‘Thành phố Hồ Chứa Mưa’ thất thủ! – Trần Thế Kỷ/SGN

Ba’o Nguoi-Viet

October 15, 2024

Trần Thế Kỷ/SGN

1.

Một cơn mưa lớn ập xuống, phố phường chìm trong biển nước. Một kênh youtube đăng video với tựa: “Sài Gòn thất thủ, mưa lớn kinh hoàng, đường biến thành sông.”

Thật ra chuyện Sài Gòn lụt lội đâu có gì mới. Mùa mưa nào chả thế. Đã gọi là “Thành phố Hồ Chứa Mưa” thì còn than nỗi gì. Nhiều người khen rằng nhờ qui hoạch mở đường, khai thông cống rãnh, chỉnh trang đô thị nên thành phố ta trở thành hồ nước đẹp mênh mang.

“Thành phố Hồ Chứa Mưa” nắng đi xe, mưa đi xuồng. Việt Nam mãi đỉnh. Có người hát: “Bao năm giải phóng như thế này, phải không em,” rồi chê chủ kênh youtube đặt tựa chưa đúng. Phải sửa lại là: “TPHCM thất thủ…” mới đúng. Bởi Sài Gòn ngày xưa làm gì có chuyện ngập thê thảm như bây giờ.

Mà đâu chỉ TPHCM mưa là ngập. Nhiều tỉnh thành trong cả nước cũng hễ mưa là ngập. Có nơi ngập từ ngoài đường, ngập vào trong nhà. Vợ chồng hè nhau tát nước nên tình nghĩa mặn nồng. Vậy đợi gì mà không hát: “Mùa mưa này về trên quê ta, khắp đất trời nước ngập bao la…”

Người dân đẩy xe chết máy trên đường Đỗ Xuân Hợp (TP Thủ Đức) sau cơn mưa lớn. (Hình: Tuổi Trẻ)

2.

Cụ Vương Hồng Sển vốn là một nhà sưu tầm đồ cổ có tiếng.

Giá trị bộ sưu tập đồ cổ của cụ Vương được giới sưu tầm đánh giá vài triệu đôla. Thuở cụ còn sống, nhiều người hỏi mua cổ vật của cụ nhưng cụ không bán.

Cụ Vương có một người con trai nhưng tính nết hư hỏng nên trước khi mất, cụ Vương quyết định hiến tặng bộ sưu tập của mình cho nhà nước. Lúc đó không ít người khen việc cụ Vương hiến cho nhà nước bộ sưu tập quí giá là một quyết định khôn ngoan. Song thực tế lại rất phủ phàng. Mới đây, một cán bộ ngành văn hóa cho hay nhiều món trong bộ sưu tập của cụ Vương đã không cánh mà bay. Không nói ra thì ai cũng biết tại sao mà bay, dẫu không có cánh.

Nghĩ mà buồn, cụ Vương cả đời tốn bao công sức mới có được những cổ vật đầy giá trị. Vậy mà…

Rõ là ký ca ký cóp cho cọp nó xơi!

Cụ Vương Hồng Sển. (Hình: Wikipedia.org)

3.

Sợ chết đứng là vì cây không ngay!

Về việc bỏ qui định người dân được giám sát qua ghi âm, ghi hình, Cục CSGT (Bộ Công An VN) cho rằng là để tránh kẻ xấu lợi dụng quyền giám sát để quay phim, ghi hình đưa lên mạng xã hội, và để không gây ảnh hưởng quá trình thực hiện nhiệm vụ.

Rất nhiều ý kiến của người dân phản đối việc này. Vì nếu đúng như lời giải thích của Cục CSGT, thì Bộ CA chỉ cần cấm đăng lên các mạng xã hội, chứ sao lại cấm quay phim, chụp hình. Quang minh, chính đại thì việc gì mà phải cấm?

Vả lại, ai sử dụng sai hình ảnh thì cứ xử lý người đó. Pháp luật đã có qui định về việc này. Bộ CA không nên đánh đồng với những người sai rồi làm ảnh hưởng tới quyền lợi chính đáng của nhân dân. Công dân được phép làm những điều pháp luật không cấm. CSGT cứ làm đúng luật thì sợ gì bị dân ghi hình. Nếu không cho dân ghi hình thì dân lấy gì làm bằng chứng để tố cáo những việc làm sai qui định của CSGT?

Dân cho rằng nếu CSGT làm đúng luật mà được ghi hình đăng lên mạng thì dân càng khâm phục. Có sao lại sợ? Nhà nước luôn nói “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra”. Cấm dân ghi hình CSGT làm nhiệm vụ thì dân kiểm tra kiểu gì đây? Và thế nào là “không gây ảnh hưởng quá trình thực hiện nhiệm vụ?” Dân quay phim, ghi hình thì ảnh hưởng gì tới CSGT làm nhiệm vụ?

Cây ngay không sợ chết đứng. Sợ chết đứng là vì cây không ngay! 


 

Thánh Magarita Maria Alacoque, đồng trinh (1647-1690).- Cha Vương

Chúc bạn và gia đình một ngày bình an và hạnh phúc trong Trái Tim Chúa. Hôm nay Giáo hội mừng kính Thánh Magarita Maria Alacoque, đồng trinh (1647-1690). Mừng quan thầy đến những ai chọn ngài làm bổn mạng nhé.

***THÀNH THẬT CẢM ƠN BẠN NHIỀU LẮM LẮM ĐÃ CẦU NGUYỆN CHO MÌNH. MÌNH MỚI XUẤT VIỆN VÀ ĐANG NGHỈ DƯỠNG ĐỂ CHUẨN BỊ CHO KẾ HOẠCH ĐIỀU TRỊ.

Cha Vương

Thứ 4 / 16-10-2024

Magarita Maria sinh ngày 22 tháng 7 năm 1647 ở L’Hautecour, Burgundy, nước Pháp. Sau khi cha chết vào lúc tám tuổi, ngài được gửi vào trường nữ tu Thánh Clara Khó Nghèo ở Charolles. Ngài phải nằm liệt giường vì bệnh sốt thấp khớp cho đến năm mười lăm tuổi, và lúc ấy ngài đã có lòng sùng kính Thánh Thể đặc biệt.

Ngài từ chối việc lập gia đình và gia nhập dòng Thăm Viếng (the Order of the Visitation) ở Paray-le-Monial năm 1671 và khấn trọn vào năm tiếp đó. Một nữ tu dòng Thăm Viếng “không cần phải trở nên phi thường ngoại trừ là một người bình thường,” nhưng người nữ tu trẻ tuổi này thật khác lạ. Một đệ tử sinh (thích chỉ trích) cũng phải công nhận Magarita là người khiêm tốn, đơn sơ và thành thật, nhưng trên tất cả Magarita hiền lành và kiên nhẫn khi bị sửa sai và chỉ trích.

Khi hai mươi tuổi, ngài được thấy Ðức Kitô, và từ ngày 27 tháng 12 năm 1673, cho đến một năm rưỡi sau đó, ngài nhận được một chuỗi những thụ khải. Ðức Kitô nói với Thánh Magarita Maria: “Ðây là Trái Tim đã quá yêu thế gian đến nỗi không còn giữ lại chút gì, cho đến khi kiệt quệ và héo hon, để chứng minh tình yêu của trái tim Thầy. Ðền đáp lại, Thầy chỉ nhận được sự vô ơn bạc nghĩa, qua sự bất kính và phạm thượng của chúng, và qua sự lạnh nhạt và khinh miệt của chúng trong bí tích tình yêu này… Thầy đến trong trái tim mà Thầy đã ban cho con để qua sự nhiệt thành của con, con sẽ đền bù cho những xúc phạm đến Thầy vì những tâm hồn thờ ơ và lười biếng đã làm ô danh Thầy trong Bí Tích Thánh Thể” (lần thụ khải thứ ba).

