CƠN ĐÓI TÂM LINH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Hãy ra công làm việc… để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh!”.

“Được tạo dựng cho vô biên, mỗi người có một cơn đói tâm linh bên trong; cơn đói đó có tên ‘Lỗ Hổng của trái tim’. Dù nhỏ hay không quá nhỏ, nó vẫn là một lỗ hổng ‘có kích cỡ Chúa Kitô!’; nó thuộc về Ngài, Đấng không cho phép bất cứ điều gì khác lấp đầy!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cho biết, dân chúng lại tìm Chúa Giêsu để được ăn no nê; Ngài sử dụng cơn đói thể xác để chỉ cho họ thấy một ‘cơn đói tâm linh’ sâu sắc hơn.

Mỗi người chúng ta đều đói, liên tục đói và muốn được thỏa mãn! Hẳn thức ăn thức uống là một trong những cơn đói, nhưng cơn đói sâu sắc nhất mà mỗi người đều có là ‘cơn đói tâm linh’, nó còn có tên ‘Lỗ Hổng của trái tim!’. Vấn đề là chúng ta thường cố thoả mãn ‘theo những cách không bao giờ thoả mãn’. Do đó, bạn và tôi cần nghe lời Chúa Giêsu, “Hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh!”. Lương thực Ngài ban là gì? Đó là Mình và Máu, Linh Hồn và Thiên Tính của Ngài. Đó chính là Bí tích Thánh Thể!

Đoạn văn này mở đầu cho diễn từ dài – “Bánh Ban Sự Sống” – sẽ được đọc trong ba Chúa Nhật tiếp theo. Suốt diễn từ này, Chúa Giêsu nói rõ, Thịt Ngài “thật là của ăn”, Máu Ngài “thật là của uống”. Ăn Thịt và uống Máu Ngài là con đường duy nhất dẫn đến sự sống đời đời. Một số người nghe điều này thấy rằng quá khó để chấp nhận; họ bỏ đi. Ngài đã từng hỏi nhóm Mười Hai liệu họ có rời đi không; Phêrô thưa, “Thưa Thầy, bỏ Thầy chúng con sẽ theo ai? Thầy có lời ban sự sống đời đời!”.

Suy gẫm về lời dạy này của Chúa Giêsu trong vài tuần tới, điều quan trọng là chúng ta hãy bắt đầu với nền tảng vốn là ‘cơn đói tâm linh’ của mình! Mỗi chúng ta đều trải nghiệm và nhận thức được nó. Không ai thoát khỏi nó. Vì lý do đó, hãy nhìn vào tâm hồn. Bạn thấy gì? Có một sự bồn chồn và ham muốn chưa thoả mãn nào đó không? Bạn có cảm nhận những cơn thèm muốn trong tâm hồn mình? Khi thấy được điều này, hãy biết rằng, bạn đã khám phá ra ‘điểm khởi đầu’ của cuộc sống viên mãn. Nếu không thể thấy được cơn đói bên trong, bạn không thể hướng đến nguồn thoả mãn!

Anh Chị em,

“Để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh!”. Thánh Thể là lương thực thường tồn, nguồn mạch của tất cả những gì được mong ước! Tuy nhiên, chúng ta thường không thấy điều đó nên dễ dàng rơi vào cái bẫy coi Thánh Thể là nghĩa vụ phải thực hiện mỗi tuần, thậm chí có thể coi là ‘bất tiện’. Nếu đây là đấu tranh của bạn, hãy thử áp dụng vài Chúa Nhật tới để xem xét lại sự hiểu biết của bạn về Bí tích Thánh Thể. Thánh lễ Chúa Nhật, hơn bất kỳ điều gì khác, phải được hiểu là nguồn thoả mãn sâu sắc nhất của chúng ta. Nó phải được coi là câu trả lời cho mọi khát khao, sự bồn chồn bên trong vì ‘cơn đói tâm linh’ đang cồn cào. Không phải tiền bạc, sự nổi tiếng, địa vị, quyền lực hay bất kỳ điều gì làm chúng ta thoả mãn. Nhưng là Chúa! Ngài đến trước hết và trên hết trong Thánh Lễ. Bạn có tin và hiểu được điều đó không?

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đổi mới và làm sâu sắc thêm tình yêu của con đối với Quà Tặng Thánh Thể; nhờ đó, ‘Lỗ Hổng của trái tim’ con được lấp đầy và con hết đói!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim bang Nguyen

***************************

CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN, NĂM B

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

24 Khi ấy, dân chúng thấy Đức Giê-su cũng như các môn đệ đều không có mặt ở bờ biển hồ Ga-li-lê, thì họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Người. 25 Khi gặp thấy Người ở bên kia Biển Hồ, họ nói : “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy ?” 26 Đức Giê-su đáp : “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê. 27 Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận.” 28 Họ liền hỏi Người : “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn ?” 29 Đức Giê-su trả lời : “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến.” 30 Họ lại hỏi : “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông ? Ông sẽ làm gì đây ? 31 Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép : Người đã cho họ ăn bánh bởi trời.”

32 Đức Giê-su đáp : “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, 33 vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian.” 34 Họ liền nói : “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy.” 35 Đức Giê-su bảo họ : “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói ; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ !” 


 

Lấy đạo đức, lối sống làm thước đo đánh giá cán bộ: phi thực tế!- RFA

Lấy đạo đức, lối sống làm thước đo đánh giá cán bộ: phi thực tế!

09:32 | Posted by BVN4

RFA

2024.07.31

Bộ Nội vụ Việt Nam, khi phản hồi với truyền thông về việc cán bộ vừa giữ chức vụ mới lại phát hiện sai phạm, hôm 30/7 nhấn mạnh cần lấy phẩm chất chính trị, đạo đức, lối sống, hiệu quả công tác và uy tín của cán bộ làm thước đo đánh giá.

Ảnh minh họa chụp tại Hà Nội trước đây. AFP PHOTO

Trao đổi với RFA từ Hà Nội liên quan vấn đề này hôm 31/7/2024, Cựu Trung tá Vũ Minh Trí, cho rằng:

“Người ta chỉ nhìn thấy từng cán bộ sai phạm và những sai phạm cụ thể của cán bộ đó tham ô tham nhũng bao nhiêu tiền, vi phạm điểm nọ, điểm kia… cho nên những quy định, hay kế hoạch, phương án tiêu chuẩn đánh giá mà Bộ Nội vụ hay một cơ quan nào khác đưa ra để xử lý cán bộ thì đều không có tác dụng thực tế”.

Liên quan việc xử lý cán bộ vi phạm lại cho giữ chức vụ mới, vị trí mới… ông Vũ Minh Trí nhận định:

“Tôi thấy xử lý như vậy là không nghiêm, ví dụ trường hợp Đinh La Thăng rõ ràng khi phát hiện vi phạm lại điều từ TP.HCM ra Hà Nội giữ chức Phó Ban Kinh tế Trung ương… rồi sau đấy mới bắt bỏ tù. Tôi thấy như vậy pháp luật không nghiêm, trong khi Việt Nam tuyên truyền mọi công dân bình đẳng trước pháp luật và xử lý không có vùng cấm, nhưng rõ ràng ở đây đã có sự thiên v.

Là một công dân, cựu Trung tá Vũ Minh Trí nói với RFA rằng, ông rất muốn biết những Chủ tịch nước như Nguyễn Xuân Phúc hay Võ Văn Thưởng vừa mới lên xong đã bị kỷ luật đến mức vi phạm phải cho nghỉ, hay một loại trường hợp khác như Đinh Tiến Dũng – Bí thư Thành ủy Hà Nội, hay những Ủy viên Bộ chính trị bị cho nghỉ… đã vi phạm gì? Ông Trí nói tiếp:

“Chúng ta chỉ nghe những câu từ sáo rỗng trong những kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương là họ vi phạm cái này, vi phạm cái kia… đến mức phải xử lý cho nghỉ… Việc nội bộ của đảng thì đảng tự giải quyết, dân không quan tâm, thế nhưng những sai phạm của họ dưới góc độ pháp luật cần được xử lý theo đúng pháp luật. Ví dụ pháp luật quy định tham ô tham nhũng hay nhận hối lộ từ 5 tỷ trở lên là 20 năm tù, thì phải bị xử tù theo đúng quy định pháp luật, chứ không thể xử lý nội bộ cho hạ cánh an toàn như vậy”.

Cho nên Theo cựu Trung tá Vũ Minh Trí, với những trường hợp xử lý mập mờ để được hạ cánh an toàn, thì rõ ràng pháp luật đã bị chà đạp, đã bị bỏ qua…

Tổng Thanh tra Chính phủ, ông Đoàn Hồng Phong, khi báo cáo về công tác phòng, chống tham nhũng trước Quốc hội từng cho biết đã thực hiện chuyển đổi vị trí công tác, luân chuyển cán bộ các cấp, các ngành… nhằm phòng ngừa tham nhũng cho 45.192 lượt cán bộ, công chức, viên chức.

Bây giờ Bộ Nội vụ lại nhắc lấy đạo đức, lối sống của cán bộ làm thước đo đánh giá, liệu cách thức này có hiệu quả trong việc phòng ngừa tham nhũng? Ông Trần Anh Quân, một người trẻ hoạt động xã hội ở Sài Gòn, khi trao đổi với RFA cho rằng những quy định về đạo đức cán bộ chỉ là mị dân:

“Những quy định về đạo đức đảng viên này được đặt ra là để người dân nhìn vào thì thấy đảng cũng cố gắng chống tiêu cực. Nhưng thực tế đó là mị dân. Ngoài ra thì cũng là một cách để chiêu dụ người trẻ, người thiếu hiểu biết, thiếu trải nghiệm kết nạp vào đảng cộng sản. Hiện nay Đảng Cộng sản đang rất tập trung vào giới trẻ để củng cố sức mạnh của Đảng. Nên họ muốn đưa ra những quy định để thanh niên nhìn vào thì tưởng là tốt, rồi tham gia vào đảng, đoàn. Chứ người từng trải, thậm chí đảng viên lâu năm chẳng ai tin vào cái gọi là ‘đạo đức cách mạng’ này”.

