MẤT ĐẦU – KHÔNG MẤT LỜI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Đó chính là ông Gioan Tẩy Giả; ông đã từ cõi chết trỗi dậy!”.

“Họ có thể giết tôi, nhưng họ không thể giết được những ý tưởng của tôi. Họ có thể nghiền nát thân xác tôi, nhưng không thể nghiền nát tinh thần tôi!” – Bhagat Singh.

Kính thưa Anh Chị em,

Người ta có thể giết sứ giả, nhưng không thể giết sứ điệp; có thể lấy đi một cái đầu, nhưng không thể lấy đi một lời thật. Tin Mừng hôm nay kể câu chuyện về một người ‘mất đầu – không mất lời’.

“Đó chính là ông Gioan Tẩy Giả; ông đã từ cõi chết trỗi dậy”. Bản Hy Lạp viết ēgerthē – “trỗi dậy”. Matthêu sẽ dùng động từ này để loan báo biến cố Phục Sinh. Hêrôđê tưởng Gioan đã trỗi dậy, nhưng điều thật sự trỗi dậy không là người nói, mà là sự thật người ấy đã nói. Lương tâm vua không thể chôn vùi tiếng nói ấy. Ngôn sứ có thể ngã xuống, nhưng Lời Thiên Chúa vẫn đứng vững và tiếp tục cất tiếng qua những ngôn sứ khác. “Lời chân lý mang trong mình chính uy quyền của nó!” – Justin Martyr.

Sự thật ấy mang một nghịch lý: càng bị khước từ, lời càng bộc lộ sức sống; càng bị bịt miệng, lời càng vang xa. Người ta có thể dập tắt tiếng nói của người được sai đi, nhưng không thể xoá bỏ sự thật người ấy đã loan báo. Quyền lực có thể buộc một chứng nhân im tiếng, nhưng không thể làm cho Lời Thiên Chúa câm lặng. Bởi lẽ, Lời không sống nhờ sức mạnh của người loan báo, nhưng nhờ quyền năng của Đấng đã phán dạy. Vì thế, khi một chứng nhân ngã xuống, Ngài sẽ chọn một người khác để trao Lời.

Gioan mất đầu không là một biến cố cá biệt. Trước Gioan, Giêrêmia cũng bị kết án vì đã nói nhân danh Thiên Chúa: “Các người cứ xử với tôi thế nào như các người coi là tốt đẹp và chính đáng!” – bài đọc một. Bởi thế, Thánh Vịnh đáp ca mới cất lên: “Lạy Chúa, xin đáp lại, vì ơn cả nghĩa dày!”. Thế gian đáp lại chứng nhân bằng bản án; Thiên Chúa đáp lại họ bằng tín nghĩa. Đời sống của người môn đệ trung kiên chính là bằng chứng hùng hồn rằng gươm giáo hay bạo lực chưa bao giờ thắng nổi Ngôi Lời.

Phần chúng ta, điều đáng sợ không phải là thế gian khước từ Tin Mừng, nhưng là tâm hồn chúng ta không còn là nơi Lời cư ngụ. Bởi lẽ, điều làm cho Lời tiếp tục sống không phải là lời nói, nhưng là sự vâng phục của một con người. Chính ở đó, mỗi Kitô hữu được mời gọi trở thành nơi Lời dựng lều.

Anh Chị em,

Đức Kitô không chỉ mang Lời cho thế gian; Ngài là Ngôi Lời. Điều Thiên Chúa nói sau cùng với nhân loại không còn là một giáo huấn, nhưng là một Con Người. Thập giá là nơi Ngôi Lời bị khước từ; Phục Sinh là nơi Ngôi Lời cất tiếng sau hết. Kết hợp với Đức Kitô là để đời mình trở thành tiếng nói của Ngài giữa thế gian. Vì thế, nơi Đức Kitô, ‘mất đầu – không mất lời’ không còn là một bi kịch, nhưng là tiếng nói sau cùng của một tình yêu mạnh hơn sự chết.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho lòng con đủ thinh lặng để thấm nhuần Lời; đủ trung tín để gìn giữ Lời; và đủ yêu mến để đời con trở thành chứng nhân!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****

Lời Chúa Thứ Bảy Tuần XVII Thường Niên, Năm Chẵn:

Vua Hê-rô-đê sai người vào ngục chặt đầu ông Gio-an. Môn đệ ông đi báo tin cho Đức Giê-su.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1 Khi ấy, tiểu vương Hê-rô-đê nghe danh tiếng Đức Giê-su, 2 thì nói với những kẻ hầu cận rằng : “Đó chính là ông Gio-an Tẩy Giả ; ông đã từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.”

3 Số là vua Hê-rô-đê đã bắt ông Gio-an, xiềng ông lại, và tống ngục vì chuyện bà Hê-rô-đi-a, vợ ông Phi-líp-phê, anh của nhà vua. 4 Ông Gio-an có nói với vua : “Ngài không được phép lấy bà ấy.” 5 Vua muốn giết ông Gio-an, nhưng lại sợ dân chúng, vì họ coi ông là ngôn sứ. 6 Vậy, nhân ngày sinh nhật của vua Hê-rô-đê, con gái bà Hê-rô-đi-a đã biểu diễn một điệu vũ trước mặt quan khách, làm cho nhà vua vui thích. 7 Bởi đó, vua thề là hễ cô xin gì, vua cũng ban cho. 8 Nghe lời mẹ xui bảo, cô thưa rằng : “Xin ngài ban cho con, ngay tại chỗ, cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả đặt trên mâm.” 9 Nhà vua lấy làm buồn, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên truyền lệnh ban cho cô. 10 Vua sai người vào ngục chặt đầu ông Gio-an. 11 Người ta đặt đầu ông trên mâm, mang về trao cho cô, và cô ta đem đến cho mẹ. 12 Môn đệ ông đến lấy thi hài ông đem đi mai táng, rồi đi báo cho Đức Giê-su.


 

Ả Rập Xê Út tấn công lực lượng thân Iran tại Irak, chiến tranh Trung Đông thêm khó lường (RFI)

(RFI)

Đêm 28 rạng sáng ngày 29/07/2026, lần đầu tiên kể từ đầu cuộc chiến Hoa Kỳ chống Iran, Ả Rập Xê Út chính thức thông báo tham gia chiến dịch của Mỹ chống lại các lực lượng thân Iran tại Irak. Dù quy mô chiến dịch này được xem là hạn chế, và chính quyền Riyadh ngay lập tức tuyên bố muốn xuống thang, hành động nói trên vẫn góp phần khiến viễn cảnh xung đột Vùng Vịnh ngày càng thêm khó lường.

Đăng ngày: 30/07/2026

Người dân đến xem các tòa nhà bị hư hại do một vụ không kích vào căn cứ của một lực lượng thân Iran ở Mosul, Irak, ngày 29/07/2026.

Người dân đến xem các tòa nhà bị hư hại do một vụ không kích vào căn cứ của một lực lượng thân Iran ở Mosul, Irak, ngày 29/07/2026. © AP Photo/Farid Abdulwahed

Trọng Thành

Ít nhất 20 thành viên của lực lượng dân quân Irak PMF (Popular Mobilisation Forces) thiệt mạng và 32 người bị thương trong đợt oanh kích của Mỹ và Ả Rập Xê Út tại miền đông Irak. Lý do chính thức mà phía Riyadh đưa ra là để trả đũa các cuộc tấn công bằng drone của các nhóm vũ trang thân Iran thuộc lực lượng PMF trong những ngày gần đây.

Kể từ ngày 28/02/2026 cho đến đợt oanh kích chưa có tiền lệ này, bất chấp nhiều cuộc tấn công của Iran và các lực lượng thân Iran nhắm vào các căn cứ của Mỹ cũng như nhiều cơ sở khác tại Ả Rập Xê Út, chính quyền Riyadh đã không phản công. Theo giới quan sát, lựa chọn của Ả Rập Xê Út phần nào đã giúp ngọn lửa chiến tranh không lan rộng thêm. Chính vì vậy, quyết định nói trên của Riyadh là một bước ngoặt đáng chú ý.

Trong khi chính quyền Mỹ cho biết đã báo trước với Bagdad về đợt oanh kích, chính quyền Irak bác bỏ và cực lực lên án “hành động vi phạm trắng trợn chủ quyền của Irak”. Một điểm đáng chú ý khác là trong cùng ngày, Iran đã chủ động tấn công trước vào các căn cứ quân sự của Mỹ tại Jordanie, thay vì chỉ phản công như thông lệ. Cuộc oanh kích tại Jordanie khiến Mỹ tấn công trở lại lãnh thổ Iran, chấm dứt những ngày chiến sự tạm ngưng.

Irak có nguy cơ trở thành lò lửa mới

Lực lượng dân quân Irak PMF, tiếng Ả Rập gọi là Hachd al-Chaabi, là một liên minh vũ trang bao gồm nhiều nhóm vũ trang Hồi giáo dòng Shia, được Teheran hậu thuẫn, đã đóng vai trò lớn trong cuộc chiến chống tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi Giáo (Daech), sau khi Daech chiếm lĩnh nhiều vùng lãnh thổ rộng lớn của Irak năm 2014. Năm 2016, chính quyền Irak công nhận PMF là “lực lượng quân sự độc lập” trực thuộc Quân đội Irak, tuy vậy nhiều phe phái thân Iran vẫn duy trì mức độ tự chủ cao.

Về nguyên tắc, theo AP, chính phủ Irak cam kết sẽ giải giáp các nhóm vũ trang nằm ngoài Nhà nước. Theo thủ tướng Al-Zaidi, các lực lượng này sẽ không còn lý do tục tồn tại sau ngày 30/09, khi Mỹ rút quân khỏi Irak. Việc Ả Rập Xê Út tấn công lãnh thổ Irak khiến chuyến thăm Riyadh của thủ tướng Al-Zaidi, dự kiến hôm nay 30/07, bị đình chỉ vô thời hạn. Hội đồng An ninh Quốc gia Irak lên án cuộc tấn công của Mỹ và Ả Rập Xê Út, cho rằng hành động này làm suy yếu Nhà nước Irak, trong bối cảnh chính phủ Baghdad đang nỗ lực điều tra những lo ngại của Ả Rập Xê Út về các cuộc tấn công xuất phát từ lãnh thổ Irak.

Thế lực của các nhóm dân quân thân Iran tại Irak có thể phần nào so sánh với lực lượng Hezbollah tại Liban. Sau cuộc tấn công nói trên, Harakat Hezbollah al-Nujaba, một thành viên thân Iran của lực lượng dân quân PMF, đe dọa sẽ trả đũa Ả Rập Xê Út. Chính quyền Irak có nguy cơ khó giữ được thế cân bằng mong manh lâu nay giữa Mỹ và Iran.

