Cuối cùng, ai cũng phải học cách sống trong cô đơn

Kimtrong Lam 

Bài Học Cay Đắng Nhưng Cần Chấp Nhận

Người trên 70 tuổi: Bài học cay đắng nhưng cần chấp nhận

– “Cuối cùng, ai cũng phải học cách sống trong cô đơn”

Ở tuổi đôi mươi, người ta sợ nghèo.

Tuổi trung niên, người ta sợ bệnh.

Nhưng đến tuổi 70… nỗi sợ lớn nhất lại là cô đơn.

Thế nhưng, nghịch lý thay:

Cô đơn không phải bi kịch của tuổi già – mà là sự thật mà mỗi người cần học cách đón nhận.

Một cụ ông hơn 70 từng nói:

“Ở tuổi này, con cái không còn thuộc về mình nữa.”

Ngày trẻ nghe câu ấy, ta thấy chua xót.

Nhưng khi chính mình già đi, mới hiểu đó là chân lý của đời người.

  1. Con cái không vô tâm – chúng chỉ quá bận để ngoảnh lại

Người già sống bằng ký ức.

Còn người trẻ sống bằng trách nhiệm, áp lực và cơm áo.

Ta nhớ con, nhưng con mải họp.’

Ta mong con về, nhưng con còn đang vật lộn giữa thành phố xa.

Đó không phải bất hiếu. Đó là cuộc đời.

Ngày xưa, cha mẹ nhiều con, sống gần nhau, đong đầy sự quây quần.

Còn bây giờ, mỗi đứa một phương trời.

Cần gặp nhau, nhưng tất cả đều phải… đợi khi nào rảnh.

Thời gian đã thay đổi mọi thứ – không chỉ lòng người.

  1. Người 70 tuổi khổ nhất khi đặt hết hy vọng vào người khác

Bi kịch lớn nhất của tuổi già không phải không ai chăm sóc,

mà là kỳ vọng quá nhiều vào con cái.

Đến tuổi 70, điều quan trọng nhất không phải là “con sẽ chăm mình thế nào”, mà là mình có tự chăm được cho mình không:

còn sức khỏe để đi lại

còn minh mẫn để tự lo

còn tiền để không phải xin

còn bạn để trò chuyện

còn sở thích để sống vui

Chỉ khi tự đứng được, tuổi già mới có phẩm giá.

  1. Cô đơn – không phải kẻ thù, mà là người thầy cuối cùng

Khi ta tập quen với việc:

ăn một mình

đi chợ một mình

đi khám bệnh một mình

ngắm hoàng hôn một mình

… ta sẽ nhận ra: cuộc đời này, mỗi người đều là hành khách độc hành.

Con cái có cuộc sống riêng, bạn đời có khi đã đi trước một bước.

Còn ta, chỉ có chính mình làm bạn đồng hành đến phút cuối.

Khi không còn mong đợi ai hiểu mình, yêu mình, ở bên mình, lúc ấy ta mới thật sự bắt đầu già đi một cách thanh thản.

  1. Tuổi già hạnh phúc không phải là “đông con nhiều cháu”, mà là:

Có một chút tiền

Có một chút sức khỏe

Có vài người bạn

Có một cuộc đời do chính mình làm chủ.

Đó mới là sự tự do thật sự.

Đừng kỳ vọng con về thăm thường xuyên.

Đừng oán trách người ta sống lạnh nhạt.

Đừng kể khổ với bất kỳ ai.

Đừng chờ đợi sự tận tụy mà con cái không thể cho bạn.

Thay vì trông chờ người khác làm điểm tựa, hãy trở thành điểm tựa của chính mình.

  1. Bài học cuối cùng của đời người: Học cách sống cùng nỗi cô đơn

Khi cha mẹ còn sống, cuộc đời ta còn gốc rễ.

Khi cha mẹ mất đi, ta chỉ còn “đích đến”.

Người trên 70 đều đang đi nốt chặng cuối.

Đi chậm thôi, nhưng phải đi bằng chính đôi chân của mình:

Giữ sức khỏe

Giữ tiền

Giữ bạn

Giữ niềm vui nho nhỏ

Giữ lòng bình an

Và quan trọng nhất:

Giữ lại một phần sự yêu thương cho chính mình.

Tuổi già không phải để chờ đợi, mà là để sống tiếp – theo cách nhẹ nhàng và tự chủ nhất.

Những câu chuyện Nhân Văn | Người trên 70 tuổi: Bài học cay đắng nhưng cần chấp nhận – “Cuối cùng, ai cũng phải học cách sống trong cô đơn” 


 

Nước Mỹ va` khả năng của nền dân chủ trong việc chấp nhận khác biệt

Vy Truong

 Nhìn bức ảnh này, tôi không nghĩ đến đảng phái hay những cuộc tranh cãi chính trị bất tận. Tôi nghĩ đến một thời mà nước Mỹ, dù có bất đồng sâu sắc đến đâu, vẫn cố gắng giữ gìn sự tôn trọng dành cho nhau và cho các thể chế của mình.

Những con người trong bức ảnh này không hoàn hảo. Mỗi người đều có những quyết định gây tranh cãi, những lời hứa chưa thực hiện được, những thành công và cả những sai lầm mà lịch sử sẽ tiếp tục đánh giá. Nhưng họ đại diện cho một điều lớn hơn bản thân mình: truyền thống chuyển giao quyền lực trong hòa bình, sự tôn trọng giữa những người có quan điểm khác biệt, và niềm tin rằng nước Mỹ mạnh nhất khi biết đối thoại thay vì chia rẽ.

Trong suốt nhiều thập kỷ, đất nước này đã trải qua những thời kỳ thịnh vượng và khó khăn, chiến tranh và hòa bình, hy vọng và thất vọng. Nhưng điều giúp nước Mỹ tiếp tục tiến về phía trước không phải là sự hoàn hảo của bất kỳ tổng thống nào, mà là khả năng của nền dân chủ trong việc chấp nhận khác biệt và tìm kiếm tiếng nói chung.

Có những lúc chúng ta thất vọng với lãnh đạo của mình. Có những lúc niềm tin bị thử thách. Nhưng cũng có những khoảnh khắc nhắc nhở rằng phẩm giá, sự tôn trọng và tinh thần phục vụ đất nước vẫn là những giá trị đáng được gìn giữ.

Tôi nhớ một nước Mỹ nơi người ta có thể bất đồng quyết liệt về chính sách nhưng vẫn đối xử với nhau bằng sự lịch thiệp. Một nước Mỹ nơi ngoại giao được xem là sức mạnh chứ không phải sự yếu đuối. Một nước Mỹ nơi việc lắng nghe đôi khi quan trọng không kém việc lên tiếng.

Có thể mỗi người sẽ có một tổng thống yêu thích khác nhau. Có thể chúng ta sẽ không bao giờ đồng ý về mọi vấn đề. Nhưng tôi hy vọng rằng đất nước này sẽ luôn giữ được những giá trị đã giúp nó trở thành hình mẫu cho nhiều nền dân chủ trên thế giới: sự tôn trọng, lòng khoan dung, tinh thần trách nhiệm và niềm tin vào các thể chế dân chủ.

Hy vọng một ngày nào đó, bất kể ai đang ngồi trong Phòng Bầu dục, nước Mỹ sẽ một lần nữa được nhớ đến không chỉ bởi sức mạnh của mình, mà còn bởi sự tử tế, phẩm giá và khả năng đoàn kết trong khác biệt.


