UNG THƯ – CÁI CHẾT KHÔNG CHỪA PHẢN ĐỘNG HAY CS…

Phản động cũng vẫn cứ ăn. Bất phản động cũng vẫn cứ nêm nếm cho con cho mẹ mình ăn. Rồi thì bao giờ mới nhận ra, đâu chỉ tên tuổi, mặt người. Ung thư cũng ko nhận diện phản động hay không phản động mà chừa nữa……….
**************

UNG THƯ – CÁI CHẾT KHÔNG CHỪA PHẢN ĐỘNG HAY CS…
FB Hoàng Mỹ Uyên.

Khi những người nổi tiếng & chung quanh ta ra đi bởi ung thư ngày càng nhiều người ta mới dần nhận ra ung thư không biết tên người, không tỏ mặt người, cứ thế nó ùa vào đời bất cứ ai. Cứ thế mà hôm qua huy hoàng hôm nay bất hạnh, lắm người đời vốn sầu tư thì càng thêm bi tàn.

Chỉ biết thở ra cay đắng, vài năm trở lại đây, ngẫm mà xem, người quanh ta cứ ra đi theo tiếng gọi của Cancer. Mỗi lần như vậy, lại tiếc thương, lại cảm thán “bây giờ sao ung thư nhiều quá”

Thế rồi khi người ta tranh đấu cho sự trong sạch miếng ăn, con cá, hột muối, giọt nước mắm bỏ vô miệng con cái, gia đình mình thì người ta cũng mai mỉa chửi bới nhau. Hai từ “phản động” được gắn với nước mắt, máu, nỗi buồn, thất vọng, chán nản…để rồi nó bẩn độc hệt như muối như mắm. Phản động cũng vẫn cứ ăn. Bất phản động cũng vẫn cứ nêm nếm cho con cho mẹ mình ăn. Rồi thì bao giờ mới nhận ra, đâu chỉ tên tuổi, mặt người. Ung thư cũng ko nhận diện phản động hay không phản động mà chừa nữa.

Thời gian xoá lành mọi thứ, kể cả vết thương, chỉ còn lại cái chết.
Thời gian bùng lên mọi căm hờn, căm hờn đi tù.
Thời gian dập tắt mọi nổ lực. Nổ lực đành vượt biên.
Thời gian khai sáng lương tri. Lương tri thủ thỉ không dám nói.
Thời gian che mù lý trí. Lý trí còng queo trên câu chữ.
Thời gian đéo chữa lành cancer. Nếu Cancer chỉ là tên một cung hoàng đạo. Rồi đây, cả dân tộc này đều thuộc cung Cự Giải.

Bạn tôi hay kẻ ghét tôi đang hoặc đã từng và cả sắp. Vì bất cứ lý do gì chúng ta đều có thể ghét nhau nhưng nếu vì một tương lai con cái chúng ta không ung thư bởi thực phẩm, không khí, muối, mắm,…và cả những thứ chúng ta chưa biết hết thì hãy đứng lại cạnh nhau. Trẻ con là một thế hệ cần được bảo vệ. Bớt lặng im hèn nhược hay tấn công nhau. Con cái là thứ mà cha mẹ nào cũng dám nhân danh để dành phần phước hạnh cho chúng.

Không ai quay ngược lại được thời gian để thay đổi điều gì nhưng chúng ta hoàn toàn có thể học từ quá khứ.

Ô kìa, ung thư – tôi thấy nó, rất rõ.
Bạn không thấy thật sao?

Đừng im lặng!

Image may contain: food
Image may contain: one or more people and food
No automatic alt text available.
Image may contain: one or more people and people sitting

KHÔNG PHẢI HÔM NAY THÌ MÃI MÃI CŨNG KHÔNG

Đỗ Ngà

Ngày 04/09/1958 chính phủ Chu Ân Lai ra bản tuyên bố khẳng định chủ quyền của họ trên biển Đông. Tuyên bố này có 2 ý; thứ nhất, là tuyên bố chủ quyền của Trung Cộng trong phạm vi 12 hải lý tính từ bờ. Tuyên bố này là hợp luật pháp quốc tế; thứ nhì, họ tuyên bố chủ quyền của họ ở Hoàng Sa và Trường Sa Việt Nam. Tuyên bố này là sự nhận vơ một lãnh thổ đang thuộc chủ quyền của quốc gia khác, nó hoàn toàn sai trái. Thế mà, chỉ 10 ngày sau đó, tức ngày 14/09/1958, Phạm Văn Đồng ra công hàm công nhận bản tuyên bố ngày 04/09/1958 của chính phủ Chu Ân Lai.

Vào ngày 21/09/1958 công hàm này được Nguyễn Khang – đại sứ VNDCCH tại Trung Cộng trình cho Bàng Phi – thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Cộng. Sau đó một ngày, tức ngày 22/09/1958, tờ báo Nhân Dân đã đưa công hàm này lên báo và nói rằng “Chính phủ Việt – Nam Dân chủ Cộng hoà CÔNG NHẬN VỀ QUYẾT ĐỊNH HẢI PHẬN CỦA TRUNG – QUỐC”. Nội dung bài báo chỉ nói đến đó và giấu nhẹm nội dung của bản tuyên bố phía Trung Cộng. Một nửa bánh mì là bánh mì, nhưng một nửa sự thật thì không phải là sự thật. Việc đưa tin kiểu cắt xén, đó là sự dối trá có tính toán một cách tinh vi của Đảng Lao Động để lừa nhân dân. Và tất nhiên, dân miền bắc khi đó đa phần là dốt, còn trí thức thì lớp đang mắc bệnh sùng bái, lớp mù thông tin nên chẳng có chút gợn gì về sự góp ý hay phản đối cả.

