BỜ BÊN KIA-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Chúng ta sang bờ bên kia đi!”.

“Cuộc sống bắt đầu nơi vùng an toàn của bạn kết thúc!” – Neale Walsch.

Kính thưa Anh Chị em,

Như vậy, rời vùng an toàn, bạn mới thực sự sống! Lời Chúa hôm nay cho thấy, thật cần thiết để rời vùng an toàn; tin giữa sóng gió; và lớn lên trong ân sủng, để tới ‘bờ bên kia!’.

Nhưng ‘bờ bên kia’ không là một chuyến du ngoạn; vì vừa rời bến, bão nổi. Thuyền chao đảo, nước tràn vào, kinh nghiệm bao năm trở nên bất lực. Có những cơn bão xảy đến không vì chúng ta đi sai đường, nhưng vì đi đúng đường; không vì bất tuân, nhưng vì vâng phục. Để rồi, điều làm hoảng sợ không chỉ là sóng lớn, mà là sự im lặng của Thiên Chúa, Đấng hiện diện mà dường như không can thiệp theo cách được mong đợi. “Chúng ta chết mất!” – bật ra khi nỗi sợ lớn hơn niềm tin. Nhưng Ngài đã nói “qua”, thì không thể “chìm!”. Đức tin không bảo đảm hành trình êm ả; nhưng bảo đảm đích đến! “Từ những gì đã thấy, tôi học cách an tâm về những gì chưa thấy trong tay Đấng Tạo Hoá!” – Ralph Emerson.

Vậy mà có những bờ bên kia không ở phía trước, mà ở bên trong. Đavít sau khi phạm tội không đối diện với bão biển, nhưng với bão lòng. Khi ngôn sứ Nathan vạch trần sự thật, con người quyền lực bỗng trơ trọi – bài đọc một – vinh quang không trấn an nổi một tâm hồn đã lệch hướng. Thuyền đời đầy nước! Giữa đổ nát, Đavít không chạy trốn, nhưng cầu xin, “Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng!” – Thánh Vịnh đáp ca. “Từ đau khổ đã xuất hiện những tâm hồn mạnh mẽ nhất!” – Kahlil Gibran. Đó là cố qua ‘bờ bên kia’ – từ che đậy sang thú nhận, từ tự mãn sang sám hối, từ cứng cỏi sang mềm mại. Một hải trình không đổi chỗ, nhưng đổi lòng; không vượt sóng gió, nhưng vượt qua chính mình.

Cũng thế, chúng ta thường xin Chúa dẹp yên hoàn cảnh, nhưng Ngài muốn tái tạo trái tim. Chúng ta xin sóng lặng; Ngài xin chúng ta mở lòng. Bão tố ngoài biển hay bão tố trong tim, cả hai đều có thể trở thành nơi con người gặp Chúa sâu hơn. Khi trái tim đổi mới, chúng ta nhận ra ‘bờ bên kia’ không còn xa. “Thế giới làm mọi người tan vỡ; và rồi, có những người trở nên mạnh mẽ ngay nơi đã từng tan vỡ!” – Ernest Hemingway.

Anh Chị em,

“Sang bờ bên kia đi!”. Đức Kitô không chỉ dạy; chính Ngài đã sang trước. Ngài rời “bờ” vinh quang, bước vào biển động phận người. Và ‘bờ bên kia’ cuối cùng của Ngài là Calvariô. Ở đó, con thuyền nhân tính tưởng như chìm; Chúa Cha lặng thinh; bóng tối phủ kín. Nhưng chính trong sự im lặng ấy, một cuộc vượt qua âm thầm diễn ra. Thập giá không là đắm tàu, nhưng là cập bến, mở ra sự sống mới. Vậy mỗi khi sợ hãi trước sóng gió hay tội lỗi mình, hãy nhớ, Ngài đã đi qua biển sâu nhất của khổ đau và tội lỗi để mở lối. Đi về phía Ngài, bạn và tôi không chỉ qua một bờ khác, mà được đưa vào chính sự sống của Đấng Phục Sinh!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi biển đời nổi sóng, xin giữ con bình an; khi lương tâm dậy bão, xin giúp con sám hối; khi con la đà vì tội lỗi, xin rửa con để nên sạch trong!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*************************************************

Lời Chúa Thứ Bảy, Tuần III Thường Niên

Người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh ?

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.     Mc 4,35-41

35 Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su nói với các môn đệ : “Chúng ta sang bờ bên kia đi !” 36 Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền ; có những thuyền khác cùng theo Người. 37 Một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. 38 Trong khi đó, Đức Giê-su đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói : “Thầy ơi, chúng ta chết mất, Thầy chẳng lo gì sao ?” 39 Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển : “Im đi ! Câm đi !” Gió liền tắt, và biển lặng như tờ. 40 Rồi Người bảo các ông : “Sao nhát thế ? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao ?” 41 Các ông sợ hãi kinh hoàng và nói với nhau : “Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh ?”


 

CA ĐÊM – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Đêm hay ngày, người ấy ngủ hay thức, hạt giống vẫn nẩy mầm và mọc lên”.

“Thiên Chúa làm việc trong những tầng sâu, nơi ta không thấy, cũng không thể kiểm soát!” – Von Balthasar.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay tiết lộ, Thiên Chúa làm việc không ngưng nghỉ để Nước Trời lớn lên theo nhịp của Ngài. Con người không thấy, cũng không thể kiểm soát những gì Ngài làm. Có thể nói, Ngài làm ca ngày lẫn ‘ca đêm!’.

Tin Mừng khẳng định một chuyển động đầy sức sống, “Hạt giống vẫn nẩy mầm và mọc lên”. Dù chậm, dù âm thầm, nhưng sự sống đang lớn lên theo “nhịp Thiên Chúa” chứ không theo nhịp sốt ruột của con người. Nước Trời không nhảy cóc, dù Thiên Chúa đau đáu xót thương con người và muốn làm những gì có thể ca ngày lẫn ‘ca đêm’ để cứu rỗi họ. Và vì Ngài tôn trọng nhịp trưởng thành của từng linh hồn, nên những khởi đầu của Ngài thường rất nhỏ, nhỏ đến mức chúng ta không thấy nên dễ coi thường. “Cuộc đời là một tiến trình trở thành, một hợp thể của những trạng thái ta phải trải qua!” – Anaïs Nin.

Vậy mà tiến trình ấy không phải lúc nào cũng yên ả. Có những giai đoạn tưởng như tan hoang tựa cánh rừng sau lửa cháy. Không ai mong hoả hoạn, nhưng các nhà chuyên môn vẫn nhận ra rằng, chính dưới lớp tro tàn ấy, đất được làm mới, để những hạt mầm bị vùi sâu có cơ hội bật lên. Cũng thế, trong đời sống thiêng liêng, đôi khi Thiên Chúa cho phép những đổ vỡ xảy ra, không để huỷ diệt, mà để mở đường cho sự hoán cải và đổi mới. Trong những khoảng tối đó, khi con người không hiểu hết, Thiên Chúa vẫn âm thầm làm ‘ca đêm’, chuẩn bị cho một mùa gặt mà con người không bao giờ ngờ tới.

Đó cũng là câu chuyện đáng tiếc của Đavít hôm nay – bài đọc một. Đavít đã phạm một lúc hai tội tày đình. Thế nhưng, như cánh rừng rụi tàn sau biển lửa, một lời thoi thóp tận đáy linh hồn được bật lên, “Lạy Chúa, xin dủ lòng xót thương, vì chúng con đắc tội với Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca – Cũng chính trong lời van ấy, Thiên Chúa – Đấng đang làm ‘ca đêm’ – tỏ lòng xót thương, và Ngài không cho tội lỗi có tiếng nói sau cùng.

