ĐOẠN TUỔI NGUY HIỂM NHẤT. (Bài viết dành riêng cho người độ tuổi 70 – 79)

(Bài viết dành riêng cho người độ tuổi 70 – 79)

Khi về già mọi người muốn có một cuộc sống khỏe mạnh. Họ nhận ra rằng ′′Sức khỏe là của cải”. Nhưng để có được trường thọ, trong 10 năm từ 70 đến 79 tuổi rất quan trọng! 

Học giả Israel đã phát hiện ra điều đó 

70 -79 tuổi là giai đoạn nguy hiểm. Trong giai đoạn này, nhiều cơ quan khác nhau của cơ thể giảm nhanh chóng. Đây là một thời kỳ thường xuyên mắc các bệnh lão khoa khác nhau, và thông thường dễ bị tăng huyết áp, xơ vữa động mạch, tăng huyết áp và tiểu đường.

Sau khi bước vào độ tuổi 80, những căn bệnh trên sẽ giảm đi, sức khỏe tinh thần và thể chất có thể trở lại ở như độ 60 – 69 tuổi.

Có nghĩa là, tuổi từ 70 đến 79 tuổi được gọi là

 ′′nhóm tuổi nguy hiểm”. Việc chăm sóc sức khỏe 10 năm từ 70 đến 79 tuổi là rất quan trọng.

Dưới đây là một số bước đơn giản được gọi là ′′Làm mười điều mỗi ngày′′ Điều này sẽ giúp bạn vượt qua giai đoạn ′′nhóm tuổi nguy hiểm′′ của cuộc đời mình.

 1.Nước

Nước là ′′thức uống tốt nhất và rẻ nhất cho sức khỏe”. 3 thời điểm quan trọng với mỗi lần 1 ly nước:

 Cốc đầu tiên: Sau khi ra khỏi giường. Bạn có thể uống một ly nước trong một cái bụng rỗng. Ngay cả khi chúng ta không cảm thấy khát nước sau khi thức dậy, máu ở trạng thái bị đặc do thiếu nước. Do đó, sau khi ra khỏi giường, bạn phải từ từ bổ sung nước càng sớm càng tốt.

 Cốc thứ hai: Sau khi tập thể dục. Một bài tập thể dục phù hợp là một trong những nền tảng của trường thọ. Tuy nhiên, sau khi tập thể dục, đặc biệt chú ý cần phải bổ sung và thay thế nước. Điều này đực biệt khuyến khích đối với người già.

 Cốc thứ ba: Trước khi đi ngủ. Một cốc nước trước khi đi ngủ có thể làm giảm độ nhớt của máu một cách hiệu quả và làm chậm quá trình lão hóa. Giúp chống lại đau thắt ngực, nhồi máu cơ tim và các bệnh khác.

 2.Cháo

Trung Quốc Daily Online đã công bố một nghiên cứu 14 năm do Đại học Harvard thực hiện trên 100,000 người. Thấy rằng mỗi ngày một bát cháo ngũ cốc nguyên hạt khoảng 28 gram giảm 5% đến 9% tử vong và giảm cơ hội mắc bệnh tim mạch. Các loại ngũ cốc nguyên hạt như gạo lứt, ngô và tam giác mạch dường như đã tránh được tất cả các bệnh, đặc biệt là bệnh tim. 

  1. Một cốc sữa

Sữa được gọi là ′′huyết trắng ′′ và có trong cơ thể con người. Giá trị dinh dưỡng của nó được biết đến với rất nhiều canxi, chất béo và protein. Sữa và các sản phẩm từ sữa được khuyến nghị dùng hàng ngày là 300 gam. Khuyên nghị uống một hoặc hai bình sữa 200 ml hoặc gói sữa mỗi ngày. 

  1. Một quả trứng

Trứng có thể nói là loại thực phẩm thông dụng nhất của con người. Tỷ lệ hấp thụ protein trứng của cơ thể có thể cao hơn 98 %. 

  1. Một quả táo

Nghiên cứu hiện đại tin rằng táo có tác dụng hạ mỡ máu, giảm cân, ngăn ngừa ung thư, ngăn ngừa lão hóa, tăng cường trí nhớ, và làm cho da mịn màng và mềm mại. Lợi ích sức khỏe của táo màu khác nhau:

Táo đỏ có tác dụng hạ lipid máu và làm mềm mạch máu

Táo xanh có tác dụng dưỡng gan và giải độc, chống trầm cảm nên thích hợp hơn cho người trẻ.Táo vàng có tác dụng tốt trong việc bảo vệ thị giác. 

  1. Một củ hành

Hành có giá trị dinh dưỡng rất cao và có nhiều chức năng, bao gồm việc giúp hạ đường huyết, giảm mỡ máu, ngăn ngừa ung thư, bảo vệ tim mạch và các bệnh về não, và chống vi khuẩn, ngăn ngừa cảm cúm, bổ sung canxi và xương. Ăn hành tây ít nhất ba hoặc bốn lần một tuần. 

  1. Một miếng cá

Các nhà dinh dưỡng Trung Quốc đã cảnh báo rằng ăn “bốn chân” còn tệ hơn ăn “hai chân”, ăn “hai chân” còn tồi tệ hơn ăn “không có chân”.

′′Không có chân′′ chủ yếu đề cập đến cá và nhiều loại rau khác nhau. Các protein chứa trong cá dễ dàng được tiêu hóa và hấp thụ. Lượng axit béo không bão hòa trong chất béo, đặc biệt là axit béo đa năng, tương đối tốt cho cơ thế.

  1. Bước đi nhẹ nhàng

Đây có tác dụng chống lão hóa thần kỳ. Khi người cao tuổi đi bộ (khoảng 1 km hoặc ít hơn) đều đặn trong hơn 12 tuần, sẽ đạt được hiệu quả về dáng và vòng eo, và cơ thể trở nên dẻo dai và không dễ bị mệt mỏi. Ngoài ra, tập thể dục bằng cách đi bộ cũng có lợi cho việc chữa đau đầu, đau lưng, đau vai., và có thể thúc đẩy giấc ngủ.

 Các chuyên gia tin rằng đi bộ 30 phút mỗi ngày có thể thoát khỏi nguy hiểm của ′′bệnh người cao tuổi”. Những người đi 10,000 bước một ngày sẽ giảm nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch và mạch máu não. 

  1. Một sở thích

Có một sở thích, dù là trông hoa, nuôi chim, sưu tầm tem, câu cá, hay vẽ tranh, hát, chơi cờ, và du lịch, đều có thể giúp người già duy trì sự tiếp xúc rộng rãi với xã hội và thiên nhiên. Điều này làm mở rộng những thú vị của người già. Họ sẽ yêu và trân trọng cuộc sống. 

