THIÊN CHÚA HIỆN DIỆN GIỮA DÂN NGƯỜI- TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

Những lo toan bận rộn và khó khăn bế tắc của cuộc sống dễ lôi kéo chúng ta vào một vòng xoay bất tận.  Hậu quả là chúng ta quên lãng sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời.  Dù muốn hay không, con người cần có Thượng Đế.  Ki-tô hữu là người hướng về Chúa như hoa hướng dương hướng về mặt trời, như hơi thở đối với thân xác và như lương thực nuôi sống hằng ngày.  Trong Mùa Vọng, Giáo Hội nhắc chúng ta: đừng quên sự hiện diện của Thiên Chúa giữa Dân Người. Danh xưng Đấng Em-ma-nu-en nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.  Vì thế, hãy vui lên và hãy nhìn cuộc đời này với lăng kính tích cực và với lòng nhân ái.  Thiên Chúa cũng rất vui mừng khi ở giữa chúng ta.

Xô-phô-ni-a là vị ngôn sứ người Do Thái sống ở thế kỷ VII trước Công Nguyên, và hoạt động ở miền Nam dưới triều vua Giô-si-gia-hu (640-609 TCN).  Sứ điệp của ông là bảo vệ người nghèo, lên án giai cấp lãnh đạo và các thẩm phán đương thời, cùng với những thói tục xấu và việc thờ ngẫu tượng.  Ông cũng là ngôn sứ của niềm hy vọng, với niềm xác tín Thiên Chúa luôn hiện diện giữa dân Người.  Đoạn sách được đọc trong Chúa Nhật hôm nay là phần kết của cuốn sách mang tên ông.  Vị ngôn sứ mời gọi dân Do Thái hãy vui mừng, kể cả giữa những bất công và thảm họa, vì Thiên Chúa luôn hiện diện giữa dân Người.  Ngài hiện diện để nâng đỡ, ủi an những ai đang đau khổ.  Ông cũng dùng một kiểu nói rất bạo dạn để diễn tả Thiên Chúa: “Vì ngươi, Chúa sẽ nhảy múa tưng bừng như trong ngày lễ hội.” “Thiên Chúa nhảy múa” là một hình ảnh kỳ lạ và bất thường.  Trong một số truyền thống văn hóa cổ xưa, người ta quan niệm các vị thần cũng giống như con người.  Họ cũng vui, cũng buồn và cũng giận dữ.  Thiên Chúa của người Do Thái là Đấng luôn vui mừng hân hoan.  Ngài chia sẻ vận mạng của Dân Ngài.

Cũng như người Do Thái thời ngôn sứ Xô-phô-ni-a, các Ki-tô hữu cũng được mời gọi hãy vui mừng, vì Chúa gần đến.  Đó là lời giáo huấn của thánh Phao-lô với tín hữu Phi-líp-phê.  Ki-tô hữu là người đang chờ đợi Chúa đến.  Vậy phải làm sao để khi Chúa đến, Người thấy chúng ta đang sống hiền hòa rộng rãi, tương thân tương ái với anh chị em đồng đạo và đồng loại.  Khi sống hiền hòa, là chúng ta làm lan tỏa tinh thần yêu thương như Chúa đã dạy.  Người tin Chúa luôn vui mừng, vì có Chúa ở với chúng ta.  Người luôn đồng hành với chúng ta trên từng bước đi của nẻo đường dương thế.

Chuẩn bị để đón Chúa, đó cũng là thời điểm để mỗi chúng ta nhìn lại mình.  Thánh Gio-an Tẩy giả xuất hiện là một hiện tượng đặc biệt đối với người Do Thái.  Qua lời giảng, ông Gio-an khẳng định với những người đương thời: điều mà cha ông chúng ta vẫn chờ đợi, nay sắp đến rồi.  Để có thể đón tiếp Người, mỗi người phải sám hối.  Lãnh nhận phép rửa do ông cử hành là hành vi sám hối, hoán cải canh tân để trở nên con người mới.

Mỗi khi Mùa Vọng về, Giáo Hội lại mượn lời rao giảng của thánh Gio-an Tẩy giả, giúp các tín hữu chuẩn bị tâm hồn để đón Chúa.  Thực ra Chúa Giê-su đã đến trong lịch sử.  Người đã sinh ra tại hang đá Be-lem cách đây hơn hai ngàn năm.  Nếu Giáo Hội mời gọi chúng ta đón Chúa, là để giúp chúng ta tái xác tín vào sự hiện diện của Người trong cuộc đời và trong tâm hồn chúng ta.  Những khuynh hướng xấu, tội lỗi và đam mê là lực cản che lấp sự hiện diện của Chúa.  Sám hối sửa mình, sẽ giúp ta nhận ra Chúa và cố gắng để nên giống như Người.

“Chúng tôi phải làm gì?”  Đó là câu hỏi mà những người Do Thái đặt ra cho ông Gio-an Tẩy giả.  Đoàn người đến cùng ông rất đa dạng.  Họ là những người thu thuế, những quân nhân và nông dân.  Ông Gio-an đưa ra những lời khuyên cụ thể cho từng trường hợp.  Đối với chúng ta, tâm tình sám hối để đón Chúa đến không phải là chung chung mờ nhạt, nhưng cụ thể và phải được chứng minh bằng việc làm.

Tâm tình hân hoan vui mừng còn được thể hiện trong sách I-sai-a được chọn cho phần Đáp ca của Thánh lễ: “Dân Xi-on, hãy mừng rỡ reo hò, vì giữa người, Đức Thánh của Ít-ra-en thật là vĩ đại!”  Thiên Chúa không phải là một vị thần nghiêm khắc hay một ông chủ độc tài.  Ngài là Cha yêu thương, luôn ở giữa chúng ta và ban cho chúng ta niềm an ủi.  Sự hiện diện của Chúa sẽ giúp chúng ta xua tan tăm tối, lan tỏa niềm vui và tràn trề niềm hy vọng.  Bầu khí nhộn nhịp, hân hoan tưng bừng trong những ngày Giáng Sinh gần kề nhắc chúng ta: Chúa đang ngự giữa chúng ta, và chúng ta vui mừng được đón tiếp Ngài.

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim


 

 LẮM PHÚC- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn Gioan!”.

Trong đoản thơ “Những Chiếc Bóng Đổ”, “Shadows”, tác giả chia sẻ, “Thật tuyệt vời khi bạn chạy và ‘những chiếc bóng đổ’ chạy! Khi bạn hạnh phúc, ‘những chiếc bóng đổ’ reo ca; khi bạn ngân nga, ‘những chiếc bóng đổ’ nhại lại. ‘Những chiếc bóng đổ’ chạy theo khi cuộc sống của bạn ngập tràn ánh nắng và hân hoan. Bạn quả là ‘lắm phúc!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Nếu nữ thi sĩ Martha Wadsworth không tiếc lời để nói về ‘những chiếc bóng đổ’ của một người mẹ, thì với Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã không tiếc lời làm điều tương tự với Gioan Tẩy Giả, người Ngài ngưỡng mộ. Tuy nhiên, Ngài bất ngờ kết luận, “Kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn Gioan!”. Vậy sẽ có người ‘lắm phúc’ hơn Gioan?

