VƯƠNG QUYỀN CỦA MẸ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Triều đại Người sẽ vô cùng vô tận!”.

Nữ hoàng Mary, Scotland, thường đi thăm dân chúng một mình. Chiều kia, trời mưa, bà ghé một ngôi nhà, “Cô có thể cho tôi mượn chiếc ô, ngày mai tôi sẽ trả?”. Cô chủ trao cho người lạ chiếc ô định vứt đi. Hôm sau, có tiếng gõ cửa; một cận vệ hoàng gia xuất hiện, “Nữ hoàng nhờ tôi cảm ơn cô đã cho bà mượn cái này”. Cô chủ sững sờ; sau đó, bật khóc, “Ôi, tôi đã bỏ lỡ một cơ hội, đã không trao cho nữ hoàng cái tốt nhất!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Không ít lần chúng ta bỏ lỡ “không trao cho Nữ Hoàng cái tốt nhất”. Nữ Hoàng ở đây là Maria, Trinh Vương Giáo Hội mừng kính. Trong vinh quang hồn xác lên trời, Mẹ là ‘thành quả tối hậu’ của công trình cứu độ. Mẹ diễm lệ, quyền thế với ‘Vương Quyền của Mẹ!’, vì Mẹ là Thánh Mẫu, là ‘Ái Nữ’ của Đấng mà “Triều đại Người sẽ vô cùng vô tận!”.

Thánh Kinh trình bày Chúa Kitô như một vị Vua, nên mẹ Ngài là Hoàng Thái Hậu. Chúa Kitô là Vua với tư cách Thiên Chúa, nên Mẹ Ngài là Nữ Vương bởi “huyết thống thiêng liêng” trong tư cách Mẹ Thiên Chúa. Mẹ là Nữ Vương bởi Mẹ là Đấng Đầy Ân Sủng, chỉ sau Chúa Con; là Nữ Vương bởi sự lựa chọn duy nhất của Chúa Cha. Nếu một người có thể trở thành vua hoặc nữ hoàng theo sự lựa chọn của con người, thì danh hiệu và ‘Vương Quyền của Mẹ’ sẽ lớn hơn biết bao khi đó là sự lựa chọn của chính Thiên Chúa!

Đức Phanxicô trích dẫn ba điều nói lên ‘Vương Quyền của Mẹ’. Trước hết, lời tiên tri về Đấng Cứu Thế, Messia, Đấng Kitô trong Cựu Ước xem ra đều nói đến một vị Vua như một danh tính được ban: “Vì một trẻ thơ đã chào đời để cứu ta. Người gánh vác quyền bính trên vai… sẽ mở rộng vương quyền cho ngai vàng và vương triều Đavít” – bài đọc một. Thứ đến, ‘Vương Quyền của Mẹ’ được tìm thấy trong trình thuật Truyền Tin, “Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đavít, tổ tiên Người!” – bài Tin Mừng. Sau cùng, vương vị của Mẹ được thấy trong thị kiến vĩ đại “Một người nữ mặc áo mặt trời, chân đạp mặt trăng, đầu đội triều thiên 12 ngôi sao” – Khải Huyền; chương 12 miêu tả Mẹ là Nữ Hoàng – Người Mẹ mới của Vương Quốc – chia sẻ quyền cai trị vũ trụ với Chúa Con.

Anh Chị em,

“Triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận!”. Đức Maria là Mẹ của Đấng vô cùng vô tận đó, nhưng cũng là Mẹ của mỗi người chúng ta. “Đức Maria đáng được gọi là Nữ Hoàng, không chỉ vì vai trò làm mẹ thiêng liêng của ngài, mà còn vì Thiên Chúa muốn ngài có một vai trò đặc biệt trong công cuộc cứu rỗi đời đời của chúng ta!” – Pio XII; “Vương quyền của Mẹ không phải là một cái gì thuộc về của cải hay quyền lực mà là một sự phục vụ tình yêu” – Bênêđictô XVI; “Hãy gõ cửa nhà Mẹ! Chúng ta không được tưởng tượng Đức Maria ‘như một bức tượng sáp bất động’, nhưng nơi Mẹ, chúng ta có thể nhìn thấy một ‘người chị với đôi dép mòn và với biết bao mệt nhọc!” – Phanxicô. Fulton J. Sheen thì hài hước, “Chúa sẽ chào đón một người trên thiên đàng bằng những lời này: ‘Mẹ tôi nói rất tốt về bạn!’”. Vì thế, bạn và tôi đừng bao giờ bỏ lỡ “không trao cho Nữ Hoàng cái tốt nhất!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con là ‘con của Nữ Hoàng’. Đừng để con vất vưởng như con mồ côi! Cho con sống xứng với phẩm vị con trai con gái rất yêu dấu của Chúa và của Mẹ!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

****************************

Ngày 22, tháng 8,

Lễ Đức Maria Nữ Vương,

Thứ Năm Tuần XX, Mùa Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

26 Khi ấy, bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, 27 gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a.

28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói : “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” 29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.

30 Sứ thần liền nói : “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà được đẹp lòng Thiên Chúa. 31 Này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. 32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. 33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.”

34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần : “Việc ấy sẽ xảy ra thế nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng ?”

35 Sứ thần đáp : “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ toả bóng trên bà ; vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. 36 Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai : bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng, 37 vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.”

38 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói với sứ thần : “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Võ Thị Thắng

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

21/08/2024

Thay vì một vòng hoa, một nén nhang (hay vài lời ai điếu) tôi xin mượn đôi câu thơ để đưa Võ Thị Thắng (10/12/45 – 22/08/14) về nơi an nghỉ cuối cùng. Chớ hoa hoè, nhang khói, điếu văn … này nọ nào có thiếu chi trong tang lễ “trọng thể” dành cho chị – theo như tường trình của VOV:

“Đọc điếu văn tại lễ truy điệu, trong niềm tiếc thương sâu sắc, ông Hoàng Tuấn Anh, Bộ trưởng Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch, Trưởng ban lễ tang xúc động ôn lại cuộc đời và sự nghiệp cách mạng vẻ vang của bà Võ Thị Thắng, người con của Nam Bộ thành đồng với ‘nụ cười chiến thắng’ đã trở thành một trong những biểu tượng cao đẹp cho thế hệ anh hùng trong cuộc kháng chiến giành độc lập – tự do – thống nhất đất nước. Tinh thần Võ Thị Thắng là tấm gương sáng cho các thế hệ noi theo.”

Tôi sinh ra đời sau Võ Thị Thắng khá lâu nên không hiểu chi nhiều về “cuộc đời và sự nghiệp cách mạng vẻ vang” của chị. Mày mò cả buổi mới biết được thêm ba điều bốn chuyện:

Báo Vnexpress :

“Bà Thắng sinh ra tại xã Tân Bửu, huyện Bến Lức, tỉnh Long An. Năm 9 tuổi, bà bắt đầu bước chân vào con đường cách mạng bằng việc tham gia đưa thư, mang cơm cho cán bộ trong hầm bí mật. Năm 13 tuổi, bà thi đậu vào trường công lập Gia Long Sài Gòn (nay là trường Nguyễn Thị Minh Khai); 16 tuổi là thành viên Mặt trận dân tộc giải phóng huyện Bến Lức – Long An và khi 17 tuổi, được tổ chức điều về Sài Gòn hoạt động trong phong trào thanh niên – sinh viên – học sinh…

Đất nước thống nhất, người phụ nữ với nụ cười chiến thắng năm nào bước sang chính trường khi tham gia công tác tại Thành đoàn, rồi ở Hội Liên hiệp phụ nữ TP HCM, sau đó được giao nhiệm vụ Phó Chủ tịch thường trực Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, được trúng cử vào Ban chấp hành Trung ương Đảng Khoá VIII và Khóa IX; Đại biểu Quốc hội các khóa IX, X và XI, rồi Tổng cục trưởng Du lịch, Chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Cu Ba.”

Phóng viên Nguyễn Thị Nhi, tạp chí Hướng Nghiệp, còn cho biết thêm :

“Chị được giao nhiệm vụ điều tra quy luật hoạt động của tên Trần Văn Đỗ và tổ chức ám sát hắn. Trần Văn Đỗ là Trưởng phường Phú Lâm, quận 6 Sài Gòn nhưng thực chất là tên mật vụ chỉ điểm có nhiều nợ máu với nhân dân. Ngày 27-7-1968, sau khi nắm tình hình địch, chị cải trang để đột nhập vào nhà tên Đỗ cùng với hai đồng chí yểm trợ vòng ngoài. Hôm đó khác với thường lệ, tên Đỗ đi ngủ sớm, chị tiến thẳng đến giường tên Đỗ lên đạn bắn hai lần nhưng cả hai phát súng đều không nổ…

Ngày 2-8-1968, chúng đưa chị ra tòa và kết án 20 năm tù khổ sai về tội chủ mưu giết người. Đứng trước tòa, khi nghe phán xét, chị Thắng cười và nói: ‘Tôi chỉ sợ chính quyền của các ông không tồn tại để thi hành bản án về tôi’. Một phóng viên nước ngoài đã chụp được nụ cười của chị Võ Thị Thắng trong giây phút đó. Bức ảnh với tên gọi ‘Nụ cười chiến thắng’ đã trở thành biểu tượng cho khí phách anh hùng của phụ nữ Việt Nam.”

