“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.
Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học…”(“Tôi đi học”, Thanh Tịnh)Hình ảnh hôm nay và ngày mai…Date: September 5, 2018Những “Đại gia”, những người chủ các xe “siêu”, những người đầy quyền sinh sát của Việt Nam đâu?
Khai giảng niên học 2018-2019 –
Tuổi thơ VN và ngày đầu tiên đi học nơi Thiên đường XHCN
From: TU VAN PHUNG
Ngày độc lập 2-9 đã bị nghi vấn…
Ngày độc lập 2-9 đã bị nghi vấn…
Lần đầu tiên trong 73 năm, đảng duy nhất cầm quyền cộng sản Việt Nam đã bị nghi vấn, trong lo sợ bị lật đổ, về ngày gọi là “độc lập” 2/9.
Để đối phó, Tuyên giáo đảng tung ra nhiều bài viết bảo vệ Tuyên ngôn độc lập do ông Hồ Chí Minh, người thành lập đảng, đọc ngày 02/09/1945 tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội.
Những người viết hô hoán “không thể xuyên tạc giá trị lịch sử”, hay “ý nghĩa thời đại của Bản Tuyên ngôn Độc lập.”
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm công an, cảnh sát, quân đội và dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
NGỘT NGẠT-KHÓ THỞ
Mặc dù không có dấu hiệu biểu tình sẽ xẩy ra, như hàng trăm ngàn người dân đã bất ngờ biểu tình khắp nước phản đối “Luật An ninh mạng” và “Dự luật Đặc khu “trong hai ngày 10 và 11 tháng 06 (2018), nhưng nhiều đơn vị quân đội và dân quân đã được lệnh ở thế sẵn sàng. Trong khi nhiều ngàn Cảnh sát và Công an đã được huy động canh gác khắp các “điểm nóng”, đặc biệt tại Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng, Bình Dương, Đồng Nai, Cần Thơ v.v… Nhiều hàng rào, chướng ngại vật ngăn chận lưu thông đã được dựng lên khắp nơi khắp chốn.
Cả nước tràn ngập căng thẳng, ngột ngạt, lo sợ như sắp có biến cố không lành. Người dân thì ngỡ ngàng, bâng khuâng, lặng câm như con hến. Công an thì con mắt đảo điên, cái mặt thì đằng đằng sát khí như muốn ăn sống nuốt tươi ai đó.Một lực lượng công an thường phục, mật vụ chìm và nổi đã bám sát một số nhân vật mà họ tình nghi sẽ chủ động các cuộc biểu tình đột biến. Nhiều nơi cư ngụ của những người năng động, hay từng nhiều lần biểu tình trước đây đã bị canh gác từ mấy ngày trước.
Nhà văn, cựu Đại tá Quân đội Phạm Đình Trọng , người đã tuyên bố ra khỏi đảng “sau 40 năm là người Cộng sản”, từ 19.5.1970 đến 20.11.2009, viết từ nơi cự ngụ Sài Gòn của ông :”Ngày 2 tháng chín, 2018, công an bủa vây bịt bùng trước nhà nhiều người dân trên khắp mọi miền đất nước. Hai trung tâm chính trị văn hóa, xã hội, hai không gian tiêu biểu cho đời sống dân sự đất nước, tiêu biểu cho bộ mặt xã hội Việt Nam là Hà Nội và Sài Gòn không những là hai nơi số người dân bị công an nhà nước cộng sản bủa vây, ngăn chặn không cho ra khỏi nhà nhiều nhất mà trên khắp đường phố Hà Nội, Sài Gòn còn rải đầy sắc áo công an, dân phòng trang bị roi điện, dùi cui, trang bị cả bộ mặt thú săn hầm hầm sát khí. Khắp các ngả đường trung tâm hai thành phố lớn nhất nước giăng trùng trùng lớp lớp rào sắt, kẽm gai.
Ngày 2 tháng chín, 2018, Hà Nội, Sài Gòn như hai thành phố bị chiếm đóng, hai thành phố bị bạo lực nhà nước cộng sản phong tỏa.”
Một người Sài Gòn khác, Tác giả Trương Minh Ẩn phản ảnh:”Sài Gòn ngày 2/9 vắng vẻ, đường xá ít người, chứ không ngồn ngộn như ngày thường. Có 3 ngày nghỉ nên khá đông người về quê, đi chơi xa… Tôi chỉ gọi là ngày nghỉ, bởi với riêng tôi nó chỉ có vậy. Không là gì nữa cả, chẳng phải ngày Quốc Khánh gì cả. Bởi độc lập này chỉ giành cho một số người, một tầng lớp người theo cộng sản….”
Từ Hà Nội, Nhà văn, Nhà báo độc lập Nguyễn Tường Thụy viết trên trang báo cá nhân :”Đặc điểm nổi bật của việc kỷ niệm 73 năm Tuyên ngôn độc lập năm nay là tình hình siết chặt an ninh trên toàn quốc, ráo riết hơn rất nhiều so với mọi năm.
Trước đó xuất hiện những lời kêu gọi tổng biểu tình vào ngày 2/9 trên các trang mạng. Về phía nhà nước thì kêu gọi mọi người “cảnh giác”, “không mắc bẫy kẻ xấu”, cho đó là “những lời kêu gọi kéo mây đen về giữa trời quang”.
Lực lượng công an được huy động tối đa để ngăn chặn biểu tình. Trên các đường phố, tràn ngập cảnh sát trong các mầu áo.
Nhiều người được cho là ngòi nổ của các cuộc biểu tình ở Sài Gòn, Hà Nội bị canh giữ, hoặc bám sát khi đi chợ hay đi làm một việc gì đó….Nói chung, những ai đã từng xuống đường, bị bắt về đồn công an đều bị theo dõi canh giữ chặt chẽ.”
