Một phụ nữ gốc Việt họ Nguyễn (阮), 44 tuổi, tự xưng là “Phật sống chuyển thế”…

Một vụ án đặc biệt nghiêm trọng liên quan trực tiếp đến cộng đồng người Việt tại Đài Loan vừa được Cơ quan Di dân Đài Loan công bố. Một phụ nữ gốc Việt họ Nguyễn (阮), 44 tuổi, đã kết hôn và sinh sống tại Đài Loan hơn 20 năm, bị cáo buộc tự xưng là “Phật sống chuyển thế”, lấy danh nghĩa tôn giáo để lôi kéo tín đồ Việt Nam đưa cả con nhỏ sang Đài Loan “tu hành”. Kết quả điều tra cho thấy 4 trẻ em Việt Nam, khoảng 8–14 tuổi, bị bố trí làm việc không lương trong thời gian dài.

Theo CNA và United Daily News, người phụ nữ họ Nguyễn tự nhận có khả năng biết trước tương lai, đồng thời truyền bá những nội dung như “ngày tận thế sắp đến”, “nước sạch có thể chữa bệnh”, “có thể chữa các bệnh nan y” và “lao động theo chỉ dẫn của sư phụ sẽ giúp tiêu trừ nghiệp chướng, tích công đức”. Những thông điệp này được truyền qua Internet để tác động tới một số tín đồ ở Việt Nam.

Cơ quan điều tra cáo buộc một số người sau khi tin vào các nội dung trên đã bán tài sản, rời gia đình, làm visa du lịch cho con nhỏ rồi đưa các em sang Đài Loan với lý do “tu hành”. Sau khi nhập cảnh, một số người tiếp tục ở lại quá thời hạn cho phép.

Tại Đài Loan, bà Nguyễn được cho là vừa làm nông nghiệp vừa kinh doanh dịch vụ ăn uống. Những người đi theo bị đưa tới nông trại và nhà hàng, thực hiện các công việc như thu hoạch nông sản, bán hàng, dọn dẹp, rửa chén và nhiều việc khác nhưng không được trả lương trong thời gian dài. Cơ quan Di dân cho biết hộ chiếu của các nạn nhân còn bị giữ, việc liên lạc với bên ngoài và tự do đi lại bị hạn chế.

Đáng chú ý nhất là tình trạng của các trẻ em. Nhà chức trách cho biết có trẻ phải bắt đầu làm việc từ sáng sớm, trong thời gian dài không được đi học bình thường, thiếu môi trường vui chơi, nghỉ ngơi và phát triển phù hợp với lứa tuổi. Hình ảnh do Cơ quan Di dân cung cấp cho báo chí cho thấy trẻ từng phải làm việc tại khu vực trồng ớt và rửa chén trong cơ sở ăn uống.

Để tránh bị lực lượng chức năng phát hiện, nhóm này còn bị cáo buộc chuyển một số bà mẹ và trẻ nhỏ sang Miêu Lật, Tân Bắc và những địa điểm khác, giao cho các tín đồ khác quản lý và tiếp tục sắp xếp công việc. Theo CNA, những người tham gia được tuyên truyền rằng đây là một phần của quá trình “tu hành”, trong khi số tiền kiếm được được bà Nguyễn nói là mang sang châu Phi và Ấn Độ làm từ thiện.

Vụ việc bắt đầu bị phanh phui vào tháng 2/2026, khi nhiều người cha quốc tịch Việt Nam trực tiếp từ Việt Nam sang Đài Loan tìm đến Đội chuyên cần TP. Đài Trung thuộc Cơ quan Di dân trình báo. Họ cho biết vợ mình bị ảnh hưởng bởi nhóm tôn giáo này, đưa các con rời khỏi gia đình rồi sang Đài Loan. Sau khi tiếp nhận thông tin, Cơ quan Di dân báo cáo Viện Kiểm sát Địa phương Chương Hóa để chỉ đạo điều tra.

Chuyên án có sự phối hợp của nhiều đơn vị, gồm Đội chuyên cần Đài Trung, lực lượng thuộc Cơ quan Di dân khu vực miền Trung và miền Bắc, Cảnh sát Chương Hóa – các phân cục Viên Lâm và Bắc Đẩu – cùng lực lượng Tuần duyên. Sau nhiều tháng theo dõi và thu thập chứng cứ, đến tháng 5/2026, lực lượng chức năng đồng loạt khám xét các địa điểm liên quan và giải cứu thành công 4 trẻ em Việt Nam, trong đó có 2 em là anh/chị em ruột.

Sau khi được giải cứu và hoàn tất các thủ tục bảo vệ nạn nhân, 4 trẻ đã được đưa trở về Việt Nam đoàn tụ với gia đình.

Một chi tiết khác được cơ quan điều tra công bố là từ tháng 7/2023, người phụ nữ họ Nguyễn đã bị phía Việt Nam đưa vào danh sách vĩnh viễn không được nhập cảnh do các vấn đề được phía điều tra mô tả là liên quan đến hoạt động tôn giáo/lừa đảo. Do đã có tư cách định cư tại Đài Loan, bà này bị cáo buộc chuyển trọng tâm hoạt động sang Đài Loan và tiếp tục liên hệ, tác động tới tín đồ ở Việt Nam thông qua Internet.

Sau khi kết thúc điều tra, cơ quan chức năng chuyển tổng cộng 8 người sang xử lý, gồm bà Nguyễn, 4 người bị cáo buộc là đồng phạm và 3 bà mẹ người Việt có liên quan.

Screenshot

 

Bà Emylee Thai ban đầu bị truy tố vi` gian lận lên Medicare

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn

Bà Emylee Thai ban đầu bị truy tố vào năm 2022 do liên quan đến một đường dây gian lận y tế quy mô lớn tại một phòng thí nghiệm xét nghiệm di truyền ở khu vực Houston. Các công tố viên liên bang cáo buộc bà đã nộp khoảng 142 triệu USD tiền bồi thường gian lận lên Medicare cho các xét nghiệm di truyền không cần thiết về mặt y khoa và nhận về khoảng 95 triệu USD.

Sau khi bị truy tố vào năm 2022, bà được tại ngoại dưới sự giám sát tiền xét xử với điều kiện phải đeo thiết bị theo dõi vị trí GPS. Tuy nhiên, bà đã cắt bỏ thiết bị theo dõi, sử dụng danh tính giả và bỏ trốn khỏi Hoa Kỳ bằng máy bay tư nhân đến Việt Nam. Lệnh bắt giữ liên bang đã được ban hành vào tháng 7 năm 2023, và bà sau đó bị đưa vào danh sách Những đối tượng gian lận bị truy nã gắt gao nhất của FBI với số tiền thưởng 150.000 USD cho thông tin dẫn đến việc bắt giữ.

