Xin hoi: Những chuyên khoa y tế nào sẽ bị ảnh hưởng hoặc hỗ trợ nhiều nhất bởi AI và robot trong 10 năm tới?

Xin hoi: Những chuyên khoa y tế nào sẽ bị ảnh hưởng hoặc hỗ trợ nhiều nhất bởi AI và robot trong 10 năm tới?

GEMINI Tra Loi: Trong 10 năm tới, AI và Robot sẽ không thay thế hoàn toàn chuyên khoa nào, nhưng mức độ ảnh hưởng và tự động hóa sẽ phân hóa rõ rệt tùy theo đặc thù của từng ngành y tế.

  • Chẩn đoán hình ảnh (Radiology): Đây là chuyên khoa chịu tác động mạnh nhất. Các thuật toán học máy có khả năng quét và phân tích hàng nghìn hình ảnh X-quang, CT, MRI trong vài giây để phát hiện khối u hoặc tổn thương sớm với độ chính xác rất cao, giúp giảm tải công việc đọc phim diện rộng cho bác sĩ.
  • Giải phẫu bệnh (Pathology): AI hỗ trợ phân tích các mẫu mô sinh thiết, nhận diện tế bào ung thư và bất thường vi mô nhanh chóng, hạn chế sai sót do yếu tố chủ quan hoặc mệt mỏi của con người.
  • Chẩn đoán Da liễu (Dermatology) & Nhãn khoa (Ophthalmology): Các công cụ quét hình ảnh bề mặt da và đáy mắt (như tầm soát bệnh võng mạc tiểu đường) đã được tích hợp AI để tự động đưa ra kết quả phân loại ban đầu, hỗ trợ bác sĩ sàng lọc bệnh nhân từ xa.
  • Phẫu thuật (Surgical Specialties): Các hệ thống robot phẫu thuật kết hợp AI sẽ hỗ trợ định vị chính xác vị trí mổ, lập kế hoạch phẫu thuật tối ưu và giảm bớt độ rung tay của bác sĩ trong các ca mổ tim, thần kinh hay chỉnh hình phức tạp.
  • Tim mạch (Cardiological Diagnostics): Phân tích điện tâm đồ (ECG) liên tục và dự báo nguy cơ biến chứng tim mạch từ dữ liệu chỉ số sinh tồn thực tế.

Mặc dù các ngành dựa trên phân tích dữ liệu và hình ảnh chịu sự thay đổi lớn nhất, vai trò của bác sĩ vẫn là chẩn đoán cuối cùng, đưa ra phác đồ và đồng hành cùng bệnh nhân.

Video Choosing Medical Specialties in the Age of AI giải thích chi tiết về mức độ ảnh hưởng của AI đối với từng chuyên khoa y tế và cách chọn lựa ngành học phù hợp cho tương lai.


 

BIẾT LÀ MỘT CHUYỆN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!”.

“Hiểu biết về Thiên Chúa là kinh nghiệm đức tin, đồng thời đòi hỏi một hành trình cả về trí tuệ lẫn luân lý: để cho sự hiện diện của Thần Khí chạm đến tận sâu thẳm con người!” – Bênêđictô XVI.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay thật lạ, lời tuyên xưng đúng nhất trong hội đường ngày ấy lại phát ra từ miệng thần ô uế. Nó biết Chúa Giêsu là ai, nhưng nhất định không để Ngài làm chủ; bởi ‘biết là một chuyện’.

Khi Chúa Giêsu giảng dạy với uy quyền tại Capharnaum, chính thần ô uế đã kêu lên: “Ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!”. Lời ấy hoàn toàn đúng, nhưng không phải là lời tuyên xưng đức tin. Nó gọi đúng tên Ngài để chống trả: “Ông đến tiêu diệt chúng tôi?”. Nó biết sự hiện diện của Ngài sẽ chấm dứt quyền chiếm giữ của nó trên con người ấy. Hoá ra, nói đúng về Chúa chưa có nghĩa là đã tin vào Chúa.

Trước những lời rành rọt của thần dữ, Chúa Giêsu không đôi co, cũng chẳng thoả hiệp. Ngài cắt ngang bằng một mệnh lệnh: “Câm đi, hãy xuất khỏi người này!”. Ngài không đáp lời thần dữ, cũng không nhận lời nó tuyên xưng; trước mắt Ngài chỉ có một con người phải được trả lại tự do. Ngài buộc nó phải im tiếng, bởi chân lý Thiên Chúa không cần được chứng minh từ miệng lưỡi sự dữ. Thần ô uế vật người ấy xuống giữa hội đường rồi xuất ra mà không làm hại gì. Chúa Giêsu không chỉ nói điều đúng; Lời Ngài còn giải thoát một con người. “Lời Ta phán ra sẽ không trở về với Ta mà không sinh kết quả!” – Isaia 55, 11.

Thế nhưng, con người vẫn có thể khép lòng trước Lời. Vì thế, Phaolô cảnh tỉnh cộng đoàn Côrintô: trở ngại không nằm ở trí óc, nhưng ở con người “không đón nhận”. Tri thức tôn giáo có thể làm một người hiểu biết, nhưng chưa hẳn làm họ thành môn đệ. Phaolô không dừng ở việc biết Đức Kitô từ bên ngoài, nhưng nói: “Chúng tôi biết được tư tưởng của Đức Kitô” – bài đọc một. Bản Hy Lạp viết noun Christou echomen – “có tâm trí của Đức Kitô”: không chỉ hiểu điều Chúa Kitô dạy, người môn đệ còn mang lấy cách Ngài nghĩ, Ngài nhìn và Ngài chọn lựa. Điều ấy phải trở thành con đường người môn đệ bước đi, vì “Chúa công minh trong mọi đường lối Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Capharnaum vẫn có thể tái diễn nơi chúng ta. Có khi, chúng ta nói rất nhiều về Chúa để khỏi phải nghe Chúa nói về mình. Điều còn thiếu không phải thêm một định nghĩa, nhưng một tấm lòng thật sự muốn trở về. “Tôi thà cảm nghiệm lòng thống hối còn hơn là biết cách định nghĩa nó!” – Thomas à Kempis.

Anh Chị em,

Trên thập giá, Đức Kitô không nói thêm lời nào để định nghĩa Thiên Chúa là ai; Ngài trao chính mình. Ở đó, “tâm trí của Đức Kitô” được tỏ bày: hoàn toàn thuộc về Đấng Ngài biết, đến nỗi hiến mình để hoàn tất ý định cứu độ của Cha. Theo Đấng Chịu Đóng Đinh, chúng ta không chỉ nhận ra Thầy, nhưng bước theo Ngài vào vâng phục và tự hiến. Bởi ‘biết là một chuyện’; thuộc về Đấng đã hiến mình cho chúng ta mới là sự sống.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con đã biết rất nhiều về Chúa; xin cho điều con biết đi xuống trái tim, đi ra đôi tay và trở thành từng chọn lựa của đời sống con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*******

Lời Chúa Thứ Ba Tuần XXII TN, Năm Chẵn: 

https://bom.so/znlb0g

Anh em hãy sẵn sàng.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 24,42-51

42 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến. 43 Anh em hãy biết điều này : nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông phải canh thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. 44 Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.

