VĂN HOÁ CHO ĐI-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại!”.

“Tôi nghĩ đến những tình nguyện viên với lòng biết ơn về các bếp ăn từ thiện, nơi cung cấp thực phẩm cho người túng thiếu, thất nghiệp hoặc vô gia cư. Những bếp ăn này và các công việc từ thiện khác – như thăm viếng người bệnh và tù nhân – là nơi đào tạo lòng bác ái, toả lan văn hoá cho đi. Theo cách này, phục vụ trở thành chứng tá yêu thương, làm cho tình yêu của Chúa Kitô trở nên hữu hình và đáng tin cậy!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy đừng làm mọi việc vì phần thưởng tức thì; thay vào đó, hướng đến phần thưởng mai ngày. Ngài nói với người biệt phái, “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có. Hãy mời những người nghèo khó, tàn tật… Họ không có gì đáp lễ. Ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại”. Ngài nói đến ‘văn hoá cho đi!’.

Với nhiều người, cuộc sống thuộc về ‘những chiếc đòn bẩy’; những việc làm tốt là những khoản đầu tư sẽ gặt hái lợi nhuận trong tương lai. Chúa Giêsu mời chúng ta vượt quá suy nghĩ lẽ thường của con người và nghĩ đến nhiều hơn về ‘những chiếc đòn bẩy’ thần thánh – “được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại!”. Thiên Chúa không nhận được một lợi ích cá nhân nào qua việc thể hiện tình yêu vô bờ bến đối với chúng ta. Bạn và tôi không thể trao cho Ngài bất cứ thứ gì mà Ngài chưa có. Vì thế, hãy mở rộng danh sách cho ‘lời mời ăn tối’ của mình! Nói cách khác, hãy sống nền ‘văn hoá cho đi!’.

Cám dỗ về ‘những chiếc đòn bẩy’ không chỉ có ở giáo dân, nhưng ngay cả ở giáo sĩ, tu sĩ. Một Linh mục luôn nói thế này, “Tiền lương thì tệ, nhưng phúc lợi hưu trí thì tuyệt vời!”. Lợi ích cá nhân của ngài là nhận được sự đền đáp tích cực ngay ở đời này, đang khi tình yêu và lòng bác ái đích thực lại không ghi điểm để bảo đảm rằng, “nó đáng giá!”. Không! Chúng ta đang sống cho cõi vĩnh hằng! Hãy cầu xin Chúa cho chúng ta hiểu rằng, “những việc làm tốt không được đáp lại là những việc làm tốt nhất!”. Vì vậy, các bậc cha mẹ trên thế giới, hãy vững lòng! Những hy sinh của anh chị em thực sự sẽ tìm thấy phần thưởng của chúng “trong ngày các kẻ lành sống lại”, ngày phục sinh của người công chính.

Trong thư Philipphê hôm nay, Phaolô ước ao các tín hữu sống ‘văn hoá cho đi’ đó, “Mỗi người đừng tìm lợi ích cho riêng mình, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác!”. Và bấy giờ, Chúa sẽ ban niềm vui, một niềm vui an bình, “Hồn con xin Chúa giữ gìn, nép mình bên Chúa an bình thảnh thơi!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại”. Không cần đợi đến ngày kẻ lành sống lại; chỉ cần sống ‘văn hoá cho đi’ như lời Chúa Giêsu, chúng ta sẽ được Chúa đáp lễ ‘ở đây và lúc này’. Chúng ta sẽ tìm thấy niềm vui trong chính sự cho đi hơn là nhận lại từ nó. Vì rất thường xuyên, khi trao tặng cho những người dường như không có gì để đáp lại, chúng ta thực sự nhận được từ họ nhiều hơn những gì chúng ta trao tặng. ‘Cho đi’ không bao giờ làm nghèo, nhưng luôn làm giàu cho trái tim ‘ở đây và lúc này’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, ước gì những hành động bác ái nơi con sẽ làm cho tình yêu Chúa trong thế giới này trở nên hữu hình và đáng tin cậy!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**********************************

Thứ Hai Tuần XXXI – Mùa Thường Niên

Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Phi-líp-phê.

1 Thưa anh em, nếu quả thật sự liên kết với Đức Ki-tô đem lại cho chúng ta một niềm an ủi, nếu tình bác ái khích lệ chúng ta, nếu chúng ta được hiệp thông trong Thần Khí, nếu chúng ta sống thân tình và biết cảm thương nhau, 2 thì xin anh em hãy làm cho niềm vui của tôi được trọn vẹn, là hãy có cùng một cảm nghĩ, cùng một lòng mến, cùng một tâm hồn, cùng một ý hướng như nhau. 3 Đừng làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình. 4 Mỗi người đừng tìm lợi ích cho riêng mình, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

12 Một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu để dùng bữa. Người nói với ông rằng: “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. 13 Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. 14 Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại.”


 

Trần Văn Minh, cựu phó tổng thanh tra, chết vì nhận hối lộ gần $400,000?

Ba’o Nguoi-Viet

November 3, 2024

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hơn một năm rưỡi sau khi ông Trần Văn Minh, phó tổng Thanh Tra Chính Phủ, qua đời với nhiều khuất tất, các báo ở Việt Nam xác nhận ông này nhận hối lộ 10 tỷ đồng ($395,257) từ “đại gia” Nguyễn Cao Trí, trong vụ án Đại Ninh, thuộc tỉnh Lâm Đồng.

Ông Minh chết hồi đầu Tháng Ba năm 2023, được các báo đưa tin giống nhau rằng “qua đời vì đột quỵ.”

Ông Trần Văn Minh, phó tổng Thanh Tra Chính Phủ, chết hồi đầu Tháng Ba năm 2023. (Hình: Thanh Niên)

Tuy vậy, thời điểm đó, mạng xã hội rầm rộ tin đồn cho rằng ông Minh phải “tự xử,” tức tự sát để tránh khai ra “trùm cuối” trong vụ Đại Ninh.

Tờ Pháp Luật TP.HCM hôm 2 Tháng Mười Một, dẫn bản kết luận điều tra của Bộ Công An Việt Nam cho hay, ông Minh và ông Trí “có mối quan hệ gần gũi, cùng học và bảo vệ tiến sĩ kinh tế với nhau.”

Ông Minh đồng ý “giúp” ông Trí thay đổi bản kết luận thanh tra về dự án Sài Gòn Đại Ninh tại tỉnh Lâm Đồng.

Để “cảm ơn,” ông Trí đưa 10 tỷ đồng cho ông Minh làm hai lần, tại tư gia của ông này ở Sài Gòn vào hồi cuối Tháng Tư, 2021. Lần đầu ông Minh nhận, lần sau thì con trai ruột của ông nhận thay cho cha mình.

Theo bản tin, do ông Trần Văn Minh đã chết trước khi vụ án được khởi tố nên Cơ Quan Điều Tra chỉ có thể căn cứ vào lời khai của ông Trí về khoản tiền hối lộ.

Tuy vậy, con trai ông Trần Văn Minh khai nhận vào khoảng 10 giờ đêm 28 Tháng Tư, 2021, anh này có nhận một túi tiền ở con hẻm gần nhà.

Con trai ông Minh khai rằng mình không biết trong túi có bao nhiêu tiền, nhận xong thì đem vào để ở phòng ngủ của cha mình.

Dự án Sài Gòn Đại Ninh nay trong cảnh hoang tàn sau khi những người liên quan vào tù. (Hình: Võ Tùng/Pháp Luật TP.HCM)

Sau khi ông Minh chết, Bộ Công An đã ra lệnh ngăn chặn giao dịch các tài sản nhà, đất đứng tên ông Trần Văn Minh và những người liên quan, được hiểu là vợ con ông này.

Bản tin không cho biết trị giá các tài sản nhà, đất liên quan ông Minh bị thu hồi để “khắc phục hậu quả.”

Bà vợ và con trai ông Minh được ghi nhận không biết về mối quan hệ cũng như thỏa thuận đưa hối lộ giữa ông Minh và ông Trí, nên họ không bị xem xét trách nhiệm là đồng phạm trong vụ án Đại Ninh. (N.H.K) [kn]


 

PENNSYLVANIA: BANG QUAN TRỌNG NHẤT CỦA CUỘC BẦU CỬ MỸ 2024

  • Tiểu bang đông dân thứ năm cung cấp 19 phiếu đại cử tri và là tiểu bang quan trọng nhất trong bảy tiểu bang dao động.
  • Cả Kamala Harris và Donald Trump đều đã vận động tranh cử tích cực ở đây, đến thăm tiểu bang nằm giữa Ngũ Đại Hồ và Đại Tây Dương thường xuyên hơn bất kỳ tiểu bang nào khác.
  • Những rủi ro đặc biệt đáng sợ đối với Harris. Kể từ năm 1948, không có đảng viên Dân chủ nào trở thành tổng thống mà không giành được Pennsylvania.
  • Theo mô hình dự báo bầu cử của nhà thống kê Nate Silver , cả hai ứng cử viên đều có hơn 85% cơ hội chiến thắng trong cuộc bầu cử ở toàn quốc nếu họ giành được chiến thắng ở tiểu bang Pennsylvania.

 

Kết Quả Thăm Dò ở Pensylvania của 538

Trump thắng 531 lần trong 1000 lần mô phỏng, 

Harris thắng 469 lần trong tổng số 1000 lần mô phỏng các tình trạng khác nhau của chúng tôi, cơ quan thăm dò 538.

Kết Quả Thăm Dò ở Pensylvania của Trường Cao Đằng Siena và Báo New York Times (đây là thăm dò được tổ chức 538 tín nhiệm nhất)

Tại Pennsylvania, các cuộc thăm dò đã có xu hướng nghiêng về Trump. Cuộc thăm dò trước đó của NYT /Siena, được tiến hành từ ngày 7 tháng 10 đến ngày 10 tháng 10, cho thấy Harris dẫn trước 4 điểm tại Keystone State—giờ đây, ngày 3-11-2024,  họ đang ngang nhau, 50/50.

Nhận định về cử tri Pensylvania của đài TV NBC

57% người bỏ phiếu sớm thuộc đảng Dân Chủ, 

33% người bỏ phiếu sớm thuộc đảng Cộng Hòa.

Nhận định của tạp chí Forbes

Phó Tổng thống Kamala Harris và cựu Tổng thống Donald Trump đang ngang tài ngang sức tại tiểu bang chiến trường quan trọng Pennsylvania trong các cuộc khảo sát mới nhất công bố vào Chủ Nhật, cuộc khảo sát mới nhất trong tuần qua cho thấy cuộc đua ngang tài ngang sức tại tiểu bang dao động Pensylvania có thể quyết định người chiến thắng trong cuộc bầu cử năm 2024.

Bạn Tù Sơn La – Phan Lạc Phúc -Truyen ngan HAY

Kimtrong LamLƯƠNG VĂN CAN K 76.

 Phan Lạc Phúc.

Trời Sydney năm nay lạnh hơn mọi năm. Đêm đông buốt giá, phải trở dậy kiếm cái heater. Mở đèn lên, nhìn ra ngoài vườn, sương đêm đã đọng thành một màn băng mỏng.

Nhìn màn băng mỏng trên sân, ký ức tôi bỗng trở về cái lạnh buốt xương năm 1976, khi tù cải tạo miền Nam năm đầu tiên ra Bắc. Tụi tôi được “chiếu cố” cho ở Sơn La, địa danh nổi tiếng “Nước Sơn La, ma Vạn Bú”. “Sơn La âm u, núi khuất trong sương mù”. Tù cải tạo thuộc trại 1, liên trại 2 được phân ra ở trong trại tù Sơn La thời Pháp thuộc. Sau nhiều cuộc biến thiên, nhất là sau vụ ném bom miền Bắc, các trại tù này đã đổ nát, chỉ còn lại cái nền xi măng. Nhà tù đã đổ bây giờ được che tạm bằng ni lông, hoặc lợp bằng tranh mỏng. Sơn La là miền cao nên lạnh sớm. Mới tháng 11 gió bấc đã lồng lộng thổi về. Đến cuối tháng 12, lạnh vào cao điểm… Chậu nước để ngoài sân, qua đêm đã đọng thành băng mỏng bên trên.

Tù thì nóng cũng khổ, lạnh cũng khổ. Nhưng nóng thì đôi khi còn trốn được. Tạt vào một lùm cây hoặc là tạm ngâm mình xuống ao, xuống suối. Còn lạnh thì không trốn vào đâu được, nó theo mình suốt ngày, suốt đêm. Nhất là anh em trong Nam ra cứ yên trí là “học tập một tháng”, nên quần áo đem đi làm gì nhiều cho nặng. Ra ngoài Bắc đụng cái buốt giá của mùa đông thượng du miền Bắc, thêm mưa phùn ẩm ướt nên cái lạnh lại càng thấm thía. Ban đêm cái nền xi măng trong nhà tù nó lạnh như nước đá, mặc đủ thứ áo quần hiện có mà vẫn lạnh, mặc cả áo mưa đi ngủ, có anh chui vào một cái bao tải vừa kiếm được mà vẫn cứ run. Hóa ra cái lạnh ở ngoài vào thì ít mà cái lạnh ở trong ra thì nhiều. Cái lạnh vì đói cơm nhiều hơn cái lạnh vì thiếu áo.

