
Cho những ai còn thắc mắc về cái ” Hiệp định thành đô “


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)



Bạn sẽ là một người hạnh phúc !!!
Bạn đừng làm sai luật, thì luật AN NINH MẠNG không động đến bạn.
Bạn cần chịu khó học một ngôn ngữ na ná giống tiếng Tàu.
Bạn cố tập viết một loại chữ viết tượng hình quái dị do bọn tiến sĩ nhà sản đẻ ra.
Bạn nên cố gắng uốn lưỡi để phát âm thứ tiếng dị hình đó, để chứng tỏ bạn là người thức thời.
Bạn hãy hãnh diện khi những đứa con gái xinh đẹp của bạn lấy những thằng chồng Tàu trình độ văn hóa tương đương cấp Tiểu Học.
Bạn đừng tỏ thái độ khi người vợ yêu quý của bạn chấp nhận lên xe hoa làm phu nhân bà lớn cấp … xã thôn.
Khi đổi tên nước, bạn đừng có ý kiến.
Đất nước hình hài chữ S vẫn còn, cái loài súc vật người ngợm nào làm chủ trên giang sơn gấm vóc Việt Nam – bạn cũng đừng quan tâm – vì con cháu giòng họ của bạn không còn may mắn sống trên mãnh đất thiêng liêng của tiền nhân để lại.
Với luật AN NINH MẠNG, bạn hãy câm họng.
Bạn và những loài vật như bạn sẽ là một kho tàng dự trữ nội tạng được bảo vệ như báu vật của quốc gia Tàu !!!
Ai cũng câm họng và không một ai lên tiếng giúp bạn.
Bạn sẽ là một loài vật hạnh phúc !!!
Và …
Chỉ tủi hổ cho dòng họ, tổ tiên, ông bà, … của bạn đã sinh ra loài vật khốn nạn như bạn.
Khi bạn CÂM HỌNG, bạn sẽ là một loài vật nuôi rất hạnh phúc !!!


Một người Mỹ gốc Việt bị bắt giữ khi tham gia biểu tình hôm 10/6 ở TP HCM và hiện vẫn chưa có thêm tin tức gì về anh.
Gia đình của Will Nguyễn đang làm việc với Đại sứ quán Mỹ và kêu gọi các dân biểu Hoa Kỳ lên tiếng kêu chính quyền Việt Nam phóng thích anh.
Will Nguyễn, 32 tuổi, người Mỹ gốc Việt ở Houston bang Texas, tốt nghiệp đại học Yale và vừa hoàn thành chương trình cao học Chính sách Công ở Singapore, gia đình và bạn bè cho biết.
Trong lúc chờ đợi tốt nghiệp, Will trở về Việt Nam và muốn “dạy học hay làm gì đó cho người Việt,” bà Vân, mẹ Will nói với một đài truyền hình địa phương ở Hoa Kỳ.
Một người bạn của Will cho BBC biết hôm 14/6 rằng anh đã có dự định về Việt Nam từ vài tháng trước, và anh vô tình đặt vé về TP HCM hôm 9/6.

“Là một người quan tâm đến chính trị và Việt Nam, nên anh Will nói anh sẽ tham gia cuộc biểu tình xem thế nào, sau khi thấy các lời kêu gọi biểu tình hôm 9/6,” người bạn xin giấu tên này cho biết.
Trên tài khoản Twitter của Will, cho thấy anh đã thường xuyên cập nhật thông tin cuộc biểu tình hôm 10/6.
“Tôi không thể không nhấn mạnh rằng đây là một thành tựu to lớn cho người Việt Nam. Chính quyền Việt Nam đang cho phép người dân tụ tập một cách ôn hòa và người dân thực thi nghĩa vụ công dân của mình để phản đối sự bất công #Vietnam #Phandoidackhu,”
Will tweet lúc 10:34 sáng 10/6.
Một tweet gửi đi trước đó của Will đăng tấm hình rất đông người biểu tình với tựa: “This is #democracy in #Vietnam”
Sau đó anh chia sẻ một dòng tweet ghi rằng “Cảnh sát đánh người biểu tình và sự hỗn loạn đã xảy ra,” vài tiếng trước khi bị bắt.
