KHI BẢN NĂNG LÀM MẸ LÊN TIẾNG: BÒ MẸ ÔM NGƯỜI PHỤ NỮ VÔ GIA CƯ QUA ĐÊM ĐÔNG LẠNH BUỐT
Cung Bậc Của Những Cảm Xúc – Kim Phan
Trong một đêm băng giá ở bang Iowa, một người phụ nữ vô gia cư lặng lẽ bước vào một chuồng trại bỏ trống, chỉ mong tìm được chút hơi ấm để sống sót qua cái lạnh nguy hiểm. Cô quấn mình trong chiếc chăn họa tiết bò và nằm xuống đống rơm khô, cố gắng tránh xa gió rét bên ngoài. Nhưng điều cô không ngờ tới… là sự xuất hiện của một bò mẹ hiền lành đang tiến lại gần.
Con bò vừa mới sinh con không lâu, và bằng bản năng thuần khiết của một người mẹ, nó cảm nhận được “sinh linh” bất động trong rơm. Nó nhẹ nhàng áp sát người phụ nữ, chia sẻ hơi ấm cơ thể, tạo nên một khoảng không an toàn giữa đêm đông buốt giá. Suốt cả đêm, người phụ nữ cuộn mình bên cạnh bò mẹ… được sưởi ấm và che chở theo cách không ai có thể tưởng tượng.
Khi bình minh lên, người nông dân phát hiện họ đang nằm yên bình cạnh nhau giữa rơm rạ, khung cảnh tĩnh lặng đến lạ. Một khoảnh khắc giản dị… nhưng đủ để nhắc chúng ta rằng lòng trắc ẩn có thể xuất hiện ở những nơi bất ngờ nhất. Dù là con người hay động vật, sự ấm áp và kết nối vẫn có thể thay đổi một đêm lạnh… và đôi khi, cả một cuộc đời.

Sứ điệp Mùa Chay 2026: Lắng nghe và Ăn chay – Mùa Chay là thời gian hoán cải
VIỆN DƯỠNG LÃO NGHỆ SĨ CHỈ CÒN 3 NGƯỜI: “BUỒN LẮM”…
VIỆN DƯỠNG LÃO NGHỆ SĨ CHỈ CÒN 3 NGƯỜI: “BUỒN LẮM”…
Vừa qua, nhóm nghệ sĩ Ngũ Long Du Ký đã tới Viện dưỡng lão nghệ sĩ để thăm hỏi các nghệ sĩ già neo đơn nơi đây.
Nghệ sĩ Phương Dung chia sẻ: “Năm nay kinh tế khó khăn và nhóm chúng tôi cũng khó khăn. Chúng tôi bận quá không đi quay Youtube được nên không kiếm được tiền.
Bù lại, chúng tôi được nhiều người bạn đồng hành, hỗ trợ và đóng góp nhiều nên chúng tôi đi thăm được nhiều cô chú nghệ sĩ hơn. Mọi năm chúng tôi chỉ đi thăm được khoảng 10 cô chú nghệ sĩ thì năm nay phải đi được 40, 50 người.
Chúng tôi tới cả chùa Tịnh xá Ngọc Quang (nơi ở của một số nghệ sĩ nghèo) và Viện dưỡng lão nghệ sĩ. Chúng tôi xin cảm ơn những người bạn đã đồng hành cùng nhóm chúng tôi. Trong đó có một nghệ sĩ giấu tên. Chúng tôi đã phải đi tới 4 ngày rồi vẫn chưa đi hết các cô chú nghệ sĩ.
Ngoài ra, có một số cô chú nghệ sĩ năm nay chúng tôi không đi thăm vì đã được các mạnh thường quân khác giúp đỡ rồi. Chúng tôi muốn chia lại cho những cô chú chưa được ai giúp đỡ”.
Nghệ sĩ Phi Phụng nói: “Viện dưỡng lão nghệ sĩ năm nay buồn lắm vì còn có mấy người”.
Người đầu tiên nhóm nghệ sĩ tới thăm tại viện dưỡng lão là nghệ sĩ cải lương Huỳnh Thanh Trà.
Ông tâm sự: “Tôi sinh năm 1945, năm nay 81 tuổi rồi. Trước tôi làm kép chính của đoàn kịch Kim Cương. Giờ tôi vẫn đứng được nhưng đi lại thì phải chống gậy.
Ở viện dưỡng lão này hiện tại còn có 5 người thôi. Lúc trước có 7 người nhưng 2 người mới qua đời nên còn 5 người thôi. Cô Diệu Hiền ở phòng bên cạnh tôi còn Mạc Can và Ngọc Đáng yếu quá giờ phải xuống nằm ở trạm xá.
Ngọc Đáng mới bị té ngã do hai chân đi không được, Mạc Can cũng vậy. Thành ra bây giờ cả viện dưỡng lão chỉ còn 3 người. Trong đó có tôi. Tôi phải cố đi lại trong phòng dù phải chống gậy, nếu không đi xương khớp cứng lại còn không đi nổi nữa”.
