những thứ gì? Người chết cần những thứ dành cho linh hồn. Mà linh hồn là thiêng liêng, vô hình, nên những thứ mà linh hồn cần cũng là những thứ thiêng liêng.

Những thứ thiêng liêng vô hình, người Kitô hữu chúng ta gọi là ơn Chúa. Linh hồn người thân chúng ta cần ơn thánh Chúa Kitô để được thanh luyện khỏi những vấn vương của bụi trần; linh hồn người thân chúng ta cần ơn thánh Chúa Kitô để được thứ tha những tội lỗi và hình phạt; và linh hồn người thân chúng ta cần ơn thánh Chúa Kitô để được tái sinh trong Vương Quốc Hằng Sống.

Nhưng ơn thánh Chúa ban qua cách thức nào? Ơn thánh Chúa ban cho người quá cố, qua thái độ lúc còn sinh thời, người đó hằng tin tưởng gắn bó với Chúa và tha thiết cậy trông. Ơn thánh Chúa ban qua lời cầu nguyện của những người thân đang còn sống nơi trần thế. Ơn thánh Chúa ban qua lời chuyển cầu của Đức Mẹ, các thánh và những người lành đã ra đi trước. Ta gọi đó là hiệp thông công đức, hay là “mầu nhiệm các thánh cùng thông công”.

Phật giáo cũng có lễ cầu siêu; Kitô giáo chúng ta có lễ cầu hồn. Cầu siêu tức là cầu nguyện cho hồn người chết được siêu thoát. Cầu hồn cũng có nghĩa là cầu cho linh hồn người đã qua đời sớm được siêu thăng. Có điều khác ở chỗ bên Phật giáo cầu cho âm hồn được siêu thoát, để tiếp tục đầu thai vào kiếp khác, có khi là một kiếp thấp hơn: một con vật nào đó, như chó mèo chẳng hạn. Còn ta cầu cho linh hồn được siêu thoát, tức là được giải thoát khỏi những tơ vương của bụi trần tục lụy, để được đi vào cõi phúc hạnh ngàn thu. Một khi được siêu thoát rồi thì sẽ được vĩnh viễn sống với Chúa muôn đời. Hơn thếnữa,cầu cho các linh hồn được siêu thoát cũng có nghĩa là cầu cho họ được thần hóa, tức là được nên thần thánh. Dĩ nhiên, ta không chỉ cậy dựa vào công trạng hay đức hạnh của mình không thôi, mà trên hết và quan trọng hơn hết vẫn là cậy trông vào hồng ân cứu độ của Đức Kitô.

Và Thánh lễ ta đang dâng là một phương thế giúp người thân chúng ta đón nhận được hồng ân cứu độ cách dồi dào hơn.Với niềm xác tín như thế, giờ đây chúng ta cùng sốt sắng dâng lời nguyện chung.

Lm. Giuse Nguyễn Thành Long

NHÀ THƠ KIÊN GIANG

NHÀ THƠ KIÊN GIANG

Tác giả: Lm. PX. Ng Hùng Oánh

Lạy Chúa ! Con là người ngoại đạo,

Nhưng tin có Chúa ở trên cao ,

Trong lòng con , giữa màu hoa trắng,

Cứu rỗi linh hồn con , Chúa ơi !

Nhà thơ đã qua đời tại bệnh viện Nguyễn tri Phương ,quận 5, tp HCM. thọ 86 tuổi . Tên thật nhà thơ là Trương khương Trinh, sinh tại tỉnh Rạch giá (bây giờ là Kiên giang)

Là nhà thơ với các tác phẩm : Hoa trắng thôi cài trên áo tím ( !962) (Lạy Chúa con là người ngoai đạo), Lúa sạ Miền Nam ( 1970), Quê hương thơ ấu . I6 vở tuồng  Cải lương, trong đó vở kịch “Người vợ không bao giờ cưới” đã giúp Thanh Nga đóng vai xuất sắc đoạt giải Thanh Tâm và trở thành ngôi sao trong làng cải lương .

Thời học trò, ông học ở Cần thơ, học  trường tư thục Nam Hưng . Cậu học trò nầy dốt toán, giỏi văn, chuyên làm giùm luận văn cho chúng bạn,.. Cậu để ý tới cô NH thường mặc áo bà ba trắng, quần đen, mang guốc gỗ. Cậu đã từng lẽo đẽo đi theo cô đến tận nhà cô ở xóm nhà thờ . Có lần không có tiền xe về quê, Nh gửi tiền cho . Đi kháng chiến, một anh bạn cho biết :” Con Tám NH vẫn chờ mầy đó”. Có dịp qua Cần thơ, Cậu  tới nhà cô NH, xin phép gia đình cho cậu nói truyện . Sau Cậu nghe tin NH đi lấy chống, sinh con đặt tên ghép NH và cậu. Ông chồng biết, nổi ghen… Sau nầy nhà thơ biết chuyển đổi  bốn câu thơ :

Xe tang đã khuất  nẻo đời ,

Chuông nhà thờ khóc tiễn người ngàn thu,

Từ nay tóc rũ khăn sô,

Em cài hoa tím trên mồ người xưa .

thành kết :

Lạy Chúa ! Con là người ngoại đạo,

Nhưng tin có Chúa ở trên trời,

Trong long con giữa mùa hoa trắng,

Cứu rỗi linh hồn con, Chúa ơi !

Trong tháng linh hồn nầy, Đức Giáo  hoàng Phanxicô gặp khách hành hương (O2- 11 -2014) kêu gọi cầu nguyện cho nhưng ngưởi qua đời có thể là nhửng tín hữu , người  nguổi lạnh, khô khan, những người chưa biết Chúa, những người chống lại Chúa .

Chắn chắn là lời cầu xin của nhà thơ (Lạy Chúa con là người ngoại đạo )  được Chúa đón nhận cách đặc biệt .

Lm Fx Nguyễn Hùng Oánh

Dân Singapore quyên tiền giúp du khách Việt bị lừa khi mua iPhone

Dân Singapore quyên tiền giúp du khách Việt bị lừa khi mua iPhone

Trung tâm thương mại ở Quảng trường Sim Lim, Singapore.

Trung tâm thương mại ở Quảng trường Sim Lim, Singapore.

Dân chúng Singapore, bất bình về vụ một cửa tiệm bán đồ điện tử lừa đảo một du khách Việt Nam, khiến anh phải khóc ròng trước công chúng, đã quyên góp hàng chục ngàn đôla để bồi thường nạn nhân.

Tin của Pháp Tấn Xã và tờ The Bangkok Post tường thuật rằng anh Phạm Văn Thoại, một công nhân Việt Nam 28 tuổi, hôm thứ Hai đã chi ra 950 đôla Singapore để mua một chiếc iPhone 6 ở Quảng trường Sim Lim, một khu thương mại chuyên bán hàng điện tử của Singapore.

Nhân viên cửa tiệm Mobile Air không cho anh mang chiếc iPhone mới sắm ra khỏi cửa tiệm trừ phi anh trả thêm 1,500 đôla “phí bảo hiểm,” theo một hợp đồng anh đã ký vì bị lừa. Sau khi nhờ cảnh sát can thiệp, anh Thoại chỉ được trả lại có 400 đôla Singapore, mà không được trao điện thoại.

Một đoạn video tải lên mạng chiếu cảnh chủ tiệm và nhân viên đứng cười sau khi anh Thoại qùy gối, van xin họ hãy trả lại toàn bộ số tiền cho anh. Truyền thông Singapore tường thuật với thu nhập của một công nhân, anh Thoại chỉ kiếm được khoảng 200 đôla một tháng và đã tiết kiệm nhiều tháng trời mới đủ tiền mua chiếc iPhone để tặng bạn gái.

Một chiến dịch quyên tiền phát động trên trang mạng Indiegogo đã quyên góp được gần 12.000 đôla, tính cho tới khuya ngày 6 tháng 11, với sự đóng góp của hơn 1.600 người.

Người phát động chiến dịch là anh Gabriel Kang, nhân viên của một công ty kinh doanh điện tử Singapore. Anh Kang , 37 tuổi, nói hành động lừa đảo này không thể được chấp nhận, vì theo lời anh, “Singapore không phải là một đất nước của những kẻ trộm cắp, lừa đảo.”

Trên trang Indiegogo, anh Kang nói anh chỉ là một người Singapore bình thường, bất bình vì một sự bất công và muốn làm một điều gì đó. Anh Kang nói anh kinh ngạc về sự hưởng ứng nồng nhiệt ngoài mức dự đoán, bởi vì anh chỉ hy vọng quyên được đủ tiền để mua một chiếc iPhone, và trong 30 phút đầu tiên, chỉ nhận được có 39 đôla. Anh Kang dự định sẽ tự bù vào số tiền còn thiếu để thực hiện ý định của mình, nhưng ba giờ đồng hồ sau đó, anh nhận được 200 tin nhắn trên Facebook, 600 emails, và quyên được 3.000 đôla, và số tiền này vẫn tiếp tục gia tăng hàng giờ.