Trên Facebook lan truyền nhiều video quay cảnh một số người biểu tình bị một nhóm người đấm, đá và lôi “xềnh xệch” trên đường trước khi bị tống vào một chiếc xe.
Một trong số đó có Will Nguyễn, được trông thấy bị kéo lê trên với máu chảy ở mặt.
Nhóm bạn của anh cho biết anh bị đem về đồn công an Phường 13, Quận 3, nhưng hôm 11/6, sau khi nhóm đóng tiền phạt hành chính bảo lãnh 750.000 đồng, Will vẫn không được thả và bị đưa đến một nơi khác, người bạn của Will cho biết.
Một người biểu tình gặp Will tại buổi biểu tình hôm 10/6 cho BBC biết, anh gặp Will khi đi cùng đoàn ở công viên Hoàng Văn Thụ.
“Will đi chỉ mục đích quan sát, chụp hình và chỉ cầm theo hai chai nước, chứ không cầm theo biểu ngữ gì, cũng không hô hào gì.”
“Có một số cảnh sát, công an để xe máy, xe ô tô chặn đường thì anh Will có giúp bà già, trẻ con qua để họ không bị kẹt,” người này cho biết.

“Anh Will chỉ dọn dẹp xe, che chắn giúp người dân mà bị mấy người thanh niên họ kéo lê, vừa đánh vừa đạp vào mặt. Tôi có la lên là ‘không được bắt người nước ngoài, anh ta không có làm gì sai hết’ nhưng công an chặn tôi lại,” người này nói thêm.
Gia đình của Will Nguyễn đang liên hệ với Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam và một số dân biểu để vận động trả tự do cho anh.
Bạn bè của Will cũng cho BBC biết, công an hôm thứ Ba đã đến nhà trọ Airbnb mà Will đang cư trú, đọc lệnh khám nhà và tịch thu, laptop, hộ chiếu và một số tài sản cá nhân.
Theo bài viết cá nhân đăng nhân dịp 30/4 trên trang New Naratif, Will cho biết gia đình anh sang Hoa Kỳ tỵ nạn sau chiến tranh Việt Nam.
Một đoạn trong bài nói trên của Will viết:”…Cần phải công nhận rằng cuộc chiến là một bản tuyên ngôn của cả miền Bắc và miền Nam đều mong muốn điều tốt đẹp nhất cho người dân Việt, mặc dù mỗi bên chọn một con đường hoàn toàn khác nhau. Sẽ là hoài nghi đến mức không thể tha thứ được nếu tin vào điều ngược lại rằng cả hai chính quyền đều không phải là chủ thể nguyên vẹn do các cá thể người Việt yêu nước tạo thành”.
“Cội rễ của sự tranh chấp bắt nguồn ở sự cạnh tranh của cả hai bên để trở thành phe duy nhất đúng. Cả hai miền Bắc và Nam đều có lý do để tin mình là chính đáng – một thực tế mà người Việt cả trong nước và hải ngoại vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận…”
Trong bài viết, Will cũng nói rằng “anh vẫn đang tìm hiểu [cuộc chiến Việt Nam], và có một cách tiếp cận ít phân cực hơn, nhiều sắc thái hơn về cuộc chiến, các hệ tư tưởng đối kháng nhau”.

Phát ngôn viên của Đại sứ quan Hoa Kỳ tại Hà Nội cho BBC biết hôm 14/6:
“Chúng tôi biết từ các báo cáo truyền thông rằng một công dân Hoa Kỳ đã bị bắt tại Việt Nam. Khi một công dân Hoa Kỳ bị giam giữ ở nước ngoài, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ làm việc để cung cấp tất cả sự hỗ trợ lãnh sự thích hợp. Do có những cân nhắc về quyền riêng tư, chúng tôi không có bình luận gì thêm.”
Phóng viên BBC ở Bangkok đã liên hệ với Phòng cảnh sát điều tra tội phạm trật tự xã hội TPHCM và công an Phường 13, Quận 3, nhưng được cho biết là họ “không có thông tin gì và không biết gì về Will Nguyễn”.


————————————–
Cho thuê đất đặc khu 99 năm!
Suy nghĩ của chúng tôi về đặc khu. Mong được lan tỏa. Từng tiếng nói góp thành sức mạnh.
