TẤM LÒNG VÀNG CỦA MỘT CÔ GIÁO-Truyen ngan

Nghề dạy học là một nghề khiêm tốn, nhưng hết sức quan trọng. Có những thầy cô giáo tạo được ảnh hưởng lâu dài, ảnh hưởng đến cả đời của học sinh. Câu chuyện dưới đây là một ví dụ điển hình về những thầy cô giáo tạo được sự khác biệt đến cuộc đời của học sinh. Chúng tôi mượn tựa đề “Tấm Lòng Vàng” của nhà văn Nguyễn Công Hoan để miêu tả câu chuyện.

*************

Hồi năm 1968, tôi còn là một học sinh ở trường trung học Levon & Sophia Hagopian Armenian ở Beirut. Vào lúc ghi danh theo học lớp 10, tôi phải đến văn phòng hiệu trưởng nói với người thư ký rằng cha mẹ tôi không có đủ tiền để đóng học phí. Mặc dù lúc đó tôi là một học sinh giỏi, đứng đầu lớp, nhưng tôi vẫn bị đuổi đi, cho về nhà. Sự việc này làm tôi đau lòng vô cùng, tôi rất thích đi học, và muốn có mặt ở trường ngay từ ngày đầu niên học.

Tôi về nhà, không được đi học nữa. Mỗi ngày tôi phải phụ với cha tôi làm việc trong xưởng vá bánh xe hơi. Cha tôi chỉ kiếm đủ tiền nuôi gia đình, gồm mẹ tôi và ba đứa con, ông không có tiền để đóng học phí cho tôi.

Một ông già trông thấy tôi ở tiệm sửa xe, và thắc mắc không hiểu vì sao tôi không đi học. Tôi nói với ông rằng tôi phải bỏ học vì không có tiền đóng học phí. Ông đề nghị để ông gọi điện thoại cho một vị hiệu trưởng trường khác, không phải trả học phí, để tôi có thể tiếp tục đi học. Mặc dù trường sau này ở rất xa nhà tôi, nhưng tôi vẫn không bỏ lỡ cơ hội theo học tiếp, tôi đi xe buýt rất lâu để đến trường tiếp tục học. Tôi nói với ông hiệu trưởng rằng tôi đã được thu xếp không phải đóng học phí, hay chỉ đóng với giá đặc biệt. Nhưng tôi vô cùng kinh ngạc khi vị hiệu trưởng sỉ vả, mắng nhiếc tôi, và nói rằng không hề có chuyện học miễn phí, hay mặc cả tiền học.Tôi lập tức quay đầu trở về, và đi thẳng đến nơi sửa xe của cha tôi.

Ba ngày sau, một người bạn cùng lớp với tôi ở trường Sophia Hagopian đến gặp tôi. Ông hiệu trưởng sai nó đến gặp tôi và nói tôi nên quay trở lại trường. Khi đến trường, tôi nói với người thư ký học vụ rằng tôi không có tiền đóng học phí. Nhưng bà ấy báo cho tôi biết tiền học phí của tôi đã được trả hết rồi, và tôi có thể đi học bình thường với bạn bè như trước. Tôi hỏi bà thư ký ai đã đóng tiền học cho tôi, để tôi có thể cám ơn con người tử tế ấy. Nhưng bà thư ký nói rằng người đóng học phí cho tôi muốn giữ kín tên của họ.

Tôi vào lớp học mà trong đầu cứ quanh quẩn suy nghĩ mãi xem ai là người đã đóng học phí cho tôi. Ai là người đã có tấm lòng vàng cho tôi cơ hội may mắn này. Tôi quanh trở lại văn phòng hiệu trưởng và năn nỉ bà thư ký học vụ xin bà vui lòng cho biết ai đã đóng học phí cho tôi. Vì tôi năn nỉ quá, bà thư ký dặn tôi rằng bà sẽ tiết lộ danh tánh người đóng học phí cho tôi với điều kiện tôi phải giữ bí mật, và không được đến cám ơn người ấy. Nếu không, bà thư ký học vụ có thể bị mất việc vì không giữ bí mật tin tức. Bà cho tôi biết người có lòng tốt đóng học phí cho tôi chính là cô giáo dạy Anh Văn, cô Olivia Balian.

Bà thư ký học vụ kể cho tôi nghe rằng khi niên học bắt đầu, bà thấy ghế ngồi của tôi ở trong lớp bị bỏ trống, không thấy tôi đi học. Bà hỏi thăm vì lý do gì. Bà thư ký học vụ nói rằng cha mẹ em học sinh này không có tiền đóng học phí, nên em đó phải nghỉ học. Bà Balian nói với ông Hiệu trưởng yêu cầu nhà trường trừ tiền học phí cho học sinh đó vào tiền lương hàng tháng của bà.

Trong suốt cả niên học, tôi ngồi học trong lớp của cô Balian, suy nghĩ về tấm lòng tử tế của cô, mà không thể nói lời cảm ơn. Một năm sau, gia đình tôi được sang định cư ở Hoa Kỳ. Ở đây, tôi lấy được hai văn bằng Master, một ở trường Columbia University, và một ở trường Pepperdine University.

Tôi không bao giờ quên được tấm lòng tử tế, rộng lượng của cô giáo Balian. Gần 40 năm sau, tôi quanh trở lại Beirut lần đầu tiên, và tặng $4.5 triệu đô la cho Quĩ Giáo Dục Kirk Kerkorian’s Lincy Foundation, cấp học bổng cho 28 trường học của người Armenian hoạt động ở Beirut. Một trong những trường tôi đến thăm, có trường trung học cũ của tôi. Khi trao tấm chi phiếu vài trăm ngàn đô la cho ông Hiệu trưởng, tôi dặn dò ông chớ bao giờ đuổi học sinh về nhà vì em đó không có tiền đóng học phí. Bởi vì không ai có thể biết được trong tương lai em bé đó sẽ trở thành con người như thế nào. Em học sinh đó có thể trở thành một bác sĩ, một nhà ngoại giao tài giỏi, hay trở thành một tỉ phú tặng tiền rất nhiều cho các trường học.

Trong lúc lưu lại Lebanon, tôi đi thăm cô giáo cũ của mình, là cô Balian. Bây giờ cô đã nghỉ hưu, không còn đi dậy nữa. Cô đang sống một mình trong một căn hộ nhỏ bên ngoài Beirut. Cô hết sức vui mùng khi gặp lại tôi. Cuối cùng thì tôi cũng có dịp ngỏ lời cảm ơn cô vì sự tử tế, rộng lượng của cô trong nhiều năm tôi đi học. Nhưng cô rất khiêm tốn, không màng để ý đến việc tôi cảm ơn cô, cô tìm cách đổi đề tài câu chuyện đi hướng khác. Tôi ngỏ lời xin được giúp đỡ cô về mặt tài chánh, hay làm một buổi lễ vinh danh cô vì cô đã dành nhiều năm để dậy dỗ học sinh gốc Armenian. Nhưng cô từ chối tất cả mọi đề nghị của tôi.

Tôi viết câu chuyện này để tôn vinh cô giáo của tôi, bà Olivia Balian. Bà qua đời vào năm 2017. Nhưng cũng nhân dịp này tôi xin được nói ra một điều là người ta có thể tạo ra sự khác biệt rất lớn cho cuộc đời của một người khác. Nếu không có cô giáo Balian, tôi đâu có dịp học tiếng Anh, và có lẽ chẳng bao giờ có cơ hội sang Hoa Kỳ, để rồi trở thành một nhà xuất bản nhật báo Anh Ngữ The California Courier. Rất có thể tôi đã suốt đời làm việc trong tiệm vá bánh xe của cha tôi ở Beirut.

My Lan Phạm (ST)

Bao Nguyen Quang

– Ảnh: Đỗ quyên cổ thụ trên núi cao ở Ấn Độ.

From: haiphuoc47&NguyenNThu


 

  SỰ IM LẶNG THẦN THÁNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền, nhưng Người vẫn ngủ!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Sẽ rất thú vị khi Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngưỡng quyền năng phát xuất từ một ‘Đấng đang ngủ’ trong thuyền giữa lúc biển dậy sóng! Đúng hơn, chiêm ngưỡng sự im lặng của Thiên Chúa, một ‘sự im lặng thần thánh’ mà đối diện với nó, một niềm tin kiên định vẫn có thể lên tiếng, ‘Cứ để Ngài ngủ!’.

Thử tưởng tượng, trong con thuyền nghèo nàn bị sóng đánh hòng chìm này, bạn và tôi đang ở vị trí của các môn đệ! Tình trạng cùng quẫn dập vùi vì sóng nước thật tệ, nhưng nỗi sợ hãi của lòng người lại tồi tệ hơn; vậy mà Chúa Giêsu vẫn ngủ! Cám dỗ của bạn là đánh thức Ngài, và quá nhiều linh hồn đã làm như thế qua việc không ngừng phàn nàn, tỏ ra tuyệt vọng, bỏ cầu nguyện, hoặc trút giận lên người khác. Trong những thời khắc như thế, bạn cảm thấy cuộc sống vuột khỏi tầm tay; bạn mất bình tĩnh, bất an và suy sụp!

Tin Mừng hôm nay đánh thức đức tin chúng ta; chớ gì nó mạnh đủ để có thể lên tiếng, ‘Cứ để Ngài ngủ!’. Và còn hơn thế, giúp chúng ta chiêm ngưỡng quyền năng nhiệm mầu của ‘Đấng hay ngủ!’. Bởi có thể Ngài cố tình như thế để bạn và tôi gia tăng sự phụ thuộc vào Ngài. Từ niềm tin, chúng ta múc lấy nội lực; bằng không, tất cả chỉ là sợ hãi, cay đắng. ‘Sự im lặng thần thánh’ của Đấng Kitô sẽ dạy chúng ta định mức đức tin của mình!

Trong “When Jesus Sleeps”, “Khi Giêsu Ngủ”, Đức Cha Martínez viết, “Chúa Giêsu đẹp tuyệt vời khi Ngài ‘mở miệng’ nói về sự sống đời đời, thực hiện hoàn hảo các phép lạ; hoặc nhìn mọi người bằng ánh mắt xót thương. Nhưng tôi lại muốn nhìn Ngài khi Ngài đang ngủ, bởi lúc đó, tôi chiêm ngưỡng Ngài ‘đến tận trái tim mình’ mà không bị ánh mắt Ngài ‘mê hoặc’ khiến tôi phải phân tâm. Không vẻ đẹp hoàn hảo và ánh huy hoàng nào của Ngài làm tôi chói mắt khiến linh hồn tôi phải đờ đẫn. Vẻ đẹp Giêsu tỉnh giấc là quá lớn so với sự nhỏ bé của tôi! Tôi cảm thấy phù hợp hơn khi Ngài ngủ, vì hào quang mặt trời sẽ thích nghi hơn với mắt tôi khi tôi được nhìn nó qua một lăng kính mờ!”.

Thật trùng hợp, “Chúa không làm điều gì mà không mặc khải ý định của Ngài cho các tôi tớ” – bài đọc một. Vấn đề là các tôi tớ phải đọc cho được thánh ý Ngài. ‘Sự im lặng thần thánh’ của Chúa Giêsu, hay việc Ngài ngủ không nằm ngoài ý nghĩa này. Thánh Vịnh đáp ca thật sâu sắc, “Lạy Chúa, xin lấy đức công chính của Ngài mà hướng dẫn con!”.

Anh Chị em,

“Ngài vẫn ngủ!”. Chúng ta cần tôn trọng và thờ lạy ‘sự im lặng thần thánh’ của Thiên Chúa ‘trong các biến cố’ đang khi phải đánh thức Chúa Kitô ‘trong trái tim mình’, và linh hồn không ngừng lặp đi lặp lại, “Lạy Chúa, xin cứu con!”. Có như thế, chúng ta mới có thể bình an đi trên nước, bước trên sóng và ngủ ngon trong mọi hoàn cảnh. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể quan chiêm những gì đang xảy ra bằng ‘đôi mắt đức tin’ vốn có thể xuyên suốt mọi sự, kể cả bão tố. Qua ánh mắt ấy, có thể thấy một bức tranh toàn cảnh mà tự sức, chúng ta không bao giờ có thể nhìn thấy; một bức tranh tình yêu quan phòng mà Thiên Chúa đã lên kế hoạch cho từng người, không ai giống ai!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cứ ngủ; nhưng đừng để những thực tại rối bời lấn át trải nghiệm đức tin của con. Cho con biết, ngủ hay thức không thành vấn đề, quan trọng là Ngài có đó!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*************************

Thứ Ba Tuần XIII – Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

23 Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, các môn đệ đi theo Người. 24 Bỗng nhiên biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền, nhưng Người vẫn ngủ. 25 Các ông lại gần đánh thức Người và nói : “Thưa Ngài, xin cứu chúng con, chúng con chết mất !” 26 Đức Giê-su nói : “Sao nhát thế, hỡi những kẻ kém lòng tin !” Rồi Người trỗi dậy, ngăm đe gió và biển : biển liền lặng như tờ.

27 Người ta ngạc nhiên và nói : “Ông này là người thế nào mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?” 


 

NGẪM …

Thao Teresa

Những người đang nằm đây đã từng có mặt trong đời, họ đã được sinh ra và lớn lên như chúng ta, từng cố gắng, từng vui buồn và từng thù hận, ghét bỏ lẫn nhau cũng có.

Nhưng… sau cùng họ sẽ rời đi như cách họ đã đến, chẳng có gì mang theo ngoài linh hồn của chính mình. Rồi nhiều năm sau này, khi từng thế hệ qua đi sẽ chẳng còn ai nhớ về họ nữa.

So với thế giới này, chúng ta thật bé nhỏ.

Những người đang sống hãy nhìn lại, thời gian không còn quá nhiều để chúng ta sống vô tâm và ghét bỏ nhau…

Hơn thua nhau rồi cũng ra đi với 2 tấc đất mà thôi !

Một kiếp người thật ngắn ngủi, thương ai được cứ thương, tha thứ được cho ai điều gì cứ tha thứ, sau cùng trước khi nhắm mắt xuôi tay, những ai có thể nhẹ lòng mỉm cười, bình thản để ra đi với cái chết mới là người hạnh phúc nhất.

Hỡi người ! Hãy nhớ mình là bụi tro… Một mai người sẽ trở về bụi tro…

St.


 

Tết Trong Trại Tù Cùng Bạn Bè-

Văn Quang,

bản vẽ của Chóe
Màu nước trên vải, Sài gòn 1988

Tổng cộng đã có hơn 80 mùa xuân đi qua trong cuộc đời tôi. Nhưng 12 mùa xuân trong những cái được gọi là “trại cải tạo” là những mùa xuân đáng nhớ nhất. Từ Nam chí Bắc, từ Sơn La, Vĩnh Phú đến Hàm Tân, mùa xuân nào đến cũng mang đầy dấu tích buồn như những vết sẹo trong tận cùng tâm khảm, đến nỗi đến bây giờ có đêm còn nằm mơ thấy mình đang bị đày đọa trong lao tù khiếp đảm ấy. Giật mình tình dậy mừng như khi vừa được thả từ trại tù ra.