Đúng thế! Chúa Giêsu thường ít khen ai ngoài một vài đối tượng có lòng tin mạnh! Dẫu vậy, ở đây, Ngài nức tiếng khi nói về Gioan. Ngài coi Gioan như đại ngôn sứ Êlia tái thế, người dọn đường cho Đấng Messia. Nhưng bất chợt, Ngài đảo ngược nhận định khi tiết lộ kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời lại cao trọng hơn Gioan. Họ là ai? Nước Trời ở đây là gì?

Hạng nhỏ nhất ở đây là những người ‘lắm phúc’ hơn Gioan; trong đó có chúng ta. Một ngạc nhiên đầy thú vị! Rõ ràng, Gioan vĩ đại, nhưng sự vĩ đại của Gioan chỉ để chuẩn bị cho một Đấng Vĩ Đại. Gioan ‘biết’ Ngài, nhưng không biết Ngài về sau! Gioan chỉ tay về phía Chúa Giêsu, nói cho các đồ đệ, “Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá tội trần gian!”, nhưng Gioan không sống để chứng kiến ‘sự xoá tội’ của Ngài sẽ thực hiện cách nào! Giao Ước mới được đóng ấn bằng máu Chúa Kitô trên thập giá, Gioan chưa bao giờ nhìn thấy điều đó; Gioan cũng chưa bao giờ hoàn toàn là môn đệ của Ngài. Gioan không thể chia sẻ sự sống dồi dào khi được giải thoát khỏi tội lỗi nhờ cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô như mọi Kitô hữu có thể có.

Không hưởng nhận Thánh Thần của Chúa Kitô, Gioan mù tịt về Giáo Hội; đang khi chúng ta được ngụp lặn giữa biển ân sủng của Chúa Phục Sinh. Gioan không biết Vương Quốc Ngài thiết lập là gì, Nước Trời là gì và những ai thuộc về nó. Và Nước Trời không gì khác, chính Chúa Kitô! Đó là lý do tại sao “Kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời cao trọng hơn Gioan!”.

Anh Chị em,

“Kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn Gioan!”. Những gì Gioan không biết là những gì chúng ta sở hữu: Được Thánh Thần tưới gội qua các Bí tích; Phúc Âm, các thư Phaolô và các tài liệu làm nên Tân Ước; sống trong lòng Mẹ Hội Thánh với sự hiện diện tràn đầy của Chúa Thánh Thần. Như vậy, chúng ta ‘lắm phúc’ hơn Gioan bội phần; không vì làm được nhiều, nhưng được ban nhiều. Rõ ràng, bạn và tôi không hề tầm thường chút nào. Vậy, hãy sống cho xứng tầm với ân sủng, mang lấy sức mạnh của Thần Khí để dám sống, dám nói và dám chết như Gioan hầu có thể làm chứng cho Tin Mừng và mở rộng Vương Quốc! “Hãy cầu xin Gioan ban cho ơn can đảm tông đồ để luôn nói sự thật; ơn yêu thương mục vụ. Điều này có nghĩa là đón nhận mọi người bằng những gì ít ỏi mình có thể cho đi, đó là bước đầu tiên. Chúa sẽ làm những bước còn lại!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, ước gì con là ‘chiếc bóng đổ’ của Chúa. Những ngày Mùa Vọng, cho con biết chia sẻ ân phúc, nụ cười và ‘ánh nắng’ cho những ai ‘vận xúi, vô phúc!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

********************************************

Thứ Năm Tuần II – Mùa Vọng

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

11 Khi ấy, Đức Giê-su nói với đám đông rằng: “Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gio-an Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông. 12 Từ thời ông Gio-an Tẩy Giả cho đến bây giờ, Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được. 13 Cho đến ông Gio-an, tất cả các ngôn sứ cũng như Lề Luật đều đã nói tiên tri. 14 Và nếu anh em muốn chấp nhận, thì ông Gio-an chính là Ê-li-a, người phải đến. 15 Ai có tai thì nghe.” 


 

GIÊSU chính là HY VỌNG đời TA, dẫu đời “MƯA NẮNG” thất thường.

Fr_Quảng_CSsR

Quý ông bà và anh chị giáo hữu khắp nơi trên thế giới, nhất là đang sinh sống tại Mỹ rất thân mến,

Con gửi tới mọi người đường link con chia sẻ mùa vọng: https://www.youtube.com/watch?v=TnDNLBtyJJA

Mùa Vọng lại thắp lên HY VỌNG cho chúng ta giữa những khó khăn.

  1. Nước Mỹ được ví như là “ANH HAI” trong gia đình nhân loại ngày nay về chiều lĩnh mực, nên mỗi THAY ĐỔI, BIẾN ĐỘNG của nước Mỹ, dường như cả thế giới bị thay đổi và biến động theo. Và mỗi lần, bầu tổng thống Mỹ và có tổng thống mới lên, thường, là có nhiều thay đổi và biến động. Việc bầu tổng thốngsẽ có những người vui, và có những người không vui. Vui vì người mình bầu được đắc cử. Buồn vì người mình bầu không đắc cử. Đó là một thực tế rất thật của cuộc sống.

Tuy nhiên, dù vui, dù buồn, cuộc sống vẫn cứ phải chảy không ngừng.

  1. Bầu cử để tìm ra người lãnh đạo, dù thích hay không thích, ta vẫn phải chấp nhận cuộc chơi “dân chủ” = người được cho là nhiều phiếu là thắng, người ít phiếu là thua. Vì luật chơi là KHÁCH QUAN, ít nhất là theo những con số, thế nên, thái độ “bình thường” nhất của những người trưởng thành là đón nhận nó, dù muốn dù không.
  2. Cuộc sống CẦN nhiều thứ hơn BẦU CỬ. Ai cũng muốn người mình bầu thắng. Đó là bản chất tự nhiên, nhưng bản chất của cuộc sống cũng dạy chúng ta rằng: Không ai làm mãi. Hết một hoặc hai nhiệm kỳ là sẽ có người khác. Thế nên, cuộc sống còn NHIỀU thứ nữa. Chẳng hạn: tình yêu thương giữa những người thân, tình bạn giữa con người, lòng tự trọng, lòng nhân ái, etc.

Đúng là “một người tốt trong một hệ thống xấu, thì hệ thống xấu sẽ làm tha hoá người tốt. Và một hệ thống tốt, sẽ nâng đỡ người xấu.” Thế nên, nhiệm vụ của chúng ta dù trong hoàn cảnh nào cũng phải cố gắng xây dựng, kiên toàn để một hệ thống xã hội tốt hơn. Bổn phận làm cho xã hội tốt hơn không được miễn chuẩn. Vì lẽ, theo Aristotle, “con người là động vật chính trị.” Chúng ta không thể khước từ bản chất xã hội gắn liền với bản chất của con người. Hãy làm cho môi trường xã hội xung quanh ta trở nên tốt hơn bằng những giá trị VĨNH CỬU: CHÂN-THIỆN-MỸ.

