Ông Tổng Trọng tự mâu thuẫn

Ông Tổng Trọng tự mâu thuẫn

2018-06-21

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri quận Cầu Giấy, Hà Nội hôm 17/6/2018.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri quận Cầu Giấy, Hà Nội hôm 17/6/2018.

 Courtesy chinhphu.vn

Kê khai tài sản là một biện pháp được cho cần thiết trong công cuộc chống tham nhũng. Tuy nhiên chính ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa lên tiếng cho rằng việc kê khai tài sản cán bộ là rất khó và nhạy cảm vì liên quan đến đời tư, bí mật cá nhân.

Mâu thuẫn

Có mâu thuẫn gì trong câu nói đó của người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam hiện nay hay không?

Phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng mới nhất về việc kê khai tài sản của cán bộ, công chức được đưa ra vào ngày 17 tháng 6 năm 2018 trong buổi tiếp xúc cử tri tại quận Cầu Giấy, Hà Nội. Và đây là lần đầu tiên ông Trọng thừa nhận việc kê khai tài sản là khó khăn kể từ khi Bộ chính trị vào ngày 23 tháng 5 năm 2017 ban hành quy định kiểm tra, giám sát kê khai tài sản khoảng 1.000 cán bộ và cơ quan giám sát chính là Bộ chính trị, Ban bí thư, Ủy ban Kiểm tra trung ương.

Thừa nhận của ông Nguyễn Phú Trọng được nhiều người quan tâm trên mạng xã hội đưa ra nhận định với nhiều hướng khác nhau, có người cho rằng ông Trọng không am hiểu pháp luật, có người cho rằng ông Trọng đã chính thức thừa nhận thất bại trong công cuộc chống tham nhũng.v.v…

Ông Nguyễn Phú Trọng nói rằng việc kê khai tài sản rất là khó bởi vì nó đụng đến bí mật đời tư. Trong khi đó ông ấy vừa cổ vũ cho việc thông qua luật an ninh mạng, mà đối với công dân, nó tạo cơ sở cho công an vi phạm bí mật đời tư, vi phạm sự riêng tư một cách trắng trợn.
-TS. Nguyễn Quang A

Theo nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh đăng tải trên trang cá nhân, ông Trọng là người giương cao ngọn cờ chống tham nhũng. Tuy nhiên ông lại không hiểu rằng chống tham nhũng là quan trọng nhưng phòng không cho tham nhũng xảy ra còn quan trọng hơn.

Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh cũng cho rằng, việc kê khai và công khai tài sản cán bộ công chức là công cụ hữu hiệu nhất để phòng và chống tham nhũng, nhưng ông lại không muốn dùng đến.

Trao đổi với Đài Á Châu Tự Do, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, người từng tự ứng cử Đại biểu Quốc hội vào năm 2016, hiện sống tại Hà Nội, đưa ra nhận định:

“Điều rất là mỉa mai là ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư của đảng cộng sản Việt Nam, nói rằng việc kê khai tài sản rất là khó bởi vì nó đụng đến bí mật đời tư. Trong khi đó ông ấy vừa cổ vũ cho việc thông qua luật an ninh mạng, mà đối với công dân, nó tạo cơ sở cho công an vi phạm bí mật đời tư, vi phạm sự riêng tư một cách trắng trợn. Tóm lại khi không muốn làm thì ông ấy lấy lý do vi phạm sự riêng tư. Còn đến khi muốn hủy hoại bí mật đời tư, vi phạm quyền riêng tư (luật an ninh mạng) thì ông ấy rất là ủng hộ. Như vậy ông này là một người không thể tin được.”

Theo nhà báo Trương Duy Nhất ở Đà Nẵng, ông Trọng nói kê khai tài sản khó là trái với quy định của đảng, trái luật bầu cử quốc hội cũng như hội đồng nhân dân các cấp. Ông nói thêm:

“Việc kê khai tài sản thuộc về nguyên tắc bắt buộc chứ không phải khó dễ gì cả. Nói sợ đụng đến bí mật đời tư của công dân thì tôi cho thế là không ổn, vì anh bảo vệ quyền riêng tư của cán bộ công chức trong khi đó quyền riêng tư của người dân thì anh rất xem thường giống như cái luật an ninh mạng vừa rồi đụng chạm đến quyền riêng tư thì anh lại bảo rằng vì phải bảo vệ chế độ. Cuối cùng anh xây dựng ra luật là để bảo vệ cán bộ, bảo vệ bộ máy thôi, chứ đụng chạm đến quyền lợi người dân thì anh rất xem thường.”

Vi phạm pháp luật?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A thì cho rằng có thể ông Nguyễn Phú Trọng đã vi phạm pháp luật. Ông nói:

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri tại Hà Nội hôm 17/6/2018.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri tại Hà Nội hôm 17/6/2018.Courtesy chinhphu.vn

“Tôi nghĩ ông ấy đã vi phạm luật, đã xảo trá một cách rất là trắng trợn, bản thân ông Nguyễn Phú Trọng phải tuân theo luật công chức cán bộ, luật đó có từ lâu rồi, rồi luật bầu cử quốc hội. Khi mà một người đề cử làm đại biểu quốc hội như là tôi ứng cử đại biểu quốc hội các đây hai năm, thì người đó buộc phải kê khai tài sản. Việc ông ấy kê khai tài sản đúng hay sai chưa bàn đến, nhưng nếu ông ấy không kê khai tài sản thì ông ấy đã vi phạm pháp luật một cách trắng trợn.”

Trao đổi với chúng tôi về vấn đề này, Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Quốc hội Việt Nam, hiện sống tại Sài Gòn cho biết:

“Hiện nay người ta quy định một số người có chức vụ từ cấp cơ sở trở lên, thì phải kê khai tài sản, chứ không phải tất cả cán bộ công chức đều phải kê khai. Những người ứng cử vào làm đại biểu hội đồng nhân dân, đại biểu quốc hội đều phải nộp bản kê khai tài sản. Hiện nay thì chưa có quy định phải kiểm tra, thẩm định bản kê khai đó có đúng không. Người được giới thiệu ứng cử từ các tổ chức đảng, các tổ chức chính trị xã hội, nói chung là các tổ chức của nhà nước và những người tự ứng cử đều phải kê khai tài sản hết.”

Luật sư Trần Quốc Thuận cũng cho biết sở dĩ việc kê khai tài sản khó khăn vì phải có ý nghĩa trung thực, phải được thẩm tra, thẩm định, giám sát, công khai… Theo ông hiện nay, việc kê khai chỉ cho các cơ quan quản lý thôi chứ chưa có công khai rộng rãi cho toàn dân biết. Ông nói thêm:

“Việc công khai đó phải qua thẩm định nhưng hiện giờ vẫn chưa có một quy định hay tổ chức nào có trách nhiệm đi thẩm tra xem việc kê khai đó có trung thực hay không? Bây giờ luật chống tham nhũng cũng đang gay go là nếu kê khai không trung thực thì xử lý làm sao, cũng có nhiều ý kiến, nào là tịch thu, nào là đóng thuế 45 %… cũng có những ý kiến đôi khi nó lại trái hiến pháp…”

Ông Thuận cũng đưa ra so sánh với chế độ Sài Gòn trước năm 1975:

“Theo chế độ Sài Gòn trước 1975, những người có chức vụ lớn mà kê khai tài sản không trung thực thì người ta gọi là tài sản bất minh, và người ta không để người đó làm việc nữa, và không bổ nhiệm người đó vào bất cứ chức vụ gì.”

Thừa nhận thất bại?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A nghi ngờ chiến dịch chống tham nhũng của ông Nguyễn Phú Trọng:

Điều đó chứng tỏ cái gọi là chống tham nhũng của ông ấy là chống tham nhũng giả vờ, mà thật sự là cuộc đấu đá nội bộ, khi người nào ông không thích thì ông moi ra, người nào trong vây cánh của ông ấy thì ông ấy nói cái này khó lắm, đụng đến quyền riêng tư.
-TS. Nguyễn Quang A

“Điều đó chứng tỏ cái gọi là chống tham nhũng của ông ấy là chống tham nhũng giả vờ, mà thật sự là cuộc đấu đá nội bộ, khi người nào ông không thích thì ông moi ra, người nào trong vây cánh của ông ấy thì ông ấy nói cái này khó lắm, đụng đến quyền riêng tư, tôi nghĩ đấy là một cách suy nghĩ rất là bần tiện. Nguyên điều đó chứng tỏ chiến dịch chống tham nhũng là không thực.”

