Mối Tình Thiên Thu


Chúng ta thường nói với nhau: “sẽ yêu thương nhau suốt cuộc đời. Nhưng liệu chúng ta đủ can đảm để cùng nắm tay ra đi về bên kia thế giới???”.
**************
Mối Tình Thiên Thu…
Verona, New York: (Theo New York Daily News): Vào hôm Chúa nhật 27 tháng 4 năm 2014, ông Earl Myatt và bà vợ Mary, cả hai cùng ở lứa tuổi 59, đã hiên ngang đứng trên đường rầy ở nhà ga Verona , New York, khi một đoàn tàu tốc hành đang chạy tới.
Cả hai đã chết ngay tại chỗ.
Các nhân viên điều tra, sau đó, đã tìm thấy lá thư tuyệt mệnh của ông Earl, trong chiếc xe hơi đậu gần đó.
Vài phút trước khi ông và bà vợ ra đứng trước đoàn tàu chạy đến, ông Earl đã điện thoại cho một người con trai, nói là ông ta thương yêu con và xin lỗi con về chuyện mà ông sắp sửa làm.
Ông Earl quen bà vợ Mary từ khi hai người còn học ở trung học và mới có 17 tuổi. Cả hai đã sống với nhau hạnh phúc trong 42 năm, có hai đứa con trai và bốn đứa cháu nội.
Vào đầu năm nay, bà Mary bị chứng phù não (brain aneurysm) đã làm cho bà này không thể tự tự săn sóc , và khó khăn trong việc phát âm.
Ông Earl làm việc cho một tiệm sách trong trường cao đẳng cộng đồng Mohawks Valley và đã phải đi làm từ lúc 3.30 sáng mỗi ngày, để có thì giờ còn lại trong ngày, săn sóc cho bà vợ.
Ông Earl đã suy thoái tâm thần khi nhìn thấy sự suy sụp về sức khỏe của bà vợ. Và họ đã quyết định cùng chết cho Mối tình đầu cũng là mối tình cuối.
Lạy Chúa, xin tha phần phạt cho hai linh hồn này. Amen.
Phim Mẹ Vắng Nhà được chiếu toàn thế giới: “Không thể ngờ!”
Đạo diễn Clay Phạm, người trực tiếp quay cuốn phim tài liệu trong vòng 2 tháng và trải qua 4 tháng hậu kỳ đã cho biết ông rất bất ngờ khi bộ phim Mẹ Vắng Nhà nói về gia đình TNLT Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – Mẹ Nấm được đem trình chiếu trên toàn thế giới.
Suy niệm Lời Chúa
Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ: “Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao? 14 Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. 15 Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?” 16a Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.”
Suy niệm:
Lòng rộng lượng và thiện hảo của Thiên Chúa rất giầu sang không ai có thể đo lường được Và dĩ nhiên không thể nào so sánh được. Làm sao có thể so sánh được những tội lỗi chúng ta được chúa tha với lòng rộng lượng xót thương của Chúa. Cho dù chúng ta làm biết bao việc bác ái từ thiện về nhiều phương diện cũng không thể so sánh Với lòng rộng lượng khoan dung của chúa đối với tội lỗi của mỗi chúng ta.
Bài học về sự bất mãn của những người đến làm sớm trong vườn nho giúp chúng ta nhìn lại về đời sống vật chất và Đức tin: Biết bao ơn lành chúng ta nhận được từ Thiên Chúa mà không do một công trạng gì của chúng ta cả. Những gì chúng ta có thì chúng ta là ai đều do thiên chúa ban tặng nhưng không.
Mỗi khi chúng ta cam nhàm, Ghen tị với những người khác, chúng ta quên mất Chúa là Đấng công chính và Ngài rất rộng lượng với chính cá nhân mình.
Thầy Bạch gởi
ĐẼO CHÂN THEO GIÀY
ĐẼO CHÂN THEO GIÀY
Một câu chuyện ngụ ngôn kể về người thợ đóng giày. Vì tay nghề của ông quá kém, nên khi đóng một đôi giày, khách hàng thường phải yêu cầu ông sửa đi sửa lại nhiều lần. Có một khách hàng đến khiếu nại vì giày của ông quá chật. Đáng lẽ phải nới rộng giày cho vừa với chân thì ông thợ kia lại đề nghị khách hãy “đẽo bớt chân cho vừa giày.”
