Hải Dương quyết xây ‘trung tâm hành chính’ triệu đô để ‘moi tiền ngân sách’

Hải Dương quyết xây ‘trung tâm hành chính’ triệu đô để ‘moi tiền ngân sách’

Thư viện tỉnh Hải Dương to lớn nhưng thiếu người đến, năm 2017 từng được cho tư nhân thuê lại tầng bốn làm nơi tập thể dục. (Hình: Đất Việt)

HẢI DƯƠNG, Việt Nam (NV) – Dự án “Trung Tâm Hành Chính Tập Trung” từng bị thủ tướng CSVN yêu cầu ngưng từ ba năm trước, nay đang được tỉnh Hải Dương tái khởi động bằng cách chia nhỏ, đổi tên và chuyển đổi hình thức đầu tư để quyết moi tiền ngân sách.

Hôm 4 Tháng Chín, 2018, báo Thanh Niên cho hay, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hải Dương đã có văn bản kiến nghị thủ tướng CSVN về việc “điều chỉnh hình thức đầu tư công trình Trung Tâm Hội Nghị và Quảng Trường.”

Trước đó, tại tờ trình năm 2014, tỉnh này đề nghị xây dựng trụ sở Hội Đồng Nhân Dân, Ủy Ban Nhân Dân và Đoàn Đại Biểu Quốc Hội tỉnh; khu làm việc khối các sở, ngành thuộc ủy ban tỉnh; trung tâm hội nghị; sân đường, quảng trường với tổng mức đầu tư 2,060 tỷ đồng (hơn $88.3 triệu) từ nguồn ngân sách, bán tài sản trên đất và chuyển nhượng quyền sử dụng đất, lẫn một phần hỗ trợ từ trung ương.

Sợ không được phê duyệt vì nguồn vốn đầu tư từ tiền ngân sách quá lớn, đầu năm 2015, tỉnh Hải Dương có tờ trình xin đổi sang hình thức đầu tư BT (xây dựng-chuyển giao) và được thủ tướng CSVN chấp thuận về nguyên tắc, đồng thời lưu ý không dùng vốn ngân sách để thực hiện.

Tuy nhiên, dự án đã bị tạm ngưng từ Tháng Mười Một, 2015, khi thủ tướng có công văn yêu cầu các địa phương “tạm dừng việc xây khu hành chính tập trung” do “hết tiền.”

Thế là từ giữa năm 2017 đến nay, tỉnh Hải Dương liên tiếp có những động thái chuẩn bị cho việc tái khởi động dự án trung tâm hành chính này mà điển hình nhất là công văn xin thủ tướng điều chỉnh dự án khoảng một tháng trước.

Bản vẽ chi tiết xây dựng khu “trung tâm hành chính” tỉnh Hải Dương. (Hình: Thanh Niên)

Văn bản lần này có ba điểm rất đáng chú ý. Đầu tiên là việc “chia nhỏ” dự án khi triển khai trước một phần là công trình Trung Tâm Hội Nghị và Quảng Trường với số vốn gần 650 tỷ đồng (hơn $27.8 triệu).

Kế tiếp, dự án nay được đổi tên mới là Trung Tâm Văn Hóa Xứ Đông (quy mô sáu tầng, gồm một tầng hầm, bốn tầng và một tầng áp mái), tổng diện tích xây dựng hơn 4,500 mét vuông, trên tổng diện tích 19,633 mét vuông.

Dịp 2/9: Biểu tình: không; bắt bớ, đàn áp: mạnh

Nguyễn Tường Thụy
2018-09-06

Hình minh họa

Hình minh họa

FB Nguyễn Xuân Nghĩa

Dịp kỷ niệm quốc khánh, nhà cầm quyền tăng cường triệt phá bằng nhiều biện pháp nên biểu tình không nổ ra được. Biểu tình ở Đức Phổ Quảng Ngãi với 31 người bị bắt hôm 2/9 mang tính chất khác, đó là về vấn đề của địa phương. Người dân ở đây xuống đường phản đối nhà máy xử lý rác thải. Sự việc này kéo dài từ hơn 1 tháng nay.

Ở các tỉnh thành còn lại, biểu tình không nổ ra được nhưng việc bắt bớ, đàn áp vẫn xảy ra, đặc biệt là Sài Gòn.

Trong bài viết trước, chúng tôi có thông tin về Ngô Thanh Tú và Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Đình Cương ở Nghệ An bị bắt. Xin nêu rõ hơn trường hợp Ngô Thanh Tú: Khoảng gần 15h ngày 30/8, Ngô Thanh Tú chở người bạn đi từ xã Cam Phước Đông xuống thành phố Cam Ranh. Anh bị 2 tên chạy trên chiếc Exiter Yamaha chặn lại. Tú quay đầu bỏ chạy được hơn 100m thì chúng đuổi kịp. Anh bị 6 -7 tên bao vây, tước điện thoại, cưỡng bức lên xe đưa về trụ sở Công an thành phố Cam Ranh. Tại đây, 4 tên liên tục đánh đập buộc anh phải thừa nhận Facebook của mình nhưng không được. Tra tấn anh đến hơn 19h chúng đưa anh về công an tỉnh Khánh Hòa tra khảo. Hôm sau chúng đưa anh trở lại Cam Ranh và tiếp tục tra tấn rồi đem thả ở một ngã tư.

Sau đây là những thông tin bắt bớ, đàn áp chúng tôi mới nhận được:

Từ trái sang phải, từ trên xuống dưới: Huỳnh Công Thuận, Ngô Văn Dũng, Nguyễn Thanh Loan, Lê Tùng, Thanh Sang
Từ trái sang phải, từ trên xuống dưới: Huỳnh Công Thuận, Ngô Văn Dũng, Nguyễn Thanh Loan, Lê Tùng, Thanh Sang Hình Facebook, blogger Nguyễn Tường Thụy tổng hợp

– Trưa 2/9, khi Lê Tùng (fbker Tung Le) live stream ở nhà thờ Đức Bà và bị bắt. Công an phường Nguyễn Thái Bình, quận 1 giam giữ Tùng gần 2 ngày để thẩm vấn. Tùng cho biết tại phường bị công an đánh, vu khống cho Tùng lấy đồ của khách. Tới tối hôm sau, 3/9 mới thả Tùng ra. Trang fb Tung Le bị mất kiểm soát.

– Ngày 3/9, Nguyễn Thanh Loan vừa rời khỏi nhà để đi siêu thị thì bị an ninh canh sẵn từ trước bám sát ép vào lề đường. Chúng cưỡng bức cô lên một chiếc xe thùng rất thô bạo, giật điện thoại đưa về phường Thanh Lộc. Tại đây, chúng xét hỏi giấy tờ, kiểm tra chi tiết nhật ký điện thoại.

– Vào lúc 20h20’ tối, có thông tin fbker Thanh Sang bị giữ ở Hiệp Bình Chánh, Thủ Đức nhưng an ninh chưa cho về, với lý do nghi ngờ Thanh Sang tham gia vào một toán cướp!? Cho đến hôm nay 5/9 chưa có thông tin gì thêm về Thanh Sang

– Nguyễn Văn Diệu Linh sáng 2/9/2018 khi lên công an phường làm việc theo “lệnh” mời thì lên cơn đau tim, phải đi cấp cứu tại một bệnh viện ở Thủ Đức trong sự canh giữ cẩn mật của an ninh.

– Sáng 3/9, anh Ngô Văn Dũng (Facebooker Biển Mặn) một nhà báo tự do ở Tp Buôn Ma Thuột, Daklak bị công an bắt tại Phường Bến Nghé, Quận 1, Sài Gòn trong khi đang livetream để đưa tin lên Facebook. Ngày 4/9, vợ anh Ngô Văn Dũng đã xuống SG để tìm chồng.

