ÍT HƠN CHÚA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Thần linh mặc lốt người phàm đã xuống với chúng ta!”.
“Tội thờ ngẫu tượng là tội thờ bất cứ thứ gì chỉ nên sử dụng, hoặc sử dụng bất cứ thứ gì chỉ nên tôn thờ!”. Những lời của thánh Augustinô đưa J. McMath đến kết luận, “Điều mà tôi sẽ cho đi bất cứ thứ gì để có và không nhận bất cứ thứ gì để mất là Thiên Chúa của tôi. Tôi không bao giờ tôn thờ một thứ gì đó ‘ít hơn’ Ngài!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay tiết lộ một sự thật thú vị – dẫu là một sự thật rất hiển nhiên – nhưng lại khá bất ngờ. Rằng, con người luôn có xu hướng thờ ngẫu tượng – một thứ gì đó ‘ít hơn Chúa!’.
Tại Lystra, sau khi Phaolô chữa lành một người bại, một số dân thành kết luận, “Thần linh mặc lốt người phàm đã xuống với chúng ta!”. Họ gọi Phaolô và Barnaba là thần; thậm chí có ý định đem bò và hoa để tế hai ngài. Phaolô xé áo mình và nói, “Chúng tôi đây cũng chỉ là người phàm!” – bài đọc một. Thấy xu hướng ‘ngẫu tượng’ nơi họ, Phaolô chỉ cho họ biết phải tôn thờ ai – Chúa là Thiên Chúa và chỉ một mình Ngài, đừng thờ một thứ gì đó ‘ít hơn Chúa!’. Nói thay Phaolô, Thánh Vịnh đáp ca reo lên, “Xin đừng làm rạng rỡ chúng con, lạy Chúa, nhưng xin cho Danh Ngài rạng rỡ!”.
Một thứ gì đó ‘ít hơn Chúa’ có thể là một hệ tư tưởng, một chủ nghĩa, một thần tượng vốn có thể có một địa vị ‘gần như thần thánh’; và đôi khi, nó được sùng bái một cách mù quáng với những gì mà chỉ Thiên Chúa mới đáng có. Thờ ‘ngẫu tượng’ – tội căn bản – cội rễ của mọi tội lỗi. Chính sức hấp dẫn của một thực thể nào đó, một con người nào đó, vốn có thể trở nên chất xúc tác để con người mọi thời coi nó như thần thánh.
Có lẽ vì thế, trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói đến nhu cầu cấp thiết phải có một Thầy Dạy thiêng liêng, “Đấng Bảo Trợ sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại tất cả những gì Thầy đã nói với anh em”. Chính Chúa Thánh Thần – Thầy Dạy – sẽ ngăn ngừa chúng ta khỏi rơi vào ngẫu tượng; giúp chúng ta đánh giá sâu sắc hơn về mối tương quan mỗi người phải có đối với Thiên Chúa trên hành trình tiến về Nhà Cha.
Anh Chị em,
“Thần linh mặc lốt người phàm đã xuống với chúng ta!”. Dẫu không la lên như người Lycaonia; nhưng khuynh hướng tự nhiên của chúng ta là thần thánh hoá những gì làm vui thoả, dễ chịu. Nó dẫn chúng ta đến lối sống dễ dãi khi thoả hiệp với các giá trị thế tục; đó là những ngẫu tượng khiến chúng ta thở gấp, mê mải, mụ mẫm và ngơ khờ chạy theo. Bên cạnh đó, thuyết tương đối và chủ nghĩa tiêu thụ vẫn âm thầm hoặc công khai mê hoặc khiến chúng ta nuông mình ruổi theo mà không hay biết; từ đó, vô tình phá đổ các giá trị cao đẹp và linh thánh. Thấy trước điều đó, Chúa Giêsu đã ban Thánh Thần. Ước gì bạn và tôi biết đón nhận và yêu quý Quà Tặng vô giá này; đồng thời, ngoan nguỳ với Ngài, hầu không dễ phó mình cho việc tôn thờ một thứ gì đó ‘ít hơn Chúa!’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, ‘ngẫu tượng’ thường làm con hao tổn, mỏi mệt và lầm lạc. Cho con ‘dễ dạy’ với Thánh Thần hầu chỉ tôn thờ một “Giêsu”, ‘Một Ai đó’ nhiều Chúa nhất!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
**********************************************
Thứ Hai Tuần V Phục Sinh
Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 14,21-26
21 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy.”
22 Ông Giu-đa, không phải Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, tại sao Thầy phải tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ mình ra cho thế gian ?” 23 Đức Giê-su đáp : “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy. 24 Ai không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Và lời anh em nghe đây không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy. 25 Các điều đó, Thầy đã nói với anh em, đang khi còn ở với anh em. 26 Nhưng Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em.”
Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. (Ga 13:34) – Cha Vương
Hãy tiếp tục đến thăm mẹ chúng ta, mẹ bị mù – Truyện ngắn
Trầm Mặc Huơng Lai
Một trong những đoạn văn đau đớn nhất tôi từng đọc trong văn học:
Khi mẹ tôi ly hôn và rời đi, cha tôi đã buộc chúng tôi không được đến thăm bà, và thời gian trôi qua khiến tôi dần quên đi sự hiện diện của mẹ và bắt đầu dần quen với một người mẹ kế khó chịu.
Anh trai tôi, người thường bỏ nhà đi một hai đêm, không mấy bận tâm đến những hình phạt đang chờ đợi khi trở về. Với những cú đá những cái tát tới tấp, anh thường giả vờ ngất xỉu, nhờ đó mà thoát khỏi việc tiết lộ nơi đã đến.
Là người bạn duy nhất của anh, nhưng anh cũng không bao giờ nói cho tôi biết mình đã đi đâu trong những ngày vắng mặt. Có lẽ vì tôi quá nhút nhát, thậm chí còn sợ cả cái bóng của chính mình.
Tôi nhớ có một ngày, anh tôi biến mất hơn ba ngày, và cha tôi giận dữ tột độ. Dưới ảnh hưởng của tâm trạng xấu của mẹ kế, cha đã trút lên anh mọi sự giận dữ. Trong vòng một giờ, anh tôi nằm sóng soài trên sàn phòng, máu chảy đầm đìa.
Chính vào lúc đó, tôi hiểu rằng sự cô đơn cũng có thể khiến tôi quên mất sự tồn tại của anh.
Một đêm lạnh, tôi tìm thấy dưới gối anh một bức thư, trong đó anh viết:
“Hãy tiếp tục đến thăm mẹ chúng ta, mẹ bị mù. Hãy tiếp tục chăm sóc mẹ dù cho có bị gì đi nữa, và đừng để mẹ cảm thấy rằng chúng ta đã rời xa .”
Bài viết của Ahhlem Dounia
Điều thực sự quan trọng là sự bình yên trong tim,…- Chau Doan
Khi bạn già đi, bạn bắt đầu nhìn cuộc sống theo một cách khác. Bạn dần hiểu rằng hạnh phúc thực sự không nằm ở số tiền bạn kiếm được, bằng cấp bạn có, hay ngôi nhà và chiếc xe của bạn lớn đến đâu. Đến một lúc nào đó, những thứ vật chất sẽ mất đi giá trị. Điều thực sự quan trọng là sự bình yên trong tim, niềm vui trong những ngày sống, và sự tĩnh lặng trong cuộc đời.
Khi còn trẻ, ta thường đuổi theo thành công, địa vị và sự giàu có. Ta nghĩ rằng những điều đó sẽ khiến mình hạnh phúc mãi mãi. Nhưng theo thời gian, ta học được rằng hạnh phúc thật sự đến từ những điều giản dị — như ngồi bên những người thân yêu, cười với nhau về những kỷ niệm cũ, hoặc chỉ đơn giản là tận hưởng một buổi tối yên bình ở nhà.
Gia đình và những người bạn chân thành trở thành kho báu quý giá nhất. Những người quan tâm đến bạn, ở bên bạn những lúc khó khăn, yêu thương bạn vì chính con người bạn — đó mới là những người thực sự quan trọng. Sự hiện diện và nâng đỡ của họ có giá trị hơn bất kỳ thứ gì tiền bạc có thể mua.
Bạn không còn khao khát có thêm nữa, mà bắt đầu biết ơn những gì mình đang có. Bạn nhận ra rằng có vài người bạn thật lòng còn quý hơn nhiều người bạn giả tạo. Một ngôi nhà nhỏ nhưng yên bình còn tốt hơn một căn biệt thự đầy căng thẳng. Và một trái tim đầy yêu thương còn quý giá hơn một tài khoản ngân hàng đầy tiền.
