Bị lừa dối – Truyen ngan

Bùi Mạnh Toàn

Bị lừa dối – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩa nhưng cũng thật đau lòng

Tốt nghiệp đại học xong, tôi đi làm nghiên cứu sinh ở Tiệp Khắc trong quãng thời gian khá dài. Ngoài 30 tuổi, tôi trở về nước và bắt đầu tìm hiểu để lập gia đình. Tôi về làm việc ở Viện TH. Trong quá trình tham gia giảng dạy thêm Trường Đại học TH tại Hà Nội, tôi đã gặp một người con gái rất xinh đẹp và hiền dịu.

Người con gái đó là giảng viên ở ngay trong trường nơi tôi cộng tác. Ngay từ lần gặp đầu tiên, tôi đã có một tình cảm đặc biệt với vẻ ngoài xinh đẹp và tính cách hiền dịu của cô ấy.

Tôi chủ động tìm hiểu và biết được cô có một mối tình đầu sâu đậm với một người bạn học. Người yêu của cô ấy đi tu nghiệp ở nước ngoài, tại Cộng hòa Liên bang Đức.

Cô đã quên cả tuổi thanh xuân để chờ đợi và chung thủy với người yêu. Thế nhưng người yêu cô cứ khất lần khất lữa mãi không trở về. Hình như anh ta không có ý định trở về Việt Nam sinh sống, nhưng cô thì gia đình rất hoàn cảnh.

Nhà có được hai anh em, anh đi bộ đội và hy sinh ở chiến trường, còn lại một mình cô nên việc dứt bỏ bố mẹ già để ra nước ngoài cùng người yêu là điều không thể.

Đúng lúc ấy, tôi xuất hiện. Trước tình cảm chân thành của tôi, cô ấy đã nhận lời yêu tôi. Ngày tôi đưa cô ấy về giới thiệu với gia đình, ông nội tôi và cha tôi ngay phút ban đầu gặp gỡ đã rất hài lòng trước vẻ ngoài xinh đẹp, dịu dàng và đoan trang của cô ấy.

Chuyện tình cảm của chúng tôi diễn ra chóng vánh trong nửa năm là chúng tôi đi đến kết hôn..

Chúng tôi được phân một căn hộ tập thể 20m2 ở Viện TH nơi tôi làm việc. Sau khi kết hôn, vợ tôi không giảng dạy nữa mà về công tác ở Viện LS gần nhà. Gần một năm sau chúng tôi đón cậu con trai đầu lòng.

Những năm đó, cuộc sống chỉ vừa thoát khỏi bao cấp nên cũng còn rất khó khăn. Chúng tôi quyết định chỉ sinh một đứa con và dồn tất cả để dạy dỗ nó nên người, tạo điều kiện tốt nhất cho con.

Vợ tôi là người kín đáo, lặng lẽ, ít nói, nên cuộc sống của chúng tôi rất yên ấm, hạnh phúc. Tôi bằng lòng với hạnh phúc hiện tại và thầm cảm ơn cuộc đời đã ban cho tôi người vợ hiền thảo.

Cuộc sống của chúng tôi cứ thế trôi đi. Cả hai vợ chồng đều làm khoa học, công tác nghiên cứu nên thu nhập cũng đạm bạc, cuộc sống đơn giản, chúng tôi cũng không có nhu cầu nhiều hơn.

Thế nhưng mọi bất hạnh bỗng một ngày ập đến như bão lốc.

Tôi còn nhớ như in ngày đó, tôi vừa đi làm về thì đã thấy vợ tôi đang ngồi với một người khách lạ, cô ấy khóc sưng cả mắt. Khi tôi vừa vào đến nhà thì vợ tôi cứ thế ôm mặt khóc nấc lên.

Tôi hoảng quá không biết có chuyện gì xảy ra thì ngay lập tức, vợ tôi quỳ sụp xuống dưới chân tôi khóc nức nở: “Em có tội với anh, có tội với gia đình anh, xin anh hãy tha thứ cho em”.

Tôi đứng như trời trồng, trong lòng hỗn loạn vì không hiểu điều gì đang xảy ra. Nhưng bằng sự nhạy cảm của một người đàn ông, tôi lờ mờ đoán rằng “Gia đình tôi, tổ ấm của tôi đang gặp phải bão lớn, và người đàn ông xa lạ đang ngồi trước mặt vợ chồng tôi có lẽ là một nguyên nhân gây ra cơn bão này”.

Cuối cùng thì vợ tôi cũng bình tĩnh lại. Câu chuyện được vợ tôi nói, dù chỉ mấy câu thôi nhưng tôi nghe như sét đánh ngang tai. Tôi đổ sụp xuống, choáng váng và tuyệt vọng.

Vợ tôi nói rằng đã mang tội lớn với tôi, rằng suốt trong 5 năm qua cô ấy đã lừa dối tôi, mặc dù sống cùng với tôi nhưng cô ấy vẫn nhớ tới người yêu cũ. Và điều khủng khiếp nhất, như một phát đại bác nã vào tim tôi tan nát.

“Đó là đứa con trai của chúng tôi chính là đứa con của người đàn ông đang ngồi trước mặt tôi chứ không phải là của tôi”…

Trước ngày cô ấy kết hôn với tôi, người yêu cô ấy đã bay từ Đức về và họ đã gặp gỡ nhau. Ngay sau khi kết hôn, cô ấy có thai luôn và theo vợ tôi thì cái thai trong bụng của cô ấy chính là giọt máu của người yêu cũ.

Mặc dù không đến được với nhau nhưng tình cảm của hai người khá sâu đậm. Người yêu cũ của cô ấy cũng đã lấy vợ ở nước ngoài. Thế nhưng do một trục trặc về sức khỏe, sau một trận ốm khá nặng, anh người yêu cũ của vợ tôi không còn khả năng có con.

Anh là con trai duy nhất trong một gia đình, lại là tộc trưởng của một dòng họ, việc không thể có con là một tai nạn quá lớn đối với anh ta và gia đình họ tộc của anh ta.

Khi biết người yêu cũ ở Việt Nam sau lần gặp gỡ trước khi kết hôn đã có thai ngay và sinh con như một chiếc phao cứu sinh anh ta. Anh ta đã ly dị vợ trở về nước sinh sống và tìm gặp vợ tôi để xin nhận giọt máu của mình.

Vợ tôi vẫn còn quá nặng tình với mối tình đầu, với người đàn ông mà cô ấy không thể đến được. Chính vì vậy khi anh ta trở về, gặp lại và van xin, vợ tôi đã thương cảm và bằng lòng. Dân gian có câu:

“Tình cũ không rủ cũng đến” quả thật không sai. Vợ tôi cũng không nằm trong trường hợp ngoại lệ.

Tới đây, cô ấy xin phép tôi và cùng với con trai tôi sẽ ra đi khỏi căn nhà của tôi cùng với người đàn ông kia đang ngồi trước mặt tôi. Thú thực tôi không còn nghe được gì nữa, không còn biết gì nữa.

Tôi ngồi như một bức tượng và im lặng để mặc hai người một là vợ tôi, một là anh kia trình bày trước tôi và xin tôi tha thứ.

Chúng tôi là những trí thức, lại từng có thời gian học tập, làm việc lâu năm ở nước ngoài nên có thể trong xử sự chúng tôi văn minh và Tây hóa hơn. Ngay lúc đó ” Tôi đã im lặng và bước ra khỏi nhà mình…”

Tôi trở về nhà của bố mẹ tôi với tâm trạng suy sụp.Tôi ở lỳ nhà bố mẹ tôi một tuần liền không quay lại nhà mình. Sau một tuần gần như nằm liệt giường ở nhà bố mẹ, tôi đã qua đi những cảm giác sốc ban đầu.