 

Nếu chúng ta yêu thương nhau, thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta… (1 Ga 4:11-12)-Cha Vương

Hôm nay Giáo Hội mừng Lễ Thánh Tâm Chúa Giê-su, ước mong bạn có một quả tim của Chúa để bạn yêu như Chúa yêu vậy nhé. Một cuối tuần Father’s Day zui zẻ và hạnh phúc bên gia đình luôn mãi.

Cha Vương

Thứ 6: 19/6/2026.   (n16-23)

TIN MỪNG: Anh em thân mến, nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta như thế, chúng ta cũng phải yêu thương nhau. Thiên Chúa chưa ai được chiêm ngưỡng bao giờ. Nếu chúng ta yêu thương nhau, thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, và tình yêu của Người nơi chúng ta mới nên hoàn hảo. (1 Ga 4:11-12)

SUY NIỆM: Trong tiểu sử Mẹ Thánh Têrêsa Calcutta có kể lại câu chuyện như sau: Ở Calcutta, có một nhà thương thí dành cho những người sắp chết. Một hôm, có một bệnh nhân bị ung thư, người gầy guộc tàn tạ bị đưa vào đây. Mọi người đều bỏ rơi bệnh nhân đó, vì thấy không còn làm gì cho ông ta được nữa. Nhưng Mẹ Têrêxa lại gần ông, ân cần lau rửa cho ông ta. Ông ta trố mắt hỏi: “Làm sao bà có thể chịu đựng sự hôi thối của thân xác tôi như thế?”. Nhưng Mẹ Têrêxa đáp: “Ồ, điều này có là gì đâu so với những đau khổ mà ông đang phải chịu!”. Người bệnh trở nên điềm tĩnh hơn và nói: “Chắc chắn là bà không phải là người ở đây. Vì dân chúng ở đây không cư xử đẹp như bà!”. Một lát sau, người bệnh thì thào: “Hỡi bà, chúc tụng bà”. Nhưng Mẹ Têrêxa đáp: “Không phải thế, chúc tụng ông là người đang chịu đau khổ với Chúa Kitô”, và cả hai trao đổi nụ cười. Người bệnh ngưng đau khổ. Hai ngày sau, ông từ trần. (José Gonzalez-Balado, Il Sorriso dei poveri, Città Nuova ed., 1982, p.13)

Động lực khiến Mẹ Têrêxa Calcutta và các nữ tu thừa sai bác ái của Mẹ cũng như bao nhiêu tín hữu khác nhiệt thành và ân cần giúp đỡ các bệnh nhân là xác tín chính Chúa Giêsu hiện diện nơi anh chị em bệnh nhân, và mỗi chị nữ tu được kêu gọi biểu lộ tình yêu thương của Trái Tim Chúa cho người bệnh, cho những người nghèo khổ và cho tha nhân nói chung là hình ảnh của Thiên Chúa. Hôm nay bạn cũng được mời gọi để biểu lộ tình yêu thương của Trái Tim Chúa cho những người chung quanh đang cần đến sự quan tâm và tha thứ của bạn.

LẮNG NGHE: CHÚA là Đấng từ bi nhân hậu, Người chậm giận và giàu tình thương, / chẳng trách cứ luôn luôn, không oán hờn mãi mãi. / Người không trách cứ tội ta mà xét xử, không trả báo ta xứng với lỗi lầm. (Tv 103:8-10)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa là suối nguồn Tình Yêu, xin cho con được ngụp lặn trong Trái Tim Chúa để con thực hành đức ái mỗi ngày dù con đang sống trong bất cứ hoàn cảnh nào.

THỰC HÀNH: Làm một việc bác ái hôm nay.

From: Do Dzung

**********************

Trong Trái Tim Chúa – Hà Thanh Xuân

TRÁI TIM HAI CHỦ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Không ai có thể làm tôi hai chủ!”.

“Thanh sạch của trái tim là chỉ muốn một điều duy nhất!” – Søren Kierkegaard.

Kính thưa Anh Chị em,

Ai trong mỗi chúng ta cũng muốn nhiều điều, nhưng trái tim chỉ có một. Bị kéo về nhiều hướng, nó trở nên khắc khoải và bất an. Lời Chúa hôm nay nói đến một ‘trái tim hai chủ’.

“Không ai có thể làm tôi hai chủ!”. Động từ Hy Lạp douleuein Chúa Giêsu dùng không chỉ có nghĩa là làm việc cho ai, nhưng là thuộc trọn về ai. Người nô lệ không thể chia lòng trung thành giữa hai chủ. Và dẫu không lên án của cải; nhưng Chúa Giêsu lại chạm đến một điều sâu hơn: trái tim con người không được tạo dựng để có hai trung tâm. Khi cố thuộc về hai chủ – Thiên Chúa và Tiền Của – trái tim con người bắt đầu rạn nứt. Đó là bi kịch của một ‘trái tim hai chủ’. “Thiên Chúa kéo người phụng sự Ngài lên cao; còn thế gian kéo họ xuống thấp!” – Glossa Ordinaria.

Vì thế, ngay sau khi nói đến hai chủ, Chúa Giêsu nói tiếp, “Đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc!”. Lo lắng không phải là vấn đề đầu tiên; nó là hệ quả. Khi trái tim bị chia đôi, con người bắt đầu sống trong căng thẳng: vừa muốn tín thác vào Thiên Chúa, vừa muốn tự bảo đảm mọi sự bằng sức riêng. Chúng ta muốn phó thác, nhưng vẫn giữ lại cho mình một chỗ dựa khác. Vậy mà một trái tim phân mảnh không bao giờ có bình an. “Đức tin không cất khỏi chúng ta gánh nặng của cuộc sống, nhưng cất khỏi chúng ta nỗi sợ về ngày mai!” – Bênêđictô XVI.

Israel đã từng mang một trái tim như thế. Họ bỏ Đền Thờ để phụng sự các cột thờ và ngẫu tượng, đến nỗi ngôn sứ Zacharia phải thốt lên một lời đau đớn: “Vì các ngươi đã lìa bỏ Đức Chúa, nên Đức Chúa cũng lìa bỏ các ngươi!” – bài đọc một. Không phải vì Thiên Chúa thay lòng; nhưng khi đổi chủ, con người tự tách mình khỏi nguồn sự sống. Thế mà, giữa sự bất trung ấy, Thánh Vịnh đáp ca vẫn cất lên: “Ta sẽ yêu thương Người đến muôn thuở”. Chúng ta có thể đổi chủ; nhưng Thiên Chúa không bao giờ đổi lòng. Mỗi lần đặt một điều gì ngang hàng với Thiên Chúa, chúng ta tưởng mình có thêm một chỗ dựa; nhưng thực ra, trái tim lại rạn thêm một đường nứt.

Anh Chị em,

Trái tim không đổi ấy đã mang lấy một khuôn mặt nơi Đức Giêsu Kitô. Ngài không chỉ dạy chúng ta tín thác vào Cha; nhưng Ngài còn sống điều đó đến cùng. Giữa cám dỗ của quyền lực, bánh ăn và vinh quang thế gian, Ngài chỉ có một ý muốn duy nhất: thi hành ý Cha. Ngay cả trên thập giá, khi mọi sự bị lấy mất, Ngài vẫn thuộc trọn về Cha. Chúa Giêsu không mời chúng ta có ít của cải hơn cho bằng có một trái tim không còn chia đôi. Chỉ khi thuộc trọn về một mình Thiên Chúa, trái tim chúng ta mới thôi rạn và tìm lại bình an. “Sự thoả mãn của trái tim khắc khoải chỉ có trong một mình Thiên Chúa!” – Robert Barron.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi một trái tim nước đôi; dạy con biết chọn Chúa trên hết và Chúa trước hết; để lòng con mãi bình an khi thuộc trọn về Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

******************

Lời Chúa Thứ Bảy, Tuần XI Thường Niên, Năm Chẵn

Anh em đừng lo lắng về ngày mai.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 6,24-34

24 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.

