Nhà nước quản lý tôn giáo bằng luật pháp hay chánh pháp?

Ba’o Tieng Dan

Chu Mộng Long

5-6-2024

Có lần một cán bộ an ninh từng nói với tôi về tôn giáo với băn khoăn: Luật pháp nhà nước ta tôn trọng tự do tín ngưỡng. Cho nên quản lý tôn giáo là rất khó. Thầy có điều kiện nghiên cứu về tôn giáo và hiểu biết đâu là chánh pháp đâu là tà pháp chứ chúng em thì lơ mơ. Tôi cười: Nhà nước thì cứ quản bằng luật pháp chứ cần gì biết chánh pháp, tà pháp? Chẳng lẽ các bạn phải theo học tất cả các loại đạo mới quản được tôn giáo?

Nay nghe một quan quản lý tôn giáo yêu cầu Giáo hội Phật giáo Việt Nam phải phân biệt chánh pháp với tà pháp, bèn viết bài này.

Phân biệt “chánh pháp”, “tà pháp” là chuyện nội bộ của tổ chức tôn giáo. Nội bộ vì mỗi tổ chức tôn giáo có hiến chương, có giới luật riêng. Tất nhiên, hiến chương, giới luật đó phải bảo đảm: 1) không được có điều nào vi phạm pháp luật, 2) không thể lấy giới luật của tổ chức tôn giáo này áp đặt cho tôn giáo khác.

Sự thực, ngay trong một tôn giáo đã khó phân biệt “chánh pháp” với “tà pháp”, bởi hiện tại không tôn giáo nào thuần gốc mà luôn bị phân hóa nhiều nhánh khác nhau với giáo pháp khác nhau. Chẳng hạn, gốc Thiên Chúa giáo mang nghĩa thờ chung Chúa Trời, trong lịch sử đã phân hóa đến mức xung đột, mâu thuẫn: Do Thái giáo, Hồi giáo, Kito giáo, và ngay trong Kito giáo phân hóa đến gần cả chục nhánh khác nhau. Riêng Phật giáo, tối thiểu đã phân hóa thành ba nhánh chính: Nam Tông, Bắc Tông, Mật Tông. Ở Việt Nam còn đẻ ra thêm Thiền tông và Phật giáo Hòa Hảo. Không thể lấy giới luật Bắc Tông của Giáo hội chính thống áp đặt cho Nam Tông hay Mật Tông và các chi nhánh khác.

Dựa vào cái gọi là “chánh pháp” của Giáo hội Phật giáo Việt Nam áp đặt cho các tổ chức cá nhân tu hành khác, chẳng khác gì lấy khuôn mẫu cái thúng đem nhốt con voi. Không chừng tất cả những gì khác với “chánh pháp” mà Giáo hội đưa ra đều là tà giáo? Và như vậy khác gì kỳ thị tôn giáo?

Tôi nghe một clip Thích Chân Quang khuyên Phật tử gạt bàn thờ tổ tiên sang một phía, chỉ nên lạy Phật và “không để thầy tới nhà phải lạy bàn thờ tổ tiên” mà rùng mình. Còn nhớ thời cha cố phương Tây truyền đạo sang Việt Nam, yêu cầu con chiên vứt bỏ bàn thờ tổ tiên, chỉ thờ Chúa. Hậu quả, phong trào Văn thân “Bình Tây sát tả” đã bài trừ Công giáo một cách cực đoan, tàn sát bừa bãi người Công giáo. Đến Cụ Đồ Chiểu cũng còn căm giận khi viết Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc: “Hoả mai đánh bằng rơm con cúi, cũng đốt xong nhà dạy đạo kia”; “Sống làm chi theo quân tả đạo, quăng vùa hương xô bàn độc, thấy lại thêm buồn”.

Thích Chân Quang mới yêu cầu đặt bàn thờ tổ tiên sang một phía chứ chưa tiến đến yêu cầu vứt bàn thờ tổ tiên. Nhưng đó đã là một thái độ kỳ thị, kỳ thị luôn với đạo thờ tổ tiên của cha ông. Thật khó hiểu là, ông khuyên bảo dân không được bái lạy tổ tiên, trong khi chính ông lại về Nghệ An lạy bàn thờ tổ họ Hồ và tự xưng cháu ruột Bác Hồ? Phải chăng ông muốn dân chỉ lạy trên có Phật, dưới có ông thôi?

Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo có chế tài nghiêm cấm rõ ràng. Điều 5: 1. Phân biệt đối xử, kỳ thị vì lý do tín ngưỡng, tôn giáo. 2. Ép buộc, mua chuộc hoặc cản trở người khác theo hoặc không theo tín ngưỡng, tôn giáo. 3. Xúc phạm tín ngưỡng, tôn giáo. 4. Hoạt động tín ngưỡng, hoạt động tôn giáo: a) Xâm phạm quốc phòng, an ninh, chủ quyền quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, môi trường; b) Xâm hại đạo đức xã hội; xâm phạm thân thể, sức khỏe, tính mạng, tài sản; xúc phạm danh dự, nhân phẩm của người khác; c) Cản trở việc thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân; d) Chia rẽ dân tộc; chia rẽ tôn giáo; chia rẽ người theo tín ngưỡng, tôn giáo với người không theo tín ngưỡng, tôn giáo, giữa những người theo các tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau. 5. Lợi dụng hoạt động tín ngưỡng, hoạt động tôn giáo để trục lợi.

Xem chừng, không ít nhà sư của Giáo hội vi phạm gần hết các điều khoản trên.

Công văn của Giáo hội Phật giáo Việt Nam xem Thích Minh Tuệ “không phải là tu sĩ Phật giáo”, “người đàn ông mang hình dáng nhà tu”, tức giả tu, là đã có dấu hiệu kỳ thị tôn giáo. Không ngẫu nhiên mà chính các nhà sư của Giáo hội gọi thẳng luôn đó là “thằng ba trợn”, “ôm nồi cơm điện và khố rách ra đường”… Lối nói đó không chỉ xúc phạm cá nhân Thích Minh Tuệ mà còn xúc phạm tín ngưỡng của hàng triệu người trong nước và trên thế giới, gây làn sóng phản đối mạnh mẽ, ảnh hưởng xấu đến mất an ninh quốc gia.

Bao nhiêu lâu nay, Giáo hội không quản được nhà tu của mình để tệ nạn mượn danh tu Phật tuyên truyền ma quỷ, thực hiện cúng vong, trục vong giải nghiệp để thu tiền, trục lợi, đã là vi phạm Luật hình sự. Điều 320 Bộ Luật hình sự 2015 chế tài nghiêm cấm và xử phạt hoạt động mê tín dị đoan, lẽ nào trừ nhà chùa?

Đấy, các bạn an ninh văn hóa cứ chiếu luật mà làm, đặt ra vấn đề phân biệt chánh pháp/ tà pháp làm gì? Lợi dụng tự do tín ngưỡng, tôn giáo để hoạt động mê tín dị đoan ắt gây họa khôn lường. Hoạt động ấy không chỉ làm ngu muội dân chúng để trục lợi mà nguy hiểm hơn, đến lúc những người đứng đầu tổ chức tôn giáo có thể kích động đám đông cuồng tín gây bạo loạn, kể cả khủng bố.


 

 Công an đã làm gì với Thầy Minh Tuệ?

