Vì sao Quốc hội CSVN phải ra bằng được luật đặc khu..????
Với tuyên bố trên của chủ tịch quốc hội Kim Ngân cho thấy việc ra luật đặc khu là một nhiệm vụ cấp bách của lãnh đạo CSVN và hiện rõ nguyên hình hành động đi đêm giữa giới lãnh đạo CSViệt nam với nhà cầm quyền Trung cộng, mỗi bên đều được đại lợi.
Phía Trung cộng: Vân đồn-Bắc vân phong và Phú quốc là ba vị trí chién lược cả về Quân sự và kinh tế: Quân sự: ba điểm nằm ở ba miền Bắc-Trung –Nam Việt nam, rất thuận lợi cho việc kiểm soát và bành trướng trên toàn cõi lãnh thổ Viẹt nam, và đặc biệt thuận lợi cho việc kiểm soát bành trướng ra biển đông. Kinh tế: Thế mạnh ba vùng này là phát triển du lịch, là điểm giao thoa văn hóa của khu vực và thế giới, ngành công ngiệp không ống khói mà kiếm lời tếch sù.
Phía CSVN: Trước mắt kiếm được món tiền lớn nhằm tăng thu nhập cho nhóm và ngân khố hòng cứu vãn chế độ. Nhưng quan trọng hơn cả là tạo ra khu lãnh địa riêng của giới cầm quyền, phòng khi sụp đổ có nơi ẩn náu an toàn rồi tính lãnh nạn ở nước khác.👈
Bắc Kinh đã ký được hợp đồng thuê cảng biển Hambantota của Sri Lanka trong 99 năm. Đây là một điều kiện trong thỏa thuận giảm nợ cho Sri Lanka, khi mà người ta đang nhắc đến Trung Quốc với một khái niệm mới: Chủ nghĩa đế quốc chủ nợ, sau khi Trung Quốc mua dần các cảng biển chiến lược ở Piraeus (Hy Lạp), Darwin (Úc) và Djibouti (châu Phi).
Đối với Bắc Kinh, dự án cảng Hambantota là một bước đệm của sáng kiến ”Vành đai và Con đường”.
Chiến lược ngoại giao bằng “bẫy nợ”
Tháng 12/2017, Sri Lanka không có khả năng chi trả các khoản nợ tích tụ mà họ đã vay từ Trung Quốc, quốc gia này đã buộc phải chính thức bàn giao cảng Hambantota chiến lược của họ cho Trung Quốc tiếp quản.
Đây là bằng chứng về chiến lược ngoại giao bằng “bẫy nợ” cực kỳ lợi hại của Trung Quốc – một nước cờ quan trọng của sáng kiến “Vành đai và Con đường” của Trung Quốc, mà Tập Cận Bình gọi đó là “dự án của thế kỷ” .
Không giống như các khoản cho vay của Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) và Ngân hàng Thế giới (WB), các khoản cho vay của Trung Quốc được đảm bảo bởi các tài sản tự nhiên có tầm quan trọng chiến lược với giá trị dài hạn cao (ngay cả khi các tài nguyên ấy thiếu giá trị kinh tế hiện thời).
Ví dụ, cảng Hambantota chiến lược của Sri Lanka nằm giữa các tuyến thương mại liên kết Ấn Độ Dương với Châu Âu, Châu Phi, và kết nối Trung Đông đến châu Á. Để đổi lấy tài chính và cơ sở hạ tầng mà các quốc gia nghèo hơn cần, Trung Quốc đòi hỏi sự tiếp cận thuận lợi tới tài nguyên thiên nhiên của những nước này, từ tài nguyên khoáng sản cho đến các cảng biển chiến lược.
Vị trí cảng Hambantota của Sri Lanca.
Hơn nữa, trường hợp của Sri Lanka đã minh hoạ rõ rệt về khả năng sử dụng “bẫy nợ” để trói buộc các quốc gia “đối tác” của Bắc Kinh. Thay vì tài trợ hoặc cho vay ưu đãi, Trung Quốc cung cấp các khoản vay lớn liên quan đến dự án theo lãi suất thị trường, với các điều khoản thiếu minh bạch, và thường rất ít hoặc không có đánh giá tác động của dự án đến môi trường và xã hội. Như Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson cho biết gần đây, với sáng kiến Vành đai và Con đường, Trung Quốc đang nhằm hướng đến xác lập “các quy tắc và chuẩn mực riêng của mình.”
Để tăng cường vị thế hơn nữa, Trung Quốc khuyến khích các công ty trong nước đấu thầu mua toàn bộ các cảng biển chiến lược ở bất cứ nơi đâu có thể. Cảng Piraeus là một ví dụ, nằm ở biển Địa Trung Hải, cảng Piraeus của Hy Lạp là cửa ngõ quan trọng của hàng hóa vào châu Âu, năm 2016, nó đã được một công ty Trung Quốc mua lại với giá 436 triệu USD, trở thành một mắt xích “đầu rồng” cho tham vọng vươn vòi đến châu Âu của Bắc Kinh.