25 “Vì vậy Thầy bảo cho anh em biết : đừng lo cho mạng sống : lấy gì mà ăn ; cũng đừng lo cho thân thể : lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao ? 26 Hãy xem chim trời : chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho ; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao ? 27 Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay ? 28 Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì ? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi ; 29 thế mà, Thầy bảo cho anh em biết : ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. 30 Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin ! 31 Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi : ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây ? 32 Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. 33 Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. 34 Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai : ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.


 

Nguyễn Hưng Quốc – NGHĨ VỀ CÁC CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI

Nguyễn Hưng Quốc

NGHĨ VỀ CÁC CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI

1.

Ở Việt Nam gần đây có một số dấu hiệu mới khiến nhiều người lo ngại. Thứ nhất, Việt kiều về nước phải đăng ký tạm trú (như mấy chục năm trước!); thứ hai, chủ tịch Uỷ ban nhân dân xã có quyền tước chứng chỉ hành nghề của luật sư. Nhiều người nói đến sự củng cố của một nền công an trị.

2.

Chế độ độc tài nào cũng bắt đầu bằng một cuộc cách mạng và kết thúc bằng một cuộc cách mạng khác. Ở cuộc cách mạng đầu, họ có thể là anh hùng; ở cuộc cách mạng sau, họ là tội phạm, chỉ trừ một ngoại lệ: chính họ đứng ra khởi xướng cuộc cách mạng thứ hai để xóa bỏ các di sản của cuộc cách mạng thứ nhất.

3.

Các chế độ độc tài không cần gì ở người dân hơn là sự dửng dưng. Dửng dưng trước tội ác. Dửng dưng trước sự áp bức. Dửng dưng trước vận mệnh đất nước. Và dửng dưng trước cả sự khổ nhục của chính mình. Chính sự dửng dưng ấy là dưỡng khí và dưỡng chất cần thiết để duy trì và nuôi dưỡng độc tài.

4.

Tâm lý của phần lớn dân chúng là muốn được an toàn, và vì muốn được an toàn nên họ sợ đương đầu với chế độ độc tài, nhưng chính vì tránh né đương đầu như thế nên chế độ độc tài càng kéo dài và họ càng không được an toàn.

5.

Ma quỷ hiện hữu nhờ óc mê tín. Các tên độc tài tồn tại nhờ sự cuồng tín của con người. Mê hay cuồng đều loại trừ lý trí.

6.

Ở Việt Nam không có nhà độc tài. Chỉ có một bộ máy độc tài. 


 

Khi bạn chết đi.. – Tác giả: Thi Thien

  Chi Nguyen  – Những Câu Chuyện Thú Vị 

 Tác giả : Thi Thien

Đừng lo lắng về thân thể của bạn… người thân của bạn sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết tùy theo khả năng của họ. Họ sẽ cởi quần áo của bạn, tắm rửa, mặc quần áo cho bạn, đưa bạn ra khỏi nhà và đưa bạn đến địa chỉ mới.

Nhiều người sẽ đến dự đám tang của bạn để “nói lời tạm biệt”. Một số sẽ hủy bỏ các cam kết và thậm chí bỏ lỡ công việc để đến dự đám tang của bạn.

Đồ đạc của bạn, ngay cả những thứ bạn không muốn cho mượn, sẽ bị bán, cho đi hoặc đốt cháy.

Chìa khóa, dụng cụ, sách, giày, quần áo của bạn… Và hãy yên tâm rằng thế giới sẽ không dừng lại vì bạn. Nền kinh tế sẽ tiếp tục.

Trong công việc của bạn, bạn sẽ bị thay thế. Người có năng lực tương đương hoặc tốt hơn sẽ thay thế vị trí của bạn.

Tài sản của bạn sẽ thuộc về những người thừa kế của bạn…. Và đừng nghi ngờ rằng bạn sẽ tiếp tục bị trích dẫn, phán xét, chất vấn và chỉ trích vì những điều nhỏ nhặt và lớn lao mà bạn đã làm trong cuộc sống.

Những người chỉ biết đến bạn qua vẻ bề ngoài sẽ nói; Đàn ông hay đàn bà tội nghiệp!

Những người bạn chân thành của bạn sẽ khóc trong vài giờ hoặc vài ngày, nhưng sau đó họ sẽ trở lại cuộc sống vui vẻ và cười đùa bình thường.

Những con vật của bạn sẽ được cho đi và sẽ mất thời gian nhưng chúng sẽ quen với người chủ mới.

Những bức ảnh của bạn sẽ được treo trên tường hoặc lưu lại trên một món đồ nội thất trong một thời gian, nhưng sau đó có thể chúng sẽ được cất giữ ở đáy ngăn kéo. Và chúng ta sẽ chỉ sống trong ký ức của những người yêu thương chúng ta.

Người khác sẽ ngồi trên ghế của bạn và ăn tại bàn của bạn.

Nỗi đau sâu sắc trong ngôi nhà của bạn sẽ kéo dài một tuần, hai tuần, một tháng, hai tháng, một năm, hai năm… Rồi bạn sẽ được thêm vào những kỷ niệm và rồi, câu chuyện của bạn kết thúc.

Nó kết thúc ở giữa con người, nó kết thúc ở đây, nó kết thúc ở thế giới này.

Nhưng hãy bắt đầu câu chuyện của bạn trong thực tế mới… trong cuộc sống sau khi chết.

Cuộc sống của bạn, nơi bạn không thể di chuyển với những thứ từ đây bởi vì khi bạn rời đi, chúng đã mất đi giá trị mà chúng có.

Thân hình

Sắc đẹp

Vẻ bề ngoài

Họ

An ủi

Tín dụng

Tình trạng

Chức vụ

tài khoản ngân hàng

Trang chủ

Xe hơi

Nghề nghiệp

Tiêu đề

Bằng cấp

Huy chương

Cúp

Bạn

Địa điểm

Vợ chồng

Gia đình…

Trong cuộc sống mới, bạn sẽ chỉ cần tinh thần của mình. Và giá trị bạn tích lũy được ở đây sẽ là tài sản duy nhất bạn có ở đó.

Vận may đó là thứ duy nhất bạn mang theo bên mình và nó được tích lũy trong suốt thời gian bạn ở đây. Khi bạn sống một cuộc sống yêu thương người khác và hòa bình với hàng xóm, bạn đang tích lũy vận may tinh thần của mình.

Đó là lý do tại sao bạn nên cố gắng sống trọn vẹn và hạnh phúc khi còn ở đây vì :

“TỪ ĐÂY… BẠN SẼ KHÔNG LẤY NHỮNG GÌ BẠN CÓ MÀ CHỈ LẤY NHỮNG GÌ BẠN ĐÃ CHO “…

Tác giả : Thi Thien

———–

Ảnh ST. minh họa 


 

TOM BROWN – Lm. Mark Link, S.J.

Lm. Mark Link, S.J.

 Tom Brown’s School Days là một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của Anh Quốc.  Tác phẩm này sau đó được dựng thành phim và trở thành một bộ phim ăn khách.

Tom Brown là một cậu bé được nhiều người yêu mến, theo học tại một trường nội trú ở nước Anh.  Cậu sống với khoảng một chục học sinh khác trong một phòng ngủ của trường.  Bất cứ điều gì Tom nói hay làm đều có ảnh hưởng lớn đến những gì các học sinh khác nói hoặc làm.

 Một ngày nọ, có một học sinh mới đến nhập học.  Tối hôm đó, khi đến giờ đi ngủ, cậu bé mới ngây thơ quỳ xuống bên cạnh giường để đọc kinh cầu nguyện.

