My Lan Pham
Trong gần ba ngày, Harrison Okene đứng trong bóng tối hoàn toàn ở độ sâu khoảng 30 mét dưới đáy đại dương một mình trong con tàu bị chìm, xung quanh là thi thể đồng đội, chờ đợi một cuộc cứu hộ mà anh thậm chí không chắc sẽ đến.
Khoảng 5 giờ sáng ngày 26/5/2013, tàu kéo Jascon-4, hoạt động ở Vịnh Guinea ngoài khơi Nigeria, đang thực hiện một nhiệm vụ ngoài khơi như thường lệ. Con tàu là một trong ba tàu kéo đang lai dắt một tàu chở dầu lớn của Chevron gần một giàn khoan cách bờ khoảng 30 km.
Trong thủy thủ đoàn có Harrison Odjegba Okene, một đầu bếp 29 tuổi. Công việc của anh sáng hôm đó không liên quan đến máy móc hay điều hướng. Giống nhiều đầu bếp trên tàu, nhiệm vụ của anh là chuẩn bị bữa ăn cho thủy thủ trong những ca làm việc dài ngoài biển.
Sáng hôm đó, anh tình cờ đang ở trong phòng tắm.
Đó chỉ là một khoảnh khắc rất bình thường.
Rồi biển trở nên dữ dội.
Không có cảnh báo, một con sóng khổng lồ đập mạnh vào thân tàu. Con tàu nghiêng mạnh khi thủy thủ đoàn cố hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ trong vài giây, tàu bắt đầu lật.
Với những con tàu gặp sóng lớn, việc lật úp có thể xảy ra rất nhanh.
Jascon-4 nghiêng.
Rồi lật.
Và rồi chìm xuống.
Bên trong tàu, sự hỗn loạn bùng nổ. Các thủy thủ hét lên trong bóng tối khi con tàu bị lật ngược. Đồ đạc và thiết bị va đập khắp nơi khi trọng lực thay đổi đột ngột.
Nước tràn vào.
Okene cảm thấy phòng tắm nghiêng sang một bên. Khi nước tràn vào, anh cố thoát ra, di chuyển qua các khoang đang ngập nhanh nhất có thể.
Phía trước anh là ba đồng đội đang cố tới cửa thoát hiểm.
Nhưng nước nhanh hơn.
Anh nhìn thấy cả ba bị dòng nước cuốn đi.
Chỉ trong vài giây, họ biến mất.
Giờ đây một mình trong bóng tối hoàn toàn, Okene di chuyển bằng cách lần theo tường và cửa, cố đi trước mực nước đang dâng.
Cuối cùng con tàu chạm đáy biển, nằm lật ngược ở độ sâu khoảng 30 mét.
Gần phòng kỹ sư ở mũi tàu, Okene phát hiện một điều kỳ diệu:
một túi không khí.
Khoảng trống chỉ cao khoảng hơn 1 mét, nhưng đủ để anh đứng với đầu trên mặt nước.
Anh đã sống sót sau vụ chìm tàu.
Nhưng sự sống sót lại mở ra một cơn ác mộng khác.
Những người khác không sống sót.
Mười một người đã chết.
Và giờ Okene bị mắc kẹt trong con tàu đắm dưới đáy biển.
Không ánh sáng.
Không liên lạc.
Không biết có ai biết anh còn sống.
Trong 60 giờ, anh ở trong túi không khí đó.
Điều kiện rất khắc nghiệt.
Nước biển lạnh bao quanh, đe dọa khiến anh hạ thân nhiệt. Để giữ người khỏi nước, anh xếp nệm và mảnh vỡ thành một chỗ đứng.
Thức ăn gần như không có.
Anh tìm được vài chai Coca-Cola và uống từ từ để giữ nước.
Nhưng sự tra tấn tinh thần còn tệ hơn.
Thi thể đồng đội mắc kẹt ở những khoang khác.
Theo thời gian, sinh vật biển bắt đầu xuất hiện.
Okene sau này kể rằng anh nghe tiếng tôm biển ăn các thi thể, âm thanh vang qua những khoang kim loại trong bóng tối. Mùi phân hủy dần lan ra trong không gian chật hẹp.
Trong bóng tối hoàn toàn, giữa cái chết xung quanh, anh cố giữ tâm trí tỉnh táo.
Anh bắt đầu đọc lại những đoạn Thánh vịnh trong Kinh Thánh mà anh nhớ. Những lời đó giúp anh bình tĩnh, ngăn sự hoảng loạn.
Anh cầu nguyện.
Và chờ đợi.
Nhưng anh không biết có ai đang tới.
Anh nghĩ những người khác đã thoát và có thể đội cứu hộ không biết anh còn sống.
Trên mặt nước, việc tìm kiếm đã bắt đầu.
Hai ngày sau, chiều 28/5, một đội thợ lặn từ công ty Hà Lan DCN Diving đến hiện trường. Họ đang làm việc gần đó và được nhờ hỗ trợ.
Nhiệm vụ của họ rất u ám:
thu hồi thi thể.
Họ đã tìm thấy 4 thi thể.
Không ai nghĩ còn ai sống.
Một thợ lặn vào tàu để tiếp tục tìm kiếm.
Khi anh khám xét các khoang, ánh đèn trên mũ chiếu qua làn nước đục.
Trong túi không khí, Okene thấy một điều không tưởng:
ánh sáng.
Nó lóe lên dưới mặt nước.
Người thợ lặn đã đi ngang nhưng quá nhanh.
Tuyệt vọng, Okene lặn xuống, cố đuổi theo.
Nhưng con tàu quá phức tạp và nguy hiểm.
Anh mất dấu và phải quay lại túi không khí trước khi hết hơi.
Anh lại chờ.
Rồi thợ lặn quay lại.
Khi người thợ lặn khám khoang, Okene vươn tay trong bóng tối và chạm vào sau cổ anh ta.
Người thợ lặn đứng sững.
Trong nước đục, anh nghĩ mình vừa chạm một xác chết.
Qua bộ đàm anh nói:
“Xác… xác… một xác chết.”
Rồi điều không tưởng xảy ra.
“Cái xác” nắm lấy anh.
Trong phòng điều khiển trên mặt nước, mọi người đang xem camera trên mũ lặn.
Họ thấy ánh đèn chiếu vào một bàn tay.
Rồi bàn tay cử động.
Rồi nó nắm lấy thợ lặn.
Phản ứng trên mặt nước xảy ra ngay lập tức.
Quản lý dự án sau này nói:
“Chúng tôi giật mình khi thấy bàn tay đó nắm lấy anh ấy trên màn hình.”
Dưới nước, giọng thợ lặn thay đổi ngay.
Sợ hãi.
Sốc.
Không tin nổi.
Rồi gần như vui mừng.
Qua micro, anh nói:
“Anh ấy còn sống.”
Ngừng một chút.
Rồi lớn hơn:
“Anh ấy còn sống! Anh ấy còn sống! Anh ấy còn sống!”
Sau gần ba ngày mắc kẹt dưới biển, Harrison Okene đã được tìm thấy.
Anh trở thành người sống sót duy nhất của vụ chìm tàu Jascon-4 ,người đã chịu đựng 60 giờ trong bóng tối trước khi thế giới biết anh vẫn còn thở.
Đây vẫn được xem là một trong những câu chuyện sinh tồn dưới nước đáng kinh ngạc nhất từng được ghi nhận.
Bởi vì ở nơi mọi người nghĩ chỉ còn người chết —
một bàn tay đã vươn ra.
Và nó cử động.
Theo Informatify
My Lan Phạm







