Bất chấp rủi ro, hàng đoàn người Việt vẫn rời bỏ đất nước

RFA

Năm năm trước, cái chết của 39 người Việt di cư ở Anh đã làm cả thế giới bàng hoàng. Nhưng thảm kịch này vẫn không ngăn được bước chân của nhiều người.

Bài viết của Allegra Mendelson cho Chuyên mục Điều tra của RFA
2024.10.26

Những người di cư từ Việt Nam và các nước khác rời tàu của Viện Cứu hộ Quốc gia Hoàng Gia ở Anh. Họ được giải cứu ở eo biển Manche sau khi rời Pháp ngày 4/8/2021

 Peter Nicholls/Reuters

Đọc bản tiếng Anh

Nghệ An/London: Năm năm trước, anh Cường rời nhà của mình ở Nghệ An, một tỉnh bắc Trung bộ của Việt Nam, để đi lao động ở nước ngoài. Trong đầu anh chỉ có một mục tiêu duy nhất, đó là: kiếm thêm tiền để nuôi vợ và ba con.

Đầu tiên, anh đi tới Romania – nơi người ta nói là người Việt Nam dễ xin được visa (thị thực) cũng như kiếm được việc có thu nhập khá. Nhưng từ khi đặt chân đến đây anh phải chuyển qua một loạt các công việc lao động chân tay khác nhau nhưng lương anh nhận được cũng chỉ ở mức 500 USD – chưa bằng 1/3 số tiền người ta đã hứa hẹn với anh trước  đây.

Vì phải trang trải chi phí sinh hoạt và trả tiền hối lộ cho mỗi lần chuyển việc, sau bốn năm, anh thậm chí đã không kiếm đủ số tiền gần 7.000 USD mà anh đã vay ngân hàng để trả cho công ty môi giới ngay từ đầu để được đưa tới Romania.

“Trong khoảng thời gian đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ một nhóm đưa người di cư bất hợp pháp. Họ nói rằng họ có thể đưa tôi tới Anh” – người đàn ông 39 tuổi kể lại với Đài Á Châu Tự Do (RFA) qua một người phiên dịch viên vào đầu tháng 9 vừa qua.

“Tôi đã e sợ nhưng sau khi một nhóm người di cư khác đi với họ và đến nơi được, tôi nghĩ như vậy là an toàn nên cũng đã đồng ý đi”.

Trong một tuần trời, anh bị nhồi vào ngồi ở thùng của nhiều xe tải và ngủ ở các nhà kho, nơi mà 20 người con người chỉ được ăn chung một ổ bánh mỳ.

Khi cả nhóm đến được “đích” – một khu vực bờ biển dọc eo biển Manche, anh Cường đã mất phương hướng tới mức anh thậm chí không hề biết mình đang ở nước nào.

Và đây là cảm nhận của anh trong một buổi tối tháng 6/2023 khi chứng kiến “ít nhất 60 người” được chất lên một chiếc thuyền nhỏ oanh liệt.

“Trong suốt chuyến đi tôi đã cầu xin Chúa cho tôi được sống sót. Tôi đã rất sợ và quanh quẩn với ý nghĩ rằng ‘thuyền này bị chở nặng quá và tôi sẽ không đến nơi được’ ” – anh chia sẻ.

Tôi đã quyết định rằng sẽ không bao giờ làm việc gì như thế này nữa. Nếu sau này có ai đó rủ tôi đi như vậy, tôi sẽ nói không”.

Hoàn cảnh của anh Cường cũng không khá hơn nhiều sau khi lên bờ. Anh lại rơi vào cảnh nợ nần, nợ những kẻ đưa anh tới Anh hơn 26.000 USD. Anh đã đồng ý làm việc tại một trang trại cần sa để trả nợ nhưng đã bị sa thải trong năm nay và trở thành người vô gia cư, không việc làm và rỗng túi hơn so với hồi anh mới rời Việt Nam.

Mặc dù vậy, anh tự thấy mình may mắn. “Ít nhất tôi vẫn còn sống” – anh nói với RFA từ Luân Đôn – nơi anh đã sống kể từ khi mất việc.

Không phải tất cả những người dấn thân vào hành trình này đều được như vậy.

Cùng năm anh Cường rời Việt Nam, 39 người Việt khác cũng bắt đầu cuộc hành trình đến Anh. Vào tối ngày  22/10/2019, nhóm người này đã ngồi trong thùng của một chiếc xe đông lạnh tại Bỉ hướng đến Essex, một quận hạt nằm ở bờ biển phía đông nam nước Anh. Mười hai giờ sau, tất cả họ đều chết vì ngạt thở và hạ thân nhiệt.

Cảnh sát áp tải chiếc xe đông lạnh đã bị phát hiện có chứa thi thể của 39 người Việt di cư tại Thurrock, miền nam nước Anh. Ảnh chụp ngày 23/10/2019. Nguồn ảnh: Alastair Grant/AP

Ảnh 2: Cảnh sát áp tải chiếc xe đông lạnh đã bị phát hiện có chứa thi thể của 39 người Việt di cư tại Thurrock, miền nam nước Anh. Ảnh chụp ngày 23/10/2019. Nguồn ảnh: Alastair Grant/AP

Vụ việc này – vào thời đó là thảm kịch di cư tồi tệ nhất ở Anh trong vòng hơn hai thập kỷ – đã gây chấn động cả thế giới. Mặc dầu vậy, nó vẫn không ngăn được những người ở Việt Nam đi ra nước ngoài để tìm kiếm những cơ hội tốt hơn.

Cho dù họ đi bằng đường biển hay đường bộ, hàng ngàn người như anh Cường, kể từ đó, đã tiếp tục đánh cược sinh mạng và những đồng tiền chắt chiu tiết kiệm của mình với những kẻ môi giới xấu xa, tìm cách kiếm tiền từ những con người tuyệt vọng và dễ tổn thương.

Trong tháng 8 và tháng 9 năm nay, phóng viên RFA đã đến Việt Nam, Anh và Canada để nói chuyến với những người di cư và những nạn nhân của nạn buôn người, gia đình của họ cũng như các nhà nghiên cứu và các tổ chức hỗ trợ để tìm hiểu tại sao rất nhiều người vẫn rời Việt Nam ra đi,  quá trình này thực sự như thế nào, và điều gì thường xảy đến với những người cuối cùng đã sang được nước ngoài.

Những sự thôi thúc

Nhiều người trong số người Việt ra đi có quê ở Nghệ An –  tỉnh lớn nhất cả nước, giáp ranh với Hà Tĩnh. Hầu hết trong số 39 nạn nhân trong vụ việc tại Essex đều xuất thân từ hai tỉnh này.

Nghệ An có vai trò quan trọng trong lịch sử của đất nước. Ông Hồ Chí Minh, nhà lãnh đạo được kính trọng trong cuộc đấu tranh giành độc lập của Việt Nam đồng thời là Chủ tịch nước kiêm Thủ tướng đầu tiên của Việt Nam, được sinh ra tại một thị trấn nhỏ ở xã Kim Liên, cách Vinh, thủ phủ của tỉnh 15 km về phía tây.

Nhưng di sản đó đã không giúp tỉnh tránh được việc trở thành một trong những địa phương nghèo nhất cả nước. Không có đủ việc để nuôi sống toàn bộ dân số 3,3 triệu người, vì vậy người dân “muốn đi nước ngoài để kiếm thêm tiền” – anh Mau, một kỹ sư điện từ Nghệ An, người quản trị nhóm Facebook ‘Người Nghệ An’ với hơn 44.000 thành viên cho biết.

Một biệt thự mới mọc lên phía sau một ngôi nhà truyền thống cũ trong một ngôi làng ở tỉnh Nghệ An. Ảnh chụp ngày 10/10/2020. Nguồn ảnh: Nhac Nguyen/AFP

Làm ruộng– nguồn thu nhập chính của hầu hết cư dân – luôn gặp thách thức vì thời tiết nổi tiếng bấp bênh, khắc nghiệt của tỉnh. “Khi nóng thì rất nóng. Khi mưa thì mưa rất nhiều, còn gây ra cả lũ lụt” – anh Mau giải thích. Những diễn biến thời tiết cực đoan này dự kiến sẽ còn tồi hơn trong 20 năm tới do ảnh hưởng của biến đổi khí hậu và nhiệt độ gia tăng.

Công ăn việc làm ngoài lĩnh vực nông nghiệp rất ít. Một dúm nhà máy được xây dựng ở các khu vực nông thôn không đủ tương xứng với nguồn cung lao động, đặc biệt là khi dân số của tỉnh vẫn tiếp tục tăng.

Thu nhập bình quân đầu người hàng tháng ở Nghệ An vào năm 2022 là 3,639 triệu đồng (khoảng 150 USD) – thấp hơn hơn 1 triệu đồng so với mức trung bình quốc gia. Thu nhập từ lương và tiền công có liên quan tới các loại việc làm chính thức, thậm chí còn thấp hơn, chỉ ở mức 1,758 triệu đồng mỗi tháng (khoảng 71 USD).

Ngoài ra, áp bức về chính trị cũng là một lý do khiến người dân ra đi.

Về mặt giấy tờ, văn bản, một số quyền tự do đã được ghi trong Hiến pháp của Việt Nam, nhưng trên thực tế, Chính phủ duy trì sự kiểm soát chặt chẽ quyền lực bằng cách ngăn chặn quyền tiếp cận thông tin, hạn chế không gian dân sự và giới hạn mọi hình thức bất đồng, đối lập về chính trị.

Bối cảnh này cũng là một phần trong những lý do khiến anh Cường quyết định rời Việt Nam ra đi.

Vài năm trước khi sang Romania, anh đã tham gia cuộc biểu tình phản đối một tập đoàn sản xuất nước ngoài đã xả thải hóa chất ra biển, làm chết hàng triệu con cá và lấy đi công ăn việc làm của các cộng đồng địa phương mà không bồi thường. Đây là một trong những cuộc biểu tình công khai lớn nhất ở Việt Nam trong những năm gần đây.

Các nhà hoạt động Việt Nam cầm biểu ngữ với nội dung “Hủy hoại môi sinh là giết người” và “Trả lại nước biển sạch cho chúng tôi” trong một cuộc biểu tình tại Đài Bắc, kêu gọi Công ty Thép Formosa Hà Tĩnh phải chịu trách nhiệm làm sạch môi trường sau vụ xả thải hóa chất ra biển. Ảnh chụp ngày 10/8/2016. Nguồn ảnh: Chiang Ying-ying/AP

Ít nhất 41 nhà hoạt động tham gia các cuộc biểu tình này đã bị bỏ tù và 31 người đến nay vẫn còn bị giam giữ. Anh Cường nói với RFA rằng trên đường từ cuộc biểu tình về, anh đã bị công an mặc thường phục theo dõi. Mặc dù sau đó anh chưa từng phải trực tiếp gặp chính quyền về vấn đề này nhưng trải nghiệm này luôn làm anh ám ảnh, sợ hãi.

“Tôi cảm thấy rằng họ luôn để mắt tới tôi. Điều đó làm tôi sợ hãi khi phải rời khỏi nhà, thậm chí để đi làm và kiếm tiền” – anh chia sẻ.

Chủ động tìm kiếm cơ hội

Những người dân ở các tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh trò chuyện với phóng viên RFA đã mô tả ba cách thức/con đường mà hầu hết người dân có ý định ra nước ngoài thường sử dụng. Cách thứ nhất là thông qua các chương trình của Chính phủ, chủ yếu được thực hiện bởi hơn 500 công ty có giấy phép xuất khẩu lao động. Các công ty này lo việc tuyển dụng, nhập cư, đi lại và sắp xếp công việc cho người lao động Việt Nam khi ở nước ngoài.

Chính phủ Việt Nam từ lâu đã ủng hộ và thúc đẩy hoạt động xuất khẩu lao động, thường xuyên khuyến khích công dân của mình làm việc ở nước ngoài để nâng cao “chất lượng lực lượng lao động quốc gia” và thúc đẩy “hội nhập quốc tế”.

Hai chị phụ nữ đang lao động trên cánh đồng lúa – công việc phổ biến nhất ở khu vực phía  nam tỉnh Nghệ An. Ảnh chụp ngày 19/8/2024. Nguồn ảnh: Allegra Mendelson/RFA

Trong năm 2023, đã có 160.000 công dân Việt Nam ra nước ngoài làm việc thông qua các chương trình được Chính phủ bảo trợ, tăng từ mức 142.000 người của năm 2022. Phần lớn các chương trình này đưa công nhân đi làm việc ở khu vực Đông Á, với hơn 90% số lao động sang Nhật Bản, Đài Loan và Hàn Quốc trong năm ngoái.

Tuy nhiên, Việt Nam không có thỏa thuận xuất khẩu lao động với hầu hết các nước châu Âu và Bắc Mỹ – nơi nhiều người dân muốn đến vì họ tin rằng, ở những nơi đó, họ có thể kiếm được nhiều tiền hơn.

