CHUYỆN TÌNH KỲ DIỆU !

Nghệ Lâm Hồng

Sau gần 55 năm xa cách. Chàng là Denny Vinar và nàng là Karen Lehmann. Họ bắt đầu quen nhau năm 1957 ở quê nhà khi nàng 13 còn chàng 15. Hai năm sau, chàng đẹp trai rực rỡ , là một cầu thủ tài năng còn nàng xinh đẹp và có tài vẽ vời thiết kế. Nhưng đúng lúc đó, nàng mang thai. Cái thai ngoài ý muốn khiến cho đôi trẻ vô cùng khổ sở. Chàng hỏi cưới nàng nhưng cha mẹ nàng không cho phép. Con gái của cặp đôi chào đời trong 1 nhà hộ sinh giành riêng cho các thiếu nữ lỡ làng. Và ngày cô bé sinh ra, chàng được tới thăm con. Họ chỉ được ôm cô bé 1 một giờ. Rồi cô được cho làm con nuôi.

Sau cú sốc này, nàng tiếp tục đi học. Chàng theo gia đình chuyển về tiểu bang Minesota sinh sống. Nhớ nhung người yêu, chàng viết rất nhiều thư cho nàng nhưng không có hồi âm. Nàng cũng không biết là ba mẹ mình đã giấu hết thư tín của chàng. Chàng đi lính và qua Đức, nàng vào đại học. Mấy năm sau, chàng một lần nữa cầu hôn với nàng, nhưng cha mẹ nàng vẫn không đồng ý vì sợ cuộc sống của một cô gái trẻ và một anh lính xa nhà sẽ bất ổn. Cuối cùng họ đành chia tay nhau và lập gia đình riêng.

53 năm trôi qua, nay họ trở nên già nua. Trong một buổi tối tháng 10/2014, chàng và các bạn cùng chơi trò chơi. Và câu hỏi đặt ra là nếu bác sĩ chỉ cho bạn sống thêm 60 ngày nữa, bạn muốn gặp ai?

Chàng lập tức trả lời: Karen.

Sau vài ngày đau buồn và bế tắc vì nhớ lại mọi chuyện đã qua, chàng quyết định lên mạng xã hội tìm nàng. Và mấy ngày sau, chàng tìm thấy nàng đang sống tại Monroe, tiểu bang Washington và vẫn làm nghề thiết kế nhà cửa. Không còn nghi ngờ gì nữa, chàng gọi cho cô thư ký của nàng và nhờ cô này chuyển lời xem có một người bạn cũ tên như vậy muốn hỏi thăm.

Vài phút sau, nàng gọi lại cho chàng, và nói ‘Làm thế nào mà anh tìm thấy em?”. Hai người nói chuyện không ngừng, giống như thời gian chưa từng trôi qua. Karen vui mừng vì thấy Denny vẫn có “đôi mắt xanh lấp lánh và nụ cười đẹp với má lúm đồng tiền” như thuở ban đầu. Và may mắn là họ đang cùng độc thân sau cuộc hôn nhân cũ của từng người.

Ngay sau đó, chàng muốn bay tới Seatle gặp nàng. Nhưng nàng không chịu. Và 3 tháng sau khi trao đổi qua lại, họ mới gặp lại nhau ngoài đời. Karen và Dennis gặp lại nhau, tình yêu vẫn mãnh liệt như ngày nào sau rất nhiều năm xa cách. Họ biết ngay rằng họ luôn muốn ở bên nhau và sẽ không bao giờ chia tay nhau nữa.

Bà chào đón ông rất nhiệt tình” Anh yêu, anh đã về với em rồi”. Và đám cưới của họ diễn ra sau đó 36 giờ. Cả hai chuyển về định cư ở Twin Cities, nơi ông Denny đang điều hành một công ty.

3 tuần sau, họ quyết đi tìm con gái. Bởi ông còn giữ “Một bức ảnh ghi lại khoảnh khắc này và một tấm thiệp nhỏ ghi chi tiết ngày sinh, cân nặng và chiều dài của con là kỷ vật duy nhất mà chúng tôi có về con”. May mắn thay, họ tìm ra con nhanh chóng. Cô con gái được nuôi dưỡng bởi 1 gia đình tử tế, nay đã lớn khôn, khỏe mạnh và có gia đình riêng cùng cả con lẫn cháu rồi. Cô chỉ ở cách nhà bố đẻ có 15 phút đi xe. Và vì thế tuần nào họ cũng gặp nhau vài lần. Kể từ khi đoàn tụ, họ thậm chí đã viết một cuốn hồi ký cùng nhau.

Thật là một mối tình kỳ diệu và một sự đoàn tụ kỳ diệu.

Nguồn: Văn hóa Việt


 

BA TẤC ĐẤT MỚI THẬT LÀ NHÀ , HÃY KHIÊM NHƯỜNG

Thao Teresa

Dù chúng ta đạt được những đỉnh cao nào, tích lũy bao nhiêu tài sản hay nắm giữ bao nhiêu quyền lực, mỗi người trong chúng ta đều sẽ trở về với cát bụi, nơi mà chúng ta đã đến. Dù danh hiệu của bạn có cao quý đến đâu, ngày cuối cùng của bạn sẽ đến và không gì có thể ngăn chặn khi cái chết đến. Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta về sự thật trang nghiêm này: “Ngươi là bụi đất, và ngươi sẽ trở về với bụi đất” (Sáng thế 3:19). Cuối cùng, các danh hiệu, tài sản và thành tựu trần gian của chúng ta sẽ chẳng còn ý nghĩa gì. Điều thực sự quan trọng là những cuộc đời chúng ta đã chạm đến, tình yêu chúng ta đã trao ban, và sự tốt lành chúng ta đã lan tỏa. Nấm mồ là kẻ cân bằng vĩ đại. Nó không phân biệt giữa người giàu và người nghèo, kẻ quyền lực và kẻ yếu đuối, người nổi tiếng và người bị lãng quên.

Trong sự tĩnh lặng của cái chết, tất cả đều trở nên bình đẳng. Chúng ta đến với thế giới này với hai bàn tay trắng, và chúng ta sẽ ra đi cũng như vậy. Sự thật nghiêm túc này cần thúc đẩy bạn và tôi sống trong sự khiêm nhường, nhận ra rằng thời gian của chúng ta trên thế gian là ngắn ngủi và sự vĩ đại thực sự không nằm ở việc chúng ta vươn cao đến đâu, mà ở việc chúng ta yêu thương và phục vụ người khác ra sao.

Khi chúng ta đứng trước Thiên Chúa vào cuối đời, Ngài sẽ không hỏi chúng ta đã tích lũy bao nhiêu tài sản hay nhận được bao nhiêu giải thưởng. Ngài sẽ hỏi chúng ta đã đối xử với người khác ra sao, chúng ta đã sử dụng thời gian và tài năng được trao ban như thế nào, và liệu chúng ta có yêu thương người lân cận như chính mình hay không. Chúng ta có nâng đỡ người khác hay đẩy họ xuống? Chúng ta có mang niềm vui đến cuộc sống của người khác hay chỉ toàn nỗi đau? Chúng ta sống vì bản thân, hay sống vì điều gì lớn lao hơn?

