Mỹ công nhận đối thủ của Maduro là người chiến thắng trong cuộc bầu cử ở Venezuela

VOA

02/08/2024

Hoa Kỳ công nhận ông Edmundo Gonzalez, ứng cử viên của phe đối lập, là người chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống ở Venezuela.

Hoa Kỳ công nhận ông Edmundo Gonzalez, ứng cử viên của phe đối lập, là người chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống ở Venezuela.

Hôm 1/8, Hoa Kỳ công nhận ông Edmundo Gonzalez, ứng cử viên của phe đối lập và là đối thủ của Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro, là người chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống đang gây tranh cãi ở Venezuela, bác bỏ tuyên bố chiến thắng của ông Maduro.

Ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken nói trong một tuyên bố hôm 1/8: “Với nhiều bằng chứng rất rõ ràng, Mỹ và quan trọng nhất là người dân Venezuela thấy rõ là ông Edmundo Gonzalez Urrutia đã giành được nhiều phiếu nhất trong cuộc bầu cử tổng thống ngày 28/7 ở Venezuela”.

Thông báo từ Washington chỉ gói gọn trong việc chúc mừng ông về một “chiến dịch thành công”, là bước đi của Mỹ tiến sát nhất đến việc công nhận ông Gonzalez là nhà lãnh đạo mới của quốc gia thuộc OPEC, kể từ cuộc bầu cử đầy tranh cãi hôm 28/7.

Mâu thuẫn về kết quả bầu cử tổng thống đã làm dấy lên làn sóng biểu tình ở Venezuela. Hội đồng bầu cử Venezuela tuyên bố ông Maduro, người nắm quyền từ năm 2013, là người chiến thắng trong cuộc bầu cử ngày 28/7 với 51% phiếu bầu.

Nhưng phe đối lập trong nước nói rằng việc kiểm phiếu khoảng 90% số phiếu bầu cho thấy ông Gonzalez đã nhận được sự ủng hộ nhiều hơn gấp đôi so với vị tổng thống đương nhiệm, phù hợp với cuộc thăm dò độc lập được tiến hành trước cuộc tranh cử.

Phe đối lập đã công bố số liệu thống kê chi tiết trên một trang web công khai, trong khi chính phủ cho đến nay vẫn chưa chia sẻ bất kỳ thông tin nào ngoài tổng số phiếu bầu toàn quốc cho mỗi ứng cử viên.

Ông Blinken nói: “Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ quá trình thiết lập lại các chuẩn mực dân chủ ở Venezuela và sẵn sàng xem xét các cách thức để cùng các đối tác quốc tế của chúng tôi củng cố quá trình này”.

Ông Blinken cũng yêu cầu rằng các nhà lãnh đạo phe đối lập phải được bảo vệ và được an toàn.

Ông nói: “Lực lượng thực thi pháp luật và an ninh chớ có trở thành công cụ bạo lực chính trị được sử dụng để chống lại công dân thực hiện các quyền dân chủ của họ”.

Tổng thống Brazil, Mexico và Colombia kêu gọi Venezuela công bố kết quả kiểm phiếu chi tiết vào ngày 1/8 trong bối cảnh có những mâu thuẫn về kết quả bầu cử tổng thống. 


 

Cao tốc ‘huyết mạch miền Tây’ chi phí $250 triệu, mới 3 năm đã tan nát

Ba’o Dat Viet

August 2, 2024

CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Dù mới đưa vào sử dụng nhưng mặt đường cao tốc Lộ Tẻ-Rạch Sỏi, được ví như “huyết mạch miền Tây” đã hư hỏng, lồi lõm khiến xe cộ đi lại khó khăn, thường xảy ra tai nạn.

Cao tốc Lộ Tẻ-Rạch Sỏi dài hơn 51 km, rộng 17 mét, có bốn làn xe, tổng chi phí hơn 6,300 tỷ đồng ($249.4 triệu) được khánh thành hồi Tháng Giêng, 2021. Đây là đường cao tốc Bắc-Nam phía Tây khu vực đồng bằng sông Cửu Long, thường xuyên đông xe.

Ngoài kết nối khu vực trung tâm đồng bằng Mekong, cao tốc còn liên kết tuyến N2, thông suốt từ Bình Phước, Bình Dương, Sài Gòn về đến Cần Thơ, An Giang, Kiên Giang và Cà Mau mà không phải qua quốc lộ 1A.

Theo  báo Dân Trí hôm 1 Tháng Tám, với mục tiêu “phát triển kinh tế xã hội,” nhất là đối với miền Tây, dù chưa hoàn chỉnh theo “tiêu chuẩn cao tốc,” không có làn dừng khẩn cấp mà chỉ có các đoạn được nới rộng ra nhưng tuyến được phép “quản lý xe cộ theo tiêu chuẩn cao tốc.”

Tuy nhiên, điều đáng nói là chỉ sau hơn ba năm đưa vào sử dụng, đường cao tốc này đã xuống cấp nghiêm trọng, hiện mặt đường ở nhiều đoạn hư hỏng nặng, một số vị trí giăng đầy “ổ gà” gây khó khăn cho xe cộ di chuyển qua lại.

Anh Nguyễn Tấn Phong, tài xế xe dịch vụ, thường chở khách từ Kiên Giang lên Sài Gòn hoặc một số tỉnh miền Tây, cho biết mỗi lần đi ngang con đường này rất vất vả vì quá xóc.

“Bình thường, trời nắng còn dễ quan sát nhưng những lúc mưa, nước bị tù đọng khiến tài xế khó quan sát được ‘ổ gà’ để tránh, hoặc một số xe né vũng nước phải lạng lách ra ngoài, rất nguy hiểm cho xe cộ lưu thông,” anh Phong ngao ngán nói.

Thường xuyên chở tôm trên cao tốc, tài xế Nguyễn Văn Thành cho biết nếu đường thông thoáng, xe chạy toàn tuyến tốn 50-60 phút, nhưng mấy tháng nay đường xuống cấp, hư hỏng phải mất 80-90 phút. Nhiều đoạn cả hai chiều đều dày đặc ổ gà, mặt đường nham nhở, lởm chởm đá tài xế phải chạy tốc độ 20-30 km/h.

Trước tình trạng xuống cấp nghiêm trọng trên, nói với  báo VNExpress ông Diệp Bảo Tuấn, phó tổng giám đốc Ban Quản Lý Dự Án Mỹ Thuận, chủ đầu tư, cho biết đang tiến hành nâng cấp với tổng mức đầu tư khoảng 750 tỷ đồng ($29.6 triệu) và dự trù hoàn thành cuối năm 2025.

(Theo Người Việt) 


 

 Cú chơi khăm lịch sử của ‘bác Tô’

Ba’o Nguoi-Viet

August 1, 2024

Thái Hà

Nhớ lại ngày 18 Tháng Bảy, báo chí được phép đồng loạt đưa tin về tình trạng sức khỏe không tốt của tổng bí thư, dù thông tin đưa ra không được rõ ràng lắm.

Báo chí nhà nước chỉ cho biết, tổng bí thư đang được các bác sĩ chăm sóc, và chức vụ mà ông để lại, được trao cho Chủ Tịch Nước Tô Lâm. Trong khi đó, thông tin từ nội bộ tuồn ra ngày 18 Tháng Bảy cho biết, ông Nguyễn Phú Trọng đã chết não và thông báo chính thức về cái chết của ông Trọng, sẽ được công bố sau một, hai ngày sau.

Cộng sản vốn có truyền thống giấu giếm thông tin về tình trạng sức khoẻ của lãnh đạo. Từ thời ông Hồ Chí Minh, chính quyền Cộng Sản cũng đã nói dối về ngày chết của ông. Thực tế, ông Hồ chết ngày 2 Tháng Chín 1969, nhưng chính quyền thông báo với công chúng ông chết ngày 3 Tháng Chín 1969, mãi 20 năm sau mới cho sửa lại.

