CUỘC ĐỜI CAY ĐẮNG CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ BA LẦN LẬP MƯU GIẾT CHỒNG — Truyen ngan HAY

Xuyên Sơn

CUỘC ĐỜI CAY ĐẮNG CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ BA LẦN LẬP MƯU GIẾT CHỒNG

Đã ngoài 60 tuổi và còn gần chục năm nữa mới mãn hạn tù, nhưng đường về của phạm nhân Bảy thật mù mịt, như chính quá khứ đen tối của thị.

Dù đã bước sang bên kia cái dốc của cuộc đời nhưng phạm nhân Trần Thị Bảy

(SN 1958, quê ở huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai) chưa từng có giấc ngủ bình yên kể từ sau khi ra tay sát hại chồng.

Nói chuyện với phóng viên mà nước mắt người phụ nữ đa đoan cứ tuôn dài trên hai gò má sạm đen đầy khắc khổ.

Lúc này, khi có dịp được trải lòng, Bảy mới thực sự hoảng hốt về cuộc đời đầy cay đắng của mình.

Phận người đàn bà “ba chìm bảy nổi”

Gạt hàng nước mắt lăn dài trên gò má, Trần Thị Bảy kể:

“Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai. Cái tên Bảy được đặt theo thứ tự con cái sinh ra trong nhà. Vì muốn con cái không phải

“bán mặt cho đất bán lưng cho trời” nên bố mẹ cố gắng nuôi tôi ăn học.

Lúc học xong tôi xin được việc vào huyện ủy Than Uyên (nay thuộc Lai Châu) làm”.

Đến năm 1985, Bảy bén duyên và lấy một người đàn ông làm xây dựng.

Nhưng có vẻ như số trời đã định cuộc đời Bảy phải “ba chìm bảy nổi”

như cái tên.

Chưa đầy một tháng sau kết hôn Bảy nhận tin sét đánh chồng qua đời do tai nạn lao động.

Nỗi đau này nhân lên gấp đôi khi Bảy phát hiện mình đang mang trong mình giọt máu đào của người chồng quá cố.

Nén đau thương, Bảy  một mình sinh con, đặt tên là Lê Mạnh Cường.

Bảy chỉ mong con khỏe mạnh, khôn lớn thành một người đàn ông kiên cường để vượt qua mọi sóng gió cuộc đời…

Kể đến đây, Bảy bỗng thốt lên: “Thế nhưng chính tôi lại hại nó!”.

Mãi sau này, Bảy mới biết con trai cũng bị liên đới đến vụ án mạng của bố dượng (chồng “hờ” của Bảy).

Hồi chồng mới mất được 2,3 năm, trông Bảy mặn mà đúng chuẩn “gái một con trông mòn con mắt”.

Bảy lọt vào mắt xanh của biết bao chàng trai nhưng Bảy nghĩ nên ở vậy nuôi con.

Thị từ chối tất cả những lời ong bướm của cánh đàn ông.

Nhưng nào ngờ khi con vừa tròn 3 tuổi, Bảy cảm thấy thiếu thốn tình cảm nên đã lao như con thiêu thân vào vòng tay của người đàn ông tên Lê Hữu B.

(SN 1960, quê ở Việt Trì, Phú Thọ).

Vì B. giới thiệu là “cán bộ nguồn” lên vùng cao công tác nên Bảy càng tin yêu hơn Hồi chính thức yêu nhau, tôi dẫn ông ấy đến ra mắt bố nhưng bố phản đối kịch liệt.

Bố nói rằng không tin tưởng người đàn ông này.

Khi đó tôi như bị bùa mê thuốc lú, không nghe lời bố cứ nhất quyết đòi lấy người dàn ông này. Gia đình bên ngoại cắn răng làm đám cưới lần hai cho tôi và ông B..

Vài ngày sau lễ cưới, tôi khấp khởi theo chồng mới về quê đăng ký kết hôn.

Nhưng đến nơi mới ngã ngửa, anh ta chẳng phải “cán bộ nguồn” gì mà chỉ là một kẻ “ma cô” đang trong diện theo dõi của Pháp luật.

Chính vì thế, thủ tục đăng ký kết hôn của chúng tôi không được chính quyền xã xác nhận”.

Cay đắng cho phận đời long đong của mình, ngay đêm đó Bảy bắt xe ô tô về Lào Cai.

Thấy vợ bỏ về, B. cũng lục đục ra bắt xe lên Lào Cai theo. đứng trước cửa nhà Bảy lạy van xin được tha thứ để làm lại từ đầu. Mủi lòng trước nước mắt cá sấu của B., Bảy lại lại tha thứ, bao nhiêu hờn giận tan biến hết. Bảy xin chuyển công tác về Bảo Thắng, tại đây, hai người thuê một căn nhà nhỏ sinh sống không hôn thú.

Hạnh phúc chẳng tày gang, chưa đầy 2 tháng sau lại có việc động trời xảy ra.

Hôm đó, Bảy đi làm về gọi mãi không thấy chồng đâu, đi tìm khắp nơi cũng không thấy.

Chân mỏi nên Bảy quay về nhà trọ thì điếng người phát hiện chiếc hòm tài sản của mình bị lục tung, toàn bộ vốn liếng đã bị gã chồng “hờ” đốn mạc cướp sạch. Lúc đấy chỉ muốn giết chết gã đàn ông đốn mạc này nhưng một lần nữa,

Bảy phát hiện mình có thai.

Con giun xéo mãi cũng quằn

Suốt thời gian dài, một tay Bảy cáng đáng mọi việc trong gia đình từ kiếm tiền đến nuôi dạy con cái.

Đến năm 1988, Bảy sinh con thứ hai. Giống như anh nó, đứa bé không hề biết bố mình là ai, mặt mũi ra làm sao.

Một nách hai con, tiền bạc không kiếm ra nhiều nên trông Bảy tiều tụy đi rất nhiều.

Biết em phận khổ nên chị gái Bảy đã về đưa cả ba mẹ con vào Bình Thuận lập nghiệp.

Người chị gái này mua nhà, mở quán cà phê cho Bảy buôn bán. Nào ngờ khi công việc vào guồng, mẹ con có tí của ăn của để thì B. lại xuất hiện.

Bảy cúi mặt, hạ giọng nói:

“Ông ta đến vào một buổi chiều muộn, lại cái bài ca van xin rồi nhận hết mọi tội lỗi, trách nhiệm nên tôi lại mủi lòng thêm lần nữa. Và chính sự yếu đuối của đàn bà đã khiến tôi càng chìm sâu vào những năm tháng đen tối của cuộc đời.

Sống với nhau chưa đầy nửa năm thì tôi phát hiện ra ông ta không quay lại với mẹ con tôi vì tình cảm mà chỉ bởi cần tiền.

Ông ta cặp kè, bao nuôi một người phụ nữ khác sống cách nhà tôi không xa.

Ông ta về quán cà phê của tôi lượm nhặt đủ thứ, kể cả đôi dép tổ ong hay cái chổi.

Tôi giận lắm, có lần tôi nói với B. hãy dứt khoát đi nhưng ông ta dọa sẽ giết chết mấy mẹ con nếu tôi đòi bỏ thêm lần nữa”.

Câu chuyện không dừng lại ở đó, B. càng ngày càng lấn tới, nhiều hôm về xin tiền Bảy không được liền

“thượng cẳng chân hạ cẳng tay” luôn.

Có lần, Bảy bị chồng “hờ” đánh thừa sống thiếu chết nằm bẹp trong phòng mấy ngày liền.

Thế rồi không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, đến năm 1994, Bảy lại sinh thêm cho B. một đứa con nữa.

Sau đợt ở cữ, Bảy cảm thấy chán ngán cái cuộc sống tạm bợ với người chồng “hờ” nên quyết định ôm con từ Bình Thuận ra Lào Cai làm lại từ đầu.

Có chút vốn dắt lưng, Bảy mua mảnh đất gần nhà bố đẻ nhưng chưa xây vì chưa có đủ tiền.

Lúc này, Bảy những tưởng đã đoạt tuyệt được với gã chồng “hờ” vũ phu.

Nhưng không, hắn vẫn đeo bám mấy mẹ con, có lần gã đánh thị phải nhập viện nằm mất mấy ngày liền.

Cay đắng quá, đến năm 2004, Bảy quyết định dứt tình với B..

Bảy tính đi xuất khẩu lao động kiếm chút tiền lo cho con cái. Trong lần về Hà Nội làm thủ tục thì con trai gọi điện nói B. đánh đứa con thứ hai, nhét giẻ vào miệng và bắt nó phải đưa tiền, sổ đỏ của mẹ ra rồi bỏ đi.

Nhẫn nhục, Bảy đi làm lại sổ đỏ, vay mượn được 110 triệu đồng định xây cái nhà khang trang cho con cái ở.

Số tiền còn lại để đi lao động nước ngoài.

Biết Bảy định xây nhà, B. lại mò về đòi chia tài sản. Đúng lúc này, cơn phẫn nộ của Bảy trào dâng, thị quyết định giết chết B. để trả thù.

Nghĩ là làm, tháng 7/2006, Bảy hòa thuốc ngủ và thuốc chống say rồi nhờ thợ xây tên Ba đang làm nhà cho mình đưa cho chồng uống.

Tuy nhiên người này không đồng ý, thế là kế hoạch bị đổ bể.

Chưa từ bỏ ý định, một tuần sau thị lại đi mua hai chai bia và gọi Ba cùng một thợ xây khác lại để đưa cho B. uống.

Nhưng trước khi đưa bia cho họ, Bảy nạy nắp đổ xuống sâu vào. Và một lần nữa kế hoạch lại đổ bể vì hai người thợ xây quyết không giúp.