Hành động chưa có tiền lệ của Ả Rập Xê Út diễn ra ngay sau cuộc gặp giữa thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu và tổng thống Mỹ Donald Trump tại Nhà Trắng ngày 28/07. Theo trang mạng thân cận chính phủ Mỹ Axios, hôm qua, 29/07, bộ trưởng Quốc Phòng Ả Rập Xê Út Khaled Ben Salman khẳng định muốn xuống thang căng thẳng với Teheran, đồng thời tiết lộ chính thủ tướng Israel đã thúc đẩy xung đột leo thang.


 

Chiếc va-li 100.000 mỹ kim và sáu tháng đời người dưới gầm cầu Los Angeles.

Đoàn Xuân Thu 

Chiếc va-li 100.000 mỹ kim và sáu tháng đời người dưới gầm cầu Los Angeles.

Giữa thành phố Los Angeles hoa lệ của tiểu bang California, nơi những đại lộ thênh thang chạy qua những khu phố giàu sang, nơi Hollywood mỗi ngày sản xuất những giấc mơ phù hoa cho hàng triệu người trên thế giới, vẫn tồn tại một thế giới khác — thế giới của những con người không nhà cửa, sống lặng lẽ bên lề xã hội. Dưới những gầm cầu xa lộ, trong những khu vực bỏ hoang, bên cạnh những thùng rác của các khu thương mại sang trọng, có những kiếp người mà phần đông chúng ta chỉ nhìn thấy trong vài giây ngắn ngủi rồi vội vàng quay đi.

Năm 2005, nhà viết kịch bản điện ảnh Wayne Powers, trong một lần đi qua đường phố Los Angeles, gặp một người vô gia cư xin tiền. Ông chỉ cho người đàn ông ấy vài Mỹ kim rồi tiếp tục bước đi. Nhưng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đó lại không rời khỏi tâm trí ông.

Ông tự hỏi: “Nếu thay vì cho người ấy vài đồng bạc lẻ, tôi trao cho ông ta cả một gia tài thì chuyện gì sẽ xảy ra? Số tiền ấy có thể thay đổi cuộc đời ông ta hay ngược lại, nó sẽ hủy hoại ông ta?

Câu hỏi ấy dần trở thành một ám ảnh đối với Wayne Powers. Ông đem ý tưởng này trình bày với đài truyền hình Showtime: chọn một người vô gia cư, trao cho họ 100.000 Mỹ kim tiền mặt, rồi quay phim lại toàn bộ hành trình để xem đồng tiền có thể giúp một con người thoát khỏi cảnh khốn cùng hay không.

Showtime đồng ý thực hiện cuộc thử nghiệm đặc biệt này, nhưng đặt ra hai điều kiện quan trọng: người tham dự phải vượt qua cuộc kiểm tra tâm thần và thử nghiệm ma túy. Họ không muốn chọn một người đang mắc bệnh tâm thần nghiêm trọng hoặc đang chìm trong cơn nghiện không kiểm soát. Mục đích của chương trình là tìm hiểu xem một người lâm vào cảnh nghèo khó vì hoàn cảnh có thể thay đổi cuộc đời ra sao khi bất ngờ nhận được một cơ hội lớn.

Trong nhiều tuần lễ, Wayne Powers đi khắp các khu vực dành cho người vô gia cư ở Los Angeles để trò chuyện, tìm kiếm nhân vật thích hợp cho cuốn phim tài liệu mang tên “Reversal of Fortune” (Sự đảo ngược số phận).

Ông cần một người vừa đủ tỉnh táo để hiểu cuộc thử nghiệm, vừa đủ cởi mở để máy quay có thể ghi lại cuộc sống thật, nhưng đồng thời cũng phải là người mà 100.000 Mỹ kim thật sự có ý nghĩa như một chiếc phao cứu sinh.

Cuối cùng, ông gặp được Ted Rodrigue. Ted lúc ấy 45 tuổi. Ông đã sống cảnh không nhà cửa suốt khoảng 20 năm. Nơi trú ngụ của ông là dưới một gầm cầu xa lộ ở Los Angeles. Những tài sản ít ỏi của ông được cất trong một cái hốc nhỏ dưới chân cầu — vài bộ quần áo, vài vật dụng cá nhân và những thứ cần thiết cho cuộc sống qua ngày.

Mỗi ngày của Ted trôi qua theo một nhịp điệu quen thuộc: ông đi nhặt lon nước ngọt, chai lọ bỏ đi rồi đem đến trung tâm tái chế để đổi lấy tiền. Một ngày khá may mắn, ông kiếm được từ 20 đến 35 Mỹ kim. Số tiền ấy dùng để mua thức ăn, thuốc lá và bia.

Người bạn thân duy nhất của Ted là Mike, một thanh niên 18 tuổi làm việc tại trung tâm tái chế nơi Ted thường mang lon chai đến. Đối với Ted, Mike là người hiếm hoi vẫn đối xử với ông như một con người bình thường, không khinh miệt, không xa lánh.

Tài sản quý giá nhất của Ted là một chiếc xe đạp cũ. Mỗi tuần ông đem xe ra tiệm rửa xe để lau chùi cẩn thận. Điều nghịch lý là ông chăm sóc chiếc xe ấy rất kỹ, dù bản thân ông đã nhiều tháng không được tắm rửa đàng hoàng.

Qua những cuộc trò chuyện trước máy quay, Wayne Powers biết được câu chuyện phía sau cuộc đời Ted. Tuổi thơ của ông đầy bất hạnh với một người mẹ nghiện rượu. Ông bắt đầu uống rượu từ năm 13 tuổi. Những năm tuổi trẻ trôi qua trong vòng xoáy tội phạm và tù tội. Khi ra tù, Ted không có gia đình nâng đỡ, không có nghề nghiệp, không có một mạng lưới xã hội nào để giúp ông trở lại đời sống bình thường.

Hai mươi năm sống trên đường phố đã biến sự sinh tồn thành thói quen.

Ted từng nói trước ống kính: “Nếu có một điều ước, tôi chỉ muốn được sống trong xã hội như một người dân bình thường.”

Ông không biết rằng cuộc đời mình sắp bước sang một chương mới.

Một buổi sáng nọ, trong lúc đang bới tìm lon chai trong đống rác quen thuộc, Ted phát hiện một chiếc va-li cũ kỹ phủ đầy bụi. Ông tò mò lau sạch rồi mở ra.

Bên trong là những bó tiền mặt. Những tờ giấy bạc 20 Mỹ kim, 50 Mỹ kim xếp đầy chiếc va-li. Trên cùng là một mảnh giấy ghi dòng chữ: “Điều gì sẽ xảy ra nếu một người vô gia cư được trao 100.000 Mỹ kim?”

Ted đứng sững người. Ông không tin vào mắt mình. Nước mắt chảy xuống trên khuôn mặt người đàn ông đã quen với những ngày tháng lạnh lẽo dưới gầm cầu.

Máy quay ghi lại trọn vẹn khoảnh khắc ấy: sự kinh ngạc, niềm vui, sự hoài nghi và cảm giác như một phép lạ vừa xảy đến.

Những ngày đầu tiên, Ted tỏ ra khá thận trọng. Ông mua một chiếc xe đạp mới. Ông thuê một phòng khách sạn — lần đầu tiên sau nhiều năm được ngủ trong một căn phòng có mái che. Ông đưa người bạn trẻ Mike đi chơi công viên giải trí. Để cảm ơn người duy nhất từng giúp đỡ mình, Ted mua tặng Mike một chiếc xe hơi cũ.

Những nhà sản xuất chương trình cũng cố gắng giúp Ted chuẩn bị cho tương lai. Họ giới thiệu ông với một chuyên viên hỗ trợ người vô gia cư và một cố vấn tài chính. Họ khuyên ông nên lập ngân sách, tìm nơi ở ổn định, học nghề và đầu tư số tiền để bảo đảm cuộc sống lâu dài.

Ted lắng nghe, gật đầu, nhưng rồi ông làm theo ý mình. Chỉ trong vòng một thời gian ngắn, tin tức lan truyền trong cộng đồng người vô gia cư rằng Ted đang có tiền. Những người trước đây từng tránh xa ông nay tìm đến làm quen. Những người từng không muốn tiếp xúc vì mùi rượu và sự nhếch nhác của ông nay lại tỏ ra thân thiện.

Ted gọi điện cho mẹ và các chị em ở Sacramento. Trong nhiều năm, gia đình gần như đã xa lánh ông vì cuộc sống lang thang. Nhưng khi biết Ted có 100.000 Mỹ kim, họ bắt đầu nghe điện thoại của ông trở lại. Mẹ ông còn mời ông về sống chung.

Ted rời Los Angeles đến Sacramento, nhưng từ đó mọi chuyện bắt đầu đi xuống.

Ông uống rượu mỗi tối tại các quán bar. Tiền bạc ra đi với tốc độ chóng mặt. Có thời điểm ông tiêu khoảng 10.000 Mỹ kim mỗi tuần. Ông mua một chiếc xe Dodge Ram mới giá 35.000 Mỹ kim, thuê căn hộ, mua sắm đồ đạc và bắt đầu cuộc sống xa hoa mà trước đây ông chưa từng có.

Ông cùng lúc quen nhiều phụ nữ, mua cho người này những bữa ăn đắt tiền, tặng người kia một chiếc xe tải.

Các chị em của Ted cố gắng can ngăn. Họ khuyên ông hãy tiết kiệm, tìm việc làm và nghĩ đến tương lai. Nhưng Ted cho rằng họ chỉ muốn kiểm soát mình vì tiền bạc. Ông không còn tin ai.

Sáu tháng sau, bộ phim hoàn tất. Ted từ chối cho biết ông còn lại bao nhiêu tiền. Gia đình ông ước tính số tiền còn chưa tới 5.000 Mỹ kim.

Tháng 12 năm 2006, Ted cùng Wayne Powers xuất hiện trong chương trình truyền hình nổi tiếng “The Oprah Winfrey Show” để giới thiệu bộ phim.

Oprah hỏi thẳng: “Ông còn lại bao nhiêu trong số 100.000 Mỹ kim ấy?”

Ted trả lời ngắn gọn: “Không còn gì cả.”

“Bây giờ ông đang sống ở đâu?”

“Tôi lại vô gia cư.”

Khán giả im lặng sững sờ.

Chỉ trong sáu tháng, Ted đã tiêu hết toàn bộ số tiền. Ông trở lại đúng nơi mình từng sống: dưới gầm cầu ở Los Angeles. Vẫn nhặt lon chai. Vẫn kiếm khoảng 20 Mỹ kim mỗi ngày. Vẫn cuộc đời cũ.

Khi được hỏi có hối tiếc không, Ted trả lời rằng ông hài lòng với cuộc sống của mình. Ông không nghĩ mình đã làm điều gì sai và cũng không muốn thay đổi những gì đã xảy ra.

Câu chuyện của Ted Rodrigue đã gây nên một cuộc tranh luận lớn trong dư luận Hoa Kỳ.

