ÂN SỦNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
“Những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu, những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót!”.
“Bi kịch của một cuộc đời không phải là nó kết thúc quá sớm, mà là chúng ta chờ đợi quá lâu để bắt đầu! Và Thiên Chúa vẫn hằng chờ đợi cái bắt đầu đó nơi mỗi người. Với ân sủng của Ngài, sớm muộn, không thành vấn đề!” – Richard L. Evans.
Kính thưa Anh Chị em,
Ý tưởng của Evans được gặp lại qua dụ ngôn “Thợ Làm Vườn Nho” trong Tin Mừng hôm nay. Chúng ta có thể thiên về những người cằn nhằn, vì xem ra khá bất công khi những người chỉ làm một giờ lại nhận tiền công – ‘ân sủng’ – như những người làm từ sáng sớm. Với Chủ Vườn, dường như kẻ vào trước, người vào sau không là vấn đề!
Dụ ngôn phản ánh tình hình Giáo Hội sơ khai. Các Kitô hữu đầu tiên là những người thuộc về một dân tộc có lịch sử tôn giáo hàng nghìn năm, họ là dân riêng của Chúa. Sau đó, những lương dân từ các môi trường ngoại giáo bắt đầu được nhận vào; có thể họ đã sống một cuộc sống rất vô luân. Tuy nhiên, một khi chịu phép Rửa tội, họ được hưởng nhận mọi ‘ân sủng’ như bao Kitô hữu khác. Cách nào đó, có vẻ không công bằng! Thực tế, những người chỉ làm một giờ không khiến cho ‘nhu cầu của họ’ kém hơn những người đến sớm. Công bằng của Chúa được đo bằng nhu cầu của con người chứ không bằng nhân chia toán học. Với Ngài, sớm muộn, không quan trọng.
Những gì mỗi người nhận được là ‘một biểu tượng’ tình yêu của Chủ Vườn. Người sớm, kẻ muộn nhận được như nhau. Tình yêu Chúa không có mức độ; nó luôn là 100 phần trăm. Thiên Chúa là Tình Yêu ‘không thể không yêu’, cũng ‘không thể không yêu toàn bộ!’. Đây là điều có thể đã xảy ra với bạn và tôi. Bao nhiêu lần, chúng ta ‘đến muộn!’. Quên điều đó, chúng ta có thể rời xa Chúa. Tôi có thể đi lạc thăm thẳm; nhưng bất cứ lúc nào tôi quay về, có thể là giờ thứ 11, Ngài vẫn dang rộng tay ôm lấy tôi! Thánh Vịnh đáp ca và bài đọc Êzêkiel có chung một tâm tình, “Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì!”. Tình yêu Chúa thật lạ lùng, Ngài tìm kiếm và chờ đợi từng con chiên, giành lại từng con, để không con nào phải thiếu thốn một ‘ân sủng’ nào.
Anh Chị em,
“Những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu!”. Chúa không nhìn vào thời gian và kết quả, Ngài nhìn vào cái sẵn có, lòng quảng đại của chúng ta. Cách Ngài hành động còn hơn cả công bằng – vượt công lý – thể hiện trong ‘ân sủng’. Mọi thứ đều là ‘ân sủng’, sự cứu rỗi của chúng ta là ‘ân sủng’, sự thánh thiện của chúng ta là ‘ân sủng’. Khi ban ‘ân sủng’, Chúa ban nhiều hơn những gì chúng ta xứng đáng. Ai lý luận bằng logic của con người, logic của công trạng thông qua ‘sự vĩ đại’ của chính mình – tôi đã làm rất nhiều trong Giáo Hội, tôi đã giúp đỡ rất nhiều – từ việc là người đứng đầu, sẽ thấy mình xuống hàng chót. Ai là vị thánh đầu tiên được phong thánh của Giáo Hội? – Anh Trộm Lành. Anh đã ‘cuỗm’ thiên đàng vào phút cuối, và đây là ‘ân sủng!’. Ai nghĩ đến công trạng của mình, sẽ thất bại; ai khiêm nhường phó thác cho lòng thương xót của Chúa, thay vì là người đứng chót – như anh trộm lành – sẽ thấy mình lên hàng đầu!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, ‘ân sủng’ Chúa “định đoạt” dẫy đầy trên con. Cho con biết bắt đầu lại ngay hôm nay, đừng để Chúa đợi con lâu và cuộc đời con sẽ không là một bi kịch!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
From: KimBang Nguyen
***************************
Thứ Tư Tuần XX, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
1 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này: “Nước Trời giống như chuyện chủ nhà kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. 2 Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. 3 Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. 4 Ông cũng bảo họ: ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.’ 5 Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. 6 Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ: ‘Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết?’ 7 Họ đáp: ‘Vì không ai mướn chúng tôi.’ Ông bảo họ: ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho!’ 8 Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: ‘Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.’ 9 Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền. 10 Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. 11 Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn chủ nhà: 12 ‘Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.’ 13 Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ: ‘Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao? 14 Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. 15 Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?’ 16a Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.”
Người Sống Thọ Nhất Thế Giới Qua Đời, Tròn 117 Tuổi
August 20, 2024
Ngày 20/8, cụ Maria Branyas Morera, người được xác nhận là lớn tuổi nhất thế giới, đã qua đời một cách thanh thản tại viện dưỡng lão ở Tây Ban Nha. Theo thông báo từ tài khoản mạng xã hội X của bà cụ, cụ Branyas đã ra đi như mong muốn: trong giấc ngủ, yên bình và không đau đớn. Thông tin này đã được một người phát ngôn của cụ xác nhận.
Cụ Branyas sinh ngày 4/3/1907 tại San Francisco, Mỹ, và tròn 117 tuổi vào năm nay. Bà trở thành người lớn tuổi nhất thế giới vào tháng 1/2023, được Tổ chức Kỷ lục Guinness Thế giới công nhận.
Sinh ra trong một gia đình người Tây Ban Nha di cư sang Mỹ, cụ Branyas trở về Tây Ban Nha cùng gia đình sau tám năm sống tại Mỹ. Cuộc đời của cụ trải qua nhiều biến cố lịch sử lớn, bao gồm hai cuộc chiến tranh thế giới, nội chiến Tây Ban Nha, và hai đại dịch toàn cầu là dịch cúm Tây Ban Nha năm 1918 và đại dịch Covid-19. Đáng chú ý, cụ đã vượt qua Covid-19 vào tháng 5/2020, trở thành một trong những người lớn tuổi nhất vượt qua bệnh dịch này.
Trong suốt cuộc đời mình, cụ Branyas đã sống một cuộc sống bình lặng, ngăn nắp và luôn duy trì mối quan hệ tốt đẹp với gia đình, bạn bè. Cụ cho rằng tuổi thọ phi thường của mình là nhờ may mắn, gien tốt, lối sống lành mạnh, ổn định cảm xúc, không lo âu hay nuối tiếc, và tránh xa những người tiêu cực.
Cụ Maria Branyas Morera là một trong số 11 người duy nhất trong lịch sử được xác minh là đã sống thọ hơn 117 tuổi. Người sống thọ nhất từng được ghi nhận là cụ Jeanne Calment, người Pháp, qua đời năm 1997 ở tuổi 122 năm và 164 ngày.
Với sự ra đi của cụ Branyas, thế giới lại phải chia tay một nhân chứng lịch sử của hơn một thế kỷ, để lại những kỷ niệm và bài học quý giá về sức khỏe, tuổi thọ và lối sống tích cực.