Ba’o Nguoi-Viet

June 3, 2024

Y Nguyên/SGN

Ngày 3 Tháng Sáu, tin phát đi từ Ban Tôn Giáo Chính Phủ, nói là sau khi làm việc các cơ quan chức năng, ông Lê Anh Tú, tức “sư Thích Minh Tuệ” đã nhận thức được trách nhiệm công dân và tự nguyện dừng cuộc đi bộ để tránh gây mất trật tự an toàn xã hội.

“Tự nguyện” – cách nói của Ban Tôn Giáo, không thể kể hết của những gì đã diễn ra vào rạng sáng ngày 3 Tháng Sáu. Những người đi cùng với Sư Thích Minh Tuệ kể họ chứng kiến nhiều xe thùng, xe cảnh sát… với hơn 100 nhân viên thường phục và sắc phục ập đến, áp giải sư Tuệ và mọi người về đồn. Tại đây, các sư ở một phòng, còn dân chúng đi theo ở một phòng.

Hình các sư “tự nguyện” lên xe công an, chở đi để giải tán vào rạng sáng ngày 3 Tháng Sáu 2024 (Hình: Facebook)

Đến khoảng 2 giờ sáng, dân đi theo sư Tuệ bị lùa lên xe, chở ra những ngã đường tối om, vắng ngắt và đuổi xuống. “Tụi em không biết nơi công an thả xuống là ở đâu, chung quanh tối mịt, mọi người phải ngồi tụm với nhau, gọi điện, tìm cách đi về,” một người trong đoàn, ẩn danh, kể với SGN.

Trước đó, các sư tùy tùng bị chia ra, từng xe chở đi xa vài chục cây số rồi thả xuống, để mạnh ai nấy tự tìm đường, xe công an rút chạy luôn. Các vị sư này đành ai về nhà nấy nhưng có người phát nguyện trên facebook rằng bất cứ khi nào nhìn thấy sư Thích Minh Tuệ lên đường thì sẽ lập tức tháp tùng.

Sư Minh Nhuận, người cũng bị xe công an áp giải đưa đi mấy mươi cây số rồi thả đại xuống đường gần Hà Tĩnh, kể: “Hai người kèm một người (trong đoàn bảy mươi mấy người thì chắc phải có 100 người đó) là họ kè ra xe, rồi chở đi. Họ chở một hướng đi Nam một hướng đi Bắc nhưng mà không biết sư Minh Tuệ và mọi người đang ở đâu. Con và các huynh đệ thì chở ra Hà Tĩnh vô công an phường (xã-PV) Kỳ Trung lấy lời khai làm việc, ký cam kết này nọ buộc con phải ký là không đi chung đoàn và không vi phạm pháp luật.”

Việc thao túng tin tức cũng được Ban Tuyên Giáo chỉ đạo cho dư luận viên 47 hoạt động mạnh, nhằm làm dân chúng mất lòng tin. Chẳng hạn như Trang Lực lượng 47, đưa hình sư Kim Cang cùng các sư huynh đệ trong đoàn bị đẩy đi ra Kỳ Anh, lột quần áo tu, bắt mặc đồng phục cầu thủ bóng đá, ghé qua một quán phở xin nước sôi để ăn mì gói, đã bị chú thích rằng “Tổ công tác của An ninh Tôn giáo đã hoàn thành nhiệm vụ, đang làm bát phở bò cho ấm bụng rồi về nhận nhiệm vụ mới.”

Sư Kim Cang là vị sư khỏe mạnh đi theo sư Thích Minh Tuệ, lâu nay là người bảo vệ sư Tuệ khỏi những phiền hà không cần thiết từ youtuber cho đến những người đi theo đoàn tiếp cận quá mức.

Nhà văn Nguyễn Đình Bổn viết trên trang của mình: “Ông xuất hiện giữa đời như một tia chớp kèm tiếng sấm động đến chân tâm, như một ánh sáng của tuệ nhãn rọi nguyên hình bọn yêu ma đội lốt tu hành. Dù hôm nay ông biến mất hay sẽ xuất hiện ở một nơi nào đó thì ‘việc của ông’ đã hoàn tất. Ai thức tỉnh đã thức tỉnh, ai còn u mê thì cứ vậy mà u mê…”

Hầu hết những người theo dõi sự kiện của sư Thích Minh Tuệ, dự đoán sư Tuệ sẽ không thể tiếp tục bộ hành, mà chùa nơi sư ra đi sẽ ra sức quản lý chặt chẽ theo lệnh của chính quyền địa phương, lẫn Giáo Hội quốc doanh.

Thầy Thích Minh Tuệ. (Hình: Facebook)

Kết thúc sự kiện độc đáo này, trên mạng facebook đang có một tổng kết khá thú vị của T.H, về sư Minh Tuệ như dưới đây

13 điều kỳ lạ về sự kiện sư Thích Minh Tuệ

1) Tên “Minh Tuệ” tìm kiếm trên Google trong 0.5 s, là 90 triệu lượt tìm kiếm .

2) Chỉ chưa đầy một tuần lễ, là người nổi tiếng nhất trên tất cả các trang TikTok , Youtube, Facebook, Viber, Instagram.

3) Là người được chú ý nhất Việt Nam hiện giờ, hơn cả những người nổi tiếng nhất đã lâu năm .

4) Chưa đầy một tháng, mà đã là nguồn cảm hứng cho rất nhiều nghệ sĩ vẽ tranh, ảnh, phim, bài hát, quần áo, may mặc và thơ ca, đắp tượng .

5) Có một lõi nồi cơm điện mà hàng triệu người phải nhắc đến, rất nhiều kẻ phải run sợ mất miếng ăn.

6) Là người đi bộ khắp đất nước đứng đầu Việt Nam.

7) Là người ngủ ngoài trời, nghĩa địa, nhà hoang, hang đá và bị muỗi cắn nhiều nhất Việt Nam.

8) Là người khất thực duy nhất ở Việt Nam, chỉ xin ăn một bữa cơm chay, không nhận tiền tài .

9) Là người bị khen chê, ca ngợi, tung hô, đảnh lễ nhiều nhất Việt Nam hiện thời, gây bão mạng xã hội toàn tập .

10) Là người không sân si với đời, mà đời tự sân si, ma tăng tự hiện hình tự vả mặt mình .

11) Là người từ vô danh chỉ trong 26 ngày trend trên mạng.

12 ) Là người không muốn nổi tiếng, mà nổi tiếng không tưởng.

13) Là người đàn ông duy nhất Việt Nam không lấy vợ, bỏ nhà đi lang thang, mà rất nhiều người đàn ông khác có vợ, muốn đi theo trải nghiệm tu tập.

Những kỷ lục này thật khủng khiếp – không phải người bình thường có thể làm được.

(T.H sưu tầm)


 

 Ngày N Giờ G

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Châu Quang

Mervyn Kersh, 99 tuổi, Cựu chiến binh D-Day, tại nhà riêng ở London, ngày 8 tháng 4 năm 2024. (Ảnh AP/Kirsty Wigglesworth)

Chuyện của mình

Khi nói Ngày N và Giờ G, người ta muốn dùng ký tự đầu của Ngày và Giờ để chỉ thời gian mang một ý nghĩa đặc biệt hoặc để nhấn mạnh cho một chuyện sắp sửa diễn ra có ảnh hưởng quan trọng cho cá nhân hay tổ chức nào đó.