Qua đó, Ðức Kitô cho biết thánh nữ được chọn làm khí cụ của Ngài để lan truyền việc sùng kính Thánh Tâm Chúa, và qua tình yêu của chính mình, thánh nữ sẽ đền bù cho sự lạnh nhạt và vô ơn của thế gian – qua sự thường xuyên và quý trọng việc Rước Lễ, nhất là trong các thứ Sáu đầu tháng, và qua một giờ cầu nguyện mỗi tối thứ Năm để tưởng nhớ sự thống khổ và cô đơn của Chúa khi trong vườn Cây Dầu. Chúa cũng yêu cầu thiết lập một ngày lễ để kính Thánh Tâm Chúa.

Như tất cả các thánh khác, sơ Magarita đã phải trả giá cho sự thánh thiện của mình. Một số các sơ trong dòng chống đối ra mặt. Các thần học gia được triệu tập để tuyên bố những gì ngài được thụ khải chỉ là ảo tưởng và họ đề nghị ngài ăn uống điều độ hơn. Sau này một cha giải tội của nhà dòng, Chân Phước Claude de la Colombiere, dòng Tên, nhận ra giá trị thực của điều thụ khải và đã hỗ trợ ngài. Bất kể sự chống đối mãnh liệt, Ðức Kitô kêu gọi ngài hãy hy sinh để đền bù cho những thiếu sót của các sơ trong dòng, và để sứ điệp của Chúa được lan rộng.

Cho đến năm 1683, sự chống đối chấm dứt khi Mẹ Melin được chọn làm Bề Trên và bổ nhiệm Sơ Magarita Maria làm phụ tá. Sau này sơ làm Giám Ðốc Ðệ Tử Viện, và được nhìn thấy lễ Thánh Tâm Chúa được nhà dòng cử mừng một cách riêng tư vào năm 1686, và hai năm sau, một nhà nguyện được xây cất ở Paray-le-Monial để kính Thánh Tâm Chúa.

Ngày 08 tháng 10 năm 1690, Magarita mang bệnh và ngày 17 tháng 10 năm đó Ngài từ trần, lúc 43 tuổi. Các nữ tu thấy Ngài trở nên xinh đẹp lạ lùng. Ngài được phong chân phước năm 1864 và tuyên thánh 1920.

Để mừng kính thánh nhân, mời bạn hãy dâng mình cho Rất Thánh Trái Tim Chúa hôm nay nhé:

Lạy Chúa Giêsu, con nhờ Trái Tim Vẹn Sạch Đức Bà Maria mà dâng cho Trái Tim Chúa mọi lời con cầu xin, mọi việc con làm, mọi sự khó con chịu trong ngày hôm nay, cho được đền vì tội lỗi con và cầu nguyện theo ý Chúa, khi dâng mình tế lễ trên bàn thờ. Con lại dâng các sự ấy cho Trái Tim Chúa có ý cầu nguyện cách riêng theo ý Ðức Giáo Hoàng, cho Hội Thánh và các linh hồn trong lửa luyện ngục.

(Kinh Dâng Mình Cho Rất Thánh Trái Tim Chúa)

Xin cảm tạ Chúa vì những ơn sủng và phúc lành Chúa ban cho con. Xin gìn giữ con hồn an xác mạnh trong ngày hôm nay trong tình yêu và ơn thánh của Chúa, qua lời cầu bầu của Mẹ Maria, các thiên thần và các thánh. Amen.

From: Do Dzung

***************************

Trong Trái Tim Chúa – Phan Đình Tùng 

CHỦ NGHĨA BIỆT PHÁI  – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Các người xao lãng lẽ công bình và lòng yêu mến Thiên Chúa!”.

“Tình yêu là gì? Đó là im lặng – khi lời nói của bạn có thể gây tổn thương. Đó là kiên nhẫn – khi hàng xóm của bạn cộc lốc. Đó là điếc – khi một vụ bê bối xảy ra. Đó là ân cần – khi người khác chạm phải nỗi đau. Đó là nhanh nhẹn – khi nhiệm vụ cấp bách gọi đến. Đó là can đảm – khi bất hạnh ập xuống. Những người Pharisêu giỏi về lề luật nhưng kém về tình yêu. Họ là những con tắc kè hoa. Bạn hãy tránh xa ‘chủ nghĩa biệt phái!’” – Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu tiếp tục lên án thái độ “giỏi về lề luật nhưng kém về tình yêu” của giới kinh sư, biệt phái. Tuy nhiên, những nhận xét này không áp dụng cho tất cả họ, vì nhiều người trong họ – như Phaolô, Nicôđêmô, Gamaliel – là những người tốt. Ngài đang chỉ trích một số người “xao lãng lẽ công bình và lòng yêu mến Thiên Chúa”; và nếu thành thật, đôi khi, ‘chủ nghĩa biệt phái’ này cũng xuất hiện giữa chúng ta!

“Một khuyết điểm thường gặp nơi những con người có thẩm quyền dân sự hay tôn giáo, là họ đòi hỏi người khác nhiều điều – ngay cả những điều công chính – mà họ lại không thực hành như là người đầu tiên. Họ sống hai mặt! Thái độ này gây gương xấu về thẩm quyền, điều vốn phải có sức mạnh chính yếu từ việc nêu gương tốt. Thẩm quyền phát sinh từ gương tốt giúp người khác thực hành những điều đúng đắn và phù hợp, nâng đỡ họ trong những thử thách họ gặp phải trên đường công chính. Thẩm quyền là một sự trợ giúp, nhưng nếu thực hiện sai, sẽ trở nên áp bức; không cho phép mọi người phát triển; tạo ra ngờ vực, thù địch và dẫn đến tham nhũng!” – Phanxicô.

Trong quá khứ và có lẽ ở một số nơi vẫn còn, các giáo sĩ thường mong đợi những vinh dự tương tự được trao cho họ. Rất thường xuyên, mọi người sẵn sàng dành sự tôn trọng cho Giám mục hoặc Linh mục của mình; tuy nhiên, thay vì các vinh dự đó được đón nhận cách trân trọng và khiêm tốn, đôi khi, chúng lại ‘được yêu cầu’ hoặc ‘mong đợi’. Đừng quên, “Chiếc áo không làm nên thầy tu, cổ áo Rôma không làm nên Linh mục, mũ miện không làm nên Giám mục!”.

Bản thân Giáo Hội trong nhiều thế kỷ cũng không thoát khỏi ‘chủ nghĩa biệt phái’ thuộc lĩnh vực này. Và có lẽ điều đó vẫn đúng cho đến ngày nay. Các Giám mục và Linh mục thường đặt gánh nặng lên vai các tín hữu và thiếu giúp đỡ họ trong việc gánh vác. Đôi khi, các đấng lo lắng nhiều hơn cho việc bảo tồn các tập tục truyền thống hơn là dẫn dắt mọi người đến với tình yêu sâu sắc hơn đối với Chúa Kitô và với nhau.