Nhà báo Trương Duy Nhất đưa ra ví dụ về trường hợp bản kê khai tài sản của ông Huỳnh Đức Thơ, Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Đà Nẵng:

“Hồi câu chuyện Đà Nẵng thì nó xảy ra cái chuyện bản kê khai tài sản của ông Huỳnh Đức Thơ. Sau này chính quyền Đà Nẵng lại truy tìm ai là người làm lộ cái bản kê khai tài sản của ông Huỳnh Đức Thơ ra ngoài. Đáng lý ra cái bản kê khai đó phải được công khai chứ, mà đến bây giờ người ta vẫn không nói gì, không đả động gì đến, nghe nói là sau đó cảnh cáo ông Huỳnh Đức Thơ và giao cho ủy ban kiểm tra vào để kiểm tra những vụ lùm xùm về tài sản của ông Huỳnh Đức Thơ. Nhưng đến bây giờ, kết luận như thế nào, có kiểm tra hay không, kết luận kiểm tra như thế nào thì vẫn chưa ai được biết, không ai được công khai.”

Theo một bài viết của nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, tiến sĩ kinh tế, hiện sống tại Sài Gòn, thì chưa đầy một năm sau tuyên bố ‘lò đã nóng lên rồi thì củi tươi đưa vào cũng phải cháy’, ‘lò’ của Nguyễn Phú Trọng giờ chỉ còn lép bép củi nhỏ.

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng cũng cho rằng phát ngôn về khó khăn của việc kê khai tài sản của ông Trọng là một sự thừa nhận gián tiếp thất bại về chủ trương kê khai tài sản cán bộ và cao hơn nữa là ‘kiểm tra tài sản 1.000 quan chức’.

TỪ 2 NĂM TRƯỚC TÀU KHỰA ĐÃ BIẾT HẾT RỒI…

No automatic alt text available.
No automatic alt text available.
Bùi Công Dụng

TỪ 2 NĂM TRƯỚC TÀU KHỰA ĐÃ BIẾT HẾT RỒI…

Nó biết trước 2 năm. Như vậy có thể nói phải có một sự hà hơi tiếp sức rất quyết liệt, mới cho ra được bộ mặt Vân Đồn với cơ sở hạ tầng đường sá, sân bay như hiện tại.

Lại con bài cũ, bơm mạnh tiền cho tên doanh nghiệp Việt nào đó, trói cổ thằng Việt đó vào, để chỉ có một con đường là phục vụ cho ý đồ của nó. Nó sẽ lại bơm tiền để làm tiếp các vị trí chiến lược khác như Bắc Vân Phong, Phú Quốc… và để chính thức bơm mạnh tiền hơn nữa thì mày phải tác động để nhà nước VN ra được luật đặc khu…

Chúng bàn thảo âm mưu chiếm Vân Đồn từ nhiều năm trước, móc ngoặc nhau xây dựng từ nhiều năm trước…, Bộ KH&ĐT không thể không biết, nhiều bộ khác không thể không biết, Ủy ban Quôc phòng và An ninh quốc gia càng không thể không biết…

Chỉ có dân chúng, người chủ sở hữu đất đai, “đất là sở hữu toàn dân” là những người không biết gì…

20.6.18
BCD

http://www.xinhuanet.com/english/2016-12/09/c_135892998.htm

Cơn Lốc Bắt Bớ Có Cuốn Trôi Được Mọi Thứ?

Image may contain: 1 person, selfie and closeup
Image may contain: text
Image may contain: text
Image may contain: one or more people and outdoor
Trần Bang is with Mai Nhị and 5 others.

17/6/2018, “trại giam ” Tao Đàn, Q1, SG… nhiều người từ đó ra cùng kể về “Người phụ nữ bị AN đánh nhiều, đánh gẫy răng (chỉ vì dám yêu nước, dám thực hiện quyền công dân, không khuất phục bạo quyền) nhưng chị đã nuốt răng và máu vào trong ” được FBker Nguyễn Ngọc Lụa viết:

Cơn Lốc Bắt Bớ Có Cuốn Trôi Được Mọi Thứ?

Có một người phụ nữ mình đã nhắc đến trong livestream khi công an đánh chị đến gãy răng và chị đã nuốt vào trong mình chiếc răng máu của mình. Người đó chính là chị Võ Thị Tuyết Lệ, facebook là BinhDinh Nguyen, chị sinh năm 1974, sinh ra và lớn lên nơi đất võ Bình Định. Chị vào Sài Gòn sinh sống gần 20 năm , hai lần chị xuống đường biểu tình chống Fomosa là hai lần bị bắt. Trong đợt biểu tình ngày 10/6/2018 chị cũng có mặt ở tượng Đức Mẹ Hoà Bình để cùng nhau cầu nguyện cho đất nước Việt Nam và phản đối đặc khu 99 năm, phản đối luật an ninh mạng.

Ngày 17/6. Chị là một trong những người bị đánh nhiều nhất trong cơn lốc bắt bớ sáng hôm đó

Chúng bắt chị ở nhà thờ Đức Bà lúc 8h, hơn sáu tên an ninh đánh vào mặt và khiêng chị lên xe, đó là hành động được gọi là ” MỜI” làm việc. Mình đã thấy những giọt máu rướm trên môi chị khi bị đẩy xuống xe cùng với vài người. Chúng đẩy chị vào căn phòng kề bên và đóng sầm cửa lại.

Sau hơn một tiếng công an mệt mỏi vì đánh chị , họ để chị ra ngoài ngồi riêng một góc có hai công an đứng canh. Mình thấy mặt chị đầy vết thương và xệ xuống một bên, mắt thì sưng bầm. Chúng bắt ép và buộc chị phải lăn tay nhưng chị nhất quyết từ chối. Căn phòng trước mặt lại được mở , chị lại vào trong đó, và khi bước ra thì những vết thương trên mặt của chị thêm nhiều hơn. Máu từ môi rỉ ra vài giọt rồi nhỏ xuống nền , hỏi ra mới biết chị bị đánh gãy răng nhưng uất ức đến mức không phun nó ra mà chị nuốt ngược vào trong người mình

Đến hơn 20h , từ Tao Đàn công an Bình Chánh áp tải chị về nơi tạm trú là xã Lê Minh Xuân, một lần nữa chị bị đánh và điện thoại bị đập bể nát. Đến 13h chiều ngày 18/6 chị mới được thả về với đầy thương tích khắp người.

Bạn đã thấy những cơn lốc đến và nó lấy đi những gì? Cơn lốc bắt bớ đàn áp xảy đến cũng vậy, nó chỉ thật sự lấy đi những điều cần thiết: những yếu đuối, run sợ là những nhành cây khô, tán lá khô , đọt non yếu ớt sẽ phải ra đi cùng cơn lốc đó. Nhưng nó không bao giờ đụng đến được những gốc rễ khỏe mạnh của thân cây, nó không đụng được đến tinh thần thép của người yêu nước, nó không đụng đến được lý tưởng khao khát công lý trong chị Võ Thị Tuyết Lệ, thậm chí một chiếc răng đã gẫy, nó vẫn mạnh mẽ đến mức họ không được đụng vào, và không được nhìn thấy nó…

Cơn lốc ấy chỉ đem theo nó sự phẫn nỗ, và chỉ để lại những tàn phá trong tâm trí nhân dân về một hình ảnh lương thiện của những người Việt đang vác trên vai những trọng trách nặng nề của tổ quốc này.

