TRUYỀN CẢM HỨNG-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Thánh Thần sẽ dạy cho anh em biết những điều phải nói!”.

Các nhà soạn nhạc vĩ đại không bắt đầu sáng tác vì được truyền cảm hứng, nhưng họ được truyền cảm hứng vì cần cù. Beethoven, Wagner, Bach và Mozart cần cù với công việc của mình như một kế toán viên cần cù. Họ không lãng phí thời gian để chờ đợi nguồn cảm hứng; nhưng nhờ cần cù, họ trở nên những con người thổi hơi và truyền cảm hứng!

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay giới thiệu một khuôn mặt, một tính cách luôn cần cù – Phaolô! Nhờ đó, Phaolô trở nên vị tông đồ dân ngoại luôn thổi hơi và ‘truyền cảm hứng’ cho người khác.

May mắn hơn các nhạc sĩ, Phaolô không chỉ nhờ vào sự cần cù – cầu nguyện, kết hiệp với Đấng đã kêu gọi mình – nhưng còn nhờ một sức thiêng từ trên, Chúa Thánh Thần, Đấng thổi hơi và ‘truyền cảm hứng’ cho ngài. Đến lượt Phaolô, Phaolô truyền cảm hứng cho các tín hữu, “Tôi không ngừng tạ ơn Thiên Chúa vì anh em, khi nhắc tới anh em trong những lời cầu nguyện của tôi” – bài đọc một. Với những lời lẽ hết sức đạo đức, Phaolô đưa ra một tầm nhìn tuyệt vời về sự vĩ đại tột cùng của Chúa Kitô, Đấng đang ngự bên hữu Chúa Cha trong vinh quang; cũng là Đấng trở nên một phần thân thiết trong đời sống tín hữu. “Xin Người soi lòng mở trí cho anh em thấy rõ, đâu là niềm hy vọng anh em đã nhận được, nhờ ơn Người kêu gọi, đâu là gia nghiệp vinh quang phong phú anh em được chia sẻ cùng dân thánh!”.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu khẳng định Chúa Thánh Thần là Đấng thổi hơi và ‘truyền cảm hứng!’. Ngài báo trước, vào những ngày khốn quẫn, khi các môn đệ bị điệu ra trước vua chúa quan quyền, thì chính Chúa Thánh Thần sẽ dạy cho họ biết phải nói gì và nói thế nào. Tuyệt vời thay! Bản thân Chúa Giêsu cũng đã sống niềm tin ấy trong suốt đời mình đến mức hoàn hảo. Ngài đã không nghiên cứu những nhân vật sẽ đối chất Ngài; cũng không tìm cách lựa lời để nói những gì và không nên nói những gì; Ngài không chuẩn bị một cách xử thế nào khác ngoài sự kết hợp tuyệt đối với Chúa Thánh Thần và với Chúa Cha. Từ đó, Ngài được thổi hơi và ‘truyền cảm hứng’ để đi đến cùng – tận thập giá – và hoàn tất chương trình cứu độ của Chúa Cha.

Anh Chị em,

“Thánh Thần sẽ dạy cho anh em biết những điều phải nói!”. Trong cuộc sống, dẫu chúng ta có thể sẽ không bị bắt bớ vì đức tin, nhưng có thể sẽ phải trải qua nhiều hình thức thẩm vấn và kết án khác nhau từ thế gian và thậm chí từ anh chị em mình. Vào những lúc ấy, bạn bị thách thức phản ứng; và nhiều khả năng, bị cám dỗ để tự vệ trong giận dữ hoặc tấn công lại. Vậy nếu những lời của Chúa Giêsu hôm nay được hiểu và sống một cách thiết thực, nó có tác dụng xoa dịu và trấn an bạn trong bất kỳ trải nghiệm đắng cay nào. Chúa Thánh Thần sẽ dẫn dắt chúng ta trong khiêm tốn và nhẫn nhịn với điều kiện bạn và tôi luôn ngoan ngoãn làm theo gợi hứng của Ngài. Điều này chỉ có thể thực hiện, nếu chúng ta biết xây dựng cho mình một thói quen cần cù cầu nguyện, chú ý đến tiếng nói của Thánh Thần, một tiếng nói bên trong linh hồn.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con luôn cần cù cầu nguyện; nhờ đó, con ngoan nguỳ với Chúa Thánh Thần. Không được vậy, con chẳng thổi hơi, chẳng ‘truyền cảm hứng’ cho ai!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim bang Nguyen

*********************************************

Thứ Bảy Tuần XXVIII – Mùa Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

8 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thầy nói cho anh em biết: phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Con Người cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa. 9 Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì sẽ bị chối trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa.

10 “Bất cứ ai nói phạm đến Con Người, thì còn được tha ; nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần, thì sẽ chẳng được tha.

11 “Khi người ta đưa anh em ra trước hội đường, trước mặt những người lãnh đạo và những người cầm quyền, thì anh em đừng lo phải bào chữa làm sao, hoặc phải nói gì, 12 vì ngay trong giờ đó, Thánh Thần sẽ dạy cho anh em biết những điều phải nói.”


 

Báo VnExpress gỡ hình về giải Nobel Kinh tế 2024

 Đài Á Châu Tự Do

Hình ảnh với nội dung quy trách nhiệm cho thể chế chính trị về tình trạng giàu nghèo giữa các quốc gia đã bị báo VnExpress gỡ bỏ trên trang Facebook.

Ảnh chụp màn hình của bài đăng gốc về giải Nobel Kinh tế năm 2024, được đăng lúc 12:05 trưa ngày 18 tháng 10, chứa dòng chữ “Chênh lệch giàu nghèo giữa các nước là do thể chế”.

Nhưng theo lịch sử chỉnh sửa của bài đăng trên, chỉ 40 phút sau, lúc 12:45 hình ảnh gốc đã bị gỡ bỏ và thay thế bằng hình ảnh mới có nội dung “Nobel Kinh tế 2024 giải thích chênh lệch giàu-nghèo”.

Giải Nobel Kinh tế năm nay được trao cho ba kinh tế gia đang làm việc tại Hoa Kỳ, hai trong số đó là tác giả của cuốn sách “Tại sao các quốc gia thất bại” được Nhà xuất bản Trẻ phát hành bản tiếng Việt năm 2013.

Ngày 15 tháng 10, RFA đưa tin hiện cuốn sách này đã bị cấm tái bản ở Việt Nam mà không rõ lý do.

#RFAVietnamese #NobelPrize #NobelPrize2024 #censorship #kiemduyet

Thượng Viện California vinh danh bà Khúc Minh Thơ, ân nhân cựu tù nhân chính trị và thuyền nhân-Văn Lan/Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

October 18, 2024

Văn Lan/Người Việt

SANTA ANA, California (NV) – Lễ vinh danh bà Khúc Minh Thơ, ân nhân của cựu tù nhân chính trị, được Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại tổ chức vào Chủ Nhật, 13 Tháng Mười, tại nhà hàng White Palace 2, Santa Ana.

Cựu Trung Úy Trần Ngọc Vinh, cựu tù nhân chính trị, chứng minh hồ sơ ký hiệu R.123 do bà Khúc Minh Thơ can thiệp để gia đình ông được qua Mỹ theo chương trình H.O. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Tại buổi lễ, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn đã trao bằng tưởng lục của Thượng Viện California vinh danh bà Khúc Minh Thơ vì những công lao của bà đã ròng rã trong hơn 30 năm để thiết lập hồ sơ “Tù Cải Tạo,” vận động các cơ quan hành pháp và lập pháp Hoa Kỳ để chấp nhận cho các cựu tù nhân chính trị và gia đình được định cư tại Hoa Kỳ theo chương trình H.O.

Bà Khúc Minh Thơ đã từng gõ cửa các vị dân cử các cấp ở Quốc Hội Mỹ để nhờ can thiệp cho không những trường hợp tù chính trị Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) được qua Mỹ theo diện H.O, mà bà cũng là ân nhân của những thuyền nhân vượt biển ở các trại tị nạn sau năm 1975 cũng được xét định cư tại Mỹ.

