MUỐN ĐIỀU CHÚA MUỐN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Tất cả luật Môsê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy!”.

“Muốn cùng một điều và từ chối cùng một điều là nội dung đích thực của tình yêu: cái này trở nên giống cái kia! Và điều này dẫn đến một sự ‘chung nhất’: chung một ý chí, chung một tư tưởng!” – Sallust.

Kính thưa Anh Chị em,

Ý tưởng của sử gia cổ đại Sallust giúp chúng ta hiểu rằng, với Chúa Giêsu, “giới răn trọng nhất” là ‘muốn điều Chúa muốn!’. Trong Tin Mừng hôm nay, người ta hỏi ‘một’, Ngài trả lời ‘hai’: Chúa muốn chúng ta kính mến Chúa và yêu thương người! Và Ngài kết luận, “Tất cả luật Môsê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy!”.

Kính mến Chúa phải được đặt lên hàng đầu! Nhưng việc kết hợp độc đáo giới răn thứ hai ‘làm một’ với giới răn thứ nhất là điều chưa từng có ai đã làm trước Chúa Giêsu. Với Ngài, sẽ không có tình yêu đích thực dành cho Thiên Chúa nếu không có tình yêu dành cho tha nhân. Ngài xác định rõ con đường đến với Thiên Chúa ‘luôn luôn đi qua và chỉ đi qua’ tha nhân, và đó là điều Chúa muốn! Trong Matthêu, Ngài tự ‘đồng nhất’ với người lân cận của chúng ta, cách riêng những ai dễ bị tổn thương, tan vỡ.

Hai giới răn được Chúa Giêsu gắn kết – như ‘hai chị em sinh đôi’ – giúp chúng ta tiến đến nguồn suối sống động và tuôn trào của Tình Yêu – chính Thiên Chúa – hầu mỗi người ‘yêu thương và được yêu thương’ trọn vẹn trong sự hiệp thông mà không gì và không ai có thể phá vỡ. Sự hiệp thông này là quà tặng cần được cầu xin mỗi ngày, nhưng cũng là một cam kết cá nhân để cuộc sống chúng ta không trở thành nô lệ cho các ngẫu tượng thế gian hoặc cho những ích kỷ. Và bằng chứng cho hành trình hoán cải và nên thánh của mỗi người phải luôn bao gồm việc sống tình yêu đối với tha nhân.

Đây là một thách thức! Nếu tôi nói “Tôi yêu Chúa” mà không yêu thương anh em tôi, thì điều đó không hiệu quả. Hãy xác tín “Yêu Chúa là yêu tha nhân!”. Chừng nào còn có một người anh chị em mà tôi khép lòng lại, thì tôi vẫn còn xa mới trở thành người môn đệ như Chúa Giêsu yêu cầu. Nhưng lòng thương xót của Ngài không cho phép chúng ta nản lòng; thay vào đó, kêu gọi chúng ta bắt đầu lại mỗi ngày để sống Tin Mừng một cách nhất quán. Tình yêu ban sự sống của Thiên Chúa sẽ chảy qua chúng ta để ôm lấy người khác, bao gồm cả những người rất khác biệt, thậm chí là kẻ thù. Có một viễn tượng tuyệt vời ở đây về mục đích của Thiên Chúa đối với cuộc sống của mỗi người, là nếu chúng ta ‘đầu phục’ mục đích của Thiên Chúa để chỉ sống cho Ngài và chỉ ‘muốn điều Chúa muốn’, thì Vương Quốc Ngài sẽ sớm đến trên trái đất này.

Anh Chị em,

“Tất cả luật Môsê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy!”. Sống hai điều răn Chúa Giêsu dạy là sống tình yêu đích thực. Đó là “muốn cùng một điều và từ chối cùng một điều” với Thiên Chúa; đó là ngày càng trở nên giống Ngài – “cái này trở nên giống cái kia!”. Têrêxa Avilla nói, “Nếu chúng ta thực sự chỉ ‘muốn điều Chúa muốn’, chỉ tìm làm vui lòng Ngài, thì ngay cả những thử thách lớn nhất cũng sẽ trở nên ngọt ngào!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, nhịp điệu cuộc sống con chỉ rung động đúng cách nếu nó biết yêu như Chúa yêu. Đừng để đời sống con ‘ly dị’ khi Chúa và anh chị em con ‘ly thân!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

****************************

Thứ Sáu Tuần XX, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

34 Khi ấy, nghe tin Đức Giê-su đã làm cho nhóm Xa-đốc phải câm miệng, thì những người Pha-ri-sêu họp nhau lại. 35 Rồi một người thông luật trong nhóm hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng: 36 “Thưa Thầy, trong sách Luật Mô-sê, điều răn nào là điều răn trọng nhất ?” 37 Đức Giê-su đáp: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. 38 Đó là điều răn trọng nhất và điều răn thứ nhất. 39 Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. 40 Tất cả Luật Mô-sê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy.” 


 

CHỒNG ĐIÊN-Truyen ngan HAY

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn

CHỒNG ĐIÊN

Đó là đêm mưa bão Chị bị sốt, Anh chạy ngược chạy xuôi lo cho chị. Nửa đêm, nhắm tình hình không ổn, mặc trời mưa gió, anh bế chị chạy vào bệnh viện. Vừa chạy vừa kêu tên chị mãi. Không có tiền, vay mượn mãi chỉ đủ cho chị nằm viện trong một ngày. Sáng hôm sau anh phải đi bán máu để có tiền mua thuốc cho chị. Những ngày chị bệnh, anh phải một tay kiếm tiền, một tay nấu cháo, thuốc thang cho chị. Để có tiền, anh phải làm việc nhiều hơn trong tình trạng mệt mỏi vì thức khuya dậy sớm và cũng vì bán máu. Ngày chị lành bệnh, cũng là ngày anh gục ngã.

Anh bị ngã xe khi trên đường về vì hoa mắt…

Tai nạn đó không lấy đi sinh mệnh anh nhưng lấy đi của chị rất nhiều nước mắt khi anh trở thành một đứa trẻ lên ba. Tức là không biết gì cả, thích cười thích khóc, không hiểu mình đang nghĩ gì! Nghe tin anh bệnh như thế, cả nhà chị tìm mọi cách tác động tới chị để chị từ bỏ anh mà về sống với gia đình. Không nhẫn tâm bỏ anh lại một mình, chị bị gia đình từ bỏ. Không còn cách nào khác, chị đành cùng anh sống trong căn nhà lạnh lẽo.

Thương anh quá, chị đành bán đi miếng đất sinh nhai của hai vợ chồng để lấy tiền chữa trị cho anh. Chạy hết bệnh viện này tới bệnh viện khác, bệnh anh vẫn không khỏi. Không còn cách nào khác, chị đành gửi anh vào bệnh viện tâm thần. Một tuần sau , nước mắt chị lại trào ra khi nhìn thấy anh đứng trước nhà gọi chị. Dù anh đang là đứa trẻ lên ba nhưng anh vẫn nhớ đường về nhà tìm chị.

Chị rụng rời tay chân, ôm anh khóc không thôi.

Chị thề với lòng là sẽ không đưa anh đi đâu cả.

Chị siết lấy anh, cứ như sợ anh lại biến mất…

Vậy là từ đấy, chị đâu anh đó. Anh ăn rất khỏe, dáng người cao to. Nhìn đằng sau cứ như tràn trề sinh lực. Nhưng chỉ khi nói chuyện với anh, mọi người mới vỡ lẽ. Mỗi ngày, sáng sáng anh lại gánh giỏ cá cho chị ra chợ ngồi bán, xong rồi lại đi lang thang. Đúng 11 giờ lại tới gánh về cho chị. Anh hiền lành ,thấy ai làm gì nặng cũng nhào vào giúp nên mọi người ở chợ rất thương. Họ vẫn thường cho anh bánh trái, ai khá hơn thì dúi cho chút tiền. Anh đều bỏ vào bọc. Để dành cho chị tất.

Mọi người đùa với anh gì anh cũng chỉ cười cười, dạ dạ. Nhưng ai đó không biết lỡ lời gì tới chị là anh sẵn sàng cho người đó một cú đấm. Có lần, anh nổi cơn đánh một người bán sống bán chết chỉ vì người ấy khen chị xinh. Chỉ đến khi chị tới ôm anh ra anh mới thôi.

Ở cái chợ này, chẳng ai dám tranh chỗ bán với chị cả, vì mỗi lần có ai cãi nhau với chị hay là giành khách, anh cũng đều có mặt, đứng che chị lại, tay lăm lăm thanh gỗ sẵn sàng ăn thua với họ.

Ai cũng ngán ngại, họ bảo chấp chi thằng điên nên họ bỏ qua chuyện đó.

Từ ngày từ mặt chị, ba chị sinh tật uống rượu. Ngày càng nghiện. Rồi ông mất. Được tin, chị khóc ngất. Thấy chị khóc, anh cũng ôm chặt chị vào lòng mà khóc theo. Khóc xong, chị dẫn anh ra tiệm vàng bán sợi dây chuyền mà anh tặng khi quen cưới nhau. Thấy chị tháo sợi dây, anh giật lại. Anh biết chị rất thích nó nên không muốn cho chị bán!

Chị cười :

“Bán để cho má làm đám ma ba, sau này anh đi làm mua cho em cái khác lớn hơn, đẹp hơn”. Anh mới chịu buông tay cười cười. Từ đó về sau, anh chỉ đem cái bánh, chai nước về cho chị chứ không thấy đưa chị tiền.

Không biết tại vì không uống thuốc hay lý do gì mà dạo này anh lại có thêm bệnh động kinh. Mỗi lần lên cơn co giật lại sùi bọt mép. Hết cơn anh lại đập phá, đánh đập những ai đứng gần đó nhưng khi chị ôm anh vào lòng anh đều trở lại bình thường. Người ta khuyên chị cho anh vào viện. Bác sỹ bảo anh đã chuyển sang tâm thần nặng. Đưa vào khu cách ly. Chị lừa anh, bảo dẫn đi chơi. Đưa anh vào đó. Anh cứ khóc, ôm chầm lấy chị, mãi chị mới buông anh ra được.

Nước mắt chảy ròng. Chị phải cố chạy thật nhanh, để không nghe tiếng anh gọi chị.

Tháng nào chị cũng xuống thăm anh. Chẳng làm gì cả, cứ nhìn anh, khóc đã đời rồi về. Anh cũng vậy, gặp chị là đòi về. Nhiều lúc chị cũng muốn đưa anh về lắm nhưng không thể. Rồi một hôm, bệnh viện thông báo là anh mất – trong một lần lên cơn anh đã tự đập đầu vào tường mà chết.