Ý tưởng của người thợ giày ngược đời và không có tính khả thi. Tác giả muốn qua câu chuyện này cho thấy xung quanh ta vẫn có những hành động phi lý, gượng ép và không mang lại hiệu quả. Trong đời sống đức tin cũng như đời sống xã hội, vẫn còn đó nhan nhản những khuynh hướng theo kiểu “đẽo chân theo giày”.
Khuynh hướng thứ nhất là tự dựng nên một hình ảnh Thiên Chúa theo ý kiến chủ quan
Nếu tác giả sách Sáng thế viết: “Thiên Chúa tạo dựng con người theo hình ảnh mình…” (St 1,27), thì nay nơi nhiều người đang có khuynh hướng làm ngược lại: “Con người tạo dựng Thiên Chúa theo hình ảnh của họ (!)”. Thật thế, để tạo nên một thứ tôn giáo đáp ứng được đam mê và sở thích cá nhân, người ta tự xây dựng một hình ảnh Thiên Chúa nhằm thỏa mãn tự do của mình. Các môn đệ xưa kia cũng không thoát khỏi lối suy nghĩ nguy hiểm này. Họ mang một quan niệm sai lệch về sứ mạng thiên sai của Đức Giêsu. Tư tưởng “một người làm quan cả họ được nhờ” cũng thúc bách bà mẹ của hai người con ông Giêbêđê. Bà xin Đức Giêsu cho hai con trai mình, một bên tả, một bên hữu Chúa. Hai chàng thanh niên này cùng đi với mẹ và hăng hái sẵn sàng chấp nhận chén đắng miễn là được hai vị trí quan trọng hai anh đang mong chờ (x. Mt 20,21-22). Ngay cả khi Người vừa loan báo: “Nhưng này bàn tay kẻ nộp Thầy đang cùng đặt trên bàn với Thầy…” (Lc 22,21) thì liền sau đó, các môn đệ vẫn sôi nổi tranh luận xem ai trong nhóm được coi là lớn nhất (x.Lc 22,24). Thậm chí sau khi Đức Giêsu đã trỗi dậy từ cõi chết, một vài người trong họ vẫn còn giữ khái niệm thuần túy nhân loại về sứ mạng của Người. Tác giả sách Công vụ Tông đồ chắc đã mỉm cười hài hước khi ông ghi lại câu hỏi của một số người có mặt: “Thưa Thầy, có phải bây giờ là lúc Thầy khôi phục vương quốc Ít-ra-en không?” (Cv 1,6). Thật là khó hiểu, vì các môn đệ là những người bỏ mọi sự mà theo Thầy, đã được thụ giáo trong suốt ba năm có lẻ, mà vẫn bị những tham vọng trần thế làm mờ con mắt. Các ông muốn xây dựng hình ảnh một đấng Messia theo nhãn giới trần thế của các ông, với hy vọng được thăng quan tiến chức và hưởng phú quý vinh hoa.
Trong thời buổi kinh tế thị trường, tôn giáo cũng có thể biến thành một thứ hàng hóa bát nháo như một cái chợ. Người ta viện cớ “có thờ có thiêng, có kiêng có lành”, “bên cha cũng kính mà bên mẹ cũng vái,” để duy trì một thứ tôn giáo hỗn tạp. Thiên Chúa bị đặt để ngang hàng với các loại ngẫu thần và các hình thức mê tín dị đoan. Trong cách nghĩ của nhiều tín hữu, Thiên Chúa là người quản lý giàu có và hào phóng, giống như Bà Chúa Kho, khi cần thì đến khấn vái để được những lợi lộc, may mắn. Đây là một quan niệm làm biến dạng đức tin vào Thiên Chúa, rất nguy hiểm. Bởi lẽ khi người ta tin vào Chúa thế nào thì người ta thực hành đức tin như vậy. Một Thiên Chúa để ban ơn lợi lộc thì chỉ được kêu cầu để buôn may bán đắt. Người ta khấn vái Ngài để thực hiện những “phi vụ” làm ăn, bất chấp những điều phi pháp và trái đạo lý con người. Chẳng bao giờ người ta nghĩ đến việc lắng nghe và thực thi Lời Chúa. Tạo nên hình ảnh Thiên Chúa cho mình, đó chính là một hình thức “đẽo chân theo giày” của khá nhiều người thời nay.