 Một vài học sinh khác bắt đầu cười khúc khích.  Một số khác cười lớn và chế giễu.  Thậm chí có một đứa còn ném chiếc giày vào cậu bé đang quỳ cầu nguyện.

 Đêm đó, Tom không ngủ được.  Cậu nằm thao thức, suy nghĩ về những gì đã xảy ra với người bạn mới.  Cậu cũng bắt đầu nghĩ đến mẹ mình và những lời kinh bà đã dạy cậu đọc mỗi tối trước khi đi ngủ – những lời kinh mà cậu đã không còn đọc kể từ ngày đến trường nội trú.

 Tối hôm sau, nhiều cậu bé trong ký túc xá háo hức chờ đợi để tiếp tục chế giễu cậu học sinh mới.  Nhưng khi đến giờ đi ngủ, một điều hoàn toàn bất ngờ đã xảy ra.  Khi cậu học sinh mới quỳ xuống để đọc kinh tối, Tom cũng quỳ xuống theo. 

Khi các học sinh khác trong ký túc xá nhìn thấy Tom quỳ gối cầu nguyện, họ đã không thực hiện kế hoạch của mình.

 Câu chuyện nhỏ đơn sơ ấy trong Tom Brown’s School Days minh họa một cách cảm động và sâu sắc điều mà Chúa Giêsu muốn nói trong bài Tin Mừng hôm nay:

 Những ai công khai tuyên bố rằng họ thuộc về Thầy, thì Thầy cũng sẽ làm như vậy cho họ trước mặt Cha Thầy.  Còn ai công khai chối bỏ Thầy, Thầy cũng sẽ chối bỏ người ấy trước mặt Cha Thầy ở trên trời.”

 Câu chuyện ấy cũng cho thấy một trong những lý do khiến Chúa Giêsu nói như vậy.  Đó là vì việc làm chứng hay không làm chứng cho Cha trên trời có thể ảnh hưởng sâu sắc đến những người chung quanh chúng ta.

 Hãy nghĩ đến một lĩnh vực mà điều này đặc biệt đúng, đó là gia đình.  Cách cha mẹ làm chứng hoặc không làm chứng cho Cha trên trời của mình có ảnh hưởng rất lớn đến con cái.

 Tỉ như, gương sáng của mẹ Tom và chứng tá đức tin của bà chính là yếu tố quyết định khiến Tom can đảm làm chứng cho đức tin của mình trước mặt bạn bè đồng trang lứa.

 Có người đã nói rằng mỗi Kitô hữu đều đứng trên một bục giảng nào đó và giảng một bài giảng nào đó hàng ngày.  Điều này đặc biệt đúng đối với cha mẹ trong gia đình.

 Vào tháng 4 năm 1987, tạp chí Catholic Digest đăng một bài phỏng vấn cặp vợ chồng vừa kỷ niệm 25 năm ngày cưới.

 Trong cuộc phỏng vấn, họ chia sẻ rằng từ đêm tân hôn cho đến nay, họ luôn cầu nguyện với nhau mỗi tối.

 Lúc đầu, họ chỉ đọc những kinh quen thuộc như Kinh Lạy Cha hoặc Kinh Kính Mừng.

 Dần dần, họ bắt đầu cùng nhau đọc Kinh Thánh và chia sẻ những suy nghĩ về những gì họ đã đọc.  Một cách khác mà họ cầu nguyện với nhau là cầu nguyện bộc phát từ tận đáy lòng.  Đôi khi họ cùng xin Chúa giúp đỡ giải quyết những khó khăn mà cả hai đang đương đầu.

 Đôi vợ chồng này nhìn nhận rằng cầu nguyện theo cách này thì không dễ dàng khi mới khởi sự.  Nhưng họ cũng thú nhận rằng những lời cầu nguyện chân thành phát xuất từ trái tim đã trở thành một nguồn ân sủng lớn lao cho họ.

 Nhận xét về điều này, người chồng nói: “Đôi khi tôi không cầu nguyện bộc phát về một điều gì đó bởi vì tôi không muốn nói điều ấy với vợ.”  Ông cho biết, sau cùng, ông đã vượt qua được sự ngần ngại đó khi nhận ra rằng việc này không chỉ thiếu thành thật với Rita mà còn thiếu thành thật với chính Thiên Chúa.

 Khi ông vượt qua được sự e dè ấy, hình thức cầu nguyện này đã giúp họ rất nhiều trong việc vượt qua những giai đoạn khó khăn, đặc biệt là trong bảy năm đầu của đời sống hôn nhân.

 Hai vợ chồng cho biết họ có ý tưởng cầu nguyện chung với nhau nhờ gương sáng của cha mẹ bà Rita.  Bà kể:

 Khi tôi còn nhỏ, trong gia đình tôi chúng tôi ít khi đóng cửa phòng.  Tôi thường nghe cha mẹ mình cầu nguyện vào ban đêm.  Đó là một âm thanh thật bình an và ấm áp.  Đôi khi cha mẹ mời chúng tôi vào phòng, và cả nhà cùng ngồi trên giường của họ.  Cha mẹ đọc từ cuốn Kinh Thánh và từ cuốn sách có tên là The Upper Room.”

 Đó chính là loại chứng tá mà Chúa Giêsu đang nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay, đặc biệt là trong gia đình.

 Có lẽ đó không phải là loại chứng tá mà chúng ta quen thực hành.

 Tuy nhiên, đó chính là loại chứng tá mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta thực hiện.

 Đó là loại chứng tá mà nếu chúng ta đem ra thực hành, nó có thể biến đổi các mối tương quan gia đình và cuộc sống của chúng ta một cách hết sức kỳ diệu.

 Vậy điều gì ngăn cản chúng ta làm chứng như thế? 

Chính Chúa Giêsu đã nhắc đến điều đó ba lần trong bài Tin Mừng: đó là sự sợ hãi.  Và đó là điều Chúa Giêsu nói với chúng ta hôm nay: “Đừng sợ.” 

Đây là sứ điệp chứa đựng trong bài đọc Cựu Ước hôm nay và đặc biệt trong bài Tin Mừng hôm nay. 

Đây là Tin Mừng mà Chúa Giêsu muốn chia sẻ với chúng ta hôm nay, cũng như Người đã chia sẻ với các môn đệ khi còn sống giữa họ.

 Đây là Tin Mừng có thể thay đổi không chỉ cuộc sống của những người thân yêu của chúng ta, mà còn cuộc sống của tất cả những người mà họ tiếp xúc. 

Chúng ta hãy kết thúc bằng lời cầu nguyện:

 Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con, xin ban cho chúng con sự can đảm để làm chứng cho Ngài trong mọi lãnh vực của cuộc sống.   Xin giúp chúng con nhận ra rằng lĩnh vực quan trọng nhất để làm chứng chính là gia đình.  Nếu chúng con biết làm chứng trong gia đình mình, việc làm chứng trong những lãnh vực khác của cuộc sống sẽ tự nhiên được thực hiện.  Amen.

 Lm. Mark Link, S.J.

