Tại sao ta phải tập luyện tư cách?-Cha Vương

Thứ 6 rồi bạn ơi! Chúc bạn và gia đình một weekend  như ý. Đừng quên thốt lên “Lạy Chúa, con yêu mến Chúa” để kết hiệp với Chúa trong ngày nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 19/7/2024

GIÁO LÝ:  Tại sao ta phải tập luyện tư cách? Ta phải cố gắng tập luyện để làm việc lành một cách dễ dàng, tự do và vui vẻ. Trước tiên, phải có một đức tin vững chắc nơi Chúa, Đấng sẽ giúp ta, nhưng cũng phải thực hành các nhân đức, nghĩa là, phải xin ơn Chúa, phát triển nơi ta, khả năng vận dụng lý trí và lòng muốn ngày càng liên tục kiên quyết hướng tới các việc lành, không để ta buông mình theo các đam mê hỗn loạn. (YouCat, số 300)

SUY NIỆM: Nhân đức là một xu hướng thường xuyên và kiên trì để làm điều thiện. “Mục đích của một đời sống nhân đức là trở nên giống Thiên Chúa” (thánh Grêgôriô thành Nyssa).

❦  Các nhân đức chính là: khôn ngoan, công bằng, can đảm, tiết độ. Người ta cũng gọi là các nhân đức căn bản.

❦  Đừng sợ rằng đời bạn chấm dứt nay mai. Đúng hơn phải sợ mình quên bắt đầu lại cho đúng đắn hơn—Hồng y Newman. (YouCat, số  300 t.t.)

Bạn đang cần nhân đức nào nhất trong lúc này?

LẮNG NGHE: Ngoài ra, thưa anh em, những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì xin anh em hãy để ý. Những gì anh em đã học hỏi, đã lãnh nhận, đã nghe, đã thấy ở nơi tôi, thì hãy đem ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em. (Pl 4:8-9)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin ban nhân đức cho con để con biết gìn giữ và theo đuổi những gì là chân thiện mỹ.

THỰC HÀNH: Cố gắng rèn luyện một nhân đức mà bạn đang cần nhất nhé.

From: Do Dzung

***************

Chúa biết con yêu mến Ngài – Nguyễn Hồng Ân (Sáng tác: Sr. Hiền Hoà) 

Xế chiều rồi, tôi bất chợt nhận ra

Tình Ca

Xế chiều rồi, tôi bất chợt nhận ra

Đoạn đường cuối với tôi còn rất ngắn

Và tôi hiểu tôi phải luôn trân trọng

Mỗi ngày qua tôi phải cố gắng hơn.

 

Tôi đã học buông, buông bớt nỗi buồn

Có nhiều việc không còn tham gia nữa

Dẫu trái tim có đôi lần vụn vỡ

Nhưng giờ đây tôi đã mạnh mẽ hơn.

 

Xế chiều rồi tôi chỉ muốn bình yên

Dẫu trách nhiệm vẫn còn đang nặng nợ

Gác nỗi buồn giấu đằng sau cánh cửa

Đã không còn dòng tâm trạng muốn đăng.

 

Bởi giờ đây tôi đã hiểu ra rằng

Chẳng có gì có thể là mãi mãi

Ai cũng già đâu ai mà sống mãi

Mình cứ vui, cứ sống tốt phần mình.

 

Ở đời mà, miệng thế có rẻ khinh

Kệ nó đi cứ đường mình mình tiến

Vượt chông gai rồi mùa xuân sẽ đến

Đoạn cuối rồi tôi chỉ chọn niềm vui.

 

ĐOẠN CUỐI RỒI, TÔI CHỈ CHỌN NIỀM VUI…!


 

 “Người Mỹ và người Việt khác nhau ở chỗ này !”– by Nguyễn Đắc Phúc / Trần Văn Giang (ghi lại)

– by Nguyễn Đắc Phúc / Trần Văn Giang (ghi lại)

Với nhiều nhìn nhận từ những góc độ khác nhau cho thấy lối suy nghĩ cho đến cách sống của người Mỹ và người Việt khác nhau.

Có lẽ người Mỹ có lối sống thực-tế , còn người Việt có lối sống thực-dụng.  Đem ra so sánh thì hai đất nước sẽ khác một trời một vực.  Có lần, một người bạn Mỹ dạy học chung với tôi bảo với tôi rằng:

“Người Việt Nam các anh lúc nào cũng bảo người Mỹ sống thực dụng. Tôi không sống thực-dụng mà sống thực-tế. Đã ở Việt Nam hơn chục năm nay, tôi thấy người Việt Nam mới sống thực-dụng.”

Tôi hỏi lại:

“Thế anh định nghĩa thế nào là thực-tế, thế nào là thực-dụng? ”

Bạn tôi trả lời:

Sống thực-tế là hiểu rõ thực trạng cuộc sống, không mơ mộng hão huyền hay tìm cách trốn tránh thực tại. Sống thực tế là hiểu rõ năng lực và giá trị thực của bản thân để có thể phát huy tốt nhất khả năng của mình.  Còn sống thực-dụng là bất chấp thực tế, bất chấp năng lực thực sự của mình ra sao mà chỉ chăm chăm dành được cái lợi nhỏ trước mắt, ngoài ra mặc kệ hậu quả sau này nghiêm trọng thế nào.”