Khiêm nhường là đức tính giúp chúng ta nhìn nhận chính mình một cách chân thực, nhận ra sự mỏng manh, tạm bợ và sự phụ thuộc hoàn toàn vào Thiên Chúa trong từng hơi thở. Nó giải thoát chúng ta khỏi ảo tưởng về sự kiêu căng và tự mãn, nhắc nhở rằng tất cả những gì chúng ta có đều là ân sủng từ Thiên Chúa, và mục đích của chúng ta là sử dụng những ân sủng đó cho lợi ích của người khác. Khiêm nhường dạy chúng ta rằng chúng ta không hơn bất kỳ ai, và giá trị của một cuộc đời không được đo lường bằng sự giàu có hay quyền lực, mà bằng lòng nhân ái, sự cảm thông và sự sẵn lòng phục vụ. Nhưng sự khiêm nhường chưa đủ nếu không có lòng tốt đi kèm. Trong một thế giới đầy sự ích kỷ, tham lam và thờ ơ, chúng ta được kêu gọi trở thành ánh sáng, trở nên người tốt không chỉ trong ý định mà còn trong hành động. Lòng tốt chúng ta thể hiện với người khác chính là di sản chúng ta để lại, là dấu ấn vĩnh cửu sẽ tồn tại sau khi chúng ta đã ra đi.

Đừng quên rằng những hành động nhân từ của bạn, dù nhỏ bé đến đâu, chính là hạt giống được gieo trong trái tim của người khác. Những hạt giống này sẽ nảy nở và phát triển, lan tỏa tình yêu và hy vọng trong một thế giới đang rất cần nó. Những điều tốt đẹp chúng ta làm trong cuộc sống này chính là điều duy nhất sẽ tồn tại sau khi chúng ta qua đời. Như một nhà thơ từng viết: “Chỉ những hành động công chính mới tỏa hương thơm ngọt ngào và nở hoa trong cát bụi.”

Nguồn : Bản dịch của Thầy Duc Trung Vu


 

THẰNG HÈN VĨ ĐẠI-Tác giả:Thái Bá Tân

Nghệ Lâm Hồng

(Einstein đã sửa lại tên tác giả quyển sách

là HÈN ĐẠI NHÂN )

Có một nhà toán học

Trẻ tuổi và thông minh,

Tiếc rằng chàng nghèo quá

Nên đã bị người tình,

 

Bỏ rơi, theo người khác,

Theo một chàng sĩ quan.

Cuộc đời vốn vẫn vậy,

Chẳng có gì đáng bàn.

 

Một lần, hai chàng ấy

Cãi cọ rất gắt gay,

Rồi thách nhau đấu súng,

Hẹn sau hai mươi ngày.

 

Nhưng đời thật trái khoáy:

Trong hai mươi ngày sau,

Nhiều phương trình toán học

Bỗng xuất hiện trong đầu.

 

Chàng cắm cúi làm việc,

Chạy đua với thời gian,

Hết tính toán lại viết,

Không rời khỏi chiếc bàn.

 

Rồi hai mươi ngày hết,

Công trình vẫn chưa xong.

Một công trình vĩ đại,

Chàng ấp ủ trong lòng.

 

Thôi thì đành chịu nhục.

Phải hoàn tất công trình,

Chàng xin hủy cuộc đấu,

Và đã được người tình,

 

Thẳng thừng ném vào mặt

Một chữ “Hèn” sỗ sàng.

Chữ “Hèn” nhục nhã ấy

Suýt đã giết chết chàng.

 

Nhưng chàng cố gượng dậy,

Bất chấp lời thị phi,

Lại làm việc, làm việc,

Ngoài ra không biết gì.

 

Cuối cùng, công trình ấy

Cũng được chàng viết xong,

Một công trình vĩ đại

Chàng thực sự hài lòng.

 

Chàng tắm rửa sạch sẽ,

Uống một cốc rượu vang,

Cầm khẩu súng thách đấu

Rồi bắn vào tim chàng.

*

“Bàn về toán vũ trụ”,

Công trình toán “dở hơi”,

Được in mấy trăm bản

Sau khi chàng qua đời.

 

Rồi thiên tài vật lý,

Einstein, một ngày,

Trong cửa hàng sách cũ

Tìm thấy công trình này.

 

Ông say mê đọc nó,

Quả có một không hai.

Chốc chốc ông ngả mũ

Như cúi chào thiên tài.

 

Đọc xong ông kinh ngạc,

Suýt nữa thì kêu lên,

Khi thấy chữ “Le Lâche”,

Tên tác giả – Thằng Hèn.

 

Lát sau ông chữa lại

Thành “Lâche le Grand”,

Tức “Thằng Hèn Vĩ Đại.”

Cũng là một dạng hèn.

*

Câu chuyện chỉ có thế.

Chẳng biết viết thêm gì.

Mà cũng chẳng cần viết.

Ai nghĩ gì thì tùy.

 

Có cái sai trong đúng,

Có cái đúng trong sai.

Có những người nhỏ bé,

Có những bậc thiên tài.

 

Có cái hèn hèn thật,

Có cái hèn tạm thời.

Ừ, thì hèn cũng được,

Miễn có ích cho đời.

Tác giả:Thái Bá Tân

PS: Évariste Galois (25 tháng 10 năm 1811 – 31 tháng 5 năm 1832) là một thiên tài toán học người Pháp đoản mệnh, nhưng các công trình toán học ông để lại là một đề tài rất quan trọng cho việc tìm nghiệm của các phương trình đa thức bậc cao hơn 4 thông qua việc xây dựng lý thuyết nhóm trừu tượng mà ngày nay được gọi là lý thuyết nhóm Galois, một nhánh quan trọng của đại số trừu tượng. Galois là người đầu tiên dùng từ groupe (nhóm) như là một thuật ngữ toán học để biểu thị cho nhóm hoán vị. Ông chết sau một cuộc đấu súng khi chưa đầy 21 tuổi.


 

Tại sao chúng ta thích Facebook?- Đoàn Bảo Châu

Ba’o Tieng Dan

Đoàn Bảo Châu

17-8-2024

Khi đọc Facebook, ta cảm nhận rõ hơi thở cuộc sống, từ những thông tin chân thực, những mẩu hài hước, tâm tình sâu sắc cho đến những khoe khoang phù phiếm nhẹ nhàng. Dù không phải bài viết nào cũng chất lượng, nhưng đó đều là những suy nghĩ và trạng thái thật của bạn bè. Dòng trạng thái trên Facebook có thể không phải là một dòng thác mạnh mẽ, nhưng nó là một dòng chảy nhỏ và liên tục, dễ dàng chạm đến những đầu óc bình dân như chúng ta – những người không thuộc diện “hàn lâm” với đầu to, mắt cận.

Khi viết trên Facebook, chúng ta cảm thấy tự do thể hiện ý kiến, không phải lo lắng liệu bài viết của mình có được đăng hay có bị biên tập cắt xén hay không. Tất nhiên, đôi khi ta sẽ gặp những bài viết hoặc con người mà ta không thích, không hợp, nhưng ta luôn có lựa chọn về bạn bè và thậm chí có thể chặn những kẻ đáng ghét.