45 “Vậy thì ai là người đầy tớ trung tín và khôn ngoan mà ông chủ đã đặt lên coi sóc gia nhân, để cấp phát lương thực cho họ đúng giờ đúng lúc ? 46 Phúc cho đầy tớ ấy nếu chủ về mà thấy anh ta đang làm như vậy. 47 Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình. 48 Nhưng nếu tên đầy tớ xấu xa ấy nghĩ bụng : ‘Còn lâu chủ ta mới về’, 49 thế rồi hắn bắt đầu đánh đập các đồng bạn, và chè chén với những bọn say sưa, 50 chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không chờ, vào giờ hắn không biết, 51 và ông sẽ loại trừ hắn ra, bắt chung số phận với những tên đạo đức giả : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”


 

Thiên Chúa có phải tỏ mình ra để ta có thể biết Người là ai không ?- Cha Vương

Hôm nay là ngày cuối cùng của Tháng 8 rồi bạn ơi. Chúc bình an nhé. Thời gian qua mau quá, 30 ngày qua  đã làm được gì cho Chúa và cho anh em hả? chỉ cậ`u nguyện cho nhau và thể’ giới luôn được an lành Amen. 

Cha Vương

Thứ 2: 31/08/2026.    (t3-21)

GIÁO LÝ: Thiên Chúa có phải tỏ mình ra để ta có thể biết Người là ai không ? Trí khôn ta có thể biết Thiên Chúa hiện hữu, nhưng không thể biết thực sự Thiên Chúa là ai. Tuy nhiên Thiên Chúa thật sự muốn cho ta nhận biết Người, nên Người đã tự tỏ mình ra cho ta. (Youcat, số 7)

SUY NIỆM: Thiên Chúa không bị buộc phải tự mặc khải cho ta. Người mặc khải chỉ vì yêu thương. Cũng như trong tình yêu loài người, ta chỉ có thể biết được sự gì của người mình yêu khi họ mở lòng ra cho ta. Đối với Thiên Chúa ta cũng chỉ đạt tới chỗ hiểu biết một chút gì đó về các tư tưởng sâu kín nhất của Người, bởi vì người là Đấng vĩnh cửu và cao siêu, Người đã chỉ vì yêu mà đã tỏ lộ cho ta…Từ khi tạo dựng, qua các tổ phụ và tiên tri cho đến mặc khải sau cùng qua Con của Người là Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa đã không ngừng nói với loài người. Thiên Chúa đã mở lòng cho ta và cho phép ta chiêm ngắm bản tính sâu sắc nhất của Người, nhờ Đức Giêsu Kitô.

❦  Dù giữa Đấng Tạo hóa và thụ tạo có một sự giống nhau rất lớn ta vẫn phải lưu ý rằng còn có một sự khác biệt nhau lớn hơn nữa. (Công đồng Latran IV, 1215)

❦  Theo sự khôn ngoan và tốt lành của Thiên Chúa, Người đã vui lòng tự mặc khải bản thân Người và cho ta biết mầu nhiệm của ý định Người mà loài người, nhờ Đức Kitô Ngôi Lời nhập thể, có thể nhờ Chúa Thánh Thần đạt tới Chúa Cha và được tham dự vào bản tính Thiên Chúa. (Công đồng Vatican II, Dei Vẻbum)

LẮNG NGHE: Những gì người ta có thể biết về Thiên Chúa, thì thật là hiển nhiên trước mắt họ, vì chính Thiên Chúa đã cho họ thấy rõ. Quả vậy, những gì người ta không thể nhìn thấy được nơi Thiên Chúa, tức là quyền năng vĩnh cửu và thần tính của Người, thì từ khi Thiên Chúa tạo thành vũ trụ, trí khôn con người có thể nhìn thấy được qua những công trình của Người. (Rm 1:19-20)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, tuyệt đỉnh của Mặc Khải là Đức Ki-tô và cái chết của Ngài trên Thập Giá. Đây là sự biểu lộ rõ ràng nhất của Tình Yêu mà Chúa dành cho con, xin cho con biết đáp trả bằng lòng tin tuyệt đối, biết hy sinh và phó thác đời sống trong tình yêu.

THỰC HÀNH: Nhìn vào những kỳ công của Thiên Chúa đang hiện hữu bạn hãy tập mở lòng để lắng nghe Chúa đang muốn nói với bạn điều gì nhé.

From: Do Dzung

*****

Tình yêu nơi Thiên chúa dành cho tôi 

Con Người Có Số – TRUYỆN NGẮN – ta’c gia: ALAN PHAN….

K75 LƯƠNG VĂN CAN

 Van Pham

Con Người Có Số – TRUYỆN NGẮN – ALAN PHAN….

Năm 1983, trong một dịp về thăm nhà ở California, tôi đang loay hoay sửa lại hệ thống tưới nước cho khu vườn trước nhà, áo quần mặt mày lem luốc như một anh lao công Mỹ chính hiệu; thì một người phụ nữ lạ mặt xuất hiện ngoài cổng, cao tiếng, “Ông Tổng; Ông Tổng”. Đã lâu lắm tôi mới nghe lại danh từ này.

Ngạc nhiên, tôi ra mở cửa mời khách vào nhà. Chị giải thích, “Con là nhân viên cắt thịt của nhà máy Dona Foods ở Biên Hòa ngày xưa. Chắc ông không nhớ?” Tôi lắc đầu. Nhà máy có hơn 3.000 nhân viên, ngoài các cán bộ trong ban quản lý, tôi thực sự không biết ai. Chị đưa ra tấm thẻ ID cũ của công ty, đã bạc màu, nhưng vẫn còn nhận rõ tên Dương Thị Gấm, với tấm hình đen trắng ngày xưa rất quê mùa, có cả tên và chức vụ của anh quản lý trong khu vực sản xuất.

Chị tiếp tục kể, “Sau khi chính quyền tiếp thu, con làm thêm bốn tháng rồi bị cho nghỉ vì nhà máy không đủ nguyên liệu để điều hành. Con lên thành phố làm ô sin cho một gia đình vừa ở ngoài Bắc vô. Sau một năm, ông chủ được thăng chức điều về Hà Nội. Vì con làm việc tốt, ông đem con đi luôn và con ở ngoài đó đến hai năm.

Trong thời gian làm thuê, có ông nhân viên ngoại giao người Đức cạnh nhà. Ông ta lớn tuổi, nhưng ngỏ ý muốn cưới con và đem về Đức khi mãn nhiệm. Muốn giúp gia đình nên con đồng ý, dù con chỉ mới 22 tuổi trong khi ông ta đã hơn 60. “Tôi nhìn chị kỹ hơn. Năm 1975, chị mới 19, thì năm nay, có lẽ chị chỉ mới 27, nhưng xem chị già và phong trần nhiều. Chị thuộc loại đàn bà xấu, dưới trung bình, lại thêm đôi chân bị khập khễnh. Có lẽ những bệnh tật, bất hạnh và mặc cảm đã làm chị già trước tuổi?”

“Con theo chồng về Đức được ba năm thì phải bỏ trốn, rồi ly hôn, vì ông này mỗi lần say rượu là đánh đập con tàn nhẫn. Con phải vào nhà thương cả chục lần mỗi năm. Không có tiền bạc hay của cải, làm bồi bàn khổ cực, nên con nghe lời rủ rê của bạn bè chạy qua Mỹ tìm đường sống. Con đến Los Angeles được 6 tháng nay.” Đại khái, chị đang làm nhân viên thoa bóp (masseuse) cho một tiệm trên San Bernadino. Thu nhập cũng tạm đủ sống, nhưng có cơ hội, người chủ muốn sang tiệm, nên chị tìm cách mua lại.

“Con dành dụm được hơn 12 ngàn đô la, nhưng còn thiếu năm ngàn nữa. Nghe tin ông Tổng ở đây, con hy vọng ông giúp cho con số tiền này để con có cơ hội vươn lên”.