  1. Chỉ mình Chúa Giêsu khẳng định: “Thầy là ĐƯỜNG, là SỰ THẬT, và là SỰ SỐNG.” Mọi sự thế gian rồi cũng qua đi, dẫu có nhiều THẤT VỌNG, ĐAU KHỔ, BUỒN VUI của kiếp nhân sinh, thì như Tông Thư của Đức Giáo Hoàng Phanxicô khi loan báo năm thánh, ngài nhắc nhở, mời gọi chúng ta: Spes non confundit(Đức CẬY không làm thất vọng” (Rm 5,5). Năm thánh này mời gọi chúng ta trở thành: “Những người hành hương của Hy vọng”.

Ước mong HY VONG là CHÍNH CHÚA sẽ giúp chúng ta bước đi bình an dẫu đời có ra sao!

From: quangcssr & NguyenNThu

Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường (Mt 11:28-30)- Cha Vương

Một ngày ấm ám và êm ái bên Chúa nhé. Hãy tiếp tục cầu nguyện cho nhau.

Cha Vương

Thứ 4 T2MV: 11/12/2024

TIN MỪNG: Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.” (Mt 11:28-30)

SUY NIỆM: Mỗi người đều có một gánh nặng. Gánh nặng đó đến từ đâu? Bạn làm gì với gánh nặng đó? Câu trả lời cho câu hỏi này tuỳ theo góc nhìn của mỗi người. Cuộc đời trở nên vui hay buồn, gánh đời nặng hay nhẹ tuỳ theo người gánh. Lời Chúa hôm này nêu ra 3 lời mời gọi: Hãy đến với Ta, mang lấy ách của Ta, học từ Ta.

(1) Hãy đến với Chúa Giêsu mỗi ngày. Bắt đầu ngày mới của bạn bằng lời cầu nguyện. Cầu nguyện liên lỉ!

(2) Hãy mang lấy ách của Chúa Giêsu và bước đi với Người. Cái ách là thứ mà người ta đặt lên cổ của những con vật. Còn cái ách của Chúa là gì? Có thể đó là cánh tay Thiên Chúa quàng lên cổ bạn! Như cánh tay của người mẹ quàng lên vai người con khi nó bị đau, như người cha nhân hậu “chạnh lòng thương, chạy ra ôm chồm anh ta và hôn lấy hôn để.” (Lc 15:20b) Thật thú vị khi nghĩ đến vòng tay của Chúa cũng cong cong như hình cái ách đang choàng lên cổ của người mà Ngài đang thương mến.

(3) Hãy học nơi Chúa, đừng để gánh nặng cuộc đời làm bạn thất vọng. Tập có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Hiền hậu và khiêm nhường là phẩm tính của Chúa Giê-su. Qua mầu nhiệm Nhập thể và qua cuộc khổ nạn đau thương, Chúa Giê-su đã chứng minh điều đó. Khi cuộc sống khó khăn, hãy nhớ lại ách (vòng tay hiền hậu và nhân từ của Chúa). Đừng vì tự ái mà chiến đấu một mình. Hãy để Chúa Giêsu gánh vác những gánh nặng đang đè trên vai bạn và cùng đồng hành với Người.

LẮNG NGHE: ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa vĩnh cửu, là Đấng sáng tạo toàn cõi đất. Người không mệt mỏi, chẳng nhọc nhằn, trí thông minh của Người khôn dò thấu. Người ban sức mạnh cho ai mệt mỏi, kẻ kiệt lực, Người làm cho nên cường tráng. Nhưng những người cậy trông ĐỨC CHÚA thì được thêm sức mạnh. Như thể chim bằng, họ tung cánh. Họ chạy hoài mà không mỏi mệt, và đi mãi mà chẳng chùn chân. (Is 40:28,29,31)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Chúa đã chấp nhận mọi sỉ nhục, đã chịu chết đau thương để diễn tả tình yêu vô biên của Chúa đối với nhân loại. Những ai muốn theo Chúa Giêsu, không thể chọn lựa con đường khác với con đường thập giá, xin giúp con luôn chạy đến Chúa để tâm hồn được nghỉ ngơi bồi dưỡng.

THỰC HÀNH: Điều gì đang ngăn cản bạn đến với Chúa trong lúc này? Hãy dành thời gian tâm sự với Chúa về những gánh nặng của bạn nhé.

From:Do Dzung

Tình Thương Nhiệm Mầu – Gia Ân     

Án oan Hồ Duy Hải ra sao khi ông Nguyễn Hòa Bình rời đi?

Ba’o Nguoi-Viet

December 10, 2024

Đàm Chính Sự

Vụ án oan sai của Hồ Duy Hải đã trở thành một vết thương mưng mủ trong lòng xã hội Việt Nam suốt hơn một thập niên qua, gieo rắc nỗi hoang mang về tính công bằng và minh bạch của hệ thống tư pháp.

Gắn liền với nó là hình ảnh của cựu Chánh Án Nguyễn Hòa Bình, người vừa rời khỏi ngành tòa án để đảm nhiệm vị trí phó thủ tướng đầy quyền lực. Liệu sự ra đi này, cùng với những biến động nhân sự khác trong ngành tư pháp, có mở ra tia hy vọng thực sự cho công lý được thực thi, hay vụ án Hồ Duy Hải sẽ tiếp tục chìm trong bóng tối của những khuất tất, tranh cãi và sự thờ ơ của những người có trách nhiệm?

Hồ Duy Hải, một thanh niên 23 tuổi đến từ Long An, bị kết án tử hình vì tội giết hai nữ nhân viên bưu điện Cầu Voi vào năm 2008. Tuy nhiên, ngay từ đầu, vụ án đã vướng rất nhiều điểm nghi vấn, khiến dư luận và gia đình Hải tin rằng anh bị oan.

Không có nhân chứng nào nhìn thấy Hồ Duy Hải gây án, DNA của anh cũng không được tìm thấy tại hiện trường. Con dao được cho là hung khí đã bị thay đổi một cách khó hiểu so với ban đầu, các vật chứng khác cũng có dấu hiệu bị làm giả hoặc bị hủy một cách có chủ đích.

Hồ Duy Hải từng khai nhận tội nhưng sau đó lại liên tục rút lại lời khai, khẳng định mình bị ép cung, bị đánh đập và đe dọa để nhận tội. Đáng chú ý, cơ quan điều tra đã bỏ qua những bằng chứng ngoại phạm quan trọng, cho thấy Hải có thể đã ở nơi khác vào thời điểm xảy ra vụ án, thậm chí còn có những nhân chứng có thể xác nhận điều này.

Năm 2020, sau nhiều năm đấu tranh không mệt mỏi của gia đình Hải và sự lên tiếng của dư luận, Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao dưới sự lãnh đạo của ông Lê Minh Trí đã đưa ra kháng nghị, chỉ ra 17 điểm phi lý trong vụ án và đề nghị tuyên Hải vô tội. Kháng nghị này được coi là một bước ngoặt quan trọng, khẳng định những nghi ngờ của dư luận về tính oan sai của vụ án là có cơ sở.

Ông Nguyễn Hòa Bình. (Hình: Tuoitre)

Tuy nhiên, kháng nghị này đã bị bác bỏ một cách đầy bất ngờ và gây tranh cãi bởi Hội Đồng Thẩm Phán do chính ông Nguyễn Hòa Bình, khi đó là chánh án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, làm chủ tọa. Điều đáng nói là trước đó, khi còn là viện trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao (2011-2016), ông Nguyễn Hòa Bình đã từng nhiều lần khẳng định Hải có tội, thậm chí còn ký văn bản khẳng định không kháng nghị bản án sơ thẩm và phúc thẩm, góp phần vào việc chủ tịch nước bác đơn xin ân xá của Hải.