Facebook cũng như xã hội bên ngoài: “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Chọn bạn mà chơi. Thêm vào đó, việc rèn luyện và va chạm trong thế giới ảo cũng là cách tốt để trau dồi nhận thức và cách ứng xử trong thế giới thật.

Ngày càng, tôi cảm nhận rằng Facebook thực sự rất thật chứ không hề ảo chút nào. Nếu bạn chỉ là “ảo” thì cũng chỉ ảo được vài dòng trạng thái, bởi con người của bạn cuối cùng cũng sẽ lộ diện trước cộng đồng; không ai có thể là diễn viên suốt tháng này qua năm khác.

Còn nếu ai đó cứ thích nói về mặt trái của Facebook, thì điều ấy cũng nhạt và không đáng quan tâm. Mọi sự trên đời, cái gì chẳng có hai mặt, việc đó chẳng cần phải bàn.

Nếu cả thế giới ai cũng đi xe đạp thì chắc mỗi ngày ở Việt Nam sẽ không có vài chục người chết vì tai nạn giao thông. Nhưng khi con người sử dụng xe máy, ô tô và máy bay, người ta học cách điều khiển những phương tiện ấy để phục vụ cuộc sống tốt hơn, chứ không bảo: “nguy hiểm lắm, đừng đi!”

Một vấn đề mà nhiều người dùng Facebook phàn nàn, trong ấy có tôi là họ có một thuật toán bóp tương tác theo chỉ đạo của chính quyền sở tại. Là một người viết trên Facebook nhiều, tôi cảm nhận rõ điều này trong vài năm trở lại đây. Nhưng để có được một bằng chứng cụ thể để kiện cáo là một điều khó khăn, gần như không thể, trừ khi có một người trong nội bộ Meta tiết lộ ra điều này.

Tôi tin rằng Facebook đang đóng góp rất tích cực trong việc nâng cao dân trí ở Việt Nam và hy vọng rằng trong tương lai, Facebook cũng sẽ nâng cao cả quan trí. Dù điều này sẽ chậm hơn bởi rất ít người trong số họ dùng Facebook. Nếu họ dùng, họ sẽ thấy người dân cười một cách cay đắng trước những phát ngôn ngô nghê, đôi khi là ngu xuẩn của một số đồng chí của họ. Nhưng thôi, điều ấy cũng tốt cho sức khỏe của họ. Bởi nếu họ dùng Facebook, họ sẽ cảm thấy giống loài của họ không được yêu quý lắm trong cộng đồng này.

Chúc các bạn Facebook của tôi tìm thấy được ý nghĩa tích cực của mạng xã hội này và đóng góp cho cộng đồng ngày càng lớn mạnh và tốt đẹp hơn.


 

Ông Hà Tĩnh, bà Đà Nẵng vướng vòng lao lý vì lừa coi bói, giải bùa

Ba’o Nguoi-Viet

August 17, 2024

HÀ TĨNH, Việt Nam (NV) – Bị can Hồ Huy Quang, 49 tuổi, ở huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh, vừa bị bắt, khởi tố với cáo buộc lừa coi bói qua mạng.

Theo báo VNExpress hôm 17 Tháng Tám, hồi đầu năm nay, do túng tiền, bị can Quang lên mạng xã hội mời gọi mọi người coi bói, giải hạn, cúng bái trực tuyến.

Bị can Hồ Huy Quang ở tỉnh Hà Tĩnh. (Hình: VNExpress)

Khi có người liên lạc, bị can Quang khoe rằng mình đã cúng cho nhiều trường hợp “cầu được ước thấy,” yêu cầu họ muốn cầu gì thì chuyển khoản một số tiền từ hàng trăm ngàn đồng đến vài triệu đồng (từ vài đô la đến hàng chục đô la) để ông này “làm lễ.”

Bị can Quang hứa hẹn sẽ trả lại tiền sau khi “làm lễ” nhưng lại rút hết tiền của khách để chi xài mà không coi bói hay giải hạn cho bất kỳ ai.

Công An Huyện Hương Sơn quy kết rằng trước lúc bị bắt bị can Quang đã chiếm đoạt 40 triệu đồng ($1,596) của nhiều người dân địa phương.

Trong một vụ tương tự, báo VNExpress một ngày trước cho hay, bị cáo Đinh Thị Hoa Hồng, 31 tuổi, ở quận Liên Chiểu, thành phố Đà Nẵng, vừa bị kết án mười năm tù do lừa 1.5 tỷ đồng ($59,856) tiền giải bùa và cúng giải hạn.

Theo cáo trạng, hồi năm 2022, bị cáo Hồng khoe với một phụ nữ được viết tên tắt là bà Quỳnh, 32 tuổi, rằng mình có khả năng đặc biệt nên biết bà này thường xuyên bị thường xuyên đau ốm do bị người khác yểm bùa ngải.

Bị cáo Hồng còn hù dọa rằng gia đình bà Quỳnh trong tương lai sẽ còn gặp nhiều bất trắc nếu không cúng giải hạn.

Với chiêu thức này, bị cáo Hồng đã lừa bà Quỳnh chuyển cho mình tổng cộng 1.5 tỷ đồng.

Tại phiên tòa, mẹ bị cáo Hồng khai rằng mình không soạn đồ cúng giùm cho con gái đi lừa người khác.

Bị cáo Đinh Thị Hoa Hồng tại phiên tòa diễn ra ở thành phố Đà Nẵng. (Hình: VNExpress)

Một số người có liên quan xác nhận hình ảnh cá nhân của mình bị bị cáo Hồng lấy tạo danh khoản Zalo để lừa tiền bà Quỳnh.

Bị cáo Đinh Thị Hoa Hồng chuyển khoản số tiền chiếm đoạt được nhờ người yêu, cha mẹ, em gái ruột rút tiền mặt cho mình. Do những người này không biết nguồn gốc số tiền nên cơ quan điều tra không xử lý họ. (N.H.K)


 

PHÉP TẮC NGƯỜI XƯA – việc ăn cơm –

 Nguyễn Quốc ChínhNhững câu chuyện Nhân Văn

PHÉP TẮC NGƯỜI XƯA

– việc ăn cơm –

  1. Không và quá 3 lần khi đưa bát cơm lên miệng.
  2. Không gắp thức ăn đưa thẳng vào miệng mà phải đặt vào bát riêng rồi mới ăn.
  3. Không dùng thìa đũa cá nhân của mình quấy vào tô chung.
  4. Không xới lộn đĩa thức ăn để chọn miếng ngon hơn.
  5. Không cắm đũa dựng đứng vào bát cơm.
  6. Không nhúng cả đầu đũa vào bát nước chấm.
  7. Phải trở đầu đũa khi muốn tiếp thức ăn cho người khác.
  8. Không được cắn răng vào đũa, thìa, miệng bát, không liếm đầu đũa
  9. Không vừa cầm bát vừa cầm đũa chỉ 1 tay cũng như không được ngậm đũa để rảnh tay làm các việc khác chẳng hạn như múc canh, đôi đũa chưa dùng đến phải đặt vào mâm hoặc đĩa bàn nếu ăn trên bàn có dùng đĩa lót bát, hoặc đồ gác đũa.
  10. Ngồi ăn dù trên chiếu hay trên ghế đều không được rung đùi, rung đùi là tướng bần tiện của nam, dâm dục của nữ, và cực kỳ vô lễ.
  11. Không ngồi quá sát mâm hay bàn ăn nhưng cũng không ngồi xa quá.
  12. Ngồi trên ghế thì phải giữ thẳng lưng. Ngồi trên chiếu thì chuyển động lưng và tay nhưng không được nhấc mông.
  13. Không để tay dưới bàn nhưng cũng không chống tay lên bàn mà bưng bát và cầm đũa, khi chưa bưng bát thì phần cổ tay đặt trên bàn nhẹ nhàng.
  14. Không ngồi chống cằm trên bàn ăn.
  15. Tuyệt đối tránh cơm đầy trong miệng mà nói.
  16. Không chu mồm thổi thức ăn nóng mà múc chậm phần nguội hơn ở sát thành bát đĩa.
  17. Muỗng kiểu múc canh phải đặt úp trong bát không được để ngửa.
  18. khi chấm vào bát nước chấm, chỉ nhúng phần thức ăn, không nhúng đầu đũa vào bát chấm, miếng đã cắn dở không được chấm.
  19. Khi nhai tối kỵ chép miệng.
  20. Không tạo tiếng ồn khi ăn [ví dụ húp soàm soạp]
  21. Không nói, không uống rượu, không húp canh khi miệng còn cơm.
  22. Không gõ đũa bát thìa.
  23. Khi ăn món nước như canh, chè, xúp, cháo… nếu dọn bát nhỏ hay chén tiểu thì có thể bưng bát trên hai tay để uống nhưng không được kèm đũa thìa. Nếu dọn bát lớn hay đĩa sâu thì dùng thìa múc ăn, tới cạn thì có thể một tay hơi nghiêng bát đĩa sâu ra phía ngoài, một tay múc chứ không bưng tô to đĩa sâu lên húp như kiểu chén tiểu. Món canh có sợi rau nên dọn bát nhỏ, món gọn lòng thìa có thể dùng bát lớn, đĩa sâu.
  24. Không ăn trước người lớn tuổi, chờ bề trên bưng bát lên mình mới được ăn. Nếu đi làm khách không gắp đồ ăn trước chủ nhà hay người chủ bữa cơm (trừ ra bạn được đề nghị gắp trước, trong một dịp nhất định).
  25. Dù là trong khuôn khổ gia đình hay khi làm khách, tuyệt đối không chê khi món ăn chưa hợp khẩu vị mình. Điều này cực kỳ quan trọng vì không đơn thuần là phép lịch sự mà còn là một phần giáo dục nhân cách. Nếu không được dạy nghiêm túc, trẻ em từ chỗ phản ứng tự nhiên do khẩu vị sẽ tới chỗ tự cho mình quyền chê bai, phán xét, không trân trọng lao động của người khác. món không ngon với người này nhưng ngon với người khác và có được nhờ công sức của rất nhiều người.
  26. Không gắp liên tục 1 món dù đó là món khoái khẩu của mình.
  27. Phải ăn nếm trước rồi mới thêm muối, tiêu, ớt, chanh v.v…, tránh vừa ngồi vào ăn đã rắc đủ thứ gia vị phụ trội vào phần của mình.
  28. Phải ăn hết thức ăn trong bát, không để sót hạt cơm nào.
  29. Dọn mâm phải nhớ dọn âu nhỏ đựng xương, đầu tôm, hạt thóc hay sạn sót trong cơm…
  30. Trẻ em quá nhỏ dọn mâm riêng và có người trông chừng để tránh gây lộn xộn bữa ăn của người già, tới 6 tuổi là ngồi cùng mâm với cả nhà được sau khi đã thành thục các quy tắc cơ bản.
  31. Khi trẻ em muốn ăn món mà nó ở xa tầm gắp, phải nói người lớn lấy hộ chứ không được nhoài người trên mâm. Trong gia đình, khi trẻ em ngồi cùng mâm người lớn thì sắp cho bé một đĩa thức ăn nhỏ ngay bên cạnh với đồ ăn đã lóc xương và thái nhỏ. Với người cao tuổi cũng vậy, dọn riêng đĩa cá thịt đã lóc xương, thái nhỏ, hay ninh mềm hơn.
  32. Không để các vật dụng cá nhân lên bàn ăn, trừ chiếc quạt giấy xếp có thể đặt dọc cạnh mép bàn. Ngày nay thì di động là vật bất lịch sự và mất vệ sinh.
  33. Nhất thiết để phần người về muộn vào đĩa riêng, không khi nào để phần theo kiểu ăn dở còn lại trong đĩa.
  34. Ăn từ tốn, không ăn hối hả, không vừa đi vừa nhai.
  35. Khi ăn không được để thức ăn dính ra mép, ra tay hay vương vãi, đứng lên là khăn trải bàn vẫn sạch. Giặt thì giặt chứ dùng cả tuần khăn bàn vẫn trắng tinh không dính bẩn.
  36. Nếu ăn gặp xương hoặc vật lạ trong thức ăn, cần từ từ lấy ra, không được nhè ra toàn bộ tại bàn.
  37. Chỉ có người cao tuổi, 70 trở lên và trẻ nhỏ mà ợ khi ngồi ăn mới không bị coi là bất lịch sự.
  38. Nếu bị cay thì xin phép ra ngoài hắt xỳ hơi, xỷ mũi.
  39. Nhà có khách cần cẩn trọng khi nấu, chất cay để phụ trội bày thêm, tránh bất tiện cho khách khi họ không ăn được cay hay một vài gia vị đặc biệt.
  40. Tránh va chạm tay với người cùng mâm, nếu thuận tay trái thì nói trước để chọn chỗ cho thuận tiện.
  41. Phải chú ý tay áo khi gắp đồ ăn.
  42. Nếu thấy thức ăn lớn nên xin cắt nhỏ để mọi người được thuận tiện
  43. Khi đang ăn mà có việc riêng phải xin phép rồi mới rời mâm.
  44. Nhất thiết nói cảm ơn sau bữa ăn dù là chỉ có hai vợ chồng nấu cho nhau. Đừng tiếc lời khen ngợi những món ngon.
  45. Phong tục mời tùy theo gia đình, có gia đình thì người cao tuổi nhất nói đơn giản “các con ăn đi”, trẻ thì thưa “con xin phép”, nhưng có gia đình trẻ con phải mời hết lượt ông bà cha mẹ cô chú anh chị… Khi tới đâu thì quan sát gia chủ, không thể mang tập quán nhà mình vào bữa ăn nhà người ta.
  46. Ăn xong cần tô son lại thì xin phép vào phòng vệ sinh, không tô son trên bàn ăn trước mặt người khác.
  47. Ngồi đâu là theo sự xếp chỗ của chủ nhà, không tự ý ngồi vào bàn ăn khi chủ nhà chưa mời ngồi.
  48. Ngày xưa, có lúc người giúp việc ăn cùng mâm với chủ nhà, khi gắp, chủ nhà để thế tay ngang nhưng người giúp việc thế tay úp. Nhìn là biết ngay.
  49. Không được phép quá chén.
  50. Nên thành thực nói trước về việc ăn kiêng, dị ứng [nếu có] khi được mời làm khách để tránh bất tiện cho chủ nhà,,,