Tôi cũng đã từng sống ở Mỹ một thời gian dài, tôi biết bạn tôi nói đúng.

Ở Mỹ, học sinh học vừa sức, không nhồi nhét, không quan tâm đến thành tích và cũng không có khái niệm trường chuyên lớp chọn.  Bằng cấp đối với họ chỉ là một tờ giấy chứng nhận rằng họ đã đạt yêu cầu về mặt kiến thức lẫn chuyên môn ở một trình độ nhất định, không có gì ghê gớm cả. Cái họ quan tâm là trên thực tế, năng lực và kiến thức của anh có tương xứng với bằng cấp và vị trí của mình trong xã hội hay không..

Ở Việt Nam thì bằng cấp và thành tích là thước đo quyết định địa vị cũng như thu nhập. Cha mẹ ép con cái học cố sống cố chết để vào trường chuyên lớp chọn rồi vào đại học. Học xong đại học thì phải cố bơi cho được cái bằng thạc sĩ. Tất cả không phải vì kiến thức mà chỉ vì chỗ đứng trong xã hội. Kết quả là học được gì không quan trọng, có sử dụng được không cũng không quan trọng, thậm chí bằng giả cũng chả sao. Cái quan trọng nhất là kiếm sao cho được nhiều tiền.

Ở Mỹ, mỗi lần một công trình được thi công, người ta phải tính toán sao cho thiên nhiên ở đó bị ảnh hưởng ở mức thấp nhất, hệ cân bằng sinh thái ít bị tổn hại nhất, môi trường sống của người và động thực vật không bị phá hoại vì họ hiểu được một vấn đề thực tế rằng tài nguyên thiên nhiên là những di sản vô giá bắt buộc phải bảo tồn cho thế hệ sau.

Còn ở Việt Nam, miễn là kiếm được ít tiền bỏ túi, người ta sẵn sàng xả độc ra biển, hút cát dưới sông, phá rừng xây thuỷ điện, thậm chí sang bằng cả một khu bảo tồn sinh thái độc đáo để xây “resort,” gắn cáp treo bất chấp hậu quả về sau.

Ở Mỹ, người dân quan tâm đến bầu cử, đến chính trị vì họ biết họ có quyền công dân cũng như mọi quyết định chính trị của họ đều ảnh hưởng trực tiếp đến giá trị cuộc sống của gia đình họ. 

Ở Việt Nam, người dân chỉ lo kiếm tiền vun đắp cho bản thân được ngày nào hay ngày nấy. Họ thờ ơ dửng dưng với những bất công tiêu cực của xã hội miễn sao những điều đó không xảy ra với họ là được. Tham nhũng tràn lan, nợ công tăng vọt, doanh nghiệp quốc doanh thất thoát hàng ngàn tỷ… đối với họ đều không phải là vấn đề đáng bận tâm nếu ngày mai vẫn còn rượu bia để uống….

Ở Mỹ, người dân thể hiện lòng yêu nước bằng cách gắn lợi ích cá nhân với lợi ích cộng đồng và sự cường thịnh của quốc gia. Họ không làm những điều có lợi cho bản thân nhưng đi ngược lợi ích cộng động.  

Ở Việt Nam, người ta thể hiện lòng yêu nước bằng cách ngồi tự hào khoe khoang bề dày lịch sử dân tộc với những chiến công quân sự hiển hách của tổ tiên, hoặc lên cơn mê sảng vì một giải bóng đá khu vực hoặc lên mạng không tiếc lời thoá mạ một ông Tây nào đó dám cả gan nói xấu Việt Nam. Còn lại họ thản nhiên dùng đủ mánh khoé xấu xa để giết đồng bào mình và trục lợi từ việc rải đinh ra đường cho tới việc bơm hoá chất độc hại vào thực phẩm.

Ở Mỹ, người dân cân bằng cuộc sống bằng niềm tin tôn giáo. Họ đến nhà thờ để tìm sự yên bình trong tâm trí và sinh hoạt cộng đồng giúp đỡ những người cùng đức tin.  

Ở Việt Nam, người ta đi lễ nhà thờ, lễ chùa, đền, miếu để cầu tiền bạc, cầu trúng số, cầu thi đậu, cầu chức quyền… Có Chúa hay thánh thần nào sẽ vì những thứ tiền lễ, vì hương hoa xôi thịt rẻ tiền mà thoả mãn lòng tham không đáy của đám người trần tục tham lam.

Ở Mỹ, những dịp cưới hỏi hay ma chay, giỗ chạp là những sự kiện riêng tư. Họ tổ chức đơn giản, trang trọng và chỉ mời những người thực sự có ý nghĩa với họ.  

Ở Việt Nam, ma chay hiếu hỉ cưới xin là những dịp tốt để làm rùm beng tốn kém vừa để chứng tỏ phô trương với thiên hạ, vừa để kiếm tiền mừng.

Ở Mỹ, người ta dạy trẻ con cách tự lập, cách ứng xử giao tiếp, cách bảo vệ bản thân không bị xâm phạm, cách thoát hiểm… những kỹ năng thực tế con người cần để tồn tại và phát triển trong xã hội.  