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, con của một trong những gia đình thuyền nhân năm xưa, sau khi đã vận động, được Thượng Viện California chấp thuận, đã trao một bằng tưởng lục đến bà Khúc Minh Thơ để vinh danh bà.

MC Thanh Tùng (phải) và MC Đỗ Thanh, hậu duệ của đại gia đình H.O., cầm một bức vải trắng lớn có chữ ký của những thuyền nhân năm xưa tại trại tị nạn Hồng Kông, ngày 14 Tháng Mười, 1989, phản đối bị trả lại Việt Nam, và được định cư Mỹ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Dược Sĩ Cao Xuân Thanh Ngọc, một trường hợp tiêu biểu cho lớp hậu duệ của đại gia đình H.O., cha của cô là một người tù “cải tạo,” khổ sai suốt 10 năm trong các trại tù cộng sản từ Nam ra Bắc, trong khi mẹ cô vất vả trăm bề để nuôi năm người con.

Cô xúc động nói: “Gia đình chúng tôi được định cư tại Hoa Kỳ theo chương trình H.O. là một sự nỗ lực thật không dễ chút nào đối với nhiều nhân sĩ trong Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam. Người tôi muốn vinh danh nhiều nhất là bà Khúc Minh Thơ, người đã thấu hiểu những thảm cảnh của những người tù ‘cải tạo,’ khi bà đã làm việc không ngừng nghỉ.”

Tiếp đến, hai MC Thanh Tùng và MC Đỗ Thanh cầm một bức vải trắng lớn có chữ ký của những thuyền nhân năm xưa tại trại tị nạn Hồng Kông, ngày 14 Tháng Mười, 1989, phản đối bị trả lại Việt Nam, và được định cư Mỹ nhờ công lao của bà Khúc Minh Thơ đã can thiệp. Bức vải này sau đó được trao lại cho ký giả Triều Giang, người tiếp nhận hồ sơ cựu tù chính trị từ bà Khúc Minh Thơ, để chuyển giao cho thư viện Lubbock tại đại học Texas Tech University.

Bác Sĩ Phạm Đức Vượng, chủ tịch Hội Đồng Điều Hành Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại, phát biểu trong buổi lễ vinh danh bà Khúc Minh Thơ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ông Trần Ngọc Vinh, Khóa 6/69 Trường Bộ Binh Thủ Đức, về Sư Đoàn 25 Bộ Binh với cấp bậc trung úy, kể lại sau khi ra tù bảy năm “cải tạo,” ông gửi trực tiếp hồ sơ của gia đình qua cho người anh ở Mỹ, để gửi qua nhờ bà Khúc Minh Thơ can thiệp.

Ông kể: “Khi hồ sơ ở Mỹ gửi về, chỉ có tôi, vợ tôi và con gái được qua Mỹ, cháu nội tôi bị ở lại. Vì cha nó mất sớm nên tôi nuôi cháu từ lúc mới 2 tháng tuổi, tôi nghĩ nếu gia đình đi Mỹ hết thì cháu nội ai nuôi nên gửi tiếp một thư.”

“Đến 1998 thì phía Mỹ đồng ý cho cháu nội tôi đi theo hồ sơ R13, số thứ tự R.123, là số hồ sơ đặc biệt do bà Khúc Minh Thơ vận động tại Mỹ, nếu hồ sơ H.O. làm tại Việt Nam chắc là không đi được. Gia đình tôi mang ơn bà Khúc Minh Thơ hết sức, nhờ bà vận động can thiệp với chính phủ Mỹ nên tất cả bốn người trong gia đình tôi được ra đi, lúc đó cháu nội tôi mới 5 tuổi,” ông xúc động kể.

Dược Sĩ Cao Xuân Thanh Ngọc, một trong những trường hợp thành công tiêu biểu của hậu duệ đại gia đình H.O., cám ơn bà Khúc Minh Thơ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

“Cháu nội tôi nay đã tốt nghiệp đại học và thành tài trong xã hội Hoa Kỳ. Xin hết lời cám ơn bà, một vị đại ân nhân của các cựu tù ‘cải tạo,’ nếu không có bà có lẽ chúng tôi cũng tàn tạ như bao nhiêu người tù chính trị VNCH nghèo đói khác còn ở lại quê nhà,” ông nghẹn ngào nói.

Bà Khúc Minh Thơ, chủ tịch Hội Gia Đình Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam, từ năm 1989 và trước đó nữa, chỉ ngủ được bốn giờ một ngày, thì giờ còn lại dành hết cho chương trình H.O.

Mỗi ngày bà nhận hàng bao bố thư của bưu điện gửi đến, đọc và lựa lọc lại những trường hợp đặc biệt như can thiệp cho vợ con, gia đình những người tù chính trị đã chết trong tù cũng được định cư, rồi đến những hồ sơ con lai, rồi đến chương trình ODP.

Bà đã hoạt động hết mình để chính phủ Mỹ can thiệp với nhà cầm quyền Việt Nam, để một là trả tự do cho những người tù “cải tạo,” hai là cho họ cùng gia đình được định cư tại Hoa Kỳ, để cứu vớt những người tù đang bị giam cầm, tra tấn, tù đày áp bức hành hạ trong lao tù Cộng Sản.

Hợp ca “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” trong lễ vinh danh bà Khúc Minh Thơ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Sau cuộc chiến Việt Nam, hàng chục ngàn sĩ quan, công chức VNCH bị đi tù “cải tạo,” vợ con họ bị đẩy vào đường kinh tế mới, không được học lên cao, hàng ngàn gia đình con lai bị kỳ thị và bạc đãi, cuộc sống không hy vọng và không tương lai.

Gần 300,000 cựu tù nhân chính trị, gồm những cựu quân nhân Quân Lực VNCH và các viên chức dân sự, cùng gia đình đến được xứ sở tự do theo chương trình H.O., đến hôm nay con số ấy đã lớn lên đến hàng triệu người Việt, để con cháu thành công nơi hải ngoại trong mọi lãnh vực.

Buổi lễ vinh danh bà Khúc Minh Thơ như một “Bà Tiên,” còn có tên gọi thân thương là “Cô Bảy Sa Đéc,” một vị nữ lưu đáng kính, dù tuổi cao đã không đến dự được nhưng với trái tim nhân ái, vẫn lưu lại trong lòng những người được cứu và sống cuộc đời đáng sống nơi xứ người. [qd]


 

THÁNH LUCA TÔNG ĐỒ, Antiochia, Greece (thế kỷ I)- Cha Vương

Chào bình an! Hôm nay giáo hội mừng kính THÁNH LUCA TÔNG ĐỒ, Antiochia, Greece (thế kỷ I). Mừng quan thầy đến những ai chọn thánh Luca làm bổn mạng nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 18/10/2024

Thánh Luca là một người Hy lạp, ngoại giáo. Khi Thánh Phaolô loan báo Tin Mừng ở thành Troa, Luca đã tin, đã nhập đạo và đã đi theo làm môn đệ của thánh Phaolô nhiều năm.

Thánh Luca là một thầy thuốc. Người ta biết đến ngài vì ngài viết Tin Mừng Chúa Giêsu. Tin mừng theo ngài viết, qua cách diễn tả tài tình,  cách hành văn lưu loát và truyền cảm, cho ta thấy

-Chúa Giêsu nhân từ: cảm thương, tha thứ qua những truyện: người con phung phá, ông Giakêu thu thuế, người Samaritanô nhân hậu, người trộm lành.

-Chúa Giêsu thương người nghèo.

