TỰ MÃN- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm Minh Anh, Tgp. Huế

“Khốn cho ngươi, hỡi Chorazin, Bethsaida!”; “Khốn cho ngươi, hỡi Capharnaum!”.

“Satan pha loãng đại dương của sự vô tín bằng một ấm trà bốc hơi nghi ngút đạo đức Kitô giáo; và mọi người lội xuống, đầy tự mãn, nhưng không biết rằng, họ đang tắm trong sự vô tín. Bạn không thể pha loãng một đại dương lạnh lẽo của sự vô tín bằng một chút nước ấm của lòng sùng đạo hoặc những nỗ lực tốt của con người!” – Barnhouse.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu lên án mạnh mẽ chống lại các thành ‘tự mãn’, ‘vô tín’, những nơi Ngài đã thường xuyên rao giảng rộng rãi – Chorazin, Bethsaida và đặc biệt, Capharnaum.

Chorazin nằm gần biển Galilê. Bethsaida, quê hương của một số môn đệ, nằm trên bờ biển phía đông bắc của biển Galilê. Capharnaum nằm ở bờ biển phía bắc, thường xuất hiện trong các câu chuyện Phúc Âm và đây là trung tâm mà Chúa Giêsu đã thực hiện phần lớn công việc truyền giáo. Những lời Ngài dạy, những phép lạ Ngài làm hẳn đã rất quen thuộc với những con người ở đó. Vậy mà, vô tín vẫn xảy ra!

Ngài còn nói đến các thành ngoại bang Tyrô và Siđon – ngày nay là Lebanon – rằng, nếu những con người ở đó đã chứng kiến những gì Ngài nói, Ngài làm thì họ đã ăn năn từ lâu như những người ngoại giáo Ninivê đã ăn năn khi nghe Giôna rao giảng. Tyrô và Siđon hầu như chỉ được Ngài đến thăm một lần trong thời gian rất ngắn; vì vậy dân thành ở đó không có cơ hội chứng kiến những phép lạ Ngài làm hoặc lời Ngài dạy, không như những người thuộc các thành được đề cập ở trên.

Chúa Giêsu còn đi xa hơn, “Ai nghe anh em là nghe Thầy; ai khước từ anh em là khước từ Thầy; mà ai khước từ Thầy là khước từ Đấng đã sai Thầy!”. Nói cách khác, lắng nghe các sứ giả của Chúa Giêsu là lắng nghe chính Ngài; từ chối các sứ giả của Ngài là từ chối Ngài và từ chối Thiên Chúa.

Trong thời đại của chúng ta, có lẽ nên nhấn mạnh rằng, những “sứ giả” đó không chỉ là Giám mục, Linh mục và tu sĩ, nhưng bao gồm tất cả Kitô hữu, những người chân thành rao giảng Phúc Âm bằng lời nói và cuộc sống mình. Vậy sẽ không hại gì khi chúng ta lắng nghe những lời cảnh báo – “Khốn cho ngươi!” – dành cho mình. Thử tự hỏi, bạn và tôi đã thực sự đáp lại lời kêu gọi của Ngài trong Phúc Âm tốt thế nào; chúng ta cởi mở đến đâu để lắng nghe thông điệp Tin Mừng đến với mình từ những người khác? Chúng ta cam kết chấp nhận, sống và chia sẻ Phúc Âm đó với người khác làm sao? Và có đúng không khi nói rằng, biết bao nhiêu người ở những nơi khác trên thế giới, trên đất nước chúng ta, xã hội chúng ta, nếu được ban cho những gì chúng ta đã được, được nghe những gì chúng ta đã nghe, hẳn họ đã đáp lại rộng lượng hơn nhiều so với những gì chúng ta đã làm?

Anh Chị em,

“Khốn cho ngươi!”. Chúa Giêsu khiển trách các thành và cả chúng ta chỉ vì sự ‘tự mãn’. ‘Tự mãn’ không bao giờ có chỗ trong đời sống Kitô hữu. Chúng ta đã được ban cho quá nhiều, nên cũng được kỳ vọng nhiều hơn. Như Ngài đã nói ở những nơi khác, chúng ta có thể sẽ rất ngạc nhiên khi thấy những người khác – những người chưa bao giờ có cơ hội trực tiếp nghe Phúc Âm – đi trước chúng ta vào Vương Quốc của Ngài.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con bị Satan đánh lừa khi con trở nên ‘tự mãn’, vô tín. Cho con biết quỳ gối cảm tạ hồng ân Chúa mỗi ngày!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Kim bang Nguyen

**************************************

Thứ Sáu Tuần XXVI Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

13 Khi ấy, Đức Giê-su nói: “Khốn cho ngươi, hỡi Kho-ra-din! Khốn cho ngươi, hỡi Bết-xai-đa! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xi-đôn, thì từ lâu họ đã mặc áo vải thô, ngồi trên tro tỏ lòng sám hối rồi. 14 Vì thế, trong cuộc Phán Xét, Tia và Xi-đôn sẽ được xử khoan hồng hơn các ngươi. 15 Còn ngươi nữa, hỡi Ca-phác-na-um, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư? Không, ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ!

16 “Ai nghe anh em là nghe Thầy; và ai khước từ anh em là khước từ Thầy; mà ai khước từ Thầy là khước từ Đấng đã sai Thầy.” 


 

Năm ấy cô giáo Quỳnh 21 tuổi, và cậu học trò yêu đơn phương cô ấy vừa tròn 18.- Truyen ngan HAY

Nghệ Lâm Hồng

Năm ấy cô giáo Quỳnh 21 tuổi, và cậu học trò yêu đơn phương cô ấy vừa tròn 18.

***

Hồi đó năm cuối đại học sư phạm, tôi đi làm cô giáo thực tập một trường phổ thông trung học có tiếng. Chuyến thực tập ấy rất quan trọng quyết định xem tôi có được về dạy chính thức hay không ở một ngôi trường đáng mơ ước như thế. Tôi cũng là cô giáo dạy Văn

Với thành tích học tập khá đình đám và những kĩ năng đoàn hội từ thời đại học, trường nhận tôi về đã giao cho trọng trách dạy 2 lớp chủ lực. 1 lớp chuyên, học rất giỏi và ngoan. 1 lớp cá biệt, lười học và cực kì quậy. Để xem tôi thể hiện chuyên môn và kĩ năng sư phạm ra sao.

Dạy lớp chuyên, hoá ra quá đơn giản. Các em chăm học, thông minh, nên tôi chỉ cần làm đúng chuyên môn người thầy là vượt chỉ tiêu.

Nhưng dạy lớp cá biệt đương nhiên là thử thách cho cô giáo trẻ thừa kiến thức nhưng thiếu kinh nghiệm ứng phó với trò “nhất quỷ nhì ma”.

Tôi nhớ ngày đầu đến lớp, áo dài bay bay, tóc dài buông xoã, nụ cười toả nắng bước vào lớp. Thay vì màn chào hỏi sư phạm là những màn hú hét inh ỏi. Các em dạn dĩ ko ngại đánh giá ngoại hình tôi, bày tỏ cảm xúc với tôi. Cô đẹp quá cô ơi. Thích cô quá cô ơi. Hú hú… Cuối buổi học thư tình nhét đầy hộc bàn tôi

Qua vài ngày đầu run rẩy, dần dần tôi cũng lấy được quân bình và tìm ra phương pháp trị bọn học trò cá biệt này. Không thể dạy kiểu thầy nói trò nghe thụ động, tôi chọn cách tương tác, đặt câu hỏi, yêu cầu thực hành và ghi nhớ tại chỗ. Môn viết, tôi ko bắt các em học vẹt về bài thơ bài văn mà tôi kêu các em chủ động viết suy nghĩ về những gì các em thích, thần tượng của em, món ăn em thích, nơi em muốn đi du lịch…Nhờ đó mà dần dần kể cả em lười nhất cũng biết cách viết và bày tỏ cảm xúc một cách trôi chảy… Giờ ngoại khoá tôi sẵn sàng tham gia để hiểu các em hơn. Không ngờ một thời gian sau lớp tiến bộ rõ. Các em yêu thích môn Văn, thi đỗ điểm cao, thầy hiệu trưởng xuống tận lớp khen. Cả lớp chuyển sang thích cô Quỳnh dạy. Bọn con gái thích tâm sự đủ thứ chuyện quần áo tóc tai với tôi. Bọn con trai ít chọc ghẹo tôi mà dành cho tôi nhiều tôn trọng hơn, cúi đầu chào mỗi khi tôi đi qua thay vì hú hét.

Một chiều nọ, cậu học trò nhỏ khá hiền hiếm hoi trong lớp quậy đó e dè bước lên bục giờ ra chơi và lí nhí hỏi, tối nay cô có thể đến nhà dự sinh nhật em ko. Tôi nói tôi sẽ ghé qua. Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là một cách để động viên tinh thần và tạo sự kết nối với học sinh.