Khuynh hướng thứ hai là thực hành đức tin tự do, theo những tham vọng cá nhân
Tại một số nước Âu Mỹ, xuất hiện một cách thức sống đức tin mà người Pháp gọi là “à la carte”. “Carte” là bản thực đơn trong nhà hàng. Mỗi khi khách đến, nhân viên đưa ra một thực đơn để khách hàng chọn những món ăn mình thích. Thành ngữ trên đây muốn diễn tả một cách sống đức tin có chọn lựa, giống như chọn lựa món ăn. Món nào ngon, hợp khẩu vị thì chọn, món nào không hợp thì thôi. Vì vậy, có những người tín hữu chủ trương “Tin Chúa Kitô nhưng không chấp nhận Giáo Hội” hoặc ngược lại. Họ chấp nhận đi nhà thờ, nhưng không lãnh nhận bí tích. Họ nhận mình là người công giáo, nhưng vẫn ly dị hoặc sống chung ngoài hôn nhân. Họ chấp nhận kết hôn, nhưng không sinh con cái. Họ nổi loạn và phản đối từ Đức Giáo Hoàng cho đến mọi phẩm chức trong Giáo Hội, khi họ không được đáp ứng những yêu sách chủ quan của họ. Nói tóm lại, họ chỉ chọn lựa những gì dễ dãi cho bản thân, mà không chấp nhận bất kỳ sự ràng buộc nào do Luật của Thiên Chúa và Luật của Giáo Hội quy định.
Quan niệm sống đức tin theo kiểu “hiện đại” trên đây cũng đã bắt đầu xuất hiện tại Việt Nam. Nhiều người, nhất là các bạn trẻ, dựa vào lý luận “Thiên Chúa nhân từ” để dễ dàng vượt qua những quy định của Giáo Hội. Họ coi nhẹ những ràng buộc hôn nhân và sự chung thủy vợ chồng. Họ quan niệm quá tự do về tính dục. Đời sống cầu nguyện nội tâm và việc học giáo lý bị coi thường. Nhiều bạn trẻ vẫn nhận mình là Kitô hữu, nhưng lại không thực hành đức tin. Họ dễ dàng từ bỏ danh nghĩa là người công giáo để có thể thăng tiến trong xã hội. Họ muốn thay ngôi đổi vị trong mối tương quan giữa con người với Thiên Chúa, biến Ngài thành một Thiên Chúa phụng sự con người hơn là con người phụng sự Thiên Chúa. Bắt Thiên Chúa chiều theo con người, chỉ chấp nhận những gì dễ dãi, đây là một kiểu “đẽo chân theo giày” trong việc sống đức tin.
Khuynh hướng thứ ba là hành động vô trách nhiệm
“Mình vì mọi người và mọi người vì mình”, “Lợi ích tập thể phải đặt ưu tiên trên lợi ích cá nhân”… Những câu châm ngôn này xem ra nay đã lỗi thời. Xã hội ngày càng rối ren do con người thiếu trách nhiệm trong cách hành xử, từ lãnh vực cá nhân đến lãnh vực tập thể. Trong lãnh vực cá nhân, người ta nói và làm theo nhận định chủ quan của mình mà không quan tâm đến ích lợi của người khác. Trong lãnh vực tập thể, những người có trách nhiệm chỉ để ý tới lợi nhuận trước mắt mà quên những lích lợi lâu dài.