Được biết, Viện dưỡng lão nghệ sĩ là nơi cưu mang các nghệ sĩ nghèo neo đơn không nơi nương tựa.
LUẬN BÀN VĂN HOÁ NGHỆ THUẬT

Tại sao đừng lo? | Lm Gb Phương Đình Toại – Mùng 1 Tết
CHUNG THỦY… Truyen ngan HAY
Kimtrong Lam
Năm 2020, cuộc đời của Nie Jianwen — một tài xế xe tải đường dài ở Trung Quốc — rẽ sang hướng khác, theo cách mà anh chưa từng chuẩn bị. Vợ anh, Cao Yingying, bị xuất huyết não. Sau ca cấp cứu sinh tử, cô giữ được mạng sống… nhưng vĩnh viễn mất đi khả năng tự đứng dậy.
Một người nằm lại.
Một người phải tiếp tục đi.
Công việc của Nie là những chuyến xe xuyên tỉnh, có khi xa nhà hàng tuần, thậm chí hàng tháng. Trước mắt anh là hai lựa chọn rất thực tế:
Hoặc tiếp tục lái xe, gửi vợ ở nhà cho người thân chăm sóc.
Hoặc từ bỏ công việc — nguồn thu nhập duy nhất của gia đình.
Nhưng anh đã chọn một con đường thứ ba.
Con đường… có cả hai người.
Nie bắt đầu biến chiếc xe tải của mình thành một “ngôi nhà di động”. Anh chỉnh lại khoang nghỉ, đặt thêm nệm, chăn, thuốc men, đồ dùng sinh hoạt. Chiếc cabin chật hẹp vốn chỉ dành cho những giấc ngủ vội của tài xế, giờ trở thành không gian sống của hai vợ chồng.
Từ đó, mọi cung đường không còn là hành trình một mình.
Vợ anh ngồi bên, trên chiếc xe lăn nhỏ.
Anh lái xe, một tay giữ vô lăng… một tay nhiều khi vẫn nắm lấy tay vợ.
Những trạm dừng cao tốc không còn chỉ để đổ xăng hay nghỉ ngơi — mà là nơi anh chăm sóc vợ, cho vợ ăn, xoa bóp tay chân, kiểm tra thuốc men. Những đêm ngủ trong thùng xe, anh thức dậy nhiều lần chỉ để chắc rằng vợ vẫn ngủ yên, vẫn ấm, vẫn ổn.
Không ồn ào.
Không phô trương.
Chỉ là sự hiện diện… ngày này qua ngày khác.
Người ta thường nói về tình yêu bằng những điều lớn lao — hy sinh, vĩnh cửu, trọn đời. Nhưng ở Nie, tình yêu lại hiện lên bằng những điều rất nhỏ:
Một chiếc xe lăn được cố định cẩn thận.
Một phần cơm được đút từng muỗng.
Một bàn tay không bao giờ buông trên những cung đường dài.
Anh không để khoảng cách chia cắt họ.
Anh để chính con đường… nối họ lại.
Có lẽ điều khiến câu chuyện này chạm đến trái tim nhiều người không phải vì nó “phi thường” — mà vì nó quá đỗi đời thường. Anh không làm điều gì ầm ĩ. Anh chỉ làm điều mà một người chồng tin rằng mình phải làm:
Ở lại.
Đồng hành.
Không rời đi khi người kia yếu nhất.
Với Nie Jianwen, những chuyến xe giờ đây không chỉ chở hàng hóa.
Chúng chở cả hôn nhân của anh.
Chở lời thề năm xưa.
Chở người phụ nữ anh yêu… đi qua những tháng ngày khó khăn nhất.
Và trên hàng nghìn kilomet xa lộ ấy, người ta hiểu rằng:
Tình yêu không nằm ở việc đi được bao xa.
Mà nằm ở việc… dù đường dài đến đâu, ta vẫn chọn đi cùng nhau.

KHÓC ĐỂ NHỚ, NHỚ ĐỂ SỐNG-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Hãy thờ cha kính mẹ!”.
“Lệ rơi không chạm mộ phần, rơi vào nỗi nhớ lặng hồn trong tim. Nhớ cho khỏi lạc bóng hình, sống cho vẹn giữ niềm tin mai ngày!”.
Kính thưa Anh Chị em,

Mồng Hai Tết, chúng ta về với nguồn cội. Lệ rơi không để ướt mộ phần, nhưng để đánh thức ký ức và gìn giữ niềm tin. Lời Chúa mời gọi chúng ta ‘khóc để nhớ, nhớ để sống!’.
