Vũ ‘Nhôm’ bị 9 năm tù vì ‘lộ bí mật nhà nước’

Vũ ‘Nhôm’ bị 9 năm tù vì ‘lộ bí mật nhà nước’

Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “Nhôm”, nghe tuyên án 9 năm tù. (Hình: TTXVN)

HÀ NỘI 30-7 (NV) – Phan Văn Anh Vũ, thường được biết với tên Vũ “Nhôm” bị kết án 9 năm tù vì tội “Cố ý làm lộ bí mật nhà nước” trong phiên xử kín tại Hà Nội mà người ta không biết “lộ” cái gì.

Trước phiên tòa vài ngày, người ta thấy báo chí trong nước nêu quyết định của Bộ Chính Trị CSVN hài tội hai ông tướng công an Bùi Văn Thành và Trần Việt Tân nhiều tội liên quan đến Vũ Nhôm nhưng chưa thấy hai ông này bị khởi tố.

Vì phiên tòa xử kín hôm Thứ Hai, dự trù hai ngày nhưng chưa hết một ngày đã tuyên án, bản được tuyên bố “công khai” nhưng nội dung vụ án lại không được công bố mà chỉ được báo chí trong nước tường thuật là đọc khoảng 10 phút tiểu sử của các bị can và bản án. Người ta tin những gì gọi là “lộ bí mật nhà nước” liên quan tới hoạt động tình báo và kinh tài của ngành công an CSVN.

“Thẻ ngành” của Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “Nhôm”, với cấp bậc “cấp tá” do ông tướng Trần Việt Tân ký. (Hình: FB Lê Quang Lang)

Phan Văn Anh Vũ tự Vũ “Nhôm,” 43 tuổi, nổi tiếng là một mafia địa ốc tại Đà Nẵng. Ông ta từng bị báo chí trong nước và cả những trang thông tin mà người ta không biết là ai “đánh” với những bài viết khá chi tiết về những khu “đất vàng”, thậm chí “đất kim cương” tại Đà Nẵng, không biết nhờ quyền lực nào, được ông ta mua với giá “bèo” rồi xây dựng thành những cơ sở hoặc bán lại lãi hàng trăm lần.

Ông ta từng chỉ mặt chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ đe dọa cách chức trước mặt nhiều người khi ông ta bị cản trở chuyện kinh doanh địa ốc.

Một người Mỹ gốc Việt, cư dân Orange County, vừa bị bắt ở Việt Nam?

Một người Mỹ gốc Việt, cư dân Orange County, vừa bị bắt ở Việt Nam?

Đỗ Dzũng/Người Việt

Ông Michael Phương Minh Nguyễn và gia đình. (Hình: Facebook Leslie Nguyễn)

ORANGE, California (NV) – Ông Michael Phương Minh Nguyễn, một công dân Mỹ gốc Việt, cư dân Orange County, California, có thể đang bị giam giữ ở Việt Nam kể từ ngày 27 Tháng Sáu, một người trong gia đình ông cho nhật báo Người Việt biết hôm Chủ Nhật, 29 Tháng Bảy.

Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt qua điện thoại, ông Mark Roberts, cho biết là em rể của ông Michael, kể rằng: “Theo dự trù, anh Michael phải bay về Mỹ cách đây chừng 10 ngày, nhưng cho đến nay chúng tôi không thấy anh về.”

“Anh Michael từng về Việt Nam nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên không thấy anh trở lại đúng ngày. Quý vị cũng biết đó, rất khó để có thông tin chính xác tại Việt Nam.”

Ông Mark Roberts cho biết tiếp: “Hôm Thứ Sáu, chúng tôi có đến Văn Phòng Dân Biểu Mimi Walters ở Irvine, gặp phụ tá của bà trong khoảng 1 giờ đồng hồ, và nhờ họ yêu cầu Bộ Ngoại Giao tìm xem anh Michael ở đâu.”

Cũng hôm Chủ Nhật, một thông cáo báo chí của gia đình ông gởi đến cho nhật báo Người Việt nói rằng, “theo nhiều nguồn tin, ông Michael, năm nay 54 tuổi, có thể bị chính quyền Việt Nam bắt và giam giữ.”

“Chính quyền Việt Nam từ chối thừa nhận chuyện ông Michael bị bắt và cũng không chia sẻ bất cứ thông tin nào liên quan đến tình trạng của ông,” thông cáo được viết tiếp. “Hiện nay, gia đình không thể xác định chính xác ông Michael đang ở đâu.”

Cũng theo bản thông cáo, “gia đình cũng có liên lạc với tổng lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn và đang chờ phúc đáp, vẫn theo bản thông cáo.”

Các cơ quan ngoại giao Hoa Kỳ và Việt Nam tại Mỹ đều đóng cửa ngày Chủ Nhật, nên nhật báo Người Việt không thể liên lạc để xác nhận sự việc.

Chúng tôi cũng gọi điện thoại về tòa tổng lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn, nhưng cơ quan này chưa tới giờ làm việc.

Bản thông cáo cho biết tiếp, theo thỏa thuận song phương giữa hai quốc gia, chính quyền Việt Nam có trách nhiệm báo cho tòa đại sứ Mỹ tại Việt Nam trong vòng 96 giờ nếu có một công dân Mỹ bị bắt và giam giữ. Tòa tổng lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn đang tìm cách tiếp cận ông Michael và vẫn đang chờ đợi phản hồi trong hơn 20 ngày qua, sau khi ông biến mất.

Trong mấy tháng qua, có nhiều cuộc biểu tình chống dự luật cho Trung Quốc thuê đất cũng như dự luật an ninh mạng.

Mới đây một công dân Mỹ ở Houston (Will Nguyễn) bị đánh chảy máu công khai, rồi bị kéo lê trên đường và bị giam hồi Tháng Sáu, vẫn theo thông cáo, và người này chỉ được thả sau khi có sự can thiệp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.

“Gia đình hiện đang lo sợ cho mạng sống và sự an toàn của ông,” thông cáo cho biết tiếp.

Gia đình hiện đang tích cự tìm kiếm thông tin có thể giúp cho ông Michael trở lại Mỹ một cách an toàn, thông cáo cho biết.

Theo thông cáo, ông Michael là một doanh gia ở Orange County, California, và là cha của bốn cô con gái, và gia đình đang rất mong ông trở về nhà.

Trên Facebook, một phụ nữ tên là Leslie Nguyễn, nói rằng cô gọi ông Michael Phương Minh Nguyễn bằng chú, và cho hay “lần cuối cùng gia đình thấy ông Michael là ngày 6 Tháng Bảy, và theo dự trù, ông phải về Mỹ ngày 16 Tháng Bảy.”

Cô Leslie đưa bản tin này lên Facebook cùng với một thỉnh nguyện thư trên trang web www.change.org, kêu gọi công dân Mỹ ký vào để vận động cho ông được tự do.

Cô Leslie còn đăng cả hình gia đình ông Michael, bao gồm vợ bà bốn cô con gái của ông.

Thỉnh nguyện thư được viết như sau: “Gia đình chúng tôi khẩn thiết kêu gọi sự quan tâm của tất cả mọi người đến hoàn cảnh của chồng và cha chúng tôi, anh Michael Phương Minh Nguyễn. Từ ngày 27 Tháng Sáu năm 2018, anh Michael Phương đã về Việt Nam thăm viếng bạn bè và gia đình. Anh đã không trở về trên chuyến bay đã ấn định. Qua nhiều nguồn tin khác nhau, chúng tôi được biết anh đang bị chính quyền Việt Nam bắt giữ và giam cầm. Tính cho đến ngày 27 Tháng Bảy, anh Michael Phương đã biệt tăm 21 ngày. Chính quyền Việt Nam từ chối xác nhận việc giam giữ, hay chia sẻ bất cứ tin tức gì về tình trạng của anh. Và cho đến hôm nay, chúng tôi cũng không xác định được nơi nhà giam nào và anh bị cáo buộc về tội gì. Bất cứ chính quyền nào giam giữ người vô cớ là một vi phạm trầm trọng đến nhân quyền và luật lệ quốc tế, đặc biệt hơn nữa người bị giam là công dân của một quốc gia khác.”

“Chúng tôi, những công dân Hoa Kỳ, đòi hỏi chính quyền Việt Nam trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho anh Michael Phương Minh Nguyễn. Việc từ chối sự yêu cầu chính đáng này càng làm chính quyền Việt Nam suy giảm uy tín trong cộng đồng quốc tế; và cũng ngang tầm mức quan trọng là cái nhìn của những người Việt Nam. Chúng tôi khẩn khoản kêu gọi sự hỗ trợ của quý vị trong công tác nhân quyền này,” thỉnh nguyện thư kết luận. (Đỗ Dzũng)

Từ giáo dục gian đến chính trị gian

Từ giáo dục gian đến chính trị gian

Nhà giáo Miền Nam (Danlambao)  Đã từ lâu, tôi không muốn đả động tới cái nền “giáo dục phản giáo dục” của CS tại VN, vì nó thối nát không còn gì để nói, không còn biện pháp nào có thể cứu chữa, ngoại trừ phải phá bỏ, và còn phải tẩy trừ, rửa sạch tì vết của nó, để thay đổi bằng một nền giáo dục dựa trên sự chính trực, văn hóa và lương tâm, một nền giáo dục có nhân tâm, nhân nghĩa và nhân đạo, nó thuộc về con người chứ không thuộc về vô thần, quỷ ma, tà gian. Nhưng muốn có một nền giáo dục như thế, đòi buộc phải có một chính thể tự do, nhân quyền, tôn trọng nhân phẩm con người và có niềm tin, mà các tôn giáo chân chính phải góp phần. Chính niềm tin tôn giáo sẽ cầm cân nảy mực cho một xã hội công bằng, nhân ái và tín trung, chứ không thể là vô thần, vì con người vô linh hồn sẽ chỉ là con vật, là thú hoang tranh dành nhau sự sống, trong một xã hội rừng rú!