Khi có tuổi, bạn nhận ra những điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống thực ra không phải là vật chất. Tình yêu, sự bình yên, lòng tốt và niềm vui giản dị mới là những điều mang lại hạnh phúc đích thực. Và đó chính là lúc bạn thật sự bắt đầu sống.
Cuối cùng, cuộc đời không phải là về những gì bạn sở hữu, mà là về cảm xúc bạn mang trong tim, những người bạn yêu thương, và cách bạn sống từng ngày.
— The Storyteller
Nguồn: The Storyteller
TRẢI NGHIỆM YÊU THƯƠNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Này đây, Ta đổi mới mọi sự!”.
Một nhà kho rao bán; ngày kia, có người đến mua; chủ nhà nói, “Tôi sẽ cử một đội thợ để sửa chữa và dọn rác” – “Không cần! Tôi không muốn toà nhà; tôi muốn khu đất!”. So với sự đổi mới mà Thiên Chúa nghĩ đến, những nỗ lực cải thiện linh hồn của chúng ta cũng ‘rất tương đối’ như việc sửa chữa những gì đã hư hỏng. Một khi đã thuộc về Chúa, mọi sự sẽ đổi mới. Tất cả những gì Ngài muốn là linh hồn và giấy phép xây dựng!
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay bất ngờ hỏi, liệu Chúa Phục Sinh đã có giấy phép sử dụng mảnh đất linh hồn chúng ta chưa? Nói cách khác, đâu là trải nghiệm mới – ‘trải nghiệm yêu thương’ – của bạn trong lễ Phục Sinh năm nay? Hay đơn giản nó chỉ lướt qua như những năm trước!
Khái niệm “mới” xuất hiện nhiều lần: “Môn đệ mới”, “Hội Thánh mới”, “Trời mới, đất mới”; “Này đây, Ta đổi mới mọi sự!”; đặc biệt, trong bài Tin Mừng, “Điều răn mới!”. “Sự mới mẻ hoàn toàn nằm trong tình yêu của Chúa Kitô, tình yêu mà Ngài đã hiến mạng sống vì chúng ta. Đó là tình yêu phổ quát – không có bất kỳ điều kiện hay giới hạn nào – đạt đến đỉnh cao trên thập giá. Trong khoảnh khắc vô cùng nhục nhã, trong khoảnh khắc bị Chúa Cha bỏ rơi, Con Thiên Chúa biểu lộ và trao ban cho thế giới tình yêu trọn vẹn. Khi nghĩ lại cuộc khổ nạn và đau khổ của Chúa Kitô, các môn đệ đã hiểu được ý nghĩa của những lời Ngài nói: “Như Thầy đã yêu thương các con, thì các con cũng phải yêu thương nhau!”. Đó là một trải nghiệm mới mẻ, ‘trải nghiệm yêu thương!’” – Phanxicô.
“Điều răn mới!” giả thiết phải có “điều răn cũ”. Theo Phaolô, “cũ” là những nếp nghĩ, lề luật, trật tự… mang tính tự nhiên, thế tục, ích kỷ; những gì chưa được Chúa Phục Sinh chạm vào. Chúa Giêsu nói đến điều răn mới, yêu thương như Ngài đã yêu, yêu đến chết. “Điều duy nhất phân biệt con cái Chúa là yêu thương. Ai thực hành yêu thương thì được sinh ra bởi Chúa; ai không thực hành yêu thương thì không được sinh ra bởi Chúa. Đây thực sự là một dấu hiệu quan trọng, một sự khác biệt thiết yếu. Bất kể bạn có gì, nếu bạn không yêu thương, mọi thứ khác đều vô ích; và nếu thiếu mọi thứ, và không có gì khác ngoài yêu thương, thì bạn đã chu tất lề luật!” – Augustinô.
Anh Chị em,
“Này đây, Ta đổi mới mọi sự!”. Lời hứa này nên hiện thực khi Thiên Chúa phục sinh Chúa Con. Từ cõi chết sống lại, Chúa Kitô đổi mới tất cả, Ngài thổi vào tâm hồn chúng ta Thần Khí mới, gieo vào nó một mầm sống mới, mầm yêu thương – điều mà Ngài đã thể hiện qua cuộc tử nạn và thương khó. Thế nhưng, sự chết không là tiếng nói cuối cùng mà là tình yêu! Vậy bạn và tôi thuộc loại môn đồ nào? Chúng ta coi mình là người trung thành với Chúa Kitô vì ‘những gì chúng ta làm’ – dù là trong hoạt động tông đồ, cầu nguyện hay đời sống đạo đức – hay trung thành vì chúng ta ‘yêu Chúa và yêu tha nhân’ nhiều như Chúa yêu? Và tất cả những điều này chỉ được thực hiện; nói cách khác, bạn và tôi chỉ có thể ‘trải nghiệm yêu thương’ như Chúa đã yêu nếu dám quảng đại trao cho Ngài ‘giấy phép xây dựng’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đây linh hồn con, Chúa toàn quyền sử dụng. Xin cày xới, loại bỏ tất cả những gì uế tạp hầu con trở nên một tạo vật mới, có một trái tim yêu thương như trái tim Chúa!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
*******************************************
CHÚA NHẬT TUẦN V PHỤC SINH, NĂM C
Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an (Ga 13,31-33a.34-35)
31 Khi Giu-đa ra khỏi phòng tiệc ly, Đức Giê-su nói : “Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người. 32 Nếu Thiên Chúa được tôn vinh nơi Người, thì Thiên Chúa cũng sẽ tôn vinh Người nơi chính mình, và Thiên Chúa sắp tôn vinh Người.
33a “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của Thầy, Thầy còn ở với anh em một ít lâu nữa thôi. 34 Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau ; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. 35 Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này : là anh em có lòng yêu thương nhau.”
Zelensky : – Dân tộc tôi đã làm gì sai ?
Zelensky :
– Dân tộc tôi đã làm gì sai ?
Chúng tôi chưa bao giờ mang quân sang Nước Nga hay bất cứ một đất nước nào, vì chúng tôi chỉ muốn có hòa bình. Tại sao dân tộc tôi lại phải chịu đựng chiến tranh?
Nước Nga quá mạnh so với đất nước chúng tôi, thậm chí họ có thể hủy diệt được cả thế giới.
Sống cạnh một đất nước quá mạnh nhưng lại rắp tâm chiếm đoạt đất của chúng tôi, thì lẽ đương nhiên chúng tôi phải tìm nơi dựa dẫm và nhờ vả ở những quốc gia mạnh hơn thì có gì sai?
Nếu nước Nga tốt đẹp thì sao chúng tôi lại phải chọn con đường đầy nhọc nhằn chông gai và đau khổ để thoát ra?
Nếu nước Nga tốt đẹp thì họ đã không cướp Crimea,
Donetsk
và
Luhansk
rồi lại muốn xâm lược cả đất nước Ukraine này.
Nếu nước Nga tốt đẹp thì ngày nay , Phần Lan và Thụy Điển đã không xin gia nhập NATO …
Người Nga và những kẻ ủng hộ Pu tin hãy tự tìm câu trả lời cho chính họ trước khi lên án chúng tôi.
Nguồn fb Joseph Bui
Có một Nick Út mà tôi biết-Tuấn Khanh
Tuấn Khanh
17-5-2025
Ông Nick Út về nước ra sách và tặng cho ông Trương Tấn Sang (trái) cuốn sách về cuộc đời của em bé Napalm. Ảnh trên mạng
Câu chuyện về nhà nhiếp ảnh Nick Út và bức ảnh “Em bé Napalm”, trước khi bị đưa ra ánh sáng, đã có nhiều bài viết khẳng định rằng bức ảnh này không phải của ông ta. Năm 2015, nhà bình luận Đức Hồng viết trên BBC tiếng Việt, đã khởi đi rất nhiều tranh luận của người Việt trong và ngoài nước về sự thật ai là tác giả của bức ảnh này. Bằng giọng văn thuyết phục và quả quyết, ông Đức Hồng cho thấy sau bức ảnh “Em bé Napalm” đó còn nhiều điều chưa nói hết, khiến lâu nay nhiều người Việt Nam vẫn lầm tưởng.