Có người cho rằng đây là bằng chứng rằng không thể giúp một người không muốn tự giúp mình. Nhưng cũng có người chỉ trích cuộc thử nghiệm, cho rằng việc trao cho một người từng nghiện rượu, từng chịu nhiều tổn thương tâm lý một số tiền lớn rồi quay phim sự thất bại của họ là một hình thức khai thác con người.

Những người phê bình nói rằng tiền bạc không thể tự nó cứu một cuộc đời. Ted không chỉ thiếu tiền. Ông thiếu những thứ sâu xa hơn: sự chữa trị cho chứng nghiện, sự hỗ trợ tinh thần, kỹ năng nghề nghiệp, kiến thức quản lý tài chính và một môi trường ổn định để làm lại cuộc đời.

100.000 Mỹ kim không thể chữa lành tuổi thơ bất hạnh của ông. Nó không thể xóa bỏ hàng chục năm sống trong cảnh sinh tồn. Nó không thể dạy một người chưa từng học cách lập kế hoạch cho tương lai.

Nó chỉ làm cho những vấn đề cũ trở nên đắt giá hơn.

Câu chuyện Ted cũng phản ánh một bài học rộng lớn trong xã hội hiện đại. Không ít người trúng số rồi phá sản. Không ít vận động viên nổi tiếng kiếm hàng triệu Mỹ kim rồi trắng tay. Không ít người thừa kế gia sản lớn nhưng cuối cùng mất tất cả.

Tiền bạc là một công cụ, nhưng muốn sử dụng công cụ ấy, con người cần có kiến thức, kỷ luật và sự hỗ trợ cần thiết.

Điều khiến câu chuyện của Ted trở nên ám ảnh là ông không chỉ thất bại trong im lặng. Cả thế giới đã nhìn thấy sự thất bại ấy qua màn ảnh.

Nhưng có lẽ cũng cần nhìn Ted như một con người, không chỉ như một bài học cảnh báo. Có thể ông chưa bao giờ thật sự muốn một cuộc đời mà xã hội gọi là “thành công”. Có thể đối với ông, sự tự do dưới gầm cầu — không trách nhiệm, không ai sai khiến, sống theo cách riêng — lại là điều ông quen thuộc và chấp nhận.

Cuối cùng, câu hỏi lớn nhất mà câu chuyện đặt ra không phải là: “Tại sao Ted tiêu hết tiền?”

Mà là: “Nếu thật sự muốn cứu giúp một con người, chúng ta cần trao cho họ tiền bạc, hay cần trao cho họ một con đường?”

Một chiếc va-li đầy tiền có thể đem lại hy vọng trong một khoảnh khắc. Nhưng để xây dựng lại một cuộc đời, con người cần nhiều hơn thế: một mái nhà, sự chăm sóc y tế, sự giáo dục, một công việc, những người bạn chân thành và một cộng đồng sẵn sàng dang tay nâng đỡ.

Ted Rodrigue từng có 100.000 Mỹ kim trong tay. Sáu tháng sau, ông trở lại dưới gầm cầu.

Nhưng câu chuyện của ông vẫn còn đó như một lời nhắc nhở sâu sắc: tiền có thể thay đổi hoàn cảnh trong chốc lát, nhưng chỉ sự thay đổi từ bên trong và sự nâng đỡ đúng cách mới có thể thay đổi số phận của một con người.

Đoàn Xuân Thu.

Melbourne.


 

Tất cả mục đích của giáo lý và lời giảng dạy phải được đặt trong Tình Yêu vĩnh cửu…- Cha Vương

Chúc bạn và gia đình ngày Thứ 5 tràn đầy Tình Yêu của Thiên Chúa, đừng quên dành ra một chút thời gian để tâm sự với Chúa nhé. Nhớ cậu Nguyện cho nhau và thể giới đầy tình yêu thương nhé

Cha Vương

Thứ 5: 30/07/2026.    (t6-21)

GIÁO LÝ:  Tất cả mục đích của giáo lý và lời giảng dạy phải được đặt trong Tình Yêu vĩnh cửu… điều chính yếu là phải làm nổi bật lòng yêu mến Chúa, để mọi người hiểu rằng mọi hành vi tốt theo đúng nghĩa Kitô giáo không có nguồn gốc nào khác ngoài Tình Yêu và không có cùng đích nào khác ngoài Tình Yêu. (SGLHTCG, số 25)

SUY NIỆM: Trên hết mọi sự là ĐỨC ÁI! Đức ái là thước đo rõ ràng nhất để bạn kiểm tra sự tiến bộ của mình trong cuộc sống hằng ngày và đời sống đức tin. Mặc dù bạn thuộc lòng toàn bộ Sách Giáo Lý Công Giáo hoặc làm được tất cả mọi việc, nếu bạn không có đức ái, thì việc làm của bạn cũng chẳng có lợi ích gì. Vậy đức ái là gì? Là nhân đức dạy ta biết yêu thương, phục vụ và tha thứ cho người khác, theo gương Chúa Giêsu Kitô.

❦ Xét về tự nhiên: Tứ hải giai huynh đệ. Người trong bốn biển đều là anh em. Vì thế, cần cổ võ tình thương nhân loại, tình người, tình nghĩa anh em, tình đồng loại…

❦ Xét về siêu nhiên: Từ Cựu Ước đến Tân Ước. Thiên Chúa luôn dạy dỗ Dân Chúa, cũng như tất cả chúng ta: Hãy yêu thương nhau, như Chúa đã yêu thương chúng ta.

❦ Nền tảng của Đức ái chính là Thiên Chúa: Thiên Chúa là Tình Yêu, ai biết yêu thương là đang trở nên giống như Thiên Chúa.

Ước mong bạn hãy cố gắng trở nên giống như Chúa mỗi ngày.

LẮNG NGHE: Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chũm chọe xoang xoảng… Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. Đức mến không bao giờ mất được. (1 Cr 13:1, 4-8)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin hãy biến đổi tim con nên giống như trái tim của Chúa để con có một tình yêu sâu sắc và chân thành đối với mọi người con gặp gỡ hôm nay.

THỰC HÀNH: Quyết tâm dâng trí lòng, hồn xác, mọi tài năng trong ngoài để kính mến Chúa, và làm mọi việc chỉ vì vinh Danh Chúa mà thôi.

From: Do Dzung

https://www.youtube.com/watch?v=v-G9eQckkFk

Tình Yêu Của Chúa – Dao Do

HÔM QUA CHE KHUẤT HÔM NAY – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Bởi đâu ông ta được như thế?”.

“Chúng ta phải luôn luôn gột rửa cửa sổ của mình, để những gì quá quen thuộc không che khuất điều kỳ diệu!” – J. R. R. Tolkien.

Kính thưa Anh Chị em,

Đôi khi, chính điều quá quen lại che khuất điều kỳ diệu. Tin Mừng hôm nay kể ra một bi kịch như thế. Đồng hương của Chúa Giêsu biết rất rõ về Ngài, nhưng lại không nhận ra Đấng Messia đang đứng giữa họ. Họ để ‘hôm qua che khuất hôm nay’.

“Bởi đâu ông ta được như thế?”. Bản Hy Lạp viết póthen – “bởi đâu, từ đâu”. Trong Matthêu, đó không chỉ là câu hỏi về những gì Chúa Giêsu làm, mà còn về chính Ngài là ai. Người Nazareth tưởng mình đã biết câu trả lời: con bác thợ mộc, con bà Maria, anh em ông, chị em ông… Nhưng Matthêu đã trả lời ngay từ chương đầu: “Bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần”. Họ chỉ dừng ở nguồn gốc trần thế, trong khi mặc khải mở ra chiều kích mầu nhiệm. Vì thế, họ đã biến điều mình biết thành giới hạn của điều mình có thể tin.

Chúa Giêsu không biện minh; Ngài chỉ lặng lẽ nói: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương và trong gia đình mình”. Ngài không phủ nhận những gì họ biết về mình, cũng không dùng một phép lạ để buộc họ phải tin. Thiên Chúa không phá vỡ dáng vẻ bình thường của Con Một để cưỡng ép đức tin; trái lại, Ngài để mầu nhiệm lớn nhất của lịch sử cứu độ lớn lên trong một gia đình đơn sơ, một làng quê vô danh và một nghề nghiệp bình dị. Bởi lẽ, tình yêu không cần ánh hào quang để chứng minh. “Chỉ có tình yêu mới đáng để người ta tin!” – Hans Urs von Balthasar.

Một tình yêu không cần ánh hào quang cũng là một tình yêu chấp nhận bị khước từ. Giêrêmia chỉ nói điều Chúa truyền, nhưng người ta đã túm lấy ông và quát lên: “Thế nào ông cũng phải chết!” – bài đọc một. Ngôn sứ không bị khước từ vì nói sai, nhưng vì nói đúng; chân lý không làm con người khó chịu vì thiếu sức thuyết phục, nhưng vì đòi họ phải thay đổi. Từ Giêrêmia đến Chúa Giêsu, rồi đến chúng ta hôm nay, Thiên Chúa không ngừng gõ cửa lòng người bằng sự thật, nhưng chưa bao giờ phá cửa để bước vào.

Phần chúng ta, ký ức giúp nhận ra một người anh em, nhưng cũng có thể giữ họ mãi trong định kiến. Điều đã biết trở thành lăng kính của điều đang thấy. Vì thế, điều Thiên Chúa đang thực hiện và muốn nói với chúng ta qua họ rất dễ bị che khuất. “Đức Kitô trong lời của người anh em mạnh hơn Đức Kitô trong trái tim của chính chúng ta!” – Dietrich Bonhoeffer.

Anh Chị em,

Đức Kitô không ngừng vượt quá những gì chúng ta hiểu về Ngài. Ngày xưa, người Nazareth chỉ thấy một bác thợ mộc; ngày nay, chúng ta cũng có thể chỉ thấy một thói quen đạo đức, một nghi thức phụng vụ hay một khuôn mặt quá quen. Đức tin không phải là biết thêm về Đức Kitô, nhưng là luôn để Ngài mặc khải chính mình vượt quá mọi hiểu biết. Chỉ khi đó, cái nhìn của đức tin mới mở ra cho điều Thiên Chúa đang tỏ bày.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để điều con biết ngăn con gặp Chúa; cho con nhận ra Chúa trong những điều rất quen, trong những con người rất gần!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

********

Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XVII Thường Niên, Năm Chẵn:

https://sl1nk.com/kz5w13m

Ông không phải là con bác thợ sao ? Bởi đâu ông làm được những phép lạ như thế ?

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.        Mt 13,54-58

54 Khi ấy, Đức Giê-su về quê, giảng dạy dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói : “Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế ? 55 Ông không phải là con bác thợ sao ? Mẹ của ông không phải là bà Ma-ri-a ; anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Si-môn và Giu-đa sao ? 56 Và chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao ? Vậy bởi đâu ông ta được như thế ?” 57 Và họ vấp ngã vì Người. Nhưng Đức Giê-su bảo họ : “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi.” 58 Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.


