Ngày thống trị thế giới của Trung Quốc đã bị đẩy lùi lại

Báo Đồi Quốc Hội (The Hill) và Tuần tin tức (Newsweek)

Kế hoạch hai bước để phát triển Trung Hoa của Bắc Kinh bao gồm hai bước, bước đầu tiên liên quan đến việc nâng cao mức độ giàu có công cộng và tăng gấp đôi nền kinh tế quốc gia vào năm 2035. bước hai là xây dựng cái mà họ gọi là “một quốc gia xã hội chủ nghĩa hiện đại vĩ đại về mọi mặt” vào năm 2049 nhân kỷ niệm một trăm năm của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Đó là kế hoạch của hai năm trước đây, khi ông Tập nói rằng “hoàn toàn có thể” tăng gấp đôi GDP quốc gia và GDP bình quân đầu người vào năm 2035.

Để đạt được điều đó, các nhà kinh tế tin rằng Trung Quốc sẽ cần duy trì tốc độ tăng trưởng tổng sản phẩm quốc nội hàng năm ít nhất là 5%, một quỹ đạo phát triển từng có tính thực tế và có thể một ngày nào đó nước này sẽ vượt qua nền kinh tế Mỹ về GDP — trị giá 23 nghìn tỷ đô la so với 17,73 nghìn tỷ đô la của Trung Quốc vào năm 2021, theo hồ sơ của Ngân hàng Thế giới.

Kế hoạch qua mặt Hoa Kỳ về kỹ thuật vào năm 2025

Bắc Kinh đã đẩy nhanh nỗ lực giành vị trí lãnh đạo toàn cầu trong các công nghệ then chốt, lên kế hoạch bơm hơn một nghìn tỷ đô la vào nền kinh tế thông qua việc triển khai mọi thứ, từ mạng không dây thế hệ tiếp theo đến trí tuệ nhân tạo (AI).

Trong kế hoạch tổng thể được đích thân Chủ tịch Tập Cận Bình ủng hộ, Trung Quốc sẽ đầu tư ước tính 10 nghìn tỷ Nhân dân tệ (1,4 nghìn tỷ USD) trong vòng 6 năm tới năm 2025, kêu gọi chính quyền ở đô thị và những hãng lớn khổng lồ về công nghệ cao kỹ của tư nhân như Huawei Technologies hỗ trợ xây dựng mạng không dây 5G. lắp đặt camera và cảm biến, đồng thời phát triển phần mềm AI làm động lực tự động hóa cho các nhà máy và hệ thống giám sát đại trà.

Sáng kiến cơ sở hạ tầng mới dự kiến sẽ thúc đẩy chủ yếu các đại gia địa phương, từ Alibaba Group Holding và Huawei đến SenseTime Group với chi phí đầu tư xuất xứ từ các công ty Mỹ.

Những trở ngại cho sự phát triển của Trung Quốc

Nhưng những kỳ vọng về sự tất yếu của sức mạnh ngày càng tăng của Trung Quốc bị giảm bớt bởi các xu hướng kinh tế và nhân khẩu học tiềm ẩn. Triển vọng phát triển của Trung Quốc bị hạn chế bởi nợ nần chồng chất, dân số già và những thiếu sót về năng suất sẽ hạn chế triển vọng tăng trưởng trong tương lai của nước này.

Và triển vọng kinh tế trong tương lai của Trung Quốc có thể bị tê liệt bởi nợ nần. IMF báo cáo rằng tổng nợ công, nợ tư nhân và nợ doanh nghiệp của Trung Quốc đã tăng từ 172% năm 2010 lên 265% năm 2021, tức là tăng 54%. Tỷ lệ nợ của U. S. cao hơn, nhưng nó đang tăng chậm hơn.

Tăng trưởng kinh tế của mỗi quốc gia chủ yếu là nhờ vào năng suất trong sản xuất và nhân khẩu lao động. Cả hai điều này đều không đứng về phía Trung Quốc.

Một nghiên cứu năm 2022 của IMF đã kết luận rằng trong khi năng suất tổng hợp của Trung Quốc, đo lường cả lao động và vốn đầu vào, tăng 22% từ năm 2003 đến 2011, thì nó chỉ tăng 5% từ năm 2011 đến 2019.
Trong khi đó, dân số Trung Quốc đang già đi và thu hẹp lại, giảm 850.000 người vào năm 2022. Liên Hợp Quốc ước tính rằng dân số quốc gia này sẽ giảm 113 triệu người vào năm 2050. Năm 2020, 17,8% dân số Trung Quốc trên 60 tuổi. Đến năm 2050, tỷ lệ đó là dự kiến sẽ tăng hơn gấp đôi lên 38,8 phần trăm. Ít công nhân khỏe mạnh hơn, năng suất thấp hơn sẽ chỉ đẩy nhanh tốc độ suy thoái kinh tế.

Cuộc điều tra dân số mỗi thập kỷ một lần của Trung Quốc cho thấy tỷ lệ sinh giảm và lực lượng lao động bị thu hẹp. Nó dẫn đến sự cấp bách mới để đánh bại cái gọi là “bẫy thu nhập trung bình” của tình trạng già trước khi giàu. Tỷ lệ sinh trong số 1,4 tỷ người của Trung Quốc được dự đoán sẽ giảm xuống mức thấp mới vào năm 2022, giảm xuống dưới mức của năm 2021 là 10,6 triệu trẻ sơ sinh, mức thấp nhất được ghi nhận chính thức kể từ những năm 1950.

Các hiệu ứng dây chuyền

Các công ty Mỹ, châu Âu và Nhật Bản đã đầu tư hàng tỷ đô la vào Trung Quốc với giả định rằng đây là thị trường tiêu dùng của tương lai. Đầu tư hàng năm của Hoa Kỳ đạt trung bình khoảng 13 tỷ đô la trong thập kỷ qua. Dòng vốn vào này được xác định dựa trên những kỳ vọng ở thị trường tiêu thụ khổng lồ của Trung Quốc.

Không có gì ngạc nhiên khi một cuộc khảo sát năm 2022 đối với các thành viên của Phòng Thương mại Châu Âu tại Trung Quốc cho thấy 23% các công ty Châu Âu, tỷ lệ cao nhất trong thập kỷ qua, đang cân nhắc chuyển các khoản đầu tư hiện tại hoặc theo kế hoạch vào Trung Quốc sang các thị trường khác.

Tăng trưởng kinh tế gần đây của Trung Quốc đã thúc đẩy chi tiêu quân sự của Trung Quốc tăng mạnh: chỉ riêng trong năm 2022, mức tăng 7,1%. Nếu Bắc Kinh tiếp tục mở rộng chi tiêu quân sự trong bối cảnh nền kinh tế đang chậm lại, họ sẽ phải từ bỏ các khoản đầu tư kinh tế và xã hội, làm chậm sự cải thiện mức sống của người dân Trung Quốc. Hoặc nó sẽ phải gánh thêm nợ, gây nguy hiểm cho triển vọng kinh tế trong tương lai.

Bắc Kinh đã cam kết đạt mức phát thải carbon bằng không vào năm 2060. Để đạt được tham vọng đó, Ngân hàng Thế giới ước tính Trung Quốc cần tới 17 nghìn tỷ USD đầu tư bổ sung vào cơ sở hạ tầng xanh, năng lượng tái tạo và vận tải điện. Tăng trưởng kinh tế chậm hơn sẽ giúp giảm lượng khí thải — một điểm cộng. Nhưng tăng trưởng yếu kéo dài sẽ khiến việc cấp vốn cho quá trình chuyển đổi năng lượng của Trung Quốc trở nên cực kỳ khó khăn.

Một Trung Quốc chậm lại

Chính phủ Trung Quốc tuyên bố nền kinh tế của họ tăng trưởng 3% vào năm 2022. Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) dự đoán nền kinh tế Trung Quốc sẽ tăng trưởng 4,4% vào năm 2023, gần bằng một nửa tốc độ tăng trưởng vào năm 2021. Nhưng ngay cả những kỳ vọng thấp như vậy, sẽ chỉ thành hiện thực nếu mọi việc suôn sẻ. Rhodium Group ước tính mức tăng trưởng của Trung Quốc có thể thấp tới 0,5%. Điều này sẽ khác xa so với mức tăng trưởng 8-10% mà thế giới đã từng mục kích về sự gia tăng kinh tế dễ nể của Trung Quốc trước đây.

Trung Quốc dường như không còn sớm vượt qua Hoa Kỳ để trở thành nền kinh tế hàng đầu thế giới. Goldman Sachs, trước đây từng dự đoán rằng Trung Quốc sẽ trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới vào giữa những năm 2020, giờ đây họ đã đẩy lùi thời hạn qua mặt Hoa Kỳ đến năm 2035. Thậm chí có một số nhà phân tích còn cho rằng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.

Trong tuyên bố mới nhất của Tập cận Bình, ông đã bỏ qua mục tiêu qua mặt Mỹ vào năm 2025 cả về kinh tế và kỹ thuật, bây giờ Tập nói:
– Đến năm 2035, mục tiêu phát triển tổng thể của chúng ta là tăng cường đáng kể sức mạnh kinh tế, năng lực khoa học và công nghệ, và sức mạnh toàn diện của quốc gia; tăng trưởng GDP bình quân đầu người một cách đáng kể để đạt mức của một quốc gia phát triển trung bình”.

From: Phan Sinh Trần

Năm Mới làm gì cho hay? Lời khuyên của Đức Thánh Cha

Dịch từ CNA – Thông Tấn Xã Công Giáo : 

 

Hãy để Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa, là người hướng dẫn các bạn trong năm mới, Đức Thánh Cha Phanxicô nói vào Chúa Nhật, ngày đầu tiên của năm 2023.

“Chúng ta có thể học được gì từ Mẹ cho năm mới nay đang bắt đầu?” Đức Thánh Cha nói thêm. “Chúng ta có thể nói: Đức Trinh Nữ Maria, xin dạy chúng con phải làm gì trong năm nay.”
‘Ngôn ngữ của tình yêu’

Trong bài phát biểu trong buổi Kinh Truyền Tin trước đám đông ước tính khoảng 40.000 người tại Quảng trường Thánh Phêrô vào ngày 1 tháng Giêng, Đức Thánh Cha nói: “Khi chúng ta chiêm ngưỡng Mẹ Maria trong chuồng bò nơi Chúa Giêsu sinh ra, chúng ta hãy tự hỏi: Đức Trinh Nữ sử dụng ngôn ngữ nào? để nói chuyện với chúng tôi? Mary nói như thế nào?”

Bài suy niệm tập trung vào “ngôn ngữ của Mẹ Maria”, đặc biệt là sự dịu dàng và chăm sóc của Mẹ dành cho Hài Nhi Giêsu.

Phúc âm Lu-ca mô tả cuộc gặp gỡ của những người chăn cừu với Thánh Gia và cách họ nhìn thấy hài nhi Giê-su “nằm trong máng cỏ”.

“Động từ ‘đẻ’ này có nghĩa là đặt cẩn thận, và cho chúng ta biết rằng ngôn ngữ riêng của Mẹ Maria là tình mẫu tử: Mẹ dịu dàng chăm sóc – đây là ngôn ngữ của Mẹ Maria – dịu dàng chăm sóc Hài Nhi. Đây là sự vĩ đại của Mary,” Ngài nói.

Luca mô tả một cảnh ồn ào: các thiên thần ăn mừng Chúa giáng sinh và những người chăn cừu chạy đến gặp Chúa Giêsu với mọi người lớn tiếng ca ngợi Chúa.

Thay vào đó, “Mary không nói,” Francis nói, “Mẹ không đánh cắp màn trình diễn – lôi kéo sự chú ý của đám đông. Trái lại, Mẹ đặt Hài Nhi làm trung tâm, Mẹ âu yếm săn sóc.”

Đức Thánh Cha nhắc lại một dòng thơ của nhà văn người Ý Alda Merini, trong đó nói rằng Đức Maria “thậm chí biết cách im lặng một cách trang trọng, […] vì Mẹ không muốn đánh mất Thiên Chúa của Mẹ.”

Ông nói: “Tất cả các bà mẹ đều làm như vậy: “Sau khi mang trong mình món quà của một thần đồng bí ẩn trong chín tháng, các bà mẹ liên tục đặt con mình vào trung tâm của sự chú ý: Họ cho chúng ăn, họ bế chúng trong vòng tay, họ dịu dàng đặt chúng xuống nôi.”

Ngài nói thêm rằng ngôn ngữ của Mẹ Thiên Chúa là “ngôn ngữ của một người mẹ”.

Mẹ Maria, Đức Thánh Cha Phanxicô nói, “nhắc nhở chúng ta rằng, nếu chúng ta thực sự muốn Năm Mới tốt lành, nếu chúng ta muốn tái tạo lại niềm hy vọng, thì chúng ta cần phải từ bỏ ngôn ngữ, những hành động và những lựa chọn do chủ nghĩa vị kỷ thôi thúc, và học ngôn ngữ của tình yêu, đó là để chăm sóc.

Ngài nói tiếp: “Đây là cam kết: chăm sóc cuộc sống của chúng ta, thời gian của chúng ta, linh hồn của chúng ta; chăm sóc tạo vật và môi trường chúng ta đang sống; và hơn thế nữa, để chăm sóc người lân cận của chúng ta, những người mà Chúa đã đặt bên cạnh chúng ta, cũng như những anh chị em của chúng ta đang gặp khó khăn và những người kêu gọi sự quan tâm và lòng trắc ẩn của chúng ta.”

From: Phan Sinh Trần

Lãnh đạo vào lò, tiền dân có được trả lại không?

Đài Á Châu Tự Do 

Không thể chấp nhận hạ cánh an toàn. Không thể chấp nhận một bè lũ tội phạm khốn nạn đến tận cùng lại được chùi sạch tất thảy tội lỗi, chui thoát khỏi mọi trừng phạt và đền bù chỉ bằng vài dòng mờ mịt qua loa kiểu “có vi phạm, khuyết điểm, gây hậu quả rất nghiêm trọng” hay “nhận thức rõ trách nhiệm trước Đảng và nhân dân”.
 
Để công bằng với chính họ và với người dân cả nước, tất cả những hành vi, sai phạm … phải được nêu rõ trước pháp luật, được soi xét công khai bằng pháp luật, quy định đền bù bằng pháp luật, và trừng trị bằng pháp luật.
Vi phạm gì? Khuyết điểm ra sao? Gây hậu quả rất nghiêm trọng đến mức nào? Trách nhiệm trước Đảng là trách nhiệm gì? Trách nhiệm trước nhân dân là trách nhiệm gì? Trách nhiệm đó phải được khắc phục bằng cách nào? Có hay không việc che chắn, thông đồng, ăn hối lộ, tổ chức ăn chia, làm trùm cuối… như vô số lời đồn đoán? Nếu có thì là bao nhiêu? Việc thôi giữ chức, nghỉ hưu, nghỉ công tác… chỉ là những biện pháp hành chính, chỉ có thể tính là biện pháp bổ sung, không thể tính là trừng phạt. Nếu vi phạm pháp luật, bất cứ ai cũng phải bị xử lý theo pháp luật. Cụ Tổng Trọng đã nói như thế, hình như rất nhiều lần.
 
 
 
Lãnh đạo vào lò, tiền dân có được trả lại không?
 
