‘Ăn Chưa?’ cuốn sách của tình cảm gia đình và cội nguồn văn hóa

Ba’o Nguoi-Viet

September 27, 2024

Maison Trần/Người Việt
(Đằng-Giao/Người Việt chuyển ngữ)

LOS ANGELES, California (NV) – Cô Julie Mai Trần nhẩm câu thần chú của mẹ khi đổ bột bánh xèo vào chảo. Đây là một trong nhiều công thức nấu ăn gia truyền trong cuốn sách dạy nấu ăn của cô, “Ăn Chưa: Công Thức Nấu Ăn Việt Nam Đơn Giản Có Hương Vị Như Ở Nhà.”

Cô Julie Mai Trần và cuốn sách nấu ăn độc đáo. (Hình: Maison Trần/Người Việt)

Với lịch sử Việt Nam, những câu chuyện gia đình và kỹ thuật nấu nướng đi kèm từng món ăn, “Ăn Chưa?” giới thiệu các công thức nấu ăn khắp ba miền của Việt Nam, từ bánh cuốn đến gà nướng sả, từ các món nước như bún riêu đến các món ăn đường phố như chả giò đến chè Thái.

“Ăn Chưa?” cũng là câu đầu tiên mẹ cô, bà Linda Thu Mai Trần, hỏi cô mỗi khi cô về thăm nhà rồi đãi cô một bữa ăn đầy yêu thương.

“Ăn Chưa?” là cảm giác thoải mái khi ăn, khi luyến tiếc hay nghĩ về những bữa cơm với cha mẹ hay lần về Việt Nam,” cô Julie Mai Trần nói. “Tôi thực sự muốn điều này được thể hiện trong cuốn sách để mọi người thấy như đang ở nhà.”

Cô Julie Mai Trần, 38 tuổi, nổi tiếng qua blog ẩm thực, chủ yếu trên Instagram, có tên “Chia Sẻ Cội Nguồn,” nơi cô đăng tải các video nấu ăn gia đình, những câu chuyện về lịch sử tị nạn của cha mẹ cô và những trải nghiệm của cô với tư cách là một người Mỹ gốc Việt thế hệ đầu tiên.

Năm 2018, khi cô Julie Mai Trần đang làm thêm giờ trong công việc tiếp thị, cô nhận ra rằng cha mẹ cô ngày càng lớn tuổi và cô không dành đủ thời gian cho họ.

“Tôi còn rất nhiều điều muốn tìm hiểu về lịch sử cha mẹ tôi, cuộc sống của họ, một cách khách quan, và nguồn gốc của tôi,” cô Julie Mai Trần nói. “Tôi chưa biết đủ về họ để tiếp tục truyền thống và để giữ cho câu chuyện của họ tiếp tục.”

Cuối tuần nào cô cũng về thăm nhà và nấu ăn với mẹ, giúp mẹ có cơ hội khám phá thêm công thức nấu ăn mới – và tìm hiểu sâu hơn về kinh nghiệm của cha mẹ cô trước khi đến Mỹ. Sau đó, cô bắt đầu viết blog ẩm thực dạy cách nấu món ăn Việt Nam và ghi lại những khoảnh khắc thân mật gia đình.

Cô Julie Mai Trần và một khay bò lúc lắc. (Hình: Facebook Sharemyroots)

Với hơn 110,000 người theo dõi trên Instagram, cô Julie Mai Trần nhận được tin nhắn khắp nơi trên khắp thế giới như Singapore, Úc, Anh, và Đức, nói rằng họ đã học cô cách nấu ăn cho con cái và cảm thấy gắn kết hơn với cội nguồn của mình thông qua blog của cô, tạo cảm hứng cho cô viết cuốn “Ăn Chưa?”

“Tôi muốn ghi lại các công thức nấu ăn cho thế hệ tương lai,” cô Julie Mai Trần nói. “Tôi thực sự muốn phá bỏ những rào cản trong việc nấu nướng của người Việt để mọi người có thể nấu nướng dễ dàng. Và vì tôi cảm thấy thông qua ẩm thực, chúng ta thực sự học được nhiều điều về văn hóa Việt Nam.”

Cha mẹ và chị cô rời Việt Nam năm 1979. Họ phải đi ba lần và bị tống vào trại giam rồi mới thoát đến Thái Lan rồi đến Mỹ năm 1980.

Sự can đảm và kiên cường của họ vẫn hiện hữu trong cô và cô cảm thấy mình có thể làm được bất cứ gì.

“Tôi đã hỏi cha mẹ tôi xem vì sao họ quyết định như nậy và họ nói rằng họ không có cách nào khác,” cô Julie Mai Trần nói. “Ngay cả khi trải qua những nguy hiểm đến tính mạng, họ vẫn quyết định trốn thoát và điều đó thực sự truyền cảm hứng cho tôi vì phải có rất nhiều can đảm mới làm được vậy.”

Cô Julie Mai Trần lớn lên học cách nấu ăn trên Food Network và từ mẹ. Trong khi cha mẹ cô làm việc cả ngày để tạo dựng cuộc sống mới, mẹ cô vẫn dành thời gian nấu nướng cho gia đình, mang đến cho chị em cô hương vị ẩm thực, không chỉ của quê hương mà còn của Mexico, Pháp, và các nước khác.

“Mình nấu ăn với tất cả tình yêu,” bà Linda Thu Mai Trần, nói. “Không biết ngon hay dở. Có thể ăn, và mình thích tại vì mình yêu nó.”

Cô Julie Mai Trần (phải) chụp hình các món ăn trong khi người cha cầm đèn soi ánh sáng. (Hình: Facebook Sharemyroots)

Bà Linda Thu Mai Trần, có ảnh hưởng mạnh mẽ đến cuốn “Ăn Chưa?” vì cô Julie Mai Trần hợp tác với mẹ, người cô đặt biệt danh “Nữ Hoàng Bánh.”

“Ăn Chưa?” là kết quả của nhiều năm nghiên cứu và cô Julie Mai Trần luôn bên mẹ để ghi chép và ghi lại con số đo lường chính xác. Ngay cả thiết kế hoa mai trên trang bìa cũng được lấy cảm hứng từ họ Mai của mẹ cô.

“Thông thường, chúng ta nghĩ các bà mẹ không viết xuống công thức nấu ăn, nhưng khi viết cuốn sách này, tôi nhận ra rằng họ có viết,” cô Julie Mai Trần nói.

Cô vẫn cố gắng cân bằng thời gian giữa công việc, gia đình, và blog. Cô hy vọng sẽ tiếp tục ghi lại lịch sử tị nạn của cha mẹ mình, vì những gì cô sưu tầm được không thích hợp cho sách dạy nấu ăn.

Một độc giả nói với cô rằng ngoài việc có tất cả các công thức nấu ăn yêu thích của họ, cuốn sách của cô còn nhắc nhở họ về gia đình và những gì họ đã trải qua để có thể sống ở Mỹ, tác giả cho biết.

“Tôi rất mong cuốn sách này tôn vinh cha mẹ tôi, những gia đình tị nạn và người nhập cư khác,” cô Julie Mai Trần nói. “Cuốn sách này cũng dành cho các cháu tôi, cho thế hệ tiếp theo và cho những người đứng sau ẩm thực Việt Nam.” [đ.d.]

—–
Liên lạc tác giả: maison@nguoi-viet.com


 

TỔNG LÃNH THIÊN THẦN MICHAEL, GABRIEL VÀ RAPHAEL – Lm. Giuse Đinh Tất Quý

Lm. Giuse Đinh Tất Quý

A.Lịch Sử

Thuật ngữ Thánh Kinh dùng để gọi các thiên thần đều có nghĩa là “sứ giả.”  Theo thư Do Thái 1,14, các thiên thần là những thần linh phục vụ cho Thiên Chúa, và Thiên Chúa sai họ đến với những người cần được cứu giúp.

Cựu Ước cũng gọi họ là “Các Thánh” hay là “những người con của Thiên Chúa.”  Nổi bật nhất giữa các thiên thần là các đấng Michael, Kêrubim và Sêraphim.

Michael, có nghĩa: “Ai ví bằng Thiên Chúa”

Gabriel, có nghĩa: “Sức Mạnh của Thiên Chúa” hay là “Anh hùng của Thiên Chúa

Rafael, có nghĩa: “Thiên Chúa cứu giúp”

Thánh lễ hôm nay bắt nguồn từ lễ thánh hiến Đền thờ Michael trên đường Via Salaria ở Rôma.  Ngày hôm nay cùng với Tổng lãnh thiên thần Michael, Hội Thánh cũng mừng chung hai tổng lãnh thiên thần Gabriel và Rafael.  Theo lịch xưa, các ngài được mừng vào những ngày 24.3 và 24.10. (Lm Nguyễn văn Trinh, Phụng vụ chư thánh)

B.Ý Nghĩa…

Thánh Kinh cách chung và Tân Ước cách riêng tương đối nói ít về các thiên thần.  Trong đoạn Tin Mừng hôm nay chỉ có một câu “Các thiên thần của Thiên Chúa lên xuống trên Con Người.”  Đây là sự tích lấy lại hình ảnh chiếc thang Giacóp, như một nhịp cầu nối trời và đất, Thiên Chúa và loài người.  Chúa Giêsu áp dụng hình ảnh này vào bản thân Ngài: Ngài cũng là trung gian giữa Thiên Chúa với loài người.  Các thiên thần góp phần tích cực vào sứ mạng trung gian ấy.

  1. Micae là tổng lãnh tất cả các thiên thần. Ngài đã lãnh đạo các thiên thần khác chiến đấu với Luxiphe.  Nhắc tới Ngài là người ta nhớ lại câu Ngài nói “Ai bằng Thiên Chúa?”

Theo sách Khải huyền của thánh Gioan thì khi ấy trên trời có một trận chiến to tát.  Một bên do Đức Micae lãnh đạo, bên kia là do Luciphe.  Micae là thiên thần dũng mãnh đã anh dũng tống cổ Luciphe và bè lũ theo hắn ra khỏi thiên đàng dưới khẩu: “AI BẰNG THIÊN CHÚA.”  Khẩu hiệu này sau đã trở thành tên của ngài.

Chúng ta hãy bắt chước Ngài: luôn trung thành với Chúa.  Mỗi khi chúng ta bị thế gian xác thịt cám dỗ muốn xa lìa Chúa, chúng ta hãy lập lại lời của Ngài:  Ai bằng Thiên Chúa?  Vâng!  Chẳng ai bằng Thiên Chúa cả.  Tiền bạc, vui sướng xác thịt, chức quyền không có gì sánh được với Thiên Chúa cả.

  1. Gabriel là thiên thần truyền tin (Lc 1,19: Truyền tin cho ông Dacaria; Lc 1,26: truyền tin cho Đức Mẹ).   Ngài tuân lệnh Thiên Chúa mang sứ điệp Thiên Chúa đến cho loài người.

Tên Gabriel có nghĩa là “Sức mạnh của Thiên Chúa.”

Chính đức Gabriel đã hiện ra với tiên tri Đaniel để cho Daniel biết Đấng Cứu Thế sẽ sinh ra.  Chính đức Gabriel đã hiện ra với Giacaria báo tin cho ông biết ông sẽ sinh được một người con trai và đặt tên là Gioan.

Luca ghi lại quang cảnh cảm động này như sau: “Khi ấy ông đã trúng thăm được vào dâng hương trong đền thờ của Đức Chúa.  Sứ thần của Chúa hiện ra với ông… thấy vậy ông bối rối.  Sự sợ hãi ập xuống trên ông.  Những sứ thần bảo ông: “Này ông Giacaria, đừng sợ vì Thiên Chúa đã nhận lời ông cầu xin. Bà Elizabeth vợ của ông sẽ sinh cho ông một đứa con trai và ông phải đặt tên cho con là Gioan.”  Ông thưa lại: “Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy?  Vì tôi đã già và bà nhà tôi cũng đã lớn tuổi?  Sứ thần đáp lại: “Tôi là Gabriel, hằng đứng chầu trước mặt Thiên Chúa.  Tôi được sai đến với ông và loan báo Tin vui đó cho ông.  Và này đây ông sẽ bị câm không nói được cho đến ngày các điều ấy xảy ra, bởi vì ông đã không chịu tin lời tôi là những lời sẽ được ứng nghiệm đúng thời đúng buổi. (Lc 1,1-20) v.v… Và sau đó mọi việc xảy ra như thế nào thì chúng ta đều đã được biết.

Rồi cũng theo Tin Mừng của Luca, sau sáu tháng, sứ thần Gabriel còn được Thiên Chúa gửi đến trần gian với một sứ mạng còn cao trọng hơn nhiều: Đó là sứ mạng truyền tin cho Đức Maria.  Nếu Giacaria đã ngỡ ngàng thì Đức Mẹ còn ngỡ ngàng hơn.  Việc của Giacaria với bà Elizabeth chỉ là việc giữa con người với con người.  Còn việc của Đức Maria là việc của Thiên Chúa: “Thánh thần sẽ ngự xuống trên bà và quyền năng đấng tối cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế người con do bà sinh ra sẽ là thánh và được gọi là con Thiên Chúa.”

Sau tiếng Xin vâng của Đức Mẹ cả vũ trụ đều phải nhảy mừng.  Thi sĩ Hàn mặc Tử chỉ nghĩ đến biến cố này thôi cững đã phải run rẩy mà thốt lên như thế này:

“Hỡi sứ thần Thiên Chúa Gabriel.

Khi người xuống truyền tin cho thánh nữ

Người có nghe xôn xao muôn tinh tú

Người có nghe náo động cả muôn loài?”

Chúng ta hãy cám ơn Chúa vì Chúa đã thực hiện những việc lạ lùng trước mắt chúng ta.

  1. Raphael là vị thiên thần đã đưa đường dẫn lối cho Tôbia con, nhờ đó Tôbia bình an trong cuộc hành trình nhiều nguy hiểm, cưới được vợ hiền và chữa được bệnh cho cha già.  Trước khi từ biệt gia đình Tôbia, Ngài cho biết thêm là Ngài luôn ở trước mặt Chúa để dâng những công nghiệp của loài người lên cho Thiên Chúa.

Cựu Ước nói về Raphael như thế này:

“Ông Tobia người Do thái thuộc chi họ Neptali bị bắt làm tôi mọi bên nước Assyria vì dân Do thái bị bại trận.  Thời gian ở đất khách quê người Tobia luôn giữ lòng trung thành làm tôi Chúa.  Ông bị tai nạn làm cho đôi mắt bị mù hoàn toàn.  Gia đình ông túng đói quá không có cách nào xoay trở.  Lúc đó ông nhớ đến món tiền trước kia ông đã cho nhà Gabelo mượn.  Ông sai người con của ông cũng có tên là Tobia – Để khỏi lầm lẫn sau này người ta gọi là Tobia-con đến nhà Gabelo để xin lại món tiền đã cho vay.  Tobia-con sẵn sàng vâng lời nhưng Tobia-con không biết đường đi.  Tổng lãnh Gabriel đã hiện ra dưới hình dạng một người thanh niên để dẫn đường.  Dọc đàng Raphael cứu Tobia-con khỏi bị cá nuốt.  Tới nơi Gabriel còn giúp cho Tobia-con cưới được vợ là Sara và đồng thời còn đòi nợ giùm cho Tobia.

Công việc xong,Tobia-con cùng với vợ trở về nhà.  Raphael bảo cho Tobia-con lấy mật cá mà xức vào mắt cho Tobia cha.  Tobia cha được khỏi mù, mắt được sáng trở lại, cha con Tobia hết sức vui mừng.  Đứng trước những ơn mà cả nhà vừa mới được: đòi được nợ, cưới được vợ, lại khỏi bị mù cha con ông Tobia muốn lấy phân nửa số tiền đòi được để gọi là đền ơn đáp nghĩa đối với người thanh niên đã tận tình giúp đỡ gia đình mình.  Khi ấy “người thanh niên” tốt lành đó mới tỏ ra cho cha con Tobia biết mình là thiên thần của Thiên Chúa đã được sai đến để giúp đỡ gia đình ông.  Nói xong điều đó thiên thần liền biến đi.

Câu chuyện của cha con Tobia cho chúng ta thấy Thiên Chúa hằng yêu thương chăm sóc những kẻ kính sợ Người.  Raphael có nghĩa là “THẦY THUỐC CỦA THIÊN CHÚA”

Xin được kết thúc bằng câu chuyện thật đẹp này:

Một tu sĩ sống cuộc đời hạnh phúc và an vui trong bốn bức tường của Tu viện.  Đời sống tu trì đã biến đổi cuộc đời và tâm hồn của ông trở nên tốt lành, đến nỗi mọi người đều gọi ngài là ông thánh nhỏ.

Ngày nọ, đang lúc ngài đang bắt tay vào rửa chén dĩa, thì một Thiên thần hiện ra và nói:

  • Thiên Chúa sai ta đến là để báo cho ngươi là giờ ngươi lìa đời đã đến.

Tu sĩ vẫn điềm nhiên và vui vẻ trả lời:

  • Tạ ơn Chúa đã thương nghĩ đến tôi, nhưng như ngài thấy đó, tôi còn phải rửa hàng chồng chén dĩa, tôi không muốn tỏ ra vô ơn với Thiên Chúa, nhưng liệu giờ tôi được hưởng nhan thánh của Người có thể hoãn lại sau khi làm xong bổn phận rửa chén dĩa này không?

Nói xong, Thiên thần biến đi.  Tu sĩ trở lại công việc bổn phận một cách hăng say như quên hẳn việc gặp gỡ Thiên thần.

Bẵng đi một thời gian, trong lúc vị tu sĩ đang làm cỏ ngoài vườn, Thiên thần hiện ra.  Như đoán trước ý nghĩ của Thiên thần, vị tu sĩ giơ tay chỉ mảnh đất trong vườn và nói:

  • Đây ngài xem, cỏ dại mọc đẩy vườn, liệu giờ tôi vào cõi đời đời có thể hoãn lại cho đến khi tôi làm xong cỏ không?

Cũng như lần trước, Thiên thần chỉ mỉm cười rồi biến mất.

Một ngày nọ, trong lúc vị tu sĩ đang chăm sóc các bệnh nhân, thì Thiên thần hiện ra.  Lần này vị tu sĩ không nói một lời, nhưng chỉ giơ tay chỉ vào các bệnh nhân nằm trên giường.  Thiên thần biến đi không nói một lời nào.  Chiều đến, vị tu sĩ trở lại căn phòng nhỏ bé đơn sơ của mình, bỗng chốc, ông cảm thấy mình đã già nua, mệt mỏi; ông thốt lên lời cầu nguyện:

  • Lạy Chúa, xin sai Thiên thần Chúa đến, con sẽ sẵn sàng theo Ngài.

Lời cầu nguyện vừa dứt, Thiên thần Chúa hiện đến; vị tu sĩ mừng rỡ:

  • Lần này, nếu Thiên thần mang tôi đi, tôi sẵn sàng theo ngài về thiên quốc.

Thiên thần nhìn tu sĩ với tất cả âu yếm và nói:

  • Này ông thánh nhỏ ơi, sao còn mơ ước về thiên quốc, những ngày tháng vừa qua, ông nghĩ là mình đã ở đâu ?

Lm. Giuse Đinh Tất Quý

From: Langthangchieutim

 6 tài sản vô giá cha mẹ nên dành tặng con cái, không phải tiền

 Người làm cha làm mẹ đều muốn dành tặng cho con cái những gì tốt nhất. Đây là tình yêu cơ bản nhất của cha mẹ cho con cái. Nhưng ngoài những thứ vật chất bề ngoài này, cha mẹ cũng nên để lại cho con 6 loại của cải không thể mua được bằng tiền.

Vậy thì 6 loại của cải mà các bậc cha mẹ nên dành tặng cho con cái là những gì?

Thứ nhất: Tình thân

Đối với một đứa trẻ mà nói, sự gần gũi, yêu thương của cha mẹ, những người thân trong gia đình luôn là thứ tình cảm ấm áp nhất và sẽ trở thành những ký ức đẹp đẽ nhất trong tuổi thơ của mỗi đứa trẻ.

Có một tâm lý học gia đình từng phỏng vấn rất nhiều thanh thiếu niên từ 15-20 tuổi, hỏi, ấn tượng sâu sắc nhất của các bạn đối với cha mẹ mình là chuyện gì?

Có một người được phỏng vấn thích thú trả lời: “Vào năm 5 tuổi, có một lần tôi và em trai tan học ngồi trên bậc cầu thang, chờ mẹ đến đón chúng tôi. Mẹ tôi ngay từ khi bước vào cổng đã từ xa dang rộng hai cánh tay, mỉm cười chờ đón chúng tôi. Đó là một trong những khoảnh khắc hạnh phúc trong cuộc đời tôi!”

Nhưng cũng có người được phỏng vấn lại nói một cách lạnh lùng: “Ba mẹ tôi suốt ngày chỉ cắm đầu vào điện thoại, họ vốn dĩ không quan tâm đến tôi.”

Bạn có thể tưởng tượng được, hai loại trải nghiệm khác nhau đối với cha mẹ của 2 người nọ sẽ tác động đến cuộc đời họ như thế nào. Thế nên, ba mẹ ơi! Khi ba mẹ có thời gian ở bên cạnh con cái, đừng ngại tạm gác chuyện nhỏ nhặt để cùng với con cái tạo dựng ký ức đẹp đẽ, đừng để lại sự hối tiếc trong lòng đôi bên. Muốn con cái thông cảm với nỗi vất vả của mình, thương yêu gia đình, thì sự gần gũi của cha mẹ là cách làm duy nhất.

Thứ hai: Sự biết ơn

Trong thời hiện đại có rất nhiều người không cảm nhận được hạnh phúc của mình, chỉ hơi không như ý là oán trời oán đất, oán cha mẹ oán người khác, cho rằng tất cả mọi chuyện mà người khác làm cho mình đều là lẽ đương nhiên hết, nhưng thực ra, trên đời, chỉ có cha mẹ mới là người tốt với bạn vô điều kiện, cho bạn mọi thứ mà không đòi hỏi gì hết.

Thế nên, cha mẹ phải biết dạy con biết ơn và trân quý những gì đang có, có như vậy, đứa trẻ mới không trở nên ích kỷ, tư lợi và biết hài lòng với cuộc sống của mình.

Thứ ba: Gần gũi với thiên nhiên

Rất nhiều cha mẹ lo lắng con mình bị thương, luôn gò bó con mình ở trong nhà, nhưng chưa từng nghĩ đến thiên nhiên cũng là môi trường giáo dục tốt nhất. Chẳng thế mà nhà tâm lý học Lý Tử Huân từng nói rằng: “Học 100 tiết khóa học mầm mon không bằng đưa con đi gần gũi với thiên nhiên.”

Thiên nhiên là sân vận động tự nhiên của các trẻ nhỏ, không chỉ có thể mở mang tầm nhìn của trẻ, còn có thể bồi dưỡng tâm lý tò mò của con, nảy sinh lòng thương xót của con đối với sinh mạng của thực vật và động vật, ngoài ra còn giúp con có được trạng thái học tập tốt hơn. Nếu bạn để ý sẽ thấy những đứa trẻ chán học rất có thể là lúc nhỏ được chơi đùa rất ít.

Thứ tư: Yêu thích đọc sách

Đọc sách là một thói quen vô cùng tốt, giúp tăng thêm kiến thức, nuôi dưỡng tâm hồn. Thế nên để nuôi dưỡng thói quen đọc sách cho trẻ, cha mẹ nhất định phải cung cấp cho con không gian đọc sách tốt nhất, thường xuyên đưa con đi đến tiệm sách và thư viện, giúp con yêu thích việc đọc sách. Bản thân cha mẹ cũng phải làm gương cho con bằng cách tự mình rèn luyện thói quen đọc sách.

Nếu như đứa con có thể tìm được một vùng đất yên tĩnh của tâm hồn trong văn chương thì có thể xem đây chính là sự giàu có trong tinh thần mà hiếm ai có được.

Thứ năm: Hiểu biết lịch sử

Đừng ngại đưa con đi tham quan viện bảo tàng để con có thể cảm nhận được không khí lịch sử ở đó. Nhìn thấy những đồ vật, dụng cụ cũ kỹ có từ các niên đại khác nhau được gìn giữ trong khi thế giới không ngừng thay đổi sẽ khiến trẻ cảm nhận sức hấp dẫn của lịch sử. Điều này không chỉ giúp ích cho việc học của con, mà còn có thể làm phong phú trải nghiệm cuộc đời của chúng.

Thứ sáu: Chịu được khổ

Nhà tâm lý học nổi tiếng Maslow từng nói: “Trắc trở đối với đứa con mà nói chưa chắc là chuyện xấu, mấu chốt nằm ở thái độ của nó đối với trắc trở.” Bạn phải biết là, cha mẹ nào cũng không thể cả đời đi theo con cái, càng không thể chăm sóc con cái cả đời. Cho nên nếu hôm nay bạn không nỡ để con phải chịu khổ, tri thức và kinh nghiệm mà con có được sẽ rất ít thì trong tương lai, khả năng chịu khổ của con sẽ càng kém

Thời gian trước thời sự từng đưa tin, hai cha con ở Lạc Dương đi bộ hết 400 km đến Tây An, đứa con 10 tuổi đó vì có cha mình làm gương, hai người vừa lau mồ hôi vừa đi bộ, không ai kêu mệt, cuối cùng chinh phục hết toàn bộ hành trình. Mà đoạn trải nghiệm cuộc đời này sẽ làm mạnh tâm lý trắc trở của con, giúp nó sẽ không dễ dàng đầu hàng khi gặp khó khăn, trắc trở.

Có một câu chuyện rằng, xưa có ba người cha thường xuyên vào trong chùa cầu phúc cho con trai, ngày tháng lâu dần làm cảm động Bồ Tát. Rồi một hôm Bồ Tát hiện lên, cho phép bọn họ từ trong vô số báu vật mỗi người chọn một món, mang về tặng cho con trai. Người cha thứ nhất chọn một cái chén bạc nạm đầy đá quý, người cha thứ hai chọn một chiếc xe ngựa nạm đầy vàng ròng, người cha thứ ba chọn một bộ cung tên bằng sắt.

Tài sản vô số không bằng một nghề trong tay!

Đứa con trai có được chén bạc đắm chìm vào ăn uống, đứa con có được xe ngựa thì thích đi nghênh ngang trên phố, còn đứa con có được cung tên thì suốt ngày ở trong núi săn bắn. Nhiều năm sau, ba người cha đều qua đời. Đứa con thích ăn chơi ngày nọ đem chiếc chén bạc đi bán, tiêu hết tiền, không biết làm gì đành đi ăn xin. Đứa con thích khoe khoang mỗi ngày đều cạo một chút vàng trên chiếc xe ngựa ra tiêu xài, đến khi xe ngựa hết vàng, đành đi làm thuê, làm mướn cho người ta, sống vất vả qua ngày. Còn đứa con được cha tặng cung tên đã luyện được công phu săn bắn tốt, thường xuyên vác con mồi trở về, cả nhà có cái ăn cái mặc.

Đọc xong câu chuyện này, có phải cũng làm bạn hiểu ra chút gì rồi không? 6 loại của cải ở trên, người làm cha làm mẹ, mau để lại cho con bạn đi! Hãy nhớ kỹ: “Tài sản vô số không bằng một nghề trong tay. Một bụng kinh luân, không bằng một ý nghĩ tốt trong tâm.”

Châu Yến (biên dịch)

 From: lucie1937 & NguyenNThu


 

 MỘT AI ĐÓ -Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ, Ngài vẫn là nơi chúng con trú ẩn!”.

Một nghiên cứu xã hội học ở San Francisco cho biết, tại một cuộc phỏng vấn các cô gái bán hoa; các cô được hỏi, “Điều gì bạn cần nhất và không thể có được?”. Đi kèm với nỗi buồn hoà chan nước mắt, các cô thường có một câu trả lời giống nhau là: “Điều tôi cần nhất là có một ai đó lắng nghe tôi, một ai đó đủ quan tâm để lắng nghe tôi!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Còn hơn “Có một ai đó đủ quan tâm để lắng nghe tôi!”, Lời Chúa hôm nay cho thấy, dẫu phận người mong manh, vẫn có ‘một Ai đó’ ở với nó, ‘một Ai đó’ mà nó tìm nương thân! “Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ, Ngài vẫn là nơi chúng con trú ẩn!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Bài đọc Giảng Viên chiếu lại những thước phim lãng mạn về sự mòn hao của tuổi trẻ, nghiệt ngã của tuổi già và bẽ bàng của những gì kéo theo sau đó! Tác giả báo trước những tháng ngày héo hắt khi sự linh hoạt, thị giác, thính giác, sức lực của một con người giảm dần, cho đến khi thần chết viếng thăm; đời người bấy giờ, khác nào một sợi chỉ đứt đoạn! Tuy nhiên, khi cuốn sách kết thúc với những lời mà nó bắt đầu – “Phù vân, quả là phù vân, mọi sự đều là phù vân!” – thì ở giữa nó, những chân lý vẫn được tiết lộ. Xen lẫn những khốn cùng và bất lực của con người, vẫn có những điều vĩ đại của nó. Bởi lẽ, luôn có ‘một Ai đó’ – vĩ đại hơn thế giới, ở giữa thế giới, đang điều khiển thế giới – trân quý nó! ‘Một Ai đó’ vẫn đang chăm bẵm bạn và tôi, để dù cuộc đời vắn vỏi, phù vân, Đấng ấy vẫn luôn yêu thương và nơi Ngài, chúng ta tìm nương ẩn.

Tin Mừng hôm nay cho thấy điều tương tự! Đang khi mọi người phấn chấn, ngưỡng mộ và thán phục Ngài, Chúa Giêsu báo cho các môn đệ về cái chết cận kề, kết thúc kiếp phù sinh mà Ngài đồng phận mang lấy một khi làm người, “Con Người sẽ phải bị nộp vào tay người đời!” và kết thúc sẽ là một cái chết trọn nghĩa đen lẫn nghĩa bóng! Ngài sẽ chết trên thập giá, dang tay cứu lấy phận người phù du, cho nó vững bền thiên thu khi Ngài phục sinh vinh hiển, ban ơn cứu độ cho những ai tin vào Ngài.

Anh Chị em,

“Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ, Ngài vẫn là nơi chúng con trú ẩn!”. Sống dưới bóng cánh của Đấng mà “ngàn năm tựa hồ hôm qua”, thì trước bất cứ khó khăn nào, bạn và tôi luôn nhớ đến Ngài. Sự thật này giúp chúng ta hình dung cuộc sống mình như một hạt cát trên nền vũ trụ, một ‘hạt cát được yêu thương’. Giêsu, Đấng Cứu Độ sẽ không để ai lẻ loi khi họ bước đi trên con đường Ngài đi. Ngài luôn ở bên, yêu thương, đồng hành; và sẽ cử ‘một Ai đó’ đến trợ giúp! Quả thế, Chúa Thánh Thần luôn có mặt, nâng đỡ chúng ta trong bất kỳ sự suy giảm nào, khi tuổi đà xế bóng hoặc lúc thần chết ngấp nghé. Càng phó thác, cầu xin, ân sủng Thánh Thần càng đổ xuống, chúng ta tin yêu, an bình sống phẩm cách con cái Thiên Chúa. Không chỉ sống, chúng ta còn làm chứng cho một thế giới mê đắm phù hoa, một thế giới có các giá trị rất khác với thế giới của Chúa Giêsu, nơi trú ẩn của mỗi người, một thế giới mà chúng ta cùng Ngài cứu độ.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giữa những mòn hao của cuộc đời, khi con còn trẻ hoặc khi con về chiều, cho con biết rằng, Chúa hằng yêu con, ở gần con và lắng nghe con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From:KimBang Nguyen

*****************************

Thứ Bảy Tuần XXV Thường Niên, Năm Chẵn

Bài trích sách Giảng viên.

11 9Này bạn thanh niên, cứ vui hưởng tuổi xuân của bạn, và làm cho tâm hồn được hạnh phúc trong những ngày còn trẻ: cứ chiều theo ước muốn của lòng mình và những gì mắt mình ưa thích. Nhưng bạn phải biết rằng: về tất cả những điều đó, Thiên Chúa sẽ gọi bạn ra xét xử.

10Hãy đẩy lui sầu não khỏi tâm hồn, khử trừ đớn đau khỏi thân xác, vì tuổi trẻ đầu xanh đều là phù vân cả.

12 1Giữa tuổi thanh xuân, bạn hãy tưởng nhớ Đấng đã dựng nên mình. Đừng chờ đến ngày tai ương ập tới, đừng chờ cho năm tháng qua đi, những năm tháng mà rồi bạn sẽ phải nói: “Tôi chẳng có được một niềm vui nào trong thời gian đó cả!”

2Đừng chờ đến khi mặt trời với ánh sáng, mặt trăng cùng tinh tú đều trở thành tối tăm, và mây đen tụ lại khi cơn mưa đã dứt.

3Ngày ấy, người giữ nhà sẽ run lẩy bẩy, chàng trai vạm vỡ phải khòm lưng, các cô xay bột không còn xay tiếp vì không đủ người xay, các bà nhìn qua cửa sổ: chỉ nhìn thấy lờ mờ.

4Ngày ấy, cánh cửa ngó ra đường sẽ đóng lại, tiếng cối xay bột từ từ nhỏ đi, người ta trỗi dậy khi vừa nghe tiếng chim hót và mọi cô ca sĩ sẽ phải lặng thinh.

5Ngày ấy, đường hơi dốc cũng làm người ta sợ, chân bước đi mà lòng thật kinh hoàng. Ngày ấy, hoa hạnh đào nở ra trắng xoá, loài châu chấu trở nên chậm chạp nặng nề, trái bạch hoa hết còn hương vị. Bởi vì con người tiến đến nơi ở ngàn thu, bên đường đầy những người khóc than ai oán.

6Đừng chờ đến khi chỉ bạc đứt, bình vàng vỡ, vò nước bể ngay tại hồ chứa nước, ròng rọc gãy, vụt rơi xuống giếng sâu.

7Đừng chờ đến khi bụi đất lại trở về với đất, khi phàm nhân trả lại cho Thiên Chúa hơi thở Người đã ban cho mình.

8Ông Cô-he-lét nói: “Phù vân, quả là phù vân, mọi sự đều là phù vân cả!”

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

43b Khi ấy, đang lúc mọi người còn bỡ ngỡ về tất cả các việc Đức Giê-su làm, thì Người nói với các môn đệ rằng: 44 “Phần anh em, hãy lắng tai nghe cho kỹ những lời sau đây: Con Người sắp bị nộp vào tay người đời.” 45 Nhưng các ông không hiểu lời đó, vì đối với các ông, lời đó còn bí ẩn, đến nỗi các ông không nhận ra ý nghĩa. Nhưng các ông sợ không dám hỏi lại Người về lời ấy. 


 

Nếu biết kết hợp chọn thực phẩm có lợi trong bữa ăn hằng ngày sẽ trì hoản được sự lão hóa.

Kimtrong Lam – LƯƠNG VĂN CAN K 76

Bài nên đọc rất hay.

Bác sĩ Lương Lễ Hoàng.

Bài nầy các người con (hay vợ) nuôi cha mẹ (hay chồng) mà quá hiếu thảo (hay yêu) nên đọc kỹ để đánh thức các điều hiểu lầm trong việc chăm nuôi cha mẹ (hay chồng) già. Đừng quá sợ sệt vu vơ mà bắt cha mẹ (hoặc chồng)kiêng cử tùm lum thì còn gì … sướng để sống ? Cứ ăn uống tự nhiên như thời còn sung sức và theo như những lời phân tách chỉ dẫn của bác sĩ Lương Lễ Hoàng là số dách.

+++++++++++++++++

Nếu biết kết hợp chọn thực phẩm có lợi trong bữa ăn hằng ngày sẽ trì hoản được sự lão hóa.

Với những người có thói quen vận động cơ thể, việc giải phóng năng lượng thường xuyên dễ dàng duy trì được sức khỏe và sự trẻ trung. Tuy nhiên, nếu biết kết hợp với việc chọn thực phẩm có lợi thì tuổi thọ sẽ tăng rất nhiều.

1- Món ăn cơ thể dễ hấp thụ nhất là cháo. Cháo có thể điều hòa dạ dày, bổ tì, thanh lọc phổi, mát đường ruột. Nhà dinh dưỡng thời nhà Thanh – Tào Tử Sơn đã từng nói: “Người già mỗi ngày nên ăn cháo, không kể bữa, có thể tăng cường sức khỏe và hưởng đại thọ”. (bữa ăn có canh mướp đắng (trái khổ qua) và cà chua là một trong 9 món trường thọ). Ảnh: N.Hữu

2- Theo nghiên cứu của nhà dinh dưỡng học Nhật Bản thìmướp đắng là thực phẩm trường thọ có giá trị dinh dưỡng “toàn phương vị”. Một trong những bí quyết trường thọ của người Okinawa là ăn nhiều mướp đắng, uống trà mướp đắng và uống nước mướp đắng. Ở Việt Nam, mướp đắng còn gọi là khổ qua, có mặt tại hầu hết các địa phương. Cách chế biến cũng đa dạng, từ hầm canh, xào, ăn sống… tất cả đều tốt cho việc tăng cường tuổi thọ.

3- Bên cạnh khổ qua, sữa bò tươi cũng được coi là một trong những thực phẩm hoàn hảo. Trong sữa có nhiều protein, canxi và những nguyên tố cần thiết khác cho não. Đặc biệt uống sữa là cách bổ sung canxi nhanh và hiệu quả nhất. Nếu công việc căng thẳng khiến mất ngủ, nguyên nhân gây giảm thọ, đặc biệt là với nam giới, chỉ cần thử uống một ly sữa nóng vào buổi tối, sẽ dễ dàng chìm sâu vào giấc ngủ.

4- Ngô (bắp) hiện được trồng khá phổ biến ở Việt Nam. Trong ngô có chứa nhiều axit béo và axit không no như axit linolic nên có tác dụng bảo vệ não bộ và giảm lượng mỡ trong máu. Đặc biệt, lượng axit glutamic trong ngô rất cao, nên sẽ kích thích các tế bào không ngừng chuyển động và trao đổi thông tin. Ăn ngô thường xuyên, nhất là ngô tươi sẽ giúp cho bạn có bộ não khỏe mạnh và tất nhiên duy trì cuộc sống dài lâu.

5- Các nhà khoa học chứng minh rằng những người thường xuyên ăn cà chua có khả năng giảm đáng kể nguy cơ mắc bệnh ung thư. Bởi lẽ trong cà chua có chứa chất lycopene, một chất chống ôxy hóa rất quan trọng, giúp tiêu diệt các tế bào có nguồn gốc ung thư. Có thể ăn cà chua sống hoặc cà chua nấu chín mỗi ngày. Một khi cơ thể đủ khả năng chống ôxy hóa, sự tươi trẻ sẽ duy trì được dài lâu.

6- Khoai tây là loại thực phẩm có giá trị dinh dưỡng cao, nhiều vitamin (C, B6, chất xơ), đặc biệt hàm lượng kali trong khoai tây được các chuyên gia dinh dưỡng xếp đầu danh sách củ nguyên chất chứa nhiều kali. Khoai tây giàu kali, hữu ích trong việc đề phòng chứng đột quỵ. Mỗi tuần, một người nên ăn từ 3 – 4 củ khoai tây.

7- Trong canh xí quách chứa thành phần chất béo collagen, vừa có thể giúp trẻ con tăng trưởng và giúp người có tuổi tăng sự dẻo dai cho xương, trì hoãn tủy xương lão hóa. Để cơ thể hấp thụ tốt món ăn này, trong thành phần chế biến canh xí quách cần có thêm một ít giấm, sẽ giúp cho phosphor và canxi của xương tan trong canh.

8- Song song với việc cung cấp các chất tái tạo tế bào, ngăn ngừa các tác nhân độc hại xâm nhập cơ thể cũng hết sức quan trọng. Bông cải xanh (broccoli ) là một thực phẩm đáp ứng được nhu cầu đó. Ngoài việc bông cải xanh ( broccoli ) thanh nhiệt, tốt cho sức khỏe, nó còn giúp cho tế bào da ngăn ngừa những tổn hại do bức xạ cực tím gây ra. Ở một quốc gia nhiệt đới, gió mùa như Việt Nam, lúc nào cũng có thể bị tiếp xúc với tia cực tím thì dùng bông cải xanh là lựa chọn khôn ngoan.

9- Tám loại thực phẩm trên, tùy theo khẩu vị, có thể kết hợp, thiết kế thực đơn hợp lý cho từng ngày. Món có thể và nên dùng mỗi ngày là trà xanh. Lá trà xanh vốn nổi tiếng vì khả năng chống lão hóa. Càng ngày, những nhà khoa học lại càng phát hiện thêm nhiều tính năng của trà xanh, nhưng điều khiến người ta quan tâm nhất là việc chống lão hóa và phòng ngừa ung thư của nó. Điều cần lưu ý là khi chế biến trà xanh, không nên hãm trà trong bình kín mà để hở nắp. Hơi trà thoát ra ngoài sẽ khiến nước trà không đục, sậm màu và có thể giữ được lâu.

Càng cao tuổi càng cần ăn ngon!

Chúng ta sống đến tuổi nầy là may mắn lắm rồi! Nên ăn những gì chúng ta thích, đừng hà tiện nữa! Để dành tiền cho con cháu biết bao nhiêu cho đủ ? Hơn nữa, chúng nó có bằng cấp, có công việc tốt, chúng nó hẵn nhiên là giàu có hơn mình thì tại sao mình lại hà tiện, chắt chiu để dành cho chúng biết bao nhiêu cho đủ ? (Còn ăn được thì cứ ăn cho thỏa thích, một mai răng rụng hết chỉ còn nhìn mà hít hà thôi !)

Tuy không hẳn vì bất hiếu nhưng do định kiến là người cao tuổi không cần ăn nhiều nên không thiếu người già bị rơi vào tình trạng suy dinh dưỡng một cách oan uổng! Thêm vào đó là nhiều người lớn tuổi phải kiêng cữ, thường khi thái quá do con cháu ép buộc, vì bệnh tiểu đường, cao huyết áp, tăng mỡ trong máu…

Vấn đề chưa dừng lại ở điểm cơ thể người cao niên vì thế mà thiếu dưỡng chất. Nguy hơn nhiều là do đó mà sức đề kháng bị xói mòn khiến bệnh bội nhiễm cũng như bệnh do thoái hóa cơ khớp trở thành mối đe dọa thường xuyên cho cơ thể vốn vừa nhạy cảm, vừa dễ thiếu nước khi tuổi đời chồng chất. Nếu xét về mặt dược lý, bữa ăn của người cao tuổi thậm chí quan trọng không kém viên thuốc đặc hiệu.

Quan điểm theo đó người cao tuổi phải e dè với từng miếng ăn là một sai lầm nghiêm trọng. Nhiều công trình nghiên cứu trong thời gian gần đây cho thấy hình thức ăn uống dồi dào rau cải tươi, nhiều cá biển, và nhất là ngon miệng, là chế độ dinh dưỡng lý tưởng cho người già.

Bằng chứng là người cao tuổi ở Địa Trung Hải ít bị nhồi máu cơ tim nhờ khẩu phần đa dạng với thực phẩm “xanh” chiếm tối thiểu 60% tổng lượng. Bằng chứng là người Nhật có tuổi thọ cao nhất thế giới nhờ thực đơn hầu như không bao giờ thiếu cá biển và đậu nành. Ngược lại, người cao tuổi trong các nhà dưỡng lão ở Hoa Kỳ, nơi chế độ ăn uống kiêng cữ được đặt lên hàng đầu, lại có tỷ lệ tai biến mạch máu não và tử vong vì nhồi máu cơ tim vượt xa các nước khác!

Từ nhận thức đó, thay vì tiếp tục đề cao hình thức kiêng khem, đa số chuyên gia dinh dưỡng ở khắp nơi đã đồng lòng tán dương chế độ dinh dưỡng mang nhiều nét “đổi mới” cho người già dựa trên các nguyên tắc như sau:

  • Người cao tuổi nên ăn tất cả những món ưa thích và ngon miệng, miễn là với lượng không gây trở ngại cho chức năng tiêu hóa.
  • Khẩu phần hàng ngày càng đa dạng càng tốt, càng ít thực phẩm công nghệ càng hay.
  • Chắc chắn uống đủ nước trong ngày bằng cách chú trọng các món cung cấp nước như rau trái, món canh…, thay vì uống nước vì nhiều người già thường chỉ uống khi khát.
  • Đừng nấu cho người cao tuổi các món ăn tuy bổ dưỡng về thành phần nhưng với khẩu vị nuốt không vô !. Đừng quên cảm giác ngon miệng là đòn bẩy cho sức kháng bệnh.
  • Không nhất thiết phải cữ muối tuyệt đối nếu không có y lệnh của thầy thuốc trong giai đoạn bệnh tim mạch cấp tính.
  • Không nên thiếu món ngọt nếu thực khách chưa bị bệnh tiểu đường.
  • Luôn luôn có rau quả tươi trong khẩu phần.
  • Nên có nhiều bữa ăn nhỏ thay vì ngày ba bữa đúng giờ.
  • Một ly rượu vang cho mỗi bữa ăn là điều nên làm.
  • Chỉ tránh các món ăn gây dị ứng, món chiên xào nếu đã có bệnh trên đường tiêu hóa như viêm đại trường mãn, viêm ruột dị ứng, trĩ…
  • Có bữa cơm gia đình cùng con cháu thay vì ăn riêng trong buồn tẻ như người bệnh nặng.
  • Vận động nhẹ trước và sau bữa ăn.

Con cháu nếu biết thương ông bà đừng quên là các nhà nghiên cứu ở Hoa Kỳ vừa chứng minh hẳn hòi là: người cao tuổi nếu có da có thịt một chút, nghĩa là dư cân, ít bị bệnh và sống thọ hơn bạn đồng niên mình hạc xương mai.

Lượng mỡ dưới da, tất nhiên không nhiều, chính là kho dự trữ dưỡng chất để đáp ứng cho nhu cầu phục hồi của cơ thể người cao tuổi mỗi lần ngã bệnh.

Không cho người già ăn no bụng và ngon miệng là một điều đáng trách cả về lý lẫn về tình.

Bác sĩ Lương Lễ Hoàng


 

Việt Nam tuyên án 8 năm tù đối với người kêu gọi từ bỏ học thuyết Marx-Lenin

Ba’o Dat Viet

September 27, 2024

Một tòa án ở tỉnh Lâm Đồng vừa tuyên án 8 năm tù đối với một người đàn ông bị khép vào tội “tuyên truyền chống nhà nước”, do ông ấy đăng bài trên Facebook kêu gọi chính quyền Việt Nam từ bỏ học thuyết Marx-Lenin mà đảng cộng sản cầm quyền theo đuổi hơn 90 năm qua.

Tại phiên tòa sơ thẩm hôm 24/9, hội đồng xét xử tuyên phạt án tù trên đối với ông Hoàng Việt Khánh, 41 tuổi, cáo buộc ông tạo, đăng 126 bài viết và một video clip trên Facebook chỉ trích các chính sách của Đảng Cộng sản Việt Nam và nhà nước về chính trị, kinh tế và xã hội, các báo mạng nhà nước đưa tin.

“Ông cũng xuyên tạc lịch sử dân tộc, phỉ báng và lăng mạ các nhà lãnh đạo, vu khống các quan chức cấp cao của Đảng, cũng như phát tán thông tin sai sự thật”, báo chí trong nước dẫn cáo trạng tường thuật.

Với tài khoản trên Facebook mang tên Hoàng Dũng, từ tháng 6/2018 đến tháng 9/2023, ông Khánh bị cho là đã “tham gia các hội nhóm kín, kêu gọi từ bỏ học thuyết Marx-Lenin, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam”, trang ANTV của Bộ Công an đưa tin.

Tài khoản Facebook của ông Khánh, người bị bắt hồi 2/2024, thu hút hơn 45.000 người đăng ký và theo dõi, cáo trạng cho biết.

Chủ nghĩa Marx-Lenin được Liên Xô áp dụng để diễn dịch và xây dựng chủ nghĩa xã hội từ đầu những năm 1920, tiếp đến được thực thi ở các nước Đông Âu và sau đó lan sang các nước như Cuba, Venezuela, Trung Quốc, Triều Tiên, và Việt Nam.

Dù học thuyết này bị một số quốc gia phương tây chỉ trích là mô hình để các nhà lãnh đạo cộng sản thể hiện tính độc tài, chuyên quyền, và toàn trị, Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn theo đuổi nó từ lúc thành lập vào năm 1930 đến nay.

Chính quyền Việt Nam do Đảng Cộng sản cai trị thường bác bỏ các cáo buộc vi phạm nhân quyền và không dung thứ những tiếng nói chỉ trích đảng cầm quyền hay các nhà lãnh đạo của đảng.

Hồi đầu tháng này, một tòa án ở Hà Nội tuyên phạt ông Hoàng Tùng Thiện 6 năm tù sau khi ông lập các trang web bị xem là nhằm “tuyên truyền đa nguyên, đa đảng” và có ý định sáng lập đảng Lạc Hồng để cạnh tranh với Đảng Cộng sản Việt Nam.

Cũng như ông Khánh, ông Thiện bị án tù với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” theo quy định tại Điều 117 của Bộ luật Hình sự 2015.

Nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế, các quốc gia phương tây và cả các báo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc nhiều lần khuyến nghị chính quyền Việt Nam bãi bỏ điều luật này, cùng với các điều luật khác của Việt Nam về an ninh quốc gia, cho rằng chúng được sử dụng rộng rãi để hạn chế quyền tự do ngôn luận của người dân.

Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam bác bỏ khuyến nghị này, biện hộ rằng chúng được xây dựng “hoàn toàn hợp hiến” và phù hợp với các công ước quốc tế về nhân quyền.

(Theo VOA)


 

Thánh Vinh-sơn Phaolô, (St. Vincent de Paul) (1581-1660)- Cha Vương

Hôm nay 27/09 Giáo Hội mừng kính Thánh Vinh-sơn Phaolô, (St. Vincent de Paul), nguyện xin thánh nhân chuyển cầu cho Bạn và gia đình nhé.

Cha Vương

Thứ 6:27/09/24

Thánh nhân sinh năm 1581 tại Gát-côn, nước Pháp. Người làm linh mục rồi đi Pa-ri phục vụ một giáo xứ. Người sáng lập tu hội Thừa Sai để giúp đào tạo các giáo sĩ và nâng đỡ những người nghèo. Được thánh nữ Lu-y Ma-ri-lắc cộng tác, người đã lập tu hội Nữ Tử Bác Ái. Người là gương mẫu hoàn hảo về việc sống đức bác ái như Chúa Ki-tô dạy, luôn sẵn sàng cứu giúp những người cùng khốn. Người nhận ra khuôn mặt của Chúa Ki-tô nơi bất cứ ai đang gặp đau khổ. Người qua đời tại Pa-ri năm 1660.

Khi gần chết, ngài đã thốt lên: “Lạy Chúa, con đã làm những việc theo lệnh Chúa, nay xin Chúa ban cho con những gì Chúa đã hứa.” Ngài đã an nghỉ trong Chúa vào ngày 27 tháng 9 năm 1660, lúc 80 tuổi.

Đức Giáo Hoàng Lêô 13 tôn thánh Vincent làm bổn mạng các hội Từ thiện Công Giáo. Ngày nay trên thế giới , hội Bác ái Vinh sơn đã lan tràn rất nhiều nơi.

Sau đây là những câu nói để đời của Thánh Nhân, Bạn hãy bỏ ra mấy phút để đọc và lắng nghe coi thánh nhân đang muốn nhắn nhủ Bạn điều gì mà đến gần với Chúa hơn.

(1) Anh em hãy nhớ rằng cuộc sống Kitô hữu là một cuộc sống hoạt động; chứ không phải chỉ là lời nói và mộng mơ.

(2) Vũ khí mạnh nhất để chống lại ma quỷ là đức khiêm nhường. Bởi vì, như ma quỷ không có bất cứ một ý niệm nào về sự “khiêm nhường” thì ma quỷ cũng không biết làm thế nào để rũ bỏ sự “khiêm nhường”.

(3) Chúng ta nên đơn giản trong tình cảm, ý tưởng, hành vi và ngôn từ, chúng ta nên làm những gì chúng ta thấy không có sự giả tạo hoặc lừa lọc trong đó.

(4) Tôi ước muốn từng giây phút quá khứ, hiện tại và tương lai đều được tôi cũng như mọi người sử dụng một cách tốt nhất.

(5) Trên thiên đàng chúng ta sẽ nghỉ ngơi.

(6) Một người càng tấn tới trong việc yêu mến Thiên Chúa thì nhất định càng yêu thích đau khổ, chịu bị khinh thường, đó chính là dấu hiệu của lửa tình ái, những thứ khác đều là mây khói.

Câu nào đánh động bạn nhất? Đối với mình thì câu (3) và (4)

From: Do Dzung

**********************

Tha Thứ Chữa Lành – Lm. Giuse Vũ Đức Hiệp

Cuba – Nguyễn Thông

Ba’o Tieng Dan

Nguyễn Thông

27-9-2024

Phàm bất cứ việc gì, nếu có bước làm thử, gọi là thử nghiệm, thì sau đó sẽ tốt hơn. Biết dở sai mà vẫn cố kéo dài, chống chế; đi từ thất bại này tới thất bại khác nhưng vẫn “kiên định”, không tỉnh để thoát ra, chỉ có thể gọi là lú lẫn u mê. Một đất nước, một dân tộc vướng phải sự ấy, là đại bi kịch. Xứ này cũng như một số “anh em” của nó đang đắm chìm trong tấn đại bi kịch.

Cần nhắc tới trước hết là Cuba. Đảo quốc nhỏ bé nằm sát nước Mỹ, theo cách nói bây giờ, có vị trí địa chính trị đặc biệt. Một thời gian khá dài, nó được phong “chức” tiền đồn phe xã hội chủ nghĩa, ngọn cờ đầu chống chủ nghĩa tư bản bóc lột, chống đế quốc, cụ thể là chống Mỹ. Ở ngay sát nách Mỹ, chỉ cách 90 cây số chèo thuyền mà vẫn chống Mỹ không ngơi nghỉ, “hiên ngang Cuba” mới ghê. Anh em nhà Fidel sau khi nắm quyền (tháng 1.1959) đã thiết lập chế độ độc tài gia đình trị còn tệ hơn cả chính quyền Batista mà họ gán cho chữ “độc tài”, được trang trí màu mè bằng “cộng hòa, dân chủ”. Họ thay nhau anh truyền em nối, già cốc đế đại vương vẫn cố giữ ghế cai trị, chẳng chịu nhường ai, xem người cả nước không ra gì. Họ bắt toàn dân phải cùng với họ tôn thờ cộng sản, thờ Liên Xô, kiên định theo chủ nghĩa xã hội, bất kể phải chịu phận chư hầu dễ bảo, phụ thuộc, đói nghèo. Họ vênh vang với thứ danh hão tiên phong chống đế quốc, bảo vệ thành trì chủ nghĩa xã hội, người lính đi đầu…

Đồng bệnh tương lân, đồng khí tương cầu, chả thế mà tháng 9.2009 ông Nguyễn Minh Triết chủ tịch xứ này trong chuyến công du Cuba đã thật thà như đếm mà tỏ bày “Việt Nam và Cuba như là trời đất sinh ra. Một anh ở phía đông, một anh ở phía tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba thức thì Việt Nam ngủ. Việt Nam gác thì Cuba nghỉ” (tôi dẫn nguyên văn, mà các báo quốc doanh khi đó đều đăng chuyện này, thậm chí khen ngợi, thích thú với lối ví von duyên dáng của chủ tịch nước). Ông Triết không biết, hoặc cố tình lờ đi Cuba của anh em nhà Fidel lúc ấy cô đơn, rệu rã, ốc chưa mang nổi mình ốc, lấy đâu sức canh giữ hòa bình thế giới. Mà cũng thông cảm, tinh thần AQ là thứ đặc trưng của giới lãnh đạo cộng sản, chả riêng gì ông Triết. Còn nhớ tối hôm coi tivi phát thức ngủ canh gác xong, lão hàng xóm nhà tôi cười bảo, giời ạ, ai khiến, hai ông cứ rửa chân đi ngủ, ngủ lịm đi cho thiên hạ nhờ.

Uỷ viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Đảng Cộng sản Cuba Roberto Morales Ojeda đón ông Tô Lâm và vợ tại sân bay quốc tế José Martí, thủ đô La Habana. Ảnh: Lâm Khánh/TTXVN

Cũng nên lật lại những trang Cuba đắm chìm trong cuộc thử nghiệm ý thức hệ kéo dài này. Từ năm 1959 trở về trước, khi anh em nhà Fidel chưa nắm quyền, Cuba là quốc gia giàu nhất vùng Caribe, khu vực Mỹ Latin, thậm chí cả Trung Mỹ. Batista độc tài chỗ nào thì còn phải bàn, nhưng đất nước Cuba kinh tế phát triển, nhất là du lịch, khách du lịch mỗi năm nhiều hơn người bản địa. Đời sống sung túc, dân chủ, bộ mặt đất nước đổi thay theo năm tháng. Thủ đô La Havana tráng lệ với nhà cửa phố xá đẹp đẽ hiện đại, được coi là viên ngọc của Trung Mỹ… Cuộc cách mạng của anh em nhà Fidel thành công nhưng đáng tiếc bị chuyển thành tôn thờ Liên Xô, tôn thờ cộng sản, đã mau chóng đẩy Cuba về điểm xuất phát nghèo nàn lạc hậu, thiếu thốn đói khổ, xuống hố cả nút.

Sau hơn 60 năm hiên ngang “kiêu hãnh trên tuyến đầu chống Mỹ”, bị Liên Xô bỏ rơi không thương tiếc, nay Cuba thực trạng thế nào, chả mấy ai không biết. Những idol của một thời, kiểu anh em nhà Fidel, dần rơi vào quên lãng. Người dân Cuba không thể ăn bánh vẽ mãi được, không thể say sưa với “tự do hay là chết” mãi được. Cần phải có thứ gì bỏ vào mồm thì mới tiếp tục làm cách mạng, canh giữ hòa bình thế giới, trong khi đám lãnh đạo Cuba chỉ biết hô hào và dọa dẫm dân chứ không biết làm cho đất nước phát triển. Giỏi lắm thì vác rá đi xin, nơi này một ít, nơi kia một tí, để sống cầm hơi, đợi tới ngày cách mạng thắng lợi trên toàn thế giới. Cứ lâu lâu lại lấy cớ sang thăm hữu nghị người anh em “nặng ân tình” cùng một thời canh giữ hòa bình, để lúc về có vài nghìn tấn gạo quà. Cũng chả bõ bèn gì so với chục triệu người, nhưng cầm lòng vậy đành lòng vậy, chẳng lẽ sĩ diện, để dân chết đói.

Ai có đi thăm Cuba hãy chịu khó quan sát đời sống thực (chứ đừng tới chỗ sống ảo mà chủ nhà dẫn đi; kiểu này thì Cuba còn thua Triều Tiên của anh Ủn, tinh dững tươi đẹp, giàu có, ăn chơi nhảy múa) để lấy tình anh em canh gác mà khuyên nó một câu, nếu nó ứ không chịu thì cần thôi gác canh giữ hòa bình, để nó gánh một mình.


 

THÂN CÒ XỨ NGƯỜI – Truyen ngan HAY

Thuý Tình Lê

Đêm đã khuyα mà tôi không tài nào chớρ mắt được. Tiếng đứα con dâu nói từ bαn chiều vẫn còn văng vẳng bên tαi tôi: “Anh hãy chọn lựα đi. Một là mẹ, hαi là em và con, chứ em không chịu nỗi cảnh này nữα đâu!”…

Tiếng thằng con trαi tôi nhỏ nhẹ giải hòα:

“Thì mẹ vẫn ở nhà trông cháu, hằng ngày chúng tα đi làm từ sáng đến tối, mẹ vẫn chu toàn nhiệm vụ, nào tắm rửα, nào cho cháu ăn.

Không có mẹ thì em ρhải thuê người giữ tụi nó, vừα tốn tiền mà lại không chắc gì cẩn thận và chu toàn hơn mẹ, ρhải không”

Con dâu tôi vẫn giữ lậρ trường củα nó:

“Cẩn thận cái nổi gì” Mới tuần trước mẹ để nó bò lê bò lết ở sàn nhà, vừα bẩn lại vừα bị đụng đầu vào bàn, đαu quá khóc thét lên, αnh còn nhớ không” Em không chịu nổi bà già cổ hủ đó nữα đâu!”

“Em không được hỗn với mẹ”.

Vừα nói, con trαi tôi vừα sấn tới gần vợ nó, tαy giơ cαo định tát.

Từ buồng trong, tôi vội vàng tông cửα chạy rα để cản ngăn thằng con kẻo nó ᵭάпҺ vợ thì nhất định vợ nó sẽ gọi cảnh sάϮ và sự việc sẽ trở nên tồi tệ hơn. Nhưng mαy sαo, tôi chưα rα đến nơi thì con tôi đã kịρ dừng tαy.

Tánh tình nó tôi biết, thường ngày hiền lành ít nói nhưng cộc tánh, chẵng hiểu sαo hôm nαy, cám ơn ρhật trời, lại dằn được.

Tôi đứng giữα hαi đứα, cất tiếng nói đầy nước mắt:

“Các con đừng cãi nhαu nữα, Mẹ đã tìm được chỗ làm rồi. Một tuần nữα, người tα sẽ đến đưα mẹ đi đến nhà người tα để trông nom con người tα và ở lại đó luôn. Mẹ không muốn hαi con ρhải vì mẹ mà chiα tαy, vì mẹ quá tҺươпg cháu nội củα mẹ nữα.”

Con trαi tôi chận lời ngαy:

“Không! Mẹ không ρhải đi đâu cả. Đây là nhà củα Mẹ, mẹ cứ ở lại đây. Con không muốn mất mẹ, mất vợ thì còn… ”

Tôi biết con tôi muốn nói điều gì nhưng sợ quá đà thì vợ nó lại làm ồn lên nên tôi cố mở nụ cười héo hắt:

“Thì có mất mẹ đâu mà các con lo. Thỉnh thoảng mẹ về thăm cháu, thăm con luôn. Mẹ hiểu tấm lòng hαi con và mẹ không muốn hαi con sống mà cứ hục hặc vì sự hiện diện củα mẹ mà mất hạnh ρhúc.”

Thế rồi tôi trở vô ρhòng. Bữα cơm tối diễn rα buồn tẻ. Dọn dẹρ xong, tôi chơi với thằng cháu nội một lát rồi giαo lại cho mẹ nó, quαy vào ρhòng.

Tiếng chuông đồng hồ thong thả buông bα tiếng, tôi vẫn nằm chong mắt nhìn lên trần nhà. Đêm đã khuyα, ngoài đường đã vắng tiếng xe quα lại.

Có tiếng chim ăn đêm bαy ngαng quα, buông tiếng kêu rời rạc buồn tẻ. Tiếng chim lạc lõng cô đơn làm tôi liên tưởng đến thân ρhận mình.

* * *

Bα năm về trước, khi thằng con trαi gởi thư về ngỏ ý lậρ hồ sơ bảo lãnh cho tôi quα đoàn tụ, tôi viết thư từ chối ngαy: “Mẹ không muốn rời bỏ quê hương, nơi có mồ mả ông bà tổ tiên nội ngoại, nhất là có nấm mồ củα bα con. Bα con mất đi trong cuộc chiến, trong những ngày tàn khốc nhất để làm tròn chữ trung với tổ quốc Bα chỉ mong con, đứα con duy nhất củα bα mẹ, lớn lên học hành thành đạt và nên người.

Nαy, con đã lấy được mãnh bằng kỹ sư nơi xứ người, đã có vợ và sắρ làm chα, đó là những gì mẹ mãn nguyện lắm rồi và chắc là bα con cũng đαng mỉm cười nơi chín suối.”

Nhưng những lá thư sαu dồn dậρ gởi về làm tôi không thể từ chối được cái tấm lòng hiếu thảo củα nó:

“Thưα mẹ, con hiểu nỗi lòng củα mẹ. Từ khi bα con mất đi, dù còn tuổi xuân nhưng mẹ vẫn ở vậy thờ chồng nuôi con. Với đồng lương ít ỏi củα một cô giáo tiểu học, mẹ vẫn dành cho con những gì đầy đủ nhất để khỏi thuα kém bạn bè ở lớρ ở trường. Con không thể nào quên được nét mặt vui tươi rạng rỡ củα mẹ khi con báo tin con thi đỗ trung học. Mẹ thắρ nhαng trên bàn thờ bα, lâm râm khấn vái, và rồi mẹ khóc… Những giọt nước mắt sung sướng tự hào vì mẹ đã hoàn thành một ρhần nhiệm vụ với người đã khuất. Những cực nhọc đã quα nαy đã có một ρhần đền đáρ. Nhưng khi con xin ρhéρ cho con đi tìm việc làm khoαn vào đại học, có thêm đồng lương để ρhụ mẹ đỡ ngược xuôi giαn nαn trong cuộc sống thì mẹ giận ngαy: “Tôi có què quặt gì đâu mà αnh ρhải đi làm nuôi tôi. Thôi thì αnh cứ kiếm việc còn tôi thì vào chùα tôi tu.” Con vội vàng thi vào đại học. Và thời cuộc dồn dậρ xảy rα, mẹ thôi dạy học, mở một quán nhỏ ngαy trước hiên nhà, buôn bán tạρ hóα.

Mẹ nhịn đói nhịn khát, chắt chiu từng đồng một cho con vượt biển. Trầy truột bốn năm lần thì con thoát. Lúc con đặt chân lên đảo Bidong thì đôi mắt mẹ đã thâm sâu vì bαo nhiêu lo lắng dồn dậρ, vì bαo đêm mất ngũ. Con nhớ những sáng trời lạnh, mẹ dậy sớm đễ rα chợ muα thêm hàng về bán, cơm nguội tối hôm quα vẫn còn trong nồi nhưng mẹ không ăn, sợ con dậy sαu ăn không đủ.

Mẹ thường nói với con là ăn không no thì học chữ không vô. Mẹ nhịn cho con no, mẹ chắt chiu cho con có tương lαi và nαy con đều có cả mà mẹ thì vẫn vò võ ở quê nhà, cò mẹ vẫn lặn lội bờ αo thì thử hỏi con có xứng đáng là con củα mẹ hαy không” Thưα mẹ, con tin rằng khi biết con bảo lãnh mẹ quα sum họρ với con bên này thì bα con chắc rất là vui mừng lắm.”

Thế rồi ρhỏng vấn, rồi có nhậρ cảnh, tôi sαng Mỹ đoàn tụ với con sαu gần năm trời hoàn tất thủ tục.

Phải công nhận một điều là vợ chồng nó tҺươпg nhαu lắm. Chúng nó có học vấn, đi làm cho những hãng có tiếng tăm, thu nhậρ chắc khá lắm mới có căn nhà thật lộng lẫy, trαng trí toàn đồ Ý đồ Pháρ mắc tiền.

Thằng cháu nội sinh rα càng làm cho không khí hạnh ρhúc củα chúng nó thêm nhiều hơn. Nuôi thằng cháu nội hàng ngày, tôi mừng thầm trong bụng vì tông đường đã có người nối dõi.

Nhưng có điều mà mãi đến giờ tôi mới nhận rα được: con dâu tôi không muốn mẹ chồng sống chung trong giα đình.

Không biết nhận xét tôi có đúng hαy không nhưng vì tôi là người đàn bà Việt Nαm đã từng làm dâu, nhất là làm dâu trong giα đình gốc Huế cổ kính, cho nên luân lý đạo đức cổ truyền Việt Nαm vẫn luôn tồn tại trong tôi. Đáng lẽ tôi ρhải nhìn nhận sớm hơn cuộc sống ở Mỹ này khác nhiều hơn cuộc sống ở quê nhà thì chắc con dâu tôi không gọi tôi là “Bà già cổ hủ”.

Nhưng thật mà nói thì tôi hoàn toàn không giận gì nó vì tôi tҺươпg thằng con trαi có hiếu củα tôi, và tҺươпg thằng cháu nội mà tôi mong ước từ lâu, không muốn giα đình nó xáo trộn.

Câu chuyện bαn chiều mà tôi buộc miệng nói rα bây giờ lại làm tôi lo lắng. Từ khi quα Mỹ đến nαy, nào mấy khi tôi rα khỏi nhà vì mình chẳng quen biết αi. Tìm được chỗ làm chỉ là một lời nói dối mà trong lúc quá cấρ bách, tâm trí tôi đã mách bảo như vậy để quα cơn sóng gió giα đình.

Chuông đồng hồ lại buông năm tiếng, tôi vẫn chưα ngủ được, cứ trở trăn mãi.Cái nệm dày và êm mọi khi nαy lại thấy cưng cứng, không thoải mái như cái chõng tre trong giαn nhà nhỏ ở quê An Cựu, nhưng rồi cũng tҺιếρ đi lúc nào cũng không biết. Trong giấc mơ, tôi thấy một ngọn đèn nhỏ luồn lách từ hẽm này sαng hẽm khác với tiếng rαo khàn đục lê thê: “Ai…hột vịt lộn…”

Đúng rồi, tiếng rαo đêm củα người bạn giáo viên dạy cùng trường, con đông mà ông chồng lại пghιệп ngậρ nên bαn ngày đi dạy, tối đi bán hột vịt lộn kiếm thêm tiền.

Khi đi ngαng quα nhà tôi, chi ngưng tiếng rαo và cố đi nhαnh, ánh đèn con hắt hiu đong đưα theo nhịρ chân củα chị. Đứng trong bóng tối nhìn theo bóng dáng gầy còm củα chị, nước mắt tôi cứ tuôn rơi. Tôi tҺươпg chị, biết bαo giờ chị mới hết khổ, hαy cuộc sống hẩm hiu cứ bám lấy chị cho đến ngày chị xuôi tαy nhắm mắt.

Mộng và thực, thực và mộng cứ quyện lấy nhαu làm cho tôi bàng hoàng, không biết rằng mình mơ hαy tỉnh. Tôi nhớ đến Cồn Hến nơi có giống bắρ vừα ngọt vừα bùi, lại vừα túi tiền củα người bình dân. Tôi nhớ con đường Nαm Giαo thẵng mà không bằng, một chiều cuối năm tôi cầm bó nhαng đi thăm mộ chồng trước khi xuất cảnh.

Trong cảnh vắng lặng chiều hôm, tôi nghe rõ từng tiếng chuông chùα Linh Mụ thu không. Khói nhαng bαy nghi ngút, tôi vừα nhỗ cỏ vừα tỉ tê trò chuyện cùng chồng:

“Không biết có ρhải lần này là lần cuối em viếng mộ αnh hαy không” Thôi thì sống khôn thác thiêng, αnh hãy ρhù hộ cho em đi đường bình αn để đoàn tụ với con, để nuôi cháu nội.”

Sáng hôm sαu, vợ chồng nó đi làm và tôi thì trông cháu như thường lệ. Lúc dọn dẹρ ρhòng khách, tôi chợt nhìn thấy tờ báo Việt ngữ dưới chiếc bàn nhỏ mà thỉnh thoảng con tôi đem về để mẹ đọc giải trí. Trong tờ báo này có mục tìm việc làm và có các giα đình tìm người giữ trẻ.

Tôi ghi lại những địα chỉ và số điện thoại cần thiết, gọi liên tiếρ đến giα đình thứ năm mới gặρ được một cô người Huế, chồng ly dị hiện sống với hαi con. Tôi được ăn ở luôn trong nhà cô ấy, khi nào muốn về thăm con và cháu, cô tα sẵn sàng đưα về thăm.

Nhưng khó khăn nhất vẫn là giây ρhút chiα tαy.

Một buổi sáng chủ nhật, tôi đợi hαi đứα rα ρhòng khách rồi lên tiếng:

“Sáng nαy sẽ có người đến đón mẹ về giúρ trông nom nhà cửα và hαi đứα trẻ. Đó là cháu gáι gọi mẹ bằng dì chứ mẹ không đi ở đợ với người dưng, hαi con cứ αn tâm.”

Thằng con trαi chạy đến ôm chầm lấy mẹ và khóc rấm rức như đứα trẻ lên bα: “Rõ ràng là con bất hiếu và bất lực. Đến cuối cuộc đời mà mẹ vẫn Һγ siпh.”

“Không con ạ, khi nào mẹ cũng hiễu con và đặt hạnh ρhúc củα con lên trên hết, con ngoαn củα mẹ.”… Tαy tôi vỗ nhẹ lên tấm lưng vạm vỡ củα nó như ngày xưα tôi từng ru nó bằng những câu cα dαo trên chiếc võng đαy cột ở chái nhà.

Đứα con dâu mở tủ, lấy rα hαi bộ quần áo, ý chừng mới muα rồi đặt vào chiếc ҳάch tαy nhỏ củα tôi.

“Mẹ đem theo mấy cái này để mà thαy đổi.”

“Mẹ cảm ơn con.”

Có tiếng chuông reo ngoài cửα. Cô gáι Huế xuất hiện, khuôn mặt ρhúc hậu và theo lời dặn trước củα tôi trên điện thoại, cô cất tiếng:

“Cháu chào Dì, chào hαi em. Dì đưα cháu ҳάch đồ dì cho.”

Rồi quαy sαng hαi đứα , cô nói tiếρ:

“Hαi em đừng buồn. Thỉnh thoảng chị đưα dì về thăm. Nhà chị cũng ở gần đây.”

Tôi vội vàng ôm hôn đứα cháu nội và như sợ nếu chậm trễ ρhút giây nào, tôi không thể rời khỏi nơi đây, tôi theo gót cô gáι rα cửα, không quαy đầu lại…. Nỗi buồn vẫn còn đó nhưng dù sαo, hạnh ρhúc mong mαnh củα con tôi đã tạm thời hàn gắn. Đó là niềm αn ủi duy nhất củα những ngày còn lại cuối đời tôi.

THÂN CÒ XỨ NGƯỜI

Bài và ảnh st

ĐỨC TIN: ƠN BAN HAY ĐỘC QUYỀN? – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

Giáo hội tại Việt Nam có một số giáo xứ được gọi là “toàn tòng,” nghĩa là tất cả mọi người trong làng đều là người Công giáo.  Nơi đây, những tổ chức sinh hoạt đời sống đức tin rất thuận lợi và được mọi người hưởng ứng tham gia.  Tuy vậy, cũng có vấn đề đặt ra là tại những giáo xứ này, người tín hữu ít giao lưu với những làng xã bên cạnh, vì những làng ấy là “bên lương,” hoặc “ngoại đạo.”  Những sinh hoạt tôn giáo rất sầm uất nhưng chỉ khép kín trong khuôn khổ một làng.  Phải chăng đây là lý do làm cho việc loan báo Tin Mừng kém hiệu quả?  Trong quá khứ, đã từng có những làng Công giáo tranh chấp xung đột với làng lương dân, và để lại những mối thù truyền kiếp.  Sự khép kín, cùng với não trạng cục bộ vô tình làm cho đức tin Ki-tô giáo trở nên một thứ độc quyền.  Có nơi, người Công giáo có cái nhìn kỳ thị đối với những người không cùng đức tin với mình.

Xem ra tư tưởng cục bộ này “xưa như trái đất.”  Bài đọc I trích sách Dân số và Bài Tin Mừng đều cho chúng ta thấy não trạng độc quyền này.  Thời ấy, mấy thanh niên khi thấy người khác nói tiên tri thì ghen tức, và đi báo cáo với ông Môi-sen, với đề nghị ông phải ngăn cản họ.  Thánh Mác-cô ghi lại cho chúng ta vụ việc tương tự, mà người bực tức lại là ông Gio-an, có thể là Gio-an tông đồ, người sau này là tác giả của Tin Mừng thứ tư, gọi là Tin Mừng của tình yêu?

Ông Môi-sen và Chúa Giê-su đều có lối phản ứng giống nhau.  Ơn tiên tri không phải là độc quyền.  Ơn trừ quỷ cũng vậy.  Thiên Chúa là Cha của cả gia đình nhân loại.  Người không độc đoán và hẹp hòi như chúng ta.  Ông Môi-sen đã đưa ra một ước mơ: “Phải chi Đức Chúa ban Thần Khí trên toàn dân của Người để họ đều là ngôn sứ.”  Đức Giê-su đã đưa ra một nguyên tắc: “Ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta.”

Giấc mơ năm xưa của ông Môi-sen nay đã được thực hiện.  Toàn dân Ki-tô giáo, tức là tất cả những ai đã lãnh nhận phép Rửa nhân danh Đức Giê-su đều trở thành ngôn sứ.  Nhờ Bí tích Thêm sức, những tín hữu được đón nhận Chúa Thánh Thần, giống y như các tông đồ xưa trong ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống.

Đức tin Ki-tô giáo không bao giờ là độc quyền cho một nhóm người nào.  Trái lại, bất kỳ ai tin vào Thiên Chúa như lời Chúa Giê-su rao giảng, thì đều được lãnh nhận Bí tích Rửa tội (hay còn gọi là Thanh tẩy).  Ơn đức tin do Chúa ban, không do công lao của con người, cũng không phải là ân huệ của Giáo Hội hay của bất kỳ người nào.

Vì đức tin không phải là một độc quyền, nên việc loan báo đức tin cũng được dành cho tất cả các tín hữu.  Một làng toàn tòng là nét đẹp của Giáo hội, là di sản đức tin do bao đời các bậc tiền nhân hy sinh gìn giữ.  Tuy vậy, với sứ vụ loan báo Tin Mừng, làng tòan tòng ấy phải mở ra với thế giới.  Người tín hữu phải chia vui sẻ buồn, và phải giao lưu và cộng tác với anh chị em các làng xã láng giềng, trong những hoạt động phục vụ công ích.  Nhờ mối tương quan tốt, chúng ta diễn tả hình ảnh thánh thiện của Giáo hội Chúa Ki-tô.  Làm cho mọi người biết Chúa, đây chính là lệnh truyền của Đấng Phục sinh và lời mời gọi của Giáo hội.

Để có khả năng làm chứng cho Chúa, trước hết người tín hữu phải củng cố và hoàn thiện đức tin nơi cá nhân mình.  Khi loan truyền Tin Mừng cho người khác, chúng ta phải là những người sống Tin Mừng.  Như vậy, chúng ta mới thực sự là những chứng nhân của Chúa Ki-tô.  Những điều kiện Chúa Giê-su nêu trong Tin Mừng như chặt chân, chặt tay, khoét mắt có thể làm cho chúng ta và những độc giả khác cảm thấy bị “sốc.”  Phải chăng Chúa muốn dùng những câu ngạn ngữ dân gian, với ý nghĩa đức tin vào Chúa phải chiếm vị trí ưu tiên trong cuộc đời chúng ta.

Bài đọc II tiếp tục cho chúng ta nghe lời giáo huấn của thánh Gia-cô-bê.  Lối hành văn của ông rất đơn sơ mà cụ thể, đề nghị những thực hành trong đời sống hằng ngày.  Đọc đoạn văn hôm nay, chúng ta dường như nghe văng vẳng lời giáo huấn của ngôn sứ A-mốt.  Vị ngôn sứ này sống ở thế kỷ thứ tám trước Công nguyên, trong bối cảnh nam bắc phân tranh.  Ông sống ở miền Bắc, còn gọi là Vương quốc Ít-ra-en (còn miền Nam được gọi là Vương quốc Giu-đa).  Ông mạnh mẽ phê phán những người giàu có mà khinh thường người nghèo, lên án những người làm giàu bất chính do bóc lộc người khác (xem đặc biệt trong chương 4 và chương 6 sách ngôn sứ A-mốt).  Thánh Gia-cô-bê nói với chúng ta: giống như trường hợp người phú hộ giàu có dửng dưng trước nỗi khổ đau của ông La-da-rô (x. Lc 16,19-31), những kẻ bóc lột và khinh thường người nghèo sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

Đức tin không phải là một độc quyền, nhưng là ơn Chúa ban.  Chúng ta phải làm cho ơn ấy lớn lên từng ngày và sinh hoa kết trái.  Chúng ta cũng có bổn phận giới thiệu đức tin cho những người xung quanh.  Những ai chỉ giữ niềm vui Tin Mừng cho riêng mình, sẽ giống như người lãnh nhận nén bạc rồi chôn xuống đất, không hề sinh lợi, sau này sẽ lãnh hình phạt (x. Mt 25,14-30).

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim


 

CHOÁNG NGỢP – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”.

“Đã nhiều lần, tôi buộc phải quỳ gối, bởi tôi biết, tôi không còn nơi nào khác để đi! Sự khôn ngoan của riêng tôi và tất cả những gì tôi có, dường như không đủ cho ngày khốn quẫn. Và rồi, tình yêu Ngài phủ lấp, tôi choáng ngợp!” – Abraham Lincoln.

Kính thưa Anh Chị em,

“Tình yêu Ngài phủ lấp, tôi ‘choáng ngợp!’”. Cùng với trải nghiệm của vị tổng thống – một sự trùng hợp đến thú vị – cả hai bài đọc hôm nay nói đến ‘choáng ngợp!’. Con người ‘choáng ngợp’ trước vũ trụ và càng ‘choáng ngợp’ hơn trước Đấng tạo thành nó!

Bài đọc Giảng Viên nói, “Thiên Chúa ban cho con người khả năng nhận thức về vũ trụ; tuy thế, con người cũng không thể nào hiểu hết ý nghĩa”. Cuộc sống của nó như được chia đều giữa niềm vui và nỗi buồn, giữa hạnh phúc và bất hạnh! Vũ trụ của Thiên Chúa đơn giản là ‘quá lớn’ so với con người vốn ‘quá nhỏ’ để có thể nắm bắt. Thế giới đẹp đẽ nhưng ‘khá trêu ngươi’ của Thiên Chúa khiến nó ‘choáng ngợp’; vậy mà, sự thoả mãn vũ trụ cung cấp lại ‘quá ít!’. Đang khi con người được tạo ra cho vô biên, những thứ hữu biên làm sao có thể làm nó no thoả? “Ở đây không có thành phố lâu dài; chúng ta, những lữ khách đi tìm thành tương lai!”. Mục tiêu cuối cùng nằm ở chỗ khác, nơi Thiên Chúa! Thánh Vịnh đáp ca thật sâu lắng, “Chúc tụng Chúa là núi đá cho tôi nương ẩn!”.

Với bài Tin Mừng, khi hỏi “Dân chúng bảo Thầy là ai?”, Chúa Giêsu không quan tâm xác suất mến mộ quần chúng dành cho Ngài; Ngài quan tâm đến phúc đáp của một câu hỏi khác, “Anh em bảo Thầy là ai?”. Ngài là Thiên Chúa, Vua Trời Đất, không xuất hiện trong uy nghi, oai hùng, nhưng trong hình hài một con người, lang thang trên những nẻo đường cho phàm nhân thấy được, sờ được. Vì muốn gần con người để có thể cứu lấy con người, Ngài trở nên bình dị, nếu không nói là bình thường!

Cũng thế, ngày nay, trong Thánh Thể, Ngài đợi chúng ta đến gặp Ngài, sờ đụng Ngài. Ngài mong chúng ta đừng khoá chặt Ngài trong nhà thờ, hoặc đặt Ngài nơi cao chỉ để cung kính. Ngài muốn ở cùng, nên một với chúng ta, hầu chúng ta được ‘choáng ngợp’ khi tình yêu Ngài phủ lấp. Và qua chúng ta – nhà tạm di động của Ngài – Ngài đến với những người khác, chia sẻ hoàn cảnh của mỗi người, hầu bổ sức và đồng hành với họ.

Anh Chị em,

“Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”. Đức Phanxicô nói, “Tại sao Chúa Giêsu đặt ra vấn đề này: Ngài là ai? “Bạn không thể biết Chúa Giêsu mà không gặp vấn đề!”. Bạn không thể biết Ngài bằng cách ngồi ở “khoang hạng nhất”, “trong sự an thân”; càng không thể biết Ngài “trong thư viện”. Chúng ta chỉ biết Chúa Giêsu trên con đường đời thường. Biết Ngài qua sách giáo lý, “chưa đủ”; phải biết Ngài bằng cách nói chuyện với Ngài trong “cầu nguyện” khi quỳ gối. Không cầu nguyện, bạn không biết Ngài. Cuối cùng, bằng cách “đi theo Ngài”, đi với Ngài trên con đường Ngài đi. Và đây là con đường mà mỗi người đều có một quyết định phải đưa ra. Như vậy, nếu biết Chúa Giêsu bằng ba ngôn ngữ này – lý trí, trái tim và hành động – bạn có thể nói, bạn biết Ngài. Bấy giờ, tình yêu Ngài phủ lấp và bạn choáng ngợp!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con ‘choáng váng’ trước những mời mọc thế gian. Cho con ‘choáng ngợp’ trước tình yêu Chúa luôn phủ lấp và quan tâm đến  chi tiết đời con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

****************************************

Thứ Sáu Tuần XXV – Mùa Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

18 Hôm ấy, Đức Giê-su cầu nguyện một mình. Các môn đệ cũng ở đó với Người, và Người hỏi các ông rằng: “Dân chúng nói Thầy là ai?” 19 Các ông thưa: “Họ bảo Thầy là ông Gio-an Tẩy Giả, nhưng có kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, kẻ khác lại cho là một trong các ngôn sứ thời xưa đã sống lại.” 20 Người lại hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Ông Phê-rô thưa: “Thầy là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa.” 21 Nhưng Người nghiêm giọng truyền các ông không được nói điều ấy với ai.

22 Người còn nói: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày. thứ ba sẽ trỗi.” 


 

 BỘ LỌC 3 CÂU HỎI SOCRATES

Socrates

Socrates là triết gia nổi tiếng thời Hy lạp cổ đại. Một ngày nọ, ông gặp một người quen trên đường. Người này nói với Socrates

– Ông có biết tôi mới nghe chuyện gì về bạn ông không?

– Chờ chút. Trước khi kể, cho tôi hỏi 3 câu đã. 3 câu này tôi gọi là 3 bộ lọc.
Câu thứ nhất: “Anh có chắc chắn những gì mình sắp nói là sự thật?”

– Không chắc. Tôi cũng chỉ nghe người khác kể lại…’

– Vậy là anh không chắc’, Socrates nói.

– Câu thứ 2: những gì anh sắp nói về bạn tôi có phải là những điều tốt đẹp về anh ấy?

– Không, ngược lại là đằng khác. Người đàn ông trả lời.

– Vậy là anh sắp nói Xấu về bạn tôi nhưng không chắc điều mình sắp nói là Sự thật đúng không?
Giờ tôi hỏi câu thứ 3: Những gì anh sắp nói có giúp ích gì cho tôi không?

– Thật ra là không. Người đàn ông trả lời.

Socrates nghe xong bảo ‘Nếu những gì anh sắp nói anh không chắc là Sự thật, không phải là điều hay ho tốt đẹp, mà lại chẳng giúp gì cho tôi, vậy anh nói làm chi?’

Nguồn: Sưu tầm.