Tại sao lại là Hiệp sĩ? Công an để làm gì?

Tại sao lại là Hiệp sĩ? Công an để làm gì?

J.B Nguyễn Hữu Vinh
2018-05-14
 

Hình minh họa. Nhóm hiệp sĩ do anh Nguyễn Thanh Hải làm trưởng nhóm bắt đối tượng cướp tài sản

Hình minh họa. Nhóm hiệp sĩ do anh Nguyễn Thanh Hải làm trưởng nhóm bắt đối tượng cướp tài sản

FB nhân vật trong bài về nhóm hiệp sĩ Nguyễn Thanh Hải cung cấp
 

Thông tin về việc một nhóm người được mệnh danh là Hiệp sĩ đi bắt cướp, bị cướp tấn công lại, 2 người bị đâm chết và 3 người bị thương nặng phải vào bệnh viện vào đêm 13/5/2018 đã đặt lại một vấn đề mà bấy lâu nay đã có nhiều tiếng nói phản ứng, nhưng nhà nước bỏ ngoài tai: “Hiệp sĩ”.

Câu chuyện đã được đặt ra từ lâu, khi một số người dân hăng hái đi săn bắt trộm cướp trên đường, sau đó được khen thưởng tặng bằng khen… Thậm chí có những nơi nhà nước còn ra văn bản thành lập các “Câu lạc bộ phòng chống tội phạm” với những quy chế cho họ thay công an làm việc của ngành công an, tặng bằng khen cho những người tự tổ chức đi bắt cướp.

Điều này, đã đặt ra cho dư luận xã hội những vấn đề: Tính pháp lý, hiệu quả và hậu quả của việc đó ra sao?

Trước hết, cần nói rằng việc người dân tham gia hỗ trợ việc bảo đảm an ninh là việc đáng khuyến khích. Ngày xưa, cha ông ta vẫn dạy: “Giữa đường thấy sự bất bằng chẳng tha” để khuyến khích tính tự giác của cộng đồng, của người dân với những điều xấu, điều ác gây cho cộng đồng, cho xã hội.

Thế nhưng, ngày nay vấn đề đã khác.

Trong xã hội Việt Nam ngày nay, người dân ngày càng trở nên vô cảm, thờ ơ trước đau khổ của đồng loại.

Người ta sẵn sàng giữ chặt cái túi của mình, im lặng tránh xa tên móc túi trên ô tô. Bởi vì nếu nói ra, họ sẽ bị bọn trộm cắp trả thù và nhận được câu “dại”. Bởi nói ra, không được gì, lại phải chịu hậu quả là bị trả thù, và khi đó, chẳng ai dám lên tiếng bênh vực.

Người dân sẵn sàng để người bị tai nạn giao thông hoặc một người chẳng may bị trúng gió, bị ốm ngất xỉu bên vệ đường mà không cứu giúp. Bởi đơn giản một điều: Nếu họ cứu giúp, đưa người đó vào bệnh viện, rất có thể “không phải đầu cũng phải tai”. Chẳng hạn, đưa nạn nhân vào bệnh viện, trước hết là họ trả tiền taxi, vào bệnh viện, phải nộp ngay mấy triệu đồng thì bác sĩ mới làm thủ tục nhập viện. Và rồi nếu chẳng may, người đó chết, thì biết đâu người có tinh thần nghĩa hiệp kia, sẽ phải rắc rối với ngay chính gia đình nạn nhân và cơ quan luật pháp.

Vì người ta không thể tin được ngày nay lại có người tốt đến mức bỏ công việc, bỏ tiền để cứu giúp nạn nhân không quen biết dọc đường.

Thế nên, nạn nhân cứ nằm im chịu chết trước việc mọi người đi qua, hoặc dừng lại chụp ảnh, quay video đưa lên mạng… và chỉ thế.

Người ta có thể đứng im, nhìn nhà hàng xóm cháy để quay phim, bình luận… đúng nghĩa đen và nghĩa bóng câu của cha ông đã phê phán cái thói: “Cháy nhà hàng xóm, bình chân như vại”.

Vì sao vậy?

Tại sao truyền thống cha ông từ ngàn xưa đến nay đã dạy tinh thần nghĩa hiệp, không chấp nhận cái xấu, cái ác nay người dân Việt lại sẵn sàng bỏ qua những tội ác hiển hiện ngay trước mắt mình?

Điều này, chỉ có thể giải thích rất nhanh chóng và rõ ràng là bởi thể chế xã hội Cộng sản ngày nay, đã làm tha hóa và đạo đức xã hội suy đồi đến mức tận cùng.

