LÀM SAO CẦU NGUYỆN KHI CHÚNG TA KHÔNG CÓ HỨNG

  Rev. Ron Rolheiser, OMI

Nếu chỉ cầu nguyện khi có hứng, thì chúng ta không cầu nguyện nhiều.

Nhiệt tâm, thích thú và sốt mến sẽ không duy trì đời sống cầu nguyện được lâu, thiện chí và ý chí bền vững mới bền.  Lòng và trí chúng ta là những con ngựa hoang phức tạp và lộn xộn, chồm lên theo hứng, và cầu nguyện không thường xuyên nằm trong dự định.  Thánh Gioan Thánh Giá, nhà thần nghiệm, dạy chúng ta, sau thời gian đầu cầu nguyện sốt mến, chúng ta sẽ trải qua những năm tháng phải vật lộn, khi đó việc cầu nguyện rời rạc, buồn chán và dễ xao lãng.  Vậy nên, vấn đề là làm sao chúng ta cầu nguyện lúc mệt mỏi, xao lãng, buồn chán, thiếu hứng thú, và đang bận tâm với hàng ngàn chuyện khác.  Làm sao chúng ta cầu nguyện khi trong lòng chúng ta chẳng muốn cầu nguyện?  Nhất là làm sao chúng ta cầu nguyện khi cực kỳ chán cầu nguyện?

Các tu sĩ có những bí quyết đáng để chúng ta học hỏi.  Bí quyết đầu tiên là nghi thức, trọng tâm nuôi dưỡng đời sống cầu nguyện.  Các tu sĩ cầu nguyện nhiều và thường xuyên, nhưng họ không bao giờ cố nuôi dưỡng đời sống cầu nguyện dựa trên cảm xúc.  Họ nuôi dưỡng đời sống cầu nguyện bằng nghi thức.  Các tu sĩ cầu nguyện chung bảy hay tám lần mỗi ngày, theo nghi thức.  Họ quay quần trong nhà nguyện và đọc kinh phụng vụ (Kinh sáng, Kinh sách, Kinh giờ ba, Kinh giờ chín, Kinh chiều, Kinh tối, Kinh kết) hoặc cùng nhau cử hành thánh lễ.  Không phải lúc nào họ cũng tham dự vì thấy thích, họ tham gia vì họ được kêu gọi, và rồi với lòng trí nhiều lúc thiếu sôt sắng, nhưng họ cầu nguyện bằng những phần sâu thẳm nhất, bằng quyết tâm và ý chí.

Trong luật thánh Bênêđictô viết cho đời sống tu sĩ có một câu thường được trích dẫn.  Ngài viết, đời sống tu sĩ là theo quy tắc của tiếng chuông tu viện.  Khi tiếng chuông tu viện cất lên, người tu sĩ bỏ ngang bất kỳ việc gì mình đang làm và đến bất kỳ nơi nào mà tiếng chuông đó triệu tập, không phải vì muốn mà vì đó là thời điểm, một thời điểm không phải của mình mà là của Chúa.  Đó là một bí mật đầy giá trị, nhất là khi áp dụng cho việc cầu nguyện.  Chúng ta cần cầu nguyện thường xuyên, không phải vì chúng ta muốn, mà vì đó là thời điểm để cầu nguyện, và khi không thể cầu nguyện với hết tâm trí, chúng ta vẫn có thể cầu nguyện bằng ý chí và thể xác.

Phải, bằng thể xác!  Chúng ta hay quên rằng mình không phải là thiên thần không thể xác, chỉ có tâm trí.  Không, chúng ta có cả thể xác nữa.  Do đó, khi lòng trí khó khăn cầu nguyện, chúng ta vẫn có thể cầu nguyện bằng thể xác.  Từ xưa đến nay, chúng ta đã cố làm việc này bằng cử chỉ và điệu bộ thể xác (làm dấu thánh giá, quỳ gối, đưa tay lên, chắp tay lại, quỳ một gối, nằm sấp) và chúng ta đừng bao giờ xem nhẹ hay hạ thấp tầm quan trọng của các cử chỉ.  Nói đơn giản, khi không thể cầu nguyện bằng những cách khác, chúng ta vẫn có thể cầu nguyện bằng thể xác.  (Mà ai dám nói một cử chỉ cầu nguyện chân thành thì thấp kém hơn động tác cầu nguyện của tâm trí?)  Cá nhân tôi rất thích một cử chỉ, là hành động cúi đầu chạm đất của người hồi giáo khi họ cầu nguyện.  Làm như thế là làm cho cơ thể mình thưa với Chúa: “Dù cho lòng trí con có thế nào, con quy phục sự toàn năng, thánh thiện và yêu thương của Ngài.”  Dù là cầu nguyện chiêm niệm một mình, tôi vẫn thường kết lại bằng cử chỉ này.

Đôi khi, các ngòi bút thiêng liêng, các nhà phụng vụ học và giáo lý, lại phụ lòng chúng ta khi không nói rõ rằng cầu nguyện có nhiều giai đoạn – và trong đó, sự nhiệt tâm, sốt mến chỉ là một giai đoạn và là giai đoạn ban đầu.  Như những tiến sĩ và nhà thần nghiệm thường dạy, cầu nguyện cũng như tình yêu, phải đi qua ba giai đoạn.  Trước hết là lửa mến, rồi đến sự khô khan và chán ngán, cuối cùng là sự thanh thản, ý thức mình đang về nhà khi mà lời cầu nguyện không dựa vào hăng hái hay sốt mến mà dựa vào cam kết với giây phút hiện tại, bất chấp cảm giác như thế nào.

Dietrich Bonhoeffer, mục sư thần học gia người Đức, từng nói câu này khi chủ trì hôn lễ cho một cặp vợ chồng: Hôm nay, anh chị tràn đầy tình yêu và tin rằng tình yêu sẽ duy trì hôn nhân của mình.  Không đâu.  Hãy để hôn nhân (vốn có những nghi thức) duy trì tình yêu của anh chị.  Chúng ta cũng có thể nói như thế về cầu nguyện.  Lửa mến và nhiệt tâm sẽ không duy trì lời cầu nguyện, nhưng nghi thức thì có.  Khi chúng ta khó khăn cầu nguyện với tâm trí, chúng ta vẫn luôn có thể cầu nguyện bằng ý chí và thể xác.  Thể hiện bên ngoài có thể đủ cho cầu nguyện.

Trong quyển sách mới đây của mình, Chị Wendy yêu quý (Dearest Sister Wendy), tác giả Robert Ellsberg đã trích một câu của ông Michael Leach nói về kinh nghiệm của ông khi chăm sóc lâu dài cho người vợ bị Alzheimer: “Phải lòng ai đó là phần dễ nhất, học cách yêu là phần khó, và sống trong tình yêu là phần tối tối hậu.”  Việc cầu nguyện cũng như nhế.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Sự im lặng của tình yêu 

Sự im lặng của tình yêu “Bố câm điếc ngay từ khi sinh ra và bố xin lỗi con vì điều đó. Bố không thể nói được như những ông bố khác. Nhưng bố muốn con biết rằng, bố yêu con bằng cả trái tim mình” Lời người cha muốn nhắn nhủ tới cô con gái nhưng đã quá muộn… Vì có người bố bị câm điếc bẩm sinh nên cô gái thường xuyên trở thành mục tiêu bị trêu chọc của bạn bè ở trường. Từ việc phản kháng đến gây lộn với các bạn, cô gái dần trở nên ác cảm với chính người bố của mình. Trong khi đó, dù không thể nghe, nói, như một người bình thường được, ông cũng phần nào hiểu được nỗi buồn của cô con gái mình cho dù ông luôn quan tâm, động viên, cố gắng làm con vui hơn trong mỗi bữa ăn của hai người. Dù người bố luôn cố gắng nhưng cô con gái lại tỏ ra khó chịu do bị bạn bè chế giễu. Với tất cả tình yêu thương của một người cha, ông đã âm thầm chuẩn bị chiếc bánh mừng sinh nhật con gái và cùng với đó là những tâm sự ông muốn nhắn nhủ. “Bố câm điếc ngay từ khi sinh ra và bố xin lỗi con vì điều đó. Bố không thể nói được như những ông bố khác. Nhưng bố muốn con biết rằng, bố yêu con bằng cả trái tim mình”. Đáng tiếc, lời nhắn nhủ đó của ông mãi mãi không được cô con gái biết đến. Người bố bế con tới bệnh viện với lời cầu xin “Con gái tôi, nó không thể chết” Vì sự muộn phiền và áp lực không thể vượt qua, cô gái đã tự tử đúng ngày sinh nhật của mình. Trong cơn tuyệt vọng, người bố bế thốc con tới bệnh viện, cầu xin các bác sỹ cứu sống cô con gái bé bỏng của mình dù có hết sạch tiền hay phải bán nhà với một hy vọng: “Con gái tôi, nó không thể chết”. Và cô con gái đã được cứu sống bằng những giọt máu và chính tính mạng của chính ông. Đến lúc này, cô con gái chỉ còn biết nắm tay cha và khóc. Những ký ức yêu thương về người cha hiện về với cô gái… Video clip câu chuyện https://www.youtube.com/watch?v=qZMX6H6YY1M&feature=player_embedded Đoạn clip trên có tên tiếng Anh “Silence of love”. Dù là đoạn phim của một hãng bảo hiểm Thái Lan nhưng chỉ ít ngày đăng tải trên youtube, hơn 600.000 lượt truy cật cùng hàng nghìn bình luận về tình yêu thương mà người cha dành trọn cho cô con gái. Một trong số bài bình luận của đọc giả: This is really sad love story. Well you could hear his voice at 1:21 and I start to cry when he’s in front of a doctor. His expression makes me understand clearly that he can give everything for the one dear to him; then 2:15 he’s carrying his child and he can’t yell at anyone to ask for help in that situation. I too asked myself what should I do. I watched it 5 times and am still crying. Love it ! Bên cạnh thông điệp: “không có người cha hoàn hảo mà chỉ có người cha luôn dành yêu thương hoàn hảo nhất cho những đứa con của mình”, đó còn là lời nhắn nhủ tới các bạn trẻ biết gạt qua chút ích kỷ cá nhân để quan tâm hơn tới cha mẹ, gia đình và những người xung quanh. (ST) From: NguyenNThu