Tôi đính chính với chị, tôi đã hết là ông Tổng, hiện nay chỉ là một nhân viên xoàng của một ngân hàng nhỏ ở Wall Street, sống đời trung lưu bình dị như hàng triệu người Mỹ khác. Nhưng may cho chị là hôm ấy, gần ngày Giáng Sinh, tôi thấy rộng lượng và nhất là vừa nhận được tấm chi phiếu khá lớn của ngân hàng cho tiền thưởng cuối năm. Tôi cho chị mượn năm ngàn và thực sự, không nghĩ rằng mình sẽ thấy lại số tiền này, như nhiều trường hợp vẫn luôn xảy ra với bà con bạn bè.

Nhưng chỉ sáu tháng sau, chị lại tìm đến nhà trả lại số tiền năm ngàn và còn muốn đưa thêm ba ngàn tiền lãi. Tôi không có nhà, vợ tôi chỉ nhận lại năm ngàn không lấy lãi và chúng tôi đều đồng ý là số tiến năm ngàn khứ hồi này quả là chuyện thần thoại của Hollywood. Chị còn khoe với vợ tôi là đã mua thêm một tiệm massage khác.

Bẵng đi năm năm, tôi không gặp lại chị và cũng không liên lạc gì. Tình cờ, tôi và bạn bè vào một quán ăn khá sang trọng ở Bolsa (quận Cam) và người chủ tiệm đứng đón tiếp chúng tôi là chị Gấm ngày nào. Chị huyên thuyên câu chuyện, “Làm massage có tiền nhưng nhức đầu với nhân viên, khách hàng và cơ quan công lực, nên con bán hết năm tiệm và quay ra kinh doanh nhà hàng. Ngoài tiệm này, con còn hai tiệm nữa ở khu phố Tàu và khu đại học UCLA.” Chị cũng khác hẳn lúc xưa. Áo quần thời trang bảnh bao, ăn nói lịch thiệp hơn, cư xử đúng như một bà chủ, và chiếc xe Mercedes đời mới đậu ngay cạnh cửa nói lên sự “thành công” của chị.

Sau bữa ăn miễn phí, tôi cũng không liên lạc gì với chị, vì công việc làm ăn của tôi lúc này đem tôi đi khắp thế giới, không mấy khi về lại California. Cho đến năm 1997, khi tôi đi dự một hội thảo và triển lãm về ngành ngân hàng ở Chicago, chị lại xuất hiện. Tôi đang nghiêm túc ngồi trên bàn làm phối hợp viên (moderator), còn chị thì tươi cười chào tôi trong bộ âu phục của một nhân viên cao cấp (executive), với một thẻ bài đeo trên người có tên rất Mỹ là Christina Spencer.

Trong bữa ăn chiều sau hội thảo, chị đưa tấm hình chồng chị và đứa con đã lên 3, rồi tiếp tục, “Trong khi kinh doanh, con đi học thêm vào buổi tối và cuối tuần, cuối cùng cũng lấy được mảnh bằng Cử nhân (Bachelor) về Tài chính (Finance). Sau đó con đi làm cho Wells Fargo (ngân hàng lớn ở California), gặp chồng con là Phó Giám Đốc R&D cho Xerox nên đời sống hai đứa cũng tốt đẹp. Chúng con đang sống ở Palo Alto (một khu giàu của Bắc California cạnh đại học Stanford)”.

Một nhân công nghèo hèn, thất học với một nhan sắc kém cỏi, lại gặp nhiều gian truân, chị đã lên tới đỉnh sung túc của một xã hội có sự cạnh tranh khắc nghiệt giữa nhiều loại dân tứ xứ. Tôi nhìn lại chị thêm lần nữa, một biểu tượng đáng khâm phục cho ý chí cầu tiến và sự hy sinh vô bờ để đạt đến giấc mộng của mình.

Dĩ nhiên là chị không nói ra, nhưng tôi tin là trong cuộc hành trình 22 năm vừa qua của chị, đã không thiếu những tình huống hiểm nghèo, cay đắng và tuyệt vọng chị phải đối diện. Sức mạnh nội tại nào đã giúp chị vượt qua và bay cao mới thực sự là “cú đấm thép” mà cộng động chúng ta hay bàn luận.

Không thiếu những trường hợp như chị trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Rời quê hương với hai bàn tay trắng, thiếu sót mọi kiến thức, kinh nghiệm và quan hệ trên xứ người, những người Việt như chị đã vượt lên mọi rào cản, trở ngại để dành cho mình một chỗ đứng dưới ánh mặt trời (a place in the sun).

Tôi muốn nói với các doanh nhân trẻ và nhỏ của Việt Nam, trong hay ngoài nước, là nếu những con người như chị Gấm đã làm được, chúng ta cũng sẽ làm được.

Điều thú vị nhất là lần ăn tối ở Chicago với chị Gấm, tôi bốc được một lời khuyên trong chiếc bánh may mắn (gọi là fortune cookies mà các nhà hàng Tàu ở Mỹ thường mời khách free. Bánh kèm bên trong một lời bói toán hay một câu nói của doanh nhân). Tôi còn giữ tờ giấy này, “Thua cuộc chỉ là một tình trạng tạm thời. Bỏ cuộc biến nó thành một sự kiện thường trực”. (Being defeated is often a temporary condition. Giving up is what makes it permanent Marlene vos Savant).

Chúng ta không tiên đoán về tương lai, chúng ta đang tạo dựng nó hàng ngày.

“GIÀU NGHÈO CÓ SỐ SƯỚNG KHỔ” DO TRỜI…”

From: Van Pham


 

Nơi yên nghỉ của Đức Cha Jean Casaigne tại Di Linh

Thao Teresa

Nơi yên nghỉ của Đức Cha Jean Casaigne tại Di Linh, bên cạnh QL 20 cung đường du lịch Sài Gòn- Đà Lạt, người sáng lập ra Trại phong (bệnh cùi) Di Linh, nơi tiếp nhận nuôi dưỡng bệnh nhân khắp nơi, căn bệnh mà cả xh đều xa lánh và bỏ rơi họ. Rồi chính Đức Cha cũng bị nhiễm bệnh và Ngài qua đời tại đây năm 1973.

Mộ của Ngài vẫn ở đó, dưới chân tháp chuông của làng phong, với dòng chữ rất ngắn nhưng chính là cả cuộc đời Ngài:

“JEAN CASSAIGNE

1895–1973

CARITAS ET AMOR”

“Bác ái và Yêu thương.”


 

Sự giàu có, khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào!- Cha Vương

Khi ông mặt trời thức giấc, Chúa mở cánh cửa Thiên Đàng, với khuôn mặt khôn ngoan hiền từ Ngài hỏi: ”Điều ước hôm nay của con là gì?”. Mình trả lời: Xin Ngài hãy bảo vệ, trợ giúp, và hướng dẫn người đang đọc tin nhắn này, luôn cầu nguyện cho nhau và the giới được an bi`nh ! 

