Dân đức và quan đức-Tưởng Năng Tiến

Ba’o Tieng Dan

Tưởng Năng Tiến

29-12-2024

Tui định đi Nhật nhiều lần nhưng chỉ “định” thế (cho đỡ buồn) chứ chưa bao giờ đặt chân tới Xứ Hoa Anh Đào cả. Chả phải vì tôi thiếu dịp may mà chỉ tại tôi nghèo thôi. Tiền rượu còn bữa thiếu (bữa không) mà nói đến chuyện viễn du làm chi, cho má nó khi.

Cứ sống mãi ở nhà (cơm nhà quà vợ) thì cũng chả sao, nếu bạn bè khá giả đừng cứ tung tăng đi đây/ đi đó, rồi lên Facebook kể lể tùm lum đủ chuyện khiến mình – đôi lúc – cũng nóng … như hơ!

Từ Nhật về, vừa bước vào cửa, nhà báo Từ Thức đã hớn hở kể chuyện (làm quà) khiến ai cũng phải xuýt xoa:

 “Loạng quạng, đánh rơi cái ví (portefeuille), trong đó có thẻ kiểm tra (ID/ carte didentité), carte bleue (credit card), 250 Euros và một số tiền Nhật mới đổi. Ra bót cảnh sát đầu đường. Nhân viên cảnh sát có vẻ mừng rỡ vì có việc làm.

Thường thường, cảnh sát Nhật ngồi buồn tênh, đi ra đi vào, không có ai thưa gởi gì, không có ẩu đả, ăn trộm, ăn cướp, ăn cắp, lừa đảo. Thỉnh thoảng vớ được một bà già té xỉu, chở tới bệnh viện. Hay đưa một ông cụ qua đường (đưa thực, không phải dìu ông già trước máy quay phim, quay phim xong đá đít ông già) hay chỉ lối cho một du khách tới một địa chỉ không có tên đường.

Một ông cảnh sát mở computer, coi danh sách những đồ vật lượm được trong thành phố. Một bà gọi điện thoại tới phi trường. Người thứ ba đứng coi, sẵn sàng phụ tá hai đồng nghiệp. Họ hơi thất vọng vì không tìm thấy gì, khuyên nên trở lại buổi chiều.

Chiều, trở lại, họ đã tìm được cái ví. Có người lượm được dưới ghế một xe bus, đưa cho tài xế. Giấy tờ, tiền bạc còn y nguyên. Xứ sở gì kỳ cục”.

Hết Từ Thức lại đến vợ chồng Huong Tran và Hon Viet. Cả hai đang lang thang khắp xứ Phù Tang, vừa đi vừa huyên thuyên đủ chuyện:

“Dân du lịch đi lạc có thể hỏi đường bắt cứ một người Nhật nào trên đường, dù không biết một chữ tiếng Anh, họ cũng sẽ tận tình giúp đỡ. Mặc dù đây là lần thứ 3 đi Nhật, thỉnh thoảng chúng tôi vẫn bị lạc.

Ngày đầu tiên đi tìm hotel, mặc dù có Google map nhưng vẫn đi lạc. May có cô bé mới đi làm ra, mình cho cô xem địa chỉ, cô ta coi Google map rồi đưa mình tới tận cửa hotel luôn. Cô bé này chỉ nói được vài chữ tiếng Anh. 

Tới Nagoya, lại cũng đi tìm hotel, dừng lại hỏi đường một vài người Nhật đang đứng truyền đạo, mấy cô xem Google map xong nói: Thôi để chúng tôi đưa ông bà tới hotel đó luôn. Và họ vui vẻ đưa tới tận cửa”.

Nghe mà không khỏi liên tưởng đến hình ảnh những bảng đòi tiền chỉ đường (ở đất nước mình) cùng với đề xuất 350.000 tỷ đồng để “chấn hưng phát triển văn hóa và xây dựng con người Việt Nam”, của Bộ Văn hóa, Thể thao & Du lịch.

Mười lăm tỉ Mỹ kim đối với chính phủ hiện hành (nói nào ngay) chỉ là chuyện nhỏ, nếu so với con số 67,3 tỷ USD xây đường sắt cao tốc Bắc Nam, để sáng ăn điểm tâm ở Hà Nội và trưa nhậu sương sương ở Sài Gòn. Câu hỏi cần được đặt ra là liệu có thể “chấn hưng văn hóa” bằng tiền (?) và dân tộc này – sau nhiều thập niên “sống, chiến đấu, lao động và học tập theo gương bác Hồ vĩ đại – lại “xuống cấp” tới cỡ cần phải “tân trang” bằng nhiều đô la dữ vậy sao ?

Vấn đề cứ khiến cho tôi băn khoăn mãi, nên cuối cùng quyết định phải trở lại quê nhà vài bữa xem hư/thực ra sao? Qua Nhật thì mới lo tiền, chớ về Việt Nam đi tuốt tuồn tuột từ Bắc ra Nam (bằng xe hỏa) thuê nhà nghỉ loại ngủ chung chạ – nằm trên những cái giường đôi, gọi là ở dorm, như đám Tây con và chỉ uống Vodka (Hà Nội) thôi thì nào có tốn kém bao nhiêu.

Thế là bay thôi!

Ra khỏi phi trường Nội Bài, tôi bảo Taxi “cho về Yên Hoa” nhưng tài xế lại nghe ra “Yên Hòa”. Thế là xe chạy lòng vòng bằng thích. Cuối cùng rồi cũng đến nơi nhưng chú em nhất định không nhận số tiền hiển hiện trên máy mà hào sảng bớt hẳn một phần ba, với lý do giản dị: “Lỗi tại cháu nghe lầm, chứ đâu có đến cái giá đó.”.

Hôm ở Bồng Sơn (Bình Định) cũng vậy. Tôi đặt chỗ ngủ tại nhà nghỉ Tiến Vương. Bác xe ôm đã già quá cỡ (cỡ như tui) nên nghễnh ngãng nghe ra Tiến Phát. Thế là lại mất thêm một đoạn đường (dài) nhưng lại rất vui vì chúng tôi vừa đi vừa chuyện trò vô cùng rôm rả. Cả tiếng Anh lẫn tiếng Pháp tôi đều ngọng nghịu (chớ) còn tiếng Nam, tiếng Bắc, tiếng Huế, tiếng Thanh, tiếng Nghệ, tiếng Quảng thì tôi phát âm nhuần nhuyễn như nhau – kể cả Quảng Bình.

Tới nơi mới biết là mình lại gặp một tay “hảo hớn”, dù y nghèo ra mặt:

– Đúng rơ (ra) là trem hơi (trăm hai) nhưng lẫu (lỗi) tại tui nghe lộn nên cho tém (tám) chục lờ (là) được rầu (rồi).

Ông bạn đồng hương (và đồng thời) hào sảng của tôi ơi! Chúng ta đều gần đất xa trời lắm rồi, lẽ ra, ông không còn phải vất vả mưu sinh bằng một cái Honda tàn tạ như vậy nữa. Tôi thương ông (thương cả cái xe rệu rã) cùng tất cả mọi thứ, chả may, hiện hữu ở đất nước khốn khổ và khốn nạn này!

Cũng như bao nhiêu địa danh hẻo lánh và nghèo nàn khác, thị xã Hoài Nhơn không có chỗ mô để đi (và cũng không có cái chi để nhìn) ngoài bãi biển Tam Quan hoang sơ, vắng ngơ (vắng ngắt) nhưng thơ mộng và an lành chưa từng thấy. Suốt đời tôi chưa bao giờ được đứng (bơ vơ) một mình giữa biển trời bao la xanh ngát, với tiếng sóng vỗ rì rào (dịu êm) như thế cả.

Sao mà bỏ đi cho được (chớ) nên tôi lưu lại Bồng Sơn tới đôi ba bữa. Thời gian đủ để tôi làm quen được một gia đình bán cơm, gần chỗ trọ. Tôi sinh trưởng ở Cao Nguyên (Lâm Viên) nên hoàn toàn không mặn mà gì với cá mắm (hay cá mú) dù đồ biển ở đây tươi lắm. Tôi nhờ họ làm cho món đậu rán chiên dòn, để chấm nước tương đen, ăn cùng với ớt đỏ.

Cô em không chỉ vui vẻ nhận lời mà còn cho thêm tôi một chén canh tép nữa. Không biết là nấu với thứ rau chi nhưng húp mát rượi và ngọt lừ hà, ngọt nhất là đôi lời “khuyến mãi” vô cùng mộc mạc và hết mực chân tình:

– Cứ en (ăn) đi. En hết lấy thêm. Tui không tính tiền keng (canh) đâu.

Người đâu mà tốt bụng nhưng xấu số. Chồng đi biển rồi đi luôn, vào một ngày biển động. Con trai lớn (lái xe tải) cũng theo cha sau một tai nạn giao thông, để lại bốn đứa con lau nhau lắt nhắt. Vậy là cô em (cùng đứa gái út, mới mười mấy tuổi) và con dâu bèn mở một cái quán cơm lụp xụp bên hè, sau khi cân nhắc kỹ rằng nếu không có lời thì cũng không lỗ lắm:

– Khéc (khách) không en thì nhờ (nhà) mình en chớ mớt (mất) chi mờ (mà) lo.

Nghe thiệt muốn ứa nước mắt!

Bữa cơm chiều cuối cùng, tôi kín đáo để lại một số tiền nho nhỏ (có lẽ chỉ đủ để mua vài bộ quần áo Tết cho mấy đứa bé mồ côi lam lũ, tết sắp đến nơi rồi) nhưng vừa quay lưng thì đã bị phát hiện ngay tại … hiện trường! Cô em tức tốc đuổi theo để trả lại cho bằng được tờ giấy bạc, đang nắm chặt trong tay, khiến tôi ngượng chín người:

– Ông chú cho nhiều quớ (quá). Tui cởm (cảm) ơn lém (lắm) nhưng nhờ (nhà) tui bớn hờng (bán hàng) chớ đâu en xin!

