LẠC QUAN NHÌN ĐỜI

 Gieo Mầm Ơn Gọi

Đừng nhìn đời bằng ánh mắt bi quan

Bởi có gian nan thì mới là cuộc sống

Con người sinh ra ai chẳng có ước vọng

Nhưng mỗi cuộc đời số phận đều khác nhau.

Đừng nhìn đời bằng ánh mắt khổ đau

Ta mới sinh ra câu chào là tiếng khóc

Vì vậy cho nên mình cần phải chắt lọc

Những thứ vô tình để đừng khóc bi ai.

Xin hãy nhìn đời qua ánh nắng ban mai

Ngắm lá chơi hoa đón ngày dài đang tới

Gió hát Mây trôi giữa khung trời diệu vợi

Cảnh sắc thanh bình đang đợi khúc tình ca.

Xin hãy nhìn đời bằng ánh mắt thiết tha!

BẠN ĐỪNG NHÌN VÀO NHỮNG KHÓ KHĂN TRƯỚC MẮT. HÃY NGHĨ ĐẾN NHỮNG GÌ BẠN CÓ ĐƯỢC SAU NÀY. HÃY VẼ NÓ TRONG TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA BẠN VÀ BIẾN NÓ RÕ NÉT HƠN MỖI NGÀY. HÃY LUÔN NÓI “ YES – TÔI LÀM ĐƯỢC “

ST

 Dự báo từ chuyện Công An ‘giải thích’ vụ bắt giữ Huy Đức

Ba’o Nguoi-Viet

June 28, 2024

Nam Việt/SGN

Những ai theo dõi thời sự, đều không thể quên được việc nhà báo Huy Đức bị bắt cóc, chỉ sau vài ngày ông ta có hai bài viết trên trang Facebook gây nhiều xôn xao trong nước.

Lý do của việc bắt giữ ngay sau đó, phần lớn là đồn đoán. Vì hai bài viết đó nhắm đến hai nhân vật quyền lực quan trọng của Ba Đình hiện thời, nên sự thắc mắc lớn nhất, là ai đứng sau lệnh bắt Huy Đức.

Nhà báo Huy Đức. (Hình: Facebook Truong Huy San)

Nhiều ngày sau vụ bắt cóc gây xôn xao, thậm chí giới truyền thông và tổ chức xã hội dân sự lên tiếng chỉ trích, ngày 7 Tháng Sáu, báo chí nhà nước mới đưa tin Huy Đức (cùng luật sư Trần Đình Triển) bị bắt để điều tra về tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân theo Điều 331 Bộ Luật Hình Sự.

Nhưng thông báo của Bộ Công An về việc bắt giữ ông Huy Đức, và gọi là “điều tra,” nghe có gì đó rất khiên cưỡng, vì ngoài những quan điểm bình luận hoàn toàn cụ thể của nhà báo này, giới thiệu một góc nhìn thẳng thắn, khó có thể nói là ông Huy Đức còn bị “điều tra” gì nữa.

Chỉ có thể suy đoán trong trong sự mù mờ của thông báo bắt giữ ngày 7 Tháng Sáu, là có thể phía công an bắt ông Huy Đức để “điều tra” xem ông ở phía nào của cuộc chiến Ba Đình đang điên đảo, và bài viết của ông ta, thực sự dự báo gì, của phe nào.

Có hai bài viết, được coi là là nhắm đến hai người. Bài “Những suy nghĩ không rời rạc” được nói là nhắm đến ông Nguyễn Phú Trọng. Còn bài “Một quốc gia không thể phát triển dựa trên sự sợ hãi” được coi là nhắm đến Tô Lâm. Các bình luận vẫn coi việc bắt giữ là về phía Tô Lâm. Các tờ báo như CNA, DW, New York Times… nếu không nhắc tên Tô Lâm, thì cũng nhắc đến bài báo mà Huy Đức tấn công trực diện cách mà Bộ Công an đang kiểm soát đất nước.

Ngày 25 Tháng Sáu, tờ Công An Nhân Dân xuất hiện bài viết, có tựa đề “Huy Đức nhầm lẫn hay cố ý “dắt mũi” dư luận qua bài viết “Một quốc gia không thể phát triển dựa trên sự sợ hãi?” Nếu nói đây là bài viết xác định ai là người bắt Huy Đức cũng không sai, nhưng nếu nói là phía công an dùng bài báo này để giải thích việc ai bắt, và vì sao bắt Huy Đức, thì hoàn toàn rõ ràng hơn.

Tác giả bài báo có tên, nhưng vẫn là vô danh, theo kiểu mọi bài viết lên giọng tư tưởng truyền thống của báo chí nhà nước.

Bài báo tấn công vào một trong những ý trong bài viết “Một quốc gia không thể phát triển dựa trên sự sợ hãi” của Huy Đức, là chỉ trích quy định quản lý dao có tính sát thương cao trong Dự thảo sửa đổi Luật Quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ năm 2017.

Ông Tô Lâm giới thiệu trước Quốc Hội về “Dự thảo sửa đổi Luật Quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ năm 2017” và đưa dao có tính sát thương cao vào danh mục vũ khí thô sơ cần quản lý. Và bài báo ngày 25 Tháng Sáu muốn tập trung dẫn dắt dư luận quanh sự “thiếu hiểu biết” của Huy Đức về tình trạng quản lý dụng cụ có thể sát thương.

Nói chung, bài báo cố bẻ nội dung bài viết của ông Huy Đức về hướng tầm thường hơn, và thiếu nhận thức xã hội. Nhưng nếu nhìn kỹ, đây là thủ thuật được dàn dựng để xóa những lời đồn và suy luận về nội hàm của bài viết “Một quốc gia không thể phát triển dựa trên sự sợ hãi” là Huy Đức muốn trình bày một Bộ Công An quyền lực, nuốt ngân sách vô độ, luôn vẽ ra những hiểm nguy để chứng minh giá trị tồn tại của một ngành đang phát triển thành một nhà nước hắc ám thứ hai, bên cạnh việc nhà nước có tên gọi đang điều hành đất nước.

Những ai đọc bài viết của nhà báo Huy Đức, đều tự mình hình dung được từ câu chuyện kiểm soát dao của ông Tô Lâm, đến một lực lượng đang thao túng đất nước trong sợ hãi, dựng lên những hình ảnh lực lượng khủng bố chính quy như ở Tây Nguyên để tăng quyền lực. Lực lượng được gọi là thanh gươm và lá chắn của nhà nước, nhưng lúc này ông Tô Lâm và Bộ Công An hoàn toàn nắm thóp, cầm giữ hầu hết các quan chức của Bộ Chính Trị làm con tin, qua những bộ hồ sơ sai phạm mà hầu như quan chức nào của chế độ CSVN đều cũng có, bao gồm ông Tô Lâm.

“Liệu một tay viết lão luyện như Huy Đức có thể nhầm lẫn hay không chịu nghiên cứu kỹ văn bản? Nếu ông không hiểu nhầm thì lẽ nào đang yêu cầu việc cho phép tự do sở hữu vũ khí có tính sát thương cao? Như ông nói ‘một quốc gia không thể phát triển dựa trên sự sợ hãi’ – trong sự sợ hãi không ai có thể thoải mái học tập, lao động, sáng tạo, thậm chí không thể ngay cả việc ngủ ngon. Lẽ nào ông muốn đất nước đang là nơi được tín nhiệm để tổ chức các cuộc gặp trọng yếu quốc tế của mình trở thành nơi mà bất kỳ lúc nào người dân cũng có thể trở thành nạn nhân của bạo lực dùng súng, dao hay các loại vũ khí có tính sát thương cao khác?,” bài báo trên Công An Nhân Dân, ký tên vu vơ Châu Thành, cố kéo bình luận của Huy Đức về mức thấp nhất là “hiểu lầm,” do kém cỏi.

Vụ bắt giữ ông Huy Đức, cũng được coi là một cách “dằn mặt,” theo nhận định của những nhà quan sát thời sự trong nước. Vì bởi bỏ tù nhà báo này hoàn toàn không có lợi cho phía bắt giữ. Bởi từ nhiều phía, Huy Đức vẫn được coi là cây bút đóng góp để xây dựng một chế độ tốt hơn, và triệt phá những kẻ sai phạm, tham nhũng.

Khác với Phạm Chí Dũng, cũng là một người từ trong hệ thống bước ra, nhưng đã bỏ Đảng, lập cột truyền thông và hoàn toàn đả kích chủ nghĩa cộng sản. Ông Huy Đức hiện vẫn là một đảng viên, vẫn là một người được nhìn nhận đã đóng góp cho cuộc chiến phía Bắc 1979, và vẫn có lối viết không tấn công triệt hạ Đảng.

Với cách “giải thích” của công an về việc bắt giữ Huy Đức, qua bài báo hiếm hoi ngày 25 Tháng Sáu, có dự đoán rằng Huy Đức sẽ được câu lưu điều tra thêm vài tháng, rồi sẽ được trả tự do, nhưng với một điều kiện là ông Trọng còn sống đến lúc đó.

Hiện có tin nội bộ chưa được kiểm chứng nói rằng phía nước ngoài chẩn đoán, nói ông Trọng đã đến giai đoạn cuối của căn bệnh ung thư, thời gian cuối cũng gần kề.

Nếu ông Trọng rời khỏi chiếc ghế tổng bí thư, thì việc mọi cánh tay sợ hãi trong bộ máy Đảng cùng nhiệt liệt đồng ý ông Tô Lâm vào ghế tổng bí thư, kiêm chủ tịch là điều có thể đoán được. Và bài báo dò đường cho phương án trả tự do cho Huy Đức, cũng như số phận của nhà bào này, chắc lại sẽ chìm vào bóng tối. 


 

 Thầy Thích Minh Tuệ và ba lần bị ‘ẩn tu’

Ba’o Nguoi-Viet

June 28, 2024

Viết Dũng/SGN

Không chỉ những người đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ tại Việt Nam bị đàn áp, mà những người thực hành quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo tại Việt Nam cũng ngày càng gặp khó khăn, dù cho nhà cầm quyền luôn liên tục khẳng định về quyền ấy trong Hiến Pháp, các văn kiện ký kết với Quốc tế hay trong những tuyên bố trên các phương tiện truyền thông do họ quản lý.

Thực tại những gì xảy ra tại Việt Nam đang chứng minh điều ngược lại so với những cam kết về tự do tín ngưỡng, tôn giáo của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam.

Ông Lê Xuân: Thầy đang bị người ta khống chế!

Mới đây, ông Lê Xuân (thân phụ của sư Thích Minh Tuệ, hiện đang thường trú tại Ia Grai, Gia Lai), trong một cuộc trao đổi với Facebooker N.T, cho biết:

Hiện thầy Thích Minh Tuệ đang ở nhà bên cạnh, “nhưng mà vào không được đâu, hấn (tức công an) đang giữ lại đó”.

“Thầy (Thích Minh Tuệ) đang bị người ta khống chế, ở cái nhà ni nầy (chỉ tay sang hướng ngôi nhà thầy Minh Tuệ đang bị giam lỏng bên trong)”

“Họ giữ lại đó trong phạm vi 3, 4 ngày mới thả ra cho đi khất thực”

Facebooker này viết rằng bố của khất sĩ Thích Minh Tuệ xác nhận sư Minh Tuệ bị chính quyền giảm lỏng. Nhà Sư Không được tự do đi lại theo ý muốn.

Những cảnh ghi lại bởi các fabookers/tiktokers… khác cho thấy rằng một số người dân cố gắng đi vào chỗ gần thầy đang ở, nhưng bị công an đẩy ra một cách dứt khoát, cho thấy một quyền khác có liên quan cũng đang bị nhà cầm quyền vi phạm là quyền tự do đi lại trong quản hạt quốc gia (vì người dân đang đi lại ngoài đường chứ không phải đang đi vào tư gia).

Điều này cho thấy, càng ngày nhà cầm quyền càng tăng mức độ khống chế đối với một nhà tu hành độc lập.