Cả hai lần đều thất bại, nỗi uất hận của Bảy dâng cao hơn, thị quyết tâm phải giết bằng được gã chồng “hờ” đốn mạt.

Ngày 27/7/2006, Bảy nhờ một người thợ xây khác giúp sức.

Bảy nói với anh ta rằng, bị người dân tộc bỏ bùa nên cần phải giúp ông ấy giải bùa bằng cách chuốc rượu say rồi cho uống thuốc giải (rượu độc được ngâm bằng mã tiền và ô đầu mà Bảy đã chuẩn bị từ trước).

Tin lời Bảy, người thợ xây này đi về chuẩn bị đồ nhậu. Để lần ra tay này thành công, Bảy còn gọi con trai cả và một số thanh niên khác phục kích ở đoạn đường về nhà phòng trường hợp B. uống rượu không chết thì sẽ đánh chết và tạo hiện trường giả.

Tuy nhiên, rượu độc của Bảy đã giết chết B..

Sau này, mẹ con Bảy và hai thợ xây khác phải hầu tòa về tội Giết người.

Với vai trò chủ mưu, Bảy chịu mức án 20 năm tù giam; con trai chịu án 4 năm tù giam. Ngồi trong song sắt lạnh lẽo, mới thấm thía cái giá phải trả cho tội ác của mình.

Đau đớn hơn nữa là chính tay Bảy đã kéo con trai mình nhúng chàm để giờ trở về xã hội nó không được sống như một người bình thường…

 Thu Nga (t n)

Nguồn fb Thơ Trần

Phạm nhân Trần Thị Bảy ân hận về những lỗi lầm mình đã gây ra 


 

Tôi không ngại bầu cho Cộng Hoà, nếu…Hiếu Chân/Người Việt

B a’o Nguoi-Viet

September 11, 2026 

Hiếu Chân/Người Việt

Tại đại hội đảng Cộng Hoà ở Dallas tối ngày 9 tháng Chín vừa qua Tổng Thống Donald Trump hứa sẽ cho mỗi người Mỹ trưởng thành $5,000 nếu đảng Cộng Hòa giữ được thế đa số Quốc Hội trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ ngày 3 Tháng Mười Một. Đã có vô số vị thức giả bàn luận về lời hứa này, khía cạnh pháp lý và tài chính của nó, hầu hết đều chỉ ra tính chất “bất khả thi,” nói trắng ra là “hứa lèo,” hầu cứu vãn tình thế tệ hại của đảng Cộng Hòa.

Tổng Thống Donald Trump ra dấu hiệu sau khi kết thúc bài phát biểu tại hội nghị giữa nhiệm kỳ của đảng Cộng Hòa ở Dallas, Texas, hôm 9 Tháng Chín. (Hình: Ronaldo Schemidt/AFP via Getty Images)

Ngoài lời hứa $5,000, ông Trump còn khuyên người ủng hộ mình hãy tưởng tượng có tên ông trên lá phiếu (thực tế không có), bầu cho các ứng cử viên Cộng Hoà là bầu cho chính ông Trump vậy. “Các bạn phải giúp tôi một việc lớn nhất: hãy giả sử rằng tôi có tên trên lá phiếu. Tôi có tên trên lá phiếu,” ông nói.

Tối ngày bế mạc 10 tháng Chín, ông Trump còn biến hội nghị của một đảng chính trị thành một “hội thề,” khi ông yêu cầu tất cả những người tham dự đưa tay phải lên và đọc lời tuyên thệ trung thành. Ông đọc và đám đông đồng thanh nhắc lại: “Tôi tuyên thệ, với vị tổng thống vĩ đại nhất trong lịch sử Hoa Kỳ… rằng tôi sẽ bằng mọi giá cùng gia đình và bạn bè đi bỏ phiếu [cho các ứng cử viên Cộng Hoà]. Tôi không quan tâm mình đã ghi danh hay chưa. Tôi sẽ cố gắng và gian lận hết mức giống như bọn họ vậy” (!!!) Cứ như cảnh “Đào Viên kết nghĩa” của Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi xứ Trung Hoa xa xưa, chỉ thiếu vài chén rượu và cắt tay lấy máu ăn thề!

Rõ ràng ông Trump lo sợ viễn cảnh làn sóng xanh, sợ đảng Dân Chủ giành lại đa số ở Quốc Hội, từ đó có thể làm tiêu tán sự nghiệp chính trị của ông và nhiều nhân vật thân cận. Ông tung ra nhiều thủ đoạn, từ vẽ lại bản đồ bầu cử ở một số tiểu bang, đề ra dự luật SAVE American Act buộc cử tri phải trưng bằng chứng “quốc tịch” mới được bỏ phiếu, ký sắc lệnh hạn chế phiếu bầu qua thư… nhưng xem ra ông chưa yên tâm, ông cần tổ chức “hội thề” và đưa ra những lời hứa cuội để lừa mị những người nhẹ dạ.

***

Nhưng, tôi sẽ bỏ phiếu cho đảng Cộng Hoà nếu ông Trump và những người Cộng Hoà làm rõ được những thắc mắc rất đơn giản của tôi, một người Mỹ gốc Việt bình thường, không đảng phái, đi làm và đóng thuế đều đặn. Khi những băn khoăn này được giải toả, tôi sẽ yên tâm “chọn mặt gửi vàng” mà không cần tấm check $5,000 chẳng bao giờ có thực.

Bầu cử giữa nhiệm kỳ thường được coi là cuộc trưng cầu ý kiến cử tri về thành tích điều hành của chính phủ đương nhiệm, của đảng cầm quyền. Đảng Cộng Hòa đã làm chủ cả hành pháp (Toà Bạch Ốc), lập pháp (Quốc Hội) và tư pháp (Tối Cao Pháp Viện) hơn 18 tháng qua, họ đã có thành tích nổi bật gì để cử tri tin tưởng?

Một là, cuộc chiến Iran. Theo lời chính ông Trump, chúng ta đã chiến thắng Iran từ vài tháng trước, đã kiểm soát hoàn toàn eo biển Hormuz, đã tiêu diệt toàn bộ quân đội Iran cùng đội ngũ giáo sĩ lãnh đạo xứ này. Thế thì tại sao Iran chưa đầu hàng? Giá dầu hiện đã vượt $100 mỗi thùng, giá xăng bình quân ở Mỹ đã cao hơn 61% so với trước chiến tranh. Quân đội Iran bị tiêu diệt sao chúng vẫn tiếp tục tấn công, gây tổn hại to lớn cho các căn cứ quân sự Mỹ ở vùng Vịnh? Tin mới nhất cho biết, đêm ngày 8 Tháng Chín, Iran phóng hàng chục hoả tiễn vào căn cứ không quân Muwaffaq Salti ở Al-Azraq, Jordan, làm gãy cánh một chiếc A-10 Thunderbolt, hư hỏng tám chiếc F-15E.

Đại Tá Hùng Cao, người Mỹ gốc Việt đầu tiên được Tổng Thống Trump đề cử làm bộ trưởng Hải Quân, cũng phải thừa nhận rằng Iran đã tàn phá nặng nề căn cứ tại Bahrain, nơi đặt bộ chỉ huy Đệ Ngũ Hạm Đội Mỹ, đến mức Hải Quân đang phải xem xét lại cách bố trí lực lượng trong khu vực.

Cuộc chiến đã kéo dài sang tháng thứ bảy, 18 người lính Mỹ thiệt mạng, hơn 700 người bị thương, hàng chục tỷ đô la tan thành khói, nước Mỹ được cái gì? Ông Trump nói, phải ngăn chặn tham vọng vũ khí nguyên tử của Iran. Chương trình vũ khí nguyên tử của Iran thực tế đã bị ngăn chặn hiệu quả từ hiệp định JCPOA mà ông Trump rút ra năm 2018, sau đó đã bị “xoá sổ” sau những đợt không kích của Mỹ và Israel tháng Sáu năm ngoái. Nay thì sao? Tổng Giám Đốc Cơ Quan Nguyên Tử Năng Quốc Tế (IAEA) Rafael Grossi vừa cho biết Iran đang có các hoạt động xây dựng tại núi Pickaxe gần Natanz – nơi bị nghi là đang cất giấu khoảng 440kg uranium có độ tinh chế cao mà ông Trump đe doạ sẽ ném bom phá huỷ. Nhiều nhà phân tích nhấn mạnh, sau cuộc chiến hiện nay, chắc chắn Iran sẽ thêm quyết tâm và dồn mọi nguồn lực thúc đẩy việc chế tạo vũ khí nguyên tử càng sớm càng tốt để phòng ngừa việc Mỹ và Israel lại đánh họ trong tương lai.

Ông Trump nói Iran leo thang chiến tranh là để tác động tới bầu cử Mỹ; sau bầu cử ngày 3 Tháng Mười Một, chiến tranh sẽ kết thúc, giá xăng dầu sẽ giảm mạnh. Tuy nhiên các phụ tá hàng đầu của ông, từ Phó Tổng Thống JD Vance tới Bộ Trưởng Ngoại Giao Marco Rubio đều cho biết, cuộc chiến Iran có khả năng kéo dài tới hết nhiệm kỳ của ông Trump và khuyên người dân Mỹ hãy vững tinh thần. Là người dân, chúng tôi biết tin ai bây giờ?

***

Hai là, đại hội đảng Cộng Hòa ở Dallas tập trung lên án đảng Dân Chủ như là bọn cực đoan cánh tả hết sức nguy hiểm cho nền dân chủ Mỹ, những kẻ muốn lôi kéo nước Mỹ vào “địa ngục cộng sản.” Cộng sản vô cùng xấu xa và ác độc; người Việt Nam ai cũng hiểu rõ sự tàn bạo của cộng sản, không cần bàn cãi. Nhưng có bằng chứng nào chứng tỏ đảng Dân Chủ Mỹ có chủ trương “quốc hữu hoá,” tịch biên tài sản, phương tiện sản xuất kinh doanh của người dân Mỹ, chủ trương “độc đảng” cai trị, triệt hạ đối lập, xoá bỏ quyền tự do dân sự và chính trị của người dân giống như chế độ cộng sản đã làm trên quê hương Việt Nam thân yêu?

Và các bạn Cộng Hoà sẽ giải thích thế nào khi Tổng Thống Trump luôn miệng khoe khoang mối quan hệ “đầm ấm” với tên cộng sản bạo ngược Kim Jong-un của Bắc Hàn? Mươi hôm nữa, ông Trump sẽ trải thảm đỏ và mở quốc yến ở Toà Bạch Ốc để tiếp đãi Tập Cận Bình, ông trùm cộng sản Trung Quốc. Các nhân vật chóp bu của đảng Cộng Hòa, cả trong chính phủ và Quốc Hội, sẽ nâng ly chúc tụng nhà độc tài của đảng cộng sản lớn nhất hành tinh, cũng là đối thủ đáng gờm nhất đang rắp tâm đánh bại nước Mỹ.

Chống cộng bằng mồm mà vẫn giao du thân mật và dành sự tôn kính hết mực cho các nhà độc tài khát máu như Tập, như Kim, là thế nào? Tô Lâm, ông trùm của đảng Cộng Sản Việt Nam, cũng sắp đến Mỹ và có thể được Tổng Thống Trump tiếp đãi tại Phòng Bầu Dục, thế là thế nào?

***

Ba là, đảng Cộng Hoà luôn khẳng định, bầu cử qua thư là “gian lận” và tìm mọi cách để hạn chế quyền bầu cử qua thư, chẳng hạn như giao cho Sở Bưu Điện (USPS) xét duyệt tư cách cử tri để quyết định có chuyển phiếu bầu cho họ hay không – điều mà các toà án liên bang đã phán quyết là “vi hiến.” Nói bầu cử qua thư là gian lận, sao Tổng Thống Trump xưa nay chỉ bỏ phiếu qua thư mà không bao giờ trực tiếp tới phòng bỏ phiếu?

Bốn là, kinh tế là quyết định. Ai có thể trả lời một cách trung thực rằng kinh tế nước Mỹ ngày hôm nay – một năm rưỡi sau ngày nắm quyền toàn diện của đảng Cộng Hoà – tốt hơn hay tệ hơn và vui lòng dẫn chứng dữ liệu làm căn cứ cho nhận định của mình. Các thước đo kinh tế như tỷ lệ thất nghiệp, tăng trưởng GDP, số việc làm tạo ra, mức tăng lương và lạm phát… có tốt lên so với trước tháng Giêng 2025?

Nhớ lại cuối năm 2024, trước cuộc bầu cử tổng thống, tuần báo The Economist uy tín của Anh, trong số báo đặc biệt về kinh tế Mỹ, đánh giá Mỹ là nền kinh tế phục hồi nhanh nhất và mạnh nhất thế giới sau đại dịch COVID-19, là “The Envy of The World” (Nỗi thèm muốn của thế giới). Cùng lúc đó, 23 chuyên gia được giải Nobel Kinh tế học đã cùng ký một lá thư ngỏ, cảnh báo chính sách kinh tế của ứng cử viên Donald Trump sẽ dẫn tới giá cả cao hơn, thâm hụt lớn hơn và bất bình đẳng trầm trọng hơn. Nhiều người không tin các chuyên gia và hậu quả chúng ta đang gánh chịu: giá cả leo thang, đồng tiền mất giá, nợ nần – cả nợ cá nhân và nợ quốc gia – tăng vọt! Chỉ các tỷ phú, triệu phú hài lòng khi tài sản của họ phình ra nhờ giảm thuế và các mối quan hệ với chính phủ…

***

Và cuối cùng, đảng Cộng Hòa cho rằng, nhờ sự lãnh đạo mạnh mẽ của ông Trump mà thế giới đang “kính trọng nước Mỹ hơn trước.” Thật vậy không? Tại sao các nước đồng minh đều quay lưng, không nước nào chịu cùng với Mỹ chống chế độ thần quyền tàn bạo Iran như họ từng kề vai với chúng ta gánh vác cuộc chiến chống khủng bố sau ngày 11 Tháng Chín 2001? Ông Trump giận đến mức cấm vận kinh tế Tây Ban Nha và Ý, rút ngắn tập trận quân sự với Nam Hàn, thậm chí chống lại Anh Quốc trong vấn đề chủ quyền quần đảo Falkland hiện do Anh kiểm soát, chỉ vì các nước này không theo ông đánh Iran. Khảo sát của nhiều hãng thăm dò xác nhận, trong mắt của người dân thế giới hình ảnh và uy tín của nước Mỹ đã giảm mạnh, thậm chí người ta thích Trung Quốc hơn Mỹ, tin ông Tập hơn ông Trump trong các vấn đề quốc tế.

Vài thắc mắc trên đây chỉ là tâm tư của một người quan tâm tới thời cuộc và lo lắng cho tương lai xứ sở mà tôi yêu mến. Là thường dân, tôi chỉ có lá phiếu. Và tôi không ngại bỏ phiếu cho đảng Cộng Hoà, cũng không ngại bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ, có điều lựa chọn của tôi không dựa vào cảm tính yêu ghét, không nhắm mắt theo đám đông mà tôi luôn cố gắng suy nghĩ nghiêm túc, dựa vào nguyên tắc và sự kiện. Và tôi nghĩ, các bạn cũng nên như vậy khi thực hiện quyền công dân vào ngày 3 Tháng Mười Một. [dt]


 

SẸO CỦA THIÊN CHÚA – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một”.

“Trên thân thể Đức Kitô Phục Sinh, những vết thương không bao giờ biến mất; chúng vẫn còn đó, vì là dấu chỉ bền vững của tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Thập giá không phải là một vết thương còn mở để kéo dài đau đớn, nhưng là dấu tích của một tình yêu đã đi qua cái chết và trở về. Vì thế, Hội Thánh không suy tôn một dụng cụ hành hình, nhưng suy tôn thánh giá – ‘sẹo của Thiên Chúa’.

Trong sa mạc, Israel nổi loạn, bị rắn lửa cắn. Thiên Chúa không cất rắn đi; Ngài truyền Môsê treo con rắn đồng lên cột, để ai nhìn lên thì được sống – bài đọc một. Điều cứu họ không phải mẩu kim loại, nhưng lòng tin dám nhìn thẳng vào dấu tích của điều đang giết mình để đón nhận sự sống từ Thiên Chúa. Ơn cứu độ bắt đầu khi chúng ta nhận mình đã bị cắn và không thể tự chữa. Chúa Giêsu dùng hình ảnh ấy để nói về thập giá: “Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy”. Bản Hy Lạp viết hypsōthēnai – “được nâng lên”, vừa chỉ bị treo trên thập giá, vừa gợi sự tôn vinh. Nơi thấp nhất của nhục nhã trở thành nơi cao nhất của tình yêu; dấu hiệu án chết trở thành dấu chỉ cứu người.

Chúa Kitô chữa lành chúng ta bằng cách mang vết thương trên thân mình. Ngài bước vào nơi đau nhất của phận người, cho phép bạo lực của con người chạm đến chính Thiên Chúa. Đấng Phục Sinh không xoá dấu đinh; Ngài cho Tôma xem chúng như sinh trắc học của tình yêu. Vết thương còn, nhưng đã mất quyền lực; cái chết đã xảy ra, nhưng không phải lời cuối. “Nỗi buồn càng khoét sâu vào lòng bạn, bạn càng có thể chứa nhiều niềm vui!” – Kahlil Gibran.

Bởi thế, điều quan trọng không phải sống mà không có thương tích, nhưng để tình yêu chữa lành những gì từng làm chúng ta mang thương tích. Nỗi đau có thể thành cay đắng, khiến chúng ta truyền nó sang người khác; nhưng cũng có thể hoá nên lòng trắc ẩn: vì đã ngã, chúng ta biết đỡ người; vì đã khóc, chúng ta không đi qua nước mắt của ai; vì được tha thứ, chúng ta thôi kết án. Vết sẹo bấy giờ không còn kể điều người khác đã làm, nhưng kể điều ân sủng đã làm trong chúng ta. “Cuộc Khổ Nạn của Đức Kitô trên thập giá đã biến đổi đau khổ từ bên trong!” – Bênêđictô XVI.

Anh Chị em,

Đức Kitô đã “hạ mình, vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá”; vì thế, “Thiên Chúa đã siêu tôn Ngài” – bài đọc hai. Thiên Chúa không ca tụng đau khổ; Ngài tôn vinh tình yêu không bỏ cuộc giữa đau khổ. Thập giá không tuyên bố vết thương là tốt, nhưng cho thấy không vết thương nào nằm ngoài tầm với của tình yêu Thiên Chúa. Ai kết hợp thập giá đời mình với thập giá Đức Kitô sẽ khám phá: điều còn lại sau cùng không phải những gì đã làm mình tan nát, nhưng là tình yêu đi xuyên qua tất cả mà vẫn sống. Tình yêu ấy không che giấu cuộc chiến, nhưng làm chứng rằng sự dữ và sự chết đã không thắng – đó là ‘sẹo của Thiên Chúa’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đừng để những vết thương đời con chỉ còn là nỗi đau; nhưng trong Ngài, xin cho chúng trở thành những dấu tích của tình yêu!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

*****

Ngày 14 tháng 9

SUY TÔN THÁNH GIÁ

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

13 Khi ấy, Đức Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô rằng: “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. 14 Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, 15 để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.

16 “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. 17 Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.”


 

KHÔNG CÓ THÌ GIỜ! – BS Đỗ Hồng Ngọc

Việt Luận – Viet’s Herald

BS Đỗ Hồng Ngọc

Người ta phỏng vấn một bà già gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống như thế nào?

“Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa- bà già nói- thì tôi sẽ dám… phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn. Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn… Tôi sẽ ăn nhiều… kem hơn. Dĩ nhiên tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng. Tôi sẽ bớt… lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia thay vì tôi cứ sống để chờ đợi…

Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy các thứ… Tôi sẽ hái nhiều hoa cúc hơn…”.

Thỉnh thoảng có lẽ ta cũng nên tự hỏi mình một câu như vậy. Có phải ta cũng thường sống trong nhớ tiếc hoặc đợi chờ, mà quên đi cái quà tặng quý báu của cuộc sống chính là sự hiện diện của ngày hôm nay, của giây phút này, của ở đây và bây giờ.

Tiếng Anh có một từ khá tuyệt: present, vừa có nghĩa là hiện tại, sự hiện diện, có mặt, lại vừa có nghĩa là món quà. Ta nghe nơi này nơi khác người ta luôn nói, không có thì giờ, không có thì giờ. Đến nỗi một nhà thơ phải kêu lên:

…Không có thì giờ!

Chim lấy đâu mà về tổ.

Tôi lấy đâu mà làm thơ.

Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi sắp viết!

(Nguyên Sa).

Tiếng chim và khế ngọt vẫn có đó, ánh nắng và sóng biển vẫn có đó, đèo cao và suối mát vẫn có đó, nhưng… hãy đợi đấy, còn phải dành thì giờ để nhớ nắng hôm qua, mưa năm nọ, tiếng chim ngày cũ, rồi còn dành thì giờ để mong ngóng tương lai, sống trong tương lai như cô nàng Perrette mang bình sữa ra chợ! Ta chờ… lớn. Chờ thi đậu. Chờ thành đạt. Chờ có tiền. Chờ cưới vợ. Chờ đẻ con. Chờ con lớn… Chờ con thi đậu. Cứ thế. Cho đến một hôm thảng thốt: “Rồi tàn mùa xuân, rồi tàn mùa hạ, một ngày đầu thu… “ (TCS).

Mùa xuân sao không đi hái lộc, mùa hạ sao không dẫn bầy em nhỏ đi tắm sông? “Hạnh phúc rất đơn sơ” vậy mà Khổng Tử suốt đời quần quật chỉ mong được thế đôi lần! Quả thật chúng ta thường sống với dĩ vãng, một thời đã qua hoặc sống với tương lai, một thời chưa tới. Còn hiện tại thì tối tăm mặt mũi; không có thì giờ!

Không kịp ăn sáng, không kịp tắm (không kịp thay đồ?). Hộc tốc. Luôn luôn hộc tốc. Nhai ngồm ngoàm. Đi vội vàng. Thở hào hển. Và hùng hục.

Lâm Ngữ Đường hơn nửa thế kỷ trước đã chê người Mỹ có ba cái tật xấu là luôn muốn tăng hiệu năng, muốn đúng giờ và muốn thành công. Ông nói: “Họ luôn cau có và quạu quọ vì ba cái tật đó đã cướp đi của họ sự thư nhàn, lại còn làm cho họ luôn bị căng thẳng thần kinh vì luôn cầu toàn trách bị!

Viên chủ bút Mỹ lo bạc đầu vì muốn không có một lỗi in nào trong tạp chí của ông ta, còn viên chủ bút Trung Hoa (dĩ nhiên, cách đây hơn nửa thế kỷ!) khôn hơn, để cho độc giả có cái thú tìm ra được ít nhiều lỗi trên báo!

Đời sống bây giờ biến người ta thành cái… đồng hồ.

Người Mỹ sống như một học sinh tiểu học, giờ nào việc đó, “từng giờ từng phút“. Rồi ông kêu lên: Đời sống mà như vậy thì còn giá trị gì nữa (Sống đẹp, LNĐ, bản dịch Nguyễn Hiến Lê). Ngày nay thì các “tật xấu” đó đã toàn cầu hoá, đã trở thành bệnh của thời đại, đến nỗi bây giờ người ta bị cao huyết áp, bị tim mạch, bị trĩ, bị bón… cũng vì không có thì giờ!

Nguyễn Công Trứ nói:

“So lao tâm lao lực cũng một đàn

  Người trần thế muốn nhàn sao được?”.

Ý ông là chỉ có tiên mới sướng.

Nhưng bây giờ ta cũng có tiền rồi, mà có tiền thì mua tiên cũng được quá đi chứ. Tiện nghi ngày càng cải thiện.

Đằng vân giá võ, thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, thần giao cách cảm không thiếu thứ gì!

Bấm cái nút gặp ngay người trong mộng. Trò chuyện với người cách xa nửa vòng trái đất như đang ngồi trước mặt… Thế mà vì sao ta không được “sướng như tiên”? Có lẽ là do cái nhu cầu giả tạo cứ ngày càng dày đặc thêm, cứ nhồi nhét mãi rồi thì đến một lúc tưởng là nhu cầu thật.

Đẻ con thì phải đẻ mổ, chọn giờ để mong sau này con được làm vua. Ai cũng làm vua cả thì ai sẽ là thường dân cho vua trị vì? Nhưng vua đâu chẳng thấy chỉ thấy nhiều trẻ thiếu oxy não, liệt thần kinh, bị tâm thần… Các thứ sữa dành cho trẻ con bây giờ thì phải có chất tạo… thông minh. Làm như xưa nay không có các sản phẩm đó thì thế giới chỉ toàn người ngu dốt!

Cho nên Tô Đông Pha mới buông thuyền sông Xích Bích, Bạch Cư Dị mới xuống ngựa dừng chèo ở bến Tầm Dương, và Nguyễn Công Trứ mới… mơ ước:

Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch

Tiêu dao nơi cùng cốc thâm sơn

Nào thơ nào rượu nào địch nào đờn

Đồ thích chí chất đầy trong một túi…

(Kẻ sĩ)

Bây giờ “đồ thích chí” ta còn có thể chất đầy “trong một xe” đời mới, chỉ “không có thì giờ!” thôi vậy!

BS Đỗ Hồng Ngọc 


 

SỰ VÔ TẬN CỦA THIÊN CHÚA – Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Tôi chắc là, nhiều người trong chúng ta đã được thêm hứng khởi khi xem bộ phim ‘Thần và Nhân’ kể lại câu chuyện một nhóm các đan sĩ dòng Xitô, sau một quyết định đau đớn là không chạy trốn tình hình bạo lực ở Algeria vào thập niên 1990, cuối cùng đã tử đạo dưới tay những người Hồi giáo cực đoan vào năm 1996.  Mới đây, tôi được lên tinh thần khi đọc nhật ký của một trong các đan sĩ đó, thầy Christophe Lebreton.  Được xuất bản với tựa đề, ‘Sinh ra từ Ánh mắt Thiên Chúa, Nhật ký của một Tu sĩ Tử đạo,’ nhật ký của thầy ghi lại ba năm cuối đời và cho chúng ta một thấu suốt về thầy, về cộng đoàn của thầy, và về quyết định ở lại Algeria bất chấp phải đối diện với cái chết.

 Trong một trang nhật ký, thầy Christophe chia sẻ một lần, giữa tình cảnh bị thù ghét và đe dọa, giữa một bên là những người Hồi giáo cực đoan và bên kia là chính quyền tham nhũng, khi tìm kiếm lý do để hy vọng, thầy tìm được bài thơ Cái giếng của nhà thơ Pháp Jean-Claude Renard:

 Nhưng làm sao dám chắc đã quá trễ
Để thành toàn khát khao
Nên hãy nhẫn nại khi ân sủng vẫn còn
Và khi luôn luôn, có lẽ, có điều gì hay
Ai đó nói lên từ thâm sâu thinh lặng và trần trụi
Rằng một ngọn lửa khôn tả triền miền xoáy sâu chúng ta
Phía dưới đất hoang đầy gai nhọn
Một giếng nước không bao giờ cạn
Một giếng nước không bao giờ cạn.

 Có lẽ đây là căn cứ thực sự để hy vọng.

Với tất cả chúng ta, có những lúc trong đời, dường như mất hy vọng, khi chúng ta nhìn vào thế giới hay nhìn vào bản thân, một cách vô thức hay ý thức mà nghĩ rằng: ‘Quá trễ rồi! Đã đi quá xa rồi!  Không gì có thể cứu vãn!  Mọi chước cách để thay đổi đã dùng hết rồi!  Thật vô vọng!”

 Nhưng cảm giác khủng hoảng tự nhiên này có thực sự là mất hết hy vọng hay không?  Không nhất thiết là thế.  Thật vậy, chính khi chúng ta cảm nhận thế này, khi chúng ta đầu hàng cảm giác rằng mình đã dùng hết mọi chước cách, thì hy vọng có thể đến và thay thế kẻ mạo danh nó, là những suy nghĩ mong ước và lạc quan tự nhiên.  Vậy hy vọng là gì?

 Chúng ta thường lầm hy vọng với kiểu suy nghĩ mong ước và lạc quan tự nhiên, nhưng cả hai điều này chẳng giống chút gì với hy vọng.  Suy nghĩ mong ước là không có căn cứ.  Chúng ta có thể ước mình trúng số hoặc ước có cơ thể như một vận động viên cấp thế giới, nhưng ước muốn này không có thực tế để dựa vào.  Nó chỉ là thuần ảo tưởng.  Lạc quan, thì dựa trên tính khí tự nhiên và cũng không giống gì với hy vọng.  Trong quyển sách mới của mình, Hy vọng không cần Lạc quan (Hope without Optimism) Terry Eagleton nhận định rằng lạc quan đơn thuần chỉ là tính khí tự nhiên và là nô lệ của tính khí ấy.  ‘Người lạc quan bị xiềng xích vào sự vui vẻ.’  Hơn nữa, ông còn khẳng định rằng lăng kính đơn sắc của người lạc quan khác với người bi quan, chỉ ở một điểm duy nhất là, nó màu hồng chứ không phải màu xám.  Hy vọng không phải là một ước mong hay tính khí, nhưng là một thái độ sống cần có căn cứ trên hiện thực vừa đủ?  Vậy hiện thực vừa đủ là gì?

 Jim Wallis, một nhân vật xuất chúng của đức cậy-hy vọng Kitô giáo trong thời đại chúng ta, nói rằng hy vọng của chúng ta không đặt trên những gì chúng ta thấy trên bản tin thế giới hằng đêm, bởi tin tức thì thay đổi luôn và vào một đêm nào đó sẽ rất tiêu cực khiến chúng ta có quá ít căn cứ để hy vọng.  Ông đúng.  Dù cho trong một tối nào đó, thế giới có tốt hơn hay tệ hơn, thì đó vẫn không đủ chứng cứ để chúng tin rằng mọi sự tận cùng sẽ tốt đẹp.  Ngay đêm sau mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn.

 Pierre Teilhard de Chardin, người không ngừng khẳng định rằng mình là con người đức cậy chứ không phải người lạc quan, đã từng nói rằng, có hai lý lẽ đủ cho đức cậy.  Khi được hỏi xem nếu như chúng ta thổi bay thế giới với một trái bom nguyên tử, thì sẽ thế nào, cha đã trả lời: Như thế nghĩa là đi lùi lại hàng triệu năm lịch sử, nhưng dự định của Thiên Chúa cho địa cầu vẫn tiếp tục.  Tại sao lại thế?  Bởi Chúa Kitô đã hứa, và trong sự phục sinh, Thiên Chúa cho chúng ta thấy Ngài có quyền năng để thực hiện lời hứa đó.  Cậy trông-Hy vọng là dựa vào lời hứa và quyền năng Thiên Chúa.

 Nhưng vẫn còn một lý do khác để chúng ta hy vọng, một sự làm căn cứ cho hy vọng của chúng ta và cho những lý lẽ đủ để sống tin tưởng rằng cuối cùng mọi sự sẽ nên tốt.  Và đó chính là sự vô biên của Thiên Chúa.  Ẩn dưới chúng ta và vũ trụ, có một giếng nước không bao giờ cạn.

 Mà chúng ta lại thường quên lãng hay hạ thấp giếng nước này theo mức độ hữu hạn của tâm hồn và tưởng tượng của mình.  Thiên Chúa là Thiên Chúa phung phí, không cách nào hình dung được trong phạm vi thể lý, một Thiên Chúa đã tạo dựng và vẫn đang tạo dựng hàng tỷ tỷ vũ trụ.  Hơn nữa, Thiên Chúa phung phí này, vượt quá tưởng tượng của chúng ta, nhưng đã được Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta là Đấng nhẫn nại và thương xót đến không tưởng tượng nổi.  Không có giới hạn số lượng cơ hội cho chúng ta.  Không có giới hạn nào đối với sự nhẫn nại của Thiên Chúa.  Không có sự gì làm cạn nổi giếng nước thần thiêng.

 Không bao giờ là quá trễ!  Sự sáng tạo và lòng thương xót của Thiên Chúa là vô cùng vô tận.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

ĐƯỢC THA – VẪN NỢ  – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?”.

Ngày 27 tháng 12 năm 1983, cửa một phòng giam tại Rôma mở ra. Mehmet Ali Ağca – người đã bắn trọng thương Đức Gioan Phaolô II – ngồi đó; vị giáo hoàng bước vào. Họ ngồi bên nhau, không ai biết đã nói gì. Thế giới chỉ thấy một nghịch lý: người bắn vẫn ở đó; người bị bắn bước vào.

Kính thưa Anh Chị em,

Lòng thương xót không kết thúc, nhưng bắt đầu nơi người được tha. Lời Chúa hôm nay cho biết: bởi được Thiên Chúa xoá mọi món nợ, chúng ta mang một món nợ không bao giờ trả xong: nợ anh em lòng thương xót, nợ bước vào trước – ‘được tha, vẫn nợ’.

Chúa Giêsu đặt giữa một dụ ngôn bất cân xứng một tiếng vọng nghiệt ngã. “Bảy mươi lần bảy” không kéo dài phép đếm; nó chấm dứt quyền đếm. Trước nhà vua, người đầy tớ sấp mình van xin; ít phút sau, đồng bạn anh cũng sấp mình và lặp gần nguyên lời van xin ấy. Nghe lại tiếng mình mà anh không nhận ra phận mình; gặp một con nợ mà anh không nhớ mình từng là con nợ. Ân xá vua ban xoá tên anh khỏi sổ nợ, chưa xoá được sổ nợ trong lòng anh. Anh được tha món nợ cũ, nhưng vẫn mắc món nợ mới: nợ lòng thương xót.

Điều đáng nói, món nợ đồng bạn mắc là có thật. Anh không sai khi cần công lý; anh sai khi để công lý trở thành lời cuối, sau khi chính mình sống sót nhờ lòng thương xót. Lòng thương xót không phủ nhận món nợ, nhưng không để nó định nghĩa một con người. “Trong thái độ của Thiên Chúa, công lý thấm đẫm lòng thương xót!” – Phanxicô.

Tha thứ không quên tổn thương, càng không gọi điều ác là điều thiện; nhưng nhớ một sự thật lớn hơn nỗi đau. Huấn Ca nhắc: nhớ ngày tận số, nhớ mình sẽ chết, nhớ giao ước của Đấng Tối Cao. Oán giận làm thế giới chỉ còn tôi và người làm tôi đau; nhớ đến Chúa, tôi nhận ra cả hai dưới bóng lòng thương xót của Ngài. Bấy giờ, lời Thánh Vịnh trở thành nhịp đập của cõi lòng: “Chúa là Đấng từ bi nhân hậu, Người chậm giận và giàu tình thương!”.

Trong đời thường, chúng ta không giữ sổ nợ bằng con số, nhưng bằng một lời nói, một lần bị coi thường, một ngày không được bênh vực. Càng giữ, đời mình càng xoay quanh người đã làm mình đau: họ vắng mặt mà vẫn điều khiển hiện tại. Chúng ta tưởng đang giữ họ trong món nợ cũ; thật ra, lỗi của họ đang giữ chúng ta. Vì thế, “Dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa” – bài đọc hai. Chúa mới là Chủ; vết thương không có quyền ấy. “Tha thứ là giải thoát một tù nhân và khám phá tù nhân ấy chính là mình!” – Lewis B. Smedes.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, cuốn sổ nợ của nhân loại được khép lại trên thập giá. Ngài không mắc nợ ai, nhưng trả món nợ chúng ta không thể trả bằng chính mạng sống mình. Phục Sinh, Ngài trở lại với những môn đệ đã bỏ Ngài; mang theo vết thương, nhưng không mang sổ nợ; trao bình an, không đòi thanh toán. Từ đó, người môn đệ không chỉ sống nhờ ơn tha thứ, nhưng còn phải để ơn ấy đi tiếp đến người khác – ‘được tha, vẫn nợ’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết nhận ra mình nơi người có lỗi, trao đi lòng thương xót đã nhận và trả suốt đời món nợ yêu thương!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

*****

Chúa Nhật Tuần XXIV – Mùa Thường Niên, Năm A 

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

21 Khi ấy, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng: “Thưa Ngài, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải đến bảy lần không?” 22 Đức Giê-su đáp  “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.

23 “Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. 24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. 25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y, vợ con y, cùng tất cả tài sản mà trả nợ. 26 Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống lạy lục: ‘Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.’ 27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: ‘Trả nợ cho tao!’ 29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống van xin: ‘Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.’ 30 Nhưng y không chịu, cứ đi tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. 32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: ‘Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, 33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?’ 34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. 35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”


 

TUỔI GIÀ KHÔNG KHỔ CHÍNH LÀ PHÚC LỚN NHẤT.

Tran van Ba

TUỔI GIÀ KHÔNG KHỔ CHÍNH LÀ PHÚC LỚN NHẤT.

Đi qua hơn nửa đời người rồi mới hiểu, tuổi già thật ra chẳng cần gì nhiều.

Không cần nhà thật to.

Không cần tiền thật nhiều.

Cũng chẳng cần người khác nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Chỉ mong sáng thức dậy, mình còn tự bước xuống giường được.

Tự ăn, tự uống, tự đi lại, tự lo cho mình.

Không phải chuyện gì cũng nhờ đến con cháu.

Vậy thôi… mà quý lắm.

Tuổi này mới thấy, có sức khỏe là có vốn. Có bình an là có của.

Đầu óc còn minh mẫn, vẫn nhớ được tên con cháu, nhớ những người mình thương. Vẫn còn biết hôm nay mình muốn làm gì, ngày mai mình muốn sống ra sao.

Đó là phúc.

Đêm nằm xuống, lòng không còn giận ai.

Không còn day dứt vì chuyện hơn thua.

Không phải nghĩ mãi về một câu nói của người này, một việc làm của người kia.

Sáng mở mắt ra, thấy trời vẫn sáng, trong lòng vẫn nhẹ.

Có thể mỉm cười với một bữa cơm đơn giản.

Đó cũng là phúc.

Càng lớn tuổi, tôi càng sợ một chuyện hơn cả nghèo.

Đó là người trong một nhà không còn thương nhau.

Anh em vì tiền mà xa nhau.

Con cái vì đất đai mà trách móc nhau.

Cha mẹ để lại cả đống tài sản, nhưng con cháu lại chẳng còn nhìn mặt nhau.

Nghĩ cũng buồn.

Của cải mất thì còn làm lại được.

Nhà cửa hư thì còn sửa được.

Nhưng tình thân một khi đã rạn nứt, muốn hàn gắn lại đôi khi khó lắm.

Bởi vậy, về già rồi, chuyện gì bỏ qua được thì bỏ qua.

Ai làm mình buồn, nếu chưa thể tha thứ thì thôi, cũng đừng giữ mãi trong lòng.

Mang giận dữ theo mình chẳng khác nào tự ôm một hòn đá nặng. Người làm mình tổn thương có khi đã quên từ lâu, còn mình thì cứ mang nó hết ngày này sang ngày khác.

Buông được một chuyện, lòng nhẹ một phần.

Bớt một câu hơn thua, nhà yên thêm một chút.

Nhường nhau một bước, có khi giữ được cả một mối tình thân.

Và nếu đến tuổi này, bên cạnh mình vẫn còn một người bạn đời.

Sáng cùng nhau uống chén trà.

Trưa cùng ăn một bữa cơm.

Tối nằm cạnh nhau, hỏi một câu rất giản dị:

“Hôm nay mình có khỏe không?”

Nghe bình thường vậy thôi, nhưng đó là thứ tiền bạc không mua nổi.

Tuổi già cũng chẳng cần quá nhiều người bên cạnh.

Có vài người thật lòng.

Có một mái nhà để về.

Có con cháu biết thương nhau.

Có một người cùng mình chia sẻ những ngày tháng cuối đời.

Và quan trọng nhất, là trong lòng mình đã biết đủ.

Ngày còn trẻ, ta cứ nghĩ hạnh phúc là có thêm.

Thêm tiền.

Thêm nhà.

Thêm đất.

Thêm danh.

Đến khi đi gần hết một đời mới hiểu…

Hạnh phúc đôi khi lại là bớt đi.

Bớt lo.

Bớt giận.

Bớt hơn thua.

Bớt mong cầu.

Để còn lại sức khỏe, bình an và những người mình thật sự thương.

Sáu mươi, bảy mươi tuổi rồi mới thấm:

Giàu chưa chắc đã sướng.

Nhưng tuổi già không đau thân, không khổ tâm, không phải làm gánh nặng cho con cháu, trong nhà vẫn còn tiếng cười…

Thế là giàu rồi.

Một đời người, sau cùng chẳng mong gì nhiều.

Chỉ mong thân còn khỏe, lòng còn nhẹ, nhà còn ấm và người thương vẫn còn bên cạnh.

Ấy vậy thôi…

Mà có khi đã là phúc lớn nhất của một đời người.

Tran Van Ba . #NguoiCaoTuoi 


 

NHỮNG CÂU CHUYỆN SAU NGÀY 11/9/2001 – Cang Huynh

Cang Huynh

NHỮNG CÂU CHUYỆN SAU NGÀY 11/9/2001.

Vào thứ Ba, ngày 11 tháng 9 năm 2001, lúc 8 giờ 40 phút sáng tại thành phố New York, một người đàn ông nắm bàn tay nhỏ bé của con trai năm tuổi trước một trường mẫu giáo. Cử chỉ yêu thương này của người cha khi đưa con đến trường trong ngày đầu tiên đã cứu sống cậu bé. Nhưng sáu phút sau, cách đó vài kilomet, chiếc máy bay đầu tiên đâm vào Tháp Bắc của Trung tâm Thương mại Thế giới, ngay bên dưới văn phòng công ty ông.

Người đàn ông đó là Howard Lutnick, Giám đốc điều hành của Cantor Fitzgerald.

Nằm giữa tầng 101 và 105, công ty của ông bị mắc kẹt phía trên khu vực va chạm. Chỉ trong vài giây, 658 nhân viên của ông đã thiệt mạng—hai phần ba số nhân viên. Trong số các nạn nhân có những đồng nghiệp thân thiết nhất, những người bạn thời thơ ấu và cả em trai ông, Gary.

Howard lao xuống chân các tòa tháp giữa sự hỗn loạn, bụi bặm và tiếng la hét. Khi sự im lặng trở lại với đống đổ nát, thực tế ập đến với ông với một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi: ông là người sống sót của một công ty đã bị xóa sổ.

Mọi người đều nghĩ công ty sẽ phá sản. Báo chí chỉ trích ông, và sự nghi ngờ bắt đầu len lỏi. Nhưng Howard biết rằng nếu ông bỏ cuộc, gia đình của những đồng nghiệp đã mất sẽ không còn gì để sống.

Vì vậy, giữa những giọt nước mắt và nỗi đau buồn, ông đã đưa ra một lời hứa long trọng.

Công ty sẽ không đóng cửa.

Nó sẽ hồi sinh vì họ.

Thành công của nó giờ đây sẽ thuộc về gia đình các nạn nhân.

Trong năm năm, những người sống sót ít ỏi còn lại làm việc ngày đêm trong nỗi đau đớn tột cùng. Howard cam kết quyên góp 25% lợi nhuận của công ty trực tiếp cho các góa phụ và trẻ mồ côi, đồng thời bảo đảm bảo hiểm y tế cho họ trong mười năm. Tổng cộng, hơn 180 triệu đô la đã được phân phát cho các gia đình bị ảnh hưởng bởi thảm kịch.

Nhưng Howard đã đưa ra một lời hứa thứ hai, thậm chí còn cảm động hơn, dành cho tất cả những đứa trẻ đã mất cha hoặc mẹ vào sáng hôm đó: “Khi các con lớn lên, một chỗ ở công ty sẽ chờ các con ở đây.”

Nhiều năm đã trôi qua. Những đứa trẻ năm 2001 đã trưởng thành.

Và Howard đã giữ lời hứa của mình.

Từng đứa trẻ mồ côi một bước qua cánh cửa của công ty. Cho đến ngày nay, 57 đứa trẻ là con của các nạn nhân vẫn làm việc trong cùng những văn phòng đó và tiếp nối di sản của cha mẹ đã khuất. Vào ngày 11 tháng 9 hàng năm, công ty cũng quyên góp toàn bộ lợi nhuận trong ngày cho các tổ chức từ thiện trên toàn thế giới.

Howard Lutnick nhắc nhở chúng ta rằng giá trị của một người đàn ông không được đo bằng những gì anh ta xây dựng trong vinh quang, mà bằng cách anh ta tôn vinh ký ức của những người anh ta yêu thương.

Trong những giờ phút đen tối nhất của cuộc đời, bổn phận thực sự của người sống là giữ cho ánh sáng hy vọng của những người đã khuất luôn tỏa sáng rực rỡ.

– Cang Huỳnh lược dịch từ La vie est Belle. 


 

Lễ tôn kính Tên cực thánh Đức Bà Maria – Cha Vương

 Hôm nay  là ngày Lễ tôn kính Tên cực thánh Đức Bà Maria. Mời bạn tìm hiểu nguồn gốc và ý nghĩa của Tên cực thánh Đức Bà Maria mà luôn luôn chạy đến Mẹ với kinh Mân Côi hết lòng tin tưởng  xin Me cậ`u nguye^.n cho nhau và thế giới được an bình nhé. 

Cha Vương

Thứ 7: 12/09/2026.     (t3-23)

NGUỒN GỐC: Ngày lễ tôn kính Tên cực thánh Đức Bà Maria được Đức Giáo Hoàng Innocent XI thiết lập vào năm 1683, để kỷ niệm biến cố lớn lao về cuộc chiến thắng vĩ đại của người Kitô hữu chống lại quân Thổ Nhỉ Kỳ do sự che chở rất hiển nhiên của Đức Maria, Nữ Vương trên Trời.

   Năm mươi vạn quân Thổ Nhỉ Kỳ tiến đánh sát thành Vienna và đang đe dọa toàn cỏi  A^u châu. Trong ngày lễ Bát Nhật kính ngày Sinh Nhật Mẹ Maria, Sobieski, vua xứ Ba Lan, quyết tâm đến cứu giúp thành Vienna đang bị quân Thổ bao vây khốn đốn. Vị vua này bắt đầu tiến quân với thánh lễ Misa. Sau khi sốt sắng rước Mình Thánh Chúa xong, ông tiến đến trước bàn thờ giang hai tay hình thánh giá và dỏng dạc hô lớn: “Chúng ta hãy mạnh dạn tiến quân, Thiên Chúa sẽ bảo vệ chúng ta và Đức Mẹ Maria sẽ trợ giúp chúng ta.” Lòng tin tưởng của vị vua thánh thiện này đã được đền đáp. Quân Thổ mặc dù rất đông đảo nhưng bị tấn công bất ngờ đã bỏ chạy trong rối loạn. Và từ đó danh thánh Mẹ Maria được tôn kính cho đến ngày hôm nay. 

   Thật là chính đáng khi tôn kính tên cực thánh Maria trong những ngày lễ kính của Giáo Hội Công giáo bên cạnh tên cực thánh Giêsu. Tên Maria là một tên cực thánh, đầy vinh quang, một tên có âm điệu dịu dàng, một tên khi gọi đến đều được mọi ơn cứu rổi. Các thánh đã cố gắng ghi lại nhiều điều lạ lùng tuyệt vời khi thốt lên tên cực thánh Maria. Niềm vinh quang của tên cực thánh Maria mà Thiên Chúa đã ban cho cha mẹ của Đức Nữ Đồng Trinh và là tên được Chúa chúc phúc mà thiên thần Gabriel đã rao truyền đầy lòng tôn kính và từ đó mọi thế hệ người Công giáo đã âu yếm lập lại trên đầu môi mỗi ngày; Thiên đàng đã ban cho thế gian một tên cực đẹp và thế gian đã ca tụng tên Maria với một âm điệu vang vọng hiền hòa. Thánh Pierre de Blois nói: “Nghe tên cực thánh Maria, toàn Giáo Hội đều quỳ gối, và những lời cầu xin và nguyện cầu của mọi người được vang vọng lên từ khắp mọi phương trời.”

   Thánh Bonaventure thường cầu nguyện: “Tên của Mẹ đầy vinh quang, ôi Đức Mẹ Chúa Trời, ôi tên cực thánh là nguồn hạnh phúc tuyệt vời.” Chân phước Henri Suzo; “Tên của Mẹ ngọt ngào biết dường nào.” Thánh Ambrose nói: “Tên của Mẹ là hương thơm tỏa ra mọi ngưồn ân sủng. Nhưng đối với thánh Ephrem còn gọi tên của Đức Mẹ Maria là Chìa khóa cửa Thiên Đàng và thánh Bernard thì nói là khi kêu đến tên Maria thì mọi quỷ dữ đều bỏ chạy trốn.

 (PT Huỳnh Mai Trác)

THÁNH TÍCH: Bên Ý có một cô gái đang đi dọc đường, giữa một nơi xa vắng, gặp phải một tên cướp. Tên cướp ấy có tiếng là hung hãn và đã đoạt của cùng giết chết nhiều người. Giữa lúc bơ vơ không ai cứu chữa, cô sợ hãi khiếp kinh. Giáp mặt cô, tên cướp bảo rằng: “Cô hãy nghe ta, bằng không ta sẽ giết”. Trong lúc nguy khốn, cô chợt nhớ đến Đức Mẹ, liền kêu tên Cực trọng Maria, cô lạy tên cướp và xin vì Đức Mẹ mà tha cho mình. Tên cướp nghe nói đến tên Maria thì dừng lại, nghĩ một lúc rồi bảo cô ta: “Được, vì Đức Mẹ mà ta tha chết cho cô, nhưng xin cô nhớ cầu Đức Mẹ cho ta với”. 

Ta xem tên Cực trọng Đức Mẹ linh ứng dường nào, tên cướp định hãm hại cô gái, nhưng vừa nghe tên Cực Thánh Đức Mẹ liền đổi lòng, chẳng những tha cho cô ta, mà lại đưa cô ta qua quảng đường đầy cheo leo ấy nữa. 

*Trong mọi hoàn cảnh, mời bạn hãy kêu tên cực thánh Đức Bà Maria và luôn luôn chạy đến Mẹ với hết lòng tin tưởng nhé.

From: Do Dzung

*****

MẸ MARIA – NGUYỄN HỒNG ÂN

Cơ hội sống sót của Lauren Manning chỉ khoảng 15%.

Cang Huynh

NHỮNG CÂU CHUYỆN SAU NGÀY 11/9/2001.

Các bác sĩ ước tính cơ hội sống sót của Lauren Manning chỉ khoảng 15%.

Sau đó, tình trạng của cô trở nên nguy kịch đến mức ngay cả tỷ lệ mong manh đó cũng giảm xuống chỉ còn một con số.

Tuy nhiên, cô đã sống sót.

Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, Lauren đang trên đường đến văn phòng của mình tại Cantor Fitzgerald, nằm trên tầng 105 của Tháp Bắc thuộc Trung tâm Thương mại Thế giới.

Ở nhà, cô có một người chồng và một cậu con trai mười tháng tuổi tên là Tyler.

Cô ấy không bao giờ đến được văn phòng của mình.

Khi Lauren bước vào sảnh, chuyến bay 11 đã đâm vào tòa tháp phía trên cô. Nhiên liệu cháy từ máy bay lan rộng qua các trục thang máy, trong khi một bức tường lửa quét qua sảnh.

Lauren đã cố gắng thoát khỏi tòa nhà, nhưng cô bị bỏng hơn 82% cơ thể.

Những gì xảy ra sau đó không được tính bằng ngày.

Mà bằng năm.

Lauren đã trải qua gần hai tháng trong tình trạng hôn mê do thuốc an thần gây ra. Cô ấy đã trải qua nhiều cuộc phẫu thuật, đối mặt với những biến chứng nghiêm trọng và dành nhiều tháng để phục hồi chức năng thể chất và tinh thần.

Cô ấy nằm viện tại Bệnh viện NewYork-Presbyterian trong 91 ngày.

Sau đó, cô được chuyển đến một trung tâm phục hồi chức năng, nơi cô ở thêm ba tháng nữa.

Ngay từ đầu, chỉ có một suy nghĩ duy nhất luôn ám ảnh cô.

Cô ấy muốn được gặp lại con trai nhỏ của mình.

Khi Lauren cuối cùng cũng được về nhà vào tháng 3 năm 2002, sáu tháng đã trôi qua kể từ buổi sáng tháng 9 định mệnh ấy khi cô rời nhà đi làm.

Nhưng quá trình phục hồi của cô vẫn chưa kết thúc.

Năm ngày một tuần, cô trở lại bệnh viện để trị liệu vài giờ, ngoài ra còn có một buổi trị liệu tại nhà vào Chủ nhật.

Và việc hồi phục không có nghĩa là trở thành người phụ nữ giống hệt như trước đây.

Nó có nghĩa là học cách sống với một cơ thể mang những vết sẹo vĩnh viễn từ buổi sáng định mệnh ấy.

Mười năm sau, Lauren kể lại câu chuyện của mình trong cuốn hồi ký, “Sức Mạnh Vô Biên”.

Cô không miêu tả sức mạnh như việc được miễn nhiễm khỏi bi kịch.

Cuộc đời cô đã chứng minh một điều gì đó khó khăn hơn nhiều.

Sức mạnh cũng có thể là việc thức dậy sau khi mọi thứ đã thay đổi và quyết định, hết lần này đến lần khác, tiếp tục xây dựng lại cuộc sống của mình.

Bạn nghĩ điều gì cần nhiều can đảm hơn: vượt qua một khoảnh khắc tưởng chừng như không thể vượt qua, hay tiếp tục cuộc chiến trong những năm tháng sau đó?

– Cang Huỳnh lược dịch từ Chaque jour une histoire. 


 

Thương chiến Mỹ-Canada: Cầm đuốc đốt nhà mình – Trúc Phương/Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

September 10, 2026

Trúc Phương/Người Việt

“Phe ta bắn phe mình” là chính xác những gì đang xảy ra khi Tổng Thống Trump gây ra cuộc hỗn loạn xuyên biên giới Mỹ-Canada. Ở đây không là chuyện “đao kiếm vô tình” mà thể hiện rất rõ của việc thiếu suy nghĩ đến mức cầm súng bắn thẳng vào chân người nhà. Điều hài hước nhất là chính các tiểu bang MAGA là những nơi “dính chưởng” của đại giáo chủ “Thần Giáo MAGA” Donald Trump.

Thủ Tướng Mark Carney (phải) nói chuyện với Tổng Thống Donald Trump trong bữa trưa tại Hội Nghị Thượng Đỉnh G7 ở Evian, miền đông nước Pháp, hôm 16 Tháng Sáu. (Hình minh họa: Evelyn Hockstein/POOL/ AFP via Getty Images)

Những tiểu bang nào “dính chưởng?”

Ngày 8 Tháng Chín, ông Trump ký lệnh cấm nhập cảng sản phẩm sữa, đồ uống có cồn và xe máy từ Canada trong vòng ba tuần. Cùng lúc, ông điều chỉnh phạm vi một số thuế quan. Các thay đổi về thuế quan có hiệu lực ngày 15 Tháng Chín, trong khi lệnh cấm có hiệu lực ngày 29 Tháng Chín.

Chưa hết, ông Trump dọa tăng thuế đối với kim loại và xe hơi nhập từ Canada lên 50% vào ngày 1 Tháng Giêng, 2027. Theo thăm dò Reuters công bố đầu Tháng Chín, chỉ 20% người Mỹ ủng hộ chính sách thuế quan nhằm vào Canada.

Vấn đề không chỉ là chính sách thuế quan mà là thái độ ngúng nguẩy làm nư rất trẻ con của ông già hơn 80 tuổi Donald Trump. Ngày 7 Tháng Chín, ông Trump lên cơn thịnh nộ khi nhắm vào công ty Canada Bombardier Aerospace. Ông gào thét trên Truth Social: “KHÔNG ĐƯỢC BÁN SẢN PHẨM CỦA BOMBARDIER TẠI MỸ NỮA! HÃY MUA HÀNG MỸ. BAY BẰNG MÁY BAY MỸ. THƯỞNG THỨC RƯỢU VÀ ĐỒ UỐNG MỸ. CHƠI THUYỀN TRÊN HỒ MỸ. NƯỚC MỸ TRÊN HẾT!”

Điều nực cười ở chỗ, với đòn tấn công này, ông Trump coi như “bắn nhầm” đồng minh là Thượng Nghị Sĩ Roger Marshall (Cộng Hòa-Kansas) – người đang đối mặt ứng viên Dân Chủ là ông Adam Hamilton tại một tiểu bang vốn được coi là “thành trì đỏ.” Cần biết, trụ sở chính của Bombardier tại Mỹ đặt ở thành phố Wichita của Kansas, nơi họ sử dụng hơn 1,000 lao động. Bombardier tạo việc làm cho người lao động Mỹ tại ít nhất 10 tiểu bang. Chuỗi cung ứng của họ liên quan khoảng 2,800 công ty trên khắp nước Mỹ.

Toàn cảnh, cuộc chiến leo thang với Canada gây nhốn nháo vùng Trung Tây – nơi định đoạt kết quả một số cuộc đua quan trọng nhất trong kỳ bầu cử giữa kỳ. Chính khu vực này là nơi góp phần tạo nên hai chiến dịch thành công của ông Trump, chẳng hạn Iowa và Ohio (nơi ông củng cố sự ủng hộ của Cộng Hòa); và Pennsylvania, Wisconsin, Michigan (nơi ông lội ngược dòng giành chiến thắng trong cả hai lần tranh cử). Trong cuộc bầu cử 2024, ông Trump thắng đậm tại Michigan khi giành được toàn bộ 15 phiếu đại cử tri.

Michigan có kim ngạch thương mại hàng năm đạt khoảng $80 tỷ với tỉnh Ontario của Canada. Theo Politico, hàng hóa xuất cảng trị giá khoảng $1.3 tỷ của Michigan đang đối mặt với các mức thuế trả đũa mới từ Canada. Đây là một trong những con số cao nhất so với các tiểu bang khác. Chuck Lippstreu, chủ tịch Hiệp Hội Kinh Doanh Nông Nghiệp Michigan, cho biết, “hàng hóa được vận chuyển qua lại giữa biên giới Michigan và Ontario, có thể nhiều lần trong suốt quá trình sản xuất thực phẩm. Điều này làm nổi bật tầm quan trọng của mối quan hệ thương mại hai chiều với Canada, đặc biệt đối với một tiểu bang biên giới như chúng tôi, nơi cũng nằm trên một trong những hành lang thương mại nhộn nhịp nhất lục địa.”

Điều này cũng đúng với công nghiệp xe hơi – lĩnh vực đóng góp khoảng ¼ tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Michigan và tạo việc làm cho hàng trăm ngàn người. Quy trình sản xuất linh kiện và lắp ráp nhiều mẫu xe hàng đầu của Mỹ đều diễn ra ở cả hai bên biên giới. Chẳng hạn mẫu xe bán tải F-Series Super Duty của Ford được sản xuất tại một nhà máy ở Oakville, Ontario; hộp số xe được sản xuất tại Ohio; trục xe đến từ Michigan, còn động cơ được sản xuất tại Ontario.

Ông Trump nói đi nói lại, “CHÚNG TA KHÔNG CẦN CANADA, HỌ MỚI CẦN CHÚNG TA!” Tuy nhiên, có thể “chúng ta” không “cần” Canada nhưng các đảng viên Cộng Hòa trong khu vực thực sự “cần” ông Trump không làm rạn nứt quan hệ thương mại với đồng minh Canada, ít nhất từ nay đến bầu cử giữa kỳ. Cần biết, quyền kiểm soát Hạ Viện phụ thuộc phần lớn vào kết quả ba cuộc đua gay cấn tại Iowa, một cuộc đua ở Wisconsin và ba hoặc bốn cuộc đua ở Pennsylvania.

Điều đáng chú ý nhất là giới chính trị gia Cộng Hòa tại vùng Trung Tây đến nay vẫn không dám công khai chỉ trích thuế quan của ông Trump. Nhân vật gần như duy nhất lên tiếng là Thượng Nghị Sĩ Susan Collins (Cộng Hòa, Maine). Chẳng phải Susan Collins lo lắng gì cho số phận cử tri, bà chỉ quan tâm đến cái ghế của bà, trong bối cảnh đang đối mặt cuộc đua tái đắc cử đầy cam go trước đối thủ Dân Chủ là Troy Jackson. Năm 2025, bà Susan Collins cùng ba thành viên Cộng Hòa bỏ phiếu ủng hộ Dân Chủ kêu gọi ông Trump bãi bỏ các mức thuế áp lên Canada. Lần này, bà gọi việc leo thang thuế quan là một “sai lầm” và kêu gọi hai bên trở lại bàn đàm phán…

Tác động thuế quan gây ảnh hưởng rất sâu rộng tại Maine, làm tăng chi phí đối với hàng loạt mặt hàng, từ thép, giấy đến sản phẩm từ sữa. Kể cả muối rải đường dùng để bảo trì giao thông trong mùa Đông cũng tăng. Theo Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế Maine, Canada là đối tác thương mại và đầu tư lớn nhất của Maine. Tổ chức này ước tính khoảng 40% tổng kim ngạch xuất cảng hàng hóa của Maine là sang thị trường Canada.

Tại Ohio, cuộc chiến thương mại cũng trở thành vấn đề nóng trong cuộc đua giành ghế Thượng Viện giữa thượng nghị sĩ của Cộng Hòa là Jon Husted và cựu thượng nghị sĩ của Dân Chủ là Sherrod Brown. Đây là một trong những cuộc đua đáng chú ý nhất của Thượng Viện 2026. Reuters xếp Ohio vào nhóm chín cuộc đua có khả năng quyết định quyền kiểm soát Thượng Viện. Các cuộc thăm dò gần đây cho thấy Sherrod Brown đang dẫn Jon Husted khoảng 3-4 điểm.

Tương tự, tại Michigan, vấn đề ông Trump gây sự với Canada cũng biến tiểu bang này thành mặt trận quan trọng trong cuộc đua Thượng Viện giữa cựu dân biểu Cộng Hòa là Mike Rogers và ứng viên Dân Chủ Abdul El-Sayed. Và không dừng ở những tiểu bang chiến trường quen thuộc, phe Dân Chủ đang mở rộng tham vọng sang cả Iowa và Alaska – những thành trì Cộng Hòa mà họ nay nhìn thấy cơ hội bất ngờ để phá vỡ thế phòng thủ của Cộng Hòa tại Thượng Viện…

“Cà cuống chết đến đít vẫn còn cay”

Ngành công nghiệp xe hơi Mỹ vốn điêu đứng từ sau COVID-19 và khó khăn tiếp tục bủa vây ngay cả trước khi ông Trump áp thuế 50% lên các dòng xe mang lại lợi nhuận cao mà “Bộ Ba” nhà sản xuất xe hơi (Big Three) chế tạo tại Ontario. Nhìn chung, “thành phố xe hơi huyền thoại” Detroit (Michigan) là một trong những nơi chịu tác động trực tiếp nhất của cuộc chiến thương mại. Không đơn thuần là một thành phố sát biên giới, Detroit nằm ở trung tâm của nền kinh tế xuyên biên giới Detroit-Windsor.

Detroit nằm đối diện Windsor, Ontario, chỉ cách nhau qua sông Detroit. Hai thành phố được nối bằng cầu Ambassador Bridge và nay thêm Gordie Howe International Bridge. Detroit-Windsor là cửa quốc tế bận rộn nhất Bắc Mỹ về giá trị thương mại. Michigan cho biết tuyến này vận chuyển hơn một phần tư tổng thương mại Mỹ-Canada, trị giá khoảng $700 tỷ mỗi năm. Chỉ riêng cây cầu Ambassador Bridge đã giúp giao thương hơn $140 tỷ hàng hóa mỗi năm, tương đương khoảng $390 triệu/ngày. Gần một nửa lượng hàng qua đây liên quan đến xe hơi, phụ tùng, máy móc, thiết bị, nhựa và điện tử.

Chuỗi cung ứng của các nhà sản xuất xe hơi Mỹ đan xen chặt chẽ qua lại giữa hai bên biên giới và rất khó tách rời. Ngoài xe tải hạng nặng – loại xe giờ đây phải chịu mức thuế 50% khiến doanh số sụt nghiêm trọng – “Bộ Ba” nhà sản xuất còn lắp ráp nhiều mẫu xe khác tại Canada, trong đó có Dodge Charger, Chrysler Pacifica và Chrysler Voyager. Theo các biện pháp trả đũa của ông Trump, thuế suất đối với sedan và xe tải nhẹ – vốn ở mức “chỉ” 25% – cũng sẽ tăng lên 50% vào ngày 1 Tháng Giêng, 2027. Các hãng xe còn phải chịu mức thuế 50% đối với thép và nhôm nhập cảng từ Canada.

Theo phân tích của National Taxpayers Union Foundation (thông qua công cụ theo dõi thuế quan Tariffs Tracker), thuế quan khiến Michigan thiệt hại khoảng $23 tỷ (tương đương $5,619 mỗi hộ gia đình) kể từ năm 2025. Đây là mức thiệt hại cao thứ ba cả nước, chỉ đứng sau California và Texas…

Như nói ở trên, dù đang bị bắn vào chân, giới chính trị gia Cộng Hòa tại các tiểu bang bị ảnh hưởng bởi đòn thuế quan vẫn gần như im như hến. Abdul El-Sayed (ứng viên Dân Chủ tranh cử Thượng Viện) và Jocelyn Benson (ngoại trưởng tiểu bang Michigan, đang tranh chức thống đốc kế nhiệm bà Gretchen Whitmer) giận đến mức thường xuyên chỉ trích hết lời các đối thủ Cộng Hòa. Ông Abdul El-Sayed nói: “Nếu bạn khơi mào cuộc chiến thương mại với Canada thì bạn không gì hơn là một kẻ khốn nạn.”

Dù vậy, với một số tín đồ MAGA, nguy cơ “đói rã họng” vẫn chẳng là gì to tát. The Washington Post thuật, khi được hỏi liệu có tin cuộc chiến thương mại của ông Trump đang bảo vệ việc làm tại địa phương mình hay không, cử tri Misti Robinette (nữ công nhân Ford) vẫn “can đảm” trả lời: “Tôi tin tưởng tuyệt đối. 500%!!” rằng Trump là “vị tổng thống tuyệt vời nhất mà tôi nghĩ mình từng chứng kiến trong đời!!!”

Cái này dân gian kêu là “cà cuống chết đến đít vẫn còn cay!” [dt]