Bài viết đặt một câu hỏi – rất hiển nhiên – mà cũng rất cay đắng, vì sao cái gọi là nạn nhân chiến tranh xâm lược của Đế Quốc Mỹ, cô Kim Phúc, cuối cùng đã tìm cách đào thoát và được giúp tỵ nạn ở phương Tây, chứ không ở lại Việt Nam. Nạn nhân đó cũng không muốn được hưởng vinh quang như một biểu tượng chống chiến tranh. Câu hỏi đặt ra là cô Kim Phúc, nhân vật chính trong bức ảnh đó, có hài lòng cho cuộc đời trở thành điểm tựa đẹp nhất về tuyên truyền cho quân đội miền Bắc Việt Nam hay không?
Sự thật là năm 1992, cô Kim Phúc đã thoát khỏi Việt Nam, tỵ nạn ở Canada để không biến mình thành công cụ truyên truyền cho một phía, cũng như tác giả Đức Hồng đặt lên một câu hỏi rất đáng chú ý rằng năm 1972, những người lính Cộng sản Bắc Việt đang làm gì ở đất của miền Nam trong một hiệp định phân chia đất nước vẫn còn hiệu lực. Và vì sao “các em nhỏ ấy lại chạy về phía lính Việt Nam Cộng hòa để kêu cứu mà không một chút sợ sệt, sao các em không chọn những người lính Cộng sản Bắc Việt cũng đang lẩn trốn ở ngay gần đó?”.
Sự thật ít người biết là gia đình cô Kim Phúc cũng bị đánh tư sản vào năm 1975. Cả nhà sống rất khó khăn. Năm 1982 khi một phóng viên người Đức đến Việt Nam để tìm lại nhân vật lịch sử trong bức ảnh “em bé Napalm” thì Kim Phúc bị đẩy thành một nhân vật tuyên truyền cho giai đoạn sau chiến tranh. Mọi thời gian sinh hoạt của cô Kim Phúc lúc bấy giờ đều bị công an kiểm soát chặt chẽ. Thậm chí Kim Phúc bị buộc thôi học trường đại học Y khoa ở Sài Gòn, về sống ở quê Trảng Bàng để tiện dễ kiểm soát ngôn ngữ tuyên truyền.
Sau đó, khi lấy chồng là một du học sinh sống ở Cuba, nhân một chuyến đi, máy bay ngừng chặng ở Gander, Newfoundland (Canada), Kim Phúc cùng chồng trốn khỏi sự kiểm soát của công an viên đi kèm và xin tị nạn. Mọi sự kiện này không là lời kể miệng, mà được bày tỏ công khai trên trang web riêng của Kim Phúc tên là Kim Foundation, quỹ từ thiện do cô sáng lập và cũng như trong quyền hồi ký The Girl in the Picture, hiện vẫn còn bán online trên các nhà sách lớn, như Amazon.
Cùng với những câu hỏi của tác giả Đức Hồng, cũng có một câu hỏi khác được đặt ra, là một người phóng viên của AP, vì sao từ vị trí là một nhiếp ảnh gia ghi chép sự kiện một cách trung dung, ông Nick Út dần dần biến mình thành một người quảng bá sai ý nghĩa của bức ảnh, biến mình thành một nhân vật tuyên truyền hơn cả cô Kim Phúc?
Trong cuộc tranh cãi về sự kiện ông Nick Út trở lại Việt Nam hồi Tháng Sáu 2015, họa sĩ Trịnh Cung nêu một ý kiến khác. “Nếu là một phóng viên có đạo đức, Nick Út đã phải có một thái độ khác. Trái lại, ông Út đã biến cơ hội giữ lại khoảng khắc thương đau của một sinh mệnh, tạo hào quang cho mình, mà không đứng về sự thật của nạn nhân trong suốt nhiều năm liền”, họa sĩ Trịnh Cung nói, “giả sử khi được trao giải Pulitzer, ông Nick từ chối và trao tặng cho nạn nhân mà ông chụp được, có lẽ ông đã giải bày được một cách khiêm tốn về cơ may – hơn là tài năng – và tỏa sáng gấp bội lần hơn lúc này”.
Nhưng điều quan trọng là bên cạnh sự thật ít ai biết về cô Kim Phúc khi phải đào thoát sang Canada – trong số ít đó có ông Nick – thì dường như ông cũng tảng lờ việc đứng về phía nỗi khổ và khó khăn của cô Kim Phúc, và chỉ bám chặt vào bề mặt bức ảnh, lấy câu chuyện để nuôi ánh hào quang cho mình, phản bội lại đạo đức nghề nghiệp báo chí, là phải nói thật về điều mình thấy, trình bày sự thật mà mình biết.
Đạo đức nghề nghiệp đó, đã từng được chứng minh như chuyện nhà nhiếp ảnh Eddie Adams với bức ảnh chấn động thế giới về tướng Nguyễn Ngọc Loan khi bắn phục binh Bắc Việt Bảy Lốp vào năm 1968. Sau khi biết được sự thật, nhất là khi nghe tin tướng Loan qua đời, Eddie Adamas đã nói với báo chí rằng ông đã rất hối hận vì bức ảnh đó làm hại một tướng quân và làm hại một chế độ.
Đạo đức con người cũng đã được thể hiện, khi diễn viên Jane Fonda đi ra miền Bắc Việt Nam cổ vũ cho cuộc chiến tranh tương tàn vào năm 1972. Nhiều năm sau, nhiều lần, người diễn viên này đã bày tỏ sự hối hận vô bờ bến về hành động của mình khi biết rõ tác hại từ chuyến đi của mình. Bà Jane Fonda vẫn lập lại lời xin lỗi đến các cựu chiến binh Mỹ, mỗi khi có dịp.
Nhưng Nick Út thì khác. Ông quay lại Việt Nam để làm triển lãm riêng, ra sách, chụp hình với các quan chức và đặc biệt là tảng lờ về cuộc đời thật của cô Kim Phúc mà ông lúc nào cũng quảng bá là thương mến và thân thiết.
Trong các buổi ra sách, và ký tặng, ông Nick cũng chưa bao giờ nói về sự thật của cuộc đời cô Kim Phúc, cũng như luôn mỉm cười im lặng, như một sự tán đồng với hệ thống truyên truyền Nhà nước rằng đó chính là bức ảnh ông chụp như để tố cáo tội ác xâm lược của đế quốc Mỹ.
Khi được hỏi về việc bị thế giới phát hiện ông là “kẻ cắp” của bức ảnh lừng danh, Nick Út nói ông sẽ đòi công lý “với nỗi đau của mình”. Nhưng có nỗi đau nào bằng chuyện công sức của một người bị cưỡng đoạt suốt nửa thể kỷ, và ông Nick Út thì bao giờ cũng cười tươi che hết ống kính khi nghe nhắc về bức ảnh này. Cũng như có nỗi đau nào diễn đạt được thành lời, khi cô Kim Phúc luôn bị ông giấu trong bóng tối, để làm sáng lòa hơn gương mặt của ông trước báo chí và ống kính truyền thông Việt Nam.
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Thầu Chín
Tác Giả: Tưởng Năng Tiến
16/05/2025
Có lần, tôi được nghe T.S Mạc Văn Trang giới thiệu (qua) về một nhân vật hơi kỳ lạ:
“Cụ K. cán bộ lão thành chuyên làm công tác tuyên huấn, rồi dạy lý luận Mac- Lê ở trường Đảng của tỉnh, cho đến lúc nghỉ hưu. Cụ vừa tổ chức mừng thọ 80 tuổi khá hoành tráng. Cụ có nguyên tắc bất di bất dịch là: chỉ đọc báo Nhân dân, Tạp chí Cộng sản, nghiên cứu sách kinh điển, xem VTV, không bao giờ nghe tin ngoài luồng…”
Cụ K. khiến tôi chợt nhớ đến những vị đồng hương mà mình đã gặp ở Nong Khai, Nakhom Phanom, Sakon Nakhon và Udon Thani – ở miền Bắc Thái. Việt Kiều tại vùng này, bây giờ, đa số là hậu duệ của những người di cư (từ Lào) vào thập niên 1940.
Lớp tiên phong đều đã qui tiên, đám cháu chắt thì không mấy đứa nói sõi tiếng mẹ đẻ (và cũng chả quan tâm hay tha thiết gì đến VN) còn lũ con cái thì nay đều đã bước vào tuổi xế chiều. Trước kia, những người này thường là đảng viên cộng sản hay thành viên (tích cực) của Hội Việt Kiều Yêu Nước. Nay, tuy không ai đọc báo Nhân Dân hay Tạp Chí Cộng Sản – như cụ K. ở Hà Nội – nhưng cũng chỉ đều “xem VTV và không bao giờ nghe tin ngoài luồng” cả!
Khoẻ!
