Suy Niệm Mùa Chay: Tiền Bạc & Quyền Lực – Nguyễn Trung Tây

 Nguyễn Trung Tây

Tôi gặp em ở Cali.

Em con gái, lớn lên bên Mỹ, học sinh năm cuối trường đại học lừng danh Berkeley của Mỹ. Em mắt nhìn thẳng về phía trước, tự tin, nói tiếng Anh ròn tan. Gặp tôi, em cười vui tươi, nói tiếng Việt liến thoắng. Người anh ruột cũng là bạn tôi đang lái xe, bữa đó uống mật gấu dám mở miệng tố cô em,

— Ông biết chi không, hắn con gái mà liều lắm. Tháng tới, ra trường, hắn tham gia Peace Corps “bỏ” đi tuốt luốt sang Phi Châu làm việc ở Congo tới hai năm lận…

Nghe lọt lỗ tai về tương lai em đang hành trang chuẩn bị lên đường, tôi vớ vẩn mở lời “dụ” em…đi tu. Em không nói chi, nhưng lắc lắc đầu, môi hồng ngậm chặc, mái tóc đen lay láy bay bay trong gió. Tôi nói lơ lửng, điều tra kiểu gậy mọt,

— Vậy chắc sẽ lấy chồng…

Thật bất ngờ, nghe tôi ăn nói lơ lửng, em thôi ngậm đôi môi hồng đào, mở miệng cự nự tôi ngay tại chỗ,

— Tại sao phải lấy chồng… Bộ cứ con gái thì phải lấy chồng hay sao?

Tôi o tròn miệng…!!! Không biết nói chi. Thi cũng đúng, bộ cứ con gái thì phải lấy chồng hay sao?

Gặp em tự tin và thông minh quá, tôi tự nhiên khớp. Thấy tôi yên lặng, em đổi đề tài mời tôi giúp cấm phòng cuối tuần cho tuổi trẻ. Tới phiên tôi ăn miếng trả miếng, làm bộ le lưỡi, lắc đầu (mà chắc cũng là sự thật một nửa),

— Thôi đi! Tuổi trẻ tụi mi ngày hôm nay nhiều điều khó hiểu thấy mồ. Ai mà biết tụi mi thích cái chi để mà nói!

Em nhìn tôi, nói ngay trong tiếng Anh, rõ từng âm,

— Cha ơi! Dễ òm, quyền lực (power) và tiền bạc (money). Có thế thôi mà cha cũng không biết.

Tôi trợn mắt! Tưởng cái gì, quyền lực và tiền bạc ai mà chẳng thích, chứ cứ gì phải là tuổi trẻ…

Thì đấy, người Việt Nam ai chẳng biết câu vè không biết xuất hiện khi nào:

Tiền là tiên…,

Là sức bật của tuổi trẻ,

Là sức khoẻ của tuổi già.

Câu truyện Phúc Âm (9:30-37) viết bởi thánh Mark của Chúa Nhật 25B cũng đã từng khẳng định về sức mạnh của quyền lực đấy thôi.

Lần đó trên con đường xa xôi từ núi Tabor biến hình về lại Galilee, một lần nữa Đức Giêsu lại tiên đoán về tương lai, “Con Người sẽ phải chết, sau ba ngày mới sống lại…” (Mk 9:31). Thầy “lạc đề” như vậy, hỏi sao mà các tông đồ không lạc đường mùa chay dài dài… Đời đang tươi vui như những chú sư tử no mồi trong sa mạc Trung Đông kia mà, bởi đi theo Thầy, cuộc đời hứa hẹn lầu son gác tiá. Nếu Thầy có khả năng hóa bánh ra nhiều, chữa lành người bị quỷ ám, hồi sinh người đã chết, tại sao lại không đi theo. Đấng Thiên Sai mang tầm vóc vĩ đại tương tự hoàng đế David được tiên báo từ lâu, người có khả năng khôi phục lại đất nước Do Thái ra khỏi ách đô hộ của đế quốc La Mã giờ đây còn ai khác, ngoài Thầy… Làm chi khi sở hữu vương quyền, uy lực trong tay, Thầy lại không phân chia đồng đều cho các môn đệ, những người đã từng bỏ hết mọi sự mà đi theo Thầy. Khi quyền lực nắm được trong tay, thì làm gì mà không có tiền bạc, mà không chỉ là tiền xu hay là vớ vẩn hai đồng tiền kẽm của bà góa nghèo đâu nhé, mà tiền trăm tiền bọc, toàn là tiền vàng, những đồng tiền sáng lấp lánh như truyện cổ tích ngàn lẻ một đêm.

Nhưng khổ! Không phải chỉ một lần, mà tới ba lần lận, ba lần là đúng cả ba, Thầy cứ mở miệng tiên đoán “vớ vẩn”: Con Người sẽ bị các thầy thượng tế giết đi… Giời ạ! Không, đó không phải là câu chuyện mà các môn đệ muốn nghe muốn bàn. Bởi thế, lời Thầy lọt vô tai này, lại chạy qua lỗ tai kia, rồi đi thông thốc thẳng luôn ra ngoài, bởi Thầy ơi, chúng con đang bàn chuyện riêng tư. Mà tưởng là chuyện gì đại sự! Hóa ra, theo như thánh sử Mark, đề tài mấy người môn đệ hăng say thảo luận cũng vẫn chỉ liên quan đến hai chữ quyền lực (Mk 9:33-34).

Chưa đủ, ngay vừa sau khi Thầy tiên đoán lần thứ ba về cuộc thương khó, hai anh em James và John vẫn cứ tiếp tục lạc đường, lần này họ nhanh chân chạy đến tỉ tê với Đức Giêsu,

— Mai này khi Thầy vinh quang, xin cho anh em chúng con người bên tay trái người bên tay hữu nhé (Mark 10:37).

Vậy là ăn chắc. Đức Giêsu mà gật đầu thì thật đúng là đời nở ngàn vạn viên đá lót đường toàn bằng vàng ròng.

Mà thiết nghĩ hai ngàn năm trước và hai ngàn năm sau, cuộc đời nhân thế có lẽ cũng vẫn chưa có gì khác, cũng vẫn chỉ xoay quanh đề tài, quyền lực và tiền bạc.

Quyền Lực

Chẳng lạ chi, trong sa mạc Satan đã từng đem Đức Giêsu lên ngọn núi cao, chỉ cho Người thấy tất cả các thế gian, vinh hoa lợi lộc của trần gian, rồi nói: “Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi” (Matt 4:8-9).

Khéo quá! Thật đúng là Satan.

Có một số người vẫn cứ hỏi tại sao tôi đi tu. Một câu hỏi thật thà, mà nếu trả lời thành thực tôi lại hóa ra mắc kẹt. Nói dối thì không dám, nói thật thì ngượng đến chín người. Chẳng lẽ bây giờ lại kể rằng, cái hồi mới lớn, mười ba mười bốn, tôi thấy cha xứ của tôi quyền uy quá. Ngài cao lớn uy nghi, bởi ngài là chánh xứ và còn là hạt trưởng của hạt Chí Hòa rộng lớn mênh mông. Chiều chiều ngài mặc áo chùng đen, chắp tay sau lưng đi trên đường thăm hỏi dân tình. Giáo dân thấy ngài đều lễ phép một niềm. Mấy ông thanh niên bướng bỉnh, trộm xoài bẻ chuối, phá phách nhất nhì trong xứ thấy bóng ngài cũng im re. Hỏi sao thằng bé đang lớn không mê áo chùng đen. Cho nên tôi tuổi mười bẩy mới năn nỉ nhờ Sơ Mến Thánh Giá mang lên gặp Cha Giám Đốc Tiểu Chủng Viện Sài Gòn.

Mà cuộc đời ai chẳng ham quyền lực, bởi thiên hạ, ai chẳng phù thịnh, có ai lại phù suy. Người có danh có phận trong thiên hạ, đi cửa nào mà lại không lọt. Còn là khố rách cùng đinh, cầm mõ đi rao thì cầm chắc là hỏng. Ai mà trọng vọng? Ai mà nể vì? Có miếng xôi nguội ở dưới góc bếp đình làng người ta cũng chẳng buồn cho. Học trò ê a ba chữ nhất tự vi sư, ai liếc nhìn. Con gái trong làng bĩu môi chê, “Dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm”. Nhưng cứ thử đậu Quan Trạng mà coi, thôn làng mấy tổng chẳng vác võng ra đón tận từ đầu đường. Lúc đó khối cô con gái thắt đáy lưng ong tóc quấn đuôi gà thập thò trước cửa. Trong hãng điện tử vùng thung lũng, chỉ là Assembler hàn chì tháo ráp vớ vẩn mấy cái board điện tử, ai thèm nhớ tên. Nhưng cứ thử lên làm cai làm xếp dưới tay mười mấy người thợ mà coi, thiên hạ nhìn mình khác liền. Làm gì mà không một điều “Yes, sir”, hai điều cũng “Yes, sir”. Mà nếu Bụt thương tình cho nhảy lên làm Kỹ Sư thắt càvạt, ngồi một mình một cái văn phòng cubicle thì lại càng oai ra phết. Đời tự nhiên hóa ra mùa xuân rực rỡ sắc mầu.

