Cha Của Những Người Cùi Di Linh

Cha Của Những Người Cùi Di Linh

Lòng nhân ái và gương hy sinh của Đức Cha Jean Cassaigne chăm sóc những bệnh nhân bị phong cùi tại Trại Cùi Di Linh, Việt Nam.

“Có đau mới hiểu người đau và biết thương họ nhiều hơn”.

Khi Giám Mục Jean Cassaigne từ trần tại Di Linh, Trung Tưóng Dương Văn Minh và Trung Tướng Nguyễn Khánh , đương kim Quốc Trưởng và Thủ Tướng VNCH  dự lễ cầu hồn Đức Cha tại Vương Cung Thánh Đường Saigon và truy tặng Đệ Ngủ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương cho vị Đức Cha đáng kính này.

GIÁM MỤC JEAN CASSAIGNE
MỘT NGƯỜI PHÁP MANG TRÁI TIM VIỆT

Năm 1914, chiến tranh Pháp-Đức bùng nổ, Jean phải đầu quân tham chiến, đến năm 1918 được thưởng huy chương Anh Dũng Bội Tinh và từ chối mọi đề nghị hôn nhân. Năm 1920, Jean từ bỏ mọi vướng mắc thế sự, dâng hiến cuộc đời tại Chủng Viện Thừa Sai Hải Ngoại Paris ( Missionnaires Étrangères de Paris – MEP ) để nối gót các Thừa Sai đã ra đi vì Chúa. Năm 1925, ông thụ phong Linh Mục. Năm 1926, khi có tên trên danh sách 8 vị Thừa Sai được cử đi các nước Viễn Đông: Ấn Độ, Trung Hoa, Nhật Bản, Lào, Linh Mục Cassaigne đã chọn Việt Nam, đất nước thân yêu của Giám Mục Đắc Lộ ( Alexandre de Rhodes ) để dừng chân.
Theo tài liệu của bác sĩ Gerard Chapuis, một người Pháp gốc Việt ngày 5.5.1926, tàu cập bến Sàigòn, cha Cassaigne được dưa về Cái Mơn học tiếng Việt, chọn tên tiếng Việt là Gioan Sanh. Sau đó, ông được Giám Mục Địa Phận Sàigòn Dumortier cử đến vùng rừng núi Di Linh, noi có nhiều người K’Ho. Lúc này bệnh phong đang hoành hành nơi đây. Một lần, cha Gioan đi tìm thăm bệnh nhân, gặp rất nhiều người bệnh nặng, thân xác héo tàn; từ đó ông quyết tâm dựng một mái nhà để chăm sóc những người bất hạnh này. Ông kêu gọi các bệnh nhân từ trong rừng đến đây cùng chung sống. Với sự hỗ trợ của nhiều người quen, ông mở được một nhà phát thuốc, băng bó, chữa trị cho các bệnh nhân. Lần ấy, ông cũng bị bệnh sốt rét rừng hành hạ, phải về Pháp chữa trị trong 9 tháng.

Ngày trở lại Di Linh, công việc ngày càng nhiều, làng phong thêm con cháu, ông kêu gọi các Nữ Tu Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn giúp ông chia sẻ số phận bạc bẽo của các bệnh nhân phong và ba Nữ Tu đã hết lòng cùng ông chăm sóc bệnh nhân. Ông thường khuyên các Nữ Tu trẻ mới tiếp xúc với bệnh nhân “Họ quá đau khổ, đừng làm hay có cử chỉ gì khiến họ đau khổ hay buồn tủi thêm. Họ là những người đáng quý, đáng thương và tha thứ, phải băng bó cả hai vết thương cùng một lúc, thể xác và tinh thần”.

Ông kể lại rằng, ngày đầu mới băng vết thương cho người cùi, vì chưa quen nên ông đã suýt ói mửa. Ông đã chạy vội vào lùm cây bên cạnh, nói là đi đại tiện. Ói xong lau mặt, ông trở ra tiếp tục băng bó. Làm như vậy để cho người cùi bớt tủi hổ vì thấy mình dơ bẩn. Ông rất mực thương yêu bệnh nhân, người giàu có hay nghèo đều đối xử như nhau, không quở mắng hay nặng lời với bất cứ bệnh nhân nào.
Một hôm vào dịp Tết, có hai anh say rượu đánh nhau, ông đến can, nhưng bị một anh xô té. Ông đứng dậy, cười tươi vỗ vai anh ta không chút giận hờn. Sợ rằng các Nữ Tu biết sẽ quở trách anh ta, ông đã giữ kín chuyện này. Sau này, có người kể lại cho một Nữ Tu. Sơ đã hỏi ông và ông trả lời: “Đâu có gì đáng trách với người bệnh hoạn tật nguyền. Con đừng để ý nữa. Cha muốn vậy. Tội cho cả cha lẫn họ.”
Lần khác, một bệnh nhân bị một Nữ Tu quở trách nặng lời vì đã phạm lỗi. Cha Cassaigne nghe thấy, liền lên tiếng trách sơ trước mặt bệnh nhân. Sau đó ông đi tìm xin lỗi sơ và nói: “Hôm qua cha trách con, cốt ý để cho bệnh nhân đừng tủi, mặc dầu con đã làm phải. Cha đến xin con đừng buồn. Chúng ta không thể làm Chúa Giêsu buồn thì cũng đừng làm cho người cùi buồn. Vì họ là con Chúa, là hình ảnh Chúa Cứu Thế đau khổ trên thập giá”.