Anh Chị em,

Lòng thương xót của Thiên Chúa không chỉ dành cho Đavít, cho nhân loại, cho bạn và tôi, mà còn dành cho chính Con Một Ngài. Suốt sứ vụ công khai, và cả những giờ phút đen tối nhất của Chúa Giêsu, khi mọi sự xem ra đã khép lại, thì chính lúc ấy, Chúa Cha vẫn thường xuyên ban sức mạnh để Người Con đi hết hành trình cứu chuộc. Để chính từ sự kính trọng và tín trung lặng lẽ của Chúa Con, ơn cứu độ trổ sinh cho muôn người. Theo Chúa Kitô, vì thế, không phải là tránh né đêm tối, mà là tin rằng: ngay trong đêm tối, chúng ta vẫn đang được dẫn về phía ánh sáng và sự sống; vì lẽ Thiên Chúa không chỉ làm ca ngày, Ngài túc trực cả ‘ca đêm’. “Nếu Đức Giêsu Kitô không bỏ anh em trong bóng tối của Ngài, bóng tối tột cùng, thì làm sao Ngài lại bỏ anh em bây giờ!” – Tim Keller.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con nôn nóng, cho con biết đợi chờ; khi con sợ tương lai, cho con biết tín thác; khi con ở trong đêm tối, cho con nhớ, Ngài đang dẫn con về phía ánh sáng!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**************************************************

Lời Chúa Thứ Sáu, Tuần III Thường Niên

Một người vãi hạt giống rồi ngủ, và hạt giống mọc lên trong khi người ấy không biết.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 4,26-34

26 Khi ấy, Đức Giê-su nói với dân chúng dụ ngôn này : “Chuyện Nước Thiên Chúa thì cũng tựa như chuyện một người vãi hạt giống xuống đất. 27 Đêm hay ngày, người ấy ngủ hay thức, hạt giống vẫn nẩy mầm và mọc lên, bằng cách nào, thì người ấy không biết. 28 Đất tự động sinh hoa kết quả : trước hết cây lúa mọc lên, rồi trổ đòng đòng, và sau cùng thành bông lúa nặng trĩu hạt. 29 Lúa vừa chín, người ấy đem liềm ra gặt, vì đã đến mùa.”

30 Rồi Người lại nói : “Chúng ta ví Nước Thiên Chúa với cái gì đây ? Lấy dụ ngôn nào mà hình dung được ? 31 Nước Thiên Chúa giống như hạt cải, lúc gieo xuống đất, nó là loại nhỏ nhất trong các hạt giống trên mặt đất. 32 Nhưng khi gieo rồi, thì nó mọc lên lớn hơn mọi thứ rau cỏ, cành lá xum xuê, đến nỗi chim trời có thể làm tổ dưới bóng.”

33 Người dùng nhiều dụ ngôn tương tự mà giảng lời cho họ, tuỳ theo mức họ có thể nghe. 34 Người không bao giờ nói với họ mà không dùng dụ ngôn. Nhưng khi chỉ có thầy trò với nhau, thì Người giải nghĩa hết.


 

Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa! Người phán: Các ngươi chớ cứng lòng. (Tv 95:7b-8a)-Cha Vương

Chuẩn bị đón xuân Chúc bạn và gia đình một ngày thật an vui và xua tan tất cả những chuyện buồn trong năm cũ, vững niềm tin đầy ơn lành trong tay Chúa Xuân

Cha Vương

Thu 5: 29/01/2026. (cn-23)

TIN MỪNG: Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa! Người phán: Các ngươi chớ cứng lòng. (Tv 95:7b-8a)

SUY NIỆM: Hàng ngày lời nói và tiếng động ập vào tai bạn bằng nhiều cách, nào là TV, radio, internet, quảng cáo, báo chí, v.v… liệu những thông tin này có giúp bạn đến gần với Chúa và xích lại gần với nhau không, hay nó để lại cho bạn một cảm giác trống trải và thiếu vắng? Không phải tất cả những thông tin đó đều sai lạc nhưng mà là con người thiếu khả năng để lắng nghe để tìm ra sự thật. Vậy đâu là cách thức để bạn lắng nghe? Thiết tưởng bạn vẫn còn nhớ cách đây mấy tuần mình có chia sẻ về 3 cách thức để lắng nghe tiếng Chúa: Bạn lắng nghe bằng lỗ tai của TÂM TRÍ, bằng lỗ tai của TRÁI TIM, và bằng lỗ tai của LINH HỒN.

(1) TÂM TRÍ: Đó là cố gắng tìm hiểu Lời Chúa, và hơn nữa, làm cho lời ấy sống động y như bạn đang nghe chính Chúa nói vậy. 

(2) TRÁI TIM: Đó là ghi tạc Lời Chúa vào trái tim và cố gắng tìm cách áp dụng lời ấy vào hoàn cảnh cụ thể của cuộc sống bạn. 

(3) LINH HỒN: Đó là tâm sự với Ngài để xem Ngài muốn bạn làm gì khi nghe/đọc lời Chúa. Hôm nay mình muốn đề cập thêm về các chuyển động trong việc lắng nghe Lời Chúa, mình gọi tắt là “4T” (Tai, Trí, Tâm, Thực-thi) để cho dễ nhớ.  Nghe Lời Chúa không chỉ là đến nhà thờ, tắt điện thoại, lật sách phụng vụ đến đúng trang bài đọc trong ngày, và nhẩm đọc theo khi Lời Chúa được công bố. Dĩ nhiên đây là những bước hữu ích, nhưng để thực sự “nghe,” bạn cần nhiều việc khác hơn nữa. Để đón nhận và thực thi Lời Chúa là “Lời Sự Sống” (1 Ga 1:1) bạn cần để ý đến bốn chuyển động sau đây, mình gọi là “4T”: Tai—>Trí—>Tâm—>Thực-thi. Tai bạn nghe gì? Trí bạn hiểu gì? Tâm bạn đang nói vời bạn điều gì, làm lành hay tránh dữ? Chúa muốn bạn Thực-thi điều gì sau khi bạn đọc đi đọc lại cầu Kinh Thánh này? Bạn dừng lại ở Tai không thì chưa đủ, nó phải đưa vào Trí, rồi đến Tâm, và được thực thi bằng việc làm nữa. Đây là bốn chuyển động rất then chốt trong việc lắng nghe Lời Chúa. Chúc bạn thành công nhé.

LẮNG NGHE: Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa! lạy Chúa!” là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. (Mt 7:21)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Lời Chúa chính là sự sống con cho, xin cho con tấm lòng đơn sơ, rộng mở, khao khát, như muốn để Lời Chúa ùa vào tâm hồn con.

THỰC HÀNH: Hãy đọc đi đọc lại câu Thánh Vịnh này (hoặc câu Kinh Thánh yêu thích của bạn): “Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa! Người phán: Các ngươi chớ cứng lòng.” (Tv 95:7b-8a) và áp dụng cách lắng nghe “4T” vào để thực thi ý Chúa nhé.

From: Do Dzung

************************

Lắng Nghe Lời Chúa – Nguyễn Hồng Ân & Hiền Thục

ĐỂ HẠNH PHÚC THỰC SỰ-Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

 Hạnh phúc là từ được người ta nói nhiều đến trong xã hội.  Trên mạng xã hội, người ta khoe hạnh phúc.  Trong quảng cáo, người ta bán hạnh phúc.  Ngoài xã hội, người ta chạy đua để tìm hạnh phúc.  Thế nhưng, nghịch lý thay, cũng chưa bao giờ con người lo âu, trầm cảm, bất an, bất hạnh như thời đại chúng ta đang sống. 