Họ bảo, trước lúc mất, anh luôn miệng gọi chị.

Chị ngất lên ngất xuống…

Hôm lên làm thủ tục chôn cất anh. Chị được bệnh viện đưa túi đồ của anh. Bên trong toàn là hình của chị. Dưới những bộ đồ có một cái hộp, trong đó là một sợi dây chuyền bạc. Cùng với tờ giấy ghi nguệch ngoạc tên chị!

Nước mắt chị chảy ròng.

Bữa đó cũng là ngày 14/2. Năm đó, chị mới bước qua tuổi 23

Nguồn : Sưu Tầm


 

NÚT CHẶN !-Truyen ngan HAY

Những Câu Chuyện Thú Vị – Huỳnh Phương Loan

Chị vừa chặn fb của anh, người mà chị rất ngưỡng mộ, và yêu quý nhất…

………….

Chị gặp anh trên fb, đọc những bài viết của anh, những bài viết rất hay, rồi nể phục anh từ lúc nào không biết. Bài anh viết thường rất nhân văn, kết thúc có hậu, câu từ mộc mạc y như cuộc sống thường ngày của chị. Chị tưởng tượng, anh phải là người đàn ông lịch lãm dù ở tuổi 60 anh mới viết được những câu chuyện đi vào lòng người như vậy. Những bài thơ tình nồng nàn đong đầy cảm xúc….

Chị là độc giả của anh, chi cũng là dân văn chương nên họ thân nhau là lẽ thường. Thế là từ đó chị và anh thường xuyên chát với nhau. Họ tâm đầu ý hợp đến kỳ lạ ? Họ cùng ý tưởng. Tuy không nói ra, nhưng họ hiểu nhau tình cảm đã ở mức trên tình bạn rồi.

Chị xinh đẹp, nhưng đời tư không may mắn. Chồng chị có người đàn bà khác, và họ đã chia tay nhau. Các con chị ở xa, chị đang sống mình trong căn nhà nhỏ. Chị lên fb viết truyện vì cô đơn, vì muốn giao lưu và nói chuyện với mọi người để lấp khoảng trống cô độc, và chị đã gặp anh.

Anh tình cảm và rất tâm lý, khéo léo, động viên chị. Anh tinh tế và hóm hỉnh trong từng lời ăn tiếng nói, anh hiểu nỗi buồn sâu kín của chị nên luôn làm vui lòng chị mỗi khi chị buồn. Cứ lúc nào rảnh rỗi, là chị kiểm tra xem đèn fb của anh có sáng không để chát với nhau. Chị nhớ anh da diết, dù chưa một lần gặp nhau. Đã bao lần anh gọi video cho chi, nhưng chị không cho thấy mặt. Chị sợ thất vọng khi thần tượng không như suy đoán của mình. Cứ thế họ chát với nhau, gọi điện cho nhau, anh có giọng nói truyền cảm nhẹ nhàng. Cứ một tuần anh không gọi là chị lại thấy nhớ anh …

Cách nhau nửa vòng trái đất. Dẫu chị rất muốn gặp anh nhưng không hề dễ dàng gì. Và dịp đó đã đến, khi anh về nước. Anh hẹn gặp chị ở thành phố nơi chị đang sống.

Anh hẹn gặp chị ở một quán cà phê sân vườn yên tĩnh. Lúc chị đến, anh đã ngồi đó từ bao giờ, ly cà phê đã vơi đi một nửa. Anh mặc áo sơ mi trắng, màu áo mà chị thích nhất. Chị nhìn anh, đúng như chị tưởng tượng. Anh chìa bàn tay ra bắt tay chị thay cho lời chào hỏi.Anh ăn mặc giản dị, áo sơ mi trắng ngắn tay, gương mặt hơi góc cạnh đầy vẻ nam tính, nhưng phảng phất nét buồn sâu lắng. Anh không vồn vã với chị, không săn đón chị, thay vào đó là sự điềm tĩnh hỏi han chị ân cần của một người anh. Qua ánh mắt của anh, chị thấy tim mình rung động, vì ánh mắt ấy ấm áp đầy tình thương mà chị từng ấp ủ yêu thương.

Họ nói chuyện rất nhiều, rất lâu, không ồn ào, mà to nhỏ những lời tâm sự dành cho nhau. Anh kể anh đang sống với một người vợ bệnh tiểu đường nhiều năm, căn bịnh biến chứng và chị đã đoạn chi…. Anh thương vợ, thương con, nên cứ ở vậy, chăm vợ hết sức cẩn thận. để giữ mạng sống cho vợ được lúc nào hay lúc nấy, để các con anh còn có mẹ trong đời.

Chị nghe xong im lặng, chị chớp mắt, nuốt vội nước mắt vào lòng. Anh nắm bàn tay chị bóp nhè nhẹ như một lời xin lỗi. Để cho cảm xúc đi qua chị nói: “anh tuyệt vời quá!” Anh còn tuyệt vời hơn khi dũng cảm nói ra sự thật. Một sự thật hơn những bài anh viết trên mạng khi anh đăng tải. Chị thấy tim mình rưng rưng và chua xót vô cùng.

Như chợt nhớ điều gì, chị rút vội tay về. Anh cầm lấy hai bàn tay chị, nhìn sâu vào đáy mắt chị và nói “anh xin lỗi”. Chị không nói lời nào. Lúc nầy chị thật sự không kìm chế được nữa, đôi vai chị run nhè nhẹ. Chị đã khóc. Anh im lặng.Tất cả như dừng lại lúc nầy.

Dùng dằng mãi chị mới đủ nghị lực để ra về, để rời xa anh. Anh hẹn, sắp tới anh sẽ tới thăm chị, vì anh có công chuyện cần làm trong vài ngày tới. Chị gật đầu, để mặc cho anh ôm vai tạm biệt chị lần cuối…

Chị ra về, trong lòng cứ ám ảnh mãi câu chuyện gia đình anh. Hình ảnh của anh cứ chập chờn trong đầu chị. Đắn đo mãi chị mới quyết định.

Chị đọc lại tất cả những dòng tin nhắn của anh. Cuối cùng rồi nhắn tin cho anh : “Cảm ơn anh đã gặp em, anh là người chồng tuyệt vời, người cha mẫu mực. Anh mãi là người bạn tốt nhất của em. Anh nhớ giữ sức khỏe, để chăm sóc cho chị ấy. Chúng ta không nên gặp nhau nữa.Tạm biệt anh”. Rồi chị vội vã bấm nút “Chặn”, trong tích tắc, hình ảnh anh vụt biến mất trong facebook của chị.

Chị buông mình xuống giường. Chị khóc như một đứa trẻ con bị ức hiếp. Chị biết nếu còn gặp anh là chị sẽ phá nát gia đình anh, bởi vì, cái lằn ranh giới hạn của tình bạn đã mỏng manh như sợi tơ mành. Từ đây chị sẽ buồn khi không còn ai “tri kỷ”nữa. Ngoài trời mưa rả rích rơi rơi….

Sưu tầm


 

Taxi tự lái Waymo nâng cấp công nghệ đời thứ sáu

Theo báo DMR  Waymo đã công bố hệ thống lái xe tự động thế hệ thứ sáu, được thiết kế để tăng cường khả năng của dịch vụ Robotaxi bằng cách hoạt động hiệu quả trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt hơn và điều kiện giao thông phức tạp hơn.

Nâng cấp đáng kể này phản ánh những nỗ lực không ngừng của Waymo để mở rộng dịch vụ của mình ngoài hoạt động hiện tại tại các thành phố thời tiết ấm áp như Phoenix, Los Angeles và San Francisco, đồng thời để tăng hiệu quả và khả năng chi trả của các phương tiện tự trị.

Bộ cảm biến của Waymo, bao gồm camera, radar và radar, hợp tác để cung cấp cho Waymo Driver một cái nhìn toàn diện, chồng chéo về môi trường xung quanh. (Tín dụng hình ảnh: Waymo)

Thế hệ công nghệ tự lái mới, được gọi là Waymo Driver, tích hợp phần cứng và phần mềm tiên tiến vào xe điện Geely Zeekr. Hệ thống này có bộ cảm biến toàn diện bao gồm 16 camera, bốn LiDAR, sáu radar và một loạt các bộ thu âm thanh bên ngoài (EAR). Các thành phần này cung cấp cho chiếc xe trường nhìn 360 độ, cho phép nó phát hiện và điều hướng các chướng ngại vật cách xa tới 500 mét trong các điều kiện thời tiết khác nhau, cả ngày lẫn đêm.

Để tăng cường độ tin cậy hơn nữa, Waymo đã kết hợp các biện pháp bảo vệ cho phép các cảm biến duy trì chức năng của chúng ngay cả khi tầm nhìn bị ảnh hưởng bởi bụi bẩn hoặc mưa. Một trong những cải tiến chính trong hệ thống thế hệ thứ sáu là khả năng hoạt động ở những vùng khí hậu lạnh hơn, một tiến bộ đạt được thông qua thử nghiệm và xác nhận rộng rãi tại các thành phố có điều kiện thời tiết khắc nghiệt, chẳng hạn như Detroit và Buffalo, New York.

Ngoài những cải tiến về mặt kỹ thuật, Waymo đã có những bước tiến trong việc giảm chi phí và tính phức tạp của các phương tiện tự hành. Công ty đã giảm số lượng camera từ 29 xuống 13 và giảm số lượng cảm biến LiDAR từ năm xuống bốn mà không làm giảm khả năng điều hướng an toàn và hiệu quả của phương tiện.

Dịch vụ taxi robot thương mại Waymo One của Waymo đã hoạt động từ năm 2018 và hiện cung cấp khoảng 50.000 chuyến đi không người lái trả phí mỗi tuần, chủ yếu ở San Francisco và Phoenix. Gần đây, công ty đã mở rộng dịch vụ của mình bằng cách mở quyền truy cập cho tất cả người dùng ở San Francisco và đặt mục tiêu tiếp tục mở rộng hoạt động của mình bằng cách bổ sung các xe Waymo-Zeekr mới.

Những chiếc xe này, mặc dù vẫn giữ nguyên diện tích tương tự như những chiếc SUV Jaguar I-PACE hiện có mà Waymo sử dụng, nhưng có nội thất rộng rãi hơn với các tính năng như bậc thấp, trần cao và chỗ để chân rộng hơn.