Chính quyền liên bang đã xác nhận việc bắt giữ bà vào khoảng giữa tháng 9 năm 2026. Mặc dù các thông báo ban đầu của FBI không công bố chi tiết hoạt động cụ thể hoặc vị trí chính xác nơi bà bị tạm giam, cuộc bắt giữ đã kết thúc một cuộc truy nã quốc tế kéo dài nhiều năm. Bà phải đối mặt với các cáo buộc bao gồm âm mưu gian lận chăm sóc sức khỏe, âm mưu lừa đảo chính quyền Hoa Kỳ, trả và nhận tiền hoa hồng bất hợp pháp trong ngành y tế, cùng hành vi tiêu hủy hoặc sửa đổi hồ sơ trong một cuộc điều tra liên bang.

Sau khi bị bắt, Emylee Thai sẽ phải đối mặt với các thủ tục tố tụng tại tòa án liên bang Hoa Kỳ. Do trước đây bà đã vi phạm các điều kiện tại ngoại bằng cách cắt thiết bị theo dõi và bỏ trốn khỏi đất nước, nhiều khả năng bà sẽ tiếp tục bị tạm giam không được bảo lãnh trong thời gian chờ xét xử hoặc tuyên án. Nếu bị kết án về các tội danh gian lận chăm sóc sức khỏe, nhận hoa hồng bất hợp pháp và tiêu hủy hồ sơ, bà đối mặt với án phạt lên đến hàng chục năm tù liên bang cùng với nghĩa vụ bồi thường tài chính bắt buộc. 


 

 BẢN CHẤT CỘNG NÔ: QUA CẦU RÚT VÁN

Sống Để Yêu Thương

 BẢN CHẤT CỘNG NÔ: QUA CẦU RÚT VÁN

Bà Nguyễn thị Năm đã cống hiến rất nhiều tiền, vàng để nuôi nấng, che giấu hàng loạt lãnh đạo của đảng Cộng sản nhưng lại bị họ mang ra đấu tố và giết chết một cách man rợ.

Dưới vỏ bọc chủ thương hiệu Cát Hanh Long ở Hà Nội, Bà Nguyễn Thị Năm là người đã che giấu và nuôi dưỡng các lãnh đạo cộng sản gồm Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Lê Thanh Nghị, Lê Giản… trong thời gian ĐCS còn hoạt động bí mật. Hai con trai bà, ông Nguyễn Công và ông Nguyễn Hanh đều theo Việt Minh từ trước 1945.

Khi CCRĐ được phát động, ông Nguyễn Công đang làm Chính uỷ Trung đoàn của Quân đội Nhân dân Việt Nam và ông Nguyễn Hanh là Đại đội phó bộ đội thông tin.

Trong thời kháng chiến, bà đã góp 20.000 đồng Ðông Dương, tương đương 700 lượng vàng lúc bấy giờ, và sau đó giúp đỡ nhiều vật dụng, thóc gạo, y tế và nhà cửa cho Việt Minh. Trong “Tuần lễ vàng”, bà góp thêm 100 lạng vàng cho chính quyền mới thành lập.

Nhưng ở ngay những ngày đầu Cuộc cải cách ruộng đất, bà bị chính chủ tịch HCM với bút danh C.B. đánh đầu tiên về tội “tư sản địa chủ cường hào ác bá” trong bài “Ðịa chủ ác ghê” đã đăng trên báo Nhân Dân vào ngày 21 tháng 7 nãm 1953.

BÀ BỊ ĐEM RA ĐẤU TỐ BA LẦN TRƯỚC KHI BỊ XỬ TỬ.

“Bà ta vừa quay người thì mấy loạt tiểu liên nổ ngay sát lưng. Mình được đội phân công ra Chùa Hang mua áo quan, chỉ thị chỉ mua áo tồi nhất. Và không được lộ là mua chôn địa chủ. Sợ như thế sẽ đề cao uy thế uy lực địa chủ mà. Khổ tớ, đi mua cứ bị nhà hàng thắc mắc chưa thấy ai đi mua áo cho người nhà mà cứ đòi cái rẻ tiền nhất. Mua áo quan được thì không cho bà ta vào lọt. Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: “Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này?”. Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị quy là thương địa chủ. Cuối cùng bà ta cũng vào lọt, nằm vẹo vọ như con rối gẫy vậy…”. Trích Ðèn Cù.

Bài liên quan .. https://www.facebook.com/100064661800934/posts/874236161408436/ [ Trại Súc Vật: QUA CẦU RÚT VÁN ]


 

TRỜI CŨNG PHẢI NHẢY THEO – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa!”.

“Sống là thay đổi; nên hoàn thiện là đã đổi thay nhiều lần!” – Henry Newman.

Kính thưa Anh Chị em,

Đổi thay giúp con người hoàn thiện; nhưng chúng ta lại muốn Chúa đổi trước. Gioan đến, người đương thời chê; Chúa Giêsu đến, họ cũng chê. Họ muốn ‘trời cũng phải nhảy theo’.

Sáo réo rắt mời người ta vui; khúc hát đưa đám mời người ta buồn. Khi lời mời thành mệnh lệnh, ai không làm theo đều bị trách. Gioan khổ chế, kêu gọi họ sám hối, họ bảo ông bị quỷ ám; Chúa Giêsu gần gũi, đồng bàn với người tội lỗi, họ gọi Ngài là kẻ ăn nhậu. Hai lối sống nhận chung một lời từ chối: họ không muốn gặp Chúa, chỉ muốn gặp một vị Chúa vừa vặn với họ. Đức Phanxicô gọi đó là muốn “ơn cứu độ theo cách của mình”.

Lũ trẻ trong trò chơi trách bạn không vui buồn theo ý chúng. Người lớn cũng có thể mang cái giận ấy vào cuộc gặp gỡ với Chúa. Nhưng lời mời của Ngài vẫn là lời mời, dù không như điều con người chờ đợi. Chúng ta cứ nhìn trời chờ điều mình xin, trong khi người cần được tha thứ đã ở trước mặt. Sự lạc điệu bắt đầu khi chúng ta mải đòi Chúa đổi điệu nhảy mà không nghe Ngài gọi mình đổi lòng. “Khi tình yêu vẫy gọi, hãy đi theo, dẫu đường của nó dốc và gập ghềnh!” – Kahlil Gibran.

Chính những đứa trẻ ấy khiến lời Phaolô hôm nay trở nên gần gũi: “Khi tôi đã thành người lớn, thì tôi bỏ tất cả những gì là trẻ con” – bài đọc một. Đứa trẻ thường chỉ biết mình: mọi sự là của tôi, cho tôi và phải theo ý tôi. Robert Barron tự hỏi, nếu đứa trẻ có vóc dáng và sức mạnh của người lớn, thế giới quanh nó sẽ ra sao? May mà nó nhỏ xác! Nhưng có biết bao người lớn xác mà bên trong vẫn là đứa trẻ ấy: một lời trái ý cũng làm họ giận, một việc không vừa ý cũng thành lỗi của người khác. Đến cả trời, họ cũng muốn bắt nhảy theo.

Chúng ta có thể nói hay, hiểu nhiều, cho đi nhiều mà vẫn muốn người khác đáp đúng điều mình chờ. Phaolô bảo đức mến “không tìm tư lợi”: tình yêu không lấy sự đáp lại của người khác làm bằng chứng rằng mình đúng. Yêu Chúa là để Ngài được là Chúa. Còn với người mình yêu, chúng ta có thể rất ân cần mà vẫn âm thầm muốn họ trở nên giống mình. “Khởi đầu của tình yêu là muốn để người mình yêu được là chính họ!” – Thomas Merton.

Anh Chị em,

Trên thập giá, người ta muốn bắt Đức Kitô nhảy theo điệu cuối cùng: “Hãy xuống khỏi thập giá, rồi chúng ta tin!”. Ngài không xuống. Họ muốn Ngài bỏ nơi mình vừa đẩy Ngài lên; Ngài chọn chính nơi ấy để không bỏ họ lại. Con người lấy nỗi đau làm phép thử Thiên Chúa, Đức Kitô mang nỗi đau ấy đến cùng mà không ngừng yêu. Phục Sinh cho thấy: ngay tại đó, tình yêu vẫn không quay lưng. Chúa không chiều theo đòi hỏi của chúng ta; Ngài đi xa hơn đòi hỏi ấy để cứu chúng ta. Bởi thế, ‘trời cũng phải nhảy theo’ là lời của một cái tôi chưa biết mình đã được yêu đến mức nào.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con đủ yêu để thôi cầm nhịp cho Chúa; đủ tin để đón nhận đường Ngài chọn; và đủ khiêm nhường để bước cùng người khác!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

*****

Lời Chúa Thứ Tư Tuần XXIV Thường Niên, Năm Chẵn: 

https://www.vaticannews.va/vi/loi-chua-hang-ngay/2026/09/16….

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

31 Khi ấy, Đức Giê-su nói với đám đông về ông Gio-an rằng: “Tôi phải ví người thế hệ này với ai ? Họ giống ai? 32 Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi nhau mà nói:

‘Tụi tôi thổi sáo cho các anh,

mà các anh không nhảy múa ;

tụi tôi hát bài đưa đám,

mà các anh không khóc than.’

33 “Thật vậy, ông Gio-an Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo: ‘Ông ta bị quỷ ám.’ 34 Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo: ‘Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.’ 35 Nhưng Đức Khôn Ngoan đã được tất cả con cái mình biện minh cho.”


 

Helen Keller: Biểu tượng vượt nghịch cảnh và hành trình phi thường

Dấu Ấn Thời Đại

Tháng 2 năm 1882, bi kịch ập đến khi Helen mới 19 tháng tuổi. Một trận sốt ác tính đã cướp đi của bà cả ánh sáng lẫn âm thanh, đẩy cô bé vào một thế giới hoàn toàn tăm tối và câm lặng. Suốt những năm tháng ấu thơ, Helen sống như một “con thú nhỏ hoang dã” trong thế giới tăm tối và câm lặng. Bà bất lực, giận dữ, thường xuyên đập phá đồ đạc và la hét vì không cách nào giao tiếp hay hiểu được thế giới xung quanh. Gia đình tưởng chừng như bế tắc trước khi tìm được lối thoát…

Năm 7 tuổi, cuộc đời Helen bước sang trang mới khi cô giáo Anne Sullivan xuất hiện. Bằng tình yêu thương và sự kiên trì vô bờ bến, cô Anne đã tạo nên một phép màu tại máy bơm nước trong vườn. Cô vừa xả dòng nước mát lên tay Helen, vừa viết liên tục các chữ W-A-T-E-R (Nước) vào lòng bàn tay còn lại của cô bé. Khoảnh khắc ấy, trí não Helen bừng sáng. Bà hiểu ra: mọi sự vật đều có tên gọi

Từ đó, Helen học “đọc” bằng chữ nổi Braille, học “nghe” bằng cách chạm tay vào môi và cổ họng người khác để cảm nhận rung động (phương pháp Tadoma). Bằng ý chí sắt đá, cô gái trẻ không chỉ học chữ mà còn thông thạo tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Latin và Hy Lạp!

Năm 1900, Helen Keller tạo nên cơn địa chấn khi thi đỗ vào Trường Radcliffe thuộc Đại học Harvard danh giá. Suốt 4 năm đại học, cô giáo Anne Sullivan luôn ngồi cạnh, dùng ngón tay viết lại từng lời bài giảng của giáo sư vào lòng bàn tay Helen.Năm 1904, ở tuổi 24, Helen Keller tốt nghiệp danh dự, trở thành người mù và điếc đầu tiên trong lịch sử nhân loại giành được học vị Cử nhân Nghệ thuật

Không dừng lại ở việc tự cứu lấy mình, Helen Keller dành trọn phần đời còn lại để cứu giúp thế giới. Dù việc phát âm rất khó khăn, bà vẫn rèn luyện để trở thành một diễn giả đại tài. Bà đã đi qua 35 quốc gia trên khắp 5 châu lục, đứng trước hàng vạn người để diễn thuyết, truyền cảm hứng và vận động thành lập các trường học cho người khuyết tật.

Cho đến khi trút hơi thở cuối cùng vào năm 1968 (thọ 88 tuổi), Helen Keller đã để lại một di sản bất tử. Bà có câu nói nổi tiếng: “Hãy hướng về phía ánh sáng mặt trời, bóng tối sẽ khuất sau lưng bạn”. Bà được tạp chí Time vinh danh trong danh sách 100 nhân vật tiêu biểu nhất thế kỷ 20

#HelenKeller #NghiLuc #TruyenCamHung #BaiHocCuocSong #CauChuyenCamDong #PhuNu 


 

Sức mạnh của sự tha thứ: Chặt cây làm chết người, con trai nạn nhân xin giảm nhẹ hình phạt

Ông bà ta có câu: “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại”. Một câu nói rất quen thuộc, nhưng phải đến khi đứng trước một mất mát thật sự, người ta mới hiểu rằng để mở lòng với người đã gây ra đau thương cho mình chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Vụ cây xà cừ đổ đè trúng một người đi đường tại xã Quảng Bình, tỉnh Thanh Hóa khiến nhiều người day dứt không chỉ bởi một sinh mạng đã mất, mà còn bởi cách những con người trong câu chuyện đối diện với nhau sau tai nạn.

Sáng ngày 9 tháng 9, gia đình ông N.Q.H. thuê anh Nguyễn Quang Thọ cưa cây xà cừ đã chết trước nhà trên Tỉnh lộ 511. Cây đã được trồng khoảng 20 năm, trước đó từng được cắt tỉa vì gia đình lo ngại nguy cơ gãy đổ trong mùa mưa bão. Đến năm nay, cây héo úa rồi chết khô, nên gia đình quyết định cắt hạ.

Ban đầu, họ dự tính có xe nâng hỗ trợ, nhưng hôm ấy người có phương tiện đi vắng. Anh Thọ vốn là thợ mộc, lại là người họ hàng sống gần nhà nên nhận cưa cây. Khi việc cắt hạ được tiến hành, ông H. cũng ra đường cảnh báo người đi qua.

Thế nhưng tai nạn vẫn xảy ra. Đúng lúc cây đổ xuống đường, ông L.Đ.T., sinh năm 1958, điều khiển xe máy đi tới và bị thân cây đè trúng. Mọi người vội vàng đưa ông đi cấp cứu, nhưng ông đã không thể trở về với gia đình nữa.

Một người đã mất. Đó là hậu quả không thể nói nhẹ đi chỉ bằng hai chữ “vô tình”.

Gia đình ông H. là người thuê chặt cây, còn anh Thọ là người trực tiếp thực hiện. Dù ban đầu chỉ muốn loại bỏ một cây chết có thể gây nguy hiểm, họ vẫn phải đối diện với hậu quả do sự bất cẩn gây ra. Chỉ một phút chủ quan cũng đủ khiến một người mất đi sinh mạng và để lại nỗi đau quá lớn cho những người ở lại.

Nhưng đau nhất vẫn là gia đình ông T. Buổi sáng hôm ấy, ông vẫn rời nhà như bao ngày bình thường khác. Có lẽ chẳng ai nghĩ đó lại là lần cuối cùng người thân nhìn thấy ông bước ra khỏi cửa.

Nỗi đau mất người thân đột ngột có những lúc chẳng biết phải diễn tả thế nào cho đủ. Có những cuộc chia ly còn kịp một cái nắm tay, một lời từ biệt. Nhưng cũng có những người sáng còn ở bên gia đình, vài giờ sau đã trở thành một ký ức không bao giờ có thể gọi trở về.

Với anh Hải, sự ra đi bất ngờ của cha để lại một khoảng trống rất khó lấp đầy. Gần một tuần sau tai nạn, gia đình mới hoàn tất việc mai táng.

Từ đó, căn nhà sẽ thiếu đi một người. Một chỗ ngồi quen thuộc sẽ bỏ trống. Những bữa cơm sau này dù vẫn được dọn ra như trước cũng không thể còn nguyên vẹn như ngày ông còn sống.

Trong hoàn cảnh ấy, nếu anh Hải và gia đình giận dữ, muốn đòi lại công bằng cho cha, muốn những người gây ra tai nạn phải chịu trách nhiệm đến cùng, đó cũng là điều chẳng ai có thể trách. Bởi người nằm xuống là cha của anh.

Thế nhưng khi nhìn thấy sự chân thành của gia đình ông H. và anh Thọ, gia đình ông T. lại lựa chọn một cách ứng xử khiến nhiều người xúc động.

Gia đình ông H. cùng người thân anh Thọ sang nhà thăm hỏi, phụ lo hậu sự, xin lỗi và tìm cách bù đắp phần nào mất mát mà mình đã gây ra. Con gái ông H. đang ở Hà Nội, nghe tin cũng vội bắt xe trở về để cùng cha sang chia sẻ với gia đình người mất.

Những việc ấy không thể đưa ông T. trở về. Tiền bạc càng không thể bù lại một mạng người.

Nhưng ít nhất, họ đã không trốn tránh. Họ sang tận nơi, đối diện với gia đình người mất, cúi đầu trước nỗi đau mà tai nạn đã để lại.

Gia đình ông H. mang 200 triệu đồng sang hỗ trợ, nhưng anh Hải chỉ nhận 150 triệu đồng, số tiền gia đình cho rằng vừa đủ để lo việc mai táng cho cha.

Một chi tiết tưởng như nhỏ nhưng lại khiến người ta phải suy nghĩ rất lâu.

Gia đình vừa mất đi một người thân. Họ hoàn toàn có thể yêu cầu nhiều hơn, bởi tiền bạc bao nhiêu cũng không thể đổi lại được một người cha. Nhưng cuối cùng, họ chỉ nhận phần mà mình cho rằng đủ để lo hậu sự cho người đã khuất.

Có thể thấu hiểu nỗi đau khi bị xa người thân yêu, nên chính anh cũng không muốn điều ấy xảy đến với những người con của gia đình ông H. Vì thế anh Hải đã làm đơn xin giảm nhẹ cho những người có liên quan, để họ còn có cơ hội trở về chăm sóc con cái.

Có lẽ chính lúc ấy, câu “đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại” mới trở nên thấm thía.

Anh Hải và gia đình không phải không đau. Cũng không phải một lời xin lỗi hay một khoản tiền có thể khiến họ quên được người thân của mình.

Nhưng khi nhìn thấy gia đình ông H. và anh Thọ không bỏ mặc mọi chuyện, biết sang xin lỗi, chia sẻ và cố gắng khắc phục hậu quả, họ đã lựa chọn nhìn sự việc bằng tình làng nghĩa xóm và bằng cái tâm.

Anh Hải chỉ nói một điều rất mộc mạc: “Con người sống với nhau thì nên nhìn nhận sự việc bằng sự cảm thông”.

Có lẽ lòng bao dung đôi khi chỉ đơn giản như vậy. Không phải quên đi mất mát. Không phải coi chuyện đã xảy ra là nhẹ nhàng. Mà là khi bản thân đang đau nhất, vẫn còn có thể nhìn thấy sự hối hận và chân thành của người khác.

Câu chuyện này cũng nhắc mỗi chúng ta về sự cẩn trọng trong cuộc sống. Có những việc tưởng như rất quen thuộc, có những nguy hiểm tưởng như vẫn nằm trong tầm kiểm soát, nhưng chỉ một phút bất cẩn cũng có thể khiến người khác phải trả một cái giá quá lớn.

Không ai mong tai nạn xảy ra. Nhưng khi mọi chuyện đã không thể thay đổi, cách con người đối diện với nhau lại khiến người ta nhớ mãi.

Một bên biết nhận lỗi, biết cúi đầu và tìm cách bù đắp. Một bên vừa mất người thân nhưng vẫn không để nỗi đau biến thành oán hận.

Tha thứ không thể đưa ông T. trở về. Nhưng giữa một câu chuyện quá nhiều nước mắt, việc anh Hải và gia đình vẫn có thể mở lòng với những người đã gây ra mất mát cho mình khiến người ta hiểu rằng: đôi khi điều làm con người trở nên đáng quý nhất không phải là chưa từng bị tổn thương, mà là sau tổn thương vẫn còn giữ được sự tử tế trong lòng.

vandieuhay.net

Ảnh: internet

15/09 Giáo Hội mừng Lễ Mẹ Sầu Bi – Cha Vương

Hôm nay 15/09 Giáo Hội mừng Lễ Mẹ Sầu Bi, ước mong bạn cảm nhận được sự an ủi của Mẹ trong lúc gặp thử thách. Xin cậ`u nguyện cho nhau và thế giới luôn đầy lòng xót thương của Chúa và Mẹ Maria nhé

Cha Vương

Thư 3: 15/09/2026.    (t3-21))

TIN MỪNG: Ông Si-mê-on nói với bà Ma-ri-a: “Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Ít-ra-en phải hư vong hay được cứu độ. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng. Phần bà, bà sẽ phải nát ruột nát gan như bị lưỡi gươm đâm thấu.” (Lc 2:34-35)

SUY NIỆM: Hôm qua có một người bạn nói chuyện với mình về một người mẹ tự nhiên bỏ tất cả công việc bà đang làm, cầm vội cái bóp, và đi về. Khi được hỏi, “tại sao?” thì người mẹ trả lời một cách đau buồn, vì con của tôi đang ở trong phòng cấp cứu. Hoàn cảnh này làm mình liên tưởng đến ngày lễ Đức Mẹ Sầu Bi mà Giáo  hội mừng kính hôm nay, “Phần bà, bà sẽ phải nát ruột nát gan như bị lưỡi gươm đâm thấu.” Đúng! Tình mẫu tử không một giấy viết nào có thể diễn tả hết được. Chính vì vậy mà Chúa đã dùng tình mẫu tử này để nói lên tình yêu cao cả của Thiên Chúa đối với nhân loại, “Như mẹ hiền an ủi con thơ, Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy; tại Giê-ru-sa-lem, các ngươi sẽ được an ủi vỗ về.” (Is 66:13) Dưới chân thập giá, Đức Mẹ với một nỗi niềm Đau Khổ khôn tả: “Hỡi những người qua đường, hãy nhìn xem! Có ai có nỗi thống khổ như tôi không? Tình mẫu tử cao cả tuôn trào bên chân Thánh Giá của Chúa Con. Mẹ đứng đó, cùng chịu đau khổ vô biên với Chúa Con, cùng hiệp dâng làm của Lễ Hy sinh để cứu chuộc nhân loại với sự đồng thuận trong Yêu thương.” Trong xã hội ngày ngay có rất nhiều người mẹ đang đau khổ, họ là vấn nạn của những bất công, bạo hành, lạm dụng. Nếu bạn là người mẹ đang đau khổ vì con cái, vì chồng, vì gia đình, vì hoàn cảnh… Bạn hãy nhìn và chiêm ngắm hình ảnh Mẹ Đau Khổ. Mẹ cảm thông với cái nặng nề đau đớn của bạn, hãy noi gương Mẹ và sống mạnh dạn trong đau khổ của mình, vì “ai chịu khốn nạn vì đạo ngay, ấy là phúc thật, vì chưng nước Đức Chúa Trời là của mình vậy.”

LẮNG NGHE: Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục; và khi chính bản thân đã tới mức thập toàn, Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai tùng phục Người. (Hr 5:8-9)

CẦU NGUYỆN: Lạy Đức Maria, Nữ Vương cả đất trời, Mẹ vẫn hiên ngang đứng vững gần bên thập giá Đức Kitô, xin Mẹ đỡ nâng con trong mọi biến cố hay đau khổ trong đời để con biết can đảm xin thưa hai chữ “xin vâng”, xin dạy con biết thầm lặng gẫm suy và thực thi Thánh Ý Chúa mỗi ngày để được thưởng cùng với Mẹ trên nước thiên đàng.

THỰC HÀNH: Dù người mẹ của mình con sống hay đã khuất núi, mời bạn suy tư về người mẹ qua câu này: “Mẹ có thể chưa bao giờ nói yêu bạn, thương bạn, nhưng mẹ sẽ là người làm tất cả để bạn được sống một cuộc sống tốt nhất và hạnh phúc nhất.” Vì vậy hãy thể hiện những cử chỉ yêu thương mẹ mình mỗi ngày qua lời cầu nguyện hoặc bằng những hành động cụ thể bạn nhé.

From: Do Dzung

*****

Một bài tuyệt hay về Mẹ Maria của Vũ Đình Lộc. MẸ SẦU BI

CHỈ TRÁI TIM BỊ THƯƠNG MỚI BIẾT YÊU – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà!”.

“Có con là quyết định để trái tim mình mãi mãi bước đi bên ngoài thân thể!” – Elizabeth Stone.

Kính thưa Anh Chị em,

Kính nhớ Mẹ Sầu Bi đưa chúng ta đến một trái tim đã đi ra ngoài – một trái tim bị thương. Mẹ Maria sống trọn nghịch lý ấy: ‘chỉ trái tim bị thương mới biết yêu’.

Chúa Giêsu, “dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục” – bài đọc một. Con không dùng phẩm vị của mình để tránh đau khổ; Mẹ không dùng đặc ân để đứng ngoài số phận của Con. Nơi Con và Mẹ, vâng phục không phải là cúi đầu trước đau khổ, nhưng là vẫn tin vào Cha dẫu không hiểu hết lối Ngài dẫn. Con đi hết con đường cứu độ; Mẹ không rời Con trên chặng cuối.

Mọi sự sống đều có một đồi Canvê; mỗi tâm hồn đều mang một nỗi đau kín. Chúa Giêsu có nỗi đau của Ngài; và bởi yêu đến cùng, Ngài đau đến cùng. Maria, người gần Con hơn cả, bước vào nỗi đau ấy. Tiếng Latinh compassio – lòng trắc ẩn – nguyên nghĩa là “cùng đau”. Nơi Mẹ, lòng trắc ẩn trở thành một “sầu chung”: không mang đau khổ thay Con, nhưng không để Con chịu đau riêng mình.

Trái tim Maria bị xuyên thâu bởi bảy lưỡi gươm – biểu tượng “Bảy Sự Thương Khó Đức Mẹ”. Đó không chỉ là một hình ảnh đạo đức; đời Mẹ mang những vết cắt thật của phận người. Mẹ không hiểu hết, nhưng vẫn bước; không cất được đau khổ khỏi Con, nhưng không bỏ đi. Ân sủng không miễn cho Mẹ khỏi đau; ân sủng giữ Mẹ khỏi rời Con. Kẻ lành lặn nhìn thấy nỗi đau; kẻ từng bị thương mới sờ chạm được chiều sâu của nó. “Tình yêu không biết được chiều sâu của chính mình cho đến giờ phút chia lìa!” – Kahlil Gibran.

Đau khổ tự nó không làm người ta biết yêu; chỉ khi được trao cho Chúa, nơi từng làm chúng ta chảy máu mới có thể trở thành nơi người khác được đỡ nâng. Lưỡi gươm vẫn đi qua bao tâm hồn hôm nay: chia lìa, phản bội, bệnh tật, cô đơn và những vết cắt chưa gọi tên. Mẹ Sầu Bi không cất khỏi chúng ta mọi lưỡi gươm; Mẹ dạy chúng ta đừng để chúng lấy mất khả năng yêu thương. Có khi, chính nơi từng làm mình bật khóc lại giúp mình nhận ra người đang lặng lẽ khóc bên cạnh.

Anh Chị em,

Trên thập giá, trái tim Đức Kitô bị lưỡi đòng mở ra; dưới chân thập giá, tâm hồn Mẹ bị lưỡi gươm xuyên thủng. Chính trong giờ đau đớn ấy, Ngài trao người môn đệ cho Mẹ: “Này là con Bà!”, và trao Mẹ cho Hội Thánh: “Này là Mẹ con!”. Nỗi đau tưởng chỉ còn chỗ cho Người Con sắp chết lại mở lòng người Mẹ để đón nhận mọi người. “Qua mầu nhiệm thập giá, thiên chức làm mẹ của Maria đã có một bước nhảy vọt không thể tưởng tượng nổi!” – Lêô XIV. Từ đó, không giọt nước mắt nào của nhân loại còn xa lạ với Mẹ. Canvê cho thấy: tình yêu không lớn vì tránh được thương tích, nhưng vì qua thương tích, trái tim vẫn dám đi ra – ‘chỉ trái tim bị thương mới biết yêu’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho tim con biết khóc với người đang đau; biết mở ra khi chính mình thương tổn; và biết cùng Mẹ biến nỗi nhức thành tình yêu chữa lành!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

*****

Lời Chúa Mẹ Sầu Bi, 15/9, Thứ Ba Tuần XXIV: 

https://l1nq.com/xhglknr

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

25 Khi ấy, đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. 26 Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” 27 Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.


 

MẸ SẦU BI, NGƯỜI MẸ CỦA NIỀM HY VỌNG–Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

 Hôm nay, Giáo hội long trọng cử hành Lễ Đức Mẹ Sầu Bi, đưa chúng ta trở về khoảnh khắc linh thánh và đau thương nhất lịch sử nhân loại: đứng dưới chân Thập Giá Chúa Giê-su.  Các bài đọc trong ngày lễ hôm nay không dừng lại ở một bức tranh bi ai của tình mẫu tử tan nát, nhưng mở ra một chiều sâu thần học tuyệt mỹ về mầu nhiệm cứu chuộc.  Thư gửi tín hữu Do-thái khẳng định: “Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã học vâng phục do những đau khổ Người chịu, và khi hoàn tất, Người đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời” (Dt 5, 8-9).  Sự vâng phục ấy tìm thấy tiếng xin vâng đồng điệu tuyệt hảo nơi trái tim người Mẹ.  Thánh Vịnh 30 vang lên như lời cầu cứu thẳm sâu: “Lạy Chúa, con tìm đến nương nhờ Ngài… Vận mạng con ở trong tay Ngài” (Tv 30, 2.16), phản ánh trọn vẹn tâm tình phó thác của cả Chúa Giê-su lẫn Đức Mẹ trong giờ phút tử nạn.

 Đỉnh điểm của mầu nhiệm này được khắc họa qua đoạn Tin Mừng Gio-an (Ga 19, 25-27), nơi Đức Giê-su từ đỉnh cao Thập Giá đã trao ban sứ mạng làm Mẹ nhân loại: “Thưa Bà, này là Con Bà… Này là Mẹ con.”  Giữa lúc nhân loại chìm đắm trong bóng tối của tội ác và sự chết, Chúa Giê-su không để Mẹ Người trong sự cô độc tột cùng, nhưng thiết lập một dây liên huyết thống thiêng liêng hoàn toàn mới.  Tiếng gạt bỏ quan hệ ruột thịt trần thế để xưng hô là “Thưa Bà” gợi nhắc đến người “Nữ Tướng” đầu tiên trong Sách Sáng Thế (St 3, 15) và tiếng “Bà” tại Ca-na (Ga 2, 4), đánh dấu giờ khắc hoàn tất công trình cứu chuộc.  Việc trao phó Mẹ Ma-ri-a cho “môn đệ Chúa yêu” chính là lúc Hội Thánh được sinh ra từ cạnh sườn và trái tim tan nát của Đấng Cứu Thế.

 Hôm nay, trong bầu khí linh thánh của Lễ Đức Mẹ Sầu Bi, Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm một trong những tuyệt tác của văn chương phụng vụ và thần học Ki-tô giáo: Bài ca tiếp liên Stabat Mater vang lên trước Tin Mừng, khúc ca này không chỉ diễn tả nỗi đau xé lòng của một người Mẹ dưới chân Thập Giá, mà còn là bản tuyên ngôn thần học sâu sắc về mầu nhiệm hiệp thông cứu chuộc, nơi nhân loại tìm thấy dung mạo xót thương của Thiên Chúa giữa đỉnh cao đau khổ.

 Khởi đầu bài ca là khung cảnh tĩnh lặng nhưng nghẹn ngào: “Mẹ sầu bi tầm tã giọt châu, đang đứng bên cây Thập giá, nơi Con Người đã bị treo lên” (st. 1).  Trong khi các môn đệ hoảng sợ tản mác, Mẹ Ma-ri-a vẫn hiên ngang đứng bên cây Thập giá.  Tư thế ấy không phải là sự chai đá vô cảm, mà là biểu tượng của một đức tin kiên vững tột độ, một sự hiệp thông triệt để với hy tế của Đức Ki-tô.  Khung cảnh ấy hiện thực hóa lời tiên tri của cụ già Si-mê-on năm xưa: “Còn chính Bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn Bà” (Lc 2, 35), được phơi bày qua những vần thơ đầy thổn thức: “Một lưỡi gươm nhọn đã đâm qua tâm hồn Bà đang rên siết, đang sầu khổ và đau đớn” (St 2).

 Khi đọc mạch văn trên, Thánh Bê-na-đô (Bernard of Clairvaux) từng giảng rằng, tình yêu mãnh liệt đã kéo Mẹ lại gần Thập Giá, nơi Mẹ chịu một cuộc tử đạo nội tâm còn đau đớn hơn cả gươm giáo thể lý.  Công đồng Vatican II, trong Hiến chế Lumen Gentium (số 58), khẳng định Mẹ đã kiên vững bước qua cơn thử thách, hiệp thông sâu xa với cuộc khổ nạn của Con và kết hợp với hy tế của Người bằng một tâm hồn mẫu tử hiến tế. 

 Điểm đặc biệt của Bài ca tiếp liên là từ khúc thứ 9 trở đi, tâm tình của bài thơ chuyển hóa từ việc ngắm nhìn sang việc cầu xin, biến lời ca thành một bản kinh nguyện cá vị cho mỗi tín hữu: “Ôi lạy Mẹ là niềm yêu mến, xin cho con cảm thấy mãnh lực của đau thương, để cho con được khóc than cùng Mẹ” (st. 9).  Tác giả linh mục Jacopo da Todi (hoặc truyền thống gán cho ngài) không xin cho mình được miễn trừ khỏi khổ đau, nhưng nài xin được mang lấy những vết thương của Đấng chịu đóng đinh: “Xin cho con được mang sự chết của Đức Ki-tô, được cùng Người thông phần đau khổ, và tôn thờ những thương tích của Người” (St 16).

 Giữa một thế giới luôn tìm cách trốn chạy khổ đau, tôn vinh sự tiện nghi và dễ dãi, lời ca của Stabat Mater mời gọi chúng ta dám nhìn thẳng vào những “thập giá” của cuộc đời, dù đó là bệnh tật, khủng hoảng gia đình, sự cô đơn hay những bất công xã hội.  Sống linh đạo của Mẹ Sầu Bi không phải là chìm đắm trong bi lụy, mà là học lấy bản lĩnh “đứng vững – Stabat” bên cạnh những anh chị em đang chịu đau khổ.

 Khi chúng ta dâng lên Mẹ lời nguyện: “Xin cho lòng con cháy lửa mến yêu” (st. 10), chúng ta đang xin ơn biến đổi để biết kết hợp những giọt nước mắt, những thử thách hằng ngày của mình vào hy tế cứu chuộc của Chúa Giê-su.  Nhờ sự chuyển cầu và bàn tay chở che của Mẹ Sầu Bi, các tín hữu được mời gọi bước đi trên con đường lữ hành trần thế với niềm hy vọng vững vàng, để rồi khi lìa bỏ cõi đời này, nhờ công nghiệp ơn cứu độ của Con Mẹ, chúng ta cũng được lãnh nhận cành lá khải hoàn và vinh quang muôn đời trên thiên quốc. A-men.

 Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

From: Langthangchieutim


 

NHỚ VỀ CHA – MỘT DẤU CHÂN KHÔNG BAO GIỜ PHÔI PHAI–SN Dung Hiếu

NHỚ VỀ CHA – MỘT DẤU CHÂN KHÔNG BAO GIỜ PHÔI PHAI –

SN Dung Hiếu

Có những cuộc gặp gỡ chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc, nhưng lại để lại dấu ấn cho cả một đời người.

Với vợ chồng em, những lần được gặp Cha Sáng Lập Phêrô Chu Quang Minh chính là những cuộc gặp gỡ như thế.

Nhân ngày giỗ đầu của Cha, lòng em bỗng trở về với những ký ức của hơn mười năm trước. Thời gian có thể cuốn đi nhiều điều, nhưng có những hình ảnh càng đi qua năm tháng lại càng trở nên rõ nét trong tâm hồn. Với em, đó là hình ảnh một người Cha hiền hậu, đơn sơ, gần gũi… và đặc biệt, vô cùng khiêm nhường.

Năm 2013, nhờ người dì từ Úc giới thiệu, vợ chồng em từ Sài Gòn về Cà Mau để tham dự Khóa Căn Bản. Khi ấy, chúng em chỉ đơn giản nghĩ rằng mình đang đi học một khóa học về hôn nhân gia đình. Nhưng có lẽ chính chúng em cũng không ngờ rằng, chuyến đi ấy đã mở ra một cánh cửa mới trong đời sống của hai vợ chồng.

Và điều đầu tiên bước vào cánh cửa ấy chính là hình ảnh của Cha.

Cha uyên bác nhưng không hề làm người khác cảm thấy xa cách. Cha sâu sắc nhưng không khô khan. Những bài giảng của Cha có thể khiến cả hội trường bật cười, rồi chỉ ít phút sau lại khiến mỗi người lặng đi để nhìn vào chính cuộc đời mình. Cha kể chuyện thật tự nhiên, dí dỏm, nhưng đằng sau mỗi tiếng cười là một bài học khiến người ta phải suy nghĩ rất lâu.

Nhưng trong tất cả những gì em được nghe và được thấy nơi Cha, có một khoảnh khắc đã đi theo em suốt hơn mười năm qua.

Đó là khi Cha giảng về tình yêu và sự khiêm nhường.

Hôm ấy, Cha đã noi gương Chúa Giêsu, quỳ xuống trước chồng em, nhẹ nhàng cởi giày, rủa chân và hôn lên chân anh để minh họa cho bài giảng.

Em vẫn nhớ cảm giác của mình lúc ấy.

Cả người em như lặng đi.

Trước mắt em là một vị linh mục mà em vô cùng kính trọng. Một người thầy uyên bác. Một người Cha được biết bao gia đình yêu mến. Thế nhưng, Cha lại cúi xuống với một sự tự nhiên, bình an và khiêm nhường đến lạ.

Khoảnh khắc ấy đã nói với em nhiều hơn cả một bài giảng.

Em hiểu rằng, khiêm nhường không phải là tự làm mình nhỏ bé, mà là tình yêu đủ lớn để ta biết cúi xuống vì người khác.

Có lẽ từ giây phút ấy, một điều gì đó trong em đã thực sự thay đổi.

Sau Khóa Căn Bản năm ấy, vợ chồng em cũng dần thay đổi. Chúng em học cách nhìn nhau bằng một ánh mắt khác. Học cách lắng nghe nhiều hơn. Học cách yêu thương không chỉ khi mọi chuyện tốt đẹp, mà cả khi người kia không giống như điều mình mong đợi. Và trong hành trình nuôi dạy con cái, chúng em cũng bắt đầu hiểu rằng, đôi khi con cái không cần những bài học thật dài, mà cần nhìn thấy cha mẹ sống những điều mình muốn dạy con.

Những lần sau được gặp lại Cha tại Đại hội Song Nguyền kỉ niệm 10 năm ở Sài Gòn, rồi Đại hội SN Liên bang 25 năm tại Úc Châu (Sydney 2019), ấn tượng trong em về Cha vẫn không thay đổi.

Cha vẫn vậy.

Vẫn uyên bác.

Vẫn hóm hỉnh.

Vẫn gần gũi.

Và vẫn khiêm nhường đến khiến người khác phải kính phục.

Nhưng có lẽ ký ức khiến em xúc động nhất là trong Đại hội tại Úc Châu. Khi ấy, tất cả các anh chị Song Nguyệ`n cùng quây quần bên Cha, hát bài “Cảm Ơn Cha Chu Quang Minh”.

Đến cuối bài hát, từng người cầm một bông hoa tiến đến, quỳ dưới chân Cha để bày tỏ lòng biết ơn.

Đó chắc hẳn là một khoảnh khắc mà bất cứ ai có mặt hôm ấy cũng khó quên.

Biết bao con người.

Biết bao gia đình.

Biết bao cuộc đời đã nhận được điều gì đó từ hạt giống mà Cha đã gieo.

Vậy mà giữa những lời cảm ơn chân thành ấy, Cha lại nhẹ nhàng nói:

“Đừng cảm ơn tôi. Hãy tạ ơn Đức Chúa Trời. Đừng cảm ơn tôi. Tôi chỉ là một công cụ trong tay Chúa dùng mà thôi.”

Đến hôm nay, em vẫn không quên được câu nói ấy.

Có lẽ bởi vì chính trong câu nói ấy, em lại nhìn thấy con người thật của Cha.

Một người đã dành cả cuộc đời để phục vụ biết bao gia đình.

Một người đã đi khắp nơi để chia sẻ, hướng dẫn và nâng đỡ.

Một người đã gieo biết bao hạt giống yêu thương.

Thế nhưng, Cha không nhận công về mình.

Cha trả tất cả về cho Chúa.

“Tôi chỉ là một công cụ trong tay Chúa dùng mà thôi.”

Một câu nói đơn sơ.

Nhưng càng sống, em càng thấy câu nói ấy sâu sắc.

Phải chăng, đó chính là đỉnh cao của sự khiêm nhường?

Làm được rất nhiều điều nhưng không coi đó là công lao của mình.

Được rất nhiều người yêu mến nhưng không đặt mình ở trung tâm.

Được mọi người cảm ơn nhưng lại hướng tất cả lòng biết ơn ấy về với Thiên Chúa.

Có lẽ vì thế mà dù Cha đã đi xa, những gì Cha để lại vẫn còn ở đây.

Trong một đôi vợ chồng đang cố gắng hiểu nhau hơn.

Trong một người chồng học cách lắng nghe.

Trong một người vợ học cách nhẫn nhịn.

Trong một gia đình đang cố gắng hàn gắn.

Trong những bậc cha mẹ đang học cách trở thành tấm gương tốt cho con cái. Và trong những thành viên Song Nguyền vẫn đang cùng nhau tiếp tục hành trình mà Cha đã khởi xướng.

Cha ơi!

Đã một năm kể từ ngày Cha về cùng Chúa.

Một năm… không phải là một khoảng thời gian quá dài đối với một cuộc đời, nhưng đủ để chúng con hiểu rằng có những người dù không còn hiện diện trước mắt, vẫn không hề rời khỏi trái tim của những người ở lại.

Chúng con không còn được nghe giọng nói hài hước của Cha.

Không còn được ngồi dưới hội trường để nghe Cha kể chuyện rồi bất chợt bật cười.

Không còn được gặp Cha trong những ngày hội ngộ.

Nhưng chúng con vẫn còn những điều Cha đã gieo vào lòng mình.

Và có lẽ, đó mới là cách một con người tiếp tục sống mãi.

Hôm nay, nhân ngày giỗ đầu của Cha, chúng con cùng nhớ về Cha với lòng biết ơn.

Chúng con tin rằng Cha đã về trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa.

Xin Cha, từ nơi quê Trời, vẫn thương đoái nhìn đến chúng con – những gia đình mà Cha đã dành biết bao tâm huyết để yêu thương và phục vụ.

Xin Cha tiếp tục cầu bầu cùng Chúa cho chúng con.

Cho những lúc vợ chồng chúng con mỏi mệt, biết tìm lại tình yêu.

Cho những lúc gia đình gặp giông bão, biết nắm tay nhau.

Cho những lúc chúng con tự hào về chính mình, biết nhớ đến bài học khiêm nhường của Cha.

Và cho chúng con, dù đi đến đâu trên hành trình này, cũng không bao giờ quên rằng:

Tất cả những gì tốt đẹp mình có được đều là một ân sủng.

Cha đã từng nói: “Đừng cảm ơn tôi, hãy tạ ơn Đức Chúa Trời.”

Hôm nay, chúng con vẫn muốn nói với Cha một lời cảm ơn.

Nhưng xin cho lời cảm ơn ấy không dừng lại ở những đóa hoa hay những giọt nước mắt.

Xin cho lời cảm ơn ấy được tiếp tục bằng cách chúng con sống.

Sống yêu thương hơn.
Sống khiêm nhường hơn.
Sống gần gũi với nhau hơn.
Và tiếp tục cùng nhau giữ gìn ngọn lửa mà Cha đã một đời âm thầm thắp lên.

Cha ơi, chúng con nhớ Cha.

Và trong lời nhớ ấy, chúng con lại cùng Cha cúi đầu:

Tạ ơn Chúa. 

SN Dung Hiếu – Từ CTTTHNGĐ Adeide Úc Châu

Tieu su Cha Sang Lap Chuong Trinh Thang Tien Hon Nhan Gia Dinh ( Cha Phero CHU QUANG MINH)


 

Lễ Suy Tôn Thánh Giá – Cha Vương

Thứ 2 đầu tuần. Xin Chúa gìn giữ bạn và gia đình hôm nay và mãi mãi nhé. Cùng nhau vác Thánh Gia, xin cậ`u nguyện cho nhau và thể giới được đầy Lòng Thương Xót của Chúa và Mẹ Maria nhé. Hãy bảo trọng!

Cha Vương

Thứ 2: 14/09/2026.   (t4-22)

Mỗi ngày 14 tháng 9 hàng năm, chúng ta nói lên sự biết ơn và lòng yêu mến Ðức Giêsu qua sự tôn trọng thập giá. Trước đây, thập giá từng là biểu hiệu của sự tủi hổ. Các tử tội được chết chém đó là một ân huệ, vì được miễn cho sự nhục nhã khi bị treo trên thập giá. Ðức Giêsu đã thi hành mọi sự để đem lại sự cứu độ cho chúng ta. Ngài đã chấp nhận sự đau khổ thập giá. Ðau khổ dẫn đến tủi nhục.

   Thập giá trở nên dấu hiệu thiêng liêng của Kitô Giáo. Khi thập giá có mang tượng Ðức Giêsu, thập giá đó trở thành thánh giá. Chúng ta treo thánh giá trong nhà hay đeo trên người để nhắc nhở rằng, vì chúng ta mà Ðức Giêsu đã phải hy sinh.

   Trong nhiều thế kỷ, di tích của cây thập giá đích thực được Kitô Hữu quý trọng. Người ta tin rằng vào năm 629, dưới thời Hoàng đế Herachius I, những người Ba Tư xâm chiếm Giêrusalem và lấy mất phần chính của Thánh Giá thật mà thánh Hélène, mẹ của Hoàng đế Constantin đã để lại. Hérachius nhất định chiếm lại thánh giá này. Ngài cầu nguyện xin Chúa giúp đỡ và nung nấu lòng can đảm. Quả nhiên, lời cầu xin của vua đã được Chúa chấp nhận. Ngài đã đánh bại được quân Ba Tư và trở về Constantinople giữa tiếng reo hò của dân chúng. Với những cành olive, những ngọn đuốc cháy sáng, thánh giá thật của Chúa đã được tôn vinh trong bầu khí khải hoàn. Hoàng đế tràn trề vui sướng muốn trở về Giêrusalem với thánh giá này sau 14 năm lưu lạc. Nhà vua long trọng tiến vào thành thánh, nhưng trước khi lên núi Sọ, ngài đã không thể bước đi được nữa, khiến cho mọi người đều kinh ngạc sợ hãi. Giáo trưởng Zachachie hô lớn: “Tâu đức vua, chắc chắn phẩm phục của đức vua không xứng đáng với cảnh nghèo nàn và khiêm nhượng của Chúa Giêsu khi vác thánh giá”. Hérachius vội cởi bỏ mọi phẩm phục sang trọng và thay vào bằng bộ quần áo nghèo hèn. Tức thì nhà vua cất bước một cách dễ dàng… và để tỏ ra sự khải hoàn, Chúa đã ban nhiều phép lạ cả thể trong ngày ấy.

   Từ đó, lễ kính Thánh Giá Chúa Giêsu được lập ra để nhắc nhớ cho các thế hệ kỷ niệm này. Nhưng trước cả thời gian đó, Kitô Hữu đã tôn kính và quý trọng thập giá và lễ Suy Tôn Thánh Giá được các Kitô Hữu tại Rome cử hành từ cuối thế kỷ thứ 7.

   Chữ “thập giá” cũng có nghĩa những đau khổ trên đường đời. Khi chúng ta kiên nhẫn và vui lòng chấp nhận đau khổ như Ðức Giêsu đã chấp nhận thập giá của Ngài, chúng ta sẽ trở nên “người vác thập giá” như Ðức Giêsu Kitô.

 (Nguồn: Người Tín Hữu online)

   Hôm nay mời bạn bỏ ra mấy phút suy niệm trước Thánh Giá là nơi treo Đấng Cứu Độ trần gian, bạn hãy đặt tất cả những gánh nặng cuộc đời vào lòng xót thương và sự quan phòng của Chúa.

From: Do Dzung

*****

Thánh Giá Nào Cho Con – NGỌC LAN | Sáng tác: LM. NGUYỄN VĂN TUYÊN