Cũng như ông Nguyễn Thiện Nhân, tôi tuy sinh ở trong Nam nhưng nói giọng Bắc. Có lẽ nhờ thế nên tôi được các cụ ở Bắc Thái chấp nhận dễ dàng, và tiếp đãi khá thân mật, dù là người lạ mặt.
- Thế ra ông mới từ Hà Nội sang à?
- Vâng ạ. Tôi “vâng/dạ” cho qua chuyện…
- Đã đi thăm Nhà Bác chưa đấy?
- Dạ đã.
- Thấy thế nào?
- Quí hóa lắm ạ.
Tôi lại khen (đại) cho vui lòng người đối thoại, chứ mấy cái nhà (thổ tả) của Bác mà tôi đã ghé qua chả thấy có gì là hay ho cả. Chúng đều giống như những cái chùa (trá hình) nho nhỏ, vậy thôi. Nói là “trá hình” vì xây chùa mà không thờ Phật mà lại thờ ông Thầu Chín (nào đó) thì e người dân địa phương bất bình nên mới phải “giả danh” là “Khu Tưởng Niệm” hay còn gọi giản dị (và “thân thương” hơn) là Nhà Bác!
Ở Việt Nam thì Hồ Chí Minh, đôi khi, được lôi tuột lên ngồi ké trên bàn thờ Phật. Còn nơi đây (quỷ lộng chùa hoang) Bác một mình một chợ trên án thờ, với lư hương nhang đèn và trước mặt, cùng hạc đứng chầu ở hai bên.
Thiệt là quá đã và quá đáng!
Từ khi bước vào tuổi thuận nhĩ (lục thập nhi nhĩ thuận) tôi trở thành đằm tính, không còn hay buột miệng phát biểu (“linh tinh”) nữa nên chả làm ai bị phật lòng. Bởi vậy, ai cũng nở nụ cười mãn nguyện khi bất ngờ gặp được một kẻ đồng hương (và lại đúng người “đồng điệu” nữa) nơi đất khách.
Miếng trầu là đầu câu chuyện. Rượu bia cũng thế. Vốn tính Nam Kỳ (đi đâu gặp vịt cũng lùa/ gặp duyên cũng kết/ gặp chùa cũng tu) nên xà vào chỗ nào tôi cũng mời mọc tất cả ngồi vào chung bàn, và ân cần cụng ly không sót một ai. Sau khi cạn ly đầy (rồi lại đầy ly cạn) vài lần là chúng tôi đều nói cười rôm rả, sôi nổi nhất là khi mọi người đều hào hứng kể lại những hoạt động (“vào sinh ra từ”) vào những ngày tháng cũ.
Có vị đã từng dắt đường cho bộ đội ta tấn công vào căn cứ Ubon của Mỹ hồi năm 1970. Nhân vật này may mắn thoát chết trong khi có đến 5 chiến sỹ đặc công bị lính canh phòng Thái bắn hạ ngay tại chỗ.
Nói chung, phần đời tuổi trẻ của họ ở Thái đều rất gian truân và phải trải qua nhiều khó khăn cũng như thua thiệt. Tất tần tật đều bị đối xử phân biệt, bị kỳ thị vô cùng khắc nghiệt.
Dân Thái tương đối phóng khoáng. Chính phủ Thái cũng không hay “ganh ghét” gì với tình cảm mà đám kiều dân dành cho cố quốc. Cộng đồng người Hoa sống “chùm gửi” trên đất nước này rất là ổn thoả, an bình, và phú túc.
Tập thể người Việt tị nạn ở Thái Lan, tiếc thay, đã không có được sự ưu ái tương tự. Họ bị coi là những phần tử nguy hiểm (phá rối trị an) nên bị nhà cầm quyền Thái sách nhiễu, cấm đoán đủ điều (*).
Tất nhiên, đây không phải là chuyện hoàn toàn vô cớ. Hồ Chí Minh đã từng đến đất nước này, và đã reo rắc mầm mống cộng sản trong đám dân Việt tha hương:
- “Từ châu Âu trở về Xiêm, lấy bí danh là Thầu Chín, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc không quản ngại khó khăn, vất vả, hiểm nguy tìm cách tiếp cận với cộng đồng người Việt tại Xiêm để vận động, tuyên truyền chủ nghĩa Mác- Lê nin, kêu gọi tinh thần đoàn kết, yêu nước, và vận động đồng bào, đồng chí Việt Kiều tại Xiêm sẵn sàng cho cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc.” (H.H. “Thầu Chín ở Xiêm và hành trình thành lập tổ chức Đảng gian khó.” Dân Trí – 03/02/2015).
- “Trong khoảng thời gian hơn 1 năm (1928-1929), Bác Hồ thận trọng và kiên trì mở rộng hoạt động tuyên truyền cách mạng tới bà con Việt kiều đang sinh sống tại nhiều địa phương thuộc Đông Bắc Thái Lan như Phi Chit, U Đon, Nakhon Phanom, Sa Kol, Nong Khai, Mucdahan.” (Nguyễn Tiến. “Bác Hồ Truyển Lửa Cách Mạng Cho Việt Kiều Thái Lan.” Dân Vận – 18/05/2020)
Những “hoạt động tuyên truyền cách mạng” của Người đã gây ra cớ sự và hậu họa khôn lường cho mấy thế hệ kế tiếp. Mãi đến thập niên 1990 – sau khi Chủ Nghĩa Cộng Sản đã chuyển qua từ trần – nhà nước Thái mới hết lo ngại về những “quả bom nổ chậm” do Hồ Chí Minh gài lại, và bắt đầu nới tay với đám Việt Kiều. Từ đó, họ mới ngóc đầu lên được.
Đến nay thì trên những đường phố chính ở Nong Khai, Nakhom Phanom, Sakon Nakhon và Udon Thani… đã có không ít những căn nhà khang trang ̣(cùng với những cửa hàng Việt Nam) xuất hiện, bên cạnh Hoa Kiều.
Nếu Thầu Chín không lò mò đến Thái để “tuyên truyền chủ nghĩa Mác – Lê” thì cuộc sống của đám dân Việt ở xứ này đã dễ thở hơn nhiều, và đã khá giả từ lâu. Hồ Chí Minh đúng là một tên phá thối (trouble maker) rất vô duyên, và là một tay xách động (agitator) vô cùng ngu xuẩn.
Sự xuẩn động của Bác đã được nhà đương cuộc Hà Nội “thăng hoa” qua phim Thầu Chín Ở Xiêm. Cuốn phim “cúng cụ” (đối thoại nghe cứ như kịch nói, cùng với nhiều tình tiết rất cường điệu và lố bịch) này, dù đã công chiếu nhiều lần nhưng ngay cả đám nhi đồng Việt Nam cũng không đứa nào để mắt. Khán giả mộ điệu – có chăng – chỉ là mấy cụ cao niên, vẫn còn đang sống sót ở (tận) bên Xiêm.
Họ hãnh diện về Thầu Chín, cũng như hãnh diện về những “hoạt động” cách mạng của chính mình – vào những năm tháng xa xưa cũ – bất chấp đúng/sai và hậu quả.
Đủ chân thật để có thể nhìn nhận cả một quãng đời thanh xuân bị lừa gạt không phải là chuyện dễ dàng chi (đối với rất nhiều người) nên trong đoàn quân tiến về Sài Gòn vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 – dường như – chỉ có mỗi mình nhà văn Dương Thu Hương đã “ngồi xuống vỉa hè ôm mặt khóc như cha chết, một cảm giác vô cùng hoang mang và cay đắng.”
Bởi thế, tôi không ngạc nhiên lắm khi biết ra rằng quí vị nhân sỹ VN ở Thái cũng “chỉ xem VTV và không bao giờ nghe tin ngoài luồng” cả. Tôi cũng hoàn toàn chia sẻ và thông cảm với cái tâm trạng “dễ hiểu” này nên chưa bao giờ dám “đặt vấn đề” với bất cứ ai.
Chỉ đôi lần, khi chén chú/ chén anh/ chén tôi/ chén bác thân tình (và tưng bừng nhất) tôi mới dám đặt một câu hỏi nhỏ với tất cả chân thành :
- Có khi nào các bác nghĩ đến chuyện về sống hẳn ở quê mình không?
Sau vài giây phút tần ngần của những người đối ẩm (rồi) tôi cũng nhận được câu trả lời, cũng giản dị và chân tình không kém:
- Chúng tôi ở đây nó cũng quen rồi, về Việt Nam sợ cũng có nhiều điều bất tiện.
Nhiều vị Việt Kiều ở bên Tây cũng thế, theo như lời kể của đạo diễn Song Chi:
“Nhớ có lần sang Paris được ‘hân hạnh’ gặp một nhóm người, toàn dân ‘trí thức văn nghệ sỹ’ chống Mỹ, thân Cộng ở MN trước kia, nay đã sống mấy chục năm ở Pháp, nhìn chế độ độc tài do ĐCS lãnh đạo ở VN nhưng vẫn không thấy không hiểu ra, sung sướng khi được đăng được in một cuốn sách gì đó ở VN, tiếp tục hăng hái bênh vực chế độ này, nhưng lạ một cái là vẫn cứ sống ở Pháp, bảo về VN sống thì không về…”
Thế mới biết là Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc chưa chắc đã hợp với cái “tạng” của tất cả mọi người nên kính nhi viễn chi (cho nó chắc ăn) là chuyện không có gì đáng trách, hay đáng để phàn nàn. Dù giữa kinh đô ánh sáng Paris hay ở tận những tỉnh vùng ngược, thuộc miền thượng du Bắc Thái (giáp giới với Lào) những kẻ “khôn ngoan” và “thức thời” đều xử sự y như nhau cả.
———————–
(*) Thái thành lập Sở Quản Lý Việt Kiều, một bộ phận riêng trực thuộc tổng nha cảnh sát và nhiều luật cấm được ban hành:
- Mọi công chức, cảnh sát, binh sĩ, không được lập gia đình với Việt kiều, nhất là người trong quân đội: phải giải ngũ hoặc ly dị.
- Việt kiều chỉ được phép định cư tại 9 tỉnh qui định và không được ra khỏi quận mình cư ngụ. Ra khỏi quận phải có giấy phép để trình tại các trạm kiểm soát dọc đưòng (để kiểm soát VK và cộng sản Thái), nếu không muốn bị bắt tù.
- Cấm hội họp, cấm dạy Việt ngữ (sợ cán bộ CSVN dạy lý thuyết CS, tuyên tuyền chống chính quyền).
- Không được học đại học.
- Cấm làm một số nghề dành cho người Thái hay ngoại kiều hợp pháp.
- Cấm mua đất đai, cấm mua xe, cấm xuất ngoại.
- Cấp sổ gia đình và giấy chứng minh riêng cho Việt kiều. (Paulle. “Thân Phận Việt Kiều Tại Thái Lan.” Nghiên Cứu Lịch Sử – 09/13/2016).
Tù Nhân Lương Tâm Tuyệt Thực Trong Bóng Tối Để Đòi Công Lý
May 17, 2025
VIỆT NAM – Trong những bức tường ngột ngạt của hệ thống trại giam Cộng Sản Việt Nam, những tiếng nói phản kháng lại tiếp tục vang lên bằng cách thầm lặng và đau đớn nhất: tuyệt thực.
Tù nhân lương tâm Lê Đình Lượng, 60 tuổi, hiện đang bước sang ngày tuyệt thực thứ năm trong trại giam, theo lời kêu cứu của con trai ông, anh Lê Đình Hiếu, đăng tải trên mạng xã hội hôm 15 Tháng Năm. “Sức khỏe và tinh thần của bố tôi đang suy kiệt nghiêm trọng,” anh Hiếu viết. “Ông đã nhiều lần xin được khám bệnh, nhưng tất cả đều bị từ chối.”
Bị bắt từ năm 2017 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền,” ông Lượng – một giáo dân và nhà hoạt động nhân quyền nổi bật trong các cuộc đấu tranh phản đối Formosa xả thải đầu độc biển miền Trung – bị kết án 20 năm tù giam và 5 năm quản chế. Sự im lặng của hệ thống tư pháp trước tình trạng giam giữ ông kéo dài trong biệt giam, cấm đoán sinh hoạt tôn giáo, và từ chối chăm sóc y tế là một bản cáo trạng về sự vô cảm của nhà cầm quyền đối với những người dám nói thật.
Cuộc gọi ngắn ngủi từ ông Lượng đến người vợ hôm 15 Tháng Năm chỉ đủ để ông thều thào “như lời kêu cứu cuối cùng,” theo lời gia đình.
Không riêng gì ông Lượng. Cùng thời điểm, một tù nhân lương tâm khác – ông Lê Trọng Hùng – bắt đầu cuộc tuyệt thực 30 ngày để phản đối việc chính quyền Hà Nội tìm cách sửa đổi hiến pháp mà không hỏi ý kiến thực sự từ người dân. Là một nhà báo độc lập từng ra ứng cử đại biểu Quốc hội, ông Hùng bị kết án 5 năm tù với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước” vào năm 2021. Trong tù, ông đã nhiều lần dùng hình thức tuyệt thực để phản kháng.
Câu chuyện của họ chỉ là hai trong hàng loạt trường hợp tuyệt thực từng diễn ra trong các trại giam từ Bắc chí Nam. Những cái tên như Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư, Bùi Tuấn Lâm, Đặng Đình Bách hay Bùi Văn Thuận – những người đấu tranh vì môi trường, đất đai, tự do ngôn luận – đều đã phải dùng đến biện pháp cuối cùng: lấy thân thể và mạng sống của mình để buộc chế độ phải lắng nghe.
Trường hợp ông Trần Huỳnh Duy Thức, người từng tuyệt thực đến gần 4 tháng trước khi được thả vào Tháng Chín năm 2024, là một minh chứng cho cái giá đắt của tự do trong một thể chế mà nhân quyền vẫn là một khái niệm xa xỉ.
Tuyệt thực trong nhà tù cộng sản không phải là hành vi tự hành xác, mà là lời kháng cự cuối cùng – khi không còn một công cụ pháp lý nào để đấu tranh. Đó là khi thân thể gầy mòn trở thành biểu tượng cho sự bất khuất, khi từng hơi thở là một tiếng gào trong câm lặng.
Và trong sự câm lặng ấy, có cả tiếng gọi chúng ta – những người còn tự do – hãy lên tiếng thay họ.
“Đ Ả Đ ẢO C Ộ NG S Ả N” BỊ GHÉP VÀO TỘI GÌ?…
Nhật Ký Yêu Nước
Trong lúc ông Tô Lâm bay sang tận Maskva để bắt tay với ông Putin, một sản phẩm sinh ra từ phong trào đả đảo cộng sản thì ở quê nhà, cấp dưới của ông, cụ thể là công an Quảng Nam đã ra quyết định khởi tố một người đang bị nhốt trong trại giam chỉ vì cất giữ riêng tư một tờ giấy ghi mấy chữ “đả đảo cộng sản”. Một điều nghịch lý.
Cách đây gần 40 năm tui có viết bài “Việt Nam Xứ sở của nghịch lý” đăng trên báo Tuổi Trẻ kể ra bao điều nghịch lý chỉ có ở thời bao cấp mông muội, ấy vậy mà những điều nghịch lý ấy chẳng thấm vào đâu so với điều nghịch lý ở thời nay như nêu trên.
Phong trào chống cộng đã làm sụp đổ Liên Xô, thành trì cũng là nơi phát sinh ra cộng sản của thế giới. Enxin, một cán bộ cấp cao của đảng cộng sản Liên Xô đã theo phong trào đó cướp chính quyền giải tán đảng cộng sản, giải tán liên bang sô viết, lập ra nước cộng hoà liên bang Nga không cộng sản như hiện nay, sau đó nhường quyền lại cho Putin. Putin cũng là cán bộ cộng sản nhưng ở cấp thấp, cũng bỏ đảng chạy theo phong trào chống cộng sản Liên Xô nên được Enxin tin cẩn trao quyền.
Dù là sản phẩm từ phong trào chống cộng sản, nhưng Putin luôn là thượng khách của Việt Nam, ông nhiều lần được mời qua Hà Nội, được nhà nước VN đón tiếp trọng thị có thể là hơn hẳn việc đón tiếp nhiều lãnh đạo quốc gia khác.
Nay thì ông Tô Lâm qua tận thủ đô của Nga để tay bắt mặt mừng với ông Putin, một kẻ từng bỏ đảng cộng sản Liên Xô, chạy theo những người chống cộng sản để được lên chức lên quyền.
Trong khi đó ông Trịnh Bá Phương một nông dân cùng gia đình giữ đất đã bị bắt đi tù và đang thọ án tù 10 năm tại trại giam An Điềm Quảng Nam thì lại bị khởi tố thêm một lần nữa theo điều 117 “chống lại nhà nước” (mà ông đã bị truy tố và đang ở tù) chỉ vì trong giấy tờ riêng tư của ông có tờ giấy ghi “đả đảo cộng sản” (theo như lời kể của thân nhân ông Phương)
Cộng sản là một chủ thuyết triết học, cộng sản là một phong trào chính trị, cộng sản đi vào một số quốc gia trở thành một đảng phái chính trị. Chỉ nói hai chữ cộng sản thì rất chung không chỉ cụ thể vào điều gì.
