Sáng nay 27/12/2017 blogger Nguyễn Ngọc Già (Nguyễn Đình Ngọc) mãn án sau 3 năm tù giam.

Hung Tran shared Võ Hồng Ly‘s post.
 
Image may contain: 1 person, smiling, indoor

Võ Hồng LyFollow

 

27.12.2017

CTV Danlambao – Sáng nay 27/12/2017 blogger Nguyễn Ngọc Già (Nguyễn Đình Ngọc) mãn án sau 3 năm tù giam.

Ông Nguyễn Ngọc Già bị bắt ngày 27/12/2014 với cáo buộc vi phạm điều 88 “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Phiên toà sơ thẩm diễn ra vào cuối tháng 3/2016 đã kết án Nguyễn Ngọc Già 4 năm tù giam, 3 năm quản chế. Bản án đã giảm một năm còn 3 năm tù giam, 3 năm quản chế trong phiên phúc thẩm diễn ra chóng vánh vào chiều ngày 5/10/2016.

Ông Nguyễn Ngọc Già được các “cán bộ” nhà tù Trại giam Xuân Lộc (Đồng Nai) đưa về. Đây là quy định chung mà phía nhà nước áp dụng cho các tù nhân bị án quản chế tại địa phương. Theo tin Dân Làm Báo nhận được thì blogger này về đến nhà vào khoảng 8 giờ sáng.

Trước khi bị bắt, Nguyễn Ngọc Già là một trong những ngòi bút “làm mưa làm gió” trên Danlambao với nhiều bài viết có sức công phá mạnh mẽ đối với chế độ độc tài cộng sản.

Xin nhắc lại một số chi tiết đáng chú ý về blogger kiên cường này mà Dân Làm Báo từng đưa tin để độc giả tiện theo dõi về ông.

“Năm 1996, sau khi hoàn tất chương trình cao học kinh tế tại đại học tổng hợp TP.HCM, ông vào làm việc tại đài truyền hình TP.HCM và giữ chức phó trưởng phòng kế hoạch dự án.

Do bất đồng quan điểm với chế độ CS, năm 2008, ông từ bỏ công việc tại đài truyền hình TP.HCM sau 12 năm công tác.

Năm 2009, ông bí mật sử dụng bút danh Nguyễn Ngọc Già để phổ biến những bài viết tố cáo tham nhũng – bất công xã hội, đấu tranh cho các tù nhân lương tâm, cổ võ tự do, dân chủ, nhân quyền…

Năm 2013, ông bắt đầu tham gia cộng tác thường xuyên với Dân Làm Báo. Các bài viết của ông đã thu hút sự quan tâm rất lớn, với hàng trăm lời bình luận của độc giả khắp nơi.

Do mức độ ảnh hưởng quá lớn, năm 2014, email liên lạc ẩn danh của blogger này đã nhiều lần bị tấn công, khiến ông liên tục phải thay đổi email.

Ngày 27/12/2014, ông bị CA tiến hành khám xét và bắt khẩn cấp tại nhà riêng, địa chỉ 2EP1-11 (G11-4) Skygarden 1, Khu phố 6, Phường Tân Phong, Quận 7, Sài Gòn.

Trong thời gian giam giữ, người con trai út của ông là Nguyễn Đình Vĩnh Khang đã qua đời do tai nạn khi mới 19 tuổi”.

Được biết, mặc dù sức khỏe giảm sút nhưng tinh thần của Nguyễn Ngọc Già vẫn vững vàng.

Chúng tôi tạm dùng hình ảnh cũ của ông để minh hoạ cho bản tin này vì như lời Nguyễn Ngọc Già nói: “Tấm hình đầu tiên gửi đến độc giả phải là tấm hình trông thật khoẻ mạnh”.

Qua một người bạn, Nguyễn Ngọc Già gửi lời cảm ơn đến những người bạn, những độc giả đã không quên ông.

Dân Làm Báo xin chúc mừng Người anh hùng thầm lặng- blogger Nguyễn Ngọc Già đã trở về.
——————-
Nguồn : https://danlambaovn.blogspot.com/…/blogger-nguyen-ngoc-gia-…

2108 – HẸN GẶP LẠI HÀ NỘI , SÀI GÒN

 
Image may contain: outdoor
Image may contain: tree, plant, sky, outdoor, nature and water
Image may contain: 1 person

Tran Khai Thanh Thuy added 3 new photos.

 

2108 – HẸN GẶP LẠI HÀ NỘI , SÀI GÒN

Trần Khải Thanh Thủy

Cho đến giờ phút này nhiều người Việt Nam trong nước cũng như Hải ngoại vẫn phân vân không hiểu cộng sản Việt Nam thân Mỹ hay thân Tàu? Rồi “Tổng Trọng tuyên bố:“ Đánh chuột nhưng không được làm vỡ bình, vậy đánh “tham nhũng mạnh thế thì bình có ảnh hưởng gì không”? v.v Thưa, đó là những câu hỏi của vài năm trước đây, khi tổng lú bắt đầu leo lên chức đảng trưởng .
Người viết bài này xin khẳng định, cộng sản Việt Nam chẳng thân ai cả, chỉ thân tiền, khi Trung Quốc có tiền thì chúng ngả theo, nhưng rồi bị Trung Quốc gài bẫy, dẫn dụ, nhả ra thì ít mà lừa đảo thì nhiều…Càng ngày càng lấn lướt phá hoại đến mức cả dân tộc rơi vào họa diệt chủng còn đảng cộng sản cũng đánh đấm nhau đến lấm lưng, rách bụng, trắng mắt trắng tay mới thôi …Cho đến lúc này, khi ngân sách cạn kiệt, nợ công lên đến kịch trần, buộc phải tuyên bố giải thể để vỗ nợ ngân hàng thế giới là điều khó lòng tránh khỏi, chúng mới chịu ngả sang phía Mỹ qua việc cho thuê Vịnh Cam Ranh với mức giá 200 triệu USD/năm. Mức giá mà cả anh cả ngã ngựa Liên Xô và anh hai bành trướng Trung Cộng không thể chấp nhận nổi, chỉ có Mỹ là Ok.