 

LẮNG NGHE TIẾNG CHÚA KHI GẶP KHÓ KHĂN – chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Ngắm Bức Tranh Lớn

 Sẵn lòng lắng nghe Thiên Chúa và chú ý vào Người trong cầu nguyện có nghĩa là chúng ta cảm nghiệm hơn sự bình an và niềm vui, không chỉ trong khi chúng ta đang cầu nguyện, nhưng đặc biệt khi những lời cầu nguyện của chúng ta liên kết cách sâu sắc hơn với phần còn lại của cuộc sống chúng ta. 

Việc xét mình cách thường xuyên giúp chúng ta ngày càng nhận thức hơn về nhu cầu thống hối tội lỗi của mình – những tội lỗi mà chúng ta thậm chí có thể không chú ý trước khi chúng ta ngước nhìn lên Chúa Giêsu Kitô như mẫu gương và mục đích của chúng ta – và hoa trái của việc thực hành này cũng sẽ mang lại bình an và niềm vui cho chúng ta.

 Tuy nhiên, việc gia tăng sự bình an và niềm vui và thậm chí, chúng ta dám nói điều đó, sự thánh thiện không có nghĩa là chúng ta sống trên mây, không phải chịu ảnh hưởng bởi sự đau đớn, thất bại và thất vọng.  Chúng ta cần tỉnh táo để nghe Thiên Chúa nói, không chỉ trong những sự cao cả của sự bình an tôn giáo và sự thành công bên ngoài, nhưng còn trong cả những cuộc chiến đấu và các vấn đề của cuộc sống.

 Câu chuyện về Giuse (x. St 37,39-50), một trong những tường thuật dài nhất trong Cựu ước, cho thấy cách Thiên Chúa đã dùng con người này để cứu toàn thể gia đình của ông – tuy điều này xảy ra chỉ qua một chuỗi những biến cố đau khổ.  Trước hết, Giuse rõ ràng được Thiên Chúa và cha cậu là Giacóp yêu thương, ưu ái.  Những quần áo đặc biệt từ cha cậu cùng với những giấc mơ đặc biệt từ Thiên Chúa, những giấc mơ cho biết rằng Giuse một ngày kia sẽ cai trị trên các anh cậu.  Thay vì chấp nhận những giấc mơ này như ý của Thiên Chúa, các anh lại bán Giuse làm nô lệ, một bước nhỏ trong kế hoạch ban đầu để giết ông.  Là một nô lệ ở Ai Cập, Giuse hoàn toàn tiến xa trong gia đình của Potipha – dường như rất tốt.  Vợ của Potipha cố dụ dỗ Giuse nhưng thất bại vì ông là người quá nhân đức, không nỡ phạm tội chống lại chủ mình.  Nhân đức này đã được báo đáp bởi những lời cáo buộc hiếp dâm của người đàn bà này, sau đó Giusu bị bỏ tù.  Trong khi ở tù, Giuse đã giải thích cách chính xác những giấc mơ của hai viên chức hoàng gia, người nướng bánh chính và hầu rượu của Pharaô.  Một thời điểm đáng kể sau đó, người hầu rượu của hoàng gia đã giới thiệu Giuse với Pharaô, vua bị phiền toái ghê gớm bởi hai giấc mơ của chính mình.  Lời giải thích của Giuse về bảy năm mùa màng bội thu được theo sau bởi bảy năm đói kém nghiêm trọng đã xảy ra đúng như thế, do vậy ông được chỉ định làm Đại Tể Tướng Ai Cập, vị trí thứ hai chỉ sau Pharaô.  Trong suốt bảy năm đói kém, các anh của Giuse đến với ông để tìm kiếm lương thực, họ cúi lạy ông như trong những giấc mơ thời thơ ấu của ông.  Họ không nhận ra ông, nhưng cuối cùng ông đã tiết lộ chính mình, được hòa giải và gặp lại cha mình, là Giacóp.

 Không có gì trong những điều này đã xảy ra nếu các anh em Giuse không bán ông làm nô lệ.  Sẽ không có việc Giuse lên nắm quyền nếu ông đã không bị cáo buộc cách sai trái về tội hiếp dâm và bị bỏ tù cùng với các viên chức hoàng gia.  Nếu không bị bỏ tù, Giuse sẽ không ở vào vị trí phân phát lương thực trong bảy năm đói kém và cứu chính gia đình ông cũng như những người Ai Cập.  Giuse cuối cùng đã nhận ra kế hoạch của Thiên Chúa, như ông công bố với các anh em của mình trong Sách Sáng Thế chương 45,5-8.

 “Nhưng bây giờ, các anh đừng buồn phiền, đừng hối hận vì đã bán tôi sang đây: chính là để duy trì sự sống mà Thiên Chúa đã gửi tôi đi trước anh em.  Thật vậy, đây là năm thứ hai có nạn đói trong xứ, và sẽ còn năm năm nữa không cày không gặt.  Thiên Chúa đã gửi tôi đi trước anh em, để giữ cho anh em một số người sống sót trong xứ, và để cứu sống anh em, nhằm thực hiện cuộc giải thoát vĩ đại. Vậy không phải các anh đã gửi tôi đến đây, nhưng là Thiên Chúa.  Người đã đặt tôi làm cha của Pharaô, làm chúa tất cả triều đình, và làm tể tướng trên khắp cõi Aicập” (St 45,5-8).

 Một Kế Hoạch Lớn Hơn

Thật tốt khi chúng ta đọc toàn bộ câu chuyện trong Sách Sáng Thế bởi vì nó được viết rất hay.  Các bản văn thực sự chỉ ra những chi tiết quan trọng và tuyệt vời mà bản tóm tắt của chúng tôi nhất thiết bỏ qua.  Mỗi chúng ta có thể lắng nghe câu chuyện của Giuse và học cách nhận ra Thiên Chúa đang hành động qua những hoàn cảnh khó khăn và những giai đoạn trong cuộc sống của chúng ta, hãy biết rằng một kế hoạch lớn hơn nhiều có thể đang mở ra – lớn hơn chúng ta có thể tưởng tượng ngay giây phút này.

 Cầu nguyện trong những hoàn cảnh khó khăn không phải lúc nào cũng cất đi sự đau đớn hay giải quyết tình huống.  Chẳng hạn, cầu nguyện không có nghĩa là bạn hoặc những người thân yêu của bạn sẽ không bao giờ mắc bệnh.

 Tôi chưa bao giờ thấy ích lợi khi hỏi “Tại sao là tôi? Tại sao điều này đã xảy ra với tôi?”  Nó đặc biệt vô ích khi câu hỏi là một cách khoa trương để nói với Chúa: “Ngài không bao giờ nên để cho con phải đau khổ.  Lạy Chúa, có chuyện gì xảy ra với Ngài vậy?”  Nếu tôi hỏi tại sao một vấn đề xảy ra cho tôi, thật tốt hơn để hỏi điều đó trong cách cầu nguyện: “Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì trong tình huống này?  Sứ mạng Chúa dành cho con bây giờ là gì?  Có người nào đó, có lẽ là một bác sĩ, một y tá hoặc một bệnh nhân, người mà Chúa muốn con nói chuyện với?  Phải chăng Chúa muốn dùng hoàn cảnh này để giúp con giới thiệu ai đó khác cho Chúa?  Ý của Chúa trong tình huống này là gì?”

 Đối với những người cầu nguyện, dường như là một thất bại của đức tin khi họ trải nghiệm sự đau đớn, những vấn đề và sự đau khổ trong cuộc sống, bởi vì họ mong đợi Thiên Chúa ngăn cản những vấn đề như thế cho những người mà Người yêu thương.  Tuy nhiên, Chúa cho phép những điều như thế xảy ra cho những kẻ Người yêu thương, từ Người Con của mình là Đức Giêsu Kitô đến kẻ tội lỗi nhất trong chúng ta.  Nhưng khi chúng ta nhận ra những điều tốt đẹp đã được thực hiện trong những tình huống khó khăn này, chúng ta sẽ tốt hơn để lắng nghe Thiên Chúa khi ở giữa những hoàn cảnh ấy.

 Đây là bài viết đã được trích ra từ cuốn sách có tên là Làm Cách Nào để Lắng Nghe khi Thiên Chúa Nói, tác giả là Cha Mitch Pacwa (The Word Among Us Press, 2011), có thể truy cập tại www.wau.org/books.

 Mitch Pacwa – chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Nguồn: WAU

From:  ngocnga_12 & NguyenNThu


 

ĐÔI NÉT VỀ THÁNH I-NHÃ LOYOLA – Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

 Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

 I-NHÃ CON NGƯỜI QUẢNG ĐẠI 

Trong cuộc tử thủ chống quân Pháp ở Pamplona, một mảnh đạn đại bác đã làm I-nhã gãy chân, và làm ngài dừng chân.  Biến cố ấy đã đổi hướng đi của ngài.  Đời I-nhã mở sang trang mới.  Phải được khuôn mặt của Đức Kitô thu hút, I-nhã mới dám bỏ và dám theo.  Bỏ những tham vọng của mình về chức tước, tiếng tăm.  Bỏ  giấc mơ chinh phục một tiểu thư quý phái.  Bỏ việc phụng sự cho một vị vua ở trần gian.  Bỏ lâu đài, gia đình và sự nghiệp….  Bỏ là điều kiện để theo.  Để bỏ, cần quảng đại.  Quảng đại là thái độ ta thường thiếu.  Chúng ta dè sẻn, tính toán khi sống cho Chúa, bởi lẽ chúng ta không tin Chúa quảng đại hơn mình.  Chúng ta còn có nhiều  nỗi sợ và tham vọng.  Thánh I-nhã đã định nghĩa quảng đại là: “Dâng trọn cả ý muốn và tự do của mình cho Chúa, để mặc Ngài sử dụng bản thân mình, cũng như mọi sự mình có theo ý Ngài”  (LT.5).  Chúng ta có nên thử một lần quảng đại với Chúa không?   

I-NHÃ, CON NGƯỜI SAY MÊ CHÚA GIÊSU 

Giêsu là vị thủ lãnh mới mà I-nhã khám phá được trong thời gian nằm trên giường bệnh, sau khi đọc sách về cuộc đời Đấng Cứu Thế.  I-nhã chỉ mong mau khỏi bệnh để đi Đất Thánh.  Bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, I-nhã muốn ở lại và rao giảng trên nơi Đức Giêsu đã sống.  Một ơn lớn phải xin trong Linh thao Tuần hai, đó là ơn “Hiểu biết thâm sâu về Chúa Giêsu, Đấng đã làm người vì tôi, để yêu mến Ngài hơn và theo Ngài hơn” (LT. 104).   Tình yêu Chúa Giêsu đã chi phối cuộc đời I-nhã. Một tình yêu vừa rất riêng tư, tha thiết, vừa đầy tính hành động cụ thể.  Giêsu là một vị Vua mà I-nhã muốn hiến thân phục vụ, muốn chia sẻ với Ngài sứ mạng chinh phục thế giới.  Tình yêu đòi nên giống người mình yêu, chọn bị nghèo khó sỉ nhục, bị coi là ngu dại, để nên giống Đức Kitô, Đấng đã chịu như thế vì tôi.  Chúng ta hãy để cho Đức Kitô  thu hút mình và mời gọi mình làm bạn đường của Ngài.  Hãy cùng Ngài đồng cam cộng khổ để đưa cả thế giới này về cho Chúa Cha.   