Video Player

00:00

02:20

(Video từ Tiktok)

Video Player

Ba lần ‘ẩn tu’

Như báo Sài Gòn Nhỏ cũng đã đăng tải (3), ở lần bị buộc ‘ẩn tu’ đầu tiên ngày 03 tháng 6, thầy Minh Tuệ cùng các đồng tu và một số người dân đã bị bắt đi trong đêm, và mất tích trong khoảng một tuần. Sau đó, dưới áp lực của dư luận, rạng sáng ngày 10/6, công an Gia Lai đã thả sư Minh Tuệ về địa phương Ia Tô (thuộc huyện Ia Grai).

Ở lần ‘ẩn tu’ đầu tiên, sư Minh Tuệ đã bị buộc phải làm căn cước công dân, dù cho ông đã khẳng định nhiều lần trước đó là đã sẵn sàng buông bỏ mọi thứ. Các khất sĩ còn lại bị buộc phải viết cam kết về việc không được đi khất thực lang thang nữa. Có lẽ một số các Youtubers, Facebookers, Tiktokers… đã bị buộc phải xóa một số video, bởi vì nhiều video do những người này đăng tải trước đó bỗng ‘tự nhiên’ biến mất khỏi mạng xã hội. Một số khất sĩ không chịu làm việc với nhà cầm quyền thì bị đưa đi phân tán, thả ở chỗ hoang vắng, mỗi người một nơi.

Sau khi xuất hiện trở lại từ rạng sáng ngày 10 Tháng Sáu, người dân và các khất sĩ khác dần tìm đến chiếc lán đơn sơ (được người dân cải tạo lại từ cái kho của nhà thầy), nơi sư Minh Tuệ đang ‘ẩn tu’. Khất sĩ Minh Chiến là người đầu tiên tìm đến được và đảnh lễ với thầy Minh Tuệ. Rồi lượng người kéo về dần đông lên nhưng nhà cầm quyền chỉ bố trí 1 lực lượng mỏng. Bên cạnh những người có ý thức trong trật tự, vẫn còn đó các cá nhân ồn ào vô ý thức. Có thể sự mất trật tự của đám đông đã dẫn đến việc thầy Minh Tuệ tạm lánh đi vào đêm 13 Tháng Sáu.

Sau lần ‘ẩn tu’ thứ 2, thầy Minh Tuệ vẫn có thể còn có chút tự do khi có thể đi lại khất thực ở địa phương mình, và chỗ dừng để nghỉ ngơi cũng không còn cố định tại lán nữa.

Ở lần ‘ẩn tu’ thứ 2 này, bề ngoài có vẻ đến từ sự tự quyết của sư Minh Tuệ, nhưng nhiều người cũng hiểu rõ rằng thầy sẽ không bao giờ cần ‘ẩn tu’ lần 2 nếu trước đó không có sự can thiệp thô bạo của nhà cầm quyền ở lần ‘ẩn tu’ thứ nhất. Hơn nữa, việc chỉ bố trí một lực lượng mỏng để không thể giữ gìn trật tự cho thấy có thể đây là cái cớ để nhà cầm quyền tiến hành đàn áp ở tương lai.

Nghi vấn trên đã trở thành hiện thực: Sau ngày đó, việc thực hiện tu theo pháp tu Hạnh đầu đà ngày càng khó khăn cho không chỉ sư Minh Tuệ mà còn cho cả các đồng đạo khác. Nhiều vị khất sĩ chỉ có đi một mình, hoặc đi theo nhóm nhỏ trên đường cũng bị công an chặn lại, không cho đi, hay buộc trở về nơi đăng ký thường trú.

Vậy là từ chỗ còn “thăm dò dư luận”, chỉ trong vòng vài tuần, nhà cầm quyền đã gia tăng mức độ đàn áp đối với các khất sĩ độc lập nguyện tu theo pháp hạnh đầu đà: Sau biến cố ngày 03 Tháng Sáu, một số khất sĩ vẫn còn có thể bộ hành khất thực, một số vẫn có thể tìm đến gặp người thầy trong lòng của họ là sư Minh Tuệ. Nhưng hiện nay, tất cả khất sĩ đều đã không còn có thể đi bộ ở bất kỳ đâu. Chỉ cần bắt gặp, công an sẽ lập tức bắt và chở về địa phương cư trú. Mới đây, ông “Hộ Pháp Kim Cang” (tục danh Đặng Văn Phòng) cũng đã bị công an Hải Dương “làm việc” và “tuyên truyền về đường lối chủ trương chính sách”. Có lẽ do chịu nhiều áp lực, ông cũng tuyên bố là giờ chỉ có tu tại gia.

Do hệ phái tu theo Hạnh đầu đà của sư Minh Tuệ bị chính quyền đánh giá là “tự phát”, “không xin phép”, nên trong các của nhà cầm quyền hoặc trên các phương tiện truyền thông của họ, các khất sĩ đều bị gọi là “tự tu hành”, “tự xưng là”, “mặc quần áo giống nhà sư”… đúng như ý muốn của thông báo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã gửi đến các cơ quan cầm quyền trước đó.

Ở lần bị buộc ẩn tu lần thứ 3 này, chưa ai xác định được chính xác là vào ngày nào, nhưng theo lời nói của thân phụ của thầy Minh Tuệ “Thầy đang bị người ta khống chế!”, đủ cho thấy chính sách đàn áp của nhà cầm quyền đối với hệ phái này đã được hình thành và ngày càng tăng cấp độ.

Video Player

00:00

00:28

(Video từ Tiktok)

Dư luận nói gì?

Từ sau khi thầy Minh Tuệ được biết đến rộng rãi vào hồi đầu tháng 5 năm nay, các hội nhóm yêu mến thầy Thích Minh Tuệ đã được lập ra kể cả trên mạng lẫn ngoài đời. Sơ bộ trên mạng xã hội Facebook có “Cộng đồng yêu mến thầy Thích Minh Tuệ”, “Hành trình chân tu Thích Minh Tuệ”, “Hội những người tôn kính – yêu mến Thầy Minh Tuệ”… với mỗi nhóm như vậy có cả hàng trăm ngàn thành viên ngày đêm đăng bài về thầy Minh Tuệ và mọi thứ liên quan xung quanh thầy.

Ở ngoài đời thì có các hội nhóm vẽ tranh về thầy Minh Tuệ và các vị khất sĩ đã qua thử thách đáng tôn kính, các hội nhóm thiện nguyện mặc áo in ấn theo phong cách áo của thầy Minh Tuệ đi thiện nguyện cho những nơi khó khăn, đặc biệt tại địa phương thầy đăng ký thường trú, các hội nhóm về đồ thủ công mỹ nghệ, gốm sứ, kim hoàn… chế tác những vật có hình dáng hoặc được truyền cảm hứng từ thầy Minh Tuệ… Hầu như ai quý mến thầy Minh tuệ cũng đều lo lắng cho thầy, và luôn quan tâm đến tình trạng an nguy của thầy cũng như các đạo hữu của thầy.

Không giác mà ngộ, nhưng thầy Minh Tuệ thực sự đã mở mắt cho nhiều người dân trong nước, khi cho họ thấy được kẻ thù đích thực của dân tộc: Nhà cầm quyền cộng sản. Thậm chí có nhiều người trước vẫn cố gắng bảo vệ chế độ, nay đã thay đổi thái độ, và nhìn nhận rằng chính nhà cầm quyền đang bắt bớ, đàn áp và gây khó khăn cho người dân. “Cản trở tu hành, đàn áp tôn giáo”; “Quá tàn nhẫn! Đi tu cũng bị bắt bớ đủ thứ. Bất công quá!”; “đừng cái gì cũng đổ cho dân, có nhiều thầy đi một mình không ai đi theo cũng bị công an bắt”; “Hết dân oan, rồi giờ đến tăng oan”… là những lời ta thán (ca thán) của người dân những ngày gần đây.

Video Player

00:00

00:31

(Video từ Tiktok)

Video Player

https://saigonnhonews.com/wp-content/uploads/2024/06/An9nk3K7LeA-wbXdxxAT-4R4t0WS3oah5btCauQnYSNP9CGBhkOvN2ryxvFzdYDGkYvltg43F_2JRiDDU_iuxjH0.mp4?_=3

Hôm 27 Tháng Sáu, trên trang Facebook chính thức của Tòa Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Sài Gòn cũng có nhận định: “Tự do tôn giáo vô cùng quan trọng đối với các xã hội ổn định và an toàn. Khi niềm tin của mỗi người được tôn trọng, họ sẽ mạnh mẽ hơn trong việc phát triển năng lực hết mình, và đóng góp vào sự phát triển của cả các cộng đồng và xã hội”. Đáng chú ý, dù nhận định trên đi kèm bản báo cáo về tự do tôn giáo toàn cầu năm 2023 của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, nhưng được đăng lên vào thời điểm này chứng tỏ vấn đề tự do tôn giáo hiện nay tại Việt Nam rất được họ quan tâm và đã rơi vào trạng thái đáng báo động.

Đến khi nào, sư Minh Tuệ mới lại có thể tự do quay lại con đường tu tập mà ông đã lựa chọn? 


 

BÀI PHÁT BIỂU 60 GIÂY.

*Cựu CEO của Coca-Cola đã có bài phát biểu 60 giây làm nên lịch sử.
Bài phát biểu chia tay bởi Brian Dyson.
“Hãy tưởng tượng rằng cuộc sống là một trò chơi gồm 5 trái bóng, bạn tung hứng trong không khí, cố gắng để không đánh rơi bất kỳ trái nào trong số chúng. “Một trong số đó là cao su, còn những trái khác là thủy tinh…”
“5 trái bóng là: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè, tâm hồn. Bạn sẽ sớm nhận ra rằng công việc là một trái bóng cao su.
Mỗi lần trái bóng cao su này rơi xuống, nó lại bật lại, trong khi tất cả những trái bóng khác đều là thủy tinh. “
“Nhưng 4 trái bóng còn lại: Gia đình, Sức khỏe, Bạn bè và tâm hồn mỏng manh như pha lê.
Nếu bạn đánh rơi một trong số chúng, nó sẽ bị nứt hoặc thậm chí bị vỡ. Nó sẽ không bao giờ như trước nữa “
“Hãy quản lý công việc hiệu quả trong thời gian làm việc, cho phép có nhiều thời gian cần thiết cho gia đình và bạn bè, được nghỉ ngơi đầy đủ và chăm sóc sức khỏe tinh thần và thể chất của bạn.”
“Cuộc sống là sự cân bằng, nếu chúng ta dành quá nhiều thời gian để làm việc, đôi khi chúng ta sẽ mất đi những thứ quý giá nhất: gia đình, sức khỏe và tâm hồn của chúng ta.”
– Cang Huỳnh lược dịch từ Histoire de vie.

Ta thấy mình có những đam mê mạnh mẽ thì ta có tội không?-Cha Vương

Mến Chúc bạn một ngày bình yên và hạnh phúc nhé. Bạn có biết Chúa yêu thương bạn đến cỡ nào không? Đến Chết!

Cha Vương

Thứ 6: 27/06/2024

GIÁO LÝ: Ta thấy mình có những đam mê mạnh mẽ thì ta có tội không? Không, đam mê có thể là những gì rất quí giá. Nó được coi như dẫn tới và làm cho những việc tốt hiệu quả hơn. Chỉ khi nào đam mê trở nên vô trật tự, nó mới đưa tới sự dữ. (YouCat, số 294)

SUY NIỆM: [Tự bản chất, đam mê không tốt không xấu.] Các đam mê được hướng tới cái tốt thì trở thành nhân đức. Lúc đó chúng là trung gian dẫn tới đời sống tranh đấu để tìm kiếm yêu thương và công chính. Người ta gọi nết xấu là cái đam mê nào thống trị để cướp lấy tự do của con người và lôi kéo họ vào đàng xấu. (YouCat, số 294 t.t.) [Các đam mê được hướng tới cái xấu thì nó sẽ trở nên xấu]

❦ Nhân đức chính là cái người ta làm vì đam mê; nết xấu là cái mà vì đam mê mà người ta không ngăn cản được mình làm. (Thánh Augustinô)

LẮNG NGHE: Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được. (Mt 6:24)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin cho con biết say mê những gì thuộc về Chúa để sống trong yêu thương và bao dung.

