Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Thiên Chúa ban Thần Khí cho Người vô ngần vô hạn”.
“Điều Thiên Chúa ban chính là Thánh Thần, và trong Thánh Thần, Ngài ban chính Ngài!” – Augustinô.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay không nói đến một Thiên Chúa ban phát theo mức độ; Ngài ban Thánh Thần vô ngần vô hạn, ‘không ban từng phần’ nhưng ‘ban chính Ngài’.
Tiếp tục cuộc đối thoại với Nicôđêmô, Chúa Giêsu nói đến Thánh Thần, Đấng Thiên Chúa ban không đo lường cho chính Ngài và những ai thuộc về Ngài. Nếu Thiên Chúa không ban từng phần, thì chúng ta cũng không thể sống từng phần. “Đức Kitô không muốn những môn đệ nửa vời!” – Phanxicô. Như vậy, chúng ta đang đứng trước một đòi hỏi hiện sinh: hoặc để mình được sinh ra bởi Thần Khí, hoặc ở lại trong những giới hạn cũ. Vì thế, vấn đề không còn là “nhận được bao nhiêu”, nhưng là “dám để Ngài chiếm lấy đến mức nào”; ở đây, đời sống Kitô hữu không còn là tích luỹ ân huệ, nhưng là một tiến trình bị lôi kéo ra khỏi mọi tính toán, để bước vào tương quan với Đấng ‘không ban từng phần’ nhưng ‘ban chính Ngài’.
Bởi lẽ, điều được ban không chỉ là một ân huệ, nhưng là chính Thiên Chúa; như truyền thống gọi, Thánh Thần là Donum Dei, quà tặng không tách khỏi Đấng ban. Vì thế, chứng từ của các tông đồ không phát sinh từ một xác tín tự thân, nhưng từ Đấng đang hiện diện và hành động trong họ: “Chúng tôi xin làm chứng, cùng với Thánh Thần, Đấng mà Thiên Chúa đã ban cho những ai vâng lời Người” – bài đọc một. Khi Thần Khí không được ban từng phần, thì chứng tá cũng không thể nửa vời; đó không còn là lời con người nói về Thiên Chúa, nhưng là chính Thiên Chúa nói trong con người, Đấng họ hằng kêu cầu: “Kẻ nghèo hèn kêu xin, và Chúa đã nhận lời!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Từ đây, vấn đề không còn ở phía Thiên Chúa, nhưng ở phía con người. Nếu quà tặng là chính Ngài, thì đón nhận không còn là sở hữu, nhưng là để được biến đổi; không phải “có”, nhưng là “thuộc về”. Chính ở đây, con người chúng ta được lộ ra: muốn nhận mà không muốn đổi, muốn giữ mà không muốn trao; nhưng khi điều được ban là chính Chúa, thì không còn chỗ cho một đời sống dật dờ với Đấng ban ơn. “Sự tinh tuyền của trái tim là muốn một điều duy nhất!” – Kierkegaard.
Anh Chị em,
Chính cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa Con là định nghĩa trọn vẹn nhất về Thiên Chúa: Thiên Chúa là tình yêu! Ngài tặng trao đến cùng; từ đó trở thành nguồn sống không cạn. Vì thế, bước vào tương quan với Chúa Kitô không phải là đón nhận một giáo huấn, nhưng là được sinh lại bởi ơn trên và đi vào một chuyển động tự hiến, nơi con người không còn là trung tâm, nhưng được lôi kéo vào chính nhịp sống của Đấng không giữ lại, nhưng trao đến cùng. “Trở thành Kitô hữu không phải là kết quả của một chọn lựa đạo đức hay một ý tưởng cao cả, nhưng là cuộc gặp gỡ với một biến cố, một Con Người!” – Bênêđictô XVI.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đừng để con sống nửa vời trước tình yêu Chúa; chỉ tìm ơn Chúa, mà quên chính Chúa! Hãy chiếm lấy con, và làm cho đời con trở thành một quà tặng!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
***********************************
Lời Chúa Thứ Năm, Tuần II Phục Sinh
Chúa Cha yêu thương người Con và đã giao mọi sự trong tay Người.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 3,31-36
31 “Đấng từ trên cao mà đến thì ở trên mọi người ; kẻ từ đất mà ra thì thuộc về đất và nói những chuyện dưới đất. Đấng từ trời mà đến thì ở trên mọi người ; 32 Người làm chứng về những gì Người đã thấy đã nghe, nhưng chẳng ai nhận lời chứng của Người. 33 Ai nhận lời chứng của Người, thì xác nhận Thiên Chúa là Đấng chân thật. 34 Quả vậy, Đấng được Thiên Chúa sai đi, thì nói những lời của Thiên Chúa, vì Thiên Chúa ban Thần Khí cho Người vô ngần vô hạn. 35 Chúa Cha yêu thương người Con và đã giao mọi sự trong tay Người. 36 Ai tin vào người Con thì được sự sống đời đời ; còn kẻ nào không chịu tin vào người Con thì không được sự sống, nhưng cơn thịnh nộ của Thiên Chúa đè nặng trên kẻ ấy.”