Trong khi các đối thủ cạnh tranh như Didi và Pony.ai đã ra mắt dịch vụ robotaxi thương mại tại Trung Quốc và Tesla có kế hoạch ra mắt robotaxi chuyên dụng vào cuối năm nay, thì Waymo hiện chỉ phải đối mặt với sự cạnh tranh tối thiểu trên thị trường Hoa Kỳ, đặc biệt là khi các công ty khác, chẳng hạn như Cruise thuộc sở hữu của GM, Uber và Ford, đã bỏ  cuộc hoặc ngừng các chương trình xe không người lái của họ.

Waymo vẫn chưa tiết lộ các thành phố có thời tiết lạnh cụ thể mà họ có kế hoạch mở rộng dịch vụ của mình, nhưng thành phố mục tiêu tiếp theo của họ là Austin, Texas. 

 

“Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” (Lc 1:37)-Cha Vương

Chúc bình an đến bạn và gia đình. Hôm nay Giáo Hội mừng Lễ Đức Ma-ri-a Nữ Vương. Xin Mẹ Maria cầu bầu cho chúng con đang vất vả trên đường lữ hành tiến về quê trời.

Cha Vương

Thứ 5: 22/08/2024

TIN MỪNG: “Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” (Lc 1:37)

SUY NIỆM: Có người đặt câu hỏi để gài bẫy thánh Bernadette khi còn là một thiếu nữ : “Con thích gì hơn, rước lễ hay thấy Đức Mẹ hiện ra ở hang đá?” Vị thánh nhỏ suy nghĩ một phút rồi trả lời: “Đúng là một câu hỏi kỳ lạ! Chúa Giê-su và Đức Mẹ không thể tách riêng ra. Cả hai lúc nào cũng phải đi với nhau.” Từ giây phút thụ thai trong lòng Đức Mẹ, Đức Giê-su và Mẹ của Ngài luôn nối kết với nhau. Không lạ gì Con về trời thì Mẹ cũng phải được lên trời cả hồn lẫn xác. Đức Mẹ được đưa lên trời để được tôn phong là Nữ vương thiên đàng, Nữ vương vũ trụ. Mẹ thi hành tước vị Nữ vương ấy trong tư thế của một người mẹ, người mẹ của tất cả nhân loại, và là mẹ của từng người. Trong lịch sử Giáo Hội, Mẹ đã nhiều lần hiện ra để cứu giúp con cái gặp cảnh gian nguy, cảnh tỉnh con cái sửa đổi đời sống, nhắn nhủ con cái sống đúng tư cách môn đệ Chúa Ki-tô. Đức Giáo Hoàng Bê-nê-đi-tô XVI dạy rằng: “Đức Ma-ri-a là người đầu tiên đi ‘con đường’ vào Nước Trời mà Đức Ki-tô đã mở, một con đường chỉ đạt được dành cho những người khiêm tốn, tin tưởng nơi Lời Chúa và nỗ lực đem ra thực hành” (Đức Bê-nê-đi-tô 16). Mời bạn hãy đi con đường Đức Mẹ đã đi, để cũng được phần thưởng cao quý là hạnh phúc vĩnh cửu với Chúa như Mẹ.

LẮNG NGHE: Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” (Lc 1:28)

CẦU NGUYỆN: Lạy Mẹ Ma-ri-a là Nữ vương vũ hoàn, và là Mẹ con, con cảm tạ Mẹ luôn đồng hành với con trong mọi nẻo đường con đi, mọi khoảnh khắc quãng đời con sống. Xin cho con cũng biết noi gương Mẹ, đi con đường vào Nước Trời mơ ước. Amen.

THỰC HÀNH: Mỗi tối tôi đọc chậm rãi, sốt sắng ba kinh Kính Mừng kính Đức Mẹ, xin ngài nâng đỡ bạn sống xứng đáng con cái Thiên Chúa mọi ngày.

From: Do Dzung

***********************

MARIA NỮ VƯƠNG | Phạm Đức Huyến – Vũ Đình Ân | Ca đoàn: Hương Kinh

Người Chạy Xe Ôm Bến Ninh Kiều-Truyện ngắn-Nguyễn Vĩnh Long

Người Chạy Xe Ôm Bến Ninh Kiều-Truyện ngắn

Nguyễn Vĩnh Long

Khoảng gần ba giờ chiều tôi rời khách sạn Ninh Kiều, cuối đường Hai Bà Trưng, nhìn ra sông Cần Thơ. Trời hanh nóng và đứng gió. Giấc ngủ trưa dài sau bữa ăn nhẹ, khiến tôi tỉnh táo và phấn chấn hẳn lên. Hãy còn sớm, hai giờ nữa tôi mới có hẹn với gia đình người bạn thân ở nhà hàng Hoa Sứ. Thời gian đủ để tôi dạo chơi và ghé chợ Cần Thơ tìm mua một vài thứ đồ lưu niệm… Vài cơn gió nhẹ mang theo hơi nước từ dòng sông thổi dọc theo công viên thật dễ chịu. Bến Ninh Kiều ngày nay thật khang trang và đẹp. Đi dọc mé sông, từ đây tôi có thể nhìn thấy chiếc cầu treo Cần Thơ sừng sững, hiện đại. Phía trước khách sạn là nhà hàng nổi và không xa là chiếc du thuyền nhà hàng lộng lẫy về đêm. Du khách vừa ăn tối vừa dạo cảnh quanh sông và có cả chương trình văn nghệ thật đặc sắc của miền Tây sông nước. Bến nước Ninh Kiều còn có một đội ngũ đò máy cho khách du lịch thăm viếng chợ nổi Cái Răng, những khu sinh thái nhà vườn và các cù lao, cồn vùng lân cận… Trong tiếng động của nhịp sống chung quanh tôi thấy thật gần gũi, quen thuộc nhưng cũng có chút gì đó ngập ngừng, bỡ ngỡ. Trên đường ồn ào xe máy, dưới sông rộn ràng ghe đò tạo khu công viên bến Ninh Kiều mang hình ảnh đặc trưng của một thành phố đô thị miền tây.

Loáng thoáng đã gần năm mươi năm, tôi trở lại nơi này. Trưa ngày mùng bốn Tết năm 1978 là lần đầu tiên tôi ghé Tây đô. Mùi hương khói tỏa, màu vàng của những chậu cúc và mai vàng vẫn còn cùng khắp những con đường. Bến đò Ninh Kiều thưa thớt, trống vắng vào mấy ngày mùng. Không khí Tết tuy trầm mặc nhưng vẫn phảng phất đâu đó cuộc sống đời thường đang trỗi dậy chung quanh. Tôi tìm đến bến đò đi về thị xã Vị Thanh, để gặp người anh thứ ba của nàng. Như đúng lời hẹn ước, anh ấy đón tôi xuôi dòng kinh xáng Xà No để gặp cô em gái mình trên mảnh đất mà họ đã cùng nhau lớn lên. Khu gia binh ngày nào bây giờ đã giải tỏa chỉ còn khoảng đất trống, lau sậy mọc hoang “giậu đổ bìm leo”. Hai anh em đưa tôi đi qua căn nhà bên dòng kinh xáng, mấy quán cà-phê dọc theo hồ sen nằm giữa lòng thị xã, chợt ngậm ngùi tiếc nuối cho ngày tháng thoáng trôi.

-“Ông anh đi xe ôm hông?… Tui lấy giá thiệt hữu nghị…”

Tiếng mời hỏi quanh đây, kéo tôi trở về thực tại. Tôi quay lại, người đàn ông khắc khổ đội chiếc nón vải, cười nhe cả hàng răng cái mất cái còn. Tôi chưa kịp lắc đầu từ chối, người đàn ông nói vội:

-“Cả ngày ế ẩm… ông anh đi một cuốc giúp tui nghen”.

Thật là khó đoán tuổi của người chạy xe ôm. Không trẻ hơn và cũng không quá già hơn tuổi tôi, dù trên khuôn mặt anh in hằn nhiều vết nắng gió bụi đường. Mấy món đồ lưu niệm để chập tối hoặc mai mua cũng còn kịp. Nhưng nhớ lời “căn dặn” nhiều lần của bà xã, “đi đâu phải bằng taxi, nhất định không được đi xe ôm. Rất nguy hiểm”. Nếu biết tôi liều mạng, không “nghe lời” chắc chắn là bà ấy sẽ giam lỏng tôi suốt chuyến đi còn lại. Nhìn ánh mắt, khuôn mặt người đàn ông chạy xe ôm, lòng tôi lại thương cảm. Thôi đành dối vợ lần này, nhưng bây giờ thì tôi chưa biết phải đi đâu? Tôi ngập ngừng, nói thật:

-“Muốn đi giúp anh… Nhưng thiệt tình tui hổng biết đi đâu?”

-“À… nhìn là biết ông anh là khách du lịch. Để tui chở ông anh đi vòng quanh Cần Thơ cho biết. Tui lấy rẻ 110 thôi”.

Mắc hay rẻ tôi nào biết, chỉ gật đầu cười. Thoáng ánh vui mừng trong mắt, anh đưa tôi chiếc mũ bảo hiểm. Cũng như anh, chiếc xe không mới cũng không cũ. Người và xe cứ như hai đôi bạn dạn dày mưa nắng của thời gian.

-“Tui chở ông anh đi đại lộ Hòa Bình, qua tòa nhà ủy ban nhân dân tỉnh, công viên Lưu Hữu Phước. Lòng vòng đường Lý Tự Trọng, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Đình Chiểu… rồi mình qua khu dân cư Hưng Phú, nam đô thị mới của thành phố Cần Thơ… cho biết”.

-“Dạ… Anh cứ chạy tới chỗ nào đẹp, nổi tiếng của Cần Thơ là được… Anh chạy xe ôm lâu chưa dzậy? Vợ con, gia đình anh ở đâu?”. Tôi bắt chuyện, khi chiếc xe ôm rời khỏi bến Ninh Kiều.

-“Chạy xe ôm cũng tầm 10 năm rồi ông anh. Nhà cửa tui ở bên kia Xóm Chài. Hai vợ chồng tui có ba đứa, hai gái một trai. Tụi nó lớn hết rồi…”

Rồi anh chuyển qua giới thiệu cảnh quan hai bên đường. Thành phố Cần Thơ như khoác lên người chiếc áo mới, vừa lộng lẫy lại vừa lem nhem đến lạ lùng. Những con đường chen chúc con người, xe cộ ngột ngạt mà hầu hết là thế hệ trẻ, dưới tuổi bốn mươi. Chạy lòng vòng một lúc, khi qua khỏi công viên Lưu Hữu Phước, hướng về ty bưu điện thì trời đang nắng bỗng lất phất mưa. Anh hỏi tôi có cần áo mưa không, sẽ dừng lại. Tôi nói không cần, nhưng cảm thấy chừng như anh run nhè nhẹ và sôi bụng. Anh đang đói hoặc ăn quá ít bữa trưa? Nói anh ghé vào quán ăn nào đó dọc đường, tôi làm như mình cũng đói và tìm chút gì lót dạ. Anh liền cho xe vào con đường nhỏ (hình như là Ngô Văn Sở) có nhiều hàng quán dọc bên đường. Tôi mời anh vào ăn chung cho vui, có bạn.