Sự việc gian điểm thi ở Sơn La, Hà Giang làm chấn động không những trong nước mà cả thế giới vì chưa nơi nào có, càng làm cho những người còn nhân bản, còn lương tri phải nghĩ đến việc sớm gạt bỏ chế độ CS vô thần ra khỏi đất nước VN. Tôi nhấn mạnh chữ VÔ THẦN, vì chính nó là căn nguyên của mọi xấu xa, mọi tội ác chống lại chân, thiện, mỹ và con người. Nếu không có nhân bản, đạo đức, thì mọi điều xấu xa ghê tởm đều có thể xảy ra, mà gian dối chỉ là một đặc tính. Một nền chính trị vô thần, gắn liền với một chế độ bất lương, làm sao có thể có một nền giáo dục tốt, nhân bản được?

Sự việc lùm xùm về “thi gian, điểm lận” vừa mới đây đã làm tôi chán ngán không còn muốn để tâm theo dõi, vì nó đã trở thành quá bình thường và tràn lan, là bản chất cố hữu của xã hội CS, nên tôi không muốn mất thì giờ đọc các bài báo, bài bình luận về nó. Duy có một tựa đề độc đáo trên báo BBC Việt ngữ: CHÍNH NGƯỜI LỚN DẠY CHÚNG CHÁU GIAN DỐI, của một tác giả có bút hiệu là “Cháu Việt Nam”, đã làm tôi chú tâm đọc nguyên bài, và nảy sinh nhiều suy nghĩ. Xin mọi người hãy tìm đọc trên báo BBC ngày 28/7/2018, hiện đang còn tồn tại đến hôm nay, để một lần nữa, chứ không phải lần đầu, thấu hiểu về một xã hội CSVN… hết thuốc chữa, không còn gì để nói, nó tanh bành từ chính trị, kinh tế, đạo đức và con người!

Tôi rất tâm đắc với câu nói: “Xin đừng nói: “nếu gian điểm thi như thế, sẽ tạo nên một xã hội gian dối sau này! Cái xã hội gian dối ấy đã tồn tại từ rất lâu ở VN (ý nói thời CS cai trị), mà xã hội của các cháu sau này chỉ thừa kế cái xã hội gian dối của các ông bà, cha mẹ, cô chú!”. Lại còn có thêm một câu biểu cảm của ai đó đăng trên báo: “Kinh khủng quá! Vụ này (gian điểm thi ở Hà Giang) mà không được phát hiện, thì đẻ ra cả một thế hệ lừa lọc gian dối còn gì!”. Tôi trộm nghĩ: thứ nhất, đó chỉ là câu nói lừa bịp gian xảo có hậu ý che đậy cho một xã hội CS VN hiện tại thối tha! Thứ nhì, nó là của một kẻ đang sống trên mây, chứ không sống ở dưới đất, trong lòng xã hội VN XHCN!

Hãy nhìn xem đi, xã hội hiện tại đang có nguyên một cái LÒ KHỔNG LỒ, mà Nguyễn Phú Trọng, đảng trưởng đảng CS VN đang đốt lên đùng đùng, quăng hàng ngàn khúc củi là những kẻ tội phạm tham nhũng, hối lộ, bè phái, cướp bóc của dân nước, tổ chức bài bạc, buôn lậu xuyên quốc gia. Mới nhất là hàng chục tướng công an, quân đội vừa bị thủ Trọng thảy vào lò vì tội tham nhũng, tất thảy đều là đảng viên CS, nằm trong tà quyền CS chứ không có ai là ngoài đảng. 

Đây mới chỉ là thanh trừng bè phái, chứ nếu công bằng diệt tham nhũng thì toàn thể đảng viên CS đang tham gia cầm quyền đều bị đốt hết, kể cả tên chủ lò Trọng lú! Vậy tham nhũng là gian hay là thật?

Hãy nhìn xem trong xã hội CS hiện giờ:

– Bộ chính trị là BỘ TOÀN LỪA, lừa cả thế giới, lừa đảo dân, cướp của nước, vay nợ quốc tế rồi lấy chia nhau bỏ túi riêng.

– Bộ quốc phòng thì là BỘ BÁN NƯỚC, lo kinh doanh bất hợp pháp để làm giàu, và cuối cùng là bán nước cho giặc Tàu.

– Bộ công an là BỘ TOÀN GIAN, với hàng trăm “cây củi” sống là các tướng tá CA, đã bị Nguyễn Phú Trọng cho vào lò, vì tổ chức bài bạc, hối lộ. Mỗi tên tướng tá có tài sản hàng trăm hàng nghìn tỷ đô la, ở đâu ra nếu không đi cướp của dân, buôn lậu xuyên quốc gia, mua quan bán tước, bè phái để cướp của công làm của tư? Còn chưa nói tới mọi tên CA giao thông đứng đường đều là những tên cướp cạn của dân. 

– Bộ y tế là BỘ BẤT NHÂN, chuyên nhập thuốc giả và bán cho bệnh nhân với giá cắt cổ, bệnh viện thì giết dân vô tội vạ.

– Bộ kinh tế, công thương là BỘ ĐẠI GIAN, ĐẠI ÁC, quy tụ những gian thương làm giàu trên xương máu của dân, phá tan đất nước bằng cách giết nông dân, bóc lột công nhân, buôn đồ lậu và độc hại của Tàu cung cấp cho dân để tiêu diệt dân theo lệnh của Tàu.

– Bộ tài nguyên-môi trường là BỘ TÀN PHÁ, chuyên tàn phá môi trường, hủy diệt sự sống của toàn dân, rước ma Tàu cộng về dày mả tổ! 

– Bộ giáo dục là BỘ HỦY DIỆT CON NGƯỜI, từ tên bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ là tên vô học, lại gian ngoan, đạo văn đạo chữ, và chủ trương giáo dục giới trẻ bằng sự gian dối, vô đạo, bất nhân, côn đồ, vô trách nhiệm, hay hục đầu vào ăn chơi sa đọa, đẩy hết nhân tài ra nước ngoài, còn lại toàn những thành phần bất tài vô đức, kém kiến thức, khiếm khuyết nhân cách, để cho CS dễ bề nắm đầu cai trị, và báo hiệu một xã hội tối tăm bất ổn trong tương lai!

Tóm lại mọi thứ “bộ” chỉ là tay chân của đảng CS, để bảo vệ và tạo điều kiện cho đảng hút máu dân lành và bán nước!

GIAN DỐI, NHŨNG LẠM là đặc trưng của CS, như Gorbachev cựu tổng bí thư CS Liên Xô từng than vãn: “Tôi đã bỏ nửa cuộc đời cho lý tưởng CS, hôm nay tôi đau lòng mà nói rằng: CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá!”. Thật không có ai nói về “bệnh sida CS” chính xác bằng chính kẻ bị đã mắc căn bệnh đó!

Mới vừa ra Phú Quốc, tôi chợt nhận ra một sự “tham nhũng hàng dọc lẫn hàng ngang” của người CS: “Một người làm quan, cả họ ăn cướp”, còn tệ hơn gấp trăm lần chế độ phong kiến thời xưa! Đây cũng là “mô hình đặc trưng” của chế độ tham nhũng CS! Ở huyện đảo này người dân ai cũng biết gia đình bà con nội ngoại, họ xa họ gần của cựu thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng, đã chiếm hết những khu đất đẹp đẽ và đắc địa ở nơi đây, vì huyện đảo này thuộc tỉnh Kiên Giang, là vùng lãnh địa của tên ba Dũng. Chúng chiếm trước để sau bán lại mà hốt bạc, làm giàu trên sự tan tành của đất nước, vì nơi này sẽ là một trong 3 đặc khu, sẽ thuộc về Tàu trong tương lại, nếu người dân không kịp lấy lại chủ quyền đất nước khỏi tay CS. Lúc đó Tàu sẽ in vô số tiền giả để đổi lấy lãnh thổ VN, vì chúng đang nắm đầu VC và đang in tiền cho VC, thì bao nhiêu mà chúng chẳng có, giá nào mà chúng chẳng mua?! Đấm mõm cho dân có đất một ít tiền giả để lấy đất thật, chính là mưu trò mị dân để nuốt trôi lãnh thổ VN, chứ thực ra bọn đầu não CS VN đã bán xong, nhận số tiền tới 74 tỷ Mỹ kim, và bọn này đã chia nhau bỏ túi từ lâu rồi! Nay chúng giao đất rồi cuốn gói bỏ chạy, để lại dân VN cho Tàu vào thống trị, như các “đặc khu” mà Tàu đã mua của các nước nghèo lạc hậu trên thế giới, trong đó có Campuchia, Lào, mà các tên độc tài cai trị đã bán cho Tàu giống như bọn CS VN, và người dân bản xứ các nước đó đang rên siết khi quân Tàu tràn vào làm chủ những vùng đất này! 