Theo ông Quân, những quy định về chuẩn mực đạo đức cách mạng của cán bộ, đảng viên đã có từ lâu, nhưng không hề được họ coi trọng:

“Thực ra thì những quy định này không mới, và đã được các lãnh đạo cộng sản thường xuyên nói đi nói lại từ thời ông Hồ Chí Minh tới giờ. Dù nói đi nói lại thường xuyên và ra quy định rõ ràng như vậy mà mỗi năm vẫn có hàng chục ngàn đảng viên vi phạm điều lệ Đảng, vi phạm pháp luật. Ví dụ năm 2023 có hơn 24 ngàn đảng viên bị kỷ luật, gần 10 ngàn đảng viên bị khởi tố do tham nhũng. Thì rõ ràng là đảng viên họ chẳng hề coi những quy định này ra gì”.

Truyền thông Nhà nước hôm 10/7/2024 dẫn kết quả báo cáo của Ủy ban Kiểm tra Trung ương cho biết, trong vòng sáu tháng đầu năm 2024, Đảng Cộng sản Việt Nam đã thi hành kỷ luật 7.858 đảng viên bao gồm các biện pháp khiển trách, cảnh cáo, cách chức, và khai trừ. Những sai phạm được Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng cho biết bao gồm suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, vi phạm quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước, tham nhũng, tiêu cực, lợi ích nhóm…

Tiến sĩ Kinh tế Nguyễn Huy Vũ từ Na Uy khi trả lời RFA liên quan vấn đề này cho rằng, việc luân chuyển cán bộ thường xuyên không giúp làm giảm tham nhũng, mà ngược lại nó có thể sẽ khiến tăng mạnh tình trạng tham nhũng. Ông lý giải:

“Đó là vì một cán bộ muốn vào được một cái ghế, anh ta phải bỏ tiền ra lo lót để được ngồi vào cái ghế đó. Khi ngồi vào đó rồi, anh ta sẽ tìm cách thu hồi vốn qua các hoạt động tham nhũng. Khi có chính sách từ cấp trên muốn luân chuyển, anh sẽ tìm cách đút lót cấp trên để khỏi luân chuyển hoặc luân chuyển sang các vị trí tương tự nhằm giữ được thu nhập. Cuối cùng thì chính sách này chỉ làm giàu cho những cấp trên, những người tổ chức cán bộ vốn đưa ra quyết định về việc luân chuyển cán bộ”.

Theo Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ, trong cơ chế chính trị độc đoán như hiện nay, những người cầm quyền lo ngại chế độ sẽ bị lung lay dẫn đến sụp đổ, vì vậy mà họ cứ loay hoay đưa ra những chính sách nhằm khoe mẽ và mị dân nhưng thực chất nó chẳng thể nào giải quyết được vấn đề.

Nguồn: RFA Tiếng Việt


 

Lịch sử đảng Cộng sản Liên Xô

Ba’o Tieng Dan

Kim Văn Chính

3-8-2024

Di chúc của Lenin.

Uy tín của Lenin rất lớn.

Nhưng:

Di chúc của Lenin không hề nói về việc ai có thể thay mình hoặc ý muốn của ông là ai sẽ thay ông.

Trong văn bản ngắn ngủi chỉ khoảng 600 chữ, Lenin đã lên án Stalin và kêu gọi các đồng chí của mình loại Stalin ra khỏi chức Tổng bí thư.

Từ 1922 đến 1924, lãnh tụ vô sản và là người sáng lập liên bang Xô Viết nhiều lần bị đột quỵ, khiến ông rốt cuộc gần như bất động, dẫn tới việc không kịp sắp xếp người kế vị.

Từ ngày 22/12/1922 đến 4/1/1923, Lenin bắt đầu đọc nội dung “di chúc”, chủ yếu cho người thư ký Maria Volodicheva.

Ông yêu cầu đánh máy thành 5 bản. Lenin giữ một, ba bản đưa cho người vợ Nadezhda Konstantinovna, và một cho ban bí thư đảng Cộng sản Liên Xô có dấu “tuyệt mật”.

Trong văn bản này, Lenin không nêu ai sẽ thay ông, nhưng lại chỉ ra yếu kém của toàn bộ những nhân vật cao nhất trong đảng, từ Stalin tới Trotsky, Kamenev, Zinoviev và Bukharin.

Phê phán Stalin

Phần viết về Stalin tháng 12/1922 nói: “Đồng chí Stalin, sau khi thành Tổng bí thư, đã tích lũy trong tay mình quyền lực vô hạn, và tôi không chắc, liệu đồng chí có thể, luôn luôn sử dụng quyền lực này thận trọng và thích hợp“.

Đoạn viết tháng Giêng 1923 nói tiếp: “Stalin quá thô lỗ, và điểm yếu này, tuy có thể chấp nhận được trong các đồng chí, lại trở nên không thể chấp nhận cho một Tổng Bí thư. Vì vậy tôi đề nghị các đồng chí nghĩ cách đưa Stalin ra khỏi vị trí này, và bổ nhiệm một người khác biệt với đồng chí Stalin, dung thứ hơn, trung thành hơn, lịch sự hơn, và quan tâm nhiều hơn đến các đồng chí khác, ít thất thường, vân vân“.

Hoàn cảnh này có vẻ chỉ là chi tiết nhỏ, nhưng tôi cảm thấy, từ quan điểm ngăn chặn sự chia rẽ trong tương lai, và từng những gì tôi đã viết về quan hệ giữa Stalin và Trotsky, đây không phải là việc nhỏ, hoặc là một việc lặt vặt như vậy lại có thể trở nên rất quan trọng“.

Lenin qua đời lúc 6.50 tối ngày 21/1/1924, khi chỉ mới 53 tuổi.

Hậu Lenin

Sau khi Lenin mất, quyền thao túng đảng Cộng sản Liên Xô thuộc về Stalin là người quyết đoán, thô thiển, ác độc và không khoan nhượng với ai chống đối ông mà ông liệt vào hàng kẻ thù.

Stalin mau chóng trở thành Tổng Bí thư và đảng nhất trí bầu ông ta theo nguyên tắc đa số.

Ông quay sang tấn công hầu như tất cả các đồng chí cao cấp quanh mình bằng những thủ đoạn tàn độc…

Và triều đại Stalin kéo dài nhiều năm để lại dấu ấn nặng nề nhưng bi hùng của vùng đất mang tên Liên Xô…


 

Bình luận của cư dân mạng về bốn “khúc củi” mới “vào lò”

Ba’o Tieng Dan

3-8-2024

Nguyễn Huy Cường: Bụp một phát, bốn vị

Phó thủ tướng, Bộ trưởng Tài nguyên & Môi trường, Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Ninh, [Bí thư Tỉnh ủy] Tuyên Quang, rụng một loạt chiều nay.

Ảnh (Từ trái qua): Bí thư Tuyên Quang Chẩu Văn Lâm, Bộ trưởng TN&MT Đặng Quốc Khánh, Phó Thủ tướng Lê Minh Khái và Bí thư Quảng Ninh Nguyễn Xuân Ký. Nguồn: Báo Dân Trí

Tôi hhông có hơi đâu mà mừng hay buồn cho những chuyện thường ngày ở … nước Việt này nhưng tôi nghĩ một nét lẩn thẩn như thế này:

Từ sáng nay trở về trước, các quý bà phu nhân các ông này, rồi con cái họ thường tự hào, thậm chí “tư cao”, tự đại, tự tin về chồng, cha mình ghê gớm lắm.

Có bao nhiêu kẻ xếp hàng một để được điếu đóm, cúi luồn, thậm chí thờ phượng để hưởng hơi ấm của các ông này.

Bạn tôi, một luật sư chuyên nghề “tạo quan hệ” hồi năm 2019, nói với tôi về một vị to ơi là to rằng, cái giá để GẶP được đức ông này là 5000 tiền Tây. Không tính đến chuyện gặp có được việc gì hay không!

Có khi đây là ngưỡng, là “lê vầu” do ông này định giá nhưng có khi không phải, chỉ là quy định của các quan bà thôi!

Là tôi nghĩ vậy.

***

Kim Văn Chính: Lò đốt tốc độ cao hơn

Sáng bầu Tổng Bí thư, chiều cho bốn uỷ viên Trung ương nghỉ chức vụ luôn.

Trong đó có Phó Thủ tướng Lê Minh Khái, là Phó Thủ tướng cuối cùng trong bốn Phó Thủ tướng được bầu tại Đại hội 13. Ông quê Bạc Liêu.

Thế mới biết công tác quy hoạch và bổ nhiệm các nhiệm kỳ gần đây là đại vấn đề…

Nếu quy cho người đứng đầu thì quy cho ai đây?

***

Dương Quốc Chính: Bác Tô Lâm đúng là đã có trận đánh đẹp chưa từng có, thần tốc, táo bạo, bất ngờ, biến trường hợp siêu đặc biệt thành không có lựa chọn khác, vô hiệu hóa được quy trình. Trận đánh này đáng ghi vào sách giáo khoa của học viện Chính trị Quốc gia và cho các nước Cộng sản bạn tham khảo học tập.