99 năm không phải là thời gian quá dài của một dân tộc, đặc biệt là đối với nước ta. Dân tộc có khoảng 50 vạn năm lịch sử. Tổ tiên của chúng ta đã có cuộc sống nguyên thủy hàng chục vạn năm trên vùng đất này. Việt Nam là chiếc cầu nối giữa châu Á lục địa và châu Á hải đảo.
99 năm cũng không phải là dài so với lịch sử văn minh của dân tộc Việt. Từ ngành trồng lúa nước sơ khai, người Việt đã xây dựng cho mình một nền văn minh rực rỡ từ phía Nam sông Dương Tử đến đồng bằng Thanh Nghệ Tĩnh.
99 năm —mấy hôm nay, nghe số năm ấy. Tôi đã phải giật mình. Đó là khoảng thời gian đề xuất chúng ta cho ngoại bang thuê đất.
99 năm — một con số quá dài đối với đời người của chúng ta.
99 năm sau, con cháu hỏi, khi các vị ấy cho thuê đất thì ông cố ngươi đã làm gì.
Hôm nay, TÔI LÊN TIẾNG.
Tôi KHÔNG đồng ý để họ biểu quyết cho ngoại bang thuê đất trong 99 năm tới.
Tôi chỉ là một công dân bình thường trong xã hội này. Tôi nhỏ bé, tôi chẳng nắm trong tay quyền lực nào cả. Tôi cũng chẳng có tham vọng hay thủ đoạn về chính trị nào.
Tôi lên tiếng vì lương tri của tôi không cho phép tôi câm lặng.
Có một đại biểu nào đó đã nói: “Trung Quốc bây giờ quá mạnh, họ đã chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa của chúng ta. Việt Nam quá yếu không thể chống trả. Nhưng, con cháu sẽ giành lại, 100 năm sau, 1000 năm sau, con cháu chúng ta sẽ giành lại.”
Không! Tôi không đồng ý với luận điểm trên. Giữ gìn chủ quyền dân tộc là trách nhiệm của những người đang sống, của chính thế hệ chúng ta. Chúng ta không thể đùn đẩy trách nhiệm đó cho thế hệ sau.
Không! Việc làm đó là vô tri.
Đối diện với một Mông —Nguyên hùng mạnh và hung hãn vào thế kỷ XIII, vua tôi nhà Trần đã không chịu đầu hàng. Họ đâu dám nghĩ sau này đế chế Mông —Nguyên suy yếu, con cháu họ sẽ giành lại độc lập. Họ đã chiến đấu ngoan cường, đã ngã xuống để bảo vệ chủ quyền dân tộc.
Vậy mà, giờ đây con cháu họ, những người tự xem là rực rỡ, là siêu việt, đã và đang ngồi họp bàn để cho ngoại bang _ trong đó có một trong số kẻ thù của họ thuê đất 99 năm.
Một đại biểu viện dẫn, sau 99 năm đất đai ấy sẽ lại là của con cháu chúng ta. Với thời gian ấy, liệu đã có bao nhiêu thế hệ của ngoại bang đã ra đời ở các đặc khu ấy.
Bài học nhãn tiền của Ukraina vẫn còn đó, họ mất Crưm bởi có quá nhiều người nói tiếng Nga đồng ý để Crưm “trở về” với đất mẹ.
99 năm sau, liệu có bao nhiêu con cháu ngoại bang sinh sống trong các đặc khu. Đặc biệt là Vân Đồn, ngõ hầu của nước ta và quá gần Trung Quốc. Liệu, khi bị trấn giữ ở ngõ hầu thì chúng ta có vươn mình ra được với thế giới.
Phú Quốc là một đảo có vị trí đắc lợi. Khi Thái Lan xây dựng siêu kinh đào Kra, thì Phú Quốc sẽ thay thế Malacca, Singapo là nơi rung chuyển hầu hết hàng hóa qua biển Đông. Nó còn là một căn cứ hải quân tuyệt vời án ngữ vịnh Thái Lan. Một vị trí như thế có nên cho thuê làm đặc khu.
Một đặc khu khác mang tên Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa, nó quá gần Cam Ranh. Liệu khi đặc khu này được thành lập thì Cam Ranh có bị ảnh hưởng về mặt quốc phòng hay không?
Đặc Khu là hình thức kinh tế ở thời kỳ trước. Nó là phương pháp sơ khai, là hạ sách trong việc mở cửa, kêu gọi nhà đầu tư nước ngoài.
