Những Câu Chuyện Thú Vị – Chi Nguyen
Năm 2013, tại vùng Patagonia của Argentina, Bernardo Leónidas Quirós đã mất tích sau khi chiếc xe của anh bị hỏng giữa một khu vực hoang vu, xa đường sá và nơi trú ẩn. Đi cùng anh là chú chó chăn cừu Đức tên Talero. Theo những bằng chứng thu thập được gần đây nhất,Bernardo đã rời xe và đi bộ với hy vọng tìm được sự trợ giúp.
Rồi cơn bão tuyết ập đến.
Cái lạnh ở Patagonia không cho phép bất kỳ sai lầm nào. Khoảng cách trở nên vô tận, phương hướng biến mất, và cơ thể con người dần khuất phục. Bernardo đã không sống sót và chết vì hạ thân nhiệt, một mình giữa vùng đất lạnh lẽo không chút khoan dung.
Khi đội cứu hộ cuối cùng cũng tìm được thi thể, cảnh tượng trước mắt khiến họ lặng người. Talero vẫn ở đó. Nó không rời đi. Suốt nhiều tuần liền, nó canh giữ bên chủ của mình, ngày lẫn đêm.
Những người cứu hộ nói rằng chú chó đã xua đuổi thú hoang và có lẽ đã cố giữ ấm cho Bernardo bằng cách ép sát thân mình vào anh. Không còn gì có thể làm cho người đàn ông ấy nữa, nhưng con chó thì không bỏ đi. Nó không hiểu về cái kết. Nó chỉ tiếp tục làm điều mà nó biết làm: ở lại.
Talero được tìm thấy còn sống — kiệt sức, suy yếu, nhưng vẫn ở đúng chỗ của mình.
Câu chuyện này không nói về một sự anh hùng ngoạn mục. Nó nói về một lòng trung thành không cần lời giải thích, không biết đến sự bỏ rơi, không phân biệt giữa hy vọng và tuyệt vọng. Trong một thế giới nơi con người thường rời đi khi mọi thứ trở nên khó khăn, hình ảnh một con chó ở bên cạnh một thi thể giữa giá lạnh băng tuyết nhắc chúng ta rằng:
đôi khi, hình thức thuần khiết nhất của tình yêu chỉ đơn giản là không quay lưng bỏ đi.
TG Văn Chương
ST.