Với số tiền đó, ngoài ý định bồi thường cho anh Thoại chiếc iPhone, anh Kang dự định sẽ mời anh Thoại và bạn gái trở lại Singapore du lịch một vòng miễn phí, ở khách sạn 5 sao, để bù lại sự bất công mà anh Thoại và  bạn gái đã chịu đựng. Số tiền còn dư sẽ được dùng để bồi thường cho các nạn nhân khác bị lừa trong các trường hợp tương tự.

Báo Straight Times cho hay anh Thoại hiện đã rời Singapore. Trước đó, có tin nói rằng anh Phạm Văn Thoại bày tỏ lòng cảm kích về nghĩa cử của người dân Singapore.

Đoạn video được phát tán rộng rãi trên mạng đã gây nên một làn sóng đả kích từ Việt Nam, có người cho rằng khóc lóc giữa công chúng như thế là một hành vi gây sỉ nhục cho quốc gia, nhưng đã làm động lòng nhiều người Singapore, một quốc gia vẫn lệ thuộc nhiều vào nguồn thu nhập do du khách mang lại.

Nguồn: AFP, Bangkok Post, Malayonline

BÁC SĨ CHẨN ĐOÁN KHÔNG RA BỆNH, THAI PHỤ PHẢI CẮT BỎ CỔ TỬ CUNG, THAI NHI CHẾT

BÁC SĨ CHẨN ĐOÁN KHÔNG RA BỆNH,
THAI PHỤ PHẢI CẮT BỎ CỔ TỬ CUNG, THAI NHI CHẾT

Trích EPHATA 630

Trao đổi với phóng viên báo Đời Sống Pháp Luật, chị L.T.V. cho biết: “Tối ngày 19.8.2014, tôi ( đang mang thai tuần thứ 36 ) có dấu hiệu đau bụng, sắp sinh. Chồng tôi đã đưa tôi đến Bệnh Viện Sản Nhi Bắc Giang. Sau khi khám xong, bác sĩ kết luận là thai nhi của tôi vẫn khỏe bình thường và tiêm theo bệnh án, cho nằm chờ trên bàn đẻ. Chờ đến 2 giờ 30 tôi lên cơn đau dữ dội, bác sĩ khám cho tôi cho biết có xuất huyết nhưng không có vấn đề gì. Bác sĩ đó nói với tôi “chị chỉ ăn vạ thôi” rồi bỏ đi”.

Chị V. kể tiếp: “Đến 4 giờ sáng, khi tôi tiếp tục đau bụng dữ dội, không thể chịu nổi nữa, lúc này bác sĩ và kíp trực cho tôi đi siêu âm, chẩn đoán, nghi tôi bị viêm ruột thừa nên đã làm giấy chuyển sang Bệnh Viện Đa Khoa Bắc Giang. Từ lúc ấy tôi lịm đi không còn biết gì nữa”.

Sang Bệnh Viện Đa Khoa Bắc Giang, các bác sĩ đã đưa ngay chị V. đi khám và kết luận chị V. bị vỡ cổ tử cung, tràn dịch và huyết ra ngoài nhưng không liên quan gì đến viêm ruột thừa như Bệnh Viện Sản Nhi Bắc Giang chẩn đoán. Sau đó đại diện Bệnh Viện Đa Khoa Bắc Giang gọi điện yêu cầu Bệnh Viện Sản Nhi Bắc Giang cử bác sĩ cùng phối hợp để mổ. Trước khi mổ, phía Bệnh Viện Đa Khoa Bắc Giang gọi gia đình bệnh nhân đến để cam kết và thông báo rằng, không thể cứu được cả mẹ lẫn con. gia đình và anh N. ( chồng chị V. ) đã đồng ý mổ.

Kết quả ca mổ đã cứu được thai phụ nhưng phải cắt bỏ cổ tử cung còn thai nhi đã chết ngạt vì thiếu ôxy. Bác sĩ phía Bệnh viện Đa Khoa Bắc Giang cũng cho biết thêm, nếu mổ sớm trước hai tiếng sẽ cứu được cả hai mẹ con. Anh N. ( chồng chị V. ) bức xúc: “Tôi không hiểu tại sao vợ tôi đau đẻ mà các bác sĩ Bệnh Viện Sản Nhi Bắc Giang lại chẩn đoán là bị viêm ruột thừa ? Chính vì chẩn đoán sai mà con tôi mới chết ngạt và vợ tôi phải cắt bỏ cổ tử cung. Sau khi mổ cho vợ tôi xong, các bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Bắc Giang cho tôi biết, nếu vợ tôi được mổ sớm trước đó một hai tiếng thì sẽ cứu được cả hai mẹ con. Lúc chuyển viện, dù vợ tôi rất yếu nhưng cũng không được các y bác sĩ cho thở ôxy, vì thế mà vợ tôi đã bất tỉnh ngay trên đường đi”.

Anh N. cũng cho biết thêm, việc chẩn đoán sai khiến thai nhi chết ngạt, sản phụ phải cắt bỏ cổ tử cung của Bệnh Viện Sản Nhi Bắc Giang xảy ra từ ngày 20.8.2014 nhưng hơn một tuần sau cũng không thấy phía Bệnh Viện Sản Nhi Bắc Giang có động tĩnh thăm hỏi gì đối với gia đình anh. Cho đến khi gia đình có đơn thư phản ánh gửi bệnh viện, Bệnh Viện Sản Nhi mới cử đại diện đến thăm hỏi nhưng không đề cập đến vấn đề sai sót của họ.

Để làm rõ thông tin vụ việc, ngày 30.9.2014, chúng tôi đã đến làm việc với lãnh đạo Bệnh Viện Sản Nhi Bắc Giang. Trao đổi với phóng viên, ông Lê Công Tước, phó giám đốc Bệnh Viện cho biết: “Trường hợp của sản phụ LTV. nhập viện vào 21 giờ ngày 19.8.2014, các bác sĩ khám đã chẩn đoán thai phụ có dấu hiệu đau bụng chuyển dạ đẻ non. Thấy sản phụ đau bụng nhiều lần cho đến sáng, các bác sĩ đã tiến hành siêu âm. Bác sĩ chẩn đoán trường hợp này bị viêm ruột thừa và làm giấy chuyển sang Bệnh Viện Đa Khoa Bắc Giang để mổ cấp cứu. Sau khi mổ ra mới biết chảy máu trong lòng bụng do bị nứt cổ tử cung, còn thai nhi đã chết trong bụng mẹ”.

Ông Tước cho rằng “đây là một ca khó” nên các bác sĩ ca trực chẩn đoán “không ra” phải chuyển sang Bệnh Viện Đa Khoa Bắc Giang. Còn việc chẩn đoán đúng hay không đúng thì chưa thể kết luận ngay được, phải chờ hội đồng chuyên môn thẩm định.

Khi phóng viên đặt câu hỏi, ông cho rằng “đây là một ca khó” nhưng tại sao khi chuyển sản phụ V. sang Bệnh Viện Đa Khoa Bắc Giang, các bác sĩ của viện này lại chẩn đoán được ra ngay” thì ông Tước lý giải: “Khi chuyển từ bệnh viện chúng tôi đi tình trạng của sản phụ vẫn ổn, tình trạng cho phép được chuyển cho nên chưa chẩn đoán được bên trong. Khi sang đến Bệnh Viện Đa Khoa Bắc Giang, có thêm thời gian do đó các bác sĩ mới chẩn đoán ra bệnh một cách rõ ràng. Thường là bệnh nhân vỡ cổ tử cung sẽ đau bụng từng cơn. Nhưng sản phụ này không có dấu hiệu như thế”.

Ông Tước cũng khẳng định thêm một lần nữa: “Không chẩn đoán ra được là bệnh gì vì bệnh khó chẩn đoán, bệnh không điển hình”. Khi ông Tước nói như vậy, phóng viên tiếp tục thắc mắc: “Tại sao chẩn đoán không ra bệnh mà các bác sĩ Bệnh Viện Sản Nhi lại kết luận chị V. bị đau do viêm ruột thừa ?”, thì ông Tước nói phải chờ hội đồng chuyên môn thẩm định, có kết quả sẽ trả lời thỏa đáng.

Khi chúng tôi dẫn lời của sản phụ V. nói rằng, từ khi nhập viện, chị đau liên tục nhưng các y, bác sĩ ca trực không hề quan tâm. Khi chị đau không chịu nổi, phải kêu lên thì các y bác sĩ kíp trực lại cho rằng chị chỉ giả vờ. Không những vậy, họ còn nói những lời khó nghe khiến chị vô cùng bức xúc. Về vấn đề này, ông Tước cũng cho biết, cũng sẽ chờ hội đồng chuyên môn xác minh lại, nếu đúng sẽ sử lý nghiêm minh, không để “con sâu làm dầu nồi canh”.

