Làm sao để “mọi việc đều tốt đẹp, mọi người đều hạnh phúc”?

Ba’o Tieng Dan

17/07/2024

Mạc Văn Trang

17-7-2024

Câu nói trên là thông điệp của ông Thích Minh Tuệ, luôn luôn được ông chia sẻ với mọi người. Nhưng câu chuyên bên ly cà phê sáng nay làm tôi rất suy nghĩ.

Ông bạn đến nhà tôi chơi, đang nhâm nhi cà phê, thì ngẩng nhìn lên và bảo:

– Ông bà treo ảnh ông Minh Tuệ như lãnh tụ à?

– Ha ha! – tôi cười – Tấm hình ông Minh Tuệ là do thầy Thích Ngộ Chánh tặng hôm bọn tôi lên thăm đồi Phương Bối, ở Bảo Lộc. Kim Chi ngưỡng mộ thì treo lên. Tôi coi ông ấy là BIỂU TƯỢNG CỦA SỰ THẬT. Cái mà xã hội ta lâu nay thiếu vắng. Vậy thôi.

Kim Chi bảo:

– Mời dùng cà phê với bánh đi. Rất vui là từ hôm 12 tháng 7 tới nay, Thầy Minh Tuệ đã đi khất thực trở lại và Phật tử hoan hỉ chào đón Thầy. Thầy đã đem lại điều thiện lành cho đất nước, thức tỉnh lương tri của bao nhiêu người mê lầm, làm rạng danh cho Việt Nam trước bạn bè quốc tế. Chính quyền địa phương Gia Lai tổ chức rất tốt nên bà con thập phương đến đảnh lễ Thầy ngày một đông mà trật tự an vui. Càng đông người đến càng được gieo duyên lành thì xã hội càng tốt đẹp lên…

Tôi bảo:

– Mình cũng theo dõi tin tức về ông Minh Tuệ hàng ngày để thông tin cho bà con yên tâm. Đến nay thấy mọi việc tốt đẹp rồi, chả cần viết gì nữa…

– Tôi không ngờ ông bà lại ngây thơ đến thế! – Ông bạn tỏ ra ngạc nhiên – Tôi nói cho ông bà biết, Thích Minh Tuệ sắp bị dẹp rồi. Người ta chỉ còn tính xem dẹp cách nào cho gọn nhẹ mà thôi. Chính quyền này không bao giờ chấp nhận một “phong trào Minh Tuệ” dâng cao, kéo dài thêm được nữa…

Kim Chi phản ứng:

– Chính quyền này có tuyên truyền giáo dục bao nhiêu cũng không đem lại cho xã hội nhiều điều tốt lành như ảnh hưởng của Thầy Minh Tuệ. Thầy chỉ xin mỗi ngày một bữa cơm chay, không nhận một cắc tiền nào của dân mà gieo bao nhiêu điều thiện lành cho xã hội; Thầy tuyệt đối không nói, không làm điều gì xấu cho dân, cho chính quyền, mà quốc tế cũng ngưỡng mộ, làm đẹp mặt cho nước minh. Chính quyền nào ngu mà dẹp sư Minh Tuệ đi?

Tôi bảo:

– Hồi ở Huế, dân chúng bám theo quá lộn xộn nên chính quyền dẹp còn có lý. Bây giờ lòng dân hướng về, chính quyền Gia Lai tổ chức tốt và bà con mình có ý thức trật tự, vệ sinh, an toàn tốt lắm. Có gì mà phải dẹp?

Ông bạn lắc đầu:

– Tôi tưởng chỉ bà Kim Chi ngây thơ, chứ ông cũng ngây thơ như vậy thì lạ thật! Thế ông bà có biết Làng Mai của ông Thích Nhất hạnh nổi tiếng khắp thế giới, về Việt Nam cũng bị dẹp không? Cái Năng lượng Vũ trụ, tế bào gốc của ông Lê Phúc cũng chỉ truyền bá năm yếu tố tình thương và tăng cường sức khỏe, cũng bị cấm tiệt không? Trong khi đó NLG vẫn lan truyền trên thế giới, ông bà không biết sao? Cái Pháp Luân Công ở Trung Quốc cũng chỉ giáo dục người dân các giá trị Chân – Thiện – Nhẫn và tăng cường sức khỏe; lúc đầu chính quyền cổ vũ đấy, nhưng sau phong trào lên đến trăm triệu người, thì chính quyền nó tiêu diệt một cách tàn bạo, tận diệt luôn… Rồi chuyện ông Lê Đình Kình đấy, 50 tuổi đảng, họ cũng có tha chết đâu! Cái gì trái với chủ trương, đe dọa đến chính quyền là họ diệt! Cho nên Thích Minh Tuệ làm sao ngoại lệ được?

Kim Chi vẫn phản ứng:

– Tôi hỏi ông, Thầy Minh Tuệ có nói câu nào, có làm việc gì xấu đến chính quyền không? Thầy ấy làm lợi cho xã hội không chỉ về tinh thần đạo đức mà còn cả lợi ích vật chất cho dân nghèo. Đấy, bao nhiêu nhà hảo tâm đem gạo, mì, tiền bạc, quần áo, phân bón… tặng cho dân nghèo Gia Lai. Tôi cho rằng chính quyền bây giờ cũng nghĩ khác, cũng biết thay đổi. Mà mấy ông cộng sản nói vô thần, nhưng tin vào tâm linh lắm. Ai xúc phạm hay làm hại Thầy Minh Tuệ là quả báo nhãn tiền. Thầy là bậc Phật rồi, trên phái xuống để chấn chỉnh Đạo pháp, để Việt Nam mình là Đất Phật của cả thế giới đấy…

Ông bạn tiếp tục phản biện:

– Ông bà có biết người ta đang tung dư luận “đánh” sư Minh Tuệ không?

– Trên mạng mấy tay nói linh tinh bị dư luận đập cho tơi tả rồi – Tôi nói.

– Thế là ông không theo sát tình hình rồi – Ông bạn tiếp tục – Đây không phải là mấy cá nhân lộ tên, lộ mặt ra nói linh tinh. Đây là kịch bản có vẻ được thế lực nào đó chỉ đạo. Có clip tung tin các thế lực thù địch lợi dụng “hiện tượng Thích Minh Tuệ”, về hùa với tổ chức khủng bố Việt Tân xuyên tạc, chống phá Nhà nước…

Rồi có clip được dàn dựng công phu: “Tu học và Hành đạo phi pháp của ông Minh Tuệ”, trong đó một người nam nêu ra các câu hỏi và một người nữ trả lời rất trôi chảy, lạnh lùng, họ nêu ra hàng chục điều ông Minh Tuệ “tu phạm pháp”. Trong đó tôi nhớ nhất câu này: Ông Minh Tuệ không nhận tiền bố thí là để Phật tử không cúng dường cho các chùa nhằm phá sập Phật giáo Việt Nam; ông không nhận tiền bố thí vì ông được nhận món tiền lớn của tổ chức đứng sau. Việc ông xuất hiện ở nghĩa địa, gốc cây cũng có người chụp hình tuyên truyền đều là kịch bản được dàn dựng hết…

Kim Chi:

– Những kẻ bịa đặt, vu khống này sẽ bị quả báo nhãn tiền!

Tôi thấy chuyện không vui liền lái sang chuyện khác:

– Thôi chuyện Minh Tuệ để theo dõi xem sao. Ông thạo tin, nói về tình bầu cử ở Mỹ, Pháp rồi cuộc chiến Ukraine ra sao?

Công nhận ông bạn rất thạo tin, phân tích rành rẽ mọi chuyện đâu ra đấy. Những thông tin ông dẫn ra rất đáng tin cậy, lý lẽ của ông rất thuyết phục.

Ông bạn ra về, Kim Chi không vui:

– Cái ông này sao lại cứ nghĩ tiêu cực về Thầy Minh Tuệ như vậy chứ!

Riêng tôi lại suy nghĩ rất nhiều. Mọi vấn đề, ông bạn phân tích đều có cơ sở thực tế, rất cụ thể. Tôi lại còn nghe một thông tin ai đó tung ra, rằng ông Minh Tuệ tu Hạnh đầu đà mà bây giờ lại tu tại quê, dính mắc vào gia đình anh em, ở một chỗ trên đất nhà mình, đi khất thực quanh xóm, làng, rồi người dân tụ tập vây quanh ồn ào thì hỏng rồi. Ông sẽ không thể đắc đạo Chánh quả gì hết!…

TÔI SUY NGHĨ VÀ HY VỌNG:

  1. Chính quyền, thực chất là ông Chủ tịch Tô Lâm và ông Phạm Minh Chính hãy đứng về phía Nhân Dân để:

– Thấy rõ những giá trị, những thông điệp mà ông Minh Tuệ lan tỏa là rất có lợi cho xã hội. Hàng triệu người dân tỉnh thức, sống chân thật, giản dị, thiện lành, bao dung, tiết kiệm, đoàn kết, yêu quê hương đất nước hơn…

Hãy quan sát người dân sẽ rõ. Con cháu HP của tôi bớt hẳn chạy theo mốt, kiểm lại bao nhiêu quần áo còn tốt, không dùng đem đến cơ sở thu gom quần áo giúp người thiếu thốn.

Hôm qua tôi đi taxi, anh tài xế bảo, trước con cũng sân, si lắm, nhưng theo dõi Thầy Minh Tuệ, con rất hoan hỉ với công việc, coi như mình đi “khất thực” khách hàng, mỗi ngày nhiều ít đều biết đủ, không tham nữa; hôm qua một cậu đi xe máy đâm vào xe của con bị xước sơn; con xuống bảo, cậu nhớ đi cẩn thận nhé. Chúc may mắn!…

Hiệu ứng tốt đẹp từ Minh Tuệ lan tỏa trong xã hội không sao kể hết. Chính quyền tử tế, vì dân, vì nước sẽ luôn biết nâng niu, trân trọng từng chút tốt đẹp nảy nở trong xã hội.

– Nếu Minh Tuệ tác động đến Phật giáo nhà nước thì đó là cơ hội rất tốt để Chính quyền chấn chỉnh lại cái Giáo hội Phật giáo XHCN này vốn quá nhiều bê bối. Dịp này càng cần xử lý nghiêm các “xàm tăng” bị lên án mạnh mẽ lâu nay để lấy lại lòng tin của Phật tử, của nhân dân và cũng để bảo vệ những nhà tu hành chân chính.

– Tôn trọng con đường tu tập của ông Thích Minh Tuệ và sự ngưỡng mộ của đông đảo người dân đối với ông càng chứng tỏ nhà nước Việt nam tôn trọng tự do tín ngưỡng và cải thiện dân chủ…

– Đối với hàng triệu người dân ngưỡng mộ Thích Minh Tuệ, nếu thế lực nào làm hại ông thì sẽ bị thù ghét không nguôi. Ngay cả bây giờ ông Minh Tuệ có chết thì càng được thương tiếc và nổi tiếng hơn, lòng sùng kính ông càng lên cao, những tranh, tượng, bài hát, bài thơ, phim, ảnh, hình tượng Thích Minh Tuệ càng lan tỏa mạnh mẽ hơn ở trong nước và thế giới.

  1. Việc “an cư kiết hạ” của ông Thích Minh Tuệ hiện nay là hợp Đạo, thuận Đời.

– Sau 20 ngày “ẩn tu” gây rối loạn tin tức làm gia đình lo âu, dư luận xôn xao, nay ông về quê tu tập vẫn trì giới, giữ đúng pháp tu, có gì sai? Ông ở trong một cái lán chứa máy kéo trong vườn cà phê của người anh, cũng có thể coi như “nhà hoang” chứa đồ, không có người ở; hàng ngày 5 giờ sáng đi khất thực trong dân rồi về lán “thọ thực”, tu thiền…

– Ông thông báo việc tu tập của ông cho anh, em và cho em Thìn đi hỗ trợ mình khi đi khất thực, cũng có gì sai? Cũng như một “hộ pháp” tự nguyện vốn có xưa nay. Ông vẫn coi cha mẹ, anh em như mọi người và xưng “Con” với cả anh, em; gia đình ông gọi ông là “Thầy”, quan hệ như với mọi người bình thường. Nhưng về phía người thân của ông là máu mủ hẳn có tình cảm đặc biệt. Đó là việc của mọi người, còn ông từ lâu đã không dính mắc. (Hồi 3/6/2024, khi được đưa về quê, ngày đầu đi khất thực, ông đã đến nhà hàng xóm, không vào nhà cha mẹ, vì “không vào nhà dân khi không mở cổng”…)

– Việc người dân tụ tập, ngưỡng mộ, đảnh lễ… là do người dân, ông không mời gọi, không có quyền ngăn cản. Giữa “dòng đời sôi sục”, ông vẫn bình thản, tươi tỉnh bước đi nhẹ nhàng như trước đây ông đi một mình giữa vắng lặng mênh mông. Trước những ồn ào khen, chê, sùng bái, đe dọa… ông chẳng mảy may quan tâm thì có ảnh hưởng gì?

Nhưng ông có những ứng xử rất tinh tế: Khi có người vái lạy, ông thường bảo, hãy lạy Phật, Pháp, Tăng, đừng lạy con, ông giơ bàn tay trước mặt, niệm “Nam mô A di đà Phật” và quay mặt đi.

Nhiều người bố thí/ ”cúng dường” ông không thể nhận (ông phải đi vào xóm làng khất thực ở nhà dân), như vậy có gì đó phụ lòng người “cúng dường”; ông liền cho kê một dãy bàn cho người dân để các đồ “cúng dường” trên đó (chỉ là những chai nước, gói bánh, trái cây, gói xôi, mấy củ khoai, sắn luộc…). Sau khi đi khất thực về, trước đông đảo người dân, ông đứng nhìn, cảm động, giơ tay lên niệm Phật và đến bàn bày đồ “cúng dường”, chạm tay vào một đồ vật trên đó, chứng tỏ đã hoan hỉ nhận và bày tỏ lòng biết ơn.

Sau đó ông quay về lán của mình. Người dân hoan hỉ chia nhau đồ “cúng dường” đã được Thầy “gieo duyên”, có phước lành …

– Sau này việc tu tập tiếp tục thế nào là quyền quyết định của ông Minh Tuệ, chính quyền, gia đình và người dân cần tôn trọng và hỗ trợ hợp ý của ông ấy.

  1. Chính quyền địa phương Gia Lai tổ chức mọi chuyện quanh việc tu tập của ông Thích Minh Tuệ hiện nay rất tốt. Người dân tụ tập đông, nhưng khá trật tự, an toàn. Cứ như vậy là tốt.

TÓM LẠI: Chỉ mong sao để “mọi việc đều tốt đẹp, mọi người đều hạnh phúc” như thông điệp của ông Thích Minh Tuệ.

A DI ĐÀ PHẬT!

  1. Hình ông Thích Minh Tuệ đi khất thực sáng 16/7/2024.

Video Player

00:00

01:02

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2024/07/Thich-Minh-Tue-16-7-2024.mp4?_=1

  1. Clip ông Thích Minh Tuệ chạm tay vào các vật phẩm “cúng dường”, tỏ lòng cảm ơn, hoan hỉ đã nhận… (sáng 15/7/2024).

 

  MỞ MỘT CÁNH CỬA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời”.

“Để diện kiến Hài Nhi Giêsu, ba nhà đạo sĩ đã phải trả giá cao – một hành trình dài – với những lễ phẩm đắt tiền. Và cuộc sống của họ đã đổi thay khi “Họ rẽ qua đường khác mà về” sau khi gặp Vua Trời, Đấng luôn ‘mở một cánh cửa’ với bất cứ ai!” – Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Không như trường hợp của ba nhà đạo sĩ, Lời Chúa hôm nay cho thấy một điều gì đó hoàn toàn khác! Chúa Giêsu nói, “Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời”. Và nếu như thế, Đấng luôn ‘mở một cánh cửa’ với bất cứ ai, xem ra, lại ‘đóng cửa’ với một hạng nào đó? Chúng ta cùng xem xét!

Sự khôn ngoan, kiến thức và hiểu biết là ba trong bảy ơn Chúa Thánh Thần; vì thế, tự nó, không thể là vấn đề! Ở đây, Chúa Giêsu đang nói đến những người mà ‘lòng kiêu hãnh và cái tôi’ của họ quá cao đến nỗi tự cho mình có quyền thẩm định mọi sự. Do đó, những mầu nhiệm của Thiên Chúa bị che khuất khỏi họ, bởi họ đã tập trung trái tim và tâm trí vào bản thân như là ‘điều thiện tối cao!’. Trong “Thiên Chúa và Thế Giới”, Ratzinger viết, “Một sinh vật càng lớn càng muốn khẳng định mình. Nó muốn ngày càng ít phụ thuộc hơn; và do đó, ngày càng trở thành ‘một loại thần thánh’ không cần ai! Đây là cách tự mãn nảy sinh, cái mà chúng ta gọi là tự hào!”. Họ là những người tự đóng mình trước Thiên Chúa, Đấng luôn ‘mở một cánh cửa’ cho những ai khiêm hạ!

Ngày kia, một môn đệ hỏi, “Thưa thầy, tại sao ngày xưa có nhiều người gặp được Thiên Chúa mà ngày nay xem ra không còn những con người như thế?”. Vị thầy đáp, “Vì ngày nay chẳng còn ai chịu cúi mình sâu đến vậy!”. Rồi đây, Chúa Giêsu sẽ chỉ ra ‘chướng ngại’ này – lòng kiêu hãnh và cái tôi. “Ai không hoá nên trẻ thơ, sẽ không vào được Nước Trời!”. Ngay cả khi đã trưởng thành, chúng ta không bao giờ được ngừng trở nên trẻ thơ vốn không phức tạp và luôn phụ thuộc. Ẩn mình sau những chiếc mặt nạ và phát triển những xảo quyệt là một xu hướng được học theo thời gian. Từng chút một, người ta tính toán, viện cớ, để hạn chế lòng quảng đại của mình rồi lạc khỏi sự đơn giản và chính trực. Thất bại trong cuộc sống của chúng ta là do không thành thật, thiếu vắng sự cao quý và lòng trung thành cần thiết để làm những gì Thiên Chúa muốn.

Anh Chị em,

“Nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn!”. Trong cuộc sống, điều quan trọng là bạn và tôi phải thường xuyên suy gẫm xem mình giống những người khôn ngoan và thông thái hơn hay giống những người bé mọn hơn. Mặc dù Thiên Chúa là một mầu nhiệm vô hạn không thể hiểu thấu, nhưng chúng ta phải biết Ngài. Và cách duy nhất để nhận biết Ngài là Ngài đã mạc khải chính mình cho chúng ta trong Con Một Yêu Dấu. Với Con Một của mình, Thiên Chúa đã ‘mở một cánh cửa’ có tên Giêsu. Hãy đi qua Ngài, chiêm ngắm Ngài và nên giống Ngài mỗi ngày bằng cách khiêm tốn ngoan nguỳ như một trẻ thơ bất kể bạn và tôi là ai!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cửa Giêsu luôn mở nhưng khổ nỗi, nó thường rất hẹp và thấp. Để có thể chui lọt, dạy con biết cúi mình trước Chúa, trước anh chị em con mỗi ngày!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**************

Thứ Tư Tuần XV, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

25 Khi ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói : “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. 26 Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.

27 “Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha ; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho.”


 

24 giờ của Thomas Matthew Crooks trước vụ mưu sát Trump

Ba’o Nguoi-Viet

July 16, 2024

BETHEL PARK, Pennsylvania (NV) – Hôm Thứ Hai, 15 Tháng Bảy, Cơ Quan Điều Tra Liên Bang FBI vào nhà của Thomas Matthew Crooks, nơi nghi can sống với cha mẹ, ở Bethel Park, Pennsylvania, để thẩm vấn thêm.

FBI cũng cho hay đã xâm nhập được điện thoại của Crooks tuy chưa tìm thấy tình tiết nào đáng ngờ về động lực của vụ mưu sát cựu Tổng Thống Donald Trump vào chiều Thứ Bảy. Cơ quan công lực đồng thời đã thẩm vấn khoảng 100 người quanh vụ án này. Một số kết quả điều tra từ phía truyền thông và cơ quan thẩm quyền cho thấy sinh hoạt của Crooks 24 giờ trước vụ nổ súng.

Hôm Thứ Sáu, Crooks đến câu lạc bộ Clairton Sportsmen’s Club để tập bắn, một giới chức điều tra nói với CNN.

Câu lạc bộ tọa lạc cách nhà Crooks khoảng 25 phút lái xe.

Cảnh sát bao vây quanh khu nhà của Thomas Matthew Crooks ở Bethel Park, Pennsylvania, ngày 14 Tháng Bảy, 2024 để điều tra vụ mưu sát cựu Tổng Thống Donald Trump (Hình: REBECCA DROKE/AFP/Getty Images)

Cha của Crooks, là Matthew Crooks, cũng là hội viên câu lạc bộ, và hai cha con thường đi bắn súng với nhau tại đây, theo giới chức điều tra.

Trường tập bắn dài 200 yard, dài hơn khoảng cách giữa Crooks và Trump khi nổ súng từ nóc tòa nhà ngày hôm sau.

“Câu Lạc Bộ lên án hành động bạo lực vô nghĩa vừa xảy ra,” Rob Bootay, luật sư của tổ chức này, nói với CNN.

Sáng Thứ Bảy, Crooks mua 50 viên đạn từ cửa hàng súng ống Allegheny Arms and Gun Works ở Bethel Park.

“Chúng tôi tạ ơn vì Tổng Thống Trump không bị ám sát và tâm tư chúng tôi cùng lời cầu nguyện xin hướng về những nạn nhân của sự việc kinh hoàng này,” chủ nhân cửa hàng Bruce Piendl nói với CNN.

Sau khi dừng chân ở tiệm bán súng đạn, Crooks đi tới Home Depot mua một cái thang cao năm foot. Biên nhận mua cái thang được tìm thấy trong túi áo của Crooks sau này.

Cho tới Thứ Ba, chưa rõ liệu Crooks có dùng cái thang và những viên đạn mua ngày Thứ Bảy trong vụ tấn công Trump, tuy rằng Crooks đã dùng một cái thang để leo lên nóc tòa nhà rồi ngắm bắn.

Crooks lái chiếc xe Hyundai Sonata một giờ đồng hồ lên hướng Bắc tới sân bãi Butler Farm Show nơi hàng ngàn người ủng hộ Trump tụ tập để nghe cựu tổng thống phát biểu trước khi diễn ra Nghị Hội Quốc Gia Đảng Cộng Hòa RNC ở Wisconsin.

Trước vụ nổ súng 26 phút, cảnh sát đã nhìn thấy Crooks ít nhất hai lần.

Đơn vị đáp ứng khẩn cấp Beaver County Emergency Services Unit đến từ ngoại ô Pittsburgh, có mặt tại Quận Butler, nhìn thấy Crooks trên nóc tòa nhà, chụp hình nghi can rồi trình báo vào lúc 5 giờ 45 phút chiều, Đài WPXI đưa tin.

Trước khi Crooks nổ súng về phía Trump, một viên cảnh sát có võ trang thuộc thị trấn Butler trèo lên tới nóc tòa nhà, hai tay bám lên bờ tường định đu người lên nóc. Crooks liền quay mũi súng chĩa vào cảnh sát viên này, và người này đành trèo xuống.

Đúng 6 giờ 11 phút, Crooks nã vài phát đạn ở khoảng cách 130 yard tới nơi Trump đang đứng ở bục diễn thuyết, sượt qua tai của cựu tổng thống, làm thiệt mạng một người tham dự, và làm trọng thương hai người khác, trước khi Crooks bị Mật Vụ bắn gục.

Khẩu súng trường AR-15 Crooks dùng được ghi danh dưới tên của người cha. Võ khí này, cùng với hơn 20 khẩu súng khác đều do Matthew Crooks mua một cách hợp pháp.

Các nhà điều tra cũng tìm thấy một thiết bị gây nổ trong xe của Crooks cùng với một bộ điều khiển từ xa trên người của Crooks, cho thấy có thể Crooks dự định tạo một vụ nổ để đánh lạc hướng trong lúc thực hiện vụ mưu sát.

Chiếc điện thoại của Crooks và kể cả máy tính xách tay cũng không cho thấy điều gì bất thường, cũng chỉ là công cụ chơi game điện tử và lập trình vi tính, CNN đưa tin.

Cha của Crooks gọi báo cảnh sát hôm Thứ Bảy về con trai mình và khẩu súng mất tích. Gia đình Crooks đang hợp tác với các cơ quan điều tra.

Cha mẹ Crooks cho biết dường như Crooks sống khá cô đơn, không có bạn bè và cũng không bộc lộ rõ khuynh hướng chính trị, dù rằng dạo sao này cả hai cũng không rõ lắm về đời sống con trai mình, giới chức nói với CNN. (TTHN)


 

Hơn 250 bị cáo ra toà trong vụ án tại Cục Đăng kiểm Việt Nam vào ngày 18/7

RFA

2024.07.15

Trụ sở Cục Đăng kiểm Việt Nam

 Báo điện tử Đảng Cộng sản/Phạm Dự

Toà án Nhân dân TPHCM sẽ mở phiên toà xét xử 254 bị cáo trong vụ án xảy ra tại Cục Đăng kiểm Việt Nam vào ngày 18/7 tới, trong đó có hai cựu Cục trưởng là Đặng Việt Hà và Trần Kỳ Hình cùng bị truy tố tội “nhận hối lộ” với khung hình phạt cao nhất là tử hình.

Theo truyền thông Nhà nước, ngoài hai cựu Cục trưởng còn có 82 người khác cũng bị truy tố tội “nhận hối lộ” với khung hình phạt cao nhất trong vụ án này.

Ông Trần Kỳ Hình bị cáo buộc đã nhận hối lộ trong quá trình thẩm định hồ sơ thiết kế hơn 6,5 tỷ đồng và 23.000 USD.

Ông Đặng Việt Hà phải chịu trách nhiệm hình sự chung về số tiền nhận hối lộ của Phòng Kiểm định xe cơ giới giai đoạn từ ngày 1/8/2021 đến ngày 30/9/2022 là 31,1 tỷ đồng, số tiền nhận hối lộ của bốn trung tâm đăng kiểm khối V tại TP.HCM từ ngày 1/4/2022 đến tháng 11/2022 là 7,6 tỷ đồng, số tiền nhận hối lộ của 5 trung tâm đăng kiểm khối V tại TP Hà Nội là 780 triệu đồng và số tiền hối lộ của các giám đốc trung tâm đăng kiểm khối D là 680 triệu đồng.

Đây là vụ đại án liên quan đến các sai phạm xảy ra tại Cục Đang kiểm Việt Nam, 11 trung tâm đăng kiểm trên địa bàn TPHCM và ba trung tâm đăng kiểm ở Long An, Bến Tre, Sóc Trăng.

Trong số 254 người bị truy tố, có 132 người bị truy tố tội “nhận hối lộ”.

Vụ án được bắt đầu từ tháng 10/2022 tại TPHCM và sau đó mở rộng ra nhiều tỉnh, thành trên cả nước.

Theo Cục Đăng kiểm, hơn 900 người đã bị khởi tố trong các vụ án liên quan đến Cục Đăng kiểm và các trung tâm đăng kiểm trên cả nước.


 

THƠ NGUYÊN SA VỚI SÀI GÒN TRƯỚC VÀ SAU 1975

Mặc Lâm

Vài hàng của Mặc Lâm về một Nhà Thơ gốc Quân Nhu : sau khi ra truờng Thủ Ðức . Ông Trần Bích Lan về Trung Tâm Khảo Sát Kỷ Thuật Quân Nhu , sau đó liên đội chung sự ở Biên Hoà , trước khi được biệt phái về giảng dạy ở Ðại Học Văn Khoa , Sài Gòn .

* Áo Lụa Hà Ðông

Nắng Sài Gòn Anh Đi Mà Chợt Mát

Bởi vì em mặc Áo Lụa Hà Ðông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn

Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh

Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung

Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

… …

Em ở đâu , hỡi mùa thu tóc ngắn

Giữ hộ anh màu Áo Lụa Hà Ðông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

Những câu thơ mà Nguyên Sa đem từ Pháp về Việt Nam năm 1956 đã thay đổi rộng khắp cảm xúc thi ca của đa số thanh niên Việt Nam . Giống như một nhạc cụ mới , có âm hưởng sâu và đánh thức giác quan thẩm mỹ của thời đại , thơ Nguyên Sa đã góp phần làm bản hoà tấu đa âm của thi ca Việt Nam thêm những rung động lạ lẫm cuốn hút người đọc mà Thơ Mới tỏ ra không còn đủ sức hấp dẫn như lúc khởi đầu .

Thơ Nguyên Sa nhanh chóng tràn vào từng lớp học, nơi trái tim học trò đập những nhịp điệu đầu tiên của tình yêu. Nguyên Sa yêu và chia sẻ cách yêu của mình qua kinh nghiệm một chàng trai có những thời khắc tuyệt vời tại Pháp , thủ đô của tình yêu trai gái , thủ đô của những giòng thơ trác tuyệt từng một thời là bệ phóng cho hàng trăm thi tài thế giới .

Nguyên Sa đem cái hồn phách của Châu Âu tái sinh sau khi Thế Chiến Thứ II chấm dứt về Sài Gòn và nhanh chóng chiếm trọn sự cổ vũ nồng nhiệt của sinh viên học sinh . Ông đem ánh đèn vàng Paris nơi có những nhà ga là nguồn cảm hứng vô tận cho những cuộc chia tay . Ông mang theo hơi hám của sông Seine của nhà thờ Notre Dame về lại Sài Gòn nơi mà nhiều thế hệ thanh niên chịu ảnh hưởng của nền văn hoá Pháp .

Về tới Sài Gòn ông lại hỏi thăm Paris . Paris Có Gì Lạ Không Em ? Hỏi nhưng ông biết Paris vẫn thế , vẫn những quán café nho nhỏ xinh xinh trên đường phố Montmartre thuộc quận 18 của Paris . Vẫn giòng sông Seine cuốn hút gợi tình . Câu hỏi của Nguyên Sa về Paris đã làm thanh niên học sinh Sài Gòn thổn thức như chính họ đã từng ở Paris nay về lại quê hương mà lòng không tránh được nhớ nhung một thuở .

Thanh niên Sài Gòn nhớ cái mà họ chưa từng biết qua thơ Nguyên Sa . Bắt đầu từ đây ông bước vào lãnh thổ khép kín của nhiều người . Ông cùng với họ thở hơi thở thi ca bằng những ngôn từ mới , rất mới , cho tới bây giờ sau hơn nửa thế kỷ vẫn còn mới tinh .

* Paris Có Gì Lạ Không Em ?

 

Paris Có Gì Lạ Không Em ?

Paris có gì lạ không em ?

Mai anh về em có còn ngoan

Mùa Xuân hoa lá vương đầy ngõ

Em có tìm anh trong cánh chim

Paris có gì lạ không em ?

Mai anh về giữa bến sông Seine

Anh về giữa một giòng sông trắng

Là áo sương mù hay áo em ?

Anh sẽ chép thơ trên thời gian

Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen

Vì em hay một vừng trăng sáng

Ðã đắm trong lòng cặp mắt em ?

Paris không những là kinh đô của ánh sáng mà nó còn là thủ phủ của tình yêu . Có lẽ yếu tố tình yêu của Paris dính liền với lứa tuổi học trò Việt Nam thời đó . Thời của những trang lưu bút , những cánh hoa ép vào trong vở học , những hò hẹn ngây thơ và đầy tiếng ve , xác phượng là khoảng thời gian đẹp nhất trong một đời người . Trong lứa tuổi ấy tình yêu bắt đầu với những giai điệu mong manh và huyền ảo nhất .

Nguyên Sa nói đó là sự cần thiết , là điều không thể thiếu của con người . Xác quyết ấy của Nguyên Sa nhanh chóng được giới trẻ gật đầu thừa nhận , và vì thế , thơ ông từ đó có mặt trong lưu bút , trong sân trường thời trẻ dại và ngay cả sau này khi họ đã thành gia thất .

* Cần Thiết

Không có anh lấy ai đưa em đi học về

Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học

Ai lau mắt cho em ngồi khóc

Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa

Những lúc em cười trong đêm khuya

Lấy ai nhìn những đường răng em trắng

Ðôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh

Lúc sương mờ ai thở để sương tan

Ai cầm tay cho đỏ má hồng em

Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc …

Thơ Nguyên Sa không những trau chuốt về ngôn ngữ nó còn lấn sâu tới một vùng khác đầy hấp dẫn nhưng cũng rất nguy hiểm đối với thể loại văn học dễ làm nhưng khó hay và nhất là khó nổi tiếng : thơ tự do .

Trước đây hơn nửa thế kỷ , một câu thơ đẹp sẽ bị quay lưng khi nó thể hiện hình ảnh , ý tưởng có vẻ « nhạy cảm » đối với người yêu thơ . Trong mỗi cá nhân có thể không giống nhau cách chia sẻ một bài thơ hay nhưng rất giống nhau khi nhìn thấy một câu thơ kỳ khôi , vượt lên trên cảm nhận bình thường của thi ca .

Cảm giác đó vẫn còn đầy đối với người đọc thơ ngáy hôm nay , vậy mà Nguyên Sa làm cho người đọc thơ ông cách đây hơn nửa thế kỷ phải mỉm cười , dù cách so sánh của ông lập dị đến nỗi không ai có thể nghĩ tới . Trong một bài thơ có tên người yêu và cũng là vợ ông sau này , ông viết :

* Nga

Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm

Như con mèo ngái ngủ trên tay anh

Ðôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình

Ðể anh giận sao chả là nước biển ! …

Hình ảnh đôi mắt cá ươn thật sự gây thích thú cho sinh viên học sinh Việt Nam ngay cả cái mùi không dễ chịu của nó cũng làm họ ngây ngất . Ẩn dụ của Nguyên Sa làm học trò tròn mắt và người lớn mỉm cười . Từ đôi mắt cá ươn , đỏ lên sự nhớ nhung , cho tới cách mà hai con chó ốm quấn quýt nhau đã nâng Nguyên Sa lên bệ của thần tượng trong lòng họ :

Em nhớ không , anh đã van em đừng buồn

Anh đã van em đừng để những nụ cười chắp nối

Mắt anh sẽ mờ vì những vết kim khâu

Và anh buồn , rồi lấy ai mà dỗ nhau

Lấy ai mà dỗ hai con chó ốm ! …

Em đã khóc , anh đã khóc và chúng mình đã khóc

Bước chân lê trên những hè phố không quen

Chúng mình đã khóc vì không được gần nhau như hai con chim

Chúng mình đã khóc vì không có tiền làm lễ cưới , lễ xin

Và em nhớ không , chúng mình đã hỏi nhau :

Tại sao phải làm lễ tơ hồng

Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân

Khi tay em đã vòng ra đằng sau lưng anh

Khi tay anh đã vòng ra đằng sau lưng em

Người ta làm thế nào cắt được

Bốn bàn tay chim khuyên ! …

Áo nàng vàng tôi về yêu Hoa Cúc ,

Áo nàng xanh tôi mến là sân trường .

Có lẽ là 2 câu thơ làm thành tên tuổi Nguyên Sa . Cảm xúc ngây ngô của chàng thanh niên trong lứa tuổi 16 nói với em , một cô học trò 13 tuổi . Những lời lẽ nếu xuất hiện hôm nay có lẽ cuộc đời sẽ giảm bớt biết bao nhiêu bụi bặm của thời đại .

Em mười ba tuổi của thời Nguyên Sa rất nguyên sơ và thánh thiện . Chàng thư sinh Nguyên Sa không hề dám tơ tưởng vóc hình em mà chỉ dám chạm đến nhè nhẹ một màu áo , một sân cỏ nơi em bước qua . Ðẹp và lãng mạn đến thế là cùng .

* Tuổi 13

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám ?

Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba

Tôi phải van lơn ngoan nhé , đừng ngờ …

Tôi phải dỗ như là … tôi đã nhớn

Và đôi mắt nhìn tôi ngập ngừng chim sẻ

Ðôi mắt nhìn trời nhè nhẹ mây nghiêng

Tôi biết nói gì ? Cả trăm phút đều thiêng

Hay muốn nói nhưng lòng mình ngường ngượng

Chân díu bước và mắt nhìn vương vướng

Nàng đến gần tôi chỉ dám … quay đi

Cả những giờ bên lớp học , trường thi

Tà áo khuất thì thầm : chưa phải lúc …

Áo nàng vàng tôi về yêu Hoa Cúc

Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường

Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương

Tôi thay mực cho vừa màu áo tím …

Trở về Việt Nam trong hoàn cảnh miền Nam đang hít thở bầu không khí chính trị mới , Nguyên Sa đóng góp vào nền văn học Việt Nam trên nhiều lãnh vực . Ngoài thơ , ông còn là một nhà báo , một cây viết phê bình văn học , một nhà lý luận và còn là một nhà giáo dục .

Là Hiệu Trưởng trường Văn Học , dạy môn Triết tại trường Chu Văn An cũng như Đại Học Văn Khoa và nhiều trường trung học nổi tiếng khác tại Sài Gòn như Văn Lang , Hưng Ðạo , Thủ Khoa , Thượng Hiền , Nguyễn Bá Tòng … ông có cơ hội tiếp xúc với học sinh , sinh viên và để lại trong lòng nhiều lớp người ký ức đẹp đẽ khi theo học thầy Trần Bích Lan , tức Nhà Thơ Nguyên Sa .

Nguyên Sa , Hạt cát nguyên sơ ấy đã theo chân học trò và người yêu thơ ông góp vào hành trang của họ những luận lý Tây phương cũng như cảm nhận cái đẹp với ý thức hoàn toàn vượt ra khỏi sự cũ kỷ nhàm chán của một nền Hán học vẫn đậm đặc trong xã hội . Thầy Trần Bích Lan không giảng bài mà ông thầm thì với học trò của ông những vần thơ tuyệt đẹp để từ đó nhiều người nhận ra rằng thơ có khả năng mở sáng trí tuệ chứ không chỉ là giai điệu hay những nỗi buồn , niềm vui bình thường của con người .

Giống như hầu hết văn thi sĩ miền Nam , thơ Nguyên Sa trong những năm chiến tranh có thay đổi tuy không lớn và máu lửa như nhiều Nhà Thơ khác . Trong những bài thơ mang tính thời cuộc ấy vẫn thoang thoảng cá tính Nguyên Sa , một thiên sứ tình yêu , một cung bậc mới trong cảm nhận văn học .

Nguyên Sa đốt lên ngọn lửa trong « Bài hát Cửu Long » nhưng không phải là lửa chống quân thù mà là lửa soi đường cho thanh niên , lửa tin yêu của những chàng trai cô gái hội tụ bên nhau trước vận mệnh mới của dân tộc .

+ Bài Hát Cửu Long

Có gì đâu em : có một đoàn người

Có một đoàn người góp sức góp vai

Cùng rủ nhau về góp một thành hai

Những bước chân góp đi làm đến !

Họ không dại khờ : góp trăng làm nến !

Chỉ những miệng cười góp lạ thành quen

Góp những giọng hò làm trống ngũ liên

Góp những bàn tay dựng thành đại hội

Cánh tay chắp cánh tay cho dài thêm nửa với

Gạo quanh nồi góp lại bữa cơm chung

Họ cùng đi cùng góp tháng , góp năm …

Ðể sáng ngày mai làm sông làm biển

Có gì đâu , có một đoàn người

Bên bờ Cửu Long gõ nhịp

Cả giòng sông gõ nhịp vịn bờ sông

Họ rủ nhau về sương gió vui chung

Dù có phút nước mắt chạy quanh

Hay miệng cười hớn hở

Vẫn bát gạo Hậu Giang , vẫn nụ cười huynh đệ

Mắt nghẹn ngào sáng tỏ nắng phương Nam

Màu nắng vàng không màu nhiệm hào quang

Nhưng dù má bừng lửa cháy

Trán đổ mồ hôi

Họ cùng không đóng cửa mừng vui

Những bàn tay ngượng ngập díu môi cười

Không phải khóc

Một đời người tầm gửi

Thuỷ chung Nguyên Sa vẫn yêu tận tình con người , yêu như trai gái yêu nhau , như những cặp tình nhân bất tử . Có lần ông giật mình khi nhìn lại chung quanh và chính bản thân để rồi thở dài cho đời người sao quá nhiều cay đắng , đặc biệt những con người trong thế hệ bị bộ máy chiến tranh bào mòn , nghiến nát :

* Bây giờ

Thế kỷ chúng tôi chót buồn trong mắt

Dăm bảy nụ cười không đủ xoá ưu tư

Tay quờ quạng cầm tay vài tiếng hát

Lúc xòe ra chẳng có một âm thừa

Cửa địa ngục ở hai bên lồng ngực

Phải vác theo trăm tuổi đường dài

Nên có gửi cho ai vài giọng nói

Cũng nghe buồn da diết chạy trên môi

Hai mắt rỗng phải che bằng khói thuốc

Chúng tôi nằm run sợ cả chiêm bao

Mỗi buổi sáng mặt trời làm sấm sét

Nên nhìn đêm mở cửa chẳng đi vào .

Nhà Thơ của chúng ta cuối cùng rồi cũng không ra khỏi chiếc vòng tròn tự vấn . Trong bài thơ Sám hối , cái tựa trước tiên gây cảm giác tê tái và lạnh căm , nhưng qua bài thơ này Nguyên Sa phủ trùm lên nó thứ ánh sáng tái sinh của sự tận hiến . Chàng trai xưng tội với một người đàn bà , biểu tượng lòng thành mà một đời chàng trân trọng .

Chàng không sám hối điều chàng đã làm cho nàng . Những điều mà chàng thốt ra thật khó hình dung , diễn đạt lại vì thế cái cảm giác ăn năn , tự trách vẫn bồng bềnh trong bài thơ khiến chúng ta không thể hiểu tại sao .

Bài thơ này có lẽ mang tính triết học đậm đặc nhất trong toàn bộ cuộc đời làm thơ của ông . Sám hối , trở về với nguyên uỷ sự sống . Vòng quay bất tận của tái sinh hay sự trở về gục đầu vào lòng người nữ vẫn luôn là đớn đau bất tận của nhân loại .

* Sám Hối

Khi nắng mở cửa một bầu trời nạm bạc ,

anh sẽ trở về trên con đường không có mùi cỏ ải

mà chỉ có nắng vàng hanh .

Anh sẽ trở lại bên em – mà cúi đầu – mà quỳ gối –

mà nghe rụng trong lòng ánh sáng hành tinh .

Anh sẽ quỳ gối bên em nhưng không dám nói chuyện trần gian .

Anh không dám kể lể dài dòng như một người giang hồ

nói với người giang hồ về những chuyện quê hương .

Anh chỉ dám dâng em chút ít đớn đau với nỗi niềm sám hối .

Nỗi niềm của một kiếp người đã nhiều tháng ngày ngồi trong ngõ tối .

Anh không dám nhắc đến cuộc đời xa cũ .

E sợ rằng lời lẽ chua cay sẽ biến thành bốn con ngựa già

kéo linh hồn anh chạy về bốn phía chân trời

trong những ngày giá lạnh .

Anh cũng không dám khóc . Nước mắt em ơi , đã đóng đinh

vào lòng bàn tay anh và linh hồn dớm máu …

Anh chỉ ngồi nhìn sao khuya rung động .

Nghe bờ môi tát cạn nhưng hơi thở yếu dần .

Nhắc đến Nguyên Sa người yêu thơ ông vẫn tưởng Nhà Thơ đang rong chơi đâu đó vì ngôn ngữ vẫn sát với khung cảnh thường nhật hôm nay . Mặc dù Nhà Thơ đã từ trần vào ngày 08/04/1998 , cách đây đã 16 năm , nhưng thơ ông vẫn được nhiều người nhắc tới như xưa , đặc biệt trong hoàn cảnh tình yêu tuổi học trò ngày một biến mất để thay vào đó là những trò chơi tình cảm nhục dục của thanh niên trong thời đại mới .

Mỗi tiếng thở dài tiếc nuối quá khứ là một câu thơ của Nguyên Sa . Mỗi câu thơ của ông có khả năng làm mới tâm hồn để biết rằng trong bất cứ thời đại nào nhịp đập tình yêu vẫn là suối nguồn sự sống .

* Tháng Sáu Trời Mưa

Tháng Sáu trời mưa , trời mưa không ngớt

Trời không mưa anh cứ lạy trời mưa

Anh lạy trời mưa phong toả đường về

Và đêm ơi xin cứ dài vô tận

Ðôi mắt em anh xin đừng lo ngại

Mười ngón tay đừng tà áo mân mê

Ðừng hỏi anh rằng : có phải đêm đã khuya

Sao lại sợ đêm khuya , sao lại e trời sáng …

Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến

Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa

Hãy gởi cho nhau từng hơi thở muà thu

Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ

Và hãy nói năng những lời vô nghĩa

Hãy cười bằng mắt , ngủ bằng vai

Hãy để môi rót rượu vào môi

Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn

Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt

Ðêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan

Hãy biến cuộc đời bằng những tối tân hôn

Nếu em sợ thời gian dài vô tận

Tháng Sáu trời mưa , em có nghe mưa xuống

Trời không mưa em có lạy trời mưa ?

Anh vẫn xin mưa phong toả đường về

Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm

Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng

Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa Xuân

Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân

Vì anh gọi tên em là nhan sắc

Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc

Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi

Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai

Anh sẽ nhớ suốt đời mưa Tháng Sáu .

Mặc Lâm – C/N 2014/10/23

TRAN NANG PHUNG

http://www.youtube.com/user/trannangphung?feature=mhum

From: Truong Le

Lễ Đức Mẹ Núi Cát Minh

Nguyện xin tình yêu và ân sủng của Ðức Giêsu Kitô ở cùng Bạn và gia đình nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 16/07/2024

Hôm nay Giáo Hội mừng kính Lễ Đức Mẹ Núi Cát Minh, mời Bạn tìm hiểu sơ qua về nguồn gốc của Bộ Áo Đức Bà. Vào ngày 16 tháng 07 năm 1251, tại Tây Ban Nha, Thánh Simon Stock là vị Thánh đã sáng lập ra Dòng Carmelô, để đáp lại sự sốt sắng cầu nguyện của Thánh nhân, Đức Mẹ Maria đã hiện ra cầm trong tay Bộ Áo Đức Bà Carmelô và phán rằng: “Bất cứ ai mặc Bộ Áo Đức Bà Carmelô này khi chết sẽ không bị sa hỏa ngục. Bộ Áo Đức Bà Carmelô của Mẹ sẽ là một dấu chỉ phần rỗi linh hồn, một sự bảo vệ trong lúc nguy hiểm và một lời hứa bình an”.

Đức mẹ cũng nói thêm rằng: “hãy mặc Áo Đức Bà Carmelô một cách sùng kính và kiên trì. Đó là Áo của Mẹ. Mặc Áo Mẹ có nghĩa là các con liên tiếp nghĩ đến Mẹ, ngược lại Mẹ sẽ luôn luôn nghĩ về các con và giúp đỡ các con chiếm được sự sống đời đời.”

Lời hứa vĩ đại này đồng thời lại được xác nhận khi Đức Mẹ Nữ Vương Thiên Đàng đã hiện ra với Đức Cha Jean Dreze (sau này là Đức Giáo Hoàng XXII) và nói với Ngài rằng: “Những ai mặc áo Đức Bà Carmelô sẽ được đưa ra khỏi Luyện ngục vào ngày Thứ Bảy Đầu Tháng sau khi chết.” Và rồi sau này chính Đức Giáo Hoàng Benedict XV cũng đã ban bố 500 ngày ân xá cho người nào mặc mỗi lần hôn kính Áo Đức Bà Carmelô.”

Và 666 năm sau tại Fatima, vào ngày 13 tháng 10 năm 1917, khi Đức Mẹ Maria hiện ra với 3 trẻ chăn cừu Lucia, Phanxicô và Giaxinta. Ngoài việc Đức Mẹ nhắn nhủ 3 trẻ “siêng năng lần chuỗi Kinh Mân Côi, cải thiện đời sống và tôn sùng Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-tội Mẹ…”. Đức Mẹ Maria lại còn cầm trong tay Bộ Áo Đức Bà Carmelô mà sau này Lucia có nói lại rằng: “Mẹ muốn tất cả mọi người mặc Áo Đức Bà Carmelô của Mẹ và Mẹ muốn lòng sùng kính Áo Đức Bà Carmelô của Mẹ được truyền bá.” Để chúng ta được hưởng đặc ân Đức Mẹ hứa ban sẽ giải thoát linh hồn chúng ta ra khỏi Luyện ngục vào ngày Thứ Bảy Đầu Tháng – ngày được dâng hiến cho Đức Mẹ, thì chúng ta: (1) Phải mặc Áo Đức Bà Carmelô; (2) Tuân giữ trong sạch theo điều kiện đời sống của mình; và (3) Lần chuỗi Kinh Mân Côi mỗi ngày. (Trích từ mạng Tin Mừng)

KINH ÁO ĐỨC BÀ:

Lạy Đức Bà Maria là Quan Thầy họ Áo Đức Bà, chúng con dốc lòng vào họ Áo Đức Bà, và mặc Áo Đức Bà mọi ngày cho đến trọn đời.  Khi chúng con gặp chước ma qủy cám dỗ, hiểm nghèo, phần hồn, phần xác, thì chúng con cậy Áo Đức Bà phù hộ, thêm sức và cứu chữa chúng con cho khỏi, và đến giờ chết, khi Đức Bà thấy Áo ấy ở nơi mình chúng con, thì xin Đức Bà nhận lấy chúng con là con Đức Bà, và đưa chúng con về Thiên Đàng chầu Chúa Ba Ngôi và Đức Bà cho đến muôn đời chẳng cùng.  Amen.

From: Do Dzung

Núi Thánh Cát Minh – LM Xuân Đường  

Đi bộ đường dài Utah, 2 cha con và 1 người nữa chết vì nóng

Ba’o Nguoi-Viet

July 16, 2024

MOAB, Utah (NV) – Ba người đi bộ đường dài thiệt mạng hồi cuối tuần qua nghi do liên quan tới nhiệt độ tăng cao ở khu lâm viên quốc gia và tiểu bang Utah, gồm hai cha con đi lạc trong vùng đồi núi Công Viên Quốc Gia Canyonlands dưới cái nóng nung người, Đài CBS loan tin.

Albino Herrera Espinoza, 52 tuổi, và con gái Beatriz Herrera, 23, từ Green Bay, Wisconsin, nhắn tin với 911 rằng họ đã đi lạc và hết nước trên chặng đường dài 8.1 dặm Syncline Loop, mà theo mô tả của Cơ Quan Công Viên Quốc Gia NPS là con đường mòn khó đi nhất ở mạn Đông Nam của công viên Utah này.

Hai cha con lên đường hôm Thứ Sáu, 12 Tháng Bảy, qua những khu vực hiểm trở đầy đá tảng, ít được đánh dấu rõ ràng, trong lúc nhiệt độ lên quá 100 độ Fahrenheit.

Công Viên Quốc Gia Canyonlands ở Moab, Utah (Hình: Philippe Serrand/Pexels)

Nhân viên coi sóc công viên và một chiếc trực thăng túa đi tìm hai cha con từ chiều Thứ Sáu, nhưng khi tìm ra thì hai người đã qua đời.

Espinoza là chủ nhà hàng El Sarape bán thức ăn Mễ Tây Cơ nổi tiếng ở Green Bay, Wisconsin.

Do địa hình lởm chởm, giới chức phải dùng trực thăng để đưa hai thi thể ra khỏi công viên và giao cho văn phòng giảo nghiệm tử thi tiểu bang sáng Thứ Bảy.

“Trong khi nhiệt độ lên cao vào mùa hè, du khách đi vào công viên được khuyến cáo nên đem theo và uống nhiều nước, đồng thời tránh những hoạt động mạnh vào giữa ngày lúc nắng nóng,” NPS khuyên.

Trong ngày Thứ Bảy, dịch vụ ứng cứu phía Tây Nam Utah nhận được cuộc gọi về hai người đi bộ đường dài đang gặp nguy hiểm vì trời quá nóng tại Công Viên Tiểu Bang Snow Canyon, nơi nổi tiếng với những miệng núi lửa, cồn cát, và một khe núi có đá đỏ và trắng.

Đội tìm kiếm bắt gặp hai người đang mệt lả vì quá nóng. Trong lúc nhân viên công lực đang cấp cứu cho hai người này thì một người đi bộ ngang qua đó thông báo có một người bất tỉnh gần đó. Đội cứu hộ đến nơi thì thấy một người phụ nữ 30 tuổi đã thiệt mạng.

Cái chết của người phụ nữ đang được Sở An Ninh Công Cộng Santa Clara-Ivins điều tra, và danh tánh chưa được công bố.

Trong tháng qua, ba người đi bộ chết ở Công Viên Quốc Gia Grand Canyon ở Arizona, khi nhiệt độ mùa Hè ở nhiều nơi trên đường mòn không có bóng râm có thể lên hơn 120 độ F. Một người đàn ông 50 tuổi từ Texas chết ngày 7 Tháng Bảy trong lúc đang cố gắng đi tới South Rim. Vài tuần trước, một người đàn ông 69 tuổi ngã quỵ và chết trong cái nóng cháy da, và một người nữa 41 tuổi qua đêm ở đáy vực được phát giác qua đời cách nơi cắm trại không xa. (TTHN)


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Di Cư

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

16/07/2024

Tuy chào đời tại Sài Gòn – trước Hiệp Định Genève – tôi vẫn có mặt trong đoàn người di cư từ Bắc vào Nam, hồi năm 1954. Tuy đây không phải là một “giai thoại” ly kỳ hay thú vị gì cho lắm, tôi vẫn xin mạn phép để được ghi thêm đôi dòng (dặm thêm ít nhiều mắm muối) để câu chuyện được tỏ tường hơn, và cũng đỡ phần nhạt nhẽo.

Tác giả Lê Duy San cho biết: “Ngày 12/7/1946, theo lệnh của Trường Chinh, Việt Minh âm thầm cho công an đột nhập trụ sở Việt Nam Quốc dân Đảng ở số 9 phố Ôn Như Hầu. Hằng trăm người bị giết bằng cách trói lại và bị quăng xuống những con sông để họ chết chìm rồi loan tin là những người này bị VNQDĐ thủ tiêu.

Vụ này đã làm cho VNQDĐ tan rã, nhiều người phải chạy trốn sang Tầu trong đó có cụ Nguyễn Hải Thần, Huỳnh Thúc Kháng, Vũ Hồng Khanh, Hoàng Đạo, Nhất Linh Nguyễn Tường Tam và nhiều lãnh tụ của Việt Quốc và Việt Cách khác. Hàng ngàn người khác bị chúng bắt đem di giam giữ tại Hỏa Lò Hà Nội và nhiều nơi khác trong đó có nhà văn Khái Hưng Trần Khánh Giư.”

Tôi sinh sau đẻ muộn nên không được tường tận về những sự kiện thượng dẫn nhưng biết chắc rằng – ngoài những nhân vật nổi tiếng vừa nêu, trừ Huỳnh Thúc Kháng – còn có vô số những đảng viên cấp địa phương (của cả Việt Quốc lẫn Việt Cách) cũng bị truy lùng hay sát hại vì không “bung” kịp, hoặc không tìm được đường để ra đến nước ngoài.

Thân phụ tôi là một trong những kẻ thuộc cái đám đông vô danh tiểu tốt này. Thay vì chạy sang Tầu, như phần lớn những đồng chí ở trung ương, ông trốn vào Nam. Tuy tay trắng, không có chi để lận lưng, ngoài cái bằng tiểu học (Certificat D’Étude Primaires Complémentaires Indochinoises, C.E.P.C.I) ông vẫn kiếm được đôi ba chỗ kèm trẻ, và một nơi để trú thân, trong một cái xóm lao động nghèo nàn –  có tên là Xóm Chiếu – bên Khánh Hội.

Trong Thư Về Làng, nhạc sỹ Thanh Bình tâm sự: Từ miền Nam, viết thư về thăm xóm làng/ Sắt son gửi trong mấy hàng/ Thăm bà con dãi dầu năm tháng/ Từ Tiền giang thương qua đèo Cả thương sang/ Đêm đêm nhìn vầng trăng sáng …

Bố tôi không phải là nghệ sỹ nên thư chỉ đề cập đến chuyện cơm, áo, gạo, tiền … Ông viết: “Trong này có khi cơm ăn không hết, người ta đổ cho gà hay cho lợn.” Mẹ hiền, tất nhiên, không thể nào tin vào một chuyện “hoang đường” cỡ đó!

Bà vùng vằng, tức tối xé nát tờ thư trong tay (ấy là tôi đoán thế, nếu sai, xin má bỏ lỗi cho thằng con út) lầu bầu: “Lại phải lòng con đĩ ngựa nào trong ấy rồi, chắc  định trốn vợ trốn con luôn đây, chứ gạo cơm ở đâu ra mà cho gà với lợn?”

Nói xong, bất chấp mọi sự can ngăn/khuyên giải/năn nỉ (ỉ ôi) của bà con hai họ,  bà tức tốc lặn lội vào Nam. Tới nơi, hiền mẫu tìm quanh quất mãi nhưng chả ra một con đĩ  (ngựa) nào ráo trọi mà nhìn đâu cũng thấy phố xá tấp nập, hàng quán tùm lum, và đồ ăn thức uống thì ê hề khắp hang cùng ngõ hẻm.

Vốn ham vui, và rất chóng quên nên mẹ tôi ở lại luôn trong Nam cả năm trời. Hệ quả (hay hậu quả) là tôi cất tiếng khóc chào đời tại Sài Gòn. Khi hiệp định đình chiến được ký kết tại Geneve, vào ngày 20 tháng 7 năm 1954, tôi mới vừa lẫm chẫm biết đi. Cũng mãi đến lúc này bà má mới “chợt nhớ” ra rằng mình còn mấy đứa con nữa, đang sống với ông bà, ở tuốt luốt bên kia vỹ tuyến.

Thế là tôi được bế liền ra Bắc, ra mắt bà con nội/ngoại, rồi lại được gồng gánh vào Nam (cùng với hai bà chị nhỏ) ngay tức khắc. Nhờ vậy (nhờ ra đời trước cái đám Bắc Kỳ con sinh trong Nam đôi ba năm) nên từ thuở ấu thơ tôi đã được nghe nhiều bài hát ca ngợi tình bắc duyên nam – qua radio – vào thời điểm đó :

  • Người từ là từ phương Bắc đã qua dòng sông, sông dài/ Tìm đến phương này, một nhà thân ái/ Ơi! Tình Bắc duyên Nam là duyên tình chung muôn đời ta đắp xây… (“Khúc Hát Ân Tình.” Xuân Tiên & Song Hương).
  • Em gái Bắc Ninh, anh trai Biên Hòa/ Em đất Thanh Nghệ, anh nhà Cà Mâu/
    Đồi nương thương sức cần lao/ Se duyên Nam Bắc ngọt ngào tình yêu, ngọt ngào tình yêu
    … (“Đất Lành.” Phạm Đình Chương)

Chuyện se duyên Nam Bắc có ngọt ngào tình yêu (thiệt) không thì chả ai dám chắc, và cũng không có chi bảo đảm cả nhưng với thời gian – rồi ra – ai cũng biết cái mền là cái chăn, cái mùng còn gọi là cái màn, cái phong bì với cái bao thư là một, cái bật lửa đã trở thành bựt lửa, cái hôn và cái hun cùng một nghĩa (và cùng đã) như nhau.

Cuộc chung đụng giữa cái bàn là với cái bàn ủi, cái bát với cái chén, cái cốc với cái ly, cái ô với cái dù, cái môi với cái vá, cái thìa với cái muỗm … tuy không toàn hảo nhưng (tương đối) thuận thảo và tốt đẹp. Một một phần tư thế kỷ sau (dù không ai tuyên truyền, xúi bẩy hay xúi dại gì ráo nạo) chàng trai Biên Hoà Nguyễn Tất Nhiên vẫn cứ si mê “cô em tóc demi garçon” và mê chết bỏ: “Đôi mắt tròn, đen, như búp bê/ Cô đã nhìn anh rất… Bắc Kỳ/ Anh vái trời cho cô dễ dạy/ Để anh đừng uổng mớ tình si”(“Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ.” NXB Nam Á: Paris 1982).

Nền Đệ I Cộng Hoà ở miền Nam cũng có không ít những khiếm khuyết (vô cùng đáng tiếc) nhưng việc định cư hằng triệu người di dân di phải được coi là một điểm son của chế độ này, nhờ vào sự trợ giúp tận tình của cả nước Hoa Kỳ. Không phải thế lực ngoại bang nào đến Việt Nam cũng chỉ với mục đích xâm chiếm, cùng với chính sách chia để trị.

Chủ trương phân biệt vùng miền, mỉa mai thay, lại là đường lối xuyên suốt và nhất quán của cái nhà nước được mệnh danh là cách mạng hiện hành – theo như lời của nhiều công dân Việt :

  • FB Trần Đình Thu: “Để kỳ thị hai miền Nam Bắc xẩy ra ngày càng nghiêm trọng là do những chủ trương tuyên truyền hung hăng của nhà nước VN.”
  • Blogger Ku Búa: “Ai là người gây ra nạn phân biệt Bắc Kỳ Nam Kỳ? Đó không phải là sự khác biệt trong tư duy, trong môi trường sống, trong quan niệm sống hay con người. Mà chính là sự phân biệt trong chính sách chính phủ hiện tại.”
  • FB Thuc Tran: “Bất công là nguồn gốc của mọi sự thù ghét nhau giữa dân chúng hai miền và có lẽ đó cũng là ý đồ của đảng khi chia để trị.”

Họ có quá lời chăng?

Không dám “quá” đâu. Từ cuối thế kỷ trước, ông Vũ Đình Huỳnh (một nhân vật quan trọng của ĐCSVN) cũng đã từng nói những điều tương tự: “Sài Gòn là một thành phố bị chiếm đóng. Không phải là một thành phố được giải phóng. Chỉ vài năm thôi, nó sẽ giống Hà-Nội.” (Nguyễn Chí Thiện. Hỏa Lò. 7th ed. NXB Cành Nam, Virginia: 2007).

Thực sự thì Sài Gòn chưa bao giờ được Bên Thắng Cuộc xem “giống như Hà Nội” cả. Sự thực phũ phàng này được nhìn thấy rõ hơn trong những năm tháng vừa qua.

Tác giả Nguyễn Khoa nhận xét: “Dịch bệnh cũng làm bộc lộ mâu thuẫn chính trị vùng miền, với sự thống trị của miền Bắc, vốn là nơi phát xuất những đội quân chiến thắng năm 1975. Trong những năm 1990, người ta dành kinh phí quốc gia để xây dựng đường số 5 Hà Nội – Hải Phòng, hay đường số 18 Hải Dương – Quảng Ninh, thay vì con đường nhiều hàng hóa hơn là Quốc lộ 1 Sài Gòn – Mỹ Tho, hay liên tỉnh số 8 Sa Đéc – Long Xuyên.

Việc này có thể được thông cảm vì hệ thống đường sá miền Bắc quá tệ hại. Nhưng vào năm 2021, với một dân số gấp đôi, số người nhiễm bệnh gấp ba Hà Nội, mà số liều vaccine phân phối về Sài Gòn lại ít hơn là điều không thể tha thứ được.”

Bao giờ mà kẻ thống trị còn giữ được quyền bính thì họ chả cần đến sự “tha thứ” của bất cứ ai. Câu hỏi đặt ra là cái đạo quân chiếm đóng hiện nay sẽ còn tiếp tục duy trì được quyền lực ở Việt Nam thêm bao lâu nữa, và chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?


 

LẮNG NGHE TIẾNG CHÚA KHI GẶP KHÓ KHĂN-Mitch Pacwa – chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Mitch Pacwa – chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Ngắm Bức Tranh Lớn

Sẵn lòng lắng nghe Thiên Chúa và chú ý vào Người trong cầu nguyện có nghĩa là chúng ta cảm nghiệm hơn sự bình an và niềm vui, không chỉ trong khi chúng ta đang cầu nguyện, nhưng đặc biệt khi những lời cầu nguyện của chúng ta liên kết cách sâu sắc hơn với phần còn lại của cuộc sống chúng ta.

Việc xét mình cách thường xuyên giúp chúng ta ngày càng nhận thức hơn về nhu cầu thống hối tội lỗi của mình – những tội lỗi mà chúng ta thậm chí có thể không chú ý trước khi chúng ta ngước nhìn lên Chúa Giêsu Kitô như mẫu gương và mục đích của chúng ta – và hoa trái của việc thực hành này cũng sẽ mang lại bình an và niềm vui cho chúng ta.

Tuy nhiên, việc gia tăng sự bình an và niềm vui và thậm chí, chúng ta dám nói điều đó, sự thánh thiện không có nghĩa là chúng ta sống trên mây, không phải chịu ảnh hưởng bởi sự đau đớn, thất bại và thất vọng.  Chúng ta cần tỉnh táo để nghe Thiên Chúa nói, không chỉ trong những sự cao cả của sự bình an tôn giáo và sự thành công bên ngoài, nhưng còn trong cả những cuộc chiến đấu và các vấn đề của cuộc sống.

Câu chuyện về Giuse (x. St 37,39-50), một trong những tường thuật dài nhất trong Cựu ước, cho thấy cách Thiên Chúa đã dùng con người này để cứu toàn thể gia đình của ông – tuy điều này xảy ra chỉ qua một chuỗi những biến cố đau khổ.  Trước hết, Giuse rõ ràng được Thiên Chúa và cha cậu là Giacóp yêu thương, ưu ái.  Những quần áo đặc biệt từ cha cậu cùng với những giấc mơ đặc biệt từ Thiên Chúa, những giấc mơ cho biết rằng Giuse một ngày kia sẽ cai trị trên các anh cậu.  Thay vì chấp nhận những giấc mơ này như ý của Thiên Chúa, các anh lại bán Giuse làm nô lệ, một bước nhỏ trong kế hoạch ban đầu để giết ông.  Là một nô lệ ở Ai Cập, Giuse hoàn toàn tiến xa trong gia đình của Potipha – dường như rất tốt.  Vợ của Potipha cố dụ dỗ Giuse nhưng thất bại vì ông là người quá nhân đức, không nỡ phạm tội chống lại chủ mình.  Nhân đức này đã được báo đáp bởi những lời cáo buộc hiếp dâm của người đàn bà này, sau đó Giusu bị bỏ tù.  Trong khi ở tù, Giuse đã giải thích cách chính xác những giấc mơ của hai viên chức hoàng gia, người nướng bánh chính và hầu rượu của Pharaô.  Một thời điểm đáng kể sau đó, người hầu rượu của hoàng gia đã giới thiệu Giuse với Pharaô, vua bị phiền toái ghê gớm bởi hai giấc mơ của chính mình.  Lời giải thích của Giuse về bảy năm mùa màng bội thu được theo sau bởi bảy năm đói kém nghiêm trọng đã xảy ra đúng như thế, do vậy ông được chỉ định làm Đại Tể Tướng Ai Cập, vị trí thứ hai chỉ sau Pharaô.  Trong suốt bảy năm đói kém, các anh của Giuse đến với ông để tìm kiếm lương thực, họ cúi lạy ông như trong những giấc mơ thời thơ ấu của ông.  Họ không nhận ra ông, nhưng cuối cùng ông đã tiết lộ chính mình, được hòa giải và gặp lại cha mình, là Giacóp.

Không có gì trong những điều này đã xảy ra nếu các anh em Giuse không bán ông làm nô lệ.  Sẽ không có việc Giuse lên nắm quyền nếu ông đã không bị cáo buộc cách sai trái về tội hiếp dâm và bị bỏ tù cùng với các viên chức hoàng gia.  Nếu không bị bỏ tù, Giuse sẽ không ở vào vị trí phân phát lương thực trong bảy năm đói kém và cứu chính gia đình ông cũng như những người Ai Cập.  Giuse cuối cùng đã nhận ra kế hoạch của Thiên Chúa, như ông công bố với các anh em của mình trong Sách Sáng Thế chương 45,5-8.

“Nhưng bây giờ, các anh đừng buồn phiền, đừng hối hận vì đã bán tôi sang đây: chính là để duy trì sự sống mà Thiên Chúa đã gửi tôi đi trước anh em.  Thật vậy, đây là năm thứ hai có nạn đói trong xứ, và sẽ còn năm năm nữa không cày không gặt.  Thiên Chúa đã gửi tôi đi trước anh em, để giữ cho anh em một số người sống sót trong xứ, và để cứu sống anh em, nhằm thực hiện cuộc giải thoát vĩ đại.  Vậy không phải các anh đã gửi tôi đến đây, nhưng là Thiên Chúa.  Người đã đặt tôi làm cha của Pharaô, làm chúa tất cả triều đình, và làm tể tướng trên khắp cõi Aicập” (St 45,5-8).

Một Kế Hoạch Lớn Hơn

Thật tốt khi chúng ta đọc toàn bộ câu chuyện trong Sách Sáng Thế bởi vì nó được viết rất hay.  Các bản văn thực sự chỉ ra những chi tiết quan trọng và tuyệt vời mà bản tóm tắt của chúng tôi nhất thiết bỏ qua.  Mỗi chúng ta có thể lắng nghe câu chuyện của Giuse và học cách nhận ra Thiên Chúa đang hành động qua những hoàn cảnh khó khăn và những giai đoạn trong cuộc sống của chúng ta, hãy biết rằng một kế hoạch lớn hơn nhiều có thể đang mở ra – lớn hơn chúng ta có thể tưởng tượng ngay giây phút này.

Cầu nguyện trong những hoàn cảnh khó khăn không phải lúc nào cũng cất đi sự đau đớn hay giải quyết tình huống.  Chẳng hạn, cầu nguyện không có nghĩa là bạn hoặc những người thân yêu của bạn sẽ không bao giờ mắc bệnh.

Tôi chưa bao giờ thấy ích lợi khi hỏi “Tại sao là tôi? Tại sao điều này đã xảy ra với tôi?”  Nó đặc biệt vô ích khi câu hỏi là một cách khoa trương để nói với Chúa: “Ngài không bao giờ nên để cho con phải đau khổ.  Lạy Chúa, có chuyện gì xảy ra với Ngài vậy?”  Nếu tôi hỏi tại sao một vấn đề xảy ra cho tôi, thật tốt hơn để hỏi điều đó trong cách cầu nguyện: “Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì trong tình huống này?  Sứ mạng Chúa dành cho con bây giờ là gì?  Có người nào đó, có lẽ là một bác sĩ, một y tá hoặc một bệnh nhân, người mà Chúa muốn con nói chuyện với?  Phải chăng Chúa muốn dùng hoàn cảnh này để giúp con giới thiệu ai đó khác cho Chúa?  Ý của Chúa trong tình huống này là gì?”

Đối với những người cầu nguyện, dường như là một thất bại của đức tin khi họ trải nghiệm sự đau đớn, những vấn đề và sự đau khổ trong cuộc sống, bởi vì họ mong đợi Thiên Chúa ngăn cản những vấn đề như thế cho những người mà Người yêu thương.  Tuy nhiên, Chúa cho phép những điều như thế xảy ra cho những kẻ Người yêu thương, từ Người Con của mình là Đức Giêsu Kitô đến kẻ tội lỗi nhất trong chúng ta.  Nhưng khi chúng ta nhận ra những điều tốt đẹp đã được thực hiện trong những tình huống khó khăn này, chúng ta sẽ tốt hơn để lắng nghe Thiên Chúa khi ở giữa những hoàn cảnh ấy.

Đây là bài viết đã được trích ra từ cuốn sách có tên là Làm Cách Nào để Lắng Nghe khi Thiên Chúa Nói, tác giả là Cha Mitch Pacwa (The Word Among Us Press, 2011), có thể truy cập tại www.wau.org/books.

Mitch Pacwa – chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Nguồn: WAU
From: Langthangchieutim

TÌNH YÊU CƯƠNG NGHỊ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Khốn cho ngươi, hỡi Corozain! Khốn cho ngươi, hỡi Bethsaiđa!”.

“Ai yêu mến Thầy, sẽ giữ lời Thầy!”. “Tình yêu làm cho sự vâng lời trở nên dễ dàng. Đó là niềm vui của tình yêu khi tôi làm điều người yêu tôi mong muốn. Phản ứng đúng đắn của Kitô hữu không phải là nghiến răng chịu đựng, mà là nhớ xem ‘Ai’ là người yêu cầu điều này – Chúa và lợi ích của Ngài – với một tình yêu cương nghị!” – Ray Stedman.

Kính thưa Anh Chị em,

“Khốn cho ngươi!”. Những lời của Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay thật gây sốc! Liệu Ngài mất kiểm soát khi bộc phát những lời cay nghiệt ấy? Vậy động cơ bên trong của những lời này là gì? Động cơ của nó vẫn là tình yêu, một ‘tình yêu cương nghị!’.

Chúa Giêsu quở trách dân các thành chỉ vì yêu thương và mong muốn họ thay đổi. Họ đã không ăn năn tội mình trước lời mời gọi của Ngài với những lời chứng mạnh mẽ hoặc các phép lạ Ngài làm. Vì thế, Ngài cần đưa mọi việc lên một tầm cao mới, một cấp độ mới; và cấp độ mới này là một lời quở trách thánh thiện, mạnh mẽ, rõ ràng. Hành động của Ngài thoạt đầu có thể được coi là một cảm xúc giận dữ. Nhưng đó là sự khác biệt quyết định! Chúa Giêsu không quở trách vì giận đến nỗi mất khôn; đúng hơn, Ngài quở trách vì họ cần quở trách để thay đổi một lối sống.

Sự thật tương tự cũng có thể được áp dụng vào cuộc sống chúng ta. Đôi khi chúng ta được biến đổi và chiến thắng một tội lỗi nhờ một lời mời gọi ân sủng nhẹ nhàng của Chúa. Tuy nhiên, vào những lúc khác, khi tội lỗi quá nghiêm trọng, chúng ta cần một lời ‘quở trách thánh’ quyết liệt hơn. Trong trường hợp này, chúng ta nên nghe những lời hôm nay của Chúa Giêsu như thể chúng hướng vào chúng ta, dành cho chúng ta. Vì lẽ, đây có thể là hành động thương xót cụ thể mà chúng ta cần trong cuộc sống.

Với những lời này, Đức Phanxicô mời bạn và tôi xét mình, “Khốn cho con, khốn cho con!” vì Ta đã ban cho con quá nhiều. Ta ban chính Ta cho con, Ta đã chọn con là Kitô hữu, nhưng các con lại thích một cuộc sống nửa vời, một cuộc sống hời hợt: một chút Kitô giáo với một chút nước thánh và không có gì hơn! Sống theo kiểu đạo đức giả Kitô giáo này, điều cuối cùng chúng ta làm, là loại Chúa Giêsu ra khỏi trái tim mình. Chúng ta giả vờ có Ngài, nhưng đã đuổi Ngài ra ngoài. “Là Kitô hữu, chúng tôi tự hào là Kitô hữu!”, nhưng chúng ta sống như những người ngoại đạo! Thái độ này giản lược Tin Mừng thành một sự kiện xã hội hoặc một tương giao xã hội hơn là mối quan hệ cá nhân với Chúa Giêsu. Và Kitô giáo trở thành một thói quen xã hội, một bộ quần áo tôi mặc rồi vứt sang một bên. Chúa Giêsu khóc thương vì chúng ta sống theo Kitô giáo ‘một cách chính thức’ chứ ‘không đích thực!’”.

Anh Chị em,

“Khốn cho con, khốn cho con!”. Hôm nay, hãy suy gẫm xem bạn có cần Chúa Giêsu quở trách hay không. Nếu có, hãy để Tin Mừng ‘tình yêu cương nghị’ này thấm nhuần. Bạn và tôi cũng hãy suy gẫm về trách nhiệm của mình trong việc sửa chữa lỗi lầm của những người khác. Đừng ngại thực hiện một hành động yêu thương thiêng liêng dưới hình thức quở phạt rõ ràng, mạnh mẽ. Nó có thể là chìa khoá để giúp những người bạn yêu thương yêu Chúa nhiều hơn.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giúp con ăn năn tội mình hàng ngày. Và giúp con trở thành khí cụ sám hối của người khác!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

****************

Thứ  Ba Tuần XV, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

20 Khi ấy, Đức Giê-su bắt đầu quở trách các thành đã chứng kiến phần lớn các phép lạ Người làm mà không sám hối. Người nói :

21 “Khốn cho ngươi, hỡi Kho-ra-din ! Khốn cho ngươi, hỡi Bết-xai-đa ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xi-đôn, thì họ đã mặc áo vải thô, rắc tro lên đầu tỏ lòng sám hối từ lâu rồi. 22 Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay : đến ngày phán xét, thành Tia và thành Xi-đôn còn được xử khoan hồng hơn các ngươi. 23 Còn ngươi nữa, hỡi Ca-phác-na-um, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơ-đôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. 24 Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay : đến ngày phán xét, đất Xơ-đôm còn được xử khoan hồng hơn các ngươi.”


 

ĐẮM TRONG SỰ THẬT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thầy đến để gây chia rẽ!”.

“Thế giới cần những con người có thể nói “Không” với sự nhấn mạnh, dù tất cả phần còn lại của nó nói “Có”; thế giới cần những con người không sợ hãi để bênh vực sự thật, dẫu sự thật đó không được lòng mọi người. Và thế giới cần những con người ‘đắm trong sự thật’ khi phần còn lại của nhân loại chối nhận nó!” – Charles Swindoll.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay thật gây sốc, Chúa Giêsu nói, “Thầy đến để gây chia rẽ!”. Lỗi đánh máy? Không! Ngài nói thế? Đúng! Chúa Giêsu đã nói như thế. Muốn hiểu được điều Ngài đang nói, bạn và tôi phải ‘đắm trong sự thật’ – đúng hơn – đắm trong chính Ngài!

Trình thuật này cần đọc trong ánh sáng của toàn bộ giáo huấn về tình yêu, lòng thương xót, sự tha thứ và ước muốn hiệp nhất của Chúa Giêsu. Ngài đang nói về một trong những tác động của sự thật – gây chia rẽ – vốn có sức mạnh kết hợp chúng ta với Thiên Chúa một cách sâu sắc nhất; nhưng cùng lúc, kéo theo sự phân hoá chúng ta với những ai từ chối kết hợp với Ngài, những ai đối nghịch với sự thật của Ngài.

“Thuyết tương đối” gieo rắc một nền văn hoá cho rằng, những gì ‘tốt và đúng’ với tôi có thể ‘không tốt và không đúng’ với bạn; nhưng dù bạn và tôi có những ‘chân lý’ khác nhau, chúng ta vẫn có thể là một ‘gia đình hạnh phúc!’. Tuy nhiên, đó không phải là sự thật, hạnh phúc thật! Sự Thật, với “T” viết hoa, là điều mà Thiên Chúa đã thiết lập; điều gì là đúng, điều gì là sai. Ngài đặt ra luật luân lý của Ngài trên toàn nhân loại và điều này không thể bị huỷ bỏ; Ngài cũng đã đặt ra những lẽ thật về đức tin và chúng cũng không thể bị mai một. Luật đó đúng với tôi, cũng đúng với bạn và đúng với bất cứ ai.

Tin Mừng cho thấy một thực tế nghiêm túc rằng, bằng cách bác bỏ tất cả mọi hình thức của thuyết tương đối; và bằng cách giữ chặt Sự Thật, chúng ta có nguy cơ chia rẽ, ngay cả với những người trong gia đình. Thật đau đớn và đáng buồn! Và Chúa Giêsu muốn củng cố chúng ta khi điều này xảy ra. Nếu tội lỗi gây chia rẽ, hãy xấu hổ vì nó! Nhưng nếu chia rẽ do Sự Thật, thì cứ ‘đắm trong Sự Thật’, vì đây là đòi hỏi của Tin Mừng. Chính Chúa Giêsu đã bị từ chối và bạn đừng ngạc nhiên nếu điều đó xảy ra với mình.

Anh Chị em,

“Thầy đến để gây chia rẽ!”. Chúa Giêsu không hứa hẹn một hạnh phúc hay một bình an giá rẽ; trái lại, Ngài buộc chúng ta chọn lựa với giá đắt. Đây là cuộc chiến nội tâm trường kỳ cho những ai muốn được Lời Sự Thật tác động. Đây quả là ‘gươm giáo’ trong tâm hồn bạn và tôi ‘nên có’. Vì thế, nhờ ‘đắm trong Sự Thật Giêsu’, chúng ta hưởng nhận bình an đích thực mà Đấng Phục Sinh ban tặng. Isaia đến, gây chia rẽ trong Israel; một số nghe ông, số khác không nghe ông. Isaia không thoả hiệp nhưng lên tiếng kêu gọi, “Hỡi những kẻ làm đầu Sôđôma, hãy nghe lời Đức Chúa phán. Hỡi dân Gômôra, hãy lắng tai nghe Thiên Chúa chúng ta dạy bảo!” – bài đọc một. Thánh Vịnh đáp ca cũng thật sâu sắc, “Ai đi đường ngay thẳng, Ta chỉ cho thấy ơn Thiên Chúa cứu độ!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trước những mê hoặc của thế gian, cho con dám nói “Không”, dù tất cả phần còn lại của thế giới nói “Có”. Để được vậy, dạy con biết đắm mình trong Chúa!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

************

hứ Hai Tuần XV, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

10 34 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất ; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. 35 Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa con trai với cha, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. 36 Kẻ thù của mình chính là người nhà.

37 “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 38 Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 39 Ai tìm giữ mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.

40 “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.

41 “Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.

42 “Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”

11 1 Khi Đức Giê-su ra chỉ thị cho mười hai môn đệ xong, Người rời chỗ đó, đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành thị trong miền. 


 

 Người đàn ông khuyết tật và mảnh đời ghép dưới mái nhà dột nát

 Người đàn ông khuyết tật và mảnh đời ghép dưới mái nhà dột nát

Ba’o Dat Viet

July 15, 2024

Anh Bàn Tuấn Văn vốn bị khuyết tật lại mang đủ thứ bệnh trên người, anh không dám mơ tháng ngày hạnh phúc cho đến khi có người phụ nữ đến với anh dưới mái nhà dột nát.

Khi chúng tôi đến, đúng lúc gia đình anh Bàn Tuấn Văn (SN 1974, trú ở xóm Nà An, xã Tam Kim, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng) đang dùng cơm trưa. Bữa cơm dành cho 2 người ốm và đứa trẻ 3 tuổi chỉ có bát rau luộc cùng chút muối trắng.

Thấy những vị khách lạ tới nhà, anh Văn tỏ ra ngại ngùng nói: “Trước đây vợ chồng tôi chưa ốm, khi nào được lĩnh tiền trợ cấp khuyết tật cũng thỉnh thoảng mua lạng thịt, hay bìa đậu, chứ bây giờ thì…”, người đàn ông ngậm ngùi bỏ dở câu nói.

Đưa ánh mắt mờ đục nhìn xa xăm về phía những ngọn đồi trước mặt, anh Văn kể, năm anh lên 10 tuổi bất ngờ bị sốt cao. Sống ở nơi heo hút đường sá xa xôi cách trở, lại nghèo nên anh không có cơ hội đến bệnh viện chữa trị.

Uống thuốc rồi đắp thuốc lá của người dân địa phương chừng nửa tháng thì anh Văn cắt được sốt. Nhưng đôi chân anh cứ dần teo tóp, đi lại, làm lụng rất khó khăn. Thi thoảng anh lại lăn đùng ra đất co giật sùi bọt mép, mãi sau này được đến bệnh viện người đàn ông nghèo mới biết anh mắc bệnh động kinh.

Mặc dù mang trong mình nhiều bệnh, bản thân lại bị tật nguyền, nhưng hạnh phúc mỉm cười đến với anh Văn theo cách chẳng mấy ai ngờ tới. Thông qua mai mối, anh Văn cũng nên duyên vợ chồng với người phụ nữ hơn mình 4 tuổi.

Người vợ vốn sức khỏe không tốt lại chậm chạp…, nhưng 2 mảnh đời khiếm khuyết nương tựa vào nhau cũng khiến tháng ngày lay lắt trôi đi vơi bớt phần tẻ nhạt.

Do người vợ mắc bệnh dạ dày, tiền đình, xương khớp nặng nên chỉ quanh quẩn ở nhà. Cuộc sống của gia đình anh Văn bao năm qua chủ yếu dựa vào mảnh nương nhỏ, từ nguồn trợ cấp xã hội và sự thương xót, đùm bọc của bà con cùng chính quyền địa phương.

Năm 2022, anh Văn bị tai biến, nhưng anh may mắn được mọi người đưa đi bệnh viện cấp cứu kịp thời nên giữ lại được tính mạng. Sau lần điều trị đó, khoản nợ 40 triệu đồng vay mượn chạy chữa đến nay chưa trả được đồng nào.

Hiện nay anh Văn phải dùng thuốc hàng ngày nên khoản tiền trợ cấp dành cho người khuyết tật hàng tháng chủ yếu để dành mua thuốc điều trị. Anh Văn nói, có gạo ăn còn may, chứ lúc giáp hạt, ốm đau đi viện phải bán cả thóc giống thì gia đình phải ăn ngô, sắn, rau dại…, cầm cự cho qua ngày.

3 tháng nay anh Văn hay sốt về chiều, sụt cân, bụng chướng lên đau tức, nhưng không có tiền anh không dám đến bệnh viện.

Nhìn đứa cháu nội 3 tuổi nhưng chỉ nặng vỏn vẹn chục kg, anh Văn ứa nước mắt nói: “Năm ngoái tôi đi viện, có đoàn từ thiện cho hộp sữa tươi, đó cũng là lần đầu thằng bé được uống sữa. Đói ăn, thiếu dinh dưỡng nên nó gầy bé như trẻ 1 tuổi”.

Anh Văn kể, năm 2012, nhờ sự chung tay của bà con trong xóm và chính quyền địa phương, vợ chồng anh vay ngân hàng chính sách được 10 triệu đồng, dựng căn nhà bằng gỗ tạp thay cho căn nhà tre lợp lá cọ đã bị đổ trong một cơn lốc.

Hơn 10 năm sau, căn nhà làm bằng gỗ tạp đã ọp ẹp mục nát, nhất là sau trận mưa đá cuối tháng 1 vừa qua, căn nhà gần như bị hư hỏng hoàn toàn.

Phần mái ngói xô lệch để lộ ra những khoảng trống lớn, mỗi khi mưa to nước trong nhà lênh láng không khác gì ngoài sân. Các cột gỗ đã bị mối mọt ăn nham nhở không còn đủ khả năng làm trụ đỡ…, có lẽ chỉ cần một cơn gió mạnh thốc tới khiến căn nhà đổ sụp bất cứ lúc nào.

Trao đổi với phóng viên Dân trí, ông Nguyễn Văn Duyến, trưởng xóm Nà An, xã Nguyên Kim, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng cho biết:

“Gia đình ông Văn là hộ nghèo nhiều năm nay ở địa phương. Bản thân ông Văn là người khuyết tật lại mắc nhiều bệnh không có khả năng lao động. Hoàn cảnh hiện nay của gia đình thì chưa biết đến khi nào mới có thể thoát được nghèo.

Mỗi khi có chương trình từ thiện địa phương đều dành cho gia đình ông, nhưng cũng chỉ là chút quà nhỏ giúp ông ấm lòng.

Chúng tôi rất mong các nhà hảo tâm chung tay cùng địa phương hỗ trợ gia đình ông Văn, giúp gia đình ông vơi bớt khó khăn, có tiền đến viện chữa trị bệnh, cải thiện cuộc sống”. (Theo Dân Trí)