Nói cho chính xác thì tội danh của chị Võ Thị Thắng là “khủng bố,” chứ không phải là “chủ mưu giết người.” Ông Trần Văn Đỗ, may mắn, thoát chết nhưng nhiều người khác thì không.

Cùng với những loạt đạn pháo kích từ ngoại ô vào trung tâm thành phố, Lực Lượng Vũ Trang Nội Thành của chị Thắng và đồng đội đã gieo kinh hoàng cũng như tang tóc cho không ít người dân miền Nam – trong một thời gian không ngắn. Chỉ xin ghi lại vài ba trường hợp để rộng đường dư luận :

Báo Dân Việt, số ra hôm 30 tháng 4 năm 2011, có bài viết (“Tôi Ám Sát Người Sắp Làm Thủ Tướng Sài Gòn”) của ông Vũ Quang Hùng :

“Trưa 10.11.1971. Một tiếng nổ long trời tại ngã tư Cao Thắng – Phan Thanh Giản khiến ông Nguyễn Văn Bông – Giám đốc Học viện Quốc gia Hành chính, người chuẩn bị nắm chức thủ tướng (ngụy) chết tại chỗ…

Tôi nhớ dặn dò của đồng chí Tám Nam – Phó ban An ninh T4 (tức khu vực Sài Gòn-Gia Định): ‘Để bảo đảm bí mật, chúng ta sẽ đặt cho mục tiêu bí số G.33. Cần giữ bí mật đến phút chót và theo tin tức tình báo, G.33 đang chuẩn bị lên nắm ghế thủ tướng. Nếu G.33 đã nắm chức, sẽ rất khó hành động vì khi ấy việc bảo vệ ông ta sẽ khác hẳn. Và nếu tình huống này xảy ra, cách mạng có thể gặp khó khăn hơn bởi Nguyễn Văn Bông là một trí thức có uy tín và chính quyền ngụy chuyển từ quân sự sang dân sự mọi diễn tiến sẽ có lợi cho địch”.

Giáo sư Nguyễn Văn Bông không phải là người “trí thức có uy tín” đầu tiên, hay duy nhất, bị cách mạng … trừ khử bằng chất nổ và lựu đạn. Hai năm trước đó, G.S. Lê Minh Trí cũng bị giết chết theo cùng một cách.

Một nạn nhân khác nữa là nhà báo Từ Chung. Cái chết của ông được cậu con trai 12 tuổi kể lại như sau, theo bản tin của nhật báo Chính Luận, số ra ngày 1 tháng 1 năm 1966 :

“Cháu nghe thấy tiếng còi ô tô của bố cháu. Cháu chạy ra đứng phía trong cửa để chờ bố, cháu thấy bố cháu xuống xe rồi mở thùng xe đằng sau để lấy cái gì đó. Thế rồi có hai người đi gắn máy dừng lại, cháu nhìn rõ xe hiệu Goebel sơn màu xanh. Một người xuống xe tay cắp cặp da, mặc quần mầu xanh màu da trời, áo xanh lạt có sọc, trạc độ 26 tuổi. Người ấy mở cặp da lấy ra một khẩu súng và tiến lại gần bố nhắm bắn luôn mấy phát liền. Bố cháu gục xuống.”

Vẫn theo bản tin thượng dẫn:

“Từ Chung đỗ tú tài tại Hà Nội, vào Nam, ông được học bổng du học tại Thụy Sĩ năm năm và đậu bằng Tiến Sĩ Kinh Tế tại Fribourg năm 1961. Về nước, ông được Linh Mục Cao Văn Luận, Viện Trưởng Viện Ðại Học Huế mời giảng dạy tại trường Luật, và sau đó được mời làm ủy viên trong Hội Ðồng Cố Vấn Kinh Tế nhưng ông từ chối vì yêu nghề viết báo.”

Dù không phải là thầy bói, tôi vẫn đoán chắc (như bắp) là cả ba nhân vật thượng dẫn đều có chung tội danh: thuộc thành phần phản động. Với tội danh này thì không chỉ vài ba mà (có lẽ) phải đến năm bẩy triệu người Việt đã bỏ mạng vì bom đạn, mã tấu, hay cuốc xẻng.

Cái giá để tạo dựng cái Chính Quyền Cách Mạng mạng hiện nay – rõ ràng – không rẻ nhưng thành quả thì rất đáng ngờ, và vô cùng đáng ngại! Nó cũng đáng ái ngại như cái cách mà truyền thông của Đảng và Nhà Nước Việt Nam xưng tụng “nụ cười chiến thắng” của chị Võ Thị Thắng gần nửa thế kỷ qua.

Trong một cuộc phỏng vấn dành do BBC, ông Hạ Đình Nguyên (cố Chủ Tịch Ủy Ban Phối Hợp Hành Động Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn, một tổ chức có liên hệ với các lực lượng chính trị, quân sự của miền Bắc Việt Nam, hoạt động ở Sài Gòn trước 1975) phát biểu: “Tôi thấy trong cuộc đời của chị Thắng, chị không mang tai tiếng gì. Vẫn là con người trong sạch.”

Là Ủy Viên Trung Ương Đảng, và cũng là Đại Biểu Quốc Hội liên tiếp ba khoá (IX, X và XI) rồi là Tổng Cục Trưởng Du Lịch mà “không mang tai tiếng gì” thì chị Võ Thị Thắng – rõ ràng – là một đảng viên nhưng … tốt!

Dưới bài phỏng vấn ông Hạ Đình Nguyên, đọc được trong trang FB của BBC, độc giả Lê Bích Đào cũng đã biểu đồng tình một cách ngắn ngọn và thi vị: “Chị Võ Thị Thắng là người sống trong sạch’ gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.”

Thiệt là quí hoá hết sức!

Dù vậy, tôi vẫn còn có đôi chút lăn tăn. Hay nói theo ngôn ngữ của thi ca là vẫn (nghe) “sao có tiếng sóng ở trong lòng.” Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?


 

MỘT CHÚT BẤT CẨN THÔI -Truyen ngan HAY

Công Tú NguyễnChuyện tuổi Xế Chiều

MỘT CHÚT BẤT CẨN THÔI .

Tôi đi vòng trong một siêu thị và chứng kiến cảnh người thu-ngân đang trao lại một số tiền cho cậu bé. Cậu chỉ độ 5 hay 6 tuổi.

Người thu- ngân nói, “Rất tiếc là em không có đủ tiền để mua con búp-bê này”.

Đoạn cậu bé quay sang bà cụ đứng cạnh: “Bà à, bà có chắc là con không có đủ tiền không, bà?”

Bà cụ đáp: Con à, con biết là con không có đủ tiền để mua con búp-bê này mà”.

Rồi bà cụ bảo cậu bé cứ đứng đó chừng 5 phút để bà đi một vòng trong tiệm. Rồi bà lẩn đi ngay.

Cậu bé vẫn cầm con búp-bê trong tay.

Cuối cùng , tôi bước đến cậu bé và hỏi là cậu muốn tặng con búp-bê này cho ai.

“Đây là con búp bê mà em gái của con yêu thích lắm và ước ao có được trong Giáng Sinh này. Em ấy tin là Ông già Noel sẽ mang quà này lại cho em ấy.”

Tôi trả lời cậu bé rằng “thế nào Ông già Noel rồi cũng sẽ mang lại cho em con, con đừng lo.”

Nhưng cậu trả lời buồn bã. “Không, Ông già Noel không mang đến chỗ em đang ở được. Con phải trao con búp-bê này cho mẹ con, rồi mẹ con mới có thể trao lại cho em con khi mẹ đến đó.”

Đôi mắt cậu bé thật buồn khi nói những lời này.

“Em con đã trở về với Chúa. Ba con bảo là mẹ cũng sắp về với Chúa, bởi vậy con nghĩ là mẹ có thể mang con búp-bê này theo với mẹ để trao lại cho em con.”

Tim tôi như muốn ngừng đập.

Cậu bé nhìn lên tôi và nói: “Con nói với ba là hãy bảo mẹ đừng có đi vội. Con muốn mẹ con hãy chờ con đi siêu thị về rồi hãy đi.”