Từ ba nhân chứng cho thấy ngày 2/9 năm 2018 không bình thường. Đã thấy thiếu những hân hoan, nụ cười đã tắt và hạnh phúc phai tàn của một dân tộc đã phải gánh chịu qúa nhiều đau thương sau 30 năm chiến tranh huynh đệ tương tàn do đảng CSVN chủ động và độc tôn, độc tài cầm quyền.
Và giờ đây, sau 30 gọi là “đổi mới” và phải tái cơ cấu kinh tế đến 2 lần, thu nhập hàng năm của công nhân Việt Nam vẫn tụt hậu rất xa so với hầu hết các nước trong khu vực Đông Nam Á, chỉ hơn có Lào và Cao Miên. Nhưng mỗi người Việt Nam phải gánh món “nợ công” bao nhiêu ?
Một Báo cáo của Bộ Kế hoạch và Đầu tư về vay vốn ODA (official development assistance ) cho thấy :” Năm 2018 nợ công dự kiến lên con số 3,5 triệu tỷ đồng, cao hơn con số 3,1 triệu tỷ đồng của năm 2017.
Như vậy, từ chỗ mỗi người dân chỉ “gánh” 31 triệu đồng nợ công vào năm 2017, thì đến 2018 dự kiến con số này sẽ tăng thêm 4 triệu đồng, lên 35 triệu đồng. Nhưng, con số đó có thể chưa dừng lại.
Theo tính toán của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, nợ công trong xu hướng tăng dần đều, mỗi năm khoảng 360.000-380.000 tỷ đồng. Cụ thể, năm 2019 dự kiến tăng lên mức hơn 3,9 triệu tỷ đồng và gần 4,3 triệu tỷ đồng vào năm 2020.” (theo VietNamNet, ngày 19/08/2018)
Với tình hình kinh tế chưa ra khỏi qũy đạo gọi là “trung bình thấp”, người dân Việt Nam còn phải gánh chịu thảm họa của quốc nạn tham nhũng và tệ nạn các nhóm lợi ích không ngừng phá hoại ngân sách nằm trong các Danh nghiệp Nhà nước (DNNN) thua lỗ.
Như vậy, nếu đọc lại lời mở đầu của Tuyên ngôn ngày 2/9/1945 thì thấy ngay đảng cầm quyền CSVN đã thất bại ê chề. Ngày ấy, ông Hồ đọc:”Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.
Nhưng đối với đại đa số nhân dân Việt Nam sống dưới chê độc độc tài và độc đảng cộng sản thì chỉ có những người của đảng hay làm theo lệnh đảng thì mới có “quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Tình trạng chênh lệch giầu nghèo và không bình đẳng trong xã hội Việt Nam ngày nay là một bằng chứng.
ĐỘC LẬP NÀO ?
Vì vậy mà lần kỷ niệm lần thứ 73 năm nay (2018), ngày gọi là “độc lập 2/9” đã bị đặt nghi vấn bởi nhiều tầng lớp nhân dân.
Giáo sư ngành xây dựng nổi tiếng Nguyễn Đình Cống, 81 tuổi, người đã chính thức tuyên bố“Tôi thông báo từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam từ ngày 03 tháng 02 năm 2016. Yêu cầu tổ chức Đảng xóa tên tôi khỏi danh sách”, đã phê bình ngày 01/09/2018 về một đoạn trong Tuyên ngôn của ông Hồ, viết rằng:”Về việc giành chính quyền, Tuyên ngôn viết: “Sự thật là từ đầu mùa thu năm 1940, nước ta đã thành thuộc địa của Nhật, chứ không phải là thuộc địa của Pháp nữa. Khi Nhật hàng Đồng minh thì nhân dân cả nước ta đã nổi dậy giành chính quyền lập nên nước Việt-nam dân chủ cộng hòa. Sự thật thì dân ta đã lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật, chứ không phải từ tay Pháp”.
Giáo sư Cống nói thêm:”Cái sự thật nêu ở đây chỉ mới là một phần. Phần quan trọng hơn đã được giấu kín. Đó là việc cướp chính quyền từ Chính phủ Trần Trọng Kim chứ không phải giành từ tay Nhật (vì Nhật đã đầu hàng rồi), là nước Việt Nam đã tuyên bố độc lập từ tháng 3/1945. Câu “dân ta đã lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật” là không đúng với sự thật.”
Nên biết, theo tài liệu của Giáo sư Cống phổ biến thì Vua Bảo Đại đã chính thức công bố độc lập vào ngày 11 tháng 3 tại Huế. Nội dung như sau :
“Cứ tình hình chung trong thiên hạ, tình thế riêng cõi Đông Á, Chính phủ Việt Nam tuyên bố từ ngày này điều ước bảo hộ với nước Pháp bãi bỏ và nước Nam khôi phục quyền độc lập.
Nước Việt Nam sẽ gắng sức tự tiến triển cho xứng đáng một quốc gia độc lập và theo như lời tuyên ngôn chung của Đại Đông Á, đem tài lực giúp cho cuộc thịnh vượng chung.
Vậy Chính Phủ Việt Nam một lòng tin cậy lòng thành ở Nhật Bản đế quốc, quyết chí hợp tác với nước Nhật, đem hết tài sản trong nước để cho đạt được mục đích như trên”.
Bản tuyên ngôn được nhà vua và 6 thượng thư cùng ký tên, nó khá ngắn gọn, nhưng đã nêu lên được các điểm chính sau :1- Bãi bỏ điều ước bảo hộ của Pháp (chứ không tuyệt giao với Pháp, không lên án chế độ cai trị của Pháp). 2- Nước Nam khôi phục quyền độc lập và cố xứng đáng quốc gia độc lập. 3- Nước Việt Nam tin cậy và hợp tác với Nhật (tin cậy và hợp tác chứ không nhận sự đô hộ hoặc bảo hộ như đối với Pháp trước đây).
