MỘT LINH MỤC CÔNG GIÁO VÀ CŨNG LÀ GIÁO SƯ THẦN HỌC CỦA TRƯỜNG SANTA CLARA UNIVERSITY POST VỀ THÍCH MINH TUỆ

 Võ Ngọc Ánh

“Góc Nhìn

Phải công nhận công dân Lê Anh Tú, pháp danh Minh Tuệ là một hiện tượng có sức gây ảnh hưởng trên quần chúng trong những tuần gần đây. Cả GHPG lẫn Ban TGCP cũng phải ra công văn về ông. Ông đi đâu cũng có người theo, muốn yên thân tĩnh lặng cũng không dễ.

Có người tán dương phương pháp tu tập của ông. Người khác thì lại cho rằng khổ hạnh ép xác không phải là chánh pháp trung đạo. Nhà Phật có nhiều tông phái, pháp môn, nhưng tựu trung lại các phương pháp tu tập của Phật giáo đều nhắm vào việc giải thoát phiền não qua việc thực hành Giới – Định – Tuệ.

Muốn tìm hiểu một con người, ta nên xem người đó làm gì và nói gì, xem họ có thật lòng ngôn hành hợp nhất, hay nói một đàng làm một nẻo.

Có người sưu tập lại các câu nói của khất sĩ Minh Tuệ từ các clip đưa lên mạng cả năm nay, trước khi ông nổi tiếng. Mời các bạn đọc và suy nghĩ

  1. Giữa tháng 7/2015, con đi làm vô tình nghe được Phật pháp. Con phát nguyện ăn chay ngày một bữa , tìm đọc kinh sách Phật và giữ giới trong 6 tháng.
  2. Con thấy mục đích Phật dạy rất cao cả, nên con muốn đi tu và quyết định xuất gia.
  3. Cha mẹ con lúc đầu không cho. Sau đó, thì cũng chấp thuận. Con được cha mẹ chia phần tài sản như các anh em trong nhà , nhưng con từ chối, con chỉ xin cha mẹ ký giấy cho con xuất gia thôi.
  4. Lúc đầu tu học thì con không hiểu được gì nhiều. Con như người học lớp 1 , rồi học lớp 2, từ từ học lên nữa, người ta cũng chỉ cho con, con mới hiểu nhiều hơn.
  5. Con học tu ở chùa một thời gian, có pháp danh là Thích Minh Tuệ. Sau đó, con thấy không hợp, nên con rời bỏ chùa, lên núi ẩn cư một mình trong hốc đá, hàng ngày đi khất thực.

Dù Phật không có nói, nhưng con chọn ngủ ngồi 3 năm rồi, không có nằm. Con ngủ ngồi là con muốn bỏ cái ngủ đi. Khi nào mệt quá thì ngồi dựa vào gốc cây hay bờ tường cũng được.

  1. Sau thời gian ở một chỗ con thấy mình không có cơ hội xúc chạm để thử thách tham-sân-si, nên con quyết định bộ hành từ Nam ra Bắc, rồi ngược lại. Con không dám nói trước cho đến lúc nào thì con dừng.
  2. Con muốn giữ lại pháp danh cũ, nên con nói tên con là Thích Minh Tuệ, thay vì nói tục danh con (là Lê Anh Tú).
  3. Trước khi đi tu, con cũng có việc làm như bao người, nhưng con không hạnh phúc, bởi con tư duy thấy rằng cho dù ai có việc làm, có công chức, cuộc sống ổn định nhưng rồi cũng bệnh, cũng già và chết như nhau. Con sẽ giống họ.
  4. Con muốn học những điều Phật dạy cao siêu, vi diệu, tối ưu , thiền định, trí tuệ , thoát được khổ đau, và an lạc hạnh phúc.
  5. Phật bày như thế nào, con làm theo thế ấy, để có an lạc hạnh phúc, chứ không phải tự mình mà biết. Con chưa vào định được. Con còn đang học.
  6. Con đi tu là để cầu giải thoát. Khi đắc đạo chánh đẳng, chánh giác, con mới đền đáp được công ơn cha mẹ.
  7. Ngày nào con cũng xin ăn không quá một bữa cơm mỗi ngày để nuôi thân tu hành. Con không tích chứa để dành, hoặc xin thêm.
  8. Con tuyệt đối không nhận tiền, vàng và vật phẩm của ai, dưới bất cứ hình thức nào.
  9. Y áo con mặc được may từ vải con nhặt ở nghĩa địa, hay thùng rác ven đường.
  10. Con không sử dụng y áo có màu giống với các tu sĩ, và nói mình ở chùa nào, vì con không muốn mượn hình ảnh để xúc phạm đến sư thầy và các nhà chùa. Người ta có thể nói con lợi dụng để lừa đảo, hay làm điều sai trái, làm ảnh hưởng đến họ.
  11. “Bình bát” để nhận thức ăn là do con sửa chế từ nồi cơm điện người ta cho con. Đó không phải là “y bát” của quý sư thầy.
  12. Đời là vô thường, sống nay chết mai đâu ai biết, nên con phải sớm đi tu, lỡ mai chết mất thân này thì con đâu còn cơ hội.
  13. Có người hỏi con ngủ ở nghĩa địa có thấy gì không? (ma). Con nói không thấy cũng không đúng. Có khi con thấy bóng đen nào đó đi qua, nhưng không ảnh hưởng gì đến con thì con nói thấy hay không thấy cũng vậy.
  14. Giờ đây con coi mọi người đều là anh em, cha mẹ con.
  15. Trong lòng con không còn ích kỷ, thù hận. Con coi tất cả mọi người trong thế gian đều bình đẳng.
  16. Giờ nếu anh có chửi con, con vẫn coi anh là bạn.
  17. Người ta có đánh con, con vẫn chúc mọi điều tốt đẹp đến với họ.
  18. Con nguyện ước chúc cho mọi người được hạnh phúc.
  19. Bình thường như con khi chưa phát tâm tu hành chánh đẳng , chánh giác thì không sao, nhưng khi phát tâm tu hành rồi thì đầy đủ các thứ đánh đập, chửi bới bệnh đau nó đến để thử thách lòng mình có vượt qua được không, có chiến thắng với 4 nổi khổ: sinh, già , bệnh, chết không. Ví dụ bệnh đau là cái đầu tiên vẫn đến để xem mình có sợ nó không.
  20. Mọi người không nên học bói toán , vì có cái đúng, cái không đúng. Đức Phật không có dạy xem bói. Hơn nữa, nếu họ tài giỏi thì họ đã bói cho họ rồi. Thay vì học bói toán, mọi người nên học đạo đức, giới luật. Cố gắng giữ 5 giới: không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống bia rượu sẽ được hạnh phúc.
  21. Việc giữ giới là quan trọng đầu tiên trong Giới-Định-Tuệ. Không giữ giới thì không tu được thành Phật.
  22. Ăn chay mà giữ giới thì cũng thành đạt trong việc tu Phật được.
  23. Người ta cho con chay, mặn có đủ. Khi ăn, con chọn thức ăn chay.
  24. Mọi người đừng lạy con mà hãy lạy Phật – Pháp – Tăng.
  25. Con không kêu gọi hay lập ê kíp đi theo quay phim con. Nhưng con cũng không xua đuổi họ.
  26. Nếu họ vì quay phim con mà được lợi ích, thì con cũng chúc họ hạnh phúc.
  27. Đối với con, ở đâu cũng là chùa. Nên con không quan trọng lý do vì sao chùa này mở cửa, chùa kia đóng cửa.
  28. Con đi bộ, không đi xe, là để rèn luyện sức khoẻ.
  29. Con đi chân trần là để cảm nhận được những gì ở phía dưới chân, mình có dẫm đạp lên các côn trùng, sinh vật không? Hơn nữa giày, dép mau hư hơn chân con.
  30. Ai không có thứ gì đáng giá trên người, mới là hạnh phúc, vì họ không phải lo giữ gì cả.
  31. Con không có gì hết nên con không sợ bị ai đánh đập hay giết mình để lấy của. Con không sợ chết, bởi con đâu có thứ gì tiếc uống, cần phải sống để giữ nó.
  32. Có người hỏi con ngủ trong chòi lá, rừng cây lạnh lẽo, rét buốt làm sao ngủ ngon bằng ở phòng kín, chăn ấm, nệm êm? Con nói vẫn ngon, vì theo lời Đức Phật dạy ngủ ở đâu cũng ngon, nếu không có khởi tâm dâm dục.
  33. Đọc chú đại bi phải có mục đích nào đó. Nếu vì muốn mình an ổn, cần phải đọc chú đại bi, ví dụ xua đuổi con quỷ chẳng hạn, thì mình cư xử ác với nó rồi. Con không muốn giành lấy chỗ ở hay sự an ổn của ai, (ví dụ của con quỷ) nên con không học chú đại bi.
  34. Ai nói xấu con hay chửi mắng con thì con không giận họ và chúc họ may mắn. Ai nói tốt con hay khen tặng con thì con bình tâm, không để mình bị dính mắc vào ngã mạn, và con cũng chúc họ được hạnh phúc.