Việc ông Nguyễn Hòa Bình tham gia tố tụng ở cả hai vị trí then chốt, mang tính quyết định đối với số phận của Hồ Duy Hải, đã dấy lên làn sóng phản đối mạnh mẽ từ dư luận và giới luật sư. Nhiều ý kiến cho rằng ông đã vi phạm nguyên tắc khách quan, công bằng trong xét xử, đồng thời thể hiện rõ sự xung đột lợi ích.

Lẽ ra, với tiền sử tham gia vào vụ án ở vị trí người đứng đầu cơ quan công tố, ông nên tự rút lui khỏi phiên tòa giám đốc thẩm để bảo đảm tính công bằng tối đa cho Hồ Duy Hải. Tuy nhiên, điều này đã không xảy ra, và quyết định của Hội Đồng Thẩm Phán do ông chủ tọa đã khiến niềm tin của người dân vào hệ thống tư pháp thêm lung lay.

Giờ đây, với sự ra đi của ông Nguyễn Hòa Bình khỏi ngành tòa án và việc ông Lê Minh Trí, người từng đứng đầu Viện Kiểm Sát kháng nghị vụ án, trở thành chánh án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, một tia hy vọng mong manh đã xuất hiện. Liệu vụ án oan Hồ Duy Hải có được xem xét lại một cách khách quan, toàn diện và công bằng hơn? Liệu những sai sót trong quá trình điều tra, truy tố và xét xử sẽ được nghiêm túc xem xét và sửa chữa? Liệu công lý sẽ được thực thi, trả lại sự trong trắng cho Hải sau hơn một thập niên sống trong cảnh tù tội và đối mặt với án tử hình oan ức?

Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ, và không ai dám chắc chắn điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tuy nhiên, sự thay đổi nhân sự cấp cao trong ngành tư pháp ít nhiều đã thắp lên niềm tin cho những ai khao khát công lý cho Hải, cho gia đình anh và cho chính hệ thống tư pháp Việt Nam.

Tuy nhiên, thực trạng xung đột lợi ích, thiếu minh bạch và sự can thiệp của các thế lực bên ngoài vào hoạt động tư pháp vẫn là một vấn đề nhức nhối, cần được giải quyết triệt để để đảm bảo tính công bằng và liêm chính cho mọi vụ án.

Vụ án Hồ Duy Hải có thể trở thành một bước ngoặt quan trọng, thúc đẩy sự thay đổi tích cực, toàn diện trong việc thực thi công lý tại Việt Nam, hay sẽ tiếp tục là một vết thương mưng mủ, gây xói mòn niềm tin của người dân vào hệ thống pháp luật và công lý? Thời gian và những hành động cụ thể của các cơ quan chức năng sẽ cho chúng ta câu trả lời. 


 

Westminster kiện NamQuan và Amy Phan West ‘cản trở và gây hỗn loạn’ các buổi họp

Ba’o Nguoi-Viet

December 10, 2024

Đỗ Dzũng/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Thành phố Westminster vừa nộp đơn kiện hai nghị viên NamQuan Nguyễn và Amy Phan West “cản trở và gây hỗn loạn” các cuộc họp Hội Đồng Thành Phố (HĐTP), theo đơn nộp tại Tòa Thượng Thẩm California ở Orange County hôm 27 Tháng Mười Một.

Một cuộc họp của Hội Đồng Thành Phố Westminster. (Hình minh họa: Văn Lan/Người Việt)

Nguyên đơn yêu cầu tòa giúp giải quyết vấn đề qua hòa giải và hai bị đơn phải trả tiền luật sư phí.

Nếu không được, nguyên đơn nhờ tòa ra phán quyết quy định rõ hơn vai trò và quyền hạn của cả hai phía cũng như ra lệnh cấm Nghị Viên NamQuan Nguyễn (Địa Hạt 4) và Nghị Viên Amy Phan West (Địa Hạt 1) không được làm như vậy nữa.

Đơn kiện viết: “Thị trưởng không thể ngăn chặn hành động ngang ngược của họ, và tất cả cố gắng yêu cầu họ hợp tác đều thất bại. Kết quả là các cuộc họp của HĐTP không đạt được hiệu quả, kết thúc về khuya, và nói chung, làm những người có trách nhiệm làm cho cuộc họp hữu hiệu thất vọng.”

Thành phố tố cáo hai vị dân cử nêu trên liên tục “cản trở và gây hỗn loạn” bằng cách nói chen vào trong lúc đồng viện khác đang nói, nhiều lần làm buổi họp kéo dài tới sáng hôm sau, trong đó có ba buổi họp kéo dài tới 10 giờ trong sáu tháng qua, và được một số cơ quan truyền thông tường thuật.

“Nhiều lần, thị trưởng phải cảnh cáo hai bị đơn, nói rằng họ phải tôn trọng người khác khi họ đang nói, nhưng cả hai người không nghe theo,” đơn kiện tiếp tục.

Cụ thể, nguyên đơn nêu sự việc bị hai bị đơn “cản trở và gây hỗn loạn” như vậy trong sáu buổi họp vào các ngày 14 và 28 Tháng Tám, 11 Tháng Chín, 9, 14, và 23 Tháng Mười.

Theo quy định hiện hành, khi thảo luận một đề tài, mỗi thành viên HĐTP chỉ được phát biểu tối đa 5 phút. Sau đó, khi cả năm người đã phát biểu xong, mỗi người có thể phát biểu thêm một lần 5 phút nữa.

Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, Nghị Viên Amy Phan West cho biết bà chưa nhận được đơn kiện chính thức, nhưng biết nội dung vào thời điểm công chúng biết qua truyền thông, và hoàn toàn phản đối hành động này.

“Tại sao thành phố lại sử dụng tiền thuế của người dân cho việc này? Chúng ta có quá nhiều vấn đề cần giải quyết như tội phạm, đường sá xuống cấp, tại sao lại để thuế của thành phố tăng cao thuộc loại hàng đầu ở Orange County?,” vị nữ dân cử đại diện Địa Hạt 1 nói. “Rõ ràng, đây là cách mà những người còn lại trong HĐTP dùng tiền của dân để bịt miệng đối thủ, dập tắt tiếng nói đại diện của người dân Địa Hạt 1. Không chỉ với tôi, tôi nghĩ họ cũng làm như vậy với Nghị Viên NamQuan Nguyễn.”

Nghị Viên Amy Phan West phàn nàn thêm: “Riêng ông thị trưởng, ông cũng rất nhiều lần nói chen vào trong lúc tôi đang phát biểu. Vậy mà không sao. Điều này là không thể chấp nhận được.”

Nhật báo Người Việt có gọi điện thoại cho Nghị Viên NamQuan Nguyễn, để lại lời nhắn, nhưng chưa được hồi âm.

Đơn kiện của thành phố Westminster đối với Nghị Viên NamQuan Nguyễn và Nghị Viên Amy Phan West. (Hình: Người Việt)

Nghị Viên Amy Phan West và Nghị Viên NamQuan Nguyễn đắc cử lần đầu năm 2022 và nhiệm kỳ của cả hai sẽ kết thúc vào năm 2026.