From: Langthangchieutim


 

Bí tích Thêm sức là gì? – Cha Vương 

Tạ ơn Chúa đã ban cho bạn một ngày mới để làm chứng nhân cho tình yêu Chúa trong lời nói và việc làm. Chúc thành công! Xin hãy yêu tha nhân như chính mình xin một lời cầu nguyện cho nhau và cả thế giới được an bình nhe 

Cha Vương 

Thứ 5: 18/06/2026.    (n15-23)

GIÁO LÝ: Bí tích Thêm sức là gì? Thêm sức là bí tích hoàn tất bí tích Rửa tội. Nhờ Thêm sức, Đức Chúa Thánh Thần ban ơn xuống cho ta. Bất cứ ai tự ý quyết định sống như con cái Chúa và xin ơn Thánh Thần xuống qua sự đặt tay và xức dầu thánh sẽ nhận được sức mạnh để làm chứng nhân cho tình yêu Chúa trong lời nói và việc làm. Nhờ đó họ trở nên phần tử đã cam kết và có trách nhiệm đầy đủ của Hội thánh Công giáo. (YouCat, số 203)

SUY NIỆM: Khi một huấn luyện viên cho một cầu thủ nào vào trong sân, ông đặt tay trên vai và chỉ dẫn mấy lời. Điều này giúp ta có thể hiểu được bí tích Thêm sức: Có việc đặt tay, có việc đi vào trường đời. Nhờ Chúa Thánh Thần ta biết ta phải làm gì. Người động viên toàn bộ con người chúng ta và điều người đòi hỏi vang lên trong tai ta. Ta cảm thấy sự giúp đỡ của Người. Ta không làm Người mất tin tưởng và sẽ làm cho trận đấu có lợi cho Người. Chỉ cần ta muốn, và ta lắng nghe Người. 

❦  Bí tích Thêm sức: Cùng với bí tích Rửa tội và bí tích Thánh Thể, bí tích Thêm sức hợp thành “bộ ba bí tích khai tâm vào Kitô giáo”. Như Chúa Thánh Thần đã hiện xuống vào lễ Ngũ tuần trên các tông đồ đang tập hợp, Người cũng hiện xuống với mọi người đã được rửa tội đang xin Hội thánh ơn Chúa Thánh Thần. Bí tích Thêm sức củng cố họ và tăng sức để họ làm chứng cho Chúa Kitô.

❦  Dầu Thánh là dầu ôliu hợp với nhựa thơm. Đức Giám mục thánh hiến trong lễ Dầu của Tuần thánh để dùng trong bí tích Rửa tội, Thêm sức, Truyền chức Linh mục và Truyền chức Giám mục, trong lễ thánh hiến bàn thờ và chuông. Dầu tượng trưng cho niềm vui, sức mạnh và sức khỏe. Những ai được xức dầu thánh phải làm cho hương thơm của Chúa Kitô tỏa lan. (2 Cr 2:15)(YouCat, số t.t.)

LẮNG NGHE: Trong Đức Ki-tô, cả anh em nữa anh em đã được nghe lời chân lý là Tin Mừng cứu độ anh em; vẫn trong Đức Ki-tô, một khi đã tin, anh em được đóng ấn Thánh Thần, Đấng Thiên Chúa đã hứa. Thánh Thần là bảo chứng phần gia nghiệp của chúng ta, chờ ngày dân riêng của Thiên Chúa được cứu chuộc, để ngợi khen vinh quang Thiên Chúa. (Ep 1:13-14)

CẦU NGUYỆN: Lạy Thánh Thần Thiên Chúa, xin trợ giúp con để hạt giống đức tin mỗi ngày một triển nở trong tư tưởng, lời nói và việc làm của con hôm nay.

THỰC HÀNH: Thánh Phaolô nói: “hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an” (Rm 8:6). Mời bạn trở về hướng đi của Thần Khí nhé.

Nhạc Thần Khí Chúa Sai Đi 

From: Do Dzung

*****************************

Thần Khí Chúa Sai Đi (AI Cover) | Thánh Ca Cảm Động Nhất 2026 Về Ơn Gọi & Sứ Mệnh

CÀNG CHO, CÀNG CÒN – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời!”.

“Hãy cho người đói ăn; điều bạn cho đi sẽ trở thành của bạn, và còn trở về với bạn cùng lãi suất!” – Basiliô Cả.

Kính thưa Anh Chị em,

Chúng ta thường nghĩ càng nắm, càng chắc; càng tích, càng giàu. Nhưng Tin Mừng hôm nay mặc khải một nghịch lý: có những điều chỉ bắt đầu sinh lãi khi được trao đi – ‘càng cho, càng còn!’.

Chúa Giêsu không bảo đừng tích trữ. Trong nguyên ngữ, Ngài dùng động từ thēsaurízete – “hãy tích trữ”, “hãy cất giữ như một kho báu”. Ngài không phủ nhận nhu cầu tích luỹ; Ngài chỉ chuyển hướng nó. Vấn đề không phải là có tích trữ hay không, nhưng là tích trữ điều gì và ở đâu. Theo Đức Lêô XIV, kho tàng của chúng ta cuối cùng sẽ quyết định hướng đi đời mình. Bởi lẽ, trái tim không bao giờ ở trạng thái trung lập; nó luôn hướng về điều nó yêu mến nhất và dần trở nên giống điều nó hướng về. “Bạn sẽ trở nên điều bạn yêu mến!” – Augustinô.

Chúng ta quen nghĩ cho đi là ít đi, trao đi là thiệt thòi. Nhưng Chúa Giêsu bảo: “Anh em hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời!”. “Trên trời” không chỉ là phần thưởng mai sau, nhưng còn là một nơi cất giữ khác: nơi mọi điều được trao vì Chúa và cho tha nhân bước vào sự bền vững của chính Ngài. Vì thế, của cải giữ lại rồi sẽ hư hao; nhưng mọi điều được trao đi trong tình yêu lại không còn thuộc về mối mọt, trộm cắp hay cái chết. Điều nắm chặt trong tay rồi sẽ qua; điều ký thác cho Thiên Chúa và chia sẻ với người khác lại còn mãi.

Câu chuyện Cựu Ước hôm nay là một minh hoạ. Sau cái chết của con mình, Athangia đã ra tay tiêu diệt gần như toàn bộ hoàng tộc Giuđa và chiếm lấy vương quyền. Nhưng chính lúc dòng dõi Đavít tưởng như bị xoá sạch, Thiên Chúa lại âm thầm cất giấu Giôát trong Đền Thờ và gìn giữ tương lai của Israel – bài đọc một. Không phải điều chúng ta nắm giữ, nhưng Đấng nắm giữ chúng ta mới là bảo đảm cuối cùng của đời người. “Lạy Cha, con phó mình trong tay Cha; xin Cha cứ làm nơi con điều Cha muốn!” – Charles de Foucauld.

Athangia không chỉ là một nhân vật xa xưa; bà sống đâu đó trong mỗi người chúng ta. Ai cũng có một “ngai vàng” muốn bảo vệ: một thành công, một chỗ đứng, một cái tôi. Và càng vun quén, chúng ta càng co mình lại. Tin Mừng đề nghị một lối đi khác: không xây sự an toàn trên những gì mình kiểm soát, nhưng trên Đấng đang kiểm soát và gìn giữ mình.

Anh Chị em,

Đức Kitô là “kho tàng trên trời” đã tự làm mình nghèo đi để làm giàu cho nhân loại. Trên thập giá, Ngài bị tước sạch, chẳng còn gì để giữ; nhưng chính ở đó, Ngài trao ban tất cả và bước vào vinh quang phục sinh. Đó là con đường của người môn đệ – ‘càng cho, càng còn!’: không sợ cho đi, vì trong Thiên Chúa, không điều gì được trao trong tình yêu lại bị mất đi. “Tình yêu không bao giờ cạn; càng trao ban, người ta càng sở hữu nhiều hơn!” – Elisabeth of the Trinity.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi nỗi sợ mất mát; khỏi thói quen nắm giữ; dạy con tặng trao trong yêu thương, vì điều duy nhất con mang theo là những gì con đã cho đi!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************

Lời Chúa Thứ Sáu, Tuần XI Thường Niên, Năm Chẵn

Kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 6,19-23

19 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi. 20 Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi. 21 Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.

22 “Đèn của thân thể là con mắt. Vậy nếu mắt anh tốt, thì toàn thân anh sẽ sáng. 23 Còn nếu mắt anh xấu, thì toàn thân anh sẽ tối. Vậy nếu ánh sáng nơi anh lại thành bóng tối, thì tối biết chừng nào !”


 

Chấp Nhận Cuộc Đời – Tác giả: Phùng Văn Phụng

Tác giả: Phùng Văn Phụng

Làm sao vui vẻ chấp nhận cuộc đời nếu gặp: 

1-Sự bất như ý: 

Nhìn lại quãng đời đã qua của chúng ta, chắc chắn mỗi người trong chúng ta, đa số đều gặp những hoàn cảnh bất như ý:

* Làm nghề nghiệp mà mình không thích, không phải sở trường. Tốt nghiệp ngành này lại đi làm ngành nghề khác. Riêng tôi tốt nghiệp đại học luật khoa, không làm luật sư mà làm nghề dạy học. Rồi sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, lại đi tù cộng sản. Năm 1983 ở tù về, không được dạy học, phải làm nhiều nghề để sống: dạy kèm tư gia, giặt bao nylon, bán bia và nước ngọt. Qua Mỹ, làm chỗ sang băng nhạc, tiệm grocery, bán bảo hiểm.

* Nhiều người thất nghiệp, mất nhà, mất xe, không có tiền bạc, sống cơ cực, khổ sở.

* Nhiều người gặp gia đình đỗ vỡ, chia ly tan tác ngoài ý muốn, con cái thất học, nheo nhóc.

*Nhiều khi con cái không làm theo ý mình hoặc hư hỏng, không chịu học hành theo băng đảng, hút sách.

Nếu gặp sự bất như ý mà chúng ta không thể giải quyết được vì nó vượt ngoài tầm tay, sự hiểu biết, khả năng của chúng ta thì ta phải làm sao?

Chỉ có cách duy nhất là chịu đựng, không than van, và liên tục cầu nguyện. Cho nên nhà thờ, đoàn thể, các nhóm cầu nguyện rất cần thiết để chúng ta chia sẻ những khó khăn, những lo âu, chán nản mà chúng ta thường gặp trong cuộc sống. Chẳng những cầu nguyện mà còn cần phải ca ngợi Chúa về những hoàn cảnh bất như ý mà ta đã gặp phải. (1)

Đời sống tâm linh rất quan trọng. Chúng ta thường xuyên đến nhà thờ, cầu nguyện với Thiên Chúa toàn năng, chắc chắn khi Chúa đóng cửa này sẽ mở cửa khác cho chúng ta. “Hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gỏ thì cửa sẽ mở cho.” (Mt 7, 7-12) 

2- Bịnh hoạn, Tật nguyền 

Nhà Phật có nói: Sinh Lão Bịnh Tử. Ai trong chúng ta cũng phải đi qua con đường này. Không thoát được. 

Bịnh tật là tất yếu phải xảy ra. Khi lớn tuổi, sức khoẻ suy yếu, sinh ra bịnh tật… tiểu đường, cao máu, cao mở, đau nhức… chưa kể có người bị các chứng bịnh nan y như ung thư, đau thận, đau gan, đau phổi, đau tim, mổ tim… Không phải chỉ có những người già cả mới bịnh hoạn, có khi còn trẻ cũng đã vướng nhiều bịnh nan y rồi. Vậy làm sao được bình an khi gặp trường hợp không may xảy ra như bịnh hoạn?

 Rất khó chấp nhận hoàn cảnh đau khổ, bịnh tật. Để được an ủi, để có thể chịu đựng những đau đớn về thể xác và về tinh thần, có thể học hỏi niềm tin, niềm cậy trông của thánh Gióp, niềm tin vào Chúa để chịu đựng khổ sở, khó khăn, chịu nhục hình như các thánh tử đạo Việt Nam. Học tập gương Thánh Giu se, gương Đức Mẹ, nhất là gương Chúa Giê su chịu đựng khổ hình, đau đớn nơi thập giá. Nhờ đó chúng ta có thể chịu đựng được những đau khổ, khó khăn của chính mình. (1) 

3- Đau khổ, cô đơn. 

Sự cô đơn, sống một mình, chịu đựng hoàn cảnh trống vắng, đơn độc.

Đến lúc nào đó, một trong hai vợ chồng phải ra đi sớm. Người còn lại phải chịu đựng sự cô đơn, mất mát vô cùng lớn lao không có gì bù đấp được. Vì gặp cảnh cô đơn chúng ta mới đến với Chúa, chúng ta cần Chúa nhiều hơn nữa. Xem cô đơn là một điều kỳ diệu! 

Làm sao khám phá niềm vui trong đau khổ? 

Trong đau khổ làm sao có niềm vui? Tìm thấy “thú đau thương” chăng?

Thánh Phaolô biểu lộ ước muốn của mình là biết “thông phần những đau khổ của Đức Kitô, nhờ nên đồng hình đồng dạng với Người trong cái chết của Người.”

Thánh nhân đã nghe Chúa phán với mình: “Ơn của Thầy đã đủ cho anh, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối.”

“Thầy ở trong Cha, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em.”

Hàng ngày luôn luôn thức tỉnh, học tập, cố gắng thực hành yêu thương và tha thứ. “Yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ đã ngược đãi anh em.” (Mt 5, 44) Nói thì dễ, nhưng làm rất khó. Với sức con người bình thường chúng ta không làm được, nhưng với ơn Chúa chúng ta có thể làm được. 

4- Sự chết:

 Dầu là dân thường hay vua chúa, quan quyền, đến lúc nào đó cũng phải ra đi. Sự chết là tất yếu của đời sống của con người. Ai ai cũng trúng số “độc đắc” một lần, đó là sự chết. Nhưng vẫn có rất nhiều người, nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ chết?

 Để cảm nghiệm về cái chết, ta nên thường xuyên đi đọc kinh nhà quàn, tham dự các thánh lễ an táng, tiễn đưa những người bạn bè, người thân quen, đã ra đi, để cảm nghiệm: “rồi chính mình cũng sẽ chết” cũng sẽ nằm im lặng, bất động trong quan tài giống như thế. 

Khi nhắm mắt rồi, cát bụi lại trở về với cát bụi hư vô: 

*Khi đôi mắt nhắm nghiền và đôi tay lạnh ngắt

Quả tim không chuyển nổi máu tươi hồng

Thì danh vọng phải trả về cho sắc sắc

Thì bạc tiền đành hoãn lại chốn không không…

Những ân ái, hận thù và mưu chước

Những thăng trầm vinh nhục cũng luôn trôi. (2) 

 

*Đời sống con nguời mong manh, mỏng dòn:

“Tính tuổi thọ, trong ngoài bảy chục,

Mạnh giỏi chăng là được tám mươi,

Mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khổ,

cuộc đời thấm thoát chúng con đã khuất rồi.” (Thánh Vịnh 90,10) 

 

*“Con đừng sợ án chết.

Hãy nhớ rằng: có những kẻ đã đi trước con,

Và sẽ có những người theo sau.

Đó là điều Đức Chúa quyết định cho hết mọi người phàm

Tại sao cưỡng lại điều Đấng Tối Cao đã muốn?” (Sách huấn ca 41, 3-4)

Đối với người kitô hữu: 

Người chết là người đã vĩnh viễn hoàn tất đời mình. Là người Kitô hữu, chúng ta phải biết đón nhận sự hoàn tất đó với một tâm hồn bình an cao cả, vì mc khải Kitô giáo đã cho biết rằng cái chết như cánh cổng to lớn mở vào thánh điện an vui vĩnh hằng. Như thánh Phaolô đã xác định: vào ngày cuối cùng, cái hư hoại trong ta sẽ trở nên bất hoại, cái khả tử sẽ nên bất tử (x. 1Cor 15, 53)” (LM Thái Nguyên, bài “Suy gẫm về sự chết”, nguồn simonhoadalat.com). 