Nhân dịp có tân Tổng Bí thư, đúng ra Bộ Công an phải gỡ bỏ quy định thổi cồn quay về như cũ hoặc ít ra tháo khoán cho nhân dân một tháng không thổi cồn để nhân dân còn đi nhậu ăn mừng có Tổng Bí thư mới chứ nhỉ? Bây giờ Bộ Công an mới dự thảo thì lom dom quá, lỡ hết cơ hội kích cầu bia rượu.

Vua mới theo lệ là phải đại xá thiên hạ. Nhân tiện thả ‘bọn phản động’ 331, 117 ra, mới chứng tỏ minh quân đức trị, “Đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo“. ‘Bọn phản động’ sẽ đi nhậu suy tôn ‘thánh thượng vạn tuế’ ngay.

***

Nguyễn Thông: Miệng thì nói vẫn kiên quyết chống tham nhũng tiêu cực nhưng xử lý bọn đương sự lại bằng cách đồng ý với việc chúng làm đơn xin thôi chức vụ thôi việc, hóa ra cũng chẳng khác gì nhau.

Không thèm thất vọng, bởi không thể lãng phí dù chỉ là sự thất vọng.


 

Đảng Tân Đại Việt tưởng niệm và kỷ niệm 100 năm tuổi cố GS Nguyễn Ngọc Huy

Ba’o Nguoi-Viet

August 2, 2024

Văn Lan/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Đảng Tân Đại Việt tổ chức lễ tưởng niệm cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy lần thứ 34 và cũng là 100 năm tuổi của ông, tại phòng hội Westminster vào chiều Chủ Nhật, 28 Tháng Bảy.

Đồng ca “Việt Nam Minh Châu Trời Đông” trong lễ tưởng niệm Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Buổi lễ cũng là dịp ra mắt sách “Sự Phản Bội của Kissinger – Hoa Kỳ Thua Chiến Tranh Việt Nam Ra Sao” của Giáo Sư Stephen B.Young.

Ông Hoàng Đình Khuê, chủ tịch đảng Tân Đại Việt, cho hay Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy có đủ bốn đức tính tài-đức như tài viết, tài nói, tài tổ chức, tài hùng biện, sự viễn kiến cùng bổn phận với gia đình, trách nhiệm đối với tổ quốc. Ông đã dùng chủ nghĩa khoa học “Dân Tộc Sinh Tồn,” để đánh sập chủ nghĩa “Giai Cấp,” của Cộng Sản.

“Với mộng ước xây dựng nước Việt Nam dân chủ pháp trị, sau đó sẽ trung lập hóa đất nước Việt Nam thành một nước trung lập pháp trị vĩnh viễn, rất tiếc Giáo Sư Huy đã mất không thực hiện được viễn kiến đó…” ông Khuê nói.

Trong phần phát biểu với chủ đề “Trăm Năm Dấu Ấn của Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy,” bà Mộng Thủy, một hậu bối ngưỡng mộ tài năng, đức độ và cả cuộc đời dấn thân cho đất nước Việt Nam của cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy, đã trình bày những điểm son trong rất nhiều dấu ấn mà Giáo Sư Huy đã để lại cho hậu thế.

Thứ nhất, Giáo Sư Huy thành lập đảng Tân Đại Việt. Ông giải thích rằng Tân có nghĩa là một đảng hoàn toàn mới, và đa số các đảng viên của đảng Tân Đại Việt có nguồn gốc từ Đại Việt Quốc Dân Đảng.

Thứ hai, Giáo Sư Huy cùng Giáo Sư Nguyễn Văn Bông lập ra Phong Trào Quốc Gia Cấp Tiến là một tổ chức đi vào quần chúng, Quốc Gia là để phục vụ đất nước Việt Nam, và Cấp Tiến là để Việt Nam tiến nhanh, tiến mạnh về phía văn minh của nhân loại. Ngược lại với chủ trương Quốc Tế của người Cộng Sản.

Bà Nguyễn Ngọc Thúy Tần, ái nữ cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy, nói về những mơ ước cho đất nước Việt Nam của cha mình. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Thứ ba, Giáo Sư Huy thành lập Liên Minh Dân Chủ Việt Nam với năm tiêu đề: Dân Bản – Tự Do – Độc Lập – Hòa Bình – Trung Lập. Trong đó Dân Bản được đặt ở đầu và Trung Lập được đặt ở cuối, vì lấy Dân làm gốc là quan trọng nhất, chứ không phải lấy Đảng làm gốc, các chính sách là để phục vụ dân chứ không phải phục vụ giai cấp thống trị.

Về Trung Lập, vì địa chính trị luôn định hình cho chính trị. Nếu người lãnh đạo không quan tâm thì dễ dẫn đất nước đi sai đường. Việt Nam nằm trên bán đảo Đông Dương, vừa tiếp cận nước lớn là Trung Quốc, vừa tiếp cận Thái Bình Dương. Như con dao hai lưỡi, với địa thế chính trị đó có thể giúp Việt Nam nhanh chóng phú cường hay cắt Việt Nam bằng những cuộc chiến tranh. Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy mong muốn Việt Nam có được một quy chế Trung Lập Pháp Lý Vĩnh Viễn như Thụy Sĩ, không phải trung lập theo kiểu ngoại giao cây tre (gốc chắc-ngọn lay) thì các siêu cường không ai tuân thủ cả.

Tiêu đề Trung Lập nằm ở cuối, là vì bốn tiêu đề nằm trước dù có được cũng vẫn còn chưa đủ để thế giới từ bỏ việc dùng Việt Nam làm bãi chiến trường.

Thứ tư, Giáo Sư Huy chuyển các chiến sĩ Đại Việt, nhất là Xứ Bộ Miền Nam đi từ đấu tranh cách mạng sang đấu tranh chính trị, có nghĩa là các phương pháp tranh đấu của thời chống Pháp như: bí mật, bạo lực, lật đổ thì được chuyển sang công khai, ôn hòa, dùng nghị trường và bầu cử để tiến đến chính quyền.

Bà Mộng Thủy, người hậu bối kính ngưỡng mộ Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy, nói về năm dấu ấn tiêu biểu của ông. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Thứ năm, khả năng nhận xét và phân tích của Giáo Sư Huy qua dòng lịch sử. Ông lý giải sự khéo ăn khéo nói của người Việt Nam có nguồn gốc do ngàn năm bị giặc Tàu đô hộ, nên phải nói sao cho kẻ thống trị không biết mình chống lại để bị họ đàn áp, nhưng đồng bào đều biết là mình chống ngoại xâm.

Bà Nguyễn Ngọc Thúy Tần, ái nữ cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy, cùng gia đình từ tiểu bang New York về, tỏ lòng biết ơn với sự cam kết liên tục và tinh thần của đảng Tân Đại Việt đã duy trì sự tin tưởng sâu sắc đến người cha kính yêu của bà, và bà rất cảm động sau bao nhiêu năm, cộng đồng Việt Nam trên khắp thế giới hằng năm vẫn nhớ ngày giỗ của ông.

Bà chia sẻ: “…Đối với nhiều người, ba chúng tôi đã là biểu tượng phẩm chất của một nhà lãnh đạo có tầm nhìn xa trông rộng trong cuộc tranh đấu cho tự do dân chủ bằng biện pháp bất bạo động, thúc đẩy hệ thống đa đảng và ủng hộ pháp quyền. Ông thể hiện kiến thức sâu rộng, trí thông minh vượt trội, lòng chính trực vị tha và kiên nhẫn, ông đã hy sinh tất cả cho mục đích và niềm tin cao cả, hạnh phúc gia đình và khát vọng cá nhân thậm chí đến sức khỏe. Những phẩm chất này khiến ông trở nên một đấng anh hùng được nhiều người theo trên khắp thế giới, khiến kẻ thù sợ hãi và căm ghét!…”

Tiếp theo là phần ra mắt sách của Giáo Sư Stephen B. Young, bản tiếng Anh với tiêu đề “Kissinger’s Betrayal-How America Lost the Vietnam War,” và bản tiếng Việt với tiêu đề “Sự Phản Bội của Kissinger – Hoa Kỳ Thua Chiến Tranh Việt Nam Ra Sao.”

Giáo Sư Stephen B.Young (trái), tác giả sách “Sự Phản Bội của Kissinger – Hoa Kỳ Thua Chiến Tranh Việt Nam Ra Sao,” và ông Hoàng Đình Khuê, chủ tịch đảng Tân Đại Việt. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Sách dày hơn 500 trang, với tám chương. Đặc biệt trong chương 5 “Những Cuộc Đàm Phán Bí Mật-Cơ Hội Phản Bội,” cho thấy những bí mật động trời bị phanh phui trong giai đoạn ông Henry Kissinger còn là ngoại trưởng thời Tổng Thống Richard Nixon. Đến chương 6 “Bán Đứng,” sẽ thấy rõ hơn sự xảo trá của ông Kissinger khi lừa dối cả chính phủ Hoa Kỳ. Và đến chương 7 “Hoàn Tất Việc Phản Bội,” chương 8 “Tất Cả Đều Sụp Đổ,” coi như kết thúc chính thể Việt Nam Cộng Hòa.

Ngay lời tựa quyển sách đã khẳng định nỗ lực cô độc trong 40 năm của tác giả, ông viết: “Để chia sẻ lý do vì sao cuộc chiến tranh Việt Nam kết thúc quá thảm hại cho mọi người dân Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ,’ và “Qua những trang sách này, bạn có thể tự kết luận những gì là sự thật lịch sử và ý nghĩa của những điều đó.”

Về quan điểm lịch sử, Giáo Sư Stephen B. Young cho rằng Cộng Sản miền Bắc không phải là người thắng cuộc, khi người miền Nam Việt Nam có chính nghĩa, can đảm, dám hy sinh dám làm nhưng bị phản bội bởi một là Sainteny, hai là Kissinger.

Có những câu hỏi là “Vào năm 1972, có phải Kissinger bỏ Việt Nam để ưu tiên lo cho Trung Đông hay không,” hoặc “Sau gần 50 năm, ông có thấy bài học Việt Nam đang tái diễn ở Afghanistan hoặc ở Ukraine. Liệu có sự liên quan nào giữa Việt Nam và các sự kiện này hiện nay?” hoặc “Ông Kissinger có khi nào đọc được bản thảo cuốn sách này trước khi được xuất bản,” “Tại sao Sainteny và Kissinger thù ghét Nam Việt Nam nhiều vậy?” “Có khi nào ông dự định xuất bản sách này dưới dạng audiobook bằng tiếng Việt và có thể cho tác quyền để một người làm trên YouTube?”

Từ trái, ông Trần Bạch Thu và ông Ngô Ngọc Vĩnh, hai học trò của Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy; Giáo Sư Stephen B.Young, tác giả sách “Sự Phản Bội của Kissinger – Hoa Kỳ Thua Chiến Tranh Việt Nam Ra Sao;” ông Hoàng Đình Khuê, chủ tịch đảng Tân Đại Việt; và bà Nguyễn Ngọc Thúy Tần, ái nữ cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ông Stephen B.Young trả lời chung là Việt Nam hiện nay đang yếu đi khi các phe phái chia rẽ trong đảng Cộng Sản đấu đá kịch liệt, chắc chắn sẽ không tồn tại lâu, vấn đề là ai sẽ thay thế. Chế độ Cộng Sản đã hết thời, phải có một chủ nghĩa mới, một cấp lãnh đạo mới cho đất nước, bảo vệ cho Việt Nam trở thành một quốc gia độc lập, không lệ thuộc Cộng Sản Tàu. Và ông cho biết Cộng Sản Việt Nam “rất sợ quyển sách này,” vì những gì bị phanh phui trong đó.

Tác giả Stephen B.Young tốt nghiệp đại học Harvard College và trường luật Harvard Law School, từng là phụ tá Trưởng Khoa Luật Harvard Law School, Trưởng Khoa Luật đại học luật Hamline University School of Law. Từng giảng dạy tại đại học University of Minnesota, đại học University of Minnesota Law School.

Trong chiến tranh Việt Nam, Giáo Sư Young phục vụ trong Cơ Quan Phát Triển Quốc Tế Hoa Kỳ (USAID) tại Nam Việt Nam từ năm 1968 đến 1972 trong chương trình Bình Định và Phát Triển Nông Thôn. Ông từng là phụ tá đặc biệt chuyên trách kinh tế thuộc Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ Sài Gòn. Tháng Tư, 1975, ông khởi xướng chương trình định cư người tị nạn Việt Nam tại Hoa Kỳ, và nhiều chương trình khác cho phép thuyền nhân Việt Nam và nhiều sắc dân Lào, Cambodia, và Việt Nam được định cư tại Hoa Kỳ.

Quang cảnh lễ tưởng niệm cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy lần thứ 34 và kỷ niệm 100 năm tuổi của ông. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Giáo Sư Stephen B. Young cùng Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy đã viết sách “Truyền Thống Nhân Quyền tại Trung Quốc và Việt Nam,” và cùng nhau tranh đấu mấy mươi năm qua cho nền tự do độc lập và dân chủ pháp trị của Việt Nam. Giáo Sư Young có vợ Việt Nam và ông nói tiếng Việt trôi chảy theo giọng miền Nam.

Sự nghiệp của Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy là cả cuộc đời dấn thân cho một Việt Nam Dân Chủ-Phú Cường. Ông là một chiến lược gia về hành chánh lẫn chánh trị, một nhà thơ với những bài thơ ái quốc nổi tiếng, ông đã xả thân cho quê hương nhưng tiếc thay ước mơ của ông chưa trọn vẹn.

Mọi người cùng vỗ tay hòa nhịp hát vang bài “Thề Không Phản Bội Quê Hương” và “Việt Nam Việt Nam” để kết thúc chương trình. [qd] 


 

CON ĐƯỜNG ÍT AI ĐI – Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Hai con đường rẽ ra trong một khu rừng – và tôi, tôi chọn con đường ít ai đi, đó là cả một khác biệt.Hầu hết chúng ta đều quen thuộc với lời của nhà thơ Mỹ Robert Frost (1874-1963), ông đã nói vô số lần trong các bài phát biểu tốt nghiệp và trong các dịp khác như một thách thức: chúng ta không nên đi theo đám đông, nhưng dám đi trên con đường của chính mình, nâng nỗi cô đơn của mình lên một tầm cao mới.  Đúng, Chúa Giêsu cũng mời gọi chúng ta như thế khi chúng ta đứng trước hai con đường rất khác nhau.

Trong Bài giảng trên núi, Chúa Giêsu tóm tắt nhiều lời dạy quan trọng của Ngài.  Nhưng những lời này dễ bị hiểu lầm và thường chúng ta hợp lý hóa nó.  Phần lớn chúng ta không nắm bắt được điểm chính yếu ở lời dạy này: đức hạnh chúng ta phải sâu sắc hơn đức hạnh của các luật sĩ và của ngườibiệt phái Pha risêu.  Vấn đề ở đây là gì?

Hầu hết các luật sĩ và người Pharisêu đều là những người tốt, chân thành, tận tụy, mộ đạo, có đức hạnh cao.  Họ tuân giữ các Điều răn, họ là các ông các bà giữ công lý nghiêm ngặt.  Họ công bằng với mọi người, rất nhân từ và quảng đại với người lạ.  Vậy, họ còn thiếu gì?  Đúng, họ tốt nhưng chưa đủ.  Vì sao?

Vì chúng ta có thể là người đạo đức, hoàn toàn công bằng và quảng đại nhưng chúng ta vẫn có thể căm ghét, trả thù và hung bạo vì đó là những chuyện chúng ta vẫn có thể làm một cách công bằng.  Công lý nghiêm ngặt cho phép chúng ta có thể ghét người ghét mình.  Trả thù khi bị đối xử bất công và có thể ủng hộ án tử hình.  Mắt đền mắt!

Nhưng khi làm như vậy, chúng ta luôn làm những gì đến một cách tự nhiên.  Yêu người yêu mình là chuyện tự nhiên, ghét người ghét mình cũng là chuyện tự nhiên.  Nhưng đức hạnh thực sự đòi hỏi nhiều hơn thế.  Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta đến với điều gì đó cao cả hơn.  Ngài xin chúng ta yêu người ghét chúng ta, chúc phúc cho người nguyền rủa chúng ta, không bao giờ tìm cách trả thù và tha thứ cho những kẻ giết chúng ta – kể cả những kẻ giết người hàng loạt.

Phải thừa nhận, đây không phải là con đường dễ đi.  Hầu như mọi bản năng tự nhiên trong chúng ta đều chống lại điều này.  Phản ứng tự phát khi chúng ta bị oan là gì?  Chúng ta muốn trả thù.  Phản ứng tự phát khi chúng ta nghe tin kẻ nổ súng trong vụ thảm sát đã bị giết là gì?  Chúng ta cảm thấy nhẹ nhõm.  Phản ứng tự phát của chúng ta khi kẻ giết người không hối hận bị hành quyết là gì?  Chúng ta cảm thấy vui vì hắn đã chết; chúng ta không thể kiềm chế các phản ứng này.  Công lý đã được thực thi.  Một điều gì đó đã được thực thi trong vũ trụ.  Sự phẫn nộ về mặt đạo đức của chúng ta đã được xoa dịu.  Đã có một kết luận.

Có một kết luận không?  Không.  Những gì chúng ta cảm thấy chỉ là giải thoát về mặt cảm xúc, là thanh tẩy; nhưng có một khác biệt rất lớn giữa thanh tẩy và sự khép lại thực sự.  Mặc dù về mặt tâm lý, sự giải thoát về mặt cảm xúc có thể lành mạnh, chúng ta được Chúa Giêsu và tất cả những gì cao cả nhất bên trong chúng ta mời gọi đến với một điều gì đó khác, đến một con đường vượt ra ngoài cảm giác giải thoát về mặt cảm xúc, cụ thể là con đường ít người đi để đến với lòng trắc ẩn: hiểu biết và tha thứ rộng lớn hơn.

Để đánh giá điều này, chúng ta nên xem lại cách Đức Gioan-Phaolô II giải quyết án tử hình.  Ngài là giáo hoàng đầu tiên trong lịch sử Giáo hội hai ngàn năm lên tiếng phản đối án tử hình.  Ngài không nói án tử hình là sai, vì theo công lý nghiêm ngặt, án tử hình có thể được thực hiện.  Ngài chỉ nói chúng ta không nên làm điều đó vì Chúa Giêsu mời gọi chúng ta làm điều khác: tha thứ cho kẻ giết người.

Nói thì dễ! Khi nghe tin vụ xả súng hàng loạt, suy nghĩ và cảm xúc của tôi không tự nhiên hướng đến sự hiểu biết và thông cảm với kẻ xả súng.  Tôi không đau khổ về việc người này đã đau khổ như thế nào để làm việc này.  Tôi không thông cảm với những người có vấn đề tinh thần, những người bị tổn thương để họ có thể làm những chuyện như vậy.  Nhưng, cảm xúc tự nhiên của tôi là đi con đường của nhiều người đi: đây là người xấu xa, họ đáng chết!  Sự đồng cảm và tha thứ không phải là điều đầu tiên tôi nghĩ đến trong những tình huống này.  Thù hận và muốn trả thù: có.