Gần 2.000 chuyến bay giải cứu, mỗi chuyến trừ chi phí thu lợi khoảng hai tỷ đồng. Tính ra khoảng 4.000 tỷ đồng. 
4.000 tỷ đồng này là tiền của ai?
 

‘Trùm cuối’ là ‘Tổng Trọng,’ không phải Nguyễn Xuân Phúc

January 22, 2023

Báo Nguoi-Viet

Tư Ngộ/Người Việt

Dân mạng xã hội cho rằng người chịu trách nhiệm cuối cùng, tức “trùm cuối,” của đại họa tham nhũng tại Việt Nam phải là ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN).

Như mọi người đều biết, ngày 17 Tháng Giêng, Chủ Tịch Nước Nguyễn Xuân Phúc được Trung Ương Đảng CSVN “cho thôi giữ các chức vụ” cả hai bên đảng và nhà nước để nghỉ hưu, trong một phiên họp chớp nhoáng được triệu tập vội vã.

Ông Nguyễn Phú Trọng họp báo đưa ba ngón tay ra khoe ngồi lì lại thêm nhiệm kỳ thứ ba. (Hình: Manan Vatsyayana/AFP/Getty Images)

Rồi ngay ngày hôm sau, cái Quốc Hội bù nhìn cũng vội vã theo lệnh đảng cho ông Phúc “thôi” ngồi trên cái ghế chủ tịch nước. Tin chính thức cả guồng máy tuyên truyền rập khuôn đưa ra là ông Phúc “chịu trách nhiệm chính trị” về các tham nhũng tày trời của cấp dưới, nhưng không nói rõ là vụ nào.

Trong khi đó, dân mạng đồn rằng các “trách nhiệm” này là vụ “Kít xét nghiêm” COVID-19 dỏm móc túi cả nước và các chuyến bay “giải cứu” đưa công dân về nước trốn dịch bệnh, nhưng không thấy chính quyền đính chính hoặc phản bác.

Trong truyền thống cố đấm ăn xôi của đảng viên đảng CSVN nhiều thập niên qua, chuyện tự dưng từ chức là chuyện khó có thể xảy ra. Mất chức giữa chừng chỉ xảy ra khi bệnh hoạn hết thuốc chữa, hoặc bị bỏ tù vì tham nhũng quá lộ liễu. Mới đây, chỉ trong vòng ba tuần lễ, có tới hai ông phó thủ tướng và một ông chủ tịch nước theo nhau xin “thôi chức” là chuyện vô cùng hãn hữu.

Cả ba không thấy bị cột cho tội tham nhũng dù các thuộc cấp của họ, trên dưới 200 cán bộ đảng viên, cả cấp cao và trung cấp phần lớn nằm trong các ngành ngoại giao, y tế, quân y, theo nhau bị bắt để điều tra tiếp tục qua mấy đại án rúng động dư luận trong và ngoài nước.

Hiển nhiên ông Nguyễn Xuân Phúc không phải tự ý “xin thôi hết tất cả các chức vụ” trong đảng và nhà nước. Ai cũng biết ông bị ông Trọng và bầy đàn phe cánh ép phải từ chức. Rất có thể ông Trọng được biết ông Phúc không dính trực tiếp vào các đại án tham nhũng đó mà vợ và con ông dính líu trực tiếp, mà thiên hạ quen gọi là “sân sau.”

Bắt chủ tịch nước, người ngồi ghế cao nhất của hệ thống chính quyền, bỏ tù thì mặt mũi chế độ lem luốc quá, thiên hạ sẽ phỉ nhổ và sỉa sói cả cái chế độ sâu mọt lên đến thượng tầng cai trị. Cho nên, đành phải nói chữa cho ông Phúc là “chịu trách nhiệm chính trị” cho bọn sâu mọt bên dưới, thay vì bới móc ra hết sự bẩn thỉu của ông ấy.

Người dân tuy bị bưng bít và bị tuyên truyền che mắt, họ đều biết rằng nếu đi đến tận cùng, trùm cuối phải chịu trách nhiệm về tất cả mọi thối nát cùng cực đã và đang diễn ra tại Việt Nam phải là người ngồi chồm hổm trên cả guồng máy cai trị, và đó chính là ông Trọng, người ngồi ghế chóp bu đảng CSVN hiện nay.

Trước hết, khi ông Nguyễn Xuân Phúc bị đổ cho tội danh “chịu trách nhiệm chính trị” cho tội lỗi các cấp dưới trong hệ thống chính quyền, từ hai tay phó thủ tướng đến các thứ trưởng, vụ trưởng, giám đốc, v.v…

Thứ hai, mỗi khi họp chóp bu đảng để chia ghế trước khi đưa ra đại hội đảng làm trò mèo đề cử rồi bầu bán giả bộ dân chủ, ông Nguyễn Phú Trọng, ngoài cương vị tổng bí thư đảng, còn là “trưởng tiểu ban nhân sự” Đại Hội Đảng lần thứ 13, quyết định ghế nào cho ai.

Trung ương đảng nhắm mắt họp trước rồi tới cái Quốc Hội “con dấu cao su” bấm nút y chang, hoàn tất quy trình “dân chủ đến thế là cùng” không ai dám trái lệnh.

Trên mạng Google tìm kiếm, khi đánh máy nhóm từ “Nguyễn Phú Trọng, trưởng tiểu ban nhân sự đại hội đảng,” người ta thấy rất nhiều bản tin khác nhau tường thuật các phiên họp của “Tiểu Ban Nhân Sự” mà ông Trọng là “trưởng tiểu ban” mấy năm qua, từ khi ông ngồi lên ghế tổng bí thư đảng. Một thí dụ, tờ Thanh Niên đăng tải lại bản tin của TTXVN hồi năm 2020: “Ngày 19 Tháng Ba, tại Hà Nội, Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước Nguyễn Phú Trọng, trưởng Tiểu Ban Nhân Sự Đại hội 13 của đảng, đã chủ trì họp tiểu ban.”

Như vậy, chính ông Nguyễn Phú Trọng chủ tọa các phiên họp những người cao cấp của đảng, đưa cái ghế chủ tịch nước cho ông Nguyễn Xuân Phúc ngồi vào đó. Nếu ông Trọng lắc đầu, ông Phúc được ngồi sao? Như vậy, người chịu trách nhiệm trên cùng của đại nạn tham nhũng từ trên xuống dưới phải là ông Trọng, có nghĩa là “trùm cuối.”

Ông Nguyễn Xuân Phúc biểu diễn cày “Tịch điền” đầu năm 2022, hô hò “phấn khởi thi đua sản xuất” Một năm sau thì mất chức. (Hình: Thanh Niên)

Facebooker Manh Dang đặt câu hỏi “Thôi chức vì ‘Chịu trách nhiệm người đứng đầu.’ Tán thành! Nhưng khi ấy, ông ấy đã là người đứng đầu…cuối cùng chưa?” Hơn 100 người bình luận đều cùng một ý, ông Phúc không phải “trùm cuối” của đại họa mà toàn dân đang gánh chịu.

“Ông đó ai cũng biết là số 2, dưới ông số 1, mà mọi việc mà không có số 1 bật đèn xanh, thì đố em út khác dám qua mặt,” một người viết. “Trùm cuối, người đứng đầu là tổng Trọng cơ mà!” một người khác viết.

Có người còn nhắc lại rằng chính ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, lúc kiêm nhiệm luôn chức chủ tịch nước sau khi ông Trần Đại Quang qua đời, ký tặng Huân Chương Lao Động Hạng Ba” cho công ty Việt Á của ông Phan Quốc Việt hồi Tháng Ba, 2021, chứ đâu phải ai khác. Nếu có chuyện “chịu trách nhiệm chính trị trên cùng” mà “bất kể người đó là ai” và “không có vùng cấm, không có ngoại lệ” thì “Tổng Trọng” phải bị đạp ra khỏi cái ghế tổng bí thư. Nếu không, chỉ là trò mèo. [đ.d]

Mèo – Nguyễn Ngọc Duy Hân

Mèo – Nguyễn Ngọc Duy Hân

(Đặc San Lâm Viên)

Năm mão nói chuyện mèo là một đề tài đã được khai thác từ lâu, có nhiều chuyện về mèo mà có lẽ ai cũng đã biết, nhưng cứ theo truyền thống, vẫn xin được nhắc lại cho vui, đầu năm đầu tháng mà phải không quý dzị!

Trước khi bắt đầu chuyện năm mới Quý Mão 2023, cũng xin sơ lược lại chuyện thế giới trong năm qua. Đầu tiên thì phải nói đến cuộc chiến Ukraine và Nga. Không chỉ gieo đau thương cho người dân hai nước, chiến tranh còn làm thêm căng thẳng giữa Nga với các nước phương Tây, ảnh hưởng đến toàn cầu, giá xăng dầu tăng cao và khan hiếm chưa từng có. Vậy mà các ông lãnh đạo nước Việt Nam Xã hội chủ nghĩa vẫn sợ quan thầy Nga, không dám bỏ phiếu chống chiến tranh, mà run run bỏ phiếu trắng.

Nền kinh tế thế giới đứng trước bờ vực suy thoái, lạm phát gia tăng, trong khi an ninh và lương thực toàn cầu bị đe dọa.

Ở Mỹ thì năm 2022 đã xảy ra buổi tranh cử giữa kỳ, bầu lại toàn bộ 435 ghế tại Hạ viện, 35 trong tổng số 100 ghế tại Thượng viện, 36 thống đốc tiểu bang cùng rất nhiều đại diện địa phương. Kết quả bầu cử này định đoạt chính trường và chính sách tương lai của Mỹ trong hai năm tiếp theo, dưới chính quyền của tổng thống Joe Biden.

Sự kiện khác mà cả thế giới đều chú ý là việc nữ hoàng Anh qua đời vào ngày 8 tháng 9, 2022, thọ 96 tuổi, chấm dứt hơn 70 năm trị vì.

Tiếp tới là việc cựu thủ tướng Nhật là Shinzo Abe bị ám sát.

Trong lúc này thế giới vẫn còn nhiều thiên tai như mưa bão, tuyết đổ dầy, cháy rừng, hạn hán, mất điện…. Nhiều thảm kịch xảy ra như việc giẫm đạp lên nhau ở thủ đô Seoul Đại Hàn trong này lễ Halloween, cũng như tai nạn trong trận đá banh ở Indonesia làm hằng trăm người chết và hơn 300 người bị thương. Các cuộc bắn súng giết người hàng loạt vẫn diễn ra…

Tuy nhiên, cũng có chút niềm vui là thế giới đang dần dần hồi phục sau đại dịch COVID-19 và cuộc thi giải vô địch đá banh thế giới tại Qatar đã diễn ra tốt đẹp.

Qua năm mới, chúng ta chờ đợi sự cải tiến, niềm vui, mong điều tốt lành hơn năm cũ.

Thôi, bây giờ hãy cùng nhau bàn chuyện mèo đi nhé. Một trong những bức tranh nổi tiếng của xứ Mít ta là hình vẽ đám cưới chuột, thuộc dòng tranh Đông Hồ. 

Tranh diễn tả loài chuột tinh quái, trong khi chú mèo tham ăn hối lộ đã quên đi nhiệm vụ là diệt chuột. Tranh này đã vẽ từ 500 năm trước, nhưng so với tình trạng tham nhũng tại Việt Nam ngày nay thì vẫn rất chính xác. Cán bộ thanh trừng lẫn nhau, lên voi xuống chó mau chóng. Việc bãi chức hai ông phó Thủ tướng Phạm Bình Minh và Vũ Đức Đam mới đây là một thí dụ điển hình. Mà thôi, chủ đề hôm nay là mèo mà, xin bỏ qua các “vụ việc” tại quê nhà để nói chuyện vui hơn.

Tản mạn về mèo thì cũng cần nhắc lại câu chuyện cổ tích Pháp, tựa đề là Chú Mèo Đi Hia. Hia ở đây là đôi ủng, giày boots cao cổ để mang khi có tuyết. Chuyện rằng ngày xửa ngày xưa người cha chết để lại gia tài: Con trai cả được hưởng cái cối xay gió, con thứ hai được con lừa, còn người con út chỉ được một chú mèo. Nhưng con mèo này biết đi săn để dâng lên nhà vua những món đặc biệt như gà rừng, thỏ béo. Nó còn khôn ngoan mưu kế để cậu Út sau này được lấy công chúa. Thì ra cuộc sống này luôn có những cơ hội mà mình phải biết nắm lấy, và nhất là cần siêng năng không bỏ cuộc.

Tác giả Tô Hoài của Việt Nam ta cũng có câu chuyện “O chuột”, kể về chú mèo vờn chuột trước khi xơi tái. Thương thay những kẻ thấp cổ bé miệng, không có đường sống mà còn bị hành hạ trước khi chết.

Câu chuyện con mèo của Trạng Quỳnh cũng khá nổi tiếng. Thời ấy vua có nuôi một con mèo tam thể rất đẹp nên cưng lắm, cho mèo ăn toàn cao lương mỹ vị. Trạng Quỳnh tức nên bắt trộm mèo đem về nhốt ở nhà. Hằng ngày Trạng cho mèo ăn, nhưng khi mèo vừa mon men lại gần phần cơm ngon là dùng roi đánh. Sau nhiều lần thấm đòn, mèo đói quá chỉ dám ăn phần cơm hẩm cá ôi. Vua hay tin Quỳnh giữ con mèo quý của mình, bèn truyền vào gặp. Quỳnh cũng đem 2 phần cơm sang và hèn ra thử, dĩ nhiên mèo chỉ dám ăn cơm hèn. Quỳnh bảo: Mèo của dân nghèo mới quen ăn cơm nghèo, xin phép được dẫn mèo về. Vua tức lắm nhưng không làm sao được.

Trong Kinh thánh Công giáo cũng có nhắc tới mèo, khi dân Israel bị lưu đầy bên Babylon, ngôn sứ Isaia đã nói rằng: “Cho đến ngàn thu, nó sẽ không có người ở, không có một lều trú. Ờ đó mèo hoang làm ổ và cú vọ ở đầy. (Is 13, 20-21).” Như vậy, dưới cái nhìn của Isaia, mèo hoang bị liệt vào loại thú vật dơ bẩn, dữ dằn đối với con người.

Ngôn sứ Baruc cũng nhắc đến mèo trong câu: “Người ta thấy bay lượn nào dơi, nào nhạn và các thứ chim khác, lại có cả mèo nữa.  (Br 6, 20-22).”

Trong võ thuật, các thầy võ ở Bình Định đã từng biểu diễn bài “Miêu tẩy diện” hoặc “Linh miêu tróc thử” dựa trên tư thế mèo vồ chuột rất dẻo dai lợi hại.

Mèo và cọp được xếp cùng bộ ăn thịt, xuất hiện trên trái đất cách đây đã khoảng 40 triệu năm. Có nhiều hóa thạch của mèo được tìm thấy ở châu Âu, châu Phi và châu Á. Bức tranh chú mèo ôm con vịt, đùa với khỉ khắc ở ngôi mộ của vua Ai Cập khoảng 1,800 năm trước công nguyên chứng minh mèo đã được nuôi ít nhất 4,000 năm.