Đêm đó tôi đến nhà em. Ba mẹ em ra đón hồ hởi. Tôi bước vào nhà, đồ ăn bánh kem có sẵn. Nhưng không có người khách nào. Tôi hỏi bạn bè đâu em. Em nói em chỉ mời cô thôi. Tôi hơi ngại. Em nói vì em thích tôi, thích như 1 người bạn gái. Tôi hoảng hồn. Tôi hỏi em ko sợ ba mẹ em biết hay sao. E nói ba mẹ em biết rồi, và chính em nói em muốn mời cô và họ đồng ý. Tôi im lặng. Cả bữa ăn gia đình em đối xử tôi rất tốt. Thậm chí tôi còn có cảm giác họ xem tôi như con dâu tương lai thật . Năm ấy em 18, tôi 21.

Cuối buổi tôi xin phép ra về, mẹ em nói cho bà nói chuyện riêng một chút. Bà cầm tay tôi nói, cô biết chuyện này kì quặc, nhưng cô mong con đừng chê trách em, từ chối phũ phàng em, hãy giúp em, động viên em, làm sao để em nó tập trung học cho kì thi sắp tới. Tôi yên lặng lắng nghe và gật đầu hứa rằng, tôi sẽ làm tốt nhất có thể.

Sau hôm ấy, mỗi buổi dạy tôi rất cố gắng giữ thái độ quân bình. Không né tránh em, cũng ko khuyến khích em bày tỏ tình cảm. Ánh mắt em hay nhìn tôi khác các bạn còn lại. Tôi hay mỉm cười động viên.

Hôm rời trường, tôi hẹn em ra. Tôi nói cô trân trọng tình cảm của em, nhưng giờ cô cũng chưa ổn định, em cũng cần phải học hành cho xong đã, khi đó tính tới mấy chuyện tình cảm chưa muộn.. Em nói em sẽ cố gắng học và đỗ đạt, cô đợi em nhé. Tôi không gật, không lắc, chỉ cười. Tôi nói cố gắng lên, cô tin em làm được.

…Thấm thoát ko ngờ nhiều năm đã trôi qua. Hoá ra duyên nghiệp tôi ko làm cô giáo, đường đời đưa đẩy tôi làm truyền hình, làm người người có chút ảnh hưởng trên mạng xh.

Một hôm nọ có nick lạ vào còm FB tôi “cô ơi, đọc tin của em”. Tôi vô mục tin nhắn, đó chính là em, chàng trai năm ấy. Em tha thiết muốn gặp lại tôi một lần, tình cờ làm sao, cơ quan em đối diện cơ quan tôi.

Trưa hôm ấy tôi mặc quần âu sơ mi ra dáng gương mẫu, hẹn em một quán cafe ngay giữa hai chỗ làm. Em giờ đây là 1 người đàn ông chững chạc và thành công, nét mặt phong trần, duy nụ cười vẫn ngại ngùng. Chúng tôi hỏi thăm công việc nghề nghiệp hiện tại. Nhắc về trường cũ. Hỏi thăm ba mẹ em.

Em nói, ngày đó nếu ko nhờ cô động viên chắc em cũng bỏ học như nhiều đứa bạn năm ấy. Ba mẹ em cũng hay nhắc cô nói có dịp muốn cảm ơn cô.

Tôi chỉ cười, bảo có gì đâu.

Không ai trong 2 chúng tôi nhắc lại chi tiết ngày đó em dành cho tôi thứ tình cảm đầu đời trong sáng.

Lúc chia tay em hỏi tôi lấy chồng chưa, tôi cười bảo sắp, đang có người yêu. Em không nói gì. Tôi hỏi em sao, em bảo em vẫn một mình. Tôi hồ nghi hình như em có nói cả câu “em vẫn đợi cô” nhưng tôi vờ như ko nghe. Tôi bảo mau kiếm cô nào về cho ba mẹ có cháu đi, nói đúng giọng điệu của cô giáo với học trò.

Thật ra năm ấy tôi chưa có người yêu. Nhưng tôi vẫn đã trả lời như vậy. Bởi dẫu mong manh, tôi ko muốn bất cứ khả năng nào tiếp nối câu chuyện cô giáo cũ – học trò cũ ở phiên bản trưởng thành này.

Quay đi ngoảnh lại, nhiều năm nữa đã trôi qua rồi. Em giờ có thể đã là một người chồng người cha tuyệt vời, tôi vẫn là cô, mà là bà cô già .

Tôi biết em vẫn theo dõi FB của tôi và đọc được câu chuyện này. Tôi viết lại, như một vệt kí ức đẹp của tình thầy trò đan xen mơ hồ với thứ tình cảm ngây thơ vụng dại đầu đời.

Tôi cũng biết chắc em có đọc tin về vụ cô giáo học trò cư xử không đúng mực mấy hôm nay trên mạng. Mừng thay chúng ta giờ đã trưởng thành và nhớ lại chuyện ngày xưa trong cảm xúc đẹp vì đã không làm điều gì đáng hổ thẹn.

Cảm xúc không có lỗi, chỉ có hành động dẫn lối đúng đắn bởi lý trí mới đưa ta đến nơi ta cần đến hay vô định. Mong rằng cả đời này ta luôn có thể nhìn lại những gì đã qua không phải bằng hối tiếc, mà là mỉm cười trong bình an.

Sài Gòn

3/10/2024

Ngô Như Quỳnh


 

SÔNG CÓ KHÚC, NGƯỜI CÓ LÚC-Thúy Nguyễn

Gieo Mầm Ơn Gọi

Chẳng ai hoàn hảo cả

Trong suốt cuộc đời này

Đừng nghĩ mình giỏi, hay

Mà nhạo chê người khác.

 

Ngày mai ai biết chắc

Mình sẽ như thế nào

Sướng hay khổ ra sao

Đời còn dài, bạn ạ!

 

Lúc giàu sang, mạt hạng

Lúc nhục, lúc vinh hoa

Đừng hắt hủi người ta

Hay khinh thường người khác.

 

Thành công nay đạt được

Đừng tự phụ, tự kiêu

Dòng đời thay đổi nhiều

Nên khiêm nhường một chút.

 

Hãy tôn trọng người khác

Sống cuộc sống bình thường

Lương thiện và yêu thương

Mới là điều quan trọng!

Thúy Nguyễn


 

MỘT NGƯỜI BẠN CHÂN THẬT VỚI MÌNH ĐÓ LÀ TÀI SẢN VÔ GIÁ-Truyen ngan HAY

Vũ Quốc Thịnh

Gần 12:00 giờ đêm, có hai người đàn ông ngồi cạnh nhau đếm tiền.

— Một người ôm cây đàn, hốc mắt lõm xuống

— Một người tóc muối tiêu, mở tiền trong cái túi nhỏ bỏ vào chiếc nón và đếm.

Tiền 2.000, tiền 5.000, 10.000, 20.000 và thi thoảng có vài tờ 50.000 hay 100.000.

Tôi đi bộ ngang nên cứ nghe và thấy được vài điều vài câu :

— Hôm nay người ta đi nhậu nhiều ông ạh

— Ừ, gần Tết nên Tất niên vui vẻ

— Vui nên có mấy khách cũng cho sộp lắm

— Ừ, tôi cũng mong có kha khá mua vài món Tết cho mấy đứa nhỏ.

Tò mò nên tôi ghé hỏi :

— Hai chú là anh em ạ?

— Không, hai chú là bạn, ông bạn chú tật nguyền từ nhỏ.

Rồi chú chở chú này đi hát bao lâu rồi?

— Chú làm việc ban ngày, ban đêm chở bạn mình đi hát, ai thương thì cho ít cho nhiều, ổng không chịu ngồi đường chờ bố thí, cũng không chịu để người nhà nuôi.

Hai chú chở nhau đi như vầy bao lâu rồi?

— Lúc này chú mù mới nói: Cũng hai mươi mấy năm rồi con, ổng là đôi mắt, đôi chân đưa chú đến nơi chú có thể hát cho người nghe. Ngày xưa ổng chở chú bằng xe đạp, sau này ổng mua được xe máy thì chở chú bằng xe máy.

Mỗi ngày hai chú làm xong rồi chia nhau thế nào? Tôi cũng hơi tò mò hỏi..

— Được nhiêu thì chia đôi, chú chịu tiền xăng, chú sáng mắt trả lời.

Chúc hai chú nhiều sức khoẻ nhé, Tết thật ấm áp bên gia đình.

— Cám ơn cháu, cháu cũng vậy nhé!

Tôi lại đi, một vòng hai vòng sau, theo thói quen lại nhìn 2 chú….Chợt …. thấy điều lạ lạ…

— Chú sáng mắt dúi vào tay bạn mình một sấp tiền, đa số là tiền 100.000, 50.000 và 20.000. Chú nói: Đây phần của ông đây, tôi đã “chia đôi” rồi đó.