Hồi đó nằm cạnh bên tôi là hai người bạn tù cùng trong đội rau… Một ông nguyên là dân Thiết Giáp, một ông nguyên là Thượng Tọa (giám đốc nha Tuyên Úy Phật giáo). Ông Thiết Giáp trước đây vốn là một tay hào hoa rất mực. Ông thuộc loại “Tây con”, học trường danh tiếng Saumur, đánh giặc rất chì, ăn chơi rất bảnh… Đôi lần tâm sự vụn, ổng rút trong ngực áo ra có tấm ví có hình một bà rất đẹp, rất mignonne mà khẽ nói “bà xã moi”. Đôi mắt đục và nhăn vì đói lạnh của ông chợt sáng lên khi nhìn lại hình ảnh vợ. Mới đây ổng vừa nhận được một gói quà 1kg đầu tiên từ trong Nam gửi ra. Ông hy vọng lắm vì có người nhận được ít thịt khô, ít ruốc chà bông. Gói quà của ông, xem đi xem lại mãi chỉ có một cái áo lạnh và đặc biệt có hai cái quần slip màu hồng nhạt, chắc là của phái nữ. Tôi không tiện tò mò, hỏi han về việc riêng của bạn nhưng tôi chắc bà xã của bạn phải yêu thương lắm, phải lãng mạn lắm mới gửi món quà để “tưởng nhớ một mùi hương” như vậy. Đôi khi rảnh rỗi, ông bạn tù hàng xóm của tôi lại khẽ giở món quà đặc biệt ra hồi tưởng…

Trước đây ông bạn tôi thường hút Lucky. Đi cải tạo ông mang theo một cái pipe Dunhill và vài hộp thuốc Half and Half. Nhưng đã lâu rồi hết thuốc hút pipe, ổng cũng như mọi người khác hút thuốc lào. Quá nửa đời người rồi mới biết cái hấp dẫn của thuốc lào. Nhất là mùa rét, sáng sớm tinh mơ ngồi dậy, hút một điếu đầu tiên trong ngày, cho nó say lơ mơ quên trời, quên đất, quên cảnh lên voi xuống chó, quên luôn cảnh lưu đày tù tội. Ôi giây phút tuyệt vời… Thuốc lào hấp dẫn như vậy nên trong tù đã có thành ngữ “Có thuốc lào là có tất cả”. Nhưng ở miền Bắc cái cần thiết nhất là gạo, ăn còn không đủ thì lấy đâu ra thuốc lào cho tù. Đành trông chờ vào quà của gia đình gửi tới. Nhưng trong những chuyến gửi quà đầu tiên, có mấy ai được nhận thuốc lào. Thuốc lào thành của hiếm… Ở trong tù cái gì thiếu cũng chấp nhận được, nhưng thiếu thuốc lào là một thiếu thốn rất lớn lao. Thuốc lào không những làm quên hiện tại mà thuốc lào còn là dấu móc để người tù cải tạo thêm kiên nhẫn đi tiếp cuộc đời tù dằng dặc. Trong trại không có ai có quyền đeo đồng hồ. Phải gửi đồng hồ cũng như những đồ tùy thân có giá ở trại. Ngày ngày đi làm, cuộc sống khổ sai nhọc nhằn, đời tù hun hút, thời gian mịt mờ.

Trong khi đó quy định của trại giam cứ một tiếng rưỡi đồng hồ lao động là có “kẻng” nghỉ 10 phút “hút thuốc, uống nước”. Điếu thuốc lào ở trên một cái đích gần gũi để người tù vươn tới, một đoạn đường dù ngắn nhưng sắp đến nơi. Nó cũng là một an ủi nhỏ sau hơn một giờ cực nhọc. Vì vậy nên dù khó kiếm, dù đắt đỏ, cũng không ai muốn bỏ thuốc lào. Những tay có thuốc lào thấy vậy nên càng ngày càng lên giá. Một phần ăn sáng (một phần tư chiếc bánh mì luộc) trước đổi được 5 điếu thuốc lào, sau xuống giá còn 3, rồi còn 2 điếu… Người ta sẵn sàng quên đi cái đói để đổi lấy một vài phút say quên.

Anh bạn tù hàng xóm của tôi, nghiền thuốc lào quá nặng, rét đến nơi mà không thuốc hút. Anh liền lấy cái pipe Dunhill nổi tiếng của Ăng lê ra đổi thuốc lào. Được chừng 10 hôm là hết thuốc. Có người mách lấy lá ngải cứu phơi khô thái nhỏ hút vô nghe được lắm. Anh bạn tôi nghe lời, phơi đi phơi lại lá ngải cứu trộn thêm với nước điếu và một chút nước mắm, một chút đường. Hôm hoàn thành thuốc lào ngải cứu, anh có mời tôi hút thử, cũng thấy say say nhưng không êm bằng thuốc lào, mà rát cổ họng. Ông bạn tù Thượng tọa mới bảo rằng không nên hút cái giống ấy, hao người, hao phổi. Nhưng anh bạn tôi thèm thuốc quá cứ hút thuốc ngải cứu cho đỡ thèm. Một hôm, vừa hút xong, chưa kịp đặt cái điếu cày xuống, máu mũi anh đã chảy ròng ròng.,..

Mùa đông đầu tiên ngoài Bắc, anh bạn tù hào hoa một thuở của tôi vừa đói, vừa lạnh, vừa thèm thuốc. Theo anh thì mùa lạnh ở VN khó chịu hơn bên Tây nhiều mà lạnh nhất là hai cái tai. “Nhiều khi tôi cứ tưởng hai cái tai lạnh cóng của tôi nó rụng mất rồi”. Anh vừa nói, vừa run lập cập. Một buổi tối trời vừa lạnh, vừa mưa, lán lợp giấy nilong, nước mưa giột tí tách, anh bạn tù của tôi chợt có sáng kiến mới. Anh lấy chiếc quần slip của vợ gửi cho chụp lên đầu, kéo sụp xuống tận mí mắt, che kín hai tai. Trong cái chập choạng của một ngọn đèn dầu hỏa, tôi thấy anh “không giống ai”, mà trên thế giới này chắc không thể có một cái mũ, cái nón nào ly kỳ đến vậy. Anh nhếch một nụ cười, vừa hài lòng vừa ngượng ngập và khẽ nói: “Cho nó ấm hai cái tai mà đỡ nhớ thương vợ con, ông ạ…”

Dạo ấy, tù cải tạo còn thuộc quyền quân quản, thuộc Bộ quốc phòng, chưa thuộc Bộ nội vụ. Quân đội trông nom tù, chưa phải công an. Anh em chưa phải vào các trại tù mà ở trong các lán, có dây thép gai bao quanh và bộ đội canh gác ở ngoài. Buổi tối chưa có lệ vào phòng giam, xích cửa lại, gióng sắt đưa lên giam tù trong đó suốt đêm, sáng mai mới tháo xích, mở cửa, ăn uống, ỉa đái trong đó luôn như các trại tù công an sau này. Nhưng mỗi tuần vài ba lần thế nào quân đội Vi Xi cũng có kiểm tra đột xuất, mà kiểm tra thường vào ban đêm. Nghe tiếng còi gắt gỏng rít lên là anh em phải vội vàng trở dậy, mắt nhắm mắt mở chạy ra sân đứng xếp hàng 2 để cho cán bộ kiểm soát. Anh “lán trưởng” sau khi kiểm lại số người trong lán, đứng nghiêm báo cáo.

– Báo cáo cán bộ, lán 4 trại 1, 30 người đủ.

Tên Thượng úy chính trị viên cầm đèn pin, đứng cạnh một anh lính mang AK tùy tùng, hất đầu ra lệnh:

– Được, cho vào.

Tù hàng hai lần lượt kéo nhau vô lán. Anh bạn tù Thiết Giáp của tôi đang giở thức giở ngủ nên lật đật cứ đội nguyên cái “mũ” không giống ai ra xếp hàng. Khi anh vừa đi qua tên Thượng úy, chợt có tiếng giật giọng:

– Anh kia đứng nại.

Tất cả anh em vô lán hết, chỉ còn NVP Thiết giáp đứng co ro ngoài cửa. Anh em lắng nghe cuộc đối thoại bên ngoài:

– Cái này là cái gì”

– Dạ… cái quần…

– Ở đâu ra”

– Vợ tôi gửi cho tôi.

– Tại sao mà anh nại đội cái quần của vợ anh…

– Tại trời lạnh quá… mà không có mũ…

– À, anh này bôi bác chế độ. Anh tên gì” Mai nên nàm việc…

Tên Thượng úy Vi Xi này anh em trong trại đặt tên là “Thượng úy Không No”. Tuần nào sáng thứ Hai, y cũng lên lớp anh em về mọi thứ chuyện trên trời, dưới biển. Nói thì ngọng líu, ngọng lo, l đánh ra n nhưng lúc nào cũng thở ra giọng “đỉnh cao trí tuệ”. Một hôm trong đề tài “an tâm học tập, cải tạo” y ta lên tiếng: “Các anh không no, gia đình các anh không no, nhân dân không no, đã có đảng và nhà nước no”. Mọi khi, y ta nói trời trăng mây nước gì, tù cũng cứ ậm ừ, coi như gác bỏ ngoài tai. Bữa ấy, khi vừa nghe y nói tới đó, đám bạn tù cải tạo bỗng phát lên một trận cười rầm rĩ cũng với tiếng vỗ tay vang dậy. Y ta tưởng bở, lại càng đỏ mặt tía tai lên mà nói tiếp….

Nhưng sau này không biết có tên “thối mồm” nào đó mới lý giải cái cười rôm rả và tiếng vỗ tay không ngớt của tù cải tạo cho y. Y ta giận lắm. Giận lắm nên y hành hạ anh em tù sát ván. Một anh bạn tù đói quá, nhổ trộm khoai mì (sắn) mọc trên sườn non. Trước đây, cái tội như thế này chỉ bị cảnh cáo trước đội, rồi viết kiểm điểm “rút kinh nghiệm” là xong. Kỳ này, chính trị viên “Không no” liền nhốt anh bạn nhổ trộm sắn 1 tuần vào trong cái cũi dây thép gai, một kỳ công của đỉnh cao trí tuệ. Đây là một túp lều, nhưng một túp lều quây bằng dây kẽm gai. Không có tường mái, chỉ có một tấm bạt được coi như mái lều. Ở trong dây thép gai quấn ngang dọc, chằng chịt cao thấp. Người vô ở trong đó phải cẩn thận lắm không thì bị gai cào rách lưng, rách mặt, đặc biệt là ngồi không được vì thấp quá, nằm cũng không được vì không đủ chỗ. Lúc nào cũng phải nửa nằm, nửa ngồi cứ lom khom, lom khom…

Chính trong thời điểm này anh bạn tù Thiết Giáp của tôi lên gặp “y ta làm việc”. Khi về NVT mặt mũi chảy dài. Anh cho hay là cán bộ “không no” tuyên bố không cho anh đội cái mũ “thiếu văn hóa” ấy nữa. Anh phải làm kiểm điểm” hứa trước đảng và nhân dân thực hiện nghiêm chỉnh lệnh của cán bộ”. Buổi tối, bên ngọn đèn dầu tuôn khói mịt mù, anh bạn thiết giáp của tôi thở phào phào ngồi viết kiểm điểm, vừa viết vừa run vì đói lạnh, vì không có cái mũ che tai… Chợt ông bạn hàng xóm bên phải của tôi là Thượng tọa Thích Thanh Long (nguyên giám đốc nha tuyên úy Phật giáo) từ từ lên tiếng:

– Đừng có lo, rồi đâu có đó…

Nói xong, ông khẽ lục trong đám quần áo của ông lấy ra một tấm áo nâu dài, tấm áo “Thượng tọa” của ông mà đưa cho ông Thiết Giáp.