I-NHÃ, CON NGƯỜI CỦA TÌNH BẠN 

I-nhã không độc quyền yêu Chúa Giêsu Ngài muốn tất cả trở nên bạn với Chúa.  Chính vì thế, đi đâu ngài cũng có bạn.  Ngài có khả năng tìm được những người cùng chí hướng, và quy tụ họ lại thành một nhóm thân thương.  Ở Barcelona, Alcala, Salamanca, Paris, đâu đâu I-nhã cũng có những người bạn.  Có những nhóm bạn không bền, nhưng cũng có nhóm bạn đã đi vào lịch sử.  Ở Paris, I-nhã đã giúp sáu bạn sinh viên làm Linh thao, thuyết phục họ quyết tâm phục vụ Thiên Chúa, trong số đó có hai vị thánh Phanxicô Xavier và Phêrô Favre.  Dù quốc tịch, tuổi tác, tính  khí khác nhau nhưng họ có chung một lý tưởng, một ước mơ.  Ước mơ chịu chức linh mục để phục vụ con người.  Ước mơ đi Đất Thánh để giúp người Hồi trở lại.  Ước mơ đi Rôma để đặt mình dưới  quyền Đức Thánh Cha.  Ước mơ sống khó nghèo và khiết tịnh.  Hẳn I-nhã đã góp phần khơi lên những ước mơ, tiềm ẩn nơi những tâm hồn quảng đại.  Chúng ta cần xây dựng tình bạn trên nền Giêsu, cần mở rộng vòng tay đón những bạn mới.  Ước gì tình bạn làm bật dậy những ước mơ và làm cho ước mơ thành sự thật.   

I-NHÃ VÀ VIỆC HỌC 

Sau khi không được phép ở lại Đất Thánh, I-nhã thấy mình cần phải đi học một thời gian, để có khả năng giúp các linh hồn.  Như thế, việc tông đồ là lý do khiến ngài đi học trở lại.  Bằng cấp chỉ là phương tiện để phục vụ.  Chúng ta ngỡ ngàng khi thấy I-nhã đi học ở tuổi 33, can đảm ngồi học chung với những chú nhỏ!  Trong thời gian học ở Alcala và Salamanca, I-nhã  lo dạy giáo lý và giảng Linh thao hơn là lo học.  Chính vì thế, ngài gặp rắc rối với giáo quyền, và việc học chẳng tiến bộ mấy.  Cuối cùng, I-nhã quyết định học tập nghiêm túc, kiếm tiền trợ cấp vào mùa hè để khỏi phải đi ăn xin.  Đến năm 44 tuổi, I-nhã mới tốt nghiệp Đại học.  Với mảnh bằng, ngài không còn bị làm khó dễ như xưa.  Mảnh bằng là giấy phép để tôi làm việc.  Kiến thức là chiếc cầu để tôi gặp gỡ tha nhân.  Ước gì tôi có khả năng đưa Chúa vào ngành chuyên môn, và đưa con người khoa học hôm nay đến với Chúa.   

I-NHÃ, CON NGƯỜI YÊU MẾN HỘI THÁNH 

Hội Thánh thời I-nhã có nhiều vết nhơ.  Có những vị chủ chăn sa ngã nặng nề.  Nhiều linh mục, tu sĩ cũng sa sút và bất xứng.  Ông Luther đã đoạn tuyệt với Hội Thánh công giáo, sau khi phản đối việc bán ân xá một cách mạnh mẽ.  I-nhã không phải không thấy những lầm lỗi, nhưng ngài đã không chỉ trích Hội Thánh.  Ngài ở lại trong Hội Thánh để cải tổ, canh tân.  Dù đã có vị Giáo Hoàng mang nhiều khiếm khuyết, nhưng I-nhã vẫn coi Đức Giáo Hoàng là đại diện Đức Kitô, và chấp nhận được Người sai đi bất cứ đâu, để làm bất cứ việc gì xét thấy cần cho vinh danh Chúa và lợi ích cho con người hơn.  Chúng ta cần có lòng yêu mến Hội Thánh, Hãy bắt tay vào việc xây dựng Hội Thánh bằng những đóng góp nhỏ bẻ, vừa tầm của mình, để Hội Thánh đáp ứng được những nhu cầu thời đại, Hãy canh tân Hội Thánh từ bên trong bằng việc canh tân chính bản thân mình. 

 I-NHÃ, CON NGƯỜI BIẾT PHÂN ĐỊNH 

Lúc còn trên giường bệnh, I-nhã  đã có kinh nghiệm sau: Khi nghĩ đến chuyện trần tục, ngài cảm thấy vui thú, nhưng sau đó lại thấy buồn chán trống rỗng; còn khi nghĩ đến chuyện sống hết mình cho Chúa ngài cảm thấy niềm vui kéo dài.  Từ đó ngài khám phá ra tác động của Thiên Chúa và ma quỉ trong đời mình.  Lúc ở Manresa, I-nhã còn trải nghiệm nhiều thử thách khác: chán nản, khô khan, bối rối đến độ muốn tự tử.  Trong thời đi học, I-nhã cũng bị lôi cuốn bởi những tư tưởng đạo đức khiến ngài say mê đến nỗi không tập trung vào việc học được.  Dần dần ngài biết cách phân định để khám phá ra rằng đó không phải là tác động thực sự của Chúa.  Chúng ta rất muốn biết ý Chúa khi phải chọn lựa.  Có một vài tiêu chuẩn để chọn việc phải làm: nên chọn điều gì có ích lợi phổ quát hơn và lâu bền hơn, nên chọn chỗ nào có nhu cầu lớn hơn và khẩn cấp hơn, nên chọn chỗ nào có hy vọng sinh nhiều hoa trái hơn.  Ước gì chúng ta nhạy cảm với tác động của Chúa và không bị mắc mưu của ma quỉ xuất hiện dưới dạng thiên thần sáng láng.  

I-NHÃ, CON NGƯỜI CỦA MAGIS ( HƠN NỮA) 

“Nhằm vinh quang lớn hơn cho Thiên Chúa” đó là điều tâm niệm, là châm ngôn sống của I-nhã.  Tình yêu làm người ta say mê cái hơn nữa (magis).  I-nhã chẳng bao giờ chịu ngừng lại và mãn nguyện.  Hoàn cảnh đổi thay, con người cũng biến đổi.  Điều hôm nay là tốt nhất cho vinh danh Chúa thì ngày mai có thể lại không còn như vậy nữa.  Chính vì thế ta cứ phải suy nghĩ, tìm kiếm, cứ phải trăn trở, thích nghi…  Cái hơn nữa đưa ta đi vào một chuyển động.  Đó là khao khát khôn nguôi của I-nhã.  Làm sao để mọi người nhận biết Chúa, và nhận ra nhau là anh em?  Làm sao để vinh quang Thiên Chúa tràn lan trên mặt đất này.  Chúng ta đừng để mình rơi vào sự dễ dãi, và bằng lòng với cái tầm thường.  Làm sao để hôm nay của tôi hơn hôm qua và ngày mai hơn hôm nay? 

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

From: Langthangchieutim


 

Người cha gốc Việt kể về cái chết của con trai 5 tuổi vì căn bệnh ‘không triệu chứng’

Ba’o Nguoi-Viet

July 28, 2026

Kalynh Ngô/Người Việt

PORTLAND, Oregon (NV) – “Thằng bé gọi cho tôi, kể chuyện đi sở thú, chụp rất nhiều hình, rồi cả nhà đi biển nữa. Bé còn nhặt được mấy vỏ sò định mang về tặng tôi, cứ kể mãi không ngừng về việc mình đã vui như thế nào khi được đi chơi cùng gia đình.”

Anh Việt Vũ, 39 tuổi, kể với nhật báo Người Việt qua điện thoại từ thành phố Portland, tiểu bang Oregon, về lần nói chuyện qua Facetime với cậu con trai năm tuổi Justin Vũ, mà anh không thể ngờ là lần nói chuyện cuối cùng của hai cha con.

Cậu bé Justin Vũ, 5 tuổi, người vừa qua đời vì mắc phải một căn bệnh vô cùng hiếm. (Hình: Việt Vũ cung cấp)

Đó là đêm Thứ Năm, 2 Tháng Bảy. Khoảng một tuần sau đó, ngày 8 Tháng Bảy, bé Justin Vũ qua đời vì mắc phải hội chứng “rò rỉ mao mạch toàn thân” (Systemic Capillary Leak Syndrome – SCLS) hay còn gọi là bệnh Clarkson.

Chuyến đi chơi không trở về

Cuộc nói chuyện giữa anh Việt Vũ với nhật báo Người Việt diễn ra ba ngày sau đám tang của bé Justin Vũ ở Portland.

Không dễ dàng để nói về một nỗi đau quá lớn và quá mới, nhưng người cha vừa mất con nói rằng, “chúng tôi chỉ muốn mọi người biết đến căn bệnh bí ẩn hiếm gặp này. Nếu câu chuyện của con trai tôi có thể giúp ích cho dù chỉ một người thôi, thì tất cả chúng tôi đều sẽ rất hạnh phúc.”

Theo lời anh Việt kể, ngày 28 Tháng Sáu, Justin cùng với mẹ và chị, từ Denver du lịch đến Portland. Vì công việc, anh Việt không cùng đi với vợ và con. Anh Việt Vũ là kỹ thuật viên X quang của một bệnh viện cựu chiến binh (VA) ở thành phố Denver, tiểu bang Colorado .

“Justin được mẹ dẫn đến Sở Thú Portland, đi biển, ghé thăm các công viên và đến một khu vui chơi trong nhà, toàn là những hoạt động mà bé rất yêu thích,” anh kể lại.

Chuyến du lịch của Justin trôi qua bốn ngày với những niềm vui không đếm được và hứa hẹn sẽ còn nữa. Tối ngày 2 Tháng Bảy, trước khi đi ngủ, bé bị đau bụng, sau đó nôn ói và không ngủ được. Sáng hôm sau, người mẹ đưa bé vào khoa cấp cứu (ER).

“Bệnh viện nghĩ thằng bé bị viêm ruột thừa hoặc có thể là nhiễm trùng, nên đã tiến hành siêu âm và chụp MRI nhưng không phát hiện ra vấn đề gì. Vì vậy, họ đã chuyển con tôi đến một bệnh viện nhi ở Portland,” anh Việt nói.

