Vì sao tại Việt Nam hôm nay cái ác trỗi dậy?

Vì sao tại Việt Nam hôm nay cái ác trỗi dậy?

Bởi  AdminTD

Lê Thiên

13-4-2021

Gần đây, truyền thông xã hội bỗng sôi nổi về một bài báo của Lê Kiên Thành, con trai nguyên Tổng Bí thư đảng CSVN Lê Duẩn. Bài viết của Lê Kiên Thành có tựa đề là “Tôi cầu mong chúng ta sẽ thức tỉnh”.

Lê Kiên Thành viết: “Điều rõ nhất tôi cảm nhận được là chưa bao giờ cái xấu và tội ác đến với chúng ta bình thản như thế này. Người ta nhìn nó thản nhiên, như là điều tất yếu”.

Thành vạch rõ: “Đó là buổi sáng, khi tôi đọc tin về một cậu thanh niên cứa cổ đứa bé 8 tháng tuổi; đó là khi tôi đọc tin về những người dân cùng xông vào đánh chết một kẻ trộm chó…”

Thành phê phán: “Có những người trong chúng ta hôm nay dùng cái ác và cái xấu để sinh tồnViệc một tên cướp bị tuyên án tử hình vì chém đứt tay một người và trước đó đã chém 14 người, nhưng bà mẹ đẻ ra thằng bé đó không hề mảy may ân hận. Đó là hình ảnh đáng sợ nhất: một người mẹ biết quý con mà không còn coi sự sống của người khác ra gì”.

Quý tử của Lê Duẩn còn nêu ra hàng loạt những “hành động gian ác” của người Việt Nam trong cái xã hội “xã hội chủ nghĩa” Việt Nam mà Thành cho là “có thể con người VN hôm nay dường như đang gặp phải một sai lầm nào đó trong tổ chức cuộc sống, khiến cho tình cảm, lòng thương người, sự vị tha đang bị biến dạng một cách ghê gớm. Đó là điều quá lạ lùng với xã hội này”.

Lê Kiên Thành còn phỏng đoán (vì không dám quả quyết) rằng: “Có lẽ chưa từng có một giai đoạn nào trong quá khứ mà người VN phải trải qua tình cảnh như ngày hôm nay. Người Việt từng sống dưới ách nô lệ cả nghìn năm của các triều đại phương Bắc, từng bị đế quốc, thực dân đô hộ, chịu đựng đủ sự tàn ác, bóc lột từ ngoại bang. Nhưng chưa bao giờ tôi nghe được về chuyện người Việt tàn ác với chính đồng bào của mình. Chưa bao giờ người Việt đối xử với nhau hằn học đến thế, man rợ đến thế. Chúng ta không nghèo như ngày xưa, không đói như ngày xưa, tại sao chúng ta lại ác hơn ngày xưa?”

Không ít thức giả, học giả trong nước lên tiếng trực tiếp hay gián tiếp phản bác luận điệu của Lê Kiên Thành, như Dương Quốc Chính với “Tại sao dân Việt Nam lại tàn bạo với đồng loại như vậy (Báo Tiếng Dân ngày 4/4/2021); Lưu Trọng Văn Hãy đọc lời cầu mong ấy và thức tỉnh (Báo Tiếng Dân ngày 4/4/2021);  Thái Hạo Về Lý lịch bần nông (Báo Tiếng Dân ngày 6/4/2021); Song Chi, “Tháng Tư-giữa thời khắc tuyệt vọng, nhìn về phía mặt trời” (Blog RFA & Báo Tiếng Dân ngày 8/4/2021); Phạm Đình Trọng Hội chứng đám đông (Báo Tiếng Dân ngày 10/4/2021).

Nhưng dường như chưa bài phản biện nào chỉ rõ cái gốc của cái ác trong xã hội cả nước lẫn trong nhà trường xã hội chủ nghĩa Việt Nam từ sau năm 1975 đến nay.

***

Phần chúng tôi, hồi năm 2019 đã có bài chứng minh nguồn gốc di chứng bạo lực và sự tàn ác của người Việt Nam sau tháng 4/1975 đến nay, qua bài viết sau đây (đã từng được Báo Tiếng Dân và Dân Làm Báo giới thiệu ngày 19/9/2019) nay xin đưa lên lại:

Di sản vĩ đại của chủ tịch vĩ đại

Năm nay, CSVN ồn ào kỷ niệm 50 năm (1969-2019) di chúc Hồ Chí Minh (HCM). Truyền thông CSVN dồn nỗ lực, khuếch đại âm lượng tán tụng những bịa đặt trơ trẽn nâng lên hàng di sản với tên gọi “di sản Hồ Chí Minh”.

Người viết mạo muội chia sẻ đôi điều về di sản Hồ Chí Minh mà truyền thông CSVN tuyệt đối không dám ú ớ. Đó là cái di sản nổi trội nhất trong các di sản của Hồ Chí Minh: Cổ võ bạo lực và gieo mầm hung hãn trong dân, đặc biệt trong đầu óc tuổi thơ Việt Nam.

Giết! Giết! Giết!

Người Việt Nam có lẽ không ai quên khẩu hiệu: “Trí, phú, địa, hào – Đào tận gốc, tróc tận rễ”. Nó không đơn thuần là một khẩu hiệu, mà là một mệnh lệnh mang tính cưỡng bách tuyệt đối, đặc biệt trong Chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất năm 1956-1958, đến nỗi XUÂN DIỆU đã phải nhanh chóng rao truyền cổ võ, diễn đạt lệnh ấy thành thơ thấm sâu vào lòng người, nhất là giới trẻ:

Anh em ơi, quyết chung lưng
Đấu tranh tiêu diệt tàn hung tử thù
Địa hào, đối lập ra tro
Lừng chừng phản động đến giờ tan xương
Thắp đuốc cho sáng khắp đường
Thắp đuốc cho sáng đình làng hôm nay
Lôi cổ bọn nó ra đây
Bắt quỳ gục xuống, đọa đầy chết thôi.

Chẳng phải chỉ mỗi Xuân Diệu mà cả Tố Hữu (Văn công tuyên huấn đảng, về sau leo lên tới đỉnh Ủy viên Bô Chính trị Đảng CSVN) cũng dùng thơ rao truyền bá đạo, hò hét sắt máu:

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”

Ôi chao! Giết “cho đảng bền lâu” chưa đủ! Mà giết “để thờ hai tên đồ tể khát máu của nhân loại! Ghê gớm thật! Khốn nạn thật!

Chính vì cái mệnh lệnh “giết, giết nữa, bàn tay không phú nghỉ” mà hàng vạn sinh linh dân Việt Nam ở miền Bắc máu đổ đầu rơi hoặc trở thành những bóng ma tàn phế thất thểu suốt đời!

Người ta không quên vị đại ân nhân của cả Hồ Chí Minh lẫn cái đám đồng chí cấp cao quanh ông Hồ là bà Nguyễn Thị Năm – Cát Hanh Long, đã bị xử tử oan nghiệt bởi phát súng mở đầu Chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất ở Miền Bắc thời 1956-1958.

Đê hèn và nham hiểm hơn nữa, theo Trần Đĩnh qua bộ sách Đèn Cù, hôm xử án bà Nguyễn Thị Năm, Hồ Chí Minh và Trường Chinh đã hèn hạ hóa trang cải dạng, rình rập theo dõi cuộc xử sau khi Hồ ký tên “C.B.” tung lên báo Nhân Dân bài viết “Địa chủ ác ghê” gán cho bà Nguyễn Thị Năm những tội ác tày trời, “đất không dung, người không tha!” song lại chẳng một lời về nghĩa cử cao đẹp của bà Cát Hanh Long dâng cho Hồ và đảng CSVN hàng trăm lượng vàng, và hiến cả hai con trai mình phục vụ “Cách mạng” trong bộ đội bác.

Tuyên dương dũng sĩ hay cổ súy hung hăng bạo lực?

Chuyện về hành tung của Hồ Chí Minh cổ súy bạo lực và gieo mầm hung hãn vào bộ não của tuổi thơ VN thì nhiều lắm, dẫy đầy, kể mãi không hết. Ở đây, chỉ xin nêu một hai bằng chứng điển hình về những con nít đã hành động bạo lực kiểu người lớn được tuyên dương là “dũng sĩ” và được Hồ Chí Minh đón tiếp, cổ võ… như hình ảnh dưới đây:

Nữ dũng sĩ diệt Mỹ Hồ Thị Thu (áo trắng) đang kể về chiến công của mình với bác Hồ và bác Tôn. Xem hình này, mấy ai tin rằng Hồ Thị Thu ở tuổi 13 hay dưới 13? (Nguồn: Báo Sài Gòn Giải Phóng, ngày 19/5/2010 – “Dũng sĩ diệt Mỹ tuổi 13 và 3 lần gặp Bác Hồ”, của tác giả Hà Minh).

Một mẩu đối thoại ngắn giữa “bác” và cháu bé Hồ Thị Thu được báo SGGP thuật lại như sau:

– Cháu có phải là Hồ Thị Thu không?

– Thưa Bác, phải ạ!

– Cháu học lớp mấy rồi?

– Dạ thưa Bác, cháu chưa biết chữ, ba cháu mất sớm, nhà cháu nghèo quá, lại đông anh chị em nên cháu không được đi học ạ!…

Sau đó lần lượt các dũng sĩ kể chuyện cho Bác nghe. Riêng chị kể chuyện phá 13 khẩu súng bằng cát, sỏi… Nghe xong, Bác hỏi:

– Thằng Mỹ to thế, cháu lại nhỏ thế này, đánh Mỹ có sợ không?

– Thưa Bác, mấy trận đầu cháu có sợ, nhưng về sau, cháu quen dần vì bên cạnh cháu có các cô, các chú và các bạn nên cháu hết sợ.

Tối đó, bên bàn ăn cơm, Bác vừa ân cần hỏi thăm, căn dặn từng người trong đoàn “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình…”

Đoàn Văn Luyện, thôn Trung An, xã Bình Thạnh, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, cũng là một trong những “dũng sĩ diệt Mỹ” có nhiều chiến công được “Bác” tiếp. (Báo Quảng Ngãi 28/12/2017 – Ký ức của “Dũng sĩ diệt Mỹ. Trong hình trên, Đào Văn Luyện ngồi ngoài cùng bên phải).

Hồ Chí Minh còn lấy làm hãnh diện lôi những đứa con nít “dũng sĩ diệt Mỹ” đi khoe với bầu bạn quốc tế vô sản Cu Ba như hình dưới đây:

Hồ Chí Minh và các “Dũng sĩ diệt Mỹ” tiếp Phái đoàn Cuba qua thăm Việt Nam năm 1969. Nguồn: Báo Quảng Ngãi

Báo chí CSVN huênh hoang: “Tháng 2.1969, có phái đoàn Cuba sang thăm Việt Nam. Bác cho gọi tất cả dũng sĩ ‘tí hon’ đã từng diệt Mỹ đến giới thiệu với lãnh đạo nước bạn. Bác cho từng người kể về những chiến công của mình….”

Mầm mống bạo lực hung hăng

Phải chăng chính nhờ tuyên dương bạo lực bằng những hành động tung hô “dũng sĩ” hung bạo giết người mà đến tận ngày nay, tinh thần “dũng sĩ” cứ được nhân lên khắp cả nước: Dũng sĩ diệt cha, dũng sĩ diệt mẹ, dũng sĩ diệt anh chị em, dũng sĩ diệt thân nhân, diệt họ hàng, diệt bè bạn, diệt hết những ai đụng chạm đến mình, đụng chạm đến quyền lợi mình, dù là thứ quyền lợi giá trị ba xu.

Giết nhau vì tiền, giết nhau vì tình, giết nhau vì đất đai, giết nhau vì chút quyền lợi nhỏ, và cả giết nhau chẳng do duyên cớ nào cả. Thậm chí, một cái nhìn bị cho là “nhìn đểu” cũng dễ dàng rước lấy cái chết thảm cho người nhìn đằng sau cái hả hệ của “người bị nhìn” đã “dứt điểm” được “kẻ nhìn đểu”!

Bạo lực xã hội, bạo lực hè phố, bạo lực học đường, bạo lực gia đình… tràn lan.

Bạo lực ở mọi nơi với mọi giới, mọi cấp, mọi giai tầng xã hội Việt Nam!

Bạo lực len lỏi bành trướng vào cả những vùng thôn quê hẻo lánh trước đây nổi tiếng hiền hòa… Cả trong các bệnh viện, bệnh xá cũng xảy ra chém giết nhau… chỉ vì những chuyện không đâu, bé xé to!

Đâu đâu cũng nổi cộm những trò đâm chém giết hại nhau một cách dã man mà kẻ gây ác ung dung bộ mặt và tư thái máu lạnh, xem hành động của mình là chuyện… thường ngày ở huyện.

Trong một môi trường nhiễm độc từ thế hệ này sang thế hệ khác đã không được tẩy rửa mà còn được tán dương ca tụng, thì đừng ai thắc mắc nữa vì sao tuổi trẻ Việt Nam băng hoại đến thê thảm, vì sao giáo dục Việt Nam hiện nay tiếp tục chôn vùi mục tiêu ĐỨC DỤC!

Lẽ nào, chúng ta, những người Việt Nam còn quan tâm tới tiền đồ quốc gia dân tộc, lại cứ mãi cam chịu cái tài “trồng người” của “Bác” ấy với những trò tuyên dương dũng sĩ, hồ đồ kích động bạo lực (kể cả dựng chuyện láo khoét như chuyện dũng sĩ Lê Văn Tám, tẩm xăng làm đuốc sống diệt giặc…), mặc kệ nó tung hoành “tỏa sáng” thói hung hăng tàn bạo khắp đất nước VN, tiếp tục biến con người thành ác thú?

Trò úp mở “vì sao cái ác trỗi dậy”

Vừa viết xong bài này, chúng tôi bất ngờ đọc thấy bài Báo động bạo lực gia đình bùng phát: Vì sao cái ác trỗi dậy? của hai tác giả Dương Lê – Thanh Hà trên báo Tiền Phong của CSVN, ngày 19/9/2019.

Bài báo nêu rõ: “Một phần nguyên nhân dẫn đến các vụ bạo lực gia đình, thậm chí án mạng là do đạo đức suy đồi, phần khác bắt nguồn từ sự thờ ơ của các cơ quan chức năng, tổ chức xã hội.”

Tác giả bài báo đưa ra nhiều dẫn chứng cụ thể như: Xuất phát từ mâu thuẫn đất đai không được giải quyết triệt để, sáng 1/9/2019, ông Nguyễn Văn Đông (SN 1966, trú xã Hồng Hà, Đan Phượng, Hà Nội) vác dao bầu sang truy sát cả gia đình người em ruột là Nguyễn Văn Hải (SN 1969, ở sát nhà Đông). Hậu quả, ông Hải cùng vợ và 2 người khác tử vong, trong đó có cháu bé 14 tháng tuổi….

Lại chiều tối 14/9/2019, ông Bùi Xuân Hồng (TP Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên) tới nhà em gái là Bùi Thị Hà (cũng tại TP Thái Nguyên) để đòi món nợ 3,6 tỷ đồng… Không đòi được tiền do cô em lại hẹn, ông Hồng rút dao đâm Nguyễn Thành Vương (SN 1981, con rể bà Hà) gục tại chỗ. Thấy con rể bị tấn công, bà Hà cùng chồng là Nguyễn Văn Thành (SN 1954) lao vào ngăn cản và bị ông Hồng dùng dao đâm. Vợ chồng bà Hà tử vong, anh Vương nhập viện.

Bài báo quả quyết: “Ngoài tranh chấp tài sản, người trong gia đình còn có thể lấy mạng nhau chỉ vì mâu thuẫn nhỏ nhặt…” mà nguyên nhân chính là do “Ðạo đức xuống cấp”. Trong khi Thượng tá CA CSVN Nguyễn Xuân Hùng, nguyên Đội trưởng Đội Thanh tra Pháp luật, PC01 – Công an Hà Nội, thì lại cho rằng, nguyên nhân còn là sự thờ ơ của các cơ quan chức năng, tổ chức xã hội.

Ông Hùng nói: “Thậm chí là do sự thiếu chủ động và kém hiệu quả của các biện pháp phòng ngừa xã hội, phòng ngừa nghiệp vụ của các cơ quan chức năng nên khi con người rơi vào hoàn cảnh bế tắc trong giải quyết các tranh chấp, mâu thuẫn về tiền bạc, tài sản… thì dẫn đến những hành động mất nhân tính”.

Ông Hùng quả quyết: Sự thiếu nghiêm khắc, xuê xoa, hời hợt trong xử lý các hành vi vi phạm… cũng là mầm mống dẫn đến những mâu thuẫn, hành vi vi phạm pháp luật”.

Tiếc thay! Tờ Tiền Phong cũng như tác giả bài “Vì sao cái ác trỗi dậy” không dám nhìn thẳng, nhìn sâu vào nguyên nhân cốt lỏi “vì sao cái ác trỗi dậy” như chúng tôi đã chỉ ra ở trên.

Một vài di sản đình đám khác của Hồ Chí Minh, xin hẹn sẽ tiếp tục phơi bày.

 CƠN GIẬN DỮ RÚT NGẮN TUỔI THỌ

 CƠN GIẬN DỮ RÚT NGẮN TUỔI THỌ

Khi con người tức giận, cơ thể thật sự sẽ sinh ra “khí”, nên cũng nói là hỏa khí bốc lên, có thể thiêu đốt năng lượng, khiến người ta sinh bệnh thậm chí vì tức mà chết. Cho nên muốn trường thọ nhất định tiết chế nóng giận…

Có một vị phu nhân, thường vì những chuyện vặt vãnh mà sinh nóng giận. Có một ngày bà đi tìm một vị cao tăng thỉnh giáo. Cao tăng nghe xong, liền dẫn bà đến một gian thiền phòng, khóa cửa lại rồi rời đi.

Vị phu nhân tức giận chửi mắng ầm ĩ một hồi, cao tăng cũng không để ý tới. Rồi bà lại bắt đầu cầu khẩn, cao tăng vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Vị phu nhân cuối cùng đành phải im lặng.

Cao tăng ở bên ngoài cửa hỏi: “Bà còn tức giận không?”. Vị phu nhân nói: “Tôi chỉ tức giận chính mình, sao lại đến cái nơi quỷ quái này để chịu tội khổ không biết!”.

Cao tăng phẩy tay áo rời đi, nói vọng vào: “Người mà ngay cả chính mình cũng không chịu tha thứ, thì làm sao tâm có thể phẳng lặng như mặt nước được đây?”

Một lát sau, cao tăng lại hỏi: “Bà còn tức giận không?”. Vị phu nhân nói: “Hết rồi, tức giận để làm gì cơ chứ?”.

“Tức giận cũng có làm gì được đâu!”, cao tăng lại rời đi.

Lúc cao tăng trở lại lần thứ ba, vị phu nhân nói với ông: “Tôi hết tức giận rồi, bởi vì không gì đáng để tức giận”. Cao tăng cười nói: “Bà còn biết nó có đáng hay không, xem ra trong nội tâm vẫn còn cái gốc rễ của khí”. Một hồi sau, đang lúc cao tăng đứng ở trước cửa ngắm trời chiều. Vị phu nhân hỏi: “Đại sư, khí là gì vậy?”. Cao tăng đổ nước trà vào trong tay làm rơi vãi khắp đất, vị phu nhân nhìn thật lâu chợt tỉnh ngộ, cảm tạ rồi rời đi.

Sinh mệnh của chúng ta cũng giống như chén nước trà trong tay vị cao tăng kia, chỉ trong giây lát đã hòa vào trong đất. Năm tháng ngắn ngủi như thế, những việc nhỏ nhặt trong đời đâu có đáng giá để chúng ta uổng phí thời gian mà đi tức giận?

Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta vì những việc nhỏ nhặt mà tức giận, đơn giản là vì tranh giành cao thấp, hơn thua mạnh yếu, nhưng cuối cùng đều không ai chiến thắng cả. Bạn có thể thắng ở việc này, nhưng có thể lại thua ở việc khác. Lúc bạn nhắm mắt từ giã thế gian này, dù có là ai thì cũng đều giống nhau, chỉ là hai bàn tay trắng.

Đời người quan trọng nhất là làm được một chút việc gì đó mà bản thân cảm thấy có ý nghĩa, không nên tốn thời gian đi tranh danh đoạt lợi, không nên cứ lại hơn thua vì một câu nói mãi thế.

Người có tu dưỡng chân chính sẽ biết nén cơn tức giận này xuống. Biết kiểm soát được nóng giận mới có thể khiến sự tình trở nên tốt hơn, mới có thể khỏe mạnh và trường thọ.

Nếu để bạn mắc bệnh nhẹ một tuần, bạn sẽ phát hiện tiền tài không còn là quan trọng, chỉ có gia đình và thân thể mới là đáng quý.

Nếu để bạn mắc bệnh nặng một tháng, bạn sẽ phát hiện tiền tài đặc biệt không hề quan trọng, thân thể và người nhà mới là trọng yếu.

Nếu để bạn mắc bệnh nặng nửa năm, đoán chừng bạn sẽ sẵn lòng buông bỏ hết thảy tiền tài và danh lợi, chỉ có thân thể mới là thứ quan trọng nhất.

Đời người ta nên bình thản mà sống, khỏe mạnh, hạnh phúc mới là quý giá nhất.

Hoa do tưới nước quá nhiều mà chết, cá ăn bể bụng mà chết, người vì tức khí mà chết. Bạn kiểm soát được cơn nóng giận được bao nhiêu, thì sẽ có thể sống thọ được tới đó.

Vừa không tức giận người khác, mà chính mình cũng không tức giận, gọi là chân nhân, thông thường có thể sống trăm tuổi hoặc hơn.

Trăm bệnh đều từ tức khí mà sinh ra. Cho nên, muốn trường thọ phải biết tiết chế cơn nóng giận, cải biến quan niệm, cải biến tập quán sinh hoạt không tốt, quan tâm đến bản thân mình, hãy bắt đầu ngay từ hôm nay.

Sưu tầm

Ghi chú thêm:

Tức giận là lấy sự sai lầm của người khác mà trừng phạt chính mình. Hãy yêu thương họ vì họ không biết việc họ làm.!!!(thánh kinh)

THÁNG TƯ BUỒN!

THÁNG TƯ BUỒN!

Tháng tư về, trăn trở bao nổi buồn mênh mang khi nghĩ về các anh, người lính VNCH, các anh phải trải qua những đau đớn thăng thầm trong đời người, những uẩn khúc đau thương, những vết tích cho một dân tộc luôn giày xé tâm can.

Có người phải bỏ quê hương ra đi trên bờ sinh tử, người ở lại sống trong đớn đau, nhọc nhằn…

Có người bỏ xác trên quê hương đất mẹ mà không có được ngôi mồ riêng của mình …

Tháng tư về

. .Kính dâng nén hương lên ngôi mộ này . Ngôi mộ tập thể ở đằng sau tường rào khu nghĩa trang quân đội VNCH cũ. Có khoảng 500 người lính VNCH chết trận, được đưa về nghĩa trang quân đội VNCH ở Bình An chưa kịp an táng, ở trong nhà xác nghĩa trang . CS vào tiếp quản cho người đưa họ xuống hố, chôn tập thể rồi san bằng.

Một thời gian sau, ông chủ đầu tư trường Đồng An được dân ở đây kể cho nghe. Ông đã cho làm lại khu mộ và dựng nhà bia tưởng niệm.

Rằm mồng một cho soạn lễ vật hương khói đàng hoàng.

Hiện ngôi mộ nằm trong khuôn viên trường cao đẳng công nghệ cao Đồng An.

Nguyện xin ơn trên gìn giữ họ an nghỉ trong bình yên ở nơi này .

Liên Trà

(Đăng lại)

May be an image of one or more people and outdoors

Yêu không phải là tìm kiếm một người hoàn hảo…

May be an image of child, standing and outdoors

Yêu không phải là tìm kiếm một người hoàn hảo, mà là học cách dùng đôi mắt hoàn hảo để ngắm nhìn một người thường.

Thật ra, yêu không phải là tìm kiếm một người hoàn hảo. Mà là, phải học cách dùng đôi mắt hoàn hảo, để ngắm nhìn một người không hoàn hảo.

Tích đức không cần người khác thấy, hành thiện tự có Trời biết.

Người làm việc thiện, phúc tuy chưa đến, họa đã đi xa. Người làm việc ác, họa tuy chưa đến, phúc đã đi xa. Người làm việc tốt, giống như cỏ trong vườn xuân, không thấy trưởng thành, lâu ngày sinh sôi. Người làm việc ác, giống như đá mài dao, không thấy hao tổn, lâu ngày mới mòn.

Phúc họa vô môn luôn tại tâm (ý nói phúc và họa không có cửa để chúng ta đi vào nó, mà nó được hình thành qua suy nghĩ tốt hoặc xấu trong tâm của chúng ta).

Điều đáng sợ của hành động làm ác không phải là bị người khác phát hiện, mà là chính mình tự biết. Điều đáng khen của hành động lương thiện, không nằm ở lời khen của người khác, mà là nằm ở sự an vui của chính mình.

Đời người, có bao nhiêu toan tính, thì có bấy nhiêu đau khổ. Có bao nhiêu khoan dung, thì có bấy nhiêu niềm vui.

Đau khổ và niềm vui đều là sự phóng chiếu của tâm linh, giống như trong gương có cái gì, là do sự vật đứng trước gương quyết định.

Trong lòng không buông bỏ được, tự nhiên sẽ thành gánh nặng, gánh nặng càng nhiều, đời người càng không vui.

Tâm toan tính giống như cái túi quần, tâm khoan dung giống như cái phễu. Tâm phức tạp thích toan tính, tâm đơn giản dễ vui vẻ.

Biết khoan dung, con đường đời mới có thể càng đi càng rộng. Oán hận là một ly rượu độc, cái bị giết chết là niềm vui của chính mình.

Dùng sai lầm của người khác để trừng phạt bản thân, là một chuyện vô cùng ngu xuẩn. Vậy chi bằng, tha thứ cho lỗi lầm của người khác, vui vẻ với cuộc đời của mình. Không khoan thứ cho người khác, thật ra là đang không bỏ qua với chính mình.

Tấm lòng của một người có thể dung chứa được bao nhiêu người, thì có thể thắng được bấy nhiêu lòng người. Tấm lòng rộng mở, mới có thể thành tựu sự nghiệp, mới có đời người yên bình và vui tươi. Tâm rộng lớn, thì tất cả mọi chuyện đều nhỏ hết.

Chuyện lớn chuyện khó, xem cách đảm đương. Nghịch cảnh thuận cảnh, xem tấm lòng.

Là vui hay giận, xem tu tính. Có mất có được, xem trí tuệ. Là thành là bại, xem kiên trì.

Mọi chuyện thuận theo tự nhiên. Vạn sự xử trí an nhiên. Lúc đắc ý điềm nhiên. Lúc thất ý thản nhiên. Gian nan trắc trở xem như tất nhiên. Trải nghiệm hết vô thường mới ngộ ra.

Uống loại trà thanh khiết, ngậm cái miệng thị phi, kết giao bạn ngộ đạo.

Tình yêu đích thực, là chấp nhận, không phải chịu đựng; là ủng hộ, không phải chi phối; là hỏi thăm, không phải chất vấn.

Tình yêu đích thực, phải cám ơn, cũng phải xin lỗi; phải ân cần, cũng phải thông cảm; phải nhận lỗi, cũng phải sửa lỗi.

Tình yêu đích thực, không phải nghi ngờ lẫn nhau, mà là cùng nhau nhìn về một hướng.

Thật ra, yêu không phải là tìm kiếm một người hoàn hảo. Mà là, phải học cách dùng đôi mắt hoàn hảo, để ngắm nhìn một người không hoàn hảo.

CẢNH SÁT TỈNH HYOGO – NHẬT BẢN BẮT 2 THỰC TẬP SINH VIỆT NAM, VÌ TỘI TRỘM CẮP

*** Những “con sâu làm rầu nồi canh”!

* CẢNH SÁT TỈNH HYOGO – NHẬT BẢN BẮT 2 THỰC TẬP SINH VIỆT NAM, VÌ TỘI TRỘM CẮP ở quận Hyogo và quận Kyoto.

Hãng tin NHK ngày 8/4 đưa tin, cảnh sát tỉnh Hyogo vừa bắt hai người đàn ông Việt Nam, một người 32 tuổi tên Nguyễn Tiến Tùng và một người 33 tuổi tên Hồ Văn Mee , với cáo buộc trộm cắp 3,2 triệu yên (gần 30.000 USD) thuốc và thực phẩm chức năng tại các hiệu thuốc ở 8 tỉnh, chủ yếu ở vùng Kansai (như Hyogo, Kyoto) suốt 7 tháng, kể từ tháng 3 năm ngoái.

Hai nghi phạm nhận tội, cho biết đã thực hiện hơn 42 vụ trộm để “có tiền sinh hoạt và đánh bạc”. Những món đồ lấy trộm chủ yếu là kem chống nắng, đồ cạo râu, thuốc bổ, đồ dùng thiết yếu, được bán phổ biến ở Việt Nam.

“Tôi từng đến Cục Xuất nhập cảnh để làm thủ tục về nước vì thời hạn thực tập kết thúc và không có việc làm, cũng như tiền sinh hoạt. Nhưng tôi không thể về nước do Covid-19. Việt Nam có nhu cầu lớn về hàng tiêu dùng Nhật Bản. Tôi bán hàng trộm được cho một người quen qua mạng xã hội SNS”, một nghi phạm khai.

Hai nghi phạm đã bị khởi tố. Cảnh sát phát lệnh truy nã một người Việt Nam khác bị tình nghi là đồng phạm.

* Thời gian qua có rất nhiều vụ việc khi một số du học sinh, lao động Việt trộm cắp tại Nhật và bị bắt. Hành động nông nổi đó của một số người đã khiến cho hình ảnh những người Việt học tập và làm việc tại Nhật Bản bị xấu đi trong mắt người Nhật nói chung và các công ty, xí nghiệp Nhật Bản nói riêng.

Tại rất nhiều nơi trên đất nước Nhật Bản bạn có thể sẽ bắt gặp hình ảnh những tấm biển báo bằng tiếng Việt như: “Không được ăn cắp”, “Ăn cắp là hành vi xấu sẽ bị cảnh sát bắt”.

Là công dân Việt Nam dù sống và làm việc ở bất cứ nơi nào trên thế giới thì khi nhìn thấy điều này chắc chắn nhiều người sẽ thấy xấu hổ.

TL – Dũng Nguyễn lượt dịch (Theo NHK) & glodeco

https://www3.nhk.or.jp/…/kobe/20210408/2020012803.html…   

Ghi chú: Một người 32 tuổi tên Nguyễn Tiến Tùng và một người 33 tuổi tên Hồ Văn Mee , với cáo buộc trộm cắp 3,2 triệu yên … như vậy hai người này 32 tuổi và 33 tuổi phải sinh ra và lớn lên, được giáo dục, dạy dỗ trong môi trường xã hội chủ nghĩa ưu việt chứ không phải là tàn dư Mỹ Ngụy để lại?

Nghị lực sống phi thường của bé gái 11 tuổi có trái tim ngoài lồng ngực

Nghị lực sống phi thường của bé gái 11 tuổi có trái tim ngoài lồng ngực

Một bé gái 11 tuổi ở tiểu bang Florida, Mỹ đã mắc một căn bệnh hiếm gặp. Khi mới sinh ra, quả tim của cô bé đã phát triển bên ngoài khoang ngực, chỉ được một lớp da mỏng bao phủ và có thể nhìn thấy rõ từng nhịp đập của tim. Mặc dù hiện tại vẫn chưa có cách phẫu thuật nào khiến quả tim trở lại đúng vị trí, nhưng cô bé này vẫn rất lạc quan không bị ảnh hưởng bởi bệnh tật, nụ cười hạnh phúc và xinh đẹp của cô đã khiến rất nhiều cư dân mạng xúc động.

Theo các kênh truyền thông đưa tin, cô bé này là Virsaviya Borun-Goncharova, hiện đang sống cùng gia đình ở tiểu bang Florida. Goncharova bị mắc căn bệnh bẩm sinh Ngũ chứng Cantrell (Pentalogy of Cantrell, POC), căn bệnh này khá hiếm gặp với 5 loại triệu chứng dị tật, và rõ ràng nhất là triệu chứng tim lộ ra ngoài lồng ngực. Tỷ lệ mắc căn bệnh này chỉ là một phần triệu, trên thế giới chỉ có khoảng 200 trường hợp.

Goncharova mắc căn bệnh Ngũ chứng Cantrell ngay khi mới chào đời. Đây là một căn bệnh rất hiếm gặp. (Ảnh do LegendDari_Love cung cấp)

Ngay từ khi còn nhỏ, Goncharova đã luôn tỏ ra vô tư và không bị ảnh hưởng bởi bệnh tật. (Ảnh do LegendDari_Love cung cấp)

Do mắc bệnh, nên Goncharova không thể phát triển xương sườn và cơ bụng một cách bình thường khi còn trong bụng mẹ. Vào thời điểm đó, bác sĩ đã cảnh báo rằng, bé gái này có thể chết trong quá trình mang thai hoặc sinh nở. Nhưng cuối cùng Goncharova đã chào đời và sống sót một cách kỳ diệu, hiện tại cô bé ngày càng trở nên xinh xắn, hoạt bát và đáng yêu.

Goncharova và em trai Ervin. (Ảnh do LegendDari_Love cung cấp)

Goncharova và em trai Ervin. (Ảnh do LegendDari_Love cung cấp)

Cậu em trai Ervin rất thích chạm vào trái tim của chị gái vì cảm thấy nó đang “động đậy” trên lớp da mỏng. (Ảnh do LegendDari_Love cung cấp)

Bà Dari Borun (31 tuổi), mẹ của Goncharova bày tỏ rằng, việc con gái mình có thể sống sót là một điều rất kỳ diệu. Bà nói rằng, Ervin, em trai của Goncharova rất thích chạm vào quả tim của chị gái mình, bởi vì cậu bé cảm thấy trái tim của chị gái rất đặc biệt.

Để phẫu thuật tim cho con gái, bà Borun đã chuyển nhà từ Nga đến Boston, Mỹ vào năm 2015. Nhưng thật không may, bác sĩ chẩn đoán rằng, huyết áp động mạch chủ của Goncharova quá cao nên không thể phẫu thuật được.

Sau đó, vì khí hậu ở Boston khá lạnh, nên gia đình Goncharova đã chuyển đến bang Florida vào mùa hè. Khí hậu ở Florida ấm hơn nên căn bệnh của Goncharova cũng bớt khó chịu hơn. Bà Borun hy vọng con gái mình có thể đáp ứng được tiêu chuẩn phẫu thuật sau một thời gian trị liệu bằng thuốc huyết áp.

Mặc dù căn bệnh này thường không khiến Goncharova cảm thấy khó chịu, nhưng do quả tim lộ ra bên ngoài quá mỏng manh, lại không có xương sườn bảo vệ, nếu ngực cô bé không may bị va đập mạnh có thể dẫn đến tử vong. Mẹ của Goncharova cũng cảm thấy rất lo lắng về điều này.

Khi ra ngoài tập thể dục, đôi khi Goncharova cần sử dụng máy tạo oxy di động để duy trì độ bão hòa oxy trong máu. (Ảnh do LegendDari_Love cung cấp)

Bà Borun cho biết, Goncharova chưa từng được đến trường, bởi vì cô bé có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng nếu bị ngã. Tuy nhiên, điều này đã không thể ngăn cản Goncharova trở thành một cô bé lạc quan và hoạt bát.

Goncharova nói rằng: “Đôi khi cháu cảm thấy thiếu oxy, chóng mặt, nhưng cháu vẫn thích sống một cuộc sống vui vẻ, ca hát và nhảy múa cùng bạn bè. Vì trái tim của cháu khác với mọi người, nên nó cũng khiến cháu trở nên khác biệt”.

Goncharova giờ đã trở thành một cô bé hoạt bát, xinh xắn và được nhiều người yêu mến. (Ảnh do LegendDari_Love cung cấp)

Hiện tại, Goncharova cũng giống như những người bạn cùng trang lứa. khác Cô bé rất thích nghệ thuật, âm nhạc, và thường xuyên chia sẻ những đoạn video và hình ảnh của mình lên mạng để thể hiện quá trình trưởng thành đầy lạc quan của mình. “Cháu nhận được rất nhiều bình luận từ những người theo dõi cháu trên Instagram, rất nhiều người đã động viên cháu. Họ rất tốt bụng”, Goncharova nói.

Trong một cuộc phỏng vấn với giới truyền thông vào năm 2015, Goncharova lạc quan bày tỏ rằng: “Cháu biết lý do tại sao quả tim của cháu lại ở bên ngoài, bởi vì Chúa Jesus muốn chứng tỏ rằng, Ngài có khả năng tạo ra điều gì đó đặc biệt giống như cháu”.

Mai Hạ

Saigon xưa là Hòn Ngọc Viễn Đông! có đúng sự thật hay là nổ?

Một bạn miền Bắc đặt câu hỏi trên diễn đàn Qui Nhơn: “Nghe nói Saigon xưa là Hòn Ngọc Viễn Đông! có đúng sự thật hay là nổ?” Xin trả lời vắn tắt bằng sự kiện thực tế:

Vài điều cần chia xẻ với các bạn trẻ, hoặc các bạn ở “phía bên kia thế giới tự do”, về Việt Nam Cộng Hòa: Trước 1975, tôi là Giám đốc Công ty Xuất cảng Nấm Tây đóng hộp NAM HẢI KỸ NGHỆ CÔNG TY, cơ xưởng tại Suối Lồ Ồ, Dĩ An. Hồi đó, tôi đã mướn 1 kỹ sư Nam Hàn, và 7 chuyên viên người Nam Hàn làm việc cho tôi, chỉ chuyên trồng nấm Tây mà thôi. Nam Hàn thời bấy giờ còn lạc hậu hơn Việt Nam nhiều, nên người Đại Hàn phải sang Việt Nam tìm việc làm. Tư cách họ rất ồn ào, kém văn minh, hay đánh lộn. Những người làm việc cho tôi trong cơ xưởng trồng Nấm, cứ cãi nhau là gầm lên, xắn tay áo xông vào nhau, đánh nhau gẫy răng. Lý do tôi mướn người Nam Hàn là vì người Việt mình không có ai biết trồng Nấm Tây (French Mushroom) theo kiểu kỹ nghệ lớn, mà chỉ biết trồng Nấm Rơm, Nấm Đông cô, nấm Mèo là những thứ trồng theo thủ công, tiểu công nghệ, trồng ngoài vườn. Nấm Tây phải trồng trong nhà kín, có 12 cái máy lạnh, hai lớp tường, hai lớp mái, trồng trên giường sắt 3 tầng, rất công phu, ra vào phải mặc quần áo riêng, giầy dép riêng, mang găng tay. Cơ xưởng của tôi có 7 căn nhà dài 45 mét, ngang 7 mét. Mấy người Đại Hàn chỉ giỏi trồng nấm chứ không biêt gì khác. Về Thái Lan, lúc đó, cũng nghèo nàn, mê tín, không có kỹ nghệ lớn, trong khi miền Nam đã biết đóng xe hơi (La Dalat), nhiều cơ xưởng khổng lồ, chế xe đạp, chế xe gắn máy (Puch), xi măng. Tại Saigon, có Khu Kỹ Nghệ Tân Thuận gồm toàn cơ xưởng lớn, do ngoại quốc làm chủ, nhưng phải theo luật Việt Nam về chính trị, tài chánh, xã hội, nếu vi phạm thì bị xử ngay (không như đặc khu Tầu phù hiện tại, dân Tầu làm chủ cả chính trị, tài chánh luôn, nhà nước Việt Nam hiện tại không dám đung tới.) Về phía Nam, thì Cam bốt (Campuchea) lúc đó cũng khốn khó, và thù người Việt nên thỉnh thoảng “cáp duồn” (chặt đầu người Việt thả trôi sông). Nhưng chính phủ Cam Bốt thì lệ thuộc vào viện trợ của Việt Nam. Nước Lào còn tệ hơn nữa. Nhiều chuyên viên Lào, Cam Bốt, Thái Lan phải sang Việt Nam du học. Singapore thời gian đó cũng không có gì xuất sắc. Indonesia, Miến điện thì cũng thế. Nói chung, Việt Nam Cộng Hòa trước 1975 là CON RỒNG LỚN NHẤT CHÂU Á. Việt Nam có nền tài chánh vững mạnh, đồng tiền Việt Nam hồi đó giá trị, 1 đô la Mỹ chỉ có 500 đồng VN là tối đa, đôi khi tụt xuống còn 300 đồng VN ăn 1 đô la Mỹ (hiện tại là khoảng 20,000 đồng Việt Nam bằng 1 đô la Mỹ.) Quân đội miền Nam, đứng một mình vẫn mạnh nhất Á châu Các Sĩ Quan Hải, Lục, Không Quân được huấn luyện tại các trường Quân Sự lớn và có thể sang Hoa Kỳ, Úc, Pháp tu nghiệp, nhưng hệ thống chỉ huy không lệ thuộc Hoa Kỳ (Trong khi Quân đội miền Bắc là đệ tử của Trung Cộng, Nga Sô, và các nước Cộng sản khác. Cố Vấn Tầu hồi đó, được phục vụ theo chế độ Đặc Táo, ăn sang hơn bộ đội cụ Hồ gấp trăm lần.) Về Văn Hóa: Văn chương miền Nam Tự do nên phong phú về mọi mặt. Giáo dục theo tiêu chuẩn quốc tế. Về xã hội, có chế độ đặc biệt cho người bất toại, và thương phế binh. Dân chúng được sở hữu đất đai, ruộng cầy, (hiện tại, thì không có người dân nào được sở hữu đất đai, chỉ sở hữu cái phần xây cất bên trên, nên nhà nước có quyền lấy bất cứ lức nào theo chương trình “cưỡng chế”) Nói chung, Saigon ngày xưa đúng là HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG! Vì thế Dương Thu Hương khi vào đến Saigon là ngồi khóc vì thấy rằng cả miền Bắc đã bị lừa dối khi cho rằng miền Nam bị kềm kẹp, đói khổ.

(Trên đây chỉ là sơ lược, nhất thời. Sẽ viết nhiều hơn với tài liệu đầy đủ.)

CHIẾC VALI HÀNH LÝ CUỐI ĐỜI

May be an image of text that says '"Hãy chăm sóc tốt thể xác nếu bạn muốn sống lâu, hãy chăm Soc tốt linh hồn, vì cô the bạn se chết vào ngày mai. -Thánh Augustino-'

 

CHIẾC VALI HÀNH LÝ CUỐI ĐỜI

Một người kia biết mình sắp từ giã cõi thế, ông mơ thấy Chúa đến gần, trong tay Ngài cầm một chiếc vali.

Chúa bảo: “Nầy con, đã đến lúc đi theo Ta rồi”. Ngạc nhiên, người ấy trả lời: “Bây giờ sao ? Mau quá vậy ? Con có bao nhiêu là dự định…” – “Rất tiếc nhưng đã đến giờ đi rồi”.

Người ấy hỏi: “Ngài có gì trong chiếc vali kia vậy ?” Chúa trả lời: “Tất cả những gì thuộc về con”. “Ồ, những gì thuộc về con sao ? Ý Ngài muốn nói những đồ đạc, áo xống, tiền bạc của con ư ?” Thượng Đế trả lời: “Những cái đó đã không phải của con; chúng thuộc về trần gian”.

Người ấy lại hỏi: “Có phải nó là ký ức của con không ?” Chúa trả lời: “Ký ức đã không bao giờ thuộc về con; chúng thuộc vào thời gian”.

“Vậy có phải là những tài năng của con ?”… “Tài năng đã không bao giờ là của con; chúng tuỳ thuộc vào những tình huống con gặp trong đời con phải giải quyết”.

“Phải chăng là bạn bè và gia đình của con ?”… “Rất tiếc, họ đã không bao giờ là của con, họ thuộc về con đường mà con đã đi qua”.

“Hay đó là thân xác con ?”… “Thân xác đã không bao giờ là của con, nó thuộc về cát bụi”.

“Vậy đó là linh hồn của con chăng ?”… “Không đâu, linh hồn của con thuộc về Ta là Đấng đã tạo dựng nên con”.

Đầy hoang mang sợ hãi, người ấy nhận chiếc vali từ tay Chúa và mở nó ra, ông chỉ thấy nó trống trơn.

Một giọt nước mắt lăn dài trên má, người ấy thốt lên: “Trời ơi, vậy là cuối cùng con đã chẳng có gì cả sao ?”…

Chúa trả lời: “Không đâu, con đã có được nhiều lắm chứ, nhưng nó không thể nhìn thấy được bằng mắt thường, nó chính là tấm lòng vị tha của con. Mỗi khi con nói một lời tử tế, mỗi khi con làm một điều dễ thương, mỗi khi con nghẹn ngào trước một mảnh đời khốn khổ, Ta đều cất giữ tất cả vào làm hành lý cho con mang theo về cùng Ta…”

Sưu tầm 

Bầu cử năm 1967 ở miền Nam: Dân chủ nhất trong lịch sử Việt Nam?

Bầu cử năm 1967 ở miền Nam: Dân chủ nhất trong lịch sử Việt Nam?

 24/04/2020

By  VÕ VĂN QUẢN

Các liên danh tranh cử ở miền Nam ra mắt cử tri năm 1967. Ảnh: Chân Trời Mới/Chưa rõ nguồn.

Các cuộc bầu cử, trưng cầu dân ý sau thời kỳ Ngô Đình Diệm nắm quyền không thoát khỏi cái nhìn cú diều của nhiều nhà sử học Việt Nam lẫn một số nhà báo phương Tây cánh tả vốn đã có sẵn định kiến với nhà nước Việt Nam Cộng hòa. Song thiện cảm của giới sử gia và các nghiên cứu khoa học chính trị về tính minh bạch và dân chủ của bầu cử tại miền Nam Việt Nam trong thời kỳ Đệ Nhị và Đệ Tam Cộng hòa đều tăng. 

Như cuộc tổng tuyển cử ngày 3/9/1967 của Việt Nam Cộng hòa, New York Times – một trong những tờ báo cánh tả chống chiến tranh Việt Nam mạnh mẽ nhất cũng đã phải so sánh rằng, so với kiểu bầu cử một đảng “làm cho có” (pro forma affairs) ở Bắc Việt, và những cuộc bầu cử 97, 98% của Diệm, giai đoạn mới của Việt Nam Cộng hòa và nền dân chủ của nó có vẻ đáng được đánh giá cao hơn rất nhiều.

Điều mà rất nhiều người quên là, chính trị miền Nam Việt Nam rối ren hơn hẳn miền Bắc do đặc tính của một vùng đất mới với nền chính trị vẫn còn phải qua một thời gian dài thử sai; giống như sự khác biệt giữa miền Viễn Tây hoang dã và vùng phía Đông công nghiệp hóa của Hoa Kỳ vậy. Bản thân chính quyền miền Nam Việt Nam lại phải đối mặt với sự giám sát không chỉ của báo chí tự do ở đây, mà còn là báo chí Mỹ, người dân Mỹ và các nhà phản chiến người Mỹ; điều mà chính quyền Bắc Việt không hề biết và không cần phải biết. Không chỉ vậy, họ cũng không sở hữu được những công cụ đàn áp tuyệt đối mà Việt Nam Dân chủ Cộng hòa có. 

Với một lịch sử lộn xộn của đảo chính quân sự, tướng tá lạm quyền, các cuộc nổi dậy ở địa phương và các cuộc chiến giữa những phe phái tôn giáo, cuộc tổng tuyển cử năm 1967 phải nói là một thành công lớn, khi được tiến hành đúng trình tự, mang lại tính chính danh cho chính quyền mới, tôn trọng đa nguyên (ở một mức độ nhất định) cũng như ổn định nội tại xã hội.

Hình ảnh vận động tranh cử nơi công cộng (từ trái qua phải):
Hàng trên: Ứng cử viên Tổng Thống Phan Khắc Sửu – Ứng cử viên Tổng Thống Phan Quang Đán.
Hàng dưới: Ứng cử viên Tổng Thống Trần Văn Hương – Ứng cử viên Tổng Thống Trương Đình Dzu.
Ảnh: Chân Trời Mới/Chưa rõ nguồn.

Không chỉ đề xuất về việc xây dựng một bản Hiến pháp mới với một cơ chế lưỡng viện quyền lực hơn, có khả năng đối trọng với vai trò của tổng thống nhiều hơn; cuộc bầu cử còn giới thiệu những yếu tố dân chủ đáng quý ngay trong giai đoạn Chiến tranh Việt Nam đang leo thang: từ các cuộc tranh luận toàn quốc giữa các ứng cử viên, cho đến việc các ứng cử viên được cấp thời lượng phát sóng trên truyền hình khiến cho cuộc đua vào các chức danh dân cử trở nên công bằng và sòng phẳng hơn bao giờ hết. 

Các ứng viên thoải mái phê phán chính phủ quân quản ở nhiều phương diện, trong khi bản thân họ cũng đại diện cho các nhóm chính trị đa dạng tại miền Nam Việt Nam: từ các chính trị gia cấp tiến chủ hòa ở đồng bằng sông Cửu Long cho đến những nhóm quân nhân Công giáo tị nạn với lời kêu gọi đưa quân “giải phóng” miền Bắc. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử hiện đại của cả hai miền, không khí thảo luận chính trị lại đa nguyên, đa dạng và được tôn trọng như vậy. 

Báo cáo mật của Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) cho chính phủ Hoa Kỳ ngay sau cuộc tổng tuyển cử, vốn có rất ít lý do để nói dối về tình hình tại miền Nam Việt Nam, cũng phải thừa nhận rằng cuộc bầu cử diễn ra rất công bằng và đúng tiêu chuẩn. Trong số 11 ứng cử viên cho chức danh tổng thống, chỉ có một người đại diện quân lực Việt Nam Cộng hòa, và 10 người còn lại có nền tảng, thân thế chính trị đa dạng. Họ cũng được tạo điều kiện tiếp cận với công chúng một cách sòng phẳng. CIA ghi nhận chỉ có khoản 11 khiếu nại đơn lẻ về cuộc bầu cử, và hầu hết đều không đủ cơ sở để chứng minh quá trình bầu cử bị thao túng hay chỉnh sửa kết quả. 

Đặc biệt thú vị hơn, luật sư Trương Đình Dzũ, dựa vào các kênh tiếp cận công chúng bình đẳng, nhanh chóng đạt được tỉ lệ ủng hộ đáng nể nhờ vào tài ăn nói và xu thế hòa bình của mình. Ông kết thúc cuộc bầu cử ở vị trí thứ hai – 17% – đánh bật mọi kỳ vọng trước đó của giới quân đội VNCH. Và một tương lai dân sự, công bằng, dân chủ của chính quyền miền Nam Việt Nam mở rộng hơn bao giờ hết. 

Nhưng rồi năm 1968 với trận Tết Mậu Thân đến. Với những sai lầm chiến thuật của cả quân đội Hoa Kỳ lẫn quân lực Việt Nam Cộng hòa, dù bên nhận phải tổn thất kinh hoàng nhất là Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam (Việt Cộng) và quân đội Bắc Việt, chiến dịch đã khiến cho các kỳ vọng dân sự hóa miền Nam Việt Nam đổ sông đổ bể, và phong trào phản chiến tại Hoa Kỳ lại bị đẩy lên cao hơn bao giờ hết. 

Có nhiều lý do để cho rằng đây là chủ đích của phe Bắc Việt, và đây cũng không phải là lần duy nhất họ cố gắng phá hoại các nỗ lực dân sự hóa của chính quyền miền Nam Việt Nam (như vụ ám sát Giáo sư Nguyễn Văn Bông chẳng hạn). Chiến tranh Việt Nam càng đẫm máu, miền Nam Việt Nam càng rối loạn, có vẻ càng có lợi cho công cuộc “thống nhất đất nước” mà các nhà Marxist chủ nghĩa ở Hà Nội vẽ ra. 

Bầu cử ở miền Nam Việt Nam, đáng trân trọng, cũng vì lẽ ấy.

Một số hình ảnh về cuộc bầu cử năm 1967 của tạp chí LIFE.

Sau đảo chính, kinh tế Myanmar sụp đổ

Sau đảo chính, kinh tế Myanmar sụp đổ

On Apr 10, 2021

Hiếu Chân

Hơn hai tháng sau ngày quân đội Myanmar làm cuộc đảo chính lật đổ chính quyền dân sự và tiến hành cuộc đàn áp tàn bạo những đám đông biểu tình phản đối đảo chính, nền kinh tế nước này đang dần dần sụp đổ, những thành tích phát triển của một thập niên mở cửa, cải cách dân chủ đang dần dần bị xóa sạch.

Khắp nước Myanmar, các chi nhánh ngân hàng đều đóng cửa, nhân viên chính phủ và các công ty không đi làm việc, công nhân các nhà máy bỏ việc về quê, các công ty nước ngoài rút chuyên gia về nước, còn mạng viễn thông internet gần như đã bị cắt.

Từ khi quân đội làm đảo chính ngày 06-01-2021, các đường phố ở Myanmar ngày nào cũng xảy ra biểu tình phản đối, đòi tái lập nền dân chủ và đều bị quân đội đàn áp dã man. Đến hôm nay, thứ Bảy 10-04, đã có hơn 618 người biểu tình bị giết, trong đó có nhiều trẻ em bị bắn chết khi đang ở trong nhà, trong sân, theo số liệu của tổ chức Hội Hỗ trợ Tù nhân Chính trị (AAPP).

Tình hình mất an ninh ở các khu vực đô thị làm cho công việc kinh doanh trở nên hết sức rủi ro, chỉ trừ một số dịch vụ thiết yếu, phần lớn các cửa tiệm, công sở, nhà máy đều đã đóng cửa, các hoạt động sản xuất kinh doanh gần như đều ngưng trệ.

Ngân hàng Thế giới (World Bank, WB) và các chuyên gia kinh tế dự đoán năm 2021 kinh tế Myanmar sẽ bị “co lại” ít nhất 10%, thành quả về xóa đói giảm nghèo bị xóa sạch, các nhà đầu tư nước ngoài cùng với du khách quốc tế – động lực phát triển kinh tế của Myanmar trong thập niên qua – sẽ sợ hãi mà tránh xa đất nước này. Trước đảo chính, World Bank đã dự đoán kinh tế Myanmar trong năm tài chính kết thúc vào tháng Chín 2021 sẽ tăng trưởng khoảng 2%, chậm hơn năm ngoái một chút do ảnh hưởng của đại dịch Covid-19.

Trước đảo chính, Myanmar đã là quốc gia nghèo nhất Đông Nam Á, với sáu triệu người dân sống trong cảnh khốn cùng có thu nhập chưa tới 3,2 USD mỗi ngày – ngưỡng nghèo đói áp dụng cho những nước thu nhập trung bình thấp như Myanmar; một phần tư số trẻ em Myanmar bị thiếu cân và thấp lùn do suy dinh dưỡng kinh niên. 

Nguyên nhân của tình trạng đói nghèo là do nhiều thập niên, đất nước nằm dưới sự cai trị của các tướng lãnh quân sự với những chính sách kinh tế sai lầm và thảm họa. Khi tập đoàn quân phiệt bắt đầu nhường bớt quyền cai trị cho một chính phủ dân sự, thực hiện cải cách, thì nhiều hoạt động kinh tế được “cởi trói”, dòng vốn đầu tư nước ngoài và du khách quốc tế đổ vào, thúc đẩy sự tăng trưởng. Theo dữ liệu của World Bank, tỷ lệ người nghèo đói trong dân số Myanmar đã giảm từ mức 42,2% năm 2010 (năm trước cải cách) xuống còn 24,8% năm 2017. Nhưng do tình hình trì trệ sau đảo chính, con số này có thể tăng trở lại mức 30% trong năm 2021, sẽ có thêm 1,8 triệu người rơi trở lại cảnh đói nghèo.  

Công ty xếp hạng tín dụng quốc tế Fitch Solutions còn bi quan hơn khi dự báo kinh tế Myanmar sẽ giảm sút khoảng 20%, căn cứ vào các dữ kiện như sức mua của người dân giảm sút, nhà nước thất thu thuế nên sẽ giảm chi tiêu và đầu tư. 

Sự đình đốn được thể hiện rõ nhất trong ngành dệt may – ngành sử dụng nhiều lao động nhất và đóng góp một phần tư doanh thu xuất cảng của Myanmar, một phần nhờ chính sách miễn thuế khi nhập cảng vào thị trường Liên minh châu Âu. Sau vụ đảo chính, các hãng thời trang quốc tế lớn như Hennes & Mauritz AB của Thụy Điển, Benetton của Ý đã ngừng đặt hàng các công ty dệt may Myanmar, buộc nhiều nhà máy may phải đóng cửa. Các vụ biểu tình và đàn áp của quân đội diễn ra ở các khu công nghiệp làm cho người lao động sở hãi, nhiều người bỏ thành phố trở về làng quê, làm cho tình trạng thiếu lao động trở nên trầm trọng ở những nhà máy còn có đơn hàng để hoạt động.

Các ngành dịch vụ như ngân hàng, viễn thông đình trệ vì mạng internet bị cắt trên diện rộng. Ngành du lịch, một thế mạnh của Myanmar nhờ di tích lịch sử và văn hóa Phật giáo phong phú, từng tăng trưởng gấp năm lần trong thập niên vừa qua, nay đang ngắc ngoải, một phần vì đại dịch Covid-19 và các biện pháp phong tỏa biên giới để phòng dịch, một phần vì tình trạng hỗn loạn trên đường phố, du khách không cảm thấy an toàn khi đi du lịch Myanmar. Hàng loạt khách sạn, nhà hàng, dịch vụ du lịch phải đóng cửa, cho nhân viên nghỉ việc, chưa biết đến bao giờ mới hoạt động trở lại được.

Tình trạng đình trệ các hoạt động kinh tế Myanmar còn do chủ ý của những lực lượng đối lập với quân đội; họ vận động người dân thực hiện một phong trào “bất tuân dân sự”, bãi công, bãi khóa, bãi thị trong nỗ lực làm cho tập đoàn quân phiệt cầm quyền không điều khiển được đất nước. Mục tiêu của họ là “từng bước, từng bước làm cho guồng máy của quân đội chao đảo và ngừng hoạt động,” một nhà giải phẫu học lãnh đạo phong trào bất tuân dân sự viết trên Facebook và cho biết những người ủng hộ phong trào, kể cả những người giàu có ở nước ngoài, đã gửi tiền đóng góp vào quỹ hỗ trợ những gia đình gặp khó khăn về đời sống khi tham gia bãi công, bãi thị. 

Hôm thứ Tư, tướng Min Aung Hlaing, tổng tư lệnh quân đội và cầm đầu vụ đảo chính, được báo chí nhà nước trích lời, gọi phong trào bất tuân dân sự “đang tàn phá đất nước” nhưng ông không cho biết tập đoàn quân sự cầm quyền sẽ có biện pháp gì để ổn định các hoạt động kinh tế của đất nước.