( Sưu tầm )


 

NGHIỆN LÀM VIỆC VÀ THAM LAM –  Rev. Ron Rolheiser, OMI

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Chỉ có một chứng nghiện mà chúng ta ca ngợi, đó là làm việc quá sức.  Với mọi chứng nghiện khác, những người lo cho bạn sẽ đưa bạn vào viện hoặc vào chương trình phục hồi, nhưng nếu bạn nghiện làm việc, thường sẽ được xem là một đức tính tốt.  Tôi hiểu điều tôi đang nói.  Tôi là “một con nghiện làm việc đang phục hồi,” và hiện giờ cũng không hẳn là đã cai được hoàn toàn.  Tuy nhiên, tôi nhìn nhận nó là một chứng bệnh.  Đây là những triệu chứng của nó: chúng ta luôn mãi thiếu thời gian cho nhiều việc phải làm.  Mỗi ngày trôi qua đều quá ngắn.

Trong tiểu sử tự thuật của mình, nhà phê bình phim Roger Ebert viết: “Tôi đã lấp đầy cuộc đời của tôi quá trọn vẹn đến nỗi tôi không còn thì giờ để nghĩ về việc tôi đang sống.”  Nhiều người trong chúng ta hiểu cảm giác này.  Tại sao chúng ta làm như thế với mình?

Câu trả lời có lẽ làm chúng ta ngạc nhiên.  Khi cuộc sống của chúng ta quá áp lực đến nỗi chúng ta không bao giờ có thì giờ suy nghĩ, sự thật chúng ta đang sống cuộc sống đó, khi chúng ta luôn thiếu thời gian và có quá nhiều việc phải làm, chúng ta đang khổ vì tham lam, một trong những mối tội đầu.

Chúng ta có khái niệm đơn giản hóa về tham lam.  Khi nghĩ về một người tham lam, chúng ta hình dung đó là người keo kiệt, ích kỷ, giàu có về tiền bạc và vật chất, tích trữ sự giàu có cho riêng mình.  Ít người trong chúng ta phù với phạm trù này.  Sự tham lam trong chúng ta có những dạng tinh vi hơn.  Hầu hết những người rộng rãi, không ích kỷ và không giàu có về tiền bạc như chúng ta thì mắc phải tham lam về trải nghiệm, tham lam về cuộc sống, thậm chí tham lam về quảng đại.  Chúng ta tham lam muốn làm nhiều hơn (dù làm việc tốt) những gì thời gian cho phép.

Và nó biểu hiện ở đâu?  Nó biểu hiện nơi mình mỗi khi chúng ta không bao giờ có đủ thời gian để làm việc mà (dường như) chúng ta cần phải làm.  Khi nghĩ rằng hình như Chúa đã nhầm về thời gian và không phân cho chúng ta đủ thời gian thì lúc đó là lúc chúng ta lâm vào chứng tham lam.  Linh mục Henri Nouwen từng mô tả nó như sau: “Cuộc sống chúng ta như chiếc vali bị nhét đầy đến nỗi những đường may bị bung ra.  Thật vậy, chúng ta luôn thấy mình bị trễ lịch.  Luôn biện minh, còn những việc chưa làm, những lời hứa chưa thực hiện, những dự tính chưa làm được.  Luôn có một cái gì đó khác mà chúng ta phải nhớ, phải làm hoặc phải nói.  Luôn có những người mà chúng ta chưa nói chuyện, chưa trả lời thư hay chưa thăm viếng.”

Nhưng… Chúa không lầm về thời gian Ngài cho chúng ta.  Chúa cho chúng ta đủ thời gian để làm điều mà chúng ta được yêu cầu, kể cả những việc quảng đại và quên mình.  Vấn đề nằm ở chúng ta và vấn đề chính là tham lam.  Chúng ta muốn có nhiều hơn những gì mà cuộc đời cho phép.

Hơn nữa, trong hầu hết trường hợp, chuyện này lại dễ lý luận.  Nếu kiệt sức khi phục vụ người khác, thì chúng ta dễ dàng xem việc chúng ta quá gắng sức, mệt mỏi và cảm giác ám ảnh rằng mình đang không làm đủ là một đức tính tốt, là một dạng tử đạo, là quên mình, là dâng hiến bản thân cho tha nhân.  Nó đúng phần nào, có những lúc khi tình yêu, hoàn cảnh hay một khoảng thời gian trong đời đòi hỏi chúng ta phải quên mình đến cùng, kể cả Chúa Giêsu cũng nhiều lần không chịu nổi và phải cố lánh đi đến một nơi hoang vắng.  Tuy nhiên, đâu phải lúc nào cũng thế.  Việc người mẹ phải làm cho đứa con sơ sinh hay tuổi còn quá nhỏ thì khác với việc bà phải làm cho đứa con đã lớn khôn, đã trưởng thành.  Cái là đức tính tốt trong thời gian này lại có thể thành tham lam trong hoàn cảnh khác.

Quá bận rộn ban đầu thường là đức tính tốt, rồi sau đó thường thường biến thành tính xấu, đó là một tham lam tinh vi.  Việc từng là cần thiết để phục vụ tha nhân bây giờ bắt đầu phục vụ thanh danh và hình tượng bản thân hơn.  Nó còn là một lối thoát tiện lợi.  Khi đắm chìm trong công việc làm cho người khác, chúng ta không cần phải đối diện với những con quỷ nội tâm cũng như những con quỷ khác mà chúng ta phải đối diện trong hôn nhân, ơn gọi và các mối quan hệ.  Chúng ta quá bận rộn, nhưng đây là một chứng nghiện như mọi chứng nghiện khác, trừ việc chứng nghiện này lại được xem là đức tính tốt và là cái để ca ngợi.

Đây chính là lý do mà Chúa cho chúng ta ngày xa-bát, ra lệnh cho chúng ta nghỉ làm việc mỗi tuần một ngày.  Tiếc là chúng ta đang đánh mất khái niệm về ngày xa-bát.  Chúng ta biến một giới răn thành gợi ý cho một phong cách sống không quan trọng lắm.  Kiểu nếu làm được thì tốt, nếu bạn có thể kham được.  Tuy nhiên, như tác giả Wayne Mueller viết trong quyển sách đầy thách thức về ngày xa-bát: “Nếu quên nghỉ ngơi, chúng ta sẽ làm việc quá dữ dội và quên mất những chuyện khoan dung dịu dàng hơn, quên mất những người mà chúng ta yêu thương, quên mất con cái và sự kỳ diệu tự nhiên…  Nên Chúa đã cho chúng ta giới răn giữ ngày xa-bát – Hãy nhớ nghỉ ngơi.”  Đây không phải là một đề xuất về lối sống, nhưng là một giới răn, cũng quan trọng như không được trộm cướp, không được giết người, không được nói dối.”