Một dĩa cơm thịt nướng bì trứng và chén canh cải ngọt cho anh, tô bún nước lèo cho tôi. Lúc này thì không còn e ngại nữa, anh ăn thật ngon lành. Tôi nhìn anh rõ hơn, ốm cao và ngoài hàm răng chiếc còn chiếc mất, khuôn mặt anh rắn rỏi đường nét. Tóc nhiều cứng dợn cao, đôi mắt sâu dù có mờ sương gió vẫn còn đó nét sáng rạng chập chùng. Tôi nghĩ, lúc còn trẻ chắc chắn anh rất sáng sủa, đẹp trai.

-“Rồi vợ con anh làm gì? Mấy cháu có gia đình con cái gì chưa anh?”

-“Vợ tui trước làm phụ nấu cho nhà hàng, lương cũng khá lắm. Có lần qua phà vấp té, bể xương hông chậu, nay bả đi đướng khó khăn nên nghỉ làm”!

Bên ngoài trời đổ cơn mưa lớn… Anh xuất thân con nhà nghèo ở Xóm Chài, năm lớp 10 phải nghỉ học đi làm phụ giúp gia đình. Gặp chị, vừa đẹp vừa là con gái nhà buôn bán khá giả ở Phụng Hiệp. Hai người yêu nhau thắm thiết. Ba má chị ngăn cấm vì thấy anh nghèo, không tương lai. Nhưng chị quyết tâm một lòng yêu thương anh, về làm dâu Xóm Chài mặc cho gia đình quay lưng từ bỏ… Giọng anh kể ngập ngừng, khó nhọc.

-“Tui làm mọi nghề, đụng đâu làm đó. Đến nay vẫn chưa lo cho bả được một lần ăn ngon mặc đẹp. Nói thiệt với ông anh, nhiều khi tui hổng dám về nhà nhìn mặt vợ con”.

Tôi thấy đôi mắt anh đượm buồn, sũng nước. Ly trà đá trong tay anh cũng run nhẹ. “Thấy tui làm quần quật, bả đòi đi làm nhưng cả nhà đều cản. Sợ có chuyện lần nữa, tiền đâu lo thuốc thang… Tháng trước bả nhận đan giỏ bện lục bình tại nhà. Hổng bao nhiêu tiền nhưng cũng đỡ tù túng tay chân…”, mắt anh Nhân (tên anh) dù buồn nhưng tràn ngập yêu thương mỗi lần nhắc đến vợ. Không hiểu sao, tôi muốn được nắm tay và ôm anh với lòng ngưỡng mộ. Có lẽ đã lâu lắm rồi tôi mới nhìn thấy được ánh mắt, tấm chân tình của tình yêu. Tình yêu đẹp và quý giá có thật, đang hiệu hữu trước mặt tôi, của người chạy xe ôm ở bến Ninh Kiều.

-“Thằng con trai lớn làm thợ hồ chánh công trường, lương hướng rất khá. Mấy năm trước bị đá đè, gãy một chân mặt. May mà người ta thương, vẫn còn cho nó làm bảo vệ. Lương ít ỏi nhưng vẫn hơn thất nghiệp nằm nhà”.

Sợ anh chạnh lòng nhiều hơn, tôi hỏi lãng sang chuyện khác: “mỗi ngày chạy xe ôm anh kiếm được bao nhiêu?”. “Thời taxi đầy đường, trừ xăng dầu tiền bến kiếm được sáu, bảy chục là mừng. Nhằm bữa ế ẩm, chạy xe không còn lỗ cả tiền xăng…”, anh cho biết. Lúc trước anh còn ráng chạy thêm ban đêm, nhưng mấy tháng trở lại đây hổng dám nữa vì nạn cướp bóc hoành hành. Nhiều bạn chạy xe ôm ban đêm, mất tiền mất xe và đôi khi mất cả luôn mạng. Rồi anh tâm sự tiếp về hoàn cảnh gia đình mình:

-“Đứa con gái kế làm công nhân ở Bình Dương, đủ ăn đủ mặc. Lâu lâu cũng gửi dzề vợ chồng tụi chút đỉnh. Còn con út tui thì lấy chồng xa… Được cái, mấy đứa nó thương vợ chồng tui lắm…”

Bên ngoài trời cũng bớt mưa, tôi hỏi anh thức ăn ở đây có ngon không? Anh cười, “cơm chỗ này là nhứt rồi”! Tôi gọi thêm 3 phần cơm để anh mang về. Anh ngại ngùng từ chối, rồi cũng nhận với lời lúng túng cám ơn.

-“Chắc ông anh là Việt kiều phải hông?”

-“Hông… tui là dân buôn bán trà ở Đà Lạt”, tôi đành phải nói dối anh cho qua chuyện.  Điện thoại di động của tôi rung liên hồi trong túi. Chắc bà xã đang gọi, gần năm giờ rồi. Tôi nói anh Nhân chở tôi trở lại bến Ninh Kiều. Trên đường về anh trầm ngâm và ít nói hơn. Sau cơn mưa không khí những đường phố Cần Thơ trở nên dễ chịu và thơm mùi đất mới. Có lẽ cũng như tôi, anh đang cố sắp xếp lại câu chuyện anh và tôi gặp gỡ, để về kể lại cho vợ con nghe. Rồi chừng như tôi cũng ngồi im lặng phía sau không biết nói gì thêm. Chiếc xe ôm chạy rong ruổi trên những mặt đường, còn tôi và anh đang bên nhau chạy mênh mông trên những mặt đời nghiệt ngã.

Tôi nhắc anh để tôi xuống hơi xa khách sạn, phòng khi bà xã bất ngờ bắt gặp. “Ông anh cho bao nhiêu cũng được… Hổng cần trả cũng hổng sao…”, anh nói lí nhí khi tôi đưa lại chiếc mũ bảo hiểm. Tôi nhìn anh cười nhẹ, rồi móc túi quần gom hết món tiền bà xã đưa tôi dằn túi nhét trọn vào tay anh, “anh Nhân nhớ lấy tiền mua cho chị nhà vài bộ đồ mới cho đẹp nghen”! Anh nhìn tôi ngẩn người. Không để anh khó xử, tôi định quay đi, thì nghe anh nói nhanh:

-“Dạ, cảm ơn ông anh thiệt nhiều. Nhưng chắc hổng dám lấy tiền mua quần áo đẹp cho bả đâu..!”. Giọng anh nghèn nghẹn, xót xa: “Đứa con gái út, tui nói nó lấy chồng xa… Thiệt ra nó đi lấy chồng Đài Loan, rồi chết vì tai nạn giao thông bên đó. Vợ chồng tui phải chắt mót dành dụm, để trả nợ số tiền mang hài cốt nó về nhà mấy tháng trước…”

Tôi khựng người, chợt nghe trái tim mình như đang bị ai bóp nghẹn. Không dám quay lại nhìn anh, tôi cố bước chân đi thẳng và thấy lòa nhòa công viên màu nắng tắt. Số phận đời người sao cứ như cơn gió thoảng vô tình!

Rồi anh sẽ qua chiếc phà về bên kia Xóm Chài, với cuộc đời mỏi mòn còn lại. Rồi tôi sẽ trở về bên kia xứ lạ, một đời đầy vơi kiếp sống tha hương. Anh có thể quên tôi, một người khách trên chuyến xe ôm giữa muôn vàn dòng người tất bật. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không quên anh, chuyến xe chở cả một trái tim sâu thẳm, một cuộc đời có thật của người đàn ông chạy xe ôm ở bến Ninh Kiều. Buổi chiều như một nốt nhạc trầm buồn, chảy vàng vọt trên dòng sông quê hương tôi muôn thuở…

Durham, North Carolina

Nguyễn Vĩnh Long


 

Brazil hạn chế cho dân Việt Nam mượn đường đi Mỹ, Canada

Ba’o Nguoi-Viet

August 22, 2024

SAO PAULO, Brazil (NV) – Brazil sẽ bắt đầu áp dụng các quy định nhập cảnh cho một số người ngoại quốc đến từ Á Châu, trong đó có Việt Nam, vốn là những người mượn Brazil làm trạm trung chuyển để di cư tới Hoa Kỳ và Canada, văn phòng báo chí Bộ Tư Pháp Brazil cho biết hôm Thứ Tư, 21 Tháng Tám được hãng tin AP ghi nhận.

Quy định nhập cảnh có hiệu lực từ Thứ Hai, sẽ ảnh hưởng tới di dân đến từ các quốc gia Á Châu cần thị thực để ở lại Brazil. Quy định này không áp dụng cho những người đến từ các quốc gia Á Châu được miễn thị thực để nhập cảnh vào Brazil. Công dân Hoa Kỳ và nhiều công dân Âu Châu cũng không cần thị thực để đặt chân vào Brazil.

Cảnh Sát Liên Bang khởi động một cuộc điều tra và chỉ ra rằng di dân thường mua vé của các chuyến bay có địa điểm dừng chân tại phi trường quốc tế Sao Paulo, trên đường hạ cánh xuống các địa điểm khác, nhưng nán lại Brazil để làm nơi trung chuyển cho hành trình xuôi về phương Bắc, theo các hồ sơ chính thức mà hãng tin AP thu thập được.

Một số hành khách ngoại quốc đến phi trường ở Sao Paulo, Brazil, rồi tim đường qua Mỹ, Canada (Hình minh họa: MIGUEL SCHINCARIOL/AFP/Getty Images)

Một trong các hồ sơ cho biết hơn 70% yêu cầu xin tỵ nạn tại phi trường đến từ những người có quốc tịch Ấn Độ, Nepal hoặc Việt Nam. Các quốc gia Phi Châu gồm có Somalia, Cameroon, Ghana và Ethiopia, nằm trong số 30% số lượng người xin tỵ nạn còn lại.

Bộ Tư Pháp Brazil cho biết, bắt đầu từ tuần sau, du khách nào không có thị thực sẽ phải lên đường đi nơi khác bằng phi cơ hoặc trở về quốc gia xuất phát.

Một phúc trình do thanh tra cảnh sát liên bang Marinho da Silva Rezende Júnior ký và loan báo cho Bộ Tư Pháp Brazil biết rằng, Brazil chứng kiến “tình trạng rối ren” từ đầu năm ngoái do làn sóng di dân đổ về phi trường tọa lạc ở Guarulhos, một thành phố nằm trong khu vực đô thị Sao Paulo.