Mà nào có riêng chi mình tôi phải đỏ mặt. Lẽ ra, bọn thống trị – ở xứ sở này – cũng phải có kẻ còn biết ngượng (chớ) khi họ đọc được những mẩu tin ngăn ngắn hàng ngày:

– Thanh Niên: “Chị phụ hồ trả lại 150 triệu đồng nhặt được … Ba hôm trước, chị Dung mua tấm bạt nhựa ở tiệm tạp hóa của bà Nguyễn Thị Mai cách nhà khoảng một km. Lúc trải tấm bạt ra sân, chị bất ngờ thấy túi nylon đựng 150 triệu đồng. Khi chị báo với chồng, anh Thanh không chút đắn đo, hối thúc vợ đem số tiền trả lại cho chủ tiệm”.

– Tuổi Trẻ: “Phát hiện 180 triệu đồng và 1,3 lượng vàng trong chiếc tủ sắt cũ phế liệu vừa mua với giá 20.000 đồng, người đàn ông làm nghề thu gom ve chai nghèo khó đã liên hệ công an xã, trả lại cho người mất”.

– Vnexpress: “Chị Lê Thị Đại (ở xã Bình Đông, huyện Bình Sơn) cũng trả 19 triệu đồng nhặt được cho người mất. Khi được biếu lại 1,5 triệu để cảm ơn, chị Đại đã ủng hộ vào quỹ phòng chống Covid-19 của huyện”.

Trong khi người dân “biếu lại tiền” để “ủng hộ vào quỹ phòng chống Covid-19” thì giới quan chức các cấp (từ trung ương đến địa phương) đều lợi dụng nước đục thả câu bằng “những chuyến bay giải cứu” và những mũi “tiêm chủng phòng ngừa” để trấn lột thiên hạ, một cách vô cùng dã man, giữa cơn đại dịch.

Dân tộc này không cần đến hàng chục tỷ Mỹ Kim để “chấn hưng phát triển văn hóa và xây dựng con người Việt Nam” đâu. Họ chỉ cần loại bỏ cái đám quan chức vô nhân tính hiện hành, cùng cái cơ chế đểu cán/ gian trá/ độc ác và thối rữa … đã tạo ra bọn chúng thôi!


 

Cựu Không Quân Lê Xuân Nhị và chuyến bay cứu các chiến sĩ nhảy toán

Ba’o Nguoi-Viet

December 28, 2024

Lâm Hoài Thạch/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Ông Lê Xuân Nhị, cựu Không Quân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (QLVNCH), tốt nghiệp Khóa 4/70 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, sau đó tốt nghiệp khóa bay 39, L-19 Hoa Tiêu Quan Sát Nha Trang.

Không Quân Lê Xuân Nhị tại New Orleans, Louisiana, năm 2000. (Hình: Lê Xuân Nhị cung cấp)

>> Cựu Không Quân Lê Xuân Nhị kể chuyện lần đầu… ở tù lính

Ra trường, ông bắt đầu đi bay hành quân đúng vào Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972. Ông phục vụ tại Phi Đoàn 114, Không Đoàn 62, Sư Đoàn 2 Không Quân QLVNCH, đóng tại Nha Trang cho đến ngày miền Nam Việt Nam bị thất thủ.

Kể với phóng viên nhật báo Người Việt tại Little Saigon, ông nhớ lại khoảng đầu năm 1974, giặc bỗng tấn công và tràn ngập đồn Bu Prăng Quảng Đức. Đồn Địa Phương Quân này có một vị thế chiến lược quan trọng, vì nằm giữa con lộ duy nhất nối liền Quảng Đức và Ban Mê Thuột. Quận Quảng Đức sống âm thầm cô độc giữa những khu rừng già trùng điệp, nên chịu số phận hẩm hiu. Cả thành phố chỉ có được một khu chợ chính nằm trên con đường dài không quá 100 thước.

Thiếu Úy Nhị kể: “Nhỏ vậy, nghèo vậy, hiền lành như vậy, nhưng Quảng Đức với tôi có nhiều kỷ niệm vô cùng. Ai cũng sợ đi Quảng Đức, chỉ có tôi, Đại Úy Hưởng, Đại Úy Nhơn là cóc cần. Chiều chiều, chúng tôi hay rủ rê anh em xách tàu bay qua Lâm Đồng nhậu nhẹt với Thiếu Tá Trương Minh Dũng, tham mưu trưởng tiểu khu Quảng Đức, hay lên Đà Lạt hay qua Ban Mê Thuột chơi. Quảng Đức là một quận lỵ hiền lành, dường như giặc cũng chê cái thành phố này nên lấy xong Bu Prăng, địch còn tính kéo luôn quân về vây hãm Quảng Đức. Thế là chúng tôi có nhiều việc làm.”

Chiến dịch tái chiếm Bu Prăng, vào lúc căng thẳng nhất đã có đến sáu phi hành đoàn L-19 túc trực ngày đêm để làm việc với một Liên Đoàn Biệt Động Quân, một trung đoàn của Sư Đoàn 23 Bộ Binh và Chiến Đoàn III Xung Kích Lực Lượng Đặc Biệt. Tuy từ từ, nhưng QLVNCH cũng chặt đứt được khúc đuôi của giặc, giải tỏa áp lực cho Quảng Đức đồng thời tiến trở lại Bu Prăng.

Cứu chiến sĩ nhảy toán của Nha Kỹ Thuật

Trong thời gian biệt phái cho Quảng Đức, tại Biệt Đội Không Quân vào buổi sáng, Thiếu Úy Nhị có lệnh bay sớm và bay lâu nên về thì mệt nhoài, và ông cũng không còn nhớ lúc ấy những phi hành đoàn khác đã bỏ đi đâu mà chỉ còn có mình ông ở lại biệt đội. Ông nghĩ, có lẽ họ chở nhau đi ăn cơm.

Thiếu Úy Nhị đang nằm thiu thiu thì bỗng có một chiếc xe jeep nhà binh phóng như bay rồi thắng ngay trước cửa biệt đội. Trên xe là những quân nhân mặc quân phục rằn ri bước thẳng vào phòng hành quân của Biệt Đội.

Thiếu Úy Nhị không biết mấy ông muốn gì đây mà bộ tịch coi ghê quá. Ông liền dựng người trở dậy, thọc vội cái áo bay vào người thì mấy ông quân phục rằn ri cũng vừa tới trước mặt. Thì ra toàn là những sĩ quan thuộc Sở Liên Lạc của Nha Kỹ Thuật, gồm có một ông trung úy và hai ông đại úy, mặt mày ai nấy coi có vẻ nghiêm trọng vô cùng.

Ông Lê Xuân Nhị tại Dallas, Texas, năm 2007. (Hình: Lê Xuân Nhị cung cấp)

Một ông đại úy hỏi ông Nhị: “Em là phi hành đoàn duy nhất ở đây?” Thiếu Úy Nhị trả lời: “Dạ đúng đại úy, không biết mấy ông kia đi đâu hết rồi. Đại úy cần gặp ai?” Nghe như thế thì khuôn mặt mấy người sĩ quan Nha Kỹ Thuật thoáng lên vẻ thất vọng. Thiếu Úy Nhị nói tiếp: “Nếu đại úy muốn kiếm ông biệt đội trưởng, đại úy có thể dùng điện thoại đây gọi về cho trung tâm hành quân tiểu khu, chắc biết ổng ở đâu.” Một ông đại úy lên tiếng sau một vài giây ngần ngừ: “Chúng tôi có một việc cần anh giúp đỡ, nếu anh giúp được chúng tôi cám ơn anh vô cùng.”

Ông Nhị nhớ lại: “Lời nói khẩn thiết và chậm rãi của vị sĩ quan Nha Kỹ Thuật làm cho tôi ngạc nhiên. Một thằng thiếu úy Không Quân hạng bét như tôi thì giúp gì được mấy ông rằn ri thứ dữ này? Nhưng cứ nhìn điệu bộ và cách ăn nói thì không phải để đùa dai với tôi. Trong một giây phút, tôi cảm thấy khoái chí vì mình tự nhiên được trở nên một nhân vật quan trọng.”

Người sĩ quan Nha Kỹ Thuật nhìn thật sâu vào mắt ông Nhị, nói chậm rãi: “Một toán Lôi Hổ của chúng tôi thả xuống lần trước đã bị Việt Cộng phát hiện, bị bao vây và tấn công mấy ngày. Tụi nó đã chạy thoát được nhưng đang bị phân tán mỗi người một nơi và lạc trong rừng. Chúng tôi muốn nhờ em giúp tôi bay lên để gom chúng nó về một LZ an toàn.”

Tưởng gì chứ đi bay kiếm Lôi Hổ bị lạc và chọn bãi đáp thì quá thường đối với Thiếu Úy Nhị. Ông chịu nhất là cái tài chiếu kiếng của mấy ông này. Nhiều khi phi công Nhị bay rất cao, giữa rừng già thăm thẳm mênh mông mà mấy ông Lôi Hổ chỉ cần chiếu kiếng một phát là ông nhìn thấy ngay.

Thiếu Úy Nhị nói với một vị sĩ quan của Nha Kỹ Thuật: “Đại úy cứ việc gọi về trung tâm hành quân, yêu cầu một phi vụ là tôi cất cánh liền.” Nhưng đại úy lắc đầu nói: “Nếu xin được thì tôi đâu có đến đây kiếm anh.”

Ông Nhị kể lại: “Thì ra vậy. Không Quân chúng tôi khi được biệt phái đi bay yểm trợ cho các đơn vị bạn, mỗi ngày trung tâm liên lạc hành quân đều thông báo cho bộ tư lệnh chiến trường biết có bao nhiêu tàu khả dụng, bao nhiêu phi vụ có thể cất cánh được. Số phi vụ này được tư lệnh chiến trường, tùy theo mức độ cần thiết và nhu cầu, chia ra cho các đơn vị tham chiến.”