  1. Tâm trạng vui vẻ

Người già nên duy trì cảm xúc tốt vì những điều này cực kỳ quan trọng đối với sức khỏe của họ. Các bệnh mãn tính thường gặp ảnh hưởng đến người già có liên quan chặt chẽ đến những cảm xúc tiêu cực của người già: 

Nhiều bệnh nhân mắc bệnh tim, mạch vành, bị nhồi máu cơ tim do kích thích các cảm xúc bất lợi dẫn đến tử vong đột ngột; 

Tính nóng là điều ′′xấu′′ dẫn đến huyết áp cao. Trong trường hợp kéo dài và nghiêm trọng sẽ có thể gây ra đột quỵ, suy tim, tử vong đột ngột, 

Các cảm xúc tiêu cực như tức giận, lo lắng và đau buồn có thể khiến lượng đường huyết tăng lên, gây rối loạn chuyển hóa trong cơ thế. 

Điều này cho thấy tâm trạng tối quan trọng như thế nào! 

Sưu Tầm

From: haiphuoc47 & NguyenNThu


 

*Chiếc máy bay vàng hay delay của người Mỹ nghèo… hôm nay đã chết*

*Chiếc máy bay vàng hay delay của người Mỹ nghèo… hôm nay đã chết*

Tôi từng đôi lần bay Spirit Airlines trong nước Mỹ.

Ai đi hãng này rồi đều biết cảm giác rất đặc biệt: mua được tấm vé rẻ đến mức không tin nổi, nhưng từ lúc ra sân bay cho tới khi máy bay chạm bánh xuống đất thì chỉ biết… cầu nguyện.

Cầu nguyện đừng delay. Cầu nguyện đừng đổi gate phút chót. Cầu nguyện đừng bị tính thêm một đống tiền hành lý.

Ghế chật, dịch vụ tối giản, tiếp viên lạnh như tiền, và cái màu vàng chói chang của chiếc máy bay nhìn xa đã thấy “tiết kiệm”.

Spirit chưa bao giờ là hãng hàng không khiến người ta tự hào check-in, nhưng nó là hãng mà rất nhiều người Mỹ bình dân âm thầm biết ơn. Vì trong túi chỉ có vài chục đô, khi muốn đưa con đi chơi mùa hè mà không đủ tiền bay Delta, khi sinh viên cần một chuyến về thăm nhà, khi một gia đình lao động phải cân từng đồng trước kỳ nghỉ lễ… thì Spirit thường là cái tên cuối cùng còn hiện ra trên màn hình với mức giá “còn với tới được”.

Nói cách khác đó là chiếc máy bay của tầng lớp không dư dả nhưng vẫn cố giữ cho mình quyền được đi đâu đó.

Hôm nay chiếc máy bay vàng ấy đã chết!

Spirit Airlines ngừng toàn bộ hoạt động. 17.000 nhân viên bị đẩy vào cảnh mất việc hoặc treo việc vô thời hạn. Hàng ngàn hành khách đang mắc kẹt.

Bề ngoài đây là một tin doanh nghiệp phá sản, nhưng thật ra nó là một tín hiệu xã hội đáng sợ hơn nhiều.

Bởi Spirit không chết trong chân không. Nó chết đúng vào lúc giá nhiên liệu máy bay leo thang sau khi cuộc chiến Iran làm thị trường dầu toàn cầu chao đảo.

Với các hãng hàng không lớn, giá nhiên liệu tăng là một bài toán khó. Với Spirit, hãng sống bằng từng đồng vé rẻ mạt, đó là phát súng ân huệ.

Chi phí tăng nhưng họ không dám tăng vé, vì khách của Spirit là những người chỉ cần vé nhích thêm vài chục đô là sẽ thôi không đi nữa. Cho nên khi dầu tăng, điều bị bóp nghẹt đầu tiên không phải là kho dự trữ của tập đoàn lớn, mà là cơ hội di chuyển của người nghèo.

Người dân Mỹ không cần hiểu gì về eo biển Hormuz hay giá dầu Brent. Họ chỉ hiểu một điều rất cụ thể mùa hè này đổ xăng tốn hơn, đặt vé máy bay đắt hơn, và hãng bay rẻ nhất vừa biến mất.

Một cuộc chiến cách nửa vòng trái đất bỗng hiện hình ngay trong kế hoạch về thăm mẹ, chuyến đi Disney cho bọn trẻ, hay tấm vé đoàn tụ dịp Memorial Day.

Đó là lúc chiến tranh không còn nằm trên bản đồ Trung Đông nữa mà nằm trong ví tiền người Mỹ.

Người giàu vẫn còn Delta. Người trung lưu còn có United hay American. Nhưng với hàng triệu người sống paycheck to paycheck, Spirit là chiếc van xả áp cuối cùng của một nước Mỹ đang ngày càng đắt đỏ.

Khi chiếc van ấy biến mất, thông điệp tâm lý rất tàn nhẫn xuất hiện: ở nước Mỹ của những cuộc chiến mới, ngay cả quyền được bay giá rẻ cũng đang trở thành xa xỉ.

Điều nguy hiểm cho Donald Trump nằm chính ở đó.

Bởi Nhà Trắng có thể nói về chiến thắng quân sự, về sức mạnh quốc gia, về việc răn đe Iran.

Nhưng rất khó thuyết phục một bà mẹ lao động ở Ohio hay một sinh viên ở Texas rằng chiến tranh đang “được kiểm soát” khi họ vừa thấy vé máy bay đội giá và một hãng hàng không bình dân sụp đổ.

Những cuộc chiến luôn bắt đầu bằng tiếng nổ ở xa, nhưng sự ủng hộ dành cho chúng thường chết đi bằng những hóa đơn rất gần.

Spirit Airlines, chiếc máy bay vàng hay delay mà người Mỹ nghèo vẫn cắn răng bay, hôm nay đã trở thành một hóa đơn như thế.

Có thể đây chỉ là hãng hàng không đầu tiên ngã xuống.

Nhưng nó là lời nhắc rõ ràng rằng: quả bom đầu tiên từ chiến tranh Iran không rơi vào Tehran… mà rơi thẳng vào túi tiền dân Mỹ.


 

TRONG ĐƯỜNG – VẪN LẠC – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?”.

“Kitô giáo không phải là một ý tưởng, nhưng là một cuộc gặp gỡ với một con người!” – Joseph Ratzinger.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay không chỉ nói về sự không biết của Tôma, nhưng hé lộ một nghịch lý: có thể ở rất gần mà vẫn không gặp gỡ; đã đúng đường mà vẫn đi tìm một con đường khác. ‘Trong Đường – vẫn lạc’.

Tôma không sai khi hỏi, nhưng sai ở cách nghĩ: ông vẫn tìm một con đường để đi, như một lộ trình cần xác định. Trong khi “đường” Gioan dùng – hodos – không chỉ là một hướng đi, nhưng là một cách hiện hữu, một tương quan sống động. Vì thế, vấn đề không phải là không biết phải đi đâu, nhưng là không nhận ra mình đang ở với ai; từ đó, con người có thể lạc ngay trên chính con đường mình đang đi. “Đức tin không phải là một ý kiến, nhưng là một sự gắn bó với Thiên Chúa!” – Romano Guardini.