Phát triển đất nước phải dựa vào nội lực, là cái bên trong, không thể dựa vào bên ngoài để đánh đổi lấy sự phát triển được.
Với ba đặc khu sắp thành lập, liệu kinh tế của Việt Nam có thật sự cất cánh khi mà ở bên trong có quá nhiều vấn đề cần phải đại “phẩu thuật”.
Từ giáo dục, y tế, giao thông vận tải…cho đến môi trường, văn hóa. Khi mà, thâm hụt ngân sách ngày một lớn, bộ máy nhà nước phải gồng gánh một đội ngũ thừa số lượng mà thiếu chất lượng. Nạn tham nhũng tràn lan. Quan chức thừa bằng cấp, lý luận mà thiếu thực tài…
Phát triển đất nước không hề khó. Chỉ cần thu hút được trí tuệ và tài lực của tất cả mọi người, trong cơ chế dân chủ thật sự thì Việt Nam sẽ sớm hóa hổ, hóa rồng.
Chúng ta không cần đặc khu. Cái mà chúng ta cần là xây dựng niềm tin ở nhân dân. Xây dựng bằng hành động chứ không phải là những ngôn từ sáo rỗng.
Hoa Anh Đào
Đăng trên Nghiên cứu lịch sử
30-5-2018
Đã dốt mà không muốn học thì có thể nói là vô phương cứu chữa. Ở đời thằng hiểu biết giả vờ dốt nát được chứ thằng dốt nát không thể giả vờ hiểu biết. Đấy là nguyên nhân dẫn đến thoái hóa chính trị tương tự như cho động vật giao phối cận huyết vậy.
Thời còn cắp sách đến trường, tôi được học rằng, khi giao phối cận huyết thì những tính trạng lặn nó sẽ hiện ra. Vì thế những yếu điểm của cá thể có cứ rõ dần. Đó là sự thoái hóa.
Ở nước tự do, câu đầu tiên mà người dân đặt ra khi cầm lá phiếu bầu cho ứng viên là “anh có xứng đáng để tôi trao cho anh vai trò đại diện?”. Chính điều ấy là bộ lọc loại bỏ đi những con người không xứng đáng. Cứ mỗi lần bầu cử, hành pháp và lập pháp được thay mới bởi những cá nhân đáp ứng nhu cầu thực tế cho nhân dân, cho đất nước. Đó là những dịp thay máu để phát triển.
Còn trong cơ cấu nền độc tài toàn trị, nó “giao phối cận huyết” tá lả.
Đầu tiên phải nói, lựa chọn nhân sự theo lí lịch, và cơ cấu sẵn cho con cháu. Dốt như Nông Quốc Tuấn cũng được bố ẵm bỏ vào ghế bí thư tỉnh Bắc Giang. Rồi bao nhiêu hạt giống đỏ cứ thế mà tiến trong một cơ cấu không có sự chọn lọc.
Điều thứ 2 là sự nhồi sọ đã biến những hạt giống của CS chẳng có tri thức gì cả. Những kẻ dốt ngồi ngôi cao đầy rẫy.
Điều thứ 3 mà tôi muốn nói, sự “phối giống” giữa thằng hành pháp – tư pháp – và lập pháp. Thằng chánh án tòa án tối cao cũng kiêm luôn đại biểu quốc hội. Thủ tướng – đứng đầu hành pháp cũng kiêm luôn đại biểu Quốc hội. Các bộ trưởng, chủ tịch các tỉnh thành phố cũng kiêm luôn đại biểu Quốc hội. Thế nên mới thấy Quốc hội là một đám tả pí lù Hành pháp tư pháp làm luôn vai trò lập pháp. Sự “giao phối cận huyết” toàn CS kiêm đủ thứ thì lấy đâu ra làn gió mới cho công tác điều hành đất nước?