Không Quân Lê Xuân Nhị (trái) và nhà thơ Trạch Gầm trong Đại Hội Nha Kỹ Thuật 2022 tại Little Saigon. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

“Khi một đơn vị cần phi cơ yểm trợ, họ chỉ việc gọi cho trung tâm liên lạc hành quân. Nơi này, tùy theo số lượng phi vụ đã được cấp phát trước, sẽ cho chúng tôi cất cánh để làm việc với họ. Tôi không tò mò hỏi thêm nhưng biết chắc có lẽ đơn vị Lôi Hổ này đã xài hết những phi vụ của mình, hoặc vì tình trạng thiếu thốn máy bay nên không xin được một phi vụ nào nữa cả, đành phải đau xót nhìn những đứa con của mình bị rượt đuổi giữa rừng già,” ông kể thêm.

Theo luật của Quân Chủng Không Quân QLVNCH, ngoài những phi vụ hành quân hay bay huấn luyện, bay thử phi cơ, nếu phi công nào cất cánh không có phi vụ lệnh đàng hoàng là sẽ bị ở tù hoặc đưa ra tòa án quân sự. Thân bại danh liệt là cái chắc.

Ông Nhị tâm tình: “Thật ra, trong suốt cuộc đời bay bổng, chúng tôi cũng đã nhiều lần cất cánh lậu để đi ăn nhậu hay chở bạn bè đi chơi, nhưng chúng tôi đều luôn luôn có phép ngầm của trung tâm liên lạc hành quân. Nhiều khi, những người hành khách mà chúng tôi chở đi chẳng ai khác hơn là ông sĩ quan trưởng phòng liên lạc hành quân ‘dù’ đi chơi. Nhưng đó là chuyện thời bình, mỗi khi không có việc gì để làm. Điều quan trọng là trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chúng tôi không bao giờ dám cất cánh lậu mà trung tâm liên lạc hành quân không biết. Hôm nay, giữa lúc khói lửa ngút trời như thế này, không ai dám nghĩ đến việc xách tàu đi lậu đâu.”

“Nhìn những vị sĩ quan của Nha Kỹ Thuật ngồi trước mặt, lòng tôi bỗng tự dưng dâng lên một niềm kính phục kỳ lạ. Giữa lúc có nhiều ông sĩ quan có những hành vi không tốt thì những sĩ quan trẻ tuổi này, mặt mày lo âu, mắt ai nấy ngầu đỏ vì thiếu ngủ đang ngồi chờ sự quyết định của tôi. Nếu tôi đồng ý, các vị sẽ cứu được những người lính của mình, những người tuy không phải bà con ruột thịt, nhưng tình chiến hữu khắng khít còn cao hơn máu mủ ruột thịt,” ông nói.

Ông tâm sự: “Nếu tôi từ chối, chẳng ai làm gì tôi cả và tôi sẽ không bị lôi thôi rắc rối với phi đoàn hay pháp luật của quân đội. Nhưng nếu làm vậy, tôi biết những người lính Lôi Hổ anh dũng kia có thể bị địch bắt hay tàn sát và lương tâm tôi, cái lương tâm của một sĩ quan QLVNCH, dù mang một cấp bậc rất nhỏ là thiếu úy, nhưng sẽ xâu xé tôi suốt đời.”

“Tôi lại nghĩ đến những lần cất cánh trái phép để đi chơi bời, đi ăn nhậu. Xăng chính phủ, tàu bay chính phủ, tôi sử dụng trái phép như thế chẳng khác gì tôi phạm tội tham nhũng, ăn cắp của công. Tôi chửi bới người khác tham nhũng, còn tôi, ai sẽ chửi bới tôi? Lớn ăn theo lớn, nhỏ phá theo nhỏ, còn gì là cái gia tài của quốc gia chứ,” ông Nhị tâm tình.

Không Quân Lê Xuân Nhị tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ Westminster năm 2023. (Hình: Lê Xuân Nhị cung cấp)

Tình huynh đệ chi binh, tình chiến hữu

Ông đại úy Nha Kỹ Thuật mời Thiếu Úy Nhị điếu thuốc, và cười cầu tài. Ông Nhị thấy nụ cười của người đàn anh trong quân đội sao vừa buồn mà lại vừa oai dũng, vừa chịu đựng, lại vừa quyết liệt. Rồi nói giọng như người anh khuyên bảo đứa em trai: “Thiếu úy cứ tính đi. Anh em chúng tôi không muốn làm cho thiếu úy kẹt. Nhưng nếu giúp được chúng tôi, chúng tôi sẽ cám ơn vô cùng.”

Vì trách nhiệm, vì tình chiến hữu sắt son, vì muốn cứu mấy người lính của ông ta, một vị đại úy oai hùng của Nha Kỹ Thuật đã mời thuốc lá và cười cầu tài với một thiếu úy Không Quân trẻ.

Vì tình huynh đệ chi binh, tình chiến hữu, Thiếu Úy Nhị nghĩ trong lòng: “Tôi bỗng thấy trái tim mình như rướm máu, lòng dạ xót xa bồi hồi. Tự nhiên, tôi thấy thương quân đội tôi, dân tộc tôi vô cùng. Ngày nào quân đội tôi còn những sĩ quan như thế này, ngày đó chúng tôi và những người đàn em của ông ta còn có lý do và để hãnh diện chiến đấu.”

Ông Nhị kể tiếp: “Chính những người sĩ quan của một binh chủng hung hãn nhất quân lực ngồi trước mặt tôi ngày hôm nay làm cho tôi nghẹn ngào mà hãnh diện, vui mà buồn. Tôi nhớ đến cái chết của thằng em tôi tại chiến trường Tân Cảnh ngập máu năm nào. Mỗi lần nghĩ về em, lòng tôi như bị ai đâm lút cán một lưỡi dao. Tôi lại nhớ đến lời nói của thân phụ, ‘Không thể sống mãi như một người vô trách nhiệm.’ Trách nhiệm của tôi, một sĩ quan xuất thân Trường Bộ Binh Thủ Đức, một phi công của QLVNCH trong hoàn cảnh này là gì? Là bằng mọi cách, phải cứu cho bằng được những chiến sĩ Lôi Hổ can trường kia. Tôi cũng đã suy nghĩ đến những hậu quả có thể xảy ra cho tôi đó là đi tù, ‘cát xê ga lông’ (bị giảm cấp bậc), ra tòa án quân sự… Và cũng có thể, sẽ chẳng có gì xảy ra cho tôi hết. Tôi gật đầu, với câu nói quyết định, ‘Được, tôi sẽ cất cánh mà khỏi cần phi vụ lệnh. Đại úy cho người đi bay với tôi.’”

Ba khuôn mặt đang buồn thảm bỗng trở nên sáng ngời. Một đại úy đứng dậy, đưa hai tay ra nắm lấy vai Thiếu Úy Nhị, giọng hớn hở: “Em… em bay cho tụi tôi thật à? Thế thì quý hóa quá, hay quá, tốt quá. Thế mới là huynh đệ chi binh chứ. Mà cất cánh bất ngờ như vậy có sao không? Có kẹt gì cho em không?” Thiếu Úy Nhị cười nói: “Không sao đâu đại úy, cùng lắm thì bị phi đoàn trưởng xài xể chút thôi.”

“Tôi đứng dậy ra đầu giường để chuẩn bị dụng cụ phi hành. Khi thấy tôi lôi cây AK-47 từ trong góc giường ra, một người hỏi, ‘Anh thích xài AK ư?’ Tôi hãnh diện khoe, ‘Dạ, quà của Trung Tá Xuân, tham mưu trưởng quân đoàn cho đấy,’” ông Nhị nói thêm. (Lâm Hoài Thạch) [qd]


 

CON ĐƯỜNG RIÊNG- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ông bà không hiểu lời Người vừa nói!”.

“Gia đình bạn thuận buồm xuôi gió khi mọi thứ đâu vào đấy; hãy tạ ơn Chúa! Khi điều ngược lại xảy ra, hãy cầu nguyện, tôn trọng và chờ đợi! Con cái có con đường riêng của chúng!” – Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng Chúa Nhật kính Thánh Gia hôm nay cho thấy, ngay cả trong gia đình thánh thiện nhất này, mọi thứ không luôn luôn diễn ra tốt đẹp. Ở đó cũng có những vấn đề. Chẳng hạn Maria và Giuse lạc mất con; họ lo lắng tìm Ngài, chỉ để tìm thấy Ngài sau ba ngày. Ngồi giữa các thầy dạy, Ngài cho biết, Ngài phải lo việc của Chúa Cha – ‘con đường riêng’ của Ngài, nhưng “Ông bà không hiểu lời Người vừa nói!”.

Maria và Giuse cần thời gian để hiểu con mình và ‘con đường riêng’ của con. Với chúng ta cũng vậy. Mỗi ngày, các gia đình phải học cách lắng nghe và thấu hiểu nhau, cùng nhau bước đi, đối mặt với xung đột và khó khăn. Đó là một thách thức hàng ngày và nó phải được vượt qua bằng thái độ yêu thương đúng đắn, thông qua những hành động đơn giản, cử chỉ đơn giản, quan tâm đến từng chi tiết trong mối quan hệ của nhau. Thật không may, xung đột thường xuyên xảy ra trong các bức tường gia đình do ‘thời gian dài im lặng’ và ích kỷ không kiểm soát! Điều này làm tan vỡ sự hoà hợp và giết chết gia đình.

Đôi khi chúng ta cảm thấy cả khi những người chúng ta yêu thương gần gũi về mặt thể xác, chúng vẫn lạc lõng. Chúng ta cảm thấy con cái đang bồn chồn, tìm kiếm và có lẽ đang tìm kiếm ‘con đường riêng’ của chúng theo những ‘cách không có lợi’ cho chúng.