Ông Tước liên tục nói khi nào có kết quả từ hội đồng chuyên môn thẩm định lại vụ việc này mới rõ ai đúng ai sai nhưng ông không cho biết khi nào mới họp thẩm định ? ! ? Như vậy gia đình sản phụ, dư luận sẽ phải chờ đến khi nào, trong khi sự việc đã xảy ra cách hơn một tháng ?

Ông Tước cho rằng “đây là một ca khó”, bệnh khó chẩn đoán, không điển hình nên các bác sĩ ca trực chẩn đoán không ra và phải chuyển sang Bệnh Viện Đa Khoa Bắc Giang. Khi ông Tước nói như vậy, phóng viên thắc mắc: “Tại sao không chẩn đoán không ra mà các bác sĩ bệnh viện Sản Nhi lại kết luận chị V. bị đau do viêm ruột thừa ?”, thì ông Tước nói phải chờ hội đồng chuyên môn thẩm định, có kết quả sẽ trả lời thỏa đáng.

Để tìm hiểu rõ về quá trình khám và kết luận của các bác sĩ ca trực sản phụ V., trong buổi làm việc, phóng viên có yêu cầu xem hồ sơ bệnh án. Tuy nhiên, ông Tước đã từ chối và cho biết: “Hồ sơ đang lưu trữ, chỉ khi nào cơ quan chức năng yêu cầu cung cấp thì chúng tôi sẽ cung cấp cho hội đồng chuyên môn xem”. Những thông tin mà ông Lê Công Tước, phó giám đốc Bệnh Viện Sản Nhi Bắc Giang cung cấp cho phóng viên chưa thực sự thỏa đáng. Qua đó, dư luận có quyền đặt ra câu hỏi nghi vấn “Phải chăng vẫn còn nhiều sai sót, khuất tất trong vụ việc thai phụ LTV. ? Có hay không sự thiếu trách nhiệm của các y bác sĩ trong ca trực của bệnh viện này” ?

ĐÀO SƠN, http://www.doisongphapluat.com

Bảo mẫu hành hạ trẻ em gây nhức nhối

Bảo mẫu hành hạ trẻ em gây nhức nhối

Nhóm phóng viên tường trình từ VN
2014-11-06

TTVN11062014.mp3

giu-tre-622.jpg

Một trung tâm giữ trẻ tư nhân tại TPHCM, ảnh minh họa.

RFA PHOTO

Tình trạng bảo mẫu hành hạ trẻ em ở các nhà trẻ tư nhân cũng như một số cơ sở dạy trẻ nhà nước đã làm dấy lên nỗi lo chung của xã hội về hiện tại và tương lai. Nếu như hiện tại, kiểu sống vô cảm, tàn nhẫn đã lấn sân đến tận các bảo mẫu, những người làm công việc nuôi dưỡng từ thể xác đến tâm hồn của các em nhỏ thì vấn đề nhân cách của những em nhỏ từng bị các bảo mẫu hành hạ sẽ ra sao trong tương lai là câu hỏi gây nhức nhối đến những bậc làm cha làm mẹ, đến xã hội.

Tính vô cảm và nạn hối lộ

Một người tên Thúy, sống ở quận 12, Sài Gòn, có con đang độ tuổi gửi trẻ, chia sẻ:

“Nói chung là làm nghề bảo mẫu thì phải được đào tạo kỹ mới làm được, ở mình thì họ hơi lôm côm. Nguyên nhân chính là do sự vô cảm của xã hội mình nó nhiễm vào từng cá nhân bảo mẫu, một cách không có ý thức. Vậy nên khi họ bộc phát những hành động như vậy thì bản thân họ, thứ nhất là họ thiếu tự chủ, thứ hai là nếu họ nghĩ như vậy là tội ác thì họ đã không làm rồi. Mỗi ngày, những vấn đề của xã hội làm họ vô cảm, họ trở nên phi nhân tính, khi họ bạo hành như thế với các thiên thần – trẻ em. Ở các nước thì những bảo mẫu được đào tạo rất kỹ, nghiêm túc thậm chí lương của họ có thể là cao nhất trong giáo dục , nhưng ở mình thì ngược lại, đời sống của các bảo mẫu không được đảm bảo, dần dần… Nói chung là rõ ràng để xảy ra những việc như vậy thì tôi thấy tệ lắm!”

” Nguyên nhân chính là do sự vô cảm của xã hội mình nó nhiễm vào từng cá nhân bảo mẫu, một cách không có ý thức.
-Chị Thúy “

Theo bà Thúy, hiện tượng bảo mẫu hành hạ trẻ em không còn là trường hợp cá biệt ở một số nơi mà là hiện tượng xã hội đã đi đến chỗ phổ biến khắp mọi hang cùng ngõ hẻm Việt Nam. Ngay cả em gái của bà về làm dâu xứ Bắc cũng than thở về tình trạng này, báo chí cũng đôi lần nói về chuyện bảo mẫu xứ Bắc hành hạ trẻ em một cách man rợ, không còn gì để nói.

Và miền Nam, đặc biệt là thành phố Sài Gòn, theo bà Thúy dự đoán thì có vẻ như không có bất kì cơ sở nuôi dạy trẻ nào không tiềm tàng nguy cơ hành hạ trẻ em. Lý giải về điều này, bà Thúy đưa ra hai giả thuyết: Tình trạng xã hội bị băng hoại nhân tính và; Nạn hối lộ đã tiếp tay cho thói phân biệt đối xử và tàn nhẫn với trẻ em.

Ở khía cạnh xã hội bị băng hoại, một phần do giáo dục, phần khác do cạnh tranh khốc liệt, do cơ chế tham ô, hối lộ và toa rập quá cao, con người chỉ còn biết nghĩ đến lợi nhuận và làm giàu bất chấp lương tri có ray rứt hay không. Chính điều này dẫn đến xã hội dần trở thành một guồng máy quay cuồng mất hết nhân tính, và càng về sau, con người càng phải sống trong một sinh quyển thiếu tình người, thiếu lòng yêu thương. Chính vì vậy, việc các bảo mẫu, về mặt chữ nghĩa là bà mẹ thứ hai nuôi giữ trẻ lại đối xử tàn tệ với trẻ em chỉ là hệ quả của một xã hội băng hoại tận gốc rễ.

Nạn hối lộ, nếu chỉ nhìn bên ngoài thì người ta cứ nghĩ rằng nó chỉ diễn ra ở các quan chức và một số cơ quan nhà nước, trên thực tế thì nạn hối lộ đã len vào tận chân tơ kẽ tóc của bất kì người nào, không chừa một ai, làm chức lớn thì hối lộ lớn, làm chức nhỏ thì hối lộ nhỏ, không làm chức nào cũng hối lộ cho quan chức hoặc hối lộ giữa những kẻ không chức quyền với nhau nhằm bôi trơn một số quan hệ nào đó. Tiền hối lộ ở Việt Nam cũng giống như dầu nhớt bôi trơn động cơ xe, việc hối lộ các bảo mẫu cũng nằm trong hệ lụy này.

giu-tre-400.jpg

Ảnh minh họa chụp trước đây. RFA PHOTO.

Thường thì cha mẹ nào cũng thương con và lo lắng khi con mình đến lớp, nhất là các lớp vỡ lòng hay đến nhà trẻ, chính vì thế cha mẹ hay gửi gắm con cái cho các bảo mẫu, cô giáo mầm non. Cũng vì nếp nghĩ và thói quen hối lộ, đút lót bởi sống quá lâu trong văn hóa hối lộ, đút lót nên người ta không ngần ngại trao phong bì cho các bảo mẫu, giáo viên mầm non để con mình được chăm sóc kĩ hơn, tốt hơn. Và đương nhiên muốn con mình được tốt hơn, cha mẹ phải có tiền, mà trong một lớp mầm non, có mấy trẻ em có cha mẹ đủ tiền để đút lót cho bảo mẫu, giáo viên?

Đặc biệt là các lớp mầm non, nhà giữ trẻ ở những khu công nghiệp, những xóm nghèo, trẻ em ở đây toàn con nhà khó khăn, thiếu thốn, việc chi trả tiền hằng tháng cho con đi học đã khó khăn lắm rồi, lấy đâu ra tiền để bỏ phong bì. Có lẽ chính vì thế mà hầu hết các cơ sở nuôi dạy trẻ từng bị phanh phui hành hạ trẻ em đều nằm ở các vùng nghèo khó, hơn nữa, những em bé bị hành hạ mà báo chí trong nước đã nêu đều có hoàn cảnh cha mẹ khó khăn, làm công nhân hoặc lao động phổ thông. Những dấu hiệu này cho thấy trẻ em Việt Nam đã bị phân biệt đối xử ngay từ lúc bước vào giai đoạn giáo dục vỡ lòng.