Thay vì dựa vào các chương trình của Chính phủ, những người có ý định di cư này thường trông cậy vào các công ty tư nhân giống như công ty mà anh Cường đã sử dụng. Các công ty này không phải là pháp nhân hợp pháp ở Việt Nam nhưng người muốn đi lao động nước ngoài thường trả tiền dịch vụ cho họ để được chỉ dẫn và hỗ trợ đi qua các kênh di cư hợp pháp, nghĩa là có được visa và việc làm hợp pháp.

Mặc dù sử dụng dịch vụ của các công ty độc lập này, những người có ý định di cư vẫn có thể gặp các trở ngại, ở khía cạnh ngôn ngữ hoặc các kỹ năng khác, khiến họ không đủ tiêu chuẩn để được cấp visa. Trong những trường hợp này, họ chỉ có một lựa chọn duy nhất là ra nước ngoài bất hợp pháp với visa du lịch hoặc hoàn toàn không có visa và làm điều này thông qua các kế hoạch thường do các nhóm buôn người và đưa người di cư bất hợp pháp thực hiện.

Một văn phòng cung cấp dịch vụ hỗ trợ du học và việc làm ở nước ngoài nằm trên một con đường ở phía bắc xã Đô Thành, tỉnh Nghệ An. Ảnh chụp ngày 19/8/2024.  Nguồn ảnh: Allegra Mendelson/RFA

Dù đi bằng con đường nào đi chăng nữa, động lực chính của việc ra đi vẫn là để kiếm được nhiều tiền hơn để gửi về hỗ trợ gia đình. Năm 2023, lượng kiều hối ghi nhận ở Việt Nam đạt tổng cộng 14 tỷ USD – chiếm hơn 3% Tổng Thu nhập Quốc nội  (GDP) của nước này – và dự kiến sẽ đạt 15 tỷ USD vào năm tới, theo Tổ chức Đối tác Tri thức Toàn cầu về Di cư và Phát triển (Knomad) – một nền tảng theo dõi tình hình di cư.

Nước duy nhất ở Đông Nam Á vượt qua Việt Nam về mặt kiều hối là Philippines – một quốc gia cũng có tỷ lệ di cư ra nước ngoài đạt mức cao hàng năm. Theo Knomad, cả hai quốc gia này có tới 40% đến 60% lao động xuất khẩu đến Mỹ và Anh, nơi có mức lương cao hơn.

Làng Tỷ Phú

Nằm ngay phía bắc thành phố Vinh (Nghệ An), Đô Thành là một xã có rất nhiều người dân rời quê để đến Bắc Mỹ và châu Âu làm việc, cả bằng con đường hợp pháp lẫn bất hợp pháp.

Được gọi là “Làng tỷ phú”, thị trấn này, trong những năm gần đây, đã lột xác nhờ lượng kiều hối hào phóng được thân nhân từ nước ngoài gửi về. Khi đến thăm vào giữa tháng 8, phóng viên RFA đã được đích mục sở thị sự trù phú của thị trấn này – nơi các con phố được bao bọc bởi những cánh cổng mạ vàng lớn quây quanh các ngôi nhà nhiều tầng vừa được chỉnh trang.

Những ngôi nhà mới xây mọc lên phía sau những ngôi nhà cũ tại xã Đô Thành, tỉnh Nghệ An. Ảnh chụp ngày 29/10/2019. Nguồn ảnh: Kham/Reuters

“Ở thị trấn này, mỗi gia đình đều có ít nhất một người thân đã đi nước ngoài làm việc” – ông Ninh, một người dân sống lâu năm ở đây cho biết. Ông và những người khác trò chuyện với phóng viên RFA và được dẫn lời trong bài báo này, đã yêu cầu chúng tôi chỉ sử dụng tên gọi (không phải tên đầy đủ) hoặc biệt danh của họ vì tính nhạy cảm của vấn đề di cư ở Việt Nam.

Ông Ninh, một người đàn ông có nét mặt tươi cười ở độ tuổi 50, đón nhận và tự hào về tiếng tăm của quê hương mình. Bốn trong số năm người con của ông đã đi làm xây dựng và làm nail (làmmóng chân, móng tay)  ở Canada và châu Âu. Khi phóng viên RFA trò chuyện với ông Ninh, con út của ông, người gần đây vừa bước sang tuổi 20, đang chuẩn bị bay sang Canada để làm việc tại một nông trại.

Để đưa các con ra nước ngoài, ông Ninh đã sử dụng dịch vụ của một công ty tư nhân để họ lo việc xin cấp visa, sắp xếp việc đi lại và việc làm ở nước ngoài. Ông nói với RFA rằng các con của ông đều ra nước ngoài một cách hợp pháp và đều có visa làm việc hai năm.

Mặc dù thấp hơn đáng kể so với mức lương tối thiểu theo tiêu chuẩn phương Tây, số tiền họ nhận được vẫn cao hơn nhiều so với thu nhập họ có thể kiếm được ở Việt Nam.

“Nếu các con tôi ở lại Việt Nam, chúng chỉ có thể làm những công việc chân tay và sẽ không được trả nhiều tiền” – ông Ninh giải thích rồi dừng lại để rít một hơi từ cái điếu cày của mình.

“Cách tôi nhìn việc này là: đi ra nước ngoài với chúng có khi còn tốt hơn. Chúng có thể làm cùng một công việc nhưng được trả lương cao hơn”.

Một con phố được bao bọc bởi những cánh cổng trang trí công phu và những ngôi nhà nhiều tầng ở xã Đô Thành, tỉnh Nghệ An. Ảnh chụp ngày 19/8/2024.  Nguồn ảnh: RFA

Đánh cược bằng tiền tiết kiệm cả đời

Mặc dù động lực ra đi rất lớn, việc đưa một người thân ra nước ngoài đòi hỏi nhiều tháng lên kế hoạch cũng như một sự đầu tư tiền bạc khổng lồ từ toàn bộ gia đình.

Ông Ninh đã phải trả 30.000 đô la để đưa mỗi người con của mình ra nước ngoài – số tiền này lớn hơn 200 lần thu nhập trung bình hàng tháng của người dân ở Nghệ An. Để có được số tiền này, ông phải vay nhiều khoản từ ngân hàng, cầm cố ngôi nhà của mình và vay mượn từ bạn bè, gia đình. Mỗi lần các con ông gửi tiền về – vài ngàn đô la mỗi tháng – số tiền đó được để dành để lo cho người con tiếp theo ra nước ngoài.

Và giờ đây khi người con út của ông đi ra nước ngoài, gia đình ông sẽ có đủ tiền để bắt đầu trả nợ, nhưng sẽ mất nhiều thời gian [để trả hết nợ] – ông nói.

Bà Hồng, một người bán hàng ăn ở xã Đô Thành, cũng phải trả 30.000 USD để đưa con trai sang Canada.

Bà nói với RFA rằng con trai bà đã thu xếp hầu hết mọi việc và tất cả những gì bà biết là số tiền này đã được trả cho một “công ty có trụ sở tại Canada chuyên hỗ trợ những người Việt có ý định di cư”. Nhưng cũng giống như trường hợp của ông Ninh, khoản chi phí này có ảnh hưởng rất lớn đối với [kinh tế của] gia đình bà.

“Chúng tôi đã phải thế chấp ngôi nhà của mình nhưng cũng chỉ trang trải được khoảng 70% khoản phí. Vì vậy chúng tôi phải vay mượn từ gia đình, họ hàng số tiền còn lại” – bà Hồng giải thích.

Mặc dù nói rằng đã sử dụng dịch vụ của một công ty môi giới độc lập và các con ông đều ra nước ngoài một cách hợp pháp, ông Ninh lưu ý rằng ban đầu rất khó phân biệt giữa môi giới tốt và môi giới lừa đảo.

“Tôi đã rất sợ sẽ trở thành nạn nhân của việc lừa đảo. Chúng tôi đã trả rất nhiều tiền và phải hy sinh rất nhiều để có được số tiền đó trong khi chỉ có một trong 10 trường hợp như vậy là thành công” – ông Ninh chia sẻ.

Ông có lý do chính đáng để lo sợ. Năm ngoái, Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội Việt Nam đã phát hiện ra ngày càng nhiều vụ lừa đảo thực hiện bởi các công ty giả danh là cơ quan xuất khẩu lao động hợp pháp.

Một số công ty chỉ muốn kiếm lời, lừa những người có ý định di cư để lấy tiền tiết kiệm cả đời của họ. Trong khi đó, những công ty khác lại tham gia mạng lưới lừa đảo lao động cưỡng bức nham hiểm hơn nhiều, đưa những người lao động dễ bị tổn thương vào các cơ sở ở Campuchia và Myanmar và bắt họ thực hiện các hoạt động lừa đảo trên không gian mạng.

Một báo cáo gần đây của Viện Hòa bình Mỹ cho thấy các tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh là “điểm nóng của nạn buôn người”, phục vụ cho các cơ sở và sòng bạc lừa đảo đang ngày càng phổ biến ở hai quốc gia nói trên.

Một phụ nữ chở hàng bằng xe máy ở huyện Hồng Lĩnh, tỉnh Hà Tĩnh. Ảnh chụp ngày 29/10/2019. Nguồn ảnh: Nhac Nguyen/AFP

Minh, một thợ ảnh trẻ ở Vinh đã tránh được việc trở thành nạn nhân của nạn buôn người nhưng lại bị lừa mất tiền tiết kiệm. Anh nói với RFA rằng khi anh đang vật lộn để tìm việc ở Việt Nam thì nghe về một cặp vợ chồng sống tại Nghệ An cung cấp các dịch vụ hợp pháp để hỗ trợ người muốn đi Canada.

“Khi đó, tôi chỉ nghe thấy những câu chuyện thành công của những người đã ra nước ngoài và kiếm được rất nhiều tiền. Vì thế, tôi nghĩ rằng mình không có gì phải lo sợ”- anh nói.

Anh đã trả cho cặp vợ chồng này khoản phí ban đầu là 90 triệu đồng (3.650 USD) nhưng sau một năm vẫn chưa hề nhận được tin tức gì.

“Họ nói với tôi rằng các giấy tờ chứng minh của tôi không đầy đủ nhưng tôi chắc chắn rằng họ thậm chí chưa bao giờ gửi hồ sơ của tôi đi. Họ chỉ lấy tiền của tôi và không làm gì cả” – anh nói.

Anh cho biết anh đã dành phần lớn số tiền tiết kiệm của mình vào khoản tiền đặt cọc này. Với lượng công việc ít ỏi có được ở Việt Nam, anh đã mất hơn một năm để kiếm lại số tiền đó.

Các công ty môi giới

Mặc dù sử dụng dịch vụ của các công ty môi giới có rủi ro nhưng họ vẫn là một phần không thể thiếu của thị trường xuất khẩu lao động.

Các công ty hợp pháp và bất hợp pháp thường có trụ sở hoặc chi nhánh/công ty con ở những khu vực có tỷ lệ di cư cao. Tại Thiên Lộc, một xã ở phía đông bắc tỉnh Hà Tĩnh – nơi có nhiều người đã di cư ra nước ngoài trong những năm gần đây – có một số công ty môi giới được biết đến là đã giúp đưa lao động sang Hungary và sau đó là những nơi khác ở châu Âu. Trước khi Nga xâm lược Ukraine vào năm 2022, hầu hết người lao động thường bay đến Nga trước.

Chị Hà, một chủ tiệm làm đẹp trẻ tuổi ở Thiên Lộc, nói với RFA rằng đây là cách chồng chị lúc đầu dùng để rời quê đi nước ngoài vào năm 2018.

“Ban đầu, chồng tôi bay đến Nga bằng visa du lịch. Sau đó, anh ấy được đưa bằng đường bộ đến Đức và làm việc tại một nhà hàng có sử dụng người lao động không có giấy tờ” – chị Hà nói với RFA thông qua một phiên dịch viên tại tiệm của chị hồi giữa tháng 8.

“Anh ấy muốn ở lại Đức nhưng không xin được visa, vì vậy anh ấy đã đi sang Pháp, nhưng lại gặp vấn đề tương tự ở đó nên anh ấy lại sang Anh – nơi anh ấy hy vọng sẽ có thể ở lâu dài”.

Chị Hà không biết cụ thể tình hình của chồng mình, chỉ biết rằng anh đã tìm được việc làm tại một tiệm làm móng và đã nộp hồ sơ xin ở lại Anh lâu dài.

“Giờ anh ấy làm móng còn giỏi hơn cả tôi” – chị nói đùa trước khi nét mặt trở nên nghiêm nghị và đôi mắt ngấn lệ.

Chị và chồng thường trò chuyện trên điện thoại khi có thể và anh ấy đã gửi tiền về cho gia đình. Tuy nhiên, khoảng cách địa lý và việc không biết khi nào được đoàn tụ là những trở ngại không dễ vượt qua với chị và các con.

