Để cho trọn mối duyên – Anmai, CSsR
Anmai, CSsR
Lần nọ, dự Lễ ở một nhà thờ bên Xóm Mới, chưa đến giờ Lễ nên tôi đi dạo một vòng thăm khuôn viên nhà thờ. Ở bảng thông báo, thông báo hàng tuần của giáo xứ kèm theo phần rao hôn phối của mấy đôi chuẩn bị nhận bí tích Hôn Phối.
Nhìn vào bảng rao đó thấy có mấy đôi làm tôi khá ngạc nhiên, chú rể cách cô dâu hơn cả chục tuổi. Ngạc nhiên không phải vì cách tuổi mà cô dâu chỉ vừa mới 18. Ngạc nhiên không dừng lại ở mấy đôi này khi tôi nói chuyện với mấy em lễ sinh. Mấy em cho biết tuần vừa rồi ở giáo xứ mới có đám cưới chú rể ngoài 70, cô dâu mới 30 ngoài.
Chuyện hôn nhân, dĩ nhiên là riêng tư và quyền của mỗi người, chẳng ai được quyền xen vào nhưng thấy thực trạng của xã hội về chuyện hôn nhân nên tôi cũng khá ngần ngại. Dĩ nhiên khi cưới nhau chẳng ai muốn cho hôn nhân của mình có vấn đề, đặc biệt với tấm lòng mục tử thì lại càng không muốn cho bất cứ ai phải trục trặt, thế nhưng trong thực tế thì …
Hôn nhân là hành trình dài của cuộc đời và khi bước vào đời sống hôn nhân chỉ có một lựa chọn duy nhất cho hành trình đó bởi đặc tính của Hôn Nhân Công Giáo là đơn hôn và vĩnh hôn. Thế nên, trước khi đi đến quyết định sống chung với nhau, những khóa giáo lý được mở ra để cho đôi hôn phối tiếp cận và học hỏi.
Sống chung với nhau cả đời chẳng phải là chuyện giản đơn bởi lẽ mỗi người mỗi tính cách, mỗi hoàn cảnh, mỗi môi trường sống, mỗi quan niệm, mỗi cái nhìn, mỗi địa vị … Chuyện không giản đơn nhưng có những người xem ra khá xem thường chuyện cả đời như thế này.
Có thể, vì lý do nào đó theo cái nhìn của họ gọi là yêu để đi đến quyết định hôn nhân nhưng chưa hẳn yêu là cưới. Tình yêu xem ra không giản đơn như một số người suy nghĩ.
Ngày nay, nhiều bạn trẻ bước vào đời sống hôn nhân quá vội. Họ đã nhìn tình yêu giản đơn chỉ là điều gì đó dựa vào xác thịt, vào vật chất, vào địa vị, vào cái hào nhoáng bên ngoài.
Ngày nay, không chỉ xã hội mà Giáo Hội phải nghĩ suy, phải đau đầu với tình trạng ly hôn cũng như đổ vỡ càng nhiều trong đời sống hôn nhân gia đình.
Xác thịt, dục vọng : nó là nhu cầu của con người nhưng nó không phải là cùng đích của đời sống hôn nhân. Nó là xác đó nhưng nó lại rất là tinh thần và rất là thiêng liêng và trân quý. Người ta chỉ trao ban cho những ai mà người ta yêu thương thật sự, tin tưởng thật sự và trân quý thật sự. Khi người ta chỉ nhìn ở xác thịt như là cùng đích thì chắc chắn hôn nhân sẽ không bền bởi lẽ con người không sống mãi ở xác thịt vì đến một ngày nào đó chẳng mãi ham muốn bởi áp lực của cuộc sống, của công việc, của tuổi tác. Sức khỏe của con người rồi cũng sẽ hạn chế theo năm tháng. Và, ngày qua ngày, ham muốn của xác thịt, sức khỏe của con người cũng tàn phai. Nếu cưới nhau chỉ dựa vào những điều này thì khi người bạn đời có vấn đề về sức khỏe hay không đáp ứng được nhu cầu thì ta lại chia tay sao ? Như vậy thì bạc bẽo quá.
Vật chất, tiền bạc … : Tất cả những thứ đó cần nhưng nó không phải là cùng đích của đời người và chuyện quan trọng thì tiền bạc, vật chất cũng chỉ là phù vân. Tiền bạc nay còn mai mất chứ chẳng ai quả quyết là nó có mãi. Ở đời, chưa hẳn là có tiền là hạnh phúc. Tiền, đôi khi lại là nguyên nhân dẫn đến bất hạnh cho nhiều gia đình xem ra là giàu có, là thành đạt. Một ngày nào đó, bạn đời của ta thất bại, nghèo khổ ta lại giũ áo ra đi sao ? Như vậy còn gì là nghĩa vợ chồng.
Địa vị, danh vọng … : Dĩ nhiên, trong cuộc sống, ai cũng mong cho mình có một chút danh, chút phận ở đời nhưng nó cũng chẳng phải là căn cốt của cuộc đời này bởi lẽ danh vọng, địa vị nó cũng chỉ là nhất thời trong một khoảng nào đó của cuộc đời. Cưới nhau vì danh vọng, địa vị, chẳng lẽ khi không còn lại bỏ nhau sao ? Nếu như thế thì thật là chán bởi người ta chỉ cưới nhau ở cái danh vọng và địa vị.
Với tất cả những điều đó, nên cần phải tìm hiểu, phải biết và khi chấp nhận thì đôi hôn phối mới đi đến quyết định sống với nhau trọn đời được.
Quá nhiều điều đáng tiếc vẫn đang xảy ra trong cuộc đời.
Có đôi vợ chồng đã qua tuổi trung niên nhưng họ vẫn hiếm muộn. Họ hiểu nhau và cùng đồng cảm với nhau để họ bình an và vẫn sống hạnh phúc. Thế nhưng có đôi hiếm muộn, người vợ đi tìm đứa con bằng cách nào đó một cách nông vội để khi gia đình mới xảy ra một chút chuyện thì người chồng không đủ sức chịu đựng nữa đành phải chia tay. Lỗi một phần ở cô vợ đã không minh bạch cũng như đã không trao đổi thẳng thắn với chồng về đứa con mà cô sẽ mang. Cô cứ nghĩ rằng nó sẽ là nguồn hạnh phúc nhưng nay chồng cô đã quyết định …
Có đôi vợ chồng không kịp hạnh phúc bởi lẽ người vợ còn quá trẻ nhưng vì lý do nào đó đã lấy chồng bằng tuổi ông của mình chứ đừng nói gì đến tuổi bố của mình. Cả sinh lý, tâm lý không thể nào hòa hợp làm sao có được hạnh phúc. Chỉ vì một chút lợi nhuận nào đó mà cô ta bước vào đời sống hôn nhân nhưng cũng nhanh chóng không lâu sau đó cô cũng bước ra khá vội vì hoàn toàn cách biệt.
Có một cô gái chia sẻ với tôi về “người tình” mà cô đang sống chung. Anh ta ngoài 50, đã ly dị vợ và cũng đã có hai con với vợ trước. Cô gái này nhỏ bằng một nửa tuổi của “người tình”. Hỏi ra thì cô không thể nào chia sẻ được những nỗi vui buồn của cuộc sống, chỉ đến với nhau để … Khi tôi mời gọi cô ta chọn cho mình con đường mới hợp với đạo lý và luân lý hơn nhưng cô đã không can đảm bởi lẽ mối quan hệ này đã đem về cho cô mối lợi quá lớn vì “người tình” của cô là một người có chức vị.
Ít ngày gần đây, con bé cháu tuổi mới qua đôi mươi lại thao thức về chuyện gia đình. Cũng dễ hiểu bởi vì lớn lên ai cũng chọn cho mình đời sống gia đình nếu như không chọn đời dâng hiến. Tôi cũng đã cố hết sức mình để khuyên giải và nói những gì cân thiết với cháu nhưng không biết cháu có chịu nghe hay không bởi lẽ lý lẽ của con tim và nhất là khi yêu người ta thường hay mù quáng.
Cũng không phải là phức tạp hóa vấn đề của hôn nhân nhưng cũng không nên đơn giản hóa vấn đề của đời sống gia đình. Khi tiến đến hôn nhân, với người Công Giáo là một bí tích và chỉ lãnh duy nhất có một lần trừ phi người phối ngẫu qua đời. Và, bên cạnh đó cả danh dự, cả lòng tự trọng của họ hàng hai bên chứ không chỉ có hai người như người ta vẫn thường nghĩ nông cạn. Để đi đến quyết định cần phải ngồi lại tính toán, nghĩ suy, chia sẻ để xem con đường phía trước có thể vượt qua hay không ?
Trước khi xây một căn nhà, người ta phải ngồi lại tính toán để xem căn nhà đó có thể hoàn tất hay không ?
Trước khi đi biển người ta cũng phải trang bị những gì cần thiết cho hành trình dài giữa biển sóng lênh đênh.
Trước khi lập gia đình chẳng lẽ người ta lại nhắm mắt đưa chân.
Cũng chỉ vì một chút gì đó với cái hào nhoáng bên ngoài, cũng chỉ vì một chút gì đó của khoái cảm dục tình, cũng chỉ vì chút gì đó của vật chất cùng địa vị đã làm cho bao gia đình bất hạnh.
Chỉ mong sao những người chuẩn bị bước vào đời sống hôn nhân hãy bình tĩnh, hãy nhẫn nại để tìm hiểu, để trao đổi, để sẻ chia trước khi đi đến quyết định lớn của cuộc đời.
“Khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi ốm đau cũng như khi mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng anh suốt đời em”. Lời hứa xem ra dễ nói khi đám cưới nhưng để cho mối duyên nên trọn vẫn không phải là chuyện giản đơn. Để cho trọn mối duyên cần phải cảm thông, sẻ chia, tha thứ và nhất là đặt trong bàn tay của Thiên Chúa là Vua của Tình Yêu.
Anmai, CSsR
ĐỪNG VỘI KHINH THƯỜNG NGƯỜI KHÁC!
Gieo Mầm Ơn Gọi
- Nay lên voi, mai xuống ngựa. Đời lắm biến số, đừng ki.êu ng.ạo t.ự m.ãn, có ngày, bạn sẽ phải trả gi.á.
- Sách hay không đ.ánh gi.á qua trang bìa. Gi.àu ngh.è.o cần phải có thời gian. Gi.à.u đến mấy mà ngồi không hưởng l.ợi cũng có ngày ngh.èo kh.ổ mà thôi.