Đến ngày 4 Tháng Bảy, bé Justin vẫn không khỏe hơn. Huyết áp liên tục giảm, bệnh viện buộc phải chuyển bé vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU). Sau đó cậu bé thở rất khó khăn, và bệnh viện phải tiến hành đặt ống thở cho bé.

“Trước khi Justin bị đưa vào ICU, tôi đã mua vé để bay qua Portland vào sáng 5 Tháng Bảy. Khi tôi đến bệnh viện, thì con tôi đang phải thở bằng máy.”

Bệnh viện cho Justin uống thuốc an thần từ đêm 4 Tháng Bảy khi bé nằm ICU. Bắt đầu từ thời gian đó, cậu bé luôn trong trạng thái ngủ. “Tôi không còn cơ hội trò chuyện với con trai kể từ lần cuối cùng là đêm 2 Tháng Bảy,” anh Việt nói.

Thời điểm đó, thận của Justin đã ngừng hoạt động. Bệnh viện phải cho bé chạy thận và đặt ống dẫn lưu ở cả hai bên phổi và vùng bụng vì cơ thể bé bị tích tụ dịch. Đêm 5 Tháng Bảy, các bác sĩ của bệnh viện cho biết Justin khó qua khỏi.

Cậu bé Justin kiên cường cố gắng bên cạnh cha mẹ, ông bà nội, ngoại của em thêm ba ngày nữa trước khi cơ thể em không còn đủ sức để chống đỡ.

“Khi đó, chúng tôi quyết định để con tôi ra đi ngày 8 Tháng Bảy,” anh Việt nói.

Anh Việt kể, anh và vợ đã nhờ đội ngũ y tế của bệnh viện đưa Justin ra khu vườn trong khuôn viên bệnh viện. Theo lời anh, Justin là một cậu bé năng động, thích không gian ngoài trời.

“Thằng bé có thể chơi đùa cả ngày bên ngoài,” anh nói. “Chúng tôi chọn thực hiện việc này vào đúng giờ đi ngủ thường ngày của con và làm theo đúng thói quen trước khi ngủ của con. Gia đình hai bên thay phiên nhau đọc truyện cho thằng bé nghe. Sau khi đọc truyện xong, chúng tôi bật những bản nhạc mà Justin thích. Rồi gia đình chúng tôi cùng tựa đầu vào giường, nắm lấy tay con lần cuối trước khi tắt máy hỗ trợ sự sống.”

Anh Việt Vũ và con trai 5 tuổi, bé Justin Vũ. (Hình: Việt Vũ cung cấp)

Clarkson, căn bệnh hiếm

Theo lời anh Việt, chưa có bác sĩ nào tại khu ICU, nơi điều trị cho Justin, từng chứng kiến ​​trường hợp như thế trong suốt sự nghiệp của họ. Họ đã phải trải qua nhiều ngày đêm để nghiên cứu và tìm ra một tình trạng có các triệu chứng tương đồng với những gì con trai của anh đang trải qua.

Khi phát hiện ra một căn bệnh là Clarkson, họ đã thử áp dụng hầu hết các loại thuốc và liệu pháp từng được dùng trong những ca bệnh tương tự mà họ tìm thấy trong tài liệu tham khảo. Tuy nhiên, thông tin về bệnh này rất hạn chế do chỉ có chưa đầy 500 ca được ghi nhận kể từ những năm 60, vì vậy các biện pháp điều trị cũng rất hạn hẹp.

“Bệnh Clarkson không có dấu hiệu báo trước nào,” theo lời anh Việt. “Nó cứ thế xảy ra thôi. Và cũng chẳng ai biết tại sao. Không có dấu hiệu hay triệu chứng gì hết. Điều xảy ra là các mạch máu của người bệnh bị rò rỉ dịch, cụ thể là huyết tương, ra các phần còn lại của cơ thể thay vì giữ lại bên trong, vì các mạch máu không thể giữ lại lượng dịch đó.”

Bên cạnh đó, huyết áp bị tụt giảm, khiến máu không thể đến được các cơ quan còn lại trong cơ thể, và do đó các cơ quan này bắt đầu ngừng hoạt động.

Cho đến nay, các nhà khoa học vẫn chưa rõ nguyên nhân gây ra căn bệnh SCLS. Theo Tổ Chức Quốc Gia Về Các Bệnh Hiếm Gặp (National Organization for Rare Disorders – NORD), căn bệnh này đặc biệt hiếm ở trẻ em và dường như không có yếu tố di truyền.

“Tất cả xảy ra hoàn toàn bất ngờ,” anh Việt nói.

Cậu bé thân thiện

Theo lời anh, Justin là một cậu bé khỏe mạnh, thậm chí chưa bao giờ phải nhập viện vì căn bệnh gì.

“Thằng bé có nụ cười tỏa sáng. Mỗi khi thằng bé cười, nó có thể làm những người chung quanh phải bật cười theo. Bé thích khám phá thế giới này. Mỗi khi nghe tiếng chim hót hay nhìn thấy con chim nào, bé đều hỏi đó là loài chim gì,” người cha 39 tuổi kể về cậu con trai năm tuổi của mình, người mà anh gọi là “bạn thân của tôi.”

“Thằng bé mê khủng long và cá mập từ lúc mới một tuổi. Bé biết nhiều loại khủng long và nhớ tên chúng còn giỏi hơn cả tôi. Justin rất thích màu xanh dương,” anh Việt nói.

Justin Vũ biết nhiều loại khủng long và nhớ tất cả tên của chúng. (Hình: Việt Vũ cung cấp)

Mỗi ra công viên, nhìn thấy những đứa trẻ khác, Justin đều nói với cha mẹ cậu rằng “chúng ta có những người bạn mới” và chủ động bước đến nói “chào bạn, tên tôi là Justin. Chúng ta chơi với nhau nhé.”

Đám tang của Justin diễn ra ở Portland hôm Thứ Sáu, 24 Tháng Bảy. Tuần sau, cha mẹ của bé sẽ mang bé về Denver.

“Chúng tôi đã hỏa táng Justin và sẽ đưa con trai về Denver để được ở gần gia đình. Chúng tôi đã tổ chức an táng một phần nhỏ tro cốt của con tại Portland để gia đình ở đây đến thăm viếng,” anh Việt nói.

Cuộc nói chuyện với anh Việt Vũ đôi khi đứt quãng vì người cha ấy khó kềm được cảm xúc vừa mất con trai nhỏ. Anh nói vợ của mình vẫn đang cố gắng vượt qua mỗi ngày, “có nhiều ngày rất khó khăn, nhưng cũng có những ngày đỡ hơn. Cô ấy lại đang ở cùng gia đình tại đây, nên có nhiều sự ủng hộ và nhiều người để trò chuyện, giúp đỡ.”

Bên cạnh nỗi đau mất con thì nỗi lo chi phí cũng không phải nhỏ. Anh cho biết hiện tại gia đình chưa nhận được các hóa đơn y tế và cũng không rõ khi nào.

“Vì chúng tôi đang ở khác tiểu bang, tôi cũng không chắc bảo hiểm sẽ chi trả ra sao, nhất là khi con tôi đã phải thở máy suốt bốn ngày và trải qua rất nhiều xét nghiệm cũng như các thủ tục y tế khác. Thế nên… tôi thực sự không biết chi phí sẽ là bao nhiêu, nhưng có vẻ như số tiền sẽ khá lớn,” anh Việt nói.

Một người bạn của gia đình đã tạo trang gofundme, như một món quà gửi đến cậu bé năm tuổi xấu số.

“Những điều bất ngờ có thể ập đến và cuộc sống của bạn có thể thay đổi chỉ trong chớp mắt. Hãy tận hưởng từng khoảnh khắc bên những người thân yêu và dành thời gian cho họ. Rửa chén hay giặt giũ có thể để sau. Chiếc điện thoại vẫn sẽ ở đó 15 phút nữa thôi. Hãy chơi cùng con của mình khi không có việc gì cấp bách hơn. Hãy tạo ra thật nhiều kỷ niệm vui vẻ cho con và cho chính bạn,” anh Việt nói.

Trước khi kết thúc cuộc nói chuyện, tôi hỏi “anh có cơ hội mang về những vỏ ốc Justin nhặt về cho anh không?” Anh Việt trả lời: “Tôi đang giữ chúng ở đây.” [kn]


 

Hàng trăm ngàn người tị nạn có thể bị trục xuất thẳng từ tòa di trú Mỹ

Ba’o Nguoi-Viet

July 28, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Hôm Thứ Ba, 28 Tháng Bảy, chính quyền Tổng Thống Donald Trump bắt đầu khai một kế hoạch nhằm đưa hàng trăm ngàn người xin tị nạn vào thẳng quy trình trục xuất, thay vì có cơ hội phỏng vấn với nhân viên phụ trách vấn đề tị nạn. Quy định này có thể ảnh hưởng đến 440,000 trường hợp.

Theo LA Times, với thay đổi này, Cơ Quan Di Trú Và Nhập Tịch Hoa Kỳ (USCIS) đã loại bỏ yêu cầu nhân viên phụ trách tị nạn phải phỏng vấn một số đương đơn nhất định. Thay vào đó, các trường hợp này sẽ được chuyển trực tiếp đến các chánh án di trú để tiến hành thủ tục trục xuất.

Tòa án di trú tại tòa nhà liên bang Jacob K. Javits ở New York vào ngày 12 Tháng Năm, 2026. (Hình: Michael M. Santiago/Getty Images)

Thay đổi mới nhất này nhằm siết chặt hệ thống nhập cư hợp pháp, là một thay đổi sâu rộng với mục đích giảm bớt số lượng tồn đọng 1.4 triệu hồ sơ xin tị nạn. Quy định tạm thời cuối cùng có hiệu lực từ hôm nay, Thứ Ba và sẽ được đưa ra lấy ý kiến ​​công chúng trong vòng 60 ngày.

“Đã quá lâu rồi, hệ thống tị nạn bị lợi dụng nhằm mục đích trì hoãn và xin giấy phép làm việc, thay vì phục vụ các yêu cầu được bảo vệ chính đáng,” giám đốc USCIS Joseph Edlow cho biết trong một thông cáo báo chí, theo LA Times.

“Hệ thống xin tị nạn của di trú Hoa Kỳ tồn tại để bảo vệ những cá nhân thực sự lo sợ bị ngược đãi. Quy định này sẽ giúp bảo đảm rằng các nguồn lực được tập trung vào việc giải quyết kịp thời những yêu cầu đó, thay vì dành cho những người muốn lợi dụng hệ thống như một kẽ hở pháp lý,” ông Edlow nói thêm.

Tuy nhiên, các nhà vận động vì quyền lợi người nhập cư cùng nhiều chuyên gia khác cho rằng sự thay đổi này khiến những người xin tị nạn – vốn đã nỗ lực tuân thủ pháp luật – có nguy cơ bị giam giữ và trục xuất, trong khi lại không giúp giải quyết tình trạng tồn đọng các vụ việc nhập cư.