Ở Việt Nam, người ta nhồi vào đầu trẻ con một mớ kiến thức cao siêu nhưng vô dụng, những từ ngữ trọng đại nhưng rỗng; với đích đến chỉ là những bằng cấp.

Ở Mỹ, người ta đánh giá trí thông minh và năng lực của con người qua sự sáng tạo, phát minh và đóng góp cho xã hội. Anh là ai không quan trọng, miễn sao anh có đóng góp cho xã hội thì anh sẽ được sự công nhận và tưởng thưởng xứng đáng.  

Ở Việt Nam, năng lực của con người được đánh giá qua gốc gác lý lịch, sự khôn lỏi ma lanh và khả năng dùng thủ đoạn để thăng tiến. Đóng góp cống hiến là chuyện hết sức xa vời, là chuyện của người khác không phải của mình (?).

Lối sống thực-tế và lối sống thực-dụng không hề giống nhau mặc dù chúng dễ gây ra nhầm lẫn.  Lối sống thực-tế mang đến những sự phồn vinh vững mạnh và lâu dài vì nó được xây dựng trên nền tảng vững chắc của những giá trị thực.

Ngược lại lối sống thực-dụng triệt tiêu và đảo lộn những giá trị thực tiễn để tạo ra cái lợi nhỏ trước mắt, để lại những tác hại khôn lường. Chọn lối sống thực-dụng, chúng ta sẽ phải trả một cái giá rất đắt cho lựa chọn thiếu sáng suốt này.

Nguyễn Đắc Phúc

Trần Văn Giang (ghi lại)

TRÁI TRĂNG LÀNH THÁNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”.

Sau thế chiến thứ hai, một lời cầu nguyện được tìm thấy trong túi áo của một em bé đã chết tại trại tập trung Ravensbruck. “Lạy Chúa, xin nhớ đến không chỉ những thiện nam tín nữ mà cả những người ác tâm; nhưng xin đừng nhớ đến những đau khổ họ đã gây nên cho chúng con. Khi những kẻ bắt bớ chúng con ra trước toà Chúa, xin cho tất cả trái trăng lành thánh mà chúng con đã gánh chịu trở thành sự tha thứ cho họ!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Cao cả thay, một đứa trẻ biết mình sắp chết vẫn xin Chúa xót thương bao kẻ làm khốn mình! Hôm nay, Chúa Giêsu đang quan sát những gì chúng ta gieo rắc trong cuộc đời; mà từ đó, bạn và tôi có thể hái được hoặc không hái được những ‘trái trăng lành thánh’.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu sửa lại lối nguỵ biện của các biệt phái khiến cho luật ngày Sabbat hoàn toàn không thể chấp nhận được. Ngài chỉ quan tâm đến trái tim vốn trổ sinh điều thiện hảo, “Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”; đang khi các biệt phái thì hà khắc, “Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày Sabbat!”. Và điều khó tin là họ đã thực sự có ý đó! Làm sao có ai đó có thể cấm đoán hoặc không cho phép mình làm một việc lành? Đức ái đích thực tôn trọng những đòi hỏi của công lý, bằng cách tránh rơi vào tình trạng tuỳ tiện hoặc tuỳ hứng; đồng thời, ngăn ngừa sự khắc nghiệt giết chết linh hồn của Lề Luật. Vì lòng bác ái không gì khác hơn là một lời mời gọi liên tục yêu thương, liên tục hiến thân cho người khác.

“Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”. Hãy lặp lại nhiều lần những lời này để khắc ghi vào tâm hồn rằng, Thiên Chúa, Đấng giàu lòng thương xót, muốn chúng ta có lòng xót thương. “Thiên Chúa gần gũi biết bao với những ai tuyên xưng lòng thương xót của Ngài! Đúng. Thiên Chúa không ở xa những ai có lòng thống hối!” – Augustinô. Và chúng ta sẽ xa cách Thiên Chúa biết bao khi để trái tim mình biến thành đá cứng!

Chúa Giêsu cáo buộc những biệt phái lên án người vô tội. Chúng ta thì sao? Chúng ta có thực sự quan tâm đến các vấn đề của người khác? Chúng ta có đánh giá họ với những tình cảm trìu mến và cảm thông? Hãy cố gắng đừng lạc đường và cầu xin cho mình có một trái tim luôn thương xót, luôn tha thứ, luôn nhân từ và luôn đôn hậu. Và nếu chúng ta phát hiện ra trong cuộc sống mình có một số chi tiết không phù hợp với khuynh hướng tốt lành này, thì hôm nay là thời điểm tốt để khắc phục chúng, bằng cách hình thành một số dự định sẽ thực hiện vốn sẽ đem lại những ‘trái trăng lành thánh’.

Anh Chị em,

“Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”. Gẫm suy những lời này, thánh Phanxicô Assisi cất lên, “Lạy Chúa, nơi nào có tình yêu và sự khôn ngoan, nơi đó không có sợ hãi hay thiếu hiểu biết; nơi nào có kiên nhẫn và khiêm tốn, nơi đó không có giận dữ hay khó chịu; nơi nào có nghèo khó và vui tươi, nơi đó không có tham lam và hám lợi; nơi nào có bình an và chiêm niệm, nơi đó không có lo lắng hay bất an; nơi nào có lòng kính sợ Chúa, nơi đó kẻ thù không thể vào được; nơi nào có xót thương, nơi đó không có thái quá hay khắc nghiệt!”. Tất cả những điều này hội tụ viên mãn nơi Chúa Giêsu!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dù con ít đẹp, nhưng ước gì, nét phúc hậu luôn rạng ngời trên khuôn mặt con. Để ai gặp con, họ kịp thoáng thấy một Giêsu nhân ái trong con!”, Amen.