“Chúng ta hãy ca tụng các bậc cha ông!” – bài đọc một. Không phải vì các ngài hoàn hảo, nhưng vì nhờ các ngài, chúng ta dám sống đời hoàn hảo. Có những tên tuổi chẳng ghi trong gia phả, có những cuộc đời lặng lẽ như hạt giống mục trong đất, để cây hôm nay đứng vững. Các ngài không để lại nhiều lời, nhưng để lại một nếp sống; không để lại kho báu, nhưng để lại đức tin. Đó là những người có phúc, chỉ vì đã “kính sợ Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca. Phúc ấy không ồn ào; chỉ là mái nhà ấm lửa, là bữa cơm có tiếng gọi nhau, là con cháu biết cúi đầu. Nhiều khi chúng ta chỉ nhận ra phúc ấy khi một chỗ ngồi bỗng trống; chỉ khi không còn tiếng ho quen, chúng ta mới hiểu mình từng được chở che.
Tin Mừng khiến chúng ta nhói đau hơn. Chúa Giêsu quở trách những người giữ truyền thống mà quên hiếu kính. Họ dâng của cho Đền Thờ để khỏi giúp cha mẹ; họ nói về Thiên Chúa, nhưng bỏ quên đấng sinh thành. Ngài gọi đó là “vô hiệu hoá” Lời Chúa. Có thể chúng ta chăm chút mộ phần, nhưng quên chăm sóc khi các ngài sinh thời; giữ nghi thức, nhưng thiếu một lời xin lỗi; thắp hương rất đều, nhưng tình thân thì nguội.
Vì thế, mồng Hai không chỉ là ngày viếng mộ, mà là ngày viếng lòng. Nếu hôm nay chúng ta khóc vì cảm xúc, thì việc kính nhớ sẽ qua nhanh như nhang khói. Còn nếu để nước mắt rửa sạch tự ái, hàn gắn chia rẽ, thì chúng ta thật sự ‘khóc để nhớ, nhớ để sống’. Gia đình là vòng tròn của trao và nhận – bài đọc hai. Ông bà trao ký ức; chúng ta trao tương lai; các ngài trao đức tin; chúng ta giữ và truyền lại. Nếu thế hệ chúng ta đánh mất đức tin, thì mồ mả đẹp đến đâu cũng chỉ là kỷ niệm buồn. Ông bà không cần chúng ta chỉ thương nhớ; các ngài cần chúng ta sống tử tế. Không phải bia to mộ lớn, nhưng là một mái nhà bớt cãi vã; không phải những lời ca tụng, nhưng là một đời ngay thẳng. Danh thơm của tiền nhân không nằm ở bia đá, nhưng ở cách chúng ta sống hôm nay.
Anh Chị em,
Chúa Giêsu đã lớn lên trong một gia đình; sống vâng phục, Ngài thánh hoá mái nhà. Kính nhớ tổ tiên, chúng ta được mời gọi thánh hoá gia đình mình. Đừng để đến khi mất mới thương; đừng để nước mắt chỉ chảy về quá khứ! Hãy để nước mắt hôm nay trở thành quyết định cho ngày mai. Vì cuối cùng, kính nhớ ông bà không phải để giữ một nghi thức, nhưng để tiếp nối một dòng chảy. Và nếu mỗi chúng ta sống hiếu thảo, giữ đức tin, yêu thương nhau hơn, thì đó chính là cách sâu xa nhất ‘khóc để nhớ, nhớ để sống’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con biết khóc vì yêu chứ không vì muộn; biết nhớ để sửa mình chứ không chỉ để tiếc nuối; và biết sống sao cho ông bà được an lòng trong Chúa!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
***************************************
LỜI CHÚA MỒNG HAI TẾT, KÍNH NHỚ TỔ TIÊN VÀ ÔNG BÀ CHA MẸ
Ngươi hãy thảo kính cha mẹ.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 15,1-6
1 Khi ấy, có mấy người Pha-ri-sêu và mấy kinh sư từ Giê-ru-sa-lem đến gặp Đức Giê-su và nói rằng : 2 “Sao môn đệ ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, không chịu rửa tay khi dùng bữa ?” 3 Người trả lời : “Còn các ông, tại sao các ông dựa vào truyền thống của các ông mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa ? 4 Quả thế, Thiên Chúa dạy : Ngươi hãy thờ cha kính mẹ, và kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử. 5 Còn các ông, các ông lại bảo : ‘Ai nói với cha với mẹ rằng : những gì con có để giúp cha mẹ, đều là lễ phẩm dâng cho Chúa rồi, 6 thì người ấy không phải thờ cha kính mẹ nữa’. Như thế, các ông dựa vào truyền thống của các ông mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa.”
Đường hầm hơn $13 triệu ở Sài Gòn ngập sâu sau nửa tháng thông xe
February 16, 2026
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hệ thống điện hư hỏng khiến máy bơm không hoạt động, nước ngầm tràn vào đường hầm HC1-02 tại nút giao An Phú, nơi kết nối trực tiếp cao tốc Sài Gòn-Long Thành-Dầu Giây gây ngập nặng dài hơn 20 mét ngay những ngày cận Tết Nguyên Đán Bính Ngọ, khiến giới tài xế “dở khóc dở cười.”
Đường hầm HC1-02 là một trong những hạng mục chính của dự án nút giao An Phú, cửa ngõ phía Đông Sài Gòn mới được thông xe hôm 2 Tháng Hai.
Đường hầm ở nút giao An Phú, Sài Gòn, bị ngập nặng ở đoạn trũng, sáng 16 Tháng Hai. (Hình: Minh Hoàng/VnExpress)
Nói với báo VnExpress, một số tài xế cho biết nước dâng cao tại điểm trũng nhất chạm mốc gần 50 cm, biến mặt đường nhựa thành một dòng sông nhỏ ngay giữa lòng đường hầm từ rạng sáng 16 Tháng Hai.
Sự việc khiến hàng loạt xe cộ phải chạy chậm thăm dò mực nước hoặc chấp nhận quay xe, chọn lộ trình di chuyển lên mặt đường phía trên đại lộ Mai Chí Thọ rồi nhập lại cao tốc Sài Gòn-Long Thành-Dầu Giây để tránh khu vực ngập nước.
Giải thích với báo đài, đại diện Ban Quản Lý Dự Án Đầu Tư Xây Dựng Các Công Trình Giao Thông TP.HCM cho biết nguyên nhân do hệ thống điện hư hỏng làm trạm bơm ngừng hoạt động, khiến nước ngầm chảy ngược vào hầm và gây ngập.
Đường hầm HC1-02 dài 480 mét, bốn làn xe, vận tốc thiết kế 50 km/giờ, kết nối trực tiếp cao tốc Sài Gòn-Long Thành-Dầu Giây với đại lộ Mai Chí Thọ theo hướng về hầm Thủ Thiêm, được trang bị hệ thống chiếu sáng, phòng cháy chữa cháy và trạm bơm với vốn xây dựng trị giá khoảng 342 tỷ đồng ($13.1 triệu).
Đường hầm HC1-02 không hoạt động đơn độc mà liên thông trực tiếp với hầm HC1-01 đã khai thác từ Tháng Sáu, 2025. Cặp đường hầm này được kỳ vọng là “vị cứu tinh” giúp dòng xe cộ từ đại lộ Mai Chí Thọ lên cao tốc Long Thành-Dầu Giây thoát khỏi cảnh kẹt xe kinh hoàng tại nút giao An Phú – nơi mỗi ngày có hơn 20,000 lượt xe container, xe vận tải qua lại.
Đường hầm An Phú kết nối trực tiếp cao tốc Sài Gòn-Long Thành-Dầu Giây với đại lộ Mai Chí Thọ, hướng về đường hầm Thủ Thiêm. (Hình: Quỳnh Trần/VnExpress)
An Phú là một trong những “nút giao thông phức tạp nhất Sài Gòn,” kết nối các trục đường lớn ở Sài Gòn.
Dự án nút giao An Phú khởi công hồi cuối năm 2022, tổng mức đầu tư hơn 3,400 tỷ đồng (gần $131 triệu), quy mô ba tầng gồm đường hầm, các cầu vượt và đảo tròn trung tâm. Kế hoạch ban đầu hoàn thành cuối năm 2025, song tiến độ quá chậm, buộc Ủy Ban Nhân Dân TP.HCM phải cho lùi mốc hoàn thành đến quý 2 năm nay. (Tr.N) [kn]
VỮNG TIN BƯỚC VÀO NĂM MỚI – Lm Paul N.N
Lm Paul N.N
Vậy là, cánh cửa của năm cũ đã chính thức khép lại, và ngay giây phút này, chúng ta đang đứng trước một trang giấy trắng tinh khôi của năm mới Bính Ngọ, đứng trước ngưỡng cửa của 365 ngày còn nguyên khôi phía trước, lòng mỗi chúng ta thường đan xen giữa niềm vui hy vọng và những lo âu thầm kín. Chúng ta lo cho công việc, lo cho sức khỏe, và lo cho tương lai của con cái. Nỗi lo ấy đôi khi giống như một gánh nặng làm chùn bước chân ta ngay từ vạch xuất phát.
Có một câu chuyện kể về cậu bé cùng cha đi băng qua khu rừng tối. Khi bóng đêm bủa vây và những tiếng động lạ vang lên, cậu bé run rẩy nắm chặt lấy gấu áo cha mình. Thấy vậy, người cha dừng lại và bảo: “Con đừng nắm áo cha nữa, hãy đưa bàn tay nhỏ bé của con đây để cha nắm lấy.” Cậu bé ngạc nhiên hỏi cha sự khác biệt. Người cha ôn tồn giải thích: “Nếu con nắm áo cha, khi con vấp ngã hay quá sợ hãi, con có thể tự buông tay ra. Nhưng nếu cha là người nắm lấy tay con, thì dù con có vấp ngã hay mệt mỏi thế nào, cha cũng sẽ không bao giờ buông tay con ra đâu.”
Lời Chúa mà chúng ta vừa nghe hôm nay: “Đừng lo lắng cho ngày mai” chính là lời mời gọi của một người Cha vĩ đại. Thiên Chúa đang nói với mỗi chúng ta rằng: Hãy thôi nắm lấy những lo âu tự thân, mà hãy đưa tay ra để Ngài nắm giữ. Bởi vì khi Chúa nắm tay ta, ngày mai không còn là một ẩn số đáng sợ, mà là một hành trình được bảo đảm bằng tình yêu quan phòng.
Năm nay là năm con Ngựa, một loài vật biểu tượng cho sức mạnh, sự bền bỉ và lòng trung thành. Hình ảnh con ngựa sải bước trên đường dài mang lại cho chúng ta những suy tư sâu sắc về đời sống đức tin trong năm mới này.
Trước hết, con ngựa vốn nổi tiếng với sự bền chí. Nó không bao giờ đi giật lùi, mà luôn lao về phía trước. Chúa dạy chúng ta “đừng lo cho ngày mai” không phải để chúng ta đứng yên hay thụ động, nhưng là để chúng ta dồn toàn bộ năng lượng của “sức ngựa” vào giây phút hiện tại. Thay vì mệt mỏi vì những giả định chưa tới, hãy bền bỉ sống tốt, làm việc công chính và yêu thương ngay hôm nay. Khi chúng ta tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước hết, nghĩa là chúng ta đang đặt hướng chạy của đời mình vào đúng quỹ đạo của sự thiện.
Thứ đến, con ngựa là loài vật nhạy bén với ý chủ. Một con ngựa quý không chỉ chạy nhanh, mà còn phải biết dừng, biết rẽ theo ý người cầm cương. Trong năm mới này, Thiên Chúa chính là người cầm cương cuộc đời chúng ta. Sống tín thác là biết lắng nghe những “cái giật dây cương” của lương tâm, của Lời Chúa, để dù cuộc đời có nhiều ngã rẽ cám dỗ, chúng ta vẫn không lạc lối. Con ngựa chỉ thực sự oai phong khi nó thuộc về một người chủ giỏi; chúng ta chỉ thực sự bình an khi cuộc đời chúng ta thuộc trọn về Chúa. Cuối cùng, con ngựa còn tượng trưng cho lòng trung thành. Người ta bảo “khuyển mã chi tâm” để nói về sự tận tụy. Bước vào năm mới, chúng ta hãy xin Chúa cho mình một trái tim trung thành như thế. Dù hành trình phía trước có gập ghềnh như đường rừng, có nắng cháy như sa mạc, xin cho ta đừng vì một chút khó khăn mà buông bỏ đức tin, đừng vì một chút lợi lộc mà đánh mất đức công chính.
Thưa cộng đoàn, Chúa hứa rằng nếu chúng ta ưu tiên tìm kiếm Nước Ngài, Ngài sẽ lo liệu mọi thứ khác cho chúng ta. Tìm kiếm Nước Thiên Chúa không phải là điều gì cao siêu, mà là sống trọn vẹn bổn phận của mình với lòng mến. Là người cha biết hy sinh, là người mẹ biết bao dung, là người con biết hiếu thảo, và là người thợ biết trung thực. Đó chính là lúc ta đang thắp sáng ánh sáng của Chúa giữa trần gian.
Trong ngày Mùng 1 Tết này, chúng ta thường chúc nhau “Mã đáo thành công.” Với người Kitô hữu, thành công lớn nhất không phải là thu tích được nhiều của cải, mà chính là “Mã đáo Hồng Ân,” có được Hồng ân của Thiên Chúa trong cuộc đời, là ta thấy mình gần Chúa hơn và yêu người hơn.
Ngày Mùng 1 Tết, xin Chúa chúc lành cho “sức ngựa” của mỗi người chúng ta. Xin cho chúng ta đừng là những con ngựa bất kham chạy theo những ham muốn mù quáng, nhưng hãy là những chiến mã trung thành của Tin Mừng.
Nguyện xin Chúa Xuân ban cho chúng ta đôi chân vững chãi để vững bước, một trí tuệ minh mẫn để nhận ra ý Chúa, và một tâm hồn bình an để luôn tin tưởng rằng: Chỉ cần có Chúa cầm cương dẫn dắt, mỗi bước chân của chúng ta trong năm mới này đều sẽ dẫn tới bến bờ hạnh phúc và ân sủng. Ước mong trong suốt 365 ngày tới, dù hành trình có gập ghềnh hay bằng phẳng, mỗi chúng ta luôn biết bình thản bước đi dưới sự điều khiển của Thiên Chúa. Bởi khi Chúa cầm cương, mỗi bước chân của chúng ta: “Bính Ngọ Tiến Bước” đều là bước chân của bình an, và mỗi chặng đường chúng ta đi qua đều thấm đẫm ân sủng của Nước Trời: “Mã Đáo Hồng Ân.” Amen!