– Hãy cứ quấn cái áo này lên đầu cho ấm… Rồi ta tính…

Chúng tôi, ông Thượng tọa, ông Thiết Giáp, và tôi, là 3 người trong số 1 tổ “tam tam” trong đội rau. Ba người chúng tôi phụ trách một khu rau ở bên bờ suối, cạnh bệnh xá và khu B dưới gốc cây lim già… Chúng tôi cùng ăn, cùng ngủ, cùng làm… nên hiểu nhau nhiều lắm. Được làm với ông già này là một điều may mắn lớn. Vì ông Thiết Giáp với tôi, từ xưa đến giờ đâu có biết cày cuốc, trồng rau trồng củ ra làm sao đâu. Ông già Thượng tọa chỉ vẽ cho chúng tôi hết thảy. Từ cách cầm cái cuốc, cái thế đứng khi cuốc phải như thế nào” Cuốc hùng hục “như trâu đánh mả” như tôi… là không được. Cuốc như thế là “cuốc lật” dành cho việc cuốc ruộng, cuốc vườn. Ở đây trồng rau thì cuốc phải “đầm”, nhẹ nhàng, từ tốn như mưa dầm, mưa lâu thấm đất. Cuốc hùng hục như tôi thì sức đâu mà cuốc cả ngày cả buổi. Ông cụ còn chỉ cách sử dụng các loại cuốc thật nhỏ, chỉ lớn hơn cái bay thợ nề một chút thôi. Rồi còn ủ phân, pha nước tiểu, tưới bón, trồng trọt… Mỗi loại rau, mỗi thời kỳ đều tưới bón khác nhau, lúc nhỏ tưới bón khác, lúc lớn phải bón thúc lại khác. Bây giờ chúng tôi đang trồng rau cải ngồn ngộn, những trái su hào no tròn… Đi tưới nước giữa hai hàng cây cải tốt tươi, tiếng vòi nước hoa sen dội vào lá cải nghe rào rào, ông cụ ung dung làm việc, thần thái an nhiên. Ngoại cảnh hình như không ảnh hưởng được đến ông cụ. Ông giống như một ông già nhà quê thuần hậu, quanh quẩn bên cây lá trong vườn. Ông hình như không lo, không sợ cái gì. Ông nói ít, cái câu thường thấy ở ông cụ là: “Đừng có lo, rồi đâu có đó”…

Để cho cái việc của ông bạn Thiết GIáp “đâu có đó” đối phó với anh thượng úy “không no”, ông cụ Thanh Long một ngày chủ nhật sau đó liền cắt cái vạt áo dài nâu “Thượng tọa” của ông lấy vải may cho ông bạn Thiết Giáp một cái mũ đội đầu. Bàn tay già nua run rẩy (năm ấy 1976 ông cụ đã 63 tuổi) đường kim mũi chỉ cũng thô sơ vụng về nhưng ông bạn Thiết Giáp đón nhận cái mũ mà rưng rưng xúc động. Ông cụ đã cắt chiếc đạo y ra may mũ. Ai cũng tiếc chiếc áo dài theo ông cụ đã lâu, chắc mang nhiều kỷ niệm tu hành của một vị cao tăng, nhưng ông cụ chỉ cười xòa mà nói: “Thì nó cũng chỉ là cái áo…”

Đã lâu lắm rồi, người địa phương ở Sơn La nói vậy, mới có năm quá lạnh như năm nay. Đúng là “giậu đổ bìm leo”, vào cái lúc mà tù cải tạo ra Bắc, lại đụng ngay một trận rét kinh hồn… Mà xưa nay cái lạnh và cái đói có nó có liên hệ “hữu cơ” với nhau. Càng đói thì càng rét – mà càng rét thì càng đói. Anh em ta đã có người “nằm xuống” vì đói lạnh. Vũ Văn Sâm (viết văn, làm nhạc) chết đêm 16 rạng 17 tháng 11 năm 1976 bên bịnh xá, sau cơn gió mùa đông bắc đầu tiên. Đến đầu tháng giêng 1977 (không rõ là ngày 3 hay 13 tháng giêng, tôi nhớ không được kỹ lắm) Ngô Quý Thuyết tòa án quân sự vùng 4 cũng đi luôn, đi rất êm đềm, rất lặng lẽ. Sáng ra không thấy anh ta dậy nữa, lay chân gọi dậy thì người đã lạnh cứng từ lúc nào rồi. Trong tờ khai của đội trưởng đội của anh NQ Thuyết, có nói rằng “Anh NQ Thuyết được đội cử nuôi heo, anh đói quá nên thường ăn vụng cám heo. Chắc là bị ngộ độc nên đã chết”.

Ở xứ thượng du này có cái rất sẵn là đá và cỏ. Những bữa trời quang mây tạnh, trèo lên núi kiếm lá về ủ phân, thấy bát ngát toàn núi là núi. Những chỏm núi gần xa, chập chùng ngút mắt trông giống y như một màng lưới bao la mà mỗi ngọn núi là một mắt lưới. Sơn la: lưới núi. Hay thật, đúng y như thế thật. Tù mà ở trong cái lưới núi này thì chạy đi đâu cho thoát. Vì nhiều núi nên có nhiều loại đá. Một bạn tù trẻ tuổi ở khu B bên cạnh, Vũ Xuân Th. tay biệt kích dù mũ xanh kiệt hiệt có khá nhiều tài: đóng ciné, điêu khắc, vẽ, đánh bóng chuyền có hạng, mưu sinh kỳ tài… Bây giờ Vũ Xuân Th. kiếm ăn lần hồi những khi rảnh rỗi bằng cách chọn đá marble về gọt thành nõ điếu hút thuốc lào. Nõ điếu made in Vũ Xuân Th. thì khỏi nói, vừa đẹp vừa có khắc hoa, khắc chữ (theo yêu cầu) vừa kêu ròn rã không thể tả. Giá rẻ thôi: một ký sắn hay 2 cục đường tán 1 cái. Tôi và Vũ Xuân Th. là chỗ “bồ tèo” nên Vũ Xuân Th. có tặng một cái nõ điếu tuyệt vời: rất kêu (cái này là dĩ nhiên rồi) mặt trước có khắc nổi hình một con diều hâu đậu trên cành thông, một bên là một đóa hoa hồng, một bên nữa là khắc năm tháng… Khi đem tặng cái nõ điếu, Vũ Xuân Th. mới “bốc láo” rằng: “Một đóa hồng cho đại bàng cô đơn đây”. “Đại bàng đại biếc gì nữa ông ơi, đáng lẽ ông phải khắc một con quạ già mắc bẫy”.

Trong khi đó ông bạn già Thượng tọa của tôi cũng đi kiếm đâu được mấy mảnh đá dài dài. Lúc nào rỗi rãi lại thấy ông cụ ra bờ suối mài mài, đục đục…. Một hôm tôi thấy trong lều dụng cụ của tổ rau tụi tôi, hình dạng hai tấm bia đá thô sơ có khắc tên Vũ Văn Sâm, mất ngày…, Ngô Quý Thuyết mất ngày… Tôi nhấc tấm mộ bia lên, nhìn ông cụ” Ông cụ ngó mông ra khoảng rừng núi chập chùng mà nói: “Thì cũng mong đánh dấu được vài nắm xương tàn.”

Một sáng mùa đông vào khoảng nửa buổi, tôi đang lặc lè 2 thùng “ô doa” (arrosoir) tưới nốt cho khoảng vườn rau trước mặt, gần nhà bếp khu B thì bỗng có tiếng gọi khe khẽ, khẩn trương:

– Này, này.

– Ai đấy”

– Vũ Xuân Th. đây.

– Làm gì đấy”

– Bữa này làm “chảo trưởng”. Thổi cơm nhà bếp. Ăn cháy không”

Tại sao mà bạn ta hôm nay lại hỏi một câu “thừa thãi” như thế nhỉ. Tôi và Vũ Xuân Th. đều là dân “volley”. Tôi thì già rồi còn Th. thì đang sức. Trong làng “bóng chuyền” tụi tôi, mỗi khi mà cây nêu lỡ tay nêu sang lưới bên kia thì dân bóng chuyền kêu bằng “cơm nắm cho tù”, nghĩa là đối phương được biếu không một trái banh ngon lắm, bổ lắm, chắc ăn lắm, ít khi có lắm. Bây giờ chúng ta là tù “chính cống bà lang trọc” rồi, đói lòi xương, vàng mắt mà lại còn hỏi “có ăn cháy không””. Chừng như nhận ra sự vô duyên của mình, Vũ Xuân Th. vội nói:

– Chạy ra góc vườn lấy mảnh lá chuối lại đây.

– Có ngay.

Sau đó từ cái lỗ mắt cáo của hàng rào nhà bếp khu B, qua đám lá duối và dây leo bìm bìm, tôi nhận được từ bạn ta Vũ Xuân Th. một cái gói lá chuối âm ấm, nóng nóng. Để ngay cái gói này áp sát vào bụng, mà đi về dưới gốc lim già bên bờ suối, nơi cái lều nhỏ của tiểu tổ chúng tôi… Ôi chao, cái làn da bụng lép kẹp của tôi đang được sưởi ấm, đang được phỉnh nịnh. Cái may mắn này ít khi có lắm. Tôi phi về như bay. “Tây con” Thiết Giáp thấy tôi mặt mày tươi rói liền ngẩng đầu lên hỏi:

– Cái gì mà hí hửng thế”

Tôi bước vô lều, nhìn trước nhìn sau, rút từ trong bụng ra gói lá chuối còn tươm khói. Mở ra, miếng cháy vàng rộm, nóng hổi, đang bốc hơi.

“Tây con” sáng mắt ra, vội hỏi:

– Ở đâu ra thế”

Tôi chỉ sang khu B mà khẽ nói:

– Bạn vừa cho…

Tôi để phần ông cụ một miếng, ông cụ đang bận tay ngoài chỗ “cây giống”. “Tây con” và tôi chia nhau miếng cháy nóng, vừa ăn rau ráu vừa hít hà. Từ sáng đến giờ, mỗi đứa chúng tôi xách ít ra cũng hàng trăm đôi nước, chân tay, mình mẩy rã rời, bởi vì buổi sáng có cái gì vào bụng đâu. Dạo này hết bột mì cứu trợ rồi. Cái gọi là “bữa sáng” chỉ là một chén cháo bột khoai mì loãng đầy mùi hôi mốc. Không ra đâu vào đâu. Mùa lạnh nước suối cạn, phải lần xuống dưới lòng suối mới múc được nước. Leo lên bao bậc đá trơn, tay xách đôi thùng tưới, miệng thở dốc, sức cứ oải dần, tay chân càng lúc càng nặng trĩu, nhấc không muốn nổi. Trời thì lạnh và ẩm. Cái rét thượng du miền Bắc rất thấm, rất sâu. Người Bắc kêu bằng rét ngọt. “Cái ngọt nó lọt tận xương”, lại thêm xách nước nên áo quần thấm nước suối. Cái lạnh bên ngoài cái đói bên trong nó hành mình tơi tả. Đang khi sức cùng lực kiệt, đầu váng mắt hoa như thế thì có miếng cháy nóng này… “Ôi món quà từ trên trời rơi xuống”. Chưa có món bánh mì nào trên thế giới có thể sánh được với miếng cháy.

Ông cụ ăn từ tốn, không có ào ào như tụi tôi. Ông cụ làm còn nhiều, còn mạnh hơn tụi tôi nữa mà hình như ông già không thấy mệt mỏi. Lúc nào cũng nhẩn nha, lững thững mà việc gì cũng xong. Ông cụ vẫn nói “từ lúc nhỏ đi tu ở nhà chùa… thì tôi vẫn làm lụng như thế này, cũng dưa cà như thế này… chỉ tội nghiệp các ông…” Ông cụ chỉ vẽ cho chúng tôi cách làm vườn, trồng cây, bón tưới… Những công việc gì khó khăn, vất vả ông cụ giành lấy mà làm. Như cái món lấy phân bắc (phân người) về ủ, ông cụ cũng tự tay làm lấy. Hôm nay, sau khi ăn miếng cháy xong, ông cụ khẽ nheo mắt, tay giơ một nhúm thuốc lào mà nói “hút đi”. Thuốc lào thật, dẻo quánh, thơm nồng, đâu phải thuốc lào “ngải cứu” hay thuốc lào “lá cải khô”.

– Hút luôn hở cụ. Hay là xái nhì, xái ba”

– Hút luôn đi.

Trong cái lúc thuốc lào khan hiếm như lúc này, nếu có thuốc lào thật, đâu có dám hút luôn cả điếu. Phải hút xái nhì, có khi xái ba, tức là một điếu thuốc mà hút 2 hay 3 người. Người thứ nhất châm lửa, rít một hơi, người thứ 2 rít một hơi, rồi người thứ 3 hơi cuối cùng. Người nào mà được hút cuối cùng là “đặc biệt”, vì được hưởng cái hậu, được rít kêu lóc cóc… Hôm nay, trúng số rồi. Vừa được ăn “bữa lỡ”, lại có thuốc lào thật rít thẳng tay. Tôi hút xong điếu thuốc lào mà say lừ đừ. Từ mấy bữa nay, hôm nay mới có thuốc lào thật. Còn toàn hút thuốc lào “lá cải già tẩm nước điếu phơi khô”. Ăn xong, hút xong thấy đời sáng láng, phơi phới. Tôi liền tà tà đi ra gần chỗ nhà bếp, đằng hắng lấy giọng mà thưa với bạn ta rằng:

“Tương phùng được buổi hôm nay… Trùng phùng lại nhớ giờ này hôm sau”.

Tôi nghe thấy tiếng cười rinh rích rồi Vũ Xuân Th. vừa cười, vừa nói vọng ra:

– Được rồi, hiểu rồi… ông nội… Cứ khoảng giờ này ngày mai ông lại tới đây… Nhưng mà khéo léo đấy nhá.

