NGƯỜI CHA CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ CHƯA TỪNG CẤT TIẾNG KHÓC CHÀO ĐỜI

 Nghệ Lâm Hồng

Suốt 8 năm qua, nghĩa trang thai nhi tại Biên Hòa do linh mục Giuse Nguyễn Văn Tịch xây dựng đã là nơi an nghỉ của hơn 30,000.00 đứa trẻ bị cha mẹ khước từ.

Suốt hơn 8 năm qua, linh mục Giuse Nguyễn Văn Tịch đã thực hiện hàng trăm buổi lễ và an táng cho hàng nga`n thai nhi xấu số – những đứa trẻ bị cha mẹ mình từ bỏ, chưa kịp một lần được nhìn thấy ánh mặt trời. Công việc mà theo ông chỉ góp phần bù đắp lại cho những thiệt thòi mà các em đã phải chịu khi chưa được ra đời.

Đều đặn vào ngày Chúa Nhật mỗi cuối tháng, rất nhiều tình nguyện viên và giáo dân sẽ cùng nhau tụ họp về nhà thờ Bắc Hải (khu phố 4, phường Hố Nai, thành phố Biên Hòa, Đồng Nai) để tham gia vào một buổi thánh lễ đặc biệt: lễ cầu siêu và an táng cho những thai nhi xấu số bị cha mẹ từ bỏ.

Người chủ toạ buổi lễ, cũng đồng thời là người khởi xướng xây dựng nghĩa trang cho các sinh linh bé nhỏ chưa một lần được cất tiếng khóc chào đời là linh mục Nguyễn Văn Tịch, linh mục phụ tá tại Giáo xứ Bắc Hải. Cả đời phụng sự Chúa, linh mục Tịch dành phần lớn thời gian mình chu toàn những công việc của giáo xứ và nhà thờ. Mỗi sáng, ông là người thực hiện lễ thánh trong nhà thờ, lắng nghe lời xưng tội của con chiên, giải thích và giảng dạy giáo lý cho giáo dân… Công việc quan trọng nhất trong 8 năm qua ông luôn tâm niệm đó là bảo vệ sự sống.

Mong muốn xây dựng một nơi an táng các thai nhi đã đến với ông từ lâu, nhưng mãi đến năm 2011 ông mới có thể bắt tay vào hiện thực nó. “Tôi được học, được dạy bảo và ý thức rằng sinh mệnh nào cũng quý giá. Thai nhi còn là những sự sống dễ bị tổn thương nhất. Các em đã không được sống, được yêu thương và lớn lên, thế nên tôi muốn làm hết sức mình để các em được yên lòng, bù đắp cho thiệt thòi mà các em phải chịu”, Linh mục Tịch chia sẻ về nguyên nhân mà ông gắn bó với công việc này.

Từng thai nhi bị bỏ rơi được nhặt về và đặt trong những chiếc hũ nhựa.. Đôi lúc, vì các em quá nhỏ, một hũ chứa đến 3-4 bào thai.

Hơn 8 năm qua, ông đã an táng cho khoảng 30,000.00 thai nhi. Tính riêng trong năm 2018, số thai nhi được chôn cất ở nghĩa trang là hơn 8,000 em. Số lượng thai nhi bị phá bỏ cứ tăng dần, trung bình mỗi tháng nghĩa trang thai nhi sẽ an táng cho khoảng 700 em.

Nơi để các hài nhi chờ được an táng là một căn phòng vỏn vẹn 4 m2 với hai chiếc tủ đá.

Các tình nguyện viên trước đó đi gom các thai nhi trên khắp phòng khám ở thành phố Biên Hòa và một vài bệnh viện lân cận, mang về để trong tủ đông cất giữ, đợi ngày làm lễ. Thời gian đầu, ông và các tình nguyện viên rất khó để xin các em về an táng, bởi người ta thắc mắc một cha xứ xin hài nhi về để làm gì. Tuy nhiên, sau một thời gian thuyết phục bằng hành động, các phòng khám và bệnh viện cũng ngầm chấp thuận cho ông mang những đứa trẻ vô tội này về chôn cất.

Thai nhi khi đưa về được chính tay ông tắm rửa sạch sẽ, lau chùi, quấn cho các em những tấm áo nhiều màu sắc. Sau đó, các em sẽ được để vào tủ đông, đợi ngày làm lễ an táng và chôn cất. “Nhiều lần tắm cho các em mà không ngăn được xúc động, có những đứa trẻ quá lớn, đã đầy đủ hình hài của một con người rồi mà vẫn bị vứt bỏ”, cô Lan, người trông coi nghĩa trang và tình nguyện viên của chương trình ngậm ngùi chia sẻ.

Nghĩa trang nơi các em nằm nghỉ là một mảnh đất rộng khoảng 100 m2, luôn đầy ắp hoa, đồ chơi, nơi đây gần như ngày nào cũng có người ghé thăm. Mười hầm mộ được thiết kế thành hình hai bàn tay đang nâng niu đón các em vào giấc ngủ. Sau buổi lễ thánh cầu siêu, những đứa trẻ sẽ được trở về lại với đất mẹ, nằm yên an nghỉ trong vòng tay ôm ấp thương yêu của mọi người.

Trước khi được an táng, thai nhi sẽ được chuyển từ nơi cất giữ sang nhà thờ Bắc Hải để làm lễ thánh. Từng thai nhi bé nhỏ được các tình nguyện viên nhẹ nhàng nâng niu trên tay, khoác bên ngoài hũ nhựa chứa các em là những tấm áo màu sắc, xinh đẹp. Buổi lễ diễn ra trong tĩnh lặng, thỉnh thoảng là những tiếng thổn thức thương xót của những người có mặt.

Thánh lễ cầu siêu mỗi Chủ Nhật cuối tháng được tổ chức rất long trọng, đông đảo giáo dân ở khắp nơi tìm về để cùng tiễn biệt các em, mọi người muốn những đứa trẻ bất hạnh này cảm thấy được an ủi và trân trọng. Chị Thà, một tình nguyện viên, nói: “Tôi đã gắn bó với việc này được hơn nửa năm. Dù không theo đạo thiên chúa nhưng tôi muốn được cùng làm với cha Tịch và mọi người đưa các con về chốn an nghỉ, để các con không còn bị bỏ rơi”.

“Xin tưởng nhớ đến các em với những lời cầu nguyện, với nén nhang và những lời xin lỗi. Dành cho các em mảnh đất làm nơi an nghỉ trên cõi đời này” – đó là những lời cầu nguyện sau cuối của linh mục Nguyễn Văn Tịch trước khi ông cùng các giáo dân tiễn đám trẻ về với thiên đàng, chìm sâu vào giấc ngủ bình yên.

Ngôi nhà tạm lánh cứu rỗi những sinh linh

Với chức nghiệp mang trên mình là bảo vệ sự sống, ngoài việc an táng, chôn cất cho những hài nhi xấu số, ông còn giúp đỡ những thai phụ khó khăn giữ gìn sự sống của những đứa con trong bụng mình. Có những người đang mang thai không đủ can đảm để bảo vệ con mình, bị gia đình hắt hủi tìm đến nhà tạm lánh Mai Tiến, đều được ông giúp đỡ.

Tại nơi đây, trọng trách chính là ưu tiên bảo vệ cho những đứa trẻ còn đang trong bụng mẹ, những thai nhi yếu đuối, dễ dàng bị từ bỏ. Nhiều trường hợp tìm đến muốn xin an táng con mình trong nghĩa trang khi thậm chí đứa trẻ còn đang nằm trong bụng. Cha luôn cố gắng khuyên nhủ, giúp đỡ các bà mẹ giữ lại con mình, nuôi dưỡng các em bằng chính khả năng, nhân phẩm của mình.

Nhà tạm lánh, cái tên được đặt với mong muốn có một nơi để các thai phụ đang còn bế tắc có nơi nương tựa, tránh đi những áp lực bên ngoài, an tâm sinh con, nuôi con. Mái nhà này suốt hơn 8 năm đã cưu mang cho hơn 800 bà mẹ và những đứa trẻ. Những thai phụ đến đây được giúp đỡ, chăm sóc, lo lắng thật tốt để yên tâm hoàn thành trách nhiệm với con mình.

Mỗi khi các thai phụ tìm kiếm sự giúp đỡ nơi đây, việc đầu tiên linh mục Tịch thực hiện là nói chuyện với họ, thăm hỏi, động viên, nhất là khuyên nhủ họ bảo vệ sự sống cho con mình. Nhiều người mẹ bên cạnh có chốn nương tựa còn được trao cơ hội có việc làm tùy theo sức như quấn kẹo, may quần áo, chăm trẻ, tạp vụ… để các chị không mặc cảm, hoàn toàn có thể nuôi dưỡng con bằng khả năng của mình.

Chị Giang, một thai phụ có con trai vừa tròn hai tuần, chia sẻ: “Tôi tìm đến chỗ của cha Tịch giúp đỡ thông qua Internet vì lúc đó có quá nhiều chuyện xảy ra với tôi. Nếu không có cha và các soeur cưu mang, chẳng biết đời mình và con sẽ đi về đâu”.

Trường hợp khó xử nhất ông từng gặp là một phụ nữ tìm đến nhà tạm lánh khi gia đình nhất quyết đòi bỏ đứa bé trong bụng. Gia đình của chị nhất định không nhận mặt cháu và tuyên bố “chỉ có bỏ nó thì mọi chuyện mới trở lại ban đầu”. Cô gái hoảng loạn, gia đình căng thẳng, cha cùng các soeur phải tìm mọi cách để xoa dịu và giữ lại đứa bé. Cuối cùng khi đứa trẻ được sinh ra, chẳng ai còn nỡ lòng thù ghét.

“Xin để sự sống con người ở lại, chúng tôi sẽ trả giá cho sự sống ấy được chào đời và tạo điều kiện cho sự sống được tồn tại, giúp ích cho cuộc sống”, lời cầu nguyện của linh mục Giuse Nguyễn Văn Tịch vang lên.

Posted by Andy – Hoàng Việt


 

“Đôi khi chúng ta không nên áp dụng luật …

Nghệ Lâm Hồng

Người phụ nữ trong bức ảnh tên là Helena. Sau khi cô bị bắt gặp đã có hành vi ăn cắp trong một siêu thị tại Mỹ, người ta đã gọi cảnh sát đến để bắt giữ cô.

Điều ngạc nhiên đối với tất cả mọi người là khi cảnh sát đến hiện trường và hỏi cô đã lấy trộm những gì, người phụ nữ trả lời: “Năm quả trứng để nuôi những đứa trẻ đói khát của tôi”.

Thay vì bắt cô, người nhân viên cảnh sát Mỹ đã đưa cô trở lại siêu thị và mua thực phẩm cần thiết để nuôi sống bản thân và những đứa trẻ ngay tại thời điểm khó khăn đó.

Quá bất ngờ và cảm động trước nghĩa cử của người cảnh sát, cô Helena đã bắt đầu khóc và hỏi anh ấy : “Thưa ông, điều này là quá nhiều so với những gì ông đã làm cho tôi …”.

Người cảnh sát trả lời: “Đôi khi chúng ta không nên áp dụng luật mà phải áp dụng tình người với những đồng loại của mình !”

________

Nguồn: ST

Copy từ trang của FB Hùng Mạnh Lê./.


 

 Người Nhật

 

1  Chuyện của cụ Phan Bội Châu 

Trong hồi kí ‘Tự Phán’ cụ Phan Bội Châu kể một câu chuyện mà tôi tóm tắt như sau: Chuyện kể rằng vào năm 1905 (hơn 1 thế kỉ trước) cụ Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ đi xe lửa từ Kobe đến Tokyo để thăm một người bạn tên là Ân Thừa Hiến (người Hoa, được Lương Khải Siêu giới thiệu). Khi ra khỏi ga Tokyo, cụ Phan Bội Châu đưa địa chỉ cho một người phu xe, nhưng người này không biết chữ Hán nên anh ta tìm một người phu xe khác biết chữ Hán giúp đỡ.

Người phu xe biết chữ Hán xuất hiện và chở hai ông khách họ Phan và Tăng đến địa chỉ, nhưng đến nơi thì mới biết ông Ân Thừa Hiến đã dọn đi nơi khác. Người phu xe bảo hai ông khách hãy chờ đó, anh ta sẽ tìm địa chỉ mới. Sau 3 giờ tìm kiếm (mà cụ Phan nghĩ là ‘chắc tiêu rồi’), anh phu xe quay lại và cho biết đã tìm ra địa chỉ mới. Phải mất 1 tiếng đồng hồ nữa thì người phu xe mới đưa hai ông khách đến địa chỉ mới.

Nhưng điều làm cụ Phan giật mình là anh phu xe chỉ lấy “2 hào 5 xu”. Cụ Phan viết: “Bấy giờ hỏi giá xe nó chỉ đòi năm hào hai xu. Chúng tôi lấy làm lạ lắm, rút một đồng bạc trong túi ra trao cho nó và tỏ tấm lòng cảm ơn (…) nhưng nó không chịu lấy, rút vở nhỏ trong túi ra viết chữ nói với chúng tôi rằng: ‘Theo quy luật Nội vụ sảnh đã định thì từ ga Ðông Kinh đến nhà này, giá xe chỉ có ngần ấy, vả lại các người là người ngoại quốc, yêu mến văn minh nước Nhật Bản mà đến, vậy nên ta hoan nghênh các người, chứ không phải hoan nghênh tiền đâu. Bây giờ các người cho tôi tiền xe quá lệ, thế là khinh bạc người Nhật Bản đó’.”

2  Chuyện của tôi 

Đọc câu chuyện cụ Phan làm tôi liên tưởng đến chuyện của mình. Năm đó (chắc cũng cả 20 năm), tôi sang Osaka (Nhật) dự hội nghị loãng xương vì có lời mời nói một bài về di truyền loãng xương. Đó là lần đầu tiên tôi đến Nhật nên trong bụng hào hứng lắm. Tôi tới Osaka lúc gần 12 giờ đêm. Thấy vài anh tài xế taxi đứng mà tôi đoán là đang chờ khách, tôi đến một anh và đưa ra địa chỉ khách sạn.

Anh tài xế nói tiếng Nhật xí xô xí xào một chút, rồi trả cái tờ giấy địa chỉ cho tôi. Anh ta không mở cửa xe. Tôi lại nói bằng tiếng Anh là tôi muốn đi tới khách sạn Nikko đó. Anh ta lại nói xí xô xí xào nữa, nhưng vẫn không chịu mở cửa xe! Nhìn mặt mũi anh ta thì rất thân thiện, chứ không có gì là ‘unfriendly’. Tôi lại nói nữa, và lần này thì anh ta chịu mở cửa xe và giúp tôi đem cái vali vào xe. Anh ta nói gì đó, rồi lái một cái vèo (không đầy 2 phút) là tới nơi.

Xuống xe, tôi lấy bóp ra trả tiền, nhưng anh ta xua tay và nói xí xô xí xào, rồi lái xe đi. Trời ơi! Anh ta không lấy tiền! Bây giờ tôi mới hiểu là chắc hồi nãy anh ta nói rằng cái khách sạn Nikko nó rất gần đây và tôi nên đi bộ, thay vì phải đi taxi. Nhưng hành động của anh làm tôi quá cảm phục người Nhật.

Trong thời gian ở đó, tôi hay đi đây đó và … lạc đường. Mỗi lần lạc đường là mỗi trải nghiệm về tinh thần giúp đỡ tha nhân của người Nhật. Có một lần tôi hỏi anh chàng đi đường, anh ta dừng lại và ân cần chỉ hướng đi. Điều làm tôi cảm động là tôi đi đến ngã tư, mà anh ta vẫn đứng nhìn tôi để chắc ăn là tôi không lạc đường. Xin nhắc lại là lần nào tôi cũng được ân cần giúp đỡ như vậy, chứ không phải chỉ 1 lần.

3  Chuyện người khách Nhật ở TPHCM 

Chuyện này thì báo đã viết, nhưng tôi tóm tắt như sau: ông Oki trong lúc đi dạo phố ở Quận 1 thì một người đạp xích lô đến mời chào, tình huống rất phổ biến ở Việt Nam. Khi đến gần chợ Bến Thành, ông Oki đồng ý cho người phu xích lô chở ông về khách sạn Liberty ở bến Bạch Đằng.

Đoạn đường chỉ có 1500 mét, mà ông Oki hào hiệp trả 500,000 đồng (khoảng 23 USD). Nhưng chưa kịp trả thì người phu xe đã thọc tay vào bóp của ông Oki và lấy 2,900,000 đồng (tức 132 USD)! Vậy mà ông Oki vẫn nhận lỗi về mình vì ông nói trước khi lên xe ông không hỏi giá.

Nếu tôi là ông Oki, xác suất mà tôi quay lại Việt Nam chắc rất thấp. Thật vậy, đa số du khách đến Việt Nam đều là ‘một đi không trở lại’. Tình trạng này, tôi nghĩ, không phải chỉ do dịch vụ du lịch (mà tôi không ngày nay không tệ), mà có thể còn do tánh cách của một số người Việt xấu xí.

Dù không muốn so sánh với ai, nhưng phải thừa nhận một điều là là chúng ta còn thua và thấp hơn người Nhật cả thế kỉ.

Trong câu chuyện về người phu xe Nhật, cụ Phan so sánh và tự nhủ “Than ôi ! Trí thức trình độ dân nước ta xem với tên phu xe Nhật bản,chẳng dám chết thẹn lắm hay sao !”

Sưu tầm 


 

ĐỜI SẼ ĐẸP HƠN – Lm. Minh Anh, Tgp Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

“Thưa Thầy, điều răn nào đứng hàng đầu?”.

“Các dòng sông không uống nước của chúng; các cây không ăn trái của chúng; mặt trời không chiếu sáng chính nó; và các loài hoa không toả hương cho mình. Sống cho tha nhân là quy luật của tự nhiên. Chúng ta cùng có mặt trên đời là để tương trợ lẫn nhau cho dù khó khăn thế nào… Đời chỉ đẹp khi bạn cảm thấy hạnh phúc, nhưng đời sẽ đẹp hơn, khi nhờ bạn, tha nhân được hạnh phúc!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay nhắc lại câu hỏi một kinh sư đặt cho Chúa Giêsu, “Thưa Thầy, điều răn nào đứng hàng đầu?”. Ông hỏi một, Ngài trả lời hai, ‘Kính mến Chúa, yêu thương người!’. Vì lẽ, “‘Đời sẽ đẹp hơn’, khi nhờ bạn, tha nhân được hạnh phúc!”.

Tình yêu đối với tha nhân không thay tình yêu đối với Thiên Chúa và ngược lại; tình yêu đối với Thiên Chúa chỉ hiện thực khi con người biết yêu thương người khác. Nếu lễ toàn thiêu dâng Chúa đòi sát tế con vật, đốt của lễ, thì tình yêu đối với tha nhân đòi giết chết cái tôi. Chẳng thể nào yêu khi cái tôi khép kín, đòi được nguyên vẹn. Ai cũng thừa nhận là tội khi làm điều dữ; ít ai coi là tội khi không làm điều lành. Tội không phải là không yêu thương, nhưng tội là không để ý đến người lân cận, coi người khác như không hiện hữu.

Chúng ta buông bỏ tiền bạc, quần áo cũ, đồ đạc cũ nhanh hơn nhiều so với việc buông bỏ thời gian, lối suy nghĩ. Chúng ta cho đi nhiều nhưng không cho đi chính mình. Tôi có ngại dành thời gian để giúp đỡ Giáo Hội? Kitô giáo không hoàn toàn là chuyện giữa tôi với Chúa; một đức tin như vậy sẽ rơi vào tình trạng ích kỷ và coi thường thế gian. Bạn và tôi được mời gọi để trở thành men muối trong thế giới, mang ánh sáng cho bóng tối. Chúa muốn bạn trở thành cánh tay, đôi chân và tiếng nói của Ngài trong thế giới. Tôi có hài lòng với việc cầu nguyện, dâng thánh lễ hàng tuần mà không làm gì khác? Phải chăng Chúa đang muốn tôi tham gia nhiều hơn vào giáo xứ, cộng đồng? Nhờ đó, ‘đời sẽ đẹp hơn!’.

Thật thú vị, Đức Phanxicô nói, “Marcô không buồn nói rõ người lân cận là ai, bởi vì người lân cận là người mà tôi gặp trên đường đời mỗi ngày. Vấn đề không phải là tôi chọn trước người hàng xóm: đây không phải là Kitô hữu! Hàng xóm của tôi là người mà tôi chọn từ trước: không, đây không phải là Kitô giáo, mà là ngoại giáo! Nhưng đó là việc có mắt để nhìn, có trái tim để muốn điều tốt cho người khác. Nếu chúng ta nhìn bằng cái nhìn của Chúa Giêsu, chúng ta sẽ luôn lắng nghe và gần gũi với những người đang cần giúp đỡ!”.

Anh Chị em,

“Thưa Thầy, điều răn nào đứng hàng đầu?”. Đức Phanxicô còn nói, “‘Kính mến Chúa, yêu thương người’ ngay cả khi được sắp xếp theo trình tự, thì chúng vẫn là hai mặt của một đồng xu! Yêu mến Chúa là sống vì Ngài, vì Ngài là ai; và vì những gì Ngài làm! Thiên Chúa là sự cho đi không hề giảm bớt; tha thứ không giới hạn; Ngài khuyến khích và nuôi dưỡng. Vì vậy, yêu mến Chúa có nghĩa là đầu tư năng lực của chúng ta mỗi ngày để trở thành những người trợ lực của Ngài trong việc phục vụ tha nhân một cách không suy giảm, trong việc tha thứ không giới hạn, trong việc vun trồng các mối quan hệ hiệp thông huynh đệ. Và như thế, ‘đời sẽ đẹp hơn!’”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con là con ốc sên chỉ biết tụt vào mỗi khi có ai cần đến. Cho con biết làm cho đời đẹp hơn khi dám tiêu hao mỗi ngày!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

From:KimBang Nguyen

**********************************

Thứ Năm Tuần IX, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

28b Khi ấy, có một người trong các kinh sư đến gần Đức Giê-su và hỏi rằng : “Thưa Thầy, trong mọi điều răn, điều răn nào đứng hàng đầu ?” 29 Đức Giê-su trả lời : “Điều răn đứng hàng đầu là : Nghe đây, hỡi Ít-ra-en, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. 30 Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi. 31 Điều răn thứ hai là : Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. Chẳng có điều răn nào khác quan trọng hơn các điều răn đó.” 32 Ông kinh sư nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác. 33 Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ.” 34 Đức Giê-su thấy ông ta trả lời khôn ngoan như vậy, thì bảo : “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu !” Sau đó, không ai dám chất vấn Người nữa.


 

Tại sao Thiên Chúa muốn có Hội Thánh?-Cha Vương

Một ngày bình yên và sinh nhiều hoa quả của Chúa Thánh Thần nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 06/06/2024

GIÁO LÝ:  Tại sao Thiên Chúa muốn có Hội Thánh? Bởi vì Thiên Chúa không muốn cứu rỗi chúng ta cách riêng rẽ nhưng là tập thể. Người muốn tập họp toàn thể nhân loại vào một dân duy nhất, đó là Hội Thánh. (YouCat, số 122)

SUY NIỆM: Không ai có thể lên trời mà không cần người khác, Người chỉ nghĩ đến mình, chỉ lo cứu rỗi riêng mình sẽ sống không cần người khác. Điều này không thể có được cả ở trên trời cũng như dưới đất. Chính Thiên Chúa cũng cần người khác. Thiên Chúa không sống cô độc, tự coi là đủ cho mình. Chính Thiên Chúa là Ba Ngôi, là một cộng đồng, nên theo gương mẫu của Thiên Chúa, con người cũng được mời gọi để sống tương quan, trao đổi, tham gia và yêu thương lẫn nhau. Chúng ta đều có trách nhiệm đối với nhau. (YouCat, số  122 t.t.)

Ta phải trở nên thánh chung với nhau. Ta phải đến với Thiên Chúa chung với nhau, trình diện trước Thiên Chúa chung với nhau. Ta không được gặp Thiên Chúa tốt lành người này sau người kia. Thiên Chúa có thể nói tốt lành sao được nếu ta lại ra đi người này không có người kia? (Charles Péguy, 1873–1914, thi sĩ Pháp)

LẮNG NGHE: Thiên Chúa nói với Cain: Abel em ngươi ở đâu? Cain trả lời: Con không biết. Con có phải là người coi giữ em con đâu? (St 4:9)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, yêu thương anh em là một mệnh lệnh, xin Chúa thắp trong con ngọn lửa tình yêu của Chúa và niềm vui của Thánh Thần để con biết yêu thương và tôn trọng nhau, biết tha thứ và cộng tác với nhau, rồi cùng nhau hưởng vinh phúc thiên đàng với Chúa.

THỰC HÀNH: Tạo cơ hội đọc kinh chung hoặc chia sẻ lời Chúa trong gia đình  hay với những bạn bè thân thuộc. Đại dịch COVID dạy cho người tín hữu một bài học quý giá là ta có thể nên thánh chung với nhau qua việc đọc kinh cầu nguyện qua điện thoại hoặc những thiết bị truyền thông.

From: Do Dzung

Giúp Nhau Hoàn Thiện (Huỳnh Minh Kỳ & Đinh Công Huỳnh) 

HỌ HÀNG VỚI CHÚA

Cách nay ít năm, tại bệnh viện Milwankee, có một bé sơ sinh mù và còn bị chuẩn đoán là đần độn bẩm sinh do bại liệt não.  Sau khi sanh ít ngày, người mẹ đã nhẫn tâm bỏ đứa con sơ sinh tật nguyền.  May mắn cho em, một chị y tá tên là May Lempke, thấu hiểu tình trạng bé sơ sinh bị bỏ rơi đồng nghĩa với cái chết, đã nhận em về nuôi.

Chị May cùng chồng đặt tên cho đứa con nuôi đặc biệt của mình là Leslie.  Họ thay nhau xoa bóp cho Leslie hằng đêm, cầu nguyện cho Leslie hằng ngày.  Chị May khóc suốt vì Leslie đau đớn.  Leslie càng lớn, sự chăm sóc Leslie càng nhiêu khê: chị May phải khéo léo cột Leslie vào chiếc ghế để em khỏi té nếu chị muốn rời em.

Một ngày nọ, May thấy dường như Leslie có những biểu hiện khác thường khi nghe những bản nhạc.  Thế là, vợ chồng chị mua một cây đàn piano cũ và tranh thủ đánh đàn cho Leslie nghe; mua nhiều băng đĩa hoà tấu hy vọng Leslie được vui.

Bỗng vào một đêm đông năm 1971, vợ chồng May nghe thấy ai đó đang chơi bản hoà tấu dương cầm số 1 của Tchaikovsky.  Họ thức dậy để xem tiếng đàn lạ từ đâu.  Họ sửng sốt thấy Leslie đang vẹo mình trước đàn và chơi nhuần nhuyễn bản nhạc.  Từ đó, các bản nhạc Leslie đã nghe như đã tồn trữ trong óc và nay đang tuôn ra trên đôi tay của cậu.  Leslie giờ đây đã 28 tuổi, đi lại vẫn khó khăn, nói năng vẫn ngọng ngịu, nhưng là một tài năng âm nhạc. 

To Creation and Beyond: The Remarkable Life of Leslie Lemke ...

Các bác sĩ giải thích: Leslie bị chậm phát triển về trí tuệ do não bị tổn thất nhưng lại cực kỳ tài năng.  Tài năng đó được duy trì và bộc phát nhờ tình yêu đặc biệt của cha mẹ nuôi là vợ chồng chị May Lempke (theo Reader’s Digest).

*******

Đứng trước nghịch cảnh Leslie, liên hệ do máu huyết đã chào thua liên hệ do đức ái.  Hôm nay trong Tin Mừng, Đức Giêsu đang giới thiệu mối liên hệ đức ái đó.  Một cách nào đó, Đức Giêsu đã gọi mối liên hệ này là họ hàng của Ngài.

Thiết lập họ hàng thiêng liêng

Trong xã hội có nhiều mối liên hệ.  Rộng nhất là mối liên hệ đồng loại, rồi đến chủng tộc màu da.  Hẹp hơn là mối liên hệ đồng bào.  Nhỏ hơn là mối liên hệ đồng hương liên kết những người chung nơi chôn nhau cắt rốn.  Cuối cùng là mối liên hệ họ hàng huyết tộc nảy sinh do sự đồng một dòng máu di truyền.  Ngoài ra còn có mối liên hệ đồng môn, đồng nghiệp, đồng chí, đồng cảnh ngộ và bạn kết nghĩa…

Trong các mối liên hệ ấy, mối liên hệ họ hàng huyết tộc là phổ biến nhất, cụ thể nhất, và xét trong lãnh vực tự nhiên thường là bền chặt nhất.  Thế mà, khi đề cập đến mối liên hệ này, Đức Giêsu đã đặt vấn đề: “Ai là mẹ, là anh em ta?”  Mẹ và anh em theo nghĩa thường thì một em bé còn bế ngửa cũng biết và cảm nhận được!  Sao Chúa lại hỏi vậy?  Ở đây, Đức Giêsu đang mạc khải một mối liên hệ, đối với Ngài, mật thiết nhất và bền vững vĩnh cửu mà mối liên hệ máu huyết đứng bên sẽ trở nên quá nhỏ bé.  Đó là mối liên hệ họ hàng thiêng liêng phát sinh do đức Tin, phát triển nhờ đức Ái, và kiên trì nhờ đức Cậy trông.  Chất lượng của mối dây liên kết họ hàng thiêng liêng này hệ tại mức độ của sự thực hành lời Chúa.  Một người con càng thương cha mẹ thì càng dễ vâng lời, và càng vâng lời thì tình nghĩa con cái với cha mẹ càng thêm chất lượng.  Cũng vậy, một người chỉ thực sự là con cái Chúa khi biết đón nhận thánh ý Chúa và càng thực thi thánh ý Chúa thì tình nghĩa với Chúa càng thêm chất lượng.  Đức Giêsu gọi người đó là mẹ và là anh em của Ngài.

Khi Đức Giêsu đưa tiêu chuẩn xác định họ hàng dựa trên việc biết nghe và thực hành lời Chúa thì đồng thời Ngài cũng mặc nhiên cảnh báo có những trường hợp ngỡ là gần Chúa mà thật ra lại xa Ngài vời vợi.  Quả thế, những người có họ hàng máu huyết với Chúa, biết rõ về Chúa, gặp gỡ Chúa thường xuyên nhưng không bước theo Chúa bằng việc thực thi đường lối Chúa chỉ dạy vẫn mãi mãi là kẻ xa lạ với Chúa.

Thứ Ba 20.09.2022 Mẹ Tôi Và Anh Em Tôi – Gia Đình Vui Sống Đức Tin

Cuộc đời Đức Giêsu diễn tả cho ta thấy một Thiên Chúa mê say con người: Ngài quên ăn quên nghỉ vì phần rỗi anh em (x. Ga 4, 5-34); Ngài nỗ lực đẩy lui Satan, không để cho ma quỷ tác oai tác quái nơi thế giới con người như kẻ “múa gậy vườn hoang.”  Ai không đồng cảm với Chúa, không cùng Ngài trên một chiến tuyến chống lại Satan bằng việc nói không với Satan và nói có với Ngài trong đời sống… người đó luôn là kẻ xa lạ, thậm chí chống lại Ngài dù bề ngoài xem ra họ rất gần Ngài.  Kết cục, có lắm người phải ngã ngửa khi nghe Ngài kết luận: “Ta không hề biết các ngươi, xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác!”  Trong số đó có người là đồng hương, quá gần gũi với Chúa và có cả những kinh sư, luật sĩ, những người vẫn mang danh là chuyên viên trong đạo.

Phá vỡ họ hàng thiêng liêng

Nếu vâng nghe lời Chúa giúp ta nên họ hàng nghĩa thiết với Chúa thì ngược lại, bất tuân lệnh là biến mình thành kẻ xa lạ với Ngài.  Sự bất tuân khởi đi bằng sự thiếu tín nhiệm.  Adam – Evà trước khi giơ tay hái quả cấm thì trong lòng đã dấy lên sự không tin Chúa tốt lành (x St 3, 1-6).  Anh em họ hàng của Chúa trước khi đi bắt Chúa thì lòng họ đã không tin việc Chúa làm là bình thường, là khôn ngoan.  Chỉ có lòng tín nhiệm tin tưởng tuyệt đối vào Chúa mới giữ con người sống trong đạo lý Chúa.  Mất tín nhiệm đồng nghĩa với khởi sự phản bội.  Không trung thành với đường lối Chúa biến người ta đang là kẻ nghĩa thiết họ hàng với Chúa thành kẻ xa lạ, và hơn nữa thành kẻ thù của Tình Yêu.  Adam – Evà sau khi trái lệnh Chúa, đã đánh mất tình thân với Chúa, chẳng còn cảnh ngày ngày gặp Chúa đàm đạo thân tình nữa (x. St 3, 8-10).

Thiếu lòng tin vững chắc vào sự sống đời sau dễ làm cho ta trái ý Chúa ở đời này.  Đúng vậy, mọi lỗi phạm thường do ta thiển cận, chỉ thấy cái được trước mắt mà không thấy cái mất lớn lao đằng sau.  Người ta sẵn sàng chịu thương chịu khó để hy vọng được mùa lúa bội thu; người ta chấp nhận khổ luyện để hy vọng chiến thắng.  Cũng vậy, khi đã xác tín vào phần thưởng phục sinh vinh quang vô tận Chúa dành cho kẻ nghĩa thiết với Chúa thì bằng mọi giá ta sẽ duy trì mối liên hệ họ hàng với Chúa.  Mọi sự từ bỏ ở đời này để vâng ý Chúa sẽ là chuyện nhỏ khi ta đã thấy được vinh quang lớn lao mai sau.

Howard kelly là một nhà sinh vật học nổi tiếng kiêm bác sĩ.  Lần kia, sau một ngày nghiên cứu, ông đến một nhà nghèo xin nước uống.  Một bé gái xuất hiện và ân cần biếu ông một ly sữa tươi mát.  Ông cám ơn và mong có dịp đền ơn bé.  Ít lâu sau, mẹ bé đau nặng, người ta chuyển mẹ bé tới một bệnh viện trên thành phố.  Cuối cùng bà khỏi bệnh nhưng không biết lấy tiền đâu để trả viện phí.  Như một phép lạ, bác sĩ chữa bệnh xuất hiện trên tay cầm phong bì bên trong viết: Viện phí đã được thanh toán để trả ơn một ly sữa.  Ký tên – Bác sĩ Kelly.

Hy sinh cả đời thì có đáng gì so với vinh hạnh được là họ hàng của Chúa.

Trích Logos B

From: Langthangchieutim


 

Mình cứ sống tử tế


Lòng Thương Xót Chúa

Mình cứ sống tử tế

Bằng tấm lòng yêu thương

Ai chê trách, cứ kệ

Chuyện thế gian…lẽ thường.

Miệng môi người thiên hạ

Trăm vạn điều diễn suy

Mình cứ sống trong dạ

Thật ngay chẳng nghĩ gì

Trời sẽ ban cho phúc

Khi con người thiện lương

Bao thăng trầm cơ cực

Vẫn thảnh thơi…như thường!

– Nguyễn Tuân –

 HIỆN TƯỢNG THÍCH MINH TUỆ NHÌN TỪ GÓC ĐỘ Y HỌC

Dieu Le   Những câu chuyện Nhân Văn

Lê Phong

“Lâu nay; mình cũng có cùng suy nghĩ như vị Bác sĩ này?”.

1.Tâm thần kinh.

Tôi nhớ không nhầm vào ngày 11-5-2024 thì hệ thống truyền thông bắt đầu dấy lên hiện tượng Thích Minh Tuệ (TMT), cũng bắt đầu từ đó đến ngày TMT “tự nguyện” ẩn tu không ngày nào tôi không theo dõi trên các nguồn thông tin đại chúng. Tôi không am hiểu nhiều về đạo Phật, Thiên chúa giáo, đạo Hồi…nên chắc chắn ngày chưa có sự lan truyền thông tin nếu tình cờ tôi gặp TMT ngoài đường tôi sẽ cho rằng TMT bị tâm thần. Nhưng với TMT thì khác, TMT đã xác định dòng tu và đã có sự chuẩn bị nên tinh thần TMT rất thoải mái, vứt bỏ tất cả, tránh xa cám dỗ chỉ hướng đến một mục tiêu của ý chí mong muốn. Hệ thống thần kinh của TMT đã thích nghi với cuộc sống vượt qua tất cả để hướng tới mục tiêu mà TMT đã đặt ra trong mọi hoàn cảnh.

Ngày còn đi học chúng ta học “lấy ngòi bút làm đòn xoay chế độ” hay “Thép đã tôi thế đấy”… để học và hướng đến mục tiêu sống và chiến đấu. Con người sinh ra luôn luôn có lòng tham, nếu không chế ngự được lòng tham thì sẽ dẫn đến sai lệch ở nhiều phương diện. Ở phương diện xã hội nếu trẻ nhỏ đến lão già biết chế ngự tâm thần kinh sẽ tránh được những bệnh lý, thói hư đam mê cờ bạc, internet- game, lừa đảo, buôn gian bán điêu. Một số người bệnh mắc căn bệnh thần kinh-nội tiết nếu chế ngự và điều tiết được tinh thần sẽ làm cho bệnh mau ổn định hơn. Đây là điều khác biệt cực lớn của TMT với người thường.

  1. Dinh dưỡng

TMT ngày chỉ ăn có một bữa, tôi đồ rằng thức ăn của TMT không phải cơm nóng, canh ngọt, không có nước yến, nước tăng lực, café, chè… mà dân cho gì ăn nấy. Có rất nhiều người bệnh của tôi băn khoăn khi ăn uống, rồi một số người ăn chay trường ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe. Rồi các YBS, nhà dinh dưỡng xây dựng thực đơn cho người thừa cân béo phì, ĐTĐ…với bữa ăn kim cương-vàng-bạc nhưng cân nặng không giảm và bệnh vẫn mắc. Thói ăn là phản xạ bẩm sinh, nếu điều tiết được ăn uống, cân bằng được tâm thần kinh thì chắc chắn một số bệnh mãn tính sẽ đẩy lùi. Nói về ăn uống cứ nói mãi khoa học dinh dưỡng thì có lẽ không phù hợp với TMT khi mà năng lượng ăn vào thấp hơn nhiều năng lượng tiêu thụ.

  1. Hoạt động thể lực

Người bình thường WHO khuyến cáo hoạt động thể lực cho từng lứa tuổi khác nhau, từng bệnh nền khác nhau. Trước và sau hoạt động thể lực như đi bộ, đạp xe…cần chuẩn bị những gì và nên tránh những gì nhưng với TMT thì khác, SN 1981 năm nay 43 tuổi, TMT là người bình thường không thể ngày nào cũng đi bộ, đi dưới nắng, dưới mưa. Nhất là nắng của xứ nhiệt đới dễ mất nước và điện giải gây sock nhiệt nguy cơ tính mạng. TMT đi chân trần, da chân cực dày mới chịu được nhiệt đường nhựa và rồi bàn chân ấy sẽ ảnh hưởng đến xương khớp không, chắc chắn là không. Nếu ảnh hưởng TMT không thể dẻo bước được.

  1. Miễn dịch

Theo như tôi biết TMT ngủ ngồi, giấc ngủ rất quan trọng sau một ngày lao động nặng, nhưng hình như mới 3g sáng TMT đã thức để thiền. Ngủ ngồi làm sao mà thư giãn để tái tạo năng lượng được? hơn thế nữa, TMT ngủ ở nghĩa địa, nhà bỏ hoang, hốc đá có nghĩa là không chăn mùa đông, tứ mùa không màn thì tránh sao khỏi muỗi và các loại côn trùng. Với y trang như vậy mùa đông đắp lên còn ngủ được, nhưng mùa hè nóng thế không quạt, không điều hòa chùm y trang ngủ tránh muỗi đốt và côn trùng thì chịu sao thấu. Không thấy TMT bị dị ứng hay sốt rét…đây là điều cần làm sáng tỏ, tôi không có ý nghi ngờ, nhưng diễn biến không phải vài ngày vài tháng mà đã 6 năm qua rồi, Y học sẽ lý giải sao đây?

  1. Vệ sinh cá nhân

Quan sát thấy răng TMT hình như hàm trên là răng giả. Hành trang TMT đem theo không rõ có bàn chải, thuốc đánh răng không. Nơi TMT dừng chân chắc không sẵn nguồn nước và chắc không xà phòng đem theo vậy thì TMT sẽ vệ sinh cá nhân như thế nào? Đây cũng là một câu hỏi. Liệu TMT có mắc bệnh da liễu nào không như viêm da, ghẻ…

  1. Sức chịu đựng và thích nghi của cơ thể con người

Cơ thể con người còn nhiều điều bí ẩn mà khoa học Y học chưa thể giải đáp được. Qua những câu chuyện chúng ta từng biết qua sách vở như Robinson hay những sống sót qua các vụ tai nạn…nhưng với TMT hàng ngàn năm nay chúng ta mới chứng kiến tại Vnam là bằng chứng thật về dinh dưỡng, hoạt động thể lực, lối sống khắc nghiệt, ý chí tâm thần kinh đem đến sự thích nghi với môi trường. Chắc rằng nếu để TMT và một số cộng sự tiếp tục tu theo hướng đó chúng ta nên theo dõi về các chỉ số sức khỏe, tâm sinh lý để biết thêm về SK con người.

  1. Hiệu ứng của TMT

Tôi viết bài này không xưng gọi TMT là sư, là thầy thể theo nguyện vọng của TMT. Tôi cũng không xưng hô chú vì TMT kém tôi những 2 con giáp, mà trên góc độ nhỏ nhoi về Y học tôi gọi đúng danh phật mà TMT đã xưng.

Qua TMT tôi cũng không kêu gọi mọi người tu khổ hạnh để bảo vệ SK vì khoa học chưa lý giải và không bao giờ lý giải được trên 1 cá thể.

Nhân trường hợp của TMT, tôi nhận thấy những người bệnh của nhóm bệnh mãn tính như Tăng HA, ĐTĐ, thừa cân béo phì, rối loạn chuyển hóa Lipid máu, Stress, tim mạch, cơ xương khớp và cường giáp…phải chăng cũng nên học hỏi TMT về cân bằng tâm thần kinh, giảm ăn…mà vẫn lao động, học tập bình thường. Đặc biệt về vấn đề tâm thần kinh xóa bỏ mọi ưu phiền, âu lo mặc cảm khi chẳng may mắc những căn bệnh mãn tính. Ngay cả các nhà khoa học, BS cũng nên đặt vấn đề tư vấn trị bệnh cho người bệnh sao cho khoa học và phù hợp với cá thể từng người bệnh.

Lưu ý rằng, bài này tôi viết chỉ là nhìn nhận từ góc độ ban đầu của cá nhân tôi trong khía cạnh nhỏ Y học mà tôi biết.

Làng Yên Lãng 6-5-2024.

PS: Nhân hiện tượng TMT tôi cũng mong các người bệnh của tôi vững tâm điều trị như TMT vững bước bộ hành mà vẫn khỏe và cười tươi.


 

HAI ANH EM.-Truyen ngan HAY

Nghệ Lâm Hồng

Anh trai từ bỏ em gái sau khi bố mẹ qua đời và sự thật nghẹn ngào nước mắt…

Khi bố mẹ qua đời, anh trai là chỗ dựa duy nhất của cô bé. Cô ngoan ngoãn nghe lời anh, vì sợ rằng anh cũng sẽ bỏ cô mà đi. Một buổi sáng kia khi tỉnh dậy, cô bé không tìm thấy anh đâu nữa. Trong lòng cô chỉ còn niềm oán hận với người anh bạc bẽo của mình, cho đến một ngày hiểu ra sự thật cô mới òa khóc…

Năm cô 6 tuổi, cô mất cả bố lẫn mẹ, họ bị tai nạn ô tô trong lần về quê thắp hương cho ông bà nội.

6 tuổi, cô chưa thể hiểu hết mọi chuyện đang xảy ra trong gia đình, cô chỉ biết khóc suốt ngày vì bố mẹ không quay về.

Cô còn một người anh trai tên là Nam, cậu bé 14 tuổi, dáng người to cao giống bố. Lúc bố mẹ mất, cậu không khóc, không gào thét mà chỉ ôm chặt cô em gái vào lòng cho đến khi ngủ thiếp đi.

Suốt ngày cô đều theo sau anh trai đòi bố, đòi mẹ; cô không thích ăn cơm nửa sống nửa chín của anh trai nấu, không thích mặc bộ đồ nhăn rúm anh trai giặt,…

Kể từ ngày hiểu ra rằng bố mẹ mãi mãi không về, cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai vì sợ anh lại bỏ cô mà đi

Đêm hôm đó, trời đã rất muộn, rất muộn nhưng cô không chịu ngủ mà ngồi dậy kéo anh trai và hét to: “Em muốn gặp mẹ!”.

Bỗng nhiên, Nam kéo cô từ trong chăn ra, hai tay nắm lấy đôi vai bé nhỏ của cô và nói:

“Mẹ mất rồi, đừng có tìm mẹ nữa, bố mẹ đều không còn nữa, họ sẽ không quay về nữa đâu!”.

Giọng nói của Nam vang lên rất to khiến cô phải im lặng vì sợ hãi. Sau đó, cô dần dần hiểu được bố mẹ cô mãi mãi không quay về, cô hiểu được trên thế giới này chỉ còn anh trai là người thân duy nhất của mình.

Nam úp mặt xuống giường và khóc thật to, đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trai khóc kể từ ngày bố mẹ mất.

Cô nhẹ nhàng cúi xuống rồi nằm trên lưng anh trai, cô dùng đôi tay bé nhỏ của mình ôm lấy anh, cảm giác ấm áp như ôm bố mẹ vậy.

Cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai giống như trước kia từng dựa vào bố mẹ: đi học, cô đòi anh chở đi; tan học, anh trai phải đến đón cô.

Trường của cô cách nhà khá xa, mỗi buổi sáng Nam đều chở cô đến trường, đến nơi người Nam ướt đẫm mồ hôi. Ngồi trên xe, cô nắm chặt lấy vạt áo của anh không rời, cô không khóc đòi bố mẹ như trước nữa. Trước giờ cô chưa từng nói với anh, kể từ khi hiểu ra rằng bố mẹ mãi mãi không quay về nữa, trong lòng cô luôn bao trùm một nỗi sợ hãi, cô sợ rằng một ngày nào đó, anh trai cũng sẽ rời xa cô.

Cảm giác sợ hãi đó khiến một đứa bé 6 tuổi trở nên ngoan ngoãn, nghe lời đến lạ. Thế rồi, có mơ cô cũng không tưởng tượng được rằng: cuối cùng, anh trai vẫn bỏ rơi cô.

Hôm đó là ngày cuối tuần, mới sáng sớm, Nam đã phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ chăm chút buộc cho cô hai bím tóc, mặc cho cô bộ váy màu trắng mà cô không biết anh mua cho cô từ khi nào, sau đó cô được anh trai dẫn đi công viên chơi rất nhiều trò, ăn rất nhiều món, cho đến khi mệt, cô ngủ say trên lưng anh.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô thấy mình nằm trên giường của nhà khác, còn anh trai thì không thấy đâu nữa.

Cô hốt hoảng chạy đi tìm anh, sau đó một người hàng xóm mà cô gọi là “thím” nói với cô rằng anh trai cô đi làm thuê rồi, từ nay về sau, cô sẽ sống cùng với gia đình họ. Mặc dù cô biết, chú thím là bạn thân thiết của bố mẹ mình, nhưng cảm giác bị anh trai bỏ rơi lúc này còn tuyệt vọng, đau đớn hơn khi bố mẹ rời đi. Là anh trai đã bỏ rơi cô, cô đã bị anh trai bán lấy tiền, anh trai không cần cô nữa.

Sau khi biết anh trai cũng bỏ đi không về như bố mẹ, cô nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới, có nhiều sự thay đổi. Sự thích nghi nhanh chóng đó mãi đến khi lớn lên, cô nhận ra rằng: đó chính là một kiểu để quên đi đau thương.

Cô chủ động học làm việc nhà, tự giặt quần áo, cô biết đây không phải là nhà của mình, họ không phải người thân của mình, nên cô dần dần cũng không còn có ý nghĩ dựa dẫm vào ai nữa. Kể từ khi anh trai bỏ đi, cô hoàn toàn mất đi quyền được nũng nịu, đòi được yêu chiều. Cô cũng có một người anh trai nữa, người đó hơn cô một tuổi, rất nghịch ngợm và đôi lúc còn bắt nạt cô.

Cũng may là bố mẹ nuôi rất thương cô, mỗi năm họ đều mua quần áo mới cho cô, có đồ ăn ngon cũng luôn để phần. Tình cảm của cô đối với bố mẹ nuôi, có yêu thương, nhưng sự cảm kích, ơn huệ lại là phần nhiều.

Năm cô 11 tuổi, lúc đó cô đang học lớp 4, một buổi tối nọ, cô đang giúp mẹ vá lại chiếc áo, bỗng mẹ nuôi nói:

“Mấy năm nay, con không nhớ Nam sao? Lúc đó, nó còn bé, sao có thể chăm lo cho con được?”

Cô im lặng không nói, đúng vậy, cô không nhớ anh trai, mới nghĩ đến, cô đã thấy hận, vì thế cô không muốn nghĩ. Cô nói với mẹ: “Mẹ à, đừng nhắc đến anh con nữa”.

Mẹ nuôi thở dài, hình như trong lòng vẫn còn điều gì đó muốn nói, nhưng cô đã đi về phòng mất.

Chính xác, cô hận anh, cô không sợ khổ khi đi theo anh, không được đi học thì có gì đáng sợ đâu, cô sẽ theo anh đi kiếm cơm vậy. Nhưng, anh đã đập tan mộng tưởng của cô, đã làm mất đi chỗ dựa của người thân duy nhất, đó chính là sự hủy diệt triệt để, không để lại điều gì cả. Vì thế, cô không thể tha thứ cho anh trai mình.

Năm 16 tuổi, thành tích học tập đứng đầu toàn trường đã giúp cô thi đỗ vào trường cấp ba, người anh lớn hơn cô một tuổi đang học lớp 11.

Một năm sau, khi người anh đó đang chuẩn bị tốt nghiệp cấp ba, bố nuôi nghỉ việc, ông thuê một cửa hàng nhỏ ở chợ để bán rau. Tối hôm đó, đang ngồi học cô khát nước nên đi ra phòng khách uống thì tình cờ nghe được cuộc trò chuyện bên phòng của bố mẹ. Anh trai nuôi nói với mẹ rằng: “Mẹ, con không biết, dù thế nào đi nữa con cũng phải học đại học”.

“Không được, cái Mai học tốt hơn con, nó có khả năng thi đỗ đại học”. Tiếng nói của bố nuôi nhỏ nhẹ nhưng rất quyết đoán.

“Lấy đâu ra tiền mà nuôi hai đứa ăn học cùng một lúc chứ?” Mẹ nuôi nói.

Nghe đến đó, cô vội quay về phòng, cô không muốn nghe gì nữa. Lúc đó, cô quyết định để cho anh trai học đại học, còn cô, học xong cấp ba, cô sẽ đi tìm việc. Bởi, từ khi anh trai bỏ cô mà đi, bố mẹ nuôi đã cho cô quá nhiều, cô không muốn thêm gánh nặng cho họ nữa.

Đáng tiếc là anh trai nuôi của cô thi không đỗ và bố nuôi cô vẫn kiên quyết rằng cô phải vào đại học.

Cô vẫn kiên quyết: “Con không thi đâu, con quyết định rồi!”.

Tranh luận hồi lâu không được, mẹ nuôi cô từ trong bếp nói vọng ra: “Mai à, con bắt buộc phải thi vào đại học. Con có biết không, anh trai con đã gửi đủ số tiền học phí cho con rồi nên con nhất định phải học đại học, đừng phụ lòng nó, nó không dễ dàng gì…”.

Cô ngẩn người.

11 năm sau, lần đầu tiên cô lại tìm về hồi ức của anh trai mình.

Bố mẹ nuôi nói với cô: “Năm đó, anh trai con biết: một đứa trẻ 14 tuổi như nó, sẽ không có khả năng để nuôi em gái, nên nó mới quyết định ra ngoài đi làm kiếm cơm, còn gửi con lại cho bố mẹ. Nó đã bán nhà và đưa hết số tiền đó cho bố mẹ, bởi nó tin rằng bố mẹ sẽ chăm sóc tốt cho con. Buổi sáng sớm hôm đó, trước khi rời đi, anh con ôm con đang ngủ say trong lòng và đưa cho mẹ bế, sau đó nó nhìn con và hứa rằng: “Thím à, con nhất định sẽ về đón em con, mong thím chăm sóc tốt cho nó…”.

“Từ khi con bắt đầu lên lớp 4, mỗi tháng nó đều gửi tiền về cho mẹ, bố mẹ cũng tích góp lại cho nó. Là bố mẹ vô dụng, nhiều năm qua luôn để con phải chịu ấm ức…” Bố mẹ nuôi nghẹn lòng không nói nên lời, họ cầm lấy tay cô và khóc.

Vậy những năm qua anh ấy đi đâu, sống như thế nào?…

Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, thì ra anh trai chưa từng bỏ rơi cô, anh trai vẫn luôn yêu cô, nhưng bằng cách mà mấy năm qua cô không thể lý giải được.

“Thế tại sao anh lại không về thăm mình chứ, không phải anh đã hứa sẽ về thăm mình rồi ư?…”.

Số tiền gửi từ Sài Gòn về, bên ngoài phong bì không ghi địa chỉ cụ thể, cô hạ quyết tâm nhất định phải vào Sài Gòn tìm anh.

Một năm sau, cô thi đỗ và vào Sài Gòn học tập, cô vẫn không thôi nghĩ đến việc tìm anh trai; thế nhưng, giữa đất Sài Gòn rộng lớn như thế, đi tìm một người quả như là mò kim đáy bể.

Tốt nghiệp xong, cô ở lại Sài Gòn và làm việc ở đó, cũng là để tìm anh trai luôn. Vào lúc cô gần như tuyệt vọng, bỗng nhiên cô nhìn thấy một bức ảnh trên mạng: “Trước một quầy báo nhỏ, có một chàng trai người gầy gò ốm yếu, bị mất một tay, đang sửa xe đạp…” Khi nhìn thấy dòng chữ ghi tên Nam, cô hoa mắt, người đó chẳng phải là anh trai mình sao? Đúng rồi, là anh ấy.

Cô xem tiếp: “Năm 19 tuổi, người thanh niên làm việc ở một công trường xây dựng, trong lúc đang làm việc thì do gặp sự cố về máy móc nên anh ta đã bị mất đi một cánh tay, từ đó anh lang thang phiêu bạt khắp nơi, làm đủ nghề để mưu sinh: nhặt phế thải, đi bán báo, phát tờ rơi… Và, 3 năm trước, anh ta mở một quầy báo nhỏ vừa bán báo vừa sửa xe đạp. Động lực duy nhất để anh sống lạc quan như thế chính là cô em gái…”.

Khi cô xuất hiện trước quầy báo, anh trai cô đang bận rộn với công việc sửa xe đạp, mặc dù mất một tay, nhưng động tác của anh vô cùng nhanh nhẹn và điêu luyện. Cô nhẹ nhàng bước lại gần, nước mắt cô rơi xuống lã chã, trước mắt cô chính là người anh mà cô từng hận vì đã bỏ rơi cô, chính là người yêu thương cô nhất, bất chấp tất cả để lo cho cô có một cuộc sống đầy đủ.

“Cô gái, cô…” Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, cô khóc nức nở và ngồi xuống nhẹ nhàng lấy khăn lau mồ hôi cho anh.

“Anh à, em là Mai đây!…”

Cô vội vàng ôm lấy anh, đã lâu lắm rồi cô không được ôm anh như vậy, cảm giác đó vẫn ấm áp như hồi bé, cảm giác được an toàn, được yêu chiều…

Tình cảm gia đình luôn thiêng liêng như vậy, nó luôn là chỗ dựa để ta lớn lên, luôn là động lực để ta bước tiếp, dù người thân có làm gì thì hãy luôn nhớ rằng, tất cả đều vì những người mà họ thương yêu mà thôi!.

ST

Hoangtuan Nguyen


Điều gì xảy ra khi lãnh bí tích Rửa tội?- Cha Vương

Xin Chúa gìn giữ bạn và gia quyến để bạn đừng xa lạc con đường Chân Thiện Mỹ nhé. Nhớ cầu nguyện cho nhau.

Cha Vương

Thứ 4: 05/06/2024

GIÁO LÝ: Điều gì xảy ra khi lãnh bí tích Rửa tội? Nhờ bí tích Rửa tội, chúng ta được trở nên chi thể của thân thể Chúa Kitô, anh chị em của Đấng Cứu chuộc, con cái Thiên Chúa. Chúng ta được giải thoát khỏi tội lỗi, thoát khỏi sự chết, được lãnh số phận sống vui trong Đấng Cứu chuộc ta. (YouCat, số 200)

SUY NIỆM: Được rửa tội có nghĩa là lịch sử đời tôi được chìm đắm trong dòng chảy tình yêu của Chúa. Đức Bênêđictô XVI nói: “đời tôi thuộc về Chúa Kitô chứ không còn thuộc về tôi nữa… Được Chúa tháp tùng, vâng, được Chúa đón nhận vào tình yêu của Người, tôi được thoát khỏi sợ hãi. Chúa bao bọc tôi và mang tôi đi tất cả nơi nào tôi đi, Người là chính sự sống”. (YouCat, số 200 t.t.)

❦  Vì được dìm vào trong cái chết của Người, chúng ta đã cùng được mai táng với Người. Bởi thế, cũng như Người đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới. (Rm 6,4)

❦  Đấng muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý. (1 Tm 2,4)

Đức Giêsu đáp: “Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí.” (Ga 3,5)

❦  Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Vậy, dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa. (Rm 14,8)

❦  Thật thế, tất cả chúng ta, dầu là Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đã chịu phép Rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đã được đầy tràn một Thần Khí duy nhất. (1 Cr 12,13)

 LẮNG NGHE: Vậy đã là con, thì cũng là thừa kế, mà được Thiên Chúa cho thừa kế, thì tức là đồng thừa kế với Đức Kitô; vì một khi cùng chịu đau khổ với Người, chúng ta sẽ cùng được hưởng vinh quang với Người. (Rm 8,17)

 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, qua bí tích rửa tội, Chúa đã cho con được tái sinh nhờ nước thánh tẩy, để nên một với Đức Kitô. Xin Chúa thương phù trì, giúp con luôn chiến thắng tội lỗi và trung thành đáp lại tình thương của Chúa.

THỰC HÀNH: Bạn có nhớ người lãnh nhận bí tích Rửa tội thề hứa những gì không? Từ bỏ ma quỷ, xa lánh tội lỗi, tin kính Thiên Chúa Ba Ngôi và giữ lề luật của Ngài. Hôm nay, xin bạn hãy cố gắng sống theo lời hứa của mình nhé.

From: Do Dzung

Đoan Hứa – Phương Thảo (Sáng tác: Dương Nhân) 

30,000 người Trung Quốc tràn vào Mỹ, dấy lên sự lo ngại về an ninh – Như Hồ

Như Hồ

30 tháng 5, 2024

Một người Trung Quốc mệt mỏi quỵ ngã ngay trước biên giới vào Mỹ (Robert Gauthier/Los Angeles Times via Getty Images)

Số người Trung Quốc tràn vào Mỹ qua đường bộ biên giới, đang khiến các giới chức Hoa Kỳ lo ngại về vấn đề an ninh quốc gia.

Hiện cuộc đại di cư bất hợp pháp của người Trung Quốc sang Mỹ vẫn tiếp tục với tốc độ kỷ lục. Cảnh sát cho biết đã có 30,000 người bị bắt vì vượt biên trái phép trên toàn quốc kể từ Tháng Mười.

Con số đó vượt qua con số 24,000 người di cư Trung Quốc được ghi nhận trong cả năm 2023, theo dữ liệu của Biên phòng nói với tờ The Post. Sự bùng nổ về nhập cư từ Trung Quốc bắt đầu dưới thời chính quyền Biden. Trong khi toàn bộ năm 2021 – kéo dài từ ngày 1 Tháng Mười đến ngày 30 Tháng Chín  – chỉ có 342 người di cư Trung Quốc gặp phải ở biên giới.

Phần lớn người di cư Trung Quốc đang đi qua khu vực biên giới San Diego, nơi các nhân viên đặc vụ tìm thấy, hoàn toàn bị choáng ngợp trước làn sóng ồ ạt. Những lo ngại về an ninh quốc gia đã tăng lên do xu hướng đang diễn ra, khi Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới (CBP) phải giảm số lượng câu hỏi kiểm tra mà với các công dân Trung Quốc, từ khoảng 40 xuống chỉ còn 5, do số lượng quá đông cũng đem lại những lỗ hổng khác về dữ liệu.

Theo nhiều báo cáo, nhiều người cũng tiêu hủy hoặc vứt bỏ hộ chiếu hoặc chứng minh thư của họ ở phía biên giới Mexico, khiến CBP gặp khó khăn hơn nhiều trong việc chứng minh danh tính và quốc gia xuất xứ của họ, đồng thời khiến việc trục xuất họ trở nên khó khăn hơn nhiều.

Một người Trung Quốc đang bị nhân viên tuần tra biên giới xét hỏi giấy tờ (Robert Gauthier/Los Angeles Times via Getty Images)

Nhiều người di cư Trung Quốc cho biết họ đến Mỹ vì lý do kinh tế, thay vì chạy trốn sự áp bức đe dọa đến tính mạng. Một gia đình đã vượt biên sang San Diego vào Tháng Tư nói với The Post rằng họ không gặp vấn đề nguy hiểm nào trước mắt, khi họ phải rời quê hương để xin tị nạn ở Mỹ.

Một người Trung Quốc cho biết: “Chúng tôi đã đi từ Thái Lan và Thổ Nhĩ Kỳ và đi theo lộ trình được chia sẻ trên mạng xã hội,” đồng thời cho biết thêm rằng hành trình của họ tiêu tốn đến $75,000.

Những người được thả ra khỏi nơi giam giữ của Đội Tuần Tra Biên Giới được đưa bằng xe buýt đến San Diego và bỏ lại tại một trạm tạm giữ địa phương. Nhiều người di cư Trung Quốc khởi hành từ xe buýt được hộ tống nhanh chóng bởi một nhóm đàn ông Trung Quốc, những người điều hành “taxi” không chính thức cho những người đồng hương của họ.

Những người đàn ông Trung Quốc làm “taxi” này, nói với The Post rằng họ ở đó để giúp đỡ những người di cư từ cộng đồng của họ vì những người mới đến không nói được tiếng Anh hoặc không biết phải đi đâu. Những người di cư Trung Quốc cố ý chờ để được Đội Tuần Tra Biên Giới bắt giữ tại biên giới ở Campo, California rồi để cho chính quyền xử lý.

“Khi mới đến đây, họ không hiểu ngôn ngữ và rất sợ hãi. Khi gặp chúng tôi, họ sẽ cảm thấy thoải mái,” một trong những người đàn ông Trung Quốc đang chờ người di cư nói với The Post. “Người đàn ông Trung Quốc vừa xuống xe buýt đã bị đánh cắp điện thoại, ví và giấy tờ tùy thân ở Mexico. Tối nay tôi sẽ sắp xếp chỗ ở cho anh ấy và đãi anh ấy một bữa ăn. Tôi cũng sẽ giúp anh ấy liên lạc với gia đình,” anh nói qua một ứng dụng dịch thuật.

Dòng người Trung Quốc tràn vào Hoa Kỳ, đang thật sự làm dấy lên sự lo ngại về an ninh. Nhiều cuộc điều tra liên bang về hoạt động gián điệp của Trung Quốc vẫn đang được tiến hành và một báo cáo công bố vào Tháng Chín năm ngoái tiết lộ công dân Trung Quốc lẻn vào các căn cứ quân sự và các địa điểm nhạy cảm khác của Mỹ hơn 100 lần trong những năm gần đây.

Vào ngày 16 Tháng Năm, quyền giám đốc ICE Patrick J. Lechleitner chia sẻ mối lo ngại của mình về làn sóng người Trung Quốc đột ngột tràn vào, cho biết chính phủ liên bang đang đàm phán với chính phủ Trung Quốc để đạt được thỏa thuận tiến hành các chuyến bay trục xuất thường xuyên về Trung Quốc.

Vào ngày 30 Tháng Ba, một chuyến bay di dời chỉ có khả năng chở 14 hành khách đã hạ cánh xuống Thẩm Dương, Trung Quốc. “Không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng chúng tôi đang cố gắng,” Lechleitner nói về các cuộc đàm phán đang diễn ra với Trung Quốc về việc trục xuất.

Như Hồ.

From: taberd-6& NguyenNThu


 

Tâm Sự Của Người Vợ Săn Sóc Chồng Bị mất Trí Nhớ – Ngọc Lan.

Kimtrong LamU 70 LVC.

Thức Khuya Mới Biết Đêm Dài.

(Tâm Sự Của Người Vợ Săn Sóc Chồng Bị mất Trí Nhớ) –

Ngọc Lan.

Một ngày đẹp trời, tự dưng người chồng chung sống cùng mình gần một phần tư thế kỷ bỗng nhìn mình và nói, “Chị mới qua Mỹ mà lái xe giỏi quá há!” thì mình cảm thấy như thế nào đây?

Tôi đã sửng sốt. Ngỡ rằng anh nói đùa.

Nhưng đó là sự thật.

Sáu năm qua, kể từ ngày chồng tôi ngã bệnh, vừa là “dementia” – một dạng của bệnh mất trí nhớ Alzheimer, vừa là “Parkinson” dạng cứng đờ người, lại vừa có nước trong não, tôi đã bỏ hẳn việc đi làm để ở nhà chăm sóc cho anh.

Thế nhưng

Điều đau khổ nhất là khi mình làm tất cả mọi chuyện, không còn nghĩ gì được đến bản thân, mà chồng lại không biết mình là ai hết.

***

Cách đây 6 năm, sau khi bị ung thư bàng quang, rồi lại được mổ khi có bướu trong cột sống, ngay dưới thắt lưng, chồng tôi vẫn là một người yêu thích thể thao, nhất là football. Anh thuộc tên tất cả các đội bóng, tên từng cầu thủ, tên những huấn luyện viên, không một trận football nào anh bỏ qua.

Đùng một cái.

Anh không còn ham thích bất cứ thứ gì nữa. Không football, không sách báo, không phim ảnh, không tivi. Anh cứ lái xe đi mà không biết đi đâu. Anh không ăn, không uống. Khi đó tôi vẫn đi làm, anh ở nhà nghỉ hưu non sau thời gian thất nghiệp. Tôi đưa anh đi bác sĩ. Anh bị trầm cảm, bác sĩ bảo vậy, và chuyển sang cho bác sĩ tâm lý.

Hơn một năm trời đi bác sĩ tâm lý, sức khỏe anh không tiến triển.

Cho đến ngày sinh nhật anh cách đây 6 năm, anh bị ói, tôi chở anh vào cấp cứu. Sau hai ngày ở bệnh viện ra, trên đường về nhà, anh nhìn tôi và nói, “Chị mới qua Mỹ mà lái xe giỏi quá há!” Tôi sửng sốt, ngỡ rằng anh nói đùa.

Nhưng khi anh cứ kêu tôi bằng “chị ba” và tỏ ra không hề biết tôi là ai, tôi lờ mờ hiểu ra mọi thứ. Thế giới gần như sụp đổ dưới chân tôi.

Bác sĩ chụp hình, làm các xét nghiệm, cho biết trong đầu anh có nước. Anh lại được chẩn đoán bị chứng mất trí “dementia” – một dạng của bệnh mất trí nhớ Alzheimer.

Anh không còn biết tự chủ trong vấn đề đi vệ sinh, tiểu tiện nữa. Có những ngày tôi đi làm về, mùi nước tiểu, mùi phân nồng nặc khắp nhà. Từ trên giường, ra đến sofa, phân anh trây trét đầy hết. Tôi phải đi lau, đi dọn.

Rồi anh lại mắc thêm chứng bệnh “Parkinson” dạng “freezing,” cả người anh đông cứng lại khi bị ai chạm vào. Lúc đó, anh không di chuyển, không xê dịch được, mình phải lôi, phải kéo không khác gì một bao gạo. Anh không thể tự giữ thăng bằng cho mình. Không thể ngồi vững, không thể đi. Lúc ngã ra, anh không thể xoay trở để tự ngồi dậy.

Bác sĩ nói bệnh anh không thể chữa trị.

Tôi đưa anh về nhà để tự mình chăm sóc cho anh.

***

Ba tháng sau đó, bất kể mưa nắng, tôi tập đi cho anh, từ trong nhà, ra đến ngoài sân. Anh có thể bước đi được, tuy không nhiều. Nhưng sợ nhất vẫn là những khi anh ngã. Bởi, anh như một bao gạo, không thể điều khiển được não của mình, để có thể lay chuyển, nương theo sự giúp đỡ của người khác. Anh không thể vịn vào tôi để từ từ đứng lên. Tôi kê chiếc ghế bên này, kê thêm ghế bên kia. Đỡ anh tựa đằng này. Nâng anh phía đằng kia. Bằng mọi cách phải nâng được anh đứng lên. Tôi sợ lắm, những lúc như thế.

Có những khi đang tắm cho anh, anh đi tiêu ngay lúc đó, tôi phải đưa tay hứng để bỏ vào bồn cầu, còn hơn là lênh láng trong bồn tắm.

Có những lúc vừa tắm xong, đang lau mình cho anh, anh tiểu thẳng vào mặt tôi.

Tôi không còn nước mắt để khóc nữa, dù có những lúc tôi rất muốn khóc. Từ ngày anh bệnh, tôi bỏ hết mọi thú vui của mình, không shopping, không bạn bè, không phim ảnh. Tôi thấy mình như một con điên. Nỗi buồn chán vây kín chung quanh. Những lúc bận rộn với anh, với việc dọn dẹp, tôi không có thời gian suy nghĩ.

Nhưng khi dứt việc, tôi chui vào một góc, khóc cho phận mình.

Có lúc lái xe trên đường, tôi muốn lao xe đâm đầu vào đâu đó để kết thúc cuộc đời.

Bởi lẽ

Mờ mịt quá, tương lai trước mắt tôi.

Tôi không có bạn để tâm sự những u uất.

Tôi không có con để san sẻ những buồn đau.

Có lúc tôi muốn gào lên, muốn hét lên. Như một cách giải tỏa những uất ức nhọc nhằn đó, bác sĩ khuyên tôi nên làm vậy, nếu không tim tôi sẽ vỡ.

Nhưng khi tôi la lên, thì cả người anh lại đông cứng, không thể nào lay chuyển, mắt anh nhìn tôi như hỏi, “Chuyện gì vậy?”

Tôi lại phải dịu dàng, “Anh ngồi xuống đi, em đỡ anh đây, anh không té đâu,” “Anh ráng xoay qua đây thì em mới tắm cho anh được”… Chăm sóc một đứa bé bị bệnh, chăm sóc một người lớn bị ung thư, có lẽ còn dễ hơn rất nhiều so với chăm sóc một người bệnh mất trí nhớ cộng thêm Parkinson như anh. Bởi lẽ, họ hiểu mình nói gì, họ biết mình đau gì. Và hơn hết, họ còn điều khiển được trí não mình

Còn anh, anh không biết gì hết. Anh không nói gì hết. Anh chỉ cười những khi tôi dịu giọng. Và anh “khóa chặt” người mỗi khi sợ hãi.

***

Có những người bạn Mỹ đề nghị họ đến trông chừng anh chừng vài tiếng để tôi có thể ra ngoài đi chơi cho khuây khỏa. Nhưng tôi không thiết. Bởi lẽ, đi ra ngoài nhìn người ta vui vẻ, hạnh phúc, trở về nhà đối diện với thực tại, tôi chỉ càng cảm thấy chán chường hơn.

Tôi cũng từng muốn đưa anh đi đây đi đó, nhưng những kinh nghiệm đau thương từng xảy ra khiến tôi phải chùng bước.

Tôi vẫn nhớ khi anh chưa bệnh nặng như bây giờ, tôi chở anh đi Las Vegas coi chương trình Paris By Night 100. Sau đó, tôi đưa anh đến ngồi chơi ở một máy kéo, chỉ anh cách nhấn nút. Rồi anh ói. Cả người anh dính đầy chất bẩn. Tôi đưa anh vào nhà vệ sinh để chùi rửa. Thế nhưng khi đó tôi không biết mình phải làm thế nào khi một bên là nhà vệ sinh nam, một bên nhà vệ sinh nữ. Tôi không thể vào bên nam, tôi cũng không thể đưa anh qua bên nữ. Tôi dặn anh đứng yên một chỗ, tôi chạy vào lấy giấy ra lau cho anh.

Thế nhưng tôi vừa quay đi, anh cũng đi theo. Người lao công la lên bảo anh phải đi ra. Tôi giải thích, nói anh đứng yên, nhưng anh có hiểu gì đâu.

Không còn cách nào khác, tôi đưa anh ra xe để về khách sạn tắm rửa cho anh. Tuy nhiên cả người anh đông cứng lại, không nhúc nhích. Tôi phải lôi anh đi. Cố mà lôi anh đi. Người ta nhìn vào tôi, lạ lẫm. Đến thang máy, tôi phải chờ người ta đi hết, rồi mới đến tôi và anh bước vào, vì thật sự là hôi lắm.

Một chuyến đi như vậy, có thể nào là vui không?

Tôi vẫn nhớ lần đám cưới cháu anh. Tôi muốn đưa anh đi cùng để anh vui. Tôi cũng muốn mình được mặc áo dài trong ngày hôm đó. Và tôi may một chiếc áo dài thật đẹp.

Sáng ra, tôi phải chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cho anh, tắm rửa, mặc tã, thay đồ vest, và mang anh ra xe ngồi trước khi tôi trở vào chuẩn bị thay quần áo cho mình. Bởi lẽ, anh không thể ngồi lên xe một cách bình thường dễ dàng như mọi người. Anh vịn cửa xe, nhưng để nhấc được chân trái lên xe mà tôi phải vừa nói, vừa giúp nhấc chân anh lên. Rồi anh chỉ có thể ghé một phần tư mông ngồi vào ghế. Anh không thể tự mình nhích vào trong để kéo chân phải lên tiếp. Lúc đầu tôi không biết cách, tôi đi qua ghế người lái để lôi anh vào, nhưng mà anh nặng hơn tôi rất nhiều. Tôi không lôi nổi. Tôi phải dùng nhiều cách mới có thể để anh ngồi gọn vào trong trước khi cánh cửa xe đóng lại.

Tôi cũng thay được chiếc áo dài mà tôi mơ ước để chở anh đến nhà nhóm họ.

Anh gặp mọi người, anh vui. Anh cười. Người ta thấy anh cười, họ cũng vui theo.

Trước khi từ nhà cháu đến nhà hàng dự tiệc, tôi biết mình cần chuẩn bị trước việc thay tã cho anh. Khi đưa anh vào nhà vệ sinh rồi, tôi mới nhận ra rằng chiếc áo dài của mình bây giờ không còn phải để diện làm đẹp nữa mà nó trở nên vướng víu cho tôi trong việc chăm sóc anh.

Tôi phải cởi hết quần áo mình ra, rồi mới cởi hết đồ anh ra thì mới có thể lau rửa cho anh được.

Rồi lại đưa anh ra xe. Trời mưa lất phất. Anh đâu thể như người khác có thể ngồi nhanh vào trong. Anh ướt. Tôi cũng ướt. Tôi chợt nhận ra, mình làm đẹp để làm gì đây?

***

Chưa bao giờ tôi nghĩ đến chuyện bỏ cuộc trong việc chăm sóc anh, dù tôi biết mình không có hy vọng gì hết. Nhưng thật sự tôi cảm thấy mệt mỏi lắm. Tôi sẽ vẫn tiếp tục lo cho anh, đến ngày tôi không còn có thể làm được nữa.

Tôi sắp bước vào tuổi 60, tôi có còn gì đâu, một mai khi anh không còn nữa.

Người ta nói sau cơn mưa trời lại sáng. Nhưng cơn mưa đời tôi không biết khi nào mới tạnh đây?

Ngọc Lan

(Ghi lại theo lời tâm sự của chị Nga Nguyễn, cư dân thành phố San Diego, miền Nam California)