Bằng cách sử dụng “mồi câu” tài chính theo cách này, Trung Quốc đã bắn một mũi tên trúng hai đích. Thứ nhất, nó giúp giải quyết tình trạng dư thừa sản xuất trong nước bằng cách đẩy mạnh xuất khẩu ra nước ngoài. Thứ hai, nó gia tăng lợi ích chiến lược quốc gia, bao gồm mở rộng ảnh hưởng ngoại giao, tiếp cận nguồn tài nguyên thiên nhiên, thúc đẩy việc sử dụng đồng Nhân dân tệ và đạt được lợi thế tương đối so với các cường quốc khác.
Trung Quốc – một đế quốc chủ nợ kiểu mới
Cách tiếp cận “diều hâu” của Trung Quốc – và sự hả hê khi tiếp quản cảng Hambantota – thật là mỉa mai khi nhìn lại lịch sử. Trong các mối quan hệ với các quốc gia nhỏ hơn như Sri Lanka, Trung Quốc đang diễn lại âm mưu đã từng chống lại chính nước này trong giai đoạn thuộc địa của châu Âu, bắt đầu từ cuộc chiến thuốc phiện vào năm 1839-1860 và kết thúc vào năm 1949, một thời Trung Quốc cay đắng khi nhắc đến “thế kỷ của sự nhục nhã.”
Trung Quốc từng miêu tả việc khôi phục lại chủ quyền đối với Hồng Kông vào năm 1997 – sau hơn một thế kỷ dưới thuộc địa của Anh – là làm chính lại một bất công lịch sử. Tuy nhiên, như sự tiếp quản cảng Hambantota cho thấy, Trung Quốc hiện đang thực hiện chủ nghĩa thực dân mới theo kiểu mà họ đã bị mất Hồng Kông trước đây. Rõ ràng lời hứa của ông Tập Cận Bình về “trẻ hóa đất nước Trung Quốc” là không thể tách rời khỏi sự xâm lấn chủ quyền của các quốc gia nhỏ hơn.
Cũng như các cường quốc của đế quốc châu Âu đã sử dụng ngoại giao tàu chiến để mở rộng thị trường mới và các tiền đồn thuộc địa, Trung Quốc sử dụng nợ chính phủ để “uốn cong” các quốc gia khác theo ý muốn của họ, mà không cần súng ống.
Giống như thuốc phiện người Anh từng xuất khẩu sang Trung Quốc, các khoản cho vay dễ dãi của Trung Quốc cũng là chất gây nghiện. Và bởi vì Trung Quốc chọn các dự án theo chiến lược giá trị dài hạn của họ, do đó, các dự án này có thể mang lại lợi nhuận ngắn hạn không đủ để các nước trả nợ. Điều này cho phép Trung Quốc tăng thêm đòn bẫy nợ, điều có thể sử dụng để buộc nước đi vay phải hoán đổi nợ thành vốn chủ sở hữu, qua đó mở rộng dấu vết toàn cầu của Trung Quốc bằng cách nắm thóp một số lượng ngày càng tăng các quốc gia mang nặng nợ.
Thậm chí các điều khoản của hợp đồng thuê cảng Hambantota trong 99 năm cũng lặp lại những điều mà các đế quốc phương Tây đã từng sử dụng để bắt buộc Trung Quốc cho thuê đất. Vào năm 1898, Anh đã thuê khu Tân Giới (New Territories) của Trung Quốc trong 99 năm, khiến cho vùng địa giới Hồng Kông được nới rộng thêm 90%.
Hiện tại, Trung Quốc cũng đang áp dụng khái niệm thuê 99 năm của đế quốc Anh năm xưa. Thỏa thuận cho Trung Quốc thuê cảng Hambantota đã được thông qua vào mùa hè năm nay, trong đó Trung Quốc cam kết sẽ giảm 1,1 tỷ USD nợ cho chính phủ Sri Lanka.
Vắt kiệt tài nguyên của các quốc gia bị sập “bẫy nợ”
Trước đó vào năm 2015, một công ty Trung Quốc đã ký được hợp đồng thuê 99 năm đối với cảng nước sâu Darwin của Úc – nơi đóng quân của hơn 1.000 thủy quân lục chiến Hoa Kỳ – với giá trị 388 triệu USD (506 đô la Úc).
Tương tự, sau khi cho quốc gia châu Phi Djibouti vay hàng tỷ đô đến mức ngập nợ, Trung Quốc đã thiết lập căn cứ quân sự ở nước ngoài đầu tiên của nước này trong năm 2017. Căn cứ này tuy nhỏ nhưng mang tính chiến lược quan trọng, chỉ cách căn cứ hải quân Mỹ vài km – cơ sở quân sự thường trực duy nhất của Mỹ ở Châu Phi. Bị mắc kẹt trong khủng hoảng nợ, Djibouti không có lựa chọn nào khác ngoài việc cho Trung Quốc thuê đất với mức giá 20 triệu USD/năm. Trung Quốc cũng đã sử dụng “bẫy nợ” đối với Turkmenistan (một quốc gia tại Trung Á) để khai thác khí tự nhiên của nước này thông qua một đường ống dẫn khí mà phần lớn dẫn sang Bắc Kinh.
Một số quốc gia khác như Argentina, Namibia hay Lào đều bị rơi vào “bẫy nợ” của Trung Quốc, buộc những nước này phải đối mặt với những quyết định đau đớn để ngăn chặn tình trạng vỡ nợ. Khoản nợ nần của Kenya với Trung Quốc giờ đây đang đe dọa biến cảng Mombasa tấp nập – cửa ngõ vào Đông Phi – thành một Hambantota khác.
Những kinh nghiệm này nên được nghiêm túc coi như một lời cảnh báo rằng sáng kiến Vành đai và Con đường về cơ bản là một dự án đế quốc nhằm mục đích hoàn thành tham vọng bành trướng hoang đường của Trung Quốc. Các quốc gia bị nô lệ nợ cho Trung Quốc có nguy cơ mất cả tài sản thiên nhiên có giá trị nhất lẫn chủ quyền của họ.
Găng tay gai bọc nhung khổng lồ của đế quốc mới này che giấu một nắm đấm sắt – một thứ với sức mạnh vắt kiệt sức sống ra khỏi các quốc gia nhỏ hơn.
Tác giả: Giáo sư Brahma Chellaney, bản quyền thuộc về Project Syndicate, 2017. Chân Hồ biên dịch
Bộ Công an VN và những hệ lụy từ vụ Trịnh Xuân Thanh
RFA
2018-05-31
Ông Trịnh Xuân Thanh (trái) và Trung tướng Đường Minh Hưng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an VN.
Courtesy of Chân Trời Mới Media
Bộ Công an VN và những tai họa từ vụ Trịnh Xuân Thanh
00:28/06:34
Từ tháng 10 năm ngoái, Đức đã phát lệnh truy nã tại châu Âu đối với Trung tướng Đường Minh Hưng, hiện là Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an. Tuy nhiên thông tin này mới được truyền thông loan đi vào tuần trước
Ông Hưng bị cho là người trực tiếp chỉ huy vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh đưa về nước.
Sau khi truy nã ông Hưng, Đức tiếp tục phát thêm lệnh truy nã với 3 nhân vật khác trong nhóm mật vụ thực hiện vụ bắt cóc. Trong số này có thêm một quan chức của Bộ Công an đó là ông Vũ Quang Dũng, một sĩ quan tình báo của Bộ này. Hai người còn lại là Đào Quốc Oai, định cư tại Séc và Lê Anh Tú, lái xe cho Đào Quốc Oai.
Ngoài ra, người đứng đầu ngành công an của VN là Thượng tướng Tô Lâm cũng đang bị nghi ngờ có tham gia vào vụ việc này. Cụ thể, phía Đức đang điều tra việc phái đoàn do ông Tô Lâm cầm đầu đã mượn Slovakia một chiếc máy bay và nghi ngờ chiếc máy bay này đã được sử dụng để đưa ông Trịnh Xuân Thanh về nước.
Một đoàn đại biểu VN gồm 12 người đã đến thăm Slovakia, một nước láng giềng của Đức, chỉ vài ngày trước khi ông Thanh bị đưa về nước.
Nhìn nhận về việc những nhân vật cao cấp của cơ quan an ninh lớn nhất của VN lại thực hiện hành vi vi phạm an ninh quốc gia khác, nhà báo Lê Trung Khoa ở Đức, người luôn theo dõi và cập nhật tin tức về vụ việc này, nhận định:
Đây quả thực là một điều rất đáng hổ thẹn với ngành công an Việt Nam từ trước đến nay. Bởi vì những người mang danh bảo vệ pháp luật lại là những người vi phạm pháp luật lớn nhất, từ đánh bạc, cho đến bảo kê và hiện nay là tội phạm rất nặng đó là bắt cóc và cướp người từ Đức, và hoạt động trên lãnh thổ nhiều nước ở châu Âu ví dụ như Đức, Séc và Slovakia.
Chuyện công an VN bảo kê đánh bạc mà nhà báo Lê Trung Khoa nhắc tới đó là vụ hai vị tướng Công an là Nguyễn Thanh Hóa và Phan Văn Vĩnh bị bắt vì liên quan đến một đường dây đánh bạc qua mạng quy mô lớn, với giá trị hàng ngàn tỷ đồng và hàng triệu người tham gia.
Những người mang danh bảo vệ pháp luật lại là những người vi phạm pháp luật lớn nhất – Nhà báo Lê Trung Khoa
Thông tin mới nhất nhà báo Lê Trung Khoa cung cấp cho RFA đó là cảnh sát Berlin đã có mặt ở Slovakia để thẩm vấn những người trên chiếc chuyên cơ mà Chính phủ Slovakia đã cho ông Tô Lâm mượn vào ngày 26/7/2017.
Phía Slovakia đã tuyên bố nếu sự việc được xác minh, tức là chiếc phi cơ quả thực được dùng để đưa ông Thanh về nước, thì Slovakia sẽ xem đây là một vụ việc nghiêm trọng gây ra tác động tiêu cực đến quan hệ song phương hai nước.
Còn về phía Đức, kể từ khi cáo buộc VN bắt cóc người trên lãnh thổ của Berlin, Đức đã tạm ngưng quan hệ chiến lược với Chính phủ Hà Nội.
Nhận xét về nguyên nhân sâu xa dẫn đến hành động phạm luật của ngành Công an VN, nhà báo Lê Trung Khoa cho biết:
Bản thân là Đảng lãnh đạo, điều hành, họ dùng Chủ nghĩa Cộng sản là một thứ đi ngược lại quy luật tự nhiên và ưa dùng bạo lực. Tất nhiên đội ngũ này sẽ dần biến thái đi, trở thành những thứ phục vụ bạo lực cho chủ nghĩa Cộng sản. Cho nên nó đã, đang và tiếp tục sẽ gây ra những hậu quả rất lớn cho người Việt Nam, kể cả những kiều bào nước ngoài.
Vụ Trịnh Xuân Thanh được các nhà quan sát cho rằng đã gây ra nhiều hậu quả cho Việt Nam, đặc biệt trong bối cảnh VN đang mong muốn thông qua Hiệp định Tự do Thương mại với Âu châu bởi vì thị trường xuất khẩu sang Hoa Kỳ hiện đang gặp khó khăn.
Thời gian gần đây, giới lãnh đạo VN liên tục sang thăm các nước châu Âu và thúc giục họ ủng hộ hiệp định này. Gần đây nhất là chuyến thăm Pháp của ông Tổng Bí thư Đảng Nguyễn Phú Trọng.
Nhà quan sát chính trị, cựu đại tá Bùi Tín cũng bày tỏ quan ngại về hậu quả Bộ Công an VN phải gánh chịu trong vụ bê bối này:
Nếu ông Tô Lâm bị dính vào vụ này như một tay đầu xỏ thì cực kỳ nghiêm trọng. Khi ra tòa án khai dần dần, thì có thể đụng đến ông Nguyễn Phú Trọng. Ai cũng biết, cả thế giời này biết Nguyễn Phú Trọng là người đầu têu, kẻ chủ trương quyết cho người sang Đức bắt cóc tới cùng. Nếu đụng đến Nguyễn Phú Trọng thì lôi thôi lắm.
Nếu Bộ Chính trị không họp bàn kỹ mà cứ chủ quan coi thường thì nó sẽ thành vấn đề đối ngoại lớn nhất của thế kỷ 21 này.
Nếu Bộ Chính trị không họp bàn kỹ mà cứ chủ quan coi thường thì nó sẽ thành vấn đề đối ngoại lớn nhất của thế kỷ 21 này. – Cựu đại tá Bùi Tín
Theo cơ quan công tố Đức thì có 15 người tham gia vào vụ bắt cóc ông Thanh, nhưng hiện tại mới chỉ có 5 người bị điểm mặt chỉ tên.
Nhà báo Lê Trung Khoa cho rằng vụ việc không chỉ dừng lại ở Bộ Công an, mà còn ảnh hưởng đến cả các lĩnh vực khác:
Dưới con mắt của các nước tư bản, đặc biệt là Đức và các nước châu Âu, Bộ Công an VN là một nơi khá nguy hiểm khi tiếp xúc. Chính vì vậy họ sẽ rất dè dặt trong thời gian này và thời gian tới.
Bên cạnh Bộ Công an thì hiện nay thì theo tôi được biết cả Bộ Quốc phòng, sau khi Đức đình chỉ đối tác chiến lược với VN, những hợp tác về quốc phòng cũng bị giảm đến mức tối thiểu. Họ đã không làm việc với VN từ cấp cục vụ trở lên.Trước đây thì có giao lưu trao đổi, nhưng hiện nay họ chỉ thực hiện nốt những cam kết trước đây chứ không có những hợp tác mới.
Vụ việc cũng được nói đã trực tiếp ảnh hưởng đến ngành ngoại giao của VN. Anh Lê Trung Khoa cho biết hiện tại tòa đại sứ VN ở Berlin gần như không hoạt động. Theo anh, một khi quan hệ ngoại giao không có thì quan hệ kinh tế cũng không có theo, nên suy cho cùng người dân gánh hậu quả nặng nề nhất.
Cho đến hiện tại VN vẫn phủ nhận các cáo buộc của Đức và nói rằng ông Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về nước đầu thú. Truyền thông VN đồng loạt ngừng đưa tin về vụ việc này. Hiện ông Thanh đang thụ án chung thân vì dính líu đến một số vụ đại án tham nhũng.
QUỲNH TUYỆT THỰC MỘT TUẦN – MONG BẠN BÈ GỬI THƯ TRÒ CHUYỆN
Quỳnh nói với mẹ: “mẹ về nói với bạn bè con, có thương con thì viết thư gửi vào trại cho con, gửi qua đường bưu điện đến phân trại k4, phân đội 40, trại 5 Thanh Hoá”.
Đó là cách mà chị phản ứng lại việc trại giam “giam giữ” thư từ của chị một cách vô lý. Những bức thư chị viết về cho các con đều không đến được tay gia đình cho đến hôm nay.
Quỳnh muốn bạn bè gửi thư vào vì chị thương và rất nhớ mọi người, chị muốn biết anh chị em mình ở ngoài cuộc sống ra sao, có khỏe không? Việc gửi và nhận thư pháp luật hiện hành cũng không cấm, ai cho họ cái quyền nhốt thư của chị lại trong từng ấy ngày không gửi?
Mẹ của Nấm và Gấu muốn đọc thư của mọi người và sẽ đấu tranh trong trại giam để nhận được những bức thư ấy.
Trưa này, Gấu sau hai năm xa cách đã được gặp mẹ Tý Quỳnh. Mẹ nó hỏi là lần sau Gấu có đi thăm mẹ nữa không? Nó trả lời “không, ói nhiều lắm Tý Quỳnh”.
Nấm thì khác, “người lớn” rồi, dù ói xanh xao mặt mày nhưng vẫn luôn hy vọng được ra thăm mẹ tiếp.
Buồn cho hai con, không được ăn cùng mẹ bữa cơm. Khi bà hỏi thì cán bộ trại giam từ chối. Họ nói chỉ cho người cải tạo tốt được hưởng đặc ân đó. Còn Quỳnh, được biết trước đó chỉ hơn chục ngày thôi, chị còn tuyệt thực một tuần liền để phản đối họ.
Quỳnh nói với mẹ chị rằng “con đã tuyệt thực từ ngày 05 – 11/05 vì con không đồng ý với một số hành động, cách đối xử của trại giam”. Quỳnh cho biết thêm, chị hiện không nhận thức ăn của trại giam để ăn nữa vì mỗi lần ăn xong chị cảm thấy cơ thể lạ lạ và rất mệt. Quỳnh chỉ ăn những đồ khô như mỳ gói, đồ mẹ chị gửi vào hay trái cây.
Cho đến giờ, họ vẫn muốn Quỳnh phải viết bản nhận tội, kiểm điểm nhưng chị kiên quyết không viết. Chị tuyệt thực để phản đối bất công và mong muốn mọi người viết thư cho mình để đòi lại quyền thư tín.
Suy Niệm: Chúa hạ bệ người quyền thế và nâng cao kẻ khiêm nhường.
Luôn luôn có một sự tương phản giữa con người và Thiên Chúa: Con người yêu thích quyền cao, chức trọng; Thiên Chúa yêu mến kẻ hèn kém, khiêm nhường.
Con người thích được mọi người phục vụ; Thiên Chúa yêu mến kẻ phục vụ mọi người.
Con người trốn tránh đau khổ; Thiên Chúa yêu mến những người đau khổ…
Một cách cụ thể, Thiên Chúa chọn cha sở xứ Ars, một người ít học, quê mùa làm quan thầy hàng giáo sĩ; Ngài chọn Mẹ Têrêxa phục vụ kẻ nghèo để đưa bao nhiêu người vào Giáo Hội. Ngài chọn một y tá Martinô để chữa bệnh biết bao người, ngay cả tại Việt Nam.
Học thuyết chính trị ra đời để làm gì? Là để áp dụng trong quản trị đất nước. Mục đích là đưa đất nước tiến bộ. Ta phân biệt, mong muốn cho đất nước tiến bộ là một suy nghĩ mang tính chủ quan, muốn không có nghĩa là được. Để đạt được thì chủ thuyết đó nó phải có tính khoa học và tính ứng dụng.
Một nghiên cứu sinh đúng nghĩa, họ phải tra cứu tham khảo nhiều đề tài khoa liên quan mới cho ra một luận án. Nghĩa là chẳng có một sản phẩm khoa học có tính ứng dụng nào nào chỉ dựa vào trí tưởng tượng. Một sản phẩm khoa học thực sự nó luôn có 2 phần, thứ nhất lấy tính kế thừa làm nền tảng, thứ nhì là cái mới được sinh ra từ nền tảng đó.
Học thuyết chính trị có nhiều nhưng tạm phân thành 2 luồng tư tưởng. Loại có tính khoa học và tính ứng dụng cao và loại chỉ đơn thuần nó là sản phẩm của trí tưởng tượng. Những học thuyết khoa học và có tính ứng dụng nó dựa trên nghiên cứu bài bản những mô hình đã và đang tồn tại để cho ra đời sản phẩm. Sản phẩm loại này có thể kể ra như Tinh Thần Pháp Luật của Montesquieu, Khế Ước Xã Hội của Rousseau, Đường Về Nô Lệ của Frederick Von Hayek vv.. Sản phẩm tưởng tượng là triết học Marx Lenin.
Những điều các tác giả viết ra trong Tinh Thần Pháp Luật, trong Khế Ước Xã Hội, trong Đường Về Nô Lệ thể hiện sự đúng đắn thấy rõ. Tinh Thần Pháp Luật là bản thiết kế nhà nước tam quyền phân lập, được các nước áp dụng, và đã đưa những nước đó phát triển. Là mô hình mà những nước độc tài nhắm tới để đưa đất nước ra khỏi đói nghèo và dốt nát.
Khế Ước Xã Hội là nền tảng của những cuộc ngã giá để đi đến bản cam kết chung. Thực ra các cuộc họp của Quốc hội dân chủ là những cuộc ngã giá giữa các đại diện cho nhóm quyền lợi để đi đến một thỏa thuận dung hòa, đấy là bản khế ước. Luật của đất nước dân chủ được làm ra từ sự đấu tranh quyền lợi để đưa đến những cam kết dung hòa, thế thôi. Nói là luật cho hay ấy thôi, chứ thực chất nó là một loại khế ước xã hội. Như vậy lý thuyết về Khế Ước Xã Hội là nền tảng để tạo ra những văn bản cam kết làm căn cứ cho luật chơi chung, mà người ta gọi nó là Pháp luật. Muốn có luật pháp chặt chẽ vì dân vì nước trong một nhà nước pháp quyền thì phải bắt đầu từ nguyên tắc đó.
Còn Đường Về Nô Lệ của Federick Von Hayek là một tác phẩm chỉ thẳng vào mặt các chế độ độc tài toàn trị. Khi tước bỏ quyền tự do con người để lùa họ vào một cái rọ áp đặt từ bên trên thì tất yếu đó là con đường về nô lệ. Và thực tế đã chứng minh, XHCN là một con đường không phải “giải phóng” cho con người như những người CS rêu rao, mà nó là Đường Về Nô Lệ đúng nghĩa. Dân Việt Nam bị ĐCS cướp hiếp giết mà vẫn cứ phó cho Đảng và Nhà nước lo. Dân tộc đã hóa thành nô lệ thật sự.
Chủ Nghĩa Marx Lênin là một sản phẩm khơi mào bằng sự tưởng tượng. Một xã hội hoàn hảo “làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”. Dựa vào đó Lenin vẽ thêm con đường để đến với thiên đường đó bằng sự giết chóc (tức bạo lực cách mạng, hay chuyên chính vô sản). Muốn xã hội tốt đẹp mà lại dùng giết chóc để đạt được. Đấy là con đường lụi tàn cho phận làm dân trong xã hội chứ chẳng có sự “giải phóng” gì cả.
Rồi sau đó, sau thời 2 ông tổ Marx và Lenin là những “bộ óc vĩ đại” hay “những bộ óc kiệt xuất” khác cũng xuất hiện. Nào Stalinism, Maoism ra đời và cái thứ “tư tưởng Hồ Chí Minh” ba láp cũng ra đời một cách miễn cưỡng. Những thứ độc hại đó đua nở để làm gì? Để trút bất hạnh lên nhân dân chứ chả làm nên cơm cháo gì cả. Marx là một nhà văn viết chuyện viễn tưởng đúng hơn là một nhà khoa học chính trị. Nhưng bất hạnh thay, bộ chính trị Việt Nam hiện nay vẫn lấy thứ hoang đường đó làm kim chỉ nam. Và tất nhiên, dân Việt đang tiếp tục con đường về với thân phận nô lệ. Dân tộc này đã để một tổ chức chính trị cỡi cổ quá lâu. Người Việt trong mắt dân tộc khác là một dân tộc đáng khinh vì sự cam chịu đến khó hiểu.
Có ai thấy, ĐCS đang trên đường về với phận nô lệ ngoại bang và dân Việt đang cam phận làm nô lệ cho Đảng. Tương lai, dân Việt sẽ là nô lệ của nô lệ. Không thức tỉnh khó mà thoát khỏi phận này.
Bài viết này em sẽ không đi vào chi tiết cuộc sống của một ai, mà sẽ cố gắng viết một cách tổng thể về cộng đồng người Việt tại Mỹ so với người Việt sống tại VN bằng sự khách quan nhất có thể để mọi người chiêm nghiệm…
Đây là danh sách 496 đại biểu quốc hội. Mọi người hãy theo dõi những ai bấm nút thông qua luật đặc khu nhé. Và nhớ lưu vào sổ công bố cho hậu thế biết.
Chỉ có 2 người tự ứng cử trúng đại biểu Quốc hội là ông Nguyễn Anh Trí, Viện trưởng Huyết học Truyền máu Trung ương và ông Phạm Quang Dũng, Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Tasco.
Suy nghĩ của chúng tôi về đặc khu. Mong được lan tỏa. Từng tiếng nói góp thành sức mạnh.
99 năm không phải là thời gian quá dài của một dân tộc, đặc biệt là đối với nước ta. Dân tộc có khoảng 50 vạn năm lịch sử. Tổ tiên của chúng ta đã có cuộc sống nguyên thủy hàng chục vạn năm trên vùng đất này. Việt Nam là chiếc cầu nối giữa châu Á lục địa và châu Á hải đảo.
99 năm cũng không phải là dài so với lịch sử văn minh của dân tộc Việt. Từ ngành trồng lúa nước sơ khai, người Việt đã xây dựng cho mình một nền văn minh rực rỡ từ phía Nam sông Dương Tử đến đồng bằng Thanh Nghệ Tĩnh.
99 năm —mấy hôm nay, nghe số năm ấy. Tôi đã phải giật mình. Đó là khoảng thời gian đề xuất chúng ta cho ngoại bang thuê đất.
99 năm — một con số quá dài đối với đời người của chúng ta.
99 năm sau, con cháu hỏi, khi các vị ấy cho thuê đất thì ông cố ngươi đã làm gì.
Hôm nay, TÔI LÊN TIẾNG.
Tôi KHÔNG đồng ý để họ biểu quyết cho ngoại bang thuê đất trong 99 năm tới.
Tôi chỉ là một công dân bình thường trong xã hội này. Tôi nhỏ bé, tôi chẳng nắm trong tay quyền lực nào cả. Tôi cũng chẳng có tham vọng hay thủ đoạn về chính trị nào.
Tôi lên tiếng vì lương tri của tôi không cho phép tôi câm lặng.
Có một đại biểu nào đó đã nói: “Trung Quốc bây giờ quá mạnh, họ đã chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa của chúng ta. Việt Nam quá yếu không thể chống trả. Nhưng, con cháu sẽ giành lại, 100 năm sau, 1000 năm sau, con cháu chúng ta sẽ giành lại.”
Không! Tôi không đồng ý với luận điểm trên. Giữ gìn chủ quyền dân tộc là trách nhiệm của những người đang sống, của chính thế hệ chúng ta. Chúng ta không thể đùn đẩy trách nhiệm đó cho thế hệ sau.
Không! Việc làm đó là vô tri.
Đối diện với một Mông —Nguyên hùng mạnh và hung hãn vào thế kỷ XIII, vua tôi nhà Trần đã không chịu đầu hàng. Họ đâu dám nghĩ sau này đế chế Mông —Nguyên suy yếu, con cháu họ sẽ giành lại độc lập. Họ đã chiến đấu ngoan cường, đã ngã xuống để bảo vệ chủ quyền dân tộc.
Vậy mà, giờ đây con cháu họ, những người tự xem là rực rỡ, là siêu việt, đã và đang ngồi họp bàn để cho ngoại bang _ trong đó có một trong số kẻ thù của họ thuê đất 99 năm.
Một đại biểu viện dẫn, sau 99 năm đất đai ấy sẽ lại là của con cháu chúng ta. Với thời gian ấy, liệu đã có bao nhiêu thế hệ của ngoại bang đã ra đời ở các đặc khu ấy.
Bài học nhãn tiền của Ukraina vẫn còn đó, họ mất Crưm bởi có quá nhiều người nói tiếng Nga đồng ý để Crưm “trở về” với đất mẹ.
99 năm sau, liệu có bao nhiêu con cháu ngoại bang sinh sống trong các đặc khu. Đặc biệt là Vân Đồn, ngõ hầu của nước ta và quá gần Trung Quốc. Liệu, khi bị trấn giữ ở ngõ hầu thì chúng ta có vươn mình ra được với thế giới.
Phú Quốc là một đảo có vị trí đắc lợi. Khi Thái Lan xây dựng siêu kinh đào Kra, thì Phú Quốc sẽ thay thế Malacca, Singapo là nơi rung chuyển hầu hết hàng hóa qua biển Đông. Nó còn là một căn cứ hải quân tuyệt vời án ngữ vịnh Thái Lan. Một vị trí như thế có nên cho thuê làm đặc khu.
Một đặc khu khác mang tên Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa, nó quá gần Cam Ranh. Liệu khi đặc khu này được thành lập thì Cam Ranh có bị ảnh hưởng về mặt quốc phòng hay không?
Đặc Khu là hình thức kinh tế ở thời kỳ trước. Nó là phương pháp sơ khai, là hạ sách trong việc mở cửa, kêu gọi nhà đầu tư nước ngoài.
Phát triển đất nước phải dựa vào nội lực, là cái bên trong, không thể dựa vào bên ngoài để đánh đổi lấy sự phát triển được.
Với ba đặc khu sắp thành lập, liệu kinh tế của Việt Nam có thật sự cất cánh khi mà ở bên trong có quá nhiều vấn đề cần phải đại “phẩu thuật”.
Từ giáo dục, y tế, giao thông vận tải…cho đến môi trường, văn hóa. Khi mà, thâm hụt ngân sách ngày một lớn, bộ máy nhà nước phải gồng gánh một đội ngũ thừa số lượng mà thiếu chất lượng. Nạn tham nhũng tràn lan. Quan chức thừa bằng cấp, lý luận mà thiếu thực tài…
Phát triển đất nước không hề khó. Chỉ cần thu hút được trí tuệ và tài lực của tất cả mọi người, trong cơ chế dân chủ thật sự thì Việt Nam sẽ sớm hóa hổ, hóa rồng.
Chúng ta không cần đặc khu. Cái mà chúng ta cần là xây dựng niềm tin ở nhân dân. Xây dựng bằng hành động chứ không phải là những ngôn từ sáo rỗng.
HÃY MAU CỨU NƯỚC KHỎI HỌA BÀNH TRƯỚNG CỦA TÀU CỘNG!
Hà Sĩ Phu
Kính gửi tất cả quý vị trên các Diễn đàn “Dân chủ- Cứu nước”:
1/ Thưa quý vị, một kẻ ngu độn nhất cũng biết “chủ trương cho người nước ngoài thuê đất tới 99 năm” chính là tiếp tay cho mưu đồ bành trướng của Tàu Cộng củng cố thêm một bước quan trọng để biến VN chính thức thành một chư hầu nô lệ của họ. Chủ trương như vậy là phản quốc một cách có ý thức, dù ngụy trang bằng mục đích kinh tế.
2/ Trước tình hình Hán hóa và Bắc thuộc đã trầm trọng và khẩn thiết như thế, nếu làm ba việc sau đây chính là mắc tội phản quốc, phải bị loại ngay ra khỏi hàng ngũ Dân tộc và trừng trị kịp thời: – tiếp tay cho Trung quốc lấn thêm những bước vào lãnh thổ, nhân sự, kinh tế, văn hóa. – bày ra những cuộc vận động rùm beng (dù có vẻ chính đáng và hợp lòng dân như vụ “nhóm lò vĩ đại” chống Tham nhũng) để làm lu mờ hoặc quên đi quốc nạn Bắc thuộc đang rất khẩn trương và nhu cầu đoàn kết chống giặc. Chắc hẳn Tập Cận Bình của Trung quốc cũng chỉ mong Việt Nam làm những việc như vậy. – làm suy yếu sức đề kháng của Dân tộc bằng những cuộc đàn áp tinh thần Dân chủ hóa và tinh thần chống Tàu cứu nước, đồng thời tô vẽ cho hữu nghị Việt-Trung.
3/ Nếu Quốc hội thông qua chủ trương “cho người nước ngoài thuê đất làm đặc khu dài hạn” (chắc chắn sẽ được Tàu Cộng lợi dụng) thì tôi xin phép kết luận một cách khẩn thiết như sau:
Hiện nay không biết đặt mối lo Bắc thuộc lên hàng đầu thì hoàn toàn không xứng đáng là một người Việt Nam ! Nếu đa số đại biểu Quốc hội mà đồng tình với chủ trương tai hại như vậy thì cũng có nghĩa tuyệt đại đa số trong Quốc hội VIệT NAM CS bây giờ lại ‘không phải, không đáng là người VIỆT NAM’!? Vậy thực chất nó là một Quốc hội của người nước nào vậy?! Ôi, nghĩ thế mà đau lòng! (Hữu ý hay vô tình đã biến “của dân-do dân và vì dân” thành “của Tàu-do Tàu và vì Tàu?).
Vận nước nguy ngập lắm rồi thưa quý vị! Không lo cứu nước một cách thích đáng lúc này là uổng công giữ nước của Tiền nhân và có tội với sinh mệnh muôn đời con cháu mình sau này.
Với những Thư yêu cầu, Thư phản đối hay Tuyên bố chống các Dự án nguy hại cho Tổ quốc như vậy tôi xin ký tên! Tất cả hãy ký tên thật đông để lay động những cái đầu còn bẩn thỉu hoặc còn mơ ngủ! Để giặc Tàu xây dựng hàng loạt chiến khu trên đất nước mình thì dân Việt mình “chỉ có ăn cháo”, hay ăn gì nữa, nhục như con chó mà thôi!