Cha Vương

CN: 30/08/2026.     (n27-23)

TIN MỪNG: Sự giàu có, khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào! Quyết định của Người, ai dò cho thấu! Đường lối của Người, ai theo dõi được! Thật vậy, ai đã biết tư tưởng của Chúa? (Rm 11:33-34a)

SUY NIỆM: Cái dại lớn nhất của đời người là tự cho mình là quá khôn. Khôn quá hoá ra dại! Sự khôn ngoan con người bắt nguồn từ Thiên Chúa. Ngài ban cho ai tùy ý, vì chính Ngài là Đấng Khôn Ngoan tuyệt hảo. Vì thế các tác giả trong Thánh Kinh chiêm ngắm sự Khôn Ngoan Thiên Chúa như nguồn gốc sự khôn ngoan của họ. Đó là một thực tại thần linh đã có từ muôn thuở và sẽ còn mãi mãi (x. Cn 8:22-26; Hc 24:9). Sự khôn ngoan được nhân cách hóa, đã có mặt ngay trong cuộc sáng tạo (x. Cn 8:27-31), và tiếp tục quan phòng hướng dẫn lịch sử (x. Kn 10:1-11), bảo đảm ơn cứu độ cho những ai tiếp đón sự khôn ngoan và cũng chính là Thần Khí của Thiên Chúa (x. Kn 9:17). Chính sự khôn ngoan tạo nên những người bạn của Thiên Chúa (x. Kn 7:27). Sống mật thiết với khôn ngoan là sống mật thiết với chính Thiên Chúa. Không có sự khôn ngoan thì việc thực hành vững vàng các nhân đức luân lý như khiêm nhường, hiền lành, trong sạch, vâng lời… cũng sẽ héo mòn. Để được như vậy, bạn cần tập nhìn mọi sự diễn ra dưới sự hiện diện của Chúa, đúng như Chúa là tác giả. Với cái nhìn khôn ngoan này, mọi nhân đức sẽ triển nở tươi tốt để điểm tô một nhân cách toàn diện như lời Thánh Phaolô nói: “Chúng tôi KHÔNG sống theo lẽ khôn ngoan người đời, nhưng theo ân sủng của Thiên Chúa. (2 Cr 2:12)”. 

❦ Khôn ngoan là người trong mọi vấn đề biết đâu là cái chính, không lẩn quẫn trong cái phụ; biết dồn hết toàn lực một cách liên tục để đi cho tới cùng đích một cách tốt đẹp. (Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII)

LẮNG NGHE: CHÚA tuy thật cao cả, nhưng vẫn nhìn đến kẻ thấp hèn; / đứa ngạo mạn ngông nghênh, từ xa Ngài đã biết./ Việc CHÚA làm cho con, Ngài sẽ hoàn tất; lạy CHÚA, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. / Công trình do tay Ngài thực hiện, xin đừng bỏ dở dang. (Tv 138:6,8)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa là Đấng Khôn Ngoan tuyệt hảo, xin giúp con cảm nhận được tình yêu vô cùng khôn ngoan của Chúa để con chỉ biết muốn những điều Chúa muốn, biết yêu điều Chúa yêu, và sống cho Chúa như Chúa đã sống cho con.

THỰC HÀNH: Khôn ngoan thật là của Chúa. Ngài ban cho ai tùy ý cho nên mời bạn hãy tránh dùng chữ “ngu” (stupid/dum) trong giao tế hằng ngày nhé. Hãy cầu nguyện xin chúa ban thêm ơn khôn ngoan cho họ thay vì mắng chửi nhau là đồ ngu thứ ngốc

From: Do Dzung

*****

CHÚA HIỂU LÒNG CON.- Giang Ân-Gia Ân

TRỜI MỞ QUÁ RỘNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ông Êlia lại được sai đến giúp một bà goá thành Sarépta, miền Siđôn”.

“Hội Thánh được mời gọi trở thành ngôi nhà của Chúa Cha, với những cánh cửa luôn rộng mở!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Nhà Chúa Cha chỉ thật sự mở khi không ai bị xem là người ngoài. Nhưng người Nazareth chỉ muốn Đấng Messia cho riêng quê mình; họ không nổi giận vì trời đóng, nhưng vì ‘trời mở quá rộng’.

“Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe!”. Nguyên văn Tin Mừng không nói lời Isaia ứng nghiệm “trước mắt”, nhưng “trong tai” họ. Trời mở khi ‘tai mở’ trước Lời được công bố. Thế nhưng, họ chỉ đòi: những gì Chúa Giêsu đã làm tại Capharnaum, hãy làm tại quê nhà. Họ muốn thấy phép lạ hơn là để Lời biến đổi. Lời đã đến tận tai, nhưng không vào được lòng. “Nếu bạn tin điều mình thích trong Tin Mừng và loại bỏ điều mình không thích, bạn không tin Tin Mừng, nhưng tin chính mình!” – Augustinô.

Và Chúa Giêsu nhắc đến hai người ngoại: một bà goá thành Sarépta được Êlia cứu đói và Naaman người Syria được Êlisê chữa lành, đang khi trong Israel cũng có “nhiều” bà goá và nhiều người phong hủi. Chính điều ấy khiến người Nazareth nổi giận: không phải vì Thiên Chúa quên dân mình, nhưng vì lòng thương xót của Ngài tự do vượt khỏi dân mình. Họ biến việc được tuyển chọn thành quyền sở hữu. Thiên Chúa chọn họ làm cánh cửa cho ân sủng đi qua, còn họ lại dựng hàng rào. ‘Trời mở quá rộng’; chỉ lòng người quá hẹp mới sợ phần mình nhỏ lại khi ân sủng được trao ban.

Ở Côrintô, một thành dân ngoại, Phaolô đến trong yếu đuối và run sợ, chỉ biết Đức Kitô chịu đóng đinh; Lời ông rao giảng biểu lộ quyền năng Thánh Thần, để đức tin dựa vào quyền năng Thiên Chúa – bài đọc một. Tin Mừng không cần người sở hữu, nhưng cần một lối mở. Vì thế, yêu Luật Chúa không phải giữ Lời cho mình, nhưng để Lời đi qua mình đến với người khác: “Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Hôm nay, chúng ta không xô Chúa Giêsu xuống vực; nhưng có thể âm thầm nhăn mặt khi Ngài đưa vào nhà người mình cho là không xứng. Khó nhất không phải tin mình được thương, nhưng chấp nhận người mình gạt ra cũng được thương. Ân sủng biến thành đặc quyền ngay khi chúng ta tự quyết định ai xứng đáng. Hoán cải là biết vui vì người khác cũng có phần trong điều mình đã nhận, nhưng chưa bao giờ sở hữu. “Bạn muốn Thiên Chúa được tôn vinh sao? Hãy vui mừng trước sự tiến bộ của người anh em; và tức khắc, bạn đã tôn vinh Thiên Chúa!” – Gioan Kim Khẩu.

Anh Chị em,

Đức Kitô chịu đóng đinh là câu trả lời cuối cùng cho mọi ý muốn sở hữu ân sủng. Trên thập giá, Ngài không khép trời trước những kẻ loại trừ mình: Ngài cầu xin tha thứ cho họ và mở thiên đàng cho một tội nhân. Đấng bị đẩy ra ngoài lại dang tay đưa mọi người vào. Phục Sinh, Ngài không trở về để đòi lại một quê hương, nhưng sai môn đệ đi khắp nơi, vượt mọi biên giới. Thập giá trở thành cánh cửa không ai có thể chiếm giữ – nơi ‘trời mở quá rộng’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để ân sủng con nhận trở thành đặc quyền; phá những hàng rào con tạo nên; để lòng thương xót Chúa đi qua đời con đến với mọi người!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****

Lời Chúa Thứ Hai Tuần XXII TN, Năm Chẵn: 

https://bom.so/xX1ibI

Anh em hãy sẵn sàng.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 24,42-51

42 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến. 43 Anh em hãy biết điều này : nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông phải canh thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. 44 Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.