Ví dụ, họ Tô muốn đánh úp họ Nguyễn để thống lĩnh cơ đồ nhà Sản, anh ta tập họp hơn 60 đàn em lại, lấy một lý do vớ vẩn nào đó cho họ Nguyễn khỏi nghi, rồi đóng cửa lại bảo vào tai các đàn em phải làm như vầy, như vầy.

Đến phần giải đáp thắc mắc, khi đám đàn em hỏi khi nào ra tay vậy đại ca, anh Tô nói các chú cứ nai nịt sẵn sàng, chờ đến ngày N và giờ G thì chúng ta triển khai, bởi vì nói ra bây giờ đíu có được, thiên cơ bất khả lậu.

Trên đây chưa hẳn là một kịch bản giả tưởng, vì trong quá khứ anh Tô đã từng có kinh nghiệm. Đêm 8 tháng 1 rạng sáng ngày 9 tháng 1 năm 2020, anh đã mang hàng ngàn quân tấn công thôn Hoành, Đồng Tâm, bắn chết và phanh thây đảng viên 58 tuổi đảng Lê Đình Kình, tóm gọn hết con cháu của cụ.

Chiến dịch Đồng Tâm của anh Tô thắng lợi vẻ vang một phần nhờ giữ được bí mật đến phút chót, toàn bộ phe địch trong thôn Hoành không kịp trở tay, chứ nếu như biết được giờ G ngày N thì không phải chỉ có ba công an được Tổ Quốc Ghi Công.

Chuyện của người ta

Tiếng Anh có “D-Day” tương tự như “Ngày N” của ta. Đã xảy ra tranh cãi về “D” trong “D-Day” để xem nó thực sự viết tắt của cái gì. Người thì nói đó là Decision Day (ngày Quyết định), người thì khẳng định đó là Designated Day (ngày Được chỉ định), người thì cãi Deliverance Day (ngày Giải phóng) mới đúng, người thì đùa Doomsday (ngày Tận thế) hoặc bi quan hơn, Death Day (ngày Tử thần).

Cuối cùng thì đa số nhất trí D-Day dùng để chỉ ngày quân Đồng minh đổ bộ bờ biển Normandy của Pháp, mở cuộc tấn công ác liệt vào quân Đức Quốc Xã và ngày 6 tháng 6 năm nay đánh dấu 80 năm xảy ra cuộc đổ bộ, giải phóng Bắc Âu, mở đường cho cái kết của Chiến tranh Thế giới thứ Hai, dẫn đến cái chết của Hitler.

150.000 quân Đồng minh của 12 quốc gia đã tham gia trận đánh cùng với hàng ngàn máy bay và hàng trăm tàu chiến, có 4.415 quân nhân Đồng minh thiệt mạng, thân xác nằm lại rải rác trong khu vực.

Cuộc chuẩn bị đổ bộ Normandy đã khởi đầu vào năm 1942, chỉ riêng địa điểm đổ bộ cũng giữ bí mật và phải thay đổi để đánh lừa người Đức, ban đầu D-Day được lên kế hoạch vào ngày 5 tháng 6 năm 1944, nhưng phải lùi lại một ngày vì dự báo thời tiết xấu.

Tướng Mỹ Eisenhower, sau này là Tổng thống, đã ra Nhật Lệnh: “Chúng ta sẽ không chấp nhận gì khác ngoài Chiến thắng hoàn toàn! Chúc các bạn may mắn và tất cả chúng ta hãy cầu xin Thượng Đế toàn năng ban phước lành cho công việc vĩ đại và cao quý này.”

Đã có viện bảo tàng dành riêng cho D-Day, đã có bộ phim và bài hát riêng cho nó. Trong chiến tranh Thế giới thứ Hai cũng có các D-Day khác, như mặt trận ở Bắc Phi và Sicily, nhưng Normandy vẫn có chỗ đứng số 1 khi nói đến D-Day.

Mark Calhoun, giảng viên trường Cao đẳng quân sự tại Fort Leavenworth, tiểu bang Kansas giải thích rằng D-Day – ngày một chiến dịch quân sự bắt đầu – là một thuật ngữ được các chiến lược gia ưa chuộng trong việc vạch ra một nhiệm vụ mỗi khi không định ngày chính xác.

Dần dần, D-Day cũng được sử dụng một cách phổ biến, tiện lợi và linh hoạt. Ví dụ, các nhà hoạch định quân sự sử dụng “D-2” có nghĩa là “hai ngày trước D-Day” và “D+6” khi muốn nói “sáu ngày sau D-Day”, tránh phải đưa ra ngày chính xác và duy trì tính bảo mật.

Chuyện bên lề

Phóng viên chiến trường, Martha Gellhorn không được phép tháp tùng lực lượng đổ bộ Đồng minh vào D-Day bởi vì mình là phụ nữ. Cô không chấp nhận lệnh đó, muốn đi cho bằng được. Đêm trước cuộc đổ bộ, cô đã kiếm được một chỗ trên tàu bệnh viện bằng cách nói với quân cảnh rằng cô lên tàu để phỏng vấn các y tá. Gellhorn chui vào một vệ sinh, khóa cửa và trốn trong đó cho đến khi con tàu đến Pháp vào ngày 6 tháng 6 năm 1944. Cô là nữ phóng viên duy nhất có mặt tại mặt trận này.

Cụ Mervyn Kersh, người Anh đang sống ở London, là một cựu chiến binh tham gia trận Normandy. Khi đó, cụ là một hạ sĩ bộ binh 19 tuổi. Cụ trở lại Pháp vào tuần này để tham dự các buổi lễ đánh dấu kỷ niệm 80 năm D-Day. Số lượng cựu chiến binh còn sống từ Normandy ngày càng teo lại, người nào cũng xấp xỉ 100.

Các cựu chiến binh trận Normady thường truyền tai nhau câu chuyện vui.

Một cựu chiến binh 93 tuổi đáp máy bay đến Paris. Khi cụ đang loay hoay nơi túi áo để tìm hộ chiếu, một bà hải quan Pháp nhăn mặt hỏi cụ đã từng đến Pháp bao giờ chưa.

Cụ thú thật mình đã từng ở Pháp trước đây.

Bà hải quan bèn nói: “Vậy thì cụ phải biết để sẵn hộ chiếu ra ngoài cho chúng cháu dễ làm việc, thưa cụ.”

Cụ trả lời: “Tôi biết, nhưng lần trước tôi đâu cần để sẵn ra ngoài đâu.”

Bà hải quan nghi ngờ: “Không thể nào như thế được, mông-xừ, tất cả người nước ngoài đều phải xuất trình hộ chiếu mới được nhập cảnh.”

Cụ từ tốn nói: “Tôi hiểu, ma-đam, khi tôi đến vào D-Day năm 1944, tôi có thấy một người Pháp cà chớn nào đâu để xuất trình.”

Châu Quang

*******************

Một cựu chiến binh Thế chiến II nói chuyện với một người bạn vào cuối buổi lễ kỷ niệm 75 năm D-Day tại Nghĩa trang Normandy ngày 6 tháng 6 năm 2019. (Francisco Seco/Ảnh tư liệu AP)


 

Dân Indonesia, Malaysia, Philippines và Việt Nam ‘ăn’ nhiều hạt vi nhựa nhất thế giới

Báo Lề Phải

Báo South China Morning Post ngày 5-6 dẫn lại một nghiên cứu trên tạp chí Khoa Học Và Công Nghệ Môi Trường (Environmental Science & Technology) cho biết Malaysia tiêu thụ trung bình 502,3mg hạt vi nhựa mỗi ngày/người. Trong đó hơn 50% lượng hạt vi nhựa tiêu thụ của nước này đến từ cá.