Làm việc quá sức thì không phải là một đức tính!

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

GƯƠNG SÁNG SÁNG NHẤT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Cứ để trẻ em đến với Thầy!”.

“Trẻ em ‘chưa bao giờ giỏi’ trong việc nghe lời người lớn; nhưng chúng ‘chưa bao giờ thất bại’ trong việc bắt chước họ, nhất là bắt chước những ‘gương sáng sáng nhất’ hoặc cả những ‘gương xấu xấu nhất!’” – James Baldwin.

Kính thưa Anh Chị em,

Thật trùng hợp, Lời Chúa hôm nay nói đến nói đến gương sáng, gương mù; nói đến con cái và cha mẹ. Qua Êzêkiel, Thiên Chúa phán, “Mạng sống cha, mạng sống con đều thuộc về Ta”; qua bài Tin Mừng, Chúa Giêsu chỉ cho bậc cha mẹ hướng con cái tới ‘gương sáng sáng nhất’ – chính Ngài – “Cứ để trẻ em đến với Thầy!”.

Êzêkiel cho biết, “Ai phạm tội, kẻ ấy phải chết”; nhưng trách nhiệm của cha mẹ sẽ lớn hơn khi không dạy con cái tránh tội. Làm cha mẹ là một thiên chức, nhưng hình thành toàn vẹn nhân cách và cứu rỗi vĩnh viễn một con người là trách nhiệm khiến bất cứ cha mẹ nào cũng có thể ‘tan chảy’ trong sợ hãi và run rẩy. Trên hết, cha mẹ phải thể hiện ‘bản năng thiêng liêng’ tốt đẹp của mình và dạy con cái cầu nguyện, yêu mến các Bí tích, đặc biệt Thánh Lễ và trên hết, học biết Chúa Giêsu thực sự là người bạn tốt nhất, người mà chúng có thể chia sẻ mọi điều và là quà tặng quý nhất mà cha mẹ ban tặng!

“Đừng ngăn cấm chúng!”. Gương xấu là một trong những ‘ngăn cấm’ đáng sợ nhất! Có nhiều cách ‘ngăn cấm’ con cái đến với Chúa! Trẻ rất giỏi nhận ra sự không trùng khớp giữa lời dạy và hành vi của người lớn. Hãy lo sợ khi cha mẹ bắt đầu nhìn thấy khiếm khuyết của mình phản ánh trong hành vi và lời nói của con cái! Đó là một cảnh báo! Bạn phải sống đời Kitô hữu một cách chân thực hơn. Gương sáng của bạn phải là chất xúc tác để con cái hướng tới ‘gương sáng sáng nhất’ – Chúa Giêsu và lời dạy của Ngài!

“Nước Trời là của những ai giống như chúng!”. Nên giống trẻ nhỏ không phải là ngơ khờ, chỉ biết khóc biết cười; nhưng là tín thác hoàn toàn vào Cha trên trời như trẻ phó thác hoàn toàn vào cha mẹ. Nước Trời là nơi con cái ‘thuộc về’ và ‘hướng về’; cha mẹ cần thiết tuyệt đối tin rằng, Chúa sẽ ban cho con cái mình những ân sủng cần thiết để chúng chu toàn mục đích và sứ mệnh cách hiệu quả. Chúa Kitô là người cổ vũ lớn nhất; Ngài không muốn gì hơn là cuộc đoàn tụ hạnh phúc trên thiên đàng, nơi cha mẹ sẽ nghe những lời biết ơn trìu mến từ con cái, “Cảm ơn ba mẹ đã giúp con đến đây!”.

Anh Chị em,

“Cứ để trẻ em đến với Thầy!”. Không ai đến với Chúa Giêsu mà không nên người, nên con Chúa; và đặc biệt, nên thánh. Vì thế, đừng ngần ngại đưa trẻ đến với Chúa Giêsu dẫu chúng không biết gì; vì Chúa biết và vui khi thấy chúng cười, la hét và thậm chí khóc trước mặt Ngài. Bên cạnh đó, lời ca tiếng hát của cộng đoàn, sự im ắng thánh thiêng của phụng vụ hẳn cũng sẽ hình thành trong các em một ký ức tốt về cầu nguyện! Hãy nhớ, không có hy sinh nào từ phía người lớn là quá tốn kém hoặc mất thời giờ, kể cả việc cầu nguyện cho con trẻ. Điều đó sẽ bảo đảm rằng, không trẻ nào tin mình là một sai lầm, vô giá trị hoặc bị bỏ rơi do những vết thương và sự ích kỷ của người lớn!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trên cuộc đời này, không có việc nào khó hơn việc làm gương sáng. Cho con ngày càng yêu mến việc chiêm ngắm Chúa; nhờ đó, gương con bớt mờ!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*****************************

Thứ Bảy Tuần XIX, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn:

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

13 Khi ấy, người ta dẫn trẻ em đến với Đức Giê-su, để Người đặt tay trên chúng và cầu nguyện. Các môn đệ la rầy chúng. 14 Nhưng Đức Giê-su nói : “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng.” 15 Người đặt tay trên chúng, rồi đi khỏi nơi đó. 


 

Tòa án Việt Nam tuyên án 5 năm tù đối với nhà hoạt động chính trị nổi tiếng

Ba’o Tieng Dan

Diplomat

Tác giả: Sebastian Strangio

Trúc Lam chuyển ngữ

16-8-2024

Ảnh: Nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến, tức Anh Chí, được thấy trong bức ảnh đăng trên Facebook ngày 2-12-2022. Nguồn: FB Nguyễn Chí Tuyến

Ông Nguyễn Chí Tuyến, tức Anh Chí, là nhà bất đồng chính kiến ​​mới nhất bị đàn áp vì chỉ trích Đảng Cộng sản trên mạng.

Tòa án Việt Nam hôm qua đã kết án nhà hoạt động chính trị Nguyễn Chí Tuyến 5 năm tù về tội “tuyên truyền chống nhà nước”. Ông Tuyến – được bạn bè và những người theo dõi trên mạng xã hội biết đến với biệt danh Anh Chí – bị bắt vào ngày 29 tháng 2 vì chỉ trích chính phủ trên mạng xã hội. Ông bị truy tố theo Điều 117 Bộ luật Hình sự, trong đó hình sự hóa việc “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước”.

Theo tin từ Đài Á Châu Tự do (RFA), phiên tòa xét xử ông Tuyến chỉ kéo dài hơn năm tiếng đồng hồ và chỉ có vợ ông Tuyến là bà Nguyễn Thị Ánh Tuyết và ba luật sư của ông tham dự. Trong khi ông Tuyến không nhận mức án tối đa là 12 năm, một thành viên trong nhóm bào chữa của ông nói với RFA, rằng họ đã “đưa ra bằng chứng chứng minh rằng Nguyễn Chí Tuyến hoàn toàn vô tội và mức án dành cho ông là không phù hợp”.

Ông Tuyến là người sử dụng mạng xã hội thành thạo và có lượng người theo dõi lớn trên Facebook. Project88, tổ chức ủng hộ tự do ngôn luận ở Việt Nam, mô tả ông “được cho là một trong những blogger Việt Nam nổi tiếng nhất từ đầu và giữa thập niên 2010”, thời kỳ mà mạng xã hội nổi lên như một yếu tố quan trọng của không gian công cộng. Kênh YouTube chính của ông là Anh Chí Rau Den (rau den có nghĩa là “râu đen” trong tiếng Việt) có gần 100.000 người theo dõi, trong khi tài khoản Facebook Nguyễn Chí Tuyến (Anh Chí) có hơn 53.000 người theo dõi.

Trong một cuộc phỏng vấn ở Hà Nội năm 2018, ông Tuyến nói với tôi rằng Facebook là “công cụ chính để bày tỏ quan điểm của chúng tôi hoặc thảo luận về một số vấn đề xã hội, chính trị hoặc vấn đề nhân quyền”. Ông nói thêm rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) “phải coi trọng tiếng nói của nhân dân, phải trao quyền cho nhân dân để dân chọn được những người xứng đáng làm lãnh đạo đất nước”.

Điều này khiến ông Tuyến tham gia vào các hoạt động tự do ngôn luận, ủng hộ dân chủ và bảo vệ môi trường, đồng thời lên tiếng bảo vệ nhiều nhà bất đồng chính kiến ​​và những người ủng hộ chính trị khác, những người đi trước ông và ở trong lòng nhà nước công an trị Việt Nam. Ông thường cùng gia đình các tù nhân chính trị đi thăm họ.

Anh Tuyến là một người bộc trực, một con người ngay thẳng. Tình yêu đất nước của anh ấy rất sâu sắc và mãnh liệt”, một người bạn và là nhà hoạt động lâu năm nói với Project88.

Giống như nhiều nhà hoạt động dân chủ Việt Nam, ông Tuyến cũng đã tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc và kỷ niệm các cuộc xung đột trong quá khứ giữa Bắc Kinh và Hà Nội. Ông là một trong những người thành lập Câu lạc bộ bóng đá No-U, một đội bóng đá có các thành viên cương trực, phản đối yêu sách “đường chín đoạn” của Trung Quốc ở Biển Đông. Ông cũng tham gia các hoạt động không được [chính quyền] cho phép, như tưởng niệm các cuộc xung đột trong quá khứ ở Biển Đông, gồm trận Hải chiến Hoàng Sa năm 1974 và vụ chạm trán bạo lực ở quần đảo Trường Sa năm 1988, cũng như các sự kiện tưởng nhớ các binh sĩ Việt Nam thiệt mạng trong cuộc chiến tranh biên giới khốc liệt giữa Trung Quốc và Việt Nam hồi đầu năm 1979. Tất cả những sự kiện này đều là những vấn đề hết sức nhạy cảm đối với Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) cầm quyền, vốn giám sát chặt chẽ ý kiến ​​của công chúng về mối quan hệ của nước này với Trung Quốc.

Bennett Murray, cựu chánh văn phòng Hà Nội của cơ quan báo chí Đức DPA, là người đã làm việc với ông Tuyến về nhiều vấn đề từ năm 2016 đến năm 2019, mô tả ông Tuyến là một “anh hùng” trong một bài đăng trên Facebook hôm qua.

Murray viết: “Anh ấy yêu đất nước của mình và luôn làm việc không mệt mỏi hướng tới mục tiêu một đất nước Việt Nam tự do, nơi Đảng Cộng sản cạnh tranh trong các cuộc bầu cử công bằng. Anh ấy sẽ không bao giờ làm hại một con ruồi, nhưng chính phủ lại quyết định tống anh ấy vào tù vì những kẻ hèn nhát đã đánh giá rất thấp khả năng của người dân trong việc tạo ra một chính phủ Việt Nam dân chủ”.

Việc kết án ông Tuyến được đưa ra ngay sau khi Chủ tịch nước Tô Lâm đảm nhận vai trò lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam hồi tháng trước, sau cái chết của Tổng Bí thư lâu năm Nguyễn Phú Trọng vào ngày 19/7. Hồi tháng 5, ông Lâm được bổ nhiệm làm chủ tịch nước sau 8 năm giữ chức bộ trưởng Bộ Công an Việt Nam, trong thời gian đó Đảng CSVN phát động một cuộc đàn áp nhắm vào những người chống đối và những người bất đồng chính kiến. Tổ chức Theo dõi Nhân quyền ước tính rằng, trong thời gian ông Lâm làm Bộ trưởng, công an Việt Nam đã bắt giữ “ít nhất 269 người thực hiện các quyền dân sự và chính trị cơ bản của họ một cách ôn hòa”.

Do không gian phát biểu chính trị bị thu hẹp, việc ông Tuyến vẫn được tự do trong thời gian đó, chỉ là một điều kỳ diệu nho nhỏ. Trong suốt thập niên 2010, ông đã phải đối mặt với nhiều hình thức đe dọa, gồm cả vụ ông bị tấn công thể xác từ năm người đàn ông không rõ danh tính ở Hà Nội hồi năm 2015, nhưng ông chưa bao giờ đưa ra sự lựa chọn có thể hiểu được là giữ im lặng. Chắc chắn là việc ông phải trả giá đắt cho chuyện tiếp tục hoạt động của mình, khiến điều đó càng trở nên đáng chú ý hơn.

Ông Tuyến nói với tôi hồi năm 2018: “Họ có thể bắt tôi bất cứ lúc nào mà họ muốn. Nếu họ bắt tôi, tôi nói với họ rằng, được rồi, quý vị có thể bắt tôi, chắc chắn rồi – quý vị có mọi thứ, còn tôi chẳng có gì, nhưng tôi có một thứ tốt hơn quý vị nhiều. Tôi được sự ủng hộ của mọi người. Tôi có một trái tim và khối óc mạnh mẽ. Tôi sẵn sàng hy sinh thể xác hay mạng sống của mình”. 


 

Sao Bộ Trưởng ‘Thánh nổ’ Nguyễn Mạnh Hùng chưa từ chức?

Ba’o Nguoi – Viet

August 15, 2024

Trần Anh Quân/SGN

Bộ trưởng Bộ Thông Tin và Truyền Thông (bộ 4T) Nguyễn Mạnh Hùng từng hai lần hứa sẽ từ chức nếu không hoàn thành nhiệm vụ, vậy mà bây giờ lại tráo trở và đổ lỗi cho những người đứng đầu là các ông Nguyễn Phú Trọng, Phạm Minh Chính và Tô Lâm.

Ông Hùng là bộ trưởng nổi tiếng với nhiều tuyên bố chấn động dư luận, và được mệnh danh là “thánh nổ” của CSVN.

Ví dụ như năm 2019, trong lễ ra mắt mạng xã hội Lotus của VCCorp (tập đoàn công nghệ truyền thông Việt Nam), ông Hùng “nổ” bung trời: “Đây chính là sức mạnh Việt Nam, sức mạnh của tất cả chúng ta. Tôi có một niềm tin rằng người Việt Nam sẽ làm ra những thứ mà thế giới chưa từng làm!”