45 “Vậy thì ai là người đầy tớ trung tín và khôn ngoan mà ông chủ đã đặt lên coi sóc gia nhân, để cấp phát lương thực cho họ đúng giờ đúng lúc ? 46 Phúc cho đầy tớ ấy nếu chủ về mà thấy anh ta đang làm như vậy. 47 Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình. 48 Nhưng nếu tên đầy tớ xấu xa ấy nghĩ bụng : ‘Còn lâu chủ ta mới về’, 49 thế rồi hắn bắt đầu đánh đập các đồng bạn, và chè chén với những bọn say sưa, 50 chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không chờ, vào giờ hắn không biết, 51 và ông sẽ loại trừ hắn ra, bắt chung số phận với những tên đạo đức giả : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”


 

RA SAU – ĐỪNG RA XA- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Satan, lui lại đằng sau Thầy!”.

Năm 1522, trên đường đến Montserrat, Ignatiô định giết một người Hồi giáo vì cho rằng người ấy xúc phạm Đức Mẹ. Đến ngả rẽ, ông buông cương cho con la chọn đường. Con vật rẽ lối khác, cứu người kia và cứu Ignatiô khỏi lòng cuồng tín.

Kính thưa Anh Chị em,

Ignatiô không thiếu nhiệt thành; ông suýt sai đường. Phêrô cũng thế: yêu Thầy nhưng muốn chỉ đường cho Thầy. Chúa Giêsu buộc ông ‘ra sau – đừng ra xa’.

“Lui lại đằng sau Thầy!”. Một cụm từ dễ bị bỏ qua. Bản Hy Lạp viết opisō mou – “đằng sau Thầy”; ngay câu kế, opisō mou lại xuất hiện: “Ai muốn theo Thầy”. Vì thế, lời quở trách đưa Phêrô về đúng chỗ của người môn đệ. Bài học đầu tiên của thập giá chưa phải là vác được bao nhiêu, nhưng là thôi giành đi trước Thầy.

Phêrô không chối Thầy là Đấng Messia; ông chỉ chối con đường Messia của Thầy. Chúa Giêsu nói sẽ chịu đau khổ, bị giết và ngày thứ ba sống lại; nhưng Phêrô không nghe vế chót. Ông kéo Thầy ra riêng, đem lòng yêu Thầy sửa lại mặc khải của Thiên Chúa: muốn cứu Thầy khỏi thập giá, đang khi Thầy đi vào đường thập giá để cứu thế giới. “Đừng nghĩ bạn có thể chỉ đường cho tình yêu; chính tình yêu, nếu thấy bạn xứng đáng, sẽ chỉ đường cho bạn!” – Kahlil Gibran. Nếu Thầy nghe trò, trò có thể giữ được Thầy một thời gian, nhưng nhân loại sẽ vĩnh viễn mất Đấng Cứu Độ.

Như Phêrô, Giêrêmia cũng từng muốn Lời đổi hướng. Bị chế giễu và chống đối, ông quyết định: “Tôi sẽ không nghĩ đến Người, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa”. Nhưng “Lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt” khiến ông không sao chịu nổi – bài đọc một. Lời vẫn đi đường của Lời. Thiên Chúa không cất khỏi đời ngôn sứ những chống đối và nhọc nhằn; Ngài đặt trong họ một ngọn lửa mạnh hơn ý muốn bỏ cuộc. Vì thế, đi theo Chúa không chỉ là bổn phận, nhưng là tiếng của một cõi lòng: “Linh hồn con đã khao khát Chúa” – Thánh Vịnh đáp ca. Người môn đệ tiếp tục bước, không vì đường dễ, nhưng vì không còn nguồn nào khác để hết khát.

Hôm nay, ít ai kéo Chúa ra riêng như Phêrô; nhưng nhiều khi chúng ta chỉ vâng phục khi ý Chúa vừa ý mình. “Cám dỗ vẫn luôn là muốn đi theo một Chúa Kitô không có thập giá; muốn dạy Thiên Chúa con đường đúng đắn!” – Phanxicô. Phaolô gọi đó là lúc cần “đổi mới tâm thần” – bài đọc hai. Hoán cải đôi khi không phải đổi đường, nhưng đổi chỗ: thôi bắt Chúa theo mình để trở lại phía sau Thầy – ‘bỏ chỗ, đừng bỏ cuộc’.

Anh Chị em,

Đức Kitô không bảo chúng ta đi con đường Ngài chưa đi. Bi kịch của Phêrô không phải là đi phía sau, nhưng là theo Thầy quá xa. Trong đêm Thương Khó, Matthêu cho biết: “Phêrô đi theo Người xa xa”; và chính trong quãng xa xa ấy, ông đã ba lần chối Thầy. Vậy mà Đấng Phục Sinh không trở về để trách phạt, nhưng quy tụ các môn đệ lại và sai họ lên đường. Theo Chúa không phải giành đi trước, cũng không lùi đến mất dấu; nhưng bước phía sau đủ gần để nhận ra vết chân Thầy – ‘ra sau, đừng ra xa’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con yêu Chúa mà vẫn cản lối; con theo Chúa mà lòng vẫn xa; xin đưa con về phía sau thật gần, và đừng để con mất dấu Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

*****

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XXII TN, NĂM A: 

https://bom.so/vAxuqa

Anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động.

Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Rô-ma.

1 Thưa anh em, vì Thiên Chúa thương xót chúng ta, tôi khuyên nhủ anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người. 2 Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa : cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo.

Tung hô Tin Mừng

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Xin Thân Phụ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, soi trí mở lòng cho chúng ta thấy rõ, đâu là niềm hy vọng, mà ơn Người kêu gọi đem lại cho chúng ta. Ha-lê-lui-a.


 

Chuẩn bị cho ngày chết lúc tuổi già, có nên không?-Tác giả Phùng Văn Phụng

Tác giả: Phùng Văn Phụng

Trong “Truyện Kiều” tác giả Nguyễn Du viết: “Thác là thể phách, còn là tinh anh” đó là sau khi chết, phần thể xác, thân thể mình sẽ không còn, sẽ trở thành tro bụi. Nhưng phần hồn, những việc làm tốt, những hy sinh đóng góp cho xã hội, đóng góp cho gia đình vẫn còn tồn tại. Nhưng tồn tại được bao lâu? Tồn tại được 5 năm, 10 năm, hay hơn thế nữa đâu có biết. Nhưng có lẽ 100 năm sau chẳng còn ai biết đến mình đâu?

*****

Có những câu hỏi luôn chờ đợi câu trả lời, lúc nào cũng vẫn mới mẽ đối với con người.

Thực sự tôi là ai? Tôi từ đâu tới? Khi chết tôi đi về đâu?

Sống trên đời để làm gì?

Tại sao có người sinh ra trong gia đình giàu có và có người sinh ra trong gia đình nghèo khổ?

Có người sinh ra ở nước giàu (như ở Hoa Kỳ, Âu Châu) có người sinh ra ở nước nghèo (như ở Phi Châu)

Có người chết sớm, có người sống lâu?

Có người chết dễ dàng, có người bịnh tật nằm liệt giường vài năm hay vài chục năm, sống nhờ vào con cháu hay nhờ vào người khác.

Con người có linh hồn không?

Sau khi chết, linh hồn con người sẽ đi về đâu?

****

Có người nói, sau khi chết, vất thân xác nơi nào cũng được, bỏ vào thùng rác, đem vứt ngoài biển, bỏ ngoài sông hay bỏ ở đâu đó cũng được. Chết là hết.

Tôi có biết, một gia đình vợ chồng, con và dâu của người bạn, sau khi dự đám cưới, cùng với một cặp vợ chồng khác cũng cùng dự đám cưới trên. Sau khi dự đám cưới xong, hai cặp vợ chồng này đi cùng chiếc xe về nhà, từ đường Westheimer đến Highway 6, quẹo trái thì bị tai nạn nặng.Trong xe có hai vợ chồng chết và hai vợ chồng kia bị thương nặng nhưng cả hai vợ chồng đều sống. Một cặp vợ chồng sống và một cặp vợ chồng chết. Giải thích thế nào?