Hậu quả, đến khi Trung Cộng chiếm Hoàng Trường Sa xong, nó trưng công hàm bằng giấy trắng mực đen ra để hợp thức hoá tài sản cướp thì phía CSVN cứng họng. Còn nhục hơn, nó giết ngư dân thả xác trên Biển nhiều vô số kể thì Hà Nội vẫn nín thinh. Việt Nam đang khoan khai thác dầu tại bãi Tư Chính vốn thuộc chủ quyền Việt Nam xưa nay, Trung Cộng tằng hắng thì Hà Nội rút khoan bỏ chạy. Tương tự bãi Tư Chính, bãi Rồng Đỏ cũng vậy. Thế là đường lưỡi bò ngày một nở rộng lấn vào bờ Việt Nam. Đau hơn nữa, Philippines kiện Trung Cộng lên tòa án quốc tế để tìm kiếm tính chính danh trong vấn đề tranh chấp thì Việt Nam đang phải cụp đuôi né tránh kiện tụng như thế này. Vì sao họ né? Vì theo tôi nghĩ, nếu Việt Nam dám kiện, Trung Cộng trưng thêm hàng loạt tài liệu bí mật khác giữa 2 ĐCS về số phận Việt Nam thì đổ bể. Nên CSVN không chịu kiện là vậy.

Từ công hàm của ông thủ Đồng khi xưa, hôm nay Việt Nam mất sạch biển Đông. Bài học nhãn tiền. Và nói cho cùng, đó chỉ là bài học để dân tộc này không dẫm lên vết xe đổ ấy chứ không phải bài học cho ĐCS. Ngày ấy vì giới bình dân mù chữ, giới trí thức mù thông tin nên không có bất kì sự phản kháng nào, dù là một cái gợn. Đó là sai lầm kép, sai lầm của chính quyền CS và sai lầm của nhân dân. Giờ nhìn lại, mọi thứ đã quá muộn.

Ngày nay ông thủ Phúc cũng dẫm lên vết xe đổ của ông Đồng. Nguyễn Phú Trọng dẫm lên vết xe đổ của Hồ Chí Minh, ĐCSVN đang dẫm lên vết xe đổ của chính mình trong quá khứ. Nếu ngày trước là 2 quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa và Biển Đông, thì nay là 3 đặc khu Vân Đồn – Bắc Vân Phong – Phú Quốc và toàn lãnh thổ Việt Nam. Cả khối gồm ĐCS và các lãnh đạo CS họ có dã tâm, nên qua thái độ của họ, ta thấy rõ ràng họ đang thách thức toàn dân rằng “chúng tao quyết định dẫm tiếp lên vết xe đổ quá khứ đấy. Chúng mày làm gì được bọn tao?”. Qua những trò quảng cáo Luật Đặc Khu trên báo đài, TV và phát truyền đơn vừa dụ vừa đe dọa đến từng hộ gia đình thì đủ để chứng minh sự ngoan cố của ĐCS.

Là dân, chúng ta nên nhớ, quá khứ ngu muội và mù thông tin nên hôm nay đã trả giá. Còn hôm nay, rất nhiều người bất chấp nguy hiểm kêu réo khản cổ để đánh thức lòng dân mà lòng dân chưa thức dậy thì đó là con đường tử dân tộc. Lần đầu mất đảo mất biển thì còn đất liền. Lần này 3 đặc khu sau đó đất nước này mất thì chuộc lỗi thế nào? Có sửa sai thì sửa ngay bây giờ, mà chỉ có nhân dân sửa sai chứ ĐCS nó không có khả năng sửa sai. Chúng ta nên nhớ.

No automatic alt text available.
No automatic alt text available.
Image may contain: 1 person, sitting and text

Lectio Divina

Lectio Divina

Đây là một phương pháp đọc Kinh Thánh năng động với lòng tin tưởng phó thác cách chân thành. Phương pháp này đã có từ xa xưa, khoảng năm 300 trước công nguyên. Người Do Thái đã dùng phương pháp này cầu nguyện từ thời đó và cho đến nay vẫn tồn tại.

Phương pháp này giúp Kitô hữu đi vào kho tàng phong phú của Lời Chúa,

nhờ đọc, hiểu và yêu mến Lời Chúa hơn,

và từ đó tìm cho đời mình một hướng đi hợp với tín lý Chúa Kitô.

Trong diễn văn ngày 16.09.2005 trước Hội Nghị Quốc Tế họp tại Rom về Kinh Thánh Trong Đời Sống Giáo Hội“ Đức Thánh Cha Benedicto XVI đã nói:

Tôi muốn đặc biệt nhắc lại và giới thiệu truyền thống lectio divina xa xưa: việc siêng năng đọc Kinh Thánh, có cầu nguyện kèm theo, thực hiện cuộc trò chuyện thân tình với Thiên Chúa, Đấng mà chúng ta nghe nói khi đọc, và chúng ta đáp lại khi cầu nguyện với một tâm hồn cởi mở và tín nhiệm.

Cách thực hành này, nếu phát triển hữu hiệu, sẽ đem lại cho Giáo Hội một mùa Xuân thiêng liêng mới – tôi xác tín như vậy –

Vậy việc mục vụ Kinh Thánh phải đặc biệt nhấn mạnh đến lectio divina và khuyến khích, nhờ dùng những phương pháp mới đã được nghiên cứu kỹ càng và hoàn toàn thích hợp cho thời đại chúng ta. Chúng ta không bao giờ được quên rằng;

 Lời Chúa là ngọn đèn soi cho ta bước, là anh sáng chỉ đường cho ta đi (Tv, 118, 105)

Chúng ta “đọc Kinh Thánh có cầu nguyện kèm theo” là để gặp gỡ Đức Kitô, một Đức Kitô đã chết, đã sống lại và đang sống với chúng ta.