Tương lai sẽ về đâu?

Một người mẹ khác tên Liên, sống ở quận Tân Bình, Sài Gòn, có con đang độ tuổi mẫu giáo, chia sẻ:

“Khi họ học nghề chẳng hạn như sư phạm mầm non đi, nhưng mà họ không được truyền lửa, truyền thông điệp tình yêu trong nghề nghiệp đó thì khi họ ứng xử như vậy, họ không thấy có gì áy náy hay ảnh hưởng đến đạo đức nghề nghiệp của họ. Phụ huynh khi lo cho con mình thì thường tặng quà, còn với họ, thu nhập của họ không được cao nên khi nhận những món quà đó, họ thấy đôi khi còn nhiều hơn cả tiền lương của họ nữa, vậy nên không tránh khỏi những đứa trẻ mà cha mẹ có tiền thì được đối xử tốt hơn, luôn được thiên vị, còn những đứa trẻ con nhà nghèo thì… Nói chung là những trường quốc tế, trường tư thục thì ít xảy ra tình trạng đó hơn là trường nhà nước thì thu nhập của giáo viên mầm non, bảo mẫu thấp nên không tránh khỏi tình trạng họ muốn kiếm thêm từ phụ huynh, tâm lý mà…!”

” Khi họ học nghề chẳng hạn như sư phạm mầm non đi, nhưng mà họ không được truyền lửa, truyền thông điệp tình yêu trong nghề nghiệp đó thì khi họ ứng xử như vậy, họ không thấy có gì áy náy.
-Chị Liên”

Theo chị Liên, sự thiệt thòi bao giờ cũng dành cho người nghèo, không có quyền thế. Một gia đình người làm công nhân khu công nghiệp như chị với thu nhập cả hai vợ chồng mỗi tháng chưa đầy bảy triệu đồng cho cả hai vợ chồng, mọi chi tiêu, điện nước, chỗ thuê trọ, ăn uống và tiền đến nhà giữ trẻ của con chị cũng chỉ trông vào chưa đầy bảy triệu đồng, thiếu trước hụt sau. Đôi lúc chị cũng muốn dành phong bì cho cô bảo mẫu để con chị được chăm sóc tốt nhưng dành mãi cũng không đủ, nhiều khi dành được vài trăm ngàn, định bỏ phong bì thì con chị lại bệnh, cuối cùng, chị đành bỏ qua khoản này.

Đương nhiên khi bỏ qua khoản phong bì cho bảo mẫu, anh chị luôn sống trong bất an về con mình bởi vì khu vực chị sống từng có nạn bảo mẫu hành hạ trẻ em. Và cha mẹ của đứa bé bị hành hạ vốn là bạn cùng công ty với chị Liên, cặp vợ chồng này cũng nghèo khổ, vất vả, không có tiền để gửi gắm con. Chính vì không có tiền gửi gắm con nên con của các gia đình nghèo luôn bị phân biệt đối xử, luôn phải chịu hành hạ. Điều này làm ảnh hưởng đến tương lai của trẻ em rất nặng nề.

Chị Liên bày tỏ sự lo lắng của mình trong tình trạng phân biệt đối xử với trẻ em nhà nghèo như hiện tại. Tương lai, các thế hệ mới sinh ra lớn lên sẽ phân biệt đối xử với nhau rất nặng nề và nhân cách của chúng cũng sẽ bị méo mó bởi ngay từ nhỏ, chúng đã sống trong sự phân biệt đối xử, sống trong bạo lực và hành vi man rợ. Nỗi đau này là món quà của xã hội hiện tại dành tặng cho đất nước tương lai.

Nói đến đây, chị Liên bật khóc.

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

httpv://www.youtube.com/watch?v=QsbNemCQZVk

Cảnh người già neo đơn nơi thành phố (RFA)

Báo Việt Nam đả phá ‘Nhóm 61’

Báo Việt Nam đả phá ‘Nhóm 61’

Báo Sài Gòn Giải Phóng vừa có bài công kích nhóm các Đảng viên lão thành từng gửi thư ngỏ kêu gọi từ bỏ CNXH, còn gọi là ‘Nhóm 61’.

Động thái này được xem là khá bất ngờ, nhất là khi bức thư ngỏ được gửi lên Ban Chấp hành Đảng Trung ương Đảng CSVN và toàn bộ các Đảng viên từ cuối tháng Bảy.

Bức thư đề ngày 28/7/2014 có 61 chữ ký của nhiều nhân vật hoạt động lâu năm và có tiếng ở Việt Nam như Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu Thứ trưởng Chu Hảo, các kinh tế gia Lê Đăng Doanh và Phạm Chi Lan…, tạm gọi là ‘Nhóm 61’.

Thư nhận định rằng từ nhiều năm nay, Đảng CSVN đã “dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin”.

Thư cũng nhắc tới Hội nghị Thành Đô năm 1990, mà nhiều người cho là mốc dấu cho một giai đoạn Việt Nam bị lệ thuộc về chính trị-kinh tế vào Trung Quốc.

Từ đó tới nay, “Việt Nam đã có nhiều nhân nhượng trong quan hệ với Trung Quốc, phải trả giá đắt và càng nhân nhượng, Trung Quốc càng lấn tới”.

Theo các thành viên ‘Nhóm 61’, thực trạng yếu kém của Việt Nam phơi bày sự bất cập “cả về trách nhiệm và năng lực của lãnh đạo Đảng và nhà nước trong thời gian qua”.

Trong bài viết tựa đề “ Sự thật về lòng “trung thành” của nhóm thư ngỏ 61” đăng trong mục Xây dựng Đảng của báo Sài Gòn Giải Phóng hôm 4/11, tác giả Tân Vinh nói đã “cất công tìm hiểu thêm” về những người viết thư.

Ông này cho biết: “Sau khi tìm hiểu, thì có 22 người đang sống tại thành phố Hồ Chí Minh, trong số đó, một số nhân vật thời gian gần đây nổi tiếng trên mạng với những ý kiến đi ngược đường lối chủ trương của Đảng, tham gia vào nhiều thư ngỏ khác nhau nhưng cùng một mục tiêu đó là đòi Đảng từ bỏ vị trí cầm quyền, kích động biểu tình gây mất ổn định an ninh trật tự như Kha Lương Ngãi, Hà Quang Vinh, Tương Lai, Lê Công Giàu, Hạ Đình Nguyên… ”

Tác giả Tân Vinh cũng viết: “Đặc biệt hơn, trong đó có người đã bỏ sinh hoạt Đảng từ lâu, không còn là Đảng viên nữa như Lữ Phương; có người thì đã đi định cư tại nước ngoài, không tham gia bất kỳ sinh hoạt nào của Đảng là Cao Lập, thế mà họ vẫn tự xưng là Đảng viên, là Đảng viên “trung thành””.

Theo tác giả bài viết, có thể những người viết thư ngỏ muốn “tạo nên một sự hỗn loạn về thông tin, gieo rắc những mầm mống độc hại cho xã hội tạo nên sự bất ổn về tư tưởng, an ninh, gây nhiễu loạn, gây bất ổn trong quần chúng nhân dân, chia rẽ mối đoàn kết của dân tộc”.

Bộ mặt thật

Đi xa hơn nữa, tác giả Tân Vinh còn yêu cầu: “Đề nghị các cơ quan chức năng của Hà Nội sớm công khai để mọi người hiểu rõ bộ mặt thật của nhóm tự xưng là 61 đảng viên “trung thành” này”.

Ông cũng cáo buộc các thành viên ‘Nhóm 61’ là “khoác lên mình tấm áo mới là chống Trung Quốc, nhưng thực chất là chống lại đường lối đối ngoại sáng tạo, độc lập tự chủ của Đảng và Nhà nước”.

“Các nhóm này thông qua nhiều con đường khác nhau, nhiều phương thức khác nhau, nhưng mục đích cuối cũng vẫn là tiếp tay cho Việt Tân và các tổ chức phản động lưu vong chống lại sự lãnh đạo của Đảng, chống lại sự phát triển của đất nước, gây chia rẽ, phá hoại sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, cũng như làm tổn hại niềm tin của quần chúng nhân dân đối với Đảng.”

Một thành viên ‘Nhóm 61’ khi được hỏi về bài viết trên Sài Gòn Giải Phóng cho rằng phương pháp luận của tác giả kém cỏi vì “chỉ tập trung vào lý lịch” chứ không đưa ra được lập luận nào.

Giai đoạn này, Đảng CSVN đang chuẩn bị tiến tới đại hội Đảng các cấp trước khi tổ chức Đại hội Đảng lần thứ XII vào năm 2016.

Bởi vậy, các tác giả bức thư ngỏ cho rằng đây là thời điểm thuận lợi để tiến hành thay đổi thể chế chính trị một cách thực sự.