Tôi đang đọc sách “Muôn Kiếp Nhân Sinh” của Nguyên Phong

 *****

Con người sẽ ra đi về với Chúa bất cứ lúc nào không thể biết trước được. Có người mới sinh ra đã chết, có ngươì sống tới 100 tuổi hay hơn nữa, cũng có người mất ở tuổi đôi mươi hay trung niên 40, 50,60.

Thánh nữ Teresa Hài Đồng Giêsu chết lúc 24 tuổi vì bịnh lao phổi. Thánh nữ mất lúc 7 giờ 30 tối ngày 30-09-1897. Chị là Tiến sĩ Hội thánh.

Thánh Faustina mất lúc 33 tuổi ở Kraków, Ba Lan. Ngài được xem là sứ đồ của “Lòng Chúa thương Xót.”

Thánh Anrê Trần An Dũng Lạc mất năm 44 tuổi, tử đạo ngày 21 tháng 12 năm 1839 tại pháp trường Cầu Giấy, Hà Nội.

Thánh Annê Lê Thị Thành (1781-1841) còn gọi là Bà Đê, mất lúc 60 tuổi. Bà chết năm 1841 lúc đang bị cầm tù.

Thánh Carlo Acutis sinh ngày 03-05-1991 và qua đời năm 2006 khi mới 15 tuổi vì bị bịnh bạch hầu. Được phong thánh ngày 07 tháng 09 năm 2025 vừa qua.

***

Tôi đã mua hai lỗ chôn ở nhà quàn Vĩnh Cửu, đã đóng đủ tiền cho nhà quàn rồi. Hai huyệt ở phía

phải của nhà quàn Vĩnh Cửu, trên đường Dairy Asford, vừa bước vô nhà quàn, nhìn bên phải, hai huyệt (hai lỗ chôn) nằm ở đây.

Nhà quàn cũng cho ta đóng tiền cho ba ngày làm đám tang, nếu bây giờ đóng trước, sau này trong gia đình con cháu khỏi phải lo đóng góp, khỏi lo trả tiền, có thể gây nên sự xung đột tranh cãi trong gia đình, trong các con cháu.

Đạo công giáo luôn nhắc nhở ngày ra đi của chúng ta để chúng ta luôn sống trong tình thương của Thiên Chúa, sống liên kết với Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria.

Trong kinh Kính mừng có câu: “Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội khi nay và TRONG GIỜ LÂM TỬ. Amen

Và kinh khác trước khi bắt đầu thánh lễ: “Lậy Chúa con, con xin dâng các lễ Misa, các thầy cả ở khắp tứ phương thiên hạ làm trong ngày hôm nay. Để Chúa con thương đến các kẻ có tội đang mong sinh thì bây giờ và SẼ CHẾT TRONG NGÀY HÔM NAY. Chớ gì máu châu báu Đức Chúa Giêsu là đấng chuộc tội làm cho Chúa con thương đến các kẻ ấy.”

Có nhiều người viết sẵn bài đọc 1, bài đọc 2 và bài Phúc âm, lẫn bài thông báo. Viết sẵn để con cháu theo đó mà làm, không phải lo lắng, bối rối không biết làm gì trước, làm gì sau?

Trong Kinh thánh, tác giả Gioan có viết, mà tôi rất thích: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở; nếu không Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu thì anh em cũng ở đó.” Gioan (14:1-3)

Phùng Văn Phụng

29/08/2026

Xem thêm:

CÓ PHẢI LÀ BI QUAN KHI NÓI ĐẾN CÁI CHẾT LÚC TUỔI GIÀ? Tác giả: Norris Le LPN


 

Sáu tháng đánh Iran, Mỹ được gì, mất gì?- Hiếu Chân/Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

August 28, 2026

Hiếu Chân/Người Việt

Cuộc chiến Mỹ và Israel chống Cộng Hoà Hồi Giáo Iran đã kéo dài đúng sáu tháng; bắt đầu bằng chiến dịch tấn công quân sự có tên Operation Epic Fury, nối tiếp bằng chiến dịch bao vây kinh tế có tên Operation Economic Outcast, nhưng đến nay chưa thấy lối thoát cuối cùng. Nhìn lại sáu tháng bom rơi đạn nổ, chúng ta được gì, mất gì?

Những người phản đối cuộc chiến tranh giữa Mỹ-Israel với Iran giơ bảng “Chấm dứt chiến tranh” tại Quảng Trường Copley ở Boston, Massachusetts, hôm 2 Tháng Tám. (Hình: JOSEPH PREZIOSO/AFP via Getty Images)

Không đạt mục đích

Ngày 28 Tháng Hai, trong lúc cuộc đàm phán giữa Hoa Kỳ và Iran đang tiến triển ở Geneva qua trung gian của Oman, liên quân Mỹ và Israel bất ngờ dội bom xuống nhiều địa điểm ở Iran. Ngay trong vài ngày đầu tiên, bom Mỹ đã giết chết nhà lãnh đạo tối cao Iran, Giáo Chủ Ali Khamenei, và nhiều quan chức cao cấp nhất của chế độ, làm trọng thương con trai và người kế vị ông ta, Giáo Chủ Mojtaba Khamenei. Vài tuần sau đó, chiến dịch oanh tạc và phóng hoả tiễn cấp tập của Mỹ đã huỷ diệt phần lớn không quân và hải quân Iran, phá hoại trầm trọng chương trình hoả tiễn của nước này.

Tuy vậy, người dân Iran không nổi dậy lật đổ chế độ như dự tính. Những lãnh đạo cao cấp bị giết lập tức được thay thế bằng một lớp lãnh đạo mới, trẻ tuổi hơn và cũng cứng rắn hơn. Sử dụng chiến lược chiến tranh “bất cân xứng,” quân đội Iran tấn công các nước đồng minh giàu có nhưng yếu ớt của Mỹ trong khu vực, phá huỷ các căn cứ Mỹ không được bảo vệ đầy đủ và phong tỏa eo biển Hormuz gây gián đoạn nguồn cung dầu và khí đốt toàn cầu.

Chuyện Iran phong tỏa eo biển Hormuz, nơi có 20% lượng dầu và khí đốt của thế giới đi qua, là điều mà các nhà quân sự đã cảnh báo từ lâu nhưng bị chính quyền Trump và Israel phớt lờ với suy nghĩ chế độ Tehran sẽ bị xoá sổ trong một trận chiến chớp nhoáng trước khi kịp phản pháo. Hậu quả là dòng thương mại dầu khí toàn cầu bị xáo trộn, giá xăng dầu và phân bón leo thang, ảnh hưởng tai hại đến người Mỹ và toàn thế giới. 

Xăng dầu là “mạch máu” của nước Mỹ. Khi người Mỹ phải mua xăng với giá cao hơn thì uy tín chính trị của đảng cầm quyền giảm xuống tương ứng. Mà cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ đang lừng lững đi tới.

Bí thế, ngày 17 Tháng Sáu, ông Trump ký Bản Ghi Nhớ Islamabad 14 điểm, do Pakistan làm trung gian, dành cho Iran nhiều ưu đãi về kinh tế để mở lại eo biển Hormuz, chấm dứt tình trạng thiếu nhiên liệu. Nhưng Bản Ghi Nhớ Islamabad – mà những kẻ độc miệng coi như một văn kiện “đầu hàng” của Mỹ – sớm chết yểu chỉ sau một tuần; eo biển Hormuz tiếp tục tắc nghẽn, và Mỹ phải đổi chiến thuật từ tấn công quân sự sang bao vây tài chính với mục đích cô lập Iran và đánh sập nền kinh tế đã èo uột của nước này.

Những mục tiêu ban đầu của cuộc chiến như lật đổ chế độ thần quyền, ngăn chặn chương trình vũ khí nguyên tử và hoả tiễn tầm xa của Iran, chấm dứt việc Tehran tài trợ các tổ chức vũ trang quấy nhiễu khu vực… tạm gác lại cho tương lai, ưu tiên hiện nay của Mỹ là mở lại eo biển Hormuz như thời trước chiến tranh và tái lập hoà bình cho vùng Vịnh Ba Tư đầy sóng gió.

Ở phía đối lập, Hoa Kỳ đã tổn thất sinh mạng, vũ khí cạn kiệt, căn cứ bị phá huỷ và uy tín quốc tế suy giảm trầm trọng; kinh tế thế giới bị ảnh hưởng nặng nề. Mỹ và Israel đã không đánh giá chính xác sức chịu đựng của chế độ độc tài Iran và phải trả giá đắt.

Trung Đông bất ổn

Không chỉ không khuất phục được Iran, không hoàn thành các mục tiêu đặt ra, cuộc chiến còn gây bất ổn cho toàn vùng Trung Đông và xói mòn uy tín chiến lược của nước Mỹ.

Từ lâu, Mỹ và đặc biệt là Israel luôn coi Iran là một mối đe dọa cho hòa bình và ổn định của vùng Trung Đông do việc Iran sở hữu kho hoả tiễn tầm trung và tầm xa lớn nhất khu vực, có công nghệ chế tạo phi cơ không người lái (UAV) phát triển và nuôi dưỡng một mạng lưới các tổ chức vũ trang khủng bố quấy nhiễu các nước lân cận. Nhưng sáu tháng chiến tranh với ý định xóa sổ mối đe dọa đó đã làm cho Iran trở nên liều lĩnh hơn, và vùng Trung Đông trở nên bất an hơn.

Dưới sự “che chở” an ninh của Mỹ, mấy thập niên qua, nhiều nước Trung Đông đã phát triển vượt bậc, trở thành các trung tâm tài chính, giao thương, du lịch tầm cỡ với nhiều đô thị đẳng cấp quốc tế như Dubai, Doha, Abu Dhabi, Riyadh, Qatar… Chiến tranh đã làm tan vỡ tất cả. Hoả tiễn và UAV của Iran liên tục tấn công các căn cứ quân sự Mỹ trong khu vực, đánh cả các cơ sở dầu khí, cảng biển, phi trường của các nước đồng minh, vô số chuyến bay bị gián đoạn hoặc hủy bỏ, các đô thị sầm uất trở nên vắng vẻ đìu hiu.

Iran tấn công tàu bè đi qua eo biển Hormuz, xúi giục phiến quân Houthi phong toả tàu dầu Saudi Arabia đi qua eo biển Bab El Mandeb nối Hồng Hải với Vịnh Aden, thực tế là phong tỏa toàn bộ hoạt động dầu khí, cắt đứt nguồn thu nhập chính của của các nền kinh tế phụ thuộc tài nguyên dầu khí ở Trung Đông. Iran không chỉ muốn bắn cháy một vài tàu dầu mà gieo rắc nỗi hoảng sợ cho các chủ tàu, các công ty bảo hiểm, từ đó làm gián đoạn việc chuyên chở, gián đoạn chuỗi cung cấp và đẩy các nền kinh tế vùng Vịnh vào bất ổn.

Suzanne Maloney, chuyên gia về Iran, đứng đầu về chính sách đối ngoại của Viện nghiên cứu Brookings ở Washington đánh giá cuộc chiến là một thất bại: “Chúng ta đã gây nhiều thiệt hại cho Iran, nhưng họ trở nên mạnh mẽ hơn trước,” bà nói và dẫn chứng các nước láng giềng của Iran đã quyết định họ phải tìm phương thức hòa giải với Tehran.

Đã có dấu hiệu cho thấy để tồn tại, các nước vùng Vịnh phải chấp nhận chung sống hoà bình với một chế độ Hồi Giáo chuyên chế phi nhân, chấp nhận cho Iran kiểm soát eo biển Hormuz và tìm cách tách dần ra khỏi ảnh hưởng của Mỹ. “Bán anh em xa mua láng giềng gần,” họ không có lựa chọn nào khác.

Suy giảm uy thế

Tất nhiên lựa chọn đó sẽ làm suy giảm ảnh hưởng chính trị và kinh tế của Mỹ ở khu vực, từ lâu được coi là bệ đỡ của đồng tiền petro-dollar từ doanh thu dầu khí mà có. 

Về quân sự, ít nhất 15 căn cứ quân sự của Mỹ tại các nước vùng Vịnh đã bị hoả tiễn và UAV của Iran tấn công gây hư hại rất nghiêm trọng, kể cả trụ sở bộ tư lệnh Đệ Ngũ Hạm Đội tại Bahrain. Chi phí sửa chữa xây dựng lại các căn cứ này là rất lớn, và trong tương lai chưa chắc các căn cứ đã an toàn khi Iran bí mật được Nga và Trung Quốc hỗ trợ về tình báo vệ tinh. Và chưa biết sau những tổn thất trong cuộc chiến Iran mà họ không được góp ý kiến trước, các đồng minh vùng Vịnh có sẵn lòng cho phép Mỹ duy trì các căn cứ quân sự trên lãnh thổ của họ như từ trước tới nay hay không.

Nên để ý, điều khoản số 4 trong Bản Ghi Nhớ mà ông Trump ký với Iran hôm 17 Tháng Sáu ghi nhận “Hoa Kỳ cam kết sẽ rút quân khỏi khu vực lân cận Cộng Hòa Hồi Giáo Iran trong vòng 30 ngày sau khi đạt được thỏa thuận cuối cùng.” Bản Ghi Nhớ đó đã hết hiệu lực thi hành nhưng yêu sách của Iran về rút quân đội Hoa Kỳ thì vẫn còn đó và có thể sẽ được nhắc lại trong các thỏa thuận tương lai.

Trong sáu tháng chiến tranh, Mỹ đã mất 18 binh sĩ, hơn 750 binh sĩ khác bị thương, tổn thất nhiều phi cơ và UAV, một phần do hoả lực của Iran, một phần do tai nạn. Bản tường trình Tháng Năm của Sở Nghiên Cứu Quốc Hội ghi nhận Mỹ đã mất 43 phi cơ quân sự trong cuộc chiến. Hãng tin Reuters cho biết quân đội Mỹ đã xài “gần hết” nguồn dự trữ hoả tiễn có độ chính xác cao. Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế (CSIS) ước tính đến Tháng Bảy, Mỹ đã sử dụng hết 65% hoả tiễn đánh chặn Patriot và 38% hoả tiễn đánh chặn tầm cao THAAD chuyên chống đỡ hoả tiễn đạn đạo của đối phương.

Tình hình căng thẳng tới mức quân đội Mỹ phải điều động chiến đấu cơ, chiến hạm, hệ thống phòng không từ Châu Âu và Đông Á sang Trung Đông, kéo dài thời gian triển khai sẵn sàng chiến đấu của binh sĩ. Hàng không mẫu hạm (HKMH) USS Gerald Ford đã trực chiến hơn một năm, dài nhất kể từ thời Chiến Tranh Việt Nam, HKMH USS Abraham Lincoln mới được quay về bến sau hơn 200 ngày trực chiến khi thuỷ thủ và binh lính phải chịu áp lực và thiếu thốn đến mức trầm cảm!