THỰC HÀNH: Hãy chọn làm một bác ái nhỏ với chủ đích là yêu mến Chúa.

From: Do Dzung

Say Tình Chúa | Angelo Band

Ý THỨC NỖI KHỐN CÙNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch!”.

“Chúa Giêsu lấy khỏi chúng ta ‘bản tính bệnh hoạn’ của nhân loại và chúng ta nhận lại từ Ngài ‘bản tính chữa lành’ của Thiên Chúa. Điều này xảy ra mỗi khi chúng ta lãnh nhận các Bí tích, đặc biệt Bí tích Hoà giải, Bí tích chữa lành mỗi người khỏi chứng phong cùi tội lỗi!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay tường thuật chuyện một người cùi đầy đau đớn ‘ý thức nỗi khốn cùng’ của mình. Anh đến gần Chúa Giêsu và nói, “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch!”.

Cả chúng ta, nhiều lần chúng ta nhìn thấy Chúa rất gần nhưng lại cảm thấy đầu óc, trái tim và đôi tay mình quá xa so với kế hoạch cứu rỗi của Ngài. Vì thế, bạn và tôi hãy cầu xin cho mình ‘ý thức nỗi khốn cùng’ của bản thân để có thể háo hức, có thể thốt lên một lời cầu tương tự, “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch!”.

Tuy nhiên, một xã hội thiếu ý thức về tội lỗi có thể xin Chúa tha thứ không? Nó có thể yêu cầu một hình thức thanh luyện nào không? Thưa, tất cả chúng ta đều biết có rất nhiều người đau khổ, tâm hồn bị tổn thương, nhưng bi kịch của họ là không phải lúc nào họ cũng ‘ý thức nỗi khốn cùng’ của mình. Vậy mà, bất chấp mọi sự, Chúa Giêsu luôn ở với chúng ta, Ngài chờ đợi một lời cầu: “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn!”. Để được vậy, chúng ta phải hợp tác với Ngài. Thánh Augustinô nhắc nhở, “Chúa tạo ra bạn, không cần bạn; nhưng Ngài sẽ không cứu được bạn nếu không có bạn!”. Vì thế, bạn và tôi phải có khả năng cầu xin ân sủng Chúa trợ giúp và ước muốn thay đổi với sức mạnh của Ngài.

Nhưng ai đó có thể hỏi, tại sao việc nhận ra tội lỗi, ăn năn tội và muốn thay đổi lại quan trọng đến thế? Đơn giản là vì, nếu không ‘ý thức nỗi khốn cùng’, nhận ra tội, ăn năn vì chúng, chúng ta sẽ khó cảm thấy ước muốn hoặc nhu cầu tìm kiếm Chúa để xin ơn chữa lành. Vì vậy, khi đến với Bí tích Hoà Giải, chúng ta cần loại bỏ quá khứ, những vết nhơ đang lây nhiễm thân xác và linh hồn mình. Đừng nghi ngờ! Cầu xin sự tha thứ là thời điểm quan trọng của việc khai tâm Kitô giáo, vì đó là thời điểm mà những chiếc vảy rơi khỏi mắt, bệnh cùi được sạch để bắt đầu một khởi đầu mới. Vì một khi đã ‘ý thức nỗi khốn cùng’, nhận ra hoàn cảnh của mình thì không ai không muốn biến đổi. Người ta thường nói, “Không ai mù cho bằng những người không nhìn thấy!”.

Anh Chị em,

Và Chúa Giêsu nói, “Tôi muốn, anh hãy được sạch!”. Ngài muốn người phong cùi, muốn bạn và tôi được chữa lành, sạch sẽ, toàn vẹn. Qua bàn tay của vị Linh mục, Ngài chữa lành và mời gọi chúng ta hãy thanh sạch để không còn ở trong tội lỗi nữa. Tội lỗi khoá cửa cuộc đời chúng ta, nhưng với ân sủng thứ tha, chúng ta không cần phải tiếp tục ở trong đó nữa. Khi chữa lành chúng ta, Ngài cũng ban cho chúng ta sức mạnh – ân sủng – để duy trì sức khoẻ của linh hồn hầu mỗi người có thể tự do bước đi với Ngài. Có người cùi nào trước đây mong muốn được trở lại với bệnh phong của mình? Vì vậy, hãy cầu nguyện liên lỉ, lãnh nhận Bí tích và nỗ lực để làm những gì chúng ta biết là đẹp lòng Chúa!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa biết con khi con ngồi, khi con đứng. Giúp con sống trong ánh sáng, đáp lại ân sủng Chúa và trải nghiệm niềm vui chữa lành đến từ tình bạn với Ngài!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*****************

Lời Chúa Thứ Sáu, Tuần XII Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1 Khi Đức Giê-su ở trên núi xuống, đám đông lũ lượt đi theo Người. 2 Bỗng có một người mắc bệnh phong tiến lại, bái lạy Người và nói : “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” 3 Người giơ tay đụng vào anh và bảo : “Tôi muốn, anh hãy được sạch.” Lập tức, anh được sạch bệnh phong. 4 Rồi Đức Giê-su bảo anh : “Coi chừng, đừng nói với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế và dâng của lễ, như ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết. 


 

BI KỊCH-Truyen ngan HAY

Bùi Mạnh Toàn

Nhiều tiền mà sống quá kham khổ, chết còn nguyên một cục tiền đấy, cũng là một bi kịch!

Bà hàng xóm cũ, xưa là một nha sĩ, làm ra nhiều tiền chẳng bao giờ tiêu, dành tiền mua đất đai nhà cửa. Tài sản của bà ngoài những ngôi nhà cho thuê ở một quận trung tâm Sài Gòn, còn thêm một dãy nhà trọ cho thuê. Bà không cần làm gì, mỗi ngày mở mắt cũng đã có chục triệu trong tay. Chồng mất sớm, bà chỉ có mỗi cô con gái định cư nước ngoài và khá sung túc.

Do tính tiết kiệm, chẳng ai thấy bà ăn tiêu gì bao giờ. Ra chợ vài mớ rau, con cá nhàn nhạt, cứ thế ăn qua ngày. Bà cũng chẳng bao giờ đi du lịch, cũng chẳng mấy khi về quê ngoại ngoài Bắc thăm bà con hàng xóm. Thi thoảng vài đứa cháu họ ghé thăm nhưng cũng chẳng ở lại được vì bà chẳng tin ai, cứ sợ bị mất tiền, thế nên chẳng ai ở được với bà cả.

Thế rồi một ngày bà bị tai biến nằm bẹp một chỗ. Đứa con gái ở xa về vài ngày thuê người chăm sóc mẹ. Bà cũng chẳng thể nói cho con biết bà có bao nhiêu tiền và đang để đâu.

Vậy đấy. Cứ sống kham khổ để nuôi tiền, đến khi bệnh nặng nằm xuống chả còn có thể sờ được đến tiền, cũng chẳng thể nói cho người thân biết tiền ở đâu, có khi còn ôm nỗi ấm ức mang tên tiền về nơi chín suối.

Ông chú bạn mình thì khác, cũng không đến mức keo kiệt, cũng có thể gọi là hơi tiết kiệm, nhưng bị cái bệnh siêng làm. Lúc nào cũng làm quần quật, làm hết thanh xuân làm sang cả tuổi già. Làm đến mức mà cứ nghỉ tay vài bữa cứ như chết đến nơi. Làm đến mức chả cần sinh nhiều con. Chỉ một đứa, sau chú về già, người con bị ung thư chết trước. Chú ôm một núi tiền, có thể gọi là thế (nhà 4 cái, đất mênh mông), muốn tiêu tiền cho thoả thì đến lúc chẳng còn nhu cầu để tiêu nữa.

Nhiều người siêng năng càng về già càng mắc cái bệnh ít nhu cầu, không có nhu cầu ăn chơi hưởng thụ, chứ không phải là keo kiệt. Vậy là cả cuộc đời họ đã trôi đi trong vất vả và về già, nhìn thấy tiền mà bất lực, chẳng thể làm gì với nó.

Chắc chắn, đến chết cũng chẳng mang đi được đâu. Nên từ 35 đến 45 tuổi các bạn cứ làm giàu đi. Sau đó, các bạn nghỉ hưu, đi đến nơi chưa được đi, hưởng thụ những thứ chưa được hưởng (trừ hút hít hay tiêu hoang). Con cái nó trên 18 cứ để nó tự lập. Yêu thương nó cứ rủ nó đi du lịch cùng hay cuối tuần rủ các con cùng đi ăn các nhà hàng ngon nhất. Nếu không muốn trở nên bi kịch như hai trường hợp trên.

Có những thứ không mua được bằng tiền, đó là tuổi trẻ, sức khoẻ, thời gian. Lao động là vinh quang, tiền bạc là tài sản nhưng đến một lúc nào đó, nên cho phép mình nghỉ ngơi và để những đồng tiền mình làm ra quay lại để phục vụ mình.

Còn nhìn thấy tiền mà không nhắm mắt nổi để về bên kia thế giới, chính là một bi kịch lớn!

Dieu Le __Sưu tầm


 

 Vì sao ma tăng được chia sẻ độc quyền giáo dục thanh niên?

 Ba’o Tieng Dan

Blog RFA

Gió Bấc

27-6-2024

Hơn 10 năm qua, khi các “Học Kỳ Quân Đội” đã trở nên nhàm chán, giới trẻ Việt Nam được khuyến khích món ăn mới là “Khóa Tu Mùa Hè” được tổ chức khắp nơi trên cả nước. Với danh nghĩa là chương trình rèn luyện kỹ năng sống, tích hợp với những mỹ từ có cánh về phước báo, tiêu trừ nghiệp quả, tích lũy công đức cho tương lai không chỉ đời này mà còn cả đời sau, tỏ ra có sức hút với tuổi mới lớn.

Những ngôi chùa to, phật lớn phước nhiều, giỏi phù phép truyền thông với nhưng xú danh tăng Thích Thỉnh Vong, Thích Chuyển Khoản, Thích Chân Dài… quy tụ hàng ngàn thanh thiếu niên trong mỗi khóa tu. Thật vi diệu, nhà nước mở toang cửa cho Phật Giáo Quốc Doanh tha hồ múa gậy vườn hoang, tha hồ tổ chức các khóa tu mà không có quy định nào giám sát, kiểm tra về phẩm chất, hệ quả của các khóa tu này.

Theo Thông bạch số 95/TB-HĐTS vào ngày 30-3-2024 về việc tổ chức khóa tu mùa hè cho thanh thiếu niên Phật tử trong dịp hè năm 2024 của Trưởng lão Hòa thượng Thích Thiện Nhơn, Phó Pháp chủ Hội đồng Chứng minh, Chủ tịch Hội đồng Trị sự, thay mặt Ban Thường trực Hội đồng Trị sự, ấn ký:

Các chùa, cơ sở tự viện của Giáo hội và các địa điểm phù hợp có đầy đủ điều kiện về cơ sở vật chất đảm đảm cho sinh hoạt đông người (khóa sinh nam và nữ riêng biệt), an toàn về sinh hoạt ăn nghỉ, tắm giặt, vệ sinh, bảo đảm sức khỏe cho khóa sinh; bảo đảm an toàn về cháy nổ, an toàn vệ sinh thực phẩm, vệ sinh môi trường và các quy định chung về an ninh trật tự theo quy định” (1).

Thông bạch này cho thấy điều kiện mở khóa tu quá dễ dãi, hầu như bất kỳ chùa nào cũng có thể tổ chức được. Thực tế qua mạng xã hội cho thấy thông tin giới thiệu, mời gọi tham dự Khóa Tu Mùa Hè đã nở rộ khắp nơi từ quê tới tỉnh, thành.

Nội dung khóa tu vừa thuyết giảng, thực hành về tâm linh, vừa hướng dẫn kỹ năng sống, tổ chức đời sống sinh hoạt tập thể cho hàng ngành thanh thiếu niên nhưng chỉ thấy quy định điều kiện về cơ sở vật chất mà không có điều nào nói về con người, phương pháp, chương trình giảng dạy. Việc dạy học phổ thông đã khó, cần có kiến thức khoa học, kỹ năng sư phạm, phải qua đào tạo chính quy. Việc dạy tâm linh, dạy sống lại càng khó. Các thầy tu không thể đương nhiên có năng lực và phẩm hạnh, chuyên môn để hướng dẫn cho trẻ em.