Nếu lúc này, chính quyền lại thông báo sai ngày chết của ông Nguyễn Phú Trọng, thì chỉ phơi bày sự dối trá của Đảng, chứ chẳng đem lại ích gì.

Sau thông báo về sức khỏe của Tổng Trọng, chính quyền cho hoãn các chương trình vui chơi giải trí, diễn ra từ ngày 19 Tháng Bảy trở đi. Đồng thời, một số tờ báo điểm lại những hoạt động nổi bật trong sự nghiệp chính trị của ông. Việc làm này của giới báo chí nhà nước, như là sự gián tiếp xác nhận về cái chết của Tổng Trọng.

Tang lễ của ông Trọng là quốc tang. Trên danh nghĩa, ngày quốc tang là để tỏ lòng thương tiếc đối với ông tổng bí thư. Tuy nhiên, với Tô Lâm và nhóm Hưng Yên, thì cái chết của ông Trọng lại là thắng lợi lớn của họ. Ngay sau khi ông Trọng vừa chết não, là Tô Lâm đã giang tay, vơ hết quyền lực của ông. Hiện ông Lâm như là một chủ tịch nước kiêm tổng bí thư.

Ngay sau khi nắm được quyền lực mà ông Trọng để lại, ông Tô Lâm ký trao tặng Huân Chương Sao Vàng cho ông Trọng. Mặc dù, theo báo chí, việc trao huy chương là do Bộ Chính Trị quyết định, tuy nhiên, ai cũng biết, ông Lâm là người đứng đầu bộ chính trị lúc này. Báo chí cho biết, ông Lâm trao Huân chương này tại giường bệnh của ông Trọng, ở Bệnh viện Quân y 108. Trên thực tế, ông Lâm đã trao huân chương cho một cái xác không hồn với các máy móc, thiết bị y tế duy trì sự sống thực vật. Đây được xem là một thứ ân huệ cuối cùng, mà kẻ chiến thắng ban cho kẻ chiến bại, đã vĩnh viễn từ giã cõi đời này.

Trong lúc ông Lâm bị mang tiếng là “kẻ phản trắc” thì việc trao tặng Huân Chương Sao Vàng cho Tổng Trọng, mang một ý nghĩa tuyên truyền có lợi cho ông chủ tịch nước. Theo đó, chủ tịch nước vẫn đối xử “tốt” với sếp, vẫn đánh giá cao cống hiến của tổng bí thư.

Cái chết của ông Trọng sẽ là sự khởi đầu cho những cái “chết” khác – đấy là cái “chết” dành cho các nhóm quyền lực do ông Trọng dựng lên. Người đầu tiên có lẽ là Đại Tướng Lương Cường. Lẽ ra, ông Lương Cường phải là người tạm nắm quyền tổng bí thư thay ông Trọng. Tuy nhiên, ông Cường đã bị ông Lâm loại ra rìa, xem như, Đại Tướng Lương Cường hết cơ hội để kế thừa quyền lực của Tổng Trọng để lại.

Ông Lâm nắm thâu tóm hết quyền ông Trọng để lại, điều đó có nghĩa là, ông sẽ là trưởng tiểu ban nhân sự Đại Hội 14, và là bí thư quân ủy Trung Ương. Sau khi an táng ông Trọng, quyền lực của ông Lâm sẽ được nâng lên gấp bội, và bàn cờ chính trị Việt Nam sang trang mới.

Chính trường Việt Nam trong những tháng qua, liên tục đảo chiều quá nhanh. Từ khi ông Lâm nổi lên làm phản, cho đến khi thâu tóm hết quyền lực vào tay, chỉ trong vòng bốn tháng. Ông Lâm thâu tóm quyền lực bằng thứ “bạo lực cách mạng” bên trong nội bộ Đảng. Dự là hậu Nguyễn Phú Trọng, chính trường Việt Nam sẽ tiếp tục xảy ra thanh trừng mạnh mẽ. Với quyền lực ngày một lớn, với tham vọng quá lớn, ông Lâm sẽ đẩy các thế lực còn lại vào thế phải chiến đấu, mang tính sống còn.

Tương lai không tốt cho phe đối nghịch với ông Lâm, và cũng là điềm báo cho thấy, phe Hưng Yên sẽ không quá yên ổn, vì có quá nhiều kẻ thù.

Chúng ta hãy chờ xem! 


 

Một phụ nữ ở Missouri bắt cóc, giết thai phụ để cướp em bé

Ba’o Nguoi-Viet

August 1, 2024

SPRINGFIELD, Missouri (NV) – Một nữ bị cáo ở Missouri nhận tội bắt cóc và giết một thai phụ ở Arkansas để cướp em bé, công tố viên loan báo, theo AP hôm Thứ Năm, 1 Tháng Tám.

Hôm Thứ Ba, tại tòa liên bang ở Springfield, Missouri, bị cáo Amber Waterman, 44 tuổi, cư dân Pineville, nhận tội bắt cóc làm thiệt mạng và tội làm thiệt mạng em bé chưa sinh. Bản án bắt buộc dành cho bị cáo Waterman là tù chung thân không ân xá, bà Teresa Moore, công tố viên liên bang, cho hay. Bị cáo này sẽ bị kết án chính thức vào ngày 15 Tháng Mười.

Bà Amber Waterman. (Hình: McDonald County Sheriff’s Office)

Trong thỏa thuận nhận tội, bị cáo Waterman thú nhận dùng tên giả liên lạc với cô Ashley Bush, 33 tuổi, cư dân Siloam Springs, Arkansas, trên Facebook. Lúc đó, cô Bush đang mang thai được 31 tuần.

Bà Waterman và cô Bush đồng ý gặp nhau tại tiệm tạp hóa ở Arkansas hôm 31 Tháng Mười, 2022, mà bà Waterman giả bộ nói là để giúp cô Bush tìm việc làm. Thay vào đó, bà Waterman chở cô Bush về nhà bà ở Pineville.

Vài tiếng sau, nhân viên cấp cứu tới nhà bà Waterman sau khi nhận được tin báo có em bé ngưng thở. Đứa bé được công bố thiệt mạng. Ban đầu, bà Waterman khai bà là người sinh đứa bé. Trong thỏa thuận nhận tội, bà thú nhận đứa bé là con cô Bush. Cô Bush còn có ba đứa con khác.

Thi thể cô Bush được tìm thấy ở nơi khác. Cơ quan hữu trách ở Arkansas xác định cô Bush bị bắn thiệt mạng, nhưng cảnh sát và công tố viên từ chối nói rõ đứa bé chết như thế nào.

Chồng bà Waterman, ông Jamie Waterman, bị truy tố tội đồng lõa vì bị cáo buộc giúp phi tang thi thể cô Bush. Ông này cũng sẽ bị xét xử vào Tháng Mười. (Th.Long) [kn] 


 

TÌM KIẾM SỰ HIỆN DIỆN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương và trong gia đình mình thôi!”.

“‘Nản chí’ là bất mãn với quá khứ, ghét bỏ hiện tại và ngờ vực tương lai. ‘Nản chí’ là vô ơn với phúc lành hôm qua, thờ ơ với cơ hội hôm nay và bất an với sức mạnh ngày mai. Đó là thiếu kiên nhẫn với thời gian, non nớt với suy nghĩ và bất lịch sự với Thiên Chúa. Vì thế, trong mọi sự, bạn hãy tìm kiếm sự hiện diện của Ngài!” – William Ward.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu không ‘nản chí’ khi những người cùng quê – dẫu đã chứng kiến sự khôn ngoan và những việc vĩ đại Ngài làm – không ‘tìm kiếm một sự hiện diện khác’ nơi Ngài.

Đồng hương của Chúa Giêsu hẳn đã biết Maria, mẹ Ngài, và cô hẳn đã làm chứng hàng ngày về những đức tính đáng kinh ngạc; họ hẳn đã biết Giuse, một người chính trực; và Chúa Giêsu hẳn đã thể hiện hoàn hảo mọi đức tính nhân bản khi Ngài lớn lên. Thế nhưng, nhiều người đã không nhận ra sự thánh thiện của Ngài và của Thánh Gia Thất.

Trải nghiệm này nhắc chúng ta rằng, chúng ta cũng sẽ dễ dàng bỏ lỡ sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống mình. Nếu những người gần gũi với Chúa Giêsu không nhận ra những đức hạnh và sự thánh thiện phi thường của Ngài, thì chúng ta lại càng không thể thấy sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống của những anh chị em chung quanh! Vì một lý do nào đó, có lẽ phải đấu tranh với lòng kiêu hãnh và sự tức giận, nên chúng ta dễ nhìn vào lỗi lầm của người khác hơn là nhìn vào các nhân đức của họ. Câu chuyện Phúc Âm hôm nay khuyến khích chúng ta làm mọi cách để có thể nhìn xa hơn ‘các bề mặt’ và ‘tìm kiếm sự hiện diện’ của Chúa trong mọi cuộc sống chúng ta gặp gỡ trên đường đời.

Ở cấp độ căn bản nhất, Chúa ngự trong mỗi người và mọi người được Ngài dựng nên! Ngay cả những người ở trong tình trạng tội lỗi nghiêm trọng và dai dẳng vẫn được Ngài tạo tác và phản ánh hình ảnh Ngài theo chính bản chất của họ. Chúng ta phải thấy điều này! Cũng thế, cả những người ở trong tình trạng ân sủng mang theo sự hiện diện của Chúa, không chỉ trong bản chất của họ mà còn phản chiếu hoạt động của Ngài trong cuộc sống họ. Vì thế, chúng ta phải nỗ lực ‘tìm kiếm sự hiện diện’ của Chúa trong mọi sự, mọi người, để có thể nhìn thấy Ngài trong thế giới và trong mỗi người.

Anh Chị em,

“Hãy tìm kiếm sự hiện diện của Chúa” bằng cách bắt đầu nghĩ về những người mà bạn thân thiết nhất. Khi nghĩ về họ, bạn nghĩ đến điều gì? Qua nhiều năm, chúng ta có thể hình thành một thói quen chỉ trích lầm lỗi của họ. Và những thói quen đó rất khó bỏ. Chúng ta chỉ có thể bỏ chúng bằng cách nỗ lực ‘tìm kiếm sự hiện diện’ của Chúa trong cuộc sống họ. Như đã lưu ý, nếu những người dân thành Nazareth đã gặp khó khăn khi làm điều này với Chúa Giêsu, Đấng hoàn hảo tuyệt đối, thì chúng ta sẽ còn khó khăn hơn khi làm điều đó với những con người bất toàn. Thế nhưng, nếu vượt qua những định kiến này mà không nản chí, thì đó là một nỗ lực rất thánh thiện mà – với ơn Chúa – bạn sẽ thực hiện được.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

Lạy Chúa, đừng để con vô ơn với phúc lành hôm qua, thờ ơ với cơ hội hôm nay và bất an với sức mạnh ngày mai khi con bỏ lỡ ‘những lần thăm’ của Chúa qua anh chị em con!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

************************************

Thứ Sáu Tuần XVII, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

54 Khi ấy, Đức Giê-su về quê, giảng dạy dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói : “Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế ? 55 Ông không phải là con bác thợ sao ? Mẹ của ông không phải là bà Ma-ri-a ; anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Si-môn và Giu-đa sao ? 56 Và tất cả chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao ? Vậy bởi đâu ông ta được như thế ?” 57 Và họ vấp ngã vì Người. Nhưng Đức Giê-su bảo họ : “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương và trong gia đình mình mà thôi.” 58 Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Venezuela

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

01/08/2024

Tương tự như vô số những người đàng ông (không ra gì) khác, tôi cũng hay chửi thề, rượu chè và cờ bạc. Tựa như đường vào tình yêu, đường vào trường đua (và đường vào bầu cua) có trăm lần thua có một lần huề!

Tôi thua đều đều, tất nhiên, kể cả những lần tin tưởng một trăm phần trăm là mình sẽ thắng. Cách đây chưa lâu, trong trận banh giữa Venezuela và Argentina, có cha liều lĩnh chấp trước hai trái. Thấy ăn là cái chắc nên tôi bắt liền.

Kết quả, nói chính xác hơn là hậu quả: Argentina thắng với tỉ số 4/1. Đ … mẹ, tôi thua đậm, và thua đau mà không hiểu vì răng? Đội Venezuela chơi đâu có dở, cớ sao tôi bị một cú nặng nề như Trời giáng (nguyên cả tháng lương hưu) vậy cà?

Coi đi coi lại trận bóng đôi lần, tôi mới tìm ra được nguyên nhân. Té ra không phải vì đấu pháp, hay đội hình gì cả mà chỉ vì cái tâm lý bất an của những cầu thủ thuộc bên thua cuộc thôi. Họ ra sân với nét mặt âu lo, và muộn phiền, thấy rõ.

Cuộc tranh tài diễn ra tại tại vận động trường Foxborough, Massachusetts, vào hôm 18 tháng 6 năm 2016. Trước đó ba hôm, tờ Guardian đã buồn bã đi tin: “Thành phố Venezuelan thiết quân luật sau nạn trộm cướp tập thể”. Venezuelan city under effective curfew after mass looting.”

Qua ngày hôm sau, cũng The Guardian (lại) ái ngại cho hay tiếp: “We are like a bomb: food riots show Venezuela crisis has gone beyond politics.”

Đội tuyển của quốc gia Venezuela còn lòng dạ nào mà thi tài khi biết rằng đất nước đang ở trong tình trạng như một quả bom… sắp nổ. Họ thua là phải. Tui… cũng vậy luôn!

Cùng lúc, trên trang trang Fee Foundation for Economic Education, tác giả Jeffrey Tucker đưa ra nhận xét:

“Chỉ cần đi theo con đường của Venezuela. Tấn công vào quyền sở hữu và thương mại, cướp bóc những người giàu có, bãi bỏ hệ thống giá cả, bắt tù những người bất đồng chính kiến, nghiền nát phe đối lập, phá hủy hệ thống tự do tự nhiên, tức là hệ thống đã nuôi sống thế giới này. Đấy là chủ nghĩa xã hội.” (How To Create Starvation in 2016”. Bản dịch của Phạm Nguyên Trường “Làm sao tạo ra được nạn đói vào năm 2016”).

Ô thì ra Venezuela cũng theo C.N.X.H. (y) như nước ta vậy. Thảo nào mà Wikipedia tiếng Việt (giọng Hà Nội) dành cho “đất nước anh em” những lời lẽ vô cùng tốt đẹp:

“Venezuela là một trong những quốc gia có tốc độ đô thị hóa cao nhất Mỹ Latinh. Đa phần dân cư Venezuela tập trung sinh sống tại những thành phố lớn phía bắc. Caracas là thủ đô và đồng thời cũng là thành phố lớn nhất Venezuela. Ngày nay, đất nước Venezuela nổi tiếng khắp thế giới với thiên nhiên tươi đẹp, nguồn dầu mỏ dồi dào và những nữ hoàng sắc đẹp đoạt nhiều giải cao tại những kỳ thi quốc tế.”

Trang Bảo Tàng Phụ Nữ Việt Nam còn có nhiều lời tình nghĩa (thắm thiết) hơn nữa:

– Trong thời kỳ đất nước ta còn chìm trong khói lửa chiến tranh, phong trào đoàn kết và ủng hộ Việt Nam diễn ra ở khắp mọi nơi trên thế giới và đặc biệt là trên đất nước Venezuela (Nam Mỹ) xinh đẹp. Tiêu biểu cho tình đoàn kết ấy là sự kiện du kích quân Venezuela đã bắt sống trung tá tình báo Mỹ Michael Xmolen năm 1964 để đòi Mỹ – Ngụy đánh đổi và thả Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi của Việt Nam. Từ những năm 1989, hai nước đã thiết lập quan hệ ngoại giao và lần lượt mở các đại sứ quán ở tại Việt Nam (2005) và Venezuela (2006).

– “Việt Nam và Vê-nê-xu-ê-la là hai nước anh em, tuy xa cách về địa lý nhưng gần gũi về tấm lòng. Nhân dân hai nước luôn có tình cảm hữu nghị và gắn bó bởi nhiều điểm tương đồng về lịch sử, chính trị và xã hội. Hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao ngày 18/12/1989 và đã nhanh chóng phát triển quan hệ trên nhiều lĩnh vực. Đặc biệt việc duy trì thường xuyên các cuộc thăm viếng và tiếp xúc của Lãnh đạo cấp cao hai nước đã cho phép đạt được nhiều hiệp định và thoả thuận hợp tác song phương quan trọng. Nhiều dự án hợp tác kinh tế, văn hóa, xã hội đã và đang được triển khai tích cực và hiệu quả, góp phần bổ trợ nhau trên con đường phát triển của mình.”

Tuy nói vậy (“bổ trợ nhau trên con đường phát triển”) chớ không phải vậy đâu. Giữa lúc ở Venezuela “người dân phải bới rác tìm đồ ăn” thì không thấy Việt Nam, và những nước xã hội chủ nghĩa anh em khác, “bổ trợ” cái con tự do gì ráo. Làm bộ bầy tỏ chút tình cảm quan ngại cũng không luôn.

 Sợ mình sơ sót, và cũng ngại sự xuyên tạc (của những thế lực phản động nước ngoài) nên tôi tìm vào trang mạng của Đại Sứ Quán Việt Nam Tại Venezuela để xem thêm tin tức. Tiếc thay, tôi không tìm được gì khác ngoài “Lời chào của Đại sứ Đặc mệnh Toàn quyền Việt Nam tại Vê-nê-xu-ê-la,” với những lời lẽ vô cùng hoa mỹ như sau:

Việt Nam và Vê-nê-xu-ê-la là hai nước anh em, tuy xa cách về địa lý nhưng gần gũi về tấm lòng. Nhân dân hai nước luôn có tình cảm hữu nghị và gắn bó bởi nhiều điểm tương đồng về lịch sử, chính trị và xã hội. Hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao ngày 18/12/1989 và đã nhanh chóng phát triển quan hệ trên nhiều lĩnh vực. Đặc biệt việc duy trì thường xuyên các cuộc thăm viếng và tiếp xúc của Lãnh đạo cấp cao hai nước đã cho phép đạt được nhiều hiệp định và thoả thuận hợp tác song phương quan trọng. Nhiều dự án hợp tác kinh tế, văn hóa, xã hội đã và đang được triển khai tích cực và hiệu quả, góp phần bổ trợ nhau trên con đường phát triển của mình.

Trên tinh thần đó, Đại sứ quán Việt Nam tại Vê-nê-xu-ê-la luôn là địa chỉ tin cậy và cầu nối quan trọng giúp nhân dân hai nước ngày càng hiểu biết nhau hơn về đất nước và con người, góp phần thúc đẩy hơn nữa mối quan hệ hữu nghị và hợp tác toàn diện giữa hai nước và hai dân tộc chúng ta…

Đại Sứ Ngô Tiến Dũng

Tuy ông Dũng khẳng định “Đại sứ quán Việt Nam tại Vê-nê-xu-ê-la luôn là địa chỉ tin cậy và cầu nối quan trọng giúp nhân dân hai nước” nhưng khi vào phần tin Về Vê-nê-xu-ê-la của trang vietnamembassy-venezuela chỉ thấy vỏn vẹn có bốn chữ, cùng một cái chấm than thôi: Không có tin nào!

Sao mà làm biếng dữ vậy, cha nội? “Nhân dân hai nước luôn có tình cảm hữu nghị và gắn bó bởi nhiều điểm tương đồng về lịch sử, chính trị và xã hội”; vậy mà Đại sứ quán Việt Nam tại Vê-nê-xu-ê-la hiện nay “không có tin nào” trong khi nước bạn sắp bùng nổ đến nơi (“ready to explode”) theo như cách dùng chữ của BBC!

Sự kiện này khiến tôi nhớ đến bảng xếp hạng, về chỉ số tử tế (GCI) hồi năm 2014.

Blogger Nguyễn Văn Tuấn đã có nhận khá thú vị xét rằng:

“Bảng xếp hạng gọi là ‘Good Country Index’ (GCI) cho thấy VN đội sổ trong số các nước tử tế trên thế giới. Bảng xếp hạng này cho thấy VN đứng hạng 103 (trong số 124 nước) về đóng góp cho hoà bình và an ninh thế giới. Còn về đóng góp vào các quĩ từ thiện và cung cấp nơi nương tựa cho người tị nạn thì VN đứng hạng 123, tức áp chót! Tính chung, thứ hạng về tử tế của Việt Nam trên thế giới đứng hạng áp chót (124/125). Điều đáng nói hay cũng có thể xem là nhục là thứ hạng tử tế của VN chỉ đứng chung bảng với mấy nước ‘đầu trâu mặt ngựa’ như Lybia, Iraq, Zimbabwe, Yemen!”

Trong đám “đầu trâu mặt ngựa” này (ngó bộ) tiến sĩ Nguyễn Văn Tuấn còn bỏ sót hơi nhiều, trong đó có Venezuela – hạng thứ 117/125. Thiệt là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Thời đại này không còn chỗ cho đám đầu trâu mặt ngựa (ngu xuẩn, ác độc, tham lam, bất nhân và bất nghĩa) nắm quyền. Nay mai là ngày tàn của CNXH ở Venezuela. Ngày mốt sẽ đến lượt VN thôi!

29/06/2016


 

Tình hình mới ở Venezuela và bài học về cái chết của những kẻ độc tài

Ba’o Tieng Dan

01/08/2024

Trần Trung Đạo

Một căn bệnh không thuốc nào chữa khỏi mà những kẻ độc tài đều mắc phải là bệnh hoang tưởng quyền lực.

Ngoại trừ một số chết già vì điều kiện cách mạng dân chủ tại quốc gia họ cai trị chưa chín muồi, một phần không nhỏ đã chết một cách thê thảm bằng những cực hình mà họ chưa bao giờ tưởng tượng ra khi còn nắm quyền sinh sát.

Một hiện tượng đáng lưu ý khác, những kẻ độc tài này thường chết trong tay của những người trước đó không lâu đã thề trung thành với họ.

Ali Abdullah Saleh của Yemen là một trong những kẻ độc tài cai trị bằng bàn tay sắt suốt 33 năm từ 1978 đến 2011. Gia đình bảy anh em của Saleh nắm giữ hầu hết các chức vụ quan trọng trong chính phủ Yemen. Các cấp thấp hơn được phân bố trong bà con dòng họ. Saleh giao cho con và rể điều hành bộ máy công quyền. Chịu đựng áp lực do ảnh hưởng của phong trào Cách Mạng Hoa Lài Bắc Phi 2011, Ali Abdullah Saleh bàn giao chức vụ tổng thống lại cho phó tổng thống Abdrabbuh Mansur Hadi.

Ali Abdullah Saleh có tài sản kếch xù ước lượng vào khoảng 22 đến 64 tỷ Mỹ kim được gởi tại nhiều ngân hàng châu Âu và y có thể sống một cuộc đời đế vương tại Saudi Arabia. Nhưng không, Saleh liên minh với phong trào Yemen Houthis võ trang với ý định tiếp tục cai trị Yemen.