Khi mà cả xã hội đua nhau kiếm tiền bằng mọi giá, bằng mọi cách, đầu độc nhau bằng đủ loại thực phẩm bẩn, cơ quan nhà nước tiếp tay cho việc buôn bán thuốc chữa bệnh giả, nhà nước tìm mọi cách để thu thuế, còn sinh mạng người dân không cần quan tâm, mạng người không đáng để kể đến, thì việc chết thêm dăm bảy người cũng chỉ là chuyện bình thường.

Hiệp sĩ? Tại sao lại là Hiệp sĩ?

Khi nạn trộm cướp diễn ra hết sức trắng trợn ở mọi nơi, mọi lúc, nhất là những vụ cướp táo tợn xảy ra trên địa bàn các tỉnh phía Nam gay gắt trước sự bất lực của nhà nước, một số người dân đã buộc phải ra tay để tự bảo vệ mình. Thậm chí có một số người đã ra tay nghĩa hiệp cứu giúp những nạn nhân trên đường phố bị cướp giật. Trần Văn Hoàng, một Hiệp sỹ ở Quận Tân Bình, đã 20 năm qua anh đã tham gia bắt được 500 tên trộm cướp.

Thế là như vớ được vàng, nhiều nơi đã tìm mọi cách tận dụng những người này để lập ra cái gọi là “Câu lạc bộ phòng chống tội phạm” với những quy định riêng cho họ.

Điều mà lẽ ra, ai cũng phải hỏi khi biết đến việc đó là: Vậy thì sinh ra công an đủ loại, đầy nhung nhúc mỗi khi cần trấn áp dân khiếu kiện việc cướp đất, biểu thị lòng yêu nước, canh giữ người dân yêu dân chủ, tự do… thậm chí công an đứng đầy đường lo trấn lột, ăn mãi lộ mà thôi sao?

Vậy nhà nước mua đủ loại súng ống, quả nổ, đạn hơi cay, xe chống bạo động, chó nghiệp vụ… chỉ để cướp đất của dân, nhà tù hàng loạt đầy rẫy chỉ để nhốt người yêu nước sao?

Vậy thì có nên giải tán cái Bộ Công an hiện tại để lập nên Bộ Hiệp sĩ thay thế hay không?

Những người gọi là “Hiệp sĩ” kia, họ là ai? Họ chỉ là những người dân bình thường, trong tay cũng không tấc sắt, không được trang bị thiết bị, vũ khí, không được huấn luyện đầy đủ để đối mặt với những tên cướp, những toán cướp nguy hiểm thì làm sao có thể an toàn cho họ?

Vậy những lực lượng cảnh sát hàng đàn, hàng lũ, đủ mọi lực lượng được huấn luyện chuyên nghiệp bao năm, với biết bao tiền của dân và đủ loại lương thưởng, thiết bị… sinh ra để làm gì?

Hay chỉ cần họ lập thành tích thay công an là đủ, còn tính mạng của ngay chính những hiệp sĩ này cũng chẳng có gì đáng để chú ý.

Mặt khác, những người dân bình thường thậm chí ít khi có đủ can đảm để đối đầu với bọn cướp, thường chỉ những người, những đối tượng đã dày dạn, nhẵn mặt trộm cướp hoặc có liên quan trộm cướp mới đủ liều để đương đầu. Vậy cũng sẽ trở thành Hiệp sĩ hay sao?

Và khi chẳng ai được học hành, đầy đủ nhận thức pháp luật, lại được giao cho việc đi bắt người tự do. Nếu các đối tượng nói trên, hành xử theo cách giang hồ, trả thù cá nhân, bắt bớ người vô tội vạ thì vẫn cứ bình thường sao?

Nếu như những phần tử bất hảo, lại xung phong là hiệp sĩ bắt cướp, lợi dụng các ưu ái kia để đi cướp của dân thì sao?

Vậy thì cái “nhà nước pháp quyền XHCN” nghĩa là có thể cho phép những người dân bình thường, mang danh Hiệp sĩ có quyền vượt mọi quy định của luật pháp sao?

Cần phải hiểu điều này: Việc bảo đảm an toàn cuộc sống cho người dân, người dân đã bỏ tiền thuế của  mình ra để có một lực lượng chuyên nghiệp. Nếu lực lượng đó không làm tròn trách nhiệm vẫn rêu rao là “Thức cho dân ngủ ngon, gác cho dân vui chơi”thì chính lực lượng đó phải chịu trách nhiệm.

Thực tế, thì Công an ngày càng đông, ngân sách nuôi cả đám đàn lũ công an đã quá sức nặng của người dân, nợ nước ngoài tăng vùn vụt cũng vì nuôi đám này.

Thế nhưng, việc tranh công, cướp công của dân cứ đều đều xảy ra, còn trộm cướp cứ hoành hành như chỗ không người, nhưng khi nếu có vụ công an bắt được tên trộm cướp nào, thì hết khen thưởng lại báo công… cứ như họ đang đi làm việc thuộc nhiệm vụ của ai khác. Còn trộm cướp và tội phạm không liên quan gì đến họ?

Và hôm nay, khi những “Hiệp sĩ” bị toán cướp đâm chết và bị thương nặng, người dân đến kêu công an cạnh đó hỗ trợ các “Hiệp sĩ” thì lập tức nhận được lời từ chối ráo hoảnh: “Ở Phường khác” một cách hết sức vô cảm, thờ ơ và mất tính người.

Rồi chính tên Công an suýt bị trộm mất chiếc xe máy mà các “Hiệp sĩ” đã liều mình chấp nhận chịu chết để bảo vệ cái xe cho hắn nhưng hắn không mảy may động lòng đến các “hiệp sĩ” đã chết thương tâm và những người trong bệnh viện kia.

Hắn coi chuyện các Hiệp sĩ phải bảo vệ xe cho hắn và chết thay hắn là chuyện đương nhiên. Thậm chí hắn còn kêu bạn bè đi liên hoan để “giải đen”, chính là điển hình của một thái độ không chỉ vô ơn, mà là sự vô cảm, vô nhân tính.

Và những hiện tượng đó chính là những hành động mà các chiến sĩ ngành công an đã làm để giết chết nốt chút tinh thần trượng nghĩa trong dân chúng.

Bởi họ sẽ rút ra bài học: Tại sao mình lại đi làm việc của những thằng công an để chịu thiệt thân trong khi chính chúng lại thờ ơ với ngay chính tính mạng của mình?

Còn chúng ta, câu hỏi đặt ra là: Tại sao phải là Hiệp sĩ? Nuôi công an để làm gì?

Khốn nạn không lời nào tả xiết 

Lutong Duong shared a post.
 
Image may contain: 1 person, closeup
Image may contain: one or more people and closeup
Image may contain: 1 person, sitting, child and outdoor
Image may contain: 1 person, closeup

Nam Nguyen Hoang DaoFollow

Trích: “Tôi gầy dựng cái nhà gần 50 cây vàng, nhưng nhà nước lấy chỉ đền bù 94 triệu, cho tôi được tái định cư nhưng phải đóng thêm 800 triệu mới được mua một căn chung cư tái định cư”

Đập nhà, cướp đất đẩy 15 ngàn hộ dân ra ngoài đường. Họ phải sống lang bạt rày đây mai đó mười mấy năm trời, ko làm ăn kiếm tiền được gì chỉ ròng rã đi kêu oan còn bị cho là Phản Động. Họ phải ra tận Hà Nội để khiếu kiện, vất vưỡng ngoài đường đến nỗi có cả 1 cái làng Thủ Thiêm ở ngay thủ đô. Người HN kể thấy họ không có nước tắm, đi quanh các khu nhà có ống nước nhà nào đó đang thải nước xả máy giặt, họ lấy nước đó để tắm. Rồi nấu cơm cũng chỉ có cái bếp than nhóm ngay ngoài đường, không có nồi để cái ống bơ lên nấu. Người lớn thì bảo họ là Phản động đấy tránh xa… ở xứ này vậy đó, hễ thấy ai căng bandroll biểu tình, phản đối gì là bị gắn mác phản động

Góp phần vào đó là sự câm lặng của báo chí… Bao năm qua dân Thủ Thiêm họ biểu tình, căng bandroll hoài mà tuyệt nhiên báo chí ko 1 dòng tin

Khốn nạn không lời nào tả xiết 

Hôm nay mới chỉ có dân oan Thủ Thiêm được cất lên tiếng nói (được lên báo). Hôm nay họ mới được thực thi quyền Tự Do Ngôn Luận. Vẫn còn cả triệu dân oan khắp dải đất hình chữ S đang ngày ngày kêu oan mà không được đoái hoài

Tất cả cũng bắt nguồn từ điều 53 Hiến Pháp theo đường lối Xã Hội Chủ Nghĩa quy định “Đất đai là sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý” tức là sở hữu chung 1 cách vô hình, ko phải sở hữu riêng và cụ thể của 1 cá nhân nào. Và dựa vào đây nhà nước chỉ cho dân quyền thuê mướn, sử dụng còn nhà nước mới có quyền quản lý đất đai. Ko tin bạn cứ giở sổ đỏ, sổ hồng ra coi có phải là chỉ có mỗi dòng chữ “Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất” đúng như mình nói hay ko

Thông tin từ https://news.zing.vn/nguoi-dan-thu-thiem-trinh-ban-do-11000… 

Khói Súng Biển Đông

 

Khói Súng Biển Đông

10/05/2018
Trần Khải

Vậy là, có vẻ như Trung Quốc sẽ không chịu gỡ bỏ vũ khí trên các đảo Trường Sa… Vì trên nguyên tắc, Trung Quốc đã chiếm gọn 90% diện tích vùng Biển Đông mà không nổ một phát súng… Vấn đề bây giờ, có vẻ như mọi người trong khu vực ASEAN hy vọng TQ không chiếm thêm. Nếu như thế, quả là khó…

Báo Inquirer.net ghi rằng  trong khu vực Biển Đông, hàng trăm chiên binh  Hoa Kỳ và Philippines đang thực tập trận đánh tái chiếm một khu vực “đe dọa” — và gọi đây là tập trận thường niên.

Tướng Emmanuel Salamat, Giám đốc Tập Trận Philippines Balikatan, nói mục tiêu tập trận chỉ là chiếm lại một khu vực bị đe dọa từ tay quân thù.

Tập trận Balikatan hôm Thứ Tư có tham dự của 180 lính Thủy Quân Lục Chiến Phi và 160 chiến binh Mỹ — trong đó, tàu chiến sẽ cho đổ bộ lính vào tái chiếm một hòn đảo.

Các cuộc tập trận  kéo dài 10 ngày sẽ có tham dự của 8,000 chiến binh Phi và Mỹ.

Các cuộc tập trận xa 180 kilomét cách bãi cạn Scarborough Shoal trong Biển Đông, nơi Hải quân TQ đã chiếm nơi này mấy năm trước.

Trong khi đó, bình luận gia Viet Phuong Nguyen viêt trên tạp chí The Diplomat  hôm 10/5/2018 rằng TQ có kế hoạch đưa các nhà máy nguyên tử nôi đặt ở Biên Đông.

Lúc đó là năm 2016, hai công ty quôc doanh vê điện nguyên tử lớn của Trung Quốc —  China National Nuclear Corp. (CNNC) và China General Nuclear Power Group (CGN) — loan báo kế hoạch sẽ cùng thiết kế một bè nổi bên trên là nhà maý điện nguyên tử đặt ở Biển Đông vào năm 2020.

Và đó là lò nguyên tử nôi đầu tiên, khởi đầu cho 20 lò nguyên tử nổi tương tự.

Mục đích là cung cấp điện cho các đảo do TQ kiểm soát, nhưng cũng sẽ hỗ trợ việc thăm dò và khai thác dầu và khí đốt thực hiện bởi China National Offshore Oil Corporation (CNOOC) – công ty chủ của giàn khoan HYSY981 vốn từng quậy phá biển VN hồi năm 2014.

Nêu như thế, là nguy vô cùng tận. Vì chỉ cần xì lò nguyên tử là các nước trong khu vực thê thảm cả vài chục năm — hãy nhớ tai nạn ở lò nguyên tử Chernobyl ở Liên Bang Xôviết năm 1986 và trận sóng thân làm ngập lò nguyên tử Fukushima cuả Nhật Bản năm 2011.

Nghĩa là, TQ bắt bí toàn vùng.

Trong khi đó, âm mưu TQ không bao giờ cạn.

Bản tin RFA kể rằng Việt Nam vừa tiêu hủy 150 cuốn lịch để bàn của nhà máy giấy Lee&Man được phía Trung Quốc gửi sang, vì in hình bản đồ Việt Nam không có hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.

Thông tin được Sở thông tin và Truyền thông tỉnh Hậu Giang cho biết vào hôm 9/5.

Theo cơ quan chức năng tỉnh Hậu Giang việc tiêu hủy được tiến hành vì các cuốn lịch để bàn đó vi phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam do không in hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.

Trong khi đó, VOA ghi nhận rằng tờ báo Philstar Global hôm 8/5 nói các ảnh vệ tinh của Tổ chức Minh bạch Hàng hải (AMTI) cho thấy Việt Nam xây dựng các cơ sở trên 21 rạn san hô và đảo đá, 14 cơ sở trên các bãi cạn, và có 49 tiền đồn trong khu vực.

Bản tin khác của VOA ghi nhận rằng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình lần đầu tiên đã được Tạp chí Forbes nêu danh là người quyền lực nhất hành tinh sau khi ông dỡ bỏ được giới hạn số nhiệm kỳ Chủ tịch nước trong Hiến pháp của quốc gia đông dân nhất thế giới.

Bảng xếp hạng những người quyền lực nhất thế giới năm 2018 được Forbes loan báo hôm 8/5, với 75 người, cả nam lẫn nữ, trong các lĩnh vực chính trị, kinh doanh và các cơ quan quốc tế – những người ‘khiến thế giới thay đổi’. Bảng xếp hạng này đánh giá dựa trên các tiêu chí: số dân mà họ lãnh đạo, tài nguyên tài chính họ kiểm soát, họ có quyền hành trong nhiều lĩnh vực hay không và họ có đang sử dụng quyền lực đó hay không.

“Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình lần đầu tiên chiếm vị trí số một,” Forbes viết, “Ông có được sự sùng bái cá nhân chưa từng thấy kể từ thời Mao Chủ tịch”.

Tại kỳ họp Quốc hội hồi tháng Ba, ông Tập đã bỏ giới hạn nhiệm kỳ Chủ tịch nước trong Hiến pháp, cho phép ông tại vị vô thời hạn về mặt lý thuyết. Học thuyết chính trị cá nhân của ông cũng được đưa vào Điều lệ Đảng – một hành động chưa từng có kể từ thời của Mao Trạch Đông.

Thứ nhì quyền lực là Tổng thống Nga Vladimir Putin, thứ ba là Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Trong khi đó, bản tin BBC ghi nhận rằng Việt Nam đề nghị Trung Quốc rút thiết bị quân sự khỏi Biển Đông, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Lê Thị Thu Hằng tuyên bố hôm 8/5.

Phía Việt Nam đưa ra phản ứng 4 ngày sau khi Hoa Kỳ, Úc và Philippines đã lần lượt lên tiếng phản đối động thái này của Trung Quốc.

“Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc với tư cách là quốc gia lớn ở khu vực và thế giới, thể hiện trách nhiệm trong việc duy trì hòa bình, ổn định ở Biển Đông, không tiến hành quân sự hóa, rút các trang thiết bị quân sự triển khai trái phép trên các cấu trúc thuộc chủ quyền của Việt Nam, tôn trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa…,” thông tin trên trang web Bộ Ngoại Giao đăng hôm 8/5.

Trước đó hôm 2/5, đài CNBC của Mỹ dẫn một nguồn tin mật cho biết Trung Quốc đang cho lắp đặt hệ thống tên lửa trên Biển Đông hơn một tháng qua.

Thấy rõ, TQ sẽ không lùi… Nếu TQ làm được lò nguyên tử nôi giữa Biển Đông, là kinh hoàng thêm trăm phần nữa.

Việt Nam đứng nhất thế giới

Image may contain: text
Hung To is with Hung TO.

VINH DỰ THAY KHI ĐƯỢC SỐNG DƯỚI CHÍNH QUYỀN CSVN NGÀY NAY. CHÍNH QUYỀN ĐỰƠC THẾ GIỚI TẶNG HUY CHƯƠNG VÀNG: **CƯỚP ĐẤT PHÁ NHÀ ** BÊN CẠNH HUY CHƯƠNG BẠC ** ĐỨNG NHẤT MỌI MỤC **   

Nền chính trị và giáo dục bẩn Việt nam đã phá hoại nguyên khí quốc gia

Congtrung Nguyen Nền chính trị và giáo dục bẩn Việt nam đã phá hoại nguyên khí quốc gia chưa kể cổ xúy cho bọn cơ hội, hèn nhát nhưng lắm thủ đoạn,tiểu nhân,ác ôn cố ý tìm và diệt để lập công kiếm chút vốn chính trị để kinh doanh lòng trung thành và buôn bán lập trường giai cấp giả dối tranh giành quyền lực thay vì xông pha nơi hòn tên mũi đạn, đầu sóng ngọn gió..
Hãy so với câu chuyện cũ mua nhà của tổng thống Hoa Kỳ và thêm câu chuyện mới về việc Ông Obama phải ở nhà thuê sau khi rời Nhà Trắng hay như phó tổng thống Hoa Kỳ kẹt tiền phải bán nhà ở đã toát lên tính chân thật đời thường của những chính khách chân chính.Họ là những chính khách thật sự từ dân, do dân,vì dân, thật sự chân thành,giản dị biết lắng nghe và đáp ứng nguyện vọng của nhân dân xem việc làm chính trị là phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân chứ không phải là một nghề để kiếm ăn, làm quan phát tài khác ngược với những kẻ cơ hội, chụp giựt, tranh giành quyền lực để rồi huyên thuyên nhồi nhét những thứ đạo đức giả, sáo rỗng,dối trá,nói một đàng làm một nẻo,vong thân, nô tài,vô cảm, bỏ mặc nhân dân thậm chí chà đạp nhân dân mà vơ vét cho đầy túi tham..
Đến đâu Ông cũng đều am hiểu và tôn trọng lịch sử, văn hoá nơi đó, cụ thể đến Việt Nam ông thuộc lịch sử Việt Nam, dân dã cầm chai bia uống không cần ly, đội mưa cùng dân không cần dù che.. Còn những nhà giáo dục Việt Nam thì đã vô tình hay bị tình báo Hoa Nam cài phá lịch sử nước nhà không ghi các cuộc chiến tranh của Trung Quốc xâm lược Việt Nam, không khẳng định chủ quyền Hoàng sa, Gạc ma,thậm chí sách giáo khoa trước đây vì sao đã từ bỏ chủ quyền để bây giờ Trung Quốc dùng làm bằng chứng, còn chính khách thì bắt học sinh đầu trần đội nắng đón mình và mình vô tư đi dưới ô dù có những kẻ nịnh hót xum xue..
Nhớ rằng nhà Lý năm 1075 bị rơi vào tình thế Tống cùng Chiêm Thành hùa nhau cùng đánh Đại Việt.Lý Thường Kiệt ra tay trước,Ông không ngồi yên chờ giặc nên đã chủ động cho quân sang Trung Quốc đánh diệt hết cơ sở hậu cần mà tể tướng Vương An Thạch đang chuẩn bị cho cuộc viễn chinh xâm lược Việt Nam. Ông đã lệnh cho voi trận tập kích và vây hãm thành trì ba châu của Tống giết 100 ngàn quân..
Vai trò công dân hoặc người lãnh đạo đứng đầu sẽ được sát hạch bằng tình yêu nước thương nòi gắn liền với những hành động như vậy .. Giáo dục lòng yêu nước là nhất thiết nhưng được hay không,nhiều hay ít là phụ thuộc rất lớn vào tấm gương của người đi trước. Càng không được nguỵ biện nói ngược ảnh hưởng đến sức mạnh ý chí bảo vệ Tổ quốc của nhân dân với tinh thần ” thà quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh “. Tuổi trẻ sẽ mất lòng tin bởi sự dối trá,bạc nhược của người lớn hoặc sự không gương mẫu. Khi tuổi trẻ mất lòng tin thì xã hội ắt loạn..

XIN ĐỪNG NGỘ NHẬN

XIN ĐỪNG NGỘ NHẬN

Hệ thống chính trị được sinh ra để làm gì? Để trả lời thì ai cũng nói được thôi, thứ nhất nó quản lý xã hội, thứ nhì nó quản lý kinh tế đất nước. Thế nhưng nếu đặt ngược lại câu hỏi, 2 mục tiêu đó họ đạt được không? Thì chắc chắn chúng ta sẽ thấy những con số zero tròn trĩnh.

Quản lí xã hội thì buông bỏ hoàn toàn. Vai trò bảo vệ đất nước thì quân đội buông xuôi và xúi dân mang cờ đỏ sao vàng ra biển đấu với súng đạn Trung Cộng. Vai trò bảo vệ yên bình cho dân cũng buông, đẩy trách nhiệm đó cho những hiệp sĩ đường phố làm thay. Tòa án thì bao che cho những kẻ phạm tội, tội ấu dâm tù treo, giật 2 ổ bánh mì vô tù, tự bắt ăn trộm đột nhập vào nhà mình thì bị tù vv.. Bảo vệ đất nước, không. Bảo vệ bình yên dân, không. Bảo vệ công lý, không. Vậy các bạn còn tin tưởng giao mọi thứ cho Đảng và nhà nước lo ư?

Quản lí kinh tế thì sao? Họ mượn nợ thế giới để họ bòn rút rồi đổ món nợ lên đầu bạn. Việt Nam phồn vinh ư? Việt Nam có người sắm Rolls Royce, Bentley, Ferrari, Lamborghini không thua kém nước ngoài ư? Việt Nam có người sắm máy bay riêng như nước ngoài rồi ư? Đấy là bề nổi. Vậy tôi hỏi ngược lại bạn rằng, cộng hết tất cả tài sản của những đại gia giàu có đó, đủ trả nổi món nợ 431 tỷ USD nợ nước ngoài mà chính quyền đã nhân danh bạn để đi vay không? Việt Nam chỉ mới 4 tỷ phú USD tổng tài sản đó liệu trả nổi tiền lời 1 năm của số nợ 431 tỷ USD không? Rồi những triệu phú USD Việt Nam có là gì so với nước khác?

Như vậy rõ ràng là, sự phồn vinh mà bạn thấy kia đó chính là số tiền xà xẻo các khoản vay nợ nước ngoài bằng cách này hay cách cộng với các cách ăn cướp tài sản nhân dân bằng chính sách, mà Thủ Thiêm là một ví dụ. Thực sự những sự giàu có của một nhóm người cực ít ỏi kia thực chất là sự vay mượn nước ngoài để tạo bề mặt “phồn vinh”. Còn thực chất đằng sau bức màn “phồn vinh” kia là gì nhỉ? Là thu nhập dân chỉ có 2.300 usd sau 32 năm mở cửa, là hàng chục vạn lao động ra nước ngoài làm culi hoặc làm đĩ, là hàng vạn đồng bào bị cướp đất trở thành vô gia cư, là cảnh học sinh lội thác hoặc đu dây đi học, là blah blah blah…

Rồi chỉ một chiến dịch bắt tham nhũng bạn đã vội mừng. Sao bạn không đặt câu hỏi, tại sao không ngăn cản tham nhũng từ đầu mà để nó ăn sạch rồi bắt thì gọi là công lao? Thực chất cái đó nó chỉ là sự sửa sai chứ chả công lao gì cả. Vậy thì cứ để sai trái làm nát bấy rồi sửa và réo lên rằng “Công tao lớn lắm đó!” mà bạn cũng vỗ tay hoan hô thì nói thật, bạn quá ngây ngô. Chưa hết, vậy bắt những thằng tham nhũng này và thay thằng khác thì có đảm bảo thằng đó sạch không? Tham nhũng khắp nơi thì cái thể chế chính trị không có lỗi à? ĐCS vô can à? Vậy thì lấy lí do gì để bạn tin?

ĐCS tự cho mình độc quyền lãnh đạo đất nước. Vậy bạn có đặt câu hỏi, rằng thành quả của Đảng đâu mà đòi độc quyền? Nhìn đâu cũng chỉ là hậu quả. Từ chiến tranh tương tàn cho tới lúc hết chiến tranh thì cũng toàn là hậu quả. Thế đã chưa là quá đủ sao?

Nhóm ‘hiệp sĩ đường phố’ bị tấn công, 2 người tử vong, 3 người bị thương

 

Công an – ngành vô dụng nhất Việt Nam.

2 hiệp sĩ bắt cướp bị tấn công đến chết, lúc đó công an đang làm gì? Ở đâu???

M.THANHNIEN.VN|BY BÁO THANH NIÊN
 
Tối 13.5, theo nguồn tin Thanh Niên, một nhóm ‘hiệp sĩ’ Q.Tân Bình (TP.HCM) theo dõi bắt băng trộm xe máy trên địa bàn Q.3 thì bị băng trộm phát hiện, tấn công khiến 2 người chết, 3 người bị thương.

Cựu giám đốc vụ chạy thận chết tám người ở Hòa Bình ‘cao chạy xa bay’

Cựu giám đốc vụ chạy thận chết tám người ở Hòa Bình ‘cao chạy xa bay’

Ông Trương Quý Dương cùng vợ được cho là đang ở Canada. (Hình: Facebook Chi Trần)

HÒA BÌNH, Việt Nam (NV) – Gần đến ngày phiên tòa xử Bác Sĩ Hoàng Công Lương, vụ tám bệnh nhân chạy thận tử vong ở bệnh viện tỉnh Hòa Bình, thì mạng xã hội phát hiện ông Trương Quý Dương, cựu giám đốc bệnh viện, đang “vi vu ở Canada.”

Theo báo Tuổi Trẻ, dự trù ngày 15 Tháng Năm tới đây, phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ tai biến chạy thận tại tỉnh Hòa Bình sẽ được mở lại tại Tòa Án Nhân Dân tỉnh Hòa Bình sau khi bị hoãn một tuần.

Ông Quốc bị truy tố về tội vô ý làm chết người. Bác Sĩ Lương và ông Sơn bị truy tố tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.

Tuy nhiên, nhiều người dân Việt Nam, cũng như các bác sĩ và nhân viên y tế đều cho rằng Bác Sĩ Lương vô tội, và đến nay đã có hơn 15,400 bác sĩ và nhân viên y tế gửi chữ ký “ủng hộ Bác Sĩ Lương” và kêu gọi tòa “xử đúng người đúng tội.”

