Thư Viết Từ Chân Núi – Vĩnh Chánh

Kimtrong Lam

 Vĩnh Chánh

Hầu như sau những trận đánh lớn, đơn vị thường được di chuyển về sau chiến tuyến, dưỡng quân, bổ túc quân số, tân trang quân dụng, chỉnh đốn chiến thuật, chờ đến phiên tái lâm chiến, trong nay mai. Để tưởng nhớ đến cuộc chiến đã chấm dứt 50 năm, Lá Thư Viết Từ Chân Núi xin ghi lại những nỗi niềm của người lính cùng niềm tin, hy vọng và tình yêu qua chiều dài của cuộc chiến tại Miền Nam Việt Nam.

Các anh đi, ngày ấy đã lâu rồi

Các anh đi, đến bao giờ trở lại

Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ trông (Các Anh Đi – Nhạc sĩ Văn Phụng)

Bạn thân mến!

Tất cả chúng ta đã trải qua những giai đoạn khác nghiệt trong chiến tranh và hậu chiến, khi Miền Nam Việt Nam phải chống trả sự xâm lăng khát máu của CS Miền Bắc. Hình ảnh của những xuôi ngược hiểm nguy trong bước đường chinh chiến, những hy sinh hào hùng của người lính chiến – những mất mát chết chóc, những đau thương tủi nhục, những thảm cảnh do pháo kích bừa bãi của Việt Cọng vào các thành phố, những lần chạy giặc, Biến Cố Mậu Thân, Đồi 31 Hạ Lào, Đại Lộ Kinh Hoàng, Trận Đánh Đồi Charlie, Tử Thủ An Lộc, Hải Chiến Hoàng Sa, những di tản triệt thoái không lối thoát, những kinh hãi trong vượt biên vượt biển, những đọa đày trong ngục tù CS, và những bôn ba, những cố gắng phi thường khi làm lại cuộc đời trên xứ người.

Một số không nhỏ anh em chúng ta đã bỏ mình cho Tổ Quốc, một số lớn khác đã mang những thương tật trên thân thể và những vết sẹo trong tâm hồn, và hầu như tất cả chúng ta còn lại cùng gia đình và bao người thân quen đều cùng phải gánh chịu những hư hao  gãy đổ phi lý, những điêu tàn cơ cực trong khói lửa binh đao. Sau ngày gãy súng trong trại tù tủi nhục. Khi lênh đênh trên biển. Khi làm lại cuộc đời trên xứ người. Hay đành tiếp cuộc sống bạc đãi trong nhà tù lớn tại quê hương …      

Bạn ơi!

Có cuộc chiến nào mà không có đau thương tàn phá, mà không có tao loạn phong trần. Có cuộc chiến nào mà không có chết chóc chia phôi, mà không có máu lửa và nước mắt. Tuy nhiên, bên cạnh nguy hiểm thường trực của chiến tranh, phải chăng chúng ta vẫn luôn mang một hy vọng sống còn về lại với người thân, hay một tình yêu trong lòng, một hạnh phúc thầm kín và một giấc mơ hiền hòa khi thanh bình. Vì vậy, trong gian truân nguy hiểm, trong địa ngục trần gian, trong sóng gió cuộc đời, phải chăng chúng ta đã luôn cầu nguyện xin Ơn Trên cứu giúp chúng ta vượt thoát và đưa chúng ta về chốn bình an. Và phải chăng lồng vào giữa đời người lính luôn có sự hiện diện của tình yêu. Vì tình yêu mới có thể giúp đỡ, cưu mang và nuôi dưỡng người cầm súng quên đi bao gian khó, bất chấp bao nguy hiểm thường trực, để vươn lên trong thử thách bão lửa, và sống sót. Cho dù đó là tình yêu quê hương xóm làng, tình đồng đội sống chết bên nhau, tình nghĩa vợ chồng của đôi chinh phu chinh phụ, là cuộc tình thơ mộng hay tình sầu giữa chàng lính chiến và em gái hậu phương, hoặc một chuyện tình đắm đuối trong lần về phép rồi dở dang oan trái vì hai phương trời cách biệt.

        Tình yêu đó như thể một cánh hoa mọc giữa sườn đá. Một hơi ấm giữa cơn mưa rừng. Một cứu cánh bên bờ vực chết. Một vị ngọt giữa cái đắng, thần dược của nỗi đau trong đời chiến chinh. Một cái dù bao la che chở khi ta bị thương tật. Và một ánh sáng chớp vào tim trước khi nhắm mắt trút hơi thở cuối cùng

        Ôi! Người lính, tình yêu và nỗi chết. Thử hỏi người trai nào sống trong thời chiến mà chưa một lần biết đến những nỗi niềm trên! Có người lính nào mà không một lần nghĩ đến thân phận khi dấn thân vào sương gió?! Và còn gì tuyệt đẹp hơn khi tình yêu đến trong địa ngục biển lửa, nơi mà sự nguy hiểm, thử thách kề cận bên cái chết càng thôi thúc lòng tin yêu, nỗi nhung nhớ đến tuyệt hảo. Vì trong tiếng thì thầm của tình yêu thời chiến đã có sẵn chữ hy sinh. Vì khi tình yêu vừa len nhẹ vào đời người lính nó đã mang theo mầm mống của lo sợ tan vỡ, của mất mát chia ly và chết chóc. Trong thử thách, gần với nỗi chết, tình yêu nơi người lính càng sáng ngời hoa mộng, mang đầy từ tâm. Là nơi bám víu giữa những lằn chớp của bom đạn. Là nhung nhớ lơ lửng giữa nguy hiểm. Là bao nhiêu lần mơ đến em là bấy nhiêu lần nguyện cầu khi không biết phải làm gì hơn. Là cảm nhận hạnh phúc tuyệt vời dù chỉ với lá thư tình dấu kín trong ba lô, hay một tin nhắn của người yêu từ phương xa. Hoặc đơn giản là những bộc lộ thiết thực khi cảm nhận thiếu vắng em, những ao ước được dạo phố bên em, những cơn mê thèm ôm em. Ngay giữa những tiếng nổ. Giữa những đêm khuya trắng mắt. Trong những cơn say chưa đủ say. Khi không biết ngày mai sẽ ra sao:

“Mấy tháng rồi tao chưa thấy Sài Gòn

Mấy tháng rồi tao không được ôm em

Tao thèm làm tình như tao thèm sống

Tao thèm hôn em, hôn liên miên…” 

(Mưa và Nỗi Chết ở An Lộc/ Tác giả Nguyễn Tiến Cung}

        Song song với cuộc chiến là những câu chuyện về những người lính xông pha nơi chiến trường có những người yêu để lại đằng sau. Là những tình cảnh dạt dào thắm thiết của chàng nơi sương gió thương nhớ em ở làng xa, “chiều chiều ngoài biên cương, nhìn ra khơi ngàn sóng biếc mơ đến em bên bến sông buồn trông chờ” Là những thơ tình trang tải nổi nhớ nhung của nhau. Những hẹn hò quý báu trong những ngày nghỉ phép ngắn ngủi. Những thầm kín, những mơ mộng, những tâm sự, những dự tính, những ôm choàng, những nụ hôn hay những gắn bó thể xác, những hiến dâng tự nguyện. Để nhiều khi, những cuộc tình ấy đơm hoa kết nụ theo tháng ngày chinh chiến, cho dù về sau chàng là “bại tướng cụt chân”; hay cuộc tình vụt tan khi tin em sang ngang đến giữa tiếng bom đạn. Và đôi khi cuộc tình bị chém ngang tim với tin dữ chàng vừa gục ngã nơi một tiền đồn không tên, rơi nhẹ vào chốn miên viễn không hận thù, bỏ lại cuộc đời trai trẻ và “người tình còn đó anh nhớ không anh”.

        Bạn thân mến, trong thời gian chờ ra đơn vị, tại BV Đỗ Vinh, tôi tình cờ đọc lại cuốn truyện dịch “Một Thời Để Yêu, Một Thời Để Chết”. Một câu truyện về người lính, tình yêu và sự chết xẩy ra như bao câu chuyện tương tự trong cuộc chiến hiện tại, nhưng không hiểu vì lý do gì cuốn truyện này đã để lại bấy giờ cho tôi một ấn tượng sâu đậm. Có thể vì đó là thời gian tôi đang chơi vơi đeo đuổi mối tình đầu đời ở tuổi hai mươi sáu. Giữa những giường bệnh, giữa những tiếng rên đau, chưởi thề, nghiến răng của thương binh, trong mùi ẩm ướt của sàn nhà, mùi bông băng thấm máu và của thuốc men, tôi chứng kiến bao nụ cười hạnh phúc của các đồng đội thương binh kề cận, do những người mẹ, người chị hay em, hoặc người tình đem đến. Là những thức ăn quen thuộc do nhà nấu, trái cây tươi mát đưa tận miệng. Là những e ấp nắm tay, những an ủi trìu mến. Là những ánh mắt thương cảm, ưu buồn lo lắng khi nhìn thấy vết thương nặng của người thân. Là những thăm hỏi, hay đôi khi chỉ là những câu nói bâng khua, dù ngồi hằng giờ bên cạnh giường. Là những gói thuốc lá, ly cà phê đá, những chiếc khăn tay, những cuốn truyện từ tay các em gái hậu phương…

        Câu truyện “Một Thời Để Yêu, Một Thời Để Chết” của tác giả Erich M. Remarque chọn bối cảnh nước Đức trong thời Đệ Nhị Thế Chiến. Anh lính Đức Erust Graeber về thăm nhà lần đầu tiên sau 2 năm ở chiến trường Miền Đông. Dưới khung cảnh đổ nát của thị trấn mình liên tục bị Đồng Minh oanh kích, anh tìm thấy được tình yêu với nàng Elizabeth Kruse, một người quen xưa của gia đình. Một tình yêu mãnh liệt giữa 2 con người không còn gì để phải sợ mất mát thêm đã nảy mầm giữa tiếng bom đạn và chết chóc rồi mãnh liệt vươn lên, trong âu lo mơ mộng, ngọt ngào khắc khoải, nồng nàn ân ái, hy vọng mơ mộng, bàng bạc mong manh trong nỗi buồn miên man vô định của có nhau hôm nay, xa nhau ngày mai, rồi mất nhau. Thay vì đào ngũ, Erust quyết định trở lại đơn vị để rồi gục ngã bởi hòn đạn từ chính những tên du kích Nga anh vừa thả ra, khi tay anh đang cầm lá thư của vợ báo tin có thai con mình. Truyện được kết thúc bằng một câu ngắn gọn “Đôi mắt chàng khép lại”, thế nhưng tôi lại liên tưởng đến một khép kín của cả một khung trời, của nguyên cả một giấc mơ nhẹ nhàng bình dị vụt biến khi cái chết đến quá nhanh và phi lý. Một cái chết quá dửng dưng. Không một dấu than. Không một dấu hỏi. Mà chỉ một dấu chấm hết. Như tiếng hát Soprano đang vút cao bỗng chợt ngưng. Mong manh thay cho một cuộc tình tuyệt đẹp của thời chiến, đến nhanh và tan nhanh, mà trong đó bao hình ảnh của thủa tình tự bên nhau, bao lời yêu thương, bao cảnh âu yếm tuần tự quay diễn nhanh trước khi đôi mắt khép kín rồi tất cả tan biến vào hư vô.

        Đọc truyện người để nhìn lại thực tế cuộc chiến tranh chống CS xâm lăng của ta, cảm thương người lính của ta, trân quý tình yêu của họ. Người lính chiến vẫn làm bổn phận người trai khi đất nước cần, tình yêu vẫn giống nhau trên danh nghĩa, và cái chết vẫn là cái chết dưới mọi hình thức, bình đẳng cho cả quan lẫn quân, bình thản như trong một giấc ngủ, hay hung bạo với thân thể nổ tung, xác người bầm dập không toàn thây, hoặc một cái chết từ từ trong đau đớn mang đầy thương tích loang máu đào.

        Bạn ơi! Vậy người lính của chúng ta là những ai? Phải chăng đó là những người trai trẻ theo tiếng gọi non sông, kẻ động viên hay đôn quân, người tình nguyện nhập ngũ; là những người con của thế hệ, kẻ trước người sau, xa rời mái trường, quê nhà và người thân lên đường tòng quân bảo vệ đất nước. Họ thuộc mọi thành phần của xã hội tự do Miền Nam, đến từ mọi nẻo đường, từ những chốn xa xôi hẻo lánh hay đô thị đông người, suốt từ Đông Hà Quảng Trị khô cằn tuyến đầu ngang qua Cố Đô Huế rồi đến Duyên Hải nắng đẹp Miền Trung, lên tận Cao Nguyên rừng xanh âm u, quanh quẩn Thủ Đô Sàigòn-Gia Định mến yêu, xuyên qua những mảnh đất phì nhiêu màu mở của Đồng Bằng Cửu Long đến tận cùng Cà Mâu, bao gồm mọi tôn giáo, với đầy đủ giọng nói ba miền Nam Bắc Trung, đồng một lòng sát cánh chiến đấu bên nhau. Họ xuất thân từ các trường Đại Học Quân Sự Hải Lục Không Quân, từ trường Thiếu Sinh Quân hay các Trung Tâm Huấn Luyện quốc gia Thủ Đức, Quang Trung Đồng Đế, Dục Mỹ, TT Huấn Luyện Nhảy Dù… và của các địa phương. Họ là những:

“Người lính trẻ đã một thời giong ruổi

Đem tình người tình lính trấn biên cương

Vẫn một lòng chung thủy với quê hương

Dù oan nghiệt rẽ đời qua trăm hướng” (Huy Văn)

        Những người lính ấy đồng thời cũng là anh em trong cùng một gia đình, là con chú con dì trong dòng họ, cùng làng xóm phố phường, là bạn học cùng trường, từng quen biết nhau hay xa lạ nhưng cùng một lý tưởng, tình nguyện gia nhập quân đội VNCH để chống kẻ thù xâm lăng. Họ là những người con ưu tú của đất nước trong mọi binh chủng mà tổ quốc luôn ghi ơn khi họ đền nợ nước.

“Xin tạ lỗi với đời trai khói lửa

Những địa danh ngang dọc bước quân hành

Đoàn tráng sĩ qua sông lần vĩnh biệt

Tưởng đang còn cuộc rượu lúc tàn canh

(Xin Một LầnTạ Lỗi – Trần Ngọc Nguyên Vũ)

        Còn những người yêu của lính hoặc những cô gái mà người lính đeo đuổi si tình là ai? Phải chăng là em gái của thằng bạn nối khố, là người con gái lớn lên trong cùng xóm, trong một thị trấn, ở làng bên cạnh, cùng một quận lỵ, một trường tiểu trung học, trên thềm đại học, cùng chung nhóm bạn. Là người quen biết trong gia đình. Là em thím Tư, là cháu mợ Ba, là bạn thân của nhỏ em, con gái ông Thượng Sĩ trong trại gia binh. Là những o thôn nữ mộc mạc đơn sơ trong các áo bà ba trắng xanh đỏ tím vàng gặp trên đường chinh chiến khi ta dừng chân uống nước ở ven đường; Đó cũng là những nữ sinh môi đỏ má hồng vùng Cao Nguyên hay các nữ sinh trong đồng phục áo trắng hay đầm hồng, jupe xanh với áo sơmi trắng tung tăng trên các đường phố …

“Thấy em xỏa tóc ngả nghiêng bên trời

Ta cầm một sợi lên chơi

Ai dè suốt cả một đời lao đao”   (Nguyên Miên Thảo)

           Em là người con gái ta chưa quen biết nhưngchợt thấy giữa nhóm bạn cùng trang lứa trong quán chè, quán kem, quán phở quán hủ tiếu, đang ăn vụng bò bía, phá lấu nước mía ở góc đường, hoặc là những thiếu nữ dung dăng dạo phố Nguyễn Huệ, Thương Xá Tax mà ta muốn tìm quen theo về tận nhà. Họ cũng là người em hậu phương đến choàng vòng hoa chiến thắng “trong ánh vinh quang rộn ràng, anh bước hiên ngang về làng”, là người mà ta tình cờ bắt gặp có một đôi mắt long lanh thơ ngây, đôi má hây hây và một nụ cười hồn nhiên khiến ta bỗng vương vấn trong một chiều rực nắng. Đó là một mái tóc mây hồng ngiêng sau vành nón trên cầu Trường Tiền khiến ta mê mẩn dù lời nói khó hiểu” mô tê răng rứa – anh đừng đi gần tui mà tui ốt dột. Mạ tui thấy la tui đó!” Hay là một cô bé tóc ngắn có dáng nghịch ngợm chạy xe honda với câu nói thật ngộ “Tui hổng chịu đâu – Dzậy sao?!” Là một tà áo tím nên thơ với giọng nói nhẹ như gió thoảng của “cô em Bắc Kỳ nho nhỏ”…Là bao nỗi nhớ. Bao chờ mong. Bao vấn vương. Bao mộng ảo. Bao diệu kỳ không nên lời…Là con suối nhẹ nhàng đi qua tim ta. Là cơn đau nhức nhối trong nỗi thương nhớ

“Nếu một mai bé nhìn hoa dù nở

Lời tỏ tình anh gởi đó nghe cưng

Hoa dù tròn như nguyện ước yêu thương

Anh lơ lửng giữ dòng đời vạn biến…”

        Chuyện tình của họ như thế nào? Cũng ngập ngừng, cũng lo sợ, lãng mạn và say đắm. Cũng liều lĩnh, bất chấp, đột ngột lâng lâng đến, để rồi nhanh chóng đi vào thương đau. Cuộc tình lính chiến như một cơn “gió thoảng xa xôi, gió nào rung động tim tôi, hay là dư âm suốt đời!” Hay nhẹ nhàng buông thả trữ tình, ngay sau lần đầu gặp nhau “chưa nắm tay em mà lòng đã yêu, chưa uống môi em mà tình đã say!” Với người lính, cuộc tình thường long đong ray rứt, yêu trong vô vọng, yêu trong cuồng si, yêu trong chớp nhoáng, dù chỉ để đổi lấy một phút bên em rồi cả đời vĩnh viễn mất nhau. Đó cũng là một cuộc tình chớp nhoáng, đam mê mạo hiểm, bất chấp ngày mai, thuộc loại tình lính là “tính liền” với đám cưới trong ba ngày phép trước khi ra lại đơn vị.

 “Hôn em mà đất trời say, Môi không ướp rượu mà ngây ngất buồn”.

Tuy chai sạn trong phong sương, nhưng người lính rất mềm yếu, ngây ngô, dễ rung động và non nớt trong tình trường “Đôi khi muốn nói yêu em nhưng ngại ngùng đành lãng phai!” Người lính thường xin chịu phần thua thiệt, lo sợ cho sự xa mặt cách lòng, cạm bẫy và cám dỗ của đèn màu đô thị, nhưng tình yêu đã nuôi dưỡng họ, cho phép họ thơ thẩn giữa những thực tế khắc nghiệt của chiến tranh. Tình yêu cho họ thêm ý chí và tinh thần chiến đấu. Vì vậy tình yêu của lính cao thượng, biết chấp nhận sầu ly, biết thông cảm cho tình cảnh của người hậu phương, “đường vào ngày mai sỏi đá, thôi, em về, quên hết đi ngày xưa!” Nhận thư Má viết ngắn gọn “con Tú qua thăm Má và khóc, nói nó không thể đợi con được. Tuần sau nó sẽ lấy chồng, là thầy giáo gần nhà”, người lính hoa mắt, đông đá, sau một vài câu chửi thề, xách súng bắn một tràng chỉ thiên. Nổ nghe như pháo ngày cưới. Ông Thầy cũng đành lắc đầu. Thế là xong! Còn với ông Thầy “tử thương” vì tình thì sao? Thầy và đám đệ tử tụm lại làm vài chầu ngất ngư để quên sầu hay tưởng như quên sầu, rồi lầm lì để sau đó tình nguyện lãnh nhiệm vụ nguy hiểm nhất cho đơn vị trong lần đánh tới. Càng yêu và khi được yêu, người lính càng lúc càng nghiệm rõ tình yêu mang đến sức sống, niềm hy vọng, giúp họ tự tin và quyết chí xông xáo, xong nhiệm vụ để được sớm đi phép thăm em. Tình yêu là nắng ấm giữa giông tố đời lính. Nuôi nấng ta khi ta bị thương tật. Nâng ta dậy khi ta bị chà đạp. Là nơi bám víu khi ta sa cơ thất thế. Là ân tình của hạnh  phúc cuối  đời.

Bạn thân mến!

Phải chăng em yêu anh vì yêu dáng phong trần hiên ngang của anh, yêu luôn cả mũ đỏ thiên thần và bộ đồ hoa dù. Yêu cái nhìn nồng nàn, đôi mắt rực lửa, nụ cười rạng rỡ với tiếng cười sảng khoái của anh. Yêu sự chìu chuộng săn đón của anh, yêu con đường mình cùng chung lối, yêu vòng tay siết chặt, nụ hôn nóng bỏng mang theo mây trời và giông bão vào đời em. Là mong đợi những thư tình đơn sơ gởi từ KBC xa lạ. Là thích nghe anh kể chuyện đời quân ngũ, chuyện xông pha ngoài trận tuyến. Thương anh, em đành thương luôn cả đầu tóc húi cao carré, làn da đen thui khét nắng và luôn cả mùi ẩm mốc của bộ lính trận. Và từ khi em là người yêu của lính, em biết yêu nhạc lính, yêu màu tím hoa sim, biết lo sợ thấp thỏm đợi chờ tin anh, biết cầu nguyện Ơn Trên gìn giữ anh và theo dõi bước chân anh qua những đêm trằn trọc khó ngủ. Yêu anh là chấp nhận những ngày cô đơn xa anh, những chiều dạo phố một mình, ráng làm quen với tên xa lạ của những nơi anh bước qua, là đến thăm anh trong quân y viện. Làm vợ anh là chấp nhận thương đau thua thiệt, chắt chiu với tiền lính nuôi đàn con dại, là đếm những ngày xa anh, là tạm ở tại hậu cứ trong căn phòng nhỏ lợp tôn, hay nay đây mai đó theo đơn vị anh và đành phó mặc tương lai cho số phận. Là lỡ làng đời em. Ai trong chúng ta đã không một lần ngậm ngùi trước hình ảnh chẳng thể quên của người cô phụ trẻ tuổi phủ phục bên cạnh quan tài chồng, tay xoa xoa lá cờ che kín nắp hòm, thì thầm những lời yêu đương giữa những nức nở.

Xin tạ lỗi với ai người chinh phụ

Đã hóa thân nàng Tô Thị trông chờ

Đứng sừng sững giữa hai vầng nhật nguyệt

Nhỏ xuống dòng lệ máu bốc thành thơ

Xin tạ lỗi cùng em người hiền phụ

Đã vì ta lận đận suốt một thời

Cùng ngụp lặn trôi theo dòng sinh mệnh

Tấm gương đời cuối thế kỷ hai mươi (Trần Ngọc Nguyên Vũ)

           Bạn thân mến!

Có tình yêu hay chưa có tình yêu, người lính vẫn dũng cảm xông pha trận tuyến, làm tròn bổn phận giao phó. Thương tật hay chết chóc là chuyện không ai mong muốn nhưng vẫn chấp nhận khi trời gọi ai nấy dạ. Cái chết đôi khi đơn độc trong tiểu đội khinh binh, đôi lúc vài ba mống cùng một lúc khi trung đội tiến chiếm mục tiêu. Có khi đi đong luôn gần cả nửa đại đội vì bom bạn thả lầm,hay nhiều hơn nữa khi tiểu đoàn bị tràn ngập…Có cái chết đến nhanh sau một tiếng nổ lớn, có cái đến từ từ, quằn quại trong đau đớn. Có cái chết thật tức tưởi oan nghiệt, có cái vì can đảm đỡ đạn cho đồng đội bên cạnh. Người lính chết trong từng hố cá nhân, hay chung với nhau trong các đợt xung phong với xác quan và quân sát bên nhau, rải rác đây đó trên các nẻo đường đất nước. Chết toàn thây hay thân xác nổ tung? Chết mất tích trong bụi bờ, trên đường di tản, hay được chở về tận nhà trong hòm nhôm? Trong giây phút tử thương, “nằm chết như mơ” ấy, người lính trận trẻ tuổi có kịp chăng kêu lên Mẹ ơi, như anh đã từng làm khi đau ốm hay trong rủi ro? Có đủ chăng anh thì giờ nhớ đến người vợ bé bỏng luôn trông ngóng chờ đợi anh nơi hậu cứ? Hay có kịp thấy chăng anh nụ cười ánh mắt của người em nhỏ anh thầm yêu mà anh đành giã từ nơi ngôi làng xa trên bước đường chinh chiến?!

Mày nghĩ, tụi mình như cánh gió

Ai đi nhốt gió được bao giờ  (Lá thư Pleime – Lê Anh Tuyến)

         Người chết trận chính thức giã từ vũ khí. Họ thật sự là những anh hùng đã đi vào huyết sử của dân tộc, là hồn thiêng của sông núi. Họ là những cứu tinh của đơn vị, là huyền thoại của đất nước. Chết trận là chết không một than vãn. Không một ai oán. Không có lấy một lời trăn trối cho người yêu, không kịp một lời xin lỗi với vợ dại con thơ ở nhà.

Những ai đã chết vì sông núi

Sẽ sống muôn đời với núi sông. (Trần Trung Đạo)

Khi người lính nhắm mắt buông xuôi, tình yêu vẫn luôn hiện hữu trong ánh sáng vĩnh cửu của tin yêu, trong tình thương nhớ vô vàn của đồng đội và gia đình

“Anh đi mãi, không bao giờ trở lại! Tôi viết vần thơ của thời hoang dại. Những vần thơ hoài niệm nhớ thương anh. Và đêm nay, trong khóe mắt long lanh giọt lệ buồn…Tôi khóc anh vĩnh biệt!”  (Hồ Sĩ Duy)

            Khi một người buông tay. Một người ngã. Một thoáng yêu nhau, Một thoáng ngậm ngùi, thì các bạn thân mến ơi, là những người sống sót qua cuộc chiến nay tạm dừng bước nghỉ ngơi dưới chân núi, chúng ta cần phải ngồi gần bên nhau, xích sát vào nhau hơn nữa. Xin đừng hững hờ. Chớ xa lánh nhau. Và xin đừng quên nhau. Hãy nhớ: những người sống sót, bại trận như chúng ta đây vẫn còn nợ những người tử trận. Mãi mãi không quên!!

Bạn ơi!

Xin hãy cùng nhau thắp nén nhang lòng, cầu xin cho anh linh các tử sĩ được vinh hiển chốn ngàn thu.  Xin cho tình đồng đội chúng ta vẫn trung tín. Cho khí thế vẫn dũng mạnh. Để tiếp tục đồng hành với nhau và chung sức giữ đời cho nhau. Trong tinh thần anh em đoàn kết một nhà. Cùng tham gia sinh hoạt cộng đồng chống CS, làm nghĩa vụ giúp đỡ anh em thương phế binh của ta ở quê nhà, đồng thời góp thêm bão lửa và sức sống cho các tù nhân lương tâm, xem đó như một trách nhiệm chung. Mong các thế hệ hậu sinh thấu hiểu về tinh thần chiến đấu bất khuất cùng lịch sử của VNCH và tiếp tục dương cao ngọn cờ tự do.

Chúng ta học hỏi từ quá khứ đau thương để rút kinh nghiệm sống được thực tế hơn. Nhưng đồng thời chúng ta phải nhìn thẳng vào tương lai với tất cả sự nhiệt tình và lòng trung kiên còn lại, để tiếp tục nuôi nấng ý chí trong hoài bão rằng, một ngày không quá xa, quê hương sẽ sớm thoát xiềng xích của CS, và dân lành sẽ được sống trong một chính thể mới, thật sự có tự do, bình đẳng và bác ái.

Viết cho tháng 4, 2025

Vĩnh Chánh


 

Thiếu niên người Ý qua đời năm 15 tuổi được phong thánh

 Ba’o Nguoi-Viet

June 13, 2025

VATICAN (NV) – Thiếu niên người Ý qua đời năm 15 tuổi sẽ được phong thánh vào Tháng Chín, trở thành vị thánh thế hệ “millenial” (sinh từ năm 1981 tới 1996) đầu tiên của Giáo Hội Công Giáo, Vatican loan báo hôm Thứ Sáu, 13 Tháng Sáu, theo New York Times.

Ban đầu, lễ phong thánh cho em Carlo Acutis được lên kế hoạch cho ngày 27 Tháng Tư nhưng phải hoãn lại do Đức Cố Giáo Hoàng Francis qua đời sáu ngày trước.

Hình ảnh và đồ lưu niệm về em Carlo Acutis bán trong cửa hàng ở Assisi, Ý, hôm 25 Tháng Ba. (Hình minh họa: Christopher Furlong/Getty Images)

Em Acutis là người Ý gốc Anh, chết vì bệnh bạch cầu (leukemia) năm 2006. Trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, em Acutis dùng tài năng về máy điện toán để lan truyền đức tin Công Giáo bằng cách mở trang web lưu lại những chuyện kể về điều kỳ diệu.

Với biệt danh “người ảnh hưởng của Chúa” (God’s influencer), em Acutis được những người quen biết em mô tả là cực kỳ thông minh và rành Internet. Em cũng là người có nhiều đức tin, đi lễ hằng ngày, và làm vô số điều thiện lành, theo tiểu sử của em cũng như lời kể của những người kêu gọi phong thánh cho em.

Hôm Thứ Sáu, Vatican cho biết, sau khi họp với các hồng y, Đức Giáo Hoàng Leo XIV sẽ phong thánh cho em Acutis vào ngày 7 Tháng Chín, cùng với một vị thánh trẻ tuổi khác, anh Pier Giorgio Frassatti, qua đời lúc 24 tuổi vào năm 1925.

Buổi lễ đó sẽ là lễ phong thánh đầu tiên do Đức Giáo Hoàng Leo XIV, giáo hoàng người Mỹ đầu tiên, làm chủ tế. (Th.Long) [qd]


 

KHÔNG CÓ LUẬT TRỪ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“‘Có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không’; thêm thắt điều gì là do ác quỷ!”.

“Sự trung thực là chương đầu tiên trong cuốn sách trí tuệ!” – Thomas Jefferson.

Kính thưa Anh Chị em,

Không ít Kitô hữu cho rằng, ngày nay, giới răn thứ Tám “Chớ làm chứng dối” không còn ràng buộc. Tin Mừng hôm nay cho biết – nó vẫn ràng buộc – với Chúa Giêsu, ‘không có luật trừ’ nào trong giới răn này; Ngài nói, “‘Có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không!’”. Bởi lẽ “Sự trung thực là chương đầu tiên trong cuốn sách trí tuệ!”.

Nền tảng của giới răn thứ Tám chính là ‘phẩm giá con người’ vốn là hình ảnh Thiên Chúa, Ðấng tốt lành chân thật. Vì thế, tính cách căn bản nhất của nó là chân chính, tốt lành như Thiên Chúa, Đấng tạo thành nó. Với Ngài, không có ‘cách quãng’ giữa lời nói và việc làm; Cựu Ước cho biết, Thiên Chúa là Đấng giữ lời đã hứa. Cũng thế, Chúa Giêsu đến trần gian, không chỉ nói, Ngài làm và sống những gì Ngài dạy. Vì vậy, đức tính thật thà – nhất là trong lời nói – phải là đức hạnh đầu tiên của các Kitô hữu, con cái Ngài!

Điều răn thứ Tám kêu gọi chúng ta trở thành những con người trung thực và chính trực trong mọi hoạt động hàng ngày. Chúng ta không cần phải nhân danh Chúa mà thề thốt điều này, điều kia; cũng không cần cảm thấy nên thuyết phục người khác rằng, chúng ta đang nói thật trong tình huống này, tình huống nọ. Thay vào đó, nếu là người trung thực và chính trực, lời của chúng ta ‘tự nó’ sẽ đủ uy tín để thuyết phục người khác; và điều chúng ta nói sẽ đúng đắn, chỉ vì ‘chúng ta đã nói!’. “Chính trực là nói sự thật với chính mình; trung thực là nói sự thật với người khác!” – Spencer Johnson.

Chắc chắn, có một số lời thề mang tính trang trọng như lời thề hôn nhân hoặc khấn hứa. Đúng thế, một số Bí tích có một vài hình thức khấn hứa long trọng; tuy nhiên, bản chất của những lời này vẫn là một sự ‘thể hiện đức tin công khai’ hơn là để giữ cho người đó có trách nhiệm với lời khấn, lời thề. Những lời thề hoặc khấn hứa này – một lần nữa – tái khẳng định họ thuộc về Chúa Kitô và hoàn toàn thuộc về Ngài. “Phàm ai ở trong Đức Kitô đều là thọ tạo mới!” – bài đọc một. Mà với Đức Kitô, mọi sự đều là “có”; nơi Ngài, không thể vừa ‘có’ lại vừa ‘không!’, ‘không có luật trừ!’.

Anh Chị em,

“‘Có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không!”. Bạn và tôi hãy ghi khắc, nói sự thật và làm người của sự thật là cách thức loan báo Tin Mừng mạnh mẽ nhất. Hãy cam kết và Chúa sẽ làm những điều tuyệt vời thông qua những gì bạn nói, và tha nhân sẽ được hưởng nhờ khi họ ngày càng tin tưởng bạn hơn. “Hãy học cách gọi trắng là trắng, đen là đen, ác là ác và tốt là tốt. Học cách gọi tội lỗi là tội lỗi, và không gọi đó là sự ‘giải thoát và tiến bộ’ cả khi mọi thời trang và tuyên truyền đều chống lại nó. Đó là nền tảng sự hiệp nhất của vợ chồng và của gia đình, đó là sức mạnh của xã hội!” – Gioan Phaolô II.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con u mê khi thêm thắt điều điều kia; và như thế, con sẽ không thuyết phục được ai!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)  

*******************************************************

Thứ Bảy Tuần X Thường Niên, Năm Lẻ

Thầy bảo cho anh em biết : đừng thề chi cả.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 5,33-37

33 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng : Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Đức Chúa. 34 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : đừng thề chi cả. Đừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. 35 Đừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. Đừng chỉ Giê-ru-sa-lem mà thề, vì đó là thành của Đức Vua cao cả. 36 Đừng chỉ lên đầu mà thề, vì anh không thể làm cho một sợi tóc hoá trắng hay đen được. 37 Nhưng hễ ‘có’ thì phải nói ‘có’, ‘không thì phải nói ‘không’ ; thêm thắt điều gì là do ác quỷ.”


 

Thánh Antôn Padua (1195-1231)- Cha Vương 

Chúc bình an đến bạn và gia đình nhé, hôm nay Giáo Hội mừng kính Thánh An-tôn, mừng bổn mạng đến những ai nhận thánh Antôn làm quan thầy.

Cha Vương 

Thứ 6: 13/06/2025

Thánh Antôn Padua (1195-1231) người Bồ Đào Nha và là tu sĩ Dòng Phanxicô. Ông sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có ở Lisboa, Bồ Đào Nha nhưng mất tại Padua, Ý. Với kiến thức chuyên sâu về Kinh Thánh, ông đã rao giảng mạnh mẽ về đức tin Kitô giáo cho người khác, chính vì thế, ông được phong thánh rất sớm sau khi qua đời và được Giáo hội Công giáo Rôma phong làm tiến sĩ Hội thánh vào ngày 16 tháng 1 năm 1946. Antôn là một người người làm việc không biết mệt mỏi. Ông thường được nhiều người ta gán cho tên “Hòm Bia giao ước” hoặc “Cái búa của bọn lạc giáo”. Người ta thường gọi thánh Antôn Padua là “ông thánh hay làm phép lạ”. Tuy ngay lúc sinh thời Ngài đã làm rất nhiều phép lạ, nhưng Ngài một mực hạ mình khiêm nhu. Chính sự khiêm nhượng cùng với lòng mến Chúa yêu Ðức Mẹ say mê và thương người tha thiết của Ngài đã làm nên nhiều phép lạ…

    Tại thành Tulu, nước Pháp, thầy Antôn tranh luận với nhóm rối đạo về mầu nhiệm Chúa Giêsu ngự thật trong Thánh Thể. Sau khi nghe thầy trình bày những luận cứ vững vàng, thì một người rối đạo nói:

– “Đã hay lời Chúa Giêsu thì rõ ràng lắm, song nếu con mắt tôi không tỏ tường, thì tôi không tin”.

