CHUYỆN THẤY TRƯỚC QUÁN CƠM Ở SÀI GÒN

Xuyên Sơn

CHUYỆN THẤY TRƯỚC QUÁN CƠM Ở SÀI GÒN

Người đàn ông trung niên, nhìn cách ăn mặc không sang trọng lắm, 

tôi đoán chắc thuộc giới bình dân như tôi .. Anh ta vừa cất điện thoại vào túi, sau khi bấm bấm chắc là nhắn tin cho ai đó, thì bị 1 bà già khều nhẹ sau lưng.  

Anh ta quay lại thì thấy một bà nhỏ thó, da mặt nhăn nhúm, bà chắc già cỡ  má mình nhưng trông bà kham khổ hơn nhiều. 

– Con cho bà xin 5 ngàn.

Người đàn ông hơi có chút bối rối, anh ta hỏi: 

  -Bà xin 5 ngàn làm gì ? 

  -Bà ăn cơm con ! 

  -5 ngàn làm sao đủ bà ăn cơm? 

  -Được con, cơm trắng xịt nước tương, quán cho bà thêm chén nước canh húp. Ngày nào bà cũng ăn ở đây mà! 

  Nghe đến đây như hiểu được câu chuyện và thân phận của bà già thì 

thái độ người đàn ông dứt khoát nhanh nhẹn hẳn ra: 

  – Vô đây, Con kêu cho má dĩa cơm có đồ ăn luôn. Không cho 5 ngàn, chịu hông ?

     Không đợi bà già trả lời, anh ta nắm tay kéo bà vào quán cơm ngay sau lưng, rồi ấn bà xuống ghế của cái bàn kê ngay cửa. Xong anh quay qua phía tủ quầy thức ăn, bên trong đầy nhóc đủ thứ món nói với chị chủ cũng tuổi tầm trung niên đang đứng phía sau quầy: 

  – Cho bà già dĩa cơm mắm chưng thịt  bằm, cho bả thêm tô canh thịt cải bẹ xanh nha chị . 

Nói xong  ông lại xoay qua bà già:

– Má răng cỏ đâu còn cái nào, ăn mắm chưng dễ nuốt má. kêu cá sợ bà mắc xương nữa là đổ nợ , kêu sườn nướng, bà ngó chứ ăn gì được . 

   Chị chủ quán đứng bên trong, cũng già chuyện, nói dói ra ngoài một câu: 

– Bữa nay được bữa ăn ngon hả má. 

Tui làm dĩa đặc biệt cho bà ăn cho đã nha.

    Người đàn ông móc bóp lấy ra 1 tờ 100 ngàn đưa cho chị chủ: 

–  Chị làm cho bà ly trà đá luôn, còn tiền thối chị giữ lại dặn bà mai ăn bữa nữa như vầy nha chị. kệ tội nghiệp bà già, coi như má mình. 

– Uh, Yên tâm đi anh, trưa nào mà bả không ghé đây ăn cơm  5 ngàn. bữa nào tôi cũng múc thêm đồ ăn cho bả. 

 Ngoài cửa quán thằng grab bấm kèn tin tin. 

Ông nói nhanh: 

– Ăn ngon nha má. con vọt đây, grab nó tới rồi kìa.

   Tôi cũng đang chờ xe tới rước, quan sát câu chuyện từ đầu tới cuối chưa được 10  phút. 

      Ông bạn và chị chủ quán này, từ giọng nói đến cung cách cư xử thiệt đúng chất  người SÀI GÒN.

Ngọc Thảo st


 

Được xem 13 lần, bởi 13 Bạn Đọc trong ngày hôm nay