Thế là cứ vào khoảng nửa buổi, 9 giờ rưỡi mười giờ sáng những ngày sau đó, mỗi khi thấy bạn tôi “chảo trưởng” ra cơm, tiếng xẻng khua xuống chảo gang kêu xoèn xoẹt, là tôi lại lững thững giả vờ bắt sâu bọ, bên bụi ruối… rồi lĩnh từ tay bạn ta một gói cháy vừa chín tới mang về…

Nhưng cái thời gian “bồi dưỡng” này không được bao lâu. Chừng hơn nửa tháng sau, bạn tôi Vũ Xuân Th. đã rời khỏi nhà bếp, ra làm công việc khác. Nguồn tiếp tế của tụi tôi bị cắt. “Phúc bất trùng lai họa vô đơn chí”, bạn Thiết Giáp NVP của tụi tôi cũng điều sang đội chăn nuôi. Cái khu rau này, thượng úy “không no” tuyên bố: “Chỉ cần 2 người cũng đủ. Các anh khắc phục”. Công việc 3 người làm trước đây đã “bá thở” bây giờ còn lại có 2 người. Ông cụ gần như bao giàn hết công việc cũ của NVP nhưng tôi vẫn phải làm thêm. Nhưng điều đáng phàn nàn là trong thời gian bồi dưỡng vừa qua cái bao tử của tôi nó bắt đầu quen ăn “bữa lỡ” hồi 9, 10 giờ sáng rôi. Bây giờ “ăn quen nhịn không quen” cứ nửa buổi là tôi phờ phạc, đói mịt mờ, cất chân, cất không muốn nổi. Thấy tôi rũ rượi như “gà chết” ông cụ một bữa nhìn tôi rồi chắt lưỡi: “Đừng có lo…” Ông cụ cầm con dao, xách cái bị cói phăng phăng, chừng nửa giờ sau ông cụ về, đặt phịch cái bị vào trong bếp. Trong cái lều nhỏ của tụi tôi, lúc nào bếp cũng cháy lim dim, vừa để đun nước, hút thuốc vừa để sưởi những lúc nghỉ tay. Bây giờ ông cụ quạt lửa lên, lấy mấy củ sắn ở trong bị ra bỏ vào bếp nướng. Ông cụ bảo tôi ra ngoài coi “động tĩnh”. Tôi lại bắt đầu mừng vì có đồ ăn, nhưng lại ghê vì tôi biết ông cụ vừa lên trên đồi lấy sắn của trại. Ở các trại tù hoặc các nơi đóng quân của Vi Xi, ở chung quanh thế nào cũng có một số đất đai thống thuộc. Ở vùng đồng bằng hoặc trung du thì trồng lúa, trồng ngô khoai trồng trà, trên thượng du như Sơn La này thì trồng sắn, trồng ngô, trồng mía. Thứ sắn lưu niên để từ năm này sang năm khác, coi như là nguồn lương thực dự trữ. Đây là thứ cây lương thực dễ trồng nhất trong thiên hạ. Nhổ cây sắn lên lấy một chùm củ. Xong rồi cứ cây sắn ấy. lấy dao chặt một gang tay, phải có ít nhất là 3 mắt. Cuốc một nhát cuốc hay lấy dao đào lên, nhét một cái hom lên trên mặt đất. Cứ thế là chừng năm sau, mỗi cái hom lại thành một cây sắn, lại cho một chùm củ. Đất tốt thì củ lớn, đất xấu thì củ nhỏ. Trong những thứ lương thực ở trại tù miền Bắc, sắn được xếp vào hạng bét. Chỉ tiêu, cân đo, đong, đếm của lương thực là 1 gạo ăn 2 ngô, hay là 3 khoai, hay là 4 sắn. Dù là hạng bét nhưng đối với tù đói nhăn răng, nó vẫn là rất quý. Tù mà động đến sắn, ngôi, khoai của trại… là xâm phạm tài sản xã hội chủ nghĩa”. Nhất là trong khi thượng úy “Không no” cứ như cái bóng ma, lúc ẩn lúc hiện, chuyên môn rình rập theo dõi anh em. Đó là nghề của hắn.

Tôi có một anh bạn cùng khóa, NKB xưa nay tính tình “nhà binh” cho đến tận kẽ răng. “Reglo” số 1, việc làm răng rắc quần áo là ủi thẳng tắp, giầy bottle de saut bóng láng, huy chương đeo một dề, xe díp bóng ngời nệm trắng tinh tươm. Đi cải tạo ra Bắc bây giờ bạn tôi, không biết vì không hợp thủy thổ hoặc đói khát ra sao mà răng rụng hết, thành một ông già móm xọm. Nhưng bạn tôi lại thèm đường thèm mật quá. Ở gần khu trại mộc của đội anh có một khu trồng mía. Mía cứ bị bẻ trộm hoài, thượng úy “không no” rình rập mãi mà không bắt được ai. Một bữa, thượng úy thấy thấp thoáng bóng người trong ruộng mía liền nhảy ra bắt giữ. Gặp ông bạn móm xọm của tôi.

– Anh vào đây nàm gì” Ăn trộm mía phải không”

– Tôi đi kiếm rau “tàu bay”, tôi đâu có ăn trộm mía.

– Không ăn trộm mía vào đây để làm gì”

Anh bạn tôi liền há mồm ra, chỉ vào hai hàng lợi không răng mà phều phào nói:

– Tôi đâu còn răng mà ăn mía.

Thượng úy “không no” thấy vậy, không còn bắt bẻ vào đâu được nữa nên vùng vằng bỏ đi. Nhưng y ta nhất quyết bắt cho bằng được người ăn cắp mía. Một bữa không biết y ta đến từ bao giờ, cải trang ẩn dạng ra sao mà ông bạn móm của tôi vào chặt một cây mía là bị y ta bắt được ngay tại trận. Y rất bằng lòng về chiến công “bắt trộm” của mình. Bạn tôi quá thiếu chất đường (cũng như hầu hết các tù cải tạo thèm chất ngọt và thèm mỡ) nên thường lén vô ruộng mía, đem dao chặt vội một vài đẫn, nhét vào người mang về. Lấy dao dóc mía, chẻ mía ra từng miếng nhỏ đưa vào miệng không răng mà nhần, mà ngậm. Nó cũng khỏe lên được phần nào. Còn vỏ mía thì phải chôn xuống đất ngoài vườn.

Ngay bữa bắt được kẻ trộm mía, thượng úy “không no” liền biểu diễn quyền uy của mình bằng cách khác; không có giam tội nhân vào cái cũi dây kẽm gai mà y bắt ông bạn không răng của tôi cầm nguyên một cây mía đứng riêng ở ngoài cổng trại. Y ta nói: “Hãy nhìn cho kỹ đi, thượng cấp của các anh đấy”. Anh em đi làm về đều thấy ông bạn tù gì, cầm cây mía đứng lom khom, cúi mặt không dám nhìn ai. Ai cũng thương anh…. đồng cảm với anh vì đi tù cải tạo trăm người như một đều phải “cải thiện” cách này, cách khác. Con người “một động vật xã hội”, nên “đói là đầu gối phải bò”. Thế thôi, chả ai coi thường, chả ai bỉ thử anh đâu. Nhưng tôi biết, bạn tôi vốn trọng phép tắc lễ nghi nên bạn tôi đau lắm.

Do vậy nên bây giờ thấy ông bạn già Thượng tọa đi lấy trộm sắn về cho tôi ăn vì tôi thèm quá, đói quá, tôi vẫn cứ ghê ghê trong bụng. Thượng úy “không no” mà bắt được, không biết y ta sẽ hành hạ mình cách nào đây” Nhưng sợ bị bắt là cái lo xa. Còn đói cồn cào ruột gan là cái lo gần. Thế thì ta hãy cứ ăn cái đã. Đang đói bụng mà lại có sắn lùi bếp than thì nhất thế giới rồi. Tôi cứ chạp thẳng cánh. Ông cụ đi lấy sắn, nướng sắn mà ông cụ có ăn bao nhiêu đâu. Tôi ăn phần lớn. Và sau đó cứ vào khoảng 9, 10 giờ sáng, tưới bón xong là ông cụ xách cái bị đi ra. Lúc thì sắn lúc thì khoai, lúc thì củ giong… Tôi cứ có ăn đều đặn.

Bạn “Tây con” Thiết Giáp NVP phải đổi sang đội chăn nuôi, trong cái rủi lại có cái may. Bên ấy có công tác lên rừng đẵn cây chuối hột về cho heo ăn. Được ra ngoài thuộc “diện rộng” đi xa xa, gặp được ‘đồng bào’ nên mới có cơ hội kiếm ăn, đổi chác. Vắng mặt tên quản giáo, len lén đem được một cái quần tây, một cái ao pull, một cái kính, một cái bật lửa… đem “quy ra thóc” lấy xôi, lấy cơm mắm… hoặc ‘quy ra thuốc’ lấy thuốc lào… đều được cả, thành ra tụi tôi dạo này có vẻ “phong lưu” hơn trước.

Một bữa lấy sắn về ông cụ đang ngồi trong lều, quạt đang đều tay, sắn đã bắt đầu chín bốc mùi thơm ngậy, tôi đã chực sẵn đến giờ ăn, thì bỗng có tiếng động nhẹ đằng sau. Tôi quay lại thì thấy đôi ủng màu đen đã đứng sau lưng tự lúc nào rồi. Tôi chết sững. Thượng úy “không no” đã tới.

– Biết ngay mà, cứ vào khoảng 10 giờ nà cái nều này có khói. – Thượng úy “không no” đắc chí.

Tôi cứng họng không biết nói năng gì, tâm thần hoảng hốt. Ông già thượng tọa của tôi, khẽ ngước lên, nhìn thượng úy “không no” rồi điềm đạm nói:

– Cán bộ thứ cho. Anh em chúng tôi… đói quá…

Giọng nói ông bình tĩnh, người ông vẫn ngồi vững vàng, cái tay quạt sắn vẫn đều đặn không thay đổi, không cuống quýt, mà cũng không ngừng nghỉ.

_ Như thế này là nâu rồi đấy nhá. Không phải chỉ một hôm nay mà thôi đâu.

Thượng úy “không no” vừa nói vừa quay ra xem xét, kiểm soát căn lều. Chợt y thấy hai cái mộ bia mà ông già Thượng tọa của tôi mới đục xong còn để đó. “Vũ Văn Sâm mất ngày…”, “Ngôi Quý Thuyết mất ngày….” Y đọc mộ bia xong nhìn chúng tôi, một anh tù già tóc bạc phơ, một anh tù trung niên xác xơ ốm đói. Hình như có một suy nghĩ gì đó thoáng qua, nên nét mặt y có vẻ đắn đo, xong rồi y lững thững đi ra mà nói:

– Sau không được thế nữa nhá. Ninh tinh.

…Cho đến bây giờ không biết vì lý do nào mà tên thượng úy hầm hừ ấy đã bỏ qua cho chúng tôi. Có thể vì những tấm mộ bia, nghĩ đến những người anh em xấu số của chúng tôi đã chết vì đói lạnh… hoặc là phong thái “đại hùng, đại lực, đại từ bi” của con nhà Phật trong phút giây nào đó đã khơi dậy được “chút tính người còn sót lại” trong y.

Phan Lạc Phúc


 

KHÔNG CÓ GÌ LÀ HOÀN HẢO CẢ

Sau đây là một bài viết của một người lớn tuổi nhìn lại cuộc đời của mình :

******

Đời người điều tối kỵ nhất là quá tròn đầy.

Không tin bạn hãy nhìn xung quanh mà xem, có người hôn nhân

không tốt nhưng con cái lại rất xuất sắc.

  • Có người hôn nhân tốt nhưng sức khỏe lại không được tốt.
  • Có người sự nghiệp thuận lợi nhưng gia đình lại không hòa thuận.
  • Có người gia đình hòa thuận nhưng cuộc sống lại rất thanh bần.

Trạng thái tốt nhất của đời người chính là cầu khuyết không cầu đầy.

  • Phúc không thể hưởng hết, nhường 3 phần cho người khác.
  • Lợi không thể chiếm hết, để 3 phần cho người khác.
  • Công không thể tham hết, chia 3 phần cho người khác

Nước đầy thì tràn.

Trăng tròn thì khuyết.

  • Trên đời này không có thứ gì hoàn hảo.

Cuộc sống của mỗi người đều có những thiếu sót này hay khác.

  • Phía sau vẻ hào nhoáng có thể là những nỗi đau không ai biết.
  • Phía sau những thành tựu danh vọng có thể là những tiếc nuối vô hạn.

Đời người thật ra là một bài toán lựa chọn, dù chọn thế nào cũng đều có tiếc nuối.

  • Kết hôn thì không tự do.

*Không kết hôn thì về già không có bạn.

  • Không làm việc chăm chỉ thì không có tiền dưỡng già.

* Làm việc quá chăm chỉ có thể không sống được đến tuổi già.

  • Có những con đường không đi thì không cam lòng, đi rồi lại đầy đau thương.

Có những con đường đi rất phóng khoáng, nhưng sau lưng là cô đơn và tiếc nuối.

Đời người làm sao mà hoàn toàn như ý, vạn sự chỉ cầu một nửa vừa lòng.

* Bạn ngưỡng mộ vẻ hào nhoáng của người khác, người khác lại ngưỡng mộ sự an nhàn của bạn.

  • Bạn ngưỡng mộ gia tài của người khác, người khác lại ngưỡng mộ sức khỏe và bình an của bạn.

Hãy trân trọng mỗi ngày sống đừng ganh tị với ai. Làm tốt những việc mình nên làm. Trân trọng những gì mình đang có, từ bỏ những ham muốn xa vời.

Sự đồng hành của gia đình và sức khỏe chẳng phải là tài sản quý giá nhất của đời người sao.

Mỗi người có cách sống riêng, mỗi người có lựa chọn riêng. Đời người cần phải từ bỏ một số thứ để đổi lấy những thứ khác.

Đời người không có đáp án tiêu chuẩn, cách bạn yêu thích là cách tốt nhất....

 Sưu tầm từ fb Hoàng Hà

 From: taberd-6 & NguyenNThu


 

Hãy yêu mến ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em), hết lòng hết dạ, hết sức anh (em). (Đnl 6:4-5)-Cha Vương

Ngày Chúa Nhật thật ấm áp và hạnh phúc bên lòng Chúa yêu thương nhé.