Thế kỷ phai tàn trí nhớ- Tuấn Khanh/SGN
August 19, 2024
Tin về Giáo Sư Võ Tòng Xuân mất, được báo chí nhà nước Việt Nam cũng như nhiều người nhắc về việc ông tận tụy cống hiến cho cây lúa Việt Nam suốt gần nửa thế kỷ này. Bên cạnh những dòng tin tưởng nhớ đó, lại khiến tôi bỗng nhớ về Giáo Sư Nguyễn Duy Xuân, một con người đã sống với khoa học và hiến dâng trọn đời mình cho một miền Nam phát triển, với tên gọi kiêu hãnh Tây Đô.
Giáo Sư Nguyễn Duy Xuân là tổng trưởng Văn Hóa – Giáo Dục – Thanh Niên cuối cùng của Chính thể Việt Nam Cộng Hòa, và cũng là người phát hiện, thuyết phục đưa chàng thanh niên Võ Tòng Xuân từ Phi Luật Tân trở về để phục vụ đất nước.
Giáo Sư Nguyễn Duy Xuân, sinh năm 1925 tại Ô Môn, tỉnh Cần Thơ. Ông là cựu học sinh Collège de Cần Thơ. Sau khi đậu bằng Diploma (văn bằng thành chung). Ông sang Pháp du học tốt nghiệp cử nhân kinh tế. Ông tiếp tục theo học chương trình sau đại học ở Anh, lấy bằng thạc sĩ về kinh tế học; tiếp đến sang Mỹ theo học ở đại học Vanderbilt, và lấy học vị tiến sĩ kinh tế học rồi trở về Việt Nam năm 1963.
Sau khi về nước ông được bổ nhiệm làm tổng ủy trưởng Tổng Ủy Nông nghiệp, tổng trưởng kinh tế và cố vấn kinh tế của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, bên cạnh đó, ông còn dạy tại các trường đại học kinh tế và trường Quốc Gia Hành Chính. Đầu năm 1970, ông được mời về làm viện trưởng Viện Đại Học Cần Thơ.
Trong thời gian đảm nhận vị trí viện trưởng Viện Đại Học Cần Thơ, giáo sư nỗ lực phát triển mọi lãnh vực, đặc biệt với hai ngành sư phạm và nông nghiệp. Giáo sư cũng là người tiên phong trong việc thiết lập hệ thống đào tạo tín chỉ theo mô hình Đại Học Hoa Kỳ. Năm 1972, ông đích thân giới thiệu, đưa nhà nông học trẻ Võ Tòng Xuân khi ấy đang công tác ở Viện Nghiên Cứu Lúa Gạo Quốc Tế Los Banos Philippines về làm việc ở trường Đại Học Cần Thơ.
Cuộc đời từ sau 1975 của ông Võ Tòng Xuân là một chuỗi dài thăng tiến và được chính quyền mới trọng vọng, bởi ông thừa hưởng tất cả những nền móng mà Giáo Sư Nguyễn Duy Xuân đã đặt ra ở miền Tây, rồi từ đó xây dựng và phát triển. Nhưng vị giáo sư như là một người anh, là một người thầy của ông Võ Tòng Xuân thì lại không có một kết cục êm ả như vậy.
Sau 1975, Giáo Sư Nguyễn Duy Xuân phải trải qua một thời gian tù ở Thủ Đức, rồi bị đưa đi “học tập cải tạo” tiếp ở trại Ba Sao thuộc tỉnh Hà Nam Ninh (nay thuộc tỉnh Hà Nam). Năm 1983, nghe nói Giáo Sư Võ Tòng Xuân, khi ấy là Đại Biểu Quốc Hội, thân cận nhiều quan chức đương thời, có tìm đến trại Ba Sao thăm vị giáo sư cũ đàn anh một lần, nhưng chỉ đơn giản là thăm.
Ba năm sau, năm 1986, do tình trạng trại giam cải tạo khắc nghiệt và thiếu thốn, cùng bệnh tật, Giáo Sư Nguyễn Duy Xuân qua đời tại Trại giam, thọ 61 tuổi. Lúc đó, thi hài ông được chôn lặng lẽ ở một quả đồi, khu vực Trại Cải tạo Ba Sao – Hà Nam. Mãi nhiều năm sau, gia đình mới cải táng và mang về để trong một ngôi chùa tại Sài Gòn. Giáo Sư Nguyễn Duy Xuân chấm dứt 11 năm trong trại tù cải tạo, dù một đời chỉ là nhà khoa học yêu quê hương.
Giáo Sư Nguyễn Duy Xuân qua đời, là một mất mát không sao kể hết được đối với đất nước. Ông là một trong những trí thức lớn của miền Nam, đã gây dựng lên những nền móng phát triển, tâm huyết với tương lai dân tộc nhưng rồi trớ trêu, bị đưa vào chỗ khốn cùng.
Tiếc là trong những năm tháng sau này, công danh rực rỡ và có tiếng nói quan trọng trong giới truyền thông nhà nước mới, vẫn không thấy ông Võ Tòng Xuân một lần nào nói đủ, nói thật, nói trân trọng về Giáo Sư Nguyễn Duy Xuân, cho thế hệ trẻ được biết công ơn của người đi trước.
Có lẽ ông Võ Tòng Xuân quên. Hay có lẽ ông cũng đã hòa nhập cuộc sống trong một thế kỷ chấp nhận phai tàn trí nhớ như một lẽ thường.
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Dư âm của một đám tang
Tác Giả: Tưởng Năng Tiến
20/08/2024
Hồi ký (Đồng Bằng) của Nguyên Ngọc có dành đôi ba trang viết về Rạch Gốc – một địa danh hẻo lánh, ở tuốt luốt tận dưới mũi Cà Mau lận:
“Rạch Gốc chẳng chợ búa gì hết, mọi thứ phải chạy đò lên Năm Căn mua… Một buổi sáng, bước ra trước sân Ủy ban, tôi ngạc nhiên thấy treo cờ tang.
Hỏi sao vậy … trả lời: Ông Andropov chết.
Tôi hỏi lại: Ông Andropov là ai thế?
Trả lời: Không biết, nghe đài Hà Nội biểu treo cờ tang thì mình treo…
Cờ tang cho ông Andropov nào đó treo rất đúng quy cách, chỉ kéo tới nửa cột, thòng kèm một dải vải đen nhỏ phất phơ trong gió biển…”
Cái ông Andropov (“nào đó”) nghe tên cũng có vẻ quen quen nhưng nhất thời thì tôi không thể nhớ ra được là ai. Cả ủy ban nhân dân Rạch Gốc và nhà văn Nguyên Ngọc cũng vậy, cũng bù trất, không ai biết thằng chả ở đâu ra nữa. Tuy vậy, cả nước, ai cũng biết rằng trong cái thế giới “bốn phương vô sản đều là anh em” thì bất cứ đồng chí lãnh đạo (cấp cao) nào mà chuyển qua từ trần thì đều “thuộc diện quốc tang” ráo trọi – bất kể Tây/Tầu.
Nói chi đến chuyện tang ma của một đồng chí cỡ Tổng Bí Thư và Chủ Tịch Nước của nước ta. Tang lễ, truy điệu, điếu văn, nhang khói, hoa hòe, hoa sói, cờ phướn, cờ tang, cờ liệt, cờ rũ… thì (ôi thôi) tá lả bùng binh – theo như thông tin rầm rộ của báo chí nước nhà:
- Lễ truy điệu và Lễ an táng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
- Toàn cảnh Lễ viếng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
- LỄ QUỐC TANG TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG
- Lễ thượng cờ rủ Quốc tang Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
- Hình ảnh xúc động trong 48 giờ Quốc tang Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng
Ở thời điểm này, phu nhân của cố TBT – tất nhiên – cũng trở thành một yếu nhân, thuộc diện trung tâm. Mọi hình ảnh của bà đều được ký giả, phóng viên, nhà báo … ghi lại qua ống kính, không sót một góc cạnh nào:
- Phu nhân Ngô Thị Mận nghẹn ngào bên linh cữu Tổng Bí Thư
- Hình ảnh phu nhân Ngô Thị Mận và gia đình bên linh cữu
- Bật khóc nhìn hình ảnh phu nhân Tổng Bí thư trong giây phút biệt ly
- Dáng hình phụ nữ Việt – Trái tim phu nhân Ngô Thị Mận
- Xót xa hình ảnh phu nhân Ngô Thị Mận cùng gia đình bên linh cửu TBT
- Khoảnh khắc Phu nhân Ngô Thị Mận khóc nghẹn trước linh cửu
Thế mới biết là giới truyền thông của nước CHXHCNVN “tác nghiệp” cũng rất nhiệt tình và hăng hái, trong điều kiện an toàn. Riêng báo Tuổi Trẻ còn có bài (“Thư Tay Của Phu Nhân Tổng Bí Thư Lào Gửi Phu Nhân Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng”) cảm động hết biết luôn, khiến cho mọi tầng lớp độc giả đều phải sụt sùi, rơi lệ:
“Chị Mận kính mến!
Hôm nay (ngày 19-7), khi vừa về đến nhà, anh Thongloun Sisoulith bước đến gần em với sắc mặt buồn rầu và cất giọng nói khác thường: ‘Naly ơi, anh vừa nhận được tin anh Nguyễn Phú Trọng mất, anh đã rời xa chúng ta rồi’.
Chị Mận ơi, trong giây phút đó em thật sự đứng tim, không thể nói nên lời và em không thể cầm được nước mắt, anh Thongloun Sisoulith đã ôm em vỗ nhẹ vào lưng và an ủi rằng: ‘Anh cũng rất đau buồn và thương tiếc khi nhận được báo cáo khẩn từ Hà Nội, em hãy bình tĩnh và mạnh mẽ. Anh Trọng đã ra đi một cách thanh thản, anh ấy đã nhắm mắt đi xa trong niềm tiếc thương và đau buồn vô tận của nhân dân cả nước Việt Nam’.
Ai mà dè dân Lào lại đa cảm dữ vậy chớ? Tình cảm của bà Naly dành cho bà Mận (không dưng) khiến tôi thốt nhớ đến tình cảnh buồn bã và cô quạnh của một người đàn bà khác, bà quả phụ Lê Đình Kình – nhũ danh Dư Thị Thành.
Chồng bà Thành cũng là một đảng viên Cộng Sản (và cũng đã qua đời cách đây chưa lâu lắm) nhưng cái chết của ông ta bất ngờ, rùng rợn, thảm thiết lắm kìa. Tang ma thì não nề, và u uất. Tình cảnh vợ con/cháu chắt của người quá cố, xem ra, cũng vô cùng bi đát – theo tường thuật của RFA:
Đã bốn năm trôi qua kể từ ngày hàng ngàn cảnh sát cơ động tấn công vào thôn Hoành lúc rạng sáng, bắn chết cụ Lê Đình Kình – thủ lĩnh tinh thần của người Đồng Tâm, nhưng những ký ức đau buồn vẫn còn hiển hiện đối với những người liên quan như mới hôm qua…
Những người đàn ông trụ cột trong nhà, người thì bị bắn chết như ông Lê Đình Kình, người thì bị tuyên án tử hình như hai con trai của ông là Lê Đình Công và Lê Đình Chức, cháu nội ông Kình là Lê Đình Doanh bị án chung thân, và ba người khác bị án tù từ 12 năm đến 16 năm về tội “giết người” trong khi sáu người khác bị kết án từ 5-6 năm về tội “chống người thi hành công vụ.”
Trong cuộc trả lời phỏng vấn của RFA trước ngày giỗ chồng lần thứ tư, bà quả phụ Dư Thị Thành cho biết đến nay, chính quyền xã không làm giấy khai tử cho ông Kình vì bà không đồng ý ký giấy thừa nhận ông bị bắn chết ở Đồng Sênh, là cánh đồng mà dân Đồng Tâm cho là của mình còn chính quyền thành phố Hà Nội và huyện Mỹ Đức nói là đất quốc phòng.
Facebooker Lã Việt Dũng, người có mặt tại hiện trường, cho biết thêm chi tiết qua BBC :
“Sáng nay đám tang cụ Kình, an ninh chìm nổi dày đặc…không cho một ai quay phim, chụp ảnh và cắt liên lạc toàn vùng. Tuy nhiên vẫn có một phóng viên … tiếp cận và lấy được lời kể của vợ cụ Kình:
‘Người ta bắt khai là ở nhà cầm lựu đạn, tôi bảo là tôi không biết quả lựu đạn thế nào, tôi không biết bom xăng là thế nào, thì tôi không khai được. Thế là nó tát, cứ thế nó tát, nó đá, tát suốt, hết bên nọ sang bên kia, xong rồi nó đá vào hai bên ống chân,’ bà Thành nói”.
Sao mà đối xử phân biệt “kỹ” dữ vậy, hả Trời?
Cả hai ông đều là đảng viên cộng sản lão thành (và đều tin vào chủ nghĩa này cho đến hơi thở cuối) mà. Nguyễn Phú Trọng thì nhất định dẫn dắt cả nước đi theo con đường XHCN, dù không tin rằng nó có thể “hoàn thiện đến cuối thế kỷ này”. Còn Lê Đình Kình thì “tin ông Trọng, ủng hộ ông Trọng, ủng hộ đảng tuyệt đối”, bất kể đúng sai. Vậy mà ông Tổng Bí Thư nỡ hạ sát ông Bí Thư Xã bằng nhiều phát đạn. Chưa đã, nạn nhân còn bị phanh thây, không cho khai tử, rồi tịch thu luôn cả tiền phúng điếu, và bắt con cái người ta phải chịu án tử hình – y như một vụ án tru di!
Nay thì cả hai ông đều đã xuống tới Suối Vàng (nơi mà sức mạnh của chuyên chính vô sản chắc không còn hiệu lực) nên hy vọng họ có thể nói chuyện phải quấy với nhau một cách bình đẳng và tử tế hơn – chút xíu!
Sự bình đẳng và tử tế không hề có trên dương thế:
Cùng là phận đàn bà
Một người chìm dưới đáy
Người tột đỉnh vinh hoa
Nhưng băng tang cũng vậy
Cũng màu tang trắng ấy
Phanh thây Lê Đình Kình
Cũng màu tang trắng ấy
Cả triều đình tụng kinh
Thơ thay mặt thần linh
Cất tiếng lòng Đỗ Phủ
Trần gian lắm bất bình
Người với người dã thú
Cùng là thân phụ nữ
Xót bà vợ dân lành
Tiếng khóc than ai oán
Thấu chín tầng trời xanh!
Bùi Chí Vinh – 29/7/2024
Nước ta – may quá – bên cạnh 820 tờ báo và 41.000 người cầm viết ăn lương, vẫn còn có được một nhà thơ, và một bài thơ … tử tế!
SAU 70 TUỔI, KHÔNG PHẢI CON CÁI HAY TIỀN BẠC
Thực tế, ai cũng có trong tay 2 yếu tố này để làm điểm tựa năm cuối đời. Tuy nhiên, ít người biết tận dụng và “nuôi dưỡng” nó.
Vào những buổi bình minh của cuộc đời, chúng ta khao khát khám phá thế giới, mơ ước giàu sang. Và trong suốt quãng thời xuân xanh cho đến khi trung niên, chúng ta nỗ lực để đạt được mục tiêu đó. Tuy nhiên, khi bước sang tuổi xế chiều, khi mọi ham muốn và bận rộn dần tan biến, chúng ta bắt đầu đi tìm điểm tựa năm cuối đời.
Có người nói tuổi già là mùa đông của cuộc đời, mùa của sự cô đơn và hiu quạnh. Nhưng nếu để ý kỹ, bạn sẽ thấy rằng tuổi già thực ra là sự khởi đầu của một mùa xuân khác. Mùa xuân này không còn những trách nhiệm nặng nề hay những cạnh tranh không ngừng nghỉ. Đó là thời điểm để bạn khám phá sâu bên trong con người mình.
Vậy chính xác điều gì cho phép chúng ta cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc của cuộc sống những năm cuối đời?
Đó thực ra là 2 yếu tố này
- Tinh thần lạc quan: Khi bước vào những năm tháng chạng vạng của cuộc đời, sự giàu có và hỗ trợ của gia đình dường như trở nên ít quan trọng hơn. Điều thực sự cần thiết với bạn lúc này là thế giới nội tâm và thái độ sống. Tinh thần – một từ tưởng chừng đơn giản nhưng đã được chứng minh sức mạnh vô song bằng những nghiên cứu khoa học
.Duy trì thái độ sống tích cực là chìa khoá dẫn đến hạnh phúc về già. Nghiên cứu xuất bản trên Tạp chí Hiệu hội Lão khoa Mỹ cho thấy người lạc quan có thể sống lâu, cơ hội thọ hơn 90 tuổi cao hơn.Tất nhiên, đây không phải là nghiên cứu đầu tiên chỉ ra mối quan hệ chặt chẽ giữa sống thọ và tinh thần lạc quan. Một nghiên cứu năm 2019 cho thấy cả nam giới và phụ nữ có mức độ lạc quan cao thường sống lâu hơn 11% đến 15% so với những người ít suy nghĩ tích cực. Trên thực tế, những người lạc quan có thể sống đến 85 tuổi hoặc hơn.
Theo các chuyên gia, tinh thần tích cực không đồng nghĩa với phớt lờ các tác nhân gây căng thẳng trong cuộc sống. Tuy nhiên, khi điều tiêu cực xảy ra, những người lạc quan ít khi tự trách bản thân. Họ thường cho rằng trở ngại này chỉ ra tạm thời. Họ tin mình có quyền kiểm soát số phận, tạo ra những cơ hội tốt đẹp hơn trong tương lai.
Các nghiên cứu cho thấy sống lạc quan giúp cải thiện sức khỏe thể chất nói chung. Tinh thần tốt có thể điều chỉnh chế độ ăn uống, thúc đẩy thói quen tập thể dục, cải thiện sức khỏe tim mạch, hệ thống miễn dịch, chức năng phổi và giảm nguy cơ tử vong.
Nhìn chung, tinh thần ở những năm tháng tuổi già có thể quyết định đến hạnh phúc của bạn. Duy trì thái độ lạc quan không chỉ giúp bạn đương đầu tốt với những thử thách trong cuộc sống mà còn khiến những năm cuối đời trở nên trọn vẹn và hạnh phúc hơn. Sức mạnh của tinh thần là vô hình nhưng tác dụng của nó rất rõ ràng. Bạn cũng hoàn toàn có thể thực hành và trải nghiệm trong cuộc sống của chính mình.
- ức khoẻ dồi dào Khi bước sang tuổi xế chiều, sức khoẻ trở thành nền tảng để chúng ta tiếp tục tận hưởng cuộc sống. Ở tuổi này, sức khoẻ không chỉ phản ánh tình trạng thể chất mà còn là yếu tố quyết định hạnh phúc và chất lượng cuộc sống.Vì vậy, việc quan tâm và duy trì sức khoẻ trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Sức khoẻ tốt là nền tảng cho hạnh phúc khi về già. Theo năm tháng, cơ thể của chúng ta dần lão hoá. Lúc này thông qua chế độ ăn uống và tập luyện phù hợp, bạn hoàn toàn có thể làm chậm quá trình lão hoá một cách hiệu quả và ngăn ngừa những bệnh của người cao tuổi.Một chế độ ăn uống lành mạnh có nghĩa là một chế độ ăn uống cân bằng, bao gồm trái cây, rau quả, ngũ cốc, thịt nạc và các sản phẩm từ bơ sư, đồng thời giảm lượng muối và đường nạp vào cơ thể.Các bài tập phù hợp cho lứa tuổi này bao gồm đi bộ, yoga, Thái Cực Quyền… Những hoạt động này không chỉ giúp duy trì sức khoẻ cơ và xương mà còn tăng cường chức năng tim phổi.
Ngoài sức khoẻ thể chất, sức khoẻ tinh thần cũng quan trọng không kém đối với người lớn tuổi. Khi về già, bạn thường phải đối mặt với những thách thức về sự cô đơn, lãng quên. Điều này có thể dẫn đến trầm cảm lo âu.
Để tránh rơi vào trạng thái này, việc duy trì các hoạt động xã hội với bạn bè và cộng động là điều cần thiết. Phát triển một số sở thích như làm vườn, vẽ tranh, đan móc cũng giúp bạn giảm căng thẳng và cải thiện sức khoẻ tinh thần.
Bằng cách chú ý đến sức khoẻ thể chất và tinh thần, bạn có thể tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn, hạnh phúc. Sức khoẻ không chỉ là sự tiếp nối sự sống mà còn là yếu tố đảm bảo cho một cuộc sống chất lượng cao.
Vậy nên ở những năm cuối đời, điều bạn có thể dựa vào không phải là tiền bạc hay con cái mà là tinh thần lạc quan và sức khoẻ dồi dào. Hai yếu tố này trở thành chìa khóa dẫn đến hạnh phúc của chúng ta trong cuộc sống sau này.
Đinh Anh
From: Tu-Phung
THINH LẶNG ĐÃ LÀ CẦU NGUYỆN HAY CHƯA? – Tác giả: Lm. Peter John Cameron, OP
Tác giả: Lm. Peter John Cameron, OP
Chỉ riêng sự vắng mặt của tiếng ồn không phải là sự thinh lặng …
Đối với não trạng thế tục, sự thinh lặng dường như trống rỗng, đáng sợ, lãng phí thời gian. Nhưng sự thinh lặng là điều không thể thiếu để sống đức tin. Bản chất của sự thing lặng cũng đồng thời là sự trống rỗng, ngoan ngùy, dễ tiếp thu, vô tư, khao khát, tĩnh lặng, lắng nghe, hiệp thông, chuyên tâm. “Thinh lặng không chỉ là im lặng, mà là thái độ của một người đang sống đứng trước một ‘Người Bạn’ đang hiện diện, khẩn nài một ‘Người Bạn’ đang hiện diện” (L. Giussani).
Vị Tôi Tớ Chúa Catherine de Hueck Doherty đã định nghĩa sự thinh lặng như sau:
“Đúng vậy, đôi khi thinh lặng là không nói năng – nhưng đó luôn là hành động lắng nghe. Chỉ riêng sự vắng mặt của tiếng ồn (điều làm chúng ta không có khả năng lắng nghe tiếng nói của Thiên Chúa) không phải là sự thinh lặng. Một ngày đầy ồn ào và tiếng nói có thể là một ngày thinh lặng, nếu những tiếng ồn ào trở thành tiếng vang từ sự hiện diện của Thiên Chúa đối với chúng ta. Khi chúng ta nói về bản thân và no thỏa với chính mình, chúng ta bỏ sự thinh lặng lại phía sau. Khi chúng ta lặp đi lặp lại những lời lẽ thân tình của Thiên Chúa mà Người đã để lại trong chúng ta, thì sự thinh lặng của chúng ta vẫn còn nguyên vẹn.”
Chúng ta cần sự thinh lặng để nghe thấy Thiên Chúa vì sự ồn ào từ những suy nghĩ và xao động nơi chính chúng ta vốn đang lấn át đi tiếng nói của Người trong chúng ta. Chúng ta không thể thinh lặng nếu chúng ta không ngừng tìm kiếm bình an, hạnh phúc và sự thỏa mãn của chúng ta trong những điều bên ngoài Thiên Chúa. Qua sự thinh lặng nội tâm, Thiên Chúa nói với chúng ta, thông truyền tình yêu của Người theo cách thu hút toàn bộ con người chúng ta vào trái tim Người. Người ta nói rằng chính sự thinh lặng trong Thánh Tâm Chúa Kitô dạy chúng ta cách làm giảm nhẹ sức lôi cuốn hướng về sự dữ nơi chính chúng ta.
Đối với nữ tu Maria Chúa Ba Ngôi Dòng Thánh Clara Khó Nghèo (+1942), Chúa đã mặc khải điều này: “Ta nói với từng linh hồn; nếu có một số người không nghe thấy Ta, đó là vì họ không lắng nghe Ta. Phải có một sự thinh lặng thâm sâu, bởi vì giọng nói của Ta thì êm dịu. Linh hồn phải được giải thoát khỏi mọi suy nghĩ tất bật.” Như Thánh Tôma Aquinô đã diễn tả, “Thiên Chúa được tôn vinh bằng sự thinh lặng vì chúng ta biết rằng chúng ta không thể hiểu thấu được Người.”
Thinh lặng là sự từ bỏ cái tôi vốn là đặt chúng ta làm trung tâm và khiến mối bận tâm trở nên câm lặng. Và sự thinh lặng còn có tác dụng chữa bệnh, như Thánh Grêgoriô Nazianzênô nhận xét: “Thinh lặng mạnh hơn lời nói. Nó che phủ lên mớ hỗn độn đang tràn ngập nơi chúng ta trong vực thẳm của sự quên lãng.” Và ai lại không cần đến điều đó!
Tác giả: Lm. Peter John Cameron, OP – Nguồn: Aleteia (15/01/2023)
Chuyển ngữ: Phil. M. Nguyễn Hoàng Nguyên
NỔI TIẾNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
“Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, nhiều kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu!”.
Trong “Let Us Live!” – một trong những bài thơ nổi tiếng của sử thi thế giới – Latin Catullus viết, “Hãy sống, hãy yêu, hãy xét lại mọi lời đồn thổi của những con người đứng tuổi đi trước mà giá trị chỉ đáng một xu! Mặt trời có thể lặn rồi mọc; nhưng với con người, khi ánh sáng ngắn ngủi chìm xuống, chúng ta phải ngủ một đêm dài vĩnh viễn bất tận!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Mọi lời đồn thổi, huyễn danh hay ‘nổi tiếng’ của một người rồi cũng chỉ đáng một xu! Thật thú vị, ý tưởng của nhà thơ La Mã cổ đại được gặp lại trong Lời Chúa hôm nay! Cả hai bài đọc nói đến sự ‘nổi tiếng’; ‘nổi tiếng thế gian’, ‘nổi tiếng thiên đàng!’.
Trước hết, ‘nổi tiếng thế gian!’. Tia, một vị vua giàu có, “sinh lòng tự cao vì lắm của”; tự cho mình là thần. Và Chúa đã để ngoại bang đánh vua tơi bời đến nỗi phải chết thê thảm giữa trùng khơi – bài đọc một. Thánh Vịnh đáp ca thật sâu sắc, “Chúa phán, Ta cầm quyền sinh tử!”. Tiếp đến, ‘nổi tiếng thiên đàng!’. Sau câu hỏi của Phêrô, “Vậy chúng con sẽ được gì?”; Chúa Giêsu nói, “Đến thời tái sinh, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Israel”. Và Ngài kết luận, “Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, nhiều kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu!”.
“Kẻ đứng đầu”, họ là ai? Để hiểu điều này, cần lưu ý quan niệm khác nhau về “đứng đầu” của “thế gian” và của “thiên đàng!”. Thế gian luôn đề cao “kẻ đứng đầu”: ‘nổi tiếng!’, thành danh, uy tín và các thứ tương tự. Thật ra, ‘nổi tiếng’ tự nó chẳng có gì xấu, nhưng ai say mê nó đến độ đánh đổi tất cả, thì đó là cạm bẫy. Đương thời, Chúa Giêsu rất ‘nổi tiếng’; từ khắp nơi, người ta tuôn đến với Ngài, thậm chí muốn tôn Ngài làm vua. Ma quỷ cũng muốn điều đó! Một khi mắc mưu nó, chúng ta để mình bị lôi kéo đến mụ mị lao vào việc tìm kiếm loại ‘nổi tiếng’ giá rẻ này; và khuynh hướng chung, ai cũng thích. Chúa Giêsu tiết lộ, ai bị cuốn vào lối sống này, sẽ là người “sau hết” trong Nước Trời!
Tương phản với hạng “sau hết” là những kẻ “trước hết” trong Nước Trời. Đó là những tâm hồn thánh thiện vốn có thể được tôn vinh hoặc không được tôn vinh; một số có thể được thế giới nhìn nhận và tôn vinh – chẳng hạn, Mẹ Têrêxa. Nhưng thông thường, không ai biết đến họ, những con người vô danh. Vậy tại sao bạn và tôi không bắt chước Chúa Giêsu và những tâm hồn này để làm người ‘nổi tiếng’ trong việc yêu mến Chúa và phục vụ tha nhân? Thật ra, người ‘nổi tiếng’ theo cách này thì lặng lẽ, khiêm tốn. Với thế gian, họ là những kẻ “sau hết”; nhưng với Chúa, họ thuộc hạng “trước hết!”.
Anh Chị em,
“Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu!”. Điều này hoàn toàn đúng nơi Chúa Giêsu – “Phiến đá thợ xây loại bỏ đã trở nên đá tảng góc tường” – Đấng “không ai thèm để mắt” lại là Đấng đánh bại thần chết và phục hồi sự sống cho nhân loại. Vậy với bạn, điều nào quan trọng? Yêu quý một điều gì đó đời đời hay quý chuộng những gì một xu? Ước chi những ước muốn thế tục không thống trị hoặc ngăn cản bạn hướng mắt đến sự ‘nổi tiếng trên cao’, ‘nổi tiếng của trời!’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con phấp phỏng, hoài công khi chạy theo những ‘nổi tiếng một xu’; dạy con thao thức cho sự ‘nổi tiếng hơn cả ngàn xu’, ‘nổi tiếng thiên đàng!’”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
From: KimBang Nguyen
**************************
Thứ Ba Tuần XX, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
23 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thầy bảo thật anh em, người giàu có khó vào Nước Trời. 24 Thầy còn nói cho anh em biết : con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.” 25 Nghe nói vậy, các môn đệ vô cùng sửng sốt và nói : “Thế thì ai có thể được cứu ?” 26 Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói : “Đối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được.”
27 Bấy giờ ông Phê-rô lên tiếng thưa Người : “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì ?” 28 Đức Giê-su đáp : “Thầy bảo thật anh em : anh em là những người đã theo Thầy, thì đến thời tái sinh, khi Con Người ngự toà vinh hiển, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Ít-ra-en. 29 Và phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp.
30 “Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu.”
Va chạm làm thủng tàu Phi Luật Tân, đồng minh của Hoa Kỳ khi Trung Quốc làm căng thẳng bùng phát ở Biển Đông
Chuyện Đông chuyện Tây: Bằng giả và tin tức giả
August 19, 2024
1.Bộ Giáo Dục & Đào Tạo VN cho biết sẽ thành lập hội đồng thẩm định luận án tiến sĩ của ông Vương Tấn Việt, tức Thích Chân Quang.
Không ít người thắc mắc: Vương Tấn Việt không có bằng tốt nghiệp THPT thì phải bỏ luôn các loại bằng cao hơn. Thẩm định luận án tiến sĩ làm quái gì! Nếu thẩm định mà đạt yêu cầu thì chẳng lẽ công nhận?
Có ý kiến rằng thẩm định là để quy trách nhiệm trường đại học, hoặc để xem hội đồng bảo vệ luận án cho Vương Tấn Việt đóng vai trò gì.
Chưa biết thế nào, nhưng nhìn chung dư luận rất điên tiết vụ này. Nhiều người cho rằng một kẻ xuất gia tu hành mà làm chuyện gian dối thì không còn xứng đáng là người của GHPGVN.
Sao lại không xứng đáng? Ngược lại mới đúng. Phải nói rằng, với sự gian dối của mình, Vương Tấn Việt rất xứng đáng là người của GHPGVN. Bởi cái giáo hội quốc doanh này có ra thể thống gì đâu. Nó chẳng hơn gì cái thổ tả. Chính vì không ra gì nên nó mới đẻ ra hạng quái thai như Vương Tấn Việt.
Từ nay Thích Chân Quang có nói gì cũng chẳng ai buồn nghe. Rảnh quá, chẳng có việc gì làm thì ông ta nên xách cần câu đi câu cá cho đỡ buồn. Mà đừng, chẳng phải ông ta từng nói người câu cá là kẻ lừa đảo hay sao! Nghĩ mà chán cho Thích Chân Quang, nay bảo câu cá là lừa đảo, mai lại bảo luật sư là nghề nói dối. Tu kiểu gì mà cứ đi nói xấu người khác.
2.Hôm 12 Tháng Tám 2024, Tổng Thống Palestine Mahmoud Abbas tới Moscow.
Chuyến đi này của ông Abbas được cho là nhằm trao đổi tình hình Gaza với TT Putin, đồng thời nhờ Nga giúp giải quyết cuộc khủng hoảng ở khu vực này.
Nếu đúng vậy thì dường như ông Abbas đang đánh giá quá cao khả năng của ông Putin. Bởi bản thân Tổng Thống Nga còn không giải quyết được cuộc xung đột Nga – Ukraine thì làm sao có thể giúp giải quyết khủng hoảng ở Gaza. Nga đang sa lầy ở Ukraine thì chỉ mong thoát được vũng lầy đó, nên hẳn không muốn vướng bận tới một nơi như Gaza vốn đầy những mâu thuẫn, những rắc rối rất khó giải quyết. Nga chỉ có thể tuyên bố vài câu lấy lệ, gọi là có quan tâm.
Ngoài ra, từ khi Moscow có những động thái ủng hộ phe Hamas, Putin đã bị Israel coi thường. Trong mắt Israel, Putin không còn là kẻ đáng nể trọng. Mà lời của kẻ không đáng nể trọng thì không có sức nặng.
Tốt nhất là ông Abbas nên bỏ cái suy nghĩ nhờ cậy Putin giúp đỡ. Mong gì ở một kẻ như Putin, vốn không còn chút uy tín với Israel cũng như với thế giới.
Rốt cuộc, chuyến đi của ông Abbas tới Moscow chỉ có thể là một chuyến du lịch không hơn không kém!
3.“Nga tiết lộ động trời, Mỹ đang bí mật chuẩn bị thay thế ông Zelensky.” Đó là tựa một chương trình phát trên kênh youtube của VietNamNet.
Theo trang báo mạng này, Cơ Quan Tình Báo Đối Ngoại Nga (SVR) cho biết Mỹ đang khám phá các lựa chọn để thay thế ông Zelensky bằng một nhân vật dễ quản lý hơn và ít tham nhũng hơn làm người đứng đầu.
Tưởng VietNamNet lấy tin ở nguồn nào đáng tin cậy, hóa ra lấy từ SVR. Đây là nơi đã tung hàng ngàn tin giả từ lúc Nga mở cuộc xâm lược vào Ukraine, nhằm gây chia rẽ nội bộ Ukraine hoặc làm lung lạc ý chí chiến đấu của quân dân Ukraine.
Những tin giả của SVR gần như không có mấy tác dụng. Thực tế là nội bộ Ukraine vẫn đoàn kết, sức chiến đấu của quân đội Ukraine vẫn mạnh mẽ. Thậm chí quân Ukraine còn thọc sâu vào đất Nga, làm Moscow phải lúng túng. Hiện nay Nga đang sa lầy trong cuộc chiến với Ukraine. Càng sa lầy, càng tung tin giả. Tung tin giả mà vẫn sa lầy.
Mặt khác, chưa ai từng nghe rằng ông Zelensky là người tham nhũng. Cấp dưới của ông thì có thể. Trong khi đó, ông Putin, ngoài tham nhũng quyền lực, còn bị chính người Nga cáo buộc là tham nhũng tiền bạc và tài sản lên tới hàng chục tỷ USD. Tốt nhất là người dân Nga nên tìm cách thay Putin bằng một nhân vật khác không tham nhũng hoặc ít tham nhũng hơn!

4.Tại Liên Hiệp Quốc, Nga chỉ trích các đồng minh của Kyiv vì không lên án cuộc tấn công của Kyiv vào Kursk.
Đã là đồng minh thì phải ủng hộ, chứ sao lại lên án, nhất là khi các đồng minh của Kyiv xem hành động của Kyiv là mang tính phòng thủ.
Trong chuyến thăm Ukraine, Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham ca ngợi chiến dịch xâm nhập của Kyiv là xuất sắc và táo bạo, đồng thời kêu gọi Tổng Thống Biden nhanh chóng cung cấp cho Ukraine những vũ khí mà Ukraine cần.
Để đối phó với cuộc xâm nhập của Kyiv, Nga đã phải rút bớt quân từ Ukraine về tăng viện cho vùng Kursk. Có thể xem việc Ukraine đẩy đối phương ra xa biên giới là cách Kyiv tạo vùng đệm an toàn. Mà như thế khác nào gáo nước lạnh tạt vào mặt Moscow, vì Moscow từng tuyên bố xem các tỉnh vùng Donbass của Ukraine là vùng đệm an toàn cho Nga.
Rất có thể Kursk sẽ là mặt trận thứ hai của xung đột Nga – Ukraine. Bên nào giành ưu thế ở mặt trận này sẽ giành ưu thế toàn cuộc chiến.
5.Tổng Thống Philippines Ferdinand Marcos trao cho Carlos Yulo, VĐV đoạt 2 HCV Olympics Paris 20 triệu peso tiền thưởng ( hơn 8.7 tỷ VNĐ), gấp đôi số tiền được pháp luật qui định.
Ngoài ra, Yulo còn nhận được 14 triệu peso từ Hạ Viện cho nỗ lực giành HCV của mình. Tổng cộng Yulo được thưởng số tiền tương đương 14 tỷ VNĐ. Số tiền này xem ra còn kém xa số tiền thưởng mà một VĐV Việt Nam nhận được là gần 30 tỷ VNĐ nếu đoạt được HCV. Được biết số tiền 30 tỷ đến từ nhiều nguồn khác nhau. Cụ thể là trong đó Quỹ Chiến lược thể thao quốc tế (ISF) cùng Ủy ban Olympic Việt nam công bố số tiền thưởng cho các VĐV giành huy chương là $1 triệu cho một HCV, $500,000 cho một HCB và $200,000 cho một HCĐ.
Bực cái là khi Olympics Paris kết thúc, chưa thấy tổ chức nào, cá nhân nào ở Việt Nam phải tốn một xu tiền thưởng!
6.Đội tuyển bóng đá Nga bị chỉ trích vì thi đấu với đội tuyển VN
Cựu danh thủ Aleksandr Mostovoi chê bai đội nhà khi chọn các đội tuyển Thái Lan và Việt Nam để thi đấu giao hữu. Hẳn ý Mostovoi là đội tuyển Nga sẽ chẳng học hỏi được gì từ hai đội nằm ngoài top 100 trên bảng xếp hạng của FIFA như Thái và Việt Nam. Và rằng, dù không được tham dự các giải đấu của FIFA và UEFA, thì Nga vẫn là đội mạnh với nhiều ngôi sao tầm cỡ. Mạnh mà lại đi đấu với mấy đứa cóc nhái thì thật đáng xấu hổ.
Đúng là đối với bóng đá thế giới, bóng đá Việt Nam hay Thái Lan chỉ là hạng cóc nhái. Nhưng Mostovoi cần hiểu rằng bóng đá Nga đang bị FIFA cũng như UEFA cấm vận, đội tuyển Nga không đá với “hạng cóc nhái” thì biết đá với ai. Chả lẽ đá với Đông Timor. Mà để quá lâu không cọ xát thì bóng đá Nga chỉ càng đi xuống mà thôi.
Kẹt thì phải chịu. Ngay cả ông Putin, đường đường là tổng thống của nước Nga vĩ đại, mà còn phải hạ mình chơi với anh Ủn kia kìa!
CHỒNG NHẶT – TG: Chu Thị Hồng Hạnh -Truyen ngan HAY
Văn Chinh Vũ – Những câu chuyện Nhân Văn
CHỒNG NHẶT
TG: Chu Thị Hồng Hạnh
Chị ngồi bất động trong cái hốc này lâu rồi. Vì nhà chị ở gần Công viên nên chị phát hiện ra nó từ năm nảo năm nào. Băng ghế dài nằm lọt thỏm giữa một bụi cây um tùm, ngồi khuất trong đó chả ai thấy mình, mà mình thì có thể ngắm thiên hạ đi nườm nượp ngoài kia. Trời tối dần chợt có tiếng bước chân gấp gáp đi tới, rồi một người đàn ông chui vào, trên người còn đang mặc bộ đồng phục bảo vệ, tay xách cái túi cói to. Ông thở hổn hển:
– Ơ chị ngồi trong này à? Đây là chỗ trú quen của tôi mỗi khi đi làm về muộn, không kịp bắt xe buýt. Tôi ngủ ở đây luôn, sáng mai về nhà.
Thấy chị im lặng nhích ra một đầu ghế, ông ngồi xuống tiếp tục nói:
– Trời gầm quá, tôi sợ mưa nên chạy vội. Tôi làm ở ngay đây. Chị cũng ở xa không về kịp à? Sẵn có gói xôi mặn tôi mua đây chị ăn cùng tôi cho vui.
Vừa chia gói xôi ra làm hai phần, ông vừa loay hoay rút từ túi cói ra miếng nhang muỗi rồi châm lên, xong lẩm bẩm:
– Ở đây muỗi quá trời muỗi, không có nó thì không thể nào ngồi được.
Nhìn những hạt xôi trắng no tròn, căng bóng nước sốt tự nhiên chị thấy đói quá. Đúng là từ sáng đến giờ chị chưa ăn gì, chỉ ra đây ngồi ngẩn ngơ, thấy trong lòng trống rỗng, chả muốn ăn gì.
Tất cả bắt đầu từ một câu nói của chị khách quen hôm qua ghé ăn bún bò của chị. Ăn xong chị ấy nấn ná hỏi thăm vài câu rồi nói:
– Em còn trẻ, chưa đến 50 mà cứ cặm cụi nấu nướng, buôn bán suốt ngày. Người thân chẳng có, ốm đau biết cậy nhờ ai.
Trước kia chị cũng có đầy đủ gia đình ấy chứ. Là con gái út ở với cha mẹ, hàng ngày nấu bún bán cũng đủ 3 người sống thoải mái. Anh chị ở nước ngoài nên mọi việc chăm sóc cha yếu, mẹ già một tay chị lo. Nào ngờ khi dịch Covid bùng phát hai ông bà đều không qua khỏi, xóm chị ở rất nhiều người già đã ra đi. Chị đau đớn không nguôi, ngày nào cũng bày trái cây lên bàn thờ, rồi đứng lặng nói chuyện thầm với ba mẹ. Lúc trước còn cha còn mẹ, buổi sáng sớm chị dậy bắc bếp, thì cha đã dọn sẵn tô, đũa ra. Mẹ thì mang rau sống, chanh ớt để trên bàn. Giờ chị vừa dọn nước mắt vừa rơi. Thật ra tiền chị cũng không thiếu, chị bán tại nhà không mất tiền mặt bằng lại nấu ngon, có tâm nên khách rất đông. Nhưng sau khi cha mẹ ra đi chị không còn động lực nữa, hôm nào mệt là nghỉ. Hôm qua nghe xong câu nói của chị khách, chị buồn quá, cả đêm mất ngủ. Sáng dậy muộn rồi cứ thế lững thững đi ra chỗ này ngồi. Trống rỗng. Cô đơn. Chán nản.
Vừa ăn nhỏ nhẻ nắm xôi, chị vừa hỏi ông:
– Anh không về, vợ anh ở nhà một mình chờ thì làm sao?
Ông rút bình nước ra, rót vào ly đưa cho chị, rồi cười nói:
– Vợ tôi bỏ đi với người khác lâu rồi, con trai tôi có vợ, chúng nó ở chỗ khác. Giờ tôi chăm mẹ. Bà 85 tuổi. Tôi có lương hưu được 5 triệu, cộng thêm lương bảo vệ 6 triệu nữa. Khéo ăn thì no chị ơi. Tôi đi làm một ngày, nghỉ một ngày nên cũng không vất vả gì.
Giờ chị mới quay sang nhìn kĩ ông. Ông cũng khoảng trên 60 một ít, khuôn mặt rất phúc hậu, dễ mến, thời trẻ chắc rất ưa nhìn.
Bắt đầu có những giọt mưa rơi lác đác. Ông rút từ trong bị cói ra miếng ni-lông rồi nhẹ nhàng nói:
– Chị ngồi lại gần đây tôi che mưa cho, nhà chị ở đâu vậy?
Chị bỗng nhiên đứng phắt dậy
– Anh đi theo tôi nhé!
Ông trợn tròn mắt
– Đi đâu vậy?
Chị quả quyết
– Đi về nhà tôi, nhà tôi ở gần đây, tôi cho anh trú mưa. Mưa lớn lắm, anh ở đây không ổn đâu.
Hai người chạy lúp xúp vừa kịp về đến nhà thì cơn mưa ập đến. Gió to ầm ầm, nước mưa trút xuống như thác lũ. Chị nấu cho anh gói mì tôm rồi chỉ cho anh vào phòng của ba mẹ nghỉ.
Sáng mới mở mắt ra đã nghe thấy tiếng búa gõ. Anh cười lỏn lẻn:
– Tôi sửa cho chị cái giá để quần áo trong nhà tắm. Còn nhiều chỗ phải sửa nữa chị à.
Sau một tháng ghé tới sửa đồ, dặm vá nhà cho chị thì chị nói anh dọn về ở chung luôn. Họ làm mâm cơm mời bà con hàng xóm đến chứng kiến. Ai cũng mừng cho chị.
Giờ anh không đi làm bảo vệ nữa. Mọi việc cần phải thức khuya dậy sớm anh lo liệu hết. Chị chỉ phải ngồi bán bún thôi. Cách ngày anh chị mang đồ ăn, thức uống về cho mẹ anh. Từ lúc con trai có vợ mới bà khỏe ra rất nhiều.
Chị cũng trẻ, khỏe hẳn lên. Nhiều lúc vừa xắt thịt chị vừa cười rạng rỡ nói với anh:
– Chắc là ba mẹ thấy em cô đơn, thương quá mới đưa anh đến gặp em, cho mình có đôi có cặp. . .
TG: Chu Thị Hồng Hạnh
Nhớ xiết bao thuở còn thơ đi học.-DẠ THƯA CÔ
DẠ THƯA CÔ
Ngày xưa, khi bước chân vào lớp học đầu tiên… Cô giáo đầu đời đã dạy ngay điều lễ:
khi trò được hỏi, được gọi thì câu nói đầu tiên phải là:
“Dạ thưa Cô…!”.
Các con hãy nhớ nhé…!
Học trò nhỏ ngồi trong lớp học không lo tập trung nhìn con chữ, con số cô dạy…, mà cứ ngong ngóng ra đường, chờ tan trường ùa nhau mua đồ ăn quà vặt. Chờ mẹ đón về…
Thời đó, trẻ con theo ba mẹ ra đồng bắt cá bắt cua.., thích thú hơn đi học nhiều!
Hơn nửa thế kỷ đã đi qua,
một thời gian gần cả một đời người,
tôi ngồi ngẫm lại, bây giờ lớp Thầy Cô chúng tôi đa phần đã đi xa mãi…!
Những ông thầy bà cô ngày ấy,
nếu còn thọ thì chắc cũng đang trên đường về phía hoàng hôn, chập tối…!
Chúng tôi, những đứa học trò ngày xa xưa cũ rích cũng đang lần theo ánh chiều tà mặt trời ở buổi xế bóng….!
Nhớ những ngày đầu trần, chân đất ăn vội chén cơm nguội hoặc một tay cầm củ khoai, ung dung… đến trường.
Hình như ngày ấy ăn sáng là điều xa xỉ, không chỉ trẻ con đến trường mà ngay cả những người đi làm đồng cũng chỉ có hai buổi cơm trưa và cơm chiều. Năm tháng đi qua, tuổi đời chồng chất, nghĩ lại có nhiều cái để nhớ, nhưng riêng tôi, tôi lại nhớ da diết,
nhớ quay quắt, nhớ đến cồn cào là thèm được nghe và nói tiếng:
– “Dạ thưa cô”.
Vâng, “dạ thưa cô” ba tiếng ấy nghe sao mà trìu mến, thân thương, nó bùi tai và ngọt thấm đến tận đáy lòng…!
– “Dạ thưa cô… em nghỉ học vì má bắt giữ nhà”.
– “Dạ thưa cô… mai em nghỉ, ở nhà phụ ba ra đồng xách nước uống”.
– “Dạ thưa cô… em không thuộc bài vì đêm qua nhà không còn dầu lửa để thắp đèn”,
– “Dạ thưa cô, con nhức răng quá!”,
– “Dạ thưa cô, con nhớ má quá!”
Đằng sau tiếng “dạ thưa cô” ấy là những gì cô giáo không lường trước được, toàn là những lý do “chính đáng” của lũ học trò nhỏ ngây thơ, tóc khét mùi nắng, da đen sạm vì chơi ngoài nắng thường, quần áo lấm lem vì mực vẩy vào,…, tất cả đến trường vì mê… cô giáo đẹp và mê chơi hơn mê học…!
Hồi tưởng lại… tôi không thể tin được một cô giáo dáng tiểu thư đài các mới ra trường lại chịu nhận về dạy một ngôi trường nhỏ quê tôi, chỉ có nhà vệ sinh nhỏ thôi.
Cô hỏi:
– Không có nhà vệ sinh thì các em làm sao…?
– “Dạ thưa cô”… tìm chỗ vắng ạ…!
Ngày đầu nhận lớp, cô thất kinh hồn vía trước lũ học trò “to xác” mà mới đi học.
Cô hỏi, cả lớp nhau nhau dành phần trả lời:
– “Dạ thưa cô, tại….”.
Cô chỉ từng em để biết tên.
– “Dạ thưa cô… em tên Đực, Mực, Bé, Mười, Út, Rớt, Lượm…
Đó là tên trong giấy khai sinh, tôi lắng nghe mà nghĩ trong lòng:
sao tụi nó có tên “xấu quá” nhưng đâu có hiểu thời đó người lớn tuổi đặt tên con theo “sự kiện” và không dám đặt tên đẹp vì sợ “Ông Bà bắt đi..!”
Cả lớp cười vang vì nghe bạn nói tên của mình, mà cũng lạ tụi nó cũng chẳng mắc cỡ hay xấu hổ gì..!
Nhớ lắm cụm từ thân thương ấy lắm…! Bởi khi nghe lại, lòng tôi bồi hồi, ngậm ngùi lâng lâng, lại được quay về những kỷ niệm thật vui của ngày xưa…!
Nhớ lắm: “Dạ thưa Cô…!”.
Sưu tầm