40, Nói tốt, nói xấu hoặc khen, chê con thì rồi cũng vậy. Nhưng con phát hiện ra 2 tâm trạng : người cho con thức ăn thì con thấy họ rất vui và hạnh phúc, còn người chửi con thì con thấy họ đỏ mặt không tự nhiên.

  1. Con không phải là sư, là thầy gì cả. Con là công dân VN giống như mọi người thôi . Con chỉ muốn học tu. Con không có mục đích tuyên truyền hay rao giảng gì cả. Tất cả lời Phật dạy đều có trên mạng.
  2. Khi nào con thành tựu được chánh đẳng chánh giác con mới giảng pháp cho mọi người được. Bây giờ người nào muốn học thì cứ lên mạng nghe giảng của các sư thầy. Kinh sách nào của Phật cũng đều có cả.
  3. Những người tu hành, già cả hay nghèo khổ mình nên bố thí cho họ cơm ăn, y áo vật thực hay cái gì đó. Những người sa ngã, ăn chơi, hư hỏng, mình bày cho họ đừng sát sanh, trộm cắp, sống lương thiện, giữ trọn 5 giới , đó là bố thí pháp.
  4. Sáu năm qua con không là nhân sự ở chùa nào. Con không là Nam tông hay Bắc tông, cũng không phải là tu sĩ của GHPGVN, bởi con tự thấy đạo đức của con chưa đạt đến cảnh giới đó.

(Ngộ Trí Tâm, cập nhật 19/5/2024-12/4 âl).

—-

Hình ảnh và lời nói của ông làm dấy động dư luận xã hội, nhất là trong lúc có nhiều người mất niềm tin vào xã hội, giáo dục, tôn giáo.

Nói như GS Đoàn Lê Giang “Hình ảnh người hành giả tu khổ hạnh của ông truyền năng lượng tích cực cho xã hội và truyền cảm hứng mạnh mẽ cho nghệ thuật thơ ca, âm nhạc, hội hoạ, điêu khắc, và cả thời trang. Lâu lắm rồi ở đất nước này mới có người làm được như vậy!”

Cám ơn ông và chúc ông vững chí trên đường tu tập của ông.”

Copy từ FB Anh Q Tran

Hắn cũng là một người Công giáo Thích Minh Tuệ đang truyền vào trong hắn nhiều điều tích cực.


 

Nếu có thể, để nỗi buồn ngoài cửa

  Đức Mẹ Tà Pao

Nếu có thể, để nỗi buồn ngoài cửa

Giữ tâm an rồi hãy bước vào nhà

Như giày dép dẫu bao nhiêu bùn đất

Để hiên nhà sau mỗi dặm đường xa!

Nếu có thể, đừng giận hờn trách móc

Chuyện áo cơm cũng đủ mệt nhọc rồi

Khi lòng thấy có muộn phiền ấm ức

Mình nhẹ nhàng ngồi xuống bảo nhau thôi!

~ sưu tầm

DÀNH CHO NHỮNG AI CHO RẰNG MÌNH KHỔ NHẤT

Nguyễn Thị Thanh Liêm

Ta khóc lóc tưởng rằng mình bất hạnh

Nhưng ngoài kia còn cả tỷ nỗi buồn

Ta cứ ngỡ có mỗi mình cô quạnh

Nhưng cuộc đời đầy ắp cảnh đau thương.

 

Có người ước được một đôi chân nhỏ

Để bước đi trên thảm cỏ thật mềm

Có người ước sau đêm dài vò võ

Đôi mắt này họ sẽ thấy bình minh.

 

Những đứa trẻ chưa một lần gặp mẹ

Chỉ ước ao hai tiếng gọi: Gia Đình

Nếu ta chỉ có một ngày thật tệ

Thì đừng buồn mà hãy cố gắng lên!

 

Có đôi lúc ta cần ngưng giận dữ

Nhìn thoáng hơn để thấu rõ sự tình

Hãy giữ lấy niềm vui dù rất nhỏ

Giữa bão đời ta chọn sống tự tin.

ST


 

 XUNG ĐỘT – Lm. Minh Anh, Tgp Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

“Bởi đâu có xung đột giữa anh em?”.

Một giáo sư tâm lý hỏi các sinh viên, “Tại sao khi cãi nhau người ta hét to?”. Một người trả lời, “Bởi họ mất bình tĩnh!”; ông lại hỏi, “Tại sao họ phải hét lên khi đứng cạnh nhau?”. Không ai trả lời thoả mãn; cuối cùng, giáo sư giải thích, “Khi xung đột, trái tim của họ xa nhau!”. “Với người yêu nhau, họ nói rất nhỏ, vì tim họ gần nhau”; “Khi tình yêu nồng nàn hơn, họ thì thầm. Và cuối cùng, đến một lúc, họ chỉ cần nhìn nhau mà không cần nói gì!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Thật thú vị đến bất ngờ khi cả hai bài đọc hôm nay có chung một chủ đề: ‘Xung đột!’.

Thánh Giacôbê nói, “Bởi đâu có chiến tranh, bởi đâu có xung đột giữa anh em? Chẳng phải là bởi chính những khoái lạc của anh em đang gây chiến trong con người anh em đó sao?” – bài đọc một. Tin Mừng cho thấy, ngoài việc chậm hiểu, chậm tin, các môn đệ còn có một điểm yếu khác là ‘xung đột’ nhau. Hôm nay, họ xung đột nhau để xem ai là người lớn nhất. Thật tệ, họ xung đột nhau ngoài đường; và tệ hơn, họ xung đột ngay sau khi Chúa Giêsu – Thầy của họ – loan báo lần thứ hai về cái chết và sự phục sinh của Ngài. Trong bối cảnh Thầy trò lên Giêrusalem, việc họ lớn tiếng với nhau mà Ngài nghe được hẳn sẽ làm Ngài quặn lòng.

Và Chúa Giêsu – quả là một bậc thầy – điềm đạm đợi khi về tới nhà, Ngài mới gọi các ‘lãnh đạo tương lai’ của Giáo Hội đến, tiết lộ cho họ bài học của con tim, bài học của đôi tay, bài học của sự cúi xuống một khi phải quản trị cộng đoàn, “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người!”. Và Ngài đã thực hiện một cử chỉ ấn tượng bằng cách ôm lấy một em bé để cho các môn đệ thấy ai thực sự là người lớn nhất trong Nước Trời. Một em bé có thể dạy chúng ta điều gì về sự vĩ đại? Trẻ em trong thế giới cổ đại ở “dưới cùng của bậc thang xã hội” và phải phục vụ cha mẹ như những người giúp việc.

Chúa Giêsu là mẫu mực của chúng ta. Ngài là “em bé dưới cùng của bậc thang xã hội”. Ngài đến không để được phục vụ nhưng để phục vụ; tự bỏ mình, mặc thân tôi tớ đến nỗi chết trên thập giá, mang lấy bản án thấp hèn nhất của con người để nâng chúng ta lên, mặc cho chúng ta phẩm tính thần linh của Ngài.

Anh Chị em,

“Bởi đâu có xung đột giữa anh em?”. Có xung đột vì ai cũng đặt quyền lợi của mình trên quyền lợi của người khác. Gioan Maria Vianney nói, “Mỗi lần chúng ta đặt nhu cầu của người khác lên trên nhu cầu của mình, miễn là điều này không trái Luật Chúa, chúng ta đang đạt được những công đức mà chỉ có Chúa mới biết”. Augustinô thì nói, “Hãy quan sát một cái cây, lúc đầu nó có xu thế hướng xuống dưới, rồi sau đó vươn lên cao. Nó cắm rễ sâu vào lòng đất để có thể vươn lên trời. Bạn muốn vươn lên không mà chẳng có gốc rễ? Đó không phải là sự phát triển mà là sự sụp đổ!”. Chúng ta chỉ bước theo Chúa Giêsu sau Thập Giá và sự Phục Sinh của Ngài. Bên cạnh đó, đồng hành với Trinh Nữ Maria, bạn và tôi sẽ ngày càng trở nên nhỏ bé để Chúa Giêsu lớn lên trong mình và trong thế giới.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cất khỏi con những xung đột, vì tim con sẽ xa rời tim anh chị em con; và một ngày nào đó, khi khoảng cách trở nên quá lớn, nó sẽ không tìm thấy đường về!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

From: KimBang Nguyen

***********

Thứ Ba Tuần VII – Mùa Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

30 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đi băng qua miền Ga-li-lê. Nhưng Đức Giê-su không muốn cho ai biết, 31 vì Người đang dạy các môn đệ rằng : “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ba ngày sau khi bị giết chết, Người sẽ sống lại.” 32 Nhưng các ông không hiểu lời đó, và các ông sợ không dám hỏi lại Người.

33 Sau đó, Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Ca-phác-na-um. Khi về tới nhà, Đức Giê-su hỏi các ông : “Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy ?” 34 Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau xem ai là người lớn hơn cả. 35 Rồi Đức Giê-su ngồi xuống, gọi Nhóm Mười Hai lại mà nói : “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người.” 36 Kế đó, Người đem một em nhỏ đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói : 37 “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy ; và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy.”


