ĐỪNG ĐÁNH GIÁ VÌ BỀ NGOÀI-Truyen rat ngan

 Bùi Mạnh Toàn  

CÂU CHUYỆN NHÂN VĂN

Một ngày cuối chiều anh ấy đến quán ‘Thức ăn nhanh & cà phê’ của tôi, hỏi tôi xin một ít thức ăn đã không bán được.

– Sao anh không có việc làm, anh biết không có gì là miễn phí không?

Anh trả lời:

– Tại tôi có rất nhiều tội và không ai muốn thuê tôi, vì điều đó nên tôi phải ra đường và sống theo cách của tôi để tồn tại.

Ngày hôm đó tôi thiếu nhân viên, vì vậy tôi hỏi:

– Anh muốn làm việc không? tôi có công việc cho anh.

Đôi mắt anh mở to và nụ cười của anh đã làm tôi yên lòng.

Và anh đã làm việc cho tôi ngày hôm sau, rửa ly, quét dọn và tất cả những việc vặt của quán.

Đoán xem, anh ta đã làm gì khi tôi trả tiền công. Anh ấy không nhận tiền và nói chỉ cần số thức ăn và nước uống không bán được trong ngày.

Tôi đã trả lời:

– Vâng anh được lấy tất cả những thứ đó. – và bí mật đi theo xem anh ấy sẽ làm gì với số thức ăn đó.

Thật ngạc nhiên và bất ngờ khi thấy anh ấy đã chia sẻ thức ăn và đồ uống đó cho những người vô gia cư như anh.

Tôi chợt nhận ra mình thật nhỏ bé hơn những gì ẩn dấu bên trong anh ấy.

Vâng tôi sẽ thay đổi sau những gì tôi đã thấy từ một người được cho là thấp hèn này.

  • Bài học:

Mỗi chúng ta có thể bắt đầu thay đổi ngay lúc này và sẽ không bao giờ là muộn màng.

Nguồn sưu tầm

SỰ CHUNG THỦY TRONG ĐỜI TU

 Gieo Mầm Ơn Gọi

14 tuổi, bạn tốt nghiệp cấp 2 với mong muốn sẽ đi tu ngay lúc đó, nhưng vì còn ít tuổi chưa được đi tu nên bạn cố gắng học lên cấp 3.

15 tuổi, bạn lên lớp 10, do ảnh hưởng của thời đại, bạn quên hẳn ơn gọi thánh hiến. Bạn bắt đầu yêu và đi vào con đường chơi bời như bao đứa bạn khác: tóc xoăn, môi đỏ, thêu dệt hình ảnh rất đời.

16 tuổi, gia đình bạn gặp khủng hoảng về kinh tế, bạn bắt đầu tập sống tiết kiệm, nghĩ lại hành trình ơn gọi và bắt đầu lo cho tương lai hơn. Lúc đó, bạn đã nghĩ ngay đến việc ở ẩn trốn đời trong tu viện, bạn thao thức được tìm hiểu ơn gọi dòng kín Cát Minh, nhưng lại xin ở dự tu trong một nhóm dòng tu hoạt động gần xứ, sống ở đó một thời gian ngắn bạn cảm thấy quá bức bối, bạn lại xin về và sống cuộc sống như cũ.

17 tuổi, bạn lại bắt đầu ăn mặc phá cách và tình yêu lại đến. Bạn không từ chối nhưng cũng không còn cảm xúc như tình yêu lúc 15 tuổi. Bạn vẫn để trái tim bừng cháy mỗi khi ở gần người yêu, nhưng chỉ quy hướng vào đời sống thánh hiến và cũng không ít lần xảy ra cãi vã.

18 tuổi, bạn chia tay người yêu và tốt nghiệp cấp 3, hành trình tương lai mở ra với nhiều sự lựa chọn. Bạn muốn đi tu ở dòng Thừa sai Chúa Ki-tô, một dòng tu ở nước ngoài, bạn ngỏ ý xin bố cho mình đi học đại học nhưng sự kiên quyết của bố đã phá vỡ mọi dự định. Bố mẹ hướng cho bạn đi du học nước ngoài, bạn không muốn đi vì xa nhà, bạn nài van bố, vì bố là người đã không cho bạn đi tu. Bạn thức suốt đêm, khóc sưng mắt và cầu nguyện xin được đi tu và học đại học. Và như thế, sáng hôm sau bạn được chấp nhận.

Thời điểm đó, kinh tế lại khó khăn, nên không được lựa chọn theo ý riêng. Đến khi được chấp nhận cho cơ hội học đại học thì không được lựa chọn ngành mình yêu thích. Bạn tham khảo ý kiến từ gia đình: Mẹ bạn muốn bạn theo hướng vừa học vừa tu, anh trai lại muốn bạn ở trọ vì lỡ không đi tu được còn có thể khỏi tai tiếng.

Và sau đó, bạn nghe lời mẹ.

18 tuổi, cùng năm, bạn bắt đầu cặm cụi vào sách vở, giành học bổng ở kì học đầu tiên. Nhưng sau kì học đó, bạn lại không thể cố gắng tiếp vì môi trường sống không cho phép. Mặt khác, bạn không có sự nỗ lực trong học tập và điều vẫn được nhắc lại: đây không phải chuyên ngành bạn muốn.

Thời gian đã giết chết cả con người lẫn tâm hồn khi sự chán nản ập đến. Bạn muốn rời khỏi đời tu lần thứ nhất. Bạn xin về nhưng bề trên lại níu giữ ơn gọi giúp bạn. Bạn gật đầu và ở lại. Nhưng bạn lại muốn chuyển ngành, áp lực học cùng ngành và cùng trang lứa đã đẩy bạn rơi vào sự lạc lõng của cô đơn. Bên cạnh đó còn phải lo nghĩ đến kinh phí không đủ để chi trả ngành bạn hướng tới.

Tạm gác tuổi 18.

Bước sang tuổi 19 bạn vẫn cứ trì hoãn mãi trong đời tu mà không biết mình đã quá nản khi sự bó buộc bởi những khuôn phép, kỉ luật trong đời tu. Ra đời, bạn thấy nhóm dance, club đàn guitar, tiếng việt, tiếng anh,…bạn thấy “thèm” nhưng không được vì thực tế bạn phải gò mình vào một thứ gì đó không thoát ra được.

20 tuổi, bạn để thời gian trôi khá nhanh khi say sưa sử dụng mạng internet như một công cụ để giết chết đời tu. Nhưng trong thời gian này bạn không quên việc hình thành tư duy: phải viết được một cuốn sách để tạo dấu ấn vào lúc 22 tuổi. Bạn thích chế tạo, khám phá, học đủ thứ trên đời nhưng đâu được, ai đầu tư cho mình khi anh chị đã lập gia đình hết và cha mẹ đã đến tuổi cao niên.

Ừ! Thôi bỏ đi.

21 tuổi, bạn thấy đời tu cũng có chút chật vật nhưng cũng đỡ hơn khi mình được người khác ngó đến, bạn bắt đầu công việc soạn lời cám ơn, lời nguyện, giờ chầu, viết bài đăng web,… Mọi người bắt đầu chú ý đến bạn. Mặc dù bề ngoài có hơi ngờ nghệch.

22 tuổi, bạn lại bắt đầu suy sụp khi thấy có quá nhiều sự đảo lộn, hội dòng của bạn thay đổi đương sự về quản nhiệm.

Một lần nữa….trái tim bạn lại như muốn vỡ nát. Bạn chẳng cảm nhận được gì ngoài sự le lói của sự an ủi từ Chúa.

Nhìn thấy mình chẳng khác gì một kẻ “bù nhìn” khi thấy người khác làm công này, việc nọ. Trong khi mình như một khối trụ, đờ đẫn và vô vi. Cuốn sách bạn muốn hoàn thành trong năm nay cũng tự nhiên thấy nhanh hẳn. Bạn muốn in sách nhưng chưa phân định được nổi mình đang làm gì khi không biết sẽ phải làm gì.

22 tuổi, cùng năm, bạn tốt nghiệp đại học. Với tấm bằng trên tay, bạn biết mình sẽ phải tiếp tục một hành trình mới trong đời tu.

Bạn chưa biết mình có thể làm gì trong tương lai, có nên tiếp tục với ơn gọi nữa hay không, hay cứ để mình bị mê đắm bởi sự cuồng mê về danh vọng.

Suy cho cùng, chẳng có gì có thể bó buộc bạn hết, bạn được Chúa ban cho sự tự do, nhưng sâu thẳm trong lương tâm bạn tự nhủ: nếu đã chọn thì phải quyết tâm ngay từ khi vừa chớm nở, còn đã không muốn thì đã hẳn phải dập tắt khi mới thắp lên.

Trong đời tu, điều mà một người tu sĩ cảm thấy khó xử và đau đớn nhất, đó là khi yêu một ai đó mà mình chưa được nhìn thấy bằng mắt thật.

Lời nói có gió thoảng đi, và tình yêu xuất phát từ trái tim cũng sẽ dễ bị mai một bởi những cám dỗ ích kỉ từ chính bản thân. Mọi yếu tố xảy đến với bạn không do bất kì ai, mà chính ở nơi bạn – những tư tưởng đẹp hay xấu cũng từ đó mà ra.

ST


 

TRỞ LẠI VỚI CỘNG ĐOÀN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tám ngày sau, các môn đệ lại có mặt trong nhà, có cả Tôma ở đó với các ông!”.

“Không có cộng đoàn thì khó tìm được Chúa Giêsu!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa lễ kính thánh Tôma tông đồ cho thấy – theo Đức Thánh Cha Phanxicô – cách tốt nhất, nhanh nhất để gặp lại Chúa Giêsu là ‘trở lại với cộng đoàn!’.

Tin Mừng cho biết, khi Chúa Giêsu hiện ra chiều ngày Phục Sinh, Tôma không có mặt ở đó. Thật thú vị, tên của anh có nghĩa “Đi đi mô!”. Vậy mà, “Tám ngày sau, các môn đệ lại có mặt trong nhà, có cả Tôma ở đó với các ông!”, Chúa Giêsu đã hiện ra với họ.

Chính vì ‘đi đi mô’ nên Tôma đã bỏ lỡ cơ hội gặp Thầy. Tôma đã tự tách mình ra khỏi cộng đoàn. Làm sao anh có thể lấy lại cơ hội? Chỉ bằng cách quay lại với những người thân yêu, quay lại đó, với cộng đoàn, với gia đình mà anh đã bỏ lại phía sau. Rời xa họ, đương nhiên Tôma phải sống trong sợ hãi, buồn bã và nghi nan.

Khi Tôma trở lại, những người bạn thân thương nói với anh rằng, “Chúng tôi đã được thấy Chúa!”. Tôma dĩ nhiên là không tin và anh đưa ra một loạt các điều kiện, “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin!”.

Chúa Giêsu đã đến, đáp ứng những điều kiện của Tôma. Ngài chỉ cho Tôma thấy những điều đó theo cách thông thường, trước mặt mọi người, trong cộng đoàn chứ không phải bên ngoài. Ngài như muốn nói với Tôma rằng, “Muốn gặp Thầy, con đừng tìm đâu xa; hãy ở lại trong cộng đoàn, ở lại với những người khác và đừng bao giờ rời xa họ! Hãy cầu nguyện với họ! Hãy bẻ bánh với họ!”.

Hôm nay, Chúa Giêsu cũng nói điều này với chúng ta, “Hãy trở lại với cộng đoàn, trở lại với gia đình!”; “Vì cộng đoàn là nơi con sẽ tìm thấy ta; gia đình là nơi con sẽ tìm thấy ta. Đó là nơi ta sẽ tỏ cho chúng con thấy những dấu đinh của những vết thương in trên cơ thể ta! Đó là những dấu hiệu của tình yêu vượt qua hận thù, dấu hiệu của tha thứ để giải trừ thù hận, những dấu hiệu của sự sống chiến thắng cái chết. Chính ở đó, trong cộng đoàn, trong gia đình, chúng con sẽ khám phá ra khuôn mặt của ta, khi chúng con chia sẻ những khoảnh khắc nghi ngờ và sợ hãi với anh chị em mình. Hãy bám chặt vào họ hơn!”. Và như thế, “Không ‘trở lại với cộng đoàn’ thì khó tìm được Chúa Giêsu!”.

Anh Chị em,

“Có cả Tôma ở đó với các ông!”. Trường hợp ‘trở lại với cộng đoàn’ của Tôma là một bài học quan trọng đối với chúng ta. Cộng đoàn là nơi an ủi chúng ta trong những lúc bất an; với cộng đoàn, mọi nghi ngờ đều có thể dẫn đến một kết quả sáng sủa hơn bất chấp một sự không chắc chắn nào đó; và cuối cùng, như lời Chúa Giêsu đã hứa, “Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ”. Đúng thế, Chúa Giêsu sẽ tỏ mình ra cho những ai biết gắn bó với những người thân yêu trong cầu nguyện, trong hiện diện và trong những chia sẻ yêu thương!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con ‘đi đi mô’, nhất là khi gặp thử thách. Xin kéo con về với cộng đoàn, về với gia đình, trở lại với Thánh Lễ; ở đó, nhất định con sẽ gặp Chúa!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*************************

Ngày 3 tháng 7,

KÍNH THÁNH TÔMA TÔNG ĐỒ, Thứ Tư Tuần XIII Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

24 Có một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. 25 Các môn đệ khác nói với ông : “Chúng tôi đã được thấy Chúa !” Ông Tô-ma đáp : “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” 26 Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói : “Bình an cho anh em.” 27 Rồi Người bảo ông Tô-ma : “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” 28 Ông Tô-ma thưa Người : “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con !” 29 Đức Giê-su bảo : “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin !”


 

Từ vụ ‘tiến sĩ’ Thích Chân Quang: Bằng đại học Việt Nam dễ mua?

Ba’o Nguoi-Viet

July 2, 2024

Trần Anh Quân/SGN

Sau những phát biểu hàm hồ về luân hồi, đầu thai chuyển kiếp, Thích Chân Quang (tên thật Vương Tấn Việt) ngoài chuyện bị cấm thuyết giảng trong 2 năm, cộng đồng mạng đã vạch ra nhiều vấn đề trong bằng cấp của ông này như học đại học hệ tại chức, học tiến sĩ chỉ trong hai năm và có dấu hiệu hối lộ nhà trường bằng tiền công đức của người dân.

Cụ thể, Vương Tấn Việt sinh năm 1959, nhưng tới năm 1989 mới tốt nghiệp cấp 3 hệ bổ túc văn hóa. Có bằng đại học Ngoại ngữ năm 2001 (chưa rõ hình thức đào tạo). Tới năm 2017, ông Việt bắt đầu học văn bằng 2 tại đại học Luật Hà Nội theo hình thức vừa làm vừa học. Tuy mang danh đại học Luật Hà Nội, nhưng thực ra là học tại cơ sở liên kết ở Cao đẳng Bách Việt (Sài Gòn).

Tới ngày 15 Tháng Một 2019, ông Việt tốt nghiệp cử nhân ngành luật vừa làm vừa học loại giỏi. Và ngày 26 Tháng Mười Hai 2019, mới chính thức trở thành nghiên cứu sinh tiến sĩ ngành luật hiến pháp – hành chính. Chưa đầy 2 năm sau, ngày 09 Tháng Mười Hai 2021, ông bảo vệ thành công luận án tiến sĩ tại đại học Luật Hà Nội.

Cần lưu ý là trong 2 năm này, nhà nước CSVN thực hiện chính sách phong tỏa vô cùng khắc nghiệt để chống dịch COVID-19, nên chuyện ông Việt ở Vũng Tàu, mà ra vào Hà Nội học, và nghiên cứu là chuyện vô cùng khó khăn, thậm chí là không thể. Bên cạnh đó, theo quyết định số 2744 của trường Đại Học Luật Hà Nội có quy định thời gian đào tạo từ cử nhân lên thẳng tiến sĩ là 48 tháng. Nếu nghiên cứu sinh có đơn xin rút ngắn thời hạn đào tạo thì chỉ được cắt bớt tối đa là 12 tháng, tức là thời hạn đào tạo tối thiểu phải là 36 tháng. Vậy mà từ lúc ông Việt nhập học tới lúc hoàn thành luận văn chỉ chưa đầy 24 tháng.

Trên trang Liêm chính Khoa học, có bài viết chỉ ra những điểm nghi ngờ toàn bộ luận văn tiến sĩ của ông Thích Chân Quang đầy nghi vấn là làm giùm. Toàn bộ các tài liệu đều không phải ông Vương Tấn Việt, mà xuất phát từ email của Giáo sư tiến sĩ Nguyễn Minh Đoan, người hướng dẫn khoa học chính của ông Việt. Những đóng góp bổ sung của luận văn này, là của tác giả có tên là Pháp Vũ, mà tác giả bài viết bóc phốt có tên Khánh Duy, cũng tìm thấy nhiều khả năng là đại đức Thích Pháp Vũ ở chùa Phật Quang, nơi thượng tọa Thích Chân Quang làm trụ trì. Bài báo cáo khoa học của ông Thích Chân Quang, cũng được tìm thấy là có dính líu đến nguyên văn tài liệu của tiến sĩ Trần Kim Liễu, một trong hai người hướng dẫn khoa học của ông Vương Tấn Việt.

Trên các diễn đàn đại học, cũng đang lan truyền kết quả của hệ thống máy tính kiểm tra từ trường đại học Fullbright, cho thấy nội dung luận văn của Thích Chân Quang là sao chép đến 99%.

(File photo)

Theo công bố của đại học Luật Hà Nội thì Vương Tấn Việt đã có 1 báo cáo khoa học in trong kỷ yếu hội thảo khoa học quốc tế có phản biện năm 2017. Tức là ngay trong năm đầu tiên học văn bằng 2, ông này đã có bài báo cáo khoa học. Dĩ nhiên, tự thân làm được thì là chuyện hi hữu, nhưng nếu thuê người làm thì không khó, miễn là có tiền, mà trụ trì chùa Phật Quang thì không thiếu tiền.

Tuy không có bằng chứng về việc ông Vương Tấn Việt mua bằng, hay mua điểm, hay thuê người viết luận án, nhưng có hình ảnh chứng minh ông Việt chi tiền tài trợ cho Đại Học Luật Hà Nội trong lúc còn là học viên tại trường. Đó là ngày 26 Tháng Tư 2022, ông tặng bộ thiết bị phòng tập trị giá gần 130 triệu đồng cho trung tâm Gym & Yoga của đại học này. Đây có thể coi là một hình thức hối lộ tinh vi để đạt kết quả cao cấp tốc.

Ngoài ra, số tiền này chắc chắn không phải do ông Việt làm ra mà từ tiền công đức của người dân cúng dường cho nhà chùa. Việc dùng tiền công đức của người dân đi tài trợ cho nơi khác dưới tên cá nhân thì rõ ràng là một hình thức tham nhũng cả tiền lẫn danh tiếng. Tuy nhiên trong giới hạn bài viết này thì chưa thể bàn sâu hơn.

Quay lại chuyện hối lộ cho trường học, thì không phải chỉ là tiền. Với tư cách là trụ trì chùa Phật Quang, ông Việt còn có thể “hối lộ tâm linh” cho các giảng viên mê tín. Trong buổi lễ tri ân thầy cô giảng viên đại học Luật Hà Nội, ở vai trò là học viên, ông Việt đứng tặng hoa cho các thầy cô của mình. Đáng nói là các thầy cô lại quỳ lạy Vương Tấn Việt để được Việt tri ân. Đây rõ ràng là hình thức hối lộ tâm linh, khi ông Việt lợi dụng đức tin mù quáng của giảng viên để đổi chát với bằng cấp học hàm học vị.

Thích Chân Quang hiến” máy cho trường ĐH Luật (Hình: ĐH Luật HN)

Chính vì được hối lộ và u mê mù quáng như vậy, nên đại học Luật Hà Nội bất chấp quy định để đẩy nhanh tiến độ tốt nghiệp của Vương Tấn Việt? Sau khi bị phát hiện, trường này ngoan cố bảo vệ ông Việt tới cùng trong các buổi trả lời báo chí. Cũng phải hiểu rằng nếu không cố gắng bảo vệ ông Việt, thì nhà trường thừa nhận rằng họ có sai phạm trong đào tạo và cấp bằng.

Như vậy, mở rộng vấn đề thì rất cần phải coi lại quy trình tuyển sinh, đào tạo, thi cử tại trường đại học Luật Hà Nội. Tính tới Tháng Bảy năm 2023, trường này đã đào tạo ra hơn 90 ngàn cử nhân, 4,501 thạc sỹ và 316 tiến sỹ. Rất nhiều trong số này đã trở thành cán bộ nhà nước, giữ những vị trí quan trọng trong các cơ quan nhà nước như quốc hội, chính phủ, tòa án, viện kiểm sát; và nhiều cơ quan tổ chức, đơn vị ở các địa phương.

Nếu một trường đại học lớn, có ảnh hưởng toàn diện tới cả đất nước như vậy mà lại dễ xảy ra sai phạm, đào tạo bất chấp và trao bằng tùy tiện thì vô cùng nguy hiểm cho quốc gia. Tòa án sẽ gây ra nhiều oan sai, quốc hội ban hành những điều luật bất công. Các cán bộ tại địa phương thì dốt nát, không có kiến thức để phục vụ người dân. Còn lãnh đạo trung ương “lấy bằng” từ cái lò đó cũng chỉ trở thành những con mối chúa phá hoại cơ đồ dân tộc. 


 

 Một phụ nữ đối diện mức án 20 năm tù và tiền phạt vì đem trứng gà Đông Tảo qua Mỹ

 Ba’o Dat Viet

July 2, 2024

Một phụ nữ 46 tuổi tại thị trấn Aransas Pass, tiểu bang Texas, vừa bị bắt giữ vì cáo buộc buôn lậu trái phép những quả trứng và gà con Đông Tảo vào Hoa Kỳ, theo thông tin từ Đài KIII ngày 1.7, dựa trên thông cáo của Văn phòng Chưởng lý Texas.

Nghi phạm Jennifer Mayo đã tự thú với cơ quan chức năng vào ngày 27.6 về việc lén lút đưa trứng và gà Đông Tảo con vào Mỹ. Gà Đông Tảo, còn được gọi là gà Đông Cảo, là một giống gà đặc hữu và quý hiếm của Việt Nam, nổi tiếng với đôi chân to lớn và thịt ngon.

Bà Mayo bị cáo buộc đã thực hiện hành vi phạm pháp này trong khoảng thời gian từ ngày 1.8 đến ngày 15.9.2023. Trong thời gian này, bà đã vận chuyển và che giấu số trứng và gà con thuộc giống quý hiếm này. Thông cáo không nêu rõ nguồn gốc mà bà Mayo có được số trứng và gà con này.

Vào ngày 1.7, bà Mayo đã ra tòa lần đầu tiên trước thẩm phán Julie Hampton. Nếu bị kết án, bà có thể phải đối mặt với mức án lên đến 20 năm tù giam tại nhà tù liên bang và bị phạt tiền lên đến 250.000 USD.

Cơ quan chức năng đã tịch thu toàn bộ số trứng và gà con để tiến hành điều tra thêm. Dự kiến số gà con sẽ bị tiêu hủy. Cuộc điều tra đang được tiến hành bởi Bộ Nông nghiệp Mỹ với sự hỗ trợ của cơ quan điều tra thuộc Bộ An ninh nội địa và Cảnh sát Tư pháp. 


 

Bắt phó giám đốc Sở Tài chính và hai cán bộ Sở Giáo dục Đào tạo ở Hà Giang

Ba’o Dat Viet

July 2, 2024

Bà Phùng Thị Hoa, phó giám đốc Sở Tài chính; ông Phạm Văn Khuông, cựu phó giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo; và bà Nguyễn Kim Tuyến, phó phòng giáo dục thường xuyên tỉnh Hà Giang, vừa bị khởi tố và bắt tạm giam.

Ngày 2/7, truyền thông Nhà nước đưa tin cả ba bị Cơ quan cảnh sát điều tra bắt tạm giam do thiếu trách nhiệm trong việc thực hiện chương trình mục tiêu giáo dục cho các khu vực miền núi, vùng dân tộc thiểu số, và vùng khó khăn từ năm 2016 đến 2021.

Việc bắt giữ bà Hoa, ông Khuông và bà Tuyến là một phần của cuộc điều tra mở rộng về vi phạm quy định đấu thầu tại Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Hà Giang, gây hậu quả nghiêm trọng.

Trước đó, vào tháng 1/2024, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Hà Giang đã khởi tố và bắt tạm giam ông Nguyễn Thế Bình, Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Hà Giang, để điều tra hành vi vi phạm quy định quản lý, sử dụng tài sản của Nhà nước, gây thất thoát và lãng phí.

Cùng thời điểm, ông Vũ Văn Sử, nguyên giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh, cũng bị bắt tạm giam để điều tra về hành vi vi phạm quy định đấu thầu, gây hậu quả nghiêm trọng.

Ngoài ra, cơ quan cảnh sát điều tra còn khởi tố và bắt tạm giam ông Trần Tiến Bằng, nguyên phó trưởng phòng kế hoạch tài chính Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Hà Giang, liên quan đến hành vi tương tự.

Cuối tháng 1/2024, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Hà Giang đã thống nhất biểu quyết kỷ luật ông Nguyễn Thế Bình bằng hình thức khai trừ Đảng. Ông Bình và các đồng phạm bị xác định có nhiều sai phạm trong quá trình tổ chức mua sắm và trang bị thiết bị cho các trường học trong hai năm 2019 và 2020, gây thiệt hại hàng chục tỷ đồng cho ngân sách nhà nước. (KTT) 


 

 Sự thật đúng như vậy tại Việt Nam: “Xử hết thì hết cán bộ”

 Ba’o Nguoi – Viet

July 2, 2024

Tư Ngộ/Người Việt

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Cả nước đều biết nguyên nhân vì đâu tệ trạng tham nhũng “ăn không từ một thứ gì” tại Việt Nam vẫn tràn lan từ trên xuống dưới qua các phiên tòa lớn nhỏ.

Báo Dân Trí ngày Thứ Hai mùng 1 Tháng Bảy, thuật và dẫn lời tướng Nguyễn Thanh Tùng, phó giám đốc Công an Hà Nội, nói trong “phiên thảo luận tổ” tại kỳ họp “Hội đồng nhân dân” thành phố này buổi chiều cùng ngày về các vụ cháy chung cư ở địa phương.

Vụ cháy chung cư mini tại quận Thanh Xuân Hà Nội làm 56 người thiệt mạng ngày 12 Tháng Chín 2023. (Hình: Người Lao Động)

Ông Tùng cho hay các vụ cháy đó làm thiệt mạng rất nhiều người là hậu quả của một chuỗi những vi phạm ở tất cả từ trên xuống dưới trong hệ thống cầm quyền “như một con rết nhiều chân” mà nếu bắt hết, bỏ tù hết “xử hết thì hết cán bộ”.

Cuộc điều tra và truy tố những kẻ liên quan xa gần đến vụ cháy chung cư mini tại phường Khương Đình quận Thanh Xuân hồi Tháng Chín 2023 làm thiệt mạng 56 người, 37 người bị thương, mà “nếu xử lý triệt để thì hết cả chuỗi hệ thống chính quyền của một phường”, lời ông tướng Tùng được thuật lại trên tờ Dân Trí tại buổi họp nói trên.

Quan chức các cấp tại quận Thanh Xuân từ các năm 2015-2016 trở đi từ khâu cấp phép xây dựng đến giám sát, nghiệm thu, phòng cháy chữa cháy, rồi quản lý gia cư đều có những quy định, luật lệ đủ cả. Tuy tướng Tùng không nói trắng ra, các quan lớn nhỏ đã “ngậm miệng ăn tiền” để mặc cho chủ đầu tư xây dựng chung cư vi phạm. Hệ quả là hỏa hoạn xảy ra thì phần lớn cư dân không có đường thoát thân.

Nghiêm Quang Minh, chủ tòa nhà mini chung cư bị cháy tại phường Khương Đình xin cấp giấy phép xây 6 tầng nhưng đã “đội lên” thành “9 tầng, 1 tum”. Cả tòa nhà cao như vậy nhưng chỉ có một cầu thang lên xuống nhỏ hẹp. Ông Minh bị bắt và truy tố về tội “vi phạm các quy định về phòng cháy, chữa cháy” nhờ quan chức các cấp nhắm mắt làm ngơ.

Bên cạnh chủ nhà, 6 quan chức địa phương từ quận trở xuống và cả chức sắc công an cũng bị bắt theo với cái tội “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”. Hiện chưa thấy ai bị lôi ra tòa kết án. Mới chỉ thấy ông Nguyễn Thanh Tùng kêu rằng nếu phải điều tra và xử tội tất cả những kẻ có trách nhiệm xa gần thì sẽ “hết cán bộ” làm việc.

Chính ông tướng Tùng này, trong một phiên họp hồi đầu tháng Ba trước đó đã cả quyết là cuộc điều tra và xét xử những kẻ “buông lỏng quản lý” ở quận Thanh Xuân tức gián tiếp nói ăn hối lộ là “không bỏ lọt tội phạm, không có vùng cấm” và “không có ngoại lệ” trong điều tra, theo bản tin báo Người Lao Động ngày 8 Tháng Ba 2024.

Bây giờ ông ta lại nói ra sự thật “xử hết thì hết cán bộ”, ngược lại những gì ông ta đã tuyên truyền hơn ba tháng trước.

Sau hỏa hoạn kinh hoàng đó, những điều được tiết lộ trên mặt báo chí truyền thông của chế độ cho thấy hàng ngàn tòa nhà chung cư lớn nhỏ trên cả nước, đặc biệt tại Hà Nội và Sài Gòn, đều làm trái giấy phép xây dựng cũng như quy định về phòng cháy chữa cháy. Mạng sống của hàng trăm ngàn người khó thoát chết khi hỏa hoạn xảy ra.

Đưa xác nạn nhân vụ cháy chung cư mini ở Thanh Xuân ra ngoài sau khi đám cháy được dập tắt. (Hình: Người Lao Động)

Không thấy có những đòi hỏi từ phía nhà cầm quyền buộc các chủ chung cư thực hiện các biện pháp cần thiết, nhất là thang và đường thoát hiểm, đối phó khi hỏa hoản xảy ra. Một số cư dân cao ốc đã phải tự mua thang giây cho gia đình mình với hy vọng tự bảo toàn mạng sống.

Các quan lớn nhỏ trong guồng máy đảng và nhà nước CSVN cấu kết với nhau lũng đoạn kinh tế và xã hội nhìn thấy qua các phiên tòa xử những năm gần đây như “các chuyến bay giải cứu”, “kít xét nghiệm COVID-19” và nhiều vụ án khác đã đưa hàng loạt đảng viên, kể cả Ủy viên bộ Chính trị vào “lò”.

“Ông chủ lò” tuy dọa đưa hết tất cả các quan tham vào tù “không có vùng cấm, không có ngoại lệ, bất kể người đó là ai” nhưng vẫn muốn “đập chuột không làm vỡ bình”. Tướng công an Hà Nội Nguyễn Thanh Tùng nói ra sự thật “xử hết thì hết cán bộ” cho người ta hiểu rộng ra thực trạng guồng máy cai trị tại Việt Nam. Bởi vì đó không chỉ là vấn nạn tại một phường. 


 

Lương tâm là gì?

Chúc Bạn một tâm hồn trong sạch như Thiên Thần để được thấy mặt Đức Chúa Trời.

Thứ 3: 2/7/2024

GIÁO LÝ:  Lương tâm là gì? Lương tâm là tiếng nói bên trong con người, ra lệnh cho ta làm điều thiện trong bất cứ hoàn cảnh nào và tránh điều dữ bằng mọi cách. Đồng thời, lương tâm là khả năng phân biệt điều thiện với điều dữ. Thiên Chúa nói với ta qua tiếng lương tâm. (YouCat, số 295)

SUY NIỆM: Lương tâm được so sánh như một tiếng ở nội tâm mà Thiên Chúa bày tỏ cho con người. Chính Thiên Chúa được ta nhận ra trong lương tâm ta. Nói rằng: “Điều đó không thỏa thuận với lương tâm tôi”, đối với một Kitô hữu có nghĩa là “Tôi không thể làm được trước mặt Đấng tạo dựng tôi”. Vì trung thành với lương tâm, nhiều người đã phải chịu tù đầy và còn phải chịu chết nữa. (YouCat, số  295 t.t.) Lương tâm là trung tâm sâu kín nhất của con người. Là cung thánh mà con người ở một mình với Thiên Chúa, và nghe được tiếng Thiên Chúa. (Công đồng Vatican II, Hiến chế Vui mừng và Hy vọng, 16)

❦  Bất cứ việc gì ta làm trái với lương tâm đều là tội. (Thánh Tôma Aquinô)

❦  Đây là thời ta phải làm một việc gì. Nhưng ai dám làm điều gì thì phải ý thức rằng họ chắc chắn sẽ đi vào lịch sử như một người phản bội. Tuy nhiên, nếu họ không làm gì cả, họ sẽ là người phản bội chính lương tâm họ. (Claus Von Stauffenberg, 1907–1944)

LẮNG NGHE: Điều khiến chúng tôi tự hào là lương tâm chúng tôi làm chứng rằng: chúng tôi lấy sự thánh thiện và chân thành Thiên Chúa ban mà cư xử với người ta ở đời, đặc biệt là với anh em. Chúng tôi không cư xử theo lẽ khôn ngoan người đời, nhưng theo ân sủng của Thiên Chúa. (2 Cr 1:12)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Chúa đã khắc ghi trong cung lòng sâu thẳm của con những chỉ dẫn hướng về điều thiện. Xin đừng để con giả điếc làm ngơ trước sự thật và công lý như xin giúp con biết hướng về Chúa và can đảm quay lưng lại với điều xấu, hầu mỗi ngày, chúng con sống xứng đáng là con cái của Chúa hơn.

 THỰC HÀNH: Làm một việc nhỏ theo tiếng nói của sự thật hôm nay.

From: Do Dzung

TRONG TRÁI TIM CHÚA | TÂM ĐOAN 

Ganh tị.-  Nguyễn Tuấn 

  Nguyễn Tuấn 

“Khi thành công của bạn là nỗi đau của tôi, và nỗi đau của bạn là lợi lộc của tôi” (1)

Đối diện với một người thành công hơn và tài giỏi hơn, người ta thường có 2 phản ứng trái ngược nhau: ngưỡng mộ và ganh tị.

Ngưỡng mộ giúp cho người ta phấn đấu để trở thành tốt hơn, tri ân hơn, và ghi nhận thực tế tốt hơn. Nhưng ganh tị thì có tác động ngược lại vì nó làm gãy vỡ các mối liên hệ xã hội và làm cho kẻ ganh tị trở nên độc địa trong suy nghĩ và việc làm.

Thói ganh tị (ghen tị, đố kị) nó xưa như Trái Đất. Có loài người là có ganh tị. Trong Genesis, nhân vật Cain vì ghen tị mà đã ra tay giết chết người em là Abel. Xin nhắc lại là Cain và Abel là con của Adam và Eva. Trong lịch sử đã có không biết bao nhiêu câu chuyện về chiến tranh xảy ra chỉ vì thói ganh tị giữa người với người. Phật xem ganh tị và ghen ghét là một trong 16 vết nhơ bẩn của tâm trí.

Tôi không biết chữ ‘ganh tị’ trong tiếng Việt xuất phát từ đâu, nhưng nó tương đương với chữ ‘Envy’ trong tiếng Anh. Chữ ‘envy’ có nguồn gốc từ chữ Latin là ‘invidia’, có nghĩa là ‘non sight’ (tạm hiểu là ‘mù quáng’). Nguồn gốc của chữ envy nói lên ý nghĩa chánh của ganh tị là xuất phát từ sự mù quáng.

Mù quáng có thể gây hậu quả nghiêm trọng. Vài năm trước ở bên Mĩ, một người Việt nổ súng bắn chết bà con, vì ông ganh tị với họ: thấy vợ con họ dược bảo lãnh sang Mĩ định cư, còn ông thì không làm được việc đó! Cũng tại Mĩ, một người hàng xóm da trắng đã vác súng bắn chết một vợ chồng người Việt chỉ vì vợ chồng người này mới tậu chiếc xe Humvee mắc tiền trong khu dân cư lao động.

Từ điển Tiếng Việt định nghĩa ganh tị là “một cảm xúc xảy ra khi một người thiếu đặc điểm tốt đẹp, thành tích, vật sở hữu của người khác và mong muốn điều đó hoặc mong muốn người khác không có được điều đó.” Đó là một định nghĩa rất chính xác. Theo định nghĩa này, có 3 yếu tố (hay điều kiện) hình thành thói ganh tị: đối tượng, cảm thấy kém cỏi, và đau khổ:

  • Thứ nhứt, người ganh tị đối đầu với một ‘đối tượng’ cùng nghề nghiệp nhưng người đó sở hữu tố chất, tri thức, khả năng hay tài sản tốt hơn mình. ‘Đối tượng’ ở đây có thể là người láng giềng, đồng nghiệp, hay thậm chí thân nhân. Những vật thể dễ làm cho người ta trở nên ganh tị là tài năng, tiền bạc, địa vị, nhan sắc, sự thành công, v.v. Kẻ ganh tị chỉ nhắm đến đối tượng tương đương với mình hơn là những đối tượng quá xa. Người ăn xin ganh tị với những người ăn xin khác thành công hơn họ, chứ không ganh tị với những người triệu phú. Người ganh tị ghét bạn bè họ chỉ vì bạn bè họ thành công hơn.
  • Thứ hai, người ganh tị muốn có những tài năng, tiền bạc, địa vị, nhan sắc, sự thành công mà ‘đối thủ’ đang sở hữu. Thật ra, người ganh tị không muốn ‘đối phương’ có những vật thể đó. Cảm giác này đúng với câu ‘khi thành công của bạn là nỗi đau của tôi, và nỗi đau của bạn là lợi lộc của tôi’.
  • Thứ ba, người ganh tị cảm thấy đau khổ vì sự kém cỏi của mình; nỗi đau của người ganh tị được mô tả như là một cảm giác trống không, thất bại. Trong Tam Quốc Chí, La Quán Trung đã cho Chu Du than một cách thống khổ rằng ‘Trời đã sinh ra Du sao còn sinh Lượng?’

Ganh tị dẫn đến những phản ứng phòng vệ như mỉa mai, miệt thị, hợm hĩnh, và ái kỉ. Tất cả những phản ứng này trên báo chí và các mạng xã hội. Những hình thức phản ứng này có một mẫu số chung là dùng sự khinh miệt để tối thiểu hóa mối đe dọa đến từ người khác. Điều này giải thích tại sao những người có thói ganh tị thường hay tìm cách nói xấu và miệt thị người khác như là những kẻ bất tài và vô dụng, và qua đó, nhằm tự nâng cao tầm vóc của mình.

Ở mức độ cao hơn, nếu chủ nghĩa tư bản là sản phẩm của ích kỉ và tham lam, thì chủ nghĩa cộng sản là xuất phát từ ganh tị.

Ganh tị có thể giải thích bằng … khoa học. Đa số chúng ta xem ganh tị là một khía cạnh tiêu cực trong cuộc sống, chứ ít ai nghĩ đến ganh tị như là một chủ đề khoa học. Trên tập san Science có một bài nghiên cứu chỉ ra rằng ganh tị có nguồn gốc từ sinh học. Con người ganh tị vì thói ganh tị giúp họ đánh giá vị trí của họ trong cuộc cạnh tranh tìm kiếm tài nguyên. Scan vùng não bằng MRI phát hiện ra vùng não được kích hoạt khi có suy nghĩ ganh tị. Vùng não này cũng chính là nơi kích hoạt đau thể xác. Cái đau của người ganh tị và cái đau thể xác xuất phát từ 1 chỗ.

Thành ra, đối với người ganh tị, thành công của bạn là nỗi đau của họ và nỗi đau của bạn là lợi lộc của họ. Người Việt chúng ta cũng có thói ganh tị khá lớn, và thói này gây ảnh hưởng tiêu cực đến tất cả các lãnh vực xã hội. Một chuyên gia xã hội học người Việt (TS Trần Phương) nhận định rằng thói đố kị của người Việt là do tính tò mò và so đo:

“Người Việt hay để ý của nhau nên mới biết nhà kia có gì hay, có gì hơn của nhà mình. Nếu thấy người ta mua được con xe máy đắt tiền thì cũng cố để mua được con xe… đắt tiền hơn. […] Ngược lại, nếu mình không được như nhà hàng xóm thì sinh ra ganh ghét, so bì, thậm chí còn viện lý do để an ủi bằng những suy nghĩ nhỏ nhen kiểu ‘chắc nó lại được bố mẹ, anh em cho’, ‘chắc gì tiền để làm những thứ ấy là trong sạch’ …”

____

[1] “When Your Gain Is My Pain and Your Pain Is My Gain” (Science 13/2/2009)

https://www.science.org/doi/10.1126/science.1165604


 

TẤM LÒNG VÀNG CỦA MỘT CÔ GIÁO-Truyen ngan

Nghề dạy học là một nghề khiêm tốn, nhưng hết sức quan trọng. Có những thầy cô giáo tạo được ảnh hưởng lâu dài, ảnh hưởng đến cả đời của học sinh. Câu chuyện dưới đây là một ví dụ điển hình về những thầy cô giáo tạo được sự khác biệt đến cuộc đời của học sinh. Chúng tôi mượn tựa đề “Tấm Lòng Vàng” của nhà văn Nguyễn Công Hoan để miêu tả câu chuyện.

*************

Hồi năm 1968, tôi còn là một học sinh ở trường trung học Levon & Sophia Hagopian Armenian ở Beirut. Vào lúc ghi danh theo học lớp 10, tôi phải đến văn phòng hiệu trưởng nói với người thư ký rằng cha mẹ tôi không có đủ tiền để đóng học phí. Mặc dù lúc đó tôi là một học sinh giỏi, đứng đầu lớp, nhưng tôi vẫn bị đuổi đi, cho về nhà. Sự việc này làm tôi đau lòng vô cùng, tôi rất thích đi học, và muốn có mặt ở trường ngay từ ngày đầu niên học.

Tôi về nhà, không được đi học nữa. Mỗi ngày tôi phải phụ với cha tôi làm việc trong xưởng vá bánh xe hơi. Cha tôi chỉ kiếm đủ tiền nuôi gia đình, gồm mẹ tôi và ba đứa con, ông không có tiền để đóng học phí cho tôi.

Một ông già trông thấy tôi ở tiệm sửa xe, và thắc mắc không hiểu vì sao tôi không đi học. Tôi nói với ông rằng tôi phải bỏ học vì không có tiền đóng học phí. Ông đề nghị để ông gọi điện thoại cho một vị hiệu trưởng trường khác, không phải trả học phí, để tôi có thể tiếp tục đi học. Mặc dù trường sau này ở rất xa nhà tôi, nhưng tôi vẫn không bỏ lỡ cơ hội theo học tiếp, tôi đi xe buýt rất lâu để đến trường tiếp tục học. Tôi nói với ông hiệu trưởng rằng tôi đã được thu xếp không phải đóng học phí, hay chỉ đóng với giá đặc biệt. Nhưng tôi vô cùng kinh ngạc khi vị hiệu trưởng sỉ vả, mắng nhiếc tôi, và nói rằng không hề có chuyện học miễn phí, hay mặc cả tiền học.Tôi lập tức quay đầu trở về, và đi thẳng đến nơi sửa xe của cha tôi.

Ba ngày sau, một người bạn cùng lớp với tôi ở trường Sophia Hagopian đến gặp tôi. Ông hiệu trưởng sai nó đến gặp tôi và nói tôi nên quay trở lại trường. Khi đến trường, tôi nói với người thư ký học vụ rằng tôi không có tiền đóng học phí. Nhưng bà ấy báo cho tôi biết tiền học phí của tôi đã được trả hết rồi, và tôi có thể đi học bình thường với bạn bè như trước. Tôi hỏi bà thư ký ai đã đóng tiền học cho tôi, để tôi có thể cám ơn con người tử tế ấy. Nhưng bà thư ký nói rằng người đóng học phí cho tôi muốn giữ kín tên của họ.

Tôi vào lớp học mà trong đầu cứ quanh quẩn suy nghĩ mãi xem ai là người đã đóng học phí cho tôi. Ai là người đã có tấm lòng vàng cho tôi cơ hội may mắn này. Tôi quanh trở lại văn phòng hiệu trưởng và năn nỉ bà thư ký học vụ xin bà vui lòng cho biết ai đã đóng học phí cho tôi. Vì tôi năn nỉ quá, bà thư ký dặn tôi rằng bà sẽ tiết lộ danh tánh người đóng học phí cho tôi với điều kiện tôi phải giữ bí mật, và không được đến cám ơn người ấy. Nếu không, bà thư ký học vụ có thể bị mất việc vì không giữ bí mật tin tức. Bà cho tôi biết người có lòng tốt đóng học phí cho tôi chính là cô giáo dạy Anh Văn, cô Olivia Balian.

Bà thư ký học vụ kể cho tôi nghe rằng khi niên học bắt đầu, bà thấy ghế ngồi của tôi ở trong lớp bị bỏ trống, không thấy tôi đi học. Bà hỏi thăm vì lý do gì. Bà thư ký học vụ nói rằng cha mẹ em học sinh này không có tiền đóng học phí, nên em đó phải nghỉ học. Bà Balian nói với ông Hiệu trưởng yêu cầu nhà trường trừ tiền học phí cho học sinh đó vào tiền lương hàng tháng của bà.

Trong suốt cả niên học, tôi ngồi học trong lớp của cô Balian, suy nghĩ về tấm lòng tử tế của cô, mà không thể nói lời cảm ơn. Một năm sau, gia đình tôi được sang định cư ở Hoa Kỳ. Ở đây, tôi lấy được hai văn bằng Master, một ở trường Columbia University, và một ở trường Pepperdine University.

Tôi không bao giờ quên được tấm lòng tử tế, rộng lượng của cô giáo Balian. Gần 40 năm sau, tôi quanh trở lại Beirut lần đầu tiên, và tặng $4.5 triệu đô la cho Quĩ Giáo Dục Kirk Kerkorian’s Lincy Foundation, cấp học bổng cho 28 trường học của người Armenian hoạt động ở Beirut. Một trong những trường tôi đến thăm, có trường trung học cũ của tôi. Khi trao tấm chi phiếu vài trăm ngàn đô la cho ông Hiệu trưởng, tôi dặn dò ông chớ bao giờ đuổi học sinh về nhà vì em đó không có tiền đóng học phí. Bởi vì không ai có thể biết được trong tương lai em bé đó sẽ trở thành con người như thế nào. Em học sinh đó có thể trở thành một bác sĩ, một nhà ngoại giao tài giỏi, hay trở thành một tỉ phú tặng tiền rất nhiều cho các trường học.

Trong lúc lưu lại Lebanon, tôi đi thăm cô giáo cũ của mình, là cô Balian. Bây giờ cô đã nghỉ hưu, không còn đi dậy nữa. Cô đang sống một mình trong một căn hộ nhỏ bên ngoài Beirut. Cô hết sức vui mùng khi gặp lại tôi. Cuối cùng thì tôi cũng có dịp ngỏ lời cảm ơn cô vì sự tử tế, rộng lượng của cô trong nhiều năm tôi đi học. Nhưng cô rất khiêm tốn, không màng để ý đến việc tôi cảm ơn cô, cô tìm cách đổi đề tài câu chuyện đi hướng khác. Tôi ngỏ lời xin được giúp đỡ cô về mặt tài chánh, hay làm một buổi lễ vinh danh cô vì cô đã dành nhiều năm để dậy dỗ học sinh gốc Armenian. Nhưng cô từ chối tất cả mọi đề nghị của tôi.

Tôi viết câu chuyện này để tôn vinh cô giáo của tôi, bà Olivia Balian. Bà qua đời vào năm 2017. Nhưng cũng nhân dịp này tôi xin được nói ra một điều là người ta có thể tạo ra sự khác biệt rất lớn cho cuộc đời của một người khác. Nếu không có cô giáo Balian, tôi đâu có dịp học tiếng Anh, và có lẽ chẳng bao giờ có cơ hội sang Hoa Kỳ, để rồi trở thành một nhà xuất bản nhật báo Anh Ngữ The California Courier. Rất có thể tôi đã suốt đời làm việc trong tiệm vá bánh xe của cha tôi ở Beirut.

My Lan Phạm (ST)

Bao Nguyen Quang

– Ảnh: Đỗ quyên cổ thụ trên núi cao ở Ấn Độ.

From: haiphuoc47&NguyenNThu


 

  SỰ IM LẶNG THẦN THÁNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền, nhưng Người vẫn ngủ!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Sẽ rất thú vị khi Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngưỡng quyền năng phát xuất từ một ‘Đấng đang ngủ’ trong thuyền giữa lúc biển dậy sóng! Đúng hơn, chiêm ngưỡng sự im lặng của Thiên Chúa, một ‘sự im lặng thần thánh’ mà đối diện với nó, một niềm tin kiên định vẫn có thể lên tiếng, ‘Cứ để Ngài ngủ!’.

Thử tưởng tượng, trong con thuyền nghèo nàn bị sóng đánh hòng chìm này, bạn và tôi đang ở vị trí của các môn đệ! Tình trạng cùng quẫn dập vùi vì sóng nước thật tệ, nhưng nỗi sợ hãi của lòng người lại tồi tệ hơn; vậy mà Chúa Giêsu vẫn ngủ! Cám dỗ của bạn là đánh thức Ngài, và quá nhiều linh hồn đã làm như thế qua việc không ngừng phàn nàn, tỏ ra tuyệt vọng, bỏ cầu nguyện, hoặc trút giận lên người khác. Trong những thời khắc như thế, bạn cảm thấy cuộc sống vuột khỏi tầm tay; bạn mất bình tĩnh, bất an và suy sụp!

Tin Mừng hôm nay đánh thức đức tin chúng ta; chớ gì nó mạnh đủ để có thể lên tiếng, ‘Cứ để Ngài ngủ!’. Và còn hơn thế, giúp chúng ta chiêm ngưỡng quyền năng nhiệm mầu của ‘Đấng hay ngủ!’. Bởi có thể Ngài cố tình như thế để bạn và tôi gia tăng sự phụ thuộc vào Ngài. Từ niềm tin, chúng ta múc lấy nội lực; bằng không, tất cả chỉ là sợ hãi, cay đắng. ‘Sự im lặng thần thánh’ của Đấng Kitô sẽ dạy chúng ta định mức đức tin của mình!

Trong “When Jesus Sleeps”, “Khi Giêsu Ngủ”, Đức Cha Martínez viết, “Chúa Giêsu đẹp tuyệt vời khi Ngài ‘mở miệng’ nói về sự sống đời đời, thực hiện hoàn hảo các phép lạ; hoặc nhìn mọi người bằng ánh mắt xót thương. Nhưng tôi lại muốn nhìn Ngài khi Ngài đang ngủ, bởi lúc đó, tôi chiêm ngưỡng Ngài ‘đến tận trái tim mình’ mà không bị ánh mắt Ngài ‘mê hoặc’ khiến tôi phải phân tâm. Không vẻ đẹp hoàn hảo và ánh huy hoàng nào của Ngài làm tôi chói mắt khiến linh hồn tôi phải đờ đẫn. Vẻ đẹp Giêsu tỉnh giấc là quá lớn so với sự nhỏ bé của tôi! Tôi cảm thấy phù hợp hơn khi Ngài ngủ, vì hào quang mặt trời sẽ thích nghi hơn với mắt tôi khi tôi được nhìn nó qua một lăng kính mờ!”.

Thật trùng hợp, “Chúa không làm điều gì mà không mặc khải ý định của Ngài cho các tôi tớ” – bài đọc một. Vấn đề là các tôi tớ phải đọc cho được thánh ý Ngài. ‘Sự im lặng thần thánh’ của Chúa Giêsu, hay việc Ngài ngủ không nằm ngoài ý nghĩa này. Thánh Vịnh đáp ca thật sâu sắc, “Lạy Chúa, xin lấy đức công chính của Ngài mà hướng dẫn con!”.

Anh Chị em,

“Ngài vẫn ngủ!”. Chúng ta cần tôn trọng và thờ lạy ‘sự im lặng thần thánh’ của Thiên Chúa ‘trong các biến cố’ đang khi phải đánh thức Chúa Kitô ‘trong trái tim mình’, và linh hồn không ngừng lặp đi lặp lại, “Lạy Chúa, xin cứu con!”. Có như thế, chúng ta mới có thể bình an đi trên nước, bước trên sóng và ngủ ngon trong mọi hoàn cảnh. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể quan chiêm những gì đang xảy ra bằng ‘đôi mắt đức tin’ vốn có thể xuyên suốt mọi sự, kể cả bão tố. Qua ánh mắt ấy, có thể thấy một bức tranh toàn cảnh mà tự sức, chúng ta không bao giờ có thể nhìn thấy; một bức tranh tình yêu quan phòng mà Thiên Chúa đã lên kế hoạch cho từng người, không ai giống ai!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cứ ngủ; nhưng đừng để những thực tại rối bời lấn át trải nghiệm đức tin của con. Cho con biết, ngủ hay thức không thành vấn đề, quan trọng là Ngài có đó!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*************************

Thứ Ba Tuần XIII – Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

23 Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, các môn đệ đi theo Người. 24 Bỗng nhiên biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền, nhưng Người vẫn ngủ. 25 Các ông lại gần đánh thức Người và nói : “Thưa Ngài, xin cứu chúng con, chúng con chết mất !” 26 Đức Giê-su nói : “Sao nhát thế, hỡi những kẻ kém lòng tin !” Rồi Người trỗi dậy, ngăm đe gió và biển : biển liền lặng như tờ.

27 Người ta ngạc nhiên và nói : “Ông này là người thế nào mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?”