Khi thảo luận về Tuyên ngôn độc lập, Bảo Đại phát biểu trước Triều đình:
“Trước kia nước Pháp giữ quyền bảo hộ nước ta, nay đã không giữ được nước cho ta, để quân Nhật đánh đổ, vậy những điều trong Hiệp ước năm 1884 không có hiệu quả nữa, nên Bộ Thượng thư đã tuyên hủy hiệp ước ấy. Trẫm phải đứng vai chủ trương việc nước và lập Chính phủ để đối phó mọi việc”.
Trong khi đò, Giáo sư Tiến sỹ Lịch sử Phạm Cao Dương cũng minh định :”Việt Minh Cướp Chính Quyền: Cả Nước Bị Lừa”. Ông viết:
”Không có lực lượng võ trang đáng kể, Việt Minh chỉ lợi dụng Thanh Niên Tiền Phong làm lực lượng xung kích, qua sự lừa đảo tập thể những người trẻ chỉ biết yêu nước và phụng sự quốc gia của Miền Nam này và họ đã thành công, giống hệt như ở Hà Nội, họ đã lợi dụng và cướp ngang cuộc biểu tình ngày 17 tháng Tám của Tổng Hội Công Chức, được tổ chức để mừng độc lập và ủng hộ Chính Phủ Trần Trọng Kim, không phải để ủng hộ Việt Minh.”
Như vậy thì việc ông Hồ Chí Minh tuyên bố Độc lập ngày 2/09/1945 chỉ đến sau Tuyên bố của Vua Bảo Đại. Do đó mà ngày nay, 73 năm sau, nhiều Sử gia và người dân Việt Nam vẫn còn đặt câu hỏi : Việc Việt Minh cướp chính quyền từ tay Chính phủ hợp pháp Trần Trọng Kim có nên được coi là có công giành độc lập hay không ?


‘Bình Phong – Mặt Nạ’ trong đảng còn bao nhiêu lớp?

Van Pham
Cuối cùng, cuộc họp do Ủy ban Tư pháp – Quốc hội Việt Nam tổ chức hôm 4 tháng 9 để thẩm tra Báo cáo hoạt động của hệ thống tư pháp (Tòa án, Viện Kiểm sát, Công an) Việt Nam cũng chẳng đến đâu.
Dẫu thay mặt toàn dân giám sát – góp ý cho hoạt động của hệ thống tư pháp, bà Lê Thị Nga – Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp, ông Nguyễn Văn Chiến – Đại biểu của thành phố Hà Nội tại Quốc hội, ông Trương Trọng Nghĩa – Đại biểu của TP.HCM tại Quốc hội,… chỉ có thể nêu ra những thắc mắc của toàn dân:
– Tại sao những Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” có thể lũng đoạn hệ thống công quyền trong một thời gian dài, ai cũng thấy, cũng biết nhưng hệ thống chính trị, hệ thống công quyền nói chung và hệ thống tư pháp nói riêng đều giả mù, giả điếc, giả câm?
– Những ai trong giới lãnh đạo Bộ Công an, Bộ Quốc phòng phải chịu trách nhiệm về việc tuyển dụng Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” làm sĩ quan an ninh, sĩ quan quân đội? Thăng hàm – bổ nhiệm vốn là một qui trình chặt chẽ, phải tuân thủ các qui định của luật pháp, những cá nhân nào đã sổ toẹt mọi thứ để Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” trở thành “Thượng tá” của lực lượng vũ trang nhân dân?
– Hệ thống chính trị, hệ thống công quyền kiểm tra, giám sát thế nào mà công an, quân đội có thể dùng an ninh, quốc phòng làm “bình phong”, che chắn cho Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” trục lợi? (1)
Trong nhiều thập niên, dân chúng Việt Nam chỉ nghe rỉ tai về “bình phong” như một loại “nghiệp vụ đặc biệt” mà công an, quân đội sử dụng để tạo ra các loại vỏ phục vụ việc thu thập thông tin, tài liệu phục vụ cho nỗ lực bảo vệ an ninh, quốc phòng. “Bình phong” chỉ bị xô sang một bên, phơi bày bản chất (vừa tạo điều kiện, vừa che chắn cho một số cá nhân, một số nhóm thâu tóm, chiếm đoạt công thự, công thổ, biến công sản thành tài sản cá nhân) khi Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” bị… lộ.
“Bình phong” tiếp tục làm người ta choáng váng khi Viện Kiểm sát tỉnh Phú Thọ công bố cáo trạng vụ án “Tổ chức đánh bạc, Đánh bạc, Sử dụng mạng Internet chiếm đoạt tài sản, Mua bán trái phép hóa đơn, Rửa tiền, Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Hóa ra Trung tướng Phan Văn Vĩnh – Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa – Cục trưởng Cục Cảnh sát Chống tội phạm công nghệ cao (C50) cũng đã sử dụng “bình phong” để tạo điều kiện cho Công ty Đầu tư – Phát triển an ninh công nghệ cao (CNC) tổ chức đánh bạc. “Bình phong” là yếu tố để Bộ Công an Việt Nam nhận 20% trong cơ cấu vốn của CNC dù không góp đồng nào. “Bình phong” giúp Bộ Công an mở đường và đòi các cơ quan hữu trách khác như Bộ Thông tin – Truyền thông đứng ngoài để CNC tổ chức đánh bạc trên Internet nhằm xây dựng “hệ thống phòng thủ quốc gia về tội phạm mạng”.
Chỉ cáo buộc ông Vĩnh, ông Hóa phạm tội mà bỏ qua vai trò và trách nhiệm của giới lãnh đạo Bộ Công an trong vụ án “Tổ chức đánh bạc, Đánh bạc, Sử dụng mạng Internet chiếm đoạt tài sản, Mua bán trái phép hóa đơn, Rửa tiền, Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” là vô lý.