Maria và Giuse đã tìm thấy con, phát hiện con mình cũng đang tìm kiếm. Ngài tìm một điều gì đó sâu xa hơn về tinh thần. Ngài muốn biết ý muốn của Chúa Cha đối với Ngài; Ngài biết mối quan hệ của Ngài với Cha là quan hệ quan trọng nhất, thậm chí còn quan trọng hơn mối quan hệ với cha mẹ mình. Điều đó thể hiện rất rõ, “Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?”. Maria và Giuse đã bắt đầu học được rằng, họ phải đầu hàng con mình cho một mục đích lớn hơn. Thật không dễ, nhưng “Maria mẹ Ngài đã hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng!”.

Anh Chị em,

“Ông bà không hiểu lời Người vừa nói!”. Tôi không thể nói như một người cha, nhưng tôi chắc rằng, các bậc cha mẹ thường bối rối về những gì đang diễn ra trong tâm trí và trái tim con cái mình, đặc biệt khi chúng bắt đầu hình thành những ‘con đường riêng’ của chúng trong cuộc sống. Như Chúa Giêsu, người trẻ ngày nay, không phải lúc nào cũng rõ ràng về con đường chúng cần đi, con đường Chúa muốn chúng đi. Chúng thường được rủ rê đi theo một số con đường nhất định bởi những người không quan tâm đến lợi ích tốt nhất của chúng. Vì thế, nếu con cái chúng ta có được mối quan hệ đúng đắn với Chúa và với chúng ta ngay từ khi còn nhỏ – như Chúa Giêsu với cha mẹ Ngài – thì điều đó sẽ giúp ích cho chúng trong quãng đời còn lại. Càng có thể giúp đỡ con cái trở nên cởi mở với công việc tốt lành của Chúa trong chúng, chúng ta càng trở thành những con người mà Chúa mong muốn chúng ta trở thành.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trong yêu thương, dạy con biết cầu nguyện, tôn trọng và chờ đợi con cái. Cho con đủ uy tín, đạo đức để dẫn chúng vào con đường đúng đắn Chúa muốn nhất!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

***************************************************

CHÚA NHẬT LỄ THÁNH GIA, NĂM C

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

41 Hằng năm, cha mẹ Đức Giê-su trẩy hội đền Giê-ru-sa-lem mừng lễ Vượt Qua. 42 Khi Người được mười hai tuổi, cả gia đình cùng lên đền, như người ta thường làm trong ngày lễ. 43 Xong kỳ lễ, hai ông bà trở về, còn cậu bé Giê-su thì ở lại Giê-ru-sa-lem, mà cha mẹ chẳng hay biết. 44 Ông bà cứ tưởng là cậu về chung với đoàn lữ hành, nên sau một ngày đường, mới đi tìm kiếm giữa đám bà con và người quen thuộc. 45 Không thấy con đâu, hai ông bà trở lại Giê-ru-sa-lem mà tìm.

46 Sau ba ngày, hai ông bà mới tìm thấy con trong Đền Thờ, đang ngồi giữa các bậc thầy, vừa nghe họ, vừa đặt câu hỏi. 47 Ai nghe cậu nói cũng kinh ngạc về trí thông minh và những lời đối đáp của cậu. 48 Khi thấy con, hai ông bà sửng sốt, và mẹ Người nói với Người: “Con ơi, sao con lại làm cho cha mẹ như thế? Con thấy không, cha con và mẹ đây đang phải cực lòng tìm con!” 49 Người thưa: “Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?” 50 Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói.

51 Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng. 52 Còn Đức Giê-su ngày càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và thêm ân nghĩa trước mặt Thiên Chúa và người ta. 


 

Lễ Các Thánh Anh Hài Tử Đạo (28/12)- Cha Vương

Hôm nay Giáo Hội mừng Lễ Các Thánh Anh Hài Tử Đạo. Xin Bạn hãy làm một hy sinh nhỏ để cầu nguyện cho những thai nhi là nạn nhân của nạn phá thai dã man trên thế giới nhé.

Cha Vương

Thứ 7: 28/12/2024

Mấy trăm năm trước Chúa Kitô ra đời, tiên tri Giêrêmia đã viết: “Thành Rama vang dội tiếng khóc than nức nở. Đó là tiếng của Rachel thương khóc con nàng. Nàng không muốn được an ủi vì các con nàng không còn nữa” (Gr 31: 15).

Lời ấy nay đã nên trọn. Vì xưa Hêrôđê, khi thấy mình bị các nhà bác học lừa, liền nổi cơn thịnh nộ và truyền giết hết các con trẻ thành Bêlem và vùng lân cận, từ hai tuổi trở xuống, theo đúng ngày tháng mà vua đã hỏi các nhà bác học (x. Mt 2: 15-17).

Chính vì ghen tuông sợ mất địa vị mà vua Hêrôđê đã phạm tội nhơ nhớp hiếm có trong lịch sử đó. Vua đang tâm làm một việc dã man như thế với hy vọng sẽ thủ tiêu được con trẻ Giêsu. Nhưng vua đã nhầm! Vì Thiên Chúa định liệu công việc xảy ra khác hẳn: sứ thần đã báo mộng cho thánh Giuse và bảo: “Hãy dậy mau, mang Con trẻ và Mẹ Người trốn sang Ai Cập, ở đó cho đến khi ta báo tin lại. Vì Hêrôđê đang tìm giết Con trẻ”. Vâng lời sứ thần, đang đêm thánh Giuse chỗi dậy, đem Con trẻ và Mẹ Người sang Ai Cập. Người ở đấy cho đến khi Hêrôđê băng hà, hầu ứng nghiệm lời Chúa phán qua miệng tiên tri: “Ta đã gọi con ta ra khỏi nước Ai Cập” (Mt 2: 13-16). Thực ra Chúa đã muốn làm ngơ để cho xảy ra vụ tàn sát các trẻ con ở Bêlem để làm như của đầu mùa ơn cứu chuộc. Các thánh trẻ bị giết, nhưng thực ra, các ngài đã như đàn chim sổ lưới và thoát mưu kẻ thù; các ngài đã được phúc chết vì Chúa (ca tâm niệm); đã dùng cái chết để ca tụng Chúa ngay lúc sơ sinh, măng trẻ (kinh nhập lễ). Biến cố đau thương này cũng nhắc nhở cho Bạn về hàng triệu thai nhi đã bị giết trên thế giới. Theo tỉ lệ của 2019, ở Việt Nam cứ 1000 phụ nữ độ tuổi 15-44 thì có 34 người phá thai, ở Hoa Kỳ thì có 19 người (Abortion Rates By Country 2019) Đây là vấn nạn của một cuộc sống ích kỷ, hưởng thụ, phóng đãng, không tôn trọng chuẩn mực đạo đức của cộng đồng hay luật lệ của tôn giáo. Một cuộc sống tự hạ thấp nhân phẩm của mình, không coi trọng gia đình, cho dù biết hành động mình đang làm là sai trái với chuẩn mực cuộc sống nhưng vẫn cố tình bước vào. Bạn và mình không thể lặng thinh khi đứng trước sự vô cảm của Hêrôđê trong thời đại ngày nay. Vậy kể từ ngày hôm nay mời bạn hãy tích cực tham gia vào các hoạt động bảo vệ sự sống: an táng các thai nhi bị bỏ; khuyên bảo, trợ giúp những người mẹ muốn phá thai từ bỏ ý định đó, v.v…

Lạy Chúa, vì lời bầu cử của các thánh Anh hài tử đạo, những vị ngay từ sơ sinh đã dùng cái chết để ca tụng sự vinh hiển Chúa, xin Chúa tiêu diệt tội lỗi và tính đam mê ích kỷ trong con, xin dạy con biết tôn trọng sự sống và nỗ lực cộng tác vào việc bảo vệ sự sống.

From: Do Dzung

*************************

Khóc hết nước mắt cùng bài hát Xin Đừng Bỏ Con Mẹ Ơi – Bé Bảo An

Di dân không chốn nương thân!-Hiếu Chân/Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

December 27, 2024

Hiếu Chân/Người Việt

Trước thềm lễ Giáng Sinh năm nay ở Mỹ và Đức đã xảy ra vài vụ giết người tuy không lớn nhưng gây chấn động cả thế giới và có thể làm thay đổi cơ cấu chính trị nghiêng về phía những đảng chính trị cực hữu và bài ngoại. Trong tương lai không xa, di dân sẽ không còn được chào đón, sẽ bị trục xuất, thậm chí bị ngược đãi.

Nơi tưởng niệm hôm 23 Tháng Mười Hai các nạn nhân của vụ tấn công bằng xe BMW đâm vào một khu chợ Giáng Sinh đông đúc ở thành phố Magdeburg miền Đông nước Đức. (Hình: Ralf Hirschberger/AFP via Getty Images)

Di dân và những vụ giết người tàn ác

Thứ Sáu tuần trước, 20 Tháng Mười Hai, một kẻ khủng bố lái chiếc xe BMW lao thẳng vào một khu chợ Giáng Sinh đông đúc ở thành phố Magdeburg miền Đông nước Đức, giết chết năm người và làm bị thương hơn 200 người. Ngày hôm sau, một người đàn ông vô cớ thiêu sống một phụ nữ trên toa tàu điện ngầm ở New York và thản nhiên ngồi nhìn nạn nhân quằn quại trong đau đớn trước khi mất; thậm chí nghi can còn dùng áo sơ mi quạt cho lửa cháy to hơn.

Nghi can của hai vụ giết người máu lạnh này có điểm chung là đều là dân nhập cư. Hành vi tội ác của họ không chỉ phủ bóng đen lên ngày Chúa Giáng Sinh mà còn biện minh cho chính sách chống di dân của các đảng chính trị cánh hữu ở cả Mỹ và Âu Châu.