Lm Paul N.N
From Langthangchieutim
GIAO NĂM – GIAO LÒNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Hãy ký thác đường đời cho Chúa, chính Người sẽ ra tay!”.
“Đêm ba mươi, pháo giao thừa nổ giòn; Sáng mồng một, áo mới thơm hồn xuân. Giao năm, đất trời thay hơi thở; Giao lòng – một nhịp hướng về Cha!”.
Kính thưa Anh Chị em,

Sau tiếng pháo giao thừa, Lời Chúa đầu năm mời chúng ta dừng lại ở một từ thật đẹp, “giao” – “trao”. Vì thời gian là của Chúa, nên không chỉ ‘giao năm’, chúng ta còn ‘giao lòng’ cho Ngài.
Bài đọc Sáng Thế kể chuyện Thiên Chúa đặt mặt trời, mặt trăng và các vì sao để “phân định thời gian”. Thời gian không phải là vòng xoay vô nghĩa; nó là quà tặng. Mỗi bình minh là một dấu chỉ – chúng ta được ở trong bàn tay Đấng Tạo Thành. Tết vì thế không chỉ là khởi đầu lịch mới, mà là một lời nhắc – đời chúng ta không trôi vô định; nó được đặt trong một trật tự yêu thương. ‘Giao năm – giao lòng’ là nhìn năm mới như hồng ân, không như gánh nặng.
Thánh Vịnh đáp ca thì thầm, “Hãy ký thác đường đời cho Chúa!”. Năm cũ có thể đã để lại những vết xước – một ước mơ dang dở, một tương quan rạn nứt, một dự định chưa thành. Chúng ta mang chúng sang năm mới như mang theo một chiếc vali chưa kịp xếp. Lời Chúa không bảo hãy quên; nhưng hãy ký thác. Ký thác không phải là buông xuôi, mà là đặt điều mình không kiểm soát vào tay Đấng luôn trung tín. ‘Giao năm’ là dám trao cả quá khứ lẫn tương lai cho Ngài; ‘giao lòng’ là để Ngài “ra tay” theo cách của yêu thương.
Như giữa phố xuân, Phaolô reo lên, “Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa!”. Niềm vui Kitô hữu không phải là tiếng cười ồn ào của một đêm tiệc, nhưng là bình an sâu thẳm dưới đáy tim. Đó là biết mình được yêu, cả khi chưa thành công; được chở che, cả khi tương lai chưa rõ ràng. Vui – vì Chúa gần kề; vui – vì chúng ta không bước một mình vào năm mới.
Tin Mừng hôm nay chạm đến nỗi lo quen thuộc của chúng ta, “Đừng lo!”. Chúa Giêsu không phủ nhận cái ăn, cái mặc; Ngài chỉ đặt lại trật tự, “Trước hết, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa!”. Bao dự định đầu năm xoay quanh tiền bạc, thăng tiến, thành công? Tất cả đều cần, nhưng không là nền tảng. Xây trên những điều chóng qua, chúng ta sẽ sống trong hồi hộp; xây trên Nước Thiên Chúa, chúng ta sẽ sống trong tín thác. Chim trời nào gieo mà vẫn được nuôi; hoa huệ nào canh cửi mà vẫn lộng lẫy. Phương chi là chúng ta – con cái Chúa!
Anh Chị em,
Chúa Giêsu Kitô là Mùa Xuân đích thực, trục xoay của Ngài là Chúa Cha. Cùng Cha, Ngài không ngừng tạo dựng và cứu độ từng giây từng phút. Cũng thế, chúng ta được mời gọi sống từng ngày của năm mới trong tương quan ấy – làm việc trong Cha, yêu thương trong Cha, bắt đầu lại trong Cha. Quy hướng đời mình như thế, mỗi năm mới trở thành một năm cứu độ. Xuân này, có thể vẫn còn những điều chưa trọn; nhưng nếu chúng ta biết ký thác, biết vui, biết tìm kiếm Chúa trước, thì chính Ngài sẽ ra tay. Dẫu không phải lúc nào cũng theo cách chúng ta muốn, nhưng luôn theo cách tốt nhất Chúa dành cho chúng ta.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, bước vào năm mới, xin dạy con biết trao; con dễ lo lắng, xin dạy con biết tín thác; con ước mong nhiều điều, xin giữ lòng con luôn khát khao Chúa!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
*******************************************
LỜI CHÚA MỒNG MỘT TẾT, CẦU BÌNH AN CHO NĂM MỚI
Trước hết, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 6,25-34
25 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thầy bảo cho anh em biết : đừng lo lắng cho mạng sống : lấy gì mà ăn ; cũng đừng lo lắng cho thân thể : lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao ? 26 Hãy xem chim trời : chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho ; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao ? 27 Hỏi có ai trong anh em có thể nhờ lo lắng mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang không ?