Ngầm bắt tay với Mỹ, chẳng phải vì đảng muốn tìm đồng minh lớn để thoát Trung hay dạy cho Trung cộng một bài học nhớ đời, cũng chẳng phải vì Mỹ muốn bảo vệ quyền lợi chủ quyền biển đảo cho Việt Nam, nhằm xóa sổ đảng cộng sản, đem lại độc tập tự do như nhiều người trông ngóng…Đơn giản vì hai bên cùng có lợi, Mỹ muốn thuê Vịnh Cam Ranh vì biết rõ lợi thế của Vịnh này từ khi còn đóng quân trên đó trong suốt thời kỳ chiến tranh Việt –Mỹ( 1955-1973). Trong cách nhìn của người Mỹ, Vịnh Cam Ranh là một cảng biển nước sâu tốt nhất Đông Nam Á, thích hợp làm nơi tàu bè trú ẩn khi biển động cấp 8, 9, lại có thể tiếp nhận được tàu sân bay tải trọng lớn 110.000 DWT (dead weight tonnage), hoặc tàu khách có dung tích khủng 100.000 GRT(gross tonage) Nếu cần, Cảng có thể tiến hành sửa chữa, đóng mới các công trình biển như giàn khoan sâu đến 200m nước, chưa kể Cảng có thể tiếp nhận 18 tàu cùng lúc và tổng cộng 185 tàu mỗi năm. Điều quan trọng nhất trong thời điểm này là bộ quốc phòng Mỹ có thể điều quân ra bất kỳ đảo nào ở Nam Hải nếu Trung Quốc cố tình gây hấn. Chỉ vì sự qúa quắt của Trung cộng, muốn độc chiếm biển đông, muốn qua mặt Mỹ để trèo lên vị trí bá chủ toàn cầu, khiến Mỹ phải hành động. Điều này, ngay khi vừa nhậm chức (ngày 20 -1 -2017) tổng thống Donal Trump đã nhận được lời chúc mừng từ bà Theresa Mary May, (thủ tướng Anh quốc) kèm lời nhắn nhủ chân tình: “Kể từ 1945 đến nay Mỹ và Angle đã phối hợp nhịp nhàng tích cực để ổn định tình hình và duy trì trật tự thế giới, đặc biệt 36 năm trước, ngài tổng thống Reagan và Mrs Thatcher – những người tiền nhiệm vĩ đại của hai nước chúng ta đã làm được một việc động trời là không hề tốn một viên đạn nào đã làm sụp đổ toàn bộ hệ thống Đông âu, đồng thời chia nước Nga thành 24 mảnh. Tôi hy vọng khi chính thức trở thành vị tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, hai nước chúng ta sẽ tiếp tục duy trì sự ổn định thế giới như trước kia, giúp thế giới thoát khỏi họa da vàng”

Khi nhắc tới cụm từ này, hẳn người Việt Nam chúng ta ai cũng biết rõ “họa da vàng” mà bà thủ tướng Anh đề cập đến ở đây chính là Trung Cộng. Đơn giản vì Nhật Bản, Nam Hàn đã là đồng minh của Mỹ từ lâu, Việt Nam, Bắc Hàn chỉ là thứ tép riu, lạc hậu, bảo thủ, không đáng ngại. Điều mà bà nhắc nhở Donal Trump đầy lo ngại chính là người Trung quốc có mặt khắp thế giới, đi đến đâu là lấy vợ bản địa, sinh con đẻ cái rồi lập làng, lập phố, lập tiêm ăn, hãng xưởng hoặc cơ sở massge để kéo đàn kéo lũ họ hàng, làng nước từ cố quốc sang, kéo theo cả tư tưởng bành trướng và sự cạnh tranh khốc liệt với dân bản địa. Thời điểm bà Theresa phát biểu, nước Anh đang xảy ra một cuộc khủng hoảng lớn về hàng tiêu dùng.. Hàng nghìn siêu thị lớn nhỏ tại Anh sạch bách các loại thực phẩm, hoa quả cũng như vật dụng sinh hoạt, đặc biệt là các loại sữa bột Aptamil và Cow & Gate… Sự việc được các nhà quản lý thông báo khẩn cấp cho nhau khiến thanh tra kinh tế phải vào cuộc. Khi đó cả nước Anh mới té ngửa ra là dân Trung Quốc tràn sang du lịch đông qúa, chưa cần thăm thú gì, đã đổ xô vào các cửa hàng lớn nhỏ để lũ lượt khuân hàng về nước bán kiếm lời, cứ 1 vốn kiếm 1,5 đến hai, ba “lời”. Cho dù ban quản lý đã ra xác lệnh mỗi người chỉ được phép mua 2 hộp sữa hoặc bất kể các loại hàng gì cũng vậy, mà người Trung Quốc vẫn xếp hàng lũ lượt, chen lấn, xô đẩy, mỗi ngày từ 10 đến 12 tiếng đồng hồ để ôm hàng, khuân hàng, sắp xếp số hàng mua được la liệt khắp khu vực lối ra vào quanh siêu thị, ga xe lửa hoặc bus station, làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới nếp sống ổn định hài hòa của người dân bản địa…