Tuy nhiên, đó lại là con đường của cảm xúc, con đường được lựa chọn nhiều hơn.  Điều này dễ hiểu.  Ai muốn thông cảm cho kẻ giết người, kẻ ngược đãi, kẻ bắt nạt?

Nhưng đó chỉ là cảm xúc khi chúng ta trút giận.  Có điều gì đó khác bên trong chúng ta luôn kêu gọi chúng ta đến với điều cao cả hơn, cụ thể: đến với thông cảm và thấu hiểu mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta trong Bài giảng trên núi.  Hãy yêu kẻ ghét mình.  Chúc phúc cho kẻ nguyền rủa mình.  Tha thứ cho kẻ làm hại mình.

Hơn nữa, đức hạnh này không phải là điều chúng ta có thể có một lần và được mãi mãi.  Không.  Đức tin làm việc theo cách: có ngày chúng ta đi trên mặt nước, có ngày chúng ta chìm lỉm như tảng đá.  Vì vậy, giống như nhà thơ Robert Frost nói, có những khi chúng ta thấy mình đứng giữa hai con đường.  Một con đường nhiều người đi, con đường của căm thù, trả thù, con đường cảm thấy mình là nạn nhân; con đường kia ít người đi, mời tôi đi trên con đường của lòng trắc ẩn, thông cảm và tha thứ cao cả hơn.

Tôi sẽ chọn con đường nào?  Đôi khi là con đường này, đôi khi là con đường kia; dù tôi biết con đường nào Chúa Giêsu đang mời tôi.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

VƯỢT QUA  HỐI TIẾC – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Đó chính là Gioan Tẩy Giả đã từ cõi chết trỗi dậy!”.

“Để có thể vượt qua hối tiếc, thoát khỏi nỗi đau gây nên bởi những hối hận về quá khứ, sợ hãi về tương lai… hãy để lại dĩ vãng cho lòng thương xót của Thiên Chúa; trao tương lai cho sự quan phòng của Ngài; và dâng hiện tại cho tình yêu Ngài bằng việc trung thành với ân sủng!” – Jean-Pierre de Caussade.

Kính thưa Anh Chị em,

Giá mà câu nói của Jean-Pierre de Caussade được áp dụng cho Hêrôđê thì linh hồn của một quận vương đã không hư mất! Trong Tin Mừng hôm nay, Hêrôđê cho rằng, Chúa Giêsu hẳn là Gioan Tẩy Giả sống lại từ cõi chết, thì phải chăng bên trong ông đã có một sự đấu tranh với những hối tiếc, sợ hãi và mặc cảm tội lỗi? Giá mà ông ‘vượt qua hối tiếc’ và cho phép lòng thương xót Chúa bước vào!

Sau khi giết Gioan, Hêrôđê nghe biết danh tiếng của Chúa Giêsu, tin tức về Ngài đã lan truyền nhanh chóng và kịp đến tai ông. Với phiên bản của Marcô, chúng ta biết, “Hêrôđê sợ Gioan, biết Gioan là người công chính và thánh thiện nên giam giữ ông. Khi nghe Gioan nói, ông rất bối rối, nhưng vẫn thích nghe”. Có thể Hêrôđê đã có một tia sáng đức tin nào đó, nhưng cuối cùng, bị chi phối bởi những đam mê và ham muốn quyền lực. Có lẽ đó là lý do tại sao ban đầu ông giữ Gioan lại trong tù; và có vẻ như Hêrôđê cũng tỏ ra hối hận hoặc sợ hãi về việc chặt đầu Gioan. Và cũng rất có thể vì lý do này mà Hêrôđê đã nghĩ ngay đến Gioan khi lần đầu nghe về Chúa Giêsu và “quyền năng lớn lao” đang hoạt động trong Ngài.

Sự hối tiếc, sợ hãi và mặc cảm tội lỗi là những tác động phổ biến của một lương tâm đang xung đột. Hêrôđê là một ‘mẫu gương’ về những gì xảy ra khi chúng ta không giải quyết được xung đột đó bên trong chính mình. Cách duy nhất để ‘vượt qua hối tiếc’ và giải quyết sự bối rối bên trong của một lương tâm xung đột là ‘khiêm nhường đầu phục sự thật’. Hãy tưởng tượng nếu Hêrôđê đã ăn năn; hãy tưởng tượng nếu ông ta đã tìm đến Chúa Giêsu, thú nhận tội lỗi mình và cầu xin sự tha thứ! Đó sẽ là một câu chuyện tuyệt vời. Thật tiếc, thay vào đó, chúng ta có chứng từ của một người đã đi lạc không để cho lòng thương xót Chúa bước vào nên vẫn ngoan cố trong tội.

Anh Chị em,

“Đó chính là Gioan Tẩy Giả đã từ cõi chết trỗi dậy!”. Hãy suy gẫm về lời chứng không thánh thiện này của Hêrôđê! Chúa có thể sử dụng mọi thứ cho vinh quang Ngài, và Ngài thậm chí có thể sử dụng mẫu gương của Hêrôđê để chúng ta thấy bất kỳ khuynh hướng tương tự nào. Bạn có đấu tranh với sự hối tiếc, sợ hãi và tội lỗi không? Tin tốt lành là xung đột này dễ dàng được giải quyết bằng một tấm lòng khiêm nhường tìm kiếm sự thật. Hãy tìm kiếm sự thật để ‘vượt qua hối tiếc’, thừa nhận bất kỳ tội lỗi dai dẳng nào mà bạn cần giải quyết và cho phép lòng thương xót của Chúa bước vào để giải thoát bạn. Tắt một lời, “Hãy để lại dĩ vãng cho lòng thương xót Chúa; trao tương lai cho sự quan phòng của Ngài; và dâng hiện tại cho tình yêu Ngài dành cho bạn!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giúp con đủ sức nhảy bổ vào vòng tay từ ái của Chúa; nhờ đó, con thoát khỏi những nỗi đau của quá khứ, bất an của hiện tại và sợ hãi của tương lai!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

************************

Thứ Bảy Tuần XVII, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1 Khi ấy, tiểu vương Hê-rô-đê nghe danh tiếng Đức Giê-su, 2 thì nói với những kẻ hầu cận rằng : “Đó chính là ông Gio-an Tẩy Giả ; ông đã từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.”

3 Số là vua Hê-rô-đê đã bắt ông Gio-an, xiềng ông lại, và tống ngục vì chuyện bà Hê-rô-đi-a, vợ ông Phi-líp-phê, anh của nhà vua. 4 Ông Gio-an có nói với vua : “Ngài không được phép lấy bà ấy.” 5 Vua muốn giết ông Gio-an, nhưng lại sợ dân chúng, vì họ coi ông là ngôn sứ. 6 Vậy, nhân ngày sinh nhật của vua Hê-rô-đê, con gái bà Hê-rô-đi-a đã biểu diễn một điệu vũ trước mặt quan khách, làm cho nhà vua vui thích. 7 Bởi đó, vua thề là hễ cô xin gì, vua cũng ban cho. 8 Nghe lời mẹ xui bảo, cô thưa rằng : “Xin ngài ban cho con, ngay tại chỗ, cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả đặt trên mâm.” 9 Nhà vua lấy làm buồn, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên truyền lệnh ban cho cô. 10 Vua sai người vào ngục chặt đầu ông Gio-an. 11 Người ta đặt đầu ông trên mâm, mang về trao cho cô, và cô ta đem đến cho mẹ. 12 Môn đệ ông đến lấy thi hài ông đem đi mai táng, rồi đi báo cho Đức Giê-su.


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chùa xưa người cũ

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

28/07/2022

Tôi không có duyên lắm với những người phụ nữ cầm bút, đặc biệt là những cô hay những bà làm thơ, kể cả Bà Huyện Thanh Quan. Vấn đề hoàn toàn chả phải vì lý do cá nhân, hay tư riêng gì ráo. Điều không may chỉ vì tôi gặp nữ sỹ hơi quá sớm, thế thôi!

Thuở ấy, thuở mười ba mười bốn, tôi mới bước chân vào trung học mà đã giáp mặt với nàng thơ rồi. Có hôm, tôi vừa hối hả rời sân bóng đá (chạy vào phòng học) mồ hôi chưa kịp ráo lưng, đã nghe vị thầy phụ trách môn Việt Văn trầm giọng đọc bài Thăng Long Hoài Cổ :

Tạo hoá gây chi cuộc hý trường,
Đến nay thấm thoát mấy tinh sương.
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo,
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương.
Đá vẫn 
trơ gan cùng tuế nguyệt,
Nước còn chau mặt với tang thương…

Tôi vừa cắm cúi ghi chép, vừa khuých tay thằng ngồi cạnh :

– Cuộc hý trường là cuộc gì vậy cà?
– Không biết.
– Thăng Long ở đâu?
– Không biết luôn.

Thằng bạn chung bàn của những ngày xưa thân ái đã xa xôi và phôi pha ấy (nay) chả hiểu đã lưu lạc phương nào, sống chết ra sao? Còn tôi, sau cái cuộc hý trường (1975) thì lâm vào cảnh đời tha phương cầu thực và tha hương cho mãi đến bây giờ. Chiều qua, ở một góc trời xa, tôi tình cờ đọc lại một truyện ngắn (“Mái Chùa Xưa”) của Võ Hồng và mới chợt hiểu (thấm thía) thế nào là nỗi niềm hoài cổ :

Làng tôi có ba ấp, mỗi ấp có một ngôi chùa. Tôi ở ấp Quảng Đức, lên năm tuổi đã biết tên chùa là Châu Lâm…, đã thấy ông thầy chùa đầu tiên trong đời, thỉnh thoảng đi về trên con đường xuyên qua xóm.

Ngoại trừ cái áo nâu dài mặc đi ra đường là tươm tất, còn khi ở chùa thì thầy mặc áo vải thô vạt hồ màu xám có nhiều mụn vá nơi vai hoặc nơi cùi chỏ. Cái vạt áo nhọn làm cho dáng thầy từ mảnh mai trở nên gầy gò… Đi ra đường thì thầy mang guốc sơn, còn ở chùa thì mang guốc bằng gỗ cây sầu đông tự thầy đẽo lấy. Quai guốc là một mảnh da trâu cứng.

Một cảnh chùa nghèo nàn như vậy không thể ban phát lợi lộc vật chất cho ai hết, nhưng nhờ đó mà nó trở nên thân mật với mọi người. Ai muốn ghé chơi chùa cũng được, ghé vào giờ nào cũng được, cửa Tam quan gần như không bao giờ đóng. Nhà chùa không phải coi chừng kẻ trộm cắp vì chẳng có chi đáng để trộm cắp…

Trải qua cuộc chiến giằng co, ấp Quảng Đức của tôi đã thành bãi chiến trường. Đồng bào bỏ nhà cửa ruộng vườn lũ lượt gồng gánh ra đi. Ngôi chùa xưa chắc còn tịch liêu tàn phế hơn xưa, những con chim chào mào chìa vôi chắc cứ ngang nhiên làm tổ ngay ở chái sau, hiên trước.

Cuối cùng “cuộc chiến giằng co” rồi cũng đến lúc kết thúc, hoà bình được tái lập. Chùa chiền nhiều nơi được trùng tu với qui mô lớn, đạt kỷ lục thế giới bởi những quần thể tu viện mênh mông và những pho tượng phật khổng lồ. Đây đều là những công trình tập thể, đòi hỏi sự kết hợp của nhiều thành phần xã hội – theo nhận xét của T.S. Nguyễn Xuân Diện :

“Để tạo thành được những Chùa Bái Đính, Chùa Ba Vàng, Chùa Tam Chúc, Chùa Yên Tử như hiện nay, phải hội đủ ba mặt: Chức sắc Phật giáo + Chính quyền huyện đến tỉnh sở tại + Đại gia. Thiếu một trong ba thì không thể nào vẽ ra được các khu kinh doanh như vậy.”

Sau khi đã “vẽ” xong “các khu kinh doanh như vậy” thì vấn đề kế tiếp là điều hành, quản lý. Đây là giai đoạn cần sự “can thiệp” của Chính Quyền Trung Ương và Bộ Nội Vụ, với những ban ngành “có nhiệm vụ đào tạo sư sãi để ‘yểm’ Hội Phật Giáo Việt Nam, để trấn giữ hệ thống chùa toàn quốc.”

Phương thức tổ chức này được nhập khẩu (nguyên con) từ nước bạn Trung Hoa Vỹ Đại :

“Tất cả các nhóm tôn giáo dựa trên đức tin ở Trung Quốc, bao gồm 41 viện nghiên cứu Phật giáo trên toàn quốc, đều được Ban Tôn giáo Chính phủ [State Administration of Religious Affairs] giám sát.” (“The decline and fall of Chinese Buddhism: how modern politics and fast money corrupted an ancient religion.” South China Morning Post, Sep. 21, 2018 translated by Hoàng Kim Bảo).

Chỉ có điều hơi khác là ta “can thiệp” rất vụng về và “giám sát” quá sống sượng nên đã gây rất nhiều điều tiếng :

Từ Thức: “Qua cửa BOT của chùa VN ngày nay, người ta bước vào thế giới ma quái của oan hồn, của ‘vong’ ngất nghểu, ra rả đòi tiền như nặc nô đòi nợ.”

Nguyễn Văn Tuấn: “Thuở đời nay nhà sư đã xuất gia mà ăn thịt chó, uống tiết canh, hút thuốc lào, uống rượu Tây, say xỉn bí tỉ. Đó không phải là nhà sư nữa (chưa nói đến bậc chân tu), mà là dân ‘giang hồ’ rồi.”

Đặng Văn Sinh: “Có những hòa thượng vốn là nhân viên công lực hàm cấp cao tót vời, khoác áo cà sa trụ trì ở những chùa lớn theo dõi nhất cử nhất động của giới tăng ni phật tử.”

Mạnh Kim : “Những gì đang diễn ra khiến diện mạo Phật giáo ngày càng bi thảm là kết quả của chính sách ‘nhuộm đỏ’ Phật giáo, trong lớp áo ‘Đạo pháp và Dân tộc’ ra đời từ đầu thập niên 1980.”

Vương Trí Nhàn: “Ngày Phật đản… Sao ở giữa cảnh đèn nhang nghi ngút của chùa Quán Sứ, giữa bao nhiêu cụ bà thành tâm cúng vái, lại thấy một vị sư tuổi còn thanh niên, có nét mặt trông như một trung đoàn trưởng, tiểu đoàn trưởng nào đó, mà tôi từng thấy ở các mặt trận.”

Những vị sư “có nét mặt trông như một trung đoàn trưởng nào đó” – đôi lúc – vẫn tưởng rằng mình đang ở giữa mặt trận nên đã phát biểu như một chiến sĩ (thực thụ) khiến công luận không khỏi bàng hoàng: “Chúng ta phải quyết tâm xây dựng quân đội nước ta mạnh như là quân đội của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.

Ảnh: vietnamnet

Bây giờ thì còn tìm đâu ra một ngôi chùa nhỏ bé, nghèo nàn nhưng thân thiết như chùa Châu Lâm trong ký ức tuổi thơ của Võ Hồng :

“Ai muốn ghé chơi chùa cũng được, ghé vào giờ nào cũng được, cửa Tam quan gần như không bao giờ đóng. Nhà chùa không phải coi chừng kẻ trộm cắp vì chẳng có chi đáng để trộm… Sự liên hệ giữa dân xóm và nhà chùa là một liên hệ tinh thần, dầu không sâu đậm thiết tha nhưng mà lúc nào cũng sẵn sàng hiện diện. Khi có niềm đau nỗi buồn quá sức giải quyết của người thì về chùa để tìm sự an ủi và hy vọng. Nhà có tang mời thầy tụng kinh siêu độ, nhà có người đau ốm trầm kha mời thầy tụng kinh cầu an.

Mười năm một lần, ban trị sự Ấp tổ chức đàn tràng mời thầy hành lễ, làm chay múa lục cúng suốt ba ngày đêm để cầu an cho dân chúng cả Ấp. Người lớn trẻ con, thanh niên thiếu nữ dập dìu tới dự, áo quần tươm tất mặt mày tươi vui khiến tôi nghĩ rằng đây vừa là lễ Tạ Ơn cho mười năm đã qua vừa là Lễ Cầu An cho mười năm sẽ tới. Cỗ bàn dọn ra, ai có mặt cũng được mời ngồi và cầm đũa thọ trai, không phân biệt kẻ lớn người nhỏ kẻ sang người hèn. Y như trong những ngày lễ lớn làm chay ở chùa vậy.”

Những vị tu sĩ “mặc áo vải thô vạt hồ màu xám có nhiều mụn vá nơi vai hoặc nơi cùi chỏ, mang guốc bằng gỗ cây sầu đông tự thầy đẽo lấy” cũng đều đã biệt tăm/biệt tích. Những người muôn năm cũHồn bây giờ ở đâu?


 

CÓ BÁN THƯỢNG ĐẾ KHÔNG?

KÍNH CHÚA YÊU NGƯỜI

Ở một thành phố nhỏ,

Phía Tây nước Hoa Kỳ,

Có cậu bé mười tuổi,

Đang thất thểu bước đi.

 

Đầu tóc xù và rối,

Lưng khom kiểu người già,

Cậu cứ đi, đi mãi,

Tay cầm đồng đô-la.

 

Cậu bước vào nhiều quán,

Mà vốn người rất đông.

Khe khẽ hỏi ở đấy

Có bán Thượng Đế không?

 

Thường thì các chủ quán

Nghĩ cậu điên, đuổi đi.

Một vài người ái ngại,

Lặng im không nói gì.

 

Lúc trời đã chạng vạng,

Bước vào một nhà hàng,

Là quán thứ sáu chín,

Sang trọng và sáng choang.

 

Cậu lặp lại câu hỏi

Với một người đã già,

Tay cầm tờ báo lớn,

Ngồi trong ghế sô-pha.

 

Hơi ngạc nhiên chút ít,

Ông không đuổi cậu đi.

Gấp báo rồi hỏi cậu

Mua Thượng Đế làm gì?

 

“Dạ, bố cháu mất sớm.

Chỉ còn hai mẹ con.

Mẹ cháu đang ốm nặng.

Mà tiền cũng không còn.

 

Hôm qua cháu hỏi mẹ:

“Mẹ có khỏi bệnh không?”

“Chỉ Thượng Đế… mẹ đáp,

Nước mắt chảy ròng ròng.

 

Cháu muốn mẹ cháu sống,

Nên suốt ngày hôm nay

Đi tìm mua Thượng Đế,

Vào cả nhà hàng này.

 

Nghe xong, rất cảm động,

Hơi rơm rớm, ông già

Hỏi: “Cháu có tiền chứ?”

“Cháu có một đô-la”.

 

Ông già cầm tiền, nói:

“Thật may, số tiền này

Vừa đủ mua Thượng Đế.

Cháu theo ông vào đây.

 

Rồi ông đưa cho cậu

Một lọ nhỏ màu xanh,

“Đây, Nụ Hôn Của Thượng Đế.

Bệnh mẹ cháu sẽ lành”.

 

Ngày hôm sau, cậu bé

Thấy một tốp chuyên gia

Đáp máy bay đi tới,

Chắc đâu đó từ xa.

 

Với thiết bị hiện đại

Và thuốc hiếm, đắt tiền,

Mẹ cậu chóng hồi phục

Như nhờ có phép tiên.

 

Hóa ra ông già ấy,

Người không đuổi cậu đi,

Vốn là một tỉ phú,

Có tên là Bondi.

 

Chủ một chuỗi khách sạn

Và rất nhiều nhà hàng,

Ông có mặt hôm ấy

Tiện đường thì ghé ngang.

 

Và chính ông gọi điện

Mời tốp chuyên gia này.

Thanh toán mọi chi phí,

Kể cả tiền máy bay.

 

PS

Về sau, cậu bé lớn

Đã theo học trường y,

Phát minh loại băng dán

Đặt tên là Bondi.

 

Đó là loại băng dán

Rất phổ biến hiện nay.

Tiếc ít người biết được

Ý nghĩa cái tên này.


 

TIN CẬP NHẬT: Hoa Kỳ Không Cấp Quy Chế Kinh Tế Thị Trường Cho Việt Nam

Ba’o Dat Viet

August 3, 2024

Ngày 2/8, Bộ Thương mại Hoa Kỳ thông báo rằng Việt Nam sẽ tiếp tục bị phân loại là một quốc gia có nền kinh tế phi thị trường. Quyết định này được công bố sau khi Hoa Kỳ hoãn lại do Việt Nam tổ chức quốc tang cho Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Theo Bộ Thương mại Hoa Kỳ, việc giữ nguyên phân loại này có nghĩa là phương pháp tính thuế chống bán phá giá đối với hàng nhập khẩu từ Việt Nam sẽ không thay đổi. Ban đầu, Bộ Thương mại dự kiến công bố quyết định này vào ngày 26/7, nhưng đã lùi thời hạn thêm một tuần do sự cố kỹ thuật. Cũng vào ngày 26/7, Việt Nam tổ chức quốc tang cho Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, người đã cùng Tổng thống Joe Biden nâng cấp quan hệ Việt-Mỹ lên đối tác chiến lược toàn diện vào tháng 9 năm ngoái.

Việt Nam đã hy vọng được Hoa Kỳ đưa ra khỏi danh sách 12 nền kinh tế phi thị trường do sự can thiệp sâu rộng của nhà nước vào nền kinh tế. Nhiều lãnh đạo Việt Nam đã kêu gọi Hoa Kỳ thực hiện điều này nhằm cải thiện quan hệ song phương.

Bộ Công Thương Việt Nam bày tỏ tiếc nuối về quyết định của Hoa Kỳ, cho rằng điều này gây thiệt thòi cho các doanh nghiệp xuất khẩu của Việt Nam vào thị trường Mỹ. Họ sẽ tiếp tục bị phân biệt đối xử trong các vụ điều tra chống bán phá giá và chống trợ cấp. Chi phí sản xuất thực tế của doanh nghiệp Việt Nam không được công nhận, mà phải sử dụng “giá trị thay thế” của một nước thứ ba để tính toán biên độ phá giá.

Nhiều nhà lập pháp Hoa Kỳ đã gửi thư yêu cầu Bộ trưởng Thương mại Gina Raimondo không cấp quy chế thị trường cho Việt Nam, lý do là Việt Nam vẫn vận hành như một nền kinh tế kế hoạch được điều chỉnh bởi các nghị quyết của Đảng Cộng sản. Các thượng nghị sỹ và dân biểu Mỹ cũng bày tỏ lo ngại về quyền lao động và mối liên hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc về nguyên liệu sản xuất.

Bộ Công Thương Việt Nam khẳng định nếu Bộ Thương mại Hoa Kỳ xem xét một cách khách quan và công bằng, họ sẽ nhận thấy Việt Nam đã là một nền kinh tế thị trường, như 71 quốc gia khác đã công nhận, bao gồm Anh, Canada, Australia và Nhật Bản.

Phát ngôn viên của Bộ Thương mại Hoa Kỳ cho biết sẽ xem xét các phản đối và quan ngại của các nhà lập pháp và các nhà sản xuất thép ở Hoa Kỳ khi đưa ra quyết định.

Ngay sau khi quyết định được công bố, ông Kevin Dempsey, chủ tịch Hiệp hội Sắt và Thép Hoa Kỳ (AISI), hoan nghênh kết luận này, cho rằng việc cấp quy chế kinh tế thị trường cho Việt Nam là không thích hợp, do vai trò quan trọng của các doanh nghiệp nhà nước trong nền kinh tế Việt Nam và việc thao túng tiền tệ cũng như các hạn chế thương mại khác của Việt Nam.

Ngược lại, các nhà bán lẻ ở Mỹ lại ủng hộ việc nâng cấp quy chế kinh tế thị trường cho Việt Nam. Ông Ted Osius, người đứng đầu Hội đồng kinh doanh Mỹ-ASEAN, cho rằng Việt Nam đã có nền kinh tế thị trường.

Luật sư Vũ Đức Khanh từ Canada bày tỏ sự ủng hộ quyết định của Bộ Thương mại Hoa Kỳ, cho rằng việc thừa nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường vào thời điểm này là không thực tế và gây bất lợi cho an ninh quốc gia Hoa Kỳ.

Bộ Công Thương Việt Nam cho biết sẽ nghiên cứu và phân tích các lập luận trong báo cáo của Bộ Thương mại Hoa Kỳ để bổ sung và hoàn thiện hồ sơ yêu cầu xem xét lại quy chế kinh tế thị trường cho Việt Nam.

Hoa Kỳ hiện là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam với giá trị thương mại hai chiều hơn 120 tỷ USD vào năm ngoái. Mặc dù Mỹ không nâng cấp Việt Nam lên nền kinh tế thị trường, nhưng với việc Mỹ đang tìm cách đưa chuỗi cung ứng ra khỏi Trung Quốc, Việt Nam đã trở thành một trong những quốc gia được Hoa Kỳ chọn để hợp tác nhằm giảm phụ thuộc vào Bắc Kinh.

LS Khanh cho biết ông ủng hộ việc đưa Việt Nam trở thành “đối tác thân thiện, tích cực và đáng tin cậy trong khuôn khổ kinh tế Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương” nếu Việt Nam “quyết tâm điều chỉnh hệ thống pháp luật, chính trị, kinh tế hướng tới nền kinh tế thị trường hoàn chỉnh.”


 

Bầu cử của xứ ‘tư bản giẫy chết’, trông người mà ngẫm đến ta

Ba’o Nguoi-Viet

August 2, 2024

*Chuyện Vỉa Hè

*Đặng Đình Mạnh

Nhiệm kỳ 4 năm của Tổng thống Hoa Kỳ, ông Joe Biden sắp mãn vào cuối năm 2024 này. Theo đó, vào ngày 05/11/2024 sắp tới, người dân Mỹ sẽ bước vào cuộc bầu cử tổng thống lần thứ 47 của quốc gia mình. Khi ấy, họ quyết định bỏ lá phiếu chọn lựa các ứng cử viên thuộc 2 đảng chính yếu, gồm đảng Cộng Hòa và đảng Dân Chủ hoặc các đảng phái khác, kể cả các ứng cử viên độc lập.

Thời điểm này, hầu như sự quan tâm của công chúng chỉ tập trung vào 2 ứng cử viên, ông Donald Trump, cựu Tổng thống thuộc đảng Cộng Hòa và bà Kamala Harris, đương kim Phó Tổng thống thuộc đảng Dân Chủ. Còn lại, các ứng cử viên của các đảng phái chính trị khác hoặc các ứng cử viên độc lập vẫn chưa lộ diện hoặc thông tin về họ đã bị chìm khuất trong núi thông tin khổng lồ về 2 ứng viên chính.

Các “đại biểu” đảng CSVN tham dự đại hội đảng khóa 13 theo nhau vào hội trường Trung tâm Hội nghị Quốc gia ở Hà Nội ngày 26 Tháng Giêng 2021 tiến hành thủ tục cắt đặt các ghế từ Tổng bí thư trở xuống. (Hình: Manan Vatsyayana/AFP/Getty Images)

Sau khi có kết quả bầu cử, vị Tổng thống thứ 48 sẽ làm lễ tuyên thệ nhậm chức vào ngày 20 Tháng Giêng 2025 tại tòa nhà Quốc Hội Hoa Kỳ (điện Capitol).

Trong một vài trường hợp hãn hữu, người không được người dân bầu làm Tổng thống cũng có thể trở thành Tổng thống trong trường hợp Tổng thống đương nhiệm qua đời hoặc từ chức, thì người thay thế là Phó Tổng thống đương nhiệm. Sau Phó Tổng thống, pháp luật Hoa Kỳ đã quy định sẵn danh sách thứ tự các chức vụ có thể kế vị chức vụ Tổng thống.

Cho thấy, hầu hết các diễn biến hoạt động để tấn phong một vị Tổng thống Hoa Kỳ, từ ứng cử, vận động bầu cử, nhận quyên góp, bầu cử, kiểm phiếu, xác nhận kết quả, khiếu nại, bàn giao quyền lực, nhậm chức… đều thực thi trong khuôn khổ Hiến pháp, pháp luật Hoa Kỳ và thông lệ. Đó là một chu trình hoàn toàn minh bạch, có thể kiểm soát và kiểm chứng. Trong đó, người dân biết ứng cử viên Tổng thống là ai? Quan điểm chính trị ra sao? Giữa các cứng cử viên có sự khác biệt những điều gì? Để người dân có thể quyết định, chọn lựa người lãnh đạo quốc gia bằng lá phiếu của mình.

Nhờ đó, mà ý niệm pháp lý chính quyền của dân, do dân và vì dân trở thành một thực tế tồn tại tại Hoa Kỳ.

Phó Tổng thống Kamala Harris vận động tranh cử tại thành phố Houston, Texas, ngày 31 Tháng Bảy 2024. (Hình: Brandon Bell/Getty Images)

Ở Việt Nam đương nhiên cũng có bầu cử, thậm chí được chế độ tổ chức rình rang để thu hút tất cả người dân tham gia. Đó là bầu cử cơ quan dân cử các cấp, từ Quốc Hội đến Hội đồng Nhân dân địa phương và chỉ vậy mà thôi.

Theo Hiến pháp, tuy Quốc Hội được quy định là cơ quan nắm giữ quyền lực cao nhất. Thế nhưng, tại điều 4 lại quy định Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, vô hình trung đã phủ nhận hoàn toàn vị thế của Quốc Hội. Thế nên, người đứng đầu Đảng Cộng sản là Tổng Bí thư mới là người nắm giữ quyền lực cao nhất chứ không phải Chủ tịch Quốc Hội. Quốc Hội chỉ còn là một định chế mang tính hình thức và là một tấm bình phong về ngụy dân chủ mà thôi.

Cho nên, tuy bầu cử Quốc Hội được tổ chức rình rang, thu hút mọi người dân đi bỏ phiếu, nhưng thực chất lại chẳng có quyền hạn gì ngoài việc hợp thức hóa các quyết định từ Đảng Cộng Sản. Trong khi đó, chính các kỳ Đại hội Đảng Cộng sản tổ chức 5 năm một lần mới thật sự quan trọng, vì chính Đảng Cộng sản đã giành lấy vị thế quyết định tất cả những vấn đề hệ trọng của quốc gia.

Tất nhiên, chỉ có một số rất ít người người dân là đảng viên Đảng Cộng sản mới có quyền tham gia Đại hội Đảng. Sau đại hội các cấp, thì chỉ còn một nhóm hơn trăm đảng viên cao cấp là Ủy viên Trung ương Đảng có quyền bầu ra các chức vụ cao cấp nhất, lãnh đạo Đảng và quốc gia.

Theo đó, lẽ ra vào Tháng Giêng 2025 sẽ diễn ra kỳ đại hội Đảng Cộng Sản lần thứ XIV để bầu ra một Tổng Bí thư. Thế nhưng, Tổng Bí thư đương nhiệm, ông Nguyễn Phú Trọng đột ngột qua đời vào Tháng Bảy 2024 khi chưa hết nhiệm kỳ thứ ba của ông ấy, cũng đã khiến đặt ra vấn đề thay đổi người lãnh đạo quốc gia mới.

Rất nhanh, một ngày trước khi ông Nguyễn Phú Trọng mất, thì chế độ đã thông báo cho quốc dân về việc Bộ Chính trị tạm giao quyền hạn Tổng Bí thư Đảng Cộng Sản cho ông Tô Lâm, Chủ tịch nước. Và có lẽ trong ít ngày nữa, ông Tô lâm sẽ chính thức kế vị chức vụ Tổng Bí thư.

Không chỉ vậy, việc kế vị của ông Tô Lâm hoàn toàn dựa trên cơ sở thế lực của ông ấy trong Đảng vào lúc này, chứ không theo cơ sở pháp luật đã đành mà cũng không theo Điều lệ Đảng Cộng sản.

Như vậy, kể cả Đại hội Đảng chính thức theo nhiệm kỳ hoặc thay đổi Tổng Bí thư trong nhiệm kỳ, thì cũng chỉ có một nhóm nhỏ là đảng viên cao cấp quyết định mọi sự hệ trọng mà thôi. Sự quyết định của họ là một chu trình hoàn toàn dựa vào vị thế cá nhân và tương quan quyền lực của các thế lực trong Đảng. Trong đó, người dân hoàn toàn đứng ngoài chu trình đó, họ không có vai trò gì trong quá trình tấn phong một người lãnh đạo có thẩm quyền quyết định vận mệnh quốc gia của mình.

Cựu Tổng thống Donald Trump vận động tranh cử tại thành phố Harrisburg, Pennsylvania, ngày 31 Tháng Bảy 2024. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)

Người dân cũng không hề biết ứng cử viên là ai cho đến ngày bỏ phiếu, vì vậy, họ càng không thể biết xu hướng, quan điểm chính trị của người ấy, cũng như chương trình hành động là gì sau khi đắc cử.

Người trúng cử Tổng Bí thư trong cuộc bỏ phiếu, thực chất chỉ là hình thức để che đậy kết quả dàn xếp, thỏa hiệp giữa các thế lực tranh đoạt quyền lực trong Đảng Cộng Sản.

Cuộc họp Bộ Chính Trị được cho rằng vừa tiến hành vào ngày Thứ Sáu mùng 2 Tháng Tám 2024 đã là một sự thỏa hiệp như vậy: Nguồn tin khả tín cho biết rằng ông Tô Lâm, Chủ Tịch nước sẽ kế vị chức vụ Tổng Bí thư do ông Nguyễn Phú Trọng qua đời để lại. Ông Lương Cường, Thường trực Ban Bí thư sẽ kế vị chức vụ Chủ Tịch nước của ông Tô Lâm.

Theo đó, thế lực công an và thế lực quân đội chia nhau các ghế quyền lực cao nhất để cai trị người dân bằng những họng súng của chế độ công an trị và quân phiệt. Tuy họng súng lên ngôi, thế nhưng, biển đảo từ cha ông để lại vẫn mất và cuộc sống dân lành vẫn không bình an.

Đó là khuôn mặt thật của nền chính trị đương đại Việt Nam.

DC, ngày 02/08/2024
Đặng Đình Mạnh


 

Thánh Phêrô Giu-li-a-nô Ema (Peter Julian Eymard)- Cha Vương

Chúc Bạn một ngày bình an thật gần gũi với Chúa trong công việc hằng ngày nhé. Hôm nay Giáo Hội mừng lễ kính Thánh Phêrô Giu-li-a-nô Ema, đấng sáng lập hội chị em Thánh Thể và dòng Bí Tích Thánh Thể của các linh mục. Hãy tạ ơn Chúa đã nuôi dưỡng ta bằng Bánh Hằng Sống.

Cha Vương

Thứ 6: 02/08/2024

Cuộc đời của Thánh Phêrô Giu-li-a-nô Ema (Peter Julian Eymard) nhắc nhở việc chúng ta làm ở đời này, hành hương trong thế giới này là khẩn thiết xin Bánh Hằng Sống: Bí Tích Thánh Thể. Phêrô sinh tại nước Pháp năm 1811 được thụ phong linh mục và sau 5 năm dùng thư từ, hình ảnh và mọi phương tiện truyền thông để truyền giáo, cha nhập dòng Marist Father, rồi làm giám đốc tiểu chủng viện và sau đó cha thuộc về địa phận Lyons. Năm 1856 cha dã lời khấn của dòng Marist và cha tổ chức phong trào linh mục tận hiến cho Bí Tích Thánh Thể họ đã say mê suốt đời để tôn thờ và tận hiến cho Thánh Thể. Cha Phêrô cũng thành lập hội chị em Thánh Thể và Bí Tích Thánh Thể của các linh mục nhằm liên kết trong cùng một tình anh em nhờ phép Thánh Thể.  Bằng ngòi bút và đặc biệt là nhờ gương sáng của mình cha Phêrô đã khám phá tìm tòi làm nên lễ Hy tế và tạ ơn cho chúng ta. Thiên chúa được mọi người biết hiểu hơn và yêu chúa nhiều hơn, công việc của cha Phêrô chứng tỏ rằng sự hiện diện của Bí Tích Thánh Thể trong đời sống chúng ta là một ngưỡng vọng kết hợp chúng ta với cha trên trời thành một.

(Hạnh Các Thánh, Father Lovasik, SVD)

Mời Bạn suy niệm những lời Cha Phêrô nói để xét lại vai trò của mình đối với Bí Tích Thánh Thể:

+  “Hỡi các Kitô hữu, hãy biết rằng Thánh Lễ là hành động thánh thiện nhất trong đạo chúng ta.  Không có gì vinh danh Chúa hơn, và hữu ích cho linh hồn hơn là sốt sắng tham dự Thánh Lễ, càng nhiều càng tốt.”  -(Thánh Phêrô Julian Eymard)

+   “Cho đến khi nào chúng ta chưa có được một tình yêu thiết tha dành cho Đức Ki-tô trong Phép Thánh Thể thì chúng ta sẽ chẳng làm được việc gì trọn vẹn.” – (Thánh Phêrô Julian Eymard)

+   “Chúa đã đeo bám tôi một thời gian lâu dài… nhưng tôi lại cứ quyến luyến với cái hão huyền để tránh né vực thẳm tình yêu Chúa Giêsu đã dành cho tôi.”- (Thánh Phêrô Julian Eymard)

+   Thánh Phêrô Julian Eymard tin chắc rằng người ta càng gần Đức Mẹ thì càng được kéo đến gần Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể.

Câu nào đánh động Bạn nhất, tại sao?

Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con cách sống tôn thờ, xin dạy chúng con noi gương Mẹ tìm kiếm các mầu nhiệm và các ân sủng nơi Thánh Thể, sống Phúc   âm, và đọc Phúc âm nơi cuộc đời của Chúa Giêsu Thánh Thể. Lạy Đức Mẹ Thánh Thể, xin hãy nhớ Mẹ là Mẹ của những người tôn thờ Thánh Thể.

 (Lời nguyện ngắn của Thánh Phêrô Eymard)

From: Do Dzung

***************

Tấm Bánh Đời Con – Diệu Hiền