Một nhóm gồm 17 nghị sĩ thuộc cả hai chính đảng lớn của Mỹ kêu gọi chính quyền Tổng thống Trump hãy áp đặt các biện pháp chế tài đối với các quan chức cấp cao Trung Quốc bị cáo buộc vi phạm nhân quyền đối với người Hồi giáo thiểu số ở Tân Cương.
Hôm 29/8, nhóm nghị sĩ Mỹ đã gửi một bức thư đến Ngoại trưởng Mike Pompeo và Bộ trưởng Tài chính Steven Mnuchin, thư nói rằng hàng triệu người Uighur và những người Hồi giáo khác ở vùng tự trị Tân Cương “đã bị giam giữ tùy tiện, tra tấn, hạn chế nghiêm trọng quyền tự do sinh hoạt tôn giáo và văn hóa,” tại các trại tập trung mà nhà cầm quyền gọi là “các trung tâm hay trại cải tạo chính trị.”
Ngày 21.08.2018 sau khi bị Việt Nam từ chối không cho ông vào thăm Mẹ Nấm trong nhà tù, Nghị sĩ Đức, ông Frank Schwabe, đã thông báo qua Twitter: “Điều đó chứng tỏ một sự không tôn trọng của Chính phủ Việt Nam đối với Quốc hội Liên bang Đức và hơi thiếu bản lĩnh tự tin khi không tạo điều kiện cho tôi gặp Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trong nhà tù. Tôi vẫn tiếp tục dấn thân cho sự tự do của bà !” ( FB Võ Hồng Ly)
FB Lê Trung Le Trung Khoa : Trong khi Chính phủ với người đứng đầu là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hào hứng tung hô cách mạng 4.0, thì phe đảng của Nguyễn Phú Trọng vẫn muốn cột chặt người dân Việt Nam vào đường lối bảo thủ, lỗi thời của chủ nghĩa cộng sản.
Quyết định không cho Nghị sĩ Quốc hội Đức vào thăm Mẹ Nấm trong nhà tù đã làm mất đi một cơ hội hàn gắn với Đức.
Nghị sĩ Frank Schwabe, Phát ngôn viên về Nhân quyền và Viện trợ Nhân đạo của Khối Dân biểu đảng Dân chủ Xã hội (SPD) trong Quốc hội Liên Bang Đức, đã thực hiện chuyến đi làm việc tại Việt Nam trong từ ngày 20 đến 22 tháng 8 vừa qua, đồng thời chỉ trích Chính phủ Việt Nam không tôn trọng Quốc hội Liên bang Đức
Ngày 21.08.2018 sau khi bị Việt Nam từ chối không cho ông vào thăm Mẹ Nấm trong nhà tù, Nghị sĩ Đức, ông Frank Schwabe, đã thông báo qua Twitter: “Điều đó chứng tỏ một sự không tôn trọng của Chính phủ Việt Nam đối với Quốc hội Liên bang Đức và hơi thiếu bản lĩnh tự tin khi không tạo điều kiện cho tôi gặp Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trong nhà tù. Tôi vẫn tiếp tục dấn thân cho sự tự do của bà !”
NHỮNG TRÒ CHƠI KÍCH DỤC ĐIÊN RỒ ĐỒI BẠI CỦA NHỮNG KẺ VÔ VĂN HÓA
Thư ngỏ gửi ông Võ Văn Thưởng – Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương – Ông Phùng Xuân Nhạ – Bộ trưởng Bộ Giáo dục và ông Lê Quốc Phong Bí thư thứ nhất Trung ương đoàn TNCS Hồ Chí Minh!
Kính thưa các vị! Vừa qua trên mạng xã hội dày đặc những thông tin, clip phản ánh những trò chơi mô tả cách giao cấu kích dục làm tình một cách điên rồ đồi bại và vô văn hóa, vô đạo đức của những tổ chức Đoàn, Đội và Nhà trường được mang tên Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh (?!) Chắc các vị quan liêu không biết thì để tôi thông tin cho các vị biết một số “trò chơi” như sau:
1 – “Chuyển hàng”: Là những chàng trai cô gái chuyển những lá bài cho nhau và tha hồ được va chạm vào những chỗ NHẠY CẢM của nhau.
2 – “Ăn trái cấm”: Đó là những quả táo được treo trước ngực những cô gái để cho các anh chàng thay nhau ăn cho đến hết
3 – Nam sinh viên lần mò dùng miệng “Ăn bim bim” trên người nữ sinh
4 – “Đập bóng bay”: Nữ chổng mông – Nam để quả bóng bay vào chỗ NHẠY CẢM của mình chạy lại dập, ấn vào mông nữ (như một kiểu làm tình) để cho quả bóng bay nổ; hay nữ nằm ngửa đặt quả bóng bay lên chỗ NHẠY CẢM – Nam chống tay nằm úp đúng chỗ NHẠY CẢM nâng lên dập xuống (Như một kiểu làm tình) để làm quả bóng bay nổ.
5 – “Nhặt giấy”: Nam nằm ngửa đặt những mảnh giấy lên cơ thể mình – Nữ bịt mắt mò mẫm trên cơ thể Nam để tìm ra những mảnh giấy đó – tất nhiên là lần mò vào cả chỗ NHẠY CẢM.
6- “Bơm bóng bay”: Nữ chổng mông – Nam dùng chỗ NHẠY CẢM ấn ấn vào mông (Như kiểu làm tình)
7 – “Bú bia”: Nữ gắn chai nước sữa, nước ngọt hay bia vào ngực – Nam thi nhau bú
8 – “Hít đất đôi”: Nữ nằm ngửa – Nam chống tay nằm sấp nâng người lên, xuống như kiểu làm tình ai lâu nhất sẽ thắng
9- “Sờ của quý”: Để nhận ra bạn tình …
Rồi những trò chơi khác như “Nam ăn nho trước ngực nữ”; “Nữ dùng miệng ăn quả dưa chuột được gắn vào chỗ Nhạy Cảm của Nam”; “Nam dùng răng cởi đồ của nữ”…
TOÀN NHỮNG TRÒ CHƠI MÔ TẢ CÁCH GIAO CẤU HÒNG KÍCH DỤC LÀM TÌNH với “ý tưởng” tập trung “tấn công” vào chỗ Nhạy Cảm của Nam – Nữ để KHƠI DẬY BẢN NĂNG THÚ TÍNH
Hỡi các vị! Hàng ngày các vị ăn lương – đó là những đồng tiền thuế của dân thấm đẫm bao mồ hôi nước mắt. Các vị có bao giờ xem các “trò chơi” quái gở trên không? Các vị có thấy đau xót nhục nhã không? Nếu các vị không thấy đau xót nhục nhã thì CÁC VỊ CHỈ LÀ NHỮNG CON BÙ NHÌN, RỐI GỖ vô cảm vô tình. Những đứa chơi và những kẻ tổ chức các trò chơi quái gở dung tục vô văn hóa trên lại được mang danh “ĐOÀN THANH NIÊN CỘNG SẢN HỒ CHÍ MINH?!”. Vậy chính các vị là những kẻ có TỘI với Anh linh của Bác Hồ và với Đảng quang vinh?! bởi các vị đã làm ô uế thanh danh của một lãnh tụ vĩ đại của dân tộc và của Đảng Cộng sản Việt Nam. Các vị mới chính là thứ GIẶC NỘI XÂM. Bởi những trò chơi kinh tởm trên đã bôi đen tâm hồn con trẻ dẫn chúng đến những hành vi đồi bại thất đức, thất nhân tâm. Gián tiếp đưa Việt Nam thành Quốc gia có tỷ lệ nạo phá thai, tội phạm về tình dục đứng hàng đầu thế giới . Vậy tương lai – chúng sẽ là kẻ ĐÀO MỒ CHÔN cái gọi là “LÝ TƯỞNG” mà các vị đang tôn thờ. Tôi nói vậy có đúng không các vị??? Vậy TRÁCH NHIỆM của các vị đến đâu? Các vị hãy từ chức – nếu các vị còn một chút lương tâm của một CON NGƯỜI (?!)
Đặng Trung Nghĩa —— * Ảnh minh họa: Một số “trò chơi” KÍCH DỤC VÔ VĂN HÓA
Chính trị là gì? Là những gì liên đến quyền lực nhà nước. Đối tượng nó tác động là toàn dân, mà đối tượng để nó tồn tại cũng là toàn dân. Như vậy từ khi con người sống có tổ chức thì công tác chính trị đã hình thành. Phương pháp mưu cầu quyền lực nhà nước, người ta gọi là làm chính trị. Chỉ đơn giản là vậy. Thế mà ngày 04/07/2015 ông Nguyễn Phú Trọng ký quyết định số 09-QĐ quy định tiêu chuẩn cán bộ cấp uỷ viên TW là “tuyệt đối không tham vọng về quyền lực”. Nghe nực cười thế nào ấy. Ông Trọng chả hiểu gì về bản chất chính trị cả. Học cả đời với mớ lí luận Mác Lê chỉ hiểu đến đấy.
Thực chất, sự phát triển của một đất nước, sự hùng cường của một quốc gia, trí tuệ của một dân tộc nó phụ thuộc vào bản chất của nền chính trị. Khi nền chính trị kém, vạn chuyên gia kinh tế tế giỏi cũng đầu hàng, triệu bác học thông thái cũng chào thua. Đất nước vẫn ì ạch. Nước Nga là ví dụ, nguồn chất xám của nước Nga rất tuyệt, tuyệt trong mọi lĩnh vực, từ khoa học, âm nhạc, đến văn học vv…đều rất đỉnh. Nhưng nước Nga đã thua Hàn Quốc trong bài toán đưa đất nước đến thịnh vượng. Cơ bản, 2 nước này khác nhau về chất lượng nền chính trị. Chỉ thế thôi.
Trong giáo dục XHCN, những ông viết sách chính trị phân loại chính trị bằng cách dán mác vào các nền chính trị trên thế giới một cách vô cùng phiến diện. Họ phân thế giới thành XHCN và TBCN rồi sau đó tự vẽ rồng vẽ rắn những gì Mác nói, những gì Lê viết và mặc định XHCN tiến bộ hơn. Hàng loạt đầu óc sinh viên bị nhồi sọ cũng nhiễm theo cách phân loại của đám viết sách vô minh ấy nên cũng vô minh y hệt như mấy ông tiến sỹ Mác Lê đó như vậy.
Trước 1975, miền Nam phân phía bắc vĩ tuyến 17 là CS và phía họ – phía nam vĩ tuyến 17 là tự do. Cách phân loại đó nó nói lên hiện trạng xã hội 2 phía. Phía bắc mất tự do, phía nam người dân có tự do hơn. Nhìn về xã hội, tôi thấy cách phân biệt này đúng. Nó nói lên bản chất của nền chính trị ấy, chứ không phải kiểu dán nhãn rồi tự huyễn hoặc như cách giáo dục chính trị của phía CS.
Thực chất, lịch sử các nền chính trị trên thế giới xét từ cổ chí kim theo tôi nhìn nhận nó chỉ có 2 loại. Loại chính trị hỗ trợ và loại chính trị loại trừ nhau.
Loại hình chính trị hỗ trợ là gì? Đó là những đảng phái đứng chung nhau trong cùng nhà nước. Giữa đảng cầm quyền và đảng đối lập là sự bổ trợ. Đảng cầm quyền được đảng đối lập làm cho trong sạch hơn bằng những chỉ trích. Nhân dân có quyền chọn nguyên thủ và người đại diện cho mình trong nghị viện bằng lá phiếu. Có quyền truất phế bất kỳ cá nhân quyền lực nào bằng lá phiếu trưng cầu dân ý và quyền biểu tình. Rõ ràng nền chính trị này là tầng tầng lớp lớp bổ trợ nhau, đảng này bổ trợ đảng khác, nhân dân bổ trợ sự khiếm khuyết nhà nuớc và hiệu chỉnh nhà nước hoàn hảo hơn. Môi trường chính trị này nó sẽ phát huy sức mạnh dân tộc, nâng cao tiềm lực đất nước và tạo sự ổn đinh vững bền. Đó là bản chất của loại hình chính trị các nước tự do.
Loại hình chính trị loại trừ. Điển hình là loại phong kiến tập quyền, và Cộng Sản. Khi nó đến, mục đích là tiêu diệt khác biệt và tạo sự phục tùng. Lịch sử phong kiến là sự chiếm lĩnh một tập đoàn chính trị mới nổi và song song đó là ra tay làm cỏ những người của tập đoàn chính trị cũ. Nhà Trần khi chiếm ngôi nhà Lý, Trần Thủ Độ cho làm cỏ dòng dõi nhà Lý. Cộng Sản du nhập vào Việt Nam, nó làm cỏ mọi tổ chức chính trị khác. Bản chất của nền chính trị CS và Phong kiến tập quyền ngàn năm trước là một, chỉ khác nhau tên gọi. Giữa nhà nước và nhân dân cũng thế, nhân dân hoàn toàn không có một quyền nào để tương tác với nhà nước cả. CS xuất hiện, thì nó loại trừ mọi quyền mà người dân đáng ra phải được hưởng. Các quyền hiến định cho dân chỉ để lừa gạt. Cho nên, trước tư tưởng chính trị khác, CS diệt ngay. Trước đòi hỏi chính đáng của dân, CS đàn áp ngay. Đó là nguyên nhân đất nước không thể phát triển về mọi mặt. Bởi vì, CS chỉ có làm mỗi một việc, bóp nghẹt và tiêu diệt thì mầm móng tiến bộ nào phát triển được? Đó là lý đó vì sao, còn CS đất nước không thể phát triển.
