Clay Phạm: ‘Mạo hiểm để làm phim Mẹ Nấm’

Clay Phạm: ‘Mạo hiểm để làm phim Mẹ Nấm’

  • 27 tháng 7 2018  
Việt Nam
Bản quyền hình ảnhCLAY PHAM
Hai bé Nấm và Gấu – Một cảnh trong phim ‘Mẹ Vắng Nhà’

Tác giả phim tài liệu Mẹ Nấm phải sống xa quê để trốn chính quyền trong khi cuốn phim đang được trình chiếu ở nhiều nước.

Quá trình làm phim đầy nguy hiểm

Việt Nam
Bản quyền hình ảnhCLAY PHAM
Bà Tuyết Lan (mẹ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh) – và bé Gấu (con Quỳnh) – Một cảnh trong phim ‘Mẹ Vắng Nhà’

“Mẹ Vắng Nhà là cuốn phim tài liệu duy nhất của tôi và cũng là phim đầu tiên về gia đình một tù nhân lương tâm Việt Nam,” Clay Phạm, người đạo diễn và sản xuất phim tài liệu Mẹ Nấm, chia sẻ với BBC.

“Cuối năm 2017, sau khi xong phần quay cho phim Mẹ Nấm, tôi có việc phải ra nước ngoài vài hôm. Trong chuyến đi đó tôi đã bị an ninh Việt Nam giam lỏng tại sân bay, tịch thu không biên bản toàn bộ tài sản cá nhân bao gồm hộ chiếu, laptop, các thiết bị chuyên dụng dành cho quay phim, giấy tờ tuỳ thân… Sau đó họ thông báo tôi bị cấm xuất cảnh vô thời hạn.”

“Gia đình tôi cũng liên tục bị an ninh quấy nhiễu để khai thác thông tin về tình hình hiện tại của tôi.”

“Bản thân tôi không được về nhà, phải tạm lánh ở một địa phương khác để tránh sự sách nhiễu và giữ an toàn cho bản thân.”

 Blogger Mẹ Nấm được đề cử Nobel Hòa Bình

Trên thực tế, không phải đợi đến sau khi phim Mẹ Nấm hoàn thành, Clay Phạm mới gặp rắc rối với chính quyền.

Trong quá trình làm phim, ông luôn phải đối phó sự theo dõi của an ninh địa phương cùng hệ thống camera do chính quyền lắp đặt ‘dày đặc’ quanh nhà blogger nổi tiếng.

“Tôi đã nhận được sự bảo vệ tuyệt đối của gia đình bà Lan [thân mẫu của Mẹ Nấm] trong thời gian này. Tôi rất cảm ơn bà Lan về sự bảo bọc này”, Clay Phạm nói.

“Bây giờ khi phim được mang đi chiếu ở khắp nơi thì tôi mong tôi và gia đình sẽ không còn bị sách nhiễu, có thể quay trở lại cuộc sống của một công dân bình thường.”

Mẹ Nấm – Nguồn cảm hứng

Việt Nam
Bản quyền hình ảnhTUYET LAN
Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cùng bé Nấm và Gấu

Clay Phạm cho hay ông biết đến Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh qua một vài người bạn. Thời điểm đó, blogger Mẹ Nấm đã bị bắt giam gần một năm.

Thông tin về hành trình đấu tranh cho dân chủ của Mẹ Nấm gây cảm hứng cho ông. Sau đó, Clay tìm đọc thêm tin tức về Mẹ Nấm trên internet.

Dần dần, ý tưởng làm phim tài liệu về Mẹ Nấm nảy sinh.

“Khi biết đến câu chuyện của Quỳnh, tôi có vài lần đến nhà Quỳnh ở Nha Trang và được bà Lan tiếp đãi rất nhiệt tình, vui vẻ. Tôi đặc biệt có sự quý mến đối với Nấm và Gấu – hai đứa con nhỏ của Quỳnh.”

Việt Nam
Bản quyền hình ảnhOTHER
Poster phim tài liệu về Mẹ Nấm

“Lúc đầu tôi chỉ nghĩ rằng sẽ làm một cuốn phim ngắn bỏ túi để sau này khi Quỳnh ra tù, cô sẽ thấy được những đứa con của mình lớn lên như thế nào trong thời gian không có mẹ.”

“Tuy nhiên, càng hiểu nhiều về câu chuyện của Quỳnh, tôi càng thấy quý trọng cô ấy hơn. Tôi muốn kể chuyện của cô ấy như một câu chuyện truyền cảm hứng về một tù nhân lương tâm.”

“Tôi nhớ mãi hình ảnh bà Tuyết Lan, ở tuổi ngoài 60, vẫn tất bật vừa chăm cháu, dạy cháu, vừa mưu sinh, vừa đi tìm công lý cho con gái, mưu sinh…”

“Bà Lan là một mẫu người phụ nữ khi cần nghị lực thì rất can trường, khi cần nhẫn nhịn thì rất cam chịu. Có những hôm áp lực đến nỗi bà giận dữ la mắng hai đứa cháu. Sau đấy tôi lại thấy bà trốn vào một góc nhà ôm mặt khóc nức nở.”

“Lúc đó bà mới nghẹn ngào: “Không hiểu tại sao tôi lại trở nên như vậy, vì sao gia đình tôi lại rơi vào thảm cảnh như thế này”.

“Tôi tự hỏi: “Với sức lực của một người phụ nữ ngoài 60, liệu bà Lan có thể chịu đựng thêm 10 năm ròng rã? Liệu khi bà gục ngã thì con gái và hai đứa cháu sẽ ra sao?”

“Thời đầu tiếp xúc với gia đình Quỳnh, tôi cứ bị ám ảnh một câu hỏi: “Tại sao một người mẹ trẻ lại chấp nhận rời xa hai đứa con mình để đấu tranh dân chủ?”

“Nhưng rồi dần dần tôi tự tìm được câu trả lời qua lối sống và cách dạy con cháu của bà Lan. Ở Việt Nam, gia đình là nền tảng. Nhưng mỗi gia đình có thể có cách riêng để nuôi dạy, hay bày tỏ tình yêu với con cái.”

“Với Quỳnh, những gì cô làm cho tới nay chính là vì cô mong muốn con cái mình có tương lai tốt đẹp hơn.”

“Tôi xin trích dẫn lời Quỳnh như một minh chứng về tình yêu cô dành cho hai đứa con của mình, dù cô chọn cách phải sống xa bọn trẻ: “Những gì tôi tranh đấu hôm nay, là những gì tôi muốn con cái tôi hưởng trọn vẹn sau này”.