Đức Giê-su khi biết mình sẽ phải chết, đã nhắc đến cuộc ra đi vượt qua của Ngài để các môn đệ yên tâm và không hoảng sợ trước sự chết. Lòng anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha của Thầy có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em” (Ga 14, 1-2). 

Trong thư Rô-ma, thánh Phao-lô đã khẳng định: “Nếu chúng ta đã cùng chết với Đức Ki-tô, chúng ta cũng sẽ cùng sống với Ngài” (Rm 6, 8).”

Với niềm tin tưởng vào Đức Kitô, niềm an ủi lớn lao là chết không phải là yên nghỉ mà là tiếp tục sống. Vì cái chết chính là ngưỡng cửa đi vào đời sống vĩnh cửu. Với người Ki-tô hữu, “Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời” (Thánh Phanxicô Assisi).

 Quả thật, với một cái nhìn đầy lạc quan và hy vọng, một niềm tin về đời sống vĩnh cửu, có sự sống lại đời sau nên trong giờ phút lâm chung thi sĩ Tagore đã thốt lên: “Bởi yêu cuộc đời nên tôi cũng yêu cả sự chết”. (3)

Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận cũng nói: “Sự chết cũng là một bổn phận cuối cùng mà con làm cách sẵn sàng và đầy yêu mến”. (Sách Đường Hy Vọng và Dẫn Giải)

 Tác giả: Phùng Văn Phụng

Tháng 08 năm 2021 

(1) Sách Quyền Năng của Tâm Hồn biết ca ngợi LM Nguyễn Đức Mầu

(2) Trong bài Cảm Nghĩ tuổi già:

xem thêm: Đời Người Luôn Có: 2 Thứ Không Thể Sợ

(3) Trong bài “Kitô Hữu và Sự Chết” của Aug Trần Cao Khải

Tri’ch sa’ch “CHO TRON DUONG TRAN” – Tác giả: Phùng Văn Phụng

https://keditim.net/wp-content/uploads/2026/05/CHO-TRON-DUONG-TRAN-cuon-2-313-trang.pdf


 

Nước đun sôi, nước suối, nước tinh khiết, nước khoáng Loại nào tốt hơn – Phần I-Mai Thanh Truyết

Mai Thanh Truyết

Lời người viết: Sự gia tăng tiêu thụ nước đóng chai trên toàn cầu không chỉ phản ảnh những thay đổi trong thị hiếu người tiêu dùng, mà còn cho thấy một sự chuyển đổi sâu sắc trong mối quan hệ giữa cá nhân, cơ sở hạ tầng công cộng và sự bền vững môi trường. Bài viết này tái xem xét vấn đề nước uống, bao gồm nước đun sôi, nước tinh khiết, nước suối, và nước khoáng dưới lăng kính của sức khỏe con người, đồng thời lập luận rằng sự phụ thuộc vào nước đóng chai là dấu hiệu của một sự đổ vỡ mang tính cấu trúc về niềm tin đối với các hệ thống công cộng. Thông qua những phân tích so sánh từ bối cảnh của Hoa Kỳ và Việt Nam, bài viết cố gắng làm nổi bật cách thức mà các cung cách quản trị khác biệt lại dẫn đến những hệ quả tương đồng như sự thương mại hóa ngày càng gia tăng và những chi phí sinh thái ngày càng leo thang. Bài viết kêu gọi một sự chuyển hướng từ các giải pháp mang tính cá nhân hóa sang một mô hình quản trị nước mang tính hệ thống và dựa trên niềm tin của người tiêu dùng.

***

Câu hỏi này tưởng đơn giản nhưng thực ra liên quan đến sinh lý cơ thể, dinh dưỡng và cả an toàn môi trường. Không có một loại “tốt tuyệt đối”, mà tùy mục đích sử dụng và hoàn cảnh. Trong đời sống hiện đại, con người có thể tranh luận về thực phẩm hữu cơ, về thuốc men, về môi trường; nhưng có một điều tưởng chừng hiển nhiên mà lại ít được suy xét một cách đúng mức. Đó là, nước uống hằng ngày.

Câu hỏi “nước nào tốt hơn: nước đun sôi, nước tinh khiết hay nước khoáng?” thực chất không chỉ là vấn đề khoa học, mà còn phản ánh nhận thức, thói quen và cả niềm tin của xã hội đối với hệ thống cung cấp nước.

Muốn hiểu rõ vấn đề này, trước hết cần xem các loại nước trên khác nhau như thế nào?

1-    Nước sạch không phải là nước “hoàn hảo”

Một trong những ngộ nhận phổ biến hiện nay là:“Nước càng tinh khiết càng tốt.” Nước tinh khiết là nước không chứa tạp chất, lấy từ nguồn nước máy đạt tiêu chuẩn, sau đó được thanh lọc bằng các công nghệ như chưng cất, trao đổi ion, hay thẩm thấu ngược (reverse osmosis – RO). Nước tinh khiết tuy an toàn kỹ thuật tinh loc, nhưng không hoàn chỉnh sinh học. Nước tinh khiết, đặc biệt là nước qua hệ thống lọc RO, có ưu điểm vượt trội về khả năng loại bỏ tạp chất. Trong bối cảnh nguồn nước bị ô nhiễm bởi kim loại nặng, thuốc trừ sâu hoặc vi sinh, đây là một bước tiến quan trọng của khoa học.

Tuy nhiên, vấn đề nảy sinh khi con người tuyệt đối hóa ưu điểm này. Ngược lại, vướng những nhược điểm là gần như không còn khoáng chất tự nhiên, và nếu uống lâu dài (nếu chỉ dùng duy nhất) có thể làm mất cân bằng điện giải nhẹ trong cơ thể. Có vị không tự nhiên, đôi khi làm cho … khó uống.

Một xã hội chỉ dựa vào nước tinh khiết để uống hằng ngày, mà không quan tâm đến chế độ dinh dưỡng tổng thể, có thể rơi vào tình trạng thiếu hụt khoáng vi lượng một cách âm thầm.

Tuy nhiên, nước tinh khiết gần như loại bỏ toàn bộ khoáng chất tự nhiên, trong khi cơ thể con người không chỉ cần nước để “giải khát”, mà còn cần các điện giải vi lượng như calcium, magnesium, potassium. Một loại nước hoàn toàn “trống rỗng” về khoáng chất, nếu sử dụng lâu dài mà không có chế độ ăn cân đối, có thể dẫn đến mất cân bằng sinh lý nhẹ.

Do đó, tiêu chuẩn của nước uống không phải là tối đa tinh khiết, mà là cân bằng giữa an toàn và sinh học.

2- Nước khoáng

Có hai loại nước khoáng: nước khoáng thiên nhiên và nước tinh khiết kết hợp thêm khoáng chất. Nước khoáng thiên nhiên gồm nước lấy từ những mạch nước, suối nguồn chứa những vi khoáng chất như Calcium, magnesium, kalium v.v… Còn nước tinh khiết được kết nạp thêm các khoáng chất trên và trên nhãn chai thường ghi rõ hàm lượng phụ gia. Về ưu điểm, nước có chứa khoáng chất tự nhiên: Ca, Mg, K…có thể hỗ trợ xương (calcium), tim mạch (magnesium), và dễ uống hơn.