Người Ai Cập rất quý mèo, thể hiện qua việc tôn thờ nữ thần Bastet thân người đầu mèo, khi đánh nhau thì hóa thành một con sư tử cái. Thời đó mèo được sùng bái, coi như thần giữ kho thóc cho con người. Gia đình nào có mèo chết thì chủ nhà phải cạo lông mày để tang. Cạo sạch mà không được xâm lông mày khác đâu nhe! Còn ai giết mèo thì có thể phải lãnh án tử hình. Quốc gia thứ hai biết nuôi mèo thời cổ xưa là Palextin, vì Palextin có quan hệ buôn bán với Ai Cập. Hiện nước này còn một bức tượng bằng ngà khắc hình mèo khoảng 1,700 năm trước công nguyên. Riêng châu Á, Ấn Độ cũng đã nuôi mèo cách nay khoảng 2,000 năm. Vùng đông nam Á có dòng mèo Xiêm Thái Lan rất nổi tiếng vì thông minh, dễ dạy, bắt chuột giỏi.

Ở đảo Man, châu Âu có giống mèo cụt đuôi nổi tiếng Manx, chạy rất nhanh, bắt chuột, bắt cá và săn rắn rất thành thạo.

Người Trung Hoa tin rằng mèo là sứ giả của điềm lành, không như ông bà mình bảo “mèo đến nhà thì khó”. Người Campuchia thường dùng mèo như vật dâng cúng trong các lễ hội cầu mưa. Tại Rôma, mèo từng là biểu tượng của tự do và được coi là thần bảo hộ cho các bà nội trợ. Thế nhưng ở Nhật Bản, mèo lại là con vật báo điềm dữ, có thể giết chết đàn bà rồi nhập hồn vào thân xác họ. Nhất là với loại mèo mun đen tuyền, thường bị gán ghép có liên hệ với các tay phù thủy, tà thuật.  Có người dị đoan rằng nếu người vừa chết mà bị mèo đen nhảy ngang sẽ chồm dậy, có khi biến thành quỷ nhập tràng. Khi tôi 12 tuổi ở Tây Ninh, anh Bảy của tôi qua đời rất trẻ vì tai nạn, các bà hàng xóm bắt con mèo đen của tôi nhốt vào cái thùng thật lớn. Tôi vừa thương mèo, vừa muốn thử để nó nhảy qua xác anh, biết đâu anh tôi sẽ sống lại, nhưng chuyện bất thành vì họ canh con mèo rất kỹ.

Ở Việt Nam, mèo là một trong 12 con giáp, khác với Nhật Bản và Trung Hoa lại dùng biểu tượng con thỏ. Truyền thuyết là khi các con vật chạy thi để có tên trong 12 con giáp, thì con chuột đã lừa con mèo, nói rằng ngày thi là ngày hôm sau, nên mèo yên tâm nằm ngủ. Vì vậy, sau này mèo mới căm thù đuổi bắt chuột. Khi mèo đến nơi thì 12 con vật đã được chọn là: Chuột, Trâu, Hổ, Thỏ, Rồng, Rắn, Ngựa, Dê, Khỉ, Gà, Chó và Heo. Các con vật này tranh nhau vị trí đứng đầu, vì vậy Ngọc Hoàng đã mở một cuộc thi do Hằng Nga làm giám khảo. Chị Hằng khi nhìn thấy Thỏ thì thích con vật xinh xắn này quá, nên xin Ngọc Hoàng cho mình được đem Thỏ bay về cung trăng, nhờ thế Mèo mới được thay thế vào vị trí của Thỏ.

Ở Trung Hoa, người ta thường tặng nhau những bức tranh thủy mạc vẽ mèo. Cũng có chuyện kể rằng Lý Thần Phi đời nhà Tống sinh ra hoàng nam, nhưng bị hoàng hậu đem con mèo vào tráo và vu oan là sinh ra quái thai, nên phải chịu lưu lạc, khổ sở suốt mười mấy năm. Sau này nhờ bao công Quách Hoè xử án mới giải được oan tình.

Tiếp theo, mời bạn điểm qua vài nhân vật nổi tiếng sinh năm con mèo. Đầu tiên là các danh nhân tuổi Mão như Phạm Ngũ Lão, ông sinh năm Ất Mão 1255, là danh tướng thời Trần, quê Hưng Yên, văn võ song toàn.

Kế tới là Trần Quốc Toản sinh năm Đinh Mão 1267, nổi tiếng với việc bóp nát quả cam ở Hội nghị Bình Than, sau này trở thành danh tướng.

Còn nhà cách mạng Phan Bội Châu thì sinh năm Đinh Mão 1867 tại huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Ông lập hội Duy Tân để canh tân đất nước, lãnh đạo phong trào Đông Du ở Nhật, thành lập Việt Nam quang phục hội ở Trung Hoa.

Cặp tài tử nổi tiếng Hollywood là Angelina Jolie và Brad Pitt cùng cầm tinh con mèo. Tuy nhiên Brad Pitt hơn Angelina tới nguyên một con giáp.

Cầu thủ Lionel Messi và 2 tay vợt Novak Djokovic & Maria Sharapova đều cầm tinh con mèo, sinh năm 1987, rất nổi tiếng và kiếm tiền triệu nhờ khả năng chơi thể thao của mình.

Các năm mèo đặc biệt là năm Quý Mão 43, khi quân Mã Viện tiến qua Cổ Loa, hai Bà Trưng đã đứng lên khởi nghĩa chống Tàu. Xin ghi rõ là chống Tàu, không phải chống “giặc lạ” như sách sử của việt cộng.

Vào năm Đinh Mão 967, quân của Đinh Bộ Lĩnh đánh đâu thắng đấy, loạn 12 sứ quân được dẹp. Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi vua với danh hiệu Đinh Tiên Hoàng.

30 tháng Tư năm Ất Mão 1975, là ngày mà cộng sản cưỡng chiếm miền Nam, gây bao hệ lụy đau khổ cho cả dân tộc. Tới nay đã 48 năm, qua 4 con giáp rồi mà cộng sản vẫn còn hoành hành trên đất nước, người dân vẫn khổ, chỉ trừ nhóm thống trị, đại gia là đốt tiền không hết. Họ mới lập thành tích làm cây mai cao 3 mét, mạ vàng trị giá 6 tỉ, tức là khoảng 300 ngàn đô Mỹ. Ngoài ra thì còn không biết bao nhiêu con mèo bằng vàng, bao nhiêu cây cảnh, thú cưng với giá “khủng” mà vẫn thi đua mua để khoe hàng, để chứng tỏ mình biết xài sang.

Nói đến bất công Việt Nam thì càng thêm buồn, thôi thì bàn chuyện thơ nhạc đi. Trong thơ của Nguyên Sa, ông đã từng ví von “Sáng nay Nga buồn như con chó ốm. Như con mèo ngái ngủ trên tay anh”. Và trong bài hát Chỉ Chừng Đó Thôi của nhạc sĩ Phạm Duy đã diễn tả: “Em ngang qua nhà thờ,  trông như con mèo khờ, chờ bàn tay nâng đỡ…”.

Trong văn hóa Nhật thì có hai con mèo nổi tiếng là Doraemon và Kitty. Doraemon là con mèo mập ú, một nhân vật hoạt họa được tạp chí Times chọn là một trong 22 nhân vật nổi nhất của châu Á. Còn Kitty là cô mèo hiền lành, xinh xắn dễ thương.

Garfield là chú mèo lông màu cam với đầy đủ các đặc điểm lười biếng, mê ngủ, ham ăn nhưng lại rất hóm hỉnh và có duyên. Garfield trên màn ảnh thường gây ra rắc rối cho người chủ và kẻ thù là con chó Odie bằng những trò nghịch ngợm, xem không nhịn được cười. Tôi lại phải mở ngoặc, ngôn ngữ ngày nay ví cười “văng cơm”, ngon “nhức nách”, buổi tiệc “hoành tráng”, chân dài “miên man”… nghe khó chịu quá!

Chú mèo Tom trong bộ phim hoạt họa Tom và Jerry là chú mèo nổi tiếng và được xem nhiều nhất thế giới, nổi bật là sự hài hước trong câu chuyện.

Mèo Cheshire là nhân vật trong câu chuyện Alice ở xứ sở thần tiên, được biết tới với cái miệng rộng và nụ cười tinh nghịch.

Trở về đời thường, ngày nay người ta sắp loại mèo nhà (felis catus) để phân biệt với mèo hoang. Mèo nhà có trên 30 dòng khác nhau, cách phân biệt dễ nhất là chia chúng làm hai nhóm: lông ngắn và lông dài.

Mèo nuôi ở Việt Nam, mèo Xiêm, mèo Ai Cập thuộc nhóm lông ngắn. Mèo lông dài nổi tiếng là mèo Ba Tư, có bộ lông xù tuyệt đẹp, mũi dài nhưng tẹt và hếch. Mèo giữ năng lượng bằng cách ngủ nhiều hơn các loài động vật khác, nhất là khi về già. Mèo ngủ trung bình 13 giờ mỗi ngày, có con ngủ 20 giờ, hoạt động nhiều chỉ sau lúc mặt trời lặn. Tôi thì lúc nào cũng thiếu ngủ, vì ham thức làm những chuyện không tên, kiếp sau nếu sinh ra làm mèo thì hẳn là rất sung sướng vì được ngủ bù cả ngày.

Mèo thuộc loại ăn vụng rất giỏi, thích cá, thịt mỡ. Con mèo cưng của tôi ở Việt Nam dám ăn vụng hết tô tóp mỡ của mẹ tôi, dù đậy điệm cẩn thận. Ăn mỡ nhiều đến nỗi nó khé cả cổ, kêu meo meo không thành tiếng, thiệt là giận! Thông thường mèo nặng từ 2 đến 7 ký; tuy nhiên loại Maine Coon có thể vượt quá 11 ký.

Có con béo phì lên tới 23 ký vì ăn quá nhiều. Điều này có hại, gây ra chứng tiểu đường. Bạn tôi ở Toronto có con mèo mà hằng tháng phải đi bác sĩ thú y chích thuốc tiểu đường tốn rất nhiều tiền. Nó cũng rất nhõng nhẻo, thức ăn để trên tay đút thì mới chịu ăn, đi chơi ở đâu chị cũng phải vội vàng lo về để chăm sóc con mèo. Khi nó chết, chị buồn khóc thút thít, bọn tôi giả bộ chia buồn nhưng trong tâm thì mừng dùm chị được giải thoát! Hồi còn bé ở Việt Nam tôi cũng rất thích nuôi mèo, sang đây nuôi chó mèo cực và hao tốn nhiều, nên đành chịu thua. Mèo thường sống 14 tới 20 năm, nhưng có những con từng sống tới 35 năm. Theo hội Bảo vệ động vật Hoa Kỳ, mỗi năm có 3 đến 4 triệu chó mèo ở Mỹ được giúp để ra đi một cách nhẹ nhàng.

Người ta nghiên cứu thấy mèo và thỏ không thể cảm nhận được vị ngọt do thiếu gen cần thiết cho việc này. Thế nên không được cho mèo ăn sôcôla vì nó không “feel” được gì mà còn có thể bị tiêu chảy, cao đường.

Mèo sống vệ sinh, biết tự bảo vệ cơ thể, tránh nơi ẩm ướt, là một trong các loài thú sạch sẽ nhất. Vì mèo đực lười biếng bắt chuột nên người ta thường chỉ nuôi mèo cái. A ha, chuyện này nghe quen quen, chẳng thế mà thơ văn ca ngợi người phụ nữ chịu thương chịu khó hy sinh luôn nhiều hơn viết về phái nam. (Xin lỗi quý anh, tôi viết dựa trên “fact” mà thôi!)

Mèo cái cũng bị kinh nguyệt như chó và phụ nữ. Người ta nhận thấy vào những đêm trăng tròn, mèo thường có những biểu hiện khá kỳ lạ, hung dữ hơn. Trí nhớ mèo cũng rất tốt, chúng có thể nhớ đường tìm về “mái nhà xưa”. Vào năm 2012 tại New York, cô mèo tên Mimi bị mất tích. Sau 10 năm, chủ của Mimi đã tìm lại được con mèo xưa trở về. Người ta thường chỉ ca tụng lòng trung thành của chó, nhưng có con mèo ở Malaysia sau khi chủ nhân qua đời, cũng đã đến thăm mộ ông mỗi ngày trong suốt 2 năm.

Trong văn học dân gian, mèo xuất hiện trong rất nhiều câu ca dao, tục ngữ. Chẳng hạn những câu: “Ăn nhỏ nhẻ như mèo”, “Nam thực như hổ, nữ thực như miu”. Nhưng nữ này cũng còn tùy, tôi từng thấy nhiều bà nhiều cô ăn rất tợn, câu này không áp dụng được!

Câu vè “Con mèo mà trèo cây cau, Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà. Chú chuột đi chợ đường xa, Mua mắm mua muối giỗ cha chú mèo” thì có lẽ ai cũng thuộc.

Khi nói về kẻ hà tiện, bủn xỉn thì người ta dùng câu “Buộc cổ mèo, treo cổ chó”.

“Rửa mặt như mèo” là câu để chê tính cẩu thả, hời hợt, làm việc không đến nơi đến chốn.

“Chẳng biết mèo nào cắn mỉu nào” là ý nói chưa chắc ai đã hơn ai.

“Mèo già hóa cáo” hoặc câu “mỡ để miệng mèo”, “Yêu nhau như chó với mèo”, hoặc câu: “Con mèo nằm bếp lo xo. Hay ăn mà lại ít lo, ít làm. Con ngựa đi Bắc về Nam, Ít ăn mà lại hay làm hay lo” cũng rất thường được dùng, nghĩa thì ai cũng đã rõ.

Khi lâm cảnh khổ rồi mới biết thương người không may mắn người ta chép miệng: “Có ăn nhạt mới thương tới mèo”. 

Nếu nam nữ có chuyện tình lăng nhăng với nhau thì gọi là chuyện mèo mỡ. Trong Kiều cũng có 2 câu liên hệ tới mèo: “Ra tuồng mèo mả gà đồng, Ra tuồng lúng túng chẳng xong bề nào”. Mèo mả gà đồng là để ví hạng người lăng nhăng, ăn chơi đàng điếm đáng khinh.

Tục ngữ ta cũng có những câu: “Mèo lành ai nỡ cắt tai”  hoặc “Tiu nghỉu như mèo cắt tai”. Sự tích liên hệ tới tai mèo thì tôi chịu thua, vị nào “túc nho” xin chỉ dẫn.

Khi viết chữ xấu người ta bảo viết như “gà bươi, mèo quào”. Các bác sĩ xưa bận rộn nên khi viết toa thuốc chỉ có các dược sĩ là đọc được. Nhưng ngày nay với kỹ thuật vi tính, có lẽ không cần viết tay nữa, mà ta thể đánh máy hoặc nói, máy sẽ viết dùm rất rõ ràng.

Cậy có đuôi dài nên thỉnh thoảng mèo lại lên giọng tự “mèo khen mèo dài đuôi”, rồi “chê chó nhiều lông”, không thấy lỗi mình mà chỉ thấy lỗi người. Chính vậy nên chó bực mình, trong nhà lúc nào ồn ào “như chó với mèo”. “Không có chó bắt mèo ăn cứt” cũng là chuyện hay xảy ra ở cõi đời ô trọc này. “Mèo mù vớ cá rán” là câu nói diễn tả vận may bất ngờ đến với kẻ đang gặp khó khăn. “Im ỉm như mèo ăn vụng” là câu để ám chỉ những kẻ cố tình che giấu tội lỗi bằng cách im lặng không dám nhận lỗi, hoặc những kẻ hễ thấy lợi là giấu giếm hưởng một mình, không cho ai hay biết. Mong rằng trước những bất công trong xã hội, mọi người dám lên tiếng, “đừng im tiếng”.