Bà Doris Meissner, giám đốc chương trình chính sách nhập cư Hoa Kỳ tại Viện Chính Sách Di Cư (Migration Policy Institute), nhận định: “Mục đích cuối cùng của việc thực hiện thay đổi này dường như là nhằm bác bỏ càng nhiều hồ sơ càng tốt, bất chấp tính công bằng trong quá trình xét duyệt.”

Theo LA Times, những người nhập cảnh Hoa kỳ hợp pháp (bằng visa) và vẫn duy trì tình trạng cư trú hợp pháp có thể nộp đơn lên USCIS để được viên chức phụ trách tị nạn xem xét và ra quyết định về hồ sơ của họ. Ngược lại, những người vượt biên trái phép hoặc không có giấy tờ hợp lệ thường chỉ nộp đơn xin tị nạn sau khi đã bị đưa vào quy trình trục xuất. Khi đó, họ sẽ trình bày hồ sơ của mình trước chánh án di trú.

Các buổi phỏng vấn với nhân viên phụ trách tị nạn được xem là không mang tính đối kháng, bởi các nhân viên này được đào tạo để am hiểu tình hình tại quốc gia của người xin tị nạn, và buổi phỏng vấn diễn ra trong phòng kín đáo, riêng tư. Trong khi đó, tại các phiên tòa di trú, nơi có sự tham gia của công tố viên đại diện chính phủ liên bang, người nhập cư không có quyền được luật sư đại diện như trong các vụ án hình sự.

Sự thay đổi này mang ý nghĩa quan trọng, vì nó này diễn ra trong bối cảnh chính quyền Tổng Thống Trump đã sa thải hơn 100 chánh án di trú và thay thế họ bằng các luật sư quân đội cùng các cựu công tố viên của Bộ Nội An (DHS), theo LA Times. (KL) [kn]


 

KHO KHÔNG KHOÁ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Về Nước Trời, thì cũng giống như chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ”.

“Chân lý là một ngọn lửa; nó chỉ sống khi được trao đi!” – Hans Urs von Balthasar.

Kính thưa Anh Chị em,

Ngọn lửa chỉ sáng khi được chuyền đi; nhốt lại, nó sẽ tắt. Chân lý cũng thế. Nước Trời không lớn lên nhờ những kho báu được cất kín, nhưng nhờ những ‘kho không khoá’.

“Chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình”. Bản Hy Lạp viết ekbállei – “đưa ra, lấy ra”, một động từ diễn tả một chuyển động mạnh từ bên trong ra bên ngoài. Chúa Giêsu không ca ngợi một kho tàng đầy ắp, nhưng ca ngợi một người chủ dám lấy ra. Điều làm nên người chủ không phải là sở hữu kho báu, nhưng là đưa kho báu ấy ra dòng chảy sự sống. Chỉ khi ấy, kho tàng đức tin mới không trở thành một viện bảo tàng, nhưng là một nguồn sống luôn mở ra.

Nhưng kho tàng ấy là gì? Không phải vàng bạc châu báu, nhưng là chính sự hiện diện cứu độ của Thiên Chúa. Lời Chúa, đức tin và truyền thống Hội Thánh chỉ có ý nghĩa vì làm cho sự hiện diện ấy trở nên hữu hình, có thể sờ đụng: “Phúc thay người được Chúa Trời nhà Giacóp phù hộ!” – Thánh Vịnh đáp ca. Chính sự hiện diện cứu độ ấy là kho tàng càng được trao ban càng thêm phong phú, càng được chia sẻ càng sinh nhiều hoa trái.

Kho tàng ấy không ngừng trẻ lại; không phải là một di sản của quá khứ, nhưng là sự hiện diện của Đức Kitô hằng sống. Hai ngàn năm đã trôi qua, Tin Mừng vẫn không ngừng soi sáng những khát vọng mới của con người. Không phải vì Tin Mừng thay đổi, nhưng vì Đấng Phục Sinh không ngừng đổi mới những ai được Ngài chạm đến. Chỉ những gì tách khỏi Ngài mới già cỗi. Vì thế, Hội Thánh trao ban kho tàng đức tin không phải để lưu giữ quá khứ, nhưng để đem sự sống của Đức Kitô đến cho hiện tại và mở ra tương lai.

Phần chúng ta, điều quan trọng không phải là chọn cái cũ hay cái mới, nhưng là nhận ra điều gì dẫn con người đến gần Đức Kitô hơn. Chúa Thánh Thần không để Hội Thánh chạy theo cái mới hay níu giữ cái cũ, nhưng ban ơn phân định để luôn trung thành với chân lý và đáp ứng những khát vọng của con người hôm nay. “Đừng sợ sự mới mẻ của Tin Mừng hay sự đổi mới mà Chúa Thánh Thần thực hiện!” – Phanxicô.

Anh Chị em,

Đức Kitô là Kho Tàng tối hậu của Chúa Cha; nơi Ngài, mọi kho tàng của Nước Trời được mở ra trọn vẹn trên thập giá. Hội Thánh không có kho tàng nào khác ngoài chính Ngài. Vì thế, điều Ngài chờ đợi không phải là chúng ta làm mới Hội Thánh, nhưng là để Ngài không ngừng làm mới lòng chúng ta. Lúc đó, chúng ta mới biết lấy ra từ Kho Tàng ấy “cả cái mới lẫn cái cũ” để phục vụ tha nhân. Một trái tim đầy Đức Kitô sẽ tự nhiên trở thành một ‘kho không khoá’, luôn biết trao đi điều mình đã lãnh nhận. “Người giàu không phải là người sở hữu, nhưng là người biết trao ban!” – Gioan Phaolô II.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin làm mới lòng con mỗi ngày, để con không giữ Chúa cho riêng mình, nhưng biết trao ban sự hiện diện cứu độ của Ngài bằng chính đời sống con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

************

Lời Chúa Thứ Năm Tuần XVII Thường Niên, Năm Chẵn:

https://l1nq.com/egiq1eq

Người ta nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.          Mt 13,47-53

47 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho dân chúng nghe dụ ngôn này : “Nước Trời giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. 48 Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. 49 Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên thần sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính, 50 rồi quăng chúng vào lò lửa ; ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng.

51 “Anh em có hiểu tất cả những điều ấy không ?” Họ đáp : “Thưa hiểu.” 52 Người bảo họ : “Bởi vậy, bất cứ kinh sư nào đã được học hỏi về Nước Trời, thì cũng giống như chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ.”

53 Khi Đức Giê-su kể các dụ ngôn ấy xong, Người đi khỏi nơi đó.


 

Trượt Chân, Té Ngã Trong Tuổi Vàng – Trần Lý Lê

Trần Lý Lê

Chỉ một cú vấp ngã là cuộc sống con người có thể thay đổi hoàn toàn, cuộc thay đổi không thể kềm hãm xoay chuyển. Sự đau đớn thể xác đi kèm với nỗi vật vã tâm thần. Đây là mối ưu tư, ám ảnh của tuổi vàng khắp chốn.Con người sống lâu hơn, ít bệnh tật hơn nhưng tuổi thọ lâu dài kia có những khúc quanh không như ý. Cơ thể trải qua những biến chuyển cần sự̣ thích nghi và chấp nhận từ mỗi cá nhân. Ôi chao, biết bao nhiêu là biến chuyển trong cái thân thể mong manh kia sau 70 – 80 năm dãi dầu với thời gian?

Mắt nhìn không còn tinh anh. Tai nghe không còn tỏ tường, có vị còn chịu chứng ù tai, tinnitus, những âm thanh tai quái u u trong đầu suốt ngày đêm. Khứu giác chẳng còn “cảm” được một mùi hương nhẹ nên vị giác hầu như mòn mỏi. Khoảng 70% khả năng “nếm” đến từ khả năng “ngửi”.

Rượu [ngon] không còn giữ được hương vị cũ dù vẫn mang lại cảm giác lâng lâng và đôi khi còn gây chuếnh choáng nhanh chóng không ngờ. Bắp thịt không mạnh mẽ như trước, khuân vác một món gì cũng khó khăn. Khớp xương ê ẩm khiến việc xê dịch chậm chạp…

Chưa kể sự thăng bằng, balance, kết hợp từ khả năng nhìn thấy, sức mạnh của bắp thịt, và khả năng cảm nhận vị trí của thân thể (proprioception) trong môi trường chung quanh, cũng sụt giảm qua thời gian. Và cuộc sống có thể đến khúc ngoặt không ngờ khi trượt chân, vấp ngã.

Tại Hoa Kỳ, số người cao niên (65+ tuổi) té ngã và chịu biến chứng nặng nề mỗi ngày một gia tăng. Nha Thống Kê của cơ quan Kiểm Soát và Phòng Ngừa Bệnh Tật (the CDC) công bố một con số đáng ngại, chỉ trong năm 2012, trên 2.4 triệu người té ngã, trong số ấy trên 200 ngàn người tử vong vì biến chứng trong cùng năm.

Theo hội chuyên khoa về tuổi vàng, Geriatrics, tai nạn gia tăng khi con người quá lạc quan quá tự̣ tin, không lượng sức mình; người có tuổi cũng không ngoại lệ nhưng chịu ảnh hưởng của tai nạn nặng nề hơn. Những thứ bình thường trước đây bỗng dưng trở thành chướng ngại vật trong một phút không ngờ: các bậc thang, tấm thảm trên sàn nhà, bồn tắm trắng bóng, vồng u trong chỗ đậu xe, rễ cây ngoài vườn…, và ngay cả con chó con mèo quanh quẩn bên chân hằng ngày. Những món thuốc trị chứng cao huyết áp, chữa trầm cảm… có thể gây chóng mặt, choáng váng khiến việc vấp té, trượt chân xảy ra dễ dàng hơn.

Trong số các cụ cao niên té ngã và gãy xương chậu xương đùi, 20% tử vong trong cùng năm, 80% còn lại chịu ảnh hưởng nặng nề.

Họ không còn tự di chuyển nên việc nhàn tản trên một quãng đường ngắn trở nên bất khả. 

Nhiều người mất luôn khả năng lái xe vì chân ga chân thắng không còn nhậm lẹ nên dễ gây tai nạn.

Không thể tự di chuyển, các cụ này trở nên phụ thuộc vào người chung quanh, từ bạn bè, hàng xóm láng giềng đến con cái. Tuổi vàng sợ đau đớn thể xác thì ít nhưng họ lại hãi hùng trước viễn ảnh mất hết khả năng độc lập.

Một sự thật khó chấp nhận là việc càng cao tuổi, càng dễ té ngã. Theo Tiến Sĩ Judy A. Stevens, chuyên viên Dịch Tễ, epidemiologist, tại CDC, té ngã xem ra giản dị nhưng lại là nỗi ám ảnh kinh hoàng cho tuổi vàng, không mấy ai muốn nhắc đến và ngay cả người bị té cũng không muốn đề cập đến. Lý do? Các cụ ngượng ngùng, bạn ạ, ngại bạn bè chê cười mình vụng về, nhưng lý do sâu thẳm nhất, các cụ sợ con cháu lo lắng quá lại khênh họ vào nhà dưỡng lão hầu được (bị) chăm sóc kỹ lưỡng hơn, và từ đó mất luôn cuộc sống độc lập riêng tư.