Những người công bộc của dân được đặt lên để phục vụ và làm cho ích nước lợi nhà, nhưng xem ra phần “ích nước” luôn bị coi nhẹ và phần “lợi nhà” lại là chính. Ấy vậy nên mới có những vị “đầy tớ nhân dân” mà gia tài của họ được so sánh như những đại gia, thậm chí còn giống như vua chúa thời phong kiến, có vườn thượng uyển, có dinh thự xa hoa. Một điều lạ lùng là những vị lãnh đạo kém khả năng và thiếu tư cách, lẽ ra phải cho nghỉ việc thì lại được đề bạt lên cấp cao hơn, đến lúc bị phát hiện thì mọi người tá hỏa vì tổn thất quá lớn và thủ phạm đã cao chạy xa bay. Nhiều người phỏng đoán nếu có bắt được thủ phạm thì cũng “hòa cả làng”. Những cách hành động trên đây đang làm cho đất nước và dân tộc nghèo đi, không chỉ về kinh tế, mà còn nghèo về tình người và nguy hiểm nhất là nghèo về niềm tin.
Trong đời sống xứ đạo, những chia rẽ, cạnh tranh theo kiểu “con gà tức nhau tiếng gáy” vẫn tồn tại. Nhiều khi người ta quên điều cốt lõi của đức tin mà quá nặng về hình thức. Giữa một thời kỳ “trăm hoa đua nở” về xây cất và lễ lạc, việc thực thi công bằng, tôn trọng lương tâm và đời sống cầu nguyện dễ bị coi nhẹ.
Trong lãnh vực gia đình cũng vậy. Nếu ngày xưa các cụ dạy: “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, thì hiện nay đang phổ biến tình trạng ngược lại: “Con đặt đâu cha mẹ ngồi đấy.” Nhiều bạn trẻ tự do và quyết đoán trong việc trăm năm, đưa cha mẹ vào thế “đã rồi” và cha mẹ chỉ còn mỗi việc là làm theo những gì con cái muốn. Họ tự do yêu nhau, tự do quyết định hôn lễ và cũng tự do trong những quyết định hệ trọng của cả một đời người.
Kết luận: “Đẽo chân theo giày” là một lối hành xử trái với tự nhiên hoặc cẩu thả, vô trách nhiệm, nên gây ra những hậu quả vô cùng tai hại. Con người có khả năng và trí thông minh để điều khiển vũ trụ, nhưng họ cũng cần phải lắng nghe sứ điệp của Tạo Hóa để tôn trọng các nguyên tắc mà Ngài đã quy định. Hành động với lương tâm ngay chính, tôn trọng phẩm giá và ích lợi tha nhân, đó chính là bí quyết của thành công trong mọi lãnh vực của cuộc sống chúng ta.
Gm Giuse Vũ Văn Thiên
Chúng nó “Đồng thuận” tăng tốc thôn tính đất nước

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng and Nguyễn Lê Mỹ.
Chúng nó “Đồng thuận” tăng tốc thôn tính đất nước !.
VOA: Theo Tân Hoa Xã, ông Tập phát biểu rằng giữa ông và Tổng Bí thư Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đã “đạt được một loạt sự đồng thuận quan trọng về việc tăng cường quan hệ giữa hai bên và hai nước.”
Ông Tập còn nói thêm rằng Bắc Kinh sẵn sàng làm việc với Hà Nội về các cuộc hội thoại chuyên sâu bàn về các vấn đề tổng thể và chiến lược, cũng như “tăng cường các hướng dẫn chính trị về quan hệ song phương” để thúc đẩy hơn nữa quan hệ hai bên.
*
“Đồng thuận” khi bọn chúng đang tăng tốc chiến lược thôn tính VN trên biển đảo, không phận, đất liền…
Ai có tội nhất trong đôi MaoTập – Trọng ?
Tội nghiệp các ngư dân Việt Nam !!
(Theo Menras André).
* * *
Chủ tịch TQ Tập Cận Bình: ‘đạt hàng loạt đồng thuận’ với ông Trọng
VOA 21/08/2018
Ảnh: Ông Trần Quốc Vượng và ông Tập Cận Bình, ngày 20/8/2018. (Ảnh: Photo Vnews.gov.vn).
Chiều ngày 20/8, ông Trần Quốc Vượng, Uỷ viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam đã gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình để ‘vun đắp’ cho mối quan hệ Hà Nội – Bắc Kinh.
Tân Hoa Xã hôm 21/8 loan tin rằng tại Nhà khách Quốc gia Điếu Ngư Đài ở Bắc Kinh, Chủ tịch Tập Cận Bình đã tiếp ông Trần Quốc Vượng, thông báo cho nhà lãnh đạo của Việt Nam rằng “hiện đang diễn ra những thay đổi phức tạp và sâu sắc liên quan đến tình hình quốc tế và khu vực.”
Ngoài ra, cũng theo Tân Hoa Xã, ông Tập còn phát biểu rằng giữa ông và Tổng Bí thư Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đã “đạt được một loạt sự đồng thuận quan trọng về việc tăng cường quan hệ giữa hai bên và hai nước.”
Ông Tập còn nói thêm rằng Bắc Kinh sẵn sàng làm việc với Hà Nội về các cuộc hội thoại chuyên sâu bàn về các vấn đề tổng thể và chiến lược, cũng như “tăng cường các hướng dẫn chính trị về quan hệ song phương” để thúc đẩy hơn nữa quan hệ hai bên.
Tuy nhiên, truyền thông Trung Quốc không nêu rõ các “hướng dẫn chính trị” mà hai bên có kế hoạch bàn thảo là gì.
Trang ECBS của Trung Quốc trích lời ông cho biết ông hy vọng rằng “việc phát triển chung trong lĩnh vực hàng hải giữa hai nước sẽ đạt được tiến bộ trong một ngày không xa.” Ngoài ra, ông Tập nhấn mạnh rằng Trung Quốc và Việt Nam cần quản lý hiệu quả sự khác biệt thông qua đối thoại và tham vấn.
Truyền thông Việt Nam cho biết, tại cuộc gặp với nhà lãnh đạo Trung Quốc, ông Vượng đề nghị hai bên “tăng cường và nâng cao hiệu quả các cơ chế hợp tác giữa hai Đảng, hai nước; thúc đẩy hiệu quả các lĩnh vực hợp tác, giải quyết thỏa đáng các vấn đề trên biển, giữ vững đà phát triển của quan hệ hai nước.”
Trang VOV cho biết ông ông Trần Quốc Vượng đang thăm Trung Quốc 5 ngày từ ngày 19 đến ngày 23/8.
https://www.voatiengviet.com/a/chu-tich-tq-ta…/4537531.html…
THÁC BẢN GIỐC CỦA VIỆT NAM – NAY ĐÃ THÀNH TÀI SẢN TÀU CỘNG – CHUẨN BỊ GIAO TIẾP 3 ĐẶC KHU?


THÁC BẢN GIỐC CỦA VIỆT NAM – NAY ĐÃ THÀNH TÀI SẢN TÀU CỘNG – CHUẨN BỊ GIAO TIẾP 3 ĐẶC KHU?!!!!!
Thác Bản Giốc của Việt Nam nay đã bị Tàu Cộng chiếm lĩnh với sự đồng ý ngầm của chế độ CSVN.
Đặc biệt những nơi có tầm quan sát tuyệt đẹp đã nằm trong tay Tàu khựa và họ đã tổ chức thành thắng cảnh cho khách du lịch tham quan như hình nêu trên.
Đau nhất cho dân tộc VN phải trả tiền để đến tham quan trên chính mảnh đất cha ông để lại…. Hỡi bà con còn cảnh nào đau lòng hơn… khi đất nước thống nhất hơn 43 năm, mà đất biển dần dần bị mất và thu hẹp????
Thiếu niên đối mặt 15 năm tù vì cướp 100.000 đồng mua bánh mỳ?
Án tù từ 7-15 năm dành cho Trẻ vị thành niên vì đói khát sinh ra nông nổi mà cướp 100 ngản hồ tệ để mua bánh mì ăn và nước uống sau nhiều ngày đói khát.
Vậy hơn 4 triệu đảng viên đảng cướp csVN và những thằng/con làm tay sai cho chúng để cướp, hiếp, giết hại nhân dân phải lôi cổ ra bắn và treo cổ hết không chừa một tên nào cả mới công bằng !
Thiên Đức
SỐNG – CHẾT


tôi xin nhường quyền bình luận cho các bạn: Ai anh hùng, ai hèn mạt!
NGƯỜI VIỆT NAM HÃY TỈNH GIẤC ĐI.
VIỆT NAM NAY VẪN CÒN HAY ĐÃ MẤT!
CHIẾN DỊCH HÁN HÓA VIỆT NAM KHÔNG CẦN PHẢI CHE DẤU NỮA.
SỐNG – CHẾT
Photos from the Internet
SỐNG
Sống tủi làm chi đứng chật trời?
Sống nhìn thế giới hổ chăng ai?
Sống làm nô lệ cho người khiến?
Sống chịu ngu si để chúng cười?
Sống tưởng công danh, không tưởng nước.
Sống lo phú quý chẳng lo đời,
Sống mà như thế đừng nên sống!
Sống tủi làm chi đứng chật trời?
CHẾT
Chết mà vì nước, chết vì dân,
Chết đấng nam nhi trả nợ trần.
Chết buổi Đông Chu, hồn thất quốc,
Chết như Tây Hán lúc tam phân.
Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh,
Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần.
Chết cụ Tây Hồ danh chẳng chết,
Chết mà vì nước, chết vì dân.
Cụ Phan Bội Châu
TỬ HUYỆT TRUNG CỘNG

TỬ HUYỆT TRUNG CỘNG
Hôm truớc có viết sơ nói về “tử huyệt” của Trung Quốc, đập Tam Hiệp (Three Gorges Dam). Vậy vì sao đập thủy điện lớn nhất thế giới này đang khiến các quốc gia thù ghét TQ nhắm đến nếu có xung đột?
Hiện tại, TQ bố trí có 4 tổ tên lửa phòng không, một đại đội máy bay trực thăng lục quân, 8 tàu tuần tra, 24 trung đội phản ứng nhanh, toàn bộ binh lực gồm 4.600 biên chế. Nhưng nếu bị đối phương tấn công bằng tên lửa hành trình, tên lửa liên lục địa hoặc bom hạt nhân; thì gần như TQ không có cách nào ngăn chặn thảm họa Đại hồng thủy nhấn chìm 1 nửa lãnh thổ Trung Quốc
Đập Tam Hiệp được xây cất tại vùng Tam Đẩu Bình, của lưu vục Nghi Xương, tỉnh Hồ Bắc là một trong ba nhánh của sông Dương Tử (tức Trường Giang, sông dài thứ 3 trên thế giới) .Đập cao đến 600 bộ, dài 1.4 dặm có 286 cổng thoát nước và lưu giữ một hồ nước lớn và dài 400 dặm, có một hệ thống 25 turbines phát .
Lượng điện năng lớn hơn gấp 8 lần năng xuất của Đập Hoover của Hoa Kỳ, nhưng chỉ đáp ứng được 3% nhu cầu điện năng của TQ (Source: Scientific American)
Việc phá hủy chiếc đập này bằng tên lửa, hoặc bom hạt nhân, sẽ gây tai họa khủng khiếp cho TQ. Vì sao ? Dưới đây là những lý do:
– Trong khi tsunami (sóng thần) do thiên nhiên tạo ra, phát xuất từ đại dương tràn vào lục địa gây ra sự tàn phá và chết chóc kinh hoàng cho một vùng dân cư rộng lớn (như đã xảy ra ở Nam Duơng, Thái Lan, Nhật Bản trong quá khứ gần đây) .. thì ngược lại, ở Đập Tam Hiệp có thể tạo ra hiện tượng tsunami do con người gây nên khi phá hủy đập này.
Vì tham vọng mà mù quáng mà người Trung Quốc đã tạo thù oán với thế gìới và chỉ cần một hành động nhỏ của đối phương, là khối tsunami ở đập Tam Hiệp sẽ ào ra.
Hiện tượng nầy sẽ tàn phá và chết chóc cho TQ trong khoảnh khắc từ 5,10 giây cho đến 30 phút là xong tất cả !!Sẽ không có một sức lực nào trên thế gian có thể cưỡng lại hay ngăn chận được cơn sóng thần do đập vỡ tạo ra.
– Hằng trăm triệu dân Tàu sẽ bị cuốn ra biển Đông theo con sông Dương Tử rộng lớn.
– 1/2 nước Trung Quốc– vùng thịnh vượng nhất – mà dân cư sinh sống sẽ bị chôn vùi trong Đại hồng thủy…
– Các di tích lịch sử mà TQ thường hãnh diện với thế giới hằng ngàn năm qua, sẽ tan biến trong nước lũ.
– Hằng ngàn thành phố lớn nhỏ sẽ bị nhấn chìm
– Hằng chục ngàn nhà máy kỹ nghệ, xưỡng, hãng sản xuất hàng để xuất cảng sẽ bị tàn phá, ngập nước và sẽ bị trôi di mất tang mất tích.
– Hàng chục ngàn tàu bè thương mãi, kỹ nghệ, du lịch sẽ bị tan tành vì hằng triệu tấn nước đỗ xuống hằng giây .. nhận chìm chúng truớc khi tống ra biển đông
– Nền kinh tế TQ khựng lại, nạn đói hoành hành
Đó là 1 tử huyệt của TQ, sự tồn vong của nơi này sẽ quyết định vận mệnh của lãnh thổ TQ. Nếu họ cứ tiếp tục bành truớng, hành xử côn đồ thì sẽ trả giá. Gần họ nhất chính là Đài Loan, quốc gia đang chĩa tên lửa vào Đập Tam Hiệp, và sẵn sàng khai hỏa nếu TQ dám tấn công lãnh thổ Đài Loan.
TNLT Nguyễn Viết Dũng bị khủng bố trong tù

TNLT Nguyễn Viết Dũng bị khủng bố trong tù:
Một trong những người bị khủng bố trong tù gần đây nhất là Nguyễn Viết Dũng.
Dũng bị kết án 6 năm tù giam trong phiên phúc thẩm hôm 15/8 tại Nghệ An theo điều 88 “ chống nhà nước”. Trong phiên toà xét xử một người hoạt động nhân quyền khác là ông Lê Đình Lượng một ngày sau đó, Dũng và TNLT Nguyễn Văn Hoá “được” triệu tập đến toà để làm chứng bất lợi cho ông Lượng. Tuy nhiên, cả Dũng và Hoá đều bất ngờ buộc tội cơ quan điều tra đã đánh đập, tra tấn họ trong thời giam bị tạm giam. Ngoài mục đích bắt họ nhận tội còn ép buộc Hoá và Dũng “khai” những điều bất lợi cho ông Lượng. Có nguồn tin cho hay, sau khi “phản cung”, tố cáo cơ quan công an điều tra đánh đập mình trong quâ trình thẩm vấn, cả Nguyễn Viết Dũng và Nguyễn Văn Hoá đều bị bịt miệng và lôi ra ngoài.
5 ngày sau phiên xử con trai, ông Nguyễn Hùng Nguyễn Viết đến thăm con thì bị nhà tù từ chối với lý do Dũng đã không thành khẩn khai báo trong phiên toà xử ông Lê Đình Lượng. Sau gần một năm bị giam giữ, đây là cuộc thăm gặp đầu tiên của Nguyễn Viết Dũng, nhưng bất thành.
Không biết đến bao giờ Dũng mới được gặp thân nhân khi cai tù liên tiếp và bằng mọi cách ngăn cản với nhiều lý do hết sức vô pháp và bất nhân.
Ngoài Nguyễn Viết Dũng, các TNLT khác như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Trần Thị Nga, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Hoá… cũng đang bị ngược đãu trong tù.
Rất rõ ràng, sự tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần đối với những người bảo vệ nhân quyền, đặc biệt với những người đang trong tù ngày một gia tăng.
Phải làm gì để giảm bớt áp lực cho họ?