Khi “chửi chó mắng mèo” là khi bất bình nhưng không dám chửi thắng, mà lại nói xéo, bóng gió mà thôi.

Ca dao lại có những câu như: “Mèo hoang lại gặp chó hoang, Anh đi trộm bắp gặp nàng nhổ khoai”, hoặc câu: “Còn duyên, anh cưới ba heo. Hết duyên anh cưới con mèo cụt đuôi”. Riêng câu: “Mèo tha miếng thịt xôn xao, Cọp tha con lợn thì nào thấy chi” thì tôi rất thích. Trong thực tế, người ta thường ăn hiếp kẻ yếu, còn đối mặt kẻ đại ác thì không dám tỏ thái độ gì.

Chức năng của mèo là bắt chuột, nhưng vẫn không hiếm khi chuyện “chuột cắn dây buộc cổ mèo” hoặc “chuột vuốt râu mèo” xảy ra. Đừng “như con mèo hen” suốt ngày làm thân “mèo ỉa xó bếp” uổng đi kiếp mèo.

Trong y học cổ truyền, thịt mèo được sử dụng với tên là miêu nhục, có thể chữa bệnh thần kinh suy nhược, viêm loét dạ dày, giảm lao lực, giảm đau, chóng mặt, trĩ, mụn nhọt, giải độc… Tuy vậy, mèo cũng có thể là nguồn lây lan bệnh dại cho con người vì giun đũa ấu trùng có thể vào đường tiêu hóa rồi len lõi vào các cơ quan trong cơ thể. Thịt mèo không tốt cho người bị bệnh gout, vì chứa rất nhiều chất đạm như thịt bò.

Trong các loại mèo, thịt mèo đen được dân nghiền xem như đặc sản. Người ta hay nói câu “đầu năm thịt chó, cuối năm thịt mèo” để nói lên quan niệm của một số người trong cách giải vận đen cuối năm. Tôi thì thấy năm nào cũng có niềm vui, nỗi buồn, ăn gì thì cuộc sống vẫn cứ thế tiếp diễn, chỉ có cố gắng làm việc mới có thể “cải số” được thôi. Một vài người bạn ngày xưa ở trại tị nạn Nam Dương hoặc Phi Luật Tân có kể chuyện khi ở đảo họ đói quá phải ăn thịt mèo hoang. Đến nay họ vẫn vui khoẻ, sáng suốt! Nếu họ ở Ai Cập ngày xưa mà dám giết mèo ăn thịt thì đã bị tử hình rồi.

Mèo ngày nay được uống sữa, có sữa và xà-phòng để tắm riêng. Mèo được đi bác sĩ khám sức khỏe, được các cô chủ ôm ấp, ngủ chung. Nhưng người ta khuyên đừng xoa bụng mèo, mèo cũng không thích mặc quần áo, nên đừng làm thế khi nuôi mèo, cũng không cần tắm cho mèo.

Bây giờ nói đến chuyện tiền, bạn biết con mèo mắc nhất giá bao nhiêu không? Đó là giống mèo Ashera, có thể lên tới hơn 100 ngàn đô Mỹ một con. Loài mèo này có chiều cao hơn 1 mét và bộ lông vằn vện đặc biệt.

Giống mèo này hiện đang thuộc sở hữu độc quyền của công ty LifeStyle Pet. Kế tới là mèo Savannah, giá khoảng $50,000 US.

Pixel vừa được kỷ lục Guinness thế giới công nhận là chú mèo nhỏ nhất thế giới, chỉ cao 13 cm.

Một vài con mèo nổi tiếng ở ngoài đời là cô mèo Nora 6 tuổi, được cô chủ là giáo viên dạy nhạc Betsy Alexander ở Philadelphia (Mỹ) khám phá ra tài năng chơi đàn piano đặc biệt từ khi nó mới 1 tuổi.

Nora biết gõ, bấm, lướt chân trên các phím đàn để tạo nên những giai điệu riêng. Nó từng tham gia các chương trình trên truyền hình và được nhiều video, sách báo nhắc tới.

Tháng 4 năm 2010, một anh chàng tại Dresden (Đức) đã quyết định kết hôn với cô mèo cưng của mình. Cô dâu mèo Cecilia mặc váy trắng và chú rể Uwe Mitzscherlich khoác bộ vest đen trong ngày trọng đại. Báo chí cũng ghi nhận có vài người chủ khi chết để lại gia tài cho con mèo cưng của mình.

Đặc biệt có khách sạn 5 sao Luxury Cat Hotel dành cho mèo đã được mở tại Hertfordshire (Anh).

Tới đây, mèo cưng sẽ được hưởng tiện nghi, nghỉ hè với 6 khu nhà khác nhau, gần gũi thiên nhiên, ăn ngon và được cưng chiều. Dĩ nhiên khách sạn này không nhận chó hoặc các con thú khác.

Cô mèo nổi tiếng khác tên là Felicette, đã được phóng lên quỹ đạo vào năm 1963 qua chương trình không gian của Pháp. Mèo đã được huấn luyện trong những tình huống khắc nghiệt, thậm chí là đưa vào máy ly tâm với tốc độ cao. Con mèo thứ hai cũng được phóng lên quỹ đạo, nhưng tên lửa đã gặp trục trặc cơ khí và nổ tung, khiến cô mèo xấu số không còn cơ hội sống sót.

Grumpy, con mèo Mỹ thu hút hàng triệu người hâm mộ nhờ gương mặt cau có, vừa qua đời ở tuổi thứ 7.

Chữ “Grumpy” có nghĩa là quạu, nhăn nhó.

Mèo quạu thì nổi tiếng, còn người quạu thì bị chê, bất công và phân biệt chủng tộc quá phải không quí dzị!

Nhà khoa học Albert Einstein nổi tiếng là người yêu thương động vật. Ông nuôi nhiều chó, vẹt… nhưng chú mèo Tiger của ông nhận được nhiều sự chú ý nhất. Nhà khoa học Issac Newton nổi tiếng với việc sáng chế ra cánh cửa dành riêng cho mèo, cho thấy Newton rất chiều chuộng chú mèo của mình.

Khi bạn nằm mơ thấy mèo vào nhà đẻ, có thể đánh đề số 04 hoặc 40. Theo các nhà số học, khi gặp mèo thì con số may mắn tương ứng là 18, 58 hoặc 89. Nếu mộng thấy 2 con mèo cắn nhau, thì số đề nên đánh là 86. Còn khi thấy 2 con mèo 2 chân cắn nhau, thì phải liệu mà giải thích, bỏ thêm tiền để chuộc lỗi kẻo mất cả chì lẫn chài!

Mèo có 4 chân, đương nhiên, còn loài mèo hai chân là kẻ thù của các bà vợ, khi chồng vì lý do nào đó đã ngoại tình, thích mỡ, thích phở hơn thích cơm nhà. Phải công nhận loại “mèo” này đẹp, làm dáng, làm nũng rất đáng yêu. Mèo này không lo lắng u sầu, không cáu gắt, lúc nào cũng sạch sẽ thơm tho, trong khi các bà vợ nhà thì đầu bù tóc rối, lo lắng đủ việc không còn giờ lo cho bản thân. Điều này làm các chị mình cũng nên suy nghĩ lại, cần giữ tối thiểu cho bản thân mình cũng còn được tươi thắm, quyến rũ, không thua gì loại mèo hai chân này.

Thôi tôi xin tạm dừng bài phiếm luận ở đây, để còn đi chợ chuẩn bị ăn Tết. Dù ở hải ngoại lạnh lẽo, dù tuổi đời cũng đã bò lên hàng số 6, nhưng “Tiếng Xưa” vẫn còn vang vọng, Tết vẫn là cái gì đó thật là thiêng liêng, ý nghĩa. Tôi rất thích bài Tiếng Xưa của nhạc sĩ Dương Thiệu Tước, sáng tác cách đây đã 70, 80 năm. Hồi ấy mà nhạc sĩ đã thấy tiếc thương khi “Phai tàn một thời liệt oanh”, thì mới hiểu các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, các thi hào nhân sĩ ngày nay thương tiếc thuở xưa tới cỡ nào. Nhưng thôi, khóc than cũng chẳng được gì, mà hãy thực hiện ước mơ, hãy sống tốt nhất trong hoàn cảnh mình.

Chúc tất cả quý vị một năm mới Quý Mão thật ý nghĩa, vui khỏe, thành công. Chúc non sông An hòa Dân chủ, chúc người dân thật sự Tự do No Ấm, quan tâm yêu thương nhau….

Don’t just Dream…DO

Don’t just hear…….LISTEN

Don’t just talk……..ACT

Don’t just tell………SHOW

Don’t just exist…….LIVE

 

Nguyễn Ngọc Duy Hân

(Đặc San Lâm Viên)

Chuyện ‘tâm phục, khẩu phục’ trong xử lý tham nhũng tại Việt Nam!

Đài Á Châu Tự Do

Tiến sĩ Kinh tế Nguyễn Huy Vũ từ Na Uy hôm 20/1/2023 nhận định:

“Muốn tham nhũng cần có quyền lực, và những người tham nhũng vì vậy là các quan chức. Trong một thể chế độc đảng như Việt Nam, các quan chức cũng đồng thời là các đảng viên đảng Cộng sản. Việc chống tham nhũng ở Việt Nam trong tình hình hiện nay chủ yếu đến từ quyết định của giới lãnh đạo đảng Cộng sản, trong khi không có một sự độc lập nào từ nhánh tư pháp. Do đó, việc chống tham nhũng chỉ là một hình thức khác của việc xử lý nội bộ giữa các đảng viên với nhau. Sau khi mà mọi sự đã được giàn xếp xong xuôi thì phiên toà nếu cần chỉ là một hình thức để hợp thức hoá các thoả thuận xử lý. Vì vậy mà mới có chuyện “tâm phục, khẩu phục” như ông tổng bí thư nói, nghĩa là sự dàn xếp việc trừng phạt đó nó phải hợp lý giữa các đảng viên với nhau.”

Theo Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ, sự việc này nói lên một điều, đó là trong xã hội tồn tại hai giai cấp. Giai cấp “đảng viên” sẽ được xử lý sao cho tình đồng chí giữa các đảng viên nó phải hợp tình, “tâm phục, khẩu phục”. Còn giai cấp cần lao, một khi bị xử lý bởi người của giai cấp đảng viên thì cứ chiếu theo luật mà thi hành.

Từ Nha Trang hôm 20/1/2023, Nhà báo Võ Văn Tạo, nhận xét:

“Chuyện tâm phục khẩu phục đấy là ông Trọng nói, còn thực chất thì chưa chắc những người bị xử lý đã tâm phục khẩu phục. Bởi vì theo thông tin rò rỉ cũng từ cán bộ cao cấp, qua vợ con bạn bè của họ thì không đơn giản như thế. Tức là khi cơ quan phòng chống tham nhũng do ông Trọng đứng đầu đưa ra hình thức thế này thế khác đối với 2 Phó Thủ tướng, chưa nói đến ông Phúc, mà chỉ với ông Đam và ông Minh thì tôi biết ông Vũ Đức Đam không phản ứng gì, nhưng ông Phạm Bình Minh không đơn giản như thế, ông không tâm phục khẩu phục. Quan sát dư luận người dân cũng như cán bộ đảng viên thì họ rất là ngạc nhiên, sao lại có chuyện hai ông đang làm bình thường ngon lành mà đùng một cái cho nghỉ, mà không nói rõ lý do. có chỗ nói bóng gió phải chịu trách nhiệm sai phạm yếu kém trong được dịch COVID-19 thông qua những chuyến bay giải cứu, rồi vắc-xin….”

Vì chỉ nói chung chung mà không nói một cách cụ thể ông Đam và ông Minh vi phạm khuyết điểm gì? Đối chiếu quy định của đảng của pháp luật là như thế nào? Nên Nhà báo Võ Văn Tạo cho biết quyết định đó được nhiều người đánh giá là không thật công bằng và có phần vội vàng. Bởi vì không giải thích rõ nên theo ông Tạo, người dân thắc mắc là đương nhiên. Ông Tạo nói tiếp:

“Tình hình như thế thì làm sao có thể bảo đảm rằng họ tâm phục khẩu phục, tại vì đấy là những cán bộ của nhà nước, của đảng Cộng sản Việt Nam, mà chúng ta đều biết thể chế này sát máu, kỷ luật rất sát máu, ai mà có ý kiến ngược xui là lôi thôi lắm… Nên tôi biết có những người không tâm phục khẩu phục, nhưng họ phải đành chịu ngậm miệng thôi. Vì nói ra thì tai hại cho họ, họ có bài học từ những vụ khác nữa… Đối với người dân cũng thế, nhiều việc làm, chủ trương không đúng, nhưng người dân phải cam chịu. Tôi không nghĩ rằng tất cả mọi người đều tâm phục khẩu phục, mọi người đây là tôi nói những người bị xử lý, chưa nói đến dư luận nhân dân, và cán bộ đảng viên.”

https://www.rfa.org/…/does-the-person-being-handled…

RFA.ORG

Chuyện ‘tâm phục, khẩu phục’ trong xử lý tham nhũng tại Việt Nam!

Tổng Bí thư đảng CSVN mới đây cho rằng, cán bộ tham nhũng bị xử lý cũng ‘tâm phục, khẩu phục’. Thực tế ra sao?

‘Có bao nhiêu Hạo Nam còn sống?’ (*)

‘Có bao nhiêu Hạo Nam còn sống?’ (*)

Báo Tiếng Dân

21/01/2023

Blog VOA

Trân Văn

20-1-2023

Ông Thái Văn Tuấn Tài trong những ngày còn hy vọng, chờ tin về việc giải cứu con trai Thái Lý Hạo Nam bị kẹt trong cọc bê tông; 4/1/2023. Nay thì hy vọng đã tắt. Nguồn: VNE

“Chúng ta có thể than khóc nhưng thật bất nhẫn nếu drama này nhanh chóng trôi qua như bao drama khác. Sự thật là còn hơn năm triệu bé Hạo Nam vẫn còn đang sống, vẫn còn đang thở, vẫn còn đang “vươn tay chờ được kéo lên”…”

Sau ba tuần tìm cứu, giới hữu trách tại Việt Nam đã tìm thấy thi thế Thái Lý Hạo Nam, mười tuổi, không may sa xuống một trong những lỗ đã được khoét sẵn để làm móng cho trụ cầu Rọc Sen ở Đồng Tháp để trao lại cho cha mẹ cậu (1)… Sở dĩ Hạo Nam lâm nạn là vì cậu hy vọng kiếm đủ tiền trả phí cho việc học võ thuật nên cùng bạn bè vào công trường xây dựng cầu Rạch Sen để lượm sắt vụn!

Dẫu giới hữu trách đã tìm thấy thi thể Hạo Nam nhưng làm sao có thể xem đó là tin vui trước thềm năm mới? Thêm một mùa Xuân nữa lại đến nhưng những trăn trở như trăn trở của Nguyễn Phương Mai vẫn còn nguyên, thậm chí có những dấu hiệu rõ ràng cho thấy sẽ còn nặng nề hơn nhiều trong năm mới: Khía cạnh đau lòng nhất trong câu chuyện về Hạo Nam có lẽ là chữ “nghèo”. Điều đau đớn nhất là Hạo Nam đã không gặp nạn khi đang chơi đùa với bạn bè mà mất mạng khi đang “đi làm kiếm tiền”. Nghèo đa chiều tức là không chỉ nghèo tiền mà còn bị thiệt thòi về tám khía cạnh cơ bản của cuộc sống như: Dinh dưỡng, y tế, nhà ở, môi trường, tiếp cận thông tin, lao động trẻ em và đăng ký hành chính.

Nguyễn Phương Mai lưu ý: Bé Hạo Nam thuộc tổng số hơn năm triệu trẻ em Việt Nam nghèo đa chiều (theo thông tin và định nghĩa của UNICEF là nghèo ở ít nhất hai khía cạnh). Bé mười tuổi mà chỉ nặng có 20 ký, nhỏ và có thể là thiếu dinh dưỡng đến mức nhiều người cho rằng việc bé lọt chân vào miệng ống có đường kính 25cm là điều không thể. Bé cũng nghèo về mặt “cơ sở nhà ở” nếu nhìn vào cái chòi rách tươm mà gia đình bé đang trú ngụ. Bé cũng nghèo về mặt “tiếp cận thông tin” khi những chương trình miễn phí tiền học, trợ giúp xã hội, những khoản thu “vì người nghèo” ta vẫn đóng cho tổ trưởng dân phố đã không đến đúng đối tượng, giải quyết đúng việc cần làm. Đó là ta còn chưa biết liệu bé có nghèo về mặt y tế (được khám chữa bệnh, được tránh ảnh hưởng từ chất kích thích và việc hít khói thuốc thứ cấp từ người lớn). Liệu bé có nghèo về mặt môi trường (có hố xí hợp vệ sinh, được dùng nước sạch, sống xa nơi xả rác thải, không hít khí ô nhiễm từ các công trình xây dựng và giao thông,…). Liệu bé có nghèo về mặt lao động (bé có phải góp công sức vào việc kiếm tiền trong tổng thu nhập của gia đình không)?

Theo Nguyễn Phương Mai: Chúng ta có thể than khóc nhưng thật bất nhẫn nếu drama này nhanh chóng trôi qua như bao drama khác. Sự thật là còn hơn năm triệu bé Hạo Nam vẫn còn đang sống, vẫn còn đang thở, vẫn còn đang “vươn tay chờ được kéo lên” nhưng không có được sự chú ý toàn tâm toàn lực của chính quyền, báo chí và người dân. Việc giải quyết một cách có hệ thống có lẽ thuộc về trách nhiệm của nhà nước/người làm chính sách.

Tuy nhiên, những cá nhân là mỗi chúng ta có thể chung tay để quá trình đó BỀN VỮNG hơn và đi lên từ cái gốc của văn minh. Ví dụ, để giải quyết cái nghèo của trẻ con, mỗi chúng ta hoàn toàn có thể bắt đầu từ những điều nhỏ bé như việc cân nhắc thái độ của chính mình với cái nghèo. Đó là việc cân nhắc khi cho các bé dùng những thứ đồ sang trọng đắt tiền lúc đi học hay đi chơi cùng bạn bè. Đó là việc chú ý dạy các bé cách cư xử với đồng tiền, để không coi đó là đương nhiên, để không cho rằng đó là minh chứng của sự ưu tú cá nhân, để không vô tình hay cố ý làm tổn thương bạn bè cùng lứa. Đó là việc Tết này ta dạy bé rằng tiền mừng tuổi là tiền “lấy may” chứ không phải “thu nhập” dịp Tết, rằng bé tuyệt đối không nên mở phong bao lì xì trước mặt người mừng, rằng có khi gom lại cuối ngày mở ra để không cần biết ai mừng nhiều hay ít, rằng nếu thay tiền bằng một cuốn sách thì đó cũng là lựa chọn tuyệt vời. Khi bé lớn lên và đến tuổi có khả năng sinh học để sinh con, đó cũng là việc bé cần hiểu giá trị thực tế của đồng tiền và sự sai lầm của tư tưởng “trời sinh voi sinh cỏ”.

Tiền tuy không đảm bảo sẽ có hạnh phúc nhưng không có tiền thì hạnh phúc chỉ càng bấp bênh. Đó là việc dạy các bé khả năng thấu cảm, đặt mình vào vị trí kẻ khác, sẻ chia và lắng nghe. Đó là những hành động có tổ chức hoặc tự phát khi chúng ta chứng kiến nhiều câu chuyện các bé hò nhau giúp đỡ bạn bè mà không làm họ tự ti hoặc xấu hổ. Đó là việc chúng ta cân nhắc thái độ với những khoản đóng góp mang tiếng là “tự nguyện” nhưng kỳ thực là bắt buộc ở trường học. Đó là khi Hội PHHS không gọi thẳng tên và bắt một bà mẹ nghèo đi xe đạp đứng lên trong cuộc họp mà sỉ nhục chị vì chị không đóng tiền đủ thì “không nên cho con theo lớp này”. Đó là khi những học sinh nghèo nhận trợ giúp nhưng được giáo viên ý tứ giấu tên. Thậm chí đó cũng là việc chúng ta cân nhắc để ít đôi co, trả giá, mặc cả từng mấy trăm đồng với các tiểu thương để chứng minh mình biết giá. Trong khi đó, ta lại bo/tip một khoản lớn khi đi ăn hàng hoặc dùng dịch vụ đắt tiền để chứng minh mình biết chơi đẹp. Liệu khi ta “bòn nơi khố rách đãi nơi quần hồng” như thế, có ai trong số những kẻ buôn thúng bán mẹt kia là cha mẹ của một Hạo Nam cảm thấy khó khăn với 60.000 tiền học võ cho con? Đó là việc ta cân nhắc góp tiền cho các tổ chức cứu trợ trẻ em với tầm nhìn bền vững chứ không chỉ dừng lại ở vài thùng mì tôm hay những cách trợ giúp kiểu cho cá chứ không cho cần. Đó là khi ta cân nhắc những tổ chức có cách làm việc minh bạch, sao kê đầy đủ để tiền đến đúng nơi cần đến…

Có lẽ còn nhiều cách nữa để mỗi cá nhân chúng ta gián tiếp trở thành một cánh tay kéo những Hạo Nam khác ra khỏi cái ống sâu hoắm, chật chội và ngột ngạt của sự nghèo. Cánh đồng mơ ước của Hạo Nam không nên chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng kiểu AQ của người lớn chúng ta trong phút giây bất lực. Bởi cánh đồng ấy có thực, nó chỉ không dành cho những đứa trẻ nghèo đa chiều, nghèo đủ thứ như Hạo Nam.

Sở dĩ Nguyễn Phương Mai đưa ra hàng loạt đề nghị cho đủ mọi phía vì… không đành lòng khi nhìn tấm hình tưởng tượng rằng bé đã sang thế giới bên kia. Nơi ấy, con đang chạy nhảy vui chơi trên cánh đồng có bóng bay thay vì lẻn vào kiếm sắt vụn trái phép trên công trường đang thi công. Bởi thế giới bên kia ấy lẽ ra phải là thế giới hiện tại mới đúng chứ (2)?

***

Tuần này, những câu hỏi kiểu như “Có bao nhiêu Hạo Nam còn sống?” mà Nguyễn Phương Mai đã nêu trong status vừa trích dẫn tiếp tục được nêu thêm ngay trước thềm năm mới. Chẳng hạn sau khi mô tả ấn tượng về “Tết và con số 20.000 đồng” đọng lại từ cuộc tiếp xúc với những công nhân trẻ ở các khu công nghiệp tại Hải Phòng, Bắc Ninh, Bắc Giang,… – Những người đang vật lộn để tồn tại với các suất ăn không được quá 20.000 đồng, bởi lương chỉ năm đến bảy triệu mỗi tháng nhưng đang tiếp tục giảm do giờ làm việc bị giảm thành ra các khoản chi cho ăn, ở, gửi về nhà nuôi thân nhân,… trước nay vốn đã bị xắt nhỏ giờ phải bóp lại cho nhỏ hơn. Những phòng trọ vốn đã nhỏ, chỉ dành cho hai người, nay là nơi tá túc của bốn người, nấu ăn, tắm rửa, vệ sinh đã được chuyển hết ra ngoài,… – Nguyễn Tấn Thọ thắc mắc: Vậy đó nhưng công nhân của các doanh nghiệp này, vẫn đeo bám bởi con số 20.000. Mùa Tết công nhân sẽ còn phải hạ con số 20.000 xuống nữa? Tới bao nhiêu? Sau Tết, họ vẫn chưa biết mức hạ tiếp vì…biết có còn việc không mà hạ? Hay lại về quê cắm câu? Ủa không nghe họ nói hay nhắc gì công đoàn nhỉ (3)?

Dẫn lại một đề tài vốn đã cũ nhưng vẫn đang tiếp tục là chủ đề khơi dậy những cuộc tranh luận mỗi khi “năm hết, Tết đến” là: “Tiếp tục duy trì hay bỏ Tết ta” và có phải “Còn ăn Tết ta, đất nước còn nghèo” (4), facebooker có nickname là Sherab Chodron bình thế này: Xin thưa tại sao bao lâu nay, nhất là khi miền Nam Việt Nam chưa được “giải phóng” cũng đón Tết như vậy nhưng không nghèo? Vài nước Đông Nam Á vẫn vậy nhưng tại sao họ vẫn giàu (5)? Giới hữu trách rồi hệ thống truyền thông chính thức đã và đang lờ đi thực trạng, càng ngày, Tết càng buồn, càng nhìn xa chừng nào thì càng trăn trở chừng đó. Đó có phải là hệ quả của… “Mừng đảng, mừng Xuân” chăng?

(*) Tựa đặt theo bài viết của Facebooker Nguyen Phuong Mai

THUẬT ĐỐI NHÂN XỬ THẾ ĐỈNH CAO NGHÌN NĂM VẪN CÒN NGUYÊN GIÁ TRỊ

Tam Pham

THUẬT ĐỐI NHÂN XỬ THẾ ĐỈNH CAO NGHÌN NĂM VẪN CÒN NGUYÊN GIÁ TRỊ

Con người khi ở những vị trí khác nhau, sẽ có những suy nghĩ khác nhau.

Nếu bạn là tài xế, bạn sẽ cảm thấy người qua đường nên tuân thủ luật giao thông.

Nếu bạn là người qua đường, bạn sẽ cảm thấy tài xế nên nhường đường.

Nếu bạn là ông chủ, bạn sẽ cảm thấy nhân viên thật lười biếng.

Nếu bạn là nhân viên, bạn sẽ cảm thấy ông chủ sao nghiêm khắc thế.

Nếu bạn là người gi.àu, bạn sẽ cảm thấy thể hiện cái giàu là chuyện bình thường.

Nếu bạn là người nghèo, bạn sẽ cảm thấy thể hiện cái giàu là khoe mẽ.

Bạn có một cô con gái, bạn hi vọng nhà thông gia thêm nhiều sính lễ một chút.

Bạn có một cậu con trai, bạn lại chê đằng gái đòi nhiều sính lễ quá.

Bạn có một cô con dâu, bạn chê con dâu nhiều chuyện, không biết điều.

Bạn có một cô con gái, bạn lại hi vọng con gái làm vương làm tướng bên nhà chồng.

Khi lái xe, bạn ghét người đi bộ.

Khi đi đường, bạn ghét mấy cái xe ô tô.

Khi làm việc, bạn thấy ông chủ cậy quyền, keo kiệt.

Sau khi làm ông chủ, bạn lại thấy nhân viên không có trách nhiệm, quá thực dụng.

Bạn là khách hàng, bạn thấy người bán hàng lãi quá nhiều.

Bạn là dân kinh doanh, bạn thấy khách hàng quá kén chọn.

Vì vậy, mỗi một người đều đang sống trong sự phiến diện của chính mình.

Bạn ở vị trí nào, nó quyết định xuất phát điểm của bạn khi nhìn nhận hay làm việc gì đó.

Bạn cần cái gì, bạn sẽ phán đoán dựa trên giá trị ấy.

Biết người không khó, khó là ở cách tôn trọng người.

Người ta không nhà không xe, bạn nói họ ngh.èo.

Người ta có nhà có xe, bạn nói họ khôn lỏi.

Người khác khiêm tốn, bạn coi thường.

Người khác cao ngạo, bạn nói người ta không biết điều.

Người khác làm việc nghỉ ngơi hợp lý, bạn cho là người ta sống vô vị, nhạt nhẽo.

Người khác cật lực làm việc ngày đêm, bạn nói người ta tham công tiếc việc.

Đời người ấy à, chẳng qua cũng chỉ là cười chê người khác, rồi bị người khác cười chê. Động tới lợi ích thì sẽ xuất hiện đ.ấu đ.á, công k.ích, so đo, tính toán lẫn nhau.

Có một đoạn đối thoại kinh điển như thế này trong lịch sử Trung Quốc:

Đường Thái Tông hỏi Từ Kính Tông rằng:

“Trong tất cả các văn võ bá quan trong triều, ngươi là người vẹn toàn nhất, nhưng vẫn có người không ngừng bàn tán xấu về ngươi trước m.ặt ta, vì sao vậy?”

Từ Kính Tông đáp:

“Mưa xuân quý như dầu, người nông dân thích nó vì cây cối được nuôi dưỡng tốt tươi, nhưng người đi đường lại ghét nó vì đường vào mùa này bẩn th.ỉu, l.ầy l.ội.

Ánh trăng mùa thu như tấm gương soi sáng khắp nơi, tài tử giai nhân thích đối trăng thưởng nguyệt, ngâm thơ sáng tác; nhưng những tên tr.ộm lại ghét nó vì nó chiếu rọi hành vi xấu xa của họ.

Đến cả người không gì là không thể như ông Trời mà còn không thể khiến cho tất cả mọi người đều hài lòng, nói gì tới một người bình thường như thần đây?”.

Còn có một câu chuyện như này:

Một con lợn, một con cừu và một con bò được nhốt trong cùng một cái chuồng.

Có một hôm, người chủ bắt con lợn ra khỏi chuồng, chỉ nghe thấy tiếng lợn kêu thất thanh, quyết liệt phản kháng.

Con cừu và con bò ghét tiếng kêu của nó nên đã phàn nàn: “Chúng tôi cũng thường xuyên bị bắt ra, nhưng cũng chẳng bao giờ kêu la thảm thiết như cậu”.

Con lợn nghe xong liền đáp: “Bắt các cậu và bắt tớ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, họ bắt các cậu chỉ là để lấy lông và sữa, còn bắt tôi là muốn cả cái mạng của tôi đấy!”.

Mỗi một người đều có lập trường của mình, và cũng chỉ có thể nhìn thấy được hoàn cảnh mà mình đối mặt.

Sự ng.ạo mạn của con người nằm ở chỗ, chúng ta luôn cho rằng thế giới mà mình nhìn thấy chính là hoàn cảnh mà người khác đang đối mặt.

Bạn chưa trải qua, không có nghĩa là việc đó không tồn tại.

Đừng bao giờ vì mình ở ngoài ánh sáng mà quên đi bóng tối.

Đừng bao giờ vì mình hạnh phúc mà bỏ qua cái khó cái khổ của người khác.

Rất nhiều khi, sự khác biệt giữa chúng ta, không đến từ bản thân sự việc, mà là bởi lập trường của chúng ta không giống nhau.

Người ở trên cao, không hiểu được quan điểm tiêu tiền của người nghèo.

Người ở trong cảnh bần hàn, cũng rất khó để thích đi là xách ba lô lên mà đi.

Lập trường không giống nhau, xuất phát điểm suy nghĩ vấn đề cũng khác nhau. Hoàn cảnh khác nhau, rất khó để thấu hiểu; góc độ khác nhau, rất khó để có tiếng nói chung.

Đừng tùy tiện phán đoán ai thị ai phi; với bạn có thể là mật ong, nhưng với người khác lại có thể chỉ là nhân ngôn.

Một người nếu chỉ biết đứng từ góc độ của mình đi nhìn nhận người khác, sẽ mãi sống trong sự phiến diện của bản thân, hơn nữa cũng sẽ vĩnh viễn không giải quyết được vấn đề.

Cuộc sống muôn màu, ai cũng có cái khó cái khổ riêng, tuyệt đối không được tùy tiện đánh giá cuộc đời của người khác, bởi lẽ bạn không có trải nghiệm như họ, càng không thấm được cái nỗi bi ai mà họ phải trải qua.

Một trong những dấu hiệu cho thấy một người đã thực sự trưởng thành đó chính là khi anh ta hiểu ra được một đạo lý: Đánh giá của người khác về bạn, hoàn toàn không liên quan gì tới bạn!

Bởi lẽ người ta khi bình luận về bạn, bề ngoài là đánh giá về bạn, nhưng thực ra lại đang âm thầm cho thấy nội tâm của họ.

Bạn chỉ là máy chiếu trong trái tim của họ, chiếu lên trái tim của họ. Mỗi lời họ đánh giá về bạn đều là sự phản ánh chân thực của nội tâm họ.

Người có trái tim u ám, nhìn mọi thứ đều tối tăm; người tích cực lạc quan, đâu đâu cũng thấy ánh mặt trời.

Bạn chẳng qua chỉ đóng vai trò như một tấm gương phản chiếu trái tim họ, để họ nhìn thấy chính mình mà thôi.

Bạn có thể làm tan chảy một tâm hồn sắt đá, nhưng rất khó có thể cứu rỗi một trái tim u ám.

Biết người nhưng không tùy tiện đánh giá họ, biết đứng từ lập trường của người khác để xem xét sự việc, đó chính là đạo làm người.

Cũng như vậy, đối mặt với mọi sự phán xét đến từ người khác, thản nhiên, xem như gió thoảng ngoài t.ai, đây cũng chính là một kiểu trí tuệ.

Biết người, là nhân tài; kính người, tôn trọng người khác, là đại tài. Biết cái khó của người khác nhưng không tùy tiện bình luận, đánh giá sau lưng, đồng thời kịp thời ra tay tương trợ, đây chính là đỉnh cao của sự lương thiện.

#Tapchibonbanh

Suy niệm thêm: Thiên Chúa biết những tội lỗi, bất toàn, yếu đuối của con. Ngài yêu con, muốn con tốt hơn và sống trong ân sủng. Nhưng Ngài không tùy tiện áp đặt những điều tốt và tình yêu đó, không xâm phạm sự tự do của con. Tình yêu và cánh tay Ngài luôn mở rộng và chờ đón. Đó chính là đỉnh cao của tình yêu và sự lương thiện!

 MÙI CỦA TẾT – Đỗ duy Ngọc


☘️ Hồi còn bé, tôi rất mong ngày Tết. Không phải vì Tết có nhiều món ăn ngon, cũng không phải vì những bộ áo quần mới, cũng chẳng phải Tết có được thêm tiền lì xì. Tôi mong Tết vì cái mùi của Tết. Cái mùi mà bây giờ lên hàng lão tôi khó tìm thấy đủ như những ngày xưa.

Trời đất, thiên nhiên bốn mùa đều có mùi của mùa. Mùa xuân có mùi của cây non trổ lộc, mùi của hương hoa. Mùa hạ có mùi của nắng, mùi của mồ hôi, mùi gió biển và mùi cá khô phơi tràn bãi cát. Mùa thu có mùi của lá vàng, của gió thu lướt trong không khí, mùi của nắng vàng mật ngọt. Mùa đông có mùi của bếp lửa, của bắp nướng, của chén khoai khô ngào đường và mùi của những cơn gió cắt da. Nó còn cái mùi của những chiếc áo ấm cất lâu trong tủ mang ra còn vương mùi long não.

Mùi của Tết khác hẳn, nó không phải là mùi của bốn mùa gộp lại mà nó có mùi rất riêng. Tôi gọi đó là MÙI CỦA TẾT. Mùi này một năm chỉ có một thời gian rất ngắn rồi phai đi chờ đến Tết năm sau.

Trước hết, trong tôi là mùi của hoa. Đó là mùi hăng hắc độc đáo và nồng nàn của những chậu hoa vạn thọ mà Ba tôi rất thích bày khắp sân mỗi dịp Tết về. Những chậu hoa với những bông vàng rực, sáng cả một góc sân. Đó là hương của những cành hoa huệ trắng Mạ ưa cắm trong chiếc bình bằng đồng được đánh bóng sáng ngời đặt trên bàn thờ. Ngay phòng khách mùi hoa lay ơn đỏ Mạ cắm đặt ở bàn salon cũng có mùi nhè nhẹ. Đó là mùi thơm thoang thoảng của những chậu lan khoe sắc trên giàn ở bìa sân do nhiều người biếu Ba trong dịp Tết. Đó cũng là mùi thơm rất mỏng từ chậu mai vàng nhiều cánh nở bung được đặt trang trọng ở giữa nhà. Tất cả hương của những thứ hoa bàng bạc trong nhà báo hiệu đã cận Tết rồi.

Mùi của Tết còn là mùi của nhang, trầm khiến cho căn nhà ấm lại trong cái lạnh đầu xuân. Mùi nhang khói như sợi dây nối liền những người đã khuất với những người đang sống. Mùi để nhớ về, mùi của những cuộc đoàn viên. Cháu con thắp lên cây nhang, đốt lên ánh nến, mẩu trầm rồi vái lạy trước bàn thờ, trước di ảnh của ông bà, cha mẹ. Cái mùi nhang khói ấy theo mãi suốt một đời người.

Đó còn là mùi thơm của thau mứt gừng, mứt dừa, mứt bí, mứt khoai, mứt me Mạ làm. Cái mùi cháy của đường phảng phất mùi va ni cuốn hút thằng bé chực chờ được vét thau. Cái mùi và miếng mứt hơi cháy ở đáy thau theo thằng bé đi suốt cho đến tuổi già. Giờ không mấy nhà tự làm mứt nữa, tiệm, siêu thị bán đầy, chẳng mấy ai mất công ngồi đổ mồ hôi bên bếp lửa. Mạ tôi mất hai chục năm rồi, tôi không còn được thưởng thức món mứt của Mạ và cũng chẳng còn được nhìn dáng Mạ chảy mồ hôi bên nhiều thau mứt nữa. Bóng Mạ vẫn về trong ký ức mỗi độ Tết đến, xuân về.

Tết còn có mùi của các loại bánh in. Ngày xưa Mạ làm đủ loại bánh gói trong những loại giấy bóng màu. Mùi của bánh thơm thơm hương bưởi, hương va ni, mùi của bột. Tất cả đặt trong những chiếc khay gỗ quý khảm xà cừ. Nó còn là mùi của những chén chè đậu xanh, chè khoai tím chứa trong những chiếc chén sứ mỏng tang vẽ rồng men xanh, xếp từng dãy trên bàn. Còn mùi bánh chưng trong thùng sôi sùng sục đêm giao thừa, nó có thoảng nhẹ của mùi nếp chín, mùi của lá chín và mùi chi nữa không tả được và cũng chẳng quên được.

Còn mùi của thịt heo luộc, thịt heo ngày xưa luộc chín có mùi thơm của thịt mà bây giờ khó tìm thấy nữa. Thịt luộc chín ăn đã ngon, ngâm vào nước mắm lại càng ngon. Ngâm đến khi thịt biến màu sẫm, mỡ trong màu hổ phách. Lúc đấy miếng thịt heo ngâm nước mắm lại mang mùi khác. Không phải mùi của thịt jambon, thịt nguội mà là mùi đúng chất Việt Nam bởi nó thấm đẫm mùi nước mắm Việt qua tay chế biến của người phụ nữ Việt. Cũng phải kể đến mùi của món bắp bò ngâm nước mắm nữa. Và cũng không quên tảng thịt heo quay thơm lạ lùng với những mảng da dòn tan. Đó là chưa kể đến mùi thơm của những đòn chả nóng, xâu nem chua, những cây tré đượm mùi riềng.

Rồi đến mùi hăng hăng của kiệu. Phơi một nắng, kiệu bỏ vào lọ giấm lại có mùi khác. Thêm mùi của dưa món, ngâm chín tới mà ăn với bánh chưng, bánh tét mới thấy hết cái ngon của dưa món. Một sự hoà điệu tuyệt vời.

Nó còn là mùi của những bếp than hồng đỏ lửa trên đó có nồi thịt kho tàu với trứng, trên đó có nồi cá kho thơm phức mùi nghệ, trên đó có mùi cá nướng, cá chiên chuẩn bị bữa cúng rước ông bà.

À còn mùi của những loại rau. Rau thơm miền Trung nhỏ lá nhưng thơm hơn nhiều vùng lá to mà tinh dầu kém. Món chi ăn cũng có rau kèm, ngày Tết ăn nhiều dầu mỡ lại càng cần rau.

Ngày xưa còn có mùi pháo. Mùi mang âm hưởng Tết nhiều nhất. Nghe mùi pháo là biết Tết đã tới rất gần. Đêm Giao thừa, trong khoảnh khắc giao thoa giữa cái cũ và cái mới, trong không gian thiêng liêng, mùi pháo, tiếng pháo báo hiệu Tết tới, thể hiện không khí rộn ràng của một năm mới, đón chào những thành công mới. Chỉ tiếc giờ đây Tết không còn pháo. Không tiếng nổ của pháo nên mùi của Tết thiếu đi một nửa khi không còn mùi pháo. Đứa bé ngày xưa chỉ giữ mãi hình ảnh những phong pháo nổ dòn và cậu bé hân hoan lượm pháo lép trong mùi nồng nặc của khói pháo. Tội nghiệp những đứa trẻ được sinh ra và lớn lên khi Tết không còn pháo. Trong ký ức của chúng không có mùi của pháo. Không được nghe những tiếng nổ giòn giã và xác pháo hồng ngập sân.

Mùi của giấy tiền, vàng mã cũng là mùi của Tết dù ngày giỗ chạp cũng thường đốt loại này. Nhưng ngày Tết thì mùi này có khác hơn, đượm mùi thiêng liêng, trân trọng hơn. Lại nhớ Ba mỗi lần đốt vàng mã, Ba bắt phải đốt cháy hết thành tro, Ba bảo không thể cúng cho ông bà áo quần, tiền vàng rách vì chưa cháy hết.

Cuối cùng là mùi của những dĩa trái cây, mỗi loại trái có một mùi riêng, tổng hợp lại thành mùi hoa quả ngày Tết đến.

Mùi của Tết là sự tổng hoà của nhiều mùi mà chỉ có ngày Tết mới có. Nó không chỉ là mùi của những vật phẩm. Nó còn là mùi thiêng liêng đi theo suốt quãng đời của mỗi người. Có thể mỗi gia đình, mỗi dòng tộc có mùi Tết riêng nhưng tựu trung mùi của Tết là mùi khó quên nhưng giờ khó tìm cho đầy đủ cái mùi ấy như những ngày xưa cũ.

Chẳng còn bao ngày nữa lại đến Tết. Nhắc mùi của Tết lại nhớ Ba, nhớ Mạ, nhớ những người đã mất quá chừng. Nỗi nhớ trào nước mắt.
4.1.2023

FB DODUYNGOC

From: TU-PHUNG

YÊU THƯƠNG THUỐC TIÊN CHỮA BỆNH

Có thể bạn chưa tin nhưng nghiên cứu mới tại Mỹ cho thấy điều mà tế bào ung thư sợ nhất không phải là hóa trị hay bất kỳ loại thuốc trị ung thư nào.

Sau khoảng thời gian tiếp xúc với nhiều bệnh nhân từ nhiều quốc gia trên thế giới, Tiến sĩ David Hawkins – một bác sĩ rất nổi tiếng tại Mỹ cho biết, chỉ cần nhìn thấy bệnh nhân là ông biết người đó vì sao bị bệnh. Bởi trên cơ thể người bệnh không xuất hiện chữ “yêu”, thay vào đó là “khổ, hận, phiền muộn”.

Điều này có thể khiến nhiều người trong chúng ta không tin nhưng đây là kết luận hoàn toàn dựa trên cơ sở khoa học. Sau 20 năm nghiên cứu về cơ và vận động học, tiến sĩ Hawkins đã phát hiện ra “ý nghĩa của thang bậc chỉ số rung động trong cơ thể con người từ 1 đến 1000”. Tần số rung động chính là từ trường mà mọi người thường hay nói. Theo đó, những người có suy nghĩ tiêu cực thường rất hay bị bệnh. Đó là những người có chỉ số rung động dưới 200.

Rất nhiều người bị bệnh vì không được yêu, ở họ chỉ thấy nỗi khổ và phiền muộn.

Từ góc độ y học ông cho rằng, ý niệm có ảnh hưởng vô cùng lớn đến sức khỏe con người. TS Hawkins đã từng làm bệnh án cho hàng triệu người, các chủng loại người khác nhau trên toàn thế giới, tất cả đều cho một đáp án giống nhau.

Chỉ cần tần số rung động thấp hơn 200 là người đó sẽ bị bệnh. Trên 200 sẽ không bị bệnh, những suy nghĩ có tần số rung động trên 200 gồm có:

– quan tâm đến người khác,

– giàu lòng từ bi, nhân ái, hướng thiện,

– bao dung, độ lượng, v.v.

Đây đều là những đức tính có tần số rung động rất cao, đạt đến mức 400 – 500.

– Mặt khác, người có tính căm ghét, phẫn nộ, hay chỉ trích, trách móc, đố kị, đòi hỏi người khác, luôn tư lợi cá nhân, ích kỷ, không màng đến cảm nhận của người khác sẽ có tần số rung động rất thấp.

Tần số rung động thấp là nguyên nhân dẫn đến các bệnh như ung thư, tim v.v.

Lý giải cho điều này, tiến sĩ Hawkin cho biết những người hay oán giận, chỉ trích, hận thù người khác, tần số của họ chỉ là 30, 40. Trong quá trình trách móc người khác sẽ làm tiêu hao rất nhiều năng lượng của họ vì thế tần số rung động sẽ giảm thấp hơn 200, những người này có nguy cơ bị mắc rất nhiều loại bệnh.

Chỉ số rung động cao nhất là 1000, thấp nhất là 1. Tiến sĩ Hawkin cho biết trong cuộc đời của mình, ông chưa gặp ai có tần số rung động đạt ở mức cao nhất, 1000. Những người mà ông ấn tượng nhất cũng chỉ đạt mức 700. Năng lượng trong cơ thể họ rất dồi dào. Khi những người này xuất hiện, họ sẽ làm ảnh hưởng đến từ trường của cả khu vực xung quanh.

Lấy ví dụ, như khi bà tu sĩ Teresa lên nhận giải thưởng Nobel Hòa bình, không khí cả hội trường rất tốt, tần số rung động rất cao, từ trường của bà làm cho cả hội trường đều cảm nhận được năng lượng tràn ngập sự tốt đẹp và cảm động từ bà.

Khi người có năng lượng cao xuất hiện, từ trường của họ sẽ làm cho vạn vật trở lên tốt đẹp hơn.

Còn với người có suy nghĩ tiêu cực,không chỉ làm tổn hại chính họ mà còn làm cho từ trường xung quanh cũng bị xấu đi.

Một trường hợp cụ thể nhất về tác động của tình yêu với các tế bào ung thư chính là nghệ sỹ chơi đàn Violoncelle Sean của Nhật Bản. Khi bị bệnh ung thư, ông đã không ngừng chiến đấu với bệnh tật nhưng xem ra tình trạng ngày một nặng hơn.

Cuối cùng, ông quyết định thay đổi tâm trạng và chuyển sang yêu từng tế bào ung thư trong cơ thể mình. Ông lạc quan với cuộc sống, mọi việc ông đều luôn thấy vui vẻ và biết ơn các tế bào ung thư. Ông thấy cảm giác này rất tuyệt. Sau đó, ông đã quyết định yêu mọi thứ trong cuộc sống, bao gồm cả mỗi con người và mỗi sự việc.

Kết quả hết sức bất ngờ và nằm ngoài sức tưởng tượng của tất cả mọi người, toàn bộ các tế bào ung thư đã không còn nữa. Sau này, ông trở thành bác sĩ trị liệu nổi tiếng tại Nhật Bản.

Đây chính là bản chất của cuộc sống Thương Yêu

Các nhà khoa học cho biết, căn nguyên của bệnh tật là do trong cơ thể người bệnh thiếu tình yêu thương. Bệnh tật bị đẩy lùi một cách vô điều kiện là nhờ “yêu thương và được thương yêu”.

MD Đức Tâm

CÁC CÔNG THỨC TRONG KINH THÁNH VỀ THA THỨ!

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Không có gì quan trọng cho bằng tha thứ.  Tha thứ là chìa khóa mở ra cho hạnh phúc và là mệnh lệnh thiêng liêng quan trọng nhất cuộc đời chúng ta.  Chúng ta cần tha thứ, cần làm hòa với những tổn thương và bất công mình đã chịu để khỏi phải chết trong giận dữ và cay đắng.  Trước khi chết, chúng ta cần tha thứ, tha thứ cho người khác, cho bản thân, cho Chúa, vì mọi sự xảy ra trong cuộc đời chúng ta.

Nhưng không dễ để tha thứ, thật sự nhiều lúc không thể tha thứ nổi.  Cần phải nói rõ như thế, vì ngày nay, nhiều tác phẩm đủ thể loại, với ý định tốt, đem lại ấn tượng tha thứ chỉ là vấn đề có sẵn sàng và có bỏ qua hay không.  Cứ buông bỏ và đi tiếp!

Nhưng chúng ta đều biết, đâu có dễ như vậy!  Những vết thương hằn lên tâm hồn thì cần thời gian, có khi là một thời gian rất dài để chữa lành, và tiến trình đó vô cùng chậm rãi, một việc mà chúng ta không thể đi nhanh được.  Thật sự, chấn thương từ vết thương cảm xúc thường tác động lên sức khỏe thể xác chúng ta.  Chữa lành cần có thời gian.

Khi nhìn vào vấn đề chữa lành và tha thứ, chúng ta có một thấu suốt đầy giá trị nhưng lại lãng quên từ lâu linh đạo về ngày sa-bát trong Do Thái giáo và Kitô giáo.  Giữ ngày sa-bát không phải chỉ tôn vinh một ngày nhất định trong tuần, đó là một công thức của tha thứ.  Cách nó tiến hành như sau.

Thần học và linh đạo về ngày sa-bát dạy chúng ta, Thiên Chúa tạo dựng thế giới trong sáu ngày và ngày thứ bảy là ngày sa-bát, ngày Ngài nghỉ ngơi.  Hơn nữa, không chỉ Thiên Chúa nghỉ ngơi ngày sa-bát mà Ngài còn tuyên bố đó là ngày nghỉ ngơi cho tất cả mọi người đến muôn đời, và như thế, Thiên Chúa tạo một nhịp điệu nhất định cho cuộc sống chúng ta.  Nhịp điệu đó phải như thế này:
• Làm việc sáu ngày, nghỉ một ngày.
Làm việc 49 (bảy lần bảy) năm, thì có năm đại xá, cả thế giới trải qua kỳ sa-bát.
Làm việc bảy năm, nghỉ một năm (kỳ nghỉ sa-bát).
Làm việc cả đời, rồi nghỉ kỳ sá-bat vĩnh hằng.
Nhịp điệu đó cũng nên áp dụng cho cách chúng ta tha thứ:
• Chúng ta có thể giữ ác cảm nhỏ trong bảy ngày, nhưng rồi chúng ta phải buông bỏ nó.
• Chúng ta có thể giữ ác cảm lớn trong bảy năm, nhưng rồi chúng ta cần buông bỏ nó.  (Mức hạn định dựa trên điều này).

• Chúng ta có thể giữ một vết thương khủng khiếp khắc sâu vào tâm hồn trong 49 năm, nhưng rồi chúng ta cần buông bỏ nó.

• Chúng ta có thể giữ một vết thương làm cho tâm hồn chúng ta tan vỡ cho đến chết, nhưng rồi chúng ta cần buông bỏ nó.

Điều này nêu bật một chuyện vốn thường không xuất hiện trong giới tâm linh và trị liệu thời nay, đó là: chúng ta cần thời gian để có thể tha thứ, và thời gian đó tùy thuộc vào mức độ của vết thương.  Ví dụ như:

• Khi bị đồng nghiệp xem thường trong cuộc họp, chúng ta cần chút thời gian để bực mình cho sự bất công này, nhưng thường thì một vài ngày là đủ để chúng ta hướng về phía trước và có thể buông bỏ nó.
• Khi chúng ta bị đuổi việc một cách lạnh lùng bất công thì bảy ngày hay bảy tuần thường không đủ để chúng ta buông bỏ và tha thứ chuyện này.  Có lẽ bảy năm thì thực tế hơn.  (Xin lưu ý “mức hạn định” phỏng theo thấu suốt Kinh Thánh này).

• Có những chấn thương chúng ta chịu đựng để lại vết thương sâu sắc hơn cả do bị đuổi việc bất công.
Có những vết thương chúng ta chịu do bị lạm dụng, thờ ơ, do nhiều năm cam chịu bất công, và chúng cần hơn bảy năm để chữa lành.  Có thể phải mất đến 49 năm, nửa thế kỷ, để làm hòa với những chuyện chúng ta bị bắt nạt khi còn nhỏ, hoặc bị lạm dụng về cảm xúc, tình dục khi còn niên thiếu.

• Có những vết thương quá sâu sắc đễn nỗi phải đến giờ hấp hối, chúng ta mới chỉ có thể làm hòa với sự thật là chúng đã xảy ra với mình, buông bỏ chúng và tha thứ cho người hoặc nhiều người đã gây ra chúng.

• Cuối cùng, có những vết thương quá sức sâu đậm, quá sức hủy hoại, quá sức đau đớn đễn nỗi chúng ta không thể xử lý trong đời này.  Với chúng, may thay, chúng ta còn có cái ôm chữa lành nhân từ của Thiên Chúa sau khi chết.
    Năng lực tha thứ dựa vào ân sủng hơn là ý chí.  Phạm lỗi lầm là thuộc tính con người, nhưng tha thứ là thuộc tính thần thánh.  Câu đơn giản này chứa đựng một sự thật thâm sâu hơn những gì chúng ta nắm bắt thoáng qua.  Điều làm cho tha thứ trở nên khó khăn và nhiều lúc bất khả thi, không phải chủ yếu do cái tôi của chúng ta bị bầm dập và tổn thương quá đỗi.  Đúng hơn, khó khăn thực sự chính là việc một vết thương của tâm hồn cũng như vết thương của thể xác, nó làm chúng ta suy yếu.

***Điều này đặc biệt đúng với những chấn thương in sâu vào tâm hồn và làm tan nát tâm hồn, cần đến 49 năm hay cả đời để chữa lành, hoặc có lúc không thể chữa lành trong đời này.  Những vết thương như thế làm chúng ta cạn kiệt sức mạnh, nhất là khi đối diện với người đã gây cho chúng ta, làm chúng ta rất khó để tha thứ.
Chúng ta cần một linh đạo sa-bát để giúp đỡ cho mình.
Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: KittyThiênKim& KimBang Nguyen

Chiếc túi xách Hermes 1,6 tỉ đồng và những chuyện chỉ có ở xứ… Việt cộng.

Van Pham

 

Một đất nước không có cái gì để chứng tỏ, để “khoe” với thế giới, để đóng góp cho văn minh nhân loại ngoài những thói hư, tật xấu như tham lam, ích kỷ, vô cảm, lười nhác, dối lừa… thì còn gì để biện minh?.

Chẳng lẽ tất cả những gì báo chí, dư luận lên án mỗi ngày mãi cũng chỉ là “hiện tượng”, chưa phản ánh đủ và đúng về sự băng hoại văn hóa ở mức độ trầm trọng nhất với tốc độ nhanh nhất?

********

Chiếc túi xách Hermes 1,6 tỉ đồng và những chuyện chỉ có ở xứ… Việt cộng.

Đọc bài phát biểu của GS Tương Lai tại Đại hội Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, không dám tin vào mắt của chính mình khi thấy câu chuyện thật mà ngay cả vua hề Sác Lô cũng nghĩ không ra:

Doanh nghiệp nhập về 4 bộ túi xách nhãn hiệu Hermes, giá mỗi bộ gồm 4 chiếc là 300.000 USD, chỉ có mấy ngày là các quý bà, tiểu thư mua hết (không bán lẻ), sau đó, cửa hàng còn bị trách móc là vì sao lại nhập ít thế để đến nỗi có nhiều người không kịp mua!?

Tính ra, mỗi cái túi xách trị giá 1.600.000.000 VNĐ, tương đương với lương trung bình của công chức (3 triệu đồng/tháng) trong khoảng gần… nửa thế kỷ(!)

Có biết bao câu hỏi, biết mấy nỗi đau từ cái sự thật hầu như ai cũng biết mà không ai nói – nhất là các cơ quan có trách nhiệm bảo vệ cán bộ, chống tham nhũng – không thể kết luận vì “không đủ chứng lý”.

Chứng lý ở đâu khi cái sờ thấy, biết rõ (tìm hiểu chẳng khó gì vì không lẽ người ta mua túi xách về để cất?) là không ai có thể đem đồng tiền đổ mồ hôi, sôi nước mắt để mua thứ có thì không làm cho béo hơn, thiếu chẳng gầy đi.

Số tiền khủng trên đây trong một đất nước có hàng triệu người nghèo, hàng triệu người thất nghiệp không thể nói khác hơn, đó là sự thách thức của tội ác, sự trơ tráo về mặt văn hóa, sự vô lương của đạo đức và là sự tàn nhẫn của lương tâm – nếu như lương tâm là cái có thật trong thời đại nhố nhăng này.

Những cái túi xách đó “sinh ra” cho các thứ trưởng giả của các nước nghèo chơi trội, với cái vỏ hợm hĩnh, không rẻ tiền về giá trị của… đồng tiền nhưng lại rẻ hều về nhân cách, lối sống; chỉ nhằm vào cái đích duy nhất là chứng tỏ cái gọi là đẳng cấp, xứng mặt tay chơi.

Nó là sự minh định cay đắng rằng cơ quan chống tham nhũng dường như đang nói nhiều, làm biếng và, chắc chắn, đang làm lãng phí thêm không ít tiền dân, của nước khi họ nhận lương rồi ngồi viết thành câu chữ cho các báo cáo thăng hoa, cho sự bao che liếc xéo những nụ cười mỉa mai, chua chát.

Một đất nước không có cái gì để chứng tỏ, để “khoe” với thế giới, để đóng góp cho văn minh nhân loại ngoài những thói hư, tật xấu như tham lam, ích kỷ, vô cảm, lười nhác, dối lừa… thì còn gì để biện minh?

Chẳng lẽ tất cả những gì báo chí, dư luận lên án mỗi ngày mãi cũng chỉ là “hiện tượng”, chưa phản ánh đủ và đúng về sự băng hoại văn hóa ở mức độ trầm trọng nhất với tốc độ nhanh nhất?

HÌNH: – Ngọc Trinh mang chiếc túi Hermes màu đen mới mua

Những cái túi Hermes đó không hề lẻ loi trên cuộc đời này. Nó có rất nhiều các anh chị em song sinh, đồng hành.

Chẳng hạn, quan chức mất trộm, để quên hàng tỷ đồng là chuyện bình thường;

Bộ GD-ĐT trình đề án làm SGK “nhầm lẫn” 34.000 tỷ đồng nay tụt xuống còn gần 800 tỷ cũng là chuyện bình thường;

Đường cao tốc dài nhất Việt Nam, đứng trong top ten Đông Nam Á chưa đi đã lún cũng là bình thường…

Những cái mà các nhà quản lý dán nhãn “bình thường” ấy là điều thậm bất thường trong một xã hội văn minh, nơi mọi khoản thu nhập của công dân được làm minh bạch, rõ ràng; mọi khả năng về quản lý không có chỗ cho nhầm lẫn bởi nhầm mà liên quan đến hàng núi tiền của là sự phá hoại rõ ràng.

“Nhầm lẫn” hàng chục ngàn tỷ mà chỉ có thể “thấy sợ”, rồi, không ai phải chịu trách nhiệm sao?

Giả sử nếu dư luận không phản đối, Quốc hội không tỉnh táo thì có phải là hàng vạn cái Hermes nữa lại được mua tấp nập?

Hầu như tất cả những ai có trách nhiệm đều tuyên bố phải quyết liệt, phải thay đổi vì tham nhũng đang là căn nguyên liên quan đến sự tồn vong của chế độ.

Có tìm thấy ở đâu giống với nước ta là nói nhiều, nói lắm mà tất cả sự sai trái, trì trệ vẫn ý nguyên?

Hình như, chỉ có một cái thay đổi thôi: Nỗi đau của hàng triệu người nghèo, thất nghiệp ngày một nhức nhối hơn?…

Nguồn: KenhSaoViet.vn

Đưa dân đi làm mướn để khẳng định… ‘vị thế, cơ đồ’?

Báo Tiếng Dân

Blog VOA

Trân Văn

18-1-2023

Theo một nghị quyết của Chính phủ Việt Nam vào tháng 7/2022, những người tham gia chương trình xuất khẩu lao động sang Hàn Quốc được vay tiền ký quỹ 100 triệu đồng. Photo Cổng thông tin Chính phủ.