Giữa một thế giới đầy biến động: kinh tế khó khăn, chiến tranh, dịch bệnh, khủng hoảng gia đình, người trẻ mất phương hướng, người lớn tuổi cô đơn…  Câu hỏi được đặt ra: Hạnh phúc thật sự nằm ở đâu?

 Hạnh phúc là điều mà ai trong chúng ta cũng khao khát.  Có người tìm hạnh phúc trong tiền bạc, thành công, quyền lực, hưởng thụ, danh tiếng…  Thế nhưng, càng tìm, nhiều khi lại càng thấy trống rỗng.  Trong Chúa Nhật IV Thường Niên hôm nay, Chúa Giê-su trao cho chúng ta chìa khóa hạnh phúc đích thực, không theo kiểu thế gian, nhưng theo cái nhìn của Thiên Chúa. 

Hạnh phúc theo cái nhìn của Thiên Chúa 

Bài đọc I, trích sách ngôn sứ Xô-phô-ni-a, mời gọi: “Hãy tìm Chúa, hỡi tất cả các người hiền lành trong nước… hãy tìm công lý, hãy tìm sự khiêm nhường” (Xp 2,3). 

Lời trên chạm đến hoàn cảnh của rất nhiều người: những gia đình chật vật vì cơm áo gạo tiền, những người lao động bấp bênh,  những người cảm thấy mình nhỏ bé, thua thiệt, không tiếng nói trong xã hội.  Thiên Chúa không chọn kẻ quyền thế, nhưng chọn những người khiêm nhường, người đặt trọn niềm tin cậy nơi Chúa.  Hạnh phúc không hệ tại ở việc “có nhiều,” mà ở chỗ có Chúa, thuộc trọn về Chúa.

 Lời Chúa trong Thánh vịnh đáp ca khẳng định: “Phúc thay người được Chúa Trời nhà Gia-cóp phù hộ, và cậy trông Chúa, Thiên Chúa họ thờ.” (Tv 146). 

Thánh Phao-lô trong bài đọc II nhắc chúng ta nhớ lại ơn gọi của mình: “Vì (trong anh em) không có mấy người khôn ngoan theo xác thịt, không có mấy người quyền thế, không có mấy người sang trọng… điều mà thế gian cho là yếu hèn, thì Thiên Chúa đã chọn” (1 Cr 1,26–28).  Để rồi kết luận: “Ai tự phụ, thì hãy tự phụ trong Chúa” (1 Cr 1,31). 

Hiến chương hạnh phúc của người Ki-tô hữu 

Tin Mừng theo thánh Mát-thêu thuật lại việc Chúa Giê-su lên núi và công bố Tám Mối Phúc (Mt 5,1–12).  Các giáo phụ gọi đây là “Hiến chương Nước Trời,” hay “con đường dẫn tới hạnh phúc đích thực.

 Điều gây sốc là: những người được Chúa Giê-su tuyên bố “phúc” lại chính là những người mà thế gian thường cho là bất hạnh: nghèo khó, hiền lành, sầu khổ, bị bách hại. 

Thánh Au-gút-ti-nô nói: “Tám Mối Phúc là những nấc thang đưa con người lên tới hạnh phúc trọn vẹn trong Thiên Chúa.”  Chúa Giê-su không phủ nhận nỗi đau của họ, nhưng Ngài mở ra một chân trời mới, nơi đau khổ không phải là dấu chấm hết, mà là con đường dẫn tới sự sống. 

Muốn hạnh phúc theo Chúa Giê-su thì… 

Muốn hạnh phúc theo Chúa Giê-su thì trước hết phải biết nghèo khó trong tâm hồn. “Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5,3).  Nghèo khó không chỉ là thiếu thốn vật chất, mà là không bám víu, không đặt an ninh đời mình nơi tiền bạc, quyền lực, hay cái tôi.  Đức cố Giáo Hoàng Phan-xi-cô lúc sinh thời từng nói: “Nghèo trong tinh thần là để cho Thiên Chúa chiếm chỗ trung tâm, chứ không phải cái tôi của mình.” 

Muốn hạnh phúc theo Chúa Giê-su thì phải sống hiền lành và xót thương. “Phúc cho những ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Nước làm cơ nghiệp” (Mt 5,5).  Hiền lành không phải là yếu đuối, nhưng là sức mạnh của tình yêu, biết kiềm chế bạo lực, biết tha thứ.  Trong một thế giới đầy đối đầu và hận thù, người hiền lành chính là chứng nhân của Nước Trời.

 Muốn hạnh phúc theo Chúa Giê-su thì phải chấp nhận khát khao sự công chính và sẵn sàng chịu thiệt. “Phúc cho ai bị bách hại vì lẽ công chính” (Mt 5,10).  Theo Chúa không hứa hẹn cuộc sống dễ dàng, nhưng hứa ban ý nghĩa, niềm hy vọng và sự sống đời đời. 

Tóm lại: Tám Mối Phúc không phải là những khẩu hiệu đẹp treo trên tường, mà là con đường sống, là chìa khóa hạnh phúc mà Chúa Giê-su trao vào tay mỗi người chúng ta.  Hạnh phúc Ki-tô giáo không phải là tránh né đau khổ, mà là sống đau khổ trong tình yêu và niềm tin.

 Xin cho mỗi người chúng ta, giữa những lo toan của cuộc sống, biết quay về với lời Chúa hôm nay, để can đảm chọn con đường hẹp của Tin Mừng.  Vì như thánh Giáo Hoàng Gio-an Phao-lô II đã nói: “Chỉ nơi Thiên Chúa, con người mới tìm thấy hạnh phúc mà lòng mình khao khát.”  Amen. 

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

From: Langthangchieutim


 

SỢ MẤT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai không có, thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi!”.

“Tăng trưởng là bằng chứng duy nhất của sự sống!” – Henry Newman.

Kính thưa Anh Chị em,

Như vậy, “chỉ điều đang lớn mới thật sự sống!”. Ý tưởng này được gặp lại qua Lời Chúa hôm nay. Chúa Giêsu cảnh báo, ai ‘sợ mất’ mà giữ, thì “ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi!”.

Chúng ta thường nghĩ đức tin suy yếu vì những thử thách lớn; nhưng Chúa Giêsu cho thấy điều một điều khác: đức tin không lớn vì chúng không được thể hiện! Ánh sáng không tắt vì bóng tối mạnh, mà vì ‘được đặt’ dưới giường, ‘được che’ cho an toàn, như niềm tin được giữ trong vùng ít rủi ro nhất. ‘Sợ mất’ sự yên ổn, nên chúng ta né tránh những chọn lựa phải trả giá; ‘sợ mất’ các mối quan hệ, nên chúng ta im lặng trước điều cần nói; ‘sợ mất’ quyền kiểm soát, nên chúng ta chỉ để Chúa bước vào những phần đời đã được dọn sẵn. Đức tin còn đó, nhưng không còn toả lan; vẫn hiện diện, nhưng không còn sinh lực.

Vậy mà “sự sống phải tăng trưởng!”; bằng không, nó sẽ lãnh lấy một bản án rất tiềm ẩn – bắt đầu mất! Trong ánh sáng ấy, lời Chúa Giêsu vang lên như một tất yếu, chỉ khi chúng ta dám đem điều mình có ra sống, ra cho, đặt lên cao, thì Thiên Chúa mới có chỗ để ban thêm. Còn khi chúng ta giữ lại vì ‘sợ mất’, chính nỗi sợ ấy lại làm chúng ta hoá nghèo, và “Ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi!”. Khi bám vào sự an toàn, sự an toàn ấy làm chúng ta chậm bước; bám vào cái đang có, cái đang có ấy khép lại cánh cửa của điều Chúa muốn ban thêm. Và rồi, chúng ta không mất vì bị lấy đi, mà mất vì không dám trao đi. “Điều ta bám chặt vào rốt cuộc trở nên nặng hơn cả điều ta đang mang!” – Henri Nouwen.

Tin Mừng hôm nay không mời chúng ta tìm nguy hiểm, nhưng mời chúng ta tin đủ để dám sống điều mình tin. Từ đó, chúng ta có thể cho đi thời gian, sức lực, uy tín, và cả những toan tính rất riêng. Bởi lẽ, trong Nước Trời, không phải ai giữ được nhiều thì sống, mà là ai dám để sự sống lưu chuyển qua mình thì sẽ được đầy hơn; “Ai không đủ can đảm để làm nên lịch sử, sẽ trở thành đối tượng nghèo nàn của lịch sử!” – Alfred Delp. “Vì ai đã có, thì được cho thêm!”.

Anh Chị em,

“Tăng trưởng là bằng chứng duy nhất của sự sống!”. Chúa Kitô không cứu chúng ta bằng cách giữ lại sự sống, mà bằng cách làm tăng trưởng nó – hiến trao – sự sống. Ngài không chọn con đường an thân, nhưng con đường tự hiến; không giữ lấy địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng huỷ mình ra không. Trên thập giá, xem ra Ngài mất tất cả, nhưng chính trong sự “mất” ấy, sự sống được mở ra cho muôn người. Can đảm là chìa khoá cho chính sự sống!” – Morgan Freeman. Nếu Chúa Kitô không ‘sợ mất’ để sự sống toả lan, thì không lạ gì người môn đệ không thể lớn lên nếu cứ tìm cách giữ mình khỏi mọi mất mát!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con giữ lại vì sợ hãi, cho con biết trao đi; khi con khép lòng vì tổn thương, cho con biết mở ra; khi con chùn bước vì mỏi gối, cho con biết đứng lên và đi tới!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**************************************************

Lời Chúa Thứ Năm, Tuần III Thường Niên

Mang đèn tới để đặt trên đế. Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong đấu ấy cho anh em.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 4,21-25

21 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Chẳng lẽ mang đèn tới để đặt dưới cái thùng hay dưới gầm giường ? Nào chẳng phải là để đặt trên đế sao ? 22 Vì chẳng có gì che giấu mà không được tỏ lộ, chẳng có gì bí ẩn mà không được đưa ra ánh sáng. 23 Ai có tai để nghe thì hãy nghe !”

24 Người nói với các ông : “Hãy để ý tới điều anh em nghe. Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em, và còn cho anh em hơn nữa. 25 Vì ai đã có, thì được cho thêm ; còn ai không có, thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi.”


 

NAY VẬY, MAI KIA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người gieo giống đây là người gieo Lời!”.

“Tiến triển là không thể nếu không thay đổi, và những ai không thể đổi tư duy thì không thể thay đổi bất cứ điều gì!” – Bernard Shaw.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy, không thể sinh hoa kết trái nếu không có biến chuyển; hạt Lời chỉ lớn lên khi cách nghĩ của lòng người chịu đổi thay – một lòng người ‘nay vậy, mai kia!’.

Dụ ngôn không chỉ hỏi bạn đang là loại đất nào, mà sâu xa hơn: đất ấy “đang trở thành gì?”. Không đất nào sinh ra đã là đất tốt; chỉ có những mảnh đất “đang được biến đổi – hoặc đang bị bỏ mặc!”. Bốn loại đất không là bốn hạng người cố định, mà là bốn trạng thái có thể luân chuyển – ‘nay vậy, mai kia’ – trong cùng một con người! Nay, vệ đường – nghe mà không dừng lại; mai, sỏi đá – hứng khởi nhưng không bám rễ; rồi thành gai góc – đời sống bóp nghẹt; và cũng có lúc là đất tốt. Vì thế, trọng tâm không phải là, “Tôi, loại đất nào?” mà là “Tôi đang để mình trôi về hướng nào?”.

Tiếp đến, hạt giống không đổi; chỉ có “độ mở” lòng người đổi. Vấn đề không nằm ở sức sống của Lời, mà ở “độ rộng” của tim! Không vì Lời yếu, mà vì con tim có thể khép lại theo nhiều cách rất tinh vi – dửng dưng, nông cạn, hoặc bận rộn cùng những lo lắng trông có vẻ rất “chính đáng”. Và chúng có thể trở thành những “lực kéo” quen thuộc kéo đời sống chúng ta xuống bởi quá nhiều thứ phải lo. Vì thế, Lời không chết vì bị chống đối, mà vì bị đặt sau quá nhiều ưu tiên khác! Bạn không thể làm nên việc lớn nếu bị phân tâm bởi những việc nhỏ. “Nơi bạn dồn sự chú ý là nơi bạn dành thời gian theo đuổi!” – Idowu Koyenikan.

Vậy mà người gieo cứ gieo, không dò đất, không chọn chỗ, và không ‘sẻn so’ hạt giống. Chúa không yêu chúng ta vì chúng ta là đất tốt; nhưng Ngài gieo vì tin đất “có thể hoá tốt”. Điều đó mở ra một chân trời hy vọng cho mỗi người, và một cái nhìn bao dung với người khác – hôm nay, vệ đường; mai kia, đất tốt – và Thiên Chúa vẫn không ngưng gieo. Vậy điều quan trọng không phải là tôi đã từng thế nào, mà là hôm nay tôi có cho phép Lời “ở lại?”. “Cách duy nhất để hiểu được sự thay đổi là đắm mình vào nó, hoà nhịp và cùng nhảy!” – Alan Watts.

Anh Chị em,

Giữa những đổi thay của lòng người, “Chúa Kitô vẫn là một – hôm qua cũng như hôm nay!”. Nơi Ngài, không có “lưỡng lự”, không có “có lẽ”, không có “để sau”, chỉ một tiếng “có” trọn vẹn dành cho Chúa Cha và cho con người. Vì thế, dù chúng ta “khép mở thất thường”, Ngài vẫn nhẫn nại gieo; dù chúng ta té lên ngã xuống, Ngài không mệt mỏi tha, và không thôi yêu thương. Chúng ta chậm, Ngài đợi; chúng ta lạc, Ngài dẫn về. Chính sự trung tín không đổi ấy bảo đảm cho ngày mùa cứu rỗi: không vì bạn và tôi luôn là đất tốt, nhưng vì đã để cho Ngài ở lại, cày xới, và biến đổi. “Đổi suy nghĩ, và bạn sẽ đổi thế giới!” – Vincent Peale.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giữa những lối quanh co, Chúa đã chờ con; qua biến cố lớn nhỏ, Chúa đã gọi con; cho con bớt thất thường để trung thành với những chọn lựa lặng lẽ!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*************************************

Lời Chúa Thứ Tư, Tuần III Thường Niên

Người gieo giống đi ra gieo giống.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 4,1-20

1 Khi ấy, Đức Giê-su lại bắt đầu giảng dạy ở ven Biển Hồ. Dân chúng tụ họp bên Người rất đông, nên Người phải xuống ngồi trên thuyền đang đậu dưới biển, còn tất cả dân chúng thì ở trên bờ. 2 Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều. Trong lúc giảng dạy, Người nói với họ :

3 “Các người nghe đây ! Người gieo giống đi ra gieo giống. 4 Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. 5 Có hạt rơi trên sỏi đá, chỗ không có nhiều đất ; nó mọc ngay, vì đất không sâu ; 6 nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. 7 Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt và không sinh hoa kết quả. 8 Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nó mọc và lớn lên, sinh hoa kết quả : hạt được ba chục, hạt được sáu chục, hạt được một trăm.” 9 Rồi Người nói : “Ai có tai để nghe thì hãy nghe !”