Cấm ở Việt Nam – Chiếu khắp thế giới

Việt NamBản quyền hình ảnhCLAY PHẠM
Bé Nấm (con Như Quỳnh) – Một cảnh trong phim ‘Mẹ Vắng Nhà’

Phim tài liệu Mẹ Nấm không được cấp phép chiếu ở Việt Nam. Thậm chí ngay tại Thái Lan phim cũng mới được chiếu một lần cho báo giới quốc tế tại CLB Nhà báo ở Bangkok.

Buổi chiếu phim lần thứ hai tại Bangkok hồi đầu tháng Bảy bị hủy bỏ vào phút chót “do yêu cầu của chính quyền Việt Nam”.

Tuy nhiên, “Mẹ Vắng Nhà” đã, đang và sẽ được chiếu ở nhiều nước trên thế giới, theo ông Trịnh Hội thuộc tổ chức VOICE – được Clay Phạm ủy quyền sử dụng cuốn phim.

“Phim tài liệu về Mẹ Nấm của Clay Phạm được chiếu lần đầu tại Úc. Sắp tới sẽ chiếu thêm nhiều lần nữa tại Úc do có thêm rất nhiều đề nghị tại đây,” ông Trịnh Hội nói với BBC từ Hoa Kỳ.

“Phim cũng vừa được chiếu vào thứ Bảy vừa qua tại Nam California và vào Chủ Nhật tại Bắc California. Vào tháng Tám, chúng tôi sẽ đem phim đi chiếu ở Đài Loan, nhiều vùng khác của Hoa Kỳ, và châu Âu.”

“Trong cái rủi có cái may. Chính quyền Việt Nam càng cấm thì bộ phim càng nổi tiếng, khán giả càng muốn xem. Chúng tôi đã nhận được hàng trăm lời đề nghị chiếu phim ở khắp nơi.”

Ông Trịnh Hội nói lần chiếu ở Huston, Hoa Kỳ mới đây, “Mẹ Vắng Nhà’ thu hút 1.500 khán giả”.

“Tôi chưa bao giờ nhìn thấy có nhiều người tham gia một sự kiện về nhân quyền đông đến vậy trong suốt hơn 20 làm việc trong lĩnh vực này,” ông Trịnh Hội nói với BBC.

“Điều tôi vô cùng hãnh diện là phim được làm hoàn toàn trong nước, từ kịch bản, quay phi, hậu kỳ đến phụ đề. Hơn thế nữa, người làm phim bị ngặp nguy hiểm nhưng vẫn dũng cảm nói lên sự thật, đưa câu chuyện ra ánh sáng.”

Bao giờ mẹ thôi vắng nhà?

Việt NamBản quyền hình ảnhOTHER
Poster phim ‘Mẹ Vắng Nhà’

Phim tài liệu về Mẹ Nấm của Clay Phạm được trình chiếu khắp thế giới trong khi nhân vật chính của phim, bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, đang tuyệt thực trong tù.

Theo bà Tuyết Lan, mẹ của Như Quỳnh, Mẹ Nấm tuyệt thực để phản đối những chính sách tra tấn tinh thần của trại giam.

Mới đây, bà Lan cho biết Mẹ Nấm đã ngừng 16 ngày tuyệt thực sau khi đại diện của Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam đã vào tù thăm chị.

Ông Trịnh Hội cho rằng việc phim tài liệu về Mẹ Nấm được chiếu nhiều nơi sẽ giúp tạo áp lực để tranh đấu cho tự do của bà.

“Chúng tôi có kinh nghiệm rằng khi hồ sơ của tù nhân lương tâm nào được để ý thì chính quyền sẽ giảm bớt đàn áp đối với họ. Do đó, chúng tôi hi vọng rằng sự quan tâm của quốc tế tới phim Mẹ Nấm và bàn thân chị sẽ giúp chị ‘dễ thở hơn trong tù,” ông Trịnh Hội nói.

Còn theo Clay Phạm, mục đích làm phim của ông chỉ đơn thuần về hoàn cảnh của một gia đình tù nhân lương tâm. Ông không hề có dự định tuyên truyền cho Mẹ Nấm, cũng không áp đặt bất cứ khuynh hướng chính trị nào trong phim.

“Tuy nhiên nếu sau khi xem phim khán giả đồng cảm với câu chuyện tôi kể và thấy những việc Quỳnh làm là đúng thì hãy lên tiếng vì tinh thần của người phụ nữ mạnh mẽ này.”

“Mong nhiều cá nhân và tổ chức sẽ cùng cất lên tiếng nói để Quỳnh sớm thoát khỏi vòng lao lý và gia đình họ sớm được đoàn tụ,” Clay Phạm chia sẻ.

Những người như Mẹ Nấm, bà Tuyết Lan và con cháu họ, với Clay Phạm, cũng giống bao người Việt Nam “chân phương giản dị”, “khác chăng là tình cảm họ dành cho Việt Nam nhiều hơn, tha thiết hơn…”

Nền giáo dục dối trá sẽ tạo ra đất nước toàn dối trá

Nền giáo dục dối trá sẽ tạo ra đất nước toàn dối trá

Gốc rễ của đất nước, chính là giáo dục. Nhưng nhìn lại nền giáo dục nước nhà, thực sự là một thảm họa, chưa nhìn thấy lối thoát.

Nền giáo dục nước nhà, nói thẳng ra, thì dối trá từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên. Chẳng có đất nước nào mà tiến sĩ, giáo sư nhiều như Việt Nam, phải nói là nhiều như lợn con. Một đất nước mà lắm giáo sư tiến sĩ, lẽ ra phải mừng, vì đó là nước mạnh, có nền giáo dục tốt. Ấy thế nhưng, vì nó toàn là dối trá, nên nó biến thành trò hề cho thiên hạ.

Giáo sư tiến sĩ nhiều như thế, mà đố có công trình nghiên cứu nào ra hồn. Các đề tài khoa học chủ yếu là để đốt tiền dự án nhà nước, là thuế của dân, xong vứt cho mọt ăn. Chiếc xe đạp làm không nổi, con ốc vít làm không xong, máy cày phải để nông dân tự mày mò sáng chế. Dược liệu cây thuốc thì gần như mù tịt, không biết một cái gì, để nông dân và con buôn “cầm chim cho thằng Tàu đái”, một cách nhục nhã.
Cái xã hội trọng bằng cấp và bằng cấp phần nhiều là đi mua, chạy chọt và tào lao, thì nó là sự dối trá và mục ruỗng toàn diện.

Không chỉ mua bằng mua cấp, mà ngay cả những người ở trong ngành giáo dục, thầy cô, cũng phải chạy chọt để có được việc làm, được biên chế, thì sự dối trá đã lan xuống tận lớp học. Không trách được các thầy cô, bởi không chạy chọt thì hiển nhiên là không có việc. Như cô thủ khoa sư phạm xuất sắc ở Hà Giang là một ví dụ, ra trường mấy năm, mà không xin được việc làm, dù rất yêu quê hương và muốn được cống hiến.

Kỳ thi tốt nghiệp PTTH suốt mấy chục năm qua, là một sự dối trá toàn diện, ai cũng biết, ai cũng thấy, và có lẽ cả lãnh đạo cao nhất của bộ này cũng coi sự dối trá đó là hiển nhiên. Nói thẳng băng ra, nếu việc tổ chức thi cử, coi thi, chấm điểm nghiêm túc, thì 70-80% học sinh sẽ trượt tốt nghiệp. Quả thực rất khó để một học sinh học tốt toàn diện, cả tự nhiên, xã hội lẫn ngoại ngữ, để tốt nghiệp được kỳ thi, nhất là đạt điểm cao. Ấy thế mà, từ xưa đến nay, học sinh thi đỗ tốt nghiệp PTTH toàn 98-99%, thì chỉ có “ngẫn” mới tin nổi. Kỳ thi này là một sự dối trá khủng khiếp nhất, to lớn nhất và toàn diện nhất.

Kỳ thi này, đánh dấu sự ra đời, trưởng thành, bước ngoặt vào đời của một con người. Sau đó, sẽ chọn lựa nhân tài, đào tạo đại học, là nòng cốt, tương lai cho đất nước. Thế nhưng, nó đã bị sự dối trá dẫn đường. Cho nên, tiếp đó, giảng đường đại học, sẽ tạo ra rất nhiều cử nhân vừa ngu dốt vừa mang tâm thế của những kẻ dối trá phục vụ xã hội.

Thử nghĩ xem, rường cột của đất nước toàn là sự giả dối, lươn lẹo, hình thức, thì tương lai đất nước này sẽ đi về đâu? Khắp nơi chỉ thấy chạy chọt, đục khoét, chọc ngoáy kiếm ăn, cán bộ thì ngày 8 tiếng nghĩ cách đục đẽo để hoàn vốn, để đầu tư thăng tiến, thì quả thực, nhìn mãi chẳng thấy tương lai tươi sáng cho đất nước ở chỗ nào.

Căn bệnh dối trá và ưa hình thức của ngành giáo dục, chính là cái gốc rễ gây ra sự trì trệ cho đất nước này. Nền giáo dục lệch lạc và lươn lẹo đã đào tạo ra những lớp người toàn thủ đoạn, chẳng có lương tâm và không có chút tự trọng, chỉ đặt lợi ích bản thân lên đầu. Không có tự trọng, thì sẽ không biết nhận sai, không biết sợ, không nhận trách nhiệm và không bao giờ từ chức.

Câu chuyện của Hà Giang là một ví dụ điển hình cho sự thối nát của nền giáo dục một cách có hệ thống. Ai dám khẳng định các giáo viên, kể cả cắm bản không phải chạy chọt để có chỗ làm việc? Ai dám khẳng định rất nhiều giáo viên không ăn bớt miếng thịt của học sinh? Sự thối nát hệ thống giáo dục đã tạo ra lớp quan chức chính quyền đểu cáng, đã tạo ra một Sầm Đức Xương điển hình của sự tồi tệ đốn mạt đến không tưởng tượng nổi, đã bắt cả chục học sinh vị thành niên của mình đi phục vụ tình dục cho quan chức tỉnh, trong đó có cả chủ tịch tỉnh.

Lẽ ra, Sầm Đức Xương cùng cả chục quan chức đó phải lên máy chém để làm gương cho thiên hạ, ngành giáo dục phải xem xét lại toàn diện, ấy thế nhưng, chỉ có Xương và chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô bị vài năm tù, còn lại thoát hết, lại tiếp tục thăng quan. Sự dối trá, lừa lọc chạy chọt, bao che, bất chấp dư luận, là cái Nhân để tạo ra cái Quả dối trá khổng lồ, đó là vụ sửa điểm, chạy điểm cho toàn con quan ở Hà Giang hôm nay.

Đã có thông tin, việc thanh tra ở một số tỉnh khác có thể không tìm ra sai phạm. Cũng có thông tin người ta muốn gói gọn sự việc lại, bởi sợ bung bét ra thì kinh khủng lắm. Nếu không làm đến cùng, thanh tra toàn diện và nghiêm túc, cho nó bung bét hẳn ra, thì thực sự cái ung nhọt này chưa bị vỡ, chưa được cắt bỏ. Và, cái Quả thảm khốc trong tương lai thì đất nước này lãnh đủ.

Nguồn link: https://www.facebook.com/duongvtc/posts/1791410540952439

Người Sài Gòn đáng yêu là thế đấy

Hoa Kim Ngo and Chuong Tieng shared a post.
Image may contain: outdoor
Image may contain: 1 person, plant, tree and outdoor
Image may contain: 1 person, outdoor

Đỗ Nam TrungFollow

Người Sài Gòn đáng yêu là thế đấy. Từng cái cây ngọn cỏ đều đáng nâng niu, trân trọng. Chỉ từ ngày bọn giặc Việt cộng tràn về, Hồ Chí Minh bây giờ mới như bãi rác. Nhưng vẫn còn đâu đó bóng dáng và hồn của người Sài Gòn xưa. Văn minh, nhân văn và đầy lòng bác ái. Chỉ tội cho những cái cây, oan ức quá! Cây mà có hồn thì chúng nó về vật cổ chết cha tụi mày. Lũ mọi rợ!

Ảnh: Hoàng Dũng

XỬ LÝ CỦA TỔNG BÍ THƯ NHƯ THẾ NÀY LÀ KHÔNG ỔN..

XỬ LÝ CỦA TỔNG BÍ THƯ NHƯ THẾ NÀY LÀ KHÔNG ỔN…XIN THƯA TỔNG BÍ THƯ KỂ CẢ HAI THẰNG NÀY BỊ TƯỚC QUÂN TỊCH ĐUỔI VỀ ĐỊA PHƯƠNG THÌ TÀI SẢN DO CHÚNG THAM NHŨNG MÀ CÓ CHẮC ĂN CHƠI VÀI ĐỜI KHÔNG HẾT…?

Trước kia nhiệm kỳ trước ông hô hào cương quyết chống tham nhũng, nhưng cũng chẳng làm được gì mọi người không ai còn chút lòng tin vào ông , từ khi triệt hạ được 3x ông mới có chút thành quả, nhưng trong cộng đồng họ nhận xét , ông đang đi làm vệ sinh do chính tính cách nhu nhượcmà bản thân ông bôi bẩn,ông đang triệt tiêu phe cánh mà thôi, chứ nếu ông làm nghiêm túc thì ông đã đưa từ 3x và đám sâu bọ ra vành móng ngựa rồi, cái kiểu kỷ luật của ông cho dân thấy ông …. vừa đéo vừa run….? nếu sợ thì đừng làm, mà đã làm thì đừng có sợ…thứ nhất xanh cỏ, thứ nhì đỏ ngực… tuổi ông đã cao sao phải sợ xanh cỏ, hãy dũng mãnh lên, đằng sau ông có cả chục triệu nhân dân ủng hộ cho ông, đừng làm nhân dân phải thất vọng….hãy chứng minh rằng việc ông làm là đúng vì nhân dân, vì dân tộc …!

Image may contain: 1 person, standing, flower and text
Image may contain: 1 person, text

PHIM “MẸ VẮNG NHÀ” (NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH) SẼ ĐƯỢC TRÌNH CHIẾU TRÊN TOÀN THẾ GIỚI

Tai Nguyen shared a post.

-2:08

15,313 Views
Người Đà Lạt Xưa

PHIM “MẸ VẮNG NHÀ” (NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH) SẼ ĐƯỢC TRÌNH CHIẾU TRÊN TOÀN THẾ GIỚI

Cuốn phim “Mẹ Vắng Nhà” của đạo diễn Clay Phạm, hiện đang bị cấm chiếu tại Việt Nam và Thái Lan, sẽ được lần lượt trình chiếu khắp nơi trên thế giới.

Lịch trình chiếu gần nhất sẽ vào lúc 5 giờ chiều, giờ Los Angeles, California, ngày Thứ Bảy, 28/7/2018 (tức là 7 giờ sáng hôm sau giờ Việt Nam), tại hội trường nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683 Hoa Kỳ.

“Mẹ Vắng Nhà” nói về gia đình của tù nhân lương tâm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức blogger Mẹ Nấm, trong đó có bà ngoại, mẹ và hai đứa con (Nấm và Gấu) của Quỳnh. Phim dài 40 phút, đối thoại bằng tiếng Việt, có phụ đề Anh Ngữ để giúp cho người nước ngoài có thể hiểu thêm về tình hình nhân quyền hiện nay tại Việt Nam.

Phim được chiếu ra mắt lần đầu tiên tại Trụ Sở Phóng Viên Ngoại quốc ở Thái Lan (FCCT) vào ngày 27/6/2018 tạo nên nhiều xúc động nơi những phóng viên ký giả tham dự. Khi cuốn phim được chuẩn bị để chiếu rộng rãi lần thứ hai, cũng tại Thái Lan, vào ngày 4/7/2018 cho nhiều người được đến xem theo, thì Đại Sứ Quán Việt Nam tại Bangkok đã lên tiếng yêu cầu chính phủ Thái Lan phải ra lệnh cấm trình chiếu “Mẹ Vắng Nhà.”

Đạo diễn và người quay phim, Clay Phạm, đã gặp nguy hiểm trong quá trình làm phim và bị cấm xuất cảnh khỏi Việt Nam. Trong lá thư Clay Phạm gửi đến ban tổ chức và khán giả tham gia buổi chiếu phim tại Bangkok đêm 27/6, Clay Phạm nói đây là phim đầu tay của ông.

Ông đã cho BBC biết 3 nguyên nhân chánh đã thúc đẩy ông thực hiện cuốn phim này. Thứ nhất ông “mong muốn phim mang cái nhìn chân thực nhất về gia đình của tù nhân lương tâm, những khó khăn gặp phải trên con đường đi tìm chân lý của họ. Họ chỉ là những còn người hết sức bình thường, có chăng tình cảm họ dành cho quê hương rất nhiều.” Thứ hai, ông muốn “tìm thêm sự đồng cảm với hoàn cảnh của blogger Mẹ Nấm để chị được trả tự do về với gia đình nhỏ của chị.” Và cuối cùng, ông đã “cảm nhận rằng bất cứ ai cũng có thể trở thành nhà hoạt động xã hội, miễn là họ có tấm lòng cho con người Việt Nam.”

Nói với BBC từ Khánh Hòa, bà Nguyễn Tuyết Lan, mẹ của Như Quỳnh, cho hay bà chưa xem phim, nhưng bà mong mỏi cuốn phim, cùng với tiếng nói quốc tế sẽ “nhem nhúm thêm một tia hi vọng” để blogger Mẹ Nấm sớm được tự do.

Xin mời các bạn xem đoạn giới thiệu (trailer) của cuốn phim “Mẹ Vắng Nhà” hiện đang được tổ chức “Sáng Kiến vì lương tâm người Việt hải ngoại” VOICE (Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment) phổ biến trên toàn thế giới.

Fb Người Đà Lạt Xưa

giáo xứ Song Ngọc đã dâng Thánh Lễ và thắp nến cầu nguyện cho tù nhân lương tâm Lê Đình Lượng

Trần Bang shared a post.
Tối thứ 7 và sáng Chúa nhật ngày 29/7/2018, giáo xứ Song Ngọc đã dâng Thánh Lễ và thắp nến cầu nguyện cho tù nhân lương tâm Lê Đình Lượng.
 
Image may contain: 3 people, people standing, night and indoor
Image may contain: 8 people, indoor
Image may contain: 5 people, people smiling, people standing and indoor
Image may contain: 31 people, people standing, crowd and outdoor
Image may contain: 1 person, outdoor
+2

Nguyễn Đình Thục

Tối thứ 7 và sáng Chúa nhật ngày 29/7/2018, giáo xứ Song Ngọc đã dâng Thánh Lễ và thắp nến cầu nguyện cho tù nhân lương tâm Lê Đình Lượng.

Anh là người đã đi tiên phong trong việc giúp dân chống lãm thu học đường, thuế nông nghiệp, phạt sinh con thứ 3 trở lên…

Anh cũng là người luôn lên tiếng mạnh mẽ chống Trung cộng vì những hành động xâm lược. Anh phản đối chính phủ về vấn đề Formosa và rất nhiều vấn đề khác.

Nếu chưa bị bắt, chắc chắn anh đã lên án mạnh mẽ luật đặc khu, an ninh mạng, nâng điểm thi ở Hà Giang…

Trời sinh anh bản tính chính trực, giàu lòng bác ái. Nên khi thấy bất công xã hội, anh không thể không lên tiếng bênh vực kẻ bị áp bức. Nghĩa là anh không thể không chống lại kẻ gây bất công, là chính tà quyền cộng sản!

Anh là nhà yêu nước chân chính. Vì thế, tà quyền cộng sản bán nước đã bắt cóc anh và sẽ kết án anh.

Xin hiệp thông trong lời cầu nguyện để nâng đỡ một người Công giáo yêu nước, thương dân!

Ăn cắp hơn 300 bộ quần áo, Hai chị em người Việt Nam bị bắt

Ăn cắp hơn 300 bộ quần áo, Hai chị em người Việt Nam bị bắt, tuyên bố truy nã 2 người khác vì hành vi  trộm cắp 

Hôm nay ngày 26/7 , cảnh sát KimHe cho biết hiện đang bắt giữ 2 cô gái quốc tịch VN tên A ( 30t ) và B (29t) về hành vi trộm cắp .

Được biết vào khoảng 4h chiều ngày 17/7 vừa qua tại một cửa hàng quần áo thời trang lớn thuộc khu vực trung tâm KimHe . Lợi dụng lúc nhân viên không để ý , 2 chị em A và B đã trộm cắp hơn 150 bộ quần áo . Mỗi bộ quần áo trị giá khoảng trên dưới 30.000w .Nhận thấy kiếm tiền quá dễ dàng , 2 chị em A và B lại tiếp tục lên kế hoạch trộm cắp.

Vào khoảng 6h20p chiều ngày 20/7 . Cũng tại 1 cửa hàng bán quần áo thời trang tại Busan 2 chị em đã tiếp tục trộm cắp khoảng hơn 150 bộ quần áo .Với 2 lần trộm cắp hơn 300 bộ quần áo tổng giá trị khoảng 10.000.000w ( hơn 200 triệu vnd) .

http://www.vietnhat.info/cap-hon-300-bo-quan-ao-hai-chi-em-nguoi-viet-nam-bi-bat-tuyen-bo-tru-y-n-2-nguoi-khac-vi-hanh-vi.aspx

 

CS PHẢI KỂT THÚC, ĐÓ LÀ QUY LUẬT TẤT YẾU

CS PHẢI KỂT THÚC, ĐÓ LÀ QUY LUẬT TẤT YẾU

Con lươn, cá chạch mà bỏ vào nước trong nó khó sống. Con cá vàng bỏ vào nước bẩn bùn nhơ khó mà sống. Mỗi đặc tính của loài nó cần một môi trường để tồn tại. Tương tự vậy, mỗi nhóm chính trị được thành lập nó sống được là nhờ môi trường thích hợp của nó. CS thì sống khỏe trong môi trường dân trí thấp, dân chủ chỉ sống được trong xã hội dân trí cao. Phải minh định như rõ ràng như vậy.

Đảng CS Mỹ là một đảng phái tồn tại vật vờ trên lãnh thổ Hoa Kỳ, nó không tìm nổi một ghế trong quốc hội liên bang. Đảng CS Pháp cũng tồn tại tương tự như ĐCS Mỹ và đến nay họ đã phải khai tử biểu tượng búa liềm vì chính nó khơi gợi tội ác, nên chẳng bao nhiêu kẻ ủng hộ nó. Tựa khủng bố giữa thế giới văn minh, ĐCS tồn tại cô độc vì bị loài người tiến bộ quay lưng.

Những nước Tây Âu khởi phát dân chủ từ rất sớm. Nước Anh, dân chủ đến từ phía Quốc hội. Năm 1642-1653 nội chiến nổ ra và phe nghị viện thắng phe bảo hoàng, sau đó là nhà nước tam quyền phân lập theo mô hình quân chủ lập hiến thành lập. Trăm năm sau, tại Pháp, Montequieu viết tác phẩm Tinh Thần Pháp Luật giới thiệu mô hình tam quyền phân lập dưới dạng một học thuyết. Từ đó Tây Âu dân chủ hoá theo vết dầu loang. Tương tự như Anh quốc, nước Pháp cũng xảy ra nội chiến, và tháng 9 năm 1791 nền quân chủ lập hiến được thành lập. 1 năm sau, nền đệ nhất cộng hoà Pháp thay cho quân chủ lập hiến. Từ đó Tây Âu lần lượt dân chủ hoá hoặc theo mô hình quân chủ lập hiến hoặc theo mô hình cộng hoà.

Năm 1776, 13 bang Bắc Mỹ giành độc lập và ngày 17/09/1787 Hiến pháp Hoa Kỳ ra đời và kể từ đó, dân chủ phát triển đến Bắc Mỹ. Mỹ theo mô hình cộng hoà dựa trên học thuyết của Montesquieu, Canada theo mô hình quân chủ lập hiến như Anh Quốc.

Tây Âu và Bắc Mỹ dân chủ rất sớm. Từ khi ra đời cho đến nay, các quốc gia dân chủ thay nhau dẫn đầu thế giới văn minh. Anh Quốc trở thành cường quốc số 1 thế giới đến hết thế kỷ 19. Và từ thế kỷ 20, Hoa Kỳ thay Anh Quốc làm cường quốc số 1 thế giới. Điều đó cho thấy, nền dân chủ đã làm cho các quốc gia cường thịnh, và hiện giờ chưa có một mô hình nào có thể thay thế nó.

Mãi đến đầu thế kỷ 20, nước Nga vẫn còn chìm trong độc tài quân chủ chuyên chế. Lúc này nước Anh đã dân chủ hoá gần 3 thế kỷ. Điều này là một khẳng định, chất lượng dân trí của nước Nga thua Tây Âu quá xa. Và với tầm dân trí đó, năm 1917, Cộng Sản đã thành công ở nước Nga. CS chỉ sinh sôi ở nơi dân trí thấp. Và từ đó chuỗi kinh hoàng cho các nước nghèo dân trí thấp bắt đầu.

Các nước Đông Âu hình thành là do Liên Xô trên đường truy quét Nazi Đức từ hướng đông. Một công đôi việc, Liên Xô dựng nên khối Đông Âu theo mình một cách cưỡng bức. Nếu không có cơ may này, Liên Xô không thể nào nô dịch được một số lượng các nước theo XHCN lớn như vậy. Để cho dân Đông Âu tự chọn, chắc chắn họ sẽ không theo thứ chủ nghĩa man rợ đó.

Nước trong thì lươn chạch sẽ phải trốn đi nơi khác mà sống. Dân trí cao thì CS hết đất sống, cuối thập niên 80 đầu thập niên 90 của thế kỷ trước đến thời điểm CS Đông Âu không còn đất sống, kết quả là cả khối ngã nhào hàng loạt. Với nền tảng dân trí như bây giờ, CS không thể hồi sinh được ở Đông Âu. Tất nhiên, với dân trí như Pháp và Mỹ thì muôn đời ĐCS chẳng làm nên cơm cháo gì.

Ở Trung Cộng, Bắc Hàn, Cuba, và Việt Nam là những nơi dân trí thấp nên CS còn vững. Lòng tin của dân với CS ngày càng giảm chứng tỏ dân trí đang được nâng cao. Ngày trước, nói đến biểu tình khó vô cùng vì họ tin ĐCS. Ngày nay, những tuyên truyền bị dân vạch mặt là láo toét, giáo dục bị phanh phui là nhồi sọ thì CS mất dần công cụ mềm để duy trì sự ngu dốt trong nhân dân. Giờ CS chuyển sang công cụ cứng, đó là họ cho ra những điều luật phản tiến bộ để hợp thức hoá sự trấn áp bằng súng ống. ĐCS chuyển sang cách mới để duy trì sự phục tùng của nhân dân, thì theo thời gian dân cũng có cách hoá giải, tôi tin là vậy.

Dân hiểu biết, dân bớt sợ đất nước sẽ đổi vận. Đó là quy luật tất yếu. Chẳng có cây nào mà không lớn, chỉ có lớn nhanh hay lớn chậm mà thôi. Dân trí cao sẽ thổi bay CS để đất nước trở lại quỹ đạo của những nước văn minh. Điều đó sẽ đến sớm hơn nếu dân ta bớt thờ ơ với chính trị. Một hạt cát sẽ có giá trị của nó nếu ai cũng ý thức mình là hạt cát. Dân số 93 triệu dân mà nhu nhược thì đó là điều không thể chấp nhận. Tôi tin sẽ có ngày Việt Nam thay đổi. Phải loại CS khỏi trang sử tương lai, chỉ có thế đất nước mới trường tồn.

Hãy trả lại Hà Giang nguyên vẹn cho thanh danh của tôi!

Hãy trả lại Hà Giang nguyên vẹn cho thanh danh của tôi!

FB Vũ Kim Hạnh

Đầu tháng 8/2018, vài hôm nữa, lớp huấn luyện khởi nghiệp mà Trung tâm BSA tổ chức cho các bạn trẻ cùng cao phía Bắc sẽ khởi động lại. Tháng trước ngày 25/6, tôi viết trên FB: LŨ LỚN, SẠT LỠ ĐẤT Ở HÀ GIANG… với câu đầu tiên: Nửa đêm, thức dậy, tôi đọc được đoạn email khẩn này: “Tình hình Hà Giang đang có lũ lớn, cần quyết định ngay có tạm dừng tổ chức lớp Sáng tạo khởi nghiệp của chúng ta”.

Đó là ngày mà gần 70 ha cây cối, hoa màu, lúa, ngô tại các huyện Quản Bạ, TP Hà Giang, Bắc Mê bị ngập úng. Quốc lộ 4C đoạn cây số 60 đã bị vùi lấp đất một số đoạn gây tắc đường… Tỉnh lộ địa phận xã Lùng Tám, huyện Quản Bạ sạt lở…

Hơn một tháng trời lớp học này sắp bắt đầu lại. Chờ mong nhất là những chàng trai cô gái dân tộc đang cùng nhau khởi nghiệp tìm sinh kế lâu dài cho miền đất khó, quê hương mình. Chắc chắn sẽ có mặt chàng Lý Giàng, chủ nhiệm HTX và chủ cửa hàng phân phối các sản phẩm của đồng bào dân tộc ở cổng trời Quản Bạ.

Bạn cứ đến điểm dừng chân được ưa thích ở cổng trời Quản Bạ là gặp ông chủ trẻ Lý Giàng. Giàng kể: Thấy các anh chị trong thôn tham gia Hợp tác xã (HTX) cộng đồng Nậm Đăm, chuyên trồng, chế biến một số loại dược liệu, có thu nhập khá ổn định nên học xong cấp 3, tôi cũng gia nhập HTX. Rồi HTX đẩy mạnh khâu quảng bá sản phẩm, và năm 2017, tôi thành lập Công ty Cổ phần Thảo dược Cao nguyên lo bán sản phẩm của 5 HTX dược liệu với 200 SP.

Cùng với Lý Giàng là nhiều rất nhiều bạn trẻ người dân tộc đang theo đại học Y Hà Nội, quyết tâm đưa nguồn dược thảo núi rừng quê mình thành các món thuốc quí chữa bệnh tốt cho người Việt, học trò của Tiến sĩ Trần văn Ơn, người miệt mài cả đời với phát triển tài nguyên bản địa ứng dụng khoa học làm thành giá trị gia tăng cho sản vật núi rừng.

Giàng và Má A Nủ, thầy Ơn và nhiều rất nhiều những bạn trẻ Hà Giang, Lai Châu, Cao Bằng, Lào Cai…là những tia nắng vui, xoa dịu nỗi đau ghê gớm trong tôi gần đây về Hà Giang. Chỉ mấy tuần gần đây, người ta cứ gọi Hà Giang là HÀ GIAN vì nó vừa bị những kẻ vô lương thẳng tay xả những nhát chém tàn bạo đến gần nát mặt Hà Giang mấy tuần vừa rồi.

Triệu Tài Vinh, ông bí thư cả họ làm quan mới than “rất buồn vì con ông bị sửa điểm” cố thành ngoại phạm với nghi án hình sự sửa điểm thi thành cao ngất trời đến nỗi đành phải bị lộ sớm (hơn các nơi) vì quá tham và 8 năm trước, ông Hiệu trưởng “Hầm Nứt Xương” mua dâm học trò, vẫn còn “lưu xú” lâu dài với lời khai đặc biệt (nhắc còn sợ dơ miệng lây) là sẵn sàng tụt quần trước tòa chứng minh mình… bất lực!

Trời, mấy cái ông quan cũng người dân tộc này, tổ chức thi mà cũng tới Bộ Công An vào điều tra, làm Hiệu Trưởng mà cũng phải ra tòa tội mua dâm học trò, quá tởm, họ không ngại làm ô uế thanh danh Hà Giang. Hà Giang của bạn, Hà Giang của tôi, của mọi người Việt.

Tôi tin là mỗi người Việt đều có cho riêng mình một Hà Giang. Nghĩa trang Vị Xuyên. Hoa tam giác mạch. Cao nguyên đá Đồng Văn. Cổng trời Quản Bạ. Và còn nhiều nữa…

Suốt 10 ngày đọc những bài viết phẫn uất trên face, tôi thương Hà Giang đứt ruột. Trong lòng cứ dấy lên một lời xin lỗi. Xin lỗi Hà Giang. Xin lỗi nghĩa trang Vị Xuyên, nghĩa trang mênh mông như một thành phố , anh hùng nhưng thê lương, với 1746 nấm mộ, của những chàng trai trẻ hi sinh giữ yên bờ cõi với lời thề “Sống với đá, chết hóa đá, thành bất tử”, những mái nhà nhỏ xíu màu xám lạnh san sát không nóc thường lạnh khói nhang của gần 2000 con người, trong đó có tới 264 liệt sĩ có xương cốt mà còn… chưa biết tên. Đó là nơi mà đạn pháo tàn khốc quân xâm lược điên cuồng dội xuống, bạt núi san đồi biến Hà Giang thành “lò vôi thế kỷ” .

Đó là cao nguyên đá đẹp dị thường thiên nhiên ban tặng với cổng trời sừng sững… Đó là những cánh đồng hoa tam giác mạch thơ mộng tuyệt trần mà nhiều bạn trẻ ở phường 11 Đà Lạt đã mang về vùng đất cao nguyên mát dịu Lâm Đồng trồng thành công. Họ rủ tôi đi thăm cánh đồng tam giác mạch Hà Giang giờ đã về với Lâm Đồng mà nét đẹp của Hà Giang vẫn ngời ngời…

Mười mấy tướng Công An và cả quân đội chuẩn bị ra tòa, tôi thèm có một lần nào đó, đem những kẻ chức trọng quyền cao này, những kẻ “ăn cướp của dân không từ một thứ gì” đó, ra giữ nghĩa trang Vị Xuyên trong một năm, ngày ngày đi lau mộ thắp hương và đọc lại từng trang đẫm máu về cuộc chiến đấu anh hùng của liệt sĩ đang nằm dưới mộ, liệu có hồi sinh được chút nào lương tâm họ?

Thuyền phó tàu Titanic tiết lộ bí mật vĩ đại giấu kín nửa đời người

Trần Bang shared a post.

Lãnh đạo đảng độc tài, những vị tướng công an quyết giữ độc tài và dùng quyền lực tưởng như vô hạn để tham lam, nhũng lạm xương máu đồng bào, chơi bời xa hoa, dùng tiền mua thân xác phụ nữ có đọc bài này? 

CNXH có tạo ra văn hoá như Titanic đầu thế kỷ 20, hay đã hủy hoại nó?

“Thuyền phó tàu Titanic tiết lộ bí mật vĩ đại giấu kín nửa đời người, phương Tây họ văn minh hơn chúng ta từ rất lâu!

Image may contain: one or more people, beard and closeup
No automatic alt text available.
Image may contain: 1 person, hat and closeup
Image may contain: 1 person, playing a musical instrument
Image may contain: 1 person, eyeglasses, outdoor and closeup
+6

Nguyen Quang

Thuyền phó tàu Titanic tiết lộ bí mật vĩ đại giấu kín nửa đời người, phương Tây họ văn minh hơn chúng ta từ rất lâu!

Đêm ngày 14/4/1912, một vụ tai nạn kinh hoàng đã xảy ra. Con tàu mang phong hiệu “không thể chìm” có tên Titanic đã đâm sầm vào một tảng băng trôi khổng lồ. Kết quả của vụ va chạm ấy là những con số và nỗi đau mà người ta không bao giờ muốn nhắc lại.

1.514 người đã thiệt mạng trong vụ đắm tàu kinh hoàng năm ấy. Nỗi đau đã khép lại hơn 100 năm, ngày nay, những gì người ta lưu lại về từ khóa “Titanic” có thể là: Vụ đắm tàu, thảm họa hàng hải nghiêm trọng nhất mọi thời đại hay mối tình lãng mạn của Jack và Rose, cũng có thể là tình ca bất hủ My heart will go on qua chất giọng cao vút của Celine Dion…

Tuy nhiên, hầu như tất cả đều không nhận ra, đằng sau bức màn đen tối của những nỗi đau và mất mát ấy là một kiệt tác vĩ đại của Lòng vị tha.

Charles Lightoller, khi ấy 38 tuổi, Thuyền phó thứ 2 trên con tàu Titanic, ông là người cuối cùng được kéo lên trên thuyền cứu hộ, cũng là người còn sống sót có chức vị cao nhất trên thuyền lúc đó.

Trở về từ cõi chết, sau rất nhiều năm giấu kín và im lặng, cuối cùng Charles quyết định viết 17 trang hồi ức, kể lại chi tiết vụ tai nạn kinh hoàng mà ông chứng kiến. Từng câu từng chữ của ông chưa bao giờ sống động và dồn dập đến vậy. “Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng đêm đó!”

“Phụ nữ và trẻ em lên trước!”

Khi mệnh lệnh vừa vang lên, nhiều người rời thuyền cứu hộ, họ lặng lẽ bước ra phía sau châm điếu thuốc và hút. Charles không thấy bất kỳ một phụ nữ hay trẻ em có ý định bỏ lại những người đàn ông thân yêu của họ. Tất cả mọi người dường như rất bình tĩnh… trước cái chết… dù đó là một thương nhân nổi tiếng hay người hầu.

Khi chiếc thuyền cứu hộ đầu tiên được đưa xuống mặt nước, Charles đã hỏi một người phụ nữ họ Straw khi ấy đang ở trên boong tàu rằng: “Bà có muốn tôi đưa bà lên thuyền cứu hộ không?”

Người phụ nữ lắc đầu: “Không, tôi nghĩ vẫn là ở lại trên tàu thì tốt hơn”. Người chồng của bà hỏi: “Tại sao em lại không muốn đi lên thuyền cứu hộ?” Người phụ nữ mỉm cười trả lời: “Không, em vẫn muốn ở bên cạnh anh”. Cũng kể từ đây, Charles không bao giờ còn gặp lại đôi vợ chồng này lần nữa…

Astor đệ tứ (John Jacob Astor IV), một nhà kinh doanh, nhà phát minh, nhà văn nổi tiếng và là một trong những người giàu nhất thế giới lúc bấy giờ. Sau khi đưa người vợ mang thai 5 tháng tuổi lên thuyền cứu hộ, một tay dắt chó, tay còn lại châm điếu xì gà rồi hét to về phía chiếc thuyền cứu hộ đang trôi dần về nơi xa: “Anh yêu hai mẹ con”.

Thuyền phó I đã ra mệnh lệnh cho Astor đệ tứ lên thuyền, nhưng ông kiên quyết trả lời rằng: “Tôi thích cách nói cơ bản nhất (bảo vệ phái yếu)!”. Sau đó, ông nhường chỗ của mình cho một người phụ nữ ở khoang hạng 3.

Vài ngày sau, khi bình minh vươn lên trên mặt biển Đại Tây Dương, đội cứu hộ tìm thấy thi thể ông trong tình trạng đầu bị chấn thương nghiêm trọng do đập vào ống khói. Khối tài sản của ông đủ để chế tạo 10 con tàu Titanic, nhưng Astor đệ tứ đã từ chối tất cả. Ông chọn cái chết để bảo vệ người thân yêu của mình, bảo vệ “phụ nữ và trẻ em” và bảo vệ nhân cách của mình.

Ben Guggenheim, một nhà tỷ phú, một nhân vật nổi tiếng trong ngành ngân hàng. Trong giờ phút nguy nan nhất, khi tất cả mọi người đang hối hả và vội vã, ông thản nhiên thay một bộ vest dạ hội sang trọng và tuyên bố: “Tôi phải chết thật trịnh trọng, như một quý ông”.

Trong lời nhắn ông gửi cho vợ viết: “Trên con tàu này, không có bất kỳ một phụ nữ nào vì anh cướp chỗ trên thuyền cứu hộ mà bị bỏ lại trên boong tàu. Anh sẽ không chết giống như một tên khốn, anh sẽ giống như một người đàn ông chân chính”.

Một thủy thủ đề nghị với Strauss, nhà sáng lập công ty bách hóa Macy của Mỹ, cũng là người giàu thứ hai thế giới rằng: “Tôi bảo đảm sẽ không ai phản đối một người già như ngài bước lên thuyền cứu hộ đâu”. Strauss nói: “Tôi sẽ không đi khi những người đàn ông khác còn đang ở lại”. Khi ông cố gắng khuyên giải bà Rosalie vợ của mình lên thuyền cứu hộ thì bà vẫn một mực từ chối. Bà nói: “Bao nhiêu năm qua, anh đi đâu là em theo đến đó, em sẽ cùng anh đi đến bất cứ nơi nào mà anh muốn đi”.

Sau đó, ông choàng lấy cánh tay của bà Rosalie, thong thả bước đến chiếc ghế trên boong tàu, ngồi xuống và chờ đợi giây phút cuối cùng của cuộc đời. Ngày nay, tại Bronx thành phố New York, người ta xây một tượng đài để tưởng niệm vợ chồng ông Strauss, trên đó khắc hàng chữ: “Tình yêu không thể nào nhấn chìm dù có nhiều nước biển hơn nữa”.

Một doanh nhân người Pháp tên Nahuatl đưa hai cậu con trai của mình lên thuyền cứu hộ, nhờ một vài người phụ nữ chăm sóc cho chúng, và mình thì từ chối lên thuyền. Sau khi hai đứa con trai được cứu sống, báo chí khắp nơi trên thế giới đều rầm rộ đăng hình ảnh của hai đứa trẻ này, cho đến khi mẹ của chúng từ hình ảnh nhận ra được chúng.

Trong giờ phút nguy kịch, Lydepas ôm chặt lấy người chồng mới cưới, không muốn thoát chết một mình. Vì bất đắc dĩ, chồng Lydepas phải đấm cô ngất xỉu, khi cô tỉnh lại thì đã thấy mình trên một chiếc thuyền cứu hộ đang trôi lênh đênh ngoài biển. Về sau, Lydepas cả đời không tái giá, sống độc thân để hoài niệm người chồng đã mất của mình.

Trong buổi họp mặt những người may mắn sống sót tại Lausanne nước Thụy Sĩ, bà Smith kể lại: “Lúc đó hai đứa con của tôi được bế lên thuyền cứu hộ. Vì quá tải nên tôi không thể lên thuyền nữa, một người phụ nữ ngồi trên thuyền cứu hộ khi ấy đã đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, rồi đẩy tôi lên và hét lớn với tôi một câu: ‘Ngồi đi, những đứa trẻ không thể thiếu mẹ!’.” Bà hối tiếc vì lúc đó đã không hỏi tên người phụ nữ đó.

Những người thiệt mạng trong vụ tai nạn này còn có tỷ phú Acid, nhà báo nổi tiếng Stead, Thiếu tá pháo binh Bart, kỹ sư Robble nổi tiếng v.v.. Họ nhường chỗ của mình trên thuyền cứu hộ, cho những phụ nữ nông dân không một đồng trên người.

Hơn 50 nhân viên cấp cao trên tàu Titanic, ngoài thuyền phó thứ hai Charles Lightoller chỉ huy cứu hộ may mắn sống sót, toàn bộ đều hết mình cứu người đến chết trong cương vị của mình.

Khoảng 2h sáng nhân viên điện báo số 1 John Philip nhận được mệnh lệnh bỏ tàu của thuyền trưởng, mọi người tự mình cứu mình, nhưng ông vẫn ngồi trong phòng thông báo, vẫn giữ tư thế phát tín hiệu SOS liên tục cho đến phút cuối cùng.

Khi đuôi tàu bắt đầu chìm xuống nước, Charles nghe thấy vào khoảnh khắc cuối cùng, khoảnh khắc của sinh ly tử biệt, những lời yêu thương vang lên: “I love you! I love you!”

Trong bức màn đêm đen tối nhuốm đẫm đau khổ và chia ly, tinh thần quý tộc nổi lên như ngọn đuốc rực sáng, khắc họa nên một tuyệt tác vĩ đại về nhân cách và đạo đức con người. Giáo dục lối sống không chỉ là lý thuyết; mà trong những hoàn cảnh thực tế, những bài học đạo đức ăn sâu vào tâm thức trở thành kim chỉ nam cho hành động của mỗi người.

Phụ nữ và trẻ em, những con người yếu đuối cần được tôn trọng và ưu tiên. Những người đàn ông lịch lãm không chỉ là kẻ nói lời hoa mỹ và tử tế trên bàn tiệc; mà ngay cả khi đối diện với thực tế rằng dù ngày mai tất cả đều trở thành vô nghĩa thì bài học về đạo đức và nhân cách hôm nay vẫn cần được thực hành một cách tuyệt đối.

Nhân sinh như cõi mộng, dù cho người đó giàu có bao nhiêu hay nghèo kém cỡ nào, đứng trước sinh tử cũng đều chỉ là một sinh mệnh bé nhỏ. Quan trọng hơn, khi ấy người ta mới thật sự nhận ra điều quan trọng nhất của cuộc đời: Không phải vật chất, không phải quyền danh càng không phải nhận lại điều gì cho mình mà là cho người khác, là vị tha.

Vị tha hàm chứa một sức mạnh vô tỉ, đã biến những con người xấu số trong cơn “bão biển” kinh hoàng năm ấy trở thành biểu tượng vĩ đại của tấm lòng thiện lương cao cả.

Hồng Tâm