ĐỦ NĂM MÀ CHƯA CHÍN – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Đó là những kẻ nghe, nhưng dọc đường bị… những khoái lạc cuộc đời làm cho chết ngộp và không đạt tới mức trưởng thành”.

“Suốt đời, tình yêu biến đổi và trưởng thành” – Bênêđictô XVI.

Kính thưa Anh Chị em,

Năm tháng làm chúng ta già đi; nhưng tình yêu cần cả đời để lớn lên. Vậy mà có khi tuổi cứ thêm, lòng vẫn không đổi. Lời Chúa hôm nay chạm đến nỗi dang dở ấy: ‘đủ năm mà chưa chín’.

Giữa nảy mầm và chín tới, hạt giống phải đi hết một mùa. Hạt giữa bụi gai đã gặp đất, mọc lên, mang trong mình lời hứa của mùa gặt; nhưng gai cũng lớn lên, và lời hứa ấy không thành. Nỗi buồn của mảnh đất gai là đã đón hạt mà không nuôi được hạt đến cùng. Luca gọi tên những gai góc: lo lắng, vinh hoa và khoái lạc cuộc đời. Gai lớn lên ngay nơi Lời đã bén rễ, từng chút một, lấy hết chỗ của mùa sau.

Lo lắng muốn bảo đảm ngày mai; vinh hoa hứa một chỗ dựa; khoái lạc giữ lòng ở những điều dễ chịu. Mỗi thứ níu một phần, đến khi Lời không còn dẫn dắt những chọn lựa. Điều đáng sợ là chẳng có đổ vỡ nào rõ rệt để đánh thức lòng người. Mảnh đất vẫn xanh; chỉ mùa gặt cứ xa dần. Một đời có thể đầy những điều đang lớn lên, mà thiếu chính điều đáng nuôi đến cùng. “Khởi đầu thôi chưa đủ nếu không bền đỗ!” – Angela Merici.

Phaolô đưa chúng ta đến một chiều sâu khác của hạt giống. Giữ nguyên hạt trong tay, chúng ta giữ được dáng hình cũ, nhưng chẳng có mùa sau. “Gieo cái gì, cái ấy phải chết mới được sống” – bài đọc một. Hạt gieo xuống đất còn trơ trụi; hình thể sẽ mọc lên vẫn là điều chưa thấy. Phaolô nhìn hạt chết mà thấy niềm hy vọng: thân xác yếu đuối hôm nay sẽ được Thiên Chúa cho trỗi dậy. Vì thế, ngay giữa đời mong manh, chúng ta vẫn có thể thưa: “Lạy Chúa, con sẽ bước đi trước mặt Ngài, trong ánh sáng dành cho kẻ sống!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Có khi điều giữ chúng ta lại là một hình ảnh đẹp về chính mình đã giữ quá lâu. Một lời góp ý vừa chạm tới, chúng ta đã vội thanh minh; một rạn nứt kéo dài, chúng ta vẫn chờ người khác bước trước. Lòng bắt đầu chín khi chúng ta thiết tha giữ tình nghĩa hơn giữ phần đúng, chịu nhận phần sai để người bên cạnh thôi phải trả giá cho sự cố chấp của mình. Có những lời xin lỗi đến muộn, khi người từng chờ nghe đã rời xa chúng ta từ lâu. “Ở đâu không có khiêm nhường, ở đó có chiến tranh, bất hoà, chia rẽ!” – Phanxicô.

Anh Chị em,

Trên thập giá, Đức Kitô trao mình như hạt giống gieo vào lòng đất. Các môn đệ chối bỏ, chạy trốn; nhân loại đóng đinh Ngài, nhưng Ngài vẫn yêu họ đến cùng, chẳng đợi lòng họ chín mới hiến mình. Phục Sinh, Ngài trở lại, trao bình an và sai các môn đệ đi vào thế giới. Ngài giao đàn chiên cho người từng chối Ngài, để người từng vấp ngã học nâng đỡ những người yếu đuối. Được Đức Kitô yêu thương và tín thác đến thế, chúng ta còn có thể để đời mình mãi ‘đủ năm mà chưa chín?’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đừng để năm tháng chỉ làm con già đi; cho con đủ khiêm nhường để đổi lòng, đủ yêu thương để đời có trái ngọt!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

*****

Lời Chúa Thứ Bảy Tuần XXIV Thường Niên, Năm Chẵn: 

https://www.vaticannews.va/vi/loi-chua-hang-ngay/2026/09/19….

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

4 Khi ấy, dân chúng tụ họp đông đảo. Từ khắp các thành thị, người ta kéo đến cùng Đức Giê-su. Bấy giờ Người dùng dụ ngôn mà nói rằng :

5 “Người gieo giống đi ra gieo hạt giống của mình. Trong khi người ấy gieo, thì có hạt rơi xuống vệ đường, người ta giẫm lên và chim trời ăn mất. 6 Hạt khác rơi trên đá, và khi mọc lên, lại héo đi vì thiếu ẩm ướt. 7 Có hạt rơi vào giữa bụi gai, gai cùng mọc lên, làm nó chết nghẹt. 8 Có hạt lại rơi nhằm đất tốt, và khi mọc lên, nó sinh hoa kết quả gấp trăm”. Nói xong, Người hô lên rằng: “Ai có tai nghe thì nghe.”

9 Các môn đệ hỏi Người dụ ngôn ấy có ý nghĩa gì. 10 Người đáp: “Anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Thiên Chúa; còn với kẻ khác thì phải dùng dụ ngôn để chúng nhìn mà không nhìn, nghe mà không hiểu.

11 “Đây là ý nghĩa dụ ngôn : Hạt giống là lời Thiên Chúa. 12 Những kẻ ở bên vệ đường là những kẻ đã nghe nhưng rồi quỷ đến cất Lời ra khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ. 13 Còn những kẻ ở trên đá là những kẻ khi nghe thì vui vẻ tiếp nhận Lời, nhưng họ không có rễ. Họ tin nhất thời, và khi gặp thử thách, họ bỏ cuộc. 14 Hạt rơi vào bụi gai : đó là những kẻ nghe, nhưng dọc đường bị những nỗi lo lắng và vinh hoa phú quý cùng những khoái lạc cuộc đời làm cho chết ngộp và không đạt tới mức trưởng thành. 15 Hạt rơi vào đất tốt: đó là những kẻ nghe Lời với tấm lòng cao thượng và quảng đại, rồi nắm giữ và nhờ kiên trì mà sinh hoa kết quả.”


 

Hội Thánh Công giáo có thực sự tha tội được không? – Cha Vương

Ngày thứ 6 đầy can đảm để giám nói nên lời xin lỗi khi bạn làm tổn thương đến một ai đó. Nhớ cầu nguyện cho nhau và thế giới luôn tràn đầy bình an và đức tin nhé.

Cha Vương

Thứ 6:  18/09/2026.    (n16-22)

GIÁO LÝ: Hội Thánh Công giáo có thực sự tha tội được không? Có. Bởi vì không chỉ một mình Chúa Giêsu có quyền tha tội, mà Người còn trao cho Hội thánh nhiệm vụ và quyền giải thoát con người khỏi tội lỗi của họ. Chúa Giêsu đã cho linh mục tham gia vào quyền tha tội của Người, nên linh mục có thể tha tội. (YouCat, số 150)

SUY NIỆM: Qua tác vụ của linh mục, Thiên Chúa ban cho loài người ơn tha thứ và xóa bỏ mọi tội dường như tội lỗi không có bao giờ. Một linh mục chỉ có thể thực hiện được việc đó vì Chúa Giêsu đã cho tham dự vào quyền thần linh riêng tư của Chúa để tha tội. (YouCat, số 150 t.t.)

❦ Linh mục đã nhận được nơi Thiên Chúa một quyền năng đầy đủ mà Thiên Chúa đã không ban cho các thiên thần hay các tổng lãnh thiên thần. Thiên Chúa ở trên trời cao xác nhận điều linh mục làm ở dưới thế. (Thánh Gioan Chrysostom)

LẮNG NGHE: Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ. (Ga 20:23)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng, đổi mới tinh thần cho con nên chung thuỷ… đừng cất khỏi lòng con thần khí thánh của Ngài, xin ban lại cho con niềm vui vì được Ngài cứu độ” (Tv 51:12,13,14).

THỰC HÀNH: Tự xét mình và đọc Kinh Ăn Năn Tội, nếu thuận lợi thì chạy đến Bí Tích Hoà Giải để lãnh ơn tha thứ.

Nhạc Tha Thứ

From : Do Dzung

*****

Tình Chúa Biến Đổi Đời Con (Đinh Công Huỳnh) – Trình bày: Hoàng Quân


 

THẢM HỌA LŨ QUÉT NEPAL: HƠN 1.400 NGƯỜI THIỆT MẠNG, GẦN 6.700 NGƯỜI MẤT TÍCH

Tin Mừng Cho Người Nghèo

THẢM HỌA LŨ QUÉT NEPAL: HƠN 1.400 NGƯỜI THIỆT MẠNG, GẦN 6.700 NGƯỜI MẤT TÍCH

Gần một tháng sau trận lũ quét kinh hoàng ngày 26/8 tại khu vực biên giới Nepal – Tây Tạng, số người thiệt mạng và mất tích tiếp tục tăng cao.

Tại Nepal, lực lượng cứu hộ đã tìm thấy 1.403 thi thể, nhưng mới chỉ nhận dạng được 105 người; 6.150 người vẫn mất tích. Phía Tây Tạng ghi nhận ít nhất 43 người thiệt mạng và 519 người mất tích.

Tổng cộng, thảm họa đã khiến ít nhất 1.446 người thiệt mạng và 6.669 người mất tích, trong đó có hàng trăm du khách và người hành hương nước ngoài.

Xin hiệp lời cầu nguyện cho những người đã qua đời, những người còn mất tích và tất cả các gia đình đang đau khổ giữa thảm họa này.

Theo AFP/ Ảnh: Reuters


 

TỪ THỦ KHOA HARVARD ĐẾN NỮ TU CÔNG GIÁO

Con Tin Chúa Ơi

 TỪ THỦ KHOA HARVARD ĐẾN NỮ TU CÔNG GIÁO

Mary Anne Marks, thủ khoa Đại học Harvard năm 2010, từng khiến nhiều người chú ý khi đọc bài diễn văn tốt nghiệp hoàn toàn bằng tiếng Latinh.

Ở thời điểm ấy, trước mắt cô là một tương lai rộng mở với học vấn và những cơ hội mà rất nhiều người mơ ước. Thế nhưng Mary Anne lại chọn một con đường hoàn toàn khác: rời giảng đường để bước vào đời sống thánh hiến.

Chỉ ít tháng sau khi tốt nghiệp Harvard, cô gia nhập Dòng Nữ tu Đa Minh Maria, Mẹ của Thánh Thể tại Ann Arbor, Michigan, Hoa Kỳ và nhận tên dòng là Sơ Maria Veritas, O.P.

Đối với Mary Anne, việc trở thành nữ tu không phải là từ bỏ tri thức hay những thành quả đã đạt được, nhưng là chọn dùng chính những gì mình đã lãnh nhận để dâng hiến cho Thiên Chúa và phục vụ tha nhân.

Từ thủ khoa Harvard đứng trên lễ đài đọc diễn văn bằng tiếng Latinh đến đời sống âm thầm của một nữ tu Đa Minh, hành trình của Sơ Maria Veritas là một câu chuyện đặc biệt về ơn gọi, đức tin và sự lựa chọn dâng hiến.

Xin Chúa gìn giữ Sơ Maria Veritas luôn trung thành, bình an và tràn đầy niềm vui trong đời sống thánh hiến. 


 

KHÔNG AI THỪA – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh”.

“Mỗi người chúng ta đều được mong muốn, được yêu thương và đều cần thiết!” – Bênêđictô XVI.

Kính thưa Anh Chị em,

Có khi chúng ta sẵn lòng giúp một người, và nghĩ mình không bao giờ cần họ. Tin Mừng hôm nay cho biết Chúa Giêsu thì khác: Ngài nhận điều họ trao và họ trở nên cần thiết. Với Ngài, ‘không ai thừa’.

Trên bước đường rao giảng, Chúa Giêsu và các môn đệ cần sự chăm lo của những phụ nữ từng được Ngài chữa lành. Các bà dùng của cải mình có để giúp các ngài. Đón nhận cách tự nhiên, Ngài cho họ niềm vui thấy đời mình có thể nuôi dưỡng những đời khác: họ được mong muốn, được yêu thương và đều cần thiết. “Nếu đã nhận được tình yêu trả lại ý nghĩa cho đời mình, làm sao chúng ta có thể không chia sẻ tình yêu ấy?” – Phanxicô.

Các bà không rao giảng như Nhóm Mười Hai, nhưng lời rao giảng đi xa nhờ có các bà. Ở đây, Luca không ghi một lời nào họ nói, chỉ ghi điều họ trao. Có những đóng góp lặng lẽ đến mức chúng ta chỉ nhận ra khi chúng không còn. Đằng sau những lời giảng là sự chăm lo cho những nhu cầu rất thường của người rao giảng. Tin Mừng đi qua cả những bàn tay không làm phép lạ; những bàn tay chỉ lo cho người khác đủ sức đi tiếp.

Sự gắn bó của các phụ nữ sẽ sáng rõ trong cuộc Thương Khó. Khi nhiều môn đệ bỏ chạy, các bà vẫn dõi theo Chúa Giêsu đến tận thập giá, nhìn nơi đặt thi hài Thầy và chuẩn bị dầu thơm. Của cải không còn cứu được Thầy, nhưng tình yêu vẫn tìm được việc để làm. Các bà không thể ngăn cái chết, cũng chưa biết ai sẽ lăn tảng đá; họ chỉ biết trở lại với chút hương liệu trên tay. Họ đến để chăm sóc một người đã chết, nào ngờ lại được trao lời báo tin về Đấng đang sống. Những bàn tay mang dầu thơm trở về mang tin Phục Sinh.

‘Không ai thừa’ chỉ thật khi người không còn gì để trao vẫn được ôm ấp như người chúng ta mong có bên mình. Chúng ta dễ quý một người khi họ còn làm được nhiều việc; nhưng đến lúc họ chỉ còn có thể nhận, lòng yêu thương của chúng ta mới lộ rõ. Một người già yếu không cần mang ơn vì chúng ta còn dành chỗ cho họ. Chỗ ấy vốn là của họ. “Ngay khi sức lực và hoạt động giảm sút, họ càng trở nên quý giá trong ý định nhiệm mầu của Thiên Chúa!” – Gioan Phaolô II.

Anh Chị em,

Đức Kitô đã sống lại, Đấng từng nhận sự chăm sóc của các phụ nữ không để cái chết khép lại tình thân ấy. Nếu đặt hy vọng vào Ngài chỉ vì đời này, chúng ta là những kẻ đáng thương nhất – bài đọc một. Đấng đã nhận những gì các bà trao; nay trao chính sự sống mình để họ được sống mãi với Ngài. Đôi tay rồi sẽ buông, của cải rồi sẽ hết; nhưng ai đã trao cho Đức Kitô vẫn được Ngài yêu. Và đến khi không còn giữ nổi chính mình, họ vẫn được Ngài giữ lấy. Trong tình yêu của Ngài, một tình yêu mạnh hơn sự chết, ‘không ai thừa’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

*****

Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XXIV Thường Niên, Năm Chẵn: 

https://www.vaticannews.va/vi/loi-chua-hang-ngay/2026/09/18….

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

1 Khi ấy, Đức Giê-su rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai 2 và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh. Đó là bà Ma-ri-a gọi là Ma-ri-a Mác-đa-la, người đã được giải thoát khỏi bảy quỷ, 3 bà Gio-an-na, vợ ông Khu-da quản lý của vua Hê-rô-đê, bà Su-san-na và nhiều bà khác nữa. Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ.


 

Truyện Chí Phèo – Thị Nở – Bá Kiến của nhà văn Nam Cao-Tác Giả: Nguyễn Văn Lục

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Nguyễn Văn Lục

16/09/2026

Nam Cao tên thật là Trần Hữu Chí, sinh năm  1915, gia đình theo đạo công giáo ông mất năm 1951.

Ông sinh ra tại xã Nhân Hậu, huyện Lý Nhơn, tỉnh Hà Nam. Ông lấy vợ và có ba người con. Mặc dầu chết trẻ, nhưng ông đã để lại cho đời hơn 50 tác phẩm..trong đó, có chuyện Lão Hạc, Sống thừa, Chí Phèo.

Nhà văn Nam Cao

Những nhân vật như Bá Kiến,Chí Phèo, Thị Nở đều là những nhân vật có thực ở ngoài đời. Chỉ có tên là thay đổi.

Vì thế hiện nay những căn nhà của Bá Kiến, bằng gỗ lim, hay mái ngói lợp vẩy cá vẫn còn giữ nguyên.

Trong làng có trồng nhiều loại chuối ngự để cung hiến cho nhà vua.

Gia đình Bá Kiên thuộc gia đình phú hộ , năm đời, từ cha đến đời con…

Chí Phèo, thân cô, thế cô, không gốc gác. Nghe đâu hồi còn trẻ mẹ hắn hồi còn trẻ làm thuê rồi đẻ hắn trong một cái lò gạch.. cũng làm thuê cho nhà Bá Kiến..

Hẳn là Bá Kiến có vợ. Vợ Bá Kiến còn trẻ mơn mởn, người ngợm núc na, núc ních lại thiếu thốn tình dục nên thường quyến rũ Chí Phèo, bắt Chí Phèo lên đấm bóp. Bàn  tay mụ khôn ngoan và mưu mẹo dẫn dắt Chí Phèo vào những vùng nhạy cảm từ ngực vú qua một giải yếm đến việc dẫn dụ xoa bóp đôi chân và cứ thế qua lớp váy tiến sâu vào những vùng nhạy cảm của mụ ở bên dưới.
Chuyện gì đã xảy ra, đã xảy ra như thế nào chỉ có Chí Phèo và mụ biết được.

Phần Chí Phèo cảm thấy nhục nhã, bị lợi dụng chứ yêu thương gì.

Sau này, có dịp trả thù. Hắn gọi vợ Bá Kiến là con đĩ dại.

Bá Kiến ghen tuông và bắt Chí Phèo đi  tù trong 7 năm.

Sau 7 năm tù, Chí Phèo trở về làng trong một trạng thái của một tên giang hồ thứ thiệt.

Hắn suốt ngày uống rượu, say khướt, mang cả làng Vũ Đại ra chửi, uống đến đái ra rượu.

Chửi tất cả, chửi bất cứ ai đến mệt thì thôi. Chán, hắn đốt nhà người khác. Cả làng ai cũng sợ hắn, nhất là những gia đình có máu mặt như nhà Bá Kiến.

Chửi nay thành môt vũ khí cho riêng hắn.

Bá Kiến khôn ngoan dùng rượu, tiền bạc để dùng Chí Phèo như một tên côn đồ trừng trị những tên côn đồ sừng sỏ  khác trong làng.

Chí Phèo tượng trưng cho người nông dân vốn chất phác, hiền lành, bị tha hóa.

Bá Kiến tượng trưng cho bọn cường hào ác bá, bá đạo và quỷ quyệt.

Nhà văn gián tiếp lên án kết tội cái xã hội ấy, đồng thời khẳng định tính cách chân chính của xã hội nông thôn.

  • Chí Phèo và Thị Nở

Thị Nở vốn là một cô gái bề ngoài xấu xí, răng hô và chưa hề bao giờ có một tấm chồng vắt vai.

Tưởng cuộc đời cứ thế trong nỗi cô quạnh.

Nhưng trong một đêm Chí Phèo say ngất ngưởng thì gặp được Thị Nở trong một tư thế hớ hênh mời gọi.

Rồi họ cứ thế quấn vào nhau trong đê mê xác thịt nhục dục không một chuẩn bị, không một tính toán.

Kim chích vào thịt thì đau, thịt chích vào thịt thì nhớ nhau suốt đời.

Sáng tỉnh dạy, sau  một cơn mê tỉnh rượu, Chí Phèo đã được Thị Nở nấu một bát cháo hành thơm phức và lần đầu tiên Chí Phèo  được một người gọi bằng anh.

Tình dục lúc đêm qua sôi sục và chiếm hữu nay nở hoa thành một thứ tình người êm dịu.

Và lần đầu tiên trong đời, Chí Phèo có mong muốn trở thành người lương thiện.

Nỗi mong muốn đơn giản ấy sau này đã không thực hiện được vì bà cô của Thị Nở đã tức giận và ngăn cấm Thị Nở giao tiếp với tên côn đồ.

Tức giận, Chí Phèo dùng dao muốn gặp Thị Nở hỏi cho ra lẽ. Nhưng không biết thế nào Chí Phèo lại gặp Bá Kiến.

Bao nhiêu tức giận hận oán đè nén đã qua, Chí Phèo đã dùng dao đâm chết Bá Kiến, sau đó Chí Phèo cũng tự sát.

Phần Thị Nở, đứa con trong bụng của người tình qua đêm, phải chăng là nút thắt lại của cuộc đời bố nó mà chưa có dịp gọi tên cha mình.

  • Phần kết luận

Nay thì xã hội đã đổi thay. Óan thù chỉ còn lại như vết nứt của xã hội, của lịch sử.

Căn nhà gỗ lim của Bá Kiến vẫn còn đó do các cháu chắt tiếp nối cha ông họ.

Nhà văn Nam Cao cũng có một khu đất làm nghĩa trang và khu tưởng niệm một nhân tài đã một thời.

Làng Vũ Đại nay đã nổi tiếng với món nồi đất kho cá quả, hay cá lóc đun củi đến 12 tiếng cho nhừ…

Phần tôi viết lại như một tiếng nhắc nhớ và vinh danh một nhà văn mặc dầu khác biệt về chính kiến chính trị.


 

Hà Nội ngập nặng, người dân chèo thuyền trên phố

Hà Nội ngập nặng, người dân chèo thuyền trên phố

Ba’o Nguoi-Viet

September 17, 2026

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Sau trận mưa to kéo dài từ đêm hôm trước, nhiều tuyến phố tại Hà Nội hôm 17 Tháng Chín bị ngập sâu hơn nửa mét, khiến hàng loạt xe hơi, xe gắn máy chết máy và nhiều người phải nghỉ làm đột ngột.

Cùng thời điểm, hình ảnh do các báo và mạng xã hội cho thấy cảnh tượng người dân chèo thuyền, bè tự chế, bắt cá trên các tuyến đường mênh mông sóng nước.

Nhiều người chèo thuyền, bè tự chế trên các tuyến đường bị ngập sâu ở Hà Nội hôm 17 Tháng Chín. (Hình: ZNews)

Theo báo VnExpress, tính đến chiều 17 Tháng Chín, tại khu vực nội đô Hà Nội còn hàng loạt điểm ngập ít nhất 20-30 cm như Doãn Kế Thiện, Dương Đình Nghệ, Phan Văn Trường… dù trời đã tạm ngừng mưa.

Còn theo ghi nhận của phóng viên tạp chí Tri Thức (ZNews), người dân phường Tây Mỗ cho biết, mưa to liên tục khiến phố Cầu Cốc ngập gần 1 mét trong nhiều giờ liền.

Các gia đình sinh sống tại khu vực này nói họ phải thức dậy từ giữa đêm để chuyển đồ đạc lên các tầng cao.

Một chiếc xe hơi chết máy, phải nhờ cứu hộ tại đoạn đường gần bảo tàng Quân Sự Việt Nam. (Hình: ZNews)

Trong lúc các báo Việt Nam đồng loạt đổ lỗi cho ông Trời tuôn mưa gây ngập, trên các mạng xã hội có một số ý kiến chỉ trích việc quan chức “bắt tay” với các tập đoàn kinh doanh bất động sản để lấp sông, lấn dòng chảy ở Hà Nội làm các dự án đô thị.

Danh khoản “damducvu” viết trên nền tảng Threads: “…Hà Nội thì kiểu: Mưa hả? Làm cống to hơn. Ngập hả? Bơm mạnh hơn. Vẫn ngập? Nâng đường cao hơn. Kè cứng hơn. Rồi vẫn ngập. Vì có một sự thật hơi khó nuốt: Mình lấy hết ‘nhà’ của nước, rồi lại trách nước vô gia cư. Ngày xưa đây là ao bị lấp đi. Đây là ruộng bị xây đi. Đây là vùng trũng bị đổ đất nâng nền…”

Nhiều xe gắn máy bị chết máy trên phố Tố Hữu, Hà Nội hôm 17 Tháng Chín. (Hình: ZNews)

“Thật ra một thành phố không chỉ được tạo nên bởi những gì chúng ta xây. Mà còn bởi những gì chúng ta quyết định không xây. Một cái hồ. Một bãi cỏ. Một vùng trũng. Một hành lang ven sông. Đường là hạ tầng. Cống là hạ tầng. Nhưng chỗ cho nước ở cũng là hạ tầng. Nếu xây kín hết rồi hỏi ‘sao vẫn ngập?’ thì cũng giống như bán hết ghế trong nhà rồi hỏi sao khách không có chỗ ngồi,” danh khoản này viết thêm. (N.H.K) [dt]


 

Canada, « thành viên liên kết » của Bruxelles: Tổng thống Mỹ dọa ngừng giao thương với Liên Âu (RFI)

RFI

Tổng thống Donald Trump hôm qua, 16/09/2026, xem việc Liên Hiệp Châu Âu dự trù kết nạp Canada làm « thành viên liên kết » là một « hành vi thù nghịch » nhắm vào Hoa Kỳ, dọa trả đũa Bruxelles bằng những đòn thuế quan và « ngừng mọi giao dịch thương mại » với khối 27 nước châu Âu.

Đăng ngày: 17/09/2026 

Tổng thống Mỹ Donald Trump tham dự một cuộc mít tinh vận động cho ứng cử viên Thượng Viện thuộc đảng Cộng hòa Michael Whatley, tại Gastonia, bang North Carolina, Mỹ, ngày 16/09/2026. REUTERS – Kevin Lamarque

Thanh Hà 

Quy chế « thành viên liên kết » của Liên Hiệp Châu Âu còn rất mơ hồ, nhưng thông báo của chủ tịch Ủy Ban Châu Âu, Ursula Von Der Leyen hôm qua 16/09/2026 tại Nghị Viện Châu Âu ở Strasbourg cũng đủ khiến tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump phẫn nộ. Trong bối cảnh Mỹ và Canada đang lao vào một cuộc chiến thương mại, với các đòn trả đũa về thuế quan, Ottawa đẩy mạnh hợp tác thương mại với toàn thế giới.

Nhà Trắng xem việc Bruxelles cho Canada hưởng quy chế « thành viên liên kết » của Liên Hiệp Châu Âu là một hành vi khiêu khích, với ý đồ thành lập một liên minh chống lại Mỹ. Ngay trong ngày, ông đe dọa ngừng giao dịch thương mại với Liên Âu cho dù Bruxelles đã giải thích rõ châu Âu chỉ có ý định « củng cố quan hệ đối tác với Canada chứ không nhắm vào bất kỳ nước nào ».

Sáng nay, Pháp tuyên bố ủng hộ đề nghị mời Canada làm thành viên liên kết của Liên Âu. Nhưng sáng kiến này lại được đón nhận một cách thận trọng tại Canada, như tường trình của thông tín viên RFI Nafi Alibert từ Montréal :

« Tại trụ sở Nghị Viện Châu Âu ở Strasbourg, thông báo được mọi người nhiệt liệt hoan nghênh, nhưng lại làm dấy lên nhiều nghi vấn ở bên kia bờ Đại Tây Dương, bởi không ai biết một cách chính xác quy chế ‘thành viên liên kết’ của Liên Hiệp Châu Âu gồm những gì. Lo ngại đầu tiên liên quan đến chủ quyền của Canada. Đảng đối lập thuộc cánh bảo thủ coi đây là một lằn ranh đỏ.

Lãnh đạo đảng này, Pierre Poiliebvre cảnh báo : « No EU Taxes ». Không có chuyện để Bruxelles áp đặt những quy luật của mình với Canada. Thái độ dè chừng này từng được lãnh đạo phe đối lập Canada phát biểu một ngày trước đó, trong một diễn văn bằng tiếng Pháp. Tuy nhiên, ông không hẳn là phản đối việc xích lại gần với Liên Hiệp Châu Âu. Pierre Poilievre giải thích : ‘Dù ủng hộ tự do mậu dịch và hợp tác quốc phòng với châu Âu, chúng tôi không tán đồng ý tưởng buộc người dân Canada phải đóng thuế cho Liên Âu hay tuân thủ các quy định của Bruxelles, phải chấp nhận chính sách về biên giới của khối này’.

Song ở thời điểm hiện tại, không có đề xuất cụ thể nào về quy chế thành viên liên kết. Ottawa nhắc lại : Mối quan hệ mới này sẽ còn phải được xây dựng. Chính phủ Canada hoan nghênh một mối quan hệ ‘vững chắc hơn và ở một quy mô lớn hơn với Liên Âu’ ,nhưng lại thận trọng tránh sử dụng cụm từ ‘thành viên kiên kết’ trong những thông cáo. Sự thận trọng này phản ánh quan điểm trong công luận Canada : 80% muốn tăng cường quan hệ với Liên Âu nhưng vẫn muốn Canada đứng ngoài khối này ».

Theo chương trình nghị sự, thủ tướng Canada Mark Carney hôm nay phát biểu tại Nghị Viện Châu Âu. Hiếm khi nào có một lãnh đạo ngoài khối 27 nước thành viên Liên Âu phát biểu tại Nghị Viện.


 

CHUYỆN ĐỜI SAU 1975: NHỮNG TÊN CƯỚP CẠN

Xuân Hồng

CHUYỆN ĐỜI SAU 1975: NHỮNG TÊN CƯỚP CẠN

TTNH

Sau 1975, chồng đi tù cải tạo, không còn lương, tôi không thể nằm chờ sung rụng từ sự tiếp tế dài hạn của cha mẹ ruột khi tuổi cha mẹ đã già, lại còn gánh thêm nhà chồng của mình, tôi mon men ra chợ trời kiếm sống.

Trên con hẻm chợ Bàn Cờ, cách nhà tôi độ hai mươi phút đạp xe đạp, nơi tập trung nhiều gian hàng hầu hết bán ly, tách, chén, dĩa… Cũng như bao người, tôi trải tấm nylon trước hiên nhà của người nào đó rồi bày hàng ra bán. Hàng ban đầu từ đồ gia dụng trong nhà, coi những gì không cần thiết đem ra bán hết. Khách hàng hầu hết là những bộ đội, cán bộ hay người ngoài Bắc vào Nam tham quan mua mang về. Ngoài đó thiếu thốn mọi bề, nên bất kể cái gì cũng bán được, kể cả chén mẻ!

Ngày đầu tôi chở hai giỏ chén, dĩa… ra chợ. Bán được vài hôm, có người đem hàng tới chào tôi mua, lúc thì chục chén, lúc thì chục cái ly, khi thì vài cái rổ rá, khay, mâm… tôi mua rồi bán lại cho người khác để kiếm lời, vô hình trung nghề dạy nghề, tôi… ngự luôn tại đó, trở thành dân chuyên nghiệp chợ trời. Lai rai vậy cũng vui và vui nhất là kiếm được vài đồng tiền chợ đắp đổi qua ngày. Thời gian không lâu, buôn bán phát triển, tôi đến tận nhà những người thân quen lùng thêm hàng hóa. Hàng càng lúc càng nhiều, chở tới chở lui không nổi, vừa vất vả, vừa dễ bị bể nên tôi tìm nhà người quen ngay đường Cao Thắng gần đó chiều tối gởi nhờ trước khi về nhà rồi sáng hôm sau ra nhận lại đem bán. Dân miền Nam lúc đó cùng hoàn cảnh như nhau nên thông cảm giúp đỡ nhau.

Tôi bán như thế, dễ chừng đã hơn nửa năm. Tự lực được nên lòng tôi vui, an tâm từ đây không phiền đến cha mẹ nữa. Thế nhưng, cuộc đời không luôn như mình muốn, nhất là sống dưới chế độ cộng sản, rất bấp bênh, giai đoạn mà chính sách nhà nước thay đổi xoèn xoẹt, vừa khắc nghiệt vừa quái đản không ai lường nổi.

Hôm đó, nhân sinh nhật Hồ Chí Minh, ngoài đường mọi nhà treo cờ san sát đến nỗi không thấy phố, không thấy nhà, chỉ thấy đỏ rực một màu cờ máu. Nhà nước còn muốn làm sạch đường phố, nên ra sắc lịnh càn quét mọi gian hàng chợ trời, tịch thu tất cả hàng hóa của dân. Đám thanh niên với băng tay đỏ cùng những tên công an súng ống gườm sẵn túa ra, lùa hết mọi người cùng hàng hóa về ban quản lý chợ.

Tôi không ngoại lệ. Nghĩ mình không làm gì sai trái, tôi… ngoan ngoãn theo họ lập biên bản kê khai hết tài sản để họ chuyển về phường tôi giải quyết.

Hôm ra phường tại địa phương, tôi cầm theo tờ báo “Giải Phóng“ của họ, bày ra trước mặt tên trưởng phòng thương nghiệp, rồi nói:

– Ông xem, hàng của tôi không nằm trong diện quốc cấm. Tờ báo viết rành rành ra đây, nhà nước chỉ cấm buôn bán:

1- Vũ khí.

2- Ma túy.

3- Hóa chất thuốc men.

4- Kim loại, vòng vàng.

5- Vải vóc.

Còn tôi bán chén đĩa ly tách, đồ gia dụng trong nhà, tại sao lại bị tịch thu?

Tên trưởng phòng ngửa người dựa vào ghế khật khà, bình thản, làm như rất hiểu chuyện, không có gì quan trọng xảy ra:

– Chính xác. Hàng của cô không bị tịch thu.

– Thế thì, xin ông hoàn trả lại cho tôi.

– Hoàn trả lại? Gã nhíu mày, tưng tửng nhìn tôi, nói:

– Trả lại, để rồi cô tiếp tục bán à?

Tôi thản nhiên:

– Tôi không dùng nữa thì bán chứ sao.

– Cô có biết buôn bán là trái với qui định chính sách nhà nước không? Là “bóp nghẹt kinh tế quốc doanh”, là “người bóc lột người” không?

– Ô hay, buôn bán có thương lượng đàng hoàng, ai bóc lột được ai? Có mỗi cái gian hàng vỉa hè mà nhà nước… sợ đến bóp nghẹt được kinh tế nhà nước sao?

Gã không trả lời tôi, gã nhìn chăm chăm vào mặt tôi, chậm rãi phán:

– Hàng cô không bị tịch thu, nhưng bị thu mua!

– Tại sao?

– Vì tội cô bán chợ trời!

Biết chúng lật lọng, bày trò ăn cướp, “thu mua” với “tịch thu” đối với xã hội cộng sản đồng nghĩa như nhau, chỉ khác cách nói, cách dùng chữ, tôi bắt đầu nóng mặt:

– Không, tôi không bán… chợ trời. Tôi bán… chợ đất. Rõ ràng tôi ngồi bán dưới đất!

Gã lườm và nhìn tôi từ đầu xuống chân, soi mói.

Từ sau 1975, nhiều phụ nữ miền Nam thay đổi cách ăn mặc, cất hay lôi ra bán hết những chiếc áo dài, những bộ đầm, giày dép, quần tây sang trọng, thay vào những bộ đồ lùi xùi lèng xèng che dấu thân phận… giàu sang để khỏi bị để ý và cho… hợp thời trang lúc bấy giờ. Những chiếc áo dài hồi đó bị kết tội “tư sản”. Hai tà áo dài thừa thãi là tội đồ phung phí tài sản nhà nước, đi ngược lại chính sách vô sản chuyên chính mà cộng sản chủ trương.

Thế nhưng, nghịch lý ở chỗ, bán vẫn có người mua, đa số người mua lại là dân miền Bắc! Xã hội lúc đó làm như kéo cái giàu của dân miền Nam xuống và nâng đời sống miền Bắc lên sao cho ngang nhau, hay nói cho rõ ra cùng nghèo đói như nhau mới xứng với câu “san bằng xã hội”. Riêng tôi, sau 1975, tuy gia đình sa sút (cả nước chứ chẳng riêng nhà tôi) nhưng tôi có cái suy nghĩ riêng, vẫn giữ phong cách phụ nữ miền Nam, không để mình thê thảm bệ rạc cần cộng sản vào giải phóng mình. Do vậy, dù đi bán chợ trời, tôi vẫn mặc quần jean, áo pull (áo thun có hàng chữ tiếng Anh trước ngực) mắt đeo kiếng cận thị, đầu đội nón lưỡi trai, bộ dáng của một cô sinh viên “tiểu thư“ đi học, và ngay khi tới phường, tôi vẫn mặc như thế. Gã trưởng phòng “ngắm” tôi xong, hỏi:

– Chắc cô là sinh viên trường luật?

Đang bực mình vì hai chữ “thu mua” đồng nghĩa với mất trắng, vì rõ ràng biết bao người hàng hóa từng bị thu mua mà chúng nó có trả tiền đâu, tôi cay cú:

– Không, tôi mù chữ! Đang theo đuổi lớp bình dân học vụ buổi tối!

Biết nói chuyện với tôi chỉ bằng thừa, gã kết thúc câu chuyện:

– Thôi nhé, hàng của cô không bị tịch thu, chỉ bị thu mua thôi.

Tôi nhìn gã:

– Nếu mua thì xin ông trả tiền!

Gã mở tròn mắt:

– Hàng chưa bán được lấy tiền đâu trả cho cô?

– Nếu thế thì bán cho tôi, tôi mua!

Gã lắc đầu:

– Tôi không cãi với cô nữa. Cô về đi, một tuần sau, hàng bán xong sẽ trả tiền cho cô.

Biết có nói thêm cũng vô ích, tôi thất vọng ra về, lòng buồn hiu hắt. Bao nhiêu “tài sản” vốn cũng như lời gây dựng bấy lâu nằm hết vào số hàng hóa đó, coi như bao công trình mồ hôi nước mắt của mình đều nuôi béo bọn cướp cạn.

Tôi thất thểu bước ra cổng, dắt xe đạp, đạp về nhà. Nắng Sài Gòn hôm đó rực sáng soi rõ con đường dài mênh mang trước mặt mà sao tôi thấy tôi như đi vào ngõ cụt, tương lai mịt mờ. Thành phần gia đình “ngụy quân, ngụy quyền” như tôi, muốn có một đời sống lương thiện cũng không thực hiện nổi trong chế độ này. Buôn bán cũng cấm, xin một chân thư ký hay công nhân quèn cũng không ai dám nhận.

Cái lý lịch “vợ ngụy” đen thui, như bản án tử hình treo trước ngực chờ ngày hành quyết, giết dần mòn đời tôi. Họ chỉ muốn đuổi tôi đi vùng kinh tế mới, nơi rừng sâu nước độc. Trời ạ, tôi vốn “liễu yếu đào tơ” quen cầm bút hơn cầm cuốc, bắt tôi cuốc đất, thì năng suất cuốc được bao nhiêu đất trong một ngày, hay mắc công khiêng tôi vô nhà thương khi tôi bị xỉu?! Tôi buông tiếng thở dài, lững thững đạp xe loanh quanh, vô hồn, không định hướng. Tôi chưa muốn về nhà, dù nhà gần đó. Tôi thẫn thờ đạp mãi, đạp mãi không biết đi đâu, về đâu, cho đến lúc tôi đâm xầm vào một người băng qua đường. Cả hai lăn cù, tôi mới trở về thực tại.

Một tuần sau tôi trở lại theo lời hứa hẹn của ông ta. Gã gặp lại tôi, cười giả lả:

– Vẫn chưa bán được cô. Hẹn cô một tuần sau nữa nhé.

Về nhà, tôi lại nằm, chờ… sung rụng từ sự tiếp tế của ba tôi. Thời gian dài lê thê, không biết làm gì hơn ngoài sự theo đuổi lời hứa cuội của gã trưởng phòng thương nghiệp phường. Hết tuần này, gã lại hẹn tuần khác. Bao người bị thu mua như tôi, không còn thời gian theo đuổi đành bỏ cuộc, còn tôi, rảnh mà, tôi theo đuổi cho tới cùng.

Một ngày, tôi trở lại theo lời hẹn của gã, cũng chỉ nhận những lời hứa cuội, tôi lại thất thểu ra về. Hôm đó, vừa ra khỏi cổng, tôi bắt gặp một cô gái ngang tầm tuổi tôi bước vào. Tôi vội hỏi:

– Chào chị, chị cũng bị tịch thu hàng hóa như tôi hả?

Cô gái ngạc nhiên, lắc đầu:

– Không, tôi là công nhân viên, tôi sắp lập gia đình nên cơ quan cấp cho tôi danh sách cho phép mua một số đồ gia dụng theo giá nhà nước.

Tôi tần ngần một lát, rồi lên tiếng:

– Chị có thể cho tôi đọc danh sách chị được phép mua những gì không?

Biết mình tọc mạch tò mò một cách đường đột quá bất lịch sự, tôi giải thích mọi nỗi cho cô gái hiểu hoàn cảnh tôi đến đây. Cô gái vốn dân miền Nam hiểu ra, dễ thông cảm với tôi, rồi tự động lấy trong túi xách một tấm giấy nhỏ liệt kê toàn bộ hàng cô được mua, nào mùng mền, chăn, gối, ly, tách, chén, đĩa, đũa, muỗng, dao kéo, nồi niêu…

Tôi mừng rơn, nhắc cô gái:

– Chị vào nhớ hỏi giùm, những bát chén dĩa ly tách… chị được mua là đồ kiểu hay đồ sành nhé. Họ tịch thu của tôi và nhiều bạn hàng khác toàn đồ kiểu đấy.

Cô gái gật đầu, bước vào phòng gặp gã trưởng phòng, cô hỏi theo lời tôi dặn. Gã ta ngửa người dựa ra sau ghế, cười hỉ hả:

– Nhà nước làm gì có đồ kiểu mà bán cho cô. Chỉ đồ sành thôi!

Gã không ngờ tôi đang lấp ló ngoài cửa. Vừa nghe gã nói xong, tôi bước ngay vào phòng, đứng trước mặt gã, nghiêm mặt nói:

– Ông tịch thu đồ của tôi toàn đồ kiểu, nay có người mua, sao ông không bán để trả tiền cho tôi?

Biết gặp thứ… dữ (mà tôi cũng “dữ” thật, con giun xéo quá cũng uằn thôi mà!), gã hạ giọng:

– Thôi cô về đi, ngày mốt cô trở lại, tôi trả tiền cho cô.

Để không bị gạt gẫm, hứa trăng hứa cuội như bao lần rồi quịt, tôi yêu cầu gã viết giấy ghi đúng nội dung gã vừa nói ra. Để yên chuyện, gã làm theo yêu cầu của tôi, và trước mặt gã, tôi còn xin cô gái cho tôi biết tên tuổi và địa chỉ nhà cô nữa. Nắm sẵn các chứng tích, tôi mới an tâm ra về.

Đúng hai ngày sau, tôi trở lại. Lần này thấy tôi đến, gã không nói lời nào với tôi mà gọi nhân viên ra làm việc với tôi. Tên nhân viên như đã chuẩn bị sẵn từ bao giờ, có lịnh, hắn mang tờ giấy ghi chú toàn bộ hàng mà tôi bị tịch thu cùng giá cả từng món ghi bên cạnh đưa tôi đọc qua rồi trao cho gã trưởng phòng ký duyệt. Số tiền trả cho tôi, theo định giá của họ chỉ còn 150 đồng trong khi vốn của tôi mua vào hơn 500 (giá trị tiền tệ lúc đó, lương bác sĩ 100 đồng, cán bộ công nhân viên 65 đồng, và công nhân lao động chỉ 30 đồng).

Trời ạ, ông Trời thấu chăng, ai bóc lột ai? Trên thế gian này, có chính sách quái gở nào (chắc chỉ có từ bọn cộng sản Việt Nam) người mua có quyền định giá trả cho người bán?! Quyền hành nằm trong tay kẻ cướp “Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan” rất đúng trong trường hợp của tôi. Không còn cách nào khác, tôi đành ký nhận, dù gì có vẫn hơn không!

Tôi cầm tiền ra về, sực nhớ còn năm cái giỏ chứa hàng hóa của tôi, giỏ nào cũng tốt và giá trị, tôi lại trở vô, gặp gã trưởng phòng, nói:

– Ông thu mua ly tách, chén dĩa… Còn năm cái giỏ chứa, xin ông trả lại tôi.

Gã không trả lời trực tiếp với tôi, quay vào trong, nói với vô:

– Anh em nào lấy năm cái giỏ trả cho cổ.

Có tiếng hỏi vói ra.

– Màu gì thưa anh?

Tôi vội đáp thay:

– Ba cái màu xanh dương, hai cái màu đỏ.

– Không thấy giỏ nào có màu đó hết!

Bấy giờ, gã trưởng phòng mới nói với tôi:

– Cô vào trong kho, lấy năm cái giỏ khác thay thế.

Được lịnh, tôi bước vào trong. Mắt tôi hoa lên, chao ôi, không biết cơ man nào là giỏ không, nằm la liệt chồng chất cả một góc phòng. Những giỏ này chắc chắn là của những người bị tịch thu hàng hóa như tôi. Tội nghiệp dân tôi, những kẻ thấp cổ bé miệng, biết kêu ca vào đâu, đồng tiền kiếm đã khó khăn còn bị cướp ngày cướp đêm hoành hành, kêu Trời sao thấu?!

Tôi chọn năm giỏ ưng ý rồi bước ra ngoài, chìa cho gã trưởng phòng thấy rồi lẳng lặng ra về. Tôi khinh bỉ gã ra mặt, nguýt mắt đi, không một lời chào gã. Tôi lầm thầm trong đầu, đúng là “Những Tên Cướp Cạn” đội lốt chính quyền!

Cuối cùng, không thể sống và không còn con đường sống trong chế độ cộng sản khắc nghiệt, man rợ trên chính quê hương mình, bằng mọi cách, tôi tìm đường ra đi.

Nơi xứ người, oái ăm thay, dù khác chủng tộc, màu da, tiếng nói, nhưng với tấm lòng nhân hậu và chính sách nhân bản, họ đã mở rộng vòng tay đón nhận và cưu mang tôi, cho tôi hít thở không khí tự do với một cuộc sống bình yên, được sống đời tôi muốn sống, thoải mái từ vật chất lẫn tinh thần, và tôi đã nhận nơi này làm quê hương thứ hai với niềm tri ân vô bờ bến trong tôi.

Nguồn: https://saigonnhonews.com/muon-neo…/nhung-ten-cuop-can/

Hình ảnh:

 

Chợ trời trên đại lộ Lê Lợi – Sài Gòn 1979

Ảnh Tác giả thời buôn chợ trời Sài Gòn 1979. Ảnh: Redsvn


 

Oán hờn và giận dữ là những điều ghê tởm, về chuyện đó kẻ tội lỗi có biệt tài. – Cha Vương

Ngày thứ 5  tràn đầy yêu thương và hạnh phúc trong Chúa nhé. Lời chúc hôm nay là Bạn có được 1 quả tim giàu lòng từ bi và nhân hậu để mang yêu thương, tha thứ vào nơi oán thù cho nhau và thê’ giới lời cầu bình an nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 17/09/2026.   (CN-23)

TIN MỪNG: Oán hờn và giận dữ là những điều ghê tởm, về chuyện đó kẻ tội lỗi có biệt tài. (Hc 27:30)

SUY NIỆM: Cuộc đời không ai tránh khỏi những oán hờn, giận dữ. Nó làm tổn thương và gây ra những vết thương hở ngăn cản bạn tận hưởng cuộc sống. Nếu chỉ nghĩ về vết thương thì cuộc sống của bạn không khác gì như đang bị ai đó trói lại và bỏ bạn vào một cái hộp đóng kín không lối thoát. Nói cách khác đi là bạn trở thành tù nhân của chính mình trong quá khứ oán hờn. Để chữa lành những vết thương hở, để trả lại tự do và bình an cho chính mình, chỉ có tha thứ mới giải phóng bạn ra khỏi những đau khổ, nỗi buồn, gánh nặng, và tổn thương trong quá khứ. Tha thứ có khả năng biến đổi bạn từ một “cái tôi” đang bị cách ly sang khả năng sống trong tình yêu thương thuận hoà. Chỉ có bạn mới làm được điều này thôi. Không ai làm được cho bạn cả…

LẮNG NGHE: Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác, thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha. Người với người cứ nuôi lòng hờn giận, thế mà lại xin ĐỨC CHÚA chữa lành! (Hc 28:2-3)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, chỉ nhờ Chúa con mới có đủ sức để lướt qua bao sóng gió của kiếp người, xin giúp con biết gạt bỏ tự ái để mở đường cho sự tha thứ có thể xảy ra trong các mối quan hệ hằng ngày của con.

THỰC HÀNH: Ai là người đang cần đến sự tha thứ của bạn trong giây phút này? Đọc một Kinh Lạy Cha rồi xin Chúa bạn cho bạn sức mạnh để tha thứ như Chúa tha thứ cho bạn vậy nhé.

From: Do Dzung

*****

 Hãy Tha Thứ (Hiền Thục)

THIÊN CHÚA CÔNG MINH – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

 Thoạt đầu, khi mới đọc dụ ngôn những người thợ được mướn vào giờ thứ mười một, nhiều người cảm thấy khó chấp nhận, vì xem ra những nguyên lý thông thường về công bằng xã hội bị hủy bỏ.  Người ta thường nêu cao khẩu hiệu “hãy làm việc nhiều hơn để lợi nhuận nhiều hơn.”  Thú thực, chúng ta cũng đã từng có cái nhìn phê phán ông chủ giống như những người thợ đã đến làm việc từ giờ đầu tiên, khi chúng chỉ ta quan sát mọi việc theo cái nhìn trần tục.

 Thiên Chúa không nhìn mọi việc cùng một cách như chúng ta.  Thánh ý của Ngài khác xa tư tưởng con người.  “Trời cao hơn đất chừng nào, thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối của các ngươi, và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy” (Bài đọc I).  

Con người nhận định theo tiêu chuẩn công bằng; Thiên Chúa lại nhìn mọi việc theo ánh mắt của tình thương.  Nơi Thiên Chúa, vừa có sự công bằng (trả lương như đã hứa), vừa có tình thương (trả lương người cho người đến sau cũng như người đến trước).  Ngài là Đấng công minh, tức là vừa công bằng vừa sáng suốt, hiểu thấu lòng con người và những nỗi niềm của họ.  Tác giả Mát-thêu đặt câu chuyện dụ ngôn này vào ngữ cảnh các bài giảng của Chúa Giê-su về Nước Trời như một thực tại đã gần đến.  Vì thế, nội dung dụ ngôn cũng hướng chúng ta về ngày cánh chung.  Người đến trước hay người đến sau, sẽ có lúc phải trình diện trước nhan Chúa, và phải trả lẽ về cung cách sống và làm việc trong vườn nho của Chúa là chính cuộc đời này.

 Để giúp chúng ta hiểu thực tại Nước Trời, Chúa Giê-su đảo ngược lý luận của chúng ta về công bằng xã hội.  Một sự công bằng xã hội chỉ dừng lại ở những tính toán khắt khe không thể dẫn con người tới hạnh phúc và không thể xây dựng một xã hội huynh đệ, vì nó bỏ rơi những người không có khả năng làm việc và coi họ như không xứng đáng được hưởng những nhu cầu cần thiết.

 Sự công bằng của Nước Trời cũng không giống quan niệm về công trạng nơi chúng ta.  Đó là sự công bằng xen lẫn với tình yêu, một tình yêu đi đến tận cùng và có thể bị coi như “bất công” theo cái nhìn nhân loại.  Đó là điều ông chủ vườn nho đã làm: ông là một người tốt.  Ông trả cho mỗi người, không phải theo công lao, nhưng theo nhu cầu của họ.  Ông cho đi với lòng rộng rãi bao la, tới mức “hoang phí.”  Ông không chỉ dựa trên sản phẩm người thợ làm ra, mà còn nghĩ tới sự công lao khó nhọc của họ.  Và, ai là người có thể phán xét và xác định được nỗi khó nhọc, nếu không đó là Vị Thầy nhân lành, khiêm nhường và dịu dàng trong lòng?  Đối với Thiên Chúa, mỗi cá nhân trong số những người đang làm việc vì Nước Trời đều xứng đáng nhận được thù lao Tình yêu.  Nếu Thiên Chúa công minh như thế, thì nơi Vương quốc của Ngài phải là một nơi không còn sự ghen tị, hiềm thù và cũng chẳng có ai bị lãng quên.

 Hãy trở lại với lời mở đầu trình thuật của thánh Mát-thêu: “Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm trong vườn nho của mình.”  Sống trên đời, hết thảy chúng ta đều là những người thợ được ông chủ là Thiên Chúa trao cho công việc phải làm.  Chúng ta làm việc bởi công trình sáng tạo, tức là thế giới này, được trao cho chúng ta canh tác và giữ gìn.  Từ khởi thủy, con người đã ý thức được trách nhiệm này. 

 Tác giả sách Sáng thế đã viết: “Đức Chúa dẫn con người vào vườn Ê-đen để anh canh tác và giữ gìn” (St 2,15).  Chúng ta thường chỉ nhớ đến chữ “canh tác” mà quên chữ “giữ gìn”, nên chỉ biết khai thác mà không biết bảo vệ.  Như vậy, vấn đề làm lâu giờ hay ít giờ xem ra không quan trọng.  Đó là thời gian và cơ hội để con người vươn tới vĩnh cửu, trong khi chờ đợi Thiên Chúa, Đấng Cứu độ con người.  Cũng vậy, làm việc này hay việc nọ; ở nơi này hay nơi kia; được nhận biết hay quên lãng; được tôn vinh hay coi thường… cũng không quan trọng đối với người tín hữu.  Đối với thánh Phao-lô, điều quan trọng là được ở với Đức Ki-tô, và như thế, “anh em phải ăn ở làm sao cho xứng với Tin Mừng của Người.”

 Nước Trời là quà tặng miễn phí.  Lòng thương xót của Thiên Chúa thì vô biên.  Ân sủng của Chúa dồi dào như dòng suối.  Điều quan trọng là chúng ta có trân trọng đón nhận món quà Nước Trời Chúa ban, có tín thác nơi Lòng Thương Xót của Ngài và có chủ động đến kín nước thiêng liêng nơi dòng nước ân sủng chứa chan ấy.

 “Không có người cha, người mẹ, người con, hoặc bất kỳ người nào khác có thể ấp ủ đối tượng họ yêu dấu bằng một tình yêu lớn lao như tình yêu Thiên Chúa ấp ủ một linh hồn.”
(Chân phúc Angela Foligno)

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên 

From: Langthangchieutim


 

Cha mẹ còn, đời ta còn chốn quay về-Truyen ngan HAY

ban nguyen truong to- Xuan-Huong T Nguyen

 Bà cụ sống tầng dưới đột nhiên đến gõ cửa, bà hỏi tôi có muốn mua căn nhà của bà không?

Căn nhà rộng 132m vuông. Tôi có chút bất ngờ nên nói với bà:

“Bà ơi con đã có nhà rồi không cần mua thêm đâu”

Bà cụ tiếp tục nói:

“Con à, nếu con đồng ý mua nhà của bà, bà sẽ không lấy của con đồng xu nào, nhưng con phải đồng ý với bà một điều kiện”.

Nghe đến đây tôi sửng người. Sao trên đời lại có chuyện như thế này chứ? Nhưng thái độ của bà thật nghiêm túc, trong ánh mắt còn ẩn chứa một nỗi niềm nặng trĩu khó hiểu.

Tôi cố nén sự nghi ngờ trong lòng và nói:

“Bà cứ nói đi, nếu có thể giúp con nhất định sẽ giúp”

Bà ngước nhìn tôi chậm rãi nói:

“Sau này mỗi lần xuống, đi ngang cửa nhà bà cứ gõ cửa một cái, nếu bà trả lời con cứ yên tâm mà đi, nếu không nghe thấy tiếng bà con hãy làm ơn gọi điện cho các con của bà, nếu chúng nó cũng không về thì hãy làm ơn đưa bà đi tiếp chặng đường cuối cùng. Căn nhà này bà sẽ để lại cho con”.

Những lời của bà khiến lòng tôi chùng xuống, bởi đây nào phải là một yêu cầu đơn giản mà là một sự phó thác sinh mệnh.

Tôi rối bời không biết có nên đồng ý hay không, nhưng nhìn ánh mắt đầy mong đợi và tha thiết của bà, tôi đã gật đầu chấp nhận. Tôi đỡ bà vào nhà để bà ngồi xuống và rót cho bà một ly nước nóng. Đôi tay bà run rẩy, nhìn dáng vẻ của bà lòng tôi thấy xót xa.

Qua câu chuyện bà kể, tôi biết bà nay đã 86 tuổi, cả bà và ông đều từng là giáo viên về hưu. Con trai lớn lập gia đình sống ở Canada, con gái lấy chồng ở Anh . Từ khi các con ra nước ngoài bà sống nương tựa vào ông, nhưng năm ngoái ông đã qua đời, giờ trong nhà chỉ còn lại mình bà, các con đã nhiều năm không về thăm nhà, nhà cũ ở quê cũng bán từ lâu…

Giờ chỉ mình bà cô đơn trong căn nhà trống vắng này, giá như mà hồi đó chúng nó đừng giỏi giang như thế thì tốt biết mấy, nếu không ra nước ngoài ít ra chúng cũng còn nhớ đến căn nhà này, mỗi năm có thể gặp vài lần… 

Nghe bà nói vậy, tôi nghe lòng trĩu nặng. Bà không phải đang trách các con, mà bà đang cảm thấy bất lực với tuổi già của mình, nhà có rộng đẹp cách mấy cũng không ấm áp bằng tình thâm.

Kể từ đó… mỗi lần đi làm tôi đều ghé xuống gõ cửa nhà bà, chỉ khi nghe tiếng bà trả lời tôi mới yên tâm đi làm.

Vào cuối tuần tôi tranh thủ ghé qua thăm cùng bà trò chuyện, nấu ăn, giúp bà làm vài việc vặt… Mỗi lần như thế bà rất vui vẻ, có lẽ đó chính là cái cảm giác hạnh phúc và an toàn.

… Thấm thoát một năm đã trôi qua…

Tháng trước vào tuần cuối của tháng, tôi đi công tác đột xuất nên không thể gõ cửa nhà bà …

Một tuần sau khi  trở về, tôi vội vàng sang gõ cửa, nhưng không nghe tiếng trả lời của bà. Linh tính chẳng lành, tôi báo cho ban quản lý và gọi điện cho cảnh sát.

Khi cảnh sát mở cửa , chúng tôi phát hiện bà đã nằm yên trên giường, mắt nhắm lại, bên cạnh là quyển album hình của hai ông bà thời trẻ và hình của các con khi còn bé, pháp y nói: “Bà đã qua đời hai ngày trước vì bịnh tim”.

Lòng tôi đau nhói… Chỉ mới trước ngày tôi đi công tác bà còn nói:

“Bên ngoài trời lạnh lắm, nhớ mang theo áo ấm con à!”

Bà còn bảo cuối tuần qua bà có làm bánh nhân thịt, vì các con ngày còn bé rất thích … Nói xong bà quay lưng bước vào thang máy, không ngờ đó là lần gặp cuối cùng…

Bà ra đi lặng lẽ như thể thế giới này chưa bao giờ để ý đến sự tồn tại của bà.

Sau đó tôi gọi điện cho các con của bà, nhưng không ai về kịp. Trong đám tang chỉ có vài người đến tiễn đưa, dường như cả cuộc đời bà cứ cuốn trôi theo dòng thời gian không để lại dấu vết nào…

Nghĩ đến đây lòng tôi trĩu nặng, một người hiền từ như vậy tại sao cuối cùng lại ra đi trong cô đơn như vậy.

Sau khi lo liệu xong tang lễ, tôi đứng rất lâu trong ngôi nhà trống vắng đó… nhớ lại những khoảnh khắc trước kia… những lúc bà cô đơn và bất lực …

Chợt tôi hiểu ra ý nghĩa lời nói: “Giá mà con cái của bà không giỏi giang đến thế thì tốt biết bao”.

Có lẽ bà chưa bao giờ mong con cái có những thành tựu lớn lao, chỉ hy vọng những ngày tháng tuổi già có người đến gõ cửa nhà và lắng nghe giọng nói của bà. 

Bà đã ra đi mang theo nỗi cô đơn và bất lực của mình. Điều duy nhất mà tôi cảm thấy an ủi là ít nhất trong một năm cuối đời, có người đồng hành cùng bà, khiến bà cảm thấy một chút hơi ấm, một ít quan tâm.

Gửi đến những người thân yêu:

Hãy nhớ, hãy dành thời gian có thể để quan tâm đến cha mẹ già của mình, đến một ngày bạn nhận ra  cha mẹ là những người bạn dành ít thời gian nhất nhưng lại là những người yêu thương bạn vô điều kiện.

Cha mẹ còn, đời ta còn chốn quay về

Cha mẹ mất, đời ta chỉ còn đường để ra đi..!

( Trish Nguyen )