Hãy nhìn những thằng quan bự trong quốc hội trả lời mà cười rớt cả hàm vì sự ngu dốt của nó. Thằng thì ví con đường tránh nhà quan to là “đường cong mềm mại“. Đứa thì đọc Facebook thành Phê-tê-bốc, và nguy hiểm hơn nữa còn hăm “kéo đám mây điện toán” về Việt Nam vv.. Chính những thằng này nó biến cái gọi là Quốc hội là một sân khấu hài cho cái ngu phô diễn. Quốc hội gì mà chỉ toàn là trả lời kiểu chống chế cho qua chuyện mà không bao giờ có sự phản biện nghiêm túc. Thật sự Quốc hội CS là một sân khấu hài bất đắc dĩ. Trong cái hội này, đa phần không đủ trí tuệ để có những sự trả lời một cách thỏa đáng, tức nó chẳng nắm được những gì cần thiết cho phát triển trong phạm vi nó điều hành.
Khi anh làm nghề diễn kịch mà anh chọc người ta cười thì anh là tài năng. Nhưng khi anh là một chính trị gia mà lại thành thằng hề thì rất nguy hiểm cho đất nước. Vì vận mệnh đất nước không phải chỗ cho các anh thể hiện sự dốt nát. Những kẻ này được ĐCS đảm bảo độc quyền nắm các trọng trách lớn trong bộ máy nhà nước thì đất nước sẽ ra sao? Nhìn hoàn cảnh đất nước, thì đã quá rõ. Thấy rõ cái được mệnh danh Quốc hội là là một sân khấu hài, nhưng nhân dân chỉ có việc chứng kiến trò hề này trong trạng thái bất lực. Thế mới chua chát chứ!

Trung Quốc bước chân vào chiến lược thôn tính Việt Nam từ khi nào?
Hai dự thảo luật gây nhiều tranh cãi nhất và sóng gió nhất sau kỳ họp Quốc hội thứ 5, khoá XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam tạm thời đã có kết quả. Vấn đề là cả hai dự luật này đều bị người dân phản đối với nguyên nhân có liên quan sâu rộng đến Trung Quốc và các chính sách của Trung Quốc.
“Tôi thấy cái nỗi khắc khoải nhất của ông ấy là ông ấy lo cho âm mưu ngày càng lộ liễu, càng nguy hiểm của Trung Quốc, độ can thiệp ngày càng sâu vào nội tình của đất nước Việt Nam.”
Ngay lúc bấy giờ nỗi ray rức nhất của ông là ông thấy mưu toan của Trung Quốc là bàn tay đã thọc sâu quá rồi vào trong nội tình của đất nước.”
Nhân vật mà Giáo sư Tương Lai nhắc ở trên là cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, trong một lần gặp mặt vào tháng 5 năm 2008.
Tôi thấy cái nỗi khắc khoải nhất của ông ấy là ông ấy lo cho âm mưu ngày càng lộ liễu, càng nguy hiểm của Trung Quốc, độ can thiệp ngày càng sâu vào nội tình của đất nước Việt Nam.
-Giáo sư Tương Lai
Cũng trong một bài viết mới nhất do Giáo sư Tương Lai email cho chúng tôi, ông kể lại một số chi tiết cho thấy “nỗi khắc khoải” của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt thực chất đã xuất hiện từ năm 1951. Năm 1951 trở về sau khi vượt Trường Sơn ra Việt Bắc dự Đại hội II của Đảng, ông Võ Văn Kiệt được cử “đi thực tế” rút kinh nghiệm về công tác thuế nông nghiệp tại nông thôn miền Bắc. Từ khi đó, ông bắt đầu hiểu ra và nói rằng “dị ứng” với những bài học mà các cố vấn Trung Quốc chuyển tải vào nước ta. Vì thế, ông từ chối không đi Bắc Kinh và xin trở về ngay Nam Bộ.
Một số tài liệu ghi rõ, khoảng thời gian năm 1946-1954 xảy ra cuộc chiến tranh Pháp – Việt Minh, không ai là không biết tầm quan trọng của viện trợ của Cộng Sản Trung Quốc cho Cộng Sản Việt Nam. Đặc biệt, một chi tiết quan trọng trong bài viết của tác giả Phạm Cao Dương vào năm 2009 có ghi rõ: Trung tuần tháng 8 năm 1950, khi hai đoàn cố vấn quân sự, một do Vi Quốc Thanh và Đặng Dật Phàm cầm đầu từ Quảng Tây và một do Trần Canh hướng dẫn từ Vân Nam đến bộ chỉ huy tiền phương của Việt Minh ở Quảng Uyên, Cao Bằng và được Võ Nguyên Giáp và Trần Đăng Ninh đón tiếp và thuyết trình.
Theo ông Phạm Cao Dương, đây là thời điểm then chốt bắn phát súng đầu tiên cho tầm quan trọng của viện trợ mà Cộng Sản Trung Quốc dành cho Cộng Sản Việt Nam.
Chi tiết này được tác giả Qiang Zhai đề cập thêm trong cuốn “China and the Vietnam wars” là trong chuyến đi Bắc Kinh từ 25-6 đến 8-7-1955 của Hồ Chí Minh, Bắc Kinh đã đồng ý viện trợ 800 triệu tệ (200 triệu USD) để xây 18 dự án, trong đó có nhà máy xi măng Hải Phòng, nhà máy điện Hà Nội, nhà máy dệt Nam Định.
Cũng theo tác giả Qiang Zhai, vào tháng 5-1963, lúc miền Nam đang căng thẳng trong cuộc khủng hoảng Phật Giáo, Chủ tịch Trung Quốc Lưu Thiếu Kỳ sang Hà Nội, nói với Hồ Chí Minh: “Trung Quốc đang đứng bên cạnh các đồng chí. Nếu chiến tranh bùng nổ,Trung Quốc là hậu phương.”
Theo lời kể lại của Giáo sư Tương Lai, ông Võ Văn Kiệt đã nhìn thấy sức ép của Bắc Kinh thời điểm diễn ra Hội nghị Genève. Việc Bắc Kinh viện trợ vũ khí và cố vấn giúp Việt Nam đánh thực dân xâm lược nhằm tạo ra toan tính lâu dài để chờ ngày bành trướng, buộc chính quyền Việt Nam phải ngừng chiến và chấp nhận vĩ tuyến 17.

Sau đó, Đặng Tiểu Bình phát động cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 là câu trả lời rõ ràng nhất cho âm mưu bành trướng của Trung Quốc nhắm vào Việt Nam.
Tựu chung lại, để nhận định một cách khái quát nhất về thời điểm này, chuyên gia kinh tế Huỳnh Bửu Sơn cho biết:
“Suốt 4 ngàn năm lịch sử của mình, cuộc chiến tranh chủ yếu của Việt Nam là với phương Bắc. Qua bao nhiêu thời, từ khi Bắc thuộc rồi lấy lại độc lập. Có độc lập rồi thì đến thời tiền Lê, Lý, Trần, hậu Lê, Nguyễn, Tây Sơn thì đều chống trả với phương Bắc. Ngay cả đến thời kỳ cận đại thì năm 56 bị xâm lấn ở Hoàng Sa, 74, 79 rồi 88. Nhân dân Việt luôn luôn phải phòng vệ trước phương Bắc mặc dù vẫn phải giữ cái hữu nghị đối với họ.”
Thời gian gần đây, trong nước tung ra một video lời phát biểu của Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị Công an, Giám đốc Học viện Chính trị Công an Nhân dân Trương Giang Long công khai cảnh báo: “Trung Quốc, không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính chúng ta. Mà không phải thời ông Tập Cận Bình đâu, ông khác lên cũng sẽ như vậy thôi. Câu chuyện là, bao giờ họ sẽ lấy và lấy bằng cách nào…”
Theo Chuyên gia kinh tế Huỳnh Bửu Sơn, bắt đầu vào thập niên 90, cả Trung Quốc và Việt Nam đều bắt đầu chính sách mở cửa. Ông đánh giá Việt Nam lúc đó có những cái tích cực hơn cả Trung Quốc.
“Những người chủ trương đổi mới phải nói là ông Võ Văn Kiệt, là 1 trong những người thực hiện thành công, rất tốt cái đổi mới, mở cửa cho Việt Nam. Cái đó tôi nghĩ không chỉ người trong nước mà cả thế giới cũng công nhận như thế.”
Năm 1986, Việt Nam bắt đầu công cuộc “Đổi mới” chuyển đổi từ nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang nền kinh tế thị trường định hướng XHCN. Với cuộc cải cách này, Việt Nam đã đưa GDP tăng trưởng liên tục từ năm 1986 đến 1996 với mức tăng trưởng bình quân 6,6%/năm. Lạm phát từ 3 con số được đưa về 12,7% năm 1995 và 4,5% năm 1996. Một thành tựu vẫn luôn được nhắc đến khi nói về giai đoạn này là Việt Nam từ một nước thiếu ăn đã có dư gạo để xuất khẩu.
