“Cháu tôi chết, nhưng công lý cũng chết theo!”

Ba’o Tieng Dan

28/04/2025

Gia đình cháu Nguyễn Ngọc Bảo Trân

Kính gửi cộng đồng mạng và những tấm lòng nhân ái,

Hôm nay, trong nỗi đau không lời nào diễn tả được, gia đình chúng tôi viết những dòng này, khẩn thiết mong được sự quan tâm, chia sẻ và lan toả từ cộng đồng – để giành lại một điều thiêng liêng: Công lý cho cháu tôi – Nguyễn Ngọc Bảo Trân, đứa trẻ mới chỉ 14 tuổi đã bị cướp đi mạng sống trong oan khuất, và đến nay vẫn chưa được minh oan!

Vào sáng ngày 04/09/2024, tại ấp Vĩnh Lợi, xã Vĩnh Xuân, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long, cháu Bảo Trân – một nữ sinh lớp 8, đang trên đường đi học như bao ngày – thì bất ngờ bị một chiếc xe tải mang biển số 84C-102.77 lấn sang phần đường của học sinh và cán chết cháu tại chỗ. Vụ việc kinh hoàng ấy đã cướp đi mạng sống của một đứa trẻ ngoan hiền, hồn nhiên và luôn mơ ước về một tương lai tươi sáng.

Thế nhưng, điều khiến nỗi đau của gia đình chúng tôi thêm gấp bội là cách mà cơ quan chức năng xử lý vụ việc. Sau một thời gian điều tra, Công an huyện Trà Ôn đã ra kết luận rằng: “Vụ việc không đủ yếu tố để khởi tố hình sự vì người thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội đã chết” – và từ đó, không khởi tố vụ án, không truy cứu trách nhiệm bất kỳ ai.

Cháu tôi chết, nhưng công lý cũng chết theo!

Càng không thể chấp nhận nổi khi bản kết luận vô cảm ấy gần như đổ lỗi ngược lại cho cháu tôi – một đứa trẻ không có khả năng tự vệ, bị chiếc xe tải tông thẳng vào. Gia đình tài xế lại có quan hệ với những người có chức có quyền tại địa phương – và chính vì điều đó, vụ việc rơi vào im lặng, sự thật bị bóp méo, hiện trường bị dựng sai lệch, và mọi tiếng kêu cứu đều bị phớt lờ!

Suốt hơn nhiều tháng qua, gia đình chúng tôi đã nhiều lần đội đơn đi kêu oan – từ xã, huyện đến tỉnh – nhưng thứ nhận lại chỉ là sự lạnh lùng, từ chối và bao che. Chúng tôi đã mất đi một người thân yêu nhất – một đứa trẻ còn chưa kịp sống trọn tuổi học trò – mà đến cả một lời xin lỗi, một sự minh bạch từ công lý cũng không có!

Và rồi, bi kịch chồng chất bi kịch. Khi công lý bị bóp nghẹt, khi tiếng nói của người dân bị bỏ qua, điều tồi tệ nhất đã xảy ra: Bố của cháu Bảo Trân – người cha cả đời lặng lẽ nhưng yêu thương con vô bờ bến – trong tuyệt vọng và uất hận, đã mang theo khẩu súng, tìm đến người mà ông cho là đã gián tiếp khiến con mình thiệt mạng, nổ súng rồi sau đó tự sát “Tôi chết để đòi lại công bằng cho con gái tôi”.

Hành động ấy không phải là sự trả thù – mà là một tiếng gào thét cuối cùng của một người cha bị dồn đến đường cùng trong một xã hội mà công lý dường như không còn dành cho những người dân thấp cổ bé họng. Đó là hệ lụy đau lòng nhất khi sự thật bị chối bỏ, khi người mất không được minh oan, và người sống bị đẩy vào hố sâu của tuyệt vọng.

Chúng tôi xin cúi đầu cầu xin cộng đồng mạng, các cơ quan báo chí, các tổ chức bảo vệ trẻ em, và tất cả những ai còn tin vào công lý – hãy lên tiếng giúp gia đình tôi! Hãy chia sẻ câu chuyện này – để Nguyễn Ngọc Bảo Trân không ra đi trong oan khuất, để người cha đã chết không bị quên lãng, và để những kẻ gây ra nỗi đau này không thể mãi mãi trốn tránh trách nhiệm!

Chúng tôi không có tiền, không có quyền, không có người chống lưng – chúng tôi chỉ có nỗi đau và khát khao được sống trong một xã hội công bằng. Xin hãy giúp chúng tôi biến nỗi đau này thành hành động, để công lý không còn là điều xa xỉ đối với những người không quyền không thế.

Cháu tôi đã mất, bố cháu đang trong cơn nguy kịch, nhưng chúng tôi không thể để công lý cũng bị chôn vùi theo! Xin hãy giúp đỡ chúng tôi, lan tỏa câu chuyện này – để sự thật không bị dập tắt và người đã khuất được yên nghỉ!

Gia đình cháu Nguyễn Ngọc Bảo Trân

_______

Một số hình ảnh từ gia đình:

SỢ TẦM THƯỜNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ông là bậc thầy trong dân Israel, mà lại không biết những chuyện ấy?”.

“Động lực sống của tôi bắt nguồn từ một nỗi sợ – ‘sợ tầm thường!’. Nỗi sợ đó luôn thúc đẩy tôi! Vì dẫu đã là ‘một ai đó’, nhưng tôi luôn phải chứng tỏ điều này. Cuộc chiến của tôi chưa kết thúc và sẽ không bao giờ kết thúc!” – Madonna, ‘Nữ hoàng nhạc Pop’.

Kính thưa Anh Chị em,

Nỗi sợ của Madonna hẳn cũng là nỗi sợ của Nicôđêmô! Vì sau câu hỏi đầy thách thức của Chúa Giêsu dường như cả con người Nicôđêmô đảo lộn – “Ông là bậc thầy trong dân Israel, mà lại không biết những chuyện ấy?” – những gì ông suy tính đảo lộn, hướng đi của cuộc đời ông đảo lộn! Tại sao? Và đâu là lý do? Bởi lẽ, bên trong ông, đã có một động lực thánh; dễ hiểu hơn khi nói, ông ‘sợ tầm thường!’.

Ngoài Nicôđêmô, những người Pharisêu ít ỏi khác được ghi nhận đã cải đạo là Phaolô và Gamaliel; tuy thế, Công Vụ Tông Đồ 15, 5 còn chỉ ra một số biệt phái vô danh khác. Nhưng nếu xét toàn bộ các cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và những con người này, thì rõ ràng, họ là những người đã từng chống đối Ngài; để cuối cùng, cùng các vị lãnh đạo đương thời, họ chịu trách nhiệm về cái chết của Con Thiên Chúa.