“Với tất cả sự khiêm tốn, chúng ta vẫn có thể nói rằng, đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay…”

Nam Hàn đang chuẩn bị để điều chỉnh chính sách cư trú dành cho người ngoại quốc. Theo đó, Bộ Lao động Nam Hàn sẽ mở rộng thời gian cư trú của lao động phổ thông từ ngoại quốc đến Nam Hàn làm việc cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ tại Nam Hàn từ 4 năm 10 tháng thành mười năm nếu những người ngoại quốc này đã làm việc liên tục cho doanh nghiệp trong một khoảng thời gian nhất định (sáu tháng, 24 tháng hoặc 30 tháng tùy lĩnh vực) và hội đủ một số điều kiện về Chương trình đào tạo hội nhập, về Hàn ngữ…

Bộ Lao động Nam Hàn cũng đã bổ sung một số loại việc như bốc vác, vận chuyển thịt… vào danh mục xét cấp visa làm việc ngắn hạn (dưới ba tháng). Bộ Lao động Nam Hàn còn cho biết thêm là nếu Bộ Tư pháp đồng ý thì thời gian mà người ngoại quốc được phép cư trú ở Nam Hàn để làm việc cho các doanh nghiệp Nam Hàn có thể dài hơn. Họ hy vọng việc điều chỉnh sẽ hỗ trợ cho các doanh nghiệp Nam Hàn chủ động về nhân lực để duy trì và phát triển hoạt động sản xuất, kinh doanh (1).

Vào thời điểm này, Đài Loan cũng có nỗ lực tương tự Nam Hàn. Cơ quan có tên là Viện Hành chính ở Đài Loan mới chuyển “Dự luật sửa đổi một số điều khoản của Luật Xuất nhập cảnh và Nhập cư” cho Viện Lập pháp của Đài Loan xem xét để phê duyệt. Dự luật vừa đề cập sửa đổi nội dung 52 điều khoản hiện hành nhằm “nới lỏng các quy định về lưu trú và cư trú, tạo ra môi trường thân thiện nhằm thu hút nhân tài đến làm việc và định cư tại Đài Loan, đồng thời gia tăng hình phạt để hạn chế cư trú bất hợp pháp”.

Trong tương lai gần, những người ngoại quốc nằm trong nhóm được xác định là nhân tài (giảng viên đại học, chuyên gia khoa học, cố vấn học thuật,…) có thể nhập cảnh Đài Loan không cần visa, sau đó có thể đến Sở Di dân để xin hưởng quy chế cư trú vĩnh viễn cho chính mình, người phối ngẫu và con cái,…Ngược lại, nhằm hạn chế cư trú bất hợp pháp, Đài Loan sẽ nâng tiền phạt lên khoảng 15 lần, nâng thời gian cấm nhập cảnh lên khoảng ba lần và tăng mức phạt tương ứng với những ai môi giới, che giấu, kể cả phạt tù (2)…

***

Giống như Nam Hàn và Đài Loan, Việt Nam cũng đang trong giai đoạn chờ giao thừa âm lịch mở ra một năm mới nhưng khác với Nam Hàn và Đài Loan, cả hệ thống chính trị lẫn hệ thống công quyền ở Việt Nam không làm gì cả dù kinh tế – xã hội Việt Nam đang đối diện với đủ loại vấn nạn nghiêm trọng đe dọa từ kinh tế đến xã hội: Doanh nghiệp bất kể quy mô tạm ngưng hoạt động hoặc xin giải thể càng ngày càng nhiều, thất nghiệp càng ngày càng cao, tất cả các giới đều bi quan vì bế tắc về tương lai…

Hoạt động chính của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền suốt từ năm ngoái đến nay vẫn thế, vẫn chỉ xoay quanh sắp đặt – bổ nhiệm nhân sự rồi xem xét – kỷ luật – truy cứu trách nhiệm hoặc… miễn nhiệm những nhân sự mới được sắp đặt – bổ nhiệm. Tình trạng bi thảm của nhiều giới (doanh nhân, công nhân, nông dân,…), đặc biệt là các thành phần yếu thế được qui cho… “diễn biến phức tạp trên thế giới” và “sự chống phá điên cuồng cũng như các âm mưu, thủ đoạn nham hiểm của những thế lực thù địch, phản động”.

Nếu không có gì mới và khó mà có thể có gì mới, ít ngày nữa, trước ngưỡng năm mới âm lịch, cả trăm triệu người Việt sẽ tiếp tục nghe lại điệp khúc, đại loại: Với tất cả sự khiêm tốn, chúng ta vẫn có thể nói rằng, đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay nhờ nỗ lực phấn đấu bền bỉ, tiếp tục khẳng định con đường đi lên CNXH là đúng đắn, phù hợp với quy luật khách quan, với thực tiễn Việt Nam và xu thế phát triển của thời đại (3)…

Nam Hàn và Đài Loan cũng ở châu Á nhưng vì không có đảng cộng sản lãnh đạo nên bị xếp vào “nhóm tư bản” mà giữa năm 2021 từng bị ông Nguyễn Phú Trọng phê phán là “đang khủng hoảng và liên tục gây ra các cuộc khủng hoảng” – những cuộc… “khủng hoảng” khiến kinh tế khát nhân lực thành ra phải điều chỉnh chính sách nhập cư, cư trú để… “lôi kéo” ngoại nhân đổ tới, góp sức, góp trí cho việc ổn định và phát triển sản xuất, thương mại, dịch vụ.

Bởi Việt Nam không thuộc… “nhóm”… đáng thương này nên đi theo hướng ngược lại. Có thể do kinh tế và xã hội Việt Nam đang trên đỉnh của sự… “ổn định” nên vài năm nay, các hệ thống từ trung ương đến địa phương đồng thanh thuyết phục đồng bào nên thu xếp ra nước ngoài làm mướn bởi con đường đó giống như “cơ hội” duy nhất đạt tới “quốc thái, dân an” (4). Thậm chí, tháng rồi, BCH TƯ Đoàn TNCS HCM còn muốn xác định việc gửi thanh niên ra ngoại quốc làm mướn là… “nhiệm vụ trọng tâm”, nhiệm kỳ này Đoàn TNCS HCM cần “tham gia tuyên truyền để thanh niên hiểu rõ lợi ích của việc đi lao động xuất khẩu theo thời hạn, để có nhiều thanh niên tham gia xuất khẩu lao động” nhờ vậy có thể đạt… “chỉ tiêu” là… chuyển được 500.000 “chủ nhân tương lai của quốc gia” sang diện làm… mướn cho ngoại nhân trên xứ người (5).

Khi xuất khẩu lao động được xem như giải pháp khả thi nhất để phát triển kinh tế – xã hội thì chuyện Tổng Bí thư đảng CSVN dõng dạc: Với tất cả sự khiêm tốn, chúng ta vẫn có thể nói rằng, đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay nhờ nỗ lực phấn đấu bền bỉ, tiếp tục khẳng định con đường đi lên CNXH là đúng đắn, phù hợp với quy luật khách quan, với thực tiễn Việt Nam và xu thế phát triển của thời đại… dường như chẳng có gì sai, còn đúng ở chỗ nào thì tùy… người nghe!

Một triều đại cáo chung

Báo Tiếng Dân

Viet-Studies

Sao Băng

17-1-2023

Đại hội 13, tháng 1-2021, khát khao lưu sử sách nghìn năm, Nguyễn Phú Trọng khẩn khoản đề nghị Bộ Chính trị, Trung ương Đảng ghi vào văn kiện đại hội Đảng câu nói bất hảo của ông ta: “Cơ đồ đất nước chưa bao giờ có được như ngày nay”.

Tròn hai năm sau, quả nhiên, toàn dân thấy đất nước chưa bao giờ được như ngày nay khi có tới hai trong “tứ trụ” viết đơn xin từ chức, điều chưa từng có trong lịch sử chính trường Việt.

Vào trung tuần tháng 1-2023, ông Nguyễn Xuân Phúc – Chủ tịch nước, đã có đơn xin thôi tất cả các chức vụ. Lý do của ông Phúc xin thôi, không phải là vì sức khỏe, mà là nhận trách nhiệm chính trị liên quan đến một số thành viên Chính phủ nhiệm kỳ 2016-2021. Trước khi viết đơn xin từ chức, ông Phúc đã được Trung ương Đảng ra kết luận cho việc ông ta và gia đình ông ta không dính dáng đến cái gọi là đại án test kit Việt Á.

Theo bước ông Phúc, ông Phạm Minh Chính, Thủ tướng, cũng có đơn xin thôi tất cả các chức vụ, lý do cũng không phải vì sức khỏe, mà vì nhận trách nhiệm chính trị liên quan đến thời kỳ làm Bí thư Quảng Ninh 10 năm trước.

Hai đơn từ chức của hai ông, một ông được xem xét ngay trước khi nghỉ Tết nguyên đán theo nguyện vọng, ông còn lại khi ra tết. Áp lực đủ lớn để cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhận trách nhiệm chính trị về hàng loạt ủy viên trung ương Đảng trong hai năm qua lũ lượt đi tù, trong khi ông ta là Trưởng tiểu ban nhân sự đại hội 13. Dự kiến sự ra đi của Trọng  diễn ra vào mùa hè năm nay, khi Trung ương họp hội nghị giữa kỳ.

Nhưng ông Trọng có từ chức hay không, thì còn phải xem ở mức độ trơ trẽn của ông ta đến đâu, mặc dù luôn mồm nói về việc “nêu gương”.

Mặt khác, cũng còn phải xem các thế lực trong Đảng có muốn ông ta nghỉ hay không. Một khi, họ chưa tìm được “ngọn cờ”, thì ông Trọng, hẳn là vẫn tại vị.

Bây giờ, hãy nói về người đi đầu trong “nêu gương”. Nếu nói ông Nguyễn Xuân Phúc bị các đồng đảng đánh cho tan tác đến mức buộc phải chọn con đường rút lui cũng đúng; ông ta rút lui để mở đường sống cho các ủy viên trung ương Đảng cũng đúng, vì ông Phúc từ chức, thì mới có lý do để buộc ông Trọng từ chức, ông Trọng từ chức thì gần 200 ủy viên trung ương mới thoát kiếp nạn.

Nếu nói ông Phúc rút lui để bảo toàn mạng cho ông ta cũng đúng, bởi kể từ khi Trần Đại Quang chết, giới chóp bu cung đình đều đã biết đến lời nguyền của Quang: Ai ngồi ghế Chủ tịch nước quá hai năm đều khó giữ mạng. Thời kỳ Nguyễn Phú Trọng kiêm hai vai, Trọng hầu như không bao giờ sang ngồi bên Phủ chủ tịch. Vừa tiếp quản ghế Chủ tịch nước tháng 10-2018, tháng 4-2019, Trọng đã gặp một trận thấp tử nhất sinh khi vi hành ở Kiên Giang.

Vô số người dân có hay không quan tâm đến chính sự cũng đều còn nhớ, lúc 0h đêm đầu quốc tang Trần Đại Quang, sấm sét rền rĩ kinh hoàng khắp Ba Đình khi lời nguyền được chứng. Quốc tang, con cả Trần Đại Quang – Trần Quân, đọc lời điếu kiên quyết không nhắc dù chỉ một lời đến đầu Đảng Nguyễn Phú Trọng và trong giờ phút Trọng đứng viếng, chữ “g” trên phông nền “Vô cùng thương tiếc…” đột nhiên lao xuống đất.

Chữ ‘G’ của từ ‘cùng’ trong nguyên câu “Vô cùng thương tiếc đồng chí Đại Tướng Trần Đại Quang”, đột nhiên rơi xuống vào sáng 26-9-2018. Ảnh chụp từ VTV

Trọng vẫn còn như ngày hôm nay, dù chân quay quay và đầu quay quay, hẳn là vì Thiên triều phương Bắc có “hồng phúc”. Nhưng người Việt mấy năm nay đều lưu truyền một câu sấm của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm hơn 500 năm trước: “bạc phúc sản tất vong”.

Để Trong có thể lưu danh thiên cổ với câu nói bất hảo: “Đất nước chưa bao giờ có được cơ đồ như ngày hôm nay”, cả nhiệm kỳ Chính phủ 2016-2021, ông Phúc và cả Chính phủ của ông ta nai lưng làm cật lực. Nhiệm kỳ đó đã tạo ra hơn 1.200 tỷ đô la GDP và hơn 8 triệu việc làm, chưa bao gồm rất nhiều việc làm ở khu vực kinh tế phi chính thức; Quan chức; Doanh nghiệp và người dân được an hưởng thái bình để cùng làm ăn, cùng sống.

Bởi suy cho cùng, quan chức, doanh nghiệp có yên ổn, thì dân mới có công ăn việc làm, có kế sinh nhai. Cũng có rất ít các vụ án oan xảy ra ở thời kỳ này. Nơi vỉa hè ở các văn phòng trung ương đảng, văn phòng chủ tịch nước, văn phòng chính phủ, văn phòng quốc hội, không hề có bóng của những đám đông kéo nhau đi kiện, khác hẳn thời kỳ trước đó, những nơi này đều là tụ điểm bị Đảng coi là “tập trung gây rối”.

Lần đầu tiên, thời kỳ ông Phúc làm Thủ tướng, dự trữ ngoại hối đạt được tới 111 tỷ đô la Mỹ (khi bàn giao lại cho Chính phủ của Thủ tướng Phạm Minh Chính – người được ông Trọng chọn ghế Thủ tướng – phương án nhân sự đặc sắc nhất Đại hội 13, thì chỉ chưa đầy một năm, số dữ trữ ngoại hối này đã bay hơn 2/3).

Ông Phúc – dù bị đánh cho buộc phải nghỉ, hay đến lúc bản thân ông ta đến lúc thấy cần phải nghỉ khi tuổi tác cũng đã 70, trong khi đường đến Tổng Bí thư thì đầy hiểm ác, ngồi lại thị bị ám ảnh lời nguyền; thì sự ra đi của ông ta cũng đi vào lịch sử.

Một khi sự ra đi của ông ta khỏi chính trường Việt bây giờ cùng sự ra đi nối tiếp của Thủ tướng Phạm Minh Chính trong những ngày sau tết, đều có thể xem là những quyết định trọng đại, thức thời; nếu có thể tạo ra sức ép để Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng noi gương mà làm theo, cũng là điều may mắn cho đất nước.

Bất kể hai ông Nguyễn Xuân Phúc, Phạm Minh Chính, đã từng làm những việc gì, tham ô hay không, tham nhũng hay không, thì giờ phút họ chọn cách ra đi như vậy, cũng có thể xem như những trang tuấn kiệt.

Một Việt Nam đã trở nên quá tồi tệ trong mắt bạn bè quốc tế khi có Đảng trưởng ngồi xổm lên điều lệ để tại vị. Một Đảng trưởng bệnh hoạn, cổ hủ, giáo điều, chỉ biết nhất nhất khom lưng khen trà Tàu ngon hơn trà Việt.

Có thể kẻ kế vị Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng còn đốn mạt hơn gấp bội.

Thì càng ứng lời sấm của Trạng Trình “bạc phúc sản tất vong”.

Đó mới là điều may mắn thực sự của dân tộc.

Một triều đại đã đến lúc cáo chung.

Trên thế giới, chỉ còn Việt Nam, Trung Quốc, Triều Tiên, Cu Ba còn duy trì chế độ cộng sản.