Một ông ở Sài Gòn giết mẹ rồi ra công an đầu thú

Báo Người-Việt

November 24, 2022

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Mở cửa phòng căn nhà bốn tầng trên đường Nguyễn Trãi, phường Bến Thành, quận 1, người thân phát hiện nữ nạn nhân tử vong bên vũng máu, còn con trai nạn nhân “đã đến làm việc với công an.”

Theo báo Tuổi Trẻ, tối 24 Tháng Mười Một, Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Công An quận 1 phối hợp với Công An ở Sài Gòn khám nghiệm hiện trường, giảo nghiệm tử thi về cái chết của bà NNN, 59 tuổi, ở đường Nguyễn Trãi, phường Bến Thành.

Cơ quan hữu trách đưa thi thể bà N. đi giảo nghiệm. (Hình: VietNamnet)

Tin ban đầu cho hay, khoảng 1 giờ trưa cùng ngày, người thân đến căn nhà bốn tầng ở quận 1 tìm bà N. Khi mở cửa căn phòng ở tầng hai, họ phát hiện bà N. nằm gục trên vũng máu, trên người có nhiều vết thương, đồ đạc xung quanh xáo trộn.

Nhận được tin báo, Công An phường Bến Thành đến phong tỏa hiện trường. Qua khám nghiệm ban đầu, phát hiện trên người nạn nhân có nhiều vết thương.

Ngay sau đó, con trai bà N. đã đến công an đầu thú và khai rằng chính mình là người đã sát hại mẹ.

Hiện, công an đang lấy lời khai của nghi can. Còn thi thể nạn nhân được đưa về nhà xác để phục vụ việc điều tra.

Bình luận trên báo Tuổi Trẻ về sự việc, độc giả “Nguyen Tao” ngao ngán viết: “Mới đây ba người con gái tẩm xăng giết mẹ, xảy mới mấy ngày, nay lại con giết mẹ nữa. Mang nặng đẻ đau, vất vả cuộc đời nuôi cho khôn lớn rồi bị đối xử vô nhân đạo như thế này…!” (Tr.N)

Cách Ukraine vẫn tiếp tục sinh tồn bất chấp việc mất điện

Báo Tiếng Dân

Bởi   AdminTD

The Economist

Cù Tuấn, dịch

24-11-2022

Ảnh: Getty Images

Tóm tắt: Các nhà hàng, cửa hàng và hộp đêm ở Kyiv vẫn tiếp tục hoạt động bất chấp các đợt tấn công của Nga.

Tối thứ Bảy ở Kiev, đường phố tối và đầy tuyết. Sau nhiều đợt tấn công bằng tên lửa vào cơ sở hạ tầng điện của Ukraine trong tháng qua, điện bị cắt giảm và toàn bộ khu nhà bị mất điện. Trong một khu công nghiệp trước đây vốn sành điệu với nhiều nhà hàng và quán bar, những người thích tiệc tùng tụ tập ở lối vào một câu lạc bộ dưới lòng đất. Họ chờ những người bảo vệ đến kiểm tra. Xu hướng trang phục đang thịnh hành là “Mặc đồ gây ấn tượng”. Bây giờ là 6:30 tối. Các hộp đêm bắt đầu sớm trong thời chiến; giờ giới nghiêm là 11 giờ đêm. Các cô gái đi bốt hồng cao đến đùi và mặc váy ngắn màu bạc được giấu dưới lớp áo khoác chống lạnh. Ở tầng dưới trong một tầng hầm có mái vòm, đám đông đang lắc lư theo nhạc, với khói bay lượn lờ và trong ánh sáng mờ của đèn nhấp nháy màu xanh lam và đỏ tươi.

Vlad Putistin, DJ của buổi tối, cho biết: “Lúc đầu, tôi hơi lo lắng về chuyện tiệc tùng ăn chơi nhảy múa. Ăn chơi lúc này có phải là điều đúng đắn không? Nhưng đó là công việc của tôi. Tôi cần kiếm tiền; Tôi cần phải tiếp tục sống.” Cách đây không lâu, một người dự tiệc đã cảm ơn Putistin vì một buổi tối tuyệt vời. Hóa ra đó là một người lính từ mặt trận được nghỉ phép, bày tỏ lòng biết ơn vì đã có một khoảng thời gian giải trí vui vẻ. “Tôi không biết phải nói gì,” Vlad nói. “Tôi đã nói với anh ấy rằng: cảm ơn bạn.”

Mọi người dân đều biết thời gian tới sẽ là một mùa đông khó khăn. Việc cắt điện được lên kế hoạch ở mọi vùng của đất nước này; nhiệt độ có thể giảm xuống -20°C (-4°F). Sự thách thức của Ukraine có cả ý nghĩa đạo đức (tiếp tục sống như bình thường đồng nghĩa với việc trả thù Vladimir Putin) và kinh tế (một quốc gia đang bị bao vây cần phải tiếp tục làm việc để tiếp tục có cái ăn).

Trong mùa hè, ở các thành phố cách xa tiền tuyến, cuộc sống đã bắt đầu trở lại bình thường. Văn phòng thị trưởng của Kyiv đã ước tính từ lưu lượng truy cập điện thoại di động rằng dân số đã giảm từ 3,7 triệu trước chiến tranh xuống còn 3 triệu, trong đó khoảng 400.000 người đã phải di dời tới các khu vực khác. Hlib Vyshlinsky, người đứng đầu Trung tâm Chiến lược Kinh tế cho biết: “Nhìn chung, vào tháng 9, chúng tôi đã có một bức tranh toàn cảnh khá tích cực”. Ông nói, một số nhà bán lẻ quần áo tại các trung tâm thương mại của Kyiv thậm chí còn báo cáo doanh số bán hàng cao hơn so với tháng 9 năm ngoái, có thể là do nhu cầu bị dồn nén trong những tuần đầu của cuộc chiến khi hầu hết các cửa hàng đều phải đóng cửa.

Nhưng thời điểm bây giờ là khó khăn. Theo số liệu công bố vào cuối tháng 10, nền kinh tế Ukraine được dự đoán sẽ giảm gần 32% trong năm nay. Lạm phát sẽ tăng lên 30%, phần lớn là do chiến tranh đã cản trở hoạt động hậu cần và tiền tệ hryvnia đã bị mất giá vào mùa hè. Ông Vyshlinsky cho biết tỷ lệ thất nghiệp có thể nằm trong khoảng từ 20% đến 30%, mặc dù ngày nay việc thu thập dữ liệu của chính phủ Ukraine ít kỹ lưỡng hơn nhiều và các chỉ số kinh tế có thể mang tính “triết học”.

Sau cuộc tấn công tên lửa lớn đầu tiên nhắm vào cơ sở hạ tầng điện vào ngày 10 tháng 10, các doanh nghiệp bắt đầu thích nghi nhanh chóng. Các đường phố bây giờ khá ồn ào với tiếng gầm gừ của các máy phát điện tư nhân. Ievgen Klopotenko, đầu bếp của một thương hiệu nhà hàng Ukraine hiện đại được đánh giá cao ở Kyiv và Lviv, cho biết: “Mọi người kinh doanh ở Ukraine đã quen với ý tưởng rằng mỗi ngày đều là một ngày mới khác biệt với hôm qua. Nhà hàng của Klopotenko ở Kyiv đã có sẵn máy phát điện và phòng toilet sinh học trước khi bị cắt điện. Giờ đây, nhà hàng này dự trữ nước trong các thùng nhựa và một lượng lớn nến thắp. Trong nhà hàng của Klopotenko ở Lviv, không có chỗ cho máy phát điện, vì vậy khi mất điện, nhà hàng sẽ thay đổi thực đơn, cung cấp cho khách các món ăn nguội, bánh mì hoặc salad, và súp borscht được giữ ấm trong bình thủy.

Các nha sĩ sẽ phải thay đổi lịch khám của bệnh nhân theo thời gian cấp điện, vốn luôn thay đổi. Các quán cà phê không thể sử dụng máy pha cà phê điện chuyển sang cà phê phin, được pha bằng nước sôi đun bằng bếp gas. Các chủ doanh nghiệp cho biết họ đang dự trữ vật tư trong văn phòng: túi ngủ, máy bơm để duy trì hoạt động của hệ thống xử lý chất thải, thực phẩm và xăng dầu. Trong thời kỳ đại dịch, mọi người đã quen với việc có một “ngôi nhà văn phòng”. Ông Vyshlinsky nói đùa rằng bây giờ khi các nhân viên đến văn phòng để có thể được làm việc ở một nơi ấm áp và có điện, họ gọi đó là “ngôi nhà văn phòng”.

Ông cho rằng giá điện lấy từ máy phát điện tại Trung tâm Chiến lược Kinh tế đắt hơn khoảng ba lần so với điện lưới. Chỉ một số doanh nghiệp có thể đủ khả năng chi trả. Một số doanh nghiệp chém gió về chất lượng máy phát điện của họ để thu hút khách hàng. Một bệnh viện tư nhân ở Kiev đang quảng cáo khả năng tiếp tục hoạt động với “nguồn cung cấp điện hoàn toàn độc lập”. Nhiều nhân viên CNTT đang sử dụng không gian làm việc chung mà có máy phát điện và chào mời người dùng chung không gian này trên quảng cáo tại các bến xe buýt.

Một số doanh nghiệp nói rằng họ đang làm ăn tốt hơn so với trước chiến tranh. Ông Klopotenko, đầu bếp, cho biết doanh thu của nhà hàng của ông tăng lên, một phần là do mọi người “đang tìm cách khám phá nguồn gốc Ukraine của họ. Đó là một kiểu xây dựng lại xã hội, và nhà hàng của tôi là nơi bạn có thể tiếp cận với cội nguồn của ẩm thực Ukraine.” Có các tin đồn gợi ý rằng các thương hiệu siêu thị và chuỗi trạm xăng mở cửa trong suốt cuộc chiến giành giật Kyiv, mà vẫn tiếp tục cung cấp dịch vụ ngay cả khi việc này là rủi ro và không sinh lời, đã giành được sự tôn trọng và bây giờ họ có được những khách hàng trung thành. Mặt khác người dân Ukraine có xu hướng xa lánh các thương hiệu mà chủ sở hữu của chúng đã trốn ra nước ngoài hoặc đã đóng cửa trong chiến tranh, hoặc trục lợi bằng cách nâng giá bán.

Các cuộc tấn công tuần trước đã phá hủy nhiều cơ sở hạ tầng điện và khí đốt hơn nữa. Vào ngày 23 tháng 11, một đợt tấn công tên lửa nữa đã làm hầu hết Kiev và một số thành phố khác mất điện. Nước cũng bị cắt ở ngay thủ đô Kyiv. Việc cắt điện sẽ kéo dài hơn. Chắc chắn là khó phục hồi hơn sau mỗi đợt tấn công hủy diệt của tên lửa Nga. Ông Klopotenko nói, khách hàng vẫn tỏ ra hiểu chuyện. Trong nhà hàng của ông gần đây, khi còi báo động không kích vang lên, mọi người vẫn ngồi lại bàn của họ thay vì tìm đến nơi trú ẩn. “Mọi người muốn được ngồi và ăn các món ăn,” ông nói. “Trước đây, quán cà phê và nhà hàng là những nơi giải trí đơn thuần. Bây giờ, chúng là ký ức của một cuộc sống tươi đẹp đã trôi qua.”

TRỞ LẠI GẶP CHÚA GIÊSU

Đỗ Trân Duy

Mỹ là một trong vài quốc gia trên thế giới có ngày quốc lễ Tạ Ơn Thiên Chúa (Thanksgiving Day).  Lễ được quốc hội long trọng đặt vào ngày thứ năm của tuần cuối cùng tháng 11.  Truyền thống này khởi đầu từ lòng tạ ơn được mùa của đám di dân từ Anh quốc qua Mỹ tìm tự do vào năm 1619.