Đó chính là bối cảnh của Tin Mừng khi biệt phái Nicôđêmô tìm đến với Chúa Giêsu. Biết ông có thiện ý, Ngài mời ông ngước mắt lên, chiêm ngắm một Đấng đến từ trời, “Đấng mà Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban tặng”. Đúng hơn, Ngài chỉ cho ông con đường về trời, đó là tin vào Ngài, Đấng được “giương cao như con rắn trong sa mạc, để ai tin thì được sống đời đời”.

Vì thế, sẽ rất hữu ích khi chúng ta hiểu rằng, trách cứ Chúa Giêsu dành cho Nicôđêmô không phải là lên án; đúng hơn, một thách đố nhẹ nhàng nhưng trực tiếp. Ngài dịch chuyển ông từ một câu hỏi gây bối rối sang việc đào sâu đức tin. Và đó là chìa khoá! Nói cách khác, đó là một động lực thánh. Chính nhờ thách đố khá táo bạo nhưng đầy yêu thương này – ‘một cú hích’ cần thiết – Chúa Giêsu có thể đẩy Nicôđêmô vào tận ‘không gian ân sủng’ của Thánh Thần – nghệ nhân thực sự của sự thánh thiện – Đấng “muốn thổi đâu thì thổi”; để từ đó, ông có thể đón nhận quà tặng lớn lao: đức tin. Tất nhiên, thử thách của Ngài, cuối cùng, đã chiến thắng con người biệt phái ngay thẳng này.

Anh Chị em,

“Ông là bậc thầy trong dân Israel, mà lại không biết những chuyện ấy?”. Như Madonna, như Nicôđêmô, ai trong chúng ta cũng bị ám ảnh bởi một nỗi sợ có tên ‘Tầm Thường’. Và còn hơn thế! Mặc dầu không cần chúng ta trở thành ‘một ai đó’, Chúa Giêsu đòi chúng ta trở thành ‘một vị thánh nào đó’; hoặc như Têrêxa Hài Đồng Giêsu, “Hãy nở hoa nơi Chúa đã gieo trồng!”. Cuộc chiến ‘nên thánh’ này “không bao giờ được phép kết thúc” và “sẽ không bao giờ kết thúc!”. Gió Thánh Linh sẽ thổi chúng ta không biết đến tận phương nào nếu mỗi ngày bạn và tôi một ước ao nên thánh hơn. Vậy điều gì đang khiến bạn bất an, bối rối? Áp lực nào, huyễn danh nào đang cầm chân khiến bạn và tôi chưa nên thánh? Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta, đừng tự quyết một điều gì, hãy phó mình hoàn toàn cho Chúa Thánh Linh.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con sợ trở nên ‘tầm thường’; giúp con vượt mọi chướng ngại, không để trở nên ‘một ai đó’, nhưng trở thành ‘một vị thánh nào đó!’. Tại sao không?”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 ****************************************

Thứ Ba Tuần II Phục Sinh

Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 3,7b-15

7b Khi ấy, Đức Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô rằng : “Các ông cần phải được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên. 8 Gió muốn thổi đâu thì thổi ; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy.”

9 Ông Ni-cô-đê-mô hỏi Người : “Làm sao những chuyện ấy có thể xảy ra được ?” 10 Đức Giê-su đáp : “Ông là bậc thầy trong dân Ít-ra-en, mà lại không biết những chuyện ấy ! 11 Thật, tôi bảo thật ông : chúng tôi nói những điều chúng tôi biết, chúng tôi làm chứng về những điều chúng tôi đã thấy, nhưng các ông không nhận lời chứng của chúng tôi. 12 Nếu tôi nói với các ông về những chuyện dưới đất mà các ông còn không tin, thì giả như tôi nói với các ông về những chuyện trên trời, làm sao các ông tin được ? 13 Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. 14 Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, 15 để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.”


 

 Thánh Gianna Molla (1922 – 1962)- Cha Vương

Chào buổi sáng! Hôm nay 28/4, Giáo Hội mừng kính Thánh Gianna Molla, quan thầy của các bà mẹ, bác sĩ và thai nhi. Ngài nêu gương sống từ bỏ phi thường. Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thư 2: 28/4/2025

Gianna Beretta Molla (sinh 4-10-1922, mất 28-4-1962) là con thứ 10 trong gia đình Công giáo sùng đạo có 13 người con, được người mẹ dạy cách sống thánh thiện và thanh khiết. Hồi còn trẻ, bà viết trong nhật ký: “Con dâng Chúa mọi công việc, mọi thất vọng và đau khổ của con… thà chết hơn phạm tội.” Bà học trường y ở Milan và hành nghề thầy thuốc.

Trước khi kết hôn, bà viết: “Được gọi bước vào đời sống gia đình không có nghĩa là đính hôn ở tuổi 14… Người ta không thể đi theo con đường này nếu không biết cách yêu. Yêu nghĩa là muốn hoàn thiện chính mình và người bạn đời, để vượt qua tính ích kỷ và trao tặng chính mình trọn vẹn.” Bà kết hôn với Pietro Molla khi bà 33 tuổi.

Bà viết cho vị hôn phu vài ngày trước đám cưới: “Với sự nâng đỡ và ơn Chúa, chúng ta sẽ làm được những điều chúng ta có thể để làm cho một gia đình mới trở thành nơi Chúa Giêsu điều khiển tình cảm, ước muốn và hành động… Chúng ta sẽ hành động với Chúa trong sự sáng tạo của Ngài; theo cách này chúng ta có thể trao tặng Ngài con cái của chúng ta, chúng sẽ yếu mến và phụng sự Ngài.”

Cả gia đình cùng tham dự Thánh lễ và cầu nguyện hằng ngày. Là một bác sĩ, bà tin mình có ơn gọi đem Chúa đến những nơi mà các linh mục không thể hiện diện. Bà xác tín: “Ai chạm đến thân thể bệnh nhân là chạm đến thân thể của Đức Kitô.”

Năm 1961, Gianna mang thai người con thứ tư. Không may bà được chẩn đoán bị ung thư. Để được cứu sống, bà phải chọn lựa mình sống hay con sống. Trước khi vào phòng sinh ngày thứ bảy tuần thánh năm 1962, bà nói với chồng: “Anh phải chọn em hay con, đừng lưỡng lự: Anh hãy chọn con. Em xin anh đó. Hãy cứu lấy con.” Vài ngày sau, bà yêu cầu chồng đưa bà về nhà.

Bà nói với chồng: “Anh có biết em thấy gì không?… Ở trên trời, chúng ta thỏa mãn, rất hạnh phúc, rất yêu mến, và Thiên Chúa đưa em đến đây để chịu đau khổ một chút, vì chúng ta không thể sống mà không đau khổ.” Trong cơn hấp hối, bà luôn lặp lại câu: “Lạy Chúa Giêsu, con yêu mến Ngài.” Bà được Chúa gọi về khi bước qua tuổi 40.

Bà Gianna Molla được ĐGH Gioan Phaolô II phong chân phước năm 1994 và phong thánh ngày 16-5-2004, Gianna Molla là nữ thầy thuốc đầu tiên được phong thánh trong thời hiện đại ngày nay.

Chúng ta được mời gọi đáp lại Ý Chúa bằng cách riêng theo cuộc đời của chúng ta. Bạn còn giữ lại gì cho mình? Bạn cần từ bỏ những gì để theo Chúa ngay bây giờ?

Thánh nữ Gianna Beretta Molla là một thầy thuốc, một người mẹ làm việc, một người vợ yêu thương. Thánh nhân là mẫu mực cho chúng ta noi gương.

(Nguồn: TRẦM THIÊN THU)

From: Do Dzung

*****************************

Thánh Ca Bảo Vệ Sự Sống Tuyển Tập Hay Nhất

HÃY DỠ BỎ NHỮNG CÁNH CỔNG TRONG ĐẦU CÁC THẾ HỆ

Luân Lê

Những đứa trẻ ở ngôi trường mầm non này làm sao hiểu được những gì chúng làm và càng không thể có đủ năng lực cảm nhận mọi giá trị hay ý nghĩa của những gì chúng (phải) làm – những thể nhân chưa có năng lực hành vi dân sự theo luật pháp. Chúng chỉ diễn tập lại, và tái hiện cảnh tượng của chiến tranh trên chiếc xe tăng 50 năm trước theo hướng dẫn của những người là giáo viên (và cả cha mẹ) của chúng.

Nếu ông TBT đã nói việc hoà hợp hoà giải là vấn đề quan trọng nhất hiện nay để tạo nên một dân tộc Việt Nam thống nhất – là một, thì người ta phải ngay lập tức cần hành động với một nguyên tắc cốt lõi, rằng chính những người ở hiện tại phải xây dựng một thực tại với hoà bình và tôn trọng, cũng như ông nói – không thể giữ mãi lòng hận thù mà cần xem lịch sử là các bài học.

Thử hỏi, những đứa trẻ hò reo lao vào húc đổ cánh cổng ấy học được gì, khi bản thân chúng còn không hiểu bất cứ điều gì về những gì mình làm?

Những đứa trẻ không có lỗi, nhưng những diễn cảnh được thực hành được tạo bởi những người có trách nhiệm nhận thức rõ ràng về lịch sử và giá trị các bài học của nó – nếu ở đó người ta tin rằng nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, hẳn sẽ không để cho thế hệ tiếp theo lớn lên húc đổ cánh cổng nào nữa, thay vào đó chúng sẽ xây nên những sự vĩ đại trên những mảnh đất rộng lớn hơn hay xa xôi hơn nhiều.

Hãy chắp những đôi cánh cho những đứa trẻ bay đi những chân trời mới, không phải là gắng mọi cách chỉ để buộc chặt chúng vào những cánh cổng của thương đau, vốn đã đổ sập. Người ta không thể bay lên nếu tiếp tục ghìm nhau bằng gánh nặng và tính uy nghi chết lặng của quá khứ. Muốn vậy, hãy dẹp bỏ mọi rào chắn trong trí óc của những thế hệ mà họ đang đứng trong vai trò và đảm nhận việc giáo dục của hiện tại – tương lai của những đứa trẻ phụ thuộc vào việc đứng cách xa bao nhiêu trong một thái độ khiêm nhường và bao dung trước lịch sử.


 

Một cuộc hội ngộ làm nghẹn lòng

 Một cuộc hội ngộ làm nghẹn lòng – 28 năm sau vòng tay ấy.

Ngày ấy, cậu bé Brandon chỉ mới chào đời ở tuần thứ 29 của thai kỳ – bé nhỏ, yếu ớt, chiến đấu từng ngày trong lồng ấp tại khoa hồi sức sơ sinh (NICU) của một bệnh viện nhi ở California.

 Người luôn ở bên, chăm sóc và ôm cậu vào lòng suốt những tháng ngày mong manh ấy là cô y tá Vilma Wong – với hơn 30 năm tận tụy trong nghề, cô đã nắm giữ không biết bao nhiêu sinh mạng non nớt bằng cả trái tim mình.

 28 năm sau, trong một ca trực tại bệnh viện ấy, Vilma đọc được cái tên “Brandon Seminatore” trong danh sách bác sĩ nội trú chuyên ngành thần kinh. Cô khựng lại. Cái tên ấy khiến trái tim cô rung lên.

 Và rồi, không thể dừng được sự tò mò đang lớn dần trong lòng, cô hỏi chàng bác sĩ trẻ: – “Cháu có phải sinh ở đây vào những năm 90 không ? Bố mẹ cháu có tên là… ?” 

Brandon ngỡ ngàng, đáp khẽ:

 – “Vâng… Sao cô biết được ?”.

 Vilma mỉm cười, ánh mắt đầy xúc động:

  – “Cô chính là người đã chăm sóc cháu khi cháu mới sinh đấy”.

 Khoảnh khắc ấy – thời gian như dừng lại… Hai con người, hai thế hệ, từng kết nối với nhau bằng tình thương và hy vọng… Giờ gặp lại, nhưng trong một hoàn cảnh không ai ngờ tới : người từng là bệnh nhi giờ đã trở thành bác sĩ, đứng cạnh người y tá năm xưa như một đồng nghiệp.

 Khi biết chuyện, mẹ của Brandon đã gửi đến bệnh viện một bức ảnh cũ :

 “Vilma đang bế cậu bé Brandon sơ sinh trong tay – một vòng tay đầy yêu thương ngày ấy”, nay trở thành khoảnh khắc định mệnh.

 Brandon chia sẻ  :“Bố mẹ tôi luôn nhắc về một cô y tá tên Vilma – người đã mang đến cho tôi sự sống và hy vọng… Nhưng tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp lại cô – và nhất là như thế này”.

 Một câu chuyện cổ tích giữa đời thường, để nhắc ta nhớ :

 “Những điều tử tế bạn làm hôm nay có thể gieo mầm cho những điều kỳ diệu mai sau”.

 Pane e Vino – Vivian Phạm sưu tầm 

From: dominhtam9238 & NguyenNThu


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Phan Thắng Toán

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

28/04/2025

Giới yêu nhạc Việt, có lẽ, đều đã từng nghe bản nhạc “Tình Lỡ” của Thanh Bình (“Thôi rồi còn đâu chi anh ơi/ Có còn lại chăng dư âm thôi/ Trong cơn thương đau men đắng môi…) nhưng e không nhiều người biết đến tác phẩm “Lá Thư Về Làng” do Lúa Mới phát hành hồi 1956:

Từ miền Nam, viết thư về thăm xóm làng
Sắt son gửi trong mấy hàng
Thăm bà con dãi dầu năm tháng
Từ Tiền giang thương qua đèo Cả thương sang
Đêm đêm nhìn vầng trăng sáng                                                                        

Thương những già hôm sớm lang thang

Em thơ ơi có còn học hành sớm tối
Áo nâu tươi gái làng còn che môi cười
Và đàn bò còn nghe chim hót lưng đồi
Nhớ nhung rồi, thương quá lắm bé thơ ơi…

Đám “bé thơ” mà Thanh Bình “nhớ nhung” (hồi giữa thế kỷ trước) nay đều đã trở thành những công dân lão hạng, nếu mà sống sót. Còn tác giả thì qua đời từ lâu, sau một thời gian “hôm sớm lang thang” ngay tại Sài Gòn – một thành phố đã mất tên – nơi mà ông đã tìm đến để lánh nạn khi còn là một thanh niên.

FB Lâm Ái cho biết:

 “Ở cái tuổi 80, ít ai tin rằng một nghệ sĩ nổi tiếng nhưng không nhà không cửa, lang thang xin ăn ở chợ, bến xe. Các anh công an đưa ông về trại dưỡng lão thì phát hiện ra là nhạc sĩ Thanh Bình và đưa ông về ở với cháu gái (con gái của chị ruột).

Vợ chồng cháu gái làm công nhân, làm thuê đời sống hết sức khó khăn. Đầu năm nay ca sĩ Ánh Tuyết đã tổ chức đêm nhạc cho ông, chị cũng đã làm được 2 sổ tiết kiệm. Nhưng vì ông đột ngột mất, con gái đang đi tù nên không thể rút được tiền làm đám tang.

Ca sĩ Ánh Tuyết lại là người bên ông, lo cho đám tang của ông. Điều đáng buồn, dù ca sĩ Ánh Tuyết có kêu gọi hỗ trợ nhưng dường như số tiền vẫn không đủ để lo cho đám tang, đành xin quan tài lục giác của chùa để an nghỉ.”

Thôi thế cũng xong!

Cuối cùng, Thanh Bình cũng đã có nơi “an nghỉ” – dù hơi cô quạnh! Bạn đồng nghiệp và đồng thời với ông, lắm kẻ (tiếc thay) đã không có được chút may mắn đó:

“Trúc Phương là một trong những nhạc sĩ gốc miền Nam được yêu mến nhất, từng được mệnh danh là ông vua của thể điệu Bolero tha thiết trữ tình… Tháng 4 năm 1975, Trúc Phương bị kẹt lại. Năm 1979, ông vượt biên nhưng bị bắt và bị tù.Sau khi được thả, cuộc sống của ông trở nên vô cùng thê thảm về thể xác vật chất cũng như tinh thần… Vào một buổi sáng năm 1995, Trúc Phương không bao giờ thức dậy nữa. Ông đã vĩnh viễn ra đi. Tất cả gia tài để lại chỉ là một đôi dép nhựa dưới chân.” (Hoài Nam. “Bẩy Mươi Năm Tình Ca Trong Tân Nhạc Việt Nam 1930 – 2000”).

Sao lại đến nông nỗi thế nhỉ? Chả lẽ chỉ vì Trúc Phương “lỡ dại vượt biên”, và vì Thanh Bình “lỡ chân vượt tuyến” nên mới ra cớ sự chăng?

Không hẳn thế đâu!

Có những kẻ luôn sống ở miền Bắc, không hề di cư hay di tản (lần nào cả) nhưng vẫn phải trải qua một kiếp nhân sinh còn bầm dập/te tua và tơi tả hơn thế nữa. Ông tên là Phan Thắng Toán – biệt danh Toán Xồm –  sinh năm 1932, bị bắt giam từ năm 1968 (vì tội “tuyên truyền văn hóa đồi trụy của chủ nghĩa đế quốc”) và đã lìa đời từ lâu.

Bi kịch của cuộc đời Phan Thắng Toán có thể hiểu được – phần nào – qua vài câu đối thoại (hơi hài) do nhạc sỹ Tô Hải ghi lại, trong một phiên tòa tại Hà Nội, vào hôm 12/ 01/1971:

Chánh án: Anh có nhận là đã đánh nhạc của tư sản, là đồi truỵ không?

Toán xồm: Dạ! Thưa quý toà, con chỉ đánh những gì in trên đĩa của Liên Xô, của Tiệp Khắc, của Cộng Hoà Dân Chủ Đức thôi ạ!

Chánh án: Anh nói láo! Thế Paloma, Santa Lucia là của ai?

Toán Xồm: Dạ! Paloma là của nước bạn Cu Ba ạ! Còn Santa Lucia là dân ca Ý ạ! Nhà xuất Bản của nhà nước đã in và sân khấu nhà nước đã có nhiều ca sỹ biểu diễn ạ!

Chánh án: Vậy anh có biết cha cha cha là cái gì không?

Toán Xồm: Dạ! Có ạ!! Đây là một nhịp điệu xuất xứ cũng tại nước bạn Cu Ba ạ!

Chánh án: Thế còn Tango bleu chắc anh cũng đổ cho Cu Ba hết hả?

Toán xồm: Dạ không! Tango là một điệu nhảy Ác-giăng-tin nhưng đã được quốc tế hoá. Vừa giờ Đoàn xiếc Tiệp Khắc sang ta và các nước XHCN đều xử dụng cả ạ!

Chánh án: Nhưng người ta đánh khác, còn anh đánh khác. Đừng có ngụy biện!

Toán Xồm: Dạ! Đánh y hệt ạ! Chỉ có thua họ về nhạc cụ họ tốt hơn… chứ nếu chúng con có đầy đủ nhạc cụ như họ thì chúng con chẳng thua gì họ cả ạ!

Chánh án: Anh hãy im miệng! Đồ ngoan cố!

Và cứ như vậy, suốt phiên tòa Chánh án chỉ sử dụng câu “Im miệng! Đồ ngoan cố” để cắt lời người bị buộc tội. Không hề có ai bào chữa.