Giáo sư Tương Lai cũng ghi nhận thành tựu kinh tế của Việt Nam giai đoạn này là nét độc đáo của một tầm nhìn mang đậm hình ảnh của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt.
“Trong bối cảnh ấy, ông Kiệt đã tranh thủ mời những chuyên gia của chế độ cũ tham gia với ông, như ông Oánh, ông Nguyễn Văn Hảo, đặc biệt ông ấy thành lập 1 nhóm gọi là nhóm Thứ Sáu để sinh hoạt và góp ý kiến.”
Tuy nhiên, theo ông Huỳnh Bửu Sơn, những năm về sau, những chính sách tích cực về kinh tế của Đặng Tiểu Bình làm cho Trung Quốc có những thành công rất lớn và tốc độ phát triển kinh tế mạnh hơn.
Ngược lại, với Việt Nam thời điểm đó, ông Huỳnh Bửu Sơn chia sẻ:
“Trong khi đó, cái đổi mới của Việt Nam đến khoảng đầu năm 2000, do ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế Châu Á làm cho kinh tế Việt Nam chậm lại trong 1 thời gian, đương nhiên nó làm cho nền kinh tế của mình không phát triển như trước.
Như vậy, trong mối quan hệ giữa 2 nền kinh tế thì 1 chuyện xảy ra đó là mình mua hàng của Trung Quốc nhiều hơn, dẫn đến chuyện nhập siêu của mình càng lớn và quan hệ ngoại thương giữa mình và Trung Quốc càng lớn.”
Mặc dù nhấn mạnh rằng nhập siêu không gọi là một “lệ thuộc”, nhưng theo ông Huỳnh Bửu Sơn, do vị trí địa lý của 2 quốc gia, và giá mua nguyên vật liệu từ Trung Quốc luôn rẻ hơn từ các nước khác.
Mối nguy của việc 3 đặc khu có thể biến thành các lãnh thổ của Trung Quốc ở Việt Nam là rất lớn. Chính vì vậy ngay những người dân bình thường ở Việt Nam cũng bày tỏ lo lắng.
-Phạm Chi Lan
“Nhất là khu vực kinh tế quốc doanh của Việt Nam lại có nhu cầu về nguyên liệu vật tư rất mạnh từ Trung Quốc.”
Một ví dụ về ngành dệt may, theo Tổng cục Hải quan Việt Nam, năm 2017, kim ngạch nhập khẩu mặt hàng nguyên phụ liệu dệt may từ Trung Quốc về Việt Nam đạt gần 9 tỷ USD (khoảng 204.800 tỷ đồng), chiếm hơn 42,7% tổng kim ngạch nhập khẩu mặt hàng này.
Ở một lĩnh vực khác, Trung Quốc là nhà đầu tư nhiều dự án nhiệt điện tại Việt Nam, than mua từ thị trường này cũng đang có giá cao nhất so với các thị trường khác. Theo thống kê của Tổng cục Hải quan cho biết từ đầu năm đến hết tháng 8, cả nước nhập khẩu gần 9,374 triệu tấn than, tổng giá trị kim ngạch đạt gần 934 triệu USD.
Sự phụ thuộc của Việt Nam vào nền kinh tế Trung Quốc như ông Huỳnh Bửu Sơn đã phân tích ngày càng thể hiện rõ. Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan là người đưa ra quan điểm đồng thuận. Bà cho biết nền kinh tế Việt Nam hiện đang phụ thuộc rất lớn vào Trung Quốc về nguồn cung cũng như xuất khẩu các sản phẩm của Việt Nam. Đây cũng chính là nguyên nhân cho nỗi lo khi dự thảo Luật Đặc khu ra đời
“Mối nguy của việc 3 đặc khu có thể biến thành các lãnh thổ của Trung Quốc ở Việt Nam là rất lớn. Chính vì vậy ngay những người dân bình thường ở Việt Nam cũng bày tỏ lo lắng.”
Vào tháng 9-2017, ông Lưu Vân Sơn, ủy viên Thường vụ Bộ chính trị Trung Quốc, trong chuyến kinh lý Hà Nội có lời miêu tả mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc là “Hai nước có cùng số phận”.