(Copy từ FB Nguyễn Ngọc Lụa )

HÃY CHẤM DỨT TRÒ ĐỔ LỖI CHO BÓNG MA “THẾ LỰC THÙ ĐỊCH”

Đỗ Minh Tuấn

HÃY CHẤM DỨT TRÒ ĐỔ LỖI CHO BÓNG MA “THẾ LỰC THÙ ĐỊCH”

Đám cầm quyền khinh dân và vọng ngoại luôn có não trạng đổ lỗi cho ngoại nhân. Họ cho rằng phải nhờ đến Việt Kiều hay các tổ chức nước ngoài nào đó như Việt Tân kích động thì chúng ta mới có thể nhìn ra những tội trộm cắp, tham nhũng, bán nước của họ, mới căm giận và thấy rằng cần hành động để bảo vệ đất nước, bảo vệ nhân dân và bảo vệ chính mình. Thật là ngu dốt, xúc phạm nhân dân!

Não trạng vọng ngoại và tâm lý đố kỵ hèn yếu chi phối cách nhìn, cách ứng xử chính trị đó có cội nguồn từ thời tiền khởi nghĩa, khi những người CS hoạt động bí mật, kích động nhân dân để biến dân thành lực lượng cách mạng đổi thay chế độ.

Họ không chịu hiểu một thực tế rằng thời buổi hôm nay khác thời tiền khởi nghĩa ngày xưa, dân ngày ngày xem TV, đọc báo, lướt mạng…thấy rõ mọi chuyện tham nhũng, trộm cắp, hèn với giặc ác với dân, cướp đất của dân, áp bức nhân dân, phá hoại di sản, đầu độc môi trường, các lãnh đạo có tay chân bôi xấu nhau trên mạng.v.v. Vì thế, chính những thực tế xã hội và những thông tin trên báo chí, trên mạng…đã kích động nhân dân, khiến nhân dân ngày càng nhìn rõ bản chất và căm ghét hệ thống chính trị này, muốn nó phải thay đổi theo cách nào đó tuỳ theo vận nước.

Những tổ chức chống cộng thời kỹ thuật số cũng chẳng nói được gì hay hơn, mới hơn, quyết liệt hơn tiếng nói của nhân dân trong nước về đảng và chế độ. Việc đám quan quyền và báo chí luôn đổ lỗi cho các bóng ma Việt Kiều, Việt Tân hay thế lực thù địch nước ngoài nào đó là cố tình đánh bùn sang ao, chơi trò “tháo dạ đổ vạ cho trôn” hết sức hèn kém.

Hãy chấm dứt trò đổ lỗi cho bóng ma “thế lực thù địch” nào đó, để giác ngộ rằng chính mình mới là “Thế lực thù địch” với nhân dân và để biết cải tà quy chính, hành xử cho biết điều, tử tế, không làm ngược những điều mình nói, không biến cái bóng của chính mình thành một bóng ma bên ngoài biên giới để trốn tội và hù doạ nhân dân.

Sóng gió Quan trường

Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting
Image may contain: 1 person

Sóng gió Quan trường

Nhân ngày Nhà báo Việt Nam: Đừng để xác một nhà báo chống tiêu cực trôi câm lặng trên sông Hồng!
====================
Những tin tức ít ỏi về cái chết của nữ nhà báo Pháp luật TP.HCM trôi qua trong sự thờ ơ của đồng nghiệp nhân ngày 21-6 với sự mặc định là cô tự tử làm tôi hết sức ngạc nhiên.

Có lẽ những lời gan ruột của nhà văn Nguyễn Đình Bổn sẽ làm hé lộ phần nào cái sự lạ này: “Cảm nghĩ về cái chết của nữ nhà báo Hải Đường khi tìm thấy xác chị trên sông Hồng!

Lúc đầu, đọc loáng thoáng trên facebook, tôi tưởng chị tự tử, nhưng sau khi vô trang cá nhân của chị, tôi loại trừ nguyên nhân này. Qua trang này, tôi cảm nhận đây là một phụ nữ nhân hậu, biết được chị đã ly hôn và nuôi con nhỏ, biết được những cảm nhận về những bức xúc xã hội, nạn tham nhũng và những khó khăn trong nghề báo ở đề tài chống tiêu cực, và tình yêu đứa con bé bỏng vô bờ. Tôi tin chị không bao giờ bỏ lại nó, giữa cõi đời này.

Vậy chỉ còn 2 khả năng: chị bị tai nạn, trượt chân xuống sông Hồng và chị bị thủ tiêu.

Thông tin trên báo thì rất đáng nghi vấn. Theo đó, nhiều người trông thấy chị lần cuối tại khu vực Bến đò Thôn 1, xã Vạn Phúc (Thanh Trì – Hà Nội) và tìm ra xác cách đó khoảng 10km. Nếu là một tai nạn, thì lẽ nào không có ai nhìn thấy chị trượt chân?

Chị Hải Đường hiện đang là phóng viên báo Pháp Luật TP. HCM, công tác ở văn phòng đại diện tại Hà Nội và theo một số thông tin chị đang NẮM GIỮ NHIỀU BẰNG CHỨNG TIÊU CỰC tại một số công ty lớn tại phía Bắc (đã đăng một phần nhỏ trên báo), và có cả các tài liệu được ghi âm nhưng “chưa thể công bố”. Vậy liệu đây có phải là một “tai nạn cố tình”?

Điều đáng nói là chỉ có tờ báo nơi chị công tác đăng tin tìm chị khi chị mất tích, và tin chia buồn khi tìm thấy xác. Các nghi vấn không được nêu ra và các báo nhiều bạn đọc khác cũng không đặt vấn đề.

Nếu trong một xã hội có tự do báo chí hẳn nhiên tin này là rúng động, và chắc chắn các báo đã vào cuộc điều tra để rõ trắng đen. Tại VN thì im ru. Và vài ba ngày sau nó sẽ đi vào sự quên lãng cố tình. Thật bi thảm!

Tôi không biết chị mất vì tai nạn hay lý do khác, nhưng tôi nghĩ rằng, trong không khí ngột ngạt này, lên tiếng trước cái xấu, chúng ta có thể là nạn nhân tiếp theo. (hết trích dẫn)

————
Ngày 10-6 mới đây Hải Đường vừa ghé thăm chùa Bồ Đề và có những lời chia sẻ ngọt ngào: “Vào chùa Bồ Đề, đến chỗ các con mồ côi. Một cậu bé hơn 1 tuổi nhìn mình. Người con nhiều nốt, một nốt loét trên đầu. Con cứ nhìn mình vậy. Mình xoa đầu con, hôn lên trán con.

Con giơ hai tay qua đầu, hướng về phía mình. Mình đỡ tay con, thế là con nhào vào lòng mình. Con nép chặt vào người rồi không chịu buông ra. Mình, kéo con ra để đổi tư thế, con ko chịu. Mình xoa lưng cho con như xoa lưng Trường Giang, vỗ về con mà nước mắt tràn ra. Khi dỗ được con đổi tư thế, con nhìn mình với ánh mắt van lơn và rơm rớm nước mắt…
Khi mình về, con khóc, hoảng hốt…

Có lẽ các con ko thiếu thốn gì, chỉ thiếu thốn tình mẹ. Mình xưng mẹ với con. Có lẽ, mình sẽ đến với các con thường xuyên hơn…

Mình ghé tai con nói: Con sẽ bình an và trưởng thành thôi! Ko hiểu con có hiểu ko?”.

Trước khi đi công tác trong cái ngày định mệnh đó, Hải Đường đã sửa soạn phòng khách và phòng làm việc thật đẹp để chào đón ngày của nghề 21-6 sắp tới, trước khi cô rời khỏi nhà, con mèo nhỏ còn nhảy vào lòng.

Không có dấu hiệu gì của sự trầm cảm và không có dấu hiệu xã hội nào khác? Vậy thì, nguyên nhân nào khiến một người phụ nữ trẻ với trái tim nhân hậu như vậy chết câm lặng trên sông Hồng? Cái chết của Hải Đường liệu sẽ rơi vào câm lặng, chìm nghỉm xuống đáy sâu thẳm của sông Hồng hay không? Đứa con nhỏ của chị rồi sẽ ra sao? Dường như, một bóng đen quyền lực nào đó đang bao phủ nghề báo.