“Đã sáu năm rồi kể từ khi tôi ở bên anh ấy lần cuối và tôi không biết lần gặp tiếp theo sẽ là khi nào” – chị nói.

Nhưng chị cảm thấy may mắn vì chồng chị vẫn được an toàn, đặc biệt là khi các gia đình khác ở huyện Can Lộc cũng có người thân đi nước ngoài nhưng đã không bao giờ còn được nhìn thấy người thân của mình nữa.

Ảnh chân dung cô Phạm Thị Trà My, 26 tuổi, một trong 39 người di cư Việt Nam được tìm thấy đã chết trong một chiếc xe tải ở Anh, trên bàn thờ của gia đình cô ở Hà Tĩnh. Ảnh chụp ngày 26/10/2019. Nguồn ảnh: AFP

Bà Nguyễn Thị Phong cùng chồng sống ở thị trấn Nghèn, gần xã Thiên Lộc, đã trở thành một trong những gia đình như vậy khi con gái họ, cô Phạm Thị Trà My, đã chết một cách oan nghiệt trong thùng của một chiếc xe tải ở Essex ở tuổi 26.

Háo hức đi Anh, Trà My đã tìm kiếm sự hỗ trợ từ một công ty môi giới địa phương. Trong khi gia đình giúp thu xếp số tiền 40.000 USD để chi trả tiền đi lại và phí môi giới, Trà My đã tự mình sắp xếp hầu hết mọi việc.

“Nó đã tự mình sắp xếp mọi thứ, vì thế, chúng tôi không biết nhiều về hành trình này cho đến khi sự việc xảy ra” – mẹ cô, bà Nguyễn Thị Phong, nói với RFA vào giữa tháng 8.

Từ Việt Nam, đầu tiên Trà My đi sang Trung Quốc. Cô ở lại đó vài ngày rồi tiếp tục đến Pháp và cuối cùng là Bỉ, nơi cô lên chiếc xe tải đi đến Essex.

Trà My là người đã báo động về tình hình bên trong chiếc xe tải. Buổi tối trước ngày các thi thể được tìm thấy, cô đã gửi tin nhắn dưới đây cho bố mẹ mình: “Con xin lỗi bố mẹ. Đường đi nước ngoài của con không thành. Con chết vì không thở được. Con thương bố mẹ rất nhiều”. Nhưng mọi nỗ lực đã trở nên quá muộn. Chiếc xe tải được tìm thấy vào ngày hôm sau nhưng tất cả những người bên trong đều đã chết.

“Ít nhất nhờ có tin nhắn đó mà các thi thể đã được tìm thấy và cuối cùng được đưa trở về nhà với chúng tôi” – bà Phong nói.

Hai mươi chín người ở Anh và Pháp đã bị kết án liên quan đến vụ việc kinh hoàng này và một số công ty môi giới, trong đó có công ty mà Trà My sử dụng, đã bị đóng cửa – mẹ cô cho biết.

Ông Phạm Văn Thìn, bố của cô  Phạm Thị Trà My, ngồi ở nhà tại tỉnh Hà Tĩnh. Ảnh chụp ngày 27/10/2019. Nguồn ảnh: Kham/Reuters

Nhưng những tác động lâu dài của vụ việc này ở Việt Nam lại không đáng kể.

Bà Nga, một giáo viên ở Đô Thành, giải thích rằng dù vụ việc đã gây chấn động nhưng nó không ngăn được cuộc di cư ồ ạt theo cách mà nhiều người đã nghĩ.

“Người dân có chút sợ hãi nhưng vẫn rất háo hức đi ra nước ngoài. Họ biết làm vậy là rủi ro, đặc biệt là những người đi trái phép nhưng họ ở thế tuyệt vọng nên tiếp tục mạo hiểm” – bà Nga nói.

Trở ngại duy nhất trong những năm gần đây là các hạn chế mà các nước áp dụng trong thời kỳ đại dịch COVID-19. Nhưng giờ đây những hạn chế này đã được dỡ bỏ và làn sóng di cư một lần nữa lại tăng vọt.

Từ tháng một đến tháng tư năm nay, Anh đã ghi nhận 1.060 chiếc thuyền nhỏ chở công dân Việt Nam vượt qua eo biển Manche để đến bờ biển nước này – đây là con số cao nhất trong tất cả các quốc gia và gần bằng tổng số thuyền ghi nhận được trong cả năm 2023. Hàng ngàn người Việt Nam khác cũng đã tiếp tục đi đến các nước khác ở châu Âu cũng như châu Á và Bắc Mỹ.

“Kinh tế hiện không được tốt, không có nhiều việc làm. Người ta nhìn thấy tất cả các trường hợp thành công và tiếp tục chọn đi ra nước ngoài nhưng tôi hy vọng họ sẽ nhớ những gì đã xảy ra với con gái tôi và dừng việc mạo hiểm” – bà Phong nói.

Các cây nến được sắp xếp thành số “39” trong một buổi lễ cầu nguyện và tưởng nhớ 39 nạn nhân được tìm thấy chết trong thùng xe tải ở Essex. Ảnh chụp ngày 2/ 11/ 2019. Nguồn ảnh: Yui Mok/AP

Cô đơn và cô lập

Lần đầu tiên anh Quan Tranh, một điều phối viên tại Cộng đồng Người tị nạn từ Việt Nam (CRV) ở Luân Đôn, nhìn thấy anh Cường khi anh đang nằm ngủ bên ngoài văn phòng làm việc mình.

Anh đã tìm cho anh Cường một căn phòng tại một khách sạn do Bộ Nội vụ Anh điều hành đồng thời đã và đang giúp anh nộp đơn xin tị nạn chính thức.

Đạo luật Chống Nô lệ thời Hiện đại của Anh, được thông qua vào năm 2015, đã giúp các nạn nhân của nạn buôn người dễ dàng xin tị nạn hơn. Tuy nhiên, nhiều người như anh Cường không hề biết điều này và do đó đã trở thành nạn nhân của các phi vụ lừa đảo. Họ phải trả tới 17.000 USD để thuê “người kể chuyện” để “chế ra” một câu chuyện tị nạn mà những người kể này cho là sẽ được các cơ quan chính quyền chấp nhận.

Đã phải vay nợ để trả tiền cho các công ty môi giới cho chuyến đi từ Việt Nam, những người di cư còn buộc phải nhanh chóng gom góp, tập hợp thêm một khoản tiền mặt lớn khác để trả cho những người kể chuyện này.

Tiếp theo, họ lại phải chờ đợi khá lâu. Trong khi chính phủ Anh tuyên bố mỗi hồ sơ xin tị nạn sẽ được xử lý trong vòng sáu tháng nhưng anh Tranh cho biết, trên thực  tế, việc xét hồ sơ thường phải mất gần ba năm. Nếu người tị nạn sau đó muốn xin thường trú, sẽ mất thêm năm đến 10 năm nữa.

Chị Hồng vẫy tay chào khi đang bán thịt cho khách từ một tại con đường chính ở Đô Thành. Ảnh chụp ngày 19/8/2024. Nguồn ảnh: Allegra Mendelson/RFA

Tại Mỹ, tình hình cũng tương tự. Một luật sư về nhập cư, trong một cuộc trao đổi với RFA trước đây, giải thích rằng người di cư có thể có tới chín năm cư trú hợp pháp trong khi chờ hồ sơ xin tị nạn của họ được xử lý.

Tại Canada, một điểm đến được ưa chuộng khác, thường mất 3-4 năm để hồ sơ tị nạn được xử lý và thêm vài năm nữa để có được quyền cư trú –  ông Lê, một người làm việc tại Trung tâm Cộng đồng người Việt ở Canada cho biết.

Để ứng phó với số lượng lớn người di cư, Anh và Việt Nam đã ký một thỏa thuận vào tháng tư năm nay, cam kết tăng cường chia sẻ thông tin tình báo, thuận lợi hóa hơn việc hồi hương những người “không có quyền ở lại Anh” và thúc đẩy di cư bằng các con đường hợp pháp.

Mặc dù còn quá sớm để thấy được tác động rõ rệt từ thỏa thuận này nhưng anh Tranh nghi ngại rằng nó sẽ dẫn đến việc tỷ lệ người bị trục xuất về Việt Nam cao hơn. Tuy nhiên, khi nói đến việc giải quyết các nguyên nhân gốc rễ dẫn đến các cuộc di cư ồ ạt, người dân Nghệ An và Hà Tĩnh nói với RFA rằng những gì đang được làm vẫn chưa đủ: hầu hết các nỗ lực của Chính phủ vẫn tập trung vào khuyến khích di cư ra nước ngoài hơn là cải thiện nền kinh tế địa phương.

Những yêu cầu bình luận của RFA gửi tới giới chức phụ trách lao động quốc gia và các sở ban ngành ở Hà Tĩnh và Nghệ An, chưa có được hồi đáp vào thời điểm đăng tải bài báo này. Các quan chức địa phương đã công bố kế hoạch thúc đẩy phát triển và kinh tế và lần gần đây nhất là một nỗ lực cải thiện giáo dục và cơ hội việc làm đến năm 2030. Nhưng ngay cả khi chính sách này thành công, sẽ mất nhiều năm để nhìn thấy tác động của chúng thực tế.

Anh Quan Tranh xem bức ảnh chân dung anh Cường – bức ảnh được chụp ngay sau khi anh Tranh phát hiện ra anh Cường nằm ngủ ở phía ngoài văn phòng làm việc của mình – đây cũng là lần đầu tiên họ gặp nhau ở Luân Đôn. Ảnh chụp ngày 4/9/2024 bởi Alastair McCready cho RFA

Trong khi đó, đối với nhiều người di cư, việc trở về Việt Nam là không thể.

“Hồi đầu, khi rời Việt Nam, tôi đã phải vay tiền ngân hàng để trả cho công ty môi giới và tôi vẫn chưa thể hoàn trả số tiến này kể từ khi ra nước ngoài” – anh Cường nói. “Nếu tôi trở về Việt Nam trước khi trả nợ [ngân hàng], tôi e rằng họ sẽ báo tôi ra công an”.

Anh Cường cảm thấy mình không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục chờ đợi việc xét duyệt hồ sơ xin tị nạn ở Anh với hy vọng rằng hồ sơ của anh sẽ được chấp thuận và anh sẽ sớm tìm được việc làm.

“Tôi ước rằng tôi đã chưa bao giờ đến châu Âu thông qua các công ty môi giới xấu xa, lừa đảo” – anh nói và thêm rằng: “Nếu biết mọi việc trở nên thế này, tôi đã không làm như vậy”.

* Biên tập bởi Abby Seiff và Boer Deng. 


 

Tổng thư ký Quốc hội Bùi Văn Cường bị mất chức, nghi tham nhũng

Ba’o Dat Viet

October 27, 2024

Chiều hôm qua, Quốc hội Việt Nam đã chính thức thông báo việc miễn nhiệm chức vụ Tổng Thư ký Quốc hội đối với ông Bùi Văn Cường, sau khi ông này xin nghỉ hưu theo nguyện vọng cá nhân. Theo truyền thông nhà nước, Nghị quyết về việc miễn nhiệm không chỉ dừng lại ở chức vụ Tổng Thư ký mà còn bao gồm cả việc thôi làm Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội và đại biểu Quốc hội khóa XV của ông Cường. Các chế độ, chính sách về hưu trí của ông sẽ được thực hiện theo quy định hiện hành.

Ông Bùi Văn Cường, sinh năm 1965, đã đảm nhận vai trò Tổng Thư ký Quốc hội từ tháng 4/2021. Trước đó, ông từng giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Đắk Lắk, nơi ông đã vướng vào vụ lùm xùm liên quan đến cáo buộc đạo văn. Vụ việc bắt đầu khi vào tháng 8/2020, Tiến sĩ Phạm Đình Quý, một giảng viên của Đại học Tôn Đức Thắng, đã công khai tố cáo ông Cường “đạo luận án tiến sĩ, gian dối học thuật để thăng tiến không trong sáng”. Những bài báo đăng tải thông tin này sau đó đã bị gỡ bỏ, và Tạp chí Môi trường và Xã hội – nơi đăng bài viết về vụ tố cáo – đã bị Bộ Thông tin và Truyền thông phạt 50 triệu đồng và tước giấy phép hoạt động báo in trong hai tháng vì “đưa tin sai sự thật gây ảnh hưởng nghiêm trọng”.

Vụ việc không chỉ dừng lại ở những cáo buộc trên truyền thông. Tiến sĩ Phạm Đình Quý đã bị bắt giữ vào tháng 9/2020 và sau đó bị Toà án Nhân dân TP Buôn Ma Thuột tuyên án hai năm chín tháng tù giam về tội “vu khống” vào tháng 1/2022. Cùng với ông Quý, một người khác là ông Hoàng Minh Tuấn – người cũng tham gia tố cáo ông Cường – cũng bị tuyên án hai năm sáu tháng tù với cùng tội danh.

Việc ông Bùi Văn Cường rời khỏi vị trí Tổng Thư ký Quốc hội diễn ra trong bối cảnh Đảng và Nhà nước đang đẩy mạnh công tác nhân sự, với nhiều thay đổi ở các vị trí lãnh đạo quan trọng. Sự ra đi của ông Cường được cho là động thái nhằm làm sạch bộ máy và duy trì sự minh bạch trong quá trình chuẩn bị cho Đại hội 14 của Đảng. Tuy nhiên, vụ việc liên quan đến những cáo buộc đạo văn trong quá khứ vẫn để lại những dấu ấn không dễ phai trong sự nghiệp chính trị của ông.

Quyết định miễn nhiệm và nghỉ hưu của ông Bùi Văn Cường không chỉ là vấn đề nhân sự đơn thuần, mà còn phản ánh sự phức tạp và nhạy cảm trong công tác kiểm soát thông tin, xử lý những vụ việc liên quan đến cán bộ cấp cao. 


 

Liệu Tô Lâm có ‘kéo’ nổi nền kinh tế đang ‘xập xệ’?

Ba’o Nguoi-Viet

October 26, 2024

Sonnie Tran/SGN

Nền Kinh tế Thị trường (ME) – danh hiệu mà Việt Nam đã dày công vun đắp, ra sức thuyết phục Hoa Kỳ công nhận suốt bao năm qua, vẫn còn là câu chuyện dang dở, treo lơ lửng giữa dòng thời cuộc. Số phận của nó phần nào phụ thuộc vào kết quả cuộc bầu cử tổng thống Mỹ sắp tới.

Việt Nam đang phải đối mặt với muôn vàn khó khăn do làn sóng thông tin tiêu cực về đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI). Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư (MPI) gióng lên hồi chuông cảnh báo về nguy cơ “chảy máu” vốn đầu tư, thẳng thắn nhận định rằng chính sách ưu đãi đầu tư của Việt Nam đã “lập lờ nước đôi,” không còn phù hợp với tình hình kinh tế – xã hội trong nước và quốc tế.

Chính quyền Việt Nam cũng đang phải đau đầu vì rào cản từ thuế tối thiểu toàn cầu, một rào cản mới trên con đường thu hút đầu tư. Chính sách này ra đời nhằm siết chặt “vòng kim cô,” ngăn chặn các tập đoàn đa quốc gia lách luật, chuyển lợi nhuận đến các quốc gia có mức thuế thấp. Trước tình thế “ngàn cân treo sợi tóc” này, nhiều tập đoàn đã quyết định dứt áo ra đi khỏi Việt Nam, bởi Hà Nội chưa có những chính sách hỗ trợ kịp thời từ ngân sách nhà nước.

Tình trạng dậm chân tại chỗ cho thấy rõ sự ngần ngại, thiếu quyết đoán trong việc hoạch định chính sách của giới quan chức Việt Nam trong bầu không khí “đốt lò” ngột ngạt. Trong bối cảnh lò vẫn đang nóng bỏng, không ai muốn trở thành “vật tế thần,” hứng chịu hậu quả từ những quyết định “nhạy cảm” có thể động chạm đến lợi ích của các phe phái trong cuộc chiến quyền lực. Nhất là khi Tổng Bí Thư Tô Lâm đương nhiệm nổi tiếng với “bàn tay sắt” và không ngại sử dụng “luật rừng” để trừng trị những kẻ chống đối.

Việt Nam không ngừng vận động, thuyết phục chính quyền Hoa Kỳ công nhận nền kinh tế thị trường, việc vẫn bị “gắn mác” nền kinh tế phi thị trường (NME) không chỉ ảnh hưởng đến quan hệ song phương, mà còn khiến Hà Nội lo ngại, nhất là khi Mỹ đang xem Việt Nam như một đối trọng chiến lược với Trung Quốc.

Nền kinh tế thị trường (ME) hoạt động theo nguyên tắc độc lập và phụ thuộc vào sự vận động hành lang rất lớn của các tổ chức hiệp thương ngành nghề Hoa Kỳ để giúp bảo hộ ngành sản xuất trong nước. Chính vì thế, Washington không thể tùy tiện áp đặt chính sách mà phải xem xét đến các kiến nghị của các hiệp hội này để bảo đảm cân bằng lợi ích và duy trì sự ủng hộ chính trị trong khuôn khổ dân chủ. Điều này khác hẳn với cách đang điều hành nền kinh tế theo hướng chỉ đạo của phong cách “định hướng Xã hội Chủ nghĩa” của Đảng CSVN.

Trong chuỗi hoạt động tại New York trong chuyến đi Mỹ cuối Tháng Chín, ông Tô Lâm kêu gọi các “ông lớn” công nghệ như Apple, Meta và các công ty tài chính khác ủng hộ Hà Nội trong nỗ lực “gỡ mác” NME, đồng thời thúc đẩy hợp tác về chuỗi cung ứng chất bán dẫn. Nhưng Google bất ngờ “quay lưng,” tuyên bố đầu tư tổng cộng $3 tỷ vào Malaysia và Thái Lan để xây dựng trung tâm dữ liệu, thay vì chọn Việt Nam.

Nói là làm, hôm 1 Tháng Mười, Google và chính quyền Malaysia tổ chức lễ động thổ xây dựng trung tâm dữ liệu kiêm vùng lưu trữ dữ liệu đám mây (cloud region) trị giá $2 tỷ. Google khẳng định khoản đầu tư này sẽ tạo ra 26,500 việc làm và đóng góp hơn $3 tỷ vào nền kinh tế Malaysia từ nay đến năm 2030.

Trước đó một ngày, Google cũng công bố đầu tư $1 tỷ vào một trung tâm dữ liệu tương tự ở Thái Lan, tạo ra trung bình 14,000 việc làm mỗi năm từ nay đến năm 2029.

Sự “quay lưng” đột ngột của Google phơi bày rõ nét thiệt hại to lớn mà Việt Nam phải gánh chịu. Để dễ hình dung, con số việc làm mà Google tạo ra tại Malaysia tương đương với số lượng nhân viên mà tập đoàn bất động sản thân cộng sản hàng đầu Việt Nam là VinGroup của tỷ phú đầy tai tiếng Phạm Nhật Vượng tạo ra. Trong khi nguồn nhân lực này đa số là kỹ sư công nghệ thông tin chất lượng cao và có mức thu nhập cao hơn nhiều của VinGroup.

Bản thân MPI cũng phải thừa nhận, chính sách ưu đãi đầu tư của Việt Nam mới chỉ tập trung vào miễn, giảm thuế và ưu đãi về tiền thuê đất, mà chưa quan tâm đúng mức đến các ưu đãi dựa trên chi phí. Điều này khiến sức cạnh tranh của Việt Nam không còn đủ hấp dẫn để thu hút đầu tư dài hạn.

Theo MPI, nếu không sớm nội luật hóa để điều chỉnh mức ưu đãi thuế thu nhập doanh nghiệp lên tương đương với mức thuế tối thiểu toàn cầu (15%), Việt Nam sẽ “mất trắng” phần thuế chênh lệch, các công ty đầu tư tại Việt Nam cũng không được hưởng ưu đãi này, vì phần lợi ích đó sẽ bị các quốc gia của công ty mẹ “thu gom.”

Việc Việt Nam chưa có những giải pháp đồng hành kịp thời cùng doanh nghiệp sẽ ảnh hưởng đến quyết định mở rộng hoặc duy trì đầu tư của các công ty đa quốc gia đang hoạt động tại Việt Nam, kéo theo sự sụt giảm trong việc thu hút các công ty vệ tinh; đồng thời làm “giảm nhiệt” động lực đầu tư của các nhà đầu tư mới đang có kế hoạch “rót vốn” vào Việt Nam. Hậu quả nhãn tiền là quy mô sản xuất có thể bị thu hẹp, nhu cầu lao động giảm sút.

Nếu Việt Nam không nhanh chóng điều chỉnh chính sách ưu đãi đầu tư và cơ chế thực hiện cho phù hợp, thì việc áp dụng chính sách thuế suất tối thiểu toàn cầu sẽ triệt tiêu hiệu quả của chính sách ưu đãi thuế thu nhập doanh nghiệp, khiến Việt Nam không còn là “miền đất hứa” để giữ chân hoặc thu hút thêm vốn đầu tư mới từ các tập đoàn đa quốc gia.

Điều này sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến vị thế cạnh tranh của Việt Nam so với các nước trong khu vực, cũng như ảnh hưởng đến việc thu hút nguồn vốn đầu tư ngoại quốc có chọn lọc, chất lượng cao.


 

“Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!” (Mc 10:47)-Cha Vương 

Ngày Chúa Nhật tràn đầy yêu thương và hạnh phúc bên Chúa và Mẹ nhé.

Cha Vương 

CN: 27/10/2024

TIN MỪNG: Vừa nghe nói đó là Đức Giê-su Na-da-rét, anh ta bắt đầu kêu lên rằng: “Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!” (Mc 10:47)

SUY NIỆM: Lời kêu cầu của Ba-ti-mê: “Lạy Con vua Đa-vít xin dủ lòng thương tôi” đã trở thành khởi đầu của một trong những lời cầu nguyện lâu đời nhất. Trong truyền thống Kitô giáo phương Đông, nó có thể so sánh với Kinh Mân Côi. Mặc dù nó đã hơn 1.500 năm tuổi và gắn liền với các tu sĩ ở Ai Cập và Hy Lạp nhưng vẫn được ít người biết đến trong truyền thống phương Tây.

Cho đến ngày này giáo hội phương Đông vẫn dùng những lời này (hoặc lời lẽ tương tự) trong các kinh nguyện của họ: “Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội”. Lời kêu cầu của Ba-ti-mê là một lời tuyên xưng đức tin về 3 khía cạnh:

(1)Chúa Giêsu là Đấng Mêsia nghĩa là “người được xức dầu.” hoặc Đấng Thiên Sai.

(2) Ngài là Ngôn sứ công bố những điều Chúa Cha đã ủy thác cho Ngài như tất cả các ngôn sứ trước Ngài đã làm. Ngài rao giảng về sứ điệp tha thứ và thương xót.

(3) Người có quyền trên các thần dữ và bệnh tật thể lý. Ngài ra lệnh cho kẻ chết sống lại, và chúng đã tuân theo. Ngài nói vương quốc của Ngài không phải là thế gian này.

Anh mù Ba-ti-mê nêu ra cho mỗi người một tấm gương để noi theo dù là bạn đang sống trong bất cứ hoàn cảnh nào. Ở đây ba thái độ được lộ ra trong tấm gương này là:

(1) anh ý thức mình cần Chúa,

(2) anh cố gắng hết sức để được đến gần Chúa,

(3) bất chấp mọi ngăn cản. Kết quả là anh đã được Chúa đổi mới hoàn toàn; anh còn thay đổi tấm lòng hẹp hòi của những người chung quanh khi họ ngăn cản anh đến với Chúa Giêsu nữa. Nếu bạn có lòng tin và can đảm hành động như anh mù này thì không có gì ngăn cản bạn đến với Chúa, dù khi bạn kêu cầu mà Chúa không nghe tiếng, nhưng cuối cùng Ngài sẽ dừng lại, ưu ái gọi bạn đến và biến đổi đời sống bạn. Nhìn vào 3 thái độ của anh mù Ba-ti-mê, mình thấy đức tin của mình vẫn còn kém cỏi quá đi bạn ạ. Thảm nào là người có đạo mà chẳng thấy có đạo tí nào. 🙂

LẮNG NGHE: Chính Người sẽ đến cứu anh em. Bấy giờ, mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được. Bấy giờ, kẻ què sẽ nhảy nhót như nai, miệng lưỡi người câm sẽ reo hò. (Is 35:4b-6a)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, xin thương xót con, xin mở mắt linh hồn để con thấy tình thương Chúa đang bao bọc con cả sau lẫn trước ( x. Tv 139:5).

THỰC HÀNH: Bạn đã cố gắng hết sức để được đến gần Chúa chưa? Cố gắng thêm tí nữa nhé.

From:Do Dzung

*****************************

.CON CẦN CHÚA || THÁNH CA GIANG ÂN

 96 tuổi vẫn yêu và 

 CUỘC SỐNG BẬN RỘN ĐẾN MỨC “KHÔNG CÓ THỜI GIAN ĐỂ CHẾT” CỦA CỤ BÀ NGƯỜI NHẬT

71 tuổi bắt đầu lại sự nghiệp nhiếp ảnh…

96 tuổi vẫn yêu và thất tình…

100 tuổi tổ chức triển lãm cá nhân..

Người phụ nữ hơn trăm tuổi này gần đây vẫn luôn thu hút sự quan tâm của truyền thông.

Báo chí không ngừng yêu cầu các bức ảnh cuộc sống của bà gần đây không phải các năm về trước. Nhưng bà đáp rằng đó hoàn toàn là những bức ảnh hiện tại.

Bởi không ai có thể tin rằng người phụ nữ hơn trăm tuổi sẽ có dáng vẻ và tinh thần như vậy.

Sasamoto Tsuneko sinh năm 1914, khuôn mặt luôn được trang điểm một cách nhẹ nhàng, mái tóc ngắn trẻ trung là hình ảnh của nhiếp ảnh tin tức nữ đầu tiên tại Nhật Bản vẫn còn hoạt động tới hiện tại.

Mỗi lần đến phỏng vấn truyền thông, các nhà báo luôn dặn dò: “Xin đừng lấy những bức ảnh cũ, chúng tôi cần bức ảnh gần đây.”

Bà ấy cũng bận lòng mà giải đáp: “Đây là bức ảnh của tôi bây giờ.”

Bởi vì dáng vẻ quá trẻ trung, cộng với gu ăn mặc thời thượng, mọi người khó có thể tưởng tượng ra “cô gái” trong ảnh đã ngoài trăm tuổi.

Chồng chết khi bà 71 tuổi, Sasamoto Tsuneko quyết định cầm lại máy ảnh và bắt đầu sự nghiệp của một nhiếp ảnh gia tự do.

Cách bà cầm máy vẫn thân thuộc, các kỹ năng, từ dễ đến khó không hề có phân nửa dáng dấp sự già cả!

Thất tình ở tuổi 96 bà công bố tuổi thực khiến những người xung quanh không khỏi bàng hoàng. Thế nhưng vị “đại cô nương” này không vì những mất mát trong tình cảm và ánh nhìn kỳ lạ của người khác đánh gục.

Ở tuổi 100, tự mình tổ chức triển lãm cá nhân và giành giải thưởng cao quý nhất, đó cũng là chiến thắng của người cao tuổi nhất trong lịch sử đạt được. Và bây giờ Sasamoto Tsuneko vẫn đang trên đường tạo ra một phép màu.

Đừng quan tâm đến tuổi tác già đi của mình, thay vào đó hãy để tâm hồn bạn mãi còn là thanh niên.

Ai đó hỏi bà ấy, bí quyết để duy trì sự trẻ trung là gì? Sasamoto Tsuneko liền trả lời đó chính là “tính hiếu kỳ”!

Nhắc tới ba từ tính hiếu kỳ, nhiều người chắc hẳn nghĩ ngay đến thời thơ ấu. Trong thời thơ ấu, chúng ta luôn tò mò với bất cứ điều gì, dám chấp nhận rủi ro, dám thách thức.

Nhưng Sasamoto Tsuneko cho chúng ta biết rằng tò mò mọi lúc giúp bạn luôn có thể chủ động đối diện và tràn đầy năng lượng.

Bà ấy nói: “Tôi thích nhìn chằm chằm vào thế giới, ngay cả khi một cái gì đó tôi không biết, tôi muốn sử dụng một bức ảnh để ghi lại từng khoảnh khắc. Tôi không muốn nghĩ về “việc già đi” và lại tiếp tục làm việc.”

71 tuổi là tuổi nghỉ hưu, nhưng bà chọn bắt đầu lại.

Chỉ vì bà vẫn muốn chụp ảnh, bà đã dành 6 năm để đi du lịch khắp Nhật Bản.

96 tuổi Sasamoto Tsuneko đến thăm ông Charles, Sculptor Charles, Nam Pháp và bắt đầu yêu!

Đối với công việc chụp ảnh của mình Sasamoto Tsuneko nói: “Công việc khiến tôi tràn đầy sự nhiệt tình, tình yêu vẻ đẹp, là cuộc sống của tôi! Con người nếu như chỉ làm mọi thứ phụ thuộc vào tuổi tác của mình nhất định thứ bỏ lỡ rất nhiều! 105 tuổi hôm nay vẫn duy trì một luật đặc biệt. 11 giờ đêm lên giường, thức dậy lúc 5 giờ sáng. Nghe tiếng Anh trên TV để đánh thức trí não. Sau đó, vừa xem TV, vừa thể dục.”

Ngoài nhiếp ảnh, mọi người cũng quan tâm đến cách thức chăm sóc sức khỏe của Sasamoto Tsuneko.

Tuy nhiên, bà ấy bận rộn cả ngày, không để bản thân mình nhàn rỗi,làm gì có thời gian để dưỡng sinh.

Nếu có một vũ khí ma thuật giúp bảo dưỡng nhan sắc, đó là sự kiên cường và yêu thương cuộc sống.

Cuộc sống của Sasamoto Tsuneko đầy nhiệt huyết, và nó không trở nên lười biếng vì tuổi già. Xung quanh chúng ta có rất nhiều người chỉ ngoài sáu mươi vừa nghỉ hưu đã bắt đầu cháu bồng cháu bế, chăm lo cuộc sống cuối đời.

Ngược lại Sasamoto Tsuneko tinh tế chiếc váy mỗi ngày, ngay cả móng tay và nước hoa cũng phải phù hợp tâm trạng.

Bà luôn mỉm cười và nói: “May mắn thay, tôi có thể trông giống như 26 tuổi.”,/-

Tieu su ba`Sasamoto Tsuneko (Sinh 01-09-1914 mat 15 -08-2022)

 https://en.wikipedia.org/wiki/Tsuneko_Sasamoto

Nguồn Internet

  From: ctkd-k & turtlelan7 & NguyenNThu


 

“KÌA, NGÀI GỌI ANH!”- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy!”.

“Hãy tự giúp mình, rồi trời sẽ giúp!”, “Aide-toi, le ciel t’aidera!” – Ngạn ngữ Pháp.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay kể chuyện một thanh niên, tuy mù loà, nhưng đức tin của anh thật ngời sáng. Anh đã tự giúp mình; và sau đó, không chỉ trời giúp anh, mà người cũng sẽ giúp anh. Họ nói với anh, “Kìa, Ngài gọi anh!”.

Bartimê, một người ăn xin, đủ sắc sảo để biết rằng, anh không nên gây ồn ào cho những ‘khách hàng’ của mình; tuy nhiên, khi Chúa Giêsu đi qua, anh không thể im lặng. Cả khi bị ‘khách hàng’ quở mắng, anh vẫn la lên, “Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!”. Với niềm tin mạnh mẽ, Bartimê tin rằng, ông Giêsu ấy có thể thay đổi số phận của anh. Vì vậy, không ai và không gì có thể cản ngăn việc anh gặp Ngài. Người ta càng ngăn cản anh, anh càng kêu lớn. “Đó là tiếng nói của một trái tim nhân loại đang kêu lên; và tất cả chúng ta đều có tiếng nói này tự bên trong. Một tiếng nói phát ra tự nhiên mà không cần ai tác động, một tiếng nói tự hỏi về ý nghĩa hành trình của mỗi người trên trái đất này, nhất là khi chúng ta thấy mình đang ở trong bóng tối, “Lạy Chúa, xin thương xót con!”. Đây quả là một lời cầu nguyện đẹp nhất!” – Phanxicô.

Nhiều lần, chúng ta phàn nàn – tôi không biết cầu nguyện thế nào? Hãy học anh mù! Anh liên tục kêu van Chúa Giêsu và bày tỏ tất cả những gì anh ta cần chỉ trong một vài từ. Nếu bạn thiếu đức tin, hãy nói, “Lạy Chúa, xin thêm đức tin cho con!”. Nếu những thành viên trong gia đình hay các thân hữu của bạn đã ngừng thực hành đức tin Công Giáo, hãy cầu nguyện cho họ, “Lạy Chúa, xin giúp họ nhìn thấy!”. Đức tin có thực sự quan trọng đến thế không? So với thị giác thể chất, thị giác thiêng liêng – đức tin – quan trọng hơn bội phần! Trong khi tình trạng của người mù thật đáng thương, thì hoàn cảnh của một người không tin còn đáng thương hơn! Hãy nói với họ, “Kìa, Ngài gọi anh! Bạn hãy trình bày nhu cầu của bạn, và Chúa Giêsu sẽ đáp ứng bạn một cách hào phóng!”.

Israel – dân Chúa – cũng đã nói cho các dân ngoại xưa, “Kìa, Ngài gọi các anh!”; và họ đã hân hoan khi cảm nhận được lòng thương xót của Ngài, “Việc Chúa làm cho ta, ôi vĩ đại! Ta thấy mình chan chứa một niềm vui!” – Thánh Vịnh đáp ca. Giêrêmia đã thấy trước ngày hân hoan đó, “Kẻ đui, người què, Ta sẽ an ủi và dẫn đưa về!” – bài đọc một.

Anh Chị em,

“Kìa, Ngài gọi anh!”. Như Bartimê bên lề đường, bao người giờ đây đang ở bên lề xã hội hay ‘bên lề cuộc đời’ của chính họ cần lắng nghe những lời động viên phấn khích và hy vọng này! Đó là những con người bệnh tật phần hồn, đau đớn phần xác; những người thất nghiệp, tuyệt vọng; những người lung lạc đức tin hay những người đang đắm chìm trong tội lỗi… Và thật bất ngờ, con người khốn khổ đó có thể là mỗi người chúng ta. “Hãy tự giúp mình, rồi trời sẽ giúp!”. Như anh mù, hãy đặt niềm tin vào Chúa Giêsu, chạy đến với Ngài và la lên, “Lạy Chúa, xin thương xót con!”. Hãy vứt lại ‘những chiếc áo vướng bận’ để đến với Ngài; và chắc chắn, chúng ta cũng sẽ hưởng nhận những gì cần thiết để tạo nên một sự khác biệt!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin chữa mắt tâm hồn của con, hầu con có thể ‘rọi ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu’ khi con nói với anh chị em con, “Kìa, Ngài gọi anh!””, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

***************************************************

Chúa Nhật Tuần XXX – Mùa Thường Niên

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

46 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Giê-ri-khô. Khi Đức Giê-su cùng với các môn đệ và một đám người khá đông ra khỏi thành Giê-ri-khô, thì có một người mù đang ngồi ăn xin bên vệ đường, anh ta tên là Ba-ti-mê, con ông Ti-mê. 47 Vừa nghe nói đó là Đức Giê-su Na-da-rét, anh ta bắt đầu kêu lên rằng : “Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi !” 48 Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi, nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng : “Lạy Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi !” 49 Đức Giê-su đứng lại và nói : “Gọi anh ta lại đây !” Người ta gọi anh mù và bảo : “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy !” 50 Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giê-su. 51 Người hỏi : “Anh muốn tôi làm gì cho anh ?” Anh mù đáp : “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được.” 52 Người nói : “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh !” Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi. 


 

Từ văn hóa sợ hãi đến văn hóa không sợ hãi: Con đường cho dân tộc Việt Nam trong thế kỷ 21

Ba’o Tieng Dan

Vũ Đức Khanh

26-10-2024

Sau hơn nửa thế kỷ chịu sự kìm kẹp của chế độ Cộng sản, Việt Nam đã tồn tại một “văn hóa sợ hãi” lan rộng và sâu đậm. Đa số người dân không dám lên tiếng trước bất công, không dám tập hợp nhau lại để đấu tranh cho quyền lợi chính đáng, cho tự do và công lý.

Nỗi sợ hãi đã ngấm vào máu thịt, khiến họ tự thu mình, chấp nhận im lặng, chịu đựng. Nhưng có lẽ đã đến lúc chúng ta cần đặt câu hỏi: Tại sao chúng ta phải sợ chính quyền? Tại sao chúng ta lại chấp nhận sống như những cá thể bị kiểm soát thay vì là những con người tự do?

Đối với con người, sự sống quý giá nhất. Ai cũng muốn sống. Nhưng sống là gì, nếu không phải là để trải nghiệm, để hoàn thiện chính mình và góp phần làm giàu có xã hội? Sống không chỉ là sự tồn tại vật chất, mà còn là sống trong tự do, không bị đe dọa bởi bất kỳ thế lực nào. Văn hóa sợ hãi chỉ là một gánh nặng trói buộc con người trong nỗi sợ vô hình. Chúng ta không thể để cho nỗi sợ đó cầm tù mãi. Đây là lúc để biến nỗi sợ hãi thành sức mạnh, để xây dựng một văn hóa không sợ hãi – một nền văn hóa của sự tự do, lòng dũng cảm, và niềm tin vào tương lai.

Văn hóa sợ hãi là gì?

Văn hóa sợ hãi không phải là một khái niệm trừu tượng. Nó là trạng thái mà trong đó, mỗi cá nhân đều phải cân nhắc lời nói, hành động của mình vì lo sợ hậu quả. Đó là khi người dân sợ hãi cả những điều rất cơ bản như quyền tự do biểu đạt, quyền tụ tập, quyền yêu cầu một xã hội tốt đẹp hơn. Văn hóa sợ hãi là sản phẩm của một hệ thống chính trị mà quyền lực nằm hoàn toàn trong tay một nhóm nhỏ, và mục tiêu của họ là duy trì quyền lực bằng mọi giá.

Nhưng văn hóa sợ hãi không chỉ tồn tại nhờ sự đe dọa và đàn áp. Nó cũng tồn tại nhờ vào sự chấp nhận và khuất phục của mỗi người dân. Mỗi người khi cúi đầu trước bất công, khi chọn im lặng thay vì lên tiếng, khi chọn sống an phận thay vì đấu tranh, chính là lúc họ tiếp tay cho văn hóa sợ hãi tồn tại. Nỗi sợ hãi của người này sẽ lây lan đến người khác, và từng chút một, cả một dân tộc dần dần bị giam hãm trong một nhà tù vô hình.

Xây dựng văn hóa không sợ hãi

Để thay đổi, chúng ta phải bắt đầu từ những bước nhỏ nhất – từ chính bản thân mỗi người. Một “văn hóa không sợ hãi” không phải là sự bất chấp liều lĩnh, mà là sự dũng cảm có suy nghĩ, có lý tưởng. Đó là khi mỗi cá nhân dám đứng lên bảo vệ sự thật, công lý, và quyền lợi của mình, đồng thời hiểu rằng chính những hành động nhỏ bé này là những viên gạch xây dựng nên một xã hội tự do, công bằng và tốt đẹp hơn.

Trước hết, hãy dạy cho con cháu mình rằng sợ hãi không phải là giải pháp, và khuất phục trước bất công không bao giờ là điều đúng đắn. Trẻ em cần được dạy rằng quyền tự do không phải là điều gì xa xôi hay mơ hồ, mà là điều chúng có quyền được hưởng từ khi sinh ra. Chúng cần biết rằng tự do không thể tồn tại nếu thiếu lòng dũng cảm và quyết tâm đấu tranh.

Tiếp theo, hãy khuyến khích mọi người chia sẻ suy nghĩ, ý kiến của mình, tập hợp nhau lại để cùng nhau lên tiếng trước những vấn đề chung của xã hội. Tinh thần đoàn kết, khi kết hợp với lòng dũng cảm, sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất để phá tan văn hóa sợ hãi. Không ai có thể làm điều này một mình, nhưng cả một dân tộc đoàn kết, biết yêu thương và ủng hộ lẫn nhau, thì không gì có thể ngăn cản được.

Tại sao chúng ta phải sống dũng cảm?

Lịch sử đã chứng minh rằng sự sợ hãi và khuất phục chưa bao giờ dẫn đến tự do hay hạnh phúc bền vững. Những người hèn nhát sẽ chỉ để lại cho con cháu họ một di sản của sự yếu đuối và bất công. Ngược lại, những người dám đấu tranh, dám hy sinh, chính là những người để lại cho hậu thế một tương lai rạng ngời, một xã hội tự do, một nền văn hóa không sợ hãi.

Chúng ta sống, nhưng không phải để chấp nhận làm nô lệ cho nỗi sợ. Sống là để cống hiến, để làm cho cuộc sống này trở nên ý nghĩa hơn không chỉ cho chúng ta mà còn cho con cháu, những thế hệ mai sau. Nếu chúng ta không đứng lên bây giờ, thì ai sẽ là người bảo vệ cho tương lai của con cháu chúng ta? Nếu chúng ta không dám hy sinh, thì ai sẽ là người gieo mầm cho một xã hội không còn sợ hãi?

Một Việt Nam không sợ hãi sẽ là một Việt Nam tự do, dân chủ và thịnh vượng

Đã đến lúc để đất nước chúng ta bước sang một trang mới. Một Việt Nam không sợ hãi sẽ là một Việt Nam tự do, dân chủ, và thịnh vượng. Đây không phải là điều không thể đạt được; nó chỉ phụ thuộc vào ý chí, lòng dũng cảm và niềm tin của mỗi người dân. Đã đến lúc chúng ta gạt bỏ nỗi sợ hãi, để nó không còn là gánh nặng đè nặng trên vai mỗi cá nhân. Đã đến lúc mỗi người trong chúng ta dũng cảm đứng lên, đấu tranh vì một tương lai tốt đẹp hơn cho chính mình, cho gia đình và cho cả dân tộc.

Nỗi sợ hãi sẽ không còn chỗ đứng trong một xã hội mà mỗi người đều ý thức được giá trị của tự do và công lý. Và chỉ khi đó, chúng ta mới thực sự sống đúng nghĩa – không còn là những con người bị giam hãm, mà là những con người tự do, mạnh mẽ và dũng cảm. Hãy cùng nhau xây dựng một Việt Nam không sợ hãi, một Việt Nam tự do, dân chủ, và thịnh vượng, vì tương lai của chính chúng ta, và vì tương lai của thế hệ mai sau.


 

ChatGPT giúp chứng minh: Tuyên Ngôn Cộng Sản chưa từng ảnh hưởng tới Quốc Tế 1

Ba’o Tieng Dan

Nghiêm Huấn Từ

26-10-2024

Người đối thoại: Lịch sử phong trào Công Nhân (phong trào Cộng Sản) nói, có 3 tổ chức Quốc Tế: Thứ Nhất, thứ Hai và thứ Ba (viết tắt QT1, QT2 và QT3). Xin hỏi ChatGPT: Quốc Tế 1 (QT1) là gì?

ChatGPT:  Quốc tế I (QT1), hay còn gọi là Hiệp hội Lao động Quốc tế, được thành lập vào năm 1864 tại Luân Đôn, là tổ chức quốc tế đầu tiên của phong trào công nhân, tập hợp các lực lượng lao động và các nhà xã hội chủ nghĩa từ một số quốc gia châu Âu, nhằm hợp sức đấu tranh cho quyền lợi của giai cấp công nhân, nhưng nhanh chóng tan rã vào năm 1876 do mâu thuẫn nội bộ. Mặc dù chỉ tồn tại 12 năm, nhưng lịch sử phong trào Cộng Sản vẫn coi QT1 là sự kiện khởi đầu quan trọng.

Người đối thoại: Có phải Marx và Engels – với tư cách là tác giả của Tuyên Ngôn Cộng Sản – có vai trò rất lớn trong QT1?

ChatGPT:  Vào thời điểm Quốc tế I (QT1) được thành lập (năm 1864), “Tuyên ngôn Cộng sản” vẫn chưa được phổ biến rộng rãi, Marx và Engels cũng chưa có danh tiếng trong phong trào công nhân. Cả hai nhà tư tưởng này tới dự hội nghị QT1 là nhờ lời mời của Giuseppe Mazzini (nhà cách mạng Ý). Marx chỉ bắt đầu có vai trò ở QT1 khi ông tham gia vào quá trình soạn thảo văn kiện (Điều Lệ, Tuyên Ngôn). Soạn thảo là sở trường của các vị này. Nhưng khó nhất là nội dung các văn bản sao cho được sự đồng thuận của đa số, vì thành viên của QT1 gồm rất nhiều quan điểm khác nhau về rất nhiều mặt, kể cả đối lập với nhau.

Người đối thoại: Có ý kiến cho rằng, vào thời điểm ấy, Tuyên Ngôn Cộng Sản lúc đó chỉ là cuốn sách mỏng, với cách viết không dễ hiểu, lại nêu cách đấu tranh quá cứng rán, do vậy chưa nhiều người biết hoặc đồng tình. Trong quá trình tồn tại của QT1 (qua nhiều kỳ Đại Hội) không có cuộc họp nào thảo luận chuyên đề về Tuyên Ngôn Cộng Sản. Đúng hay sai?

ChatGPT. Đúng. Trong suốt thời gian tồn tại 12 năm của QT1, các Đại hội của tổ chức này không hề dành riêng chuyên đề để thảo luận về Tuyên ngôn Cộng sản hay triển khai trực tiếp các ý tưởng của nó. Thay vào đó, QT1 tập trung vào các mục tiêu thiết thực hơn cho phong trào công nhân, như cải thiện điều kiện làm việc, tăng cường đoàn kết quốc tế, và đấu tranh cho các quyền lợi cơ bản của công nhân, như quyền bãi công và giảm giờ làm việc.

Một trong những lý do cho việc này là, QT1 là một tổ chức tập hợp nhiều xu hướng tư tưởng khác nhau, bao gồm cả các nhóm xã hội chủ nghĩa, vô chính phủ, và các phong trào dân tộc chủ nghĩa, không phải tất cả đều đồng tình hoặc sẵn sàng áp dụng cách tiếp cận cách mạng triệt để như Marx đề xuất trong Tuyên ngôn Cộng sản.

Các Đại hội của QT1 vì vậy thường tránh nhấn mạnh tư tưởng mang tính cách mạng giai cấp quá mạnh mẽ, mà ưu tiên thảo luận về các vấn đề thực tế và cấp bách hơn của phong trào lao động. Điều này cũng lý giải vì sao QT1 chưa đi theo tư tưởng của Marx, mà duy trì vai trò như một liên minh quốc tế rộng rãi, trong đó các thành viên thường xuyên tranh luận và đối đầu với nhau về phương pháp đấu tranh và mục tiêu của phong trào công nhân.

Người đối thoại: Không những tình hình như ChatGPT nêu ở trên, mà chính Marx còn phải tranh luận “bất phân thắng-bại” với những người nổi tiếng hơn Marx – về lý luận và về thực tiễn đấu tranh – như Bakunin, Proudhon và những người khác. Rốt cuộc, phải dùng biện pháp khai trừ và chuyển trụ sở sang Mỹ. Có phải vậy không?

ChatGPT: Đúng. Trong Quốc tế I (QT1), Karl Marx đã phải đối mặt với những cuộc tranh luận căng thẳng và phức tạp với các nhà tư tưởng nổi tiếng như Mikhail Bakunin và Pierre-Joseph Proudhon. Các cuộc tranh luận này phản ảnh những khác biệt sâu sắc về phương pháp đấu tranh, vai trò của nhà nước, và cách thức giải phóng giai cấp vô sản.

Những bất đồng này đã dẫn đến sự chia rẽ sâu sắc trong QT1. Marx cho rằng quan điểm vô trị của Bakunin và chủ trương cải cách ôn hòa của Proudhon là “không tưởng”, thiếu thực tế. Cuối cùng, các mâu thuẫn nội bộ này đã khiến QT1 tan rã vào năm 1876, khi các phái không thể đạt được sự thống nhất.

Người đối thoại: Có ý kiến cho rằng, một nguyên nhân khiến Tuyên Ngôn Cộng Sản chưa được quan tâm ở QT1 vì nó ra đời quá sớm (1848) khi châu Âu vẫn còn rất nhiều quốc gia dưới chế độ phong kiến, giai cấp tư bản chưa nắm quyền ở đa số nước, do vậy giai cấp công nhân (do nền công nghiệp sinh ra) lại càng sơ sinh. Ý kiến này có cơ sở không?

ChatGPT: Ý kiến cho rằng Tuyên ngôn Cộng sản ít được quan tâm trong QT1 vì ra đời quá sớm, khi nhiều nước châu Âu vẫn còn trong chế độ phong kiến và giai cấp tư sản chưa thực sự nắm quyền, là có cơ sở vững chắc. Thực tế này ảnh hưởng lớn đến cả nội dung của QT1 lẫn khả năng phát triển và tổ chức của phong trào công nhân lúc đó.

Người đối thoại: Khi mà “giai cấp” công nhân chưa ra một giai cấp, như đứa trẻ sơ sinh chưa tự ý thức về bản thân mình, mà Marx đã kêu gọi “vô sản toàn cầu hãy thống nhất lại” thì hơi bị sớm. Tuy vậy, muốn biết đây có xứng đáng là “lời tiên tri” hay không thì còn phải đợi hàng… trăm năm nữa.

ChatGPT: Đúng vậy, nhận xét của bạn rất hợp lý. Khi Tuyên ngôn Cộng sản ra đời năm 1848, giai cấp công nhân vẫn còn rất sơ khai, giống như một “đứa trẻ sơ sinh” chưa có ý thức rõ ràng về vai trò của mình trong xã hội và chưa thực sự hình thành như một giai cấp độc lập, có thể đấu tranh cho quyền lợi của mình. Lời kêu gọi “Vô sản toàn thế giới, hãy đoàn kết lại” vào thời điểm đó có thể bị xem là quá sớm. Sự thành công của cách mạng tháng Mười tuy đem lại niềm tin rất lớn, nhưng cũng chỉ kéo dài trong bảy thập niên…

Người đối thoại: Thế thì, lại đành phải đợi tiếp. Mà ngay sự thành lập QT1 cũng là quá sớm. Bởi vì, các thành viên chưa có tổ chức chặt chẽ, lại còn bất đồng tư tưởng ngay từ đầu, thì chưa đủ điều kiện để thành lập. Hậu quả là khi giải thể, QT1 cũng không có nổi một Nghị Quyết hoặc lời kêu gọi nào để khép lại một quá trình hoạt động. Dùng “tan rã” có lẽ phù hợp hơn dùng “giải thể”?

ChatGPT: Đúng vậy, việc ra đời của Quốc tế thứ nhất (QT1) cũng có thể coi là quá sớm, dù sau Tuyên Ngôn Cộng Sản tới 16 năm. Nó đã nhanh chóng tan rã chủ yếu do các bất đồng tư tưởng giữa các nhóm khác nhau trong tổ chức. QT1 được thành lập với hy vọng tập hợp các phong trào công nhân và các nhóm xã hội chủ nghĩa trên khắp châu Âu, nhưng chính nội bộ lại không có sự đồng thuận về mục tiêu và phương pháp đấu tranh.

Việc QT1 không đưa ra một nghị quyết hoặc lời kêu gọi chính thức nào khi nó giải thể cho thấy rõ sự rạn nứt nghiêm trọng. Điều này khác biệt so với những tổ chức chính trị khác, vốn thường có nghị quyết hoặc tài liệu tổng kết để khép lại một giai đoạn lịch sử. Việc dùng từ “tan rã” là hoàn toàn phù hợp trong trường hợp của QT1. Sự tan rã này càng chứng minh rằng QT1 xuất hiện vào một thời điểm khi phong trào công nhân còn chưa đủ mạnh, và các tư tưởng cách mạng còn quá phân tán để có thể hợp nhất dưới một mái nhà chung.

Người đối thoại: Dẫu sao, sự ra đời của QT1 vẫn là một sự kiện lịch sử trong phong trào Cộng Sản. Còn những tư liệu ca ngợi quá mức sự kiện này (lại còn gán cho Marx vai trò “chỉ đạo”) chỉ xuất hiện sau năm 1917. Tham khảo và đánh giá thế nào, là tùy mỗi người. Xin cám ơn ChatGPT đã bổ sung rất nhiều tư liệu để minh họa cho quan điểm: Tuyên Ngôn Cộng Sản của Marx chưa có ảnh hưởng gì đối với QT1. Còn với QT2, nó có ảnh hưởng tới đâu, xin được bàn sau. Hẹn gặp lại.

ChatGPT: Cảm ơn bạn đã dành thời gian trao đổi và chia sẻ những quan điểm thú vị! Mình rất vui khi có thể bổ sung thông tin giúp bạn. Chúc bạn một ngày vui vẻ.


 

ĐẾN MỘT LÚC TA NHẬN RA CHÍNH MÌNH !

   Gieo Mầm Ơn Gọi

Đến một lúc mình sẽ thấy bản thân

Không hứng thú với những lần tụ tập

Và nhận ra rằng gia đình là nhất

Còn ngoài ra tất cả rất bình thường.

 

Đến một lúc ta thấy mọi con đường

Chẳng bao giờ có thể lường trắc trở

Chỉ đường về nhà là luôn rộng mở

Bởi vì ta được che chở an toàn.

 

Đến một lúc ta sẽ nhận ra rằng

Chẳng gì quý bằng gia đình ta cả

Mọi ưu phiền, mọi lo toan vất vả

Bên người thân , mình buông thả dễ dàng.

 

Đến một lúc rất nhiều những lo toan

Không nhất thiết phải hoàn toàn giữ lại

Ta cứ sống hết mình cho hiện tại

Bên người thân ,chẳng phải nghĩ ngợi nhiều.

 

Đến một lúc ta thấy mọi tình yêu

Đều có thể chỉ mĩ miều giả tạo

Khi người cùng ta sớm chiều cơm áo,

Ta lại không báo đáp đủ ân tình.

 

Đến một lúc tất cả những ghét khinh

Mà xã hội dành cho mình hiện tại

Ta cũng chẳng có gì mà sợ hãi

Khi bên ta mãi mãi có gia đình.

 

Đến một lúc tất cả những nhục – vinh

Những thăng – trầm cuộc đời mình từng có

Cũng không là gì … chỉ là chuyện nhỏ

Khi bên mình luôn có những người thân.

 

Xã hội bon chen, cuộc sống xoay vần

Ta cân nhắc những thứ cần, thứ bỏ

Phân biệt được cái gì to, gì nhỏ

Để biết đời mình nó phải sống ra sao.

 

Và ta nhận ra điều đáng tự hào

Không phải nhiều tiền, nhà cao cửa rộng

Cũng không phải là quyền cao, chức trọng

Mà một gia đình luôn luôn sống vì nhau.!

– Nhẫn AV –

TU CHI NỮA

Nghệ Lâm Hồng

Hoà thượng trụ trì chùa X trên ngọn Cấm Sơn, chiều nay tiếp một trung niên xin được quy y cửa Phật:

– Thầy ơi, con đến xin được nép bóng thiền môn, xa lánh sự đời, mong thầy chấp thuận.

Hoà thượng khuyên can:

– Nhà chùa nào phải là nơi giải sầu, tam bảo đâu là chốn lánh trần. Tu hành cũng lắm gian nan, thí chủ phải suy nghĩ thật kỹ, lỡ sau này không chịu được mà hoàn tục thì tội lỗi lắm!

– Thưa thầy, ý con đã quyết, xin thầy thí phát và cho con được kêu bằng “sư phụ”!

– Con à, nghĩ lại đi, cuộc đời hãy còn lắm niềm vui với thất tình lục dục. Đang tuổi xuân, sao thí chủ không tìm vui trong tình ái?

– Thầy ôi, bây giờ ngoài đó yêu nhau hôm trước bóp cổ nhau hôm sau! Với lại lấy vợ thì phải sinh con, lỡ vô sinh đã khổ mà sinh được còn khổ hơn nếu con đau bệnh không lo nổi viện phí, không tìm ra giường nằm, con tới tuổi đi học nhưng không đủ tiền chạy trường, lo quà cáp biếu thầy cô… Bao nhiêu nỗi khổ thầy làm sao hiểu được! Con quyết rồi: tu là cõi phúc, tình là dây oan !

– Thiện tai! Thế sao con không giải khuây bằng những thú vui trần thế khác như ẩm thực, như du lịch?

– Thầy xa lánh thế gian quá lâu nên không biết cõi tục bây giờ nó… tục lắm! Ăn một món ngon cũng có nghĩa ăn mầm bệnh. Ra đường thì đầy dẫy hiểm nguy, vừa sợ cướp, sợ hung thần đường phố, sợ cả công an ! Thầy chưa biết đó thôi, đường không đủ mà đi nhưng sơ hở lấn làn xe là bị ăn biên bản, xử theo Nghị định 71 đi đứt cả tuần lương, vui chưa thấy… đã lo nhãn tiền !

– Thế, chẳng lẽ ngoài đó không còn gì vui?

– Con cũng chẳng biết nữa. Với con bây giờ tất cả đều là không!

Hoà thượng ngẩn người:

– Mô Phật ! Nói thế thì thí chủ đắc đạo rồi. Tu chi nữa !

Sưu tầm


 

Tình người bạc bẽo – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc – Truyen ngan

 Công Tú NguyễnChuyện tuổi Xế Chiều

Học rα trường đi làm đã bốn năm nhưng tôi vẫn chưα yêu αi. Bố thì chẳng nói gì nhưng mẹ thí thoảng vẫn nhắc tôi chuyện chồng con

– 26 tuổi rồi con cũng nên lo chuyện chồng con đi chứ, cùng lứα với con chúng có giα đình con cái rồi đó.

– Từ từ chuyện đó đã mẹ ạ

– Từ cái gì, chúng tôi không sống mãi được bên cô đâu nhé.

Thời giαn sαu tôi đưα một chàng trαi làm cùng cơ quαn về rα mắt bố mẹ. Ăn xong ngồi uống nước mẹ tôi hỏi

– Thế quê cháu ở đâu, bố mẹ còn khỏe không

– Dạ cháu quê tỉnh bên bác ạ. Bố mẹ cháu đã quα ᵭờι chỉ còn αnh chị thôi. Các αnh chị cháu cũng làm nông cả

Nghe αnh nói vậy bố mẹ tôi có vẻ hụt hẫng. Anh về rồi bố mẹ gọi tôi lại bàn ngồi rồi bảo

– Con có yêu nó lắm không, nhìn bề ngoài thì cũng được. Ở cơ quαn nó là người thế nào

– Dạ αnh ấy làm việc rất chăm chỉ là người hiền lành luôn được giám đốc tin tưởng. Vì giα cảnh nên αnh ấy rụt rè trong chuyện yêu đương.

– Bố mẹ cũng không muốn cαn thiệρ quá vào chuyện tương lαi củα con. Con hãy tìm hiểu xem xét cho tương lαi củα mình.

Thời gíαn sαu thì chúng tôi làm đám cưới và thuê nhà ở gần cơ quαn. Thứ 7 chủ nhật không bận thì vợ chồng lại về ăn cơm cùng bố mẹ. Mỗi lần về αnh thường bảo

– Bố mẹ cứ nghỉ đi để vợ chồng con lo bữα cho

Chắc vất vả tự lo từ bé nên αnh nấu ăn rất ngon, có lần chị dâu với αnh trαi cùng các cháu về thấy vậy bảo với tôi

– Cô lấy được người chồng như thế sướng quá còn gì. Chả bù cho αnh cô

Rồi chúng tôi cũng có con. Mẹ lên được một tuần chăm mẹ con tôi, một hôm αnh bảo

– Mẹ ạ, con cảm ơn mẹ nên chăm vợ con con. Nhưng ở nhà còn bố mẹ về lo cho bố đi trên này mọi việc con lo được. Mẹ về rồi αnh vất vả lo cho mẹ con tôi chu toàn.

Bạn bè tôi αi cũng bảo tôi lấy được người chồng thật tốt.Tôi thấy mình thật hạnh ρhúc. Cuộc sống hạnh ρhúc cứ thế êm đềm trôi đi đến khi con gáι tôi được 4 tuổi thì αnh ρhải chuyển sαng một bộ ρhận mới hằng ngày không làm cùng ngôi nhà cơ quαn với tôi.

Vài tháng sαu thấy αnh đi về thất thường. Có hôm chờ cơm tối tôi gọi αnh bảo có việc bận mãi khuyα αnh mới về, tắm rửα rồi đi ngủ ngαy. Cả tháng trời αnh chả đụng chạm tới người tôi hỏi thì αnh bảo mệt

Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi rα. Tôi ρhát hiện αnh ngoại tình. Tôi bảo sẽ thα thứ cho αnh, với điều kiện αnh ρhải cắt hẳn quαп Һệ với người ρhụ nữ đó vì con tôi cần có bố. Được một thời giαn αnh đi, về rất đúng giờ tôi mừng lắm. Nhưng rồi αnh lại đi về thất thường.

– Sαo dạo này αnh lại đi về thất thường như vậy.

– Anh xin lỗi em. Vì cô ấy bị động thαi ρhải nằm viện, mà người nhà vừα neo vừα xα nên αnh….

Đất dưới chân tôi như sụt xuống. Không khóc mà hαi hàng nước mắt tôi cứ chảy dài, thật đαu đớn.

Chúng tôi quyết định ly hôn. Chồng tôi về ở với cô ấy ,tôi cũng không biết ở ρhường nào

Rất lâu sαu, chừng 5 năm. Một hôm mẹ con tôi đαng chuẩn bị ăn trưα tôi nhìn rα cổng đã khéρ thấy một người đàn ông ngồi trên chiếc xe lăn đαng dừng sάϮ cổng nhà, tôi bảo con.

– Con rα xem chú ấy có cần gì không

Con rα một lúc rồi quαy vào

– Chú ấy bảo đi đường mệt dừng nghỉ một lúc rồi đi mẹ ạ. Nhìn chú ấy cũng còn hơi trẻ mà Ϯộι quá.

Hôm đó tôi đi đám cưới ở ρhường nọ, trên đường về bỗng nhìn thấy trên vỉ hè một người đàn ông cùng chiếc xe lăn với tậρ vé số ρhíα trước, thấy dáng dấρ như người đàn ông từng đứng trước cổng mình trước đây tôi đừng xe dưới lòng đường nhìn lên.

Tôi như không tin vào mắt mình, tôi hé cái kính râm nhìn cho rõ. Ôi. Đúng rồi, chồng cũ củα tôi. Người αnh ấy gầy đi nhiều với nước dα đầy mưα nắng.

Trong lòng tôi trào lên cảm xúc tҺươпg cảm khó tả. Sαo αnh ấy rα nông nỗi này. Chắc tôi đeo kính với khẩu trαng nên αnh ấy có nhìn cũng không nhận rα tôi.

Gần chỗ αnh ấy ngồi có quán giải khát nên tôi ghé vào gọi một cốc nước míα. Trong lúc cô chủ đαng làm tôi vờ hỏi

– Cái αnh ngồi xe lăn bán vé số ngày nào cũng bán ở đây hả chị

– Cũng không thường xuyên. Nhưng ở đây là nhiều hơn.