Ngầm ý của câu nói này ra sao, có lẽ đã thể hiện rõ trong những chuyển biến ở Việt Nam, từ kinh tế, chính trị, cho đến du lịch.



“Dịch chuyển đám mây điện toán về Việt Nam.”
Ngày 12/6, phát biểu trước Quốc Hội Việt Nam, tướng Võ Trọng Việt, Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng An ninh – cơ quan thẩm tra Luật An ninh mạng, nói:
“Hiện nay Google và Facebook đang lưu trữ dữ liệu thông tin người dùng Việt Nam tại Hong Kong và Singapore. Nếu luật này có hiệu lực, doanh nghiệp này phải dịch chuyển đám mây điện toán về Việt Nam để mở trung tâm dữ liệu tại Việt Nam là hoàn toàn khả thi.”
Ngay lập tức, trên mạng xã hội lan truyền biếm họa dịch vụ ‘dịch chuyển đám mây điện toán’.
TƯỜNG THUẬT https://www.bbc.com/vietnamese/live/vietnam-44428861

Thiên Đức



Hôm nay một ông tướng An Ninh CSVN đòi Google & Facebook đưa máy chủ Trung Tâm Dữ Liệu về VN nghe như nhẹ tựa bông hồng!
Chỉ nói riêng về Google có nhiều trung tâm dữ liệu khắp thế giới, tuy nhiên 12 trung tâm lớn nhất đặt tại The Dalles, Oregon; Atlanta, Georgia; Reston, Virginia; Lenoir, North Carolina; và Moncks Corner, South Carolina.
Google cần phải nối kết các servers lại để có sức chứa dữ kiện lên tới 15 exabytes hay 15 tỷ,tỷ bytes mới đủ sức cho toàn cầu sử dụng các dịch vụ như gmail, youtube, cloud, hosting servers và nhiều dịch vụ khác như tìm kiếm v.v
Điều nên nhớ là tất cả các máy móc servers kết nối dữ kiện cần luôn được duy trì ở nhiệt độ an toàn khoảng max 40 độ C – Do đó vấn đề khó khăn nhất là hệ thống thải nhiệt, làm lạnh phải cực tốt.
Tất cả Trung Tâm dữ liệu của Google bắt buộc phải nằm cạnh một dòng sông, hồ lớn hoặc sát cạnh biển để sử dụng máy bơm nước làm điều hòa nhiệt độ cho máy móc.
Gần như 1/3 số tiền điều hành của một trung tâm dữ liệu là chi tiêu vào hệ thống làm lạnh, điều hòa nhiệt độ vì bất kì một sự cố nào về hệ thống làm lạnh sẽ làm hỏng cả trung tâm dữ liệu – máy móc sẽ bị nóng chảy nhanh chóng trong vòng vài giây.
Dời Trung Tâm dữ liệu từ nơi này sang nơi khác không phải dễ dàng vì nó rất tốn kém và trì trệ hoạt động của cả một hệ thống.
Đòi Google, Facebook đưa Trung Tâm Dữ Liệu của họ về VN là chuyện gần như không khả thi vì chi phí di dời từ Hồng Kông về VN để lấy được lợi nhuận từ quảng cáo của các doanh nghiệp ở VN thì cần hơn 20 năm sau Google mới hoàn lại được vốn.
Điều cần biết khác là Google và Facebook là hai mạng xã hội đặt trung tâm tại nước Mỹ, đóng thuế cho Mỹ và phần điều hành cung cấp dữ liệu cá nhân thi chỉ có trác tòa Mỹ mới đủ thẩm quyền lấy được các dữ kiện cá nhân người sử dụng – ngoài ra không có bất kỳ nước nào khác có đủ thẩm quyền để đòi hỏi chuyện này.
(*) Còn cái vụ đòi dời “Đám Mây” là dời cái lờ gì! Google chứ đâu phải Tôn Ngộ Không ![]()
Xin xem bài “Cuộc cách mạng của Sợ Hãi” của cùng tác giả.
Nếu bà con nào mấy hôm rày ngủ mê hơi bị nhiều, hổng biết tình hình đất nước sở hụi xã nghĩa buôn dân bán nước của đẻng ta làm ăn ra mần sao, thù địch mặt mũi nó như thế lào, địt ít địt nhiều cỡ nào… Thì đây nè: