40 NGÀY GIỮA RỪNG AMAZON: CÔ BÉ 13 TUỔI ĐÃ LÀM ĐIỀU KHÔNG TƯỞNG ĐỂ CỨU 3 ĐỨA EM

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn

40 NGÀY GIỮA RỪNG AMAZON: CÔ BÉ 13 TUỔI ĐÃ LÀM ĐIỀU KHÔNG TƯỞNG ĐỂ CỨU 3 ĐỨA EM

13 tuổi. Không thức ăn. Không người lớn. Không thuốc men.

Chỉ có một khu rừng Amazon rộng lớn, nơi mỗi ngày đều có thể là một cuộc chiến để sống sót.

Vậy mà một cô bé 13 tuổi đã đưa ba đứa em nhỏ vượt qua 40 ngày địa ngục giữa rừng già.

Ngày 1/5/2023, chiếc máy bay nhỏ chở gia đình Mucutuy gặp nạn và rơi xuống một vùng rừng rậm ở Colombia.

Ba người lớn trên máy bay, trong đó có mẹ của các em – Magdalena – đã không qua khỏi.

Nhưng giữa đống đổ nát, bốn đứa trẻ vẫn sống.

Lesly – 13 tuổi

Soleiny – 9 tuổi

Tien – 4 tuổi

Cristin – mới 11 tháng tuổi.

Và từ giây phút ấy, Lesly không còn chỉ là một cô chị.

Em trở thành người lớn duy nhất của ba đứa trẻ.

NHỮNG NGÀY ĐẦU TIÊN GIỮA RỪNG GIÀ

Lesly quay trở lại chiếc máy bay gặp nạn, nhặt bất cứ thứ gì còn có thể sử dụng.

Một ít fariña – bột sắn.

Quần áo.

Một chiếc bình.

Những vật dụng còn sót lại.

Nhưng thức ăn chẳng thể kéo dài mãi.

Khi nguồn lương thực cạn kiệt, bốn đứa trẻ phải tự tìm kiếm thức ăn giữa rừng.

Và lúc này, kiến thức mà Lesly được gia đình truyền lại trở thành thứ quý giá hơn bất kỳ món đồ nào.

Là người Huitoto bản địa, em biết cách nhận diện một số loại trái cây, hạt có thể ăn và những thứ cần tránh.

Em biết tìm nước mưa.

Biết tìm nơi trú ẩn.

Biết cách di chuyển trong rừng.

Và quan trọng nhất…

Em biết mình phải bảo vệ các em.

Khi mưa rừng trút xuống như muốn nhấn chìm mọi thứ, Lesly tìm những thân cây rỗng để trú ẩn hoặc dựng những mái che tạm bằng cành cây.

Khi em bé Cristin khóc vì đói, Lesly tìm thức ăn cho em.

Có những hạt cọ cứng đến mức khó nhai, em phải tự mình xử lý rồi đưa phần có thể ăn được cho các em nhỏ.

13 tuổi… nhưng em không được phép gục ngã.

Bởi phía sau em còn ba đứa trẻ đang chờ.

BÊN NGOÀI, CẢ COLOMBIA ĐANG ĐI TÌM 4 ĐỨA TRẺ

Trong khi bốn anh chị em vật lộn từng ngày trong rừng, một chiến dịch tìm kiếm khổng lồ được triển khai.

Hàng trăm binh sĩ.

Những người bản địa chuyên lần dấu vết.

Trực thăng.

Chó nghiệp vụ.

Tất cả cùng tiến sâu vào Amazon.

Nhưng khu rừng quá rộng lớn và hiểm trở.

Không ít lần, hy vọng tưởng như đã tắt.

Rồi những dấu hiệu nhỏ bắt đầu xuất hiện…

Một dấu chân trẻ em.

Một chiếc bình sữa.

Những chiếc tã bị bỏ lại.

Những mẩu trái cây đã bị ăn dở.

Mỗi dấu vết đều giống như một lời nhắn:

“Chúng tôi vẫn còn sống.”

Các đội tìm kiếm sau đó cho biết họ đã di chuyển hơn 2.600 km xuyên qua rừng Amazon trong Chiến dịch Hy vọng.

NGÀY THỨ 40 – ĐIỀU KHÔNG AI DÁM CHẮC CHẮN ĐÃ XẢY RA

Ngày 9/6/2023.

Sau 40 ngày mất tích, đội cứu hộ cuối cùng cũng nhìn thấy điều mà họ đã chờ đợi suốt nhiều tuần.

BỐN ĐỨA TRẺ.

Còn sống.

Các em gầy đi rất nhiều, mất nước và kiệt sức.

Nhưng…

Lesly đã làm được.

Ba đứa em của em vẫn còn sống.

Em bé Cristin thậm chí đã đón sinh nhật đầu tiên của mình giữa rừng Amazon.

Sau đó, các quan chức Colombia nhận định kiến thức về rừng của Lesly, cùng khả năng dẫn dắt và chăm sóc các em, là những yếu tố quan trọng giúp cả bốn sống sót.

Có một điều khiến câu chuyện này ám ảnh người ta mãi.

Không phải chỉ là:

“Làm sao một đứa trẻ có thể sống sót 40 ngày giữa rừng Amazon?”

Mà là:

“Một cô bé 13 tuổi đã lấy đâu ra sức mạnh để tiếp tục đứng dậy, khi chính em cũng đói, khát, sợ hãi và kiệt sức… chỉ vì phía sau còn ba đứa em đang cần mình?”

Lesly không có phép màu.

Em chỉ có tình yêu dành cho các em, kiến thức được gia đình truyền lại và một ý chí không chịu bỏ cuộc.

Giữa một trong những khu rừng khắc nghiệt nhất hành tinh, một cô bé 13 tuổi đã làm điều mà rất nhiều người trưởng thành có lẽ cũng khó lòng thực hiện.

Em không chỉ tự cứu mình.

Em đã cứu cả ba đứa em.

Và có lẽ, đó chính là sức mạnh lớn nhất của tình thân.


 

ĐẾN TUỔI 70, TÔI MỚI HIỂU

 CUỘC ĐỜI KHÔNG HƠN THUA NHAU Ở NỬA ĐẦU, MÀ HƠN NHAU Ở CÁCH SỐNG NỬA SAU

 Tôi đã gặp hàng nghìn người già trong 40 năm làm tư vấn.

 Có người 70 tuổi vẫn đi du lịch, học đàn, yêu đời.

Có người 60 tuổi đã nằm một chỗ, than thân trách phận.

 Tôi hỏi họ, bí quyết khác nhau ở đâu? Và tôi rút ra được 4 bài học xương máu này.

 ĐỜI NGƯỜI, ĐẾN 70 TUỔI MỚI BẮT ĐẦU HIỂU CHỮ BUÔNG.

 Nửa đời đầu, chúng ta hơn nhau ở chữ GIỮ. Giữ tiền, giữ chức, giữ nhà to, giữ cho con bằng bạn bằng bè.

 Nửa đời sau, chúng ta hơn nhau ở chữ BUÔNG.

 Buông lời hơn thua với con cái. Con nó nói trái ý, mình nhịn một câu, nhà yên một ngày.

 Buông chuyện thiên hạ. Bà hàng xóm nói gì kệ bà ấy, mình sống cho mình, không sống cho miệng đời.

 Buông nỗi sợ chết. Ai rồi cũng phải đi. Sợ cũng chết, không sợ cũng chết. Chi bằng sống vui vẻ từng ngày còn lại.

 Người già nào học được chữ BUÔNG sớm, người đó hạnh phúc sớm.

 ĐỪNG SỐNG ĐỂ LÀM HÀI LÒNG NGƯỜI KHÁC NỮA.

 Cả một đời bạn đã sống vì chồng, vì con, vì cha mẹ, vì công việc.

 Đến 70 tuổi rồi, xin bạn hãy sống một lần cho chính mình.

 Bạn thích mặc áo màu đỏ, hãy mặc. Đừng sợ người ta nói già rồi còn diện.

 Bạn thích đi chùa mỗi sáng, hãy đi. Đừng đợi con rảnh mới chở đi.

 Bạn thích trồng một chậu hoa trước hiên, hãy trồng ngay.

 Tôi đã gặp một cụ bà 78 tuổi, sau khi chồng mất, bà mới dám đi học vẽ. Bà nói: “Cả đời tôi chưa bao giờ dám làm điều mình thích. Bây giờ tôi mới được sống”.

 Đừng để đến lúc nằm trên giường bệnh mới tiếc rằng: “Giá như mình đã sống khác đi”.

 CON CÁI KHÔNG PHẢI LÀ TÀI SẢN, MÀ LÀ KHÁCH QUÝ CỦA CUỘC ĐỜI.

 Nhiều người già đau khổ vì nghĩ: “Tôi nuôi nó cả đời, bây giờ nó phải nuôi lại tôi, phải nghe lời tôi”.

 Đó là sai lầm lớn nhất. 

Con cái là nhân duyên trời cho mượn một thời gian. Ta nuôi con lớn, con bay đi xây tổ ấm riêng. Đó là quy luật.

 Đừng đòi hỏi con phải ở bên mình mỗi ngày. Đừng đòi hỏi con phải làm theo ý mình.

 Hãy coi con là khách quý. Khách đến chơi thì vui, khách bận không đến được thì mình vẫn phải tự nấu cơm ăn, tự quét nhà, tự tìm niềm vui cho mình.

 Khi bạn không đòi hỏi, con cái tự khắc sẽ thương và kính trọng bạn hơn.

 SỨC KHỎE KHÔNG NẰM Ở BÁC SĨ, MÀ NẰM Ở BỮA CƠM VÀ GIẤC NGỦ CỦA BẠN.

 Tôi thấy nhiều người già tiếc tiền mua một mớ rau sạch, nhưng sẵn sàng chi cả triệu mua thuốc bổ quảng cáo trên ti-vi.

 Đó là ngược đời. 

Thuốc bổ tốt nhất là:

Một bát cơm nóng ăn chậm, nhai kỹ.

Một giấc ngủ trưa 20 phút, ngủ sâu không mộng mị.

Một buổi sáng dậy sớm, đi bộ 15 phút, hít thở khí trời.

Một buổi tối không giận ai, lòng nhẹ nhàng rồi đi ngủ. 

Làm được 4 điều đó đều đặn, bạn không cần thuốc bổ.

 LỜI CUỐI CÙNG TÔI MUỐN NÓI:

 Các bạn già thân mến của tôi ơi,

 Cuộc đời như một dòng sông. Nửa đầu chảy xiết, phải vượt ghềnh thác. Nửa sau phải chảy chậm lại, êm đềm, soi bóng mây trời.

 Đừng cố bơi ngược dòng nữa. Hãy thả mình trôi một cách bình an. 

70 tuổi không phải là hết. 70 tuổi là lúc ta được quyền sống thật nhất, hiền nhất và tự do nhất. 

Mong mỗi người trong chúng ta, khi nhắm mắt, có thể mỉm cười mà nói: “Một đời này, ta đã sống không uổng phí”. 

Chuyên gia tâm lý – 40 năm lắng nghe những giọt nước mắt và nụ cười của người cao tuổi. 

Mỹ Lệ

From: ctkd-k8 & NguyenNThu


 

Nuôi dưỡng cơ thể thực ra chỉ cần làm tốt 3 việc nhỏ

Bạn đã bao giờ nghĩ: Ngay lúc này, trong cơ thể bạn đang xảy ra điều gì? Hàng chục nghìn tỷ tế bào mỗi giây đang tiến hành hàng vạn tỷ phản ứng hóa học — phân giải glycogen, tổng hợp protein, sao chép DNA, truyền tín hiệu, thải độc… Mức độ bận rộn vượt xa tổng số tất cả các thành phố trên Trái đất.

Thế nhưng, không có việc nào trong số đó là do bạn chủ động chỉ huy.

Bạn không thể ra lệnh cho tim đập chậm lại, không thể ra lệnh cho bạch cầu tấn công vi khuẩn nào, không thể ra lệnh cho gan tổng hợp thêm chút cholesterol tốt. Chúng hoàn toàn “không nghe lời” bạn.

Nếu có quá nhiều việc mình không kiểm soát được, vậy mình thực sự có thể làm gì cho cơ thể?

Câu trả lời là: Ba việc nhỏ. Làm tốt ba việc này là đủ.

  1. Bổ sung thức ăn: “Nguyên liệu” duy nhất bạn có thể đưa vào

Cơ thể bạn là một nhà máy hóa chất tinh vi, mỗi giây tiến hành hàng vạn tỷ phản ứng. Hướng đi và chất lượng của những phản ứng đó hoàn toàn phụ thuộc vào nguyên liệu bạn đưa vào.

Khi bạn ăn một miếng bánh thì sao?

Đường huyết tăng vọt, insulin tiết ra ồ ạt, tế bào nhận lệnh: năng lượng thừa, ưu tiên dự trữ. Lượng đường dư thừa còn gắn vào protein, tạo thành “sản phẩm cuối của quá trình glycation” — thủ phạm chính gây lão hóa da.

Khi bạn ăn một đĩa cá hồi kèm bông cải xanh thì sao?

Đường huyết ổn định, insulin tiết ra ôn hòa, tế bào nhận lệnh khác: năng lượng vừa phải, chuyển hóa bình thường. Axit béo omega-3 hòa vào màng tế bào, giúp truyền tín hiệu nhanh hơn; chất chống oxy hóa trung hòa gốc tự do, bảo vệ DNA không bị tổn thương.

Bạn thấy không, tế bào không từ chối bất cứ thứ gì bạn cho ăn. Nó nhận hết, rồi xử lý theo chương trình.

Nguyên liệu tốt thì sản phẩm tốt; nguyên liệu kém thì sản phẩm kém. Đơn giản vậy thôi.

Bạn không điều khiển được dây chuyền sản xuất, nhưng bạn quyết định được kho hàng nhập cái gì. Đó chính là ý nghĩa của việc bổ sung thức ăn.

2.Chỉ huy động tác: “Lệnh” duy nhất bạn có thể đưa ra

Nếu bổ sung thức ăn là đầu vào, thì chỉ huy động tác chính là đầu ra.

Bạn không thể ra lệnh cho tế bào mỡ “phân giải mỡ”, nhưng bạn có thể chạy bộ để cơ bắp phát tín hiệu “cần năng lượng”. Tế bào mỡ nhận được tín hiệu đó sẽ tự phân giải mỡ.

Bạn không thể ra lệnh cho xương “tăng mật độ”, nhưng bạn có thể squat với tạ để xương cảm nhận áp lực. Tế bào xương nhận tín hiệu sẽ tự củng cố xương.

Bạn không thể ra lệnh cho tim “trở nên mạnh hơn”, nhưng bạn có thể tập aerobic để tim thường xuyên chịu tải vừa phải. Tế bào cơ tim nhận tín hiệu sẽ tự thích nghi.

Động tác là lệnh duy nhất bạn đưa cho cơ thể.

Bạn bước một bước, hàng trăm cơ phối hợp làm việc. Bạn chạy một kilomet, hàng chục nghìn tỷ tế bào tham gia cung cấp năng lượng. Bạn nâng tạ một lần, vô số sợi cơ chịu tổn thương nhỏ và được sửa chữa.

Người ngồi nhiều nhận lệnh “chế độ tiết kiệm năng lượng” — cơ teo, chuyển hóa giảm, mỡ tích tụ.

Người vận động nhận lệnh “chế độ sẵn sàng chiến đấu” — cơ mạnh, chuyển hóa tăng, mỡ được sử dụng làm năng lượng.

Bạn cử động hay không cử động là việc bạn quyết định được. Cơ thể phản ứng thế nào là việc của nó. Đó chính là ý nghĩa của việc chỉ huy động tác.

3.Kiểm soát cảm xúc: “Môi trường” duy nhất bạn có thể điều chỉnh

Khó nhất chính là cảm xúc.

Bạn không thể ra lệnh cho cơ thể “đừng căng thẳng”, nhưng bạn có thể hít thở sâu để hệ thần kinh chuyển từ “chế độ chiến đấu” sang “chế độ thư giãn”.

Bạn không thể ra lệnh cho tế bào “ít tiết yếu tố viêm hơn”, nhưng bạn có thể giảm stress để hệ miễn dịch không bị kích hoạt quá mức.

Bạn không thể ra lệnh cho cortisol “giảm xuống một chút”, nhưng bạn có thể thiền, thực hành chánh niệm, nghe nhạc, ở bên gia đình để cơ thể có điều kiện trở về trạng thái thư giãn, từ đó mức hormone stress có thể giảm xuống.

Cảm xúc là “môi trường làm việc” bạn tạo ra cho cơ thể.

Người lo âu lâu dài, cơ thể luôn ở “trạng thái sẵn sàng chiến đấu” — nhịp tim nhanh, huyết áp cao, hệ miễn dịch bị ảnh hưởng, dinh dưỡng và năng lượng bị tiêu hao nhiều. Cơ thể đang chuẩn bị cho “trận chiến”, nhưng trận chiến đó chỉ diễn ra trong đầu bạn.

Người bình yên lâu dài, cơ thể ở “trạng thái sửa chữa” — nhịp tim ổn định, huyết áp bình thường, hệ miễn dịch làm việc có trật tự, dinh dưỡng được dùng để sửa chữa và dự trữ.

Bạn không điều khiển được phản ứng của tế bào, nhưng bạn có thể chọn sống trong môi trường nào. Đó chính là ý nghĩa của việc kiểm soát cảm xúc.

4.“Phạm vi trách nhiệm” của bạn thực ra rất hẹp

Làm xong ba việc này, phần còn lại hãy giao cho cơ thể.

Bạn không cần biết ti thể sản xuất năng lượng thế nào, DNA sửa chữa tổn thương thế nào, hệ miễn dịch nhận diện kẻ thù thế nào. Những việc đó, cơ thể đã tiến hóa giúp bạn suốt hàng tỷ năm, chuyên nghiệp hơn bạn rất nhiều.

Bạn có thể làm:

Ăn gì.

Cử động hay không.

Cảm xúc cao hay thấp.

Ngủ hay không ngủ.

Uống nước hay không.

Bạn không thể làm:

Tiêu hóa thế nào.

Tế bào phản ứng thế nào.

Hormone tiết ra thế nào.

Cơ thể sửa chữa thế nào.

Máu lưu thông thế nào.

Phạm vi trách nhiệm của bạn thực ra rất hẹp. Nhưng hẹp không có nghĩa là không quan trọng — ngược lại, chính những điều bạn có thể lựa chọn lại ảnh hưởng sâu sắc đến hàng loạt phản ứng sinh học diễn ra bên trong cơ thể.

5.Hãy làm một “thị trưởng” tốt, đừng làm “quản đốc phân xưởng”

Cơ thể bạn là một thành phố sầm uất.

Bạn là thị trưởng, không phải quản đốc phân xưởng. Bạn không thể chỉ huy từng công nhân (chuyển hóa tế bào), không thể điều khiển từng van (tiết hormone).

Nhưng bạn có thể làm tốt ba việc này:

Xây một kho hàng tốt — ăn gì.

Đưa ra lệnh tốt — có vận động hay không.

Tạo môi trường tốt — cảm xúc tốt hay không.

Không làm được “quản đốc phân xưởng” cũng không sao, đó là việc của cơ thể.

Nhưng hãy nhất định làm một “thị trưởng” tốt — đó mới là việc của bạn.

Bạn không hiểu code, nhưng bạn biết dùng app tốt. Bạn không hiểu phản ứng hóa học, nhưng bạn biết sử dụng cơ thể đúng cách.

Đó chính là mối quan hệ lành mạnh nhất giữa bạn và cơ thể.

Khai Tâm biên dịch

From: Bat Vo & NguyenNThu


 

Những thiên tai và nhân tai mới nhất – Phùng Văn Phụng

Những thiên tai và nhân tai mới nhất

1)   Thiên tai.

Người phụ nữ Nepal chia sẻ khi mất 17 người thân trong trận lũ quét “Tôi cảm thấy cô độc”

https://keditim.net/240802-2/

Kopila Tamang đang ở Kathmandu khi trận lũ quét tràn qua thành phố. Lần này lũ đã cuốn trôi căn nhà mới dựng của cô cùng 17 thành viên trong gia đình của cô. 

Một khối băng và đá khổng lồ đỗ sụp xuống ngày ngày 26 tháng 08 năm 2026 tạo ra lũ bùn và đá khủng khiếp tàn phá khắp nơi.

Thống kê ngày 02 tháng 09 năm 2026:

1.204 người chết, 4.216 người mất tích trong vụ sạt lở đất ở Nepal

 Tân Hoa Xã trích báo cáo mới nhất của Cơ quan quản lý và giảm thiểu rủi ro thảm họa quốc gia Nepal, tính đến 18 giờ chiều giờ địa phương ngày 2/9, số người thiệt mạng do vụ lũ quét kinh hoàng ở Nepal đã tăng lên 1.204 người và vẫn còn 4.216 người mất tích.

2)   Nhân tai.

a) Nguyễn Đức Anh bị bạn gái sinh năm 2009 (17 tuổi) chia tay.

Tối ngày 2/09 nó xách dao chạy qua nhà bạn gái, nhưng ba bạn gái chốt cửa, nó vô không được. Nó trèo rào qua cái nhà hàng xóm của gia đình bạn gái.

Anh chủ nhà, 40 tuổi, vừa thấy nó, thì nó lao tới đâm ảnh, hạ anh chủ nhà xong nó chốt cổng. Lao vô phòng ngủ của chủ nhà, giết thêm vợ anh (36 tuổi) và hai đứa con của anh. Một đứa 10 tuổi, một đứa một tuổi.

Khi bị bắt nó khai không mâu thuẫn, không quen biết gì gia đình nạn nhân.

Xin chia buồn cùng gia đình nạn nhân.  Không thể biết được và không hể hiểu được tại sao nó có thể giết người mà nó không quen biết, không thù oán và giết cả đứa con nít một tuổi. Giết người để cướp của hay giết người để trả thù vì bị ức hiếp quá đáng còn có lý do. Còn ở đây giết người không quen biết, không mâu thuẩn, không phải để cướp của để kiếm tiền? Tâm lý bạo lực giết người như trường hợp trên do ảnh hưởng của giáo dục gia đình, ảnh hưởng của  hoàn cảnh, tâm lý của xã hội…do chính tâm lý bạo lực của đương sự?

 

Screenshot

 b) Chiến tranh xâm lược của Putin

Theo trang tin độc lập Mediazona ở Nga, phối hợp với Đài BBC tiếng Nga và một nhóm tình nguyện viên, đã xác nhận danh tính của 206.202 quân nhân Nga thiệt mạng tại Ukraine, tính từ ngày 24.2.2022 đến 23.3.2026. Theo báo Thanh Niên VN

https://thanhnien.vn/hon-200000-binh-si-nga-chet-trong-xung-dot-voi-ukraine-185260329222251697.htm

Về nước Uraine, theo các tổ chức quốc tế và báo chí – Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS): Ước tính khoảng 140.000 binh sĩ Ukraine đã thiệt mạng, cộng với tổng 500.000-600.000 thương.

Phùng Văn Phụng (tổng kết)

Ngày 6 tháng 09 năm 2026

Lễ Lao động Hoa Kỳ


 

VỀ THU XẾP LẠI…- TG: Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Quoc Tri Hoang 

VỀ THU XẾP LẠI…- TG: Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Người ta nói đúng. Mình đang ở tuổi nào thì đó là cái tuổi đẹp nhất, không thể có tuổi nào đẹp hơn! Một người 40 mà cứ tiếc mãi tuổi 20 của mình, một người 60 mà tiếc mãi tuổi 40 thì đến 75 họ sẽ tiếc mãi tuổi 60… thật là đáng thương!

Tôi nay ở tuổi 80. Thực lòng… đang tiếc mãi tuổi 75! Thấy những bạn trẻ… trên dưới bảy mươi mà “gato”! Mới vài năm thôi mà mọi thứ đảo ngược cả rồi. Bây giờ có vẻ như tôi đang lùi dần về lại tuổi ấu thơ, tuổi chập chững, tuổi nằm nôi…

Vòng đời rất công bằng. Chỉ còn cách tủm tỉm cười một mình mà thôi!

Cái tuổi đẹp nhất của đời người theo tôi có lẽ ở vào lứa 65-75. Đó là lứa tuổi tuyệt vời nhất, sôi nổi nhất, hào hứng nhất… Tuổi vừa đủ chín tới, có thể rửa tay gác kiếm, tuyệt tích giang hồ, “nợ tang bồng trang trắng vỗ tay reo” (NCT), nhưng cũng là tuổi có thể lại vướng víu, đa đoan nhiều nỗi, để một hôm ngậm ngùi ta là ai mà còn khi giấu lệ/ ta là ai mà còn trần gian thế? (TCS)

Nhớ hồi ở tuổi 55, mới hườm hườm, tôi ngẫm ngợi, ngắm nghía mình rồi lẩn thẩn viết Gió heo may đã về. Đến 60 thì viết Già ơi… chào bạn! như một reo vui, đến 75 còn… ráng viết Già sao cho sướng?… để sẻ chia cùng bè bạn đồng bệnh tương lân. Nhưng 80 thì thôi vậy.

Đã đến lúc phải “Về thu xếp lại…”, bởi “chút nắng vàng giờ đây cũng vội”… rồi đó thôi!

Chu trình “khép kín” đó bắt đầu tăng tốc ở lứa 65-75 tuổi. Tăng tốc khô héo, tăng tốc nhăn nheo. Sự tăng tốc của lứa tuổi này cũng làm ta há hốc, muốn kêu lên kinh ngạc… như ở tuổi dậy thì, tuổi mới lớn. Cái vòng đời nó diễn biến tuyệt vời đến vậy, liên tục đổi thay đến vậy thì có gì đáng phàn nàn đâu! Nhiều bạn cùng lứa than với tôi sao thế này sao thế khác, tôi thường chỉ nói “Ai biểu già chi?” rồi cười xòa với nhau mà không khỏi có chút … ngậm ngùi.

Anh chàng Alexis Zorba nói: “Cũng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ, hãy thương nó một chút. Cho nó ăn với. Cho nó nghỉ với. Đó là con lừa kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi mình ngang xương giữa đường cho mà coi” (Nikos Kazantzaki). Từ ngày biết thương “con lừa” của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi… cũng khác tôi xưa. Tôi biết cho con lừa của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá, đừng nhiều mỡ quá!

Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình. Không ai giống ai. Như vân tay, như mống mắt vậy. Cho nên không cần bắt chước. Chỉ cần lắng nghe mình. Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo. Nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc thì phải cảnh giác!

Thời tôi học y khoa được học tế bào thần kinh không thể sinh sản, mất là mất luôn, hư hỏng thì không thể tự sửa được, không như tế bào ở các mô khác. Ngày nay người ta biết có khoảng 100 tỉ neuron thần kinh và 100 nghìn tỉ kết nối giữa chúng, nhưng thật ra não bộ còn rất nhiều điều bí ẩn chưa thể biết hết. Khoa học ngày nay tiến bộ, cho thấy tế bào thần kinh chẳng những rất nhu nhuyến (plasticity), có khả năng tự thích nghi, tự điều chỉnh mà còn có thể sinh sản tế bào mới (neurogenesis). Chúng có thể kết nối tự bên trong, hoán chuyển vị trí… chứ không phải tập trung từng khu vực cứng ngắc như ngày xưa đã tưởng. Khả năng thay đổi và thích nghi này của não không bị mất đi, tuy khi có tuổi thì các khả năng nhận thức, ngôn ngữ, trí nhớ, suy luận cũng kém đi theo tiến trình chung. Nghiên cứu gần đây cho thấy ở tuổi 80 não bộ vẫn còn tiếp tục tạo nên những con đường mới nối kết bên trong nên vẫn phát triển được.

Bây giờ thời đại cái gì cũng “thông minh” đáng ngại. Không lâu nữa, chắc con người sẽ có đủ “tam minh lục thông” chăng? Tam minh: là Túc mạng minh (biết rõ kiếp trước của mình), thiên nhãn minh (biết rõ… kiếp sau của mình), lậu tận minh (dứt tất cả lậu) hoặc lục thông gồm thiên nhãn thông, thiên nhĩ thông, tha tâm thông, thần túc thông”.

Từ ngày có trang web riêng mình, do một bạn trẻ giúp cho, tôi bận bịu với nó nhiều hơn. Rồi nhờ nó mà tôi lần mò học cách post bài, đưa hình ảnh, chỉnh sửa tùm lum… Nó giúp tôi như quên ngày tháng, quên đi những buổi mai buổi chiều buổi trưa buổi tối… Nhưng cũng nhờ nó, tôi mở rộng việc học hỏi, mở rộng giao tiếp, thấy quả đất chỉ còn là một hòn bi xanh trong lòng bàn tay… Và chiếc điện thoại thông minh cũng giúp mình nhiều việc, dù thực tế nhiều lúc thấy nó thiệt là… ngu!

Mắt kém, đọc mỏi, tôi bắt đầu ít đọc báo, ít xem TV – ngày trước, mỗi ngày ngốn chục tờ báo là thường! Nay chỉ đọc lướt qua cái tựa là xong. Thời đại cần cái gì, gõ gõ vài cái có người đưa tới tận nhà! Hy vọng không lâu nữa, họ gởi các thứ qua mạng, bấm nút in ba chiều, muốn gì cũng có… Nghe nói người ta đã có thể “fax” một con người từ nơi này sang nơi khác… giúp ta không phải đợi chờ lâu! Máy móc, kỹ thuật, phương tiện nghe nhìn ngày càng chiếm ngụ trong ta, “thay mãi đời ta”…

——————-

TG: Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Nguồn: fb Đoàn Mười


 

Trong lúc tức giận, tuyệt đối đừng đưa ra bất kỳ quyết định nào.

Trần Chính Trực

Dù bạn thông minh đến đâu, giàu có đến mức nào, hay có quyền lực ra sao… thì chỉ cần một cơn nóng giận bùng lên, mọi thứ đều có thể “rơi về số 0”.

Chỉ trong khoảnh khắc cảm xúc bốc đồng, chỉ số IQ của bạn tạm thời biến mất, và phải mất ít nhất vài phút sau, bạn mới có thể lấy lại sự bình tĩnh.

Và bởi vậy, hãy ghi nhớ: Trong lúc tức giận, tuyệt đối đừng đưa ra bất kỳ quyết định nào.

Sự cao quý của một con người không nằm ở bằng cấp, chức danh hay gia sản, mà nằm ở khả năng tự kiểm soát cảm xúc.

Khi ta để miệng lưỡi buông ra những lời làm tổn thương người khác, dù vô tình hay cố ý, thì đó cũng là hành vi dại dột nhất của lý trí.

Nhiều người nghĩ mình mất tự do vì hoàn cảnh, vì người khác, vì xã hội… Nhưng thật ra, chúng ta không tự do, là bởi bị cảm xúc tiêu cực bên trong chi phối.

Có một câu cổ ngữ rất đáng để suy ngẫm:

“Người có thể kiểm soát cảm xúc xấu trong lòng, mạnh hơn người có thể chiếm lấy cả một tòa thành.”

Bạn thấy đó, nước càng sâu thì càng lặng.

Càng hiểu chuyện, người ta càng biết cách nói chậm, nghĩ kỹ, và chọn im lặng đúng lúc.

Nói năng lưu loát có thể học trong hai năm. Nhưng học được sự im lặng đúng lúc… có khi cần cả đời.

Nói – là một loại khả năng.

Không nói – là một loại trí tuệ.

Và đôi khi, sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở việc “đáp trả” thật nhanh, mà nằm ở việc biết dừng lại, biết nhẫn, và biết giữ lòng mình bình yên giữa bão giông.

Nếu bạn đang giận dữ, nếu lòng đang xáo trộn…

Đừng phản ứng vội.

Hãy hít một hơi thật sâu, bước lùi lại một bước, giữ im lặng một lúc.

Vì có thể — chỉ một lời nói sai lúc nóng giận, sẽ tạo ra vết thương không bao giờ lành. 


 

Đó là đôi chân của Mẹ Thánh Teresa thành Calcutta

LẼ SỐNG.

Có một điều khác thường về Mẹ Thánh Teresa thành Calcutta mà hầu hết mọi người không bao giờ để ý.

Đó là đôi chân của mẹ.

Trong những năm cuối đời, đôi chân của mẹ được cho là biến dạng nặng nề, với các ngón tay cong queo và chen chúc.  Chúng nổi lên với nỗi đau một người nhìn thấy chúng thậm chí còn tự hỏi liệu mẹ có bệnh phong hay không.

Nhưng lời giải thích lại đơn giản đến bất ngờ—và vô cùng cảm động.

Mẹ Teresa nổi tiếng luôn chọn đôi giày cuối đuôi nhất trong số giày dép được tặng cho các Nữ tu Truyền giáo Bác ái.

Mỗi khi có những đôi giày tốt hơn được gửi đến, mẹ đều để lại cho các chị em của mình.

Mẹ nhận những đôi không thoải mái.

Đôi giày không có nghĩa.

Những đôi giày mà người khác không mong muốn.

Và mẹ cứ tiếp tục làm như vậy.

Năm nay qua năm khác, khi mẹ đi bộ hàng ngàn dặm và dành nhiều giờ phục vụ những người nghèo khổ nhất, đôi chân của mẹ được cho là ngày càng biến dạng.

Các chị em của mẹ có thể đã có những đôi giày tốt hơn.

Mẹ Teresa đã chọn cách khác.

Đó là một hành động nhỏ mà ai đó không cần phải nhìn thấy.

Nhưng có lẽ chính điều đó lại làm cho nó trở nên đẹp đẽ như vậy.

Đôi chân của mẹ trở thành lời nhắc nhở thầm lặng rằng tình yêu thương người nghèo của bà không chỉ là một ý tưởng.  Mẹ sẵn sàng chịu đựng khó khăn của chính mình để người khác có được cuộc sống tốt đẹp hơn.

Mẹ từng nói:

“Nếu bạn khiêm tốn, không có gì có thể làm cho bạn hoàn hảo, cả lời khen ngợi phức tạp, bởi vì bạn biết mình là ai.”

Biến dạng đôi chân dưới dạng nặng nề của mẹ đã kể một câu chuyện mà ngôn từ không bao giờ có thể diễn tả đầy đủ.

Mẹ dành cả cuộc đời mình để bước về phía những nỗi đau của người đó—và sẵn sàng chịu đựng một phần nỗi đau đó.

Mẹ Thánh Teresa thành Calcutta, cầu nguyện cho chúng con.

– Cang Huỳnh lược dịch từ Je suis Catholique.


 

CÁI GIÁ CỦA MỘT CHIẾC VÁY KHÔNG NẰM Ở HAI MÉT VẢI

Một cô gái trẻ bước vào tiệm may nổi tiếng nhất khu phố. Người thợ may ở đó đã làm nghề nhiều năm, đường kim mũi chỉ đẹp đến mức khách cũ thường chẳng cần xem mẫu, chỉ cần nói mình muốn gì rồi để ông làm phần còn lại.

Cô gái cũng nghe tiếng ông đã lâu. Chỉ có một chuyện khiến cô không vui: giá quá cao.

Vừa ngồi xuống, cô đã nói ngay:

“Ông tính một chiếc váy đắt quá đấy.”

Người thợ may đang xếp lại cuộn vải, ngẩng lên:

“Cô thấy đắt ở chỗ nào?”

Cô gái như đã chuẩn bị sẵn phép tính.
“Chiếc váy của tôi chắc chỉ cần khoảng hai mét vải đúng không?”
“Khoảng vậy.”
“Thế thì dễ rồi. Hai mét vải bao nhiêu tiền, thêm chỉ, kim, rồi tính luôn cả cái kéo ông dùng để cắt. Cộng tất cả lại vẫn chưa bằng một nửa số tiền ông báo tôi. Tôi nghĩ trả một nửa là hợp lý.”
Người thợ may không tranh luận.
Ông nhìn cô một lúc rồi mỉm cười:
“Được. Nếu cô nhất quyết như vậy, tôi sẽ lấy đúng một nửa.”
Cô gái vui ra mặt.
Ông lấy số đo, ghi lại cẩn thận rồi nói:
“Một tuần nữa, tôi sẽ cho người mang đồ đến nhà cô.”
Suốt mấy ngày sau, cô kể với bạn bè về món hời mình vừa có được.
“Ông thợ ấy nổi tiếng lắm, nhưng tôi cũng mặc cả được xuống một nửa.”
Bạn bè không tin. Đến ngày giao hàng, vài người còn kéo sang nhà cô, vừa uống trà vừa chờ xem chiếc váy của người thợ nổi tiếng rốt cuộc đẹp đến mức nào.
Đúng hẹn, một chiếc hộp lớn được mang tới.
Cô gái mở nắp với vẻ đầy tự hào.
Rồi cả căn phòng im bặt.
Bên trong không có chiếc váy nào cả.
Chỉ có hai mét vải được gấp ngay ngắn, vài cuộn chỉ, một gói kim và một chiếc kéo.
Cô đỏ bừng mặt, ôm chiếc hộp chạy thẳng đến tiệm may.
“Ông lừa tôi!”
Người thợ vẫn bình thản ngồi sau quầy.
“Tôi lừa cô chuyện gì?”
“Chiếc váy của tôi đâu?”
Ông nhìn vào chiếc hộp rồi nói:
“Tôi đã gửi cho cô đầy đủ những thứ mà hôm trước cô cho rằng mình phải trả tiền.”
Cô gái đứng sững.
Người thợ nhẹ nhàng nói tiếp:
“Chỉ có một thứ cô không tính vào.”
“Thứ gì?”
Ông đưa tay lên, chỉ vào đầu mình.
“Những năm tháng để biết phải làm gì với hai mét vải ấy.”
Căn phòng bỗng yên hơn.
Có lẽ lúc đó cô gái mới hiểu rằng vải vẫn chỉ là vải nếu nằm trên bàn. Chỉ nằm qua tay một người biết cắt ở đâu, giữ ở đâu, nới chỗ nào, làm thế nào để chiếc váy ôm lấy cơ thể mà không làm người mặc khó chịu… nó mới trở thành một thứ đáng để mặc.
Một đường kéo chỉ mất vài giây.
Nhưng để biết nên đặt đường kéo ấy ở đâu, đôi khi người thợ đã phải mất hai mươi năm.
Chúng ta rất dễ nhìn vào một sản phẩm rồi tính toán giá của những thứ có thể cầm lên được.
Một bác sĩ kê đơn trong mười phút.
Một kiến trúc sư vẽ vài đường trên giấy.
Một luật sư đọc hợp đồng rồi chỉ sửa một câu.
Một người thợ sửa máy đến nơi, vặn đúng một con ốc.
Một người làm sáng tạo có khi chỉ mất vài giờ để hoàn thành thứ khách hàng nhìn thấy.
Người ngoài thường chỉ thấy “mười phút”, “một câu”, “một con ốc”, “hai mét vải”.
Họ không nhìn thấy những năm trước đó.
Những lần làm sai rồi tự sửa. Những đêm thức để học thêm một kỹ thuật mới. Những lần mất khách vì tay nghề chưa đủ. Những món đồ phải tháo ra làm lại từ đầu. Những kiến thức tích lũy đến mức về sau chỉ cần nhìn qua cũng biết vấn đề nằm ở đâu.
Người thợ may hôm ấy thực ra không muốn làm cô gái xấu hổ.
Ông chỉ cho cô nhìn thấy phần giá trị mà không thể gói vào chiếc hộp.
Một tuần sau, nếu cô quay lại, rất có thể ông vẫn sẽ nhận may chiếc váy ấy.
Vẫn hai mét vải.
Vẫn vài cuộn chỉ.
Vẫn chiếc kéo nằm trên bàn.
Chỉ khác lần này, khi nhìn người thợ cầm viên phấn đặt đường đầu tiên lên mặt vải, cô sẽ hiểu rằng thứ đắt nhất trong căn phòng không nằm trên những kệ hàng.
Nó nằm trong đôi bàn tay đã dành cả một đời để học cách sử dụng chúng.

    •  From: Kristie Phan & KimBằngNguyễn

 

NGU – (Nguyễn Hưng Quốc)

Khôi Nguyên 

NGU ( Nguyễn Hưng Quốc)

Ngu lâu

Từ Cách mạng tháng Tám đến nay đã đúng 81 năm. Suốt thời gian ấy, đảng Cộng sản đã có vô số lần lừa dối dân chúng. Vậy mà, cho đến nay, vẫn có những người tiếp tục tin tưởng họ. Cải cách ruộng đất, Nhân Văn – Giai Phẩm, trận Mậu thân ở Huế, các trại cải tạo sau năm 1975 vẫn không đủ làm người ta sáng mắt. Lạ.

Những cái ngu khệnh khạng

Có những cái ngu làm cho người ta khinh bỉ. Có những cái ngu làm cho người ta phẫn nộ. Và có những cái ngu khiến người ta nghẹn ngào. Khinh bỉ và phẫn nộ, nghe có vẻ nặng nề, nhưng thật ra, cả hai đều gắn liền với niềm tin: những cái ngu ấy chỉ tạm thời, như một sự sơ sẩy của lý trí; một lúc nào đó, nó sẽ bị vượt qua; và với niềm tin như thế, người ta còn hy vọng đủ để bỏ thì giờ phân tích, lý giải và thuyết phục. Còn cảm giác nghẹn ngào khi đối diện với sự ngu xuẩn lại là một sự tuyệt vọng hoàn toàn.

Chế độ

Bất cứ một chế độ nào đòi hỏi dân chúng phải từ bỏ lý trí và óc phê phán để chỉ biết tuân phục một cách mê muội đều là những chế độ khốn nạn: Nó đang hủy hoại văn minh vốn được xây dựng trên lý trí và hơn nữa, hủy hoại con người vốn, nói như Blaise Pascal, được đặc trưng hoá bằng tư tưởng, tức cũng thuộc về lý trí.

Ngu dân

Các chế độ toàn trị, từ Đức Quốc Xã đến cộng sản, đều tìm cách che mờ lý trí của con người. Đúng hơn, họ chỉ cho phép phát triển một loại lý trí: lý trí công cụ (instrumental reason) và triệt tiêu loại lý trí phê phán (critical reason). Loại lý trí phê phán không ngừng đặt vấn đề, lật ngược vấn đề, cổ vũ sự hoài nghi, do đó, khuyến khích sự nổi loạn, có khuynh hướng chống lại mọi hình thức giáo điều và mọi sự độc tài. Loại lý trí công cụ, ngược lại, ngoan ngoãn chấp hành mọi mệnh lệnh, không một chút thắc mắc: vấn đề duy nhất nó quan tâm là làm sao thực hiện mệnh lệnh một cách gọn gàng, nhanh chóng và hiệu quả nhất.

Chỉ phát triển loại lý trí công cụ, thật ra, cũng là một cách ngu dân.

Trí khôn, sự ngu xuẩn và kiểm duyệt

Trí khôn của con người, ngay cả ở những người được gọi là thiên tài, cũng có những giới hạn nhất định. Nhưng sự ngu xuẩn thì vô tận: Nó không có biên giới nào cả. Mọi chế độ kiểm duyệt đều nhắm đến việc hạn chế trí khôn (vốn đã giới hạn) nhưng lại thả lỏng cho sự ngu xuẩn (vốn vô giới hạn) được tha hồ nảy nở.

 


 

Độc tài ở đâu cũng vậy!

K75 LƯƠNG VĂN CANThanh Hung

Độc tài ở đâu cũng vậy!

Tháng 4 năm 2022, Masha Moskalyova, một cô bé 12 tuổi người Nga, được yêu cầu vẽ một bức tranh ủng hộ quân đội Nga tại Ukraine trong giờ học mỹ thuật.

Thay vào đó, cô bé đã vẽ một người mẹ Ukraine đang bảo vệ con mình trước những quả tên lửa của Nga đang lao tới.

Trên lá cờ Ukraine, cô bé ghi: “Vinh quang cho Ukraine.” Trên lá cờ Nga: “Phản đối chiến tranh. Phản đối Putin.”

Nhà trường đã báo cáo cô bé với chính quyền.

Cảnh sát bắt đầu điều tra cha cô, ông Alexei Moskalyov, một người cha đơn thân đã một tay nuôi dạy Masha từ nhỏ. Họ lục soát tài khoản mạng xã hội của ông và phát hiện nhiều bài đăng chỉ trích cuộc xâm lược của Nga và ghi lại những tội ác của quân đội Nga tại Bucha.

Tháng 12 năm 2022, khoảng một chục nhân viên an ninh Nga đã đột kích vào nhà của họ. Họ lục tung nhà cửa, tịch thu máy tính, điện thoại và toàn bộ tiền tiết kiệm.

Alexei sau đó kể lại rằng trong quá trình thẩm vấn, các sĩ quan đã đánh đập và đập đầu ông vào tường và sàn nhà. Họ bật quốc ca Nga hết công suất trong lúc tra hỏi ông.

Cuối cùng, chế độ này đã buộc tội ông vì nhiều lần “làm giảm uy tín” quân đội Nga thông qua các bài đăng phản chiến trên mạng xã hội.

Masha bị tách khỏi cha và đưa vào một trung tâm “phục hồi xã hội” của nhà nước.

Alexei bị tuyên án hai năm tù tại một trại cải tạo.

Sau đó, ông đã mô tả những điều kiện khắc nghiệt ở đó: một phòng giam phạt nhỏ hẹp chỉ dài khoảng hai mét, nhiệt độ băng giá, chuột bò ra từ cống rãnh, và những ngày ông bị buộc phải đứng suốt 16 tiếng đồng hồ vì giường ngủ bị khóa chặt vào tường.

Trong khi đó, con gái ông đã viết thư cho ông.

“Bố ơi, đừng bỏ cuộc.”

“Bố là chiếc anh hùng của con.”

Họ đã bị chia cắt hơn một năm rưỡi.

Ngày 15 tháng 10 năm 2024, Alexei cuối cùng cũng bước ra khỏi tù.

Masha đã đứng chờ ông.

Năm ngày sau, họ chạy trốn khỏi Nga.

Đầu tiên, họ trốn sang Armenia và nộp đơn xin thị thực nhân đạo của Đức. Sau hơn một năm chờ đợi, hồ sơ của họ bị đình trệ khi Đức tạm dừng chương trình tiếp nhận nhân đạo liên quan.

Sau đó, Pháp đã can thiệp.

Tháng 3 năm 2026, Masha và Alexei nhận được thị thực nhân đạo của Pháp và bay đến Paris.

Vào ngày 17 tháng 7 năm 2026, Pháp đã chính thức cấp quyền tị nạn chính trị cho họ.

Ngày nay, Masha đã tiếp tục vẽ tranh và hy vọng sẽ đuổi theo con đường nghệ thuật. Cô bé cũng viết lách và đã lên tiếng ủng hộ các tù nhân chính trị Nga.

Khi được hỏi liệu biết trước mọi chuyện xảy ra sau đó, cô bé có còn vẽ bức tranh ấy nữa không, Masha nói rằng cô bé vẫn sẽ làm.

“Đời người chỉ sống một lần.”

Chỉ một bức tranh.

Một đứa trẻ nói không với chiến tranh.

Và vì điều đó, nhà nước Nga đã phá hủy ngôi nhà của họ, chia cắt hai cha con, bỏ tù người cha và đẩy cả hai vào cảnh lưu vong.

Đây chính là bộ mặt của chế độ độc tài.

(Nguồn: Le Monde, Reuters, Euronews, Meduza, DW) 


 

XÓT XA TẠI ĐỒNG NAI

Hội Thích Nghe Cha Lm. GB Phương Đình Toại – TGP Sài Gòn

XÓT XA TẠI ĐỒNG NAI

Một gia đình nhỏ quê Nghệ An đã gặp phải thảm kịch đau lòng khi bị sát hại vào lúc nửa đêm.

Đau đớn hơn, 3 mẹ con đã không qua khỏi. Người bố may mắn đã qua cơn nguy kịch.

Chỉ trong một đêm kinh hoàng, 3 sinh mạng đã bị cướp đi, để lại nỗi đau quá lớn cho gia đình, người thân và quê hương.

Cầu mong người bố sớm hồi phục để có đủ sức khỏe vượt qua nỗi đau quá lớn này.

Xin được gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến gia đình và cầu mong các nạn nhân được an nghỉ.

Xin Chúa đón nhận các linh hồn sớm được nghĩ yên trong Chúa..

Nguồn: Thanh Lê


 

BÀI THI CỦA BÀ GIÁO O’NEILL-Lm. Mark Link, S.J.

Lm. Mark Link, S.J.

 Chủ đề: “Các Kitô hữu có bổn phận giúp đỡ anh chị em mình làm điều thiện.”

 Một phụ nữ làm việc ở nhà hàng tiếng tăm nọ từng tuyên bố không theo tôn giáo nào cả, bà nói với một vị linh mục: “Thưa cha, tôi không muốn làm cha thất vọng, nhưng trong số kẻ bê bối nhất tôi từng gặp trong nghề nghiệp của tôi lại có những Kitô hữu rất siêng năng đi nhà thờ.”

Linh mục đáp lại: “Ðúng vậy, trong số các Kitô hữu, không may vẫn có những người tồi tệ, không khác gì trong số những người ngoài cũng có những người tồi tệ như vậy.”

 Người phụ nữ đáp lời: “Thưa cha, thế thì không phải các Kitô hữu vẫn được xem là đặc biệt hơn sao?”

 Vị linh mục buồn bã nhìn bà ta nói: “Ðúng thế, đúng thế, họ được xem là phải sống tốt hơn!”

 Cuộc đàm thoại trên hẳn khiến anh chị em ngạc nhiên.  Các Kitô hữu thường xuyên đi nhà thờ hẳn khác hơn những kẻ không đi nhà thờ chứ?  Chúng ta hãy xem xét ba trường hợp sau:

 Một người bán vé xe đưa đón ở phi trường nói với một ông bố: “Thưa ông, con trai ông có vẻ trẻ hơn tuổi của nó: ông nên mua nửa vé thôi.  Nếu tài xế có hỏi, ông cứ nói là thằng bé dưới 12 tuổi.  Như thế ông sẽ đỡ tốn vài đola!”  Giả sử anh chị em là ông bố ấy, anh chị em sẽ trả lời người bán vé thế nào? 

 Rồi một trường hợp khác.  Một bà mẹ bắt gặp đứa con gái 5 tuổi của mình cầm một cây kẹo mà nó ăn cắp sau khi từ siêu thị đi ra.  Giả sử anh chị em là bà mẹ ấy, anh chị em sẽ làm gì?

 Và đây trường hợp sau cùng.  Giả sử bạn nghe đứa bạn thân nhất của con bạn nói với nó: “Nếu mày cần hỏi bất cứ câu gì trong kỳ thi toán, mày cứ ra dấu cho tao.”  Ðặt trường hợp thằng bé ấy là con của anh chị em, thì anh chị em sẽ cứ tiếp tục đọc báo hay sẽ đặt báo xuống và nói chuyện với cả hai cậu bé?

 Tôi không biết anh chị em sẽ xử lý thế nào trong những trường hợp như thế, nhưng tôi biết rõ Chúa Giêsu sẽ xử lý thế nào.  Câu trả lời ấy được tìm thấy trong các bài đọc hôm nay.  Cả ba bài đều tập trung vào bổn phận hỗ tương của người Kitô hữu phải có đối với nhau.  Các Kitô hữu không chỉ phải làm điều thiện mà còn phải giúp đỡ kẻ khác làm điều thiện nữa.  Chúa Giêsu bảo các môn đệ: “Các con là muối đất… các con là ánh sáng thế gian…  Ánh sáng các con phải chiếu tỏa trước mặt thiên hạ” (Mt 5 : 13-16).

 Chúng ta hãy trở lại với ba trường hợp trên.  Câu trả lời của người Kitô hữu đối với từng trường hợp trên như thế nào?  Một kẻ theo Chúa Giêsu sẽ nói gì với người bán vé xe là kẻ đã nói với ông bố nọ: “Ông cứ nói với tài xế xe là thằng bé con ông dưới 12 tuổi?”  Trường hợp này thực sự đã xảy ra ở Chicago.  Ông bố ấy đã trả lời làm sao?  Ông ta bảo với người bán “Tôi rất trân trọng hảo ý của ông, nhưng tôi muốn con tôi thành thật dù điều đó gây bất lợi cho nó.”  Còn bà mẹ bắt gặp đứa con gái của mình ăn cắp cây kẹo đã xử lý như thế nào?  Ðây cũng là một câu chuyện có thực đã xảy ra.  Tác giả bài viết trong tờ báo Dallas Morning News (Tin tức Dallas buổi sáng) khi thuật lại câu chuyện trên đã nói rằng bà mẹ nọ đã bảo đứa bé trả lại cây kẹo cho vị quản đốc, và ông này nói: “Ôi đừng lo gì chuyện đó.  Nó có đáng gì đâu.  Mỗi ngày, đám nhân viên của tôi ăn cắp nhiều hơn thế nhiều!”

 Như tác giả bài viết kể lại, đây thực là một câu trả lời khó tin nổi.  Viên quản đốc đã gây cho cháu bé ấn tượng ăn cắp không quan trọng gì nếu chỉ là vật nhỏ mọn.  Thực sự dù là ăn cắp vật lớn hay nhỏ thế nào đi nữa thì ăn cắp vẫn luôn là điều xấu.

 Và cuối cùng hãy xét đến trường hợp thằng bạn của đứa con trai chúng ta đồng ý gian lận để giúp đỡ con mình trong bài thi toán.  Jerome Weidman, tác giả cuốn “Hand of the Hunter” (Tay người thợ săn) khi còn bé đã từng can dự vào một trường hợp như trên.  Ông kể lại cách đây 30 năm, ông vào học ở một trường công Nữu Ước.  Bà giáo dạy toán lớp ba của ông tên là bà O’ Neill.  Ngày nọ bà ra cho lớp một bài thi.  Khi chấm bài bà nhận ra 12 cậu trai đã trả lời sai một cách giống y như nhau đối với cùng một câu hỏi.  Qua ngày sau, bà yêu cầu 12 cậu bé ấy ở lại lớp sau khi tan học.  Sau đó, không hề kết tội đứa nào, bà chỉ viết lên trên bảng câu này: “Tính chân thực của một người được thể hiện trong những điều mà kẻ ấy sẽ làm dù biết rằng không bị ai bắt gặp.”  Ðoạn bà ghi tên tác giả câu nói trên: Thomas Babington Macaulay.  Weidman viết: “Tôi không rõ về 11 cậu kia ra sao, chỉ có một đứa trong số đó là chính tôi, có thể nói rằng: Ðây là bài học đơn sơ nhưng quan trọng nhất trong đời tôi.”

 Như thế chúng ta đã thấy ba mẫu người Kitô giáo xử lý như thế nào trong ba trường hợp khác nhau trên.  Ba Kitô hữu này đã lưu tâm đến lời giáo huấn của Chúa Giêsu dạy phải giúp đỡ anh chị em sống cuộc sống Kitô hữu.  Ba Kitô hữu này đã nghiêm chỉnh chấp nhận lời Chúa Phán với Êdekien trong bài đọc thứ nhất hôm nay: “Nếu… ngươi không răn dạy kẻ xấu thay đổi cách ăn ở của nó thì Ta sẽ qui trách nhiệm cho ngươi.”  Ba Kitô hữu này đã nghiêm chỉnh chấp hành lời thánh Phaolô gởi tín hữu Roma trong bài đọc thứ hai hôm nay: “Nếu anh em yêu mến kẻ nào, anh em sẽ không bao giờ làm hại kẻ ấy.”  Và cuối cùng, ba Kitô hữu nầy cũng đã nghiêm chỉnh tuân theo lời Chúa Giêsu trong phúc âm hôm nay: “Nếu anh em ngươi phạm lỗi với ngươi, hãy đến gặp nó và chỉ cho nó biết lỗi lầm của nó.  Tuy nhiên phải làm điều ấy một cách âm thầm giữa ngươi và nó thôi.” 

Như thế ba Kitô hữu nêu trên đã gây ấn tượng như thế nào cho những người nghe họ nói?  Tôi xin được lập lại điều Jerome Weidman đã nói: “Tôi không rõ về 11 cậu kia ra sao, chỉ biết một đứa trong số đó là chính tôi, thì tôi có thể nói rằng: Ðây là bài học đơn sơ nhưng quan trọng nhất trong đời tôi.”

 Edmund Burke nói: “Chỉ cần những người tốt cứ giữ yên lặng, là điều xấu sẽ phát triển ngay.”

 Trong những trường hợp trên, ba Kitô hữu nọ đã không giữ yên lặng.  Họ mời gọi chúng ta noi gương họ.

 Ðể kết thúc, chúng ta hãy cầu nguyện:

 Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con ghi lòng tạc dạ những lời Chúa kêu gọi chúng con đi theo làm môn đệ Ngài:
Các con là muối đất, nếu muối nhạt đi thì lấy gì ướp nó mặn lại được.  Nó chẳng còn ích gì chỉ đáng quẳng ra ngoài cho người ta chà đạp lên đó.  Các con là ánh sáng thế gian, một thành xây trên núi không thể giấu được.  Không ai đốt đèn rồi đặt dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn để soi cho mọi người trong nhà.  Cũng thế, ánh sáng các con phải toả chiếu trước mặt mọi người để họ trông thấy việc các con làm mà ngợi khen Cha các con, là Ðấng ngự trên trời” (Mt 5: 13-16).

 Lm. Mark Link, S.J.

From: Langthangchieutim