Sự quan tâm đến chính trị của người dân có mạnh hay không nó sẽ quyết định tính sống còn của dân tộc đó. Với Việt Nam, trước mắt, sự quan tâm đến chính trị sẽ tạo cho dân tộc có đề kháng trước hiểm nguy. Formosa xả độc, biểu tình. Luật Đặc Khu đem ra quyết, dân biểu tình làm CS chùn tay. Luật Đặc Khu chưa bị dẹp bỏ hoàn toàn thì biểu tình đòi bỏ hẳn. Như cơ thể con người nhạy phản ứng trước độc tố xâm nhập. Chính sự quan tâm đến chính trị nó quyết đinh dân tộc này sẽ trường tồn hay biến mất. Chuyện thờ ơ chính trị không đơn giản. Nếu không cải thiện nó là tiếng chuông báo tử cho dân tộc đó.
Mọi hướng giải quyết cho đất nước đều bắt đầu từ sự đánh thức lòng dân. Khi dân biết quan tâm đến chính trị, thì dân tộc sẽ dẹp được rào cản đầu tiên đó là CS. Khi người dân biết quan tâm đến chính trị thì đất nước sẽ ngăn độc tài trở lại thời hậu CS. Khi người dân biết quan tâm đến chính trị, thì đó là nền tảng để xây dựng một nền chính trị dân chủ, tự do, công bằng, bác ái để cùng với những nước tự do tiến lên văn minh tiến bộ.
Mời Quý vị đọc để thử nhận xét xem mình là người:”CÓ TUỔI” hay người “GIÀ” ?
Làm thế nào mà khi về hưu, một số người chỉ đơn thuần là trở thành “cao tuổi” thôi, trong khi người khác thì thành “già”?Là bởi vì cao tuổi khác với già…
Trong khi người cao tuổi chơi thể thao, đi du lịch, thì người già lại nghỉ ngơi.
Trong khi người cao tuổi có tình yêu để cho, thì người già lại tích lũy lòng ganh tỵ và oán hờn.
Trong khi người cao tuổi có những dự tính cho tương lai, thì người già luyến tiếc quá khứ.
Trong khi quyển nhật ký của người cao tuổi gồm toàn là những “ngày mai”, thì quyển nhật ký của người già chỉ chứa những “ngày hôm qua”.
Trong khi người cao tuổi thích những ngày sẽ tới, thì người già đau khổ với những ngày ít ỏi còn lại của mình.
Trong khi người cao tuổi có những giấc chiêm bao đẹp khi ngủ, thì người già lại gặp những cơn ác mộng.
Có thể chúng ta cao tuổi, nhưng chúng ta không già bởi chúng ta còn có nhiều tình yêu, nhiều dự tính để thực hiện, và lắm thứ để làm. Bởi chúng ta không có quyền và cũng chẳng mong muốn già đi. Dù thế nào đi nữa, đó là cái mà tôi muốn chúc cho những năm tháng sắp tới nầy của bạn.
Tại cuộc gặp mặt với hơn 100 chuyên gia, nhà khoa học trẻ người Việt tiêu biểu ở nước ngoài về nước tham dự chương trình Kết nối mạng lưới đổi mới sáng tạo VN, ngày 19/8 vừa qua, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cho rằng: Đất nước không có người hiền tài thì không thể hưng thịnh.
Điều ông thủ tướng phát biểu không có gì mới, bởi câu này chẳng qua cũng dẫn lại lời của những bậc tiền bối đã từng nói như vậy từ rất xưa, như: “Hiền tài là rường cột nước nhà”. Và thời gian đã chứng minh điều này hoàn toàn đúng.
Anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi viết trong Bình Ngô đại cáo:
Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
…
Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau
Song hào kiệt thời nào cũng có…
Trong dân gian thì lưu truyền câu nói: “Ở đâu cũng có anh hùng, ở đâu cũng có kẻ khùng kẻ điên”. Có thể nói, nước ta hiền tài thời nào cũng có cả. Nhưng nước ta hiện tại có hưng thịnh hay không? Phải trả lời ngay là “không” vì đất nước trong thời kỳ suy vong.
Vậy thì, hiền tài đang ở đâu mà không ra giúp nước nhà?!
Cũng xin trả lời ngay rằng, chế độ này không trọng dụng hiền tài nên họ biến mất. Bộ máy nhà nước bây giờ chỉ dành cho bọn con quan rồi lại làm quan, như câu nói của bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, Chủ tịch HĐND TPHCM: “Con lãnh đạo làm lãnh đạo là hồng phúc của dân tộc”.
Các chức vụ quan trọng trên cả nước đều dành cho cả dòng họ nhà quan, những kẻ xu nịnh, cơ hội và bè phái. Có như vậy mới giữ được chế độ độc tài, độc đoán. Người hiền tài không thể kết bè kết phái với những kẻ này, vì họ sẽ bị vùi dập từ trong trứng nước.
Những câu phát biểu “đao to búa lớn” của quan chức, lãnh đạo chỉ là những khẩu hiệu suông, sáo rỗng và dối trá.
Các cơ quan nhà nước tổ chức hội nghị, hội thảo này nọ chẳng qua chỉ là một hình thức, làm cho có, làm để báo cáo, làm để tìm kiếm tài trợ, làm để trục lợi, làm để lừa mị… Những người tham gia cũng chỉ hình thức là chính, như một chuyến du lịch, du hí, một cuộc giải trí, một chuyến trở về thăm quê, thăm thân nhân…
Bởi hiền tài hiện tại không có đất dụng võ, cho nên chỉ thấy họ ở ba nơi.
Thứ nhất là ở… nước ngoài. Họ ra đi để tìm đất dụng võ. Hoặc một số người hiểu rõ hoàn cảnh, khi du học xong họ không trở về nữa. Thậm chí, hiền tài có tâm huyết trở về cũng không có môi trường thích hợp để làm việc, nhất là họ bị bạc đãi, rồi lại phải ra đi…
Một minh chứng rõ ràng trước mắt, trong số 16 quán quân của Đường lên đỉnh Olympia năm 2017 được du học, duy nhất một người trở về làm việc ở Sài Gòn, tại một công ty quảng cáo tư nhân. 15 người không trở về. 8 người đang học tập, giảng dạy tại ĐH Kỹ thuật Swinburne, Australia, 6 người khác cũng làm việc ở Australia.
Và thứ hai là ở… quán nhậu. Nhậu để chôn vùi nỗi buồn, chôn vùi bất lực, nhậu để tâm tình với nhau, để giải tỏa ức chế…
Còn nếu không ở hai chỗ nói trên, thì họ có lẽ họ chỉ còn một chỗ ở thứ ba là ở trong tù! Để có được môi trường thích hợp cho hiền tài làm việc, bắt buộc họ phải đứng lên tranh đấu, mà làm như vậy thì sớm muộn gì họ cũng sẽ bị chuyển vào địa chỉ tạm trú là nhà tù!
Như Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói: Đất nước không có người hiền tài thì không thể hưng thịnh. Rõ ràng là đất nước này còn lâu mới có thể hưng thịnh, bởi hiền tài không còn đất sống.
Bản quyền hình ảnh HOANG DINH NAMMột nhóm sinh viên Mỹ tham quan Hỏa Lò, nơi có trưng bày các vật dụng của ông John McCain khi ông bị bắt ở Việt Nam
Trong thời gian bị giam ở Bắc Việt Nam, niềm tin tôn giáo đã giúp ông John McCain vượt qua lao tù, theo các báo Hoa Kỳ và chính hồi ký của ông.
Nhưng có một sự kiện mà ông McCain kể lại hồi 2017 còn ít được báo chí nói đến khi nhắc đến lễ tang sắp tới của ông tại Mỹ.
Đó là chuyện ông McCain gặp một cán bộ quản giáo trại giam ở Bắc Việt Nam nhân một dịp Giáng Sinh và hai người “Thiên Chúa giáo đã cùng cầu nguyện”.
Theo ông McCain viết trong hồi ký và khi nhắc lại chuyện với mục sư Rick Warren thì người cai ngục Việt Nam, tín đồ Ki-tô đã làm động tác như sau:
“Anh ta đứng đó một phút, đi dép cao su trên nền đất của sân trại tù, và dùng dép vẽ hình thánh giá rồi đứng lặng yên ở đó.”
“Sau một phút, anh ấy xóa dấu thánh giá rồi bước đi. Nhưng trong một phút đó, đã có hai người Ki-tô giáo cùng cầu nguyện.”
Khi được mục sư Warren hỏi trong thời gian ông vận động tranh chức tổng thống rằng là người Ki-tô giáo có ý nghĩa gì, ông John McCain đáp lại: “Đó có nghĩa là tôi được cứu rỗi và được tha thứ”.
Theo bài “Sen. John McCain: Known as a veteran but also a man of quiet faith” (27/08/2018) của Adelle M. Banks nhắc lại chuyện này thì niềm tin tôn giáo và tính cách quân nhân là sức mạnh của John McCain.
Người viết tiểu sử cho ông McCain là Paul Alexander nói với trang Religion News Service rằng ông McCain “là một người đầy niềm tin tâm linh, nhưng bên trong sâu thẳm thì ông là một quân nhân”.
Đây là lý do ông McCain không muốn nói nhiều về tôn giáo.
Các tác giả Mỹ cũng cho rằng ông McCain không muốn khoe khoang tín ngưỡng của mình và dị ứng với chuyện thể hiện tôn giáo trong chính trị.
Quả là ông McCain từng nhắc về tôn giáo của ông hồi tranh cử năm 2008 nhưng nói chung, ông thường chỉ nhắc đến niềm tin Thiên Chúa thể hiện thầm lặng.
Lớn lên trong tín ngưỡng của Giáo hội Tân giáo Hoa Kỳ (Episcopal Church), những năm cuối đời ông đi nhà thờ ở Giáo hội dòng Southern Baptist.
Niềm tin tôn giáo nhấn mạnh đến tha thứ, hòa giải đã đóng vai trò quan trọng trong nỗ lực quay lại Việt Nam thời hậu chiến, bắt tay cựu thù.
Bản thân ông John McCain cũng đã thăm và giao lưu với các tín đồ Do Thái giáo, cầu nguyện cùng họ ở Jerusalem, và đón Đức Đạt Lai Lạt Ma, lãnh tụ tinh thần Tây Tạng bị Trung Quốc cho là phản động.
Tù binh Mỹ ở Bắc Việt Nam thời chiến tranh
Ông cũng không quên giúp đỡ thuyền nhân Việt Nam bỏ chạy khỏi chế độ hà khắc, và luôn kêu gọi chính quyền Việt Nam dân chủ hóa và gặp các nhân vật đấu tranh khi sang Việt Nam.
Đám tang cho một nhân vật lớn
Đã từ một thời gian nay Hoa Kỳ mới có một đám tang lớn.
Thi hài ông John McCain, thượng nghị sỹ sáu nhiệm kỳ của Đảng Cộng hòa, được đặt tại lễ viếng ở Arizona State Capitol, sau đó chuyển đến Đồi Capitol, trụ sở Quốc hội ở Washington D.C.
Lễ viếng ông được nâng lên hàng quốc gia và tại thánh lễ vào ngày 1/09/2018, hai cựu Tổng thống là Geore Bush và Barack Obama sẽ có bài phát biểu.
Riêng Tổng thống Donald Trump, người từng nhạo báng thành tích quân sự của Thượng nghị sĩ McCain, không được mời dự lễ.
Tòa Bạch Ốc tuy vậy sẽ cử các nhân vật cao cấp khác cùng phó Tổng thống Mike Pence đến dự lễ tang.
Bản quyền hình ảnh INDEPENDENT PICTURE SERVICEHuy hiệu của những người ủng hộ ông John McCain tranh cử tổng thống hồi 2008
Sau đó, ông McCain sẽ được mai táng tại Arizona.
Báo chí quốc tế cũng chú ý đến phần liên quan đến Việt Nam từ thời chiến và thời nay trong tiểu sử ông McCain.
Trang SkyNews ở Anh viết Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam, ông Phạm Bình Minh đã ghi vào sổ tang tại Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội rằng nhà chính trị Mỹ “là biểu tượng của thế hệ ông” và là người đã giúp “hàn gắn vết thương chiến tranh”.