Trong bối cảnh ấy, những gì Chúa Giêsu nói không chỉ là một câu trả lời, nhưng là một mặc khải: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống”. Đường không còn là một lộ trình phải vạch ra, nhưng là một hiện diện để bước vào; sự thật không còn là điều phải nắm bắt, nhưng là một tương quan để ở lại; và sự sống không còn là một mục tiêu ở phía trước, nhưng là điều đang tuôn chảy từ chính Ngài. Thế nhưng, con người vẫn quen tìm những con đường khác: những lựa chọn, những bảo đảm, những câu trả lời có thể nắm chắc trong tay; và chính trong những tìm kiếm ấy, bạn và tôi có thể đang ở trong Đường ấy, mà vẫn đi tìm một con đường khác. ‘Trong Đường – vẫn lạc’.

“Ở trong Đường” không phải là một kinh nghiệm riêng lẻ. Chúa Giêsu nói thêm: “Ai tin vào Thầy” sẽ làm những việc Thầy làm, và còn làm những việc lớn hơn nữa. “Những việc” – erga – không phải là của con người, nhưng là của Thiên Chúa nơi cộng đoàn những kẻ tin. “Không ai có thể có Thiên Chúa làm Cha nếu không có Giáo Hội làm Mẹ!” – Henri de Lubac. Nơi đó, họ chọn phó tế và rao giảng Lời – bài đọc một. Và đức tin vì thế không dừng ở một tương quan riêng tư, nhưng trở thành một thân thể: những con người được gọi ra khỏi bóng tối – bài đọc hai, để cùng tham dự vào hành động của Ngài; một cộng đoàn sống niềm vui Tin Mừng trong tạ ơn và cầu nguyện: “Xin đổ tình thương xuống chúng con, lạy Chúa, như chúng con hằng trông cậy nơi Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, đường không còn là điều để tìm, nhưng là Đấng để ở trong. Vì thế, điều quyết định không còn là biết, nhưng là ở lại; không còn là làm, nhưng là thuộc về. Và chỉ trong Ngài, con người mới thôi lạc; giữa những chọn lựa chồng chéo của đời sống, không còn phải dò dẫm, nhưng được ở yên trong một tương quan; không còn đi tìm một con đường khác, nhưng được ở trong chính Đường. “Chúng ta không còn biết tình yêu là gì, nếu không còn biết Thiên Chúa là ai!” – Hans Urs von Balthasar.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, có lúc con tưởng mình biết đường, nhưng lòng vẫn chông chênh. Cho con ở lại trong Ngài, giữa bao ngả đường!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*************************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT V PHỤC SINH, NĂM A

Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 14,1-12

1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng xao xuyến ! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. 2 Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở ; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. 3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. 4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi.”

5 Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường ?” 6 Đức Giê-su đáp : “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy. 7 Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người.”

8 Ông Phi-líp-phê nói : “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện.” 9 Đức Giê-su trả lời : “Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư ? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói : ‘Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha’ ? 10 Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao ? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. 11 Anh em hãy tin Thầy : Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy ; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm. 12 Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.”


 

Thánh A-tha-na-xi-ô – Cha Vương 

Đêm qua ngủ có ngon không? Đừng có ngáp ngủ nhé. Nếu có ngáp thì hãy thốt lên: “Lạy Chúa xin giúp con…” Hôm nay Giáo Hội mừng kính Thánh A-tha-na-xi-ô (296? – 373), Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh. Xin Chúa chúc lành cho bạn và gia đình.

Cha Vương 

Thứ 7: 02/05/2026.    (t6-25)

Cuộc đời Thánh A-tha-na-xi-ô đầy bôn ba vì tận tụy phục vụ Giáo Hội. Ngài là quán quân bảo vệ đức tin đối với sự lan tràn của lạc thuyết Arian. Sự nhiệt huyết của ngài được thể hiện trong các trước tác giúp ngài xứng đáng là Tiến Sĩ Hội Thánh.

   Sinh trong một gia đình Kitô Giáo ở Alexandria khoảng vào năm 295 và được giáo dục kinh điển, A-tha-na-xi-ô gia nhập hàng giáo sĩ và là thư ký cho Ðức Alexander, Giám Mục của Alexandria, và sau đó chính ngài được nâng lên hàng giám mục. Vị tiền nhiệm của ngài, Ðức Alexander, từng là người lớn tiếng chỉ trích một phong trào mới đang bành trướng ở Ðông Phương thời bấy giờ, đó là lạc thuyết Arian, họ khước từ thiên tính của Ðức Kitô và không coi Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa.

   Khi Ðức A-tha-na-xi-ô đảm nhận vai trò Giám Mục của Alexandria, ngài tiếp tục chống với lạc thuyết Arian. Lúc đầu, cuộc chiến dường như dễ dàng để chiến thắng và lạc thuyết Arian sẽ bị kết án. Nhưng thực tế thì trái ngược. Công Ðồng Tyre đã được triệu tập và vì một vài lý do không rõ ràng, Hoàng Ðế Constantine đã trục xuất Ðức A-tha-na-xi-ô đến miền bắc nước Gaul. Ðây là chuyến đi đầu tiên trong một chuỗi hành trình và lưu đầy có nét phảng phất như cuộc đời Thánh Phaolô.

   Khi Constantine từ trần, người con trai kế vị đã phục hồi quyền giám mục của Ðức A-tha-na-xi-ô. Nhưng chỉ được có một năm, ngài lại bị truất phế vì sự liên hiệp của các giám mục theo phe Arian. Ðức A-tha-na-xi-ô đã đệ đơn lên Rôma, và Ðức Giáo Hoàng Julius I đã triệu tập một công đồng để duyệt qua vấn đề và các khó khăn liên hệ.

   Trong bốn mươi sáu năm làm giám mục, ngài đã phải lưu đầy mười bảy năm chỉ vì bảo vệ tín điều về thiên tính của Ðức Kitô. Trong một thời gian, ngài được an hưởng 10 năm tương đối bình an để đọc sách, viết lách và cổ võ lý tưởng của đời sống đan viện mà ngài hết lòng tận tụy.

   Các văn bản và giáo lý của ngài hầu hết là các bài bút chiến, trực tiếp chống lại mọi góc cạnh của lạc thuyết Arian. Trong các văn bản của ngài về đời sống khổ hạnh, cuốn Ðời Sống Thánh Anthony được nhiều người biết đến và góp phần lớn trong việc thiết lập đời sống đan viện trên khắp thế giới Kitô Giáo Tây Phương.

   Sau một cuộc đời đức hạnh và chịu đau khổ gian nan nhưng vẫn trung kiên với Đức Tin Công giáo. Ngài là một vĩ nhân của thời đại đã an nghĩ đời đời trong Chúa vào ngày 2 tháng 5 năm 373. Thánh tích của ngài hiện còn ở San Croce, Venice, nước Ý.