Cáo trạng ghi nhận, song song với việc thu được hàng ngàn tỉ đồng từ việc tổ chức đánh bạc trên Internet, CNC có chuyển cho C50… 700 triệu đồng và một bộ… phần mềm diệt virus. Cáo trạng cũng ghi nhận, cả ông Vĩnh và ông Hóa đã báo cáo về CNC như một “doanh nghiệp bình phong” trong hoạt động chống tội phạm công nghệ cao cho Bộ trưởng Công an. Liệu yếu tố “khi phát hiện CNC vận hành game đánh bạc trá hình, lãnh đạo Bộ Công an yêu cầu báo cáo song ông Vĩnh… không chấp hành” (2) đủ để loại trừ toàn bộ trách nhiệm của lãnh đạo Bộ Công an và đủ để công an, quân đội tiếp tục bảo vệ “bình phong” như một thứ nghiệp vụ đặc biệt tới mức muốn gì được đó, không ai có quyền kiểm tra, giám sát?
**********
Ở cuộc họp do Ủy ban Tư pháp – Quốc hội Việt Nam tổ chức hôm 4 tháng 9 để thẩm tra Báo cáo hoạt động của hệ thống tư pháp (Tòa án, Viện Kiểm sát, Công an) Việt Nam, khi báo cáo về tham nhũng và chống tham nhũng, ông Lê Quý Vương – Thượng tướng, Thứ trưởng Công an, lớn tiếng cảnh báo rằng: Các đối tượng đang lợi dụng triệt để những sơ hở trong cơ chế, chính sách để thông đồng, tạo ra các “nhóm lợi ích”, hoặc móc ngoặc giữa khu vực nhà nước và doanh nghiệp tạo “sân sau”, “công ty gia đình”, dùng ảnh hưởng của mình để thầu cho các dự án, thâu tóm công thổ, cho vay sai nguyên tắc, thế chấp vòng vo, rút tiền của nhà nước, gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng… Ông Vương còn nhấn mạnh: Tội phạm trong các lĩnh vực quản lý nhà nước cũng diễn biến phức tạp, trong đó một số lĩnh vực có nhiều nguy cơ xảy ra tội phạm là ngân hàng, chứng khoán, quản lý đất đai, thuế, hải quan (3)…
Tuy nhiên ông Vương không nói gì đến “bình phong”, tới nguy cơ công an, quân đội cũng là những lĩnh vực đáng ngại về khả năng xảy ra nhiều vụ phạm tội đặc biệt nghiêm trọng, cho dù dư âm vụ Vũ “nhôm”, vụ “Út Trọc” chưa hết tiếng ngân và nhiệt độ vụ CNC chưa giảm.
Trong vụ CNC, tuy Viện Kiểm sát tỉnh Phú Thọ khẳng định có đủ bằng chứng chứng tỏ ông Vĩnh đã nhận của Nguyễn Văn Dương – Giám đốc CNC chiếc đồng hồ Rolex trị giá 1,1 tỉ đồng để giúp CNC tổ chức đánh bạc nhưng ông Vĩnh không bị truy tố tội “nhận hối lộ”. Ông Vĩnh không bị quy kết “nhận hối lộ” thoát án tử hình nên Dương gặp may, tránh được án tử hình lơ lửng trên đầu vì “đưa hối lộ”. Nếu Anh hùng Lực lượng vũ trang Phan Văn Vĩnh bị phạt tới mười năm tù vì “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” thì đó là “đúng người, đúng tội, đúng pháp luật”?
Tương tự, có thể xem việc những ông tướng công an, quân đội liên quan tới Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” chỉ bị xử lý hành chính và bị Đảng CSVN kỷ luật là “nghiêm minh, không có vùng cấm, không có ngoại lệ”?
Chỉ mới có vài tấm “bình phong” che cho Vũ “Nhôm”, “Út Trọc”, Nguyễn Văn Dương, Phan Sào Nam (Vụ CNC) bị xô sang một bên. Trông vào đó mà bảo “bình phong” đã hết thời là… lạc quan tếu! Còn rất nhiều tấm “bình phong” khác đang che cho các ông tướng công an, quân đội không phải trả gía. Khi công an nhân dân còn tụng niệm “Còn Đảng, còn mình”, quân đội còn khẳng định “bảo vệ Đảng” thì duy trì quyền lãnh đạo toàn diện, tuyết đối của Đảng CSVN vẫn còn là tấm “bình phong” lớn nhất, kiên cố nhất, đủ khả năng che chắn mọi thứ. Công lý nếu có lấp lánh cũng không phải là đồ thiệt!

Vỡ đập hồ chứa ở Lào Cai, chất thải độc tràn vào nhà dân

Van Pham
LÀO CAI, Việt Nam (NV) – Hàng ngàn mét khối nước thải, chất thải tràn vào nhà dân tại huyện Bảo Thắng, sau khi hồ chất thải của Vinachem bị vỡ.
Theo báo Zing, khoảng 12 giờ trưa 7 Tháng Chín, 2018, đập bờ bao hồ chứa chất thải rắn của nhà máy DAP số 2 Lào Cai (Công Ty Cổ Phần DAP số 2, thuộc Tập Đoàn Hóa Chất Việt Nam – Vinachem, ở khu công nghiệp Tằng Loỏng, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai) bị vỡ khiến khoảng 45,000 mét khối nước và chất thải tràn ra ngoài.
Ít nhất hai nhà dân ở gần hồ chứa bị bùn đất chứa hóa chất tràn vào nhà, cuốn trôi toàn bộ tài sản trị giá khoảng 400 triệu đồng (khoảng $17,145).
Theo báo VNExpress, tại hiện trường, hàng chục nhà dân bị nước và bùn thải tràn vào nhà cao 10 đến 20 cm, làm hư hỏng đồ đạc. Tuyến đường liên thôn, liên xã và tỉnh lộ 151 có thời điểm bị ngập sâu 40 cm.
Theo báo Lào Cai, do mưa lớn kéo dài, nước trong hồ thải dâng cao, trong khi hệ thống bờ bao không bảo đảm an toàn nên bị vỡ, khiến hàng ngàn mét khối nước thải, chất thải chứa chất độc hại chảy tràn ra tỉnh lộ 151, sau đó chảy vào các thôn Phú Hà 1, 2 (xã Phú Nhuận) và tổ dân phố số 7, thị trấn Tằng Loỏng, huyện Bảo Thắng, khiến trên 40 nhà dân bị ảnh hưởng.
Do vỡ đập xảy ra vào lúc người dân nghỉ trưa nên việc phòng, tránh không kịp thời khiến thiệt hại rất lớn đến tài sản.
Tin cho hay, do nước thải chứa nhiều hóa chất nên địa phương phải sử dụng vôi bột để trung hòa.
Trực tiếp có mặt tại hiện trường, ông Lê Ngọc Hưng, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Lào Cai, cho báo Zing biết, 45,000 mét khối chất thải bị tràn ra có độ pH xấp xỉ bằng 2.
Ngoài bịt cửa đập bị vỡ, địa phương sẽ đổ hàng trăm tấn vôi bột xuống con suối bị nhiễm chất thải để trung hòa trước khi chảy ra sông Hồng.
Theo người dân phản ảnh, trước khi đập bị vỡ, nước thải của nhà máy DAP 2 nhiều lần rò rỉ gây ảnh hưởng tới cuộc sống của người dân.
Báo Zing cho hay, hồi cuối Tháng Bảy, 2018 vừa qua, “Ủy ban tỉnh Lào Cai đã ra quyết định xử phạt công ty này 150 triệu đồng (hơn $6,430) về hành vi không vận hành đúng quy trình đối với công trình bảo vệ môi trường tại bãi thải đuôi quặng (bãi Gyps) và yêu cầu doanh nghiệp có biện pháp xử lý không để nước thải tràn ra môi trường.”
Công ty DAP số 2 thành lập năm 2008 với tổng mức đầu tư hơn 5,000 tỷ đồng (hơn $214.3 triệu). Công ty hoạt động trong lĩnh vực chính là sản xuất, kinh doanh các sản phẩm phân bón và hóa chất. Ngoài ra DAP số 2 được phép hoạt động kinh doanh, xuất nhập cảng vật tư, máy móc thiết bị, nguyên liệu phục vụ cho ngành phân bón và hóa chất; kinh doanh bất động sản và cho thuê văn phòng.
Trên website công ty, DAP số 2 giới thiệu họ là nhà máy thứ hai tại Việt Nam sản xuất phân bón DAP – loại phân bón phức hợp chứa hai thành phần dinh dưỡng quan trọng nhất cho cây trồng là đạm (Nitơ) và lân (P2O5). Quá trình sản xuất, doanh nghiệp này đã đầu tư dây chuyền công nghệ và các thiết bị xuất xứ từ các nước thuộc nhóm tiên tiến trên thế giới (EU, G7)
HÌNH:
– Tài sản của người dân bị cuốn trôi khi chất thải của nhà máy DAP số 2 tràn ra.
– Vị trí đập bờ bao hồ chứa chất thải rắn của nhà máy DAP số 2 Lào Cai bị vỡ. (Hình: Lào Cai)
– Nhà ở, tài sản và nhiều diện tích hoa màu của hơn 40 nhà dân bị thiệt hại. (Hình: Lào Cai)



Nuốt bao nhiêu thứ chẳng no

David Truong Do
Mồm quan … đảng nó … rất to và dài
Chúng nhai nuốt hết đất đai
Nuốt không thương tiếc *tương lai* giống nòi
Trường là món nhậu lai rai
Bao nhiêu kinh phí chúng nhai hết rồi
Học trò đành phải đội trời
Mặc mưa … mặc nắng … mặc đời tóc tang
( Tôn Nữ Mậu Thân )





MỞ LÒNG MỞ TRÍ MỞ TRÁI TIM
MỞ LÒNG MỞ TRÍ MỞ TRÁI TIM
Con người không sống một mình, mà luôn sống trong mối liên hệ tương giao với người khác. Trong tương giao, chúng ta dùng tai để lắng nghe những tâm tư, ý kiến của người khác, đồng thời ta cũng dùng miệng để bày tỏ những tâm tư, ý nghĩ của mình cho người khác biết. Nghe và nói như 2 cánh cửa mở ra để ta đến với nhau. Nên khi bị câm điếc thì 2 cánh cửa tương giao bị đóng lại, buồn ơi là buồn.
Câm điếc thể lý không nói không nghe được đã buồn. Còn có những câm điếc tinh thần buồn đau hơn.
Câm điếc tri thức vì muốn nói mà không thốt ra được, muốn nghe mà chẳng hiểu gì y như vịt nghe sấm vì không đủ trình độ hiểu biết. Tức quá!
Câm điếc tâm lý nên trong gia đình chẳng muốn nghe, chẳng buồn nói cứ như chiến tranh lạnh vì giận dỗi, vì có ác cảm với nhau; Ngoài xã hội dân chúng vì sợ mà không dám nói, nhà cầm quyền vì độc tài độc tôn nên chẳng thèm nghe. Cứ như thể cả một xã hội đang giả câm giả điếc. Đau quá!
Câm điếc tâm linh khi cả ngày nói đủ thứ chuyện thế gian mà miệng lại không cất lên được một lời cầu nguyện với Chúa, tai thính lắm mà lại chẳng bao giờ nghe được tiếng Chúa nhắn nhủ mình. Buồn quá!
Những câm điếc tinh thần đó không phải do miệng, do tai bị đóng, mà là do lòng người đã bị đóng chặt, không còn lối mở ra cho tha nhân, cho dân tộc, cho Thiên Chúa. Vì thế, Chúa ơi, xin Ngài tiếp tục phán lời “hãy mở ra” để mở lòng mở trí, mở rộng trái tim nhân ái của chúng con. Amen.
From: KittyThiênKim & KimBang Nguyen
TNS Dean Trần kêu gọi TT Trump lưu ý vấn đề vi phạm nhân quyền ở VN
Nửa đời về sau…
Nửa đời về sau….
*Nửa đời về sau, hãy học được cách trầm tĩnh
Có đôi khi bị người khác hiểu lầm, đừng tranh luận.Trong cuộc sống, có rất nhiều chuyện đúng sai khó có thể nói rõ ràng, thậm chí căn bản là không có hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai..
*Nửa đời về sau, hãy trở nên bình thản
Con người đến độ tuổi nào đó, tự nhiên không còn thích những gì ồn ào náo nhiệt, tâm thái bình thản giúp cho cơ thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ.Mặc kệ là đời sống vật chất dư dả hay bần cùng, chỉ cần nội tâm bình thản, chính là sống một cuộc đời hạnh phúc.
*Nửa đời về sau, hãy học cách cúi mình
Bạn bất đồng ý kiến với với con cái, nói chuyện mâu thuẫn với bạn bè, những điều này cũng không sao cả.
Lúc này bạn cũng có thể về lau nhà… Trong lúc lao động, bạn sẽ nhận ra tâm trạng và suy nghĩ của mình dần lắng xuống.
*Nửa đời về sau, hãy đừng cảm thấy hối hận
Cuộc đời là một con đường dài với vô số ngã rẽ, và ta luôn phải lựa chọn không ngừng.. Không có cơ hội nào lặp lại, lựa chọn rồi thì đừng hối hận, cũng đừng nói câu muốn làm lại từ đầu .
*Nửa đời về sau, hãy tiếp tục học tập
Đọc sách xem báo, hội họa, ca hát ,nghe nhạc…đều có thể đem đến cho cuộc sống niềm vui, khiến cho tâm tình khoan khoái dễ chịu.
*Nửa đời về sau, hãy giữ gìn sự đơn thuần
Suy nghĩ quá nhiều, ngược lại càng làm cuộc sống thêm phức tạp, “đơn thuần” thật ra chính là một ân huệ mà trời cao ban cho chúng ta. Cảm nhận mùi thơm của đồ ăn, nhận ra niềm vui của vận động, cùng bạn bè nói chuyện không đâu…
*Nửa đời về sau, hãy thỉnh thoảng buông thả bản thân
Mỗi ngày ăn trái cây rau quả, thực phẩm lành mạnh, có phải là có lúc cũng thèm thịt cá? Vậy thì cứ ăn đi !
Cuộc đời không nên gò ép bản thân mình quá, ngẫu nhiên phóng túng thì càng bình dị, gần gũi.
*Nửa đời về sau, hãy luôn ăn mặc đẹp
Yêu cái đẹp nên là điều mà chúng ta theo đuổi cả đời, tuyệt đối đừng vì suy nghĩ mình lớn tuổi mà không muốn trưng diện nữa..
Hãy nhân lúc lưng còn thẳng, chân còn khỏe, hãy mặc thật xinh đẹp…
*Nửa đời về sau, đôi lúc hãy ngờ nghệch một chút
Có những chuyện, cần hờ hững thì hờ hững, điều gì không làm rõ được thì không cần làm rõ, người nào cần lướt qua thì cứ lướt qua.Nếu như chỉ biết nhớ không biết quên, chỉ biết tính toán mà không biết cho qua, chỉ biết khôn khéo mà lại không biết vụng về… sẽ chỉ làm cuộc sống của chúng ta luôn nặng nề, phiền não.
*Nửa đời về sau, hãy thường xuyên chúc phúc cho người khác
Chúng ta đối đãi với người khác thế nào, họ cũng sẽ đối đãi với ta như vậy. Cho nên, hãy thường xuyên khen ngợi bạn bè, con cháu của mình, thậm chí cả người xa lạ cũng đừng tiếc một lời chúc phúc ! Khi bạn làm cho người khác vui vẻ, bạn sẽ nhận ra rằng mình còn được nhân lên.. niềm vui…
From: TU-PHUNG
CÓ CHÚA CÓ TẤT CẢ
CÓ CHÚA CÓ TẤT CẢ
Tác giả: Hoàng Thị Thùy Trang
Tin mừng hôm nay thuật lại phép lạ tuyệt vời của Đức Giêsu, Ngài đã chữa lành cho người vừa ngọng vừa điếc: “Người kéo riêng anh ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Rồi Người ngước lên trời, rên một tiếng và nói: Épphatha, nghĩa là: hãy mở ra. Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng.” (Mc 7 33-35). Phép lạ thể hiện quyền năng của Đức Giêsu trên bệnh tật và sự dữ. Ngài đã chữa lành anh khỏi ràng buộc không những của bệnh tật nhưng còn là sự dữ. Thật là diễm phúc cho anh, người thanh niên bệnh tật và tội lỗi. Anh đã được giải thoát cả hai vòng vây oan nghiệt. Cuộc đời anh đã được sang trang. Tất cả sẽ được biến đổi nếu như có bàn tay quan phòng và yêu thương của Thiên Chúa che chở.
Quả thực, trong đời sống, nếu như ta cứ sống cậy dựa vào khả năng của bản thân thì chắc chắn cũng sẽ có ngày ta cảm thấy bẽ bàng, bất lực trước những thách đố cuộc sống. Nhưng nếu như bạn đặt trọn niềm tin tưởng vào Thiên Chúa thì chả có gì khiến bạn nao núng cả. Nói không có gì cũng không đúng, nhưng nói thật thì nếu như có được niềm tin vào Ngài, chắc chắn bạn sẽ thủ đắc được niềm vui bình an trong tâm hồn giữa muôn vàn thử thách, gian truân.
Làm thế nào đây để có thể có được niềm tin trọn hảo vào Thiên Chúa như vậy. Trưóc tiên hãy tập cho mình có được tâm tình phó thác như em nhỏ. Cứ nép chặt vào lòng Chúa, phó thác trọn vẹn cho Ngài, cứ để mặc Ngài hành động. Ngài là Thiên Chúa quyền năng và yêu thương, Ngài có đủ khả năng chăm lo cho bạn hơn cả với cách bạn chăm lo cho người thân của mình. Bởi Thiên Chúa không chỉ có tình yêu thương nhưng Ngài còn có quyền năng và sức mạnh. Đó cũng chính là điều mà chúng ta buộc phải tôn kính và tin nhận Người.
Quả thật, nếu có thể được hãy sống nhu trẻ em, chúng đơn sơ và phó thác thế nào, thì mình cũng hãy cứ sống như vậy với Thiên Chúa. Ngài chả phải là Cha lo cho ta còn hơn ta lo cho con cái mình hay sao. Chả phải Ngài còn hơn mẹ hy sinh, lo lắng tất cả cho mình hay sao. Nên cứ phó thác tất cả cho Chúa, bổn phận của ta chỉ là tin nhận và tôn kính Ngài mà thôi.
Muốn được Thiên Chúa yêu thương, trước tiên ta cần phải chạy đến với Ngài. Cứ bám chặt tay Ngài, đừng buông ra, Ngài sẽ đưa ta đến nơi trường tồn hạnh phúc. Bám chặt tay Chúa để mặc Ngài dẫn đi, dẫu rằng đôi lúc tưởng chừng như Ngài buông bỏ tay ta và lẩn trốn, nhưng ngàn năm Ngài cũng vẫn còn đó, hằng luôn chờ đợi và chăm sóc ta.
Việc Thiên Chúa yêu ta đã quá rõ, không còn lý do chối cãi, nhưng việc ta yêu Ngài, có tin nhận Ngài và bước đi theo Ngài hay không lại là chuyện hoàn toàn khác. Cứ để mặc Thiên Chúa chăm lo, Ngài có cách tẩy sạch tâm hồn và chữa lành ta khỏi mọi thương tích.
Lạy Chúa, xin giúp con có được niềm tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng và sức mạnh của Ngài. Xin giúp con có được khả năng phó thác tuyệt đối nơi Chúa, để mọi lỗi lầm, thiếu sót gì Ngài cũng có thể chữa lành cho con.
Hoàng Thị Thùy Trang.
Lời Chúa để suy ngẫm
PHÚC ÂM: Mc 7, 31-37
“Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon, đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh. Người ta đem một kẻ câm điếc đến cùng Người và xin Người đặt tay trên kẻ ấy. Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh ta. Đoạn ngước mặt lên trời, Người thở dài và bảo: “Effetha!” (nghĩa là “Hãy mở ra!”), tức thì tai anh ta mở ra, và lưỡi anh ta được tháo gỡ, và anh nói được rõ ràng. Chúa Giêsu liền cấm họ đừng nói điều đó với ai. Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục mà rằng: “Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được!”
Đó là lời Chúa.
Lương tăng, thất nghiệp giảm, ông Trump tiếp tục làm giới chỉ trích bất ngờ
Lương tăng, thất nghiệp giảm, ông Trump tiếp tục làm giới chỉ trích bất ngờ
Chính quyền Trump khiến giới chỉ trích ngỡ ngàng về mức tăng lương cho người lao động và lượng thất nghiệp giảm xuống gần con số kỷ lục từ cách đây 39 năm.
andy
Số người tuyên bố thất nghiệp trong vòng một tuần trước ngày lễ Lao Động 3/9 (Larbor Day rơi vào thứ Hai đầu tiên của tháng Chín mỗi năm) đã giảm xuống mức 203.000 người, mức thấp chưa từng có kể từ ngày 6/12/1969 (khi đó là 202.000 người), theo Breitbart.
Mức tuyên bố thất nghiệp tính theo trung bình động 4 tuần, được cho là thước đo tốt hơn về thị trường lao động, đã giảm xuống từ mức 212.250 xuống đến 209.500 người.
Những người ủng hộ Tổng thống Trump tại một cuộc mít tinh ở Charleston, W. Va, vào ngày 21 tháng 8 năm 2018. Ảnh: Charlotte Cuthbertson
Theo Reuters, ông Chris Rupkey, kinh tế gia trưởng của MUFG cho biết: “Nền kinh tế đang vận hành cao độ với số lượng người tuyên bố thất nghiệp ở mức thấp chưa từng thấy từ những năm 1960″.
Số lượng người đăng ký trợ cấp thất nghiệp được quan sát chặt chẽ trong những tuần gần đây vì đó có thể là biểu hiện rằng những cuộc tranh chấp thương mại đè nặng lên thị trường việc làm. Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của nhiều nhà kinh tế và nhà phê bình chính quyền Trump, số người tuyên bố thất nghiệp không có dấu hiệu căng thẳng từ mức thuế quan mà Hoa Kỳ đã đưa ra hoặc trả đũa đối với các nước khác, theo Breibart.
Nền kinh tế Hoa Kỳ đạt được những bước tiến khởi sắc dưới nhiệm kỳ của Tổng thống Donald Trump. Mức tăng trưởng kinh tế đã leo lên tới hơn 4% trong quý II năm nay, trong khi tỷ lệ thất nghiệp là 3,9%, gần mức thấp nhất trong vòng 18 năm qua.
Tổng thống Donald Trump đến trao huy chương Danh dự cho bà Valerie Nessel, góa phụ của Hạ sỹ Công nghệ Không quân John A. Chapman, tại WH vào ngày 22 tháng 8 năm 2018. Ảnh: Samira Bouaou
Mức lương thực tế tăng 1,4% hàng năm trong quý II, cao hơn ước tính chính thức, theo các cố vấn kinh tế của tổng thống. Cụ thể, thu nhập trung bình theo giờ đã điều chỉnh lạm phát chỉ tăng 0,1% so với năm ngoái trong quý II, theo Cục Thống kê Lao động. Tuy nhiên, các tính toán của Hội đồng Cố vấn Kinh tế của Tổng thống (CEA) cho thấy mức lương thực tế tính trung bình theo giờ đã tăng 1,4% so với một năm trước đó.
andy-st-
From TU-PHUNG
PHẢI CHĂNG TÀU CŨNG KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ?
PHẢI CHĂNG TÀU CŨNG KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ?
Anh Nguyen
Cách đây 5 năm thì ai dám nghĩ tác giả của cuốn sách Death by China lại có thể làm cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Mỹ và có tiếng nói quan trọng tại Tòa Bạch Ốc. Nhưng điều không ngờ lại xảy ra và tác giả của cuốn sách “chết bởi Trung Quốc” đã trở thành cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Trump. Đây là tình huống mà giới lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đã không ngờ tới và chắc chắn sẽ còn phải đau đầu rất nhiều với tác giả của cuốn sách Death by China.
Đọc cuốn sách Death by China thì thấy Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro đã vạch trần tất cả những mối nguy đến từ chính sách kinh tế của Trung Quốc. Theo Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro thì Trung Quốc đã đưa ra chính sách gian lận thương mại, ăn cắp công nghệ, làm hàng giả, hàng kém chất lượng để phá hủy toàn bộ hệ thống kinh tế chuẩn mực của các nước Tư Bản giầu có trước đây như Mỹ và Châu Âu. Trung Quốc đã cố tình làm hàng giả, hàng kém chất lượng và bán phá giá để cho nhiều nhà máy, nhiều công ty của Mỹ và Châu Âu bị phá sản.
Khi các nhà máy, các công ty của Mỹ và Châu Âu bị phá sản thì người dân không có việc làm và người dân không có việc làm thì không có tiền lương mà không có tiền lương thì phải dùng hàng giả, hàng kém chất lượng của Trung Quốc. Đối với những nước giầu có như Mỹ và Châu Âu thì Trung Quốc đưa hàng giả, hàng kém chất lượng vào để giết chết các nhà máy, các công ty. Còn đối với các nước nghèo đói như Campuchia, Việt Nam, Lào và Châu Phi thì Trung Quốc đã đưa cả hàng độc hại để không chỉ giết chết các nhà máy, các công ty mà giết chết luôn cả người dân.
Theo Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro thì nếu Mỹ và Châu Âu không có chính sách ngăn chặn Trung Quốc thì chỉ cần trong vòng 10 năm đến 20 năm nữa là Trung Quốc sẽ chi phối toàn bộ hệ thống kinh tế toàn cầu. Khi Trung Quốc đã chi phối được kinh tế toàn cầu thì dĩ nhiên là Trung Quốc sẽ chi phối về chính trị và đi xâm chiếm lãnh thổ của các quốc gia khác. Điều này thì ai cũng có thể nhìn thấy qua các chính sách của Trung Quốc đối với các nước nhỏ và nghèo trong khu vực như Việt Nam, Campuchia, Lào, Myanmar, Philippines, và Malaysia.
Giới chính trị gia salon của Mỹ và Châu Âu đã không nhận ra được mối nguy từ Trung Quốc hoặc có nhận ra nhưng đã cảm thấy bất lực nên đành phải nín nhịn Trung Quốc để được yên thân trong nhung lụa của cung điện. Dưới thời Tổng Thống Barack Obama thì tỷ lệ thất nghiệp của người dân Mỹ gia tăng mà không có cách giải quyết bền vững, ngân sách quốc gia thì thâm hụt và phải vay mượn. Có 8 năm cầm quyền mà tiêu tiền ngân sách quốc gia nhiều hơn cả mấy đời Tổng Thống Mỹ cộng lại. Chính sách của Hillary Clinton thì chẳng khác gì Barack Obama nhưng vẫn có người đi ủng hộ Hillary Clinton và chống Trump thì quả là kém về chính trị và vô trách nhiệm với nước Mỹ, với Châu Âu và với thế giới.
Tổng Thống Trump là một nhà kinh tế, là một tỷ phú đã từng điều hành hàng ngàn công nhân nên ông hiểu được chính sách kinh tế của Trung Quốc. Từ sự thấu hiểu mà Tổng Thống Trump đã quyết định chọn người có điểm chung là Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro để làm cố vấn kinh tế và đưa ra các biện pháp ngăn chặn Trung Quốc. Thực sự là Mỹ đã quá muộn và ngăn chặn được kinh tế Trung Quốc là một bài toán vô cùng khó. Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế đứng thứ hai trên thế giới, đã thâu tóm và lũng đoạn được chính trị của nhiều quốc gia. Trong khi hàng hóa Made in China thì đã tràn ngập thị trường Mỹ và Châu Âu. Người dân thì vì không có việc làm và không có tiền nên vẫn phải dùng hàng giả, hàng kém chất lượng của Trung Quốc.
Mỹ và Châu Âu đã quá muộn để ngăn chặn Trung quốc nhưng muộn mà còn có Tổng Thống Mỹ dám đứng ra ngăn chặn thì thế giới vẫn còn hy vọng. Cuộc đấu giữa Mỹ và Trung Quốc là một cuộc đấu đầy khó khăn và khốc liệt. Nhưng với kinh nghiệm của thương trường, với lòng can đảm và với một quyết tâm cao thì Tổng Thống Trump đang làm cho thế giới có nhiều hy vọng vào một chiến thắng trước Trung Quốc. Nếu cuộc đấu với Trung Quốc mà thành công thì lịch sử nhân loại sẽ ghi ơn Tổng Thống Trump và người cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Trump và cũng là người đã có công viết cuốn sách Death by China để vạch trần chính sách gian manh của Trung Quốc là Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro.
From: lucie1937