Cha Vương

CN: 03/11/24

TIN MỪNG: Nghe đây, hỡi Ít-ra-en! ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng ta, là ĐỨC CHÚA duy nhất. Hãy yêu mến ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em), hết lòng hết dạ, hết sức anh (em). (Đnl 6:4-5)

SUY NIỆM: Kỹ năng diễn giải (paraphrase) rất quan trọng trong việc truyền đạt tư tưởng mà qua đó bạn viết lại câu hoặc đoạn văn bằng từ ngữ, ngữ pháp và cấu trúc câu khác mà vẫn giữ được ý nghĩa gốc của câu hoặc đoạn văn đó. Hãy dùng đoạn Kinh Thánh trên để làm thí dụ nhé. Chúa nói: “Nghe đây, hỡi con! ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của con, là ĐỨC CHÚA duy nhất. Hãy yêu mến ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của con, hết lòng hết dạ, hết sức con.” Đây là câu đáng để suy nghĩ. Hết lòng, hết dạ, hết sức! Bạn có hết lòng hết dạ hết sức với Chúa chưa? Trong đoạn cuối của Kinh Vinh Danh mà bạn hay hát/đọc trong các ngày Chúa Nhật và Lễ trọng có câu như sau: “Vì lạy Chúa Giêsu Kitô, chỉ có Chúa là Ðấng Thánh, chỉ có Chúa là Chúa, chỉ có Chúa là Ðấng Tối Cao.” Bạn thấy cụm từ “chỉ có” được lập đi lập lại 3 lần. Đây không phải là sự nhầm lẫn nhưng nó nhắc nhở bạn rằng chỉ có Chúa là Đấng Thánh, là Chúa, và là Đấng Tối Cao. Đối với người Kitô hữu thời đó, đây là một lời vinh danh đầy xác tín vì họ phải chiến đấu mạnh mẽ trước sự áp bức khắc nghiệt của Hoàng đế La Mã. Họ phải sống còn để bảo vệ đức tin. Đối với họ Caesar không phải là Chúa hay là Đấng Tối Cao, chỉ có Chúa Giêsu Kitô mới là Vua của họ! Lời vinh danh này có lẽ đã làm cho Caesar điên đảo và đưa đến bao nhiêu người Kitô hữu thời đó phải bị mất mạng đó. Vậy còn người Kitô hữu thời nay thì sao? Đứng trước sự bành trướng của chủ nghĩa thế tục và tiêu thụ, mỗi khi hát/đọc Kinh Vinh Danh, lòng trí của bạn để ở đâu? Bạn đã và đang làm gì để vinh danh Thiên Chúa Của bạn?

LẮNG NGHE: Mời bạn hãy chú tâm lắng nghe coi Chúa đang muốn nói với bạn điều gì qua đoạn diễn giải sau đây nhé: Nghe đây, hỡi con! ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của, là ĐỨC CHÚA duy nhất. Hãy yêu mến ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của con, hết lòng hết dạ, hết sức con. Những lời này Ta truyền cho con hôm nay, con phải ghi tạc vào lòng. Con phải lặp lại những lời ấy cho con cái, phải nói lại cho chúng, lúc ngồi trong nhà cũng như lúc đi đường, khi đi ngủ cũng như khi thức dậy, phải buộc những lời ấy vào tay làm dấu, mang trên trán làm phù hiệu, phải viết lên khung cửa nhà con, và lên cửa thành của con. (Diễn giải từ Đnl 6:4-9)

CẦU NGUYỆN: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Con yêu mến Chúa.

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm Kinh Tin-Cậy-Mến

From: Do Dzung

**************************

Chúng Con Cần Đến Chúa – Nguyễn Hồng Ân 

Muốn giáo dục Việt Nam theo kịp các nước phát triển?

Ba’o Nguoi-Viet

November 3, 2024

Chuyện Vỉa Hè

Tư Ngộ

Ngày Thứ Bảy, 2 Tháng Mười Một, Thủ Tướng CSVN Phạm Minh Chính hô hoán: “Đưa giáo dục và đào tạo của Việt Nam theo kịp các nước phát triển càng sớm càng tốt.”

Ông Giáo Sư Tiến Sĩ Hoàng Chí Bảo (trái) ngày 10 Tháng Mười Hai 2021 chúc mừng ông tân Tiến Sĩ Vương Tấn Việt được chấm luận văn xuất sắc dù chưa tốt nghiệp cấp III. (Hình: Đại Đoàn Kết)

Ông Chính là thủ tướng và kiêm luôn cái chức “chủ tịch ủy ban quốc gia đổi mới giáo dục và đào tạo” của chế độ. Trong cuộc họp của cái ủy ban này, ông nhắc nhở đám quan chức ngành giáo dục làm theo “kết luận số 91-KL/TW của Bộ Chính Trị về tiếp tục thực hiện nghị quyết số 29-NQ/TW của trung ương về đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo, đáp ứng yêu cầu công nghiệp hóa, hiện đại hóa trong điều kiện kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế.”

Ngành giáo dục tại Việt Nam năm nào cũng thấy sửa đổi và không năm nào người ta không thấy những kêu ca chói lói đủ mọi thứ chuyện. Không kể chuyện phụ huynh rên siết học phí và các khoản “tự nguyện đóng góp” nhưng không tự nguyện không được, chương trình học vừa nặng vừa đổi như chong chóng mỗi năm khiến cả thầy và trò đều phải ngụp lặn vất vả.

Người ta cũng từng thấy hàng ngàn giáo viên bỏ nghề đi kiếm việc khác để mưu sinh vì đồng lương “bán cháo phổi” không đủ sống. Vì vậy, nhiều tỉnh kêu ca không đủ giáo viên cho các trường. Một phần, ngân sách nhà nước cung cấp thiếu, phần khác, nhiều người không muốn lao vào dạy học để chịu đựng đói rách.

Nhưng trong cuộc họp kể trên, các quan cầm đầu ngành giáo dục đào tạo của chế độ vẫn tảng lờ thực tế, thấy hô hoán “ngành giáo dục xác định chủ đề năm học 2024-2025 là kỷ cương trách nhiệm, đổi mới không ngừng, nâng cao chất lượng, với 12 nhiệm vụ trọng tâm. Trong đó, tiếp tục triển khai, cụ thể hóa các quan điểm, chủ trương, chính sách của đảng, nhà nước về phát triển giáo dục, đào tạo; bảo đảm công bằng trong tiếp cận giáo dục cho mọi đối tượng; phát triển đội ngũ giáo viên, giảng viên và cán bộ quản lý cơ sở giáo dục bảo đảm đủ số lượng và nâng cao về chất lượng, đáp ứng yêu cầu đổi mới giáo dục và đào tạo.”

Sự thật hiện trạng nền giáo dục bết bát và thối nát ra sao, trái ngược với những lời tuyên truyền mị dân đó, người theo dõi thời sự Việt Nam thấy đầy đủ qua tin tức trên guồng máy tuyên truyền chính thống. Không thể đổ cho đám “phản động” bôi bác trên mạng xã hội.

Cho nên, khi nghe ông Thủ Tướng Phạm Minh Chính khua chiêng gõ trống hô hoán: “Đưa giáo dục và đào tạo Việt Nam theo kịp các nước phát triển càng sớm càng tốt,” theo tôi, muốn vậy, các ông nên lập ngay một cái bộ gọi là “bộ giáo dục & đào tạo đi tắt đón đầu” rồi giao cho ông Tiến Sĩ Vương Tấn Việt tức sư ông Thích Chân Quang cầm đầu.

Chỉ vài ba tháng thôi, cả nước Việt Nam từ Lạng Sơn đến Cà Mau, tiến sĩ sẽ nhiều lúc nhúc như dòi. Không những bắt kịp các nước phát triển mà dải đất hình chữ S còn qua mặt họ cái vèo, hãnh diện biết dường nào. Học thuật ở các nước tiên tiến trên thế giới đã phải mò mẫm từ thế hệ này sang thế hệ khác mới đạt được, nếu do Vương tiến sĩ dắt “đi tắt đón đầu” thì không phải sốt ruột.

Sư ông Thích Chân Quang Vương Tấn Việt biết cách luồn lách, mua chuộc kiểu nào nhanh nhất để từ một kẻ vô học, ăn nói bặm trợn, bịp thiên hạ quanh năm suốt tháng ra tiền, mà trở thành một ông mũ áo cân đai tiến sĩ bảnh chọe. Tài tình ấy, phải là tài kinh bang tế thế, xứng đáng cầm đầu cái bộ đi tắt đón đầu đó, ông Chính ạ.

Cố vấn cho ông Vương Tấn Việt, đừng nên quên mời ông Tiến Sĩ Hoàng Chí Bảo, “nhà ráo nhăn rân” nổi tiếng “nhổ ra liếm vào” gì gì đó và mấy ông bà quỳ lạy sì sụp ông Việt đó, bảo đảm kết quả mỹ mãn, chế độ của các ông có các con số thống kê vô cùng ấn tượng để báo công trước nhân dân.

Quảng cáo dịch vụ viết thuê luận văn thạc sĩ, tiến sĩ công khai trên mạng. (Hình:Google)

Mà lại còn các tổ chức viết thuê luận án nữa. Nên làm luật gấp để đưa họ chính thức tham gia quốc sách giáo dục “đi tắt đón đầu.” Với công nghệ AI ngày càng tiến bộ hơn, họ sẽ sản xuất các bằng thạc sĩ, tiến sĩ còn nhanh gấp ngàn lần gà để trứng. Ông Vương Tấn Việt và bộ sậu của ông phải được tưởng thưởng xứng đáng vì đã giúp cho chế độ của các ông tiến nhanh đến thiên đường xã nghĩa.

Vài năm trước, người ta thấy cái Viện Hàn Lâm Khoa Học Xã Hội ở Hà Nội cứ một ngày 3 giờ 55 phút thì “lò ấp tiến sĩ” tại cái “viện” vừa kể, ấp được một tiến sĩ. Tưởng vậy đã là kinh khiếp, bây giờ trao quyền hạn giáo dục “đi tắt đón đầu” cho ngài Vương Tấn Việt và bộ sậu sì sụp quanh ông thì cái thành tích của cái Viện Hàn Lâm kia không đáng xách dép cho ông.


 

“Bà Nguyễn Phương Hằng Phát Trực Tiếp, Công Kích Ông Minh Tuệ và Công Ty Thiên Định Tuệ”

Ba’o Dat Viet

November 3, 2024


Sáng nay, như đã nói từ trước, bà Nguyễn Phương Hằng xuất hiện trong một video phát biểu nhắm vào ông Minh Tuệ. Trong phiên phát trực tiếp buổi sáng, bà Hằng tỏ ra xúc động, giọng điệu trầm buồn và không lớn tiếng như thường lệ. Bà khóc nhiều, chia sẻ ý định muốn rời khỏi Việt Nam để định cư ở nước ngoài. Cuối phiên livestream, bà để lại một đoạn “trailer” ngắn, hẹn sẽ trở lại vào lúc 3 giờ chiều để tiếp tục nói về ông Minh Tuệ.

Buổi phát trực tiếp chiều: Lời kêu gọi sao kê và các cáo buộc

Đúng 3 giờ chiều, buổi phát trực tiếp thứ hai của bà Hằng thu hút đông đảo sự chú ý, với nhiều YouTuber tham gia tường thuật và bình luận. Trong video, bà Hằng yêu cầu gia đình ông Minh Tuệ phải công khai sao kê tài chính và sau đó tiếp tục đưa ra yêu cầu tương tự đối với công ty Thiên Định Tuệ – doanh nghiệp có liên quan đến ông Tuệ. Tuy nhiên, suốt buổi phát biểu, bà Hằng không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào để chứng minh các cáo buộc cá nhân nhắm vào ông Tuệ. Thay vào đó, bà dùng nhiều lời lẽ nặng nề, chỉ trích ông bằng những từ ngữ xúc phạm như “thằng miệng hô” hay “ôm nồi cơm điện hại đất nước”.

Phản ứng từ phía công ty Thiên Định Tuệ

Hai ngày trước, công ty Thiên Định Tuệ cùng ông Lê Anh Tuấn – một nhân vật được cho là liên quan đến vụ việc – đã gửi đơn kiến nghị đến Cục An ninh mạng và Phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao (A05), Bộ Công an, và PA05 tỉnh Gia Lai. Đơn kiến nghị này yêu cầu cơ quan chức năng xử lý các cá nhân và tổ chức có hành vi đưa tin ảnh hưởng đến uy tín và quyền lợi của họ. Sau khi bị bà Hằng nhắc đến trực tiếp trong buổi livestream hôm nay, công ty này có thể sẽ tiếp tục các biện pháp pháp lý để bảo vệ quyền lợi của mình.

Tương tác từ phía người xem

Trong suốt phiên livestream, khán giả tham gia đông đảo, để lại rất nhiều bình luận. Đáng chú ý, một lượng lớn người xem đã liên tục gửi bình luận với nội dung “T30”, được cho là ám chỉ việc bà Hằng vừa mới ra tù cách đây không lâu. Hành động này cho thấy một bộ phận khán giả đang có phản ứng tiêu cực đối với bà Hằng, đồng thời nhấn mạnh rằng sự quan tâm của công chúng dành cho bà không hoàn toàn mang tính ủng hộ.

Với những phát ngôn và hành động trực tuyến ngày hôm nay, bà Nguyễn Phương Hằng tiếp tục thu hút sự chú ý của dư luận, nhưng không đưa ra bằng chứng cụ thể cho các cáo buộc. Trong khi đó, phía công ty Thiên Định Tuệ có thể sẽ gia tăng các động thái pháp lý nhằm bảo vệ uy tín và quyền lợi của mình, đặc biệt sau khi bị bà Hằng nhắc tên công khai. Diễn biến vụ việc cho thấy sự phức tạp của những xung đột cá nhân được công khai trên mạng xã hội, và khả năng sẽ có những hệ quả pháp lý kéo dài.