21/11 lễ Ðức Mẹ dâng mình vào Ðền Thờ-Cha Vương

Mến chúc bạn và gia đình ngày đầu tuần bình an và hạnh phúc! Hôm nay 21/11, Giáo hội mừng lễ Ðức Mẹ dâng mình vào Ðền Thờ, xin Mẹ cầu bầu cùng Chúa cho bạn và gia đình nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 21/11/2022

Những cha mẹ đạo đức thường dâng con mình cho Chúa, trong lúc mang thai cũng như sau khi sinh. Đối với một số người Do thái, họ có thói quen dâng con cho Chúa lúc chúng còn thơ ấu. Họ đem con đến Đền thờ, cho chúng ở lại đó phục vụ các tư tế trong việc phụng tự. Chúng ta gặp thấy nhiều cuộc dâng hiến như thế, như trường hợp của Samuen và nhiều vị thánh khác. Riêng Đức Maria, Phúc âm không nói gì về thời thơ ấu của ngài, nhưng truyền thống nói rằng lúc lên ba tuổi, cha mẹ đã đem dâng ngài trong đền thờ.

Hôm nay Hội thánh mừng ngày kỷ niệm Đức Mẹ dâng mình đó. Lễ này mới được Hội thánh công nhận và phổ biến rộng khắp vào thế kỷ 14. Việc Đức Mẹ dâng mình chắc chắn rất đẹp lòng Chúa, vì ngài đã được Vô nhiễm nguyên tội ngay từ buổi đầu thai, vì Chúa đã định chọn Mẹ cưu mang và sinh Con của Ngài. Và Mẹ đã dâng mình cách trọn vẹn, trọn hảo.

Chính trong đền thờ, Mẹ chuẩn bị sứ mạng làm Mẹ Thiên Chúa. Mười hai năm trời Mẹ suy niệm, cầu nguyện, sống gần gũi thân mật với Chúa. Theo thánh Giêrônimô, chương trình sống một ngày của Mẹ ở trong đền thờ gồm có kinh nguyện, suy gẫm, học hỏi Lời Chúa, hát thánh vịnh. Mẹ làm các việc thiêng liêng đạo đức đó với cả lòng sốt sắng nhiệt thành, nêu gương cho mọi người khác.

Mẹ luôn lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa, đó chính là điểm đặc sắc nhất của đời sống Mẹ. Theo thánh Augustinô: “Thánh Mẫu Maria đã thực hiện hoàn toàn ý định Chúa Cha, và vì thế, việc ngài được làm môn đệ Đức Kitô thì có giá trị hơn là việc được làm Mẹ Đức Kitô. Do đó, Đức Maria thật diễm phúc vì đã mang Chúa trong lòng trước khi sinh ra Người”.

Như thế, chính Đức Maria là Đền Thờ của Thiên Chúa. Việc Mẹ dâng mình vào đền thánh là thể hiện ngôi Đền thờ sống động trong tâm hồn. Chúng ta cũng thế, chúng ta là đền thờ sống động của Chúa, nên chúng ta biết noi gương Mẹ, dâng mình cho Chúa, lắng nghe và thực hành Lời Chúa hằng ngày trong đời sống. (Nguồn: Tinmung)

Dâng mình cho Đức Mẹ là một thói quen rất tốt lành vì ở đâu có Mẹ là ở đó có Chúa, có hy vọng, có ơn cứu rỗi, vậy mình mời bạn hãy tập dâng mình cho Đức Mẹ mỗi ngày qua lời kinh sau đây: Lạy Mẹ Maria là Mẹ nhân thay, con xin dâng mình con cho Đức Mẹ và cho chúng con hết lòng làm con Đức Mẹ, thì ngày (đêm) hôm nay con xin dâng con mắt, lỗ tai, miệng lưỡi, trái tim cùng tất cả thân mình con cho Đức Mẹ. Lạy Mẹ Maria là Mẹ khoan thay, này con thuộc về Đức Mẹ thì xin Đức Mẹ gìn giữ con như của riêng Đức Mẹ vậy. Amen. (Kinh Dâng Mình Cho Đức Mẹ)

From: Đỗ Dzũng

“Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng.”(LC 23:43)- Cha Vương

Ngày Chúa Nhật hạnh phúc và ấm êm bên Chúa và những người thân yêu nhé.

Cha Vương

CN: 20/11/2022

TIN MỪNG: Rồi anh ta thưa với Đức Giê-su: “Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi!” Và Người nói với anh ta: “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng.” (Lc 23:43-43)

SUY NIỆM: Hôm nay Giáo Hội mừng trọng thể lễ Chúa Kitô Vua, Vua của vũ trụ. Nhìn vào tượng chịu nạn, bạn sẽ thấy trên đầu của Chúa Giêsu có một chữ viết tắt là INRI. Chữ này dịch lấy từ tiếng Latin từ lệnh của Philatô:  Iesus Nazarenus, Rex Iudaeorum (Giêsu, người Nazareth, Vua Dân Do Thái). Mặc dù họ công bố Chúa Giêsu là Vua của người Do Thái nhưng mình nghĩ rằng họ không có đức tin để nhận ra sự thật của dấu hiệu này.

Vương quốc của Vua Giêsu là sự thật và là sự sống, Vương quốc thánh thiện và tràn đầy ân sủng, Vương quốc yêu thương, công lý và an bình. Một vương quốc được sinh ra từ Máu và nước từ cạnh sườn đâm thủng của Chúa Giêsu Kitô. Vương quốc của Vua Chúa Giêsu, Đấng đã được xức dầu (x. 1Col 1, 12-20), là Vua duy nhất của vũ hoàn, Vua khiêm nhường, Vua quyền năng, Vua bao dung và tha thứ.

Cuộc trao đổi ngắn trong bài đọc Phúc Âm giữa Chúa Giê-su và tên tội phạm cho thấy ngay cả trong cơn đau đớn tột cùng, vị Vua này vẫn tỏ lòng khoan dung tha thứ. Bất kể tội lỗi của bạn có to tát đến đâu, nếu bạn hối lỗi quay về với Vua Giêsu, Đấng đã chịu đóng đinh trên thập giá vì tội lỗi của nhân loại sẽ tha thứ và yêu thương bạn cho đến cùng. “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng.” (Lc 23:43)

Một khi Chúa đã tha thứ cho bạn rồi thì Chúa chỉ yêu cầu bạn một điều duy nhất thôi đó là “hãy tha thứ cho anh em mình”. Tha thứ có thể là một việc làm rất khó. Nếu nó dễ dàng, thì chẳng ai thực sự cần nó, phải không bạn? Tha thứ những điều mà không thể tha thứ được mới khiến việc làm đó trở nên quý và có giá trị. Ông Thomas Fuller nói: “Người nào không thể tha thứ cho người khác thì tự làm gãy cây cầu mà chính mình phải bước qua; vì con người ai cũng cần được tha thứ.” Vậy hôm nay ai là người đang cần đến sự tha thứ của bạn nhỉ? Tha thứ là cây cầu mang đến sự thấu cảm và cũng là liều thuốc để chữa trị mối quan hệ bị rạn nứt.

LẮNG NGHE: Hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau. (Cl 3:13)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con xin lỗi Chúa vì những tội con đã phạm mất lòng Chúa và anh em, xin giúp con biết bao dung và tha thứ như Chúa để mọi người cảm nhận được sự hiện diện của Chúa đang ở trong con.

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm Kinh Lạy Cha.

From: Đỗ Dzũng

Kẻ nào yêu thế gian thì nơi kẻ ấy không có lòng mến Chúa Cha. (1 Ga 2:15)-Cha Vương

Ngày Thứ 7 an lành và ấm áp nhé. Đừng quên cầu nguyện cho các linh hồn đã qua đời, xin cho họ được hưởng nhan thánh Chúa.