Ngài sẽ biến đổi cuộc đời chúng ta trở nên mỗi ngày một giống Ngài hơn, qua tác động của Chúa Thánh Thần.

Lời Chúa là lương thực không thể thiếu của người Kitô hữu, thì Lectio Divina phải được so sánh như “bữa tiệc của Lời“ mà mỗi thực khách phải tự thưởng thức.

Để thưởng thức chúng ta phải tuân theo trình tự của việc ăn uống

như cắn vào (Lectio: đọc Lời Chúa), sau đó nhai(meditatio: suy gẫm)

thì mới có thể thưởng thức được bản chất của món ăn(oratio: cầu nguyện)

và cuối cùng món ăn được tiêu hóa và là một phần của cơ thể (comtemplatio: chiêm niệm).

Như thế Lectio Divina không phải là phương pháp học hỏi Thánh Kinh, nhưng mục tiêu của chúng ta là để gặp gỡ Chúa là Lời Hằng Sống cho mỗi Kitô hữu.

  1. Đọc Lời Chúa: Bạn hãy thắp lên một ngọn nến trước tượng Chúa, làm dấu Thánh Giá, nhắm mắt lại từ từ đi vào sự lắng đọng trong tâm hồn, thả lỏng thân xác.

Dâng một lời cầu nguyện “xin Thần Khí Sự Thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn toàn“ (Ga 16,13)

Bây giờ bạn hãy đọc Lời Chúa thật chậm, đọc chăm chú với tâm hồn khiêm nhường và tinh thần cầu nguyện,

đọc lại một lần nữa chậm hơn và câu nào, chữ nào đánh động thì hãy ngừng lại đó, bạn nhắc đi nhắc lại Lời vừa đánh động bạn để Lời Chúa thấm vào lòng.

  1. Suy gẫm: Lời Chúa đã thấm vào tâm hồn bạn. Bạn hãy đặt mình vào Lời Chúa, bạn đặt mình vào nhân vật đánh động bạn và hình dung sự việc, hoàn cảnh của thời gian, không gian đó, bạn phân tách các nhân vật từng hành động, từng thái độ, cử chỉ, từng câu nói, để hiểu chiều sâu của nhân vật và của bài Tin Mừng.

Bạn sẽ hỏi Chúa Giêsu đang nói gì với bạn, dạy bạn điều gìtrong Lời Ngài

và bạn đã cảm nhận ra ý nghĩa câu tâm đắc của bạn giúp bạn tới một quyết định hay một lựa chọn cho cuộc sốngbạn.

Ngài sẽ làm cho bạn thành con người tự do và sống độnghơn

  1. Cầu nguyện: Dưới Ánh Sáng mà Lời Thiên Chúa đã chiếu soi cho bạn, bây giờ bạn hãy thưa chuyện với Chúa, bày tỏ nỗi lòng của bạn, những nỗi buồn, niềm vui bạn hãy giải bày hết với Chúa, những gì đang xảy ratrong đồi sống cá nhân hay của tập thể.

Ngài biết tất cả nên bạn cứ thoải mái thân thưa tất cả nỗi lòng của bạn. Bạn xin Ngài chữa lành những vết thương trong lòng bạn và ban ơn bình an cho bạn. Bạn xin Thần Khí Chúa nâng đỡ bạn để bạn được sống dồi dào với quyết định hay chọn lựa của bạn..

Chiêm niệmChiêm niệm cho ta có cơ hội sống hiệp thông mật thiết với Thiên Chúa.

Bây giờ bạn nhắm mắt lại, tĩnh lặng tâm hồn để tậnhưởng sự hiện diện của Chúa.

Bạn đang ở trong vòng tay Ngài để Ngài yêu thương bạn.

Ngài đang sưởi ấm thể xác bạn và làn gió thiêng liêngcủa Ngài đang làm dịu mát tâm hồn mà bạn có thể tận hưởng lâu dài.

  1. Hành Động: Thần khí Chúa đang dẫn dắt bạn, soi sáng cho bạn. Bạn hãy xin Ngài ban thêm sức mạnh, để bạn thực hành ý Chúa. Ngài muốn con làm gì? Xin hãy chỉ tường tận cho con để trong đời sống, con sẽ làm vinh danh Ngài.

Cuối cùng, bạn hãy cầm bút lên ghi những cảm nghiệm của bạn về kỷ niệm êm đềm này với Thiên Chúa.

Những ghi nhận về khoảnh khắc thiêng liêng này sẽ giúp bạn sống dồi dào hơn với Đức Kitô, mỗi khi bạn đọc lại./-

Elisabeth Nguyễn

From: Do Tan Hung & Kim Bang Nguyen

VỢ CHỒNG CẦN BIẾT TÔN TRỌNG VÀ BÀN HỎI VỚI NHAU

VỢ CHỒNG CẦN BIẾT TÔN TRỌNG VÀ BÀN HỎI VỚI NHAU

TRONG TỪNG VẤN ĐỀ TRƯỚC KHI QUYẾT ĐỊNH

Thưa thầy,

Chồng của con rất thương yêu con và lo lắng cho gia đình, nhưng anh ấy có thói quen thích cái gì là tự đi làm mà không bàn hỏi với con một vấn đề gì hết, và con là người sau cùng biết chuyện ấy khi nó đã xảy ra bất luận tốt hay xấu.

Những lúc như vậy con hỏi tại sao anh không bàn với em, thì anh ấy nóng giận và bỏ đi không thèm nghe con phân tích đúng hay sai.

Xin thầy giúp ý kiến là con phải làm gì, và anh ấy phải làm gì để vợ chồng con có sự hòa hợp và biết tôn trọng nhau, hiểu nhau nhiều hơn?