Vốn coi mình là “học trò” của cố tổng thống Ronald Reagan, Donal Trump ảnh hưởng rất lớn từ người thầy của mình, khẩu hiệu ông nêu ra khi tranh cử là:” làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại” trùng với khẩu hiệu của tổng thống Reagan 36 năm trước đó. Vì vậy trước bối cảnh Trung Quốc lấn lướt về mọi mặt, lôi kéo người và các hãng xưởng sản xuất từ Mỹ sang, gây tỷ lệ thất nghiệp lớn tại Mỹ. Trong khi cán cân thương mại mậu dịch lại thâm thủng nghiêm trọng…Lợi dụng sự buông lỏng của Mỹ, Trung Quốc xuất khẩu ồ ạt tràn lan các mặt hàng (bao gồm cả hàng hóa kém chất lượng) song số lượng hàng nhập từ Mỹ về lại chẳng chiếm bao nhiêu, đã thế còn cùng Nga lập quỹ tiền tệ để làm giảm giá trị thực của đồng USD trên thế giới, đòi biến biển đông thành ao nhà, cấm các nước được giao lưu trên biển nếu không chịu nộp lệ phí. Mua các hãng xưởng lớn có uy tín lâu đời tại Mỹ và Anh Quốc, nhằm trèo lên đầu Anh, Mỹ, hòng thay đổi trật tự thế giới…Điều đặc biệt lo ngại với Mỹ kể từ 2003 đến nay là trong số 10.000 visa theo diện EB-5* mỗi năm, chiếm tới 90% là người Trung Quốc (tăng đột biến trong nhiệm kỳ thứ 2 của Obama) khiến chính phủ phải đặt họ trong diện xem xét đặc biệt, để số người Mỹ gốc Trung trong tương lai không chiếm qúa đông so với các sắc dân khác.
Để thực hiện ứơc mơ làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại, xứng danh là cường quốc số 1 thế giới, Trump không thể khoanh tay ngồi yên nhìn Tập Cận Bình đảo lộn thế giới theo chiều hướng xấu, vừa xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc, vừa bóc lột đàn áp dân chủ nhân quyền rồi cậy là nước lớn hiếp đáp hàng loạt các nước nhỏ, đặc biệt là láng giềng Việt Nam. Thấm thía lời nhắn gửi của Bà Theresa, đồng thời muốn theo gương người thầy vĩ đại là Reagan, Trump thực sự muốn chia Trung Quốc thành 5, 7 mảnh để họ Tâp cùng 1 tỷ 3 người Trung Quốc không còn là hiểm họa da vàng đối với thế giới, đặc biệt là Anh và Mỹ nữa. Nếu vậy chỉ còn cách khống chế Trung Quốc trong hai lĩnh vực kinh tế và quân sự tại biển đông. Vì thế Vịnh Cam Ranh của Việt Nam là cứu cánh số một cho nước Mỹ trong thời điểm cực kỳ quan trọng này.

Trước đó tờ Văn Hối ở Hong Kong liên tục đưa tin “ Hoa Kỳ đang tìm cách thuê Cam Ranh, để hoàn tất chiến lược “bao vây” Trung Quốc ở Biển Đông”. Tờ báo này khẳng định: Nếu thuê được Cam Ranh, Mỹ sẽ hoàn tất cm tam giác bao vây Trung Quốc, vì hiện tại Mỹ đã có hai cảng ở đảo Guam và Changi (Singapore) rồi. Vì vậy- tờ báo này nhấn mạnh “quyền lợi Trung Quốc sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng nếu Mỹ sử dụng Vịnh Cam Ranh để can dự sâu hơn về vấn đề biển đông”. Và “So với mọi căn cứ hải quân của Trung Quốc, Vịnh Cam Ranh của Việt Nam có nhiều khả năng hơn hẳn để điều quân ra bất kỳ đảo nào ở Nam Hải”. Hơn nữa kể từ 1973, trướcụ khi rút quân và tàu bè ra khỏi Cam Ranh, Mỹ vẫn để lại một số kho hàng chứa các loại tài liệu vũ khí bí mật mà cả Nga và Trung Quốc không thể phá khóa hoặc giải mã nổi. Vì vậy chuyến trở về lần này của Mỹ đơn giản hơn nhiều so với việc phải bắt đầu lại từ đầu .

Thực chất, từ năm 1978, sau khi đã hất cẳng được “con hổ giấy Mỹ” khỏi Việt Nam, lãnh đạo cộng sản đã cho Nga thuê vịnh trong vòng 25 năm. Năm 1989, nhờ liên minh quân sự giữa 2 cường quốc lớn nhất nhì thế giới là Anh, Mỹ mà Liên Xô tan vỡ; chính phủ Nga nhận kế thừa hợp đồng tới năm 1993 thì nền kinh tế rơi vào tình trạng kiệt quệ, phá sản. Lương hưu trí của một sĩ quan quân đội chỉ đủ mua 12 chiếc bắp cải, nên không ít vụ án thương tâm xảy ra. Ngay tại khu vực lĩnh lương, 11 đồng đội cũ gặp nhau xếp thành hàng dọc và khẩn khoản nhờ người chỉ huy cũ của mình bắn xuyên táo để được ra đi vĩnh viễn, thoát khỏi sự co thắt của dạ dày cùng những nỗi thất vọng thường xuyên trong đầu…(2) Chính vì thế, chính phủ Nga quyết định rút gần như toàn bộ quân đội ra khỏi khu vực vịnh, chỉ để lại một số ít nhân viên kỹ thuật tình báo để thám thính, theo dõi mọi hoạt động của Trung Quốc. Đầu năm 2002, khi chuẩn bị kết thúc hợp đồng, liền được phía Việt Nam nhắc nhở “Nếu Nga muốn tiếp tục ở lại, phải trả tiền thuê hằng năm là 200 triệu Mỹ kim”. Tất nhiên ông anh cả không thể chấp nhận cái giá “Giời ơi, Vịnh hỡi” như thế được liền lặng lẽ bỏ cuộc. Ngày 2 tháng 5 năm 2002, khi hợp đồng vẫn còn hiệu lực trong hơn 7 tháng, Nga đã tức tốc hạ cờ và bực tức bỏ đi . .