– Ngày 4/8, ông Huỳnh Công Thuận đi làm về gần đến nhà bị khoảng gần 10 tên côn đồ chặn đánh. Ông bỏ xe chạy đến nơi có nhà dân kêu cứu. Xe ông bị lấy mất chìa khóa trước khi chúng rút đi. Ông bị thương thích khá nặng, người nhà phải đưa đi bệnh viện quận 2 cấp cứu.

– Ngày 1/9, anh Trần Phương ở quận Bình Tân bị công an bắt tại tư gia, bị tịch thu một số đồ đạc mặc dù không có lệnh. Anh bị đưa về giam đồn công an 104/73 đường Tân Kỳ Tân Quý, phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân. Tới cuối ngày 4/9, anh vẫn chưa được thả.

– Trần Hữu Đạo một thầy giáo dạy cấp 3 Thị xã Thái Hoà – Nghệ An cho biết: Vào lúc 8h36’ ngày 4/9, trên đường đi dạy, anh bị côn đồ tấn công sau khi xuống xe bus ở điểm dừng Phùng Nhâm – Thị xã Thái Hòa. 1 chiếc taxi Mai Linh theo sát. Liền ngay đó có 3 tên côn đồ ra khỏi xe ập tới bất ngờ từ sau lưng khóa tay và bịt mồm anh đưa lên xe. Trên xe, chúng liên tục đánh anh rất tàn bạo. Tới đoạn vắng, chúng lôi anh vào chân núi. Chúng khóa tay, đè anh úp mặt xuống bùn, dậm lên lưng và đá ngang hông. Chúng phá nát điện thoại và cả sim cả điện thoại của anh, bỏ anh ở đấy rồi rút.

– Một số fbker khác: Trần Đình Châu, Bang Lĩnh, Xuân Hồng cũng có tin bị bắt nhưng chưa rõ thông tin.

– Những người nêu trên là những người có liên hệ với những anh em hoạt động nên thông tin được đưa lên mạng xã hội. Đó chỉ là một phần nhỏ, còn số bị bắt không ai biết đến rất nhiều. Có một thông tin rất đáng chú ý. Theo Fbker Trần Bang, một người bị bắt trưa 2/9 đưa vào Tao Đàn được thả vảo tối hôm sau, kể lại như sau:

Tính đến 23h đêm ngày 02/09/2018, có khoảng 45 người đã bị bắt nguội tại trung tâm Sài Gòn và sau đó đã bị đưa về công viên Tao Đàn, Quận 1.

Có một chị mang thai 4 tháng bị đánh vào mặt 4, 5 cái vì đã mặc áo in “ Phản đối đặc khu”. Khi bị mọi người phản đối, lũ côn đồ đã ngưng tay. Không rõ danh tính của chị này.

Đến khoảng 23h30′ cùng ngày, số người bị bắt được đưa về các địa phương hay được trả tự do cũng không rõ.

– Bắt nhầm “quân ta”: Có câu chuyện khá thú vị do fbker Nguyễn Tín kể. Sáng 2/9/2018 dư luận viên Nguyễn Duy Quốc xuống đường tìm những người biểu tình để tấn công. Trong lúc tìm kiếm người đi biểu tình đã dừng lại chụp hình trước nhà thờ Đức Bà nên bị các lực lượng bố ráp tại đây bắt giữ.

Quá trình điều tra khám xét trong người thì phát hiện Quốc mang theo một bình xịt hơi cay. Sau đó Quốc được đưa về công an phường để điều tra và giam giữ tại đó.

Tìm hiểu về Quốc thì DLV này có lập nhiều kênh Youtube có tên gọi giống các trang đưa tin lề tự do như “Tiếng Dân”, “Diễn đàn Dân chủ tiến bộ” với nick đăng ký chủ yếu là DLV. Quốc có bị đánh không, đã được thả chưa thì chưa rõ.

Tới ngày 4/9, việc siết chặt an ninh vẫn duy trì. Một số nhà vẫn bị canh giữ. Nhà cô giáo Ngô Thu ở Thủ Đức bị ném đá.

Canh nhà cô giáo Ngô Thu, một bức ảnh ấn tượng nhất trong những ngày vừa qua.
Canh nhà cô giáo Ngô Thu, một bức ảnh ấn tượng nhất trong những ngày vừa qua. Hình Facebook

Fbker Lễ Ngọc kể, sáng 4/9, vào lúc 8h30 anh từ cửa ngõ Bình Dương phóng xe thẳng qua Phạm Văn Đồng xuyên qua Bạch Đằng phi lên Tân Sơn Nhất rồi vòng qua Hoàng Văn Thụ, tới Trường Chinh, thấy lực lượng cộng lực đông khủng khiếp. Lực lượng này còn bố trí dọc đường Cách mạng tháng 8 tới công viên Lê thị Riêng. Fbker Lê Mỹ Hạnh cho hay có người dân tưởng có biểu tình nên mang nước đồ ăn ra ủng hộ rồi cầm điện thoại chụp hình cũng bị bắt luôn.

Như vậy, số người bị bắt trong dịp 2/9 lên tới khoảng 85 người (tính cả số bị bắt trong cuộc biểu tình ngày 2/9 ở Đức Phổ, Quảng Ngãi). Không tính đến 4 người bị khởi tố trước 2/9 mà chúng tôi đã thông tin.

Cho đến hôm nay 5/9 chưa biết hết thông tin những ai được thả, những ai còn bị giam giữ.

Như vậy, xét trên cả nước thì Sài Gòn bị bố ráp căng thẳng hơn cả. Điều này có thể giải thích bằng cuộc xuống đường lên tới hàng chục nghìn người vào hôm 10/6 mà nhà cầm quyền hoàn toàn không lường trước được, đành bất lực. Cuộc biểu tình ngày 10/6 vẫn là nỗi ám ảnh đối với họ. Đến nay khó có thể giải thích được một cách thuyết phục câu hỏi tại sao? Ai tổ chức và làm cách nào mà có được số lượng xuống đường đông như thế. Nếu không có sự tổ chức, tức là không có “thế lực thù địch” – theo cách nói của nhà cầm quyền, để đổ trách nhiệm thì việc tự phát xuống đường chỉ có thể nói lên là lòng dân đã sôi sục, thực tế này còn đáng sợ hơn nhiều. Nếu như vào những năm 2011 – 2012, Hà Nội là nơi đi đầu cả nước về biểu tình thì đến nay, vai trò ấy là Sài Gòn. Sài Gòn âm ỉ, chất chứa một điều gì đó rất khó đoán chính xác, lúc nào cũng có thể bung ra.

Biện pháp của nhà cầm quyền vẫn thế. Công khai ngăn chặn biểu tình – một quyền hiến định, bắt ai, đánh đập như thế nào vẫn là tùy thích. Đó là những hành vi phi luật pháp, hay nói cách khác là luật rừng.

(Tóm lược và tổng hợp từ thông tin của giới đấu tranh trên mạng xã hội)

Phạm Thiên Thư – Người tu sĩ lãng mạn

Phạm Thiên Thư – Người tu sĩ lãng mạn

Sài Gòn có một quán café “Hoa vàng”, trước kia còn gọi là “Động hoa vàng”. Quán nằm ở Ngã Tư Bảy Hiền, trang nhã, tĩnh mịch và rất nên thơ. Khách thường là những người đứng tuổi. Ai vào, nếu dể ý một tí sẽ thấy một “lão nông” ngồi lặng lẽ ở góc nhà. Đó chính là thi sĩ Phạm Thiên Thư, tác giả của những bài thơ nổi tiếng được Phạm Duy phổ thành những tình khúc bất hủ

Mỗi khi căn phòng vang lên giai điệu mượt mà “Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ, anh theo Ngọ về…”, ông lại nhắm mắt, ngồi bất động như một vị thiền sư, thả hồn về những dĩ vãng xa xưa…Ngày ấy, trên con đường trải nắng vàng, cậu học trò lặng lẽ theo sau cô gái tên Ngọ đi học về, nàng mặc áo dài trắng, tay ôm cặp, mái tóc xoã ngang vai… Chàng si tình, để lại những vần thơ xót xa và lung linh mãi đến sau này…

“…Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dấu lau lách buồn…
…Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuối vở…”

Có thể nói rằng, vào những năm của thập kỷ 70, bài thơ “Ngày xưa Hoàng Thị…” là một tuyệt tác. Sau khi Phạm Duy phổ nhạc, tác phẩm đã trở thành một hiện tượng tại miền Nam. Thanh Thúy là ca sĩ đầu tiên thể hiện thành công bài hát này. Lúc bấy giờ, trên các báo phát hành ở Sài Gòn, người ta thường nghi vấn và đặt dấu hỏi, nhân vật chính trong “Ngày xưa Hoàng Thị” là ai? Một vài người tự nhận là mình, số khác lại bình thơ rồi cho rằng nhân vật chính trong thơ là cô A hoặc cô B nào đó… Đến khi các phóng viên gặp Phạm Thiên Thư hỏi chuyện, ông nói rằng, người đẹp trong ca khúc là cô Hoàng Thị Ngọ, nhưng không hiểu tại sao nhiều người thời bấy giờ vẫn không tin?

Quê ông ở Kiến Xương, Thái Bình nhưng lại sinh ra ở Lạc Viên, Hải Phòng. Năm 1954, khi mới 14 tuổi, ông theo cha mẹ di cư vào miền Nam, cư ngụ tại khu Tân Định, Sài Gòn. Đó là một căn nhà nhỏ nằm đằng sau chợ Tân Định cách trường Trung học Văn Lang, nơi ông học, gần một cây số. Học xong Tú tài, Phạm Thiên Thư theo học trường Phật học Vạn Hạnh, chọn cửa Phật làm chốn dừng chân và gửi hồn vào cõi Thiền.

Nhà thơ Phạm Thiên Thư, người đã thi hóa Kinh Phật, ông xuất hiện trong làng thơ như một người tu sĩ, rao giảng Phật Pháp bằng thi ca như Kinh Ngọc, Kinh Hiền, Kinh Thơ, Chiêu Hồn Ca, Đoạn Trường Vô Thanh,..Thơ Phạm Thiên Thư nửa đời, nửa đạo, tâm linh khác thường, làm cho độc giả lãng đãng và ngẩn ngơ:
“…Em làm trang tôn kinh
Anh làm nhà sư buồn
Đêm đêm buồn tụng đọc
Lòng chợt nhớ vương vương
Đợi nhau từ mấy thuở
Tìm nhau cõi vô thường
Anh hóa thân làm mực
Cho vừa giấy yêu đương…”
(Pháp Thân)
Thế giới thi ca Phạm Thiên Thư giúp chúng ta khám phá thêm những cửa ngõ mới lạ, phong phú về tôn giáo, tình yêu và thiên nhiên. Bài thơ “Ngày xưa Hoàng Thị…” ra đời trong lúc ông mới chập chững bước vào làng thơ nên nhiều người nghĩ đó là bài thơ đầu tay. Thật ra, bài thơ đầu tiên chính là bài “Vết chim bay”, lúc ông mới 24 tuổi, còn nương náu ở cửa chùa.

Ngày ấy, có một nữ sinh thường vào sân chùa tìm nơi tĩnh lặng để học bài. Cô đẹp và thánh thiện như ánh sáng của Quan Thế Âm Bồ Tát, Phạm Thiên Thư đem lòng thương mến. Hai người quen nhau độ mươi ngày, một buổi chiều như bao buổi chiều khác, ông ngồi ở hiên chùa đợi mãi nhưng chẳng thấy bóng dáng cô. Nàng ra đi chẳng một lời từ biệt để lại sự đơn côi và nuối tiếc cho chàng trai mới lớn. Mười năm sau, khi trở lại chùa xưa, tình cờ nhìn thấy nét phấn trắng ghi tên hai đứa vẫn còn trên gác chuông, lòng bâng khuâng chuyện cũ, Phạm Thiên Thư đã viết nên bài thơ này:

“Ngày xưa anh đón em.
Nơi gác chuông chùa nọ.
Con chim nào qua đó.
Còn để dấu chân in…
Anh một mình gọi nhỏ.
Chim ơi biết đâu tìm…”

Tình yêu trong thơ Phạm Thiên Thư thánh thiện, nhẹ nhàng và kín đáo. Chút bẽn lẽn, khẽ chạm mà không dám “tay trong tay” vì sợ tình sẽ tan biến thành khói sương. Đạo Phật ảnh hưởng và tạo nên một không gian ái tình riêng trong thơ Phạm Thiên Thư. Nó làm cho người đời ngỡ ngàng, đắm say trong thế giới thi ca huyền diệu của thi sĩ.

Theo ông, Hoàng Thị Ngọ trong bài thơ “Ngày xưa Hoàng Thị” chỉ là kỷ niệm, một mối tình thoảng nhẹ vu vơ thời trai trẻ. Trong những năm Tú tài , ông đã để ý một cô bạn học cùng lớp tên là Hoàng Thị Ngọ, cô gái đó quê gốc Hải Dương và ở gần nhà ông. Sau này, Phạm Thiên Thư tìm lại cố nhân nhưng người hàng xóm cho biết, bà Ngọ đã bán nhà và dọn đi nơi khác từ lâu.

Ngày ấy, mỗi khi xếp hàng vào lớp, cô gái đứng ở đầu hàng bên nữ, nổi bật, mái tóc dài xoã trên bờ vai mảnh dẻ. Ông chỉ im lặng ngắm nhìn. Khi tan trường, cô gái một mình trên đường về nhà, ông lại là kẻ lẽo đẽo theo sau: “Cô ấy ôm cặp đi trước, tôi đi theo nhưng không dám lên tiếng. Trong bóng chiều tà, ánh nắng hắt qua hàng cây, cô ấy lặng lẽ bước, gây cho tôi những cảm xúc bâng khuâng khó tả. Cứ thế, tôi chỉ biết lặng lẽ đi theo sau cô ấy hàng ngày, giấu kín những cảm xúc của mình không cho bất cứ ai biết”. Và một lần đắm chìm trong cảm xúc ấy, ông đã cầm bút viết lên bài thơ “Ngày xưa Hoàng Thị”.

Những năm sau này, mỗi khi đi ngang lại con đường của một thuở yêu đương, hình ảnh cô gái với mái tóc xoã ngang vai lại hiện về trong ông:

“Em tan trường về.
Đường mưa nho nhỏ.
Chim non giấu mỏ.
Dưới cội hoa vàng..”

Giờ đây, Hoàng Thị Ngọ đã định cư ở Mỹ. Hơn 50 năm, nơi phương trời xa xôi, cô nữ sinh ngày ấy có còn nhớ…

“…Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng em nho nhỏ
Trong cõi xa vời
Tình ơi! Tình ơi!”

Một lần, có người hỏi ông “Thế khi nào mọi người mới biết tới những bài thơ của bác?” Phạm Thiên Thư trả lời: “Ấy là khi chúng tôi nhờ nhạc sỹ Phạm Duy phổ nhạc 10 bài Đạo ca do tôi viết lời, Phạm Duy gặp và tình cờ đọc được tập thơ của tôi. Tôi cũng không nghĩ Phạm Duy lại thích bài thơ Ngày xưa Hoàng thị đến thế, ông đề nghị phổ nhạc bài thơ đó. Dĩ nhiên được một nhạc sỹ nổi tiếng như Phạm Duy để ý đến bài thơ của mình thì có gì hạnh phúc bằng. Và tôi cũng bất ngờ nghe lại bài thơ của mình khi đã phổ nhạc. Nhạc sỹ đã tôn bài thơ lên rất nhiều qua những giai điệu nhạc bay bổng”.