Cha Vương

Thứ 7: 19/11/2022

TIN MỪNG: Anh em đừng yêu thế gian và những gì ở trong thế gian. Kẻ nào yêu thế gian thì nơi kẻ ấy không có lòng mến Chúa Cha. (1 Ga 2:15)

SUY NIỆM: 3/ Đức Mẹ: Ai quá trìu mến thế tục sẽ xúc phạm và đối nghịch cùng Chúa. Con cho rằng mình đau khổ lắm, vì không được vào số người nghĩa thiết với Chúa. Người yếu ớt hèn nhát trở nên nghĩa thiết Chúa sao được? Chúa biết rõ con chưa hiến dâng cho Người, mà chính Người lại ban trót mình cho con. Hãy tận tâm với Chúa, dâng mọi sự cho Chúa, chắc con sẽ được Chúa ban nhiều ơn. Thế tục và những sự thuộc về nó không sánh vào đâu với người được Chúa làm gia tài.

4/ Linh hồn: Lạy Đức Nữ Đồng Trinh, con yếu đuối cần phải có ơn rất mạnh, mới có thể vâng giữ các điều Mẹ phán dạy, và theo chân, học tập Mẹ được; xin Mẹ cầu bầu giúp sức cho con vui lòng noi gương Mẹ và đồ trên con những ơn cần thiết.

Biết bao lần con đã trở lòng, đã bội tín, mà còn dám dâng lòng cho con cho Chúa Giêsu? Song Chúa không chê bỏ “tấm lòng khiêm tốn hối cải” và không bao giờ từ chối lời Mẹ. Lạy Mẹ đầy tình thương xin giúp con hòa thuận với Chúa, để Chúa Con ban dư đầy lòng con mọi ơn lành, ngõ hầu con nhận biết và ước ao kính mến làm tôi Chúa luôn. (x. Sách Gương Đức Mẹ, Q1:6:3-4)

LẮNG NGHE: Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo. (Rm 12:2)

CẦU NGUYỆN: Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ gìn giữ con tinh tuyền giữa đời ô nhơ, giữa muôn ngàn nguy hiểm để con được ủi an dưới bóng Mẹ yêu luôn mãi.

THỰC HÀNH: Đọc 10 Kinh Kính Mừng và một Kinh Vực Sâu cầu nguyện cho các linh hồn trong luyện ngục.

From: Đỗ Dzũng

NƯỚC MẮT CỦA MỘT TÌNH YÊU BỊ CHỐI TỪ-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

NƯỚC MẮT CỦA MỘT TÌNH YÊU BỊ CHỐI TỪ

Thứ Sáu Tuần XXXIII – Mùa Thường Niên

“Chúa Giêsu đến gần Giêrusalem, trông thấy thành thì Ngài khóc!”.

W. Wiersbe nói, “Điều chúng ta cần không phải là tức giận, nhưng là đau khổ, một kiểu đau khổ mà Môisen bộc lộ khi ông đập vỡ hai bia đá và sau đó, lên núi cầu bầu cho dân; hoặc như Chúa Giêsu, khi Ngài thanh tẩy đền thờ và sau đó, Ngài khóc khi thấy nó. Sự khác biệt giữa tức giận và đau khổ là một trái tim tan vỡ. Nước mắt của Ngài là ‘nước mắt của một tình yêu bị chối từ!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Ý tưởng của Wiersbe được gặp lại trong Lời Chúa hôm nay khi cả hai bài đọc nói đến nước mắt. Tác giả Khải Huyền khóc “vì chẳng ai xứng đáng mở và đọc cuốn sách”; Chúa Giêsu cũng khóc khi Ngài “trông thấy thành!”. Trái tim Ngài thật sự tan vỡ khi nhìn những con người đang choáng ngợp bởi sự hùng vĩ của Giêrusalem, nhưng tâm hồn họ lại rỗng tuếch bởi họ chối nhận Đấng viếng thăm thành, Chủ nó; nước mắt của Ngài là ‘nước mắt của một tình yêu bị chối từ!’.

Sách Khải Huyền mô tả Gioan khóc nức nỡ vì chẳng ai xứng đáng mở và đọc cuốn sách hằng sống. May thay, sau đó thiên thần lại nói, “Đừng khóc nữa! Này đây, Sư Tử Giuđa, Chồi Non Đavít sẽ mở cuốn sách và bảy ấn niêm phong”. Thật thú vị, qua Tin Mừng hôm nay, Sư Tử Giuđa, Đức Kitô, được Luca mô tả trong một trạng thái rất xúc động, Ngài khóc khi Giêrusalem không tiếp đón cũng không nhận ra Ngài, một Thiên Chúa viếng thăm dân Ngài. Từ đây, thành sẽ phải sống với hậu quả của việc từ chối Vua Trời, từ chối sứ giả Ngài sai đến. Có một cảm giác rằng, Chúa Giêsu, và Chúa Cha, Đấng sai Ngài, đã bất lực trước sự thờ ơ này. Đối diện sự lạnh lùng của lòng người, Chúa Giêsu không thể cầm mình, và tất cả những gì Ngài có thể làm là khóc; những giọt ‘nước mắt của một tình yêu bị chối từ!’. Ngài đến, tìm kiếm và cứu chữa những gì đã hư mất; trong đó, có chúng ta, cũng đang từ chối Ngài. Giá mà chúng ta biết cởi mở, đáp lại tình yêu của Ngài; Ngài sẽ gõ cửa, vào dùng bữa với chúng ta. Ngài đợi chúng ta nói với Ngài những gì hai môn đệ Emmaus đã nói, “Xin ở lại với chúng con, vì trời đã xế chiều!”.

Trước đó, cũng trong Luca, khi nhìn về Giêrusalem, Chúa Giêsu đã thổ lộ, “Đã bao lần  muốn tập họp con cái ngươi lại như gà mẹ tập họp gà con dưới cánh”; thế mà chúng không sẵn lòng. Chúa Giêsu có thể tự làm nhiều điều để bước vào mối quan hệ yêu thương với chúng ta; nhưng Ngài cần đến sự cởi mở, một sự phản hồi tự do thực sự từ phía chúng ta. Vậy mà chúng ta vẫn đang tâm quay lưng với Ngài! Tuy nhiên, tin tốt lành từ các Phúc Âm là Ngài vẫn trung thành, kiên tâm chờ đợi, ngay cả khi ai đó chỉ có thể đến với Ngài vào giờ thứ mười một. ‘Nước mắt của một tình yêu bị chối từ’ nơi Chúa Giêsu không làm Ngài cay đắng hay đóng chặt trái tim; đó là nước mắt của một tình yêu thuỷ chung, bền chặt trước sự phản kháng của con người.

Anh Chị em,

“Trông thấy thành thì Ngài khóc!”. Đấng Cứu Thế đã khóc thật sự! Ngài khóc không vì tủi thân, nhưng khóc vì Giêrusalem không nhận ra giờ mình được viếng thăm. Từ chối Giêsu, là từ chối sống. Ngài là Chủ vạn vật, Chúa mọi tâm hồn; “Ngài đã đến “nhà Ngài”, nhưng người nhà không tiếp nhận”. Như đã đến với Giêrusalem, Chúa Giêsu cũng đang đến với từng người chúng ta qua từng con người, từng biến cố; và quan trọng nhất, giây phút Ngài ngự đến khi chúng ta hiệp lễ. Đó là khoảnh khắc ‘Trời thăm đất’, ‘Chúa thăm người’, ‘Đấng Toàn Thánh thăm tội nhân’ và cả hai ‘nên một’. Thiên Chúa là tình yêu, Chúa Giêsu không ngừng ước được sống mãi trong chúng ta, sống với chúng ta; một khi có Ngài, chúng ta được sống, và ngày mới lại đầy hân hoan! Nào bạn hãy nhìn lại chính mình mỗi khi rước Chúa; hãy tự hỏi, Chúa Giêsu muốn gì lúc đó? Ngài đói khát tình yêu của bạn và tôi! Vậy mà, trong thực tế, không ít lần Ngài đã phải nhỏ lệ, nhỏ xuống trần gian này thêm những giọt ‘nước mắt của một tình yêu bị chối từ!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con đừng bỏ lỡ ân huệ được Chúa viếng thăm mỗi ngày. Con sẽ chuẩn bị tốt nhất, hãy coi ‘lòng con’ là ‘nhà Chúa’, và Chúa không còn phải giọt vắn giọt dài!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

From: Kim Bang Nguyen

Thánh Elizabeth ở Hung Gia Lợi (1207-1231)- Cha Vương

Ngày Thứ Năm thật tốt lành nhé! Hôm nay 17/11/2021 Giáo Hội mừng kính Thánh Elizabeth ở Hung Gia Lợi (1207-1231). Bổn mạng của thợ làm bánh, tổ chức từ thiện Công Giáo, và hội dòng ba Phan-xi-cô. Mừng quan thầy, chúc mừng!

Cha Vương

Thánh Elizabeth Hungary, còn được gọi là Thánh Elizabeth Thuringia – sinh tại Hungary vào ngày 7/7/1207—là con của vua Hungary là Andrew II và hoàng hậu Gertrude Merania.

Ngay khi vừa chào đời, Elizabeth đã phải gánh những trọng trách của hoàng gia Hungary. Dù mới chỉ là trẻ bé, Elizabeth đã được vua cha sắp xếp kết hôn với một nhà quý tộc người Đức là Ludwig IV Thuringia. Vì thế, mới 4 tuổi, Elizabeth đã được gửi đến sống tại triều đình Landgrave của Thuringia.