Họ sợ̣ hung thần té ngã còn hơn các trận đau ốm. Đau ốm khi hết bệnh còn có thể độc lập chứ té ngã thì lôi thôi lắm!

Phục hồi sau khi té ngã là một hành trình gian nan, chậm chạp. Với các ca gãy xương “bình thường”, sau khi bó xương, nối xương và vết thương tạm lành, bệnh nhân trải qua thời gian tập luyện để có thể tự di chuyển. Chương trình phục hồi kéo dài vài tháng, từ việc dùng xe lăn, khung cân bằng đến cách dùng gậy để chống đỡ thân mình và giúp thăng bằng.

Nhiều cụ không còn leo thang được nữa vì cần dùng khung sắt để di chuyển, và từ đó phải lìa bỏ tổ ấm nơi có các bậc thang thân quen, gần gũi. Thay đổi chỗ ở là cả một cú sốc trong tuổi vàng. Cụ nào chấp nhận và chịu thích nghi thì vết thương “lìa tổ ấm” sớm lành, cụ nào rầu rĩ vật vã với chỗ ở mới thì nhanh chóng rơi vào nỗi trầm cảm u uất và không thiết sống!

Ngược lại, được sinh sống trong khung cảnh quen thuộc là nỗi ấm áp, thoải mái trong tuổi vàng ngay cả khi các cụ không còn có thể tự chăm sóc thân thể.

Như mọi loại bệnh tật, phòng ngừa là phương cách tốt nhất. Té ngã cũng thế. Phòng ngừa té ngã để tránh thương tật và các biến chứng thay đổi đời sống của bệnh nhân.

Để phòng ngừa té ngã, bà Judy Stevens cho rằng thể dục là yếu tố quan trọng nhất. 

Khi thân thể khỏe mạnh, bắp thịt cứng cáp, thì ít bị té ngã; và nếu bị té ngã thì ảnh hưởng cũng bớt trầm trọng so với các cụ ít động đậy, đi lại.

Các lớp thể dục, nhất là các buổi dạy về thăng bằng, như tập đứng một chân, lăn trái banh Bosu cho quen với sự chông chênh. Môn Thái Cực với các động tác co duỗi thong thả, chậm chạp giúp thân thể phối hợp hoạt động của bắp thịt và hai lá phổi thở hít nhịp nhàng.

Sự phối hợp này cần thiết cho việc hô hấp, thăng bằng và dáng đi đứng của thân thể.

Hiệu quả cụ thể nhất của sự tập luyện thân thể là việc có thể tự đứng dậy từ ghế ngồi mà không cần vịn tay: bắp thịt hai chân và bắp thịt bụng, lưng cứng cáp đủ để chống đỡ và thăng bằng thân thể khi thay đổi vị thế.

Những yếu tố khác không kém quan trọng là việc dùng các món thuốc. 

Thuốc trị cao huyết áp, khoảng 70% các cụ tuổi thất thập dùng món thuốc này, 

gây chóng mặt khi huyết áp xuống nhanh và dễ té ngã nếu không cẩn thận. 

Chưa kể các thứ dược thảo lợi tiểu, giảm đường giảm mỡ (?) hầm bà lằng khác 

bán tự do trên thị trường mà các cụ Á Đông dùng thường xuyên như uống trà.

Xin mở ngoặc để nhắc đến dược thảo một chút: Dược thảo là con dao hai lưỡi rất sắc, có thể vô cùng hiệu quả trong việc chữa trị một bệnh tật nào đó, nhưng dược chất trong dược thảo có liều lượng bao nhiêu lại là một điều bí mật. Bí mật thứ nhì là món dược thảo tuy có cùng tên nhưng mức khác biệt về dược chất [và dược tính] lại là khoảng cách mênh mông… chưa kể các phụ chất có dược tính khác.

Các cụ dùng thuốc trị cao huyết áp có tỷ lệ té ngã cao gấp đôi những người không dùng.

Đặc biệt là loại thuốc lợi tiểu, diuretic, [dùng để giảm cao huyết áp và suy tim]. 

Nếu cần dùng, các cụ nên uống thuốc ban ngày để tránh những chuyến vào nhà vệ sinh trong đêm tối. Món thuốc khác, món thuốc trị mất ngủ, có thể gây mất thăng bằng, và nếu có thể, nên thay thế bằng một ly sữa ấm, một cuốn sách dễ đọc hoặc một vài bản nhạc êm dịu.

Cách phòng ngừa té ngã khác là cách xếp đặt vật dụng trong nhà, loại bỏ tấm thảm đặt hờ hững trên sàn nhà, bàn ghế nằm gọn ghẽ trong một góc khuất, dẹp giày dép, đồ chơi… trên lối đi.

Các cụ trong tuổi vàng cần đi khám mắt hàng năm và đeo kính để duy trì thị lực. 

Dùng kính đơn tròng khi đi bộ và chỉ dùng kính hai tròng, ba tròng (bifocal, progressive lenses) khi đọc sách, ngồi tại chỗ vì loại kính này có thể gây vấp té.

Trong nhà cần có đèn đủ sáng để thắp rõ vật dụng chung quanh. 

Và món vật dụng cần thiết nhất, với các cụ sống đơn chiếc, có lẽ là món “gọi cấp cứu”, emergency button, electronic alert, có thể trong dạng vòng đeo trên cổ tay có nút bấm, có thể là dây đeo trên cổ.

Mùa thu của cuộc đời không nhất thiết chỉ là mùa tàn úa, mùa lá vàng; với sự chấp nhận, sửa soạn và sẵn sàng cho tinh thần, mùa thu có thể trở thành…vàng lá, vàng ròng với các chuyến du ngoạn thong thả để tận hưởng sự thanh nhàn khi tâm tư không còn vướng bận với sinh kế nhọc nhằn và bổn phận dưỡng dục khó khăn?

Trần Lý Lê 

https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2020/02/truot-chan-te-nga-trong-tuoi-vang-tran.html

From: TU-PHUNG


 

Thánh Mácta (Martha)  – Cha Vương

Chúc bạn và gia đình một ngày đầy nhiệt huyết trong tinh thần phục vụ Chúa và tha nhân. Mừng quan thầy Mácta (Martha) đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé. Cầu nguyện cho nhau và cả thế giới được bình an nhé

Cha Vương

Thứ 4: 29/7/2026.      (t3-25)

“Ðức Giêsu yêu quý Mácta, Maria và Lagiarô.” Câu nói độc đáo này trong Phúc Âm của Thánh Gioan cho chúng ta biết về sự tương giao đặc biệt giữa Ðức Giêsu và Mácta, người em Maria, và người anh Lagiarô của ngài.

    Hiển nhiên, Ðức Giêsu là người khách thường xuyên đến nhà Mácta ở Bêtania, một ngôi làng nhỏ bé cách Giêrusalem chừng hai dặm. Chúng ta thấy ba lần đến thăm của Ðức Giêsu được nhắc đến trong Phúc Âm Luca 10:38-42, Gioan 11:1-53, và Gioan 12:1-9.

    Nhiều người dễ nhận ra Mácta qua câu chuyện của Thánh Luca. Khi ấy, Mácta chào đón Ðức Giêsu và các môn đệ vào nhà của mình, và ngay sau đó Mácta chuẩn bị cơm nước. 

Sự hiếu khách là điều rất quan trọng trong vùng Trung Ðông và Mácta là điển hình. Thử tưởng tượng xem ngài bực mình biết chừng nào khi cô em Maria không chịu lo giúp chị tiếp khách mà cứ ngồi nghe Ðức Giêsu. Thay vì nói với cô em, Mácta xin Ðức Giêsu can thiệp. 

Câu trả lời ôn tồn của Ðức Giêsu giúp chúng ta biết Người rất quý mến Mácta. Ðức Giêsu thấy Mácta lo lắng nhiều quá khiến cô không còn thực sự biết đến Người. Ðức Giêsu nhắc cho Mácta biết, chỉ có một điều thực sự quan trọng là lắng nghe Người. Và đó là điều Maria đã làm. Nơi Mácta, chúng ta nhận ra chính chúng ta – thường lo lắng và bị sao nhãng bởi những gì của thế gian và quên dành thời giờ cho Ðức Giêsu. Tuy nhiên, thật an ủi khi thấy rằng Ðức Giêsu cũng yêu quý Mácta như Maria.

    Lần thăm viếng thứ hai cho thấy Mácta đã thấm nhuần bài học trước. Khi ngài đang than khóc về cái chết của anh mình và nhà đang đầy khách đến chia buồn thì ngài nghe biết Ðức Giêsu đang có mặt ở trong vùng. Ngay lập tức, ngài bỏ những người khách ấy cũng như gạt đi mọi thương tiếc để chạy đến với Ðức Giêsu.

    Cuộc đối thoại của Mácta với Ðức Giêsu chứng tỏ đức tin và sự can đảm của ngài. Trong cuộc đối thoại, Mácta khẳng định rõ ràng là ngài tin vào quyền năng của Ðức Giêsu, tin vào sự phục sinh, và nhất là tin Ðức Giêsu là Con Thiên Chúa. Và sau đó Ðức Giêsu đã cho Lagiarô sống lại từ cõi chết.

     Hình ảnh sau cùng của Mácta trong Phúc Âm đã nói lên toàn thể con người của ngài. Lúc ấy, Ðức Giêsu trở lại Bêtania để ăn uống với các bạn thân của Người. Trong căn nhà ấy có ba người đặc biệt. Lagiarô là người mà ai cũng biết khi được sống lại. Còn Maria là người gây nên cuộc tranh luận trong bữa tiệc khi cô dùng dầu thơm đắt tiền mà xức lên chân Ðức Giêsu. Về phần Mácta, chúng ta chỉ được nghe một câu rất đơn giản: “Mácta lo hầu hạ.” Ngài không nổi bật, ngài không thi hành những việc có tính cách phô trương, ngài không được hưởng phép lạ kỳ diệu. Ngài chỉ hầu hạ Ðức Giêsu.

    Có truyền thuyết nói rằng ba chị em làng Bêtania đã bị người Do thái bắt thả trôi trên một con thuyền không buồm không chèo không lái. Nhưng họ đã trôi dạt và cặp bến Marseille nước Pháp. 

Ladarô đã trở thành Giám mục tiên khởi Chúa thành này.

Riêng Martha, Ngài đã rao giảng Tin Mừng ở Aix Avignon và Tarascon. 

Thánh Mácta được đặt làm quan thầy của các người hầu hạ và đầu bếp. (Nguồn: Trích Gương Thánh Nhân – ns Người Tín Hữu online)

From: Do Dzung

*****

Chén đắng – Xuân Trường (Ý Vũ)