Người dân đòi công lý cho người biểu tình bị đánh thổ huyết

Hoa Kim Ngo shared a post.

Sáng ngày 20/6, hàng chục người dân địa phương biểu tình tại trụ sở Công an thị trấn Phan Rí Cửa, huyện Tuy Phong, Bình Thuận để phản đối việc công an gây thương tích cho Nguyễn Minh Kha, người tham gia vào cuộc biểu tình phản đối dự luật đặc khu hơn một tuần trước đó.

Tối ngày 20/6, bà Nguyễn Thị Hường, mẹ của anh Nguyễn Minh Kha, cho VOA biết con bà bị công an đánh trong lúc bị công an thẩm vấn sau khi tham gia đợt biểu tình ngày 10 vào 11 tháng 6.

“Công an tới đưa giấy mời hai lần. Cháu lên nhưng không ngờ bị đánh kiểu đó. Công an xã Hòa Minh đánh cháu. Miệng nói thì tay họ đánh lên đầu, thục đầu gối vào hông, thằng con tui nó xỉu. Nó mệt quá, thở không nỗi. Họ túm lấy đầu thằng nhỏ, họ bảo thằng con tui phải nhận tội.”

Báo Pháp luật loan tin hôm 20/6 người dân Phan Rí Cửa tập trung tại trụ sở công an để làm rõ về thông tin công an gây thương tích cho Nguyễn Minh Kha, tuy nhiên, tới trưa cùng ngày, “qua vận động, người dân đã không còn tập trung tại đây và trở về nhà.”

VOA đã liên lạc với công an huyện Tuy Phong chưa được phản hồi.

Bà Hương nói hiện tại anh Khoa đang ở thành phố Hồ Chí Minh và hiện sức khỏe không tốt, nội thương nặng, sốt, và ho ra máu:

“Con tôi sức khỏe không tốt, bị nội thương trong, ho ra máu. Không điều trị tại bệnh viện vì nhà quá nghèo.”

Blogger Ngô Thanh Tú viết trên Facebook hôm 20/6: “Sáng nay Kha lại bị thổ huyết, người nhà vô cùng lo lắng trước tình hình sức khỏe của em. Kha chính là tác nhân chính để thân nhân, hàng xóm kéo nhau đến đồn công an Thị trấn Phan Rí Cửa phản đối, đòi công đạo trong suốt hai ngày qua. Sáng hôm nay (20/6) người nhà lại tiếp tục lên đồn bao vây để yêu cầu công an phải có trách nhiệm với nạn nhân.”

Từ thành phố Hồ Chí Minh, blogger Trịnh Kim Tiến, một nhà hoạt động có cha bị công an dùng nhục hình cho đến chết, nói với VOA rằng việc công an đánh người, ép nhận tội rất phổ biến ở Việt Nam:

“Bạn Khoa bị đánh trọng thương và đưa lên Sài gòn cấp cứu. Tôi nghĩ việc đánh người như thế là hành động man rợ, cho thấy đó là một nhà nước không pháp luật. Người dân Phan Rí kể lại là họ bị khủng bố, rất nhiều thanh niên bị bắt, đánh đập, giam cầm. Họ luôn miệng nói đây là nhà nước do dân và vì dân, nhưng trên thực tế cách hành xử, bất bớ, đánh đập người biểu tình, và cách giải quyết sau đó cho thấy họ vô cùng coi thường người dân, họ dùng bạo lực để đàn áp, cai trị người dân.”

Báo Pháp Luật trích lời ông Trần Long Khánh, Trưởng Công an huyện Tuy Phong, cho biết Nguyễn Minh Kha là người tham gia ném đá trong hai ngày 10 và 11-6 tại Phan Rí Cửa và Phan Rí Thành; Cơ quan CSĐT công an đã triệu tập Kha đến làm việc cùng nhiều người khác, lấy lời khai, và đã khởi tố bị can đối với Kha nhưng cho tại ngoại, cấm đi khỏi nơi cư trú.

Thượng tá Khánh cho biết Nguyễn Minh Kha và gia đình vu khống lực lượng công an cho rằng công an tấn công mình trước nên Kha đã kích động nhiều người tấn công lực lượng chức năng bằng gạch, đá vào trưa 10/6 khiến nhiều cảnh sát bị thương.

Cổng thông tin của tỉnh Bình Thuân trích lời ông Phạm Khánh Phương – Phó trưởng Cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Tuy Phong cho biết: “Vụ việc gây rối trật tự công cộng và chống người thi hành công vụ xảy ra trong 2 ngày 10 – 11/6 vừa qua là do các thế lực thù địch kích động.”

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)

THÓI BÓP MÉO SỰ THẬT của HTV.

Hoa Kim Ngo shared a post.
Image may contain: 2 people, screen

Nguyễn Đăng Quang

THÓI BÓP MÉO SỰ THẬT của HTV.

-Nguyễn Đăng Quang-

21-6-2018

Giáo sư-Tiến sỹ Nguyễn Đức Dân (Đại học KHXH và Nhân văn -Tp.HCM) là một trong các nhà khoa học đầu tiên và chuyên gia đầu ngành của nước ta về Toán-Ngôn ngữ, một lĩnh vực khá mới mẻ ở Việt Nam. Ông sinh năm 1936, tốt nghiệp cử nhân Toán học năm 1957 tại ĐHSP Hà Nội.

Trong giai đoạn từ 1957-1966, mấy năm đầu ông dạy toán tại Trường Chu Văn An, sau đó dạy lớp chuyên toán đầu tiên của Thành phố Hà Nội. Từ 1966-1970, ông đi sâu nghiên cứu vấn đề logic và thống kê trong toán học và làm NCS tại Đại học Tổng hợp Warsaw (Ba Lan). Tại đây ông nhận bằng Tiến sỹ về đề tài áp dụng toán học vào lĩnh vực nghiên cứu ngôn ngữ. Từ 1971 – 1979, ông giảng dạy bộ môn Ngôn ngữ tại Khoa Ngữ văn trường ĐH Tổng hợp Hà Nội.

Năm học 1979-1980, ông được mời làm Giáo sư thỉnh giảng môn “Tiếng Việt và Văn minh Việt Nam” tại Đại học Paris 7 – Cộng hòa Pháp. Năm 1986, ông chuyển công tác vào Sài Gòn và giảng dạy tại Đại học Tổng hợp Tp. HCM, làm Trưởng Bộ môn Ngôn ngữ của Khoa Ngữ văn – Báo chí cho đến khi nghỉ hưu (2002). Trong thời gian giảng dạy tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Tp.HCM, ông được Nhà nước phong học hàm Phó Giáo sư (năm 1991) và Giáo sư (năm 1996).

Sau khi nghỉ hưu, ông thường xuyên được mời tham gia giảng dạy đại học và sau đại học tại Tp. HCM và nhiều ĐH khác trên khắp 3 miền đất nước. Ông là một nhà khoa học rất nghiêm túc, một nhà giáo tận tâm và là một công dân đầy trách nhiệm. Tuy là đảng viên ĐCSVN với 57 năm tuổi đảng, nhưng ông là người tốt, luôn tôn trọng sự thật, tôn thờ công lý và quý trọng lòng trung thực, và luôn đặt chân lý khoa học lên trên quan điểm chính trị và lập trường giai cấp.

Ngày 6/6/2018 vừa qua, ông nhận trả lời phỏng vấn của Đài Truyền hình Tp.HCM (HTV9). Song rất tiếc, khi phát sóng, họ lại không trích dẫn đúng câu chữ ông dùng, mà lại xuyên tạc và bóp méo ý kiến và từ ngữ ông trả lời!

Ông gọi điện tâm sự với tôi, việc này làm ông thất vọng và bất bình, song điều quan trọng hơn là nếu các cơ quan truyền thông, báo chí nhà nước ta cứ tiếp tục hành xử như vậy, thì họ sẽ dẫn dắt xã hội Việt Nam ta đến bến bờ nào đây?