Tới giờ này thì chẳng thấy ai xài cái mạng vĩ đại mà thế giới chưa từng làm này. Thậm chí người ta cũng không biết mạng Lotus là mạng gì.

Năm 2020, ông Hùng tuyên bố Việt Nam sẽ sản xuất những chiếc smartphone với giá $20 (khoảng 500,000 VNĐ) để 100% người dân có thể sử dụng điện thoại thông minh. Đến nay là gần hết năm 2024, nhưng cái “smartphone 20 đôla” của ông Hùng vẫn chưa thấy đâu.

Trước khi làm bộ trưởng bộ 4T, ông Hùng mang hàm thiếu tướng quân đội, từng là chủ tịch kiêm tổng giám đốc Viettel (một công ty sân sau của quân đội cộng sản). Từ năm 2016 tới nay, ông cũng kiêm nhiệm chức phó Ban Tuyên Giáo Trung Ương. Có lẽ vừa là tướng, vừa làm kinh tế lại vừa làm tuyên giáo nên cái bệnh vĩ cuồng của ông bộ trưởng 4T càng ngày càng “thăng hoa.”

Ông Hùng cũng “nổ” hăng tới mức, từng hai lần tuyên bố sẽ từ chức nếu không làm được việc. Những tuyên bố hùng hồn chắc có lẽ chỉ để nhận được những tràng pháo tay từ hội trường, chứ thật ra vẫn như lời cố tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từng nói “đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm.”

“Thánh nổ” có hai lần nói từ chức nếu không hoàn thành nhiệm vụ

Lần đầu tiên ông hứa từ chức là tại Diễn đàn quốc gia về Phát Triển Doanh Nghiệp Công Nghệ Số, ngày 11 Mười Hai 2021, có sự chứng kiến của Thủ Tướng Phạm Minh Chính. Bộ trưởng 4T hứa là sau một năm, chuyển đổi số sẽ mang lại kết quả “giúp cho người dân hạnh phúc, đất nước phát triển.”

Ông Hùng cam kết với ông Chính rằng: “Nếu ngày này năm sau thủ tướng đến diễn đàn, mà không nhìn thấy sự phát triển của lĩnh vực công nghệ số, các sản phẩm do những doanh nghiệp công nghệ số Việt Nam làm ra, giúp cho người dân hạnh phúc, đất nước phát triển, tôi xin phép từ chức!”

Kết quả là một năm sau ông Hùng chẳng làm gì cho dân cho nước, nhưng vẫn không từ chức mà lại tiếp tục hứa.

Ngày 18 Tháng Mười Hai 2022, tại hội nghị tổng kết công tác năm 2022, triển khai nhiệm vụ năm 2023, cũng trước sự chứng kiến của ông Chính, ông Hùng tiếp tục tuyên bố: “Năm 2022 cũng là lần đầu tiên mà cán bộ, nhân viên nhận nhiệm vụ mới ở bộ đã hứa, sau một năm nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì chủ động xin từ chức, ‘nhường chỗ’ cho người khác trong năm tới.”

Dĩ nhiên, tới năm 2023 thì ông Hùng cũng không thể thực hiện những lời hứa hùng hồn của mình. Và rồi bộ trưởng 4T lại hứa tiếp, hứa rất… hùng hổ, rằng “năm 2023 là năm nâng cao chất lượng làm thể chế. Năm 2023 là năm chất lượng, bền vững của hạ tầng số. Năm 2023 cũng là năm xử lý triệt để sim rác. Năm 2023 là năm dữ liệu quốc gia. Năm 2023 là năm thực thi các chiến lược đã ký. Năm 2023 là năm sử dụng trí tuệ nhân tạo để tạo ra trợ lý ảo, đạt mức chuyên gia, cho các lĩnh vực, các doanh nghiệp, các tổ chức. Năm 2023 là năm vận hành các hệ thống giám sát online. Năm 2023 là năm dùng công nghệ cao, công nghệ mới để giải bài toán nhỏ Việt Nam nhưng tạo ra giá trị lớn.”

Chưa hết, “năm 2023 là năm đưa doanh nghiệp công nghệ số đi ra nước ngoài, chinh phục thế giới, đóng góp cho sự phát triển của nhân loại và làm thịnh vượng Việt Nam. Năm 2023 là năm đưa báo chí, xuất bản lên các nền tảng số. Năm 2023 là năm thay đổi nhận thức của các cấp chính quyền về truyền thông. Năm 2023 là năm tập trung lành mạnh hóa báo chí. Năm 2023 cũng là năm quản lý các nền tảng xuyên biên giới vào đúng qui định của pháp luật Việt Nam. Năm 2023 cũng là năm nhấn mạnh lại nội hàm của khẩu hiệu hành động Làm gương – Kỷ cương – Trọng tâm – Bứt phá”.

Nổ riết thì quá đà, rồi chẳng làm nên việc gì ra hồn. Để rồi sau “cơn bão từ chức” của các lãnh đạo cộng sản gần đây, có lẽ áp lực từ chức của ông Hùng cũng lớn dần theo sự nghiệp nổ của ông ta.

Đổ lỗi cho ‘người đứng đầu’

Nhưng thay vì từ chức để bảo vệ danh dự, ông Hùng lại tráo trở đổ lỗi cho cấp trên. Cuối Tháng Bảy vừa qua, trong một hội nghị của bộ 4T, ông nhấn mạnh về vai trò mang tính quyết định của người đứng đầu.

Bộ trưởng 4T nói: “Chuyển đổi số là cuộc cách mạng về thay đổi hơn là cuộc cách mạng về công nghệ. Chuyển đổi số 70% là thay đổi, 30% là công nghệ. Chuyển đổi số muốn thành công quyết định ở việc người đứng đầu muốn thay đổi.”

Theo ông Hùng, bộ 4T đã cơ bản hoàn thành nhiệm vụ và sẵn sàng chuyển đổi. Nhưng “yếu tố quyết định sự thành công của công cuộc chuyển đổi số quốc gia bây giờ đang nằm trong tay những người đứng đầu các cấp. Nếu người đứng đầu không trực tiếp vào cuộc, không trực tiếp chỉ đạo, không trực tiếp làm, không trực tiếp dùng, không trực tiếp tự mình chuyển đổi thì sẽ không thành công,” ông Hùng nói.

Như vậy, có thể thấy ông Hùng đã phủi bỏ trách nhiệm của mình và đổ lỗi cho những người đứng đầu. Cụ thể là Thủ Tướng Phạm Minh Chính, cố Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, và bây giờ là ông Tô Lâm. Với việc đổ lỗi này, có lẽ ông Hùng muốn gửi đi thông điệp rằng thủ tướng và tổng bí thư phải từ chức để chịu trách nhiệm của người đứng đầu.  Nếu ông Tô Lâm mà hiểu được thông điệp này thì Thiếu Tướng Bộ Trưởng Nguyễn Mạnh Hùng khó có thể hạ cánh an toàn.