Có một phong trào ở nhiều vùng quê nghe thì vừa buồn cười, vừa khiến người ta phải suy nghĩ: người sống ở nhà cấp bốn, nhưng người chết lại ở trong “biệt phủ”.
Đi qua một số nghĩa trang, có khi ta bắt gặp những ngôi mộ lát đá bóng loáng, cổng tam quan, mái ngói, rồng chầu, hổ phục… nhìn xa cứ tưởng khu du lịch tâm linh.
Người ta hay nói vui: “Người sống ở tạm, người chết là vĩnh cửu, nên phải đầu tư.”
Nhưng nghĩ kỹ, đôi khi cái gọi là “đầu tư cho người đã khuất” lại là sự sĩ diện của người đang sống.
Có một ông ở quê, cả đời làm ruộng, nuôi ba người con.
Nhà vẫn là căn cấp bốn cũ kỹ, mùa mưa thì dột, mùa hè nóng như cái lò.
Vợ ông nhiều lần bảo:
“Hay mình sửa lại căn nhà đi ông, khách đến còn có chỗ ngồi.”
Ông xua tay:
“Nhà mình ở tạm thôi bà ạ. Còn mộ các cụ là nơi nằm ngàn thu.”
Thế là ông vay tiền xây một khu lăng mộ rất lớn cho bố mẹ.
Ngày khánh thành, cả làng kéo đến xem.
Người thì xuýt xoa: “Đá này chắc đắt lắm!”
Người khác lại bảo: “Mộ còn đẹp hơn nhà tôi đang ở.”
Ông nghe vậy thì nở mày nở mặt.
Nhưng vài tháng sau, một hôm trời mưa lớn, mái nhà ông dột xuống mâm cơm.
Đứa cháu hỏi:
“Ông ơi, sao mình không sửa nhà?”
Ông im lặng một lúc rồi nói:
“Tiền đâu mà sửa?”
Cả nhà chẳng ai nói thêm câu nào.
Ngoài đồng, khu lăng mộ vẫn sừng sững, còn người sống thì ngồi trong căn nhà dột.
Đáng nói là chuyện này không chỉ xảy ra ở một gia đình.
Nhiều nơi, nghĩa trang còn được chăm chút hơn cả khu dân cư.
Người này xây mộ cao, người kia phải xây cao hơn.
Nhà trước lát đá hoa cương, nhà sau phải tìm đá nguyên khối.
Có người còn nói một câu nghe rất mạnh:
“Sống có thể nghèo, nhưng chết nhất định không được lép vế.”
Thế là cuộc đua sĩ diện bắt đầu.
Có cụ mới ngoài sáu mươi đã đi xem đất nghĩa trang, chọn hướng, chọn vị trí, chẳng khác gì người ta đi mua đất xây biệt thự.
Có người còn xây sẵn mộ từ khi mình vẫn đang khỏe mạnh.
Mỗi ngày đi tập thể dục lại ghé qua lau bụi, ngắm nghía.
Bạn bè hỏi:
“Ông làm sớm thế để làm gì?”
Ông cười:
“Chuẩn bị trước cho chủ động.”
Nghe thì vui, nhưng đằng sau tiếng cười ấy là một điều đáng suy ngẫm.
Nhiều khi người ta không sống cho mình, mà sống cho ánh mắt của thiên hạ.
Đám cưới phải thật lớn.
Nhà phải thật đẹp.
Con cái phải thành đạt.
Và đến khi cha mẹ mất, khu mộ cũng phải thật hoành tráng.
Sợ nhất là hàng xóm nói:
“Nhà ấy làm ăn kém.”
“Con cái không có hiếu.”
“Không bằng nhà người ta.”
Thế là có gia đình vay tiền, bán tài sản, thậm chí con cái đi làm xa gửi tiền về… chỉ để xây một khu mộ thật lớn.
Trong khi cha mẹ lúc còn sống có khi chẳng được sửa cho căn nhà khỏi dột, chẳng được ăn một bữa ngon, chẳng được con cái thường xuyên hỏi han.
Đó mới là điều đáng nghĩ.
Bởi hiếu thảo không nằm ở việc viên đá granite dày bao nhiêu, ngôi mộ rộng bao nhiêu mét vuông.
Hiếu thảo nằm ở những năm tháng cha mẹ còn sống.
Là khi mẹ đau, con có ở bên không.
Là khi cha già yếu, con có hỏi một câu “Bố hôm nay khỏe không?” không.
Là khi cha mẹ còn sống, anh em có biết nhường nhịn nhau, có biết giữ cho gia đình được hòa thuận hay không.
Ngày xưa, những ngôi mộ đất đơn sơ vẫn được con cháu thắp hương, chăm sóc. Một bó hoa, một nén nhang, một tấm lòng nhớ thương… đôi khi còn quý hơn cả một khu lăng mộ bạc tỷ mà con cháu quanh năm cãi nhau vì tiền.
Một ngôi mộ đẹp không có gì sai.
Tưởng nhớ tổ tiên cũng là điều đáng quý.
Nhưng nếu xây mộ chỉ để hơn nhà hàng xóm, để giữ sĩ diện, để chứng minh mình giàu có, thậm chí phải vay nợ để làm cho bằng người ta, thì có lẽ chúng ta nên dừng lại và tự hỏi:
Người đã khuất thật sự cần một ngôi mộ thật lớn, hay chỉ mong con cháu còn sống biết yêu thương nhau?
Bởi cuối cùng, người chết không mang theo được sự hơn thua.
Còn người sống thì phải trả giá cho những cuộc đua ấy.
Có khi điều đẹp nhất để báo hiếu cha mẹ không phải là xây cho họ một nơi nằm thật nguy nga…
Mà là khi họ còn sống, ta cho họ một mái nhà đủ ấm, một bữa cơm đủ vui, một tuổi già đủ bình yên.
Mộ có thể nhỏ, nhưng lòng hiếu thảo đừng nhỏ.
Tĩnh Lặng Mỗi Đêm Cảm ơn các bác đã quan tâm theo dõi.
Xin chào và hẹn gặp lại!
#TuoiGia #Happiness #KienTaoCuocSong #TriTue #TĩnhLặngMỗiĐêm