Xem thêm:

Youtuber Phương Hằng xấc lược gọi sư Minh Tuệ là ‘Cu Tuệ’

(Báo Nguoi-Viet)


 

 LS Andrew Đỗ, từ công tố viên trở thành tội phạm – Đỗ Dzũng/Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

November 2, 2024

Đỗ Dzũng/Người Việt

LITTLE SAIGON, California (NV) – Ông Andrew Đỗ, cựu giám sát viên Orange County, hôm Thứ Hai, 28 Tháng Mười, lần đầu tiên trong đời xuất hiện trước vành móng ngựa tòa án liên bang ở Santa Ana.

Ông Andrew Đỗ trong một lần tham dự Diễn Hành Tết trên đường Bolsa, Westminster. Phía sau là vợ ông, Chánh Án Cheri Phạm. (Hình: Facebook AndrewDoOC)

Có thể nói, cộng đồng Việt Nam ở Little Saigon nói riêng, và khắp Hoa Kỳ, và có thể là khắp thế giới, nói chung, không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xảy ra.

Có lẽ cả bản thân ông cũng không ngờ có ngày ông phải đứng trước vành móng ngựa, có hai luật sư bào chữa đứng hai bên. Một trong hai người này, ông Paul Meyer, một luật sư chuyên bào chữa cho các chính trị gia bị tội hình sự.

Ba ngày sau, 31 Tháng Mười, ông Andrew Đỗ nhận tội trước Chánh Án James Selna, trở thành tội phạm, và sẽ bị tuyên án vào ngày 31 Tháng Ba, 2025.

Nhận tội tham nhũng

Hôm 22 Tháng Mười, cư dân vùng Little Saigon, Nam California, nơi có nhiều người Việt nhất hải ngoại, và người dân Orange County vô cùng sửng sốt và xấu hổ khi biết Giám Sát Viên Andrew Đỗ nhận tội tham nhũng tiền của chính những đồng hương lớn tuổi và nghèo khó, và phải từ chức.

Theo Bộ Tư Pháp Mỹ, ông Andrew Đỗ thông qua số tiền $9.3 triệu để cung cấp thức ăn cho người già và người khuyết tật, nhưng chỉ có 15% của số tiền đó được sử dụng đúng mục đích, và phần còn lại “bị ăn cắp qua âm mưu của ông và được sử dụng theo nhiều cách.”

Ông Andrew Đỗ đưa tiền cung cấp thực phẩm đó cho tổ chức bất vụ lợi Hội Việt Mỹ (Viet America Society – VAS), là tiền của liên bang và tiểu bang, nhưng không tiết lộ một trong những lãnh đạo của tổ chức đó là con gái mình, cô Rhiannon Đỗ.

Theo ông Todd Spitzer, chánh biện lý Orange County, ông Andrew Đỗ dùng $1 triệu để mua nhà cho con gái út, rồi dùng tiền của liên bang để trả thuế đất cho hai căn nhà ở Santa Ana và Tustin, còn rút tiền mặt từ máy ATM đến cả trăm ngàn đô la.

“Việc ông Andrew Đỗ nhận tội là lần đầu tiên có một giám sát viên Orange County bị truy tố trong 50 năm,” ông Spitzer cho biết.

Theo thỏa thuận với Bộ Tư Pháp, ông Andrew Đỗ đã nhận tội, sẽ bị tòa tuyên án vào năm tới, có thể bị tối đa năm năm tù, sẽ bị tịch biên hai căn nhà, một căn do cô Rhiannon Đỗ mua $1,035,000 ở Tustin, và một căn khác ở Santa Ana.

Ngoài ra, ông tự nguyện ngưng hành nghề luật sư tại California.

Đối với Biện Lý Cuộc Orange County, thỏa thuận của ông Andrew Đỗ là từ chức ngay lập tức và không được lãnh hưu bổng trong khoảng thời gian ông tham nhũng.

Ông Andrew Đỗ từng là một trong năm giám sát viên Orange County, phụ trách điều hành ngân sách hàng năm của quận hạt lên đến $9.3 tỷ.

Là giám sát viên của Địa Hạt 1, ông đại diện cho các thành phố và cộng đồng như Cypress, Fountain Valley, Garden Grove, Huntington Beach, La Palma, Los Alamitos, Midway City, Rossmoor, Seal Beach, và Westminster, trong đó có vùng Little Saigon, nơi có cộng đồng người Việt lớn nhất hải ngoại.

Ông giữ vị trí này từ năm 2015.

Ông Andrew Đỗ (thứ ba từ trái) tuyên thệ nhậm chức giám sát viên dưới sự chủ tọa của vợ ông, Chánh Án Cheri Phạm, hôm 10 Tháng Giêng, 2017, sau khi tái thắng cử nhiệm kỳ thứ nhì. (Hình: Người Việt)

Xuất thân tị nạn, danh giá

Ông Todd Spitzer, người học cùng trường luật với ông Andrew Đỗ và từng là đồng viện với ông trong Hội Đồng Giám Sát Orange County (HĐGSOC), nói hôm 22 Tháng Mười: “Andrew Đỗ là một người Việt tị nạn, đến Mỹ chỉ có một túi đồ trợ cấp và vài cuốn từ điển trong nhiều ngôn ngữ vì không biết gia đình mình sẽ đi đâu. Với học thức và kinh nghiệm, ông trở thành một anh hùng của cộng đồng, người đạt được Giấc Mơ Mỹ, và hướng dẫn cư dân trong những lúc hoang mang và sợ hãi trong đại địch. Giấc mơ đó biến thành ác mộng cho người đóng thuế ở Orange County vì sự tham lam và kiêu ngạo làm mất đi sự tín nhiệm của công chúng.”

Sau khi định cư tại Hoa Kỳ một thời gian, ông Andrew Đỗ tốt nghiệp trung học Bolsa Grande, Garden Grove. Sau đó, ông tốt nghiệp cử nhân đại học UC Davis và tốt nghiệp luật đại học UC Hastings School of Law, San Francisco.

Sau khi ra trường ông làm luật sư công và công tố viên Orange County trong khoảng 15 năm. Ông cũng là giáo sư thỉnh giảng tại đại học Cal State Fullerton. Ông lập gia đình với Luật Sư Cheri Phạm, hiện là phụ tá chánh án chủ tọa Tòa Thượng Thẩm California ở Orange County, và có hai người con gái. Chánh Án Cheri Phạm là ái nữ cố Giáo Sư Phạm Kim Vinh.

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn (trái) chúc mừng ông Andrew Đỗ thắng cử chức giám sát viên Orange County, Địa Hạt 1, hồi Tháng Giêng, 2015. (Hình: Nick Gerda/Voice of OC)

Từ công tố viên nhảy vào chính trị

Sau khi thôi làm công tố viên, ông Andrew Đỗ hành nghề luật, cùng văn phòng với Luật Sư Đỗ Hiếu Liêm ở Westminster.

Năm 2007, ông là một trong những nhân tố chính giúp bà Janet Nguyễn, khi đó là nghị viên Garden Grove, thắng Luật Sư Nguyễn Quang Trung trong cuộc bầu cử đặc biệt chức giám sát viên Orange County, Địa Hạt 1.

Sau đó, ông trở thành chánh văn phòng cho Giám Sát Viên Janet Nguyễn.

Năm 2008, ông ứng cử và thắng chức nghị viên Garden Grove.

Năm 2010, ông bất ngờ thôi làm chánh văn phòng cho bà Janet Nguyễn, trở lại hành nghề luật ở Anaheim.

Ông nói với báo mạng Voice of OC lúc đó rằng: “Đã tới lúc rồi. Chức vụ chánh văn phòng không phải là cái gì đó mà tôi nghĩ sẽ làm cho hết tám năm.”

Lúc đó, ông là đồng chủ nhân một tiệm bánh mì Lee’s Sandwiches ở góc đường Beach và đường Lampson, thuộc thành phố Stanton, cùng với ông Tom Bonikowski, chồng bà Janet Nguyễn.

Ngày 12 Tháng Tư, 2011, ông từ chức nghị viên Garden Grove, sau khi có những thắc mắc về việc ông “cư ngụ” ở North Tustin, theo Voice of OC.

Ông tiếp tục hành nghề luật và vui thú với đàn guitar, từ bỏ hoàn toàn chính trị.

Năm 2014, ông bất ngờ trở lại làm chánh văn phòng cho bà Janet Nguyễn, giúp bà vận động thành công cuộc tranh cử chức thượng nghị sĩ California, Địa Hạt 34, trong Tháng Mười Một cùng năm.

Ngày 27 Tháng Giêng, 2015, với sự ủng hộ chính thức của Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, ông Andrew Đỗ thắng cuộc bầu cử đặc biệt, thay thế bà làm giám sát viên Địa Hạt 1.

Năm 2016, ông tái đắc cử chức vụ này với nhiệm kỳ đầy đủ bốn năm.

Sau cuộc bầu cử này, rạn nứt bắt đầu xảy ra giữa Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn và Giám Sát Viên Andrew Đỗ, và hai người công khai trở thành đối thủ của nhau.

Năm 2020, bà Janet Nguyễn tuyên bố không ủng hộ ông Andrew Đỗ, nhưng ông vẫn thắng thêm một nhiệm kỳ bốn năm nữa.

Giám Sát Viên Andrew Đỗ (bìa phải), tuyên bố tranh cử bộ trưởng Tài Chính California hôm 9 Tháng Ba, 2022. (Hình: Trà Nhiên/Người Việt)

Quyền lực, xì căng đan, tham nhũng

Trong gần 30 năm làm việc tại Orange County qua nhiều vị trí, ông Andrew Đỗ, trên thực tế, là giám sát viên quyền lực nhất trong HĐGSOC.

Ngoài ra, vợ ông cũng từng là công tố viên quận hạt trước khi làm chánh án, và hiện là nhân vật cao thứ nhì trong hệ thống tòa án ở Orange County, nên có thể nói, ông Andrew Đỗ quá rành “đường đi nước bước” của chính quyền quận hạt. Cả hai vợ chồng ông đều có những quan hệ lâu năm với cả bên công tố và tòa án.

Có lẽ vì thế mà ông “coi trời bằng vung,” cho nên, dù trải qua một số xì căng đan, ông đều “bình chân như vại.”

1-Trong cuộc tái tranh cử năm 2016, ông Andrew Đỗ chi $277,000 tiền thuế của dân gởi về nhà cử tri tổng cộng 1.2 triệu flyer quảng bá các sự kiện cộng đồng có tên ông, mà thực chất là quảng cáo tranh cử, mặc dù việc này không sai luật lúc đó.

2-Năm 2020, khi ông tái tranh cử, có người tố cáo hai vợ chồng ông sống trong căn nhà ở North Tustin, thuộc Địa Hạt 3, trong khi theo luật, ông phải cư ngụ ở Địa Hạt 1, nơi ông đại diện. Cùng lúc đó, ông cũng sở hữu một căn nhà ở Westminster, thuộc Địa Hạt 1.

Cư dân California có thể được giảm thuế bất động sản nếu có một căn nhà được dùng làm nơi cư trú. Ông Andrew Đỗ không liệt kê cả hai căn nhà này là nơi cư trú để được giảm thuế trong năm 2015, sau khi ông đắc cử giám sát viên lần đầu, theo điều tra của Biện Lý Cuộc Orange County lúc đó, Voice of OC cho biết.

3-Hồi Tháng Sáu, 2021, Giám Sát Viên Andrew Đỗ (hết nhiệm kỳ cuối năm 2024 và không được tái tranh cử) cùng với Giám Sát Viên Lisa Bartlett (hết nhiệm kỳ vào cuối năm 2022 và không được tái tranh cử) và Giám Sát Viên Doug Chaffee (được coi là “đàn em” của ông Andrew Đỗ) bỏ phiếu 3-2 thông qua một đề nghị cho cử tri bỏ phiếu, “kèm” vào cuộc bầu cử bãi nhiệm Thống Đốc Gavin Newsom.

Theo đề nghị này, một người chỉ được làm giám sát viên tối đa 12 năm trong suốt cuộc đời họ. Nếu được thông qua, đề nghị mới có hiệu lực bắt đầu từ năm 2022 với tất cả giám sát viên, không tính thời gian họ làm giám sát viên trước đó. Lúc đó, ông Andrew Đỗ thừa nhận với Voice of OC là điều này có nghĩa là các giám sát viên được “ngồi” thêm 12 năm nữa.

Giám Sát Viên Don Wagner, người bỏ phiếu chống, nói như vậy có nghĩa là có giám sát viên giữ chức vụ này tới năm 2034!

Ngày 29 Tháng Sáu, 2021, Thống Đốc Newsom ký luật chặn đề nghị này, không cho “ăn theo” trong cuộc bầu cử bãi nhiệm ông.

4-Ngày 21 Tháng Bảy, 2022, Ủy Ban Hoạt Động Chính Trị Công Bằng California (FPPC) phạt Giám Sát Viên Andrew Đỗ $12,000 vì vi phạm luật đóng góp tài chánh chính trị do không báo cáo tám lần nhận tiền đóng góp tổng cộng $110,440 trong năm 2015 và năm 2016 và dùng ảnh hưởng của mình để gây quỹ trong năm 2016 và năm 2017.

5-Ngày 2 Tháng Hai, 2023, Giám Sát Viên Andrew Đỗ đột ngột từ chức chủ tịch Hội Đồng Quản Trị CalOptima, chỉ một ngày sau khi có tin về chuyện tiểu bang California đang điều tra cách thuê người và tăng lương của cơ quan phụ trách y tế và sức khỏe cho trẻ em, người nghèo, cao niên, và người vô gia cư.