10 Khi còn một mình Đức Giê-su, những kẻ ở chung quanh Người cùng với Nhóm Mười Hai mới hỏi Người về các dụ ngôn. 11 Người nói với các ông : “Phần anh em, mầu nhiệm Nước Thiên Chúa đã được ban cho anh em ; còn với những người kia là những kẻ ở ngoài, thì cái gì cũng phải dùng dụ ngôn, 12 để họ có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy, có lắng tai nghe cũng không hiểu, kẻo họ trở lại và được ơn tha thứ.”

13 Người còn nói với các ông : “Anh em không hiểu dụ ngôn này, thì làm sao hiểu được tất cả các dụ ngôn ? 14 Người gieo giống đây là người gieo Lời. 15 Những kẻ ở bên vệ đường, nơi Lời đã gieo xuống, là những kẻ vừa nghe thì Xa-tan liền đến lấy đi Lời đã gieo nơi họ. 16 Còn những kẻ được gieo trên nơi sỏi đá là những kẻ khi nghe Lời thì liền vui vẻ đón nhận, 17 nhưng họ không đâm rễ mà là những kẻ nông nổi nhất thời ; sau đó, khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì Lời, họ vấp ngã ngay. 18 Những kẻ khác là những kẻ được gieo vào bụi gai : đó là những kẻ đã nghe Lời, 19 nhưng những nỗi lo lắng sự đời, bả vinh hoa phú quý cùng những đam mê khác xâm chiếm lòng họ, bóp nghẹt lời khiến Lời không sinh hoa kết quả gì. 20 Còn có những người được gieo trên đất tốt : đó là những kẻ nghe Lời và đón nhận, rồi sinh hoa kết quả, kẻ được ba chục, kẻ được sáu chục, kẻ được một trăm.”


 

THAY HỌ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi!”.

“Căn tính của chúng ta không ở những gì chúng ta làm hay không làm, hay những gì xảy ra với mỗi người. Căn tính ấy được tìm thấy nơi Đức Giêsu Kitô!” – Abel Damina.

Kính thưa Anh Chị em,

Nếu căn tính của chúng ta chỉ được tìm thấy nơi Đức Giêsu Kitô, thì Lời Chúa hôm nay nói rõ: chỉ khi sống theo ý Chúa Cha như Ngài, chúng ta mới thuộc về Ngài. Và như vậy, trong Chúa Kitô, chúng ta được ‘thay họ’, đổi tên!

Đổi tên, ‘thay họ’, đặt chúng ta trước một sự thật không dễ chịu: có những ràng buộc rất thật, rất thân, rất thiêng liêng, nhưng không đủ để làm nên chỗ thuộc về cuối cùng. Đứng ngoài hay ngồi trong không còn là vấn đề khoảng cách, mà là vấn đề căn tính vốn không đến từ nơi sinh ra, mà từ ý muốn của Thiên Chúa được đón nhận hay khước từ. “Không có gì trong tôi là nguyên bản. Tôi là nỗ lực kết hợp của tất cả những ai tôi từng biết!” – Chuck Palahniuk.

Nói cách khác, theo Chúa không chỉ là thêm một mối quan hệ vào đời mình, mà là để mối quan hệ đó “định hình các mối quan hệ khác!”. Từ nay, tôi không còn được định danh “con của ai”, “thuộc nhóm nào”, “đứng về phía nào”; nhưng điều quan trọng là “ai đang dẫn dắt đời tôi mỗi ngày?”. “Căn tính đích thực là món quà của Thiên Chúa, một khám phá đầy ngạc nhiên, rồi là một lựa chọn cam kết!” – David Powlison. Chính tại đây, một đứt gãy âm thầm xảy ra: những gì từng cho chúng ta cảm giác an toàn bắt đầu mất quyền quyết định; những gì từng dẫn đường bắt đầu bị đặt lại; và chúng ta phải học cách bước đi khi không còn bản đồ.

Nhưng ‘thay họ’ không phải là biến cố xảy ra một lần. Đó là một tiến trình kéo dài, lặp đi lặp lại trong những chọn lựa rất nhỏ: giữ hay buông, nói hay im, ở lại hay rút lui, trung thành hay thoả hiệp. Mỗi lần chọn theo ý Chúa thay vì ý riêng, là mỗi lần chúng ta để cho cái tên mới được khắc sâu thêm vào đời sống. Vì thế, có những ngày chúng ta cảm thấy mình lạc lõng ngay trong những nơi rất quen thuộc, vì căn tính mới không còn khớp với khuôn mẫu cũ. Theo nghĩa đó, làm môn đệ không chỉ là học theo Chúa, mà là chấp nhận để đời mình được định danh lại – thêm một lần nữa, ‘thay họ!’.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu đã chấp nhận mang họ của chúng ta: họ phàm nhân, họ tội lỗi, họ bị loại trừ. Trên thập giá, Ngài đứng vào chỗ của những kẻ không còn tên, để chúng ta được gọi bằng danh của Chúa Con; Ngài không chỉ dạy ý muốn của Cha, mà sống trọn ý muốn ấy cho đến cùng. “Cái chết của Chúa Kitô mang tính thế mạng… Ngài nhận lấy chỗ của chúng ta!” – Sinclair Ferguson. Vì thế, mỗi khi chấp nhận để ý muốn Thiên Chúa dẫn dắt, chúng ta không bước một mình, nhưng bước trong cuộc Vượt Qua của Chúa Kitô – Đấng đã đổi phận, để chúng ta có thể ‘thay họ’, đổi tên, và thật sự thuộc về Chúa!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con nghe nhiều tiếng, cho con nhận ra tiếng Chúa; khi con đứng giữa ngã ba, cho con chọn theo ý Ngài; khi con mệt nhoài, cho con chọn ở lại!”. Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************************************************

Lời Chúa Thứ Ba, Tuần III Thường Niên

Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô Mc 3,31-35

31 Khi ấy, mẹ và anh em Đức Giê-su đến, đứng ở ngoài, cho mời Người ra. 32 Lúc ấy, đám đông đang ngồi chung quanh Người. Có kẻ nói với Người rằng : “Thưa Thầy, có mẹ và anh em chị em Thầy ở ngoài kia đang tìm Thầy !” 33 Nhưng Người đáp lại : “Ai là mẹ tôi ? Ai là anh em tôi ?” 34 Rồi Người rảo mắt nhìn những kẻ ngồi chung quanh và nói : “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. 35 Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi.”


 

CHẾT ÊM ÁI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

Phải khơi dậy đặc sủng của Thiên Chúa, đặc sủng anh đã nhận được!”.

“Sự thoải mái là kẻ thù của tăng trưởng!” – John Maxwell.

Kính thưa Anh Chị em,

Giữa một thế giới đã quen “sự thoải mái vốn là kẻ thù của tăng trưởng”, nhân lễ hai thánh Giám mục Timôthê và Titô, lời của Phaolô vang lên như một hồi chuông đánh thức trái tim của người môn đệ mọi thời vốn có thể đang chết – một cái ‘chết êm ái!’.