Các cuộc họp của HĐTP Westminster gần đây luôn trong không khí hỗn loạn, có khi giữa dân cử và cư dân tham dự họp, làm Thị Trưởng Chí Charlie Nguyễn lúng túng, muốn nổi điên, gõ búa liên tục, lớn tiếng, và đưa ra cảnh cáo hai nghị viên NamQuan Nguyễn và Amy Phan West nhiều lần.

Trong một số cuộc họp, thậm chí Nghị Viên NamQuan có vài lần gọi ông thị trưởng là “thằng ngốc” (idiot) và “ngu xuẩn” (stupid).

Có lần, bà Terry Raines, một cư dân thành phố, phải lên tiếng: “Thị trưởng, ông phải giữ trật tự HĐTP chứ. Nếu luật sư thành phố không hướng dẫn ông cách đối phó với tình trạng này, ông và tổng quản trị nên đi ra ngoài kiếm luật sư khác để họ hướng dẫn ông cách giải quyết, để thành phố có thể hoạt động được. Tôi chưa bao giờ thấy sự hỗn loạn và hoàn toàn điên loạn như cuộc họp hôm nay.”

Một lần khác, Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ phải thốt lên: “Các phiên họp lúc nào cũng không đứng đắn, cứ như là một gánh xiếc và tôi không chịu nổi nữa. Tôi xin lỗi những cư dân trong phòng họp và những người đang xem (qua truyền hình) ở nhà.”

Tòa Thượng Thẩm California sẽ xét xử vụ kiện này vào Tháng Năm, 2025.

—–
Liên lạc tác giả: dodzung@nguoi-viet.com


 

TOÀN TRÍ, TOÀN TRI, TOÀN TRỊ- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng!”.

Được khen ngợi như một ‘Phaolô khổng lồ’ của Hoa lục, Hudson Taylor viết cho một người bạn, “Dường như Chúa đã tìm khắp thế giới một đứa ‘đủ yếu’ để làm công việc của Ngài. Tìm thấy tôi, Ngài nói, ‘Con đủ yếu, con sẽ làm được!’. Tất cả những người khổng lồ của Chúa đều là những đứa yếu. Họ không cậy mình, nhưng cậy Ngài, Đấng ‘toàn trí, toàn tri, toàn trị!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay mời chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa ‘toàn trí, toàn tri, toàn trị’; cũng là Đấng đã nói, “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng!”. Dẫu là Vua Trời, Ngài xuống thế mặc lấy hình hài một thơ nhi để cứu chuộc loài người. Đó chính là ý nghĩa của lễ Giáng Sinh!

Giêsu, người đang nói những lời này là ai? Ngài là người có thể nhìn thấu nơi kín đáo trong tâm hồn mỗi người và khám phá ở đó những điều ẩn giấu. Ngài biết bạn và tôi đang vất vả nhọc nhằn! Rằng, chúng ta nặng gánh bởi những đòi hỏi của cuộc sống, những tì đè của tội lỗi, những bất an của lương tâm. Và rằng, chúng ta căng thẳng bởi sự giằng co của những đam mê và những ước muốn điên rồ không thoả mãn. Giêsu là người dám hứa những gì mà linh hồn luôn khao khát cho nơi tôn nghiêm thẳm sâu của nó; những gì chưa bao giờ được phép hy vọng, và hơn cả những gì một người có thể cảm thấy mình xứng đáng. “Hãy đến với tôi!”. Ai có thể thốt ra lời mời đơn giản, nhẹ nhàng nhưng hấp dẫn đến thế nếu không phải là Đấng ‘toàn trí, toàn tri, toàn trị!’.

Điều tương tự được tìm thấy qua lịch sử Israel. Giữa chốn lưu đày, khi dân Chúa sa sút niềm tin, Israel tưởng nghĩ, Thiên Chúa đã bỏ họ, “Thanh niên thì mệt mỏi, nhọc nhằn; trai tráng cũng ngả nghiêng, lảo đảo”. Biết họ đang ngờ vực, hoang mang, ‘đặt Ngài lên bàn cân’ với các thần ngoại, Ngài lên tiếng, “Các ngươi so sánh Ta với ai, để Ta phải ngang hàng với nó? Hãy đưa mắt lên cao mà nhìn: Ai đã sáng tạo những vật đó? Đấng tung ra toàn bộ đạo binh tinh tú, gọi đích danh từng ngôi một!”. Nói như thế khác nào nói, “Ta là Đấng ‘toàn trí, toàn tri, toàn trị!’”. Rồi đây, Ngài sẽ đưa họ về, băng bó, chữa lành; để mỗi người có thể nhủ lòng, “Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng!”. Đến cách nào? Bằng cách “Hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi!”. “‘Ách’ của Chúa bao gồm việc mang lấy gánh nặng của người khác với tình yêu thương huynh đệ. Một khi nhận được sự ủi an và nghỉ ngơi của Chúa, chúng ta được kêu gọi trở thành sự nghỉ ngơi và ủi an cho anh chị em mình với thái độ ngoan nguỳ và khiêm nhượng noi gương Thầy mình. Sự ngoan ngoãn và khiêm nhường trong lòng giúp chúng ta không chỉ mang lấy gánh nặng của người khác, mà còn giữ cho quan điểm cá nhân, phán đoán, chỉ trích hoặc sự thờ ơ của chúng ta không đè nặng lên họ!” – Phanxicô. Hãy đến với máng cỏ nơi Giêsu đang nằm bất lực! Đấng ‘toàn trí, toàn tri, toàn trị’ nhập thể vì yêu con người! Chỉ cần lặng thinh! Mọi tham vọng sẽ tan biến, mọi đam mê sẽ dịu lại và tất cả những gì viển vông mụ mị phải tan bay!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con biết ‘chìm sâu vào trong’ khi cung chiêm máng cỏ! Cho con biết mình ‘quá yếu’ khi được Chúa ‘lỡ chọn’ cho những công việc quá ư ‘khổng lồ!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*************************************************

Thứ Tư Tuần II Mùa Vọng:

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

28 Khi ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. 29 Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. 30 Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”


 

Tấn công Đại học Fulbright Việt Nam một kiểu như 30 năm trước

Ba’o Nguoi-Viet

December 10, 2024

*Chuyện Vỉa Hè

*Đặng Đình Mạnh

Tháng 08/2024, một video mang tên “Không để cách mạng màu đổi màu giáo dục”đã bị lặng lẽ gỡ ra khỏi không gian mạng.

Theo đó, chủ nhân của video là Đài Truyền Hình Quốc Phòng đã cho phát trên kênh của mình với nội dung cho rằng Trường Đại học Fulbright Việt Nam (FUV), có trụ sở tại Sài Gòn là nơi tuyên truyền tư tưởng sai lệch.

Bà Hillary Clinton, Ngoại trưởng Mỹ nói chuyện với sinh viên trường đại học Fulbright Việt Nam hồi Tháng Bảy 2012. (Hình: Brendan Smialowski/AFP/Getty Images)

Thậm chí ám chỉ rằng trường đại học này có liên hệ với các tổ chức phản động với mục đích “gây kích động”, cổ súy cho mầm mống “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố”…

Nhìn lại câu chuyện tấn công vào Trường Đại học Fulbright, khiến tôi nhớ về cuộc tấn công tương tự vào Khoa Luật Trường Đại học Tổng hợp TP.HCM từ hơn 30 năm trước, nơi tôi và hơn một nghìn bạn đã may mắn được học ở khóa đầu tiên, vì nó khá giống với nhau về cung cách và nội dung tấn công.