“Bằng chứng cho thấy phần lớn các di dân đang men theo con đường đã bị phát giác – và vô cùng nguy hiểm – họ đi từ Sao Paulo tới tiểu bang Acre thuộc miền Tây, để có thể đặt chân tới Peru và xuôi về phía Trung Mỹ, rồi cuối cùng là tới Hoa Kỳ từ biên giới miền Nam nước Mỹ,” một trong các hồ sơ cho biết.

AP từng thực hiện một cuộc điều tra vào Tháng Bảy phát giác ra di dân nối đuôi nhau rồng rắn đi qua Amazon, gồm có một số người từ Việt Nam và Ấn Độ. Nhiều người phải quay về tiểu bang Acre, trên khu vực biên giới giáp với Peru, vì chính sách biên giới Hoa Kỳ thay đổi, khiến cho các di dân đành phải chờ xem nên làm gì tiếp theo.

Gần 500 di dân đang còn cắm trại tại một phi trường quốc tế Sao Paulo sẽ được miễn các quy định mới về nhập cư, Bộ Tư Pháp Brazil cho biết.

Rêmullo Diniz, điều phối viên thuộc Gefron, đơn vị cảnh sát đảm trách hoạt động biên giới tại tiểu bang Acre, nói với AP rằng chính phủ thực hiện hành động sau khi giới chức địa phương thảo luận với các nhà ngoại giao Hoa Kỳ về tình hình của các di dân Á Châu và những người không có giấy tờ trong khu vực.

Trước đó trong ngày Thứ Tư, văn phòng công tố viên liên bang Brazil tuyên bố rằng phi trường quốc tế Sao Paulo “tiếp tục chứng kiến số lượng lớn người ngoại quốc đặt chân xuống Brazil từ các chuyến bay của hãng hàng không LATAM và không lập tức di chuyển tới địa điểm tiếp theo do hệ thống di cư của Brazil quá tải.”

Văn phòng công tố viên nói thêm rằng họ sẽ gây áp lực buộc các hãng hàng không phải cung cấp cho di dân một vài nhu yếu phẩm căn bản trong thời gian chờ cấp phép tỵ nạn. Điều này tức là đơn xin quy chế tỵ nạn, bất kể lý do là gì.

LATAM không lập tức trả lời yêu cầu bình luận của AP.

Một trong các hồ sơ cho biết cảnh sát liên bang Brazil nhận được 9,082 yêu cầu xin tỵ nạn trong năm 2024, tính tới 15 Tháng Bảy. Đây là con số cao gấp đôi so với cả thảy năm 2023 và là mức cao nhất trong hơn một thập niên qua, theo các số liệu.

Tuy nhiên, cảnh sát liên bang cho biết chỉ có vài trăm người trong số các di dân là tìm cách xin giấy tờ để ở lại Brazil.

Một hồ sơ tương tự cho biết cảnh sát liên bang tin rằng có “một đường dây di cư bất hợp pháp được tổ chức tại Brazil, trong đó những người tham gia vào hoạt động buôn lậu và buôn người xuất hiện nhan nhản, nộp đơn xin quy chế tỵ nạn một cách gian lận.”

Trong những năm gần đây, Brazil luôn luôn mở cửa cho dân tỵ nạn, đặc biệt là dân Afghanistan, bất kể khuynh hướng tư tưởng của các nhà lãnh đạo tại quốc gia Châu Mỹ Latin này.

Nhưng chính phủ Brazil lại thất vọng trước các tin tức liên quan tới việc di dân tìm kiếm quy chế tỵ nạn chỉ để lấy Brazil làm trạm trung chuyển, đặc biệt là vào thời điểm hệ thống di cư đang hứng chịu gánh nặng đến từ di dân Haiti, Syria, Afghanistan và Ukraine, trong việc tìm kiếm thị thực nhân đạo.

Từ Tháng Chín 2021 tới Tháng Tư 2024, riêng dân Afghanistan đã được cấp 11,248 thị thực nhân đạo, theo số liệu từ chính phủ Brazil. (TTHN)


 

Việt Nam – quyền lực trong tay ai? (Phần 1)- Trân Văn- VOA

Ba’o Tieng Dan

22/08/2024

Blog VOA

Trân Văn

Một số thân hữu của ông Trương Huy San (nhà báo có bút danh là Huy Đức và blogger có nickname là Osin) vừa gửi tâm tình của họ về ông lên mạng xã hội nhân dịp ông tròn 62 tuổi [1].

Huy Đức bị tạm giam hôm 7/6/2024 cùng thời điểm với ông Trần Đình Triển, trong vụ án “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” (Điều 331 BLHS) [2].

Khoảng một tháng sau ngày ông Trương Huy San và ông Trần Đình Triển bị bắt, viên đại tá đại diện cho Cơ quan An ninh điều tra (ANĐT) của Bộ Công an cho biết thêm: Hai người này đã có hành vi vi phạm pháp luật khi đăng các bài viết có nội dung vi phạm, xâm phạm quyền lợi của tổ chức, cá nhân. Đến nay, cả hai đã khai nhận hành vi phạm tội của bản thân. Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đang tiếp tục điều tra mở rộng vụ án để xử lý theo quy định của pháp luật [3].

Huy Đức vốn là người thường xuyên bày tỏ suy nghĩ, nhận định về những vấn đề, sự kiện liên quan đến nhiều lĩnh vực tại Việt Nam (chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa, giáo dục). Trần Đình Triển cũng gần như thế nhưng họ không gặp rắc rối đáng kể nào. Không phải tự nhiên mà AP từng xem Huy Đức như… “thử thách giới hạn của tự do ngôn luận ở Việt Nam”. Gần đây, cả hai đã “xâm phạm quyền lợi của tổ chức, cá nhân” nào khiến công an phải khởi tố, tạm giam. Thậm chí còn… “mở rộng điều tra”?

***

Nếu thử tìm đọc những gì Huy Đức đã viết ắt sẽ thấy, trong khoảng 40 năm cầm bút, nhà báo Huy Đức thường chỉ trình bày suy nghĩ, nhận định về vấn đề, sự kiện, rất ít khi chỉ trích nặng lời cá nhân nào đó.

Nhân vật duy nhất bị Huy Đức “chì chiết” suốt nhiều năm là ông Nguyễn Tấn Dũng (cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Thủ tướng Việt Nam). Đó cũng là một trong những lý do khiến Huy Đức bị phê phán “thiếu khách quan”. Có một điểm cần chú ý, Huy Đức đã chỉ trích ông Nguyễn Tấn Dũng từ khi ông Dũng còn tại chức.

Đầu thập niên 2010, sau khi ông Dũng “tái đắc cử” để tiếp tục đảm nhiệm vai trò Thủ tướng thêm một nhiệm kỳ nữa (2006-2016), Huy Đức đã khuấy động dư luận bằng “Ba khâu đột phá của Thủ tướng”…

Xin trích một số đoạn để hình dung điều mà một số người cho là “ân oán” giữa Huy Đức và ông Nguyễn Tấn Dũng đến từ đâu: “Không thể nghi ngờ khả năng sắp đặt nhân sự để thâu tóm quyền lực của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng, nhìn hai trang báo đăng bài “nhậm chức” dày đặc chữ, mới thấy, ông làm Thủ tướng tới nhiệm kỳ thứ hai mà cũng không kiếm được người viết diễn văn biết cách phân biệt sự khác nhau trong ngôn ngữ của một chuyên viên cấp vụ với ngôn ngữ của một chính trị gia ở hàng nguyên thủ…

…Thật khó để gạch ra vài đầu dòng nói về đóng góp của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong nhiệm kỳ đầu, nhất là về mặt chính sách. Nhưng, khác với những người tiền nhiệm của mình, Nguyễn Tấn Dũng đang có cả một nhiệm kỳ trước mắt. Đây có thể là cơ hội cuối cùng và cũng có thể là cơ hội bắt đầu để ông tiếp tục nắm quyền với vai trò Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch Nước… Việt Nam, xét về bản chất, không còn là ‘một quốc gia cộng sản mà chỉ là quốc gia độc đảng’. Trong thâm sâu, những người đồng nhiệm của ông Dũng không còn coi ý thức hệ là kim chỉ nam cho dù độc đảng vẫn là lẽ sinh tồn của họ. Nếu ông Dũng đòi xét lại định hướng xã hội chủ nghĩa, ông cũng sẽ bị tiêu diệt. Các đối thủ của ông sẽ chống ông không vì niềm tin mà vì đấy là công cụ tấn công mà không ai dám cãi. Nhưng, với tư cách Thủ tướng, ông Dũng có thể thuyết phục các đồng chí của mình ‘Giữ định hướng xã hội chủ nghĩa nhưng thay vì lấy quốc doanh là chủ đạo thì phải chọn hiệu quả của nền kinh tế làm chủ đạo’…

Năm 2005, trước khi ông Nguyễn Tấn Dũng cầm quyền, khu vực quốc doanh tuy nắm 54,9% tổng số vốn sản xuất kinh doanh, 51% giá trị tài sản cố định và đầu tư tài chính dài hạn nhưng chỉ tạo ra 38,8% doanh thu, trong khi khu vực tư nhân chỉ chiếm 25% vốn sản xuất kinh doanh, 20,6% giá trị tài sản cố định và đầu tư tài chánh dài hạn nhưng đã tạo ra mức doanh thu chiếm 39,5%. Thế nhưng, năm 2006, thành phần kinh doanh kém hiệu quả này vẫn được ưu tiên, doanh nghiệp nhà nước vẫn nắm giữ 75% tài sản cố định quốc gia, 20% vốn đầu tư xã hội, gần 50% vốn đầu tư của nhà nước và 60% tín dụng ngân hàng trong nước và 70% vốn vay từ nước ngoài. Ngay từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam bắt đầu chấp nhận kinh tế nhiều thành phần, chưa bao giờ khu vực kinh tế quốc doanh được coi là một khu vực kinh doanh hiệu quả. Không thể có cái gọi là chủ nghĩa xã hội như đức tin của một số người nếu những anh nắm nhiều nhất tài nguyên và vốn liếng quốc gia lại làm ra tiền ít nhất

Tất nhiên, nếu ông Dũng muốn, việc thực hiện những điều tối thiểu này cũng không phải dễ dàng. Một nội các mà một số thành viên của nó đã phải chi phí rất nhiều để ngồi vào không thể sẵn sàng chia tay với quyền cấp từng tờ giấy phép. Nhưng, cũng như ‘Trần Văn Chắt, Nguyễn Thị Tèo’, đã lên tới đó thì đừng nghĩ tới mục tiêu kiếm chác. Thủ tướng cũng cần có sự ủng hộ của các thành viên trong gia đình. Đối với một dòng họ có một người ngồi trên ghế Thủ tướng tới hai nhiệm kỳ thì điều đáng tự hào là những gì người đó đã làm chứ không phải là lượng đất đai, cổ phiếu mà các thành viên trong gia đình nắm được” [4].