Do mâu thuẫn giữa người Đức và giới quý tộc Hungary, hoàng hậu Gertrude – mẹ của Elizabeth – đã bị các nhà quý tộc Hungary sát hại vào năm 1213. Nỗi buồn mất mẹ đã thúc đẩy Elizabeth tìm kiếm bình an trong lời cầu nguyện.

Năm 1221, Elizabeth đã chính thức kết hôn với Ludwig, người mà cô vô cùng yêu thương. Họ có 3 đứa con xinh đẹp – 2 người con là thành viên của giới quý tộc và 1 người con trở thành bề trên của một tu viện Đức.

Elizabeth tiếp tục sống một cuộc đời cầu nguyện và phục vụ người nghèo. Ludwig ủng hộ tất cả các nỗ lực đạo đức của vợ ông. Dù là người của hoàng gia, Elizabeth đã sống giản dị khắc khổ, thực hành sám hối và sử dụng vị trí hoàng tộc của mình để thực thi sứ mệnh từ thiện của mình cách hữu hiệu.

Năm 1223, các tu sĩ dòng Phanxicô đến Thuringia và dạy Elizabeth (lúc ấy mới 16 tuổi) sống tinh thần của Thánh Phanxicô Assisi. Elizabeth ăn mặc giản dị, hằng ngày đi phát lương thực cho hàng trăm người nghèo ở vùng đất của mình.

Năm 1226, khi dịch bệnh và lũ lụt xảy ra ở Thuringia, Elizabeth đã tận tụy chăm sóc các nạn nhân, thậm chí còn tặng quần áo và hàng hóa của hoàng gia cho những người đau khổ. Elizabeth đã xây một bệnh viện và chăm lo cho gần một nghìn người nghèo hằng ngày.

Bi kịch lớn ập đến khi Ludwig qua đời vì bạo bệnh vào năm 1227 và được chôn cất tại Tu viện Reinhardsbrunn. Bất chấp áp lực từ người thân, Elizabeth – lúc ấy 20 tuổi – đã nguyện sống giống như một nữ tu sĩ: độc thân và vâng lời cha linh hướng của mình là linh mục Master Conrad, cho dù linh mục này có đường lối hướng dẫn rất khắc nghiệt.

Năm 1228, Elizabeth gia nhập Dòng Ba Phan Sinh. Sau khi nhận được của hồi môn, Elizabeth đã xây thêm một bệnh viện và đích thân chăm sóc bệnh nhân. Do sức khỏe bị hao mòn nhanh chóng vì một cuộc sống hy sinh khắc khổ như thế, Elizabeth đã qua đời ở tuổi 24 vào ngày 17/11/1231 tại Marburg, Hesse.

Nhiều phép lạ chữa bệnh đã xảy ra nơi khu mộ của Thánh thân. Và Đức Giáo hoàng Gregory IX đã phong thánh cho Elizabeth vào ngày 27/5/1235. (Nguồn: tgpsaigon.net)

Một phép lạ được nhiều người biết đến là bánh biến thành hoa hồng: Trong khi Elizabeth đang đi qua một con đường với vạt áo đằng trước đầy những bánh cho người nghèo, thì ngài gặp chồng mình, và người chồng hỏi ngài rằng ngài đang mang cái gì đó. Ngài đã mở vạt áo của mình ra thì thay vì bánh lại xuất hiện các bông hoa hồng rực rỡ. Biểu hiệu bác ái này thường được thấy ở các bức ảnh về Thánh Elizabeth.

Và một phép khác liên quan đến một người phong cùi được thánh nữ đặt trên giường chung của hai vợ chồng. Mẹ chồng  phát hiện ra Elizabeth đã đặt một người phong cùi trên giường và cảm thấy tức giận, bà đã thông báo cho Ludwig biết. Bực tức với tình hình này, Ludwig liền lột bỏ chăn ga gối ra, và ngay lập tức “Thiên Chúa toàn năng đã mở trí lòng Ludwig ra, và thay vì một người phong cùi, ông ta nhìn thấy hình dáng Chúa Giêsu bị đóng đinh đang nằm trên giường.”

Tuy cuộc đời của Thánh Elizabeth thật ngắn ngủi, nhưng lòng thương yêu ngài dành cho người nghèo và người đau khổ thật lớn lao, đến nỗi ngài được Giáo Hội đặt làm quan thầy của các tổ chức bác ái Công Giáo, và của Dòng Ba Phanxicô. Là con gái của vua Hung Gia Lợi, thay vì chọn một đời sống xa hoa nhàn hạ, Thánh Elizabeth đã đi theo con đường khổ hạnh và hãm mình. Quyết định đó, đã để lại trong tâm khảm của bao người dân  ÂU Châu niềm cảm mến sâu xa. Noi gương sáng của thánh nữ mời bạn hãy làm một việc thiện nho nhỏ hôm nay và luôn biết chia xẻ với những người đang đau khổ và bất hạnh trong xã hội ngày nay.

Xin Thánh Elizabeth cầu bầu cho chúng con.

https://youtu.be/B_6TtFX4eKc

From: Đỗ Dzũng

TỪNG XU MỘT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

TỪNG XU MỘT

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Thứ Tư Tuần XXXIII – Mùa Thường Niên

“Hãy làm lợi cho đến khi ta trở về!”.

Carl Sandburg nói, “Thời gian là nén bạc cuộc đời của bạn. Đó là số vốn duy nhất bạn có và chỉ bạn mới có thể xác định nó sẽ được sử dụng như thế nào. Hãy cẩn thận, bằng không người khác sẽ ‘tiêu’ nó thay bạn. Hãy làm lợi những gì bạn được trao, bắt đầu với ‘từng xu một!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Hãy làm lợi những gì bạn được trao, bắt đầu với ‘từng xu một!’”. Thật thú vị, ý tưởng của Carl Sandburg được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay. Chúa Giêsu dạy chúng ta nên làm gì trong thời gian đợi chờ Ngài trở lại. Dụ ngôn cho biết, sau khi đã trao cho mỗi gia nhân một nén bạc, ông chủ nói, “Hãy làm lợi cho đến khi ta trở về!”. Làm lợi bằng cách nào? Làm lợi ‘từng xu một!’.

Mỗi Chúa Nhật, đọc Kinh Tin Kính, chúng ta chứng thực niềm tin của mình rằng, Chúa “sẽ lại đến trong vinh quang, để phán xét kẻ sống và kẻ chết”; nhưng chúng ta không biết, ngày nào, giờ nào Chúa đến như Ngài đã nói, “Về ngày giờ đó thì không ai biết”. Vậy, chúng ta nên làm gì trong thời gian này? Câu trả lời rất đơn giản! Hãy tận dụng thời gian Chúa ban để trung thành sống các giá trị của Vương Quốc, hãy chứng tỏ Chúa Kitô là Vua của bạn ngay bây giờ; và chứng tỏ sự trung thành đó bằng cách làm lợi nén bạc đã nhận, bắt đầu với ‘từng xu một!’.

Trong dụ ngôn, hầu như mỗi người chỉ nhận được một nén, nhưng một số sẽ đầu tư nó tốt hơn những người khác. Lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội, chúng ta lãnh nhận như nhau các ân tứ đức tin, hy vọng và tình yêu dưới dạng hạt giống. Và việc nhận lãnh này tuỳ thuộc vào mỗi người để bảo đảm rằng, chúng được chăm bón, tưới tiêu và có đủ ánh sáng mặt trời để phát triển và sinh hoa trái. Những món quà này không chỉ được ban vào những ngày mưa bão hoặc những khoảnh khắc thử thách, nhưng được ban mọi ngày, từng ngày, để mỗi người biết rằng, chúng ta là con cái rất yêu dấu của Thiên Chúa và là người thừa kế Nước Trời. Thực hiện các nhân đức này tựa hồ kiếm được bạc, được vàng,
‘từng xu một!’.

“Thiên Chúa là tình yêu”, bản chất của Ngài là “Thánh”. Bài đọc Khải Huyền và Thánh Vịnh đáp ca khẳng định sự “Thánh Thiện” của Ngài, “Thánh! Thánh! Chí Thánh! Chúa là Thiên Chúa toàn năng!”. Sự thánh thiện của Thiên Chúa toàn năng!”. Sự thánh thiện của Thiên Chúa thể hiện qua sự ‘tự hiến’ của Ngài. Vì thế, người giấu nén bạc của mình sẽ không thể khám phá hoặc hiểu được thực tế ‘tự hiến’ này, nhưng những ai đã ‘dám tiêu’ nén bạc của mình sẽ khám phá ra điều này và họ có thể kiếm được nhiều hơn. Chúa Giêsu từng nói, “Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất không chết đi, không thối đi thì nó chỉ trơ trọi một mình”. Nhưng nếu nó chết đi, một sự biến đổi sẽ xảy ra làm cho nhiều hạt lúa mới ra đời. Cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá là một ví dụ hoàn hảo về sự biến đổi và sự tự hiến trổ sinh hoa trái này. Ngài không thể là Vua của chúng ta trừ khi chúng ta sẵn sàng đi lên Giêrusalem với Ngài; ở đó, cái chết đang chờ đợi. Còn nhiều điều khác phải từ bỏ, nhưng chúng ta vẫn có thể trổ sinh hoa trái nhiều hơn bằng cách sử dụng tài năng và thời gian của mình để sinh lợi cho Vương Quốc, trong khi bòn bọt ‘từng xu một’ qua việc chết đi từng ngày.