Tuy nhiên cho tới nay chưa có phản hồi từ Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN cho bức thư này.

Công bố báo cáo về tự do tôn giáo 2014: Tôn giáo thiểu số tiếp tục bị đàn áp

Công bố báo cáo về tự do tôn giáo 2014: Tôn giáo thiểu số tiếp tục bị đàn áp

Chuacuuthe.com


Các tôn giáo thuộc thiểu số vẫn bị đàn áp tại nhiều nơi trên thế giới. Ảnh minh họa

Các tôn giáo thuộc thiểu số vẫn bị đàn áp tại nhiều nơi trên thế giới. Ảnh minh họa

VRNs (06.11.2014) – Sài Gòn –  Theo vaticaninsider – Vấn đề tự do tôn giáo trong bản báo cáo thế giới năm 2014 cho thấy, có một sự tuột dốc đáng báo động. Phần lớn các quốc gia có bạo loạn xảy ra là những đất nước Hồi giáo. Kitô giáo vẫn là tôn giáo bị bắt bớ nhiều nhất.

61 trong số 196 quốc gia có những chuyển biến, thì hầu hết theo hướng xấu đi: chỉ có 6 nước tình hình khả quan hơn trong khi 55 nước trở nên tệ hơn. Một sự giảm mạnh nổi lên trong vấn đề tự do tôn giáo trong bản báo cáo thé giới năm 2014, xuất bản bởi tổ chức Trợ Giúp cho Giáo Hội Đau Khổ (Aid to the Church Need). Đây là tái bản thứ 12  của bản báo có đã được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1999 và phân tích mức độ tự do tôn giáo nào được tôn trọng ở 196 quốc gia.

Theo Report 2014 trình bày sáng ngày 03.11 vừa qua tại Roma, bạo  loạn tôn giáo tiếp tục chi phối truyền thông quốc tế.  Bản báo cáo gần đây nhất xác nhận rằng, khủng bố tôn giáo không chỉ lan tràn khắp nơi mà thực sự tăng nhanh.  Điều kiện của các tôn giáo nhỏ ngày càng xấu đi ở mỗi quốc gia. Thỉnh thoảng, tình hình trở nên tệ hơn do luật pháp hoặc phân biệt hiến pháp hoặc sự chống đối tôn giáo liên quan tới xung đột dân tộc hoặc bộ lạc. Trong những trường hợp khác, các nhóm tôn giáo đàn áp hoặc muốn loại bỏ các nhóm khác hoặc chính quyền cố gắng giới hạn lại các hoạt động của một nhóm tôn giáo nào đó.

Thay đổi được ghi nhận ở 66 đất nước trong tổng số 196 quốc gia. Tuy nhiên, chỉ có 6 quốc gia chứng kiến sự tiến triển của các tôn giáo nhỏ trong khi tình hình ngày càng trở nên tồi tệ ở 55 quốc gia còn lại. Điều này có nghĩa là tình hình các nhóm tôn giáo trở nên ảm đạm trong hầu hết 30% quốc gia được khảo sát từ tháng 10 năm 2012 đến tháng 6 năm 2014.

Có 20 quốc gia vi phạm tự do tôn giáo ở mức cao, nói cách khác là không có tự do tôn giáo. Bao gồm 14 quốc gia xảy ra bắt bớ tôn giáo có liên can tới Hồi giáo cực đoan: Afhanistan, Ả Rập Saudi, Ai Cập, Iran, Iraq, Libya, Maldives, Nigeria, Pakistan, Công hòa Trung Phi, Syria, Somali, Sudan và Yemen. 6 đất nước tôn giáo bị bắt hại bởi chính quyền là Azerbaijan, Myanmar, Trung Quốc, Triều Tiên và Uzbekistan. Bản báo cáo nhấn mạnh rằng phần lớn những đất nước vi phạm mạnh mẽ tự do tôn giáo là những đất nước Hồi Giáo.

Ở phương Tây, căng thẳng tôn giáo đang leo thang do ảnh hưởng chủ nghĩa vô thần, thuyết duy vật và làn sóng di dân và tỵ nạn là những người có niềm tin và văn hóa khác với nước đó.

Châu Á là lục địa có nhiều vi phạm tự do tôn giáo nhất. Sự gia tăng một tôn giáo được ghi nhận tại nhựng quốc gia có một tôn giáo chính, không chỉ là Hồi giáo, nhưng còn có Hindu hay Phật giáo. Lo lắng lớn nhất ở Châu Phi là sự lớn mạnh của Hồi giáo.

Pv.VRNs

Hoa Kỳ không muốn ‘quan hệ đổi chác’ với Việt Nam

Hoa Kỳ không muốn ‘quan hệ đổi chác’ với Việt Nam

Ông Malinowski (phải) đảm nhận vị trí Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ hồi tháng Năm năm nay, và trước đó, ông là Giám đốc Văn phòng của Human Rights Watch ở thủ đô Washington.

Ông Malinowski (phải) đảm nhận vị trí Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ hồi tháng Năm năm nay, và trước đó, ông là Giám đốc Văn phòng của Human Rights Watch ở thủ đô Washington.

VOA Tiếng Việt

05.11.2014

Một nhà ngoại giao cấp cao của Mỹ mới tuyên bố như vậy trong khi giới quan sát nhận định rằng Hà Nội dường như đang sử dụng các nhà bất đồng chính kiến trong cuộc mặc cả với Washington.

Trong cuộc gặp với báo giới, kết thúc chuyến thăm kéo dài nhiều ngày tới Việt Nam tuần trước, Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ về Dân chủ, Nhân quyền và Lao động, ông Tom Malinowski đã đề cập tới nhiều khía cạnh của mối quan hệ Việt – Mỹ.

Nhà ngoại giao từng là Giám đốc văn phòng của tổ chức thúc đẩy nhân quyền Human Rights Watch ở thủ đô Hoa Kỳ cho biết: “Thông điệp chúng tôi gửi tới những người đã gặp là, hiện có một cơ hội lịch sử để xây dựng một mối quan hệ gần gũi hơn nhiều giữa Hoa Kỳ và Việt Nam nhưng chúng tôi không muốn đó là một mối quan hệ đổi chác, tức là chúng tôi đến với Việt Nam khi chúng tôi cần họ vì một cái gì đó và phía Việt Nam đến với chúng tôi khi họ cần chúng tôi vì một cái gì đó”.

” Thông điệp chúng tôi gửi tới những người đã gặp là, hiện có một cơ hội lịch sử để xây dựng một mối quan hệ gần gũi hơn nhiều giữa Hoa Kỳ và Việt Nam nhưng chúng tôi không muốn đó là một mối quan hệ đổi chác, tức là chúng tôi đến với Việt Nam khi chúng tôi cần họ vì một cái gì đó và phía Việt Nam đến với chúng tôi khi họ cần chúng tôi vì một cái gì đó.

Ông Malinowski nói.”

Ông Malinowski nói thêm rằng phía Mỹ muốn mối bang giao với Hà Nội “sâu sắc và bền vững hơn như các mối quan hệ đối tác của Mỹ với các bạn hữu và các đồng minh thân thiết nhất ở châu Á, châu Âu cũng như những nơi khác”.

Nhưng để đạt tới điều đó, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ cho rằng mối quan hệ Hà Nội – Washington cần phải “dựa trên những giá trị chung”, và đó là lý do vì sao Hoa Kỳ “nhấn mạnh rất nhiều tới vấn đề nhân quyền”.

Ông Malinowski có đề cập tới một số tiến bộ của Việt Nam, trong đó có việc thả 12 tù nhân lương tâm, nhưng ông nói phía Mỹ “muốn thấy nhiều hơn thế”.

Nhà ngoại giao này cũng đề cập cụ thể tới những người bị cầm tù vì bày tỏ quan điểm một cách ôn hòa như luật sư Lê Quốc Quân, blogger Anh Ba Sàm hay blogger Tạ Phong Tần.

Về các cá nhân mà phương Tây gọi là tù nhân lương tâm như blogger Điếu Cày, trong khi Việt Nam lại chỉ coi là những người vi phạm pháp luật, ông Malinowski nói: “Sự thật là, một người đã vi phạm pháp luật vì pháp luật trong nước không phù hợp với các cam kết về nhân quyền trong hiến pháp của Việt Nam. Pháp luật quả thực ngăn cấm những điều như tuyên truyền chống nhà nước. Vì vậy, ở một mức độ, chính phủ có thể nói không sai rằng một số người mà chúng tôi coi là tù nhân lương tâm đã vi phạm pháp luật”.

” Sự thật là, một người đã vi phạm pháp luật vì pháp luật trong nước không phù hợp với các cam kết về nhân quyền trong hiến pháp của Việt Nam. Pháp luật quả thực ngăn cấm những điều như tuyên truyền chống nhà nước. Vì vậy, ở một mức độ, chính phủ có thể nói không sai rằng một số người mà chúng tôi coi là tù nhân lương tâm đã vi phạm pháp luật.

Ông Malinowski nói thêm.”

Ông nói thêm: “Và đó là lý do vì sao cách thức để giải quyết vấn đề hóc búa này, cho dù có đồng ý về các thuật ngữ hay không, là phải làm công việc khó khăn là cải cách luật pháp. Điều đó sẽ mất thời gian, nhưng lại giúp chúng tôi vượt qua cái mốc hiện thời khi mà chúng tôi tranh cãi về các trường hợp cụ thể, để hướng tới một mối quan hệ ít tính chất đổi chác hơn giữa Mỹ và Việt Nam”.

Ông Malinowski tới Việt Nam hôm thứ Ba tuần trước, cùng ngày chính quyền địa phương thả blogger Điếu Cày và cho ông sang Mỹ.

Nhà bất đồng chính kiến từng được Tổng thống Obama nêu tên được phóng thích không lâu sau khi Mỹ dỡ bỏ một phần lệnh cấm vận vũ khí đối với Việt Nam và hai nước đang gấp rút hoàn tất việc thương thảo về Hiệp định Đối tác Thương mại xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ nói rằng một phần quan trọng trong quá trình gia nhập TPP là Việt Nam “cần phải cải cách luật pháp từ đó cho phép công dân Việt Nam quyền được thành lập các tổ chức công đoàn”.

Ông nói: “Quyền lao động là một phần của các cuộc đàm phán TPP. TPP cũng phải được Quốc hội Hoa Kỳ phê chuẩn và ngoài quyền lao động, Quốc hội Hoa Kỳ rất quan tâm về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam. Vì vậy, sự tiến bộ sẽ giúp chúng tôi thuyết phục Quốc hội của chúng tôi dễ dàng hơn nhiều rằng họ nên thông qua TPP với Việt Nam như là một phần của thỏa thuận”.

Trong cuộc phỏng vấn với đài VOA, blogger Điếu Cày cho biết ông bị buộc phải rời Việt Nam rồi sang Mỹ và Hà Nội không cho ông lựa chọn nào khác.

” Trong một số trường hợp, chính phủ Việt Nam đã khăng khăng đòi tù nhân được thả phải rời khỏi đất nước khi được thả. Trong những trường hợp khác, chính phủ đã cho phép họ ở lại Việt Nam. Trong trường hợp đầu tiên, tức là chính phủ yêu cầu tù nhân phải ra đi, chúng tôi tất nhiên sẽ tiếp nhận nếu đó là mong muốn của các tù nhân. Nhưng điều đó không phải là lý tưởng.

Ông Malinowski nói.”

Khi được hỏi là điều đó là sự lựa chọn của nhà bất đồng chính kiến này, hay là thỏa thuận giữa Washington và Hà Nội, quan chức ngoại giao phụ trách về vấn đề nhân quyền nói: “Trong một số trường hợp, chính phủ Việt Nam đã khăng khăng đòi tù nhân được thả phải rời khỏi đất nước khi được thả. Trong những trường hợp khác, chính phủ đã cho phép họ ở lại Việt Nam. Trong trường hợp đầu tiên, tức là chính phủ yêu cầu tù nhân phải ra đi, chúng tôi tất nhiên sẽ tiếp nhận nếu đó là mong muốn của các tù nhân. Nhưng điều đó không phải là lý tưởng”.

Ông Malinowski cho biết thêm: “Chúng tôi đã nói rõ ràng với chính phủ Việt Nam rằng những người bị lấy đi quyền tự do của họ, vì bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa, cần được thả và được phép tiếp tục cuộc sống của họ ở Việt Nam. Đó mới là sự tiến bộ về nhân quyền thật sự. Nếu họ đến Hoa Kỳ, họ thường sẽ đi với một quy chế đặc biệt theo đó họ có một con đường để nhập quốc tịch sau một vài năm nếu họ chấp nhận con đường đó. Như vậy, đó là sự lựa chọn của họ”.

Trong các cuộc họp với các quan chức Việt Nam, ông Malinowski cho biết cuộc gặp “rất nghiêm túc và thực chất” với một thứ trưởng Bộ Công an kéo dài gần hai tiếng.

Nhà ngoại giao này cho biết ông nghĩ ông là quan chức cấp cao đầu tiên của Washington tới thăm một nhà tù ở Việt Nam, nhưng cho hay, ông không gặp tù nhân lương tâm nào trong trại giam.

VN nhờ Hoa Kỳ giúp điều tra hối lộ y tế

VN nhờ Hoa Kỳ giúp điều tra hối lộ y tế

Bộ Y tế Việt Nam đang rà soát lại các đơn đặt hàng thiết bị mua từ Bio-Rad trong giai đoạn 2005 – 2014

Bộ Y tế Việt Nam đề nghị Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội phối hợp điều tra cáo buộc nói các quan chức Việt Nam nhận 2,2 triệu đôla từ một công ty của Mỹ.

Công văn đề ngày 6/11 do Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến ký có đề cập tới bài viết trên BBC Tiếng Việt về vụ này.

Công ty Bio-Rad Laboratories Inc. đã đồng ý nộp phạt cho chính phủ Mỹ khoảng 55 triệu đôla để giải quyết cáo buộc hối lộ quan chức tại ba nước khác.

Công ty này bị cáo buộc giả mạo chứng từ để che giấu các khoản thanh toán và đã trả 7,5 triệu đôla tiền hối lộ cho các quan chức tại ba quốc gia là Nga (4.6 triệu đôla), Thái Lan (hơn 700 nghìn đôla) và Việt Nam (2.2 triệu đôla) trong giai đoạn 2005-2010 để giành hợp đồng.

Vào hôm thứ hai Ủy ban Chứng khoán và Sàn giao dịch (SEC) và Bộ Tư pháp Hoa Kỳ công bố rằng Bio-Rad, công ty có trụ sở tại Hercules, California đồng ‎ý trả tiền phạt hình sự 14.35 triệu đôla cho Bộ Tư pháp và 40.70 triệu đôla cho SEC để tránh bị truy tố.

Trong công văn gửi Phó Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền Hoa Kỳ tại Việt Nam được các báo trong nước trích dẫn, Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã đề nghị Đại sứ quán Hoa Kỳ “phối hợp với các cơ quan liên quan của Hoa Kỳ hỗ trợ điều tra làm rõ thông tin” về vụ hối lộ.

Các tổ chức, cá nhân có hành vi vi phạm sẽ bị “xử lý nghiêm”, thư viết.

Tuy nhiên, phía Việt Nam cũng nói trong “trường hợp thông tin nói trên không đúng, đề nghị phía Hoa Kỳ công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng để người dân Việt Nam không hoang mang, đảm bảo niềm tin của nhân dân” đối với nhà nước và ngành y tế.

Thanh tra Bộ Y tế cũng yêu cầu các sở y tế và các bệnh viện trung ương rà soát và báo cáo lại việc mua các thiết bị từ công ty Bio-Rad Laboratories trong giai đoạn từ 1/1/2005 – 5/11/2014, theo các báo trong nước.

Trước đó, Bộ trưởng Tiến cũng đã gửi “công văn hỏa tốc” cho Bộ Công an đề nghị ‘điều tra để xử lý nghiêm’.

‘Xác định phạm tội ở đâu’

Nếu vụ việc xảy ra ở Việt Nam, gây ra hậu quả ở Việt Nam và người thực hiện là người Việt Nam thì sẽ phải áp luật hình sự của Việt Nam và cơ quan điều tra của Việt Nam phải vào cuộc

Luật sư Hoàng Văn Hướng

Theo báo điện tử VnExpress, ông Nguyễn Minh Tuấn, Vụ trưởng Trang thiết bị và công trình y tế (Bộ Y tế), nói công ty này, vào năm 2013, đã xin rút khỏi thị trường Việt Nam và thôi chịu trách nhiệm pháp lý.

Trả lời BBC ngày 6/11, luật sư Hoàng Văn Hướng, trưởng văn phòng luật sư Hoàng Hưng, cho rằng điều này không có tác động đáng kể đến quá trình điều tra.

“Tuyên bố này chỉ mang tính chất dân sự. Còn khi đã có dấu hiệu vi phạm về hình sự, hoặc vi phạm các công ước Việt Nam ký với Hoa Kỳ hoặc với cảnh sát quốc tế thì không thể nào có trường hợp ngoại lệ được”.

Ông Hướng cho rằng sắp tới, công tác điều tra sẽ phải xem xét nơi xảy ra hành vi hối lộ.

“Nếu vụ việc xảy ra ở Việt Nam, gây ra hậu quả ở Việt Nam và người tham gia thực hiện là người Việt Nam thì sẽ phải áp luật hình sự của Việt Nam và cơ quan điều tra của Việt Nam phải vào cuộc.”

“Tuy nhiên trường hợp mang tính quốc tế thì phải phối hợp với cảnh sát quốc tế để thi hành pháp luật tại các nước sở tại.”

Ông Hướng cũng cho rằng việc phòng chống hối lộ vẫn được thực hiện tại Việt Nam, nhưng “tội phạm, nhất là tội phạm kinh tế, ngày càng trở nên tinh vi”.

“Điều này khiến việc đấu tranh phòng ngừa và xử lý ở Việt Nam hết sức phức tạp”, ông nói.

Tài liệu điều tra

Bộ Y tế Việt Nam đã đề nghị Bộ Công an vào cuộc điều tra

Tài liệu điều tra trong phần nói về Việt Nam cho biết “trong khoảng từ 2005 tới cuối 2009, văn phòng Việt Nam của Bio-Rad đã thanh toán sai trái 2.2 triệu đôla cho các đại l‎ý và các nhà phân phối và họ đã chuyển tiếp tiền hoa hồng này cho quan chức chính phủ Việt Nam”.

“Giám đốc Văn phòng Việt Nam đã duyệt các khoản hối lộ cho quan chức chính phủ để duy trì hoạt động kinh doanh theo đó các đại diện bán hàng, theo chỉ đạo của Giám đốc Văn phòng Việt Nam trả tiền mặt cho quan chức tại các bệnh viện của nhà nước và các phòng thí nghiệm để đổi lại việc họ mua sản phẩm của Bio-Rad.”

“Vào năm 2006, giám đốc văn phòng khu vực (Bio-Rad Singapore) biết về hoạt động bôi trơn này từ một nhân viên tài chính. Nhân viên này đã nêu các quan ngại với Giám đốc Văn phòng Việt Nam, người thông báo lại rằng trả tiền hối lộ là việc chuyện thường tại Việt Nam.”

Tuy nhiên vào ngày hoặc khoảng ngày 18/05/2006, Giám đốc Văn phòng Việt Nam viết email lại cho văn phòng Singapore nói trả phí cho bên thứ ba ‘bị cấm trong Chính sách Đạo đức Kinh doanh của Bio-Rad’ nhưng cũng nói rằng Bio-Rad sẽ mất 80% tiền bán hàng ở Việt Nam nếu không tiếp tục hối lộ.”

Để “lách luật”, Giám đốc Văn phòng Việt Nam cũng trong email này đề xuất “Bio-Rad Singapore sẽ bán sản phẩm của hãng này cho một nhà phân phối của Việt Nam với giá được giảm để rồi nhà phân phối này sẽ bán lại cho các khách hàng của chính phủ (bệnh viện và các phòng thí nghiệm) đúng giá và sẽ lại quả một phần tiền như tiền hối lộ.

“Trong khoảng từ 2005 tới cuối 2009, văn phòng Việt Nam của Bio-Rad đã thanh toán sai trái 2.2 triệu USD cho các đại l‎ý và các nhà phân phối và họ đã chuyển tiếp tiền hoa hồng này cho quan chức chính phủ Việt Nam.

“Những khoản tiền hối lộ này, được ghi trong sổ sách là ‘tiền thưởng bán hàng’, ‘phí quảng cáo’, và ‘phí đào tạo’ đã mang lại cho Bi-Rad Singapore doanh thu trước thuế là 23 triệu đôla,” tài liệu điều tra nói.

CÓ THƯỞNG PHẠT ĐỜI ĐỜI KHÔNG ?

CÓ THƯỞNG PHẠT ĐỜI ĐỜI KHÔNG ?

Lm Phanxicô Xaviê  Ngô Tôn Huấn

Nhân tháng các linh hồn sắp tới, xin cha cho biết:

1- Chúa có phạt ai xuống hỏa  ngục không ?

2- Luyện ngục ,hỏa ngục khác nhau như thế nào ?

3- Tín điều các Thánh thông công là gì ?

Trả lời :

1- Chúa có phạt ai xuống hảo ngục không ?

Thiên Chúa là tình thương, Người chậm bất bình và  hay tha thứ. Người tạo dựng  con người chỉ vì yêu thương vô vị lợi và “ muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý.” ( 1 Tm 2 : 4). Nghiã là Chúa muốn cho mọi người được vui hưởng hạnh phúc vĩnh cửu với Người trên Thiên Đàng, là nơi không còn đau khổ , bệnh tật, nghèo nàn, bất công và chết chóc nữa.

Hạnh phúc Thiên Đàng là hạnh phúc  mà mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe  lòng người chưa hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Người. ( 1 Cor 2: 9) Như Thánh Phaolô đã viết.

Nhưng muốn hưởng  hạnh phúc Thiên Đàng thì phải yêu mến Chúa và tuân giữ các giới răn của Người.

Tại sao ?   tại vì Thiên Chúa là tình thương” nên ai không yêu thương thì không biết Thiên Chúa” ( 1 Ga 4 : 8)

Biết Thiên Chúa là tình thương , mà quả thật Người là tình thương thì lẽ tự nhiên ta phải  yêu mến Người  với tất cả tâm trí và nghị lực để đáp trả phần nào tình thương quá lạ lùng của Chúa dành cho con người. Vả Lại, yêu mến Chúa chỉ có lợi cho ta chứ  Chúa không được lợi lộc gì vì Người đã quá đủ hạnh phúc , giầu sang nên không cần ai thêm gì cho Người nữa.

Tuy nhiên, vì Thiên Chúa tạo dựng con người với hai đặc tính độc đáo là có lý trí và ý muốn tự do ( intelligence and free will) và  Thiên Chúa  hoàn toàn tôn trọng cho con người sử dụng hai khả năng đó, nên vấn đề thưởng  phạt mới được đặt ra cho riêng con người mà thôi.Nghĩa là nếu con người , qua lý trí, nhận biết có Thiên Chúa là Đấng tạo thành trời đất và muôn vật – trong đó có con người- thì con người phải sử dụng ý muốn tự do của mình để chọn yêu mến Chúa và sống theo đường lối của Người để được cứu rỗi và vui hưởng hạnh phúc Nước Trời, chiếu theo ánh sáng của lời Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ xưa là:

Không phải bất cứ ai thưa với Thầy : Lậy Chúa !, Lậy Chúa ! là được vào Nước Trời cả đâu,  nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời mới được vào mà thôi.” ( Mt 7 : 21)

Nhưng thế nào là thi hành ý muốn của Chúa Cha ?

Chúa Giê su đã chỉ rõ cho ta cách thi hành ý muốn của Chúa Cha như sau :.

ai yêu mến Thầy , thì sẽ giữ lời Thầy

Cha của Thầy sẽ yêu mến người ấy

Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người  ấy. ( Ga 14: 23)

Giữ lời Thầy có nghĩa là thực thi những gì Chúa đã rao giảng và dạy bảo  , cụ thể là hai Điều Răn quan trọng nhất, đó là mến Chúa và yêu người, như Chúa đã nói với một luật sĩ  Do Thái xưa. ( Mt 22: 37-39)

Như vậy , thực thi hai Điều Răn đó là chứng minh cụ thể lòng yêu mến Chúa và xứng đáng được “ Cha Thầy và Thầy đến ở” với ta như Chúa Giê su nói trên đây.

Là con người , ai lại không muốn hạnh phúc, sung sướng và bình an ? nên yếu mến Chúa là yêu mến  chính nguồn hạnh phúc, an vui  vĩnh cửu đó.Như thế, chỉ có lợi cho con người khi chọn  yêu mến Chúa, chứ tuyệt đối không có lợi lộc gì cho   Chúa hết. Chúng ta phải xác tín điều này, để đừng ai nghĩ rằng Thiên Chúa  được lợi lộc gì khi ta yêu mến và tuân giữ các giới răn của  Người. .

Đó là điều chắc chắn ta phải tin khi thi hành các Điều Răn của Chúa để không giết người, trộm cắp. gian dâm, thông dâm, mãi dâm, ấu dâm, phái thai, ly dị, thù oán người khác, kỳ thị chủng tộc, nói xấu , vu cáo làm hại  danh dự và đời tư  của người khác, bất công , bóc lột  người làm công cho mình, và dửng dưng trước sự đau khổ, nghèo đói của anh chị em đồng loại.

Nếu ta tuân giữ các Điều Răn của Chúa để không làm những sự dữ  hay tội lỗi nói trên, thì chúng ta đã yêu mến Chúa cách cụ thể  để được “ ở lại trong tình thương của Người” như Chúa Giêsu đã dạy trên đây. Ngược lại,  nếu ai dùng “ ý muốn tự do= free will để làm những sự dữ nói trên thì đã tự  ý  và công khai khước từ Thiên Chúa và tình thương của Người. Như thế họ phải lãnh chịu mọi hậu quả của việc mình làm vì tự do chọn lựa.

Chính vì con người có tự do để chọn lựa , hoặc sống theo đường lối của Chúa để được chúc phúc;   hay khước từ Chúa để sống theo ý riêng mình và chạy theo những lôi cuốn của thế gian , nhất là những cám dỗ của ma quỉ để tôn thờ tiền bạc, của cải vật chất và mọi thú vui vô luân vô đạo,  như thực trạng sống của  con người ở khắp nơi trong thế gian tục hóa ngày nay.Nếu ai chọn sống  như vậy, thì  cũng đã tự ý chọn nơi cư ngụ cuối cùng cho mình, sau khi phải chết trong thân xác có ngày phải chết đi này.Thiên Chúa yêu thương con người và đã cứu chuộc con người nhờ  Chúa Kitô. Nhưng Thiên Chúa cũng  gớm  ghét mọi tội lỗi, vì tội lỗi và sự dữ  đi ngược lại với bản chất yêu thương, công bình và thánh thiện của Người. .

Nhưng  cho dù Thiên Chúa quá yêu thương con người như vậy, mà  con người không cộng tác với ơn cứu chuộc  của Chúa Kitô,  bằng quyết tâm sống theo đường lối của Chúa và xa tránh mọi sự dữ và tội lỗi thì Chúa vẫn không thể cứu ai được.  Lý do là  Chúa không tiêu diệt hết mọi  tội lỗi  và vì con người  còn có tự do để  cộng tác với ơn cứu chuộc của Chúa , hay khước từ ơn cứu chuộc này để sống theo thế gian và làm nô lệ cho ma quỉ, kẻ thù của Thiên Chúa.

Như vậy, nếu Thiên Đàng là nơi dành cho những ai thực tâm yêu mến Chúa, tuân giữ các giới răn của Người và quyết tâm xa tránh mọi tội lỗi, thì hỏa ngục phải là nơi dành cho những ai đã  cố ý khước từ Chúa và tình thương của Người để sống theo ma quỷ và làm những sự dữ như giết người, hiếp dâm  và bán con gái nhỏ dại  cho bọn buôn người  cung cấp cho bọn đi tìm thú vui man rợ cực kỳ khốn  nạn là thú “ấu dâm”,  như đang diễn ra ở nhiều nơi trên thế giới trống vắng niềm tin này. Như thế, phải có hỏa ngục dành cho những kẻ gian ác đã tự ý chọn cho mình nơi ở vinh viễn xa lìa Thiên  Chúa ngay từ ở đời này. Nghĩa là họ đã tự  ý chọn hỏa ngục vì cách sống của họ, chứ không phải vì Thiên Chúa muốn phạt ai ở chốn này, vì Người là Cha đầy yêu thương và “ không muốn  cho ai  phải diệt vong, nhưng muốn cho mọi người  đi tới chỗ ăn năn hối cải.” ( 2 Pr 3 : 9).

2- Sự khác biệt giữa hỏa ngục và  Luyên tội :

Chúa Giê su thường nói đến hỏa ngục là nơi lửa không bao giờ tắt ( Mt 5: 22).

Thánh Gioan Tông Đồ đã coi những kẻ sát nhân là những kẻ không có sự sống đời đời ,tức là phải xa lìa Thiên Chúa trong nơi gọi là hỏa ngục:

Phàm ai ghét  anh  em mình, thì là kẻ sát nhân

Và anh  em biết:

Không kẻ sát nhân nào có sự sống đời đời ở lại trong nó” (1 Ga: 15)

Nhưng cần phân biệt điều này: con người dù tội lỗi đến đâu, mà biết sám hối ăn năn thì vẫn  được Chúa thương tha thứ. Cụ thể là Chúa Giêsu đã tha thứ cho người  gian phi ( kẻ trộm lành)  nhận biết tội mình và xin Chúa tha thứ:

Tôi bảo thật anh, hôm nay anh sẽ được ở với  tôi trên  Thiên Đàng.”  ( Lc 23: 39-43) .

Ngược lại, chỉ những ai tội lỗi mà không hề sám hối  để xin Chúa tha thứ , đặc biệt là tội phạm đến Chúa Thánh Thần, tức  tội  hoàn toàn  từ chối lòng thương sót của Chúa cho đến chết , thì sẽ  không bao  giờ được tha thứ,  như Chúa Giê su đã nói rõ trong Tin Mừng Thánh Marcô.( Mc 3: 29)

Lại nữa, những ai chết đang khi mắc tội trọng ( mortal sin) thì cũng chịu hình phạt hỏa ngục, căn cứ theo giáo lý của Giáo Hội. ( X SGLGHCG, số 1035) . Tuy nhiên , cần nói lại là Thiên Chúa không tiền định cho ai phải xuống hỏa ngục , hoặc muốn phạt ai trong nơi “lửa không hề tắt” này. Nhưng vì con người có tự do trong đời sống thiêng liêng, nên nếu  ai dùng tự do này để xa lìa Chúa , để  tự do làm những sự dữ mà không hề biết ăn năn, xin Chúa thứ tha thì đã tự ý chọn hỏa ngục làm nơi cư ngụ cuối cùng cho mình.

Trái với hỏa ngục , Luyên ngục hay Luyên tội ( Purgatory) là nơi các linh hồn thánh ( holy souls)  được thanh luyện để đạt được sự thánh thiện cần thiết trước khi  vào Thiên Đàng vui hưởng Thánh Nhan Chúa là nguồn vui  hạnh phúc của các thánh và các thiên thần.Các linh hồn đang  “ tạm trú” ở đây là những người đã ra đi trong ơn nghĩa Chúa, tức  là được bảo đảm về ơn cứu độ, nhưng vẫn cần được thanh luyện để đạt mức thánh thiện cân xứng trước khi  gia nhập hàng ngũ các Thánh trên Thiên Quốc. Các linh hồn thánh này không thể làm thêm việc thiện, và cũng không thể phạm tội được nữa vì thời giờ đã mãn cho họ trên trần gian  này.  Vì thế, trong khi còn được thanh luyện  ở nơi đây, các linh hồn mong đợi các Thánh trên Thiên Đàng và các tín hữu còn sống cứu giúp họ bằng lời cầu nguyện và các  việc lành. Ngược lại, các linh hồn cũng có thể cầu xin đắc lực cho các tín hữu còn sống trên trần thế và trong  Giáo Hội lữ hành. Nhưng các Thánh trên Trời, các linh hồn thánh trong Luyện ngục và các tin hữu còn sống không thể giúp gì cho các linh hồn đã lìa xa Chúa trong hỏa ngục, vì không có sự hiệp thông nào giữa nơi này với Thiên Đàng, Luyện ngục và Giáo Hội đang lữ hành trên trần thế.

3 – Tín điều các Thánh Thông Công ( communion of  Saints )

Tín điều này dạy: chỉ có sự hiệp thông giữa Giáo Hội vinh thắng ( Triumphal Church) trên trời và Giáo Hội lữ hành ( Pilgrim Church)  trên trần thế cùng với Giáo Hội đau khổ  ( Suffering  Church) trong Luyện Tội. Nghĩa là các Thánh trên Trời , các linh hồn thánh trong Luyện tội và các tín hữu còn sống và đang hiệp thông với Giáo Hội, cả ba thành phần này   được hiệp thông với nhau trong cùng một niềm tin, tôn thờ Thiên Chúa , nhờ Chúa Kitô và trong Chúa Thánh Thần.

Các Thánh nam nữ trên trời hiệp thông với các linh hồn thánh trong Luyện Tội và các tín hữu trên trần gian bằng lời nguyện giúp cầu thay đắc lực trước Tòa  Chúa  cho các linh hồn và các tín hữu còn sống. Các linh hồn trong Luyện tội không thể tự giúp mình được nhưng có thể cầu xin cho các tin hữu còn sống. Các tín hữu có thể làm việc lành như cầu nguyện. làm việc bác ái và xin lễ cầu cho các linh hồn trong Luyên Tội ( cách riêng trong tháng 11 là thánh dành cầu nguyện cho các linh hồn) được mau vào Thiên Đàng hưởng Thánh Nhan Chúa.

Đó là nội dung tín điều các Thánh thông Công giữa các Thánh trên Thiên Đàng, các linh hồn thánh trong Luyện Tội và các Tín hữu trên trần thế.

Như thế,  chỉ có những ai đang  xa lìa Chúa  ở chốn hỏa ngục thì   không được thông hiệp với các Thánh trên trời , các Linh hồn trong Luyện tội  và các Tín hữu còn sống  trên trần gian này.Do đó, không ai có thể làm gì để cứu giúp họ được nữa.

Vậy chúng ta hãy cố gắng làm việc lành trong tháng  11 này để cầu cho các linh hồn được mau hưởng Thánh Nhan Chúa.Chắc chắn các linh hồn sẽ biết ơn và cầu xin Chúa cách đắc lực cho chúng ta.

Lm Phanxicô Xaviê  Ngô Tôn Huấn