Dưới mắt mỗi người, cộng sản có thể đúng có thể sai, đó là đứng trên phương diện một chủ thuyết triết học. Do vậy có người đồng ý và có người không đồng ý.
Đứng trên phương diện là một phong trào chính trị, người này thấy cộng sản tốt người khác thấy cộng sản xấu. Do vậy có kẻ ủng hộ có kẻ chống đối là chuyện bình thường.
Còn hiểu theo nghĩa là một đảng chính trị lại cầm quyền thì cộng sản không tốt đẹp lắm khi có khá nhiều đảng cộng sản đã tự bôi bẩn mình và đã bị giải tán như đảng cộng sản Liên Xô, như các đảng cộng sản ở các nước Đông Âu, như đảng cộng sản Indonesia, như đảng cộng sản của Pôn Pốt… Do vậy nhân loại khó mà không căm ghét những đảng cộng sản kể trên.
Ông Trịnh Bá Phương đang ngồi trong tù lấy giấy viết mấy chữ “đả đảo cộng sản” là chuyện rất thường tình chẳng vi phạm vào điều gì theo luật pháp VN.
Cộng sản trong tờ giấy của ông Phương là đối tượng chung chung không cụ thể là cá nhân hay tổ chức nào thì ông Phương không làm tổn hại cụ thể vào đối tượng nào để mà ông bị thưa kiện.
Rất là ngô nghê khi gán ghép mấy chữ đả đảo cộng sản thành ra ý đồ hay âm mưu hay hành động chống lại nhà nước VN theo điều 117.
Đang bước vào kỷ nguyên vươn mình, kỷ nguyên chấp nhận những khác biệt như ông Tô Lâm hô hào, không còn thời mông muội nữa, muốn bắt người cần phải có bằng chứng rõ ràng theo đúng pháp luật.
Ông Tô Lâm đang có những bước đi mạnh mẽ về hướng tiến bộ, sẵn sàng làm bạn với những lãnh đạo quốc gia có quan điểm khác biệt kể cả người đã từng tham gia lật đổ cộng sản là ông Putin thì chẳng có lý do gì lại để cấp dưới bắt bớ trái pháp luật một đồng bào của mình là ông Trịnh Bá Phương vì mấy chữ “đả đảo cộng sản” chẳng gây hại cho bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào.
fb HUYNH NGOC CHENH
Cuộc đời của Carlo Acutis, chân phước trẻ nhất thiên đàng vào đầu thiên niên kỷ mới – Marta An Nguyễn dịch
Marta An Nguyễn dịch
Đôi nét về chân phước Carlo Acutis
03.5.1991: Sinh tại London cha mẹ là ông Andrea Acutis và bà Antonia Salzano người Ý
18.5.1991: Rửa tội
9.1991: về Milan với gia đình.
9.1995: Học mẫu giáo
9.1997: Vào trường tiểu học Thánh Carlo ở Milan
1.1998: Carlo đổi trường, học trường tiểu học các sơ Dòng Marcelline, Piazza Tommaseo ở Milan
16.6.1998: rước lễ lần đầu ở nhà thờ Romites de Perego
9.2002: Vào trường trung học các sơ Dòng Marcelline, Piazza Tommaseo
10.2002: Tham gia dạy giáo lý ở giáo xứ
24.5.2003: thêm sức ở nhà thờ Saint-Marie-Secrète
2004: Làm trang web Các Phép lạ Thánh Thể
9.2005: vào trường lixê “cổ điển” Viện Lêô XIII
2.2006: Carlo đi chuyến đi cuối cùng đến Fatima
11.10.2006: não ngưng hoạt động ở bệnh viện Thánh Geraldo di Monza
12.10.2006: Tim ngưng đập lúc 6h45 sáng. Tuyên bố chính thức qua đời sau khi tim ngừng đập
2007: Chuyển các thánh tích của Carlo về nghĩa trang Assisi
12.10.2012: Mở án phong chân phước và phong thánh ở tổng giáo phận Milan
13.5.2013: tuyên bố “không có gì ngăn trở” nihil obastat của bộ Phong thánh
24.11.2016: Kết thúc án phong thánh ở địa phận Milan
06.4.2018: chuyển thánh tích từ nghĩa trang Assisi về Đền thánh Dépouillement
23.6. 2018: thi thể Carlo còn nguyên khi khai quật
05.7.2018: Đức Phanxicô công nhận các đức tính anh hùng của Carlo. Carlo được Giáo hội phong là “bậc đáng kính”
14 tháng 11.2019: Bộ Phong thánh xác nhận một phép lạ do cầu bàu với Carlo
21.2.2020: Đức Phanxicô xác nhận tính đích thực của phép lạ và tuyên bố sẽ phong chân phước cho Carlo.
10.10 2020: Lễ phong chân phước cho Carlo ở Assisi
Gương mặt trẻ trung của chân phước Carlo Acutis
Thiên hướng tự nhiên hướng về thiêng liêng.
Khi ba tuổi rưỡi, Carlo xin vào nhà thờ để chào Chúa Giêsu. Tại các công viên ở Milan, Carlo hái hoa tặng Đức Maria.
Trong những chuyến đi với cha mẹ, đến thành phố nào Carlo cũng tìm nhà thờ để đi lễ và chầu Thánh Thể. Đó là điều cần thiết của Carlo.
Thiên tài máy tính, Carlo có năng khiếu của một bậc thầy
Acutis đã tự học viết mã khi còn học tiểu học, trước khi sử dụng kỹ năng của mình để tạo trang web cho các tổ chức Công giáo cũng như trang web liệt kê các phép lạ.
Sớm phát triển về mọi mặt, lúc 6 tuổi, Carlo tự học viết mã khi còn học tiểu học.
Niềm vui thiên đàng
Carlo hãnh diện mang huy hiệu “nhà khoa học máy tính khoa học” đi quanh nhà. Năm 9 tuổi, viết lập trình điện tử bằng sách vở ở thư viện Viện Bách khoa và dùng máy tính và web để truyền bá Phúc Âm. Carlo dùng kỹ năng của mình để tạo trang web cho các tổ chức công giáo.
Carlo là chứng nhân sáng ngời của Tin Mừng trong suốt 15 năm sống của anh (1991-2006).
Cuộc đời ngắn ngủi nhưng mãnh liệt, Carlo chết vì căn bệnh bạch cầu đến như vũ bão, nhưng 14 năm sau, khi khai quật, thi thể của Carlo vẫn giữ nguyên chiều cao 1,82 m và cân nặng 70 kílô. Carlo có trực giác về cái chết sớm của mình, bà Antonia, mẹ của Carlo tìm trong máy tính của em dòng chữ: “Khi tôi cân nặng 70 kí, tôi sẽ chết,” bà Marie Duhamel, nhà báo của Vatican News khi đưa tin về lễ phong chân phước ngày 10 tháng 10 năm 2020 cho biết chi tiết trên.
Cơ thể Carlo có cùng trọng lượng 70 kílô 14 năm sau.
Bà Antonia Salzano tâm sự với báo Corriere della vào đầu năm 2021: “Carlo có thiên hướng bẩm sinh về thiêng liêng.”
Hồng y Vallini nói trong lễ phong chân phước: “Carlo đã dùng Internet để phục vụ Tin Mừng, đến với càng nhiều người càng tốt.
Internet không phải là nơi trốn chạy mà là nơi gặp gỡ, chia sẻ và tôn trọng lẫn nhau. Carlo không là nô lệ của máy tính và từ chối hành vi quấy rối trên mạng.”
Từ ngày được rước lễ lần đầu trở đi, Carlo chưa bao giờ bỏ lễ hàng ngày: “Luôn kết hợp với Chúa Giêsu, đó là mục tiêu của cuộc đời tôi.” Với Carlo, hiệp thông là con đường dẫn đến Thiên đàng. Sau thánh lễ, Carlo chầu Thánh Thể và xưng tội hàng tuần.
Chân phước Carlo Acutis
Năm 2006, Carlo Acutis qua đời khi mới 15 tuổi, 14 năm sau được lên hàng các Chân phước và Các Thánh của Giáo hội công giáo, lễ phong chân phước cử hành ở vương cung thánh đường Thánh Phanxicô, Assisi ngày 10 tháng 10 năm 2020. Đây là chặng cuối trước khi được phong thánh.