Trong vụ ở Đức, nghi can tên là Taleb al-Abdulmohsen, 50 tuổi, gốc người Saudi Arabia di cư đến Đức năm 2006 và được cấp quy chế thường trú nhân một thập niên sau đó. Theo thông tin của cảnh sát, ông ta là một bác sĩ tâm lý làm việc cho một bệnh viện địa phương, nhưng các bài đăng trên mạng xã hội cho thấy ông ta có quan điểm chống Hồi Giáo, tức giận với chính sách về nhập cư của chính phủ Đức và ủng hộ thuyết âm mưu về “Hồi Giáo hóa” Âu Châu được những người cực hữu truyền bá. Có thể nỗi bất mãn với chính sách nhập cư “rộng rãi” của Đức là động cơ khiến ông ta gây tội ác dù bản thân ông ta được hưởng lợi từ chính sách đó.

Tại Mỹ, nghi can Sebastian Zapeta-Calil, 33 tuổi, là công dân Guatemala, vượt biên vào Mỹ ở khu vực Arizona và bị trục xuất Tháng Sáu, 2018. Sau đó không rõ bằng cách nào và khi nào, nghi can quay lại Mỹ và thực hiện hành vi tội ác ở New York. Đây không phải là lần đầu tiên một kẻ nhập cư bất hợp pháp phạm tội giết người ở Mỹ, trước nghi can đã có nhiều vụ tương tự.

Hồi Tháng Hai năm nay, cô sinh viên ngành y tá Laken Riley, 22 tuổi, Đại Học Georgia ở Athens bị sát hại trong khi chạy thể dục buổi sáng; thủ phạm được xác định là Jose Antonio Ibarra, một di dân bất hợp pháp từ Venezuela đến Mỹ năm 2022.

Di dân thành vũ khí chính trị

Những vụ án chấn động, được loan tải chi tiết trên truyền thông như vậy dễ làm cho người nhập cư bất hợp pháp bị coi là tội phạm dù thực tế không hẳn như vậy. Các công trình nghiên cứu của giới khoa học Mỹ và Âu Châu đều kết luận, người nhập cư bất hợp pháp nói chung ít phạm trọng tội hơn người bản xứ nhưng dư luận thường phẫn nộ hơn khi phát hiện kẻ thủ ác là người nhập cư bất hợp pháp.

Trong báo cáo công bố Tháng Chín, 2024, Viện Nghiên Cứu Quốc Gia Về Công Lý (National Institute of Justice) viện dẫn số liệu của Texas Department of Public Safety cho biết trong bảy năm, từ 2012 đến 2018, tỷ lệ phạm trọng tội, bao gồm tội giết người và những tội bạo lực khác, của thành phần di dân bất hợp pháp đều thấp hơn một nửa so với người Mỹ bản xứ, còn các tội về tài sản thì chỉ bằng một phần tư.

Trong ba nhóm dân số được nghiên cứu (người bản xứ, di dân hợp pháp và di dân bất hợp pháp) thì di dân bất hợp pháp có tỷ lệ phạm trọng tội thấp nhất, người bản xứ chiếm tỷ lệ cao nhất và người nhập cư hợp pháp nằm ở giữa hai nhóm này. Năm 2018 chẳng hạn, trong 100,000 dân Texas thì có 1,100 người bản xứ phạm trọng tội, 800 di dân hợp pháp và 400 di dân bất hợp pháp.

Di dân bất hợp pháp cả ở Mỹ và Âu Châu bị coi là nguyên nhân gây ra tình trạng trộm cướp và bạo lực lan tràn, mất an toàn ở các đô thị, tăng áp lực lên hệ thống y tế, giáo dục của các nước tiếp nhận. Cử tri, một mặt phản đối chính sách nhập cư “lỏng lẻo” của các chính phủ, một mặt đòi phải có những biện pháp cứng rắn hơn đối với di dân bất hợp pháp như trục xuất hàng loạt, đóng cửa biên giới. Để thực hiện yêu cầu đó, họ bỏ phiếu cho các đảng cánh hữu.

Tại Mỹ, đề tài “chống di dân bất hợp pháp” là đòn bẩy có tính quyết định đưa đến thắng lợi của ông Donald Trump, tổng thống đắc cử, và các ứng cử viên Cộng Hòa. Vụ sát hại cô Riley kể trên đã trở thành một điểm nhấn, được nhắc đi nhắc lại trong chiến dịch tranh cử của ông Trump nhằm lên án cái chính sách gọi là “mở cửa biên giới cho bọn tội phạm” của chính quyền Biden-Harris.

Cam kết của ông Trump chống nhập cư, siết chặt biên giới và trục xuất hàng loạt những di dân không giấy tờ đang sống ở Mỹ là thông điệp được cử tri ủng hộ nhiều nhất, đem lại chiến thắng cho ông. Với đảng Cộng Hòa giành được cả Tòa Bạch Ốc và đa số ở cả hai viện Quốc Hội, chính trường nước Mỹ đang chuyển dần sang cánh hữu với phương châm nước Mỹ trên hết.

Tại Đức, vụ thảm sát chợ Giáng Sinh đã làm gia tăng sự ủng hộ của cử tri dành cho đảng cực hữu Lựa Chọn Khác Cho Nước Đức (Alternative for Germany – AfD) chỉ hai tháng trước ngày tổng tuyển cử. Nghi can Abdulmohsen được biết là người theo đảng AfD, cổ xúy cho đường lối bài ngoại của đảng này và quyết trừng phạt nước Đức vì đã khoan dung tiếp nhận quá nhiều người nhập cư Hồi Giáo.

Các cuộc thăm dò ý kiến cử tri cho thấy đảng AfD từ vị trí “bên lề” đã vươn lên vị trí đảng lớn thứ hai của chính trường Đức. Trong cuộc bầu cử cấp tiểu bang Tháng Chín, đảng AfD chiếm vị trí dẫn đầu ở tiểu bang Thuringia, thứ nhì ở các tiểu bang Saxony và Brandenburg. Dự báo, trong cuộc tổng tuyển cử ngày 23 Tháng Hai, 2025, đảng AfD cực hữu sẽ giành được 19% số phiếu, chỉ sau Liên Minh Dân Chủ Thiên Chúa Giáo trung hữu gồm hai đảng CDU+CSU với 31% nhưng vượt qua đảng cánh tả lâu đời của Đức là đảng Dân Chủ Xã Hội (SPD) với 17% số phiếu.

Chống di dân trên toàn cầu

Cho đến nay, làn sóng di dân bất hợp pháp đã dần dần làm thay đổi bối cảnh chính trị Âu Châu, các đảng cánh hữu và cực hữu lần lượt giành được quyền cai trị, đẩy các đảng cánh tả vào hậu trường. Hungary, Ý, Slovakia, Hòa Lan và Ba Lan đã nằm trong tay các đảng dân tộc chủ nghĩa; sắp tới có thể sẽ là Đức và Pháp – hai quốc gia đông dân nhất, cũng là hai nền kinh tế mạnh nhất Âu Châu.

Nếu Pháp và Đức chuyển sang cánh hữu và cực hữu như bốn nước vừa kể thì tương lai của khối EU có thể chao đảo. Hình ảnh của Liên Âu như một thế giới đa dạng và bao dung, miền đất hứa của những người khốn khổ chạy trốn chiến tranh và nghèo đói sẽ không còn nữa. Ngay một vấn đề cụ thể như cuộc chiến tranh ở Ukraine cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề vì các chính phủ cánh hữu không muốn hỗ trợ người dân Ukraine chống xâm lược.

Một số nhân vật hàng đầu trong chính quyền mới của Mỹ dường như đang thúc đẩy xu thế chuyển dịch chính trị ở hai bờ Đại Tây Dương, trong cái được coi là một chiến dịch toàn cầu ủng hộ các hệ tư tưởng cực hữu. Tỷ phú Elon Musk, một nhân vật thân cận của ông Donald Trump còn cố can thiệp vào nội tình chính trị các đồng minh Âu Châu và cổ xúy cho các đảng cực hữu.

Mới đây ông Musk khẳng định trên mạng X rằng “chỉ có đảng AfD mới cứu được nước Đức,” chê bai ông Olaf Scholz, thủ tướng đương nhiệm, là kẻ ngu ngốc. Ông Musk đòi sa thải các thẩm phán tòa án tối cao Ý đã đặt nghi vấn về tính hợp pháp của chính sách ngăn chặn di dân bất hợp pháp mà chính phủ của bà Giorgia Meloni, thủ tướng, ban hành.

Với nước Anh, ông Musk phê phán chính phủ trung tả của ông Keir Starmer, thủ tướng, là “nhà nước cảnh sát chuyên chế,” kêu gọi người Anh bầu một chính phủ mới. Trong bữa ăn tối hôm đầu tuần này với ông Trump tại khu nghỉ dưỡng Mar-a-Lago, tỷ phú Musk hứa hẹn với ông Nigel Farage, nhà lãnh đạo đảng cực hữu Reform UK, rằng ông ta sẽ tài trợ cho chiến dịch tranh cử của đảng này thông qua các chi nhánh công ty của ông Musk tại Anh. Ông Nigel Farage chính là nhân vật đã vận động cử tri Anh lựa chọn “chia tay” Liên Âu, gọi là Brexit, trong cuộc trưng cầu dân ý năm 2016.

Từ chỗ một tỷ phú trung dung về chính trị, ông Elon Musk càng ngày càng theo đuổi các hệ tư tưởng cực hữu mà nội dung chính là chống di dân, bài ngoại, dù bản thân ông cũng là một di dân thành đạt nhờ môi trường chính trị bao dung của nước Mỹ. Với tầm ảnh hưởng vô đối, ông Musk có thể là kẻ mà di dân phải lo ngại nhất.

Cánh cửa ngày càng hẹp

Cánh cửa cho di dân vào Mỹ và Âu Châu đang dần khép lại, và ngay cả những người đã định cư ở hai miền đất hứa này cũng phập phồng lo ngại cho tương lai. Rồi đây những người bị bần cùng hóa, bị bức hại trong các nước độc tài và lạc hậu sẽ không còn chỗ nào để trú ẩn và làm lại cuộc đời.