Rồi cậu lấy ra cho tôi xem một tấm ảnh trong đó cậu đang cười thích thú.

“Con muốn mẹ mang theo tấm ảnh này của con để mẹ sẽ không quên con.

Con thương mẹ con và mong ước mẹ không phải bỏ con để đi, nhưng ba con nói là mẹ phải đi để ở cạnh em của con.”

Rồi cậu lặng thinh nhìn con búp-bê buồn bã.

Tôi vội vàng tìm ví bạc trong túi và nói với cậu bé: “hãy thử coi lại xem, biết đâu con lại có đủ tiền mua con búp-bê này thì sao!”

“Dạ”, cậu bé đáp, “con mong là có đủ tiền”. Không cho cậu bé thấy, tôi kẹp thêm tiền vào mớ tiền của cậu bé, và chúng tôi cùng đếm. Chẳng những đủ số tiền cho con búp-bê mà còn dư thêm một ít nữa.

Cậu bé nói: “Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền!”

Rồi cậu nhìn tôi và nói thêm, “tối qua trước khi đi ngủ, con đã hỏi xin Chúa hãy làm sao cho con có đủ tiền để mua con búp-bê này để mẹ con có thể mang đi cho em con. Chúa đã nghe lời cầu xin của con rồi..”

“Con cũng muốn có đủ tiền mua hoa hồng trắng cho mẹ con, nhưng không dám hỏi Chúa nhiều. Nhưng Ngài lại cho con đủ tiền để mua búp-bê và hoa hồng trắng nữa..”

“Mẹ con yêu hoa hồng trắng lắm.”

Vài phút sau bà cụ trở lại, và tôi cũng rời khỏi tiệm.

Tôi làm xong việc mua sắm trong một trạng thái hoàn toàn khác hẳn với khi bắt đầu vào tiệm. Và tôi không thể rứt bỏ hình ảnh của cậu bé ra khỏi tâm trí tôi.

Đoạn tôi nhớ lại một bài báo trong tờ nhật báo địa phương cách đây hai hôm. Bài báo viết về một tài xế say rượu lái xe vận tải đụng vào xe của một thiếu phụ và một bé gái nhỏ.

Đứa bé gái chết ngay tại hiện trường, còn người mẹ được đưa đi cứu cấp trong tình trạng nguy kịch. Gia đình phải quyết định có nên rút ống máy trợ-sinh khỏi bệnh nhân hay không vì người thiếu phụ này không còn có thể hồi tỉnh ra khỏi cơn hôn mê.

Phải chăng đấy là gia đình của cậu bé?

Hai ngày sau khi gặp cậu bé, tôi đọc thấy trên báo là người thiếu phụ đã qua đời. Tôi bị một sự thôi thúc và đã mua một bó hoa hồng trắng và đi thẳng đến nhà quàn nơi tang lễ của người thiếu phụ đang diễn ra và mọi người đến nhìn mặt người quá cố lần cuối cùng.

Cô nằm đó, trong cỗ áo quan, cầm trong tay một cành hồng màu trắng với tấm ảnh của cậu bé và con búp-bê được đặt trên ngực của cô.

Tôi rời nơi đó, nước mắt đoanh tròng, cảm giác rằng đời tôi đã vĩnh viễn thay đổi. Tình yêu của cậu bé dành cho mẹ và em gái cho đến ngày nay thật khó mà tưởng tượng. Và chỉ trong một phần nhỏ của một giây đồng hồ, một gã lái xe say rượu, hay người lái xe bất cẩn, đã lấy đi tất cả những gì thân thiết nhất của đời cậu.


 

Tình người- Truyen ngan HAY

Tình người
Nữ hành khách bị mời xuống khỏi máy bay trong im lặng.

‘Rất hiếm có chuyện hãng hàng không mời hành khách ra khỏi máy bay khi chuẩn bị cất cánh, nhưng với nhiều nguyên nhân khác nhau thì vẫn có những trường hợp như vậy. Cô Peggy Uhle là một trong những hành khách như vậy, nhưng nguyên nhân thực sự lại khiến người khác vô cùng cảm động’.

——-

Tháng 5.2015, một máy bay thuộc hãng hàng không Southwest Airlines đang chuẩn bị cất cánh từ Chicago đi Columbus. Tất mọi việc đều rất bình thường, hành khách đã lên máy bay, làm thủ tục đầy đủ, tắt hết các thiết bị điện tử, thắt dây an toàn, tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng cất cánh. Nhưng máy bay không cất cánh lên không trung mà lăn bánh quay lại điểm tập kết.

– Bất ngờ, một tiếp viên trong khoang lái tiến đến chỗ nữ hành khách Peggy nhẹ nhàng mời cô xuống máy bay. “Tôi cứ nghĩ là mình ngồi nhầm máy bay. Vì vậy nên mới bị tiếp viên hàng không mời xuống”, Peggy nói.

Sau khi bước vào khu vực check in, nhân viên của hãng hàng không Southwest nhanh chóng làm các thủ tục đổi thẻ lên máy bay giúp Peggy.

Lúc đến quầy check in, cô được yêu cầu gọi cho chồng mình, cô không hiểu nhưng vẫn ngay lập tức gọi cho chồng.

Lúc này, chồng Peggy nói, con trai 24 tuổi của họ ở bang Colorado, Denver bị chấn thương não, đã rơi vào tình trạng hôn mê và đang được các cấp cứu trong bệnh viện.

Chồng Peggy rất lo lắng cho tình trạng của con trai nên rất mong cô có thể bay đến Denver ngay lập tức. Tin tức này giống như sét đánh ngang tai làm cô không thể kiềm được nước mắt, cô chỉ muốn ngay lập tức lên máy bay bay đến chỗ con trai.

Sự bất ngờ từ hãng hàng không

Peggy chia sẻ, thì ra chồng cô đã gọi điện cho hãng hàng không, hy vọng họ thông báo để cô có thể bay về với con trai càng sớm càng tốt. Hãng hàng không hay tin này đã lập tức sắp xếp một chuyến bay sớm nhất cho Peggy đến Denver, hạ cánh sau 2 giờ, hơn nữa họ còn trả toàn bộ chi phí cho chuyến bay của cô.

Khi Peggy được đưa đến khu vực hành khách chờ lên máy bay, nhân viên hãng đã an ủi để cô bớt căng thẳng và lo lắng.

Khi đến giờ, hãng hàng không yêu cầu tất cả hàng khách xếp hàng chờ nhường quyền ưu tiên cho Peggy, và sắp xếp cô ngồi ngay đầu cửa cabin. Như vậy khi đến Denver cô có thể ngay lập tức xuống máy bay.

Vừa lo lắng cho con trai Peggy vừa vô cùng biết ơn đối với hãng hàng không, điều mà cô không nghĩ đến đó là họ còn chu đáo giúp cô tìm hành lý và chuyển sang Denver.

Khi Peggy đến Denver cái đầu tiên nhận được không phải là hành lý mà là hộp cơm trưa. Và tất cả các dịch vụ này được cung cấp bởi hãng hàng không Southwest Airlines.

Trân trọng mạng sống con người

Hãng hàng không không hề quảng cáo cho hành động này nhưng Peggy và gia đình cô muốn làm một điều gì đó để đền đáp cho lòng tốt của họ.

“Southwest Airlines không thu phí đổi chuyến bay của tôi, cũng không thu phí chuyển hành lý của tôi hay những phí dịch vụ khác”. Peggy nói: “Tôi đã nhận được những dịch vụ tốt nhất, trước đây chúng tôi đã rất thích Southwest Airlines. Bây giờ chúng tôi không thể dùng bất cứ từ ngữ nào để biểu đạt sự biết ơn của mình đối với Southwest Airlines”.

Peggy cũng chia sẻ thêm sau đó chồng cô và cô đã nhận được điện thoại của hãng hỏi thăm tình hình của con trai cô. Điều này làm cô càng gia tăng thêm sự cảm kích. Sau sự việc 3 tuần, tình trạng của con trai cô đã dần tốt lên và đang hồi phục nhanh.

✍️An Huy

 From: taberd-& NguyenNThu 


 

Thánh Pi-ô X, giáo hoàng (1835-1914)-Cha Vương

Một tuần mới, một ngày mới, một giây phút mới… một cơ hội để sống yêu thương hơn… Hôm nay Giáo Hội mừng Kính Thánh Pi-ô X, giáo hoàng (1835-1914). Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thứ 4: 21/08/2024

Thánh nhân sinh năm 1835 tại Ri-ê-sê, nước Ý. Sau khi làm linh mục, người dấn thân thi hành việc mục vụ. Người làm giám mục Man-tô-va, rồi làm thượng phụ giáo chủ Vê-nê-xi-a và cuối cùng, năm 1903, được chọn làm giáo hoàng. Người chu toàn bổn phận của mình theo khẩu hiệu người đã chọn: “Canh tân mọi sự trong Chúa Ki-tô” với lòng đơn sơ, đời sống thanh bần và can đảm. Cùng với những đức tính ấy, người đã giúp các tín hữu sống đạo nhiệt thành và đối phó với những sai lầm đang lan tràn trong Hội Thánh. Khi Đại Thế Chiến thứ nhất bùng nổ, thánh giáo hoàng Piô X đã phải đau khổ nhiều. Ngài biết nhiều người sẽ bị giết chết. Thánh Piô X nói: “Cha sẽ vui mừng dâng hiến mạng sống cha để cứu những em nhỏ đáng thương khỏi nỗi đau kinh khủng này!” Về cuối đời, thánh nhân cũng nói: “Cha đã sống nghèo, và cha ao ước cũng được chết nghèo!” Piô X chẳng bao giờ giữ lại cho mình bất cứ của gì cho tới ngày về gặp Thiên Chúa. Người qua đời ngày 20 tháng 8 năm 1914.

Ngài là vị giáo hoàng của bí tích Thánh Thể, đã khuyến khích mọi người hãy rước Chúa Giêsu Thánh Thể cách thường xuyên. Ngài cũng hạ thấp mức tuổi cho trẻ em để chúng được phép rước Chúa Giêsu vào lòng sớm hơn.

Truyền thuyết ghi rằng ngài có một cuộc sống tình nghĩa rất nặng với gia đình nhất là với mẹ của ngài. Đức Giáo Hoàng Piô X khi còn là cậu bé ở làng Riese mỗi ngày phải đi bộ 7 cây số để đến trường, sáng đi 7 chiều về 7. Bà mẹ, bà Magarita dù nghèo song cũng ráng mua cho con một đôi giày cho con đỡ đau chân. Đứa con tốt lành này cũng rất thương cha mẹ cho nên sáng ra khỏi nhà thì mang giày vào chân kẻo mẹ rày, sau khi xa nhà thì cởi giấy quảy trên vai cho tới khi tới trường mới mang vào để chúng bạn khỏi cười chê. Ra khỏi trường lại cởi ra, về gần tới mới xỏ vào sợ mẹ buồn. Cậu bé Sartô làm như thế vì sợ mòn đôi giày và tốn kém cho cha mẹ.

Khi được được bổ nhiệm làm giám mục giáo phận Mantua, một hôm, ngài về thăm mẹ. Mẹ con ngồi nói chuyện khá lâu, ngài tếu táo khoe với mẹ chiếc nhẫn Giám mục của mình: “Mẹ xem này, chiếc nhẫn Giám mục mới của con đây”. Mẹ ngài mỉm cười chìa bàn tay thô cộc cho thấy chiếc nhẫn cưới bình dị của mình và nói: “Không có chiếc nhẫn cưới nghèo nàn này của mẹ đây thì chẳng có chiếc nhẫn ấy đâu.”

Noi gương thánh nhân mời bạn hôm nay hãy làm mọi công việc của mình một cách vui vẻ trong Chúa Ki-tô nhé.

Thánh Pi-ô X, cầu cho chúng con.

From: Do Dzung

***************************

Sống Trong Niềm Vui | Hà Thanh Xuân

HÃY VỮNG TIN, KHÓ KHĂN RỒI SẼ QUA!

 Lính Người – Những câu chuyện Nhân Văn

Trong cuộc sống khó khăn không tránh khỏi

Đừng nản lòng cố gắng sẽ vượt qua

Biển nào mà không bão tố phong ba

Hãy cố gắng để vượt qua gian khó!

 

Đường gập ghềnh trải qua nhiều sóng gió

Nếu chồn chân kêu khó chẳng ích gì

Bằng mọi giá cố bước để mà đi

Ngồi than thân để làm gì ai hiểu!

 

Cuộc đời mà biết nhiêu là đủ thiếu

Đừng sân si nhiều ít để làm chi

Hãy an yên với lẽ sống nhu mì

Đừng bận lòng với những gì được mất!

 

Hãy vui sống với tấm lòng chân thật

Trời sẽ thương rồi chật vật cũng qua

Lẽ tự nhiên cho ai sống thật thà

Mọi khó khăn đó chỉ là thử thách!

 

Đời tuy khó luôn giữ lòng thanh sạch

Hết mưa rồi nắng ắt hửng lên thôi

Qua gian truân niềm vui đến tuyệt vời

Nhìn phía trước vầng dương cười lấp lánh!

 

HÃY VỮNG TIN, KHÓ KHĂN RỒI SẼ QUA!

Đinh Hùng. 


 

Trung Cộng có hỏa tiến đối không cạnh tranh với AIM-174B tối tân nhất của Hải Quân

Tổng hợp Báo Chí Quốc Tế

Hải quân Hoa Kỳ đã triển khai tên lửa AIM-174B mới phát triển của mình tại khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương. Tên lửa này có tầm bắn xa hơn tên lửa PL-15 của Trung Quốc vì nó có thể tấn công 250 dặm (400 km). Vũ khí tầm xa này dự kiến sẽ giúp máy bay phản lực của Mỹ đánh từ xa các mục tiêu trong các hoạt động trên chiến trường.

Nó cũng dự kiến sẽ giúp thực hiện các cuộc tấn công an toàn vào các mục tiêu có giá trị cao của đối phương như máy bay chỉ huy và kiểm soát.

Được phát triển từ tên lửa phòng không Raytheon SM-6, AIM-174B đã chính thức được công nhận trang bị cho hành quân vào tháng 7. Tên lửa này, vũ khí có tầm bắn xa nhất mà Hoa Kỳ từng triển khai trong khu vực, tương thích với máy bay  chiến đấu Hornest F-18 của ít nhất một đồng minh của nước này là Úc.

US’ new missile outranges Beijing’s top weapon, could shift power in South China Sea

Máy bay F-18 có thể mang theo tên lửa AIM 174B @nh istock.

Tuy nhiên, Trung Quốc cũng đã chuẩn bị tương ứng với loại tên lửa PL-17

PL-17 (tên đặt của NATO là CH-AA-12 Auger) hoặc PL-20 là tên lửa không đối không ngoài tầm nhìn, dẫn đường bằng radar chủ động do Trung Cộng phát triển cho Không quân. Tên lửa này được cho là có tầm bắn hơn 400 km (250 dặm) và được thiết kế để nhắm vào các tài sản trên không có giá trị cao (HVAA) như máy bay tiếp dầu và máy bay cảnh báo sớm và kiểm soát (AEW&C).

Cách đây hai năm, quan sát viên quân sự của Tàu từng tuyên bố, ” Với tầm hoạt động 400Km, PL-17 là loại tên lửa bay xa nhất thế giới”

Các báo cáo từ Trung Quốc tuyên bố tên lửa này đã được đưa vào sử dụng vào tháng 11 năm 2022. Tuy nhiên, động cơ chiến tranh thông tin và tuyên truyền đằng sau việc công bố hình ảnh này cũng không thể phủ nhận. 


Bốn chiếc J-16 trong chuyến bay, với PL-17 dưới cánh trái của hai máy bay phản lực bên trái. Nguồn: China Military Online/X

Lịch sử và phát triển
Tên lửa PL-17 đã được thử nghiệm trên máy bay chiến đấu Shenyang J-16 vào năm 2016 và cũng có thể được triển khai trên máy bay chiến đấu Su-30MKK và Su-35 nhập khẩu của Trung Quốc.

Người ta hiểu rằng PL-17 là một sự phát triển riêng biệt từ PL-21 (PL-XX) chạy bằng động cơ phản lực ramjet.

Vào tháng 10 năm 2022, phương tiện truyền thông nhà nước Trung Quốc đưa tin rằng PL-17 đã đi vào biên chế hoạt động của Không Quân.

Thiết kế
PL-17 lớn hơn nhiều so với các tên lửa không đối không tầm xa khác, dài 6 m (20 ft) (trong khi PL-15, AIM-120 dài khoảng 4 m (13 ft)), chứa nhiều nhiên liệu rắn hơn. Chiều dài mở rộng khiến tên lửa không phù hợp với khoang vũ khí bên trong của Chengdu J-20. Trong suốt chuyến bay, PL-17 sẽ dựa vào dẫn đường quán tính, định vị vệ tinh và liên kết dữ liệu để theo dõi mục tiêu. Trong giai đoạn cuối, tên lửa sẽ bật đầu dò đa chế độ với cả radar AESA chủ động, cảm biến thụ động và dẫn đường hồng ngoại để theo dõi mục tiêu một cách tự động.

Tên lửa có cấu hình lực cản thấp và khả năng cơ động được cung cấp bởi bốn cánh điều khiển nhỏ và động cơ vectơ lực đẩy. Tên lửa được cung cấp năng lượng bởi động cơ tên lửa xung kép và bay theo quỹ đạo phóng cao để đạt được tầm bắn được báo cáo là từ 300–500 km (190–310 dặm) bởi nhiều phương tiện truyền thông, hoặc 400 km (250 dặm) theo Viện Dịch vụ Thống nhất Hoàng gia (Anh) với tốc độ tối đa vượt quá Mach 4.

 

Tên lửa không đối không PL-17 được nhìn thấy trên J-16 của Trung Quốc từ 8 năm trước đây, cùng với các phát triển tên lửa không đối không bắn xa khác của Trung Quốc, là mối quan tâm lớn đối với quân đội Hoa Kỳ. Những lo lắng này phần lớn đã thúc đẩy lực lượng này nhanh chóng đưa vào sử dụng Tên lửa chiến thuật tiên tiến chung AIM-260, là loại tên lửa bay xa và kích thước đủ nhỏ để nằm bên trong máy bay tàng hình,  vẫn được phân giữ bí mật , cùng với các sáng kiến ​​tên lửa không đối không tầm xa khác, nhất là tên lửa AIM-174B với tầm hoạt động 400 Km.

 
 
Justin Bronk, chuyên gia về công nghệ và sức mạnh không quân tại Viện Royal United Services ở London, cho biết quân đội Hoa Kỳ cũng đã nghiên cứu phát triển AMRAAM như một giải pháp thay thế rẻ hơn cho tên lửa mới, cải thiện đáng kể hiệu suất của tên lửa này trong nhiều thập kỷ.
Theo Liên minh ủng hộ phòng thủ tên lửa, SM-6 (biến thể là hỏa tiễn AIM-174B) ước tính có giá khoảng 4 triệu đô la mỗi tên lửa, trong khi AMRAAM có giá khoảng 1 triệu đô la.

SỐNG- Sáng tác: Nhật Hà

  Gieo Mầm Ơn Gọi

                              S Ố N G

Sống không vội, không vồ vập, ồn ã

Không bon chen, ganh ghét ở đời

Sống nhu hòa như dòng nước nhẹ trôi

Đủ mềm mại nhưng vô cùng mạnh mẽ.

Sống không vội khi một mình lặng lẽ

Học yêu thương trân quý bản thân mình

Dùng chân tình đối đãi với người dưng

Vẫn phải biết cầm chừng có mực.

Sống là động nhưng tâm mình luôn rộng

Dẫu tổn thương miệng vẫn nở nụ cười

Nhắm mắt lại hít thở một hơi sâu

Cúi mình xuống tự chữa lành thương tật.

Sống chân thật giữa muôn điều chưa thật

Buông xả thôi nắm chi nữa ưu phiền

Kệ người đời thích nói ngược buôn xuôi

Tâm ta giữ cho tim mình luôn ấm lại.

Sống là biết trên đường đời dẫu thất bại

Cũng chỉ là những bài học phải đi qua

Đừng lắng lo tranh đấu cam go

Rồi được- mất ai cũng về đất mẹ.

Sống là biết ơn cha nghĩa mẹ

Biết ơn đời, vũ trụ bao la

Biết ơn tất thảy những biến cố đi qua

Để gọt rũa cho chính mình thêm sáng.

Sống giản đơn biết vừa và đủ

Biết yêu thương thấu hiểu chính mình

Sống bình thường mà chất phác phi thường

Sống một đời đẹp tựa ánh ban mai.

Sáng tác: Nhật Hà

Đó là Sơn Nam ! – Hồi ký Lê Phú Khải (Trích)

Nghệ Lâm Hồng

Đó là Sơn Nam !

Hồi ký Lê Phú Khải (Trích)

Sơn Nam kể với tôi: Hồi tao mới lên Sài Gòn kiếm sống, một lần bà già tao từ quê lên hỏi: Mày lên đây làm gì để sống? – Viết văn. Bà già hỏi lại: Viết văn là làm gì? Tao thưa: Viết văn là có nói thành không, không nói thành có (!). Bả nổi giận mắng: Mày là thằng đốn mạt. Tao không cãi, chỉ làm thinh! Sau chừng như thương con quá, bà lại hỏi: Thế viết văn có sống được không? Tao bảo: Viết một giờ bằng người ta đạp xích lô cả ngày! Bả thấy vậy không hỏi gì nữa rồi lặng lẽ ra về.

Sơn Nam đã viết văn từ đó đến nay, 50 năm có lẻ. Tập truyện nổi tiếng nhất của ông là Hương rừng Cà Mau đã tái bản nhiều lần. Ông được độc giả tấn phong là nhà “Nam bộ học” với hàng loạt tác phẩm khảo cứu: Lịch sử khẩn hoang miền Nam, Đồng bằng sông Cửu Long, Văn minh miệt vườn, Cá tính miền Nam, Bến Nghé xưa … Ông rành về phong tục, lễ nghi, ẩm thực của dân Nam bộ. Mỗi buổi sáng, ông thường uống cà phê ở quán sân Nhà truyền thống quận Gò Vấp đường Nguyễn Văn Nghi. Ai có việc gì cần hỏi về đất nước con người Nam bộ thường ghé tìm ông ở đó. Kể cả mời ông đi tế lễ ở đình chùa! Có người làm ăn khá giả tìm ông để biếu ít tiền uống cà phê (!)

Dạo nhà xuất bản Trẻ thành phố Hồ Chí Minh tổ chức kỷ niệm 20 năm thành lập, có mời ông với tư cách là cộng tác viên ruột lên phát biểu trong buổi lễ long trọng đó. Ông nói ngắn gọn: “Tôi sức yếu quá, nếu khỏe như Huỳnh Đức thì đã đi đá banh rồi. Lại xấu trai nữa, nếu không đã đi đóng phim như Chánh Tín từ lúc còn trẻ. Vừa ốm yếu lại vừa xấu trai nên đành đi viết văn vậy. Bây giờ Nhà xuất bản Trẻ làm ăn khấm khá, các anh chị có cơm ăn, tôi cũng có chút cháo!” Mọi người cười rộ.

…Dạo Sài Gòn kỷ niệm 300 năm, Sơn Nam có theo một đoàn phim ra Quảng Bình dự lễ tưởng niệm Tướng quân Nguyễn Hữu Cảnh người Quảng Bình có công khai phá đất Nam bộ. Khi làm lễ, Sơn Nam giở gói đồ khăn đóng áo dài của mình đem từ Sài Gòn ra, mặc vô và tế lễ rất đúng bài bản. Các cụ Quảng Bình khen nức nở: Trong Nam người ta có lễ hơn cả mình ngoài này! Sơn Nam nói: Trong Nam cũng có nhiều thằng lưu manh lắm, nhưng cử người đi xa, phải cử thằng có lễ chớ! Các cụ Quảng Bình ngẩn người!

Trong giới nhà văn, Sơn Nam là tác giả được một nhà xuất bản lớn ở thành phố Hồ Chí Minh mua bản quyền hầu hết tác phẩm. Khi tôi hỏi nhà văn giá bao nhiêu ông lắc đầu: “bí mật” (!)

Những lần trà dư tửu hậu với Sơn Nam như thế, tôi thường mời ông ăn trưa, vì biết ông đi bộ đến quán cà phê rồi ở đó đến tối mới về. Vào quán, bao giờ ông cũng kêu: Cho cái món gì rẻ nhất, ngon nhất, và ngồi được lâu nhất (!)

Sơn Nam để lại cho đời một sự nghiệp sáng tạo thật đồ sộ. Bao gồm nhiều đầu sách khảo cứu, truyện ngắn, tiểu thuyết. Đọc Sơn Nam người ta kinh ngạc về sự độc đáo của văn phong. Ông viết như nói, như một ông già Nam bộ kể chuyện đời trong quán cà phê. Nhưng sức nặng của thông tin và cảm xúc của người viết khiến lời văn biến hóa khôn lường. Đừng có ai đi tìm thể loại hay bố cục trong một truyện ngắn hay một cuốn sách của Sơn Nam. Nhưng đã chạm đến nó là phải đọc đến trang cuối. Vì càng đọc càng thấy yêu nhân vật của ông. Càng thấy yêu mảnh đất Nam bộ, miền cực nam của đất nước.

Lần cuối cùng tôi gặp Sơn Nam là cách đây vài tháng, tại nhà riêng của ông ở một con hẻm đường Đinh Tiên Hoàng. Hôm đó tôi đem một cái nhuận bút của báo Cà Mau về cho ông. Không ngồi dậy được, ông phải nằm tiếp khách. Bất ngờ ông hỏi tôi: Một tỷ là bao nhiêu tiền hả mày? Câu này ông đã hỏi tôi một lần, nghĩ là ông hỏi giỡn, nên lần đó tôi không trả lời. Nay ông lại hỏi, nên tôi thưa: Là một nghìn triệu “bố” ạ! Ông trợn mắt: Dữ vậy? Tôi nói: Không tin “bố” hỏi con gái “bố” kia kìa.

Khi biết rõ một tỷ là một nghìn triệu, nét mặt nhà văn nặng trĩu ưu tư. Có lẽ ông đang nghĩ đến những vụ tham ô, lãng phí cả trăm tỷ, ngàn tỷ mà ông đọc được trong những xấp báo đang để quanh người ông kia!

Nếu ai hỏi tôi về Sơn Nam, tôi sẽ trả lời: Sơn Nam là một nhà văn rất vui tính, đã… chết vì quá buồn!

14-8-2008

Sơn Nam đã đi xa. Nhiều người bây giờ còn nhớ câu nói dí dỏm của ông: “Làm văn chương là nghèo rồi. Nếu làm nghề này mà giàu được thì Ba Tàu Chợ Lớn đã làm rồi!”

Lúc còn sống, Sơn Nam ý thức một cách rõ ràng về cái sự nghèo của nhà văn. Bây giờ thì Sơn Nam của chúng ta không còn nữa. Nhưng nghĩ cho kỹ thì ông không nghèo. Trái lại, rất giàu có là đàng khác. Ngắm ngôi nhà lưu niệm Sơn Nam tọa lạc trên một thế đất 2000 mét vuông, nhìn ra phong cảnh cỏ cây, sông nước và những gì có trong ngôi nhà đó, người ta phải suy nghĩ như thế.

Ngày 13 tháng 7 năm Canh Dần, tức ngày 22 tháng 8 năm 2010, nhà lưu niệm Sơn Nam được vợ chồng chị Đào Thúy Hằng, con gái của nhà văn khánh thành nhân ngày giỗ thứ hai của ông, tại ấp 4 xã Đạo Thạnh ngoại ô thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang. Là một công trình văn hóa “phi chính phủ” nên ngày khánh thành không có giấy mời in ấn, dấu mộc nhiêu khê. Chỉ nhắn bằng điện thoại, ai biết thì tới.

Nhà xây ba gian hai chái, hàn hiên rộng, thoáng mát, có cửa lá sách thông với ba gian bên trong. Một kiểu nhà ba gian hai chái ở miền Bắc, được các phú hào ở Nam bộ cải tiến cho hợp với miền Nam xứ nóng quanh năm. Đặc biệt, mái ngói hai tầng làm cho ngôi nhà rất bề thế. Anh Nghị, con rể nhà văn cho hay, chính anh lái máy ủi để ủi đất tạo thế một quả đồi thấp làm nền cho ngôi nhà. Vì thế, đứng từ thềm nhà nhìn ra, thấy được cả phong cảnh cỏ cây, sông nước phía trước. Để có được phong cảnh này, vợ chồng chị Hằng đã phải chắt chiu mua lại từng mảnh đất nhỏ của 5-6 chủ đất phía trước nhà trong gần hai năm. “Ông bà ta chỉ xây dựng phong cảnh một ngôi chùa, chứ không xây dựng một ngôi chùa.” Nguyễn Đình Thi đã có nhận xét xác đáng như vậy về kiến trúc đình chùa nước ta. Điều này rất đúng với nhà lưu niệm Sơn Nam.

Ấn tượng nhất là ngay lối trước sân, phía bên phải là tượng Sơn Nam tạc trên một phiến đá dựng đứng, bên trái là bút tích, cũng được tạc trên đá: bài thơ duy nhất của ông, không đề, mà ông lấy làm lời tựa cho cuốn Hương rừng Cà Mau trong đó có hai câu kết mà bao nhiêu người thuộc:

Phong sương mấy độ qua đường phố

Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê.

Tôi đặc biệt thích thú một cái máy chữ cổ, do một sinh viên có tên là Bùi Thế Nghiệp tặng nhà lưu niệm, kèm theo lá thư Sơn Nam viết lúc tặng anh cái máy. Số là, sinh viên Nghiệp là bạn đọc hâm mộ nhà văn.. Cậu thường chở nhà văn đi chơi (Sơn Nam không biết đi xe đạp, xe máy – LPK). Lúc nhà văn bệnh nặng vào năm 2005, Nghiệp đến xin nhà văn một kỷ vật gì đó, phòng khi ông đi xa. Nhà văn đã cho anh cái máy chữ kèm theo lá thư nhỏ chứng nhận đây là máy chữ của Sơn Nam tặng. Nay đọc báo biết có nhà lưu niệm Sơn Nam, Nghiệp đến tặng lại.

Với những nhà lưu niệm do người dân tự tạo nên như nhà lưu niệm Sơn Nam, ai dám bảo đồng bằng sông Cửu Long là “vùng trũng” văn hóa?

L.P.K.


 

Thích Chân Quang và xứ sở gồm toàn những chuyện khó ngờ!- Trân Văn- VOA

Ba’o Tieng Dan

21/08/2024

Blog VOA

Trân Văn

Thượng tọa Thích Chân Quang trong ngày nhận bằng tiến sĩ luật. (Ảnh: Cổng Thông Tin Điện Tử Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam)

Những thông tin và sự kiện liên quan đến Thượng tọa Thích Chân Quang (thế danh Vương Tấn Việt, sinh năm 1959), trụ trì Thiền tôn Phật Quang tọa lạc ở thị xã Phú Mỹ, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu) tiếp tục khiến công chúng sửng sốt.

Sau khi Sở Giáo dục – Đào tạo (GDĐT) TP.HCM khẳng định, ông Việt không có tên trong danh sách thí sinh đã tham dự kỳ thi tốt nghiệp Bổ túc văn hóa (BTVH) cấp ba khóa 1989, trong khi ông Việt từng sử dụng một văn bằng, chứng nhận ông đã hoàn tất chương trình BTVH cấp ba năm 1989 của TP.HCM để lập tự, làm trụ trì, học hai đại học, được chọn làm nghiên cứu sinh, nhận học vị Tiến sĩ Luật,… Thượng tọa Thích Thiện Thuận, Phó ban Trị sự của Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPG VN) ở tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (BRVT) lập tức loan báo: Thượng tọa Thích Chân Quang không phải là chức sắc trong GHPG VN, GHPG VN tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu chỉ quản lý thượng tọa Thích Chân Quang với tư cách hành chính [1]. Đại học Hà Nội nơi từng cấp cho ông Việt văn bằng Cử nhân Anh ngữ (2001) để ông lấy thêm văn bằng Cử nhân Luật, tham gia chương trình nghiên cứu sinh rồi nhận học vị Tiến sĩ Luật ở Đại học Luật Hà Nội cũng vội vàng loan báo: Không còn lưu hồ sơ tuyển sinh của ông Vương Tấn Việt [2]

Giống như Quốc Ấn Mai với nhận xét: Giờ quay lưng y chang gà quẹt mỏ [3] – Kiều My, một thành viên của nhóm Chuyện tuổi Trung niên trên Facebook – cũng có cảm nhận tương tự: Ngay cả giới thầy tu cũng chơi trò đá bóng, phủi trách nhiệm [4]! Đó cũng là lý do khiến Nguyễn Thanh Bình cám cảnh, nhắn ông Thích Chân Quang: Lúc hoạn nạn mới biết ai là bạn mình thầy ạ. Lúc thầy nhận bằng tiến sĩ thì người ta bu quanh quỳ lạy, tâng bốc thầy lên tận trời xanh, nào là bậc chân tu hiền sĩ, Tấn Việt là nước Việt …tiến lên. Bây giờ khi biết thầy chưa xong bổ túc cấp ba, người ta quay xe hết rồi thầy ạ [5].

Tuy nhiên với công chúng, những thông tin, sự kiện liên quan đến ông Vương Tấn Việt/Thượng tọa Thích Chân Quang không đơn thuần chỉ là “thế thái, nhân tình”! Chẳng phải tự nhiên mà Duong Thang thắc mắc: Ông Thích Trúc Thái Minh tài cao đến thế, thậm chí có khả năng ‘trục vong’ khỏi các thai nhi vậy mà không chịu ra tay trục vong giúp ông Vương Tấn Viêt/Thích Chân Quang để ông này bị vong quấy nhiễu, bị nghiệp quật, bị ma đưa lối quỷ đưa đường… đang yên, đang lành, nguồn thu đang cực kỳ ổn bỗng đi dùng bằng giả để kiếm hai bằng đại học, một bằng cao học, một bằng tiến sĩ… Giờ thì không chỉ sẽ bị tước hết các loại bằng, danh tiếng bị hủy hoại mà chiểu theo pháp luật hiện hành về việc xài bằng giả, nguy cơ bị đi tù là rất cao và cũng liên lụy đến vô số người, chẳng hạn như Giáo sư Hoàng Chí Bảo ‘đáng kính’.