Bọn cầm quyền CS gồm toàn những tên vô học, vô đạo và gian ác. Đặc biệt nếu có dịp gần bọn này, chúng ta sẽ thấy chúng đều đã học hỏi và khoác vào một bộ mặt đạo đức giả, chúng nói những điều nhân nghĩa rất trơn tru, thậm chí còn dạy nhân nghĩa cho những người kém hiểu biết về chúng, để bịp dân, khiến nhiều người dễ nhận định lầm chúng là những con người có tâm đạo, nhưng khi làm thì toàn chuyện bất nhân ác đức! Thượng bất chính, hạ tắc loạn là lẽ đương nhiên, lãnh đạo, quan quyền gian tham làm sao dân không gian dối , lừa lọc? Chữ công minh, chính trực, nhân nghĩa… có từ ngàn xưa của dân ta, nay đã biến mất khỏi xã hội CS. Từ quan đến dân đều sống trong lừa lọc, thủ lợi, giệt đối phương, lừa bịp để kiếm tiền, rồi dùng tiền mà mua quyền, mua địa vị, tạo thành MỘT XÃ HỘI GIAN GIẢ VÀ BẤT NHÂN! Từ chủ tịch nước đến tên xe ôm, người buôn thúng bán bưng, hầu hết đều dựa trên sự lọc lừa mà sống. 

Sự gian xảo, cướp bóc, tham nhũng… đâu phải mới đây, mà nó đã tiềm tàng lưu cữu từ lâu đời, nay gốc đã ăn sâu, rễ đã đan dầy trong mảnh đất VN, đến độ làm cho xã hội tàn mạt không còn thể cứu chữa! Một xã hội mà kẻ tham gia vào hàng ngũ lãnh đạo toàn sài bằng giả, gồm toàn một lũ dòi bọ đục khoét tan tành đất nước, chính quyền thì dùng côn đồ trị, cùng với một nền giáo dục sa đọa, mà hiệu trưởng đã biến nhà trường thành một ổ điếm, biến học sinh của mình thành gái bán dâm như tên Sầm Đức Sương ở trường cấp 3 Việt Lâm tại Hà Giang, nay gọi là Hà Gian! Điểm thi thì giả, thày thì gian, trò thì vô giáo dục, thế hệ cha ông đã gian dối quá như thế, mà còn phải chờ đợi gì đến một xã hội con cháu mới gian dối? Câu nói của ai đó: “Kinh khủng quá! Vụ này mà không được phát hiện, thì đẻ ra cả một thế hệ lừa lọc gian dối còn gì!”, chỉ là một câu nói lươn lẹo, bao che cho một thực trạng thối nát đang hiện hữu, và hiện hữu đã từ rất lâu, từ khi CS thống trị đất nước ta.

Cũng cần biết: không phải chỉ có CS VN mới gian ác vô nhân tính, mà những đặc tính đó là của chung các chế độ và con người CS trên toàn thế giới. Điển hình như Stalin đã làm một cuộc thảm sát gần như toàn dân tộc Ukraina khoảng 10 triệu người vào năm 1942, Mao Trạch Đông giết khoảng 40 triệu dân Trung Hoa năm 1958, bằng cách cố tình tạo nên một nạn đói, Hồ Chí Minh theo lệnh của Mao làm cuộc thảm sát mang tên “cải cách ruộng đất”, giết gần 300 ngàn người VN những năm 1955, 1956, và đảng CSVN đã giết hàng nhiều triệu người, từ cắt cổ buông sông, chôn sống cho đến tra tấn trong ngục tù. Giết dân đã là truyền thống của CS không còn thể chối cãi. Hàng năm thế giới đều có tổ chức ngày tưởng niệm các nạn nhân CS, và coi CS là kẻ thù giệt chủng của nhân loại!

Một xã hội hình thành trên nền tảng gian tà, bất chính, vô đạo, dã man, chỉ trọng vật chất mà chà đạp con người, nếu tồn tại thêm thì dân VN sẽ tàn, nước VN sẽ mạt, chưa kể là bị mất nước về tay giặc Tàu, chứ đừng mơ tưởng tới một xã hội lành mạnh, công bằng, văn minh hay một nền giáo dục chân chính! Nền giáo dục “vô giáo dục” ngày hôm nay thuộc về bản chất, là hệ quả tất yếu của chủ thuyết CS bất lương. Nếu muốn cứu nước thoát khỏi ách ngoại xâm, và dân tộc không trở thành đắm mê trong vô đạo, bất nhân, bất nghĩa; nếu muốn phục hồi lại quê hương và dân tộc trong đạo lý, luân thường, chỉ có một phương cách duy nhất: PHẾ BỎ ĐẢNG CS, thành lập một chính thể tự do, dân chủ, nhân quyền, áp dụng một nền giáo dục đầy nhân bản và chính trực. Nền giáo dục đó sẽ đào tạo tô bồi cho mọi con người và giới trẻ một căn bản đạo đức, nhân nghĩa, tín trung, liêm chính và đầy tình người, trước khi truyền đạt kiến thức phổ thông và chuyên môn cho họ, với mục đích tạo cho họ thành nhân trước khi thành công, như thời VNCH trước 1975. Trong chương trình giáo dục đó phải có môn ĐỨC DỤC để dạy đạo đức, rèn luyện nhân cách, và môn CÔNG DÂN GIÁO DỤC để vun trồng lòng yêu nước thương đồng bào, tinh thần dấn thân xây dựng đất nước, phục vụ tha nhân, sẽ đồng hành cùng với những môn khoa học, kiến thức chuyên môn, để tạo nên con người toàn diện, như thời trước 1975 ở miền Nam. Một nền giáo dục viên mãn như vậy sẽ tạo nên những rường cột quốc gia lành mạnh, toàn đức toàn tài để phục vụ quốc gia, xã hội, và xây dựng đất nước tiến bộ trong nhân bản và đạo đức.

Muốn thế, những kẻ mê lầm theo tà thuyết vô thần bất nhân, hãy từ bỏ con đường cũ đưa đến sự hủy diệt, để cùng toàn dân chung tay cứu nước, xóa bỏ vô thần CS, lập một nền chính trị hữu thần, tôn trọng dân chủ và nhân quyền, thì mới mong cứu dân tộc trong đó có mình và con cháu mình khỏi nạn diệt vong!

Cầu mong cho quê hương thân yêu VN sớm thoát Cộng để thoát Tàu, và tiến đến vinh quang rạng ngời. Ngày ấy sẽ không xa, nếu toàn dân đồng lòng đứng lên đánh đuổi thù trong lẫn giặc ngoài, để cứu nguy Tổ Quốc và dân tộc.

30.07.2018

Nhà giáo Miền Nam

danlambaovn.blogspot.com

Gương hy sinh bác ái của một bạn trẻ: cứu 120 người bằng một chiếc Jet Ski.

Gương hy sinh bác ái của một bạn trẻ: cứu 120 người bằng một chiếc Jet Ski.

 Trần Mạnh Trác

Vietcatholic.net

 22/Jul/2018

Tokyo (AsiaNews 21/7/18) – Shoichi Naito, một thanh niên Nhật 29 tuổi, nguyên quán ở Mabicho (tỉnh Okayama), khi tìm cách cách cứu mẹ cuả một người bạn thuở thiếu thời, đã kết thúc với một thành tích là cứu được 120 người khỏi bị chết đuối, chỉ dùng một chiếc Jet Ski (xe gắn máy trợt nước).

Sau đây là câu chuyện cuả anh.

Vào sáng ngày 7 tháng 7, Shoichi đang ở trong nhà ở làng Soja để theo dõi cảnh ngập lụt trên TV, thì điện thoại reo lên: người bên kia đầu dây là một người bạn thuở thiếu thời, anh Keisuke Uemori, 25 tuổi. “Mẹ tôi đang bị kẹt trong nhà ở bên làng Mabicho. Liệu anh có cách nào để cứu mẹ tôi không?”

Shoichi ngay lập tức tìm mượn một chiếc Jet Ski, loại mà anh đã có bằng lái. Rồi lái chiếc Jet Ski đến Mabicho: ở đó nước đã ngập đến tầng thứ hai và đang dâng lên mau chóng, mặt nước thì đầy những mảnh vụn. Trong khi len lỏi đến nhà cuả bà mẹ cuả người bạn, anh thấy nhiều người ở hai bên phố cũng kêu xin anh giúp đỡ. Người thanh niên trẻ đành phải hứa sẽ trở lại, nhưng trước tiên anh đi cứu mẹ của bạn mình.

Sau khi đưa bà cụ đến nơi an toàn, Shoichi lập tức trở lại để cứu những người khác và đưa họ đến đền Shinsenji, nằm trên một ngọn đồi cao. Một người bạn trẻ sau đó đã tình nguyện theo giúp anh vì còn nhiều người khác đang bị mắc kẹt trên những mái nhà của những khu phố cũ kỹ, và họ phải khó khăn lắm mới leo được lên chiếc Jet Ski chòng chành dễ lật.

Một trong những người được cúu là ông cụ Tadayoshi Iwata, 73 tuổi, và vợ. Anh Shoichi nói đuà với ông cụ: “Thưa Ngoại, cháu vừa liều mạng để cứu Ngoại đấy, vậy từ nay Ngoại phải ráng mà sống thật lâu nhé!”

Ông cụ đã khóc vì vui, ông gọi người bạn trẻ là “vị anh hùng của thành phố”.

Sau 15 giờ liên tiếp, anh Shoichi đã cứu được 120 người. Cho tới 4 giờ sáng hôm sau thì thân thể anh mệt nhoài, chân tay không còn nhúc nhích được nữa.

Sau một thời gian nghỉ ngơi, chàng trai trẻ cuả chúng ta lại mò về Mabicho, lần này anh tình nguyện làm một người nấu bếp cho những nạn nhân tại những nơi tạm trú.