Giám mục Assisi giải thích, thi hài của chân phước Carlo Acutis không “nguyên vẹn”, nhưng một số cơ quan “còn nguyên”, có nghĩa thi thể trải qua quá trình phân hủy bình thường, nhưng các cơ quan vẫn còn nguyên. Khi chết, Carlo bị xuất huyết não nên phải tái tạo lại khuôn mặt.
Giám mục giáo phận Assisi giải thích, theo một cách nào đó, khuôn mặt “trẻ trung” của Carlo được giữ lại. Còn trái tim, bây giờ được xem là thánh tích và được lưu giữ ở vương cung thánh đường Thánh Phanxicô Assisi, gần vị thánh mà Carlo kính mến.
Niềm vui thiên đàng!
Lần đầu tiên trong thiên niên kỷ mới, một thiếu niên Ý phi thường này, người trẻ nhất thời, người đam mê mạng xã hội như rất nhiều các bạn trẻ khác hiện nay, người đã được Chúa ở cùng để thành ngọn hải đăng chiếu sáng, thành đôi mắt của Ngài để hướng mọi người đến với Chúa “Đấng Cứu Rỗi, Sức mạnh của tôi” như Carlo tâm sự.
Các phép lạ của Carlo Acutis
Phép lạ phong chân phước
Ngày 16 tháng 6 năm 1998, Carlo rước lễ lần đầu, từ đó Carlo đi lễ mỗi ngày, không ngày nào bỏ lễ, em nói: “Luôn kết hợp với Chúa Giêsu, đó là mục tiêu đời con.” Với Carlo, hiệp thông với Chúa là con đường dẫn đến Thiên đàng. Sau thánh lễ, Carlo chầu Thánh Thể. Carlo xưng tội hàng tuần.
Lời cầu nguyện của Carlo với Đức Mẹ đã giúp Pompei đã giúp một phụ nữ được lành bệnh. Nhưng phép lạ để phong chân phước là phép lạ chữa lành cho em bé Matheus người Brazil 4 tuổi, sinh ra với dị tật tuyến tụy nên em không thể ăn thức ăn đặc được.
Ngày 12 tháng 10 năm 2013, cha xứ Marcelo Tenorio xin giáo dân làm tuần cửu nhật cầu nguyện cho em. Cha đắp một mảnh áo len của Carlo lên cho em bé. Ngày hôm sau em bắt đầu ăn. Kết quả chụp MRI cho thấy tuyến tụy của em trở lại bình thường. Một chữa trị tức thời, trọn vẹn và lâu dài mà khoa học không thể giải thích được.
Mẹ của Carlo kể hai phép lạ: Chín ngày sau khi Carlo qua đời, một phép lạ được chứng thực ở Mêxicô, Tixtla: Mình Thánh chảy máu. Nhóm máu AB giống như khăn liệm thành Turin, phép lạ ở Lanciano, nước Ý và tế bào tim. Máu “tươi” vẫn còn bốn năm sau.
Ngày 12 tháng 10 năm 2008, hai năm sau ngày Carlo qua đời, ở Sokolka, Ba Lan, một Mình Thánh đã rơi xuống đất khi rước lễ và được cất giữ trong két sắt, vài ngày sau Mình Thánh biến thành tế bào tim có nhóm máu AB.
Carlo và gia đình
Carlo nói trước với mẹ: “Con sẽ cho mẹ nhiều dấu hiệu và mẹ sẽ làm mẹ lại.”
Khi bà Antonia 43 tuổi, năm 2010 bà sinh đôi hai cháu Michele và Francesca. Khi con qua đời, bà đọc lời cầu nguyện của ông Gióp: “Chúa đã ban cho, Chúa lại lấy đi. Vinh danh Chúa!” Bà nói: “Con cái chúng ta không thuộc về chúng ta, chúng được giao cho chúng ta. Tôi cảm thấy Carlo hiện diện nhiều hơn khi em còn sống. Tôi thấy những điều tốt Carlo làm ở Đền thánh Spogliazione ở Assisi.
Thánh tích đựng đựng trái tim nguyên vẹn của chân phước Carlo Acutis, có khắc dòng chữ: “Bí tích Thánh Thể, con đường dẫn tới thiên đàng của tôi”.
Bạn của Chúa Giêsu, Carlo Acutis mở đường cho một thế hệ các thánh mới.
Hồng y Vallini nói trong thánh lễ phong chân phước Carlo
Thánh Phanxicô và Carlo Acutis là hai người kết hợp với Thiên Chúa, Bí tích Thánh Thể, tình yêu Đức Maria, lần hạt Mân Côi mỗi ngày, tình yêu cho người nghèo, sống theo Tin Mừng và Carlo mong muốn được an nghỉ ở Assisi.
Hồng y Vallini cho biết, Carlo thể hiện sự trưởng thành lớn lao của kitô giáo, kích thích và khuyến khích chúng ta tôn trọng đời sống đức tin.
“Có điều gì đặc biệt ở cậu bé chỉ mới mười lăm tuổi này?”
“Đây là một thiếu niên bình thường, giản dị, tự nhiên, thân thiện, yêu thiên nhiên và động vật, chơi bóng đá, có nhiều bạn bè cùng tuổi, đam mê máy tính. Carlo có mối quan hệ cá nhân, thân mật và sâu sắc với Chúa Giêsu, Đấng là Bạn, Thầy, Đấng Cứu Độ, sức mạnh của cuộc đời và là mục tiêu của tất cả các việc Carlo làm. Carlo dựa vào năng lực của Chúa để làm điều tốt cho người khác.”
Hồng y Vallini giải thích: “Carlo có một mong muốn mãnh liệt làm cho Chúa Giêsu được càng nhiều người biết đến càng tốt. Trước hết qua gương sống của mình, ở mọi nơi, mọi ngày, một cách tự phát, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải đối diện với những hiểu lầm, trở ngại và có bị chế nhạo.”
Carlo phục vụ người nghèo ở nhà các nữ tu Mẹ Têrêxa và Dòng Capuxinô. Buổi tối, Carlo ra ngoài mang thức ăn đồ uống nóng cho người vô gia cư. Với tiền túi, Carlo mua túi ngủ cho họ, giúp những người có hoàn cảnh khó khăn trong khu vực của mình. Carlo cũng la thiện nguyện viên ở bếp nấu súp ở thành phố Milan. Carlo cùng đi với Rajesh Mohur, người giúp việc, và Rajesh đã trở lại đạo, ông là người Ấn Độ theo đạo hinđu.
Carlo thấy khuôn mặt của Chúa Giêsu nơi khuôn mặt của những người bị gạt ra ngoài lề xã hội. Hồng y Vallini giải thích: “Carlo không bao giờ thu mình vào chính mình. Carlo có cuộc sống tươi sáng, hoàn toàn được trao tặng cho người khác, giống như bánh Thánh Thể”.
Carlo làm chứng cho đức tin của mình trước mặt giới trẻ.
Đặc biệt tại Hoa Kỳ, 10.000 giáo xứ đã tổ chức triển lãm của Carlo. Lộ trình Thánh Thể đi vòng quanh thế giới, đến các thánh địa như Fatima, Lộ Đức, Guadalupe.
Điều có vẻ đáng kinh ngạc là với một chiếc máy tính tương đối lỗi thời, Carlo đã đến với hàng ngàn người trên khắp các châu lục, đưa “Chúa Giêsu lên mạng” qua một cuộc triển lãm về các phép lạ. Và chàng trai trẻ người Ý đã làm trang web với hơn một trăm phép lạ Thánh Thể kèm theo hình ảnh và mô tả. Carlo nghiên cứu hai năm để làm công trình này và đi nhiều nước, với sự trợ giúp của cha mẹ cuối cùng làm cuộc triển lãm 136 phép lạ Thánh Thể được Giáo hội công nhận.
Chúa Giêsu “đang trực tuyến”: 136 phép lạ Thánh Thể trong Giáo Hội
Carlo là “người có ảnh hưởng” của Chúa, em làm việc trên các trang web cho các tổ chức công giáo địa phương.
Trên trang Hozana: “Kể từ khi phong chân phước cho Carlo ngày 10 tháng 10 năm 2020, chúng tôi có một người bạn mới trên Thiên đàng. Trong những thời điểm khó khăn này, Carlo đến soi một chút ánh sáng vào bóng tối của chúng tôi.”
Thần học gia Éric Lauture, Trois-Rivières, Québec, Canada: “Carlo Acutis băng qua bầu trời Giáo hội như một thiên thạch.”
Nhà báo, nhà văn Michel Cloutier, Trois-Rivières, Quebec: “Carlo Acutis là mẫu mực của thế giới chúng ta trên đường đi tìm Chúa! Từ nay trở đi, tôi làm theo Carlo: đi lễ, chầu Thánh Thể hàng ngày, xưng tội hàng tháng. Đó là xa lộ lên Thiên đàng!”
Ông Enzo Fortunato, người phát ngôn của Giáo hội nói trên France-Presse: “Những người trẻ có lẽ đã mệt mỏi với mục vụ dù mục vụ có rất nhiều cố gắng, nhưng hơi lạc hậu với thời đại. Nhưng Chúa can thiệp vào lịch sử và các vấn đề của con người và ban cho chúng ta những ánh sáng mới hướng dẫn này”.
Lời cầu nguyện với Carlo Acutis
“Lạy Thiên Chúa là Cha của chúng con, Chúa đã ban cho chúng con lời chứng nhiệt thành của Chân phước trẻ Carlo Acutis, người đã lấy bí tích Thánh Thể làm trọng tâm đời sống và sức mạnh để một lòng một dạ dấn thân làm cho người khác yêu mến Chúa trên hết mọi sự.
Chúng con tạ ơn Cha vì đã nâng Carlo Acutis lên hàng các Chân Phước và Các Thánh trong Giáo Hội của Chúa. xin Chúa củng cố đức tin của con, thêm hy vọng cho con, thêm sinh lực cho lòng bác ái của con, theo gương Carlo, người thấm nhuần những nhân đức này và hiện đang ở với Chúa.
Xin ban cho con ơn … Con trông cậy vào Cha, Cha của con, vào Chúa Giêsu dịu dàng của con, vào quyền năng Chúa Thánh Thần; con phó mình cho Đức Trinh Nữ Maria, Người Mẹ dịu hiền của chúng con và cho lời cầu bàu của Carlo Acutis.”
Các câu nói tiêu biểu của chân phước Carlo Acutis
Những câu nói tiêu biểu của chân phước Carlo Acutis
Câu Carlo thích nói: “Mọi người sinh ra đều là bản gốc, nhưng một số người chết như bản sao.”
- Mục tiêu của chúng ta phải là vô hạn, không phải hữu hạn. Vô tận là tổ quốc của chúng ta. Chúng ta luôn được mong chờ ở Nước Trời.
- La bàn của chúng ta phải là Lời Chúa, chúng ta phải liên tục dùng la bàn này.
- Thánh Thể là xa lộ lên thiên đàng. Càng hiệp thông, chúng ta càng trở nên giống Chúa Giêsu và ngay trên trái đất này, chúng ta sẽ nếm trước thiên đàng… Nếu tất cả chúng ta đến với bí tích Thánh Thể mỗi ngày, chúng ta đi thẳng đến thiên đàng… Khi đứng trước mặt trời, chúng ta rám nắng. Khi chúng ta đặt mình trước Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng ta nên thánh.
- Nếu con người biết sự sống đời đời là gì, họ sẽ làm mọi cách để thay đổi cuộc đời… Hoán cải không gì khác hơn là hướng cái nhìn từ thấp lên cao, chỉ cần một ánh mắt là đủ.
- Luôn kết hiệp với Chúa, đó là chương trình sống của tôi. Tìm kiếm Chúa, và bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình. Mọi thứ đều trôi qua. Điều thật sự làm chúng ta đẹp lòng Chúa là cách chúng ta yêu Ngài và cách chúng ta yêu người anh em.
- Người môn đệ đích thực của Chúa Giêsu Kitô là người, trong mọi việc, tìm cách noi gương Ngài và làm theo ý Ngài.
Nếu các linh hồn thực sự có nguy cơ tự lên án mình, như nhiều thánh đã làm chứng và những lần Đức Mẹ hiện ra ở Fatima đã xác nhận, tôi tự hỏi vì sao bây giờ người ta gần như không bao giờ nói đến ‘địa ngục’, vì đó là một điều khủng khiếp và đáng sợ đến mức tôi không dám nghĩ đến. Trên bàn ăn gia đình, Carlo nói với cha mẹ: ‘Cha mẹ có nhận ra ý nghĩa của việc đời đời ở trong hỏa ngục không?… đời đời, mãi mãi, vĩnh viễn…’ Carlo không tìm được niềm an ủi nào ngoài cầu nguyện và lần hạt. Điều duy nhất chúng ta thực sự phải sợ là tội lỗi.
7. Carlo nói với bạn bè: “Thánh thiện không phải là tập hợp các nhân đức… Thánh thiện là bước đi trong sự hiện diện của Thiên Chúa và luôn hoàn thiện, sống trong gặp gỡ với Chúa Giêsu Kitô.
8. Con người chỉ quan tâm đến sắc đẹp bên ngoài của thể xác mà quên vẻ đẹp của tâm hồn. Vẻ đẹp cơ thể sẽ mất đi ngay lập tức, thời gian sẽ không tha, thời gian sẽ thắng. Không có gì còn lại của nét đẹp cơ thể, vun đắp vẻ đẹp tinh thần, nó không hề tàn phai mà luôn tồn tại.
9. Lỗi lầm dù nhỏ nhất cũng làm chúng ta bám chặt vào thế gian, giống như quả bóng bay nhỏ được giữ chặt nhờ sợi chỉ chúng ta nắm chúng trong tay. Để bay lên cao, khinh khí cầu phải trút bỏ sức nặng, linh hồn muốn bay lên cao cần phải trút bỏ ngay cả những gánh nặng nhỏ nhất là tội nhẹ…
10. Chúng ta phải đấu tranh để hoán cải. Tính xấu là gánh nặng ngăn cản tâm hồn chúng ta lớn lên trong đời sống thiêng liêng (Êphêsô 6:12). Bản thân chúng ta giống như bức tường, nếu chúng ta không phá bỏ bức tường, Chúa sẽ không vào được để ban ơn cho chúng ta.
11. Không phải “tôi”, mà là Thiên Chúa, vì mọi hành vi bất tuân đều là hành vi kiêu ngạo.
12. Kể từ khi sinh ra, số phận trần thế của chúng ta đã được viết sẵn: tất cả chúng ta đều được kêu gọi lên Đồi Gôngôta để vác thập giá của mình.
13. Buồn bã là hướng về mình, hạnh phúc là hướng về Chúa; điều duy nhất chúng ta thực sự phải sợ là tội lỗi. Không có Ngài, tôi không thể làm gì được.
14. Con xin dâng mọi đau đớn con phải chịu cho Chúa, cho giáo hoàng, cho Giáo hội, để con được lên thiên đàng, tránh khỏi luyện ngục.
15. Người môn đệ đích thực của Chúa Giêsu Kitô là người, trong mọi việc, tìm cách bắt chước Ngài và làm theo ý Ngài. Chỉ những ai làm theo ý Ngài mới thực sự được tự do. Ích gì nếu chúng ta chiến thắng hàng ngàn trận chiến, nhưng không chiến thắng được mình.
16. Một cuộc đời chỉ thực sự đẹp nếu chúng ta biết kính Chúa và yêu người như mình vậy. Chỉ trích Giáo hội là chỉ trích chính chúng ta! Giáo Hội là người ban kho báu cho sự cứu rỗi của chúng ta.
17. Tình yêu Đức Mẹ dành cho chúng ta mang lại cho tôi niềm hy vọng lớn lao. Còn ai ngoài Đức Mẹ dạy cho chúng ta mật thiết hơn với Ba Ngôi Thiên Chúa Ba. Sau bí tích Thánh Thể, chuỗi Mân Côi là vũ khí mạnh nhất để chống ma quỷ. Chuỗi Mân côi là con đường ngắn nhất để lên thiên đàng.
18. Thánh hóa không phải là bài toán cộng, nhưng là bài toán trừ: bớt “chỗ của tôi” để dành chỗ cho Chúa.
19. Đời sống là món quà vì chừng nào chúng ta còn sống trên hành tinh này, chúng ta còn thì giờ để làm thêm việc bác ái. Đức bác ái càng cao thì chúng ta càng được hưởng đời sống vĩnh cửu trong Chúa.
20. Tôi chết thanh thản vì tôi không lãng phí một giây phút nào vào những chuyện không đẹp lòng Chúa.
Marta An Nguyễn dịch
Trang web chính thức của Carlo Acutis: http://www.carloacutis.com/