Cuối cùng, toà luận án và tuyên án: “Việc làm của bọn này đã gây ảnh hưởng xấu cho phong trào trật tự trị an, phá hoại việc thực hiện một số chính sách của Nhà nước, nhất là chính sách lao động sản xuất, chính sách nghĩa vụ quân sự… xâm phạm nghiêm trọng đến hạnh phúc, phẩm giá của phụ nữ, đến đạo đức và đời sống của nhiều người, và tuyên truyền xuyên tạc lại chế độ xã hội chủ nghĩa trong lúc cả nước đang chiến đấu chống Mỹ xâm lược.”

“Do tính chất nghiêm trọng của vụ án nói trên, toà quyết định xử phạt Phan Thắng Toán 15 năm tù giam và 5 năm bị tước quyền công dân; Nguyễn Văn Đắc, 12 năm tù giam và 5 năm bị tước quyền công dân; Nguyễn Văn Lộc 10 năm tù giam và 4 năm bị tước quyền công dân …” (“Phan Thắng Toán và Đồng Bọn Đã Bị Xét Xử” – báo Hà Nội Mới 12/ 01/1971).

Chơi nhạc Tango, Rumba, Cha Cha Cha … thì có gì mà “nghiêm trọng” đến độ phải ngồi tù lâu dữ vậy, hả Trời?

Mãn hạn tù lại bắt đầu một bi kịch khác:

“Nhà tôi có 5 người chen chúc trong cái phòng 09 m2, thêm anh Toán Xồm nữa là sáu. Thế nên anh cũng không thể tá túc mãi ở chỗ tôi. Anh có mỗi bà chị ruột thì đã di cư vào Sài Gòn trước 1954, ở Hà Nội không còn ai thân thích. Anh Toán Xồm cứ lang thang ‘lãng tử’ nay đây mai đó, lúc màn trời khi chiếu đất.

Cho đến ngày 30/04/1994 … sáng đó là kỷ niệm ngày thống nhất đất nước nên công an phường đi dẹp đường. Họ bắt gặp anh Toán Xồm vạ vật và hấp hối trên vỉa hè, liền cho người báo tin. Nhưng anh chẳng còn ai trong giờ phút lâm chung, chỉ có cái vỉa hè … chứng kiến.”  [Kim Dung – Kỳ Duyên. Cung Đàn Số Phận (Hồi Ký Lộc Vàng). Hội Nhà Văn: Hà Nội, 2018].

Qua năm sau (1995) thì Trúc Phương qua đời tại Sài Gòn, cũng không có ai “chứng kiến” ngoài … “đôi dép nhựa dưới chân.” Tuy kẻ Bắc/người Nam nhưng số phận của cả ba ông, tưởng chừng, chả khác gì nhau?

Tưởng vậy thôi, chớ không phải vậy đâu.

Họ khác chớ và khác lắm!

Tuy sinh cùng thời (và cùng nơi) với Phan Thắng Toán nhưng nhờ di cư vào Nam nên Thanh Bình đã có cơ hội viết được nhiều bản nhạc bất hủ, trước khi cuộc cách mạng vô sản biến ông thành một kẻ trắng tay (rồi) một lão … ăn mày! Trúc Phương cũng thế, ông cũng kịp “để lại cho chúng ta một di sản vô giá” (theo nhận định của nhà phê bình âm nhạc Hoài Nam) rồi mới nằm chết cong queo ngoài bến xe đò.

Còn ở giữa lòng Hà Nội (nơi được mệnh danh là “Thủ Đô Của Lương Tâm & Phẩm Giá Con Người”) thì Toán Xồm chả hề có được chút cơ hội hay cơ may nào sất, và dường như ông không có chi để lại cho đời – dù chỉ là một “đôi dép nhựa”!


 

Mẹ đơn thân năm con bị cấm xuất cảnh vì “phản đối diễn binh”

Ba’o Dat Viet

April 27, 2025

HÀ NỘI – Một văn bản được dư luận viên Cộng Sản Việt Nam tung ra trên mạng hôm 26 Tháng Tư cho thấy, bà Hoàng Thị Hồng Thái, 45 tuổi, chủ tài khoản Facebook Hong Thai Hoang với gần 80,000 người theo dõi, vừa bị Công An Hà Nội áp lệnh cấm xuất cảnh với lý do “phục vụ điều tra tin báo về tội phạm.”

Bà Thái, quê Hưng Yên, nổi bật gần đây nhờ những phát ngôn thẳng thắn trên mạng xã hội. Bà viết: “Tôi phản đối việc tổ chức diễn binh tiêu tốn hàng ngàn tỷ tiền thuế của dân. Thay vì phô trương, hãy xây bệnh viện, trường học cho vùng cao.” Không dừng lại ở đó, bà cũng tuyên bố coi ngày 30 Tháng Tư là “ngày đau thương của dân tộc,” chứ không phải là dịp để tự hào hay hân hoan.

Những dòng chia sẻ này lập tức trở thành cái gai trong mắt bộ máy dư luận viên. Chúng nhanh chóng gạch chéo hình ảnh thông điệp của bà, bêu riếu bà là “kẻ vô ơn,” thậm chí mỉa mai rằng bà chỉ nổi tiếng nhờ “diễn sâu quá mức cho phép,” chứ chẳng có đóng góp gì cho xã hội.

Không chỉ phản đối diễn binh, bà Thái còn chia sẻ những video lay động lòng người, như cảnh một người cha nghèo nuôi ba đứa con sau cái chết của vợ vì tự tử. Dưới đoạn video ấy, bà bình luận: “Có ở đâu mà đứa trẻ không có nổi miếng cơm ăn như thế này? Sao không dùng tiền diễn binh để lo cho các em?”

Sau những phát ngôn và hành động trên, Công An Hà Nội ra tay. Lệnh cấm xuất cảnh giáng xuống trong lúc bà đang gồng gánh nuôi năm đứa con nhỏ, đứa út mới sáu tuổi và mắc chứng tự kỷ. Theo những chia sẻ trước đó trên Facebook cá nhân, bà Thái khẳng định mình tự tay nuôi con bằng mồ hôi công sức, “chưa một lần được hưởng dịch vụ miễn phí,” và thậm chí còn bị tước quyền được bảo vệ bởi chính hệ thống pháp luật mà đáng ra phải bảo vệ công dân.

Bà từng tâm sự: nếu chọn im lặng, có lẽ các con bà sẽ có cuộc sống đầy đủ vật chất hơn, “nhưng chúng sẽ lớn lên như những con chim trong lồng, không bao giờ thoát khỏi tư duy nô lệ.”

Trong bối cảnh nhà cầm quyền Việt Nam gia tăng kiểm soát mạng xã hội và đàn áp những tiếng nói đối lập, câu chuyện của bà Hoàng Thị Hồng Thái không chỉ là nỗi buồn cá nhân, mà còn là tấm gương phản chiếu một xã hội mà tự do ngôn luận đang ngày càng bị bóp nghẹt.


 

HÃY NHÌN XEM! – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy!”.

Cuộc sống là một quá trình liên tục làm quen với những điều không ngờ! Cũng thế, sự hiện diện và hoạt động của Chúa Phục Sinh trong thế giới là một quá trình liên tục không ngờ. Vì ‘liên tục’ là thuộc tính của lòng xót thương nơi Ngài. Hãy nhìn xem và trải nghiệm!

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa Chúa Nhật Lòng Thương Xót phản ánh sự liên tục trong việc thực thi quyền năng của Chúa Phục Sinh. Lời Ngài nói với Tôma, “Hãy nhìn xem tay Thầy!” khác nào nói, “Hãy tin!” chứng tỏ tình yêu Ngài, “Muôn ngàn đời, Chúa vẫn trọn tình thương!” – Thánh Vịnh đáp ca.

“Hãy nhìn xem!”. Từ những ngày đầu mãi cho đến thế kỷ thứ IV, Hội Thánh vẫn quy tụ, dẫu không có một nhà thờ nào, “Các tín hữu thường hội họp tại hành lang Salômon” – bài đọc một. Đó là khu công cộng được che chở khỏi các yếu tố; ở đó, Chúa Phục Sinh có mặt. Các tông đồ được ban quyền năng ‘còn hơn cả Thầy’; đến nỗi người ta khiêng những kẻ ốm đau ra đường, “Để ít nữa khi Phêrô đi ngang qua, chiếc bóng ông cũng phủ trên một bệnh nhân nào đó và tất cả được chữa lành!”. Luca muốn nói, “Hãy nhìn xem!”, Thiên Chúa không ngừng xót thương, Ngài chỉ thay đổi phương thức và cách thế!

Cũng thế, bị lưu đày ở đảo Patmos, Gioan vẫn rao giảng ‘Đấng là Đầu và là Cuối’ – bài đọc hai. Là một mục tử trải nghiệm sâu sắc, Gioan truyền đạt cho các Giáo Hội những bản văn được gọi là Khải Huyền. “Hãy nhìn xem!”, Chúa Phục Sinh luôn ở với Hội Thánh; lòng thương xót của Ngài vẫn thể hiện tỏ tường ngay giữa chốn Gioan lưu đày.

Với bài Tin Mừng, Gioan cho biết, Chúa Phục Sinh – Đấng đi qua các cửa đã khoá. Tuy nhiên, hơn cả cửa khoá, chính sự sợ hãi khiến các tông đồ bị giam cầm! Vậy mà, bất kể nguồn gốc của nỗi sợ là gì, Chúa Phục Sinh vẫn mời gọi “hãy nhìn xem” lòng thương xót của Ngài, Đấng vượt qua cái chết, và nay, đang sống, đang vượt qua ‘mọi loại hình cánh cửa khoá chặt’ của bất cứ nỗi sợ nào nơi con cái Ngài!

Đặc biệt với Tôma, một người ‘bi quan bẩm sinh’ – “Chúng ta cùng đi và chết với Người!” – và hôm nay, “Nếu tôi không nhìn thấy dấu đinh, lỗ đinh… tôi không tin”. Lịch sử đã gán cho Tôma một ‘bản rap tệ’; nhưng Chúa Giêsu thật dịu dàng với ‘bản rap tệ’ này. Ngài chiều chuộng và tưới gội Tôma bằng tất cả tình yêu. Và như thế, qua Tôma, Ngài muốn nói, Ngài không đợi cho đến khi chúng ta hoàn hảo để tìm kiếm chúng ta. Trái lại, ai càng xa cách, Ngài càng tìm kiếm; ai càng cứng cỏi, Ngài càng xót thương, “Phúc cho ai không thấy mà tin!”.

Anh Chị em,

“Hãy nhìn xem tay Thầy!”. “Phúc âm gọi Tôma là Didymus – Song Sinh – và trong điều này, ông thực sự là anh em song sinh của chúng ta. Vì đối với chúng ta, biết rằng Thiên Chúa hiện hữu là chưa đủ. Một Thiên Chúa đã phục sinh nhưng vẫn xa cách không lấp đầy cuộc sống chúng ta; một Thiên Chúa ở xa không thu hút đủ chúng ta, dù Ngài công bằng và thánh thiện đến đâu. Không, chúng ta cần “nhìn thấy Thiên Chúa”, chạm tay vào Ngài và biết rằng Ngài đã phục sinh và đã phục sinh vì chúng ta. Làm sao có thể nhìn thấy Ngài? Như các tông đồ: qua các vết thương của Ngài!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, hãy đến với con hôm nay, tại đây, sau cánh cửa khoá chặt trong nỗi sợ hãi và nghi ngờ của con. Con tin, với lòng thương xót Chúa, con sẽ vượt qua tất cả!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

******************************

 CHU’A NHẬT II PHỤC SINH, NĂM C

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

19 Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!” 20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. 21 Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” 22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. 23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”

24 Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. 25 Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!” Ông Tô-ma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” 26 Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em.” 27 Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” 28 Ông Tô-ma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” 29 Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”

30 Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. 31 Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để nhờ tin mà được sự sống nhờ danh Người.


 

Những khoảnh khắc đáng nhớ 12 năm triều đại Đức cố Giáo hoàng Phanxicô

Những khoảnh khắc đáng nhớ 12 năm triều đại Đức cố Giáo hoàng Phanxicô

Vatican News Tieng Viet

Hành trình 12 năm của Đức Giáo Hoàng Phanxicô là một dấu ấn đặc biệt trong lịch sử Giáo hội – hành trình của một vị mục tử khiêm nhường, gần gũi và đầy lòng thương xót.

Video này là lời tri ân và chiêm ngắm những khoảnh khắc đáng nhớ trong triều đại của ngài – như một cuốn phim nhẹ nhàng nhưng đầy xúc động, dẫn dắt chúng ta trở về những cột mốc thiêng liêng, để sống lại kinh nghiệm được vị Cha chung dìu dắt trong suốt 12 năm qua.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô không chỉ khép lại cuộc sống trần thế trong cương vị là một giáo hoàng, nhưng còn là một Giêsu hữu, một người con tinh của Thánh Inhaxiô Loyola, khao khát dâng hiến trọn vẹn tự do, trí nhớ và trí hiểu để phụng sự Thiên Chúa cách trọn vẹn hơn. Hơi thở của linh đạo Inhaxiô vẫn âm thầm nuôi dưỡng từng bước chân, từng chọn lựa, và từng lời cầu nguyện của ngài.

Một phần nhạc nền được trích từ “Kinh Dâng Hiến của Thánh I-nhã” – phổ nhạc: Anh Huy, S.J., trình bày: Đình Quynh, S.J. – cất lên như một lời nguyện sâu lắng, phản chiếu tinh thần dâng hiến và phục vụ trọn vẹn nơi Đức Thánh Cha Phanxicô.


GIÃ TỪ BÓNG TỐI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Nicôđêmô, một thủ lãnh của người Do Thái; ông đến gặp Chúa Giêsu ban đêm”.

Một ngọn hải đăng thật cần thiết trong việc soi dẫn tàu thuyền ở các bãi cạn, các vịnh hay các lối vào cảng. Một trong những ngọn hải đăng nổi tiếng nhất là “Hải Đăng Alexandria”; xây từ thế kỷ thứ 3 trước công nguyên, tồn tại đến thế kỷ 15 và là kỳ quan của thế giới cổ đại.

Kính thưa Anh Chị em,

Ai Cập có một hải đăng 18 thế kỷ tuổi; nhân loại có một hải đăng ‘vô cùng tuổi’, chiếu sáng thế giới cổ đại lẫn hiện đại – ‘Hải Đăng Giêsu’ – vốn không chỉ soi rọi biển ‘Hồng Trần’ mà còn dẫn con người vào cảng cực lạc ‘Thiên Quốc’. Câu chuyện Tin Mừng hôm nay cho thấy một người được soi rọi bởi ngọn hải đăng ấy. Chi tiết thú vị là vị khách đến với Ngài vào ban đêm, và người ấy đã ‘giã từ bóng tối’ sau khi gặp Ngài!

Tin Mừng Gioan, “Tin Mừng của những biểu tượng”; Nicôđêmô đến với Chúa Giêsu “ban đêm” – theo Augustinô – vì lẽ ông chưa được sinh lại hoàn toàn và do đó, chưa sống trọn vẹn dưới ánh sáng đức tin. Tiến trình đức tin của Nicôđêmô là tiến trình ‘đến với ánh sáng’; đúng hơn, tiến trình được tái sinh trong nước và Thánh Thần. Thoạt đầu, ông rụt rè, sợ hãi; hiểu biết của ông về Chúa Giêsu còn rất ít, nhưng sau khi gặp Ngài, ông trở nên mạnh mẽ. Về sau, Nicôđêmô bênh vực Ngài; Ngài chết, ông công khai trợ táng. Nicôđêmô đã ‘giã từ bóng tối’, ‘ra với ánh sáng’, ‘được sinh lại’ bởi trên.

Khá trùng hợp, Phêrô và Gioan bước ra từ ngục tối và hân hoan cất bước trong ánh sáng, quyền năng và sức mạnh của Đấng Phục Sinh; hai ngài bước đi trong Thánh Thần, lòng hân hoan và can đảm bênh vực niềm tin của mình – bài đọc một. Thánh Vịnh đáp ca bày tỏ nỗi vui mừng, “Lạy Chúa, hạnh phúc thay những ai ẩn náu bên Ngài!”.

Nicôđêmô là một tấm gương tuyệt vời cho chúng ta trong thế giới hôm nay. Nhiều Kitô hữu cảm thấy việc sống đức tin một cách triệt để, đặc biệt trong môi trường làm việc, học đường và các cộng đồng là một thách đố. Như Nicôđêmô, nhiều người cảm thấy dễ dàng hơn khi đến với Chúa Giêsu “ban đêm”; thế mà, dẫu đã đến với Ngài theo cách này, họ vẫn không ‘giã từ bóng tối’ để ‘ra với ánh sáng!’. Tại sao? Họ không muốn để mình được biến đổi; nói đúng hơn, được sinh lại bởi trên.

Anh Chị em,

‘Ra với ánh sáng’ đồng nghĩa với việc sống trong ánh sáng, trong Thánh Thần. Đó là sống đời sống mới mà Chúa Phục Sinh mang lại. “Xưa anh em là bóng tối, nhưng bây giờ, trong Chúa, anh em là ánh sáng. Vậy anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng!” – Phaolô. Hãy để Thánh Linh đi vào bên trong bạn, dẫn dắt linh hồn bạn, dẫn đến nơi Ngài muốn. Thông thường, chúng ta chùn chân, dè dặt như Nicôđêmô trước đó; chúng ta không biết phải đi những bước tiếp theo, không biết phải làm gì để thực hiện những bước quan trọng. Hãy như Nicôđêmô, ý thức rằng, bước quan trọng là để Thánh Linh dẫn dắt, để Ngài sinh chúng ta một lần nữa; và với sự tự do của Thần Khí, chúng ta không biết nó sẽ kết thúc ở đâu, vì “gió muốn thổi đâu thì thổi”, nhưng tin chắc một điều, chúng ta đã ‘ra với ánh sáng!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giúp con ‘giã từ bóng tối’ mỗi ngày để sống trong ánh sáng phục sinh, hầu mọi người biết rằng, “Hải Đăng Giêsu” đang soi rọi đời con, soi rọi thế giới!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

**************************************

Thứ Hai Tuần II Phục Sinh

Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.       Ga 3,1-8

1 Trong nhóm Pha-ri-sêu, có một người tên là Ni-cô-đê-mô, một thủ lãnh của người Do-thái. 2 Ông đến gặp Đức Giê-su ban đêm. Ông nói với Người : “Thưa Thầy, chúng tôi biết : Thầy là một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến. Quả vậy, chẳng ai làm được những dấu lạ Thầy làm, nếu Thiên Chúa không ở cùng người ấy.” 3 Đức Giê-su trả lời : “Thật, tôi bảo thật ông : không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên.” 4 Ông Ni-cô-đê-mô thưa : “Một người đã già rồi, làm sao có thể sinh ra được ? Chẳng lẽ người đó có thể trở vào lòng mẹ lần thứ hai để sinh ra sao ?” 5 Đức Giê-su đáp : “Thật, tôi bảo thật ông : không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí. 6 Cái bởi xác thịt sinh ra là xác thịt ; cái bởi Thần Khí sinh ra là thần khí. 7 Ông đừng ngạc nhiên vì tôi đã nói : các ông cần phải được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên. 8 Gió muốn thổi đâu thì thổi ; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy.”


 

 Lễ Kính Lòng Chúa Thương Xót – Cha Vương

 Ước mong lòng bạn tràn ngập tình yêu thương xót của Chúa trong ngày hôm nay nhé. 

Cha Vương

CN, 2PS: 27/04/2025

TIN MỪNG: Chúc tụng Thiên Chúa là Thân Phụ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta ! Do lượng hải hà, Người cho chúng ta được tái sinh để nhận lãnh niềm hy vọng sống động, nhờ Đức Giê-su Ki-tô đã từ cõi chết sống lại. (1 Pr 1:3)

SUY NIỆM: Trọng tâm của ngày Lễ Kính Lòng Chúa Thương Xót được dựa trên sự việc Đức Giê-su Ki-tô đã từ cõi chết sống lại. Như thánh Phaolô nói rằng: “Nếu Đức Ki-tô đã không trỗi dậy, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng, và cả đức tin của anh em cũng trống rỗng.” (1 Cr 15:14) Là người đã được chịu phép rửa tội, Đức Ki-tô là niềm hy vọng sống động của bạn mà chính lòng thương xót của Ngài là biểu tượng rõ ràng nhất về tính hoàn hảo của tình yêu. Ngài muốn cho bạn được an khang và hạnh phúc, tràn đầy niềm vui và an bình. Như Chúa Giê-su yêu thương bạn thế nào thì Ngài cũng muốn bạn phải làm như thế. Đây là con đường tình yêu nhân hậu mà các tín hữu Kitô phải đi. Như người Cha đầy lòng thương xót, bạn cũng được mời gọi để xót thương nhau. Bạn đang sống trong một xã hội đa dạng, đa nhiệm (multitask), và đa năng. Trong xã hội này con người đang bị ngụp lặn trong một guồng máy hành chính quay rất đều. Nó biến con người trở nên như một cái máy và mất đi sự nhậy cảm của con tim. Bề ngoài ra vẻ “có giáo lý mà không có đức tin; có bí tích mà không gặp gỡ Thiên Chúa; dâng lễ mà không dâng mình; có đạo mà không có Chúa.” Đây là thời điểm, hơn bao giờ hết,  mà con người cần lòng thương xót hơn lòng thương hại, cần hành động bác ái hơn lời nói xuýt xoa, cần tha thứ hơn là được thứ tha, cần cho đi hơn là được lãnh nhận. Chỉ có lòng thương xót và niềm hy vọng mới phá vỡ được bức tường ngăn cách giữa lòng người mà thôi. 

LẮNG NGHE: Phúc cho ai xót thương người, vì họ sẽ được thương xót (Mt 5,7)

CẦU NGUYỆN: [Lạy Chúa] Ôi, Máu và Nước tuôn ra từ Trái Tim Chúa Giêsu để nên nguồn mạch Lòng Thương Xót cho chúng con, con tin cậy vào Chúa. (Kinh Lòng Thương Xót Chúa)

THỰC HÀNH: Đọc 10 lần: “Vì cuộc tử nạn đau thương của Chúa Giêsu, xin thương xót chúng con và toàn thế giới.” 

From: Do Dzung

**************************

Lòng Thương Xót Chúa | Sáng tác: Sr Têrêxa – Bé Anh Khôi

VinFast Lỗ Nặng, Phạm Nhật Vượng Thừa Nhận “Sai Lầm Mỹ Du”

Ba’o Dat Viet

April 26, 2025

Sau những tuyên bố hào nhoáng về việc “chinh phục toàn cầu,” nay tỷ phú Phạm Nhật Vượng buộc phải thừa nhận rằng việc đưa VinFast vào thị trường Mỹ chỉ mang về một cú lỗ khổng lồ.

Tại phiên họp cổ đông Vingroup hôm 24 Tháng Tư ở Hà Nội, ông Vượng thẳng thắn thừa nhận chiến lược “tấn công Mỹ” là “lỗ to,” sau khi hãng xe điện này đốt thêm 3.2 tỷ đô la trong năm 2024, theo tiết lộ của tạp chí Nikkei Asia. Ông chủ Vingroup tuyên bố chuyển hướng nhắm vào các thị trường Á Châu như Ấn Độ, Indonesia, Malaysia, hy vọng cứu vãn tình hình bằng cách bán xe gần nhà hơn thay vì đâm đầu vào thị trường Mỹ đầy rủi ro.

Cùng ngày, Reuters công bố bản tin cho biết, riêng quý 4 năm 2024, VinFast đã báo cáo khoản lỗ ròng 1.3 tỷ đô la – gần gấp đôi khoản lỗ cùng kỳ năm trước và nặng hơn quý 3 đến nửa tỷ đô. Nguyên nhân được hãng lý giải do chính sách sạc điện miễn phí cho khách hàng và việc suy giảm giá trị tài sản.

Điều trớ trêu là lỗ chồng lỗ vẫn xảy ra bất chấp số lượng xe giao tăng nhẹ so với năm trước. Vậy mà tại phiên họp này, theo ZNews (Tri Thức Trực Tuyến), cổ phiếu Vingroup vẫn “tăng trần” – một hiện tượng khó hiểu trong bối cảnh doanh nghiệp lỗ liên tiếp.

Không dừng lại, ông Vượng còn vẽ tiếp một viễn cảnh rực rỡ: mục tiêu bán hơn 200,000 xe điện trong năm 2025 và giành 40% thị phần ô tô nội địa, với lời hứa rằng VinFast sẽ “hòa vốn” tại thị trường Việt Nam nếu đạt được chỉ tiêu này.

Phát biểu trước đám đông cổ đông, vị tỷ phú nhấn mạnh hai mục tiêu hàng đầu: “đạt doanh số” và “cắm cờ cho thế giới biết đến xe điện Việt Nam.” Hào hứng tuyên bố, nhưng ai cũng nhớ rằng năm ngoái, ông từng cam kết tài trợ 1 tỷ đô la cho VinFast từ túi riêng và sẵn sàng “rót tiền đến khi hết sạch” để nuôi giấc mộng xe điện.

Tuy vậy, bức tranh thật sự phía sau những màn tuyên truyền bóng bẩy lại tối tăm hơn nhiều. Các nguồn tin trong nước tiết lộ rằng, dưới chỉ đạo của Ban Tuyên Giáo và Dân Vận Trung Ương, báo chí quốc doanh buộc phải đưa tin tích cực về VinFast, đồng thời giấu nhẹm mọi thông tin bất lợi như tình trạng thua lỗ triền miên, xe cháy nổ, hay khách hàng kêu trời về chất lượng sản phẩm và dịch vụ hậu mãi.

Trong khi đó, với giới đầu tư và người tiêu dùng tỉnh táo, VinFast không còn là biểu tượng cho tham vọng toàn cầu, mà đang dần trở thành bài học cay đắng về những giấc mơ được dựng nên bằng tiền… và sự che đậy.