28 Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì ? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào : chúng không làm lụng, không kéo sợi ; 29 thế mà, Thầy bảo cho anh em biết : ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. 30 Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém lòng tin !
31 Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi : ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây ? 32 Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. 33 Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. 34 Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai : ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.
Phúc thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa (Tv 39, 5c) – Cha Vương
Viên đạn xuyên qua cơ thể cô và cô ngã xuống biển-Truyen ngan
Viên đạn xuyên qua cơ thể cô và cô ngã xuống biển, nhưng cô không chết, bởi vì nếu chết đi thì sẽ chẳng còn ai biết điều gì đã xảy ra với 21 người phụ nữ bị sát hại bên cạnh mình.
Ngày 16 tháng 2 năm 1942. Bangka Island, South China Sea.
Hai mươi hai nữ y tá thuộc Australian Army đứng trong làn nước ngang thắt lưng, xếp thành hàng, khi những người lính Nhật đặt một khẩu súng máy trên bãi cát phía sau họ.
Không ai cần phải giải thích điều gì sắp xảy ra.
Rồi loạt đạn bắt đầu.
Sức mạnh của viên đạn hất Vivian Bullwinkel chúi người về phía trước xuống làn nước. Nó xuyên vào cơ thể cô ngay phía trên hông và thoát ra ở phía bên kia. Xung quanh cô, những người phụ nữ từng cùng đào tạo, cùng cười, cùng chăm sóc bệnh nhân đã gục xuống chỉ trong vài giây.
Nước biển chuyển sang màu đỏ.
Những thi thể đổ xuống. Nổi lên. Biến mất dưới làn sóng nhẹ.
Tiếng súng vẫn tiếp tục ,có chủ ý, có hệ thống ,đủ lâu để chắc chắn rằng tất cả đã chết.
Vivian không cử động.
Cô để cơ thể hoàn toàn bất động, mặt úp xuống nước, máu chảy ra từ vết thương. Cô thở rất khẽ. Mọi bản năng đều gào thét bảo cô phải chạy, phải chiến đấu, phải sống.
Nhưng cô nằm yên tuyệt đối.
Cô nghe thấy tiếng giày giẫm trên cát. Tiếng nói. Tiếng cười. Thủy triều nhẹ nhàng đẩy cơ thể cô vào bờ, như thể muốn đưa cô đến nơi an toàn ,hoặc đến chỗ những kẻ hành quyết.
Cuối cùng, những âm thanh ấy biến mất.
Khi cô ngẩng đầu lên, bãi biển im lặng.
Hai mươi mốt nữ y tá nằm chết trong làn nước cạn và trên bãi cát.
Vivian là người duy nhất còn sống.
Chỉ vài ngày trước đó, họ đang sơ tán khỏi Singapore khi quân Nhật tiến sát. Vivian và các y tá cùng đi trên một con tàu chở đầy thương binh, dân thường hoảng loạn, những người mẹ ôm chặt con.
Khi máy bay Nhật tấn công, bom xé toạc thân tàu. Xuồng cứu sinh lật úp. Mọi người nhảy xuống làn nước đang bốc cháy. Các y tá làm việc đến phút cuối ,đưa người bị thương lên trước, trấn an những người hoảng sợ, giữ trật tự khi con tàu chìm xuống.
Sống sót sau vụ đắm tàu lẽ ra phải đồng nghĩa với việc thoát thân.
Nhưng thay vào đó, nó đưa họ đến chỗ hành quyết.
Những người sống sót trôi dạt vào bờ tại Bangka — kiệt sức, bị thương, tuyệt vọng tìm nơi an toàn. Ngày 16 tháng 2, quân Nhật đến. Đàn ông bị tách ra và bị dẫn vào đất liền tới cái chết của họ. Các y tá bị ra lệnh bước xuống nước.
Sau vụ thảm sát, Vivian đang chảy máu, choáng váng ,lết mình từ biển vào khu rừng rậm. Cô bị thương, cô đơn, mắc kẹt sau phòng tuyến kẻ thù trong vùng do chính đội quân vừa giết bạn bè cô kiểm soát.
Vài giờ sau, cô tìm thấy một người sống sót khác: Ernest Lloyd Kingsley, một binh sĩ Anh. Anh đã bị bắn trong cuộc hành quyết các tù nhân nam và bị bỏ mặc chờ chết.
Trong mười hai ngày, họ ẩn mình dưới tán rừng.
Và Vivian làm điều cô luôn làm. Cô chăm sóc.