Theo Hiến chương Giáo hội hiện nay, những thang bậc phẩm hàm chức sắc đại đức, thượng tọa, hòa thượng, được xem xét chủ yếu là ở tuổi đời, số hạ lạp, còn việc trì giới, thông hiểu Phật pháp khó có thể đong đếm được.

Ai, tiêu chuẩn nào được tham gia giảng dạy ở các khóa tu mùa hè? Chưa thấy quy định rõ ràng nào nhưng có thực tế đáng kinh hoàng là bà Phạm Thị Yến, nhân vật nổi tiếng trong scandal áp vong năm 2019 ở chùa Ba Vàng, không tu sĩ cũng không giáo sư, lẽ ra phải được khởi tố về tội hành nghề mê tín dị đoan; năm 2024 này vẫn nghiễm nhiên là  Phó Trưởng ban Tổ chức, Trưởng ban Điều hành Khóa tu mùa hè của chùa Ba Vàng nơi chỉ trong đợt 1 đã có 6000 học viên tham dự (2).

Dù việc truyền bá, rù quến việc áp vong móc túi, bóp cổ con nhang mê tín đã bị giáo hội xử phạt từ năm 2019, nhưng đến nay, trên website phamthiyen.com vẫn còn nguyên mục Oan Gia Trái Chủ với những bài giảng giải nghiệp sặc mùi mê tín của chính y thị.

Với một Trưởng ban như vậy, mà trình diễn vong nhập trước mặt hàng ngàn học viên của khóa tu là “chuyện bình thường ở huyện”. Huống hồ chi sư phụ Ba Vàng còn có thêm chiêu mới thỉnh linh thai nhi, giúp phụ nữ tha hồ phá thai mà không mắc tội.

Chính vì vậy, ngay các “lò” nổi tiếng nhất, lượng học viên tham gia đông đảo nhất, càng xảy ra nhiều tai tiếng nhất. Thiền Tôn Phật Quang có chùa to rộng, sức chứa hàng ngàn tu sinh, đang nổi lên vị thượng tọa, cử nhân tại chức, lên Tiến sĩ thần tốc chỉ hai năm, là giảng sư nổi tiếng và đầy tai tiếng về luật thuyết nhân quả thật hàm hồ, mang đầy tính đe dọa.

Vì sao nhà nước Việt Nam lại rộng cửa cho những ma tăng, sàm tăng, yêu nữ tha hồ đầu độc thanh niên qua các khóa tu mùa hè như vậy?

Trong chế độ công sản, đảng chưa bao giờ nới lỏng tay trong quản lý con người. Quyền lực cứng là công an, quyền lực mềm là các đoàn thể, quan trọng nhất là thanh niên được mệnh danh là cánh tay đắc lực của đảng. Hiến pháp nào cũng khẳng định quyền lập Hội, quyền biểu tình nhưng gần 80 năm qua, quyền ấy mãi ngủ ngon trong Hiến pháp. Những Hội đoàn thiết yếu của xã hội dân sự nếu không chấp nhận là tổ chức ngoại vi của đảng thì không bao giờ có thể tồn tại.

Hướng đạo Việt Nam, tổ chức rèn luyện thanh niên hiệu quả nhất, tiên tiến nhất, có vai trò quan trọng trong lịch sử với những huynh trưởng lẫy lừng Hoàng Đạo Thúy, Phan Anh, Tạ Quang Bửu, Kha Vạn Cân… Có thể nói cách nào đó là tiền thân của các tổ chức Thanh Niên Tiền Phong ở Miền Nam, Thanh Niên Tiền Tuyến ở Miền Trung. Tiếc thay, kể từ khi được ông Hồ nhận làm Chủ tịch danh dự, Hướng Đạo Việt Nam bị khai tử ở Miền Bắc; và sau 1975, bị khai tử ở Miền Nam (3).

Lý do duy nhất mà nó phải chết: Hướng Đạo là phong trào, là tổ chức phi chính phủ, không chấp nhận sự lãnh đạo của đảng.

Sự nghi kỵ, độc đoán của đảng, nhà nước cộng sản không tha thứ cho bất cứ một tổ chức, cá nhân nào thoát ra ngoài quỹ đạo, vòng tay của tập thể chóp bu, cho dù đó là những đại công thần của chế độ như các ông Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn với tổ chức Câu Lạc Bộ Người Kháng Chiến cũ, Trần Độ, Nguyên Ngọc với ý hướng tự do sáng tác, Phạm Chí Dũng với Hội Nhà Báo Việt Nam độc lập.

Với tôn giáo, trừ Phật giáo quốc doanh, sự nghi kỵ, độc đoán hà hiếp của chính quyền với các tôn giáo khác không bao giờ lơi lỏng.

Trả lời RFA, ông Nguyễn Thanh Phong, Tổng vụ thanh sinh Trung ương Giáo hội Phật giáo Hòa hảo thuần túy, hôm 21/6/2024 đã khẳng định:

“Tất cả những chùa là bên quốc doanh nắm giữ hết còn những khóa niệm Phật thì những cái cốc, cái am, tịnh thất của những tu sĩ bên đạo Phật giáo Hòa hảo thì người ta làm riêng, một số người, chừng 5, 7 người, 10 người đổ lại, còn đông quá cũng bị cấm thôi.

Tôi là Tổng vụ thanh sinh Trung ương Giáo hội PGHH thuần túy, những khóa học này đúng ra do tôi tổ chức, nhưng không thể tổ chức được vì bị cấm. Nhưng những người có tư lợi, chiếm đoạt tiền bạc thì người ta muốn lợi dụng tư tưởng của những em nhỏ học sinh, sinh viên… như vậy không đúng với đạo lý”.

Ông Phong cũng cho biết thêm những quy định của Giáo hội PGHH:

Nói chung là tôi không thì kiêng ngã về đâu, bên Phật giáo Hòa hảo theo lời của thầy, tất cả là cấm mê tín dị đoan, điều đó là cấm tuyệt đối, chứ không có nhập nhằng, nghe ông này, nghe ông kia, lạy ông này nói này, lạy ông kia nói kia. Dứt khoát tai nghe mắt thấy mới làm được, chứ còn dạng mê tín, ông lên bà xuống, dẫn dắt thế này thế kia là không được… Con người ta có nhiều cách lợi dụng cũng chỉ vì tiền thôi...”  (4).

Với Giáo hội PGHH thuần túy chưa nói đến việc tổ chức tu học đông người, dài ngày mà ngay cả việc tổ chức kỷ niệm ngày vãng sanh của Đức Thầy, ông Hà Văn Duy Hồ, hội trưởng PGHH tỉnh An Giang cho biết, công an đã phong tỏa khu vực có trụ sở tạm thời của Ban Trị sự Trung ương Giáo hội tại xã Long Giang, không cho các tín đồ dựng lễ đài và tổ chức lễ kỷ niệm tại đây.

Từ ngày ngày 01/4, chính quyền lập chốt chặn hai đầu không cho ai qua lại khu vực này (5).

Với Công giáo là tôn giáo lớn được cả thế giới công nhận, ngoài thánh lễ Noel vốn đã trở thành lễ hội phổ cập của cả cộng đồng dân tộc, không thể bóp nghẹt, việc các tổ chức Công giáo tổ chức hoạt động tu tập trên 1000 người mà không bị đàn áp, giải tán, sẽ là phép lạ.

Tại sao có sự phân biệt, ưu tiên, tại sao nhà nước dễ dãi chia sẻ đặc quyền giáo dục thanh niên cho các ma tăng, sàm tăng, yêu nữ của Giáo hội quốc doanh dù biết rõ rằng họ đang gieo rắc mê tín, đầu độc thế hệ trẻ để trục lợi?

Tại sao thẳng tay đàn áp các tôn giáo hay những cá nhân thành tâm tu hành khác dù họ không hề chống đối, cũng không có tham vọng chính trị tranh giành quyền lực?

Không có câu trả lời nào khác hơn những giáo hội, tổ chức tôn giáo khác vẫn trung thành với niềm tin, giáo lý, đấng thiêng liêng của họ. Với cộng sản, không đầu phục đã là chống đối.

Giáo hội quốc doanh, sau từng ấy năm được nhào nặn đã thật sự trở thành một bộ phận trung thành của đảng. Về danh nghĩa, Giáo hội là thành viên Mặt trận Tổ Quốc, do Ban Tôn Giáo quản lý nhà nước nhưng về thực tế Giáo hội gắn liền với Bộ Công an.

Lộ liễu nhất là vào dịp tết nguyên đán, toàn thể hệ thống giáo hội từ trung ương đến địa phương đều long trọng, nghiêm cẩn đến trụ sở “đảnh lễ” chúc tết ngành công an.

Giáo hội và Công an cùng mục tiêu làm cho dân sợ, cam chịu, đánh mất tự do. Công an dùng quyền lực nhà nước, giáo hội dùng thần quyền. Họ cũng cộng sinh mục tiêu khác là vắt cùng kiệt tiền bạc, của cải người dân, bên lạm quyền cưỡng ép, bên nhỏ nhẹ dụ dỗ cúng dường.

Ngày nào còn nhà nước độc tài, người dân sẽ còn phải chịu đựng thêm họa từ sự hợp lực của bộ đôi này. Dân khí, dân trí, dân sinh sẽ đồng thời cạn kiệt cho đảng trường tồn.

Chú thích:

  1. https://giacngo.vn/ghpgvn-ban-hanh-thong-bach-huong-dan-to-chuc-khoa-tu-mua-he-nam-2024-cho-thanh-thieu-nien-phat-tu-post71027.html
  2. https://phamthiyen.com/chao-mung-khoa-tu-mua-he-chua-ba-vang-nam-2024-c5588.html
  3. https://tienphong.vn/bac-ho-bon-lan-hoc-vo-post186290.tpo
  4. https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/summer-retreat-learn-good-things-or-be-infected-with-superstition-06212024141736.html
  5. https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/authorities-in-an-giang-forbid-followers-of-hoa-hao-buddhist-remark-death-anniversary-of-its-founder-04032024054406.html

 

Của cha và con giấc mơ ngày đoàn tụ-Tác Giả: Ngô Thế Vinh

Ba’o Dan Chim viet

Tác Giả: Ngô Thế Vinh

Trang Blog Trần Hoài Thư & Thư Quán Bản Thảo trên màn hình computer

Gửi BS Trần Quí Thoại, như một nén nhang tưởng nhớ người lính, nhà văn, nhà thơ Trần Hoài Thư.

 Thác là thể phách, còn là tinh anh.

                                  Nguyễn Du

 Những tấm hình chụp nhà văn Trần Hoài Thư trên giường bệnh là của BS Trần Quí Thoại, con trai Trần Hoài Thư gửi cho BS Ngô Thế Vinh với ghi chú: “để Bác Vinh viết về những ngày cuối cùng của Ba con.”

Căn nhà Ba Mẹ, 719 Coolidge Street, Plainfield, N.J. 07062 từ 1981, là nơi mà Thoại được nuôi dưỡng và lớn lên. Đây là một địa chỉ văn hóa, một dấu ấn có tính cách lịch sử của cộng đồng hơn 3 triệu người Việt tỵ nạn CS từ sau 1975 trên khắp thế giới. Đây cũng là “cái nôi” trong suốt bao nhiêu năm, hai vợ chồng Trần Hoài Thư – Ngọc Yến hoàn tất công trình Phục Hồi Di Sản Văn học của Miền Nam bị Bên Thắng Cuộc cố tình hủy diệt.

 MƠ MỘT NGÀY ĐOÀN TỤ CỦA CHA VÀ CON

Thoại vẫn luôn luôn nghĩ là không thể để Ba tiếp tục sống một mình trong căn nhà ấy, nhất là từ ngày Mẹ Yến mất (27.04.2024). Từ 2015, khi Mẹ không thể tiếp tục sống với Ba nơi căn nhà thân yêu trên đường Coolidge, do bác sĩ gia đình bảo phải đưa Mẹ vào Ashbrook Nursing Home vì nhu cầu cần được chăm sóc 24 giờ/ ngày và 7 ngày/ tuần. Thoại đã phải lắp cameras khắp nhà: từ phòng khách tới phòng ngủ, từ nhà bếp tới phòng tắm, và cả dưới basement nơi Ba Thoại nhiều khi mất ngủ, xuống đó loay hoay in ấn mấy cuốn sách suốt đêm cho tới sáng.