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

*************

Thứ Sáu Tuần XV, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 12,1-8

1 Khi ấy, vào ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa ; các môn đệ thấy đói và bắt đầu bứt lúa ăn. 2 Người Pha-ri-sêu thấy vậy, mới nói với Đức Giê-su : “Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày sa-bát !” 3 Người đáp : “Các ông chưa đọc trong Sách sao ? Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ đói bụng ? 4 Ông vào nhà Thiên Chúa, và đã cùng thuộc hạ ăn bánh tiến. Thứ bánh này, họ không được phép ăn, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi. 5 Hay các ông chưa đọc trong sách Luật rằng ngày sa-bát, các tư tế trong Đền Thờ vi phạm luật sa-bát mà không mắc tội đó sao ? 6 Tôi nói cho các ông hay : ở đây còn lớn hơn Đền Thờ nữa. 7 Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này : Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế, ắt các ông đã chẳng lên án kẻ vô tội. 8 Quả thế, Con Người làm chủ ngày sa-bát.”


 

CHƯA TỚI

Nguyễn Quốc Việt

Đêm qua, tưởng đã qua đời

Bụng đau, thân thể rụng rời, hụt hơi

Trân mình nằm giữa chơi vơi

Hy vọng mình được về trời… cũng vui

Mưa đêm, ru giấc ngủ vùi

Nằm mơ thấy vợ ngậm ngùi tiễn đưa

Bạn bè nhắc chuyện xa xưa

Đọc thơ, hát nhạc…say sưa quan tài

Tưởng đâu định mệnh an bài

Nào ngờ sau một giấc dài… khoẻ ra

Cuối cùng ta vẫn là ta

Tu chưa đúng cách, chưa qua tục trần

Một mình nằm giữa bâng khuâng

Nghe gió ghẹo lá, lâng lâng cả người

“Thấy không? cây lá còn cười

Mắc chi mình phải làm người buồn hiu”

…..18/07/2024……NQV…..


 

Di sản Nguyễn Phú Trọng để lại khi về vườn hay nằm xuống

Ba’o Nguoi-Viet

July 18, 2024

*Chuyện Vỉa Hè

*Đặng Đình Mạnh

Khi một chính trị gia qua đời hoặc rời chức vụ, công chúng sẽ có dịp được truyền thông tóm lược lại về di sản của người ấy để lại cho hậu thế.

Lúc này, khi tổng bí thư đảng Cộng Sản, người lãnh đạo cao nhất của chế độ theo hiến pháp là ông Nguyễn Phú Trọng, chọn (hoặc bị chọn) phòng bệnh tại bệnh viện 108 Hà Nội làm nơi thường trú, dưới sự bảo vệ (hoặc quản thúc) nghiêm ngặt của tân chánh văn phòng TW đảng Nguyễn Duy Ngọc, báo hiệu sự cáo chung của thời đại của “ông chủ đốt lò” đã đang điểm những giờ khắc cuối cùng. Thì việc điểm lại di sản của ông ấy cũng không còn là quá sớm.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đưa 3 ngón tay khi họp báo ở Hà Nội sau Đại hội đảng ngày 1 Tháng Hai 2021 khoe ông được “tín nhiệm” ở lại thêm nhiệm kỳ thứ ba, trái điều lệ đảng. (Hình: Manan Vatsyayana/AFP/Getty Images)

Dĩ nhiên, ông Nguyễn Phú Trọng sẽ được công chúng nhớ đến nhiều với tư cách là “ông chủ đốt lò”. Khi phát động đốt lò, ông ấy có mục đích không thể rõ ràng hơn là củng cố đảng. Nhưng qua đó, thì ông Nguyễn Phú Trọng đã giúp phơi bày trọn vẹn bản chất của chế độ, không có gì khác ngoài một tập thể lãnh đạo bất tài, ăn tàn, phá hoại… lúc nào cũng chỉ nhăm nhăm trấn lột tài sản của người dân. Đến mức độ, công chúng không thể thấy đảng cầm quyền ấy có giá trị gì để mà cần củng cố.

Cũng thế, khi ưu ái giao quyền hạn lớn cho công an nhằm mục đích bảo vệ đảng, thì ông Nguyễn Phú Trọng đã giúp cho lực lượng này trở thành kiêu binh của chế độ. Không chỉ đàn áp nhân dân, tận thu tài nguyên của đất nước, cướp đoạt tài sản của doanh nghiệp và thâu tóm quyền lực. Lực lượng công an sẵn sàng hạ bệ các quan chức lãnh đạo cao cấp nếu ngáng đường hoặc không thuộc phe cánh. Đến mức độ, công chúng không còn thấy lực lượng công an đầy quyền lực ấy là chỗ dựa tin cậy để giữ gìn trật tự trị an cho đất nước nữa.