Tiền Bạc

Còn tiền bạc, thì thôi, khỏi nói. Tiền mà, ai lại chẳng thích, chắc chỉ trừ người mắc bệnh tâm thần. Phố tôi thuả xưa, có người thanh niên tâm thần, đã từng đứng ngay ngã ba lấy tiền bố mẹ phát tặng không cho thiên hạ. Tôi, con nít, nhanh tay vớ được tờ năm đồng màu xanh con chim phượng hoàng. Tôi cất tờ giấy năm đồng dưới gối, sáng hôm sau mua được gói xôi đậu phộng, có rắc mè. Tiền còn dư, tôi mua truyện tranh Xì Trum, Lữ Hân Phi Lục! Đời tự nhiên rộn ràng bởi tờ giấy năm đồng thuả đó.

Bạn tôi, Kỹ sư điện, hồi xưa bị hãng Intel sa thải, nằm ế dài trong nhà không có đồng xu. Bây giờ Trời thương, mở tiệm móng tay, làm ăn phát đạt, khách khứa tấp nập ở cửa tiệm, chỗ này manicure, chỗ kia pedicure, bàn bên này cô thợ đang làm full set cho một bà, bàn bên kia anh thợ đang thay móng cho một cô… Tiền đếm mỏi cả tay… Tự nhiên thiên hạ nhìn anh với ánh mắt khác liền. Thì cũng chỉ vì anh có tiền.

Mà lạ lắm, những người lớn tuổi, dù có là mắt kém, thông manh lông quặm, tai điếc đặc ra, nhưng tiền vẫn không đếm lộn. Ai mượn bao nhiêu, thiếu nợ ngày nào, các cụ vẫn nhớ rõ ràng và nhớ chính xác. Chẳng trách chi, người ta cứ nói, “Đồng tiền nó liền khúc ruột”. Đụng tới khúc ruột, ai mà chẳng đau chẳng xót.

Cho nên khi người thanh niên đến gặp Đức Giêsu xin Ngài chỉ dẫn phương cách để được sống đời đời. Đức Giêsu nhắc nhở người thanh niên bộ luật Mười Điều Răn. Người thanh niên xác định với Đức Giêsu tất cả những điều đó, thưa Thầy con đã tuân giữ từ thuả nhỏ. Nghe nói thế, Đức Giêsu yêu mến nhìn người thanh niên đề nghị anh về nhà bán hết gia sản, tặng cho người nghèo khó, rồi quay lại làm môn đệ Ngài. Nghe tới đây, người thanh niên sa sầm nét mặt. Lời đề nghị của Đức Giêsu đã trở nên muối mặn xót xa khúc ruột người đối diện. Cho nên anh ta bỏ đi, bởi anh chính là người giàu có (Mark 10:17-22).

Ơi tiền!

Tình Yêu Độ Lượng

Ông bà mình dạy, “Miệng kẻ sang có gang có thép.”

Hóa ra đồng tiền là thước đo quyền lực của một người.

Có thời đàn ông Đài Loan không có khả năng lập gia đình với người bản xứ, mang tiền đô la sang bên Việt Nam chọn những cô gái đẹp nhất trong mấy làng mang về nhà làm vợ. Mấy ngàn tờ giấy đô la xanh tự nhiên hóa ra gang ra thép. Miệng kẻ có đô có quyền có vợ.

Nhưng có quyền lực, có tiền bạc, có vợ đẹp, như vậy đã đủ để có hạnh phúc hay chưa?

Người thanh niên trong câu truyện Tin Mừng chẳng phải có tiền, nhiều tiền là khác, nhưng anh vẫn phải lên đường tìm kiếm chân lý sống đời đời. Nói một cách khác, anh chàng vẫn còn cảm thấy chưa đủ, vẫn trống vắng với hạnh phúc. Lắng nghe lời yêu cầu, Đức Giêsu chỉ anh ta một chén thuốc đắng, uống ba lần: lần thứ nhất, sống từ bỏ, lần thứ hai, sống bác ái, và lần thứ ba, sống dấn thân.

Chuyện người thanh niên giầu có khẳng định một điều nếu không song hành đi đôi với tình yêu, cả hai, quyền lực và tiền bạc sẽ như kiềng hai chân rất là chênh vênh, do đó vẫn không trọn vẹn để có thể mang lại hạnh phúc cho bất cứ người nào đang sở hữu nó.

Nếu nói như vậy, thì thôi, bây giờ tôi sẽ xin thôi quyền lực và tiền bạc để có hạnh phúc hay sao?

Cũng không phải là như vậy.

Quyền lực và tiền bạc như tia nắng mặt trời. Để tự nhiên một mình, không thấy chi ngoài ánh sáng. Nhưng chiếu qua lăng kiếng, tia nắng mặt trời không mầu hóa ra cầu vồng bẩy mầu đẹp rực rỡ xôn xao. Cũng thế, quyền lực và tiền bạc được sử dụng bởi tình yêu nhân loại, diễn tả qua tấm lòng bác ái, hành xử qua tinh thần phục vụ, thực thi với đời sống dấn thân, quyền lực và tình yêu đó vươn mình trở nên hoàn hảo; khi đó quyền lực và tiền bạc trở nên cầu vồng bẩy mầu mang lại hạnh phúc cho người sở hữu và ngay cả những người anh chị em sống chung quanh.

Chẳng lạ chi trong thư gửi tới công đồng Corinth, thánh Phaolô đã từng nói những lời bất hủ về tình yêu tha nhân,

Nếu như tôi có nói được các thứ tiếng

của loài người và của các thiên thần đi nữa,

mà không có đức mến,

thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng,

chũm chọe xoang xoảng (1 Cor 13:2—3).

Cô thiếu nữ Việt Nam của đại học Berkeley tôi gặp, cũng bình thường như bao nhiêu người khác, cũng thích quyền lực và tiền bạc. Nhưng cô lại khác nhiều người lắm. Mà cái nét đặc biệt khiến cô khác người chính bởi cô sở hữu được tình yêu độ lượng. Chẳng lạ chi, cô đã dám từ bỏ tất cả, gia đình thân yêu, đời sống sung túc lên đường sang tận Phi Châu sống đời phục vụ. Những mẫu gương Kitô hữu như thế, mỗi lần nghĩ tới em, cô gái Việt Nam của đại học Berkeley, tôi vẫn nghiêng mình kính phục.□


 

NGUỒN SUỐI TRƯỜNG SINH – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

 Nước là sự sống.  Đó là lời quảng cáo rất ấn tượng của một hãng sản xuất nước uống đóng chai.  Quả thực, con người không thể tồn tại nếu không có nước.  Nếu cuộc sống thân xác rất cần đến nước, thì đời sống tâm hồn cũng rất cần đến nước trường sinh.  Đức Ki-tô là Đấng ban cho con người thứ nước này.  Theo giáo huấn của Chúa Giê-su, nước trường sinh là sự sống thiêng liêng mà Thiên Chúa ban, giúp con người được sống đời đời.  Khi khẳng định điều này, đức tin Ki-tô giáo không giới thiệu một thứ bùa ngải mê tín dị đoan nhằm mục đích ma mị con người, nhưng dựa trên chính lời khẳng định của Chúa Giê-su: “Thầy là Đường, Sự Thật, và là Sự Sống.”  Khái niệm “nước” ở đây không chỉ là một khái niệm trừu tượng, nhưng là một lời mời gọi cá nhân rất gần gũi.

 Bài đọc I và bài Tin Mừng đều nói về nước.  Nước từ tảng đá trong hành trình sa mạc về đất hứa, và nước do chính Chúa Giê-su giới thiệu.  Người đã khởi đi từ nước vật chất, tức là nước giếng Gia-cóp, để nói về thứ nước thiêng liêng, tức là ân sủng mà người tin Chúa sẽ được lĩnh nhận dồi dào.

 Thánh Gio-an là tác giả duy nhất thuật lại việc Chúa Giê-su gặp gỡ và nói chuyện với người phụ nữ Sa-ma-ri-a.  Khi chủ động bắt chuyện với người phụ nữ này, Chúa Giê-su đã phá vỡ những rào cản truyền thống ngăn cách hai sắc tộc, là Do Thái và Sa-ma-ri-a.  Hai dân tộc này mang mối hận thù truyền kiếp từ nhiều thế kỷ.  Qua câu chuyện này, Chúa muốn nói với chúng ta: tất cả mọi người đều là con Thiên Chúa, và nơi thâm sâu của họ đều có những điều tốt lành.  Người phụ nữ Sa-ma-ri-a từ ngỡ ngàng ban đầu, đã tôn nhận Đức Giê-su là Đấng Mê-si-a, và cuối cùng bà đã trở nên một môn đệ truyền giáo.  Cách trình bày của Tin Mừng đưa chúng ta đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, để rồi sau cùng, người phụ nữ đó quên luôn việc múc nước, bỏ vò lại đó, chạy vào làng nói với mọi người về Chúa Giê-su.  Người phụ nữ và dân thành Sa-ma-ri-a thực sự đã kín múc được nước trường sinh.

 Cũng trong tin Mừng thánh Gio-an (Ga 7,37-39), “nước hằng sống” được giải thích là Chúa Thánh Thần – Đấng ban sự sống, đổi mới và thánh hóa con người.  Thánh Thần làm cho tâm hồn “khô cạn” được sống lại, và những rạn nứt được hàn gắn.  Cũng như nước làm cho đất đai màu mỡ, và cây cối sinh hoa kết trái, Chúa Thánh Thần sẽ đem lại cho con người niềm vui và từ đó họ nhiệt tâm làm việc lành.

 Người phụ nữ Sa-ma-ri-a đã được hướng dẫn khởi đi từ nước vật lý để tiến dần tới nước thiêng liêng.  Bà đã được Chúa Giê-su chinh phục.  Phần cuối trình thuật, người phụ nữ quên luôn mục đích của mình là đi kín nước giếng.  Chị bỏ vò lại đó, chạy vào thành giới thiệu Chúa Giê-su cho mọi người cùng sắc tộc.  Người phụ nữ này đã được đón nhận nước trường sinh Chúa Giê-su ban tặng.  Chị không còn khát nữa, như lời Chúa nói trước đó: “Ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa, và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.”

 Qua Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa mời gọi chúng ta đến với Người, tin vào Người, để đón nhận sự sống mới Người ban cho chúng ta.  Được như thế, chúng ta sẽ cảm nhận niềm vui thiêng liêng và sự bình an nội tâm, và từ con người của mỗi Ki-tô hữu, sẽ tỏa lan hương thơm nhân đức đến môi trường xung quanh.  Thánh Phao-lô diễn tả điều này trong Bài đọc II: “Một khi được nên công chính nhờ đức tin, chúng ta được bình an với Thiên Chúa, nhờ Đức Giê-su Ki-tô Chúa chúng ta.”  Vị tông đồ dân ngoại hướng chúng ta đến sự trông cậy và niềm hy vọng nơi quyền năng của Thiên Chúa.  Ngài luôn yêu thương chúng ta, và bằng chứng của tình yêu ấy là việc sai Con Một đến với chúng ta, và ban Thánh Thần để tiếp tục hướng dẫn chúng ta trong mọi hành động.

 Trong khi người Do Thái khinh miệt và tách biệt với người Sa-ma-ri-a, Chúa Giê-su lại khẳng định: họ cũng là những mảnh đất tốt để Lời Chúa gieo vào.  Trình thuật cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giê-su và người phụ nữ đã nói lên điều đó.

 Ki-tô hữu là người được nước trường sinh thanh tẩy trong nghi thức gia nhập Đạo, tức là Bí tích Thanh tẩy.  Bí tích Thanh tẩy là nơi hình ảnh “nước trường sinh” trở nên rõ ràng nhất, vì nước là dấu chỉ của sự chết và sự sống.  Khi được dìm vào nước hoặc được đổ nước trên đầu, người lãnh bí tích chết đi cho con người cũ và sống lại trong Đức Ki-tô.  Đây là sự tái sinh thiêng liêng, đúng như lời Đức Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô: “Phải sinh ra bởi nước và Thánh Thần.”

 Mùa Chay giúp chúng ta đón nhận ân sủng của Thiên Chúa, như dòng nước trường sinh tưới mát tâm hồn.  Mùa Chay cũng nhắc chúng ta thay đổi quan niệm về tha nhân.  Thông thường, chúng ta hay nhận định người khác theo cái nhìn chủ quan của mình, mà ý kiến chủ quan thì hay lầm lạc vì bị chi phối bởi nhiều điều kiện khác nhau.

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim


 

MỘT PHẦN ĐỊNH MỆNH-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ta sẽ thưởng phạt ai nấy tuỳ theo cách nó sống và việc nó làm!”.

“Không có sứ giả nào, cũng không có thông điệp nào có thể thay thế được người nghèo mà chúng ta gặp trên hành trình cuộc đời, bởi trong họ – những “Nhà Tạm di động” của Ngài – chính Chúa Giêsu đến gặp chúng ta!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy tha nhân là những “Nhà Tạm di động” của Chúa Kitô. Họ không phải là ‘một phần cảnh quan’ của cuộc sống chúng ta, nhưng là ‘một phần định mệnh’ của bạn và tôi!

Giêrêmia nhắc một sự thật không dễ nghe: “Ta sẽ thưởng phạt ai nấy tuỳ theo cách nó sống và việc nó làm!”. Đời sống không trôi qua vô nghĩa; từng chọn lựa, từng cái quay lưng, từng sự dửng dưng đều có trọng lượng vĩnh cửu. Như vậy, ai sống bác ái yêu thương, người ấy làm đẹp lòng Thiên Chúa, Đấng họ nương thân, “Phúc thay người đặt tin tưởng nơi Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca. Nhưng tin tưởng nơi Chúa không chỉ là hướng mắt lên trời; đó còn là cúi xuống trước những người đang đói, đang khát, đang nằm bên hè nhà; không chỉ đói cơm, nhưng còn đói cả “bánh Giêsu” và Tin Mừng của Ngài. “Không ai lên thiên đàng mà không có một lá thư giới thiệu từ những người nghèo!” – John Wooden.

Trái với những ai nương thân nơi Chúa, Tin Mừng thuật chuyện một phú hộ ẩn nương nơi của cải. Ông không bóc lột, không hành hạ ai; ông chỉ sống đời mình, mặc đẹp, ăn ngon, hưởng thụ. Trước cổng nhà ông, Lazarô nằm đó – không phải xa lạ, nhưng rất cụ thể. Thế mà với ông, Lazarô chỉ như một chậu cảnh, một bóng dáng quen thuộc không cần bận tâm. Ông không ghét Lazarô; ông chỉ không coi anh là điều gì liên quan đến mình. Và chính ở đó, ông đã chạm đến bi kịch: loại khỏi đời mình ‘một phần định mệnh!’.

Tội của người phú hộ là không coi Lazarô như một con người; với ông, Lazarô chỉ là một phần cảnh quan trang trí sân vườn. Một người mù đã từng nói, “Tôi thấy người ta đi đi lại lại như cây cối!”. Đúng thế, nhà phú hộ xem ra chỉ thấy Lazarô ‘ngang mức cây cối!’. “Sự dửng dưng hạ thấp con người thành sự vật!” – Phanxicô.

Anh Chị em,

Chúa Kitô không đứng trên cao nhìn nhân loại như một “cảnh quan” tội lỗi. Ngài không cứu chúng ta từ khoảng cách an toàn, nhưng đi xuống tận cùng phận người, chạm đến những Lazarô của lịch sử và cuối cùng trở thành một Lazarô bị loại trừ bên ngoài thành. Trên thập giá, Ngài lật ngược mọi tính toán: ai cúi xuống với người nghèo là đang cúi xuống với Ngài; ai khép lòng trước họ là khép lòng trước chính Con Thiên Chúa. Vì thế, người nghèo không phải là một chi tiết phụ của cuộc đời chúng ta; họ là ‘một phần định mệnh’, nơi vận mệnh của chúng ta được quyết định. Bởi nơi họ, Chúa Kitô chờ được nhận ra – và nơi họ, định mệnh đời bạn và tôi được viết nên. “Người nghèo không phải là một vấn đề cần giải quyết, nhưng là một mầu nhiệm cần bước vào!” – Henri Nouwen.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con biết, con luôn nợ người nghèo, họ là ‘một phần định mệnh’ của con. Cho con biết chia sẻ khi còn kịp, vì con sẽ chỉ mang theo những gì con đã cho đi!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

********************************************

Lời Chúa Thứ Năm Tuần II Mùa Chay

Con đã nhận phần phước của con rồi ; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.    Lc 16,19-31

19 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Pha-ri-sêu dụ ngôn sau đây : “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. 20 Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, 21 thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. 22 Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.

23 “Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp-ra-ham ở tận đàng xa, và thấy anh La-da-rô trong lòng tổ phụ. 24 Bấy giờ ông ta kêu lên : ‘Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát ; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm !’ 25 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Con ơi, hãy nhớ lại : suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi ; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. 26 Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.’

27 “Ông nhà giàu nói : ‘Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh La-da-rô đến nhà cha con, 28 vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này !’ 29 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Chúng đã có Mô-sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó.’ 30 Ông nhà giàu nói : ‘Thưa tổ phụ Áp-ra-ham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối.’ 31 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Mô-sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin.’”


 

‘Drone’ của Iran tấn công tòa đại sứ Mỹ, Trump nói ‘mọi thứ ở Iran đã bị đập tan’

Ba’o Nguoi-Viet

March 3, 2026

RIYAHD, Saudi Arabia (NV) – Hai máy bay không người lái (drone) của Iran tấn công tòa đại sứ Mỹ ở thủ đô Riyadh của Ả Rập Saudi, gây ra đám cháy nhỏ, AP dẫn nguồn từ Bộ Quốc Phòng nước này cho biết hôm Thứ Ba, 3 Tháng Ba.

Sứ quán đã kêu gọi công dân Mỹ ở Ả Rập Saudi tránh xa khu vực đại sứ quán.

Trụ sở tòa đại sứ Mỹ ở Riyadh vào ngày 3 Tháng Ba sau khi bị Iran tấn công bằng máy bay không người lái. (Hình: AFP via Getty Images)

Trước đó, tòa đại sứ Mỹ ở Kuwait cũng bị Iran tấn công, cũng theo AP.

Trong khi đó, Tổng Thống Donald Trump nói rằng “mọi thứ ở Iran đã bị đập tan” và bây giờ “Iran không còn gì cả.”

Các tòa đại sứ của Mỹ tại Saudi Arabia, Kuwait, và Lebanon đều đóng cửa. Bộ Ngoại Giao Mỹ đã ra lệnh sơ tán các nhân viên không khẩn cấp và thân nhân của họ ở Kuwait, Bahrain, Iraq, Qatar, Jordan, và UAE.

Trước cuộc gặp với thủ tướng Đức tại Tòa Bạch Ốc hôm Thứ Ba, ông Trump nói với các phóng viên rằng “mọi thứ ở Iran đã bị đập tan.”

“Họ không còn hải quân, nó đã bị đập tan. Họ không còn không quân, nó cũng bị đánh gục. Chúng không có khả năng phát hiện trên không, và nó cũng đã bị phá hủy. Hệ thống radar của họ bị đánh sập, và gần như mọi thứ bị phá tan tành,” ông Trump được NBC dẫn lời nói.

Về phần mình, phát ngôn viên của Vệ Binh Cách Mạng Hồi Giáo Iran (IRGC) đe dọa rằng “Cánh cổng địa ngục” sẽ ngày càng mở ra hơn cho Mỹ và Israel.

Hãng tin nhà nước Mizan của Iran dẫn lời Chuẩn Tướng Ali-Mohammad Naeini nói hôm Thứ Ba rằng “kẻ thù nên chờ đón các cuộc tấn công không dứt” và rằng IRGC sẽ tiếp tục sứ mạng “với chiến lược và sức mạnh nguyên vẹn” khi ông nói rằng các chỉ huy và các đơn vị chiến đấu của họ “được tập hợp và hoạt động đầy đủ” mặc dù ông Trump nói rằng “đa phần lực lượng lãnh đạo Iran đã bị xóa sổ.”

Quân đội Israel cho biết họ tiến hành một đợt không kích vào các địa điểm sản xuất và lưu giữ hỏa tiễn đạn đạo của Iran ở Tehran và Isfahan.

Cơ quan giám sát hạt nhân của Liên Hợp Quốc cho biết Natanz, cơ sở làm giàu nguyên tử của Iran, đã bị “một số thiệt hại.”

Các cuộc không kích của Mỹ và Israel làm thiệt mạng ít nhất 787 người ở Iran, theo Hiệp Hội Trăng Lưỡi Liềm Đỏ. Tại Lebanon, nơi Israel tấn công trả đũa nhóm chiến binh Hezbollah do Iran hậu thuẫn, 40 người thiệt mạng, trong đó có 7 trẻ em, Bộ Y Tế nước này cho biết.

Phía Mỹ xác nhận sáu lính Mỹ thiệt mạng tính cho đến nay. (NNL) [đ.d.]


 

 CÔ GÁI NGHÈO GỐC HOA LÀ “NÓC NHÀ” CỦA ÔNG CHỦ FB

Những Câu Chuyện Thú Vị

Trong khi người giàu nhất thế giới (Elon Musk) có lịch sử tình trường giật gân với toàn diễn viên, ca sĩ cá tính; người giàu thứ hai thế giới (Jeff Bezos) ly hôn người vợ tào khang để say đắm bên một nữ MC nóng bỏng; thì người giàu thứ ba thế giới, Mark Zuckerberg, lại chỉ chung tình với một người phụ nữ duy nhất suốt 23 năm qua: Priscilla Chan.

Phu nhân của ông chủ Facebook xuất thân từ một gia đình tị nạn nghèo gốc Hoa. Cô không có nhan sắc lộng lẫy, không có đôi chân dài miên man, thân hình và gu ăn mặc cũng vô cùng bình dị. Nhưng cô lại nắm giữ những “đặc quyền” mà mọi kiều nữ đều khao khát.

Sự “si mê” vô điều kiện của vị tỷ phú công nghệ

Cuộc tình của họ không bắt đầu trên thảm đỏ, mà bắt đầu khi đang… xếp hàng chờ đi vệ sinh tại một bữa tiệc của hội sinh viên Harvard năm 2003. Lúc đó, Mark chỉ là một gã “mọt sách” lập dị, thậm chí đang đứng trước nguy cơ bị đuổi học. Nhưng Priscilla đã ở lại, tin tưởng và động viên anh.

Để đáp lại, Mark đã dành cho cô một sự tôn trọng và cưng chiều đến mức “cuồng si”:

– Học tiếng Trung vì vợ: Một tỷ phú bận rộn điều hành đế chế toàn cầu đã dành 1 tiếng mỗi ngày suốt nhiều năm để học tiếng Quan Thoại. Chỉ để có thể nói chuyện trực tiếp và xin phép bà ngoại của Priscilla cho anh được cưới cô.

– Chấp nhận “Hợp đồng tình yêu”: Trước khi sống chung, Mark chấp nhận một điều khoản thép do Priscilla đưa ra: “Mỗi tuần phải có ít nhất 1 buổi hẹn hò riêng. Tối thiểu 100 phút bên nhau, không được ở văn phòng, và tuyệt đối KHÔNG ĐƯỢC DÙNG FACEBOOK”.

– Hành động lãng mạn điên rồ: Từ việc vung tiền mua một phần đảo Hawaii để gia đình nghỉ dưỡng, đến việc mới đây thuê nghệ sĩ tạc một bức tượng khổng lồ màu xanh ngọc bích tạc hình Priscilla đặt giữa vườn nhà theo phong cách quý tộc La Mã cổ đại.

Thứ duy nhất Priscilla có: Trí tuệ và Khí chất độc lập

Vì sao Mark lại si mê người phụ nữ này đến vậy? Bản thân Mark từng thẳng thắn thừa nhận: “Cô ấy là người phụ nữ thông minh nhất mà tôi từng gặp”.

Priscilla không lấy mác vợ tỷ phú để sống hưởng thụ. Cô tốt nghiệp Harvard, là một bác sĩ nhi khoa xuất sắc, nói thông thạo 3 ngôn ngữ. Cô có sự nghiệp riêng, lý tưởng riêng.

Hơn thế nữa, chính lòng nhân ái và tư duy vĩ mô của cô đã thuần hóa một gã thanh niên công nghệ nổi loạn thành một nhà từ thiện lỗi lạc. Việc Mark Zuckerberg quyết định hiến tặng 99% cổ phần Facebook (trị giá hàng chục tỷ đô) cho quỹ Chan Zuckerberg Initiative (CZI) mang đậm dấu ấn và sự định hướng của Priscilla.

Bài học cốt lõi:

– Nhan sắc có thể phai tàn, nhưng trí tuệ và khí chất là quyền lực mềm mạnh nhất của phụ nữ. Đàn ông giàu có không thiếu người đẹp vây quanh. Nhưng để họ nể phục, tôn trọng và muốn gắn bó cả đời, người phụ nữ cần một cái đầu thông minh và một nội tâm sâu sắc.

– “Môn đăng hộ đối” thời 4.0 là sự tương xứng về TƯ DUY. Priscilla có thể xuất thân nghèo khó, nhưng tư duy, học thức và tầm nhìn của cô hoàn toàn đứng ngang hàng với Mark Zuckerberg.

Vợ ông chủ FB không phải cô gái xinh đẹp nhất, cũng chẳng giàu có nhất. Thứ cô có chính là KHÍ CHẤT mềm mỏng bên ngoài và TÍNH CÁCH mạnh mẽ bên trong. Thứ quyền lực mềm khiến người đàn ông không thể nào quên.

#ncctv


 

TÌM MỘT LỐI VÀO – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Này chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp!”.

Thế kỷ XVII, Oliver Cromwell kết án tử một người lính. Giờ hành quyết sẽ đến khi chuông giới nghiêm đổ. Nhưng đêm ấy, chuông không đổ. Vị hôn thê của anh đã leo lên tháp, ôm lấy quả chuông, để thân mình hứng từng nhịp va. Khi bị đưa xuống, cô chìa hai bàn tay rách bươm đầy máu. Cromwell lặng người: “Chuông không đổ, máu cũng không!”. Tình yêu đã tìm được một lối vào trái tim thép lạnh.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nói đến một lối đi – và một tình yêu không rút lui. Lối đó mang tên khổ đau. Trên đó, Giêrêmia của Cựu Ước sẽ tìm một lối ra; đang khi Giêsu của Tân Ước sẽ ‘tìm một lối vào’.

Giêrêmia bị dân mình tố cáo, họ đào hố hãm hại ông. Giữa những người từng là bạn hữu, ông kêu lên. “Lạy Đức Chúa, chúng đào hố nhằm làm con mất mạng!” – bài đọc một. Thánh Vịnh đáp ca đồng tình, “Lạy Chúa, xin lấy tình thương mà cứu độ con!”. Trước cái chết gần kề, vị ngôn sứ dường như đang tìm một lối ra; ông van nài Chúa cất khỏi ông những gì là đau khổ. “Đau khổ thôi là đau khổ khi nó tìm được ý nghĩa!” – Viktor E. Frankl.

Chúa Giêsu thì ngược lại, Ngài cương quyết lên Giêrusalem; ở đó, thập giá đang đợi. Vậy mà dù đang đi lên với Thầy, các môn đệ xem ra chỉ muốn đi xuống! Bằng chứng là cuộc đối thoại không đáng có của “môn đệ mười ba” – bà Zêbêđê – và điều này đã khiến “mười môn đệ kia tức tối”. Xót xa thay! Đang khi Thầy ngưỡng chuyện trên trời, trò lại vọng chuyện dưới đất; đang khi Thầy lo chuyện bị nộp, trò tính chuyện trị vì; đang khi Thầy tìm vui lòng Cha, trò muốn thoả dạ mẹ. Rõ ràng, Thầy trò lệch pha! Thầy ‘tìm một lối vào’, trò ‘tìm một lối ra!’. “Thiên đàng trên đất là một lựa chọn bạn phải thực hiện, chứ không phải một nơi bạn cần tìm!” – Wayne Dyer.

Chúng ta cũng có những Giêrusalem của mình: hiểu lầm không thể nói, bổn phận nặng đến nghẹt thở, hy sinh không ai biết. Vì thế, chúng ta chỉ muốn tìm một lối ra cho khỏi đau. Nhưng Tin Mừng không cho trốn: đừng thoát khỏi thập giá, hãy bước vào nó với niềm tin; đừng giữ mình yên ổn, hãy để tình yêu làm mình vỡ tan; đừng sợ mất, hãy dám trao ban! Và khi dám ‘tìm một lối vào’ giữa bổn phận và tha thứ, bạn và tôi chạm đến trái tim Thiên Chúa.

Anh Chị em,

“Này chúng ta lên Giêrusalem!”. Tình yêu của vị hôn thê với đôi tay đầy máu đã được đền đáp bằng mạng sống của người cô yêu. Tình yêu của Con Thiên Chúa với đôi tay, đôi chân và thân xác đầy máu cũng được đền đáp bằng phần rỗi đời đời của cả nhân loại! Noi gương Chúa Giêsu, chúng ta sẽ vượt qua bất kỳ thập giá nào. Thay vì ‘tìm một lối ra’, chúng ta ‘tìm một lối vào’; tháp thánh giá đời mình vào thánh giá đời Ngài. Và nhất định nó cũng sẽ trở thành công cụ ân sủng cho bạn, cho tôi, cho cả thế giới! “Tình yêu muốn là thật phải trả giá – phải đau – phải làm chúng ta trút bỏ chính mình!” – Mẹ Têrêxa.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con tìm những lối thoát khi đối diện với khổ đau. Dạy con ôm và yêu nó không chỉ để cứu linh hồn con, mà còn cứu cả thế giới!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

***********************************************

Lời Chúa Thứ Tư Tuần II Mùa Chay

Họ sẽ kết án xử tử Đức Giê-su.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 20,17-28

17 Khi ấy, lúc sắp lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đưa Nhóm Mười Hai đi riêng với mình, và dọc đường Người nói với các ông : 18 “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án xử tử Người, 19 sẽ nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, Người sẽ trỗi dậy.”

20 Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo ; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. 21 Người hỏi bà : “Bà muốn gì ?” Bà thưa : “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.” 22 Đức Giê-su bảo : “Các người không biết các người xin gì ! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không ?” Họ đáp : “Thưa uống nổi.” 23 Đức Giê-su bảo : “Chén của Thầy, các người sẽ uống ; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.”

24 Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. 25 Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói : “Anh em biết : thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. 26 Giữa anh em thì không được như vậy : Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. 27 Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. 28 Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”


 

Những Người Già Hối Tiếc Điều Gì Nhất Trong Đời?

“Khi nhìn lại cuộc đời mình, bạn hối tiếc điều gì nhất?”

Theo Business Insider, đây là câu hỏi mà Karl Pillemer, giáo sư về phát triển con người tại trường Đại học Cornell (Mỹ), tác giả của tập sách “30 bài học của cuộc sống: Lời khuyên từ những người thông thái nhất nước Mỹ”, đã hỏi hàng trăm người cao tuổi trên 65 tuổi trong chương trình nghiên cứu Legacy Project (tạm dịch: Dự án di sản) của Đại học Cornell.

Tình yêu, sự nghiệp, con cái, v.v…, không phải là câu trả lời mà giáo sư Pillemer được nghe thấy thường xuyên nhất, mà thay vào đó lại là câu:

“Tôi ước rằng tôi đã không dành quá nhiều thời gian của cuộc đời mình chỉ để lo lắng”.

Nhiều năm trước, khi giáo sư Pillemer, một chuyên gia lão khoa nổi tiếng thế giới gặp bà June Driscoll, một người phụ nữ đặc biệt. Bà Driscoll lúc nào cũng vui vẻ khi ở tuổi 90 và đang sống tại một nhà dưỡng lão. Bà Driscoll nói với giáo sư: “Sống vui vẻ, hạnh phúc nhất có thể chính là trách nhiệm của tôi, ngay tại đây, ngay hôm nay”.

Câu nói đó đã truyền cảm hứng cho Pillemer đi tìm câu trả lời cho việc làm sao một thế hệ trải qua nhiều mất mát đau thương, qua các sự kiện lịch sử thảm khốc và đau ốm lại có thể là những người hạnh phúc nhất. Ông muốn truyền đạt trí tuệ này lại cho thế hệ trẻ, những người dường như quá mong manh, khi chỉ một sự việc không vừa ý nhỏ nhoi cũng khiến họ mất phương hướng đến nỗi tự kết thúc cuộc đời mình.

Năm 2004, giáo sư Pillemer khởi động dự án Legacy Project và đã hỏi hơn 1.500 người Mỹ trên 65 tuổi về những bài học quan trọng nhất mà họ học được trong suốt cuộc đời mình. Trong cuốn “30 bài học cuộc sống”, ông gọi những người mình phỏng vấn là “chuyên gia của cuộc đời” vì chính họ, qua những hạnh phúc và khổ đau, thành công và thất bại đã nắm giữ những bài học trí tuệ nhiều hơn bất cứ nội dung của cuốn sách dạy kỹ năng sống nào.

Giáo sư Pillemer đã cho rằng những câu trả lời như “ngoại tình, công việc kinh doanh tồi tệ hoặc nghiện ngập” là những điều hối tiếc nhất trong cuộc đời của những người cao tuổi này.

Do đó, ông đã sửng sốt khi nghe đi nghe lại một câu trả lời: “Tôi ước rằng mình đừng lo lắng nhiều quá” và “Tôi hối tiếc vì đã lo sợ quá mức về tất cả mọi thứ”.

Trong cuốn “30 bài học cuộc sống”, Pillemer nói rằng ông không thể không ngạc nhiên về bài học này. “Những người này đều trải qua các thời kỳ khó khăn trong lịch sử và các bi kịch của cuộc đời, tôi tưởng rằng họ được phép lo lắng ở mức độ nào đó”.

Những người hầu như đã đi đến cuối cuộc đời này giải thích rằng thời gian là tài sản quý giá nhất của con người. Việc lo lắng về những điều có thể không bao giờ xảy ra, hoặc lo sợ về những thứ chúng ta không thể kiểm soát được là một sự lãng phí tài sản này một cách xuẩn ngốc.

Hành trình trên trái đất này của mỗi chúng ta là hữu hạn. Nếu lo lắng quá nhiều, bạn không còn mấy thời gian để tận hưởng, trải nghiệm và hạnh phúc. Vậy làm thế nào để giảm bớt thời gian lo lắng trong cuộc sống này? “Những người thông thái nhất nước Mỹ” nói với giáo sư Pillemer một số cách như sau:

Hãy sống từng ngày, đừng luôn nghĩ tới tương lai quá xa

Khi bạn sống và thấy mình lo lắng quá nhiều, hãy dừng lại và tự nhẩm “Điều gì rồi cũng sẽ qua”.

Sự việc bạn đang phải đối mặt, dù khó khăn, đau khổ đến đâu rồi cũng sẽ trôi đi. Bạn không thể hủy hoại cuộc sống của mình bằng những suy nghĩ lo sợ được.

Tuy nhiên, chắc chắn có những ngày u tối mà bạn cảm thấy lo lắng khủng khiếp, không cách nào ngừng lại. Lúc đó hãy cố nghĩ rằng: lo sợ không có tác dụng gì tốt cả. Nó giống như việc tự mình uống thuốc độc mà hy vọng tên hàng xóm đáng ghét sẽ chết vì đau bụng. Hãy gạt nó ra khỏi suy nghĩ hết mức có thể.

Sống vui vẻ từng ngày, đừng nghĩ đến tương lai xa xôi ảm đạm. Việc lập kế hoạch là tốt nhưng không phải lúc nào mọi việc cũng xảy ra theo ý muốn của chúng ta. Do đó, điều quan trọng nhất là hãy sống trọn vẹn từng ngày.

Thay vì lo sợ vô cớ, hãy hành động

Nếu bạn thấy mình hay có những nỗi băn khoăn lo sợ, hãy tìm hiểu về nó. Ít nhất tìm hiểu nguyên do mà bạn lo lắng là gì, xác định nó rõ ràng. Chỉ việc ngồi lại và phân tích suy nghĩ tiêu cực của bản thân cũng giúp bạn gạt bớt được những muộn phiền vô lý. Tất nhiên, có những lo lắng hoàn toàn hợp lý. Khi đã xác định được chúng, hãy hành động, bắt tay vào làm cái gì đó thay vì ngồi yên và lo sợ.

Học cách chấp nhận một cách tích cực

Bất chợt có điều gì đó xảy ra với bạn. Ai đó làm bạn tổn thương. Bạn thấy tức giận, bạn muốn trả thù. “Cô ấy không nên làm như thế với tôi, tôi sẽ nói cho cô ta như thế này, như thế này …”. Quan hệ nhân duyên của con người vô cùng phức tạp. Bạn chẳng thể nào biết được nguyên nhân chính xác tại sao tự dưng một người lại rời bỏ bạn, làm bạn bực mình hay bẽ mặt. Trong trường hợp này, những người cao tuổi từ nhà dưỡng lão sẽ mỉm cười và nói rằng: “Không biết bao nhiêu lần tôi đã tự cảm ơn bản thân vì đã không nói lời nào”.

Ít nhất hãy dừng lại và đừng làm gì khi tức giận. Bạn có thể nói những lời nặng nề, gây thương tổn đối phương, nhưng sau đó thì sao? Hãy nhớ rằng bạn chỉ có thể điều khiển suy nghĩ của mình chứ không thể thao túng tình cảm, tư duy hay cuộc đời của người khác được.

Hãy chấp nhận những thực tế mà chúng ta không có thẩm quyền thay đổi, gạt đi những suy nghĩ tiêu cực, nhanh chóng lấy lại cân bằng và tiếp tục trải nghiệm cuộc sống.

Suy cho cùng, chính bạn chứ không phải ai khác là người chịu trách nhiệm cho việc bạn sử dụng số ngày còn lại của mình trong cuộc đời này ra sao. Thù hận hay yêu thương, hạnh phúc hay thảm hại đều chỉ là những sự lựa chọn.

Minh Trí tổng hợp


 

Cầu cho việc giải trừ vũ khí và hòa bình-Lm. Fx. Đoàn Công Trình, S.J.

Album SUY TƯ CÙNG ĐỨC GIÁO HOÀNG

 Dòng Tên Việt Nam added a new photo.

 LỜI NGỎ – SUY TƯ CÙNG ĐỨC GIÁO HOÀNG | THÁNG 03/2026

Cầu cho việc giải trừ vũ khí và hòa bình

Có lẽ bạn cũng đồng ý với tôi rằng, chúng ta đang sống trong một thời đại nghịch lý. Nhân loại đạt tới những đỉnh cao khoa học chưa từng có, có thể khám phá vũ trụ xa xôi và giải mã cấu trúc sự sống; thế nhưng cùng lúc ấy, chúng ta cũng sở hữu khả năng huỷ diệt chính mình chỉ trong khoảnh khắc. Các quốc gia nói về phát triển bền vững, về tương lai xanh, về nhân quyền và phẩm giá con người, nhưng vẫn tiếp tục đầu tư khổng lồ cho kho vũ khí ngày càng tinh vi hơn. Phải chăng chúng ta đang tìm kiếm an ninh bằng nỗi sợ? Phải chăng nền hoà bình mà thế giới theo đuổi thực chất chỉ là một thế cân bằng mong manh dựa trên sức mạnh răn đe?

Trong bối cảnh đó, ý cầu nguyện tháng Ba của Đức Thánh Cha vang lên như một lời chất vấn lương tâm toàn cầu: cầu cho việc giải trừ vũ khí một cách hiệu quả, đặc biệt là vũ khí hạt nhân; và xin cho các nhà lãnh đạo biết chọn con đường đối thoại và ngoại giao thay vì bạo lực. Lời mời gọi này không đơn thuần là một khuyến nghị chính trị; nó chạm đến tận nền tảng nhân học và luân lý của thế giới hôm nay. Nếu con người thực sự tin vào phẩm giá bất khả xâm phạm của mỗi sự sống, liệu người ta có thể biện minh cho việc duy trì những phương tiện có khả năng xoá sổ hàng triệu sinh mạng chăng?

Giải trừ vũ khí, vì thế, không chỉ là vấn đề của các hiệp ước quốc tế, mà còn là vấn đề của một nền văn hoá. Đó là cuộc chuyển đổi từ “văn hoá loại trừ” sang “văn hoá gặp gỡ”, từ não trạng nghi kỵ sang tinh thần tín nhiệm, từ logic đối đầu sang logic đối thoại. Và cuộc chuyển đổi ấy không bắt đầu nơi phòng họp của các cường quốc, nhưng khởi đi từ trái tim con người.

Trong tháng Ba này, chuyên mục “Suy tư với Đức Giáo Hoàng” mời gọi quý độc giả cùng bước vào hành trình suy tư và cầu nguyện cho việc giải trừ vũ khí và hoà bình. Chúng ta sẽ cùng nhau đào sâu nền tảng thần học của hoà bình, ánh sáng của giáo huấn xã hội Hội Thánh về chiến tranh và vũ khí hạt nhân, cũng như những gợi ý cụ thể để mỗi Kitô hữu trở thành người kiến tạo hoà bình giữa đời thường. Bởi lẽ, hoà bình thế giới không phải là một ý niệm trừu tượng, nhưng là một thực tại được dệt nên từ những chọn lựa rất cụ thể mỗi ngày. Giải trừ vũ khí toàn cầu khởi đi từ việc giải trừ những bạo lực âm thầm trong chính lời nói, suy nghĩ và thái độ của chúng ta. Cầu nguyện với Đức Thánh Cha trong tháng này, vì thế, cũng là để cho Thiên Chúa hoán cải cách chúng ta nhìn thế giới và cách chúng ta hiện diện trong đó.

Ước mong rằng tháng Ba sẽ trở thành thời gian của thao thức và tỉnh thức, để cùng với Hội Thánh hoàn vũ, chúng ta can đảm xin ơn và dấn thân cho một nền hoà bình đích thực, một nền hoà bình không dựa trên sự đe doạ, nhưng trên công lý, đối thoại và tình huynh đệ.

Tm. Ban Biên Tập

Lm. Fx. Đoàn Công Trình, S.J.

——————————–

Nhấn THÍCH & THEO DÕI để nhận những chia sẻ mới nhất từ Dòng Tên Việt Nam!

#SuyTuCungDucGiaoHoang #YCauNguyen #CauNguyenChoHoaBinh #GiaiTruVuKhi #VanHoaGapGo #CongLyVaHoaBinh #TruyenThongDongTen


 

CHẶNG THỨ 12: Chúa Giêsu chết trên Thánh giá- Cha Vương

Ước mong bạn có một ngày đủ can đảm để nói “không” với những cám dỗ làm cho Chúa và mọi người thân yêu buồn. Nhớ cầu nguyện cho nhau nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 03/03/2026. (n7-23)

CHẶNG THỨ 12: Chúa Giêsu chết trên Thánh giá

TIN MỪNG: Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng: “Ê-lô-i, Ê-lô-i, la-ma xa-bác-tha-ni!” Nghĩa là: “Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?” (Mc 15:34)

SUY NIỆM: Trong lúc đau đớn của Chúa Giê-su lên đến tột cùng, mặc dù tiếng kêu lớn tiếng này trông có vẻ là một dấu hiệu của sự tuyệt vọng nhưng thực sự nó bộc lộ ra mầu nhiệm cứu độ của Thiên Chúa; đau khổ không còn là những phản kháng trần tục, nhưng là một phương tiện thần thiêng mà chính Chúa đã dùng để biểu lộ tình yêu tự hiến của Đấng đã yêu chúng ta, và cũng là một phương cách để tinh luyện và thánh hoá đời sống con người. Ngài phó thác hoàn toàn cho thánh ý Chúa Cha bằng lời kêu lớn—“Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha.” Nói xong, Người tắt thở. (Lc 23:46) Bạn có thể noi gương Chúa Ki-tô, hãy tập phó thác linh hồn và xác mình trong tay Chúa trước khi đi ngủ vì giấc ngủ tượng trưng cho cái chết của chính mình đó.

XÉT MÌNH: Có bao giờ bạn không tin tưởng Chúa hay tin Lòng thương xót của Ngài không? Bao nhiêu người chết bất thình lình trong lúc ngủ, có bao giờ bạn đi ngủ mà quên xét mình và dâng mình cho Chúa không? Mời bạn bỏ ra đôi phút, trong thinh lặng hãy tự xét mình và xin ơn hoán cải trong lối nghĩ, trong cách cảm nhận, và trong hành động của mình.

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giê-su! Chúa đã bằng lòng vâng lời Chúa Cha để vác lấy thánh giá nặng và bằng lòng chịu chết trên thánh giá để cứu độ nhân loại. Con thật là kẻ tội lỗi! Xin Chúa ban ơn giúp sức cho con để con biết lánh xa dịp tội, biết chu toàn bổn phận, và biết trung thành, can đảm vác thánh giá hàng ngày theo Chúa suốt cuộc đời con. Amen.

From: Do Dzung

*************************

Con Xin Phó Thác – Nguyễn Hồng Ân | (sáng tác : Lm. Thành Tâm)

ĐỪNG TUNG TIN VU KHỐNG NGƯỜI KHÁC- Anmai CSsR

Anmai CSsR

 Trong dòng chảy cuồn cuộn của xã hội hiện đại, nơi thông tin có thể đi vòng quanh thế giới chỉ sau một cú nhấp chuột, chúng ta thường quên mất sức nặng khủng khiếp của những lời mình thốt ra. Lời nói, vốn là món quà quý giá mà tạo hóa ban tặng để con người thấu hiểu và yêu thương nhau, trớ trêu thay, lại thường bị biến thành thứ vũ khí tàn độc nhất để hủy hoại đồng loại. Việc tung tin đồn và vu khống người khác không chỉ là một hành vi thiếu văn hóa, mà đó còn là một tội ác âm thầm, gieo rắc những nỗi đau không thể chữa lành và phá hủy những cấu trúc nền tảng nhất của xã hội. Những người tham gia vào việc lan truyền tin đồn thường gây ra những tai hại kinh khủng hơn rất nhiều so với những gì họ có thể tưởng tượng được trong trí óc hạn hẹp của mình. Ngay cả khi động cơ của họ không xuất phát từ sự ác ý lộ liễu hay lòng kiêu ngạo ngút trời, thì sự vô trách nhiệm trong lời nói vẫn đủ sức tạo ra những cơn địa chấn làm sụp đổ danh dự của một con người.

Nguồn cơn của sự nói xấu thường bắt rễ sâu xa từ lòng kiêu ngạo – một căn bệnh của linh hồn khiến con người luôn khao khát được đứng cao hơn kẻ khác. Có một nghịch lý đau đớn là rất nhiều người tin rằng, bằng cách hạ thấp giá trị của người bên cạnh, họ sẽ tự nhiên nâng cao giá trị của chính mình. Họ biến cuộc đời thành một bàn cân lệch lạc, nơi mà họ cố gắng chất đầy những lời chỉ trích, chê bai lên đĩa cân của người khác để làm cho đĩa cân của bản thân mình trông có vẻ nhẹ nhàng và thanh thoát hơn. Những kẻ kiêu ngạo này luôn muốn tận dụng tối đa những phẩm chất tốt đẹp mà họ tự cho là mình sở hữu, tự phong mình thành những quan tòa đạo đức, đứng trên bục cao để phán xét thế gian. Trong thế giới quan hạn hẹp của họ, mọi điều họ nói hay làm đều được mặc định là tốt lành, thánh thiện, còn mọi hành động của người khác đều bị soi xét dưới lăng kính sai trái và tội lỗi. Họ không nhận ra rằng, vẻ đẹp thực sự của một tâm hồn không bao giờ được xây dựng trên đống tro tàn của danh dự người khác.

Tuy nhiên, không phải lúc nào những lời vu khống cũng đến từ sự thù hằn chủ đích. Thực tế cho thấy, phần lớn những cuộc trò chuyện ác ý lại được thực hiện bởi những người vô trách nhiệm – những kẻ chỉ đơn giản là muốn nói cho thỏa miệng mà không bao giờ cảm thấy cần phải kiểm chứng xem điều mình đang nói là đúng hay sai. Đối với họ, sự thật là một thứ gì đó quá xa xỉ và phiền phức, trong khi sự tò mò và thói ngồi lê đôi mách lại mang đến một cảm giác hưng phấn nhất thời. Họ coi việc bàn tán về đời tư của người khác như một hình thức giải trí rẻ tiền, một cách để lấp đầy khoảng trống của sự rỗi hơi. Mặc dù chúng ta có thể nói rằng những người này phạm tội nhẹ hơn những kẻ vu khống vì lòng ghen ghét hay trả thù, nhưng về mặt hệ quả, họ vẫn không thể thoát khỏi tội lỗi và trách nhiệm đạo đức. Dù động cơ là gì, dù là vô tình hay hữu ý, việc làm ô danh người lân cận vẫn là một hành động đi ngược lại với lương tâm và đạo lý làm người.

Sâu thẳm trong bản chất, tội lan truyền tin đồn bao hàm tất cả những gì xấu xa và ác độc nhất mà một con người có thể thực hiện đối với đồng loại. Nó không đơn thuần là một vài lời nói gió bay, mà là một sự tổng hòa của những chất độc tinh thần mạnh nhất. Đó là sự hèn hạ của tính phù phiếm, khi con người sẵn sàng bán rẻ sự thật để đổi lấy một vài giây phút được là trung tâm của sự chú ý. Đó là nọc độc của sự ghen tị, thứ axit ăn mòn mọi thiện chí và biến những thành công của người khác thành nỗi đau của chính mình. Đó là sự cay đắng của giận dữ và thù hận ác ý, vốn luôn tìm cách phun ra những lời lẽ sắc lẹm để đâm thấu tâm can đối phương. Hơn hết, nó thể hiện một tính võ đoán và vô trách nhiệm đến mức kinh ngạc, một trạng thái tâm linh nghèo nàn không xứng đáng với phẩm giá của một con người, nhất là với những ai tự nhận mình sống theo niềm tin tôn giáo hay các giá trị đạo đức cao đẹp.

Hãy nhìn vào những gì mà tin đồn đã gây ra cho các mối quan hệ nhân sinh quanh ta. Chẳng phải việc lan truyền tin đồn chính là hạt giống xấu xí đã gieo rắc hầu hết mọi mâu thuẫn và bất hòa trong xã hội này sao? Nó có sức mạnh kinh hồn để phá vỡ những tình bạn gắn bó hàng thập kỷ chỉ trong một buổi chiều. Nó dựng lên những bức tường ngăn cách, cản trở những kẻ đang thù nghịch tìm thấy con đường hòa giải và tha thứ. Khi một lời nói xấu được tung ra, nó giống như một lọ mực đen đổ vào chậu nước trong, làm vẩn đục mọi nỗ lực kết nối giữa người với người. Những cuộc cãi vã trở nên gay gắt hơn, những vết thương lòng trở nên sâu hoắm hơn, và cơ hội để thấu hiểu nhau dần tan biến vào hư không.

Nghiêm trọng hơn, độc tố của tin đồn còn len lỏi vào tận cùng của những tế bào nhỏ nhất của xã hội: đó chính là gia đình. Biết bao gia đình vốn dĩ đang sống trong cảnh ấm êm, hòa thuận, bỗng chốc bị một cái lưỡi độc ác làm cho đảo lộn hoàn toàn. Tin đồn làm xáo trộn sự yên bình vốn có, khiến anh em ruột thịt quay lưng lại với nhau, khiến tình chồng vợ rạn nứt vì những nghi ngờ không đáng có. Nó đẩy con dâu vào thế đối đầu với mẹ chồng, khiến con rể và bố vợ không thể tìm thấy tiếng nói chung. Chỉ vì một lời nói thiếu căn cứ, một sự thêu dệt ác ý từ một người hàng xóm – dù là đàn ông hay đàn bà – mà cả một tổ ấm có thể rơi vào bi kịch. Những người thân yêu nhất bỗng chốc nhìn nhau bằng ánh mắt dè chừng, thậm chí không đành lòng nhìn mặt và nói chuyện với nhau. Nỗi đau ấy âm ỉ và dai dẳng, để lại những vết sẹo không bao giờ lành trong tâm khảm mỗi thành viên.

Chúng ta cần phải tỉnh ngộ trước sức tàn phá của “giặc lưỡi”. Một lời vu khống khi đã phát ra thì không bao giờ có thể thu hồi trọn vẹn được. Nó giống như việc tung những chiếc lông chim trước gió, dù bạn có hối hận và cố gắng đi nhặt lại bao nhiêu đi chăng nữa, thì những chiếc lông ấy đã bay đi khắp nơi và không bao giờ trở về đầy đủ. Danh dự của một con người là thứ tài sản quý giá nhất, một khi đã bị vấy bẩn bởi tin đồn ác ý, việc gột rửa nó cần rất nhiều thời gian và đôi khi là cả một đời cũng không đủ. Do đó, trước khi định nói về một ai đó, hãy tự hỏi bản thân: “Điều này có đúng không? Điều này có tử tế không? Và điều này có thực sự cần thiết không?”. Nếu lời nói không mang lại sự xây dựng hay tình yêu thương, thì tốt nhất là hãy giữ lấy sự im lặng thanh cao.

Hãy nhớ rằng, sự vô trách nhiệm trong ngôn từ chính là một hình thức bạo lực tinh thần. Chúng ta không thể nhân danh sự “thẳng thắn” hay “vui đùa” để dẫm đạp lên cuộc sống của người khác. Mỗi cá nhân có trách nhiệm bảo vệ sự thật và bảo vệ danh dự của đồng loại như bảo vệ chính bản thân mình. Một cộng đồng lành mạnh không phải là nơi không có khuyết điểm, mà là nơi người ta biết bao dung cho nhau và biết im lặng trước những điều có thể gây tổn thương. Đừng để cái lưỡi trở thành công cụ của sự hủy diệt, hãy để nó trở thành nhịp cầu của sự cảm thông. Việc kiềm chế được ham muốn nói xấu người khác không chỉ là biểu hiện của một người có giáo dục, mà còn là minh chứng cho một tâm hồn giàu lòng nhân ái và có trách nhiệm với cuộc đời.

Cuối cùng, chúng ta hãy tự nhắc nhở mình rằng mỗi lời chúng ta thốt ra đều phản chiếu chính tâm hồn chúng ta. Một tâm hồn đầy rẫy những tin đồn và sự vu khống là một tâm hồn đang chịu sự dày vò của những thói hư tật xấu. Ngược lại, một tâm hồn biết trân trọng sự thật và danh dự của người khác là một tâm hồn đang hướng tới sự tự do và bình an đích thực. Đừng để mình trở thành một phần của chuỗi xích gieo rắc khổ đau. Hãy can đảm dừng lại những tin đồn ngay khi chúng vừa chạm đến tai mình, và hãy dùng tiếng nói của mình để bênh vực cho sự thật, cho những người đang bị áp bức bởi sự vu khống. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể cùng nhau xây dựng một thế giới nơi mà lòng tin và sự tôn trọng được đặt lên hàng đầu, nơi mà mỗi gia đình, mỗi tình bạn đều được bảo vệ khỏi nọc độc của những cái lưỡi ác độc.

Lm. Anmai, CSsR


 

Chiến sự tại Trung Đông : Dầu hỏa và vàng tăng giá mạnh

 RFI

Chiến sự tại Trung Đông đẩy giá dầu vượt quá ngưỡng 80 đô la/ thùng trong phiên giao dịch sáng nay 02/03/2026. Eo biển Hormuz trở thành một điểm nóng có nguy cơ gây xáo trộn giao thương hàng hải. Chỉ số chứng khoán tại các thị trường từ châu Á đến châu Âu và nhất là tại các nước trong Vùng Vịnh sụt giảm vào giờ mở cửa. Giới đầu tư thận trọng với các hãng hàng không và du lịch, nhưng kỳ vọng nhiều vào các tập đoàn trong lĩnh vực công nghiệp quốc phòng.

Đăng ngày: 02/03/2026 

Ảnh minh họa : Tàu chở dầu tại eo biển Hormuz, ngoài khơi Các Tiểu Vương Quốc Thống Nhất, ảnh chụp năm 2012. AP – Kamran Jebreili

Thanh Hà

Vào giờ mở cửa sáng nay, chỉ số CAC40 Paris mất giá gần 2%. Các sàn chứng khoán ở Frankfurt của Đức hay Milano của Ý cũng mất trên dưới 2 %. Luân Đôn sụt giá hơn 1 %.

Tại Châu Á, các sàn chứng khoán như Tokyo, Hồng Kông mất giá khoảng 1,8 % vào cuối ngày.

Vùng Vinh, khu vực bị tác động trực tiếp, nhiều nơi thông báo đóng cửa các thị trường tài chính cho đến hết ngày 03/03/2026. Riêng Ả Rập Xê Út, từ hôm qua, chỉ số chứng khoán tuột dốc 4 % vào đầu giờ, Qatar cũng đã mất giá khoảng 2 % vào sáng nay. Giới trong ngành ghi nhận một sự sụt giảm đáng kể trước viễn cảnh chiến sự tại Trung Đông sẽ kéo dài « ít nhất là nhiều tuần lễ » như chính tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã tuyên bố.

Như thông lệ, mỗi lần tình hình trên thế giới trở nên bất ổn hơn, giá vàng lại được đẩy lên cao, tăng thêm hơn 2 % trong phiên giao dịch hôm nay.

Trên thị trường dầu hỏa, giá một thùng dầu dầu Brent sáng nay tăng thêm gần 10 % vượt quá ngưỡng 80 đô la một thùng. Dầu WTI cũng đã tăng thêm hơn 9 % trong buổi giao dịch sáng nay. Cổ phiếu các tập đoàn dầu hỏa của thế giới như Shell, BP, TotalNergies hay Répol đều tăng mạnh, tương tự như cổ phiếu các nhà sản xuất vũ khí và thiết bị quân sự của châu Âu : Thales của Pháp tăng hơn 5 %, BAE Systemes của Anh tăng hơn 7 % hay Rheinmetall của Đức tăng thêm 4 %.

Do các hãng hàng không phải đình chỉ các chuyến bay đến hay xuất phát từ khu vực Trung Đông, cổ phiếu của các hãng hàng không Pháp, Đức đều mất giá. Viễn cảnh chiến sự cũng tác động mạnh đến ngành du lịch, hệ thống khách sạn…