Ba Nữ Tu người Việt tận tụy, trở thành cánh tay đắc lực giúp ông điều hành làng phong là các sơ Céleste Joséphine và Angélique. Cha Cassaigne hay nói với các Nữ Tu: “Cha là người Pháp, nhưng có trái tim Việt Nam”.

Ngày 24.12.1945, cha Cassaigne đột ngột được tin Tòa Thánh Roma bổ nhiệm ông làm Giám Mục Giáo Phận Sàigòn nên đành phải từ biệt những con người bệnh tật và mảnh đất ông yêu thương nhất. Thế rồi, như một định mệnh, ngày 26.3.1943. Ông đọc phiếu kết quả xét nghiệm xác nhận ông bị nhiễm vi trùng Hansen ( bệnh phong ). Ông cười nói: “Đây là quà mừng lễ quan thầy của tôi”. Ông nói với những người đang lo lắng ở xung quanh: “Không phải bị mà là được về Di Linh với đoàn con ! Có đau mới hiểu người đau và biết thương họ nhiều hơn”.
Sau khi gửi thư cho Đức Khâm Sứ Tòa Thánh tại Việt Nam và Tổng Quyền Hội Thừa Sai Paris xin từ chức trở về Di Linh, đến năm 1954, cha Cassaigne được toại nguyện “hồi hương” về Di Linh. Năm 1970, các bệnh cũ của ông trở nặng, sốt rét, cột sống bị gặm nhấm và đau dạ dày. Cuối tháng 10 năm 1971, xương dùi của ông bị gãy và ông không rời khỏi giường được nữa. Nhiều người muốn đưa ông về Pháp chữa trị, nhưng ông đã từ chối: “Tôi là người Pháp nhưng trái tim tôi là của người Việt Nam. Tôi muốn sống trong đau khổ và chết nơi đây. Việt Nam là quê hương của tôi”. Cha Cassaigne qua đời vào ngày 30 tháng 10 năm 1973. Ông được an táng cạnh Nhà Thờ, gần tháp chuông, giữa đàn con đáng thương của mình, đúng theo nguyện vọng sâu xa của ông.

Trong quyển sách “Lạc Quan Trên Miền Thượng” viết về cha Cassaigne, cha Giuse Phùng Thanh Quang đã kể lại chi tiết cuộc đời và công việc phục vụ của ông. Trong phần kết, cha Giuse đã viết: “Những ai được may mắn sống gần gũi với Đức Cha đều thường được dịp nghe Ngài nói: “Đời tôi chỉ có 3 ước nguyện: Tôi ao ước được đau khổ vì Chúa và vì người anh em – Tôi ao ước được đau khổ như vậy lâu dài, suốt đời và được vững lòng chịu đựng – Tôi ao ước được an nghỉ giữa bầy con cái phong cùi của tôi”.

Bác sĩ Gérard Chapuis cho biết thêm: từ năm 1972, ở cuối Nhà Thờ Đức Mẹ Fatima Bình Triệu, Người ta thấy có bức tượng một Giám Mục tay trái cầm Thánh Giá, tay phải ôm ngang vai một người cùi, dưới chân trái có một em bé khỏe mạnh, cả 3 đầu ngước mắt lên trời cao. Dưới bệ tượng có ghi: Đức Cha Gioan Cassaigne. Ngày nay, bức tượng không còn nữa, nhưng trên bức tường ngoài hiên của Nhà Thờ, có gắn nhiều bảng ghi: “Tạ ơn Đức Giám Mục Gioan Sanh”. Điều đó chứng tỏ Gioan Cassaigne Sanh vẫn còn sống mãi trong lòng người Việt.
Nếu một hòn đảo xa xôi ngàn trùng như Molokai đã hãnh diện vì có cha Damien Tông Đồ Người Hủi thì Giáo Dân nước Việt lại càng hãnh diện hơn vì có một Đức Cha Gioan Sanh phong cùi, tôi tớ của người hủi.

Trên thực tế, từ ngày 11.4.1929, làng phong được chính thức công nhận và được trợ cấp. Ngay từ những ngày đầu, số người bị bệnh phong tập trưng đã lên đến 21 người. Đến thàng 4 năm 1931, làng có một nhà nguyện nhỏ làm nơi cầu nguyện và Thánh Lễ đầu tiên được cử hành ngày 15.3.1936. Sang năm sau, làng được dời lên đồi (chỗ hiện nay) có kỹ sư người Pháp vẽ kiểu cho cả Nhà Thờ và tháp chuông. Ngày 22.5.1952, nhằm lễ Thăng Thiên, khánh thành làng phong mới, ngày càng nhiều, làng phong thêm con cháu, ông kêu gọi các Nữ Tu Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn giúp ông chia sẻ số phận bạc bẽo của các bệnh nhân phong và ba Nữ Tu đã hết lòng cùng ông chăm sóc bệnh nhân. Ông thường khuyên các Nữ Tu trẻ mới tiếp xúc với bệnh nhân “Họ quá đau khổ, đừng làm hay có cử chỉ gì khiến họ đau khổ hay buồn tủi thêm. Họ là những người đáng quý, đáng thương và tha thứ, phải băng bó cả hai vết thương cùng một lúc, thể xác và tinh thần”.

Trần trung Sáng
Kiến Thức Ngày Nay

BỎ THẦY, CON THEO AI? (Ga 6,68)

BỎ THẦY, CON THEO AI? (Ga 6,68)

Tôi nổi giận – Ngài bảo: HÃY THỨ THA!
Tôi run sợ – Ngài bảo: HÃY CAN ĐẢM!
Tôi nghi hoặc – Ngài nói: HÃY TÍN THÁC!
Tôi bồn chồn – Ngài nói: HÃY THINH LẶNG!
Tôi thích đi đường riêng của mình – Ngài bảo: HÃY THEO TA!
Tôi muốn lập kế hoạch riêng – Ngài bảo: HÃY QUÊN ĐI!
Tôi nhắm tìm của cải vật chất – Ngài bảo: HÃY BỎ LẠI ĐẰNG SAU!
Tôi muốn được bảo đảm – Ngài nói: TA CHẲNG HỨA HẸN GÌ!
Tôi thích sống ̣đời riêng – Ngài nói: HÃY TỪ BỎ CHÍNH MÌNH!
Tôi nghĩ mình tốt lành – Ngài bảo: TỐT LÀNH THÔI CHƯA ĐỦ!
Tôi thích làm chủ – Ngài nói: HÃY PHỤC VỤ!
Tôi thích ra lệnh – Ngài nói: HÃY HỌC VÂNG LỜI!
Tôi kiếm tìm tri thức – Ngài nói: HÃY TIN!
Tôi thích sự rõ ràng – Ngài nói bằng: DỤ NGÔN.
Tôi thích thi ca – Ngài nói: CHUYỆN THỰC TẾ.
Tôi yêu sự yên tĩnh của mình – Ngài lại muốn: TÔI BỊ QUẤY RẦY.
Tôi thích bạo lực – Ngài bảo: BÌNH AN Ở CÙNG CON!
Tôi rút gươm ra – Ngài bảo: HÃY TRA GƯƠM VÀO VỎ!
Tôi nghĩ đến trả thù – Ngài bảo: HÃY ĐƯA MÁ BÊN KIA!
Tôi nói về trật tự – Ngài bảo: TA ĐẾN ĐEM GƯƠM GIÁO!
Tôi căm ghét – Ngài bảo: HÃY YÊU KẺ THÙ!
Tôi muốn sự hoà hợp – Ngài nói: TA ĐEM LỬA XUỐNG THẾ GIAN!
Tôi thích làm người lớn nhất – Ngài bảo: HÃY HỌC LÀM TRẺ NHỎ!
Tôi muốn ẩn thân – Ngài nói: ÁNH SÁNG PHẢI CHIẾU SOI!
Tôi kiếm tìm chỗ nhất – Ngài bảo: XUỐNG CHỖ CUỐI CÙNG!
Tôi thích được quan tâm – Ngài nói: HÃY ĐÓNG CỬA MÀ CẦU NGUYỆN!

Không, tôi không hiểu Ông Giêsu này. Ngài khiêu khích tôi, làm tôi bối rối. Cũng giống như nhiều môn đệ khác, tôi muốn đi theo một ÔNG THẦY KHÁC, chắc chắn hơn và ít đòi hỏi hơn. Nhưng tôi cảm nhận như Phêrô: “Tôi không biết đến với ai, vì CHỈ MÌNH NGÀI mới có LỜI BAN SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI” (Ga 6,68)

Cám ơn anh chị Thụ Mai gởi

Dấu hiệu cơn đột quỵ tim

Dấu hiệu cơn đột quỵ tim
December 23, 2013

nguoi-viet.com

Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh

LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848, trang nhà:www.bacsihongocminh.com

“Đau tim”, ở đây muốn nói đến tình trạng “đột quỵ tim”, hay “trụy tim”, tức “heart attack”, đa phần lại không làm đau đớn gì ở trái tim cả. Chỉ có một số trường hợp đột quỵ tim xảy ra thật bất ngờ với những triệu chứng dữ dội giống như được diễn xuất trong các tuồng kịch, cải lương hay phim truyện. Hầu hết những cơn đau tim xảy ra từ từ với những triệu chứng nhức mỏi, khó chịu, xâm xoàng mà thôi. Rất nhiều người đang bị đột quỵ tim nhưng không hay biết những gì đang xảy ra cho tới khi đã quá trễ. Đột quỵ tim là lý do gây ra tử vong số #1 cho phụ nữ, nhưng triệu chứng lại thường bị bỏ qua vì chủ quan cho là cảm cúm, ăn không tiêu, hay mệt mỏi vì lớn tuổi.
Dưới đây là một số dấu hiệu cần biết, cần quan tâm:

1. Thấy khó chịu, tức ngực: Hầu hết những cơn trụy tim bắt đầu bằng những triệu chứng khó chịu ở vùng ngực, với cảm giác như tức ngực, co bóp chung quanh ngực, đầy bụng, ợ chua, kéo dài khoảng vài phút, xen kẻ với những khoảng thời gian bình thường.

2. Cảm giác khó chịu lan qua những vùng khác của phần trên cơ thể: Những cảm giác khó chịu trên đây có thể lan qua hai cánh tay, lưng, cổ, cằm, hay bụng.

3. Thấy khó thở, như đã chạy bộ một đoạn đường dài, có khi không thấy đau đớn gì cả.

4. Những triệu chứng khác có thể tưởng lầm như bị cảm cúm bao gồm ra mồ hôi, chóng mặt xâm xoàng, buồn nôn.

Trên một triệu người Mỹ bị đột quỵ tim mỗi năm và hơn quá nửa là phụ nữ. Trung bình cứ 34 giây đồng hồ, có một người bị đột quỵ tim, khi máu tiếp liệu đến cơ tim bị giảm hay bị tắt nghẻn. Giống như đàn ông, phụ nữ bị đau tim có triệu chứng thông thường nhất là thấy tức ngực. Tuy nhiên so với đàn ông, phụ nữ còn có những triệu chứng khác không được rỏ ràng như khó thở, đau chấn thủy, khó tiêu, sình bụng, buồn nôn, đau lưng, hay đau cằm. Những triệu chứng này lại thường xảy ra trong mùa lạnh, mùa cảm cúm làm khó phân biệt. Khó xử hơn nữa, những triệu chứng khác lại giống như các bệnh liên quan đến hệ thống tiêu hóa, trùng hợp với mùa lễ Giáng Sinh, tết Tây, tết Nguyên Đán khi mà chúng ta, ai cũng ăn uống hơi nhiều một tí.

Đột quỵ tim xảy ra khi những động mạch vòng chung quanh trái tim bị nghẻn vì đóng vảy (plaque) bao gồm mỡ, cholesterol, chất vôi và những chất cặn bả khác v.v…Cục vảy, có một vỏ cứng bên ngoài, khi lớp vỏ này bị vỡ, có thể bị chảy máu và máu sẽ đóng cục lại chung quanh cục vảy làm cho đường kính mạch máu tim đã hẹp lại trở thành nghẻn cấp kỳ. Một khi các động mạch vành tim bị tắt nghẻn, lượng oxygen cung ứng cho trái tim sẽ giảm mau chóng làm cho các tế bào cơ tim ngừng hoạt động đưa đến tình trạng đột quỵ cơ tim.

Đột quỵ tim cũng gây ra bởi tình trạng động mạch vành tim bị co thắt bất thường (spasm) hay “hệ thống điện” điều chỉnh nhịp đập của tim bị rối loạn làm cho trái tim co thắt không đúng nhịp.

Một khi đột quỵ tim xảy ra, bệnh nhân chỉ có từ 1 đến 2 tiếng đồng hồ để còn cứu chữa kịp thời bằng thuốc men và phương pháp thông tim khẩn cấp để mở chỗ nghẻn. Vì thế khi có triệu chứng đáng nghi ngờ, nên uống liền một viên ASPIRIN, không phải Tylenol, không phải Ibuprofen, hay những loại thuốc giảm đau nào khác, mà phải là Aspirin và gọi 9-1-1 ngay.

Khi đến bệnh viện, bác sĩ có thể cho thuốc loãng máu, thuốc làm giản nở mạch máu tạm thời, đo diện tâm đồ (ECG), thử máu để chẩn bệnh, làm siêu âm tim (echocardiography), hay quyết đinh soi, thông tim (cardiac catheterization) khẩn cấp để mở chỗ nghẻn nếu thuốc men không có hiệu ứng hay chỉ có tác dụng tạm thời.

Trên thực tế, không có thuốc chữa hay thuốc ngừa bệnh đột quỵ tim! Bệnh tim mạch là một tiến trình xảy ra trong một thời gian dài chịu ảnh hưởng bởi lối sống, tình trạng bệnh tật kinh niên, sức khỏe tổng quát, và yếu tố di truyền của mỗi người. Gần đây, Hội Tim Mạch Hoa Kỳ có đưa ra lời khuyên mới về ảnh hưởng của cholesterol đối với bệnh tim mạch. Theo tinh thần của lời khuyên mới này, chúng ta phải có một cái nhìn toàn diện về những yếu tố nguy cơ có thể đưa đến tình trạng đột quỵ tim mà trong đó cholesterol vẫn là một yếu tố không thể lơ là. Vì vậy ngay từ bây giờ, nên cải tổ thói quen, lối sống để có lợi cho hệ thống tim mạch, như bỏ hút thuốc lá, giữ liều lượng cholesterol thấp, kiểm soát bệnh tiểu đường và cao huyết áp. Và, nhất là phải tăng hoạt động thể dục thể thao để đạt được sức nặng lý tưởng song song với việc giảm áp lực đời sống (stress).

 

Người hành hương đến Bethlehem mừng lễ Giáng Sinh

Người hành hương đến Bethlehem mừng lễ Giáng Sinh

Giáo dân đốt nến trong nhà thờ Giáng Sinh ở Bethlehem

Giáo dân đốt nến trong nhà thờ Giáng Sinh ở Bethlehem

 

Robert Berger

24.12.2013

BETHLEHEM — Người hành hương từ khắp thế giới đã hội tụ về thị trấn Bethlehem trong bờ Tây để mừng lễ Giáng Sinh được nhà cầm quyền Palestine tổ chức. Thông tín viên VOA Robert Berger tường thuật từ Bethlehem.

Các hướng đạo sinh nam và nữ mở đầu ngày lễ Giáng Sinh với cuộc diễn hành ngang qua quảng trường Máng Cỏ ở Bethlehem.

Quảng trường được trang hoàng cho lễ hội với những cây Giáng Sinh khổng lồ, với các quả chuông, đèn và cờ Palestine.

Không khí trang trọng hơn ở phía bên trong Nhà thờ Giáng Sinh, một ngôi thánh đường cổ, khi hàng ngàn người hành hương đang xếp hàng để viếng hang đá, nơi mà theo truyền thuyết Chúa Giêsu đã ra đời.

Ông Shmuel Oluwa, một người hành hương đến từ Lagos, Nigeria nói rằng viếng hang đá trong dịp Lễ Giáng Sinh là một trải nghiệm về đức tin:

“Thật tuyệt vời! Cảm giác thật tuyệt vời! Một điều gì đó mà mỗi người Thiên Chúa giáo mong mỏi thực hiện. Nếu bạn cố gắng và thấu hiểu ý nghĩa của những gì đã diễn ra nơi đây, thì đó là một cảm giác kỳ diệu”.

Năm này có nhiều người đến mừng lễ nhờ các vụ bạo động giữa người Israel và Palestine tạm lắng.

Thị trưởng của Bethlehem bà Vera Baboun, người Palestine, nói rằng khách sạn không còn phòng trống:

“Tháng này chúng tôi dự kiến sẽ đón 300.000 du khách.

Bà cho biết:

“Chúng tôi có gần 4.000 phòng ở Bethlehem trong 33 khách sạn, tất cả đều được đặt trước. Ðiều này có nghĩa là thành phố đang thu nhận một lượng du khách cao nhất.”

Tuy vậy, người Palestine vẫn phàn nàn về bức tường lớn mà Israel đã dựng lên xung quanh Bethlehem vào khoảng 10 năm trước, tiếp theo sau làn sóng nổ bom tự sát chết người.

Các cư dân đã mô tả thành phố giống như một nhà tù lớn, thế nhưng Baboun nói rằng bức tường không thể dập tắt thông điệp hy vọng, tình yêu và hòa bình của Bethlehem được. Bà nói:

“Vẫn sẽ luôn là một Giáng Sinh Vui Vẻ bởi vì Giáng Sinh là niềm vui, bất chấp tất cả những khó khăn mà chúng tôi trải qua và sự bao vây thành phố, Giáng SInh vẫn là niềm vui”.

Chính quyền Israel và Palestine đang làm việc cùng với nhau để tạo thuận lợi cho những người hành hương từ Jerusalem đến Bethlehem, trong tinh thần của thiện chí Giáng Sinh.

Đức Giáo Hoàng cử hành Thánh lễ trong đêm trước Lễ Giáng Sinh

Đức Giáo Hoàng cử hành Thánh lễ trong đêm trước Lễ Giáng Sinh

Đức Giáo Hoàng Phanxicô cử hành Thánh lễ tại Vương cung Thánh đường Thánh Phêrô, ở Vatican, 24/12/13

Đức Giáo Hoàng Phanxicô cử hành Thánh lễ tại Vương cung Thánh đường Thánh Phêrô, ở Vatican, 24/12/13

 

24.12.2013

Đức Giáo Hoàng kêu gọi 1,2 tỉ người Công giáo trên thế giới hãy vui mừng trong ngày Giáng Sinh này vì “Chúa Giêsu là ánh sáng xua tan bóng tối” và mang lại an bình.

Đức Thánh Cha giảng bài giảng đầu tiên về Giáng Sinh của ngài trong cương vị Giáo Hoàng trong buổi Thánh lễ tại Vương cung Thánh đường Thánh Phêrô ở Vatican trong đêm trước Lễ Giáng Sinh hôm thứ Ba.

Bài giảng của ngài chú trọng vào hành trình cá nhân và lich sử của con người cho một vùng đất hứa và cứu rỗi và – theo lời ngài – “tinh thần của những kẻ đi tới để nhìn thấy ánh sáng vĩ đại.”

Đức Giáo Hoàng, người được biết tiếng đầy lòng khiếm tốn và phục vụ kẻ nghèo, nói rằng mỗi con người có đều trải qua cả hai “thời gian tươi sáng và đen tối, ánh sáng và bóng tối”. Ngài kêu gọi tín hữu hãy dấn thân trong cuộc hành trình với tấm lòng rộng mở và gạt bỏ lòng kiêu kỳ, giả dối và tư lợi.

Ngài nói rằng Thiên Chúa đã tỏ ân sủng, lòng nhân ái và tình yêu thông qua Chúa Giêsu, người dẫn dắt thế giới.  Đức Thánh Cha kết thúc bài giảng với câu, “Chúa Giêsu là ánh sáng xua tan bóng tối. Người là sự an bình của chúng ta.”

Đức Giáo Hoàng sinh trưởng ở Argentina được bầu lên hồi tháng 3, một tháng sau khi Đức Giáo Hoàng Benedict bất ngờ từ chức.

Tiếng tăm của vị Giáo Hoàng 78 tuổi từ đó lên cao và ngài được ca tụng đã giúp khôi phục hình ảnh Giáo hội.

Trong tháng này, tạp chí Time đã bầu ngài là Nhân Vật Trong Năm và ca ngợi lời ngài kêu gọi chữa lành cho những ai đau yếu, nghèo khó và bất ổn trong đời sống.

Các tổ chức nhân quyền kêu gọi Miến Điện thả hết tù nhân chính trị

Các tổ chức nhân quyền kêu gọi Miến Điện thả hết tù nhân chính trị

Tù nhân chính trị Miến Điện Win Thaw (trái) và Win Hla bên ngoài nhà tù Insein sau khi được trả tự do, ngày 23 tháng 7, 2013.

Tù nhân chính trị Miến Điện Win Thaw (trái) và Win Hla bên ngoài nhà tù Insein sau khi được trả tự do, ngày 23 tháng 7, 2013.

 

24.12.2013

Các tổ chức nhân quyền hối thúc Tổng thống Miến Ðiện có đường lối cải cách giữ lời hứa trả tự do cho tất cả tù nhân chính trị vào cuối năm nay.

Hàng trăm tù nhân chính trị đã được trả tự do trong 2 năm qua trong một đợt ân xá theo lệnh của Tổng thống Thein Sein.

Nhưng hàng chục người bất đồng chính kiến vẫn còn bị giam giữ, và nhiều người chỉ trích là Miến Điện còn được gọi là Myanmar tiếp tục bỏ tù những người chỉ trích chính phủ.

Tổ chức theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch hôm nay cho hay chỉ có 39 người bị tù trong danh sách các tù nhân chính trị được một ủy ban duyệt xét của chính phủ cứu xét.

Nhưng con số này không bao gồm 200 người bị truy tố trong năm nay về các tội chính trị, nhiều người bị truy tố theo luật mới nghiêm nhặt hạn chế các cuộc biểu tình.

Tổ chức theo dõi Nhân quyền muốn Miến Điện trả tự do cho tất cả các tù nhân chính trị và thực hiện cải cách tư pháp để ngăn ngừa những vụ bắt giữ tiếp diễn.

Ủy ban Duyệt xét Tù nhân chính trị do chính phủ bổ nhiệm đưa ra đề nghị tương tự trong một bức thư gởi đến Tổng thống trước đây trong tháng.

Các thành viên ủy ban dự trù họp với các giới chức cao cấp tại Naypidaw ngày hôm nay, hy vọng tất cả các tù nhân chính trị có thể được trả tự do trước ngày 31 tháng 12.

Trước đây trong năm, trong một chuyến đến thăm London, Tổng thống Thein Sein đã hứa sẽ trả tự do cho tất cả các tù nhân chính trị trước cuối năm nay.

Giam giữ tùy tiện các đối thủ chính trị là đặc điểm của nhà cầm quyền quân sự Miến Điện, đã cai trị nước này 5 thập niên cho đến năm 2011.

Ngoài việc trả tự do cho các tù nhân chính trị, chính phủ mới Miến Điện đã nới lỏng kiểm duyệt báo chí và cho phép lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi ra tranh cử Quốc hội thành công.

Cải cách tại Miến Điện nhận được sự ca ngợi của các chính phủ phương Tây, nhiều chính phủ đã nới lỏng các chế tài đối với quốc gia Đông Nam Á này.

CHÚA ĐÃ SINH RA

CHÚA ĐÃ SINH RA

Lm. Vĩnh Sang, dcct.

Ngày lễ mừng Chúa Giáng Sinh đã gần kề, khắp nơi trang hoàng hoa đèn rực rỡ, phố phường vui nhộn, các nhà thờ tưng bừng với những lễ hội, những chương trình mừng lễ Giáng Sinh, các hội đoàn công giáo nhộn nhịp với các chương trình sinh hoạt và vui chơi. Đó là hình ảnh ở các thành phố lớn, nơi có nhiều phương tiện và tài chánh để thực hiện. Còn các vùng thôn quê và vùng sâu vùng xa thì sao ?

Năm trước (2012), tôi lên vùng cao nguyên phía tây đất nước, chia sẻ mục vụ với anh em tôi vào dịp Giáng Sinh. 12g00 trưa 24/12, ba anh em linh mục chúng tôi có bữa cơm trưa với một vài em dân tộc sống chung nhà, thực đơn là đĩa rau rừng luộc, chấm với nước mắm từ 1 cái đầu con cá kho đi kho lại một tuần rồi. Nghỉ trưa xong, một em người dân tôc đưa tôi lên đường lúc 16g00, bắt đầu hành trình dâng lễ đêm cho 3 điểm, rồi sẽ đi ngược trở lại dâng lễ sáng cũng ba điểm đó.

Ba điểm dâng lễ, một điểm có ngôi nhà nguyện nhỏ bằng tôn vách gỗ, một điểm là sân nhà một gia đình có đạo, sân không mái, một điểm ở giữa môt khu đất trống trong làng, không điểm nào có nhà vệ sinh, không điểm nào có tòa giải tội. Đứng ở gốc cây giải tội, rồi tế nhị đi tìm gốc cây khác để đi vệ sinh! Kể từ bữa cơm 12g00 ngày 24/12, sáng hôm sau 25/12 trở về đến Trung tâm lúc 9g00, bếp hoang lạnh vì các anh em kia đi dâng lễ ở các điểm khác xa hơn vẫn chưa về.

Chúng ta chỉ biết một vùng nhỏ, những vùng khác thì sao ? Không khác tí nào, có khi còn nghèo hơn, khó khăn hơn. Là người Kitô hữu chúng ta sẽ nghĩ gì trước sư chênh lệch lớn lao ấy, chúng ta có yên ổn để lên tiếng quảng bá về một máng cỏ trong thơ văn, trong nhạc kịch, trong ánh đèn muôn màu muôn sắc ? Ngày lễ Giáng Sinh năm nay Đức Giáo Hoàng Phanxico sẽ đi đâu, thăm ai, và dâng lễ ở đâu? Tuần Thánh vừa rồi ngài vào nhà tù thăm tù nhân trẻ, rửa chân cho tù nhân trẻ, thậm chí hôn những bàn chân đó một cách cung kính. Ngay trong Giáo Hội chúng ta không được phép để sự giàu nghèo phân cách chúng ta quá đáng như vậy. Câu chuyện người giàu có và ông Lazaro nghèo khổ vẫn là một câu chuyên nhắc nhớ chúng ta về một sự công bằng Chúa mong muốn. Giàu có không là cái tội, tội ở chỗ sống giàu có mà quên người nghèo khó bên mình. Chúa là Đấng nhân từ vô cùng nhưng Chúa cũng là Đấng công bằng vô cùng.

Sẽ là bài thánh ca tuyệt hảo, sẽ là một bài giảng sâu sắc, sẽ là một hang đá ấm cúng, sẽ là một cộng đoàn Kitô hữu đầy ánh sáng, sẽ là một chứng từ mặn muối nồng men khi chúng ta, kẻ đang sinh sống ở những thành phố giàu có dư đầy phương tiện, tìm đến chia sẻ với những nơi nghèo khổ, lạnh lẽo những ngày mùa đông rét mướt. Hãy bớt đi những ánh đèn giăng giăng đầy phố, để gởi đến những căn lều tối tăm tồi tàn một vài anh lửa đêm đông. Hãy bớt đi những đĩa đồ ăn thừa bứa, để gởi đến những mâm cơm chỉ có ngô (bắp) muối với rau rừng. Tôi đã có dịp gặp các anh chị em “dân oan” ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng – Hà Nội, mời anh em một bữa cơm có thịt, họ đã bị khó chịu ngay sau đó vì không quen ăn thịt, mấy ngày sau họ chỉ xin ăn cơm với muối vì đã quen như vậy, có cơm là quí rồi vì quanh năm chỉ có ngô (bắp) mà thôi.

Người ta đã biến ngày lễ Giáng Sinh trở thành ngày hội vui chơi của xã hội, người có lòng tin phải biết dừng lại để không bị cuốn vào làn sóng tục hóa như vậy. Sự thánh thiêng của Mầu Nhiệm Con Chúa làm người bị loại mất, còn lại chỉ là sự xa hoa, hào nhoáng của thế gian. Máng cỏ là máng cỏ thật chứ không phải là biệt thự giàu sang, Thiên Chúa làm người thật và làm người trong cảnh khó nghèo, chia cái nghèo với nhân loại. Chúng ta phải làm sao để thông truyền Tin Mừng một cách trung thực.

Lm. Vĩnh Sang, dcct.

20/12/2013

Tâm thơ Mùa Giáng Sinh 2013 và Năm Mới 2014

Tâm thơ Mùa Giáng Sinh 2013 và Năm Mới 2014

Kính chúc quý Độc giả và Thân Hữu Website  “Kẻ Đi Tìm”

tràn đầy Hồng Ân Thiên Chúa, Năm Mới nhiều Sức Khoẻ và luôn Bình An.

Cách đây khoảng hai tuần Linh mục Trần Thiên Ân giảng tĩnh tâm tại Giáo Xứ

Đức Kitô Ngôi Lời Nhập Thể đã có nói ” Mỗi sáng khi chúng ta thức dậy, thấy đôi chân mình còn bước xuống giường được. Chính đó là Hồng Ân vì biết mình vẫn còn sống.”

Xin gởi đến các bạn hai câu thơ cũ ai cũng biết, nhưng cũng xin được  gởi lại một lần nữa  gọi là chia sẻ tâm tình Khen ngợi, Chúc tụng và Tạ Ơn Thiên Chúa:

” Tạ Ơn Trời mỗi sáng mai thức dậy,

Cho Con còn ngày nữa để yêu thương.”

” Vì Tất Cả Là Hồng Ân”

BBT

 

Giáo Hoàng kêu gọi chấm dứt tình trạng vô gia cư trên thế giới

Giáo Hoàng kêu gọi chấm dứt tình trạng vô gia cư trên thế giới
Giáo Hoàng Phanxicô khi đến Quãng trường Thánh Phêrô, ngày 04/09/2013

Giáo Hoàng Phanxicô khi đến Quãng trường Thánh Phêrô, ngày 04/09/2013

Reuters

Trọng Thành

RFI

Hôm nay 22/12/2013, theo AFP, bốn ngày trước lễ Giáng sinh Noel, Giáo Hoàng Phanxicô kêu gọi chính quyền các quốc gia trên toàn thế giới và các cơ quan dịch vụ xã hội « nỗ lực tối đa để mỗi gia đình có được một nơi ở ».

Trước hàng chục ngàn tín đồ Công giáo tập hợp tại quảng trường thánh Phêrô (Roma), trong một cuộc nói chuyện ngắn từ một cửa sổ của Cung Giáo Hoàng, người đứng đầu Vatican bất ngờ có những câu nói ngoài bài diễn văn chính thức : « Tôi nhìn thấy đằng kia, có dòng chữ lớn (trên một biểu ngữ) : Những người nghèo không còn có thể chờ đợi được nữa !… ». Những lời nói của Giáo Hoàng được công chúng hoan hô nhiệt liệt.

Vị Giáo Hoàng người Achentina nhấn mạnh thực trạng hiện nay : « Có bao nhiêu gia đình không có nơi ở ! Hoặc là họ chưa bao giờ có, hoặc họ bị mất nhà vì bao nhiêu lý do khác nhau. Gia đình và nơi ở luôn đi cùng nhau ! Rất khó để gây dựng một gia đình khi không có chốn nương thân ». Ông kêu gọi các chính quyền và các cơ quan dịch vụ xã hội hết sức nỗ lực để « mọi gia đình đều có một mái nhà ».

Giáo Hoàng Phanxicô nổi tiếng là người rất chú ý đến các vấn đề xã hội. Vào cuối cuộc nói chuyện, Giáo Hoàng hướng đến một nhóm gồm khoảng hàng chục người Ý tập hợp tại quảng trường thánh Phêrô để phản đối chính sách thắt lưng buộc bụng. Ông kêu gọi họ tránh bạo động và tham gia « đóng góp tích cực » bằng con đường « đối thoại và bảo vệ các quyền lợi hợp pháp ». Những người biểu tình bao gồm nhiều thành phần rất khác nhau, từ nhà buôn, nông dân, đến những người lao động bấp bênh hay sinh viên…, đã tập hợp tại Roma để bày tỏ thái độ chống chính sách kinh tế khắc khổ của Thủ tướng Enrico Lette. Tuy nhiên, họ đã không thành công trong việc huy động đông đảo người tham gia.

Cuối cuộc nói chuyện ngắn nói trên, Giáo Hoàng Phanxicô chúc tất cả « một kỳ Noel hy vọng, công bình và bác ái ».