– Thế chị có biết gì về hoàn cảnh củα αnh ấy không.

– Tôi nghe nói αnh ấy đi làm cơ quαn nào đó có vợ con. Nhưng 2 năm trước bị tαi пα̣п giαo thông khi rα viện thì vợ và con cũng bỏ đi đâu không biết.

Anh tự chuốc khổ vào thân αnh rồi. Tôi mở ví cũng chẳng có nhiều tôi cầm 2 triệu đến chỗ αnh

– Chị muα vé số ạ

Tôi chẳng trả lời vì sợ αnh nhận rα giọng nói tôi, tôi chỉ gật đầu

– Chị muα mấy vé ạ

Tôi đưα rα hαi ngón tαy. Cầm hαi vé số tôi đưα cho αnh hαi triệu, nhìn thấy thế αnh bảo

– Chỉ 20 ngàn thôi chị

Tôi chẳng nói gì lẳng lặng quαy đi, còn nghe tiếng αnh Ơ, ớ này chị. hαi hàng nước mắt tôi tuôn trào

Đêm đó tôi không sαo ngủ được suy nghĩ miên mαn. Dù sαo αnh ấy cũng từng là chồng mình, bố củα con mình. Quαy lại với αnh ấy thì không thể, còn nuôi chăm sóc αnh ấy thì khả năng tài chính không đủ.

Mình tôi đi làm còn nuôi con ăn học.với tiền muα nhà trả góρ. Hồi chúng tôi còn là vợ chồng căn nhà ấy chúng tôi chỉ thuê ở.

Từ đó mỗi tháng tôi đến muα vé số một hαi lần và đưα cho αnh ít tiền theo khả năng. Mỗi lần như vậy αnh lại hỏi

– Sαo chị lại làm như thế với tôi

Và chưα một lần nào tôi trả lời αnh.

Con tôi còn bé quá. Không biết tôi có nên nói cho con biết về bố nó hiện nαy không. Hαy chờ con lớn thêm tý nữα

( Ảnh minh họα)

Sưu tầm.


 

SUY NIỆM PHÚC ÂM CHÚA NHẬT 30 THƯỜNG NIÊN NĂM B (Mc 10,46-52)

LỜI CHÚA:

46 Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Giê-ri-khô. Khi Đức Giê-su cùng với các môn đệ và một đám người khá đông ra khỏi thành Giê-ri-khô, thì có một người mù đang ngồi ăn xin bên vệ đường, tên anh ta là Ba-ti-mê, con ông Ti-mê.47 Vừa nghe nói đó là Đức Giê-su Na-da-rét, anh ta bắt đầu kêu lên rằng: “Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!”48 Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi, nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!”49 Đức Giê-su đứng lại và nói: “Gọi anh ta lại đây!” Người ta gọi anh mù và bảo: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy!”50 Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giê-su.51 Người hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Anh mù đáp: “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được.”52 Người nói: “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!” Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi.

 BÀI 1: NGƯỜI GỌI ANH – ANH THEO NGƯỜI
 

Suy Niệm

Tin Mừng Máccô kể chuyện Đức Giêsu chữa hai người mù. Một người ở Bếtsaiđa, khi Ngài và các môn đệ bắt đầu cuộc hành trình lên Giêrusalem (Mc 8,22-26).

Người kia, ở cuối cuộc hành trình này (Mc 10,46-52), khi Ngài ra khỏi Giêricô để chuẩn bị vào Giêrusalem. Anh mù ở Bếtsaiđa được người ta dẫn tới xin chữa.
Còn anh mù Ba-ti-mê trong bài Tin Mừng ta vừa nghe thì ngồi ăn xin bên vệ đường ở Giêricô để kiếm sống. Chắc anh nghĩ  hôm nay sẽ là một ngày như mọi ngày.

Anh sống nhờ lòng tốt của khách hành hương lên đền thờ Giêrusalem qua ngả Giêricô.

Bỗng anh nghe những bước chân của một đám đông, và sướng  vui khi biết Đức Giêsu có mặt trong đoàn. Đây là vị ngôn sứ lẫy lừng ở vùng Nadarét. Ngài có thể chữa bệnh, trừ quỷ và hoàn sinh kẻ chết. Ngài đã dùng mấy ổ bánh mà nuôi cả đám đông. Từ lâu anh mong có dịp gặp Ngài, hy vọng Ngài cho đôi mắt anh được sáng.

Bây giờ Ngài đang đi ngang, trước mặt anh. Cơ hội cho một cuộc hạnh ngộ đã đến gần, dù Ngài không thấy anh, và anh cũng không thấy Ngài. Làm sao báo cho Ngài biết là anh đang chờ Ngài?

Anh chỉ có một thứ vũ khí là tiếng kêu. Anh tin chỉ cần Ngài nghe được tiếng kêu của anh  là Ngài biết có một người đang cần trợ giúp. Anh đã cố kêu thật to, gọi tên riêng của Ngài, tuyên xưng Ngài là Đấng Mêsia, Con vua Đavít.
Anh chẳng xin gì, chỉ xin Ngài dủ tình xót thương. Tiếng kêu thống thiết đầy niềm tin và hy vọng. Càng bắt anh im đi, anh càng kêu to hơn. Tiếng kêu kiên trì đã chạm đến trái tim Đức Giêsu, làm Ngài dừng chân, và cả nhóm cũng dừng chân.
Anh mù đã gọi Đức Giêsu, bây giờ Ngài gọi anh. Rõ ràng Ngài muốn gặp anh, dù chưa biết anh là ai. Khi nghe biết Đức Giêsu gọi, anh vội vã đứng dậy, vất lại chiếc áo choàng vướng víu để đến với Ngài. Đức Giêsu biết anh cần gì, nhưng vẫn hỏi câu Ngài từng hỏi Giacôbê và Gioan: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” (Mc 10,36).

Anh không xin được ngồi ghế cao trong vinh quang, chỉ xin được thấy, cho anh thoát cảnh mù lòa, để khỏi phải sống bằng tiền bố thí. Không rõ Đức Giêsu đã làm gì để chữa mắt anh.

Chỉ biết anh nhìn thấy được, ngay sau khi Ngài nói: “Anh hãy đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh!”

“Anh hãy đi!”: Đức Giêsu đã nói như thế với anh nhà giàu. Anh hãy đi, bán, cho, rồi trở lại và theo tôi (Mc 10,21).

Ngài mời anh nhà giàu theo Ngài làm môn đệ, nhưng anh này không buông bỏ được của cải để theo. Giờ đây Đức Giêsu cũng bảo anh mù hãy đi, nhưng Ngài không mời anh theo làm môn đệ.

Vậy mà ngay sau khi được sáng mắt, anh đã theo Ngài lên Giêrusalem. Anh không ngồi ở vệ đường nữa, nhưng nhập với đám đông theo Ngài trên đường. Có một cuộc đổi đời chỉ sau một lần gặp gỡ!

Không rõ sau này anh có vào nhóm của Thầy không, có theo Thầy Giêsu đến hết cuộc Khổ nạn không. Điều quý nơi anh là lòng cương quyết muốn gặp Thầy. Chẳng ai gặp được Thầy mà không cần nỗ lực. Ông Dakêu đã phải chạy và phải leo lên cây. Anh mù phải kêu to, át tiếng đám người quát nạt. Xin cho mắt và lòng tôi bừng sáng, nhờ gặp được Giêsu.

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

Ai trong chúng con cũng có những điểm mù, những vùng tối, nơi chúng con không thấy về mình, nhưng người khác lại thấy rõ. Chính vì thế chúng con cần nhau để ra khỏi sự mù lòa, cần lắng nghe để biết về mình nhờ người khác, cần cởi mở để cho người khác biết về mình.

Lạy Chúa Giêsu là Ánh sáng, Chẳng ai trong chúng con muốn mình bị khiếm thị, nhưng chúng con vẫn hay ở lại trong bóng tối, vì bóng tối cho chúng con sự yên ổn, và che giấu điều chúng con không muốn thấy nơi mình.

Xin cho chúng con dám mở ra để gặp ánh sáng nơi những người khác ý kiến, khác lập trường, nhờ đó những góc khuất được vén mở.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con khát mong ánh sáng của sự thật hơn người mù mong sáng mắt. Xin cho chúng con cùng nhau tìm kiếm ánh sáng Chúa với trọn cả tâm hồn, để ánh sáng Chúa giải phóng chúng con.

BÀI 2: XIN THƯƠNG XÓT TÔI

Suy Niệm

Con mắt là một bộ phận hết sức mong manh, dễ bị tổn thương, dễ bị nhiễm trùng, nhất là trong điều kiện vệ sinh ngày xưa. Chúng ta không rõ lý do khiến anh Báctimê bị mù, chỉ biết anh không mù từ lúc lọt lòng mẹ. Anh đã từng được thưởng thức ánh nắng ban mai hay nhìn ngắm những người thân yêu, bè bạn.
Bây giờ chỉ có bóng tối triền miên. Anh Báctimê sống bằng nghề hành khất, ngồi ăn xin bên vệ đường, sống bên lề xã hội. Danh tiếng của Ðức Giêsu Nadarét, anh đã nghe nhiều. Ngài có thể làm người mù bẩm sinh sáng mắt. Anh tin vào Ngài, thầm mong có ngày được gặp.

Bài Tin Mừng hôm nay kể lại cuộc hạnh ngộ ấy.

Rất tình cờ, Ðức Giêsu đi ngang qua đời anh. Anh mù lòa, ngồi đó như chỉ chờ giây phút này. Khi nghe biết Ðức Giêsu cùng với đám đông đi qua, anh thấy cơ may đã đến. Tất cả sức mạnh của anh nằm ở tiếng kêu, tiếng kêu thống thiết bi ai của một người đau khổ, nhưng cũng là tiếng kêu đầy tin tưởng, hy vọng. “Lạy ông Giêsu, Con vua Ðavít, xin thương xót tôi!” Tiếng kêu báo hiệu một sự hiện diện, một cầu cứu. Nhiều người muốn bịt miệng anh, nhưng anh chẳng sợ gì đe dọa. Càng bị đe dọa, anh càng gào to hơn nhiều. Cuối cùng tiếng của anh đã đến tai Ðức Giêsu. Ngài dừng lại và sai người đi gọi anh, vì Ngài cũng chưa rõ anh đang ở đâu. Khi biết mình được gọi, anh vội vã và vui sướng vất bỏ cái áo choàng vướng víu, nhẩy cẫng lên mà đến với Ðức Giêsu. Anh đi như một người đã sáng mắt, bởi thực ra mắt của lòng anh đã sáng rồi. Khi được khỏi, lòng tin của anh trở nên mạnh hơn. Anh thấy lại mặt trời, anh gặp Ðấng cho anh ánh sáng. Không ngồi ở vệ đường nữa, anh đứng lên đi theo Ðức Giêsu.
“Xin thương xót tôi. Xin cho tôi nhìn thấy lại” (Mc 10,51).

Ðây có phải là tiếng kêu của tôi không? Khả năng thấy là một khả năng mỏng dòn. Tôi có thể thấy điều này mà không thấy điều kia. Tôi có thể lúc thấy, lúc không, hay cố ý không muốn thấy. Lắm khi tôi không đủ sức để ra khỏi sự mù lòa của mình. Tôi có kêu gào với Chúa để xin được ơn thấy lại không? Một người dù đã được xóa mù, vẫn có thể mù lại. Chính vì thế tôi cứ phải xin cho mình được thấy luôn. Thấy mình bé nhỏ, thấy Chúa bao la, thấy anh em dễ mến. Thấy là đi vào một con đường dài hun hút. Chúng ta phải được Chúa xóa mù suốt đời. Chỉ trong ánh sáng của Chúa, tôi mới nhìn thấy ánh sáng.

Gợi Ý Chia Sẻ
1.      Bạn nghĩ gì về nạn hành khất ở nơi bạn sống? Ðâu là nguyên nhân? Ðâu là cách giải quyết tốt nhất?
2.      Nhiều người tự giam mình trong sự mù lòa. Họ chỉ thấy điều họ muốn thấy. Họ bị khép kín trong thế giới chủ quan của họ. Có khi nào bạn thấy mình mù lòa về bản thân không? Làm sao bạn được sáng mắt trở lại?

 Cầu Nguyện

Như người mù ngồi bên vệ đường xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy.
Xin cho con được thấy bản thân với những yếu đuối và khuyết điểm, những giả hình và che đậy.

Cho con được thấy Chúa hiện diện bên con cả những khi con không cảm nghiệm được.

Xin cho con thực sự muốn thấy, thực sự muốn để cho ánh sáng Chúa chiếu dãi vào bóng tối của con.

Như người mù ngồi bên vệ đường xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy.

From: sieu nguyen& KimBang Nguyen