Tôi đến thăm cha, người đang mắc bệnh Alzheimer, để nhờ cha dắt mình vào lễ đường trong ngày cưới.

Những Câu Chuyện Thú VịChi Nguyen

 Tôi đến thăm cha, người đang mắc bệnh Alzheimer, để nhờ cha dắt mình vào lễ đường trong ngày cưới.

Khi bước qua cánh cửa của viện dưỡng lão trong chiếc váy cưới trắng, tôi cảm nhận ánh mắt của mọi người hướng về phía mình. Có vài cô y tá mỉm cười rất dịu dàng, vài người khác nhìn tôi với vẻ thương cảm. Nhưng lúc đó tôi không để ý gì cả. Tôi chỉ muốn biết cha sẽ phản ứng thế nào.

— Cô chắc muốn làm vậy chứ? — Clara, cô y tá, nhẹ nhàng hỏi.

Tôi gật đầu, cố nuốt nước mắt.

— Hôm nay là ngày cưới của tôi. Dù ngày mai cha có quên hết, hôm nay tôi vẫn muốn cha ở bên cạnh.

Khi bước vào phòng, cha đang ngồi cạnh cửa sổ, ánh mắt xa xăm như đang trôi trong một ký ức nào đó chỉ mình ông còn thấy.

— Cha ơi… — tôi khẽ gọi.

Ban đầu cha không phản ứng. Một lúc sau, như có điều gì chạm đến ông, cha quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt ông bỗng sáng lên, giống hệt ánh mắt tôi từng thấy nhiều năm trước.

— Con gái của cha… con đẹp như thiên thần.

Tôi không kìm được nước mắt.

— Hôm nay con chồng, cha à — tôi nói, giọng nghẹn lại — con muốn cha dắt con vào lễ đường, giống như con vẫn luôn mơ.

Cha chớp mắt vài lần, như đang cố sắp xếp lại những mảnh ký ức rối rắm trong đầu. Rồi bất ngờ, ông đứng dậy. Sự mạnh mẽ ấy khiến ai nhìn cũng ngạc nhiên.

Cha mỉm cười.

— Tất nhiên rồi. Con gái của cha thì phải do chính cha dắt vào lễ đường.

Cha đưa cánh tay ra cho tôi khoác vào, giống hệt ngày xưa. Trong khoảnh khắc ấy, căn bệnh Alzheimer như lùi lại phía sau.

Chúng tôi cùng đi qua hành lang của viện dưỡng lão. Các cụ già và những người y tá đứng nhìn theo, nhiều người xúc động.

Cha khẽ nói bên tai tôi:

— Con đẹp lắm, con gái của cha… Còn cậu ấy… là người tốt chứ?

— Người tốt nhất, cha à — tôi trả lời, nước mắt làm nhòe cả tầm nhìn.

Khi đến gần cửa, chồng sắp cưới của tôi đang đứng chờ. Mắt anh đỏ hoe vì xúc động.

Cha cầm tay tôi, đặt vào tay anh.

Ông nói với giọng chắc chắn, giống hệt người cha mạnh mẽ ngày nào:

— Hãy chăm sóc con bé. Con bé là kho báu của tôi.

Khoảnh khắc ấy khắc sâu trong tim tôi.

Ngày mai có thể cha sẽ quên tất cả.

Nhưng tôi thì không bao giờ quên.

Bệnh Alzheimer đã lấy đi rất nhiều điều trong cuộc đời của cha. Nhưng nó không thể lấy đi món quà cuối cùng mà cha dành cho tôi.

Cha đã dắt tôi vào lễ đường, như tôi vẫn hằng mơ ước.

TG Văn Chương

ST.


 

Được xem 1 lần, bởi 1 Bạn Đọc trong ngày hôm nay