Có nhiều lý do phức tạp nhưng rõ ràng sự trỗi dậy của đường lối chính trị dân túy cực hữu cộng với những hành vi tội phạm của chính người di dân bất hợp pháp đang làm cho vấn đề di dân khó mà giải quyết được, ngay cả ở Mỹ, đất nước của di dân. [qd]


 

Phong cách quý tộc

K75 LƯƠNG VĂN CANHuy Chiêu

Lâu nay ta thường nghỉ những người lắm tiền nhiều của, ở nhà cao cửa rộng ăn cao lương là mỹ vị… là tầng lớp quý tộc.

Không phải như vậy, đó là những kẻ nhiều tiền chứ chưa hẳn đã có phong cách quý tộc, có khi chỉ là trọc phú !

Vợ chồng doanh nhân trong bài bên dưới đã cho ta thấy biểu hiện của phong cách quý tộc !

Văn Hóa Việt

Lúc tàu Titanic chìm, nó đã đem theo triệu phú John Jacob Astor IV. Số tiền trong tài khoản ngân hàng của ông là đủ để đóng 30 chiếc Titanics.

Tuy nhiên, đối mặt với nguy hiểm chết người, ông ấy đã chọn những gì mình cho là đúng về đạo đức, và từ bỏ vị trí của mình trên tàu cứu sinh để cứu hai đứa trẻ đang sợ hãi.

Triệu phú Isidor Straus, đồng sở hữu chuỗi cửa hàng lớn nhất của Mỹ, “Macy’s”, người cũng đã có mặt trên Titanic, nói lúc từ chối xuống tàu:

“Tôi sẽ không bao giờ bước vào tàu cứu sinh trước những người đàn ông khác.”

Vợ anh ta, Ida Straus, cũng từ chối xuống tàu cứu sinh, nhường chỗ cho cô giúp việc mới được bổ nhiệm, Ellen Bird. Cô ấy quyết định dành những giây phút cuối đời của mình với chồng.

Những người giàu có này chọn cách chia tay với sự giàu sang của họ, và thậm chí cả cuộc sống của họ, thay vì thỏa hiệp các nguyên tắc đạo đức thông thường. Sự lựa chọn của họ là để ủng hộ các giá trị đạo đức làm nổi bật sự ưu việt của nền văn minh nhân loại và bản chất con người.

(Nguồn: RYan DG copy và lược dịch từ Ninjas Are Butterflies)


 

CHỨNG NHÂN THẦM LẶNG-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Hêrôđê sai người đi giết tất cả các con trẻ ở Bêlem”.

Trong một bữa tiệc tại toà bạch ốc, đệ nhất phu nhân Hillary Clinton hỏi một thực khách nhỏ thó đồng bàn, “Bà nghĩ sao, mãi đến hôm nay, Hoa Kỳ vẫn chưa có một nữ tổng thống?”. Bà ấy đáp, “Có lẽ nhi nữ ấy đã bị bóp chết ngay khi còn trong lòng mẹ!”. Đúng là câu trả lời của một vị thánh! Thực khách nhỏ thó ấy không ai khác ngoài Mẹ Têrêxa!

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa lễ Các Thánh Anh Hài không nói đến các trẻ bị bóp chết khi còn trong lòng mẹ, nhưng nói đến các trẻ bị giết chết sau khi lọt lòng mẹ. Sẽ rất ngạc nhiên khi trước cả Têphanô, vị tử đạo tiên khởi, các trẻ sơ sinh cùng thời trẻ Giêsu đã là những chứng nhân tuẫn đạo đầu tiên vì danh Ngài. Hội Thánh tôn kính “Các Thánh Anh Hài” – những ‘chứng nhân thầm lặng’; và dẫu thầm lặng, các trẻ này vẫn nói lên nhiều điều.

Trước hết, chúng nói rằng, “Kìa, sự độc ác của con người xấu xa đến mức, khi ai đó muốn duy trì quyền lực, họ có thể cướp đi sinh mạng của người khác!”. Rằng, “Sẽ có một nơi mà các đế chế chuyên quyền không thể tồn tại; bởi lẽ, sẽ có một vị Vua trị vì bằng tình yêu; Vương Quốc Ngài không thể bị đánh bại bởi sự ác!”. Rằng, “Các trẻ này là sứ giả của Vương Quốc đó, Vương Quốc Ánh Sáng, Vương Quốc Tình Yêu, Vương Quốc Giêsu!”. Các em được gọi để trở nên những ‘chứng nhân thầm lặng’ khiêm tốn, nhưng mạnh mẽ về một cuộc chiến mà Vua Giêsu sẽ đích thân nghinh chiến. Mẹ các em sẽ gặp lại, ‘mải ẵm’ các em vào lòng một ngày kia trước vị Vua yêu thương này.

Việc các trẻ vô tội bị giết chết hiệu báo rồi đây, một Giêsu vô tội sẽ bị giết chết. Và Hêrôđê trở nên biểu tượng cho mọi quyền lực bạo tàn của vương quốc bóng tối trong suốt lịch sử thế giới. Các Thánh Anh Hài là những ngôn sứ tiên báo bi kịch lịch sử nhân loại với những cuộc chiến giữa vị Vua Ánh Sáng và Ác Thần bóng tối. Gioan thật sâu sắc, “Thiên Chúa là ánh sáng; nơi Người, không có chút bóng tối nào!” – bài đọc một.

Sau cùng, tiếng khóc của các thơ nhi đó còn là một lời cầu mạnh mẽ được Chúa Cha đoái nhận. Tiếng nấc nỉ non của mẹ các em từ thời bà Rachel đến thời các bà mẹ Bêlem đã khơi dậy trong Hài Nhi Giêsu ước muốn hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người. Thật tuyệt vời! Ngài sẽ hiến mình trên thập giá, trên các bàn thờ như quà tặng cho những trẻ này; cho vô số linh hồn già trẻ khác qua muôn thế hệ ‘trước và sau’ Ngài.

Anh Chị em,

“Hêrôđê sai người đi giết tất cả các con trẻ ở Bêlem”. “Các trẻ Bêlem chết vì trẻ Giêsu; và Giêsu – Chiên Con vô tội – sẽ chết thay cho cả nhân loại, cho mỗi chúng ta. Chỉ cần nhìn vào tình yêu của Thiên Chúa, điều này đã chỉ ra một con đường an ủi nào đó! Trên thập giá, Giêsu, Người Con sắp chết, sẽ ban ‘khả năng sinh sản mới’ cho Maria, mẹ Ngài, phó thác cho mẹ môn đệ Gioan và biến mẹ thành Mẹ của Dân Mới. Cái chết đã bị khuất phục, và do đó, nước mắt của Maria thời Hêrôđê cũng như của Rachel thời Giêrêmia đã tạo ra một niềm hy vọng mới và một cuộc sống mới!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, không cần để có những nam nữ tổng thống, cho con biết ra sức bảo vệ sự sống và quyền sống của những thiên thần – các sinh linh – chưa kịp thấy ánh sáng!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

***********************************************

Ngày thứ tư trong tuần Bát Nhật Giáng Sinh

CÁC THÁNH ANH HÀI, TỬ ĐẠO

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

13 Khi các nhà chiêm tinh đã ra về, thì sứ thần Chúa hiện ra báo mộng cho ông Giu-se rằng: “Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập, và cứ ở đó cho đến khi tôi báo lại, vì vua Hê-rô-đê sắp tìm giết Hài Nhi đấy!” 14 Ông Giu-se liền trỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập. 15 Ông ở đó cho đến khi vua Hê-rô-đê băng hà, để ứng nghiệm lời Chúa phán xưa qua miệng ngôn sứ: Ta đã gọi con Ta ra khỏi Ai-cập.

16 Bấy giờ vua Hê-rô-đê thấy mình bị các nhà chiêm tinh đánh lừa, thì đùng đùng nổi giận, nên sai người đi giết tất cả các con trẻ ở Bê-lem và toàn vùng lân cận, từ hai tuổi trở xuống, tính theo ngày tháng ông đã hỏi cặn kẽ các nhà chiêm tinh. 17 Thế là ứng nghiệm lời ngôn sứ Giê-rê-mi-a đã nói: 18 Ở Ra-ma, vẳng nghe tiếng khóc than rền rĩ: tiếng bà Ra-khen khóc thương con mình và không chịu để cho người ta an ủi, vì chúng không còn nữa. 


 

ÔN CỐ TRI TÂN

Nghệ Lâm Hồng

“Ngành giáo dục của Miền Nam trước đây không có ngày vinh danh Nhà Giáo, không có danh hiệu giáo viên dạy giỏi, không thầy giáo ưu tú cũng chẳng có thầy giáo nhân dân, thế mà các Thầy dạy chúng tôi ai cũng dạy giỏi, ai cũng đạo đức, công tâm giảng dạy từ tiểu học cho đến đại học. Bù cho những danh hiệu hoa mỹ ấy, lương tiền của nghề giáo khá cao, các Thầy không phải bận tâm gì hết ngoài việc lo nghiên cứu, học tập để giảng dạy học sinh cho tốt, cho giỏi.

Trong suốt 12 năm học, tiểu học, trung học đệ nhất cấp (cấp 2), đệ nhị cấp (cấp 3), tôi không thấy có hiệu trưởng, cán bộ của ty giáo dục hay bất kỳ ai đến dự giờ, đánh giá giáo viên, ở đại học lại càng không có chuyện đó, thầy giảng dạy, thi cử kiểu gì thì chúng tôi học tập và thi cử kiểu đó (3). Phải chăng đây là sự tôn trọng phương pháp dạy riêng của mỗi thầy giáo?

Sách giáo khoa như tôi đã nêu ở trên rất độc lập, tùy theo từng trường, từng ty thậm chí tùy thuộc vào giáo viên. Điều này chứng tỏ thầy giáo có quyền tự do chọn sách giáo khoa, chọn phương pháp giảng dạy sao cho học sinh học tốt nhất.

Các trường tiểu học, trung học đệ nhất cấp, đệ nhị cấp đều bình đẳng, giữa nông thôn và thành thị giữa công lập và tư thục. Không có trường chuyên, lớp chọn, không có trường điểm, trường chất lượng cao… Lên cấp ba tùy năng lực, học sinh tự do chọn ban mà mình yêu thích. Ban B (còn gọi ban Toán) dành cho học sinh có năng khiếu về Toán – Lý – Hoá. Ban C (ban văn chương) cho học sinh giỏi văn chương, sinh ngữ. Ban A (ban vạn vật) cho học sinh có năng khiếu học Vạn Vật – Lý – Hoá.

Trong 12 năm học chỉ có 3 kỳ thi chính rất nghiêm túc và khó: Thi vào đệ thất (lớp 6) để vào học trường công lập. Học lớp 11 thi tú tài I (từ năm 1973 bỏ luôn kỳ thi tú tài I), đậu tú tài I mới được lên học lớp 12 để thi tú tài II. Đậu tú tài II thì bước chân vào Đại Học có thể ghi danh hoặc thi tuyển. Ngoài các kỳ thi đó, tôi không thấy kỳ thi học sinh giỏi môn này, môn kia, cấp này, cấp kia…

(Năm 1959 bỏ phần thi vấn đáp rồi đến niên học 1966–67 thì Bộ Quốc gia Giáo dục bãi bỏ hẳn kỳ thi Trung học đệ nhất cấp)

Giữa các trường không có sự phân biệt học sinh trường này hơn học sinh trường kia, giáo viên dạy trường này hơn giáo viên dạy trường kia, xã hội cũng công nhận như vậy…”

( Sư Phạm Và Bằng Hữu )


 

Vui lòng chịu đau khổ để đền tội ở đời này

Niềm Vui Tin Mừng

Nếu ghi lại tất cả các phép lạ cha Gioan Vianney đã làm thì phải mất vài cuốn sách, vì trong ba mươi năm rất đông người tật bệnh đã đến xứ Ars. Có năm một ngàn, có năm hai ba ngàn người bệnh tật đến xin cha Gioan chữa. Nếu cha không chữa lành bệnh tật thì chẳng ai đem người bệnh đến với cha.

Những người bệnh đến xứ Ars, không phải tất cả mọi người đều khỏi cả, có người khỏi, có người thuyên giảm, có người không khỏi nhưng được sức mạnh vui lòng chấp nhận, vâng theo thánh ý Chúa, và hiểu biết rằng những đau khổ bệnh tật mình phải chịu là để giúp đền tội ở đời này và lập được nhiều công phúc ở đời sau.

Cha Gioan thăm viếng, an ủi tất cả những người bệnh tật đã đến xứ Ars. Ai nghèo thiếu thốn thì cha giúp tiền bạc và cầu nguyện cho, nhưng cha không hứa chữa lành bệnh tật bao giờ. Có người ở lại xứ Ars lâu ngày, kêu van cha chữa bệnh cho mình mà cha không chữa.

Khi cha thấy người nào đạo đức, bằng lòng chịu đau khổ thì cha không mấy khi chữa, vì người sẵn lòng chịu đau khổ thì lập được nhiều công phúc hơn người mạnh khỏe bằng yên. Có một người bị bệnh đau đớn quá sức, chịu hết nổi, kêu xin cha chữa lành hay giảm bớt đau đớn, nhưng cha bảo:

– Sự sống đời này chóng qua, con hãy chịu khó cho trọn ở thế gian, trên thiên đàng con sẽ được thanh nhàn vui vẻ đời đời.

Với người khác, cha bảo:

– Con chịu bệnh được thì ích lợi cho con hơn là khi con khỏe mạnh, do đó con phải vui lòng chấp nhận.

Một thày dòng mắc bệnh nặng đến xứ Ars xin cha Gioan chữa bệnh và ước ao được khỏi bệnh, nên thường kêu nài cha Gioan. Cha Gioan đã không chữa mà lại bảo:

– Thầy phải tuân theo thánh ý Chúa. Người đã định cho thầy phải chịu bệnh này cho tới chết, thầy hãy vui lòng chịu đau khổ. Đến giờ chết, thầy sẽ được vui mừng vì nhờ chịu đau khổ bệnh tật nên cứu được nhiều linh hồn hơn người mạnh khỏe, và đã chu toàn bổn phận mình.


 

Từ Chung – Tưởng Năng Tiến

Ba’o Tieng Dan

Tưởng Năng Tiến

27-12-2024

Tác giả Võ Văn Quản vừa có bài viết hơi bất ngờ và khá thú vị (“Bốn Nhân Vật Dân Sự Xuất Sắc Của Việt Nam Cộng Hòa Có Thể Bạn Chưa Biết”) trên Tạp Chí Luật Khoa:

– Giáo sư Nguyễn Văn Bông

– Bộ trưởng Cao Văn Thân

– Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy

– Nhà báo Từ Chung

Xin được ghi lại đôi ba đoạn chính về nhân vật cuối:

“Từ Chung là biên tập viên, là cây bút của tạp chí Chính Luận, một trong những tờ báo độc lập được đón đọc và nể trọng nhất miền Nam Việt Nam thời điểm bấy giờ… Sự trỗi dậy của tờ báo phần lớn nhờ vào tầm nhìn và chủ trương của ông Đặng Văn Sung, một dân biểu có tiếng, và hoạt động quản trị của thư ký – biên tập viên Từ Chung.

Cuối năm 1965, sau nhiều loạt bài chỉ trích hành vi tấn công dân thường và các hoạt động quân sự không phù hợp của phe Việt Cộng, Đặng Văn Sung và Từ Chung nhận tối hậu thư của phe này: Một là im lặng – hai là chết.

Vài ngày sau khi nhận được tối hậu thư, Từ Chung thay mặt tòa soạn viết thư trả lời phe Việt Cộng đăng trên Chính Luận. Theo ghi nhận của ‘Vietnam Information Notes’ do Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ lưu trữ, Từ Chung khẳng định rằng Chính Luận là một tờ báo trung lập và từng vạch trần tất cả sai phạm của mọi bên trong chính trường miền Nam, song duy chỉ có Việt Cộng là đưa ra kiểu đe dọa vô pháp như vậy. Ông khẳng định: Các anh có thể giết chúng tôi, nhưng tinh thần của chúng tôi sẽ còn sống mãi. Ngày 30 tháng 12 năm 1965, sau hai năm quản lý tờ báo, Từ Chung bị Việt Cộng (nhiều khả năng là biệt động Sài Gòn) bắn chết ngay trước cửa nhà ông bằng bốn phát đạn”.

Nhà báo Thụy Giao cho biết thêm chi tiết: “Từ Chung là anh cả trong một gia đình gồm bảy anh em trai, thế nhưng chỉ có hai người anh lớn trong nhà là Vũ Mạnh Sơn Nhất Huy và Vũ Mạnh Sơn Nhị Hoàng vào được miền Nam, năm người em phải ở lại miền Bắc với cộng sản sau năm 1954. Từ Chung mất đi để lại một vợ trẻ và bốn con thơ, cháu lớn nhất mới 12 tuổi…

Từ Chung đỗ tú tài tại Hà Nội, vào Nam, ông được học bổng du học tại Thụy Sĩ năm năm và đậu bằng Tiến Sĩ Kinh Tế tại Fribourg năm 1961. Về nước, ông được Linh Mục Cao Văn Luận, Viện Trưởng Viện Ðại Học Huế mời giảng dạy tại trường Luật, và sau đó được mời làm ủy viên trong Hội Ðồng Cố Vấn Kinh Tế nhưng ông từ chối vì yêu nghề viết báo.

Từ Chung viết rất nhiều thể loại, từ điểm sách, văn chương, văn hóa đến chính trị, kinh tế v.v… nhưng nổi tiếng nhất là các bài xã luận về kinh tế. Từ Chung là người Việt Nam đầu tiên đã giản dị hóa môn học khô khan khó hiểu là kinh tế học, đưa môn học này về gần với quần chúng bình dân.

Những bài xã luận của Từ Chung về kinh tế được độc giả thuộc mọi trình độ khác nhau, từ các ông giáo sư đại học, các chuyên viên kinh tế thượng thặng đến các cậu sinh viên, các bà nội trợ đều thấu hiểu tường tận những biến chuyển kinh tế có ảnh hưởng trực tiếp đến mình. Những bài viết xã luận về kinh tế của ông thường được một số trí thức gọi đùa là ‘mục kinh tế chợ’ đã có ảnh hưởng rất lớn đến mọi tầng lớp giai cấp và thế hệ độc giả khác nhau. Về dịch thuật, Từ Chung có dịch cuốn ‘Bí Danh’ (Secret Name) của Lâm Ngữ Ðường”.

Ký giả Lê Thiệp kết luận: “Lập trường chống cộng của Chính Luận rất rõ rệt và đối với người Cộng sản thì đây là một mối nguy phải được dập tắt. Họ chọn cách dễ nhất là bạo lực. Ðặc công Việt Cộng đã bắn gục Từ Chung khi ông trên đường về nhà. Ba vị ký giả từng ký vào bản văn hứa sẽ không lùi trước nỗ lực đóng góp cho vận mệnh đất nước, ông Từ Chung là người đầu tiên đã trả giá cho nỗ lực đó bằng chính sinh mạng của mình”.

Từ Chung sinh năm 1924, bị giết chết vào ngày 30 tháng 12 năm 1965. Ba mươi hai năm sau, sau khi miền Nam thất thủ, người Việt tị nạn cộng sản vẫn tổ chức một buổi lễ long trọng để tưởng niệm ông – theo tường thuật của ký giả Cam Vũ:

Ba tờ báo Ngày Nay (Houston), Xây Dựng (San Jose) và Thế Kỷ 21 (Quận Cam) đã cùng nhau tổ chức một buổi tưởng niệm cố ký giả Từ Chung vào lúc 3 giờ chiều ngày 12 tháng Tư 1997, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, thuộc thị xã Westminster, Quận Cam, California.

Phòng sinh hoạt chiều hôm ấy được trang hoàng đớn giản nhưng mỹ thuật và trang nghiêm. Trên nền phông trắng của sân khấu có treo một bức chân dung phóng lớn của Từ Chung với ghi chú: ‘Từ Chung (1924-1965)” bên cạnh là hàng chữ ‘Tưởng Niệm Từ Chung”, tất cả được nâng đỡ bởi sắc đỏ, xanh và trắng của một bình hoa lớn đặt ngay bên dưới. Khoảng 100 người đã ngồi hết các dãy ghế trong phòng.

Một câu hỏi đã được đặt ra trong bài bình luận của tờ Người Việt số ra ngày 12 tháng Tư 1997, viết rằng: “Nhiều người sẽ hỏi Từ Chung là ai, nhất là các bạn trẻ dưới bốn mươi tuổi. Chính vì câu hỏi đó mà chúng ta cần tổ chức lễ tưởng niệm và ghi nhận những đóng góp của Từ Chung vào việc tranh đấu xây dựng cho một nền báo chí tự do và có trách nhiệm ở trong nước ta.

Từ Chung đã bị đặc công CSVN ám sát năm 1965 ngay trước cửa nhà trong lúc đi làm công việc của một nhà báo. Lúc đó ông là Tổng Thư ký nhật báo Chính Luận. Tờ báo có lập trường chống Cộng này đã bị đe dọa nhiều lần, có lúc đã bị đặt bom.

Nhưng cái chết của vị Tổng Thư ký đương nhiệm là kết quả một hành động khủng bố tàn nhẫn và man rợ nhất. Những kẻ ra lệnh giết ông bây giờ còn sống ở Việt Nam. Họ muốn cái chết của ông sẽ làm cho những người làm báo và viết báo ở miền Nam run sợ và lùi bước, nhưng họ đã thất bại.

Từ Chung đã hy sinh như một chiến sĩ hy sinh trên chiến trường. Sự hy sinh của ông càng dũng cảm phi thường vì tay ông không một tấc sắt tự vệ. Cũng như nhiều người làm báo thời đó, Từ Chung biết cộng sản có thể giết ông bất cứ lúc nào, nhưng ông không lùi bước”.

Đúng như lời Từ Chung (“các anh có thể giết chúng tôi, nhưng tinh thần của chúng tôi sẽ còn sống mãi”) trước khi bị bắn gục, vào hôm 30/12/1965. Tinh thần bất khuất của thế hệ các ông vẫn “sống mãi” với nhiều người cầm bút đến sau. Xin ghi lại một số tên tuổi (theo thứ tự năm sinh) mà chúng tôi đã từng có hân hạnh được là độc giả̉:

Nguyễn Văn Hóa (1995) Huỳnh Thục Vy (1985) Đoàn Kiên Giang (1985) Trương Châu Hữu Danh (1982) Nguyễn Phước Trung Bảo (1982) Đường Văn Thái (1982) Nguyễn Văn Điển (1983) Huỳnh Thị Tố Nga (1983) Bùi Văn Thuận (1981) Nguyễn Viết Dũng (1986) Lê Hữu Minh Tuấn (1989) Nguyễn Anh Tuấn (1980) Nguyễn Thanh Nhã (1980) Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (1979) Phạm Đoan Trang (1978) Lê Dũng (1970) Lê Chí Quang (1970) Lê Anh Hùng (1973) Nguyễn Chí Tuyến (1974)  Nguyễn Lân Thắng (1975) Lê Trọng Hùng (1979) Phạm Thanh Nghiên (1977) Phạm Chí Dũng (1966) Vũ Quang Thuận (1966) Phạm Hồng Sơn (1968) Tạ Phong Tần (1968) Nguyễn Vũ Bình (1968) Nguyễn Văn Đài (1969) Nguyễn Minh Sơn (1963) Huy Đức (1962) Phạm Viết Đào (1952) Nguyễn Tường Thụy (1952) Phạm Thành (1952) Trần Đức Thạch (1952) …

Chúng tôi xin được vinh danh ông, một ngòi bút tài năng & bất khuất. Cùng lúc, chúng tôi cũng xin phép được gửi lời tri ân tất cả những người cầm bút (thuộc mấy thế hệ đến sau) đã dũng cảm tiếp tục nói thay cho cả dân tộc, về mọi tệ trạng ở Việt Nam, dù cái giá mà họ phải trả là chất chồng những năm tháng tù đầy.

Nguyễn Hữu Đang sinh năm 1913, Nguyễn Văn Hóa chào đời năm 1995. Nếu kể từ vụ án Nhân Văn Giai Phẩm thì đã 4 thế hệ người cầm bút ở VN bị đảng Cộng Sản bị cầm tù hay sát hại. Liệu cường quyền & bạo lực sẽ còn có thể “ngự trị” ở xứ sở này thêm bao lâu nữa?


 

 Thánh Gioan Tông Đồ viết Tin Mừng, Người Do thái (Palestine) thế kỷ I-Cha Vương 

 Bạn biết không? Mùa Giáng không chỉ một ngày 25/12 nhưng nó bắt đầu từ Thánh lễ Vọng Giáng Sinh được cử hành vào ban chiều ngày 24 tháng 12 trước/sau giờ Kinh Chiều I (theo Sách Kinh Thần Vụ) cho đến hết Chúa Nhật sau ngày 9 tháng Giêng là lễ kính Chúa Giê-su chịu phép rửa. Vậy ta hãy tiếp tục mừng vui đi nhé. Merry Xmas!

Cha Vương 

Thứ 6: 27/12/2024

Hôm nay 27/12 Giáo Hội mừng Lễ Kính trọng thể Thánh Gioan Tông Đồ viết Tin Mừng, Người Do thái (Palestine) thế kỷ I. Mừng quan thầy đến những ai cho thánh nhân làm quan thầy.

Thánh của đức ái: Gioan là người Betsaida,  xứ Galilea,  con của ông Jebede làm nghề đánh cá trên biển hồ Tibêria (Génézaret). Gia đình khá giầu, vì ông có thuyền, có lưới, có người làm thuê (Mc 1,20). Mẹ ông là bà Salomê rất nhiệt thành với việc truyền đạo Chúa, bà đã theo Chúa, góp công góp của cho Chúa nhiều (Mt 27, 56Lc 8,3).

Tin mừng theo thánh Matthêu kể, ngài được Chúa Giêsu gọi theo khi đang vá lưới với cha và anh Anrê. Gioan tông đồ trẻ nhất trong Nhóm 12. Ngài độc thân, vui tính, hăng say, nên Chúa rất thương, cho lên núi Tabor, vào vườn Giessimani, được theo Đức Mẹ trên đường lên núi Canvê, được Chúa nhờ trối lại Mẹ Người , và cho làm con Mẹ thay Chúa,  đứng kề bên thánh giá khi Chúa tắt thở.  Ngài cũng là người chứng về sự sống lại của Chúa,  khi đã quan sát mồ Chúa và các khăn liệm còn để lại. Ngài đã viết Phúc  m thứ 4 mạc khải về thần tính Chúa Giêsu.  Ngài được ơn thị kiến nhiều mầu nhiệm cao siêu về sự sống đời đời và về Thiên Chúa.  Ngài viết 3 bức thư và viết những điều mầu nhiệm trong sách Khải Huyền.

Theo truyền khẩu, sau khi Chúa đã về Trời, ngài được hân hạnh sống với Đức Mẹ bên Epheso, nước Turkey ngày nay. Ngài qua Roma, bị ngâm vạc dầu sôi đời vua Domiciano mà không bị chín. Bị đày ra đảo Pasmo, theo tài liệu thánh Irene, người ta biết mấy điều vui vui như sau:

– Một hôm ngài gặp Cêrinhtô là người rối đạo. Hắn hỏi ngài có biết hắn là ai không? Người trả lời: Tôi biết anh là con cái ma quỷ đã từ lâu.

– Khi về già vẫn nuôi một com chim để chơi vui. Người ta ngạc nhiên, nhưng Người nói: Sau khi làm việc nhiều, cần phải cho tinh thần giải trí.

– Người nuôi một thằng nhỏ, yêu thương săn sóc như mẹ thương con, lớn lên nó hư thân đi làm tướng cướp. Dầu già lão, Người cũng đi tìm nó, khuyên răn nó trở lại mới nghe.

– Người được Chúa yêu thương cách riêng, nên suốt đời giảng giải về đức Bác ái.

Người ta kể, tại thành Epheso, khi ngài đã già lắm, không đi lại dễ dàng, giáo dân phải khiêng ngài ra ngồi trên ghế bành, nơi giáo dân tụ họp thờ phượng Chúa. Ngài không giảng nhiều điều, mỗi lần ngài giảng Kinh Thánh, ngài chỉ nói:” Các con thân yêu, hãy thương mến nhau”. Các giáo dân có mặt nghe mãi, phát chán, xin ngài giảng đề tài khác, ngài nói : “Các con thân yêu, đây là giới răn riêng của Chúa Giêsu, là lệnh Chúa truyền, các con thực hành chỉ một điều này, như thế là đủ”. (Thánh Giêrônimô, bình luận về thư gửi người Galata, chương 1,6).

Thánh Gioan không chết tử đạo như các tông đồ khác, nhưng. Ngài qua đời tại Ephêso khi đã được 94 tuổi. Hiện nay làng Ayasolouk thành Epheso còn mộ Người tại đó.

(Nguồn: Dân Chúa)

Để kính nhớ ngài, mời bạn  suy niệm một câu Kinh Thánh yêu thích nhất của Bạn hôm nay.

From: Do Dzung

***************************

GIÁNG SINH QUAY VỀ – Ca khúc Kim Hân