Tuy nhiên con người ta thật lạ, sống lâu trong tù rồi cũng… quen. Đó là bản năng sinh tồn hay con người phải thích ứng với từng hoàn cảnh để sống, dù để sống cho qua ngày chờ đợi một cái gì sẽ đến. Nhưng cái gì sẽ đến ở trong một thứ tù đày không có án, không có thời hạn là điều đáng sợ hơn nữa. Tù cải tạo làm gì có thời hạn. Thích bắt thì bắt, thích thả thì thả, người ra trước, kẻ ra sau, chẳng bao giờ biết lý do, tất cả chỉ là suy đoán.

Tôi đã sống như thế suốt 12 năm. Khoảng 8-9 năm, khi đã là “tù cũ”, có lẽ tụi cai ngục cũng “xuê xoa” cho một đôi phần, không còn xiết chặt cùm kẹp như mấy năm đầu nữa. Tôi bị đưa từ trại tù miền Bắc vào miền Nam, bởi hồi đó miến bắc dân đói quá thiếu mọi thứ thực phẩm kể cả ngô khoai sắn, không thể nuôi thêm tù. Chúng tôi bị cùm hai tay suốt ba ngày hai đêm trên xe. Cho đến khi vào đến trại Hàm Tân mới được tháo cùm. Tôi nhớ hôm đó là ngày 19 tháng 5 năm 1978 và biết đó là ngày Sinh nhật “Bác” vì xe chạy qua mấy con đường có dựng mấy cái khẩu hiệu đỏ chót “Nhiệt liệt chào mừng sinh nhật Bác”. Một sự trùng hợp khá thú vị. Được trở lại miền Nam cũng như sống lại vậy, không nhớ sao được.

Nơi chúng tôi được chuyển tới là trại tù Hàm Tân, mang ký danh Z30. Thật ra chế độ tù cải tạo từ Bắc chí Nam chẳng có gì khác nhau, cũng đi lao động mệt phờ phạc và tối tối lại ngồi kiểm điểm -chúng tôi gọi là “ngồi đồng”- cho đến khi mệt rũ, chẳng còn nghĩ được gì ngoài việc lăn ra ngủ. Có lẽ đây cũng là một “đòn” kìm hãm mọi suy tư của bọn tù được gọi là trí thức.

Dù sao, chế độ ăn trong Nam khá hơn ở ngoài Bắc. Nếu ở Sơn La – Vinh Phú, trước khi đi làm buổi sáng chỉ có một củ khoai nhỏ như ba ngón tay thì ở miền Nam được ăn một bát nhỏ bắp nấu hoặc bát bo bo. Nhà văn Đặng Trần Huân thường có cái muỗng nhỏ xíu bằng nhựa, thứ đồ chơi của trẻ con, ông ấy cứ nhấm nháp từ từ cho đến hết buổi sáng. Ông truyền “bí kíp” rằng ăn như thế có cảm tưởng như lúc nào cũng được ăn, quên cái cảm giác đói đi. Tôi không biết có bao nhiêu “tín đồ” tin theo bí kíp này, riêng tôi theo không nổi vì đói quá, không nhịn được, ăn luôn một lèo, chỉ ba phút là hết nhẵn nên anh em có câu nói cửa miệng là “ăn rồi cư tưởng là mình chưa ăn”.

Tôi ở trại này chẳng nhớ bao lâu thì bỗng một ngày năm 1985, thấy mấy anh cai tù đưa một đoàn tù từ nơi khác đến. Đám tù này con rách rưới, gầy còm, xanh xao hơn chúng tôi nhiều. Tôi là tù cũ nên tiến lại gần khi tù mới vừa được ngồi xuống bên hàng rào. Lúc đó tôi mới biết đó là những người bạn tù ở các trại tận Pleiku, Kontum và ở những trại nổi tiếng là “ác ôn” nhất như Gia Trung, Bù Gia Mập… Tôi nhận ra trong đó có nhiều ông bạn văn nghệ sĩ đã từng là bạn thân khi chúng tôi còn viết báo và làm trong các đài Phát Thanh ở Sài Gòn.

Người đầu tiên tôi gặp là ông Thái Thủy với cặp kính cận mất gọng, chỉ có hai sợi dây vải buộc vào mắt kính. Câu đầu tiên tôi hỏi là “đói không?” Thái Thủy chỉ gật. Thế là tôi tức tốc chạy về phòng lấy một ít mì sợi của tôi và anh Nguyễn Gia Quyết để chung trong một cái thùng sắt mang chia cho Thái Thủy. Hồi đó chúng tôi ở trại này gần Sài gòn, đã được “thăm nuôi” vài tháng một lần nên cuộc sống cũng tạm dễ chịu.

Nhà văn, nhà giáo Nguyễn Sỹ Tế
(Bản vẽ CHÓE)

Sau đó tôi mới được gặp lại một loạt các ông Nguyễn Viết Khánh, Trần Dạ Từ, Mặc Thu, Nguyễn Sỹ Tế, Thảo Trường. Ông nào cũng đói trơ xương.

Mấy hôm sau, trại bán thịt heo, tôi chỉ còn đủ tiền mua đúng một kí lô thịt heo mang cho Trần Dạ Từ, nhưng ông này lại bảo “tớ còn chịu đựng được, ông dưa cho ông Nguyễn Sỹ Tế đi”. Thế là tôi lại phải tìm cách gặp ông Nguyễn Sỹ tế.

Đám tù mới chuyển trại tới được “biên chế” vào nhiều đội khác nhau. Tôi nhớ hồi đó, trong đám bạn văn, ông Nguyễn Viết Khánh có tuổi nên được giao cho chức “trực buồng”, không phải xếp hàng đi lao động, chỉ ở buồng dọn dẹp vệ sinh cho đội. Những người khác phải đi làm công việc khổ sai như tất cả mọi người khác. Anh em gặp nhau mỗi buổi sáng thường chỉ còn biết nhìn nhau.

Ít lâu sau, vì là tù cũ, tôi được giao phụ trách coi tủ sách -gọi là thư viện- của trại, tôi ở trong một căn nhà tranh nhỏ nằm ngay lối cổng trại ra vào. Nhờ vậy, có nhiều dịp thăm gặp các bạn hơn.

Nhớ có lần con ông Mặc Thu lên thăm, mang theo thức ăn và cả đồ nhắm cùng rượu ngon cho bố. Ông Mặc Thu cao hứng đánh chén tì tì. Đến khi vào trại, đi siêu vẹo, chân nam đá chân chiêu, mồm sặc mùi rượu. Lúc đó anh trưởng trại, ở ngay phòng trực trước cổng trại. Gọi ông Mặc Thu vào, còn sặc mùi rượu, nói năng lè nhè lung tung nên buổi chiều bị nhốt ngay vào nhà lao, cùm hai chân.

Cái nhà lao bằng tranh nhỏ xíu nằm gần phía sau trại chỉ có một lối nhỏ dẫn vào. Hàng ngày mấy tay gọi là “thi đua” trong trại phải mang cơm đưa vào cái cửa ô cửa nhỏ, đồng thời lấy cái bô vệ sinh của tù ra ngoài mang đi đổ. Tôi phải nói năng mãi với tay thi đua để mang thêm cho ông ấy ít cơm và thức ăn. Vài ngày sau ông Mặc Thu được thả, bởi thật sự nếu để ông ấy nằm trong nhà lao cái kiểu ấy, có thể chết bất cứ lúc nào.

Tết năm đó, tôi để dành phần quà thăm nuôi của tôi và anh Nguyễn Gia Quyết để làm bữa cơm “thịnh soạn” mời tất cả mấy anh em bạn văn trong tù lên ăn trưa. Buổi họp mặt đông đủ chẳng thiếu ông nào. Địa điểm tôi nhớ chỗ bên bệnh xá vắng người. Bàn tiệc là chiếc chiếu rách trải trên chiếc giường tre, nhưng có cả một chai rượu trắng. Vậy mà chén chú chén anh, đấu hót xôm trò. Còn nhớ Thảo Trường luôn miệng tấm tắc khen “Sang trọng! Sang trọng!”.

Khi tàn tiệc, ông Mặc Thu lại lảo đảo đi ngật ngưỡng giữa trưa nắng trong sân trại. Cũng may tên lính gác trại tù nhìn thấy nên ngày Tết nó tha, không nói gì. Hôm sau nó vào gặp tôi kể công về cái sự “nhân từ” đó, tôi đành phải đi xin một con gà cho nó mới yên. Vào thời kỳ đó ông nào cũng trên 10 năm tù cả rồi nên không khí bớt ngột ngạt hơn.

Cho đến tháng 9 năm 1987 chúng tôi mới được tha về, nhưng Thảo Trường còn phải nằm lại trong tù thêm mấy năm nữa cho đủ 17 năm.

Như tôi đã viết trong một bút ký, khi ra tù, chúng tôi được chở trên xe từ trại tù Hàm Tân về hội trường trại giam Chí Hòa. Trong một bút ký về Sài Gòn, tôi có kể chuyện này. Đây là lần thứ hai tôi đặt chân lên đất Sài Gòn nhưng với tư cách khác giữa một thành phố đã đổi chủ. Xin mạn phép trích lại:

“Vào buổi chiều tháng 9 năm 1987. Khi đoàn xe thả tù cải tạo bị giữ lại nhà giam Chí Hòa nghe các ông quan chức trấn an về số phận chúng tôi khi được trở về, khoảng hơn 5 giờ chiều chúng tôi mới được thoát ra khỏi cánh cửa sắt nhà tù Chí Hòa. Ngay từ cổng trại tù đã có đoàn quay phim đợi sẵn để quay cảnh “vui mừng đoàn tụ” của tù nhân, chắc là để chứng tỏ cái sự “khoan hồng bác ái” của nhà nước cho những thằng may mắn không chết trong ngục tù.

Thấy cái cảnh sẽ bị quay phim, Trần Dạ Từ kéo tôi lên vỉa hè đi lẫn trong đám thân nhân được vận động ra đón tù cùng những người dân tò mò nhìn “cảnh lạ”. Tránh được cái máy quay phim, chúng tôi đi gần như chạy ra khỏi con phố nhỏ này. Ra đến đường Lê văn Duyệt, chúng tôi đi chậm lại, nhìn đường phố mà cứ thấy đường phố nhìn chúng tôi với một vẻ xa lạ và xót thương?

Trẩn Dạ Từ còn lại ít tiền, anh rủ tôi ghé vào đường Hiền Vương ăn phở. Chẳng biết là bao nhiêu năm mới lại được ăn tô phở Hiền Vương đây. Tôi chọn quán phở ngay sát cạnh tiệm cắt tóc Đàm mà mấy chục năm tôi cùng nhiều bạn bè vẫn thường đến cắt tóc. Có lẽ Trần Dạ Từ hiểu rằng anh về đoàn tụ cùng gia đình chứ còn tôi, vợ con đi hết, nhà cửa chẳng còn, sẽ rất cô đơn, nên anh níu tôi lại. Ngồi ăn tô phở tưởng ngon mà thấy đắng vì thật ra cho đến lúc đó tôi chưa biết sống ra sao giữa thành phố này”.

***

Vậy mà rồi ngày tháng cũng qua.

Tôi vẫn phải sống như thế cho đến hôm nay. Các bạn tôi đều đã ra đi hết, người còn kẻ mất, đôi khi chẳng biết tin tức gì về nhau.

Trong những anh em bạn tù cũ, khi đã ra tù, tôi thường đến thăm ông Mặc Thu. Những năm sau này, ông bà Mặc Thu đã được con gái lớn bảo lãnh sang Mỹ theo diện đoàn tụ. Nhưng ông bà đông con, một số con cháu không thể cùng đi. Vậy là cả ông lẫn bà đã trở lại Sài gòn trong những ngày cuối đời. Khi ông sắp mất, ông nhất định bắt con trai gọi tôi đến. Khi ngồi bên giường bệnh, ông nắm tay tôi, lúc đó có lẽ ông biết chắc sắp ra đi nên bùi ngùi nói lời từ biệt: “Không thể quên cậu và anh em trong tù được”.

Đêm hôm đó ông ra đi mãi mãi.

Ông Mặc Thu có chùm râu tơ, trong tù cũng như sau này, ông luôn thích vuốt râu khi “đối ẩm” với trà và rượu, thường nhắc tên từng người bạn trong tù. Ngay lúc sắp lâm chung, vẫn không thể quên.

Nhớ lời cuối ông nói, đêm cuối năm Ất Mùi này, chỉ cần chớp mắt là tôi lại thấy hình ảnh từng người một xuất hiện. Thảo Trường luôn tưng tửng, ngang ngang, cứ như bất cần đời; Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh lúc nào cũng thanh thản chẳng thèm nghĩ gì dấn cái thân phận tù đầy. Ông Nguyễn Sỹ Tế rất kiệm lời và vẫn nét mặt trang nghiêm của những “thầy đồ”. Trong trại tù, có lúc ông Tế nằm cạnh Trần Dạ Từ. Có lần tôi đến thăm, ông Tế mang cây đàn violon do bạn tù tự chế ra biểu diễn nhạc cổ điển tây phương. Sau màn nghiêm chỉnh thưởng thức, chúng tôi cùng cười vui khi nghe Từ nói nhờ chiều nào anh cũng được ông Tế cho nghe Schubert bằng cái đàn lạc giọng này mà thừa sức lao động.

Trong số các bà thăm nuôi ngày đó, Nhã Ca là dân cùng nghề văn, cũng đã từng đi tù rồi nuôi tù nên quen biết mọi người. Tôi nhớ chuyện kiếp trước, một sáng mùa xuân nào đó thời đầu 1960′, khi có dịp ra Huế, tôi đã cùng Thanh Nam lái xe đến gặp Nhã Ca và Từ ở ngôi nhà khu Bến Ngự. Cũng chỉ mới đó thôi, khi Trần Dạ Từ – Nhã Ca ghé thăm từ biệt tôi để ra đi, nay đã là hơn một góc thế kỷ.

Sau Mặc Thu, các ông Nguyễn Viết Khánh, Nguyễn Sỹ Tế, Thái Thủy, Thảo Trường cũng đều đã ra đi. Tết này, dù không thắp hương cho bạn, nhưng tự trong đáy lòng tôi có hương khói tưởng nhớ đến những người bạn trong tù.

Đúng như thơ Tản Đà: Thời gian ngựa chạy…

Bạn bè đi hết từ lâu. Cũng đã từ rất lâu chỉ còn mình tôi quanh quẩn ở Sài Gòn. Mới đây, nhận lời Trần Dạ Từ hỏi thăm, kèm câu chúc “Thượng Thọ Bát Tuần” tôi chợt thấy ra là trong đám bạn văn cùng ăn tết nhà tù năm xưa, nay chỉ còn hai tên. Mà còn sống thì dù ở bất cứ đâu, cũng không thể nào quên. Vì vây tôi viết bài này để cùng bạn tưởng nhớ.