Được biết trong những tuần trước, trên toàn quốc nước Nhật có ít nhất là 223 người đã chết vì lũ lụt, 61 người trong số đó là ở tỉnh Okayama.

Ơn Mẹ

Ơn Mẹ

Thiên Ý

Tôi là một người bị stroke hay tai biến mạch máu.  Tôi chỉ ngoài 50, không bị bênh tim, không cao mỡ, cao máu, tiểu đường, hay, có lịch sử có người bị stroke trong gia đình.   Tôi cũng không thấy nhức đầu hay chóng mặt.  Chiều hôm trước, ngày Chúa nhật, tôi còn đưa 2 bác ngoài 80 tuổi về nhà và cô bạn đi ăn, mà không có một dấu hiệu gì hay một triệu chứng gì báo trước!  

Tôi còn nhớ rất rõ, hôm ấy là ngày thứ Hai, tôi đang ngồi ăn trưa với Cha và các bạn tại nhà hàng, sau khóa Linh Thao với 33 người tham dự từ các tiểu bang lân cận.  Khi tôi ký tên trả tiền, tôi không ký được! Và không nói được!  Tôi biết là mình không xong rồi, nhưng tôi không muốn cho mọi người biết.  Sau khi mọi người về, tôi lái xe đến nhà thương.  Vâng, tôi tự lái xe đến nhà thương.

Tôi nằm nhà thương bốn ngày, bốn đêm.  Tôi mất hết tất cả năng lưc và sinh lực.  Phần bên phải của tôi cứng đờ, từ tay đến chân.  Những gì tôi từng làm: móc, đan, thêu, may, vẽ, viết thư pháp … giờ đến cầm cái chén ăn cơm cũng làm rơi lên, rơi xuống.  Nấu nướng thì bỏng, đứt tay, hay đổ vỡ.  Ngày xưa thì cầm, kỳ, thi, họa.  Ngày nay thì rơi, đổ, bể, vỡ.  Ngày xưa thì viết chữ rất đẹp.  Ngày nay thì viết như… gà bới.  Những khả năng tôi từng có trước đây, nay hoàn toàn mất hết.  Tôi không khác gì là một đứa bé học nói, học viết, học đi, học đọc … tôi phải làm lại từ đầu.  

Nhưng tại sao tôi không bị trong lúc Linh Thao?  Ngày thứ Sáu, thứ Bảy hay Chủ Nhật? Mà phải chờ khóa Linh Thao xong xuôi, tôi mới bị?  Phải chăng vì tôi là người tổ chức nên Chúa và Mẹ Maria đã giữ cho cái đầu tầu được an lành cho đến giờ phút cuối?  

Đã 4 năm!  Bạn bè xa lánh hết.  Có lẽ họ không biết phải xử sự với tôi như thế nào?  Gọi điện thoại cho tôi, tôi không biết nói gì?  Thế là họ bặt tin luôn!  4 năm sống hoàn toàn trong thinh lặng!  4 năm với biết bao cố gắng tập tành và điều trị vết thương lòng. Tôi chỉ còn biết cầu nguyện nhiều với Mẹ Maria với giọng ngọng ngịu của tôi.  Tôi chỉ biết lần chuỗi mân côi mỗi ngày.  Có chuyện gì khó giải quyết, tôi vội tìm đến Mẹ.  Một tu sĩ đã nói với tôi “người đời bỏ chị chứ Chúa và Mẹ Maria sẽ không bao giờ bỏ chị!”  Đúng thế!  Tạ Ơn Mẹ và Chúa rất nhiều:  đã luôn che chở con, dẫn giắt con, giúp đỡ con, gìn giữ con, và ban bình an cho con.  

 Hành hương Âu châu

 Tháng 5 vừa qua, tôi quyết định đi Fatima.  Trước đây, kể từ  năm 2000, tôi đi du lịch ngoại quốc ít nhất mỗi năm một lần.  Sau khi bị stroke, tôi chẳng đi đâu ngoài sở làm và căn nhà của tôi suốt 4 năm qua.  Nhưng tôi sợ!  Tôi không cầm cái gì hơn 5 kg được.  Làm sao tôi xách 23 kg (50 lbs) hành lý?  Tôi không nói được lưu loát.  Nhất là khi mệt quá, tôi không sao nói được!  Dù là tôi đã ở Hoa Kỳ được 43 năm, và, đã học từ trung học lên đại học.  Tôi thông thạo 4 sinh ngữ.  Nhưng giờ đây, tôi nói sinh ngữ nào, cả tiếng Việt, cũng với giọng của một kẻ không biết nói sinh ngữ đó.  Ngoài ra, tôi cũng không chạy được! Tôi không đi nhanh được!  Ôi, bao nhiêu là khó khăn!

 Tôi cầu nguyện với Đức Mẹ.  Mọi việc diễn ra dường như đã được Mẹ sắp xếp.  Tự nhiên trước đó mấy tháng, có người tặng cho tôi 140 giờ nghỉ phép ở trong sở.  Đây là mối trở ngại lớn của tôi: không đủ ngày phép! Vì tôi chỉ làm part time (bán thời gian), nên tất cả giờ phép của tôi đã bị trừ vào cho đủ giờ làm mỗi tuần.  Cho đến nay, các đồng nghiệp và các bạn đã tặng cho tôi đến hơn 600 giờ nghỉ của họ.  Các vị này, xin nhận nơi đây lòng biết ơn và chân thành cám ơn đến tất cả rất nhiều. 

 Thế là tôi ghi danh đi hành hương Fatima, gồm có Bồ Đào Nha (Portugal), Tây Ban Nha (Spain), Pháp (France), và Ý Đai Lợi (Italy).  Hôm ra phi trường, người sẽ chở tôi đi, giờ phút chót bận.  Mẹ gửi đến một người mà tôi không hề quen biết nhưng sẵn lòng chở tôi đi.  Ra tới phi trường, tôi chỉ nói là tôi không cầm được hành lý vì tôi từng bị stroke.  Tất cả sẵn sàng lo cho tôi mà còn hỏi tôi có cần xe dành cho người tàn tật không?  Tôi lắc đầu.  Tôi tự đi, tuy chậm, nhưng không đến nỗi phải ngồi xe.  Mẹ đã khiến mọi sự xảy ra dễ dàng cho tôi.

 Trên đường đi đến Bồ Đào Nha, chuyến bay của tôi phải ngừng ở Boston, MA mất một ngày.  Tôi gọi cho cô tôi đón về nhà chơi và gặp các cháu.  Lúc trở lại phi trường, chúng tôi bị trễ 2 tiếng vì kẹt xe.  Từ giã cô xong, tôi vội đi vào cổng chuyến bay của tôi.  Tôi nhìn đồng hồ thì thấy mình còn nửa tiếng nữa.  Qua chặng thẩm tra an ninh xong vẫn còn 20 phút.  Tôi tiếp tục đi … tôi nghe tên của tôi qua loa phóng thanh của phi trường … tôi cố chạy nhưng không sao chạy được!  Đến nơi, tôi mới biết tất cả các hành khách đã vào trong máy bay rồi.  Tôi là người sau chót! Thế là họ lấy hành lý xách tay tôi … tôi ung dung đi vào máy bay tay không… trong khi hơn 350 hành khách đang ngồi chờ … tôi!!!  Tôi đã từng đi du lịch rất nhiều, trên 100 chuyến, vừa quốc nội lẫn quốc ngoại. Không có một cảnh ngộ nào ở phi trường mà tôi không đã trải qua.  Nhưng đây là cảnh ngộ đầu tiên trong đời tôi …  Con cảm tạ Mẹ!

 Khi vào ghế ngồi, nhìn lại đồng hồ, mới biết là mình trễ ít nhất là 10 phút.  Tại sao họ phải chờ tôi?  Máy bay cất cánh từ lâu rồi chứ?  Tôi có phải là nhân vật nổi tiếng hay quan trọng đâu?  Điều này, tôi không sao hiểu và giải thích được. 

 Đây chỉ mới là những diễn tiến, như đã được sắp xếp trước, bắt đầu cho một cuộc hành hương đầy ý nghĩa. Đối với tôi, cuộc hành hương này còn là một món ăn tinh thần tuyệt diệu cho tâm linh nữa, mặc dù tôi đã từng đi hành hương trước đây.  Tôi còn nhận bao Ơn Lành khác trong suốt cuộc hành trình này nữa.  Con cám ơn Mẹ Maria và Chúa Giêsu đã cùng đồng hành với con trong gần 60 năm nói chung, và với cuộc hành hương vừa qua nói riêng.

Thiên Ý

From: KimBang Nguyen

NHÀ THƯƠNG

                       Bài viết của Tác giả Đổ duy Ngọc thật chính xác và thấm thía.

        Ai đó đã từng nói: Đất nước mất là mất tất cả, quá đúng..

 -Ngày trước, toàn lảnh thổ miền nam Dân số chỉ có 17 triệu người, trãi dài từ Quảng Trị đến Cà Mau, hầu như Tỉnh nào cũng có Bịnh Viện , ở cấp Quận còn có Chẫn y Viện, cấp xã có Trạm Xá…Tỉnh nào cũng có Ty Y tế săn sóc sức khỏe cho dân.

  – Ngân sách Quốc Gia rót cho Bộ Y Tế đều đặn và còn được hội Hồng thập tự quốc tế Viện trợ thuốc men đầy đủ.

  – Từ Bộ trưởng Y Tế đến Giám đốc Bịnh Viện là những Giáo sư Bác sĩ nổi tiếng về chuyên môn và có Đạo đức thí dụ: Giáo sư thạc sĩ Ngô gia Hy giám đốc BV Bình Dân. Ngày nay thì Đảng viên có bằng Y tá cũng được làm Giám Đốc BV tùy phe cánh. 

  – Các sinh Viên Y khoa phần đông thuộc con nhà công chức gương mẩu. Ngoài học giỏi Thi tuyển đậu vào trường Y còn có Y Đức (yêu nghề và nhân từ bác ái). Không như ngày nay: Con ông cháu cha gởi gắm vào Trường Y để ra trường làm giàu và có danh với họ hàng.

  – Thời trước Môi trường sống trong sạch, rau cỏ thịt cá không nhiểm độc.. rượu đế nấu bằng gạo ít độc hơn Rượu bây giờ nhiều Tạp chất

  Lớp thanh niên sống lành mạnh nên ít bịnh tật…

  Quan trọng hơn hết là Chính phủ Viêt nam cộng hòa lo cho dân và giúp đở dân còn bây giờ Dân số tăng quá nhiều từ các tỉnh phía bắc. Nhà nước lo cướp của Dân, hất hủi dân thì làm gì còn nhà thương…có chăng chỉ còn nhà Ghét với “Lương y như phù thủy ” Nói ra thêm buồn..

NHÀ THƯƠNG

Bây giờ mà ngồi nói chuyện với ai đó, hoặc đọc đoạn văn của ai đó mà gọi bệnh viện là nhà thương thì chắc chắn rằng ai đó chánh hiệu con nai vàng là dân Sài Gòn trước 75. Chắc chắn là như thế.

Bởi trước 1975 ở Sài Gòn dù các bảng tên đều ghi là Bệnh viện, nhưng dân Sài Gòn vẫn gọi là nhà thương. Bởi theo quan niệm của họ đây là nơi nhà chữa trị cho người thương tật bịnh hoạn, là nơi xoa dịu nỗi đau, giúp họ khỏi bệnh tật.

Người miền Nam trước 1975 gắn liền nhà thương với tình thương, là nơi thể hiện tình cảm của những người làm ngành y tế với bệnh nhân, là nơi các soeur Công giáo hi sinh trọn đời để chăm sóc và thương yêu từng bệnh nhân, là nơi các bác sĩ, y tá hết lòng cứu chữa bệnh nhân với tình thương và trách nhiệm. Nên họ gọi bệnh viện là nhà thương, tiếng gọi bao hàm nhiều tình thân và nhân bản.

Sài Gòn thời đó có nhiều bệnh viện công do nhà nước quản lý như nhà thương Chợ Rẫy, nhà thương Chợ Quán, Bình Dân, Nguyễn Văn Học, Từ Dũ, Hùng Vương hay nhà thương Hồng Bàng, Vì Dân…Bệnh nhân vào chữa trị ở các bệnh viện này đều được miễn phí hoàn toàn, nên còn gọi là nhà thương thí. Mang danh nhà thương thí nhưng y bác dĩ vẫn tận tâm, chữa trị đến nơi đến chốn.

Đương nhiên ở nhà thương thí thì điều kiện sinh hoạt không được tốt như những nhà thương tư. Nhưng không bao giờ có cảnh ba bốn người một giường hay điều kiện vệ sinh quá nhếch nhác như một số bệnh viện bây giờ. Cũng không có cảnh phải phong bì bồi dưỡng từ y công, y tá đến bác sĩ như bây giờ.

Thuở đó Sài Gòn cũng có nhiều bệnh viện tư dành cho người có tiền như bệnh viện Đồn Đất (Grall của Pháp) hay các bệnh viện của bang hội người Hoa như Triều Châu, Quảng Đông, Phúc Kiến, Sùng Chính…mở ra nhiều ở Sài Gòn. Nhiều nhà sinh tư nhân thì gọi là nhà bảo sanh, cũng là nơi giúp các sản phụ khi sinh nở. Ở nhiều nhà bảo sanh có các bà mụ là y tá lâu năm, tay nghề còn giỏi hơn bác sĩ

Thế nhưng, nằm nhà thương tư thì sạch sẽ, thoáng mát nhưng nếu gặp biến cố hay ca khó, bệnh nhân cũng đều phải chở vào nhà thương công, bởi mang danh là nhà thương thí nhưng ở đó đều quy tụ bác sĩ giỏi và các sinh viên y khoa ưu tú nội trú ở đấy.  Họ giỏi về chuyên môn và đối xử với bệnh nhân bằng y đức. Sanh con so hay khó sinh thì phải vào nhà thương Từ Dũ, Hùng Vương, lao phổi thì phải vào bệnh viện lao Hồng Bàng.

Cả một thời gian dài mấy chục năm, chưa bao giờ có cảnh người nhà bệnh nhân hành hung nhân viên y tế mà chỉ có một thái độ kính phục, trân trọng và biết ơn.

Thời thế đổi thay, chẳng còn ai gọi bệnh viện là nhà thương nữa. Gọi thế thành châm biếm. Bởi bây giờ chốn ấy chẳng còn tình thương, không còn là nơi để sẻ chia những đau đớn của người bệnh nữa. Giờ bệnh viện là chốn kinh doanh, có nơi tiền phòng đắt như khách sạn bốn năm sao. Vào nhập viện dù đang cấp cứu sắp chết thì cũng phải đóng tiền mới có người đến khám. Mọi sinh hoạt đều phải trả tiền, từ miếng nước cho đến giấy chùi cầu, từ ngọn đèn cho đến bông băng. Chẳng còn phân biệt công tư, chỗ nào cũng phải có tiền mới chữa. Giờ mang bệnh thì giàu có không nói làm chi, chứ khá sẽ xuống nghèo, nghèo xuống mạt và chẳng còn chi để sống, bán vợ đợ con, bán hết đất hết vườn hết ruộng hết nhà vì bệnh. Tiếc cái nhà thương thí biết bao nhiêu.

Cái tên nhà thương thí đã trở thành dĩ vãng.

Bỗng dưng nhớ tiếng nhà thương tha thiết và tiếc một thời gọi thân thương nhà thương thay cho bệnh viện.

27.6.2018

DODUYNGOC

Bàn về cái thiêng liêng

 Bàn về cái thiêng liêng  

 Lê Phú Khải

Ngày nhỏ đi học lớp 1, lớp 2,… cứ mỗi lần được thầy giáo kêu lên bục xóa bảng, hoặc sai đi giặt khăn lau bảng là tôi sung sướng cả ngày hôm đó. Thầy giáo nhớ tên mình, gọi tên mình… Chao ôi là vinh hạnh, không sướng sao được. Có lần tôi đi dự đám cưới một người chị họ, gặp thầy giáo của tôi đến cùng dự đám cưới, dù là đứa trẻ vốn tính tình nhút nhát, tôi cũng rẽ đám đông đến trước mặt thầy tôi, khoanh tay lễ phép chào: Con chào thầy ạ! Thầy giáo đã xoa đầu tôi trước hai họ. Tôi hãnh diện vô cùng. Đã hơn nửa thế kỷ đi qua, vậy mà đến giờ, tôi vẫn nhớ cái buổi chiều hôm đó, nhớ như in cái cầu thang mà tôi đã vội leo lên thành cầu để tụt xuống, len đến trước mặt thầy tôi… Trong con mắt trẻ thơ của tôi lúc đó, thầy giáo thiêng liêng lắm. Thầy Mạnh Tử bên Tàu hơn hai ngàn năm trước từng nói: “Cái phong phú được gọi là cái đẹp”, “Cái cao cả được gọi là cái thiêng liêng” là gì? Vậy thầy giáo của tôi ngày ấy là một người cao cả, vì cao cả nên thầy thật thiêng liêng với học trò.

Thế mà bây giờ thằng cháu nội tôi lại bĩu môi nói với ông nội nó: Cô giáo của con mới mua xe Attila đó! Tôi hiểu nó muốn nói, vì bắt nó và bạn bè của nó phải học thêm để cô giáo thâu tiền… Xe Attila mới mua của cô giáo là tiền bố mẹ nó phải oằn lưng ra đóng góp cho con học thêm. Có lần tôi đã mắng mẹ nó, vì sao cứ phải cho con đi học thêm, trong khi nhà thì túng thiếu. Mẹ nó phân trần: Thằng T [tên thằng cháu tôi] nó bảo, nếu không đi học thêm, cô giáo sẽ tấn công nó trong lớp học. Tôi hỏi: Tấn công như thế nào? Mẹ nó trả lời: Bắt lên bảng làm toán, rồi đe nẹt, thằng T sợ lắm, khóc đòi mẹ cho đi học thêm. Vì những đứa học thêm không bị cô giáo đối xử như thế. Chữ “tấn công” là từ miệng thằng cháu nội tôi nói ra.

Cô giáo đã hết cao cả thì còn thiêng liêng cái nỗi gì? Một thế hệ con trẻ đi học không có cảm nhận về cái thiêng liêng, lại thấy thầy cô giáo của mình là những kẻ thấp hèn, khi nói đến họ nó phải bĩu môi ra thì còn gì để nói!

“Kinh khủng” hơn là một lần ngồi cà phê trước một trường đại học, tôi thấy các sinh viên “vô tư” gọi thầy giáo nó là thằng này, thằng kia. Tôi đem câu chuyện này về hỏi thằng con tôi đang theo học một lớp đại học tại chức. Nó giải thích: Sinh viên phải chung tiền cho thầy giáo mỗi lần thi cử, phải rủ thầy đi nhậu… nên nó xưng hô như thế đó ba ạ!

Chuyện về sự suy thoái của nền giáo dục Việt Nam thì còn nhiều lắm, nhưng chuyện của ngành y tế thì còn tàn nhẫn hơn. Vừa qua tại Năm Căn tỉnh Cà Mau, nhân dân đã kéo đến đập phá, đuổi đánh các thầy thuốc ở bệnh viện vì đã bỏ mặc một bệnh nhân gái 16 tuổi được chở đến cấp cứu, dù gia đình nạn nhân này đã quỳ xuống lạy, van xin các bậc lương y này cứu chữa. Các vị “từ mẫu” này phải có tiền nộp đã thì mới ra tay cứu độ! Em gái đã chết trước thềm bệnh viện, khi nhân dân phẫn nộ kéo tới thì các vị “thầy thuốc như mẹ hiền” này đã hốt hoảng cởi bỏ hết áo trắng trên người để chạy trốn như những lũ chuột bị rắn đuổi!

Có lẽ trong lịch sử ngành y tế thế giới, chưa có đâu diễn ra màn kịch kiểu này. Cả ông Marx không còn đất sống ở trời Tây, có lẽ vì thế chủ nghĩa “duy lợi” (chữ Hà Sĩ Phu) vội di trú đến những mảnh đất rừng rú còn sót lại ở Châu Á để nương thân, và Việt Nam là một trong những điểm dừng chân của nó. Tất cả được tính ra “lợi quyền”, lợi lộc, không còn cái gì là thiêng liêng nữa, dù là làm nghề thầy, thầy giáo, thầy thuốc…

Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, hồi còn sống, có lần kể cho tôi nghe về tư cách người thầy thuốc. Ở Pháp, thầy thuốc chỉ được khám bệnh, cho toa (đơn)… không bao giờ được phép chìa tay ra cầm tiền của bệnh nhân. Tiền khám bệnh sẽ được người nhà của bác sĩ thu ở chỗ khác, khi bệnh nhân ra về. Ông giải thích: Nếu bác sĩ cầm tiền từ tay bệnh nhân thì về tâm lý, hình ảnh thầy thuốc “cứu nhân độ thế” hết thiêng mất rồi. Khi người bệnh đến với thầy thuốc, thì tâm trạng của họ đến với một vị cứu nhân, người đó sẽ đem hết tinh thần cao cả của người thầy thuốc để cứu họ. Chỉ riêng tâm trạng đó đã là liều thuốc tinh thần để người bệnh tự giúp mình khỏi bệnh đến 50%. Vì thế các trường đào tạo thầy thuốc ở Pháp giảng dạy rất kỹ lưỡng rằng, không để đồng tiền xuất hiện giữa thầy thuốc và bệnh nhân. Dù rằng thầy thuốc vẫn cần tiền để tồn tại.

Vậy mà tôi thấy ở tỉnh X, thầy thuốc đã bán thuốc cho bệnh nhân. Thuốc còn được nghiền nát ra để bệnh nhân không biết đó là thuốc gì, mác gì, ở đâu sản xuất… để bệnh nhân không thể so đo đắt rẻ…

Chỉ có hai nghề cao quý, được ông bà ta kêu bằng “thầy”. Dắt đứa con đến cửa nhà thầy, người mẹ ngày xưa nói: Đến ăn mày thầy dăm chữ để cháu làm người!

Ôi sao mà thiêng liêng quá!

Bây giờ cả thầy giáo và thầy thuốc đều lấy học trò và bệnh nhân làm đối tượng để làm tiền thì cái thiêng liêng không cánh mà bay khỏi cái xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam mất rồi! Chỉ còn lại sự dối trá vô lương đến lộng lẫy “thiêng liêng” mà thôi!

L.P. K.

From: Tu Phung

“Một ngày không có tiếng cười là một ngày lãng phí”   

“Một ngày không có tiếng cười là một ngày lãng phí”   
(C. Chaplin)

Cứ 100 người đọc thì 99 người cảm thấy cuộc đời nhẹ nhàng và hạnh phúc hẳn lên: Vậy tại sao không chịu đọc lấy 1 lần!

By aladmin

Tôi vừa đọc một cuốn sách cũ, tôi đã học được nhiều bài học sâu sắc. Tôi cảm thấy nó là cách rất tốt để mọi người có thể sống một cuộc đời ít phiền muộn. Chính vì vậy, tôi muốn chia sẻ đôi điều mà tôi đã học được từ cuốn sách ấy với mọi người..!

1. Sự thanh tịnh nằm ở trong tâm

Cả đời làm việc, đến cuối cùng chỉ muốn bản thân được an nhàn để hưởng thụ cuộc sống. Bạn luôn muốn tìm kiếm sự thanh tịnh ở bên ngoài trong khi bạn không phát hiện rằng nó là cái mà ai cũng có thể đạt được mà chỉ cần lấy ra từ trong tâm.

Nếu tâm của bạn bớt tham sân si, bớt ganh đua, ghen ghét… thì tự khắc bản thân sẽ thấy thật thanh thản và thấy đời bỗng nhẹ nhàng làm sao.

2. Tức giận chỉ là một cục than hồng có thể làm đau người khác, nhưng người bị bỏng đầu tiên chính là bản thân bạn

Sẽ có lúc bạn cáu gắt với mọi người nhưng bạn đâu ngờ điều đó lại làm hại chính bản thân mình. Đừng bao giờ nói bất kì câu gì khi bạn tức giận.

Người ta thường nói : “Giận quá mất khôn”. Tôi nghĩ điều đó rất đúng, bởi tôi đã từng đánh mất một người bạn của mình chỉ vì nói ra những lời nặng nề kinh khủng khi bạn đó không làm tôi vừa ý. Lúc đó, tôi làm tổn thương người ấy để bây giờ tôi đánh mất một người bạn thân.

3. Suy nghĩ sẽ định hình con người bạn

Chúng ta nghĩ thế nào thì con người chúng ta như thế ấy.

Bạn nghĩ bạn vô dụng, chắc chắn bạn sẽ không bao giờ làm nên trò trống gì vì bạn chẳng thèm hành động.

Bạn nghĩ bạn thông minh, dĩ nhiên bạn sẽ thông mình vì tự bản thân sẽ biết cách tạo nên điều đó.

Chỉ cần suy nghĩ tích cực thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi! Do đó, cuộc sống cũng sẽ ít buồn phiền, vì lúc nào bạn cũng cố biến mọi thứ bạn gặp phải trong cuộc sống thành niềm vui riêng cho mình.

4. Biết người là thông minh, biết mình là sự giác ngộ

Chiến thắng bản thân còn hơn là chiến thắng cả ngàn trận đánh.

Đó là một bài học sâu sắc mà ai cũng cần biết.

Tự chinh phục tâm chính mình chính là ải lớn nhất mà con người phải trải qua. Do đó, chúng ta phải tập thiền định để hiểu về chính bản thân mình. Biết được bản thân thích gì, làm gì để thỏa mãn nó chính là cách để bạn sống vui hơn mỗi ngày.
Đừng tưởng đây là điều dễ thực hiện vì có người đã mất cả đời chỉ để làm điều này thôi đấy! Chính tôi cũng là người sẽ phải rèn luyện nhiều trong thời gian tới.

5. Thay thế đố kị bằng ngưỡng mộ

Còn đố kị thì tâm bạn sẽ còn buồn phiền.
Thay vào đó, chúng ta nên đón nhận sự thành công của người khác bằng sự ngưỡng mộ.

Tâm bình thản rồi lấy cái tốt của người khác để làm gương sẽ khiến bạn dễ dàng phấn đấu mà không có sự căm phẫn.

Đố kị chỉ làm lòng người thêm nhơ bẩn, thậm chí vì đố kị con người có thể biến chất, trở thành người chuyên làm những hành động xấu xa mà đôi khi chính bản thân mình cũng không ngờ tới.

6. Nhân từ với tất thảy mọi người

Luôn luôn nhẹ nhàng với trẻ con, yêu thương người già, đồng cảm với người cùng khổ, nhân từ với kẻ yếu thế và người lầm lỗi. Một lúc nào đó trong đời, bạn sẽ rơi vào những hoàn cảnh đó.

Động lòng trắc ẩn với mọi người, kẻ giàu cũng như người nghèo ; ai cũng có nỗi khổ. Có người chịu khổ nhiều, có người chịu khổ ít.

Nhân từ để yêu thương và đồng cảm với họ. Vì mỗi người có một nỗi khổ riêng chỉ có họ mới thấu. Bởi vì bạn luôn nhìn người bằng con mắt nhân từ nên đời bạn sẽ luôn đẹp. Mọi thứ đều hoàn hảo. Tâm can được thanh lọc bởi những hành động mà bạn dành cho người khác.

7. Tùy duyên

“Bàn tay ta vun đắp, 
thành/bại thuộc vào duyên,

Vinh/nhục ai không gặp,
có chi phải ưu phiền
.”

Bài học sâu sắc cuối cùng mà tôi đã học được chính là để mọi thứ tùy duyên. Cái gì của mình thì nó sẽ thuộc về mình, còn cái gì không phải thì nó mãi mãi sẽ không thuộc về mình. Vì vậy, nếu muốn nắm bắt gì đó, đặc biệt là tình yêu thì hãy để tùy duyên.

Bạn có thể cố gắng theo đuổi, nhưng có lúc bạn cũng phải biết buông bỏ nếu mọi chuyện đã quá giới hạn và không còn khả năng cố gắng. Cứ nắm giữ chỉ làm bạn đau khổ rồi vấn vương muộn phiền sẽ là điều không thể né tránh.Tâm sẽ nhẹ nhàng nếu bạn để mọi thứ tùy duyên. Đó là cách để bạn có thể chấp nhận cuộc sống dễ dàng hơn.

Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng.

Tôi đã làm được 4/7 điều rồi và thấy đời mình nó cũng thanh thản đi bớt phần nào. Đặc biệt, tôi thích nhất là điều cuối cùng. Tôi cũng mong rằng những điều này sẽ giúp ích cho bản thân mỗi bạn..!

From Hoa Nguyen gởi

Vì sao phải xử kín Vũ “nhôm” ?

RFA
2018-07-27
Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ "nhôm". Người mặc áo trắng đứng giữa.

Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “nhôm”. Người mặc áo trắng đứng giữa.

 AFP
Theo thông báo phiên xử ông Phan Văn Anh Vũ, thường được biết đến với biệt danh ‘Vũ Nhôm’ với cáo buộc ‘cố ý làm lộ bí mật nhà nước’ dự kiến diễn ra vào hai ngày 30 và 31 tháng 7 năm 2018 tại Hà Nội. Tuy nhiên theo tin cho biết tòa sẽ xử kín.

Dư luận và các nhà quan sát đặt vấn đề vì sao phải xử kín vụ án này.

Có tính toán

Trước khi Vũ nhôm bị bắt, hàng loạt các sự kiện dồn dập thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận và truyền thông trong và ngoài nước liên quan đến Vũ “nhôm” một doanh nhân bất động sản có tiếng tại Đà Nẵng.

Vào cuối năm 2017, ông đã bị cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an khám xét nhà và quyết định khởi tố về tội “Cố ý làm lộ tài liệu bí mật nhà nước” theo điều 263 Bộ luật hình sự 1999.

Đến đầu tháng giêng năm 2018, Singapore xác nhận tạm giữ Vũ “nhôm” vì ông này vi phạm luật di trú của nước này. Ông được phía cơ quan chức năng Việt Nam dẫn độ về nước.

Dư luận lại càng quan tâm khi Bí thư Đà Nẵng, ông Trương Quang Nghĩa, trong cuộc nói chuyện với các cựu chiến binh, cán bộ quân đội nghỉ hưu của thành phố nhân dịp kỷ niệm ngày Quân đội Nhân dân 22/12 tiết lộ rằng ông Phan Văn Anh Vũ là sỹ quan tình báo cao cấp của Bộ Công an hàm thượng tá. Và cũng theo lời ông Trương Quang Nghĩa Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có ý kiến chỉ đạo vụ này…

Điều này đã tạo ra sự quan tâm đặc biệt của dư luận cũng như giới truyền thông trong nước và quốc tế và một số đại biểu quốc hội yêu cầu công khai về vụ án này.

Tuy nhiên, vừa qua Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội công bố sẽ xét xử vụ án liên quan Vũ “nhôm” cùng với hai đồng phạm về tội “làm lộ bí mật nhà nước” vào cuối tháng 7 năm 2018 nhưng phiên tòa sẽ được xử kín.

Chúng tôi có liên lạc với các nhà quan sát chính trị, các luật sư và đại biểu quốc hội nhưng tất cả đều nói rằng “chúng tôi không có nhận định gì về vụ án này”.

 Phiên tòa đó Vũ nhôm sẽ khai ra những nhân vật, hoạt động ngầm của bộ công an cho nên bộ công an không muốn những thông tin đó bị công khai ra dư luận.

– Phạm Chí Dũng

Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng tại Sài Gòn chia sẻ với chúng tôi rằng liệu có phải xử kín vụ Vũ “nhôm” để làm khỏi mất mặt của ngành công an hay không, bởi vì trong thời gian qua ngành Công an đã có quá nhiều chuyện lùm xùm và tham nhũng.

Nhà báo Phạm Chí Dũng cho biết thêm: “Tôi nghi rằng bộ công an sợ mất mặt và uy tín chứ không phải lý do nào khác và cho nên việc đưa ra xử kín để che chắn trong cái phiên tòa đó Vũ nhôm sẽ khai ra những nhân vật, hoạt động ngầm của bộ công an cho nên bộ công an không muốn những thông tin đó bị công khai ra dư luận.”

Trong một buổi tiếp xúc cử tri vào hôm 24/7, bí thư thành Ủy Đà Nẵng ông Trương Quang Nghĩa cho biết Vũ “nhôm” liên quan đến 3 vụ án: Làm lộ bí mật Nhà nước, Trốn thuế và Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ. Ông Nghĩa giải thích rằng “phiên tòa diễn ra vào cuối tháng 7 này liên quan đến làm lộ bí mật nhà nước nên phải xử kín và sẽ công khai phần tuyên án cho báo chí và truyền thông”

Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng cho biết lệnh khởi tố đầu tiên của Vũ nhôm vào tháng 12 năm 2017 là làm lộ tài liệu bí mật của nhà nước chứ không phải tội danh về kinh tế. Sau này mới truy tố thêm các tội danh khác và như thế có một kế hoạch trước đối với vụ này:

“Vũ nhôm không chỉ đưa ra xử một lần mà có thể đưa ra vài ba lần nhưng mà nó cho thấy là ngay từ lúc khởi tố vũ nhôm nhường như cơ quan an ninh bộ công an đã có sự sắp xếp, tính toán sẵn là sau này sẽ đưa ra xử kín.”

“Sợ dư luận”

Theo điều 25 bộ luật hình sự 2015, khi tòa xét xử công khai mọi người đều có quyền tham dự phiên tòa, Trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước, thuần phong, mỹ tục của dân tộc, bảo vệ người dưới 18 tuổi hoặc để giữ bí mật đời tư theo yêu cầu chính đáng của đương sự, tòa án có thể xét xử kín nhưng phải tuyên án công khai.

Một vị luật sư xin được giấu tên tại Sài Gòn chia sẻ với chúng tôi qua email rằng quyết định xét xử kín vụ án Vũ “nhôm” là hoàn toàn phù hợp với điều 25 bộ luật hình sự 2015.

Dù xử kín nhưng luật cũng đã quy định tuyên án phải công khai, nên sau phần nghị án, HĐXX vào tuyên án thì mọi người có thể tham dự, ghi nhận và bản án cũng sẽ phát hành công khai  – Luật sư giấu tên

Vị luật sư nhấn mạnh “Dù xử kín nhưng luật cũng đã quy định tuyên án phải công khai, nên sau phần nghị án, HĐXX vào tuyên án thì mọi người có thể tham dự, ghi nhận và bản án cũng sẽ phát hành công khai nên sẽ không ảnh hưởng quyền tiếp cận thông tin của người dân hay các cơ quan truyền thông, báo chí.”

Luật sư Nguyễn Khả Thành thì cho rằng Việt Nam sợ ảnh hưởng đến dư luận nhiều nên bắt buộc phải xử kín, ông cho biết “Cái này tôi nghĩ họ đánh giá, đôi lúc họ xử công khai sẽ gây tiếng vang trong dư luận không tốt nên họ sẽ xử kín thôi. Nhưng Việt Nam thì thường thường quy định vậy chứ họ nghĩ vụ án ảnh hưởng đến dư luận nhiều thì họ sẽ bắt buộc xử kín hoặc là xử công khai nhưng mà rồi hạn chế báo đài, người tham dự cho nên nó gần như là công khai nhưng thật ra là xử kín”.

Khi chúng tôi đặt vấn đề liệu trong lịch sử tố tụng Việt Nam đã từng có vụ án nào được quyết định mang ra xử kín như vụ án của Vũ “Nhôm hay không, thì các luật sự cũng như những nhà quan sát chính trị mà chúng tôi tiếp xúc đều từ chối đưa ra câu trả lời.

Clay Phạm: ‘Mạo hiểm để làm phim Mẹ Nấm’

Clay Phạm: ‘Mạo hiểm để làm phim Mẹ Nấm’

  • 27 tháng 7 2018  
Việt Nam
Bản quyền hình ảnhCLAY PHAM
Hai bé Nấm và Gấu – Một cảnh trong phim ‘Mẹ Vắng Nhà’

Tác giả phim tài liệu Mẹ Nấm phải sống xa quê để trốn chính quyền trong khi cuốn phim đang được trình chiếu ở nhiều nước.

Quá trình làm phim đầy nguy hiểm

Việt Nam
Bản quyền hình ảnhCLAY PHAM
Bà Tuyết Lan (mẹ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh) – và bé Gấu (con Quỳnh) – Một cảnh trong phim ‘Mẹ Vắng Nhà’

“Mẹ Vắng Nhà là cuốn phim tài liệu duy nhất của tôi và cũng là phim đầu tiên về gia đình một tù nhân lương tâm Việt Nam,” Clay Phạm, người đạo diễn và sản xuất phim tài liệu Mẹ Nấm, chia sẻ với BBC.

“Cuối năm 2017, sau khi xong phần quay cho phim Mẹ Nấm, tôi có việc phải ra nước ngoài vài hôm. Trong chuyến đi đó tôi đã bị an ninh Việt Nam giam lỏng tại sân bay, tịch thu không biên bản toàn bộ tài sản cá nhân bao gồm hộ chiếu, laptop, các thiết bị chuyên dụng dành cho quay phim, giấy tờ tuỳ thân… Sau đó họ thông báo tôi bị cấm xuất cảnh vô thời hạn.”

“Gia đình tôi cũng liên tục bị an ninh quấy nhiễu để khai thác thông tin về tình hình hiện tại của tôi.”

