Lợi & hại in tiền phục hồi kinh tế Việt Nam

Lợi & hại in tiền phục hồi kinh tế Việt Nam

Trần Nguyên Thao (Danlambao) – Dù rất chậm và khiêm tốn so với các nước trong vùng, Quốc Hội csVN trong phiên họp bất thường đầu năm 2022, đã bỏ phiếu 100% đồng ý phát hành Trái Phiếu Chính phủ (TPCP), trong khoảng 350 ngàn tỷ đồng để có tiền phục hồi Kinh Tế. Trường hợp cần thiết sẽ phát hành thêm Công Phiếu bằng ngoại tệ cho cùng mục tiêu vừa nói. Số vàng miếng ước lượng đến 500 tấn là tài sản riêng của dân; dù bị csVN coi là “nguồn lực trong dân”được Chủ Tịch Quốc Hội Vương đình Huệ mới đây hôm 12/10/2021“dòm ngó” ngay từ diễn đàn Quốc Hội [1], tạm thời chưa bị “tùng xẻo” trong lần này.

Tuy có khiêm tốn so với nhu cầu phục hồi sản xuất, nhưng gói 350 ngàn tỷ đồng lần này được giới doanh nghiệp chờ đợi đóng vai trò “đòn bẩy” đẩy nền kinh tế phục hồi giúp dân chúng bớt đói khổ hơn. Nhưng tại Việt Nam, đại dịch Covid đang lây lan dữ dội, đến ngày 26 tháng 01/2022, Thủ Đô Hà-nội vẫn dẫn đầu 2.884 ca. Tổng số ca biến chủng Delta lây nhiễm đến nay là 2.158.240, và 166 người nhiễm biến thể Omicron, lây lan rất nhanh. Tình trạng này nếu kéo dài rất khó để phục hồi sản xuất.

Trước Tết Nguyên Đán 3 tuần, hôm mùng 05 tháng Giêng 2022, báo Nhà Nước đồng loạt loan tin, Chủ Tịch Nước, Nguyễn Xuân Phúc nhìn nhận rằng, “không cách nào khác, phải bơm tiền ra nền kinh tế”.

Hãnh tiến về một thời từng mua được GDP tăng cao qua việc in tiền trong những năm còn làm Thủ Tướng (2016-2021), ông Nguyễn Xuân Phúc nay là Chủ Tịch Nước, đang hăng hái cổ võ việc in thêm tiền mới bơm ra nền Kinh Tế để mua lấy GDP danh nghĩa tăng cao một cách “láu cá” trong khi tổng sản lượng quốc gia thực tế không hề thay đổi.

Do thiếu nguồn tài chánh để phục hồi sản xuất, khiến một Chính Phủ yếu kém về điều hành Kinh Tế Vỹ mô có (2) lý do chọn khuynh hướng in thêm tiền để phát hành TPCP: (i) dân chúng khó mà biết được Chính Phủ in thêm bao nhiêu tiền mới, (ii) bệnh “thành tích nhiệm kỳ” như chất men làm dấy lên lòng khao khát đẩy cho bằng được GDP danh nghĩa cao hơn; bất chấp lạm phát sẽ tăng làm dân nghèo lâm cảnh khốn khổ.

Mấy năm gần đây, năm nào Việt nam cũng có hàng triệu dân trong hàng chục Tỉnh lâm vào nạn nạn đói ngay sát những ngày toàn dân đón Tết Nguyên Đán. Năm nay cũng không ngoại lệ, Chính Phủ phải xuất kho gạo để cứu tế cho dân chúng 12 Tỉnh trên cả nước ngay dịp Tết Nhâm Dần.

Đối với hoàn cảnh Việt Nam, còn 62% dân chúng sống ở nông thôn gần như thường xuyên chịu cảnh đói ăn, thiếu mặc, thì sức mạnh tiền đồng còn rất hạn chế, cần phải thận trọng đối với lời xúi bẩy in tiền thêm, vì nếu không khéo sẽ khiến niềm tin vào đồng nội tệ suy giảm nghiêm trọng; cộng thêm nỗi lo lạm phát, từ đó có thể gây áp lực lên tỷ giá lẫn lạm phát tăng cao không thể kiềm chế được; làm nảy sinh rất nhiều thảm cảnh trong xã-hội. Mời Quý Độc Giả tìm hiểu thêm vấn đề liên quan trong bài này https://vanhoimoi.org/?p=12721.

Trong trường hợp bi quan nhất, khi đồng nội tệ bị mất giá mạnh, thì lượng tiền bơm ra nền Kinh Tế từ nguồn vốn mà Chính phủ huy động được nhờ bán trái phiếu cho NHNN rất có thể bị suy giảm giá trị, và khi đó hiệu quả của chính sách hồi phục Kinh Tế cũng sẽ bị hạn chế.

Theo ước tính của Công Ty Cổ Phần Chứng Khoán Saigon Securities Incorporation (SSI Research), nhu cầu tài trợ vốn chính phủ năm 2022 (chưa bao gồm gói hỗ trợ kinh tế) dự kiến vào khoảng 410 ngàn tỷ đồng [2]. Tính đến 13-12-2021, tổng giá trị TPCP phát hành chỉ ở mức hơn 325.000 tỷ đồng cho năm 2021.

Lãi suất phát hành Trái Phiếu Chính Phủ bằng tiền Việt Nam kỳ hạn 10 năm xoay quanh 2,1-2,2% một năm; kỳ hạn 05 năm chỉ biến động quanh mức 0,8-1,1%.

Trong khi vay bên ngoài vừa khó khăn, lãi suất cao, không thuận lợi cho Việt Nam vay nợ nước ngoài trong thời điểm này. Ngân khoản TPCP khoảng 350 ngàn tỷ đồng để phục hồi kinh tế, nếu các Tổ Chức Tín Dụng không mua được nhiều để đầu tư, mà chỉ trông vào bán cho NHNN thì cung tiền trong thị trường tăng lên, không tránh được lạm phát tăng cao.

Điều trần trước Quốc Hội csVN hôm 12/11/2021, Bộ trưởng Tài chính Hồ Đức Phước tính toán huy động khoảng 180.000 tỷ từ dân chúng, thông qua phát hành Trái Phiếu Chính phủ (TPCP), trái phiếu và công trái ngoại tệ (CTNT). [3]

Mức lãi suất phổ biến gửi tiền Mỹ Kim tại các ngân hàng Thương Mại (NHTM) ở Việt Nam hiện nay là 0%. Tuy nhiên, các nhà quan sát thời cuộc khuyên rằng, dù trường hợp nào, người có ngoại tệ cũng không nên ham chút tiền lời mà đem Mỹ Kim để mua loại công trái do csVN phát hành. Vì vàng, quý kim hay Mỹ kim để dành được bảo đảm giá trị toàn thế giới. Còn đồng tiền csVN sẽ mất giá khi tỷ giá đồng Mỹ Kim thay đổi.

Tại diễn đàn Quốc Hội, hôm 12/10/2021, Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ yêu cầu, Bộ Tài chính, Ngân hàng Nhà nước nghiên cứu giải pháp cải thiện thể chế, luật pháp, ưu đãi… để mở rộng năng lực thị trường vốn (thị trường trái phiếu Chính phủ, trái phiếu doanh nghiệp), huy động nguồn lực trong dân. “Nguồn lực trong dân” nói ở đây là số vàng miếng khoảng 500 tấn là của riêng từng gia đình, được dân cất giữ; rất nhiều phen bị csVN lên kế hoạch thu gom, nhưng chưa lần nào dám ra tay, vị bị dân chúng phản đối dữ dội.

Có lập luận cho rằng, trong trường hợp NHNN không in thêm tiền mà sử dụng nguồn dự trữ ngoại hối chuyển sang tiền đồng để mua TPCP, khi đó lượng cung tiền đồng cũng không thể tăng lên, vì nguồn vốn mà Chính phủ bơm ra từ kênh huy động qua trái phiếu cũng chính là lượng tiền đồng mà NHNN hút về thông qua việc bán ngoại tệ ra thị trường. [4]

Lập luận trên có vẻ không vững, vì gần cuối năm 2021, dữ liệu của IMF cho thấy, dự trữ ngoại hối của Việt Nam là 113,7 tỷ Mỹ Kim, trong đó trên 39 tỷ đã mua công khố phiếu của Hoa Kỳ để kiếm lời [5] https://vanhoimoi.org/?p=12816, trả nợ hàng năm khoảng 17 tỷ, số còn lại chưa đủ cho nhu cầu dự trữ an toàn cho 3 tháng nhập cảng hàng hóa khoảng 80 tỷ Mỹ kim. Như thế Việt Nam không còn ngoại tệ để chuyển sang tiền đồng. Phần lớn những lần NHNN bơm tiền ra thị trường đều dùng tiền Việt nam để mua ngoại tệ.

Theo báo Thanh Niên, Năm 2021, nghĩa vụ trả nợ trực tiếp của Chính phủ khoảng 368.276 tỷ đồng, chủ yếu là trả nợ trong nước với khoảng 323.093 tỷ đồng, bằng khoảng 27,4% thu ngân sách. Chỉ số này vượt ngưỡng Quốc hội cho phép với giai đoạn 2016 – 2020 là 25%, chủ yếu do các khoản trái phiếu chính phủ trong nước phát hành trong giai đoạn trước đây đáo hạn ở mức cao vào năm 2021 – khoảng 187.001 tỷ đồng, chiếm 13,9% thu ngân sách.

Theo dữ liệu thống kê tháng 10/2020, số tiền gửi của Kho Bạc Nhà Nhà Nước (KBNH) ở hệ thống NHTM lên đến 600.000 tỷ đồng, mới đây đã nhích lên 700.000 tỷ đồng.

Có ý kiến cho rằng nên giải ngân số tiền vừa nói cho nhu cầu phục hồi kinh tế. Nhưng cũng có những lo ngại trường hợp không kiểm soát được dòng vốn chảy vào các khu vực đầu tư đầy rủi ro như bất động sản (BĐS), chứng khoán (CK) hay dịch vụ, mà các ngành này làm ăn thua lỗ, thì lúc Chính Phủ cần chi tiêu khẩn cấp hay đến hạn trả nợ lại không có tiền.

Trường hợp dùng tiền không đúng mục đích đã xẩy ra: Năm 2015, Quỹ Bảo Hiểm Xã Hội chi tổng cộng 435.129 tỷ đồng để đầu tư. Trong đó, Nhà Nước thiếu tiền đã “vay 324.000 tỷ đồng mà không hoàn trả”.[6] Khi dân chúng phẫn nộ đòi rút BHXH 1 lần, thì Nhà Nước nói hoàn lại bằng trái phiếu. Tiền lời Trái Phiếu Chính Phủ không đuổi kịp lạm phát. Thực tế trong các năm 2011-2014 lạm phát tại Việt Nam từng lên 2 con số. Mời Quý Độc Giả đọc thêm bài Vỡ Quỹ Lương Hưu để biết thêm nguồn cơn sự việc : https://vanhoimoi.org/?p=11162

Thời gian gần đây, Thủ Tướng Phạm minh Chính và Phó Thủ Tướng Lê văn Thành, đặc trách Kinh Tế rất it khi nói về Kinh Tế, Tài Chánh; trong khi Chủ Tịch Quốc Hội Vương đình Huệ, Bộ Trưởng Tài Chánh Hồ đức Phước và Thống Đốc NHNN Nguyễn thị Hồng lại thấy “xông xáo” hơn. Sự kiện này làm cho giới quan sát Thời Sự Kinh Tế nhận ra trong giới chóp bu csVN đã âm thầm sắp xếp lại trách nhiệm điều hành Kinh Tế, Tài Chánh (?). Hoặc có vẻ như Thủ Tướng Phạm minh Chính bị Bộ Chính Trị csVN “treo giò” trên sân Kinh Tế Việt Nam.

Nếu giữa Quý I năm 2022 mà chưa có tiền do TPCP mang lại, hay có tiền rồi mà chưa ban hành được các văn kiện lập quy để giải ngân 350 ngàn tỷ cho hai năm 2022-2023 thì khó mà phục hồi được sản xuất. Hoặc có tiền mà điều kiện giải ngân quá khắt khe, thì gói 350 ngàn tỷ lại rơi đúng vào trường hợp hai gói kích cầu 62 ngàn tỷ và 26 ngàn tỷ các năm trước, chả có bao nhiêu người được vay. Trường hợp doanh nghiệp vay tiền rồi lại đem đầu tư CK, BĐS như đã từng diễn ra thì việc phục hồi sản xuất coi như rất ít thành công.

In tiền bơm ra nền Kinh Tế, qua phát hành TPCP như Chủ Tịch Nước Nguyễn xuân Phúc cổ võ, có thể mua được GDP danh nghĩa 6,7% cho năm 2022 để Chính Phủ huênh hoang khoe thành tích, nhưng hại thì như đã trình bày là vô số kể.

Tham khảo:

[1] https://vnexpress.net/chu-tich-quoc-hoi-can-khoi-thong-nguon-luc-trong-dan-4370743.html

[2] https://thoibaotaichinhvietnam.vn/nguon-cung-trai-phieu-chinh-phu-du-kien-se-cao-hon-vao-2022-99119.html

[3] https://vnexpress.net/co-the-huy-dong-180-000-ty-trong-dan-cho-goi-phuc-hoi-kinh-te-4384803.html

[4] https://thesaigontimes.vn/ngan-hang-nha-nuoc-mua-trai-phieu-chinh-phu-chua-that-su-can/

[5] https://vietnambusinessinsider.vn/bao-my-cong-bo-viet-nam-la-chu-no-lon-thu-32-cua-my-voi-khoan-no-hon-39-ty-usd-a23992.html

[6] https://dantri.com.vn/kinh-doanh/324000-ty-dong-chinh-phu-vay-bao-hiem-xa-hoi-da-duoc-chuyen-thanh-trai-phieu-20170228232903012.htm

26 Jan

Trần Nguyên Thao

danlambaovn.blogspot.com

Các bà vợ của vài vĩ nhân

Các bà vợ của vài vĩ nhân

Tác giả: Phùng Văn Phụng

*Nhà văn Leon Tolstoi (sinh ngày 09-09-1828 chết 20-11-1910)

Tolstoi là nhà văn vĩ đại của nước Nga. Ông đã sáng tác nhiều tác phẩm nổi tiếng, trong đó có quyển Chiến tranh và Hòa bình (1865), Anna Karenina (1877) v.v…

Lúc còn trẻ, bà Sophia vợ ông, đã giúp cho Tolstoi, viết lại bản thảo cuốn Chiến Tranh và Hoà Bình rất nhiều lần, sau mỗi lần sửa chữa bà Sophia, vợ ông viết lại trên trang giấy mới. Ông lại sửa chữa. Vợ ông lại viết lại cho sạch sẽ. Bản thảo được viết đi viết lại nhiều lần trước khi đem in, xuất bản. Bà viết hàng chục lần như vậy mà bà vẫn vui vẻ không phiền hà gì.

Vậy mà đến cuối đời, tính tình ông bà xung khắc nhaum quá sức, không hoà thuận được với nhau. Ông phải chịu đựng quá mức về sự can thiệp quá đáng của bà vào đời sống của ông. Ông là nhà tư tưởng lớn và có tinh thần xã hội. Ông dự định sau khi ông mất, ông sẽ dành riêng lợi tức của một số tác phẩm của ông cho công chúng và một số tác phẩm thuộc về gia đình. Bà không chịu. Bà đòi lợi tức của tất cả tác phẩm đều phải thuộc về gia đình bà. Bà làm tình làm tội ông.  Bà đã từng nhảy xuống ao để để hăm dọa ông. Bà lục lạo sách vỡ của ông để tìm di chúc mà ông đã viết. Bà gây khó khăn cho ông đủ điều.

Cuối cùng, ông không thể chịu đựng nỗi bà vợ của ông. Một đêm, giữa mùa đông

rét mướt của nước Nga, nhiệt độ dưới không độ C, độ đông đá, ông đã bỏ nhà ra đi lang thang trên xe lửa xuôi về phương Nam và Tolstoi đã chết vì bịnh viêm phổi ở nhà ga xe lửa ở Astapovo,

Ông thọ được 82 tuổi.

Nhà văn Leon Tolstoi

 *Tổng Thống Abraham Lincoln (sinh 12-02-1809 bị ám sát chết 15-04-1865)

Tổng thống Lincoln của Mỹ là một Tổng Thống được sự thương yêu và quý mến của người dân Mỹ, vì đã thành công trong việc thống nhất đất nước của Mỹ và giải phóng người nô lệ da đen.

Nhưng ông lại có bà vợ xem thường và khinh dễ ông. Bà vợ ông được mô tả là người đàn bà dữ dằn và rất hỗn hào đối với ông.

Trước khi làm Tổng thống, lúc còn làm luật sư, khi ông hành nghề, nhiều khi phải xa gia đình nhiều tháng. Có lúc ông không muốn về nhà vì mỗi lần về nhà, ông phải gặp bà vợ dữ dằn đối với ông. Bà chê ông đủ điều, nào là ông có lỗ mũi trâu, lỗ tai lừa, ăn nói thì cục mịch, vô duyên. Nghĩa là đối với ông, bà không có chút cảm tình nào và rất xem thường ông. Bà không ưa ông, hể thấy mặt ông là bà nặng lời với ông.

*Triết gia Socrates (sinh 470 – chết 399 BC)

Socrates là một triết gia nổi tiếng của Hy Lạp.

Ông sinh ra tại Athens, Hy Lạp vào khoảng năm 470 trước công nguyên.

Socrates bị buộc tội và bị hành quyết vào năm 399 trước công nguyên, khi ông 70 tuổi. 

Socrates là nhà hiền triết. Ông dạy học trò không lấy tiền học phí vì ông chủ trương cần phải truyền bá tư tưởng của mình. Đã truyền bá tư tưởng sao có thể lấy tiền được.

Bà vợ ông đã gây gỗ với ông, cự nự ông. Ông bảo là ông sẽ làm thêm nghề đẽo đá? mà nuôi bà chứ ông nhất định dạy học, truyền bá tư tưởng, thì không được lấy tiền.

Câu chuyện thường được nhắc đến là có lần người bạn của ông Socrates đến thăm ông, hai người đang nói chuyện dưới hiên nhà, bà vợ của Socrates đang đứng trên lầu, đang tức giận ông, bà đổ luôn một thau nước lên đầu ông và bạn ông. Socrates bình tĩnh nói: “Hôm nay có bảo nên trời mưa.”

Socrates cũng đã từng nói: “Dù sao thì một khi đã kết hôn, nếu lấy được người vợ hiền thì bạn sẽ hạnh phúc; nếu không, bạn sẽ trở thành một triết gia”

Bức tượng Socrates đang suy nghĩ tại học viện Athens

Phùng Văn Phụng

VĨ ĐẠI HƠN BẤT CỨ ĐIỀU GÌ

VĨ ĐẠI HƠN BẤT CỨ ĐIỀU GÌ

“Lạy Chúa là Thiên Chúa Israel! Trời cao thăm thẳm còn không chứa nổi Ngài!”.
Trong tác phẩm của mình, “Surprised by the Power of the Spirit”, “Ngạc Nhiên Trước Sức Mạnh của Thần Khí”, Jack Deere viết, “Tất cả chúng ta đều là những người thụ hưởng các truyền thống tốt đẹp, khôn ngoan, và đúng đắn; tuy nhiên, chúng ta cũng là nạn nhân của những truyền thống kém cỏi, thiếu khôn ngoan và thiếu vững chắc!”.
Kính thưa Anh Chị em,

“Chúng ta là nạn nhân của những truyền thống kém cỏi, thiếu khôn ngoan và thiếu vững chắc”. Thật chí lý câu nói của Jack Deere! Thật trùng hợp, phụng vụ Lời Chúa hôm nay cũng nói đến truyền thống, nói đến những diễn giải của con người; qua đó, một sự thật được tiết lộ, Thiên Chúa luôn ‘vĩ đại hơn bất cứ điều gì’ mà con người có thể tạo ra, cho dù, đó là một truyền thống tôn giáo lâu đời!

Bài đọc Cựu Ước cho biết, Salômon đã khởi xướng xây cất một đền thờ đồ sộ, nguy nga cho Thiên Chúa; Thánh Vịnh đáp ca bộc lộ tâm tình hân hoan của vua, “Lạy Chúa tể càn khôn, cung điện Ngài xiết bao khả ái”. Thế nhưng, trước một Thiên Chúa, Đấng ‘vĩ đại hơn bất cứ điều gì’, Salômon, người được Ngài ban cho khôn ngoan và giàu có nhất trần gian đó vẫn cảm thấy nhỏ bé và yếu hèn, “Lạy Chúa là Thiên Chúa Israel! Trời cao thăm thẳm còn không chứa nổi Ngài, phương chi ngôi nhà con xây cất đây!”. Ý thức mình mỏng giòn, tội lỗi, Salômon thân thưa, “Từ thiên cung, nơi Chúa ngự, xin lắng nghe, lắng nghe và tha thứ!”.

Trong Tin Mừng hôm nay, các biệt phái và luật sĩ lên án các môn đệ Chúa Giêsu “không theo đúng truyền thống của tiền nhân”, vì họ không rửa tay trước khi ăn. Dẫu không chống lại việc rửa tay, Chúa Giêsu vẫn lên tiếng bảo vệ các môn đồ của Ngài. Điều Ngài chống lại giới biệt phái kinh sư là chủ nghĩa pháp lý; theo họ, chỉ cần tuân thủ một số hành động bên ngoài, con người sẽ được gọi là công chính! Ngài tuyên bố, “Các người đã khéo bỏ giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ truyền thống của các người!”. Giới răn của Thiên Chúa, là Lời của Thiên Chúa, vốn quan trọng hơn truyền thống. Ngài muốn nói, Thiên Chúa, Đấng ‘vĩ đại hơn bất cứ điều gì’, không thể bị trói buộc trong bất kỳ truyền thống nào, dù truyền thống đó được tôn kính đến đâu. Truyền thống có ra là để giúp con người thể hiện tốt hơn mối tương giao của nó với Thiên Chúa, sống giới răn yêu thương Ngài dạy. Thế nên, một khi truyền thống trở nên “kém cỏi, thiếu khôn ngoan và thiếu vững chắc”, khiến “con người trở thành nạn nhân”, cản trở nó kính mến Chúa và yêu thương người, thì truyền thống đó cần được cải cách hoặc đổi mới.

Anh Chị em,

Với Chúa Giêsu, không phải mọi truyền thống đều đáng để giữ lấy. Tất cả truyền thống phải được đo lường bằng chính Lời Chúa; chúng ta phải xét xem truyền thống này, tập tục kia, có thực sự phù hợp với ý muốn của Thiên Chúa vốn được tiết lộ trong Thánh Kinh hay không. Đó là lý do tại sao việc tiếp tục lắng nghe Lời Chúa là một điều không thể thiếu trong đời sống Kitô hữu. Đây cũng là điều mà Đức Thánh Cha Phanxicô rất mực quan tâm; ngài đặc biệt nhắc nhở chúng ta phải đọc và học biết lắng nghe Lời Chúa qua các Phúc Âm một cách thường xuyên. Là Kitô hữu, chúng ta tin rằng, Thiên Chúa, Đấng ‘vĩ đại hơn bất cứ điều gì’, đã bày tỏ khuôn mặt đích thực của Ngài một cách độc đáo và trọn vẹn nơi Chúa Giêsu. Chúa Giêsu là hiện thân của Chúa Cha mà chúng ta đang tìm kiếm, đã tìm kiếm và phải tìm kiếm mỗi ngày. Hãy quay về với Chúa Giêsu, lấy Ngài làm chuẩn mực cho mọi đối chiếu; hãy để Lời ngài soi sáng tâm trí, bổ sức linh hồn; và như thế, chúng ta sẽ được bổ trợ để thấy rõ hơn điều gì là của Thiên Chúa và điều gì không thuộc về Ngài.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con ngày càng yêu mến việc đọc Lời Chúa và đào sâu Lời Chúa bằng việc cầu nguyện và chiêm ngắm; nhờ đó, Lời Chúa sẽ không trở nên vô hiệu nơi con!”, Amen. 

From: Kim Bang Nguyen 

Khoa Học và Đời Sống: THỜI ĐẠI CỦA THIẾT BỊ Y KHOA TÂN KỲ

Khoa Học và Đời Sống: THỜI ĐẠI CỦA THIẾT BỊ Y KHOA TÂN KỲ

Tin vui 

Hôm thứ Ba vừa qua một bản tin ngắn được đăng trên trang web của Nasdaq cho hay hãng Neuralink, một hãng chuyên chế tạo các tế bào điện tử, hay còn gọi là các con “chip” điện tử, vừa tuyên bố họ đã thành công trong việc chế tạo một con “chip” điện tử có thể gài vào trong thân thể con người.

Loại “chip” này là loại “chip” theo kỹ thuật mới gọi là Artificial Intelligence, mà nói theo tiếng Việt là “bộ não nhân tạo”.

Nghe tên hãng Neuralink chắc ít ai biết tới. Ông chủ của hãng chính là Elon Musk, cũng là chủ nhân ông của hãng xe Tesla, và cũng là chủ hãng SpaceX. Anh chàng này coi vậy mà quá giỏi. Làm đủ thứ chuyện. Năm nay anh chàng 50 tuổi. Không chỉ thò tay vô kỹ nghệ xe hơi, anh chàng còn xía vô kỹ thuật không gian, và giờ đây là cả thiết bị y khoa, tiếng Mỹ gọi là Medical Device, mà thiết bị y khoa này không phải là những loại bình thường lâu nay, mà là thiết bị y khoa … tân kỳ.

Tại sao lại gọi là tân kỳ?

Lâu nay ngành Medical Device của Mỹ đã sáng chế, phát minh ra rất nhiều thứ để giúp chữa bịnh cho các bịnh nhân. Medical Device cũng nằm dưới sự quản lý của FDA, nhưng ít ai biết đến. Thường thì chúng ta chỉ biết các hãng dược phẩm bào chế ra thuốc men để trị bịnh này, bịnh kia, và chịu sự quản lý của FDA. Medical Device không bào chế thuốc, nhưng tìm tòi và sản xuất ra các thiết bị chữa bịnh, hay chẩn đoán bịnh.

Những năm gần đây, chúng ta thường nghe nói về chuyện bác sĩ “thông tim”, chữa trị các bịnh về tim, v..v… rất hay. Nhưng ít ai biết là nhờ các hãng Medical Device sáng chế ra các ống nhỏ còn hơn sợi dây, cỡ như mạch máu để bác sĩ đưa vào trong người bịnh nhân, nối các mạch máu, hay thông các mạch máu, v..v… Nhờ vậy mà cứu nhiều bịnh nhân bị nghẽn mạch máu, hay bị các động mạch vành tim chai cứng.

Những thứ này đã hay rồi, giờ lại có thứ tân kỳ hơn. Medical Device kết hợp với … kỹ nghệ tân tiến, của các con “chip” điện tử, hay các vi mạch điện tử trong các máy điện toán. Không những thế, các con “chip” điện tử đời nay đã tiến đến bậc được xem là “bộ não nhân tạo” (artificial intelligence) khi có thể nhận biết vạn vật xung quanh.

Và đó là chuyện mà Elon Musk đã làm. Trả lời phỏng vấn với báo Journal, Elon Musk cho biết Neuralink đang chờ sự chấp thuận của FDA cho thiết bị mới này. Theo Elon Musk, anh chàng mong rằng Neuralink sẽ là công ty đầu tiên có thiết bị đưa vào con người có thể giúp những người đã bị liệt, tủy sống đã bị hư, hồi phục trở lại hoạt động như người bình thường. Elon Musk cho biết thêm kết quả thử lâm sàng rất thành công. Neuralink đã thử trên những chú khỉ và thấy các chú khỉ này thậm chí còn có thể chơi … trò chơi điện tử (video games).

Chưa biết FDA sẽ chấp thuận hay không. Nhưng rõ ràng một thời đại tân kỳ mới đang đến trong lịch sử loài người. Từ những thiết bị như một cái ống nhỏ xíu được đưa vào trong mạch máu, đến những tế bào điện tử nhỏ tí xíu đưa vào trong lỗ tai thay cho màn nhĩ, rồi những giọt tinh thể nhỏ vào mắt thay cho những cặp kính lão, thì bây giờ sắp sửa đến những tế bào điện tử thay cho tế bào thần kinh của loài người.

Ảnh: quảng cáo của Neuralink cho thấy một computer nhỏ xíu để liên kết với bộ não con người được gắn ngay sau vành tai.

Ảnh lấy từ trang web The New York Times.

 Nguồn: Fb Quang An

 From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

https://www.businessinsider.com/neuralink-elon-musk-microchips-brains-ai-2021-2

Neuralink: Story of Elon Musk’s Brain Microchip Company

https://www.businessinsider.com › News

Dec 7, 2021 — Neuralink developing neural interface technology — a.k.a. putting microchips into people’s brains. The technology could help study and treat …

TỪ NGỮ MIỀN NAM MỘC MẠC

TỪ NGỮ MIỀN NAM MỘC MẠC

MÈN ĐÉT ƠI!…

NGUYỄN GIA VIỆT

Diễn tả kiểu người Nam Kỳ.

Người Nam Kỳ có nhiều cách diễn tả biểu cảm rất ngộ. Thí dụ như cần rốt ráo thẳng luôn, dứt khoát, không e ngại, chẳng lòng vòng thì kêu là “nói đại”, “làm đại”, “nói phứt cho rồi”.

Chữ đại trong Hán Việt có nghĩa là to lớn, nhưng qua miệng dân Nam Kỳ thành biến nghĩa qua nhanh, gọn, rốt ráo,không rào đón trước sau.

“Kinh xáng mới đào

Tàu Tây mới chạy

Thương thì thương đại

Đừng nghi đừng ngại

Bớ điệu chung tình”

Thương đại là thương liền đi, thương mau lẹ, thương nhanh đi, đừng chần chờ gì hết.

Đọc Hồ Biểu Chánh thấy hành động nhanh gọn còn diễn tả trong chữ “phứt”, phứt hoặc phức là chữ đệm thôi.

Thí dụ: thôi phứt cho rồi, nói phứt cho rồi, lãnh lương nên đem trả phứt cho dì, con đi phứt cho rồi, tôi muốn chết phứt cho rồi, mướn phứt một chiếc xe hơi, gả phứt nó cho rồi, xin từ chức phứt cho rồi,…

Phứt có nghĩa là liền đó đa, gả phứt là gả chồng cho con liền.

Mà nhớ nè, cha nào được gả phứt coi chừng rước đồ mắc dịch về nhà đó nghen.

“Bớ chiếc ghe sau, chèo mau anh đợi

Kẻo giông khói đèn bờ bụi tối tăm

Bờ bụi tối tăm, anh quơ nhằm cái tộ bể

Cưới vợ có chừ về thổi lửa queo râu.”

Người Nam Kỳ mô tả thơm tho bằng từ “thơm phức”.

Thơm phức là thơm dữ lắm, thơm lừng, thơm thất kinh. Hoa lá thơm phức, dầu thơm phức, xà bông thơm phức, da thịt đờn bà cũng thơm phức.

Mờ đạo nghĩa, ân tình, ân nghĩa, lòng dạ, tiết tháo cũng thơm phức.

“Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thiên dân.

Cây nhang nghĩa khí thắp nên thơm, cám bởi một câu vương thổ”

Ông Bình-nguyên Lộc thì cái trân quý nhứt của đời ông là “thổ ngơi thơm phứt hồn ma cũ” của đất Sài Gòn.

Xin chép vài ba câu thơ của ông Bình-Nguyên Lộc cho bà con Nam Kỳ mình ôn cố tri tân, đặng để lòng mà nhớ mà thương, rồi có thương mới có ý thức về xứ sở của mình.

“Ghe ơi, vài bữa ghe về

Nhắn người dưới ruộng, cô Quì còn không?

Mùi đất nước ruộng bùn phảng phất

Nhớ cố hương ngây ngất lòng sầu

Năm năm, bao cuộc bể dâu?

Phút giây in lại như hầu hôm qua”

Có thơm phức thì phải có đối nghịch nó, là thúi hoắc.

Có những người bề ngoài coi tốt đẹp, còn bề trong thì thúi hoắc. Nhơn cách mờ bị gán cho hai chữ “thúi hoắc” thì tiêu tán đường.

Lâu lâu về xóm, đụng ngay mấy bà “Tám”, ta nghe mấy bả la lên những tiếng vầy nè: “Mèn đét ơi! Mày trổ giò lớn xộn, giống thằng cha mày quá, cưới vợ được rồi đa”

Thống kê những tiếng “ngộ” đó như sau:

– Chèn đét ơi!

– Mèn đét ơi!

– Trèn đét ơi!

– Mèn ơi!

– Chèn ơi!

Chèn đéc quỷ thần thiên địa ôn hoàng hột vịt lộn ơi!

Bạn biết mèn đét hay chèn đét là chữ có nghĩa gì không? Đó là câu “Trời đất ơi!” đó.

Hiểu một cách nôm na thì những câu “chèn đét ơi!” là nói trại từ “Trời đất ơi !”, là một cách nói trại từ, nói kiêng, kỵ húy ông Trời, không dám kêu đích danh ông Trời.

Tìm trong thư tịch Nam Kỳ xưa thời Phan Thanh Giản thì không thấy những chữ chèn ơi đó, trong văn Hồ Biểu Chánh cũng không thấy, ông Hồ Biểu Chánh viết câu kêu lên là “Trời ơi!”, thí dụ đoạn văn sau trong “Ông Cử”:

(Trích đoạn): “Cách một lát, một đứa trẻ ở dưới mé sông đi lên, tay lắc chuông leng keng, vai vác một tấm băng đỏ lói. Ði tới cái băng chỗ ông Cử và Ba Sang ngồi, đứa nhỏ ấy dựng tấm bảng một bên, rồi ngồi gần Ba Sang mà nghỉ chơn.

Ba Sang không biết chữ, không hiểu tờ giấy đỏ dán trên tấm bảng ấy nói chuyện gì, kêu vỗ vai thằng nhỏ mà hỏi: “Em rao bán giống gì vậy em?”

Thằng nhỏ cười đáp: “Trời ơi! Anh này quê quá! Bảng rao hát cải lương, chớ bảng giống gì! Anh không thấy hình đó sao? Hình đó là hình cô đào nhứt trong gánh, tối nay thủ vai Bàng Quý Phi cụp lắm”.

Ba Sang với lấy tấm bảng, cầm coi cái hình, khen cô đào xinh đẹp, rồi kêu ông Cử mượn đọc, coi những hàng chữ in trên đó nói cái giống gì vậy”. (Ông Cử, 1936)

Những câu “chèn ơi”, “mèng đét ơi” xuất hiện ở Sài Gòn, ở Nam Kỳ những năm 1960, xuất phát từ những người Nam Kỳ, miệt Lục Tỉnh Miền Tây bình dân chạy giặc về Sài Gòn, nó là tiếng lóng.

Trong văn Bình Nguyên Lộc ta không thấy những từ mèn đét ơi.

Bình Nguyên Lộc là nhà văn Nam Kỳ nhưng không rặc Nam kỳ như Hồ Biểu Chánh, trong văn ông này vẫn lộn chữ kiểu Bắc Kỳ, trong “Đò dọc” của Bình Nguyên Lộc ta tìm ra từ “gầy khô đét” kiểu Bắc, đáng lẽ ra là “Ốm khô queo khô quắt”.

Hồ Trường An là nhà văn xài “mèn đét ơi” nhiều nhứt.

Xin hãy đọc hai đoạn trích sau:

(Trích) “Mèn đéc ơi, thằng nhỏ coi giống hịt thằng Bảy Huỳnh Kim Báu quá trời quá đất!… Chèn ơi, nụ cười nó giống nụ cười tía nó quá chừng chừng!”

(Trích)” Trong những thửa ruộng sâm sấp nước, ốc bươu, ốc lác bắt đầu giao hoan, cua đồng bắt đầu sanh sản. Chèn ơi, giữa mùa mưa, chẳng những loại nghêu, sò, ốc, hến, cua, còng mài miệt giao hoan, xôn xao sanh sản mà lũ cá chài, cá úc, cá mè vinh trong sông cũng mê tơi kết trứng thụ tinh”

Miệng thì “mèng đéc ơi?” thì tay phải quơ, tay vỗ đùi đen đét, mắt phải biểu cảm mới ra cái nghĩa nha hôn, các bạn đạo diễn nhớ cái khúc này làm cho trúng à, không thì chớ có ra Nam Kỳ à.

Túm lại, mèn đét ơi đã thành di sản đặc trưng Nam Kỳ, nghe riết thành quen, nó để lại trong lòng người Nam Kỳ bao nhiêu cảm xúc, nghe thấy vui, xa thấy buồn.

NGUYỄN GIA VIỆT

From: TU-PHUNG

Việt Nam thật sự bình yên?

 

 Lê Vi  

Việt Nam thật sự bình yên?

Trong 5 ngày Tết, cứ trung bình 1h đi qua là có hơn 10 người ch.ết vì tai nạn giao thông, 5 ngày qua có hơn 1.560 chết vì tai nạn giao thông trong dịp Tết Nguyên Đán.

Và cứ trung bình 30p trôi qua, có một người chết vì đánh nhau. Chỉ trong 5 ngày mà ghi nhận khoảng 200 người chết vì đâm chém, trong gần 3 ngàn ca cấp cứu. Ở Rạch Giá – Kiên Giang có hẳn cả vụ xã hội đen (đỏ) kéo nhau tới thanh toán bằng dao phóng l.ợn và súng, kẻ cầm dao kẻ cầm súng xả vào nhau như phim hành động, một vụ thanh toán kinh hoàng.

Vâng. Chúng ta đang nói về Việt Nam, chứ không phải quốc gia nào khác.

Trên truyền thông báo chí, luôn cho rằng các quốc gia có xung đột vũ trang, hay rối loạn là những quốc gia đa đảng, họ lập lờ đánh lận con đen như thế ý nói đa đảng làm gì cho bắn nhau suốt ngày, còn như Việt Nam không sướng hơn sao vì một đảng lãnh đạo nên yên bình?

Nhưng thực tế có yên bình như bò đỏ, hay đám tuyên giáo mê hoặc Dân chúng. Chỉ mấy ngày Tết mà số lượng tai nạn giao thông rồi xả súng, đâm chém với số tử vong phải nói kinh hoàng như thế thì Việt Nam đâu phải bình yên.

Lâu lâu ở Châu Âu hay Mỹ có vụ xả súng, thì y rằng tuyên giáo chớp ngay cơ hội nói đa đảng là rối loạn, nhưng chúng ta xem những vụ xả súng đó là liên tục không, và tử vong bao nhiêu? Còn ta, luôn tự mê hoặc ru ngủ dân chúng là quốc gia yên bình mà mấy ngày có tới gần 3000 người nhập viện vì đâm chém nhau, tới 200 người tử vong do oánh nhau, hơn 1560 tử vong do tai nạn giao thông thì ổn định, yên bình cái gì? Ai nói cho tôi biết Việt Nam là quốc gia bình yên đi.

Phải nói rằng, người Dân Việt Nam thật đáng trách, trách lắm, vì khi quyền lợi bản thân và gia đình, thậm chí con cháu bị nhà cầm quyền xâm hại, thì luôn tỏ ra sợ hãi và nhu nhược trước nhà cầm quyền. Như bị công an cướp đất, hay bị bóc lột bởi thuế, phí thì im lặng, như đàn cừu. Nhưng giữa người Dân với nhau thì tỏ ra hung hăng, man rợ, có thể xiên một người vì cái liếc mắt, nhưng lại im lặng khi bị công an hốt về đồn.

Trách Dân thì có, nhưng chỉ trách một, khi xã hội rối loạn như mớ bòng bong hiện nay thì trách đám cầm quyền 100.

Vì xã hội bất ổn, trách nhiệm hoàn toàn quy về nhà cầm quyền, mà ở đây là đảng cộng sản đang lãnh đạo tuyệt đối toàn diện.

Vì khi xã hội mất ổn định, thường xuất phát từ 3 nguyên nhân chính: 1) pháp luật không nghiêm minh; 2) hiểu biết pháp luật của người Dân hạn chế; 3) một xã hội chi phối bởi các tập đoàn tội phạm hình thành từ các đám xã hội đen và xã hội đỏ cấu kết, gắn chặt quyền lợi với nhau (cậy quyền cậy thế). Và còn nhiều nguyên nhân khác, nhưng vô hình chung ta thấy

rõ để xã hội bất ổn như Việt Nam hiện nay đều lý do tại hệ thống chính trị lạc hậu, họ hình thành quyền lực theo kiểu tập quyền.

Nhà cầm quyền không muốn người Dân hiểu biết pháp luật, không muốn người Dân sống trong môi trường thượng tôn pháp luật, ai cũng chạy chọt mới thắng, thì đương nhiên xã hội đó sẽ vô cùng bất ổn do người Dân cứ nịnh bợ kẻ có quyền để tồn tại. Nên mâu thuẫn càng lớn thì bất ổn càng nghiêm trọng.

Nhưng, có một điều trái khoáy là xã hội càng bất ổn thì các phe nhóm lợi ích nắm quyền càng đấu đá quyết liệt. Các phe trong đảng thanh toán nhau để tranh chấp địa vị, như ta hiểu đơn giản phe củi và phe lò. Xét cho cùng phe củi hay phe lò thắng thì Nhân dân chúng ta đều bại. Vì tất cả, đều muốn làm quân cờ, chứ chẳng ai chịu làm người chơi cờ.

Nói tóm lại, xã hội Việt Nam không những bất ổn mà còn vô cùng hỗn loạn, rối ren chưa từng vì các sứ quân mọc như nấm, chẳng qua ta đọc báo đảng, xem tivi nhiều quá, nếu nhìn kĩ lại, có khi rối loạn hơn cả vùng đang có giao tranh, chiến sự. Vì thế, tuyên giáo thôi cái giọng Việt Nam là quốc gia hoà bình, ổn định đi. Mở miệng ra mà nói VN là quốc gia ổn định, thì: “hoặc là thần kinh hoặc là khốn nạn”.

———

Ảnh: Xe ôtô Cảnh Sát Giao Thông bị lật, gần Đền Đại Cại – Tân Lĩnh – Lục Yên – Yên Bái.

Phạm Minh Vũ

Sự khác biệt của chế độ dân chủ và độc tài

Huy Chiêu shared a post.

Đó là sự khác biệt của chế độ dân chủ và độc tài

Đó là lý do tại sao người ta thích chọn Mỹ làm thiên đường của mình !

Bảo Nhi Lê

Shop Vân Anh.

Trong khi hàng trăm triệu người Trung quốc đánh hội đồng vận động viên trượt băng người Mỹ gốc Hoa vì để trượt chân ngã, Trong khi nhiều người Việt nam chửi bới cô gái là “vô ơn với nước Mỹ (vì đã bỏ nước Mỹ để thi đấu dưới cờ Trung quốc)”, là “đáng kiếp”,…

Thì người Mỹ nói thế này:

“Tôi nghĩ rằng người chỉ trích Zhu nặng nề nhất lúc này là chính cô ấy. Vì vậy, hôm nay, tất cả chúng ta hãy sử dụng mạng xã hội và thể hiện sự ủng hộ của chúng ta đối với Zhu.

Chúng ta nên ghi nhận vì cô ấy đã nỗ lực hết mình và cố gắng hết sức để làm cho đất nước của cô ấy tự hào, và ngẩng cao đầu trên mặt băng Olympic. Chúng ta nên nói với cô ấy rằng không ai là hoàn hảo, và mỗi người đều có những ngày tồi tệ.”

Hổ và người: Cuộc tranh đấu đẫm máu không khoan nhượng

Hổ và người: Cuộc tranh đấu đẫm máu không khoan nhượng

 Minh Bảo

Bản thân Hổ là một sinh vật ăn thịt đứng đầu chuỗi thức ăn, là vị vua đúng nghĩa của rừng xanh. 

Bản thân Hổ là một sinh vật ăn thịt đứng đầu chuỗi thức ăn, là vị vua đúng nghĩa của rừng xanh. Thiên nhiên ban tặng cho Hổ rừng già để săn bắn và ngự trị từ nhiều triệu năm qua. Tuy nhiên sự phát triển quá nhanh của chủng loài cai trị mới của thế giới, loài người, đã đẩy Hổ vào một cuộc chiến đẫm máu không cân sức.

Kết quả của cuộc chiến này là sự tổn thất về sinh mệnh cho cả hai chủng loài, mà nặng nhất là hổ. Cho đến nay hổ đã ở bên bờ vực tuyệt chủng sau nhiều năm tranh đấu cùng con người. Ấy vậy mà ngày nay từ rất nhiều người vẫn sợ hổ ăn thịt người, do ảnh hưởng từ trong truyền thuyết và sách vở.

Trên thực tế, con người không phải là con mồi lý tưởng nhất của hổ và nó cũng không quan tâm đến con người trừ khi người ta đi lạc vào lãnh địa của nó. Đã từng có báo cáo hổ giết người xâm phạm lãnh địa của nó nhưng không hề ăn thịt. Ngoài ra khi giải phẫu xác của những con hổ giết người nổi tiếng trong lịch sử, người ta phát hiện rằng chúng đều là những con hổ đã già, bị gãy răng, móng, và bị thương tật, khiến chúng không thể nào săn bắt những động vật khác. Khi đó con người với dân số đông ven bìa rừng và lại khá chậm chạp, trở thành món thay thế để đáp ứng nhu cầu sinh tồn của nó.

Còn một lý do nữa khiến hổ ăn thịt người là vào những năm chiến tranh (đặc biệt là chiến tranh Đông Dương), các con hổ bị đạn pháo làm mất môi trường sống và món mồi phổ biến của nó là tử thi của các chiến sĩ xấu số. Khi đã ăn quen mùi, nó đương nhiên sẽ tìm bắt con người như một loại thức ăn bổ sung mới.

Tuy vậy các câu chuyện huyền thoại về Hổ dưới đây vốn đã đi vào lịch sử có thể làm cho cuộc nói chuyện thâu đêm bên nồi bánh chưng của chúng ta huyền bí và thú vị hơn.

Hổ xám thành tinh ở rừng Thạch Thành, Thanh Hóa
Theo truyền thuyết của người dân Thạch Thành thời trước thì những con hổ khi ăn thịt người nhiều thì cứ mỗi một mạng người trên tai nó sẽ xuất hiện một nốt đỏ. Thời TK19 cho đến trước những năm 1960, vùng rừng Thạch Thành Thanh Hóa xuất hiện một con hổ xám có hơn trăm nốt đỏ trên tai tượng trưng cho số nạn nhân nó giết. Khu này có rất nhiều thợ săn hổ thiện nghệ nhưng suốt cả trăm năm vẫn chưa ai có thể giết con hổ xám này.

Do tuổi thọ loài hổ khoảng 25 năm mà con hổ này hoành hành quá lâu nên dân làng cho rằng nó đã thành tinh nên sống rất lâu không chết. Những nhân chứng cho biết con hổ này có da lông màu vàng xám chứ không vàng đen như những con hổ bình thường khác. Con hổ này được dân chúng địa phương thờ làm Thần Hổ cho đến ngày nay. Dù rằng năm 1958, nó đã bị giết chết bởi 1 thợ săn nổi tiếng tên Trương Văn Tiện, mệnh danh là Võ Tòng, người vì báo thù cho hai cháu gái đã quyết tìm diệt hổ dữ.

Thợ săn nổi tiếng tên Trương Văn Tiện, mệnh danh là Võ Tòng, người vì báo thù cho hai cháu gái đã quyết tìm diệt hổ dữ.
Là thợ săn thiện nghệ, nên nhìn ánh mắt đỏ rực thành tia đó, ông Tiện biết ngay là hổ. Ông tiến về phía bên phải tránh vật cản là bụi lau để quan sát rõ hơn. Không phải đoán mò gì nữa, đó chính là thần hổ xám, con hổ bị chột một mắt bởi thợ săn khét tiếng xứ Thành Yên.

Thần hổ xám đã ăn thịt cả trăm người, giết chết 2 cô cháu gái yêu quý tuổi mới 17-18 của ông Tiện. Biết đó là thần hổ xám, ông Tiện khá sợ hãi, nhưng nghĩ đến mối thù, ông bình tĩnh hơn, tìm cơ hội giết thần hổ, trừ hại cho dân.

Tiếng súng nổ đinh tai, xé toạc màn đêm yên tĩnh. Tiếng hổ gầm khiến cả làng Lệ Cẩm thức giấc. Khói súng tan, nhìn về phía bụi lau, không thấy màu đỏ rực như hòn than của mắt hổ đâu nữa. Như vậy, phát đạn của ông đã trúng mắt, xuyên vào đầu thần hổ xám.

Tuy nhiên, quan sát kỹ lại, thì ông Tiện thấy khối xám xịt đang phi về phía mình với tốc độ vũ bão. Ông Tiện quăng súng, rút cây lao, nhằm thẳng về phía thần hổ khổng lồ đang đà lao tới, phóng một cú trời giáng.

Cây lao xé gió, cắm phập vào ức hổ xám khổng lồ. Thần hổ xám như một đống thịt khổng lồ, theo đà lao, cắm vào gốc cây lim già, nằm giãy đành đạch, thở hồng học, máu tuôn xối xả.

Quyết không để thần hổ xám có cơ hội nào, ông Tiện rút dao đâm thủng tim, phổi, cắt đứt họng thần hổ xám. Thần hổ xám hôi rình nằm chết thảm khốc trên vũng máu.

Ông Tiện dùng dao cắt đứt đầu hổ, quăng xuống vũng Cồ Cáp. Ông đo bằng bước chân, thấy mình hổ dài 4 bước, tức khoảng 4 mét. Đó là con hổ to chưa từng có. Nó chính xác là thần hổ xám. Giết hổ xong, ông Tiện chạy về làng báo với mọi người. Tuy nhiên, không ai dám vào rừng lúc trời đang tối. Sáng hôm sau, phải đến 8 giờ, mọi người mới tổ chức vào vũng Cồ Cáp.

Thế nhưng, điều lạ lùng là không thấy xác thần hổ xám đâu, mà chỉ thấy vũng máu đen sì. Mọi người nhảy xuống vũng nước mò, cũng không thấy đầu thần hổ. Quanh vũng nước, có rất nhiều dấu chân hổ lớn, phải đến cả chục con. Mọi người tin rằng, bầy hổ đã tha xác thần hổ xám đi nơi khác. Câu chuyện diệt thần hổ xám của cụ Tiện có người tin, người không, nhưng có một sự thực, là từ năm 1959 về sau, người dân khắp vùng Thạch Thành không gặp thần hổ xám nữa, và cũng không có ai bị thần hổ xám ăn thịt.
(Trích bài viết “Thần hổ báo thù” của nhà báo Phạm Dương Ngọc)

Hổ ba móng chiến khu D miền Đông
hổ ba móng là một con hổ ăn thịt người nổi tiếng thời kháng chiến chống Pháp khoảng năm 1948 ở chiến khu D, Đông Nam Bộ. Nó hoành hành ở hữu ngạn sông Đồng Nai và đã vồ chết ăn thịt khoảng 128 người. Nó được xem là con hổ sát nhân nhiều nhất trong tất cả các câu chuyện về hổ ở Việt Nam. Con hổ này gieo rắc nỗi kinh hoàng cho người dân vùng chiến khu D, đến nỗi Ủy ban Ủy ban Kháng chiến hành chính tỉnh Biên Hòa mất ăn, mất ngủ vì nó và treo thưởng cao cho ai tiêu diệt được nó.

Đây là một con hổ hung hãn và tinh quái chỉ có ba móng, xuất hiện sau trận đánh La Ngà, có lẽ nó đã ăn quen xác tử sĩ và bản thân lại bị thương ở chân nên chỉ có thể vồ người riết thành quen. Sau một thời gian dài hoành hành, hổ ba móng đã bị bộ đội chiến khu D gài mìn vào xác mồi bẫy và dùng súng tiêu diệt. Sau khi đo đạc, con hổ này dài đến 3m, nặng gần 200kg, phải đến 8 người mới khiêng nổi.

Con hổ cuối cùng ở rừng U Minh Hạ
Thời khai hoang mở cõi, rừng U Minh là thiên đường của muông thú và dĩ nhiên đó cũng là vương quốc của loài hổ. Người dân vùng này trong quá trình khai hoang lập ấp phải tranh đấu sinh tồn rất khó nhọc nơi rừng thiêng nước độc đầy dã thú và các loài thú dữ như mãnh hổ này.

Đến nay câu ca dao: “Dưới sông đỉa lội, trên rừng hổ um” vẫn là hình tượng sống động nhất để miêu tả về rừng U Minh thời xưa. Đến nay, người dân nơi này vẫn còn kể lại cho nhau nghe câu chuyện về trận chiến với con hổ cuối cùng của rừng già U Minh Hạ, với một phần tôn trọng và cũng một phần nuối tiếc những ngày sống giữa thiên nhiên trù phú khi xưa khi chúa sơn lâm giờ chỉ còn được thờ nơi miếu Hổ và trong các câu chuyện trà dư tửu hậu.

Lần đặt bẫy tóm Ông Chảng (tên con lợn rừng độc chiếc nặng 180kg, rất hung dữ, do ông Ba Hiến, ba của thợ săn Tám Ảnh đặt), vô tình bẫy đã đóng phải hổ con. Chiếc bẫy nghiến mạnh, nát bấy chân hổ con. Mấy ngày sau ông Tám Ảnh mới vào rừng thăm bẫy, nên hổ con đã chết. Hổ mẹ nằm bên xác hổ con gầm “cà um” vang động cánh rừng.

Anh Tạ Văn Bình (Khánh Bình Tây, Trần Văn Thời, Cà Mau), con trai cố thợ săn Tám Ảnh nhớ lại: “Ba tui kể rằng, khi vào rừng thu bẫy, thì nghe thấy tiếng hổ cà um vang động cả rừng. Bầy chó săn hung dữ của ba tui nghe tiếng hổ thì mất hết hồn phách, lủi sau lưng chủ. Tiến lại gần, ba tui thấy hổ con đã chết. Hổ mẹ nằm canh xác con. Thấy ba tui, hổ mẹ đứng dậy, mắt đỏ vằn nhìn ba tui. Con hổ đó thân dài 3 mét, nặng tới 2 tạ”.

Dù đối mặt với hổ đã nhiều, giết hổ vô số, nhưng ông Tám Ảnh cũng cảm thấy chờn chợn trước con hổ quá lớn này. Dù không cố ý, nhưng cái chết của hổ con là do ông, nên ông đã chọn đường rút lui.

Dù đối mặt với hổ đã nhiều, giết hổ vô số, nhưng ông Tám Ảnh cũng cảm thấy chờn chợn trước con hổ quá lớn này.
Vài hôm sau, con hổ tìm đến cánh rừng ven ấp Tân Ân, nơi sinh sống của cha con Tám Ảnh. Cứ đêm xuống, nó lại về sát ấp “cà um” vang động núi rừng. Tiếng gầm của nó cất lên ai oán. Người dân sợ hổ không sao ngủ được. Cả ngày lẫn đêm người dân đóng cửa ở trong nhà, không dám vào rừng, làm rẫy. Biết rằng lỗi này do Tám Ảnh, nên dân làng kéo đến bắt vạ. Họ yêu cầu cha con Tám Ảnh phải giết hạ con hổ này, nếu không sẽ phải chịu trách nhiệm nếu ai đó bị hổ vồ.

Không còn cách nào khác, cha con thợ săn Tám Ảnh phải vào rừng đối mặt với con hổ dữ.

Chuẩn bị đồ nghề kỹ càng, hai cho con Tám Ảnh chèo thuyền dọc mép sông Cái, tìm vào nơi con hổ “cà um” suốt đêm. Hai cha con tính trực tiếp dùng thân thể làm mồi, dụ con hổ ra khỏi rừng.

Thuyền vừa cập bờ, chưa kịp đi tìm đối thủ, thì con hổ khổng lồ đã lừ lừ bước ra từ bãi lau lác. Chỗ đó là mép sông, là bãi đất trống. Hổ săn mồi thích nơi có lùm cây để ẩn nấp, tấn công bất ngờ, nhưng khi đùa giỡn, hành hạ con mồi thì nó tìm nơi đất trống.

Chỗ đất trống này rất hợp với nó. Có lẽ nó muốn kẻ thù phải chết trong đau đớn. Nhưng với ông Tám Ảnh, chỉ chỗ đất trống mới phát huy được hết thế võ hiểm. Vác giáo trong tay, ông Tám Ảnh nhảy phóc lên bờ, mặt đối mặt với hổ. Hai kẻ gườm nhau tìm điểm yếu. Ông Ba Hiến cầm cây gỗ đứng dưới thuyền, sẵn sàng nhảy lên hỗ trợ con.

Con hổ nhìn đối thủ chừng 10 giây, thì đập đuôi, phóng thẳng lên không trung chụp tới. Biết rõ hướng tấn công của nó, nên Tám Ảnh né sang một bên, đồng thời vung lao vụt thẳng vào lưng hổ.

“Lẽ ra cha tui có thể hạ nó ngay, nhưng ổng muốn táng vào lưng để cảnh báo nó. Tuy nhiên, con hổ không bỏ chạy, mà càng hung dữ hơn, quyết ăn thua với ba tui. Vậy nên nó phải mất mạng” – anh Bình kể lại.

Bị vụt cú trời giáng vào lưng, con hổ đau đớn nên càng sôi máu. Nó lấy lại thế và tấn công lập tức. Biết rằng không hạ hổ không xong, nên ông Tám Ảnh quay mũi giáo. Hổ chụp tới, ông tránh sang bên, dùng hết sức bình sinh đâm mũi giáo trúng nách hổ.

Cú đâm cực mạnh khiến mũi giáo sắc nhọn xuyên lớp da hổ, thấu tim. Một dòng máu đỏ tươi nóng hổi phụt thẳng vào mặt Tám Ảnh. Con hổ lảo đảo, đổ kềnh xuống đất. Máu trào thành vũng. Cha con ông Tám Ảnh vần hổ xuống thuyền chở về ấp Tân Ân. Dân ấp kéo đến xem xác hổ khổng lồ đông như hội.

Anh Bình bảo: “Sau vụ ấy, ba tui thề sẽ không bao giờ giết hổ nữa. Thế nhưng, ba tui bảo, sau vụ đó, ổng chẳng gặp thêm con hổ nào. Có lẽ đó cũng là con hổ cuối cùng của U Minh Hạ”.

Minh Bảo

From: TU-PHUNG

LIMA-PERU: Thành Phố Kỳ Lạ Nhất Hành Tinh: 600 Năm Mới Mưa Một Lần  

LIMA-PERU: Thành Phố Kỳ Lạ Nhất Hành Tinh: 600 Năm Mới Mưa Một Lần  

Thành phố Lima của Peru là thành phố duy nhất trên thế giới quanh năm không có mưa nhưng người dân vẫn sống rất tốt. Tại sao lại như vậy?

Nếu các bạn chưa biết thì Lima chính là thủ đô, là thành phố lớn nhất của Peru. Thành phố có diện tích 804,3 km², dân số chiếm 2/3 tổng số dân cả nước. Đây là trung tâm văn hoá, công nghiệp, tài chính và giao thông của Peru. Thành phố Lima sẽ rất bình thường nếu chúng ta không nhắc đến khí hậu của thành phố này. Khí hậu ở đây rất đặc biệt, quanh năm không có mưa nhưng lại không bao giờ bị khô hạn.

Lima là thủ đô, thành phố lớn nhất của Peru

Đến với thành phố Lima, bạn chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên khi thấy đa số nhà ở khu ổ chuột ở đây đều không có mái che. Thậm chí, có những nhà còn được tạo nên bằng cách dùng bìa cứng quây lại.

Tại sao nhà của họ lại không cần mái che? Điều này hoàn toàn xuất phát từ đặc điểm khí hậu của Lima. Do quanh năm không có mưa và khí hậu khá ôn hòa nên họ cảm thấy làm mái là điều không cần thiết cho lắm. Hơn nữa, cũng vì vậy mà ô và áo mưa ở đây gần như không được dùng đến.

Thành phố Lima có lịch sử rất lâu đời. Ngay từ năm 1535, nơi đây đã là thuộc địa của thực dân người Tây Ban Nha. Và tại đây đã có sự giao thoa giữa 2 nền văn hóa phương Tây và nền văn hóa bản địa cũ. Đến thế kỉ XVI và XVII, thành phố Lima đã rất phát triển, chất lượng cuộc sống của người dân ngày càng được cải thiện.

Tất nhiên, trong quá trình sinh sống người châu Âu đã nhanh chóng phát hiện ra sự kì lạ của thành phố này. Trong một trăm năm, họ chỉ thấy có một cơn mưa duy nhất. Thậm chí, nhiều người dân địa phương ở Lima còn chưa bao giờ thấy mưa trong suốt cuộc đời của họ. Không có mưa đã trở thành một điều rất hiển nhiên ở thành phố này, đó là lý do tại sao Lima còn có một cái tên khác,”Thành phố không mưa”.

Hiện tại, theo thống kê, lượng mưa trung bình năm ở Lima chỉ dao động từ 10mm-15mm. Con số này còn chưa bằng 1/5 lượng mưa trung bình năm của sa mạc Sahara, một trong những vùng khô hạn nhất thế giới.

Lần có mưa cuối cùng ở thành phố Lima đã xảy ra hơn 600 năm trước. Có thể nói hiện nay đây là thành phố duy nhất trên thế giới không mưa.

Tuy nhiên, khi thành phố Lima “mưa” thì cảnh tượng cũng rất độc đáo. Không phải mưa theo hạt, từng cơn từng cơn một mà chúng ta vẫn thấy, mà nó chỉ là lượng lớn sương mù bao phủ thành phố, và sẽ đọng lại trên đất tạo chút ẩm ướt mà thôi.

Tuy thành phố Lima có lượng mưa rất nhỏ nhưng lại là thành phố rất thích hợp cho người dân sinh sống và cư trú. Thành phố Lima tuy thuộc khí hậu sa mạc nhiệt đới nhưng nhiệt độ trung bình năm chỉ có 18 độ C, nhiệt độ trung bình tháng thấp nhất là 17 độ C, cao nhất cũng chỉ tới 24 độ C, rất thích hợp cho con người sinh sống. Mặc dù xung quanh thành phố Lima là sa mạc nhưng trong thành phố thì diện tích đất được phủ xanh khá nhiều và chất lượng không khí khá tốt.

Câu hỏi đặt ra là: Tại sao mưa ít như vậy nhưng thành phố Lima lại không bị khô hạn như những nơi khác?

Đó đều do ảnh hưởng từ vị trí địa lý có phần đặc biệt của thành phố. Tuy thành phố Lima nằm ở rìa cao cận nhiệt đới Nam Thái Bình Dương, nằm trong vùng nhiệt đới nhưng lại chịu ảnh hưởng của dòng khí lạnh của dòng hải lưu Peru.

Điều này cũng khiến hơi nước trên thành phố Lima trong khi bốc lên đã bị dòng khí lạnh chặn lại, không thể ngưng tụ thành các đám mây vũ tích, do đó không thể gây mưa. Chính vì vậy, thành phố Lima không những không khô hạn mà còn rất ẩm ướt vì có lượng hơi nước lớn.

Ngoài ra, do có vị trí gần biển, lại có con sông Mark nổi tiếng nên thành phố Lima có nguồn nước ngầm rất dồi dào, chưa bao giờ xuất hiện tình trạng thiếu nước. Ngược lại, nguồn nước ở đây luôn phong phú, không chỉ đủ sinh hoạt mà còn cung cấp đủ cho các hoạt động khác nữa.

Khi quan sát thành phố Lima từ trên cao, ta có thể thấy rõ ràng thành phố được bao quanh bởi sa mạc, bờ biển và cát vàng, tạo thành một cảnh quan tuyệt đẹp. Nếu bạn thấy thành phố này thú vị, bạn có thể ghé thăm thành phố không mưa này trong tương lai.

Thiên An

TÌNH YÊU MUỐN CHÚNG TA LÀM GÌ LÚC NÀY?

TÌNH YÊU MUỐN CHÚNG TA LÀM GÌ LÚC NÀY?

Rev. Ron Rolheiser, OMI

“Hoàn toàn có thể cho rằng chúng ta tạo nên Thiên Chúa theo hình ảnh mình, khi mà hóa ra Chúa ghét mọi người chúng ta ghét.”  Anne Lamott

Những lời này đáng để suy ngẫm, khi nhìn vào mọi mặt của sự phân rẽ chính trị và tôn giáo thời nay.  Chúng ta đang sống trong sự chia rẽ đầy cay đắng.  Từ các viên chức chính phủ cho đến bàn ăn trong gia đình, có thể thấy được một sự căng thẳng và chia rẽ về chính trị, tôn giáo và những sự thật tùy biến đến độ vô lý lố bịch.  Đáng buồn thay, những chia rẽ này lại khơi lên những gì xấu xa nhất trong tất cả chúng ta.  Sự lễ độ đã rạn vỡ và cùng với nó là một thứ gì đó minh họa rõ ràng định nghĩa trong Kinh thánh về “ma quỷ”, nói cụ thể chính là, sự vô lễ, thù ghét, và xem người ta là ma quỷ, ngày càng lan rộng.  Tất cả chúng ta giờ thiển cận tự mãn cho rằng Chúa ghét hết tất cả những người mà chúng ta ghét.  Sự phân cực trong cuộc bầu cử mới đây ở Hoa Kỳ, vụ tấn công chiếm điện Capitol, những tranh cãi luân lý và tôn giáo đầy chua cay về phá thai, và việc mất đi khái niệm về sự thật, tất cả những điều này làm rõ rằng sự khiếm nhã, thù ghét, vô lễ và sự thật tiện dụng đang thống trị thời này.

Chúng ta sẽ đi về đâu đây?  Tôi là thần học gia, không phải chính trị gia hay nhà phân tích xã hội, nên những ý kiến của tôi thiên về cương vị môn đệ Kitô giáo, và sự trưởng thành nhân văn căn bản hơn là về các phản ứng chính trị.  Trong mặt tôn giáo, chúng ta sẽ đi về đâu đây?

Có lẽ để tìm hiểu cách phản ứng hợp lý trong Kitô giáo, chúng ta nên đặt vấn đề như thế này: trong một thời như thế này, yêu thương nghĩa là gì?  Yêu thương nghĩa là gì trong một thời mà người ta không còn nhất trí rằng cái gì là sự thật?  Làm sao chúng ta lễ độ và lịch sự khi cảm thấy không thể nào tôn trọng những người bất đồng với mình?

Để làm rõ một vấn đề quá phức tạp, đôi khi nên thực hiện bằng Via Negativa, nghĩa là hỏi xem mình nên tránh làm gì?  Chúng ta không nên làm gì trong thời nay?

Trước hết, chúng ta không được bỏ qua phép lễ độ và biến cung cách vô lễ và quỷ hóa người khác thành chuyện hợp tình hợp lý, nhưng chúng ta cũng không nên tiêu cực không lành mạnh, sợ rằng nói ra sự thật sẽ khiến người khác bực mình.  Chúng ta không nên bất chấp sự thật và để cho những dối trá, bất công trơ tráo diễu võ dương oai.  Quá đơn giản để nói rằng cả hai phía đều có người tốt, để rồi chúng ta dựa vào đó mà trốn tránh đưa ra phán quyết thật sự về sự thật.  Cả hai phía đều có những người chân thành, nhưng sự chân thành cũng có thể bị dẫn dụ.  Chúng ta phải chỉ thẳng mặt dối trá và bất công.  Cuối cùng, chúng ta phải chống lại cám dỗ tinh vi đến nỗi gần như không thể chống lại, dụ chúng ta để cho sự công chính của mình biến thành tự phụ, một trong những thứ gây chia rẽ nhất do cái tôi quá lớn.

Chúng ta cần làm gì vì tình yêu thương?  Fyodor Dostoevsky từng viết rằng yêu thương là một thứ đáng sợ và khắc nghiệt, và phản ứng đầu tiên của chúng ta là phải chấp nhận sự thật như thế.  Yêu thương là thứ khắc nghiệt, nó không chỉ là sự khó chịu khi đối đầu người khác hoặc bị họ đối đầu.  Sự khắc nghiệt của yêu thương thể hiện rõ nhất (gần như là không chấp nhận nổi) khi chúng ta phải dằn sự tự phụ của mình xuống để có được một mức độ trưởng thành cao hơn, để chấp nhận rằng Thiên Chúa yêu thương những người chúng ta ghét không kém gì yêu thương chúng ta, và trong mắt Thiên Chúa, họ cũng quý báu và quan trọng y hệt như chúng ta.

Khi chấp nhận được điều này, chúng ta có thể bắt đầu lên tiếng vì sự thật và công lý.  Rồi sự thật có thể đương đầu với “sự thật tùy biến” và sự chối bỏ sự thật.  Nhiệm vụ của chúng ta là thế đấy.  Phải vạch trần sự dối trá, và chúng ta cần điều này trong các tranh luận chính trị, trong hội thánh và trên bàn ăn gia đình mình.  Có nhiều lúc, đấu tranh này đòi buộc chúng ta phải bỏ đi “sự ân cần” vốn là một chuyện rất khó với những người nhạy cảm.  Tuy nhiên, dù không thể nào luôn mãi ân cần, nhưng chúng ta có thể luôn lễ độ và lịch sự.

Một trong những nhân vật mang tính ngôn sứ đương thời, linh mục Dòng Tên Mỹ Daniel Berrigan, bất chấp nhiều lần bị bắt vì bất tuân luật dân sự, đã kiên quyết khẳng định rằng một ngôn sứ phải có lời khấn yêu thương chứ không phải lời khấn ghét bỏ.  Do đó, trong mọi nỗ lực để bảo vệ sự thật, để lên tiếng vì công lý, và nói lên sự thật với cường quyền, thì chúng ta phải nói bằng yêu thương, chứ không phải giận dữ hay thù ghét.  Hơn nữa, việc chúng ta hành động bằng yêu thương hay ghét bỏ, sẽ luôn thể hiện ra nơi phép lễ độ hoặc thiếu lễ độ.  Dù chúng có giận dữ đến đâu đi nữa, tình yêu thương vẫn giữ cho chúng ta một phép lễ độ, lịch sự bắt buộc phải có.  Mỗi khi thấy mình rơi vào sự hấp tấp muốn quy chụp ai đó, là chúng ta có thể chắc chắn rằng mình đã rời xa tinh thần môn đệ, tinh thần ngôn sứ và những gì tốt đẹp nhất trong chúng ta.

Cuối cùng, cách chúng ta phản ứng với thời đại vẫn là một chuyện rất riêng của chúng ta.  Không phải tất cả chúng ta đều được mời gọi làm một việc như nhau.  Thiên Chúa đã cho chúng ta những ơn gọi độc nhất vô nhị, có người được gọi để phản kháng công khai, có người được gọi để phản kháng thầm lặng.  Tuy nhiên, tất cả chúng ta đều được kêu gọi tự vấn mình cùng một câu hỏi rằng: trước những chuyện hiện giờ, tình yêu muốn mình làm gì đây?

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

Do đâu con người có linh hồn?  

Do đâu con người có linh hồn?  

Chúc bình an đến bạn và gia đình nhé, ước mong bạn đừng quá bận với công việc phần xác mà quên đi nỗi khắc khoải  của con tim đang khao khát Chúa.

Cha Vương

Thứ 3: 8/2/2022

GIÁO LÝ: Do đâu con người có linh hồn? Linh hồn người ta do Thiên Chúa trực tiếp dựng nên, chứ không phải là “sản phẩm” bởi cha mẹ. (YouCat, số 63)

SUY NIỆM: Hồn của con người không thể là sản phẩm do tiến trình biến hóa của vật chất, cũng không phải là kết quả của cha mẹ sinh ra. Mỗi con người sinh ra là một ngôi vị độc nhất và linh thiêng, Hội Thánh giải nghĩa mầu nhiệm này như sau: Thiên Chúa ban cho ta một linh hồn không thể chết được, dù khi ta chết ta phải lìa khỏi xác để chờ khi sống lại xác được nhập lại với ta. Nói “Tôi có linh hồn” có nghĩa là: “Thiên Chúa không tạo dựng tôi như một sự vật, nhưng như một ngôi vị và mời gọi tôi có quan hệ không ngừng với Người”. (YouCat, số 63 t.t)

❦   Nhờ có nguồn gốc từ trái đất, con người được liên kết với mọi sinh vật, nhưng chỉ nhờ có linh hồn do Thiên Chúa “thổi vào” họ mới là người. Điều đó ban cho họ một phẩm giá độc nhất, nhưng đồng thời cũng trao một trách nhiệm độc nhất. (Hồng y Christoph Schönborn, 1945, Tổng giám mục Áo)

LẮNG NGHE: Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục. (Mt 10:28)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách lạ lùng, xin cho con luôn biết khát khao đi tìm gặp Chúa để nhờ đó tâm hồn được vui vẻ và thảnh thơi.

THỰC HÀNH: Hôm nay mời bạn hãy từ bỏ một nhu cầu vật chất để tâm hồn chỉ biết khát khao ơn Chúa.

From: Đỗ Dzũng