Thực tế cho thấy, sau khi ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố giã biệt chính trường để trở về… “làm người tử tế”, di sản mà ông để lại là hàng loạt đại án, các viên chức cao cấp (như Đinh La Thăng,…), lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước (như Trịnh Xuân Thanh,…) lũ lượt vào tù và không thể đếm xuể các “đại dự án” cũng như “dự án” của các tập đoàn nhà nước, tổng công ty nhà nước thất bại, thua lỗ do tham nhũng và kém cỏi. Cho dù không có thống kê chính thức nhưng có thể ước đoán tổng thiệt hại lên tới vài trăm ngàn tỷ đồng [5] [6].

Chỉ trích Nguyễn Tấn Dũng, phân tích, nhận định về hậu họa mà Nguyễn Tấn Dũng và phe nhóm tạo ra, liệu giờ đây có sẽ thành “tội”, vì… “thời thế đã thay đổi”?

(Còn tiếp)

________

Chú thích

[1] https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02bh4YE2Bevspeu3tLUMFCtLeH4X39kiwWbNDKrs97QFbLrvBAHhLRarAkKcBxPWaul&id=100001402346694

[2] https://tuoitre.vn/bat-ong-truong-huy-san-osin-huy-duc-va-ong-tran-dinh-trien-20240602083151396.htm

[3] https://vietnamnet.vn/bo-cong-an-dieu-tra-mo-rong-vu-an-lien-quan-ong-tran-dinh-trien-truong-huy-san-2299744.html

[4] https://danluanvn.blogspot.com/2011/08/huy-uc-ba-khau-ot-pha-cua-thu-tuong.html

[5] https://phapluat.tuoitrethudo.vn/toan-canh-12-dai-du-an-thua-lo-nghin-ti-cua-nganh-cong-thuong-19144.html


 

Tại sao họ ra đi?- Đoàn Bảo Châu

Ba’o Tieng Dan

Đoàn Bảo Châu

22-8-2024

Tính trung bình trong 26 năm qua, mỗi năm có chừng 100 ngàn người Việt di cư ra nước ngoài và Việt Nam được xếp vào top 10 các quốc gia di cư ra nước ngoài nhiều nhất tại khu vực Đông Á – Thái Bình Dương. Điều này thì các bạn có thể hỏi ông bạn vô cùng uyên bác của tôi là bác Google.

Clip của một người quay mới mấy ngày trước từ biển Columbia tới Mỹ. Những người này ra đi với tinh thần vui vẻ chứ nhiều đoàn khác ít tiền hơn thì điều kiện khổ cực và mạng sống mong manh hơn nhiều.

Video Player

 

02:08

Câu này ông Phúc nói vào năm 2018, từ năm ấy đến nay số người vẫn đi nhiều. Họ trốn bằng nhiều con đường khác nhau, thậm chí bằng cách nguy hiểm như container mà đã gây ra cái chết kinh hoàng của 39 người Việt vào tháng 10.2019. Con số người Việt vượt biên sẽ gấp nhiều lần nếu các nước khác có chính sách mở cửa tị nạn.

Mà năm ấy, ông Phúc dựa vào đâu để kết luận như đinh đóng cột như vậy? Mà sao không thấy công dân các nước khác sang định cư ở Việt Nam nhỉ?

Theo suy nghĩ của tôi thì đất lành chim đậu, nếu người dân tin tưởng vào sự lãnh đạo sáng suốt của đảng thì họ nên yên tâm an cư lạc nghiệp chứ sao lại đi tìm tương lai ở bến bờ khác làm gì, mà ở những nơi ấy thì đào đâu ra đảng cộng sản để dẫn đường cho họ, họ sẽ lạc lối mất thôi.

Thôi, giả vờ ngây thơ nói vui một chút chứ trường hợp này tôi xin được nói thẳng suy nghĩ của mình. Tôi tin là ông Phúc đoán mò.

Và cũng xin khẳng định là tôi, một công dân có quyền nghi ngờ hay tin tưởng lời nói của một người khác, cho dù người ấy là dân thường hay quan chức nếu tôi không thấy cơ sở thuyết phục. Nói lên lòng tin hay sự nghi ngờ, nói lên sự thật, nỗi niềm trăn trở trước thực tại là quyền tối thiểu của công dân. Nói vậy để DLV đừng chụp mũ, gán ghép tội “nói xấu lãnh đạo”. Trò trẻ con ấy nên bỏ đi.

Một con người muốn trưởng thành thì cần nhìn thẳng vào bản thân mình, một quốc gia cũng vậy, đừng tự ru ngủ và tự mãn cho mình là đỉnh cao nhân loại. Hãy hỏi một câu đơn giản là tại sao 100 ngàn người Việt di cư mỗi năm?

Các ông không thể làm được gì ra hồn khi không có cái tư duy thẳng thắn minh bạch trước mọi chuyện. Nhưng thôi, tôi biết đòi hỏi điều ấy ở các ông là một điều xa xỉ, các ông sẽ không nêu câu hỏi và cũng không trả lời đâu. Các ông còn đang say sưa tự ru ngủ mà.

Tôi nêu ra đây mấy lý do tại sao họ ra đi nhé.

  1. Môi trường kinh doanh lởm. Nếu ngày nào các doanh nghiệp ở Việt Nam dám phép nói thẳng thì các ông mới hiểu hết nỗi khổ của họ. Như bà Phạm Chi Lan đã nói thì số tiền để doanh nghiệp bôi trơn là khủng khiếp. Tiền rơi vào túi quan chức chứ đâu. Mà quan chức thì toàn đảng viên. Vậy lòng tin của người dân có đặt vào những kẻ ăn chặn, những kẻ coi mình là bò sữa để vắt không?
  2. Môi trường sống bẩn khiến người dân hoảng hồn. Ung thư tứ tung và ngày càng tệ hại hơn. Nguyên nhân cũng bởi cơ quan chức năng làm không ra gì. Đến cán bộ cho phép bao tấn chất độc về mà còn ngây ngô nói là không biết đấy là chất độc cơ mà. Vậy chắc phải hỏi người dân thì mới biết?
  3. Tai nạn: Tai nạn giao thông thì rõ rồi nhưng còn đủ tai nạn kiểu khác. Dây điện rơi ra trước trường học, bảo vệ trường, người đi đường coi như bị mù, không có con mình, người thân mình đi qua chỗ ấy thì kệ mẹ nó. Kết quả là mấy đứa trẻ gặp nạn. Người Việt xấu xí hết sức ở khía cạnh này. Nói đúng là ích kỷ đến bất lương. Tôi lợm giọng khi viết đến đây.

Tai nạn khi cổng chào bằng thép mà móng toàn đất, những con đường bao nghìn tỉ mà đầy ổ voi thì có tu luyện võ thuật một trăm năm cũng vật ra đường, đầu đập xuống đất hay xe tải cán qua người. Chết thì đại biểu quốc hội phán bảo do đi không nhìn, không phải do đường mà chết.

  1. Điều này thực ra liên quan tới tất cả các điều ở trên là đạo đức xã hội xuống cấp chưa từng có, nhìn đâu cũng thấy tham nhũng, bất công, môi trường giáo dục, nơi ươm trồng con người thì thối hoăng với bao vụ tai tiếng, công lý chẳng phải là diễn viên hài mà nhiều vụ còn là một thằng khốn nạn chuyên chụp mũ, kết tội người yêu nước một cách thô bỉ.

Viết đến đây, lòng tôi buồn vô hạn và cảm giác rất gần với sự tuyệt vọng. Là người dân, chúng tôi dựa vào lãnh đạo để dẫn dắt. Ông Phúc từng là lãnh đạo cấp cao chót vót mà toàn phát biểu bôi hồng, rất xa thực tế với toàn kiểu mĩ từ như: “đầu tầu, mũi nhọn, thủ phủ, cường quốc, công chúa ngủ trong rừng, Vernice, Paris…” thì đến bao giờ hiện trạng này mới được cải thiện?

Dân đen chúng tôi giờ đây mệt quá. Chúng tôi chỉ cần một người lãnh đạo nói thật mà khó quá, xa vời quá. Chúng tôi không cần “đầu tầu” với “thủ phủ”, chúng tôi cần những cái đầu và con tim nhìn thấy sự thật và biết cải thiện hiện trạng.

Mạng xã hội là nơi duy nhất những tiếng nói phản biện thẳng thắn được đưa lên, nơi bấu víu hy vọng mỏng manh để tạo ra sự thay đổi tích cực mà các ông áp dụng luật an ninh mạng để hạn chế, kiểm soát thì đất nước này sẽ be bét đến đâu, tệ hại đến đâu trong thời gian tới?

Thôi, tôi mệt rồi, tạm phát biểu thế đã. Tôi hy vọng tiếng nói nhỏ bé này của tôi đến được tai một số vị và bớt đi những phát biểu tô hồng sai lệch một trời một vực với thực tế.


 

Mạng đồn rần rần: Nguyễn Xuân Phúc sắp bị bắt

Ba’o Nguoi-Viet

August 7, 2024

Ông Tư Sài Gòn/SGN

Tin đang lan truyền trên các trang mạng, xuất phát từ trang Thoibao.de cho biết ông Nguyên Xuân Phúc, nguyên thủ tướng Chính Phủ, chủ tịch nước Việt Nam đang bị Uỷ Ban Kiểm Tra Trung Ương gọi lên làm việc liên quan đến tài liệu chứng minh nhận hối lộ của Trương Mỹ Lan và Cao Minh Trí (giám đốc truyền thông Trường Phổ Thông Duy Tân) và Phan Quốc Việt (chủ tịch, tổng giám đốc Công Ty Cổ Phần Công Nghệ Việt Á). Cả hai người này vẫn đang bị điều tra mở rộng.

Tin đồn còn cho biết thêm, hiện nay ông Nguyễn Xuân Phúc và vợ là bà Trần Nguyệt Thu bị cấm xuất cảnh.

Để tránh bị phát giác, bà Thu đã nhờ bà Bùi Thị Thu Hà là vợ Thiếu Tướng Đàm Thanh Thế đứng tên dùm khối tài sản nhiều ngàn tỷ. Đàm Thanh Thế là người có họ hàng, anh em phía mẹ của ông Phúc.