Thầy Antôn liền hỏi:

– Vậy anh muốn tôi làm phép lạ nào?

– Tôi có một con ngựa. Ngày thứ bốn tôi sẽ dắt ra đây cùng một bó cỏ non. Còn thầy, thầy sẽ đưa Thánh Thể ra trước mặt nó. Nếu nó bỏ cỏ không ăn mà quỳ lạy Thánh Thể, thì tôi sẽ tin có Chúa Giêsu ngự thật trong đó.

    Thầy Antôn nhận cuộc, rồi quay về tu viện ăn chay, cầu nguyện ba ngày ba đêm.

    Đến ngày hẹn, từ sáng sớm, dân chúng đã tuôn đến đầy chợ. Ông chủ dắt ngựa đi trước, đầy tớ đội cỏ theo sau. Đồng thời, thầy Antôn cũng kiệu Mình Thánh Chúa đến và nói lớn: “Hỡi con vật vô tri, nhân danh Chúa Giêsu đã dựng nên mi, và đang ngự trước mặt mi, ta truyền cho mi phải quỳ gối thờ lạy Chúa, để thiên hạ biết rằng vạn vật trên trời, dưới đất phải thờ lạy Ngài”.

    Đang khi thầy nói, thì đầy tớ vâng lời chủ vội đem sọt cỏ đặt ngay trước mõm ngựa, nhưng nó chẳng thèm để ý tới: chỉ vội vàng quỳ hai chân trước xuống thờ lạy Chúa; dù tên đầy tớ ra sức ấn cỏ vào mồm, nhưng ngựa vẫn không thèm ăn, cứ quỳ yên cho đến khi thầy Antôn kiệu Mình Thánh Chúa về mới đứng lên ăn. Phần người rối đạo nói trên cùng cả dòng họ thì đã trở lại đạo thật và sống đạo nên gương. Ông lại còn bỏ tiền của xây một đền thờ tôn kính thánh Phêrô tại thành Tulu, đến nay hãy còn.

    Lạy Chúa, vì lời cầu bầu của thánh Antôn, xin nâng đỡ chúng con, vì chúng con yếu đuối và bé mọn, trong cơn đau đớn phần hồn và xác,… (thinh lặng nói lên ý cầu xin) xin giúp chúng con trung thành với Chúa đến cùng. Lạy thánh Antôn hay làm phép lạ, cầu cho chúng con.

From; Do Dzung

**************************

Theo Chúa -tinmung.net

Tòa buộc Trump trả quyền điều Vệ Binh Quốc Gia lại cho Newsom

Ba’o Nguoi-Viet

June 12, 2025 

SAN FRANCISCO, California (NV) – Một chánh án liên bang tạm thời ra phán quyết buộc Tổng Thống Donald Trump phải trao trả quyền kiểm soát Vệ Binh Quốc Gia cho Thống Đốc Gavin Newsom của California hôm Thứ Năm, 12 Tháng Sáu, theo AP.

Phán quyết này, có hiệu lực từ 12 giờ trưa Thứ Sáu, 13 Tháng Sáu, nói rằng việc điều động Vệ Binh Quốc Gia của ông Trump đến Los Angeles là bất hợp pháp, và vi phạm Tu Chính Án số 10 cũng như vượt quyền của tổng thống.

Phán quyết của Chánh Án Charles Breyer. (Hình: X Gavin Newsom)

Tòa Bạch Ốc chưa có phản ứng gì ngay sau phán quyết của Chánh Án Charles Breyer. Tuy nhiên, chính quyền liên bang đã ngay lập tức nộp đơn kháng án lên Tòa Kháng Án số 5.

Chánh Án Breyer, người được cựu Tổng Thống Bill Clinton bổ nhiệm, nói rằng ông Trump vượt quá ranh giới quyền hạn khi điều động 4,000 binh sĩ Vệ Binh Quốc Gia đến Los Angeles sau khi có các cuộc biểu tình nổ ra ở đây, chống các cuộc bố ráp của Cảnh Sát Di Trú (ICE).

Hiện chưa biết tình hình ở Los Angeles như thế nào.

Hôm Thứ Ba, Thống Đốc Gavin Newsom nộp đơn kiện khẩn cấp, yêu cầu vị chánh án ngăn chặn ông Trump ngay lập tức, nhưng bị từ chối. Lúc đó, Chánh Án Breyer nói rằng ông sẽ ra phán quyết vào Thứ Năm.

Trên trang web của mình, Thống Đốc Newsom đưa ra tuyên bố: “Thành công của chúng ta hôm nay ở tòa là chiến thắng cho tất cả người Mỹ. Hành động của tổng thống biến quân đội chống lại người dân của chính mình và đe dọa nền dân chủ và đẩy chúng ta đến chế độ chuyên chế một cách nguy hiểm. Chúng ta sẽ tiếp tục đứng lên bảo vệ nền dân chủ của chúng ta và quyền của tất cả người dân Mỹ. Cả nước đang nhìn chúng ta.”

Vệ Binh Quốc Gia California tại tòa nhà liên bang ở trung tâm Los Angeles hôm Thứ Ba, 10 Tháng Sáu. (Hình minh họa: Trà Nhiên/Người Việt)

Trước khi đưa ra phán quyết, Chánh Án Breyer liên tục nhấn mạnh rằng ông Trump vượt quá quyền hạn – ông không phải là vua – và vai trò của tổng thống có giới hạn.

“Đó là sự khác biệt giữa chính quyền tuân thủ Hiến Pháp và Vua George,” Chánh Án Breyer nói. “Đó không phải là một nhà lãnh đạo chỉ đơn giản nói một cái gì đó rồi nó trở thành luật. Vấn đề ở đây là, một tổng thống hoặc một thống đốc, phải tuân thủ cả Hiến Pháp và luật lệ. Đó là một tổng thống, một thống đốc, hoặc bất cứ lãnh đạo nào, phải tuân thủ…”

Trong một thông cáo báo chí gửi cho nhật báo Người Việt, Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg (Dân Chủ-Địa Hạt 34) của tiểu bang California tuyên bố: “Rõ ràng chuyện điều Vệ Binh Quốc Gia đến miền Nam California là không cần thiết. Hành động này chỉ tạo ra tình trạng đối đầu không cần thiết. Và đây là hành động coi thường các binh sĩ chúng ta.”

“Tôi hài lòng là tòa đồng ý với quan điểm này. Tôi hy vọng các binh sĩ Vệ Binh Quốc Gia can đảm của chúng ta sẽ trở về nhà để ăn mừng Ngày Lễ Cha (Father’s Day) với gia đình họ,” ông Umberg, một cựu đại tá quân đội, viết tiếp.

Phán quyết của tòa nói rõ Tổng Thống Donald Trump phải trao trả quyền kiểm soát Vệ Binh Quốc Gia cho thống đốc California. (Hình: X Gavin Newsom)

Biểu tình ở Los Angeles xảy ra sau khi có các vụ bố ráp của ICE hôm Thứ Sáu. Sau đó, nhiều người tụ tập trước các trại tạm giam của ICE và tòa nhà liên bang biểu tình, có lúc trở nên bạo động.

Ngay lập tức, Tổng Thống Trump điều Vệ Binh Quốc Gia tới để “giải phóng” Los Angeles, vì cho rằng Thống Đốc Newsom và Thị Trưởng Karen Bass của thành phố bất lực.

Ông Newsom phản đối, cho rằng ông Trump không nói trước với ông về chuyện điều binh.

Ngoài 4,000 Vệ Binh Quốc Gia, ông Trump cũng điều 700 binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến đến thành phố lớn nhất California. (Đ.D.)


 

Toàn bộ hội đồng quản lý học bổng Fulbright từ chức

Báo Nguoi- Viet

June 12, 2025

WASHINGTON, DC (NV) – Tất cả thành viên Hội Đồng Học Bổng Fulbright Ngoại Quốc (FFSB) tuyên bố từ chức hôm Thứ Tư, 11 Tháng Sáu, tố cáo chính quyền Tổng Thống Donald Trump gây ảnh hưởng chính trị lên chương trình trao đổi sinh viên danh giá, theo ABC News.

Hội đồng gồm có 12 thành viên lên tiếng tố cáo chính quyền Trump “tước đoạt quyền hạn của hội đồng” bằng cách từ chối trao giải Fulbright cho “nhiều cá nhân” được chọn trong niên khóa 2025-2026.

Học bổng Fulbright giúp sinh viên ngoại quốc có cơ hội nghiên cứu, học tập ở Hoa Kỳ. (Hình minh họa: Abid Katib/Getty Images)

FFSB cũng tố cáo chính quyền đang “áp dụng một quy trình đánh giá trái phép” cho 1,200 người nhận học bổng Fulbright quốc tế và “có thể từ chối nhiều hơn nữa.”

FFSB là tổ chức chịu trách nhiệm giám sát Học Bổng Fulbright Dành Cho Sinh Viên Ngoại Quốc, một chương trình giúp sinh viên quốc tế, các chuyên gia trẻ và nghệ sĩ có cơ hội học tập và nghiên cứu tại Hoa Kỳ.

Đây là một chương trình phi đảng phái, hoạt động tại hơn 160 quốc gia trên toàn thế giới, do chính phủ tài trợ và được Quốc Hội thành lập năm 1942 dưới thời chính quyền Tổng Thống Harry Truman, hằng năm cung cấp học bổng cho khoảng 4,000 sinh viên ngoại quốc.

Trong một bức thư hôm Thứ Tư, FFSB cho biết các giải thưởng bị chính quyền phủ quyết tập trung vào lãnh vực sinh học, kỹ thuật, kiến trúc, nông nghiệp, khoa học trồng trọt, động vật học, hóa sinh, khoa học y tế, âm nhạc và lịch sử.

FFSB tuyên bố rằng họ đã chỉ ra “các vấn đề pháp lý và nhiều lần kịch liệt phản đối” các viên chức cao cấp trong chính quyền Trump, kể cả đệ trình hồ sơ, nhưng các khúc mắc này vẫn chưa được giải quyết.

Quyết định này là “một thủ đoạn chính trị nhằm phá hoại chương trình nghị sự của Tổng Thống Trump,” một viên chức cao cấp trong Bộ Ngoại Giao nói với ABC News trong một tuyên bố sau khi FFSB tuyên bố từ chức.

Tuy nhiên, FFSB tuyên bố “không coi nhẹ” quyết định này, đồng thời thúc bách Quốc Hội, tòa án và các Hội Đồng Fulbright trong tương lai “ngăn chặn những nỗ lực miệt thị, bãi bỏ hoặc thậm chí cắt đứt một trong những chương trình được tôn trọng và danh giá nhất Hoa Kỳ do chính quyền thực hiện.” (TTHN) [qd]


 

Phi cơ Air India chở 242 người rơi ở Ahmedabad có thể không còn ai sống sót

Ba’o Dat Viet

June 12, 2025

Thành phố Ahmedabad, miền tây Ấn Độ, đang trải qua một trong những bi kịch hàng không nghiêm trọng nhất khi một chiếc phi cơ Boeing 787-8 Dreamliner của hãng Air India rơi chỉ vài phút sau khi cất cánh, khiến ít nhất 133 người thiệt mạng và gần như không còn hy vọng tìm thấy người sống sót.

Chiếc phi cơ, thực hiện chuyến bay AI171 từ Ahmedabad đến phi trường Gatwick ở London, gặp sự cố ngay sau khi rời đường băng vào chiều ngày 12 tháng 6. Hình ảnh từ hiện trường cho thấy xác phi cơ cháy rụi, cột khói đen bốc cao giữa khu dân cư đông đúc Meghani Nagar, cách phi trường không xa.

Theo cảnh sát trưởng GS Malik của Ahmedabad, phi cơ đã đâm vào ký túc xá của Trường Cao đẳng Y khoa BJ, gây thương vong không chỉ cho hành khách mà cả dân thường dưới mặt đất. “Dường như không có ai sống sót,” ông Malik xác nhận với hãng AFP.

Tính đến tối cùng ngày, đã có hơn 100 thi thể được đưa tới bệnh viện, và ít nhất 133 người được xác nhận đã tử nạn. Lực lượng cứu hộ đã triển khai hàng chục xe cứu thương và xe chữa cháy đến hiện trường, trong khi cảnh sát phải phong tỏa khu vực để kiểm soát dòng người đổ về.

Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi mô tả sự kiện là một “thảm kịch gây chấn động,” bày tỏ nỗi đau “khó diễn tả thành lời.” Ông tuyên bố chính quyền trung ương đang phối hợp cùng bang Gujarat để hỗ trợ tối đa cho thân nhân các nạn nhân.

Về phía Anh – nơi có nhiều công dân trên chuyến bay – Thủ tướng Keir Starmer cùng toàn thể Hạ viện cũng gửi lời chia buồn sâu sắc. Bộ Ngoại giao Anh xác nhận đang hợp tác chặt chẽ với phía Ấn Độ để hỗ trợ điều tra và giúp đỡ các gia đình nạn nhân tại Anh.

Boeing – nhà sản xuất dòng phi cơ gặp nạn – cho biết họ đã nắm được thông tin sơ bộ và đang thu thập thêm dữ liệu. Tuy chưa có kết luận chính thức về nguyên nhân vụ việc, song vụ tai nạn xảy ra trong bối cảnh Boeing vẫn đang vật lộn với hàng loạt bê bối chất lượng liên quan đến các dòng 737 MAX và 787. Ngay sau tin tức, cổ phiếu của Boeing giảm gần 8% trong phiên giao dịch trước giờ mở cửa tại Mỹ.

Tai nạn máy bay của Air India
Tai nạn máy bay của Air India | Ảnh báo  Republic

Đây không chỉ là tai nạn gây chấn động vì số lượng người thiệt mạng, mà còn vì chiếc Dreamliner là một trong những dòng phi cơ hiện đại và an toàn nhất thế giới. Bộ trưởng Hàng không Dân dụng Ấn Độ Ram Mohan Naidu khẳng định “tình trạng báo động cao nhất” đã được kích hoạt trên toàn hệ thống hàng không. Các đội điều tra đang làm việc khẩn trương để làm rõ nguyên nhân.

Thảm kịch ở Ahmedabad sẽ còn là tâm điểm trong nhiều ngày tới. Và một lần nữa, những câu hỏi về độ tin cậy trong vận hành, giám sát kỹ thuật và phản ứng khẩn cấp của ngành hàng không quốc tế lại được đặt ra, trong khi thân nhân các nạn nhân vẫn đang tuyệt vọng tìm kiếm tin tức từ đống đổ nát.


 

Nghệ thuật sống sót — Nguyễn Ngọc Tư

Nguyễn Ngọc Tư

(Địa phủ phát hành cho những linh hồn lỡ lấy vé đầu thai làm người Kỳ Cục)

 “Thiền sẽ giúp bạn không ức hộc máu mà đi chầu Diêm chúa sớm, bởi miếng đất ở gần trăm năm bỗng dưng bị thu hồi…”

Nói chuyện ăn trước, bởi có thực mới giựt được tùm lum. Ở Kỳ Cục, không ăn thì chết đói, ăn thì bạn sẽ ăn hải sản ướp phân u rê, phở nhồi phộc môn, cá khô tưới thuốc sâu, gạo tẩm thuốc chống mọt, thịt heo thấm đượm chất tạo nạc, rau xanh tưới dầu nhớt siêu mướt, xưởng tương ớt làm ở chuồng gà, khô bò sản xuất trong nhà máy nhựa, rượu chỉ từ nước lã hòa với cục men nước Lọa. Chỉ còn cách sắm miếng đất, tự trồng mà ăn, nhưng nhiều khả năng sống không yên với hàng xóm, họ nghĩ bạn đang nuôi sâu bọ phá vườn ruộng họ. Nói chung, đằng nào thì bạn cũng quay lại địa phủ sớm, không nên mang hành lý chi nhiều.

2.

Giờ tới chuyện học. Không đi học bạn dốt là cái chắc, mà đi học thì nhiều khả năng bị cô giáo mẫu giáo giẫm đạp như thiên hạ giặt mùng mền đón Tết, không thì bị buộc dây vô góc phòng để khỏi chạy lung tung xèng ảnh hưởng việc lướt fây búc của các cô. Nói chung, ở tuổi đó bạn không có đường đỡ, hên/xui thôi. Lên cấp một, bạn cứ chơi trong lớp, đừng ra sân trường chạy nhảy tránh xe hơi hiệu trưởng tông vô. Ngồi trong lớp tốt nhất ngồi im như tượng, bởi lỡ gây lỗi vặt, cô giáo bạn có thể hoặc đích thân hoặc lệnh cho bạn học tát bạn xéo mỏ rớt răng mắt sụt xuống hai mi li mét so với vị trí ban đầu. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Nọ cũng còn nhiều thầy cô giáo lương tâm tốt ròng tấm lòng tốt mịt, và một lần nữa phải nhắc lại, mọi thứ nằm trong hai chữ: hên/xui.

3.

 Tai nạn, nó có thể ở khắp mọi nơi ở cái xứ sở bạn sắp đầu thai. Tai nạn vì xe cộ là bèo quá rồi, ngày nào không có một đoàn sứt đầu mẻ trán kéo xuống địa phủ. Giờ người ta còn đuối nước trên những con đường nội thành sau mưa, té hàng rào rì sọt trong lúc leo qua đó ra bãi biển vớt rong về nấu canh, thậm chí ngồi trong nhà gạch trùm mền với vợ (hoặc chồng), bạn cũng gặp nguy vì đập nhân tạo trên núi vỡ gây lũ quét cùng đá lở. À, nhắc tới đập, bạn đừng quên đập thủy điện lủ khủ ở Kỳ Cục, tốt nhất đừng sống ở hạ nguồn. Nhưng thượng nguồn thì toàn núi đá, bạn nên học khỉ cách trèo cây hái trái mà sống. Và sống được hay không tùy vào lâm tặc. Nói chung cũng hên xui.

4. 

Làm dân cày thì nghèo, nhưng làm quan khổ lắm, phải nuôi heo, chăn bò, bán chuối chiên để xây biệt phủ dát vàng. Để kiếm khoản tiền ngoài lương cho vợ ăn sáng bên Sing, con đi Dubai làm tóc, quan phải làm lụng sút móng chớ không phải vừa, nhưng đây là vinh hạnh lớn, bạn nếu mắc kiếp dân cày thì muốn cũng không được.

Nói chung, u uất là một khổ nạn riêng dành cho dân cày Kỳ Cục, nhưng tỉ lệ bạn cầm vé đầu thai vô nhà ấy rất cao. Hãy học thiền ngay. Thiền sẽ giúp bạn không ức hộc máu mà đi chầu Diêm chúa sớm, bởi miếng đất ở gần trăm năm bỗng dưng bị thu hồi, ruộng đang mần bị lấy làm sân gofl, biển đang tắm bị rì sọt bao dí, đường đang đi họ dựng trạm thu phí. Nói chung, mần dân, nếu hông tức bể phổi thì cũng nổi khùng thôi. Chia buồn với bạn !

5. 

Chuyện bạn sống chung với đồ giả là không tránh khỏi. Heo giả thịt bò, cao su giả khô mực, đường bê tông cốt tre giả cốt thép, tham quan giả thanh liêm, con bạc giả cảnh sát, kẻ thù kế bên nhà giả làm bạn hiền kêu cho mượn tiền rồi lấy đất xiết nợ. Ở xứ xài đồ giả riết quen, không chịu được đồ thiệt nên xu hướng phá tanh bành xí bẹ ra để làm giả lại. Bạn phải làm quen, đừng có buồn quá đi mua thuốc chuột tự tử, nhằm chai thuốc giả ngoài nước sông ra không có cái chất khỉ khô gì.

Sống sót ở xứ Kỳ Cục, dĩ nhiên không chỉ phụ thuộc vào năm điều cốt yếu kể trên đây, nó còn tùy thuộc vào bạn là ai, bạn sống ở đâu. Thí dụ như bạn sống nhà lầu có nguy cơ cháy không đường chạy, còn sống gầm cầu thì ai biết cây cầu cốt sắt hay cốt cây sậy. Bạn đau bụng gió bác sĩ cắt nhầm cái thận, còn bạn mạnh cùi cụi chẳng bịnh gì thì một cú lọt ống cống (họ quên đậy nắp) cũng thành Bảy Cụt như chơi. Nên bí quyết đắt giá nằm trong hai chữ : hên/xui. Hai chữ đó quyết định sống còn thành bại của bạn, và hưởng dương hay hưởng thọ cũng do nó mà nên.

Nên chúc bạn may mắn với cuộc đi lành ít dữ nhiều này. Hãy nhớ cánh cổng địa phủ lúc nào cũng chào đón bạn quay trở lại.

Nguyễn Ngọc Tư

From: TU-PHUNG

NHỔ SỚM – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy móc mà ném đi!”; “Hãy chặt mà ném đi!”.

“Tình dục không kiểm soát là kẻ thù lớn nhất của tinh thần. Nó khiến con người nhìn người khác như công cụ để thoả mãn, chứ không phải như một con người có giá trị tự thân. Người không thể kiểm soát ham muốn sẽ không bao giờ đạt đến ‘sự thật’ hoặc ‘tình yêu đích thực!’” – Mahatma Gandhi.

Kính thưa Anh Chị em,

Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu khuyến cáo chúng ta, những gì dẫn đến “tình dục không kiểm soát” cần được “móc mà ném đi”, “chặt mà ném đi”. Ngài muốn chúng ta ‘nhổ sớm’ khi mầm tội vừa ‘mới lú’.

Trên thực tế, điều răn này không chủ yếu nói về hành vi tình dục; mà nói đến phẩm giá bất khả xâm phạm của mỗi người. Nó nói về sự tôn trọng sâu sắc mà con người phải có đối với thân thể của mình và thân thể của người khác. Người khác không thể chỉ để sử dụng hầu thoả mãn thú vui cá nhân hoặc thoả mãn ham muốn tình dục – kể cả trong những ngóc ngách thầm kín của tâm trí và trái tim. Chúa Giêsu muốn nói điều này theo nghĩa đen? Không! Cách nói tượng hình của Ngài dạy chúng ta phải hết sức tránh xa tội lỗi và tránh tất cả những gì dẫn đến tội lỗi ngay khi nói vừa ‘hé nụ’.

Chìa khoá để hiểu điều đó là bạn và tôi cho phép mình bị tác động bởi những ngôn từ mạnh mẽ này. Chúa Giêsu không ngại nói cách gây sốc để bộc lộ những đòi buộc triệt để. “Móc”, “chặt”, “ném” nghĩa là, hãy dứt khoát loại bỏ và xa lánh. Bản thân mắt và tay không xấu; chúng được nói đến như các phương tiện vốn có thể trở nên xấu. Do đó, nếu một số suy nghĩ hoặc hành động sớm muộn gì cũng dẫn đến tội, thì đây là mục tiêu cần được nhắm đến để ‘nhổ sớm’, sớm nhất có thể.

“Mắt” là ngõ tiếp nhận thế giới nhưng cũng là nơi khởi đi của mọi ước muốn tà vạy. Vì thế, cần loại bỏ mọi ‘dung nạp’ xấu – ngay từ đầu – vốn sẽ dẫn đến những suy nghĩ xấu, tình cảm xấu, ước muốn xấu và rồi, hành động xấu. Về những suy nghĩ, nhiều lúc chúng ta cho phép mình ‘tập trung quá mức’ – không kiểm soát – vào điều xấu này, điều xấu kia; kết quả là những suy nghĩ đen tối nhất định dẫn đến tội. Bí quyết là phải loại bỏ sớm những ‘hư tưởng’ này. “Đôi tay” là biểu tượng cho những hành động; đôi khi chúng ta tự đặt mình vào những tình huống hiểm nghèo – không thể cưỡng lại – đưa đến tội. Với Chúa Giêsu, những dịp tội này phải được ‘nhổ sớm’ không thương tiếc.

Anh Chị em,

“Hãy móc mà ném đi!”; “Hãy chặt mà ném đi!”. Vậy việc “móc đi, chặt đi” này liệu có khả thi? Có! Bằng cách nào? Khiêm tốn cậy trông vào Chúa, đừng cậy mình! Hãy tự coi mình “như những bình sành, để chứng tỏ khả năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa” – bài đọc một. Đúng thế, khiêm tốn nhận mình hèn yếu là đã ‘chiến thắng một nửa!’. Tựa nương vào Chúa, vào sự trợ giúp của các thánh, vào lời cầu nguyện của những tâm hồn đạo đức còn sống hay đã qua đời… đồng thời, ra sức chiến đấu, khổ chế mỗi ngày. Được như thế, chúng ta sẽ dành phần thắng nhờ “Đấng ban sức mạnh”. Và đừng quên, đó là lễ dâng đẹp lòng Chúa, “Lạy Chúa, con sẽ dâng lễ tế tạ ơn Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca.  

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, để có thể đạt đến sự thật và tình yêu đích thực, giúp con đừng lần lữa ‘nhổ trễ’ những ước muốn vạy vò!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

****************************************

Thứ Sáu Tuần X Thường Niên, Năm Lẻ

Ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì đã ngoại tình.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 5,27-32

27 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đã nghe Luật dạy rằng : Chớ ngoại tình. 28 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : bất cứ ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi. 29 Nếu mắt phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy móc mà ném đi ; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân bị ném vào hoả ngục. 30 Nếu tay phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy chặt mà ném đi ; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân phải sa hoả ngục.

31 “Luật còn dạy rằng : Ai rẫy vợ, thì phải cho vợ chứng thư ly dị. 32 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : ngoại trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, bất cứ ai rẫy vợ là đẩy vợ đến chỗ ngoại tình ; và ai cưới người đàn bà bị rẫy, thì cũng phạm tội ngoại tình.”


 

NGÓN TAY THẦN!-Tác giả : Bùi Quang Việt-Truyen ngan HAY

Chuyện tuổi Xế Chiều – Công Tú Nguyễn

 Tác giả : Bùi Quang Việt.

Khi hắn leo đến một chức vụ cao chót vót ở một cơ quan công quyền, ngón tay trỏ, bàn tay phải của hắn biến thành “ngón tay thần”, hắn chỉ gì được nấy.

Hắn đến nhà “thằng đệ” chơi, thằng đó là giám đốc doanh nghiệp, được hắn chống lưng. Hắn sờ vào “đầu rồng” trên tay ngai của bộ xa lông. Miệng xuýt xoa: Bộ xa – lông gỗ Thủy Tùng này quý thật! vào nhà thơm nức mũi. Tuần sau, “khổ chủ” phải bay vào tận Đăk Lăk sục sạo, tìm đưa ra Hà Nội, cống nạp cho hắn. Hắn “trấn lột” không kể đứa nào, miễn là ngang hàng và cấp dưới của hắn. Có khi hắn lấy của thằng nghèo, cống nạp thằng to hơn, giầu hơn nên chức vụ cứ lên vù vù. Ngón tay trỏ của hắn không khác gì “chiếc đũa thần” trong truyện cổ tích.

Hắn có thằng đệ quê xứ Nghệ, nuôi gấu ngựa. Đi Quảng Trị về, tạt qua thăm. Hắn giơ ngón tay: Mần mấy CC mật, pha rượu nhậu chú mày! Thằng đệ sai người đè gấu ra hút mật, hút thêm mấy CC nữa để hắn mang về Hà Nội. Đang nhậu vui, bỗng thấy con gấu hộc hộc lên mấy tiếng rồi tru lên rất thảm thiết. Chủ nhà bỏ đũa, chạy ra xem. Chú gấu đã chết thẳng cẳng, nhưng mắt vẫn mở trừng trừng, ai oán lũ người, đã đổi cả tính mạng nó trong cuộc “hội ngộ trùng phùng”. Hắn bảo: “Biết đâu kiếp sau, gấu hóa trở lại làm kiếp người như hắn thì chẳng sướng hơn tiên à? Mổ bụng con gấu ấy, cắt cho tau miếng gan, cắt một bàn tay, đem đóng đá, cho tau đưa về Hà Nội ngâm rượu”.

Vào nhà hắn, không khác gì vào nhà một bậc vua chúa thời xưa. Bộ sừng Voi ma – mút, chắc rước về từ châu Phi? uy nghi, lừng lững trước bộ xa lông tay vịn chạm đầu rồng, chiếc bàn nước cũng đủ tứ linh: “long, lân, quy, phượng”. Bên cạnh phòng ăn là một “nhà kho”, có hàng trăm bình to nhỏ, đủ loại: sành, sứ, gốm, thủy tinh ngâm các loại gia cầm, gia súc. Nào “cà” Dê, chim bìm bịp, rắn hổ Trâu, hổ Chúa, Tắc Kè Hoa, Cá Ngựa… Hắn bảo trong số đó có hai bình quý nhất. Một bình ngâm đủ bốn thứ: “Bướm Nai cái, dái khỉ già, tay kỳ đà, chân gấu ngựa”. Còn bình kia là nhau thai, hắn nhờ người quen làm ở khoa sản của bệnh viện tậu giúp. Hắn cười hơ hớ: “Tớ con gì cũng ngâm. Chỉ có con vợ không ngâm được đành chịu. Cái rượu “bướm Nai” uống vào, mần đêm “vài nháy”, vợ kêu rát như phải bỏng, mà mình vẫn “chưa xuất”, đã lắm!

*****

Hắn nằm trong bệnh viện, người teo tóp, da bọc xương, mắt trắng dã, nhìn lơ đễnh lên trần nhà, trông thật thảm hại. Cả một trung tâm y tế lớn, với biết bao xét nghiệm vẫn chưa chuẩn đoán hắn bị bệnh gì? Nghe bác sỹ bảo hắn bị một loại vi rút lạ của động vật, nhiễm vào cơ thể, phá hủy các tế bào gan, rất khó điều trị.

Trong phòng bệnh, chỉ toàn một màu trắng tang tóc. Trên trần nhà, có con Thạch Sùng, cứ đêm đêm nó lại tặc lưỡi: Tiếc! T…i…ế…c,

Tác giả : Bùi Quang Việt.


 

HIỆP THÔNG NÊN MỘT – Linh mục Inhaxiô Trần Ngà  

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà  

(Suy niệm Lễ Chúa ba ngôi)

Sứ điệp: Mỗi gia đình tín hữu phải là hình ảnh sống động của Thiên Chúa Ba Ngôi.

Hình ảnh nào minh họa Thiên Chúa Ba Ngôi?

Khi dạy về Chúa Ba Ngôi, người dạy giáo lý thường trưng ra hình tam giác có ba góc, hoặc hình ngọn lửa có 3 yếu tố cháy, sáng và nóng… để minh họa về Ba Ngôi Thiên Chúa. Đây là những hình ảnh thô thiển và sai lạc về ba Ngôi Thiên Chúa.

Vậy thì đâu là hình ảnh thích hợp?

Một gia đình đầm ấm có cha, có mẹ, có con ngoan hiền vui sống chan hòa trong tình yêu thương là hình ảnh tuyệt vời nhất minh họa cho ba Ngôi Thiên Chúa.

Thánh giáo hoàng Gioan Phao-lô II cũng như Đức thánh Cha Phan-xi-cô đưa ra một hình ảnh rất đẹp và phù hợp để minh họa về Chúa Ba Ngôi, đó là hình ảnh MỘT GIA ĐÌNH.[1]

Tông huấn Niềm vui của Tình yêu viết rằng: Thiên Chúa không đơn độc nhưng là MỘT GIA ĐÌNH. “Gia Đình” nầy gồm có 3 Vị là Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần.[2]

Gia đình Thiên Chúa: Ba Ngôi một Chúa  

Giáo lý Hội thánh Công giáo dạy rằng: “Chúa Cha, Chúa Con, Chúa Thánh Thần thực sự phân biệt với nhau… Chúa Con không phải là Chúa Cha và Chúa Cha không phải là Chúa Con, Chúa Thánh Thần không phải là Chúa Cha hoặc Chúa Con” (GLHTCG số 254).

Mặc dù Chúa Cha không phải là Chúa Con, nhưng cả hai hiệp nhất nên một trong tình yêu thương như lời Chúa Giê-su nói: “Thầy với Chúa Cha là một” (Ga 10,30). 

Chúa Thánh Thần tuy không phải là Chúa Cha, cũng chẳng phải là Chúa Con, nhưng được xuất phát từ Chúa Cha và Chúa Con, là một với Chúa Cha và Chúa Con.[3]

Đừng hiểu từ “một” theo nghĩa đen (nhằm chỉ số lượng), nhưng phải hiểu theo nghĩa bóng, nhằm diễn tả sự hiệp nhất. Chẳng hạn như khi Chúa Giê-su nói: “Người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt. Như vậy, họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt.” (Mc 10,8). Từ “một” ở đây phải hiểu theo nghĩa bóng, chứ không phải nghĩa đen.

Gia đình tín hữu yêu thương hiệp nhất như Gia Đình của ba Ngôi Thiên Chúa

Hôm xưa, trước khi rời xa các môn đệ để chịu khổ nạn, Chúa Giê-su mong ước các môn đệ Ngài yêu thương gắn bó nên một với nhau như ba Ngôi Thiên Chúa hằng hiệp nhất trong yêu thương, nên Ngài tha thiết cầu nguyện với Chúa Cha rằng: “Lạy Cha, xin cho tất cả chúng nên một, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha…. để họ được nên một như Chúng Ta là một…” (Ga 17, 20-23).

Và hôm nay, Chúa Giê-su cũng mong ước gia đình chúng ta luôn sống trong yêu thương và hiệp nhất như Thiên Chúa ba Ngôi nên Ngài hướng nhìn về mỗi thành viên trong gia đình chúng ta và cầu xin với Chúa Cha: “Lạy Cha, xin cho người cha, người mẹ và đứa con nầy nên một, “như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha… để họ được nên một như Chúng Ta là một” (Ga 17,21-23).

Lạy Chúa Giê-su,

Xin cho chúng con quyết tâm chọn “Gia đình” ba Ngôi làm mẫu mực lý tưởng để xây dựng gia đình chúng con, xây dựng giáo xứ chúng con thành gia đình yêu thương và hiệp nhất bền chặt như “Gia đình” ba ngôi Thiên Chúa, nhờ đó mỗi gia đình sẽ trở nên hình ảnh sống động về Thiên Chúa ba ngôi. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà  

TIN MỪNG LỄ CHÚA BA NGÔI (Ga 16, 12-15)

12“Thầy còn nhiều điều phải nói với anh em. Nhưng bây giờ, anh em không có sức chịu nổi q. 13Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới osự thật toàn vẹn. Người sẽ không tự mình nói điều gì, nhưng tất cả những gì Người nghe, Người sẽ nói lại, và loan báo cho anh em biết những điều sẽ xảy đến r. 14Người sẽ tôn vinh Thầy s, vì Người sẽ lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em. 15Mọi sự oChúa Cha có đều là của Thầy. Vì thế, Thầy đã nói : Người lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em.

[1] Xem Tông thư Niềm vui của gia đình số 11của Đức Thánh Cha Phan-xi-cô

[2] Tông thư Niềm vui của gia đình số 11của Đức Thánh Cha Phan-xi-cô

[3] GLHTCG số 245

From: ngocnga_12 & NguyenNThu