Trước tình trạng “Vịnh bỏ không, nhà nghèo đói”, nhưng không thể tư duy theo kiểu “thằng bờm”, đổi quạt mo lấy nắm xôi được, Kể từ 2004 đến nay, Việt Nam quyết định chuyển sang mục đích dân sự, cụ thể sẽ xây dựng sân bay quốc tế, Vùng Cảng Tự do Clark như Philippines (3). Loay hoay mười năm vẫn không khắc phục được tình trạng hư hỏng nặng nề do ông anh cả khối xã hội chủ nghĩa để lại , cũng như thực hiện các kế hoạch mà Bộ Quốc phòng đề ra “ đầu tư xây dựng Khu dịch vụ hàng hải và cung ứng tàu biển gồm sữa chữa, đóng mới tàu biển và công trình dầu khí biển, nâng cấp thành cảng quốc tế có cơ sở hậu cần hiện đại, uy tín, sánh ngang với các hải cảng lớn trên thế giới để hàng thế kỷ sau vẫn không bị lạc hậu. Tiếp nhận tàu sân bay tải trọng lớn, tàu khách có dung tích khủng, sửa chữa, đóng mới các công trình biển như giàn khoan” v.v và v.v lại trong tình trạng “anh cả, anh hai” hằm hè nhau, cho anh này sử dụng thì mất…tiền viện trợ của anh kia, hoặc cho Mỹ thuê thì sợ bị mất mối quan hệ lệ thuộc với láng giềng Trung Quốc, bị “Bá bành” dạy thêm một bài học như hồi tháng 2- 1979…nên cứ phải gồng mình giữ… “quạt”. Hàng tỉ tiền Hồ đã chìm xuống đáy vịnh mà cả đám “quân hại nhân dân”(4) vẫn không đổi được “nắm xôi” nào cho Việt Nam. Cuối cùng, trước sự liên tục chơi đểu của anh hai Trung Quốc( Kẻ đan lồng thì ít mà sập bẫy thì nhiều) cùng món hời mà “Đế Quốc Mỹ” đem lại, ngày 30-5- 2017, cả bầu đàn thê tử nhà Nguyễn Xuân Phúc hớn hở kéo nhau sang Hoa Kỳ chầu trực để ngày 4-6 chính chức ký hợp đồng cho chính quyền của tổng thống Trump toàn quyền sử dụng vùng Vịnh này. Đó cũng là lý do Trump quyết định gặp riêng “chủ tiệm nước” trần Đại Quang để “mở hàng” trong những ngày diễn ra hội nghị Apec. Khỏi phải nói Tập Cận Bình đã tê tái, thất vọng đến mức nào khi không thể nào “sập bẫy” được con Hổ thật Donal Trump. Trước đó, gã đả hổ (Mỹ) và diệt ruồi (Việt Nam) này đã ra lệnh mở cửa Tử Cấm Thành –vốn là nơi đặc biệt sang trọng trong lịch sử Trung Hoa để cùng vợ đón tiếp hai vợ chồng Donal Trump. Cả khu vực rộng lớn hàng nghìn mét vuông chỉ có 4 người, đám cảnh vệ, quân đội, công an chỉ được phép giám sát bên ngoài, cấm không được bén mảng tới (khác hẳn cách đón tiếp giản dị, coi thường của Donal Trump khi Tập sang Mỹ). Làm điều này, Tập hy vọng sẽ tranh thủ tình cảm của Trump trong lĩnh vực Biển Đông cũng như cân bằng Thương Mại giữa hai nước, đồng thời giữ chân nhiều hãng xưởng lớn của Mỹ ở lại Trung Quốc v.v Thay vì ra lệnh dội 59 quả hỏa tiễn Tomahawk xuống Syria trước mặt Tập, Trump không ngần ngại dội cho Tập một gáo nước lạnh tê tái cho đến tận lúc xuống mồ: “Ngài vì quyền lợi của nước ngài, tôi cũng phải vì quyền lợi của nước chúng tôi. Sự trao đi và đổi lại phải bằng nhau. Ngài không thể lợi dụng nước Mỹ để xuất cảng tràn lan mà không quan tâm đến việc nhập hàng từ Mỹ về được. Càng không thể cậy là nước lớn mà uy hiếp các nước nhỏ. Chúng ta sẽ cạnh tranh lành mạnh, sao cho không chỉ riêng khu vực Châu Á mà cả thế giới đều giàu theo cách thức của mình.” Khỏi phải nói Tập Cận Bình đã đắng họng, và bị cô lập đến mức nào khi vác mặt sang dự hội nghị Apec tại Việt Nam. Trong khi tất cả lãnh đạo trên thế giới cùng vây lấy Trump như biểu hiện của tình hữu nghị, tôn trọng, tin tưởng, yêu quý nhau, thì Tập cúi đầu trong tiếng bước, một mình lẻ bóng tít tận rìa hành lang, tự gặm nhắm nỗi cô đơn của mình. Ngay cả “chủ tịêm nước” Trần Đại Quang, với tư cách chủ nhà, từ lâu vốn thuần phục Trung Quốc như chuột sợ mèo, giờ cũng quay lưng lại, như thể đọc được dã tâm trong đầu Tập. “Mày định mượn tay Trọng lú đánh tao dưới chiêu bài “chống tham nhũng”, rồi tung tin tao đau yếu phải đi Nhật Bản chữa bệnh” để chiếm ghế, hất cẳng tao, khiến tao phải dạt vào tận Quân khu 7 ở Biên Hòa lánh nạn, nhưng giờ thì tình thế thay đổi rồi, chậm nhất tháng 6-2018, Trọng cũng phải về vườn vì lú thôi. Cho dù không tham, không nhũng như nhiều quan chức cộng sản khác nhưng việc làm thất thoát 3.000 Tỷ VND tại khu đô thị Ciputra dưới thời ông ta làm chủ tịch Thành phố Hà Nội không thể chìm vào dĩ vãng được. Ở Việt Nam, tay lãnh đạo nào chẳng nhúng bùn, nhúng máu đồng bào, đồng chí, chỉ khác nhau ở mức độ vấy bẩn mà thôi”? Bây giờ tao đã bắt được tay ông Trump rồi, riêng số tiền sửa chữa nâng cấp Cảng đã lên tới vài tỷ USD, lại tiền thuê hàng năm nữa. Mày biết rõ điều này mà. Cho dù liên tục sai người từ Trung Quốc sang dặn dò, nhắn nhủ hoặc bắt người của chúng tao sang để đe nẹt, hù dọa: “ không được đi đêm với Mỹ, không được để Mỹ lợi dụng”…nhưng thời thế thay đổi rồi, liệu đường quay về bảo vệ cố quốc đi kẻo bị Mỹ xơi tái như Liên Xô năm 1989 đấy”.

Niềm mong ước bấy lâu nay sắp thỏa nỗi chờ…Chỉ còn vẻn vẹn vài ngày nữa là bước sang thềm 2018. Lực lượng Hải quân Mỹ sẽ sớm có mặt tại Việt Nam để tiếp nhận lại căn cứ quân sự trước kia của mình. Sau đó sẽ vô hiệu hóa đường lưỡi bò 9 đoạn trên biển, cũng là yêu cầu Trung Quốc dỡ bỏ các đảo nhân tạo và các vọng giác đài đã và đang xây dựng trái phép. Nếu Trung Quốc còn tỏ thái độ khiêu khích , ngang ngạnh, coi thường, hoặc cố tình bài bây lập tức sẽ bị Mỹ cô lập, thông qua các mối quan hệ với các đồng minh như Ấn Độ, Phi Líp Pin, Úc, Nhật Bản, thậm chí không còn đường ra biển nữa…như thế thì Tập chỉ còn nước khóc bằng tiếng Hán.

Bàn cờ thế sự Việt Nam nhờ chính sách xoay trục sang Châu á thành công của Mỹ cũng thay đổi từng ngày. Trước tiên là chấm dứt chính sách đu dây giữa Tàu và Mỹ, đồng nghĩa với việc thay đổi thể chế đa nguyên, đa đảng theo sự chỉ đạo, dẫn dắt và đòi hỏi của nước đồng minh lớn. Nền tảng, khung sườn mới cho nhà nước Việt Nam sắp tới sẽ là thể chế tương tự như Việt Nam Cộng Hòa 43 năm trước cùng biểu tượng cờ vàng ba sọc đỏ của tổ tiên, dân tộc từ thời vua Thành Thái truyền lại, ứng với câu truyền khẩu nằm lòng của người Việt Nam: “Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng, Miếu thờ dù đổ vẫn nguyên miếu thờ”. Sự hy sinh của 58 nghìn người Mỹ và hàng chục nghìn người lính Việt Nam cộng Hòa không thể vô nghĩa. Trong đoàn quân “tấp nập lên đàng hồi hương” của năm 2018, người viết bài này chắc chắn sẽ có mặt để cùng mọi người dọn dẹp bãi rác xã hội chủ nghĩa, đón những người con ưu tú từ trong tù trở về để cùng họ và cộng đồng tái thiết một chế độ xã hội dân sự mới nghìn lần tử tế, tốt đẹp hơn.
. Tuy muộn hơn so với dự định 3 năm, song điều mọi người tiên liệu “hẹn gặp lại Sài Gòn” từ 2015 đến nay nhất định sẽ thành hiện thực, Hãy chờ(5).

Cali mùa giáng sinh 2017
TKTT
————————————
1. EB-5 (viết tắt của Employment Base Fifth) là chương trình xin thẻ xanh Mỹ an toàn và nhanh nhất dành cho người nước ngoài đến Mỹ theo hình thức đầu tư với số vốn 500 ngàn USD/suất) 
2.Đỉnh điểm của cuộc khủng hoảng này diễn ra từ ngày 3 đến 13 tháng 10 -1993, những người biểu tình đã vượt qua các hàng rào cảnh sát quanh nghị viện, chiếm các văn phòng thị trưởng và tràn vào trung tâm truyền hình Ostankino khiến gần 2,000 người chết, vô số người bị thương
3. Căn cứ Không quân Hoa Kỳ nằm trên đảo Luzon, Philippines (1903 – 1991), sau khi Mỹ rời đi, căn cứ này được xây dựng thành sân bay quốc tế Clark, Vùng Cảng Tự do Clark và Thành phố Không quân của Philipines.
4. Quân đội nhân dân nói lái thành quân dận nhân đôi, theo ngôn ngữ Việt Nam, nhân đôi cũng có nghĩa là nhân hai,vì thế quân dận nhân hai lái lại là quân hại nhân dân, đúng cả nghĩa ẩn và nghĩa thực.
5. Điển bút của bà chúa Liễu Hạnh tại đền Ngọc sơn năm 1938 : 
Chó mừng tân chủ rỡ ràng
Bốn phương tấp nập lên đàng hồi hương
Long Hoa muôn thuở biên cương
Việt Thường con cháu Tiên Rồng vẻ vang(6).
Ý nói Năm mậu Tuất, Việt Nam có chủ mới, đồng bào hải ngoại tấp nập về quê.. Sau lễ hội long hoa, trùng phùng, là sự trường tồn, bền vững của Việt Nam, biên cương muôn thưở từ nay không còn bị “nước lạ” đe dọa, xâm lấn. nữa.
6. Việt Thường là tên cũ của đất mẹ Việt Nam

Rút khỏi hồ sơ “nhân chứng đặc biệt”

Thang Chu
Quan tòa Việt Cộng chạy án cho Nguyễn Văn Nghi, cháu Phó Chủ Tịch Nước Trương Mỹ Hoa. 90 triệu đồng bào hay lên tiếng vạch mặt tội ác Việt Cộng.

_______

Trích:

Rút khỏi hồ sơ “nhân chứng đặc biệt”

Trong vụ án Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Nghị là người có liên quan và vai trò đặc biệt quan trọng. Trên thực tế, Nguyễn Văn Nghị là người yêu của nạn nhân Nguyễn Thị Ánh Hồng (thể hiện trong lời khai của anh Cao Hoàng Tuấn Anh).

Trong đêm xảy ra vụ án, Nguyễn Văn Nghị có ghé vào Bưu điện Cầu Voi và có lời khai nhìn thấy một thanh niên trong bưu điện tối 13-1-2008. Sau đó Nguyễn Văn Nghị đã bị bắt.

Cơ quan điều tra từng tạm giữ và lấy lời khai của Nguyễn Văn Nghị. Thế nhưng sau đó Nguyễn Văn Nghị không được đưa vào danh sách “nhân chứng”.

“Toàn bộ thông tin, tài liệu liên quan đến Nguyễn Văn Nghị đều bị rút khỏi hồ sơ vụ án. Vì sao không cho Nguyễn Văn Nghị nhận dạng Hồ Duy Hải? Vì sao không giám định vân tay của Nguyễn Văn Nghị? Đây là những điều rất bất thường” – luật sư Trần Hồng Phong đặt câu hỏi.

TTO – Mới đây, gia đình Hồ Duy Hải đã có đơn gửi đến lãnh đạo các cơ quan tố tụng trung ương đề nghị làm rõ việc rút bớt hồ sơ trong điều tra vụ án mạng tại Bưu điện Cầu Voi.
TUOITRE.VN
 

24 cây cổ thụ từ đường Tôn Đức Thắng , quận 1, bị đốn hạ ứa máu.