Khóa luật của chúng tôi được khai sinh từ những “bà mụ” gồm ông Triệu Quốc Mạnh, Luật sư, nguyên là Biện Lý Cuộc và là Chỉ Huy Trưởng của lực lượng Cảnh sát Đô Thành trong những giờ cuối cùng của VNCH cũ. Có điều, ông cũng là một cán bộ nằm vùng của Việt Cộng. Ông Phan Hiền, Bộ trưởng Bộ Tư pháp và ông Nguyễn Ngọc Giao, Giáo sư, Hiệu trưởng Trường Đại học Tổng hợp TP.HCM.

Khi ấy, khóa luật vẫn chưa được thành lập thành một khoa riêng biệt tại Trường Đại học Tổng hợp, mà chỉ là một ngành (Ngành Luật) thuộc Khoa Triết mà thôi.

Tháng 09/1990, khóa luật đầu tiên của chúng tôi khai giảng với 3 lớp, gồm các lớp 5LHA, 5LHB và 5LHC. Trong đó, tuy là khóa luật học đầu tiên, nhưng lệ thuộc vào Khoa Triết lúc ấy đang đào tạo khóa thứ 5, nên các lớp của chúng tôi được đặt ký hiệu bắt đầu bằng khóa 5 là vậy.

Cả 3 lớp đều được giảng dạy tại cơ sở 2, đường Đinh Tiên Hoàng, Quận 1, nơi trước năm 1975 là cơ sở của trường Đại Học Văn Khoa.

Ban Giảng huấn được Luật sư Triệu Quốc Mạnh mời tham gia, hầu hết là số Giáo sư từ Đại học Luật khoa Sài Gòn (Cần Thơ và Huế), Học viện Quốc gia Hành chính còn ở lại trong nước sau năm 1975, một số luật sư và một số nguồn khác. Một số vị tôi còn nhớ tên, mà khi nhắc lại danh tính, tôi vẫn thấy đầy hãnh diện khi được thọ giáo họ, các giảng sư: Vũ Tam Tư, Nguyễn Mạnh Bách, Đào Quang Huy, Vũ Phúc Tùng, Triệu Quốc Mạnh, Nguyễn Văn Ngôn, Lương Hữu Định, Lương Văn Lý, Nguyễn Ngọc Bích, Lê Tử Thành, Nguyễn Văn Trung (Chủ nhiệm Đoàn Luật sư TP. HCM), Nguyễn Văn Hòa, Trần Thị Bông, Phạm Mạnh Khôi, Trần Văn Huỳnh, Trần Trung Hậu…

Đồng thời, rất nhiều giáo trình của Đại học Luật khoa Sài Gòn cũng được các Giáo sư biên tập lại, đưa vào giảng dạy. Không chỉ giáo sư, giáo trình từ Đại học Luật khoa Sài Gòn cũ, mà mô thức đào tạo theo hình kim tự tháp cũng được vận dụng tương tự.

Đại học Văn Khoa sau những năm giải phóng.

Theo đó, đầu vào như mặt đáy kim tự tháp, mở rộng dễ dàng cho mọi người muốn theo học. Họ chỉ cần ghi danh mà không cần phải qua bất kỳ kỳ thi tuyển nào cả. Nhưng đầu ra như đỉnh chóp kim tự tháp thu hẹp nhỏ dần, thế nên, mức độ khó tăng dần theo hàng năm để sàng lọc người học. Chỉ còn lại một số ít sinh viên cuối cùng qua kỳ thi tốt nghiệp sẽ có khả năng vào làm việc tại các cơ quan tư pháp.

Mô thức đào tạo theo hình kim tự tháp có ích lợi trong việc phổ cấp kiến thức pháp luật rộng rãi cho người dân, dù chỉ học chương trình cử nhân luật trong một vài năm đầu cũng đều rất tốt cho xã hội. Vì khi ấy, họ đã được trang bị các kiến thức luật pháp cơ bản cho mình. Rất tiếc, mô thức đào tạo theo hình kim tự tháp này trong ngành luật đã mai một, không còn nghe ai nhắc đến nữa.

Có lẽ cũng vì “đầu vào” dễ dàng như vậy, nên không chỉ đối với sinh viên thuần túy, mà còn thu hút không ít quan chức đủ các cấp, các ngành ghi danh theo học. Nổi tiếng nhất là Chủ Tịch UBND thành phố lúc bấy giờ, ông Trương Tấn Sang, người mà về sau nắm giữ đến chức vụ Chủ Tịch nước, hoặc ông Phó Giám đốc Công an thành phố Trần Văn Tạo…

Số sinh viên trong các khóa Luật lúc đó, nay đã ngồi vào khá nhiều vị trí quan trọng trong ngành tư pháp Việt Nam, kể cả 1 người đã là Thẩm phán thuộc Hội đồng Thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao, chỉ gồm 17 thành viên. Phó Chánh án Tòa án Nhân dân Cấp cao tại Sài Gòn. Còn số Chánh án, Phó Chánh án, Chánh tòa các cấp tại Sài Gòn hoặc các quận huyện thì nhiều lủ khủ. Có 2 người đã trở thành Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư tại Sài Gòn. Số trở thành công tố viên hoặc lãnh đạo các ngành công an, hải quan cũng không ít.

Xét trong bối cảnh hiện nay, với thành phần ban giảng huấn và giáo trình như kể trên đã là cả một cái gai xương xóc khó mà được chấp nhận đối với chế độ, huống chi vào thời điểm ấy, cách nay 34 năm, khi tư duy giáo điều nặng nề vẫn đang chế ngự khắp nơi, thì nó còn là điều cấm kỵ nghiêm trọng đến mức nào.

Chuyện đến rồi phải đến. Khoảng cuối năm thứ nhất, trên báo Sài Gòn Giải Phóng đã xuất hiện bài viết của tác giả Mai Hồng Quỳ, bà là một Tiến sĩ Luật, phê phán khóa luật Trường Đại học Tổng hợp kịch liệt với những lời cáo buộc “chết người”, nào là mất quan điểm chính trị, đào tạo xa rời định hướng xã hội chủ nghĩa, cổ súy cho pháp luật tư bản… Nếu sự phê phán đến từ một Tiến sĩ Luật, trong thời buổi còn nặng nề giáo điều, thì lời lẽ cáo buộc sẽ ghê người đến mức nào vào lúc ấy!?

Không phải trên báo thường mà chọn đăng tải bài viết trên báo Đảng là sự tấn công trực diện vào khóa luật còn non trẻ. Tuy vậy, giờ nhìn lại, tác động của bài viết tưởng nặng nề, mà hóa ra lại chỉ như việc ném đá ao bèo, chỉ gợn chút sóng lăn tăn mà thôi.