Ước gì lại có một cái Tết được hội ngộ cùng các bạn tôi. Ước gì lại có thể cùng ngồi bên nhau trên một manh chiếu rách như tết năm nào, nhưng không phải trong trại tù mà là ở một khung trời tự do đầy nắng vàng. Chúng ta đâu cần gì hơn thế.

Sài Gòn một đêm cuối năm

Văn Quang

From: Tu-Phung

CUỘC ĐỜI ….- NAM GIANG TỬ

NAM GIANG TỬ

Cuộc đời пhư một dòпg sôпg, mãi tɾôi đi khôпg bɑo giờ tɾở lại – пhữпg lời пày giúp bạп sốпg ɑп yêп
Làm vui lòпg пgười khác thì chi bằпg hãy làm vui lòпg mình. Cuộc sốпg khốn khổ thì mìпh hãy sốпg tɾàn đầy ý thơ. Thế gian bạc bẽo thì mìпh hãy sốпg tìпh sâu пghĩɑ пặng. Đó mới là sốпg có bản lĩnh.

Biết cúi đầu sẽ khôпg bị đụпg cửa; biết пhượпg bộ sẽ khôпg ρhải lùi bước; пgười cầu khuyết thiếu mới có cảm giác hài lòng; пgười tiếc ρhúc mới có được hạпh ρhúc…

Cuộc đời con пgười quả khôпg Ԁễ Ԁàng, bao đắпg cay mặn пgọt, lúc vui buồn hợp taп, chúпg tɑ van ρhải sốпg tốt, tɾoпg пhữпg пăm còn lại củɑ cuộc đời, cần sốпg một cuộc sốпg theo cách mà mìпh muốп.
Ban đầu chúпg tɑ đến với thế giới пày là vì khôпg thể khôпg đếп. Cuối cùпg chúпg tɑ ɾời khỏi thế gian cũпg bởi vì khôпg thể khôпg đi. Quá tɾìпh ở giữɑ đó thì chúпg tɑ có thể sốпg tùy theo ý mình.
Làm vui lòпg пgười khác thì chi bằпg hãy làm vui lòпg mình. Cuộc sốпg khốn khổ thì mìпh hãy sốпg tɾàn đầy ý thơ. Thế gian bạc bẽo thì mìпh hãy sốпg tìпh sâu пghĩɑ пặng. Đó mới là sốпg có bản lĩnh.

Cách sốпg khác nhau, kết quả cũпg khác nhau…
Nếu cuộc đời củɑ bạn lấy tiền bạc làm tɾuпg tâm thì bạn sẽ sốпg ɾất khổ.
Nếu cuộc đời củɑ bạn lấy con cái làm tɾuпg tâm thì bạn sẽ 
sốпg ɾất mệt.
Nếu cuộc đời củɑ bạn lấy ái tìпh làm tɾuпg tâm thì bạn sẽ 
sốпg ɾất đau lòng.
Nếu cuộc đời củɑ bạn lấy so đo làm tɾuпg tâm thì bạn sẽ 
sốпg ɾất ρhiền toái.
Nếu cuộc đời củɑ bạn lấy khoan Ԁuпg làm tɾuпg tâm thì bạn sẽ 
sốпg ɾất hạпh ρhúc.
Nếu cuộc đời củɑ bạn lấy hài lòпg làm tɾuпg tâm thì bạn sẽ sốпg ɾất vui vẻ.
Nếu cuộc đời củɑ bạn lấy cảm ân làm tɾuпg tâm thì bạn sẽ 
sốпg ɾất thiện lương.

Nếu cuộc đời củɑ bạn lấy ái tìпh làm tɾuпg tâm thì bạn sẽ sốпg ɾất đau lòng. Nếu cuộc đời củɑ bạn lấy so đo làm tɾuпg tâm thì bạn sẽ sốпg ɾất ρhiền toái. (Ảnh: Pexels).


Có câu пói: ‘Khi bạn пằm tɾên giườпg bệпh, bạn sẽ chẳпg còn sợ gì пữa!’… vì sao vậy?
Bởi lẽ khi đó chỉ có пgười khác sợ bạn: Bạn bè thân thích sợ bạn mượn tiền; Chɑ mẹ sợ bạn chữɑ khôпg khỏi; Bạn đời sợ bạn làm liên lụy đến họ; Lãпh đạo sợ bạn khôпg thể qυay lại côпg tác, vội vàпg tìm пgười thay; Bác sĩ sợ bạn khôпg đủ tiền tɾả viện ρhí…

Đến lúc đó, пóпg tíпh và kiêu пgạo sẽ hoàn toàn biến mất…

Do đó, пhất địпh ρhải chăm sóc tốt bản thâп, dù thứ gì đi пữɑ cũпg khôпg bằпg bản thân mình. Duy chỉ có thân thể là củɑ mình, thứ qυan tɾọпg пhất là tâm tíпh – đạo đức và sức khỏe.

Học cách chăm sóc bản thâп, yêu bản thâп, cuộc sốпg chân thực пhư vậy, hãy tɾân quý.

Khi bạn mệt thì sẽ có ɾất пhiều пgười пói với bạn ɾằng: “Mệt thì đừпg làm пữa”. Nhưпg có ɑi cho bạn tiền để chi tiêu không?

Khi bạn mắc bệ̣nh, sẽ có ɾất пhiều пgười пói với bạn ɾằng: “Uốпg thuốc đi”. Nhưпg có ɑi cho bạn tiền để muɑ thuốc không?

Khi bạn пói điện thoại củɑ bạn tɾục tɾặc, sẽ có ɾất пhiều пgười пói với bạn ɾằng: “Hỏпg ɾồi thì muɑ cái mới đi”. Nhưпg có ɑi cho bạn tiền để muɑ không?

Khi bạn gặp khó khăп, sẽ có ɾất пhiều пgười пói với bạn ɾằng: “Khôпg sao…”. Nhưпg có bao пhiêu пgười có thể thực sự giúp bạn?

Cuộc sốпg đều ρhải dựɑ vào mìпh пỗ lực, пếu khôпg cố gắпg thì chẳпg ɑi có thể cho mìпh cuộc sốпg mà mìпh moпg muốn cả.

Khi bạn gặp khó khăп, sẽ có ɾất пhiều пgười пói với bạn ɾằng: “Khôпg sao…”. Nhưпg có bao пhiêu пgười có thể thực sự giúp bạn?

Chỉ cần пghĩ thoáng thì sẽ hiểu ɾõ…

Trên thế gian пày bạn chíпh là bạn: Bạn đau đớn hay mệt mỏi thì chỉ mìпh bạn chịu đựng.

Có thể có пgười cảm thôпg với bạп, пhưпg cũпg có thay đổi được gì пhiều đâu. Cuối cùпg thu Ԁọn tàn cuộc vẫn là ρhải dựɑ vào chíпh mình.

Có пhữпg пgười bạn có thể kỳ vọng, пhưпg đừпg ỷ lại. Từпg giờ từпg ρhút khuyên ɾăn mình: hãy пỗ lực, hãy kiên cường!

Trời mưɑ thì đườпg tɾơп, mìпh tɾượt пgã thì tự mìпh bò dậy, đườпg ɑi пgười ấy ρhải tự đi, mệt hay khôпg thì tự mìпh biết.

Nước mắt ɑi пgười ấy tự lau, chẳпg пgười пào có thể thay thế được mình.
Chớ ôm  ấp dĩ vãпg mà khôпg muốn tiếp bước…

Khi một пgười coi thườпg bạn thì chớ đau lòng. Ai cũпg có cuộc đời ɾiêng, chẳпg ɑi có thể luôn luôn ở bên bạn được.

Ngượпg пhất là khôпg gì bằпg đánh giá mìпh quá cao tɾoпg lòпg пgười khác. Thực ɾɑ bạn biết ɾõ, khôпg gì ti tiện hơn tìпh cảm, khôпg gì lạпh lẽo hơn tìпh пgười.

Bạn cần hiểu ɾõ, пgười muốn đi thì khôпg thể giữ được; пgười giả пgủ thì khôпg thể đánh thức được; пgười khôпg thích bạn thì khôпg làm cảm  động được.

Mặt tɾời đứпg bóпg liền пgả về Tây; tɾăпg tɾòn liền chuyển saпg khuyết. Do đó có khiếm khuyết mới lâu dài, khôпg hoàn mỹ mới là пhân sinh.

Thực ɾɑ cảпh giới đẹp пhất là hoɑ пở chưɑ hết, tɾăпg vẫn chưɑ tɾòn…
Biết cúi đầu sẽ khôпg bị đụпg cửa; biết пhượпg bộ sẽ khôпg ρhải lùi bước; пgười cầu khuyết thiếu mới có cảm giác hài lòng; пgười tiếc ρhúc mới có được hạпh ρhúc.

NAM GIANG TỬ

From: NguyenNThu

Bà Việt kiều Anh mang 215,000 bảng về Việt Nam, đối diện 10 năm tù

Ba’o Nguoi-Viet

July 1, 2024

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Bà Nguyễn Thanh Huyền, Việt kiều Anh, vừa bị Viện Kiểm Sát Hà Nội ban hành cáo trạng truy tố về tội “vận chuyển trái phép tiền tệ qua biên giới,” theo truyền thông Việt Nam hôm 1 Tháng Bảy.

Tờ Pháp Luật TP.HCM dẫn cáo trạng cho hay sáng 30 Tháng Mười Một năm ngoái, bà Huyền, 64 tuổi, quê phường Thụy Khuê, quận Tây Hồ, nhập cảnh từ Anh vào Việt Nam trên chuyến bay VN56, tại phi trường Nội Bài.

Phi trường quốc tế Nội Bài, nơi bà Nguyễn Thanh Huyền nhập cảnh vào Việt Nam. (Hình: VnEconomy)

Vừa vào đến nhà ga, bà Huyền lấy hành lý tại băng tải rồi đi vào cửa số 2 (luồng xanh, dành cho hàng hóa không phải khai báo Hải Quan Việt Nam) và cũng không khai báo với hải quan (đã đi qua vị trí khai báo thủ tục hải quan).

Theo quy trình, Đội Thủ Tục Hành Lý Nhập Cảng thuộc Chi Cục Hải Quan Cửa Khẩu Phi Trường Quốc Tế Nội Bài lấy toàn bộ hành lý của bà Huyền gồm ba vali hành lý ký gửi và ba túi vải xách tay không có thẻ hành lý đưa qua máy soi chiếu.

Trong lúc soi chiếu hành lý của Huyền, giới hữu trách phát hiện hình ảnh nhiều tệp giấy nghi là ngoại tệ nên đã yêu cầu Huyền vào phòng kiểm tra hải quan để kiểm tra thực tế.

Kết quả kiểm tra ghi nhận có gồm: 9,500 tờ mệnh giá 20 GBP (bảng Anh); 2,500 tờ mệnh giá 10 GBP, tổng cộng 215,000 GBP, gấp hơn 50 lần mức quy định.

Chi Cục Hải Quan Cửa Khẩu Nội Bài đã lập biên bản vi phạm đối với bà Huyền, bàn giao bà này cùng toàn bộ vật chứng thu giữ đến Công An Hà Nội.

Tại cơ quan điều tra, bà Huyền khai mình xuất cảnh sang Anh từ năm 1979, sau đó đến năm 1982 thì nhập quốc tịch Anh.

Từ đó đến nay, bà Huyền đã nhiều lần nhập cảnh về Việt Nam để thăm gia đình. Số tiền trên là tiền bà “kinh doanh mà có,” mang về Việt Nam đề mua nhà và mua hàng hóa xuất sang London bán tại siêu thị của mình.

Tuy nhiên khi làm thủ tục xuất cảnh tại Anh, bà Huyền không khai báo về việc mang theo số tiền trên và khi nhập cảnh vào Việt Nam cũng không khai báo với hải quan, trong khi bà Huyền cũng không có giấy phép chuyển tiền theo quy định.

Xác minh tại Bộ Tư Pháp, cơ quan điều tra cho hay bà Huyền “chưa thôi quốc tịch Việt Nam,” tức đang mang song tịch.

Số tiền 215,000 GBP bị thu giữ. (Hình minh họa: Pháp Luật TP.HCM)

Theo quy định của Việt Nam, cá nhân khi xuất cảnh, nhập cảnh qua các cửa khẩu quốc tế của Việt Nam bằng sổ thông hành mang trên $5,000 hoặc các loại ngoại tệ khác có giá trị tương đương phải khai báo hải quan cửa khẩu.

Theo Khoản 3, Điều 189 của Bộ Luật Hình Sự Việt Nam về tội “vận chuyển trái phép tiền tệ qua biên giới” từ 1-3 tỷ đồng (từ $39,280 tới $117,840), bị cáo sẽ bị phạt tù từ 5-10 năm. (Tr.N)


 

Kính Thánh Thánh Juniperô Serra (Tây Ban Nha—1713, Mexico—1784)-Cha Vương

Ngày Thứ 2 tràn đầy sức mạnh và ân sủng của Chúa nhé. Hôm nay Giáo Hội mừng Kính Thánh Thánh Juniperô Serra (Tây Ban Nha—1713, Mexico—1784). Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 1/07/204

Miguel Jose Serra sinh ở đảo Majorca Tây Ban Nha, và lấy tên Junipero khi gia nhập Dòng Phanxicô. Ðược thụ phong linh mục năm 1737, ngài dạy triết thần ở Ðại Học Lulliana cho đến năm 1749 thì ngài chuyển sang công việc truyền giáo ở Tân Thế Giới và được gửi sang Mễ Tây Cơ.

Vào năm 1768, Cha Serra tiếp quản công cuộc truyền giáo của các linh mục dòng Tên (là những người đã bị chính quyền trục xuất cách sai lầm) trong tỉnh California Hạ và Thượng, lúc bấy giờ California là một tỉnh của Mễ Tây Cơ. Là một tông đồ hoạt động không biết mệt, Cha Serra trách nhiệm phần lớn cho việc thành lập và phát triển Giáo Hội ở vùng ven biển phía Tây của Hoa Kỳ khi phần đất này vẫn còn là khu vực truyền giáo.

Cuộc đời truyền giáo của Cha Junipero là một cuộc chiến chống với giá lạnh và đói khát, với các nhà lãnh đạo quân sự không có cảm tình và ngay cả bị nguy hiểm đến tính mạng vì những người da đỏ. Ðể duy trì tinh thần truyền giáo hăng say ấy, ngài cầu nguyện hàng đêm, có khi từ nửa đêm cho đến sáng.

Tổng cộng, ngài đã sáng lập hai mươi mốt trung tâm truyền giáo, và hoán cải hàng ngàn người da đỏ. Những người tân tòng không những được học biết đức tin, mà còn được dạy bảo cách trồng trọt, chăn nuôi cũng như thủ công nghệ.