Việc này tưởng như là nhỏ, song nó không hề nhỏ một khi đấy là đường lối và bản chất xưa nay của bộ máy tuyên truyền “dẫn dắt dư luận” ở nước ta từ trên nửa thế kỷ qua!

Nhân dịp “Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam” (21/6), được sự đồng ý của ông, tôi xin chuyển đến quý độc giả bài viết sau đây của ông về việc ông bị Kênh HTV9 Đài Truyền hình Tp.HCM “ưu ái nhét chữ vào miệng” như thế nào!

Thay mặt độc giả gần xa, xin chân thành cảm ơn Giáo sư-Tiến sỹ-Nhà giáo Ưu tú Nguyễn Đức Dân, chúc ông nhiều sức khỏe để tiếp tục đóng góp nhiều hơn nữa cho đất nước!

Hà Nội, 21/6/2018.
N.Đ.Q.

*****

“TÔI KHÔNG CÒN LÀ TÔI.
(Nguyễn Đức Dân)

Xem lại chương trình “Ghế nóng” tôi trả lời nhà đài HTV9 ngày 06.6.2018, tôi thấy lời lẽ và ý kiến của mình bị cắt bỏ, gọt nhẵn trơn trun đến mức tôi không còn là tôi nữa. Vậy, xin có đôi lời giải thích lại là điều cần thiết. Có hai khái niệm cần nói rõ lại.

Thứ nhất, HTV9 hỏi tôi về chuyện “trạm thu giá”, “giá dịch vụ đào tạo”…là “cách dùng từ trong ngôn ngữ hành chính nghe trúc trắc quá”? Tôi đáp, cách nói này mọi người nghe đều thấy kỳ cục, lạ tai vì nó không tồn tại trong tiếng Việt. Đây là cách nói do những người có quyền đặt ra, bịa ra rồi áp đặt vào tiếng Việt, nên “đây không phải là ngôn ngữ hành chính mà là thứ ngôn ngữ quan quyền; dân gian có câu “muốn nói oan làm quan mà nói”!

Tôi nêu ví dụ, trước đây ngành công an (hay ngành giao thông vận tải?) có đưa ra chỉ thị xe phân khối lớn thì phải làm thủ tục đăng ký và lấy bằng xe máy. Phân khối là một đơn vị đo thể tích hay dung tích. Trong hình học và trong vật lý làm gì có khái niệm phân khối lớn và phân khối nhỏ? Thuật ngữ này là sự áp đặt từ ngôn ngữ quan quyền. Nếu có trình độ trung học cơ sở người ta đã không ra một chỉ thị như vậy.

Ví dụ thứ hai, “diễn biến hòa bình” là một thuật ngữ trung tính, không tích cực mà cũng chẳng tiêu cực, nhưng trong ngôn từ chính trị chúng ta đã áp đặt ra một thuật ngữ quan quyền “âm mưu diễn biến hòa bình” để chỉ khái niệm âm mưu lật đổ một chế độ bằng con đường diễn biến hòa bình. Dịch nguyên văn “âm mưu diễn biến hòa bình” sang tiếng Anh, Pháp hay Nga thì phải để trong ngoặc kép cụm từ “diễn biến hòa bình” người ta mới có thể hiểu được.

Trong tiếng Việt hiện nay nhiều khái niệm quan trọng vẫn phải để trong ngoặc kép là một minh chứng cho sự tồn tại của những thuật ngữ quan quyền nhưng không được xã hội chấp nhận. HTV9 đã gọt đi thuật ngữ “quan quyền” của tôi và thay bằng thuật ngữ ngôn ngữ hành chính rất chung chung.

Thứ hai, nếu như tôi gọi “trạm thu giá”, “giá dịch vụ đào tạo”… là loại thuật ngữ quan quyền thì cách dùng thuật ngữ “tụ nước” thay cho “nước ngập” lại là một xảo thuật ngôn từ trong phép ngụy biện. Đó là sự ngụy biện bằng đánh tráo từ ngữ. Dùng những từ ngữ giảm nhẹ tạo ra sự thay đổi nhận thức xã hội nhẹ nhàng đi. Đây là những xảo thuật thường gặp trongchính trị, quân sự, ngoại giao và làm ăn kinh tế. Trong những ví dụ tôi nêu bị cắt bỏ có đoạn sau:

Trong chuyến thăm Việt Nam, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình đã phát biểu trước Quốc hội Việt Nam như sau: “Láng giềng thì khó tránh xảy ra va chạm, […] hai bên cần kiên trì, lấy đại cục quan hệ hai nước làm trọng để xử lý bất đồng; khi đại sự đã được coi trọng thì tiểu sự sẽ không khó giải quyết” (TT, 7.11.2015). Đây là những xảo ngôn đánh tráo thuật ngữ. Những hành động như đánh chiếm đảo Gạc Ma; đưa giàn khoan HD981 vào thềm lục địa Việt Nam; lập ra tấm bản đồ đường lưỡi bò 9 đoạn trên Biển Đông; bồi đắp, xây dựng những hòn đảo chiếm đóng trái phép thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam thành những sân bay-căn cứ quân sự…được gọi là những chuyện đại sự mù mờ. Gây xung đột căng thẳng, xâm lấn chủ quyền lãnh thổ Việt Nam, phá tàu đánh cá, xua đuổi ngư dân Việt Nam khỏi vùng biển Việt Nam…đã được chuyển thành xảo ngôn “va chạm”, nghĩa đã giảm nhẹ hẳn đi và ám chỉ rằng đó là “chuyện nhỏ” (tiểu sự).

Đáng tiếc là hai khái niệm cốt lõi ngôn ngữ quan quyền và phép ngụy biện bằng xảo thuật đánh tráo từ ngữ đã bị cắt bỏ./.”

LỜI KHUYÊN CHÂN THÀNH…

Mac Văn Trang

LỜI KHUYÊN CHÂN THÀNH…

Hôm kia, tôi sang nhà Đại tá AN Nguyễn Đăng Quang chơi, thấy ông đang xem Videoclip: Người đàn bà Dương Nội chửi đám CA chặn cổng không cho bà ra ngoài…  Một bài chửi đúng kiểu Bắc bộ truyền thống, rất bài bản, nhưng độ phẫn uất, tục tĩu thì ghê gớm; tuy thế nội dung bài chửi vẫn rất trí tuệ, sâu sắc, toàn diện, nói lên bản chất của đám CA “ăn cơm dân, mặc áo đảng” cũng là từ “tiền thuế do các bà mày làm mồ hôi cổ đổ mồ hôi lồn mà ra”, “mà chúng bay hèn với giặc, ác với dân”, “đi kìm kẹp quyền tự do dân chủ của dân”…   Bà vạch mặt đám CA viên này cũng chỉ là tay sai của lũ quan tham, “mẹ chúng mày mệt lồn, đẻ ra cái lũ con ăn hại, đi hầu hạ đi làm chó săn, là đám ruồi bu dái ngựa, là lũ cầm cặc cho thằng khác đái”…; “Chúng mày có nhà, có tiền gửi ở nước ngoài chưa? Nay mai có biến, chúng nó bay đi, chúng mày có bay theo chúng nó được không, hay lại quay mặt vào dân hả”?…

Một đám nhân viên AN 5-6 thanh niên trai tráng, béo núc ních, lúc đầu còn giải thích, đe dọa… sau cứ trơ cái mặt lì lợm ra …

– Đây là thật 100% hay ngụy tạo, hay “kẻ xấu xui giục, kích đông”? Tôi hỏi ông Quang.

– Làm sao ngụy tạo được thế. Dân mình ghê gớm lắm. Anh xem, thế này ra thế giới thì còn mặt mũi nào. Vậy mà các ông bà lãnh đạo cứ bưng tai, bịt mắt, như không thấy gì!…

Tôi về nhà xem thêm mấy cái Videoclip về “đề tài Dân chửi CA, chửi chính quyền” mà giật mình. Phải là một sự phẫn uất đã tích tụ, dồn nén lâu ngày, người dân mới lột tả hết tâm can trong những câu chửi như vậy. Về mặt tâm lý, đây là trạng thái bột phát, mang tính bản năng sinh tồn, nên nó rất thật. Qua đó cảm nhận được sâu xa sự thật của LÒNG DÂN.

Khi xưa, một triều đại ở vào giai đoạn thối nát, triều chính chia bè cánh tranh dành quyền bính; lòng dân ly tán, tiếng ai oán khắp các làng quê, thì đến “VUA QUỶ”, “VUA LỢN” cũng phải lắng nghe và bàn giải pháp làm sao AN DÂN?…

Nay thấy các ĐBQH tiếp xúc cử tri, hầu như đều đổ những bất an xã hội là do “kẻ xấu xúi giục”, “do thế lực thù địch kích động”, “do dân hám tiền mà đi biểu tình”, “do lòng yêu nước bị lợi dụng”…Hầu như không thấy vị quan chức nào nhận là do triều chính thối nát, trái đạo Trời, mất lòng Dân mà xã tắc bất ổn? Nhiều vị còn lơ ngơ, nói năng lởm khởm, cứ như từ trên trời rơi xuống hay từ dưới lỗ móc lên!

Xin khuyên chân thành: Các vị ĐÃ TRÓT là UY Bộ Chính trị, là UVTW Đảng, là ĐBQH, là các CÁN BỘ CẤP CHIẾN LƯỢC của quốc gia, tức là đại diện cho dân để dẫn dắt dân theo con đường Nước được ĐỘC LẬP, Dân được TỰ DO, HẠNH PHÚC; muốn dẫn đạo Dân, hãy lắng nghe Dân, thấu hiểu Dân, mới có suy nghĩ, hành động hợp lòng Dân…

Vậy mong các vị hãy bỏ ra vài tuần, không làm gì cả, chỉ nghe, xem các videoclip về quan hệ Chính quyền với Dân, đọc những bài viết, tâm thư của Dân trên các trang mạng xã hội và tiếp xúc với dân oan, rồi cùng nhau suy ngẫm xem, may ra có vị nào động tâm, chuyển ý được chăng?

21/6/2018

MVT

ĐỂ NHÀ NƯỚC CÓ TRÁCH NHIỆM, DÂN PHẢI LÀM GÌ?

Đỗ Ngà

ĐỂ NHÀ NƯỚC CÓ TRÁCH NHIỆM, DÂN PHẢI LÀM GÌ?

Hàng hóa trong một đất nước là do nhân dân làm ra. Tiền tệ lưu hành trong một đất nước là do nhà nước in ra. Tổng giá trị hàng hóa sẽ quyết định giá trị đồng tiền. Ví dụ toàn dân làm ra được 100 tấn gạo mà nhà nước in ra 100 đồng thì mỗi tấn gạo có giá 1 đồng.

Dân tăng sản lượng hàng hàng hóa rất chậm chạp và khó khăn. Ví dụ năm nay tôi sản xuất ra 20 tấn gạo, sang năm có nỗ lực lắm thì tôi cũng chỉ sản xuất ra 21 tấn, tức tăng 5%. Thế nhưng để in tiền, nhà nước chỉ làm một động tác đơn giản là in ra. Tiền lưu hành trong dân là 100 đồng, nhà nước in thêm 100 đồng cũng rất đơn giản. Chứ dân đang sản xuất 100 tấn gạo mà buộc họ sản xuất thêm 100 tấn nữa khó khăn vô cùng.

Chính vì nhà nước giữ quyền in tiền, dân trách nhiệm sản xuất để định giá đồng tiền, nên trách nhiệm giữ giá đồng tiền của nhà nước là cực kỳ quan trọng. Đó là trách nhiệm của nhà nước, và nhân dân đòi hỏi nhà nước phải có trách nhiệm đó.

Tiền là vật trung gian trao đổi, có tiền bạn sẽ lấy hàng hóa. Để sản xuất hàng hóa thì khó khăn, để in tiền thì dễ dàng. Nên khi in ra nhiều tiền, nhà nước hút hết tài sản dân về túi mình, và làm dân nghèo đi khi đồng tiền mất giá. Tháng trước 10 triệu sống đủ, tháng này 10 triệu sống thiếu thốn, đó là bạn đã bị nhà nước móc túi.

Thế nào là nhà nước có trách nhiệm? Nhà nước có trách nhiệm là không được in tiền quá nhiều làm mất giá đồng tiền nhằm bảo vệ tài sản toàn dân. Nhà nước có trách nhiệm là phải bảo vệ môi trường, bảo vệ nền sản xuất của nhân dân và bảo vê cuộc sống cộng đồng. Nhà nước có trách nhiệm là nhà nước dùng hàng rào thuế để bảo vệ nền sản xuất nhân dân chứ không phải để siết cổ họ. Và nhiều vấn đề trách nhiệm khác nữa.

Khi nhân dân không kiểm soát nhà nước mà để cho nhà nước lọt vào tay một đảng phái thì với sự độc chiếm quyền lực, nó sẽ móc túi, bóp cổ dân, giết chết nền sản xuất của một đất nước. Để đơn giản thì có thể hình dung thế này, dân sản xuất nên cần phải có sự che chở của nhà nước chứ không phải là sự quấy phá làm tiền. Nếu để nhà nước cho 1 mình ĐCS kiểm soát thì nhà nước đó sẽ bóp cổ dân để nặn cho ra tiền làm giàu cho đảng cho cán bộ vì không có dân kiểm soát. Nguyên tắc, tôi làm ra của cải, tui đóng tiền nuôi anh thì tôi phải kiểm soát anh là điều bắt buộc. Chính vì lẽ đó dân phải đòi ĐCS từ bỏ độc quyền lãnh đạo để mở đường cho sự cống hiến, tạo cơ hội cho thế hệ sau làm giàu cho chính mình và làm giàu cho đất nước.

Trong tình hình Đảng độc tài ra sức hại nước nghèo đói, hại dân đến cực khổ, thì sự đòi hỏi là bắt buộc. Trong các sự đòi hỏi đó, biểu tình là một đặc quyền không cần Đảng ban cho dân mà dân phải tự giành lấy. Trật tự trong vấn đề kiểm soát quyền lực nhà nước hiện nay cần phải phá vỡ. Phải biểu tình đòi yêu sách như một thói quen của một dân tộc. Trong quá trình biểu tình, sự phản ứng quá khích của dân là do sự hung hăng của chính quyền đã đẩy họ đến con đường đập phá, vì chính quyền đã đẩy uất hận nhân dân đến điểm cực độ. Có chính quyền độc tài mới có biểu tình đòi dân chủ, nguyên nhân biểu tình là do độc tài chứ không phải do dân thích biểu tình. Đấy là bản chất vấn đề.

Có một số người cho rằng dân đập phá là quá khích. Thế nhưng yếu tố hung hăng thủ đoạn của chính quyền lại không xét đến. Sự hung hăng, thủ đoạn cấy người vào đoàn biểu tình ôn hòa gây rối để lấy cớ đàn áp là vấn đề khốn nạn mà nhiều người đánh giá về biểu tình đã cho qua.

Nhưng dân chủ hóa là gì? Là đi tìm sự thịnh vượng cho nhiều thế hệ mai sau, tìm sự thịnh vượng cho đất nước, giải cứu đất nước khỏi nanh vuốt Trung Cộng. Giá trị dân chủ mang lại là rất lớn, nên việc đập phá vài phương tiện trong một cuộc biểu tình mất kiểm soát chẳng là cái gì so với mục đích của sự đòi hỏi quyền lợi thông qua biểu tình. Nên phải xây dựng suy nghĩ dám bất chấp sự cấm đoán vô lí của chính quyền để đi đến thói quen đòi hỏi yêu sách bằng biểu tình. Nhân dân là thành phần cốt lõi của một đất nước, dân phải biết nói “mầy cấm tao cũng biểu tình” chứ đừng chỉ biết van xin chính quyền cho mình quyền biểu tình.

Cuộc sống dân chúng ta có trách nhiệm làm ra của cải cho xã hội, nhà nước có trách nhiệm là nhà nước phải do dân kiểm soát. Phải biểu tình đến chừng nào loại bỏ được CS. ĐCS không có quyền tự cho mình độc chiếm quyền lực, nhân dân không thể cho phép họ làm vậy. Nhân dân phải biết giật lấy quyền kiểm soát nhà nước về tay mình, đừng để số phận mình cho chúng muốn quyết sao quyết.

Trần Đại Quang nói hớ ‘cần ban hành Luật Biểu Tình’?

Trần Đại Quang nói hớ ‘cần ban hành Luật Biểu Tình’?

Phần đầu bản tin ông đại biểu Quốc Hội, Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang tiếp xúc cử tri tại Sài Gòn nói “cần ban hành Luật Biểu Tình” trên tờ Tuổi Trẻ ngày 19 Tháng Sáu, 2018. (Hình: BBC cắt từ Internet)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Ông Trần Đại Quang, chủ tịch nước CSVN “đồng tình” với kiến nghị của cử tri là cần có “Luật Biểu Tình,” báo Tuổi Trẻ vừa đăng lên liền phải gỡ xuống, cắt bỏ khúc tin “nhạy cảm.”

Với tựa đề “Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật Biểu Tình,” ngay câu mở đầu bản tin, báo Tuổi Trẻ online hôm 19 Tháng Sáu 2018, đưa tin: “Tiếp xúc cử tri với vai trò đại biểu Quốc Hội TP.HCM, Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang nói ông đồng tình với kiến nghị cử tri cần có Luật Biểu Tình và hứa báo cáo Quốc Hội về nội dung này.”

Không bao lâu sau khu vừa đưa lên mạng, tờ Tuổi Trẻ đã vội vã rút xuống và thay nội dung bản tin về cuộc tiếp xúc của ông “đại biểu Quốc Hội – chủ tịch nước” Trần Đại Quang với các chi tiết khác, không có cái câu nói trên. Còn tựa đề mới của bản tin Tuổi Trẻ về ông Trần Đại Quang tiếp xúc cử tri ở Sài Gòn được thay vào đó là “Chủ tịch nước: Vụ việc tại Bình Thuận, TP.HCM là do bị kích động.”

Nha Trang, ‘Phố Tàu’ giữa Việt Nam

Nha Trang, ‘Phố Tàu’ giữa Việt Nam

Nguyễn Sài Gòn/Người Việt

Bữa sáng tại một khách sạn ở Nha Trang toàn du khách Trung Quốc. (Hình: Nguyễn Sài Gòn/Người Việt)

NHA TRANG, Việt Nam (NV) – “Phố Tàu!” Nhiều người đã thốt lên như vậy khi đến Nha Trang, như một thành phố của người Trung Hoa. Một thứ “Phố Tàu” ngay giữa Việt Nam với đầy đủ màu sắc Trung Hoa, từ quán ăn cho đến hè phố tất cả đều mang hơi thở, tiếng nói “người Tàu.”

Bãi biển buổi sáng, xen lẫn giữa những người Việt dậy sớm đi tập thể dục, những du khách đến từ Trung Quốc cũng nghênh ngang đi lại khắp nơi và không thể lẫn vào đâu được sự có mặt của họ. Nó làm gia tăng độ ồn ào thành phố, ở những trục đường chính nhiều khi, người Việt phải né đường cho từng tốp người Trung Quốc ầm ầm đi qua.

Tại các quán ăn còn khủng khiếp hơn, khi họ tranh giành nhau từng suất ăn, bàn ghế chật cứng và huyên náo như một cuốn phim ẩm thực được trình diễn bởi đám diễn viên chuyên nghiệp, ăn uống một cách quá mức tận tình!

Một bà chủ quán cơm mô tả: “Họ như một bầy thú đói! Nhưng không bán thì không được, mỗi lần họ tràn vô là không biết bao nhiêu thức ăn cho đủ, chỉ một loáng là hết sạch.”

Ngao ngán đến mức bà than thở: “Họ làm tui mất hết khách Việt thân quen, vì đụng tới người Tàu là bà con chạy mất dép, nhưng biết làm sao?”

Trong những khách sạn có buffet ăn sáng, cảnh tượng càng náo loạn hơn, bao nhiêu thức ăn đưa ra là họ “bốc hốt” sạch trơn. Chỉ trong vòng năm phút là chiến trường trống huơ, đến mức những con ruồi cũng không còn cơ hội vo ve.

Họ rào rào như tằm ăn dâu, nhanh như ảo thuật, phần ăn, phần thì giấu đem theo, trong túi xách, túi quần, thậm chí đút vào trong ngực. Họ lấy thức ăn thật nhiều, để khi đi thăm thắng cảnh sẽ có sẵn cái để ăn trưa cho đỡ tốn tiền. Nhiều khách sạn phải choáng váng, vì khi khách Trung Quốc trả phòng thì tất cả các khăn lông đều biến sạch, đề nghị họ đền thì “bất khả” vì ngôn ngữ bất đồng.

Bữa sáng tại một khách sạn ở Nha Trang toàn du khách Trung Quốc. (Hình: Nguyễn Sài Gòn/Người Việt)

Bởi vậy, mỗi khi khách Trung Quốc thuê, thì khách sạn gần như “tan nát,” vì không căn phòng nào nguyên vẹn sau một đêm bị họ quậy nát, hôi hám không thể chịu nổi.

“Mỗi lần dọn phòng cho họ là em rụng rời, tởm đến ngày hôm sau còn sợ,” một nhân viên phục vụ mếu máo: “Họ không cho một xu, mà còn hành hạ đủ kiểu, phòng nào có khách đàn ông là em chỉ dám đứng ngoài ra dấu – không dám vào trong vì không biết sẽ xảy ra chuyện gì, sợ lắm!”

Nha Trang bây giờ đích thị là một “Phố Tàu” đúng nghĩa, họ đến nườm nượp, cứ nhìn vào các khu “check out,” “check in” ở phi trường Cam Ranh là thấy, sự khủng khiếp như một cái chợ. Mỗi lần lên xuống-xuất nhập của họ có lẽ phải cả sư đoàn, người Việt dường như biến mất chỉ còn lại người Trung Quốc.

Một ngày nào đó không xa, Nha Trang hay Đà Nẵng… rồi cũng biến thành của họ, vì nếu ba đặc khu Vân Đồn, Phú Quốc và gần gũi nhất là Vân Phong, chỉ cách Nha Trang một giờ xe chạy, nếu được Quốc Hội Cộng Sản thông qua thì chắc chắn sẽ là nơi lý tưởng để người Trung Quốc kéo đến và sinh cơ lập nghiệp lâu dài nơi đẹp đẽ này.

Và điều này rồi sẽ phải xảy ra, vì dư luận đang rộ tin – Bắc Vân Phong, đã được một số người Trung Quốc núp bóng người Việt, mua lại gần hết. Giá nào cũng mua, vì nơi đây vẫn còn hoang sơ chưa có người ở. Với cảnh quan biển xanh cát trắng, với những hòn đảo tách biệt đất liền, thì một ngày không xa, nó sẽ là một thứ “Thẩm Quyến” thứ hai của Trung Quốc. Và nếu nó được cho thuê và ưu đãi như một “nhượng địa” suốt 70 năm hay 99 năm như dự thảo ban đầu.

Một người bạn già của tôi nói, dòng họ ông ở Nha Trang đã 3 đời nay rồi, nhưng chưa khi nào thấy người Trung Quốc đông đảo trên quê hương của mình nhiều như vậy. “Nhiều đến mức hải sản cũng cạn kiệt vì họ ngốn thức ăn nhiều khủng khiếp. Dường như họ nhai cả vỏ tôm sò, đến mức khi họ ra đi mọi thứ cũng không còn gì ngoài cái mùi của Trung Hoa còn vương lại”! 

(Nguyễn Sài Gòn)

Vụ người Mỹ gốc Việt bị bắt ở Sài Gòn ‘tới’ Tổng thống Trump

Vụ người Mỹ gốc Việt bị bắt ở Sài Gòn ‘tới’ Tổng thống Trump


Anh Will Nguyễn và Tổng thống Mỹ Donald Trump.
Anh Will Nguyễn và Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã được dân biểu nước này chính thức yêu cầu “can thiệp” vụ anh Will Nguyễn bị bắt trong khi tham gia biểu tình chống Dự luật Đặc khu và An ninh Mạng ở Việt Nam, một ngày sau khi thanh niên Mỹ gốc Việt này nói trên truyền hình rằng hành động của mình “sai trái với pháp luật Việt Nam”.

Trong bức thư đề ngày 19/6, ba dân biểu Jimmy Gomez, Alan Lowenthal và Luis Correa, đại diện cho các địa hạt ở California, tiểu bang nơi nhiều gốc Việt sinh sống, “thông báo” cho ông Trump viết về việc anh William Anh Nguyễn (thường gọi là Will Nguyễn) “đang bị giữ một cách bất công ở Việt Nam”.

Chúng tôi kêu gọi ngài nhanh chóng can thiệp vào vụ bắt giữ ông William Nguyễn và kêu gọi hủy bỏ mọi cáo trạng đối với ông ấy.
Bức thư của các dân biểu Mỹ có đoạn.

Thư gửi tới địa chỉ Nhà Trắng còn thuật lại chuyện người Mỹ gốc Việt cư ngụ ở tiểu bang Texas này “tham gia một cuộc tuần hành ôn hòa ở TP HCM hôm 10/6”, đồng thời trích thông tin của nhân chứng nói rằng anh Will Nguyễn “đã bị tấn công dã man” trước khi bị cảnh sát bắt.

Các đoạn video lan truyền trên mạng xã hội cho thấy, cùng với một số người khác, thanh niên từng theo học Đại học Yale bị nhiều người mặc thường phục và đeo khẩu trang cùng màu túm chân, tay, kéo lê trên đường phố tới một chiếc xe buýt, trong khi đầu và mặt vấy máu.

Công dân Mỹ này sau đó còn bị đá và bị chụp vào đầu một thứ giống như một chiếc túi màu vàng. Theo quan sát của phóng viên VOA tiếng Việt, Facebook đã khuyến cáo người sử dụng trước khi mở xem video bị trang này coi là “bạo lực”.

Hình ảnh anh Will Nguyễn bị kéo lê trên đường phố hôm 10/6.
Hình ảnh anh Will Nguyễn bị kéo lê trên đường phố hôm 10/6.

“Việc đối xử khủng khiếp như vậy với một người Mỹ là một sự vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Chúng ta không thể ngồi yên khi một trong các công dân của chúng ta vẫn bị một chính phủ nước ngoài giữ trái phép”, bức thư viết tiếp.

“Chúng tôi kêu gọi ngài nhanh chóng can thiệp vào vụ bắt giữ ông William Nguyễn và kêu gọi hủy bỏ mọi cáo trạng đối với ông ấy”.

Mình đã cản trở giao thông, cũng đã gây chuyện cho gia đình và bạn bè. Will sẽ không tham gia các hoạt động mà chống phá chính quyền.
Anh Will Nguyễn nói trên HTV.

Một ngày trước các dân biểu trên gửi thư cho Tổng thống Trump, Đài Truyền hình TP HCM (HTV) phát một bản tin, trong đó công dân Mỹ gốc Việt nói rằng “Will hiểu là hành động của Will là vi phạm” và “sai trái với luật pháp Việt Nam”.

“Mình đã cản trở giao thông, cũng đã gây chuyện cho gia đình và bạn bè. Will sẽ không tham gia các hoạt động mà chống phá chính quyền”, người học thạc sĩ về chính sách công tại Trường Lý Quang Diệu ở Singapore nói bằng tiếng Việt giọng lơ lớ như người nước ngoài.

Đoạn video ngắn quay bản tin của HTV chiếu trên vô tuyến có cảnh anh Will Nguyễn đứng trước một chiếc ôtô của cảnh sát, trong khi có một nhóm người không rõ là ai đứng đẩy xe về hai phía. Tuy nhiên, không thấy hình ảnh công dân Mỹ này bị kéo lê trên đường phố.

Bình luận về bài báo của tờ New York Times viết về việc anh Will Nguyễn “tự thú”, anh Kevin Webb, một người bạn lâu năm từng học ở Đại học Yale, viết trên Facebook: “Giờ các vị đã có cái các vị muốn. Giờ hãy thả cậu ấy” kèm theo thẻ #freewilly (trả tự do cho Willy – tên gọi thân mật của William Anh Nguyễn).

Trao đổi với VOA tiếng Việt sau khi báo chí Việt Nam đưa tin công dân Mỹ gốc Việt “bị truy tố tội gây rối trật tự công cộng”, anh Webb nói rằng Will “thực sự quan tâm tới người dân Việt Nam” và anh “không nghĩ Will là người có thể kích động bạo lực hay bạo loạn nơi công cộng”.

“Cậu ấy là người biết suy nghĩ, một người có học thức và lâu nay thích nghiên cứu về Việt Nam. Cậu ấy thích thú chứng kiến sự thể hiện của người dân ở mức độ chưa từng có”, anh Webb nói.

Một người bạn lâu năm khác cùng học tại Yale, chị Mary-Alice Daniel, cũng có cùng quan điểm với anh Webb khi cho rằng với tính cách của Will Nguyễn, anh “không thể là người gây rối”.

“Cậu ấy có mặt ở đó để chứng kiến điều cậu ấy nghĩ là một sự thể hiện hòa bình quyền tự do hội họp của người Việt Nam, chứ không phải vì mục đích chính trị nào”, chị Daniel nói.

Cậu ấy có mặt ở đó để chứng kiến điều cậu ấy nghĩ là một sự thể hiện hòa bình quyền tự do hội họp của người Việt Nam, chứ không phải vì mục đích chính trị nào.
Bạn học Megha Janakiraman nói.

Fadhil Daud và Megha Janakiraman, hai người bạn khác từng học tại Singapore với công dân Mỹ gốc Việt, cũng nói với VOA tiếng Việt rằng anh Will Nguyễn “yêu Việt Nam” và không phải là người có thể thực hiện việc “gây rối”.

“Các lập luận và quan điểm của cậu ấy luôn thể hiện rõ ràng và hợp lý. Kể cả trong các cuộc thảo luận sôi nổi, Will luôn có cái đầu lạnh và không phản ứng một cách thái quá. Trao đổi ý kiến một cách dân chủ là điều cậu ấy luôn đề cao”, chị Janakiraman, từng học với Will Nguyễn khóa thạc sĩ tại Trường Chính sách Công Lý Quang Diệu ở Singapore, nói.

Lá thư gửi Tổng thống Trump của các dân biểu Mỹ.
Lá thư gửi Tổng thống Trump của các dân biểu Mỹ.

Đưa tin về quyết định truy tố, Thông tấn xã Việt Nam dẫn lời cơ quan chức năng cáo buộc anh Will Nguyễn “cùng nhiều người tụ tập, gây rối trên tuyến đường Nguyễn Văn Trỗi – Nam Kỳ Khởi Nghĩa”.

Nguyen William Anh đã leo lên xe đặc chủng, hô hào, kêu gọi nhiều người khác vượt qua chốt chặn…
Cáo buộc của Việt Nam.

“Ở giao lộ Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Lý Chính Thắng, quận 3, Nguyen William Anh đã trực tiếp yêu cầu những người trong lực lượng chức năng phải di dời các xe đặc chủng để đoàn người đi qua. Khi yêu cầu không được đáp ứng, Nguyen William Anh đã leo lên xe đặc chủng, hô hào, kêu gọi nhiều người khác vượt qua chốt chặn”, hãng tin của nhà nước Việt Nam viết.

Trên trang Facebook, chị Victoria Nguyễn, em gái của anh Will Nguyễn, viết: “Đừng để chuyện tuyên truyền đánh lừa bạn. CHẤM HẾT”.