Riêng phiên tòa ngày 7 Tháng Năm đã phải hoãn vì ông Trương Quý Dương, giám đốc bệnh viện thời điểm xảy ra vụ tai biến, vắng mặt và có đơn đề nghị xử vắng mặt. Và có thể tiếp tục vắng mặt tại phiên tòa ngày 15 Tháng Năm tới đây.

Ông Dương được xác định là người đại diện bệnh viện Đa Khoa tỉnh Hòa Bình ký gói thầu với công ty Cổ Phần Dược Phẩm Thiên Sơn. Công ty này sau đó chuyển gói thầu cho công ty Xử Lý Nước Trâm Anh để nhận “sửa chữa, bảo dưỡng, thay thế thiết bị y tế tại bệnh viện Đa Khoa tỉnh Hòa Bình.”

Vụ tám bệnh nhân tử vong được cơ quan điều tra kết luận là do “nước dùng lọc thận nhiễm hóa chất.”

Báo Lao Động tường thuật: “Viện Kiểm Sát Nhân Dân cho rằng không đủ căn cứ để truy cứu trách nhiệm hình sự với cả ông Trương Quý Dương lẫn công ty Thiên Sơn” tuy vậy ông này vẫn có lệnh triệu tập đến tòa với vai trò “người có quyền và nghĩa vụ liên quan trong vụ án hình sự.”

Sau khi vụ tai biến chạy thận xảy ra hồi Tháng Năm, 2017, đến ngày 9 Tháng Tám, ông Dương bị cách chức giám đốc.

Luật Sư Lê Văn Thiệp, người bào chữa cho Bác Sĩ Lương được báo Lao Động dẫn lời: “Nếu việc xét xử không có mặt của ông Trương Quý Dương thì sẽ có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm. Nếu ông Dương không có mặt tại phiên tòa thì vụ án có thể sẽ bị bế tắc.”

Hồi Tháng Sáu, 2017, báo VOV cho hay: “Năm 2001, khi còn làm giám đốc Trung Tâm Y Tế huyện Kim Bôi, ông Trương Quý Dương từng bị kết luận ‘vi phạm chính sách về quản lý kinh tế, làm trái quy định, chi tiêu không đúng mục đích, buộc phải bồi thường công quỹ hơn 48 triệu đồng (hơn $2,110).’ Ông Dương bị kiến nghị kiểm điểm, xử lý kỷ luật.”

“Thế nhưng, chỉ vài tháng sau, ông Dương được điều chuyển làm giám đốc Trung Tâm Bảo Vệ Sức Khỏe Bà Mẹ Trẻ Em và Kế Hoạch Hóa Gia Đình tỉnh Hòa Bình. Cuối năm 2004, công an tỉnh Hòa Bình điều tra, xác minh theo đơn thư tố cáo, làm rõ một số sai phạm liên quan đến ông Dương. Sau đó, ông Dương lại được cất nhắc làm giám đốc bệnh viện Đa Khoa tỉnh Hòa Bình cho đến khi xảy ra vụ tai biến chạy thận,” tờ báo viết.

Còn lần này, khi phiên tòa sắp diễn ra, ông Trương Quý Dương lại đang “vi vu ở Canada.”

Hiện chưa thấy cơ quan chức năng tỉnh Hòa Bình làm rõ việc ông Dương xuất cảnh khi nào.

Bác Sĩ Võ Xuân Sơn, làm việc tại bệnh viện Chợ Rẫy, Sài Gòn, bình luận trên trang Facebook cá nhân: “Một thảm họa y khoa xảy ra với tám bệnh nhân chết oan bởi sự tắc trách của một nhóm người, trong đó, ông Trương Quý Dương là người có vai trò quan trọng nhất. Vậy mà, ông ta không những không bị truy tố, mọi tội lỗi được đổ lên đầu một bác sĩ điều trị, mà bây giờ, khi người bác sĩ vô tội kia phải bước ra trước vành móng ngựa, thì ông ta lại đang ung dung ở xứ người. Về mặt đạo lý, đó là một nỗi nhục cho đạo lý làm người, của cá nhân ông Trương Quý Dương, của các cán bộ thuộc viện kiểm sát, tòa án, và các lãnh đạo đảng và chính quyền tỉnh Hòa Bình. Về mặt pháp lý, ông Trương Quý Dương là người có trách nhiệm liên quan mật thiết đến vụ án. Tại sao lại có thể để cho ông ấy xuất cảnh?” (T.K.)