 

THÁNH NHÂN HAY TỘI NHÂN? – Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Cuối cùng, chúng ta là thánh nhân hay tội nhân?  Tận sâu thẳm trong tâm hồn chúng ta là lòng tốt hay ích kỷ?  Hay chúng ta là người hai mặt, với hai nguyên lý bẩm sinh, một tốt một xấu, luôn luôn đối nghịch nhau?

Chắc chắn, trong kinh nghiệm của mình, chúng ta cảm nhận có một xung đột.  Có một thánh nhân trong chúng ta muốn noi gương những gì cao cả của cuộc sống, và cũng có một cái tôi khác trong chúng ta lại muốn đi trên con đường xấu.  Tôi cảm mến lòng chân thành của Henri Nouwen khi cha nói lên xung đột này: “Tôi muốn là thánh nhân nhưng tôi không muốn bỏ lỡ bất kỳ cảm xúc nào của một tội nhân.”  Điều này do áp lực lưỡng cực bên trong chúng ta làm cho chúng ta khó thực hiện những lựa chọn luân lý rõ ràng.  Chúng ta muốn những điều đúng đắn, nhưng cũng muốn những điều sai trái.  Tất cả mọi lựa chọn đều là một sự từ bỏ nên tranh chấp giữa thánh nhân và tội nhân bên trong chúng ta tự nó biểu lộ qua sự bất lực không thể thực hiện những chọn lựa chắc chắn của chúng ta.

Nhưng chúng ta không chỉ cảm thấy áp lực này khi đấu tranh để có một quyết định luân lý rõ ràng, chúng ta còn cảm nhận áp lực này hàng ngày trong các phản ứng liên tục với những tình thế tác động bất lợi cho chúng ta.  Nói đơn giản, chúng ta luôn bị giằng co giữa nhỏ nhen và quảng đại, giữa hằn thù và tha thứ, bất cứ lúc nào chúng ta thụ động chịu tác động từ những người khác.

Ví dụ, tất cả chúng ta đều có kinh nghiệm như sau: chúng ta đang làm việc trong một tâm trạng tốt, nghĩ về những điều yên bình và nhẫn nại, ấp ủ những cảm giác ấm áp, không muốn hại gì ai, rồi một cộng sự viên không có thiện ý đến, họ khinh thường hay xúc phạm chúng ta theo kiểu nào đó.  Trong tích tắc, toàn bộ thế giới nội tâm của chúng ta bị đảo ngược.  Một cánh cửa đóng sầm lại, và chúng ta bắt đầu cảm thấy lạnh lẽo hằn học, nghĩ về bất kỳ điều gì ngoại trừ những gì nồng ấm, chúng ta dường như trở thành một con người khác, từ quảng đại thành hằn học, từ thánh nhân thành kẻ mang những cảm xúc giết người để mua vui.

Đâu mới là con người thật của chúng ta?  Thực sự chúng ta là gì, thánh nhân với tâm hồn quảng đại, hay tiểu nhân hằn học nhỏ nhen?  Dường như, chúng ta là cả hai, thánh nhân và tội nhân, vì lòng tốt và ích kỷ, cả hai đều luân lưu trong con người chúng ta.

Có một điểm hay là không phải lúc nào chúng ta cũng phản ứng giống nhau.  Đôi khi bị khinh thường, xúc phạm, thậm chí bị công kích bất công, chúng ta vẫn phản ứng kiên nhẫn, thông hiểu, và tha thứ.  Tại sao?  Điều gì thay đổi cơ chế hóa học trong con người chúng ta?  Tại sao có lúc chúng ta đáp lại sự nhỏ nhen bằng lòng quảng đại, và lúc khác bằng hận thù?

Xét cho cùng, chúng ta không biết được nguyên do, và đó là một phần trong mầu nhiệm tự do của con người.  Có những yếu tố nhất định đóng vai trò trong chuyện này: chẳng hạn nếu tâm chúng ta đang tốt thì khi gặp trường hợp chối bỏ, khinh thường, đối xử bất công, chúng ta dễ phản ứng một cách nhẫn nại và thông hiểu với lòng quảng đại hơn.  Ngược lại, nếu chúng ta đang mệt mỏi, áp lực, và cảm thấy mình không được yêu thương trân trọng, thì chúng ta dễ phản ứng tiêu cực, lấy hận thù đáp trả hận thù.

Nhưng, có lẽ, tận cùng, có một thực thể sâu sắc hơn nữa đang hoạt động trong tất cả các hành động của chúng ta, một thực thể vượt ngoài cảm xúc của chúng ta.  Cách chúng ta phản ứng với một tình huống, hiền hòa hay thù hằn, phần lớn dựa vào một điều gì đó khác hơn.  Các Tổ phụ ngày xưa có một khái niệm và đã định danh nó.  Họ  tin rằng mỗi chúng ta đều có hai phần hồn, một phần hồn rộng mở và một phần hồn nhỏ nhen, và cách chúng ta phản ứng với bất kỳ hoàn cảnh nào, phần lớn dựa trên phần hồn mà chúng ta suy nghĩ và hành động với nó vào thời điểm đó.  Như thế, nếu tôi bị xúc phạm hay bị tổn thương, với phần hồn rộng mở của tôi, thì tôi dễ đáp trả bằng nhẫn nại, thông hiểu và tha thứ.  Ngược lại, nếu tôi bị xúc phạm và tổn thương khi phần hồn nhỏ nhen của tôi tác động, thì tôi dễ đáp trả bằng nhỏ nhen, lạnh lùng, và thù hằn.  Và theo các Tổ phụ, cả hai phần hồn này hiện diện trong lòng chúng ta, chúng ta vừa quảng đại vừa nhỏ nhen, vừa thánh nhân vừa tội nhân.  Thách thức của chúng ta là dùng phần hồn quảng đại nhiều hơn phần hồn nhỏ nhen.

Nhưng chúng ta phải cẩn thận, đừng hiểu điều này theo thuyết nhị nguyên.  Khi xác nhận có hai phần hồn, một phần quảng đại và phần kia nhỏ nhen, các Tổ phụ không dạy chúng ta một biến thể của thuyết nhị nguyên cũ, cụ thể cho rằng trong chúng ta có hai nguyên lý bẩm sinh, một tốt một xấu, luôn luôn tranh chấp để giành quyền điều khiển tâm hồn và linh hồn của chúng ta.  Dạng tranh chấp này thực sự không diễn ra trong chúng ta, mà chỉ là giữa hai nguyên lý tách biệt này với nhau.

Thánh nhân và tội nhân bên trong chúng ta không phải là những thực thể tách biệt.  Đúng hơn, thánh nhân bên trong chúng ta, hay phần hồn quảng đại, không chỉ là cái tôi thực sự của chúng ta, mà đúng ra là cái tôi duy nhất của chúng ta.  Tội nhân trong chúng ta, hay phần hồn nhỏ nhen, không phải là một nhân thể riêng biệt hay một thế lực tinh thần riêng biệt cứ đấu tranh mãi với thánh nhân, mà đơn giản đó chỉ là phần bị tổn thương của thánh nhân, một phần của thánh nhân đã bị nguyền rủa và không bao giờ được chúc lành cho đúng.

Và không nên để cái tôi bị tổn thương của chúng ta lại bị quỷ hóa và bị nguyền rủa thêm lần nữa.  Đúng hơn, nó cần được đối đãi tốt và được chúc lành – và rồi như thế nó sẽ thôi không nhỏ nhen và thù hằn khi gặp phải nghịch cảnh.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Công đức & công quỹ

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Lần đầu tiên ghé phi trường Wattway, giữa thủ đô Vientiane, tôi ngại nước Lào khó kiếm chỗ đổi ngoại tệ nên chìa luôn năm trăm Mỹ Kim cho một cô gái xinh xinh (đang ngồi ngáp vặt ở quầy exchange money) và vô cùng bối rối khi được người đẹp trao lại cho cả chục triệu đồng – trông rất bèo nhèo – mà nàng gọi là tiền Kip.

Tôi vừa nhét vội mớ tiền nhầu nhĩ vào ba lô, vừa lầu bầu bằng tiếng mẹ đẻ (“sao mà nhiều dữ vậy má non”) rồi chợt nhớ ra rằng người dân miền Nam –  ngày trước –  vẫn thường hay giễu cợt khi nói đến “tiền Lèo,” với hàm ý rằng đây là loại chỉ tệ mà giá trị thì vô cùng … tồi tệ !

Bây giờ thì chắc chắn chả còn người Việt nào cười đùa như thế nữa vì tiền bạc ở xứ sở này, hiện nay, cũng chả khác tiền Lèo là mấy! Tiền Chùa thì khác. Nó không bị rẻ rúng như tiền Lèo nhưng cũng không được coi trọng gì cho lắm vì là của thiên hạ (tiền bá tánh/other people’s money) nên khi có dịp thì ai cũng tiêu dùng thả cửa, kể cả lắm vị sư tăng.

Dùng tiền công đức để đánh bạc, chơi đĩ, nhậu nhẹt (lai rai) tuy không phải là hiện tượng phổ biến nhưng cũng chả hiếm hoi chi, khi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam lựa chọn phương châm hành đạo mới (“Đạo pháp – Dân tộc – Chủ Nghĩa Xã Hội”) và sinh hoạt “dưới bóng cây Kơ Nia” của Mặt Trận Tổ Quốc – kể từ tháng 11 năm 1981.

Cờ tới tay ai, người nấy phất. Tiền vô túi ai, kẻ nấy xài là chuyện bình thường. Chỉ có điều bất thường khiến nhà nước phải bận lòng (hay “động lòng”) vì số tiền công đức mà nhà chùa đang nắm giữ, ngó bộ, quá nhiều!

Nhiều là bao nhiêu?

Bỉnh bút Văn Tâm tường thuật: Đến nay, GHPGVN chưa công khai số tiền công đức từ các ngôi chùa của mình. Tuy nhiên, có thể hình dung một phần nào đó về độ lớn của tiền công đức qua các con số khác. GHPGVN cho biết đã chi 6.838 tỷ đồng để làm từ thiện từ năm 2012 đến năm 2017. Hay vụ việc Đại đức Thích Thanh Toàn, trụ trì chùa Nga Hoàng ở huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc, xin nhận tài sản 200 – 300 tỷ đồng để hoàn tục sau khi bị tố cáo sàm sỡ phóng viên.

FB Thảo Dân nhận xét: “Nặn óc mới ra bao nhiêu thứ thuế, mà dân cũng chửi cho ủng óc. Rứa mà đồng chí chùa nhàn nhã thảnh thơi tiền như vỏ hến, nhà nước nào chịu được.”

Vì không “chịu được” nên ngày 4 tháng 5 năm 2021, Bộ Tài Chánh ra thông báo “vừa hoàn thiện dự thảo thông tư hướng dẫn quản lý, thu chi tài chính cho công tác tổ chức lễ hội và tiền công đức, tài trợ cho di tích và hoạt động lễ hội. Quy định này nhằm quản lý chặt chẽ nguồn tiền công đức, tài trợ cho các hoạt động nêu trên.”

Nhà Chùa, tất nhiên, phản đối:

Ngày 20/4/2022, Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã gửi công văn phản hồi dự thảo thông tư lần thứ ba của Bộ Tài chính về việc quản lý tiền công đức, tiền tài trợ tại các di tích.

Theo đó, thứ nhất, giáo hội không chấp nhận quy định nhà chùa phải báo cáo cho nhà nước về các khoản thu, chi khi tổ chức lễ hội tại các di tích thuộc giáo hội.

Thứ nhì, giáo hội phản đối yêu cầu dùng tiền công đức của nhà chùa để tổ chức các lễ hội do cơ quan nhà nước tổ chức tại các di tích tôn giáo.

Thứ ba, giáo hội yêu cầu dự thảo không đặt ra quy định về việc quản lý chi tiêu, minh bạch tiền công đức, tiền tài trợ của các tổ chức tôn giáo và các di tích tôn giáo. (Thái Thanh. “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Không Muốn Minh Bạch Tiền Công Đức.” Tạp Chí Luật Khoa May 21, 2022).

Vẫn theo nhận xét của tác giả Thái Thanh thì “yêu cầu này của giáo hội khó có thể trở thành hiện thực.”

Sao mà “thành” được! Đâu thì không biết chớ ở nước CHXHCNVN thì thằng nào có súng là thằng đó nắm tiền. Khỏi có nói nhiều, và cũng khỏi phải bàn cãi lôi thôi gì nữa. Kể từ nay công đức và công quỹ là một, chấm hết!

Thế cũng hay (cho nó tiện việc sổ sách) nhưng chưa “hết” đâu! Còn một vấn nạn mà nhiều người quên đặt ra là công quỹ hiện đang được sử dụng ra sao? Câu trả lời có thể tìm được dễ dàng, qua vài cái tựa ngắn ngủi, trên trang nhất của những tờ báo quốc doanh:

Ô hay! Thế thì ngân quỹ “biến” đi đâu?

Tiền nhà nước thì cũng giống như tiền của nhà chùa vậy mà, cũng đều là của bá tánh cả. Sư tăng mà còn chơi xả láng (sáng về sớm) thì nói chi đến giai tầng cán bộ. Báo Người Lao Động, số ra ngày 16 tháng 5 năm 2022, ái ngại cho hay:

Việc cựu chủ tịch UBND TP Hạ Long Phạm Hồng Hà bị cơ quan tố tụng tỉnh Quảng Ninh bắt giam gây chú ý dư luận không phải vì quan chức này rơi vào vòng lao lý mà vì khối tài sản quá lớn. Theo đó, cựu chủ tịch này ngoài căn biệt thự đang ở được ước đoán có giá gần trăm tỉ đồng cùng dàn cây cảnh độc, lạ và 4 chiếc ô tô đắt tiền, gồm: 1 chiếc SUV hiệu Lexus LX570 có giá từ 8 – 10 tỉ đồng tùy phiên bản; 1 chiếc Lexus ES 250 giá từ 2,6 tỉ đồng; 1 chiếc SUV hiệu Vinfast Lux SA 2.0 giá từ 1,2 tỉ đồng; 1 chiếc Mercedes E 300 giá từ gần 2,9 tỉ đồng.

Nói tóm lại thì dù công đức hay công quỹ cũng đều … thất thoát ráo trọi. Bỏ vô đâu thì cũng thế (thôi) nên tác giả Tân Phong có đề nghị rất thực tế như sau: “Cái hòm công đức phải được chia phần cho đều. ‘Của đồng chia ba, của nhà chia đôi,’ ít nhất thì cũng phải chia làm ba. Một phần nộp về Bộ Tài Chính, một phần nộp về Giáo Hội quốc doanh và phần còn lại chia cho các sư quốc doanh trụ trì …thì có thế mới yên được.”

Trong tinh thần “tốt đạo đẹp đời” và với ý hướng “xây dựng khối đoàn kết dân tộc,” tôi hoàn toàn nhất trí với đề xuất thượng dẫn. Chứ nhà nước lại cứ nhất định muốn vơ hết phần của nhà chùa thì ngó cũng (hơi) khó coi, và cũng khó làm.

Chả lẽ, từ nay, Ban Tôn Giáo Chính Phủ lại phải gài thêm vào mỗi chùa vài nhà sư nữa để canh chừng tiền bạc? Và dù vậy (chăng nữa) cũng chưa chắc đã êm vì chả có gì bảo đảm là “chi bộ nhà chùa” sẽ không thông đồng với nhau để chia chác mấy cái thùng công đức.

Hơn nữa, công bằng và khách quan mà xét, chính phủ không nên quên vai trò tích cực của nhà chùa trong việc … an dân! Trong số 17. 000 ngôi chùa hiện nay thì tuyệt đại đa số (14.500) đều được điều hành bởi những tu sỹ quốc doanh. Đám ma tăng trụ trì này đã góp phần không nhỏ trong việc ru ngủ đám đông bởi nhiều hủ tục mê tín dị đoan.

Thay vì lên chùa (gọi vong, thỉnh vong, cúng vong, nhập hồn, giải oan, giải hạn, cúng linh …) quần chúng lại xuống đường (đòi hỏi quyền sở hữu đất đai, hủy bỏ điều 4 hiến pháp, bầu cử tự do, tam quyền phân lập …) thì lôi thôi lắm và lôi thôi lớn.

Với cái thế nước chông chênh hiện nay, và trong tình cảnh thù trong/giặc ngoài như hiện tại mà nhà nước vẫn nhất định không chịu ăn chia với nhà chùa thì e chả phải là một quyết định khôn ngoan. Ấy là tôi vì quá rảnh nên cũng bàn (chơi) thế thôi. Hy vọng cũng lọt tai được vài người, nhất là những vị vẫn hay bỏ tiền vào mấy cái thùng công đức ở những ngôi chùa của GHPGVN (không) TN!


 

Đi tu trong thời đại internet – Thái Hạo

Thái Hạo

Chiều qua, trong một clip, khi đang đi, ông Minh Tuệ cùng những người cạo đầu và mặc áo giống ông đột ngột rẽ xuống chân cầu, lội qua một con suối và đi thẳng vào trong núi, bỏ lại đoàn người ngơ ngác đứng từ trên nhìn xuống. Chắc ông muốn “cắt đuôi” cái đám đông ấy, và ông đã ngủ lại trong núi. Sáng nay, từ trong núi ấy đi ra, lại cảnh tượng cũ, họ đã tràn xuống lòng suối và đứng kín hai bên, ai cũng lăm lăm điện thoại trên tay, chỉa vào ông và chào hỏi, lạy lục không ngớt.

Đến giờ nghỉ trưa nay (20.5), trong đám đông đi theo đã xảy ra xô đẩy và to tiếng giữa những người quay phim và những người tự gọi là “hộ pháp”, ông Minh Tuệ đã phải dừng lại, kêu tất cả những Youtuber, Tiktoker và người dân đến bên cạnh và nói một cách đanh thép: “Người tu cũng có công việc riêng của họ, họ ngồi thiền, họ tu hành, họ làm việc riêng tư chứ đâu làm thế này…, đâu phải diễn viên điện ảnh đâu, không phải Hollywood, không phải chiếu phim. Nên là mình về, công việc của mình. Không ai ₫i theo nữa. Con nói rồi, con nói như thế đấy!”. Sau đó, ông lại cùng những người đồng tu tiếp tục rẽ vào trong một ngọn núi, nghỉ trưa và “chạy trốn” đám đông này.

Đến giờ bộ hành đầu giờ chiều sau khi đã nghỉ trưa, đám người vẫn đứng bên ngoài chực chờ, ai cũng điện thoại trên tay. Ngóng mãi không thấy, bất chợt một người đồng tu từ trong núi đi ra, nói với các Youtuber, Tiktoker và người dân đang vây lấy khu vực ấy rằng, Thầy Minh Tuệ sẽ ẩn tu và không ra ngoài nữa nếu mọi người vẫn tiếp tục quay và đi theo. Người này còn nói, nếu vẫn quay mà chưa được sự cho phép thì họ sẽ nhờ công an can thiệp. Đến đây đã thấy sự bế tắc thật sự.

Vạn bất đắc dĩ phải nhờ đến công an thì ta hiểu rằng những người tu này không còn cách nào khác. Và họ không sai, vì việc sử dụng hình ảnh cá nhân của người khác nếu chưa được sự cho phép của đương sự là vi phạm pháp luật. Nhưng dù gì, nếu phải dùng đến cách ấy thì cũng coi như một sự tồi tệ. Tôi không rõ suốt từ đầu chiều đến giờ những người tu kia đã đi ra chưa hay vẫn còn “trốn” trong núi.

Cách đây gần 20 ngày khi ông Minh Tuệ đi qua Thanh Hóa, trong bài viết của mình tôi đã nói rằng, “tôi đoán ông Minh Tuệ sẽ sớm phải chọn một con đường khác, ví dụ như ẩn tu”. Bởi vì từ đây trở đi ông không thể tiếp tục bộ hành được nữa. Nếu ông có ẩn đi khoảng vài tháng hay vài năm, nhưng chỉ cần xuất hiện trở lại thì lập tức sẽ bị bu kín như cũ, thậm chí còn khủng khiếp hơn.

Cái kiếp nạn này, nói rằng do internet gây ra thì cũng đúng, nhưng cũng là oan. Internet nằm trong tay con người có ý thức sẽ khác. Suốt từ bài viết đầu tiên về “hiện tượng Minh Tuệ” đến bây giờ, tôi đã luôn nhắc và “kêu gọi” một cách tha thiết rằng mọi người nên giữ cho ông Minh Tuệ quyền riêng tư và sự thanh tu; kính trọng thì chỉ nên học ông mà sống chứ không phải là rồng rắn đi theo. Tuy nhiên, theo quan sát, đến thời điểm này hầu như tình hình không những không có gì thay đổi mà còn tồi tệ hơn (chỉ trừ một quãng ngắn nào đó khi ông đi qua Hà Tĩnh là có ổn hơn một chút). Thậm chí có những người tỏ ra khó chịu với những lo lắng và nhắc nhở của tôi. Không những thế, một giảng viên đại học ở Vinh đi theo, quay, rộn ràng, và về viết tút nói rằng “ai quay cứ quay, ai đi theo cứ đi theo”. Ngao ngán.

Theo tôi, từ nay ông Minh Tuệ có lẽ không thể đi bộ như trước được nữa. Rất có thể mọi thứ sẽ phải chấm dứt từ đây. Tiếc thay.

Và tôi cũng thôi, không muốn “nhắc nhau” gì nữa, vì quá nản rồi. Nếu còn viết gì có liên quan đến ông Minh Tuệ thì chỉ là chia sẻ về đạo Phật nói chung mà thôi.

Thái Hạo


 

Những Tác Hại Khủng Khiếp Khi Thức Khuya Bạn Cần Biết

Từ 21-23h là quãng thời gian hệ miễn dịch (bạch cầu lymph) bài độc (đào thải chất độc)

+Từ 23h – 1h sáng là quãng thời gian bài độc của gan, cần tiến hành trong khi ngủ say.

+Từ 1h – 3h sáng là thời gian bài độc của mật, cũng cần thực hiện trong giấc ngủ say

*Ngủ muộn có nguy cơ gây ra nhiều bệnh tật.

+Từ 3h – 5h sáng là thời gian bài độc của phổi. Cũng chính là lý do tại sao mà người đang mắc bệnh ho lại hay ho dữ dội vào lúc này, bởi hoạt động bài độc đã chạy đến phổi. Vì thế, không nên dùng thuốc chống ho để tránh gây cản trở việc đào thải các chất cặn bã trong người vào lúc này.

+Từ 5h – 7h là khoảng thời gian ruột già bài độc, cho nên cần đi toalet vào lúc này.

+Từ 7h – 9h là lúc ruột non hấp thụ chất dinh dưỡng nhiều nhất, cho nên cần phải ăn sáng. Những người đang phải trị bệnh tốt nhất ăn sớm hơn, từ trước 6h sáng, còn với người ăn dưỡng sinh thì ăn trước 7h sáng. Những người không ăn sáng cần thay đổi thói quen xấu này, dù có đợi đến 9, 10h mới ăn cũng tốt hơn là không ăn.

+Từ nửa đêm cho đến 4h sáng là thời gian tủy sống tạo máu, cần phải ngủ say, không nên thức khuya.

*Tác hại của việc thức khuya, ngủ muộn:

  1. Giảm trí nhớ.
  2. Uể oải, khó tập trung chú ý vào công việc.
  3. Ù tai, chóng mặt, mắt mờ.
  4. Nóng nảy, cáu bẳn (dù có chú ý để tránh nổi nóng thì cũng vô ích, tới lúc nóng là không kiềm chế nổi).
  5. Đau mỏi cơ, có thể thỉnh thoảng bị chuột rút. Đối với những người tập thể hình thì việc thức khuya sẽ giảm khả năng phục hồi và phát triển của cơ bắp.
  6. Trung khu thần kinh uể oải thì thần kinh vị giác cũng trì trệ, dẫn tới ăn uống không ngon miệng.
  7. Da mặt nhợt nhạt, thiếu sinh khí, nhiều dầu, đôi khi sần sùi và nổi mụn, dưới mắt có quầng thâm.

Thức khuya ảnh hưởng đến làn da, nhất là da mặt. Thông thường là khoảng từ 10-11 giờ đêm da ở trong trạng thái dưỡng và hồi phục. Nếu như thường xuyên thức khuya sẽ làm rối loạn hệ tuần hoàn bình thường của việc trao đổi chất và hệ thống thần kinh, sẽ khiến cho da bị khô, giảm sức đàn hồi, bị sạm và không mịn màng…

  1. Khô mắt, mỏi mắt, và nếu mắt phải làm việc khuya trong điều kiện thiếu ánh sáng thì dễ bị giảm thị lực.
  2. Thức khuya hay ngủ ít có thể dẫn tới nguy cơ tăng cân theo chiều hướng tiêu cực, có thể gây thêm các tác dụng khác là nguy cơ mắc bệnh tiểu đường, tăng huyết áp…
  3. Bên cạnh đó thức khuya trong thời gian dài dẫn đến nguy cơ mắc bệnh ung thư cao hơn so với những người không thức khuya.

Theo đồng hồ sinh học thì:

-Trạng thái ngủ từ 0 đến 1 giờ sáng khiến cơ thể được nghỉ ngơi thực sự, giúp tinh thần sảng khoái, dung nhan tươi tắn khi tỉnh dậy. Nên ngủ trước đó tầm 1 hoặc 2 tiếng, để vào tầm thời gian nói trên thì đã chìm vào giấc ngủ sâu.

-Từ 1h tới 5h sáng là lúc cơ thể tiết ra các chất tái sinh và nâng cao hệ miễn dịch. Thức khuya thì rút ngắn hoặc thậm chí làm cơ thể bỏ qua giai đoạn này, lâu dần sẽ suy sụp thấy rõ.- Trong các giai đoạn ngủ sâu thì cơ thể tiết nhiều hooc môn để cân bằng và nâng cao sức đề kháng, mà thức khuya thì khiến hoạt động ấy xảy ra chậm và ít hơn.

Tác hại của việc thức khuya, ngủ muộn có rất nhiều, có loại về lâu dài mới phát tác, có loại thì ngay hôm sau đã có thể phát tác rồi, ví dụ như mắt thâm quầng, mệt mỏi, trí nhớ giảm sút. Thức khuya cũng ảnh hưởng đến hệ thần kinh. Nên nhớ rằng ban đêm hệ thần kinh giao cảm của con người sẽ nghỉ ngơi, vì ban ngày nó đã hoạt động rất mạnh để giúp con người làm việc và sinh hoạt. Nhưng những người thức khuya thì thần kinh giao cảm vẫn hoạt động mạnh. Như vậy, ngày hôm sau chắc chắn chúng ta sẽ cảm thấy mệt mỏi, sa sút tinh thần, đầu óc căng thẳng, trí nhớ kém, khó tập trung tư tưởng, phản ứng chậm, hay quên, chóng mặt, nhức đầu… Lâu ngày sẽ dẫn đến bị bệnh suy nhược thần kinh.

Hy vọng qua bài viết này phần nào bạn đã hiểu rõ tác hại của việc thức khuya và hãy khắc phục nó để cơ thể của bạn được bình thường và bạn luôn khỏe mạnh

Nguồn: Alobacsi

 


 

Lễ Kính Đức Mẹ là Mẹ Giáo Hội-Cha Vương

Hôm nay Giáo hội mừng Lễ Kính Đức Mẹ là Mẹ Giáo Hội, xin Mẹ Maria luôn đồng hành với bạn và gia đình trong những thăng trầm của cuộc sống nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 20/5/2024

TIN MỪNG: Đứng gần thập giá Đức Giê-su… nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình. (Ga 19:25-27)

SUY NIỆM: Nói đến tình mẫu tử thì thật là bao la “như biển Thái Bình”. Tình yêu của một người mẹ thật là cao cả, chính vì thế mà cả Thiên Chúa cũng phải nhờ một người mẹ để thực hiện chương trình cứu độ của Ngài. Người Mẹ đó là Đức Maria. Mẹ không chỉ là Mẹ của Chúa Kitô, Mẹ Thiên Chúa, nhưng cũng còn là Mẹ của tất cả các tín hữu nữa. Thánh Augustinô nói rằng, “Đức Maria là Mẹ các chi thể của Chúa Ki-tô, vì với Tình Yêu của mình, Mẹ đã cùng hoạt động trong công cuộc tái sinh các tín hữu trong Giáo hội.” Còn Thánh Lê-ô Cả thì nói, “việc sinh ra đầu cũng là việc sinh hạ thân thể. Ngài quả quyết rằng, Đức Maria vừa là Thân Mẫu của Chúa Ki-tô, Con Thiên Chúa, và đồng thời cũng là Mẹ của các chi thể thuộc thân mình mầu nhiệm, tức Giáo hội.” Vì là Mẹ của tất cả các tín hữu, Mẹ luôn luôn quan tâm và sẵn sàng chuyển cầu cho con cái của Mẹ. Có một bài suy niệm kể lại câu chuyện về cuộc đời của một nhà thừa sai Canada, Giám mục Emile Crôa, Ngài thú nhận: Ngay từ thuở nhỏ, tôi là một đứa trẻ nghịch ngợm, phá phách và cứng đầu, lười biếng. Có một lần thầy giáo đã phải giận dữ thốt lên rằng: “Chưa bao giờ tao thấy một học sinh nào quá quắt như mày”. Ngày nọ, thay vì đến trường, tôi lại trốn học ra đồng. Cha tôi biết được, ông giận dữ và thay vì đưa tôi về nhà, ông lại dẫn tôi vào một nhà nguyện. Ông xô tôi đến trước bàn thờ Đức Mẹ đang mỉm cười và quát: “Thằng khốn nạn, qùy xuống”. Và rồi ông ngước nhìn lên tượng Đức Mẹ và nói: “Xin Mẹ nhận lại thằng nhỏ này, vì quả thực con không còn biết phải làm gì với nó nữa. Xin Mẹ lo lắng cho nó để một ngày kia, nó khỏi trở thành một tướng cướp, bị treo cổ trên dây”. Nhưng lời nói của cha tôi như một làn roi quất mạnh vào tôi. Tôi cảm thấy đau hơn tất cả các trận đòn từng bị đánh trước đây. Và nhìn lên Đức Mẹ đang mỉm cười tôi tự nhủ: “Nếu cha tôi đã phó thác tôi cho Đức Mẹ thì tôi phải minh chứng được Đức Mẹ đã làm điều gì đó tốt đẹp cho tôi’. Với sự trợ giúp của Đức Mẹ, Emile đã thay đổi, đi tu, thụ phong Linh mục, Giám mục và truyền giáo ở vùng thổ dân ngoại giáo ở Canada. Câu chuyện này là một bài học thật quý giá và cụ thể cho các tín hữu nói chung và cho các bậc phụ huynh trong gia đình nói riêng. Nếu qua Mẹ mà Chúa biến nước thành rượu tại Cana được thì Chúa cũng sẽ làm được nhiều việc mà  bạn không thể. Mẹ Maria rất gần gũi, gắn bó và quan tâm đến những nhu cầu, khó khăn và cay cực của bạn các gia đình. Vậy bạn hãy chạy đến Mẹ nhiều hơn và thường xuyên hơn đi.

LẮNG NGHE: Người đáp lại: “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.” (Lk 8:21)

CẦU NGUYỆN: Lạy Mẹ Maria, Mẹ là Mẹ Giáo hội và là mẹ của con, xin gìn giữ  Giáo hội trong con thử thách này và xin cho con biết “xin vâng” như Mẹ trong mọi biến cố của cuộc đời con.

THỰC HÀNH: Tập phó thác qua câu: “Lạy Mẹ Maria, Mẹ yêu dấu của con, con phó thác… (nêu ra những gì/ai đang làm bạn khổ tâm) cho Mẹ. Nguyện xin Mẹ cầu bầu cùng Chúa cho con.

Thí dụ: đứa con cứng đầu, người chồng/vợ “gia trưởng”, đứa con dâu/rể quá quắt, người hàng xóm kỳ cục…

From: Do Dzung


 

Tai nạn trực thăng Iran, tổng thống, ngoại trưởng đều chết

Ba’o Nguoi-Viet

May 20, 2024

EAST AZERBAIJAN, Iran (NV) – Tổng Thống Iran Ebrahim Raisi, ngoại trưởng, cùng một số viên chức thiệt mạng hôm Thứ Hai, 20 Tháng Năm, vài giờ sau tai nạn rơi trực thăng ở vùng cao nguyên Tây Bắc đầy sương mù tại Iran, truyền thông nhà nước đưa tin được thông tấn xã AP ghi nhận.

Tai nạn xảy đến trong lúc Trung Đông vẫn còn bất ổn vì cuộc chiến Israel-Hamas, trong đó mới tháng trước, Raisi, 63 tuổi, dưới sự lãnh đạo của Lãnh Tụ Tối Cao Ayatollah Ali Khamenei, phát động một cuộc đột kích bằng máy bay không người lái và hỏa tiễn chưa từng có nhắm vào Israel.

Hôm Thứ Hai Khamenei tuyên bố đệ nhất phó tổng thống Iran, Mohammad Mokhber, sẽ giữ chức tổng thống lâm thời cho tới khi tổ chức bầu cử.

Nhân viên cứu hộ làm việc tại nơi trực thăng chở Tổng Thống Iran Ebrahim Raisi rơi ở Varzaghan, Iran, Ngày 20 Tháng Năm, 2024 (Hình: AZIN HAGHIGHI/MOJ News Agency/AFP/Getty Images)

Trong nhiệm kỳ của Raisi, Iran làm giàu uranium gần với cấp độ võ khí hơn bao giờ hết, làm gia tăng căng thẳng với Tây Phương trong bối cảnh Tehran cũng cung cấp máy bay không người lái chở bom cho Nga để phục vụ cuộc xâm lược Ukraine cùng các lực lượng dân quân võ trang trên toàn Trung Đông.

Trong khi đó, nhiều năm qua, Iran chứng kiến làn sóng biểu tình rầm rộ chống lại chế độ thần quyền Shiite do nền kinh tế hao mòn cùng với quyền phụ nữ – làm cho đây là thời điểm căng thẳng cho cả Tehran lẫn tương lai của Iran.

Truyền hình nhà nước không lập tức đưa ra nguyên nhân về tai nạn rơi trực thăng xảy ra ở tỉnh East Azerbaijan.

Trong số những người thiệt mạng có Ngoại Trưởng Iran Hossein Amirabdollahian, 60 tuổi. Trực thăng còn chở thống đốc tỉnh East Azerbaijan thuộc Iran cùng các viên chức khác, hãng thông tấn nhà nước IRNA đưa tin. IRNA cho biết tai nạn làm tổng cộng tám người thiệt mạng, trong đó có ba thành viên phi hành đoàn trên trực thăng Bell mà Iran mua vào đầu những năm 2000.

Phi cơ tại Iran gặp tình trạng thiếu phụ tùng, thường khởi hành mà không được kiểm tra an toàn do lệnh trừng phạt của Tây Phương. Vì điều đó, cựu Ngoại Trưởng Iran Mohammad Javad Zarif tìm cách đổ lỗi cho Hoa Kỳ về tai nạn trong một cuộc phỏng vấn hôm Thứ Hai.

“Một trong những thủ phạm chính nhúng tay vào thảm kịch này là Hoa Kỳ, vốn cấm vận bán phi cơ cùng các bộ phận phi cơ cho Iran và không cho phép người dân Iran sử dụng các cơ sở hàng không có phẩm chất tốt,” Zarif nói. “Những hành động này sẽ được ghi vào sử sách tội ác của Hoa Kỳ trong việc chống lại Iran.”

Hoa Kỳ vẫn chưa bình luận công khai về cái chết của Raisi.

Sáng Thứ Hai, chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ công bố cảnh quay từ máy bay không người lái cho thấy một đám cháy tại một khu vực hoang dã mà họ “tình nghi là mảnh vỡ trực thăng.” Tọa độ đoạn phim chỉ ra cho thấy đám cháy cách biên giới Azerbaijan-Iran khoảng 20 kilometer về hướng Nam, trên sườn dốc của một ngọn núi.

IRNA công bố đoạn phim sáng Thứ Hai đồng thời mô tả địa điểm rơi trực thăng, phía bên kia sườn dốc một thung lũng nằm trong dãy núi xanh. Các binh sĩ nói bằng tiếng Azeri địa phương: “Đây rồi, tìm được rồi.”

Các quốc gia lân bang và đồng minh gửi lời chia buồn sau khi Iran xác nhận không có ai sống sót sau tai nạn. Pakistan công bố một ngày tang, đồng thời Thủ Tướng Ấn Độ Narendra Modi cho biết trong một bài viết trên X, từng là Twitter, rằng Ấn Độ “sát cánh cùng Iran trong thời điểm đau thương này.” Các nhà lãnh đạo Ai Cập và Jordan cũng gửi lời chia buồn, Tổng Thống Syria Bashar Assad cũng tương tự.

Tổng Thống Ilham Aliyev cho biết ông và chính phủ Azerbaijan “bàng hoàng” – Raisi đang trở về Iran sau khi viếng thăm biên giới Iran-Azerbaijan để khánh thành một con đập với Aliyev thì tai nạn xảy đến vào Chủ Nhật.

Tổng Thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan cũng gửi lời chia buồn sâu sắc. Tổng Thống Nga Vladimir Putin, trong một tuyên bố do Điện Kremlin đưa ra, mô tả Raisi “là một người bằng hữu thực sự của Nga.”

Khamenei kêu gọi công chúng cầu nguyện vào tối Chủ Nhật, nhấn mạnh chính phủ Iran sẽ tiếp tục con đường đề ra dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Theo hiến pháp Iran, đệ nhất phó tổng thống Iran sẽ tiếp quản nếu tổng thống qua đời, với sự đồng thuận từ Khamenei đồng thời tổ chức cuộc bầu cử tổng thống mới trong vòng 50 ngày. Hôm Thứ Hai, Lãnh Tụ Khamenei gửi ra thông điệp chia buồn về cái chết của Raisi, tuyên bố năm ngày quốc tang và thừa nhận Mokhber đảm nhận quyền tổng thống.

Truyền thông nhà nước đưa tin Mokhber bắt đầu nhận được nhiều cuộc điện đàm từ các viên chức và chính phủ ngoại quốc trong lúc Raisi vắng mặt.

Nội Các Iran tổ chức họp khẩn cấp khi truyền thông nhà nước loan báo về tai nạn vào sáng Thứ Hai. Sau đó Nội Các Iran tuyên bố cam kết đi theo con đường của Raisi và nói “với sự giúp đỡ từ Chúa và người dân, chúng ta sẽ không gặp vấn đề gì trong việc điều hành quốc gia.”

Là một người có đường lối cứng rắn từng đứng đầu cơ quan tư pháp Iran, Raisi được coi là người được Khamenei chống lưng và một số phân tích gia cho rằng ông có thể kế nhiệm lãnh tụ 85 tuổi sau khi Khamenei chết hoặc từ chức.

Với cái chết của Raisi, người duy nhất được đề nghị kế nhiệm là Mojtaba Khameini, con trai 55 tuổi của Khamenei. Tuy nhiên, lần thứ ba tính từ 1979, việc vị trí này chỉ được người trong dòng tộc đảm nhận làm một số người lo ngại, đặc biệt là sau khi Cách Mạng Hồi Giáo lật đổ chế độ quân chủ Pahlavi cha truyền con nối của shah.

Raisi đắc cử tổng thống Iran năm 2021, cuộc bỏ phiếu có tỷ lệ cử tri đi bỏ phiếu thấp nhất trong lịch sử Cộng Hòa Hồi Giáo. Raisi bị Hoa Kỳ trừng phạt một phần vì liên can tới vụ hành quyết hàng loạt cả ngàn tù nhân chính trị trong năm 1988 khi chấm dứt cuộc chiến Iran-Iraq đẫm máu. (TTHN)


 

  NGÔI NHÀ NGỌT NGÀO – (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình!”.

Nhà tâm thần học Turnbull nói, “Trong những ngôi nhà vắng bóng người cha, thái độ của người mẹ và mức độ bảo vệ của bà đối với người con, dường như là chìa khoá cho sự phát triển của một đứa bé. Thời điểm quan trọng nhất là từ 30 tháng tuổi đến 5 tuổi và giai đoạn đầu của tuổi vị thành niên. Đó là ‘ngôi nhà ngọt ngào’ nhất của một đời người!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Không chỉ thời thơ ấu của một đời người, nhưng ở mọi tuổi, ngôi nhà có mẹ luôn là ‘ngôi nhà ngọt ngào!’. Tin Mừng ngày lễ “Trinh Nữ Maria, Mẹ Giáo Hội” nói đến sự ngọt ngào đó, và nó vẫn ngọt ngào cả trong những hoàn cảnh bi đát nhất. Từ chân thập giá, Gioan đón Mẹ Chúa Giêsu về; ông viết, “Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình!”.

Năm 2018, khi Đức Phanxicô thiết lập lễ này, Hồng Y Tổng Trưởng Bộ Phụng Tự, Robert Sarah nói, “Việc cử hành lễ này giúp chúng ta nhớ rằng, sự trưởng thành trong đời sống Kitô hữu phải gắn liền với 3 mầu nhiệm: “Thánh Giá, Thánh Thể và Thánh Mẫu”, người mẹ đã làm nên ‘Lễ Dâng’ của mình mà dâng lên Thiên Chúa!”.

Vị Hồng Y nói thêm, “Hãy thả neo vào Thánh Giá, Thánh Thể và Thánh Mẫu!”. Gioan ghi lại hình ảnh thánh thiện của Maria trước thập giá của Con; ở đó, Mẹ đã nghe Chúa Giêsu nói những lời sau cùng, “Tôi khát!”; đoạn, Ngài tuyên bố, “Mọi sự đã hoàn tất!”. Maria đã có mặt như một nhân chứng khi thập giá của Con mình trở nên nguồn ơn cứu rỗi cho thế giới! Sau khi nếm giấm, Chúa Giêsu hoàn thành việc thiết lập hy lễ Vượt Qua Mới, Hy Lễ Mới và Giao Ước Mới, Giao Ước Vĩnh Cửu vốn gọi là Bí tích Thánh Thể!

Ngoài ra, ngay trước khi Chúa Giêsu chết; tuyệt vời thay, các cố ngày xưa không gọi “Ngài tắt hơi” nhưng gọi “Chúa Giêsu sinh thì”, nghĩa là trước thời khắc Ngài “được sinh lại trong Chúa Cha”, thấy Gioan kề bên, Ngài nói với Mẹ, “Đây là con của Mẹ!”. Nghĩa là giờ đây, mỗi thành viên trong Hội Thánh được trao cho Mẹ; và Ngài nói với Gioan, “Này là Mẹ của con!”. Gioan đại diện Hội Thánh đón nhận quà tặng, chính Mẹ Ngài, và “rước bà về nhà mình!”. Không thể ngọt ngào hơn! Nhà người môn đệ là Hội Thánh, kể từ đó, trở nên ‘ngôi nhà ngọt ngào!’.

Sự ngọt ngào của ngôi nhà Hội Thánh đưa chúng ta về với sự ngọt ngào của Vườn Địa Đàng. Bài đọc Sáng Thế hôm nay cho biết, ở đó, cũng có một bà mẹ. Nhưng sự ngọt ngào ở đó đã bị đánh mất. May thay, Maria, người mà lời hứa ‘tiền Tin Mừng’ ám chỉ, như một Evà mới, trả lại sự ngọt ngào cho gia đình nhân loại, gia đình nay được cứu chuộc; và gia đình Hội Thánh, nay là Giêrusalem mới, thành đô mới; một thành được chúc phúc như Thánh Vịnh đáp ca tiên báo, “Thành của Thiên Chúa hỡi, thiên hạ nói bao điều hiển hách về thành!”.

 

Anh Chị em,

“Hãy thả neo vào Thánh Giá, Thánh Thể và Thánh Mẫu!”. Mừng kính lễ Đức Maria, Mẹ Giáo Hội, bạn và tôi tự hỏi, liệu chúng ta có sẵn sàng ôm lấy thập giá đời mình tháp vào Thánh Giá đời Chúa để cùng Ngài trở nên công cụ cứu độ thế giới? Bạn có ở lại đủ với Thánh Thể mỗi ngày để múc lấy sức sống hầu có thể vác thập giá đời mình? Để không là con mồ côi, bạn có yêu Mẹ Maria đủ để linh hồn bạn luôn là một ‘ngôi nhà ngọt ngào?’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Mẹ Maria, xin ở lại với con! Đừng để người ta nói ‘con là con mồ côi!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

************

Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Hội Thánh, Thứ Hai sau Lễ Hiện Xuống

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

25 Khi ấy, đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. 26 Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng : “Thưa Bà, đây là con của Bà.” 27 Rồi Người nói với môn đệ : “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.

 


 

“VIÊN PHÈN” THÍCH MINH TUỆ

My Lan Pham   Những Câu Chuyện Thú Vị

( Bài viết của tác giả là một người công giáo )

(dưới góc nhìn của một người Công giáo)

Có lẽ nhiều người mới đọc cái tựa đề sẽ cho rằng tôi mạo phạm. Xin thưa, tôi không hề có ý đó nên tôi đã cho vào ngoặc kép chữ “viên phèn”. Đó chỉ là một cách nói ẩn dụ bởi ngài Thích Minh Tuệ gợi cho tôi hình ảnh viên phèn chua mẹ tôi dùng ngày xưa để lắng nước. Hồi đó, gia đình tôi ở một vùng mà đào giếng lên chỉ toàn nước vôi ngầu đục nên chỉ dùng để tắm rửa. Nước uống thì phải ra sông cách chừng một cây số gánh về. Gặp mùa mưa lũ, nước sông ngầu đục phù sa. Mẹ tôi đổ vào chậu sau đó giã viên phèn chua thả vào. Một lát sau, phù sa lắng hết xuống đáy, bên trên là nước trong vắt.

Trở lại với ngài Thích Minh Tuệ… Tôi chỉ gọi ngài là NGÀI bằng sự tôn kính cá nhân vì ngài không nhận mình là THẦY hay SƯ. Ngài chỉ nhận mình là người tập tu theo hạnh của Đức Phật để tìm sự giải thoát bản thân. Ngài cũng không nhận mình thuộc chùa nào, theo Nam tông hay Bắc tông. Ngài cũng không nói mình tu theo HẠNH ĐẦU ĐÀ (từ này tôi chỉ nghe một vài vị sư khác nói về ngài). Vì vậy, việc công bố ngài có phải là tu sĩ thuộc giáo hội Phật giáo hay không đều vô nghĩa. Ngài đã tu theo cách này từ 6 năm trước và cách đây chừng 3 năm tôi cũng đã từng thấy hình ngài trên mạng xã hội. Tuy nhiên, đến nay ngài mới trở thành hiện tượng nóng không chỉ trên mạng xã hội mà còn đến sinh hoạt thường ngày của nhiều người. Có lẽ Đức Thích Ca Mâu Ni cũng khởi đầu như thế. Sau nhiều năm tháng lang thang sống khổ hạnh và thiền định, ngài mới ra đi hoằng dương đạo pháp và thu nhận đệ tử. Chúa Giêsu cũng lang thang khắp xứ Galilê trong suốt 3 năm để rao giảng Tin Mừng Cứu Độ. “Con cáo có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu” (Lc. 9, 58). Các vị là những lãnh tụ tinh thần và thiêng liêng của các tôn giáo và có những nét đặc thù riêng nên tôi không dám lạm bàn thêm.

Vì là người Công giáo nên hình ảnh ngài Minh Tuệ khiến tôi liên tưởng đến thánh Phanxicô Assisi (hay còn gọi là Phanxicô khó khăn) của đạo Công giáo. Ngài sinh vào cuối thế kỷ 12, cũng từng tham gia đội quân Thánh chiến và từng bị bắt làm tù binh. Ngài là một người có tài thơ ca và khiếu thẩm mỹ. Cha ngài là một nhà buôn tơ lụa nổi tiếng và giàu có, bản thân ngài cũng kế thừa một công việc ổn định (ngài là thành viên Hiệp hội Thương gia Assisi từ năm 14 tuổi). Vậy mà, một tiếng gọi sâu thẳm đã đánh thức ngài và ngài từ bỏ mọi sự để dấn thân vào đời sống khó nghèo theo gương Thầy Chí Thánh Giêsu. Để phục dựng những ngôi nhà thờ cũ nát, ngài đi xin từng viên gạch, từng vữa hồ dư… Để có cái ăn, ngài chỉ xin những thực phẩm thừa khi người ta đã ăn xong. Để an ủi những người phung cùi, ngài đến với họ bằng những cái ôm nồng nàn, chăm sóc và băng bó vết thương… Hiện tượng “Phanxicô” lúc bấy giờ cũng đã tác động mạnh đến xã hội. Có nhiều người quy tụ đến bên ngài, trong số đó có cả những nhà quý tộc, những người giàu có đã bán hết gia sản, phân phát cho người nghèo rồi theo ngài. Thật ra, ban đầu ngài cũng chỉ tự chọn cho mình một con đường tu hành chớ không kêu gọi đệ tử. Nhưng khi số người đến với ngài đã lên đến số 12, ngài đành phải đến Roma để xin Đức Giáo Hoàng cho phép lập dòng. Khởi đầu, Đức Giáo Hoàng Innocentê III cũng có vẻ e ngại đối với đoàn tu sĩ có vẻ rách rưới đi chân trần như vậy. Nhưng đêm hôm đó, ngài mơ thấy một ngôi thánh đường nghiêng dần như sắp sụp đến nơi thì có một tu sĩ chân trần bộ dạng y như thánh Phanxicô đến đỡ nó đứng dậy. Thế là hôm sau ngài gọi nhóm Phanxicô vào và chuẩn y việc lập dòng – Trong từ ngữ Công giáo, từ Nhà thờ (église/ eglisa/ church) khi viết hoa thì có nghĩa là Giáo hội – Và quả nhiên, tinh thần của thánh Phanxicô đã tác động rất nhiều đến đời sống Giáo hội lúc bấy giờ và cho đến nay mặc dù ngài cũng chẳng có vai vế gì trong Giáo hội, cũng chẳng hành động gì để chỉnh đốn Giáo hội. Chúng ta nên nhớ vào thời của ngài, vua của các nước châu Âu trước khi lên ngôi đều đến xin Đức Giáo Hoàng xức dầu tấn phong. Các hồng y, giám mục ở các nước đều nắm giữ các chức vụ quan trọng trong triều đình, được cấp đất và phong tước… Thần quyền bao phủ thế quyền và thế quyền chi phối thần quyền… Cuộc sống xa hoa và quyên thế của các vị trong hàng giáo phẩm trở nên một điều hiển nhiên. Chính vì vậy mà một tu sĩ rách rưới nghèo nàn như Phanxicô trở thành một điều “bất bình thường” khiến mọi người… e ngại!

Tôi nhớ đã từng đọc ở đâu đó rằng Lênin từng nói: “Nếu nước Nga có 10 vị như thánh Phanxicô thì khỏi cần làm cách mạng”. Điều này nói lên rằng đời sống khổ hạnh của một vị chân tu có tác động rất lớn đến cộng đồng, vì thánh Phanxicô chẳng rao giảng hay vận động cho chương trình gì ngoài xã hội. Ngài chỉ chăm chút cho cộng đoàn nhỏ của ngài, sống sao cho các đệ tử noi theo. Còn lại mọi lời giáo huấn của Chúa đều đã có trong Kinh Thánh. Và như Thánh Giáo hoàng Phaolô VI đã nói: “Thời nay người ta cần CHỨNG NHÂN hơn là THẦY DẠY và nếu họ có tin vào thầy dạy là vì các thầy dạy ấy đã là những chứng nhân.”

Nay thì nếp sống khổ hạnh của ngài Minh Tuệ cũng đã bắt đầu tác động đến cộng đồng mặc dù ngài cũng không “đao to búa lớn” điều gì. “Con chỉ là một người tập tu theo hạnh của Đức Phật”. Việc người ta theo ngài càng ngày càng đông tất nhiên có nhiều trở ngại, nhưng qua đó, tôi nhận thấy một số youtuber, tiktoker (tuy không phải là tất cả) đã bắt đầu có những clip không nhằm câu view, câu like mà chỉ nhằm tán tụng một hình ảnh đẹp, một tấm gương sáng… Có anh youtuber thấy hai thanh niên đang đón thầy để trả tấm y mà thầy để quên, đã hỏi thăm và khi biết 2 anh kia cũng là youtuber thì quay luôn và giới thiệu lên kênh của mình. Có thể nói đây là hành động “quảng cáo cho đối phương” nhưng họ làm rất vui vẻ, phấn khởi và thân thiện. Nhiều anh có vẻ “anh chị”, xăm trổ đầy mình nhưng đã mạnh miệng bênh vực ngài Minh Tuệ trước những công kích. Mới đây tôi cũng được đọc bài tự sự của một linh mục viết về ngài Minh Tuệ đã đánh động đến đời sống thiêng liêng của mình, khiến ngài nhìn lại mình để học buông bỏ nhiều hơn. Tất nhiên, trong mỗi tôn giáo hay mỗi bậc tu đều có đường lối riêng nhưng xem ra BUÔNG BỎ luôn là mẫu số chung.

Thánh Phanxicô và ngài Minh Tuệ cũng lặng lẽ như “viên phèn” nhưng có thể khiến nước ĐỤC thành TRONG. Vào thời buổi ĐỤC – TRONG lẫn lộn này, chúng ta khó nhận ra đâu là PHÙ SA để gạn lọc. Hy vọng ngài Minh Tuệ sẽ là “viên phèn” của ngày hôm nay khiến PHÙ SA lắng xuống để chúng ta có được nguồn NƯỚC TRONG LÀNH.

Từ fb Duy Dũng Trần