Hoa Kim Ngo shared Bảo Nhi Lê‘s post.

 

 
 
 
Image may contain: outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: one or more people, people sitting, motorcycle and outdoor
Image may contain: outdoor and text

Bảo Nhi Lê added 4 new photos.Follow

 

24 cây cổ thụ từ đường Tôn Đức Thắng , quận 1, bị đốn hạ ứa máu.

Người ta nói : “Cho cộng sản 1 sa mạc, vài năm sau chúng phải nhập cát” là như thế này nè. Biển không còn cá, rừng không còn lá, thanh niên bị bán làm cu ly, thiếu nữ bị bán làm cave cho các nước khác. Giờ là cây cối trong thành phố bị đốn bán đi…..

SG 26. 12. 2017

Nóng giận là ngọn lửa đốt cháy phúc báo, người càng tài giỏi càng bình thản

Nóng giận là ngọn lửa đốt cháy phúc báo, người càng tài giỏi càng bình thản

Bạn đã bao giờ nổi giận? Có khi nào bạn nhận thấy hậu quả khôn lường do cơn giận mình gây ra?

By Annie On Dec 23, 2017

Bạn đã bao giờ nổi giận? Có khi nào bạn nhận thấy hậu quả khôn lường do cơn giận mình gây ra?

Giận dữ là cơn lốc cuốn đi mọi sự thành công, khiến chúng ta đánh mất nhiều thứ khác.

Bạn cứ thử nghĩ xem, mình đã mất đi bao nhiêu yêu thương, làm tổn thương bao nhiêu trái tim, bỏ lỡ bao nhiêu việc sau mỗi lần tức giận?

Khi nổi giận, bạn không thể xử lý công việc với người khác, càng không thể làm việc bình thường. Bởi khi đó, toàn thân bạn bị bao trùm bởi tâm trạng bất ổn.

Có một câu chuyện về cụ bà rất hay giận dữ.

Một bà cụ có tính tình nóng nảy, thường xuyên nổi giận vì những sự việc nhỏ nhặt, hơn nữa mỗi khi tức giận hay dùng lời lẽ ác độc, vô tình đã làm tổn thương nhiều người, vì vậy chẳng mấy ai dám gần gũi, tất cả đều lánh xa bà cụ.

Bà ta cũng biết khuyết điểm của mình, nhiều lần quyết tâm cải sửa lại lỗi lầm thành tật này. Nhưng mỗi khi hỏa khí bốc lên thì chính bà ta cũng không thể khống chế được tâm mình.

Một hôm, có người hàng xóm đã nói với bà :“Gần đây có một vị thiền sư, sao bà không đến xin lời chỉ dạy, biết đâu thiền sư có thể giúp được cho bà”.

Bà ta nghe thấy thế liền đến tham vấn với thiền sư.

Khi bà ta nói ra tâm nguyện muốn cải sửa tính nóng giận của mình và rất mong muốn có được một vài lời khai thị từ vị thiền sư, sau khi nghe bà cụ kể lể thì thiền sư chỉ im lặng, và dẫn bà ta vào một thiền phòng, sau đó khóa cửa thiền phòng và rời khỏi đó.

Bà ta một lòng muốn có được lời chỉ dạy của thiền sư, nhưng không ngờ thiền sư đã nhốt bà ta vào trong một thiền phòng vừa lạnh vừa u tối. Bà ta tức tối hét lên, không còn giữ được sự bình tĩnh nữa, và buông những lời nhục mạ không ngừng chửi rủa. Nhưng cho dù bà ta có la hét cách nào, thiền sư vẫn im lặng.

Khi không còn chịu đựng được nữa, thì bà ta thay đổi thái độ cầu xin thiền sư thả mình ra, nhưng thiền sư vẫn im lặng.

Qua một hồi rất lâu, thiền sư hỏi:“Bà còn giận không ?”.

Bà ta quát lên:“Tôi chỉ giận tôi, tôi hối hận sao phải nghe lời người khác, tìm đến cái nơi quỷ quái này để xin ý kiến của ông”.

Thiền sư ôn tồn nói: “Kể cả chính mình bà cũng không chịu buông tha, thì bà làm sao có thể tha lỗi cho người khác chứ ?”. Nói xong thiền sư lại im lặng.

Một lúc sau, thiền sư lại hỏi:“Bà còn giận không?”

Bà ta trả lời:“Hết giận rồi!”

Thiền sư lại hỏi:“Tại sao hết giận?”

Bà ta bực bội trả lời: “Tôi giận thì có ích gì? Không phải vẫn bị ông nhốt tôi trong cái phòng vừa u tối vừa lạnh lẽo này hay sao?”

Thiền sư nói:“Bây giờ bà đang đè nén cơn tức giận của mình vào một chỗ, một khi nó bộc phát ra thì càng mãnh liệt hơn”. Nói xong, thiền sư lại quay đi.

Lần thứ 3 thiền sư quay lại hỏi bà ta, bà ta trả lời:“Tôi không giận nữa, ông không xứng đáng để tôi giận!”.

Thiền sư nói:“Cái gốc tức giận của bà vẫn còn, bà cần phải thoát ra khỏi vòng xoáy của tức giận trước đã”.

Sau một hồi lâu, bà ta đã chủ động hỏi thiền sư:“Bạch thiền sư, ngài có thể nói cho con biết tức giận là cái gì không?”

Thiền sư bước vào, vẫn không nói chuyện, chỉ có động tác như vô tình đổ đi ly nước trong cái ly trên tay.

Lúc này thì bà ta hình như đã hiểu.

Thì ra trong tâm không bực tức, thì làm gì có cơn giận? Tâm địa trống không, không có một vật gì, thì hỏa khí sao có dịp bùng phát?

Cho nên, đừng bao giờ nghĩ rằng tức giận là chuyện nhỏ. Cơn giận có thể phản ánh con người bạn. Đừng bao giờ dung túng bản thân bằng những lần nổi giận để người khác đánh giá bạn là một người ích kỷ.

Chân Tâm

Thông tin ngày bão:

Thông tin ngày bão:

Ngày 24/12/2017, ông Đoàn Văn Diên, ba của nhà hoạt động bảo vệ người lao động Đoàn Huy Chương bị nhà cầm quyền Việt Nam bắt tại Lâm Đồng. 
Hiện nay, ông bị tạm giam tại trại B5 Đồng Nai.