Theo nghiên cứu trên, Malaysia cũng được ghi nhận là một trong 10 quốc gia hít phải nhiều hạt vi nhựa nhất, ước tính khoảng 494.000 hạt vi nhựa mỗi ngày trên đầu người.

Cá và rác thải nhựa dưới biển. Nghiên cứu chỉ ra hơn 50% lượng hạt vi nhựa tiêu thụ của Malaysia đến từ cá - Ảnh: SCMP/SHUTTERSTOCK

Cá và rác thải nhựa dưới biển. Nghiên cứu chỉ ra hơn 50% lượng hạt vi nhựa tiêu thụ của Malaysia đến từ cá – Ảnh: SCMP/SHUTTERSTOCK

Hạt vi nhựa là các hạt nhựa có kích thước nhỏ hơn 5mm, thường được tìm thấy trong môi trường nước ngọt và biển, sau đó được các sinh vật tiêu thụ. Con người khi ăn phải những sinh vật nhiễm hạt này sẽ gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe.

Nghiên cứu này chỉ ra các nước như Indonesia, Malaysia, Philippines và Việt Nam đang đứng đầu về mức độ hấp thụ vi nhựa trên toàn cầu, bắt nguồn từ việc tiêu thụ nhiều hải sản.

Tác giả của nghiên cứu là ông Xiang Zhao, giáo sư tại Đại học Công nghệ Quốc phòng quốc gia Trung Quốc và ông Fengqi You, Giáo sư kỹ thuật hệ thống năng lượng tại Đại học Cornell, Mỹ cho biết sự phát triển công nghiệp đã khiến mức độ ô nhiễm nhựa ngày càng tăng.

Một nguồn vi nhựa chính trong thủy sản là chất thải nhựa từ các bãi chôn lấp hoặc bãi rác lộ thiên không được quản lý tốt.

Hình 1. Minh họa về vi nhựa trong chuỗi thức ăn.

Những hạt nhựa này có thể làm ô nhiễm hệ thống nước trong khi các hạt vi nhựa làm ô nhiễm môi trường nước ngọt và nước mặn. Sau đó chúng phân tán qua dòng nước hoặc truyền qua không khí và xâm nhập vào chuỗi thức ăn.

Theo kết quả nghiên cứu, sự hấp thụ hạt vi nhựa trong không khí và chế độ ăn uống tại các nước châu Á, châu Phi và châu Mỹ, bao gồm Trung Quốc và Mỹ tăng hơn 6 lần từ năm 1996 đến năm 2018.

Các nhà nghiên cứu nói rằng bằng việc loại bỏ 90% mảnh vụn nhựa dưới nước trên toàn cầu, làm cho mức hấp thụ hạt vi nhựa có thể giảm hơn 48% ở các quốc gia Đông Nam Á, nơi ghi nhận phần lớn sự hấp thụ vi nhựa thế giới.

 

Liệu hạt vi nhựa có ảnh hưởng đến sức khỏe con người?

 

Phtalate, một hóa chất sử dụng để làm dẻo nhựa, đã được chứng minh là làm tăng sự phát triển của các tế bào ung thư.

Có một thử nghiệm đánh giá tác động của hạt vi nhựa ở chuột được thực hiện gần đây cho thấy khi cho chuột ăn, các hạt vi nhựa tích lũy trong gan, thận và ruột làm tăng mức độ các chất oxy hóa trong gan. Chúng cũng khiến các phân tử gây độc cho não tăng lên.

Các vi phân tử bao gồm cả hạt vi nhựa có khả năng đi từ ruột vào máu cũng có khả năng di chuyển đến các cơ quan khác. Phân tử nhựa cũng đã được tìm thấy ở trong phổi người, 87% số người tham gia nghiên cứu có sợi nhựa trong phổi. Các nhà khoa học cho rằng hạt vi nhựa có trong không khí là nguyên nhân gây ra hiện tượng trên. Đã có nghiên cứu thực hiện trong ống nghiệm cho thấy những hạt vi nhựa trong không khí có thể làm cho tế bào phổi sản xuất các chất kháng viêm.

Một trong những thành phần thường thấy trong nhựa như hộp đựng hay bao bì nhựa là bisphenol A (BPA) có khả năng nhiễm vào thực phẩm. Nguy hiểm hơn, các nhà khoa học đã có bằng chứng cho thấy BPA có thể can thiệp vào sự sản sinh hormone sinh sản, đặc biệt là ở nữ giới.

Làm sao để hạn chế hấp thu hạt vi nhựa từ thực phẩm?

Mặc dù còn nhiều tranh cãi về những tác động của hạt vi nhựa lên cơ thể người thì chúng thực sự tồn tại trong rất nhiều nguồn thực phẩm khác nhau, đặc biệt là cá và động vật có vỏ.

Hạt vi nhựa là gì? Hạt vi nhựa tồn tại ở đâu? Tác hại và biện pháp hạn ...

Bạn có thể lựa chọn các thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng từ những nhà cung cấp uy tín để cảm thấy yên tâm hơn. Bạn cũng không cần phải cắt giảm toàn bộ những món ăn có nhiều nguy cơ nhiễm hạt vi nhựa, chỉ cần có một kế hoạch ăn uống hợp lý và chế độ sinh hoạt điều độ để tăng cường khả năng miễn dịch của cơ thể.

Hơn thế nữa, các phân tử nhựa có thể “rò rỉ’ từ bao bì, hộp nhựa dùng một lần vào thực phẩm. Do đó, bạn nên hạn chế sử dụng bao bì dùng một lần, vừa làm giảm lượng rác thải cho môi trường, vừa bảo vệ sức khỏe trong tương lai.


 

Sống lâu hay sống sâu?

Một ước vọng của nhiều người là được sống lâu, sống thọ. Tôi cũng từng như vậy.

Cho đến một ngày, tôi tận mắt chứng kiến những năm tháng cuối đời của người bạn thân của cha tôi, một nghệ sĩ nhiếp ảnh khá nổi tiếng. Ông từng đoạt nhiều giải thưởng trong nước và quốc tế, có người vợ xinh đẹp, hết lòng yêu thương chồng, năm con đều thành đạt, giỏi giang. Nhiều người xem ông như hiện thân của sự sung sướng, hạnh phúc đủ đầy.

Tôi được ông coi như con. Một lần hai bác cháu ngồi thưởng trà, tôi bảo:

“Trong mắt con, bác là người hạnh phúc nhất trần gian”.

Bác nhìn tôi hiền từ, bảo:

“Khi nào nhắm mắt xuôi tay mới biết mình sướng hay khổ con ạ”.

75 tuổi, bác bị tai biến mạch máu não. Gia đình đưa đi bệnh viện cấp cứu kịp thời nên qua khỏi nhưng bị di chứng liệt nửa người, nói ngọng. Con cái thành đạt, bận rộn nên việc chăm sóc trông cậy cả vào bác gái. Tuổi cao, mắt kém, tối nọ, vợ bác bị vấp ngã cầu thang, gẫy xương hông. Thế là hai bác cùng nằm liệt một chỗ.