-Chúa Giêsu cầu nguyện và dạy cầu nguyện. Tin mừng theo Luca là  Tin mừng về niềm vui, Tin mừng về cứu rỗi, Tin mừng về Chúa Thánh Thần và Ðức Mẹ Maria. Nhờ ngài sưu tầm và viết lại mà người ta biết Ðức Mẹ khiêm tốn “Xin vâng” nhận làm Mẹ Con Chúa nhập thể trong ngày thiên thần truyền tin ngôi hai làm người. Ðức Mẹ đi thăm bà Isave, xướng kinh “Ngợi khen tuyệt vời”. Ðức Mẹ sinh Chúa Cứu thế, Ðức Mẹ dâng Chúa trong đền thánh, Ðức Mẹ tìm thấy Chúa trong đền thờ, Ðức Mẹ cầu nguyện với các tông đồ chờ Chúa Thánh Thần.

Thánh Luca còn viết sách Tông đồ Công vụ nói lên sự hiệp nhất, sinh hoạt của cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi. Nhờ ngòi bút của Ngài, mọi người hiểu rằng Giáo Hội của Chúa ngay từ lúc ban đầu luôn có Chúa Thánh Thần luôn thúc đẩy mọi hoạt động.

Thánh Luca đã lãnh nhận triều thiên tử đạo lúc 84 tuổi cùng với thánh Tông đồ Anrê tại vùng Achai. Người ta vẽ con bò chỉ về người, con bò là một trong bốn con vật theo thị kiến của ngôn sứ Egiekien đã thấy. Tin mừng theo Luca bắt đầu bằng chuyện ông Giacaria dâng lễ vật trong đền thờ Giêrusalem.

(Nguồn: mạng Dân Chúa)

Thánh Luca là người tận tuỵ làm việc trong việc rao giảng Phúc  âm, đặc biệt là giúp đỡ Thánh Phaolô. Do đó, biểu tượng Con Bò thể hiện sức lao động của con bò trong Phúc  âm và sự chịu đau khổ vì danh Đức Giêsu Kitô.

Bạn đã và đang làm gì để công tác vào việc giao giảng Lời Chúa? Hôm nay mời Bạn hãy dùng những phương tiện truyền thông hiện đại sẵn có trong tầm tay để rao giảng Tin Mừng bằng mọi cách (Facebook, text, email…) gởi đi cho bạn bè và người thân những câu Kinh Thánh và bài suy niệm hàng ngày. Công việc tuy nhỏ bé nhưng nó cũng đóng một vai trò quan trọng trong công việc giao giảng Lời Chúa.

From: Do Dzung

*********************

LỜI CHÚA LÀ THẦN TRÍ VÀ SỰ SỐNG ( TV 18 ) | Quang Thái | Sáng tác : Tường Ân

Khủng hoảng địa chính trị tái thúc đẩy thị trường tàu ngầm thế giới (RFI)

« Khủng hoảng địa chính trị tái thúc đẩy thị trường tàu ngầm thế giới », « Thị trường tầu ngầm đang ở thời hoàng kim ». Trên đây là những nhận định của các báo Pháp Le Monde ngày 14/10 và Les Echos hôm 27 và 28/09. Ngày càng có nhiều quốc gia muốn trang bị tàu ngầm, loại vũ khí đắt tiền, nhưng tinh vi và có sức răn đe vô song.

Tầu ngầm hạt nhân Barracuda lớp Suffren của Hải Quân Pháp tại cảng quân sự Toulon, miền nam nước Pháp, ngày 06/11/2020.

Tầu ngầm hạt nhân Barracuda lớp Suffren của Hải Quân Pháp tại cảng quân sự Toulon, miền nam nước Pháp, ngày 06/11/2020. AFP – NICOLAS TUCAT

Thùy Dương

Minh họa cho những nhận định trên là thông tin Canada gọi thầu mua 12 tàu ngầm mới chạy bằng năng lượng thông thường và có khả năng di chuyển bên dưới sông băng. 4 tàu ngầm hiện có của Canada thuộc lớp Victoria mua của Anh vào cuối những năm 1990. Báo kinh tế Pháp Les Echos ngày 27/09 nhấn mạnh đây là cuộc gọi thầu lớn nhất thế giới trong lĩnh vực tàu ngầm. Chính phủ Canada nhận định: « Những tàu ngầm của chúng tôi ngày càng lỗi thời và chi phí bảo trì rất lớn ». Ottawa dự kiến thay mới đội tàu vào giữa những năm 2030. Để đề phòng, muộn nhất vào năm 2028 Canada phải ký hợp đồng nếu muốn nhận chiếc tàu ngầm mới đầu tiên vào năm 2035, và để có thể sản xuất một phần ngay trên lãnh thổ Canada nhờ được chuyển giao công nghệ.

Trong khi đó, tập đoàn đóng tầu của Pháp Naval Group hôm 30/09 ký kết hợp đồng trị giá 5 tỉ euro, bán 4 tàu ngầm Barracudas tải trọng 3.000 tấn cho Hà Lan sau 7 năm đàm phán.

Theo Le Monde, việc lựa chọn loại tàu ngầm « viễn chinh » Barracudas nói lên nhiều tham vọng của Hà Lan. Tầu ngầm Barracuda chạy rất êm, được trang bị vũ khí hạng nặng và đa năng, như tấn công, phát hiện, trinh sát, rà phá bom mìn … Tầu ngầm Barracuda có thể được triển khai ở mọi đại dương trên toàn cầu và hoạt động dưới nước liên tục trong một thời gian rất dài. Công nghệ bình điện lithium-ion cải tiến của Saft, một công ty con của TotalEnergies, cho phép tàu ở dưới nước lâu hơn và khả năng bắn tên lửa Tomahawk của Mỹ, là điểm nổi bật của Barracuda.

Liên quan đến Canada, chính bối cảnh địa chiến lược đã thúc đẩy Ottawa thay mới đội tầu ngầm, tăng gấp 3 lần số tàu ngầm hiện có : băng tan chảy khiến các tuyến đường biển ở vùng cực trở thành các tuyến chiến lược cả về quân sự và thương mại, vào lúc Nga và Trung Quốc đang củng cố, tăng cường sự hiện diện ở vùng Cực Bắc. Bộ trưởng Quốc Phòng Canada Bill Blair, được Le Monde trích dẫn, cho biết cuộc cạnh tranh dành cho các nhà sản xuất có khả năng đáp ứng nhu cầu của Ottawa, bất kể châu Âu hay châu Á.

Vẫn bộ trưởng Quốc Phòng Canada Bill Blair, được báo Les Echos trích dẫn, khẳng định : « Là một quốc gia Bắc Cực, Đại Tây Dương và Thái Bình Dương có đường bờ biển dài nhất thế giới, Canada cần một hạm đội tàu ngầm mới. Việc mua tới 12 tàu ngầm chạy bằng năng lượng thông thường, có khả năng hoạt động dưới băng cho phép Hải quân Hoàng gia Canada tăng cường khả năng phát hiện và ngăn chặn các mối đe dọa hàng hải, kiểm soát bờ biển, cũng như triển khai sức mạnh và khả năng tấn công xa hơn từ bờ biển của mình ».

Les Echos nhắc lại là vào tháng 04, Canada đã thông qua chiến lược mới về quốc phòng và an ninh, mang tên « Phương Bắc của chúng ta, mạnh mẽ và tự do ». Một trong những thách thức chính là sự nóng lên ở Bắc Cực nhanh gấp 4 lần so với mức trung bình của thế giới. Với sự tan chảy của băng đá, hơn bao giờ hết Bắc Băng Dương có nguy cơ trở thành một không gian cạnh tranh mới. Một số người thậm chí cho rằng đến năm 2050, do biến đổi khí hậu, một tuyến hàng hải hiệu quả nhất kết nối châu Âu và châu Á sẽ được mở ra tại Bắc Băng Dương.

Hiện nay, hành lang tây-bắc của Canada và vùng Bắc Cực đã trở nên dễ tiếp cận hơn và chính phủ Canada cho biết đang quan sát thấy « sự gia tăng hoạt động của Nga, và ngày càng nhiều tàu nghiên cứu và giàn giám sát lưỡng dụng của Trung Quốc thu thập dữ liệu về Bắc Canada », nhất là để định vị các nguồn năng lượng tiềm ẩn có thể khai thác và tất cả các nguồn tài nguyên dưới đáy biển.

Cơ động và không dễ bị phát hiện

Chi tiêu quân sự trên toàn thế giới đã tăng lên từ 10 năm trở lại đây, lên thành 2.443 tỷ đô la vào năm 2023, tương đương 2.225 tỷ euro, và số tàu ngầm quân sự (444) cũng sẽ tăng. Le Monde trích dẫn tổ chức tư vấn Mordor Intelligence, theo đó thị trường từ năm 2019 đến năm 2029 sẽ tăng gấp đôi về giá trị, chủ yếu ở khu vực Bắc Mỹ. Theo chủ tịch – tổng giám đốc của Naval Group, Pierre Eric Pommelet, ngày càng có nhiều quốc gia có kế hoạch trang bị thêm số lượng tàu ngầm, hoặc thậm chí thành lập một đội tầu ngầm, trong đó có nhiều nước như Ấn Độ, Ai Cập, Brazil, Peru, Colombia, Argentina và Indonesia. Ả Rập Xê Út cũng được ghi nhận có chương trình hải quân tham vọng.

Các đại dương là không gian chung, nhưng tại một số khu vực xảy ra tranh chấp. Đơn cử là ở Biển Đông, nơi Philippines đang trang bị tàu ngầm để đối phó với mối đe dọa từ Bắc Kinh. Trong khi đó, để đối phó với Nga, Ba Lan và Na Uy lần lượt muốn có thêm 3 và 6 tàu ngầm được trang bị vũ khí đủ mạnh và có tầm hoạt động xa. Cơ động và khó có thể bị phát hiện, tàu ngầm có thể duy trì mối đe dọa thường trực và có thể được triển khai ở mọi đại dương, bảo đảm an ninh của các tuyến đường thương mại, cũng như bảo vệ cơ sở hạ tầng (cáp Internet, đường ống dẫn khí đốt, khu vực cảng, biển …)

Chủ tịch – tổng giám đốc của Naval Group, Pierre Eric Pommelet, phân tích là chỉ một vài tàu ngầm cũng có thể bảo đảm an ninh cho cả một khu vực rộng lớn, nhất là những vùng đặc quyền kinh tế của các quốc gia tiếp giáp biển. Đó là những ưu thế mà các tàu mặt nước không có, nên dễ bị tên lửa và drone biển tấn công, như cách mà Ukraina sử dụng để tấn công hạm đội Nga ở Hắc Hải.

Nhìn sang Les Echos, tờ báo kinh tế của Pháp hôm 28/09 cho biết chưa bao giờ trên thế giới lại có nhiều chiến dịch tích cực để mua tàu ngầm như hiện nay. Les Echos cũng trích dẫn chủ tịch – tổng giám đốc của Naval Group, cho biết cuộc chiến ở Ukraina đã đưa chủ đề về các vụ tấn công ngoài biển trở lại vị trí hàng đầu, và cũng làm nổi bật tình trạng mạng cáp internet dưới đáy biển dễ bị tấn công, đồng thời cho thấy các không gian chung, dù là dưới đáy biển, trên không trung hay trong không gian mạng được thảo luận rất nhiều.

Chính vì lẽ đó, ngày càng có nhiều quốc gia mong muốn tân trang các hạm đội tầu ngầm cũ hoặc lập đội tầu ngầm để bảo vệ bờ biển và đặc biệt là vùng đặc quyền kinh tế của họ. Theo một báo cáo gần đây của GlobalData, thị trường tàu ngầm dự kiến ​​sẽ tăng gấp rưỡi, từ 30 tỉ đô la năm 2023 lên thành 45,6 tỉ đô la vào năm 2033. Do khả năng vận hành lâu và sức bền cao, tàu ngầm dường như phù hợp để răn đe hơn so với các loại phương tiện khác trên không và trên bộ.

Điều đáng nói là số nhà sản xuất phương Tây có thể đáp ứng nhu cầu tầu ngầm rất ít, bởi vì những rào cản công nghệ rất cao. Hoa Kỳ, Anh Quốc, Nga, Pháp, Đức, Thụy Điển, Tây Ban Nha và Hàn Quốc là những nước chiếm phần lớn thị trường thế giới.

Đối mặt với tiến bộ trong chiến tranh chống tàu ngầm, độ tàng hình của tàu ngầm phải ngày càng cao và tiên tiến về công nghệ, điều này khiến các tàu thế hệ cũ mất dần khả năng răn đe. Do đó, dù vẫn coi Hoa Kỳ, Nga và Trung Quốc là những nước thống trị thế giới về tàu ngầm, nhưng GlobalData cũng nhấn mạnh rằng các quốc gia như Ấn Độ, Úc, Brazil và Hàn Quốc đang lần lượt đầu tư vào năng lực tầu ngầm ngày càng tân tiến.

Riêng về Mỹ, Les Echos lưu ý ngành công nghiệp tàu ngầm của nước này đang bị chỉ trích vì không thể giao tàu ngầm đúng hạn cho chính Hải quân Mỹ, chưa kể những cam kết của Washington cung cấp các tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân cho Úc thay cho tàu Barracuda mà ban đầu Úc đã ký thỏa thuận mua của Naval Group của Pháp rồi sau đó bất ngờ hủy để chuyển sang mua của Mỹ, nguồn cơn một cuộc khủng hoảng ngoại giao giữa Pháp-Úc.


 

Thế Giới Này Có Gì Lạ?

Đến châu Âu mới biết đi shopping không sợ hàng giả

  • Đến Bắc Âu mới biết mặt trời cũng thích ngủ nướng
  • Đến Hong Kong mới biết minh tinh nào cũng đeo Mask
  • Đến Hà Lan mới biết mực nước biển cao hơn mặt đất
  • Đến Thái Lan mới biết thì ra con cú cũng có gai
  • Đến Pháp mới biết trêu hoa ghẹo nguyệt cũng có phong cách
  • Đến Nga mới biết Vodka chỉ là một loại nước giải khát
  • Đến Hawaii mới biết phụ nữ không cần phải mua áo lót (ngực)
  • Đến Nam Hàn mới biết phụ nữ đẹp không phải do bẩm sinh
  • Đến Brazil mới biết mặc đồ thiếu vải cũng chẳng có gì phải thẹn thùng
  • Đến Anh quốc mới biết kết cục hạnh phúc mãi mãi về sau trong truyện cổ tích đều là hư cấu
  • Đến Nhật Bản mới biết ngay cả tội phạm Cảnh sát cũng đối xử vô cùng lịch sự lễ độ
  • Đến Mexico mới biết có thể đi đến Mỹ bằng đường hầm
  • Đến Canada mới biết diện tích lãnh thổ lớn hơn Trung Quốc, nhưng dân số còn kém hơn tiểu bang Cali
  • Đến Trung Quốc mới biết 10 người hết 9 người lừa đảo, người còn lại đang luyện tập ngày đêm
  • Đến Mỹ mới biết bất kể là ai, bạn đều có thể kiện họ ra toà
  • Đến Úc mới biết chuột túi và các loại động vật khác nhiều như đông quân Nguyên, dễ khiến con người phát điên
  • Đến Thuỵ Sĩ mới biết mở tài khoản ngân hàng, nếu có ít hơn 1 triệu USD sẽ bị cười thúi mũi
  • Đến Ý mới biết Gucci & Prada còn ít hơn Trung Quốc
  • Đến Áo mới biết người ăn xin nào cũng có thể đàn ít nhất một bản nhạc
  • Đến Vatican mới biết dù đứng ở bất kỳ vị trí nào trong nước cũng có thể bắn chết chim ở tận nước Ý.
  • Đến thiên đàng xã nghĩa  Việt Nam mới biết có lò đốt quan tham Việt Cộng… nhưng đốt hoài không bao giờ hết !

Kim Hoa 

From: Phi Phuong Nguyen


 

 CÙNG CÕI ĐỊA CẦU – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Khi ấy, Chúa Giêsu chỉ định bảy mươi hai môn đệ khác!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Thật đáng kinh ngạc – dù chỉ là một tân tòng – thánh Luca Giáo Hội mừng kính hôm nay là một nhà truyền giáo lớn, một sử gia và là tác giả của hơn một phần tư sách Tân Ước. Như một công cụ sắc bén, Luca mang thông điệp cứu độ của Thiên Chúa đến mọi dân nước, mọi thế hệ; đã tác động và thay đổi cuộc sống của bao người ở ‘cùng cõi địa cầu’.

Là thầy thuốc, Luca say mê Phaolô; tại Troa, Luca xin trở lại. Như một đồ đệ trung tín, Luca được Phaolô nhắc đến, “Chỉ một mình Luca ở với tôi” – bài đọc một. Đồ đệ này đã cống hiến hai công trình nền tảng là Tin Mừng thứ ba và Công Vụ Tông Đồ – ‘nhật ký đầu tiên’ của Giáo Hội. Không thể hiện sự am tường về niềm tin và tập tục, Luca chú tâm vào những gì cần thiết cho anh em lương dân: một Thiên Chúa xót thương, chữa lành. Chỉ Luca đề cập con số “72”; các Phúc Âm khác chỉ nói “Nhóm 12”; và dẫu nhiều người trong họ đã đến các lãnh thổ Do Thái, nhưng hẳn một số đã đến các lãnh địa không Do Thái. Vì thế, “Nhóm 72” là biểu tượng cho sự chuẩn bị mọi lương dân ở ‘cùng cõi địa cầu’.

Chỉ với Luca, chúng ta nợ ngài về những kiến thức của mầu nhiệm Nhập Thể; các khoản nợ rõ ràng như kinh Magnificat, Benedictus và Nunc dimittis Giáo Hội hát mỗi ngày. Với biến cố Truyền Tin – như thể Luca thấp thỏm sau khuê phòng của một Maria trẻ trung xinh đẹp – nơi sứ thần Gabriel báo cho biết, cô sẽ là Mẹ Chúa Cứu Thế. Và cũng chỉ với Luca, chúng ta nợ ngài về những gì đã xảy ra ở Lễ Ngũ Tuần; và sau đó, các hoạt động của Chúa Thánh Thần trong buổi đầu sơ sinh của Hội Thánh.

Khoa khảo cổ và các học giả thế giới đánh giá cao Luca. Nhà khảo cổ Sir William Ramsay gọi “Luca là nhà sử học hạng nhất với những tuyên bố thực tế đáng tin cậy… Luca đáng được xếp với những nhà sử học vĩ đại nhất!”; E. M. Blaiklock, “Luca, một sử gia xuất sắc, ngang hàng với các nhà văn vĩ đại của Hy Lạp!”; N. L. Geisler cho biết, “Luca kể tên 32 miền, 54 thành phố và 9 hòn đảo mà không một sai sót!”. Tuy nhiên, điều đáng lưu ý là trong sự nghiệp cầm bút, Luca không viết với tư cách một sử gia mà là một nhà truyền giáo công bố sứ điệp của Thiên Chúa và lòng thương xót của Ngài. Có truyền thống còn cho Luca là một hoạ sĩ; một tác phẩm nổi tiếng về Đức Maria được gán cho Luca. Vì thế, Luca được coi là thánh bảo trợ các nghệ sĩ và các bác sĩ.

Anh Chị em,

“Chúa Giêsu chỉ định bảy mươi hai môn đệ khác!”. Bạn và tôi là những “môn đệ khác” được chỉ định và sai đi. Thánh Vịnh đáp ca báo trước, “Kẻ hiếu trung với Chúa được biết triều đại Ngài rực rỡ vinh quang”. Hãy là những “kẻ hiếu trung”, chúng ta làm cho những người khác nhận biết triều đại rực rỡ vinh quang Nước Chúa! Hãy cầu nguyện cho một ai đó, một số người nào đó. Đừng ngần ngại trở thành một nhà truyền giáo với những phương tiện tuyệt vời ‘sẵn trên tay!’. Khi làm vậy, chúng ta có thể tạo nên ‘một sự khác biệt vĩnh viễn’ trong cuộc sống của một ai đó, một nhóm nào đó, ở một góc trời nào đó. Với Luca, bạn và tôi tiếp tục ra đi loan Tin Mừng cứu độ cho đến ‘cùng cõi địa cầu!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, chớ để con lơi lỏng trong việc chuyển trao Lời Chúa cho anh em con tận mút cùng trái đất. Lạy Quan Thầy các nghệ sĩ, đừng quên truyền cảm hứng cho con!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim Bang Nguyen

***************************************

Ngày 18 tháng 10

THÁNH LU-CA, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG

Thứ Sáu Tuần XXVIII Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

1 Khi ấy, Chúa Giê-su chỉ định bảy mươi hai môn đệ khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. 2 Người bảo các ông: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. 3 Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. 4 Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. 5 Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: ‘Bình an cho nhà này!’ 6 Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em. 7 Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. 8 Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. 9 Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ: ‘Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông’.”


 

Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Truyen ngan HAY

Những câu chuyện Nhân VănLan Lê Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Một buổi tối, đang ngồi làm việc thì anh kêu chóng mặt và đau đầu dữ dội một cách bất thường. Trước đây anh chưa từng bị như thế. Tôi vội đưa anh đến bệnh viện. Qua thăm khám, chụp chiếu, bác sĩ chẩn đoán anh bị tai biến nhẹ. Sau đó một tay anh bị yếu dần đi, không cầm nắm được, giọng nói cũng ngọng nghịu không rõ ràng nữa. Mặc dù bác sĩ có nói bệnh của anh nếu điều trị đúng hướng thì có khả năng phục hồi rất cao, nhưng anh càng có biểu hiện tiêu cực. Kể từ ngày bị tai biến, anh phải nghỉ làm để ở nhà điều trị theo phác đồ của bác sĩ. Nhưng tính anh từ đó cũng đổi khác. Anh hay cáu gắt, tính khí thất thường, đôi khi chẳng ai làm gì cũng nóng giận đập phá đồ đạc trong nhà. Tôi hiểu chồng chưa chấp nhận được thực tại, tôi thương anh nhiều, cố gắng nhẫn nhịn, tỉ tê cho anh hiểu và lạc quan lên. Thế nhưng tính cách của anh càng ngày càng tệ. Một năm, rồi hai năm trôi qua, tình hình có khá lên một chút. Anh bớt cáu bẳn hơn nhưng lại trở nên lầm lì, ít nói. Anh thường xuyên ngồi trong phòng, ai vào cũng đuổi ra. Có lần anh còn ngọng nghịu hỏi tôi: “Lấy anh khổ quá, em có hối hận không?”. Tôi nói “Em không hối hận” Nhưng anh lại hét lên rằng tôi đang nói dối. Anh còn nhiều lần nói rằng anh khó chịu khi nhìn thấy tôi, tốt nhất là tôi đừng xuất hiện trước mặt anh nữa. Bố mẹ chồng rất thương tôi. Họ nói tôi còn trẻ, lại chưa có con cái, có lẽ nên giải thoát cho mình khỏi cuộc hôn nhân này để tìm cho mình một bến đỗ mới hạnh phúc hơn. Họ động viên tôi ly hôn, họ sẽ chăm sóc chồng tôi. Những lời bố mẹ chồng nói khiến tôi thật sự xúc động. Tôi tuy rất yêu chồng, chưa từng nghĩ sẽ vì anh bệnh tật mà bỏ rơi anh. Nhưng tôi cũng chỉ là một phụ nữ trẻ yếu mềm. Tôi cần được yêu thương. Tôi muốn một gia đình trọn vẹn có vợ chồng và con cái biết yêu thương nhau. Nhưng chồng tôi càng ngày càng tỏ ra xa cách và nói những lời khó chịu. Mấy tháng rồi anh còn xua đuổi tôi, không cho vợ ngủ chung vì muốn ngủ một mình. Tôi cảm thấy rất tủi thân và mệt mỏi nên cũng quyết định dừng lại cuộc hôn nhân này. Một tối, tôi ngồi đối diện với chồng và nói rằng chúng tôi nên ly hôn. Tôi nói rằng: “Anh khó chịu khi nhìn thấy em. Anh không muốn ngủ chung với em. Có lẽ anh không còn yêu em nữa. Em không muốn cả cuộc đời sẽ sống như thế này. Em sẽ rời khỏi đây mà không cần mang theo bất cứ thứ gì cả. Anh thương bố mẹ, chịu khó uống thuốc, đừng quậy phá nữa. Bố mẹ già rồi, họ cũng khổ tâm lắm”. Chồng tôi nhìn tôi, im lặng thật lâu rồi thốt ra một câu đầy khó nhọc: – “Em làm như vậy là đúng rồi”. Tôi viết đơn ly hôn, anh không cần do dự mà ký ngay. Mặc dù là người chủ động ly hôn, nhưng khi nhìn chữ ký của anh trên đơn, lòng tôi vẫn vô cùng đau đớn. Tôi không biết mình làm như thế có tệ bạc quá không. Chúng tôi đã từng yêu nhau, từng vui vẻ và hạnh phúc biết bao nhiêu. Tôi khóc trước mặt anh, còn anh nhìn tôi và im lặng. Buổi tối cuối cùng ở nhà chồng, tôi thu xếp quần áo tư trang của mình. Tôi nói với bố mẹ chồng sẽ về ở nhà bố mẹ đẻ một thời gian. Sau khi tinh thần ổn định, tôi sẽ thuê trọ gần chỗ làm cho tiện. Lúc tôi dọn đồ trên phòng ngủ, chồng tôi đang cầm một cuốn sách. Mấy hôm nay tôi thấy anh hay đọc sách, nói năng có vẻ nhu mì hơn. Rồi anh nhìn tôi, hỏi nhỏ: “Đêm nay, em ngủ cùng anh được không?”. Cảm giác của tôi khi nghe câu nói đó là bất ngờ. Lâu rồi chúng tôi không ngủ chung cùng nhau, có lẽ vì thế mà tình cảm cũng dần phai nhạt. Tôi nghĩ chúng tôi sẽ có đôi điều cần nói với nhau. Nhưng khi lên giường thì anh lại nhắm mắt giả vờ nằm ngủ. Tôi nghĩ có nói gì bây giờ cũng đâu còn quan trọng nữa. Thế nhưng, đang đêm, lúc tôi ngủ bỗng cảm giác có vòng tay ôm mình làm tôi tỉnh giấc. Anh úp mặt vào lưng tôi, nói rất nhỏ bằng giọng ngọng nghịu nhưng tôi vẫn nghe rất rõ: – “Anh chỉ mong em được hạnh phúc thôi. Anh yêu em”. Tôi nằm im lặng, nước mắt lặng lẽ rơi trên gối. Sáng thức dậy, tôi cầm tờ đơn ly hôn và xé trong sự ngỡ ngàng của anh. Tôi hỏi anh: – “Sao anh yêu em mà lại đối xử với em như vậy. Anh có thể khiến em hạnh phúc mà, chỉ là anh không muốn làm. Anh nghĩ chỉ cần không sống với anh thì em sẽ hạnh phúc sao? Em hạnh phúc được sao?”. Chồng nhìn tôi, nói nhỏ: “Em điên rồi, sao lại xé đi”. Thế nhưng mắt anh lại ngân ngấn lệ. Và cứ thế, chúng tôi cùng khóc. Rồi tôi động viên anh tập vật lý trị liệu, bạn anh đến dạy anh làm IT trên máy tính, anh rất cố gắng làm việc, nhiều lúc tôi muốt nước mắt vào trong. Dần dần anh khá hơn và thu nhập anh đã có nhiều tháng còn hơn lương tôi. Rồi tôi có bầu cả nhà vui trong hạnh phúc … Lúc rảnh tôi và anh đi bộ, kiên trì vật lý trị liệu bệnh anh đã hồi phục đến 90% rồi, chỉ còn đi hơn chậm nữa thôi. Ngày nào chúng tôi lại cười đùa vui vẻ .. Tôi yêu anh và chúng tôi yêu nhau . . . ST
 

KHI Ở RANH GIỚI GIỮA SỐNG VÀ CHẾT, BẠN SẼ THẤY RẰNG TIỀN TÀI, DANH VỌNG, ĐỊA VỊ CHẲNG CÒN Ý NGHĨA NỮA.

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn

“Tôi lớn lên trong một gia đình có mức sống dưới trung bình. Tôi học được từ mọi người xung quanh và môi trường sống rằng có thành công thì mới hạnh phúc. Thành công có nghĩa là giàu có. Với suy nghĩ này, tôi luôn ganh đua ngay từ nhỏ.

Không chỉ học ở trường giỏi, tôi cần thành công trong mọi lĩnh vực, từ các hoạt động tập thể đến chạy đua. Tôi cần đoạt được cúp, phải được giải cao nhất. Tôi vào trường y và trở thành bác sĩ. Chắc một số em biết rằng trong ngành y, phẫu thuật mắt là một trong những chuyên khoa khó vào nhất. Tôi đã vào được và đạt học bổng nghiên cứu của ĐH quốc gia Singapore.

Trong khi nghiên cứu, tôi có hai bằng phát minh, một về dụng cụ y khoa và một về tia lasers. Nhưng tất cả thành tựu này không mang lại cho tôi sự giàu có. Tôi quyết định bỏ ngành phẫu thuật mắt giữa chừng và nhảy qua mở trung tâm giải phẫu thẩm mỹ trong tỉnh.

Một người có thể không vui vẻ khi trả 20 USD cho một bác sĩ tổng quát nhưng không ngần ngại trả 10.000 USD để hút mỡ bụng, 15.000 USD sửa ngực… Do vậy, thay vì chữa bệnh, tôi quyết định trở thành người sửa sắc đẹp. Công việc làm ăn rất khấm khá. Bệnh nhân đến rất đông. Tôi mướn một, hai, ba rồi bốn bác sĩ. Chỉ trong vòng năm thứ nhất, chúng tôi đã lên hàng triệu phú. Nhưng chẳng thể nào là đủ vì tôi trở nên mê muội. Tôi bắt đầu bành trướng sang thị trường Indonesia để làm phẫu thuật cho những người giàu ở đó. Họ phung phí tiền bạc một cách dễ dàng. Làm tiền ở đó quá dễ…

Tôi làm gì với mớ tiền dư thừa? Cuối tuần tôi tiêu khiển ra sao? Thông thường tôi đến tụ tập tại câu lạc bộ đua xe hơi. Thỉnh thoảng tôi dự đua xe ở Sepang, Malaysia. Tôi mua một chiếc Ferrari 430. Sau khi có xe, tôi mua nhà, khu nghỉ mát. Tôi nghĩ phải hòa nhập với những người giàu có, nổi tiếng và bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân, người giàu sang và danh tiếng, như hoa hậu thế giới hay người sáng lập mạng Internet, ăn uống ở mọi nhà hàng kể cả nhà hàng nổi tiếng của đầu bếp Michelin.

Tôi đã có được mọi thứ trong cuộc sống, đến tột đỉnh của sự nghiệp. Đó là tôi của một năm trước đây. Khoảng tháng 3 năm ngoái, đột nhiên tôi bị đau lưng. Tôi nghĩ chắc tại mình hay vận động mạnh. Tôi đến Bệnh viện đa khoa Singapore và nhờ bạn học chụp cộng hưởng từ để xem có phải bị trật đốt sống hay không. Rồi tôi thực hiện PET scans và được phát hiện đang ở giai đoạn 4 của ung thư phổi. Tôi được cho biết, ngay cả với hóa trị, tôi cũng chỉ còn được 3-4 tháng tối đa. Tôi chán nản, tuyệt vọng.

Điều mâu thuẫn là mọi thứ tôi có – sự thành công, cúp thưởng, xe cộ, nhà cửa – tất cả những thứ tôi nghĩ mang hạnh phúc – khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui. Tôi chẳng thể ôm chiếc Ferrari ngủ. Chúng không mang lại một sự an ủi nào trong những tháng cuối cùng của cuộc đời tôi. Điều thật sự mang lại cho tôi niềm vui trong mười tháng cuối cùng là tiếp xúc với người thân, bạn bè, những người chân thành chăm sóc tôi, cười và khóc cùng tôi. Họ có thể nhìn thấy sự đau đớn, chịu đựng mà tôi phải trải qua.

Để tôi chia sẻ với các em một câu chuyện khác. Khi tôi bằng tuổi các em, tôi ở khu King Edward VII. Tôi có một người bạn khá lạ lùng tên là Jennifer. Khi chúng tôi đi bộ, nếu thấy một con ốc sên trên đường, cô ta sẽ nhặt nó lên và đặt lại trong thảm cỏ. Tôi thắc mắc tại sao phải làm thế, sao phải bẩn tay chỉ vì một con ốc sên? Sự thật là cô ta đã cảm được rằng con ốc có thể bị đạp nát chết nếu nằm đó. Đối với tôi, nếu không tránh đường thì đáng bị đạp nát, chỉ là luật tự nhiên thôi. Đối ngược nhau quá, phải không?

Tôi được huấn luyện thành bác sĩ để có từ tâm, đồng cảm nhưng tôi không có. Là một bác sĩ trực trong bệnh viện chuyên trị ung thư NUH (National University Hospital), tôi từng chứng kiến bao nhiêu người chết. Tôi đã thấy họ đau đớn và chịu sự tàn phá của cơ thể vì cơn đau. Tôi cũng đã chứng kiến bệnh nhân nhấn nút morphine tiêm vào máu từng giờ từng phút vì không chịu nổi sự đau đớn dày vò. Nhiều bệnh nhân phải dùng oxygene để thở hơi thở cuối cùng. Nhưng đó là công việc. Khi xong việc tôi chỉ muốn chạy ngay về nhà vì nghĩ là đã hoàn tất công việc hằng ngày.

Tôi thực sự không hiểu họ đau đớn như thế nào cho đến khi tôi là bệnh nhân. Nếu được làm lại từ đầu với cương vị một bác sĩ, tôi sẽ đổi khác. Vì tôi đã trải qua cơn đau đớn mà bệnh nhân vấp phải nên tôi rất hiểu họ chịu đựng sự dày vò của đau đớn như thế nào.

Ngay khi các em vào năm thứ nhất, bắt đầu hành trình để trở thành nha sĩ giải phẫu, cho phép tôi thử thách các em hai điều.

Hiển nhiên, tất cả các em ở đây sẽ bắt đầu đi làm tư. Các em sẽ thành giàu có. Tôi bảo đảm với các em rằng, chỉ trồng răng, các em kiếm được bạc ngàn, mớ tiền không tưởng được. Và thật ra, không có gì sai trái với thành công, giàu có. Điều phiền toái duy nhất là nhiều người chúng ta, như bản thân tôi, không thể kiềm chế được.

Tại sao tôi nói như vậy? Bởi vì càng tích tụ, càng có nhiều, tôi lại muốn nhiều hơn. Càng ham muốn, tôi càng trở nên mê muội. Tôi trở nên mê muội đến nỗi chẳng còn việc gì thành vấn đề đối với tôi nữa. Bệnh nhân chỉ là một nguồn lợi tức và tôi vắt cạn từng xu từ họ.

Nhiều khi chúng ta quên mất mình cần phục vụ ai. Chúng ta lầm lạc đến nỗi chẳng phục vụ ai ngoài chính mình. Điều đó đã xảy ra với tôi. Trong khi khám bệnh, đôi khi chúng ta khuyên bệnh nhân chữa trị bệnh không hẳn có, không rõ rệt và ngay cả khi không cần thiết.

Ngay tại thời điểm này, tôi biết ai là bạn tôi, chân thành lo lắng cho tôi và ai chỉ muốn làm tiền tôi bằng cách bán buôn “hy vọng” cho tôi. Chúng ta đánh mất lương tâm vì chúng ta chỉ muốn kiếm tiền.

Tệ hại hơn, tôi có thể kể cho các em nghe, vài năm vừa qua, chúng tôi đã nói xấu đồng nghiệp, hạ thấp họ xuống để nâng mình lên. Điều đó đang xảy ra trong ngành y và ở mọi nơi. Tôi thử thách các em không để đánh mất lương tâm mình. Tôi trả giá đắt cho bài học này. Và tôi hy vọng các em sẽ không bao giờ phải như vậy.

Thứ hai là đa số chúng ta khi bắt đầu công việc đều chưa có “cảm giác” đối với bệnh nhân. Cho dù trong bệnh viện hay nhà thương tư cũng có vô số bệnh nhân để chữa trị. Tôi chỉ muốn bệnh nhân rời phòng làm việc của tôi càng sớm càng tốt. Đó là sự thật và trở thành một công việc bình thường hằng ngày.

Tôi đã thực sự hiểu bệnh nhân nghĩ về mình thế nào chăng? Thực ra là không. Nỗi lo sợ và lo âu của bệnh nhân và những thứ khác mà họ đã trải qua. Thực ra tôi cũng không biết đến khi tôi lâm trọng bệnh và đó là một sai lầm to nhất của hệ thống y khoa tân tiến. Chúng ta được huấn luyện để trở thành những chuyên gia y cũng như nha khoa nhưng chúng ta lại không hiểu bệnh nhân cảm nhận chúng ta như thế nào.

Tôi không đòi hỏi các em phải xúc động, vì như vậy cũng không chuyên nghiệp, mà chỉ hỏi chúng ta có thật sự cố gắng tìm hiểu nỗi đau đớn của họ không? Phần lớn là không, tôi có thể chắc chắn như vây. Do đó, tôi thử thách các em luôn đặt mình vào cương vị của bệnh nhân.

Bởi vì sự đau đớn, nỗi lo lắng, sợ hãi rất thực với họ mặc dù không thực đối với các em. Ngay hiện giờ, tôi đang chữa hóa trị lần thứ 5. Tôi có thể cho các em biết nó rất kinh khủng. Hóa trị là thứ các em không muốn ngay cả kẻ thù của mình phải trải qua vì bị hành, đau đớn, ói mửa. Cảm giác khủng khiếp. Và bây giờ, với chút năng lực còn lại, tôi tìm đến các bệnh nhân ung thư khác vì tôi thật sự hiểu được họ đau đớn, chịu đựng như thế nào. Hơi muộn màng và ít ỏi.

Các em có cả tương lai sáng lạn phía trước với tất cả tài năng và nhiệt huyết. Tôi thử thách các em, ngoài bệnh nhân của mình, hiểu thêm rằng có nhiều người ngoài kia đang thật sự đau đớn, thật sự khó khăn, đừng nghĩ rằng chỉ có người nghèo mới phải khổ. Điều này không đúng. Những người nghèo khó vốn sẵn không có gì, họ dễ dàng chấp nhận. Do đó, họ hạnh phúc hơn các em và tôi. Nhưng có nhiều người đang đau khổ về tâm thần, thể xác, tình cảm, vật chất… Chúng ta lựa chọn làm lơ hoặc chúng ta không muốn biết đến sự hiện hữu của họ.

Do đó đừng quên, khi các em được thành danh, hãy với tay đến những người cần sự giúp đỡ. Bất cứ việc gì các em làm đều có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ. Bây giờ tôi ở vị trí của người tiếp nhận, tôi hiểu rõ, thấy khác khi có người thật sự chăm lo, khuyến khích mình. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với các em hôm nay.

Mọi người đều biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vậy. Nhưng sự thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác. Khi tôi phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập trung vào thứ thiết yếu. Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên sống như thế nào. Tôi biết điều này nghe qua thật mơ hồ, nhưng đó là sự thật và tôi đang trải qua.

Vương Linh

 


 

KỲ TÍCH CỦA MẸ, ĐẾN BÂY GIỜ TÔI MỚI HIỂU …

Nghệ Lâm Hồng

Tôi còn nhớ vào một lần sinh nhật khi tôi còn nhỏ, bà ngoại tôi đã cho tôi 10.000 đồng để tiêu vặt. Đối với một đứa trẻ con thì 10.000 quả thực là một số tiền rất lớn. Trong lòng tôi khi ấy vô cùng hạnh phúc và sung sướng.

Tôi đã rất cẩn thận và luôn giữ chặt tờ tiền đó trong tay vì sợ để quên ở đâu đó hay sợ người nào đó lấy mất. Nhưng sau một lúc đùa nghịch cùng các bạn, tôi mới phát hiện ra trong tay mình đã trống trơn từ lúc nào không biết.

Tôi rất hoang mang sợ hãi và không dám nói cho bà ngoại tôi biết. Cuối cùng tôi cũng đành phải kể lại việc đó cho mẹ và chờ đợi sự trừng phạt. Tôi vừa kể vừa khóc vì sợ mẹ buồn và trách mắng. Vào thời đó, số tiền ấy đối với một học sinh nhỏ tuổi như tôi thật sự là một số tiền quá lớn.

Mẹ không một lời trách mắng mà chỉ hỏi tôi đã chơi ở những chỗ nào, rồi dắt tay tôi đi khắp nơi tìm kiếm. Tôi không nhớ rõ là đã tìm mất bao nhiêu lâu nhưng cuối cùng đã tìm được 10.000 ẩn trong bụi cỏ, nhưng đó lại là hai xấp tiền lẻ xếp chồng lên nhau.

Tôi đếm đi đếm lại, đúng là 10.000. Tôi thực sự cảm thấy rất kỳ lạ và nói với mẹ: “Mẹ ơi lúc con đánh rơi chỉ là một tờ 10.000 !”

Mẹ tôi nói: “Kệ nó con ạ, dù là một tờ, hai tờ, hay ba, bốn tờ cứ đủ 10.000 là được rồi!” Mẹ cũng hùa theo tôi mà nói: “Thật kỳ lạ ! Sự việc kỳ lạ như thế này, mẹ cũng là lần đầu tiên gặp phải, trên thế giới sao có sự trùng hợp như vậy được cơ chứ? Liệu có phải thổ địa công công biết hôm nay là ngày sinh nhật của con nên đã giúp con không?” Tôi lúc đó vô cùng mừng rỡ nhưng cũng thấy quả thực là khó tin.

Trong suốt những năm tháng mà tôi lớn lên, mỗi lần nhớ đến sự việc 10.000 đó, tôi đều cảm thấy đặc biệt kỳ lạ! Rất nhiều khi gặp một sự việc gì đó không vui, tôi đều nghĩ: “Có lẽ ở sâu bên trong việc mất đi thứ gì đó, sẽ luôn có một thứ khác bằng hình thức khác sẽ quay về bên mình”. Cho nên khi đối mặt với rất nhiều sự tình tôi đều có cái nhìn tương đối rộng mở.

Sau này, khi đã lớn hơn lên, tôi nhớ một lần tại quán ăn của ký túc xá mua cơm, khi ấy tôi rất nghèo khó, tâm trạng không được thoải mái và trong đầu tôi chuyện này lại hiện ra. Bỗng nhiên một ý nghĩ chợt lóe lên trong tôi. “Đúng vậy! Mình thật là ngốc nghếch, một đống tiền lẻ lộn xộn kia, hẳn là mẹ đã tranh thủ lúc mình không chú ý mà nhét vào bụi cỏ.”

Tôi nhớ lại, khi ấy lương của mẹ tôi cũng chỉ hơn một trăm nghìn, mẹ làm công nhân tại nhà máy dệt, phải làm việc theo ca. Tôi lại mồ côi từ bé nên mẹ đành phải gửi ở chỗ bà ngoại. Đối với mẹ, 10.000 lúc ấy cũng là một số tiền không nhỏ.

Cứ nghĩ đến cảnh mẹ tôi vội vội vàng vàng gom hết số tiền lẻ trên người cho đủ 10.000, lại còn phải tranh thủ lúc tôi không để ý mà nhét vào bụi cỏ, đã thế mẹ còn không hề tỏ thái độ khó chịu hay trách mắng. Nghĩ đến đó tôi ngồi trong quán ăn vừa ăn vừa khóc.

Có thể giờ đây mẹ tôi đã quên mất chuyện này rồi, nhưng tôi thì không bao giờ quên được những gì đã diễn ra hôm ấy. Tôi nghĩ rằng, chắc mẹ vì sợ tôi khổ sở và cũng vì sợ bà ngoại biết việc này sẽ thấy buồn phiền nên làm như vậy. Nhưng quả thực việc làm khéo léo này của mẹ đã gieo vào lòng tôi một kỳ tích cho đến tận bây giờ…!

Theo NTDTV – Mai Trà biên dịch


 

SÔNG CÓ THỂ CẠN-THÁI BÁ TÂN

Nghiem Huynh

Trong “Đèn Cù” có đoạn

Nói về Chu Văn Biên,

Trùm cải cách Nghệ Tĩnh,

Bắc ghế ngồi trên thềm.

 

Hắn chỉ vào mặt mẹ

Đang cúi lạy dưới sân:

“Mày là đứa bóc lột,

Kẻ thù của nhân dân.

 

Không mẹ con gì hết.

Tao phải tiêu diệt mày.”

Vì cái thành tích ấy

Chu Văn Biên sau này

 

Được đề bạt thứ trưởng

Bộ nông nghiệp nước nhà.

Mẹ cắn lưỡi tự tử.

Thật tội nghiệp bà già.

*

Một chính quyền xúi giục

Con cái đấu mẹ cha,

Người ở đấu ông chủ,

Cháu chắt đấu ông bà,

 

Thử hỏi chính quyền ấy

Là thứ chính quyền gì?

Một tội ác man rợ

Thuộc vào hàng tru di.

 

Và sông có thể cạn,

Và núi có thể mòn,

Tội ác man rợ ấy

Sẽ được nhớ, trường tồn.

THÁI BÁ TÂN

TÌNH YÊU CÓ TỪ NƠI ĐÂU…- Truyện ngắn HAY

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn

Ô tô mất phanh khi đang đổ dốc, Chồng mở cửa cho vợ nhảy ra ngoài, anh chồng một mình lao xuống vực.

Câu chuyện xảy ra tại hồ Ba Bể – Băc Kạn.

Hai vợ chồng chở nước đang xuống dốc thì ô tô bất ngờ mất phanh không thể kiểm soát, hai bên toàn cây cối và đá rất nguy hiểm.

Không kịp suy nghĩ, anh chồng liền mở cửa ghế phụ và bảo vợ rằng : “Nhảy đi em” Chị vợ nhảy xuống rồi ô tô đâm thẳng vào cột biển báo, ngừng được. Xe nát một nửa đầu bên ghế phụ, nước văng tung toé.

Anh chồng xuống xe vội chạy lại phía vợ, chị vợ bị chảy máu đầu được một nhóm các bạn trẻ đi phượt sơ cứu tại chỗ rồi khiêng vào vệ đường cho đỡ nguy hiểm.

Rất may cả 2 vợ chồng đều chỉ bị thương, không nguy hiểm.

Hai vợ chồng vô cùng cảm động, cùng cám ơn đoàn phượt. Mọi người ai cũng thắc mắc tại sao trong giây phút định mệnh ấy anh lại quyết định cho vợ nhảy xuống, một mình đối đầu với nguy hiểm.

Hai vợ chồng nước mắt ngắn dài thủ thỉ : ” Nếu không nhảy mà cả hai người cùng chết thì lấy ai nuôi 2 đứa con nhỏ …”

Và trong khoảnh khắc định mệnh ấy, tấm lòng cha mẹ, tình nghĩa vợ chồng đã chiến thắng cả tử thần

Nguồn:Internet