Thoại cũng chỉ tạm yên tâm là cho dù ở đâu và bao giờ, ngay cả khi đang trực gác trong bệnh viện, với chiếc màn hình Cell phone Thoại cũng có thể một thoáng theo dõi sinh hoạt của Ba trong ngôi nhà cách xa hơn hai tiếng đồng hồ lái xe ấy.

Từ ngày Mẹ Yến mất, Ba Thoại suy sụp thấy rõ với dáng đi liêu xiêu không vững, Thoại đã nhiều lần khuyên Ba về sống chung với con nhưng đều không được. Biết tính Ba rất cứng cỏi và độc lập, sẽ không bao giờ chịu về sống với gia đình đứa con trai cho dù ông rất mực yêu thương.

Và rồi, cuối cùng Thoại cũng thuyết phục được Ba, sau khi nghĩ ra một “diệu kế”, mua cho Ba một căn nhà riêng trên đường Bethel Church, Spring City, PA, chỉ cách nhà Thoại 10 phút lái xe, để mỗi ngày vợ chồng và cả hai con của Thoại có thể luân phiên tới thăm, đem tới cho Ba những bữa ăn nóng.

Thoại rất vui với viễn tượng những ngày được gần gũi Ba sắp đến. Sau khi tân trang các phòng ốc xong theo đúng ý Ba, Thoại sẽ đón Ba về căn nhà mới. Ba Thoại sẽ vẫn có một đời sống độc lập và cả riêng tư với không gian làm việc như nơi căn nhà trên đường Coolidge, thành phố Plainfield ngày nào, vẫn với những desktop, laptop, máy in, máy xén từ dưới basement sẽ được Thoại cho khuân về.

Căn nhà Thoại vừa mua cho Ba, 269 Bethel Church Road, Spring City, PA 19475; như vậy từ nay Thư Quán Bản Thảo, Thư Ấn Quán có một địa chỉ mới, vẫn không gian làm việc quen thuộc của Trần Hoài Thư như xưa, chỉ có khác là nay “Con được ở gần Ba”, chăm sóc cho Ba được tốt hơn.

 Thoại là người con chí hiếu và anh Trần Hoài Thư đã từng chia sẻ với cô em TT Nguyệt Mai là “quà tặng Văn Chương quý giá và lớn lao nhất, không phải là giải Nobel, mà với anh, đó là chị Yến & cháu Thoại”. Bấy lâu, mỗi tuần Thoại đều về New Jersey chở ba đi chơi, đi ăn, đi chợ, vào Costco mua giấy để Ba in sách, thậm chí dọn dẹp nhà cửa đổ rác cho Ba, không nề hà làm bất cứ công việc gì cho Ba dù tuổi cũng đã ngoài 50 và bản thân là một bác sĩ.

Sáng ngày thứ Sáu 17.05.2024, một ngày trước cuối tuần, như thường lệ Thoại từ Limerick, PA (Pennsylvania) về New Jersey thăm Ba, với hai giờ lái xe nếu không là ngày bị kẹt đường. Thoại đưa Ba tới Labs thử máu định kỳ, rồi hai cha con đi chơi dưới phố Plainfield, cùng đi ăn trưa với nhau. Buổi chiều, Thoại phải về lại PA để trực gác, Thoại là bác sĩ chuyên khoa trong khu ICU chăm sóc đặc biệt (intensivist) bệnh viện Bryn Mawr, nơi mà Thoại làm việc cũng đã 25 năm.

Sang sáng thứ Bảy 18.05.2024, từ bệnh viện Bryn Mawr, PA qua internet theo dõi kết quả thử máu của Ba ngày hôm qua, Thoại thấy Ba có những dấu hiệu không bình thường, có vấn đề về chức năng gan, do các diếu tố gan (liver enzymes) đột ngột tăng cao gấp đôi, nhưng chưa biết nguyên nhân.

Hình Thoại chụp selfie trong xe Cha và Con, trên đường tới Trung Tâm Y Khoa JFK, 65 James St., Edison, N.J. 08820

Buổi sáng cùng ngày, Thoại lái xe xuống Plainfield, NJ, để đưa Ba vào bệnh viện JFK, đó là một Bệnh viện Đại học (teaching hospital), nơi mà Ba Mẹ Thoại mỗi khi đau yếu đã ra vào nhiều lần. Và lần này, Ba Thoại vào bệnh viện không chỉ vì suy gan, viêm sưng ống mật, mà nghiêm trọng hơn khi các bác sĩ ở đây phát hiện Ba có cục máu đông trong phổi gây thuyên tắc mạch phổi / PE (pulmonary embolism) qua chụp hình cắt lớp CTPA  [CT pulmonary angiogram]. Ba Thoại được chuyển ngay vào ICU, truyền Heparin thuốc chống đông máu, đồng thời làm thêm những xét nghiệm chẩn đoán khác để có phương hướng điều trị bệnh gan và viêm ống mật đi kèm (comorbidities).

Trái, Trần Hoài Thư ngồi trên ghế lăn trong ER và chờ Thoại đang làm thủ tục nhập viện cho Ba; phải: Trần Hoài Thư sau hai lần bị tai biến mạch máu não trước đây, nay lại bị thuyên tắc mạch phổi được đưa ngay vào ICU / Phòng Chăm Sóc Đặc Biệt của bệnh viện.

Sang tới ngày Chủ nhật 19 và thứ Hai 20.05.2024, Trần Hoài Thư rất tỉnh táo và thoải mái trên giường bệnh. Giọng Thư vẫn rổn rảng, khi nói chuyện và cả cười giỡn qua phone với bạn cố tri Phạm Văn Nhàn bên Houston, Texas (hình trái). Trần Hoài Thư còn gửi cho tôi qua text message tấm hình Đức Phật đang ôm trên ngực, mà sau này Trần Quí Thoại nói: “Con vẽ tranh Phật để cho Ba có sự bình an” (hình phải)

Cũng thứ Tư hôm đó, Trần Hoài Thư phone cho tôi từ bệnh viện JFK, cho biết là đã nghe được chương trình YouTube Trước Đèn Đọc Sách “Trần Hoài Thư và Ngọc Yến với con chim chằng nghịch và nỗi nhớ quê” mà tôi đã gửi cho Thư.

Thư nói anh thích giọng đọc mạnh và biểu cảm của Đinh Quang Anh Thái, nhưng do thời lượng chương trình chỉ có 20 phút, ĐQ Anh Thái chỉ đọc một phần tóm lược bài viết. Trần Hoài Thư thì muốn có một YouTube Full đọc trọn bài viết vẫn với giọng của ĐQAT. Tôi nói chuyện đó với Thái, và do sẵn có lòng trân quý Trần Hoài Thư, Thái cho biết, “Em sẽ đọc toàn bộ bài viết để riêng tặng ông anh Trần Hoài Thư, cho dù đang rất bận nhưng em sẽ cố gắng.” 

Sang ngày thứ Tư 22.05.2024, Trần Hoài Thư vẫn hoàn toàn tỉnh táo, còn kể cho Thoại nghe về “đời sống ở Việt Nam”; từ những ngày trên Cao nguyên cho tới khi xuống đồng bằng, và thời gian sống hạnh phúc với hai mẹ con ở Cần Thơ. Đó là những ngày mà cả bố và con đều rất vui.

Rồi một YouTube [ Full ] với thời lượng hơn một tiếng đồng hồ trong mục Câu Chuyện Văn Học được Đinh Quang Anh Thái đọc xong vào chiều ngày thứ Tư 22.05.2024, sau đó Thái giao cho ban kỹ thuật edit và thêm phần hình ảnh vào ngày hôm sau. Tối thứ Năm 23.05.2024, tôi đã chuyển tới Trần Hoài Thư [Link] phiên bản YouTube [ Full ] để Thư có thể nghe qua iPhone trong mấy ngày còn nằm trong bệnh viện.

 Chiều thứ Năm 23.05.2024, Thoại lái xe về lại Pennsylvania vì đó là đêm trực trong bệnh viện. Sáng sớm thứ Sáu 24.05.2024, bất ngờ có một đồng nghiệp của Thoại từ ICU bệnh viện JFK phone báo tin là Ba Thoại bị bất tỉnh  trong đêm và sau đó là hôn mê (coma). Ngay sau một đêm trực gác, Thoại vẫn lái xe gấp xuống bệnh viện JFK thăm Ba.

 [ Và như vậy, tôi cũng hiểu ngay rằng Trần Hoài Thư đã hoàn toàn không biết gì về món quà Câu Chuyện Văn Học của Đinh Quang Anh Thái gửi tặng Anh. ]

 Tình hình bỗng biến chuyển xấu. CT Scan sọ não phát hiện Ba Thoại bị xuất huyết dưới màng cứng (subdural hemorrhage) lan rộng sang cả hai bên bán cầu não. Biết là nghiêm trọng, Thoại đã khóc và báo tin ngay cho tôi qua iPhone. Thật bất ngờ không chỉ cho Thoại mà cả với chính tôi nữa.

Trần Hoài Thư suy sụp rất nhanh, cô chuyên viên ngôn ngữ trị liệu (speech therapist) cho biết người bệnh mất khả năng nuốt, sẽ không thể tiếp thức ăn qua đường miệng. Mở một ống dẫn xuyên qua bao tử / G-Tube để bơm chất dinh dưỡng là một tương lai gần, giống như với Mẹ Yến. Nhưng Ba Thoại có dặn dò trước là sẽ không muốn như vậy.

 Rồi tình hình càng xấu hơn nữa, khi thử nghiệm máu trong ngày, tất cả các chỉ số đều không bình thường với số bạch huyết cầu vọt tăng cao (leukocytosis), X-quang lồng ngực là hai lá phổi trắng, do chất dịch và cả thức ăn từ dạ dày tràn vào phổi, như vậy Trần Hoài Thư bị thêm viêm phổi do hít (aspiration pneumonia), một biến chứng rất khó chữa.

Thứ Bảy 25.05.2024, Trần Hoài Thư vẫn hôn mê trong ICU, nhưng Thoại viết: “Ba con mở mắt khi con kêu Ba.” Cùng ngày, có hai cô con gái của nhà văn Doãn Dân là Quỳnh Như, Thúy Uyên và chồng tới thăm bác Trần Hoài Thư; tuy rất yếu không nói được nhưng Bác mở mắt và hình như nhận diện được ra từng người (hình trái). Gia đình Thoại, với vợ Thoại và hai con: con trai Trần Chung Danh và con gái Trần Thanh Thảo cùng có mặt trong phòng ICU bên giường với Ông nội (hình phải).

 Là bác sĩ đã hành nghề lâu năm, Thoại hiểu rằng Ba Thoại đã rơi vào tình trạng hiểm nghèo, “suy đa tạng / Multiple Organ Failure” (MOF), cùng một lúc cả 4 cơ quan thiết yếu (vital organs): não, phổi, gan, tim mạch…

 Hai bác sĩ Trần Mộng Lâm và Nguyễn Thanh Bình, bên Montréal Canada, trong Ban biên tập báo Sinh viên Y khoa Tình Thương thuở nào, đã được gặp và rất quý Trần Hoài Thư, người có công lớn phục hồi toàn bộ 29 số Báo Tình Thương [1963-1966].

Khi biết được diễn tiến mới về tình hình sức khỏe Trần Hoài Thư, anh Lâm và anh Bình đều có chung một nhận định: “Con ngựa về ngược ấy — biệt danh mà hai anh đặt cho Trần Hoài Thư, lần này chắc khó qua!”