Rõ ràng chiến tranh Iran làm bộc lộ điểm yếu của quân đội Mỹ là dàn trải trên nhiều mặt trận từ Âu sang Á, sử dụng những vũ khí tối tân nhưng hết sức đắt đỏ để chống lại những đòn tấn công rẻ tiền của kẻ địch nhỏ hơn, nghèo hơn, lạc hậu hơn nhưng quyết không đầu hàng. Khi không thực hiện được những trận đánh tốc chiến tốc thắng như ở Venezuela hồi đầu năm nay mà phải kéo dài và tiêu hao thì quân đội hùng cường của nước Mỹ dễ bị thất thế.

Các đối thủ truyền kiếp như Nga, Trung Quốc và Bắc Hàn vẫn theo dõi sát tình hình cuộc chiến Iran và chắc chắn họ thu nhận được những bài học quý giá cho cuộc chạm trán với Mỹ trong tương lai. Xem ra sáu tháng chiến tranh với Iran, nước Mỹ sa vào một cuộc khủng hoảng lớn do chính mình tạo ra chứ không phải là một điều cần thiết. [dt]


 

 TỪ BỎ DANH LỢI ĐỜI NÀY ĐỔI LẤY HẠNH PHÚC ĐỜI SAU – Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

(Suy niệm Tin mừng Mat-thêu ( 16, 21-27) Chúa nhật 22 thường niên.

Sứ điệp: “Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì?” (Mt 16,26).

***

Danh vọng, giàu sang, phú quý đời nầy có sức cuốn hút mạnh mẽ. Nếu không phải là người có bản lãnh cao, nếu không phải là người khôn ngoan sáng suốt… thì khó thoát khỏi sự lôi cuốn của chúng.

Nghĩ cho cùng, nếu đời sống con người chỉ vỏn vẹn 100 năm trên dương thế nầy mà thôi, chẳng có đời sau, thì chọn theo Thần Tài, đua tranh tìm kiếm giàu sang, lạc thú đời nầy là điều chính đáng. 

Tuy nhiên, so với đời sau thì cuộc đời nầy chỉ kéo dài trong gang tấc, còn cuộc sống đời sau là thiên thu vạn đại. Vì thế, mải mê tìm kiếm hạnh phúc thoáng qua đời nầy mà đánh mất hạnh phúc vĩnh cửu mai sau thì thật vô cùng đáng tiếc.

Nếu cuộc sống đời nầy có giá bằng một đồng tiền vàng thì giá trị cuộc sống đời sau phải tỷ lần cao hơn. Vì thế, ham muốn chiếm lấy một đồng trước mắt mà đánh mất tỷ đồng trong tương lai là sai lầm hết sức tai hại. 

Sự chọn lựa cực khôn ngoan

Phanxicô Xavie lúc còn thanh xuân muốn đầu tư hết tài trí, sức lực để chiếm hữu địa vị xã hội và vinh quang trần thế. 

May thay, Thiên Chúa đã gửi đến cho anh người bạn tốt, đó là thánh Inhaxiô, một người bạn lớn tuổi học cùng trường. Inhaxiô thường dùng câu lời Chúa chúng ta nghe hôm nay để nhắc bảo Phanxicô: “Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì?” (Mt 16,26).

Ngày nầy qua ngày khác, Phan-xi-cô Xa-vi-e nghiền đi ngẫm lại câu nói đó. Cuối cùng, ánh sáng Lời Chúa từ câu nói nầy đã loé lên trong tâm hồn chàng trai đầy tham vọng trần thế và đã làm xoay chuyển cuộc đời anh. Anh từ bỏ vinh hoa phú quý, rời xa kinh thành Pa-ri hoa lệ, xuất phát từ Lisbon thuộc Bồ Đào Nha, vượt qua Đại Tây Dương và Ấn Độ Dương để loan báo Tin mừng cho các dân tộc ở Ấn-độ, Sri-lanca, Malaysia, In-đô-nê-xi-a, Nhật Bản… Nhờ đó, Phan-xi-cô Xa-vi-e đã đem ơn cứu độ cho muôn vạn người Châu Á và được toàn thể Hội thánh ca ngợi, tôn vinh cũng như được hạnh phúc vinh hiển muôn đời.

Như thế, lời dạy của Chúa Giê-su: “Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi ích gì?” là một bài học khôn ngoan cần ghi tâm khắc cốt và là châm ngôn, là ánh sáng soi đường dẫn lối cho mỗi người chúng ta. 

Lạy Chúa Giê-su,

Xin cho chúng con luôn ghi nhớ lời vàng Chúa dạy, đó là “Được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì được ích gì?” để sẵn sàng từ bỏ danh lợi phú quý ngắn ngủi đời nầy mà đổi lấy hạnh phúc vô tận đời sau. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà


 

Hai phi công cùng ngủ quên 28 phút ở độ cao 36.000 ft – trên máy bay có 153 hành khách!

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn

Hai phi công cùng ngủ quên 28 phút ở độ cao 36.000 ft – trên máy bay có 153 hành khách!

Ngày 25/1/2024, chuyến bay BTK 6723 của Batik Air từ Kendari đến Jakarta (Indonesia) đã xảy ra một sự cố hàng không nghiêm trọng, rất may không dẫn đến thảm họa.

Chiếc Airbus A320 chở 153 hành khách cùng 4 thành viên phi hành đoàn đang bay ở độ cao 36.000 ft thì cơ trưởng xin nghỉ ngơi và được cơ phó đồng ý.

Cơ trưởng ngủ quên, tỉnh dậy trong thời gian ngắn rồi tiếp tục ngủ. Trong khi đó, cơ phó đang cố tránh thời tiết xấu và duy trì đường bay theo yêu cầu cũng vô tình ngủ quên.

Kết quả là buồng lái hoàn toàn không có phi công tỉnh táo trong khoảng 28 phút.

Trong thời gian này, kiểm soát không lưu Jakarta đã cố gắng liên lạc với máy bay 14 lần, thậm chí nhờ phi hành đoàn của hai máy bay khác thiết lập liên lạc. Tuy nhiên, vẫn không có phản hồi.

Khi tỉnh dậy, cơ trưởng nhận ra máy bay đã lệch khỏi đường bay dự kiến. Ông lập tức đánh thức cơ phó và cả hai nhanh chóng điều chỉnh lại hướng bay.

Máy bay sau đó hạ cánh an toàn xuống sân bay quốc tế Soekarno-Hatta. Không có hành khách hay thành viên phi hành đoàn nào bị thương, máy bay cũng không bị hư hại.

Theo báo cáo cuối cùng của Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia Indonesia (KNKT), được công bố năm 2025, mệt mỏi nghiêm trọng (fatigue) là một trong những yếu tố chính dẫn đến sự cố.

Cơ phó khi đó đang phải đối mặt với tình trạng rối loạn giấc ngủ do chăm sóc hai em bé sinh đôi mới khoảng một tháng tuổi, đồng thời chuẩn bị chuyển sang nhà mới.

Báo cáo cũng chỉ ra những thiếu sót trong công tác quản lý rủi ro do mệt mỏi của hãng hàng không cũng như việc giám sát định kỳ đối với buồng lái.

May mắn là máy bay vẫn đang hoạt động ở chế độ autopilot (lái tự động), góp phần ngăn tình huống trở nên nghiêm trọng hơn.

Sự việc là một lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng yếu tố con người luôn là một trong những mắt xích quan trọng nhất của an toàn hàng không.

Mệt mỏi có thể nguy hiểm không kém một sự cố kỹ thuật — và đôi khi còn khó nhận biết hơn.

Nếu là hành khách trên chuyến bay đó và biết cả hai phi công đều đang ngủ, bạn sẽ cảm thấy thế nào?