Phía công an Thông báo cho gia đình biết ông Diên bị bắt giam và yêu cầu gia đình gửi đồ dùng cho ông Diên. Tuy nhiên, gia đình vẫn không nhận được thông báo cũng như thông tin miệng từ phía công an là ông Diên bị bắt với cáo buộc gì.

Ông Đoàn Văn Diên từng bị kết án 4,5 năm tù về Điều 258 BLHS nước CHXHCN VN.

Trong một diễn biến khác. Sau khi ông Diên bị bắt, nhà cầm quyền CSVN tiếp tục truy lùng Đoàn Huy Chương.

Lâm Đồng muốn có 3.900 tỉ làm đường sắt Đà Lạt – Tháp Chàm

Truc Ly
TUOITRE.VN

 Vậy đó.

Bán cái đầu máy được 650.000 USD, ga Đà Lạt hoang vắng từ đó, bây giờ cần một đống tiền và nhiều năm để khôi phục.

TTO – Lâm Đồng kêu gọi đầu tư cấp quốc gia Dự án khôi phục tuyến đường sắt Đà Lạt – Tháp Chàm (thành phố Phan Rang) với kinh phí dự kiến 3.900 tỉ đồng.
TUOITRE.VN
 

Làm đường không bồi hoàn thỏa đáng, không tái định cư còn cho côn đồ bịt mặt cướp nhà cướp đất của dân

Hoa Kim Ngo and Dien Hong Tran shared Cộng Hòa Thời Báo – Trang Phụ‘s live video.

 LIVE
166
Cộng Hòa Thời Báo – Trang Phụ is live now.Follow

 

Làm đường không bồi hoàn thỏa đáng, không tái định cư còn cho côn đồ bịt mặt cướp nhà cướp đất của dân

Xã Sơn Quang, Huyện Hương Sơn, Tỉnh Hà Tĩnh 26/12/2017

Nguồn Ai Nguyenthi

‘Người Tị Nạn’ đến Việt Nam

 

‘Người Tị Nạn’ đến Việt Nam

Nguyễn An Nam/Người Việt

Người tị nạn (tựa gốc: The Refugees), do Phạm Viêm Phương dịch, Phương Nam Book & Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn ấn hành Tháng Mười Hai, 2017. (Hình: Phương Nam Book)

Tác giả Viet Thanh Nguyen, nhà văn Mỹ gốc Việt chiếm giải Pulitzer 2016 dành cho văn xuôi với tiểu thuyết The Sympathizer (Cảm Tình Viên) vừa có một tác phẩm dịch sang tiếng Việt và phát hành tại Việt Nam. Nhưng tác phẩm mới trình làng này không phải là Cảm Tình Viên. Vì một công ty xuất bản tại Hà Nội đã mua bản quyền cuốn Cảm Tình Viên từ khi sách mới được giải Pulitzer, nhưng người đọc trong nước chưa thể đọc bản dịch. Có tin nói rằng cuốn tiểu thuyết này khó lọt qua lưới kiểm duyệt khắt khe.

Trong tình hình Việt Nam hiện nay, các công ty xuất bản tư nhân lo có bản thảo và nội dung, nhưng vẫn phải xin nhà xuất bản nhà nước cấp phép thì sách của họ mới có thể công khai ra thị trường “hợp pháp.” Các nhà xuất bản kiểm duyệt khắt khe mặt chính trị. Trong số nội dung chính trị cấm kỵ, có vấn đề người Việt miền Nam tị nạn sau 1975. Sẽ khó qua khỏi “ải kiểm duyệt” nếu vấn đề này được “giải phẫu” từ quan điểm của chính cộng đồng tị nạn. Cảm tình viên là cuốn tiểu thuyết có thể đã nằm trong “khoang vùng” đó.

Cuốn sách của Viet Thanh Nguyen, có tựa Người tị nạn (tựa gốc: The Refugees), do Phạm Viêm Phương dịch, Phương Nam Book & Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn ấn hành Tháng Mười Hai, 2017 xuất hiện tại Việt Nam gây bất ngờ cho nhiều độc giả am hiểu văn chương trong nước. Nhà báo Trương Huy San viết trên Facebook tỏ ra thích thú với tập truyện này ngay từ khi sách mới ra. Ông đánh giá cao sự “cởi mở” của bên quản lý xuất bản. Ông viết: “Nhà xuất bản Hội Nhà Văn đã rất cởi mở khi cho phép Phương Nam phát hành cuốn sách này. Theo tôi, thì đó là một quyết định đúng đắn, người Việt trong nước cũng cần phải được đọc những cuốn sách như thế để hiểu nỗi đau của những đồng bào xa xứ của mình.”

Tuy nhiên, trong phiên bản tiếng Việt, The Refugees đã bị lưỡi kéo kiểm duyệt của Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn cắt một truyện khá hay, có tựa War Years (Những Năm Chiến Tranh). Truyện này trong nguyên bản tiếng Anh dài 25 trang; tác giả dẫn người đọc vào một trong những sinh hoạt chính trị thường diễn ra trong cộng đồng người Việt ở New Saigon, đó là hoạt động kêu gọi quyên góp chống cộng. Truyện lấy bối cảnh mùa Hè năm 1983, người đàn bà tên Hoa “xông vào cuộc sống” của một gia đình Việt kiều làm nghề buôn bán nhỏ, làm cho mọi thứ xáo trộn cả lên, khi bà kêu gọi họ góp tiền tổ chức chống cộng. Hành động kêu gọi có lúc giống như áp đặt, nhưng đằng sau là nhu cầu tâm lý giải thoát cho một hoàn cảnh riêng đầy bi kịch. Bà Hoa sống với những ký ức mất mát lớn lao trong chính gia đình mình (chồng, con đều bị chết trong cuộc chiến); bà mang theo vết thương từ một Sài Gòn cũ sang một Sài Gòn mới trên đất Mỹ. Những cuộc kêu gọi chống cộng đôi khi biến thành chụp mũ người khác… cũng chỉ là cách giải tỏa những bi kịch quá khứ.