 Sang ngày Chủ nhật 26.05.2024, Thoại và các đồng nghiệp trong ICU, đều có cùng một nhận định là hiện trạng của Ba Thoại đã quá nguy kịch, không còn chút hy vọng đảo nghịch, và sự sống chỉ là đếm từng giờ. Tuy vẫn còn nằm trong ICU nhưng nay với sự đồng ý của Thoại, Trần Hoài Thư được chuyển sang giai đoạn “chăm sóc cuối đời / hospice” – và đến lúc này Thoại thì chỉ mong sao cho Ba ra đi được bình an. Thoại còn nói với tôi: “Con đã để iPhone bên tai cho Ba được nghe bài viết của Bác về Ba Mẹ mà Ba con rất thích.” Thoại muốn nói tới Câu Chuyện Văn Học, một YouTube [Full] mà nhà báo Đinh Quang Anh Thái thực hiện để tặng ông anh Trần Hoài Thư.

Thoại nhớ và làm đúng lời Ba dặn: “Ba không muốn như mẹ, ra viện rồi phải vào nằm trong nursing home lâu dài và tàn tạ trong đó. Nếu không còn trí tuệ nữa, đừng bắt Ba phải kéo dài cuộc sống thực vật ấy.”

 THỨ HAI NGÀY 27.05.2024:

 Sáng sớm thứ Hai ngày 27.05.2024, từ bệnh viện JFK trong tiếng khóc qua iPhone, Thoại báo tin cho tôi: “Ba con đã ra đi lúc 6 giờ 35 phút sáng nay!” [giờ miền Đông Hoa Kỳ, 3 giờ 35 phút sáng giờ California], một trùng hợp kỳ lạ, đúng một tháng sau ngày Mẹ Ngọc Yến mất, 27.04.2024.

Như vậy là căn nhà mới mua cho Ba, cùng mơ ước những ngày hạnh phúc Ba và Con được sống gần nhau — đã không bao giờ tới nữa.
Trần Quí Thoại gửi cho tôi mấy tấm hình cuối cùng của Ba Thoại, với cả những chi tiết ghi chú.

Theo chiều kim đồng hồ: hình (1) góc trên trái là phần màn hình theo dõi các dấu sinh hiệu (vital signs) trong ICU, của bệnh nhân Trần Sách, với hướng dẫn chăm sóc: giữ bình an (comfort), thời điểm lúc đó là 6 giờ 16 phút sáng thứ Hai 27.05.2924; khung giữa: nhịp tim Zero, huyết áp suy sụp chỉ còn 27/11; hình (2) Thoại với tay phải đặt ống nghe áp trên ngực Ba, tay trái với iPhone có hình Mẹ Ngọc Yến trước mặt Ba. Trần Hoài Thư không còn nhịp mạch cổ, ngưng thở, được ghi nhận tử vong lúc 6 giờ 35 phút sáng; hình (3) Trần Quí Thoại hôn lên trán Ba lần cuối; hình (4) Trong nước mắt, Thoại cầm bàn tay Ba đang lạnh dần.

Tin Trần Hoài Thư mất, được cư sĩ Nguyên Giác Phan Tấn Hải, nguyên Chủ bút Việt Báo đăng ngay trên trang Việt Báo Online trong cùng ngày.

 SÁNG NAY NHÀ VĂN TRẦN HOÀI THƯ CẤT CÁNH THEO CON CHIM YẾN BAY VỀ TRỜI

Trần Hoài Thư trên giường bệnh, tay cầm bức họa Đức Phật do con trai Trần Quí Thoại vẽ, hình do Trần Hoài Thư gửi ra từ bệnh viện JFK Medical Center, New Jersey. [tư liệu Ngô Thế Vinh] 

Tin từ Trần Quí Thoại, con trai Nhà văn Trần Hoài Thư báo cho biết Ba của Thoại đã mất lúc 6 giờ 35 sáng nay [giờ miền Đông Hoa Kỳ], thứ Hai 27.05.2024 tại bệnh viện JFK, New Jersey, đúng một tháng sau ngày Chị Ngọc Yến mất [27.04.2024]. Đây là một tin buồn và cũng là một mất mát lớn lao cho nền Văn học Việt Nam. Xin phân ưu cùng BS Trần Quí Thoại và Hai Anh Trần Quí Phiệt, Trần Quí Trâm trước tin ra đi của Ba và người em Trần Hoài Thư.

 MỘT BÀI VIẾT RẤT NẶNG LÒNG

Sống và làm việc trong ngành y bấy lâu, tôi hiểu rất rõ rằng, những chi tiết về sức khỏe và cả những hình ảnh là thuộc quyền rất riêng tư của người bệnh và gia đình. Hơn một lần tôi đã hỏi Thoại, như với một đồng nghiệp và cũng là con của một người bạn thân thiết, “Thoại có đồng ý chia sẻ những thông tin và hình ảnh này tới các bạn thân thiết của Ba, và cả tới những độc giả của nhà văn Trần Hoài Thư bấy lâu không?” Không một chút dè dặt, Thoại trả lời tôi dứt khoát: “Ba con quý Bác, và những gì Bác làm cho Ba con, con hoàn toàn đồng ý và nghĩ rằng điều ấy là tốt cho Ba con.” 

Những bức tranh Trần Quí Thoại vẽ tặng Mẹ và Cha trong hai ngày tang lễ. Tuy không học trường lớp mỹ thuật nào, nhưng Thoại có năng khiếu hội họa, Thoại vẽ Phật, vẽ Mẹ, vẽ Ba, tất cả là những bức tranh giản dị nhưng đẹp và có cá tính. Hình phải,  “Con vẽ ba”, Trần Quí Thoại đang ôm bức chân dung Trần Hoài Thư vẽ ngày 30.05.2024. [hình do con gái Thoại, Trần Thanh Thảo chụp].Và bài viết rất nặng lòng này, trước hết được gửi tới BS Trần Quí Thoại, một đồng nghiệp, một người con chí hiếu rất đỗi yêu thương cha mẹ Trần Hoài Thư – Ngọc Yến, cùng gửi tới các bằng hữu của người lính, nhà văn, nhà thơ Trần Hoài Thư — như một nén nhang tưởng nhớ tới người bạn rất thân quý của chúng ta vừa đột ngột ra đi.

 LỜI NHẮN GỬI TỚI NGƯỜI LÍNH TƯỞNG NĂNG TIẾN

Trong mục Sổ Tay Thường Dân (18.01.2021) như một tạp ghi, khi viết về Người Lính Miền Nam, Tưởng Năng Tiến có nhắc tới ông anh Trần Hoài Thư. Anh Tư Tiến viết: “Bạn tôi, phần lớn đều là lính ráo. Chúng tôi không chỉ có chung những năm cầm súng, và một quãng đời tù, mà còn chia chung rất nhiều… cố tật! Hễ gặp nhau là uống, và câu chuyện trên bàn rượu trước sau gì rồi cũng xoay quanh kỷ niệm về đám chiến hữu hồi còn chinh chiến: những thằng đã chết, những đứa đang vất vưởng ở quê nhà, hay lưu lạc (đâu đó) nơi đất lạ xứ người. Thỉnh thoảng, khi (quá) vui, chúng tôi cũng hay mang những vị thượng cấp cũ ra làm đề tài giễu cợt. Ông huynh trưởng thường bị nhắc tới để cười chơi là Trần Hoài Thư, lý do là ông vẫn nhất định chưa chịu giải ngũ, dù cuộc chiến đã tàn tự lâu rồi! Trung úy Trần Hoài Thư vẫn thản nhiên đưa quân Qua Sông Mùa Mận Chín, dù hơn 40 năm đã lặng lẽ trôi, với cả đống nước sông – cùng nước suối, nước mưa, nước mắt… – đã ào ạt chảy qua cầu và qua cống. Sau khi cạn mấy ly đầy, rồi đầy mấy ly cạn (và sau màn trình diễn “một ngàn bài Bolero”) tôi hay xin “trân trọng tuyên bố cùng toàn thể các chiến hữu các cấp” rằng: ai viết cái gì tôi cũng đọc tuốt luốt, trừ vị thẩm quyền này thì khỏi! Sao vậy cà? Bởi vì thơ với văn của ổng có nhiều câu mà “lỡ” đọc cái là nó bị kẹt luôn trong đầu, gỡ không ra, nên tui không dám đọc thêm nữa:

 Trên đầu ta mũ rừng nhẹ hẫng
Trong túi ta một gói thuốc chuồn
Bắt tù binh mời điếu thuốc thơm
Để thấy miền Nam lính hiền ghê gớm 

Ta lính miền Nam hề, vận nước ngửa nghiêng
Ta cũng lênh đênh cùng cơn mạt kiếp
Ta trèo lên cây hỏi rừng cho biết
một nơi nào hơn ở Việt Nam?
Có người lính nào bi tráng hơn lính miền Nam? 

Trần Hoài Thư (“Ta Lính Miền Nam”)

Đây là tin nhắn gửi người lính Tưởng Năng Tiến: “Thẩm quyền của ông, Trung úy Trần Hoài Thư tuy vẫn chưa chịu giải ngũ, nhưng nay đã được chuyển qua Vùng V Chiến Thuật* vào lúc 6 giờ 35 phút [giờ Miền Đông] thứ Hai ngày 27 tháng 05 năm 2024. Tin để ông hay.

[*Trong chiến tranh, VNCH được chia ra làm 4 vùng chiến thuật, “Vùng V Chiến thuật” là một cách nói cho bớt vẻ bi thương, chỉ nơi an nghỉ của các đồng đội vừa mới hy sinh.]

 DI SẢN VĂN HỌC TRƯỜNG TỒN: TINH ANH LÀ ĐÂY

Ngay sau khi Ba mất, trong khi chờ ngày tang lễ, Thoại đã về ngôi nhà Ba ở. Với ngạc nhiên đầu tiên là các kệ sách của Ba hầu như trống trơn, Thoại cũng không biết tại sao. Chỉ còn dàn computers với chiếc laptop và desktop trên bàn làm việc của Ba.

Thoại quan tâm ngay tới chiếc Dell laptop mà Ba vẫn dùng trong bao nhiêu năm nay, với không biết bao nhiêu bài viết của Ba còn nằm trong đó. Tìm được mật khẩu (password) Ba ghi trong một cuốn sổ tay nhỏ, Thoại mừng rỡ vô cùng khi mở được chiếc laptop này. Đây là phần di sản trân quý đầu tiên Thoại phải giữ gìn và đem về ngay nhà mình. Qua đêm, Thoại đã download / save ngay tất cả các dữ liệu từ trong laptop vào USB sticks và cả thẻ nhớ (memory cards) để dự phòng trường hợp computer bị đánh sập (crashed). Thoại cho biết, “con sẽ làm thêm một số USB sticks để tặng các bạn văn của Ba” – nhà văn Trần Hoài Thư.

Hình trái, chiếc Dell laptop người bạn thiết thân đồng hành với Ba trong bao nhiêu năm; hình phải, Thoại đang ôm chiếc laptop của Ba mà Thoại đã đem ngay về nhà mình.

GIỚI THIỆU HAI BLOGS CỦA TRẦN HOÀI THƯ

Ngay sau khi Ba mất, Trần Quí Thoại đã mau chóng chuyển tên Trần Hoài Thư — người đang đứng tên sở hữu “miền” (domain name) của cả hai Blogs THT sắp hết hạn, sang tên Thoại, đồng thời cũng đóng trước tiền thuê “miền” trong nhiều năm để duy trì hoạt động lâu dài hai trang mạng này.

Một phần bộ sách Di Sản Văn Chương Miền Nam của Thư Ấn Quán, do nhà văn Trần Hoài Thư thực hiện hoàn toàn bằng kỹ thuật thủ công.

BLOG THT & THƯ QUÁN BẢN THẢO

https://tranhoaithu42.com

 Blog mới khai trương. Mời các bạn đến viếng

THT & Tạp25 chí văn học nghệ thuật miền Nam

https://trahoaithu.blogspot.com/

Đây là một kho tàng Di Sản Văn Học Miền Nam đã được Ba Mẹ Thoại hy sinh công khó bao năm để phục hồi. Mời các bạn đến viếng.

Bạn đọc khắp năm châu và dĩ nhiên cả trong nước đều có thể vào đọc những tác phẩm văn học và cả các sách báo miễn phí, và tiện hơn nữa là các sách và tạp chí đa phần đã được nhà văn Trần Hoài Thư cũng là một chuyên viên điện toán chuyển sang dạng flipbooks, loại sách tự động giở trang rất dễ đọc trên màn hình.