Con bác phải thuê người giúp việc. Nhưng chăm sóc hai người già bị liệt quá cực nhọc nên chẳng ai làm được lâu. Cứ tuyển người được vài hôm họ lại nghỉ. Bí quá, các con gửi hai bác vào một trung tâm dưỡng lão tư nhân.

Thương bác, gần như tuần nào tôi cũng vào thăm. Bác cháu chuyện trò rất vui. Tuần nào tôi bận quá không vào là bác điện thoại kêu nhớ. Thời gian đầu, các anh chị con bác còn luân phiên hàng tuần vào thăm bố mẹ. Nhưng rồi những cuộc thăm viếng thưa dần, sau này tính bằng mỗi tháng – ngày nộp tiền cho trung tâm.

Tôi vẫn dành thời gian vào thăm bác. Vẫn gắng kể những câu chuyện vui cho bác nghe. Nhưng bác thì ít nói, ít cười dần. Đôi mắt ngày càng u uẩn. Nhiều lần bác nhìn tôi, ánh mắt vô hồn. Tôi biết bác bị trầm cảm nặng. Mà ở trung tâm dưỡng lão này, chẳng riêng gì bác bị. Nhiều người vào đây thời gian đầu hoạt bát, vui vẻ, nói cười rổn rảng. Về sau, tiếng nói, tiếng cười tắt dần rồi im bặt. Có những lần, nhìn mắt ai cũng đờ dại khiến tôi có cảm giác họ là bệnh nhân tâm thần.

Người già rất cần tình thương, nhất là sự quan tâm của con cháu. Nhưng con cháu còn mải mê trong vòng quay cơm áo, gạo tiền, đâu có nhiều thời gian cho cha mẹ già.

Hơn bốn năm trong trung tâm dưỡng lão, bác mất vào một đêm giông gió. Chẳng ai biết bác mất giờ nào. Bảy giờ sáng hôm sau, cô nhân viên vào phòng thấy người bác đã cứng. Mắt vẫn mở.

Con cháu đưa thi hài bác về quê mai táng. Khách từ khắp các tỉnh thành về viếng nườm nượp, đủ các thành phần, đủ các tầng lớp. Con đường vào làng tắc nghẽn ô tô. Vòng hoa rợp ngõ. Cả làng, cả xã trầm trồ trước đám tang hoành tráng nhất trong lịch sử làng rồi báo chí đăng tin ngưởng mộ. Ai cũng khen bác sướng nhất làng, nhất huyện.

Họ bảo: “Sống sướng, chết cũng sướng. Bõ một kiếp người”, nào có mấy ai biết được bốn năm qua bác “sống hay là bác tồn tại” ra sao…!!!

Riêng tôi, lúc đứng trước linh cữu, nhìn di ảnh bác cười hiền hậu, tai tôi vẳng tiếng của bác “lúc nhắm mắt xuôi tay mới biết mình sướng hay khổ”. Trong tôi chợt vọng lên câu hỏi:

Sống thọ hay sống sướng có thực sự là giá trị lớn nhất của đời người?

Cho đến một ngày kia, chứng kiến cái chết của người em thân thiết, tôi mới tìm được câu trả lời. Em tên Vinh, kỹ sư tin học cho một tập đoàn viễn thông quốc tế tại Việt Nam. Lớp bảy, em bị bệnh thấp khớp chạy vào tim. Tìm hiểu về bệnh, em biết, sự sống của mình có thể chấm dứt bất kỳ lúc nào.

Mặc dầu vậy, Vinh không hề sợ hãi, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng tích cực, yêu đời. Hàng tuần, từ thứ hai đến thứ sáu, em làm việc cho tập đoàn. Thứ bảy, chủ nhật, em dành toàn bộ thời gian cho hoạt động thiện nguyện. Khi thì phóng xe máy về quê hướng dẫn nông dân cách trồng trọt, chăm sóc rau củ sạch, lúc phóng lên miền núi dạy cho trẻ em dân tộc con chữ, vận động mọi người quyên góp xây trường cho các em. Tôi có cảm giác, bao nhiêu năng lượng em dành tặng hết cho mọi người.

Một lần, tôi hỏi: “Vinh có sợ chết không?”. Em cười bảo: “Không”. Em thấy cái chết không hề đáng sợ. Nếu “nghiệp” mình phải chết thì xin thêm một phút cũng không được. Vì thế, buồn lo làm gì cho sầu khổ. Đời cho em bao nhiêu ngày thì em vui tươi và yêu thương hết thảy. Khi chết, thân thể sẽ về với cát bụi, chỉ những gì ta đã làm sẽ còn với bạn bè, mọi người, gia đình, thiên nhiên và vũ trụ.

Vinh mất trong chuyến đi thiện nguyện xây trường cho trẻ em vùng cao ở tuổi 32, vì bệnh tim. Hơn 2.000 người đã đến viếng em.

Tôi vẫn “thấy” Vinh ở khắp nơi, trong những thanh niên đến với những bản làng xa xôi để thực hiện những chương trình từ thiện với mong muốn giảm bớt sự thiếu thốn, nghèo khổ của bà con.

Tôi “thấy” Vinh trong hình dáng các y bác sĩ ngày đêm căng mình trên tuyến đầu chống dịch để đem lại sự sống cho bao người.

Những người tận hiến cho đời như Vinh giúp tôi thấm thía lời nói của cố Hòa thượng Thích Phổ Tuệ: “Sống được bao nhiêu năm không phải thước đo giá trị của đời người. Vấn đề là sống để thực hiện sứ mệnh gì, mang lại lợi ích gì cho đời, cho đạo”.

Thước đo của đời người không phải thời gian sống mà là sự cống hiến. Dâng tặng cho mọi người trí tuệ và tình yêu thương, đưa ra sáng kiến, phát minh, phát triển khoa học, giáo dục, tạo ra năng suất và sản phẩm, nếu bạn có năng lực.

Và nếu không có gì để cho đi thì bạn vẫn còn có sự chân thành, trung thực, ân cần, thiện chí, nụ cười hay lời nói tử tế để làm ai đó cảm thấy tốt hơn. Bởi, thế giới này luôn không đủ.

Cao Kim Le : Sưu tầm

From: TU=PHUNG


 

CỞI MỞ VỚI SỰ KHÔN NGOAN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Chẳng phải vì không biết Kinh Thánh và quyền năng Thiên Chúa mà các ông lầm?”.

“Như bìa một cuốn sách cũ, nội dung của nó bị xé ra, chữ viết và các chương bị xé lẻ. Nằm đây, thức ăn cho sâu; nhưng tác phẩm sẽ không bị mất hoàn toàn. Vì nó sẽ xuất hiện một lần nữa – như tôi tin tưởng – trong một phiên bản mới, hoàn hảo hơn vốn đã được Tác Giả sửa chữa và bổ sung!” – Benjamin Franklin.

Kính thưa Anh Chị em,

Đó là những gì đọc được trên văn bia của Franklin. Tin Mừng hôm nay tường thuật một kịch bản của những người Sadducêô – vốn không có niềm tin như vị tổng thống – đặt cho Chúa Giêsu. Đó là một kịch bản giả định khá dài và khó xảy ra. Họ đặt vấn đề kẻ chết sống lại. Và Chúa Giêsu kết luận, “Các ông lầm!”. Ngài mời họ ‘cởi mở với sự khôn ngoan’ của Thiên Chúa.

Kịch bản về một người phụ nữ đã cưới bảy anh em sau khi những người này lần lượt qua đời. Kết thúc tình huống, họ hỏi, “Khi họ sống lại, người phụ nữ đó sẽ là vợ của ai?”. Chúa Giêsu trả lời, “Các ông lầm!”. Người Sadducêô, những nhà lãnh đạo tôn giáo truyền thống, chỉ chấp nhận Kinh Torah, năm cuốn đầu tiên của Cựu Ước. Họ không tin có thế giới bên kia hay sự sống lại, vì cho rằng Kinh Torah không dạy điều đó.

Vấn đề của người Sadducêô chính là sự thận trọng và cứng nhắc trong cách tiếp cận đức tin. Họ dựa vào lý trí của con người, áp dụng nó vào Kinh Torah. Và mặc dù lý trí và suy luận hợp lý của con người là hữu ích và cần thiết trong cuộc sống, nhưng họ đã cố gắng giải quyết mọi vấn đề đức tin trong nỗ lực của chính mình bằng cách giải thích Kinh Torah một cách hẹp hòi và cứng nhắc. Họ không cho phép mình ‘cởi mở với sự khôn ngoan’ sâu sắc hơn của Thiên Chúa tràn ngập lý trí khi người ta phải chú ý đến nguồn cảm hứng và mạc khải của Ngài. Thay vào đó, họ rạch ròi trắng đen trong mọi suy luận và thực hành. Để rồi, sự cứng nhắc này dẫn họ đến chỗ “lầm lạc”.

Trong cuộc sống, chúng ta cũng có thể lầm lạc khi sử dụng lý trí một cách cứng nhắc. Chúng ta đơn giản hoá đức tin đến mức nghĩ rằng, mình có thể đạt được mọi câu trả lời bằng nỗ lực của bản thân. Vậy mà, mục tiêu thường xuyên của chúng ta là cho phép tâm trí mình hoàn toàn đắm chìm trong sự khôn ngoan sâu sắc nhất của Thiên Chúa, ‘cởi mở với sự khôn ngoan’ của Ngài và những gì Ngài mặc khải. Những lời dạy của Giáo Hội sẽ hướng dẫn chúng ta, giữ chúng ta trên con đường ngay thẳng; nhưng chính tiếng nói của Chúa – nói với tâm trí chúng ta một cách thực tế và riêng tư – sẽ giúp chúng ta hiểu được chiều sâu, chiều rộng của Thánh Ý, Sự Thật và Sự Khôn Ngoan của Ngài.

Anh Chị em,

“Các ông lầm!”. Hôm nay, hãy suy gẫm về bất kỳ khuynh hướng nào mà bạn trở nên những người Sadducêô. Bạn có cứng nhắc hẹp hòi không? Bạn có cho phép mình lầm lạc khi nghĩ rằng bạn có tất cả các câu trả lời cho mọi vấn đề? Nếu vậy, hãy tìm kiếm sự khiêm tốn; hạ mình xuống trước những bí ẩn của thiên đàng. Hãy dùng tâm trí để tìm hiểu những lẽ thật mà Chúa đã mặc khải và sẵn sàng để ngày càng được thu hút sâu hơn vào sự sống của chính Chúa, ‘cởi mở với sự khôn ngoan’ sâu thẳm của Ngài!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con lầm lạc khi cứng nhắc trước một vấn đề đức tin hay giáo huấn của Hội Thánh. Cho con biết khiêm tốn, dễ dạy trước tiếng nói của Thánh Thần!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

************

Thứ Tư Tuần IX Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

18 Khi ấy, có những người thuộc nhóm Xa-đốc đến gặp Đức Giê-su. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. Họ hỏi Người : 19 “Thưa Thầy, ông Mô-sê có viết cho chúng ta rằng : “Nếu anh hay em của người nào chết đi, để lại vợ goá mà không có con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình.” 20 Vậy có bảy anh em trai. Người thứ nhất lấy vợ, nhưng chết đi mà không có con nối dòng. 21 Người thứ hai lấy bà đó, rồi cũng chết mà không có con nối dòng. Người thứ ba cũng vậy. 22 Cả bảy người đều không có con nối dòng. Sau cùng, người đàn bà cũng chết. 23 Trong ngày sống lại, khi họ sống lại, bà ấy sẽ là vợ của ai trong số họ ? Vì cả bảy người đều đã lấy bà làm vợ.”

24 Đức Giê-su nói : “Chẳng phải vì không biết Kinh Thánh và quyền năng Thiên Chúa mà các ông lầm sao ? 25 Quả vậy, khi người ta từ cõi chết sống lại, thì chẳng còn lấy vợ lấy chồng, nhưng sẽ giống như các thiên thần trên trời. 26 Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, các ông đã không đọc trong sách Mô-sê đoạn nói về bụi gai sao ? Thiên Chúa phán với ông ấy thế nào ? Người phán : ‘Ta là Thiên Chúa của Áp-ra-ham, Thiên Chúa của I-xa-ác, và Thiên Chúa của Gia-cóp’. 27 Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống. Các ông lầm to !” 


 

Bí tích Rửa tội có phải là cách duy nhất để được cứu rỗi không?-Cha Vương 

Mỗi ngày Chúa trao cho bạn một tờ giấy trắng. Bạn sẽ là người vẽ lên đó, vì thế hãy vẽ sao cho đẹp lòng Chúa nhé. Chúc bình an! Mời bạn tiếp tục suy niệm những bài Giáo Lý căn bản trong quyển Giáo Lý YouCat.

Cha Vương 

Thứ 3: 4/06/2024

GIÁO LÝ: Bí tích Rửa tội có phải là cách duy nhất để được cứu rỗi không? Đối với những ai đã đón nhận Tin Mừng và đã biết Lời Chúa Giêsu dạy: “Thầy là Con Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống” (Ga 14,6), bí tích Rửa tội là con đường duy nhất cho họ đến cùng Thiên Chúa để được cứu độ. Nhưng vì Chúa Kitô đã chết cho mọi người, và mọi người đều được mời gọi để được cứu độ nên dù một người không có cơ hội học biết về Chúa Kitô và đức tin, mà họ tìm Chúa cách chân thành và sống theo lương tâm mình, họ cũng gặp ơn cứu độ. Họ được rửa tội bằng lòng muốn. (YouCat, số 199) Trong Hội thánh Công giáo, có 3 hình thức rửa tội, nó cho chúng ta biết những người chưa được rửa tội có thể đến được cửa thiên đàng như thế nào.

  1.  1. RỬA TỘI BẰNG NƯỚC: Rửa tội bằng nước là hình thức “thông thường” quen thuộc nhất mà chúng ta thấy.
  2.  2. RỬA TỘI DO LÒNG MUỐN: Hình thức rửa tội thứ hai này khó hiểu nhất và cũng là một trong những hình thức giải thích cởi mở nhất. Ví dụ rõ ràng nhất về hình thức rửa tội do lòng muốn, tức là khi một người đang trên tiến trình nhận phép rửa nhưng không thể hoàn thành nó. “Đối với những người dự tòng chết trước khi được rửa tội, nếu họ minh nhiên ước muốn được rửa tội, đồng thời sám hối tội lỗi và sống đức mến, thì họ được bảo đảm ơn cứu độ, dù chưa thể lãnh nhận bí tích” (GLCG 1259)
  3. RỬA TỘI BẰNG MÁU: Sau rửa tội bằng nước, hình thức rửa tội này là rõ ràng nhất. Về cơ bản đó là khi một người chưa được rửa tội nhưng chết vì đức tin Kitô giáo. “Hội Thánh luôn xác tín rằng những người chịu chết vì đức tin mà trước đó chưa được rửa tội, thì coi như đã được thanh tẩy, vì đã chết cho Đức Kitô và với Đức Kitô” (GLCG 1258).

SUY NIỆM: Thiên Chúa đã liên kết việc cứu rỗi với các bí tích. Vì thế Hội thánh phải không ngừng trao ban cho nhân loại. Từ chối sứ mệnh này là phản bội lệnh truyền của Chúa. Nhưng chính Chúa không bị trói buộc vào các bí tích của Người. Nơi nào Hội thánh chưa đến được, hoặc không làm được – dù do lỗi của Hội thánh hoặc vì các lý do khác – chính Chúa mở ra cho con ngưởi một đường khác để được cứu rỗi. (YouCat, số t.t.)

LẮNG NGHE: Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi.” (Mt 12:50)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin chỉ cho con biết tầm quan trọng của ơn cứu rỗi để con sống thánh thiện hơn mỗi ngày.

THỰC HÀNH: Kiểm tra lại lối sống của bạn coi nó có minh chứng cho đức tin của bạn không?

From: Do Dzung

Đường con theo Chúa -tinmung.net 

Hé lộ cuộc đàn áp nhà sư Thích Minh Tuệ tại Huế

Ba’o Dat viet

June 4, 2024

Công an ập vào bên trong và quàng các dây nhựa màu vàng xích hai tay các vị hành giả đầu đà để áp giải đưa đi. Các sư phản ứng không chịu đi, nhưng họ quá đông nên cuối cùng cũng phải đi. Không có các cãi vã to tiếng trong lúc đó.

Từ chiều 2/6, lực lượng chức năng của tỉnh Thừa Thiên-Huế đã điều hướng đoàn người đi vào đường tránh Tứ Hạ – Phú Bài mà không đi vào thành phố Huế. Đoàn được dẫn tới nghỉ qua đêm trong một lán trại của kiểm lâm giữa một cánh rừng không xa đường lớn. Đoàn bộ hành lúc đó có tổng cộng 72 người kể cả ngài Minh Tuệ. Đoàn người bám theo kể cả các YouTuber, TikToker bị ngăn lại bởi barie. Tại đó đã có máy phá sóng viễn thông.

Khoảng 9 giờ tối, có một xe hơi đi vào, và có những người đi quanh lán để chụp ảnh.

Khoảng 11 giờ đêm có khoảng 70 người tụ tập ở ngoài đường lớn với mong muốn sáng hôm sau được gặp ngài Minh Tuệ đã được hốt lên xe, đưa đi làm việc đến 3 giờ sáng.

Nhà sư Thích Minh Tuệ. Ảnh của Trần Việt Đức

Khoảng hơn 1 giờ sáng ngày 3/6, các lực lượng đạp cửa rào bên ngoài để vào bên trong lán trại. Khi đó ngài Minh Tuệ và Ngài Tuệ Đức ngồi thiền ở phía bên ngoài hiên của lán trại. Các huynh đệ ngủ bên trong lán trại, trong đó có sư Minh Nhuận (vì thế trong lời kể, sư trẻ Minh Nhuận có nói đạp cửa vào bên trong).

Đầu tiên là họ “làm việc” với ngài Minh Tuệ, yêu cầu dừng cuộc bộ hành, nhưng Ngài Minh Tuệ thản nhiên trả lời đây là hạnh nguyện tu tập nên sẽ không có chuyện dừng bộ hành. Lúc đó họ đã ập vào bên trong và quàng các dây nhựa màu vàng xích hai tay các vị hành giả đầu đà để áp giải đưa đi. Các sư phản ứng không chịu đi, nhưng họ quá đông nên cuối cùng cũng phải đi. Không có cãi vã to tiếng trong lúc đó.

Thực hư việc Ban Tôn giáo Chính phủ nói sư Minh Tuệ "tự nguyện dừng bộ hành khất thực"

Những người có hình xăm bị cưỡng bức quyết liệt. Riêng với ngài Minh Tuệ và Tuệ Đức (Sư Rừng Gọi) thì họ không dùng dây để xích tay. Họ đưa ra các xe đã chờ sẵn rất nhiều ở quanh đó, rồi chia làm hai nhóm, một đi về phía Nam và một đi về phía Bắc. Phía Nam, đến Quảng Ngãi thì dừng để đưa vào một trụ sở. Phía Bắc thì đáp xuống một bãi đất trống ở Thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh.

Họ đưa cho mỗi người một bộ quần áo, gồm quần thể thao và áo phông màu xanh và yêu cầu thay bộ y phấn tảo. Tại Quảng Ngãi, riêng Sư Tuệ Đức – là Thạc sĩ, cũng là một tu sĩ thuộc Giáo hội Phật giáo thì họ đưa vào một phòng riêng, những người còn lại ở một phòng lớn để thực hiện các cuộc làm việc. Mọi người đều bị buộc phải mặc đồ mà họ đưa tới.

Về y phục, có lẽ chỉ có hai ngài Tuệ Đức, Minh Tuệ là không thay y, (ngài Tuệ Đức chỉ cởi y phấn tảo để mặc y màu nâu như các sư của Giáo hội).

de tu su minh tue.jpgMột số sư bị đưa về Hà Tĩnh, buộc cởi y bá nạp và phải ghé quán ăn bên đường xin phở không ăn với nước tương. Ảnh Facebook

Ngài Minh Tuệ cũng bị cưỡng bức đưa lên một xe hơi chở đi. Hiện chưa có thông tin Ngài đang ở đâu, nhưng chắc chắn Ngài không còn ở Thừa Thiên – Huế.

Khi xảy ra biến cố, đoàn bộ hành có 72 người (thất thập nhị hiền), con số đông nhất kể từ khi việc bộ hành của ngài Minh Tuệ được mọi người biết đến. Sức khỏe và ý chí của đoàn bộ hành rất tốt và mạnh mẽ.

Hiện tại, các nhà tu hành phía Nam đã được đưa về các địa phương để bàn giao. Riêng các nhà tu hành phía Bắc đã rải rác đi về phía Nam bằng mọi phương tiện để tìm kiếm huynh đệ và tìm thầy của mình. Màu sắc của hạnh đầu đà với y phấn tảo nhiều màu đang di chuyển tô điểm trên nền xanh của rừng núi miền Trung.

Minh Thành


 

BÌNH YÊN LÀ GÌ … MÀ AI CŨNG MUỐN .. ?

  Tran Thien Cong

Bình yên là những ngày nghỉ .. cùng bạn bè quây quần bên ly café buổi sáng nói chuyện trên trời , dưới đất .. mà chẳng cần biết đúng , sai , hay , dở ..