Cha Phạm Thiên Thư tuy làm nghề bốc thuốc Bắc nhưng thỉnh thoảng vẫn làm thơ. Ông còn nhớ, cha ông đã từng đạt giải Nhì về thơ do một tờ báo ở Hà Nội tổ chức. Phạm Thiên Thư làm thơ để trải lòng mình chứ không làm thơ chuyên nghiệp. Vì vậy mãi đến năm 1968, ông mới tự xuất bản tập thơ đầu tiên, chủ yếu để tự đọc, tặng một số bạn bè thân. Thật ra, trong cuộc đời sáng tác, Phạm Thiên Thư chẳng muốn ai biết về mình.
Năm 1964, nhà thơ Phạm Thiên Thư xuống tóc, đi tu ở một ngôi chùa với Pháp danh là Thích Tuệ Không. Trong 9 năm tu hành (1964 -1973), ông đã chứng kiến một cuộc tình giữa chú tiểu và một cô bé Phật tử. Chàng 16 tuổi và nàng cũng ngần tuổi đấy. Tình yêu vừa chớm như những bông hoa nở sớm sau sân chùa. Cứ mỗi lần, chú tiểu đánh chuông, cô bé đứng bên nhìn và tụng niệm. Trong những lời khấn nhỏ ấy, cô nguyện cầu cho 2 đứa được bên nhau mãi mãi…

Ðầu xuân em lễ chùa này
Có búp lan vàng khép nép
Vườn trong thoáng làn hương bay
Bãi sông lạc con bướm đẹp

Mùa xuân quen nhau, mùa hạ cùng em đi lễ… Rồi mùa thu, mùa đông, hai người vẫn yêu thương tha thiết, bốn mùa hẹn nhau trong ngôi chùa cổ, có lò hương với làn trầm nghi ngút:

Vào hạ em lễ chùa này
Trên đồi trái mơ ửng chín
Lò hương có làn trầm bay
Vờn trên bờ tóc bịn rịn

Chiến tranh loạn lạc, cuối mùa đông năm ấy, cô bé chết trong lúc chạy trốn những cuộc hành quân. Trong mưa bay và gió lạnh, chú tiểu gạt nước mắt đưa tiễn người yêu trong chiếc áo quan đơn sơ và mộc mạc như chính tình yêu của họ:

Sang đông em lễ chùa này
Ngoài sân có mưa bụi bay
Hắt hiu trong cành gió bấc
Vườn chùa rụng cánh lan gầy
Cuối đông đưa em tới đây
Trong lòng áo quan gỗ trắng
Tóc em tợ óng làn mây
Cội hoa tưởng ai trầm lặng

Gia đình đưa xác cô an táng sau chùa, nơi những bông hoa vẫn còn nở. Mỗi buổi chiều, chú tiểu đến bên mộ, thắp hương và ngồi mãi cho đến khi hoàng hôn buông xuống…

Em vừa nằm xuống đất này
Vườn trong có bông đào nở
Con bướm chập chờn hương bay
Quơ sợi râu vàng bỡ ngỡ
Nắm đất nào vừa lấp mộ
Có con chim hót đầu cành
Tiếng tan trên giòng suối xanh
Nước ơi sao buồn nức nở

Mỗi cuộc tình đều có những kết thúc khác nhau. Có người đến đỉnh cao của hạnh phúc, tràn ngập niềm hân hoan vô bờ bến. Có kẻ rơi xuống vực sâu của bất hạnh, ôm lấy đơn côi trong im lặng và nước mắt. Cho dù âm dương cách biệt ngàn trùng, tình yêu ấy vẫn tươi đẹp, sáng lung linh và huyền diệu. Cõi người vẫn tin rằng, họ vẫn yêu thương nhau, con tim vẫn thổn thức một lời hò hẹn từ kiếp trước.Và như thế, trong ánh sáng huyền diệu của Phật Pháp, họ không còn bên nhau nữa nhưng tình yêu vẫn lóng lánh như những giọt sương còn đọng lại trên những bông hoa nở sớm sau sân chùa.

Câu chuyện hoàn toàn có thật, Phạm Thiên Thư xúc động và sáng tác bài thơ nổi tiếng: “Thoáng hương qua”. Sau này, Phạm Duy phổ thành nhạc phẩm “Em lễ chùa này” và ca khúc đã đi vào lòng người cho mãi đến giờ. Sau này, Phạm Duy còn phổ nhạc thêm một số bài thơ tình khác của ông như: Đưa em tìm động hoa vàng, Gọi em là đoá tình sầu,…Tất cả những ca khúc này đều nổi tiếng và được mọi người biết đến.

From: ngocnga_12 & Anh chị Nguyễn Ngọc Thụ & Mai

Từ bóng tối đến ánh sáng chiếu loà

Từ bóng tối đến ánh sáng chiếu loà

 THÁNH VỊNH CN XXIII TN B (145, 7-9a.9bc-10) 09.09. 2018 

Chúa xử công minh cho người bị áp bức,
ban lương thực cho kẻ đói ăn.
CHÚA gi
ải phóng những ai tù tội,

8 CHÚA mở mắt cho kẻ mù loà.
CHÚA cho k
ẻ bị dìm xuống đứng thẳng lên,
CHÚA yêu chu
ộng những người công chính.

9 CHÚA phù trợ những khách ngoại kiều,
Người nâng đ
ỡ cô nhi quả phụ,
nhưng phá v
ỡ mưu đồ bọn ác nhân.

Chúa Trời ngươi hiển trị ngàn đời.

Hôm nay chúng ta chỉ đọc 4 câu của bài Thánh Vịnh này gồm 10 câu, vì thế chúng ta không nghe được hai chữ Ha-lê-lui-a! của câu đầu và câu cuối.

Sở dĩ bài này được đóng khung bằng chữ Ha-lê-lui-a – có nghĩa là ngợi khen Thiên Chúa – vì trọn bài thánh vịnh này là lời ngợi khen và biết ơn Thiên Chúa.

Bài được viết sau khi lưu đày Ba-by-lon về, có thể để dâng hiến đền thờ vừa mới được trùng tu.

Đền thánh bị phá huỷ năm 587 trước CN do quân của vua Ba-by-lon, Na-bu-cô-đô-nô-do. Năm mươi năm sau (năm 538tr CN), khi vua Ki-rô xứ Ba-tư chiến thắng Ba-by-lon cho phép dân It-ra-en đang bị làm nô lệ ở Ba-by-lon trở về It-ra-en và xây dựng lại Đền Thờ. Chúng ta cũng biết điều này không dễ, có những mối bất hoà trầm trọng xảy ra giữa những người đầy nhiệt huyết vừa mới hồi hương và những người đã chiếm vùng đất ấy trong lúc những những người kia bị lưu đày.

Phải cần nhiều nỗ lực và tính bền bỉ của các ngôn sứ Khác-gai và Da-ca-ri-a, các công trường mới được khởi công và hoàn thành. Tất cả kéo dài từ năm 520 đến năm 515 (trước CN), dưới triều đại vua Đa-ri-ô.

Buổi lễ dâng hiến Đền Thờ vừa mới được trùng tu được diễn ra trong niềm hân hoan và sốt sắng: « 16 Con cái Ít-ra-en, các tư tế, các thầy Lê-vi và những người lưu đày trở về, hân hoan cử hành lễ khánh thành Nhà Thiên Chúa » (Et 6,16)

Bài thánh vịnh này đượm đầy niềm vui trở về quê hương.

Một lần nữa Thiên Chúa lại đến chứng minh lòng trung tín với Giao Ước. Xưa kia trong cuộc Xuất Hành và lúc rời khỏi Ai-cập, và bây giờ lúc rời Ba-by-lon Ngài đã nâng dân Ngài lên, Ngài đã « trả thù » cho họ, theo nghĩa của tiên tri I-sa-i-a. Khi dân It-ra-en đọc lại lịch sử dân tộc, họ không thiếu chi bằng chứng rằng Thiên Chúa luôn luôn đồng hành với họ để tranh đấu cho tự do: « Chúa xử công minh cho người bị áp bức… CHÚA giải phóng những ai tù tội ».