Hồi cuối năm 2013, Đàm Thanh Thế xin biệt phái từ ngành công an để chuyển sang làm vụ trưởng trong Văn Phòng Chính Phủ, thư ký riêng cho ông Nguyễn Xuân Phúc (lúc đó ông Phúc là phó thủ tướng, Trưởng Ban Chỉ Đạo 389).

Tháng Bảy 2016 sau khi Nguyễn Xuân Phúc lên làm thủ tướng, Đàm Thanh Thế được bổ nhiệm giữ chức Chánh Văn Phòng Thường trực BCĐ 389. Đây là cơ quan trung ương quyền lực, chỉ đạo các hoạt động chống buôn lậu, gian lận thương mại, hàng giả của Chính Phủ. Có thể nói, Đàm Thanh Thế nắm giữ một vị trí trung gian rất “màu mỡ,” có quyền lực rất lớn, kiếm được rất nhiều tiền trong hơn 5 năm ở đây.

Khi đang làm thủ tướng, ông Phúc dùng Phó Thủ Tướng Trương Hoà Bình và Trung Tướng Trần Văn Vệ – tổng cục trưởng Tổng Cục Cảnh Sát, khởi tố bắt giam nhiều cán bộ, doanh nghiệp để trả thù cá nhân, cũng như tiêu diệt đường chính trị của họ nhằm rộng đường thăng tiến của mình.

Điển hình như vụ án liên quan đến Vũ Nhôm (Phan Văn Anh Vũ) khi chứng cứ kết tội dựa vào suy đoán của cơ quan tố tụng, người bán đất công vụ là nhà nước là nguyên nhân phạm tội thì không xét xử mà lại kết tội người mua. Tại tòa án ngày 1 Tháng Bảy 2020, Vũ Nhôm hỏi quan toà: “Có chứng cứ nào khẳng định bị cáo cấu kết với lãnh đạo Đà Nẵng…” Quan toà trả lời: “Dựa vào kết luận điều tra và cáo trạng đủ chứng minh có sự cấu kết…” Nhưng quan tòa không đưa ra chứng cứ gì, mà chỉ suy đoán.

Thực trạng này phản ánh nền tư pháp của Việt Nam không dựa trên hiến pháp, công lý hay sự thật mà tùy thuộc vào ý chí chủ quan của lãnh đạo và việc mua bán công lý.

Hơn nữa, ông Phúc còn cướp Cảng Quy Nhơn – Công ty Cổ Phần Cảng Quy Nhơn do doanh nghiệp tư nhân ông Lê Hồng Thái quản lý để chuyển giao cho con rể của ông Phúc là Vũ Chí Hùng, còn nguồn tiền đầu tư ông Phúc yêu cầu Đỗ Quang Hiển (Bầu Hiển) chi ra.

Ông Phúc còn dùng Trung Tướng Trần Văn Vệ để khởi tố bắt giam nhiều phe cánh của Tô Lâm và Trần Đại Quang. Chẳng hạn như vụ án của Đại Tá Nguyễn Duy Linh, cục phó Cục Tình Báo Bộ Công An, con trai Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng – tổng cục trưởng Tổng Cục An Ninh – “thủ trưởng” cũ của Tô Lâm.

Đây được xem là một trong những nguyên nhân chủ yếu dẫn đến mâu thuẫn giữa ông Phúc và ông Lâm.

(từ trái qua: Trung tướng Trần Văn Vệ, Đại tá Nguyễn Duy Linh và Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng)

Năm 2019, ông Phúc “bật đèn xanh” cho Tướng Trần Văn Vệ “sờ gáy” Đại Tá Nguyễn Duy Linh và Hồ Hữu Hoà, về tội “nhận hối lộ” và “môi giới hối lộ.” Hồ Hữu Hoà vốn là thầy phong thuỷ, nên thân quen với nhiều uỷ viên Bộ Chính Trị và các tướng lĩnh công an. Sau Hòa chuyển sang nhận nhiệm vụ mới trong giới công giáo, với sự giúp đỡ của Giáo phận Vinh của giám mục Nguyễn Hữu Long.

Đại Tá Nguyễn Duy Linh nhận hối lộ từ Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “nhôm” với số tiền nhiều triệu USD. Nhưng nhờ bộ trưởng Tô Lâm, nên Nguyễn Duy Linh chỉ bị cáo buộc nhận hối lộ 5 tỷ đồng, và bị tuyên án 14 năm tù. Theo giới thạo tin, Nguyễn Duy Linh mang tiếng ngồi tù, nhưng cũng chỉ như đi nằm viện nghỉ dưỡng.

Nguyễn Duy Linh là con trai duy nhất của Tướng Hưởng, một “bố già” khét tiếng trong ngành công an. Theo tin đồn, do nhục nhã và cay cú, Tướng Hưởng thề sẽ bắt bằng được ông Phúc.

Sắp tới ông Phúc có thể bị khởi tố tội nhận hối lộ, còn Trung Tướng Trần Văn Vệ có thể bị khởi tố vì liên quan đến tội bỏ lọt tội phạm và bảo kê đánh bạc.


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Họ ở thế quỳ

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

22/08/2024

Sức khoẻ tinh thần của tôi tương đối bình thường và ổn định. Chỉ “tương đối” thế thôi vì đôi khi tôi vẫn hay bị buồn ngang, nhất là sau những giấc ngủ muộn màng, chợt mở mắt và thấy mình đang trơ trọi ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Chán viết, lười đọc, bạn không, rượu cạn nhưng thay vì khoác áo đi kiếm thêm vài chai thì tôi chỉ nằm lắng nghe đám học sinh (ở ngôi trường tiểu học kề bên nhà trọ) hò hát – dù chả hiểu chi. Hoá ra trẻ con của nước Cambodia cũng hay được dậy dỗ hát hò y như mình, lúc còn thơ ấu.

Những bài hát mà chúng tôi được học, cách đây hơn nửa thế kỷ, không hề có trong chương trình của Bộ Quốc Gia Giáo Dục ở miền Nam. Tất cả đều hoàn toàn do ngẫu hứng của thầy cô. Do đó, ca từ không có lời nào nhắc đến râu (dài) tóc (bạc) của bất cứ vị lãnh tụ nào ráo trọi mà thường thì chỉ liên quan đến những con vật ngây ngô (và quen thuộc) trong đời sống hằng ngày:

  • Em có nuôi một con chó, trông nó to như con bò. Sáng nó kêu gấu, gấu, gấu…
  • Kìa đàn vịt bơi dưới ao hồ. Thằng bờm xờm vác cây đuổi đánh. A ha ha nó kêu quác quạc quác quạc …
  • Hai chú gà con đi chơi với nhau. Chú che cái dù, chú đội mũ trên đầu …

Thảng hoặc, cũng có những bản hùng ca:

  • Đây Bạch Đằng Giang sông hùng dũng của nòi giống Tiên Rồng, giống Lạc Hồng, giống anh hùng Nam Bắc Trung …

Hay:

  • Toàn dân! Nghe chăng? Sơn hà nguy biến!
    Hận thù đằng đằng! Biên thùy rung chuyển…

Chúng tôi thích ca bè. Nửa lớp bên này:

  • Trước nhục nước nên hòa hay nên chiến?

Nửa lớp còn lại hét lên:

  • Quyết chiến!

Rồi đổi bên:

  • Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh?

Bên kia lại gào lên:

  • Hy sinh!

Chúng tôi thích hò hét và gào thét (“quyết chiến” – “hy sinh”) chơi cho vui, chứ chả đứa nào hiểu rõ nghĩa của những cụm từ (“sơn hà nguy biến” – “biên thùy rung chuyển”) nghiêm trọng đến thế.

Thế mà hơn nửa thế kỷ đã qua. Thằng nhỏ năm xưa (nay) đã thành một ông già  bước vào tuổi thất tuần. Nhiều chiều nó nằm cô quạnh trong một căn nhà trọ – ở một góc trời buồn – hát nho nhỏ (“Trước nhục nước nên hòa hay nên chiến? Quyết chiến”) chỉ cho chính mình nghe, rồi không dưng mà muốn trào nước mắt!

Lấy cái con bà gì ra để chiến?

Hơn 10 năm trước, vào ngày 24 tháng 7 năm 2009, trong buổi tọa đàm Biển Đông & Hải Đảo Việt Nam nhà văn Nguyên Ngọc đã nói đến “sức mạnh của nhân dân” như là yếu tố quan trọng nhất trước hiểm hoạ ngoại xâm. Hai hôm sau, ông Hà Sĩ Phu cũng long trọng khẳng định: “Chân lý muôn đời là chỉ có Dân mới cứu được nước.”

Nay, quý vị thức giả trong và ngoài nước, cũng vẫn đang loanh quanh với chuyện lòng dân và thế nước. Lòng dân hiện tại ra sao?

Xin hãy nghe đôi lời tâm sự của một người dân vừa rời bỏ quê hương, và nhất quyết sẽ không ngoảnh đầu nhìn lại:

Tôi đi vì tương lai của con trai tôi, thằng Tí Hớn.

Khi Tí Hớn sinh ra trong bệnh viện, tôi phải trải qua cảnh hối lộ cho bác sĩ tiền, người ta nói rất thẳng phải bồi dưỡng ca này, kíp kia ngần này, ngần kia.

Là dân giang hồ, tôi từng hối lộ cho công an nhiều lần. Khi sinh con ra, tôi phải hối lộ cho bác sĩ. Như một thói quen, chuyện hối lộ trở thành bình thường trong xã hội Việt Nam, nó bình thường đến nỗi tôi thấy nó là việc tự nhiên không có gì đáng phải nghĩ về nó cả.

Những người nhận hối lộ ấy, họ cũng phải hối lộ cấp trên của họ để làm việc được chỗ ấy. Để cho họ yên tâm làm việc phục vụ mình, đóng góp cùng với họ để họ có vị trí ấy yên ổn thì có gì đâu.

Nhưng rồi một ngày không lâu sau khi Tí Hớn ra đời, tôi nhận ra rằng, nếu con tôi lớn lên trong một xã hội mà những nghề cao quý như công an, nhà giáo, bác sĩ lại thản nhiên đòi tiền hối lộ như thế , con tôi sẽ sống thế nào.

Tôi có phải dạy nó rằng chuyện hối lộ như vậy là điều bình thường không ? Bạn nghĩ xem, một đất nước mà đầy rẫy những kẻ dối trá từ y tế, hành pháp, giáo dục và cả tôn giáo nữa, tôi có nên để cho con mình ở đó không ? (Người Buôn Gió. “Đầu Không Ngoảnh Lại.” Dân Luận – 07/10/2019).

Quan niệm cá nhân của một blogger (vốn là một thị dân) về đất nước, tất nhiên, không thể tiêu biểu cho cả một dân tộc mà đại đa số sống ở nông thôn. Những nông phu (đội sương nắng bên bờ ruộng sâu/vài ngàn năm đứng trên đất nghèo) không mấy ai có ý nghĩ rời bỏ quê cha đất tổ. Họ sống ra sao?

“54 năm qua, những người nông dân không một ngày ngừng cày cuốc, gieo trồng với tất cả những đức tính cần cù trên cánh đồng của họ. Họ đã lao động không hề than thở, họ đã hy sinh không hề than thở. Nhưng sau 54 năm, họ ngẩng đầu lên nhìn lại con đường của họ đã đi. Và họ kinh hãi nhận ra: họ đã đang đi theo một vòng tròn. Họ đang có nguy cơ trở lại điểm xuất phát… Tôi mang cảm giác người nông dân bị bỏ mặc và trở nên bơ vơ trên cánh đồng đầy nắng mưa, bão gió”. (Nguyễn Quang Thiều. “Thư Của Đứa Con Những Người Nông Dân.” Vietnamnet – 26/06/2009).

Má ơi, nếu họ được “bỏ mặc trên những cánh đồng đầy nắng mưa” để “cần cù cầy cuốc gieo trồng” thì may mắn và quí hoá biết chừng nào. Từ thưở lập quốc đến nay, nông dân Việt Nam có bao giờ dám than thở hay mong mỏi điều gì khác nữa đâu.

Chỉ sợ họ lại bị bắt xỉa xói đấu đá lẫn nhau cho đến chết, rồi vào hợp tác xã nông nghiệp (thay trời làm mưa, nghiêng đồng cho nước chẩy ra ngoài) nay buộc trồng lúa thần kỳ, mai buộc trồng cây cao lương … – những nông phẩm mà sản lượng chỉ thu hoạch được … trên đài và báo!

Chưa hết:

“Chiều 18-1-2011, khi điều khiển phiên họp toàn thể của Đại hội Đảng lần thứ XI biểu quyết lựa chọn giữa “chế độ công hữu về tư liệu sản xuất” và “quan hệ sản xuất tiến bộ phù hợp”, ông Nguyễn Phú Trọng hứa với Đại hội “thiểu số sẽ phục tùng đa số”. Nhưng, tháng 5-2012, Ban Chấp hành Trung ương mà ông Nguyễn Phú Trọng là tổng bí thư vẫn quyết định duy trì “chế độ công hữu” với đất đai, “tư liệu sản xuất” quan trọng nhất.” (Huy Đức. Bên Thắng Cuộc, tập II. OsinBook, Westminster, CA: 2013).

Từ đó, Việt Nam trở nên một “cường quốc của dân oan.” Giới người này vật vạ, la lết, lang thang, vất vưởng trên khắp mọi nẻo đường đất nước hoặc “co dúm thút thít” trong mảnh đất (còn lại) mà diện tích chỉ đủ dựng một túp lều, kỳ dư đã bị thu hồi với giá đền bù “mỗi m2 bằng giá một… cốc bia” – theo như ghi nhận của blogger Đào Tuấn.

Sẽ có bao nhiêu người dân ở Lộc Hưng, Văn Giang, Dương Nội, Long An, Cần Thơ, Đồng Nai, Dak Nong … sẵn sàng “hy sinh” mạng sống khi “sơn hà nguy biến” hay “biên thùy rung chuyển”?

Lòng dân đã vậy. Thế nước thì sao ?

G.S Tương Lai buông thõng, vỏn vẹn, chỉ có hai từ ngắn gọn nhưng hoàn toàn chính xác:

– Chông chênh!

Chủ trương, đường lối, chính sách nhất quán và xuyên suốt là “đi dây” mà không “chông chênh” thì mới là chuyện lạ. Thế nước thì chông chênh, quốc khố thì trống rỗng, dù “mỗi quả trứng gà phải cõng đến 14 loại thuế phí.”

Giới lãnh đạo bất tài, phân hoá, ngu dốt và tham lam vô độ … nên phải quỳ xuống cắt biển và dâng đất để giữ lấy thân (cùng của cải) là hệ quả tất yếu. Dân Việt làm sao thoát Trung, nếu không tiên quyết (và cương quyết) thoát khỏi cái đám Cộng Sản gian tà này.


 

LỜI HỨA TRUNG THÀNH – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

 
  TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

Trong những Chúa nhật vừa qua, chúng ta đều được nghe Tin Mừng trích từ Phúc âm thánh Gio-an, chương 6.  Nội dung của chương này, trước hết là phép lạ nhân bánh cho năm ngàn người ăn no.  Sau đó là cuộc tranh luận giữa Chúa Giê-su và người Do Thái xung quanh đề tài Bánh Hằng Sống.  Những vấn nạn của người Do Thái được ghi trong Tin Mừng, thực ra cũng là những vấn nạn của con người ở mọi thời đại về những mầu nhiệm Ki-tô giáo, nhất là mầu nhiệm Thánh Thể.  Quả vậy, xung quanh chúng ta hôm nay, có biết bao người đang đặt ra những câu hỏi về sự hiện hữu của Thiên Chúa; về cuộc đời, sự chết và sống lại của Chúa Giê-su; về Giáo hội; về các Bí tích, về thiên đàng và hỏa ngục.  Điều này không có gì lạ, bởi vì những việc làm của Thiên Chúa không thuộc cùng một phạm trù với hoạt động của loài người, và những gì Ngài thực hiện là bởi quyền năng của Ngài.  Tin vào Thiên Chúa là tin vào Đấng có thể làm mọi sự, là Đấng làm cho cái không thể trở thành điều có thể.

Trước những lời giáo huấn của Chúa Giê-su về Bánh Hằng Sống, nhiều người Do Thái coi là chói tai và họ bỏ, không muốn theo Người nữa.  Trong số này, có cả những môn đệ, tức là những người đã được Chúa chọn và đã theo Chúa một thời gian dài.  Trước tâm trạng hoang mang của những người còn lại, Chúa Giê-su hỏi nhóm Mười hai, tức là các tông đồ: “Anh em có muốn bỏ đi không?”  Thánh Phê-rô là người lên tiếng trả lời: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai?  Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời.”  Chúa Giê-su chắc chắn được an ủi rất nhiều qua câu trả lời của thánh Phê-rô.  Đây vừa là một lời tuyên xưng đức tin, vừa là lời đoan hứa trung thành.  Lòng trung thành với Chúa không chỉ được thể hiện lúc Người được tôn vinh, nhưng còn trong những thời điểm bi đát của Người.  Vào lúc nhiều người muốn bỏ đi, Phê-rô và Mười hai tông đồ vẫn ở lại, dẫu rằng các ông chưa thể hiểu hết ý nghĩa của giáo huấn về Thánh Thể.

Giữa những vấn nạn hóc búa của con người thời đại hôm nay, người tín hữu cần được huấn luyện để trưởng thành trong đức tin và có thể trình bày đức tin của mình, như thánh Phê-rô viết: “Anh em hãy luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em.  Nhưng phải trả lời với sự hiền hòa và lòng kính trọng” (1 Pr 3,15-16).  Tuy vậy, để có thể trình bày đức tin của mình, trước hết, Ki-tô hữu phải xác tín vào sự hiện hữu của Thiên Chúa trong cuộc đời, cũng như vào tình yêu thương của Ngài đối với nhân loại nói chung và cá nhân mỗi người nói riêng.  Trong mọi hoàn cảnh, Chúa luôn chờ đợi nơi chúng ta lòng trung thành.  Trước hết là trung thành với những lời tuyên thệ trước khi lãnh nhận Bí tích Thanh tẩy, sau đó là trung thành với giáo huấn của Chúa.  Giáo huấn này được chuyển tải đến với chúng ta qua các thừa tác viên của Giáo hội.

Suốt bề dày lịch sử, Thiên Chúa luôn trung thành với con người, kể các khi con người thất tín.  Thánh Phao-lô đã viết cho ông Ti-mô-thê: “Nếu ta kiên tâm chịu đựng, ta sẽ cùng hiển trị với Người.  Nếu ta chối bỏ Người, Người cũng sẽ chối bỏ ta.  Nếu ta không trung tín, Người vẫn một lòng trung tín, vì Người không thể nào chối bỏ chính mình” (2 Tm 2,12-13).  Nếu Thiên Chúa là Đấng luôn trung thành, thì lòng dạ con người lại hay thay đổi.  Lịch sử cứu độ đã chứng minh điều đó.  Bài đọc I kể lại Đại hội toàn dân do ông Giô-suê tổ chức, vào thời điểm vừa tiến qua sông Gio-đan, chuẩn bị vào Đất hứa.  Đây là dịp để dân riêng của Chúa nhìn lại những bất trung trong quá khứ của hành trình sa mạc.  Trước lời hiệu triệu của ông Giô-suê, dân chúng đã đồng thanh tuyên thệ một lòng trung thành với Chúa.  Mỗi chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại lịch sử cuộc đời cá nhân cũng như tập thể, để điều chỉnh lối sống đức tin của mình, đoan hứa trung thành với Chúa và đi theo đường lối của Người.

Trung thành với Chúa, chúng ta cũng phải trung thành với nhau trong mối tương quan hằng ngày.  Trong bối cảnh xã hội Việt Nam hôm nay, lòng trung thành bị coi nhẹ.  Người ta dễ dàng chối bỏ những gì đã cam kết, và sẵn sàng phản bội nhau vì lợi lộc trước mắt.  Thánh Phao-lô khuyên giáo dân Ê-phê-sô trung thành với Chúa.  Ngài dùng hình ảnh đời sống hôn nhân gia đình để diễn tả sự kết hợp gắn bó giữa Đức Ki-tô và Giáo hội của Người.  Khi lãnh nhận Bí tích Thanh tẩy, chúng ta hứa trung thành với Chúa, từ bỏ ma quỷ và tội lỗi.  Trong hành trình cuộc đời, đã nhiều lần chúng ta đã “lỗi hẹn” với Chúa.  Nhìn lại bản thân và xét mình trước mặt Chúa sẽ giúp chúng ta luôn trung thành với Người.

Trong đời sống chúng ta, nhất là vào những thời khắc bi thương của cuộc đời, Chúa đang hỏi mỗi người chúng ta: “Con có muốn bỏ Thầy mà đi không?”  Xin cho chúng ta có đủ can đảm để thưa như thánh Phê-rô: “Bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời.”  Được như vậy thì thật hạnh phúc cho chúng ta.

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim