Thánh Giêronimô (Jerome) Linh mục Tiến sĩ người Ý (340-420)-Cha Vương

Thánh Giêronimô (Jerome) Linh mục Tiến sĩ người Ý (340-420).

 Chúc bình an nhé! Hôm nay Ngày 30/09 Giáo Hội mừng kính Thánh Giêronimô (Jerome) Linh mục Tiến sĩ người Ý (340-420). Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 30/09/2022

Thánh Giêronimô sinh quãng năm 340 tại Xơ-tri-đôn, Đan-ma-xi-a. Người đến Rô-ma học văn chương và đã lãnh bí tích Thánh Tẩy tại đó. Người sang Đông Phương và làm linh mục. Trở lại Rô-ma, người làm thư ký cho đức giáo hoàng Đa-ma-xô. Thời gian này, người bắt đầu dịch Sách Thánh sang tiếng La-tinh và cổ võ nếp sống đan tu. Nhưng nhất là người đã sống ba mươi lăm năm cuối đời ở Bê-lem, gần cái hang nơi Đức Giê-su ra đời. Ở đây, người cầu nguyện hãm mình, chăm chỉ nghiên cứu, dịch và chú giải Kinh Thánh. Thánh Jerome qua đời tại Bethlehem ngày 30 tháng 9 năm 420. Xác thánh nhân được chôn cất kế bên hai người con thiêng liêng (Thánh Paola và Eustochium) dưới hầm mộ của thánh đường Giáng Sinh. Nhưng sau đó thánh tích của thánh Jerome được chuyển về La Mã. Thi hài của ngài hiện được chôn cất trong Ðền Ðức Bà Cả ở Rôma.

Đức Giáo Hoàng Boniface XIII đã tuyên xưng Thánh Jerome và Thánh Augustine là Tiến Sĩ Hội Thánh ngày 20 tháng 9 năm 1295

Thánh Giêrôme là một người thẳng tính, cương quyết. Ngài có nhân đức cũng như các tính xấu của một người ưa chỉ trích tất cả những vấn đề luân lý thường tình của con người. Như có người nhận xét, ngài là người không chấp nhận thái độ lưng chừng trong phẩm hạnh cũng như trong việc chống đối sự xấu xa. Ngài mau nóng, nhưng cũng mau hối hận, và rất nghiêm khắc với những khuyết điểm của chính mình. Người ta kể, khi nhìn thấy bức tranh vẽ Thánh Giêrôme đang cầm hòn đá đánh vào ngực, một giáo hoàng nói, “Ngài cầm hòn đá đó là phải, vì nếu không, Giáo Hội không bao giờ phong thánh cho ngài” (Ðời Sống Thánh Nhân của Butler)

Sau đây là những câu nói để đời của Thánh Nhân, bạn hãy bỏ ra mấy phút đọc và suy niệm coi thánh nhân đang muốn nhắn nhủ bạn điều gì để đến gần với Chúa hơn mỗi ngày qua việc đọc và suy niệm Lời Chúa.

(1) Tốt, tốt hơn, tốt nhất. Đừng bao giờ ngưng nghỉ cho tới khi cái tốt của bạn trở nên tốt hơn và cái tốt hơn trở nên tốt nhất. 

(2) Người phạm tội thì trong lòng không có Thiên Chúa, những việc họ yêu thích đều trở thành chúa của họ… 

(3) Vừa khi bị nhục dục tấn công, chúng ta hãy than thở: “Lạy Chúa, xin cứu giúp con, xin đừng để con xúc phạm đến Chúa.” 

(4) Phần chúng ta là hiến dâng những gì chúng ta có thể, phần của Chúa là chu cấp những gì chúng ta không thể.

(5) Có bao nhiêu thương tích đau thương trên thân xác Chúa Giêsu, thì cũng có bấy nhiêu vết thương xé nát Trái Tim Mẹ. 

(6) Không biết Thánh Kinh là không biết Chúa Kitô. (Thánh Giêronimô)

Câu nào đánh động bạn nhất. Đối với mình thì câu 1.

Thánh Giêronimô, cầu cho chúng con.

ĂN TRỘM DẠY CON

ĂN TRỘM DẠY CON

(Sưu tầm)

Xưa lắm rồi, có một gã đạo chích rất lành nghề. Bao nhiêu tiền kiếm được, gã đều dành dụm nuôi dạy đứa con trai độc nhất học hành nên người để không theo nghề của cha nữa.

Nhưng, con trai gã cứ nằng nặc ngỏ ý muốn học nghề của cha.

Biết đây là một nghề xấu nên người cha không muốn con nối nghiệp, nhưng khuyên thế nào cậu con trai cũng không từ bỏ ý định.

Một hôm, gã ăn trộm nghĩ ra kế, liền dẫn con đi theo để… thực tập.

Hai cha con đến một nhà giàu có, đánh bả cho lũ chó chết mê chết mệt xong, đạo chích đào ngạch, khoét vách dắt con chui vào nhà.

Cả nhà ngủ say như chết. Gã trộm thấy một cái rương to còn trống bèn giở nắp rương bảo con:

– Con chui vào đây, hốt hết đồ đạc bỏ vào bao cho cha.

Thằng con y lời, gã đạo chích liền đóng nắp gài khóa lại, rồi lẻn ra khỏi nhà, hô hoán lên ầm ĩ:

– Ăn trộm! Ăn trộm!

Chủ nhà bừng tỉnh, thấy nhà bị khoét vách, dáo dác tìm kiếm hồi lâu, không thấy động tĩnh liền đi ngủ lại

Con trai gã đạo chích nằm chết điếng trong rương, tái tê vì sợ và giận cha khôn tả.

Hồi lâu nó nghĩ ra một kế thoát thân, bèn lấy tay cào sột soạt vào thành rương và giả tiếng chuột kêu ‘chít… chít…’ để đánh lừa chủ nhà.

Nghe chuột kêu, chủ nhà vội thức giấc, đốt đèn mở rương đuổi chuột.

Thằng bé vụt nhỏm dậy, thổi tắt đèn, xô ngã chủ nhà, tông cửa chạy một mạch.

Chủ nhà vừa hô hoán vừa đuổi theo.

Thằng bé chạy đến đường cùng thì gặp cái giếng, nó vội vàng ôm một cục đá to liệng xuống giếng và tri hô:

– Thằng ăn trộm nhảy xuống giếng trốn rồi… Làng xóm ơi!

Mọi người đổ xô nhau kéo đến giếng để bắt trộm.

Thằng bé thừa lúc mọi người tìm kẻ trộm dưới giếng, chạy thẳng về nhà.

Gặp cha, thằng bé oà lên khóc và không tiếc lời oán trách cha.

Gã đạo chích để con khóc cho đã, mỉm cười hỏi:

–  Con hãy nói cho cha nghe lúc bị nhốt trong rương và lúc đang chạy trốn, con thấy thế nào?

Cậu con kể lại từ đầu đến cuối cho cha nghe.

Gã cười ha hả hỏi:

– Con có muốn cả cuộc đời mình phải sống trong cảm giác đề phòng, sợ hãi, trốn chui trốn nhủi như thế nữa không?

Cậu bé im lặng nhìn cha. Gã đạo chích tiếp:

– Cha cho con học hành đến nơi đến chốn mà quên khuyên con là:

Muốn ăn trộm, ăn cắp hay ăn cướp mà không sợ ai cả … Thì con học hành cho tốt, rồi gia nhập hàng ngũ “đầy tớ cho dân…!” – Lúc ấy, lấy hết tài sản, mọi thứ của chủ nhân cả nước mà vẫn an toàn, vẫn là người tử tế…

Nguồn: internet

From: phó nhòm U-Minh, thợ vườn

NHỤC-Truyện cực ngắn

Copy from Thái Bá Tân

Truyện cực ngắn

NHỤC

Hay tin, ông bỏ cả việc đang làm giở ở Sài Gòn, vội vàng bay ra Hà Nội.

Vừa đặt va-li xuống nền nhà, ông cao giọng hỏi vợ:

“Làm sao mà người ta trả lễ?”

“Vì con ông làm công an.”

“Công an thì sao mà trả lễ?”

“Ông đi mà hỏi người ta ấy.”

“Nhưng trước đồng ý, người ta đã biết nó là công an rồi cơ mà?”

“Tôi biết đâu đấy. Sao ông cáu với tôi?”

“Nhục!”

*

Con trai ông và con gái gia đình ông giáo phố bên học cùng nhau từ bé rồi yêu nhau và định lấy nhau. Cả hai đều ngoan, lại môn đăng hộ đối, tưởng chẳng còn gì nữa phải bàn. Thế mà khi nghe tin con ông vào Học viện công an, gia đình ông giáo có ý ngãng ra. May hai đứa yêu nhau thực sự nên cuối cùng cũng xuôi xuôi, và tuần trước họ đã đồng ý cho làm lễ dạm hỏi. Thế mà bây giờ… Trả thì trả, thành phố này thiếu gì con gái! ông nghĩ. Đành là thế, nhưng ông thấy bị sĩ nhục. Một gia đình như ông, với một thằng con hiền lành, tử tế như con ông mà bị trả lễ thì thật nhục. Hàng xóm sẽ khối anh được dịp đơm đặt.

Tối đến, ông gọi riêng con trai ra một chỗ, hỏi chuyện.

“Lý bảo bố mẹ cô ấy lần này làm căng, dứt khoát không chịu.” Anh con nói.

“Vì sao?”

Anh ta im một lúc mới đáp:

“Vì có ai đó nhìn thấy con hôm công an dẹp vụ cưỡng chế đất ở Cống Bầu.”

“Con ở đấy thật à?”

“Vâng.”

“Tưởng con lính văn phòng không phải làm những việc đó…”

“Bây giờ cần là người ta điều hết.”

“Thế con làm gì ở đấy?”

Anh con ngước mắt nhìn bố, vẻ ngạc nhiên:

“Làm những việc công an phải làm với bọn phản động. Bọn bị các thế lực thù địch kích động làm loạn…”

Đến lượt ông bố dướn mắt ngạc nhiên:

“Con có đánh người ta không? Thậm chí nổ súng?”

“Con thì không, vì chưa cần.”

“Còn nếu cần?”

Anh con không trả lời.

“Hôm dẹp mấy vụ biểu tình chống Tàu con có tham gia không?

“Có.”

“Có đánh ai không?”

“Không. Chỉ xô đẩy. Mà bố hỏi kỹ thế làm gì nhỉ? Đấy là việc của con. Nhiệm vụ của chúng con là bảo vệ đảng, bảo vệ đất nước, bảo vệ nhân dân.” Anh con thậm chí cao giọng, là việc xưa nay ông chưa từng thấy, vì nó vốn là đứa hiền và ngoan nhất nhà.

Rồi anh ta nói thêm:

“Trước bố đi bộ đội, cũng để bảo vệ đảng, bảo vệ đất nước và nhân dân như con bây giờ thôi. Việc bố xưa bố làm. Việc con nay con làm. Thế cả.”

Ông thấy vương vướng trong cuống họng.

“Không, khác hẳn. Xưa bố đánh giặc, đánh Mỹ. Nay chúng mày đánh nhân dân. Xưa nhà nước lấy đất người giàu chia cho người nghèo. Giờ thì ngược lại.”

Ông định nói thế. Thậm chí định tát và mặt thằng con ngoan của mình, nhưng nghĩ thế nào, ông im lặng bỏ vào phòng mình.

*

Ông nằm ngửa, mắt nhìn trân trân lên trần nhà.

Vậy là con ông đã thay đổi. Trong nhà với bố mẹ có thể nó vẫn như xưa, nhưng ra ngoài thì khác. Mà chỉ sau mấy năm học ở trường cảnh sát. Người ta đã dạy nó những gì nhỉ? Chắc các ông thầy ở đấy phải giỏi lắm mới thuyết phục được nó tin mấy ông bà nông dân chân đất mắt toét và mấy vị trí thức già yêu nước là phản động để xô đẩy và đánh họ. Hay đạp vào mặt họ. Hay thậm chí có thể bắn họ. Lúc nãy nó chẳng bảo “chưa cần” đấy thôi.

Láo! Nhục!

Hôm sau, ông nhẹ nhàng bảo vợ:

“Thôi, bà ạ. Người ta đã muốn thế thì mình cũng im đi cho xong. Chắc họ phải có lý do của họ. Nhục cũng phải chịu chứ biết làm thế nào.”

Bà vợ ông chỉ hiểu chữ “nhục’ theo nghĩa bẽ bàng với hàng xóm chứ không biết ông hàm ý cái nhục khác còn lớn hơn.

—–

VVT: Ngày trước, công an, quân đội còn nêu những khẩu hiệu cao cả: “vì tương lai đất nước”, “vì hạnh phúc của nhân dân”…

Ngày nay, công an trơ trẽn cái khẩu hiệu thấp hèn, ích kỷ, nịnh thối: “chỉ biết còn đảng còn mình” (ngòai ra, bất biết). Do đó, dân chúng dịch nghĩa “chỉ biết còn đảng còn tiền”. 

Nhiều ca bị tai biến, hoại tử, mù mắt do chích filler làm đẹp ở Việt Nam

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Bệnh viện Da Liễu ở Sài Gòn tiếp nhận mỗi ngày ít nhất vài ca cấp cứu tai biến thẩm mỹ, đa số do chích chất làm đầy (filler).

Filler, một chất làm đầy chứa Hyaluronic Acid, đang được nhiều cơ sở thẩm mỹ ở Việt Nam lạm dụng trong việc nâng mũi, nâng ngực… cho khách hàng.

Bác sĩ bệnh viện Da Liễu ở Sài Gòn chữa trị biến chứng do chích filler cho bệnh nhân. (Hình: Lan Anh/VNExpress)

Theo ông Tú, chiều hướng tăng ca tai biến có thể do ngày càng nhiều người làm đẹp bằng các thủ thuật xâm lấn, đặc biệt là dịch vụ chích filler trở nên phổ biến trong cộng đồng.

Nhiều bệnh nhân gặp biến chứng do chích làm đẹp tại các spa, cơ sở thẩm mỹ, thậm chí từ người chích dạo chứ không phải do bác sĩ thực hiện. Phần lớn bệnh nhân đến bệnh viện trong tình trạng bị chèn ép mạch máu, hoại tử da, tắc mạch máu gây mù mắt…

Mới đây, bệnh viện tiếp nhận cô gái 25 tuổi bị sưng nề, bầm tím môi, sờ có khối căng cứng sau khi chích filler. Cô gái này đã chi 3.5 triệu đồng ($147) chích chất làm đầy tại một spa để xóa nhăn và làm căng mọng vùng môi.

Nhân viên spa cho biết tình trạng sưng, bầm môi sau chích của cô gái “là bình thường,” khuyên uống thuốc giảm đau nhưng ngày càng nặng, cô phải nhập viện. Các bác sĩ điều trị bằng kháng sinh, kháng viêm, chăm sóc vết thương hàng ngày đến khi bệnh nhân hồi phục.

Không may mắn như cô gái này, nhiều bệnh nhân bị tai biến nặng phải giải phẫu để lấy hết filler ra, chi phí tốn kém và mất nhiều thời gian để hồi phục.

Chẳng hạn, một bà ở Vũng Tàu chích filler làm đầy vùng hóp thái dương tạo khuôn mặt trẻ trung, cân đối, mới đây phải vào bệnh viện với khuôn mặt sưng to, bầm tím, chảy dịch.

Bác sĩ chẩn đoán bệnh nhân bị “nhiễm trùng, áp xe,” phải mổ rạch tháo mủ và lấy ra rất nhiều filler, bơm rửa với chất vô khuẩn nhiều lần mới khâu vết thương lại. Sau mổ, bệnh nhân phải chịu vết sẹo xấu, mất mô da, ảnh hưởng thẩm mỹ khuôn mặt.

Hay trường hợp của cô TTV, 27 tuổi, ở huyện Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng, bị mù mắt phải sau khi chích filler nâng mũi tại một tiệm spa trên đường Tạ Hiện, quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng, không được cấp phép về giải phẫu thẩm mỹ.

Chỉ chừng 5 phút sau khi được chích filler, mắt cô V. lập tức bị sụp mí, vết bầm tím lan rộng, đau nhức khiến cô không mở mắt được.

Cô V. liên lạc với chủ cơ sở spa này thì được khuyên “nằm hít thở và thả lỏng thoải mái.” Thậm chí, người này còn kê đơn thuốc luôn cho cô V. gồm “medrol 16 mg, 6 long huyết, 6 zinax.”

Sau đó, cô V. được người nhà đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Đà Nẵng và được chẩn đoán bị “tắc mạch vùng mắt phải do chích filler,” với biến chứng “mất thị lực mắt phải, liệt dây thần kinh số 2-3-4-5 và viêm hoại tử mô quanh mắt.”

Do bệnh chuyển nặng, hôm 10 Tháng Tám, cô V. được chuyển đến bệnh viện Hữu Nghị Việt Đức ở Hà Nội trong tình trạng “thị lực mắt phải mất hoàn toàn, mi mắt sưng nề và bầm tím.”

Đến hôm 23 Tháng Tám, tình hình sức khỏe của cô đã tạm ổn định và được cho xuất viện. Tuy nhiên, mắt phải của cô bị mù.

Theo Bác Sĩ Tú, nguyên nhân gây tai biến thường do người làm thủ thuật không tuân thủ kiểm soát nhiễm khuẩn lúc chích, thực hiện vô trùng không đúng cách khiến vi khuẩn xâm nhập vào nơi chích.

Ngoài ra, sử dụng các loại chất làm đầy kém phẩm chất, trôi nổi, không bảo đảm vô trùng cũng có thể gây biến chứng.


Cô TTV ở huyện Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng, bị mù mắt phải sau khi chích filler nâng mũi. (Hình: Tuổi Trẻ)

Ngoài ra, chọn lựa sai loại filler hay chích quá nhiều trong một lần có thể làm căng tức, đau nhức, thậm chí chèn ép mô, chèn ép mạch máu dẫn đến thiếu máu, nặng nề hơn thì hoại tử.

Theo ghi nhận của báo Dân Trí hồi cuối Tháng Tám, mỗi năm, Việt Nam có 250,000 người làm giải phẫu thẩm mỹ, hệ lụy là có khoảng 25,000-35,000 ca biến chứng hậu phẫu, chiếm tỷ lệ 14%. (Tr.N) 

ĐỨC TIN KIÊN TRUNG-TGM Vũ Văn Thiên

ĐỨC TIN KIÊN TRUNG

TGM Vũ Văn Thiên

Hành trình Đức tin là một hành trình liên lỉ, suốt đời.  Tin vào Chúa là chọn Ngài làm lý tưởng tối thượng của cuộc đời.  Đức tin không giống như ghi danh vào một tổ chức xã hội, khi thích thì tuân thủ, khi không hài lòng thì bất mãn tiêu cực.  Gia nhập Giáo Hội không giống như xin việc ở một công ty, chỉ nhất thời tạm bợ và đòi hỏi quyền lợi.  Tin vào Chúa cũng là sự chọn lựa ưu tiên cho cả cuộc đời.  Chính vì vậy mà cần phải có lòng kiên trung, trong mọi biến cố hoàn cảnh.

Thánh Phaolô khuyên nhủ người môn sinh của ngài là Timôthê, hãy “khơi dậy đặc sủng của Thiên Chúa” Đặc sủng này, ông Timôthê đã đón nhận qua nghi thức đặt tay (tức là Bí tích Truyền chức thánh).  Đặc sủng, tức là ơn đặc biệt do Chúa ban.  Ơn này vẫn hiện hữu trong con người được lĩnh nhận các Bí tích, nhưng cần phải được khơi lại, vì nhiều khi đặc sủng này bị lớp bụi thời gian bao phủ.  “Khơi dậy đặc sủng”, tức là tái nhận ra quyền năng của Thiên Chúa hiện hữu nơi chúng ta, giúp chúng ta ý thức bổn phận của mình trong cộng đoàn Giáo Hội.  Thánh Phaolô lúc đó đang bị cầm tù.  Ông khuyên nhủ dặn dò người môn đệ của mình hãy vững tâm và hãy trung thành với sứ mạng loan báo Tin Mừng, đồng thời sống mẫu mực, để những lời giảng dạy có sức thuyết phục đối với người nghe.  Vị Tông đồ minh chứng về lòng trung thành của mình đối với Chúa, ngay cả trong tù ngục xiềng xích. 

Trong bài Tin Mừng, một ngày nọ, các môn đệ xin Chúa ban thêm Đức tin, nhưng câu trả lời của Chúa Giêsu xem ra không ăn nhập với câu hỏi của các ông.  Theo giáo huấn của Chúa, điều quan trọng không hệ tại ở việc chúng ta có nhiều Đức tin hay ít, nhưng là ở ý thức về Đức tin nơi chúng ta.  Đối với người tín hữu, Đức tin luôn hiện hữu từ ngày được thanh tẩy.  Qua Bí tích Thanh tẩy, Chúa ban cho chúng ta Đức tin, như một món quà vô giá.  Món quà ấy, luôn hiện diện trong tâm hồn chúng ta và để lại dấu ấn không thể xoá nhoà.  Có những người để cho lớp thời gian che phủ, đến nỗi Đức tin bị bóp nghẹt.  Như thế, theo Chúa Giêsu, mỗi người tín hữu phải khơi lên ngọn lửa Đức tin nơi cuộc đời mình, để ngọn lửa ấy soi sáng mọi hành động, sưởi ấm con tim và tăng cường sức mạnh nơi họ.

Đức tin Chúa ban là món quà quý giá đem lại niềm vui, đồng thời cũng là nguồn sức mạnh để chúng ta vươn lên giữa dòng đời.  Xã hội thời Đức Giêsu là chế độ nô lệ.  Vì thế, trong giáo huấn của Người, chúng ta vẫn thấy những hình ảnh ông chủ và người nô lệ hoặc người đầy tớ.  Chúa đã dùng những hình ảnh và quan niệm thời bấy giờ, để diễn tả nội dung giáo huấn của Người.  Những người đầy tớ, đương nhiên phải làm bổn phận của người đầy tớ.  Người đầy tớ không có quyền đòi hỏi nơi ông chủ.  Ông Chủ tối cao chính là Thiên Chúa.  Ngài dựng nên con người và cho họ hiện hữu trên trái đất này.  Của cải vật chất mà mỗi người đang sở hữu, thực ra cũng chỉ là tài sản Chúa trao cho quản lý và sinh lợi.  Có những người quản lý trung tín, nhưng cũng có những người quản lý bất trung.  Trong Tin Mừng thánh Luca, nhiều lần Chúa Giêsu đã mạnh mẽ lên án những người giàu có mà cậy tiền cậy của để khinh thường người khác, nhất là ích kỷ độc đoán và dửng dưng với người nghèo khổ.  Người quản lý trung tín vừa biết chăm lo để tài sản được sinh lợi, vừa biết phân phát để giúp đỡ người khác.  Con Thiên Chúa làm người đã trở nên đầy tớ (tức là người phục vụ) của mọi người.  Nhờ mầu nhiệm Nhập thể và Cứu cuộc, con người, vốn thấp hèn và tội lỗi, lại trở nên thánh thiện cao sang. 

“Khi anh em đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi chỉ là những đầy tớ vô dụng.  Chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi.”  Lời dạy của Chúa có thể gây sốc đối với chúng ta!  Nhưng Chúa Giêsu muốn khẳng định, ở đời này, mỗi khi làm được việc gì, suy cho cùng, đó cũng làm những việc bổn phận mình mà thôi.  Người dạy ta khiêm tốn khi thành công, kiên trì khi thất bại, và nhất là đừng cậy mình ỷ thế, vênh vang tự đắc khi làm được những việc lớn lao.

Như trên đã nói, hành trình Đức tin là hành trình liên lỷ suốt đời.  Hành trình Đức tin cũng nhiều nỗi gian truân.  Ngôn sứ Kha-ba-khúc hoạt động dưới thời Giơ-hô-gia-kim.  Đây là giai đoạn đen tối của lịch sử Do Thái: luân lý suy đồi, tôn giáo pha tạp, vua quan lầm lạc và đi ngược lại với giáo huấn của Chúa.  Sách mang tên Kha-ba-cúc được viết khoảng từ năm 612 đến 597 trước Công nguyên.  Tác giả than vãn với Chúa, vì dân tộc suy đồi.  Ông phàn nàn vì cầu nguyện mãi mà Chúa không đáp lời.  Chính trong bối cảnh đó, Chúa đã trả lời ông.  Ngài hứa với ông, người công chính sẽ được Chúa bù đắp, kẻ gian ác sẽ phải diệt vong.  Ngài phán: “Này đây, ai không có tâm hồn ngay thẳng sẽ ngã gục, còn người công chính thì sẽ được sống, nhờ lòng thành tín của mình.”  Lời hứa này đã tiếp sức cho vị ngôn sứ, để ông can đảm thực thi sứ vụ của mình, vì ông biết ông luôn có Chúa ở cùng.

Trong bối cảnh hiện tại, người tín hữu đôi khi bị cám dỗ chán nản, vì những người tin vào Chúa là một thiểu số quá ít.  Hơn nữa, những khuynh hướng và quan điểm tục hoá đang làm cho Đức tin phai nhạt.  Rồi bạo lực tràn lan trong xã hội.  Khi chứng kiến những bất công, hoặc khi phải đối diện với những khó khăn thử thách, nhiều khi chúng ta cũng thốt lên như ngôn sứ Kha-ba-cúc: “Cho đến bao giờ, lạy Đức Chúa, con kêu cứu mà Ngài chẳng đoái nghe, con la lên: “Bạo tàn!” mà Ngài không cứu vớt?”  Từ nơi sâu thẳm của tâm hồn, Chúa vẫn đang ngỏ lời với chúng ta.  Ngài khuyên chúng ta hãy kiên trung trước mọi thử thách.  Những ai sống công chính sẽ không bao giờ bị bỏ rơi.  Lịch sử cứu độ và lịch sử cá nhân mỗi người đã chứng minh điều đó.

Khi gia nhập Giáo Hội qua Bí tích Thanh tẩy, mỗi chúng ta, dù còn nhỏ, đã tuyên xưng Đức tin và hứa từ bỏ ma quỷ, từ bỏ những hành vi ám muội xấu xa để sống xứng đáng là con cái ánh sáng.  Nhiều người tín hữu không ý thức lời hứa ấy, thậm chí họ không biết là cha mẹ và người đỡ đầu đã thay họ để tuyên xưng những điều này.  Chính vì thiếu hiểu biết, nên đời sống Đức tin của họ mờ nhạt.  Lời thề hứa từ bỏ ma quỷ, từ bỏ tội lỗi vì thế mà không được tôn trọng giữ gìn.

Cũng có người quan niệm lệch lạc, cho rằng tuyên xưng Đức tin trong kinh Tin Kính là đủ.  Đức tin kiên trung thể hiện qua việc tuyên xưng Đức tin trong Phụng vụ và việc sống Đức tin trong cuộc đời.  Phụng vụ giúp ta tăng trưởng Đức tin.  Đời sống cụ thể là nơi chúng ta làm chứng cho Đức tin.  Đức tin tuyên xưng, phải đi đôi với Đức tin thực hành.  Tinh thần Đức tin phải thấm nhập cuộc sống gia đình cũng như mọi lĩnh vực của đời sống.  Một cách cụ thể, người tin Chúa phải tránh nói dối, tránh xúc phạm đến danh dự, tài sản và thân thể người khác.  Người tin Chúa phải luôn xác định rằng, mọi hành vi và tư tưởng của tôi, Chúa đều thấu hiểu.  Ngài biết rõ và Ngài sẽ xét xử tôi về những hành vi đó.  Nếu luôn tâm niệm như thế, người Kitô hữu sẽ cảm nhận được giá trị của cuộc sống và trân trọng từng phút giây cuộc đời.   Bởi lẽ mỗi phút giây ấy là cơ hội để chúng ta gặp Chúa và thực thi giáo huấn của Người.

“Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa. Người phán: các ngươi chớ cứng lòng.”  Lời Thánh vịnh nhắc nhở chúng ta về giây phút hiện tại của cuộc sống trần gian.  Hãy nghe tiếng Chúa.  Không bao giờ là muộn, vì Chúa bao dung và rộng lượng thứ tha.  Hãy xác tín nơi Ngài, dù tội lỗi đến đâu chăng nữa.  Tin vào Ngài sẽ không bao giờ thất vọng, vì Chúa là Đấng tín trung.

TGM Vũ Văn Thiên

From: langthangchieutim & NguyenNThu

Vụ công an ở Sóc Trăng đánh 2 thiếu niên như kẻ thù: Gia đình gửi đơn tố cáo

SÓC TRĂNG, Việt Nam (NV) – Gia đình hai thiếu niên bị nhóm Công An thị xã Vĩnh Châu đánh tới tấp cho biết đã gửi đơn tố cáo đến cơ quan hữu trách.

“Con chúng tôi vi phạm hành chính cứ xử lý nghiêm, tại sao đánh tới tấp như thế được,” người thân hai nạn nhân bất bình cho biết.

Hai công an viên đấm, đá, đạp và dùng nón bảo hiểm, dùi cui, đánh thiếu niên cầm lái tới tấp. (Hình: Giao Thông)

Còn bà Huỳnh Ngọc Nhẫn, mẹ của em Đức, thì ra thị xã Vĩnh Châu, tỉnh Sóc Trăng, gửi đơn tố cáo.

Ông Đồng cho biết vợ chồng ông có hai con. Em Đức là con lớn, học đến lớp 9 thì nghỉ học ở nhà phụ gia đình nuôi tôm.

“Đọc báo tui mới hay. Tui rất buồn, đêm qua không ngủ được. Tui nuôi con, chưa dám đánh con roi nào, vậy mà người ta đánh con tôi tàn nhẫn, không chút thương xót,” ông Đồng nghẹn ngào nói.

Theo ông Đồng, hôm 28 Tháng Chín, có người gọi điện thoại năn nỉ gia đình ông bỏ qua, đừng làm đơn thưa kiện, sẽ có người đến xin lỗi.

“Đánh con tui rồi giờ xin bỏ qua là sao. Tôi đề nghị cơ quan chức năng phải xử lý đến nơi đến chốn,” ông Đồng bất bình nói.

Hôm 25 Tháng Chín, ông Đồng đi ăn giỗ, em Đức xin đi chơi với bạn. Chiều về, em Đức chỉ kể lúc đi chơi, chạy xe gắn máy có vi phạm rồi đưa biên bản nộp phạt. Hai ngày sau, ông Đồng cho người ra thị xã Vĩnh Châu đóng tiền nộp phạt rồi đem xe về.

“Nó không nói tiếng nào là bị công an đánh,” ông Đồng nói.

Đang khám bệnh, nói với báo Tuổi Trẻ qua điện thoại, em Đức cho biết chiều 25 Tháng Chín, mình chở bạn là em Lâm Kim Thành Lộc, 15 tuổi, học sinh lớp 10, đi tỉnh Bạc Liêu chơi. Trên đường về thì gặp cảnh sát giao thông.

Do em Đức không có bằng lái xe, xe đi mượn nên lo sợ bị công an bắt, gia đình rầy la bắt nên phóng xe bỏ chạy.

“Hôm đó con rất sợ, có chạy xe nhanh, tránh người, chứ không cố ý ép xe của mấy chú công an. Khi bị kiểm tra, con đi đúng chiều. Trên đường bỏ chạy, con không để ý nên vượt đèn đỏ và có lạng lách tránh người chứ không cố ý lạng lách,” em Đức nói.

Theo em Đức, đến kho tôm là đường cùng, cả hai dừng lại định xin lỗi tổ công tác chứ không có ý định phản kháng, chống đối.

Sau khi bị đánh, em Đức hiện bị đau nhức toàn thân và đầu. Còn em Lộc cho biết đau ê ẩm ở vùng ngực, đầu.

Theo báo VNExpress, để xoa dịu công luận, cùng ngày ông Tô Ân Xô, chánh văn phòng kiêm phát ngôn viên Bộ Công An, thừa nhận nhóm cán bộ Công An thị xã Vĩnh Châu đã “vi phạm nghiêm trọng quy trình công tác, vi phạm lễ tiết tác phong, có biểu hiện vi phạm pháp luật.” Do vậy, Bộ Công An đã chỉ đạo “yêu cầu xử lý nghiêm.”

Trong khi đó Đại Tá Lâm Thành Sol, giám đốc Công An tỉnh Sóc Trăng, cho biết thêm: “Sự việc khiến dư luận bức xúc. Tôi nhìn thấy cũng bức xúc. Bốn cảnh sát đã bị đình chỉ công tác.”

Theo báo cáo của Công An tỉnh Sóc Trăng với Bộ Công An, nhóm bốn cán bộ nêu trên gồm Đại Úy Châu Minh Trung, Trung Úy Nguyễn Quang Thái, Đại Úy Trần Minh Đời, và Thượng Úy Đoàn Tấn Phong, thành viên tổ tuần tra Đội Cảnh Sát Giao Thông Trật Tự Công An thị xã Vĩnh Châu, làm nhiệm vụ trên quốc lộ Nam Sông Hậu, đoạn qua phường Vĩnh Phước.

“Do quá bức xúc, Đại Úy Trung, Trung Úy Thái và Thượng Úy Phong ‘không kiềm chế được’ nên có hành vi bạo lực,” báo cáo nêu.

Trước đó, trên mạng xã hội xuất hiện đoạn video clip dài khoảng 5 phút 30 giây, ghi lại cảnh một công an mặc áo vàng của cảnh sát giao thông, người còn lại mặc áo xanh của đội trật tự và cơ động sau khi đuổi kịp hai thiếu niên đi xe gắn máy đã nhảy xuống xe, thay nhau dùng tay, chân, thậm chí dùng nón bảo hiểm đánh người cầm lái…

Ít phút sau, một xe chuyên dụng khác và hai công an mặc áo xanh xuất hiện, một trong hai công an này tiếp tục đánh thiếu niên còn lại.

Rất nhiều người dùng mạng xã hội bày tỏ sự bất bình sau khi xem video clip.

Nạn nhân chỉ biết chịu trận trước sự đè đầu, đấm đá của công an viên. (Hình: Chụp qua màn hình)

Nhà báo Trần Xuân Thái, phóng viên tạp chí Kinh Tế Việt Nam, bất bình bày tỏ trên trang cá nhân: “Bất cứ mọi lý giải, lời nói mang tính biện minh, ngụy giải hay binh vực cho hành động tội ác có tổ chức của đám côn đồ lưu manh công an thị xã Vĩnh Châu, tỉnh Sóc Trăng, đều là hành động (không phải hành vi) đồng lõa tội ác, thú tính, bất nhân.”

Trong khi đó, Facebooker Võ Đắc Danh viết: “Tôi không đủ can đảm để xem hết cái clip nầy bởi nó quá ghê rợn, dã man, đầy thú tính.” (Tr.N) [qd]

Thân phận của… ‘cao quý’

Thân phận của… ‘cao quý’

Blog VOA

Trân Văn

29-9-2022

Tuần này, chuyện một cô giáo 33 tuổi, dạy tại một trường cấp hai ở thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định tự sát và nội dung thư tuyệt mạng của cô (1) đã trở thành đề tài để nhiều người luận bàn trên mạng xã hội Việt Nam về thân phận giáo viên – công việc vẫn được ca tụng là… “cao quý”.

Thành viên có nickname là Én trong group Chúng tôi là giáo viên tiểu học trên facebook, tự sự: Thật buồn! Di thư đồng nghiệp xa lạ tự kết thúc cuộc đời mình chỉ yêu cầu – ‘Khi em đi rồi, tuyệt đối không cho ai là giáo viên đến viếng em’ – chị ấy mong không làm giáo viên trong tất cả các kiếp sau.

Én kể: Tôi đã chứng kiến nhiều người rời khỏi bục giảng, rẽ sang đường khác vì không chịu được áp lực của cái nghề vẫn được xem là cao quý. Tôi cũng từng nghe nhiều người khuyên – “Chuyển nghề đi con, sao phải buộc mình ở đây làm gì”… Không phải tôi chưa từng nghĩ đến một con đường khác cho bản thân trước những lời đề nghị đó.

Thử nghĩ xem, khi năm học mới vừa bắt đầu, các trang mạng đã đua nhau đăng những tin tiêu cực về dạy thêm – học thêm, thu chi quỹ lớp/quỹ trường… Người ta bàn tán về ngành giáo dục và giáo viên với đủ mọi ngôn từ khủng khiếp. Những câu chuyện đó khiến nhiều người trong chúng tôi phát nản. Bác sĩ có thể mở phòng mạch, luật sư có thể mở văn phòng riêng nhưng giáo viên thì không được dạy thêm – đó là cái tội. Giáo viên không được ăn mặc đẹp, không được nổi bật, phải khiêm nhường chừng mực. Bực tức, nóng giận phải nuốt vào trong. Giáo viên thu quỹ lớp phải đắn đo tính toán, sợ sau lưng điều tiếng không hay, muốn mua cái khăn trải bàn cũng phải dò giá 80 lần…

Tự lúc nào, nghề giáo chẳng khác gì “làm dâu trăm họ”. Học sinh học dở – tại giáo viên. Học sinh không ngoan – tại giáo viên. Chương trình nặng – tại giáo viên. “Trăm dâu đổ đầu tằm” nhưng lương giáo viên thì chật vật tứ bề, nuôi thân đã khó, có con cái gia đình lại càng nặng gánh lo toan... Thế nên người ta bỏ nghề!

Cô giáo trẻ hôm nay ra đi vì áp lực công việc, cuộc sống hay vì bất kỳ lí do gì chăng nữa, cũng đang gióng lên một hồi chuông khẩn thiết – “Xin hãy bớt khắt khe với giáo viên”. Đừng bắt giáo viên phải gánh trên lưng những áp lực như thay đổi phương pháp dạy, bài giảng theo hướng công văn A, B, C với mấy chục trang giáo án một tiết. Thi giáo viên giỏi. Thi các cuộc thi để ngành lên báo cho oai nữa…

Cũng đừng cho giáo viên là thần thánh chỉ cần thở để sống với đồng lương eo hẹp, hay vung tay là lo được trọn vẹn mấy chục học trò giỏi ngoan răm rắp. Giáo viên cũng là người. Hãy để giáo viên đi dạy với tình yêu nghề, nhiệt huyết cháy bỏng, thay vì chạy cho kịp tiến độ như một cỗ máy. Giáo viên có hạnh phúc, học sinh mới hạnh phúc. Một nền giáo dục hạnh phúc mới có thể tạo ra một xã hội hạnh phúc.Chứ không phải mấy dòng di thư buồn như tối hôm nay (2)…

Không phải ai cũng dành sự thương cảm cho cô giáo vừa tự sát và ngẫm nghĩ về cao quý. Có một số người như Lã Minh Luận, tự giới thiệu là giáo viên, phê phán đó là chuyện… “lãng xẹt” mà Lã Minh Luận “không biết nói sao nữa”! Facebooker này cho rằng, cô giáo vừa tự sát “non nớt, mong manh quá” (3).

Những ý kiến, nhận xét như của Lã Minh Luận không nhiều nhưng đó là lý do khiến nhiều facebooker khác như Lê Nguyễn lên tiếng: Tin một cô giáo ở độ tuổi 30 tự sát bỗng làm mình nhớ đến tác phẩm Anna Karenine của văn hào Tolstoy. Với mình, khi quyết định dứt khoát như thế, cô giáo đáng thương ấy hẳn đã phải trải qua những ngày căng thẳng, bi đát cùng tột. Trong một xã hội, dù tự do có bị hạn chế đến đâu, con người vẫn còn thứ tự do gần như tuyệt đối – tự do quyết định kết thúc cuộc sống của mình.

Cái chết của cô giáo ấy gợi lên trong lòng nhiều người sự thương cảm sâu sắc. Người ta liên tưởng đến thân phận một tầng lớp “trồng người” đang bị đè nèn, giày vò bởi cơ chế giáo dục cần được cải thiện, đổi mới từng ngày, từng giờ. Những người làm giáo dục còn có lương tâm hẳn phải nghĩ đến phần trách nhiệm của mình trước cái chết thương tâm của một nhà giáo vốn nằm trong chức trách lãnh đạo, hướng dẫn, hỗ trợ và cả yêu thương của họ. Cái chết đó không chỉ là sự chọn lựa cách giải thoát phù hợp trong tình thế khốn cùng nhất mà còn là tiếng chuông cảnh tỉnh gióng lên trong xã hội có rất nhiều giá trị bị đảo lộn, đạo đức của con người bị băng hoại.

Lê Nguyễn nhấn mạnh: Không nhỏ được giọt nước mắt nào xót xa cho thân phận một đồng bào, đồng nghiệp của mình thì xin đừng mượn cái chết của họ để đánh bóng mình bằng những lời phê phán vô tâm và lạc điệu. Cái chết đáng thương của một nhà giáo, từng theo đuổi một nghề cao quý luôn được xã hội đề cao, thêm một lần cảnh tỉnh cho những người có trách nhiệm trong ngành quản lý giáo dục và cũng là một kinh nghiệm cho những đồng nghiệp của cô, cố làm sao đừng để lâm vào những cảnh ngộ như cô, để phải đau đầu trước sự chọn lựa giữa sự sống nhục nhằn, bất lực và chết thương tâm. Trong tương lai gần, nếu không có những cơ chế quản lý khoa học, hợp lý, dựa trên một nền tảng giáo dục nhân bản thì những cái chết như thế sẽ tiếp tục diễn ra và tiếp tục là nỗi ám ảnh của mọi người (4)!

***

Khó mà tính đủ, kể hết sự ngậm ngùi cả cho cô giáo đã quyên sinh lẫn thân phận của những người làm giáo viên – công việc vẫn được tụng ca là… “cao quý”. Tuy nhiên chẳng phải chỉ có thân phận giáo viên mới thê thảm như vậy. Thân phận con người – đối tượng cũng được tụng ca là… “vốn quý”- trong xã hội Việt Nam ngày nay cũng chẳng khá gì hơn. Ngoài tin cô giáo ở Bình Định quyên sinh, trong tuần, hệ thống truyền thông chính thức còn giới thiệu một tin khác cũng liên quan đến quyên sinh…

Do vợ lâm trọng bệnh, không có tiền chữa chạy, không biết sống thế nào, ông Huỳnh Quang Đạt – 56 tuổi, ngụ ở quận 8, TP.HCM – đã lấy dây điện buộc vào cổ tay vợ rồi cắm đầu còn lại vào ổ điện. Sau khi vợ chết, ông Đạt tiếp tục làm như thế với chính ông. Không may cho ông là có người phát giác, tri hô và ông Đạt được cứu sống. Ông Đạt bị truy tố và mới bị tòa án phạt 7 năm tù vì “giết người” (5)…

Hai câu chuyện cùng liên quan đến quyên sinh (cô giáo ở Bình Định và vợ chồng ông Đạt) là lý do khiến Thái Hạo lên tiếng vì hai câu chuyện ấy gợi ra trong ông hình ảnh cải cách ruộng đất ở làng của Thái Hạo lúc ông còn thơ… Theo Thái Hạo, sau hai phần ba thế kỷ, hôm nay tưởng hạnh phúc đã đến trong cuộc đời mỗi người dân cùng khổ thủa xưa nhưng không… giữa năm 2022 này, lịch sử vẫn là một tai ương kéo dài, một quá khứ tiếp diễn, hai vợ chồng ở thành phố lớn nhất nước không có tiền đóng viện phí đã phải rủ nhau tìm đến cái chết. Chồng giết vợ rồi sau đó tự giết mình. Những vết thương sâu hoắm trên thân thể đất nước tại sao không thể khép miệng? Vì hiện tại vẫn phảng phất những số phận cũ, vẫn rờn rợn những đe dọa và bất an, ở khắp nơi (6)…

Chú thích

(1) https://tuoitre.vn/phat-hien-thi-the-co-giao-cung-thu-tuyet-menh-sau-4-ngay-mat-tich-202209250940478.htm

(2) https://www.facebook.com/groups/CTLGVTH/posts/5826267544064363/

(3) https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02xdCLQGSfqiK8dg6QNcKyhdnJarNXFqWYyGuGsWT94Jr6T93EbtXv5jt4H8LqEN1Pl&id=100011145603752

(4) https://www.facebook.com/lenguyenpd/posts/pfbid0BF1rx2MsYkLDPYKpv5vhdFoBFf3qPUp8sszJsUnmrZeJfK1EF1gTcgPPVPKJrA4jl

(5) https://zingnews.vn/giet-vo-roi-tu-tu-vi-hoan-canh-kho-khan-nguoi-dan-ong-linh-7-nam-tu-post1359202.html

(6) https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid0mp1GAWTZ1G3ubFcFUv1YcNKkJgNv7ZrNTD1ibUz2XwwfYjq5H3vP8BV5ph3dH4yNl&id=100059910855657

Sống trên biển quanh năm 

Sống trên biển quanh năm 

Chiếc siêu du thuyền (cruise) MV Narrative của công ty Storylines đang rao bán các phòng trên tàu. Đây là thuộc loại tàu du lịch dân cư sang trọng (luxury residential cruise ship). Nghĩa là khách mua đứt phòng cũng giống như mua nhà để ở.

Thuyền sẽ bắt đầu hạ thủy năm 2025 và sẽ vĩnh viễn du hành vòng quanh thế giới. Thuyền sẽ đậu ở những cảng lớn vài ba ngày để khách lên bờ chơi, và sẽ đi một vòng thế giới mỗi 3.5 năm.

Chiếc thuyền 18 tầng gồm có 547 phòng, chứa hơn 1 ngàn khách. Giá phòng mua đứt là từ $1 triệu đến $8 triệu. Chủ nhân sẽ ở vĩnh viễn trên tàu. Phòng giá $1 triệu là nhỏ nhất, loại studio, khoảng 237 sqft hay 22 mét vuông. Cái giường thuộc loại queen size Murphy bed, nghĩa là giường dấu vô tường, khi ngủ thì kéo nó xuống. Phòng $8 triệu thì chiếm 2 tầng, rộng 1,970 sqft hay 183 mét vuông với 4 phòng ngủ.

Trên tàu là “All Inclusive”, nghĩa là mọi thứ ăn uống là thả dàn không tính tiền. Nhưng “lệ phí sinh hoạt” hàng tháng là $2,600 một người. Trên tàu có 20 nhà hàng và bar rượu, có phòng y tế, sân khấu, phòng thể dục, sân banh, bowling, v.v… Bài này chỉ nói về phòng bán chứ không đả động gì đến phòng cho mướn.

$1M Home on a Storylines Cruise Ship to Permanently Live at Sea (businessinsider.com)

From: TU-PHUNG

Michelin giới thiệu lốp xe không hơi!

Michelin giới thiệu lốp xe không hơi!

Michelin giới thiệu lốp xe không hơi, nỗi lo thủng lốp, xịt hơi vĩnh viễn không còn nữa.

Từ cả trăm năm nay, khi các loại phương tiện cơ giới trở nên phổ biến, thủng lốp xe, xịt hơi đã trở thành các vấn đề ám ảnh hàng ngày đối với mọi người trên thế giới. Vấn đề nằm ở chỗ, lốp xe cần không khí để có thể co giãn một cách linh hoạt trong các điều kiện đường xá khác nhau cũng như các cách vận hành xe khác nhau.

Giải pháp cho nó rất đơn giản. Lốp xe sẽ không thể thủng nếu nó không có không khí bên trong. Đó chính là điều hãng sản xuất lốp xe danh tiếng Michelin vừa làm được khi ra mắt loại lốp xe Uptis mới. Đây chính là thành quả nghiên cứu phát triển của Michelin từ một thập kỷ nay, khi tìm kiếm một loại lốp xe có tuổi thọ dài hơn cũng như giảm tác động đến môi trường. Mới đây, Michelin đã trình diễn loại lốp xe mới này trong một sự kiện tại Munich, Đức. Thay vì dùng không khí để nâng đỡ chiếc xe và người lái, loại lốp xe này dùng chính các thanh nan hoa đặc biệt để tạo độ cứng. Bên cạnh đó, các thanh nan hoa này còn có khả năng điều chỉnh độ cứng để phù hợp với các mục đích khác nhau như tăng tốc hoặc phanh xe lại.

Lợi ích của loại lốp xe này rất rõ ràng. Không còn không khí bên trong, người dùng sẽ không còn lo về việc thủng lốp hay xịt hơi nữa, cũng có nghĩa là tuổi thọ của lốp xe sẽ dài hơn. Theo Michelin, Uptis sẽ có tuổi thọ gấp 3 lần so với lốp xe thông thường. Theo công ty, mỗi năm có hơn 200 lốp xe bị đưa ra bãi phế liệu do những vấn đề về tuổi thọ và hư hỏng. Tuổi thọ dài hơn và độ bền tốt hơn sẽ giúp giải quyết được các vấn đề này. Hy vọng điều này không có nghĩa là Michelin sẽ đặt mức giá cao cho sản phẩm lốp xe mới của mình. Mức giá càng cao sẽ càng làm ít người lựa chọn nó khi họ không cảm thấy đủ bù đắp lại lợi ích về độ bền. Kéo theo đó, lợi ích về môi trường cũng không được như kỳ vọng.

Việc tạo ra một chiếc lốp như Uptis là không dễ dàng. Nguyên mẫu đầu tiên về lốp xe không hơi đã được Michelin trình làng từ cách đây 16 năm và lúc đó nó không thật sự hoàn thiện. Có nhiều nghi ngại về việc bụi bẩn và các mảnh vụn khác có thể tích tụ trong lốp và gây ra các vấn đề về thăng bằng. Nhưng giờ đây dường như Michelin đã tìm ra cách giải quyết các vấn đề này.

Sau buổi lái thử lốp xe Uptis ở Munich, các thành viên lái thử cho biết trải nghiệm này có thể so sánh với việc lái xe bằng lốp thông thường. Michelin cho biết họ cuối cùng đã đạt được tiêu chuẩn sản xuất cho Uptis và đã hợp tác với hãng GM để thiết kế và sẽ bắt đầu bán loại lốp xe không hơi này cho các hành khách vào năm 2024.

From: TU-PHUNG

Các vị tổng lãnh thiên thần—Mi-ca-en, Gáp-ri-en, và Ra-pha-en-Cha Vương 

Các vị tổng lãnh thiên thần—Mi-ca-en, Gáp-ri-en, và Ra-pha-en

Chúc bạn và gia đình một ngày bình an nhé! Xin một lời cầu nguyện cho dân cư ở tiểu bang Florida và những tiểu bang lân cận đang phải đương đầu với bão Ian.

Cha Vương 

Thứ 5: 29/09/2022

Hôm nay ngày 29/9, Giáo Hội mừng kính các vị tổng lãnh thiên thần—Mi-ca-en, Gáp-ri-en, và Ra-pha-en, nhưng đồng thời cũng mừng tất cả các thiên sứ được nhắc tới từ sách Sáng thế cho tới sách Khải huyền. Các vị hiện diện cách vô hình để hướng dẫn dòng lịch sử cứu độ. Tuy các vị là những sứ giả của Chúa, nhưng chỉ có các thiên thần Mi-ca-en, Gáp-ri-en, và Ra-pha-en là có tên. Các vị có nhiệm vụ bộc lộ cho con người biết các kế hoạch của Chúa và mang tới lệnh Người truyền, nhưng trước hết các vị là cộng đoàn đông đảo những vị thờ lạy Thiên Chúa hằng sống. Có rất nhiều loại Thiên Thần khác nhau được đề cập đến trong Thánh Kinh theo từng cấp bậc, đó là: angels (Thiên Thần), archangels (các Tổng Lãnh Thiên Thần), cherubim (Tiểu Thiên Sứ), seraphim (Thiên Thần Tối Cao), thrones (các Thần Cung), choirs (các tập hợp Thiên Thần), dominions (các Quyền Chi Phối), principalities (các Chức Vương, Công Quốc), và powers (Các Quyền Bính).

THÁNH MI-CA-EN—danh từ Hebrew có nghĩa là “Ai bằng Thiên Chúa?” ám chỉ sự siêu việt của Thiên Chúa được nói đến trong sách Daniel (10, 13-21) thánh Mi-ca-en xuất hiện trong thị kiến của tiên tri Daniel như “hoàng tử vĩ đại” bảo vệ Israel chống lại quân thù và trong sách Khải Huyền của thánh Gioan (12-7) ngài dẫn đầu đạo binh Thiên Chúa chiến đấu với ma quỷ trong trận chiến vẻ vang sau cùng để bênh vực quyền tối cao của Thiên Chúa. Giáo Hội tôn kính người như Đấng Bảo Trợ và tin rằng Người vẫn dâng lời cầu nguyện của chúng ta lên ngài tòa Chúa. Thánh Mi-ca-en là quan thầy của những người phải dùng đến lò nung như làm bánh. Thánh Mi-ca-en cũng là quan thầy đoàn lính dù. Nhiều thành phố mang tên Người. Thánh Mi-ca-en cũng được cầu khi giúp bệnh nhân sắp qua đời.

THÁNH GÁP-RI-EN—theo danh xưng Hebrew có nghĩa là “Uy lực của Thiên Chúa” cũng còn gọi là “Sứ Thần Truyền Tin”. Ngài luôn can thiệp vào những sứ mạng liên quan đến việc cứu rỗi loài người. Chính Ngài đã báo cho tiên tri Daniel (Dn 8, 16; 9, 21-27) thời đại xuất hiện của Đấng Cứu Thế với ông Zachariah.  Sự xuất hiện của Thánh Gáp-ri-en mà nhiều người biết đến là sứ giả được phái đến cùng trinh nữ Maria (Lc 1, 11-38; 8, 16-27; 9, 21-27) để loan báo ý định của Thiên Chúa, và cũng chính là người đã nhiều lần hiện ra với thánh Giuse. Năm 1951 Đức Giáo Hoàng Pius XII đặt Ngài làm quan thầy các chuyên viên truyền thông, truyền thanh và điện thoại.

THÁNH RA-PHA-EN—theo tiếng Hebrew có nghĩa là “Thiên Chúa chữa lành”. Chúng ta biết danh hiệu của vị Tổng Lãnh Thiên Thần này qua những trang sách Tobit thời Cựu Ước. Chính Ngài đã được Thiên Chúa sai đến giúp đỡ gia đình ông trong cơn hoạn nạn. Trong chuyện này ngài xuất hiện để dẫn dắt con ông Tobit là Tobia qua những cuộc mạo hiểm dị thường mà sau cùng dẫn đến một kết quả thật tốt đẹp: Tobia kết hôn với Sarah, ông Tobit được chữa khỏi mù mắt và tài sản của gia đình ông được hồi phục. Ngài cho hai cha con ông biết: “Ta là Ra-pha-en là một trong bảy khâm sai của Thiên Chúa, hằng ở bên cạnh Ngài trong huy hoàng của Ngài hiện diện”. Mục đích của câu chuyện này là để minh chứng sự Thiên Chúa quan phòng hằng hoạt động trong đời sống con người và hằng nghe lời cầu xin. Tổng lãnh Thiên Thần Raphael được cầu xin cho thể xác an khang và linh hồn khỏe mạnh. Ngài là quan thầy của người đi đường. (Tóm lược từ Nhóm Tinh Thần)

Lạy Chúa là Đấng thượng trí vô song, Chúa đã muốn cho thiên thần và người thế cộng tác vào chương trình cứu độ, xin cho các thiên thần đang phục vụ Chúa trên trời cũng luôn luôn phù hộ chúng con ở dưới đất. Chúng con cầu xin nhờ danh Chúa Ki-tô Chúa chúng con. Amen. (Lời nguyện đầu Lễ kính)

From: Đỗ Dzũng

20 NĂM TIỀN LƯƠNG VÀ 3 LỜI KHUYÊN

20 NĂM TIỀN LƯƠNG VÀ 3 LỜI KHUYÊN

Một cặp vợ chồng mới kết hôn rất nghèo và sống trong một nông trại nhỏ. Một ngày, người chồng nói với vợ:

“Em yêu, anh sẽ rời ngôi nhà này… Anh sẽ phải đi rất xa, rất xa, tìm một công việc, rồi làm thật chăm chỉ để có thể trở về và cho em một cuộc sống đầy đủ mà em luôn xứng đáng. Anh không biết đôi ta sẽ biệt ly bao lâu, vì vậy anh chỉ đòi hỏi em một điều này thôi: Hãy đợi anh. Khi anh không còn ở đây, em hãy giữ tấm lòng son, hãy bảo toàn sự thủy chung, bởi anh cũng sẽ như vậy với em.”

Sau đó, người chồng rời đi. Ngày lại ngày trôi qua, anh đã đi một quãng đường rất rất xa, cho đến khi gặp một lão nông bên đường. Ông lão cũng đang cần tìm người phò tá mình. Chàng trai trẻ bước đến và tỏ ý muốn trở thành người hầu cận giúp đỡ ông mỗi ngày. Ông lão chấp nhận, sau đó, họ cùng thảo luận với nhau. Anh nói:

“Hãy để tôi làm việc chừng nào tôi còn có thể, và khi tôi nhận thấy đã đến lúc phải trở về cố hương, xin hãy để tôi đi. Tôi không muốn nhận một đồng lương nào trong lúc này – ngài vui lòng giữ lại giúp tôi cho đến ngày tôi rời đi. Vào ngày ấy, xin hãy đưa lại cho tôi toàn bộ số tiền ấy”.

Họ cùng đồng ý với thỏa thuận này. Và thế là người chồng làm việc trong nông trại của ông lão trong suốt 20 năm – không có ngày lễ, và cũng không có ngày nghỉ ngơi. Thấm thoắt 20 năm đã trôi qua, anh đến gặp ông chủ của mình và nói:

“Thưa ngài, đã đến lúc tôi cần phải trở về nhà, xin ngài hãy gửi lại tôi số tiền lương trong những năm qua”.

Ông chủ của anh trả lời:

“Tốt lắm! Sau cùng, ta đã có thỏa thuận với anh và ta sẽ giữ lời. Tuy nhiên, trước khi anh đi, ta muốn anh hãy cân nhắc điều này: Hoặc là ta sẽ trả lại anh tất cả số tiền và để anh đi; hoặc ta sẽ cho anh 3 lời khuyên và để anh đi. Nếu anh chọn túi tiền, ta sẽ không cho anh 3 lời khuyên ấy; và ngược lại, nếu anh chọn lời khuyên, ta cũng sẽ không đưa tiền cho anh. Bây giờ, chàng trai, hãy trở về phòng và suy nghĩ trước khi cho ta biết quyết định của mình”.

Sau hai ngày suy nghĩ, anh quay lại và nói với ông chủ:

“Thưa ngài, tôi muốn nhận 3 lời khuyên của ngài”.

“Đừng quên rằng, nếu ta cho anh 3 lời khuyên này, ta sẽ không đưa tiền cho anh. Anh còn băn khoăn điều gì không?”

“Thưa ngài, tôi muốn nhận 3 lời khuyên…”

Sau đó, ông chủ nói với anh:

“Một là: Đừng bao giờ lựa chọn đường tắt trong cuộc đời. Những con đường nóng vội có thể tiềm ẩn mối hiểm họa khôn lường!

“Hai là: Đừng bao giờ quá hiếu kỳ, bởi cái giá cho hiếu kỳ có thể là quá đắt… “Ba là: Đừng bao giờ quyết định trong cơn nóng giận hay trong lúc tuyệt vọng, bởi những quyết định mù quáng sẽ khiến anh phải hối hận muộn màng.”

Tiếp đó, ông chủ đưa cho anh ba chiếc bánh mỳ và nói:

“Đây là 3 chiếc bánh mỳ dành cho anh: Hai chiếc trên đường, còn chiếc cuối cùng để anh thưởng thức cùng vợ mình khi trở về nhà”.

Tạm biệt ông lão, người đàn ông lên đường trở về. Con đường 20 năm cách trở trải dài ra trước mắt. Anh hồi hộp mong chờ đến giây phút đoàn tụ với người vợ ở quê nhà.

Sau ngày đầu tiên, anh gặp một hành khách trên đường. Người lạ mặt nói:

“Chàng trai, anh đang đi đâu thế?”

“Đến một nơi rất xa, cách đây 20 ngày đường nếu tôi tiếp tục đi về hướng này”.

Người lạ mặt lại nói:

“Ồ, anh bạn trẻ, đường sẽ rất dài và xa xôi! Tôi biết có một ngã rẽ khác giúp anh sớm trở về nhà”.

Anh hăm hở bước theo con đường mới này. Nhưng rồi sau đó, chợt nhớ lại lời khuyên đầu tiên của ông lão, anh bèn quay trở lại con đường cũ lúc đầu. Nhiều ngày sau đó, anh vô tình biết rằng đoạn đường tắt hôm trước có rất nhiều đạo tặc mai phục.

Nhiều ngày nữa lại trôi qua, anh may mắn tìm thấy một nhà nghỉ ven đường. Anh dừng chân dùng bữa tối rồi ngủ một giấc dài… Đến nửa đêm, anh chợt tỉnh giấc vì nghe thấy tiếng la hét thất kinh bên ngoài phòng trọ. Anh bước ra khỏi chăn và toan mở cửa xem điều gì đang diễn ra. Bất giác, anh nhớ lại lời khuyên thứ hai nên nén nỗi tò mò và quay trở lại giường.

Sáng hôm sau, khi dùng điểm tâm, người chủ nhà trọ hỏi rằng, liệu anh có nghe thấy tiếng la hét thất thanh đêm qua không. Anh đáp lại là có. Ông bèn hỏi tiếp:

“Anh không tò mò xem chuyện gì đang xảy ra sao?”

“Không, không hề!”

“Thật may mắn, anh là vị khách đầu tiên có thể sống sót mà rời khỏi đây. Trong làng chúng tôi có một con quỷ. Ban đêm, nó thường la hét để gây sự chú ý. Bất kỳ ai nghe thấy tiếng hét mà chạy tới đều sẽ rơi vào nanh vuốt con quỷ này…”

Anh lại tiếp tục cuộc hành trình của mình. Càng gần tới cố hương, anh lại càng hồi hộp và vui sướng. Ngày lại ngày, đêm lại đêm, đôi chân anh đã mệt mỏi rã rời. Cuối cùng anh cũng thấy thấp thoáng ánh lửa bập bùng trong túp lều thân quen.

Bầu trời đã tối lắm rồi, mà mái nhà của anh vẫn còn một quãng dài phía trước. Qua khung cửa sổ, anh thấy bóng dáng người vợ hiền mà anh luôn yêu tha thiết. Nhưng kìa, nàng không ở đó một mình mà còn xuất hiện một gã đàn ông nào đó… Nàng vuốt tóc hắn ta, có vẻ hai người rất tình cảm bên nhau.

Hình ảnh trước mắt khiến trái tim anh tan vỡ và cay đắng. Trong lòng anh sục sôi một nỗi tức giận và tủi nhục. Anh chỉ muốn chạy ngay đến để trút nỗi giận này. Nhưng rồi anh hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại khi nhớ đến lời khuyên thứ ba.

Anh dừng chân và quyết định ngủ lại bên ngoài. Nằm trên bãi cỏ giữa núi đồi và ngắm nhìn sao trời, anh tự nhủ sẽ chờ đến sáng mai.

Khi ánh bình minh ló rạng cũng là lúc anh lấy lại hoàn toàn bình tĩnh. Anh nói với chính mình:

“Ta sẽ không làm hại vợ ta và người tình của nàng. Ta sẽ trở lại bên ông chủ và yêu cầu ông chấp nhận ta làm việc thêm lần nữa. Nhưng trước khi lên đường, ta muốn gặp nàng để nói rằng ta vẫn luôn thủy chung với nàng…”

Anh ngập ngừng gõ cửa… Khi vợ anh mở cửa, cô đã òa lên hạnh phúc và ôm chầm lấy anh. Anh chỉ nhỏ nhẹ:

“Anh luôn một lòng một dạ với em, nhưng tại sao em lại phản bội niềm tin ấy?”

Lời kết tội như làm trái tim thắt lại, cô nói:

“Làm sao em có thể phản bội anh? Em không bao giờ làm điều gì trái với lương tâm mình. Em đã kiên nhẫn đợi chờ anh suốt 20 năm qua…”

“Vậy còn người đàn ông bên cạnh em đêm qua? Anh ta là ai chứ!”

Đến lúc này, cô mới mỉm cười:

“Đó là con trai chúng ta! Khi anh rời đi, em mới phát hiện rằng mình mang thai. Đến nay, con chúng ta đã 20 tuổi rồi”.

Những lời nói ấy như dòng suối mát lành cuốn trôi nỗi buồn lo trong lòng anh. Anh cầu xin cô tha thứ, rồi bước vào phòng gặp người con trai anh chưa từng biết mặt. Sau đó, cả gia đình đoàn tụ trong bữa sáng mà vợ anh mới chuẩn bị. Anh lấy ra chiếc bánh mỳ cuối cùng và đặt lên bàn.

Khi cắt bánh mỳ làm ba phần đều nhau, anh bất ngờ khi nhìn thấy toàn bộ số tiền lương của 20 năm qua được giữ kín trong đó. Số tiền không chỉ là 20 năm mà còn vượt xa gấp nhiều lần.

Thiêng Liêng cũng giống như ông chủ trong câu chuyện kể trên. Khi yêu cầu chúng ta cống hiến, ngài còn dành tặng chúng ta nhiều hơn những gì ta đã làm. Ngài muốn những đứa con của ngài có được trí huệ sáng suốt, và có cả những phúc lành xứng đáng…

Têrêsa Ngọc Nga (st)

From: NguyenNThu