Trong cuộc hành trình trong sa mạc, trong cuộc Xuất Hành, Thiên Chúa đã ban bánh Man-na và chim cút làm lương thực: « ban lương thực cho kẻ đói ăn ».

Và như thế, từ từ dân chúng khám phá ra một Thiên Chúa triệt để đứng về phía những kẻ bị áp bức và chữa lành người mù loà và nâng cao bất cứ những người bé nhỏ nào.

Đó không phải là những ý tưởng mọi người chấp nhận dễ dàng, một cách tự phát về một Đấng Sáng Tạo vũ trụ, phải có một sự mặc khải qua Thánh Kinh để mọi người chấp nhận sự biểu hiện kỳ lạ này về Thiên Chúa.

Đây là một niềm hạnh phúc và vinh hạnh của dân tộc It-ra-en được mặc khải cho nhân loại, một Thiên Chúa tình yêu và giàu lòng thương xót. Giàu lòng thương xót, có nghĩa là « chạnh lòng thương trước cảnh đau khổ».

Các bạn hẳn còn nhớ câu bất hủ trong Chúa nhật thứ XXX thường niên năm C, trong sách Huấn Ca (Hc 35,15« 15 Nước mắt quả phụ lại không giàn giụa trên gò má.. ». 

Bài Thánh Vịnh không nói với chúng ta những gì khác hơn: « Người nâng đỡ cô nhi quả phụ ».

Đến lượt dân chúng được mời gọi bắt chước Thiên Chúa, sống với lòng thương xót như thế, đối với những người bị áp bức đủ điều.

Và các bạn hẳn nhận xét rằng, để chắc chắn dân chúng tuân theo lòng thương xót của Thiên Chúa, bộ Luật của It-ra-en gồm nhiều điều lệ bảo vệ cô nhi quả phụ và những người khách tha hương.

Về phần các ngôn sứ, các ngài dựa vào những tiêu chuẩn ấy để xét lòng trung tín của It-ra-en đối với Giao-ước.

Một cách hiểu sâu xa hơn, chúng ta nhận thấy tín hữu Do Thái một khi dần dần sống trong Giao Ước với Thiên Chúa họ được cảm hoá từ  bên trong: « Chúa ban lương thực cho kẻ đói ăn », 

Đúng là lương thực…nhưng trong lòng trong mỗi chúng ta có một cơn đói sâu xa hơn,

cho những người đói ăn ấy Chúa ban cho bánh hằng sống, là Lời của Ngài

« 8 CHÚA mở mắt cho kẻ mù loà » có những mù loà trên phương diện khác,

trầm trọng hơn, đối với họ Chúa làm cho mở mắt ra:

« CHÚA giải phóng những ai tù tội »,

có những gông xiềng khác hơn những nhà tù, đó là những xiềng xích hận thù, kiêu ngạo và ghen ghét…

người tín hữu có thể minh chứng rằng Chúa tháo gỡ dần dần cho họ khỏi trái tim bằng đá.

Vì thế chúng ta hiểu vì sao bài Thánh Vịnh được nằm giữa hai chữ Ha-lê-lui-a. Chúng ta hẳn còn nhớ theo truyền thống Do Thái nghĩa của chữ Ha-lê-lui-a: 

« Thiên Chúa đã đem chúng ta từ kiếp nô lệ đến tự do,

 từ phiền muộn đến chứa chan niềm vui, từ tang tóc đến hân hoan,

 từ bóng tối đến ánh sáng chiếu loà, từ tình trạng nông nô đến được cứu độ.

Vì thế chúng ta hãy cùng hát trước thánh nhan Ngài, Ha-lê-lui-a. ».

Dĩ nhiên những Ki-tô hữu đọc lại bài Thánh Vịnh này và áp dụng cho Chúa Giê-su Ki-tô: Chẳng những Ngài nuôi dưỡng người thời ấy bằng hoá bánh ra nhiều, ngày nay Ngài ban cho mỗi thế hệ được nhận phép Rửa, bánh của Thánh Thể Ngài.

Chính Ngài cũng quả quyết rằng: 

« 12 …Tôi là ánh sáng thế gian. Ai theo tôi, sẽ không phải đi trong bóng tối,

nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống. » (Ga8,12).

Chính nơi Ngài, từ nay nhân loại có thể được chấp nhận hoàn toàn đến với tự do và sự sống: sự Phục Sinh của Ngài là bằng chứng của sự chết thể xác không cầm buộc người được nhận phép Rửa Tội:

« CHÚA giải phóng những ai tù tội ».

Thánh kinh quả quyết rằng chúng ta được tạo dựng theo hình ảnh và giống như Thiên Chúa.

Có lúc chúng ta tự hỏi như thế là thế nào!

Chúng ta tìm thấy nơi đây một lời giải thích và một khích lệ:

Câu trả lời là mỗi khi chúng ta can thiệp cho một người đau khổ, bất cứ đau khổ vì sao – mù loà, câm điếc, tù tội, người xa lạ –

là chúng ta giống hình ảnh Thiên Chúa.

Điều khích lệ là mỗi khi bạn làm điều chi cho một người bé nhỏ hơn bạn, là bạn làm cho Nước Trời đến gần hơn …

Một ngày có một người học giáo lý tân tòng vừa mới khám phá phép lạ Chúa Giê-su hoá bánh ra nhiều, hỏi giáo lý viên:

« Tại sao ngày nay Chúa không làm như thế để nuôi những người đói nghèo ? »

Sau một phút thinh lặng, có tiếng thì thầm:

« Có lẽ Ngài trông đợi chúng ta làm ».

***

Tác giả: bà Marie-Noëlle Thabut
Ngu
ồn: Sách L’ intelligence des Ecritures  Socéval Editions 
D
ịch giả: E. Máccô  Lương Huỳnh Ngân

Hiệu đính: Khổng Nhuận

Xin xem thêm  https://tramtubensuoi.blogspot.com/

From Tramtubensuoi

Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản

 Nhà thơ trẻ Trương Chi 

Nhà thơ Trương Chi (Hình tác giả gửi)

  1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản

Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ

Bao nhiêu năm viết “Độc lập – Tự do

và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế

  1. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ

Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền

Họ nói rằng: Bác là thánh, là tiên

Người đưa Nước thoát khỏi vòng nô lệ

  1. Nhưng trong tôi thắp muôn vàn lý lẽ

Cuộc chiến nào mà Đảng thắng – Nước thua?

Dân làm giặc mà Đảng lại làm vua

Trên danh nghĩa “kẻ tôi đòi trung hiếu”

  1. Đất nước tôi tất thảy do Đảng liệu

Đảng phân công, quản lý hết cuộc đời

Từ cây kim, sợi chỉ đến chén cơm, manh áo dù rách nát, nhỏ nhoi

Thì tất cả đều nhờ ơn của Đảng

  1. “Yêu Tổ quốc” có nghĩa là “yêu Đảng”

“Chống chính quyền” là “phản bội quê hương”

Bao người vì non sông với niềm tin vào ngày mai nước Việt hùng cường

Đều lần lượt chịu tù đày, khổ ải

  1. Đất nước tôi có gì không độc hại

Từ thức ăn, nước uống đến không khí ô nhiễm tràn lan

Từ nhu yếu phẩm của đứa trẻ sơ sinh đến cụ già sắp lìa khỏi trần gian

Đều tẩm độc vào xác – hồn nước Việt

  1. Có nơi đâu mà người dân thua thiệt

Bằng thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa thế này không?

Máu dân oan đã nhuộm đỏ sông Hồng

Loài hung bạo chiếm hết trời – đất – biển…

  1. Đất nước tôi với mọi điều trái ngược

Ngược văn minh, ngược tiến hóa loài người

Những phát ngôn của quan chức nực cười

Ngược đời thế, nhưng “tài tình lãnh đạo”

  1. Ươn hèn nhất, bọn bút nô – Tuyên giáo!

Với hàng trăm tờ báo, đài vô tuyến – truyền hình

Ngoài mị dân, ru ngủ, chỉ những tin “cướp – giết – hiếp” hay bản nhạc “đúng quy trình”

Còn nhục nước họa dân thì muôn đời nín lặng

10.. Đất nước tôi với sưu cao thuế nặng

Còn hơn thời phong kiến, thực dân

Những trạm BOT mọc lên khắp tỉnh thành

Cùng hàng vạn “áo vàng” chực rình thu mãi lộ

  1. Ôi chân lý mà bao người “giác ngộ”

Làm suy đồi đạo đức mấy ngàn năm

Đưa quốc dân vào chia rẽ – thù hằn

Và kiềm tỏa đường tương lai dân tộc

  1. Đất nước tôi mất dần vào Trung Quốc

Mất Hoàng Sa, rồi mất đến Trường Sa

Mất Biển Đông, Bản Giốc, rồi những nơi trọng yếu của nước nhà

Đảng biết rõ, nhưng làm ngơ tất cả

  1. Từ có Đảng, biết bao điều tai họa

Như mệnh trời muốn thử thách người Nam

Mà Đảng vẫn huênh hoang nào “thắng lợi vẻ vang”

Nào “thời đại Hồ Chí Minh”, nào “dân giàu nước mạnh”

  1. Đảng hào nhoáng với ngai vàng lấp lánh

Còn dân đen thì đói khổ, nghèo nàn

Những ủy ban, hội đồng… đều mang mác “nhân dân”

Chỉ kho bạc là của riêng “nhà nước”

  1. “Đổi mới” rồi “kiến tạo” với bao đời Thủ tướng

Bao đời Tổng Bí thư từ Chinh, Duẩn, Linh, Mười…

Bao sai lầm mà Đảng chẳng nên người

Sợi kinh nghiệm rút kiếp nào cho hết

  1. Đảng cứ sống và dân thì cứ chết

Cứ chết dần trong mơ ước tàn phai

Trong căn bệnh ung thư hay tai nạn giao thông… rồi sẽ đến một mai

“Chết từ từ” để giết nòi giống Việt

  1. Tôi xấu hổ khi nói cùng thứ tiếng

Và viết chung ngôn ngữ với một đảng đê hèn

Hít thở bầu khí quyển màu đen

Bóp nghẹt Tự Do ở dưới triều Cộng Sản

18.. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản

Nhưng tôi là một người Việt Tự Do

Trong tim tôi là lý tưởng Quốc Gia

Và chính nghĩa là chủ trương dân tộc

  1. Xin cảm ơn những tấm gương bất phục

Và những người yêu Nước của hôm nay

Đã dấn thân vào những chốn đọa đày

Vẫn khí khái cất cao lời tranh đấu

  1. “Ghét Cộng Sản” chẳng bao giờ là xấu

“Yêu đồng bào” từ giòng máu Việt Nam

Chúng ta là con cháu xứ Văn Lang

Và thề quyết làm sáng danh Hồng – Lạc

  1. Hỡi những người trai, cô gái Việt

Hãy đứng lên vì non nước lầm than

Diệt bá quyền, lật đổ lũ tham tàn

Cho không thẹn với hồn thiêng sông núi

  1. Hãy bước đi theo tiếng đời thúc gọi

Triệu tấm lòng vì đất nước – quê hương

Sẽ noi gương anh dũng của Trưng Vương

Mang ý chí Diên Hồng xây đắp nền Cộng Hòa tự chủ. 

Chị Lucie 1937 gởi

Đưa con đi thực tập ở Wakefield

Đưa con đi thực tập ở Wakefield

thơ Khanh Giao

Một sớm tháng bảy, Mộng lệ An vào hè rục rỡ

Xa lộ 40, giữa rừng xanh chan hòa nắng đổ

Cha mẹ chở con đi thực tập tận Wakefield.

Là sinh viên y khoa năm cuối Mc Gill,

con phải qua nội trú nhà thương thôn dã.

Wakefield, làng Québec, giũa núi đồi xa lạ

cách Ottawa hai chục dặm đường,

có hồ thơ mộng dưới chân núi mờ sương,

có liễu rũ đôi bờ,

có suối reo đỗ vào, nước trong như ngọc;

có ghềnh đá ngồi câu, thả hồn phiêu du cực lạc;

có cầu gỗ che như nhà thủy tạ bắt ngang.

Thiên nhiên được chuốt trau thành cảnh thiên đàng :

Nhà ngói đỏ quanh hồ trên triền đồi xinh xắn.

Hoa nở rộ khắp nơi:

Trên ban công, trong vườn, bụi bờ, lối đi ngập nắng.

Bướm lượn, chim reo, cây gió hát lưng trời.

Ba mẹ mừng con sẽ qua những ngày tháng vui tươi

trọ nhà bà y tá địa phương, dưới rừng cây rậm rạp

ấm cúng, tiện nghi, gần nhà thương thực tập.

Nhà thương trên sườn đồi, phòng ốc khang trang

sạch sẽ như lau nhân viên phục vụ thập toàn

lễ độ, tươi cuời, mang cho người vui sống.

Nhà ăn nhân viên nhìn xuống hồ thơ mộng

Sau giờ làm mệt, con ngồi nhấm cà phê.

Nhớ gia đình và nhớ đến quê.

Qua bao truân chuyên, nay đến bờ may mắn.

Những kẻ nhân danh độc tài vô sản,

ở quê nhà không cho con học y khoa.

(dù con là học sinh xuất sắc, nhưng có cha

lao động tù đày nơi rừng thiêng, nước độc)

Con đã xa thế giới khùng điên, không tim óc

để bước vào văn hóa Thiên Chúa giáo, Hy-La

bác ái, tự do, nhân bản, hài hòa

của một làng quê văn minh, tân tiến.

Những người ở đây đã trải qua hai thế chiến

rời bỏ Âu Châu để tìm sự an bình,

xây hạnh phúc cho người và cũng cho mình,

trong thú điền viên đồng quê đẹp xinh êm ả.

Họ tiếp đón con : Chim lạc đàn Châu Á

như người thân, ấm áp, nuông chìu.

Quê nhà ruồng rẩy con, nhưng ở đây

con là bác sĩ mến yêu.

Giấc mơ của con đã thành sự thật

Dưới hồ vọng lên tiếng vui cười người bơi thuyền, trượt nước.

Quán ăn bên hồ đầy khách vãng lai.

Lối đi rực hoa, nhiều cặp gái trai

xây mộng uớc êm đềm, tình tự.

Như bông lúa chin cúi đầu tư lự

cám ơn ân lượng đất trời.

Mưa ngọt, gió hòa và công sức của người

un đúc hột lúa vàng no đầy kiến thức

Tâm hồn ngất ngây nhân hòa, bao dung, đạo đức

Con cúi đầu nguyện ước bồi hồi.

Hạt lúa vở ra, cơm lành canh ngọt khắp nơi nơi.

Tâm hồn thanh cao trong xác thân tráng kiện.

Nam nữ thanh niên đủ hành tranh, phương tiện

xây đắp ước mơ, tuơi đẹp muôn màu

nơi quê nhà thân yêu và khắp hoàn cầu

như làng Wakefield, sớm mai này dạt dào sức sống

trong thân ái, yêu đời, êm đềm, thơ mộng

Bác sĩ Phùng Văn Hạnh gởi

Sự thật về Chương trình HO và những người có công đầu

Sự thật về Chương trình HO và những người có công đầu


VĨNH LIÊM

Sáng nay, Chủ Nhật 02-9-2018, là ngày TNS John McCain vừa nằm xuống lòng đất Annapolis (Nghĩa trang Học viện Hải quân/ the U.S. Naval Academy), Maryland, nơi mà ông đã thụ huấn khóa sĩ quan Hải Quân năm 1958.

Trong nhiều năm gần đây, ai cũng tưởng TNS John McCain là “cha đẻ” (tác giả) chương trình HO (tù nhân chính trị). HO là chữ viết tắt của Humanitarian Operation, mà tên chính thức của nó là Special Release Reeducation Center Detainee Resettlement Program (Chương trình tái định cư phóng thích đặc biệt tù nhân trung tâm cải tạo).

Sự thật, TNS John McCain không phải là cha đẻ chương trình HO. Tôi đã có mặt ở Washington DC từ tháng 4 năm 1979 nên hiểu rõ sinh hoạt chính trị ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn.

Theo tôi biết, 3 người có công đầu trong Chương trình HO là Bà Khúc Minh Thơ, Bà Bích Lưu và TNS John Warner (R-VA). TNS Warner giữ chức TNS từ 1979 đến 2009, là chồng thứ 6 của nữ tài tử Elizabeth Taylor. Bà Khúc Minh Thơ khởi xướng Chương trình HO và vận động Quốc Hội. Bà Bích Lưu vận động TNS John Warner. Còn TNS Warner thì làm theo “lệnh bà” (Bích Lưu).

Nhờ có tay trong (TNS Warner) nên Chương trình HO mới sớm thành hình (30-7-1989). Lúc đó, Ông John McCain mới vừa đắc cử TNS được 2 năm. Trước đó, khi Bà Khúc Minh Thơ vào Quốc Hội gặp John McCain thì ông ta đang là Dân Biểu (1983-1987). Nên nhớ rằng: Ông McCain chỉ có công vận động cho đạo luật McCain Amendent. Đạo luật này được TT Bush ký năm 2002, cho phép con cái đã trưởng thành của những cựu sĩ quan VNCH bị tù cải tạo VC được đi Mỹ (the McCain Amendment Restoring Refugee Status to the Families of Re-Education Camp Detainees).

Tại sao TNS Warner nghe lời bà Bích Lưu? Chuyện rất lý thú, do Bà Bích Lưu kể cho Vĩnh Liêm nghe. Hai người gặp nhau trong thập niên 80. Lúc đó, TNS Warner đang độc thân, vì đã ly dị Liz Taylor (1976-1982). Dưới mắt nhìn của Vĩnh Liêm, Bà Bích Lưu là một nữ lưu, nhan sắc vẹn toàn, thông thạo cả Anh và Pháp ngữ. TNS Warner đã ngỏ ý cưới Bà Bích Lưu nhưng bà từ chối, vì 2 lẽ: 1) con cái phản đối; 2) làm vợ nhà chính trị (chuyên nghiệp) thì rất bận rộn. Bà chỉ làm bạn mà thôi. Tôi nói với bà Bích Lưu: “Sao chị không ưng ổng để cộng đồng mình được nhờ?” Bà Bích Lưu nheo mắt trả lời: “Mình muốn gì thì ông ấy sẵn sàng giúp, đâu cần phải là vợ của ông ta”. TNS Warner đành giữ tình bạn cho đến khi ông cưới bà vợ sau, Jeanne Vander Myde năm 2003.

Trở lại công đầu của Bà Khúc Minh Thơ. Năm 1975, Bà Khúc minh Thơ đang làm việc tại Tòa Đại sứ Việt Nam Cộng Hòa ở Manila, Phi Luật Tân. Bà được tin miền Nam Việt Nam bị thất thủ ngày 30-4. Bà vô cùng hoang mang, xin được trở về Việt Nam ngay lập tức vì chồng và các con còn đang kẹt tại quê nhà. Sau hai năm chờ đợi tại Phi Luật Tân, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam nhất định không cho bà trở về. Cuối cùng, bà đành phải rời Manila và ngày 29 tháng 1 năm 1977, bà đặt chân đến phi trường Honolulu, tiểu bang Hawaii với bao nỗi sầu muộn. Chồng con bà vẫn còn bên kia bờ đại dương, không biết bây giờ họ ra sao!

Tưởng cũng cần nhắc lại, Bà lập gia đình khi tròn 18 tuổi; ở tuổi 23 thì bà sanh được 2 người con. Khi đứa con thứ ba sắp chào đời thì bà được tin chồng bị VC phục kích chết trên đường đi công tác. Và bây giờ, người chồng thứ hai cũng đang bị tù Cộng sản.

Năm 1977, tin từ quê nhà cho hay, ngày nào cũng có người chết trong các trại cải tạo. Lòng như lửa đốt, bà quyết tâm bằng mọi cách phải cứu lấy những người tù cải tạo, trong đó có chồng bà. Thế là bà rủ những người phụ nữ cùng hoàn cảnh ở Washington DC, Maryland và Virginia phải tìm cách lên tiếng xin chính quyền Hoa Kỳ giúp đỡ.

Bà Khúc Minh Thơ là người sáng lập Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam, và cũng là ân nhân của hàng trăm ngàn gia đình tù cải tạo mà chúng ta hay gọi là gia đình H.O.

Được sự hỗ trợ của ông Shepard Lowman (Năm 1981, ông là Deputy Assistant Secretary in the State Department Bureau of Refugee Programs) và vợ là Hiệp (gốc Châu Đốc) Lowman, vào tháng 8 năm 1977, Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam được chính thức thành lập và khởi đầu chỉ có 8 thành viên.

Mặc dù không hề nhận tài trợ của bất cứ một tổ chức hay cơ quan chính phủ nào, bà cùng các thành viên đã vận động thành công cho hàng trăm ngàn gia đình cựu tù cải tạo được định cư tại Hoa Kỳ, bên cạnh đó là một số các nhà văn, nhà báo tên tuổi trước năm 1975 như Uyên Thao, Hoàng Hải Thủy, Thanh Thương Hoàng… Mặc dù tuổi đã cao, bà vẫn tiếp tục tranh đấu không ngừng nghỉ cho con cái của các gia đình H.O. được ra đi theo diện McCain.

Nhân đây cũng xin nói thêm về Chương trình H.O. Sau khi cái thỏa hiệp được ký vào ngày 30 tháng 7 năm 1989, Bà Khúc Minh Thơ luôn luôn tích cực vận động ở Quốc hội cũng như bên Hành pháp. Tổng thống Reagan là người đã hỗ trợ bà và thấu hiểu những khó khăn của các bà vợ chiến sĩ VNCH: xa gia đình, không có chồng, chồng con bị tù đày…

Đến năm 1990 mới có cái tên HO, chứ trước đó chỉ gọi là tù nhân chính trị. Bà Khúc Minh Thơ đã vận động từ năm 1977, mãi cho tới 1989 thì thỏa hiệp mới được ký.

Có lần tôi hỏi Bà Khúc Minh Thơ: “Anh đâu mà chị đi một mình hoài vậy?” Chị buồn rầu đáp: “Năm 1988, sau khi được thả ra khỏi trại tù cải tạo, vì hậu quả của những năm tháng tù tội, ổng đã từ trần hai năm sau đó”. Sau khi mất chồng, bà vẫn tiếp tục tranh đấu cho hàng ngàn hồ sơ của những gia đình H.O. gặp khó khăn khi vào phỏng vấn hay bị từ chối. Bà lấy niềm vui của những gia đình H.O. khác làm niềm vui của mình.

Bà Khúc Minh Thơ cho biết: Trước khi ký cái thỏa hiệp ngày 30 tháng 7 năm 1989, bà đã lên New York để gặp đại sứ Việt Cộng tại Liên hiệp quốc ở New York, tên là Trịnh Xuân Lãng. Bà yêu cầu Việt Nam hãy thả và cho những người tù nhân được ra đi định cư ở Hoa Kỳ. Đó là điều mà bà làm để bản thỏa hiệp được ký dễ dàng hơn.

Sau khi họ đã tới Hoa Kỳ, cái mục tiêu chính của Hội là để họ được làm lại cuộc đời trên đất nước tự do, và cái mãn nguyện duy nhất của Hội Gia Đình Tù Nhân là con cháu của tù nhân chính trị được tiến thân nơi vùng đất mới…

Theo tôi được biết, hiện giờ vừa tù nhân vừa gia đình của họ có khoảng 300 ngàn người ở Hoa Kỳ. Đó là đại gia đình của tù nhân chính trị Việt Nam, một mái ấm của đại gia đình..

Bà Khúc Minh Thơ cho phóng viên đài VOA biết: “Bây giờ cái niềm vui của tôi là mỗi khi tôi gặp được anh em H.O., tù nhân chính trị và tôi thấy lại cái niềm vui và hạnh phúc của tất cả mấy anh em tù nhân là niềm vui của cá nhân tôi.” 

(Thung lũng Liên-Sơn, 02-9-2018)

VĨNH LIÊM

From:  kl_nguyen7580 & Anh chị Thụ & Mai

Á hậu, diễn viên bán dâm nghìn đô là ai?

Van Pham
Ai cũng biết các cuộc thi tuyển Hoa hậu, người mẫu ở VN đều cung cấp gái cho các quan cao cấp, quan tham và đại gia đặt hàng trước…. Sau đó thì đến lượt hàng thải… kakakaaaa

***********

Á hậu, diễn viên bán dâm nghìn đô là ai?

D. đăng quang một cuộc thi sắc đẹp tại Hàn Quốc, đạt giải á hậu tại cuộc thi người mẫu thời trang. Còn V. làm MC cho nhiều chương trình truyền hình và lấn sang lĩnh vực điện ảnh.
Á hậu, diễn viên bị phát hiện bán dâm Cảnh sát cho biết 4 cô gái trong cùng một đường dây bán dâm do “tú ông” Kiều Đại Dũ điều hành.

Ngày 6/9, Phòng cảnh sát điều tra về trật tự xã hội (PC02, Công an TP.HCM), đã tiết lộ danh tính các người đẹp trong đường dây bán dâm với giá được xem là cao nhất từ trước tới nay. Theo đó, 2 trong số 4 cô gái được xem có tiếng là T.D và C.V.

T. D. đi khách với giá 7.000 USD, còn C. V. đi khách với giá 1.500 USD.

T. D. (23 tuổi, quê Hà Nội). Cô sở hữu ngoại hình cân đối, chiều cao 1,7 m cùng gương mặt khả ái.

Năm 2017, T. D. đăng quang một cuộc thi sắc đẹp tại Hàn Quốc. Từ tháng 3 đến tháng 4 năm nay, T. D. tiếp tục đạt giải á hậu tại cuộc thi người mẫu thời trang diễn ra tại Vũng Tàu và cuộc thi Miss Eco International 2018 tại Ai Cập.
A hau, dien vien ban dam nghin do la ai? hinh anh 1
2 trong số 4 chân dài bị bắt quả tang bán dâm chiều 30/8 là người mẫu, diễn viên kiêm MC nổi tiếng.

Mới đây, người đẹp này gây chú ý khi tung bộ ảnh sexy được chụp tại 1 địa danh “tuyệt tình cốc” ở Đà Lạt. Sau khi đăng tải những hình ảnh trên, T. D. bị cộng đồng mạng chỉ trích và Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch tỉnh Lâm Đồng đã đề nghị các đơn vị có liên quan phối hợp cùng công an vào cuộc điều tra, xử lý.

Trong khi đó, diễn viên kiêm MC C. V. mới 21 tuổi, là sinh viên năm cuối của một trường cao đẳng trên địa bàn TP.HCM. Với khuôn mặt xinh xắn cùng khả năng dẫn chuyện, cô từng lọt vào top 18 MC của cuộc thi Én sinh viên.

Cuối năm ngoái, C. V. từng gây chú ý khi tham gia gameshow hẹn hò của đài truyền hình HTV. Từ đó đến nay, hot girl này tham gia làm MC cho nhiều chương trình truyền hình và lấn sang lĩnh vực điện ảnh.

Theo cảnh sát, lợi dụng có chút tiếng tăm trong làng giải trí, các cô gái sẽ được “tú ông” đẩy giá lên rất cao. Ngoài 2 hot girl trên, cảnh sát đang làm rõ một số người đẹp khác được cho có dính líu đến đường dây bán dâm này.

NEWS.ZING.VN
D. đăng quang một cuộc thi sắc đẹp tại Hàn Quốc, đạt giải á hậu tại cuộc thi người mẫu thời trang. Còn V. làm MC cho nhiều chương trình truyền hình và lấn sang lĩnh vực điện ảnh.

Lời ngỏ trong một cuốn sách giáo khoa được xuất bản trước năm 1975

Ngoc Minh Do shared a post.
Image may contain: text

Bùi Văn Phùng

Lời ngỏ trong một cuốn sách giáo khoa được xuất bản trước năm 1975 ở Sài Gòn có lời khuyên học trò nên giữ gìn sách cẩn thận để các lớp sau có thể sử dụng lại. Một lời khuyên nhẹ nhàng, chân thành của nhà xuất bản để các em ý thức tiết kiệm tiền bạc, vì đó là công sức mồ hôi nước mắt của cha mẹ, vừa có thể giúp đỡ các đàn em không có điều kiện mua sách mới, đồng thời qua đó cũng tỏ lòng tri ân những người thầy đã dày công biên soạn sách để dạy các em nên người.

6.9.2018 TIN BIỂU TÌNH ở Sài Gòn.

Trần Bang
6.9.2018 TIN BIỂU TÌNH ở Sài Gòn.

Trước tòa Tổng lãnh sự Hoa Kỳ có nhóm người dân Bến Tre đang yêu cầu chính phủ giữ gìn môi trường sống.

Cách đó chừng 500 mét, tại hội trường D của Đại học Khoa học, Xã hội và Nhân văn, đang diễn ra lễ khai giảng. Có sự hiện diện của ông Trương Tấn Sang. Ngồi cạnh ông Sang là người thầy cũ của tôi: Thầy Lý Hòa.

Hôm nay là ngày 6 tháng chín, 2018. ( FB Cao Minh Tam)

06.09.2018
8h15′ : Hồng Ly vừa đi qua đường Lê Duẩn, quận 1, thấy có một nhóm dân oan Bến Tre đang biểu tình ngay trước cổng Tổng Lãnh Sự Quán Mỹ để tố cáo biển chết và phản đối các các chính sách hủy hoại môi trường sống của nhà cầm quyền Việt Nam. Có khá nhiều công an mặc sắc phục đang đứng ở đó. Chưa thấy có dấu hiệu đàn áp.

Vì đang đi tháp tùng đoàn công tác nên Hồng Ly không thể dừng lại chụp hình. Mong cả nhà quan tâm và theo dõi.

Chúc cả nhà ngày mới tốt lành !
(FB Võ Hồng Ly )

‘Tôi bị năm gã bạo hành trong trại Ả Rập Saudi’

Hung Tran and BBC News Tiếng Việt shared a link.
About this website

BBC.COM
BBC kể tiếp câu chuyện một phụ nữ Việt trở về từ Ả Rập Saudi sau 7 tháng đầy bất trắc làm nghề giúp việc nhà.
BBC tiếp tục kể phần hai câu chuyện của chị Phạm Anh Đào, 46 tuổi, từ tỉnh Hòa Bình, người kết thúc sớm hợp đồng lao động để về Việt Nam sau bảy tháng trời bị bỏ đói, ngược đãi và bạo hành ở Ả Rập Saudi.