Duong Thang nửa đùa, nửa thật: Tại sao có một đồng đạo cao tay như Thích Trúc Thái Minh mà ông Thích Chân Quang không nhờ vả nhỉ? Chuyện phi thường như một sợi tóc 4.000 năm tuổi mà ông ấy còn lôi ra trưng bày … thì việc hô ‘biến’, cho ra một văn bằng BTVH xịn chỉ mới từ 1989 có là gì đâu. Cũng có thể vì đầu năm nay ông Thích Chân Quang quên không nhờ ông Thích Thanh Quyết dâng sao giải hạn cho chính mình. Nếu có nhờ chắc giờ này hạn nào, nặng đến mấy cũng được ông Quyết hóa giải cho bằng hết. Song nên lưu ý, nếu nhờ ông Quyết ‘dâng sao giải hạn’ thì nhớ gửi từ 500.000 trở lên nhé, dưới là thày Quyết ‘lỗ chỏng vó’ đấy [6].

Khác với nhiều người, Cuong Huy Ngo long trọng ‘cám ơn ông Thích Chân Quang’ vì: Cái giả dối của ông đã giúp cho cả nước nhìn ra một sự thật, mà trước kia hễ đụng vào sự thật đấy khi chưa có sự phát giác ra cái giả dối của ông thì kẻ đụng đến ít nhất là bị chửi khó tìm ra lối thoát, thậm chí còn bị đe dọa bỏ tù. Vậy không cảm ơn ông sao được? Cái sự thật về nhiều giáo sư, phó giáo sư, tiến sỹ chỉ biết đọc những quy định trên giấy của nhà nước, thậm chí không hiểu đúng và diễn giải lại chúng bằng những lời lẽ thông thường để truyền đạt cho học trò nhưng lại gọi đó là dạy luật. Cái sự thật về nhiều giáo sư, phó giáo sư, tiến sỹ bị hút hồn trở thành ngơ ngẩn, trở thành đơ bởi vẻ bề ngoài hào nhoáng, địa vị xã hội cao, hay những lời lẽ uốn lượn vô tri mê hoặc… để không còn nhận ra được sự giả dối mà người thường chỉ cần bâng quơ cũng đủ thấy. Cái sự thật về việc ‘dồn hết cả trứng’ vào một khóa học trò tốt nghiệp được giữ lại trường và hiện nắm giữ các vị trí chủ chốt. Cái sự thật về cơ quan nào đó có thẩm quyền thiếu sâu sát để tin tưởng nhầm mà suýt nữa thì phá hỏng cả hệ thống đào tạo luật bằng việc trao cầm trịch xác định chuẩn đào tạo. Cái sự thật về nhiều người được phong hàm giáo sư, phó giáo sư mà điếc về nghiên cứu khoa học tới mức ca ngợi đứt lưỡi một công trình giả nhân, giả nghĩa có tính phản động chống lại điều kiện tồn tại bình thường của nhân loại [7].

***

Trước những thông tin, sự kiện càng ngày càng khiến thiên hạ vừa kinh ngạc, vừa cảm thấy não nề vì toàn những sự thật chưa từng tưởng tượng, Nguyễn Văn Phước than: Vương Tấn Việt – Thích Chân Quang đã làm bằng giả tốt nghiệp cấp ba! Chỉ có thể ở Việt Nam – chưa tốt nghiệp cấp ba mà lấy bằng Tiến sĩ! Và ở Việt Nam còn nhiều trường hợp như vậy nữa? Ai? Những ai [8]? Gọi những thông tin, sự kiện liên quan đến ông Vương Tấn Việt – Thượng tọa Thích Chân Quang là ‘drama hài’, sau những ‘tập’ như: Mất hồ sơ, Không thuộc giáo hội, Con nhang Giáo sư Tiến sĩ quay xe, Cù Mai Công dự đoán: Drama hài còn nhiều tập. Đón xem hồi sau sẽ rõ [9]!

Chú thích

[1] https://thanhnien.vn/vu-bang-cap-cua-thuong-toa-thich-chan-quang-ghpgvn-tinh-ba-ria-vung-tau-noi-gi-185240814164636328.htm

[2] https://tuoitre.vn/truong-dh-ha-noi-khong-con-luu-ho-so-tuyen-sinh-cua-ong-vuong-tan-viet-20240814221555699.htm

[3] https://www.facebook.com/quocan.mai/posts/pfbid0D7jxwkeWd5SmKKV4tc8hgGYMRdgrQ3XapbhxRMXQFsrdDAJwSRKTe1eKwZ1LQUUgl

[4] https://www.facebook.com/groups/267411247747886/posts/1290564298765904/

[5] https://www.facebook.com/binh.thanh.963/posts/pfbid02fkBy6fD8CANGt5LgBfirW3qqLry7deR5kcuvgefzgUvKPPUqxMBWWrf9LUVbUJnml

[6] https://www.facebook.com/duong.thang.10/posts/pfbid02b3bqcoPeyo76bQ3Yuqs6RmftURi92fGHYw7ie6TH8Fm114ZESSVPfzqEBwoXC8Hrl

[7] https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02XUktawvWefeNXEFDf5EackxaXh7j1JuHWxqsPAL3ykHC3C75e6o5bWKAH6Fg4Ackl&id=100010780718014

[8] https://www.facebook.com/nguyenvanphuocfirstnews/posts/pfbid02Lrp5ZuDceUwv11p7vAT5vpvoFJ8dCAZFDKz9ATVCaWbe4GAUSqXr2Whe5PWifLFQl

[9] https://www.facebook.com/he.via.54/posts/pfbid05HePoppWd1RsUjYn6bZMeTN381UnPgzVkMfvx9zyX6vUeQ3onid34eQZvkBntyUFl


 

Đảng Dân Chủ hồi sinh- Trúc Phương/Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

August 20, 2024

Trúc Phương/Người Việt

Hàng chục ngàn đảng viên Dân Chủ đang đổ về Chicago dự Đại Hội Toàn Quốc Đảng Dân Chủ (DNC) (từ ngày 19 đến 22 Tháng Tám), trong không khí tràn ngập cảm xúc và hưng phấn tột độ. Sự kiện này khép lại sự nghiệp chính trị của một thế hệ chính trị gia lão làng mà đại diện là Tổng Thống Joe Biden, mở ra chương mới cho thế hệ kế tiếp với nhân vật trung tâm là Phó Tổng Thống Kamala Harris.

Tổng Thống Joe Biden (phải) nắm tay bà Kamala Harris, phó tổng thống và là ứng cử viên tổng thống đảng Dân Chủ, tại Đại Hội Toàn Quốc Đảng Dân Chủ (DNC) ở Chicago, Illinois, hôm 19 Tháng Tám. (Hình: Robyn Beck/AFP via Getty Images)

“Đây là một bước ngoặt đáng chú ý,” nhận xét của ông Howard Dean, cựu chủ tịch Ủy Ban Dân Chủ Quốc Gia và cựu thống đốc Vermont. “Đảng Dân Chủ đang hồi sinh.”

Một sự kiện lịch sử của Dân Chủ trong ít nhất một thập niên

Trong vòng chưa đầy một tháng, chính xác là 29 ngày, kể từ quyết định quan trọng từ bỏ nỗ lực tái tranh cử của ông Joe Biden, bà Kamala Harris đã đoàn kết gần như toàn bộ đảng Dân Chủ và khôi phục lại sự thu hút của đảng đối với các cử tri trẻ và cộng đồng người da màu. Cuộc đua tổng thống vẫn diễn ra cực kỳ căng thẳng nhưng tình thế không còn bi quan đối với Dân Chủ. Khảo sát tại một số bang chiến địa cho thấy Dân Chủ thậm chí nhỉnh hơn Cộng Hòa.

Sự ủng hộ bà Harris ngày càng sôi động, gây bất ngờ cho tất cả, đặc biệt dẫn đến sự ngạc nhiên khó chịu của đảng đối thủ. Hoạt động gây quỹ của Dân Chủ đang diễn ra với tốc độ kỷ lục. Tiền chảy vào túi tranh cử Dân Chủ nhiều như nước. Giới nghệ sĩ, thiết kế thời trang, những người nổi tiếng có sức ảnh hưởng mạng xã hội, kỹ thuật gia thung lũng Silicon… đều lên tiếng ủng hộ bà Kamala Harris.

Ông Ben Wikler, chủ tịch Đảng Dân Chủ Wisconsin, kể: “Người ta có thể thấy đám đông kinh khủng chen chúc trong các cuộc mít tinh bày tỏ ủng hộ Kamala Harris nhưng điều bạn không thấy là có đến hàng ngàn người ghi danh làm tình nguyện viên, sẵn sàng đi gõ cửa từng nhà nhằm giới thiệu thêm về Phó Tổng Thống Harris và Thống Đốc [Tim] Walz của Minnesota.”

Bà Harris đã chính thức được đề cử đại diện đảng Dân Chủ, trong cuộc bỏ phiếu trực tuyến được tổ chức đầu Tháng Tám. Việc bà chọn ông Walz làm liên danh tranh cử, đã nhận được sự hoan nghênh ủng hộ từ cả hai phe trong nội bộ Dân Chủ – một sự kiện hiếm hoi đến mức nữ dân biểu cấp tiến Alexandria Ocasio-Cortez nói đùa rằng đảng Dân Chủ đang thể hiện “mức độ dàn trận đáng lo ngại.”

Sự nhiệt tình hào hứng với làn gió mới mà Harris-Walz mang lại trong số những người theo đảng Dân Chủ đã tăng vọt từ 46% vào Tháng Hai, khi ông Biden loan bố tái tranh cử, lên 85% vào Tháng Tám, theo cuộc khảo sát của Đại Học Monmouth. Ngay cả trong thành phần cử tri độc lập, sự háo hức quan tâm dành cho Dân Chủ cũng lan rộng, từ 34% lên 53% trong cùng kỳ.

Tại United Center, sân nhà của đội Chicago Bulls (thuộc NBA), người ta nghe các bài phát biểu từ các chính trị gia lão làng lẫn những nhà lãnh đạo đang lên của Dân Chủ. Tổng Thống Joe Biden có bài phát biểu “truyền đuốc” vào Thứ Hai, 19 Tháng Tám. Theo truyền thống, Thống Đốc Tim Walz nhận đề cử phó tổng thống vào tối Thứ Tư, 21 Tháng Tám; và Phó Tổng thống Kamala Harris có bài phát biểu nhận đề cử tổng thống vào Thứ Năm, 22 Tháng Tám.

Ba khoảnh khắc tạo nên “hiện tượng” Kamala Harris

Ông Simon Rosenberg, chiến lược gia của đảng Dân Chủ, điểm lại những gì diễn ra trong gần một tháng qua (từ khi ông Joe Biden tuyên bố rút lui, vào ngày 21 Tháng Bảy).

Theo ông Simon Rosenberg, cuộc đua tổng thống được định hình lại từ ba khoảnh khắc quan trọng. Đầu tiên là việc cựu Tổng Thống Donald Trump chọn Thượng Nghị Sĩ JD Vance (Cộng Hòa-Ohio) làm liên danh. Giới quan sát tin rằng sự chọn lựa này là sai lầm chết người của ông Trump nói riêng và phe Cộng Hòa nói chung. Khoảnh khắc tiếp theo là ông Biden tuyên bố rút lui và chỉ định bà Harris thay thế ông. Khoảnh khắc thứ ba là sự bật dậy dữ dội của bà Kamala Harris.

Bà bước ra đường đua với tinh thần khát khao dữ dội. Bà nhấn mạnh rằng bà tham gia cuộc đua không phải để “đập Trump” mà để mang lại một tương lai khác cho nước Mỹ. Bà nói rằng nước Mỹ cần nhìn về phía trước… Chưa bao giờ, ít nhất trong 10 năm nay, đảng Dân Chủ chứng kiến một không khí phấn chấn như vậy. Trong lần đầu tiên xuất hiện cùng nhau với tư cách ứng cử viên của Dân Chủ, ông Tim Walz đã cám ơn bà Kamala Harris vì bà đã “mang lại niềm vui” (“bringing back the joy”).

Bà Harris không là ứng cử viên tổng thống đầu tiên đưa ra thông điệp tươi sáng. Cố Tổng Thống Ronald Reagan từng đề cập “bình minh lại về trên nước Mỹ” (“It’s Morning Again in America”); và cựu Tổng Thống Barack Obama thì đưa ra “Hy vọng” và “Thay đổi.”

Tuy nhiên, ông Simon Rosenberg nhấn mạnh rằng việc tranh cử bằng thông điệp tươi sáng trong bối cảnh nước Mỹ hiện tại là vô cùng quan trọng. Nó đưa đến tầm nhìn lạc quan, hướng tới tương lai, trở thành chìa khóa có thể giúp đánh bại một kẻ mà đảng Dân Chủ coi là mối đe dọa vô cùng nguy hiểm đối với nền dân chủ quốc gia; đặc biệt trong không khí các đảng phái chính trị cực hữu đang ngoi lên giành quyền lực ở nhiều nơi trong thế giới Tây phương.

Phản ứng tích cực trong bốn tuần qua là dấu hiệu cho thấy bà Kamala Harris đã đi đúng hướng, khi khai thác được mong muốn sâu sắc thoát khỏi sự u ám và ảm đạm bao trùm nền chính trị và xã hội Mỹ suốt một thập niên – nhận xét của bà Jennifer Mercieca, giáo sư truyền thông thuộc Đại Học Texas A&M và là tác giả cuốn “Demagogue for President: The Rhetorical Genius of Donald Trump.” “Tất cả thông tin bi quan, gieo rắc nỗi sợ hãi, tất cả những căng thẳng và chấn thương mà chúng ta trải qua trong tám năm qua thực sự đã làm mọi người kiệt sức,” bà Jennifer Mercieca (dẫn lại từ The Guardian ngày 18 Tháng Tám).

Phe Cộng Hòa rúng động

Sự trỗi dậy của Dân Chủ đang tạo ra dư chấn lan rộng sang Cộng Hòa. Từng tự tin “thắng chắc” khi đối thủ của họ là ông già hết hơi ông Joe Biden, giờ đây, họ nháo nhào tìm cách đối phó Kamala Harris. Mới đây, Dân Biểu Mike Johnson (Cộng Hòa-Louisiana), chủ tịch Hạ Viện, đã phát đi thông điệp cảnh báo trong một cuộc gọi riêng với một số đảng viên Cộng Hòa, rằng “những con số khảo sát mới cho thấy tình hình rất đáng lo ngại” (dẫn lại từ POLITICO ngày 18 Tháng Tám).

Trong cuộc gọi, Dân Biểu Richard Hudson (Cộng Hòa-North Carolina), chủ tịch Ủy Ban Quốc Hội Cộng Hòa Quốc Gia, nói rằng những thay đổi đáng kể trong các cuộc thăm dò với sự thắng thế của Dân Chủ cho thấy rõ rằng, cánh Dân Chủ “đã thực sự lên đến đỉnh của họ vào đúng thời điểm.” Ông Hudson cũng nhắc rằng khoảng cách tài chính giữa Cộng Hòa với Dân Chủ đang trở thành điều đáng lo ngại.

Những diễn biến tranh cử trên đường đua tổng thống 2024, từ khi xuất hiện làn gió mới Kamala Harris, cho thấy thêm rằng ông Trump không chỉ quá già (điều mà ông luôn xỉa xói ông Biden) mà còn quá cũ. Ông Trump không đại diện cho điều gì mới. So với chiến dịch tranh cử 2016, Trump 2024 vẫn y hệt. Trong cuộc tranh luận với ông Joe Biden (ngày 27 Tháng Sáu, 2024), người ta thấy ông Trump, 78 tuổi, vẫn tràn đầy năng lượng. Ông vẫn giữ được vẻ sung sức một cách đáng ngạc nhiên. Trong các cuộc vận động tranh cử và trong những cuộc phỏng vấn, ông vẫn “cãi lộn” tốt, vẫn chửi mắng giỏi, vẫn càu nhàu đều trên Truth Social; và vẫn “sáng tạo” trong việc đặt những tên tục nhất và xấu nhất cho các đối thủ.

Tuy nhiên, tất cả cho thấy ông Donald Trump vẫn là phiên bản của chính mình. Mùa bầu cử 2016, ông mang lại luồng gió mới. Ông đại diện cho một kiểu người khác thường, phá vỡ mọi thể chế khuôn định. Ông đập nát mọi tư duy truyền thống. Ông đi một con đường chưa có ai đi hoặc chưa ai dám đi. Lần này, sau tám năm, người ta đã quá quen với ông Trump. Bài vở của ông đều được nhiều người thuộc lòng. Chẳng ai còn thấy gì mới lạ ở ông Trump nữa.

Với tất cả cử tri Mỹ, Dân Chủ lẫn Cộng Hòa, từng bày tỏ chán ngán cuộc đấu chán ngắt giữa hai ông già Biden-Trump và họ thèm khát một sự thay đổi; thì giờ đây, họ đã nhìn thấy sự thay đổi đó đang đến, không phải từ ông Trump. [qd]