Dưới sự lãnh đạo của ông Andrew Đỗ, lương của tổng giám đốc CalOptima được đẩy lên tới hơn $840,000/năm, hơn gấp hai lần lương tổng thống Mỹ và gấp bốn lần lương của thống đốc California. Ngoài ra, lương của giám đốc nhân sự là $300,000/năm, chánh văn phòng là hơn $280,000/năm. Trong khi đó, lương giám sát viên của ông, theo báo cáo trong năm 2019, chưa tới $170,000/năm.

Ngoài ra, ông Andrew Đỗ cũng thôi luôn chức thành viên Hội Đồng Quản Trị CalOptima.

6-Trong cuộc họp HĐGSOC vào ngày 23 Tháng Giêng năm nay, ông Andrew Đỗ rời phòng họp khi bốn đồng viện của ông thảo luận một đề nghị buộc các giám sát viên công khai người thân có liên hệ trong các hợp đồng với quận hạt.

Đề nghị này được đưa ra sau khi ông Andrew Đỗ bị tố cáo “rót” khoảng $13.5 triệu qua các hợp đồng với VAS, mà con gái ông, cô Rhiannon Đỗ, 23 tuổi, từng là lãnh đạo, để cung cấp thức ăn cho người cao niên và người khuyết tật trong thời kỳ đại dịch COVID-19.

Xì căng đan này bị phóng viên Nick Gerda của báo mạng LAist khui ra bắt đầu từ Tháng Mười Một, 2023.

Luật lúc đó chỉ yêu cầu ông Andrew Đỗ tiết lộ người thân có dính đến hợp đồng nếu người đó dưới 18 tuổi.

Kết quả, bốn giám sát viên bỏ phiếu 2-2, đề nghị không được thông qua. Giám Sát Viên Katrina Foley và Giám Sát Viên Vicente Sarmiento bỏ phiếu thuận, Giám Sát Viên Don Wagner và Giám Sát Viên Doug Chaffee bỏ phiếu chống. Giám Sát Viên Andrew Đỗ vắng mặt, không bỏ phiếu.

Nhân viên FBI khám nhà ông Andrew Đỗ ở North Tustin hôm 22 Tháng Tám. (Hình: Adolfo Guzman-Lopez/LAist)

“Cương tới bến,” đổ thừa đối thủ, bị khám nhà

Dù xì căng đan giữa ông Andrew Đỗ, con gái ông, một số cá nhân khác, VAS, và một số tổ chức khác bị phanh phui, vị giám sát viên gốc Việt phủ nhận tất cả.

Ông lên một đài phát thanh “phe ta,” tố cáo đối thủ chính trị của ông tìm cách bôi bẩn ông, qua các cơ quan truyền thông, và rằng họ “thấy cộng đồng Việt Nam mạnh” và ông là đại diện cho cộng đồng, nên họ “muốn làm giảm sức mạnh của cộng đồng.”

Trong khi đó, ông không hề bị HĐGSOC hoặc Biện Lý Cuộc Orange County điều tra.

Nhật báo The Orange County Register, lớn nhất Orange County, từng hai lần chính thức ủng hộ ông Andrew Đỗ ứng cử chức giám sát viên, tố cáo ông “bè phái” và “tham nhũng,” và đòi ông từ chức.

Ông phản biện, nói rằng “tờ báo lạm dụng đặc quyền báo chí, cố tình hướng dẫn độc giả một cách sai lạc bằng cách cung cấp những tin tức giới hạn để tạo ra một câu chuyện hoàn toàn tiêu cực…”

Ông cũng bênh vực VAS và các hợp đồng của tổ chức này với quận hạt, và rằng con gái “không phải là một thành viên của hội đồng quản trị hay là một viên chức lãnh đạo.”

Ông còn yêu cầu LAist sa thải phóng viên Nick Gerda.

Tuy nhiên, ông Andrew Đỗ không hề yêu cầu các cơ quan truyền thông này rút lại các bài báo về ông.

Vào Tháng Bảy, Chánh Án Cheri Phạm thông báo với đồng nghiệp là bà không tranh cử chức vụ chánh án chủ tọa của quận hạt, một vị trí cao nhất trong tòa mà chắc chắn bà sẽ được vì không có đối thủ, nhưng không cho biết lý do.

Ngày 15 Tháng Tám, Orange County nộp đơn kiện VAS, tố cáo các thành viên của nhóm sử dụng tiền trợ giúp trong đại dịch COVID-19 để “trục lợi cá nhân,” bao gồm mua sáu căn nhà, trong đó có một căn ở Tustin do cô Rhiannon Đỗ mua hồi năm 2023, với giá $1,035,000.

Ngày 22 Tháng Tám, FBI và Sở Thuế IRS khám xét nhà ông và Chánh Án Cheri Phạm ở North Tustin, nhà con gái ông ở Tustin, văn phòng ông ở Huntington Beach, và nhà cũng như cơ sở thương mại của những người có liên quan.

Hai đồng viện của ông, nhiều dân cử khác, cả Mỹ lẫn Việt, và Hội Đồng Thành Phố Huntington Beach kêu gọi ông từ chức. Bốn đồng viện của ông ở HĐGSOC bỏ phiếu khiển trách ông.

Phản ứng của ông là không từ chức và cũng không thèm đi họp HĐGSOC bốn lần liền, trong một tháng rưỡi.

Ngày 22 Tháng Mười, ông nhận tội tham nhũng với Bộ Tư Pháp Mỹ và Biện Lý Cuộc Orange County.

Sáu ngày sau, ông xuất hiện trước vành móng ngựa, lần đầu tiên trong đời, trong vai trò bị cáo.

Ngày 31 Tháng Mười, ông trở lại tòa, chính thức nhận tội hối lộ và chờ ngày tuyên án vào ngày 31 Tháng Ba, 2025.

Ông Andrew Đỗ, lúc còn là giám sát viên Địa Hạt 1, Orange County, phát biểu trong lần đốt pháo Tết trước thương xá Phước Lộc Thọ, Westminster. (Hình: Facebook Supervisor Andrew Do)

“Uổng quá!”

Nói chuyện với nhật báo Người Việt hôm Thứ Tư, 23 Tháng Mười, một phụ nữ làm chủ một doanh nghiệp trong thương xá Phước Lộc Thọ, Westminster, thở dài và nói: “Uổng quá! Ông Andrew Đỗ là người có học thức cao, lên đến địa vị này, đáng lý phải tôn trọng học thức của mình và pháp luật của Mỹ. Không ngờ ông quá tệ, không có đạo đức, trong khi có nhiều người không học cao, nhưng họ có đạo đức hơn ông.”

Phụ nữ này không muốn cho biết danh tánh vì sợ ảnh hưởng việc buôn bán.

Nhiều người thân thiết với ông từng chia sẻ với người viết rằng, thật ra, giám sát viên không phải là công việc mơ ước của ông. Ước mơ của ông là làm chánh án giống như người vợ, hoặc làm chánh biện lý, tức là công việc ở tòa án, để đem lại công bằng cho người dân.

Ông cũng từng thử làm một việc khác, nhưng không được. Đó là hồi Tháng Ba, 2022, ông ứng cử chức bộ trưởng Tài Chính California, tiểu bang có nền kinh tế đứng thứ năm thế giới, trong cuộc bầu cử sơ bộ, nhưng không lọt vào vòng trong.

Không biết lý do gì đẩy đưa ông trở lại chính trường hồi năm 2014, để rồi từ một chính trị gia có “đẳng cấp,” có nguồn gốc công tố viên, chuyên đi truy tố người khác, bây giờ ông lại bị người khác truy tố.

Qua những gì ông cố gắng, ông Andrew Đỗ đã đạt được Giấc Mơ Mỹ, có điều, ông không giữ được giấc mơ này.

Đúng là “uổng quá!”

—–
Liên lạc tác giả: dodzung@nguoi-viet.com


 

Mai Tiến Dũng mập mờ khai Trương Hòa Bình là ‘trùm cuối’ vụ Đại Ninh

Ba’o Nguoi-Viet

November 2, 2024

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Báo Dân Trí hôm 2 Tháng Mười Một ám chỉ việc bị can Mai Tiến Dũng, chủ nhiệm Văn Phòng Chính Phủ, sau khi bị bắt, khởi tố đã mập mờ khai ông Trương Hòa Bình, cựu ủy viên Bộ Chính Trị, cựu phó thủ tướng thường trực, là “trùm cuối” vụ án Đại Ninh.

Bản tin của báo này không dám nhắc tên ông Trương Hòa Bình, nhưng cho biết, bị can Mai Tiến Dũng khai rằng “đại gia” Nguyễn Cao Trí, người sở hữu dự án Sài Gòn Đại Ninh, “là doanh nhân có mối quan hệ thân tình với lãnh đạo chính phủ,” cấp trên của ông Dũng.

Ông Trương Hòa Bình làm phó thủ tướng thường trực của chính phủ Nguyễn Xuân Phúc. (Hình: Công Lý)

Hồi năm 2020, ông Trí làm đơn xin gia hạn, giãn tiến độ dự án Đại Ninh ở tỉnh Lâm Đồng và nhờ ông Dũng báo cáo lãnh đạo chính phủ chỉ đạo chuyển đơn cho Thanh Tra Chính Phủ giải quyết.

Tuy nhiên, một năm sau, đề nghị này vẫn chưa được giải quyết.

Lúc này, ông Dũng mới báo cáo, xin ý kiến của phó thủ tướng thường trực [Trương Hòa Bình] với “chỉ đạo mạnh mẽ hơn.”

Sau khi nhận 200 triệu đồng ($7,905) tiền “cám ơn” của ông Trí, ông Dũng ghi chú “Chuyển Vụ I [Vụ Theo Dõi Công Tác Thanh Tra; Giải Quyết Khiếu Nại, Tố Cáo; Phòng, Chống Tham Nhũng, Buôn Lậu, Gian Lận Thương Mại Và Hàng Giả] xử lý sớm” vào đơn của công ty Sài Gòn Đại Ninh, để ông Trương Hòa Bình ký duyệt chỉ đạo.

Khi bị bắt, ông Dũng khai mình ghi chú như trên vì nghĩ rằng ông Trí “đã nhờ lãnh đạo chính phủ,” tức ông Trương Hòa Bình.

Đáng lưu ý, người “bắt mối” cho ông Trí trong vụ này là ông Trần Văn Minh, phó tổng Thanh Tra Chính Phủ, chết hồi đầu Tháng Ba năm ngoái, được các báo đưa tin rằng “qua đời vì đột quỵ.”

Tuy vậy, thời điểm đó, mạng xã hội rầm rộ tin đồn cho rằng ông Minh phải “tự xử,” tức tự sát để tránh khai ra “trùm cuối” trong vụ Đại Ninh.

Bị can Mai Tiến Dũng, chủ nhiệm Văn Phòng Chính Phủ, bị bắt, khởi tố hồi đầu Tháng Năm. (Hình: Dân Trí)

Ông Trương Hòa Bình được ghi nhận nghỉ hưu hồi Tháng Bảy, 2021.

Trong lúc một loạt quan chức từ bí thư, chủ tịch Lâm Đồng đến ông Mai Tiến Dũng lần lượt bị bắt vì dính vụ Đại Ninh, ông Bình đến nay vẫn “vô sự” và thường xuyên xuất hiện tại nhiều sự kiện với tư cách cựu lãnh đạo.

Thời gian qua, ông Trương Hòa Bình phối hợp với báo Người Lao Động đi khắp các tỉnh, thành trao cờ đỏ CSVN cho người dân, ngư dân để tuyên truyền về lòng ái quốc. (N.H.K) [qd]


 

ĐỘNG LỰC YÊU- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Hãy yêu mến Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi!”.

“Tôi yêu nhân loại; đó là những con người mà tôi không thể chịu nổi!” – Charlie Brown.

Kính thưa Anh Chị em,

Nhiều người sẽ đồng cảm với Charlie Brown – một nhân vật truyện tranh. Nhưng cuộc sống không phải là tập truyện tranh; cuộc sống là cuộc sống, sống các mối tương quan! Vậy làm sao có thể sống các mối tương quan? Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay tiết lộ cho chúng ta một động lực – ‘động lực yêu’ – đó là, “Hãy yêu mến Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi!”.

Nhiều người cảm thấy không yêu nổi cuộc sống, nên ai cũng ngưỡng mộ một tình yêu trọn vẹn và trung thành. Tương tác của Chúa Giêsu với vị kinh sư chỉ cho chúng ta tình yêu này. Đây là một nguyên tắc đơn giản, bao trùm tất cả để sống. Hơn nữa, đây chính xác là điều mà thế giới hôm nay ‘đang thiếu, đang cần và đang muốn’. Chúng ta muốn đơn giản hoá cuộc sống mình và Chúa Kitô đã làm cho ‘bản đồ cuộc sống’ đó trở nên đơn giản. Chỉ cần hành động vì tình yêu dành cho Chúa và hợp nhất tất cả sức mạnh, trái tim, tâm hồn và trí óc của mình trong nỗ lực duy nhất này: Yêu mến Chúa. Thế là đủ! Bạn và tôi có đang làm phức tạp cuộc sống một cách không cần thiết không? Ý nghĩa thay, Thánh Vịnh đáp ca, “Lạy Chúa là sức mạnh con, con yêu mến Ngài!”.