Bình yên là những lúc .. cùng bạn bè nâng ly bia .. nói chuyện đời , chuyện người , chuyện làm ăn , du lịch … để biết thêm cuộc sống muôn mặt và xả bỏ ưu phiền , rắc rối quanh mình.

Bình yên là khi ngồi trên xe , nhìn cảnh đời vụt qua liên tục trước mắt nhưng không màng bắt lại, cứ để nó tuột đi, trôi đi. Hướng lòng về nhà với niềm vui gặp lại người thân .. sau nhiều giờ làm việc vất vả.

Bình yên là… sau một ngày làm việc, chạy ngay về nhà, tắm rửa, ăn uống, bật nhạc lên và lôi quyển sách ra đọc, hoặc lướt fb.

Bình yên là khi nằm dài giữa bãi biển, ngắm trời đêm khoáng đãng, nghe sóng vỗ ì ầm…

Bình yên là khi thấy .. những người thân hạnh phúc…!

Bình yên là khi biết mình …luôn có một gia đình .. để quay về…

Và bình yên, đôi khi … giản dị lắm, đó là những phút bình dị nhất, ta thả mình với nó, ngắm nhìn, mỉm cười, bước chậm lại một chút…

(sưu tầm)

Xem them:

Còn khi gặp khó khăn, trắc trở, khi bị tù đày, bịnh hoạn, khi bị người khác nhục mạ, chửi bới, nặng lời, nợ nầng tứ tung và gặp nhiều cảnh ngang trái khác nữa làm sao có được bình an ? Tôi chưa có câu trả lời!

 

THÍCH MINH TUỆ” là Ai trong Giáo Hội Công Giáo?

 Gieo Mầm Ơn Gọi

Khi nêu lên một câu hỏi như thế, không ít người nghĩ ngay đến Đức Giêsu. NHƯNG, xin thưa: “KHÔNG PHẢI”. Không ai trên thế gian này có thể so sánh được với Đức Giêsu, sự khác biệt giữa con người (ngay cả “sư” Thích Minh Tuệ) với Đức Giêsu là quá lớn.

Chúa Giêsu Kitô là một gương mặt “độc nhất vô nhị”. Người vốn dĩ là Thiên Chúa nhưng lại hạ mình xuống, nhận lấy một bản tính con người và đã chịu đau khổ, chịu chết trên cây Thập Giá vì chúng ta. Người là Thiên Chúa nhưng lại chấp nhận để con người đóng đinh. Nên một lần nữa chúng ta phải khẳng định lại rằng “KHÔNG AI CÓ THỂ SO SÁNH ĐƯỢC VỚI CHÚA GIÊSU KITÔ”.

Vậy THÍCH MINH TUỆ là Ai trong Giáo Hội Công Giáo?

Xét trên một phương diện nào đó, Giáo Hội Công Giáo có rất nhiều người đã chọn lối sống “TỪ BỎ” hơn cả sư Minh Tuệ. Ở đây, ta chỉ đưa ra một số ví dụ mà thôi.

Trong quá khứ:

1,Thánh Antôn ẨN TU (251): Ngài sinh ra trong một gia đình quý tộc nhưng đã từ bỏ tất cả và sống đời sống ẩn tu trong sa mạc. Mà trong sa mạc thì hết thảy mọi người đều biết: ngày nắng nóng lên đến 45 độ C, đêm lạnh rét xuống tận 20 độ C. Đấy là chưa kể đến phải tìm nguồn nước, thức ăn ở đâu?

Ngày 17.01: kính thánh Antôn Ẩn tu Thánh Antôn tu rừng và câu chuyện ...

2, Thánh Biển Đức (480): Ngài cũng sinh ra trong một gia đình rất giàu có. Ngài đã bỏ trốn khỏi thành Rôma giàu sang sung túc, mà tìm đến một nơi thanh vắng, sống đời ẩn tu tịch mạc. Ngài sống trong một cái hang, hãm mình phạt xác bằng nhiều cách khác nhau, nhằm giải thoát mình khỏi sự nô lệ của thân xác yếu đuối mà tiến gần đến Thiên Chúa hơn.

See the source image

3, Thánh Phanxicô Asisi (1182): Gia đình của ngài là một gia đình thương nhân giàu có nhất nhị tại thành phố Asisi. Ngài được gia đình nuông chiều từ nhỏ nên cậu mặc sức ăn chơi phung phí, hào hoa. Nhưng khi nhận ra tiếng Chúa mời gọi, cậu thanh niên đã từ bỏ tất cả, ngay cả cha mẹ và gia đình; cậu lột bỏ bộ quần áo quý tộc mà khoác trên mình tấm vải rách của người ăn xin. Nơi ngài ở là đầu đường xó chợ, nay đây mai đó. Ngài phó thác mọi sự vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Ngài sống như Lời Chúa dạy: “Đừng kiếm vàng bạc hay tiền giắt lưng. Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy” (Mt 10,10). Lối sống của ngài đã thu hút được hàng ngàn môn sinh bước theo ngài.

Молитвы Святого Франциска

  1. Thánh Gioan Vianey: nếu nói đến đời sống khổ hạnh thì chúng ta không thể không nhắc đến thánh Gioan Vianey. Ngài thường xuyên hãm mình, hy sinh và phạt xác. Trong suốt 30 năm linh mục, mỗi ngày ngài chỉ ngủ từ 2 đến 3 tiếng đồng hồ, ngồi toà giải tội 10 tiếng và thời gian còn lại là cầu nguyện, thăm viếng, dạy giáo lý. Thức ăn đơn giản chỉ là vài củ khoan hay bột mì. Gường ngủ là mấy thanh gỗ ghép lại với nhau. Chính vì thế, chúng ta không ngạc nhiên khi nhìn thấy khuôn mặt của thánh nhân gầy gò và tiều tuỵ.

Tại sao Thánh Gioan Vianney lại ký tên vào bản kiến nghị để chịu “loại ...

Ngày nay:

Hiện nay, có không ít người Công Giáo đã từ bỏ mọi sự để bước theo Thầy Giêsu Kitô. Vì không có thời gian để nói đến tất cả. Nên ở đây, con chỉ muốn đề cập đến đời sống của các tu sĩ Dòng kín (đan sĩ). Ở Việt Nam, chúng ta thường nghe đến Dòng Cát Minh và Dòng Clara. Cuộc sống của các đan sĩ đòi hỏi sự từ bỏ triệt để, nhiều khi còn hơn cả sự Minh Tuệ nữa. Các đan sĩ rời bỏ gia đình, quê hương và mãi sẽ không trở về nhà nữa. Thay vì được đi đây đi đó, các đan sĩ tự nguyện sống suốt đời trong bốn bức tường của đan viện. Các đan sĩ giữ thinh lặng tuyệt đối, chỉ nói chuyện những khi thật cần thiết, thực hiện ăn chay nghiêm ngặt. Có những đan viện, các đan sĩ chỉ được nói và ăn thịt hai lần trong năm (Lễ Phục Sinh và Giáng Sinh). Và những hình thức khổ hạnh khác nữa.

Như vậy, Sư Minh Tuệ có thể là thần tượng trong trái tim của các Phật tử nhưng không phải là thần tượng cho các Kitô hữu. Thật thế, các Kitô hữu hãy luôn tự hào vì chúng ta có một Vị Thầy Chân Thật, là Đức Giêsu Kitô. Chúng ta hãy bước theo Người qua mẫu gương của các thánh.

ST