Con cảm ơn thầy nhiều.
Con TV

Trả lời góp ý:

Trong đời sống vợ chồng, cha ông vẫn thường khuyên: “Tương kính như tân”. Có nghĩa là cả vợ lẫn chồng đều phải tế nhị, nhún nhường đối xử với nhau như những ngày đầu mới quen biết, mới là vợ chồng.

Kinh nghiệm sống này thật quí giá, và nó cũng không lỗi thời so với cái nhìn và lối sống của các cặp vợ chồng ở thời đại chúng ta. Trong lời thề hôn ước, trước khi trở thành vợ chồng, chúng ta đã thề hứa “yêu thương và tôn trọng anh/em cho đến mãn đời”.

Hai chữ yêu thương và tôn trọng là hai yếu tố cốt yếu làm nên ý nghĩa hôn nhân.

Vậy đã hứa thì phải làm. Hứa mà không làm là hứa lèo, là thất hứa.

Trong đời sống hôn nhân sự tôn trọng được diễn tả qua những trao đổi, chia sẻ, và khuyến khích nhau trong mọi vấn đề. “Chị ngã, em nâng”. Thất bại của anh là thất bại của em, và thành công của anh là thành công của em. Đúng với ý nghĩa câu: “Của chồng công vợ”.

Do đó, bàn hỏi nhau, chia sẻ với nhau, và cùng góp ý cho nhau là một cách sống hài hòa giữa hai vợ chồng. Trong thực tế, nguyên tắc “hai cái đầu vẫn hơn một cái đầu” luôn luôn đúng.

Có nhiều khi chỉ cần một ý kiến nhỏ của vợ hay của chồng mà kết quả trở nên khác.

Tuy nhiên trong thực hành vấn đề không đơn giản như nhiều người thường nghĩ, vì hai cái đầu thì có hai suy nghĩ khác nhau. Trường hợp của TV cũng không ngoại lệ. Để hóa giải nếp suy nghĩ và sống này của người chồng, chúng ta thử tìm hiểu xem đâu là nguyên nhân, và làm thế nào để có thể vợ chồng hòa hợp:

1-Có thể tập quán tự mình quyết định đến từ lối suy nghĩ của người chồng cho rằng bàn hỏi với vợ sẽ mang tiếng mình dốt, mình kém, hoặc không thông minh bằng vợ! Và nếu vậy thì mất mặt nam nhi, mất mặt trượng phu, mất mặtchồng.

2-Cũng có thể đấy chỉ là những quyết định, những việc làm nhỏ mọn mà người vợ vì ghen tương, vì muốn dành quyền kiểm soát nên cho nó là lớn lao rồi tự mình khó chịu với mình cũng như với chồng?

3-Và cũng có thể là trước đây khi người chồng bàn với vợ chuyện gì thì người vợ cứ bàn rùn, bàn ra, ngăn cản, hoặc muốn chồng theo ý mình.

Giải quyết vấn đề:

Nếu là sợ mất mặt, sợ mang tiếng thua kém vợ thì đó không phải là lý do để người chồng tự quyết những vấn đề trong gia đình. Như đã nói, gia đình là gia đình chung, thua được là thua được chung, và hạnh phúc là hạnh phúc chung.

Việc bàn hỏi, chia sẻ là việc nên làm và cần làm. Đặt trường hợp nếu những kết quả xảy ra không được như ý, ít nhất người chồng cũng không phải lãnh trách nhiệm một mình.

Nhưng có lẽ, và tôi chỉ nghĩ vậy thôi, đó là vì ghen tương, vì muốn kiểm soátchồng nên mọi chuyện lớn nhỏ chồng làm người vợ đều muốn biết hết.

Điều này đến từ tâm lý tự ty không đủ tin tưởng chồng, và cũng không đủ tin tưởng mình. Do sống trong tâm lý ngờ vực, người vợ thường hay cãi vã, tranh chấp những chuyện rất nhỏ mọn với chồng.

Và sau cùng cũng là do tâm lý tự ty cộng với tính ích kỷ mà mỗi lần chồng muốn nói gì, bàn gì thì người vợ luôn bàn rùn, bàn ra, bàn ngang. Thay vì lắng nghe, góp ý lại la làng la xóm, nói năng lung tung gây mất hòa khí.

Điều này được phản ảnh trong câu tự thú: “Những lúc như vậy con hỏi tại sao anh không bàn với em, thì anh ấy nóng giận và bỏ đi không thèm nghe con phân tích đúng hay sai.”

Tại sao người chồng lại nóng giận bỏ đi không thèm nghe phân tích đúng sai từ người vợ?

Phải có vấn đề trong cung cách nói năng và lý luận của vợ?!

Nếu vậy thì lỗi là từ suy nghĩ và lối sống của người vợ. Và trong trường hợp này, người vợ là người cần phải sửa hơn, đó là:

Biết lắng nghe, góp ý và khuyến khích chồng một cách khách quan, nhất là biết tôn trọng ý kiến và quyền quyết định của chồng.

“Sau lưng người đàn ông thành công, luôn có bóng dáng người đàn bà biết lắng nghe và chia sẻ”.

Ca dao Việt Nam cũng có câu: “Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn”.

Chúc vợ chồng TV hạnh phúc và thuận thảo,

Trần Mỹ Duyệt

Khoa học chứng minh: Chồng càng ‘sợ vợ’ hôn nhân càng hạnh phúc bền vững!

    Khoa học chứng minh: Chồng càng ‘sợ vợ’

          hôn nhân càng hạnh phúc bền vững!

          (đọc bài phía dưới để biết lý do)

Cánh mày râu vẫn hay nghĩ rằng nghe vợ càm ràm là sợ vợ, là bị bạn bè người khác xem thường. Nhưng khoa học đã chứng minh những người đàn ông biết lắng nghe ý kiến của vợ hay nói cách khác chồng càng ‘sợ vợ’ hôn nhân càng hạnh phúc và ít bị ly dị hơn các đôi vợ chồng bình thường.

        Thật ra là nhường vợ, chứ không phải là sợ vợ .

    Mà đôi khi cũng như là sợ, vì sợ vợ buồn, hoặc khóc.

 ảnh minh họa

Nghiên cứu chỉ ra rằng đàn ông biết lắng nghe ý kiến của vợ, chồng càng ’sợ vợ’ hôn nhân càng hạnh phúc và ít bị ly dị hơn các đôi vợ chồng bình thường.

Kết quả trên là một nghiên cứu dài hạn với 130 cặp vợ chồng của tiến sĩ tâm lý John Gottman. Theo đó chuyên gia tâm lý dẫn chứng trường hợp của Lauren và Steven là một điển hình.

Steven bảo với vợ rằng tối nay anh sẽ cùng nhóm bạn đi chơi xa. Vợ Lauren đáp cô muốn chồng ở lại tới sáng mai để giúp dọn dẹp vì nhà sắp có khách. Anh chồng đáp “không” và trách vợ chẳng nhớ lịch chuyến đi của mình. Vậy là cả hai cãi vã, người bật khóc, kẻ bỏ đi.

Theo chuyên gia tâm lý, các đôi thường trục trặc khi họ móc nối sự tiêu cực này tới sự tiêu cực khác thay vì cố gắng giảm leo thang xung đột. Tiến sĩ Gottman giải thích trong cuốn sách “7 nguyên tắc để hôn nhân thành công” rằng 65% nam giới thường làm tăng sự tiêu cực trong cuộc cãi vã.

Phản ứng của Steven không thể hiện rằng anh lắng nghe những lời phàn nàn của vợ. Thay vì vậy, anh tỏ ra phòng vệ và phàn nàn trở lại: “Tại sao em không nhớ kế hoạch của anh?”

Theo đó 4 điều tối kỵ: Chỉ trích, phòng thủ, khinh thường và câm lặng – là những dấu hiệu cho thấy người đàn ông đang kháng lại sự ảnh hưởng của vợ tới mình.

4 điều trên không phải là sự nhúng nhường của nam giới vì phải có hai người mới giúp hôn nhân thành công và người vợ cũng cần đối xử tôn trọng chồng. Tuy nhiên nghiên cứu của tiến sĩ Gottman chỉ ra rằng phần lớn các bà vợ đều đã thực hiện việc đó, chỉ có đàn ông không như vậy. Cụ thể nghiên cứu cho thấy 81% khả năng một cuộc hôn nhân sẽ tan vỡ khi người đàn ông không chịu nghe ý kiến của vợ.

Từ lúc chưa trường thành đàn ông đã khác phụ nữ

Mọi người có để ý không khi chơi trò chơi, các cậu bé thường tập trung vào chiến thắng chứ không phải cảm xúc hay người cùng đội. Nếu bị thương, cậu ta sẽ bị phớt lờ và cuộc chơi vẫn phải tiếp tục. Ngược lại với các bé gái, cảm xúc thường luôn được ưu tiên. Khi một bé gái khóc và nói “tớ không chơi với cậu nữa”, trò chơi kết thúc và chỉ bắt đầu lại khi các bé làm hòa. Theo tiến sĩ Gottman, “sự thật là cuộc chơi của các bé gái đã là sự chuẩn bị xa cho hôn nhân và cuộc sống gia đình bởi trẻ tập trung vào mối quan hệ”.

Có nhiều phụ nữ không ý thức được kỹ năng xã hội này và cũng không nhiều nam giới nhận thức sâu sắc về người khác. Theo thống kê, chỉ có 35% đàn ông có trí thông minh cảm xúc. Còn lại thì chẳng ai được điều này như phụ nữ cả.

Theo đó những người chồng thiếu trí thông minh cảm xúc từ chối sự ảnh hưởng của vợ bởi họ sợ mất quyền lực và không sẵn sàng chấp nhận sự chi phối của người khác với mình. Họ luôn quan tâm đến tâm trạng của vợ vì tôn trọng và nâng niu vợ. Mặc dù người đàn ông này không thể hiện ra cảm xúc của mình như cách vợ làm, anh ta sẽ học cách để kết nối tốt hơn với vợ. Khi vợ cần nói, anh ta sẽ tắt TV và lắng nghe. Anh ta sẽ dùng từ “chúng mình” thay vì “anh”. Anh ta sẽ hiểu thế giới nội tâm của vợ, tiếp tục bày tỏ sự ngưỡng mộ vợ và thể hiện điều đó cho vợ thấy. Mối quan hệ, sex, cuộc sống của người đàn ông sẽ tệ hơn rất nhiều nếu thiếu trí thông minh cảm xúc.

Mặc khác người chồng thông minh sẽ là người cha tốt hơn bởi anh ta không sợ thể hiện các cung bậc tình cảm, đồng thời sẽ dạy con biết tôn trọng cảm xúc và chính mình. Khi tạo được sự gắn bó với vợ, người vợ sẽ tìm đến chồng khi lo lắng, phiền muộn, vui mừng và tất nhiên, cả lúc nổi hứng. Khi xung đột nảy sinh, chìa khóa là hiểu quan điểm của vợ và sẵn sàng thỏa hiệp. Hãy tìm xem những điều nào cả hai vợ chồng có thể cùng thống nhất, thay vì bới sâu vào điều khác biệt, mâu thuẫn. Vậy chồng càng sợ vợ hôn nhân càng hạnh phúc vững bền là một minh chứng có “cớ” lắm đúng không ạ.