Nước khoáng thiên nhiên thường được quảng bá như một lựa chọn “cao cấp” hơn, với hàm lượng khoáng chất có lợi cho sức khỏe. Điều này không sai, nhưng cũng không hoàn toàn đúng trong mọi trường hợp. Một số loại nước khoáng có hàm lượng sodium hoặc calcium cao, không phù hợp với cho người bệnh thận, người  cao huyết áp, người cần ăn ít hạn chế, và nhứt là giá cao hơn, và thường có nguy cơ “marketing thổi phồng” phẩm chất.

Do đó, nước khoáng nên được xem là nguồn bổ túc, không phải nguồn thay thế hoàn toàn.

3- Nước đun sôi: giải pháp cổ điển nhưng chưa lỗi thời

Nước đun sôi là nước lấy trực tiếp từ vòi nước trong nhà, sau đó được đun sôi. Ưu điểm là diệt được vi khuẩn, virus cho nên an toàn về mặt vi sinh, rẻ, dễ tiếp cận, thích hợp sinh hoạt hằng ngày. Trong nhiều thập niên, đặc biệt tại các quốc gia đang phát triển, nước đun sôi là phương pháp phổ biến nhất để đảm bảo an toàn.

Ưu điểm lớn nhất của phương pháp này là khả năng tiêu diệt vi khuẩn và virus, những tác nhân gây bệnh trực tiếp và cấp tính. Tuy nhiên, nước đun sôi không loại bỏ được các chất hòa tan như kim loại nặng hoặc hóa chất công nghiệp như chì, arsenic, không có thêm khoáng chất (hoặc rất ít), và nếu đun nhiều lần có thể làm cô đặc tạp chất.

Điều này dẫn đến một thực tế cần nhìn nhận thẳng thắn, nước đun sôi chỉ an toàn khi nguồn nước ban đầu đã tương đối sạch. Nói cách khác, đây là giải pháp “gia cố” chứ không phải “cứu cánh”.

4- Lựa chọn hợp lý với suy nghĩ …cân bằng

Từ các phân tích trên, có thể rút ra một nguyên tắc thực tiễn:

  • Nước dùng hằng ngày: nước đun sôi hoặc nước lọc đạt tiêu chuẩn.
  • Nước bổ túc: nước khoáng với mức độ vừa phải.
  • Tránh cực đoan: không lệ thuộc hoàn toàn vào một loại nước nào cả.

Nhưng quan trọng hơn, con người cần quay lại với câu hỏi cốt lõi:“Nguồn nước của chúng ta có đáng tin cậy hay không?”

5- Những điều bổ túc cần biết

Nếu nghi ngờ nước có chứa vi khuẩn, virus, cần đun sôi.

Nếu nước chứa kim loại nặng (chì, arsenic), các kim loại nầy không mất đi khi đun, do đó, chỉ cần lọc→ cần lọc

“Nước càng tinh khiết càng tốt”: Sai, vì cơ thể cần khoáng chất.

“Nước khoáng luôn tốt hơn”: Sai, quá nhiều khoáng chất gây hại thận.

“Nước đun sôi là đủ”: Sai, vì nước trong vùng ô nhiễm chứa nhiều kim loại nặng.

Các dấu hiệu cho thấy nước không an toàn: có mùi lạ (kim loại, clo nặng) – đục, có cặn – uống lâu gây khó chịu tiêu hóa. Khi nghi ngờ, không nên dùng dù đã đun sôi.

Lời khuyên thực tế, trong một gia đình bình thường, nên dùng 70–80% nước đun sôi hay lọc, và 20–30% nước khoáng nhẹ. Đối với trẻ em và người già, nên tránh nước quá tinh khiết hoặc quá nhiều khoáng chất.

6- Kết luận – Văn hóa nước

Ở những quốc gia tiến bộ, người dân có thể uống nước trực tiếp từ vòi; vấn đề lựa chọn giữa các loại nước gần như không tồn tại. Ngược lại, tại những nơi mà người dân phải đun sôi, lọc, hoặc mua nước đóng chai, điều đó phản ánh một thực tế sâu xa hơn, niềm tin vào hệ thống công cộng của chính quyền chưa được bảo đảm. Do đó, câu chuyện nước uống không chỉ là câu chuyện của cá nhân, mà còn là một chỉ số niềm tin của việc quản trị quốc gia.

Nước uống tốt không phải là nước đắt tiền nhứt, mà là nước an toàn, phù hợp và bền vững với điều kiện sống lâu dài.”

Và sâu xa hơn nữa, một xã hội văn minh không phải là xã hội tiêu thụ nhiều nước đóng chai, mà là xã hội nơi con người không phải lo lắng khi uống một ly nước bình thường từ vòi nước trong nhà.

Nhiều người nghĩ:”“Nước càng tinh khiết càng tốt”. Điều này không hoàn toàn đúng. Cơ thể con người không cần nước “trống rỗng”, mà cần cân bằng giữa nước sạch và nước có khoáng. Ngược lại, cũng không nên rơi vào cực đoan:“Chỉ nước khoáng mới tốt”.

Trên thực tế, không có loại nào “tốt nhất tuyệt đối”. Lựa chọn hợp lý nhất vẫn là hằng ngày, dùng nước đun sôi hoặc nước lọc đạt chuẩn. Và thỉnh thoảng lấy nước khoáng để bổ túc cho việc cân bằng khoáng chất cho cơ thể.

Có một điều quan trọng hơn các loại nước kể trên là nguồn nước có sạch không, và bạn uống đủ nước không cho ngày hôm nay?

Mai Thanh Truyết

Houston – Tháng Tư – 2026 

 https://maithanhtruyet1.blogspot.com/

https://www.facebook.com/TruyetMaiUSA

 “We carry our Motherland within us; 

From: haiphuoc47 & NguyenNThu

“Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy!- Cha Vương

Tạ ơn Chúa đã ban cho bạn một ngày nữa để yêu và được yêu. Một ngày thật hạnh phúc bên Chúa và những người thân yêu nhé. Mình xin bạn một lời cầu nguyện khẩn thiết hoặc một hy sinh nhỏ cho đất nước mình đang sống  và cho thế giới nữa nhé

Cha Vương

Thư 4: 17/06/2026.   (n12-24)

TIN MỪNG: Nhưng Đức Giê-su quay lại bảo ông Phê-rô: “Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.” (Mt 16:23)

SUY NIỆM: Con cần Cha, chứ Cha không cần gì con.—Không phải con đến thánh hóa Cha, nhưng Cha đến thánh hóa và làm cho con nên trọn hảo hơn. Con đến để được thánh hóa và hợp nhất với Cha, để Cha ban ơn và tăng thêm lòng hăng hái cải thiện đời sống. Đừng khinh thường ơn đó con ạ! Và hãy dọn lòng cho thật chu đáo, mà đón Bạn chí ái.

 (x. Sách Gương Chúa Giêsu, Q4:12 t.t.) 

LẮNG NGHE: Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo. (Rm 12:2)

CẦU NGUYỆN: Lạy Cha chí thánh là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con tạ ơn Cha mọi nơi, mọi lúc, thật là chính đáng, phải đạo và sinh ơn cứu độ cho chúng con. Thật ra, Cha không cần chúng con ca tụng, nhưng được tạ ơn Cha lại là một hồng ân cao cả, vì những lời ca tụng của chúng con chẳng thêm gì cho Cha nhưng đem lại cho chúng con ơn cứu độ muôn đời, nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con. 

(Lời kinh Tiền Tụng Chung IV) 

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm kinh Cám Ơn.

From: Do Dzung

*******************************

CON CẦN CHÚA …Bài thánh ca giúp bạn đứng lên khi gục ngã...