“Bản thân tôi không được về nhà, phải tạm lánh ở một địa phương khác để tránh sự sách nhiễu và giữ an toàn cho bản thân.”

 Blogger Mẹ Nấm được đề cử Nobel Hòa Bình

Trên thực tế, không phải đợi đến sau khi phim Mẹ Nấm hoàn thành, Clay Phạm mới gặp rắc rối với chính quyền.

Trong quá trình làm phim, ông luôn phải đối phó sự theo dõi của an ninh địa phương cùng hệ thống camera do chính quyền lắp đặt ‘dày đặc’ quanh nhà blogger nổi tiếng.

“Tôi đã nhận được sự bảo vệ tuyệt đối của gia đình bà Lan [thân mẫu của Mẹ Nấm] trong thời gian này. Tôi rất cảm ơn bà Lan về sự bảo bọc này”, Clay Phạm nói.

“Bây giờ khi phim được mang đi chiếu ở khắp nơi thì tôi mong tôi và gia đình sẽ không còn bị sách nhiễu, có thể quay trở lại cuộc sống của một công dân bình thường.”

Mẹ Nấm – Nguồn cảm hứng

Việt Nam
Bản quyền hình ảnhTUYET LAN
Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cùng bé Nấm và Gấu

Clay Phạm cho hay ông biết đến Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh qua một vài người bạn. Thời điểm đó, blogger Mẹ Nấm đã bị bắt giam gần một năm.

Thông tin về hành trình đấu tranh cho dân chủ của Mẹ Nấm gây cảm hứng cho ông. Sau đó, Clay tìm đọc thêm tin tức về Mẹ Nấm trên internet.

Dần dần, ý tưởng làm phim tài liệu về Mẹ Nấm nảy sinh.

“Khi biết đến câu chuyện của Quỳnh, tôi có vài lần đến nhà Quỳnh ở Nha Trang và được bà Lan tiếp đãi rất nhiệt tình, vui vẻ. Tôi đặc biệt có sự quý mến đối với Nấm và Gấu – hai đứa con nhỏ của Quỳnh.”

Việt Nam
Bản quyền hình ảnhOTHER
Poster phim tài liệu về Mẹ Nấm

“Lúc đầu tôi chỉ nghĩ rằng sẽ làm một cuốn phim ngắn bỏ túi để sau này khi Quỳnh ra tù, cô sẽ thấy được những đứa con của mình lớn lên như thế nào trong thời gian không có mẹ.”

“Tuy nhiên, càng hiểu nhiều về câu chuyện của Quỳnh, tôi càng thấy quý trọng cô ấy hơn. Tôi muốn kể chuyện của cô ấy như một câu chuyện truyền cảm hứng về một tù nhân lương tâm.”

“Tôi nhớ mãi hình ảnh bà Tuyết Lan, ở tuổi ngoài 60, vẫn tất bật vừa chăm cháu, dạy cháu, vừa mưu sinh, vừa đi tìm công lý cho con gái, mưu sinh…”

“Bà Lan là một mẫu người phụ nữ khi cần nghị lực thì rất can trường, khi cần nhẫn nhịn thì rất cam chịu. Có những hôm áp lực đến nỗi bà giận dữ la mắng hai đứa cháu. Sau đấy tôi lại thấy bà trốn vào một góc nhà ôm mặt khóc nức nở.”

“Lúc đó bà mới nghẹn ngào: “Không hiểu tại sao tôi lại trở nên như vậy, vì sao gia đình tôi lại rơi vào thảm cảnh như thế này”.

“Tôi tự hỏi: “Với sức lực của một người phụ nữ ngoài 60, liệu bà Lan có thể chịu đựng thêm 10 năm ròng rã? Liệu khi bà gục ngã thì con gái và hai đứa cháu sẽ ra sao?”

“Thời đầu tiếp xúc với gia đình Quỳnh, tôi cứ bị ám ảnh một câu hỏi: “Tại sao một người mẹ trẻ lại chấp nhận rời xa hai đứa con mình để đấu tranh dân chủ?”

“Nhưng rồi dần dần tôi tự tìm được câu trả lời qua lối sống và cách dạy con cháu của bà Lan. Ở Việt Nam, gia đình là nền tảng. Nhưng mỗi gia đình có thể có cách riêng để nuôi dạy, hay bày tỏ tình yêu với con cái.”

“Với Quỳnh, những gì cô làm cho tới nay chính là vì cô mong muốn con cái mình có tương lai tốt đẹp hơn.”

“Tôi xin trích dẫn lời Quỳnh như một minh chứng về tình yêu cô dành cho hai đứa con của mình, dù cô chọn cách phải sống xa bọn trẻ: “Những gì tôi tranh đấu hôm nay, là những gì tôi muốn con cái tôi hưởng trọn vẹn sau này”.

Cấm ở Việt Nam – Chiếu khắp thế giới

Việt NamBản quyền hình ảnhCLAY PHẠM
Bé Nấm (con Như Quỳnh) – Một cảnh trong phim ‘Mẹ Vắng Nhà’

Phim tài liệu Mẹ Nấm không được cấp phép chiếu ở Việt Nam. Thậm chí ngay tại Thái Lan phim cũng mới được chiếu một lần cho báo giới quốc tế tại CLB Nhà báo ở Bangkok.

Buổi chiếu phim lần thứ hai tại Bangkok hồi đầu tháng Bảy bị hủy bỏ vào phút chót “do yêu cầu của chính quyền Việt Nam”.

Tuy nhiên, “Mẹ Vắng Nhà” đã, đang và sẽ được chiếu ở nhiều nước trên thế giới, theo ông Trịnh Hội thuộc tổ chức VOICE – được Clay Phạm ủy quyền sử dụng cuốn phim.

“Phim tài liệu về Mẹ Nấm của Clay Phạm được chiếu lần đầu tại Úc. Sắp tới sẽ chiếu thêm nhiều lần nữa tại Úc do có thêm rất nhiều đề nghị tại đây,” ông Trịnh Hội nói với BBC từ Hoa Kỳ.

“Phim cũng vừa được chiếu vào thứ Bảy vừa qua tại Nam California và vào Chủ Nhật tại Bắc California. Vào tháng Tám, chúng tôi sẽ đem phim đi chiếu ở Đài Loan, nhiều vùng khác của Hoa Kỳ, và châu Âu.”

“Trong cái rủi có cái may. Chính quyền Việt Nam càng cấm thì bộ phim càng nổi tiếng, khán giả càng muốn xem. Chúng tôi đã nhận được hàng trăm lời đề nghị chiếu phim ở khắp nơi.”

Ông Trịnh Hội nói lần chiếu ở Huston, Hoa Kỳ mới đây, “Mẹ Vắng Nhà’ thu hút 1.500 khán giả”.

“Tôi chưa bao giờ nhìn thấy có nhiều người tham gia một sự kiện về nhân quyền đông đến vậy trong suốt hơn 20 làm việc trong lĩnh vực này,” ông Trịnh Hội nói với BBC.

“Điều tôi vô cùng hãnh diện là phim được làm hoàn toàn trong nước, từ kịch bản, quay phi, hậu kỳ đến phụ đề. Hơn thế nữa, người làm phim bị ngặp nguy hiểm nhưng vẫn dũng cảm nói lên sự thật, đưa câu chuyện ra ánh sáng.”

Bao giờ mẹ thôi vắng nhà?

Việt NamBản quyền hình ảnhOTHER
Poster phim ‘Mẹ Vắng Nhà’

Phim tài liệu về Mẹ Nấm của Clay Phạm được trình chiếu khắp thế giới trong khi nhân vật chính của phim, bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, đang tuyệt thực trong tù.

Theo bà Tuyết Lan, mẹ của Như Quỳnh, Mẹ Nấm tuyệt thực để phản đối những chính sách tra tấn tinh thần của trại giam.

Mới đây, bà Lan cho biết Mẹ Nấm đã ngừng 16 ngày tuyệt thực sau khi đại diện của Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam đã vào tù thăm chị.

Ông Trịnh Hội cho rằng việc phim tài liệu về Mẹ Nấm được chiếu nhiều nơi sẽ giúp tạo áp lực để tranh đấu cho tự do của bà.

“Chúng tôi có kinh nghiệm rằng khi hồ sơ của tù nhân lương tâm nào được để ý thì chính quyền sẽ giảm bớt đàn áp đối với họ. Do đó, chúng tôi hi vọng rằng sự quan tâm của quốc tế tới phim Mẹ Nấm và bàn thân chị sẽ giúp chị ‘dễ thở hơn trong tù,” ông Trịnh Hội nói.

Còn theo Clay Phạm, mục đích làm phim của ông chỉ đơn thuần về hoàn cảnh của một gia đình tù nhân lương tâm. Ông không hề có dự định tuyên truyền cho Mẹ Nấm, cũng không áp đặt bất cứ khuynh hướng chính trị nào trong phim.

“Tuy nhiên nếu sau khi xem phim khán giả đồng cảm với câu chuyện tôi kể và thấy những việc Quỳnh làm là đúng thì hãy lên tiếng vì tinh thần của người phụ nữ mạnh mẽ này.”

“Mong nhiều cá nhân và tổ chức sẽ cùng cất lên tiếng nói để Quỳnh sớm thoát khỏi vòng lao lý và gia đình họ sớm được đoàn tụ,” Clay Phạm chia sẻ.

Những người như Mẹ Nấm, bà Tuyết Lan và con cháu họ, với Clay Phạm, cũng giống bao người Việt Nam “chân phương giản dị”, “khác chăng là tình cảm họ dành cho Việt Nam nhiều hơn, tha thiết hơn…”