Nhưng trong thời điểm ấy cho đến tận khi tốt nghiệp, chưa bao giờ chúng tôi hết lo lắng về sự tồn tại của khóa luật, như những kẻ phải học lậu trong một khóa học bất hợp pháp vậy. May mắn, khóa cử nhân luật dự kiến chỉ 4 năm đã được chúng tôi hoàn thành vào năm 1995, sau đến 5 năm mài đũng quần trên giảng đường.

Sau chúng tôi vài khóa, thì Trường Đại học Luật với Hiệu trưởng Mai Hồng Quỳ, cô nàng cố nhân xinh đẹp ngày nào, cũng đã kịp thôn tính khoa luật Trường Đại học Tổng hợp, chấm dứt những khóa luật với ban giảng huấn và giáo trình mà chúng tôi đã may mắn và hãnh diện được thọ giáo.

Caption (VN-TruyenHinhQuoc-Phong-1-121222.jpg) Phóng viên đài Truyền hình Quốc Phòng CSVN tường thuật cuộc triển lãm võ khí quốc tế tại Hà Nội cuối năm 2022. (Hình: Chụp lại màn hình THQP)

Sự phê phán của bà Mai Hồng Quỳ khi đó, về học thuật mà nói, thì thật ra làm gì có pháp luật tư bản! Chỉ có một hệ pháp luật chung cho loài người sử dụng mà thôi, đúng như tục dao pháp lý La-tinh “Ubi Societas, Ibi Jus” (Được hiểu rằng: Ở đâu có xã hội, ở đấy có pháp luật). Nó chỉ mang tên là “Pháp luật tư bản” khi những lý thuyết gia Cộng sản đặt tên và gán cho nó chức năng đấu tranh giai cấp:”Pháp luật là vũ khí của giai cấp bóc lột” để rồi xa lánh nó.

Nhưng sau đó, tôi không rõ ngôi Trường Đại học Luật dưới thời Hiệu trưởng, Tiến sĩ Luật Mai Hồng Quỳ đã chấp nhận việc đưa các kiến thức pháp luật, vốn tri thức chung của loài người vào giảng dạy trong trường hay chưa? Để các cử nhân luật tốt nghiệp từ ngôi trường này có thể hòa nhập với thế giới pháp lý văn minh? Hay vẫn sắt máu với tính giai cấp để tạo sân chơi riêng cho mình với 4 đối tác sắp tuyệt chủng của nhân loại, gồm Trung Cộng, Lào, Bắc Hàn và Cuba?

Giờ nhớ lại, như nước chảy hoa trôi thôi nhỉ? Nhưng nhìn lại vào sự tấn công vào Đại học Fulbright Việt Nam theo mô thức cũ, đã có từ hơn 30 năm trước mà thấy rùng mình.

DC, ngày 9 Tháng Mười Hai 2024
Đặng Đình Mạnh 


 

Lễ nhớ Đức Mẹ Loreto (10/12).- Cha Vương

Chúc bình an đến bạn và gia đình nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 10/12/2024

Bạn biết không? Năm ngày từ ngày 8 tháng 12 đến ngày 12 tháng 12 giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim của những người có lòng sùng kính Đức Mẹ. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Giáo Hội cử hành ba lễ dành riêng cho Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, tất cả đều liên quan đến một cách nào đó những sự kiện kỳ diệu. Nổi bận hơn nhất là Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội (8/12), Lễ trọng—bổn mạng của đất nước Hoa Kỳ. Kế đến là Lễ kính Đức Mẹ Guadalupe  (12/12), bổn mạng Giáo hội Mỹ châu Latinh. Chen vào giữa là Lễ nhớ Đức Mẹ Loreto (10/12). Vào ngày 7 tháng 10 năm 2019, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã cho phép cử hành Lễ Đức Mẹ Loreto như lễ nhớ tùy ý trong lịch phụng vụ của Giáo Hội hoàn vũ.

Lễ kính Đức Mẹ Loreto—Sau khi Đức Mẹ hồn xác về trời, ngôi nhà Đức Mẹ ở Nazareth được gọi là ngôi nhà thánh (Santa Casa) biến thành nguyện đường. Ở đó, giáo dân tiên khởi tôn kính một pho tượng Đức Mẹ ẩm Chúa Hài Đồng. Tục truyền rằng pho tượng hay làm phép lạ đó được tạc bằng một khúc gỗ bách hương xứ Libăng.

Vào thế kỷ thứ IV, hoàng hậu Helena cho xây cất một ngôi thánh đường rộng rãi bọc lên trên ngôi nhà thánh này, khách hành hương viếng cảnh thánh địa thường hay đến tôn kính. Năm 1252, vua Louis IV đã viếng ngôi nhà thánh này.

Vào thế kỷ thứ 13, khi quân Hồi giáo xâm chiếm thánh địa, ngôi nhà thánh được di chuyển (qua không gian hay đường biển không rõ, theo tục truyền do bàn tay các thiên thần) về trên đồi Loretto, nước Ý; sau một thời gian ở tại Tersato, xứ Dalmatia.

Sự kiện xảy ra vào khoãng năm 1294, ngôi nhà thánh được chuyển từ Dalmatia bên kia biển Adriatique về Recawati và được đặt vào trong một khu rừng thuộc quyền sở hữu của một nhà quí phái tên là Loretto.

Một điều đáng chú ý là các nhà khảo cổ kiểm chứng được rằng kích thước của ngôi nhà thánh ở Loreto giống kích thước của ngôi nhà thánh xưa kia mà Thánh Gia Thất đã ở được lưu giữ trong một thánh đường ở Nazareth mà nay mất tích. Thứ đá dùng cũng giống nhau. Hơn nữa, ngôi nhà thánh lại không có móng và bậc thang như đã được kiểm chứng trong các lần khác vào năm 1962-1965.

Cũng như ở bên thánh địa thời trước, một thánh đường dâng kính Mẹ Loreto được xây cất bọc lên thánh tích và năm 1728 được Đức Giáo Hoàng Benedicto XIII nâng lên bậc Vươmg Cung Thánh Đường. Giáo dân tấp nập đến kính viếng. Kinh cầu Đức Bà Loreto được đặt ra vào khoãng năm 1400 để dùng trong các cuộc hành hương.

Có khoãng 50 vị Giáo Hoàng đã đến kính viếng ngôi nhà thánh và có nhiều vị thánh như thánh Ignatius Loyola, thánh Francis Xavier, thánh Charles Borromeus, thánh Alphonsus de Ligorius là giáo lữ hành hương.

Theo hiệp ước Latran ký kết giữa chính phủ Ý và tòa thánh Vatican năm 1929 thì thánh đường Loreto thuộc quyền sở hữu của Tòa Thánh. Trước ngày khai mạc Công Đồng Viticanô II ngày 04 tháng 10 năm 1962, Đức Giáo Hoàng John XXIII đã đến kính viếng ngôi nhà thánh để xin cho Công Đồng thành công mỹ mãn và ngày 08 tháng 9 năm 1979, Đức Giáo Hoàng John Paul II đã đến hành hương để xin “ơn soi sáng và hổ trợ” trước khi thăm viếng và đọc diển văn tại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York ngày 03/10/1979.