From: tiennkhuat  & NguyenNThu

Nhà bất đồng chính kiến Campuchia phải bỏ nước ra đi

VOA Tiếng Việt
Một nhà phân tích chính trị Campuchia hôm 3/9 cho biết rằng ông buộc phải rời tổ quốc sau nhiều lần bị đe dọa kể từ khi tự do sau khi thụ án tù một năm rưỡi vì cáo buộc đảng của Thủ tướng Hun Sen dàn dựng vụ giết nhà hoạt động chỉ trích chính phủ Kem Ley năm 2016.

Ông Kim Sok được thả hôm 17/8 và kể từ đó tiếp tục chỉ trích việc ông Hun Sen bổ nhiệm vào chính phủ một số thủ lĩnh các đảng tham gia vào cuộc tổng tuyển cử hôm 29/7, nhưng không giành được ghế nào, theo Reuters.

Ông cho hãng tin Anh biết rằng ông đã nhận được sáu cuộc gọi nặc danh và bị đe dọa phải “im tiếng”.

Nhà hoạt động này cho biết rằng ông và con gái 6 tuổi “xin tị nạn tại một nước thứ ba”.

“Khi nào con gái tôi an toàn, tôi sẽ trở về Campuchia và tiếp tục tranh đấu”, ông nói.

Ông từ chối cho biết ông đã tới đâu nhưng cho hay rằng ông đã thông báo về các mối đe dọa cho Đại sứ quán Mỹ ở thủ đô Phnom Penh hôm 30/8.

Cơ quan ngoại giao Mỹ này đã từ chối bình luận, theo Reuters.

Hàng chục nghìn người từng xuống đường phản đối vụ giết hại nhà hoạt động nổi bật Kem Ley.

Nhiều người cho rằng họ nghi có động cơ chính trị trong cái chết của ông.

Một người đàn ông năm ngoái bị kết án tù chung thân vì giết ông Kem Ley do nợ nần, nhưng các tổ chức nhân quyền cũng như những ủng hộ viên của ông Kem Ley cho biết rằng họ nghi ngờ về lời khai của thủ phạm.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)

About this website

VOATIENGVIET.COM
Một nhà phân tích chính trị Campuchia hôm 3/9 cho biết rằng ông buộc phải rời tổ quốc sau nhiều lần bị đe dọa kể từ khi tự do sau khi thụ án tù một năm rưỡi vì cáo buộc đảng của Thủ tướng Hun Sen dàn dựng vụ giết nhà hoạt độ…

Ngày 2 Tháng Chín

Ngày 2 Tháng Chín

Phạm Đình Trọng (Danlambao) – Ngày 2 tháng chín, 2018, công an bủa vây bịt bùng trước nhà nhiều người dân trên khắp mọi miền đất nước. Hai trung tâm chính trị văn hóa, xã hội, hai không gian tiêu biểu cho đời sống dân sự đất nước, tiêu biểu cho bộ mặt xã hội Việt Nam là Hà Nội và Sài Gòn không những là hai nơi số người dân bị công an nhà nước cộng sản bủa vây, ngăn chặn không cho ra khỏi nhà nhiều nhất mà trên khắp đường phố Hà Nội, Sài Gòn còn rải đầy sắc áo công an, dân phòng trang bị roi điện, dùi cui, trang bị cả bộ mặt thú săn hầm hầm sát khí. Khắp các ngả đường trung tâm hai thành phố lớn nhất nước giăng trùng trùng lớp lớp rào sắt, kẽm gai.

Ngày 2 tháng chín, 2018, Hà Nội, Sài Gòn như hai thành phố bị chiếm đóng, hai thành phố bị bạo lực nhà nước cộng sản phong tỏa. Vậy mà dịp này bộ máy tuyên truyền nhà nước cộng sản Sài Gòn đã lấy hàng tỉ tiền thuế của dân in hàng triệu tài liệu tô vẽ về ngày quốc khánh 2.9 mang đến phát cho từng nhà dân: “Đã trở thành truyền thống, ngày Quốc khánh mùng 2 tháng 9 là dịp cả đất nước, cả dân tộc hân hoan, náo nức mừng Tết Độc lập, cũng là dịp nghỉ lễ dài ngày để người dân nghỉ ngơi, đoàn tụ, vui chơi, giải trí cùng gia đình và bạn bè”.

Đúng là lươn lẹo tuyên huấn, nắm đấm công an. Hai đặc trưng nổi bật nhất của nhà nước cộng sản. Hai công cụ, hai sức mạnh bảo đảm lớn nhất cho sự tồn tại của nhà nước cộng sản. Tồn tại bằng lừa bịp tuyên truyền và bạo lực chuyên chính và dịp 2.9 hàng năm là dịp nhà nước cộng sản Việt Nam phô trương, thi thố hai sức mạnh này rầm rộ nhất, hợm hĩnh nhất. 

Nhưng ngày 2 tháng chín có đúng là ngày Quốc khánh, ngày Độc lập không? 

Trước ngày 2.9.1945 sáu tháng, ngày 11.3.1945, tại kinh kì Huế, vua Bảo Đại tuyên bố trước quốc dân Việt Nam và thế giới rằng: Chính phủ Việt Nam tuyên bố từ ngày này điều ước bảo hộ với nước Pháp bãi bỏ và nước Việt Nam khôi phục quyền độc lập. 

Tuyên bố một nước độc lập là điều hệ trọng, lớn lao của một giống nòi, một đất nước trước lịch sử. Không phải ai cũng có thể tuyên bố. Người đứng đầu một triều đình, một nhà nước đã được lịch sử công nhận mới được quyền tuyên bố và tuyên bố đó mới hợp pháp và có giá trị lịch sử. 

Triều nhà Nguyễn có công thống nhất đất nước từ mỏm cực Bắc Lũng Cú, Hà Giang đến đảo Thổ Chu, Kiên Giang chót cùng cực Nam, từ Trường Sơn đến Trường Sa. Triều nhà Nguyễn cũng có công kế tục triều nhà Lê đưa đội binh ra trấn giữ quần đảo Hoàng Sa. Triều nhà Nguyễn có công rất lớn mở mang bờ cõi về phía Nam và bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ ở biên cương phía Bắc, giữ nguyên vẹn toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Bảo Đại là vị vua hợp pháp của một triều đình đã trị vì Việt Nam gần 200 năm, triều đình nhà Nguyễn, là người có đầy đủ tư cách với người dân Việt Nam, với thế giới và với lịch sử tuyên bố Việt Nam độc lập và ngày Độc lập thực sự của Việt Nam là ngày 11.3.1945. 

Sự cai trị, đô hộ của thực dân Pháp xâm lược đã cướp mất nền độc lập của dân tộc Việt Nam. Có đầy đủ tư cách tuyện bố độc lập cho Việt Nam, người đứng đầu triều đình chính danh nhà Nguyễn chỉ tuyên bố ngắn gọn hai điều: Bác bỏ sự bảo hộ của nước Pháp và khôi phục nền độc lập cho Việt Nam. Đó là tuyên bố của giống nòi Việt Nam, tuyên bố của lịch sử Việt Nam. 

Chính những người cộng sản Việt Nam đã ghi vào lịch sử nhà nước cộng sản Việt Nam rằng cách mạng tháng tám năm 1945 là cuộc cách mạng cướp chính quyền. Chính quyền có được bằng ăn cướp, không được người dân chấp thuận bằng lá phiếu, không được bất kì nước nào trên thế giới công nhận. Hồ Chí Minh, người đứng đầu chính quyền ăn cướp bất hợp pháp không có bất kì tư cách nào để tuyên bố Việt Nam độc lập. Ngày 2.9.1945 chỉ là ngày những người cộng sản Việt Nam kết thúc việc cướp chính quyền trên toàn cõi Việt Nam mà thôi. 

Chính quyền cướp được mà có nên 73 năm đã qua, vẫn một không khí bạo lực, cướp bóc rình rập bao trùm xã hội. Công cụ bạo lực rình rập trước cửa từng nhà người dân. Sức mạnh bạo lực rầm rộ triển khai giữa bình minh thành phố, giữa cuộc sống người dân. Độc lập chi mà khốn khổ vậy! 

02.09.2018

Phạm Đình Trọng

danlambaovn.blogspot.com

Facebooker kể chuyện bị công an bắt tra tấn, trấn nước

Facebooker kể chuyện bị công an bắt tra tấn, trấn nước

Facebooker Ngô Thanh Tú, người vừa đi công an tỉnh Khánh Hòa bắt cóc, tra tấn dã man vì những chia sẻ của anh trên Facebook. (Hình: Facebook Ngo Thanh Tu)

NHA TRANG, Việt Nam (NV) – Một thanh niên ở Cam Ranh chơi Facebook, tham gia vận động nhân quyền, dân chủ hóa đất nước, bị công an bắt cóc giữa đường, đem về đánh đập, tra tấn, nhục mạ.

Trên một số trang Facebook cá nhân trên mạng xã hội mấy ngày qua đã báo động trường hợp một thanh niên từng là thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do tên Ngô Thanh Tú, 36 tuổi, bị công an thành phố Cam Ranh bắt cóc giữa đường vào chiều ngày Thứ Năm, 30 Tháng Tám, 2018. Sau đó, ông bị đưa về trụ sở công an thành phố đánh đập tra tấn dã man. Không chỉ tại đây, ông còn bị chuyển giao cho công an tỉnh Khánh Hòa tại Nha Trang tra tấn tiếp. Ông còn bị đánh trên xe khi công an thả giữa đường ngày hôm sau.

Ngô Thanh Tú kể về vụ bị công an bắt cóc như thế và tường thuật tiếp rằng: “Tại đó, tôi nhận ra khoảng từ 6-7 người bao vây lấy tôi. Một trong số họ là thanh niên cao lớn kẹp cổ khiến tôi thở không được. Những người khác bẻ tay, ghì người tôi xuống đất. Họ lấy luôn cả chiếc điện thoại mà tôi mang trong người.”

Lời trên trang Facebook của Ngô Thanh Tú bị công an cướp mật khẩu, viết những lời bị Ngô Thanh Tú phủ nhận. (Hình: NV cắt từ trang facenook của Ngô Thanh Tú.)

Đây là những lời kể của Ngô Thanh Tú tại trụ sở công an Cam Ranh: “Sau đó, tôi bị khống chế đưa lên xe đưa về trụ sở công an thành phố Cam Ranh. Tại đó, họ đưa chiếc laptop ra và buộc tôi phải thừa nhận Facebook là của mình. Tôi không thừa nhận liền bị 4 người liên tục đánh đập vào đầu, cổ, vai, hai bên hông, tay và chân. Họ buộc tôi phải thừa nhận Facebook mà họ đưa ra là của tôi. Tôi vẫn không thừa nhận. Lúc này, Đồng – người đội trưởng an ninh của công an thành phố Cam Ranh đã ra lệnh cho những người khác ‘nhận nước’ tôi. Ngay tức thì, người thanh niên to lớn kẹp cổ, hai người khác bẻ tay tôi, còn một người khác đấm vào hông, sườn và một người đi đổ nước vào trong chiếc ly nhựa. Họ liền đổ ly nước vào mặt tôi để tôi phải sặc nước.”