Bài phúc âm đọc trong thánh lễ Tạ Ơn là truyện mười ông cùi van xin Đức Giêsu cứu chữa.  Sau khi lành bệnh có ông dân ngoại Samari trở lại tìm Đức Giêsu để cám ơn (Luca 17: 11-19).  Giáo hội dùng trình thuật này để đề ‎cao ý thức tạ ơn Thiên Chúa.  Điều chúng ta suy nghĩ ở đây không phải là hình ảnh nước Mỹ, như ông Samari, khi so sánh Mỹ với những nước khác.  Nó cũng không phải là ‎ý tưởng đề cao hành xử của ông Samari.  Vấn đề là việc chín ông Do Thái được chữa lành nhưng chẳng có ai trở lại cám ơn Đức Giêsu.

Sự nghiêm trọng của vấn đề “không trở lại cám ơn” chỉ có thể hiểu được khi chúng ta biết rõ về thực trạng bệnh cùi vào thời đó.  Người cùi là người bị coi như đã chết.  Gia đình họ bỏ rơi họ và không dám nhắc đến tên họ.  Cộng đồng ghê tởm họ vì mọi người tin rằng họ là những kẻ tội lỗi ô uế.  Giáo hội cũng  khai trừ họ và hất hủi đuổi họ đi.  Thánh Luca kể rằng mười người cùi đứng ở đàng xa mà kêu cứu vì luật buộc họ không được lại gần người lành.  Như vậy khi Đức Giêsu cứu họ, không phải Người chỉ chữa lành bệnh thể xác, nhưng hơn thế, Người đã cho họ tái sinh để họ trở về với cuộc sống đầy đủ ‎ý nghĩa đã mất trước đó.

Có một mối xúc động khiến chúng ta chú ‎ý đến việc lặng lẽ ra đi của chín ông cùi, không phải để xét đoán họ, nhưng vì chúng ta thấy hình bóng mình trong đó.  Mỗi một linh hồn Kitô hữu đều biết rõ rằng mình đã chết, nhưng được tái sinh trong phép rửa.  Linh hồn của mỗi Kitô hữu đã được rửa sạch bằng máu của Đức Giêsu.  Nhưng chúng ta có từng bao giờ tìm gặp Đức Giêsu để cảm tạ?

Có người đoán rằng chín ông Do thái trên đường đi chắc đã lên tiếng cám ơn.  Cứ coi là đúng như thế, nhưng đó có phải là những lời cám ơn gửi theo gió.  Đức Giêsu muốn họ trở lại tìm Người nên mới thắc mắc: “Còn chín người kia đâu?”  Câu hỏi này có sức mạnh gieo vào lòng mỗi Kitô hữu cuộc tự vấn “tôi đã trở lại gặp Đức Giêsu chưa?”  Điều này có nghĩa là chúng ta đã thật sự liên kết với Đức Giêsu trong cuộc đời.  Chúng ta nhất quyết phải trả lời câu hỏi này.  Nếu chưa, hẳn có nhiều l‎‎ý do, nhưng đàng sau mọi l‎‎ý do, chỉ là cái bản thể bất toàn của cái tôi kiêu ngạo‎.  Cái bản thể bị màng nhện vật chất cột chặt không cho chúng ta nhìn thấy thế giới siêu nhiên.  Bên trong lưới nhện dù chúng ta có mau miệng lên tiếng cám ơn Thiên Chúa về những may mắn lợi nhuận, điều ấy tuy rất tốt đẹp, nhưng chưa trọn vẹn.  Tiếng cám ơn chỉ trọn vẹn khi tâm hồn chúng ta thật sự ‎‎liên kết với Thiên Chúa, một cuộc gặp gỡ nằm ngoài thế giới tài vật.

Mười ông cùi được chữa lành nhờ có lòng tin.  Đức Giêsu đã xác nhận như vậy.  Tuy nhiên đó chỉ là sự tin tưởng tự nhiên của suy luận trí óc.  Bước qua tầng siêu nhiên, lòng tin là một phẩm hạnh (virtue) và được gọi là đức tin.  Có một l‎ý‎ do khác khiến Kitô giáo gọi sự tin tưởng là đức tin và sự yêu mến là đức mến. Đức tin và đức mến vượt khỏi sự suy luận của trí óc.  Khi trạng thái của tin và mến được chuyển hóa để cảm nghiệm là đức tin, đức mến, chúng ta đặt mình trong tay của Thiên Chúa, như thánh Phaolô cảm nghiệm “Đấng Kitô sống trong tôi.”  Đó là cuộc gặp gỡ cần có giữa mỗi linh hồn Kitô hữu và Thiên Chúa của mình.  Khi lòng tràn đầy đức tin, đức cậy, đức mến, chúng ta không thể làm gì hơn là sống trong sự tạ ơn Thiên Chúa.

Lên tiếng cám ơn thì ai nói cũng được.  Thốt ra một âm thanh vật lý suông ở đâu đó cũng chẳng khó khăn gì.  Tuy nhiên đến với Thiên Chúa để nói “cám ơn” với âm vang rung động tận đáy lòng, với cảm nghiệm đức hạnh siêu nhiên, “cám ơn” trở thành sự thức tỉnh về ý nghĩa hiện hữu của mình.  Ta là một ân sủng được sinh ra bởi Chúa Cha, được cứu chuộc bởi Chúa Con, và có sự sống bởi Chúa Thánh Thần.

Đỗ Trân Duy

 ****

Tạ ơn Cha vì những gì Ngài đã trao ban,

Tạ ơn Cha vì những gì Ngài đã chối từ,

Tạ ơn Cha vì những gì Ngài đã lấy đi,

Tạ ơn Cha vì những gì Ngài đã cho phép,

Tạ ơn Cha vì những gì Ngài đã bảo vệ con,

Tạ ơn Cha vì những gì Ngài đã tha thứ cho con,

Tạ ơn Cha vì những gì Ngài đã chuẩn bị cho con,

Tạ ơn Cha vì cái chết Ngài đã chọn sẵn cho con,

Tạ ơn Cha vì một nơi Ngài đã dành sẵn cho con trên Thiên Quốc,

Tạ ơn Cha vì đã sáng tạo nên con để yêu Cha mãi mãi,

Tạ ơn Cha vì tất cả!

LTCT phỏng dịch

From: Langthangchieutim

Ngày 24 tháng 11: Lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam

Phúc Âm: Mt 10, 17-22 “Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại biết”. Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì. Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì: vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con. Anh sẽ nộp em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ”. Ðó là lời Chúa. Suy Niệm: Sắc lệnh của Bộ Phụng Tự ký ngày 14.02.1990: “Theo đơn xin của Đức Hồng y Trịnh văn Căn, Tổng Giám mục Hà Nội, Chủ tịch Hội Đồng Giám mục Việt Nam, đề ngày 15.10.1989, và theo quyền hạn đã được Đức Thánh cha Gioan Phaolô II uỷ quyền, Bộ Phụng tự và Bí tích cho phép các giáo hữu tại Việt Nam mừng lễ “Thánh Anrê Dũng Lạc và các bạn Tử đạo” hằng năm vào ngày 24.11 với bậc Lễ Kính”. Theo sử liệu, Giáo hội Công giáo Việt Nam có khoảng 130.000 tín hữu được diễm phúc đổ máu làm chứng cho đạo Chúa trong những thời kỳ bách hại như sau : – Trịnh – Nguyễn 1745 và 1773: 2 vị – Cảnh Thịnh năm 1798: 2 vị – Minh Mạng năm 1820-1840: 50 vị – Thiệu Trị 1841-1847: 3 vị – Tự Đức 1848-1883: 58 vị Trong số tử đạo 130 ngàn người, có 117 vị được phong chân phước trong 4 giai đoạn: – Đức Lêô XIII phong ngày 27.5.1900: 64 vị – Đức Piô X phong ngày 20.5.1906: 8 vị – Đức Piô X phong ngày 2.5.1909: 20 vị – Đức Piô XII phong ngày 29.4.1951: 25 vị Trong số này gồm có: – 8 Giám mục (6 thuộc Dòng Đa Minh, và 2 của Hội Thừa Sai Paris) – 50 Linh mục (37 Việt Nam, 5 Đa minh, 8 Thừa sai Paris) – 16 Thầy giảng – 1 Chủng sinh – 42 giáo dân thuộc mọi tầng lớp xã hội (công chức, quân nhân, y sĩ, thương gia, công nhân, nông dân, ngư phủ, trùm họ, lý trưởng…) Các ngài đã chịu những cực hình khác nhau: – 79 vị bị xử trảm quyết (chặt đầu) – 16 vị bị xử giảo (thắt cổ) – 8 vị chết rũ tù – 6 vị bị thiêu sinh (bị đốt cháy khi còn sống) – 4 vị bị lăng trì (chặt tay chân trước khi bị chém đầu) – 1 vị bị bá đao (lóc 100 miếng thịt trong thân thể) – 1 vị bị đánh tử thương trong lúc đi đường. Tất cả 117 vị chân phước này được Đức Thánh cha Gioan Phaolô II phong lên hàng hiển thánh ngày 19.6.1988 (Cơ mật viện công bố tin ngày 22.6.1987). Và sau này, thầy giảng Anrê Phú Yên được Đức Thánh cha Gioan Phaolô II phong chân phước ngày 5.3.2000. Mừng Lễ Các Thánh Tử đạo Việt Nam, chúng ta xin các ngài cầu bầu cùng Chúa cho chúng ta biết nghe theo tiếng Chúa và Hội thánh mời gọi, can đảm làm chứng cho Chúa giữa những thử thách đau thương. Amen. From: Đỗ Dzũng

Tạ Ơn Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh (1)

Tác giả: Phùng Văn Phụng Người ta dễ dàng cám ơn khi thành công, khi nhận được lời nói yêu thương, khi nhận quà tặng với tâm tình yêu mến. Khi gặp sự thất bại, bị hành hạ, tủi nhục, đau đớn, bất hạnh… mở lời nói cám ơn Chúa vì những bất hạnh, đau khổ, bịnh tật nghèo nàn, cô đơn thật khó vô cùng. Nhưng giữa sự oán trách, hận đời, bực tức, đắng cay và nếu nhìn sự kiện đó với khía cạnh sâu xa hơn, chịu đựng sự khó khăn để thông phần đau khổ với Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập tự, lòng ta sẽ dịu lại và dễ chấp nhận khó khăn, đau khổ đó. 1)Tạ ơn Thiên Chúa vì bị tù đày. Sau ngày 30 tháng 04 năm 1975 hầu hết những người có trình độ ở miền Nam đều bị đi tù cộng sản. Những người ưu tú của miền Nam làm việc cho Việt Nam Cộng hoà đều đóng tiền đi tù vì nghe theo lời của Ủy Ban Quân Quản Sài gòn lúc bấy giờ ra thông báo học tập một tháng cho sĩ quan từ thiếu úy trở lên và các viên chức của chánh quyền Sài gòn từ Chánh sở trở lên. Sự thơ ngây, lầm tưởng thông báo trên của cộng sản là sự thật, cho nên quân nhân, công chức miền Nam đều bị lừa gạt đi tù từ 5 năm đến 17 năm. Tôi cũng chung số phận những người miền Nam thơ ngây đó. Tôi trình diện đi tù từ ngày 14 tháng 6 năm 1975 và được thả ra ngày 28 tháng 02 năm 1983. Còn thiếu 3 tháng 14 ngày nữa là đủ trọn vẹn 8 năm. Chịu đựng thiếu thốn, đói rét, lạnh lẽo ở các miền rừng núi âm u ở miền Bắc: Lào Cai, Vĩnh Phú, Hà Nam Ninh… Trong tù có nghe tin Tướng Nguyễn Hữu Có đang xây dựng trại ở Thanh Hóa, Nghệ An để các tù nhân cộng sản định cư và vợ con muốn đoàn tụ thì xin ra khu định cư đó để ở cùng các tù nhân. *** Sau khi được thả về, tôi thường nghe lén đài VOA, BBC có nói đến chương trình ra đi trong trật tự cho những người cải tạo. Cuối cùng có sự thoả thuận giữa Mỹ và Việt Nam. Những người ở tù trên ba năm được di cư sang Mỹ. Dưới ba năm thì không được. Tôi tạ ơn Chúa vì tôi đã ở tù trên ba năm nên được qua Mỹ theo diện HO cùng với gia đình. Từ ngày qua Mỹ cách nay 29 năm tôi được hưởng không khí tự do, không còn hồi hộp, lo âu, bị bắt bỏ tù lại bất cứ lúc nào. Không có ai khám nhà, hỏi thăm, theo dõi, rình mò. Không đi tù không cảm nghiệm được tự do là quý. Không đi tù không học được tính khiêm nhường, chịu nhẫn nhục trước cán bộ đáng em cháu mình. Không đi tù, cuộc sống bình thường trôi chảy, đi dạy học và con đường hoạn lộ êm ả, thênh thang, không có bất cứ trở ngại nào để làm tôi suy nghĩ, có lẽ tôi không biết đến đạo Chúa, không biết Chúa Giê su là ai. 2)Tạ ơn Thiên Chúa vì bị bịnh nan y: Khi bị bịnh nặng bịnh nan y chẳng hạn, thông thường con người phản ứng, tức giận trách Chúa sao người khác không bịnh mà Chúa để tôi bịnh. Cho nên tạ ơn Thiên Chúa khi bịnh nan y là một điều rất khó. Làm sao có thể tạ ơn được khi thân thể đau nhức, mệt mỏi, rã rời và biết mình sắp chết. Nhưng cũng có người nhân lúc bịnh hoạn, có thì giờ suy nghĩ, soát xét lại cuộc đời của mình, để ăn năn sám hối những lỗi lầm đã qua. Và trong bài: Lời tạ ơn lạ thường, một bà 84 tuổi đau đớn vì bịnh ung thư, đã dâng lời tạ ơn Chúa như sau:  “Tôi rất cám ơn Chúa đã cho tôi một cơ hội để tỏ lòng biết ơn Ngài! Năm nay tôi 84 tuổi, đang bị bệnh ung thư và phải nằm cấm cung ở nhà. Tôi xin dâng những tật bệnh và những cơn đau này cho Chúa để cầu nguyện cho các linh hồn nơi luyện ngục, cho những người mẹ đã và đang dự định phá thai, và cho các thai nhi vô tội…! Tôi rất vui và hạnh phúc khi có được cơ hội để đền đáp lại hồng ân và tình yêu vô bờ bến mà Ngài đã dành cho tôi, một tạo vật nhỏ bé và bất xứng…!”(2) 3)Tạ ơn Thiên Chúa vì bị tật nguyền. Rất khó tạ ơn Chúa vì bị tật nguyền. Thông thường tạ ơn Chúa vì ta được lành lặn, làm ăn giàu có, thành công. Chứ tật nguyền làm sao tạ ơn Chúa cho được. Nhưng có nhiều trường hợp con người vẫn tạ ơn Chúa vì những bất hạnh, khiếm khuyết của cơ thể. Như trường hợp Nick Vujicic.(3) Nick Vujicic đang nói chuyện tại một nhà thờ ở Ehringshausen, Đức (tháng 4 năm 2011) Nicholas James “Nick” Vujicic sinh ngày 4 tháng 12 năm 1982, tại Brisbane, Úc, là một người truyền bá Phúc Âm và diễn giả truyền cảm hứng người Úc gốc Serbia, khi được sinh ra đã không có tứ chi mà chỉ có 1 bàn chân và 2 ngón chân nhỏ. Nick bị hội chứng tetra-amelia bẩm sinh, một loại rối loạn hiếm gặp, gây ra sự thiếu vắng cả bốn chi. Cha mẹ của anh là Dushka (Душка) và Boris Vujicic (Борис Вујичић). Mặc dù là một đứa trẻ khỏe mạnh nhưng từ khi sinh ra Nick đã không có cả hai chi trên và dưới mà chỉ có hai bàn chân nhỏ (một trong số đó có hai ngón chân). Anh có hai anh chị em ruột là Michelle và Aaron. Nick Vujicic có đến Việt Nam từ ngày 22 tháng 5 đến ngày 26 tháng 5 năm 2013. Nick viết sách để truyền bá sự lạc quan, vui vẻ, niềm tin vào tương lai, niềm tin vào Chúa và niềm hy vọng. Cuốn sách đầu tay của Nick – Life Without Limits: Inspiration for a Ridiculously Good Life (nhà xuất bản Random) – ra mắt công chúng năm 2010. Nick đưa ra thị trường DVD Life’s Greater Purpose – một bộ phim tài liệu được bấm máy vào năm 2005, có nội dung thuật lại cuộc sống gia đình và những hoạt động thường ngày của Nick. Phần thứ hai của DVD được quay tại hội thánh Tin Lành địa phương của anh ở Brisbane – một trong những bài nói chuyện về động lực cuộc sống đầu tiên của anh. Nick cũng giới thiệu đĩa DVD dành cho giới trẻ với nhan đề No Arms, No Legs, No Worries: Youth Version. Nick vẫn làm việc bình thường giống như mọi người. Anh đã tốt nghiệp đại học và trở thành một diễn thuyết gia nổi tiếng về chủ đề làm chủ cuộc sống. Anh truyền cảm hứng cho rất nhiều người nhất là giới trẻ. Nick hiện đang định cư ở Los Angeles, California, Mỹ.  Ngày 12 tháng 2 năm 2012, anh kết hôn với Kanae Miyahara. Ngày 13 tháng 2 năm 2013, con trai họ là Kiyoshi James Vujicic chào đời, cân nặng khoảng 3,9 kg. Nick đã xuất bản ba cuốn sách và hai DVD: Sách: Life Without Limits, 2010 (Cuộc sống không giới hạn, dịch giả: Nguyễn Bích Lan) Sách: Unstoppable (Không thể bị cản) Sách: Limitless (Không giới hạn) DVD: Life’s Greater Purpose (Mục đích lớn hơn của cuộc sống) DVD: No Arms, No Legs, No Worries: Youth Version (Không tay, Không chân, Không lo lắng: Phiên bản Tuổi trẻ) Nick là một tấm gương kiên nhẫn đáng học hỏi và bắt chước, nhất là giới trẻ có nhiều cơ hội, tương lai phía trước đầy triển vọng. (1)Thánh Phaolô viết: “Anh em hãy tạ ơn Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh, vì đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu” (1Tx 5, 18). (2) Lời Tạ Ơn Lạ Thường (3) https://vi.wikipedia.org/wiki/Nick_Vujicic Tác giả: Phùng Văn Phụng 24 tháng 11 năm 2022 (ngày lễ Tạ ơn)

Ngày Tạ Ơn

Ngày Lễ Tạ Ơn

Tạ Ơn Trời
Cám ơn nhau
Chia tình thân thương.

Trong những ngày này ở Nước Mỹ có nhiều CEO và Boss đi cám ơn nhân viên sau khi ôn lại một năm với các biến cố và chỉ số phát triển, Cha Mẹ Con Cái xum họp cám ơn nhau, Các Lứa đôi nam nữ chia sẻ lòng biết ơn, người dân cầu nguyện và biết ơn các chiến sĩ hy sinh xương máu bảo vệ tự do, nhân quyền… Xin cho truyền thống này còn tồn tại mãi trong lòng người dân Hoa Kỳ, Canada và lan ra khắp các quốc gia. 

Phúc Lành trên Thế Giới

ca đoàn thế giới - 257 ngôn ngữ
Các Bài Hát Ý NGHĨA trong ngày Lễ Tạ Ơn

Lời Cám Ơn

Nhớ Ơn Cha Mẹ

Hạ Đỏ - Bích Phượng
Ngô Thụy Miên
Lm Huy Hoàng
TRONG U UẤT NGHẸN NGHÀO, VŨ KHANH VẪN CẤT LÊN LỜI CA TRI ƠN

Tạ Ơn Tôn Vinh

Con Tạ Ơn Chúa

Vũ Khanh
Thi Thiên
BÀI CA TẠ ƠN CỦA NGƯỜI DÂN NÓI TIẾNG ANH

Tạ Ơn

Sự Tốt Lành của Chúa

Ca Đoàn Maranatha
Jenn Jonhson

Nhạc êm dịu mùa Tạ Ơn

tim janis

Tại sao phụng vụ lại chiếm địa vị ưu tiên trong đời sống Hội Thánh và trong đời sống mỗi người chúng ta?

Chuẩn bị đón khách chưa? Nếu mình là con gà tây trong mùa Lễ Tạ Ơn, thì mình sẽ biến dạng trở thành một vị ẩn sĩ, đi biệt tăm biệt tích để khỏi bị tóm cổ. Một ngày thật hứng thú trong tâm tình tạ ơn nhé.

Cha Vương

Thứ 4: 23/11/2022

GIÁO LÝ: Tại sao phụng vụ lại chiếm địa vị ưu tiên trong đời sống Hội Thánh và trong đời sống mỗi người chúng ta? Vì phụng vụ là chóp đỉnh mà các hoạt động của Hội thánh hướng về đó, đồng thời Phụng vụ cũng là nguồn suối trào ra các sức mạnh (Hiến chế Phụng vụ số 10). (YouCat, số 168)

SUY NIỆM: Xưa Chúa Giêsu sống ở trần gian, đám đông dân chúng kéo đến với Người vì họ muốn được chữa khỏi bệnh do sự có mặt của Người. Hôm nay chúng ta vẫn có thể gặp gỡ Chúa Giêsu, vì Chúa sống trong Hội thánh Người. Người bảo đảm Người có mặt khi chúng ta phục vụ người nghèo (Mt 25,42) và có mặt trong bí tích Thánh Thể. Đó là hai nơi mà chúng ta trực tiếp chạy đến trong vòng tay của Người. Nếu chúng ta để cho Người gặp gỡ chúng ta, Người sẽ dạy dỗ, nuôi sống, biến đổi, chữa lành cho chúng ta, và chúng ta nên một với Người trong Thánh lễ. (YouCat, số 168 t.t.)

❦  Một sức thiêng phát xuất từ Người và chữa lành tất cả. (Lc 6:19)

LẮNG NGHE: Tôi, tôi đến để họ được sống và sống dồi dào. (Ga 10:10)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin mở trí lòng con để con gặp được Chúa trong Thánh Lễ và trong những người con gặp gỡ hôm nay.

THỰC HÀNH: Làm một việc bác ái.

From: Đỗ Dzũng

Lạnh và tối – người dân Kyiv sẵn sàng đón nhận mùa đông tồi tệ nhất trong đời

Báo Tiếng Dân

Bởi AdminTD

AP

Cù Tuấn, dịch

22-11-2022

Anastasia Pyrozhenko, 25 tuổi, leo cầu thang trong tòa nhà chung cư nhiều tầng của cô ở Kyiv, Ukraine, Chủ nhật, ngày 20 tháng 11 năm 2022. Việc thiếu điện đã biến căn hộ của Anastasia Pyrozhenko thành một cái bẫy. Không có điện, không có nước và không có cách nào để nấu thức ăn, Pyrozhenko và chồng thậm chí sẽ không có thời gian để chạy đến nơi trú ẩn từ tầng 21 của họ trong trường hợp bị tên lửa tấn công vì thang máy không hoạt động. Ảnh: AP

KYIV, Ukraine (AP) — Khi mất điện, như vẫn thường xảy ra, căn hộ cao tầng nhìn ra thủ đô bị chiến tranh tàn phá của Ukraine giống như một cái bẫy chết người. Không đèn, không nước, không cách nào nấu thức ăn. Và nguy cơ không kịp thoát khỏi tầng 21 nếu bị tên lửa Nga tấn công. Ngay cả khi có điện trở lại, điện cũng không bao giờ sáng trong thời gian đủ lâu.

Anastasia Pyrozhenko nói: “Các cuộc tấn công của Nga đang đẩy Ukraine vào thời kỳ đồ đá. Trong vòng 24 giờ gần đây, tòa nhà cao 26 tầng của cô chỉ có điện trong nửa giờ. Cô nói rằng “điều kiện sống như trong quân ngũ” đã khiến cô và chồng phải rời khỏi căn hộ của họ.

“Tòa nhà của chúng tôi là tòa nhà cao nhất trong khu vực và là mục tiêu tuyệt vời cho các tên lửa của Nga, vì vậy chúng tôi rời căn hộ của mình để đến nhà bố mẹ và đang chuẩn bị cho mùa đông tồi tệ nhất trong đời”, cô gái 25 tuổi này nói.

Tình hình ở thủ đô Kyiv của Ukraine và các thành phố lớn khác đã xấu đi nghiêm trọng sau vụ tấn công tên lửa lớn nhất vào lưới điện của nước này hôm 22/11. Nhà điều hành lưới điện thuộc sở hữu nhà nước Ukraine Ukrenergo báo cáo rằng 40% người dân Ukraine đang gặp khó khăn do ít nhất 15 trung tâm điện lực lớn trên cả nước bị hư hại.

Cảnh báo rằng tình trạng mất điện có thể kéo dài từ vài giờ đến vài ngày, mạng lưới này cho biết “sự kiên cường và lòng can đảm là những gì chúng ta cần trong mùa đông này.”

Thị trưởng Kyiv Vitali Klitschko cũng nhấn mạnh sự cần thiết phải sẵn sàng và kiên cường khi đối mặt với khả năng mất điện: “Trường hợp xấu nhất xảy ra. Trên thực tế, tôi không muốn nói về điều đó, nhưng tôi phải chuẩn bị sẵn sàng nếu chúng ta (không) có điện, không có nước, không có hệ thống sưởi, không có dịch vụ và không có thông tin liên lạc,” Klitschko nói với AP hôm 18/11.

Ukrenergo cho biết trong một tuyên bố rằng “hàng nghìn kilomet đường dây điện cao thế quan trọng không hoạt động”, ảnh hưởng đến toàn bộ đất nước này.

Ukrenergo đã công bố một bức ảnh về một trạm biến áp bị tên lửa Nga phá hủy, khiến khoảng 400.000 người không có điện. Theo báo cáo, “hiện có hàng chục máy biến áp bị tấn công như vậy trong hệ thống điện. Thiết bị này không thể được thay thế một cách nhanh chóng.”

Tổng thống Volodymyr Zelenskyy cho biết sau các cuộc tấn công vào tuần trước rằng hơn 10 triệu người Ukraine không có điện; đến ngày 20/11, ông cho biết một số khu vực đã được cải thiện.

“Việc khôi phục mạng lưới và khả năng cung cấp kỹ thuật, gỡ mìn đường dây truyền tải điện, sửa chữa – mọi thứ diễn ra suốt ngày đêm,” Zelenskyy nói trong bài phát biểu hàng đêm của mình.

Ông cho biết việc cắt điện đã được lên kế hoạch vào tối Chủ nhật 20/11 tại 15 khu vực và thành phố Kiev. Ukrenergo cho biết sẽ có lịch cúp điện ở các khu vực vào thứ Hai.

Đợt giá lạnh và trận tuyết đầu tiên đã làm phức tạp thêm tình hình ở Kiev, nơi nhiệt độ thường xuống dưới mức đóng băng trong những tháng mùa đông. Cái lạnh buộc mọi người phải bật máy sưởi, điều này làm tăng đáng kể tải cho lưới điện và khiến thời gian mất điện kéo dài hơn. Do nhiệt độ giảm, chính quyền Kiev tuyên bố họ đang thiết lập các điểm sưởi ấm chung.

Tại thành phố 3 triệu dân này, 528 điểm hỗ trợ khẩn cấp đã được thành lập. Tại đây, cư dân sẽ được giữ ấm, uống trà, sạc điện thoại và nhận mọi sự trợ giúp cần thiết. Các điểm sưởi ấm này sẽ được trang bị nguồn năng lượng tự duy trì, cũng như các thiết bị đun nước nóng đặc biệt.

Thị trưởng Klitschko cũng nói về các biện pháp được thực hiện để chuẩn bị cho tình trạng mất điện khi nhiệt độ bắt đầu lạnh hơn: “Chúng tôi đã chuẩn bị và chúng tôi (đã yêu cầu) máy phát điện (từ) các đối tác của chúng tôi và họ gửi cho chúng tôi. Đối với trường hợp này, chúng tôi có dự trữ dầu diesel. Chúng tôi có rất nhiều thứ giữ ấm. Chúng tôi có thuốc.”

Nhiều cư dân ở Kyiv đã bắt đầu để các hộp thức ăn, đèn pin và sạc dự phòng trong thang máy, phòng trường hợp có ai đó bị mắc kẹt trong đó quá lâu. Do thiếu điện, giao thông công cộng bị gián đoạn, nhiều cửa hàng nhỏ không thể hoạt động và một số cơ sở y tế chỉ có thể hoạt động với công suất hạn chế.

Nha sĩ Viktor Turakevich cho biết ông buộc phải hoãn các cuộc hẹn với bệnh nhân “vô thời hạn” vì do không có điện, phòng khám trung tâm Kiev của ông không thể hoạt động kể cả ban ngày và máy phát điện sẽ chỉ được đưa đến sau vài tuần nữa.

“Chúng tôi không thể tiếp nhận bệnh nhân ngay cả khi họ bị đau răng cấp tính, mọi người phải chịu đựng và chờ đợi rất lâu, nhưng điện chỉ có trong vài giờ mỗi ngày,” Turakevich nói. “Giá máy phát điện đã tăng chóng mặt, nhưng ngay cả khi có tiền thì bạn cũng không dễ mua được chúng.”

Hầu hết các bệnh viện ở Kiev đã nhận được máy phát điện và không có sự cố mất điện nào ở đó. Bệnh viện Oleksandrivska, bệnh viện lớn nhất và lâu đời nhất ở trung tâm Kiev, cho biết họ không hủy bỏ các ca phẫu thuật đã lên kế hoạch vì bệnh viện đã nhận được máy phát điện từ Pháp. Máy phát điện cũng đã được cung cấp cho các tổ chức giáo dục và dịch vụ xã hội.

Volodymyr Kudrytskyi, lãnh đạo Ukrenergo, cho biết: “Các cơ sở như vậy là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi và hầu hết chúng đều được trang bị các nguồn năng lượng độc lập”. Tuy nhiên, nhiều trường học ở Kiev đã phải chịu đựng sự gián đoạn đáng kể đối với quá trình học tập, do thiếu điện đồng nghĩa với việc mất kết nối internet khiến việc học từ xa gần như không thể thực hiện được.

Yaroslav, 8 tuổi, đã phải nghỉ học ở quận Vynohradar của Kyiv sau khi một cuộc tấn công bằng tên lửa đã thổi bay tất cả các cửa sổ của trường và làm hư hại một nơi trú ẩn ở đó.

Trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại, mẹ của Yaroslav, Olena, người đã yêu cầu phóng viên không nêu họ tên đầy đủ của cô vì lý do an toàn, cho biết: “Hầu hết bọn trẻ đều học từ xa, nhưng bây giờ không thể làm điều này được nữa. “Chúng tôi đang cố gắng bảo vệ trẻ em khỏi sự khủng khiếp của chiến tranh, nhưng cái lạnh và việc không có điện đã cản trở điều này rất nhiều.”

Giới phân tích cho rằng, các cuộc tấn công bằng tên lửa của Nga vào ngành năng lượng không ảnh hưởng đến bước tiến thành công của quân đội Ukraine ở phía nam và tình hình trên chiến trường nói chung.

Volodymyr Fesenko, một nhà phân tích tại trung tâm nghiên cứu Penta Center ở Kyiv, nói: “Người Nga không thể chiến thắng trên chiến trường, và do đó họ sử dụng cái lạnh và bóng tối như một vũ khí chống lại thường dân, cố gắng gieo rắc sự hoảng loạn, trầm cảm và làm mất tinh thần người dân Ukraine”.

Tổng thống Nga Vladimir Putin “đang chịu thất bại quân sự và rất cần một cuộc đình chiến, đó là lý do tại sao ông ấy buộc Zelenskyy phải đàm phán theo cách kỳ dị như vậy,” ông nói.

Nhà phân tích tin rằng Điện Kremlin cũng đang cố gắng gây áp lực lên sự hỗ trợ của phương Tây đối với Ukraine, vì EU và Mỹ sẽ buộc phải mở rộng các gói viện trợ cho Kyiv đang bị thời tiết đóng băng trong bối cảnh những rắc rối trong nước ngày càng gia tăng.

Fesenko nói: “Putin đang cố gắng làm cho cái giá hỗ trợ Ukraine trở nên quá cao – điều này áp dụng cho cả tiền bạc và dòng người tị nạn mới có thể đến châu Âu từ một quốc gia đang bị đóng băng.”

Anastasia Pyrozhenko, sau khi rời khỏi tòa nhà cao tầng của mình, đã chuyển đến sống cùng mẹ trong một căn hộ nhỏ ở Kiev, hiện là nơi sinh sống của 5 người. Gia đình cô có một ngôi nhà gỗ ở một ngôi làng gần Kiev và đã chuẩn bị sẵn củi đốt trong trường hợp buộc phải sơ tán.

“Chúng tôi hiểu rằng mùa đông có thể dài, lạnh và tối, nhưng chúng tôi sẵn sàng chịu đựng,” Pyrozhenko nói. “Chúng tôi thà sống không có điện, còn hơn là sống với những người Nga.”

Vì sao Hứa Ngọc Thuận, cựu Phó Chủ tịch thành Hồ nhảy lầu tự tử?

Báo Tiếng Dân

Bởi  AdminTD

Thu Hà

22-11-2022

Chiều 19-11-2022, ông Hứa Ngọc Thuận, tức Bảy Thuận, cựu Phó Chủ tịch UBND TPHCM lên sân thượng nhà riêng tại khu đô thị Phú Mỹ Hưng nhảy lầu tự tử. Hàng xóm phát hiện tri hô, ông Thuận được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đại học Y Dược thành phố, tuy nhiên ông Thuận đã tử vong trên đường đi. Cán bộ đảng viên thành Hồ một phen sững sốt, dân chúng thì bàn tán xôn xao, rất nhiều dấu hỏi được đặt ra…

Chân dung cựu Phó Chủ tịch Hứa Ngọc Thuận. Nguồn: Báo NLĐ

Hứa Ngọc Thuận sinh năm 1956, quê Châu Thành, Bến Tre. Nói là quê Bến Tre, nhưng gia đình ông Thuận sau năm 1975 đã bỏ quê để lên Sài Gòn kiếm sống. Từ một anh chàng lơ xe vô danh tiểu tốt, được người bà con giới thiệu và bảo lãnh, Hứa Ngọc Thuận xin vào đội xe phục vụ thành uỷ thành Hồ. Bản tính láu cá và giỏi “điếu đóm” nên được lòng các quan anh, một thời gian sau, Bảy Thuận được bố trí trở thành tài xế riêng của Uỷ viên Ban thường vụ Thành uỷ Nguyễn Võ Danh, tức Bảy Dự.

Tại đại hội đảng bộ thành Hồ lần thứ 4, nhiệm kỳ 1986-1991, khi ông Nguyễn Võ Danh được bầu làm Phó Bí thư Thường trực Thành uỷ, thì tài xế Bảy Thuận cũng “lên đời” theo. Từ lái xe, Hứa Ngọc Thuận mau chóng trở thành cán bộ của Văn phòng Thành uỷ. Được theo học những lớp “tốc hành”, Bảy Thuận trang bị cho mình Cao cấp Chính trị, cử nhân kinh tế, rồi thạc sĩ kinh tế…. và leo dần lên những nấc thang quyền lực.  Ông ta từng giữ các chức vụ Chánh Văn phòng Thành uỷ, Bí thư Quận uỷ Gò Vấp, Uỷ viên Ban thường vụ Thành uỷ, Trưởng Ban quản lý đầu tư xây dựng khu Nam TPHCM và chức vụ cuối cùng là Phó Chủ tịch UBND TPHCM suốt hai nhiệm kỳ, từ tháng 7- 2009 đến tháng 12- 2016.

Ngồi ghế Phó Chủ tịch UBND TP, Bảy Thuận được giao phụ trách các lĩnh vực: Giáo dục và đào tạo, văn hóa, thể dục thể thao, xuất bản – báo chí, y tế, quản lý dược, lao động – thương binh- xã hội, kiêm đồng chủ tịch Hội đồng đại học Thành phố. Sai phạm cá nhân trong giai đoạn này đáng kể là vào năm 2013 và quý 1 năm 2014, Hứa Ngọc Thuận với cương vị Phó chủ tịch UBND TP, đã “bật đèn xanh” cho các bệnh viện công lập không tổ chức đấu thầu để mua thuốc, chỉ đạo các cơ sở y tế mua thuốc theo hình thức gia hạn hợp đồng, mua sắm trực tiếp, áp đơn giá trúng thầu của bệnh viện Chợ Rẫy năm trước…

Theo kết luận của Thanh tra Chính phủ số 1574/KL-TTCP năm 2019, hành vi của ông Thuận vi phạm các nguyên tắc, quy định của nhà nước, đó cũng là tiếp tay cho việc VN Pharma trúng các gói thầu cung cấp thuốc cho các bệnh viện, để tuồn hàng chục loại thuốc giả vào bệnh viện. Chỉ đạo của ông Thuận cũng đã tạo điều kiện cho quan chức y tế lộng quyền và tham nhũng.

Tuy vậy, sai phạm đáng chú ý nhất là giai đoạn Hứa Ngọc Thuận làm Trưởng Ban quản lý đầu tư xây dựng khu đô thị mới Nam TPHCM. Theo quyết định số 3798/1998/QĐ-UB-QLĐT, quyền lực của trưởng ban vô cùng lớn, tóm lược như sau:

– Tiếp nhận hồ sơ và tổ chức thẩm định các dự án để trình các cơ quan nhà nước có thẩm quyền phê duyệt đầu tư hoặc cấp phép đầu tư và triển khai các dự án đầu tư;

– Tổ chức việc đền bù, giải phóng mặt bằng và tái định cư;

– Đầu mối làm thủ tục theo yêu cầu của chủ đầu tư trong việc cho thuê đất, giao đất và cấp chứng nhận quyền sử dụng đất đối với các dự án đầu tư đã được cấp có thẩm quyền phê duyệt theo quy định của pháp luật;

– Đầu mối tổ chức đấu thầu quyền sử dụng đất…

Khu Nam Sài Gòn gồm quận 7, huyện Nhà Bè, phía nam quận 8 và phía nam huyện Bình Chánh. Khu này có diện tích lên đến 2.975 hecta, trong đó, trọng tâm khu đô thị phía Nam là quận 7 và khu đô thị cảng Hiệp Phước. Hàng trăm hecta đất của dân bị cưỡng chế thu hồi, đền bù giải toả với giá rẻ mạt, tạo nên những oan khiên ngút trời. Hàng tỷ Mỹ kim ngân sách nhà nước đổ vào đây xây dựng hạ tầng, bao nhiêu trong số đó chảy vào túi Bảy Thuận và đồng bọn thì có trời mới biết. Dân bị đuổi đi, nhường chỗ cho các đại gia bất động sản như Sunshine Group, Vạn Thịnh Phát, VinGroup, GS E&C, Phú Mỹ Hưng, Novaland… thu tóm đất đai.

Chỉ riêng Vạn Thịnh Phát của Trương Mỹ Lan đã có được:

– Dự án Mũi Đèn Đỏ (Sài Gòn Peninsula) có diện tích gần 118 hecta

– Dự án Bonville Land, gồm 56,3 hecta

– Olimpia Field: 12,5 hecta

– Sterling Residence: 26 hecta

Để tạo vây cánh và nâng đỡ người thân tham chính, Hứa Ngọc Thuận “cõng” em ruột của mình là Hứa Ngọc Thảo vào quan trường. Hứa Ngọc Thảo ít được báo chí gọi tên, nhưng thật ra chính là cái tên gây nhức nhối, phẫn nộ đối với người dân Thủ Thiêm nói riêng và địa bàn quận 2 nói chung, bởi tội ác trời không dung đất không tha, mức độ tham lam, khát máu và tàn bạo mà Thảo đã gây ra.

Hứa Ngọc Thảo, bào đệ hung tàn của Hứa Ngọc Thuận

Sau khi đi nghĩa vụ quân sự từ chiến trường K trở về, Hứa Ngọc Thảo được anh trai đưa vào công tác, làm cán bộ nguồn tại phường Thảo Điền, quận 2, thành Hồ, rồi nhanh chóng leo lên Bí thư Đảng uỷ phường Thảo Điền quận 2, nhiệm kỳ tháng 4/2003 đến 4/2007. Khi Bảy Thuận ngồi ghế Trưởng Ban quản lý khu Nam, thì em trai Hứa Ngọc Thảo cũng điền tên vào Quận ủy viên, Trưởng ban Ban bồi thường giải phóng mặt bằng Quận 2. O ép dân trong đền bù, huy động công an để cưỡng chế, đánh đập, cầm tù, bức tử những ai chống đối… là ngón nghề tinh quái “một tay che Trời” của Trưởng ban Hứa Ngọc Thảo gây ra.

Anh em Thuận – Thảo chính là những đồ đệ trung thành vô hạn của các hung thần Lê Thanh Hải, Lê Hoàng Quân, Tất Thành Cang, Nguyễn Văn Đua…

Tháng 7-2011, khi Hứa Ngọc Thuận tiếp tục là Phó chủ tịch thành Hồ nhiệm kỳ hai, thì Hứa Ngọc Thảo được Lê Hoàng Quân ký Quyết định số 122/QĐ-UBND-TC bổ nhiệm giữ chức vụ Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân Quận 2. Mặc dù vơ vét không biết bao nhiêu tiền của từ mồ hôi và máu của dân, nhưng có lẽ anh em Thuận – Thảo vẫn cảm thấy chưa đủ, nên chúng vội vàng “thiết kế” cho đời con tiếp nối.

Con trai Hứa Ngọc Thuận là Hứa Quốc Hưng, sinh năm 1982, hiện sống tại căn hộ cao cấp ở Chung cư Grandview C, đường Nguyễn Đức Cảnh, khu phố 4, phường Tân Phong, Quận 7. Hứa Quốc Hưng cũng sở hữu rất nhiều nhà đất ở Sài Gòn. Quan bố Hứa Ngọc Thuận đã đưa con trai mình du học bằng tiền thuế của dân, núp bóng đề án “Chương trình 300 Thạc sĩ – Tiến sĩ của Thành ủy” từ tháng 6-2006 đến 12-2007, cùng đợt với Lê Trương Hải Hiếu, con trai Lê Thanh Hải, Bí thư thành Hồ. Hải Hiếu học ở Mỹ, còn Quốc Hưng học Thạc sĩ Quản lý dự án ở London, Vương Quốc Anh.

Ảnh: Trưởng nam Hứa Quốc Hưng, ông chủ BQL Khu chế xuất và Công nghiệp. Nguồn: PLTP 

Ảnh: Chủ tịch UBND Nguyễn Thành Phong trao quyết định bổ nhiệm Hứa Quốc Hưng. Nguồn: Báo đảng CSVN.

Về nước, Hưng được bố trí vào Phòng Kế hoạch Đầu tư, Ban Quản lý Đường sắt đô thị TPHCM, hai năm sau nhảy vọt lên Phó Giám đốc Ban Quản lý, được kết nạp vào đảng và nhanh chóng ngồi vào ghế Ủy viên Ban Thường vụ Đảng ủy, Giám đốc Ban Quản lý Dự án 2, Ban Quản lý Đường sắt đô thị TPHCM.

Đầu năm 2016, trước khi nghỉ hưu, Hứa Ngọc Thuận đưa con trai vào ngồi ghế Quận ủy viên, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận Tân Bình. Đến cuối năm 2019, Hưng được bổ nhiệm làm Bí thư Đảng ủy các Khu chế xuất và Khu công nghiệp TPHCM, Phó Trưởng Ban Quản lý, rồi Trưởng Ban Quản lý các Khu chế xuất và công nghiệp TP (tên giao dịch là Hepza). Bỗng lộc, quyền lực của Trưởng ban Hepza ghê gớm ra sao, không nói bạn đọc cũng có thể đã hình dung ra.

Hứa Quốc Hưng sẽ còn leo cao hơn, bởi Hưng được trang bị bằng Kiến trúc sư, Thạc sĩ Quản lý dự án, cao cấp Lý luận Chính trị, chiến sĩ thi đua cấp TP và từng lọt vào danh sách ứng viên đại biểu Quốc hội khoá 15 nhưng bị “out”.

***

Cuối tháng 10-2022, Bộ Công an yêu cầu Cơ quan An ninh TPHCM rà soát, xác định và cung cấp thông tin các quyền sử dụng đất của 156 bất động sản liên quan đến Tập đoàn Vạn Thịnh Phát để làm rõ có nguồn gốc, hoặc không có nguồn gốc Nhà nước. Lúc này các cựu quan chức thành Hồ từng hà hơi, giúp sức cho Trương Mỹ Lan thu tóm bất động sản, đất vàng ở Sài Gòn bắt đầu lạnh sống lưng. Những cái tên được dư luận đồn đoán và điểm mặt gồm: Lê Thanh Hải, Lê Hoàng Quân, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang, Nguyễn Thành Tài, Nguyễn Thành Phong, Nguyễn Văn Hiếu, Võ Văn Hoan… Và tất nhiên, không thể thiếu cái tên Hứa Ngọc Thuận.

Nhìn bản mặt thiểu não, thất thần của các quan chức thành Hồ khi ra toà, bị kết án và bị tuyên bồi thường thiệt hại đã gây ra như Nguyễn Hữu Tín, Nguyễn Thành Tài, Trần Vĩnh Tuyến, Trần Trọng Tuấn, Tất Thành Cang… Hứa Ngọc Thuận bắt đầu cảm thấy sợ hãi, hoàn toàn không muốn đến phiên mình, nên đành chọn “lối đi riêng” khi bị đồng đảng dồn đến chân tường để thanh trừng.

Lo sợ ngày đền tội đã đến, sẽ bị niêm phong tài sản, vợ con sẽ mất tất cả… nên Bảy Thuận đã chọn cách nhảy lầu, tự kết liễu đời mình. Chọn cái chết để giữ lại tài sản cho vợ con ông ta, thay vì bị bắt, lãnh án rồi đi tù, gia sản bị tịch thu, bao năm vơ vét, cướp của dân để rồi bị Đảng và Nhà nước cướp lại, lại còn được các quan chức lãnh đạo tới viếng đám tang với những dòng chữ “vô cùng thương tiếc”, thay vì bị xem như một tên tội phạm … là lựa chọn được cho là “khôn ngoan” của Hứa Ngọc Thuận.

Nguyễn Văn Nên, Phan Văn Mãi, Lê Thanh Hải và các quan chức thành Hồ đi viếng đám tang Bảy Thuận. Nguồn: SGGP

Như vậy, cho đến nay, liên quan đến vụ án Vạn Thịnh Phát đã có bốn người bỏ mạng.

Ba người chết trước đó lần lượt là ông Nguyễn Tiến Thành, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị, kiêm tổng giám đốc công ty cổ phần Chứng Khoán Tân Việt (TVSI); bà Nguyễn Phương Hồng, thành viên Hội Đồng Quản Trị của ngân hàng Thương Mại Cổ Phần Sài Gòn (SCB); ông Nguyễn Ngọc Dương, giám đốc công ty Sài Gòn Penninsula, và là cựu tổng giám đốc công ty Vạn Phát Hưng. Cả ba người kể trên đều là thuộc hạ thân tín của Trương Mỹ Lan. Và nay, Hứa Ngọc Thuận là quan chức cao cấp đầu tiên bị “cuốn theo chiều gió”.

Có thể nói rằng, đảng CSVN đã đào tạo nên những cán bộ thật “trung kiên”, điển hình như Hứa Ngọc Thuận, thể hiện qua các hành động:

– Kiên quyết đưa anh em, con cái vào quan trường để “phục vụ” nhân dân, không cần đạo đức và năng lực.

– Kiên định nền tảng tư tưởng của đảng, thà chết chứ không để bị kỷ luật, khai trừ, vì như vậy là làm mất uy tín đảng.

– Không để các đồng chí là đảng viên em, đảng viên vợ và đảng viên con bị liên luỵ và phải “móc hầu bao” nộp tiền được giảm tội như trường hợp cựu bí thư, chủ tịch Đồng Nai là Trần Đình Thành và Đinh Quốc Thái.

Sáng mai, 23-11-2022, sẽ diễn ra “lễ truy điệu” và đưa đi chôn đảng viên cộng sản Hứa Ngọc Thuận. Chắc chắn điếu văn mà đồng đảng dành cho họ Hứa, sẽ có đoạn “đồng chí Bảy Thuận là cán bộ kiên trung, trọn đời theo đảng, một đời vì nước vì dân…”.

Dư luận Sài Gòn tán gẫu rằng, nếu như bà Phó Đoan trong tiểu thuyết Xuân Tóc Đỏ của Vũ Trọng Phụng được tặng danh hiệu “Tiết hạnh khả phong”, thì tại nhà riêng của Hứa Ngọc Thuận, đảng của ông Nguyễn Phú Trọng cũng nên gắn bảng vàng “Vô sản lưu manh khả phong” cho Thuận.

Câu Chuyện Buồn Ngày Tạ Ơn – ThanksGiving Day…- Tạp Ghi Huy Phương

Van Pham

Câu Chuyện Buồn Ngày Tạ Ơn – ThanksGiving Day…

Tạp Ghi Huy Phương

Năm rồi, tôi mất hai người bạn. Không phải họ chết thành ma chôn trong nghĩa địa hay thiêu ra tro gửi cho gió ngàn bay. Những người này còn sống, nhưng đối với tôi cũng như gia đình họ, xem như họ đã đi qua một thế giới khác! Năm nay, trong bữa ăn sum họp cuối tháng 11 tại Hoa Kỳ, những người chồng, người cha này không có mặt, vì vậy tôi muốn dành câu chuyện này cho những ngày cận kề của lễ Tạ Ơn.

Phải nói đây là hai người bạn khá thân của tôi, đều sang Mỹ khoảng năm 1990 hay trễ hơn, qua một thời gian tù đày dưới chế độ Cộng Sản khá lâu, thời gian đủ để bù đắp cho họ một cái visa để họ và cả gia đình vào định cư tại Mỹ. Đến Mỹ, một người định cư ở miền cực Đông, chiều chiều có thể hóng gió từ Đại Tây Dương, người kia ở miền cực Tây, buổi sáng cuối tuần, thường rửa chân trên biển Thái Bình, nên chúng ta tạm gọi họ, người này là người bạn miền Đông và người kia là người bạn miền Tây.

Sang đến đây, anh bạn miền Đông tâm sự: “Không có nước Mỹ, thì giờ này con trai tôi đang ôm bình cà-rem ở chợ Cồn, làm sao mà trở thành kỹ sư như hôm nay!” Người bạn miền Tây thường nói nghĩ đến những ngày đạp xe đi giao mối cà phê giữa Sài Gòn nắng gắt, bữa đói bữa no, giờ hạnh phúc được nước Mỹ giang vòng tay đưa cả gia đình anh đến Mỹ.

Sang Mỹ trong vòng hơn mười năm, anh nào cũng khá giả, có một ngôi nhà tươm tất, và mới chục năm trở lại đây, về hưu, ai cũng có đồng lương cao. Tôi không nghĩ là vì hưu cao, người ta có thể sống ung dung, dư dả ở ngoài nước Mỹ, nhưng đó có thể là một lý do tài chánh đã ảnh hưởng đến quyết định trở về Việt Nam của họ. Nếu họ còn độc thân, trơ trọi, mà còn cha mẹ già nơi đất quê hương, sự trở về của họ chắc cũng có lý do thông cảm.

Người bạn miền Đông của tôi, sau khi đi tù về, người vợ đã ra đi, bỏ lại bầy con dại, mà đứa nhỏ nhất mới lên ba tuổi. Trong những ngày ấy, một người đàn bà khác đã nhận kê vai gánh vác cuộc đời vô vọng rách nát của anh. Sang đến Mỹ, anh thành công trong thương mãi, về chiều, có một số lương hưu lớn, có thể sống dư dả đến cuối cuộc đời.

Anh bạn miền Tây của tôi, chân ướt chân ráo đến Mỹ, bắt đầu với một cuộc đời khá vất vả, nhưng may mắn sau đó, làm công nhân trong một hãng lớn, tiếng tăm của nước Mỹ. Các con của anh, ngày nay đều là những người thành đạt.

Đến tuổi về hưu, gia đình họ đều đổ vỡ sau những chuyến đi Việt Nam.

Nơi quê hương ngày trước, người bạn miền Đông gặp một người đàn bà tuy không phải thuộc loại nhan sắc, hay còn tuổi xuân sắc, nhưng chắc chắn là đẹp hơn, trẻ hơn vợ nhà, và lời lẽ hẳn là ngọt bùi, khêu gợi lại những thứ tình yêu thời trẻ dại. Sau một thời gian đắn đo, suy nghĩ, anh xẻ đôi căn nhà hạnh phúc ngày trước, quyết định làm lại cuộc đời bằng cách trở lại quê hương, sống với người đàn bà kia.

Bây giờ bạn bè cũ ở Việt Nam, sáng sáng gặp anh nhúm lửa, pha vợt cà phê đầu ngày, dọn bàn ghế cho khách ngồi theo nghề của nàng, và mỗi ngày, như lời tỏ bày chân thật, cần đến một viên viagra.

Người bạn miền Tây, đến tuổi “tri thiên mệnh” mới gặp người tri kỷ, mới ngộ ra được, thế nào là tình yêu. Để bù vào số tuổi, anh có số tiền. Họ là những người trong giới yêu thích văn nghệ, và người anh gặp hẳn là một nàng Thơ ngày xửa ngày xưa, thế là anh ra đi không trở lại. Tình yêu đâu phải dễ kiếm, thì ra lâu nay, cái thứ anh tưởng là tình yêu, chỉ là một thứ tình nào đó, mãi cuối cuộc đời anh mới được gặp mặt cái gọi là Tình Yêu (viết hoa) đích thực!

Thì ra lâu nay những người bạn của tôi không tìm thấy hạnh phúc. Người ta định nghĩa “hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc của con người khi được thỏa mãn một nhu cầu nào đó mang tính trừu tượng. Hạnh phúc là một cảm xúc bậc cao, được cho rằng chỉ có ở loài người, nó mang tính nhân bản sâu sắc và thường chịu tác động của lý trí!”

Những người bạn tôi đang sống ở một đất nước mà loài người cơ cực, ai cũng mong tìm đến. Những người bạn tôi đang có một mái ấm gia đình, đời sống cao hơn no đủ là dư dả, vợ không ngoại tình, con không hư hỏng & nhưng như vậy, chưa đủ cho tiêu chuẩn của một thứ gọi là hạnh phúc.

Trong một chừng mực nào đó, có lẽ hai người bạn của tôi tâm đắc với câu nói của George Sand: “Chỉ có một thứ hạnh phúc trên đời, là yêu và được yêu!” Và như vậy, lâu nay họ chẳng hề yêu ai và chưa bao giờ được yêu! Phải chăng thực sự, bạn tôi yêu sắc dục, và được yêu lại vì có tiền. Tôi cũng không ngờ rằng, đến lúc xế chiều, mà ngọn lửa tình yêu của hai người bạn tôi, bùng phát mạnh mẽ đến như vậy!

Lý Ngư trong Nhục Bồ Đoàn, một tác phẩm cổ bên Tàu về sắc dục, đã viết: “Theo lời các nhà nho xưa, thì cái vật dưới eo phụ nữ chính là cánh cửa sinh ra ta, mà cũng là cánh cửa chôn ta!”.

Hai người bạn tôi không thể đem một người đàn bà khác không là vợ mình từ Việt Nam sang định cư tại Mỹ, trước sự chê trách của dư luận và sự quay mặt của gia đình, vậy tốt hơn là trở lại Việt Nam.

Tôi hy vọng rằng, một ngày kia, dù thế nào, hai người bạn tôi cũng không trở lại Mỹ, với một tấm thân tàn tạ để kiếm một chỗ trong bệnh viện hay đủ thuốc men dùng cho một giai đoạn hấp hối.

Đã hai năm, rồi tôi nghĩ đến ngày Lễ Tạ Ơn hôm nay trên đất Mỹ, có hai gia đình quạnh quẽ, buồn phiền và chắc bạn bè, thân thuộc cũng không ai nỡ nhắc lại tên của người bạn tôi đang ở xa. Tôi biết họ cũng như tôi, đã có những ngày tù đày nơi rừng thiêng nước độc, đã có một người vợ khốn khổ, tảo tần xuôi ngược, đã có những đứa con bất hạnh bơ vơ.

Chúng ta tin tưởng gì ở một người lính thất trận, một người đã ngồi trong nhà tù tập trung, đã được thoát ra, còn bất cố liêm sỉ trở lại chốn xưa, vì một thứ gì đó dưới cái eo của đàn bà. Hai người bạn tôi đã quên rất nhiều thứ, trong đó có giá trị của gia đình, đạo lý và những điều ân nghĩa.

Tôi còn nhớ câu nói của MC Nguyễn Ngọc Ngạn: “…Một phần nữa vì người MC lâu đời của Thúy Nga là một cựu tù nhân chính trị, đã viết nhiều sách phê phán chế độ trong nước.” Tôi không đánh giá cao phẩm chất tất cả những người gọi là “cựu tù nhân chính trị!”

Hai người bạn tôi, một người ở miền Tây, một người ở miền Đông, sau thời gian đến Mỹ, ai cũng có viết báo, in sách và đã không tiếc lời lên án chế độ Cộng Sản Việt Nam!

Tạ ơn Trời, cám ơn đời

Bài cũ thấy hay hay. Xin đăng lại

Tác giả: Phùng Văn Phụng 

 Suy tư nhân ngày lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) ở nước Mỹ  

Hôm qua, ngày 21 tháng 11 tôi gặp lại người bạn thân quen gần 20 năm, là giáo sư toán ở Vĩnh Long,(2) anh nhìn tôi chỉ cười, tôi hỏi anh có khoẻ không, anh cũng chỉ cười và không trả lời.Tôi thấy nụ cười rất hiền từ nhưng có cái gì đó bất ổn. Tôi hỏi vợ anh đang đi bên cạnh:

– Anh khoẻ không chị?

Chị vợ trả lời: Anh bị bịnh mất trí nhớ và bị bịnh rung tay. Tôi lớn hơn anh hai tuổi.

* * * *

Tôi tạ ơn Trời, tạ ơn Thiên Chúa, đấng tối cao đầy quyền năng, đã cho tôi sống được tới tuổi này (75) tôi không có bịnh gì nhiều, sức khỏe tốt, mặc dầu tôi cũng từng bị bỏ đói triền miên gần 8 năm trong các trại tù của cộng sản từ năm 1975 đến 1983.

Cũng nhờ bị bỏ đói lâu ngày như thế để tôi cảm nghiệm được rằng thức ăn rất quý và nhờ đó mới có cảm nghiệm rằng, sau khi bị bỏ đói, không ăn cơm lâu ngày, khi gia đình gởi gạo ra, được ăn cơm với muối, cảm giác ngon kỳ lạ, tưởng chừng như ăn cơm với đường cát.

Tôi xin cám ơn ông bà, tổ tiên, cha mẹ đã sinh ra tôi sống ở miền quê nghèo nàn làng Đông Thạnh, quận Cần giuộc, tỉnh Long An, để tôi biết thông cảm với bà con nông dân chất phác, cực nhọc làm ruộng hai mùa mưa nắng.

Tôi được may mắn sống trong hai chế độ tư bản tự do và chế độ độc tài cộng sản để tôi có thể so sánh chế độ nào đem lại bình an, ấm no, hạnh phúc thực sự cho người dân.

Tôi cũng được may mắn sống trong thời kỳ mà ít có ai dám nghĩ tới là nhìn thấy sự tan rã hàng loạt của các chế độ độc tài từ Ba Lan, Đông Đức, Hung, Tiệp Khắc, Roumanie, Albanie và tại cái nôi của chủ nghĩa cộng sản là Liên sô trong những năm 1990-1991.

Tôi cũng cám ơn Trời đã cho tôi sống trong các trại cải tạo gần 8 năm qua các trại Long Thành, Thủ Đức, trại trung ương số 1 Lào Cai, trại Vĩnh Phú K3 và K4, trại Hà Nam Ninh. Vì nếu bị giam giữ dưới ba năm thì không thể được đinh cư tại Hoa Kỳ.

Tôi cũng cám ơn Chánh phủ và nhân dân Hoa Kỳ đã giúp đỡ, cho gia đình tôi đến bến bờ tự do, trợ cấp chỗ ở và thức ăn trong 8 tháng để chúng tôi hội nhập vào đời sống ở Mỹ.

Suốt 25 năm sống ở Mỹ tôi chưa bao giờ bị một nhân viên cảnh sát nào vào nhà hỏi thăm. Chẳng bù những ngày tôi ra tù 1983-1993, từ công an thành phố, công an phường, công an khu vực, Ủy ban nhân dân phuờng tôi ở, thường xuyên theo dõi tôi làm gì, đi đâu, tiếp xúc với ai, tại sao nhiều sĩ quan chế độ cũ đến nhà như vậy?

Tôi cũng cám ơn bạn bè, bà con đã giúp đỡ tôi trong những ngày đầu tiên đến Houston. Giới thiệu chỗ làm, chỉ dẫn từng việc nhỏ như đỗ xăng, mua tem, làm giấy “social”, thi bằng lái xe, hướng dẫn mọi điều tôi chưa biết vì mọi việc đối với tôi đều xa lạ, bỡ ngở.

Cám ơn bà xã, các con đã nổ lực tối đa để ổn định cuộc sống nơi xa lạ là nước Mỹ này.

So với những ngày đầu tiên đến Mỹ cách nay 25 năm, phải đi xe bus trong mùa đông giá lạnh, phải học tập, làm việc cật lực, phải tiết kiệm tối đa để lo cho mọi sinh hoạt điện, nước, bảo hiểm xe… cùng để dành tiền lo cho, có một căn nhà để ở và môt chút tiền gởi về gia đình ở Việt Nam.

Cám ơn những bạn bè, cựu giáo sư, cựu học sinh trường Lương Văn Can đã chia xẻ tâm tình, an ủi nhau trong những lúc khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua được.

Tôi xin cám ơn khách hàng đã tin tưởng ủng hộ tôi trong 24 năm qua, và cũng cám ơn những người vì nghi ngờ hay hiểu lầm đã nặng nhẹ, gây gỗ, chửi bới tôi, nhưng cũng nhờ đó tôi học được tính kiên nhẫn, lòng khoan dung, có giận hờn đó nhưng rồi quên và tha thứ vì cần học “yêu kẻ thù”(1) như Chúa dạy.

Tôi cố quên thời gian cộng sản đã đày tôi đi biệt xứ, nhốt tôi trong những vùng rừng thiêng, nước độc, bỏ đói tôi, tôi đi ra đồng để cuốc đất, trồng khoai lang, khoai mì không muốn nỗi, bị cảm hoài, tưởng chết vì kiệt sức.

Tôi cũng tập quên, tập tha thứ khi bị chửi bới, nặng nhẹ. Tôi đã có kinh nghiệm, thông thường những người chửi bới nặng nhẹ tôi đều có tâm hồn bất ổn, bất an. Hay có những lý do riêng vì gia đình bất hoà, vì tức giận vợ (chồng) hay đang bị bịnh nan y hay bị bất ổn tâm lý do bị ngược đãi, mang từ trong trại cải tạo cộng sản vẫn còn ám ảnh, ảnh hưởng đến tâm hồn họ. Do đó, tôi là đối tượng để họ có cơ hội trút nổi giận hờn, đau đớn lâu ngày trong tâm hồn họ. Đó là một rủi ro nghề nghiệp hay đó cũng là thử thách mà Thiên Chúa đưa đến để mình học tập tính kiên nhẫn, tha thứ, yêu thương?

Nhân ngày lễ Tạ Ơn, xin cám ơn tất cả.

Ngày 22 tháng 11 năm 2018

Tác giả: Phùng Văn Phụng 

  • Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ đã ngược đãi anh em (Mt5,44)

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Ký Giả & Kỹ Giả Trong Vụ Án Khu Sinh Thái Bia Sơn

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Ký Giả & Kỹ Giả Trong Vụ Án Khu Sinh Thái Bia Sơn

Ảnh của tuongnangtien

tuongnangtien

Nhà văn Phan Anh sinh năm 1984. Hơn hai mươi năm trước, trước khi ông mở mắt chào đời, làng báo của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (trong cùng một ngày) đã đồng loạt loan tin (*) về một vụ án gián điệp, với những lời lẽ mạt sát nặng nề đến độ lố bịch – dành cho các bị cáo :

  • Báo Thời Mới(21/01/1960): Năm tên gián điệp phản cách mạng, phá hoại hiện hành cúi đầu nhận tội …Nguyễn Hữu Đang và Thụy An, đầu sỏ chủ mưu, bị phạt giam 15 năm và mất quyền công dân 5 năm sau khi hết hạn giam.
  • Báo Nhân Dân(21/01/1960): Trước tòa án, với những bằng chứng đầy đủ, bọn gián điệp nói trên đã nhận hết tội lỗi của chúng.
  • Báo Thủ Đô Hà Nội( 21/01/1960): Tên Nguyễn Hữu Đang thú nhận: “Báo Nhân văn có tính chất chính trị ngay từ số 1. Mục đích của tờ báo là khích động quần chúng cùng với chúng tôi chống lại lãnh đạo.
  • Báo Quân Đội Nhân Dân(21/01/1960): Ta hãy nghe Đang cung khai trước Tòa án: Tôi đã gây hoài nghi đối với sự lãnh đạo của Đảng và Chính phủ. Tôi đã cổ động cho những xu hướng chính trị phản động. Tôi đã thổi phồng hoặc xuyên tạc bịa đặt ra những khuyết điểm để nói xấu Chính phủ và những cơ quan Nhà nước.
  • Báo Văn Học(05/02/1960): Nguyễn Hữu Đang thú nhận: “Tư tưởng của chúng tôi là phản động nên chúng tôi ra tờ báo Nhân văn để chống đối lãnh đạo, kích động quần chúng làm áp lực đấu tranh”. Ngoài báo Nhân văn, Nguyễn Hữu Đang còn dùng nhà xuất bản Minh Đức làm một công cụ để chống cách mạng. Y cung khai: “Tôi đã biến nhà xuất bản Minh Đức thành một công cụ chống lãnh đạo.”

Nguyễn Hữu Đang, Thụy An, Trần Thiếu Bảo, Phan Tại, Lê Nguyên Chí… và những nạn nhân có liên quan đến Nhân Văn – Giai Phẩm đều đã lần lượt qua đời. Tác giả của những bài báo bẩn thỉu kể trên (chúng tôi không nêu tên ra đây vì tôn trọng con cháu họ) có lẽ cũng đều đã chết.

Tuy thế, cái vết nhơ của nền tư pháp và truyền thông Việt Nam – qua phiên toà thượng dẫn – vẫn còn … sống mãi. Nó vẫn tồn tại với thời gian, mỗi lúc một thêm nhơ nhớp và …. “băng hoại tới mức độ không thể cứu vãn nổi” nữa – theo như cách nói của nhà văn trẻ tuổi Phan Anh.

Ông có quá lời chăng?

Xin để từ từ phân giải. Trước hết, hãy xem (qua) vài bài báo khác, xuất hiện trong những năm gần đây, về một “vụ án gián điệp, phản động, chống phá xuyên tạc cách mạng, âm mưu lật đổ…” – đã được xét xử tại toà án tỉnh Phú Yên :

  • Báo Công An(09/02/2012) : Tổ chức phản động “Hội đồng công luật công án Bia Sơn” do đối tượng Phan Văn Thu tức Trần Công (SN 1948, quê ở xã An Thạch, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên, nơi đăng ký hộ khẩu thường trú tổ 10, Liêm Trực, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định) cầm đầu. Đây là đối tượng đã lập nên tổ chức “Ân đàn đại đạo”, núp dưới danh nghĩa tu hành để hoạt động tình báo, gián điệp.
  • Báo Pháp Luật(05/02/2013): Nhóm hoạt động lật đổ chính quyền “chia nhau”… 299 năm tù. Sau 5 ngày xét xử, hôm qua, TAND tỉnh Phú Yên tuyên phạt Phan Văn Thu (còn gọi là Trần Công, sinh năm 1948, ngụ phường Bình Định, thị xã An Nhơn, Bình Định), đối tượng cầm đầu tổ chức phản động “Hội đồng công luật công án Bia Sơn” án chung thân về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
  • Báo Thanh Niên(05/02/2013): Các bị cáo “Hội đồng công luật công án Bia Sơn” lãnh án…Theo HĐXX, từ năm 2003 đến tháng 2.2012, tại khu du lịch sinh thái Đá Bia (xã Hòa Xuân Nam, H.Đông Hòa, Phú Yên), Thu cùng đồng phạm thành lập tổ chức có tên gọi Hội đồng công luật công án Bia Sơn, núp bóng doanh nghiệp để xây dựng khu du lịch sinh thái Đá Bia thành căn cứ địa làm trung tâm chỉ huy hoạt động.
  • Báo Tuổi Trẻ(04/02/2013): Án chung thân cho thủ lĩnh “hội đồng công luật công án Bia Sơn… Với chiến lược “tiền sinh thái, hậu tổ đình” và “bất bạo động”, nhóm này đã tổ chức lập thành 12 ban, 26 pháp hội và 4 nhóm chưa đặt tên ở các địa phương; sáng tác, biên soạn nhiều tài liệu có nội dung xuyên tạc chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước.

Ngôn ngữ của những người làm báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Pháp Luật … bây giờ  – nghe ra – cũng cuồng tín, nông nổi, và “bẩn” không khác gì những cái loa sắt đặt ở Ba Mươi Sáu Phố Phường, hồi giữa thế kỷ trước. Đã thế, nay họ còn có thêm cái nét “đểu” (đặc trưng) của thời đại mới: “Nhóm hoạt động lật đổ chính quyền ‘chia nhau’ … 299 năm tù.”

Tuy thế, hai tuần lễ sau, vào ngày 17 tháng 2 (ngày đánh dấu 34 năm xảy ra cuộc chiến Việt-Trung ở biên giới phía Bắc) những người làm báo ở Việt Nam lại đồng lòng giữ im lặng trước sự kiện này. Không phải vô cớ mà đến nỗi có blogger đã gọi họ là bọn “đĩ bút an-nam.” Hoa ngữ cũng có một hạn từ đồng nghĩa nhưng được chuyển ngữ một cách thanh lịch hơn là “kỹ giả”:

“Trang mạng của “Đề án nghiên cứu truyền thông Trung Quốc” (China Media Project, 中國傳媒研究計劃) của Viện Đại học Hương Cảng có chuyên mục ‘Từ điển truyền thông’ (Media Dictionary) giảng giải những từ ngữ thuộc loại ‘chỉ có ở Trung Quốc’. Đọc rồi ngẫm lại thấy nhiều mục giống y như ở Việt Nam.

Từ kỹ giả là một ví dụ.  Mấy năm trước cư dân mạng đặt ra thuật ngữ này để bày tỏ bất bình với đạo đức nghề nghiệp yếu kém của giới làm báo. Từ này chỉ những nhà báo, nhất là từ các cơ quan truyền thông chính thức của đảng, sẵn sàng bẻ cong ngòi bút. Một thay đổi nhỏ nhiều hàm ý: về căn bản thì phát âm giống nhau, nhưng chữ  (記, ) trong ký giả (記者,jìzhě) được thay bằng kỹ (妓, jì; gái điếm).

Từ này được dịch sang tiếng Anh là whorespondent, kết hợp giữa whore (gái điếm) và correspondent (ký giả, phóng viên).” (Ký Giả Và Kỹ Giả – Phạm Vũ Lửa Hạ).

Tôi e rằng giới kỹ nữ sẽ cảm thấy bị xúc phạm khi họ bị đem ra so sánh với những kỹ giả ở Việt Nam, hiện nay. Bán thân nuôi miệng là một việc làm cổ xưa của nhân loại mà những người hành nghề đều là những kẻ (chả may) bị hoàn cảnh sống đẩy cho đến bước đường cùng.

Bán miệng nuôi thân cũng là một chuyện bất đắc dĩ, cũng có thể thông cảm được, khi con người ở vào tình thế chẳng đặng đừng. Trong cái không khí khủng bố, đe doạ (cùng với chính sách hộ khẩu khắc nghiệt) ở miền Bắc Việt Nam, khi xẩy ra sự kiện Nhân Văn/ Giai Phẩm, người ta có thể hiểu được cái thái độ hèn kém, cũng như cái ngôn ngữ hạ tiện của những người cầm bút – vào thời điểm đó – đã dành cho nạn nhân của vụ án. Họ (có lẽ) đã không có được lựa chọn nào khác ngoài việc “đánh đĩ ngòi bút” để được yên thân, chứ chả dám mong đến chuyện ấm thân.

Hơn nửa thế kỷ đã qua. Cái bức màn sắt che kín đất nước đã bị chọc thủng. Cái sổ gạo cũng không còn là vũ khí đáng sợ trong tay của Đảng CS Việt Nam. Người ta không nhất thiết cứ phải bám vào nhà nước mà vẫn có thể sống còn một cách đàng hoàng, và lương thiện. Cái thời mà người dân “sợ lạc đàn, sợ đi một mình không có cơm ăn, không có khí đốt, không có hộ khẩu thành phố” (theo như cách nói của Solzhenitsyn) cũng đã qua rồi.

Vậy điều gì đã khiến cho những người làm báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Pháp Luật …. hôm nay có thể thản nhiên gạt bỏ liêm sỉ, đứng về phía cường quyền (thay vì là nạn nhân) trước một vụ cướp đất trắng trợn – như xảy ra ở khu Sinh Thái Bia Sơn, thuộc tỉnh Phú Yên?

Hãy nhìn hai viên công an, đứng giữ tay ông Trần Thu (người bị kết án chung thân) trong tấm ảnh dưới đây đi. Họ trông đều rất buồn phiền và ái ngại. Chút tình cảm nhân bản đó, tiếc thay, không thể tìm thấy được trong bất cứ một bài báo của những người cầm bút VN (vừa) viết về vụ án này.

Nhà văn Phan Anh, rõ ràng, đã không quá lời khi thốt lên rằng: “Báo chí nước ta nó đã băng hoại tới mức độ không thể cứu vãn nổi.”

Tưởng Năng Tiến

————–
(*) Tất cả các bản tin về phiên toà xử Nhân Văn – Giai Phẩm, do Lại Nguyên Ân sưu tầm, đều có thể đọc được ở talawas 

Việt Nam tổ chức lễ tang cấp cao cho Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương chết “đột ngột”

Đài Á Châu Tự Do

Nghi thức lễ tang cấp cao sẽ được tiến hành vào ngày 23/11 cho ông Nguyễn Văn Hùng – Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương.

Truyền thông Nhà nước loan tin ngày 22/11, một hôm sau khi ông này qua đời mà nguyên nhân chỉ được thông báo do tai nạn nên đột ngột từ trần. Cụ thể tai nạn gì không được nêu rõ trong các bản tin của báo chí Việt Nam.

Các chức vụ khác của ông Nguyễn Văn Hùng, sinh năm 1964 tại xã Bình An, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam, được liệt kê qua các giai đoạn gồm ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng khóa XII, XIII, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương; nguyên Bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh Kon Tum hai nhiệm kỳ 2011 – 2016 và 2016 – 2021.

Ông này còn được Huân chương Lao động Hạng nhất và nhiều danh hiệu khác do Đảng Cộng sản và chính phủ Việt Nam trao.

Trong thời gian qua, tại Việt Nam từng xảy ra những vụ quan chức chết mà nguyên nhân chỉ được nêu chung chung khiến công luận thắc mắc. Đơn cử vụ Tiến sĩ Bùi Quang Tín, giảng viên Khoa Quản trị Kinh doanh, Đại học Ngân hàng, rơi từ tầng 14 một chung cư tại Nhà Bè, Thành phố Hồ Chí Minh vào tháng 8/2020. Công an quyết định không khởi tố vụ án hình sự với kết luận ông này tự rơi.

#RFAVietnamese #nguyenvanhung

Ông Nguyễn Văn Hùng – Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương

RFA.ORG

Việt Nam tổ chức lễ tang cấp cao cho Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương chết “đột ngột”

TIẾNG VỌNG HỒN SÔNG NÚI

Van Pham

Một Bài Thơ Thật Hay tôi đăng cách nay đúng 4 năm, nhưng có người phản bác… nói tác giả không phải “tên đó”. Nay tôi đăng lại để những ai chưa đọc hay share để lưu lại cho thế hệ tiếp nối… và cũng xin cho biết tác giả thực của bài thơ này nhé. Xin cảm ơn.

****

TIẾNG VỌNG HỒN SÔNG NÚI

  1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản

Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ

Bao nhiêu năm viết “Độc lập – Tự do

và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế

  1. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ

Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền

Họ nói rằng: Bác là thánh, là tiên

Người đưa Nước thoát khỏi vòng nô lệ

  1. Nhưng trong tôi thắp muôn vàn lý lẽ

Cuộc chiến nào mà Đảng thắng – Nước thua?

Dân làm giặc mà Đảng lại làm vua

Trên danh nghĩa “kẻ tôi đòi trung hiếu”

  1. Đất nước tôi tất thảy do Đảng liệu

Đảng phân công, quản lý hết cuộc đời

Từ cây kim, sợi chỉ đến chén cơm, manh áo dù rách nát, nhỏ nhoi

Thì tất cả đều nhờ ơn của Đảng

  1. “Yêu Tổ quốc” có nghĩa là “yêu Đảng”

“Chống chính quyền” là “phản bội quê hương”

Bao người vì non sông với niềm tin vào ngày mai nước Việt hùng cường

Đều lần lượt chịu tù đày, khổ ải

  1. Đất nước tôi có gì không độc hại

Từ thức ăn, nước uống đến không khí ô nhiễm tràn lan

Từ nhu yếu phẩm của đứa trẻ sơ sinh đến cụ già sắp lìa khỏi trần gian

Đều tẩm độc vào xác – hồn nước Việt

  1. Có nơi đâu mà người dân thua thiệt

Bằng thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa thế này không?

Máu dân oan đã nhuộm đỏ sông Hồng

Loài hung bạo chiếm hết trời – đất – biển…

  1. Đất nước tôi với mọi điều trái ngược

Ngược văn minh, ngược tiến hóa loài người

Những phát ngôn của quan chức nực cười

Ngược đời thế, nhưng “tài tình lãnh đạo”

  1. Ươn hèn nhất, bọn bút nô – Tuyên giáo!

Với hàng trăm tờ báo, đài vô tuyến – truyền hình

Ngoài mị dân, ru ngủ, chỉ những tin “cướp – giết – hiếp” hay bản nhạc “đúng quy trình”

Còn nhục nước họa dân thì muôn đời nín lặng

10.. Đất nước tôi với sưu cao thuế nặng

Còn hơn thời phong kiến, thực dân

Những trạm BOT mọc lên khắp tỉnh thành

Cùng hàng vạn “áo vàng” chực rình thu mãi lộ

  1. Ôi chân lý mà bao người “giác ngộ”

Làm suy đồi đạo đức mấy ngàn năm

Đưa quốc dân vào chia rẽ – thù hằn

Và kiềm tỏa đường tương lai dân tộc

  1. Đất nước tôi mất dần vào Trung Quốc

Mất Hoàng Sa, rồi mất đến Trường Sa

Mất Biển Đông, Bản Giốc, rồi những nơi trọng yếu của nước nhà

Đảng biết rõ, nhưng làm ngơ tất cả

  1. Từ có Đảng, biết bao điều tai họa

Như mệnh trời muốn thử thách người Nam

Mà Đảng vẫn huênh hoang nào “thắng lợi vẻ vang”

Nào “thời đại Hồ Chí Minh”, nào “dân giàu nước mạnh”

  1. Đảng hào nhoáng với ngai vàng lấp lánh

Còn dân đen thì đói khổ, nghèo nàn

Những ủy ban, hội đồng… đều mang mác “nhân dân”

Chỉ kho bạc là của riêng “nhà nước”

  1. “Đổi mới” rồi “kiến tạo” với bao đời Thủ tướng

Bao đời Tổng Bí thư từ Chinh, Duẩn, Linh, Mười…

Bao sai lầm mà Đảng chẳng nên người

Sợi kinh nghiệm rút kiếp nào cho hết

  1. Đảng cứ sống và dân thì cứ chết

Cứ chết dần trong mơ ước tàn phai

Trong căn bệnh ung thư hay tai nạn giao thông… rồi sẽ đến một mai

“Chết từ từ” để giết nòi giống Việt

  1. Tôi xấu hổ khi nói cùng thứ tiếng

Và viết chung ngôn ngữ với một đảng đê hèn

Hít thở bầu khí quyển màu đen

Bóp nghẹt Tự Do ở dưới triều Cộng Sản

18.. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản

Nhưng tôi là một người Việt Tự Do

Trong tim tôi là lý tưởng Quốc Gia

Và chính nghĩa là chủ trương dân tộc

  1. Xin cảm ơn những tấm gương bất phục

Và những người yêu Nước của hôm nay

Đã dấn thân vào những chốn đọa đày

Vẫn khí khái cất cao lời tranh đấu

  1. “Ghét Cộng Sản” chẳng bao giờ là xấu

“Yêu đồng bào” từ giòng máu Việt Nam

Chúng ta là con cháu xứ Văn Lang

Và thề quyết làm sáng danh Hồng – Lạc

  1. Hỡi những người trai, cô gái Việt

Hãy đứng lên vì non nước lầm than

Diệt bá quyền, lật đổ lũ tham tàn

Cho không thẹn với hồn thiêng sông núi

  1. Hãy bước đi theo tiếng đời thúc gọi

Triệu tấm lòng vì đất nước – quê hương

Sẽ noi gương anh dũng của Trưng Vương

Mang ý chí Diên Hồng xây đắp nền Cộng Hòa tự chủ.