- Ai trong đời cũng từng trải qua giai đoạn khó khăn, không một xu dính túi. Nghèo một chút để biết ai là bạn, ai là bè.
- Không nên đánh giá người khác tốt xấu thế nào, bởi vì tốt xấu của họ không ảnh hưởng tới miếng cơm manh áo của bạn.
- Đừng t.ự m.ãn quá sớm. Bạn chỉ là những hạt cát trong sa mạc, những ngôi sao nhỏ bé trong bầu trời rộng lớn mà thôi.
- Thế giới luôn thay đổi, con người cũng luôn đổi thay. Đừng có chút thành quả đã dương dương tự đắc, ngủ quên trên ch.iến thắng khi cả xã hội luôn tiến về phía trước.
- Muốn cuộc đời tốt đẹp, hãy giảm bớt “cái tôi” cao ngạo và sự kh.i.nh thường.
ST
ChatGPT so sánh sự tàn bạo của chế độ XHCN Xô Viết với chế độ XHCN Quốc Gia -Nghiêm Huấn Từ
Nghiêm Huấn Từ
24-10-2024
Người đối thoại: Chào ChatGPT, chúng ta đã có cuộc trao đổi gần đây về việc so sánh cụ Stalin và cụ Hitler “ai ác hơn ai”. Tuy nhiên, sự độc ác của một cá nhân với chính dân tộc mình phải dựa vào chế độ chính trị do chính cá nhân hai cụ này lập ra và đứng đầu.
Đề tài hôm nay là: So sánh sự giống nhau và khác nhau giữa chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa Xô Viết do cụ Stalin đứng đầu và chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa Quốc Gia (Quốc Xã) do cụ Hitler đứng đầu. Xin trả lời ngắn: Hai chế độ này giống nhau là cơ bản, hay khác nhau là cơ bản?
ChatGPT: So sánh giữa chế độ Xã hội chủ nghĩa Xô Viết do Stalin lãnh đạo và chế độ Xã hội chủ nghĩa quốc gia (Quốc Xã) do Hitler lãnh đạo, có thể thấy rằng:
Sự giống nhau:
1) Chế độ độc tài: Cả hai chế độ đều là độc tài, cấm đoán tự do chính trị, ngôn luận và đàn áp những tiếng nói phản đối.
2) Chính sách kiểm soát: Cả hai đều có hệ thống kiểm soát xã hội chặt chẽ, sử dụng công an và lực lượng an ninh để duy trì quyền lực.
3) Phân chia giai cấp và dân tộc: Stalin và Hitler đều xây dựng chính sách phân chia xã hội và khuyến khích lòng trung thành với lãnh tụ. Stalin dựa vào tư tưởng giai cấp vô sản, trong khi Hitler dựa vào khái niệm dân tộc và chủng tộc.
Sự khác nhau:
1) Tư tưởng chính trị: Hệ tư tưởng của Stalin dựa trên chủ nghĩa Marx-Lenin, nhấn mạnh đấu tranh giai cấp và cách mạng vô sản. Trong khi đó, chế độ Quốc xã của Hitler dựa trên chủ nghĩa dân tộc cực đoan và phân biệt chủng tộc, coi dân tộc Đức ưu tú, đáng sống, hơn các dân tộc khác.
2) Mục tiêu cuối cùng: Mục tiêu của Stalin là xây dựng một xã hội không giai cấp, còn mục tiêu của Hitler là xây dựng một đế chế “Aryan” thuần khiết, dẫn đến các chính sách diệt chủng và chiến tranh bành trướng.
Kết luận: Hai chế độ có nhiều điểm tương đồng trong cách thức cai trị và kiểm soát xã hội, nhưng chúng khác nhau cơ bản về tư tưởng và mục tiêu.
Người đối thoại: Sau khi cụ Lenin từ trần, cụ Stalin kế vị, đã tự mình làm ra cái “chủ nghĩa Marx-Lenin”. Nội dung chủ nghĩa Marx-Lenin như thế nào mà cụ Stalin có thể dùng nó để giết hại tất cả các đồng chí đối thủ chính trị, đồng thời dùng nó để cai trị dân Liên Xô dưới bàn tay sắt?
ChatGPT: Nội dung chủ nghĩa Marx-Lenin do Stalin đưa ra, đã được sử dụng để biện minh cho các chính sách đàn áp và kiểm soát chính trị trong Liên Xô. Dưới đây là một số đặc điểm chính của chủ nghĩa Marx-Lenin mà Stalin đã khai thác để thực hiện các hành động này:
1) Đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản: Stalin sử dụng bạo lực đấu tranh giai cấp, coi các tầng lớp xã hội không đồng nhất là mối đe dọa đối với cách mạng. Ông biện minh cho việc loại bỏ các đối thủ chính trị như một phần của cuộc chiến chống lại “kẻ thù của nhân dân” và “kẻ phản bội cách mạng”. Ông sử dụng khái niệm chuyên chính vô sản để biện minh cho việc thiết lập một chính quyền độc tài, trong đó Nhà Nước phải nắm quyền lực tuyệt đối để bảo vệ cách mạng. Ông lập luận rằng, để xây dựng xã hội chủ nghĩa, cần có một chính quyền mạnh mẽ để kiểm soát và hướng dẫn nhân dân.
2) Tư tưởng của đảng và sự kiểm soát của Nhà Nước: Stalin khẳng định rằng, đảng Cộng sản là đại diện duy nhất cho giai cấp vô sản và cho toàn dân. Bất kỳ sự phản đối nào đều bị coi là phản bội cách mạng. Điều này cho phép ông biện minh cho việc loại bỏ các đồng chí đối thủ, như Leon Trotsky và những người có quan điểm khác biệt. Stalin đã sử dụng tuyên truyền để xây dựng hình ảnh của bản thân như một người kế thừa của Lenin, từ đó hợp pháp hóa các hành động của mình và đàn áp bất kỳ sự chỉ trích nào.
3) Kinh tế và phát triển xã hội: Chính sách công nghiệp hóa và tập thể hóa: Dù gây tàn phá lớn, nhưng đó là cách trói buộc người dân.
Kết luận: Stalin đã sử dụng nội dung chủ nghĩa Marx-Lenin để củng cố quyền lực và thực hiện các cuộc thanh trừng chính trị, biện minh cho sự kiểm soát nghiêm ngặt đối với xã hội Liên Xô. Ông đã khai thác những khái niệm này để tạo ra một chế độ độc tài, trong đó quyền lực tập trung vào cá nhân và không chấp nhận bất kỳ sự chỉ trích hay phản đối nào.
Người đối thoại: Lấy cương vị gì mà cụ Stalin có thể áp đặt chủ nghĩa Marx-Lenin cho tất cả các đảng anh em?
ChatGPT: Stalin áp đặt chủ nghĩa Marx-Lenin cho tất cả các đảng anh em, tức là các đảng Cộng sản ở các quốc gia khác, là nhờ Liên Xô có địa vị lãnh đạo phong trào Cộng Sản, còn bản thân Stalin là lãnh tụ của tổ chức Quốc Tế Cộng Sản.
Người đối thoại: Xin chưa bàn về sự tai hại của chủ nghĩa Stalin (dưới cái tên “chủ nghĩa Marx-Lenin” ở các nước khác) để bàn tiếp câu hỏi: Liên Xô sụp đổ do nguyên nhân bên trong (lòng dân, có vai trò của chủ nghĩa Stalin) là CHÍNH, hay nguyên nhân bên ngoài là CHÍNH?
ChatGPT: Liên Xô sụp đổ chủ yếu do nguyên nhân bên trong, đặc biệt là sự bất mãn của người dân và sự thất bại trong việc cải tổ hệ thống chính trị và kinh tế. Những yếu tố bên ngoài như áp lực từ Chiến tranh Lạnh và cấm vận kinh tế cũng góp phần, nhưng không phải là nguyên nhân chính. Tóm lại, Liên Xô sụp đổ do nguyên nhân bên trong là chính.
Người đối thoại: Giải đáp của ChatGPT rất thuyết phục. Cả thế giới chứng kiến thái độ thờ ơ của 250 triệu dân Liên Xô khi Liên Xô sụp đổ. Trong khi đó, đảng Cộng Sản đang có 20 triệu đảng viên, bộ máy vũ trang và cảnh sát vẫn nguyên vẹn.
ChatGPT: Đúng vậy, thái độ thờ ơ của nhân dân Liên Xô vào thời điểm sụp đổ là một dấu hiệu rõ ràng, cho thấy lòng dân đã không còn ủng hộ chế độ. Mặc dù Đảng Cộng sản Liên Xô có tới 20 triệu đảng viên và bộ máy vũ trang, cảnh sát vẫn còn nguyên vẹn, nhưng sự thiếu quyết tâm và tinh thần từ chính nội bộ và từ người dân đã làm cho các cấu trúc quyền lực này không thể duy trì được chế độ.
Điều này cho thấy rằng, một chế độ dù mạnh mẽ về mặt tổ chức và lực lượng nhưng nếu không có sự ủng hộ của nhân dân thì cuối cùng cũng không thể tồn tại.
Người đối thoại. Xin tiếp đề tài, vì sao chủ nghĩa của cụ Hitler sụp đổ?
ChatGPT: Chế độ của Hitler sụp đổ chủ yếu do nguyên nhân bên ngoài. Thất bại quân sự trong Thế chiến II, đặc biệt là sau các trận đánh quan trọng như Stalingrad và Normandy, đã làm suy yếu nghiêm trọng quân đội Đức Quốc xã. Khi quân Đồng minh tiến vào Đức và Berlin bị chiếm đóng vào năm 1945, chế độ Quốc xã sụp đổ.
Mặc dù có những yếu tố bên trong như sự căng thẳng và mệt mỏi của dân chúng do chiến tranh, nhưng chế độ Hitler vẫn duy trì được sự kiểm soát bằng đàn áp, tuyên truyền và khủng bố, cho đến khi bị đánh bại hoàn toàn bởi lực lượng quân sự bên ngoài. Như vậy, nguyên nhân bên ngoài là chính trong sự sụp đổ của chế độ Quốc xã.
Người đối thoại: Đồng ý. Dân Đức bắt đầu bất mãn, có những dấu hiệu phản chiến trong lực lượng vũ trang, nhưng thật sự chưa có hành động gì gây nguy cơ từ bên trong thì Berlin đã thất thủ, Đức phải đầu hàng. Cám ơn ChatGPT rất nhiều.
ChatGPT. Bạn đã nêu rất chính xác! Mặc dù có dấu hiệu bất mãn và phản chiến trong lực lượng vũ trang và dân chúng Đức, nhưng những yếu tố này chưa đủ mạnh để gây ra sự sụp đổ từ bên trong trước khi Berlin thất thủ. Sự thất bại về quân sự và sức ép từ các lực lượng Đồng minh mới là nguyên nhân chính dẫn đến sự sụp đổ của chế độ Quốc xã.
Cảm ơn bạn vì cuộc thảo luận thú vị! Rất vui khi có thể cùng trao đổi. Hẹn gặp lại bạn trong những lần tới!
Việt Nam giữa lằn ranh lịch sử: Cải cách hay làm nô lệ cho Bắc Kinh?
Vũ Đức Khanh
Phân tích chính trường Việt Nam từ Đại hội Đảng XIII đến nay
Từ đầu năm 2021, sau Đại hội Đảng XIII, chính trường Việt Nam đã trải qua nhiều biến động lớn, đặc biệt là sự thay đổi nhanh chóng ở các vị trí lãnh đạo cấp cao. Chỉ trong vòng chưa đầy bốn năm, đất nước đã có bốn Chủ tịch nước khác nhau, một điều chưa từng có trong lịch sử Việt Nam hiện đại.
Việc thay đổi liên tục ở vị trí Chủ tịch nước cho thấy sự xung đột mạnh mẽ giữa các phe phái trong Đảng Cộng sản Việt Nam. Đặc biệt, sự kiện gần đây nhất là việc ông Tô Lâm, người giữ chức vụ Chủ tịch nước từ ngày 22/05/2024, bị thay thế bởi ông Lương Cường vào ngày 21/10/2024 chỉ sau 4 tháng 29 ngày tại vị.
Quyền lực và những biến động nội bộ
Tại Đại hội Đảng XIII, quyền lực tiếp tục tập trung vào tay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người đã giữ chức vụ này từ năm 2011. Tuy nhiên, bên trong Đảng Cộng sản Việt Nam, sự giằng co quyền lực giữa các phe phái đã trở nên rõ ràng hơn. Một phe ủng hộ mô hình chính trị độc đảng bảo thủ, gần gũi với Trung Quốc, còn một phe khác ủng hộ cải cách và mở cửa với phương Tây, đặc biệt là Mỹ và các đồng minh châu Âu.
Ông Tô Lâm, một nhân vật mạnh mẽ (được cho là) với tầm nhìn cải cách, đã bước lên giữ vị trí Chủ tịch nước vào ngày 22/05/2024 và Tổng Bí thư Đảng từ ngày 03/08/2024, một dấu hiệu cho thấy xu hướng cải cách đang gia tăng. Với việc nắm giữ hai vị trí quyền lực cao nhất, ông Tô Lâm đã có ý định đẩy mạnh cải cách toàn diện, không chỉ trong lĩnh vực kinh tế mà cả chính trị. Các chuyến công du đến New York và Paris vào cuối tháng 9 và đầu tháng 10/2024 của ông Tô Lâm đã thể hiện rõ quan điểm ngoại giao mở cửa với phương Tây, tạo ra những cam kết mạnh mẽ đối với Mỹ và châu Âu.
Trung Quốc và sự giằng co ảnh hưởng
Sự xuất hiện của ông Tô Lâm trên trường quốc tế với tư cách là Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư, một vị trí như một nguyên thủ quốc gia có tầm ảnh hưởng trong các diễn đàn đa phương, đã gây lo ngại cho Trung Quốc. Với việc công khai ủng hộ quan hệ sâu sắc hơn với phương Tây, ông Tô Lâm dường như đang đi ngược lại lợi ích chiến lược của Bắc Kinh. Trung Quốc luôn tìm cách giữ Việt Nam trong quỹ đạo ảnh hưởng của mình, tránh để Việt Nam rơi vào tay các liên minh quốc tế do Mỹ lãnh đạo.
Một giả thuyết hợp lý là Trung Quốc đã sử dụng ông Lương Cường, người được cho là thân cận với ông Nguyễn Phú Trọng và có mối quan hệ gần gũi với Bắc Kinh, để ngăn cản đà tiến của ông Tô Lâm. Ông Lương Cường, với vai trò là một nhân vật quân đội, đã được bầu làm Chủ tịch nước vào ngày 21/10/2024, thay thế ông Tô Lâm trong một quyết định không phải là hoàn toàn đột ngột nhưng cũng không phải là không có nghi vấn vì Đảng đã không đưa ra một lý do nào cụ thể. Việc thay thế này có thể là một động thái nhằm cô lập ông Tô Lâm khỏi các diễn đàn quốc tế, đồng thời giữ Việt Nam dưới tầm ảnh hưởng của Trung Quốc.
Các yếu tố quốc tế và kế hoạch cải cách của ông Tô Lâm
Ông Tô Lâm không chỉ giới hạn các mối quan hệ ngoại giao với Mỹ và châu Âu. Ông đã có kế hoạch công du tới Seoul và Pyongyang (theo một nguồn tin khả tin), một bước đi có thể thay đổi cục diện địa chính trị trong khu vực. Việt Nam, với vị thế trung lập, có thể đóng vai trò quan trọng trong việc hòa giải vấn đề Bán đảo Liên Triều, tạo ra cơ hội lớn cho Việt Nam trên trường quốc tế. Tuy nhiên, Bắc Kinh, với sức mạnh chi phối Bắc Hàn, rõ ràng không muốn điều này xảy ra, và việc ông Tô Lâm bị loại bỏ có thể liên quan trực tiếp đến nỗ lực của Trung Quốc nhằm kiểm soát những động thái ngoại giao của Việt Nam.
Việc ông Lương Cường lên thay Tô Lâm vào đúng thời điểm này có thể là dấu hiệu cho thấy Bắc Kinh đã thành công trong việc cô lập “phe cải cách” ở Việt Nam. Trung Quốc không muốn Việt Nam tiến gần hơn với phương Tây và sẽ tìm mọi cách để duy trì ảnh hưởng của mình tại Hà Nội. Sự thay đổi nhanh chóng ở vị trí Chủ tịch nước, từ một nhân vật cải cách sang một người thân cận với quân đội và có mối liên hệ gần gũi với Trung Quốc, có thể là một phần trong chiến lược dài hơi của Bắc Kinh nhằm bảo vệ lợi ích của mình tại khu vực Đông Nam Á.
Cuộc chiến thầm lặng giữa Trung Quốc và Mỹ tại Việt Nam
Việt Nam đang trở thành một chiến trường thầm lặng giữa Trung Quốc và Mỹ. Trong khi Trung Quốc tìm cách duy trì ảnh hưởng của mình thông qua các mối quan hệ kinh tế và chính trị với các nhóm thân Bắc Kinh trong ĐCSVN, Mỹ và phương Tây lại muốn kéo Việt Nam vào liên minh nhằm đối phó với sự bành trướng của Trung Quốc.
Ông Tô Lâm, với tầm nhìn “cải cách” (kỷ nguyên mới – kỷ nguyên vươn mình của dân tộc?), đã bị ngăn cản không chỉ bởi các lực lượng bảo thủ trong ĐCSVN mà còn bởi áp lực từ Trung Quốc. Việc thay thế ông Tô Lâm bởi một nhân vật thân cận với Bắc Kinh cho thấy rằng Trung Quốc đang giành ưu thế trong cuộc đấu tranh giành ảnh hưởng tại Việt Nam. Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với việc Việt Nam sẽ gặp khó khăn hơn trong việc duy trì sự độc lập và cân bằng giữa các thế lực lớn.
Con đường cho tương lai Việt Nam
Việt Nam đang đứng trước ngã rẽ lịch sử quan trọng, và không thể phủ nhận rằng Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp và trực tiếp của dân tộc. Trung Quốc không chỉ muốn kiểm soát Việt Nam về kinh tế, mà còn muốn thao túng chính trị để giữ Hà Nội trong quỹ đạo của mình. Do đó, các lực lượng yêu nước cần tỉnh táo nhận diện rõ ai là bạn, ai là thù. Chúng ta không thể để Trung Quốc tiếp tục lợi dụng các nhóm thân Bắc Kinh trong ĐCSVN để tác động đến vận mệnh đất nước.
Cần phải xây dựng một lực lượng chính trị mạnh mẽ, quyết tâm cải cách chính trị toàn diện, nhằm bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Các nhà cải cách trong ĐCSVN, những người sẵn sàng trở về với nhân dân và bảo vệ chủ quyền quốc gia, cần nhận được sự ủng hộ từ các lực lượng dân chủ trong nước. Chỉ có cải cách, với dân tộc và chủ quyền làm trung tâm, mới có thể giúp Việt Nam giữ vững độc lập và phát triển mạnh mẽ trong bối cảnh cạnh tranh địa chính trị gay gắt giữa Mỹ và Trung Quốc.
Nếu không hành động kịp thời, Việt Nam sẽ tiếp tục bị Trung Quốc thao túng, và các lực lượng dân chủ trong nước sẽ không có tiếng nói trong những quyết sách quan trọng của đất nước. Tương lai của Việt Nam phụ thuộc vào sự đoàn kết của các lực lượng yêu nước, trong đó dân chủ và chủ quyền phải là những giá trị cốt lõi dẫn dắt sự phát triển của đất nước.
Một Việt Nam tự do, dân chủ và thịnh vượng phải là mệnh lệnh của thời đại, kim chỉ nam hành động của tất cả các lực lượng yêu nước và dân chủ Việt Nam.
Nhiều người Việt Nam bị lừa đóng tiền tham gia show ‘Hẹn Hò Tại Mỹ’
October 24, 2024
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Diễn viên, MC Cát Tường, vừa lên tiếng cảnh báo về chuyện nhiều người ở Việt Nam bị lừa đóng hàng chục ngàn đô la “lệ phí” để được tham gia chương trình “Bạn Muốn Hẹn Hò Tại Mỹ.”
Cô Cát Tường được biết đến là người từng dẫn show “Bạn Muốn Hẹn Hò” phát sóng trên kênh HTV ở Sài Gòn trước năm 2019.
Trang Facebook “Hẹn Hò-Nên Duyên ở USA Hoa Kỳ” chạy quảng cáo trên mạng xã hội để thu hút nhiều con mồi. (Hình: Chụp qua màn hình)
Hiện cô đang bị mạo danh và dùng hình ảnh trong show cũ để dụ dỗ các nạn nhân tham gia chương trình “Bạn Muốn Hẹn Hò Tại Mỹ.”
Theo tờ Thanh Niên hôm 24 Tháng Mười, nữ MC viết trên trang cá nhân: “Trời ơi khổ quá cả nhà ơi, Tường cảnh báo và đính chính biết bao nhiêu lần rồi. Tường không bao giờ làm gì trên mạng mà kêu mọi người đóng tiền. Hiện tại rất nhiều người bị gạt, xin khán giả tìm hiểu kỹ thông tin. Cái gì đụng đến tiền thì phải hết sức tỉnh táo. Cám ơn vì quý khán giả đã yêu quý Tường nhưng vì quý Tường mà bị gạt tiền thì thật sự Tường rất buồn và cảm thấy rất bất lực.”
Theo lời cô Cát Tường, trang Facebook “Hẹn Hò-Nên Duyên ở USA Hoa Kỳ” chạy quảng cáo trên mạng xã hội để thu hút nhiều con mồi.
Có một số nạn nhân bị lừa tiền, chuyển khoản hơn $26,000.
Diễn viên, MC Cát Tường được biết đến là người từng dẫn show “Bạn Muốn Hẹn Hò” phát sóng trên kênh HTV ở Sài Gòn. (Hình: Thanh Niên)
Một số nạn nhân sau khi nhận ra mình bị lừa đã yêu cầu cô lên tiếng để tránh việc nhiều người khác rơi vào bẫy của kẻ xấu.
Cùng thời điểm, MCV group, nhà sản xuất của show “Bạn Muốn Hẹn Hò” cũng đưa khuyến cáo trên Facebook: “Các đối tượng [người] này giả mạo là người thuộc ê kíp chương trình ‘Bạn Muốn Hẹn Hò’ để lừa đảo nhằm mục đích dụ dỗ người dùng tham gia các nền tảng mạng xã hội, trang web, app hẹn hò không chính thống. Các đối tượng này yêu cầu người tham gia phải chuyển tiền để đăng ký qua trang web của họ, và số tiền phải đóng lên đến hàng chục, hàng trăm triệu đồng để hoàn tất thủ tục tham gia chương trình.”
Thông cáo nêu trên cũng cho biết rằng những kẻ đứng sau chương trình “Bạn Muốn Hẹn Hò Tại Mỹ” không chỉ nhắm đến các nạn nhân tại Việt Nam mà còn thực hiện hành vi lừa đảo tại Mỹ. (N.H.K)
Sự thật chuyện Lê Văn Tám-Tác Giả: Trần Gia Phụng
Tác Giả: Trần Gia Phụng
24/10/2024
Sử sách cộng sản Việt Nam, kể cả sử sách giáo khoa học đường xã hội chủ nghĩa, đều viết và ca tụng thiếu niên Lê Văn Tám, 13 tuổi là một chiến sĩ anh hùng, đã tấn công kho đạn của trại quân người Pháp tại Thị Nghè, Sài Gòn vào đêm 17-10-1945. Chuyện được nhiều tác giả cộng sản kể đi kể lại nhiều lần, thêm thắt tùy hứng, thành nhiều dị bản khác nhau. Có chỗ viết là kho xăng, có chỗ viết là kho đạn. Nội dung cũng được vẽ rắn, thêm rồng rất hấp dẫn.
Lúc đầu, các tác giả cộng sản viết Lê Văn Tám tự tẩm xăng vào người, tự thiêu làm đuốc sống, rồi chạy vào kho xăng làm cháy kho nầy. Chuyện một em bé 13 tuổi tự thiêu mà còn chạy được để đốt kho xăng, mà không bị phát hiện, bị phê bình là không thực tế, không thể xảy ra, nên cộng sản lại đổi cách viết.
Lần nầy, cộng sản cho Lê Văn Tám đem xăng vào tưới lên kho đạn, rồi mới đốt. Chuyện như thế xem ra cũng phi lý, vì làm sao Lê Văn Tám qua mặt được lính gác Pháp, mà đem xăng vào kho đạn để đốt. Dù sửa đổi nhiều lần, câu chuyện cũng không hợp lý và khó tin.
Vào cuối tháng 2-2005 tại Hà Nội, trong cuộc họp của Hãng Phim Truyền Hình Việt Nam để hãng phim thông báo chương trình sản xuất 100 tập phim hoạt hình, nội dung lịch sử Việt Nam, giáo sư Phan Huy Lê, chủ tịch Hội Khoa Học Lịch Sử Việt Nam của nhà nước cộng sản, đã tiết lộ rằng:
“… Nhân vật lịch sử anh hùng Lê Văn Tám” hoàn toàn không có thật. Tôi còn một món nợ với anh Trần Huy Liêu mà đến nay chưa trả được. Đó là lúc anh Liệu làm bộ trưởng bộ tuyên truyền, anh Trần Huy Liệu tự viết về nhân vật Lê Văn Tám, một thiếu nhi tự tẩm xăng vào người và chạy vào đốt kho xăng giặc Pháp ở Thị Nghè… Lúc sáng tác câu chuyện Lê Văn Tám, anh Liệu có nói với tôi rằng: “Bây giờ vì nhiệm vụ tuyên truyến nên tôi viết tài liệu nầy, sau nầy, khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, các anh nên nói giúp tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa…”
Được tin trên, nhật báo Người Việt ở California, điện thoại về Việt Nam, phỏng vấn giáo sư Phan Huy Lê ngày 18-3-2005. Giáo sư Phan Huy Lê xác nhận với báo Người Việt là ông đã công bố sự thật về nhân vật Lê Văn Tám trong cuộc họp cuối tháng 2 vừa qua.

Nhật báo Người Việt California, số ngày chủ nhật 20-3-2005 ghi lại như sau:
“Ông [Phan Huy Lê] cho biết: “Lúc ấy, ông Trần Huy Liệu đang là Viện trưởng Viện Sử học Việt Nam. Ông nói câu chuyện nầy với tôi rất nhiều lần vào những năm của thập kỷ 1960, vài năm trước khi ông Liệu mất. Không chỉ nói với mình tôi, ông Liệu còn nói cả với những đồng nghiệp của tôi là hai nhà sử học Nguyễn Đình Thanh và Nguyễn Công Bình, hiện nay cả hai người nầy vẫn còn sống…”
Sau khi nhật báo Người Việt California đăng tin trên, giáo sư Phan Huy Lê và hai nhà sử học đồng nghiệp của giáo sư Lê được bài báo nhắc đến là các ông Nguyễn Đình Thanh và Nguyễn Công Bình, đều hoàn toàn im lặng, không cải chính, nghĩa là các ông mặc nhiên xác nhận những điều báo Người Việt đăng là đúng như lời giáo sư Lê phát biểu, nghĩa là chuyện thiếu niên anh hùng Lê Văn Tám “hoàn toàn không có thật”.
Thế mà hiện nay, cộng sản Việt Nam vẫn còn ca tụng “đuốc sống” Lê Văn Tám, và quan trọng nhứt là đưa chuyện Lê Văn Tám vào sách giáo khoa, giảng dạy cho học sinh trong trường học, dùng tên Lê Văn Tám đặt tên trường học, tên đường, tên công viên … Sài Gòn có công viên Lê Văn Tám trên đường Hai Bà Trung, quận I, đoạn giữa đường Hai Bà Trưng và Yên Đỗ (cũ). Dưới đây là hình ảnh ở các nơi khác trên Internet.
Bịa chuyện láo để phỉnh gạt dư luận. Dạy chuyện láo cho học sinh nhằm phục vụ chính trị, phục vụ chế độ và phục vụ đảng cộng sản, đúng là đường lối và mục tiêu của nền giáo dục Hồ Chí Minh.
Điều đáng nói là nhà nước cộng sản, đảng cộng sản, nhà trường xã hội chủ nghĩa trắng trợn dạy chuyện láo, huấn luyện thanh thiếu niên thành những con người có thói quen nói láo chuyên nghiệp, thì kết quả là đất nước nầy sẽ đi về đâu?
TRẦN GIA PHỤNG
(Toronto – CANADA)
4 THỨ KHÔNG BAO GIỜ ĐƯỢC HÉ LỜI
1. Không suốt ngày đi kể niềm vui nỗi buồn của mình…là trí tuệ
“Một trong những biểu hiện của người trưởng thành chính là khi họ hiểu họ ra được rằng 99% những chuyện xảy ra với mình, với người khác, nó hoàn toàn không có ý nghĩa gì.”
Sống ở đời, giống như con cá trong nước, nóng lạnh chỉ mình nó biết.
Thực ra, bất kể chúng ta có thừa nhận hay không, luôn có một sự thật trần trụi tồn tại đó là: Trên thế gian này, ngoài ba mẹ ra, không có mấy ai thực sự hi vọng chúng ta sống sung sướng hơn họ.
Vì vậy, “khoe khoang” hạnh phúc của mình ra ngoài, nhiều khi là đang động vào chỗ đau của người khác, giống như kiểu bảo họ rằng “anh đố kị với tôi đi” vậy, rồi lại tự thêm phiền phức cho chính mình.
Đúng vậy, đời người 10 phần thì có tới 8,9 phần không như ý, nhưng chẳng phải là vẫn còn 1,2 phần là tốt đẹp ư.
Vui vẻ, chia sẻ với nhầm người, thì chính là “khoe khoang”; buồn phiền, tâm sự với sai người, thì chính là “làm quá”.
Người thông minh sớm đã điều chỉnh quá trình trưởng thành sang chế độ im lặng, không tùy tiện chia sẻ niềm vui nỗi buồn của bản thân.Họ chia sẻ với những người bạn tri kỷ và cùng họ tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc ấy.
2. Không “đâm chọc” vào chỗ khó của người khác…là tử tế.
“Người có giáo dưỡng không phải là ăn cơm mà không làm đổ canh, mà là khi người khác chẳng may làm đổ canh, đừng nhìn chằm chằm vào họ.”
Không “xé toạc” chỗ khó nói của người khác, lòng tốt trông có vẻ nhỏ bé này lại sưởi ấm cả cuộc đời của người khác.
Sống ở đời, sắc vàng sắc đỏ rực rỡ có, sắc đen sắc xám tất nhiên cũng tồn tại theo.
Nhiều khi, chúng ta không cần tới sự an ủi hay sự cảm thông nhất thời, mà chúng ta chỉ đơn giản muốn người bên cạnh không quấy rầy, không “đâm chọc”, không lên tiếng, chỉ đơn giản là sự im lặng mà thôi…
Có người nói, đời người ai sống cũng không dễ dàng gì rồi, có những chuyện không cần phải bóc toẹt móng ngựa ra.
Đúng vậy, bạn vĩnh viễn không bao giờ có thể biết được rằng, một người trưởng thành trông thì có vẻ luôn vui tươi, chín chắn, bên trong họ nội tâm gào thét ra sao, nhưng họ luôn im lặng, đó là bởi vì, họ không muốn ai biết…
3. Không hạ thấp thực lực của người khác…là giáo dục.
Người khác sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, họ sau lưng nói người ta đi cửa sau.
Người khác xinh đẹp mỹ miều, họ ở sau lưng nói người ta là bình hoa di động không có tài cán gì.
Người khác thành tích học tập xuất chúng, họ đi bốn phương tám hướng nói người ta là con mọt sách, không biết sự đời…
Kiểu người như vậy, luôn hạ thấp người khác để đề cao chính mình.
Mà không biết rằng, quá trình nói xấu sau lưng người khác ấy cũng chính là đang phủ định chính mình; kính sợ đối thủ mới là tôn trọng bản thân.
Sống ở đời, ai cũng nên cố gắng để tỏa sáng, nhưng tuyệt đối đừng tỏa sáng trên cái nền là dập tắt người khác.
Nhận thức ra được cái mình “không biết”, mới là điểm khởi đầu của “biết”.
Thế gian vạn vật, ai cũng có những sở trường, sở đoản riêng.
Quang minh chính đại đối mặt với đối thủ, thắng, thắng cho sảng khoái; thua, cũng thua một cách tâm phục khẩu phục.
Tặng người khác một tràng vỗ tay, là đang cho mình động lực để tiến bộ.
4. Không “tọc mạch” chuyện người khác…là tầm nhìn.
Con người ta nếu không có “cao độ”, nhìn thấy đâu đâu cũng là vấn đề; còn sống mà không có tầm nhìn, vấn vương sẽ toàn là những chuyện tầm phào.
Sống ở trên đời, chú trọng vào bản thân, nhưng cũng đừng quên chấp nhận người khác.
Không tọc mạch vào chuyện người khác chính là lịch sự, không phải là lạnh lùng hay ích kỉ, mà đó là để chúng ta học cách mở lòng, cho phép bản thân mình không hoàn hảo, đồng thời chấp nhận những khuyết điểm vụn vặt của người khác.
Những việc nhỏ không động tới nguyên tắc, không cần thiết đâm chọt phê bình; những tiểu tiết không làm ảnh hưởng tới bố cục chung, cũng không cần phải “cầm tay chỉ điểm” cho người khác.
Chấn chỉnh, thay đổi bản thân, là thần.
Chỉ trích, muốn thay đổi thế giới, là thần kinh.
Thay vì cố gắng đi mài mòn những góc cạnh của người khác, chi bằng “bồi dưỡng” cho tốt sự tốt đẹp của chính mình.
From: ngocnga_12@& NguyenNThu
Một Kitô Hữu có phải là một cá nhân thuần túy không? – Cha Vương
NGHĨ KHÁC ĐI ĐỂ HẠNH PHÚC
My Lan Pham – Những câu chuyện Nhân Văn
– Khi chán nản, hãy nghĩ xem mình còn lại bao nhiêu ngày để dằn vặt, còn bao nhiêu thời gian để phung phí? Bạn vui, một ngày cũng qua đi, bạn buồn một ngày cũng kết thúc. Nếu nhận ra điều này hẳn sẽ không dễ dãi để cuộc sống mình âm u nữa.
– Khi phiền muộn, hãy nghĩ xem thật ra cuộc sống là những phép trừ, gặp nhau một lần là ít đi một lần, sống hết một ngày là giảm đi một ngày, có gì đáng để phí hoài? Không quên tình nghĩa, không nghĩ thị phi, không chấp oan trái, không nợ nần ai, không thẹn với lương tâm là được.
– Khi thấy bi thương, hãy xem cuộc sống là một hành trình, chúng ta đến đây hai tay trắng thì rời đi cũng sẽ như vậy, không thể mang theo dù chỉ là hạt bụi hay một áng mây bay. Những công danh lợi lộc , những thế thái nhân tình, đều phải để lại. Hiểu rõ điều này rồi thì có gì phải bận tâm mà phiền lòng?
– Khi không được như ý, hãy so sánh với sự bận rộn của những người giàu có, chúng ta sống biết đủ chính là niềm hạnh phúc. Rồi nhìn qua những người đang đau khổ trong bệnh viện, chúng ta vẫn mạnh khỏe chính là niềm hạnh phúc. Và hãy xem trên thế giới một giây có bao nhiêu người phải rời đi, chúng ta vẫn còn sống chính là niềm hạnh phúc… Con người muốn có một đời sống khỏe thì tâm phải đơn giản, thân phải nhẹ nhàng.
– Khi nổi giận, hãy nghĩ xem có nên vì những kẻ không đáng mà ấm ức? Có cần vì những việc không quan trọng mà bực mình? Ăn uống đúng cách, làm việc điều độ, vận động vừa đủ, nghỉ ngơi hợp lí, khoản nào tiết kiệm thì tiết kiệm, phần nào nên tiêu thì chi ra. Bạn tốt thì gia đình và người thân mới tốt, mọi người đều sẽ tốt.
– Khi tính toán, hãy nghĩ xem con người đi một vòng trong thế gian đều trở về điểm 0, sao phải chi li so bì, không biết nhường nhịn? Nói nhiều thì tổn thương người, tính nhiều thì tổn thần khí, chi bằng đừng so đo nữa, làm một người vui vẻ dễ chịu, không thẹn với lòng!
Làm người, còn sống được là tốt.
Có cơm để ăn, có nước để uống, có áo để mặc, có giường để ngủ, có núi để leo, có sách để đọc, có việc làm ổn định đó chính là hạnh phúc.
Sưu tầm
My Lan Phạm
THIẾU KIÊN NHẪN THẦN THÁNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu xem ra cũng mang trong mình một kỳ vọng quá lớn – nếu không nói là ‘tham vọng’ – “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!”. Qua đó, có thể nói, Ngài cũng thiếu kiên nhẫn, một sự ‘thiếu kiên nhẫn thần thánh!’.
Chúa Giêsu muốn thấy ngọn lửa tình yêu và đức hạnh bùng cháy. Ngài nói như thể chính ngọn lửa ấy đang thiêu đốt Ngài, đang cháy bỏng trong trái tim Ngài! Ngài phải chịu phép rửa, tức là thử thách của thập giá, và cảm thấy khắc khoải cho đến khi mọi chuyện kết thúc. Điều này cũng dễ hiểu, vì Ngài có những kế hoạch và nóng lòng muốn thấy chúng được hoàn thành, “Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất”. Có thể nói, Chúa Giêsu không thể kiên nhẫn, kiên nhẫn của một vị Thiên Chúa.
Với chúng ta, chúng ta cũng có những ý tưởng và dự án riêng và cũng muốn thấy chúng hoàn thành tức khắc. Nhưng thời gian sẽ luôn cản trở! Đó là sự căng thẳng của cuộc sống, một sự căng thẳng vì lo lắng mà bất kỳ ai cưu mang những dự án lớn đều cảm thấy. Mặt khác, không có tham vọng, chúng ta như đứng yên một chỗ, chết lặng, bị kiềm chế; hậu quả sẽ là buồn bã, cay đắng. Chúa Giêsu, “Đấng có thể dùng quyền năng đang hoạt động nơi chúng ta, mà làm gấp ngàn lần điều chúng ta dám cầu xin hay nghĩ tới” – bài đọc một – như một người đang di chuyển khiến người khác di chuyển; một người đang tiến về phía trước khiến người khác tiến về phía trước. Như vậy, rõ ràng, Ngài đang mất kiên nhẫn bởi những tham vọng tốt lành!
Hãy có những khát vọng lớn để rèn luyện mục tiêu của bạn hướng tới và hướng lên cao hơn! Hãy tìm kiếm sự hoàn thiện cá nhân, sự hoàn thiện của gia đình, sự hoàn thiện của cộng đoàn, của công việc; sự hoàn thiện của những việc làm, của những nhiệm vụ bạn nhận được. Các thánh luôn khao khát những mục tiêu cao cả nhất. Họ không sợ phải đối mặt với những nỗ lực và căng thẳng. Họ đã di chuyển! Hãy tiếp tục, di chuyển nữa! Hãy nhớ lời của Augustinô, “Nếu bạn nói, ‘Đủ rồi, thế là xong!’ thì bạn – thậm chí – đã chết!”.
Anh Chị em,
“Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!”. Như Chúa Giêsu, bạn hãy có cho mình một sự ‘thiếu kiên nhẫn thần thánh!’. “Đừng dừng lại trên đường, đừng quay lại nhưng cứ đi tiếp, cũng đừng đi lạc khỏi đường. Khi dừng lại, bạn không còn tiến về phía trước và sẽ quay lại. Và nếu bạn quay lại với những gì bạn đã bỏ lại phía sau, bạn sẽ lạc lối vì đã bội giáo! Thà là người què trên đường còn hơn là người chạy nước rút rời khỏi đường! Vì thế, hãy luôn không hài lòng với những gì bạn đang có nếu bạn muốn đạt được những gì bạn chưa có. Bởi vì bất cứ nơi nào bạn hài lòng với chính mình, thì ở đó bạn đã bị kẹt. Luôn luôn thêm một chút nữa, luôn luôn tiếp tục bước đi, luôn luôn tiến về phía trước!” – Augustinô.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con đang tiến tới hay đã dừng lại? Con thà làm người què còn hơn là ‘quán quân’ rời khỏi đường! Lạy Trinh Nữ Maria, Mẹ của niềm hy vọng, xin giúp con!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
From: Kim Bang Nguyen
********************************************
Thứ Năm Tuần XXIX – Mùa Thường Niên
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
49 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên! 50 Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất!
51 “Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hoà bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ. 52 Vì từ nay, năm người trong cùng một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba chống lại hai, hai chống lại ba. 53 Họ sẽ chia rẽ nhau: cha chống lại con trai, con trai chống lại cha; mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ; mẹ chồng chống lại nàng dâu, nàng dâu chống lại mẹ chồng.”
THÁNH GIÁO HOÀNG GIOAN PHAOLÔ II: NHẬN DIỆN SỰ THÁNH THIỆN
THÁNH GIÁO HOÀNG GIOAN PHAOLÔ II: NHẬN DIỆN SỰ THÁNH THIỆN
Tổng Giám mục Angelo Comastri
22/10/2024
Đức Tổng Giám mục Angelo Comastri là Chủ tịch Văn phòng Quản lý Cơ sở kiêm Tổng Đại diện của Đức Thánh Cha ở Vatican. Bài viết được trích trong: Stanislaw Dziwisz, Czeslaw Drazek, SJ, Renato Buzzonetti; Angelo Comastri, Cứ để tôi đi về nha Cha (Học viện Đa Minh, 2014), tr. 99-118.
Tôi không có ý định dự đoán phán quyết của Giáo Hội về Đức Gioan Phaolô II, vì chỉ mình Giáo Hội mới có thể làm điều này mà thôi. Dưới đây đơn giản là một vài gợi ý của tôi rút ra từ những quan sát và suy tư về cuộc đời của ngài.
Trước hết là sự quan tâm của công chúng dành cho Đức Gioan Phaolô II. Theo dòng thời gian, nhiều người, bao gồm cả những nhân vật nổi tiếng đều bị quên lãng. Nếu các bạn muốn, một ngày nào đó, hãy cố gắng ngừng lại trước đống đổ nát ở Palatine (một lâu đài cổ xưa nguy nga, tráng lệ) ở Rôma. Đây từng là nơi sinh sống của những người tự cho mình là thần thánh, làm rung chuyển thế giới, những con người chỉ với một cử chỉ có thể buộc quân đội động binh và nhiều người phải thay đổi chỗ ở (ví dụ như cuộc kiểm tra dân số của Caesar Augustô thời Chúa Giêsu đã làm cho cả Đế quốc phải di chuyển). Ngày hôm nay, Palatine không còn gì hết, ngoại trừ đống hoang phế bị tàn phá bởi lịch sử và lãng quên của con người. Nhưng điều khác thường lại xảy ra với Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Ngày tháng trôi qua, ký ức và tình cảm đối với ngài vẫn tiến triển, lòng ngưỡng mộ và thái độ biết ơn ngài vẫn gia tăng. Nhiều con đường và quảng trường được mang tên ngài. Trong khi ấy, các sử gia và chuyên viên lưu trữ văn thư nỗ lực hết sức để biên soạn một bản đánh giá, dù tạm thời và chưa đầy đủ, về cuộc đời của ngài. Từng đoàn tín hữu mộ mến vẫn lũ lượt kéo đến ngôi mộ khiêm tốn của ngài trong lòng đất trên đồi Vatican, giống như ngôi mộ của Đức Phaolô VI và của thánh Phêrô, vị Giáo Hoàng đầu tiên. Những chuyện đang xảy ra ở đây không thể phủ nhận được.
Liệu chúng ta có thể phác hoạ những điểm nổi bật cho thấy sự thánh thiện của Đức Gioan Phaolô II hay không?
Theo tôi, Đức Giáo Hoàng là người cam đảm trong một thời đại đầy sợ hãi, và ngài phải được nhìn nhận vì nhân đức trổi vượt này. Luôn tỏ ra quyết đoán và kiên định giữa một kỷ nguyên đầy sự thoả hiệp và bất ổn trường kỳ, ngài thực sự noi theo giáo huấn của Đức Giêsu:
Điều Thầy nói với anh em trong bóng tối, thì hãy nói ra giữa ánh sáng; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy rao giảng trên mái nhà (x. Mt 10, 27). Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục. Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. Phần anh em, ngay đến tóc trên đầu anh em cũng được đếm cả rồi. Vậy anh em đừng sợ, chính anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ. Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Còn ai chối bỏ Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối bỏ người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. (x. Mt 10, 27- 33)
Đức Giáo Hoàng là người can đảm bảo vệ hoà bình trước những sóng gió chiến tranh dồn dập. Ai lại không nhớ những lời lẽ tha thiết thường được Đức Gioan Phaolô II nhắc lại, bất kể người ta có chấp nhận lắng nghe hay không? Đôi khi, ngài giống như một ngôn sứ lên tiếng trong một sa mạc đầy dửng dưng. Tuy nhiên, Đức Giáo Hoàng không thoái chí, ngài vẫn tiếp tục lên tiếng như thể được Thần Khí của Chúa Giêsu thúc đẩy từ sâu thẳm tâm hồn.
Chúng ta không khỏi ngưỡng mộ và xúc động trước lời kêu gọi của Đức Thánh Cha ngày 16 tháng 03 năm 2003 khi ngài kết thúc kỳ tĩnh tâm vào đầu Mùa Chay. Từ cửa sổ phòng làm việc, ngài đã lớn tiếng kêu gọi, không chút sợ hãi:
Tôi biết! Tôi biết chiến tranh khủng khiếp dường nào! Do đó, bổn phận của tôi là phải nói cho những người [tin vào chiến tranh] rằng: chiến tranh làm tăng sự hận thù và không thể giải quyết được vấn đề.
Thật can đảm! Vào giây phút đó, cách thức phát biểu của Đức Thánh Cha đã đi ngược lại với một xu thế rất mạnh trong xã hội, nhưng Đức Gioan Phaolô II nhiều lần không ngại đi ngược với xu hướng của đám đông. Ngài luôn hiên ngang và trung thành với bổn phận với tư cách là người Tôi Tớ của Chân lý, Chân lý mà Chúa Giêsu trao lại cho Hội Thánh, và đặc biệt, cho người được mệnh danh là Đá Tảng.
Đã hơn một lần, khi nghe những lời nói của Đức Gioan Phaolô II, trong đầu tôi xuất hiện lời khẳng định từ vị Tông đồ Phaolô: “Vì chúng tôi không có thể làm gì chống lại sự thật, nhưng chỉ có thể hoạt động cho sự thật” (2 Cr 13, 8). Tôi cũng áp dụng cho triều đại giáo hoàng của Đức Gioan Phaolô II những điều mà vị tông đồ Dân Ngoại đã nói về những khó khăn trong sứ vụ:
Hành trình nhiều chuyến, nguy hiểm trên sông, nguy hiểm do trộm cướp, nguy hiểm do đồng bào, nguy hiểm vì dân ngoại, nguy hiểm ở thành phố, nguy hiểm trong sa mạc, nguy hiểm ngoài biển khơi, nguy hiểm do những kẻ giả danh là anh em. Vất vả mệt nhọc, thức đêm thường xuyên, đói khát, ăn chay thường xuyên, chịu rét mướt trần truồng. Không kể các điều khác, còn có nỗi ray rứt hằng ngày của tôi là mối bận tâm lo cho tất cả các Hội Thánh! Có ai yếu đuối mà tôi không yếu đuối? Có ai vấp ngã mà lòng tôi không cháy bừng? (x. 2 Cr 11, 26-29)
Đức Gioan Phaolô II là người can đảm bảo vệ gia đình trong một thời đại đã đánh mất ý thức về sự phối hợp không thể thay thế giữa vợ-chồng và cha-mẹ. Với cái nhìn ngôn sứ, Đức Wojtyla nhạy bén nhận ra rằng ngày hôm nay phẩm giá của gia đình đang bị đe doạ. Qua tình yêu thuỷ chung, người nam và người nữ làm thành một gia đình, trở thành chiếc nôi cho sự sống và là môi trường không thể thay thế để đời sống con người được lớn lên và phát triển.
Tôi nghĩ rằng Đức Gioan Phaolô II cảm thấy bị tổn thương sâu sắc khi được tin Nghị viện Châu Âu không đi đến được sự đồng thuận về giá trị của gia đình. Đây là một vấn đề rất nghiêm trọng, nó cho thấy thái độ mất nhận thức ở Châu Âu. Có lẽ được thúc đẩy bởi vấn đề khẩn cấp này, Đức Giáo Hoàng đã cho mọi người thấy ngài là vận động viên bảo vệ gia đình. Ngày Quốc tế các gia đình, Năm Thánh Gia đình, những thông điệp thường xuyên được gửi đến cho các cặp vợ chồng là hoa trái của tình yêu không gì lay chuyển ấy. Đồng thời, đây cũng là những cách thức nhằm tái thông truyền cho con người và chính phủ các quốc gia về những giá trị để hình thành một nền văn minh đích thực. Nếu gia đình tan vỡ, xã hội còn lại gì. Nếu gia đình biến mất, con đường nào sẽ hướng dẫn những đứa con trong hành trình cuộc đời của chúng?
Đức Gioan Phaolô II hiểu tất cả điều này, vì thế ngài kiên tâm giảng dạy và đào sâu những giá trị của gia đình. Có thể trong một vài năm hay nhiều thập kỷ, chúng ta mới có thể đánh giá rõ hơn công trình mà Đức Gioan Phaolô II đã thực hiện để phục hồi phẩm giá của gia đình giữa bóng tối của tâm thức hiện đại.
Đức Giáo Hoàng là người can đảm bảo vệ phẩm giá của sự sống. Mọi con người dù thuộc màu da nào – màu trắng, màu đen hay màu vàng, dù mạnh khỏe hay khiếm khuyết, dù giàu sang hay đơn nghèo, đều phải được bảo vệ từ lúc thụ thai cho đến khi lìa đời. Tông huấn Evangelium Vitae là một văn kiện đặc biệt về cả ý tưởng và lẫn tâm tình. Đức Gioan Phaolô II luôn luôn tìm mọi cách có thể để cho thấy bảo vệ sự sống không phải chỉ là nguyên tắc của tôn giáo, không phải là một sự can thiệp tôn giáo trong lĩnh vực hoạt động chính trị; nhưng là một lý lẽ tinh tế và chặt chẽ như là nền tảng cho sự đồng hiện hữu dân sự. Thêm nữa, nếu quyền sống không được đảm bảo, thì liệu rằng các quyền khác có được đảm bảo hay không? Đức Gioan Phaolô II đặc biệt chú trọng đến chủ đề này, và trái tim cao thượng của ngài luôn luôn sẵn sàng bảo vệ bất cứ khi nào quyền sống bị lâm nguy.
Chúng ta hẳn còn nhớ Đức Giáo Hoàng đã bất ngờ nổi giận tại Thung lũng Temple gần Agrigento[1]. Bằng lời lẽ đáng kính như Amốt, cung giọng hùng hồn như Hôsê và ngôn ngữ sống động như Isaia, ngài đã hô lớn trước sự kinh ngạc của đám đông đang hiện diện: “Hỡi những người Mafia, hãy sửa đổi lại cuộc sống của quý vị. Một ngày nào đó quý vị sẽ phải tính sổ trước mặt Thiên Chúa vì những việc mình làm.” Vào lúc đó, mọi người nhận ra rằng ngài đang đối diện với hiểm nguy; và có thể sẽ ảnh hưởng đến tính mạng. Nhưng Đức Gioan Phaolô II luôn sẵn sàng hy sinh mạng sống của ngài. Trong suốt triều đại giáo hoàng, ngài thường giẫm nát đầu rắn độc và thuồng luồng[2], nhưng hoàn toàn tín thác vào sự nâng đỡ và che chở của Chúa.
Cùng lúc, Đức Giáo Hoàng cũng lên tiếng bảo vệ sự sống huyền nhiệm và bất khả xâm phạm của con người. Ngài nhắc lại cho chúng ta rằng biện minh cho việc tấn công vào sự sống con người ngay từ khi chào đời hoặc khi chết là mở lối biện minh cho bất cứ một bạo lực nào trong mọi giây phút hiện hữu của con người.
Ngài hiểu rất rõ và thường lặp lại nhiều lần với cảm xúc đau xót: Sự xúc phạm ghê gớm đối với sự sống con người do chế độ độc tài thế kỷ XX gây ra là hậu quả của sự nhận thức sai lầm về bản chất con người. Điều này có nghĩa là các nhận thức này xuất phát từ những sai trái về giá trị nhân vị. Chính điều này dẫn đến phân biệt đối xử con người, quyết định ai nên sống hay phải chết, ai có nhiều nhân phẩm hay ít hơn bằng một cách thức hiểm ác và độc đoán. Cũng trong lĩnh vực này, chúng ta sẽ dần dần nhận ra hoạt động của Đức Thánh Cha thật sáng suốt và dưới sự quan phòng của Thiên Chúa.
Đức Giáo Hoàng là người can đảm tìm kiếm người trẻ và trò chuyện với họ. Khởi đầu triều đại giáo hoàng của ngài, dường như Giáo Hội không còn nói ngôn ngữ của giới trẻ và không tín nhiệm thế hệ trẻ nữa. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã không chấp nhận quan điểm này. Ngài biết rằng nếu không có Chúa Kitô, người trẻ sẽ không bao giờ tìm thấy ý nghĩa trong cuộc đời, và sẽ không bao giờ cảm nghiệm được thực tại quyến rũ của tình yêu vốn là hồng ân, chứ không phải là một ý tưởng thoáng qua buộc mỗi vật và mỗi người dành lấy cho riêng mình. Đức Giáo Hoàng tìm kiếm người trẻ, và các bạn trẻ nhận ra ngài là một người bạn, một người bạn đích thực và chân thành, không hy sinh những chuẩn mực nhằm mục đích lôi kéo người nghe, một người bạn không giảm thiếu thách đố của Tin Mừng để được người ta ưu thích, một người bạn không dùng thuật hùng biện để dành được những tràng vỗ tay tán thưởng của người trẻ.
Tuy nhiên, người trẻ lại luôn dành cho ngài những tràng vỗ tay tự phát và nồng nhiệt – một sự ủng hộ mạnh mẽ làm nhụt chí những người dự đoán về sự sụp đổ của Giáo Hội và biến mất của Kitô giáo.
Những người trẻ rất yêu mến Đức Giáo Hoàng. Họ xem ngài như một người cha luôn biết cách sửa dạy con cái vào những thời điểm thích hợp, bởi vì ngài biết cách yêu thương chân thật và trung tín.
Tôi thật ngây thơ khi lo lắng rằng làm thế nào ngài có thể chào đón những người trẻ đang có mặt tại quảng trường thánh Phêrô để khai mạc ngày Quốc tế Giới Trẻ giữa cái nóng tháng 8 năm 2000! Một giọng nói âm vang nội lực bất ngờ cất lên: “Các con tìm ai?” Tôi nhớ rằng cả những giám mục chúng tôi cũng ngạc nhiên và bị lôi cuốn bởi sức hút của vấn nạn đầy thách thức này. Đức Giáo Hoàng giải thích rằng ngài không muốn hạ thấp những chuẩn mực nhằm lôi kéo giới trẻ, nhưng mời gọi các bạn trẻ hãy vươn lên để theo đuổi những giá trị và ý nghĩa cao cả của cuộc sống.
Về phần họ, giới trẻ hiểu rằng con người cao niên này biết được bí quyết cho cuộc sống của tuổi trẻ và họ đã bắt đầu lưu tâm và suy nghĩ.
Vào buổi tối trong giờ canh thức cầu nguyện trên cánh đồng rộng lớn ở Tor Vergata, một điều khác nữa đã xảy ra sẽ không bao giờ bị quên lãng, bởi vì nó là một dấu hiệu về mối tương quan đặc biệt giữa Đức Giáo Hoàng và người trẻ. Trong khi bầu trời bình yên của Rôma vang lên những bài hát của những cộng đoàn giới trẻ đến từ khắp năm châu, thì một thanh niên bất ngờ nhảy qua hàng rào bảo vệ, thoát khỏi sự truy bắt của cảnh sát, và chạy nhanh tới Đức Giáo Hoàng. Cụ già và một người trẻ nhìn nhau hồi lâu, sau đó họ ôm chầm lấy nhau giống như người cha ôm lấy con mình. Một cảm xúc dâng trào trong tim mọi người ở đó – Tôi đã khóc.
Cuối cùng, Đức Giáo Hoàng là người can đảm trong lúc bệnh tật và cả khi cận kề cái chết. Trong lúc bệnh tật, Đức Giáo Hoàng mất dần đi phẩm chất xuất sắc của mình, nhưng ngài không bao giờ che giấu điều ấy. Chắc hẳn ngài sẽ phải trả giá rất nhiều, nhưng ngài không muốn được bảo vệ để tránh cái nhìn của người khác. Ngài sống bệnh tật cách công khai và biến nó thành một bài giảng gây xúc động trái tim nhân loại.
Từ nhiều nơi đã xuất hiện nhiều lời yêu cầu thiếu tôn trọng và cố chấp đòi Đức Thánh Cha phải từ chức, và tôi nghĩ điều này thực sự làm ngài bị tổn thương.
Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II quyết định không bước xuống khỏi thập giá; tuy nhiên, ngài phải sử dụng đến chút sức lực cuối cùng. Tôi còn có thể nhìn thấy Đức Thánh Cha xuất hiện tại cửa sổ phòng riêng vào ngày thứ Tư cuối cùng của cuộc đời ngài. Ngài cố gắng nhiều lần, tập trung sức lực để bộc bạch vài lời tâm tư, nhưng không có âm thanh phát ra từ đôi môi run rẩy. Tuy nhiên, trong triều Giáo Hoàng dài của ngài, thứ Tư đó lại là một trong những khoảnh khắc xúc động nhất, sâu sắc nhất, lay động lòng người nhất. Đức Thánh Cha đã nói với mọi người bằng ngôn ngữ thinh lặng đầy sức thuyết phục: Để nên giống Chúa Giêsu, chúng ta phải yêu thương cho đến giây phút cuối cùng, đến độ trao cả mạng sống cho Người, Đấng ban sự sống của Người cho chúng ta.
Đức Giáo Hoàng tìm ở đâu nguồn sức mạnh này?
Ngài tìm thấy trong một Đức tin luôn được nuôi dưỡng bằng cầu nguyện liên lỉ. Người ta đã nói với tôi rằng trong những chuyến tông du đầy vất vả và thường xuyên trên khắp thế giới, Đức Gioan Phaolô II thường thức dậy sớm hơn mọi người và phủ phục cầu nguyện trước Nhà Tạm. Giống như ông Môsê, khuôn mặt của ngài toả ra ánh sáng.
Đức hồng y Andrea Deskur, một người bạn của Đức Giáo Hoàng từ thuở thiếu thời, đã từng nói với tôi rằng cần phải giúp đỡ Hồng y Wojtyla trong những chuyến thăm thường xuyên của vị này ở Roma, ngài cho rằng cần phải thay đổi sàn nhà nguyện. Thật vậy, Hồng y Andrea Deskur đã nhiều lần trông thấy vị Giáo Hoàng tương lai phủ phục cầu nguyện dưới sàn nhà lạnh lẽo. Để tránh ảnh hưởng sức khỏe cho con người đạo đức này, ngài đã thay thế đá lát cứng bằng chất liệu gỗ.
Tôi xin tóm kết bằng cách phải nói đến lòng sùng kính Đức Mẹ của Đức Gioan Phaolô II. Những năm 1965 – 1975 tựa như một “mùa đông lạnh lẽo” đối với Mẹ Maria. Dường như nhiều người đang cố làm sao đẩy Đức Mẹ ra bên lề, (theo cách họ nói) nhằm phục hồi vai trò trung tâm cho Đức Kitô. Lập luận này không đúng đắn, bởi vì Con và Mẹ không thể có tính loại trừ, nhưng luôn đi cùng nhau. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã làm sáng tỏ vai trò của Đức Maria trong Giáo Hội bên cạnh Đức Kitô. Thật vậy, chính bằng cách bắt đầu với Đức Giêsu mà người ta đến với Mẹ Maria. Chính bằng cách bắt đầu với Đức Giêsu mà người ta khám phá sự hiện diện của Mẹ và sứ vụ không thể nào thay thế của Mẹ. Đây không phải là thay chỗ cho Con, nhưng là sứ vụ mang chúng ta đến với Con của Mẹ.
Đức Gioan Phaolô II luôn tinh tế, thấu hiểu và có trực giác trong mối tương quan đối với sự hiện diện và sứ mệnh của Mẹ Maria.
Huy hiệu giám mục và giáo hoàng của ngài đã thể hiện lòng sùng kính này: chữ M nổi bật lên trên nền xanh, theo sau là tiếng thưa của người con đối với Mẹ: Totus tuus.
Thật là đẹp biết bao, đẹp theo cách nói của con người và đẹp theo cách nói của Kitô giáo.
Khi xem xét lại các hoạt động và cử chỉ của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, suy niệm những bài diễn văn và tài liệu của ngài, người ta nhận ra rằng tâm tình của ngài dành cho Mẹ Maria là nguồn cảm hứng đặc trưng cho cuộc hành trình của ngài theo Chúa Giêsu.
Ngày 04 tháng 06 năm 1979, khi thực hiện chuyến hành hương đầu tiên đến Jasna Góra, Đức Giáo Hoàng đã phó thác Giáo Hội cho Mẹ Maria. Với những lời đầy xúc động, ngài nói:
Có biết bao nhiêu vấn đề! Thưa Mẹ, chắc hẳn con phải dâng lên cho Mẹ trong cuộc gặp gỡ này, con xin liệt kê từng vấn đề một. Con phó thác tất cả cho Mẹ, bởi vì Mẹ biết rõ hơn chúng con và Mẹ có thể chăm nom tất cả.
Thưa Mẹ! Vì thế, con đã hiện diện trong nơi thánh thiêng này. Nơi đây ôm ấp không chỉ nước Ba Lan mà còn toàn thế giới, mở rộng đến mọi quốc gia và châu lục trong trái tim từ mẫu của Mẹ. Con xin dâng lên Mẹ toàn thể Giáo Hội mà trong ấy trước hết, con là tôi tớ đầu tiên, và con phó thác Giáo Hội cho Mẹ với một sự tin tưởng không hề lay chuyển!
Trong những chuyến tông du không mệt mỏi qua nhiều châu lục, Đức Giáo Hoàng luôn chiêm ngắm Đức Maria. Chính từ Mẹ mà ngài học biết và công bố vẻ đẹp của lòng trung tín với Chúa và với Tin Mừng của Người. Cũng từ nơi Mẹ, ngài học cách lắng nghe và chuyển trao niềm hy vọng của lời kinh Magnificat. Nhờ Mẹ, ngài học cách làm cho Chúa Kitô trở thành trung tâm điểm toàn bộ hoạt động mục vụ của ngài, bởi vì Đức Maria luôn nói với chúng ta: “Người bảo gì, thì hãy làm theo” (Ga 2, 5).
Chính lòng sùng kính này đã làm cho cử chỉ của Đức Giáo Hoàng thêm rõ ràng và cảm động khi ngài đã tới Fatima để tạ ơn Đức Maria sau vụ tấn công bi thương ngày 13 tháng 05 năm1981. Trong tâm tình ấy, ngài dâng lên Mẹ viên đạn đã không giết chết ngài. Tâm tình con thảo đối với Mẹ đã giải thích cho những cuộc hành hương thường xuyên của ngài đến những đền thánh của Mẹ Maria, nơi đó “chúng ta được kín múc Đức tin từ Mẹ” (Thư kỷ niệm 700 năm Đền thánh Loreto). Đồng thời, lòng sùng kính đó cũng phản ánh lý do Đức thánh Cha luôn nắm chặt chuỗi Mân côi trong tay như giúp ngài cảm thấy sự vững vàng và dịu hiền của Mẹ Maria. Lòng sùng kính làm rõ hơn cho sự trung tín của ngài với buổi đọc kinh Truyền tin, nhờ đó, lời kinh được đưa đến các đường phố, quảng trường và mọi vùng thôn quê trên toàn thế giới. Ngày 13 tháng 05 năm 2000, tôi đã hiện diện ở Fatima, và luôn ghi khắc trong tâm hồn mình khoảnh khắc Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II tuyên phong chân phước cho hai trẻ chăn chiên ở Fatima là Jacinta và Francisco, trước sự hiện diện của Lucia, cô gái chăn chiên thứ ba và cùng với đám đông rất lớn (trong đó có nhiều người đi bộ) đến từ khắp nơi trong đất nước Bồ Đào Nha và những nơi xa xôi trên thế giới.
Lời kinh Magnificat lúc ấy thật tuyệt diệu. Lời ngợi khen trải qua bao thế hệ dường như đang trực tiếp có thể đụng chạm được và như mới tức thì. Trên cánh đồng rộng lớn Cova da Iria, muôn ngàn khuôn mặt được mặt trời chiếu sáng đang di chuyển như một con sóng được hơi thở thần khí của Thiên Chúa thổi vào. Đó là những con người nhỏ bé thuộc về Mẹ Maria và là những người bé nhỏ mà Mẹ nói đến trong lời kinh Magnificat. Họ là những người hèn mọn phải ngủ ngoài trời vì không đủ tiền vào khách sạn sang trọng. Trong giây phút đó, những người hèn mọn này cảm thấy họ là hiện thân trong lời kinh của Đức Mẹ.
Từ cảm xúc đổi thành ngạc nhiên khi cuối nghi thức tuyên phong chân phước cho hai mục đồng, Đức hồng y Angelo Sodano, Quốc Vụ Khanh Toà thánh, đã nhân danh Đức Giáo Hoàng phát biểu:
Như anh chị em đã biết, mục đích của chuyến viếng thăm Fatima là để phong chân phước cho hai trẻ mục đồng. Tuy nhiên, ngài cũng muốn chuyến hành hương này là một cử chỉ biết ơn đối với Đức Trinh Nữ Maria vì Mẹ đã bảo vệ ngài trong những năm trên cương vị giáo hoàng. Sự bảo vệ này dường như cũng được nối kết với phần ba của bí mật Fatima.
Bản văn chứa đựng một thị kiến tiên tri tương tự như những sự kiện được miêu tả trong Kinh Thánh. Tuy nhiên, bản văn không miêu tả rõ ràng, chi tiết các sự kiện trong tương lai, nhưng tổng hợp và cô đọng những sự kiện nền tảng thống nhất trải dài qua thời gian trong một sự tiếp nối, lâu dài và không rõ ràng. Kết quả là văn bản này phải được giải thích dưới khía cạnh biểu tượng.
Trước hết, thị kiến Fatima liên quan đến cuộc chiến tranh do hệ thống vô thần khơi lên nhằm chống lại Giáo Hội và Kitô giáo. Thị kiến miêu tả những đau đớn mà những chứng nhân của Đức tin đã phải chịu trong những năm cuối của thiên nhiên kỷ thứ hai. Đây chính là Đàng Thánh giá dài vô tận được hướng dẫn bởi các vị Giáo Hoàng thế kỷ XX.
Theo lời giải thích của những mục đồng mà sau này được xác định bởi sơ Lucia, “vị Giám Mục áo trắng” cầu nguyện cho các tín hữu chính là Đức giáo Hoàng. Khi ngài đem tất cả sức lực để đi con đường thập giá của mình trước những thi thể của các anh hùng tử đạo, thì chính ngài cũng đã ngã xuống đất, dường như đã chết, dưới loạt đạn nổ.
Sau vụ ám sát ngày 13 tháng 05 năm 1981, đối với Đức Thánh Cha, rõ ràng là cánh tay hiền mẫu đã hướng đường đi của viên đạn, bàn tay ấy có thể làm cho Đức Giáo Hoàng “đang gần kề cái chết” được dừng lại trước ngưỡng cửa cái chết[3]. Trong một dịp viếng thăm Rôma của một vị sau này là giám mục giáo phận Leiria Fatima, Đức Giáo Hoàng đã quyết định trao cho vị này viên đạn vẫn găm lại trong xe Jeep sau vụ tấn công, để được lưu giữ trong đền thánh. Theo lệnh của vị giám mục, sau này viên đạn đã được đính vào vương miện tượng Đức Mẹ Fatima.
Những sự kiện tiếp nối năm 1989 đã dẫn đến sự sụp đổ của chế độ cộng sản vốn chủ trương đẩy mạnh chủ nghĩa vô thần ở Liên Xô và nhiều nước Đông Âu. Vì điều này, Đức Thánh Cha thành tâm cảm tạ Đức Mẹ. Trong nhiều nơi khác trên thế giới, những vụ tấn công chống lại Giáo Hội, chống lại các Kitô hữu cùng với gánh nặng đau khổ vẫn tiếp diễn một cách bi thảm. Thậm chí nếu những biến cố liên quan đến phần ba bí mật Fatima bây giờ dường như là một phần của quá khứ thì lời kêu gọi ăn năn sám hối của Đức Trinh Nữ Maria vào đầu thế kỷ XX vẫn còn hợp thời và cấp bách cho đến ngày nay. Đức Trinh Nữ của sứ điệp dường như đã đọc dấu hiệu của thời đại chúng ta với một sự thấu hiểu đặc biệt. Lời mời gọi ăn năn khẩn thiết của Mẹ Maria Rất Thánh không là gì ngoài việc biểu lộ sự quan tâm hiền mẫu của Mẹ đối với số phận gia đình nhân loại, luôn cần phải ăn năn và xin ơn tha thứ.[4]
Để các tín hữu có thể biết rõ hơn sứ điệp của Đức Trinh Nữ Fatima, Đức Giáo Hoàng đã trao cho Bộ Giáo lý và đức Tin công bố phần ba bí mật Fatima kèm theo một lời giải thích hợp lý.
Vào lúc đó, tôi đã nhận thức rõ ràng biến cố Fatima không phải là lý do sùng kính Đức Trinh Nữ Maria của Đức Gioan Phaolô II. Thật là sai trái khi nghĩ điều này bởi vì chân lý đi theo một đường lối khác. Lòng sùng kính Đức Maria là lý do và là lời giải thích cho những sự kiện của Fatima. Bởi vì Đức Giáo Hoàng rất yêu mến Đức Maria và đã thưa với Mẹ Totus tuus. Qua biến cố Fatima, Mẹ đã làm cho ngài cảm thấy tất cả chân lý và sự dịu dàng từ mẫu của Mẹ.’
Vì thế, lòng sùng kính Đức Maria của Đức Gioan Phaolô II đã xuất hiện trước biến cố ngài bị tấn công và sứ điệp Đức Maria ban cho các mục đồng được nối kết với nhau; do đó, không phụ thuộc vào biến cố Fatima. Lòng sùng kính Đức Trinh Nữ hoàn toàn được đặt trên nền tảng Tin Mừng, trên Lời Chúa. Trong tông thư Tertio Millennio Adveniente – Ngàn năm thứ Ba đang tới, ngài viết:
Lời đáp của Mẹ Maria đối với Sứ thần không chút lưỡng lự: “Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: ‘Tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời thiên sứ nói.’ Rồi thiên sứ từ biệt ra đi.” (Lc 1,38). Chưa bao giờ trong lịch sử nhân loại, lời đáp trả lại phụ thuộc vào lời đồng thuận của một thụ tạo đến như vậy (số 2).
Trong việc sùng kính Đức Trinh Nữ Maria, Đức Gioan Phaolô II đã cho thấy ngài là một người trung tín, một tôi tớ can đảm và đích thực của Chân lý như sách Khải Huyền đã nói.
Vì lý do này, lòng biết ơn của chúng ta ngày hôm này phải mạnh mẽ hơn và được bảo đảm hơn. Mỗi khi suy niệm kinh Mân côi và đọc kinh Kính mừng, một lời tung hô tự phát nảy ra từ tâm hồn của chúng ta: Totus tuus, Maria.
Đây chính là di sản về Đức Maria mà Đức Gioan Phaolô II đã để lại cho chúng ta.
Nguồn: daminhvn.net (22/10/2024)
_______
[1] Đảo Sicily, trung tâm hoạt động của Mafia.
[2] x. Tv 91, 13.
[3] Đức Gioan Phaolô II, Suy niệm với các giám mục Ý từ bệnh viện Gemelli (Insegnamenti, tập 17/1,1994, tr. 1061).
[4] Đức Gioan Phaolô II, Sứ điệp ngày Quốc tế Bệnh nhân 1997, số 1.