Tôi suy nghĩ kỹ và đi đến quyết định nói chuyện cho bố mẹ biết chuyện của gia đình tôi. Bố mẹ tôi đã khóc khi nghe tôi kể chuyện nhưng cả gia đình đồng ý cho chúng tôi ly hôn để vợ và con có thể trở về với gia đình đích thực của cô ấy.

Tôi trở về nhà mình sau một tuần. Vợ tôi cũng suy sụp không kém gì tôi. Cô ấy đã chuẩn bị cho một cuộc ra đi. Chúng tôi lặng lẽ làm thủ tục ly hôn. Sẽ không có điều gì xảy ra sau đó nữa nếu như tôi không nghe theo lời khuyên của bà thẩm phán xử vụ ly hôn của chúng tôi.

Chính thẩm phán đã khuyên tôi nên đi xét nghiệm ADN để mọi thứ được rõ ràng minh bạch hơn. Kết quả như thế nào thì bản thân mình cũng thỏa mãn, không ân hận. Tôi hoãn vụ ly hôn và quyết định tiến hành xét nghiệm ADN tìm bố đích thực cho con trai tôi.

Tôi không nói gì với vợ tôi về chuyện tôi âm thầm làm. Tôi chỉ nói với cô ấy là anh cần một thời gian nữa. Ngày đó, xét nghiệm ADN trong nước rất khó khăn, phải qua rất nhiều thủ tục rườm rà và giấy phép.

Vì thế tôi đã liên lạc với một vài người bạn nước ngoài gửi các mẫu vật ra nước ngoài làm giúp trong khoảng thời gian nhanh nhất. Hơn một tháng sau, tôi đã có kết quả xét nghiệm….

Kính thưa các anh các chị. Tôi như người đã chết đi rồi được sống lại lần thứ hai. Như kẻ giữ một báu vật quá lớn bỗng một ngày phát hiện ra báu vật đó đã bị đánh cắp và giờ đây sau bao nhiêu tiếc nuối, đau khổ, giày vò bỗng dưng tôi đã tìm lại được báu vật quá lớn ấy cho mình.

Tôi gần như phát điên lên vì hạnh phúc. Khỏi phải nói, khi cầm kết quả xét nghiệm rõ ràng mười mươi “Tôi là cha đẻ của con trai tôi, tôi cảm thấy cuộc đời tôi hạnh phúc lại dâng ngập đến đủ đầy”.

Tôi không cần gì hơn nữa, không một mong muốn nào khác nữa. Tôi đã mang kết quả xét nghiệm đưa cho vợ tôi và trình lên tòa án trước sự choáng váng của vợ tôi.

Tiếp theo đó là những chuỗi ngày bi kịch của vợ tôi.

Thật lòng, tôi rất thương cô ấy nhưng sự đổ vỡ quá khủng khiếp, tôi không thể nào hàn gắn lại được cho dù tôi rất muốn giữ mẹ cho con trai tôi. Vợ tôi sau đó cũng không về sống cùng với người ấy.

Tôi cũng không tìm hiểu lý do vì sao, mà thực ra tôi cũng không hề quan tâm đến những gì xảy ra tiếp theo sau đó của họ. Tôi chỉ biết rằng vợ tôi rất đau khổ. Cô ấy đã rời khỏi nhà của tôi và để lại đứa con trai cho tôi nuôi dưỡng.

Tuần nào cô ấy cũng đến trường tìm con và chơi với con. Tôi đã gặp cô ấy và yêu cầu cô ấy làm sao để tránh sự tổn thương cho con trai tôi. Có thể sau này khi con đã lớn đã hiểu được mọi chuyện thì mẹ con mới lại gặp nhau nhiều hơn.

Vợ tôi đã đồng ý và sau đó, mỗi tháng cô ấy gặp con trai tôi một lần. Tôi cũng rất thương cô ấy, rất buồn và cảm thấy có lỗi với con trai nhưng số phận đã vậy, tôi không thể làm khác được.

Tôi sống một mình và không kết hôn nữa cho dù có rất nhiều người phụ nữ yêu thương và chia sẻ với tôi. Tôi nuôi dạy con trai tôi lớn khôn và cháu trở thành một người đàn ông thành đạt.

Vợ tôi cũng không đi bước nữa. Cô ấy sau đó mua một căn nhà nhỏ trên Phú Thượng và sống một mình.

Bây giờ con trai tôi đã đi làm ở một công ty nước ngoài, cháu lập gia đình và sinh được hai đứa con một trai một gái. Ngày lễ, ngày Tết cả gia đình lại tụ họp đông đủ. Lần nào họp mặt gia đình, ăn uống hay lễ Tết, con trai và con dâu tôi đều đón mẹ về quây quần.

Các con tôi năn nỉ chúng tôi hãy quay trở về sống với nhau để cho các con cháu được hạnh phúc, gia đình được sum vầy vẹn toàn. Thế nhưng không hiểu sao tôi không thể quay lại được với vợ tôi nữa. Bây giờ chúng tôi đều đã có tuổi, con trai có khuyên chúng tôi nên sống nương tựa vào nhau vì con vì cháu…

Không phải tôi không thương cô ấy, không phải tôi còn giận hay hận thù gì cô ấy….. nhưng mỗi lần nhớ đến cảm giác năm xưa lúc tôi đứng trước nguy cơ mất con trai và gia đình bỗng dưng bị tước đoạt hết tất cả, tôi lại thấy ớn lạnh xương sống….

TÔI KHÔNG THỂ LÀM GÌ KHÁC ĐƯỢC NỮA, KHÔNG BIẾT NHƯ VẬY LÀ TÔI CÓ ÍCH KỶ QUÁ KHÔNG??

Bài & ảnh sưu tầm

Liên Hiệp Quốc Đưa Ra 320 Khuyến Nghị Về Nhân Quyền Đối Với Việt Nam

Ba’o Dat Viet

August 13, 2024

Nhóm Công tác về Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) thuộc Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc vừa công bố một bản  báo cáo tổng hợp với 320 khuyến nghị từ 133 quốc gia nhằm giúp cải thiện tình hình nhân quyền tại Việt Nam.  Báo cáo này là kết quả của kỳ Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát chu kỳ IV diễn ra vào ngày 7 tháng 5 năm 2024 tại Geneva.

Nội Dung Các Khuyến Nghị

Trong số các khuyến nghị, một lượng đáng kể đến từ nhiều quốc gia đề nghị Việt Nam xóa bỏ án tử hình. Các quốc gia như Pháp, Thụy Sĩ, Iceland, Malta, Uruguay, Bồ Đào Nha, và Canada đã đưa ra khuyến nghị này, trong khi một số quốc gia khác kêu gọi Việt Nam nên giảm áp dụng hình phạt tử hình, xem đây là bước tiến trong cải thiện tình hình nhân quyền.

Bên cạnh đó, các khuyến nghị còn tập trung vào việc sửa đổi các điều luật liên quan đến an ninh quốc gia, cụ thể là Điều 117 của Bộ luật Hình sự quy định về tội “tuyên truyền chống nhà nước” và Điều 331 về tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ”. Các quốc gia như Mỹ, Canada, Anh, Đức, Hà Lan, Thụy Sĩ, và Bỉ đã kêu gọi Việt Nam sửa đổi hoặc xóa bỏ các điều khoản này. Ngoài ra, Đức cũng đề xuất Việt Nam xem xét sửa đổi Điều 109 về tội “lật đổ chính quyền”.

Phản Ứng Từ Các Tổ Chức Nhân Quyền

Ủy ban Bảo vệ Quyền làm người Việt Nam (VCHR), một tổ chức nhân quyền có trụ sở tại Paris, Pháp, đã bày tỏ quan điểm đồng tình với các khuyến nghị này. Bà Ỷ Lan Penelope Faulkner, Chủ tịch của VCHR, nhấn mạnh rằng các điều luật về an ninh quốc gia của Việt Nam rất mơ hồ và không phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế về nhân quyền. Bà Faulkner đã tích cực vận động các chính phủ châu Âu và diễn đàn Liên Hiệp Quốc tại Geneva để thúc đẩy Việt Nam sửa đổi hoặc xóa bỏ các điều luật như Điều 117, 331, và 109.

Yêu Cầu Phản Hồi Và Tiến Trình Tiếp Theo

Theo thông cáo  báo chí của Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, chính quyền Việt Nam được yêu cầu phản hồi về các khuyến nghị trước kỳ họp thứ 57 của Hội đồng Nhân quyền, dự kiến diễn ra vào ngày 9 tháng 9 năm 2024. Đây là cơ hội để Việt Nam thể hiện cam kết của mình trong việc cải thiện tình hình nhân quyền, đồng thời cũng là thời điểm mà cộng đồng quốc tế sẽ theo dõi sát sao các động thái từ phía chính quyền Việt Nam.

Việc Liên Hiệp Quốc đưa ra 320 khuyến nghị về nhân quyền đối với Việt Nam là một dấu hiệu cho thấy sự quan tâm lớn từ cộng đồng quốc tế đối với tình hình nhân quyền tại đây. Các khuyến nghị về việc xóa bỏ án tử hình, sửa đổi các điều luật về an ninh quốc gia không chỉ là những yêu cầu mang tính pháp lý, mà còn thể hiện mong muốn cải thiện thực sự đời sống nhân quyền của người dân Việt Nam. Sự phản hồi từ phía Việt Nam đối với các khuyến nghị này sẽ là một thước đo quan trọng để đánh giá mức độ cam kết của quốc gia này trong việc tuân thủ các chuẩn mực quốc tế về nhân quyền.


 

NẾU MỘT NGÀY TA CHÁN NHAU-Truyen ngan HAY

Những câu chuyện Nhân Văn – Chi Nguyen

Có một thời gian vợ chồng mình không thể cười với nhau sau những cuộc cãi vã được nữa. Điều mà trước đây chỉ to tiếng vài phút sau là đã cười nhăn nhở. Đến khoảng ấy lại là sự im lặng, im lặng đến ngột thở. Chẳng ai có thể nói được với nhau lời tử tế. Tránh mặt nhau, ngay cả giấc ngủ cũng không muốn chạm. Chỉ cần nói với nhau một câu cũng đủ gây ra một cuộc khẩu chiến.

Mình nói rất nhiều lần rằng, với mình im lặng là chết. Và lúc ấy thì vợ chồng mình đang chết thật. Cứ thế kéo dài đến cả tháng trời, trong khi bình thường ngay cả khủng hoảng tồi tệ nhất cũng chỉ ngày thứ 3 là vợ chồng lại ôm nhau ngủ.

Vậy mà suốt 1 tháng chẳng ai có thể nhìn nhau một cách bình thường. Cảm giác như chỉ muốn biến mất khỏi cuộc đời nhau một cách sạch sẽ nhất…

….. Và rồi một buổi tối, chồng mình ngồi gõ lạch cạch cả giờ đồng hồ, rồi in ra bản ĐƠN XIN LY HÔN đưa mình .Chồng mình nói:

– Giải thoát cho nhau đi em. Anh sắp không chịu nổi rồi.

Chẳng thế hiểu được lý do vì sao, ngay cả bản thân mình cũng nghĩ đến điều ấy nhưng là đàn bà vẫn còn muốn giữ gia đình tròn vẹn cho con nên cứ sống như vậy đi.

Mình không ngạc nhiên, bình thản cầm bút ký: Tôi đồng ý!

Chồng mình im lặng cầm lá đơn cho vào cặp. Trong lá đơn nói rõ sẽ chia đôi con cho nhau. Mỗi người nuôi một đứa.

Cả đêm hôm ấy, vợ chồng mình không ngủ. Mắt mình ráo hoảnh, chẳng thể nghĩ được gì cho ngày mai. Còn chồng mình – anh ấy bật khóc nấc lên từng tiếng. Lần đầu tiên mình nhìn thấy những giọt nước mắt chua chát của anh ấy. Dường như cố gắng kìm lại nhưng không được, rồi anh bật dậy lao vào nhà tắm, không nhớ là ở trong ấy bao lâu, chỉ biết lúc trở ra mắt đã đỏ ngầu.

Mình hỏi:

– Sao anh khóc, đây chẳng phải là ý của anh sao. Sao còn đau khổ chứ. Em đồng ý giải thoát theo ý anh, anh còn muốn gì.

Chồng mình nhìn lên ánh mắt vật vã:

– Anh thương con, rồi hai đứa sẽ mỗi đứa một phương, không được ở cạnh nhau nữa. Anh sẽ rất nhớ con

Rồi anh ấy ôm ghì lấy Bột, cố nén tiếng nấc.

Mình đứng bật dậy, cố không để mình khóc theo.

Khi cuộc sống đã đến mức chẳng thể dung hoà được nữa, ra đi là điều cần thiết. Chẳng phải vì ai, chẳng vì ai phản bội ai, chỉ vì chúng ta đã không thể vượt qua những áp lực cuộc sống. Mình cũng đã từng nói với anh ấy: Con người mình buông bỏ hay nắm giữ đều rất quyết liệt. Anh ấy hiểu điều ấy.

Và chồng mình khoá FB, ai tinh ý có thể thấy một thời gian mình viết gì cũng không tag anh ấy vào nữa. Bọn mình ly thân, mỗi đứa một phòng. Mình nhắn cho chồng mình:

– Anh đừng bỏ Facebook, em muốn nhìn thấy con, anh siêng up ảnh con nhé, hàng tuần sẽ cho hai anh em gặp nhau 1 lần. Xin lỗi vì chúng ta đã không thể giữ được tình yêu này.

Lúc này mình khóc …

Ngày hôm sau ấy, chồng mình đi làm nhắn tin về rằng:

– Anh đi làm và đã nộp đơn lên toà án. Họ hẹn 15 ngày nữa gặp nhau trên toà để giải quyết. Thời gian ấy chúng ta tạm thời ly thân, sau đấy anh sẽ thuê nhà giúp cho em và con.

Mình nhắn lại lạnh lùng:

– Không cần đâu, em sẽ đi luôn, em tự lo được.

Hôm ấy trở trời con lại ốm, mình thu xếp đồ rồi nói với mẹ chồng là đưa cháu đi Hà Nội khám bệnh. Chuyện sau này êm xuôi sẽ nói sau.

Chồng mình chuyển vào tài khoản riêng của mình, rồi nhắn :

– Anh sẽ gửi thêm sau

– Ok anh, em và con đi bây giờ.

Chồng mình im lặng.

Mọi thứ đã hoàn tất cho một cuộc chia ly. Chẳng cần lý do gì cả, chỉ là không thể ở bên nhau được nữa.

Mình gọi taxi, ôm con vào lòng, vô thức, cứ đi đã rồi tính. Nửa đường thì con lên cơn sốt, rồi nôn trớ trong xe, mặt tái đi. Ngoài trời giữa những ngày rét đậm. Mình hối lái xe chạy nhanh về bệnh viện nhi trung ương.

Trời bắt đầu tối thì có mưa, bế con chạy vào viện, mưa và gió táp vào mặt lạnh buốt, cố ôm lấy con mà lòng cay đắng. Tại sao mọi thứ lại trở nên như thế, tình cảm 6 năm qua, những khó khăn đã từng, những yêu thương ngọt ngào đã qua giờ chỉ cần ngoảnh mặt đi là hết sao?

Một mình tay ôm con sốt, tay làm thủ tục. Con khóc, bác sĩ hỏi người nhà đâu, đưa người nhà bế con. Lúc ấy trong đầu nhớ về những ngày hai vợ chồng đưa con đi khám. Đứa bế con đứa chạy lăng xăng lo việc. Con khóc đứa bế đứa dỗ, động viên nhau. Quay sang bên cạnh, mọi người đều đủ bố mẹ bên cạnh con. Mình ứa nước mắt.

Hình như chúng ta đã sai ở đâu đấy. Hình như chúng ta đang làm khổ nhau và khổ cho con vì cái ích kỷ của bản thân.

Tay xách nách mang, vừa ôm cho con ti vừa chạy, nước mắt lã chã. Cái hình ảnh lúc ấy chắc chẳng thể nào quên. Con bị viêm phế quản, bác sĩ cho thuốc rồi về. Mò vào túi lấy điện thoại, hơn 20 cuộc gọi nhỡ và 5 tin nhắn của chồng mình. Đồng hồ đã gần 10h đêm.

Anh ấy nhắn:

– Em nghe máy đi

– Em và con đang ở đâu

– Anh sai rồi, em cũng sai rồi

– Em về đi

– Em ở đâu, anh đi đón.

Mình không kìm được nữa, khóc nức nở ở hành lang bệnh viện. Gọi lại cho chồng mình:

– Em đang trong viện nhi, con ốm. Khám xong rồi. Giờ em mới cầm điện thoại

– Em bắt xe cho con về nhà luôn nhé, về thấy tủ quần áo của em trống không, chẳng thấy em ngồi ở giường như mọi ngày, anh thấy sợ quá. Anh gọi em mãi mà em không nghe. Anh lại càng lo, cứ nghĩ dại …..

– Về đi, mai anh đi rút lại đơn.

Mình hiểu tâm trạng của chồng mình, có lẽ cũng như mình lúc này.

Mình tắt máy, lòng bớt nặng, sau tất cả, mình cần về. Tình yêu vẫn ở đấy, chỉ là chúng ta mải lo quá nhiều thứ mà trót hết kiên nhẫn cho một mối quan hệ. Cơm áo gạo tiền quên đi mất chúng ta còn tình yêu cần gìn giữ.

Về đến nhà hơn 12h khuya. Cả nhà đã ngủ, còn chồng mình ngồi đấy, đón lấy con rồi bảo:

– Em qua quán ăn bát cháo đi cho ấm (quán cháo ngay sát nhà).

Mình làm theo vì bụng lúc này đã rống tuếch.

Xong xuôi vào phòng, đặt con xuống giường, hai vợ chồng nhìn nhau hồi lâu, mình bật khóc, chồng mình ôm lấy mình rồi nói:

– Thôi, không sao đâu. Vợ ngủ đi không mệt rồi. Ổn rồi, ổn rồi …

Sau 1 tháng im lặng là cái ôm ổn rồi của chồng!

Thế đấy, có những quãng thời gian chẳng cần người thứ 3 thì cuộc sống vợ chồng cũng trở nên bế tắc đến mức muốn tống khứ ra khỏi cuộc đời nhau bằng lá đơn Ly Hôn như vậy. Cuộc hôn nhân nào dù có tốt đẹp đến mấy cũng phải có đến trăm lần người trong cuộc muốn ly hôn, cũng phải đến vài chục lần muốn “giết chết” đối phương. Vì chúng ta ai cũng có khuyết điểm. Sống chung một nhà là đã lột trần nhau toàn diện từ thể xác đến tính cách, nhiều khi có cảm giác hối hận vô cùng vì lấy nhau. Mình chắc các bạn cũng có cảm giác vậy ở một giai đoạn nào đấy. Thắng được cái khoảng thời gian BỘC LỘ này thì chúng ta sẽ THẤU HIỂU và sẽ là HẠNH PHÚC. Nếu không sẽ vĩnh viễn mất nhau ở tuổi trẻ, đánh mất tất cả những năm tháng đã yêu thương và cần có nhau đến mức nào!

Cái gì trong cuộc đời cũng có giá của nó hết. Giá của cái nắm tay lúc về già là bao nhiêu giông bão của tuổi trẻ. Hi vọng mỗi chúng ta đều nghĩ được khi muốn chấm dứt hãy nghĩ về những lý do khiến chúng ta bắt đầu! Nghĩ về những phút giây hạnh phúc bên nhau!

Nguồn: Nhữ Thị Thảo

Bài & ảnh sưu tầm

Câu chuyện về “nhà hàng ly hôn” và cái kết bất ngờ…

Trinh Leng Keng

Tôi được nghe không ít người than thở về chuyện tình cảm của mình. Tựu chung lại, ai ai cũng đều cho rằng: tình cảm là thứ rắc rối nhất trên đời này! Nhưng, chẳng phải chính cái thứ rắc rối ấy mới khiến cho cuộc sống nhiều màu sắc hơn ư? Khi tôi hỏi ngược lại, nếu cho họ lựa chọn, họ sẽ vẫn lựa chọn yêu nhau chứ?

Trước khi bật mí câu trả lời cho câu hỏi trên, tôi lại muốn dông dài với bạn một câu chuyện về tình yêu. Câu chuyện mà tôi nghĩ tôi đã xúc động thật sự cho đến khi đọc đến những dòng chữ cuối cùng.

Giống như bao cặp vợ chồng khác, gắn bó cùng nhau 10 năm trời chưa đủ là để gọi là quá dài, nhưng cũng đủ để trong lòng cảm thấy có chút chán chường, mệt mỏi. Anh chồng đề nghị ly hôn, với lý do không còn tìm thấy tình yêu với vợ mình nữa.

Người vợ lặng lẽ gật đầu, không mảy may phản đối, cũng không tỏ ra quá thất vọng. Nỗi buồn trong mắt chị chỉ chực rơi khi biết rằng mối tình của mình năm nào đã sắp đến hồi kết thúc. Nếu hỏi có tiếc thương không, thì đương nhiên là có. Nhưng chị biết, lòng người đã nguội lạnh cũng không nên cưỡng cầu. Có chăng, là trái tim anh tự giác quay trở lại, chứ chị không thể mãi mãi là người đuổi theo sau.

Sau khi mọi thủ tục ly hôn đã xong, anh chồng bước chân ra khỏi căn nhà, lúc này mới ngoảnh lại mời chị vợ một bữa cơm cuối cùng. Người vợ đề nghị hai người có thể đi ăn một bữa cơm đơn giản ở một nhà hàng mới mở trong khu phố. Kỳ lạ thay, nhà hàng ấy lại lấy tên là: Nhà Hàng Ly Hôn. Có lẽ vì nghĩ hợp hoàn cảnh, nên cả hai vợ chồng đều không nghĩ ngợi gì, cứ thế một trước một sau đi vào nhà hàng đó cùng nhau.

Đầu tiên, người phục vụ bước ra và hỏi lần lượt từng người về món ăn ưa thích của người đối diện. Trong khi chị vợ có thể trả lời nhanh chóng và trôi chảy những món ăn mà chồng mình thích ăn, thì anh chồng lại ngẩn ngơ nhìn hết chị vợ lại đến người phục vụ. Bởi vì thời gian yêu nhau và 10 năm sau đó, anh không mảy may hay biết thật ra vợ mình thích ăn món gì nhất, ghét ăn món gì nhất. Anh đã không hề chú tâm tới, dù chỉ là tên gọi của một món duy nhất thôi…

Để chữa ngượng cho chồng, người vợ bèn nói rằng những món chị vừa gọi là món ăn mà cả hai vợ chồng chị trước đây đều thích ăn. Người phục vụ quay trở ra ngoài, và nhanh chóng thôi, lại xuất hiện trở lại.

Lần này, người phục vụ cầm trên tay một bông hồng đỏ, cô gợi ý rằng nếu đây đã là bữa ăn cuối cùng của hai vợ chồng, liệu người chồng có thể tặng vợ mình một bông hồng được không? Hãy nhớ lại lần đầu tiên anh tặng hoa cho vợ mình, người phụ nữ ấy đã xúc động đến nhường nào?

Vậy là, ký ức của 10 năm chung sống được tua lại hệt như một thước phim: rõ ràng, sắc nét, chạm sâu vào lòng người. Lúc này, cả hai đều đang hồi tưởng về quãng thời gian đầu sau hôn nhân. Khi ấy bao nhiêu khó khăn chồng chất, nhưng vợ chồng đều vui vẻ và hạnh phúc bên nhau. Cớ sao, ở hiện tại này, khi họ không thiếu thốn bất cứ thứ gì, thứ duy nhất không tồn tại lại là tình yêu? Có phải số phận đã quá trêu ngươi rồi không?

Khi sự xúc động còn chưa kịp biến mất, thì căn phòng đột nhiên bị tắt điện tối om. Lúc này, bên ngoài đã vang lên tiếng chuông báo cháy. Người vợ sợ hãi nép vào bên cạnh chồng mình theo quán tính. Anh chồng cũng giang tay ôm lấy vợ mình và nói to đầy uy lực: “Đừng sợ, có anh ở đây rồi! Chúng ta sẽ không sao đâu!”

Anh chồng vừa dứt lời thì căn phòng sáng điện trở lại, người phục vụ bước ra thông báo cho hai người biết rằng vừa qua chỉ là một hoạt động cuối cùng của Nhà Hàng Ly Hôn mà thôi. Kỳ thực, hoạt động này sẽ bộc lộ cho hai vợ chồng biết sự lựa chọn trong trái tim họ là gì. Giống như khi xưa, kể cả là khi khó khăn hoạn nạn nhất, người vợ vẫn chọn ở bên cạnh chồng mình. Và ngược lại, kể cả khi sự sống chết ở ranh giới rất mong manh, người chồng vẫn thành tâm mong vợ mình được an toàn.

Và cái kết thì chắc mọi người cũng biết, họ trở về bên nhau, bình lặng và giản dị yêu thương nhau để tiếp tục cuộc hành trình đôi lứa. Tôi biết, nhiều người sẽ cho rằng Nhà Hàng Ly Hôn đã giúp cho cuộc hôn nhân đang trên bờ vực đổ vỡ được gắn liền trở lại. Nhưng ở đời sống hiện tại này làm gì có những Nhà Hàng Ly Hôn như thế?

Cho nên, các bạn đừng bao giờ hỏi tại sao tình yêu đột nhiên biến mất! Đừng bao giờ tỏ ra thiệt thòi lẫn mông lung khi một ngày chợt nhận ra người bên cạnh mình đã chẳng còn là người mà mình vẫn yêu.

Này bạn, nếu bạn không tưới cây, sao có thể mong cây xanh mãi? Nếu bạn không nuôi dưỡng cảm tình với một người, sao có thể mong tình yêu với người ấy đừng cạn?

Thật ra, tình yêu chưa bao giờ là thứ rắc rối nhất trên đời này. Tình yêu đơn giản vô cùng, chỉ là yêu và yêu nhau thôi. Và chúng ta – những cá thể riêng biệt trong những mối tình – mới làm cho tình yêu trở nên rắc rối!

Bây giờ, quay trở lại với câu hỏi ban nãy của những người bạn tôi. Ngạc nhiên là khi tôi kể cho họ nghe câu chuyện này, họ đều nói họ đã từng sai lầm, đã từng vì công việc bộn bề mà trễ nải tình yêu. Thật ra, tình yêu vẫn luôn ở đó, chỉ có họ là không…

Vậy thì, khi nhận ra tình cảm vẫn còn, bạn nói xem họ có chọn yêu nhau không?


 

BỒ TÁT MA HA TÁT….

8 SÀI GÒN

“Cái cảm nhận riêng của tôi về thầy Vương Tấn Việt, tức là Thượng tọa Thích Chân Quang của chúng ta ở đây”, là thầy đích thị là một vị đại Bồ tát (tức Bồ tát ma ha tát). Vì sao?

Vì thầy đã thị hiện nơi cõi ta bà khổ lụy này, dấn thân vào chốn lao lung uế trược, một mình không quản hi sinh, chẳng tiếc thân mạng và danh tiếng, sẵn sàng nhảy vào hầm phân vại tiểu, khuấy tung cho mùi hôi thối bốc lên ngùn ngụt, làm chấn động cả tam thiên đại thiên thế giới, khiến rung chuyển toàn bộ nền giáo dục và khoa học của một quốc độ nghìn năm văn hiến.

Công đức và phước báu của thầy, với tất cả những sự cúng dường vĩ đại ấy, hưởng đến 3 vạn A tăng kỳ kiếp cũng không hết, sá chi tiền trăm tiền tỉ mà thầy đang giữ giùm cho Phật!

Hôm nay, trước sự chứng minh của chư giáo sư tiến sĩ mười phương, xin được bày tỏ lòng tán thán vô hạn độ với “Thượng tọa Thích Chân Quang của chúng ta”. Thầy đã làm ra một tấm gương chói sáng, là một minh chứng hùng hồn cho câu “nếu ta không vào địa ngục thì ai sẽ vào!”.

Cảm đức hi sinh lớn lao của thầy, xin được cầu nguyện cho thầy tai qua nạn khỏi, bỏ cái bằng tiến sĩ đi, kiếm cái bằng bổ túc văn hóa cho tử tế, mà làm người.

Nam mô Vương Tấn Việt bồ tát ma ha tát!

THÁI HẠO

#8saigon


 

Thích Chân Quang xài bằng ‘tú tài’ giả để lấy bằng tiến sĩ Đại Học Luật Hà Nội

Ba’o Nguoi-Viet

August 13, 2024

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hai tháng sau khi Thượng Tọa Thích Chân Quang bị cộng đồng mạng xã hội phanh phui vụ lấy bằng tiến sĩ “thần tốc” của Đại Học Luật Hà Nội, các báo tại Việt Nam đồng loạt đưa tin xác nhận ông này “không có tên trong danh sách dự thi và bảng ghi tên, ghi điểm trong kỳ thi tốt nghiệp cấp ba (tú tài) “bổ túc văn hóa” năm 1989.”

Ông Thích Chân Quang, tên thật là Vương Tấn Việt, trụ trì thiền tôn Phật Quang ở tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, hiện đang bị Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (giáo hội quốc doanh) áp lệnh cấm thuyết giảng hai năm do có các phát ngôn và bài giảng gây tranh cãi trên mạng xã hội.

Thượng Tọa Thích Chân Quang có nhiều bài thuyết giảng gây tranh cãi cho đến khi bị vỡ lở vụ lấy bằng tiến sĩ “thần tốc.” (Hình: VietNamPlus)

Ông Thích Chân Quang cũng từng gây sự phẫn nộ trên mạng xã hội, vì trong một bài giảng trước các Phật tử, ông này ám chỉ và xách mé gọi sư Thích Minh Tuệ, người tu theo hạnh đầu đà, là “thằng ba trợn.”

Bằng tú tài (tốt nghiệp cấp ba, hay trung học) là điều kiện cần để có thể học tiếp lên đại học (bằng cử nhân) hay thạc sĩ, tiến sĩ. Nếu bằng này là giả, thì các bằng cấp tiếp theo sẽ trở nên vô giá trị, không được công nhận.

Theo tờ Tuổi Trẻ hôm 13 Tháng Tám, trong báo cáo đề gửi Ban Tôn Giáo Chính Phủ, Bộ Nội Vụ Việt Nam, Sở Giáo Dục và Đào Tạo ở Sài Gòn cho biết xác minh bằng tú tài “bổ túc văn hóa” của ông Việt thì không có tên ông trong danh sách dự thi và bảng ghi tên, ghi điểm hồi năm 1989.

Ngoài ra, cũng không có tên ông Việt trong danh sách cấp bằng tốt nghiệp cấp ba “bổ túc văn hóa” ngày 6 Tháng Sáu, 1989 của Sở Giáo Dục ở Sài Gòn.

Như vậy, tấm bằng tú tài của ông Chân Quang rò rỉ trên mạng xã hội từ vài tháng trước chính thức được xác nhận là “đồ giả.”

Công bố của Sở Giáo Dục ở Sài Gòn bỗng nhiên đẩy trường Đại Học Luật Hà Nội vào thế kẹt vì ông Chân Quang nộp bằng tú tài nêu trên để lấy tiếp bằng cử nhân ngành Luật, “văn bằng hai hệ vừa học vừa làm.”

Tiếp đó, ông này làm nghiên cứu sinh ngành Luật Hiến Pháp- Hành Chính tại Đại học Luật Hà Nội rồi bảo vệ luận án “với điểm cao gần như tuyệt đối.”

Cũng theo bản tin của báo Tuổi Trẻ hôm 13 Tháng Tám, ông Tô Văn Hòa, hiệu phó trường Đại Học Luật Hà Nội, cho biết nhà trường “sẽ thực hiện theo kết luận, chỉ đạo của cơ quan có thẩm quyền.”

Ông Hòa không nói thêm về khả năng có tước bằng tiến sĩ của ông Chân Quang hay không và liệu có bất kỳ giới chức nào của Đại Học Luật Hà Nội phải chịu trách nhiệm về quy trình cấp bằng tiến sĩ cho người chưa có bằng tú tài.

Theo giới quan sát, phản hồi này cho thấy ban giám hiệu trường Đại Học Luật Hà Nội giờ đang ở thế “tiến thoái lưỡng nan,” do trước đó họ đã cố gắng biện hộ rằng việc ông Chân Quang lấy bằng tiến sĩ “thần tốc” là “đúng quy định” và rằng ông này “đã hoàn thành chương trình đào tạo.”

Trong vụ này, ngoài trường Đại Học Luật Hà Nội, công luận còn đặt dấu hỏi về sự trợ giúp của những nhân vật được coi là “có uy tín” khác.

Ông Thích Chân Quang (thứ nhì, phải qua) nhận bằng tiến sĩ luật vào Tháng Tư, 2022 . (Hình: Tuổi Trẻ)

Tờ Pháp Luật TP.HCM hồi cuối năm 2021 từng ghi nhận ý kiến của Giáo Sư Hoàng Chí Bảo, cựu ủy viên Hội Đồng Lý Luận Trung Ương, cho rằng luận án của ông Thích Chân Quang “là sự đột phá, có những sự phá cách trong quá trình bảo vệ luận án.”

Hồi đầu Tháng Tám, trong thư ngỏ đề gửi ông Tô Lâm được đăng trên trang cá nhân, Luật Sư Lê Ngọc Luân, ở Sài Gòn, viết: “Mong ông sẽ có ý kiến chỉ đạo quyết liệt, nhanh chóng để vụ việc [Thích Chân Quang] sớm sáng tỏ trước công luận. Đó là cách bảo vệ uy tín tốt nhất cho trường Đại Học Luật Hà Nội và công dân Vương Tấn Việt nếu họ đúng. Còn trường hợp cấp bằng sai, vi phạm thì phải xử lý nghiêm minh, không có vùng cấm mà lúc còn sống cố Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã đề ra.”

Đến nay, công luận không hề thấy ông Nguyễn Kim Sơn, bộ trưởng Giáo Dục, cũng như hiệu trưởng Đại Học Luật Hà Nội lên tiếng về sự việc. (N.H.K) [kn]


 

Tại sao tiết độ là nhân đức?-Cha Vương

Tạ ơn Chúa đã ban cho Bạn một ngày mới! Ước mong bạn mãi mãi gắn liền với Chúa để được hạnh phúc và bình an nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 13/8/2024

GIÁO LÝ: Tại sao tiết độ là nhân đức? Sống chừng mực hay giữ tiết độ là nhân đức vì sự vô độ trong mọi lãnh vực đều là sức mạnh hủy diệt. (YouCat, số 304)

SUY NIỆM: Người sống không tiết độ thì buông mình theo các bản năng, gây tổn thương cho người khác do những ước muốn vô độ và làm hại cho cả chính mình. Trong Tân Ước, đức tiết độ được gọi là “điều độ” hay “điều hòa”.

❦ Quả thế, ân sủng của Thiên Chúa đã được biểu lộ, đem ơn cứu độ đến cho mọi người. Ân sủng đó dạy chúng ta phải từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục, mà sống chừng mực, công chính và đạo đức ở thế gian này.—Tt 2:11-12, (YouCat, số 304 t.t.)

LẮNG NGHE: Chớ say sưa rượu chè, vì rượu chè đưa tới trụy lạc, nhưng hãy thấm nhuần Thần Khí. Hãy cùng nhau đối đáp những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca do Thần Khí linh hứng; hãy đem cả tâm hồn mà ca hát chúc tụng Chúa. (Ep 5:18-19)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, không có tiết độ mọi thứ sẽ đi đến hỗn loạn, thái quá và diệt vong. Xin giúp con biết sống tiết độ để mang lại hoa trái cho đời sống con một cách dồi dào.

THỰC HÀNH: Tập nói “không” đến những đam mê trần tục nhé.

From: Do Dzung

******************************

Sống Cho Chúa – Hiệp Lễ 

TÌNH YÊU CỦA THIÊN CHÚA BA NGÔI DÀNH CHO MẸ QUA SỰ KIỆN MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI – Don Bosco Trần Đức Quý

Don Bosco Trần Đức Quý

Trong các ân sủng lớn lao mà Mẹ được Thiên Chúa ban như ân sủng làm Mẹ Thiên Chúa, ân sủng Vô Nhiễm Nguyên Tội v.v…, thì ân sủng được về trời cả hồn lẫn xác phải kể là một ân sủng hết sức đặc biệt mà Thiên Chúa dành cho Mẹ.  Đặc biệt ở chỗ: Mẹ là thụ tạo duy nhất được Chúa cho về trời cả hồn lẫn xác.  Ở đây, xin nhấn mạnh là: Chúa đã cho Mẹ lên trời, vì Mẹ không thể tự mình lên trời được (như một số người lầm tưởng), chính Thiên Chúa Toàn Năng đã cất nhắc Mẹ lên vì Mẹ là người hoàn toàn xứng đáng; khác với Chúa Giêsu, Ngài là con người thật, nhưng cũng là Thiên Chúa thật, nên tự thân Ngài có thể lên trời cách dễ dàng.

Mẹ đã được Ba Ngôi Thiên Chúa yêu thương vô cùng.  Mỗi ngôi vị đều dành cho Mẹ một tình yêu hết sức tuyệt vời, mà ở đây chúng ta chỉ xét đến sự thể hiện tình yêu đó qua sự kiện Mẹ được về trời cả hồn lẫn xác.

Tại sao Chúa Cha đã thương cho Mẹ hồn xác về trời?  Thưa, bởi vì chính người tỳ nữ Maria của Cha đã rất đẹp lòng Cha khi nói lên lời “xin vâng” với Cha để thánh ý của Ngài được thể hiện “dưới đất cũng như trên trời.”  Ngoài ra, nhờ sự tin tưởng tuyệt đối của Mẹ vào quyền năng của Thiên Chúa nên Mẹ đã được Chúa Cha trao vào lòng Mẹ người Con yêu quý duy nhất của Ngài.  Chính vì thế, Chúa Cha đã không nỡ để cho thân xác vẹn tuyền của Mẹ, người đã được Chúa Cha chọn để sinh ra chính Con Một của Ngài nơi trần thế, phải hư nát trong mồ.  Maria là người không thể chịu chung số phận với những xác phàm khác được, vì chính thân xác này đã cưu mang Con Một của Cha, cũng là Ngôi Hai trong Ba Ngôi Thiên Chúa.

Còn lý do vì sao Chúa Giêsu, Thiên Chúa Ngôi Hai, lại đưa Mẹ về trời cả hồn và xác thì quả không có gì là khó hiểu.  Cả một đời Mẹ cưu mang, thương yêu và chăm sóc cho Chúa Giêsu, nên không lẽ Ngài lại để cho thân xác của Mẹ Ngài tan thành bụi đất, trong khi Ngài là Thiên Chúa quyền năng và lại hết lòng hiếu thảo yêu thương Mẹ.  Không những thế, Mẹ là người thấu hiểu và thông cảm được hết những đau khổ mà Chúa phải chịu trong cuộc tử nạn của Ngài, Mẹ đã hiệp thông và chia sẻ với con của Mẹ từng giây từng phút trên con đường tiến lên Núi Sọ.  Vì vậy, Mẹ xứng đáng được chia phúc vinh hiển bên Chúa Kitô Phục Sinh, xứng đáng được Chúa Giêsu dành cho ân sủng đặc biệt này: ân sủng hồn xác lên trời.

Nhờ vào quyền năng của Chúa Thánh Thần, và đồng thời cũng nhờ vào sự cộng tác (thể hiện ở sự vâng phục Thiên Chúa) của Mẹ, Chúa Giêsu trở nên con người bằng xương bằng thịt giữa chúng ta.  Ngài đã chịu chết trên cây thập tự, làm giá cứu chuộc cho chúng ta, làm hy lễ đền thay cho toàn thể nhân loại.  Thiên Chúa không thể không rước hồn xác Mẹ về trời, bởi lẽ chính thân xác Mẹ đã sinh ra Con Một Thiên Chúa, nên không thể bị sự giới hạn của thời gian và không gian sao.  Vì nếu bị sự giới hạn này quả không xứng với Ngài là Đấng vượt trên thời gian và không gian, Thiên Chúa vô thủy vô chung đầy uy quyền.

MẸ LÀ NGƯỜI XỨNG ĐÁNG LÃNH NHẬN ÂN SỦNG HỒN XÁC VỀ TRỜI.

Đối với Chúa Cha, Mẹ là một người con rất đẹp lòng Ngài.  Sự vâng phục và trung tín của Mẹ đã chiếm được sự ưu ái của Chúa Cha.  Suốt một đời sống xin vâng và trung thành với lời xin vâng ấy, cô “nữ tỳ Maria của Thiên Chúa” xứng đáng được Ngài ban cho phần thưởng trọng hậu.

Đối với Chúa Con, Mẹ là một người Mẹ đầy tình mẫu tử.  Mẹ đã cưu mang chính Thiên Chúa Ngôi Hai trong lòng mình, đã nuôi dưỡng, chăm sóc, dạy dỗ trong suốt hơn 30 năm, để rồi đến một ngày lại xót xa thấy con mình chịu chết tủi nhục trên thập giá.  Tình yêu của Mẹ dành cho Chúa Giêsu, cùng với những nỗi vất vả lo toan và đau khổ của Mẹ, chẳng lẽ lại không xứng đáng được Ngài dành cho Mẹ phúc ân vinh hiển lên trời hồn xác với Ngài?

Đối với Chúa Thánh Thần, Mẹ thật đúng là một hiền thê.  Mẹ đã kết hiệp mật thiết với Chúa Thánh Thần để thực hiện hoàn hảo thánh ý của Thiên Chúa trong chương trình cứu độ của Ngài.  Mẹ đã dâng hiến cả hồn xác, cả cuộc đời Mẹ cho Thiên Chúa.  Mẹ đã hoàn toàn tin tưởng và phó thác vào quyền năng của Chúa Thánh Thần.  Vì thế, không có ai xứng đáng hơn Mẹ để được Chúa Thánh Thần thương yêu và đón về trời cả hồn và xác.

Để kết thúc bài viết này, tôi muốn mời độc giả cùng với tôi dành vài phút suy niệm mầu nhiệm thứ 4 Năm Sự Mừng để kính dâng lên Mẹ diễm phúc của chúng ta:

Lạy Mẹ Maria, Mẹ đầy ân sủng.  Thiên Chúa đã không để cho thân xác vẹn tuyền của Mẹ phải biến thành tro bụi, Ngài đã ban cho Mẹ một ơn phúc vô cùng tuyệt diệu, một ân sủng lớn lao mà chỉ mình Mẹ xứng đáng trong muôn loài thọ tạo, là được về trời cả hồn lẫn xác.  Chúng con trân trọng từng lời kinh Kính Mừng trong mầu nhiệm này để tiến dâng lên Mẹ.  Xin Mẹ, là Mẹ Chúa Giêsu và là Mẹ chúng con, cầu cho chúng con là những kẻ có tội.  Xin Mẹ giúp chúng con sống xa đàng tội lỗi, luôn biết sống noi gương Mẹ, để vào giây phút lâm chung cuối cuộc đời, chúng con được an nghỉ trong bàn tay dịu hiền của Mẹ.  Amen.

Nữ Vương hồn xác lên trời, cầu cho chúng con.

Don Bosco Trần Đức Quý

From: Langthangchieutim

  KHÔNG LINH HỒN NÀO LÀ RẺ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc!”.