 Với những thư viện, trường học, và cả những độc giả có nhu cầu về các bộ sách in cho tủ sách gia đình – sau khi nhà văn Trần Hoài Thư mất là điều chưa thể đáp ứng được trong lúc này. Nhưng đó là điều khả thi trong một tương lai gần với kỹ thuật POD / Print On Demand tiên tiến như hiện nay.

New Jersey 27.05.2024

Little Saigon 19.06.2024 


 

Thánh Cyril ở Alexandria (376?-444) – Cha Vuong

Tràn đầy bình an và yêu thương trong Chúa hôm nay nhé. Hôm nay Giáo Hội mừng kính Thánh Cyril ở Alexandria (376?-444), Giám Mục tiến sĩ Hội Thánh. Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 27/6/24

St Cyril of AlexandriaThánh Cyril sinh năm 376 tại Alexandria, xứ Ai cập. Ngài là cháu của Ðức Theophilus, thượng phụ của Alexandria. Sau khi học xong kinh điển và thần học, ngài được chính bác của mình tấn phong linh mục và tháp tùng Ðức Theophilus đến Constantinople để tham dự Thượng Hội Ðồng Oak nhằm truất phế Ðức Gioan Chrysostom (sau này mới biết là bị kết tội oan).

Khi Ðức Theophilus từ trần vào năm 412, ngài lên kế vị bác của mình sau cuộc tranh đấu với phe ủng hộ người đối thủ là Timotheus. Ngay sau khi lên ngôi, Ðức Cyril bắt đầu tấn công lạc thuyết Novatianô với việc đóng cửa các nhà thờ; đuổi những người Do Thái ra khỏi thành phố; và phản bác một số hành động của quan đầu tỉnh Orestes là người theo phe Novatianô.

Vào năm 430, Ðức Cyril lại xung đột với Nestorius, thượng phụ của Constantinople, là người cho rằng Ðức Maria không phải là Mẹ Thiên Chúa vì Ðức Kitô là Thiên Chúa chứ không phải con người, hậu quả là không thể dùng chữ theotokos (người-mang-Thiên-Chúa) áp dụng cho Ðức Maria. Ðức Cyril thuyết phục được Ðức Giáo Hoàng Celestine I triệu tập một công đồng ở Rôma nhằm lên án Nestorius, và chính ngài cũng hành động tương tự trong công đồng Alexandria.

Vào năm 431, Ðức Giáo Hoàng Celestine ra lệnh cho Ðức Cyril truất phế Nestorius. Trong Ðại Công Ðồng Ephêsô lần thứ ba, với sự tham dự của hai trăm giám mục và dưới sự chủ tọa của Ðức Cyril, công đồng đã lên án mọi giáo thuyết của Nestorius là sai lầm trước khi Ðức TGM Gioan ở Antiôkia và bốn mươi hai môn đệ ủng hộ giáo thuyết của Nestorius kịp đến tham dự. Khi thấy mọi sự đã lỡ, họ tổ chức một công đồng riêng để truất phế Ðức Cyril. Hoàng Ðế Theodosius II bắt giữ cả hai người, Ðức Cyril và Nestorius nhưng sau đó đã trả tự do cho Ðức Cyril khi các đại diện của đức giáo hoàng xác nhận các quyết định của công đồng.

Hai năm sau, Ðức TGM Gioan, đại diện cho các giám mục ôn hòa ở Antiôkia, đã ký kết một thỏa ước với Ðức Cyril và cùng lên án Nestorius. Trong quãng đời còn lại, Ðức Cyril đã viết nhiều luận án làm sáng tỏ học thuyết về Thiên Chúa Ba Ngôi và mầu nhiệm Nhập Thể nhằm ngăn chặn lạc thuyết Nestorius và Pelagian khỏi ăn sâu vào cộng đồng Kitô Hữu.

Ngài là thần học gia sáng chói nhất của truyền thống Alexandria. Văn bút của ngài có đặc tính chính xác về tư tưởng, lập trường rõ ràng, và lý luận sắc bén. Các văn bản của ngài gồm các nhận định về Thánh Gioan, Thánh Luca, và ngày lễ Ngũ Tuần, các luận thuyết về thần học tín lý, cũng như các thư từ và bài giảng. Ngài mất năm 444 tại Alexandria, Ai Cập; thánh tích hiện còn tại Alexandria. Thánh Cyril ở Alexandria được Đức Giáo Hoàng Leo XIII tuyên xưng là Tiến sĩ của Hội Thánh vào năm 1882 và lễ kính vào ngày 27 tháng 6. (Nguồn: Người Tín Hữu online)

From: Do Dzung

GIÊSU, CHÚA BÊN CON – Lumen Choir 

Những Ánh Mắt Trẻ Thơ-Kim Loan-Truyen ngan HAY

Kim Loan

Khi ba vừa bước chân vào nhà
Tưởng các con vui khi gặp ba
Nhưng trong ánh mắt con, ba hiểu
Ba chỉ là một bóng hình xa…

Cũng phải ba năm anh mới trở lại thành phố này, nơi anh đã từng ở và có rất nhiều kỷ niệm, hơn thế nữa, có hai đứa con anh đang sống. Cuộc sống mới bận rộn đã ràng buộc anh, với khoảng cách đường dài mười tiếng lái xe và anh nghĩ các con đã đầy đủ với số tiền cấp dưỡng hàng tháng nên chuyện thăm nom chúng không là điều bắt buộc. Dù đã dứt lòng khi ra đi nhưng khi lái xe về những con đường cũ, khu phố cũ, anh không khỏi cảm thấy man mác buồn.
Cho đến khi xe dừng trước cửa nhà thì anh lại thêm nỗi bối rối, không biết sẽ thế nào khi đối diện với người vợ cũ và hai đứa con. Người vợ mà trước kia anh đã dễ dàng buông ra những lời lạnh lùng nhất, tàn nhẫn nhất, để được chia tay, đi theo tiếng gọi của một tình yêu mới mà anh say đắm. Anh ngồi trong xe thật lâu để ngắm lại ngôi nhà, chẳng có gì thay đổi, có chăng là trong ngôi nhà này đã thay đổi, đã thiếu một người. Anh hồi hộp bấm chuông cửa, vài phút im lặng trôi qua, bây giờ là buổi chiều, anh tin là mọi người đang ở trong nhà, anh phải bấm chuông thêm hai lần thì cánh cửa mới từ từ hé mở ra, đó là thằng cu Tí, con trai lớn của anh.
Thấy ba, thằng bé vừa mừng vừa ngạc nhiên:
– Ba về hả, con nhìn qua lỗ cửa thấy ba nhưng con không tin.
Anh xoa đầu nó:
– Ba đây mà. Tại sao con lại không tin? Ba có khác đâu.
Đôi mắt thằng bé cụp xuống, vẻ vui mừng lúc nãy biến mất:
– Con nghĩ là ba không muốn về đây nữa. Ngày ba đi mẹ đã khóc nhiều lắm.
Anh hình dung ra người vợ tội nghiệp, lát nữa gặp anh, cô ta có khóc và mắng chửi anh bao nhiêu, anh cũng chấp nhận hết cho vơi bớt day dứt bấy lâu. Anh giục con:
– Mở cửa cho ba vào nhà. Hôm nay ba về thăm hai con.
Cu Tí mở rộng cánh cửa, bước vào nhà anh khựng lại nhìn thằng cu Tí, trẻ con mau lớn quá, mới ba năm, giá mà năm năm, mười năm thì chắc anh sẽ không nhận ra con của mình nữa. Anh quàng tay ôm vai con, âu yếm hỏi:
– Mẹ con đâu?
– Mẹ đi làm rồi.
Thì ra cô ấy đã đi làm dù hai con còn nhỏ không có ai bên cạnh trông nom đỡ đần. Ba năm nay người vợ cũ đã trừng phạt anh bằng cách không hề liên lạc với anh, cô đổi số điện thoại, không trả lời những thư từ anh gởi tới bằng đường bưu điện nên anh không biết gì về cuộc sống của họ, mặc dù hàng tháng tiền trả child support vẫn trừ trực tiếp vào lương của anh đều đặn. Anh chợt nhớ ra:
– Thế em đâu rồi? Em Tina đâu rồi?
– Nó đang ngủ.
– Để ba vào phòng thăm nó nhé.
Thằng bé gạt đi:
– Thôi ba, nó mà thức dậy thấy người lạ nó khóc đấy.
“Người lạ”, thằng cu Tí bình thản nói như một điều đương nhiên. Anh lẩm bẩm lập lại hai chữ “người lạ”, chợt thấy chạnh lòng, mà cũng phải, khi anh ra đi bé Tina mới mấy tháng tuổi nó có biết gì về anh đâu.
Hai cha con ngồi đối diện nhau, cu Tí đã 12 tuổi rồi, trông chững chạc hẳn ra, không biết vì anh đã xa nó một khoảng thời gian, một khoảng cách cuộc đời hay vì nó đã lớn khôn theo hoàn cảnh? Những đứa trẻ trong gia đình ly dị bao giờ cũng trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ trong gia đình bình thường.
Anh hỏi han con về chuyện học hành trường lớp, cu Tí trả lời đầy đủ. Khi anh hỏi con có nhớ ba không thì nó trả lời ngây thơ:
– Lúc ba mới đi thì nhớ, con khóc nhiều lần lắm và ngày nào cũng chờ mong ba về, nhưng bây giờ hết rồi.
Và nó hỏi lại:
– Thế ba có nhớ con và em Tina không?
– Ba nhớ thương các con chứ.
– Sao ba không về thăm? Ba bỏ đi lâu thế?
Anh lúng túng:
– Tại ba…bận rộn quá.
– Mẹ nói ba ở nhà khác với vợ con khác của ba!
Anh nhìn con, trong đôi mắt thằng cu Tí vẫn vô tư, nói về ba nó mà như nói về một người nào xa lạ, Cu Tí không hề làm quan tòa kết tội anh, nhưng câu nói của nó đã gieo vào lòng anh như ngàn lời oán trách.
Bỗng có tiếng điện thoại reo, chắc đã là thông lệ nên cu Tí nói:
– Mẹ gọi đấy.
Nó ra dấu cho anh im lặng để nó nói chuyện phone. Anh lắng nghe cuộc đối thoại giữa hai mẹ con, mà chủ yếu là từ những câu trả lời của cu Tí, nó kể với mẹ là Tina đang ngủ, mẹ nó dặn khi nào em thức dậy thì cho em uống thuốc ho rồi mới cho ăn cơm, rồi sau đó tắm cho em. Câu cuối cùng là cu Tí luôn miệng vâng dạ, con nhớ lời mẹ dặn mà, con sẽ không bao giờ mở cửa cho người lạ đâu, mẹ cứ yên tâm.
Cúp phone xong cu Tí mỉm cười nheo mắt nhìn anh, coi như nó vừa làm một sự chiếu cố đặc biệt cho anh, đã phá lệ, để người lạ vào khi không có mẹ ở nhà. Nó đã không coi anh như một thành viên trong ngôi nhà này nữa.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi trò truyện giữa hai mẹ con, anh đã hình dung ra cuộc sống hiện nay của họ. Buổi sáng cô ở nhà lo cho con và buổi chiều đi học về cu Tí phải gánh vác nốt những việc còn lại, thiếu một người cha, thằng bé đã phải làm những công việc của người lớn. Cu Tí kể:
– Ngày nào lúc break time ở hãng mẹ cũng gọi để xem nhà có chuyện gì không, và mẹ nhắc nhở con đủ thứ việc nhà.
Anh cảm động khen con:
– Cu Tí ngoan và giỏi quá.
Anh đi lại khắp nhà, vẫn những đồ đạc cũ khi anh còn ở đây, kể cả những đồ dùng lặt vặt, người vợ cũ vẫn tiết kiệm như trước hoặc cô không có khả năng mua sắm cái mới.
Căn nhà này vợ chồng anh khi mới cưới nhau đã mua trả góp, đã là căn nhà hạnh phúc, căn nhà ước mơ của hai vợ chồng. Sinh thằng cu Tí xong, vợ anh đi làm tiếp để mau trả nợ nhà, khi cu Tí gần 9 tuổi món nợ nhà vơi bớt, vợ mới mang bầu Tina đứa con thứ hai, cô đâu ngờ rằng thời gian này anh đang có người yêu và sắp sửa lìa bỏ gia đình.
Căn nhà anh đã sống 9 năm trời nên anh dễ dàng nhận thấy vài thay đổi hư hỏng, những vết tường loang, cái mành cửa sổ xộc xệch, vài cái nẹp cửa phòng ngủ vênh ra, vòi nước trong phòng tắm đang chảy nhỏ giọt hững hờ như đang oán trách người chủ cũ đã vắng mặt lâu ngày.
Anh ra nhà kho sau vườn lấy búa đinh vào đóng lại nẹp cửa và sửa vòi nước, điều đơn giản dễ làm ấy nhưng với mẹ con cô cũng là điều không thể làm được. Khi mang hộp đồ nghề trả lại nhà kho, anh dạo quanh khu vườn. Cây đào, cây lê ngày nào còn bé nhỏ, vợ chồng anh hí hửng mua về, đã mong cây mau lớn để có bóng mát cho các con chơi. Nay cây đã lớn, đã có bóng mát, nhưng hai đứa con anh đã bao giờ vui thích chơi đùa dưới bóng mát ấy chưa?