Anh Chị em,

“Hãy làm lợi cho đến khi ta trở về!”. Thiên Chúa là ông chủ vô cùng rộng lượng, Ngài muốn chúng ta quảng đại sinh lợi cho Ngài. Mỗi ngày, Ngài đổ vào tài khoản từng người 86.400 giây, việc chúng ta phung phí hay sử dụng nó một cách có ý nghĩa tuỳ thuộc vào mỗi người. Vấn đề là làm sao chúng ta biết sử dụng thời gian Chúa ban một cách hữu ích cho mình và cho tha nhân. Tin Mừng dạy chúng ta học ‘tự hiến’ như Thiên Chúa, như Chúa Giêsu, giữ lòng mình hướng về những sự trên trời và sống bác ái với anh chị em. Thiên Chúa ghê tởm sự thờ ơ và thái độ cho rằng nén bạc Ngài trao không đáng để làm lợi; nhưng Ngài sẽ tôn vinh những ai sử dụng nó để làm điều tốt khi dám tự hiến như Ngài. Những ai trung thành với việc sinh lợi dù chỉ từng chút một, ‘từng xu một’ sẽ được giao phó nhiều hơn; những ai bỏ bê hoặc phung phí những gì Chúa trao sẽ đánh mất những gì họ đang có.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giúp con sử dụng mọi tài năng, biết chắt chiu ‘từng xu một’, và nhận ra rằng, con không có gì để mất; tất cả là của Chúa, tất cả cho vinh quang Vương Quốc Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Kim Bang Nguyen

Thánh An-be-tô Cả (1206-1280), Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh

 Chúc buổi sáng an lành, một ngày làm việc tốt đẹp và thành công, luôn vui vẻ tràn ngập tiếng cười và có Chúa đồng hành. Hôm nay Giáo Hội mừng kính Thánh An-be-tô Cả (1206-1280), Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh. Mừng quan thầy đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 15/11/2022

Thánh An-be-tô Cả là linh mục Ða Minh người Ðức có ảnh hưởng đến lập trường dứt khoát của Giáo Hội đối với triết lý của Aristote được du nhập vào Âu Châu do sự phát triển của Hồi Giáo.

Các sinh viên triết biết đến ngài như vị thầy của Thánh Tôma Aquinas. Sự hiểu biết về triết Aristote của Thánh Albert tạo môi trường thích hợp cho Thánh Tôma Aquinas phát triển cái nhìn tổng hợp của ngài về văn hóa Hy Lạp và thần học Kitô Giáo. Nhưng Thánh Albert vẫn xứng đáng là một học giả am tường, trung thực và cần cù.

Ngài sinh năm 1206 tại Lauingen (Bavaria). Là con cả của một lãnh chúa quyền thế và giầu có ở Ðức. Ngay từ nhỏ ngài đã nổi tiếng thông minh. Lớn lên, ngài vào trường đại học ở Padua, nước Ý, và chính ở đây ngài gia nhập dòng Ða Minh khiến gia đình thật khó chịu.

Sự lưu tâm vô bờ của ngài đến các lãnh vực khác nhau đã thúc giục ngài viết các tổng lược về: khoa học tự nhiên, hùng biện, toán học, thiên văn, luân lý, kinh tế, chính trị và siêu hình học. Công trình này phải mất 20 năm mới hoàn tất. Ngài nói, “Mục đích của chúng tôi là đưa ra tất cả những học thuật trước đây để Giáo Hội Tây Phương có thể lĩnh hội được.”

Ngài đạt được mục đích ấy trong khi vừa giảng dạy tại Paris và Cologne, khi làm bề trên dòng Ða Minh và ngay cả khi là giám mục của Regensburg từ năm 1260 đến 1262. Ngài bảo vệ các dòng Ða Minh và Phanxicô chống với sự tấn công của William ở St. Amour, và giúp Thánh Tôma chống với tà thuyết Averroist.

Thánh Albert là vị tiến sĩ phổ bác (Universal Doctor), một nhà học giả, một quản trị gia, một nhà triết gia, vạn vật học, và một nhà thần học siêu đẳng, nêu gương các đức tính của một nhà thông thái ngày nay.

Ngài qua đời ngày 15 tháng 11 năm 1280 tại Cologne, Prussia (modern Germany) và được mai táng trong nhà thờ Thánh Andrea, Cologne.

Ngài được Đức Giáo Hoàng Gregory XV tôn phong Chân Phước năm 1622 và Đức Giáo Hoàng Pius XI phong thánh và tuyên xưng Tiến Sĩ Hội Thánh ngày 16 tháng 12 năm 1931. Đức Pius XII đặt làm quan thầy những nhà chuyên môn tự nhiên học năm 1941. (Người Tín Hữu online)

Sau đây là những câu nói của thánh nhân mời bạn hãy suy gẫm và hình dung như thánh nhân đang muốn nhắn nhủ bạn những điều này:

❦  Thường ta cầu xin danh thánh Mẹ Maria lại chóng được nhận hơn khi kêu xin danh Chúa Giêsu, không phải Mẹ trọng đại hơn, quyền phép hơn Con chí thánh Mẹ; nhưng Chúa là vị Phán xét mọi người. Còn khi cầu xin Mẹ, thì dầu người cầu không đáng được nghe, nhưng đã có Mẹ xứng đáng thay cho rồi.

❦  Đức Maria đã không thể kết hợp mật thiết với Thiên Chúa hơn được nữa, nếu không Mẹ đã trở thành Thiên Chúa.

❦   Người Kitô hữu cả lúc ngủ, lòng vẫn phải thức.

❦   Hồn tôi ơi, nếu người muốn thử nghiệm tình thân mật với Mẹ thì hãy để Mẹ ẵm bồng ngươi trên đôi tay Người và nuôi ngươi bằng máu Người. Hãy đến bàn tiệc Chúa với tâm tưởng trinh trong tinh tòng, và người sẽ tìm thấy trong máu của Con được Mẹ nuôi dưỡng.

❦   Mẹ là Đấng quản thủ kho báu của Chúa Giêsu.

Xin Thánh An-be-tô Cả cầu bầu cho chúng con.

From: Đỗ Dzũng

SỐNG VÌ ĐẠO – ĐTGM. Ngô Quang Kiệt

ĐTGM. Ngô Quang Kiệt

Chúng ta đang sống trong một xã hội văn minh vật chất.  Khuynh hướng tìm chiếm hữu, hưởng thụ, an nhàn là rất mạnh.  Thế mà Lời Chúa hôm nay kêu gọi ta phải từ bỏ mình, phải vác thập giá, phải hy sinh mạng sống.  Phải chăng Chúa muốn ta tàn lụi đi?  Hay Chúa muốn ta trở nên dại dột?  Thưa không phải như thế.  Chúa khuyên bảo ta hãy biết từ bỏ mình vì lợi ích của ta.

Chúa chỉ đường cho ta đến những giá trị cao quý hơn.  Trong đời sống, cơm áo gạo tiền là cần là quý.  Nhưng còn những thứ cao quý hơn.  Ví dụ như danh dự, tình yêu, lòng chung thủy.  Mạng sống là quý.  Nhưng có những giá trị còn cao quý hơn.  Ví dụ như đức tin, tổ quốc.  Thân xác là quý.  Nhưng linh hồn còn cao quý hơn.  Vì thế, khi không thể chọn cả hai, ta phải biết chọn những giá trị cao quý hơn.

Chúa chỉ đường cho ta đến những giá trị bền vững hơn.  Vật chất là quý.  Nhưng giá trị của nó không lâu bền.  Chết rồi ta chẳng mang theo được vật chất theo mình.  Những giá trị tinh thần bền vững hơn.  Dù chết rồi vẫn còn tồn tại.  Tục ngữ có câu: “Cọp chết để da, người ta chết để tiếng.”  Cuộc sống đời này là quý.  Nhưng cuộc sống đời này không kéo dài lâu.  Cuộc sống đời sau mới trường tồn vĩnh cửu.  Khi không thể chọn lựa mọi giá trị, ta phải biết lựa chọn những giá trị có tính cách vĩnh cửu.

Chúa chỉ cho ta đường đến với Thiên Chúa.  Thiên Chúa là nguồn mạch mọi sự thiện hảo.  Chọn Chúa mới là chọn những gì tốt đẹp nhất.  Chúa là giá trị cao quý nhất.  Chúa là giá trị vĩnh cửu nhất.  Chúa là hạnh phúc hoàn hảo nhất.  Hạnh phúc ở nơi Chúa làm ta no thỏa.  Hạnh phúc ở nơi Chúa không bao giờ tàn lụi.  Hạnh phúc ở nơi Chúa cho ta đạt được mọi ước mơ của con người.