Ngày 24/3/1920, Đức Giáo Hoàng Benedictus XV công bố chọn Đức Mẹ Loreto làm quan thầy chính của các phi công, ám chỉ ngầm ngôi nhà thánh được di chuyển do “bàn tay của các Thiên Thần” cũng như trong lời nguyện khi làm phép “các cơ khí dùng để bay trong không khí trời” (Trích “Mẹ Maria” của Cố Lm Hồng Phúc, CSsR  trang 251)

Để bày tỏ lòng tôn kính đối với Ðức Mẹ Loreto, mời bạn hãy hiệp cùng con cái Mẹ trên khắp hoàn cầu dâng lời cầu xin: Chúng con lạy ơn Rất Thánh Đức Mẹ Chúa Trời, chúng con trông cậy Đức Bà là Chúa bầu chúng con, xin cho chúng con biết lòng Đức Mẹ yêu dấu con mọn này, còn ở dưới thế cách xa mặt Mẹ. Đức Chúa Giêsu xưa xuống thế gian chẳng bỏ loài kẻ có tội, lại liều mình chịu nạn chịu chết vì hết cả loài người ta. Đức Mẹ cũng một lòng theo con như vậy. Mẹ ơi, Khoan thay! Nhân thay! Chớ trở mặt đi mà chẳng nhìn chúng con. Xin Đức Mẹ thương xem dạy dỗ yên ủi chúng con. Con cậy Mẹ có phép tắc nhiều trên hết Thiên Thần cùng trên hết các Thánh. Chúng con còn ở dưới thế này như kẻ đi biển cả vậy. Đức Mẹ là như Ngôi Sao chính ngự ở trời bên Bắc vậy, xin Đức Mẹ dẫn đàng cho chúng con được theo kẻo phải xiêu chìm sa hỏa ngục vô cùng. Chúng con trông cậy Đức Mẹ cho chúng con ngày sau được vào cửa Thiên đàng, xem thấy mặt Đức Chúa Giêsu cùng mặt Đức Mẹ, được hưởng muôn muôn sự phúc gồm hết mọi sự tốt lành chẳng hay hết, chẳng hay cùng. Amen. (Lời nguyện trong Kinh Cầu Đức Bà Loreto)

From: Do Dzung

****************************

30 Bài Thánh Ca Về Đức Mẹ Maria Hay Nhất – Thánh Ca Tuyển Chọn 

Luật sư thứ 4 trong vụ án Thiền Am Bên bờ Vũ Trụ đến Mỹ tị nạn

VOA

10/12/2024

Luật sư Trịnh Vĩnh Phúc tại North Carolina, Mỹ, ngày 9/12/2024.

Luật sư Trịnh Vĩnh Phúc vừa rời Việt Nam đến Hoa Kỳ tị nạn sau thời gian gần hai năm ông “liên tục bị áp lực nặng nề” từ công an tỉnh Long An. Ông là luật sư thứ tư trong vụ án Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ đã phải rời khỏi đất nước.

“Chúng tôi chân thành cảm ơn Chính phủ Hoa Kỳ thông qua các tổ chức hữu trách đã giúp đỡ, tiếp nhận, có phương cách hữu hiệu đảm bảo sự an toàn cho vợ chồng chúng tôi vào định cư nước Mỹ”, luật sư Trịnh Vĩnh Phúc viết cho VOA hôm 9/12.

Ông cho biết thêm rằng ông và gia đình rời Việt Nam hôm 3/12, đến bang North Carolina của Mỹ hôm 4/12.

“Việc phải rời Việt Nam sang Hoa Kỳ, xa quê hương Việt Nam yêu thương và từ bỏ nghề luật sư tranh tụng mà tôi theo đuổi hơn 30 năm với nhiều tâm huyết và sự dấn thân là một quyết định khó khăn đối với tôi”, luật sư Phúc bày tỏ. “Tuy nhiên, áp lực nặng nề suốt hơn 20 tháng qua từ Công an tỉnh Long An và việc bảo toàn danh dự, phẩm giá khiến tôi quyết định rời đi”.

Embed share

Vụ án Thiền Am: Vì sao các luật sư bị điều tra theo Điều 331?

VOA đã liên lạc Công an tỉnh Long An, Bộ Ngoại giao Việt Nam và Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về việc luật sư Trịnh Vĩnh Phúc đến Mỹ để lánh nạn, nhưng chưa được phản hồi.

Trong vụ án xảy ra tại Tịnh Thất Bồng Lai hay còn gọi là Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ, có 5 luật sư tham gia bào chữa gồm Trịnh Vĩnh Phúc, Đặng Đình Mạnh, Nguyễn Văn Miếng, Đào Kim Lân và Ngô Thị Hoàng Anh.

Theo truyền thông nhà nước, hồi tháng 4/2023, cả 5 luật sư này đều bị công an tỉnh Long An triệu tập do có tin báo về tội phạm từ Cục An ninh mạng và Phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao (A05 – Bộ Công an) về các hành vi phát tán các thông tin trên không gian mạng, bị cho là “có dấu hiệu tội phạm lợi dụng quyền tự do dân chủ”, theo Điều 331 Bộ luật Hình sự. Đây cũng chính là điều luật mà các thân chủ của họ tại Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ bị khởi tố và phạt tù.

Vào tháng 11/2022, một phiên tòa phúc thẩm ở Long An tuyên y án tổng cộng 23,5 năm tù đối với 6 thành viên tại Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ, với mỗi bị cáo lãnh án từ 3 năm đến 5 năm tù cho tội danh “lợi dụng quyền tự do dân chủ”, theo Điều 331.

Truyền thông Việt Nam cho hay luật sư Phúc và luật sư Anh đã đến trình diện công an tỉnh Long An theo giấy mời, trong khi ba luật sư kia không xuất hiện.

Hồi tháng 6/2023, như VOA đã đưa tin, ba luật sư gồm Đặng Đình Mạnh, Nguyễn Văn Miếng, Đào Kim Lân đến Mỹ tị nạn sau khi các ông bị công an truy tìm.

Ngày ba luật sư đến Mỹ, Bộ Ngoại giao Mỹ ra thông điệp nói rằng chính quyền Việt Nam chớ nên trả thù các luật sư.

“Hoa Kỳ khuyến khích chính phủ Việt Nam tôn trọng quyền được xét xử công bằng như đã được đảm bảo theo luật pháp Việt Nam, bao gồm cả việc đảm bảo các luật sư bào chữa các vụ án hình sự có thể hành nghề tư vấn pháp lý một cách hiệu quả mà không sợ bị trả thù”, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ cho VOA biết qua email.

Vào tháng 4/2024, Đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh đã xóa tên luật sư Đặng Đình Mạnh và luật sư Nguyễn Văn Miếng.

“Ở Việt Nam, luật sư khi tham gia tố tụng bào chữa, bảo vệ các nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền, các tù nhân lương tâm, các vụ án liên quan đến chính trị, tôn giáo, sắc tộc, giúp đỡ pháp lý cho dân oan mất đất trong các vụ cưỡng chế thu hồi đất, tháo dỡ nhà, nhất là các vụ việc đụng chạm đến quyền hành của công an luôn gặp nhiều khó khăn, nguy hiểm, tiềm ẩn nguy cơ bị xử lý ngược, có thể bị khởi tố, bị bắt giam, bị tù đày”, luật sư Trịnh Vĩnh Phúc bày tỏ những rủi ro đối với việc hành nghề của các luật sư