Anh không dám nghĩ tiếp, bước vào nhà, những hình ảnh quá khứ bỗng đổ ập vào tâm tư anh, đây là phòng ăn, nhà bếp, cô ấy đã từng đứng nấu nướng, dọn ra những bữa ăn cho chồng con, kia là phòng ngủ, đã từng có những lúc mặn nồng hạnh phúc vợ chồng. Nhưng anh đã không yêu cô nữa, có một tình yêu khác làm anh mê đắm, anh đã đi theo tiếng gọi của con tim, dù khi anh đề nghị ly dị, vợ anh đã phản đối, đã khóc hết nước mắt, xin anh nghĩ lại vì các con, đừng làm tổn thương những tâm hồn vô tội.
Bé Tina đã thức dậy, từ trong phòng ngủ đi ra, thấy anh, Tina vội túm lấy áo cu Tí tìm chỗ nương tựa chở che và nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ, xa lạ. Tina đã hơn 3 tuổi, nếu gặp ngoài đường anh không nhận ra con, anh thấy mình tệ bạc quá khi bây giờ mới đến thăm con lần đầu kể từ khi ly dị. Anh đến bên Tina giơ tay định bế nó, nhưng cu Tí nói ra vẻ hiểu biết đầy kinh nghiệm:
– Ba đụng vào người nó, nó sẽ khóc đấy.
Rồi cu Tí quay ra dỗ dành em:
– Đây là ba, ngày xưa ba cũng ở chung nhà với chúng ta mà. Cho ba bế Tina nhé?
Con bé vẫn chưa tin cậy, nó càng dựa vào người cu Tí và bám chặt lấy cu Tí hơn. Anh đành chịu thua, ngồi nhìn hai đứa con, ít nhiều ngày xưa anh đã từng bồng bế Tina, từng nâng niu nó, đó là máu thịt của anh, nhưng giờ đây chẳng khác gì người xa lạ. Khi ly dị vợ, xa con, anh không thể hình dung ra tình huống này.
Cu Tí để mặc anh ngồi thừ ra ở ghế, nó đi lo cho em, lấy chai thuốc ho như lời mẹ dặn. Anh không nỡ nhìn thằng bé loay hoay mở hộp thuốc, anh giúp nó bơm thuốc vào ống để cu Tí mang ra cho Tina uống, xong nó dắt em vào bếp lấy cơm để ra bàn cho con bé tự ăn một mình, cu Tí dịu dàng với em:
– Ăn cẩn thận, đừng làm đổ ra bàn, ăn xong anh cho ăn kẹo.
Tina ngoan ngoãn gật đầu và rón rén múc từng muỗng cơm ăn ngon lành. Tất cả diễn ra trước mắt anh như một vở bi kịch, vở bi kịch do chính anh gây ra và hai đứa con anh là nhân vật chính.
Từ lúc nào hai mắt anh cay xè mờ lệ. Cuộc sống hiện nay anh đang có bên vợ mới, con mới, chắc gì đã được như anh ước mơ, vậy mà anh đã đánh đổi bằng sự vất vả và thiếu thốn tình cảm của hai đứa bé này. Một ngày nào đó khi chúng lớn lên, chúng sẽ hiểu vì đâu.
Anh bỗng rùng mình và đau đớn, anh cứ ngồi nhìn hai con và không biết phải làm gì, nỗi đau như chôn chặt anh trong lòng ghế. Một lúc lâu cu Tí dè dặt hỏi:
– Ba đợi mẹ về không?
Anh lắc đầu, hình như nếu anh thốt ra lời thì nước mắt cũng ra theo.
– Vậy ba về đi, chút nữa con còn tắm cho Tina và học bài nữa, con bận lắm.
Anh rút ra một xấp tiền đưa cho cu Tí, nó nắm chặt lấy món tiền, chắc nó nghĩ những đồng tiền cần thiết cho mẹ và sẽ làm mẹ vui. Nhìn cử chỉ và nét mặt vui mừng của thằng bé, anh có thể đoán ra mẹ con họ đã sống trong cảnh chắt chiu từng đồng. Căn nhà anh hào phóng để lại cho vợ con nhưng cô ấy vẫn phải tiếp tục trả góp thêm vài năm nữa.
Anh ôm chặt lấy cu Tí, trong đời anh, chưa bao giờ có một cảm xúc thương yêu con dạt dào như bây giờ. Bé Tina vẫn đứng xa, nhất định không cho anh đụng tới.
– Ba đi nhé, con hãy ngoan, chăm học. Ba sẽ về thăm các con thường xuyên.
Anh đến đây, dự định sẽ gặp lại vợ cũ, sẽ nói lời xin lỗi và vui chơi cùng hai con. Bây giờ anh hiểu rằng, có nói trăm ngàn lần lời xin lỗi và dù vợ anh có tha thứ, chấp nhận hiện tại đường ai nấy đi, nhưng những cái nhìn của hai con, ánh mắt buồn vui bất chợt và dửng dưng của cu Tí, ánh mắt xa lạ và dè dặt của bé Tina, sẽ theo ám ảnh anh không biết đến bao giờ.
Cánh cửa mà cu Tí vừa khép lại sau lưng anh, lại gieo vào lòng anh cả sự lạnh lùng và oán trách. Cánh cửa đã phân chia ranh giới, như hai kẻ xa lạ mỗi người một lối đi và cuộc sống khác nhau.

Anh lái xe rời khỏi thành phố như một kẻ chạy trốn.

Kim Loan

From: Tu-Phung


 

Sử dụng Microsoft Copilot trên máy tính, iOS và Android

Ba’o Nguoi-Viet

June 27, 2024

Lê Hoàn/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – Microsoft Copilot không chỉ cho phép bạn nhận được câu trả lời cho những câu hỏi hóc búa nhất của mình, nó còn cho phép bạn tạo ra những hình ảnh tuyệt đẹp. Nó cũng cho phép bạn làm việc chuyên nghiệp hơn nữa nhờ tích hợp trong Microsoft 365.

Hãy tận dụng Copilot và bạn sẽ hoàn thành công việc một cách dễ dàng và tiết kiệm được nhiều thời gian.

Cách dễ nhất để bắt đầu với Microsoft Copilot là truy cập trang web tại copilot.microsoft.com để sử dụng trên máy điện toán hoặc nếu bạn thích sử dụng thiết bị iPhone hoặc Android của mình, hãy cài đặt app Copilot cho iOS và Android. (Hình 1, 2)

Mặc dù bạn không nhất thiết phải log in vào Copilot nhưng chúng tôi khuyên bạn nên log in vào Copilot bằng tài khoản Microsoft của mình (nếu bạn chưa có tài khoản thì hãy tạo một cái mới). Điều này sẽ cho phép bạn đặt nhiều câu hỏi hơn và trò chuyện lâu hơn.

Nó cũng sẽ cung cấp cho bạn tùy chọn dùng thử Copilot Pro và nó sẽ lưu các tương tác của bạn để bạn có thể theo dõi những gì bạn đã yêu cầu Copilot làm. (Hình 3)

Bạn sẽ thấy một hộp nhập liệu ở cuối màn hình. Điều này cho phép bạn hỏi Copilot bất cứ điều gì bạn có thể nghĩ ra, vì vậy hãy nhập yêu cầu của bạn hoặc chọn biểu tượng micrô và đọc yêu cầu đó. Trong cả hai trường hợp, bạn có thể sử dụng ngôn ngữ tự nhiên để đặt câu hỏi hoặc yêu cầu một nhiệm vụ cụ thể. Thí dụ, bạn có thể hỏi một câu hỏi đơn giản hoặc yêu cầu Copilot viết một tài liệu cho bạn, như một lá thư, bài luận… Bạn thậm chí có thể yêu cầu nó viết code cho bạn bằng nhiều ngôn ngữ lập trình khác nhau. (Hình 4)

Copilot rất thông minh nên bạn có thể đặt các câu hỏi tiếp theo, mở rộng yêu cầu ban đầu của mình hoặc đưa ra yêu cầu mới dựa trên chuỗi sự kiện đã có và nó sẽ đưa ra câu trả lời dựa trên bối cảnh bạn đã thiết lập trong cuộc trao đổi cho đến nay. Copilot cũng gợi ý các câu hỏi tiếp theo có liên quan. Bạn có thể chọn một gợi ý để tiếp tục cuộc trò chuyện. (Hình 5)

Mỗi khi Copilot phản hồi, bạn có thể cho biết mình thích hay không thích phản hồi đó – chỉ cần bấm chuột lên biểu tượng thích hoặc không thích. Bạn cũng có thể bấm chuột lên biểu tượng sao chép để lưu câu trả lời vào khay nhớ tạm của thiết bị và bấm chuột lên mũi tên xuống để xuất câu trả lời ở định dạng cụ thể (câu trả lời có thể được lưu dưới dạng tệp Word, PDF hoặc Text). (Hình 6)

Bạn cũng có thể bấm chuột lên biểu tượng mũi tên chuyển tiếp để chia sẻ câu trả lời hoặc bấm chuột lên biểu tượng loa để Copilot đọc to câu trả lời.

Copilot có thể đưa ra câu trả lời phù hợp và chính xác hơn nếu bạn chọn plugin hội thoại (trên trang web, chọn Plug-in ở góc bên phải. Trong app, hãy chạm lên dấu ba chấm ở góc bên phải và chọn Plug-in). Bạn có thể chọn tối đa ba plugin cùng một lúc. Thí dụ, đối với các đề nghị về nhà hàng, hãy bật OpenTable hoặc để tạo bài hát, hãy bật Suno (tương lai sẽ có nhiều plug-in hơn nữa). (Hình 7, 8)

Copilot cũng có các GPT khác nhau nhằm vào các nhiệm vụ cụ thể. Những thứ này được liệt kê trên trang web ở phía bên phải hoặc thông qua menu ba vạch ngang trên cùng bên trái trong app. Thí dụ, chọn Designer và bạn có thể yêu cầu Copilot tạo hình ảnh chỉ bằng cách mô tả những gì bạn muốn. (Hình 9, 10)

Bấm chuột lên Vacation planner để tận dụng tối đa chuyến đi của bạn (bạn có thể tạo hành trình hoặc giới thiệu các món ăn ngon). Bấm lên Cooking Assistant để yêu cầu công thức nấu ăn cụ thể và Fitness trainer để được trợ giúp và tư vấn về cách giữ gìn sức khỏe.

Bấm chuột lên tab Notebook ở đầu màn hình (nếu bạn đang sử dụng app, hãy chạm lên biểu tượng ba chấm và chọn Notebook) và bạn có thể viết câu hỏi lên tới 18,000 ký tự, gấp hơn bốn lần con số có sẵn trong Copilot. (Hình 11)

Trong Notebook, câu hỏi có thể được chỉnh sửa và tất cả nội dung trả lời được hiển thị ở cửa sổ bên dưới. (Lê Hoàn) [qd]