Tôi không ngại bầu cho Cộng Hoà, nếu…Hiếu Chân/Người Việt

B a’o Nguoi-Viet

September 11, 2026 

Hiếu Chân/Người Việt

Tại đại hội đảng Cộng Hoà ở Dallas tối ngày 9 tháng Chín vừa qua Tổng Thống Donald Trump hứa sẽ cho mỗi người Mỹ trưởng thành $5,000 nếu đảng Cộng Hòa giữ được thế đa số Quốc Hội trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ ngày 3 Tháng Mười Một. Đã có vô số vị thức giả bàn luận về lời hứa này, khía cạnh pháp lý và tài chính của nó, hầu hết đều chỉ ra tính chất “bất khả thi,” nói trắng ra là “hứa lèo,” hầu cứu vãn tình thế tệ hại của đảng Cộng Hòa.

Tổng Thống Donald Trump ra dấu hiệu sau khi kết thúc bài phát biểu tại hội nghị giữa nhiệm kỳ của đảng Cộng Hòa ở Dallas, Texas, hôm 9 Tháng Chín. (Hình: Ronaldo Schemidt/AFP via Getty Images)

Ngoài lời hứa $5,000, ông Trump còn khuyên người ủng hộ mình hãy tưởng tượng có tên ông trên lá phiếu (thực tế không có), bầu cho các ứng cử viên Cộng Hoà là bầu cho chính ông Trump vậy. “Các bạn phải giúp tôi một việc lớn nhất: hãy giả sử rằng tôi có tên trên lá phiếu. Tôi có tên trên lá phiếu,” ông nói.

Tối ngày bế mạc 10 tháng Chín, ông Trump còn biến hội nghị của một đảng chính trị thành một “hội thề,” khi ông yêu cầu tất cả những người tham dự đưa tay phải lên và đọc lời tuyên thệ trung thành. Ông đọc và đám đông đồng thanh nhắc lại: “Tôi tuyên thệ, với vị tổng thống vĩ đại nhất trong lịch sử Hoa Kỳ… rằng tôi sẽ bằng mọi giá cùng gia đình và bạn bè đi bỏ phiếu [cho các ứng cử viên Cộng Hoà]. Tôi không quan tâm mình đã ghi danh hay chưa. Tôi sẽ cố gắng và gian lận hết mức giống như bọn họ vậy” (!!!) Cứ như cảnh “Đào Viên kết nghĩa” của Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi xứ Trung Hoa xa xưa, chỉ thiếu vài chén rượu và cắt tay lấy máu ăn thề!

Rõ ràng ông Trump lo sợ viễn cảnh làn sóng xanh, sợ đảng Dân Chủ giành lại đa số ở Quốc Hội, từ đó có thể làm tiêu tán sự nghiệp chính trị của ông và nhiều nhân vật thân cận. Ông tung ra nhiều thủ đoạn, từ vẽ lại bản đồ bầu cử ở một số tiểu bang, đề ra dự luật SAVE American Act buộc cử tri phải trưng bằng chứng “quốc tịch” mới được bỏ phiếu, ký sắc lệnh hạn chế phiếu bầu qua thư… nhưng xem ra ông chưa yên tâm, ông cần tổ chức “hội thề” và đưa ra những lời hứa cuội để lừa mị những người nhẹ dạ.

***

Nhưng, tôi sẽ bỏ phiếu cho đảng Cộng Hoà nếu ông Trump và những người Cộng Hoà làm rõ được những thắc mắc rất đơn giản của tôi, một người Mỹ gốc Việt bình thường, không đảng phái, đi làm và đóng thuế đều đặn. Khi những băn khoăn này được giải toả, tôi sẽ yên tâm “chọn mặt gửi vàng” mà không cần tấm check $5,000 chẳng bao giờ có thực.

Bầu cử giữa nhiệm kỳ thường được coi là cuộc trưng cầu ý kiến cử tri về thành tích điều hành của chính phủ đương nhiệm, của đảng cầm quyền. Đảng Cộng Hòa đã làm chủ cả hành pháp (Toà Bạch Ốc), lập pháp (Quốc Hội) và tư pháp (Tối Cao Pháp Viện) hơn 18 tháng qua, họ đã có thành tích nổi bật gì để cử tri tin tưởng?

Một là, cuộc chiến Iran. Theo lời chính ông Trump, chúng ta đã chiến thắng Iran từ vài tháng trước, đã kiểm soát hoàn toàn eo biển Hormuz, đã tiêu diệt toàn bộ quân đội Iran cùng đội ngũ giáo sĩ lãnh đạo xứ này. Thế thì tại sao Iran chưa đầu hàng? Giá dầu hiện đã vượt $100 mỗi thùng, giá xăng bình quân ở Mỹ đã cao hơn 61% so với trước chiến tranh. Quân đội Iran bị tiêu diệt sao chúng vẫn tiếp tục tấn công, gây tổn hại to lớn cho các căn cứ quân sự Mỹ ở vùng Vịnh? Tin mới nhất cho biết, đêm ngày 8 Tháng Chín, Iran phóng hàng chục hoả tiễn vào căn cứ không quân Muwaffaq Salti ở Al-Azraq, Jordan, làm gãy cánh một chiếc A-10 Thunderbolt, hư hỏng tám chiếc F-15E.

Đại Tá Hùng Cao, người Mỹ gốc Việt đầu tiên được Tổng Thống Trump đề cử làm bộ trưởng Hải Quân, cũng phải thừa nhận rằng Iran đã tàn phá nặng nề căn cứ tại Bahrain, nơi đặt bộ chỉ huy Đệ Ngũ Hạm Đội Mỹ, đến mức Hải Quân đang phải xem xét lại cách bố trí lực lượng trong khu vực.

Cuộc chiến đã kéo dài sang tháng thứ bảy, 18 người lính Mỹ thiệt mạng, hơn 700 người bị thương, hàng chục tỷ đô la tan thành khói, nước Mỹ được cái gì? Ông Trump nói, phải ngăn chặn tham vọng vũ khí nguyên tử của Iran. Chương trình vũ khí nguyên tử của Iran thực tế đã bị ngăn chặn hiệu quả từ hiệp định JCPOA mà ông Trump rút ra năm 2018, sau đó đã bị “xoá sổ” sau những đợt không kích của Mỹ và Israel tháng Sáu năm ngoái. Nay thì sao? Tổng Giám Đốc Cơ Quan Nguyên Tử Năng Quốc Tế (IAEA) Rafael Grossi vừa cho biết Iran đang có các hoạt động xây dựng tại núi Pickaxe gần Natanz – nơi bị nghi là đang cất giấu khoảng 440kg uranium có độ tinh chế cao mà ông Trump đe doạ sẽ ném bom phá huỷ. Nhiều nhà phân tích nhấn mạnh, sau cuộc chiến hiện nay, chắc chắn Iran sẽ thêm quyết tâm và dồn mọi nguồn lực thúc đẩy việc chế tạo vũ khí nguyên tử càng sớm càng tốt để phòng ngừa việc Mỹ và Israel lại đánh họ trong tương lai.

Ông Trump nói Iran leo thang chiến tranh là để tác động tới bầu cử Mỹ; sau bầu cử ngày 3 Tháng Mười Một, chiến tranh sẽ kết thúc, giá xăng dầu sẽ giảm mạnh. Tuy nhiên các phụ tá hàng đầu của ông, từ Phó Tổng Thống JD Vance tới Bộ Trưởng Ngoại Giao Marco Rubio đều cho biết, cuộc chiến Iran có khả năng kéo dài tới hết nhiệm kỳ của ông Trump và khuyên người dân Mỹ hãy vững tinh thần. Là người dân, chúng tôi biết tin ai bây giờ?

***

Hai là, đại hội đảng Cộng Hòa ở Dallas tập trung lên án đảng Dân Chủ như là bọn cực đoan cánh tả hết sức nguy hiểm cho nền dân chủ Mỹ, những kẻ muốn lôi kéo nước Mỹ vào “địa ngục cộng sản.” Cộng sản vô cùng xấu xa và ác độc; người Việt Nam ai cũng hiểu rõ sự tàn bạo của cộng sản, không cần bàn cãi. Nhưng có bằng chứng nào chứng tỏ đảng Dân Chủ Mỹ có chủ trương “quốc hữu hoá,” tịch biên tài sản, phương tiện sản xuất kinh doanh của người dân Mỹ, chủ trương “độc đảng” cai trị, triệt hạ đối lập, xoá bỏ quyền tự do dân sự và chính trị của người dân giống như chế độ cộng sản đã làm trên quê hương Việt Nam thân yêu?

Và các bạn Cộng Hoà sẽ giải thích thế nào khi Tổng Thống Trump luôn miệng khoe khoang mối quan hệ “đầm ấm” với tên cộng sản bạo ngược Kim Jong-un của Bắc Hàn? Mươi hôm nữa, ông Trump sẽ trải thảm đỏ và mở quốc yến ở Toà Bạch Ốc để tiếp đãi Tập Cận Bình, ông trùm cộng sản Trung Quốc. Các nhân vật chóp bu của đảng Cộng Hòa, cả trong chính phủ và Quốc Hội, sẽ nâng ly chúc tụng nhà độc tài của đảng cộng sản lớn nhất hành tinh, cũng là đối thủ đáng gờm nhất đang rắp tâm đánh bại nước Mỹ.

Chống cộng bằng mồm mà vẫn giao du thân mật và dành sự tôn kính hết mực cho các nhà độc tài khát máu như Tập, như Kim, là thế nào? Tô Lâm, ông trùm của đảng Cộng Sản Việt Nam, cũng sắp đến Mỹ và có thể được Tổng Thống Trump tiếp đãi tại Phòng Bầu Dục, thế là thế nào?

***

Ba là, đảng Cộng Hoà luôn khẳng định, bầu cử qua thư là “gian lận” và tìm mọi cách để hạn chế quyền bầu cử qua thư, chẳng hạn như giao cho Sở Bưu Điện (USPS) xét duyệt tư cách cử tri để quyết định có chuyển phiếu bầu cho họ hay không – điều mà các toà án liên bang đã phán quyết là “vi hiến.” Nói bầu cử qua thư là gian lận, sao Tổng Thống Trump xưa nay chỉ bỏ phiếu qua thư mà không bao giờ trực tiếp tới phòng bỏ phiếu?