TRÒ NHÉT CHỮ VÀO MỒM DÂN, ẨN SAU LÀ DÃ TÂM LỚN CỦA CS
Ở xứ nọ, có một ông vua bạo ngược. Sở thích của hắn là hành quyết nô lệ để tìm niềm vui. Một hôm, để tiếp đãi sứ giả nước láng giềng đến thăm, ông ta cho đem những cái lồng nhốt những nô lệ đã bị cắt lưỡi để chuẩn bị hành quyết mua vui. Thấy thế, sứ giả bèn hỏi “Vì sao bệ hạ lại đem hành quyết những con người kia?”. Tên vua bạo chúa đáp “Hành quyết họ không phải là chủ ý của ta, mà đó là nguyện vọng của bọn chúng. Không tin ngươi xem! Khi bị hành quyết bọn họ không hề kêu la”. Quả thật, khi những nô lệ bị mang ra hành quyết, vị sứ giả kia không hề thấy nạn nhân kêu gào gì cả.
Vâng, đây chỉ là một chuyện ngụ ngôn để ngụ ý cho một vấn đề tôi muốn nói. Đó là CS tước bỏ quyền được nói của nhân dân và nhét chữ vào mồm họ để hợp thức hoá những dã tâm hoặc những thủ đoạn của mình. Họ làm thế vì mục đích gì? Mục đích là để xây dựng một thứ chính nghĩa giả tạo nhân danh nhân dân. Người dân Việt Nam là những kẻ nô lệ bị cắt lưỡi, ĐCS là ông vua bạo chúa kia. Khi ĐCS muốn giở trò với nhân dân thì họ đều bắt đầu từ “sự đồng thuận của nhân dân”. Không cần trưng cầu dân ý, ĐCS luôn mở mồm là “nhân dân đã lựa chọn”.
Mấy ngày qua người dân bị cho nhịn xem bóng đá trong lòng mọi người rất không hài lòng. VTV thì không mua bản quyền truyền hình vì bị từ chối do việc làm bẩn thỉu của nhà đài này. Thế nhưng, bọn họ lại thông báo “Bản Quyền ASIAD 2018 Giá 15 Triệu Đô, Người Dân Việt Nam Chấp Nhận Không Xem ASIAD Qua Truyền Hình”. Đây là một thói kiêu ngạo CS, không khảo sát, không trưng cầu gì ráo, nhét chữ vào trong mồm nhân dân là xong, là hợp thức hoá một âm mưu bẩn thỉu bất thành.
Tương tự vậy, Nguyễn Phú Trọng đi thăm Cuba mang tặng 5000 tấn gạo trong lúc bà con bị lũ lục, miền núi dân thiếu gạo ăn chẳng thấy nhà nước cứu trợ. Thế nhưng báo chí bảo rằng 5000 tấn gạo đó là nhân dân Việt Nam tặng nhân dân Cuba. Sức lao động của nhân dân bị ĐCS đem đi vứt, nhưng vẫn nhét chữ vào mồm nhân dân rằng, chính nhân dân mang tặng nó cho Cuba.
Xét rộng hơn, trong lĩnh vực chính trị, thì việc ĐCS dẫn dắt nhân dân đi theo thứ XHCN ảo tưởng là sự cưỡng ép. Kết quả, Việt Nam lụn bại toàn diện: giáo dục lụn bại, đạo đức xã hội lụn bại, kinh tế lụn bại vv.. Thế nhưng Đảng thì vẫn oang oang rằng “đó là con đường mà nhân dân đã chọn lựa”.
Thói kiêu ngạo CS tưởng đó chỉ là một thói quen của họ, nhưng không phải. Đó là cả một chiến lược. Bước 1, tước bỏ quyền tự do nhân dân. Bước 2, cắt lưỡi nhân dân. Và bước cuối cùng là nhét chữ vào mồm nhân dân dân để thực hiện dã tâm. Kịch bản này sẽ có một lần dàn dựng cho một dã tâm lớn, đó là lúc trao đất nước này cho Trung Cộng, chắc chắn lúc đó ĐCS cũng bảo “đó là nguyện vọng của nhân dân” .