Nhiều người đã công khai nói đến sự ao ước có một Gorbachev, người làm tan rã Liên bang Xô Viết cho Việt Nam. Thật ra, có cần Gorbachev nữa không khi đã có Nguyễn Phú Trọng, người đã làm tan rã mối quan hệ giả hiệu về “Lòng dân, ý Đảng”, người đã chứng minh cho thấy rằng chẳng có một “Lòng dân, ý Đảng” nào đang song hành cả, mà chỉ có lòng dân chán ghét về ý đảng độc tài, tàn phá tan hoang đất nước mà thôi.

Nếu cái đảng Cộng Sản độc tài lúc này là một đảng không dân, thì cái đảng ấy không còn cơ sở để tồn tại nữa.

Thế nên, một mặt, chúng ta không mảy may nghi ngờ gì về nỗ lực của ông Nguyễn Phú Trọng muốn cứu đảng Cộng Sản để duy trì được quyền lực chính trị độc tôn của mình, thế nhưng, mặt khác, cũng cần thấy rằng không có cái gọi là thế lực thù địch nào phá hoại đảng Cộng Sản giỏi hơn ông Nguyễn Phú Trọng, người đang đứng đầu của đảng ấy. Và đó là di sản của ông Nguyễn Phú Trọng mà người đời sau sẽ nhớ khi nhắc về ông ấy.

Việc ông Nguyễn Phú Trọng rời chức vụ tổng bí thư chỉ còn là chuyện ngày một, ngày hai mà thôi. Thậm chí, cách thức ông rời chức vụ bằng chết bệnh hoặc bị hạ bệ cũng không còn quan trọng nữa. Nhưng việc sau thời đại của ông sẽ đáng nói hơn.

Dĩ nhiên, lúc này chẳng có ai có thể thách thức được vị thế số một của ông Tô Lâm trước cơ hội tiếp nhận chiếc ghế tổng bí thư, đồng thời, sẽ sớm tiếp nhận hợp nhất với chức vụ chủ tịch nước mà ông ấy đang nắm giữ.

Thu giang sơn về một mối dưới bàn tay của lực lượng công an, tuy vậy, chúng ta khó mà cho rằng điều ấy sẽ giúp mở ra thời kỳ ổn định chính trị mới dưới họng súng. Trái lại, hệ thống quyền lực chính trị Việt Nam ở thượng tầng sẽ vẫn tiếp tục bất ổn trong tương lai gần.

Tổng bí thư đảng CSVN tiếp Tổng thống Nga Vladimir Putin ở Hà Nội ngày 20 Tháng Sáu 2024. (Hình: Gavriil Grigorov/AFP/Getty Images)

Vì lẽ, với việc ông Nguyễn Phú Trọng tự đặt ra ngoại lệ “trường hợp đặc biệt” để duy trì quyền lực cá nhân của mình trong nhiệm kỳ tổng bí thư thứ ba vào đầu năm 2021. Điều này chẳng khác gì việc mở chiếc hộp “Pandora” đầy tai ác khi ông ấy tùy tiện dẫm đạp lên điều lệ đảng. Gây nên hậu quả rất nghiêm trọng về sự khủng hoảng niềm tin, tôn trọng điều lệ đảng đối với các đảng viên cao cấp đầy tham vọng trước cơ hội thay đổi nhân sự theo cách không cần tuân thủ điều lệ đảng nữa. Ông Tô Lâm sẽ sớm nắm giữ chiếc ghế tổng bí thư theo cách ấy.

Theo đó, chúng sẽ thành tiền lệ cho những cuộc thoán đạt quyền lực chính trị về sau đó mà hầu hết, đều chỉ dựa trên nền tảng sức mạnh của họng súng mà thôi. Trong bối cảnh đó, nhân dân, người chủ tội nghiệp của đất nước tiếp tục giữ vai trò đầy thụ động, là khán giả trong tấn tuồng mà thôi.

Xứ sở này, còn trả giá đến mức nào nữa trước khi đến hồi thái lai…


 

Thuyết âm mưu quanh vụ Trump bị ám sát hụt

Ba’o Tieng Dan

Minh Thùy

18-7-2024

Sau những màn tung hô vang trời, ca ngợi ‘anh hùng Trump’ sau cái chết hụt tại buổi vận động bầu cử, các thuyết âm mưu lúc đầu còn lưa thưa, giờ bắt đầu nở rộ.

Ngay khi vụ ám sát còn nóng hổi, nhóm MAGA tôn sùng ông Trump đổ tội cho tổng thống Biden âm mưu triệt tiêu đối thủ trước kỳ bầu cử. Nhưng họ không đưa ra được chứng cớ nào, mà chỉ nhằm hạ uy tín của Biden. Cáo buộc này xem ra quá vô lý, không ai tin nổi, nên bị bỏ qua. Họ vẫn tin là tay sát thủ Thomas Crooks 20 tuổi, không thể hành động đơn lẻ, chắc chắn phải có đồng phạm hay người tổ chức, nên quay ra tìm thủ phạm khác.