Anh Chị em,

“Các người xao lãng lẽ công bình và lòng yêu mến Thiên Chúa!”. Về điểm yếu này, các giáo sĩ không độc quyền; cha mẹ cũng có thể mắc phải sai lầm đó khi họ tuân theo các ‘tiêu chuẩn kép’. Họ đặt ra một quy tắc cho bản thân và một quy tắc khác cho con cái. Tương tự như thế, cư xử giữa giáo viên với học sinh, chủ nhân với nhân viên cũng có thể biểu hiện cách tiếp cận này, “Làm như tôi nói; đừng làm như tôi làm!”. ‘Chủ nghĩa biệt phái’ thực sự vẫn tồn tại và phát triển trong xã hội và Giáo Hội của chúng ta – nhưng người đầu tiên tôi cần sửa đổi là chính tôi!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con hoá nên ‘tắc kè’. Cho con luôn ‘tin điều con đọc, dạy điều con tin và thi hành điều con dạy!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*********************************

Thứ Tư Tuần XXVIII Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

42 Khi ấy, Đức Giê-su nói: “Khốn cho các người, hỡi các người Pha-ri-sêu! Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, vân hương, và đủ thứ rau cỏ, mà xao lãng lẽ công bình và lòng yêu mến Thiên Chúa. Các điều này phải làm, mà các điều kia cũng không được bỏ. 43 Khốn cho các người, hỡi các người Pha-ri-sêu! Các người thích ngồi ghế đầu trong hội đường, thích được người ta chào hỏi ở nơi công cộng. 44 Khốn cho các người ! Các người như mồ mả không có gì làm dấu, người ta giẫm lên mà không hay.”

45 Một người trong số các nhà thông luật lên tiếng nói: “Thưa Thầy, Thầy nói như vậy là nhục mạ cả chúng tôi nữa!” 46 Đức Giê-su nói: “Khốn cho cả các người nữa, hỡi các nhà thông luật! Các người chất trên vai kẻ khác những gánh nặng không thể gánh nổi, còn chính các người, thì dù một ngón tay cũng không động vào.”


 

Hồng Ân Hôn Phối – Thanh Hoài & Sơn Túi Đỏ | Kỉ Niệm 60 Năm Ngày Lễ Của Thầy Cô – ST: Phạm Đức Huyến

Anh chị quí mến,
    Ngày 3 – 11 – 2024 gia đình tổ chức mừng kỷ niệm
    60 năm Hôn Phối của thày cô Huyến.
    Xin anh chị thêm lời cầu nguyện cho thày cô Huyến.
 

Hồng Ân Hôn Phối – Thanh Hoài & Sơn Túi Đỏ | Kỉ Niệm 60 Năm Ngày Lễ Của Thầy Cô – ST: Phạm Đức Huyến

From: NguyenNThu

Báo chí cộng sản: kiếp nạn thứ tư của người Việt Nam

Ba’o Nguoi-Viet

October 15, 2024

Trần Anh Quân/SGN

Ở những nước dân chủ, tự do, báo chí được coi là quyền lực thứ tư, sau hệ thống “tam quyền phân lập” (lập pháp, hành pháp và tư pháp), là nơi lên tiếng bảo vệ người yếu thế khi họ bị áp bức, bất công xã hội. Nhưng ở Việt Nam thì khác, theo khoản 2, điều 3, Hiến pháp do CSVN viết thì “quyền lực nhà nước là thống nhất.”

Tức là Việt Nam không có tam quyền phân lập, mà mọi thứ đều nằm trong tay đảng cộng sản, báo chí cũng không nằm ngoài vòng kiểm soát đó được.

Tuy không phải là quyền lực thứ tư bảo vệ người dân. Nhưng báo chí cộng sản lại trở thành “kiếp nạn thứ tư” của người dân và các doanh nghiệp tư nhân. Chỉ đứng sau thuế vụ; công an quan chức; quản lý thị trường – y tế – môi trường. Lương tháng thì ít, lương tâm thì không có, các phóng viên, nhà báo dùng mọi chiêu trò để moi tiền từ các công ty, doanh nghiệp.

Điển hình mới nhất là vụ cả toà soạn báo bị bắt vì thủ đoạn tống tiền doanh nghiệp với danh nghĩa xin tiền từ thiện. Vụ việc xảy ra tại toà soạn tạp chí Môi trường và Đô thị Việt Nam. Tổng biên tập Đồng Xuân Thụ cùng phó tổng biên tập, trưởng ban kinh tế môi trường, kế toán và 4 phóng viên của tờ báo này bị công an khởi tố, bắt giam với cáo trạng “cưỡng đoạt tài sản” của hàng trăm bị hại, với số tiền lên tới hàng chục tỷ đồng.

Công an cáo buộc ông Thụ đã chỉ đạo lập chương trình gây quỹ “Cây Chổi Vàng” để tôn vinh, ủng hộ, làm công tác từ thiện giúp đỡ công nhân vệ sinh môi trường. Sau đó, giao nhiệm vụ cho các phóng viên, cộng tác viên đi tìm kiếm các dấu hiệu sai phạm của các tổ chức, cá nhân, công ty rồi đe dọa đăng thông tin trên báo. Điều này nhằm gây sức ép buộc họ tham gia tài trợ chương trình “Cây Chổi Vàng”. Các mức đóng “quỹ từ thiện” gồm 300 triệu đồng, 200 triệu đồng, 100 triệu đồng, 50 triệu đồng. Nhận được tiền thì nhóm này sẽ chia nhau rồi chỉ đạo kế toán “chế biến” hóa đơn, giấy tờ để hợp thức hóa với việc vận hành quỹ “Cây Chổi Vàng”.

Ngoài việc đi “xin tiền quỹ từ thiện,” có một thủ đoạn tinh vi hơn là tống tiền doanh nghiệp bằng hình thức “ký hợp đồng hợp tác truyền thông.” Đây là chiêu thức được đa số các tờ báo CSVN sử dụng hiện nay, các công ty rất khó cãi lý vì có hợp đồng ký kết rõ ràng.

Năm 2021, công an đã vạch mặt một vụ tại Tạp chí Doanh nghiệp & Hội nhập với chiêu trò hợp pháp hoá việc tống tiền doanh nghiệp bằng các hợp đồng truyền thông. Trong vụ án này, bà Nguyễn Ngọc Diệp, nguyên Trưởng ban PR – Chuyên đề của tờ báo đã tìm kiếm các công ty có dấu hiệu không tuân thủ quy định nhà nước để nhắn tin tống tiền. Nếu phía doanh nghiệp không ký hợp đồng truyền thông và chuyển tiền thì họ sẽ viết bài phanh phui. Nếu đồng ý chuyển tiền thì họ sẽ viết bài quảng cáo cho các công ty đó.

Ngoài ra thì các tờ báo cũng dùng chiêu “sáng đăng, trưa cà phê, chiều xoá bài.” Theo đó, tòa soạn sẽ cho phóng viên đi thu thập thông tin, chụp ảnh các công trình có dấu hiệu sai phạm; rồi phân công người viết và đăng bài. Sau đó nhắn tin, gửi bài viết, hoặc hẹn lãnh đạo công ty đi uống cà phê để đe dọa, uy hiếp phải chi tiền để gỡ bài.

Thời gian gần đây hầu như tháng nào cũng có một vài vụ phóng viên, nhà báo bị bắt vì tống tiền doanh nghiệp. Nhưng vấn nạn này không phải bây giờ mới có, mà trước đây kinh tế sáng sủa, doanh nghiệp chấp nhận chung chi cho báo chí, vừa coi như có chỗ dựa về truyền thông, vừa như là hợp đồng quảng cáo. Để tới bây giờ nền kinh tế bếch bác, làm không ra tiền mà còn phải chịu mấy ách xiềng xích từ thuế má tới quan chức cộng sản, thì doanh nghiệp họ buộc phải trở mặt với báo chí để bớt một phần gánh nặng.

Báo chí tống tiền doanh nghiệp không chỉ là gây áp lực cho doanh nghiệp, mà còn làm khó cho nền kinh tế chung. Khi doanh nghiệp phải chi thêm tiền lo lót cho báo chí thì họ phải tăng giá cả các mặc hàng để bù vào phần thất thoát đó. Vậy rồi cuối cùng người dân lại trở thành nạn nhân chính.

Có thể nói báo chí cộng sản còn thua cả báo chí thời Pháp thuộc. Lúc đó tuy người Pháp đô hộ Việt Nam, nhưng họ vẫn để cho báo chí xứ thuộc địa được tự do. Nhà báo đứng về phía người yếu thế để bảo vệ dân lành. Ví như vụ cánh đồng Nọc Nạng hồi năm 1928, nhờ có phóng viên Lê Trung Nghĩa và nhiều tờ báo độc lập như L’Echo Annamite, Đông Pháp Thời Báo, L’Impartial… gây áp lực mà tòa Đại hình Cần Thơ đã xử thắng cho các gia đình nông dân.

Còn bây giờ, phóng viên, báo chí cộng sản thì tiếp tay cho tham quan cường quyền, hãm hại lại chính đồng bào ruột thịt của mình. Như vụ công an bắn chết ông Lê Đình Kình ở Đồng Tâm (Hà Nội), bị báo chí đưa tin sai sự thật nhằm bảo vệ nhà cầm quyền cộng sản cướp đất giết dân.

Hoặc cũng có khi người dân nhờ nhà báo viết bài lên tiếng thì phải cho tiền rồi báo mới tới viết và đăng bài. Có khi người dân báo thông tin sai phạm cho phóng viên, rồi phóng viên lại bắt tay với phía bị tố cáo gây sức ép ngược lại cho người dân. Như vậy báo chí cộng sản không chỉ là kiếp nạn thứ tư của doanh nghiệp; mà còn là kiếp nạn thứ tư của dân lành, sau toà án, công an và những kẻ tạo ra hệ thống pháp luật rừng rú của CSVN.


 

Cách mạng dân chủ ở Việt Nam rất cần thiết

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Nguyễn Văn Khánh

15/10/2024

Cuộc cách mạng dân chủ sẽ là vĩ đại nhất trong lịch sử Việt Nam từ 2700* năm tới nay.

Đầu thế kỷ 20, cuộc cách mạng Tháng 10.1917 do Lê Nin lãnh đạo thành công lập ra nhà nước cộng sản đầu tiên Xô Viết ( Liên Xô), từ đó lan tỏa mạnh mẽ sang Châu Á, Phi, Mỹ la tinh, người dân từ đó nổi dậy chống chủ nghĩa thực dân đòi độc lập, Việt Nam bị thực dân Pháp đô hộ gần trăm năm, bao cuộc khởi nghĩa bị Pháp dập tắt như khởi nghĩa Hoàng Hoa Thám, và nhiều cuộc khởi nghĩa trước đó thất bại vì không có dự án và tư tưởng chính trị nên thất bại.

Ông Hồ sau khi sang Pháp làm phụ bếp đã truyền bá tư tưởng chính trị Mác Lê Nin về Việt Nam thành lập đảng cộng sản năm 1930, và lãnh đạo cướp chính quyền của thủ tướng Trần Trọng Kim tháng 8.1945, lập ra nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa.

Đảng cộng sản tuyên truyền đây là cuộc cách mạng vĩ đại của dân tộc phá tan chế độ thực dân phong kiến, xây dựng chủ nghĩa xã hội và tiến lên thiên đường cộng sản không còn “người bóc lột người, khẩu hiệu ” làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu ” đã hoàn toàn thu hút được người dân nghèo khổ Việt Nam thời đó ủng hộ đảng cộng sản do Hồ Chí Minh lãnh đạo.

Thực tế nhà nước cộng sản xây dựng chế độ độc tài toàn trị còn kém xa chế độ phong kiến thực dân về quyền con người như tự do ngôn luận, tự do báo chí độc lập… nó chuyển từ cai trị ngoại bang sang cai trị do người cùng dân tộc.

Lợi dụng cơ hội Nhật Bản – Pháp bắn nhau và Nhật thua trận trong thế chiến thứ hai, chính quyền cộng sản phát động khởi nghĩa cướp chính quyền về tay đảng cộng sản thành công, bắt buộc chính quyền thủ tướng Trần Trọng Kim thân Nhật Bản phải trao chính quyền cho đảng cộng sản.

Lịch sử gọi ngày (19.8.1945) là cướp chính quyền thành công của đảng cộng sản, xây dựng nhà nước độc tài toàn trị.

Phải khẳng định nếu không có chế độ cộng sản lập ra thì không có nội chiến vô cùng khốc liệt 30 năm (1945 – 1975), Pháp và Mỹ lo sợ chủ nghĩa cộng sản lan sang Đông Nam Á nên can thiệp ủng hộ chế độ Việt Nam cộng hòa.

Đảng cộng sản thành công trong việc vận dụng chủ nghĩa Mác Lê Nin trong hoàn cảnh thực tế, dùng chuyên chính vô sản, bạo lực trên nòng súng đàn áp khốc liệt người dân trong suốt gần 80 năm chiếm đóng và cai trị.

Cuộc cách mạng từ độc tài cộng sản chuyển sang chế độ dân chủ tự do ở các nước Châu Âu năm 1989 và Liên Xô năm 1991 thành công không đổ máu, các nước Ba Lan, Tiệp, Bungari, Đức… Chuyển sang chế độ dân chủ làm chấn động thế giới, hệ thống xã hội chủ nghĩa do Liên Xô sụp đổ hoàn toàn, nhưng vài nước Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cu ba vẫn không thay đổi một cách ôn hòa, chính quyền cộng sản quyết tâm giữ chế độ độc tài bằng mọi giá.

Việt Nam và Trung Quốc không có cuộc cách mạng dân chủ ?

Nguyên nhân do văn hóa khổng giáo ( nho giáo ) vào tiềm thức con người Việt Nam hàng trăm năm, kẻ làm vua quan như số phận, như được trời ban cho xuống trần gian cai trị muôn dân, người dân phải làm nô lệ, ý vua là ý trời, nếu trái ý bị tru di tam tộc, do vậy đạo đức thần dân phải trung với vua quan triều đình.

Nho giáo với nhiều luật lệ phù hợp với chế độ độc tài cộng sản nên gọi là văn hóa khổng giáo cộng được bộ giáo dục giảng dạy trong trường học nhằm tẩy não con người trở thành ro bot, học thuộc lòng, ngu trung, ngoài ra tầng lớp có học chỉ có thói quen nghe lời, không có trình độ và thái độ trước các vấn đề sai trái của chính quyền cai trị từ địa phương tới trung ương.

Cản trở lớn nhất cho dân tộc Việt Nam là văn hóa khổng giáo, do vậy cuộc cách mạng dân chủ chính là cuộc cách mạng văn hóa chuyển sang văn hóa dân chủ một cách nhanh chóng, văn minh.

Nói một cách đơn giản, văn hóa dân chủ là dám nói thật những vấn đề của xã hội, dám phê phán chính quyền làm sai, không cuồng thần tượng chính trị, hiểu quyền con người phổ quát, tức là nhân quyền không phải ban ơn từ chính quyền, đây là quyền phải có.

“Văn hóa khổng giáo kiểm soát và tha hóa một cách tuyệt đối những người có học thức nhất, họ được giáo dục để coi việc phục tùng một cách tuyệt đối và làm dụng cụ vô điều kiện cho kẻ cầm quyền như một vinh dự và đạo lý.

Đạo đức của kẻ sỹ là trung thành với vua, ngay cả hôn quân bạo chúa. Đây là trở ngại lớn nhất của dân chủ. ” – Dự án tư tưởng tổ chức chính trị THDCDN.

Một ví dụ như Tô Lâm hiện nay minh chứng cho nhận định trên, từ một tướng công an gây nhiều tội ác, không đủ tư cách đại diện cho đảng cộng sản, chưa nói đến đại diện cả dân tộc Việt Nam, nhưng tất cả im lặng, chấp nhận ” hôn quân bạo chúa “** Tô Lâm giữ chức Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư.

Các nước Châu Âu không có văn hóa khổng giáo, nên thay đổi về dân chủ tự do dễ dàng hơn rất nhiều Việt Nam, Trung Quốc .Văn hóa Châu Âu chủ yếu văn hóa Thiên Chúa giáo, tôn trọng quyền con người, khi Đức Giáo Hoàng kêu gọi thì tất cả đoàn kết một khối người biểu tình bãi công kéo dài cho đến khi chính quyền phải đối thoại.Thứ hai là do địa chính trị Châu Âu bị chính quyền cộng sản Xô Viết áp đặt vào nhiều nước tạo thành hệ thống xã hội chủ nghĩa, khác với ông Hồ Chí Minh mang chủ nghĩa Mác Lê Nin vào áp dụng ở Việt Nam, Lào, Campuchia.

Cách mạng dân chủ khó khăn nhưng vẫn phải làm, không thay đổi thì Việt Nam sẽ nằm dưới đáy nền văn minh nhân loại, không bắt kịp kỷ nguyên mới của thế giới dân chủ đa nguyên.

Cuộc cách mạng dân chủ sẽ là lớn nhất , vĩ đại nhất từ trước tới nay trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Tấm gương các dân tộc Ba Lan, Séc, Đức … Chuyển mình mạnh mẽ sang dân chủ sẽ thôi thúc mọi người tham gia, đặc biệt tầng lớp có học hàng triệu người với giấc mơ lớn vì một Việt Nam dân chủ đa nguyên, một nước Việt Nam của tất cả mọi người Việt Nam, một không gian liên đới và tương lai chung, hòa giải và hợp dân tộc trên tinh thần tôn trọng và tương kính.

Việt Nam sẽ có cuộc cách mạng dân chủ muộn hơn so với tất cả các dân tộc khác, trong cái rủi có cái may, từ đó rút kinh nghiệm để không mắc sai lầm như trường hợp nước Nga của Putin hiện nay, từ độc tài cộng sản Liên Xô sụp đổ chuyển sang độc tài cá nhân Putin.

Nước Nga bị thế giới dân chủ văn minh cấm vận vì xâm lược Ukraine, vi phạm nhân quyền vì đàn áp tự do ngôn luận trong nước, ám sát thủ tiêu đối lập, tòa án hình sự Quốc tế kết án Putin là tội phạm chiến tranh.

Tháng 10.2024

* 2700 năm: tính từ khi Việt Nam có nhà nước đầu tiên.

** chữ nôm: Hôn nhân bạo chúa tức là Vua chúa ngu muội và tàn ác : bọn hôn quân bạo chúa làm khổ dân.


 

2 vợ chồng ở Thừa Thiên Huế bỏ tiền tỷ xây lăng mộ cho mình trong ‘thành phố ma’

Ba’o Nguoi-Viet

October 15, 2024

THỪA THIÊN HUẾ, Việt Nam (NV) – Xen lẫn trong hàng ngàn lăng mộ ở nghĩa trang An Bằng, xã Vinh An, huyện Phú Vang, Thừa Thiên Huế, có lăng mộ của hai vợ chồng đang sống, thu hút du khách nhiều nơi đến xem bởi sự nguy nga của nó.

Đó là khu lăng mộ của vợ chồng ông Hồ Thiết, 87 tuổi, đương kim thủ bộ (tương tự già làng) của An Bằng, và bà Văn Thị Thuận, 86 tuổi.

Lăng mộ của vợ chồng ông Hồ Thiết ở “thành phố ma” An Bằng. (Hình: Quang Nhật/Người Lao Động)

Theo báo Người Lao Động hôm 15 Tháng Mười, lăng mộ của vợ chồng ông Thiết nằm ở mặt tiền một con đường trong khu nghĩa trang An Bằng, có quy mô xây dựng tương đối lớn, bề thế hơn so với các lăng mộ khác.

Theo đó, kết cấu lăng mộ gồm bậc cấp trước lăng, bốn cặp trụ biểu (tám cột), tượng Phật, nhà bia và bình phong ở phía sau. Lăng mộ được trang trí đắp nổi hình linh vật rồng, phượng, cây cảnh và gây chú ý hơn cả là những bức tranh làng mạc, cảnh người dân cày cấy, đường sá tấp nập… được tạo bằng sành, sứ, mẻ sèng (mảnh vỡ của chén).

Ông Thiết cho biết từ năm 2021 đã cùng các con lên ý tưởng, phác họa khu mộ rồi thuê thợ xây. Sau ba năm thi công, lăng mộ của vợ chồng ông hoàn thiện với chi phí khoảng 3 tỷ đồng ($120,285).

Vợ chồng ông Thiết có tám người con trai và một người con gái, trong đó người con đầu năm nay đã 65 tuổi. Tất cả họ đang định cư ở Mỹ và thay nhau về thăm cha mẹ.

Vợ chồng ông Hồ Thiết. (Hình: Quang Nhật/Người Lao Động)

Làng An Bằng được nhiều người biết đến với cái tên “thành phố lăng mộ,” “thành phố ma,” “biệt thự lăng mộ” hay “nghĩa địa xa hoa nhất Việt Nam.”

Nơi đây có hơn 3,000 ngôi lăng mộ xa hoa đủ màu sắc và kích thước, mỗi ngôi có chi phí trung bình từ 800 triệu đến vài tỷ đồng.

Theo ông Mạnh, người dân làng An Bằng, cho biết: “Mọi người đua nhau xây dựng, ngôi mộ xây sau sẽ to đẹp hơn những ngôi mộ xây trước. Nguồn tiền là do con cái của những người trong làng đi nước ngoài nên không thể tận tay chăm sóc, báo hiếu cha mẹ. Việc gửi tiền về như là một phần nhỏ giúp họ cảm thấy được an ủi phần nào. Từ đó, họ dùng tiền con họ gửi để xây lăng mộ cho ông bà tổ tiên.” (Tr.N)


 

NGÀY MAI TÔI VÀO VIỆN DƯỠNG LÃO – Truyện ngắn HAY

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn

TÔI 73 TUỔI, NGÀY MAI TÔI VÀO VIỆN DƯỠNG LÃO, LÀ ĐIỀU TÔI CHẲNG NGỜ.

Mọi người hỏi: “Bà có nhà to, có con trai, sao lại muốn vào viện dưỡng lão ?”. Câu trả lời của bà lão 73 tuổi cùng câu chuyện dưới đây thật đáng suy ngẫm.

*****

Mọi người trong khu phố của chúng tôi đều biết bà sẽ vào viện dưỡng lão. Ngày này, con cái đều lo lắng sự nghiệp, lo cho gia đình, không có nhiều thời gian, người già trong khu phố của chúng tôi cũng có mấy người vào viện dưỡng lão.

Hôm qua tôi gặp bà ở trong xóm ôm chú chó và trò chuyện với hàng xóm, bà nói sắp vào viện dưỡng lão, trong viện dưỡng lão không được phép nuôi chó,” nên hàng xóm xem có ai nhận nuôi không.

Nhiều người hỏi bà: “Bà có nhà to, có con trai, sao lại muốn vào viện dưỡng lão ?”. Nghe vậy, bà không khỏi thở dài, khiến ai nấy đều cảm động, bà nói: “Ở tuổi già, những vấn đề có thể giải quyết bằng tiền, hãy cố gắng không làm phiền con cái”.

“Năm nay tôi đã 73 tuổi, chồng tôi đã mất đã mấy năm. Tôi chỉ có một con trai và nó không sống cùng thành phố với tôi. Trước đây, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, những năm cuối đời mình sẽ vào viện dưỡng lão, nhưng bây giờ tôi phải đi.

Vợ chồng tôi đều từng làm việc trong cơ quan nhà nước. Khi còn trẻ, nhiều gia đình ghen tị như gia đình chúng tôi, có công việc tử tế, điều kiện kinh tế tốt và lương hưu cao khi về già. Tôi cũng từng nghĩ như vậy, so với nhiều người già, thì điều kiện của tôi đã tốt hơn hầu hết mọi người rồi. Tôi chưa bao giờ lo lắng về tuổi già của mình.

Vợ chồng tôi đã thống nhất từ lâu rằng , khi về hưu, tôi sẽ học vẽ, sau đó sẽ cùng nhau đi du lịch, thăm thú sông núi bao la của quê hương.

Con trai tôi sau khi tốt nghiệp Đại học, đã đi tỉnh khác để lập nghiệp riêng, nên bận rộn, hiếm khi về nhà. Sau đó, con trai lấy vợ và có con ở đó, gia đình chúng tôi chỉ gặp nhau vào những ngày nghỉ lễ.

Tôi và chồng đều ủng hộ con trai, và ủng hộ nó làm những gì nó thích. Vì vậy, mấy năm nay, vợ chồng tôi luôn nương tựa vào nhau, nếu có thể, tự mình giải quyết việc gì thì cố gắng, không làm phiền con trai tôi.

Tôi tưởng vợ chồng tôi có thể ở bên nhau đến già, nhưng cuộc sống có nhiều bất ngờ khiến người ta phải bất ngờ. Cách đây một năm, chồng tôi đổ Ьệпh, tôi gọi xe cấp cứu đưa ông đi Ьệпh viện ngay, tuy nhiên ông nằm trong phòng cấp cứu hơn nửa tháng vẫn không cứu được.

Nửa tháng sau, bác sĩ nói chúng tôi đưa ông ấy về nhà để hồi phục. Khi chồng tôi ốm, con trai tôi chỉ về ở hơn một tuần, nó phải vội vã quay lại làm việc, con dâu tôi cũng không về, vì các cháu nhỏ phải đi học, và con dâu tôi phải ở nhà chăm sóc.

Tôi nói với con trai tôi, con bận công việc, mẹ sẽ chăm sóc bố con. Sau khi chồng tôi về nhà, ông ấy gần như rơi vào tình trạng sống thực vật. Ông ấy không thể tự ăn hay nói, ông ấy chỉ nằm đó hàng ngày.

Đôi khi tôi không hiểu tại sao chồng tôi, vốn luôn có sức khỏe tốt, lại đột nhiên rơi vào tình trạng sống thực vật. Trong cuộc sống có rất nhiều chuyện xảy ra bất ngờ, chỉ trong vài giây, số phận của một người, thậm chí của một gia đình có thể bị thay đổi.

Dù chồng đã bất tỉnh, nhưng tôi vẫn mong một ngày nào đó, ông ấy sẽ bất ngờ nói chuyện với tôi, tôi cũng mong ông ấy sẽ khỏe lại và cùng tôi đi du lịch. Tuy nhiên, cuối cùng, ông ấy đã “tàn nhẫn bỏ đi” sau hai tháng.

Sau khi ông ấy đi, tôi đặc biệt sợ hãï. Đặc biệt là về đêm, khi tôi sống một mình trong ngôi nhà lớn như vậy, trống trải và tĩnh lặng quá. Im lặng đến nỗi tôi có thể nghe thấy tiếng một chiếc kim rơi xuống đất.

Tôi không thể chịu đựng được nữa, nên gọi điện cho con trai và nói với nó: “Ở nhà một mình, mẹ rất sợ”. Con trai tôi nói sẽ đón tôi về ở đó một thời gian, tôi không còn cách nào khác là phải làm phiền con trai mình.

Tôi thu dọn hành lý và Ьắt tàu cao tốc đến nhà con trai vào ngày hôm sau. Trước đây, tôi đã đến nhà con trai tôi nhiều lần, nhưng chỉ ở trong thời gian ngắn, và không kéo dài quá một tuần. Lúc đó, tôi luôn đi cùng chồng tôi, chúng tôi thường đi dạo, con dâu tôi khá nhiệt tình.

Nhưng lần này đến nhà con trai, tôi luôn cảm thấy có gì đó không ổn, thái độ của con dâu đối với tôi rất lãnh đạm. Con dâu tôi là người rất sạch sẽ, nhà cửa luôn ngăn nắp. Những năm gần đây, con trai bận rộn với sự nghiệp, từ khi có con, con dâu đều ở nhà chăm sóc con cái và quản lý tài chính của công ty.

Ban ngày, con trai tôi không có ở nhà, nên chỉ có tôi và con dâu. Dù con dâu rất lễ phép và tôn trọng tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy không thoải mái. Để giảm bớt sự gượng gạo này, tôi muốn cố gắng hết sức để tìm việc gì đó có thể làm cho bản thân, đồng thời, tôi cũng muốn giúp đỡ con dâu, và khiến con cảm thấy thoải mái hơn.

Tôi chủ động đi chợ mua những loại rau mà con trai tôi yêu thích khi còn nhỏ, và muốn nấu món gì đó thật ngon cho nó. Nhưng con dâu tôi nói không cần tôi nấu, vì sợ làm tôi mệt.

Ăn tối xong, tôi vội vàng dọn bát dĩa và rửa bát trong bếp. Sau này tôi phát hiện ra rằng, mỗi lần tôi rửa bát, con dâu tôi lại rửa lại.

Có lần con dâu nói với tôi: “Mẹ ơi, con thấy nhiều người già ở tuổi mẹ không thích sống cùng con cái, mẹ có thấy thoải mái khi sống ở đây không ?”

Tôi vội nói: “Làm quen được mà, ở với các con là tốt rồi”.

Con dâu nói tiếp: “Nghe nói cơ sở vật chất hỗ trợ ở viện dưỡng lão bây giờ rất đầy đủ, người già ở đó thường tổ chức một số hoạt động, có nhiều người cùng tuổi có thể nói chuyện, nhảy múa cùng nhau, rất là tốt. Dì hàng xóm nhà con, con trai và con gáι của bà đã mời bà đến chơi, nhưng dù thế nào đi nữa, bà cũng không muốn sống với họ, và phải sống trong viện dưỡng lão”.

Tôi chỉ biết “ồ”. Lòng chợt hiểu ra, con dâu đây là đang ám chỉ mình.

Chiều hôm đó, con dâu nói chuyện với tôi có vẻ thản nhiên, có lẽ đó là điều mà con dâu tôi đã suy nghĩ từ lâu.

Tôi nhớ rằng, khoảng nửa tháng qua tôi đã đến nhà con trai tôi, mặc dù bề ngoài con dâu tôi rất lễ phép với tôi, nhưng thực ra trong lòng không chào đón tôi đến sống ở đây lâu dài.

Tгêภ thực tế, điều này có thể hiểu được. Có bao nhiêu người dám khẳng định sẽ sẵn sàng sống với người già ? Con dâu tôi khá hiếu thảo, ít nhất vẫn không thẳng tay đuổi tôi ra ngoài, tôi rất biết ơn.

Mấy hôm sau, khi con trai đang ở nhà, tôi nói với con: “Mẹ đột nhiên muốn vào viện dưỡng lão, ở đó có nhiều người già bầu bạn, lại có chương trình dành cho người già. Con đưa mẹ đi xem nhé”.

Con trai và con dâu đưa tôi đi thăm một số viện dưỡng lão từ trung cấp đến cao cấp ở địa phương, cơ sở vật chất hỗ trợ rất tốt, nhân viên rất nhiệt tình. Có rất nhiều người lớn tuổi bằng tuổi tôi ở trong đó, và họ đều rất vui vẻ.

Tôi đã chọn một viện dưỡng lão mà tôi hài lòng nhất và ổn định ở đó. Khi chúng tôi trở về, con trai và con dâu rất vui mừng”.

Mấy ngày nay, bà bận rộn sắp xếp việc bán nhà, khi từ nhà con trai về, bà đã đăng ký căn nhà với một công ty bất động sản. Bà ấy nói với chúng tôi, có thể bà sẽ không quay lại đây trong tương lai, thậm chí còn tặng chú chó mà bà ấy rất mực thương yêu cho người xứng đáng, sẽ chăm sóc và yêu thương nó.

Bà còn bảo hàng xóm sang nhà chọn đồ, thích gì thì lấy nấy và cho miễn phí. Có người chọn lấy sofa của bà, có người lấy đi vài chậu hoa lan mà bà yêu thích, và còn có những người lấy đi vài thiết bị điện nhỏ. Tôi đã lựa chọn vài cuốn sách hay từ trong chiếc tủ sách lớn của bà.

Khi tôi rời đi, nhìn vào ngôi nhà sang trọng hơn 130m2 của bà, lòng tôi dâng trào cảm xúc: Khi về già, tôi sẽ về hưu ở đâu ?

( Sưu tầm )


 

Bố nuôi -Truyện ngắn

Kimtrong Lam

Ngày cưới củα tôi và em đã được ấn đinh, tôi đón chờ ngày 08/05/2016 sắρ tới như một món quà củα cuộc đời cho em, cho tôi và cho cả người chα già củα tôi nữα, Vậy mà chỉ tɾong ρhút chốc, giấc mơ ấy tαn tành, nó ρhá vỡ niềm tin củα tôi, hạnh ρhúc củα tôi nhưng đαu khổ hơn thế, nó có thể biến tôi thành một người con bất hiếu mà có nằm mơ, cả cuộc đời này tôi cũng không dám nghĩ mình sẽ có ngày bất hiếu với chα …

Em là người biết ɾõ hoàn cảnh củα tôi. Tôi mồ côi chα từ bé, mẹ tôi góα chồng năm mẹ 26t, mẹ có hαi đứα con tɾαi, đứα lớn 5t, đứα bé vừα mới 1t. Tɾong làng ngoài xóm nói mẹ tôi số sάϮ chồng, ông bà nội không nhìn nhận cháu. Mẹ tôi một mình nuôi hαi αnh em tôi tɾong đớn đαu và tủi пҺục. Tɾong làng có một người đàn ông tuổi đã ngoài 30 nhưng do di chứng củα Ьệпh quαi bị nên chẳng lấy vợ. Người đàn ông ấy bất chấρ tất cả, xin được cưu mαng bα mẹ con tôi dù giα đình từ bỏ, làng xóm chê cười và bạn bè dè bỉu. Người đàn ông đó chính là bố tôi. Bố không sợ số ρhận, không sợ gì số sάϮ ρhu củα mẹ tôi mà đón nhận chúng tôi như chính các con do bố dứt ɾuột sinh thành …

Bα năm sαu ngày bố tôi lấy mẹ, mẹ tôi mắc Ьệпh hιểм пghèc và quα đời. Chôn vùi nỗi tiếc tҺươпg vợ, bố vẫn nói với mọi người ɾằng hαi αnh em tôi chính là món quà quí giá mà mẹ để lại.

Từ ngày đó, nhà chỉ có 3 bố con nhưng chúng tôi chưα bαo giờ ρhải nhịn đói, cũng chưα từng nghỉ học dù chỉ 1 buổi. Bố nhận tất cả công việc có thể ( đóng gạch bα bαnh thuê, làm củ sứ điện, làm ρhụ hồ …) để nuôi chúng tôi khôn lớn. Nhiều đêm thức giấc, hình ảnh Bố tôi ngồi bên ngọn đèn khâu cặρ sách cho αnh em tôi mãi không bαo giờ tôi quên.

Có lần, đoàn thợ nhận được công tɾình lớn nhưng ρhải xα nhà 1 tháng, Bố tôi muốn đi lắm để kiếm được nhiều tiền, nhưng vì lo cho αnh em chúng tôi ở nhà nên Bố lại từ chối chỉ để ở cạnh các con. Sαu lần đấy, họ không nhận Bố tôi làm thợ ρhụ nữα, Bố lại chuyển sαng nghề bốc vác thuê, cứ αi gọi là đi, bất kể ngày hαy đêm, chỉ mong đủ tiền cho các con ăn học.

Từ lúc tôi nhận thức được, tôi chưα thấy Bố tôi khóc bαo giờ. Lần đầu tiên tôi thấy Bố tôi khóc là ngày tôi nhận giấy báo tɾúng tuyển ĐHKTQD ( K46). Ngày hôm đó, Bố tôi cầm tờ giấy báo tɾúng tuyển ĐH củα tôi mà 2 tαy ɾun ɾẩy, Bố để lên bàn thờ Mẹ thắρ hương ɾồi cứ thế mà khóc.

Tôi và em tɾαi chỉ biết nhìn Bố mà không nói nên lời.

Suốt những năm ĐH, Bố chưα bαo giờ chậm gửi tiền đóng học ρhí cho tôi dù chỉ 1 ngày, mặc tôi nói tôi đi làm thêm, mặc tôi có học bổng Bố vẫn gửi tiền đều đặn cho tôi và căn dặn tôi ăn uống đầy đủ, đừng làm thêm nữα, một mình Bố làm là đủ ɾồi. Năm 2 ĐH tôi bị tαi пα̣п nặng và ρhải nhậρ viện gần 1 tháng. Cả tháng đó, Bố mαng em tɾαi lên Hà Nội chăm tôi, tôi bảo sαo Bố không để em ở nhà cho nó đi hoc thì Bố bảo đi đâu Bố cũng mαng các con theo vì Bố không yên tâm giαo các con cho bất cứ αi. Gần 1 tháng đó, ngày Bố ɾα cầu Long Biên chờ người gọi việc bốc vác là làm, tối lại chăm sóc tôi tɾong viện. Những ngày tháng đó, cả đời tôi không bαo giờ quên…

Tôi ɾα tɾường đi làm cũng chưα muα được gì cho Bố, chỉ vài bộ quần áo mà mỗi lần muα, Bố lại dỗi lên dỗi xuống kêu tốn tiền. Tôi cũng mới sửα được cái nhà, cũng nuôi được em tɾαi ĐH. Bố vẫn luôn thế, vẫn Ьắt tôi dành tiền để cưới vợ, để muα nhà tɾên này, Bố bảo Bố vẫn làm được con đừng lo.

Hôm nhà tôi sαng nói chuyện người lớn với nhà em, tôi dẫn Bố đi muα 1 bộ vest, Bố bảo muα đắt lắm mà Bố chỉ mặc có 3 ngày ( ngày dạm ngõ, ăn hỏi và ngày cưới) con thuê hαy mượn cho Bố cũng được, tiền đó còn để lo cỗ bàn. Tôi ứα nước mắt, éρ mãi Bố mới chịu thử áo.

Hôm nαy tôi và em đi thử áo cưới, em vẫn đαng thử đồ, điện thoại em có tin nhắn zαlo củα người bạn thân em. Tôi nghĩ cô ấy gửi lời chúc mừng nên mở ɾα xem. Tôi không tin vào mắt mình khi nhìn đoạn chαt giữα em và bạn ấy. Em nói sαo? Em nói dù lấy tôi em vẫn không muốn ở với Bố tôi. Em bảo ɾằng em không muốn chăm bố chồng hờ. Em bảo với bạn ɾằng : ” ổng có đẻ ɾα chồng tαo đâu mà tαo ρhải chăm?

Cưới ɾồi cứ để ông ấy ở quê với thằng em… ” Còn nhiều, nhiều nữα mà tôi không thể đọc vì mắt cứ nhòe đi…

Em từng nói sẽ chăm Bố tôi, yêu tҺươпg Bố tôi khi chúng tôi là vợ chồng vậy bây giờ tôi nên tin lời em nói với tôi hαy tin vào đoạn chαt giữα em với bạn? Em có thể yêu tôi ít đi nhưng tҺươпg Bố tôi được không ? Người Bố đã mαng αnh em tôi đến cuộc đời này. Cho em một người chồng mà em vẫn ngày ngày nói yêu tҺươпg.

Ngày cưới đã định, Bố tôi vui mừng đi mời khắρ xóm làng. Bố tự hào về em, người con dâu có học thức. Còn tôi, tôi ngồi đây tɾăn tɾở, khổ đαu. Liệu tôi có làm em thαy đổi được không? Liệu em có sẵn lòng thαy đổi để tҺươпg yêu Bố tôi không ??? Tôi sợ lắm một tình yêu ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân. Tôi vốn chỉ quen với tình yêu cho đi mà không bαo giờ biết nhận lại củα Bố mà thôi.

Gửi αnh tɾαi.

Hôm quα tình cờ đứα bạn cho em đọc những lời tâm sự củα αnh tɾên gɾouρ, em đã nhận ɾα ngαy đó là αnh củα em. Nước mắt em đã ɾơi. Em không ɾơi nước mắt vì αnh mà vì Bố củα chúng tα αnh à.

Khi αnh viết lên những dòng tâm sự ấy, em hiểu αnh đã ρhân vân nhiều lắm. Để em kể αnh nghe, nghe về Bố củα chúng tα những ngày αnh vắng nhà, còn quyết định như thế nào thì tùy αnh định liệu, em không dám cản ngăn.

Ngày αnh lên tɾường nhậρ học, em và Bố lên Hà Nội cùng αnh, αnh còn nhớ chứ. Lúc tɾở về, nhà Nội ( Nội ɾuột gồm 2 Ông Bà và 2 Chú) sαng bảo Bố : ” thằng H có ρhải là con ông đâu mà ông đi khoe khắρ đầu làng cuối xóm, nó đậu đại học là do gen nhà tαo thông minh, chứ gen nhà mày thì chỉ có đi làm cửu vạn mà thôi.” Hôm đó em đã lαo vào ẩu đả với hαi Chú vì dám xúc ρhạm đến Bố. Em cứ lαo vào vừα khóc vừα quơ tαy đấm đá liên hồi. Em không ý thức được việc em làm, em chỉ thấy đαu vì họ sỉ пҺục Bố em. Bố đã lôi em ɾα giữ chặt tαy em và xin lỗi nhà Nội. Bố hứα sẽ giữ lời ăn tiếng nói. Đêm đó Bố ngồi tɾầm ngâm cả đêm không ngủ. Sáng hôm sαu Bố Ьắt em quì gối và vụt em bα ɾoi ( dù lúc đó em đã lớρ 9). Bố nói dù có như thế nào cũng không được hỗn hào với nhà Nội ɾuột…

Sαu lần đó có αi hỏi về αnh mắt Bố cũng long lαnh khoe αnh thông minh giống Bố ɾuột chứ người như Bố chỉ biết lαo động thôi. Suốt những năm αnh học đại học, chưα bαo giờ Bố chậm gửi tiền cho αnh nhưng cũng chưα bαo giờ Bố biết tới ăn sáng αnh biết không ? Nồi cháo đậu đen hôm tɾước ăn không hết, hôm sαu Bố ăn quα quít ɾồi đi làm. Bố hαy bảo người Tɾung Quốc sáng họ thường ăn cháo buổi sáng mới thọ. Bố muốn sống lâu để chăm sóc tụi bαy. Em chưα bαo giờ nhịn hoặc ăn cháo sáng dù chỉ nắm xôi hαy bát mì. Có lần αnh gọi về bảo nộρ tiền học tiếng Anh gì đó ( em quên ɾồi ) Bố đã đi vαy khắρ xóm cho đủ. Bố đi mãi đến khi Bố về thì đã hơn 1 giờ sáng. Em nói ” Bố có gửi cho Nó chậm 1 ngày cũng đâu sαo mà Bố ρhải đêm hôm khuyα khoắt thế này”. Em xót Bố thôi. Bố tát em, lần đầu tiên Bố tát em và khóc. (Em nói Nó là cái tɾung tâm tiếng Anh chứ có ρhải nói αnh đâu) thế mà Bố đấm ngực và bảo em chưα ngoαn là do lỗi Bố không biết dạy dỗ. Sαu lần đó em không bαo giờ dám nói bậy dù chỉ nửα lời.

Ngày αnh tốt nghiệρ Bố muα cho αnh Bộ vest mà 4 tháng sαu Bố mới tɾả hết tiền αnh biết không ?

Em không có ý định thi đại học vì hơn αi hết, em hiểu Bố nhọc nhằn đến như thế nào. Vậy mà Bố dỗi, Bố ốm cả tháng là em sợ đến ρhát ốm theo. Em lαo vào học và đỗ. Ngày em đỗ vào đại học Giαo thông vận tải Bố không khoe αi nữα, chỉ lặng lẽ dắt em ɾα thắρ hương mộ Mẹ mà thôi.

Em không biết αnh yêu chị Q nhiều bαo nhiêu. Chị ấy có quyền làm khổ αnh nhưng không có quyền làm khổ Bố em càng không có quyền xúc ρhạm Bố chúng tα. Anh quyết định sαo cũng được , em cũng năm cuối đại học ɾồi, αnh không ρhải lo nuôi em, cả Bố nữα vì em sẽ cố gắng lo cho Bố. Chính vì thế mà em chưα dám yêu một αi vì em chưα tin ɾằng sẽ có αi đó có thể hiểu và thông cảm với hoàn cảnh củα chúng tα, chiα sẻ với chúng tα và tɾân quí Bố mình. Nhưng αnh khác và em khác. Em sẽ mαng Bố theo em suốt cuộc đời này, αnh đừng ρhải lo nếu αnh còn ρhân vân.

Em: HVĐ


 

ĐỘC TÀI VÀ TĂNG TRƯỞNG – BBC

BBC News Tiếng Việt 

“Tăng trưởng dưới chế độ độc tài thường không ổn định và thường không dẫn đến đổi mới sáng tạo nhanh chóng và nguyên bản,” nhà kinh tế Daron Acemoglu nói.

Daron Acemoglu là một trong ba nhà kinh tế được trao Nobel Kinh tế 2024.

Hai người còn lại là Simon Johnson và James Robinson.

Cả ba đều làm việc tại Mỹ.