— Cảm ơn ông, bao nhiêu năm ông đều giúp chở tôi đi và chia đều cho tôi…

— Còn lại trên tay chú là tiền 10.000 và một số 5.000, 2.000.

Mắt tôi chợt cay cay, “chia đôi” đâu đồng nghĩa là 2 phần bằng nhau. Người bạn mù mắt thì tin bạn mình hoàn toàn. Người bạn sáng mắt thì muốn cho bạn mình phần hơn.

Sống trên đời phải chăng có những người có rất nhiều tiền, và ở đây 2 chú là những người mới thật sự giàu có. Cuộc sống này còn quá nhiều điều tốt đẹp, đôi mắt ướt mà con tim sao đập rộn rã tình yêu thương con người….

CÓ MỘT NGƯỜI BẠN CHÂN THẬT VỚI MÌNH ĐÓ LÀ TÀI SẢN VÔ GIÁ MÀ BẠN CÓ ĐƯƠC.

S.T.


 

Từ độc tài sang dân chủ: Mô hình chuyển đổi chế độ nào thích hợp nhất cho Việt Nam?-Vũ Đức Khanh

Ba’o Tieng Dan

03/10/2024

Vũ Đức Khanh

Việc phân tích sự thành công của Hàn Quốc và Đài Loan trong quá trình chuyển đổi từ độc tài sang dân chủ, đồng thời xem xét khả năng áp dụng cho Việt Nam, đòi hỏi sự hiểu biết về cả yếu tố nội tại lẫn áp lực từ bên ngoài.

Dưới đây là phân tích cụ thể về hai quốc gia này, cùng với việc đánh giá tính khả thi của quá trình dân chủ hóa ở Việt Nam. Hy vọng bài phân tích này sẽ đặc biệt giúp ông Tô Lâm, cũng như các thế lực cầm quyền ở Việt Nam và các nhà vận động dân chủ cho Việt Nam có thêm dữ liệu, góc nhìn đa chiều để hướng tới một “giải pháp chính trị khả thi” cho Việt Nam.

  1. Hàn Quốc: Từ độc tài quân sự đến nền dân chủ thành công

1.1. Trước khi dân chủ hóa

1.1.1. Giai đoạn độc tài quân sự (1961-1987):

Sau cuộc đảo chính của tướng Park Chung-hee năm 1961, Hàn Quốc bị cai trị bởi các chính quyền quân sự độc tài. Trong thời gian này, kinh tế Hàn Quốc phát triển mạnh nhờ các chính sách công nghiệp hóa và xuất khẩu. Tuy nhiên, tự do chính trị bị hạn chế nghiêm trọng, và các phong trào đòi dân chủ thường xuyên bị đàn áp.

1.1.2. Sự kiện Gwangju (1980):

Vụ đàn áp bạo lực của chính quyền với các cuộc biểu tình đòi dân chủ ở Gwangju đã trở thành một bước ngoặt quan trọng. Hàng trăm người biểu tình bị giết hại, làm dấy lên sự phản đối mạnh mẽ trong dân chúng và gây áp lực lớn lên chính quyền.

1.2. Chuyển đổi thành công

1.2.1. Phong trào dân chủ (1987):

Dưới áp lực từ các phong trào sinh viên và tầng lớp trung lưu, chính quyền độc tài buộc phải nhượng bộ. Cuộc bầu cử dân chủ đầu tiên được tổ chức vào năm 1987, đánh dấu bước đầu của quá trình dân chủ hóa.

1.2.2. Điều kiện cần và đủ:

1.2.2.a. Sự phát triển của tầng lớp trung lưu:

Kinh tế phát triển đã tạo ra một tầng lớp trung lưu có yêu cầu cao về quyền lợi chính trị và xã hội.

1.2.2.b. Sự yếu kém của chính quyền độc tài:

Áp lực quốc tế, cùng với sự bất mãn trong nước, đã khiến chính quyền mất đi tính chính danh.

1.2.2.c. Sự can thiệp của Mỹ:

Là một đồng minh thân cận, Mỹ đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy cải cách dân chủ ở Hàn Quốc.

  1. Đài Loan: Từ độc tài Quốc dân Đảng đến nền dân chủ toàn diện

2.1. Trước khi dân chủ hóa

2.1.1. Chế độ độc tài Quốc dân Đảng (1949-1987):

Sau khi Quốc dân Đảng (KMT) thua trong cuộc nội chiến với Đảng Cộng sản Trung Quốc, họ rút về Đài Loan và thiết lập chế độ độc tài. Trong nhiều thập kỷ, Đài Loan bị cai trị bởi chính quyền độc tài với thiết quân luật kéo dài từ năm 1949 đến 1987.

2.1.2. Áp lực từ các phong trào dân chủ:

Các phong trào đòi dân chủ dần hình thành trong những năm 1970-1980, với sự xuất hiện của các nhóm chính trị mới và các cuộc biểu tình đòi bãi bỏ thiết quân luật.

2.2. Chuyển đổi thành công

2.2.1. Chính sách cải cách của Tưởng Kinh Quốc (Chiang Ching-kuo):

Dưới áp lực trong và ngoài nước, lãnh đạo Tưởng Kinh Quốc, con trai của Tưởng Giới Thạch, bắt đầu quá trình cải cách chính trị từ thập niên 1980. Ông chấm dứt chế độ thiết quân luật vào năm 1987 và mở đường cho các cuộc bầu cử dân chủ vào những năm 1990.

2.2.2. Điều kiện cần và đủ:

2.2.2.a. Sự cải cách từ bên trong chính quyền:

Tưởng Kinh Quốc đã nhận ra sự cần thiết của cải cách để bảo đảm sự ổn định và phát triển của Đài Loan.

2.2.2.b. Áp lực từ xã hội dân sự:

Phong trào dân chủ mạnh mẽ, cùng với áp lực từ quốc tế, đã buộc chính quyền Quốc dân Đảng phải thay đổi.

2.2.2.c. Quan hệ với Mỹ:

Cũng như Hàn Quốc, Đài Loan có quan hệ mật thiết với Mỹ, và sự hỗ trợ của Mỹ là yếu tố quan trọng trong việc thúc đẩy quá trình dân chủ hóa.

  1. Liệu Việt Nam có thể dân chủ hóa?

3.1. Thách thức nội tại

3.1.1. Chế độ toàn trị và bộ máy an ninh chặt chẽ:

Việt Nam hiện đang bị cai trị bởi Đảng Cộng sản, với sự kiểm soát nghiêm ngặt của bộ máy công an, tình báo, và an ninh. Bộ máy này đã ngăn chặn hiệu quả các phong trào đòi dân chủ và kiểm duyệt các tiếng nói đối lập. Đây là thách thức lớn nhất đối với quá trình dân chủ hóa.

3.1.2. Tính hợp pháp của Đảng Cộng sản:

Dù có nhiều chỉ trích, Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn giữ được tính hợp pháp trong mắt nhiều người dân, nhờ vào những thành tựu kinh tế kể từ Đổi Mới. Điều này khác biệt với tình hình ở Hàn Quốc và Đài Loan, nơi chính quyền độc tài bị mất lòng dân trước khi dân chủ hóa.

3.1.3. Sự phụ thuộc kinh tế vào Trung Quốc:

Việt Nam, dù có những căng thẳng chính trị với Trung Quốc, vẫn phụ thuộc nhiều vào quốc gia láng giềng này về kinh tế. Trung Quốc có thể không muốn thấy một Việt Nam dân chủ và có thể gây sức ép để ngăn chặn bất kỳ sự thay đổi nào.

3.1.4. Áp lực quốc tế và khu vực:

Nếu Việt Nam muốn tiếp tục hội nhập quốc tế, họ sẽ phải đối mặt với áp lực từ các quốc gia dân chủ, đặc biệt là Mỹ và EU, trong việc cải cách chính trị. Các hiệp định thương mại như CPTPP, bao gồm những điều khoản về lao động và nhân quyền, tạo ra một nền tảng cho các cải cách dân chủ.

3.1.5. Tầng lớp trung lưu đang lớn mạnh:

Giống như Hàn Quốc và Đài Loan, Việt Nam đang chứng kiến sự phát triển của tầng lớp trung lưu, những người đòi hỏi nhiều hơn về quyền lợi chính trị và xã hội. Tầng lớp này có thể trở thành lực lượng chính, yêu cầu cải cách trong tương lai.

3.1.6. Sự yếu kém của Đảng Cộng sản:

Nếu Đảng Cộng sản mất đi tính chính danh do các vấn đề tham nhũng, quản lý yếu kém hoặc không đáp ứng được nguyện vọng của người dân, họ có thể buộc phải nhượng bộ trước các yêu cầu dân chủ hóa.

3.2. Yếu tố quyết định thành công

3.2.1. Áp lực từ bên trong:

Quá trình dân chủ hóa thành công sẽ cần phải có áp lực từ nội bộ, bao gồm cả tầng lớp trung lưu, trí thức, và các nhóm xã hội dân sự. Cải cách từ bên trong Đảng, như trường hợp Đài Loan, có thể là một con đường khả thi.

3.2 2. Sự hỗ trợ quốc tế:

Mỹ và các nước phương Tây có thể đóng vai trò quan trọng trong việc tạo ra sức ép cải cách. Điều này đòi hỏi một sự thay đổi chiến lược trong chính sách ngoại giao của Việt Nam, chuyển từ phụ thuộc vào Trung Quốc sang hợp tác với các nước dân chủ.

3.2.3. Tính sẵn sàng của chính quyền:

Cải cách sẽ chỉ thành công nếu lãnh đạo Việt Nam nhận thấy rằng việc tiếp tục duy trì chế độ toàn trị sẽ gây hại nhiều hơn là lợi. Tình trạng tham nhũng, bất mãn xã hội và áp lực quốc tế có thể làm cho điều này trở nên rõ ràng.

  1. Kết luận

Việt Nam có tiềm năng để dân chủ hóa, nhưng quá trình này sẽ đối mặt với nhiều thách thức nghiêm trọng từ bộ máy an ninh và sự kiểm soát của Đảng Cộng sản. Tuy nhiên, nếu có sự kết hợp giữa áp lực từ nội bộ, tầng lớp trung lưu phát triển, cùng với sự hỗ trợ quốc tế, Việt Nam có thể theo gương Hàn Quốc và Đài Loan, từng bước chuyển đổi sang một nền dân chủ, trong khi vẫn duy trì sự ổn định kinh tế và xã hội.

Hy vọng bài viết này sẽ giúp quý độc giả, đặc biệt là những thành phần nêu trên, hiểu rõ hơn về những điều kiện cần thiết để thúc đẩy quá trình dân chủ hóa ở Việt Nam. 


 

Phú Yên bắt giữ 2 vợ chồng với cáo buộc ‘lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo’

Ba’o Nguoi-Viet

October 3, 2024

PHÚ YÊN, Việt Nam (NV) – Bị can Nguyễn Văn Trong, 54 tuổi, và vợ, bà Lê Thị Hòa, ở huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên, vừa bị bắt, khởi tố với cáo buộc “lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo, tố giác để làm đơn gửi nhiều cấp, nhiều ngành.”

Theo báo Thanh Niên hôm 3 Tháng Mười, hai vợ chồng bị can Trong bị Công An Huyện Sơn Hòa quy tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước…”

Bị can Lê Thị Hòa (thứ tư, trái qua) và chồng, ông Nguyễn Văn Trong (thứ nhì, phải qua), lúc bị bắt. (Hình: Minh Thanh/Thanh Niên)

Hồ sơ của công an cho biết, vợ chồng bị can Trong nhận quyền sở hữu một khu đất rộng 240 mét vuông tại thị trấn Củng Sơn, huyện Sơn Hòa, nhưng tòa án địa phương không công nhận điều này.

Do vậy, từ năm 2022 đến nay, vợ chồng bị can Trong làm 104 đơn tố cáo, đơn khiếu nại, đơn tố giác tội phạm, đơn đề nghị, đơn phản ánh, gửi đến nhiều cơ quan từ cấp huyện đến trung ương tố cáo, khiếu nại, tố giác các cán bộ, lãnh đạo địa phương.

Bản tin cho rằng, vợ chồng bị can Trong không chấp nhận rằng các đơn tố cáo, khiếu nại của họ “là sai sự thật” theo giải thích của nhà chức trách.

Vụ bắt giữ hai bị can diễn ra sau khi họ bị cho là “tiếp tục lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo, tố giác trong thời gian dài.”

Trong một vụ tương tự xảy ra hồi đầu Tháng Tám, theo tờ Tuổi Trẻ, bị can Nguyễn Đình Trung, 66 tuổi, ở quận Thanh Khê, thành phố Đà Nẵng, bị bắt, khởi tố cũng với cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của nhà nước…”

Vụ kiện của vợ chồng bị can Nguyễn Văn Trong liên quan một khu đất tại huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên. (Hình: Phú Yên)

Công An Thành Phố Đà Nẵng quy chụp cho bị can Trung “soạn thảo, lan truyền nhiều đơn tố cáo, tố giác sai sự thật, bịa đặt gửi nhiều cơ quan tổ chức từ trung ương đến địa phương.”

Ngoài ra, ông này còn bị khép cho hành vi “chia sẻ thông tin chưa được kiểm chứng trên mạng xã hội.”

Các báo khác tại Việt Nam cũng đưa về vụ bắt giữ ông Trung nhưng không cho biết chi tiết về các đơn tố cáo của bị can này nhắm vào giới chức hoặc cơ quan nào.

Trước đây, cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của nhà nước…” chủ yếu nhắm vào giới bất đồng, xã hội dân sự.

Gần đây, tội danh này được khép cho những người trung niên, cao niên khiếu kiện đất đai ở các địa phương. (N.H.K) 


 

Vì sao Google không đầu tư vào Việt Nam?-Sonnie Tran/SGN

Ba’o Nguoi-Viet

October 2, 2024

Sonnie Tran/SGN

Google, “gã khổng lồ” công nghệ Mỹ, vừa công bố đầu tư tổng cộng $3 tỷ vào Malaysia và Thái Lan để xây dựng các trung tâm dữ liệu. Quyết định này được đưa ra sau khi Google cân nhắc đầu tư vào Việt Nam hơn một tháng trước nhưng cuối cùng lại lựa chọn hai quốc gia Đông Nam Á khác, khiến Việt Nam lỡ mất một cơ hội thu hút đầu tư lớn.

Hồi cuối Tháng Tám, thông tin Google đang xem xét xây dựng một trung tâm dữ liệu quy mô lớn tại Việt Nam, có thể gần Sài Gòn, đã thu hút sự chú ý của giới truyền thông quốc tế. Nếu thành hiện thực, đây sẽ là dự án đầu tiên thuộc loại này do một công ty công nghệ lớn của Mỹ đầu tư vào Việt Nam, mở ra nhiều tiềm năng phát triển cho ngành công nghệ thông tin trong nước. Tuy nhiên, đến nay vẫn chưa có thêm thông tin nào về việc Google có thực sự đầu tư vào Việt Nam hay không.

Trong khi đó, Malaysia và Thái Lan trở thành điểm đến hấp dẫn hơn cho Google. Ngày 1 Tháng Mười, Google và chính phủ Malaysia tổ chức lễ động thổ xây dựng trung tâm dữ liệu kiêm vùng lưu trữ dữ liệu đám mây (cloud region) trị giá $2 tỷ. Google cho biết khoản đầu tư này sẽ tạo ra 26,500 việc làm và đóng góp hơn $3 tỷ cho nền kinh tế Malaysia từ nay đến năm 2030. Trước đó một ngày, Google cũng xác nhận sẽ đầu tư $1 tỷ vào một trung tâm tương tự ở Thái Lan, tạo ra trung bình 14,000 việc làm mỗi năm từ nay đến năm 2029.

Việc Việt Nam để tuột mất cơ hội đầu tư này có thể được lý giải bởi một số nguyên nhân. Đầu tiên, tình trạng thiếu hụt nhân lực công nghệ cao có chất lượng ở Việt Nam vẫn là một bài toán nan giải. Nhiều tờ báo trong nước đã cảnh báo thực tế đáng lo ngại về tình trạng thiếu hụt nhân lực công nghệ cao có chất lượng ở Việt Nam.

VnEconomy và các trang tin khác từng đưa ra con số đáng báo động: Việt Nam sẽ thiếu từ 150,000 đến 200,000 nhân lực ngành công nghệ thông tin mỗi năm.

Báo Lao Động chỉ ra nghịch lý, dù số lượng người có bằng cấp đại học, thạc sĩ, tiến sĩ ở Việt Nam rất lớn, nhưng chất lượng lại chưa đáp ứng được yêu cầu của thị trường lao động, đặc biệt là các doanh nghiệp nước ngoài, khiến việc tuyển dụng nhân sự chất lượng cao trở nên khó khăn.

Mặc dù số lượng sinh viên tốt nghiệp ngành công nghệ thông tin ngày càng tăng, nhưng chất lượng đào tạo chưa đáp ứng được nhu cầu của các doanh nghiệp, đặc biệt là các tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới như Google, với yêu cầu về kỹ năng chuyên môn cao và khả năng làm việc trong môi trường quốc tế.

Bên cạnh đó, hạ tầng internet của Việt Nam vẫn chưa ổn định, thường xuyên xảy ra tình trạng đứt cáp biển, giảm băng thông quốc tế, ảnh hưởng đến hoạt động của các doanh nghiệp công nghệ.

Chỉ trong năm 2023, đã có nhiều tuyến cáp quang biển quốc tế kết nối Việt Nam gặp sự cố, như tuyến AAG, APG, IA. Vào Tháng Chín 2023, tuyến cáp biển AAE-1 gặp trục trặc khiến tốc độ internet từ Việt Nam đi quốc tế bị ảnh hưởng.

Cam kết năng lượng xanh và thách thức đối với Việt Nam

Yếu tố năng lượng trung hòa carbon cũng đóng vai trò quan trọng trong quyết định đầu tư của các tập đoàn công nghệ lớn như Google. Google đã cam kết vận hành toàn bộ hệ thống trung tâm dữ liệu của mình bằng năng lượng carbon-free 24/7 vào năm 2030. Để hiện thực hóa mục tiêu này, Google đã và đang triển khai nhiều giải pháp thân thiện với môi trường và tiết kiệm năng lượng trên toàn cầu.

Một trong những giải pháp quan trọng là ưu tiên sử dụng năng lượng tái tạo, chẳng hạn như năng lượng mặt trời và gió, để vận hành trung tâm dữ liệu. Điển hình là trung tâm dữ liệu của Google tại Hamina, Phần Lan, đã tận dụng nước biển lạnh từ Vịnh Phần Lan để làm mát, giúp giảm thiểu đáng kể lượng điện năng tiêu thụ cho hệ thống làm mát.

Bên cạnh đó, Google không ngừng nghiên cứu và áp dụng các công nghệ tiên tiến để tối ưu hóa thiết kế và vận hành trung tâm dữ liệu, nhằm giảm thiểu lượng điện năng tiêu thụ và lượng khí thải carbon. Chẳng hạn, Google ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) để dự đoán và điều chỉnh nhu cầu làm mát, từ đó nâng cao hiệu quả sử dụng năng lượng.

Ngoài ra, Google cũng chú trọng đến việc tái sử dụng nước bằng cách áp dụng các hệ thống xử lý và tái chế nước thải, góp phần giảm thiểu lượng nước tiêu thụ trong quá trình vận hành. Hơn nữa, Google còn chủ động hợp tác với chính quyền địa phương và các tổ chức phi chính phủ để phát triển các dự án năng lượng tái tạo và bảo vệ môi trường tại các khu vực đặt trung tâm dữ liệu.

Tuy nhiên, tại Việt Nam, cơ chế thiếu rõ ràng của Quy hoạch 8 ngành điện, cùng với việc sản xuất điện vẫn phụ thuộc chủ yếu vào than đá và khí hóa lỏng, đang tạo ra những rào cản đáng kể cho các nhà đầu tư nước ngoài, đặc biệt là các tập đoàn từ các nước phương Tây, trong việc đầu tư vào năng lượng mặt trời và các nguồn năng lượng tái tạo khác.

Nhân quyền, bảo mật dữ liệu và thách thức thu hút đầu tư công nghệ cao

Yếu tố nhân quyền và bảo mật dữ liệu cũng là một điểm quan trọng mà Google cân nhắc kỹ lưỡng khi quyết định đầu tư. Luật An ninh mạng của Việt Nam yêu cầu các công ty công nghệ, đặc biệt là doanh nghiệp nước ngoài, phải lưu trữ dữ liệu người dùng trong nước. Theo đó, các doanh nghiệp này buộc phải đặt máy chủ và trung tâm dữ liệu tại Việt Nam để đảm bảo việc lưu trữ và xử lý thông tin người dùng Việt Nam diễn ra trong lãnh thổ quốc gia.

Những quy định này đã làm dấy lên nhiều quan ngại về nguy cơ gia tăng đàn áp tự do ngôn luận và xâm phạm quyền riêng tư của người dân, đặc biệt trong bối cảnh tình hình nhân quyền tại Việt Nam đang là vấn đề nhức nhối. Mặc dù thị trường Việt Nam là một thị trường tiềm năng của Google tại Đông Nam Á, nhưng những rắc rối pháp lý liên quan đến nhân quyền ở Mỹ có thể gây ra rủi ro đáng kể cho Google. Google có lẽ không muốn lặp lại trường hợp của Facebook, khi CEO Mark Zuckerberg đã phải “lúng túng đến vã mồ hôi” khi ra đối chất trước Thượng viện Mỹ về đàn áp tự do ngôn luận ở Việt Nam.

Malaysia và Thái Lan, dù chưa đạt đến mức độ dân chủ của các nước phương Tây, vẫn có cơ chế chính trị cởi mở hơn Việt Nam, với quốc hội độc lập, lực lượng đối lập hoạt động và sự tôn trọng thông tin cá nhân, doanh nghiệp. Chính vì vậy, Google có thể cảm thấy yên tâm hơn khi đầu tư vào hai quốc gia này, nơi quyền tự do ngôn luận và quyền riêng tư được đảm bảo tốt hơn.

Cần lưu ý rằng, vị thế của Google tại Việt Nam khác biệt đáng kể so với Facebook. Trong khi Facebook chỉ là một mạng xã hội, thì Google không chỉ là một công cụ tìm kiếm phổ biến, mà còn là một tập đoàn công nghệ khổng lồ cung cấp giải pháp IT toàn diện, có tầm ảnh hưởng sâu rộng đến cả doanh nghiệp và cá nhân, cả trong và ngoài nước.

Chính vì vậy, dù Google hiện chưa đặt trung tâm dữ liệu tại Việt Nam theo quy định của Luật An ninh mạng, nhưng sự hiện diện của Google vẫn đóng vai trò then chốt đối với sự phát triển của ngành công nghệ thông tin Việt Nam. Nếu không có Google, Việt Nam sẽ mất đi một lợi thế cạnh tranh quan trọng trong việc thu hút đầu tư từ các công ty và tập đoàn công nghệ phương Tây.

Google không chỉ cung cấp các dịch vụ trực tuyến thiết yếu cho người dùng và doanh nghiệp Việt Nam, mà còn góp phần thúc đẩy quá trình chuyển đổi số, đào tạo nguồn nhân lực công nghệ cao và tạo ra một hệ sinh thái công nghệ sôi động. Sự vắng mặt của Google sẽ để lại một khoảng trống khó có thể lấp đầy, ảnh hưởng đến khả năng hội nhập và phát triển của Việt Nam trong kỷ nguyên số.

Tư duy cộng sản là rào cản cho công nghệ Việt Nam thu hút đầu tư

Để thu hút được các khoản đầu tư lớn, Việt Nam cần phải vượt qua các đối thủ cạnh tranh bằng cách đầu tư mạnh mẽ hơn vào cơ sở hạ tầng, cải thiện chất lượng giáo dục và giảm bớt sự kiểm soát của chính phủ đối với nguồn thông tin, đồng thời tạo điều kiện cho doanh nghiệp hoạt động độc lập hơn, đặc biệt trong lĩnh vực công nghệ.

Tuy nhiên, trên con đường này, Việt Nam phải đối mặt với những trở ngại không dễ dàng vượt qua. Hệ thống giáo dục lạc hậu là một trong những cản trở lớn. Vấn đề cốt lõi hơn nằm ở cơ chế chính trị chưa tạo đủ không gian cho tự do ngôn luận, tự do học thuật và tự do sáng tạo.

Việc đảng CS duy trì quyền lực tuyệt đối đã đẩy xã hội đến một ngưỡng phát triển khó có thể bứt phá. Ví dụ, để có những trường đại học chất lượng cao, đáp ứng nhu cầu của thị trường lao động, chính quyền cần trao cho các trường quyền tự chủ trong đào tạo, đổi mới phương pháp giảng dạy và tuyển dụng đội ngũ giảng viên. Tuy nhiên, những điều này còn thiếu vắng ở Việt Nam, khiến các trường đại học chưa phát triển được và không đào tạo ra được nguồn nhân lực chất lượng cao.

Sinh viên sau khi tốt nghiệp, để có thể sáng tạo, cần được tự do tư tưởng. Nhưng môi trường giáo dục định hướng, nhồi sọ, cùng với hệ thống truyền thông bị kiểm soát chặt chẽ đã kìm hãm sự phát triển tư duy độc lập và sáng tạo của sinh viên. Đây là lý do vì sao các công ty công nghệ cao gặp khó khăn trong việc tìm kiếm kỹ sư có khả năng sáng tạo và làm việc độc lập tại Việt Nam.

Việc kiểm soát ngôn luận và thông tin, bao gồm cả dữ liệu, là một đặc điểm của hệ thống chính trị do Đảng Cộng sản lãnh đạo. Mặc dù được biện minh bằng lý do an ninh quốc gia, nhưng điều này lại mâu thuẫn với nhu cầu hoạt động độc lập của các công ty công nghệ. Chính vì vậy, họ không cảm thấy thoải mái khi hoạt động tại Việt Nam. 


 

 MỐI GIÂY BỀN VỮNG  –  TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

Tại Việt Nam chúng ta cũng như ở nhiều nước trên thế giới, gia đình đang rơi vào cuộc khủng hoảng nghiêm trọng.  Những trường hợp đồng tính, sống thử, phá thai cùng với trào lưu phóng khoáng tự do về tính dục đang làm gia đình mất đi ý nghĩa của Đấng Tạo dựng.  Ngay từ khởi đầu lịch sử: Thiên Chúa đã ấn định sự bền vững của mối giây hôn nhân.  Tác giả sách Sáng thế đã ghi lại lời tuyên bố của Ngài như sau: “Bởi thế, người đàn ông lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai thành một xương một thịt” (St 2,24).  Đức Giê-su – trong Bài Tin Mừng – nhắc lại giáo huấn căn bản này, đồng thời Người khẳng định: đó là quy luật do chính Thiên Chúa thiết lập và mang tính bất di bất dịch.  Bất kỳ với danh nghĩa và lý do nào, không ai có quyền thay đổi quy luật đó.

Lời giáo huấn của Chúa Giê-su và Giáo Hội công giáo về sự bền vững của hôn nhân, xem ra như một cung đàn lạc điệu trong thế giới hôm nay.  Tỷ lệ ly hôn ngày càng tăng.  Tại Việt Nam đã xuất hiện vài cặp đồng tính tổ chức hôn lễ rất rầm rộ, và đáng buồn thay, có nhiều bạn trẻ lại tung hô cổ võ.  Trước thực tại hôn nhân đổ vỡ, một số bạn trẻ chủ trương không kết hôn để khỏi vướng vào trách nhiệm.  Có những người thực sự sống đời độc thân, nhưng cũng có những người không sống được như thế.  Chủ trương không muốn kết hôn kéo theo sự buông thả trong quan hệ tình dục.  Thỉnh thoảng chúng ta đọc thấy trên mạng những đứa trẻ sơ sinh bị chính mẹ ruột của mình đem bỏ ở cổng chùa hay ở nơi công cộng, đôi khi với vài chữ nguệch ngoạc nhờ ai nhặt được thì nuôi giúp.  Chắc hẳn người mẹ đó cũng rất xót xa và đau lòng, nên thường kèm theo câu “mẹ xin lỗi con.”  Đó là kết cục bi thảm của quan niệm tình dục không cần tình yêu và cũng không cần hôn nhân.

Dựa trên ánh sáng Lời Chúa, Giáo lý Giáo Hội công giáo dạy về sự bền vững của hôn nhân Ki-tô giáo như sau: “Do giao ước hôn nhân, một người nam và một người nữ tạo thành một sự hiệp thông trọn cả cuộc sống, tự bản chất, giao ước ấy hướng về lợi ích của đôi bạn, cũng như đến việc sinh sản và giáo dục con cái; Chúa Ki-tô đã nâng giao ước hôn nhân giữa hai người đã được rửa tội lên hàng bí tích” (số 1601).

Hôn nhân Ki-tô giáo được gọi là “bí tích” được cử hành trong một nghi thức phụng vụ.  Điều này có nghĩa: mối giây hôn nhân do chính Chúa Ki-tô thiết lập.  Mối giây này bền vững.  Không một lý do nào có thể biện minh cho việc cắt đứt mối giây thiêng liêng này.  Trong nghi thức hôn phối, đôi bạn hoàn toàn tự do và tình nguyện đến trước bàn thờ, công khai bày tỏ sự ưng thuận và hứa hẹn chung thủy trọn đời.  Lời hứa ấy được tuyên bố trước mặt Chúa và trước mặt đại diện Giáo Hội.  Chính vì vậy, mối giây hôn phối rất thiêng liêng.

Là Ki-tô hữu, chúng ta không thể để mình như vật trôi trên sông bị sóng đánh dạt dào một cách thụ động, tức là buông xuôi theo phong trào, theo quan niệm của đám đông dân chúng.  Hơn nữa, chính trong bối cảnh này, người tín hữu có sứ mạng làm chứng cho sự bền vững của hôn nhân Ki-tô giáo và truyền thống một vợ một chồng đã được áp dụng từ nhiều thế kỷ.  Đức Thánh Cha Phan-xi-cô khích lệ các cặp vợ chồng tổ chức các dịp kỷ niệm ngân khánh (25 năm), kim khánh (50 năm) và ngọc khánh (từ 60 năm trở lên).  Những sự kiện này, vừa là dịp hâm nóng tình yêu, vừa là lời chứng hùng hồn cho sự bền vững của hôn nhân, khẳng định rằng, trong bất cứ hoàn cảnh nào, sự chung thủy vợ chồng là điều có thể được.

Người Công giáo tin rằng, đời sống hôn nhân và gia đình luôn có Chúa phù trợ.  Ơn của bí tích Hôn phối luôn hiện hữu trong đời sống gia đình.  Tuy vậy, người vợ người chồng và các thành viên trong gia đình cũng cần phải cộng tác với ơn Chúa, cùng nhau hướng tới mục đích cao cả của hôn nhân, là chia sẻ tình yêu, sinh con cái và dạy dỗ gây dựng sự nghiệp cho những đứa con mình sinh ra.

“Phen này, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi!”  Câu nói của A-đam diễn tả sự bình đẳng giới tính giữa người nam và người nữ.  Như thế, từ rất sớm trong lịch sử, giáo huấn về sự bình đẳng đã được ghi trong Kinh Thánh.  Đó cũng là một trong những nền tảng quan trọng để duy trì hạnh phúc gia đình.  Người nam và người nữ đều được dựng nên giống hình ảnh của Thiên Chúa, đều được Ngài yêu thương và mời gọi đạt tới sự thánh thiện.

Theo thánh Phao-lô, mối giây hôn nhân còn tượng trưng cho tình yêu giữa Đức Ki-tô và Giáo Hội.  Vì vậy mà Giáo Hội được gọi là hiền thê của Chúa.  Đây là mối tình thanh khiết, thánh thiện, là gương mẫu cho mối tình phu phụ được bí tích Hôn phối liên kết.

Đây đó tại Việt Nam chúng ta, tình trạng “chồng chúa vợ tôi” và bạo lực gia đình vẫn tồn tại.  Ước chi mỗi người hãy nhận ra phẩm giá Chúa ban, cùng với sự bình đẳng được quy định do chính Đấng Sáng tạo, để vừa biết tôn trọng bản thân và tôn trọng người khác, nhất là người phối ngẫu trong cùng một gia đình.

Xin Thánh gia ở Na-gia-rét, là gia đình Chúa Giê-su, Đức Maria và thánh Giu-se bầu cử và gìn giữ các gia đình tại quê hương Việt Nam chúng ta.

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim


 

Tội là gì?- Cha Vương 

Chúc bạn một ngày tràn đầy niềm an ủi bên Mẹ Maria trong Tháng Mân Côi nhé. Hãy dâng lên Mẹ tràng Kinh Mân Côi để cầu nguyện cho nền hoà bình trên thế giới và những người tội lỗi được ăn năn trở lại. Xin đa tạ.

Cha Vương 

Thứ 5: 3/10/2024

GIÁO LÝ: Tội là gì? Tội là tư tưởng, lời nói, việc làm, người ta tự ý và cố tình phạm đến trật tự Chúa quan phòng yêu thương đã sắp đặt. (YouCat, số 315)

SUY NIỆM: Phạm tội còn tệ hơn là vi phạm một luật do con người đặt ra. Tội là tự ý và cố tình chống lại tình yêu Chúa và không biết gì đến Chúa. Như thế “tội là yêu mình đến khinh Chúa” (Thánh Augustinô), và trong những trường hợp cực độ, thụ tạo tội lỗi dám nói: “Tôi muốn là như Thiên Chúa” (xem St 3,5). Tội thì đầy tính xúc phạm, làm tổn thương, phá hoại ta do hậu quả của nó, làm đầu độc và tác hại đến cả những gì quanh ta. Chỉ sống gần gũi với Chúa ta mới có thể nhận ra bộ mặt thật của tội và tính cách nặng nề của nó. (YouCat, số 315 t.t.)

❦  Chỉ có ai suy gẫm cách nghiêm minh thánh giá nặng nề như thế nào, mới hiểu được tội nặng ghê gớm ra sao. (Thánh Ansel Cantebury)

LẮNG NGHE: Phàm ai phạm tội thì cũng chống lại luật Thiên Chúa, vì tội lỗi chống lại luật Thiên Chúa. Thế mà anh em biết: Đức Giê-su đã xuất hiện để xóa bỏ tội lỗi, và nơi Người không có tội lỗi. Phàm ai ở lại trong Người thì không phạm tội. Còn ai phạm tội thì đã không thấy Người, và cũng chẳng biết Người. (1 Ga 3:4-6)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, “Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan gấp bội”, xin cho con ân sủng của Chúa

THỰC HÀNH: Cố gắng tránh xa dịp  tội hôm nay.

From: Do Dzung

***********************

Trở Về Bên Chúa – Quốc Thiên | Sáng tác : Lê Đức Hùng 

  NGUY HIỂM NHẤT-(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói!”.

“Ta là Mục Tử, sẽ thuần hoá những con thú dữ, sẽ biến sói thành chiên, biến những kẻ ngược đãi nên người trợ giúp những ai bị ngược đãi. Ta sẽ biến những kẻ làm hại các sứ giả của Ta thành những người chia sẻ các kế hoạch đạo đức của chúng. Ta tạo ra và phá huỷ mọi thứ. Không gì có thể chống lại ý muốn của Ta!” – Cirillô Alexandria.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu sai 72 môn đệ đi truyền giáo “như chiên con đi vào giữa bầy sói”. Điều này có thể đáng lo ngại khiến chúng ta tự hỏi liệu Ngài đang sai họ vào một tình huống mà họ sẽ gặp nguy hiểm? Vậy điều ‘nguy hiểm nhất’ là gì?

Bình luận điểm này – như thánh Cirillô – thánh Ambrôsiô giải thích, “Không có lý do gì để các môn đệ phải sợ hãi, vì Chúa Giêsu là Mục Tử Nhân Lành luôn bảo vệ đàn chiên!”. Thật hữu ích khi suy gẫm về các loại nguy hiểm mà các môn đệ sẽ gặp phải trong sứ mệnh và tất cả các sứ mệnh trong tương lai; đồng thời, đối chiếu các mối nguy hiểm đó với hình thức ‘nguy hiểm duy nhất’ – ‘nguy hiểm nhất’ – chúng ta phải sợ.

Những “con sói” ở đây là một số lãnh đạo tôn giáo và dân sự tàn ác cũng như những ai sẽ từ chối sứ điệp. Nhìn vào các mối nguy do người đời mà Chúa Giêsu và các môn đệ gặp phải, chúng ta thấy đó là mối nguy bị ngược đãi. Nhưng đó không phải là “mối nguy” đáng sợ! Ngài không bao giờ khuất phục nó. Với Ngài, “mối nguy” thực sự chỉ là thứ gây tổn hại vĩnh viễn cho tâm hồn của một người, đó là “tội lỗi!”.

Tội lỗi và ‘chỉ tội lỗi’ mới có khả năng gây tổn hại thực sự chứ không phải ngược đãi hay thậm chí, cái chết. Vì vậy, khi sai môn đệ “như chiên con đi vào giữa bầy sói”, Chúa Giêsu hoàn toàn nhận thức sự ngược đãi mà họ sẽ phải chịu; dẫu vậy, Ngài vẫn sai họ đi, vì Ngài biết, cả khi cuối cùng họ phải chịu sự ngược đãi và cái chết, đức tin và lòng can đảm của họ giữa những điều đó sẽ giúp họ có được công trạng trong cuộc sống vĩnh hằng; họ sẽ trở thành công cụ ân sủng cho những người khác trong đời sống đức tin – “Máu của các vị tử đạo là hạt giống sinh người có đạo!”. Ngài không muốn họ sợ cái chết của thể xác hoặc danh tiếng thế gian – chỉ sợ cái chết của linh hồn – mà Ngài, với tư cách Mục Tử Nhân Lành, đã hết sức bảo vệ.

Anh Chị em,

“Như chiên con đi vào giữa bầy sói!”. Giữa bầy sói, bạn đừng ngạc nhiên nếu gặp phải sự khắc nghiệt, sự phán xét và thậm chí là sự ngược đãi dưới nhiều hình thức khác nhau. Hãy đáp lại bằng đức hạnh; giữ vững đức tin, niềm hy vọng và lòng bác ái luôn sống động trong cuộc sống và đừng sợ những kẻ có thể làm hại bạn theo những cách không tồn tại mãi mãi. Thay vào đó, hãy vững vàng trong sứ mệnh yêu thương, chia sẻ lòng thương xót và chân lý của Chúa trong thế giới, bất kể hậu quả ra sao. Làm như vậy, bạn và tôi sẽ mang lại vô vàn phước lành bên trong của ân sủng và sẽ cho phép Thiên Chúa sử dụng chúng ta như một công cụ của ân sủng Ngài theo những cách vượt xa những gì bạn có thể hình dung.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con sợ bất cứ điều gì trong hành trình sứ vụ. Dạy con biết sợ điều ‘nguy hiểm duy nhất’ – ‘nguy hiểm nhất’ – đó là tội lỗi!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim Bang Nguyen

****************************************

Thứ Năm Tuần XXVI Thường Niên, Năm Chẵn

Bài trích sách Gióp.

21 Bấy giờ, ông Gióp lên tiếng nói: “Xin thương tôi, xin thương xót tôi, hỡi các anh là những người bè bạn, vì chính tay Thiên Chúa đã đánh tôi !

22Tại sao các anh bắt chước Thiên Chúa mà đi săn đuổi tôi, và vẫn không thoả mãn ?

23Ôi, những lời tôi nói đây, phải chi có người chép lại, phải chi có người ghi vào sách,

24có người đục bằng sắt, trám bằng chì, tạc vào đá cho đến muôn đời !

25Tôi biết rằng Đấng bênh vực tôi vẫn sống, và sau cùng, Người sẽ đứng lên trên cõi đất.

26Sau khi da tôi đây bị tiêu huỷ, thì với tấm thân này, tôi sẽ được ngắm nhìn Thiên Chúa.

27Chính tôi sẽ được ngắm nhìn Người, Đấng mắt tôi nhìn thấy không phải người xa lạ. Lòng tôi những tha thiết mong chờ.”

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

1 Khi ấy, Chúa Giê-su chỉ định bảy mươi hai môn đệ khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. 2 Người bảo các ông: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. 3 Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. 4 Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. 5 Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: ‘Bình an cho nhà này!’ 6 Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em. 7 Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. 8 Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. 9 Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ: ‘Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.’ 10 Nhưng vào bất cứ thành nào mà người ta không tiếp đón, thì anh em ra các quảng trường mà nói: 11 ‘Ngay cả bụi trong thành các ông dính chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin giũ trả lại các ông. Tuy nhiên các ông phải biết điều này: Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.’ 12 Thầy nói cho anh em hay: trong ngày ấy, thành Xơ-đôm còn được xử khoan hồng hơn thành đó.”


 

CHIẾC LON GUIGOZ HÀNH TRANG NGƯỜI TÙ – Hoàng Chương – Nghiêm Nguyễn chuyển

Hoàng Chương.- Nghiêm Nguyễn chuyển

Không biết vô tình hay hữu ý mà trong hành trang lên đường của tôi có chiếc lon Guigoz. Guigoz là lon sữa bột của nước Hòa Lan sản xuất. Hầu hết trước năm 1975, con cái của công chức, quân nhân và gia đình khá giả đều uống loại sữa này. Vợ tôi để dành những cái lon không để đựng những đồ gia vị gồm bột ngọt, tiêu, đường, muối, mỡ… vì vừa nhẹ, vừa sạch và vừa kín. Khi đậy nắp lại không có con kiến nhỏ nào chui lọt.

Trong “ba–lô” (túi sách nhà binh) đi học tập cải tạo của tôi có đến hai chiếc lon Guigoz. Một cái đựng bàn chải đánh răng và kem súc miệng. Còn cái kia đựng thuốc ngừa sốt rét, thuốc đau bụng và hai chai dầu gió. Đó là những việc mà vợ tôi lo xa. Ngày 27 tháng 6 năm 1975 là ngày tôi đến trường nữ Trung Học Gia Long, đường Phan Thanh Giản, Quận 3, Sài Gòn, trình diện. Sau mấy tháng không làm việc gì nặng nhọc, khi mang ba-lô trên vai đi bộ độ mươi bước thì tôi cảm thấy người như chùng xuống. Tôi thầm trách vợ tôi: ”đã nói học tập có mười ngày, đem theo đồ gì gọn nhẹ mà sao không nghe”. Đến trường Gia Long ở hai ngày một đêm mà tôi không buồn soạn cái ba-lô, coi trong đó đựng những thứ gì. Tôi chỉ lấy chiếc lon Guigoz đựng kem súc miệng và cái khăn mặt để sử dụng hàng ngày. Thật là tiện lợi khi dùng nó vì nó chứa được nhiều nước.

Ngày 29 tháng 6 năm 1975, tôi đến trại tù ở Suối Máu Biên Hòa. Sau khi điểm danh và phân chia nhà ở xong, việc đầu tiên của tôi là xách chiếc lon Guigoz đi tìm nước súc miệng. Đi một vòng xung quanh trại mà tôi chẳng thấy có cái lu, cái khạp, hay cái thùng phi nào chứa nước sẵn. Chỉ có một cái giếng duy nhất để chứa nước nấu ăn. Có giếng nước mà trại lại không phát thùng múc nước. Làm sao lấy nước lên được khi độ sâu của giếng khoảng hơn mười thước.

Tôi đành xách chiếc lon Guigoz đi về nhà ở. Thấy ai nấy đều đem mùng ra kiếm chỗ treo lên, tôi cũng mở ba-lô lấy cái mùng “nhà binh” màu xám (loại mùng bằng vải nylon, phía trên nóc và xung quanh chân mùng có bốn sợi dây, mỗi sợi dài hơn ba thước.)

Một ý nghĩ bỗng thoáng qua trong đầu tôi là tại sao tôi không lấy bốn sợi dây này nối lại (”một cây làm chẳng nên non”), xong buộc vào lon Guigoz mà lấy nước từ dưới giếng lên. Tôi liền thực hành ngay. Quả thật tôi đã lấy nước một cách dễ dàng, không những cho tôi mà còn cho những bạn tù khác.

Đến 8 giờ 30 cùng ngày, cả nhà (gồm 44 người) ngồi lại bầu một nhà trưởng và một người phụ trách nấu ăn. Quái ác, một thằng bạn thấy tôi có sáng kiến lấy được nước từ giếng sâu lên, nó liền đề cử. Thế là cả bọn dơ tay tán thành.

Khởi sự đi nấu vào lúc 9 giờ sáng mà mãi đến 2 giờ chiều mới có cơm ăn. Độc nhất, chỉ có rau muống luộc bằng nước giếng. Nước dùng để vo gạo và rửa rau, kể cả nước để vô chảo để nấu cơm và luộc rau, cũng chỉ dùng chiếc lon Guigoz lấy nước từ dưới giếng lên. Còn củi để chụm là những khúc cây cao su bằng bắp chân cưa ngắn lại độ ba gang tay còn xanh. Làm sao nhúm lửa được mà nấu?

Trại tù không phát dao cũng không phát búa, sợ tụi này dùng vật bén nhọn tấn công tụi nó.

Tôi lại một phen đi đào lấy cọc sắt “ấp chiến lược” loại ngắn độ hơn gang tay để chẻ củi. Sau đó, đi lấy bao cát nylon để đốt cho cây củi cao su khô đi mới bắt cháy được. Thật là nhiêu khê!

Sau khi làm bếp xong, tôi lấy một lon Guigoz nước để “ tắm búng ” (thắm nước cho ướt mình mẩy rồi lấy tay se se cho đất tróc ra, xong búng nó đi)

Có một hôm trời mưa to. Cả bọn mừng rỡ chạy ra tắm mưa dưới những mái tôn nhà đang ở. Bỗng nhiên mưa đứt hột một cách đột ngột. Cả bọn nhìn nhau cười ngặt nghẽo vì đầu cổ mình mẩy đứa nào đứa nấy đều dính đầy bọt xà bông, trông rất thảm hại! Chiếc lon Guigoz lại lần nữa giúp cho bọn tù chúng tôi rửa sạch bọt bèo xà bông.

Có nhiều đêm tôi muốn đi ngủ sớm vì quá mệt nhọc trong công việc nhà bếp nhưng mấy thằng ban đâu có tôi nằm yên, tụi nó thay phiên nhau tới chỗ tôi nằm để mượn chiếc lon guigoz. Đã mười giờ đêm mà tôi vẫn chưa ngủ được vì lấy lon guigoz đi, thì bốn sợi dây giăng mùng cũng đi theo.

Sau hơn một tháng, vào ngày 9 tháng 7 năm 1975, chúng tôi chuyển trại bằng đường bộ từ Suối Máu xuống An Dưỡng (Biên Hòa). Dọc đường, chiếc lon Guigoz lại giúp tôi đỡ cơn khát. Ở trại mới, so với trại cũ có phần thoáng mát hơn.

Cũng xử dụng nước giếng nhưng trại phát cho thùng xách nước. Còn củi thì trại có đưa búa cho chẻ củi. Cho nên chiếc lon Guigoz lúc này dùng việc “ca cống” (là dùng ca và lon Guigoz bằng nhôm nấu ăn hoặc nấu nước uống bằng than của nhà bếp)

Ở chung trại có anh bạn tù tên là Tuấn. Anh ta có một thân hình lực sĩ đẹp nhất trại nhưng vì anh ta hay bắt chuột làm thịt ăn nên cả bọn chúng tôi kêu anh ta bằng Tuấn chuột. Một đêm trăng, tôi nằm thao thức mãi không ngủ được, một phần thì nhớ nhà, một phần thì bụng đói cồn cào. Tôi ngồi dậy, nhìn ra ngoài trời, dưới ánh sáng của vầng trăng tròn, tôi thấy hai con chuột đang tìm cách tha cái lon Guigoz của Tuấn Chuột. Một con chuột nằm ngửa, bốn cẳng của nó ôm chặt chiếc lon Guigoz, còn con kia cắn đuôi con chuột nằm ngửa mà kéo đi nhưng vì miệng hang quá nhỏ nên chúng không thể nào đem cái lon Guigoz vào được.

Ngoài ra chiếc lon Guigoz cũng giúp tôi khỏi bị bệnh tê liệt một thời gian ngắn. Số là ở trại tù An Dưỡng, bọn quản lý trại giam đã cho chúng tôi ăn gạo ẩm (gạo cũ bị bể nát). Chỉ trong một tuần lễ là tất cả chúng tôi đều đi đứng không được mà phải bò bằng tay và hai đầu gối. Tuấn Chuột là người khỏe mạnh mà cũng bị bò. Riêng tôi, tôi vẫn đi đứng bình thường. Bởi trong khi đi lao động gần nhà bếp trại, tôi thấy bọn chúng vo gạo trắng, tôi liền lấy lon Guigoz xin một lon đầy nước cơm vo. Mãn giờ lao dộng, tôi trở về ”lán” (chỗ ngủ của tù cải tạo) để bắt đầu giờ ca cống. Tôi xin chút than nhà bếp để nấu nước cơm vo này. Nhờ có nước cơm vo (có chất vitamin B1) mà tôi không phải bị bò. Thấy tôi đi đứng bình thường, mấy thằng bạn nói tôi có nhiều thuốc vitamin B1 nên khám ba-lô của tôi. Đến khi lục soát xong, bọn chúng mới biết tôi chỉ có mấy viên thuốc ngừa sốt rét mà vợ tôi đã cẩn thận bỏ trong hành trang của tôi. Sau đó, Ban Quản Lý trại mới mua gạo lức về nấu cho chúng tôi ăn để khỏi bị bệnh tê liệt.

Ở trong trại, tôi có ăn chung với một thằng bạn tên Hoa. Nhân ngày lễ của bọn chúng, chúng tôi mỗi thằng được trại ”ưu ái” phát cho một cục thịt heo bằng ngón tay cái. Chúng tôi đâu dám ăn liền mà bỏ vào lon Guigoz rồi lọc nước muối đổ đầy vào lon nấu thịt cho ra nước mỡ để hai đứa ăn một tuần lễ vì trại trừ phần ăn bảy ngày.

Ngày 17 tháng 6 năm 1977, chúng tôi chuyển trại từ An Dưỡng đến Căn Cứ 5 Rừng Lá, thuộc Hàm Tân, Phan Thiết (trại Z30D). Thời gian ở trại này có thêm đội nữ (gồm có các chi quân nhân và các chị ở Biệt Đội Thiên Nga Cảnh Sát).

Tội nghiệp! Các chị đều bị bệnh vì chế độ ăn uống ở đây quá khắc nghiệt.

Trong lúc này, tôi ở Đội Nhà Bếp. Hàng ngày, ngoài việc nấu cơm và luộc rau muống, tôi còn phải nấu một chảo nước sôi để chia cho đội nữ. Lợi dụng việc đi lại với nhà bếp, các chị đã gởi cho tôi sáu cái lon Guigoz để gởi tôi nấu dùm. Đố các bạn biết trong đó đựng những gì? Xin thưa: đó là đậu xanh hột.

Số là trong khi các chị đi thu hoạch đậu xanh, các chị đã giấu lại không nộp hết rồi bỏ vô lon Guigoz đem xuống nhà bếp nhờ tôi nấu chín.

Có lần tên cán bộ (lúc này Công An Quản Lý) nhà bếp hỏi tôi nấu cái gì trong đó. Tôi nói là nấu nước sôi cho đội nữ. Hắn ta thắc mắc hỏi. Tại sao anh nấu một chảo nước sôi mà không đủ chia? Tôi giải thích rằng họ cần nước đun chín để uống thuốc. Thế là thoát nạn.

Trong thời gian cải tạo, người tù như chúng tôi đều trải qua những cơn đói khát kinh hoàng. Chiếc lon Guigoz đã nuôi sống chúng tôi trong những cơn hoạn nạn. Chiếc lon Guigoz là vật bất ly thân, đã đi theo chúng tôi từ trại tù này đến trại tù khác. Chiếc lon Guigoz là người bạn đường thân thiết của tôi. Chiếc lon Guigoz cũng là hình ảnh, là báu vật mà suốt cuộc đời của người tù cải tạo không quên được.

Hoàng Chương.

http://batkhuat.net/van-longuigoz.htm