Phaolô không cảnh báo về những kẻ thù bên ngoài, nhưng về một sự nguội lạnh bên trong! Vì thế, “Phải khơi dậy đặc sủng!”. Đặc sủng không bị cướp mất, mà bị bỏ quên; bị bỏ quên đủ lâu, đức tin sẽ rơi vào tình trạng nguy biến ngấm ngầm – không đau, không phản kháng, chỉ là một cái ‘chết êm ái’ trong vùng an toàn. “Ở đâu đó trên đường đời, ta đã biến lệnh truyền – đòi giá phải trả – của Đức Kitô thành một lời mời gọi an nhàn!” – David Platt. Vậy nếu một đức tin sống dở, chết dở, ‘an toàn’ như thế thì làm sao người môn đệ có thể sống sứ vụ “Hãy kể cho muôn dân được biết những kỳ công Chúa làm?” – Thánh Vịnh đáp ca. Như vậy, ơn gọi môn đệ, xét cho cùng, là một lời mời bước ra khỏi những tính toán thế tục hầu tình yêu cứu độ có thể chảy qua đời mình, chảy vào thế giới.

Tin Mừng cho thấy Chúa Giêsu cũng không đồng tình với kiểu an toàn đó. Ngài sai các môn đệ như chiên vào giữa sói, không túi tiền, bao bị, giày dép; nghĩa là họ phải tín thác tuyệt đối vào Đấng sai mình, cho phép Tin Mừng lấy khỏi họ mọi chọn lựa khôn ngoan kiểu thế gian. Bởi lẽ, khi không còn liều mình vì Tin Mừng, rất có thể không ai còn thật sự “bước đi”; họ chỉ đang “đứng yên” trong những lối mòn đạo đức. Khi đức tin không còn được kể bằng đời sống, nó sẽ bị đẩy vào chỗ riêng tư, lịch sự; Tin Mừng – bấy giờ – không bị từ chối, chỉ bị… để yên. Và chính trong sự “để yên” đó, điều từng có sức cứu độ mất dần khả năng đánh thức lương tâm người khác – nó đang ‘chết êm ái!’. “Đức tin không được bày tỏ sẽ héo tàn; cộng đoàn không sứ vụ sẽ mất sức sống!” – Van Rheenen.

Anh Chị em,

“Sự thoải mái là kẻ thù của tăng trưởng!”. Nhìn lên thập giá, chúng ta hiểu rằng, ơn cứu độ không được sinh ra từ một tình yêu thoải mái, an toàn. Chúa Kitô không giữ sự sống cho riêng mình, không chấp nhận cứu độ nhân loại bằng một cái ‘chết êm ái’, nhưng trao ban đến tận cùng. Nhưng chính từ cái tận cùng ấy, sự sống được mở ra; và cũng từ sự tự hiến ấy, Hội Thánh được chào đời như “một cộng đoàn được sai đi!”. Ước gì lời của Phaolô hôm nay trở thành hồi còi thức tỉnh bạn và tôi – “Hãy khơi dậy đặc sủng!” – để đức tin không chỉ được giữ, mà được sống; không chỉ được bảo toàn, mà còn được tặng trao! “Có người muốn sống trong tiếng chuông nhà thờ; còn tôi, tôi muốn đem sứ vụ cứu độ đến tận những nơi mà vô vàn con người đang mất phương hướng!” – C.T. Studd.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin hà hơi vào tim con khi nó đang nguội lạnh; gọi con đứng dậy khi con quen ngủ yên; đừng để con chết yên ả trong những ngày tưởng là bình an!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

*****************************

Lời Chúa lễ Thánh Timôthê và Titô Giám mục, Thứ Hai, Tuần III Thường Niên

Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.  Lc 10,1-9

1 Khi ấy, Chúa Giê-su chỉ định bảy mươi hai môn đệ khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. 2 Người bảo các ông :

“Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. 3 Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. 4 Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. 5 Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói : “Bình an cho nhà này !” 6 Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy ; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em. 7 Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. 8 Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. 9 Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ : “Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.”


 

Đức cha Jean Cassaigne (ngồi) trong một tang lễ tại Sài Gòn.

Make Christianity Great As Always

Đức cha Jean Cassaigne (ngồi) trong một tang lễ tại Sài Gòn.

Vị giám mục người Pháp này đã dành cả cuộc đời để phục vụ người cùi tại trại phong Di Linh (Lâm Đồng) do ngài sáng lập. Cuối cùng ngài cũng nhiễm bệnh và chết như một người cùi tại chính trại phong này. Nhiều nữ tu, noi gương Đức cha Jean Cassaigne, dấn thân phục vụ tại các trại phong trên khắp đất nước Việt Nam suốt 100 năm qua.

(Hình: Khiêm Đồ Xưa)

LÁNH CHIẾN LƯỢC – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Nghe tin ông Gioan đã bị nộp, Người lánh qua miền Galilê”.

Dietrich Bonhoeffer, ở tù vì chống Hitler, thấy một bạn tù không chịu chào một sĩ quan đi qua – theo luật buộc – liền nói khẽ, “Chào đi! Phải biết chọn chỗ mà chết!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay mở đầu, “Người lánh qua miền Galilê”. Không phải vì Chúa Giêsu sợ, nhưng vì chưa phải lúc, Ngài biết chọn chỗ mà chết. Đó là một cái ‘lánh chiến lược!’.

Việc Gioan ở tù là dấu chấm hết cho sứ vụ của một vị tiền hô; nhưng lại mở ra sứ vụ của Đấng mà vị tiền hô dọn đường. “Không ai dọn đường mà không phải hy sinh!” – A.W. Tozer. Matthêu viết rất rõ: “Từ lúc đó, Đức Giêsu bắt đầu rao giảng”. Khi “tiếng hô” bị trói trong ngục, Lời Nhập Thể cất tiếng giữa ngày – cùng một thông điệp – “Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần!”.

Lời ấy vang lên không từ Giêrusalem phồn vinh, nhưng từ một Galilê lai tạp, nghèo nàn và bị coi thường; nơi những con người không có tiếng nói, chỉ có mồ hôi và những tấm lưới vá vội. Ấy thế, tại đó, ánh sáng được thắp lên, “Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng!” – bài đọc một. Ơn cứu độ không khởi đi từ đỉnh cao quyền lực, nhưng từ những vùng trũng của phận người; không bắt đầu bằng diễn đàn, mà bằng bến thuyền và một lời gọi rất khẽ, “Hãy theo tôi!”.

Với cái nhìn mục vụ, ở đó còn có một sự khôn ngoan rất “Chúa Giêsu”. Giuđê và Giêrusalem lúc ấy căng thẳng và đầy hiểm hoạ, sẵn sàng nghiền nát bất cứ tiếng nói chói tai nào. Galilê thì khác, cởi mở, dễ đón nhận, để Lời có thể lan nhanh và bén rễ; ở đó, Chúa Giêsu gieo Lời vào những tấm lòng mềm mỏng và Lời được mang đi khắp nơi. “Lánh qua Galilê”, vì thế, là một cái ‘lánh chiến lược’, nơi “cái chết chưa được phép đến” để một Hội Thánh được mở ra!

Giữa những va chạm cuộc sống, chúng ta thường muốn đối đầu, phản ứng, chứng minh ngay. Nhưng không phải lúc nào “tiến” cũng là can đảm, và “lùi” cũng là hèn nhát! Có những lúc lùi một bước là khôn ngoan và trung tín hơn; có những im lặng không vì sợ, mà vì đang “đợi giờ của Chúa!”. Tin Mừng hôm nay mời chúng ta học nơi Chúa Giêsu sự khôn ngoan của người “biết chọn chỗ mà chết”, để ánh sáng Ngài kịp bừng lên trong những “Galilê” rất tối của đời mình và đời người khác. “Không ai là kẻ ngốc khi từ bỏ điều mình không giữ được để giành lấy điều không bao giờ mất!” – Jim Elliot.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu lánh không vì sợ, nhưng vì yêu! Ngài lùi, để chúng ta có thêm một cơ hội hoán cải; Ngài trì hoãn thập giá, không phải để giữ mạng, mà để cứu thêm mạng. Galilê, đất bị coi thường, trở thành nơi Thiên Chúa khởi đầu lại với nhân loại. Và rồi, khi hạt đã được gieo đủ rộng, Ngài không lánh nữa, nhưng chường mặt lên tận thập giá. Tình yêu thật không lánh cái chết, nhưng biết ‘lánh chiến lược’ những cái chết vô ích! Tình yêu chọn đúng giờ, đúng nơi, để chết cho nhiều người được sống. “Tình yêu hy sinh mọi thứ để chúc phúc cho điều mà nó yêu thương!” – Edward Bulwer-Lytton.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa đã lánh để con còn đường trở về; Chúa đã chờ để con kịp được gọi tên; xin cho con dám theo Chúa trong những chọn lựa nhỏ mỗi ngày!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**********************************************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT TUẦN III THƯỜNG NIÊN, NĂM A

Đức Giê-su đến ở Ca-phác-na-um, để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 4,12-23 

12 Khi Đức Giê-su nghe tin ông Gio-an đã bị nộp, Người lánh qua miền Ga-li-lê. 13 Rồi Người bỏ Na-da-rét, đến ở Ca-phác-na-um, một thành ven biển hồ Ga-li-lê, thuộc địa hạt Dơ-vu-lun và Náp-ta-li, 14 để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a đã nói : 15 Này đất Dơ-vu-lun, và đất Náp-ta-li, hỡi con đường ven biển, và vùng tả ngạn sông Gio-đan, hỡi Ga-li-lê, miền đất của dân ngoại ! 16 Đoàn dân đang ngồi trong cảnh tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng, những kẻ đang ngồi trong vùng bóng tối của tử thần, nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi.

17 Từ lúc đó, Đức Giê-su bắt đầu rao giảng và nói rằng : “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.”


 

VẺ ĐẸP CỦA LỜI CẦU NGUYỆN- Tác giả: Fr. Jpseph M. Esper

Tác giả: Fr. Jpseph M. Esper

 “Cầu nguyện là thiết lập tình bạn với Chúa, bằng cách thường xuyên trò chuyện riêng tư với Ngài, Đấng mà chúng ta biết là yêu thương chúng ta.”  Đây là một trong những câu nói của thánh nữ Têrêsa thành Avila mà tôi yêu thích nhất, một người phụ nữ vô cùng thông thái.

Khi còn nhỏ, quan điểm của tôi về cầu nguyện rất cứng nhắc và khuôn mẫu.  Nhờ sự gương mẫu của cha mẹ và các thầy cô giáo Công giáo, tôi thuộc kinh Tin Kính, kinh Kính Mừng, kinh Lạy Cha, kinh Hãy Nhớ, kinh Sáng Danh…  Bạn nói đến kinh nào là tôi biết kinh đó.  Tôi thuộc làu các hình thức cầu nguyện theo cấu trúc như kinh Mân Côi, đàng Thánh Giá và tham dự thánh lễ, nhưng những gì tôi trải qua lại quá an toàn hoặc ít đụng chạm tới những bộn bề của cuộc sống.  Tôi lấp đầy giờ Chầu Thánh Thể bằng lời kinh Mân Côi, Lectio Divina[1]  hoặc các lời nguyện và suy tôn Thánh Thể, rồi sau đó nhanh chóng kết thúc giờ cầu nguyện bằng những lời nguyện cá nhân.  Mặc dù tất cả các phương pháp cầu nguyện này đều tốt lành và hữu ích, nhưng chúng ta nên ưu tiên dành cho Chúa không gian để đáp lại. 

Không có lời cầu nguyện nào là hoàn hảo cả.  Thực tế thì đôi khi cầu nguyện có thể và trở nên lộn xộn. Giống như trong các mối quan hệ với con người, những cuộc trò chuyện có thể trở nên rối tung khi chúng ta tức giận, sợ hãi hoặc thất vọng về một tình huống hay một người nào đó.  Tôi nghĩ rằng nhiều lần chúng ta cố gắng lảng tránh những cảm xúc này trong cầu nguyện.  Chúng ta nghĩ rằng mình phải thể hiện bản thân tốt nhất, hoàn hảo nhất trước mặt Chúa, nhưng đó không phải điều Ngài mong muốn.  Chúa biết bản chất con người của chúng ta – Ngài dựng nên ra chúng ta – vì vậy chúng ta đừng sợ Ngài quay lưng lại khi chúng ta nói ra những thử thách và đau khổ của mình cho Ngài biết.  Chúa muốn chúng ta thành thật và bày tỏ hết những mỏng giòn, yếu đuối với Ngài, giống như với người bạn thân nhất.  Điều này có nghĩa là, đôi khi chúng ta có thể bước vào cầu nguyện trong cơn giận dữ với Chúa vì một điều gì đó đang diễn ra trong cuộc sống của mình, hãy cứ thế mà cầu nguyện.  Hãy kêu lên với Chúa, khóc với Chúa, và sẵn sàng để Ngài đón nhận trọn vẹn con người bạn.  Chỉ khi chúng ta thực sự chân thành với Chúa trong cầu nguyện thì mối quan hệ giữa ta với Ngài mới có thể phát triển.  Đó là lý do tại sao chúng ta cầu nguyện, đó là để củng cố mối quan hệ với Cha trên trời.

 Bây giờ, có thể bạn sẽ thắc mắc, điều này thực sự diễn ra như thế nào?  Tôi có thể nói với bạn một điều chắc chắn rằng: việc cầu nguyện của mỗi người mỗi khác, nhưng mục tiêu cuối cùng là đi vào sự hiện diện thánh thiêng của Chúa.  Tôi khuyên bạn mỗi ngày hãy dành riêng một khoảng thời gian để trò chuyện với Chúa.  Đó có thể là 30 phút trong khi đi đến nơi làm việc, 10 phút đầu tiên của buổi sáng hoặc thậm chí 20 phút trước khi đi ngủ; nhưng hãy cố gắng dành riêng khoảng thời gian cụ thể này để cầu nguyện mỗi ngày.  Bạn có thể nghĩ rằng lịch trình của mình quá bận rộn để cầu nguyện hàng ngày, nhưng thưa bạn, ngay cả Chúa Giêsu cũng dành thời gian nghỉ ngơi khỏi việc chữa bệnh, giảng dạy, rao giảng và thực hiện phép lạ để cầu nguyện.  Cách cầu nguyện tốt nhất, đơn giản nhất và hiệu quả nhất là ở một mình với Chúa và nói chuyện với Ngài từ trái tim.  Và tôi có thể hứa rằng khi bạn dành thời gian cho những cuộc trò chuyện này với Chúa, mọi thứ khác sẽ đi đúng hướng.