Bốn là, kinh tế là quyết định. Ai có thể trả lời một cách trung thực rằng kinh tế nước Mỹ ngày hôm nay – một năm rưỡi sau ngày nắm quyền toàn diện của đảng Cộng Hoà – tốt hơn hay tệ hơn và vui lòng dẫn chứng dữ liệu làm căn cứ cho nhận định của mình. Các thước đo kinh tế như tỷ lệ thất nghiệp, tăng trưởng GDP, số việc làm tạo ra, mức tăng lương và lạm phát… có tốt lên so với trước tháng Giêng 2025?

Nhớ lại cuối năm 2024, trước cuộc bầu cử tổng thống, tuần báo The Economist uy tín của Anh, trong số báo đặc biệt về kinh tế Mỹ, đánh giá Mỹ là nền kinh tế phục hồi nhanh nhất và mạnh nhất thế giới sau đại dịch COVID-19, là “The Envy of The World” (Nỗi thèm muốn của thế giới). Cùng lúc đó, 23 chuyên gia được giải Nobel Kinh tế học đã cùng ký một lá thư ngỏ, cảnh báo chính sách kinh tế của ứng cử viên Donald Trump sẽ dẫn tới giá cả cao hơn, thâm hụt lớn hơn và bất bình đẳng trầm trọng hơn. Nhiều người không tin các chuyên gia và hậu quả chúng ta đang gánh chịu: giá cả leo thang, đồng tiền mất giá, nợ nần – cả nợ cá nhân và nợ quốc gia – tăng vọt! Chỉ các tỷ phú, triệu phú hài lòng khi tài sản của họ phình ra nhờ giảm thuế và các mối quan hệ với chính phủ…

***

Và cuối cùng, đảng Cộng Hòa cho rằng, nhờ sự lãnh đạo mạnh mẽ của ông Trump mà thế giới đang “kính trọng nước Mỹ hơn trước.” Thật vậy không? Tại sao các nước đồng minh đều quay lưng, không nước nào chịu cùng với Mỹ chống chế độ thần quyền tàn bạo Iran như họ từng kề vai với chúng ta gánh vác cuộc chiến chống khủng bố sau ngày 11 Tháng Chín 2001? Ông Trump giận đến mức cấm vận kinh tế Tây Ban Nha và Ý, rút ngắn tập trận quân sự với Nam Hàn, thậm chí chống lại Anh Quốc trong vấn đề chủ quyền quần đảo Falkland hiện do Anh kiểm soát, chỉ vì các nước này không theo ông đánh Iran. Khảo sát của nhiều hãng thăm dò xác nhận, trong mắt của người dân thế giới hình ảnh và uy tín của nước Mỹ đã giảm mạnh, thậm chí người ta thích Trung Quốc hơn Mỹ, tin ông Tập hơn ông Trump trong các vấn đề quốc tế.

Vài thắc mắc trên đây chỉ là tâm tư của một người quan tâm tới thời cuộc và lo lắng cho tương lai xứ sở mà tôi yêu mến. Là thường dân, tôi chỉ có lá phiếu. Và tôi không ngại bỏ phiếu cho đảng Cộng Hoà, cũng không ngại bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ, có điều lựa chọn của tôi không dựa vào cảm tính yêu ghét, không nhắm mắt theo đám đông mà tôi luôn cố gắng suy nghĩ nghiêm túc, dựa vào nguyên tắc và sự kiện. Và tôi nghĩ, các bạn cũng nên như vậy khi thực hiện quyền công dân vào ngày 3 Tháng Mười Một. [dt]


 

SẸO CỦA THIÊN CHÚA – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một”.

“Trên thân thể Đức Kitô Phục Sinh, những vết thương không bao giờ biến mất; chúng vẫn còn đó, vì là dấu chỉ bền vững của tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Thập giá không phải là một vết thương còn mở để kéo dài đau đớn, nhưng là dấu tích của một tình yêu đã đi qua cái chết và trở về. Vì thế, Hội Thánh không suy tôn một dụng cụ hành hình, nhưng suy tôn thánh giá – ‘sẹo của Thiên Chúa’.

Trong sa mạc, Israel nổi loạn, bị rắn lửa cắn. Thiên Chúa không cất rắn đi; Ngài truyền Môsê treo con rắn đồng lên cột, để ai nhìn lên thì được sống – bài đọc một. Điều cứu họ không phải mẩu kim loại, nhưng lòng tin dám nhìn thẳng vào dấu tích của điều đang giết mình để đón nhận sự sống từ Thiên Chúa. Ơn cứu độ bắt đầu khi chúng ta nhận mình đã bị cắn và không thể tự chữa. Chúa Giêsu dùng hình ảnh ấy để nói về thập giá: “Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy”. Bản Hy Lạp viết hypsōthēnai – “được nâng lên”, vừa chỉ bị treo trên thập giá, vừa gợi sự tôn vinh. Nơi thấp nhất của nhục nhã trở thành nơi cao nhất của tình yêu; dấu hiệu án chết trở thành dấu chỉ cứu người.

Chúa Kitô chữa lành chúng ta bằng cách mang vết thương trên thân mình. Ngài bước vào nơi đau nhất của phận người, cho phép bạo lực của con người chạm đến chính Thiên Chúa. Đấng Phục Sinh không xoá dấu đinh; Ngài cho Tôma xem chúng như sinh trắc học của tình yêu. Vết thương còn, nhưng đã mất quyền lực; cái chết đã xảy ra, nhưng không phải lời cuối. “Nỗi buồn càng khoét sâu vào lòng bạn, bạn càng có thể chứa nhiều niềm vui!” – Kahlil Gibran.

Bởi thế, điều quan trọng không phải sống mà không có thương tích, nhưng để tình yêu chữa lành những gì từng làm chúng ta mang thương tích. Nỗi đau có thể thành cay đắng, khiến chúng ta truyền nó sang người khác; nhưng cũng có thể hoá nên lòng trắc ẩn: vì đã ngã, chúng ta biết đỡ người; vì đã khóc, chúng ta không đi qua nước mắt của ai; vì được tha thứ, chúng ta thôi kết án. Vết sẹo bấy giờ không còn kể điều người khác đã làm, nhưng kể điều ân sủng đã làm trong chúng ta. “Cuộc Khổ Nạn của Đức Kitô trên thập giá đã biến đổi đau khổ từ bên trong!” – Bênêđictô XVI.

Anh Chị em,

Đức Kitô đã “hạ mình, vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá”; vì thế, “Thiên Chúa đã siêu tôn Ngài” – bài đọc hai. Thiên Chúa không ca tụng đau khổ; Ngài tôn vinh tình yêu không bỏ cuộc giữa đau khổ. Thập giá không tuyên bố vết thương là tốt, nhưng cho thấy không vết thương nào nằm ngoài tầm với của tình yêu Thiên Chúa. Ai kết hợp thập giá đời mình với thập giá Đức Kitô sẽ khám phá: điều còn lại sau cùng không phải những gì đã làm mình tan nát, nhưng là tình yêu đi xuyên qua tất cả mà vẫn sống. Tình yêu ấy không che giấu cuộc chiến, nhưng làm chứng rằng sự dữ và sự chết đã không thắng – đó là ‘sẹo của Thiên Chúa’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đừng để những vết thương đời con chỉ còn là nỗi đau; nhưng trong Ngài, xin cho chúng trở thành những dấu tích của tình yêu!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

*****

Ngày 14 tháng 9

SUY TÔN THÁNH GIÁ

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

13 Khi ấy, Đức Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô rằng: “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. 14 Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, 15 để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.

16 “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. 17 Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.”


 

KHÔNG CÓ THÌ GIỜ! – BS Đỗ Hồng Ngọc

Việt Luận – Viet’s Herald

BS Đỗ Hồng Ngọc

Người ta phỏng vấn một bà già gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống như thế nào?

“Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa- bà già nói- thì tôi sẽ dám… phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn. Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn… Tôi sẽ ăn nhiều… kem hơn. Dĩ nhiên tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng. Tôi sẽ bớt… lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia thay vì tôi cứ sống để chờ đợi…

Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy các thứ… Tôi sẽ hái nhiều hoa cúc hơn…”.

Thỉnh thoảng có lẽ ta cũng nên tự hỏi mình một câu như vậy. Có phải ta cũng thường sống trong nhớ tiếc hoặc đợi chờ, mà quên đi cái quà tặng quý báu của cuộc sống chính là sự hiện diện của ngày hôm nay, của giây phút này, của ở đây và bây giờ.

Tiếng Anh có một từ khá tuyệt: present, vừa có nghĩa là hiện tại, sự hiện diện, có mặt, lại vừa có nghĩa là món quà. Ta nghe nơi này nơi khác người ta luôn nói, không có thì giờ, không có thì giờ. Đến nỗi một nhà thơ phải kêu lên:

…Không có thì giờ!

Chim lấy đâu mà về tổ.

Tôi lấy đâu mà làm thơ.

Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi sắp viết!

(Nguyên Sa).

Tiếng chim và khế ngọt vẫn có đó, ánh nắng và sóng biển vẫn có đó, đèo cao và suối mát vẫn có đó, nhưng… hãy đợi đấy, còn phải dành thì giờ để nhớ nắng hôm qua, mưa năm nọ, tiếng chim ngày cũ, rồi còn dành thì giờ để mong ngóng tương lai, sống trong tương lai như cô nàng Perrette mang bình sữa ra chợ! Ta chờ… lớn. Chờ thi đậu. Chờ thành đạt. Chờ có tiền. Chờ cưới vợ. Chờ đẻ con. Chờ con lớn… Chờ con thi đậu. Cứ thế. Cho đến một hôm thảng thốt: “Rồi tàn mùa xuân, rồi tàn mùa hạ, một ngày đầu thu… “ (TCS).

Mùa xuân sao không đi hái lộc, mùa hạ sao không dẫn bầy em nhỏ đi tắm sông? “Hạnh phúc rất đơn sơ” vậy mà Khổng Tử suốt đời quần quật chỉ mong được thế đôi lần! Quả thật chúng ta thường sống với dĩ vãng, một thời đã qua hoặc sống với tương lai, một thời chưa tới. Còn hiện tại thì tối tăm mặt mũi; không có thì giờ!

Không kịp ăn sáng, không kịp tắm (không kịp thay đồ?). Hộc tốc. Luôn luôn hộc tốc. Nhai ngồm ngoàm. Đi vội vàng. Thở hào hển. Và hùng hục.

Lâm Ngữ Đường hơn nửa thế kỷ trước đã chê người Mỹ có ba cái tật xấu là luôn muốn tăng hiệu năng, muốn đúng giờ và muốn thành công. Ông nói: “Họ luôn cau có và quạu quọ vì ba cái tật đó đã cướp đi của họ sự thư nhàn, lại còn làm cho họ luôn bị căng thẳng thần kinh vì luôn cầu toàn trách bị!

Viên chủ bút Mỹ lo bạc đầu vì muốn không có một lỗi in nào trong tạp chí của ông ta, còn viên chủ bút Trung Hoa (dĩ nhiên, cách đây hơn nửa thế kỷ!) khôn hơn, để cho độc giả có cái thú tìm ra được ít nhiều lỗi trên báo!

Đời sống bây giờ biến người ta thành cái… đồng hồ.

Người Mỹ sống như một học sinh tiểu học, giờ nào việc đó, “từng giờ từng phút“. Rồi ông kêu lên: Đời sống mà như vậy thì còn giá trị gì nữa (Sống đẹp, LNĐ, bản dịch Nguyễn Hiến Lê). Ngày nay thì các “tật xấu” đó đã toàn cầu hoá, đã trở thành bệnh của thời đại, đến nỗi bây giờ người ta bị cao huyết áp, bị tim mạch, bị trĩ, bị bón… cũng vì không có thì giờ!

Nguyễn Công Trứ nói:

“So lao tâm lao lực cũng một đàn

  Người trần thế muốn nhàn sao được?”.

Ý ông là chỉ có tiên mới sướng.

Nhưng bây giờ ta cũng có tiền rồi, mà có tiền thì mua tiên cũng được quá đi chứ. Tiện nghi ngày càng cải thiện.

Đằng vân giá võ, thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, thần giao cách cảm không thiếu thứ gì!

Bấm cái nút gặp ngay người trong mộng. Trò chuyện với người cách xa nửa vòng trái đất như đang ngồi trước mặt… Thế mà vì sao ta không được “sướng như tiên”? Có lẽ là do cái nhu cầu giả tạo cứ ngày càng dày đặc thêm, cứ nhồi nhét mãi rồi thì đến một lúc tưởng là nhu cầu thật.

Đẻ con thì phải đẻ mổ, chọn giờ để mong sau này con được làm vua. Ai cũng làm vua cả thì ai sẽ là thường dân cho vua trị vì? Nhưng vua đâu chẳng thấy chỉ thấy nhiều trẻ thiếu oxy não, liệt thần kinh, bị tâm thần… Các thứ sữa dành cho trẻ con bây giờ thì phải có chất tạo… thông minh. Làm như xưa nay không có các sản phẩm đó thì thế giới chỉ toàn người ngu dốt!

Cho nên Tô Đông Pha mới buông thuyền sông Xích Bích, Bạch Cư Dị mới xuống ngựa dừng chèo ở bến Tầm Dương, và Nguyễn Công Trứ mới… mơ ước:

Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch

Tiêu dao nơi cùng cốc thâm sơn

Nào thơ nào rượu nào địch nào đờn

Đồ thích chí chất đầy trong một túi…

(Kẻ sĩ)

Bây giờ “đồ thích chí” ta còn có thể chất đầy “trong một xe” đời mới, chỉ “không có thì giờ!” thôi vậy!

BS Đỗ Hồng Ngọc 


 

SỰ VÔ TẬN CỦA THIÊN CHÚA – Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Tôi chắc là, nhiều người trong chúng ta đã được thêm hứng khởi khi xem bộ phim ‘Thần và Nhân’ kể lại câu chuyện một nhóm các đan sĩ dòng Xitô, sau một quyết định đau đớn là không chạy trốn tình hình bạo lực ở Algeria vào thập niên 1990, cuối cùng đã tử đạo dưới tay những người Hồi giáo cực đoan vào năm 1996.  Mới đây, tôi được lên tinh thần khi đọc nhật ký của một trong các đan sĩ đó, thầy Christophe Lebreton.  Được xuất bản với tựa đề, ‘Sinh ra từ Ánh mắt Thiên Chúa, Nhật ký của một Tu sĩ Tử đạo,’ nhật ký của thầy ghi lại ba năm cuối đời và cho chúng ta một thấu suốt về thầy, về cộng đoàn của thầy, và về quyết định ở lại Algeria bất chấp phải đối diện với cái chết.

 Trong một trang nhật ký, thầy Christophe chia sẻ một lần, giữa tình cảnh bị thù ghét và đe dọa, giữa một bên là những người Hồi giáo cực đoan và bên kia là chính quyền tham nhũng, khi tìm kiếm lý do để hy vọng, thầy tìm được bài thơ Cái giếng của nhà thơ Pháp Jean-Claude Renard:

 Nhưng làm sao dám chắc đã quá trễ
Để thành toàn khát khao
Nên hãy nhẫn nại khi ân sủng vẫn còn
Và khi luôn luôn, có lẽ, có điều gì hay
Ai đó nói lên từ thâm sâu thinh lặng và trần trụi
Rằng một ngọn lửa khôn tả triền miền xoáy sâu chúng ta
Phía dưới đất hoang đầy gai nhọn
Một giếng nước không bao giờ cạn
Một giếng nước không bao giờ cạn.

 Có lẽ đây là căn cứ thực sự để hy vọng.

Với tất cả chúng ta, có những lúc trong đời, dường như mất hy vọng, khi chúng ta nhìn vào thế giới hay nhìn vào bản thân, một cách vô thức hay ý thức mà nghĩ rằng: ‘Quá trễ rồi! Đã đi quá xa rồi!  Không gì có thể cứu vãn!  Mọi chước cách để thay đổi đã dùng hết rồi!  Thật vô vọng!”

 Nhưng cảm giác khủng hoảng tự nhiên này có thực sự là mất hết hy vọng hay không?  Không nhất thiết là thế.  Thật vậy, chính khi chúng ta cảm nhận thế này, khi chúng ta đầu hàng cảm giác rằng mình đã dùng hết mọi chước cách, thì hy vọng có thể đến và thay thế kẻ mạo danh nó, là những suy nghĩ mong ước và lạc quan tự nhiên.  Vậy hy vọng là gì?

 Chúng ta thường lầm hy vọng với kiểu suy nghĩ mong ước và lạc quan tự nhiên, nhưng cả hai điều này chẳng giống chút gì với hy vọng.  Suy nghĩ mong ước là không có căn cứ.  Chúng ta có thể ước mình trúng số hoặc ước có cơ thể như một vận động viên cấp thế giới, nhưng ước muốn này không có thực tế để dựa vào.  Nó chỉ là thuần ảo tưởng.  Lạc quan, thì dựa trên tính khí tự nhiên và cũng không giống gì với hy vọng.  Trong quyển sách mới của mình, Hy vọng không cần Lạc quan (Hope without Optimism) Terry Eagleton nhận định rằng lạc quan đơn thuần chỉ là tính khí tự nhiên và là nô lệ của tính khí ấy.  ‘Người lạc quan bị xiềng xích vào sự vui vẻ.’  Hơn nữa, ông còn khẳng định rằng lăng kính đơn sắc của người lạc quan khác với người bi quan, chỉ ở một điểm duy nhất là, nó màu hồng chứ không phải màu xám.  Hy vọng không phải là một ước mong hay tính khí, nhưng là một thái độ sống cần có căn cứ trên hiện thực vừa đủ?  Vậy hiện thực vừa đủ là gì?

 Jim Wallis, một nhân vật xuất chúng của đức cậy-hy vọng Kitô giáo trong thời đại chúng ta, nói rằng hy vọng của chúng ta không đặt trên những gì chúng ta thấy trên bản tin thế giới hằng đêm, bởi tin tức thì thay đổi luôn và vào một đêm nào đó sẽ rất tiêu cực khiến chúng ta có quá ít căn cứ để hy vọng.  Ông đúng.  Dù cho trong một tối nào đó, thế giới có tốt hơn hay tệ hơn, thì đó vẫn không đủ chứng cứ để chúng tin rằng mọi sự tận cùng sẽ tốt đẹp.  Ngay đêm sau mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn.

 Pierre Teilhard de Chardin, người không ngừng khẳng định rằng mình là con người đức cậy chứ không phải người lạc quan, đã từng nói rằng, có hai lý lẽ đủ cho đức cậy.  Khi được hỏi xem nếu như chúng ta thổi bay thế giới với một trái bom nguyên tử, thì sẽ thế nào, cha đã trả lời: Như thế nghĩa là đi lùi lại hàng triệu năm lịch sử, nhưng dự định của Thiên Chúa cho địa cầu vẫn tiếp tục.  Tại sao lại thế?  Bởi Chúa Kitô đã hứa, và trong sự phục sinh, Thiên Chúa cho chúng ta thấy Ngài có quyền năng để thực hiện lời hứa đó.  Cậy trông-Hy vọng là dựa vào lời hứa và quyền năng Thiên Chúa.

 Nhưng vẫn còn một lý do khác để chúng ta hy vọng, một sự làm căn cứ cho hy vọng của chúng ta và cho những lý lẽ đủ để sống tin tưởng rằng cuối cùng mọi sự sẽ nên tốt.  Và đó chính là sự vô biên của Thiên Chúa.  Ẩn dưới chúng ta và vũ trụ, có một giếng nước không bao giờ cạn.

 Mà chúng ta lại thường quên lãng hay hạ thấp giếng nước này theo mức độ hữu hạn của tâm hồn và tưởng tượng của mình.  Thiên Chúa là Thiên Chúa phung phí, không cách nào hình dung được trong phạm vi thể lý, một Thiên Chúa đã tạo dựng và vẫn đang tạo dựng hàng tỷ tỷ vũ trụ.  Hơn nữa, Thiên Chúa phung phí này, vượt quá tưởng tượng của chúng ta, nhưng đã được Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta là Đấng nhẫn nại và thương xót đến không tưởng tượng nổi.  Không có giới hạn số lượng cơ hội cho chúng ta.  Không có giới hạn nào đối với sự nhẫn nại của Thiên Chúa.  Không có sự gì làm cạn nổi giếng nước thần thiêng.

 Không bao giờ là quá trễ!  Sự sáng tạo và lòng thương xót của Thiên Chúa là vô cùng vô tận.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

ĐƯỢC THA – VẪN NỢ  – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?”.

Ngày 27 tháng 12 năm 1983, cửa một phòng giam tại Rôma mở ra. Mehmet Ali Ağca – người đã bắn trọng thương Đức Gioan Phaolô II – ngồi đó; vị giáo hoàng bước vào. Họ ngồi bên nhau, không ai biết đã nói gì. Thế giới chỉ thấy một nghịch lý: người bắn vẫn ở đó; người bị bắn bước vào.

Kính thưa Anh Chị em,

Lòng thương xót không kết thúc, nhưng bắt đầu nơi người được tha. Lời Chúa hôm nay cho biết: bởi được Thiên Chúa xoá mọi món nợ, chúng ta mang một món nợ không bao giờ trả xong: nợ anh em lòng thương xót, nợ bước vào trước – ‘được tha, vẫn nợ’.

Chúa Giêsu đặt giữa một dụ ngôn bất cân xứng một tiếng vọng nghiệt ngã. “Bảy mươi lần bảy” không kéo dài phép đếm; nó chấm dứt quyền đếm. Trước nhà vua, người đầy tớ sấp mình van xin; ít phút sau, đồng bạn anh cũng sấp mình và lặp gần nguyên lời van xin ấy. Nghe lại tiếng mình mà anh không nhận ra phận mình; gặp một con nợ mà anh không nhớ mình từng là con nợ. Ân xá vua ban xoá tên anh khỏi sổ nợ, chưa xoá được sổ nợ trong lòng anh. Anh được tha món nợ cũ, nhưng vẫn mắc món nợ mới: nợ lòng thương xót.

Điều đáng nói, món nợ đồng bạn mắc là có thật. Anh không sai khi cần công lý; anh sai khi để công lý trở thành lời cuối, sau khi chính mình sống sót nhờ lòng thương xót. Lòng thương xót không phủ nhận món nợ, nhưng không để nó định nghĩa một con người. “Trong thái độ của Thiên Chúa, công lý thấm đẫm lòng thương xót!” – Phanxicô.

Tha thứ không quên tổn thương, càng không gọi điều ác là điều thiện; nhưng nhớ một sự thật lớn hơn nỗi đau. Huấn Ca nhắc: nhớ ngày tận số, nhớ mình sẽ chết, nhớ giao ước của Đấng Tối Cao. Oán giận làm thế giới chỉ còn tôi và người làm tôi đau; nhớ đến Chúa, tôi nhận ra cả hai dưới bóng lòng thương xót của Ngài. Bấy giờ, lời Thánh Vịnh trở thành nhịp đập của cõi lòng: “Chúa là Đấng từ bi nhân hậu, Người chậm giận và giàu tình thương!”.

Trong đời thường, chúng ta không giữ sổ nợ bằng con số, nhưng bằng một lời nói, một lần bị coi thường, một ngày không được bênh vực. Càng giữ, đời mình càng xoay quanh người đã làm mình đau: họ vắng mặt mà vẫn điều khiển hiện tại. Chúng ta tưởng đang giữ họ trong món nợ cũ; thật ra, lỗi của họ đang giữ chúng ta. Vì thế, “Dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa” – bài đọc hai. Chúa mới là Chủ; vết thương không có quyền ấy. “Tha thứ là giải thoát một tù nhân và khám phá tù nhân ấy chính là mình!” – Lewis B. Smedes.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, cuốn sổ nợ của nhân loại được khép lại trên thập giá. Ngài không mắc nợ ai, nhưng trả món nợ chúng ta không thể trả bằng chính mạng sống mình. Phục Sinh, Ngài trở lại với những môn đệ đã bỏ Ngài; mang theo vết thương, nhưng không mang sổ nợ; trao bình an, không đòi thanh toán. Từ đó, người môn đệ không chỉ sống nhờ ơn tha thứ, nhưng còn phải để ơn ấy đi tiếp đến người khác – ‘được tha, vẫn nợ’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết nhận ra mình nơi người có lỗi, trao đi lòng thương xót đã nhận và trả suốt đời món nợ yêu thương!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

*****

Chúa Nhật Tuần XXIV – Mùa Thường Niên, Năm A 

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

21 Khi ấy, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng: “Thưa Ngài, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải đến bảy lần không?” 22 Đức Giê-su đáp  “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.

23 “Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. 24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. 25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y, vợ con y, cùng tất cả tài sản mà trả nợ. 26 Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống lạy lục: ‘Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.’ 27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: ‘Trả nợ cho tao!’ 29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống van xin: ‘Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.’ 30 Nhưng y không chịu, cứ đi tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. 32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: ‘Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, 33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?’ 34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. 35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”


 

TUỔI GIÀ KHÔNG KHỔ CHÍNH LÀ PHÚC LỚN NHẤT.

Tran van Ba

TUỔI GIÀ KHÔNG KHỔ CHÍNH LÀ PHÚC LỚN NHẤT.

Đi qua hơn nửa đời người rồi mới hiểu, tuổi già thật ra chẳng cần gì nhiều.

Không cần nhà thật to.

Không cần tiền thật nhiều.

Cũng chẳng cần người khác nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Chỉ mong sáng thức dậy, mình còn tự bước xuống giường được.

Tự ăn, tự uống, tự đi lại, tự lo cho mình.

Không phải chuyện gì cũng nhờ đến con cháu.

Vậy thôi… mà quý lắm.

Tuổi này mới thấy, có sức khỏe là có vốn. Có bình an là có của.

Đầu óc còn minh mẫn, vẫn nhớ được tên con cháu, nhớ những người mình thương. Vẫn còn biết hôm nay mình muốn làm gì, ngày mai mình muốn sống ra sao.

Đó là phúc.

Đêm nằm xuống, lòng không còn giận ai.

Không còn day dứt vì chuyện hơn thua.

Không phải nghĩ mãi về một câu nói của người này, một việc làm của người kia.

Sáng mở mắt ra, thấy trời vẫn sáng, trong lòng vẫn nhẹ.

Có thể mỉm cười với một bữa cơm đơn giản.

Đó cũng là phúc.

Càng lớn tuổi, tôi càng sợ một chuyện hơn cả nghèo.

Đó là người trong một nhà không còn thương nhau.

Anh em vì tiền mà xa nhau.

Con cái vì đất đai mà trách móc nhau.

Cha mẹ để lại cả đống tài sản, nhưng con cháu lại chẳng còn nhìn mặt nhau.

Nghĩ cũng buồn.

Của cải mất thì còn làm lại được.

Nhà cửa hư thì còn sửa được.

Nhưng tình thân một khi đã rạn nứt, muốn hàn gắn lại đôi khi khó lắm.

Bởi vậy, về già rồi, chuyện gì bỏ qua được thì bỏ qua.

Ai làm mình buồn, nếu chưa thể tha thứ thì thôi, cũng đừng giữ mãi trong lòng.

Mang giận dữ theo mình chẳng khác nào tự ôm một hòn đá nặng. Người làm mình tổn thương có khi đã quên từ lâu, còn mình thì cứ mang nó hết ngày này sang ngày khác.

Buông được một chuyện, lòng nhẹ một phần.

Bớt một câu hơn thua, nhà yên thêm một chút.

Nhường nhau một bước, có khi giữ được cả một mối tình thân.

Và nếu đến tuổi này, bên cạnh mình vẫn còn một người bạn đời.

Sáng cùng nhau uống chén trà.

Trưa cùng ăn một bữa cơm.

Tối nằm cạnh nhau, hỏi một câu rất giản dị:

“Hôm nay mình có khỏe không?”

Nghe bình thường vậy thôi, nhưng đó là thứ tiền bạc không mua nổi.

Tuổi già cũng chẳng cần quá nhiều người bên cạnh.

Có vài người thật lòng.

Có một mái nhà để về.

Có con cháu biết thương nhau.

Có một người cùng mình chia sẻ những ngày tháng cuối đời.

Và quan trọng nhất, là trong lòng mình đã biết đủ.

Ngày còn trẻ, ta cứ nghĩ hạnh phúc là có thêm.

Thêm tiền.

Thêm nhà.

Thêm đất.

Thêm danh.

Đến khi đi gần hết một đời mới hiểu…

Hạnh phúc đôi khi lại là bớt đi.

Bớt lo.

Bớt giận.

Bớt hơn thua.

Bớt mong cầu.

Để còn lại sức khỏe, bình an và những người mình thật sự thương.

Sáu mươi, bảy mươi tuổi rồi mới thấm:

Giàu chưa chắc đã sướng.

Nhưng tuổi già không đau thân, không khổ tâm, không phải làm gánh nặng cho con cháu, trong nhà vẫn còn tiếng cười…

Thế là giàu rồi.

Một đời người, sau cùng chẳng mong gì nhiều.

Chỉ mong thân còn khỏe, lòng còn nhẹ, nhà còn ấm và người thương vẫn còn bên cạnh.

Ấy vậy thôi…

Mà có khi đã là phúc lớn nhất của một đời người.

Tran Van Ba . #NguoiCaoTuoi 


 

THA THỨ LÀ TỰ CỨU MÌNH – Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà 

 Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà 

(Suy niệm Tin mừng Mát-thêu (18, 21-35) Chúa nhật 24 thường niên)

Tha thứ cho người đã xúc phạm đến mình là điều rất khó, lắm người không làm được, giận ai là giận dai dẳng, năm nầy qua tháng khác, có khi giận đến cuối đời!

Để có thể tha thứ cho người khác, trước hết, chúng ta cần nhận thức rằng: Tha thứ cho người khác thì có lợi cho chính ta, còn giận hờn ghim gút người khác là tự đày đọa chính mình.

 Có hai lý do đòi buộc mỗi người phải tha thứ.

– Lý do thứ nhất:

Nếu ta có tha thứ cho người khác thì Chúa mới tha tội cho ta. Đây là điều kiện bắt buộc phải có để được ơn tha thứ.

Chúa Giê-su khắc sâu điều nầy vào tâm trí chúng ta qua dụ ngôn Tin mừng thánh Mát-thêu sau đây: Một tên đầy tớ nợ vua một món nợ kếch xù, dù bán tất cả những gì anh có cũng không thể trả hết nợ; nhưng vì anh van xin nài nỉ, nên nhà vua đã động lòng tha hết nợ cho anh.

Vậy mà sau đó, anh ta lại tống cổ người bạn của mình vào ngục chỉ vì người nầy mắc nợ anh một số tiền nhỏ hơn nhiều.

Khi nhà vua biết được điều thất đức nầy, ông “nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày trả hết nợ cho ông.”

Rồi Chúa Giê-su kết luận: “Cha của Thầy ở trên Trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình” (Mt 18, 23-35).

 – Lý do thứ hai: Tha thứ cho người khác là tự cứu mình.

Có người xúc phạm đến ta khiến ta giận hờn tức tối.

Người làm ta tổn thương vẫn ăn ngon, ngủ yên, đang vui sống cuộc đời của họ; còn ta thì ngày ngày mang theo sự tức giận trong lòng, để nó giày vò tâm trí ta, làm huyết áp tăng cao, mất ăn mất ngủ, mất bình an… Đây chính là nguyên nhân gây nhiều tác hại lên sức khỏe thể xác và tinh thần.

Vậy thì hãy khôn ngoan dứt bỏ giận hờn! Đừng tiếp tục ôm hận, giữ hờn và nhai đi nhai lại những chuyện làm cho lòng ta đau đớn.

Hãy dứt bỏ ngay. Đừng trao cho người khác quyền xâm chiếm hồn ta, phá hỏng sức khỏe và đánh cắp sự bình an của ta.

Ta tha thứ cho người khác không phải vì họ đáng được tha, mà vì ta xứng đáng được bình an.

Vậy thì hãy buông bỏ nó ngay hôm nay.

Hãy cứu lấy chính mình ngay lúc nầy!

Đừng biến một lỗi lầm của người khác thành bản án trừng phạt đời ta!

 Lạy Chúa Giê-su,

Hành động cao cả nhất, câu nói đẹp nhất, đáng ghi nhớ nhất trong đời Chúa, đó là lời Chúa thân thưa cùng Thiên Chúa Cha khi đang bị treo thân trên thập giá: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm.”

Chúa không những không trách móc hay lên án những người đóng đinh mình, mà còn tỏ lòng thương xót, sẵn sàng tha thứ và hơn thế nữa, cầu nguyện xin Chúa Cha tha cho họ.

Xin cho chúng con biết noi gương Chúa để sẵn sàng tha thứ cho những người xúc phạm đến chúng con. Amen.

 Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

 From: ngocnga_12 & NguyenNThu 


 

“Họ không sống để chờ chết; họ sống mỗi ngày để chuẩn bị gặp Đấng mà họ đã trao trọn cuộc đời.”

 Thao Teresa

 Khi một đan sĩ dòng Carthusian qua đời, vị đan sĩ sẽ được chôn cất nơi huyệt mộ do mình tự đào lúc còn sống và không để bảng tên. Đây là một nét rất đặc biệt trong linh đạo của Dòng Carthusian (Dòng Thánh Bruno)

Các đan sĩ Carthusian sống đời chiêm niệm, thinh lặng và cô tịch, hướng toàn bộ đời mình về Thiên Chúa. Cái chết vì thế không được nhìn như sự kết thúc, mà là cuộc vượt qua để đi vào sự sống đời đời với Chúa.

Việc chôn cất đơn sơ thể hiện tinh thần linh đạo của dòng.

Không đề tên trên mộ : nhấn mạnh sự khiêm nhường và từ bỏ cái tôi: đời tôi không cần được người đời ghi nhớ, chỉ cần được Thiên Chúa biết đến.

Mộ phần rất đơn sơ : nhắc rằng cuối cùng mọi người đều trở về với bụi đất.

Áo dòng trắng : người đan sĩ ra đi trong chính tu phục của đời sống thánh hiến.

Không đặt nặng hình thức của quan tài : biểu lộ sự đơn sơ và nghèo khó trong nghi thức an táng.

Khuôn mặt được phủ khăn trắng : một dấu chỉ của sự phó thác và chờ đợi ngày phục sinh.

Còn chuyện tự đào huyệt khi còn sống, nếu có trong một cộng đoàn hay thời kỳ cụ thể, thì hiểu như một việc thực hành mang tính khổ chế và nhắc nhớ về cái chết, chứ không phải vì các đan sĩ “mong chết”. Trái lại, nó giúp họ sống từng ngày với ý thức rằng cuộc đời trần thế chỉ là hành trình hướng về Thiên Chúa.

“Họ không sống để chờ chết; họ sống mỗi ngày để chuẩn bị gặp Đấng mà họ đã trao trọn cuộc đời.”


 

Mỹ-Canada: Chia rẽ là chết! – Hiếu Chân/Người Việt

B’ao Nguoi-Viet

September 9, 2026

Hiếu Chân/Người Việt

Từ nửa đêm 8 Tháng Chín, 2026, Canada bắt đầu áp thuế lên một số hàng xuất cảng của Mỹ, trả đũa đòn thuế quan mà chính quyền Trump đánh lên hàng Canada từ ngày 22 Tháng Tám vừa qua. Mặc dầu đòn thuế quan này không lớn xét về giá trị hàng hóa bị ảnh hưởng nhưng cho thấy xung đột giữa Tổng Thống Mỹ Donald Trump với Thủ Tướng Canada Mark Carney đang gây tổn hại cho cả hai nước. Kẻ thủ lợi đằng sau cuộc so găng này không ai khác hơn là Trung Quốc.

Ông Trump cho đăng lên mạng xã hội Truthsocial bản đồ toàn khu vực Bắc Mỹ và Trung Mỹ được phủ quốc kỳ Hoa Kỳ. (Hình: Truthsocial/DonaldTrump)

Ăn miếng trả miếng

Chính quyền Trump nhiều lần than phiền Canada “bóc lột” nước Mỹ bằng thặng dư mậu dịch “suốt nhiều năm” bất chấp thực tế các nền kinh tế Bắc Mỹ đã gắn bó chặt chẽ với nhau từ Hiệp Định Thương Mại Tự Do Bắc Mỹ (NAFTA) năm 1992 rồi Hiệp Định USMCA ký kết năm 2020 trong nhiệm kỳ đầu của ông Trump. Các hiệp định này tạo ra một khu vực thương mại tự do lớn nhất thế giới có tổng giá trị sản lượng khoảng $20 ngàn tỷ.

Ngay sau khi nhậm chức nhiệm kỳ thứ hai, ông Trump đã đơn phương áp thuế nhập cảng lên một số hàng hóa Canada, viện cớ nước này đã không tích cực ngăn chặn làn sóng buôn lậu ma túy fentanyl vào Mỹ. Ông nhiều lần đe dọa sẽ biến Canada thành “tiểu bang thứ 51” của Hoa Kỳ và thích làm nhục các thủ tướng Canada bằng cách gọi họ là “thống đốc.”

Hành vi bắt nạt của ông Trump không làm cho Canada khuất phục. Và thế là để khẳng định vị thế thống trị, ông khởi sự một cuộc chiến thương mại lên một quốc gia mà cho đến nay vẫn là láng giềng thân thiết, bạn bè, đồng minh tin cậy và đối tác thương mại lớn thứ hai của Mỹ sau Mexico.

Tháng trước, ông Trump công bố đánh thuế 50% lên hàng Canada nhập cảng vào Mỹ có giá trị $20 tỷ, tương đương 5% tổng giá trị hàng hóa Canada xuất cảng sang Mỹ, bao gồm các mặt hàng rượu vang, đồ gỗ nội thất, sản phẩm sữa, xi măng, quần áo, gỗ mềm, cần câu cá, gậy hockey… Cuộc đàm phán thương mại giữa hai nước đổ vỡ. Phía Canada cáo buộc Mỹ đưa ra những điều kiện không chấp nhận được liên quan tới chủ quyền quốc gia chẳng hạn như buộc Canada phải có sự chấp thuận của Mỹ mỗi khi muốn ký hiệp định thương mại với bất kỳ quốc gia nào khác, phải “đồng bộ” chính sách thuế quan và quản lý xuất nhập cảng của Canada với chính sách của Mỹ…

Khi Canada bỏ ngang cuộc đàm phán, ông Trump tiếp tục đe dọa sẽ đánh thuế 50% lên mặt hàng xe hơi, xe tải và nguyên liệu từ Canada, có hiệu lực từ ngày 1 Tháng Giêng, năm 2027.

Xung đột vượt ra ngoài phạm vi mua bán thông thường khi ông Trump ký sắc lệnh đổi tên hồ Ontario giữa hai nước thành “Lake America.”

Theo gương ông Trump, các giới chức hàng đầu của Mỹ liên tục dùng lời lẽ khiếm nhã để sỉ nhục đối tác Canada. Bộ Trưởng Tài Chính Scott Bessent chẳng hạn coi khinh đòn thuế quan trả đũa của Canada và ví đối thủ như “một chú chó nhỏ hay sủa bậy” đang cố đi chọc giận một con chó chăn cừu Đức! Trong một hành động điên rồ mới nhất, ông Trump và Tòa Bạch Ốc cho đăng lên mạng xã hội bản đồ toàn khu vực Bắc Mỹ và Trung Mỹ được phủ quốc kỳ Hoa Kỳ với dòng chữ “United States of America.”

Trời sinh Trump sao còn sinh Carney!

Khi ban hành những chính sách thuế khắc nghiệt như vậy, ông Trump và các cộng sự của ông đinh ninh rằng Canada sẽ sớm đầu hàng vì họ là bên chịu thiệt hại nặng nề hơn. Quả thật, kinh tế Canada có quy mô chỉ bằng 1/13 nền kinh tế khổng lồ của Mỹ.

Canada có 40 triệu dân với thu nhập bình quân đầu người thấp hơn nhiều tiểu bang của Mỹ, cũng có một thị trường tiêu thụ rất nhỏ, cho nên Canada phải phụ thuộc nặng nề vào thị trường Mỹ.

Theo dữ liệu của chính phủ hai nước, Canada xuất cảng sang Mỹ 68% tổng sản lượng hàng hóa mà xứ này làm ra, tương đương 25% GDP; trong đó có 80% hàng hóa được miễn thuế nhập cảng theo Hiệp Định USMCA. Ở chiều ngược lại, xuất cảng của Mỹ sang Canada chỉ khoảng 1.6% GDP của Mỹ, một phần rất nhỏ. Chính vì thế, ông Jamieson Greer, đại diện thương mại Mỹ trong chính quyền Trump, nói rằng các mức thuế này quá nhỏ để gây rắc rối cho Mỹ và coi đó là “vấn đề cấp bách của [Canada] hơn là của chúng ta.” Các nhà kinh tế dự đoán các mức thuế quan của ông Trump có thể khiến khoảng 90,000 người Canada mất việc làm.

Bất ngờ là “chú bé hạt tiêu” Canada không chịu nhượng bộ. “Chúng tôi không thể chấp nhận những gì họ đề nghị, và chúng tôi sẽ không cho họ những gì họ yêu cầu. Chúng tôi không sẵn sàng thỏa hiệp chủ quyền của Canada hoặc làm suy yếu các ngành công nghiệp chủ chốt của chúng tôi,” Thủ Tướng Canada Mark Carney công bố với báo chí ngay sau khi phái đoàn Canada rời bàn đàm phán trở về nước hôm 21 Tháng Tám.

Đã thế, ông Carney còn “lên gân” và phản pháo bằng đòn trả đũa “dollar-for-dollar” (một đổi một): đánh thuế từ 15% đến 50% lên các sản phẩm nhập cảng từ Mỹ, cũng có giá trị khoảng $20 tỷ, bắt đầu từ 8 Tháng Chín, 2026. Đòn “bắt nạt” của ông Trump dường như mất tác dụng.

Cho đến nay, ông Trump đã dùng đòn thuế quan để bắt nạt cả thế giới, nhưng chỉ ông Tập Cận Bình của Trung Quốc và ông Mark Carney của Canada chẳng những không sợ, không cúi đầu mà còn dám bật lại ăn miếng trả miếng.

Vì thế mấy ngày gần đây, ông Trump rất tức giận với láng giềng phương Bắc. Sau khi đổi tên hồ Ontario thành hồ Mỹ và vẽ lá cờ Mỹ trùm lên đất nước lá phong, ông lên mạng Truth Social ra lệnh cho General Services Administration (GSA) – cơ quan cung cấp mọi dịch vụ cho chính phủ liên bang, phối hợp với đại diện Thương Mại Mỹ, “loại bỏ toàn bộ các sản phẩm có nguồn gốc Canada” khỏi danh mục hàng hóa cần mua sắm của GSA “trừ phi Canada phục hồi sự hỗ tương đầy đủ và công bằng cho các công ty và nông dân Mỹ.”

Ông cũng viết trên mạng rằng tập đoàn chế tạo phi cơ Bombardier của Canada sẽ không còn được phép bán phi cơ của họ tại Mỹ trừ phi họ sản xuất ở Mỹ; giá cổ phần của Bombardier lập tức giảm hơn 6% trên thị trường chứng khóan Toronto hôm nay, 8 Tháng Chín!

Những tổn thất nặng nề của Canada hãy còn ở phía trước.

Vì sao Canada “quay xe”

Có một thời chưa xa, Mỹ và Canada phối hợp chặt chẽ với nhau về chính sách thương mại. Hai ngành năng lượng và xe hơi của hai nước gắn bó với nhau mật thiết đến mức mỗi chiếc xe hơi xuất xưởng đều gồm nhiều cơ phận, phụ tùng của hai nước, đều có mồ hôi của những người thợ ở hai bên biên giới. Khi Tổng Thống Joe Biden quyết định đánh thuế nhập cảng 100% lên xe điện, thép và nhôm của Trung Quốc để bảo vệ ngành xe hơi Bắc Mỹ, Canada liền làm theo, bất chấp Bắc Kinh áp thuế trả đũa lên các mặt hàng xuất cảng của Canada như thịt heo, hải sản, dầu hạt cải. Canada cũng sẵn sàng bắt giam Mạnh Vãn Châu (Meng Wanzhou), giám đốc tài chính của tập đoàn Hoa Vĩ (Huawei) theo yêu cầu của Bộ Tư Pháp Mỹ dù Bắc Kinh lập tức bắt giam hai công dân Canada để trả đũa.

Thế rồi ông Trump trở lại Tòa Bạch Ốc và bắt đầu đe nẹt Canada như trình bày trên. Ông Carney lên làm thủ tướng mùa Xuân năm ngoái với cam kết chống lại sự bắt nạt của ông Trump, mở rộng liên kết với các quốc gia khác. Những người ủng hộ ông Carney cho rằng, khi bị Mỹ xử ép, Canada không có lựa chọn nào khác là tìm đến các thị trường mới. Ông ta hy vọng sẽ giảm thiểu cú sốc kinh tế bằng cách đa dạng hóa thị trường, xây dựng khối liên minh thương mại với EU và các nước thuộc Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương để giảm phụ thuộc vào Mỹ.

Dữ liệu Tháng Bảy cho thấy xuất cảng của Canada sang phần còn lại của thế giới đạt mức cao kỷ lục 25.6 tỷ CAD ($18,5 tỷ), tăng 56% kể từ khi Trump nhậm chức, trong khi đó xuất cảng sang Mỹ giảm 11.6%, xuống còn 50.5 tỷ CAD. Đa dạng hóa thị trường là tốt, nhưng sẽ kéo dài được bao lâu, các nước bên ngoài có thay thế được thị trường Mỹ, vừa kề cận vừa có sức mua khủng khiếp?

Bàn tay Trung Quốc

Vấn đề là cả ông Trump lẫn ông Carney đều chưa quan tâm đúng mức tới đối thủ Trung Quốc đang âm thầm xâm nhập sâu vào thị trường Bắc Mỹ để giải quyết cuộc khủng hoảng thừa của sản xuất công nghiệp nội địa. Xung đột giữa Canada và Mỹ mang lại cho Bắc Kinh cơ hội tốt hiếm có. Chính sách bắt nạt của ông Trump có phần đẩy Canada gần hơn Trung Quốc; nhưng ông Carney cũng mắc sai lầm. Trong chuyến thăm Bắc Kinh Tháng Giêng, 2026, ông đã vội vã thỏa thuận với ông Tập Cận Bình một quan hệ “đối tác chiến lược mới.” Ông kêu gọi Trung Quốc gia tăng đầu tư vào Canada trong các lĩnh vực năng lượng, cơ sở hạ tầng.

Ông cho phép nhập cảng mỗi năm 49,000 xe điện (EV) Trung Quốc với mức thuế 6.1% thay cho mức 100% hiện hành; đổi lại Trung Quốc giảm thuế nhập cảng dầu hạt cải Canada từ 85% xuống 15% và xem xét giảm thuế đối với tôm hùm, cua Canada! Thỏa thuận với Bắc Kinh của ông Carney làm cho cả Washington và Mexico City bất bình, và đó có thể là căn nguyên những phản ứng mang tính trừng phạt của ông Trump trong năm 2026.

Ở nước Mỹ, ông Trump có lẽ nhìn thấy những phản ứng bất lợi của công chúng đối với đòn bắt nạt Canada, một chính sách đối ngoại ngu xuẩn. Theo một cuộc thăm dò mới của Reuters/Ipsos, 57% người Mỹ phản đối các động thái đánh thuế của ông Trump lên hàng nhập cảng từ Canada, chỉ 20% ủng hộ. Khoảng 63% người Mỹ phản đối sắc lệnh hằn học của ông về việc đổi tên Hồ Ontario thành “Hồ America.” Phản ứng tiêu cực này đặc biệt rõ rệt tại các bang giáp biên giới như Michigan, nơi nền kinh tế gắn kết chặt chẽ với Canada. Nhưng ông Trump vốn dĩ là người coi thường dư luận nên ông sẽ khó thay đổi cách hành xử.

Vẫn còn thời gian để Mỹ và Canada tránh được những hậu quả tồi tệ nhất về mặt kinh tế và chính trị từ xung đột này trước khi Trung Quốc lợi dụng sự rạn nứt ở Bắc Mỹ để trục lợi. Để đối phó với Bắc Kinh, Mỹ và Canada đều cần có nhau, chia rẽ là chết! [kn]


 

 CHUYỆN ĐI ĐỊNH CƯ – Đỗ Duy Ngọc

Xuân Hồng

 CHUYỆN ĐI ĐỊNH CƯ – Đỗ Duy Ngọc

Trong tháng này, tui tiễn ba gia đình cùa ba người bạn đi định cư ở nước ngoài. Họ đều là những người thành đạt, giàu có ở Việt Nam. Rất thành đạt và tài sản tính đơn vị hàng triệu đô la.

Một bạn là doanh nhân, hai vợ chồng có tài sản khá lớn, nhiều bất động sản trên những khu phố vàng của Sài Gòn. Họ có ba đứa con đang tuổi lớn và đã có hai đứa đang học ở Mỹ. Gia đình anh đi diện EB5 định cư ở Mỹ.

Người thứ hai là một bác sĩ, anh là người thầy thuốc giỏi, từng tu nghiệp nhiều nước trên thế giới, tự hào đã nội trú nhiều bệnh viện lớn ở nước ngoài. Ở Việt Nam anh là bác sĩ có thu nhập khá cao, có biệt thự ở quận 2, có công việc ổn định. Vợ cũng là dược sĩ, có một pharmacie rất đông khách ngay trung tâm Sài Gòn. Anh chị chỉ có một đứa con gái, đang chuẩn bị vào đại học. Gia đình anh đi theo diện người chị vợ bảo lãnh đi Mỹ, hổ sơ chờ đã mười ba năm, từ lúc sự nghiêp anh chị chưa có bao nhiêu.

Người thứ ba là anh bạn học chung trường đại học, năm nay vừa đúng bảy mươi tuổi, đã đến tuổi già. Anh này cũng có một đời sống sung túc ở Việt Nam, hồi còn tuổi làm việc, anh là một quan chức ngân hàng, vốn là nghề của anh trước 1975. Hồi đó, sinh viên ngành ngân hàng, tài chánh ở Đại học Vạn Hạnh tốt nghiệp Cử nhân vào năm 1971-1972 đều được nhận vào các ngân hàng với chức vụ cao, một số làm ngay giám đốc các chi nhánh. Anh nằm trong số người được giao làm giám đốc. Sau 75, anh tiếp tục cho đến lúc nghỉ hưu. Nghề nghiệp thế nên cũng có thể gọi anh là giàu, có của ăn của để, có hai thằng con trai, đứa nào cũng thành đạt, một thằng có chức vụ trong ngành ngân hàng của Việt Nam, đưa kia làm chuyên viên tiền tệ ở nhà băng của Anh quốc. Nói tóm lại là thuộc giới thượng lưu ở xứ này. Bây giờ anh lại đi định cư ở Pháp theo diện bảo lãnh của người em.

Ba trường hợp nêu trên chứng minh họ đi định cư không phải vì sinh kế. Trước đây, ngoài lý do chính trị, đa phần ra đi vì đời sống ở Việt Nam thời đấy khổ quá, cả nước đói nghèo, họ đành dứt áo ra đi mong có tương lai sáng sủa, sung túc hơn. Còn bây giờ, như ba người bạn tui đó, họ ở Việt Nam rõ ràng là quá sung sướng về vật chất, họ chẳng thiếu thứ gì. Gia đình sinh hoạt như quý tộc, con cái sống như những hoàng tử và công chúa. Hàng năm họ đi du lịch khắp nơi, ở những khách sạn sang trọng, ăn những thức ăn với giá ngất trời. Nhưng họ vẫn ra đi.

Hỏi chuyện với họ, họ biết ra đi là sẽ gặp không biết bao khó khăn đang chờ trước mắt. Để làm lại một cuộc đời mới trên xứ sở xa lạ không phải là điều dễ dàng. Họ không ảo tưởng về nơi họ sẽ đến, vì họ đã từng du lịch qua đấy nhiều lần. Biết rất tường tận cuộc sống ở đó với những trở ngại khó lường.

Anh bạn bác sĩ bảo rằng anh rất yêu nghề y, nhưng khi định cư, muốn tiếp tục làm nghề, anh phải đi học lại, cũng đã gần qua tuổi năm mươi, ngổi học cũng không phải là điều dễ dàng. Và để sống, anh phải chọn một công việc nào đấy không như ý của mình.

Anh bạn doanh nhân dù có nhiều tiền nhưng để hợp thức hoá số tiền lớn đó cho hợp pháp cũng là điều khó khăn. Cho đến bây giờ, ngày đi đã đến, anh vẫn chưa hình dung con đường phía trước sẽ như thế nào?

Còn anh bạn đồng môn của tui, đã bảy mươi, sẽ chẳng có công việc gì dành cho anh nữa. Tui giỡn với anh thôi thì qua đó chiều chiều đi dạo sông Seine, hay lên đồi Montmartre ngắm mây bay hay ngồi trong khung cửa nhìn đám bồ câu bay lượn, chờ cuối đời nằm trơ trọi ở nghĩa trang xa lạ hay là trở thành một nhúm tro cốt nằm trong ngôi chùa hoặc thả bay trong gió. Anh cười buồn, một nụ cười chấp nhận.

Ai cũng buồn khi sắp rời bỏ quê hương. Ai cũng thấy đọan đường còn lại cũng lắm gian nan. Nhưng ai cũng bảo phải đi. Sức chịu đựng đã lên đến đỉnh rồi. Bởi cuộc sống không chỉ là tiện nghi,là vật chất để thụ hưởng. Mà cuộc sống còn cần phải có không khí để thở, tự do để sống, thoải mái để sinh hoạt. Sống chứ không phải để tồn tại. Sống là phải biết tương lai và tự mình định được tương lai cuộc đời mình. Những người bạn tui cho rằng ở lại là chấp nhận những bất công, những điều chướng tai gai mắt mà bất lực chẳng làm chi được. Xã hội tàn nhẫn quá, con người tàn ác quá. Ở lại là chấp nhận bị đầu độc, không chỉ bị đánh thuốc độc ở thực phẩm, ở hơi thở mà còn bị đánh độc cả tư duy. Chưa kể đất nước này, dân tộc này có còn tồn tại được không trước biết bao âm mưu thâm độc của kẻ thù và sự hà hơi tiếp sức của một bộ phận có quyền lực. Anh bạn già hỏi tui với ánh mắt buồn rầu: Cho thuê đất 99 năm thì nước Việt còn gì? Bạn trả lời tôi đi.

Anh bạn bác sĩ thì bảo không thể cho các con của mình lớn lên với một tâm hồn bệnh hoạn, một nhân cách méo mó và một cách sống giả tạo, dối lừa. Anh hỏi tui: Bây giờ ở Việt Nam, có gì là không láo? Láo tất. Do vậy tôi phải đi để tôi, gia đình tôi, con cháu tôi được sống và nghĩ suy bằng sự thật không dối lừa. Chúng tôi chọn ra đi như một cách phản kháng. Phản kháng trong im lặng. Và đành bỏ lại những thứ mà chúng tôi sẽ không bao giờ làm lại được ở xứ người.

Anh bạn doanh nhân thì bảo rằng, biết con đường trước mặt, sau lưng đầy cứt, thì tại sao không chọn con đường sạch mà đi.

Ở đây, tui chỉ đề cập đến chuyện ba người bạn của tui, tui không muốn nói đến những cán bộ, những người đã từng là quan chức của chế độ, có người từng là tổng biên tập một tờ báo lớn, những người một thời là những người đã từng tham gia hoạt động đấu tranh ở các đô thị miền Nam, họ hiện đang ở đầy xứ Mỹ, tiểu bang nào cũng có. Họ trốn chạy cái gì? Tui đã từng hỏi thế và họ cũng cười buồn. Bỏ qua những tên ăn cắp công quỹ mà trốn chạy. Những người khác đều ôm trong lòng một nỗi thất vọng không nói được.

Mà thôi, mỗi người có một cách để chọn lựa cuộc sống cho mình. Tôi chọn ở lại, các anh chọn đi. Đó cũng là chút tự do mỗi người có được chọn cho mình. Ngày xưa chỉ cần rời làng, đã mang tiếng ly hương, xa quê là nỗi đau. Bây giờ, người ta ồ ạt tìm mọi cách bỏ nước mà đi, có nỗi đau nào hơn cho một dân tộc, nhưng phải chấp nhận thôi. Tất cả các loài hoa đều vươn về phía ánh sâng, có hoa nào chịu chết rũ héo hon trong bóng tối đâu. Và ở trong bóng tối, có ai lại không nguyền rủa bóng tối.

Chúc những người bạn của tôi bình an và có cuộc sống mới như ước mơ ở xứ người. 


 

ĐẾN TUỔI 70, TÔI MỚI HIỂU

 CUỘC ĐỜI KHÔNG HƠN THUA NHAU Ở NỬA ĐẦU, MÀ HƠN NHAU Ở CÁCH SỐNG NỬA SAU

 Tôi đã gặp hàng nghìn người già trong 40 năm làm tư vấn.

 Có người 70 tuổi vẫn đi du lịch, học đàn, yêu đời.

Có người 60 tuổi đã nằm một chỗ, than thân trách phận.

 Tôi hỏi họ, bí quyết khác nhau ở đâu? Và tôi rút ra được 4 bài học xương máu này.

 ĐỜI NGƯỜI, ĐẾN 70 TUỔI MỚI BẮT ĐẦU HIỂU CHỮ BUÔNG.

 Nửa đời đầu, chúng ta hơn nhau ở chữ GIỮ. Giữ tiền, giữ chức, giữ nhà to, giữ cho con bằng bạn bằng bè.

 Nửa đời sau, chúng ta hơn nhau ở chữ BUÔNG.

 Buông lời hơn thua với con cái. Con nó nói trái ý, mình nhịn một câu, nhà yên một ngày.

 Buông chuyện thiên hạ. Bà hàng xóm nói gì kệ bà ấy, mình sống cho mình, không sống cho miệng đời.

 Buông nỗi sợ chết. Ai rồi cũng phải đi. Sợ cũng chết, không sợ cũng chết. Chi bằng sống vui vẻ từng ngày còn lại.

 Người già nào học được chữ BUÔNG sớm, người đó hạnh phúc sớm.

 ĐỪNG SỐNG ĐỂ LÀM HÀI LÒNG NGƯỜI KHÁC NỮA.

 Cả một đời bạn đã sống vì chồng, vì con, vì cha mẹ, vì công việc.

 Đến 70 tuổi rồi, xin bạn hãy sống một lần cho chính mình.

 Bạn thích mặc áo màu đỏ, hãy mặc. Đừng sợ người ta nói già rồi còn diện.

 Bạn thích đi chùa mỗi sáng, hãy đi. Đừng đợi con rảnh mới chở đi.

 Bạn thích trồng một chậu hoa trước hiên, hãy trồng ngay.

 Tôi đã gặp một cụ bà 78 tuổi, sau khi chồng mất, bà mới dám đi học vẽ. Bà nói: “Cả đời tôi chưa bao giờ dám làm điều mình thích. Bây giờ tôi mới được sống”.

 Đừng để đến lúc nằm trên giường bệnh mới tiếc rằng: “Giá như mình đã sống khác đi”.

 CON CÁI KHÔNG PHẢI LÀ TÀI SẢN, MÀ LÀ KHÁCH QUÝ CỦA CUỘC ĐỜI.

 Nhiều người già đau khổ vì nghĩ: “Tôi nuôi nó cả đời, bây giờ nó phải nuôi lại tôi, phải nghe lời tôi”.

 Đó là sai lầm lớn nhất. 

Con cái là nhân duyên trời cho mượn một thời gian. Ta nuôi con lớn, con bay đi xây tổ ấm riêng. Đó là quy luật.

 Đừng đòi hỏi con phải ở bên mình mỗi ngày. Đừng đòi hỏi con phải làm theo ý mình.

 Hãy coi con là khách quý. Khách đến chơi thì vui, khách bận không đến được thì mình vẫn phải tự nấu cơm ăn, tự quét nhà, tự tìm niềm vui cho mình.

 Khi bạn không đòi hỏi, con cái tự khắc sẽ thương và kính trọng bạn hơn.

 SỨC KHỎE KHÔNG NẰM Ở BÁC SĨ, MÀ NẰM Ở BỮA CƠM VÀ GIẤC NGỦ CỦA BẠN.

 Tôi thấy nhiều người già tiếc tiền mua một mớ rau sạch, nhưng sẵn sàng chi cả triệu mua thuốc bổ quảng cáo trên ti-vi.

 Đó là ngược đời. 

Thuốc bổ tốt nhất là:

Một bát cơm nóng ăn chậm, nhai kỹ.

Một giấc ngủ trưa 20 phút, ngủ sâu không mộng mị.

Một buổi sáng dậy sớm, đi bộ 15 phút, hít thở khí trời.

Một buổi tối không giận ai, lòng nhẹ nhàng rồi đi ngủ. 

Làm được 4 điều đó đều đặn, bạn không cần thuốc bổ.

 LỜI CUỐI CÙNG TÔI MUỐN NÓI:

 Các bạn già thân mến của tôi ơi,

 Cuộc đời như một dòng sông. Nửa đầu chảy xiết, phải vượt ghềnh thác. Nửa sau phải chảy chậm lại, êm đềm, soi bóng mây trời.

 Đừng cố bơi ngược dòng nữa. Hãy thả mình trôi một cách bình an. 

70 tuổi không phải là hết. 70 tuổi là lúc ta được quyền sống thật nhất, hiền nhất và tự do nhất. 

Mong mỗi người trong chúng ta, khi nhắm mắt, có thể mỉm cười mà nói: “Một đời này, ta đã sống không uổng phí”. 

Chuyên gia tâm lý – 40 năm lắng nghe những giọt nước mắt và nụ cười của người cao tuổi. 

Mỹ Lệ

From: ctkd-k8 & NguyenNThu


 

Nuôi dưỡng cơ thể thực ra chỉ cần làm tốt 3 việc nhỏ

Bạn đã bao giờ nghĩ: Ngay lúc này, trong cơ thể bạn đang xảy ra điều gì? Hàng chục nghìn tỷ tế bào mỗi giây đang tiến hành hàng vạn tỷ phản ứng hóa học — phân giải glycogen, tổng hợp protein, sao chép DNA, truyền tín hiệu, thải độc… Mức độ bận rộn vượt xa tổng số tất cả các thành phố trên Trái đất.

Thế nhưng, không có việc nào trong số đó là do bạn chủ động chỉ huy.

Bạn không thể ra lệnh cho tim đập chậm lại, không thể ra lệnh cho bạch cầu tấn công vi khuẩn nào, không thể ra lệnh cho gan tổng hợp thêm chút cholesterol tốt. Chúng hoàn toàn “không nghe lời” bạn.

Nếu có quá nhiều việc mình không kiểm soát được, vậy mình thực sự có thể làm gì cho cơ thể?

Câu trả lời là: Ba việc nhỏ. Làm tốt ba việc này là đủ.

  1. Bổ sung thức ăn: “Nguyên liệu” duy nhất bạn có thể đưa vào

Cơ thể bạn là một nhà máy hóa chất tinh vi, mỗi giây tiến hành hàng vạn tỷ phản ứng. Hướng đi và chất lượng của những phản ứng đó hoàn toàn phụ thuộc vào nguyên liệu bạn đưa vào.

Khi bạn ăn một miếng bánh thì sao?

Đường huyết tăng vọt, insulin tiết ra ồ ạt, tế bào nhận lệnh: năng lượng thừa, ưu tiên dự trữ. Lượng đường dư thừa còn gắn vào protein, tạo thành “sản phẩm cuối của quá trình glycation” — thủ phạm chính gây lão hóa da.

Khi bạn ăn một đĩa cá hồi kèm bông cải xanh thì sao?

Đường huyết ổn định, insulin tiết ra ôn hòa, tế bào nhận lệnh khác: năng lượng vừa phải, chuyển hóa bình thường. Axit béo omega-3 hòa vào màng tế bào, giúp truyền tín hiệu nhanh hơn; chất chống oxy hóa trung hòa gốc tự do, bảo vệ DNA không bị tổn thương.

Bạn thấy không, tế bào không từ chối bất cứ thứ gì bạn cho ăn. Nó nhận hết, rồi xử lý theo chương trình.

Nguyên liệu tốt thì sản phẩm tốt; nguyên liệu kém thì sản phẩm kém. Đơn giản vậy thôi.

Bạn không điều khiển được dây chuyền sản xuất, nhưng bạn quyết định được kho hàng nhập cái gì. Đó chính là ý nghĩa của việc bổ sung thức ăn.

2.Chỉ huy động tác: “Lệnh” duy nhất bạn có thể đưa ra

Nếu bổ sung thức ăn là đầu vào, thì chỉ huy động tác chính là đầu ra.

Bạn không thể ra lệnh cho tế bào mỡ “phân giải mỡ”, nhưng bạn có thể chạy bộ để cơ bắp phát tín hiệu “cần năng lượng”. Tế bào mỡ nhận được tín hiệu đó sẽ tự phân giải mỡ.

Bạn không thể ra lệnh cho xương “tăng mật độ”, nhưng bạn có thể squat với tạ để xương cảm nhận áp lực. Tế bào xương nhận tín hiệu sẽ tự củng cố xương.

Bạn không thể ra lệnh cho tim “trở nên mạnh hơn”, nhưng bạn có thể tập aerobic để tim thường xuyên chịu tải vừa phải. Tế bào cơ tim nhận tín hiệu sẽ tự thích nghi.

Động tác là lệnh duy nhất bạn đưa cho cơ thể.

Bạn bước một bước, hàng trăm cơ phối hợp làm việc. Bạn chạy một kilomet, hàng chục nghìn tỷ tế bào tham gia cung cấp năng lượng. Bạn nâng tạ một lần, vô số sợi cơ chịu tổn thương nhỏ và được sửa chữa.

Người ngồi nhiều nhận lệnh “chế độ tiết kiệm năng lượng” — cơ teo, chuyển hóa giảm, mỡ tích tụ.

Người vận động nhận lệnh “chế độ sẵn sàng chiến đấu” — cơ mạnh, chuyển hóa tăng, mỡ được sử dụng làm năng lượng.

Bạn cử động hay không cử động là việc bạn quyết định được. Cơ thể phản ứng thế nào là việc của nó. Đó chính là ý nghĩa của việc chỉ huy động tác.

3.Kiểm soát cảm xúc: “Môi trường” duy nhất bạn có thể điều chỉnh

Khó nhất chính là cảm xúc.

Bạn không thể ra lệnh cho cơ thể “đừng căng thẳng”, nhưng bạn có thể hít thở sâu để hệ thần kinh chuyển từ “chế độ chiến đấu” sang “chế độ thư giãn”.

Bạn không thể ra lệnh cho tế bào “ít tiết yếu tố viêm hơn”, nhưng bạn có thể giảm stress để hệ miễn dịch không bị kích hoạt quá mức.

Bạn không thể ra lệnh cho cortisol “giảm xuống một chút”, nhưng bạn có thể thiền, thực hành chánh niệm, nghe nhạc, ở bên gia đình để cơ thể có điều kiện trở về trạng thái thư giãn, từ đó mức hormone stress có thể giảm xuống.

Cảm xúc là “môi trường làm việc” bạn tạo ra cho cơ thể.

Người lo âu lâu dài, cơ thể luôn ở “trạng thái sẵn sàng chiến đấu” — nhịp tim nhanh, huyết áp cao, hệ miễn dịch bị ảnh hưởng, dinh dưỡng và năng lượng bị tiêu hao nhiều. Cơ thể đang chuẩn bị cho “trận chiến”, nhưng trận chiến đó chỉ diễn ra trong đầu bạn.

Người bình yên lâu dài, cơ thể ở “trạng thái sửa chữa” — nhịp tim ổn định, huyết áp bình thường, hệ miễn dịch làm việc có trật tự, dinh dưỡng được dùng để sửa chữa và dự trữ.

Bạn không điều khiển được phản ứng của tế bào, nhưng bạn có thể chọn sống trong môi trường nào. Đó chính là ý nghĩa của việc kiểm soát cảm xúc.

4.“Phạm vi trách nhiệm” của bạn thực ra rất hẹp

Làm xong ba việc này, phần còn lại hãy giao cho cơ thể.

Bạn không cần biết ti thể sản xuất năng lượng thế nào, DNA sửa chữa tổn thương thế nào, hệ miễn dịch nhận diện kẻ thù thế nào. Những việc đó, cơ thể đã tiến hóa giúp bạn suốt hàng tỷ năm, chuyên nghiệp hơn bạn rất nhiều.

Bạn có thể làm:

Ăn gì.

Cử động hay không.

Cảm xúc cao hay thấp.

Ngủ hay không ngủ.

Uống nước hay không.

Bạn không thể làm:

Tiêu hóa thế nào.

Tế bào phản ứng thế nào.

Hormone tiết ra thế nào.

Cơ thể sửa chữa thế nào.

Máu lưu thông thế nào.

Phạm vi trách nhiệm của bạn thực ra rất hẹp. Nhưng hẹp không có nghĩa là không quan trọng — ngược lại, chính những điều bạn có thể lựa chọn lại ảnh hưởng sâu sắc đến hàng loạt phản ứng sinh học diễn ra bên trong cơ thể.

5.Hãy làm một “thị trưởng” tốt, đừng làm “quản đốc phân xưởng”

Cơ thể bạn là một thành phố sầm uất.

Bạn là thị trưởng, không phải quản đốc phân xưởng. Bạn không thể chỉ huy từng công nhân (chuyển hóa tế bào), không thể điều khiển từng van (tiết hormone).

Nhưng bạn có thể làm tốt ba việc này:

Xây một kho hàng tốt — ăn gì.

Đưa ra lệnh tốt — có vận động hay không.

Tạo môi trường tốt — cảm xúc tốt hay không.

Không làm được “quản đốc phân xưởng” cũng không sao, đó là việc của cơ thể.

Nhưng hãy nhất định làm một “thị trưởng” tốt — đó mới là việc của bạn.

Bạn không hiểu code, nhưng bạn biết dùng app tốt. Bạn không hiểu phản ứng hóa học, nhưng bạn biết sử dụng cơ thể đúng cách.

Đó chính là mối quan hệ lành mạnh nhất giữa bạn và cơ thể.

Khai Tâm biên dịch

From: Bat Vo & NguyenNThu