Một số người nổi tiếng được hỏi họ cảm nhận ‘từ ngữ nào’ là buồn nhất trong tiếng Anh. Đây là một số từ ngữ họ phúc đáp: “Saddest, buồn nhất” – Eliot; “But, nhưng” – Oscar; “Forlorn, tuyệt vọng” – Passos; “Unloved, không được yêu thương” – Menninger; “Hopeless, vô vọng” – Baruch; và “Atheism, vô thần” – Tolstoi. Ghép tất cả những câu trả lời này lại với nhau, bạn sẽ có một bức tranh mờ nhạt về một linh hồn ‘vô thần’, ‘hoang vắng’ và ‘mất mát’; đó là một linh hồn không có Chúa Kitô!

Kính thưa Anh Chị em,

Vậy mà, với Chúa Kitô, ‘không linh hồn nào là rẻ!’, Ngài đến tìm kiếm và cứu vớt từng linh hồn. Tin Mừng hôm nay tiết lộ, Thiên Chúa quý từng linh hồn, từng con chiên, “Người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc!”.

Người thời nay yêu chuộng những con người mạnh mẽ vốn tự nâng mình lên bằng những tập trung và nỗ lực. Điều này hẳn là tốt; nhưng với người Công Giáo, chúng ta cần có một tầm nhìn rộng hơn, quan tâm đến người khác hơn. Trong một đoàn chiên đi đến đồng cỏ mỗi ngày, luôn luôn có những con chiên ‘không đi theo kịp đàn’; đó là những con chiên yếu nhược, thiệt thòi và tật bệnh. Nhưng nếu có một trái tim mục tử như trái tim Chúa Kitô, chúng ta sẽ không để ai bị bỏ lại phía sau. Mỗi khi trương rộng ra và vươn tới trong tình yêu cho tha nhân, chúng ta đang làm cho Chúa Kitô hiện diện. Được gọi để làm sứ giả của Ngài, chúng ta xác tín, ‘không linh hồn nào là rẻ!’.

Mục Tử Giêsu không bao giờ thất vọng về bất cứ ai! Ngài yêu từng con chiên theo từng cách rất riêng; với Ngài, không con nào vô danh! Vì thế, Ngài không ngồi yên để chờ con chiên lạc trở về, nhưng cất công tìm kiếm, thậm chí liều mình đến chết để tìm nó bằng được. Một khi tìm thấy, Ngài vui mừng vác nó trên vai, không la lối, phàn nàn.

Khá trùng hợp, Êzêkiel là sứ giả được Chúa sai đi ‘tìm chiên’, ông đến với dân – bài đọc một – nói cho dân lời của Ngài, kêu gọi dân trở về, “Hãy đi đến với nhà Israel và nói với chúng những lời của Ta”. Đó là những lời Êzêkiel đã ăn, đã nuốt và hương vị của nó trở nên “ngọt ngào hơn mật ong trong miệng” như Thánh Vịnh đáp ca diễn tả.

Anh Chị em,

“Người ấy vui mừng vì con chiên đó!”. Với Chúa Giêsu, mỗi linh hồn đều đắt giá, đắt đến nỗi Ngài phải mua lấy bằng máu. Cũng thế, Giáo Hội, bạn và tôi, chúng ta phải ra đi tìm kiếm chắt chiu từng linh hồn và vui mừng khi tìm được. Và thú vị thay, linh hồn đắt giá nhất, đáng tìm kiếm trước nhất là linh hồn của chính bạn! Với Chúa Giêsu, ‘không linh hồn nào là rẻ’ nhưng cũng ‘không linh hồn nào đắt’ bằng linh hồn của bạn và tôi! Là tín hữu, ước gì chúng ta là những con chiên mạnh khoẻ! Là mục tử – trong mọi đấng bậc – bạn và tôi dám ‘đi trước, đi giữa và đi sau’ đoàn chiên để tuỳ cơ ứng phó, dìu dắt từng con chiên hầu bảo đảm đoàn chiên Chúa trao luôn được an toàn!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, sẽ là điều buồn nhất thế kỷ khi con là đứa chăn thuê. Dạy con biết quý trọng linh hồn con và linh hồn những ai Chúa đã trao phó cho con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

******************************

Thứ Ba Tuần XIX – Mùa Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1 Khi ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời ?” 2 Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông 3 và nói : “Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.

4 “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời.

5 “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.

10 “Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này ; quả thật, Thầy nói cho anh em biết : các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.

12 “Anh em nghĩ sao ? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao? 13 Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. 14 Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”


 

Bài 42: Bài giảng trên núi (tt) | TIN MỪNG MÁT-THÊU | 12-8-2024

Bài 42: Bài giảng trên núi (tt) | TIN MỪNG MÁT-THÊU | 12-8-2024

Thứ Hai 12-8-2024 TÌM HIỂU TÂN ƯỚC – Tin Mừng Mát-thêu Bài 42: Bài giảng trên núi (tiếp theo)

– Ăn chay kín đáo

– Của cải trên trời

– Đèn của thân thể

– Không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của

– Tin tưởng vào Chúa quan phòng

– Đừng xét đoán

– Đừng quăng của thánh cho chó

– Cứ xin thì sẽ được

– Khuôn vàng thước ngọc

– Hai con đường

– Cây nào trái đó

– Môn đệ chân chính

– Cách giảng dạy của Chúa Giêsu

Dạy & Học KINH THÁNH – Tìm hiểu Tân Ước do Lm Ignatio Hồ Văn Xuân – Tổng Đại diện TGP Sài Gòn giảng dạy trực tuyến vào lúc 19:30 thứ Hai & thứ Tư hàng tuần trên kênh YouTube Tổng Giáo phận Sài Gòn.

TÂM SỰ TUỔI NGHỈ HƯU

Lời Vàng Của Thầy TôiNhững câu chuyện Nhân Văn

Nghỉ hưu rồi ta mới chợt nhận ra

Thứ cần nhất không phải là tiền của

Càng không phải nhà lầu xe sang nữa

Và càng không chan chứa chuyện tình duyên.

 

Bởi lúc này ta muốn được bình yên

Muốn thanh thản và thường xuyên mạnh khỏe

Ngủ sâu giấc và ăn luôn ngon nhé

Bên bạn đời cùng chia sẻ đầy vơi.

 

Sức khỏe còn đi đây đó thăm chơi

Giúp đỡ con khi chúng thời bận rộn

Chăm sóc cháu khi chúng còn chưa lớn

Là niềm vui, tuy bận rộn cả ngày.

 

Ngủ sớm hơn năm giờ sáng dậy ngay

Tùy thời tiết để trong ngày đi bộ

Uống nhiều nước hoa quả ăn phải nhớ

Đừng quá đà rồi lại lỡ thì gay.

 

Tùy sức mình rượu uống chớ để say

Cà phê sáng vẫn đủ đầy chè Thái

Vài người bạn để cùng nhau ôn lại

Của một thời bươn trải với bôn ba.

 

Chỉ vậy thôi khi ở ngưỡng tuổi già

Còn chi nữa để rồi mà mơ mộng

Trong người khỏe là sẽ yêu cuộc sống

Ốm đau rồi tiền của cũng bỏ đi.

 

Tuổi đã cao thì tính toán làm gì

Sống vui vẻ sân si chi cho khổ

Càng bon chen thì càng thêm nặng nợ

Bởi kiếp này là chỉ ở tạm thôi…!

#suutam #st #cauchuyennhanvan