   Thánh A-tha-na-xi-ô được tuyên dương là Tiến sĩ của Hội Thánh do Đức Giáo Hoàng Pius V năm 1568.

LỜI TRÍCH: Những khó nhọc mà Thánh A-tha-na-xi-ô đã phải đau khổ trong khi lưu đầy – trốn tránh, bỏ chạy từ nơi này sang nơi khác – nhắc nhở chúng ta về những gì mà Thánh Phaolô đã đề cập đến trong cuộc đời ngài: “Trong nhiều cuộc hành trình, gặp bao nguy hiểm trên sông, nguy hiểm do trộm cướp, nguy hiểm do đồng bào, nguy hiểm vì dân ngoại, nguy hiểm ở thành phố, ở sa mạc, ngoài biển khơi, nguy hiểm do những kẻ giả danh là anh em; trong vất vả mệt nhọc, qua những đêm không ngủ, qua sự đói khát, thường xuyên phải nhịn ăn uống, qua sự lạnh lẽo và trần truồng. Ngoài những điều này, tôi còn bị ray rứt hằng ngày vì sự ưu tư lo cho tất cả các giáo hội” (2 Corinthians 11:26-28).

(Nguồn: Người Tín Hữu online)

Bạn đã và đang làm gì để giữ vững đức tin? Cái giá bạn phải trả là gì?

Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, Chúa đã cho thánh giám mục A-tha-na-xi-ô được can đảm đứng lên bênh vực niềm tin của Giáo Hội về thần tính của Đức Ki-tô, Con Một Chúa. Xin nhậm lời thánh nhân chuyển cầu mà ban cho chúng con biết nghe lời người giảng dạy, để ngày càng hiểu biết và yêu mến Chúa hơn. Chúng con cầu xin…

 (Lời nguyện trong kinh Thần Vụ)

From: Do Dzung

*****************************

Con Tin Chúa Ơi – Lm Duy Thiên

Giá xăng trung bình ở California lên hơn $6 một gallon

Ba’o Nguoi-Viet

April 30, 2026

LOS ANGELES, California (NV) – Giá xăng trung bình loại thường ở California lên hơn $6 một gallon hôm Thứ Năm, 30 Tháng Tư, giữa lúc giá dầu vượt quá $120 một thùng, theo nhật báo The Orange County Register.

Đối với nhiều quận hạt Nam California, giá xăng hiện tại cao nhất kể từ năm 2023 tới nay. Thực ra, nhiều nơi ở vùng này, giá xăng đã trên $6 từ lâu, nhất là những khu nhà giàu ở Los Angeles.

Giá xăng tại trạm xăng Chevron ở Los Angeles, California, hôm 28 Tháng Tư. (Hình: Frederic J. Brown/ AFP via Getty Images)

Hôm Thứ Năm, giá xăng trung bình loại thường ở Orange County tăng 2.3 cent lên $6.07 một gallon, cao nhất từ Tháng Mười, 2023. Giá xăng ở quận hạt này tăng chín ngày liên tiếp, tổng cộng 22.2 cent, theo dữ liệu Hiệp Hội Xe Hơi Mỹ (AAA) và Cơ Quan Thông Tin Giá Dầu (OPIS).

Giá xăng trung bình ở Orange County hôm Thứ Năm tăng 18.4 cent so với một tuần trước, 13.8 cent so với một tháng trước và $1.344 so với một năm trước. Giá xăng này tăng $1.433 từ khi cuộc chiến Iran nổ ra hôm 28 Tháng Hai.

Ở Los Angeles County, giá xăng tăng lên $6.10 một gallon, cao nhất từ ngày 5 Tháng Mười, 2023. Giá xăng ở quận hạt này tăng tám ngày liên tiếp, tổng cộng 18.4 cent. Trước đó, giá xăng giảm 14 ngày liên tiếp, tổng cộng 12.8 cent.

Giá xăng trung bình ở Los Angeles County hôm Thứ Năm tăng 15.5 cent so với một tuần trước, 11 cent so với một tháng trước và $1.328 so với một năm trước. Giá xăng này tăng $1.41 từ khi cuộc chiến Iran nổ ra, và chỉ còn 39 cent nữa là bằng kỷ lục $6.494 ngày 5 Tháng Mười, 2022.

Ở Inland Empire, giá xăng trung bình tiến gần $6 một gallon hôm Thứ Năm. Giá xăng ở Riverside County lên $5.94, cao nhất từ ngày 5 Tháng Mười, 2023, còn ở San Bernardino County lên $5.97.

Hôm Thứ Năm, giá xăng trung bình loại thường ở Mỹ tăng 7.1 cent lên $4.30, cao nhất từ 27 Tháng Sáu, 2022. Giá xăng trung bình cả nước tăng tám ngày liên tiếp, tổng cộng 28 cent, gồm 5.3 cent hôm Thứ Tư.

Giá xăng trung bình ở Mỹ hôm Thứ Năm tăng 26.9 cent so với một tuần trước, 31 cent so với một tháng trước và $1.117 so với một năm trước. Giá xăng này tăng $1.318 từ khi cuộc chiến Iran nổ ra, và chỉ còn 71.6 cent nữa là bằng kỷ lục $5.016 ngày 14 Tháng Sáu, 2022. (Th.Long) [kn]


 

‘Gangster’ gốc Việt ‘Tony Playboy’ bị ICE bắt chờ trục xuất sau khi ở tù 35 năm

Ba’o Nguoi-Viet

May 1, 2026

HOUSTON, Texas (NV) – Cảnh Sát Di Trú (ICE) vừa bắt giữ ông Nguyễn Tống Duy Minh, được biết là “gangster” gốc Việt nổi tiếng với biệt danh “Tony Playboy,” hôm 16 Tháng Tư, sau khi người này mãn hạn tù 35 năm trong bản án 45 năm ở tiểu bang Texas vì tội giết người.

Thông cáo của ICE hôm 28 Tháng Tư cho biết ông Minh đang bị cơ quan này giam giữ chờ làm thủ tục trục xuất.

Ông Nguyễn Tống Duy Minh, “gangster” gốc Việt nổi tiếng với biệt danh “Tony Playboy,” khi bị bắt. (Hình: ICE)

Theo ICE, “Tony Playboy” từng có liên hệ với Nomads, một băng đảng đường phố người Việt, hoạt động tại khu vực Houston. Băng đảng này nổi tiếng với những cuộc chiến giành lãnh địa đầy bạo lực và các vụ đột nhập nhà cư dân.

“Vào năm 1988, ông Minh bắt đầu tự phong mình là thủ lĩnh của một phe phái riêng. Ngay sau đó, một cuộc chiến giành lãnh địa nổ ra xoay quanh vấn đề địa bàn, danh dự, và phụ nữ. Kẻ có biệt danh ‘Tony Playboy’ này dẫn dắt phe nhóm của mình đi thanh trừng các thành viên đối địch trong băng đảng Nomads,” ICE cho biết.

“Ông Minh đến Hoa Kỳ với tư cách thường trú nhân hợp pháp vào năm 1980, nhưng đã đánh đổi thẻ xanh của mình để chọn một cuộc sống bạo lực băng đảng và sát hại hai người ngay trên đất Mỹ,” ông Todd Lyons, quyền giám đốc ICE, được trích lời nói.

Nghi can Nguyễn Tống Duy Minh lúc ở tù. (Hình: ICE)

Vào ngày 30 Tháng Giêng, 1989, ông Minh tham gia một vụ đấu súng tại tiệm bánh mì Givral’s ở khu vực Little Saigon, Houston. Vụ đấu súng này khiến hai người thiệt mạng và ba người khác bị thương.

“Trong khi hầu hết các thành viên băng đảng khác đều bị bắt giữ, thì nghi can trốn thoát được,” ông Todd Lyons cho biết trong thông báo.

Một tập của chương trình America’s Most Wanted tường thuật câu chuyện này cùng hình ảnh của ông Minh vào ngày 14 Tháng Giêng, 1990. Tập phim thu hút chú ý của dư luận đối với vụ án. Sau đó, ông Minh bị bắt giữ vào cuối tháng ở Canada. Một tháng sau, ông bị áp giải từ Toronto về Texas và bị giam giữ tại nhà tù Harris County. Bồi thẩm đoàn sau đó tuyên án ông phạm tội đối với tất cả các cáo buộc chỉ sau vài giờ nghị án.

Tony Playboy” sau khi mãn hạn tù và bị ICE bắt giữ chờ trục xuất. (Hình: ICE)

Nghi phạm bị kết án về tội giết người vào Tháng Năm, 1990, bị tuyên 45 năm tù giam tại nhà tù tiểu bang, mặc dù các công tố viên từng cân nhắc đề nghị mức án tử hình. Các luật sư của nghi can kháng cáo, nhưng tòa kháng án giữ nguyên phán quyết của tòa sơ thẩm vào Tháng Tư, 1991.

Vào đầu những năm 1990, vụ án thanh trừng băng đảng của “Tony Playboy” đóng vai trò như một hồi chuông cảnh tỉnh đối với đại đa số công chúng về mức độ nghiêm trọng của bạo lực băng đảng trong các cộng đồng tại Mỹ, theo ICE.

Đối với một số người, “Tony Playboy” từng trở thành một biểu tượng tội phạm trong văn hóa đại chúng trong một khoảng thời gian ngắn. Giới chức di trú bắt đầu tiến hành thủ tục trục xuất đối với người này vào năm 1991, và đến năm 1998, Hội Đồng Kháng Cáo Di Trú chính thức ban hành lệnh trục xuất cuối cùng.

Sau hơn ba thập niên trong nhà tù, ông Minh bị ICE tại Houston giam giữ ngay sau khi ông được trả tự do. Và ICE đang làm thủ tục trục xuất ông. (K.L) [đ.d.]


 

30 THÁNG 4

Xuyên Sơn

Xin các bạn nói chuyện với tôi đừng bao giờ nhắc đến từ ăn mừng ngày giải phóng 30 tháng 4 nhe, nếu các bạn còn coi tôi là bạn, bởi với tôi đó là một tháng 4 đen vì giải phóng vô đây có vạn người vui nhưng có triệu người buồn !

Hình 1:

Thiếu tá Đặng Sĩ Vinh vị sĩ quan QLVNCH đã tuẫn tiết cùng với vợ con khi hay quân CSBV đã tiến chiếm Saigon, ông thà chết vinh hơn sống nhục

Hình 2:

Trung tá Cảnh Sát Quốc Gia Nguyễn Văn Long tự sát trước tượng đài Thủy Quân Lục Chiến tại Saigon trong ngày 30 tháng 4 !

Ông chấp nhận cái chết chớ không muốn rơi vào tay giặc thù !

Anh Hùng Tử Khí Hùng Bất Tử

Mẹ Việt Nam Ơi,

Con Xin Tạ Lỗi Dưới Chân Người .!

Nguồn: fb Si Ngo


 

CÚ SỐC GIÁO DỤC MIỀN NAM QUA GÓC NHÌN CỦA GIẢNG VIÊN MIỀN BẮC…

8 SÀI GÒN

Nhân ngày 30/4 báo chí thỉnh thoảng có những bài ghi lại những cảm nhận của những người từ miền ngoài vào ‘tiếp quản’ Sài Gòn lúc đó (1975).

Bài này (đăng ngày 30/4/2018) do Vietnamnet chạy cái tít hơi giật gân, nhưng nội dung thì rất đáng đọc vì viết về cảm nhận về nền giáo dục thời trước 1975 của một người trong cuộc.

Ts Nguyễn Kim Hồng là cựu hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm TPHCM (trước đây là một phân khoa của Viện Đại học Sài Gòn thời VNCH).

Ông kể rằng khi được phân công vào ‘tiếp quản’ nơi đây, ông đã bị sốc.

Cú sốc đầu tiên là ông ‘không ngờ Sài Gòn lớn và đẹp đến như vậy.’

Vào phân khoa sư phạm, ông ngạc nhiên khi thấy cơ sở vật chất của phân khoa tốt hơn hẳn ngoài Hà Nội.

Thời đó mà đã có các camera truyền hình ảnh trực tiếp. Về giảng viên, ông nhận xét rằng:

“Trong lĩnh vực khoa học xã hội, theo tôi những giảng viên trước 1975 ở miền Nam được đào tạo tốt hơn.”

Nhưng ông còn sốc hơn khi tiếp xúc với sinh viên miền Nam. Ông nói:

“Sinh viên Sài Gòn rất lễ phép. Đa phần sinh viên Sài Gòn thời điểm đó đều xưng con với tôi, mặc dù tôi chỉ hơn họ 3-4 tuổi thôi.

Việc khoanh tay để chào khách, chào thầy, cô ở miền Bắc được coi là hiếm nhưng ở Sài Gòn lại như một điều tất nhiên.

Tôi cảm giác nhà trường và các gia đình Nam Bộ chú ý nhiều hơn đến việc dạy lễ cho con em mình.

[…] 

Tôi cho rằng trước năm 1975, họ đã được dạy về những giá trị cá nhân của con người nên không bao giờ để chuyện này xen vào công việc, vào đời sống chính trị. Đó là những điểm văn hóa rất khác với người miền Bắc.”

Nhà văn Vương Trí Nhàn cũng có những nhận xét về nền văn học, giáo dục miền Nam và người Nam giống giống như vậy. Ông còn cho biết rằng nhiều người miền Bắc khi vào miền Nam đều nghĩ vậy nhưng chẳng ai viết ra. Nhưng Ts Nguyễn Kim Hồng và Nhà văn Vương Trí Nhàn thì viết ra, và họ đóng góp vào một cái nhìn công tâm hơn về nền giáo dục thời xưa. Nhà văn viết:

“Nhìn rộng ra thấy không chỉ kinh tế tốt hơn mà giáo dục miền Nam lúc đó cũng hơn; không chỉ đường xá tốt, mà tư cách cá nhân của con người trong đó nói chung cũng trưởng thành hơn con người miền Bắc, trình độ hiểu biết và tuân thủ luật pháp tốt, giữa người với người có mối quan hệ tử tế, thanh thiếu niên lúc đó ham học và biết học hơn.”

Ngày nay, một số bạn trẻ cứ thắc mắc hỏi tại sao những người có tuổi thường hay nhắc về nền giáo dục thời xưa, thì hai vị này đã giúp cho họ có câu trả lời. Hồi đó, triết lý giáo dục được tóm lược trong 3 chữ: nhân bản, dân tộc, và khai phóng.

* Nhân bản có nghĩa là lấy con người làm gốc, lấy cuộc sống của con người trong cuộc đời này làm căn bản; xem con người như một cứu cánh chứ không phải như một phương tiện hay công cụ phục vụ cho mục tiêu của bất cứ cá nhân, đảng phái, hay tổ chức nào khác. Với triết lí nhân bản, mọi người có giá trị như nhau và đều có quyền được hưởng những cơ hội đồng đều về giáo dục.

* Dân tộc có nghĩa là đề cập đến việc tôn trọng giá trị truyền thống của dân tộc trong mọi sinh hoạt liên hệ tới gia đình, nghề nghiệp, và quốc gia. Giáo dục phải bảo tồn và phát huy được những tinh hoa hay những truyền thống tốt đẹp của văn hóa dân tộc. Dân tộc tính trong văn hóa cần phải được các thế hệ biết đến, bảo tồn và phát huy, để không bị mất đi hay tan biến trong những nền văn hóa khác.

* Khai phóng có nghĩa là cởi mở và cấp tiến, không phải đóng cửa và bảo thủ. Sẵn sàng tiếp nhận tinh thần dân chủ, phát triển xã hội, giá trị văn hóa nhân loại để góp phần vào việc hiện đại hóa quốc gia và xã hội, làm cho xã hội tiến bộ tiếp cận với văn minh thế giới.

Thời gian gần đây nhiều học giả than phiền rằng Việt Nam chưa có một triết lý giáo dục.

Theo tôi, cứ lấy triết lý Nhân bản – Dân tộc – Khai phóng làm nền tảng cho nền giáo dục là thực tế nhứt, chẳng cần phải đi tìm đâu xa xôi.

(Thanks. Bài của Những Công Dân tự do…)

VIỆT LUẬN


 

 Đừng Đợi Đến Lúc “Hết Đát” Mới Biết Vì Sao Tuổi Già Của Mình Lại Thảm Hại Hơn Người Khác

Trầm Mặc Huơng Lai

 Đừng Đợi Đến Lúc “Hết Đát” Mới Biết Vì Sao Tuổi Già Của Mình Lại Thảm Hại Hơn Người Khác

​Nhiều người Việt bước vào tuổi xế chiều với một tiếng thở dài: “Cả đời hy sinh vì con, sao giờ lại trắng tay, cô độc?”. Câu trả lời nằm ở một nghịch lý đau đớn: Chính sự “tận hiến” không trí tuệ lúc trẻ đã tự đào hố chôn vùi hạnh phúc lúc già. Tuổi già không thảm hại vì thiếu tiền, mà thảm hại vì đã đặt cược toàn bộ cuộc đời vào một canh bạc mà bạn chắc chắn nắm phần thua.

​1. Cái bẫy “Hy sinh đời bố, củng cố đời con” kiểu truyền thống

​Ở Việt Nam, có một kiểu thương con rất… kỳ lạ. Cha mẹ sẵn sàng thắt lưng buộc bụng, không dám ăn miếng ngon, không dám đi du lịch, cày cuốc như trâu ngựa chỉ để tích góp từng đồng mua đất, xây nhà, sắm sửa để dành cho con.

​Sự thật phũ phàng: Bạn dốc cạn túi tiền an dưỡng để “để dành” cho con một bệ phóng hoàn hảo. Nhưng bạn quên mất rằng, tiền bạc không đi kèm giáo dục bản lĩnh sẽ chỉ tạo ra những đứa trẻ không xương sống.

​Hệ lụy: Đến khi về già, trong tay bạn chỉ còn những căn bệnh mãn tính vì lao lực quá độ và một tài khoản ngân hàng trống rỗng. Bạn trở thành kẻ “nghèo khó” ngay trên chính đống tài sản mình đã tạo ra, vì nó đã mang tên người khác.

​2. “Nuôi con như nuôi thực vật” và những đứa trẻ vô cảm

​Khi cha mẹ lo hết, làm hết, dọn sẵn mọi thảm đỏ, họ vô tình biến con cái thành những “cây thực vật” trong lồng kính. Những đứa trẻ này lớn lên với tư duy: Sự hy sinh của cha mẹ là lẽ đương nhiên.

​Tâm lý học hành vi: Khi một thứ gì đó được cho đi quá dễ dàng và liên tục, người nhận sẽ không còn cảm giác biết ơn, mà chỉ còn cảm giác “được quyền thụ hưởng”.

​Kết cục: Con cái bạn không hề vô ơn theo bản năng, chúng chỉ “vô cảm” vì chưa bao giờ phải nỗ lực. Với chúng, việc bạn già yếu, bệnh tật hay thiếu thốn là chuyện của bạn, còn tài sản bạn để lại là trách nhiệm của bạn. Một thế hệ lớn lên với sự no đủ về vật chất nhưng lại khuyết tật về cảm xúc chính là “trái đắng” lớn nhất của đời người.

​3. Đừng để “Lòng tự trọng” bị đánh tráo bởi sự phụ thuộc

​Nhiều bậc cha mẹ tự hào vì để lại cho con cái gia tài kếch xù, để rồi cuối đời phải ngửa tay xin con từng đồng tiền thuốc, nhìn sắc mặt con để ăn bát cơm nguội.

​Thuật nhìn người: Người khôn ngoan biết rằng: Tiền của mình là của mình, tiền của con chưa chắc là của mình.

​Lời cảnh tỉnh: Khi bạn không có tài chính độc lập, tiếng nói của bạn trong gia đình sẽ mất đi sức nặng. Đừng biến mình thành “người thừa” trong ngôi nhà mà mình đã từng đổ mồ hôi sôi nước mắt để xây nên.

​4. Vốn liếng sức khỏe: Khoản đầu tư bị lãng quên

​Trong khi mải mê tích trữ đất đai cho con, cha mẹ Việt thường quên mất “bất động sản” quý giá nhất là chính cơ thể mình.

​Hậu quả: Những ngày tháng tuổi già thảm hại không phải vì không có nhà cao cửa rộng, mà vì bạn phải nằm liệt một chỗ, thở bằng máy và giao phó tính mạng cho những đứa con đang bận rộn với “gia tài” bạn để lại.

​Lời kết: Hãy yêu con bằng trí tuệ, đừng yêu bằng bản năng “vị kỷ”

​Vũ trụ đã mất 13,8 tỷ năm để tạo ra bạn – một cá thể độc lập có ý thức. Bạn sinh ra không phải để làm “công cụ chuyển giao tài sản” cho đời sau.

​Hãy nhớ lấy 3 nguyên tắc vàng để tuổi già không thảm hại:

​Tiền dưỡng già là bất khả xâm phạm: Đó là lòng tự trọng và tự do của bạn. Chỉ cho con cái “cần câu”, đừng cho chúng cả “kho cá” để rồi mình chết đói.

​Dạy con biết ơn qua sự thiếu thốn: Đừng đáp ứng mọi nhu cầu. Hãy để con cái hiểu rằng mỗi miếng cơm chúng ăn đều đổi bằng mồ hôi, để chúng biết trân trọng giá trị của sự lao động.

​Tự yêu lấy mình: Hãy dành tiền để chăm sóc sức khỏe, gặp gỡ bạn bè và sống cho những ước mơ riêng.

​Một người cha, người mẹ già khỏe mạnh, minh mẫn và độc lập về tài chính chính là món quà lớn nhất dành cho con cái. Đừng để lúc “hết đát”, bạn chỉ còn là một gánh nặng bị coi thường trong chính gia đình mình.

#Docviconnguoi #Baihoccuocsong #Suthat #ThuatNhinNguoi #TamLyHoc #NuoiDayCon #TuoiGiaDocLap


 

Đêm thắp nến tưởng niệm Tháng Tư Đen tại Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt

Đêm thắp nến tưởng niệm Tháng Tư Đen tại Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

May 1, 2026

Văn Lan/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt (Vietnamese Heritage Museum-VHM), Garden Grove, vừa tổ chức đêm thắp nến tưởng niệm Tháng Tư Đen vào tối Thứ Năm, 30 Tháng Tư, với nhiều thành phần tham dự.

Mở đầu, ban tổ chức chiếu video “Biển Đêm và Những Nỗi Sợ” (Night Sea and Fears), với những chuyến vượt biển giữa những cơn sóng gào hung bạo nuốt chửng những con người bé nhỏ giữa đại dương tăm tối bao la, do một tác giả trẻ sinh sau 1975 thực hiện.

Đêm thắp nến tưởng niệm Tháng Tư Đen tại Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Sau nghi thức khai mạc, các vị đại diện tôn giáo cùng góp phần cầu nguyện cho những hương linh đã khuất.

Ông Châu Thụy, giám đốc VHM, nói: “Trong không khí trang nghiêm, chúng ta cùng hướng về quê hương yêu dấu, thành tâm nguyện cầu cho đất nước sớm đến ngày tự do thoát khỏi ách thống trị Cộng Sản, cùng nhau chia sẻ, khơi dậy và truyền lại ngọn lửa ký ức cho thế hệ trẻ, để các em tiếp tục ghi ơn công đức tiền nhân và nối tiếp gìn giữ di sản tinh thần của người Việt tị nạn nơi hải ngoại.”

Cô Tịnh Như (trái) kể chuyện về bà nội cô trong ngày 30 Tháng Tư, 1975, khi quyết định đi hay chìm trong đau khổ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Mọi người cùng lắng lòng tưởng niệm quân dân cán chính VNCH chết nơi rừng sâu trong các trại tù “học tập cải tạo” của Cộng Sản, và đồng bào thân yêu bỏ mạng trên đường tìm tự do, với một video có danh sách trên hai bức tường tưởng niệm, do VHM thực hiện để tưởng niệm những người Việt Nam kém may mắn rời bỏ đất nước ra đi từ năm 1975 đến năm 1995, nhưng không đến được bến bờ tự do.

Ứớc tính khoảng 200,000 đến 400,000 thuyền nhân bỏ mình trên biển, theo Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc.

Và bức tường thứ hai tưởng niệm các nạn nhân trong các trại tù “học tập cải tạo” của Cộng Sản trên khắp đất nước, với khoảng 165,000 người chết, theo các nghiên cứu học thuật công bố tại Hoa Kỳ và Châu Âu.

Giáo Sư Vũ Bạch Cúc (đứng) kể lại câu chuyện ngày 30 Tháng Tư, 1975. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Trong giây phút lắng lòng, mọi người cùng hiệp ý tưởng niệm một nhân cách cao đẹp trong ngành hàng hải VNCH, cố thuyền trưởng Nguyễn Đình Quảng.

Ông Châu Thụy cho biết, vào những ngày cuối Tháng Tư, 1975 định mệnh, giữa lằn ranh sinh tử của hàng ngàn đồng bào, thuyền trưởng Nguyễn Đình Quảng đã đưa con tàu Đại Dương 2 túc trực tại hải phận quốc tế để đón nhận người di tản.

Bằng tấm lòng nhân hậu và tinh thần quả cảm, ông cứu vớt và đưa 2,000 đồng bào từ Việt Nam đến Subic Bay, Philippines, an toàn. Và ông đã đưa tổng cộng 3,000 đồng bào từ Subic Bay sang đảo Guam, để đến các quốc gia tự do.

Thuyền trưởng Nguyễn Đình Quảng sinh ngày 9 Tháng Tám, 1927, và vĩnh viễn ra đi đúng ngày 30 Tháng Tư, 2018, để lại cho hậu thế những dòng thơ, những trang hồi ký thấm đẫm nỗi ưu tư về vận nước, cùng tình hoài hương sâu nặng. VHM cũng trân trọng giới thiệu sự hiện diện của bà Nguyễn Thị Lệ Thủy, một người thân trong gia đình của cố thuyền trưởng Nguyễn Đình Quảng.

Em Brandon Nguyễn quyết định trở thành cầu nối giữa thế hệ trẻ và các thế hệ đi trước, nhằm lưu giữ lịch sử của người Việt tị nạn. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Có hai câu hỏi do ban tổ chức nêu ra trong buổi tưởng niệm. Một là “Trong ngày 30 Tháng Tư, 1975, anh chị đã ở đâu? Làm gì?” Và câu hỏi thứ hai là “Sau 51 năm, quý vị mong ước gì?”

Nhiều chuyện kể được thổ lộ qua phát biểu, nói lên những tâm tư của người Việt tị nạn sau 51 năm, nhưng hầu như không có câu trả lời trọn vẹn. Cả không gian buồn u uẩn với nhiều tiếng nấc nghẹn.

Tiến Sĩ Ann Ngọc Trần chia sẻ về chuyến trở lại thăm trại tị nạn ở Malaysia, nơi có những nghĩa trang thuyền nhân. Cô đang làm nghiên cứu về lịch sử của thuyền nhân vì đây cũng là lịch sử của gia đình cô, khi nhiều người muốn tìm hiểu rõ hơn, nhất là những người vượt biển, mà không có trong sách vở ở Mỹ.

Ông Dương Bá Cơ diễn ngâm bài thơ “Nỗi Buồn Tha Hương” của thuyền trưởng Nguyễn Đình Quảng, người đưa được 3,000 người tị nạn đến bến bờ tự do. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

“Thuyền nhân là câu chuyện rất quan trọng trong lịch sử Việt Nam, nhất là người Mỹ gốc Việt trẻ, đang lớn lên ở Mỹ rất muốn biết về những đau khổ của ông bà cha mẹ khi vượt biển, có người đi thành công, nhưng cũng có nhiều trường hợp mất tích,” cô tiếp.

Em Brandon Nguyễn, 17 tuổi, sinh tại Mỹ, là cháu nội của một cựu sĩ quan VNCH qua Mỹ vào năm 1995.

Em kể: “Khi còn nhỏ, gia đình giải thích lý do gia đình con có mặt ở tại Mỹ theo diện HO, và con vẫn nghĩ đó là lý do chung cho tất cả người Việt có mặt ở đây, cho đến khi con nghe được hai chữ ‘Boat People.’”

Em tiếp: “Sau đó con hiểu rằng người Việt đến Mỹ bằng nhiều cách khác nhau mà con tin cũng có rất nhiều bạn nhỏ như con cũng không biết điều này. Sau khi may mắn được bác Châu Thụy hướng dẫn cho đi xem VHM, con quyết định trở thành cầu nối giữa thế hệ trẻ và các thế hệ đi trước, nhằm lưu giữ lịch sử của người Việt tị nạn.”

Tiến Sĩ Ann Ngọc Trần chia sẻ về chuyến đi thăm các trại tị nạn ở Malaysia để nghiên cứu về lịch sử thuyền nhân. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Em cũng cho biết: “Công việc này sẽ cần sự giúp đỡ của rất nhiều người. Con hy vọng các bạn đi sau sẽ tiếp tục gìn giữ và phát triển công việc này, để tất cả người Việt trẻ đều hiểu rõ nguyên nhân tại sao chúng ta đã có mặt ở Mỹ và một số quốc gia khác.”

Buổi thắp nến tưởng niệm với những ánh nến tựa như anh linh người quá cố trở về, trong một câu chuyện không bao giờ kết thúc sau cuộc chiến Việt Nam. [đ.d.]


 

Nữ tu Công Giáo bị tấn công thô bạo tại Jerusalem

Ba’o Nguoi-Viet

May 1, 2026

JERUSALEM (NV) – Cảnh một nữ tu Công Giáo, người Pháp, bị một người đàn ông tấn công ngay trên đường phố Jerusalem, theo đoạn video do cảnh sát Israel công bố, gây phẫn nộ trong cộng đồng Thiên Chúa Giáo và làm dấy lên lo ngại về xu hướng bạo lực nhắm vào các nhóm tôn giáo thiểu số đang gia tăng tại khu vực này, NBC News loan tin hôm Thứ Sáu, 1 Tháng Năm.

Sự việc xảy ra hôm Thứ Ba gần khu vực Lăng Vua David tại Núi Zion, một địa điểm linh thiêng đối với Do Thái Giáo, Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo. Video từ camera an ninh cho thấy nghi can chạy từ phía sau, xô nữ tu ngã xuống đất, sau đó quay lại đá khi nạn nhân vẫn đang nằm trên đường.

Cảnh sát Israel đưa cận ảnh nữ tu bị trầy xước trên mặt. (Hình: Israel Police @X)

Cảnh sát Israel cho biết họ bắt giữ một nghi can với cáo buộc tấn công có động cơ phân biệt chủng tộc. Danh tính của nghi can và nạn nhân chưa được công bố, nhưng lãnh sự quán Pháp xác nhận nạn nhân là một nữ tu thuộc Trường Kinh Thánh Và Khảo Cổ Học Pháp tại Jerusalem.

Hình ảnh do cảnh sát công bố cho thấy nạn nhân bị bầm tím trên mặt sau vụ tấn công.

Lãnh đạo các tổ chức Thiên Chúa Giáo tại Jerusalem lên tiếng mạnh mẽ sau vụ tấn công hèn hạ này. Ông Farid Jubran, đại diện Tòa Thượng Phụ Latinh, gọi đây là một “tội ác thù hận ghê tởm và man rợ nhắm vào một người không có khả năng tự vệ.” Còn Linh Mục Olivier Poquillon, giám đốc cơ sở nơi nạn nhân phục vụ, cho biết: “Tai họa của sự thù hận là một thách thức chung.”

Cảnh sát Israel khẳng định sẽ áp dụng chính sách “không khoan nhượng” đối với các hành vi bạo lực nhắm vào các cộng đồng tôn giáo, nhấn mạnh cam kết bảo vệ các nhóm tín ngưỡng trong một thành phố có ý nghĩa thiêng liêng đối với nhiều tôn giáo.

Bộ Ngoại Giao Israel cũng lên án đây là một “cuộc tấn công đáng khinh” và cho rằng bạo lực đối với các cá nhân vô tội không có chỗ trong xã hội.

Dù phản ứng chính thức nhanh chóng, nhiều đại diện cộng đồng cho rằng vấn đề sâu xa hơn chưa được giải quyết. Ông Wadie Abunassar, điều phối viên Diễn Đàn Cơ Đốc Giáo Tại Thánh Địa, nhận định các vụ tấn công nhắm vào người Thiên Chúa Giáo đang trở thành hiện tượng gia tăng, và vụ việc lần này chỉ được chú ý vì có video ghi lại, đồng thời, chỉ ra điểm yếu trong hệ thống răn đe nhiều vụ không dẫn đến bắt giữ, nghi can nhanh chóng được thả hoặc mức truy tố nhẹ.

Vụ tấn công này không phải là trường hợp đơn lẻ. Hồi tháng trước, hai binh sĩ Israel bị đình chỉ nhiệm vụ sau khi một đoạn hình ảnh cho thấy một người dùng búa phá hoại tượng Chúa Giê-su tại làng Thiên Chúa Giáo Debel ở miền nam Lebanon. Vào Tháng Ba, cảnh sát Israel ngăn các lãnh đạo Công Giáo La Mã vào Nhà Thờ Mộ Thánh để cử hành Lễ Lá, gây phản ứng quốc tế. Trong nhiều năm, các giáo sĩ tại Jerusalem cho biết họ thường xuyên bị quấy rối, nhổ nước bọt và tấn công bởi các phần tử cực đoan.

Những sự việc này diễn ra trong bối cảnh căng thẳng khu vực gia tăng, đặc biệt khi xung đột tại Lebanon vẫn tiếp diễn bất chấp các nỗ lực ngừng bắn.

Jerusalem từ lâu được xem là nơi giao thoa của các tôn giáo lớn. Tuy nhiên, chuỗi sự việc gần đây cho thấy sự cân bằng đó đang chịu áp lực, khi bạo lực mang yếu tố tôn giáo không còn là hiện tượng cá biệt mà có dấu hiệu lặp đi lặp lại gây nghi ngờ các tuyên bố thiện chí của giới chức Israel. (MPL)