Chúa chỉ cho ta con đường đi theo Chúa.  Khi dậy dỗ ta, Chúa Giêsu không nói suông.  Chính Người đã thực hành.  Người đã từ bỏ mình, vác thánh giá.  Người đã liều mạng sống, chịu chết vì chúng ta.  người đã từ bỏ tất cả những giá trị trần gian để vâng theo thánh ý Đức Chúa Cha.  Cuối cùng Người lại được tất cả.  Chết rồi được Phục Sinh.  Tự hủy mình ra không lại được trở thành Vua vũ trụ.  Người đã từ bỏ tất cả, nay Đức Chúa Cha lại ban cho Người tất cả, khi đặt mọi sự dưới chân Người.

Yêu mến Chúa là vâng theo Lời Chúa, các thánh Tử đạo Việt Nam đã đi theo con đường của Chúa.  Để bảo vệ đức tin, các ngài đã chịu mất tất cả cuộc sống an vui, mất danh vọng chức quyền, mất nhà cửa của cải.  Vì hiểu rằng đức tin là gia tài cao quý nhất.  Hướng về sự sống đời sau, các ngài đã sẵn sàng chịu giam cầm, chịu nhục nhã, chịu hành hạ đau đớn.  Vì biết rằng những đau khổ đời này rồi sẽ qua đi, hạnh phúc đời sau mới vĩnh cửu.  Để trung thành với Chúa, các ngài sẵn sàng chịu mất mạng sống.  Vì biết rằng Chúa sẽ ban lại sự sống mới, sự sống vĩnh cửu cho các ngài.  Các ngài thật can đảm.  Vì khi chọn lựa từ bỏ như thế, phải chịu nhiều đau đớn, khổ nhục.  Đó là chọn lựa tuyệt đối quyết liệt, dám liều mất cả mạng sống cho sự lựa chọn của mình.  Các ngài thật khôn ngoan.  Đã biết từ bỏ cái tầm thường để lựa chọn điều cao quý.  Đã biết từ bỏ cái tạm bợ để lựa chọn điều vĩnh cửu.  Đã biết từ bỏ những giá trị tương đối để lựa chọn Chúa là giá trị tuyệt đối.

Cuộc sống hôm nay cũng đặt chúng ta trước nhiều lựa chọn.  Để sống đúng lương tâm công giáo, ta phải chối từ những mối lợi bất chính.  Để chu toàn luật Chúa, ta phải từ chối những hưởng thụ ngọt ngào.  Để thực hành luật yêu thương tha thứ, ta phải cắn răng chịu nhịn nhục.  Để chọn Chúa, ta phải vác thánh giá.  Những lựa chọn đó nhiều khi khiến lòng ta đau đớn như bị vết thương.  Vết thương rỉ máu âm ỉ suốt cuộc đời.  Những lựa chọn đó nhiều khi khiến ta rơi lệ.  Những dòng lệ đau đớn xót xa.  Đó thực là những cuộc tử đạo.  Cuộc tử đạo không thấy máu.  Vì máu chỉ rỉ trong tâm hồn.  Cuộc tử đạo không thấy lệ.  Vì lệ đã nuốt ngược vào trong.  Máu ri rỉ đau đớn nhức nhối lắm.  Lệ nuốt vào cay đắng lắm.  Để lựa chọn như thế phải có ơn khôn ngoan của Chúa.  Để lựa chọn như thế cần phải có ơn sức mạnh của Chúa.  Nhưng có lựa chọn như thế ta mới xứng đáng là môn đệ Chúa và xứng đáng là con cháu các thánh anh hùng tử đạo.  Chính những lựa chọn đó đem lại cho ta sự sống đích thực.

Chính những lựa chọn đó đưa ta đến hạnh phúc vĩnh cửu.

ĐTGM. Ngô Quang Kiệt

From: Langthangchieutim

Phụng vụ là gì?-Cha Vương

Một tuần mới bình yên và tốt đẹp nhé. Hãy cố gắng tham dự Thánh Lễ (Tiệc Thánh) thường xuyên hơn và sốt sắng hơn nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 14/11/2022

GIÁO LÝ: Phụng vụ là gì? Phụng vụ là việc thờ phượng chính thức của Hội thánh. (YouCat, số 167)

SUY NIỆM: Một cử hành phụng vụ không phải một biến cố gồm những ý tưởng tốt và những thánh ca hay. Không phụng vụ nào tự tạo ra mình cũng như tự mình sáng kiến ra. Phụng vụ chứng tỏ về một đời sống đức tin đã lớn dần trong nhiều thế kỷ. Một việc đạo đức là một biến cố thánh, đáng được tôn trọng. Phụng vụ trở nên hấp dẫn khi ta cảm nghiệm được chính Thiên Chúa đang có mặt trong các dấu hiệu thánh và trong các kinh nguyện quý báu và thường là rất cổ kính.

❦ Phụng vụ là việc thờ phượng chính thức được hoàn thành do dân và cho dân. Theo truyền thống Kitô Giáo, phụng vụ có nghĩa là dân Chúa tham gia vào “việc” của Chúa. Việc quan trọng nhất trong các cử hành phụng vụ là Phụng vụ Thánh Thể. Các cử hành phụng vụ khác đều tùy thuộc vào Phụng vụ Thánh Thể, chẳng hạn như cử hành các bí tích, các việc tôn thờ, các buổi chầu chúc lành, các cuộc rước kiệu, và phụng vụ các giờ kinh.

❦  Phụng vụ không bao giờ được rút gọn vào một cuộc họp nhóm để cử hành riêng cho mình… Nhờ được tham dự vào việc Chúa Kitô trở về cùng Chúa Cha… chúng ta cũng được thông công cùng các thánh. Đúng thế, chúng ta một cách nào đó được tham gia phụng vụ trên trời. (Đức Hồng Y Ratzinger trong cuốn “Thiên Chúa và thế giới”) (YouCat, số 167 t.t.)

LẮNG NGHE: Ngày thứ nhất trong tuần, chúng tôi họp nhau để bẻ bánh. Ông Phao-lô thảo luận với các anh em và vì hôm sau ông ra đi, nên ông đã kéo dài cuộc nói chuyện đến mãi nửa đêm. Có khá nhiều đèn ở lầu trên, nơi chúng tôi họp nhau. (Cv 20:7-8)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa là Linh Mục Tối Cao, là Đấng trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người. Xin giúp con luôn yêu mến, tôn trọng, siêng năng và hăng hái tham dự những biến cố thánh để cảm nghiệm được chính Thiên Chúa đang có mặt trong việc cử hành phụng vụ rồi một ngày nào đó con được cùng với các thánh tham gia phụng vụ trên trời.

THỰC HÀNH: Nhận định lại thái độ của bạn khi tham gia vào việc cử hành phụng vụ Thánh Thể. Làm một thay đổi cho chính mình để ý thức hơn rằng mỗi khi tham dự Thánh Lễ là mình đang tham gia vào “việc” của Chúa nhé.

From: Đỗ Dzũng

Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình. (Lc 21:19)-Cha Vương

Lạnh quá đi thôi! Xin Chúa là hơi ấm mẹ hiền ấp ủ bạn hôm nay và mãi mãi, nhưng đừng quên mặc đồ đủ ấm nhé.

Cha Vương

https://youtu.be/PJZtmywqxYI

CN: 13/11/2022

TIN MỪNG: ĐỨC CHÚA các đạo binh phán: “Này Ngày của ĐỨC CHÚA đến, đốt cháy như hoả lò. Mọi kẻ kiêu ngạo và mọi kẻ làm điều gian ác sẽ như rơm rạ. Ngày ấy đến sẽ thiêu rụi chúng – ĐỨC CHÚA các đạo binh phán – không còn chừa lại cho chúng một rễ hay cành nào. a Nhưng đối với các ngươi là những kẻ kính sợ Danh Ta, mặt trời công chính sẽ mọc lên, mang theo các tia sáng chữa lành bệnh.” (Mi 3:19-20a)

SUY NIỆM: Cuộc sống đôi khi được mô tả như một cuộc hành trình với một điểm đến sau cùng. Bạn đang trong hai tuần cuối của năm phụng vụ, lại một năm phụng vụ nữa bắt đầu trôi qua. Mời bạn suy gẫm về điểm đến sau cùng của cuộc đời bạn.  Cuộc đời không ai sống mãi cả. Một ngày nào đó bạn sẽ chết.

Có bao giờ bạn tự nghĩ rằng điểm đến sau cùng của bạn sẽ ở chỗ nào chưa? Thiên Đàng, hoả ngục, hay luyện ngục? Ba điểm đến này đều dựa vào cuộc xét xử riêng sau khi chết. “Ngay sau khi lìa khỏi xác, linh hồn bất tử sẽ chịu phán xét riêng để được thưởng hay bị luận phạt đời đời, tùy theo đời sống của mình trong tương quan đối với Đức kitô. Linh hồn hoặc thân xác phải trải qua cuộc thanh luyện hoặc được hưởng hạnh phúc trên trời hoặc sa địa ngục vĩnh viễn.” (GLCG 1022).