Ngày 4 tháng 12 năm 2017, Ali Saleh bị chính những người Houthis mà y tin tưởng giết.

***

Tháng 8 năm 2011, khi Tripoli lọt vào tay quân cách mạng Libya, Muammar Gaddafi thay vì trốn sang Chad hay Nigeria đã rút về Sirte, quê hương của ông ta để tìm cách tiếp tục chiến đấu.

Gaddafi gan lì và can đảm? Không phải. Y không rời Libya vì tin tưởng rằng người dân Sirte được y ưu đãi trước đây vẫn còn yêu mến và sẽ bảo bọc, che giấu y để chờ cơ hội phục hồi quyền lực. Gaddafi lầm. Không ai che giấu, bảo bọc Gaddafi. Ông ta phải trốn trong ống cống ở Sirte nhưng bị lôi ra bắn và thân thể đẫm máu, cho thấy đã bị đâm nhiều nhát dao.

***

Saddam Hussein của Iraq bị xử treo cổ vào sáng thứ bảy, ngày 30 tháng 12 năm 2006 vì “tội ác chống lại nhân loại” và “tội giết 148 người Iraq Shiites tại Dujail vào năm 1982 sau khi một cuộc mưu sát nhắm vào Saddam Hussein thất bại”.

Trước đó, Tổng thống George W Bush [của Mỹ] đòi hỏi Saddam Hussein và gia đình phải rời Iraq trong 48 giờ. Trong suốt cuộc chiến kéo dài hơn một tháng, Saddam Hussein có nhiều cơ hội để trốn đi khi liên quân Mỹ và đồng minh tấn công Iraq. Nhưng Saddam Hussein không bỏ trốn vì y tin tưởng vào lòng trung thành của quân đội.

Saddam Hussein cũng lầm. Một quân đội từng được xếp vào hàng thứ tư trên thế giới với những sư đoàn Vệ Binh Cộng Hòa (The Republican Guard) tinh nhuệ đã chọn đầu hàng.

***

Một cái chết gần gũi với giới cai trị Cộng sản nhất, là cái chết của vợ chồng Nicolae Ceausescu.

Phần đông thế giới ngày nay đã biết khá chi tiết về cái chết của họ. Điều đáng nói là, chính Ceausescu trong buổi gặp gỡ Gorbachev chỉ mười ngày trước đó vẫn nghĩ chế độ Cộng sản tại Romania sẽ “muôn năm trường trị”.

Ngày 21 tháng 12 năm 1989, Nicolae Ceaușescu đọc diễn văn trước hàng trăm ngàn người dân Romania. Họ là những người được cơ quan tuyên truyền huấn luyện khi nào cần phải hoan hô và khi nào cần phải vỗ tay. Khi Ceaușescu đọc diễn văn được khoảng tám phút, một nhóm công nhân nhà máy điện bỗng la lớn “Timișoara! Timișoara!” để phản đối sự kiện công an CS đàn áp đẫm máu hàng ngàn người ở thành phố Timișoara.

Những người dân được chọn để tham dự cuộc biểu tình nhằm tái lập uy tín của Ceausescu cũng là những người đầu tiên khai tử chế độ. Bốn ngày sau vợ chồng Ceausescu bị xử bắn.

Người muốn xử bắn Ceausescu nhanh chóng chính là tướng Victor Stanculescu, Bộ trưởng Quốc Phòng đầy tin tưởng của Ceausescu.

***

Nhà độc tài Nicolas Maduro của Venezuela học thuộc những kết liễu thê thảm của Muammar Gaddafi, Saddam Hussein, Ali Abdullah Saleh, Nicolae Ceausescu và nhiều người khác.

Học thuộc là một chuyện nhưng chữa khỏi căn bệnh hoang tưởng quyền lực đã ăn sâu vào trong xương tủy là chuyện khác.

Nicolas Maduro, 62 tuổi, người kế thừa quyền lực của nhà độc tài Hugo Chávez. Theo phóng sự điều tra “Nicolás Maduro là ai?” của báo The Guardian phát hành 15 tháng 4 năm 2013, Maduro hoạt động trong phong trào học sinh khuynh tả từ khi còn là học sinh nhưng ông ta chưa học hết bậc trung học.

Mặc dù ít học, Maduro, từ một tài xế xe bus, đã thăng tiến nhanh chóng nhờ sự nâng đỡ của nhà độc tài Hugo Chavez qua nhiều chức vụ quan trọng như Chủ tịch Quốc Hội, Bộ trưởng Ngoại Giao, Phó Tổng thống, và cuối cùng là Tổng thống Venezuela.

Suốt thời gian từ khi chiếm được quyền lực, Maduro Cai trị bằng sắc lệnh (Rule by decree), một hình thức độc tài do chính đảng Xã Hội Chủ Nghĩa Đoàn Kết của Venezuela (United Socialist Party of Venezuela) do ông ta lập ra trao quyền.

Nicolás Maduro liên tục phải đối phó với hàng loạt các cuộc biểu tình chống đối từ người dân và kết án từ thế giới. Một lần nữa, cuộc bầu cử vừa qua là một cuộc bầu cử gian lận.

Theo bản tin của AP loan hôm 30 tháng 7 năm 2024, Ứng cử viên Edmundo González tuyên bố có bằng chứng số phiếu bầu cho ông ta nhiều gấp đôi số phiếu của Nicolas Maduro. Trên khắp Venezuela các cuộc biểu tình đang nổ ra.

Lãnh đạo phe đối lập Venezuela María Corina Machado và ứng cử viên tổng thống Edmundo González chào đón những người ủng hộ tại Caracas hôm 30/7/2024. Nguồn: Matias Delacroix/AP

Các quốc gia độc tài thường nương tựa vào nhau, Nga, Trung Cộng, Cuba, Iran, Syria, Việt Nam đứng về phía Nicolas Maduro.

Theo bản tin “Việt Nam luôn coi trọng quan hệ hữu nghị truyền thống và Đối tác toàn diện với Venezuela” đăng trên báo Nhân Dân, ngày 8 tháng 6 năm 2024, mới đây nhân chuyến viếng thăm Việt Nam của Bộ trưởng Ngoại Giao Venezuela Yván Gil Pinto và trong dịp này thủ tướng Phạm Minh Chính chính thức mời Nicolas Maduro thăm Việt Nam lần nữa.

Thủ tướng Phạm Minh Chính bắt tay Bộ trưởng Ngoại giao Venezuela Yván Gil Pinto. Nguồn: Báo Nhân Dân

Với tội ác trầm trọng chống lại Venezuela trong suốt thời gian cầm quyền, bám lấy quyền lực bằng mọi giá là chọn lựa quy nhất của Maduro. Nhưng Maduro quên rằng mọi chế độ độc tài chống lại các quyền tự do căn bản của con người, sớm hay muộn đều bị lật đổ.

Cái chết của những kẻ độc tài để lại cho những ai còn đang cố bám lấy quyền lực một bài học: Tình đồng chí chỉ có giá trị khi chiếc ghế quyền lực còn vững chắc, một khi chiếc ghế quyền lực lung lay, kẻ xử bắn không phải ai xa lạ mà chính là những kẻ xưa nay đã thề thốt trung thành.


 

Thánh Anphonsô, Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh (1696-1787)-Cha Vương

Tháng 8 rồi bạn ơi! Xin Chúa chúc lành cho bạn và gia đình. Hôm nay 01/8 Giáo hội mừng kính Thánh Anphonsô, Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh (1696-1787). Mừng Bổn Mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 01/08/2024

Thánh Anphonsô sinh năm 1696 tại Na-pô-li. Người từ bỏ nghề luật sư để làm linh mục, rồi sau lại nhận trách nhiệm giám mục để loan báo tình yêu của Chúa Ki-tô. Người đi giảng không mỏi mệt, siêng năng giải tội và rất nhân từ với các hối nhân. Người đã lập dòng Chúa Cứu Thế nhằm mục đích loan báo Tin Mừng cho dân các miền quê (năm 1732). Người đã giảng dạy luân lý và viết nhiều tác phẩm về đời sống thiêng liêng.

Hạnh tích kể rằng một trong các linh mục của dòng có cuộc sống rất trần tục, và cưỡng lại mọi biện pháp nhằm thay đổi lối sống ấy. Vị linh mục được Đức Cha Anphonsô mời đến, và ngay ở lối vào phòng của ngài, thánh nhân cho đặt một tượng thánh giá thật lớn. Khi vị linh mục do dự không dám bước qua, Đức Cha Anphonsô ôn tồn nói, “Hãy bước vào đi, và nhớ đạp lên thánh giá. Đây không phải lần đầu tiên mà cha đạp Chúa dưới chân mình.”

Vào năm 71 tuổi, ngài bị đau thấp khớp khủng khiếp. Ngài đau khổ trong 18 tháng sau cùng với “sự tăm tối” vì sự do dự, sợ hãi, bị cám dỗ đủ mọi khía cạnh đức tin và mọi đức tính. Ngài qua đời ngày 01 tháng 8 năm 1787 tại Nocera de’ Pagani, Salerno.

Noi gương thánh nhân mời Bạn suy niệm và tự hỏi ngài đang muốn nhắn nhủ bạn điều gì nhé:

(1) Ai cầu nguyện, thì được cứu rỗi.

(2) Lạy Mẹ Maria, xin hãy nhận con, như của riêng Mẹ, và cho Mẹ, xin hãy chăm lo phần rỗi của con.

(3) Bất cứ sự bất an nào, cho dù có lý do tốt cách mấy, cũng không thể phát xuất từ Thiên Chúa.

(4) Khi một tư tưởng xấu xa hiện lên trong tâm trí, chúng ta phải cố gắng lập tức hướng tư tưởng về Thiên Chúa hoặc một đều trung lập nào đó. Nhưng qui luật trước tiên là phải lập tức kêu cầu thánh danh Chúa Giêsu và Mẹ Maria và tiếp tục kêu cầu cho đến khi cơn cám dỗ chấm dứt.

(5) Người không bỏ cầu nguyện thì chẳng thể kéo dài thói quen xúc phạm đến Thiên Chúa.

(6) Người nào tin tưởng vào bản thân sẽ hư mất. Người nào tin tưởng vào Thiên Chúa sẽ làm được mọi sự.

(7) Hôm nay Chúa mời bạn làm điều tốt; hãy làm ngay hôm nay. Ngày mai bạn có thể không có thời gian, hoặc Chúa có thể không còn kêu gọi bạn làm điều đó nữa.

*Câu nào đánh động bạnh nhất?

From: Do Dzung

******************

Ngợi Ca Anphongsô

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Điều rất may của bên bại cuộc

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Tôi bỏ ra nhiều thập niên để nghiên cứu về Vũ Trụ Học, Thiên Văn Học, Đại Dương Học, Địa Chất Học, và Nhân Chủng Học. Sau khi đã hoàn toàn thông thiên văn/ đạt địa lý, và hiểu thấu (hết trơn hết trọi) mọi lẽ cơ trời huyền diệu – cuối đời – thấy mình vẫn còn rảnh rỗi quá xá nên bèn tìm hiểu thêm (chút đỉnh) về tiểu sử của những vị lãnh tụ được sùng bái (nhất) trong khối cộng : Stalin, Lenin, Kim Nhật Thành, Kim Chính Nhật, Hồ Chí Minh.

Cả năm đều có một điểm này chung : khi họ chuyển qua từ trần thì dân chúng đều khóc lóc quá trời, quá đất – đến nỗi có nơi bị lụt lội, thiệt hại đến mùa màng vì dư… nước mắt!

Họ còn có một điểm chung nữa : không ai mang dép khi tiếp xúc với quần chúng, trừ ông Hồ Chí Minh. Cuộc đời của nhân vật huyền thoại này gắn liền với đôi dép như hình với bóng, ông lê la dép khắp mọi nơi – kể cả khi đi công du ở nước ngoài :

“Khi Bác tới thăm 1 ngôi đền lớn và cổ kính của Ấn Độ thì có một chuyện lạ xảy ra. Lúc Bác bước vào trong đền, để lại đôi dép bên ngoài thì bất ngờ có hàng trăm phóng viên báo chí, nhiếp ảnh, quay phim ập đến vây kín đôi dép cao su của Bác.

Họ như phục sẵn từ rất lâu rồi, một số phóng viên còn cúi xuống dùng tay sờ, nắn đôi dép tỏ vẻ lạ lùng và trịnh trọng. Sau đó họ vội vàng ghi chép lại những gì mình vừa thấy. Từ những góc độ, cự ly khác nhau, các phóng viên thi nhau bấm máy, họ chen nhau để có được những vị trí thuận lợi.

Rồi tiếp theo đó là cảnh đám đông dân chúng kéo đến từ các ngả, ùa vào để được ngắm nghía đôi dép. Đó chỉ là một cảnh tượng tự hào và cảm động mà bạn bè quốc tế đã dành cho đôi dép của Bác trong rất nhiều nơi Bác tới thăm.” (“Trăm phóng viên nước ngoài vây kín đôi dép của Bác” – Tin Ngắn, 19/05/2013).

Cảnh tượng “tự hào và cảm động mà bạn bè quốc tế đã dành cho đôi dép của Bác” ở New Delhi, thực ra, chả là cái (đinh) gì nếu so với lòng sùng kính của đồng bào trong nước – nhất là đối với những người ở vùng xa, vùng sâu, vùng căn cứ cách mạng :

“Không dối lòng đâu, mỗi lần đi “dép Bác Hồ” là thấy bụng không nghĩ điều trái, chân không đi hai đường. Chẳng riêng mình, cả làng này ai cũng vậy. Chiến tranh khỏi nói, hòa bình rồi có biết bao chuyện khó… Bông Rẫy hồi chiến tranh chỉ có 50 hộ, bây giờ đã lớn lên gần 120 hộ mà không còn ai đói, chỉ còn 10 hộ nghèo. Ai cũng có xe máy, hơn một nửa đã làm được nhà xây. Không ai nghe lời kẻ xấu vượt biên trái phép… Không nhờ phép lạ “dép Bác Hồ” sao được thế? Có “dép Bác Hồ” là thắng tất! Đinh Ngút cất lên một tràng cười sảng khoái. Ông nâng niu đôi dép mòn vẹt trên tay … (Lê Quang Hồi. “Làng Bông Rẫy Mang Dép Bác Hồ.” Quân đội Nhân dân 1-6-2009).

Đôi dép lốp của Bác, rõ ràng, không chỉ đã đi vào trái tim toàn thể nhân loại mà còn đi vào vũ trụ và (sẵn trớn) đi luôn vào lịch sử văn học nghệ thuật, và danh nhân của dân tộc Việt:

“Dép Bác, đôi dép cao su
Bác đi từ ở chiến khu Bác về
Phố phường trận địa
Nhà máy đồng quê
Đều in dấu dép Bác về, Bác ơi…

Bác Hồ là biểu trưng của tất cả những gì dung dị, mang một bản sắc dân tộc Việt Nam nhuần nhị, sâu xa nhất. Ngay cả quần áo, đồ dùng tiện nghi của Bác cũng đơn sơ, mộc mạc trong đó đôi dép của Bác trở thành một hình tượng thân quen, thắm thiết đối với chúng ta…” (Trung Đức. “Đôi Dép Bác Hồ Đôi Dép Cao Su.” vietnamngayve 23-03-2013).

Hai chữ “chúng ta” trong câu văn thượng dẫn, tiếc thay, không bao gồm cái đám dân miền Nam – nơi vùng địch tạm chiếm. Ở đây, trong suốt chiều dài của cuộc chiến vừa qua không ai được mang dép như Bác, và người dân cũng thiếu vắng hình ảnh của lãnh tụ kính yêu (cỡ Bác) để tôn thờ.

Và có lẽ vì thế nên có người đã sinh ra lòng đố kỵ, ganh tị, rồi thốt ra những lời lẽ xúc phạm đến Bác một cách rất nặng nề : “Nhưng người Hà Nội đến lạ! Họ biết Xã Hội Chủ Nghĩa là cái bánh vẽ cực kỳ thối tha mà cứ hớn hở ngồi vào lột lá bóc ăn và xơn xớt khen ngon khen ngọt đến nỗi người ngoài nhìn vào phát thèm. Họ biết Hồ Chí Minh gian manh xảo trá mà cứ ngoác miệng ngợi ca lúc ông ta còn sống và khóc khô nước mắt khi ông chết.” (Vũ Biện Điền. Phiên Bản Tình Yêu, Volume II. Fall Church,Virginia: Tiếng Quê Hương, 2012).

Nói thư thế là “vơ đũa cả nắm.” Ở đâu mà không có kẻ này, kẻ nọ. Ở Hà Nội, cũng có người ngắm đôi dép bác Hồ với đôi mắt ráo hoảnh :

“Một lần tôi quay cảnh ông thăm đồng bào nông dân ở Hải Dương, mùa hè năm 1957. Sáng sớm hôm ấy trời mưa to, trên đường còn lại những vũng nước lớn. Ðến một đoạn đường lầy lội ông tụt dép, cúi xuống xách lên. Trong ống ngắm của máy quay phim tôi nhìn rõ hai bên vệ cỏ không bị ngập. Tôi chợt hiểu : ông không đi men vệ đường bởi vì ông muốn chưng đôi dép.” (Vũ Thư Hiên. Đêm Giữa Ban Ngày, 2nd ed. Fall Church, Virginia: Tiếng Quê Hương, 2008).

Ồ thì ra Bác dùng dép để chưng! Thảo nào mà đôi dép râu đã được toàn ban Tuyên Giáo Trung Ương cầy cục, bằng mọi cách, để đặt nó lên…bàn thờ tổ quốc cho bằng được mới thôi! Và thế mới biết là cái khái niệm “chính chủ” của (nguyên) Bộ trưởng Đinh La Thăng không phải là hoàn toàn vô lý hay vô cớ.

Cùng là đôi dép cao su, sản xuất hàng loạt, nhìn thô kệch y hệt như nhau mà Bác thì sử dụng nó như là vật trang sức cho cuộc đời hoạt động chính trị của mình, và cũng phần nào nhờ nó mà sự nghiệp cách mạng của Bác có lúc đã lên đến “đỉnh cao chói lọi”, còn đám thường dân (dấm dớ) mà buộc phải xỏ chân vào là đời kể như khốn nạn – nếu không bỏ mạng thì cũng bỏ mẹ như chơi.

Hình ảnh này nếu dùng để minh hoạ cho bài thơ “Vay Tuổi” của Phùng Cung là (kể như) hết xẩy:

Con vừa mười sáu tuổi đời
Nửa đêm vay tuổi lấy người chiến tranh
Đèn con tiễn đến cổng đình
Quay về hụt bước ngỡ mình chiêm bao
Khe Sanh – Dốc miếu là đâu
Vắng con nhớ đến bạc đầu cô đơn
Máu chiều gội đỏ hoàng hôn
Nghĩa trang mồ giả, nắm xương không mồ…

Dù cũng sinh ra trong thời chinh chiến nhưng vì sống bên này vỹ tuyến nên tôi may mắn hơn những người cùng tuổi với mình. Trong khi họ chân đi dép râu, vai đeo ba lô, tay ôm súng đạn vượt Trường Sơn thì tôi vẫn được ngồi yên lành ở trường trung học công lập Trần Hưng Đạo – Đà Lạt.

Dù vậy, rất ít khi tôi chịu ngồi yên trong lớp. Một tuần, ít nhất cũng có đến hai ba hôm tôi bỏ học. Tôi ra ngồi cà phê Tùng (Đà Lạt) để tập uống cà phê đen, hút thuốc lá Basto Xanh, nghe nhạc Beatles hay đọc Im Lặng Hố Thẳm và Hố Thẳm Tư Tưởng của Phạm Công Thịện – nếu vào buổi sáng.

Chiều, tôi đi lang thang quanh đồi Cù rồi ngồi dựa gốc thông hát nhạc vàng (Thu Vàng, Chiều Vàng) nho nhỏ chỉ đủ chính mình nghe :

Chiều hôm qua lang thang trên đường
Hoàng hôn xuống, chiều thắm muôn hương
chiều hôm qua mình tôi bâng khuâng
Có mùa Thu về, tơ vàng vương vương

Trên đồi xanh chiều đã xuống dần
Mặt trời lấp ló sau đồi chiều vàng.
Riêng mình ta ngồi ngắm quanh trời
Lạnh lùng nghe tiếng chim chiều gọi đàn

Mãi cho đến sau Mùa Hè Đỏ Lửa, khi đã hai mươi tuổi, tôi mới nhận được giấy mời của Nha Động Viên đi trình diện nhập ngũ “để sát cánh cùng quân dân cán chính chống cộng sản xâm lược.”

– Úy Trời, cộng sản xâm lược hồi nào vậy cà?

– Sao hồi giờ không nghe ai nói gì hết trơn hết trọi về cái vụ này há?

– Mà họ xâm lược làm chi mới được chớ? Why and for what?

Đến khi tôi tìm ra được giải đáp cho những câu hỏi trên thì mọi sự đã trở nên quá muộn, tôi đã trở thành một kẻ thuộc bên thua cuộc. Dù sao (nói có thánh thần làm chứng) tôi vẫn cảm ơn Trời là đã may mắn không sinh ra và lớn lên… ở Bên Thắng Cuộc, cái bên mà vô số thiếu niên hay thiếu nữ phải đi dép râu để cùng với Bác hành quân rồi trở thành “những đoá hoa bất tử nơi ngã ba Đồng Lộc” hay tù binh trên đường Trường Sơn. Hiếm họa mới có người vào đến được Sài Gòn để rồi trở về với con búp bê, hay cái khung xe đạp trên vai!

Suy cho cùng trong mỗi cuộc chiến tranh. Bên nào thắng thì nhân dân cũng bại. Nhưng ở bên bại cuộc (chắc) đỡ bại hơn, chút xíu!


 

Obama, Bush hợp lực kỷ niệm 250 năm Hoa Kỳ lập quốc

Ba’o Nguoi-Viet

August 1, 2024

WASHINGTON, DC (NV) – Cựu Tổng Thống Barack Obama và George W. Bush sẽ cùng nhau tổ chức dịp kỷ niệm 250 năm lập quốc Hoa Kỳ vào 2026, cho thấy nỗ lực hợp tác lưỡng đảng trong một thời điểm phân cực chính trị nặng nề ở Mỹ, Đài ABC loan tin hôm Thứ Năm, 1 Tháng Tám.

Hai cựu tổng thống cùng với cựu Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama và Laura Bush sẽ đứng trong vai trò đồng trưởng ban danh dự của America250, một tổ chức do Quốc Hội lập ra năm 2016 để coi sóc công tác kỷ niệm 250 năm ký ban hành Bản Tuyên Ngôn Độc Lập.