Muốn đến đích, đường ngắn nhất là đường thẳng. Khi yêu Chúa hết lòng, Ngài là ‘động lực yêu’, chúng ta sẽ đi thẳng con đường của mình. Tuy nhiên, khi chúng ta có những tình yêu khác, những tình yêu ‘cạnh tranh’ khiến Chúa không có trong hành động của chúng ta, chúng ta sẽ mất đà và ‘lang thang theo đủ mọi hướng’, và như thế sẽ không đến gần được Vương quốc. Chúng ta không thể hợp nhất mọi thứ trong một tình yêu đơn phương dành cho Chúa sao? Nếu làm được, thì mọi email, mọi cuộc điện thoại, bữa ăn gia đình, sự kiện, các cuộc họp và lớp học, mọi việc vặt – hoàn toàn là mọi thứ – sẽ đưa chúng ta đến Vương quốc chứ không phải rời xa nó.

Thư Do Thái hôm nay cho biết, Chúa Giêsu, “Thượng tế thánh thiện, vô tội, tinh tuyền” hằng chuyển cầu cho chúng ta; cuộc sống của Ngài trở nên tấm gương toàn bích về cách sống của chúng ta. Ngài thể hiện một tình yêu không vẩn đục. Noi gương Ngài sống tình yêu đối với Chúa Cha, với nhân loại, chúng ta có ‘động lực yêu!’.

Anh Chị em,

“Hãy yêu mến Chúa, Thiên Chúa của ngươi!”. Nhìn lên thánh giá, chúng ta biết mình được yêu đến mức nào và phải đáp trả tình yêu đó thế nào. Chúa Kitô dành cho Chúa Cha và cho nhân loại tất cả khi Ngài phó dâng chính mình. Tình yêu của Ngài không là chịu đựng – như Charlie Brown – nhưng là ôm lấy, gánh lấy, mang lấy, yêu lấy, sống lấy cuộc sống nhân loại, và cứu lấy nó; trong đó, có cả những kẻ giết Ngài. Hãy đến với Ngài, kín múc sức mạnh hầu có thể tiếp tục yêu như Ngài yêu, ôm lấy như Ngài ôm lấy. Đó chính là ‘động lực yêu’ làm cho tình yêu trổ hoa sinh trái trong gia đình, trong cộng đoàn, làng xóm, công sở. “Yêu thương là hoa trái trổ sinh cả bốn mùa, ngang tầm với của mọi người” – Mẹ Têrêxa. Được như thế, bạn và tôi không còn xa Nước Thiên Chúa!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, chớ gì tình yêu Chúa trong con đầy tràn đến mức con có thể yêu lấy bất cứ ai Chúa đặt trên đường đời, cả những người xem ra con không thể chịu nổi!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*************************************************8

Chúa Nhật Tuần XXXI – Mùa Thường Niên

Bài trích sách Đệ nhị luật.

2 Ngày ấy, ông Mô-sê nói với dân Ít-ra-en rằng: “Anh em cũng như con cháu anh em sẽ kính sợ Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, mọi ngày trong suốt cuộc đời, tuân giữ tất cả những chỉ thị và mệnh lệnh của Người mà tôi truyền cho anh em, và anh em sẽ được sống lâu. 3 Hỡi Ít-ra-en, hãy nghe và lo đem những điều ấy ra thực hành; như vậy anh em sẽ được hạnh phúc và trở nên thật đông đảo, trong miền đất tràn trề sữa và mật, như Đức Chúa, Thiên Chúa của cha ông anh em, đã phán với anh em.

4 “Nghe đây, hỡi Ít-ra-en! Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. 5 Hãy yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, hết lòng hết dạ, hết sức anh em. 6 Những lời này tôi truyền cho anh em hôm nay, anh em phải ghi lòng tạc dạ.”

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

28b Khi ấy, có một người trong các kinh sư đến gần Đức Giê-su và hỏi rằng: “Thưa Thầy, trong mọi điều răn, điều răn nào đứng hàng đầu?” 29 Đức Giê-su trả lời: “Điều răn đứng hàng đầu là: Nghe đây, hỡi Ít-ra-en, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. 30 Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi. 31 Điều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. Chẳng có điều răn nào khác quan trọng hơn các điều răn đó.” 32 Ông kinh sư nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác. 33 Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ.” 34 Đức Giê-su thấy ông ta trả lời khôn ngoan như vậy, thì bảo: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!” Sau đó, không ai dám chất vấn Người nữa.


 

Tường Thuật Đặc Biệt của Kẻ Đi Tìm: Các Đặc Điểm của Cuộc Bầu cử ở Hoa Kỳ – Kỳ 8 – Tổng Kết thăm dò toàn Hoa Kỳ, ngày 4-11-2024, một ngày trước Bầu Cử chánh thức

Trong 10 ngày tới Kẻ Đi Tìm sẽ cố gắng cung cấp cho các bạn các diễn tiến ngoạn mục và hấp dẫn của sự kiện được quan tâm nhất của nền dân chủ tiêu biểu trên thê giới, nước Hoa Kỳ. Cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 5 tháng 11, 5-2024.

Tin tức sẽ được thu thập từ các báo Châu Âu (BBC, AFP, VOA, RFA, …)  và Châu Á (Nikei Asia Nhật, Bưu Điện Hoa Nam- Hồng Kong, cũng như báo chí Hoa Kỳ, từ các nguồn trung thực và độc lập (The Hill, Pod Cast uncensored, …) không liên kết với lưỡng đảng Cộng Hòa cũng như đảng Dân Chủ.

 

Tình hình thay đổi mỗi 12 tiếng đồng hồ, tin mới nhất của tổ chức “538 Bầu cử” là nơi chuyên môn tổng hợp các thăm dò ý kiến toàn Hoa Kỳ, “538” cũng là tổ chức được tín nhiệm nhất trong giới báo chí và trong quần chúng. Cơ hội thắng của:

Ông Trump là 53%

Bà Harris là 46%

Tin Tổng Hợp của 538

Bây giờ chúng ta đang ở những ngày cuối cùng của cuộc đua tổng thống năm 2024, các nhà thăm dò ý kiến ​​đã bắt đầu công bố các số liệu cuối cùng của họ về chiến dịch. Chúng chủ yếu là một túi hỗn hợp. Vào thứ Sáu, Marist College đã công bố các cuộc thăm dò cuối cùng rất được mong đợi của họ trên khắp các tiểu bang Trung Tây, cho thấy Phó Tổng thống Kamala Harris dẫn trước cựu Tổng thống Donald Trump 3 điểm ở Michigan , 2 điểm ở Pennsylvania và 2 điểm ở Wisconsin . Đó sẽ là tin tốt cho Harris nếu đó là những cuộc thăm dò duy nhất được công bố trong tuần này, nhưng không phải vậy: Một cuộc khảo sát của Echelon Insights cho thấy Trump dẫn trước 5 điểm ở Keystone State và CNN/SSRS cho thấy cựu tổng thống dẫn trước 1 điểm ở Georgia . Nhìn chung, điều này đã đủ để đưa mô hình của chúng tôi trở lại một cách khiêm tốn theo hướng của Harris. Hiện tại, dự báo của chúng tôi cho thấy Trump có 53 trên 100 cơ hội chiến thắng trong cuộc bầu cử và cho thấy Harris có 46 trên 100 cơ hội.

 
Trump thắng 534 lần trong 1000 mô hình giả định của chúng tôi về cuộc bầu cử tổng thống năm 2024.
Harris thắng 464 lần trong tổng số 1000 lần.
_________________________________________________________________
 

Tiểu Bang Pensylvania là nơi mà Ứng cử viên Trump phải thắng bằng mọi giá.

Nhận Định của Báo Chí Trung Lập

Theo Đài TV NBC

Tổng hợp lại, cuộc thăm dò cho thấy Harris nhận được sự ủng hộ từ 49% cử tri đã đăng ký trong cuộc đối đầu trực tiếp, trong khi Trump nhận được 49% tương đương. Chỉ có 2% cử tri cho biết họ không chắc chắn về sự lựa chọn này.

 

Thúc đẩy Harris: sự nhiệt tình ngày càng tăng của đảng Dân chủ, dẫn trước Trump 20 điểm về vấn đề phá thai và lợi thế cho Harris về việc ứng cử viên nào quan tâm đến tầng lớp trung lưu tốt hơn.

Giúp Trump: hai phần ba số cử tri tin rằng đất nước đang đi sai hướng, đánh giá tích cực về nhiệm kỳ tổng thống của Trump — đặc biệt là khi so sánh với thành tích hiện tại của Tổng thống Joe Biden — và lợi thế hai chữ số của Trump về nền kinh tế và chi phí sinh hoạt.

Sự phân cực mạnh mẽ của quốc gia bao gồm giới tính trong đó khuynh hướng bỏ phiếu khác nhau hơn 30 điểm giữa đàn ông và đàn bà.
Bất kể ai thắng cử tổng thống, 60% cử tri tin rằng đất nước sẽ vẫn chia rẽ.

Theo USA Today – Nước Mỹ Ngày Nay

Phụ nữ ở Mỹ đã đạt được những tiến bộ đáng kể hướng tới bình đẳng giới , nhiều hơn phụ nữ ở nhiều quốc gia khác. Nhưng khi nói đến cuộc bầu cử tổng thống này, có một khoảng cách giới tính lớn .

Cuộc thăm dò mới của USA TODAY/Đại học Suffolk cho thấy cựu Tổng thống Donald Trump dẫn trước trong nhóm nam giới với tỷ lệ 53% so với 37%. Tỷ lệ dẫn trước của Phó Tổng thống Kamala Harris trong nhóm phụ nữ là 53% so với 36%.

Khoảng cách giới tính trong cuộc bầu cử này không chỉ là vấn đề chính trị mà còn báo hiệu những vấn đề đáng kể cho quốc gia.

Chiến dịch của Harris nhắm vào phụ nữ, làm mất hứng đàn ông

Ứng cử viên tổng thống đảng Dân chủ Kamala Harris trò chuyện với Alex Cooper trong buổi ghi hình podcast "Call Her Daddy" vào ngày 6 tháng 10 năm 2024.

Tuy nhiên, chiến dịch của Harris đã nhấn mạnh các vấn đề như phá thai vốn thu hút chủ yếu cử tri nữ. Đó là một lý do tại sao bà đặc biệt thành công với phụ nữ trẻ . Trong ba cuộc thăm dò của New York Times/Siena College được tiến hành trong năm nay, Harris dẫn trước phụ nữ trẻ 39 điểm phần trăm (67% so với 28%). Trump tăng 21 điểm với nam giới trẻ (58% so với 37%).

Trump có sức hấp dẫn gì đối với những người đàn ông trẻ? Ông đại diện cho tiềm năng: Ông giàu có, nổi tiếng và có một gia đình trung thành.

Thực tế là một hỗn hợp, tất nhiên, nhưng hình ảnh Trump như một tỷ phú thành đạt vẫn còn, bất chấp tất cả những gì ông đã trải qua trong những năm gần đây. Trump là người đã giơ nắm đấm và hét lên “Chiến đấu!” với máu nhỏ giọt xuống mặt sau một nỗ lực ám sát. Ông cũng là người đã mặc tạp dề McDonald’s và phục vụ khoai tây chiên vào cuối tuần trước. Bằng cách nào đó, ông là một tỷ phú truyền cảm hứng cho những người đàn ông lao động chân tay, một người ghét phụ nữ nhưng coi trọng gia đình, một người bảo thủ muốn áp thuế đối với hàng nhập khẩu.

Ứng cử viên tổng thống đảng Cộng hòa Donald Trump phục vụ đồ ăn tại một cửa hàng McDonald's ở Feasterville, Pa., vào ngày 20 tháng 10 năm 2024.

Theo Trang Mạng 270toWin

Cuộc thăm dò bầu cử tổng thống theo các giả định do Bạn đặt ra

Trang này hiển thị Điểm trung bình thăm dò ý kiến ở từng tiểu ban do tổ chức “​​270toWin”  thiết kế.

Bạn có thể giả định tiểu bang nào thiên về đảng Dân Chủ hay Cộng Hòa tùy theo các thăm dò mới nhất mà bạn đọc được từ các nguồn khác nhau, sau đó bạn thay đổi mầu hồng, đỏ, xanh lợt, xanh đậm để có kết quả cuối cùng xem ai sẽ đạt được từ 270 phiếu đại cử tri trở lên và chiến thắng.

Đây là cách mà các hệ thống truyền thông sử dụng tại Hoa Kỳ

 

Các Kịch bản để đạt 270 phiếu đại cử tri trở lên theo dụng cụ 270toWin

Theo 270toWin

Giả Định dựa vào thăm dò mới nhất của Siena và NYTimes, 

Harris thắng ở NV, GA, NC và Trump thắng ở WI, PA, MI, AZ

Ứng cử viên tổng thống đảng Cộng hòa Donald Trump thắng ở cuộc bẩu Tổng Thống.

Theo 270toWin

Giả Định dựa vào thăm dò mới nhất của Siena và NYTimes, 

Harris thắng ở NV, GA, NC, WI và Trump thắng ở PA, MI, AZ

Ứng cử viên tổng thống đảng Dân Chủ, Kamala Harris thắng ở cuộc bẩu Tổng Thống.

Biểu Đồ mới nhất Của 538, tổng hợp toàn bộ các thăm dò rồi tính theo phép số bình quân.

Biểu Đồ của 270toWin, cho trường hợp bà Kamala Harris thắng ở Nevada NV, Wisconsin WI và Michigan MI. Ông Trump thắng ở Georgia GA, North Carolina NC, Pensylvania PA và Arizona AZ.

Kết quả sau cùng, Cộng Hòa thắng với 281 phiếu đại cử tri.