Một cái tên được nêu ra là nhóm cuồng tín Iran! Số đông dân Iran xem Trump như tội phạm cần bị đưa ra tòa án quốc tế xét xử vì Trump từng ra lệnh ám sát tướng Soleimani của Iran năm 2020, khi Trump đương chức tổng thống. Ngay lập tức, đại diện cho Iran tại Liên Hiệp quốc bác bỏ thuyết âm mưu này vì “Iran chọn con đường pháp luật buộc Trump phải đối diện với công lý“, chứ không chọn hành động đen tối như bọn mafia.

Lúc này Trump đang say sưa với cửa chiến thắng đang rộng mở, ông đã thoát chết trong đường tơ kẻ tóc, với gương mặt giận dữ rất ấn tượng, nắm đấm tay giơ cao ngay tại hiện trường, Trump đã trở thành người hùng, một thánh tử vì đạo của nhóm MAGA sùng bái Trump. Nhóm này cho rằng: Trump thoát chết được là do ý của Chúa, Chúa đã bảo vệ Trump vượt qua nỗi sợ và cái chết, và Chúa sẽ phù hộ ngài đi đến chiến thắng! Lạy chúa tôi!

Trong khi đó, các thuyết âm mưu trong nhân gian thì sinh sôi nảy nở: Một số nhà báo cho rằng, đây là bộ phim án mạng giật gân nhưng hơi vụng, giống như loại phim “một cái chết không hoàn hảo”, nghĩa là một kế hoạch giết người tưởng là hoàn hảo, bịt kín đầu mối, nhưng rồi chỉ một sơ suất nhỏ, toang luôn!

Tại sao không hoàn hảo, có nhiều điểm sơ hở vụng về, đạo diễn phim này nên tự kiểm điểm trước bàn dân thiên hạ.

  1. Làm sao tay sát thủ còn non tuổi đời và non tuổi súng lại vượt qua được dàn bảo vệ dày đặc quanh khu vực, rồi khơi khơi leo lên mái nhà có lẽ bằng cái thang dựng ở đó từ lúc nào không biết, núp sẵn trên đó, chờ cơ hội nã đạn. Chỉ sau sự việc xảy ra thì cảnh sát mới nhìn thấy cái thang!
  2. Không phải chỉ một người mà có đến 3 người đã nhìn thấy Crooks bò trên mái nhà với khẩu súng dài bên mình, họ nhìn rõ tường tận vì khoảng cách không xa và nơi đó gần như đồng trống, không có nhà cao nào cản trở. Họ báo ngay cho đội bảo vệ, nhưng dàn bảo vệ gần như thờ ơ không muốn biết. Đến khi một cảnh sát bảo vệ trèo lên xem, thì nhảy xuống ngay vì bị sát thủ đưa súng vào mặt, dọa bắn. Sự kiện này có đáng tin không, anh ta cũng có súng bên mình đấy, tại sao không xuống thấp để tránh đường đạn, rồi ra tay bắn hạ hắn trước. Ở đây, viên cảnh sát này lại nhảy xuống, gọi đồng nghiệp (để hội ý hay xin ý kiến cấp trên) lần chần vài phút, đủ thời gian cho sát thủ ra tay.
  3. Một thuyết âm mưu ly kỳ cho rằng: Crooks đã bắn mấy viên đạn trước, không biết trúng ai, ông Trump nghe tiếng súng thì thụp đầu xuống ngay (đám bảo vệ chưa nhảy tới) phải khen ông rất nhanh nhạy, chỉ vài giây sau ông đứng lên thì thấy vành tai ông chảy máu tùm lum. Thường ở tai nếu bị thương thì chảy máu ít thôi, ở đây máu chảy thành 2 dòng xuống mặt và đầy ở lỗ tai Trump, gây xúc động mạnh cho mọi người nhìn thấy. Chỉ sau khi Trump đứng dậy thì nhóm bảo vệ hoảng hốt nhảy tới che chắn cho ông, bắn trả lại tay sát thủ còn nằm trên mái nhà, hạ sát hắn ngay lập tức bằng hai viên đạn vô đầu. Ngay hôm sau khi dự đại hội đảng Cộng Hòa, Trump xuất hiện với miếng băng dán hờ hững bên vành tai, cười rất tươi giữa tiếng tung hô vang rền.

Đặt dấu hỏi tại đây, nếu muốn giết Trump tại sao hắn không nhắm vào khuôn mặt Trump, hay nửa thân trên của Trump, mục tiêu khá rộng dễ trúng hơn là cái đầu có nón? Không biết lúc đó Trump có mặc áo giáp chống đạn không ta? Đề nghị ông Trump từ nay khi tiếp xúc với quần chúng, dù là quần chúng MAGA của ông, ông nên mặc áo chống đạn bên trong áo vest và đội cái nón sắt lên đầu để bảo toàn tính mệnh.

  1. Riêng tôi thấy sự việc khá quái đản: Tại sao đám mưu sát Trump lại tìm đến một sát thủ tay mơ còn non và xanh như Crooks, để làm một đại án như vậy? Dù biết bắn súng nhưng khi phải đối đầu với thực tế muốn nã đạn vào ai không phải là chuyện dễ (trừ khi trong cơn nóng giận người ta mới nổ súng tùm lum được) còn không thì khi muốn bắn, một người không chuyên nghiệp đều bị run tay, khó trúng đích. Tại sao họ lại cần đến Crooks? Phải chăng có tổ chức chủ mưu vì Crooks không có thù hằn gì với Trump, mà nếu có thì cũng không độc địa đến mức phải kiếm ra súng bắn Trump để trả thù, nhìn mặt anh ta hiền và hơi khờ là khác.

Muốn hại Trump phải cần một sát thủ chuyên nghiệp, dạn dày với cái chết mới dám đối đầu và không biết sợ hãi Trump.

Trump không phải dân thường, Trump nổi tiếng cả thế giới, ngay cả đứa bé cũng biết Trump. Trump không phải hiền nhân, sẵn sàng tha thứ bỏ qua mọi việc, ai cũng biết Trump là người thù dai và biết trả thù. Cứ xem, chưa thắng cử tổng thống lần này mà ông hăm dọa sẽ trả thù những người đang đưa ông ra tòa hiện nay.

Phải chăng họ chọn Crooks vào cuộc chơi vì anh ta còn quá trẻ, dễ bị mua chuộc? Crooks gần như bị bệnh tự kỷ, ít bạn bè, ít thổ lộ tâm tình với ai, biết giữ bí mật. Có lẽ không một sát thủ chuyên nghiệp nào dù được trả bạc triệu cũng không dám nhận việc mưu sát này, vì thành công hay không họ biết sẽ đi vô lòng đất ngay tức khắc, nếu không chết thì cũng đừng mong trốn thoát đến xứ nào được.

  1. Phải chăng Crooks chỉ là con tốt thí? Có chăng một sát thủ thứ hai ẩn nấp đâu đó đã bắn đến vành tai của Trump, đây phải là tay súng thiện nghệ, bắn vừa đủ để gây vết thương, gây ấn tượng nhưng không gây ra cái chết. Tay này phải ra tay cùng lúc với Crooks, liên tiếp nhiều viên đạn cùng lúc và cùng chiều, để đánh lạc hướng mọi người, và đau khổ cho Crooks là mọi người chỉ nhìn thấy Crooks trên mái nhà còn không thấy tay sát thủ vô hình kia? Dĩ nhiên súng và đạn cả hai đều giống nhau để không phân biệt được. Kẻ bắn lén, bắn tỉa bao giờ cũng phải tìm vị trí kín đáo để ra tay mà không ai biết, nhưng Crooks ở vị trí dễ nhận ra nhất, người ta chỉ nhìn thấy Crooks, và duy nhất mình Crooks thôi.

Khi điều tra vụ ám sát tổng thống Kennedy năm 1963, người ta nghi ngờ rằng không phải chỉ có mình sát thủ Lee Harvey Oswald đã ra tay bắn súng. Dựa vào đường đi của những viên đạn, người ta cho rằng có một sát thủ khác đứng ở vị trí khác cùng bắn, nhưng mọi người chỉ nhìn thấy Oswald từ trong tòa nhà cao tầng bước ra, và kết tội hắn là thủ phạm. Còn sát thủ kia vĩnh viễn ở yên trong bóng tối.

Ảnh: Hầu hết người dân Mỹ tin rằng, có một sát thủ thứ hai liên quan tới vụ ám sát tổng thống Kennedy năm 1963. Nguồn: Gallup

Nếu các phân tích trên là đúng, Crooks là con tốt thí đã được chọn, là vật tế thần cho một âm mưu ghê gớm, một kịch bản được dàn dựng khá công phu nhưng lại bị lỗi, tòi ra vài sơ hở khiến nảy sinh nhiều thuyết âm mưu.


 

Thánh CAMILLÔ LELLIS, (1550-1614) Linh mục.

Chúc bình an! Hôm nay 18/7 Giáo Hội mừng kính Thánh CAMILLÔ LELLIS, (1550-1614) Linh mục. Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 18/7/2024

Thánh Camillô Lêllis sinh tại thành Napôli, nước Ý, vào năm 1550. Cuộc sống thơ ấu của Camillô không mấy tốt đẹp. Tuổi thanh niên Camillô gia nhập quân đội và mắc phải thói cờ bạc. Nết xấu này làm cho Camillô lúc 24 tuổi phải nghèo xơ xác. Vì muốn thay đổi cuộc đời, Camillô đã xin vào tu trong dòng Capuxinô ở thành Napôli.

Thế nhưng Camillô không thể tuyên khấn ở trong dòng được bởi vì một cái chân của ngài bị trọng thương trong trận chiến hồi ngài đi lính nhưng tới nay vẫn không thể chữa trị được. Rất may, như người đời thường nói: trong cái rủi lại có cái may, Vì không được tuyên khấn, Camillô bắt đầu chuyển sang việc đi chăm sóc các người đau ốm trong thành phố Rôma; và rồi ngài đã trở thành giám đốc bệnh viện thánh Giacôbê.

Vị hướng dẫn tinh thần của Camillô, thánh Philipphê Nêri (lễ kính ngày 26 tháng Năm), là một linh mục rất thánh thiện ở Rôma hồi đó. Cha Philipphê đã giúp Camillô học làm linh mục. Sau đó, Camillô được thụ phong. Cha Camillô quyết định thành lập một nhóm đạo đức tình nguyện chăm sóc những người đau ốm. Cùng với hai người phụ tá, Camillô đã thiết lập một hội dòng chuyên lo cho những người đau bệnh, gọi là dòng Camillô.

Các tu sĩ Camillô phục vụ trong các bệnh xá ở Rôma và Napôli cũng như giúp các nạn nhân mắc bệnh dịch tả trên các boong tàu ở hải cảng Rôma. Camillô cùng các anh em linh mục và tu sĩ dòng của ngài cũng đến với những người nghèo, những người bệnh không ai chăm sóc. Các ngài đã liều mạng sống mình để đem an vui và hy vọng đến cho những bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm. Với thời gian, hội dòng phát triển mạnh và có thêm nhiều thành viên mới. Thánh Camillô Lêllis cũng gởi người tới giúp các binh lính bị thương tại Hungary và Croatia. Đây là đơn vị y khoa đầu tiên có mặt trên chiến trường.

Mùa hạ năm 1614, thánh nhân ngã bệnh nặng, uống thuốc gì cũng không thuyên giảm. Đêm ngày 14 tháng 7, ngài xin lỗi các thầy dòng đang đứng vây quanh giường, giang hai tay theo hình thánh giá, kêu tên cực trọng Chúa Giêsu và Đức Mẹ, rồi tắt thở êm ái, hưởng thọ 65 tuổi.

Năm 1746, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XIV đã tôn phong thánh nhân lên bậc hiển thánh. Giáo hội mừng lễ kính thánh nhân ngày 14.7.

Ngày 22/06/1886, Đức Thánh Cha Lêô VIII công bố hai Thánh Camillo De Lellis và Thánh Gioan Thiên Chúa làm “Bổn mạng của các bệnh nhân và bệnh viện trên toàn thế giới”.  ĐTC Piô XI suy tôn Ngài và Thánh Gioan Thiên Chúa làm “Đấng bảo trợ nhân viên y tế” vào ngày 28/08/1930.

(Nguồn: mạng tgpsaigon) 

From: Do Dzung

*************

Trái Tim Yêu Thương (Sáng tác: Sr. Clara Chu Linh .OP) – Diệu Hiền 

Một gia đình có 5 Linh mục và 1 Nữ tu.

Theresa Hong Nguyen Công Giáo Việt Nam

Một gia đình có 5 Linh mục và 1 Nữ tu.

Trong hình là một gia đình thuộc Giáo xứ Vinh Hoà (Giáo phận Ban Mê Thuột), một Giáo xứ gốc Giáo phận Vinh-Hà Tĩnh. Quả là một Hồng ân mà Thiên Chúa ban cho gia đình và Giáo xứ. Một gia đình có đến 6 người con đi tu để phụng sự Chúa và phục vụ Giáo Hội: 1 LM bên Nhật, 1 LM dòng Đaminh, 2 LM dòng Ngôi Lời, 1 LM đan viện Xitô (mới chịu chức 2/1/2023)và… 1 Nữ tu dòng Đaminh.

Xin tạ ơn Chúa và chúc mừng đại gia đình ông bà cố!

: Chỉnh Trần SJ

Bạn đã gặp người nào như thế chưa?

Trang Nguyen

Một số người bắt đầu ghét bạn khi họ không thể kiểm soát bạn. Khi họ không thể thao túng suy nghĩ, cảm xúc và hành động của bạn để phù hợp với mục đích của họ. Khi họ không thể khiến bạn tuân theo kỳ vọng của họ, nằm trong khuôn khổ của họ, hay làm theo ý muốn của họ.

Đó là dấu hiệu của sức mạnh, sự độc lập của bạn và sự từ chối không bị nô lệ bởi ý kiến, niềm tin và mong muốn của họ. Bạn đã thoát khỏi xiềng xích của sự kiểm soát của họ, và điều đó làm họ khiếp sợ.

Họ sẽ cố gắng làm giảm sức mạnh của bạn, hạ thấp tiếng nói của bạn và hủy hoại danh tiếng của bạn. Họ sẽ lan truyền những lời dối trá, sự thật nửa vời và tin đồn để bôi nhọ hình ảnh của bạn và làm bạn trở nên yếu đuối, dễ bị tổn thương và không có sức mạnh.

Nhưng bạn biết sự thật. Bạn biết rằng sự ghét bỏ của họ là sự phản ánh những bất an, nỗi sợ hãi và thiếu sót của chính họ. Bạn biết rằng những nỗ lực kiểm soát bạn của họ là một nỗ lực tuyệt vọng để lấp đầy khoảng trống trong chính họ.

Vì vậy, đừng để sự ghét bỏ của họ định nghĩa bạn. Đừng để nó tiêu thụ bạn hay điều khiển hành động của bạn. Thay vào đó, hãy vượt lên trên nó, tỏa sáng mạnh mẽ hơn và cho họ thấy rằng sự ghét bỏ của họ chỉ làm tăng thêm lửa đam mê và mục đích của bạn.

Hãy nhớ rằng, mọi người ghét những gì họ không thể kiểm soát, nhưng họ cũng tôn trọng những gì họ không thể bỏ qua. Hãy tiếp tục tỏa sáng, tiếp tục nói và tiếp tục sống theo sự thật của bạn. Thế giới cần nhiều hơn ánh sáng, tiếng nói và lòng dũng cảm của bạn.

Bạn đã gặp người nào như thế chưa?