Nếu mình là bạn, mình sẽ cố gắng hết sức đi vào cửa hẹp để được vào Thiên Đàng. Nếu vì một lý do nào đó mà không được, thì ít nhất mình sẽ phải ở lại trong luyện ngục. Nếu ở trong luyện ngục, thì thế nào mình cũng sẽ được lên thiên đàng thôi, sau một thời gian thanh luyện rồi chỉ có đi lên thôi chứ không đi xuống. Vậy hãy cố gắng, kiên trì, giúp đỡ và cầu nguyện cho nhau để vào Thiên Đàng nhé.

LẮNG NGHE: Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình. (Lc 21:19)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, hạnh phúc của con là được ở kề bên Chúa, chốn ẩn thân của con đặt ở nơi Chúa, xin cho con biết dành thời giờ Chúa ban để liên lỉ tươi vui, kiên trì cầu nguyện và kết hiệp với Chúa qua việc tích cực tham dự các Bí Tích, sống Lời Chúa trong mọi hoàn cảnh để dù sống hay chết con luôn thộc về Chúa.

THỰC HÀNH: Tự xét tội mình và chạy đến bí tích hoà giải để khỏi bị án phạt đời đời.”

ĐANG Ở GIỮA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

ĐANG Ở GIỮA

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông!”.

Trong “Zion’s Fire”, tạm dịch “Lửa Zion”, Lita Kurtzer, viết, “Tôi không nản chí, buồn bã, hay khóc lóc; tôi từ chối thất vọng, và đây là lý do tại sao. Tôi có một Thiên Chúa quyền năng hằng yêu thương tôi. Ngài toàn trí, toàn tri và toàn trị! Mọi thứ có thể thay đổi, nhưng Ngài thì không. Ngài biết mọi chuyện, từ đầu đến cuối. Ngài là niềm an ủi của tôi; người bạn thân yêu nhất của tôi. Bệnh tật làm tôi yếu đi, cúi thấp đầu xuống; tôi kêu cầu Ngài, ngã vào tay Ngài, và bước đi. Khi hoàn cảnh đe doạ cướp lấy bình an, Ngài kéo tôi sát ngực Ngài. Khi mọi nỗ lực của tôi không còn, trái tim tôi tan chảy và yếu đuối chiếm ư thế, thì Ngài ôm tôi, xoa dịu trái tim và tâm hồn tôi. Giữa tôi và nghịch cảnh, Ngài ‘đang ở giữa’, giúp tôi giành chiến thắng trong cuộc đua!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Ngài ‘đang ở giữa’, giúp tôi giành chiến thắng trong cuộc đua!”, ý tưởng của Lita Kurtzer được gặp lại trong Lời Chúa hôm nay. Những người biệt phái đặt câu hỏi với Chúa Giêsu, khi nào Triều Đại Thiên Chúa đến? Ngài đáp, “Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông!”. Nói rằng, “Triều Đại Thiên Chúa ‘đang ở giữa’ các ông”, khác nào nói, “Triều Đại ấy chính là Tôi!”.

Trong tâm trí người đương thời, Triều Đại Thiên Chúa là thời điểm bất ngờ khi một vị Vua Thiên Sai toàn thắng xuất hiện, Ngài tiêu diệt sự dữ và kẻ ác. Chúa Giêsu cho biết, không hẳn thế! Triều Đại đó không được tìm thấy qua các dấu chỉ để ai đó có thể nói rằng, nó “ở đây” hay “ở kia”; nhưng nó ‘đang ở giữa’ họ, nghĩa là đã ở ngay trước mắt họ, “một Ai đó” đang sừng sững giữa họ. Chính con người Ngài, hiện thân của Thiên Chúa; Đấng Messia Thiên Chúa sai đến tỏ bày trong sự dạy dỗ có thẩm quyền, trong uy phép chữa lành bệnh tật, trong việc giải thoát con người khỏi quyền lực ác thần, và trong lòng thương xót đối với tội nhân và những kẻ bị ruồng bỏ. Tất cả đó là bằng chứng sự trị vì của một Triều Đại Thiên Chúa ‘đang ở
giữa’ họ.

Phần chúng ta, thay vì tập trung vào một ngày nào đó trong niên lịch về “Ngày” của Chúa, chúng ta tập trung vào thực tế cuộc sống, nơi Triều Đại Thiên Chúa có thể dễ dàng được nhận ra trong cuộc sống của bạn và tôi cũng như cuộc sống người khác. Khi mà lòng bác ái được thể hiện với một tầm nhìn mới, tầm nhìn vĩnh cửu vốn phản ánh các giá trị Phúc Âm, thì Triều Đại Thiên Chúa đã ở đó. Qua mọi thời, đã có những con người sống như thế được tìm thấy khắp nơi, bất kể họ là ai, theo tôn giáo nào, bất cứ nơi đâu, mà không cần phải giới hạn trong Giáo Hội.

Ngày nay, chúng ta thường dễ choáng ngợp bởi những điều xấu xa của thế giới, choáng ngợp đến nỗi bỏ lỡ sự hiện diện của Triều Đại Thiên Chúa. Vậy mà, Chúa Giêsu đang sống trong vô số cách, nơi vô số người. Vì thế, hãy luôn cố gắng để nhìn thấy và nhận ra sự hiện diện của Ngài, hãy để cho mình được truyền cảm hứng từ sự hiện diện đó và yêu thích nó. Triều Đại Ngài hiện diện ở đâu bác ái hiện diện! Thư Philêmon hôm nay cho thấy điều đó. Nhân danh bác ái, Phaolô xin Philêmon đón nhận Onêsimô, đứa con Phaolô đã sinh ra trong xiềng xích, “Xin anh đón nhận nó, không phải như một người nô lệ, nhưng như một người anh em rất thân mến”. Theo cách này, Triều Đại Thiên Chúa đang hiện diện trong nhà tù, nơi Phaolô bị giam giữ; nó cũng đang hiện diện nơi Philêmon, nơi mà lòng bác ái đang giục giã ông làm theo lời Phaolô.

Anh Chị em,

“Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông!”. Khi nói những lời đó, Chúa Giêsu như đang nói, “Triều Đại ấy chính là Tôi!”. Đúng thế, ngay giờ phút này, Chúa Giêsu ‘đang ở giữa’ chúng ta; đang “kéo chúng ta sát ngực Ngài” trong Thánh Thể, đang “an ủi” chúng ta qua Lời Ngài; Ngài đang “ôm lấy” chúng ta qua những người thân yêu; Ngài đang “xoa dịu trái tim và linh hồn” chúng ta trong từng nghịch cảnh. Và Ngài đang cùng chúng ta rảo khắp các nẻo đường để tiếp tục chữa lành, tiếp tục băng bó, tiếp tục đem các tâm hồn lầm lạc trở về. Ước gì bạn và tôi cũng nói được một cách mạnh mẽ như Chúa Giêsu, “Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông!”; ‘Triều Đại Thiên Chúa là chính tôi!’, ‘Một Giêsu khác đây!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, chớ gì những người chung quanh con có thể nhận ra Chúa khi họ gặp con, nhìn thấy con. Chớ gì họ có thể nhận ra rằng, qua con, chính Chúa ‘đang ở giữa’ họ!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

VIẾT CÁO PHÓ CHO MÌNH

  Rev. Ron Rolheiser, OMI

Sẽ đến thời chúng ta không còn viết sơ yếu lý lịch nhưng bắt đầu viết cáo phó cho mình.  Tôi không chắc ai là người nói câu đó đầu tiên, nhưng nó hàm chứa một sự khôn ngoan.

Sơ yếu lý lịch và cáo phó khác nhau ở điểm nào?  Sơ yếu nói lên những thành tựu của bạn, cáo phó thể hiện cách bạn muốn được tưởng nhớ và những điều tốt lành nuôi dưỡng nào bạn muốn để lại.  Nhưng chính xác làm thế nào để viết được cáo phó sao cho nó đừng chỉ là một phiên bản kiểu khác của lý lịch?  Tôi xin đưa ra gợi ý thế này.

Trong Do Thái giáo, có truyền thống là hằng năm, một người trưởng thành phải đưa ra một di chúc tâm linh.  Ban đầu, nó là kiểu di chúc thông thường, tập trung vào việc mai táng, phân chia tài sản, cách xử lý những việc còn dang dở trong đời mình về mặt pháp lý và thực tế.  Tuy nhiên, qua thời gian, nó biến đổi thành dạng di chúc tập trung hơn vào việc xem lại đời mình, nêu bật những gì quý báu nhất đời, những hối hận và xin lỗi thật tâm, những lời chúc phúc cho những người mà mình muốn có lời từ biệt thật đặc biệt.  Di nguyện này được xem lại và viết lại hàng năm, cuối cùng là được đọc to trong tang lễ như là lời cuối cùng chúng ta muốn để lại cho người thân yêu.

Đây có lẽ là một việc làm rất hữu ích cho chúng ta, trừ việc di chúc này không phải viết ra để đưa cho luật sư, nhưng trong tinh thần cầu nguyện, gửi gắm cho một linh hướng, một cha giải tội đang giúp chúng ta.  Vậy di chúc tâm linh này nói đến những chuyện gì?

Nếu bạn đang cần những ví dụ, thì tôi xin đưa ra tác phẩm và những bài viết của Richard Groves, đồng sáng lập Trung tâm Nghệ thuật Thiêng liêng của Đời sống.  Trong hơn 30 năm ông làm việc trong lĩnh vực tâm linh cuối đời và cho chúng ta một vài hướng dẫn rất hữu ích về việc lập một di chúc tâm linh và đều đặn làm mới nó.  Di chúc tâm linh tập trung vào ba điểm này.

Thứ nhất: Trong cuộc đời, Thiên Chúa muốn tôi làm gì?  Tôi đã làm chưa?  Tất cả chúng ta đều có một vài ý thức về ơn gọi, ý thức mình có một mục đích khi tồn tại trên đời, ý thức mình đã được giao nhiệm vụ để hoàn thành trong đời.  Có lẽ chúng ta chỉ nhận thức thoáng qua về nó, nhưng với một mức độ nào đó, mỗi một chúng ta đều ý thức về một bổn phận và mục đích nào đó.  Việc đầu tiên trong di chúc tâm linh là cố nắm bắt điều này.  Thiên Chúa muốn tôi làm gì trong cuộc đời?  Tôi đã làm tốt hay tệ việc đó?

Thứ hai: Tôi cần phải nói lời xin lỗi với ai?  Tôi có những điều gì hối tiếc?  Cũng như người khác đã làm tổn thương ta, thì chúng ta cũng có thể làm tổn thương người khác.  Trừ phi chết trẻ, tất cả chúng ta đều từng mắc sai lầm, từng làm tổn thương người khác và làm những việc mà mình hối tiếc.  Một di chúc tâm linh là xác định việc này với một lòng thành thật tận cùng và hối hận sâu sắc.  Chúng ta không bao giờ có tấm lòng cao cả, cao thượng, sùng tín và xứng đáng được tôn trọng hơn, khi chúng ta quỳ gối chân thành nhận ra điểm yếu của mình, xin lỗi và hỏi xem chúng ta cần làm gì để sửa chữa.

Thứ ba: Trước khi qua đời, tôi muốn chúc phúc và trao lại món quà nuôi dưỡng cụ thể cho ai?  Chúng ta được gần giống Thiên Chúa (truyền năng lượng thần thiêng vào cuộc đời) những khi chúng ta ái mộ người khác, tán thành người khác, cho họ những gì chúng ta có thể làm để giúp cuộc đời họ tốt hơn.  Nhiệm vụ của chúng ta là làm việc này cho tất cả mọi người, nhưng chúng ta đâu thể làm cho tất cả, nên chúng ta làm cho một số người, và là những người cụ thể.  Trong di chúc tâm linh, chúng ta có dịp để nói lên những người mà chúng ta muốn chúc phúc nhất.  Khi tiên tri Ê-li mất, người hầu cận ngài là tiên tri Ê-li-sê nài xin ông để lại cho mình “phần gấp đôi” thần trí của ông.  Khi chết, chúng ta phải để lại tinh thần của mình làm của nuôi dưỡng cho tất cả mọi người, nhưng có những người cụ thể mà chúng ta muốn để lại “phần gấp đôi.”  Trong di chúc này, chúng ta nêu lên những người đó là ai.

Trong quyển sách đầy thách thức: Bốn điều quan trọng nhất (The Four Things That Matter Most), bác sĩ Ira Byock, người chăm sóc cho những người hấp hối, nói rằng có bốn điều chúng ta cần nói với những người thân yêu trước họ khi qua đời.  “Xin tha thứ cho tôi”, “Tôi tha thứ cho bạn”, “Cám ơn”, và “Tôi yêu bạn.”  Ông nói đúng, nhưng với những chuyện chẳng ngờ, những căng thẳng, tổn thương, đau lòng và thăng trầm trong tình cảm, kể cả với những người mà chúng ta yêu thương nhất, không phải lúc nào cũng dễ (và đôi khi là bất khả thi) nói ra những lời này cách rõ ràng nhất.  Một di chúc tâm linh cho chúng ta cơ hội để nói những lời này với tâm tư vượt lên những căng thẳng thường che mờ tình cảm giữa chúng ta, và ngăn chúng ta nói rõ những lời quan trọng này, để rồi ở tang lễ, sau những lời điếu văn, chúng ta sẽ không còn chuyện gì dang dở.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

Thánh Martinô Thành Tour, (316-397)-Cha Vương

 Chúc bình an, hôm nay 11/11 Giáo Hội mừng kính lễ Thánh Martinô Thành Tour, (316-397), giám mục. Mừng quan thầy đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé. Và hôm nay cũng là ngày Veteran Day (Cựu Chiến Binh), xin bạn một phút thinh lặng cầu nguyện cho những người đã hy sinh và bỏ mình cho nền hoà bình và dân chủ mà bạn đang tận hưởng trên đất nước Hoa Kỳ này.

Cha vương

Thứ 6: 11/11/2022

Thánh Martinô sinh năm 316 tại Upper Pannonia (Hung Gia Lợi hiện nay) và được lớn lên ở Ý.  Là con của một cựu chiến binh, ngài bị ép buộc phải gia nhập quân đội vào lúc 16 tuổi. Ngài theo học đạo và được rửa tội lúc 18 tuổi. Người ta kể rằng ngài sống như một tu sĩ hơn là một binh sĩ. Năm 23 tuổi, ngài từ chối tham dự cuộc chiến của Hoàng Ðế Julian Caesar chống với thế giới bằng lập luận sau: “Tôi đã phục vụ ngài như một người lính; bây giờ hãy để tôi phục vụ Ðức Kitô. Hãy thưởng cho những người muốn chiến đấu. Nhưng tôi là một người lính của Ðức Kitô, và thật sai lầm nếu tôi đi đánh nhau.”

Sau đây là 2 bài học ngài để lại cho chúng ta:

BÀI HỌC 1: Đức tính đầu tiên mà người ta đặc biệt nói về ngài là lòng yêu thương những người nghèo khó. Một hôm, giữa kúc mùa đông trên đường đi công tác, thánh nhân gặp ngay ở cổng thành Amien một người ăn xin trần trụi, lạnh run lặp cặp. Ngài liền nhớ lại câu Chúa nói: “Ta trần trụi, các ngươi đã cho áo mặc”. Đến gần người đó, ngài nói: Tôi không có tiền bạc, chỉ có áo quần và khí giới. Nói xong thánh nhân rút kiếm ra, xẻ đôi chiếc áo choàng đang mặc, và trao cho người ăn mày một nửa. Tương truyền đêm hôm đó trong giấc ngủ, thánh nhân thấy Chúa Giêsu choàng nửa chiếc áo ngài cho người ăn mày hôm qua và nói: Đây là chiếc áo Martinô đã cho Ta. Một con người hy sinh, từ bỏ, dấn thân vì Chúa nên Chúa luôn yêu thương Ngài cách đặc biệt. Người ta có thể coi cuộc đời Ngài là một cuộc đời truân chuyên, gặp nhiều vất vả, khó khăn, đau khổ vì bị anh em bội bạc. Nhưng Ngài vẫn một niềm xác tín cậy trông vào Chúa. Ngài coi mọi sự là rác rến, thiệt thòi so với mối lợi tuyệt vời là biết Ðức Kitô. Ðể bảo vệ đức tin và bác ái, Ngài luôn cầu nguyện: “Lạy Chúa, nếu dân Chúa còn cần đến con, con sẽ không chối từ bất cứ việc gì”. Thánh nhân đã hăng say, giữ vững đức tin và củng cố đức tin để mong cho nhiều người nhận biết Chúa.

BÀI HỌC 2: Điểm thứ hai mà người ta nhận thấy ở nơi ngài là lòng yêu mến Chúa Giêsu bị đóng đinh. Truyền thuyết kể rằng: Một hôm, ma quỉ muốn cám dỗ thánh nhân đi vào con đường trụy lạc. Hắn liền hiện hình một vị vua oai phong huy hoàng đến với thánh nhân: Martino hỡi con, cha cám ơn con về lòng tin của con đối với cha. Con cũng phải biết rằng cha luôn thành tín đối với con. Từ nay, con sẽ mãi mãi cảm thấy ở bên cạnh cha, con có thể hoàn toàn tín nhiệm ở cha. Thánh nhân chăm chú nhìn ông vua kia hồi lâu rồi ngài hỏi: Nhưng thưa ngài, ngài là ai vậy? Tên quỉ đội lốt vua đáp: Ta là Giêsu Kitô đây. Thánh nhân lại hỏi:  Vậy thì vết thương đóng đinh ở chân tay ngài đâu? Tên quỉ trả lời: Ta từ vinh quang trên trời xuống, nơi đó chẳng còn có thương tích nữa. Thánh nhân đáp lại ngay: Tôi không muốn nhìn Đức Kitô không thương tích. Tôi không thể tín nhiệm Đức Kitô không qua dấu hiệu thập giá. Thấy mưu đồ bại lộ, tên quỷ lủi mất.

Ước mong 2 bài học này giúp bạn hiểu được tầm quan trọng của lòng tín thác vào Chúa Giêsu chịu đóng đinh và tinh thần chia sẻ của của những ai muốn thuộc về Chúa thực sự.

Lạy thánh Martinô Thành Tour xin cầu cho chúng con. Amen.

From: Đỗ Dzũng