Không có dụng cụ. Không thuốc men. Không băng gạc. Cô rửa vết thương cho anh chỉ bằng nước và ý chí. Họ tìm kiếm thức ăn. Hứng nước mưa để uống. Nhiễm trùng lan rộng trong vết thương của Kingsley. Anh yếu dần từng ngày.
Vivian vẫn ở bên anh.
Ngày thứ mười hai, anh chết trong vòng tay cô.
Bị thương, đói khát, sốt cao và hoàn toàn cô độc, Vivian Bullwinkel đưa ra một lựa chọn mà ít con người nào có thể tưởng tượng:
Cô bước ra khỏi rừng và đầu hàng chính đội quân đã giết bạn bè mình.
Cô không nói gì về vụ thảm sát.
Cô hiểu rõ cái giá của sự thật. Nói ra đồng nghĩa với cái chết ngay lập tức. Người Nhật tin rằng cô chỉ là một y tá lạc khỏi đoàn sau vụ đắm tàu. Họ đưa cô đến một trại tù binh ở Sumatra.
Trong ba năm rưỡi, cô chịu đựng cảnh giam cầm được thiết kế để nghiền nát tinh thần con người.
Cái đói không bao giờ chấm dứt. Bệnh tật lan khắp trại như cháy rừng. Đòn roi là chuyện thường ngày. Cái chết hiện diện khắp nơi. Mỗi ngày đều có phụ nữ chết quanh cô.
Và Vivian vẫn tiếp tục chăm sóc.
Âm thầm. Bí mật. Luôn đối mặt với nguy hiểm.
Cô chế băng từ những mảnh vải vụn. Chia sẻ khẩu phần ít ỏi của mình cho những người yếu hơn. Ngồi bên cạnh người hấp hối để họ không phải ra đi một mình. Cứu những mạng sống lẽ ra đã kết thúc.
Trong suốt thời gian đó, cô mang theo ký ức về Bangka ,ký ức đã giữ cô sống và sự im lặng đe dọa chôn vùi sự thật.
Tháng 9 năm 1945, tự do đến.
Khi lực lượng Đồng minh tới nơi, Vivian chỉ còn nặng chưa tới 40 kg. Cơ thể cô kiệt quệ. Ký ức còn nặng nề hơn.
Chỉ khi ấy cô mới lên tiếng.
Vivian Bullwinkel trở thành nhân chứng duy nhất của vụ thảm sát tại Bangka. Lời khai của cô có ý nghĩa sống còn trong các phiên tòa xét xử tội phạm chiến tranh sau chiến tranh. Cô kể lại, không né tránh, việc hành quyết những nhân viên y tế không vũ trang. Cô nhận diện những kẻ chịu trách nhiệm. Cô đảm bảo thế giới biết điều gì đã xảy ra.
Những lời của cô khiến tội ác ấy được ghi lại, bị xét xử và không bao giờ bị xóa khỏi lịch sử.
Một số sĩ quan Nhật bị kết án và xử tử vì tội ác chiến tranh liên quan đến vụ thảm sát.
Công lý đến muộn, chưa trọn vẹn, nhưng là có thật.
Vivian trở về nhà. Trở lại với nghề y tá. Trở thành quản lý bệnh viện. Hướng dẫn thế hệ y tá trẻ bằng sự kiên nhẫn và trí tuệ. Chăm sóc các cựu binh mang trong mình những vết thương vô hình.
Khi nói công khai về Bangka, cô không mang theo sự giận dữ ,chỉ có sự thật. Cô bảo đảm rằng hai mươi mốt người phụ nữ đã chết trong làn nước ấy không bao giờ bị lãng quên.
Cô chọn phục vụ thay vì cay đắng.
Chọn ký ức thay vì im lặng.
Vivian Bullwinkel qua đời năm 2000, ở tuổi 84, sau gần sáu mươi năm dành để tưởng nhớ những người phụ nữ không sống sót bằng cách kể câu chuyện của họ và tiếp tục công việc mà tất cả họ đã cùng chọn.
Hai mươi hai nữ y tá bị lùa xuống biển.
Hai mươi mốt người bị giết.
Một người sống để làm chứng.
Vivian không chỉ sống sót sau một vụ thảm sát.
Cô nhớ, khi im lặng sẽ dễ dàng hơn.
Cô lên tiếng, khi nói ra có thể hủy hoại chính mình.
Cô phục vụ, khi cay đắng là điều hoàn toàn có thể.
Và bằng cách đó, cô không để sự tàn bạo có lời cuối cùng.
Những người phụ nữ của Bangka đã bị sát hại.
Nhưng nhờ Vivian Bullwinkel, họ không bao giờ bị lãng quên.
Và những kẻ giết họ đã phải đối mặt với công lý.
Hãy nhớ tên cô. Hãy nhớ câu chuyện của họ.
Theo Stories they erased
My Lan Phạm