War Years bị giới kiểm duyệt lược khỏi cuốn sách ở phiên bản tiếng Việt. Trong lời giới thiệu của Nhà Xuất Bản Hội nhà văn, có thông tin vỏn vẹn hai câu: “Truyện ngắn War Years trong bản gốc tập truyện The Refugees không xuất hiện trong phiên bản tiếng Việt mà độc giả đang cầm trên tay. Điều này đã được sự đồng ý của tác giả.”

Cho dù bị cắt bớt như vậy, Người tị nạn với 7 truyện ngắn còn lại cũng đang tạo ra cơn sốt trên thị trường sách Việt Nam vào tháng cuối năm; nhanh chóng xếp ở top 5 sách bán chạy của nhiều nhà sách online.

Với một lối viết hiện thực khá lạnh lùng, một cái nhìn hài hước có được từ một thế hệ đủ độ lùi thời gian, độ cách biệt văn hoá và lịch sử, Viet Thanh Nguyen nhìn về những bi kịch cộng đồng bằng một thái độ đầy cảm thông và khá trung lập.

Truyện Những Người Đàn Bà Mắt Đen (Black-Eyed Women), truyện ngắn xuất sắc trong tập này có thể xem thể hiện đầy đủ nhất bi kịch của người tị nạn. Truyện ngắn là những hồi ức của một nhà văn viết thuê những bi kịch, thảm hoạ của người khác nhưng bị bế tắc trong những bi kịch bản thân, gia đình, cộng đồng. Ký ức mất mát đau thương từ cuộc hải trình đi tìm đất sống cứ ở lại trong tâm tưởng cô, mẹ cô và những người trong gia đình, cộng đồng nhỏ bé, đó là những hồn ma, bóng ma ám ảnh suốt cuộc đời: “Họ đang ở đó trong bếp với chúng tôi, hồn ma của những người tị nạn và hồn ma của những tay cướp biển, hồn ma của con thuyền nhìn chúng tôi bằng hai con mắt không bao giờ khép lại, kể cả hồn ma của đứa con gái vốn là tôi trước đây, nhóm hồn ma duy nhất mà má tôi sợ.”

Và một thế giới bị “khoá miệng” khi không tìm thấy ngôn ngữ nào đủ sức chuyển tải nỗi đau đớn: “Thế giới bị khóa miệng, theo kiểu nó sẽ bị bịt mãi sau đó với má tôi, ba tôi và tôi, không ai trong chúng tôi thốt ra một tiếng nào về chuyện này. Sự im lặng của họ và của chính tôi sẽ cứa đi cứa lại vào tôi.”

Trước The Refugees của Thanh Viet Nguyen, thì một tập truyện ngắn khác khá nổi tiếng của Nam Le (nhà văn Úc gốc Việt) có tựa The Boat (Con thuyền), cũng đề cập đến những bi kịch thuyền nhân Việt Nam nhìn từ chính cộng đồng tị nạn, được dịch và xuất bản tại Việt Nam vào năm 2011. Những tác phẩm văn chương hư cấu nhưng đầy tính phản tư, như thể gói trong đó một sứ mệnh bộc bạch về những nỗi bi thương riêng tư và phổ quát của cộng đồng bằng một ngôn ngữ toàn cầu, có một sức sống, sức lan toả giá trị mạnh mẽ trong một thế giới mà con người còn bị lưu đày khỏi quê hương xứ sở bởi chiến tranh, bạo tàn và chính trị độc đoán.

Viet Thanh Nguyen ghi lời đề từ cho cuốn sách của mình: “Tặng những người tị nạn, ở bất cứ đâu.”


The Refugees là tác phẩm văn chương thứ hai của Viet Thanh Nguyen sau The Sympathizer, đã được viết và đăng báo trong khoảng từ 2007 đến 2011.

Viet Thanh Nguyen sinh năm 1971 tại Ban Mê Thuột; cùng gia đình di tản sang Mỹ vào mùa Hè năm 1975.

Ông lấy bằng cử nhân ở University of California, Berkeley và sau đó học tiếp tiến sĩ Anh ngữ đến 1997. Ông giảng dạy tại khoa Anh ngữ và khoa sắc tộc, Hoa Kỳ, học tại University of Southern California. Là cây bút bình luận, điểm sách cho nhiều tờ báo: Los Angeles Times, New York Times, Time, Guardian…

Phụ nữ bị bắn chết, chồng cũ định tự tử nhưng sống sót

 

Phụ nữ bị bắn chết, chồng cũ định tự tử nhưng sống sót

(Hình minh họa: City of Bellflower)

BELLFLOWER, California (NV) – Một phụ nữ bị bắn chết và người chồng cũ, kẻ bị giới hữu trách coi là nghi can, bị thương trong vụ nổ súng hôm Thứ Hai ở thành phố Bellflower, vùng Nam California, gần Long Beach, và các điều tra viên vẫn còn đang tìm hiểu sự việc.

Vụ nổ súng xảy ra vào lúc khoảng 3 giờ 15  ở khu nhà trên đường Rosecrans Avenue, theo một phát ngôn viên sở cảnh sát, Guillermina Saldana, bản tin của tờ báo Long Beach Press Telegram cho biết.

Khi cảnh sát tới hiện trường thì thấy một phụ nữ bị trúng đạn vào ngực và chết tại chỗ.

Giới chức công lực cũng tìm thấy một người đàn ông bị vết đạn vào ngực, có vẻ là tự mình gây ra. Ông ta được đưa vào bệnh viện và chưa biết rõ tình trạng sức khỏe.

Điều tra sơ khởi cho thấy hai người từng là vợ chồng với nhau nhưng nay đã ly dị, theo cảnh sát viên Charles Moore, cho tờ LB Press Telegram hay.

Cảnh sát biết rằng người chồng cũ đến nhà kiếm nạn nhân, và trong khi nói chuyện, ông ta rút khẩu súng lục bắn chết bà này. Sau đó ông ta quay súng tự bắn mình. Hiện chưa rõ chuyện gì xảy ra trước khi súng nổ.

Hai người có hai đứa con, một con trai 6 tuổi và một con gái 8 tuổi. Cả hai đứa nhỏ đều ở trong nhà khi có nổ súng. (V.Giang)