Ai giết nghệ sĩ Thanh Nga

Ai giết nghệ sĩ Thanh Nga

Trúc Giang  

1*. Ai giết nghệ sĩ Thanh Nga?

altNSƯT Thanh Nga sống và chết trọn vẹn từng giây phút''

Thanh Nga là một trong những nữ nghệ sĩ nổi tiếng trên sân khấu cải lương miền Nam Việt Nam trước năm 1975.

Ngày 26-11-1978, cái tin Thanh Nga bị bắn chết đã nhanh chóng lan truyền trong người dân Sài Gòn. Cái chết đột ngột của Thanh Nga gây xôn xao trong dư luận. Giới mộ điệu cải lương vô cùng xúc động trước cái chết của thần tượng của họ. Mọi người bàn tán xôn xao. Câu hỏi đầu tiên là “Ai đã giết Thanh Nga?”

Nhiều người suy đoán, gián điệp Trung Cộng giết Thanh Nga vì chửi bới Trung Cộng. Cũng có ý kiến cho rằng, Tổng Bí Thư Lê Duẩn rất mê Thanh Nga, nên TN ăn đạn do ghen tuông.

Bộ Công An cho báo chí biết, chính bọn “tàn dư Mỹ Ngụy” giết Thanh Nga.

Tất cả không thuyết phục, không đúng. Và câu hỏi “Ai giết Thanh Nga” chưa có câu trả lời chính xác trong một thời gian dài sau đó.

2*. Tóm tắt vụ án Thanh Nga

Khoảng 23 giờ ngày 26-11-1978, sau khi diễn xong vở Thái Hậu Dương Vân Nga ở rạp Cao Đồng Hưng, Bà Chiểu, nữ nghệ sĩ Thanh Nga (TN) lên chiếc xe Wolkswagen màu xám nhạt, do chồng là ông Phạm Duy Lân cầm lái. Thanh Nga ngồi ở băng ghế sau với con trai là Cúc Cu, 5 tuổi. Võ sư Nguyễn Văn Các, cận vệ của TN ngồi phía trước bên cạnh tài xế.

Chiếc xe theo đường Đinh Tiên Hoàng hướng về Ngã Sáu Sài Gòn, chỗ có bức tượng Phù Đổng Thiên Vương cởi ngựa sắt. Xe từ từ ngừng trước cửa nhà Thanh Nga, số 114 đường Ngô Tùng Châu.

Bỗng nhiên, một chiếc Honda phóng tới, thắng gấp, một người nhảy xuống chỉa súng vào gáy của võ sư Nguyễn Văn Các, 34 tuổi, cận vệ của TN, hắn quát “Đứng yên, mày la tao bắn chết”. Hắn đạp mạnh làm cận vệ Các ngã chúi vào trong xe, sau đó có tiếng súng nổ và trẻ con khóc.

Thanh Nga và chồng bị bắn chết tại chỗ vào khoảng 23 giờ 30. Thi hài được đưa vào bịnh viện Sài Gòn.

Cái chết của Thanh Nga gây chấn động trong nước.

3*. Việt Cộng cho rằng đây là vụ bắt cóc tống tiền.

Công An cho rằng việc bắt cóc tống tiền không thành công, mới gây ra án mạng.

Đồng thời liên kết vụ ám sát Thanh Nga với 2 vụ bắt cóc con của nghệ sĩ Kim Cương và con của bác sĩ Nguyễn Lã Hỹ, và cho biết thủ phạm đã nhận tội giết Thanh Nga là Nguyễn Thanh Tân, trung sĩ “biệt động dù ngụy” và Nguyễn Văn Đức là “lính Hải quân ngụy”.

Cả hai nhận tội và bị xử tử hình ngày 23-8-1980.

Cơ quan điều tra Công An cho biết, trong quá trình điều tra thẩm vấn kẻ chủ mưu 2 vụ bắt cóc, mới lòi ra thủ phạm đã giết chết Thanh Nga.

3.1. Vụ bắt cóc con của nghệ sĩ Kim Cương

       altNghệ sĩ Kim Cương

   Nghệ sĩ Kim Cương

Năm 1977.

Ngày 26-6-1977, Công An Sài Gòn nhận được tin báo, cháu Toro 5 tuổi, con của nghệ sĩ Kim Cương bổng nhiên bị mất tích ở nhà trẻ Vườn Hồng. Một người đàn ông giọng Nam bộ, tự xưng là Hải Phong, điện thoại báo cho biết là họ đang giữ đứa trẻ và đòi 100 cây vàng để chuộc mạng. Qua nhiều lần thương lượng hai bên đồng ý 20 cây.

Sau đó, cha của Toro mang vàng đến điểm hẹn, nhận ra chiếc áo của con đang mặc, ông đưa vàng cho kẻ bắt cóc, và không lâu sau đó, Toro được thả tại một bãi cỏ trước nhà thờ Đức Bà Quận 1. Sài Gòn.

Công An không tìm ra thủ phạm.

3.2. Vụ bắt cóc con của bác sĩ Nguyễn Lã Hỷ

ky-3-lo-dien-bang-cuop-khet-tieng-tu-vu-bat-coc-con-bac-si-la-hy_ 1sbc xoa so bang sat thu ban chet vo chong nghe si thanh nga hinh anh 6

        Nguyễn Thanh Tân cùng đồng bọn bắt có con bác sĩ Lã Hỷ tại trường cấp 1, cấp 2 Văn Tây Nhì

Năm 1979.

Ngày 2-3-1979, con trai của bác sĩ Nguyễn Lã Hỷ là bé Nguyễn Phương, bị bắt cóc ở trường phổ thông Tây Nhì, Phú Nhuận. Hung thủ ném chiếc áo bé Phương đang mặc ở trụ điện gần nhà và gọi báo cho bà Bích, là mẹ bé Phương, đòi 100 cây vàng chuộc con. Người gọi tự xưng là Hải Phong, nói giọng Nam bộ.

Bà Bích không hợp tác với Công An vì sợ con bị hại, nhưng CA đã bố trí theo dõi.

Sau 5 lần thương lượng, kẻ bắt cóc chấp nhận 20 cây vàng.

Năm giờ chiều ngày 21-3-1979 , theo yêu cầu của bọn bắt cóc, bà Bích mặc áo bà ba, đội nón lá, đi xe đạp, mang 20 cây vàng đến trước số nhà 95 đường Phan Đăng Lưu, Phú Nhuận.

Khi nhận ra bà Bích, một thanh niên nhảy ra chụp lấy gói vàng và tức thì, một chiếc Honda chạy tới, cả hai vọt đi.

Viên đội trưởng CA bắn theo 5 phát súng. Một viên đạn trúng chân tên lái xe, một viên trúng vào người của tên ngồi sau ôm gói vàng.

Công an mai phục ở các bịnh viện, và bắt tên Hoá ở bịnh viện Chợ Rẫy. Tên Hoá khai, chủ mưu là Nguyễn Thanh Tân, trung sĩ “Biệt động dù” chế độ cũ.

Sau đó, Nguyễn Thanh Tân bị bắt. Bé Phương được tìm thấy ở nhà người em của Thanh Tân ở Sóc Trăng.

Tân khai ra đồng bọn là Nguyễn Văn Đức, lính “hải quân ngụy”.

Đồng thời, Nguyễn Thanh Tân và Nguyễn Văn Đức cũng nhận tội đã giết Thanh Nga và chồng, vì bị thất bại trong vụ bắt cóc vào ngày 26-11-1978.

Trên đây là tài liệu do CA cung cấp cho báo chí.

altalt

             Nguyễn Thanh Tân     Tên Hoá được cáng đến Chợ Rẫy

4*. Khám nghiệm tử thi của Thanh Nga và chồng

Vụ hạ sát Thanh Nga ngày 26-11-1978.

Sáng hôm sau, ngày 27-11-1978, đoàn khám nghiệm đến bịnh viện Sài Gòn, thì thi hài của 2 người đã được đưa vào nhà xác.

Bản báo cáo chuyên án Thanh Nga của ông Võ Tấn Thành, Đội trưởng Đội trọng án Phòng Cảnh sát Hình sự TP/HCM như sau.

“Tử thi Thanh Nga vẫn còn mềm dịu bình thường, tử thi ông Lân (hơn bà 20 tuổi) tay chân đã cứng.

“Thanh Nga thân hình đẹp, hoàn mỹ, giống như hoa hậu thời nay. Vú trái gần vết thương đã trúng đạn, nằm như người ngủ, sắc mặc vẫn tươi đẹp. Ông Lân, người cứng cáp, to bự gấp đôi Thanh Nga, bị một vết thương (đạn bắn) ở ngực trái, xuyên thẳng hướng tim ra lưng” (Báo cáo chuyên án Thanh Nga của ông Võ Tấn Thành, Đội trưởng Đội trọng án Phòng CS Hình sự TP/HCM)

5*. Lời khai của cận vệ Nguyễn Văn Các

Do những bức thơ hăm dọa, bà bầu Thơ, mẹ của Thanh Nga, cử võ sĩ Nguyễn Văn Các bảo vệ Thanh Nga.

Nguyễn Văn Các, 34 tuổi, là nhân viên của đoàn Thanh Minh Thanh Nga, được cử theo bảo vệ Thanh Nga.

Nguyễn Văn Các khai.

“Tối hôm ấy, chính chồng của chị Thanh Nga, tức đạo diễn Phạm Duy Lân cầm lái, Thanh Nga ngồi ở băng ghế sau với cháu Phạm Duy Hà Linh, (Cúc Cu) 5 tuổi. Xe nổ máy, tôi ngồi cạnh anh Lân, chạy từ quận Bình Thạnh, theo đường Đinh Tiên Hoàng hướng về Ngã Sáu Saigòn, chỗ có tượng Phù Đổng Thiên Vương. Xe từ từ ngừng trước cửa nhà TN số 114 đường Ngô Tùng Châu.

Tôi xuống trước, định mở cửa cho TN xuống, nhưng khựng lại vì có một chiếc Honda từ đâu phóng tới, dừng gấp trước cổng nhà nghe cái “xẹt”. Một bóng người vội vã nhảy xuống chìa súng vào gáy tôi, quát: “Đứng yên, mầy la tao bắn chết”.

Hắn đạp mạnh khiến Các ngã chúi xuống, úp mặt vào trong xe phía trước, hắn buộc anh nằm yên.

Chưa kịp hoàn hồn, Các nghe tiếng ông Lân kêu lên “Đừng bắt con tôi, các anh muốn gì thì vợ chồng tôi cũng chịu hết.”

Dường như hai bên có dằn co với nhau rồi một tiếng súng nổ.

Giọng ông Lân thều thào nói với Các: “Các ơi, cậu Ba bị bắn chết rồi”.

Tiếp đó là giọng Thanh Nga hoảng hốt “Bắn thì bắn chết tôi đi chớ đừng bắt con tôi.” Lại có tiếng động như giằng qua giằng lại. Mấy giây sau, Các nghe tiếng nổ thứ hai, và tiếng cháu Cúc Cu gọi thất thanh “Ba ơi, má ơi”.

Một giọng nói lạ vang lên “Thôi, đi”.

Khi ấy, Các có cảm giác không còn bị đè bởi chiếc đệm gối, nên đứng dậy thì thấy 2 bóng người đang rời khỏi chiếc xe hơi. Một tên ngồi lên xe Honda, do ánh đèn lờ mờ nên Các không thấy rõ mặt, chỉ nhận hắn mặc áo màu lam nhạt. Tên kia cầm súng, nước da ngâm ngâm, tóc dài, khoảng 30 tuổi, cao chừng thước sáu, thước bảy, bận quần đen, áo màu gạch đậm.

Bấy giờ đã khuya, ở bên kia đường đối diện với nhà TN, có 2 chị em đang học bài trên lầu, khi nghe súng nổ và tiếng con nít khóc, đã nhìn xuống, thấy hai tên phóng Honda từ nhà TN chạy về phía Ngã Sáu mất dạng. Lúc đó khoảng 23 giờ 30. Thanh Nga được đưa vào Bịnh Viện Sài Gòn.

6*. Đối chiếu lời khai của cận vệ Các với khám nghiệm tử thi

Thanh Nga và ông Lân đều bị bắn vào phần ngực bên trái, vùng trái tim. (Thanh Nga. “Vú trái gần vết thương”. Ông Lân. “Một vết thương (đạn bắn) ở ngực trái, xuyên thẳng hướng tim ra lưng”).

Chứng tỏ sát thủ là một tay chuyên nghiệp, được huấn luyện. Chỉ một viên đạn vào tim là chết liền tại chỗ, khi đến bịnh viện thì hết cứu chữa được.

Nhưng làm thế nào để cả hai đều bị bắn vào vùng ngực trái, vị trí của quả tim?

Ông Lân thì đang ngồi sau tay lái, mà sát thủ thì đứng ngoài xe tức là bên hông của ông Lân. Thanh Nga thì đang ôm bé Cúc Cu trước ngực.

Trong lời khai của cận vệ Các “Dường như hai bên có giằng co với nhau rồi một tiếng nổ”. Giằng co ở đây là tên sát thủ kéo ông Lân quay ngực về phía họng súng để bóp cò.

Trường hợp của TN cũng thế. Sát thủ kéo Cúc Cu ra khỏi vòng tay của TN, cho lòng ngực của TN không còn gì che chắn, để bóp cò cho chết ngay tại chỗ.

Thanh Nga thấy tên sát thủ kéo Cúc Cu ra, thì tưởng rằng hắn muốn bắt Cúc Cu, cho nên mới nói là “Bắn thì bắn đi chớ đừng bắt con tôi”.

7*. Không phải bắt cóc tống tiền

7.1. Ném lựu đạn và những bức thơ cảnh cáo

Trước khi bị ám sát, Thanh Nga đã nhận được nhiều thơ nặc danh cảnh cáo, yêu cầu ngừng đóng vai Trưng Trắc và Thái hậu Dương Vân Nga, nếu không thì sẽ bị thanh toán.

Sau đó, vào tháng 3 năm 1978, khi đang diễn vai Trưng Trắc với Thanh Sang trong vở Tiếng Trống Mê Linh ở rạp Lux B, đường Trần Văn Cừ, thì bị ném lựu đạn lên sân khấu, làm chết tại chỗ hai nhạc công và Thanh Nga bị thương nhẹ, thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.

Vụ việc nầy chứng tỏ không phải là bắt cóc tống tiền. 

– Đây không phải là một vụ tống tiền

– Không phải là một vụ bắt cóc

– Mà là một vụ ám sát vì lý do chính trị mà chính Công An VC thực hiện

7.2. Những cái vô lý của Công An Sài Gòn

1). Tàn dư Mỹ Ngụy giết Thanh Nga

  1. Ngay sau vụ án, ông Trần Quyết, thứ trưởng Bộ Nội vụ, phân tích:

“Vụ án Thanh Nga xảy ra trong lúc một số tàn quân của quân đội Saigòn còn lẫn trốn ở các vùng rừng núi, bưng biền, hoạt động chống lại ta. Trước đó, có một số hành vi đe doạ là gởi thơ yêu cầu TN không được đóng vai Trưng Trắc hoặc Thái hậu Dương Vân Nga nữa. Giữa lúc đó, có tin mật báo” Một tổ chức tự xưng là “Lực lượng thống hợp Liên Bang Đông Dương” do sự đở đầu của CIA Mỹ, vừa mở tiệc ăn mừng ở một quán rượu vùng ven Saigòn, do đã bắn chết Thanh Nga theo lịnh cấp trên đưa xuống”.(Hết trích)

  1. Nhận xét về lời tuyên bố trên.

Rõ ràng là câu chuyện bịa đặt

Tổ chức chống Cộng thời đó làm gì mà dám ra quán nhậu để tổ chức ăn mừng đã giết Thanh Nga, vì TN chống quân Tàu.

Thời đó, những gánh hát phải diễn những tuồng “cách mạng” có nội dung chửi bới VNCH như là:

“Người Ven Đô”, do Út Trà Ôn đóng vai Tám Khoẻ, vở Khách Sạn Hào Hoa, vở Cây sầu riêng trổ bông…thế mà có ai lên tiếng chống đối đâu?

2). Thanh Nga chết do việc bắt cóc không thành công

Ban đầu CA cho rằng tàn dư “quân đội ngụy” đã giết chết Thanh Nga, nhưng sau đó thấy không ổn vì không có ai tin chuyện hoang đường như thế.

Kế đó, CA cho rằng vụ án là do việc bắt cóc không thành, nên sinh ra án mạng, và thủ phạm chính là Nguyễn Thanh Tân và Nguyễn Văn Đức, đã từng tổ chức 2 vụ bắt cóc con của Kim Cương và con của bác sĩ Nguyễn Lã Hỷ.

  1. Những điểm vô lý cho rằng bắt cóc không thành

Theo như kế hoạch đã vạch ra, địa điểm, thời gian và tình huống đã nắm vững, đã không có một phản ứng nào, thì tại sao gọi là bắt cóc bất thành? Mục đích của bắt cóc là đòi tiền chuộc, thế thì 

tại sao ông Lân đã chịu nạp tiền mà vẫn bắn chết trong lúc ông tuân lịnh và hợp tác?

  1. Không phải kế hoạch bắt cóc, mà là kế hoạch ám sát.

Điều quan trọng nhất của việc bắt cóc tống tiền là yếu tố bí mật. Yếu tố nầy đã được hai tên thật sự bắt cóc là Tân và Đức thực hiện. Trái lại hai tên công an trong đội Săn Bắt Cướp Sài Gòn, đã công khai thi hành ngay ngoài công lộ, đã không bịt mặt, không đội mủ, không mang kiếng đen, vì tin chắc rằng nạn nhân không còn sống để nhận diện trong trường hợp bị bắt. 

Sau khi giết người, đáng lẻ phải chạy về phía đường vắng người, hướng nhà Thờ Huyện Sĩ gần đó, nhưng không, chúng chạy ra Ngã Sáu, là tụ điểm ăn uống tấp nập ban đêm với hàng chục chiếc xe từ phở, hủ tiếu mì, bánh cuốn, các món nhậu.

Đó không phải là tác phong của kẻ bắt cóc, mà là của kẻ sát nhân. 

8* Những lời lẽ trong tuồng hát gây chết người.

8.1. Lời của Trưng Trắc trong vở Tiếng Trống Mê Linh.

alt

   * “Tổ tiên ta không chịu lùi bước trước quân thù, không nhân nhượng một tấc đất nào cả. Phải chém đầu những kẻ có ý lùi bước trước quân thù.”

“Đói rét chịu được, nhưng nhục mất nước không bao giờ chịu được! Đó là đạo lý của dân tộc ta đời đời truyền lại”

* Nước đã mất thì tránh sao cho được nhục! Phu tướng, giờ đây ta hãy tế cáo với tổ tiên, thề lấy máu mà rửa nhục!”

* Hỡi đồng bào trăm họ! Giặc Đông Hán đang xéo dày đất nước, nhục nào hơn nhục nô lệ ngoại bang! Thà chết mà đứng thẳng, không cam chịu sống quỳ. Đất nước Nam cẩm tú, người dân Nam anh hùng, trước đền thờ quốc tổ, thề hy sinh giết giặc cứu non sông!”

8.2. Lời của Thái hậu Dương Vân Nga.

1547439879-1-49756058_2279978002260902_983795304627175424_n-1547438654-width960height640https://images.hcmcpv.org.vn/res/news/2019/02/02-02-2019-dau-an-100-nam-san-khau-cai-luong-8F9035C8-details.JPG?vs=06022019103111

                            Hai cảnh trong vở Thái Hậu Dương Vân Nga

Vở tuồng chống Nhà Tống

* Không! không! ta không nhượng quân thù một tấc đất nào cả!

* Đây là thanh gươm của tiên vương đã từng dẹp loạn sứ quân để sơn hà bền vững đến hôm nay, Tướng quân hãy nhận lấy để chém đầu kẻ nào có ý lùi bước trước quân thù, cho dù lùi nửa bước để toan liệu về sau”

* “Dù nước nhỏ, đây là tấm áo đầu tiên dân ta dám may, người Đại Cồ Việt dám mặc để lên ngôi hoàng đế. Tấm Long bào nầy là niềm kiêu hảnh của dân ta, một dân tộc dám tự xưng là Đại Cồ Việt. Tôi tin rằng trăm họ sẽ tay nối vòng tay, quyết chống lại sức mạnh bạo tàn của giặc. Đây, bức thơ của nước Đại Cồ Việt phúc đáp với sứ thần. Tấm Long bào nầy, tấm áo thiên tử đầu tiên nầy, ta quyết không bao giờ dâng nạp.”

Hãy cùng nhau sống lại hào khí của Tiếng trống Mê Linh!”

Vài nét về Thái hậu Dương Vân Nga.

Tên thật là Dương Ngọc Vân. Được gọi là hoàng hậu hai triều, triều nhà Đinh và triều Tiền Lê.

Khi Đinh Tiên Hoàng (Đinh Bộ Lĩnh) và thái tử Đinh Liễn bị ám sát, con trai 5 tuổi là Đinh Toàn lên nối ngôi, và bà làm nhiếp chính. Nhà Đinh suy yếu, trước sự đe dọa của quân nhà Tống, bà tự ý nhường ngôi lại cho tướng quân Lê Hoàn, lập ra nhà Tiền Lê. Lê Đại Hành. (Nhà Hậu Lê là Lê Lợi). Lê Đại Hành phong bà làm hoàng hậu. Hoàng hậu hai triều là vợ của hai ông vua, Đinh Tiên Hoàng và Lê Đại Hành.

Trong vở tuồng, Dương Vân Nga đôn đốc tướng quân Lê Hoàn lãnh nhiệm vụ đánh nhà Tống. Lê Đại Hành đánh tan quân Tàu năm 981, bảo vệ nước Đại Cồ Việt.

9*. Chính Việt Cộng đã giết Thanh Nga

9.1. Hoàn cảnh chính trị thời Hồ Chí Minh.

Thời Hồ Chí Minh, Việt Nam đi hàng hai, một chân bên Liên Xô, một chân bên Trung Cộng. Hồ Chí Minh và Chu Ân Lai là hai người đồng tính luyến ái, nên hai nước Việt-Trung gắn bó chặt chẽ với nhau.

Sau khi Hồ Chí Minh chết, lãnh đạo đảng CSVN ngã hẳn về phía Liên Xô.

Dựa hơi Liên Xô, Việt Cộng công khai ra mặt chống Trung Cộng. Cơ quan truyền thông nhà nước, suốt ngày ra rả chống “Bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh”.

Ủy viên Bộ Chính trị, Hoàng Văn Hoan, thân Trung Cộng, phải đào thoát qua Trung Quốc theo ngã Pakistan.

Ở miền Bắc, người Tàu bị đuổi về Trung Quốc, gây ra tình trạng gọi là “nạn kiều”. Ở miền Nam, người Tàu bị đuổi ra khỏi nước bằng tàu, gọi là xuất cảnh bán chính thức.

Đoàn cải lương Thanh Minh-Thanh Nga (TM/TN) được Sở Văn Hóa Sài Gòn xử dụng làm cái loa tuyên truyền chống “Bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh” qua hai vở tuồng Tiếng Trống Mê Linh và Thái Hậu Dương Vân Nga. Hai vở tuồng do nữ cán bộ Sở Văn Hóa Sài Gòn, thuộc gia đình cách mạng họ “Ca Lê”, là bà Ca Lê Hồng làm đạo diễn.

Trong vở Tiếng Trống Mê Linh, Thanh Nga trong vai Trưng Trắc đánh đuổi thái thú Tô Định về Tàu. Trong vở Thái Hậu Dương Vân Nga, Thanh Nga thủ vai thái hậu, cổ vỏ tướng công Lê Hoàn đánh tan quân Nhà Tống năm 981.

9.2. Tình hình thay đổi. Việt Cộng bị Liên Xô bỏ rơi.

Dựa hơi Liên Xô, trong Hiệp ước quốc phòng có điều 6 ghi như sau: “Trong trường hợp một trong hai bên bị tấn công, hoặc bị đe doạ tấn công, thì hai bên ký hiệp ước sẽ lập tức trao đổi ý kiến với nhau, nhằm loại trừ mối đe doạ đó và áp dụng các biện pháp thích đáng có hiệu lực, để bảo đảm hòa bình và an ninh của hai nước”.

Nhưng khi Trung Cộng bắt đầu đánh chiếm các đảo Trường Sa, Việt Cộng cầu cứu, nhưng quân đội Liên Xô đang đóng ở Cam Ranh, ngoảnh mặt làm ngơ, bình chân như vại. Chính thức bỏ rơi Việt Nam, mặc dù đã có hiệp ước.

Bị Liên Xô bỏ rơi, Việt Cộng lâm vào thế yếu, lực yếu thế cô, vì không có đồng minh nào.

Trong khi đó, Đặng Tiểu Bình thường xuyên tuyên bố “Cho Việt Nam một bài học”. Bài học lừa thầy phản bạn.

Trước tình trạng đó, Việt Nam muốn chấm dứt những tuyên truyền chống Trung Cộng. Cụ thể là buộc Trưng Trắc và Dương Vân Nga phải chấm dứt việc chửi bới bọn Tàu Cộng, bành trướng bá quyền Bắc Kinh.

Nhiều bức thơ nặc danh cảnh cáo đoàn TM/TN, buộc Thanh Nga phải chấm dứt việc tuyên truyền theo chủ trương trước kia của nhà nước. Ỷ lại vào việc Sở Văn Hóa chống lưng, Thanh Nga tiếp tục chửi bới bọn Tàu, nên bị ném lựu đạn ở rạp Lux B, suýt chết trong đường tơ kẽ tóc mà vẫn không chừa. Cuối cùng là cái chết của Thanh Nga và chồng là ông Phạm Duy Lân.

Chính Việt Cộng đã giết Thanh Nga.

Thanh Nga bị bắn chết ngày 26-11-1978, chỉ 3 tháng sau, ngày 17-2-1979, Đặng Tiểu Bình “Dạy cho Việt Nam một bài học” bằng cách đồng loạt tấn công 7 tỉnh miền Bắc: Lào Cai, Điện Biên, Lai Châu, Cao Bằng, Lạng Sơn, Sơn La, Hà Giang.

Thời gian đó, lực lượng quân sự Trung Cộng còn yếu nên không khống chế được 7 tỉnh. Một số quân Trung Cộng vào nội địa chiếm một số thị xã. Trước khi rút lui, binh lính Trung Cộng đập phá toàn bộ những phương tiện, vật liệu và dụng cụ phục vụ kinh tế và đời sống. Từ cái chén, đôi đũa, cái bàn, cái ghế…tất cả mọi thứ không còn xử dụng được. Việt Nam thiệt hại nặng về kinh tế.

Sau đó, Việt Cộng đầu hàng. TBT Nguyễn Văn Linh, Thủ tướng Đỗ Mười và Cố vấn Phạm Văn Đồng đến Thành Đô, Tứ Xuyên, họp mật trong hai ngày 3&4 tháng 9 năm 1990. 

“Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây….

Phía Trung Quốc đồng ý, và đồng ý chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.…”

Từ đó, các lãnh đạo đảng CSVN phải qua Trung Quốc trình diện, xin phép trước khi đi Mỹ. Tất cả. Không có ngoại lệ nào cả. Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, Phạm Quang Nghị, Phạm Bình Minh (Qua Tàu 2 lần trước khi đi Mỹ) Nguyễn Phú Trọng, Đinh Thế Huynh, Nguyễn Xuân Phúc.

10*. Tiểu sử và con đường sự nghiệp của Thanh Nga

10.1. Tiểu sử Thanh Nga

Thanh Nga | nhac Thanh Nga2

           Theo nhận xét của giới nghiên cứu kịch trường, thì trong 36 năm sống, Thanh Nga đã đứng hết mình dưới ánh đèn màu suốt 28 năm.

Thanh Nga tên thật là Juliette Nguyễn Thị Nga, sinh ngày 31-7-1942 tại Tây Ninh. Cha là ông Nguyễn Văn Lợi. Mẹ là Nguyễn Thị Thơ, bà Bầu Thơ, trưởng đoàn Thanh Minh Thanh Nga nổi tiếng một thời ở VN.

alt      alt

            Thanh Nga và mẹ là bà bầu Thơ và em là Bảo Quốc

Thanh Nga kết hôn 2 lần.

Lần đầu với thiếu tá Nguyễn Minh Mẫn, lần sau với Luật sư Phạm Duy Lân. Có một con trai với ông Lân, tên là Phạm Duy Hà Linh, sinh năm 1973, nay là một nghệ sĩ hài.

Gia đình Thanh Nga có nhiều nghệ sĩ nổi tiếng:

– Năm Nghĩa (Cha dượng)

– Bảo Quốc (Em cùng mẹ khác cha)

– Hữu Châu (Con của nghệ sĩ Hữu Thình, anh ruột của TN.)

Bị ám sát cùng chồng ngày 26-11-1978 tại Sài Gòn, an táng tại Nghĩa trang “Chùa Nghệ Sĩ”, Gò Vấp.

Thanh Nga được nhà nước truy tặng danh hiệu Nghệ Sĩ Ưu Tú năm 1984.

10.2. Con đường sự nghiệp của Thanh Nga

Với hơn 230 vở diễn trong 28 năm, kể từ lúc 8 tuổi, TN đã cống hiến cho khán giả biết bao vui buồn với cái tên “Cô Đào Thương nhạy khóc”. Năm 8 tuổi đã có biệt hiệu là “Thần Đồng Thanh Nga” trong những vở Phạm Công Cúc Hoa, Đồ Bàn Di Hận, Lửa Hờn.

Năm 16 tuổi, xuất sắc trong vai Sơn nữ Phà Ca trong vở Mưa Rừng (Người Vợ không bao giờ cưới)

Gây ấn tượng sâu đậm trong lòng khán giả mộ điệu qua những tuồng: Áo cưới trước cổng chùa, Sân khấu về khuya, Đôi mắt người xưa, Ngã rẻ tâm tình, Con gái Chị Hằng.

Đoạt Huy Chương Vàng đầu tiên của Giải Thanh Tâm năm 16 tuổi.

10NSND Ngọc Giàu: Trò câu khách không vực dậy cải lương - Báo Người lao động

       Thanh Nga nhận HCV giải Thanh Tâm năm 1958 Từ trái qua: Thanh Nga – Ngọc Giàu – Lan Chi – Bích Sơn

Tham gia đóng phim và là diễn viên xuất sắc trong Đại Hội Điện Ảnh Á Châu năm 1973 tại Đài Bắc (Đài Loan). Là đại diện nữ duy nhất trong Đại Hội Điện Ảnh Ấn Độ năm 1969, được Thủ tướng Indira Gandhi tiếp đón. TN còn in đậm trong lòng khán giả qua phim Loan Mắt Nhung của Đạo diễn Lê Dân.

11*. Những người tình cũ của Thanh Nga

11.1. Thanh Nga là vợ của Thành Được

Tài liệu của công an.

“Theo tài liệu của Tổng Cục Cảnh Sát Nhân Dân, thì Thành Được có một thời yêu say đắm Thanh Nga nhưng không được yêu lại, vì bà Bầu Thơ ngăn cản. Nhưng ông vẫn theo đuổi và dùng thế lực bên ngoài để kéo người đẹp trên sân khấu về với mình, nên Thanh Nga phải ưng chịu. Dẫu cho đã nên vợ nên chồng, nhưng cá tính hai người xung khắc với nhau và cuối cùng phải chia tay”. (Hết trích)

11.2. Thiếu tá Nguyễn Minh Mẫn là chồng cũ của Thanh Nga

Ông Mẫn thương Thanh Nga khi cô đang sáng chói trên sân khấu cải lương. Người cao lớn, đẹp trai, có tâm hồn nghệ sĩ, là sĩ quan huấn luyện viên môn chiến thuật của trường Bộ Binh Thủ Đức, rồi Chỉ huy phó Yếu Khu Bình Phú (Thủ Đức).

Thanh Nga trong chiếc áo cưới, bước lên xe hoa chính thức cùng người chồng là ông Nguyễn Minh Mẫn. Tiệc cưới được tổ chức linh đình tại nhà hàng Đại La Thiên (Chợ Lớn), báo chí và nghệ sĩ tham dự rất đông.

Rượu Champagne nổ dòn tan, cuộc vui tưởng chừng như bất tận. Nhưng chưa được bao lâu, thì ông Mẫn phải ra toà lảnh án về tội buôn lậu đồ Mỹ.

Nói thêm về vụ buôn lậu của Thiếu tá Nguyễn Minh Mẫn.

Trong khu vực huấn luyện của Trường Bộ Binh Thủ Đức, có một địa điểm kín đáo tên là Hầm Sạn, là nơi mà các tài xế chở hàng PX của Mỹ từ Tân Cảng (New Port-Cầu Sài Gòn) lên kho Long Bình của Mỹ. PX là Post Exchange, hàng hóa miễn thuế bán cho quân đội Mỹ. Quân nhân Mỹ được cho đổi từ đô la xanh sang đô la đỏ để mua hàng ở các hợp tác xã Mỹ. 100 đô la xanh được đổi thành 180 đô la đỏ.

Trong thời gian đầu, không có việc kiểm soát lộ trình từ Tân Cảng đến Long Bình. Những xe tải hạng nặng ở Tân Cảng được đưa hàng lên đầy xe. Đến giờ cho phép vào, chỉ có một tài xế nhận được một phiếu ký tên nơi gởi và khi đến Long Bình, ký nhận, mang xe và phiếu ký nhận về trình Tân Cảng là xong.

Các tay buôn lậu móc nối với tài xế, đổ vài ba thùng hàng xuống Hầm Sạn, nhận 50,000 VNĐ. Không biết những gì trong đó, có khi nhận cả một thùng súng Colt của quân đội.

Tài xế nhận 50,000VNĐ, con buôn bán ra cả trăm ngàn đồng, tùy theo món hàng nhận được. Làm giàu nhanh chóng.

Về phía mấy ông lính Mỹ, thì mấy bà lấy Mỹ, lập danh sách cho các ông, những mặt hàng khan hiếm hoặc bán chạy trên chợ trời. Thế là hàng PX của Mỹ tràn ngập các chợ trời và các sạp bán đồ Mỹ ở các nơi khác.

Sau những vụ mất mát lộ liễu, Mỹ dùng trực thăng kiểm soát các xe hàng. Và Thiếu tá Mẫn bị bắt trong trường hợp đó.

Thiếu tá Mẫn ngồi tù, Thanh Nga phải sống trong những ngày đoạn trường và phải đối mặt với dư luận, những việc không đâu cứ ùa đến, cả những vu oan, tố cáo của người đàn bà trước kia của ông Mẫn. Hôn nhân tan vở.

  1. Thanh Nga là vợ của ông Phạm Duy Lân

Lật lại vụ ám sát vợ chồng NSƯT Thanh Ngaalt

       Ông Lân là luật sư, đạo diễn và có thời làm Đổng Lý Văn phòng của một Bộ trong chính quyền Saigòn, cho nên thường gọi là Ông Đổng Lân. Người to cao, đẹp trai, hơn Thanh Nga 20 tuổi. Ông Lân và TN tuy không sanh cùng ngày, cùng tháng, nhưng đã chết cùng ngày cùng giờ. Con trai duy nhất của 2 người là nghệ sĩ hài Phạm Duy Hà Linh, (Cúc Cu) sinh năm 1973. Có vợ và con gái. Hà Linh là trưởng Nhóm Hài Hà Linh.

altalt

           Phần mộ vợ chồng nghệ sĩ Thanh Nga trong Chùa Nghệ sĩ

13*. Kết luận

Sự thật rõ ràng là vụ án Thanh Nga không phải là vụ bắt cóc tống tiền, như công an đã nói, mà là một vụ ám sát do công an Việt Cộng thực hiện.

Bản chất của mật vụ Việt Cộng là từng bước ngăn cản Thanh Nga và đoàn Thanh Minh-Thanh Nga, ngưng hai vở Tiếng Trống Mê Linh và vở Thái Hậu Dương Vân Nga. Bắt đầu là những bức thơ nặc danh cảnh cáo. Không xong. Ném lựu đạn mà Thanh Nga không chết, thì chính tay mật vụ công an hạ sát bằng súng.

Một nhà nước trung thực, một chính quyền lương thiện thì không hành xử tàn bạo dã man như thế. Đó là bản chất của các chế độ Cộng Sản, kể cả Việt Cộng.

Tóm lại, Việt Cộng đã giết Thanh Nga và chồng là ông Phạm Duy Lân.

Trúc Giang

Minnesota ngày 22-4-2021

LÀM SAO NGHE ĐƯỢC TIẾNG CHÚA?

LÀM SAO NGHE ĐƯỢC TIẾNG CHÚA?

Lm. Tạ Duy Tuyền

Cuộc sống luôn náo nhiệt.  Ồn ào trong mọi nơi mọi lúc.  Con người như lạc lõng giữa muôn vàn âm thanh trong thế giới ồn ào.  Có đôi khi chúng ta không còn nghe được tiếng gọi của sự thật hay tiếng nói của lương tâm.

Anh A đã từng nhiều lần vào tù vì tội tham lam trộm cắp nhưng anh nói giữa cuộc đời bon chen anh không bao giờ nghe được tiếng nói của lương tâm mà chỉ nghe những thét gào của tranh giành, lừa đảo và bon chen…  Anh bảo rằng mình không biết phải sống thế nào cho đúng với lương tâm, vì lương tâm đồng nghĩa thua thiệt và mất mát.

 Chị B cũng từng ngụp lặn trong biển tình say đắm.  Với chị có sắc đẹp là có tiền, có tình.  Chị chỉ nghe thấy tiếng gọi của đồng tiền và thú vui xác thịt.  Chị được người đời đeo đuổi réo gọi vì chị có nhan sắc trời cho.  Cuộc đời chị cần tiền để bồi dưỡng thân xác và được cưng phụng.  Thế giới của chị luôn phải chạy theo tiếng gọi của đồng tiền và sắc đẹp.

 Cậu C bảo rằng giữa một thế giới chạy theo tiếng gọi của danh lợi thú làm sao nghe được tiếng Chúa.  Tiếng gọi của tình, tiền, và quyền luôn hấp dẫn, lôi cuốn khiến con người luôn bị lạc lối một trong ba tiếng gọi ấy!

Điều đáng buồn là con người dường như mất định hướng trong thế giới náo nhiệt hôm nay.  Con người dường như không bao giờ hạnh phúc trong danh lợi thú khi họ vất vả tìm kiếm, và càng không có bình yên trong thế giới đầy bon chen giành giựt để sống.  Vậy làm sao con người có thể thoát ra được thế giới náo nhiệt này?

Người ta kể rằng một lần đội vệ binh đang đứng làm thành hàng chào một vị quan lớn tới thăm.  Đúng lúc vị quan lớn gần tới thì một đàn cừu ở đâu hiên ngang đi ra.  Con đường độc đạo giờ đây bị đàn cừu chiếm lĩnh.  Người chỉ huy ra lệnh cho thuộc cấp:

 – Bằng mọi giá anh em hãy lùa đàn cừu rời khỏi mặt đường.

 Đội vệ binh dùng đủ mọi cách, kể cả việc dùng súng bắn chỉ thiên để lùa đàn cừu rời khỏi mặt đường nhưng vô vọng!

 Một người lính liền nói: xin mọi người yên lặng.  Và từ xa tiếng sáo du dương trầm bổng đang réo gọi.  Không cần đuổi, chẳng nhọc công, đàn cừu hướng tầm nhìn và ùa chạy về phía tiếng sáo.  Hân hoan và vui mừng, chúng quây quần bên người mục đồng nhỏ bé đang đứng trên gò đất cao.

Giữa muôn vàn tiếng ồn ào của đám đông, chỉ cần thinh lặng, một chút lặng yên thôi, cũng đủ để đàn chiên nghe được tiếng gọi của người chăn dắt.  Thế giới chúng ta đang sống cũng có quá nhiều tiếng động xô bồ và âm thanh hỗn tạp, quá nhiều đến độ chúng ta không còn có thể nghe được tiếng nói của lương tâm của sự thiện, và càng không thể lắng lòng để nghe được tiếng gọi Đức Giêsu, vị Mục Tử Nhân Lành.

Phải chi chúng ta cũng có được những khoảnh khắc trầm lắng quý giá như thế, để rồi nghe được thứ thanh âm của sự tĩnh lặng, nghe được lời gọi của Thiên Chúa và nhận ra Người?  Phải chi chúng ta cũng biết trao tặng cho chính mình mỗi ngày một vài phút cô tịch để đọc Lời Chúa, để nghe và nhận ra tiếng thì thầm của Thiên Chúa đang ngỏ lời với chúng ta: “Tôi chính là Mục Tử Nhân Lành.  Tôi biết chiên của Tôi và chiên của Tôi biết Tôi.  Chúng sẽ nghe tiếng Tôi, và sẽ chỉ có một đoàn chiên và một Mục Tử.”

Hôm nay lễ Chúa chiên lành, là dịp để chúng ta tạ ơn vì Ngài luôn yêu thương chăm sóc, chở che và gìn giữ cuộc đời chúng ta bằng muôn nghìn cách.  Dù cuộc đời có biết bao cám dỗ mời mọc chúng ta vào con đường tội lỗi.  Có biết bao đam mê khiến chúng ta lầm đường lạc lối.  Có biết bao con đường dẫn chúng ta xa lìa sự sống đời đời.  Nhưng Chúa luôn ở bên và kêu gọi chúng ta ra khỏi bến mê tội lỗi.  Xin cho chúng ta biết nhận ra tiếng Chúa và mau mắn thi hành thánh ý Chúa.  Vì ở nơi Ngài mới có hạnh phúc bền vững còn những danh lợi thú chỉ là phù vân mau qua và chẳng bao giờ đem lại niềm vui trường cửu cho ta.  Amen!

Lm. Tạ Duy Tuyền

From: Langthangchieutim

5 LÝ DO VUA HÙNG THIẾT THA ĐỀ NGHỊ TỪ NĂM SAU KHỎI CẦN LÀM GIỖ

Cuong Hoang

5 LÝ DO VUA HÙNG THIẾT THA ĐỀ NGHỊ TỪ NĂM SAU KHỎI CẦN LÀM GIỖ.

  1. Hàng ngàn năm sau khi Vua mất, gần 100 triệu con dân của Người, phần đông vẫn không học được những điều đơn giản nhất mà cả thế giới (trừ trung quốc) đều biết: phải xếp hàng – phải tự giác giữ trật tự ở chỗ đông người, không chen lấn xô đẩy gây hỗn loạn, biết giữ văn minh khi đi du lịch- thăm quan. Khổ bà già, tội trẻ con, thương người có bệnh. Từ trên đỉnh non cao, nhìn đàn con có lớn mà không có khôn, Vua thấy mà buồn không tả xiết!
  2. Mỗi lần Giỗ Vua, Vua lại thấy đau lòng trước thói hình thức- lãng phí kệch cỡm đến vô lý của đám cháu con. Thời của Vua, dù cho bánh chưng là đất, bánh dày là trời thì cũng chỉ nhỏ nhỏ xinh xinh như một nét văn hoá tươi đẹp; chứ không phải bánh chưng tấn rưỡi, bánh dày tạ hai như bây giờ. Ở miền cao, trẻ con còn mơ được ăn cơm có thịt, ở miền Tây, sắp khô hạn cả rồi, đất nước còn nghèo khó, nợ công mỗi lúc một dày, Vua lòng dạ nào mà ăn cho được. Và hơn cả, Vua đâu dám ăn vì ai dám chắc thịt nhân bánh không có chất tạo nạc, gạo nếp kia không phải hạt nhựa Tàu, ăn vào có khi Vua băng hà lần nữa. Vua thấy mà đắng lòng!
  3. Mỗi lần giỗ, Vua mệt mỏi vì những lời khấn nguyện xàm xí của cháu con. Kẻ cầu cho con được trúng mánh lên đời xe, đứa thì mong cho con được thăng quan tiến chức, ti tiện hơn thì cầu cho con năm nay xà xẻo được nhiều……Vua nghe xong chỉ muốn đuổi tất cả lũ về, tìm ngay lại chuyện Mai An Tiêm mà đọc. Không có quả ngọt nào chỉ cần cầu khấn mà có. Thế kỉ nào rồi mà còn mơ làm ít ăn nhiều. Phải là nước mắt, mồ hôi gian khó, trí tuệ cần cù mới mong có hoa thơm trái ngọt. Vua thấy mà thêm sầu!
  4. Vua buồn khi cháu con chỉ mượn cớ giỗ Vua để thêm ngày nghỉ, bày trò nhậu nhẹt tối ngày, say xỉn hò hét như thể nơi rừng xanh núi đỏ. Để rồi mỗi lần giỗ vua xong là năm sau lại thành giỗ của vài ngàn đứa chết vì tai nạn giao thông rồi đánh nhau ẩu đả. Thương cha Lạc mẹ Rồng thì cố gắng làm lụng chăm chỉ, đừng hò nhau đổ về Phú Thọ nữa, núi Nghĩa Lĩnh đã chật chội lắm rồi. Vua ngẫm mà thấy ứa nước mắt.
  5. Giỗ Vua nhưng ngày càng ít cháu con biết về lịch sử. Quang Trung giờ chúng nó còn cho thành bạn chiến đấu của Nguyễn Huệ thì nói gì đến vua ở cách đó cả ngàn năm. Lịch sử cách đây vài chục năm đã bị xói mòn nghiêm trọng, Gạc Ma không ai nhắc tới, Vị Xuyên ngày càng nhiều người quên……thì nói gì đến 18 đời họ nhà Hùng của Vua tên dài dòng khó nhớ. Vua nghĩ tới mà giận khôn cùng!

Tổ tiên nào cũng mong muốn được thờ cúng, được cháu con nhớ tới, nhưng hơn hết tất cả tổ tiên mong muốn cháu con sống tốt- sống đẹp – sống có ích trong một đất nước hùng cường- văn minh- lịch sự. Vua chết cả ngàn năm nay rồi còn thiết tha gì nữa đâu một ngày giỗ mọn. Chi bằng từ năm sau toàn dân vẫn cứ đi làm ngày 10/3 Âm lịch nhưng lấy lương bổng ngày đó để làm từ thiện cho đồng bào. Suối sâu còn cần cầu, núi cao học sinh còn cần “Cơm có thịt”, đồng bằng cần học phép tắc ứng xử văn minh, trẻ con cần học ngoan ngoãn, người lớn cần tự sửa mình để lúc nào cũng làm người tử tế chứ đợi lúc về hưu thì đã quá muộn…..Chỉ cần vậy thôi là Vua chẳng cần giỗ nữa rồi mà vẫn sống đời đời bên cháu con hạnh phúc.

Hoàng Huy

#VitaminTours

Tin từ FB Đỗ Thị Thanh Vân về TNLT NGUYỄN VIẾT DŨNG:

Hoa Lys  is with  Võ HongLy

 22.04.2021

Tin từ FB Đỗ Thị Thanh Vân về TNLT NGUYỄN VIẾT DŨNG:

Hôm nay, ngày 22/4/2021, em gái ruột của Nguyễn Viết Dũng là Nguyễn Ánh đã tới trại giam Nam Hà – tỉnh Hà Nam để thăm gặp Dũng.

Khác với lần thăm gặp cách đây 3 tháng, lần này DŨNG KHÔNG KHOẺ. Toàn bộ phần cổ và mặt nổi mẩn đỏ. Da sạm. Mất ngủ. Sức khoẻ yếu. Từ ngày 17/4 đến nay Dũng bị sốt, cứ nằm xuống là thấy gai gai người, cảm giác như người bị liệt, gần như không ăn uống được gì.

Dũng hiện tại vẫn đang bị giam riêng. Lo ngại sức khoẻ của mình có vấn đề, thậm chí nghi ngờ mình bị hại dẫn đến nhiễm HIV, Dũng đang làm đơn đề nghị được chuyển ra buồng giam chung với các tù nhân khác, đề nghị được đưa đi khám bệnh để biết chính xác bệnh tình của mình và tìm cách chữa trị.

Cuộc thăm gặp kéo dài 40 phút. Gia đình có gửi được tiền lưu kí và một ít sữa + thuốc men cho Dũng. Dũng có nhờ em gái gửi sách tiếng Anh vào để Dũng học TOEFL.

Nguyễn Viết Dũng, sinh ngày 19/6/1986 tại Nghệ An, từng tham gia Cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia khi còn học Trung học, thi đỗ vào Đại học Bách Khoa Hà Nội với số điểm gần như tuyệt đối 29/30, từng bị bỏ tù 2 lần:

Lần 1: Tháng 4/2015 khi đang tham gia cuộc tuần hành phản đối chặt cây xanh, bảo vệ môi trường tại Hà Nội với cáo buộc “gây rối trật tự công cộng”. Thời hạn: 1 năm

Lần 2: tháng 9 năm 2017, khi đang ăn sáng cùng bạn bè gần nhà thờ Song Ngọc – Nghệ An – với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước”. Thời hạn: 6 năm tù giam và 5 năm quản chế.

Như vậy, tính đến nay là còn 2 năm 5 tháng 4 ngày nữa Dũng mới được trả tự do (trở lại nhà tù lớn mà chúng ta đang sống…)

Nguồn : https://www.facebook.com/100007721628568/posts/2959007641033261/?d=n

Tuyệt đối không được mở rộng Saigon về phía Đông

  May be an image of 2 people and people standing

 

Đây là ảnh vợ chồng Kiến trúc sư trưởng Ngô Viết Thụ thời VNCH. Sau ngày ” giải phóng MN 30/4/1975 ông ấy không đi di tản. Mặc dù Mỹ đưa Trực thăng đến đón cả gia đình ông ấy sang Mỹ!

Mà ở lại góp ý cho chính quyền mới là: Hãy phát triển Saigon (tức HCM) về phía Tây – Bắc. Tuyệt đối không được mở rộng Saigon về phía Đông.

Nhưng họ không nghe, họ mở rộng TP HCM về phía đông (lấp hết ao hồ , kênh rạch)

PS: Vậy Tp HCM mới ngập lụt… như ngày nay! Cho dù đã chi 10.000 tỷ chống lụt… mà vẫn lụt!

Lấp ao hồ, kênh rạch làm nhà… là phá vỡ Quy luật tự nhiên ( Đại Kị ) … Hanoi và Tp HCM … đã trả giá đắt rồi đó. Tương lai sẽ … rất đắt!

PS: Người có tài, có tâm tướng mạo thật đẹp! Tiếc cho 1 nhân tài bị bỏ rơi… và tiếc cho Tp HCM vì đã không dùng ông ấy!

CÂU CHUYỆN TẠI NHÀ BANK

CÂU CHUYỆN TẠI NHÀ BANK

Sau khi phải tốn cả tiếng đồng hồ với cha tôi tại nhà bank chỉ để cho ông cụ chuyển một số tiền, tôi nói

– Tại sao mình không dùng internet, ba?

– Tại sao phải qua internet? Ông hỏi lại.

– Tại vì mình sẽ không tốn hàng giờ vô bổ ở đây. Không chỉ nhà bank, ba có thể đi shopping mua bất cứ thứ gì từ internet. Mọi chuyện đều dễ dàng.

– Nếu vậy thì ba sẽ không cần ra khỏi nhà ư?

– Đúng vậy, -Tôi cao hứng kể tiếp- Bất cứ món gì ba muốn, Amazon có thể mang đến tận cửa cho mình.

Và những lời sau đây của cha tôi đã làm tôi chợt tỉnh

– Con thấy không, từ khi vô đây ba đã có dịp gặp gỡ chuyện trò 4 người bạn cũ. Có dịp trao đổi với nhân viên nhà bank, và họ bắt đầu biết ba là ai.

Ba đang ở một mình. Đây là nơi ba sẽ cần đến. Ba muốn gặp mặt từng người họ để tạo sự quan hệ cá nhân với nhau. Ba có đủ thì giờ để làm việc này.

Con còn nhớ hai năm trước ba bị bệnh nặng, ông chủ tiệm tạp hóa đầu đường đã đến thăm ba ngay tại giường?

Một lần khác mẹ con bị vấp té khi đang đi bộ trên đường. Một người bán hàng gần đó đã mau chóng dùng chính xe của anh ta chở mẹ về đúng nhà mình.

Ba làm sao có được sự quan tâm giúp đỡ đó nếu phải mua tất cả online trên internet?

Đó là lý do tại sao ba muốn giao dịch với người ta, giữa những con người với nhau chứ không phải chỉ bằng những cái máy computer.

Ba thực sự muốn biết “con người” thật ba đang cần đến, trao đổi trong đời sống, không phải chỉ thuần túy là một kẻ “bán hàng”.

Amazon đâu thể cung cấp tất cả những thứ đó cho ba, phải không?

Khoa học và kỹ thuật không phải là đời sống con ạ

Chúng ta cần có thời gian nhiều hơn giữa con người với nhau, không phải giữa con người và những cỗ máy vô tri.

===========================

(#suutam từ trang Fuzzi Snail.)

(Thai NC lược dịch)

CHÚT HOÀI NIỆM XƯA – VĂN QUANG

Chút hoài niệm xưa nay còn đâu ?

CHÚT HOÀI NIỆM XƯA

VĂN QUANG

Cái “trục văn hóa” từ La Pagode, Givral đến Brodard khác nhau thế nào?

Nằm chung trên đường Tự Do xưa, có ba quán café cùng nổi tiếng như nhau. Bắt đầu từ nhà hàng La Pagode ở góc Lê Thánh Tôn – Tự Do, qua vài nhà hàng đến tiệm sách Xuân Thu, đến hành lang Eden, trong đó có rạp Ciné Eden từ hồi cựu hoàng Bảo Đại mới lên ngôi. Đến góc đường này là NHẢ HÀNG GIVRAL nằm đối diện với khách sạn Continental, sát bên trụ sở Hạ Nghị Viện (nhà hát lớn TP cũ), nhìn chéo sang phải là KHÁCH SẠN CARAVELLE sinh sau đẻ muộn. Đi quá chút nữa là NHÀ HÀNG BRODARD.

Ba tiệm cùng nằm trên một con đường rất gần nhau, chỉ cách khoảng trên dưới 100m và gần như có kiểu kinh doanh giống nhau.. Nhưng thật ra, nếu để ý kỹ, khách hàng thường chia làm 3 loại khác nhau. Ở đây tôi chỉ kể riêng về mặt “sinh hoạt văn hóa”.

NHÀ HẢNG LA PAGODE

Trước hết phải kể đến nhà hàng La Pagode, tôi cho là “cổ kính” nhất. Ngay từ những năm 1953, khi tôi mới biết taxi là “cái giống gì” (bởi ở miến Bắc hồi đó chưa có taxi), tôi đã biết La Pagode.

Hồi đó Pagode còn bày hàng ghế salon bọc da ra ngoài hành lang, theo lời ông Nguyên Sa thì nó giống hệt nhiều nhà hàng ở Paris. Ngồi ở đây thoáng đãng. Khách đến thường chỉ dùng một ly cà phê, ngồi từ chiều đến tối mịt.

Phía trong có một bàn đánh “tin” dành cho khách giải trí chứ không có mục đích cờ bạc kiếm tiền. Ông Hoàng Hải, anh ruột của cố chuẩn tướng Lưu Kim Cương, có thể kể là một “nhà vô địch về môn giải trí này. Chúng tôi chỉ cần mua một chục cái jeton, như đồng xu, bỏ vào khe là chơi triền miên. Cứ sắp hết lại kêu ông ông Hoàng Hải “cứu giá”, bonus lại đổ xuống hàng đống jeton tha hồ chơi.

Khách hàng của La Pagode hầu hết là nhà văn nhà thơ, nhạc sĩ, ca sĩ. Cứ vào buổi chiều, sau giờ tan sở là tụ tập lại đây. Tất nhiên cũng ngồi thành nhóm. Những ngày đầu tôi thường đi cùng Thanh Nam, Thái Thủy, Hoàng Thư và đến đây thường gặp các anh Nguyên Sa, Trần Thanh Hiệp, Mặc Thu, Cung Trầm Tưởng, Mai Thảo, Phạm Đình Chương, Tạ Quang Khôi, Viên Linh, Nguyễn Đạt Thịnh, Phạm Huấn, Anh Ngọc, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Nguyễn Đình Toàn… Quá nhiều, tôi không thể nhớ hết. Thật sự cái nhu cầu chính là đến đây gặp nhau, để… nói dóc, “bình loạn” vài cái tin văn nghệ, thời sự chính trị cho vui thôi.

Cả ba nhà hàng này với những cái “loa ngầm, loa không ai kiểm chứng” nên có thời người ta gọi những tin tức ấy là “radio catinat” (bởi con đường Tự Do, thời Pháp được đặt tên là đường Catinat). Tuy nhiên cũng có những nguồn tin “bí mật quốc gia” rất chính xác bên cạnh những nguồn tin chẳng bao giờ là sự thật. Nó cứ nhập nhằng như thế nên “radio Catinat” chưa chắc đã là “láo toét” như nhiều người kết tội nó.

Vậy tạm gọi Pagode dành cho giới viết lách gặp nhau, xả stress.

NHÀ HÀNG GIVRAL

Givral đông nhất và đáng kể nhất vào mỗi buổi sáng. Phóng viên trẻ thường tụ tập ở nhà hàng này vì nó ở ngay trước trụ sở Hạ Nghị Viện, các ông dân biểu thường ra ngồi giải lao tại đây và “thảo luận” đủ thứ chuyện bên lề. Và chuyện bên lề bao giờ cũng hấp dẫn hơn chuyện trong nghị trường. Chuyện “bí mật quốc gia”, chuyện phe nhóm, “gia nô” và không “gia nô”, chuyện tình bà nghị ông nghị…, cứ nghe mấy ông này là có đủ tin “giật gân” trong ngày. Cánh phóng viên thường bắt mối rất chặt chẽ với các ông bà dân biểu và nghị sĩ thượng hạ nghị viện. Thật ra họ có quyền lợi “hỗ tương”, anh cho tôi tin, báo tôi yểm trợ lập trường của anh.

Trong số những phóng viên, ngoài người Việt Nam còn có một số phóng viên người Mỹ, Pháp từ khách sạn Continental trước mặt ghé sang.

Hoặc cũng có một số phóng viên người Việt làm cho các đài truyền hình, truyền thanh nước ngoài săn tin tại đây.

Có một nhà thơ hàng đầu Việt Nam thời đó là thi sĩ Đinh Hùng, bình thường ông hay ngồi ở La Pagode, nhưng khi “hữu sự” ông lại ngồi ở Givral. Dáng người “thanh thoát” nhỏ nhắn rất thư sinh. Lúc nào ông cũng chải chuốt, complet, cravate, đầu chải mượt gọn gàng, tay luôn xách chiếc cặp da, ông còn giữ nguyên vẻ đỏm dáng, lịch lãm của “công tử Hà Nội” những năm 50. Ông thường hẹn gặp những người ái mộ ở đây.. Tôi để ý thấy hầu hết là những nữ độc giả rất trẻ, đẹp. Khi ông ngồi cùng 3-4 cô, khi ông lại rù rì với một người đẹp duy nhất. Đúng là ông có số đào hoa và dù đã ngoại ngũ tuần nhưng trái tim vẫn còn rất trẻ. Những lúc nhìn ông “say” như thế, tôi có cảm tưởng như ông cũng giống như những cậu trai 20 ngồi bên cô gái 18. Ông sống thật với rung cảm của mình.. Có lẽ vì vậy thơ ông bao giờ cũng mang cái óng mượt, thần thoại rất đặc trưng. Có thể, Givral chính là nơi bắt ngưồn cho những cánh thơ thăng hoa của cảm xúc này. Hôm nay ngồi ở Givral, hình bóng anh Đinh Hùng vẫn quanh quẩn đâu đây.. Nhớ lại, khi tôi viết truyện dài “Đời chưa trang điểm”, tiêu đề này chính là đã mượn trong câu thơ “đời chưa trang điểm mà xuân đã về” của anh. Lúc gặp nhau, anh Đinh Hùng nói với tôi: “Ừ, cái tít ấy có vẻ tiểu thuyết lắm, cứ lấy xài đi, đóng thuế cho tớ một cuốn thôi”. Mới đây mà đã hơn nửa thế kỷ rồi anh Đinh Hùng ơi!

NHÀ HÀNG BRODARD

Còn nhà hàng Brodard nằm ở góc Tự Do – Nguyễn Thiệp, nhìn sang bên kia là vũ trường Tự Do của ông Cường lùn và chị “tài pán” Nhựt, bà chị này hành nghề cai quản các em “ca nhe” từ vũ trường Ritz Hà Nội vào Nam. Ở đây lại đông vui vào những buổi sáng muộn và buổi tối khi “gà lên chuồng”. Nơi lui tới của những “dân đi chơi đêm” Sài Thành. Những anh hùng “hảo hớn” như Khê – Thăng Long Xích Thố, anh em ông Kim đầu bạc, Kính tennis, Chương Marine cũng lui tới ngồi tán chuyện giang hồ. Các “đại gia, tiểu gia” thời đó không nhiều, chỉ vỏn vẹn một số ông dược sĩ, tu bíp, doanh nhân có “xế bốn bánh” đủ để chở các em đi ăn đêm. Thỉnh thoảng một vài em vũ nữ, thường là loại có hạng như Lệ Hằng, Thủy Điên, Mỹ Khùng… ở mấy cái vũ trường gần đó như Tự Do, Mỹ Phụng, Olympia cũng la cà vào đây tán dóc.

Ba nhà hàng ấy là 3 sắc thái riêng biệt làm nên cái trục “văn hóa không tên”, cái linh hồn của Sài Gòn, khó phai mờ trong ký ức của những người Sài Gòn.

NHÀ HÀNG THANH THẾ

Còn một địa chỉ nữa ở gần chợ Bến Thành là nhà hàng THANH THẾ, nơi này là chỗ gặp nhau của những ký giả thể thao như đàn anh Huyền Vũ, Thiệu Võ và một số những nhà báo miền Nam.

Dù sao cũng xin gửi đến bạn đọc nặng lòng với những hoài niệm cũ, với Sài Gòn xưa, một cái gì đã mất đi không thể tìm lại được./-

Văn Quang

From:TU-PHUNG

KẺ TRỘM XÂU CHUỖI

 KẺ TRỘM XÂU CHUỖI

Có một ngôi chùa, nhân vì thờ một xâu chuỗi Phật Tổ từng đeo mà nổi tiếng. Nơi thờ phụng sợi chuỗi chỉ có thầy trụ trì và 7 đệ tử biết.

Bẩy người đệ tử đều rất có ngộ tánh, thầy trụ trì cảm thấy tương lai đem y bát truyền cho bất kỳ người nào trong bọn họ, đều có thể làm rạng rỡ Phật Pháp. Không ngờ, xâu chuỗi đột nhiên biến mất.

Thầy trụ trì bèn hỏi 7 đệ tử: “Các ngươi ai đã lấy xâu chuỗi, chỉ cần trả về vị trí cũ, ta sẽ không truy cứu, Phật tổ cũng không trách tội”.

Các đệ tử đều lắc đầu.

Bẩy ngày trôi qua, xâu chuỗi vẫn không được trả về. Thầy trụ trì lại nói: “Chỉ cần ai đó thừa nhận, xâu chuỗi sẽ thuộc về người đó”.

Lại trải qua 7 ngày, vẫn không ai thừa nhận.

Thầy trụ trì rất thất vọng: “Ngày mai các người hãy rời khỏi chùa xuống núi hết đi, riêng kẻ đã lấy xâu chuỗi ta cho phép ở lại đây”.

Qua ngày hôm sau, 6 đệ tử thu dọn xong hành lý, thở nhẹ một hơi dài, nhẹ nhàng ra đi. Chỉ có một người ở lại.

Thầy trụ trì hỏi đệ tử ở lại:

– Xâu chuỗi đâu?

– Con không lấy.

– Vậy tại sao chịu mang lấy tiếng trộm cắp?

– Mấy ngày nay các huynh đệ đều nghi ngờ lẫn nhau, nếu có người đứng ra, mới giải thoát cho chuyện này. Xâu chuỗi tuy mất, Phật vẫn còn đây.

Thầy trụ trì cười, lấy xâu chuỗi từ tay áo mình ra, đeo vào tay người đệ tử.

Không phải mọi việc đều cần nói rõ ràng, cái quan trọng hơn nói rõ ràng đó là: có thể gánh vác, có thể hành động, có thể hóa giải, có thể sắp xếp, có thể thay đổi, nghĩ về mình, càng phải nghĩ cho người khác, đây chính là Pháp.

Người hiểu bạn, không cần phải giải thích.

Người không hiểu bạn, giải thích cũng vô ích.

Đây không chỉ là một loại cảnh giới, mà hơn hẳn là một loại đại trí huệ.

Tran Dung

From: TU-PHUNG

‘Ngày Mai Đã Muộn Rồi!’- TẠP GHI HUY PHƯƠNG…

Van Pham

TẠP GHI HUY PHƯƠNG…

‘Ngày Mai Đã Muộn Rồi!’

Ở thời niên thiếu, chúng tôi đã được xem một cuốn phim tình cảm đen trắng do Ý sản xuất trong một rạp chiếu bóng ở một tỉnh nhỏ miền Trung. Cuốn phim mang tên “Ngày Mai Đã Muộn Rồi,” Demain c’est trop tard!) liên quan đến việc giáo dục giới tính phù hợp cho giới trẻ. Cuốn phim nêu ra chuyện nếu hôm nay không được chỉnh sửa hay là được làm đúng, ngày mai đã quá trễ, muộn màng.

Tuổi ấy, chúng tôi không hiểu nhiều về tình tiết của câu chuyện, và luận đề cuốn phim đưa ra, nhưng sau này, rất thích lập lại tên của cuốn phim trong nhiều tình huống của cuộc sống. Phải chăng, đừng để đến ngày mai mà muộn màng, những gì làm được hôm nay thì hãy làm.

Bây giờ bước vào tuổi già, bạn đã có bao điều hối hận: phải chi ngày trước mình biết cách yêu thương, định hướng cho bản thân và nỗ lực hơn, biết trân quý bạn đời hơn, biết giáo dục con cái hơn…

Trước khi biết mình qua đời, người sắp chết cũng có bao nhiêu điều phải hối tiếc. Bước qua một năm mới, chúng ta cũng có những điều tự hỏi vì sao đã bỏ phí trong năm qua. Và rồi qua một ngày, có bao giờ bạn thấy hối hận đã không làm việc ấy ngay hôm nay không?

Thời gian cứ trôi đi và chẳng bao giờ dừng lại để chờ đợi ai, cũng chẳng chờ cho chúng ta làm xong việc này hay kết thúc một việc khác. Một ngày qua đi và một ngày không trở lại, và công việc ấy chúng ta không làm hôm nay, sẽ không bao giờ chúng ta có cơ hội thực hiện nữa. Không phải là cứ một đời người, hay một năm, mà một ngày cũng đã là quá muộn!

Bạn tôi đang nằm trong bệnh viện, vừa qua một cuộc giải phẫu khá quan trọng. Tôi có dự định đi thăm người bạn ấy hôm nay, nhưng quen thói lần lữa, giải đãi, lòng hẹn lòng đợi một này nào đó, thật rỗi rảnh sẽ đi thăm bạn. Nhưng cái ngày đó không bao giờ đến, vì chỉ vài ngày sau đó, bạn tôi đã từ giã cuộc đời này, mà tôi thì vẫn chưa thực hiện được cuộc viếng thăm đơn giản ấy, nên lòng ân hận mãi.

Thân bằng quyến thuộc của chúng ta không thiếu gì những người già, đang nằm trong bệnh viện, nhà dưỡng lão, như ngọn đèn cạn dầu trước gió, cần một lần thăm viếng, một cái cầm tay hay một lời nói thân tình. Những người này không còn thời gian để đợi chúng ta, mà chúng ta thì cứ mãi “lòng hẹn lòng!”

Có bao nhiêu bậc cha mẹ già, trên ngưỡng cửa ngôi nhà xưa, ngóng chờ những đứa con trở về một lần thăm viếng. Nhưng rồi thì vì thời gian bận rộn vì công việc làm ăn, cuối tuần còn đưa con đi chơi thể thao, học đàn, học võ; kẹt một chuyến du lịch xa, hay bận rộn vì con chó con mèo, con cá lia thia trong chậu, sợ bỏ đói, không ai chăm sóc.

Thật lòng không biết có ai hối hận không, nhưng đừng để bao giờ phải hối hận.

Giá mà ta làm việc ấy hôm nay, hay tự đặt cho mình một mệnh lệnh: “Hãy làm việc ấy hôm nay!” Ngày không thể không đi và đêm không đến vì việc ấy ta làm chưa xong!

Suốt đời, chúng ta đã bỏ bao nhiêu cơ hội, để làm một việc hay để nói một lời.

Không phải đến bây giờ người ta mới nhắc nhở “Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ. Đừng để ngày mai đến lúc tôi xa người… (*) mà ngày xưa, tình duyên đôi lứa đã một lần muộn màng, vì người con trai đã bỏ đi cơ hội nghìn vàng, để ngậm ngùi suốt đời.

“Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay!

Ba đồng một mớ trầu cay

Sao anh không hỏi những ngày còn không?

Bây giờ em đã có chồng,

Như chim vào lồng như cá cắn câu

Cá cắn câu biết bao giờ gỡ

Chim vào lồng biết thuở nào ra?”

Có người hối hận để mất một cuộc tình, nhưng cũng có người đánh lỡ mất cả cuộc đời, để rồi than thở:

“Đến nay tôi hiểu thì tôi đã

Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!” (TTKh.)

Richard Templar là một tác giả người Anh, người đã viết nhiều cuốn sách về con đường thành công trong cuộc sống. Ông chia sẻ “con đường dẫn đến thành công” của mình trong một loạt sách, trong đó 100 quy tắc đơn giản được trình bày để đạt được thành công, trong kinh doanh, tiền bạc hoặc cuộc sống nói chung. Và “quy tắc của cuộc sống” của Richard Templar là “đừng để qua ngày mai!”

Người ta thường hẹn trong ngày mai sẽ làm công việc dự định hôm nay, nhưng đối với nhà thơ Norma Cornett Marek lại khác: “Ngày Mai Không Bao Giờ Đến!” đó cũng là tựa đề bài thơ của bà. “Nếu ta đang chờ ngày mai đến thì tại sao lại không làm điều đó ngày hôm nay? Vì nếu ngày mai không bao giờ đến, thì chắc chắn ta sẽ hối tiếc suốt phần đời còn lại của mình!”

Không ai biết đây là lần gặp gỡ cuối cùng, một lời nói giã biệt, vì không một ai, trong chúng ta, trẻ hay già, đoan chắc rằng, họ sẽ sống qua hôm nay, để ngày mai thấy mặt trời lên! Trên trái đất này, đêm nay có những người cũng lên giường như chúng ta, nhưng ngày mai, họ không còn thức trở dậy!

Đó chính là ân huệ của cuộc đời chứ không phải là một chuyện đương nhiên: “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương!

Xin đừng để quá trễ, hãy nói với ai đó một lời yêu thương hôm nay. Hãy nói một lời xin lỗi. Hãy nói một lời cám ơn. Nếu ai cũng nghĩ rằng hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc sống để hành động, để yêu thương, để dịu dàng với nhau…thì cuộc đời này đẹp biết bao nhiêu!

Xin hãy làm điều đó hôm nay. Ngày mai đã muộn rồi!

***

HÌNH: Nhà thờ Đức Bà Paris bốc cháy trong sự tiếc nuối của hàng triệu người, nhất là những ai đang có dự định đến thăm nơi này. (Hình minh họa: Getty Images)

 CÔNG LÝ NƯỚC MỸ VÀ CÔNG LÝ VIỆT NAM.

 CÔNG LÝ NƯỚC MỸ VÀ CÔNG LÝ VIỆT NAM.

Hôm nay công lý nước Mỹ ra tay xử vụ án sĩ quan cảnh sát Derek Chauvin đè chết George Floyd với mức án dự đoán có thể lên tới 26,5 năm tù .Số tiền bồi thường cho gia đình nạn nhân là 27 triệu USD.

Sự việc này làm chúng ta nhớ đến vụ án công an cắt cổ anh Nguyễn Hữu Tấn. Chẳng có số tiền bồi thường nào cả và cũng chẳng có bản án nào được tuyên cho các đồng chí công an. Tương tự là 252 vụ nghi phạm bị công an đánh chết trong đồn cũng theo nhau chìm xuồng .

Nếu so sánh 2 sự việc này dân mạng Việt Nam sẽ bảo Công lý ở Việt Nam chỉ là một diễn viên hài.

Nhưng tại sao nó hài ?

Đa phần không biết nguyên nhân chủ yếu khiến một bên nghiêm túc một bên hài là hàng loạt cuộc biểu tình nổ ra trên khắp nước Mỹ sau cái chết của Floyd.Trong khi đó chẳng có cuộc biểu tình nào nổ ra sau cái chết của anh Nguyễn Hữu Tấn và 252 người kia.

Như vậy CÔNG LÝ đến từ đâu?

Chính là từ thái độ phản kháng không cam chịu, không hèn nhát của người dân nước Mỹ.

Đừng nghĩ rằng nước Mỹ sinh ra là có ngay Công lý. Sau khi thiết lập xong hiến pháp 1787 thì có ngay nội chiến.Và sau đó là phân biệt chủng tộc, là biểu tình,là đấu tranh dân sự liên miên không dứt.

Chính sức mạnh của người dân đã khiến chính quyền e sợ, sửa đổi và tôn trọng Công lý. Nếu không có những cuộc biểu tình của dân, Công lý ở Mỹ cũng chỉ là một diễn viên hài.

Nơi nào chính quyền sợ nhân dân nơi đó có luật pháp. Nơi nào nhân dân sợ chính quyền nơi đó có bất công.

Vì vậy khi dân mạng giễu cợt chính quyền cộng sản không có công lý chính là họ đang châm biếm sự hèn nhát của chính họ.

Không một chế độ độc tài nào ban cho bạn công lý mà bạn phải giành lấy nó bằng đấu tranh.

Người Việt chúng ta (hiện nay) là những người hung dữ.

Người Việt chúng ta (hiện nay) là những người hung dữ.

Khi tôi trả lời một cách đầy kiêu hãnh rằng mình là người Việt Nam, chị im lặng, cúi đầu, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi nói: “Xin lỗi bạn, nhưng tôi phải nói thật lòng với bạn rằng: Người Việt của bạn là những người hung dữ”.

Người Việt chúng ta là những người hung dữ.

Đấy là tình cảnh một dịp gần đây, trong buổi giao lưu giữa những người nước ngoài hiện sống và làm việc tại thành phố Jakarta (Indonesia), tôi gặp một người phụ nữ Mỹ gốc châu Phi. Trò chuyện vui vẻ với nhau một lúc, chị hỏi tôi từ đâu đến.

Câu nói của người phụ nữ làm tôi choáng váng. “Tại sao chị lại nghĩ vậy?” – Tôi vội hỏi và chị giải thích rằng vừa qua Việt Nam du lịch.

Đến TP.HCM, khi đang say sưa với cảnh vật và con người, chị đứng bên đường chụp ảnh khu nhà thờ Đức Bà bằng chiếc điện thoại vừa mới mua thì bị kẻ cướp lao đến giật phắt điện thoại, rồi vút đi bằng xe máy.

Vụ cướp giật không chỉ để lại cho chị những vết sẹo trên cơ thể (do bị kéo té ngã) mà còn cú sang chấn về tinh thần: Hiện nay, mỗi khi nhìn thấy hoặc nghe tiếng xe máy chị lại hoảng hốt.

Khi tôi xin lỗi chị và nói rằng chính quyền TP.HCM đang làm các bước để cải thiện sự an toàn cho khách du lịch, người phụ nữ ấy lắc đầu và nói cái cần sửa nhất là bản tính tham lam, bon chen và hung hăng của người Việt.

Chị cho biết, trong khoảng ba tuần ở Việt Nam, chị đã quan sát thấy cái bản tính ấy trong nhiều hoàn cảnh: Người ta không chịu xếp hàng mà sẵn sàng chen lấn, xô đẩy; người ta bóp kèn inh ỏi trên phố để cố nhanh hơn vài giây, vài phút.

Khi va quẹt vào nhau trên phố, thay vì nhã nhặn giải quyết vụ việc, người ta sửng cồ, sẵn sàng lao vào nhau.

Người ta sẵn sàng bắt chẹt khách du lịch chỉ vì lợi nhuận trước mắt: Khi trả giá để mua hàng, chị đã bị người bán nói những lời rất khó nghe, thậm chí còn xúc phạm đến nguồn gốc châu Phi của chị. Người phụ nữ thở dài nói rằng chị đã ở Indonesia 5 năm nhưng chưa bao giờ sa vào hoàn cảnh tương tự và so với những gì chị đã trực tiếp trải nghiệm, người Indonesia vô cùng hiền lành, tốt bụng, vui vẻ và tử tế.

Người Việt có hung dữ không? Câu hỏi ấy đeo đẳng tôi suốt nhiều tháng trời để rồi khi về Việt Nam lần gần đây nhất, tôi đã có câu trả lời.

Tại con hẻm nhỏ ở quận Gò Vấp, tôi chạy xe kế bên người mẹ vừa đón con đi học về. Giây phút hội ngộ của hai mẹ con sau một ngày làm việc và học tập vất vả đáng lẽ là những giây phút hạnh phúc, đầy ắp tiếng cười, nhưng không phải. Người mẹ vừa chạy xe vừa ra rả rủa xả con mình trong khi cô con gái nhỏ co rúm vì sợ hãi.

Người mẹ chửi con vì điểm kiểm tra toán hôm đó không như bà mong đợi. Nhìn nét mặt đau khổ của cô con gái, tôi tự hỏi người phụ nữ đang dạy con những gì? Hay bà đang cố gắng gieo mầm mống của sự hung dữ vào tâm hồn trẻ nhỏ?

Người Việt chúng ta là những người hung dữ. Khi chửi rủa con trẻ, phải chăng người mẹ đang gieo mầm tính xấu cho nó

Tôi tự hỏi có phải vì điều kiện sống quá áp lực, vì hoàn cảnh kinh tế bức bối mà con người ta dễ dàng trút giận lên nhau?

Trong những năm gần đây, tôi sống và làm việc ở hai thành phố lớn với môi trường khá tương tự TP.HCM. Đó là Manila (Philippines) và Jakarta (Indonesia).

Đây là hai thành phố có tình trạng người thất nghiệp khá cao, an sinh xã hội thấp, nhiều người nghèo và đặc biệt với tình trạng ùn tắc giao thông dễ khiến người ta nổi nóng.

Nhưng thật lạ, trong bốn năm sống ở Manila và một năm rưỡi sống ở Jakarta, tôi thấy trên đường phố, dù kẹt xe đến mấy, ít ai bóp còi.

Văn hóa xếp hàng ở hai thành phố này cũng vượt trội hơn hẳn các thành phố của Việt Nam và đặc biệt là tại các cơ sở kinh doanh, tôi chưa từng gặp tình trạng bị chèo kéo, hăm dọa và bắt nạt như tôi từng gặp mỗi khi về nước.

“Người Việt là những người hung dữ”, câu nói đó không hẳn là đúng, nhưng tôi thấy sự hung dữ ngày càng lộng hành và bột phát không chỉ ngoài đường phố mà còn trong các gia đình (bạo hành phụ nữ, trẻ em, người thân trong gia đình giết nhau vì mâu thuẫn hay tranh chấp tài sản), trong trường học (bạo hành học sinh), trên mạng xã hội (người ta có thể thoải mái mạt sát, thóa mạ lẫn nhau). Đặc biệt là các vụ giết người vì mâu thuẫn nhỏ ngày càng gia tăng.

Tôi đã nghe cha mẹ tôi kể những câu chuyện rất xúc động về sự tử tế của con người trong những năm tháng khi đất nước chúng ta còn chìm trong khói lửa chiến tranh.

Điều đáng buồn là khi chiến tranh lùi xa, sự tử tế cũng đang dần biến mất nhiều nơi. Bộ phim “Chuyện tử tế” của đạo diễn Trần Văn Thủy sản xuất năm 1985 đã cảnh báo về tình trạng ấy. Giờ đây, sau 34 năm, bộ phim vẫn còn nóng hổi tính thời sự.

Theo lời bình của bộ phim: “Tử tế có trong mỗi con người, mỗi nhà, mỗi dòng họ, mỗi dân tộc. Hãy bền bỉ đánh thức nó, đặt nó lên bàn thờ tổ tiên hay trên lễ đài của quốc gia. Bởi thiếu nó, một cộng đồng dù có những nỗ lực tột bực và chí hướng cao xa đến mấy thì cũng chỉ là những điều vớ vẩn…”.

Vâng, sự tử tế chính là cái gốc cho sự phát triển bền vững của một xã hội. Nếu chúng ta không sớm hành động để đánh thức và khích lệ sự tử tế trong mỗi con người, nền tảng đạo đức xã hội sẽ tiếp tục lung lay, khiến cho những thành tựu phát triển kinh tế của chúng ta trở nên vô nghĩa.

Nhà văn NGUYỄN PHAN QUẾ MAI

From: Phi Phuong Nguyen