 Lời khuyên khác của tôi khi bạn đi sâu hơn vào mối quan hệ với Chúa là hãy phó thác mọi sự trong cuộc sống của bạn cho Ngài.  Giáo lý Hội thánh Công giáo số 2611 nói rằng: “Lời cầu nguyện của đức tin không hệ tại ở chỗ thưa: ‘Lạy Chúa, Lạy Chúa,’ nhưng là sẵn lòng thi hành thánh ý của Chúa Cha.  Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ Người đem vào lời cầu nguyện sự quan tâm cộng tác vào kế hoạch của Thiên Chúa.”  Khi cầu nguyện, chúng ta nên trình bày mọi niềm vui, tạ ơn, thử thách, đau khổ, lo lắng và mối quan tâm, nhưng chúng ta cũng nên sẵn sàng và mong muốn phó thác những điều đó cho Chúa, và tin rằng Ngài có một kế hoạch cho cuộc sống của chúng ta.  Chúa sẽ không bỏ rơi chúng ta bơ vơ hay mãi mãi trong đau khổ vì Ngài là một Thiên Chúa nhân từ; chúng ta phải có lòng tin!  Nếu bạn đang vật lộn với tư tưởng buông bỏ hoàn toàn, tôi khuyên bạn nên đọc Kinh Cầu Tín Thác, làm tuần Cửu nhật Dâng mình cho Chúa Giêsu, hoặc thậm chí chỉ cần chiêm ngắm linh ảnh Lòng Chúa Thương Xót: Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa. 

 Tôi cũng muốn nhân cơ hội này để củng cố sự tốt lành và cần thiết của việc cầu nguyện theo cấu trúc trong cuộc sống của chúng ta.  Tôi không đề nghị bạn từ bỏ Kinh Mân Côi hay Chuỗi Lòng Chúa Thương Xót, bởi vì đây là những công cụ cầu nguyện nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho sự hiện diện của chúng ta nơi Nước Trời.  Tôi muốn lưu ý rằng những công cụ thánh thiện này không phải là mục đích cuối cùng.  Tôi khuyến khích bạn mở lòng cho Chúa Thánh Thần hướng dẫn lời cầu nguyện của bạn, và đừng để lời cầu nguyện theo cấu trúc trở thành phương tiện duy nhất để chúng ta gặp gỡ Thiên Chúa.

 Lời khuyên cuối cùng của tôi là hãy cầu xin những điều lớn lao.  Không có ước muốn nào là quá lớn đối với Chúa, vì vậy hãy cho Ngài biết những nhu cầu của bạn!  Giống như trong bất kỳ mối quan hệ nào đặt tình yêu lên đầu, Chúa là Đấng yêu thương chúng ta luôn mong muốn tuôn đổ hồng ân dồi dào cho mỗi người chúng ta.  Khi cầu nguyện, hãy cho Ngài biết những nhu cầu của bạn!  Xin Chúa ban Thánh Thần của Ngài xuống trên bạn!  Xin Ngài hướng dẫn bạn khi chọn trường đại học, xin việc hoặc tìm kiếm bạn đời.  Hãy cho Chúa biết những ước muốn của bạn và lặng lẽ chờ đợi Ngài trả lời, bởi vì cầu nguyện luôn được cho là cuộc trò chuyện giữa chúng ta và Chúa, giúp tình bạn thiêng liêng triển nở.

 Tác giả: Fr. Jpseph M. Esper – Chuyển ngữ: Lê Minh
Từ: Catholic Exchange

From: Langthangchieutim


 

HƠN CẢ CHỐNG ĐỐI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Họ nói Người mất trí”.

“Phỉ báng và vu khống nào quan trọng gì – nếu người ta sỉ nhục mình – khi lương tâm bênh vực chúng ta?” – Grêgôriô Cả.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay không nói đến kẻ thù, mà nói đến người nhà; không nói đến chống đối từ bên ngoài, mà nói đến hiểu lầm từ bên trong – một nỗi đau ‘hơn cả chống đối!”.

Có thể nói, sứ mệnh Chúa Cha giao đã cuốn phăng Chúa Giêsu! Với con mắt “hợp lý” của thế gian, đó là thiếu cân bằng; với cái nhìn của Thiên Chúa, đó là trung tín. Thân nhân không phủ nhận điều Ngài làm, nhưng không hiểu con đường Ngài đi; vì thế, họ dễ kéo Ngài về phía an toàn. Tin Mừng cho thấy: sứ mệnh không đo bằng sự tiện lợi, và ơn gọi không đóng khung trong sự yên ổn. Chúa Giêsu không mất giờ sửa lại hình ảnh; Ngài tiếp tục làm điều phải làm. Không phải chống đối đẩy chúng ta lạc hướng, mà là khi chúng ta đổi lương tâm lấy sự yên thân. Và từ khoảnh khắc ấy, dư luận bắt đầu lèo lái cuộc đời chúng ta. “Hãy chú trọng lương tâm hơn danh tiếng. Vì lương tâm là con người thật của bạn, danh tiếng là điều người khác nghĩ về bạn!” – Mesa Selimovic.

Cái đáng sợ không là bị nói xấu, mà là đánh mất bình an. Vì thế, thử thách lớn nhất không luôn là những xung đột công khai, mà là áp lực âm thầm của việc “làm yên lòng mọi người” những muốn chúng ta “chậm lại” hoặc “bỏ cuộc”. Áp lực ấy nhiều khi khiến chúng ta rẽ khỏi đường hẹp – một thử thách ‘hơn cả chống đối!’. Trong khoảnh khắc ấy, chúng ta được hỏi: điều gì đang quyết định hướng đi của tôi – tiếng gọi của Chúa hay mong đợi của người? “Đừng làm gì trái lương tâm ngay cả khi nhà nước yêu cầu!” – Albert Einstein.

Ở đây, Mẹ Maria trở thành một điểm tựa lặng lẽ. Mẹ không tìm cách làm cho con đường của Con mình trở nên dễ chấp nhận; Mẹ chọn tin, chọn theo, và giữ ánh nhìn gắn chặt vào mầu nhiệm Chúa đang thực hiện. Mẹ dạy chúng ta yêu thương không phải là giữ người yêu trong vùng an toàn, mà là tôn trọng con đường Chúa dành cho họ, dù nó dẫn qua bóng tối.

Anh Chị em,

Trong mầu nhiệm Nhập Thể, Ngôi Lời không chỉ mặc lấy xác phàm, mà còn mang lấy thân phận bị hiểu lầm. Bị tiếng “mất trí”, Ngài đi vào trải nghiệm cô độc sâu nhất của kiếp người, để ở đó, mặc khải căn tính thật của mình – Con Một chỉ sống bởi ý Cha! Vì thế, bị loại trừ không phá huỷ sứ mạng; trái lại, thanh luyện và đưa sứ mạng đến chỗ viên mãn trên thập giá – nơi vâng phục trở thành hy lễ cứu độ. Mỗi lần chọn lương tâm được soi sáng bởi ân sủng hơn là sự an toàn, chúng ta được thông phần vào chính sự vâng phục cứu độ ấy; đồng thời, cho phép đời mình tháp nhập vào cuộc Vượt Qua của Đấng từng trải qua nỗi đau ‘hơn cả chống đối!”. “Đức tin nâng đỡ linh hồn; hy vọng tiếp sức. Kinh nghiệm bảo phải vậy; và tình yêu bảo cứ để nó diễn ra!” – Elizabeth Seton.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con bị hiểu lầm, cho con đừng quay lưng; khi con bị bỏ lại, cho con đừng bỏ cuộc; khi con bị xâu xé, cho con vẫn ở lại trong thánh ý Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

********************************************************

Lời Chúa Thứ Bảy Tuần II Thường Niên, Năm Chẵn

Thân nhân của Người nói rằng Người đã mất trí.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 3,20-21

20 Khi ấy, Đức Giê-su cùng với các môn đệ trở về nhà, và đám đông lại kéo đến, nên Người và các môn đệ không sao ăn uống được. 21 Thân nhân của Người hay tin ấy, liền đi bắt Người, vì họ nói rằng Người đã mất trí.