BỆNH ĐAU THẮT LƯNG CÓ TRỊ ĐƯỢC KHÔNG?

BỆNH ĐAU THẮT LƯNG CÓ TRỊ ĐƯỢC KHÔNG?

Chu Tất Tiến

Có lẽ “Bệnh Đau Thắt Lưng” là căn bệnh gây khó chịu và phiền toái nhất của tuổi trung niên và tuổi già. Theo tài liệu trên Internet, ở nước Mỹ có tới 90% người đã từng bị đau thắt lưng. Hơn 50% bị đau nhiều lần và điều phiền nhất là tới 85% người bị đau mà không tìm ra cách chữa bệnh. Mỗi năm, nước Mỹ này tốn tới 50 tỷ đô la cho việc điều trị bệnh đau thắt lưng, từ thuốc uống, thuốc chích, đến “vật lý trị liệu” và giải phẫu. Tuy căn bệnh này không làm chết người và cũng không bắt người bệnh phải uống thuốc hàng ngày như các bệnh cao mỡ, cao máu, yếu tim.. nhưng mỗi khi “trái gió, trở trời”, hoặc vô ý mà vặn mình sai, thì căn bệnh lại ập đến, làm mọi sinh hoạt hàng ngày phải ngưng lại, gây nên một nỗi bực bội, chán đời vô cùng, không kể những phụ nữ mang thai hoặc sau khi sinh, thường bị đau thắt lưng mỗi khi đứng lên hay cử động mạnh. Những người đau thắt lưng kinh niên lê cái thân đi khám bệnh thì lần nào cũng như lần ấy, chỉ nhận được viên thuốc giảm đau như Tylenol, Ibuprofen, Motrin, Aleve, hoặc Celebrex và lời khuyên phải đi chụp X-Ray hoặc MRI xem có chấn thương hoặc có “gai” nơi đốt xương chữ “L” nào không, có bị “đĩa” xương nào thoát ra khỏi vị trí không. Có người đau lưng lại được cho uống thuốc trị bệnh căng thẳng “Stress” vì buồn bã và lo lắng thường xuyên cũng có thể làm đau thắt lưng. Nếu cơn đau lan xuống mông và chân làm cho mất khả năng đi đứng, thì được đề nghị giải phẫu. Trường hợp phải giải phẫu thì chỉ có 50% hy vọng khỏi đau, và 50% bị liệt, ngồi xe lăn mà vẫn không hết đau. Người đau quá thì năn nỉ “bác sĩ có thuốc gì chích cho tôi một mũi cho đỡ đau không?” Yêu cầu này lúc được đáp ứng, nhưng cũng có lúc không. Có người chấp nhận giải phẫu nhưng Bảo Hiểm lại từ chối vì vẫn đi bộ được một, hai “b-lốc” đường không cần gậy chống. Có người xin làm “Therapy” nhưng đôi khi bảo hiểm hay “Medicare” cũng từ chối. Thôi, vậy chỉ còn cách an ủi “số mệnh đã an bài”. Cố gắng chịu đựng cho đến hết đời. Đau khổ nhất là những ông trung niên và những ông bắt đầu bước vào tuổi lão niên vẫn đang tràn đầy sinh lực yêu đương mà bị đau lưng…

Cá nhân người viết cũng là một “bệnh nhân” của cơn đau thắt lưng kinh niên, mãn tính. Hai đĩa sụn bị chấn thương, lệch ra khỏi vị trí, bởi những lần đấu võ từ hồi trẻ, gẫy lưng nằm bệnh viện hai lần, mỗi lần cả tháng trời. Mấy đốt khác cong cong có thể vì những năm còn thanh niên, thích cong người trên xe gắn máy mà phóng… Các sự lệch lạc đó đã được tuổi xuân cho thông qua, không gây phiền hà nhiều, nhưng khi tuổi già đến, thì chúng nhào lên, đòi lại sự “công bằng” qua những cơn đau tấm tức, hạn chế nhiều loại cử động và đôi khi làm cho chân phải bị tê liệt đi, không nhấc nổi lên nếu ngồi làm việc trước máy ‘computer” khoảng 1 tiếng đồng hồ liên tục mà quên không ngồi thẳng lưng!

Vì thế, bài viết này chỉ mong giúp “giảm đau” cho những quý vị “đồng bệnh tương lân”, biết đâu, với những trường hợp nhẹ, thì sẽ hết đau luôn, tìm lại niềm vui và nụ cười đã tắt “khi cơn đau lên đầy, thì người như chới với”…

1-Điều KHÔNG nên làm:

-Ngồi cong lưng về đằng trước khi đánh máy, làm việc trước “computer”, khi ăn uống, lái xe…
-Ngủ trên nệm mềm, cả cái lưng cong lại, lọt xuống nệm.
-Ngồi trên sa-lông mềm để coi truyền hình, nói chuyện với bạn bè.
-Cúi xuống nhấc đồ vật nặng lên bằng cái lưng, nghĩa là cong người xuống nhấc vật nặng. Các ông đau lưng tuyệt đối không được nổi hứng, cúi xuống bế bổng người yêu lên, cho dù người yêu chỉ dưới 100 lbs!
-Tăng trọng lượng vì càng mập, càng lên cân thì sức nặng của chính cơ thể càng đè xuống các đốt xương đã va chạm vào giây thần kinh, làm đau hoài luôn.

2-Điều NÊN làm:

-Lót một chiếc gối sau lưng khi lái xe, ngồi xe của bạn, để ấn cái lưng mình ra đằng trước cho dù là đi xe đời mới, sang trọng có đủ “nút” để thay đổi vị trí lưng, vì chúng hạn chế, không đủ “support” cho người đau lưng đâu. Nên lót một chiếc gối trên ghế làm việc của mình, sao cho lưng luôn thẳng góc hoặc hơi ngửa về đằng sau.
-Ngủ trên nệm cứng, không cần cứng quá như tấm phản, nhưng phải cứng đủ để lưng không chùng xuống khi ngủ. Nên nằm ngửa, hai tay xuôi hai bên, vừa có lợi là làm cho cơ thể hoàn toàn nghỉ ngơi, vừa làm cho lưng được duỗi ra. Nếu phối hợp với phương pháp thở thì trở thành “Thiền”, lợi cho trí óc rất nhiều. Không bao giờ ngủ ở sa-lông! Nếu “bà chủ” giận thì thà nằm dưới sàn còn hơn là nằm trên sa-lông, sáng dậy không nổi vì đau!
-Nếu phải ngồi ở sa-lông thì chọn chỗ góc ghế, nơi cứng nhất mà ngồi và nhớ luôn ngồi thẳng. Có thêm được một cái gối dưới lưng thì rất tốt.
-Khi cúi xuống nhấc vật nặng lên (bao gạo, bình nước, người yêu..) phải dùng sức mạnh của hai đầu gối và bắp thịt đùi, nghĩa là giữ lưng cho thẳng, từ từ “ngồi” xuống, nhắc vật nặng lên, rồi đứng thẳng lên cũng dựa vào sức của bắp thịt đùi, không phải bằng bắp thịt lưng.

3-Tập luyện:
Người đau lưng phải tập những bài tập này mỗi ngày. Nếu đang bị đau, các cơn đau sẽ dịu ngay sau khi tập chừng 15 phút mà không phải uống một viên thuốc nào.

1-Hu-la-húp: Hai tay chống vào cạnh sườn, xoay vòng bụng mình như khi chơi vòng Hu-la-húp vậy. Khi xoay vòng như thế, phải cố gắng làm một vòng tròn rộng tối đa, nghĩa là lúc đưa bụng tới trước thì ưỡn hết ra phía trước để cho xương sống được bẻ dãn ra, ngược chiều với khuynh hướng của mình là hay ngồi cong người về phía trước. Chú ý là trong khi đang xoay, nếu có cảm giác đau nhói ở một bên, trái hay phải, thì nương nhẹ bên đó mà làm mạnh hơn bên kia. Thí dụ như thấy đau lói ở bên phải thì khi đưa vòng bụng qua tới cạnh bên phải thì làm nhẹ hơn là khi đưa vòng bụng qua bên trái. Trong khi xoay vòng như thế, nhớ điều quan trọng là hít thở thật chậm. Lý do: Động tác này giúp các khớp xương sống chuyển động đều, kích thích chất dịch tại các đầu xương cũng chuyển động, như khi ta cho dầu nhớt vào những khớp nối máy móc vậy.

2-Vươn người, kéo dãn xương: Đứng thoải mái, hai chân gần nhau, hít một hơi dài trong khi từ từ đưa hai tay lên trời, hai bàn tay ngửa lên trời, khi lên hết cỡ rồi thì cố đẩy hai bàn tay lên cao hơn nữa, trong lúc hai bàn chân cố bám chặt sàn, tưởng tượng như đang kéo dãn xương sống cho những khớp xương rời nhau ra. Lý do: Người ta càng lớn tuổi, xương càng thoái hóa, và vì sức hút của quả đất, cho nên các khớp xương dần dần sụp xuống, dính vào nhau, các miếng sụn từ từ bẹp đi, cho nên chiều cao của người lớn tuổi bao giờ cũng thấp hơn thời trẻ. Vì sự thoái hóa của xương như thế, nên có thể hình thành các “mụt” xương (spur) nhô ra giống như những mụn nhọt khác trên da, nhưng vì là xương nên chạm đến dây thần kinh gây nên đau nhức. Cũng có thể vì ngồi cong lưng về trước nhiều quá nên xương bị cong về phía trước. Cũng có thể vì té ngã, xương bị lệch, đụng chạm vào thần kinh. Nếu sự nhô ra của mụt xương nhiều thì sẽ kích thích cơn đau ở dây thần kinh chạy xuống đùi, nên thường cảm thấy đau bại một bên đùi, nhất là khi đứng dậy sau khi ngồi lâu. Người ta thường gọi cơn đau này là “đau thần kinh tọa”, rất khó lành, đôi khi phải giải phẫu mới hy vọng khỏi. Kết quả của những cuộc giải phẫu xương sống này cũng không thể được 100%, có trường hợp giải phẫu xong, là nằm liệt luôn.

3-Uốn lại xương lệch: Đứng thẳng, hai chân bằng nhau. Bước chân trái lên trước với một khoảng cách xa chân còn lại. Hai tay từ từ giơ lên đầu, đồng thời ưỡn bụng ra cho tới hết cỡ thì ngưng lại. Trong khi đưa hai tay lên đầu thì hít vào. Khi ngưng lại, thì nén hơi, đếm thầm chầm chậm trong miệng: 1, 2, 3. Hết số 3, thì rút chân trái về, buông hai tay xuống từ từ, và thở ra. Lại bước chân phải lên, làm giống như bên kia, ưỡn bụng về phía trước, hai tay để trên cao, hít vào, nén hơi và đếm 1, 2,3. Sau đó thì rút chân lại và đổi bên. Làm cả hai bên như thế, mỗi bên 5 lần sẽ bớt cơn đau ngay.

Mong rằng những bài tập này, nếu được chuyên cần khổ luyện, sẽ làm dứt các cơn đau lưng (từ nhẹ đến vừa) sau vài tháng và tim lại sinh lực đã thất thoát vì mấy cái “đĩa” lệch. Nếu phối hợp với phương pháp Thở dài và sâu, lại còn tăng cường được sinh hoạt óc não, chữa được bệnh Ưu phiền, căng thẳng (stress) một cách nhanh chóng không thể ngờ. Phương pháp này cũng tương tự như Yoga nhưng hiệu quả đặc biệt cho một phần cơ thể bị đau nhức.

Dĩ nhiên bài viết này chỉ là một sự góp ý với quý vị đau lưng, kết quả thì thay đổi tùy theo từng người, vì thế, người viết không mong có sự… đòi bồi thường nếu chẳng may mà việc tập luyện không đem lại kết quả như ý. Mà, nếu khi tập 1 tuần lễ mà không thấy bớt đau thì nên đến Bác Sĩ chuyên môn để chẩn bệnh.

Chu Tất Tiến.

Miền Đất Không Ai Chết

Miền Đất Không Ai Chết

Tác giả: Fr. Huynhquảng

Ngày xa xưa lắm có một anh nhà giàu tên là Plutôs. Anh có tất cả sự giàu sang phú quí trên dương thế, chỉ có điều là anh ngày càng yếu đi vì quá lo lắng là anh sẽ chết sớm trước khi hưởng dùng hết tài sản của mình. Anh đã tìm đến nhiều lương ý giỏi để tìm sự giúp đỡ, nhưng không ai có thể giúp anh giảm bớt đi sự lo lắng về cái chết của mình. Tất cả mọi lương y Plutôs gặp phải đều cho một lời khuyên như nhau: “Này Plutôs, không sớm thì muộn anh cũng chết, nhưng hãy đừng để cái chết đến sớm hơn bình thường vì sự lo lắng của anh.” Nghe như thế, Plutôs càng lo lắng thêm hơn. Anh không chấp nhận cuộc sống của mình bị giới hạn. Vì lẽ đó, anh nghĩ rằng nếu tìm được thần dược trường sinh thì anh sẽ vượt qua giới hạn của cái chết. Với tài sản có sẵn trong tay, anh quyết đi tìm thuốc trường sinh. Sau một thời gian lặn lội tìm kiếm, anh cũng nghe nói có vùng Đất Không Ai Chết, nếu ai sống ở đó sẽ vượt ra khỏi giới hạn của cái chết.

Plutôs thu xếp hết của cải và quyết đi tìm Miền Đất Không Ai Chết. Sau một thời gian kiếm tìm vất vả, anh đã tìm được Miền Đất Không Ai Chết. Người gác cổng là một ông lão trông như vị minh sư. Sau khi chào hỏi và được biết nguyện vọng của Plutôs. Ông lão cho biết, sau cánh cổng này sẽ là Miền Đất Không Ai Chết, trong đó người ta sẽ không bao giờ chết, nhưng những ai sống trong vùng đất này không có nghĩa là họ được tất cả những gì họ muốn, họ cũng sẽ gặp những giới hạn. Vì quá ham muốn cuộc sống trường sinh, Plutôs không cần để ý đến lời khuyên của ông lão; Plutôs chấp nhận bước qua cổng để vào Miền Đất Không Ai Chết.

Khi vào Miền Đất Không Ai Chết, Plutôs đã bắt tay vào việc xây dựng căn nhà của mình cho khang trang, tráng lệ. Thời gian thấm thoát trôi qua, Plutôs đã sống rất lâu, và như thế nối ám ảnh sợ chết cũng không còn. Dầu vậy, cuộc sống không chết của anh không mang lại hạnh phúc cho anh, nhưng lại tạo nên sự tẻ nhạt và đơn điệu. Plutôs từ từ cảm nghiệm rằng, nếu cuộc sống không thay đổi, không thăng trầm thì thật là tẻ nhật, đơn điệu, và buồn chán. Rồi một ngày kia, Plutôs chợt tự hỏi: “Một điều gì đó đáng lẽ phải xảy ra mà nó không bao giờ xảy ra, thì liệu rằng cuộc sống này có giá trị không? Và nếu nó thực sự không bao giờ xảy ra thì những giá trị mình đang sống có ý nghĩa gì?” Plutôs suy nghĩ tiếp, “Nếu hạnh phúc không bao giờ cạn, thì làm sao biết giá trị của hạnh phúc? Nếu tự do không có giới hạn, thì làm sao biết giá trị của tự do? Nếu đời sống tôi không bao giờ chết, thì đâu là giá trị của sự sống?” Những câu hỏi này như chìa khoá giúp anh tìm câu trả lời cho sự tẻ nhạt đơn điệu trong Miền Đất Không Ai Chết.

Plutôs đến tìm ông lão gác cổng và trút bầu tâm sự với sự buồn thảm âu lo. Ông lão hỏi lý do tại sao thì Plutôs cho biết, “Con cứ nghĩ là khi con không chết nữa, thì con sẽ mãi mãi hạnh phúc. Con sẽ không gặp bất cứ một giới hạn nào. Thế nhưng, sống trong Miền Đất Không Ai Chết này, con vẫn vị giới hạn, bằng chứng là con đã không cảm nghiệm được giá trị thật của hạnh phúc và tự do; con thấy cuộc đời đơn điệu không đẹp và thi vị như xưa.” Nghe xong, ông lão nhìn Plutôs và đưa cho Plutôs một mãnh giấy với câu hỏi: “Tôi thực sự khao khát điều gì?” “Con hãy suy nghĩ và quay trở lại đây gặp ta sau ba ngày” ông lão căn dặn.

Plutôs trở về đăm chiêu tìm câu trả lời cho chính mình trong suốt ba ngày. Cuối cùng, anh cũng tìm được câu trả lời ưng ý và thoã mãn cho anh  trước khi đi gặp ông lão, “Con muốn được tự do thật sự” Plutôs trả lời. Nghe như thế, ông lão nhìn Plutôs với vẻ trìu mến thân thương đáp, “Cuộc sống luôn có giới hạn, nhưng nhờ qui luật giới hạn này mà làm cho đời con thêm thi vị, hạnh phúc, và tự do.” Ông lão tiếp, “Để có được tự do thực sự, con không cần phải đến đây, nhưng hãy trở lại quê cũ và học chấp nhận giới hạn của con; con sẽ được tự do thực sự.”

* * *

Bạn thân mến, khi ta không chấp nhận giới hạn của chính mình, ta như bị những mũi tên bắn xé vào lòng ta và như cứ thúc giục ta tìm kiếm những điều gì đó rất mơ hồ, mông lung vượt quá tầm tay của mình. Sự tự do thật không phải như là một sự tích luỹ gom góp để rồi có, nhưng đó là sự thả lỏng và mở lòng để học chấp nhận.

Bởi đâu mà Plutôs lo lắng? Thưa bởi vì anh sợ chết sớm. Plutôs vì không chấp nhận giới hạn cái chết của phận người nên anh nghĩ là thuốc trường sinh sẽ giải quyết được vấn đề, tuy nhiên câu trả lời dành cho Plutôs không phải là thuốc trường sinh, nhưng là chấp nhận giới hạn của phận người. Bởi đâu ta lo lắng? Có phải vì ta không chấp nhận giới hạn của ta không? Vì bao lâu ta không chấp nhận giới hạn của ta, ta sẽ bị mất tự do vì bị thôi thúc kiếm tìm những điều vượt qua khỏi giới hạn của mình. Và khi đã vượt ra khỏi vòng giới hạn của mình, trong lòng ta lại tạo ra những luồng thúc đẩy mới để muốn làm chủ những cuộc phiêu lưu khắc khoải bất tật khác. Hãy dừng lại và chấp nhận giới hạn của mình, bạn ơi! Bạn sẽ được tự do.

Chúng ta cầu chúc cho nhau học chấp nhận giới hạn của chính mình và giới hạn của nhau, để nhờ đó mỗi ngày ta thêm khám phá rõ hơn quà tặng tự do mà chúng ta đang sở hữu. Nó không phải là sự gom góp thêm, nhưng là buông lỏng, thả rơi, để nó lộ ra.

Fr. Huynhquảng

Vụ giàn khoan HD–981 : Hà Nội tố cáo tàu hải quân Trung Quốc chĩa súng đe dọa tàu Việt Nam

Vụ giàn khoan HD–981 : Hà Nội tố cáo tàu hải quân Trung Quốc chĩa súng đe dọa tàu Việt Nam

RFI

REUTERS/Nguyen Minh

Đức Tâm

Ngày hôm nay, 29/05/2014, chính quyền Việt Nam tố cáo tàu hải quân Trung Quốc chĩa súng đe dọa các tàu dân sự của Việt Nam, trong khu vực mà Bắc Kinh hạ đặt giàn khoan dầu thuộc vùng biển của Việt Nam.

Từ đầu tháng Năm đến nay, Trung Quốc đã liên tiếp điều nhiều tàu, trong đó có tàu chiến tới khu vực hạ đặt giàn khoan để bảo vệ. Các tàu của Trung Quốc đã phun vòi rồng, tấn công, đâm thẳng vào tàu kiểm ngư và cảnh sát biển của Việt Nam.

Đồng thời, các tàu chiến của Trung Quốc còn đe dọa các tàu chấp pháp của Việt Nam. Ông Hà Lê, Phó Cục trưởng Cục Kiểm Ngư cho AFP biết : « Khi chúng tôi tiến lại gần các tàu chiến Trung Quốc bảo vệ giàn khoan, họ đã mở bạt che súng, quay và chĩa súng vào các tàu Việt Nam ».

Truyền thông của Nhật Bản đưa tin là trong một vụ đối đầu, có ít nhất 8 tàu của Trung Quốc đã bao vây và chĩa súng vào một tàu cảnh sát biển của Việt Nam, chỉ cách giàn khoan dầu của Trung Quốc khoảng 6 cây số.

Một phóng viên của báo Yomiuri Shimbun, Nhật Bản, có mặt tại hiện trường, tường thuật là một tàu của Trung Quốc đã tiến sát gần tàu Việt Nam và khi chỉ cách khoảng 200 mét thì chĩa súng về phía tàu Việt Nam.

Theo nguồn tin này, có ít nhất khoảng 100 tàu Trung Quốc có mặt trong khu vực hạ đặt giàn khoan.

Ngày 27/05, Hà Nội tố cáo tàu Trung Quốc đâm chìm một tàu đánh cá của Việt Nam.

Các vụ đối đầu giữa các tàu Trung Quốc và Việt Nam đã làm 12 người Việt Nam bị thương và có ít nhất 30 tàu của Việt Nam bị tàu Trung Quốc đâm, gây hư hỏng.

 

THẦY Ở CÙNG ANH EM MỌI NGÀY

THẦY Ở CÙNG ANH EM MỌI NGÀY

Nếu trời là nơi Chúa ngự thì chẳng có gì gần ta bằng trời.  Trời ở quanh ta, trời ở trong ta…  Trời vượt xa đất muôn trùng, nhưng nếu đất trở thành nơi Chúa ngự thì đất cũng mang dáng dấp của trời.

Thiên Chúa không phải là Đấng chỉ thích ở trên trời.  Ngài thích con người, Ngài thương trái đất, nên Ngài đã sai Con Ngài làm người ở đời.

Đức Giêsu Con Thiên Chúa đã đặt chân lên trái đất.  Đất chẳng xa lạ gì với Ngài, vì nhờ Ngài mà nó được tạo dựng.

Đất đã bắt đầu thành trời từ khi Con Thiên Chúa đến dựng lều ở đó.  Đất vẫn luôn thuộc về trời vì Đức Giêsu luôn ở với ta cho đến tận thế.

Trời là mẫu mực của đất: Ý Cha phải được thể hiện dưới đất cũng như trên trời.  Chỗ nào vâng theo ý Cha, chỗ đó thành trời.

Trái tim của chúng ta cũng phải trở thành trời, phải đầy ắp yêu thương, đầy ắp Thiên Chúa.

Rốt cuộc, nhiệm vụ của người Kitô hữu là xây dựng trời cao ở ngay nơi đất thấp, là cho thấy rằng trời cao thật gần, chứ không phải là sản phẩm của hoang tưởng.

Trời cao đã gần bên, chỉ người Kitô hữu biết sống cho nhau chân tình, chia sẻ cho tha nhân tất cả những gì mình có, không bị mê hoặc bởi của cải lợi danh, không bị kéo ghì bởi những đam mê xác thịt, cũng không chùn bước trước cái chết, khổ đau.

Chúng ta phải làm chứng về thiên đàng có thực bằng cuộc sống vui tươi hạnh phúc ở đời này.

Hạnh phúc khi hy sinh, tự hiến, khi chịu thua thiệt, mất mát, lãng quên.

Hạnh phúc cả khi tưởng như không thể nào hạnh phúc được.  Hạnh phúc như thế gợi mở về hạnh phúc viên mãn đời sau.

Chúng ta không thể làm chứng về thiên đàng mai hậu bằng một cuộc sống ủ rủ, buồn phiền.

Thiên đàng mai sau chớm nở từ bây giờ.  Tôi chỉ được hạnh phúc sống đời sau bên Chúa, nếu tôi đã bắt đầu sống bên Chúa từ đời này.

Có một thiên đàng nho nhỏ ở trong tôi: “Ai yêu mến Thầy, Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và dựng nhà nơi người ấy” (Ga 14, 24).

Tôi muốn xây những thiên đàng nho nhỏ ở quanh tôi, nơi gia đình, bè bạn; nơi phố chợ, học đường… mong có ngày cả trái đất này ngập tràn sự hiện diện của Thiên Chúa.

**********************************

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã yêu trái đất này, và đã sống trọn phận người ở đó.

Chúa đã nếm biết nỗi khổ đau và hạnh phúc, sự bị đát và cao cả của phận người.

Xin dạy chúng con biết đường lên trời, nhờ sống yêu thương đến hiến mạng cho anh em.

Khi ngước nhìn lên quê hương vĩnh cửu, chúng con thấy mình được thêm sức mạnh để xây dựng trái đất này, và chuẩn bị nó đón ngày Chúa trở lại.

Lạy Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Thiên Chúa, xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời không làm chúng con quên trời cao; và những vẻ đẹp của trần gian không ngăn bước chân con tiến về bên Chúa.

Ước gì qua cuộc sống hằng ngày của chúng con, mọi người thấy Nước Trời đang tỏ hiện.

Trích trong “Manna

From: ngocnga_12 & Anh chi Thu Mai goi

CON TÔI ĐƯỢC THẤY CHÚA

CON TÔI ĐƯỢC THẤY CHÚA

Trong chuyến đi hành hương Roma vừa qua, Chúa đã cho phép chúng tôi được nghe những cảm nghiệm sống thực và cảm động đến nỗi người kể cảm nghiệm khóc mà những người nghe cảm nghiệm cũng khóc vì cảm nhận được tình yêu vô biên và sống động của Thiên Chúa.

Sau đây là cảm nghiệm của một người mẹ:

“Tôi có gia đinh và ba người con gồm hai trai và một gái. Vì cha mẹ tôi và các anh chị em tôi còn kẹt lại ở VN nên tôi phải làm việc cực nhọc hơn để có tiền gửi về giúp đỡ cho gia đình cha mẹ. Vì lẽ đó mà người chồng của tôi rất khó chịu và kiếm chuyện gây gổ với tôi hàng ngày. Thật sự, anh ấy cũng chỉ là người ăn bám vợ, không có việc làm, suốt ngày chỉ xem thể thao trên TV, đến cuối tuần thì nhậu nhẹt say sưa và tán dóc, nói phét.

Đến khi tôi bảo lãnh cho gia đình cha mẹ và các anh chị em tôi sang Mỹ ở với  gia đình tôi thì chồng tôi quyết định làm giấy ly dị tôi và đưa hai đứa con trai ra đi, còn tôi lúc ấy mới sanh một con gái được 20 ngày và đang bị bịnh nằm trong bịnh viện.  Trong những lúc khốn đốn ấy, tôi đau buồn và khóc với Chúa mỗi ngày. Tôi cứ hỏi Chúa một câu này suốt ngày:

“Chúa ơi, bao giờ thì Chúa cho con được chết?”

Lúc ấy, người con trai lớn của tôi đang tu trong chủng viện. Khi vợ chồng tôi ly dị thì cháu buồn nản và bỏ về nhà, không đi tu nữa. Từ đó, cháu bỏ đạo, không đến nhà thờ, không cầu nguyện. Cháu hoàn toàn mất đức tin nơi Chúa.

Sau một thời gian khủng hoảng và ly cách, cuối cùng các con tôi cũng trở về với tôi mà không ở với ba của chúng nữa.  Tôi đau khổ vì các con bỏ Chúa. Lúc ấy vì kinh tế khó khăn nên  gia đình tôi dọn đi tiểu bang khác mưu sinh. Một hôm tôi cho các con về California chơi và tham dự Thánh lễ chữa lành do LM Nguyễn Trường Luân, DCCT cử hành ở nhà Dòng tại Long Beach.

Khi tôi xin các con đi với tôi lên nhà Dòng thì cháu T. con trai lớn của tôi nói rằng cháu không tin và chỉ muốn lên đó với điều kiện là thâu hình để : “Vạch mặt sự gian trá của các linh mục chuyên xô đẩy cho người ta té ngã.”

Tôi làm thinh, không đôi co, không cãi cọ với con mà cứ âm thầm cầu nguyện xin Chúa chữa lành và đụng chạm đến các con của tôi mà thôi.

Đến nơi, tôi cất chìa khóa xe vào cái bóp để các con tôi không thể lái xe đi về được. Trong Thánh lễ tôi thấy con trai lớn của tôi cứ bồn chồn, đứng ngồi không yên. Nó cứ loay hoay quay phim. Đến khi cuối lễ, đọc kinh xong thì có một người đàn ông đứng ở dưới nhà thờ nhưng khi cha Luân đứng ở bàn thờ giơ tay ra cầu nguyện thì ông ta té ngay xuống đất, dù ở cách xa cha Luân khoảng 5, 6 thước.

Khi con tôi lên xin cha đặt tay chữa lành thì nó cứ đứng trong thế thủ vì sợ bị xô té. Đến khi mọi người về gần hết thì tôi lên bàn thờ Đức Mẹ Maria và năn nỉ Mẹ ban cho con tôi đức tin và một dấu hiệu gì đó.

Lần thứ hai, khi cha Luân đặt tay cho con tôi thì nó cứ lắc tới lắc lui, nước mắt nó chảy ra và nó thay đổi thái độ hẳn. Nó không còn quay phim nữa mà nó đi theo cha Luân và năn nỉ cha cho nó được xưng tội. Thật là một điều kỳ diệu vì trước đó nó đã không chịu đi xưng tội trong nhiều năm rồi.

Khi ra xe thì con tôi nói rằng nó bị nhức đầu và nhờ tôi lái xe. Tôi cứ âm thầm lái mà không dám gợi chuyện. Một hồi lâu thì con tôi nghẹn ngào nói với tôi:

‘Mẹ ơi, chuyện lạ lắm. Con thấy Chúa Giêsu hiện ra trước mặt con khi cha Luân đang đặt tay cầu nguyện cho con. Trong lần cầu nguyện thứ hai thì cha Luân để hai tay xa ra khỏi hai cái tai con và cầu nguyện bằng tiếng lạ. Con thấy Chúa Giêsu hiện ra và mỉm cười với con, rồi Chúa giang tay choàng vào cổ con để ôm con vào lòng Chúa.  Lúc đó, con run sợ và vui mừng nên con cứ đứng yên mà tận hưởng những giây phút thần tiên ấy. Sau khi Chúa Giêsu biến đi thì con thấy mình quá tội lỗi và cần phải xưng tội nên con tự nguyện xin cha Luân giải tội cho con. Chúa thật gần gũi và linh thiêng vô cùng. Con xin lỗi Chúa vì con đã xúc phạm Chúa với những tội lỗi của con.”

Vừa kể con tôi vừa khóc. Tôi trân trọng lắng nghe và âm thầm cầu nguyện cảm tạ Chúa về hồng ân cao trọng mà Chúa Giêsu đã dành cho gia đinh tôi.

Khi trở về tiếu bang tôi ở, tôi vội gọi điện thoại cám ơn cha Luân và cha nói thêm:

“Cháu nó chưa nói hết cho chị nghe đâu. Chúa còn gọi tên của nó và đánh động trái tim nó nữa. Nói tóm lại, Chúa cho nó nhìn thấy, nghe thấy và cảm thấy sự hiện diện của Ngài.”

Lạy Chúa, con xin tạ ơn Chúa đã thương gia đinh con cách đặc biệt. Xin Chúa cũng thương xót những người trẻ trên toàn thế giới và cho họ nhìn thấy sự hiện diện của Chúa trong Bí Tích Thánh Thể, trong Nhà Tạm và trong linh hồn của mỗi người chúng con. Amen.

Kim Hà
24/5/2014

Nhạc sĩ Tô Hải, 1 cựu đảng viên Cộng sản, trở thành người Công giáo

Nhạc sĩ Tô Hải, 1 cựu đảng viên Cộng sản, trở thành người Công giáo

Sài Gòn- “Trên thế gian này, mọi cuộc cách mạng đều bắt đầu bằng một sự giải phóng con người và đều kết thúc bằng một sự nô lệ hóa con người. Cuối cùng chỉ có Chúa mới làm cuộc cách mạng thường xuyên giải phóng chúng ta”, đó là một lời trích từ bài giảng hôm qua, 25 tháng 5, của cha Mátthêu Vũ Khởi Phụng trong thánh lễ cầu nguyện cho Công lý và Hoà bình tại Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn.

Vẫn như mọi khi, những ngọn nến lại được thắp lên để cầu nguyện cho một đất nước Việt Nam được thật sự hoà bình và phồn thịnh. Nhưng điểm nhấn của tối qua là niềm vui mừng của các tín hữu tham dự thánh lễ khi được đón chào một người anh em mới vào gia đình Công Giáo, nhạc sĩ Tô Hải.

Tưởng cũng nên nhắc lại một vài nét về cuộc đời của nhạc sĩ này. Tên đầy đủ của ông là Tô Đình Hải, sinh ngày 24 tháng 9 năm 1927 tại Hà Nội, quê ở Tiền Hải – Thái Bình, hiện sống tại quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh.

Tô Hải học nhạc lý và tham gia Ban đồng ca Saint-Joseph từ nhỏ, từng đoạt giải thưởng âm nhạc “Chim sơn ca” tại Rallye Kiến An của Hướng đạo sinh toàn Đông dương. Sau Cách mạng tháng Tám, ông tham gia vệ quốc đoàn, năm 1949 ông được kết nạp thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 1951 ông về Đoàn văn công khu IV, năm 1954, ông làm trưởng đoàn.Từ năm 1961 ông về công tác tại Nhà xuất bản âm nhạc và mỹ thuật.

Tô Hải là nhạc sỹ đa phong cách, sáng tác nhiều thể loại như ca khúc, hành khúc, hợp xướng, nhạc kịch, nhạc phim, khí nhạc. Ngoài ra ông còn viết nhiều tiểu luận, và viết báo về âm nhạc.

Ông là một nhà cách mạng lão thành, nhận được rất nhiều huân chương của Nhà Nước, như: Huân chương Chiến công hạng Nhì, Ba; Huân chương Chiến thắng hạng Ba, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng Nhất.

Sau khi từ bỏ Đảng Cộng Sản Việt Nam, Ông cho ra đời một cuốn hồi ký nổi tiếng được xuất bản ở Mỹ có tên Hồi ký của một thằng hèn. Cuốn sách này gây ra nhiều tranh cãi và ngay sau đó đã trở thành một cuốn sách được tìm kiếm đọc nhiều qua Internet.

Tập hồi ký này được nhà xuất bản Tiếng Quê Hương ở Virginia, Hoa Kỳ in ra năm 2009 dưới bản quyền của chính tác giả.

Một bài hát rất nổi của ông là “Nụ Cười Sơn Cước”. Trong đó có đoạn viết: “Tôi nhớ mãi một chiều xuân.. chia phôi, mây mờ buông xuống núi đồi, và trong lòng mưa hơn cả ngoài trời.”

Có lẽ lòng của người nhạc sĩ tự gọi mình là “thằng hèn” này đã “mưa hơn cả ngoài trời” vào tối qua. Cả cộng đồng đã chứng kiến cảnh nhạc sĩ Tô Hải xúc động như thế nào khi được quay trở về quê nhà Giáo Hội của mình ở tuổi 87.

‘Trên chúng ta còn một thế giới lớn hơn’ giúp chúng ta dám đứng lên để nói điều phải và đúng

Người đỡ đầu cho nhạc sĩ Tô Hải, với vai trò nâng đỡ ông trong đời sống tâm linh là cha Mátthêu Vũ Khởi Phụng, cũng là linh mục giảng lễ hôm qua.

Chào đón nhạc sĩ Tô Hải vào gia đình chung Công Giáo, và nói về những trải nghiệm của ông trước khi nhận phép rửa tội, cha giảng lễ phát biểu dựa trên bài đọc sách Thánh:

“Thần ô uế là gì? Là thấy điều đúng không dám nói, thấy điều phải không dám bênh. Hay gian dối, thấy sự thật không dám nói. Không phải mình xấu đâu. Có những lúc mình sợ….Tự nhiên có lúc được ơn trong đời, mà mình thoát khỏi mình, thần sợ hãi, gian dối, ích kỷ đi khỏi mình. Khi đó mình nhận ra Chúa Giêsu và vui mừng đi theo người. Bắt đầu tìm thấy niềm tin lớn hơn mình và cứ con đường đó mà đi. Mỗi ngày thấy mình sinh hoa trái thêm.”

Linh mục Mátthêu Phụng nói tiếp: “Hôm nay, chúng ta tụ họp nhau đông đúc, cầu nguyện cho công lý cho hoà bình, cho sự thật, cho quê hương, tôi trộm nghĩ không phải tất cả chúng ta đều mạnh đâu….chống lại như châu chấu đá xe. Nhưng tại sao lại có những con người dám đứng lên chịu bao bách hại chỉ để nói lên những điều mình cho là phải và đúng.”

“Tại sao? Bởi vì chúng ta nhận ra rằng: không chỉ cá nhân chúng ta với sức mạnh riêng tư mà trên chúng ta còn một cái lớn hơn bản thân chúng ta và các thế lực đang chi phối ở thế gian này.”

“Trên chúng ta có một thế giới mà chúng ta khám phá ra,“ vị linh mục nhấn mạnh: “đó là thế giới của Chúa Giêsu. Chúng ta vui mừng mà đi theo người.”

“Sự lành, sự chết, công lý, sự thật, không chỉ là cái máu anh hùng riêng tư của mỗi một người trong chúng ta mà nó là thế giới của Chúa.”

Một điểm rất đáng lưu ý nữa trong bài giảng này mà mỗi người trong chúng ta phải suy ngẫm một cách nghiêm túc và sâu sắc là thách thức nào đặt ra cho chúng ta trong thời đại này? Linh mục Mátthêu trả lời: “Thách thức thời đại ngày nay là với sự tiến bộ của thế giới ngày nay về mọi mặt, hỏi rằng tập thể cộng đồng xã hội của chúng ta có đủ sức để chấp nhận một thách thức, không phải là đi tìm chiến tranh, không phải là đi tìm đổ máu, nhưng là một cuộc đấu tranh hoà bình, vì công lý, một cuộc đấu tranh vì lẽ phải, trong sự hiệp nhất với tất cả những người thiện chí ở trên thế gian này. Thách thức này đặt ra trước lương tâm của nhân loại.”

“Và chúng ta tin rằng: cuối cùng lẽ phải và công lý và quyền sống của con người tuy có lẽ là nhỏ bé hơn người khác, tuy có thể là yếu hơn người khác nhưng không phải vì thế mà người mạnh có quyền chà đạp quyền sống và nhân phẩm của người yếu.”

Chúng ta phải hướng đến một thế giới mà theo linh mục Mátthêu Phụng, là một thế giới mà con người ta không còn lệ thuộc vào sự bắt nạt của kẻ mạnh. Con người ta không còn phải cúi đầu trước những nguyên tắc và chân lý áp đặt, nguỵ tạo của kẻ mạnh.

Đặt ra câu hỏi: liệu chúng ta có thể làm được hay không, câu hỏi trên cũng đã từng đưa nhạc sĩ Tô Hải rơi vào tình trạng mất hết niềm tin, kể cả niềm tin vào sự thay đổi của dân tộc Việt Nam.

Nhạc sĩ Tô Hải, có niềm tin thì mình sẽ phấn đấu để sống cho đến ngày cái ác nó phải đi

Cũng nên nhắc lại về câu chuyện của người con Tô Hải và con đường đưa ông về với Mẹ Hội Thánh, với Chúa Giêsu.

Linh mục Phụng gọi ông là con người đã đi cho đến cùng con đường của mình khi nhắc lại lời của linh mục quá cố Chân Tín: “Trên thế gian này, mọi cuộc cách mạng đều bắt đầu bằng một sự giải phóng con người và đều kết thúc bằng một sự nô lệ hóa con người. Cuối cùng chỉ có Chúa mới làm cuộc cách mạng thường xuyên giải phóng chúng ta”.

“Ông Tô Hải đã khởi đi từ những cuộc cách mạng giải phóng con người, nhưng những cuộc cách mạng chính trị xã hội ấy của thế gian cũng giống như ông Adam và bà Eva trong vườn địa đàng: đang vui vẻ, tự nhiên ăn trái cấm vào và sự vui vẻ mất hết. Nhiều công trình thế gian cũng giống như vậy.”

Sau một thời gian phát hiện ra con đường mình đi cùng Đảng Cộng Sản Việt Nam là con đường sai lầm, ông Tô Hải đã muốn thoát khỏi nó nhưng vẫn e ngại, mà đúng hơn là lo sợ đến sự an nguy và sự nghiệp của bản thân và gia đình. Ông giằng co trong cái sự mất niềm tin to lớn, cho đến khi tưởng chừng như tuyệt vọng. Ông từng tâm sự:

“Sự mất niềm tin càng bám tôi. Tôi quay lại và hỏi tại sao mình không tìm ra một niềm tin gì? Một niềm tin mà ngày xưa mình nghĩ nó trừu tượng quá, nó khó với tới quá, thì ngay hôm nay, mình thấy rằng có cái niềm tin đó, niềm tin mà tôi viết trong bài hát này (ông đang nói đến bài hát do ông sáng tác: Lạy Chúa Cứu Vớt Kẻ Lạc Đường), rằng tôi là kẻ lạc đường, nếu mà có được cái niềm tin thì mình sẽ phấn đấu để sống cho đến ngày cái ác nó phải đi.”

Và sự chuyển đổi này không bao giờ là dễ dàng. Nó được ghi dấu bằng một quá trình đấu tranh kịch liệt trong ông mà về sau ông đã kể lại trong tập hồi ký của mình.

Xin đăng lại đoạn mở đầu trong tác phẩm “Hồi Ký một thằng hèn” để bạn đọc có thể hiểu được đôi chút về chặng đường khó khăn ông Tô Hải đã đi qua và những đấu tranh nội tâm mà ông đã vượt lên để lấy lại niềm tin vào cuộc sống ở cái tuổi ngoài tám mươi.

“Tới năm 2003, mang bản thảo ra đọc lại, thấy ngòi bút của mình sao vẫn còn rụt rè, vẫn còn lấp lửng. Mới biết mình vẫn còn chưa hết sợ sức mạnh tàn bạo của nền ‘chuyên chính vô sản’ mà mình từng nếm trải. Nhất là sợ rồi đây vợ con mình sẽ phải chịu đựng những đòn thù bẩn thỉu của bầy dã thú đội lốt người, nếu chẳng may những gì mình viết ra rơi vào tay chúng.

“Tôi thấy mình cần phải sửa lại cuốn sách – từ cách viết, từ cái nhìn chưa đủ tinh tường về những sự kiện lịch sử – và viết thêm về những con người cần được nhắc tới, mỗi người là một mảnh gương nhỏ, nhưng gộp lại người đọc có thể thấy hình ảnh một thời đại.”

“Và viết thêm một chương ‘TÔI ĐÃ HẾT HÈN’!”

“Nhưng đã đến chưa, cái thời cơ có thể đưa cuốn sách mà tôi ấp ủ bấy lâu ra trình diện người đọc? Vẫn còn chưa phải lúc chăng? Ngẫm ra, tuy viết là ‘Tôi đã hết hèn’, nhưng trong thực tế cái hèn vẫn còn đó, nó vẫn bám chằng chằng, như một bộ phận của cơ thể, cái sự mình khẳng định với mình rằng đã hết hèn mới chỉ là sự mạnh dạn với bản thân khi cầm bút mà thôi!”

“Còn đấu tranh trực diện với cái sức mạnh tăm tối đang cai trị đất nước, kìm hãm sự phát triển của cả một dân tộc là chuyện khác, không phải là điều ai cũng dám làm!”

httpv://www.youtube.com/watch?v=iG8Zxm77eQI

Xem :

Nhạc sĩ Tô Hải, cựu đảng viên Cộng sản, gia nhập Đạo Công Giáo(Vietcatholic)

MÙA THU CHẾT…

MÙA THU CHẾT…

Em đi lịm chết nữa hồn,
Nữa kia còn lại vùi chôn nỗi buồn,
Trời mưa giọt ngắn chiều buông,
Tiếng chuông văng vẳng suối nguồn trong tim,
Mây mờ gió lặng im lìm,
Dáng xưa dần khuất cỏ dìm gót chân,
Nhớ người thờ thẩn bâng khuâng,
Mùa thu lá đổ bao lần sẽ quên,
Hay là chiếc bóng qua thềm,
Tương tư đốt cháy buồn thêm bốn mùa,
Thương sao ngọn cỏ gió lùa,
Duyên chưa se đặng đã thua mất rồi,
Bây giờ cách biệt muôn đời,
Nhớ sao là nhớ tình tôi với người…

Liverpool.28-5-2014.
Song Như.

CHỖ Ở CỦA TA

CHỖ Ở CỦA TA

Anh em đừng xao xuyến!  Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.  Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em.  Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy sẽ trở lại và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.” — Gioan 14:1-3

Bài đọc này của Phúc Âm Gioan thường được dùng ở đám tang để nói lên sự hy vọng của mỗi một người có một chỗ ở trong tình thương của Thiên Chúa khi nhắm mắt lìa trần vì đó là lời hứa của Đấng đã Phục Sinh, một chỗ ở được hứa hẹn vì công nghiệp của Ngôi Lời Nhập Thể.  Tuy nhiên, bài đọc này không chỉ dành cho người quá cố mà cho tất cả mọi người chúng ta.  Như vậy đối với chúng ta là những người còn sống, Thánh Sử Gioan muốn nhắc nhở gì qua bài đọc này và Con Một Thiên Chúa hứa hẹn gì với mỗi người chúng ta?  Hơn nữa, “chỗ ở” mà Chúa Giêsu nhắc đến là chỗ nào?  Nó có chiếm một phần nào trong không gian, và chúng ta có được chạm đến “chỗ ở” đó khi còn sống, hay nó là một nơi mơ hồ mà chúng ta chẳng bao giờ nghĩ đến và để mặc cho linh hồn chúng ta tự đi tìm lấy khi nó lìa trần?

Trước hết, là Kitô Hữu chúng ta được mời gọi tham dự vào sự Phục Sinh của Chúa Giêsu và sống niềm vui Phục Sinh trong tâm tình tin, cậy, và mến.  Chúng ta cũng đừng để tâm hồn ta xao xuyến nhưng hãy tin rằng chúng ta sẽ có một chỗ ở ngay khi còn sống.  Phải chăng “chỗ ở” mà Chúa Giêsu ám chỉ ở đây chính là tâm hồn của mỗi người.  Có lẽ đây là điều mà Thánh sử Gioan muốn nhắm tới và là điều Chúa Giêsu ao ước cho mỗi người chúng ta.  Chúng ta sẽ có một chỗ trong con tim của những người mà chúng ta gặp hàng ngày; cũng thế, trong con tim của chúng ta sẽ có chỗ cho những người chúng ta gặp trong cuộc sống.

Trong tâm tình sống mầu nhiệm Phục Sinh, tâm hồn chúng ta sẽ là chỗ nương tựa cho nhau, nơi chúng ta cùng nhau chia sẻ niềm vui và nỗi buồn của hành trình làm người, nơi mà chúng ta thật sự đón tiếp người thân cũng như kẻ qua đường với một con tim rộng mở và bao dung.  Chúng ta sẽ không nhìn họ với thành kiến riêng tư, với những hờn giận, với những  ý nghĩ so sánh và ích kỷ, với những thèm muốn nhục dục và sắc diện ngoại hình, hoặc với những ham muốn thoả mãn bản thân.  Nhưng trước tiên chúng ta sẽ biết dành một chỗ trong con tim của mình cho người chúng ta gặp và tôn trọng phẩm giá con người của họ.

Chúa Giêsu đã hứa là Ngài sẽ đi dọn chỗ cho chúng ta, và đúng vậy, qua mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể, Thiên Chúa Con sẽ đến và chính Ngài sẽ dọn sạch tâm hồn của mỗi người hầu chúng ta biết nhận ra hồng ân của Thiên Chúa nơi mỗi người.  Mặc dầu được dọn sạch tâm hồn của chúng ta là điều mà Chúa Giêsu hằng mong ước, Ngài cần sự hợp tác của chúng ta qua sự tự do lựa chọn của mỗi người.  Có lẽ câu hỏi cấp bách mà chúng ta nên tự hỏi chính mình đó là “Chúng ta có thật sự muốn cho tâm hồn chúng ta được sạch không?” (cf. Lc 5:12-13).

Chúng ta có muốn gạt đi thành kiến của mình để biết nhìn mọi sự như nó cần được nhìn không?  Chúng ta có muốn đón nhận bạn bè trong tâm tình tha thứ mặc dầu chúng ta chưa quên đi điều mà chúng ta chưa hài lòng không?  Chúng ta có muốn đón nhận hành trình thiêng liêng của con cái trong tâm tình tri ân hay còn muốn bám lấy thất vọng trong sự ích kỷ vì chọn lựa của chúng không như ta mong muốn? Chúng ta có muốn quên đi chính mình để đón nhận tài năng và vẻ đẹp của kẻ khác hay lòng chúng ta còn ham muốn những gì không thuộc về mình? Chúng ta muốn nhìn người khác trong hồng ân tạo dựng hay chúng ta còn muốn dùng họ để thoả mãn chính mình cho dù đó là những khao khát thầm kín bên trong?

Thật vậy, khi lòng chúng ta chưa sẵn sàng để được dọn sạch vì một lý do nào đó thì Chúa Giêsu luôn bên cạnh trông chờ ngày chúng ta cho ánh sáng Phục Sinh len vào hầu Ngài có thể dọn tâm hồn chúng ta.  Vì ngày nào chúng ta chưa muốn Đấng Phục Sinh giải phóng chính mình thì ngày đó chúng ta còn xiềng xích chúng ta và người khác vào những thành kiến, ganh tị, so sánh, dục vọng của mình, và tâm hồn chúng ta chẳng có chỗ cho người mà đang cần sự đón nhận đích thực của chúng ta.

Nguyện xin niềm vui và ánh sáng Phục Sinh len lỏi vào tâm hồn và giải thoát chúng ta hầu tâm hồn của chúng ta trở nên Đền Thờ của Thiên Chúa, nơi mà lời hứa của Chúa Giêsu trở thành hiện thực. Tâm hồn chúng ta sẽ là chỗ mà Thiên Chúa gặp gỡ người khác, là nơi hẹn hò giữa Chúa Giêsu và những ai khao khát được tìm thấy và ở bên Ngài. Amen!

Củ Khoai

From: ThiênKim & Chị Nguyễn Kim Bằng gởi

DỰ ÁN QUYÊN SINH.

DỰ ÁN QUYÊN SINH.

Maria Quyên Nguyễn.

Hôm nay là ngày vui của con tôi, cháu sẽ thành hôn với người bạn gái lâu năm khá lịch thiệp và sang trọng của nó. Chúng tôi chuẩn bị cho ngày này từ khá lâu rồi. Tôi dốc mọi nguồn tài chính cho cháu mặc dù tôi chẳng còn nguồn thu nhập nào khá hơn là đồng lương ít ỏi qua ngày của tôi. Anh ấy, người chồng ly dị hơn mười  năm, tuy trước đó có hứa đi hứa lại là sẽ lo cho một nửa số tiền trang trí của đám cưới,  nhưng giờ chót Anh đã không thể vì thất nghiệp đã lâu nên  “chẳng có tiền để làm”. Tôi giống như một người bị lọt xuống hố khi nghe tin này, làm sao mà xoay trở đây. Tôi phải trả riêng tiền hoa đã là gần một ngàn đô rồi, còn bao nhiêu thứ khác nữa. Tôi xoay xở mọi nguồn vay có thể, nghĩ đến tiệm cầm đồ, nghĩ đến quick funding cho vay tiền mặt, bạn bè… nhưng mà không làm sao tôi có thể trả lại cho họ sau đám cưới. Bế tắc, thân cô, thế cô, tôi chỉ biết chạy đến cầu cứu Mẹ Maria. Tôi chạy đến bàn thờ nhỏ, mà tôi thiết lập ngay bên cạnh đầu gường nằm, trên cao. Tôi bối rối đến sa nước mắt và thưa với Mẹ,

–          Mẹ ơi, làm sao đây. Mẹ biết đó, Con neo đơn và không còn tiền để lo cho con của con, dù chỉ là một chút quà nhỏ nhoi, dù chỉ là một chút để làm sao cho con của con thấy được là con cũng quan tâm đến nó và yêu thích chăm sóc cho nó. Con dâng hoàn cảnh khó khăn này lên để Mẹ giải đáp, giải cứu cho con.

Đêm trước, tôi vừa mới than thở, nước mắt vắn dài thì ngay sáng hôm sau có tiếng gõ cửa, tôi chạy ra thì thật là lạ lùng, cô bạn xa cách đã dăm bẩy năm ùa vào nhà như cơn lốc, cô nói ào ào một thôi một hồi:

–          Ê, xin lỗi nghe Quyên, lâu quá không liên lạc với mày, đêm qua, tự nhiên chợt nhớ ra tao còn thiếu mày ba ngàn, biết mày có thể cần đến, tao lái mấy tiếng đồng hồ liền, về đây để trả lại cho mày…

Thật là tuyệt vời và mau chóng trong sự can thiệp của Mẹ Maria của tôi, nhưng mà trong đời, tôi sẽ còn cần đến Mẹ nhiều trong biến cố trọng đại vì cái kẹt kế tiếp là chiếc áo dài dạ tiệc của tôi, vốn là mẹ của chú rể, nếu tôi không ăn mặc cho đàng hoàng, thì con tôi sẽ rất mắc cỡ với mẹ vợ của nó cũng như mắc cở với quan khách sang trọng dến dự tiệc cưới. Biết tầm quan trọng của việc này, tôi và một cô bạn, chúng tôi đi nhiều tiệm chuyên về áo cưới, dạ hội, chúng tôi đã bấm bụng chọn áo cho dù giá có đắt, khi đã chọn áo giá tới sáu bẩy trăm đô (đối với tôi, đây là một số tiền khá lớn), nhưng mà áo đầm dài, vẫn không vừa vặn với thân hình vốn dĩ  có da, có thịt của tôi. Kiếm áo ở đâu và lấy tiền ở đâu ra bây giờ?

Bí kế, tôi đến tâm sự với Mẹ Maria,

–          Mẹ kính mến ơi, làm sao đây thưa Mẹ, con không muốn cho mình  trở thành trò cười vì ăn mặc luộm thuộm không tươm tất, xin mẹ giúp con có sự sáng suốt và tìm ra áo.

Tôi còn đang phân vân, thì cô bạn xa lại chợt nhớ ra và hiến kế, “tao không biết mày có chịu không, chứ tao hay tìm và mua được áo ở tiệm  “gentle use”, nhiều cái áo kiểu đẹp lắm và giống như mới vậy vì chủ trước chỉ mặc có một, hai lần rồi chán và tống đi”. Tôi biết là Đức Mẹ sẽ sắp xếp cho tôi có cơ hội tìm ra chiếc áo mà tôi dang cần, nên nói:

–          Đúng rồi, tao đồng ý, áo này chỉ mặc có một lần trong đám cưới. Mình đi đến tiệm đó đi, thử xem?

Đến nơi, thì ngay trên giàn treo áo, chúng tôi thấy có một áo dạ hội, đầm trắng, kiểu rất tao nhã. Tôi vội cầm lên và đi vào phòng thử áo, khi bước ra thì Bạn tôi ngắm và khen tấm tắc, “sao mà nó vừa y chang như là mơ vậy, hết sẩy, đẹp và trang nhã, mày coi đi …” Tôi vui mừng ôm lấy áo và đi ra tính tiền để trả, ngộ thay, giá của áo là sáu đô rưỡi, rẻ không ngờ!!!

Thế là có Mẹ Maria, thì mọi việc đều có thể giải quyết xong cho tôi một cách tốt đẹp. Tôi vẫn áy náy và cảm thấy mình thật là ngu dại vì đã không chạy đến với Mẹ trước đây. Quí vị sẽ không ngờ rằng tôi đã bỏ Chúa và xa Mẹ đến hơn 20 năm, nay mới biết đường quay về, thật là uổng phí quá !

Chỉ mới 5 tháng trước đây tôi là một người coi như chết. Còn nhớ rõ khi đó, tôi có một kế hoạch, quyết định là tôi sẽ đợi đến ngày con tôi thành gia thất, lo cho con có gia đình riêng xong là tôi sẽ tự tử, kết liễu những tháng ngày u sầu, buồn bã trôi qua môt cách lê lết của mình. Khi đó, trong đầu tôi luôn có tiếng nói ám ảnh, tiếng nói ồm ồm , thô rắn, vừa thôi thúc, tiếng nói ra lệnh :

–          Mày hãy chết đi, còn sống làm gì… Mày đáng chết…Hãy chết phứt đi…Chết đi!

Lòng tôi không còn chịu đựng nổi hoàn cảnh, tôi không chịu nổi cảm giác cô đơn vì bị chồng , con , chị em , bạn bè bỏ rơi, nhất là cảm thấy mình sống thừa, sống vô nghĩa ,chả ai cần đến mình !

Nhớ lại, ba mươi mấy  năm về trước, chúng tôi có một gia đình, tôi lo làm lụng ngày đêm, lo cho chồng con ăn học thành tài, anh ấy trau giồi đèn sách trong mười năm trời dài đăng đẳng và tốt nghiệp ngành kiến trúc, là một kiến trúc sư với nhiều hoài bão lớn lao. Tôi ngưỡng mộ anh hơn mọi thứ trên đời, tất cả thời giờ tôi dành cho Anh và các con. Tôi không còn nhớ đến Chúa Mẹ vì tôi theo Anh và đi theo cách sống của Anh, một người vốn không tin vào Chúa mà chỉ tin vào tài sức của con người. Điều không may là , công việc cho ngành kiến trúc ở Mỹ rất hạn chế và không dễ tìm được việc làm tương xứng, lận đận với công việc vì bị cho nghỉ nhiều lần, vận may không đến, Anh bắt đầu xoay qua tin vào phong thủy, vận số. Anh nghi ngờ, người vợ trung thành của Anh có tướng “hãm”, tạo ra cái xui xẻo đeo dẳng Anh bấy lâu nay. Anh cảm thấy chán ngán cái gia đình bế tắc và nghèo nàn. Đúng lúc đó, anh gặp một cô bạn gái mới có khoảng ba mươi tuổi, chồng cô này mới qua đời để lại cho cô một tài sản phong phú. Cô lại có nét vừa duyên dáng, vừa trẻ trung. Còn Anh của tôi thì hiểu biết, lịch lãm. Họ tiến đến với nhau. Anh về bỏ vợ và đi theo tình mới. Còn tôi thì dày vò trong bao đau khổ, chán nản và tuyệt vọng. Tôi như rơi vào một vực thẳm không có lối thoát. Đã thế bạn bè còn dè bĩu, nhất là bà chị tôi, tạt nước lạnh vào mặt tôi, nhiều lần chị khuyên :

–          Mày coi đi, Mày thì vừa mập, vừa già xệ. Nó thì vừa giầu, vừa trẻ đẹp. Ai mà thèm cài mặt mày chứ. Bỏ qua đi em ơi đừng thèm nhớ thằng chồng cũ nữa.

Cô vợ mới của Anh, cũng không bỏ qua cơ hội chọc tức tôi, cô ta tỏ ra khinh miệt và cấm chồng mới không được có bất kỳ liên hệ nào với Mẹ con chúng tôi. Cô tìm đủ cách để tỏ ra sự miệt thị, đối với bọn nghèo, hèn là mẹ con chúng tôi ở giữa đám đông, trong vòng bạn bè. Hơn thế nữa , cô còn thư từ gởi cho tôi trực tiếp hạch sách và chì chiết, có khi cô đôi chối trực tiếp không tỏ ra e dè hay thẹn thuồng vì cô cho rằng tôi dở thì bị cô lấy mất chồng là chuyện dương nhiên.

Anh bỏ tôi đã mười năm rồi, tôi vừa hận, ghét vừa thương chồng cũ nên tôi không thể tha thứ cho Anh và cho mình. Tôi không còn chịu đựng nổi chính đời sống tuyệt vọng của mình dù đã thử đủ cách kể cả viếng thăm bác sĩ tâm lý ròng rã 6 tháng trời. Không có một đêm vơi nước mắt, không có một ngày không ray rứt, tức tối, bao nhiêu bệnh tật gia tăng giày vò tôi. Cuối cùng tôi đi đến một quyết định:  Lo cho con xong thì tôi sẽ im lặng lìa đời.

Một ngày nọ, cô bạn thân cùng hoàn cảnh bị chồng bỏ, ly dị, đã rủ tôi: “Chị ơi, đi Nhóm Thánh Linh với em đi, ở đó mình sẽ quên hết buồn, ngộ lắm”. Tôi nể bạn, cũng đành miễn cưỡng đi sau nhiều lần từ chối. Đến với Nhóm Thánh Linh vào một Chúa Nhật nọ, mọi người đều hớn hở chào đón tôi như là đã quen biết từ lâu năm. Sau phần Ca ngợi Chúa và Cầu nguyện, mọi người ôm chầm lấy tôi và tay bắt mặt mừng thật là ấm cúng, cứ như là Anh Chị Em rất thân yêu trong một gia đình lớn! Họ nài nỉ cho bằng được, mời tôi dùng các món ăn điểm tâm đơn sơ buổi sáng. Rồi tới phần, học hỏi Lời Chúa, một chị lên chia xẻ về phúc âm thánh Luca, đoạn 10, câu 38 đến câu 42. Đó là câu chuyện kể lại, khi Đức Gie Su đến nhà chơi, thăm Martha và Maria. Hai Chị Em đón tiếp Chúa cách khác nhau, Cô Chị Martha thì bận rộn, lăng xăng, quýnh quáng lo cho bữa ăn tiếp đãi thầy được tươm tất và ngon. Còn cô em thì cứ quanh quẩn bên Chúa để lắng nghe từng lời của Chúa. Cô Martha bận đến mức phải xin Chúa can thiệp, để Maria ngưng lại và giúp mình một tay vì Maria không làm gì cả, cô chỉ cung kính lắng nghe lời Chúa dậy bảo mà thôi.

Cách trình bầy của chị trong nhóm Thánh Linh rất đơn sơ mà sao đánh động tận tâm can của tôi, trong đó chỉ một câu kinh thánh này đã làm cho tôi ăn năn, thống hối và muốn quay về với Chúa:

–           Martha, Martha, ngươi lo lắng xôn xao về nhiều chuyện! 42 Cần thì ít thôi, hay một điều thôi! …

Lời Chúa làm tôi nhớ lại mình đã lo lắng vô ích như thế nào trong 20 năm qua. Trong khi đó, lo cho phần hồn của mình thì đã không có gì. Tôi đã lo chuyện đời và bỏ quên Chúa trong 20 năm trường. Xa Chúa thì đau khổ và tuyệt vọng phủ kín, vây bủa lấy tôi như đã xẩy ra.  Như vậy, tôi cần một điều mà thôi, đó là lắng nghe Lời Chúa để có định hướng cho đời mình khỏi bế tắc trong u tối, mù lòa.

Lòng tôi tự nhiên được Chúa an ủi và cất đi gánh nặng nề mà tôi đang có. Tôi vô cùng tiếc nuối vì đã khám phá ra Chúa quá trễ tràng.

Đến lần nhóm thứ hai thì tôi đã có niềm vui và hy vọng trong hồn.

Trong lần nhóm thứ ba, tôi cảm thấy tội nghiệp cho Chồng cũ và vợ anh ta thay vì sự thù hằn bấy lâu nay, đã 10 năm, hằn sâu mà tôi không làm sao tẩy xóa đi, không làm sao tha thứ được thì nay Chúa thay cho tôi một trái tim mới, trái tim bằng an, vui tươi và có thể tha thứ cho Anh và Cô. Thậm chí tôi còn thấy tội nghiệp họ, vì biết rằng rồi ra, tương lại của họ sẽ chẳng đi tới cuộc sống thanh nhàn đời đời, thậm chí sẽ chẳng có hạnh phúc thật.

Với sự khuyến khích của một Anh trong Nhóm, tôi đã đi xưng tội làm hòa với Chúa sau 20 năm bỏ Chúa. Tôi chỉ có một điều tiếc nuối là đã không chạy lại với Chúa sớm hơn thay vì phải trải qua 10 năm trường tuyệt vọng, đau khổ. Tôi rất biết ơn Nhóm vì những gì các Bác Sĩ, các chuyên viên tâm lý không làm được cho tôi, những gì mà 10 năm qua tôi không tìm được thì nay Chúa của an bình đã làm cho tôi qua sự tham gia sinh hoạt trong Nhớm Thánh Linh. Nhóm chính là gia đình thứ hai của tôi

Thật là tuyệt vời Chúa của tôi! Tôi cảm được rằng dù tôi tội lỗi đến đâu, thì Ngài vẫn rất yêu tôi và mong tôi quay về với Ngài!

Chúa là một sức mạnh rất thực. Chúa vừa cho tôi một tình yêu và sự bằng an mà không phần thưởng thế gian nào có thể ban tặng. Tôi thích ca ngợi Chúa luôn, và có niềm vui trong ca ngợi khi lái xe đi làm hay đi các nơi, những bài hát của Nhóm thu vào CD tôi yêu thích và cùng ca theo hàng trăm lần mà không biết chán. Lời của bài ca ngợi Chúa kính yêu lan tỏa trong hồn rất là ấm áp và rung động.

Chúa Mẹ cho ngày vui của con tôi thật là suông sẻ, làm cho có thêm niềm vui đằm thắm trong lòng tôi, đặc biệt chiếc áo đầm mà Mẹ chọn cho tôi, rất được mọi người ưa thích. Đời sống thật là vui tươi và an bình trong tay Chúa và Mẹ cho dù bên ngoài có vùi dập bủa vây với ba đào.  Càng ngày, Tôi càng nhận ra bàn tay can thiệp của Chúa, Mẹ. Tôi nhận thấy, thật là chí lý, câu Kinh Thánh sau đây:

–          Ta biết rằng: Với những ai yêu mến Thiên Chúa, thì Người đồng công cộng tác biến mọi sự nên lành, tức là những ai đã được Người kêu gọi theo ý định của Người. Roma 8:28

 

Việt Nam mỗi năm đốt $1 tỷ cho thuốc lá

Việt Nam mỗi năm đốt $1 tỷ cho thuốc lá
Tuesday, May 27, 2014

Nguoi-viet.com

VIỆT NAM (NV)Tại một cuộc họp báo hôm 26 tháng 5, 2014, Bộ Y Tế Việt Nam cho biết, người dân Việt Nam đã “đốt” mỗi năm khoảng 22,000 tỉ đồng, tương đương 1 tỉ đô la cho thuốc lá.

Con số này được đại diện Bộ Y Tế Việt Nam công bố nhân buổi khai mạc “Tuần Lễ Thế Giới Không Thuốc Lá,” từ ngày 26 đến ngày 31 tháng 5, 2014 tại Hà Nội.



Khai mạc “Tuần Lễ Thế Giới Không Thuốc Lá” tại Hà Nội. (Hình: Việt Nam Plus)

Cũng tại cuộc họp báo này, đại diện Bộ Y Tế Việt Nam lại cho rằng, rất cần phải tăng thuế thuốc lá để hạn chế số lượng thuốc lá được tiêu thụ tại Việt Nam. Tuy nhiên, bài học thực tế cho thấy, biện pháp này đã được nhà nước Việt Nam áp dụng trong hai năm 2007 và 2008 thu được kết quả không đáng kể.

Một số thống kê trước đó cho thấy, Bộ Tài Chính Việt Nam đã tăng thuế suất thuốc lá trong hai năm 2007 và 2008 thêm 10%, từ 55% đến 65%. Số lượng thuốc lá được tiêu thụ trong hai năm này tại Việt Nam có giảm đi chút ít. Thế nhưng, sau giai đoạn này, thuốc lá được tiêu thụ lại nhích lên dần, xấp xỉ bằng số lượng bán ra hồi năm 2005, trước khi tăng thuế.

Nhan nhản các quầy bán thuốc lá tại từng góc phố ở Việt Nam. (Hình: báo Dân Trí)

Theo báo Tuổi Trẻ, người Việt Nam đã tiêu thụ trung bình mỗi năm hơn 4 triệu bao thuốc lá. Ðó là chưa kể số thuốc lá “lậu” được tiêu thụ cho đến nay vẫn không tính được một cách chính xác. Cũng chưa kể số tiền thuế thất thu vì thuốc lá lậu không dưới vài trăm triệu đô la hàng năm.

Cũng mới đây thôi, một số giới chức thẩm quyền tại Việt Nam nói rằng, họ hoàn toàn bó tay trước nạn mua-bán, vận chuyển thuốc lá lậu tại Việt Nam. Hơn nữa, việc mua bán, trao tay các loại thuốc lá “lậu” diễn ra nhan nhản tại từng góc phố, con hẻm… ở Việt Nam hiện nay quá dễ dàng, không sao kiểm soát được.

Cũng theo Bộ Y Tế, Việt Nam còn phải gánh tổng chi phí điều trị các bệnh liên quan đến thuốc lá mỗi năm khoảng 23,000 đồng, tương đương 1 tỉ đô la, bằng với số tiền mà người dân “đốt” bỏ vì cơn ghiền thuốc lá. (PL)

 

Hai vụ giết người dã man cùng ở Tiền Giang

Hai vụ giết người dã man cùng ở Tiền Giang
Tuesday, May 27, 2014

Nguoi-viet.com


TIỀN GIANG (NV)
Một vụ án mạng đầy bí ẩn vừa xảy ra tại một chòi lá ở huyện Tân Phú Ðông, tỉnh Tiền Giang hôm 27 tháng 5, 2014 gây chấn động dư luận. Nạn nhân là một người đàn ông tên PVB., 42 tuổi, nông dân, chủ một ruộng tôm ở gần đó.



Chòi lá, nơi xảy ra vụ án mạng. (Hình: báo Tiền Phong)

Theo báo Tiền Phong, khoảng 6 giờ rưỡi sáng ngày nói trên, người nhà của ông PVB không thấy ông này thức dậy như lệ thường nên chạy qua tìm ông ở chòi lá gần nhà. Tại đây, cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt mọi người. Ông PVB nằm chết trên vũng máu từ lúc nào không biết, trong chiếc áo thun màu xanh, ở tư thế nằm sấp, quần bị tuột xuống ngang gối. Khủng khiếp hơn, “sát thủ” đã cắt mất “của quý” của nạn nhân trước khi tẩu thoát, không để lại dấu vết.

Còn theo báo Người Lao Ðộng, một vụ án mạng khác xảy ra tại thành phố Tân An, tỉnh Tiền Giang trước đó mấy ngày. Nạn nhân là ông Nguyễn Thanh Phong, 47 tuổi, cư dân thành phố Tân An, đã bị vợ nhà cầm kéo đâm hai nhát thủng tim.

Ông Phong được đưa vào bệnh viện cứu cấp nhưng đã chết trên giường bệnh. Trưa ngày 27 tháng 5, 2014, Công an thành phố Tân An cho biết đã bắt bà Ðặng Hồng Giang, 42 tuổi về tội giết người.

Theo cuộc điều tra, ông Phong bị bà Giang đâm chết sau vụ cãi nhau. Bà Giang nói rằng, ông Phong thường nhậu nhẹt rồi trở về nhà kiếm cớ gây sự với vợ về đủ mọi lý do, từ chuyện làm ăn, cho đến việc sinh hoạt trong gia đình. Bà này cũng nói, ông Phong hay mắng nhiếc bà vì ghen tương vô cớ. Trong lúc bà cố nhẫn nhịn cho qua chuyện, thì ông Phong hầu như mỗi lúc một lấn tới.



Người hiếu kỳ bu coi vụ người đàn ông bị giết, bị cắt đứt “của quý.” (Hình: báo Tiền Phong)

Ðến khoảng 8 giờ tối 24 tháng 5, ông Phong lại nhậu nhẹt trở về nhà, nổi máu ghen tương cự cãi này nọ. Bực tức, bà Giang cầm kéo đâm hai nhát vào ngực và bụng của chồng khiến ông này ngã gục tại chỗ. Nạn nhân được đưa vào bệnh viện nhưng đã tử vong vì một nhát kéo làm thủng tim. Vừa đâm chết chồng xong, bà Giang đến trụ sở công an địa phương nhận tội.

Trước đó vài tháng, một phụ nữ cũng đã vung dao đâm chết chồng sau trận cãi vã nhau kịch liệt tại huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long. Nạn nhân là ông Nguyễn Văn Thuận, 40 tuổi bị vợ là Nguyễn Thị Nhanh, 38 tuổi dùng dao đâm hai nhát trúng tim. Ông Thuận chết tại bệnh viện một ngày sau.

Lời kể của người nhà nạn nhân nói rằng, nguyên nhân xảy ra cãi vã cũng chỉ vì ông Thuận cầm roi định đánh đứa con trai bấm điện thoại chơi game. Bà Nhanh là công nhân làm việc tại khu công nghiệp cản ngăn, dẫn đến việc cự cãi giữa hai vợ chồng. Án mạng xảy ra sau lần lời qua tiếng lại giữa đôi bên. Cha chết, mẹ ngồi tù, hai đứa con nhỏ của hai vợ chồng ông Thuận đang học lớp 11 và lớp 7 chưa biết sẽ sống ra sao.

Dư luận cho rằng, vì người dân nghèo ở Việt Nam sống trong hoàn cảnh nhọc nhằn, túng thiếu nên thường không đủ bình tĩnh để chịu đựng mọi áp lực gia đình. (PL)

Sài Gòn: Trẻ em mắc bệnh tâm thần tăng vọt

Sài Gòn: Trẻ em mắc bệnh tâm thần tăng vọt
Tuesday, May 27, 2014  ng

Nguoi-viet.com

SÀI GÒN (NV)Thống kê của bệnh viện tâm thần Sài Gòn cho thấy, có đến 25,000 trẻ em trong độ tuổi từ 3 đến 15 mắc bệnh tâm thần được điều trị trong năm 2011. Năm 2012, con số này lên tới 28,000 em, và năm 2013 là 32,000.

Báo Thanh Niên dẫn phúc trình của Khoa Tâm Lý Tâm Thần Trẻ Em thuộc bệnh viện tâm thần ở Sài Gòn nói rằng, đa số bệnh nhân nhỏ tuổi đến khám bệnh tăng vọt bất thường vào mùa thi. Thế nhưng kể từ đầu năm 2014 đến nay, theo Bác Sĩ Lâm Hiếu Minh, phó trưởng khoa Tâm Lý-Tâm Thần Trẻ Em, số bệnh nhân vị thành niên đến bệnh viện này tăng vọt đến chóng mặt. Bác Sĩ Hiếu Minh xác nhận rằng, mỗi tuần có đến 700 em đến khám và chữa bệnh, trung bình là 100 em một ngày.



Bệnh nhân bệnh viện tâm thần. (Hình: Báo Người Ðưa Tin)

Báo Thanh Niên dẫn lời Bác Sĩ Lâm Hiếu Minh nói rằng, nếu con số thực tế trên không giảm, chắc chắn trong vòng 5 năm tới bệnh viện tâm thần Sài Gòn sẽ không còn chỗ chứa bệnh nhân trẻ em. Triệu chứng thường thấy ở số bệnh nhân này là trạng thái hay hốt hoảng, lo âu thái quá. Trong số này, có rất nhiều em là học sinh giỏi, hoặc đang theo học các “trường chuyên” ở Sài Gòn.

Báo Thanh Niên đưa trường hợp của một nam sinh đang học lớp 10 vừa đoạt giải “Học sinh giỏi cấp thành phố” ở Sài Gòn làm bằng chứng điển hình. Em này đang trong thời gian ôn luyện để tham dự kỳ thi học sinh giỏi cấp quốc gia thì lâm vào tình trạng khủng hoảng tinh thần. Gặp bác sĩ ở bệnh viện tâm thần, em kể bị bệnh run tay chân, đổ mồ hôi lạnh, và đâm ra sợ hãi, hoảng loạn khi nhìn thấy cuốn sách…

Bác Sĩ Hiếu Minh còn liệt kê một số dấu hiệu cho thấy, học sinh có triệu chứng của bệnh tâm thần như không muốn đến trường học, sợ tiếp xúc với bạn bè; và… tiểu trong quần khi vừa nhìn thấy cô giáo. Cũng theo Bác Sĩ Minh, nguyên nhân trực tiếp khiến các em đi đến nguy cơ bị mắc bệnh tâm thần là tình trạng bị cha mẹ thường xuyên la rầy vô cớ hoặc ép buộc phải học ngày, học đêm.

Dư luận cũng cho rằng, một số vụ học sinh nhảy lầu hoặc thắt cổ tự tử thời gian qua cũng vì sống trong tình trạng căng thẳng quá lâu trong gia đình, hoặc bị sức ép tâm lý nặng nề từ phía cha mẹ. Từ nhiều năm trước, có em nữ sinh bị mẹ ép học ngày đêm mà không đạt kết quả mong muốn, đã lao vào xe lửa để tự tử tại quận 3, Sài Gòn.

Theo Bác Sĩ Hiếu Minh, cha mẹ cần quan tâm và dành thời gian để nói chuyện, chia sẻ những khó khăn trong việc học hành, kể cả vui buồn trong cuộc sống với con em mình để giúp ngăn chặn tình trạng trên. (PL)