Các nhà lãnh đạo ủy ban hy vọng việc mời được hai cựu tổng thống Dân Chủ và Cộng Hòa cùng dự phần sẽ làm gương sáng cho tinh thần hợp tác lưỡng đảng trong một đất nước mà sự đồng thuận chính trị ngày càng hiếm hoi và những mối quan ngại về bạo lực, chia rẽ ngày càng gia tăng, nhất là trong mùa bầu cử tổng thống sắp tới.

Từ trái, Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama, Tổng Thống Barack Obama, cựu Tổng Thống George W. Bush và Đệ Nhất Phu Nhân Laura Bush ở Washington, DC, ngày 20 Tháng Chín, 2009 (Hình: TANNEN MAURY/POOL/AFP/Getty Images)

Rosie Rios, cựu bộ trưởng tài chánh Hoa Kỳ, người đứng đầu America250, nhấn mạnh đến vai trò ủy ban trong cuộc lễ lạc là “đại diện mọi thành phần.”

“Đây là một nỗ lực đại chúng rộng khắp cho mọi người Mỹ cảm thấy rằng họ có thể tham dự từ Guam tới Alaska, Fairbanks tới Philadelphia, và mọi nơi mọi chốn,” Rios nói. “Dịp này là để ăn mừng và kỷ niệm đánh dấu chúng ta là nền dân chủ lâu đời nhất thế giới.”

Lễ mừng 250 năm lập quốc kéo dài nhiều năm sẽ bao gồm nhiều sinh hoạt trải rộng khắp 50 tiểu bang và sáu vùng lãnh thổ Hoa Kỳ. Lễ hội sẽ khai mạc chính thức ngày 4 Tháng Bảy, 2026, trong một trận bóng chày MLB giữa đội Milwaukee Brewers và Chicago Cubs tại vận động trường American Family Field ở Milwaukee, Wisconsin.

Ngoài ra, lễ hội còn có một đề án mang tên America Gives (Nước Mỹ Cho Đi), một nỗ lực gom góp các câu chuyện kể của người Mỹ bằng hình thức lịch sử truyền khẩu và một cuộc thi cấp quốc gia cho học sinh có dịp bày tỏ, suy ngẫm về khái niệm Mỹ Quốc có ý nghĩa như thế nào với các em. (TTHN)


 

  ĐỪNG CÃI !

Thao Teresa

Nhà điêu khắc đại tài Michelangelo vừa hoàn tất một bức tượng.

Nhà vua đến xem gật gù nói: “Ta thấy bức tượng này rất đẹp nhưng chưa hoàn hảo. Nên sửa vài chi tiết chỗ này, chỗ này… !”

Michelangelo liền sai các phụ tá bắc thang trèo lên bức tượng, cầm búa đục gõ leng keng. Nhưng ông dặn tuyệt đối không đục đẽo gì thêm vào bức tượng, không cần sửa gì cả, bức tượng đã hoàn tất rồi.

Sau một hồi, các phụ tá leo xuống. Nhà vua tiến lại gần ngắm nghía bức tượng và nói: “Thấy chưa Michel, bây giờ thì nó đã là một tác phẩm tuyệt mỹ.”

Nhà vua đi khỏi, Michel nói với các phụ tá: “Bức tượng đã hoàn hảo, cái chúng ta vừa làm chỉ là thỏa mãn cái ẩn ức của nhà vua thôi”….

Tóm lại: “Đừng cãi với người ng.u khi họ đang nắm quyền!”

Nguồn ST.


 

Chính quyền Venezuela trấn áp biểu tình phản đối kết quả bầu cử: 12 người chết

RFI

Tại Venezuela, hàng ngàn người ủng hộ phe đối lập hôm qua, 30/07/2024 lại xuống đường đòi công nhận chiến thắng của ứng cử viên Edmundo Gonzalez Urrutia, mặc dù chính quyền đàn áp những người biểu tình phản đối kết quả theo đó tổng thống Nicolas Maduro tái đắc cử. Cuộc đàn áp của chính quyền Maduro đã khiến 12 người biểu tình thiệt mạng, trong đó có 2 thanh thiếu niên và hơn 80 người bị thương, vài trăm người bị bắt giữ.

Đăng ngày: 31/07/2024 – 14:04Sửa đổi ngày: 31/07/2024 – 14:48

Protesters demonstrating against the official election results, declaring President Nicolas Maduro's reelection, block a highway in Valencia, Venezuela, on Tuesday, July 30, 2024, two days after the v

Biểu tình phản đối kết quả bầu cử tại Valencia, Venezuela, ngày 30/07/2024. AP – Jacinto Oliveros

Thùy Dương

Vốn là người kín tiếng, ứng cử viên đối lập Edmundo Gonzalez Urrutia, nhà ngoại giao 74 tuổi, hôm qua đã thách thức trực tiếp quân đội và chính quyền Nicolas Maduro sau vụ đàn áp đẫm máu. Ông tuyên bố trước những người ủng hộ tại Caracas : « Không có lý do gì để đàn áp nhân dân Venezuela ».

Trong khi đó, Nicolas Maduro cáo buộc phe đối lập là bên gây ra bạo lực, chủ tịch Quốc Hội Jorge Rodriguez thì cho rằng các lãnh đạo phe đối lập phải bị bắt giữ.

Tuy nhiên, Caracas cũng đang chịu nhiều áp lực quốc tế. Ngoại trưởng Peru tuyên bố chỉ công nhận Edmundo Gonzalez Urrutia, ứng cử viên của đối lập  là « tổng thống tân cử » của Venezuela. Đáp lại, Caracas hôm qua 30/07 tuyên bố cắt đứt quan hệ ngoại giao với Lima.

Về phía Liên Âu, theo AFP, đang công du Hà Nội, lãnh đạo ngoại giao châu Âu Josep Borrell hôm nay đề nghị chính quyền Maduro công bố kết quả bầu cử chi tiết cụ thể, nếu không thì Maduro không thể được công nhận thắng cử. Hôm qua, ông Borrell nhấn mạnh các lực lượng an ninh của Venezuela phải bảo đảm quyền tuần hành ôn hòa của người biểu tình.

Hôm qua Hoa Kỳ nhận định cuộc đàn áp là không thể chấp nhận được. Chính quyền tổng thống Joe Biden còn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc Caracas công bố chi tiết kết quả kiểm phiếu.

Từ New York, thông tín viên Loubna Anaki tường trình :

« Cuộc bầu cử tổng thống này là một thời điểm quan trọng đối với nền dân chủ của Venezuela ». Đây là những lời trao đổi hôm qua giữa tổng thống Mỹ Joe Biden và đồng nhiệm Brazil Luiz Inácio Lula Da Silva.

Tổng thống Mỹ và đồng nhiệm Brazil đã nói chuyện qua điện thoại để nắm tình hình hiện nay và kêu gọi chính phủ Caracas « công bố minh bạch các kết quả toàn diện và chi tiết của từng phòng phiếu ».

Từ khi Caracas thông báo kết quả bầu cử hôm Chủ Nhật, theo đó tổng thống Nicolas Maduro tái đắc cử, Washington cho biết Mỹ lo ngại về tình hình ở Venezuela, nhưng trước mắt vẫn kiềm chế không công khai cáo buộc chính quyền Venezuela gian lận. 

Theo một số phương tiện truyền thông, thái độ thận trọng này là do Hoa Kỳ cũng đang trong chiến dịch tranh cử tổng thống. Một phong trào biểu tình quy mô lớn và một cuộc khủng hoảng chính trị có thể làm trầm trọng thêm cuộc khủng hoảng di cư trong khu vực. Từ năm 2014 đến nay, đã có gần 8 triệu người Venezuela rời khỏi nước và số đông đã đến định cư ở Hoa Kỳ.

Chính quyền Biden vốn bị chỉ trích gay gắt vì cách quản lý hồ sơ di dân và tình hình như trên sẽ có thể khiến tổng thống Biden càng phải hứng chịu thêm nhiều đòn tấn công từ phe Cộng Hòa ».