Cuộc tra tấn Ngô Thanh Tú không dừng tại đây mà còn tiếp diễn sau đó tại Nha Trang: “Tôi đã phải bị tra tấn, chửi rủa, miệt thị như vậy từ khi bị bắt cóc cho đến hơn 7 giờ tối thì được đưa lên xe hơi đưa ra công an tỉnh Khánh Hòa (thành phố Nha Trang) để làm việc. Tại Nha Trang, tôi làm việc liên tục từ hơn 8 giờ tối cho đến 12 giờ 15 phút khuya ngày 31 Tháng Tám. Sau đó, tôi được họ đưa đi ngủ tại một hội trường với hai viên cảnh sát túc trực. Ban đầu, những người này tỏ ra vô hại, nhưng càng về khuya, họ liên tục tạo ra âm thanh khiến tôi và họ không thể ngủ được. Nguyên cả đêm hầu như tôi thức trắng.”

“Đến khoảng 6 giờ 30 phút sáng, họ đưa tôi lên phòng để làm việc tiếp. Buổi làm việc liên quan đến tài liệu được cho là của đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Khánh Hòa có đóng dấu ‘Mật’ được rò rỉ trên Internet trước đó. Tôi thấy nó trên Facebook, lưu lại và chia sẻ trên Facebook cá nhân của mình. Họ muốn cáo buộc tôi đã phát tán tài liệu mật. Đến khoảng gần 8 giờ tối ngày 31 Tháng Tám, công an tỉnh Khánh Hòa nói đã làm việc xong, họ bàn giao tôi cho công an thành phố Cam Ranh. Hai viên công an thành phố Cam Ranh đưa tôi về bằng xe hơi. Tại trụ sở công an, họ buộc tôi phải viết bản cam kết theo ý muốn của họ. Khi tôi không đồng ý, họ liền đánh đập tôi.”

“Đến khoảng 10 giờ tối, họ đưa tôi xuống xe hơi và nói cho về. Trên xe có ba người, một người lái xe, một người ngồi bên trái và một người ngồi bên phải tôi. Người bên phải bốc mùi rượu. Khi xe vừa lăn bánh ra khỏi trụ sở công an, người ngồi bên phải liên tục đánh vào đầu, vào mặt tôi, trong khi người ngồi bên trái dùng tay ghì người tôi xuống cho người bên phải đánh. Họ đánh liên tục trên đoạn đường dài 1km. Sau đó họ thả tôi xuống ngã tư gần đó và tôi đón taxi để đi về nhà.”

Ông Ngô Thanh Tú cho biết hôm 2 Tháng Chín, 2018 là “Hiện tại, cơ thể tôi ê ẩm, đau nhức nhưng chưa thể đi khám được vì đang trong ngày nghỉ lễ ở Việt Nam.”

Trang Facebook của ông Ngô Thanh Tú bị công an CSVN cướp mật khẩu và viết những lời “hối hận” đã bị ông phủ nhận sau khi được thả về nhà.

Theo Facebooker Phạm Đoan Trang: “Giờ phút này, Ngô Thanh Tú vẫn đang phải nằm liệt giường. Anh ở cùng mẹ, ngôi nhà của hai mẹ con ở Cam Phước (Cam Ranh, Khánh Hòa) bị công an theo dõi nghiêm ngặt khiến anh gần như bị cô lập trong tình trạng sức khỏe yếu, đau khắp người, và không đi khám được vì… đang dịp lễ 2 Tháng Chín.”

Hiện tại, cập nhật mới nhất trên trang Facebook Ngô Thanh Tú có viết: “Xin chào các bạn, mình đã kiểm soát được Facebook của mình sau hơn 48h không đăng nhập và bị cướp Facebook. Trong quá trình lấy lại Facebook, mình đã gặp chút khó khăn vì chiếc điện thoại của mình đã bị phía công an thành phố Cam Ranh (Khánh Hòa) tịch thu. Thật khó để chỉ đích danh kẻ nào đã chiếm đoạt tài khoản Facebook của mình, nhưng cũng không quá khó để biết kẻ đó là ai. Dấu ấn mà bọn cướp lưu lại là đoạn status ‘thú tội’ đã nhận được rất nhiều bình luận. 

Tạm thời, mình xin được nghỉ ngơi, xem một trích đoạn Maria Ozawa để thư giãn. Chỉ có nàng ấy mới làm cho mình lấy lại được tinh thần sau khi bị công an thành phố Cam Ranh tra tấn và phải làm việc trong vòng 24h đồng hồ với an ninh tỉnh Khánh Hòa. 

Mọi thứ hãy cứ nhẹ nhàng, đi trên đường sỏi đá phải bị chảy máu chân là điều sẽ xảy đến.”

Việc bắt và tra tấn ông Ngô Thanh Tú diễn ra vào dịp có nhiều lời kêu gọi đi biểu tình chống chế độ Hà Nội ngày 2 Tháng Chín với nhiều vụ bắt giữ xảy ra tại nhiều tỉnh thị trên cả nước. Nhiều Facebooker tường thuật sự diện diện vô cùng đông đảo của công an thường phục và sắp phục tại những địa điểm tình nghi có thể xảy ra tại Sài Gòn. Những người tham gia vận động dân chủ hóa Việt Nam được mọi người biết tiếng đều bị công an canh gác chặt chẽ trước nhà.

Nhà cầm quyền CSVN đã ký vào “Công Ước Quốc Tế Chống Tra Tấn và Trừng Phạt hoặc đối xử tàn nhẫn làm mất phẩm giá người khác” từ Tháng Mười Một, 2013. Dù vậy, hàng năm, vẫn còn hàng chục người bị công an CSVN tra tấn đến chết chỉ sau một vài giờ hay một vài ngày bắt “tạm giam.” Nhiều người đã viết trên mạng xã hội họ bị tra tấn, đánh đập, nhục mạ dã man thế nào, chứng tỏ công an CSVN vẫn được dung dưỡng, bất chấp cam kết quốc tế. (TN)