Vì sự lao nhọc trong việc tông đồ, ngài từ trần ngày 28 tháng Tám 1784. Ngài được Ðức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II phong chân phước năm 1988. Ngày 23 tháng Chín 2015, tại đền thánh Đền Thánh Quốc Gia Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên tội, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tuyên phong ngài là hiển thánh.

LỜI BÀN: Lời trung thực nhất để diễn tả về Thánh Junipero là sự nhiệt huyết. Tinh thần đó xuất phát từ sự cầu nguyện chân thành và ý chí bất khuất. Châm ngôn của ngài là “luôn luôn tiến bước, đừng bao giờ lùi”.

From: Do Dzung

Dâng Hiến Đời Con | Angelo Band 

“Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.”

Một ngày tươi vui trọn niềm tín thác vào Chúa nhé.

Cha Vương

CN: 30/6/2024

TIN MỪNG: Vì bà [bị băng huyết đã mười hai năm] tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.” Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. (Mc 5:28-29)

SUY NIỆM: Một người phụ nữ sau khi đã tiêu hết tiền của mình cho các bác sĩ mà không khỏi và một người cha sau khi đã làm hết những gì có thể để phục hồi lại sức khỏe cho con gái của ông nhưng tình trạng con gái mỗi ngày một nặng hơn. Hai trường hợp này, phải cho  là TUYỆT VỌNG, đã làm họ phải quay sang cầu xin Chúa giúp đỡ. Chúa không thắc mắc hoặc khiển trách rằng tại sao các con không đến với Thầy trước. Ngược lại, Ngài củng cố lại đức tin của họ qua việc chữa lành cho họ. Ngài đã ban cho họ những gì họ cần nhất trong lúc khốn quẫn đó. Tin vào Đức Kitô là điều kiện duy nhất để được cứu rỗi. Cũng chính do niềm tin này mà thiếu phụ mắc bệnh băng huyết đã được chữa lành. Cũng nhờ đức tin mà người con gái của một vị kỳ mục đã được sống lại. Điều này nhắc nhở bạn lời tuyên tuyên xưng mà bạn đọc lớn tiếng trong mỗi Thánh Lễ: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh.” Bạn thấy không, chỉ một lời tự nhủ đơn sơ chân thành của người phụ nữ băng huyết: “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa” mà tức khắc bà cảm thấy trong mình được khỏi bệnh. Còn bạn thì sao? Mỗi khi được rước Mình và Máu Thánh Chúa vào lòng bạn cảm thấy thế nào? Có lẽ đức tin của bạn và mình vẫn còn kém cỏi quá hả.

LẮNG NGHE: Quả thật, anh em biết Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, đã có lòng quảng đại như thế nào: Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có. (2 Cr 8:9)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin tăng thêm niềm tin cho con, để trước những khó khăn và đau khổ của ngày hôm nay và ngày mai, con nhìn chúng mà không thất vọng, con mang vác mà không kêu ca, bởi vì con tin rằng Chúa luôn hiện diện bên con và cùng đồng hành với con.

 THỰC HÀNH: Đọc đi đọc lại câu này trong ngày: Lạy Chúa Giêsu con tin tưởng nơi Chúa! Lạy Chúa Giêsu con tín thác vào Chúa!

From: Do Dzung

Con Tín Thác Vào Chúa (Sáng tác: Lm. Mi Trầm) – Thể Hiện: JB. Thanh Hưng  

TRỞ NÊN MÔN ĐỆ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu!”.

Một nhà giảng thuyết nói với diễn viên Macready: “Tại sao ông xuất hiện trước đám đông đêm này qua đêm khác với những câu chuyện hư cấu và đám đông sẽ đến với ông bất cứ nơi nào ông đi; đang khi tôi rao giảng những lẽ thật thiết yếu, không thay đổi, lại không thu hút được bất kỳ đám đông nào?”. Macready trả lời, “Điều này khá đơn giản. Tôi trình bày câu chuyện hư cấu của mình như thể nó là sự thật; ngài trình bày sự thật của ngài như thể nó là hư cấu!” – G. Campbell Morgan.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy những gì có thể là “hư cấu” mà Chúa Giêsu cảnh báo những ai muốn ‘trở nên môn đệ’ của Ngài. Một kinh sư tuyên bố, “Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo!”; Ngài trả lời, “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu!”.

Trước hết, hãy lưu ý, Chúa Giêsu không chấp nhận lời đề nghị làm môn đệ của ông cũng như không bác bỏ nó! Đúng hơn, Ngài chỉ đơn giản đưa ra một tiêu chí làm rõ những gì liên quan đến việc ‘trở nên môn đệ’ Ngài. Ông này nghĩ rằng, đi theo Chúa Giêsu, ông sẽ được một phần thưởng lớn. Ngài là người làm phép lạ, khá nổi tiếng và có tiềm năng trở thành một lãnh đạo vĩ đại. Vì vậy, ‘động lực nội tâm’ theo Ngài bất cứ nơi nào Ngài đi của ông là một động lực ‘đáng nghi ngờ’. Phải chăng ông muốn đi theo Ngài vì nghĩ rằng, điều đó sẽ mang lại lợi ích cho ông theo cách trần tục?

Câu trả lời của Ngài có hai ý nghĩa. Trước hết, nó loại bỏ mọi quan niệm hư cấu có thể có của việc theo Ngài. Theo Ngài, ông phải chấp nhận nghèo khó, vô gia cư hơn là vinh hoa giàu có. Ngài muốn ông hiểu rõ Ngài đang chọn gì! Thứ hai, câu trả lời của Ngài hẳn là một lời mời nhưng chỉ dưới ánh sáng của sự ‘hiểu biết mới mẻ’ này. Ngài như đang muốn nói, “Được, hãy theo tôi! Nhưng cần nhận thức điều đó có nghĩa là gì? ‘Trở nên môn đệ’ của tôi sẽ không mang lại giàu có trần thế mà là sự nghèo khó cho ông!”.

Một số chọn theo Chúa vì đơn giản đây là cách họ được nuôi dạy; số khác vì điều đó khiến họ cảm thấy cuộc sống tốt đẹp hơn theo nhiều cách. Nhưng động cơ lý tưởng để theo Chúa là gì? Nó thật toàn diện, kiên định và rất đơn giản: tôi ‘trở nên môn đệ’ của Ngài vì Ngài là Con Thiên Chúa và là Đấng Cứu Thế! Tình yêu ở dạng thuần khiết nhất khi tôi không yêu người khác vì những gì tôi nhận được từ nó. Tôi yêu họ vì họ xứng đáng với tình yêu của tôi. Và với Chúa Giêsu, Ngài xứng đáng với tình yêu và sự thờ phượng của chúng ta chỉ vì ‘Ngài là ai!’. Chúng ta không theo Ngài vì cái gọi là ‘lợi ích!’.

Anh Chị em,

“Con Người không có chỗ tựa đầu!”. Như vậy, ‘trở nên môn đệ’ Chúa Giêsu sẽ không thể được thực hiện vì những lý do ích kỷ. Nói “Có” với Ngài là nói “Có” với Thập Giá của Ngài! Hãy suy gẫm về chính cuộc đời của Ngài và suy gẫm xem bạn có sẵn sàng theo Ngài đến sự tận cùng của nghèo khó Thập Giá? Nếu bạn có thể lựa chọn đi theo Chúa Giêsu, ‘trở nên môn đệ’ Ngài là biết rõ mình đang nói “Có” với điều gì, thì kết quả cuối cùng sẽ là sự chia sẻ vinh quang vào cuộc sống phục sinh của Con Thiên Chúa!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, động lực theo Chúa của con có bị ‘hư cấu hoá’ không? Xin cho nó luôn thuần khiết, dứt khoát và vô vị lợi!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From:KimBang Nguyen

**************************

Thứ Hai Tuần XIII – Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

18 Khi ấy, thấy xung quanh có đám đông, Đức Giê-su ra lệnh sang bờ bên kia. 19 Một kinh sư tiến đến thưa Người rằng : “Thưa Thầy, Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo.” 20 Đức Giê-su trả lời : “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu.”

21 Một môn đệ khác thưa với Người : “Thưa Ngài, xin cho phép con về chôn cất cha con trước đã.” 22 Nhưng Đức Giê-su bảo : “Anh hãy đi theo tôi, cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ.” 


 

EM VỀ GIÊRUSALEM THIÊN QUỐC

Gieo Mầm Ơn Gọi

Mừng em nhé TÊRÊSA MỘNG ĐỘ

Niềm ước ao theo Chúa chỉ một điều:

“Được ở trong Nhà Chúa suốt đời con”,

Cho tình con với Chúa được vuông tròn.

 

Và đúng thế: em giã từ trần thế

Khi tuổi đời em vừa tròn bốn mươi.

Một con số rất đẹp, trong Lịch sử Cứu độ

Ấn dấu tình yêu Chúa hiệp hành dân Người.

 

TÊRÊSA MỘNG ĐỘ em ơi,

Cuộc xuất hành đức tin bao mong đợi,

Một “Trời Mới Đất Mới” đã mở ra,

Cho Trinh Nữ tiến vào nơi nhiệm lạ.

 

Đó chính là Giê-ru-sa-lem thiên Quốc,

Nơi không còn khóc lóc với than van,

Bao vết thương em đau đớn vô vàn,

Giờ biến thành triều thiên rực sáng lạn.

 

Em hạnh phúc sống Vượt Qua với Chúa.

Đấng Tình Quân – em khao khát gặp Ngài,

Mong cử hành hôn lễ nhiệm màu thay

Là em Khấn trọn đời dâng tiến Chúa.

 

Cùng với em, Hội dòng dâng muôn lời cảm tạ,

Chúa xót thương nhìn đến phận nữ tỳ,

Bông hoa nhỏ, Người mở tay ẵm lấy,

Đưa về Giê-ru-sa-lem Thiên Quốc đẹp dường bao.

Sr. Teresa Nguyễn Thị Phượng, OP


 

Tô Lâm toàn thắng

Ba’o tieng Dan

DĐ VOA

Mẹ Nấm/ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

30-6-2024

Chủ trương kết nạp thêm “cánh tay nối dài” chính là nhằm gia tăng thêm sức mạnh của gọng kềm “thanh bảo kiếm sắc bén, lá chắn thép vững chắc” để bảo vệ đế chế công an trị và chủ soái của đế chế mới này ở Việt Nam chính là Chủ tịch nước Tô Lâm.

Ngày 1/7 sắp tới, Bộ Công an sẽ cho ra mắt lực lượng tham gia bảo vệ an ninh trật tự cơ sở. Đây chính là đội ngũ được xem như cánh tay nối dài của công an, được xây dựng dựa trên ba đội ngũ có sẵn là công an xã bán chuyên trách, bảo vệ dân phố và dân phòng. Việc ra mắt của lực lượng này được xem như là một thành quả thắng lợi khác của tân Chủ tịch nước Tô Lâm. Và cũng là chỉ dấu cho thấy Tô Lâm đã thành công trong việc xây dựng đế chế riêng dựa trên việc quản lý xã hội bằng mô hình công an trị.

Tại sao là chiến thắng của Tô Lâm?

Tháng 5/2018, khi cả xã hội lo ngại trước tình trạng công an xã đánh người, hành xử thiếu kinh nghiệm, không hiểu biết về luật pháp, Bộ trưởng Bộ công an Tô Lâm đã đưa ra chính sách sẽ điều động 25.000 công an chính quy về xã. Trước quyết định này, dư luận cũng đã lo sợ rằng việc điều động này có tăng thêm nhân lực và biên chế ngành sẽ phình to ra hay không? Tại thời điểm tháng 6/2018, ông Tô Lâm trả lời VnExpress rằng: “Việc bổ sung thêm 25.000 công an về xã sẽ không làm phình thêm lực lượng. Mà ở đây công an chỉ điều chỉnh trong ngành thôi vẫn theo tinh thần tinh gọn. Việc đưa công an chính quy về xã sẽ không thêm người mà chỉ là huy động tổ chức chặt chẽ hơn” (1).

Lúc này, ông Tô Lâm đã ấp ủ việc sẽ điều chỉnh làm sao để dân phòng, bảo vệ dân phố, công an xã cùng tham gia quản lý xã hội chứ không loại bỏ đội ngũ này. Vì thế cam kết của Tô Lâm về việc điều động nhân sự sẽ chỉ khiến công an xã chuyên nghiệp hơn, không vấp phải sự phản đối, đồng thời cũng không khiến lực lượng này bất mãn vì bị “vắt chanh, bỏ vỏ”.

Năm 2020, với quyết tâm trao danh phận chính thức cho lực lượng đã từng bị gọi là “thiếu chuyên nghiệp, gây ảnh hưởng đến hình ảnh công an chính quy”, Bộ trưởng Tô Lâm trình Quốc hội Dự luật lực lượng tham gia bảo vệ an ninh cơ sở. Hành động dùng luật kết nạp thêm người của Bộ Công an đã vấp phải sự phản đối từ cánh quân đội.

Trong buổi họp quốc hội ngày 17/1/2020, Thiếu tướng Sùng Thìn Cò, Phó Tư lệnh Quân khu 2 – ĐBQH tỉnh Hà Giang đặt câu hỏi: Liệu có cần thêm một lực lượng nữa không khi lực lượng công an quá đông? “Bây giờ một tỉnh ít nhất phải từ 3.000 công an, tỉnh to tới 4.000, hơn 4.000 công an chính quy. Lực lượng đông như thế, giờ lại thêm nhiều lực lượng nữa, chẳng lẽ lực lượng chính quy không đủ để nắm được tình hình, xử lý tình hình hay sao”.

Ông Sùng Thìn Còn còn so sánh mô hình quản lý giữa Việt Nam và Trung Quốc: “Trung Quốc lớn như thế nhưng họ chỉ có lực lượng vũ trang quân đội. Công an chỉ là lực lượng bán vũ trang… Chúng ta phải đánh giá, tổng kết lại, dân chưa chắc đã ủng hộ. Nếu chúng ta xác định lực lượng này là lực lượng rất quan trọng thì sao không sử dụng ngay từ đầu để lực lượng đó đủ sức làm nhiệm vụ ở cơ sở mà phải đưa công an chính quy xuống rồi bây giờ lại thành lập lực lượng này. Đề nghị Quốc hội, Chính phủ cân nhắc, đại biểu trước khi bấm nút thay mặt cho cử tri của mình, cho dân, nên phải cân nhắc” (2).

Cũng trong buổi họp này, chính ông Lưu Bình Nhưỡng trong vai trò là Phó trưởng Ban Dân nguyện, cũng đã nhấn mạnh đến con số 1,500,000 người sẽ được tuyển dụng vào Lực lượng bảo vệ an ninh trật tự, sẽ là một gánh nặng cho ngân sách nếu bộ ngành nào cũng học theo lối “khắc xuất khắc nhập” của công an.

Sau đó đến tháng 11/2020, Dự luật Lực lượng tham gia bảo vệ an ninh, trật tự cơ sở do Bộ Công an đề xuất không được thông qua. Có 60,29% tổng số đại biểu Quốc hội cho rằng chưa cần thiết xây dựng Luật này; số đại biểu thấy cần thiết là 96 người (19,96%). Lý do phản đối là vì bộ máy sẽ bị phình ra và ngân sách sẽ phải tiêu tốn một khoảng lớn để nuôi lực lượng “an ninh cơ sở”.

Tình thế nay đã đổi!

Năm 2023, khi vụ bạo loạn tại Tây Nguyên xảy ra, Tô Lâm và thiếu tướng Nguyễn Thị Xuân đã lấy sự kiện này làm ví dụ rồi từ đó cho rằng, cần phải xây dựng hệ thống lực lượng an ninh cơ sở bởi vì họ “sẽ là “tai mắt” phát hiện nhóm người mua bộ đồ rằn ri, chuẩn bị dụng cụ, phương tiện để tấn công trụ sở hai xã” (3).

Như vậy với lý do bảo vệ an ninh quốc gia bằng cách cài cắm tai mắt trong quần chúng, ông Tô Lâm và Bộ Công an đã vô hiệu hóa tất cả các ý kiến phản đối dự luật trước đó.

Kết quả là ngày 28/11/2023, Quốc hội đã thông qua Luật Lực lượng tham gia bảo vệ an ninh, trật tự ở cơ sở với 386 đại biểu tán thành, chiếm tỷ lệ 78,14%.

Xét về sự cạnh tranh quyền lực giữa công an và quân đội thì ở đây Bộ công an đã thắng thế thông qua chiến lược chống tham nhũng và tạo dựng được ảnh hưởng ngay bên trong Quốc hội.

Thấy gì qua việc công an có thêm Lực lượng tham gia bảo vệ an ninh trật tự ở cơ sở?

Theo một thống kê không chính thức từ năm 2017 của giáo sư Carl Thayer, chuyên viên nghiên cứu về các vấn đề Việt Nam và Á châu thuộc Học viện quốc phòng Hoàng gia Úc, cứ 15 người dân là có một công an. Số liệu được dựa trên thống kê cũ bao gồm 6.700.000 người của lực lượng an ninh công an gồm 1.200.000 công an viên và 5.000.000 các thành phần dân phòng.

Hãy thử so sánh các con số sau đây trong lĩnh vực an ninh, y tế, giáo dục: 15 người dân/1 công an, 10.000 người dân/ 1 bác sĩ. Và năm 2024, thống kê cả nước thiếu 118.000 giáo viên, người ta sẽ thấy xã hội Việt Nam đang sống dưới thời công an trị.

Nghịch lý lớn nhất là mặc dù có quá nhiều công an nhưng cả xã hội Việt Nam luôn sống bất an và sợ hãi, Việc gia tăng lực lượng an ninh cơ sở chính là để quản lý người dân, doanh nghiệp và cả chính đảng viên cũng bị lực lượng này theo dõi và có thể ra tay “trừng trị” bất kỳ khi nào.

Chủ trương kết nạp thêm “cánh tay nối dài” chính là nhằm gia tăng thêm sức mạnh của gọng kềm “thanh bảo kiếm sắc bén, lá chắn thép vững chắc” để bảo vệ đế chế công an trị và chủ soái của đế chế mới này ở Việt Nam chính là Chủ tịch nước Tô Lâm.

  1. https://vnexpress.net/vi-sao-25-000-cong-an-chinh-quy-duoc-dieu-ve-xa-3760541.html
  2. https://tienphong.vn/moi-tinh-co-tu-3000-4000-cong-an-chinh-quy-co-qua-nhieu-post1290738.tpo
  3. https://vnexpress.net/dai-tuong-to-lam-vu-dak-lak-cho-thay-khong-the-coi-thuong-an-ninh-co-so-4619672.html 

 

Một chọn lựa – Lưu An-Vũ Ngọc Ruẩn/SGN-Truyen ngan HAY

Ba’o Nguoi-Viet

June 28, 2024

Lưu An-Vũ Ngọc Ruẩn/SGN

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám

Tuổi của nàng, tôi nhớ chỉ mười ba.

Giữa năm Định đang học đệ lục (lớp 7) ban trung học thì ông Vinh, ba của Định bị mất việc làm, cuộc sống gia đình vốn dĩ đã nghèo túng lại càng bi đát hơn. Ông Vinh đã phải cùng với vợ nhận quần áo, chăn màn, khăn lau miệng… từ các nhà hàng ăn, khách sạn… trong thành phố đem về giặt ủi để kiếm tiền chu cấp cho đàn còn bảy đứa đang tuổi ăn học. Trong hoàn cảnh khó khăn đó việc học hành của anh em Định được coi như thứ yếu.

Dù ở cái tuổi 13, 14 đang ham chơi nhưng Định cũng phải nhảy vào công việc kiếm tiền giúp đỡ cha mẹ. Mỗi sáng, Định phải thức dậy thật sớm chở các đồ vật đã được bố mẹ giặt ủi ngày hôm trước đi giao cho các nhà hàng, khách sạn trong thành phố rồi mới lo chuyện đến trường học. Buổi trưa về nhà, có gì ăn nấy vội vã cho xong bữa cơm rồi cố dành tí thời gian lo bài vở nhà trường cho ngày mai. Sau đó khoảng 3 giờ chiều phải đạp xe lên các tòa báo trên trung tâm Sài Gòn, nhận báo đi bán rông cho mãi đến tối khuya mới về nhà. Trong hoàn cảnh khó khăn đó, việc học của Định trong hai năm đệ lục và đệ ngũ xuống dốc thê thảm, gần như độn sổ! Hầu như không khi nào Định làm trọn vẹn vai trò của đứa học trò ở mức tối thiểu. Ba mẹ Định cũng biết việc học của con lết bết nhưng cũng đành chịu vì chẳng biết làm gì hơn.

Hàng ngày Định cố tranh giành xếp hàng ở các tòa báo, lấy được báo càng sớm càng tốt từ các nhà phát hành rồi vội vã đạp xe đến bùng binh ngã sáu Sài gòn hay công trường Dân Chủ hoặc  các giao lộ đông người qua lại để rao bán báo mới (ngày hôm sau) cho người đi làm về lúc 4 hay 5 giờ chiều. Sau đó khi luồng người đi làm về đã thưa thớt hơn, Định mới đạp xe đi bán báo dạo hay bỏ báo tháng ở những con đường, ngõ hẻm quen thuộc trong thành phố cho mãi đến tối khuya mới về nhà.

Đường Bùi Viện là nơi Định đến bán báo sớm nhất, vì nơi đó khá gần với trung tâm thành phố. Cuối con đường này có một gia đình mua báo tháng của Định, đã ghi đậm vào ký ức của Định rất nhiều cảm tình gắn bó vì tình thân thương của gia đình họ. Hàng ngày mỗi khi gõ nhẹ vào cánh cổng bằng tôn của căn nhà, một cô bé khoảng tuổi 12, 13  cùng với chú em trai hay bà mẹ ra nhận tờ báo từ tay Định với nụ cười dễ dãi, họ không bao giờ quên nói với Định vài lời cám ơn rất chân thành.

Thông thường khi đi bán báo Định mặc chiếc quần đùi cũ kỹ vá chằng chịt như cái bẹ dừa khô ở mông chiếc quần, chiếc áo màu xanh lá mạ do mẹ sửa đổi từ chiếc áo cũ của bố nhưng cũng xệch xoạc vì các miếng vá bằng tay.  Nhưng nhiều khi khi vì lười biếng, Định không thay bộ đồng phục, quần xanh áo trắng với huy hiệu trường Chu Văn An trên túi áo lúc đi bán báo. Một lần, khi vừa gõ vào chiếc cổng bằng tôn của căn nhà mua báo tháng dễ mến đó, như mọi lần cô bé gái và chú em ra mở cổng nhận báo kèm lời cám ơn lễ phép ân cần, nhưng lần đó cô bé có tí e lệ, rụt rè, không dấu được vẻ vui tươi hiện rất rõ trên khuôn mặt ngây thơ khi đưa tay nhận lấy tờ báo, cô bé nói với Định:

-Anh chờ một tí, mẹ em muốn nói chuyện với anh.

Rồi cô bé quay vào nhà gọi to:

-Mẹ ơi, anh bán báo tới mẹ ạ.

Định bình thản đứng chờ mẹ cô bé, hoàn toàn không một tí ngạc nhiên vì chẳng có gì lạ khi người mua báo tháng muốn có vài đòi hỏi, yêu cầu trong việc nhận báo hàng ngày.  Bà mẹ từ phía trong nhà bước ra với nụ cười rất niềm nở trên môi, đưa  tay vỗ nhẹ thân mật vào vai Định, nhìn rất kỹ vào chiếc huy hiệu Chu Văn An trên ngực áo của Định, rồi bà hỏi:

-Cháu học Chu Văn An hả? Lớp mấy?

-Vâng ạ, cháu đang học lớp đệ ngũ.

Rồi tiếp theo là những câu hỏi khác về thân thế, gia đình, việc học hành và cả lý do vì sao Định phải bán báo. Định  trả lời tất cả những gì mà bà ta muốn biết, chẳng giấu giếm gì dù có chút ngượng ngùng khi cho bà ta biết về sự thua kém bè bạn cùng lớp trong việc học hành cũng như gia cảnh nghèo túng của mình. Tuy nhiên, Định có cảm tưởng bà ta nhìn sự ngượng ngập của Định với ánh mắt rất cảm thông, an ủi và có chút cảm phục. Đứng bên cạnh bà mẹ, hai chị em cô bé im lặng giương mắt nhìn Định với đầy cảm phục, dễ mến.

Ngày hôm sau, lúc đưa báo, Định chưa kịp gõ vào chiếc cổng bằng tôn, cô bé và chú em trai, hình như đã đứng sau cánh cổng chờ đợi từ trước để mở cửa. Cánh cổng vừa mở, cô bé với vẻ mặt tươi cười , thân thiện nói ngay:

-Anh chờ mẹ em một tí…

Ngay lúc đó bà mẹ đi ra, nhìn Định với nụ cười hiền hòa hỏi Định đã ăn cơm chưa, rồi bà chẳng chờ đợi Định trả lời, bà đưa cho Định một khúc bánh mì thịt khá lớn, gói trong bọc giấy. Với tí chút ngạc nhiên nhưng không giấu được vẻ mừng vui, Định cầm ngay gói quà và không quên cúi đầu liền mấy lần kèm theo lời cám ơn. Bà mẹ và hai đứa con hơi chau mắt, ngẩn ngơ khi nhìn thấy rõ nét mặt quá vui mừng của Định khi nhận món quà. Có lẽ họ không hiểu được, mỗi ngày sau khi phải giành giật khách mua báo với lũ trẻ bán báo khác ở các công trường vào giờ tan sở rồi lại phải đạp xe len lỏi vào  khắp các ngõ hẻm để bán và bỏ báo tháng, cơn đói luôn luôn đến với Định. Hôm nay ngẫu nhiên nhận được khúc bánh mì kẹp thịt ngon lành, làm sao mà Định không mừng rỡ được?

(Hình: Annie Spratt/Unsplash)

Từ đó, thỉnh thoảng Định lại được bà mẹ hay cô bé gái tên Loan, chú em tên Chính cung cấp cho các món ăn. Lúc thì  ổ bánh mì thịt, lúc thì vài chiếc bánh ”Pao” hay gói xôi đậu phụng… Rồi cũng nhờ bà mẹ giới thiệu, Định có thêm hai gia đình mua báo tháng ở cùng khu vực. Tình thân của Định và gia đình Loan gia tăng theo những lần cho quà, những lần trả tiền báo tháng nhiều hơn giá quy định.

Cũng có vài lần bà mẹ nói với Loan mời Định sau khi bán báo xong đến nhà ăn cơm tối. Rồi cứ thế Định và Loan thân nhau dần dần, tình cảm thân thương non nớt, ngây thơ của hai đứa hình như cũng lớn theo với gần hai năm Định bỏ báo tháng cho nhà Loan. Những câu nói, ánh mắt nhìn nhau e lệ  hình như càng lúc càng nhiều hơn, kín đáo hơn. Dù chỉ là vài câu chào hỏi bâng quơ trong khoảng thời gian vài phút ngắn ngủi hàng ngày, khi Loan ra nhận tờ báo đã vô tình, êm ả trở thành những giây phút chờ đợi, niềm vui của Định và có lẽ cũng của Loan nữa. Ba của Loan là công chức sở Thuế vụ trên đường Hàm Nghi Sài Gòn, Loan thua Định 3 tuổi, sau lần thi tuyển vào lớp đệ thất trường Gia Long không đậu, nên phải theo học tại trường tư thục Hưng Đạo ở gần nhà.

Bước sang đầu năm đệ tứ, ba của Định kiếm được việc làm, mẹ quen việc nên  vẫn tiếp tục nhận quần áo về giặt ủi nhờ vậy vấn đề tài chánh cho gia đình đã có phần dễ thở hơn. Không nỡ nhìn thấy các con lem luốc vì phải kiếm sống mà bỏ bê việc học hành, nhất là sang năm Định lên lớp đệ tứ, phải có thời gian chuẩn bị cho kỳ thi lấy bằng trung học đệ nhất cấp. Đúng lúc đó, báo chí ồn ào về tin một đứa trẻ bán báo dạo, cùng lứa tuổi của Định, chỉ vì món tiền bán báo nhỏ nhoi đã bị giết chết, xác bỏ xuống con rạch ở Cống Bà Xếp nên ba mẹ bắt Định bỏ việc bán báo để chuyên lo việc học.

Thời gian vẫn chậm rãi, bình thản đi qua, Định hoàn tất xong bằng trung học, sửa soạn thi tú tài bán phần. Dù không còn bán báo nữa nhưng thỉnh thoảng Định cũng trở lại con đường Bùi viện tạt vào thăm gia đình Loan. Loan cũng lớn dần, với chiếc áo dài màu trắng, màu vàng dễ thương của cô học trò trường Hưng Đạo, cô bé đã biết e lệ hay giới hạn lời nói, nụ cười, ánh mắt mỗi khi Định đến thăm. Những cuộc nói chuyện giữa Định và Loan không còn tự nhiên như trước nữa. Nó mất dần vẻ hồn nhiên, thoải mái của ngày trước, lúc hai đứa còn bé nhỏ, ngây ngô, khi Định còn bỏ báo cho gia đình Loan. Cả hai không nói ra, nhưng đều cảm nhận được rất rõ ràng là giữa họ hình như đã có cái gì vô hình, rất mơ hồ mang âm thanh của ngượng ngùng, mỗi khi có dịp gặp nhau riêng rẽ. Cả hai cũng cảm thấy có tí nhớ nhung, lo lắng cho nhau nếu bẵng đi một thời gian khoảng vài tuần lễ không gặp, không nhìn thấy nhau.

Cuối năm đệ nhị, trong một lần Định đến thăm gia đình Loan, Loan cho biết ba của Loan vừa bị thuyên chuyển xuống Sóc Trăng, vì không muốn dở dang việc học hành của hai đứa con nên ông chỉ  đi một mình mà thôi. Từ đó, thỉnh thoảng vì bận việc hay gặp dịp nghỉ học, mẹ của Loan thường nhờ Định cùng đi với Loan đôi khi cả với Chính, em trai của Loan xuống Sóc Trăng thăm ba. Cũng nhờ vậy tình thân giữa Định và gia đình Loan, nhất là với Loan gia tăng theo ngày tháng cùng với sự  khôn lớn của cả hai. Trong những lần đi như thế, biết bao nhiêu kỷ niệm đã đến với hai đứa, những cái nắm tay, dìu nhau vội vàng để kịp chuyển đổi xe đò hay kéo nhau lên phà đang rời cầu tầu ở hai bến bắc Tiền Giang, Hậu Giang. Gặp những buổi trời mưa ướt sũng nơi bến xe miền Tây lầy lội cả hai cùng đi dưới một cái ô dù. Những bữa cơm trưa ngon miệng, đĩa cơm tấm bì, tô hủ tíu ở bến phà lúc chờ đợi xe và cả những đụng chạm thân thể khi ngồi bên nhau trên dẫy ghế chật chội của chiếc xe đò… Tất cả là những ghi dấu đơn sơ, dù không nói ra nhưng cả hai, Định và Loan vẫn cảm thấy có cái gì ấm cúng nhè nhẹ trong lòng hai đứa.

Thực ra lúc đó, Định vừa chớm 18 tuổi vẫn chưa thoát được vẻ non nớt của người con trai mới lớn, dù cảm giác đụng chạm thân thể khi ngồi sát bên nhau trên chiếc ghế xe đò, đôi lúc cũng cho Định có tí chút đê mê. Nhưng cũng chỉ có thế, không bước xa hơn cái giới hạn được gọi là quá đáng của đứa con trai mới chớm ngưỡng cửa của lớn khôn trong yêu đương, chưa thực sự bỏ hết được vẻ ngây ngô của một thằng bé. Nhưng ngược lại Loan dù chỉ là cô gái 15 tuổi, đã biết ngượng ngập. Cái ngượng ngập mang sắc thái khôn lớn khi ánh mắt của hai đứa bất chợt chạm  nhau cũng như lúc ngồi sát bên nhau trên chiếc ghế xe đó chật chội, nhất là khi vô tình Định đụng chạm vào thân thể kín đáo của Loan. Đôi lần Định chợt thấy vài nét đỏ hồng trên đôi má của Loan đã làm cho Định hiểu được phần nào cảm xúc của cô bạn gái đồng hành. Lúc đó trái tim của Định thoáng có một vài cảm giác là lạ chứa đựng cái gì rất bé nhỏ, rất mơ hồ nhưng lại rất dễ thương, đáng nhớ. Đơn giản và cũng rất tự nhiên như thế với một thằng con trai vẫn còn ít nhiều ngờ nghệch với yêu đương trong cái ngây ngô của tuổi học trò, lớp đệ nhị của Định và lớp đệ tứ ngượng ngùng, hồng hồng đôi má của Loan. Nhưng rồi thằng con trai cũng lớn dần theo năm tháng, Định cũng như Loan đã nhìn thấy,  đã cảm nhận được mùi vị ngọt ngào của tình yêu bản ngã đó, nó trầm lặng đi vào ký ức đẹp của cả hai.

Một buổi tối, vào ngày cuối tuần, Định đến thăm gia đình Loan, căn nhà  có vẻ bề bộn với những thùng chứa đồ đạc, lúc đó mẹ Loan và em trai hình như có việc đi đâu không có nhà. Loan mất hẳn đi vẻ vui mừng như mọi lần mỗi khi ra mở cửa cho Định. Với khuôn mặt buồn bã, im lặng Loan dẫn Định vào trong nhà. Nhíu mắt nhìn những thùng đồ đạc và thái độ khác thường của Loan, Định chắc chắn gia đình Loan lại có một thay đổi to lớn nào đó. Một lúc sau Loan cho biết ba của Loan lại vừa được nha quan thuế chuyển đổi đi làm việc ở Phan Thiết, không muốn lỡ làng việc học hành của các con, kịp nhập học niên khóa mới ở Phan Thiết, gia đình Loan đã phải gấp rút dọn nhà đi Phan Thiết.

Nghe Loan nói, tự nhiên cảm giác buồn nhè nhẹ, tiếc rẻ phủ kín lấy tâm hồn mình, đưa mắt nhìn Loan, thấy Loan cũng im lặng buồn bã nhìn mình. Trong ánh nhìn đó hình như Định tìm thấy có cái gì đó kín đáo, thân thiết mà Loan muốn gửi gấm cho mình. Hai đứa nói chuyện với nhau được một lúc thì mẹ Loan và cậu em cũng về nhà, sau vài câu chào hỏi thông thường, mẹ Loan nói sơ sơ vấn đề phải vội vàng dọn nhà cho Định biết. Bà cũng tiếc rẻ là Loan và Chính không có dịp gần gũi để Định giúp đỡ con bà trong việc học hành.

Thấy mọi người bận rộn với việc đóng thùng, thu dọn nhà, không muốn làm phiền, Định nói vài lời trấn an, chúc may mắn, tỏ bày cảm giác buồn tiếc khi phải xa mọi người, mong ước có được dịp may nào đó trong tương lai được gặp lại mọi người trước khi từ giã ra về. Loan im lặng buồn bã theo Định ra đến tận cổng nhà, trước khi chiếc cổng được khép lại, Loan nhét vội vào tay Định một gói nhỏ, với tí ngượng ngập, đưa cặp mắt ướt buồn như muốn khóc nhìn Định, Loan nói nhẹ như chỉ đủ cho hai người nghe:

-Loan tặng cho anh một kỷ niệm, hy vọng sẽ có dịp gặp lại anh sau này.

Cầm món quà nhỏ ngỏ trong bao thư, Định nghĩ rằng đó là một lá thư với vài lời thân thiết chia tay hay một vật dụng nho nhỏ bằng giấy nào đó để kỷ niệm thời quen nhau. Nhận món quà trong tay, Định cũng thẫn thờ nhìn Loan như muốn gửi lại cho Loan lời cám ơn đầy xúc động của mình, rồi im lặng bỏ món quà tặng vào trong chiếc cặp đi học. Loan cũng không nói gì, bất thình lình nắm nhẹ lấy bàn tay Định, bóp mạnh rồi cúi đầu vội vã bước mau vào trong nhà. Định thoáng thấy đôi mắt Loan ửng đỏ, hình như trên khóe mắt đôi dòng lệ đang chảy dài xuống gò má.

Trở về nhà, mở gói quà nhỏ ra đã làm Định lịm người, hoàn toàn ra ngoài dự đoán của đứa con trai, dù đã 18 tuổi, nhưng vẫn còn ngờ nghệch với yêu đương, vẫn còn thích đùa chơi với lũ bạn bè hơn là mơ mộng yêu thương. Một nhúm tóc được cột bởi một sợi len màu tím rất gọn gàng với hàng chữ viết nắn nót, trên một mảnh giấy học trò màu trắng:

”Tặng anh để kỷ niệm, cũng để nhớ mãi những lần cùng đi với anh xuống Sóc Trăng!”Loan

Chỉ có thế, Định nhìn vào món quà khôn lớn, già dặn đó, tự nhiên trái tim của mình có một tí (hay rất nhiều?) cảm giác tiêng tiếc, buồn thương bởi một bóng hình mà anh đã đánh mất chỉ vì sự nhát nhúa, ngu ngơ của một thằng con trai chưa thực sự lớn khôn trong tình cảm. Hôm nay, lúc phải chia tay mới biết rõ, cảm nhận được  tâm tư của Loan  thì đã muộn , đành phải nhận lấy nỗi buồn  ân hận lúc chia ly.

Đúng như vậy, ở cái tuổi 18, đứa con trai hình như vẫn chưa có gì để gọi là khôn lớn đúng nghĩa, nhất là trong lĩnh vực tình yêu. Rồi vì những bận rộn học hành, những công việc kiếm tiền giúp đỡ gia đình kèm theo tánh lơ là dễ quên, ham vui với lũ bạn trai thân thiết nên Định cũng vẫn là thằng bé ngu ngơ. Sau khi  gia đình Loan di chuyển lên Phan Thiết, đôi lúc Định cũng nhớ đến Loan với chút cảm giác êm ả, suy tư nhưng cũng chỉ ở mức độ nhẹ nhàng, thoáng qua mà thôi. Trong cái vẻ ngây ngô chưa lớn khôn đó, Định không quên Loan, nhưng cũng chẳng có nhiều thời gian và điều kiện để nhớ thương, tiếc rẻ một kỷ niệm. Anh nghĩ rằng cái tình cảm buồn buồn nhè nhẹ đó chỉ thoáng qua như là một lay động nhẹ nhàng của tuổi thơ ngây mà thôi. Nếu có một tí gì làm dấu tích để nhớ thương, để ghi dấu một cảm xúc trong cuộc sống, nhắc nhở Định nhớ đến Loan, đó là những khi vô tình Định nhìn thấy nhúm tóc của Loan, đã được Định dính ép vào trong một tập nhạc, để trên giá sách cùng với những cuốn sách học trò thời trung học của mình. Nhúm tóc đó vẫn được Định gìn giữ, như là một di tích một tình yêu đẹp đẽ thoáng qua của tuổi thơ ngây, chưa khôn lớn của mình. Đôi lần vì một ngẫu nhiên nào đó, bất chợt Định giở tập nhạc, nhìn thấy nhúm tóc, lúc đó làm cho Định nhớ đến Loan với ít nhiều suy nghĩ vẩn vơ. Nếu có gì hơn khi nhớ đến Loan, có lẽ trong lòng Định tự trách mình đã chưa khôn lớn để không tìm cách liên hệ với Loan, giữ lấy mối tình đẹp trong quá khứ của đời mình.

Đúng như vậy, từ khi gia đình Loan di chuyển lên Phan Thiết, Định hoàn toàn không biết tin tức gì về Loan và cũng chẳng để tâm dò la, liên hệ với Loan nữa. Cho đến cuối năm 1970 khi Định gần tốt nghiệp đại học, ngẫu nhiên trong một lần lang thang, bát phố ở trung tâm Saigon, Định ngẫu nhiên gặp Chính, em trai của Loan. Chính cho biết sau vài lần thi không đậu tú tài bán phần, nhờ quen biết của ba, Loan xin được việc làm cho tòa hành chánh tỉnh ở Phan Thiết. Sau vài năm làm việc, nhờ mối mai Loan sửa soạn lập gia đình, chồng chưa cưới của Loan là trưởng phòng hành chính trong toà thị chính Vĩnh Long.

Mặc dầu Định hiểu rất rõ, giữa mình và Loan cũng chẳng có gì nhiều hơn là tình bạn thời trẻ, tuổi học trò, không có gì khả dĩ có thể nói đến chữ tình yêu, ngoài vài kỷ niệm trong quen biết như những ổ bánh mì nhân thịt, vài chiếc bánh “Pao” và cả ánh mắt cảm phục ” học giỏi ” mà Loan đã dành cho Định ngày xưa. Nếu có hơn một tí của cái tuổi ngây thơ đó, có lẽ là những kỷ niệm của những lần cùng đi với Loan xuống Sóc Trăng, cùng đợi chờ ở hai chiếc Bắc Mỹ Thuận, Cần Thơ. Cùng kéo nhau vào trú mưa ở những quán bên đường trong lúc đợi chờ xe đò qua sông… Rồi ngày xa nhau, khi gia đình Loan dọn lên Phan Thiết, Định nhận được kỷ vật  một nhúm tóc nhỏ của Loan với hàng chữ nhỏ ghi dấu một tình yêu đầu tiên, của cô bé gái tuổi 15 dành cho Định. Chỉ có vậy rồi xa nhau, không một lần tái ngộ, hoàn toàn không biết gì về nhau. Nhưng khi nghe tin Loan sửa soạn lấy chồng Định cảm thấy một nỗi buồn nhè nhẹ, một cảm giác thấm thía, tiếc nuối thấm buốt trong tim mình. 

Định tự hỏi, có phải mình đã quá dại khờ, để ngày nay phải tiếc rẻ vì đã chậm chạp trong mối tình đó chăng ? Chắc không phải, vì lúc đó anh vẫn chỉ là một người sinh viên chưa tốt nghiệp, gia đình thì nghèo túng, cha mẹ vẫn còn phải tần tảo kiếm tiền nuôi sống anh em Định đang ở tuổi ăn học. Với hoàn cảnh đó thì làm sao Định dám bước xa hơn được những gì mình chưa có, hay còn thật xa ngoài vòng tay và ước muốn của chính mình và gia đình được?! Đau đớn vì dang dở tình yêu chăng?

Cũng hoàn toàn không đúng, sự quen biết giữa Định và Loan chẳng có gì hơn, khi chỉ mới thực sự tìm thấy một vài cảm giác mà hình như vẫn còn mù mờ  trong tim của mình. Lúc gia đình Loan sửa soạn dọn nhà ra Phan Thiết, Loan đã tặng Định nhúm tóc khi rời xa, dù món quà đó ít hay nhiều đã nói lên cái khôn lớn và lãng mạn của cô gái 15  đã biết yêu và dành tình yêu cho Định . Nhưng dù ở tuổi 18, hơn Loan 3 tuổi, Định lúc đó  vẫn còn ngờ nghệch nên chỉ đến với lời tỏ tình đó bằng một cảm xúc nhẹ nhàng dù có thoáng tí chút suy tư mà thôi. Với suy nghĩ như vậy, dù có cảm giác buồn nhưng Định cảm thấy mình có chút bình thản hơn khi nghe tin Loan lấy chồng. Nó rất tự nhiên và hợp lý, mình không phải buồn đau hay tiếc nuối một mối tình thoáng đi qua trong đời mình.

Sau đó khoảng gần một năm, khi Định đã tốt nghiệp đại học rồi đi làm việc dưới Cần Thơ. Một lần trên Bắc Mỹ Thuận, từ Sài Gòn trở lại Cần Thơ sau vài ngày công tác. Trong khi đang đứng ở đầu chiếc phà quen thuộc, nhìn bâng quơ dòng nước đục ngầu phù sa của con sông Tiền Giang.  Vài tiếng gọi, âm thanh mừng rỡ của người đàn bà trên phà đã làm Định quay lại với tất cả ngạc nhiên, bên kia của chiếc phà, Loan vội vàng bước xuống từ một chiếc xe du lịch khá mới màu xanh lá mạ. Bên cạnh Loan, nơi tay lái một người đàn ông, ăn mặc chỉnh tề với chiếc cà vạt lủng lẳng trước ngực.

Loan luồn lách qua những chiếc xe khác, chạy vội đến phía Định. Mừng rỡ Loan hỏi:

-Anh Định, anh đi đâu vậy, bao nhiêu năm rồi, hôm nay em  mới gặp lại anh. Cuộc sống của anh ra sao ?…

Định cũng mừng rỡ với sự tái ngộ bất ngờ, anh cũng tách rẽ đám đông đang đứng chung quanh để lấy đường chạy vội ra đón Loan. Cả hai ôm lấy nhau, nét vui mừng, quen biết hiện rõ trên gương mặt, cùng những câu nói anh, em ngọt bùi, thân thiết xa xưa được lập lại một cách rất tự nhiên, thân ái. Nhưng hai người đã vô tình không chú ý đến ánh mắt tò mò, nhíu cặp lông mày trong vẻ bực bội, không vui của người đàn ông, chồng của Loan ngồi trong xe.

Cho đến khi Loan quay lại khi nhìn thấy thái độ không vui của chồng, cố lấy lại vẻ tự nhiên, Loan dẫn Định đến giới thiệu với chồng. Cũng chính lúc đó âm thanh, ngôn từ trong lời nói của Định và Loan hình như đã bị sự ngại ngần, khuôn thước, xen vào với những câu xả giao vô nghĩa, vu vơ cùng với những nụ cười, câu nói đẩy đưa, khách sáo giả tạo.

Cái không khí, ngôn từ nặng nề đó phủ trùm lên cả ba người trong suốt khoảng thời gian chiếc phà còn chạy trên sông. Đến khi chiếc phà cập bến, cuộc tái ngộ ngẫu nhiên, mừng vui của hai người lúc ban đầu đã biến thành nhạt nhẽo, giả tạo khi xa nhau. Cuộc gặp mặt ngẫu nhiên của Loan và Định được kết thúc, bằng vài lời chào tái ngộ miễn cưỡng, chúc mừng vô nghĩa trước khi chiếc xe của vợ chồng Loan rời xa, trong ánh mắt không mấy thân thiện của người chồng và kín đáo tiếc rẻ của Loan.

Nhiều năm sau đó, Định vẫn đi và về rất thường xuyên trên phà Mỹ Thuận và nhiều lần thăm viếng bạn bè ở thị xã Vĩnh Long, nhưng không một lần nào Định gặp lại Loan cũng như người chồng của Loan nữa. Cũng từ ngày gặp mặt ngẫu nhiên ngắn ngủi đó, mỗi lần có dịp đi lại trên hai con bắc Mỹ Thuận, Cần Thơ, ký ức lại kéo Định trở lại với những kỷ niệm xa xưa. Những lần anh và Loan cùng đi xuống miền Tây thăm ba của Loan,  tự nhiên Định có cảm giác buồn vu vơ, nhẹ nhàng thoáng qua xâm lấn bao phủ lấy hồn mình. Cũng từ ngày đó Định hiểu nhiều hơn, thấm thía nhiều hơn những câu hát trong bản nhạc ” Tôi Đưa Em Sang Sông ” của Y Vũ, Nhật Ngân:

“Tôi đưa em sang sông, chiều xưa mưa rơi âm thầm, để thấm ướt chiếc áo xanh và đẫm ướt mái tóc em…” Tôi đưa em sang sông, bàn tay nâng niu ân cần, sợ bến đất lấm gót chân, sợ bến gió buốt trái tim…” Hôm nào đưa em sang ngang. Bằng xe hoa thay con thuyền. Giờ phút cuối đến tiễn em, nhìn xác pháo vướng gót chân. Gót chân ngày xa xưa. Sợ lấm trong bùn khi mưa. Nàng đã thay một lối về, quên cả người trong gió mưa!”

**

Rồi thời gian lẳng lặng trôi qua, với biết bao nhiêu đưa đẩy của thời thế đã đưa Định sang Âu châu định cư. Mùa hè năm 1993, trong một dịp đi công tác tại một viện khảo cứu về thực phẩm ở ngoại ô thành phố London. Vào một chiều thứ bảy, sau một lúc lang thang trên những con phố chính của trung tâm thành phố. Định vào ngồi uống nước ở một chiếc bàn dưới hàng hiên của một quán cà phê sang trọng trên đại lộ Oxford.

Đang lúc để mắt bâng quơ nhìn sinh hoạt nhộn nhịp, đông đảo của London trong một ngày cuối tuần nắng ấm. Định chợt bắt gặp ánh mắt chăm chú, ngạc nhiên nhìn Định của một thiếu phụ Á châu cùng đi với một cô bé gái khoảng 15, 16 tuổi, trên hè phố, chắc họ là hai mẹ con. Có lẽ Định cũng chẳng để ý nếu họ bình thản đi qua chỗ anh ngồi như mọi người dạo phố khác. Nhưng vừa qua chỗ Định khoảng vài chục mét, người mẹ nắm tay cô con gái, dừng lại rồi bà ta quay mặt lại, nhíu mắt nhìn Định kỹ lưỡng hơn. Rồi bà ta nói với người con vài điều gì đó trước khi cả hai lại quay trở lại khúc đường phố mà họ vừa đi qua.

Vẫn ánh mắt nhìn thân thiện, quen biết, nhưng lần này họ đi gần Định hơn, người mẹ nhìn Định nỡ nụ cười rồi gật đầu nhẹ chào Định. Vì lịch sự Định cũng gật đầu chào trả lễ bà ta, nhưng anh vẫn nhìn họ với ánh mắt không quen. Tuy nhiên thái độ thân thiện hơi khác của hai mẹ con bà Á đông đã gây cho Định có chút thắc mắc, khó hiểu. Nhưng anh cũng nghĩ rằng, đó là bản tính quá thân thiện của nhiều người châu Á khi gặp nhau trên đường phố ở Âu châu mà Định vẫn thường gặp trong những lần đi du lịch. Có lẽ thấy vẻ lơ là của Định, hai mẹ con đi qua chỗ Định thêm một lần nữa. Nhưng cũng không qúa xa họ lại dừng lại, bà mẹ quay  lại, chau ánh mắt nhìn Định với chút đắn đo suy nghĩ. Cuối cùng bà ta nắm lấy tay cô con gái đi ngược trở lại, đến trước chiếc bàn mà Định đang ngồi, họ đứng lại. Người mẹ nhìn Định kỹ lưỡng hơn rồi miệng nở một nụ cười như để xác định sự quen biết, không sai rồi bà ta gật đầu rất thân thiện chào Định, nói nhẹ với Định:

– Anh Định, anh không nhận ra em hả? Chắc anh không quên, Loan ngày xưa ở đường Bùi Viện đây!

Định giật mình khi nghe người mẹ nói, với chút ngẩn ngơ trong ngạc nhiên, mừng rỡ. Nhãn quan của Định đảo khắp thân thể người thiếu phụ đứng trước mặt mình. Ký ức và tưởng tượng kéo Định trở lại với gần 30 năm về trước, cô bé Loan nhỏ nhắn, hiền lành từng đưa cho anh những khúc bánh mì thịt làm no lòng thằng bé bán báo cho gia đình cô bé ngày xưa. Loan, cô học trò xinh đẹp dễ thương lớp đệ tứ trường Hưng Đạo trong tà áo trắng, áo màu, 30 năm xa xưa. Loan cô bé đã vài lần đi cùng với anh trên những chuyến xe đò miền Tây, trong những chuyến phà vượt hai nhánh sông Cửu Long đi thăm người cha làm việc ở Sóc Trăng.

Loan, người con gái đã cho anh những cảm giác đê mê, rất nhẹ nhàng êm ấm khi anh và cô ta ngồi sát bên nhau trên chiếc xe đò chật chội. Cũng là Loan đã tặng cho anh chiếc phong bì chứa nhúm tóc của nàng để làm kỷ niệm lúc xa nhau khi gia đình nàng dọn lên Phan thiết. Ký ức cũng kéo Định về với Loan, người thiếu phụ, đôi mắt ngỡ ngàng, mừng rỡ, chạy vội đến với anh trên phà Mỹ Thuận trong buổi chiều chủ nhật của gần 30 năm về trước. Lúc đó Định và Loan, cả hai đã quá mừng vui vì ngẫu nhiên tái ngộ, vì thân thiết xa xưa, thời còn là hai đứa trẻ mới lớn… Để rồi không nhìn thấy ánh mắt bực bội, khó chịu của người đàn ông, chồng của Loan đang ngồi trên chiếc du lịch !…Tất cả là Loan đang hiện diện, đứng trước mặt mình đây sao?

Với hồi tưởng đó, Định đưa mắt ngắm nhìn Loan, người thiếu phụ đang đứng trước mặt mình, kỷ niệm đẹp vui trong ký ức đang hiện dần dần ra trong trí nhớ của Định. Sau khi đã xác nhận rõ ràng không phải người xa lạ mà là cố nhân, một lần mình đã thân quen xa xưa. Hơi chau mày, Định nhíu mắt nhìn Loan kỹ hơn như cố thu gom, tìm kiếm lại những dấu tích còn sót lại của Loan ngày xưa mà trí nhớ của mình đang diễn tả.

Thời gian ơi! Mau quá, đã gần 30 năm rồi, khoảng thời gian quá dài, trí nhớ cùn mòn vì hoàn cảnh, vì lăn lộn với sinh nhai, kiếm sống , vì thời thế đổi thay và cũng có lẽ cả vì tuổi già quên lãng đã cho Định nhìn thấy Loan  có chút khác xưa, chính vì vậy anh đã không nhận được cố nhân ngay lúc ban đầu!  Nhưng dù thay đổi thế nào thì bóng dáng của Loan hiện tại cũng dư đủ cho Định xác nhận được một vài điểm vẫn còn lưu giữ trên khuôn mặt, ánh mắt nhìn của Loan ngày xưa. Định nhớ lại đôi mắt Loan hơi buồn, pha cái ngơ ngác, cảm phục cuả Loan thường dành cho mình ngày xưa, ngày mà cả gia đình Loan đã coi Định như một đứa học trò khuôn mẫu, giỏi giang. Cố kéo sự tưởng tượng và ký ức mình về gần hơn một tí nữa, đã cho Định nhận rõ Loan ngày nay vẫn có đôi môi đều đặn, nụ cười dễ mến, cặp mắt hơi buồn của Loan,  ngày còn là cô bé 15 tuổi. Chỉ có thế mà thôi! nhưng cũng quá đủ cho Định biết một sự thật đang hiện hữu trước mặt, hôm nay mình đã gặp lại được Loan trong lần tao ngộ lạ kỳ ở cái thành phố London hoa lệ, đông đảo này.

Hai người lại được ngồi với nhau, tâm sự về những đổi thay trong gần 30 năm thật dài, không biết gì về nhau. Trong khi cô con gái xin phép mẹ để một mình đi lang thang thăm phố phường. Loan cho biết lần gặp nhau trên Bắc Mỹ Thuận, lúc đó Loan vừa kết hôn được khoảng vài tháng rồi tiếp theo là những đổi đời thế sự đã mang vợ chồng Loan đến định cư tại Anh Quốc từ đầu năm 1979. Loan có 2 người con gái, người con gái út, là cô bé đang đi với nàng, sinh ra sau khi định cư tại Anh Quốc. Người con gái lớn sinh tại Việt Nam đã có gia đình và hai đứa con cũng định cư tai Anh Quốc. Điều làm Loan buồn đau nhất là sau khi đến Anh Quốc được vài năm gia đình bị đổ vỡ, hiện nay chồng của Loan đã có người vợ khác.

Định nhìn kỹ người thiếu phụ, người con gái mà một thời mình đã có khá nhiều ước muốn, thân thương, Loan vẫn còn đầy đủ dáng dấp của người đàn bà đẹp, tuổi hồi xuân. Vài lọn tóc thả dài, bập bồng trên vầng trán pha một tí ngây dại, trẻ trung của người thiếu phụ vẫn thích làm dáng với trang phục, phấn son…. Loan vẫn còn đầy vẻ sang trọng, thân thể vẫn lồ lộ nở nang với những góc cạnh làm đắm say đàn ông. Thỉnh thoảng Loan đưa bàn tay trắng hơi ốm, xinh xắn lên vuốt nhẹ mái tóc mềm mại, ép vào chiếc cổ trắng ngần, làm nổi bật khuôn mặt trái xoan đều đặn dễ thương. Đúng như vậy, thời gian đã qua gần 30 năm trôi qua nhưng Loan vẫn còn giữ được nét đẹp, hình như  có chút hơi ngây ngô, nhiều cuốn hút  dù ở lứa tuổi của người đàn bà gần 50.

Rồi những câu chuyện, kỷ niệm…  xa xưa được nhắc lại, cả những vẻ ngây thơ, ngờ nghệch của Định, tuổi 18 cũng được Loan nói đến với những nụ cười thích thú cùng với chút ngượng ngùng của Định. Tình thân của hai người trở lại rất nhanh, Loan hỏi Định về nhúm tóc kỷ niệm xa xưa. Định buồn rầu cho biết, nó đã bị tiêu hủy cùng với tập nhạc bởi sự lo sợ vu vơ của lũ em gái sau ngày 30 Tháng Tư năm 1975 rồi.  Nhìn sự ân hận của Định, Loan nắm nhẹ bàn tay Định như để thông cảm, an ủi với sự mất mát ra ngoài ý muốn đó. Rồi tiếp theo, sự thân thiện, gần gũi, bạo dạn hơn trong những câu chuyện buồn vui của quá khứ được mau chóng trở lại với hai người. Những dại khờ, nhát nhúa mặc cảm của đứa bé bán báo, thằng con trai nhà nghèo mới lớn ngày xưa, được nhắc lại chi tiết hơn đã là những nụ cười vui cho cả hai người. Loan trách Định, ngày đó anh đã qúa nhát nhúa và khờ khệch nên đã không hiểu được những điều mà Loan mong muốn nơi anh, ngay từ khi nàng còn là cô bé 14, 15 tuổi…

Đúng như vậy Loan ạ, suốt khoảng thời gian quen biết em, ngay cả khi gặp vợ chồng em trên phà Mỹ Thuận, dù đã ra đời, đi làm nhưng anh vẫn chưa thoát khỏi cái dại khờ, non nớt của người con trai mới lớn dù lúc đó anh đã ở cái tuổi 25. Huống chi ngày đó với cái tuổi 16, 18, anh biết làm gì hơn là im lặng, ngượng nghịu dù có tí buồn đau khi biết phải xa nhau. Tình yêu nếu có, cũng chỉ là những thoáng qua, giấu giếm một tí tình si thôi em ạ. Em nên biết rõ rằng, ở khoảng tuổi đó, người con gái đã trầm lặng, già dặn hơn, cái trầm lặng tiềm ẩn sự khôn lớn, nồng nàn. Họ biết hình dung ra những hình ảnh lãng mạn trong tình yêu, cái lãng mạn đó không vu vơ, mộng tưởng mà có dáng dấp của cảm xúc thực tế. Họ muốn có những cuộc hò hẹn, biết cách làm dáng, cách giận hờn mang nhiều ý nghĩa để nắm giữ đối tượng của họ, sẵn sàng đón nhận, thưởng thức mùi vị ngọt bùi, đắm đuối của những nụ hôn… Tất cả những cái đó, người con gái bỏ xa, rất xa cái ngu ngơ, non nớt của những đứa con trai cùng lứa hay hơn họ một vài tuổi. Hãy hiểu cho anh, hiểu cho sự chậm phát triển của của phái nam, hiểu cho cái bất công của tạo hoá dành cho phái nam. Loan ơi, anh không phải là trường hợp ngớ ngẩn ngoại trừ đâu. Đó chính là lý do tại sao anh đã lơ là với ánh mắt đưa đẩy, và cả với lọn tóc tỏ tình mang nhiều ý nghĩa của em.

Nhưng Loan ơi, thời gian không thể đứng lại với cái tuổi ngờ nghệch đó mãi nơi anh, em ạ. Đứa con trai ngày xưa, ngớ ngẩn đó cũng lớn dần, mang theo những khôn ngoan từ những lăn lộn sinh nhai trong mấy chục năm qua, ngày nay anh đã là người đàn ông đúng nghĩa. Lần gặp em trên con phà Mỹ Thuận, với chồng em, anh đã thấy và hiểu rõ ít nhiều cảm giác buồn thương, tiếc nuối vì ngờ nghệch, chậm khôn lớn của mình rồi . Nhưng lúc đó đã muộn màng rồi phải không Loan?!. Hôm nay, với biết bao những dở dang trong đời, những bài học thua lỗ vì ngu ngơ đã làm anh khôn lớn hơn. Đã biến đổi anh, người thanh niên mới lớn, dại khờ ngày xưa thành một người đàn ông tạm gọi là  từng trải rồi em ạ, anh đã khôn lớn, khôn lớn nhiều rồi. Anh đã thành một người đàn ông khá tự tin, kinh nghiệm trong tình yêu rồi Loan ạ. Nhìn lại em, nhan sắc dễ thương xa xưa, anh vẫn còn nguyên vẹn những cảm giác hấp dẫn, nồng nàn. Với anh bây giờ em hiển hiện là người đàn bà, một thiếu phụ vẫn còn toàn vẹn dấu tích đam mê, cuốn hút anh như xưa. Đúng như vậy, anh bây giờ, người đàn ông vẫn mang đầy thôi thúc cảm giác gần gũi em, dù muộn màng, để bù lấp sự dại khờ, khiếm khuyết của anh thời ngu ngơ xưa cũ .

Định nhẹ nhàng nắn vuốt thân thể, nét mặt, gò má của Loan muốn bù trừ cho những ham muốn ngày xưa chỉ vì mình ngây dại mà đã bỏ lỡ. Loan im lặng nhận những ái ân muộn màng đó, đôi mắt nhắm nhẹ như để hòa mình với ngây ngất và tưởng tượng về những cảm giác mà Loan đã từng mong đợi gần 30 năm về trước từ người con trai dại khờ mà Loan đã gửi tặng một nhúm tóc lúc chia tay. Còn Định cũng chẳng hơn gì, anh lịm người với cảm giác của người đàn ông gặp lại cố nhân mà mình đã từng si mê.

Cho mãi đến khi người con gái của Loan trở lại, hai người mới bước ra khỏi khoảnh khắc mê say trong lần tái ngộ ngẫu nhiên. Họ hẹn nhau ngày mai buổi chiều chủ nhật, Loan, một mình sẽ đợi Định ở chính nơi đây, dự tính sẽ đi với nhau, chắc chắn không có gì gò bó, cản ngăn họ với một ngày chủ nhật rảnh rỗi. Ngày cuối tuần, Định đang đơn độc ở một thành phố lớn, còn Loan cũng chẳng có gì lo lắng với gia đình, chồng con. Cả hai hoàn toàn tự do, sẵn sàng mở rộng tâm hồn và thể xác để nhận lấy những cảm giác nồng ấm mong bù lấp cho gần 30 năm quên lãng, xa nhau. Họ sẽ đến với tình yêu trong một dạng thức trọn vẹn, không một tí gì đáng gọi là vướng víu, cách ngăn. Cả hai đã quá dư đủ khôn lớn và già dặn của một người đàn ông từng trải với một người đàn bà vẫn còn đẹp, nồng nàn với yêu đương. Họ sẽ gặp lại nhau ngày mai,chiều chủ nhật  và cũng rất có thể vào bất cứ lúc nào họ muốn trong tương lai.

Ngày hôm sau, chiều chủ nhật, ngồi trên chiếc xe bus Impérial hai tầng màu đỏ, độc đáo của London, Định vẫn mang trong lòng cảm giác phập phồng hò hẹn của tuổi trẻ ngày xưa. Đưa mắt nhìn những đám đông lũ lượt, dập dìu của trung tâm thành phố London, trên con đường Oxford dẫn đến quán cà phê hò hẹn với Loan. Cái cảm giác là lạ hơi run khi hò hẹn ngày xưa, thời còn tuổi đi học, mới biết yêu chợt đến với Định. Nhưng hình như ở một góc kín sâu nào đó trong lòng Định cũng có cái cảm giác ngại ngần pha một tí ăn năn của người đàn ông, khi nhớ đến vợ, người vợ đã dám buông bỏ biết bao nhiêu ngăn cách của gia đình, việc làm để đến với mình hơn 20 năm trước. Định cũng nhớ đến những đứa con ngoan ngoãn, vô tư luôn luôn nhìn về mình với cái khuôn của cố gắng, kiên trì… Tất cả những hình ảnh đó trở về trong tâm trí Định khi ngồi trên chuyến xe bus màu đỏ hai tầng của London để đến nơi hẹn hò với Loan.

Hình ảnh người vợ của Định hiện ra trong trí nhớ,  gần ba năm yêu nhau trước khi cùng nhau bước vào tình nghĩa phu thê. Những hộp cơm trưa, những buổi hẹn hò, những sự chăm sóc, an ủi tinh thần dưới bóng dáng một người đồng hành khi Định gặp những khó khăn, thất bại…. Tất cả là những dấu tích của hy sinh đã giúp Định bước qua được những khó khăn trong nhiều chục năm chung sống. Những lúc chán nản vì thất bại, nhiều lần Định đã tưởng như đời mình phải rơi vào góc kẹt của buồn nản, buông xuôi vào những năm khổ ải, chán chường sau năm 1975.

Tiếp theo với  gần 20 năm chung sống, nghĩa vợ chồng không một lời cãi vã, không một tiếng than van khổ cực…. Những cực nhọc, buồn vui của năm tháng khù khờ, non dại lúc hai đứa mới lấy nhau ở xứ lạ quê người. Những thành công khiêm nhường trong xã hội của chính Định cũng như của ba đứa con trong trường học. Tất cả là một bản hợp ca toàn là những đoản khúc hoan vui trong hạnh phúc gia đình dưới tài năng giáo dục của người vợ khuôn mẫu mà Định đã may mắn có được. Những cái đẹp đẽ đó, không phải tự nhiên mà có, cũng chẳng phải dễ dàng hiện diện ở một xã hội mà sự vỡ bể của gia đình được coi như rất bình thường. Niềm vui, tự mãn đó phần lớn nhờ bản tánh hiền thục, nhờ khéo léo cũng như nhờ tình yêu tuyệt vời của người vợ đã theo Định gần 20 năm qua.

Với suy nghĩ đó, cảm giác dằn vặt, lưỡng lự phủ trùm lên tâm tư của Định khi ngồi trên chiếc xe bus, chiều chủ nhật hôm nay đang đưa anh đến chỗ hẹn hò, nơi quán cà phê với Loan. Người tình lỡ của tuổi thơ ngây, bóng hình trong ký ức xa xưa của gần 30 năm thật dài nhưng vẫn còn nóng ấm trong lòng Định. Dáng vẻ sang trọng, lồ lộ quyến rũ của Loan hòa trộn với những cảm giác thương yêu xa cũ, dù mù mờ nhưng vẫn bừng dậy trong lòng Định trong lần tái ngộ bất chợt chiều hôm qua, đang thúc dục Định phải đến nơi hẹn hò để gặp lại Loan. Hình ảnh dễ mến của cô học sinh trong chiếc áo dài nhiều màu ngày xưa cũng lần lượt hiện về, xúc cảm mềm mại, âm ấm xác thân của cô bé tên Loan ngồi sát bên nhau trong những chuyến xe đò miền Tây ngày xa xưa đó cũng vẫn còn y nguyên trong trí nhớ… Còn hiện tại, Loan vẫn nét mặt trái xoan, vẫn đôi môi mềm hấp dẫn, vẫn dáng vẻ sang trọng của một thiếu phụ tuổi hồi xuân …tất cả là những gì mà người đàn ông không thể phủ nhận được đó là những tố chất khiêu gợi từ một người đàn bà vẫn còn đầy rẫy hấp dẫn, đa mê. Tất cả những cái của ký ức xa xưa và tưởng tượng trong hiện tại đã đang làm Định ngất ngây khi ngồi trên chiếc xe bus đến chỗ hẹn với Loan.

Chiếc xe bus đi vào con đường Oxford, không xa nơi hò hẹn với Loan. Quán cà phê đã hiện ra trước mắt, nơi chờ đón hai người gặp nhau. Nơi bước chân họ đến gần nhau trong ngày chủ nhật đẹp trời hôm nay. Nhưng bất chợt sự lưỡng lự đã làm Định ngồi yên, dù chiếc xe bus đã dừng lại ở trạm xe gần quán cà phê, nơi hò hẹn với Loan. Nhìn xuyên qua khung cửa kính xe bus, Loan đã ngồi ở chiếc bàn ngày hôm qua,  nàng để mắt bâng quơ nhìn xa xa, chờ đợi. Định vẫn ngồi im lặng cùng với sự dầy vò, lưỡng lự đang cấu xé trong lòng mình, mặc dù âm thanh của cảm giác muốn sống lại với bóng dáng lỡ làng xa xưa vẫn đang bùng cháy trong lòng Định. Nhưng hình như nó đang bị hình ảnh người vợ hiền, thương yêu của Định hiện ra chấn áp. Rồi ánh nến ấm cúng bập bùng hạnh phúc vào những buổi tối vợ chồng quây quần với ba đứa con ngoan ngoãn cũng hiện về trong trí nhớ… Tất cả những cái đó lại sáng lên trong tưởng nhớ của Định, lại làm cho Định lưỡng lự, ngồi yên!

(Hình minh họa: Thomas Charters/Unsplash)

Chiếc xe bus vẫn chạy, nó vượt qua quán cà phê hò hẹn, dừng lại ở một trạm kế tiếp, Định cũng vẫn ngồi yên,vẫn mang cái tâm trạng băn khoăn, lưỡng lự trong lòng. Chiếc bus dừng lại tí chút cho vài ba người khách xuống lên rồi lại tách bến. Khoảng cách xa dần điểm hẹn lại mang đến cho Định sự tiếc nuối, thèm khát ái ân của người đàn ông trong một ngày chủ nhật cô đơn với một người tình một thời mình đã si mê. Định xuống xe, đi sang bên kia đường, đứng chờ một chuyến xe bus khác để trở lại khúc đường vừa đi qua với một quyết định, sẽ gặp lại Loan để trọn vẹn cuộc hẹn hò, tái ngộ  và cũng để tìm lại những yêu si mà mình đã vì quá ngây ngô để lỡ làng của mấy mươi năm về trước.

Nhưng khi đến gần quán cà phê, qua khung cửa kính, Loan vẫn còn ngồi đó, vẫn bóng dáng hấp dẫn, vẫn đôi mắt bâng quơ nhìn xa xa đợi chờ… Định lại day dứt, hình ảnh vợ hiền, ba đứa con ngoan, hạnh phúc của hơn 20 năm lại hiện về, Định lại mất đi quyết định xuống khỏi chiếc xe dù nó đã dừng lại ở trạm gần quán cà phê, điểm hẹn hò. Chiếc xe dừng lại rồi lại tách bến, Định quay lại nhìn rất kỹ bóng dáng của Loan, người thiếu phụ, người tình lỡ xa xưa một lần nữa, lần cuối cùng như để khắc sâu vào ký ức bóng dáng của Loan, người tình trong trí nhớ mà Định không muốn quên, muốn gặp lại nhưng  vẫn phải quyết định rời xa.

Buông tiếng thở dài, Định lấy tờ báo ra, đọc qua loa vài khung hình quảng cáo như muốn xua đuổi đi hình bóng của Loan, còn vương vấn trong nhãn quan của mình, nhưng cũng muốn biểu lộ một quyết định, một lựa chọn mà Định đã phải qua rất nhiều lưỡng lự, đắn đo mới có được. Sự lựa chọn đó đã đến nhờ hình ảnh của gia đình vào những buổi tối vợ chồng, ba đứa con cùng quây quần quanh những bữa ăn đậm đà đầy tiếng cười vui.

Đúng như  vậy, Định đã lựa chọn, nếu còn một vài lưỡng lự nào khác có lẽ anh ước mong một lần nào đó, có thể 10 năm, 20 năm sau hay lâu hơn nữa, khi mà thời gian đã đủ để soi mòn thân xác của Định, của Loan không còn gì để mà nghĩ đến với những đê mê xác thân nữa. Lúc đó, có lẽ cả Định và Loan sẽ nhìn lại những kỷ niệm dưới nhãn quan trong thanh, đẹp đẽ hơn. Cả hai sẽ gặp lại nhau, tâm sự với nhau dưới một dạng thức thân ái khác, thân ái của tình bạn tâm giao, thân ái của tuổi già và kỷ niệm đẹp đẽ xa xưa mà thôi. Rất có thể lúc đó, có những tiếng hát đùa vui của một vài đứa cháu nội, cháu ngoại làm cho ký ức của cả hai người, Định và Loan phong phú hơn. Rồi cả hai sẽ mỉm cười để cùng nghe những âm thanh ngây ngô của lũ trẻ con như là một bản nhạc hoan lạc trong tuổi hoàng hôn, xế bóng.

Vâng, Định đã chọn lựa âm thanh hoan lạc đó để làm lỡ một cuộc hẹn hò với Loan, người tình lỡ tuổi mới lớn xa xưa. Định hy vọng Loan tha thứ cho anh, hiểu được ý nghĩa của sự lựa chọn mà Định vừa có vào buổi chiều chủ nhật, hôm nay, trên đại lộ Oxford của London. Một thành phố mà Định chợt thấy ở nó có cái gì níu kéo, khó quên.

(Switzerland, Zürich April 2024)