SỰ CHỌN LỰA KHÔN NGOAN

SỰ CHỌN LỰA KHÔN NGOAN

Một đám cưới sang trọng tiêu tốn hết ba triệu rưỡi đô la để chỉ tồn tại không quá 15 năm là đám cưới của công nương Diana và hoàng tử Charles.  Một chiếc nhẫn trị giá đến 205 ngàn đô la để chỉ ngự trị trên bàn tay quí phái của Diana không quá năm tiếng đồng hồ là chiếc nhẫn mà nhà triệu phú Dodi Fayer đã tặng cho công nương trong đêm định mệnh.  Tai nạn bất ngờ sảy ra.  Diana đi về thế giới bên kia.  Không mang theo được đồng đô la nào.  Chiếc nhẫn kim cương đắt giá cũng được tháo ra trao lại cho gia đình Spencer.

Nằm trong quan tài, Diana với đôi tay không nhẫn cưới và cũng chẳng có nhẫn kim cương.  Điều kỳ lạ là trên đôi tay ấy người ta có thấy một cỗ tràng hạt do Mẹ Têrêsa trao tặng trong một lần tiếp xúc. Phải chăng:

Kiếp ngắn dài, một mộ bia

Xoay vần cát bụi ngày lìa dương gian

Dừng chân đếm túi hành trang

Những gì còn lại, chuỗi vàng lời kinh?

(Lm. Trần Cao Tường)

Phải chăng những người có trách nhiệm sau cùng trên thi hài của công nương đã muốn nói với mọi người: tiền bạc, kim cương, danh dự, vật chất, sang giàu, thế gian… không phải là hành trang cho một cuộc sống hạnh phúc đời đời, nhưng là những mầm sống yêu thương và những giá trị thiêng liêng mà Mẹ Têrêsa, qua bộ tràng hạt, đã trao lại cho Diana và thế giới như một lời nhắn nhủ?

Hạnh phúc sung mãn và trường tồn không thể tìm thấy trong sự sang giàu của thế gian.  Thánh kinh đã khẳng định điều đó.  Cả ba Phúc âm Nhất lãm đều ghi nhận: một ngày kia khi Chúa Giêsu đang trên đường đi về Giêrusalem để bước vào cuộc khổ nạn hầu mang lại ơn cứu độ và hạnh phúc cho muôn người, thì một chàng thanh niên giàu có “chạy” đến.  Anh ta quì xuống trước mặt Đức Giêsu và thưa: “Lạy thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời làm cơ nghiệp.”  Chắc hẳn câu hỏi của anh thanh niên đã làm bối rối và sửng sốt cho không ít người: cứ tưởng “có tiền mua tiên cũng được,” đàng này trong con người còn có một thứ mắc hơn tiên đến nỗi có tiền chưa chắc đã mua được.  Đấy chính là một khát vọng vô biên.

Vì là khát vọng vô biên nên chắc chắn không một thực tại hữu biên nào trên thế gian này có thể lấp đầy.  Dù đó là xác thịt, kiến thức, giàu sang hay bất cứ thứ gì… ngoại trừ Thiên Chúa.  Chỉ có Thiên Chúa, Đấng Vô Biên, mới có thể thoả mãn cái khát vọng vô biên nơi lòng con người.  Chính Thánh Augustinô, sau khi trải qua biết bao kinh nghiệm tìm kiếm đối tượng cho khát vọng vô biên nơi lòng mình, đã thốt lên:

Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi

Hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn.

Trước những trăn trở không câu trả lời, người thanh niên giàu có thấy được Đức Giêsu như một cứu cánh.  Anh đã “chạy” đến với Ngài.  Chạy là thái độ của khao khát, nôn nóng kiếm tìm chân lý, trái nghịch với thái độ thẫn thờ, bàng quang, chẳng thiết tha.

Trước tâm tình và ước nguyện của chàng thanh niên, Đức Giêsu đã làm một cuộc phỏng vấn liên quan đến các giới răn: ngươi không được giết người, không được ngoại tình, không được trộm cắp, không làm chứng gian, không…. Và người đó đáp lại: “Thưa Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở còn thơ.”  Nghe thế Đức Giêsu bảo anh ta: “Ngươi còn thiếu một điều.  Có gì thì hãy đem bán mà cho kẻ nghèo.  Đoạn hãy đến theo Ta” (Mc 10:21).

Thật kỳ lạ! Sống không giết người, không trộm cắp, không ngoại tình, không bất công, không gian dối, ấy thế mà Chúa Giêsu còn bảo là chưa đủ.  Chàng thanh niên giữ các giới răn khá là trọn vẹn mà còn bị cho là thiếu.  Không biết đời tôi từng phạm điều này, lỗi nghịch điều kia, chắc là còn thiếu nhiều lắm!

Thế nên không thể cho rằng tôi sống đàng hoàng, không phạm 10 điều răn Đức Chúa Trời, chẳng để sót sáu điều răn Hội Thánh, tôi không làm hại ai, không gây tổn thương cho người nào là bảo đảm vào thiên đàng 100% rồi đâu.  Nếu chỉ không điều này, không điều kia mà đủ tiêu chuẩn để sống hạnh phúc đời đời thì cần gì theo Chúa.  Theo vô vi cũng được vậy.  Song người ta cần phải có.  Đó là có yêu thương, có quảng đại, có trao ban, có thứ tha, có cho đi chính mình như Đức Giêsu.

“Hãy đến mà theo Ta” cũng có nghĩa là bước theo Ngài trên nẻo đường dâng hiến đời mình cho sự sống tha nhân.  Và chỉ khi trao ban dâng hiến như thế con người mới tìm thấy ý nghĩa và hạnh phúc thật sự cho cuộc đời.

http://tonggiaophansaigon.com/sites/default/files/imagecache/main_img/sites/default/files/Images/201210/lal301131.jpgNong nả đi tìm câu trả lời cho đâu là ý nghĩa của cuộc sống, ấy thế mà khi nhận được lời giải đáp, chàng thanh niên lại sa sầm nét mặt, bỏ đi buồn rầu.  Thánh kinh cho biết “vì anh ta có nhiều của” (Mc 10:22).

Bước theo Đức Giêsu đòi hỏi một thái độ vươn mình trên những gì là của cải vật chất.  Bởi vì “không ai có thể làm tôi hai chủ: hoặc nó sẽ ghét người này mà mến người kia, hoặc tha thiết với chủ này mà khinh màng chủ nọ.  Các ngươi không thể làm tôi Thiên Chúa và Tiền của được.”  Ấy thế mà, nếu thành tâm xét lại, thì hình như trong đời tôi vẫn còn đó những khoảnh khắc vừa mang danh Kitô hữu lại vừa xem tiền bạc như lẽ sống.  Phải chăng vừa theo Chúa, tôi vừa tự biến mình làm “con vật kinh tế,” thậm chí có khi còn giành giật, lừa gạt, chà đạp, sát phạt kẻ khác… vì đồng tiền.

Bao lâu chỉ biết thu về mà không hề trao ban, người ta sẽ cứ mãi “sầm mặt xuống, buồn rầu.”  Khi nào biết san sẻ cho kẻ nghèo khó, người ta sẽ lớn lên trong tình yêu và tiếng cười.  Đã có một thời nhà tỉ phú George Soros than thở:  “Tôi không biết mình đang giàu hay đang nghèo; đang làm chủ số phận hay nô lệ cho thành công.  Bởi vì để thành công tôi phải làm việc như một con chó.  Để giàu có tôi phải chịu cảnh bất an liên tục.”  Nhưng rồi sau những công việc từ thiện bác ái, George đã tươi cười chia sẻ: “Chỉ từ khi biết yêu thương, đời tôi mới bắt đầu nếm được mùi hạnh phúc và sung túc thật sự.”

Cha Albert Marie thuộc dòng khổ tu Soligay ở Bỉ cũng có một kinh nghiệm tương tự.  Trước khi vào dòng, ngài từng là một chính khách triệu phú với danh xưng Van Cruyssen.  Trong đại chiến thế giới, ngài là một sĩ quan mang cấp bậc đại úy, với sáu huy chương và đệ nhất Bắc đẩu Bội tinh chói ngời trên ngực áo.  Nhưng giờ đây những huy chương và bội tinh ấy lại được đặt trước bàn thờ kính Trái Tim Chúa Giêsu trong tu viện.

Trong dịp ngài tuyên khấn, có rất nhiều vị dân biểu, chủ tịch và phó chủ tịch thượng viện, cũng như chủ tịch hiệp hội giới trẻ Công giáo Bỉ quốc đến tham dự.  Sau lễ nghi, vị tân khấn đã chia sẽ tâm tình với những người hiện diện: “Cha Albert Marie sung sướng và hạnh phúc hơn nhà triệu phú Van Cruyssen nhiều.”

Yêu thương và san sẻ cuộc đời cho kẻ khó nghèo chính là điều kiện tất yếu mà những ai muốn trở thành môn đệ chân chính của Đức Kitô đều phải thực thi.  Yêu thương san sẻ không hệ tại nơi tiền bạc của cải, song là ở tất cả những gì mình có.  Đức Giêsu đã bảo: “Hãy đi bán tất cả những gì ngươi có mà cho kẻ nghèo.” Người nghèo là người túng thiếu-không chỉ thiếu về của cải, nhưng còn có thể thiếu về giáo lý, kiến thức, sức lực, cảm thông, tha thứ, tiếng ca, nụ cười….

Vậy nếu trong gia đình, nơi giáo xứ, cộng đoàn, hay tại sở làm của tôi vẫn còn những người thiếu thốn như thế, liệu tôi có can đảm đáp trả lời mời gọi của Đức Kitô- “Hãy cho, và ngươi sẽ có một kho tàng trên trời” – hay tôi sẽ cúi mặt, bỏ đi, buồn rầu.

Chọn lựa bước theo Đức Kitô là một chọn lựa quyết liệt và rướm máu.  Nhưng đó lại chính là một lựa chọn khôn ngoan và đáng giá vô cùng.

LM Phêrô Bùi Quang Tuấn

Cha mẹ thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu được phong thánh (18-10-2015)

Cha mẹ thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu được phong thánh (18-10-2015)
Giuse Phạm Đình Ngọc, S.J.

(VATICAN CITY, 1-10). Chân phước Martin và Zélie sẽ là đôi vợ chồng đầu tiên đồng thời được phong thánh. Thánh lễ sẽ diễn ra vào ngày 18 tháng 10 năm 2015 tại Vatican. Sự kiện này diễn ra trễ hơn ba tuần so với ngày lễ thánh mừng con gái của hai ngài là thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, tiến sĩ Hội Thánh (ngày 01 tháng 10).

Đức Thánh Cha đã phê chuẩn các sắc lệnh cho phép việc phong thánh của ông bà Martin trong kỳ hội đồng giám mục tại Điện Tông Tòa ngày 27 tháng 6.

Ngày 18 tháng Ba, Đức Thánh Cha đã công nhận một phép lạ của hai ngài.

Sau ba tháng quen nhau, ông Louis Martin và bà Zélie Guérin đã thành hôn (13-7-1858). Họ sống độc thân gần một năm, nhưng cả hai nhận ra ý Thiên Chúa muốn họ sống nghĩa vợ chồng và họ có chín người con. Bốn người chết ngay trong thời thơ ấu, trong khi năm cô con gái còn lại lần lượt vào Dòng Kín và Dòng Thăm Viếng.

Zélie qua đời vì căn bệnh ung thư vào năm 1877 để lại năm cô con gái nhỏ cho Louis chăm sóc: Marie, Pauline, Leonie, Celine, và Têrêsa khi ấy mới lên bốn tuổi. Louis qua đời năm 1894 sau cơn đau đớn vì hai lần đột vào năm 1889, và suốt 5 năm đau bệnh trầm trọng kéo dài.

Cả Louis và Zélie được Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI phong chân phước ngày 19 tháng 10 năm 2008.

Việc phong thánh của cặp vợ chồng này sẽ trùng với Thượng Hội Đồng về gia đình được tổ chức vào ngày 4 tới ngày 25 tháng10. Lần gặp gỡ của các giám mục trong ba tuần này sẽ là lần gặp thứ hai và lớn hơn so với hai lần họp như vậy sẽ diễn ra trong suốt năm nay. Như năm 2014, trọng tâm của Hội Đồng Giám Mục năm 2015 là gia đình, với chủ đề: “Ơn gọi và sứ mạng của các gia đình trong Giáo Hội và thế giới hiện đại “

Đức Thánh Cha Phanxicô đã tôn kính thánh tích Chân Phước Louis và Zélie trước Thượng Hội Đồng 2014 về gia đình, cùng với cặp vợ chồng khác: Chân phước Luigi và Maria Beltrame Quattrocchi.

Công bố tại Tòa án phong thánh hôm thứ bảy rằng Chân phước Louis và Zélie được phong thánh cùng với hai người khác: Chân phước Vincenzo Grossi, một linh mục người Ý là đấng sáng lập hội chị em Tiểu muội và chân phước Mary of the Immaculate Conception (Maria Isabel Salvat Romero), người Tây Ban Nha bề trên tổng quyền của Dòng Các Sơ Thánh Giá.

Chúng ta hãy cầu xin với hai thánh nhân cùng với thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu ban cho mỗi gia đình chúng ta thật nhiều phúc lành của Chúa!

Chuyển ngữ: Giuse Phạm Đình Ngọc, S.J.

CẢM THỨC VỀ NGƯỜI KHÁC !

CẢM THỨC VỀ NGƯỜI KHÁC !

Tác giả:  Huệ Minh

Hai lúa về Sài Gòn khám bệnh, mù mờ nên nhờ người quen dẫn đường.

Đến giờ hẹn nhưng người quen chưa đến vì … phải chở cháu đi học giáo lý. Trong lúc chờ đợi, có anh chàng bảo vệ của bệnh viện đứng gần đó. Chẳng hiểu sao anh lại đến bắt chuyện và rồi cùng chia sẻ công việc bảo vệ của anh.

Anh không ngần ngại kể lại những câu chuyện mà anh vẫn thường thấy trước cánh cổng của bệnh viện.

Có những cụ khá cao tuổi, đi chiếc xe cà tàng 50, sau khi được nhân viên nhận giữ xe cho cụ thì cụ cảm thấy rất vui vì còn được … nghĩ đến. Đơn giản là xã hội ngày hôm nay người ta vẫn thường có thói quen nhìn bề ngoài và nghĩ đến những chiếc xe tay ga đắt tiền để có cơ hội lấy tiền giữ cao hơn. Với chiếc xe cũ kỹ 50 mà lấy cao cũng khó. Nhưng, vì nghĩ đến cụ già tìm chỗ giữ xe khá vất vả nên dù chật chỗ nhưng anh em bảo vệ nhận giúp.

Trong chuyện kể, anh cũng kể có những lần có những người chồng chở vợ mình vào khám bệnh ở cái bệnh viện này khi bầu bì đã lớn khá vất vả. Cảm thức được cảnh vợ ngày xưa sinh nở khá vất vả khi đi khám bệnh nên anh đã trợ giúp. Người chồng thấy cách hành xử của anh chàng bảo vệ anh ta ngạc nhiên và đã bày tỏ lòng cảm phục của anh trong tư cách anh là bảo vệ biết nhìn đến người khác.

Anh kể, lần kia đến ngân hàng để làm thủ tục lấy lãi xuất. Đi cùng với anh là đứa con anh mang chứng bệnh tự kỷ. Anh biết bệnh tình của cháu nên đến trình với nhân viên ngân hàng chứng bệnh của cháu để may ra nhân viên giải quyết sớm một chút. Đáng tiếc thay là dù có ngỏ lời nhưng những người đó vẫn thản nhiên làm ngơ.

Anh nói lần đó rút tiền xong và anh cũng chia tay với ngân hàng đó để chuyển đến ngân hàng khác gửi dù lãi xuất có thấp hơn một chút so với ngân hàng này. Anh kể chuyện mà lòng cảm thấy xót cho những người không có cảm thức trong hoàn cảnh của người khác.

Mới đây, cần chuyển ít đồ cần dùng về nhà quê hẻo lánh. Rất cẩn thận để dặn gia đình mang đến địa chỉ đó kèm theo số điện thoại vì chiều hôm đó đã có 2 thùng đồ cũng cần chuyển về địa chỉ như trên.

Tưởng chừng mọi chuyện như mình nghĩ là chiều đến hộp đồ cần dùng sẽ về chung với 2 thùng đồ sẽ gửi. Đáng tiếc thay chỉ nhận được 2 thùng đồ còn hộp đồ cần thiết hơn cả vẫn chưa thấy !    Hỏi ra thì gia đình gửi cho chị trên lầu, chị trên lầu nhận và … quên luôn.

Chuyện không có gì phải suy nghĩ nến như trên lầu và dưới nhà là 2 gia đình khác nhau. Em ở dưới đất, chị trên lầu, chị nhận đồ phải chuyển thì nên chăng chị hỏi em để gửi vì cả 2 chị em đều quen người nhận đồ mà.

Nghĩ tới nghĩ lui nó cũng trở về chuyện cảm thức. Khi mình đặt hoàn cảnh mình trong hoàn cảnh của người khác thì khi ấy mình hành xử sẽ dễ dàng hơn.

Khi mình đặt mình vào trường hợp phải chở vợ, chở người thân đi khám bệnh trong tình cảnh vợ hay người thân bầu bí nặng nề mình sẽ cảm thông hơn.

Khi mình đặt mình có người con tự kỷ với căn bệnh không ai muốn mình sẽ hiểu những gia đình có con tự kỹ hơn.

Khi mình cần gấp đồ gì đó để sử dụng thì khi đó mình sẽ không quên chuyển đồ cho người mang về cho người cần dùng hơn.

Cảm thức, xem ra đơn giản nhưng thật cần trong cuộc sống.

Vẫn mong mình luôn đặt mình vào trường hợp người khác, cảm thức của người khác thì khi đó mình sẽ hành xử với nhau có tình người hơn, chân thành với nhau hơn.

Tác giả:  Huệ Minh

Việt Nam sẽ phải làm gì khi gia nhập TPP

 Việt Nam sẽ phải làm gì khi gia nhập TPP

Mặc Lâm, biên tập viên RFA,

Đại diện 12 nước tham gia đàm phán TPP tại Atlanta, Mỹ ngày 5/10/2015

Đại diện 12 nước tham gia đàm phán TPP tại Atlanta, Mỹ ngày 5/10/2015

AFP

 Việt Nam được biết là nước hưởng lợi nhiều nhất trong số 12 thành viên gia nhập TPP, tuy nhiên bên cạnh những thuận lợi đó còn rất nhiều rào cản mà doanh nghiệp cũng như nhà nước phải vượt qua nếu không cuộc chơi sẽ gặp trở ngại và không khéo có thể mất những cơ hội thành công trong thị phần khổng lồ này. Mặc Lâm phỏng vấn TS Lê Đăng Doanh, nguyên giám đốc Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế Trung Ương để tìm hiểu thêm vấn đề.

Mặc Lâm: TPP vừa ký kết xong và VN được xem là nước hưởng nhiều nguồn lợi nhất trong các đối tác. Theo TS thì điều thuận lợi nào mà ông cho là có khả năng xảy ra nhất thưa ông?

TS Lê Đăng Doanh: Việt Nam gia nhập TPP thì sẽ có 11 nước đối tác trong đó phần lớn các nước có trình độ phát triển cao hơn chúng ta nhiều cho nên Việt Nam sẽ có một cơ cấu kinh tế bổ xung cho các nước đó và hàng hóa của Việt Nam và các nước bổ xung cho nhau và ít cạnh tranh hơn. Nếu như so sánh giữa Việt Nam và ASEAN thì chúng ta có thể thấy là ASEAN và Việt Nam cạnh tranh với hàng hóa của Thái Lan, dệt may của Campuchia và cạnh tranh hàng điện tử của Malaysia. Nhưng trong trường hợp của TPP thì Việt Nam có điều kiện dễ dàng hơn rất nhiều.

Sản phẩm mà Việt Nam xuất khẩu sang Hoa Kỳ tập trung vào các lãnh vực như dệt may da giày túi xách hay các mặt hàng đồ gỗ, hay các sản phẩm nông nghiệp của Việt Nam như café hồ tiêu và các mặt hàng khác sẽ rất thuận lợi. Vì vậy cho nên cái thuận lợi của Việt Nam nó nằm trong cơ cấu kinh tế.

TPP muốn Việt Nam xuất khẩu hàng do Việt Nam sản xuất chứ không phải xuất khẩu hộ hàng của Trung Quốc. Vì vậy Việt Nam đang cố gắng nâng cao hàm lượng nội địa, thu hút thêm nhà đầu tư nước ngoài và đấy là những thách thức, nhưng thách thức dó nếu được xử lý tốt thì có thể trở thành thuận lợi để thúc đẩy tăng trưởng của VN

TS Lê Đăng Doanh

Hơn thế nữa Nhật Bản rất quan tâm hợp tác với Việt Nam về nông nghiệp, sản xuất rau quả tươi để xuất khẩu sang Nhật và hai bên có thể hợp tác vì lợi ích của cả hai. Đấy là những điều tôi nghĩ rất thuận lợi đối với Việt Nam

Mặc Lâm: Như TS vừa nói thì dệt may và da giày là hai mối lợi xuất khẩu thiết thực nhất, tuy nhiên rào cản kỹ thuật của TPP ghi rõ là nguyên liệu dành cho sản xuất phải mua từ các nước có tên trong hiệp định. Công nghệ may gia công của VN đang nhập nguyên liệu của Trung Quốc là chính do đó VN phải giải quyết nút thắt này như thế nào thưa ông?

TS Lê Đăng Doanh: Việc TPP yêu cầu có hàm lượng sợi trong TPP khoảng 70%, tôi không rõ là Việt Nam có thỏa thuận được điều kiện nào thuận lợi hơn hay không nhưng với tình hình như vậy thì tôi nghĩ nó cũng có cái lý của nó đó là TPP muốn Việt Nam xuất khẩu hàng do Việt Nam sản xuất chứ không phải xuất khẩu hộ hàng của Trung Quốc. Vì vậy Việt Nam đang cố gắng nâng cao hàm lượng nội địa, thu hút thêm nhà đầu tư nước ngoài và đấy là những thách thức, nhưng thách thức dó nếu được xử lý tốt thì có thể trở thành thuận lợi để thúc đẩy tăng trưởng của Việt Nam

Mặc Lâm: Các chuyên gia quốc tế cho rằng Việt Nam sẽ gặp rào cản lớn trong vấn đề thành lập công đoàn cho công nhân độc lập với công đoàn của nhà nước, mặc dù hiện nay VN có thời gian là 5 năm để chuẩn bị cho yêu cầu nghiêm ngặt này. TS có nghĩ rằng vì lợi ích kinh tế của quốc gia Việt Nam sẽ vượt qua được nút thắt này hay không?

TS Lê Đăng Doanh: Tôi đánh giá cao quyết tâm của Việt Nam đã chấp nhận các điều kiện như vậy và tôi nghĩ rằng nếu có quyết tâm thực hiện và tổ chức tốt thì Việt Nam hoàn toàn có thể làm được điều này.

Mặc Lâm: Riêng về khung pháp luật phù hợp với TPP thì hiện nay chúng ta vẫn còn trong tình trạng soạn thảo, liệu có đủ thời gian để làm công việc phức tạp này hay không?

TS Lê Đăng Doanh: Vâng, Việt Nam đã thấy điều đó, thí dụ như Thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã trực tiếp làm việc với các Tổng cục Hải quan, Tổng cục Thuế để giảm bớt  để giàm bớt các thủ tục và gần đây nhất vào ngày 12 tháng 3 năm 2015 thì chính phủ đã có ban hành cái nghị quyết 19 và hiện nay đang tích cực thực hiện nghị quyết này để giảm bớt chi phí và thời gian đối với doanh nghiệp. Tôi nghĩ việc gia nhập TPP và Việt Nam nghiêm chỉnh thực hiện những điều kiện của TPP sẽ là đòn bẫy từ bên ngoài để thúc đẩy Việt Nam cải cách.

Mặc Lâm: Tin VN gia nhập TPP giống như một làn sóng lớn ập xuống doanh nghiệp và cả chính phủ với hàng ngàn việc cần phải làm. Theo ông khả năng hòa nhập cũng như thích hợp với thị trường mới của doanh nghiệp Việt Nam có sẵn sàng chưa trong hoàn cảnh kinh tế hiện nay.

TS Lê Đăng Doanh: Tôi nghĩ Việt Nam đang có thời gian để đẩy mạnh việc thực hiện. Bởi vì phần lớn doanh nghiệp Việt Nam là doanh nghiệp nhỏ và vừa. Họ không có điều kiện để có thể hiểu biết và quan tâm nhiều đến các yêu cầu về TPP.

Vì vậy tôi nghĩ trong thời gian mà Quốc hội các nước còn phải thông qua thì Việt Nam nên tranh thủ việc tổ chức thực hiện, cũng như giúp đỡ nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, đẩy mạnh cải cách thể chế. Tôi nghĩ rằng đó là những điều Việt Nam đã nhận thức và có thể làm được trong thời gian tới.

Mặc Lâm: Xin cám ơn TS Lê Đăng Doanh.

Chợ Trời

Chợ Trời

“Xã hội bấy giờ người ta mua “ghế”, mua “dự án”, rồi “chạy chức”, “chạy quyền”, thật chẳng khác nào một cái chợ. Phong trào “mua” và “chạy” này nhố nhăng, thảm hại như một cơn lốc điên cuồng. Cơn lốc đó cuốn phăng đi nhà cửa, đất đai, mồ hôi công sức, máu và nước mắt của nhân dân. Không ai trao cho họ cái quyền được bán, nhưng họ vẫn bán, biết mua phải hàng lậu, họ vẫn cứ mua”.

______

Minh Văn

7-10-2015

Ảnh minh họa: Chợ trời ở California. Nguồn ảnh: internet

Ở thủ đô Hà Nội có một cái chợ gọi là “Chợ Trời”. Tại đây người ta mua bán đủ thứ, cứ gọi là thượng vàng hạ cám vậy. Hàng cũ, hàng mới, hàng lậu, thậm chí là đồ ăn cắp cũng có nữa. Nếu xe máy bạn vừa bị mất trộm đôi gương, cứ ra chợ Trời thì sẽ thấy nó được bày bán, có điều bạn phải mua lại tài sản của mình với cái giá cắt cổ. Cái sự vô lý như vậy nhưng vẫn mặc nhiên được thừa nhận, cho nên chợ Trời là một hiện tượng rất độc đáo.

Hẳn chúng ta còn nhớ sự kiện đồng bào miền Bắc di tản vào Nam năm 1954. Lúc đó Cộng Sản vừa mới chiếm được miền Bắc, nhiều người dân đã phải bỏ nhà cửa và quê hương để chạy nạn. Ở Hà Nội tình hình cũng như vậy, những người này phải bán tất cả tài sản của mình mà ra đi. Để khách hàng dễ nhận biết, họ tập trung bán hàng thành một khu vực riêng, và chợ Trời được hình thành từ đó.

Thời bao cấp, chợ Trời lại là nơi tiêu thụ hàng “phe phẩy”, vốn có xuất xứ từ các cửa hàng tem phiếu quốc doanh. Hàng ăn cắp và “phe phẩy” đã trở thành đặc trưng của thời kỳ này. Lâu dần người Hà Nội quen hiểu chợ Trời theo nghĩa xấu đó, vì vậy mà dân gian gọi ví von là “Chợ Giời”, với hàm ý diễu cợt. Chợ Giời bao gồm đoạn cuối phố Huế và một phần của các phố Đồng Nhân, Trần Cao Vân, Chùa Vua, Thịnh Yên…ngày nay.

Chuyện cái chợ là vậy, nhưng chuyện nhà nước mà cũng giống như thế mới gọi là kỳ.

Xã hội bấy giờ người ta mua “ghế”, mua “dự án”, rồi “chạy chức”, “chạy quyền”, thật chẳng khác nào một cái chợ. Phong trào “mua” và “chạy” này nhố nhăng, thảm hại như một cơn lốc điên cuồng. Cơn lốc đó cuốn phăng đi nhà cửa, đất đai, mồ hôi công sức, máu và nước mắt của nhân dân. Không ai trao cho họ cái quyền được bán, nhưng họ vẫn bán, biết mua phải hàng lậu, họ vẫn cứ mua.

Trong cái chợ Trời rộng mênh mông bằng cả một đất nước này, người dân sợ nhất là các dự án công. Vì sau khi nhà nước quy hoạch những dự án đó, họ phải mua lại đất đai, nhà cửa cửa mình với cái giá đắt hơn gấp nhiều lần. Mọi chuyện chỉ xẩy ra trong thời gian ngắn, bằng một quyết định thành lập dự án, và sau đó là quyết định cưỡng chế có đóng con dấu đỏ chót. Trong cuộc mua bán ngược đời này, phần lỗ bao giờ cũng thuộc về nhân dân.

Chuyện quy hoạch và cưỡng chế thì nhiều lắm, vì nó diễn ra trên khắp đất nước hình chữ S này. Đặc trưng dễ nhìn thấy là sự hiện diện của đông đảo bộ đội, công an, dân phòng và những vụ đàn áp đẫm máu. Chuyện những người dân khiếu kiện và phản đối các dự án bị bắt bỏ tù cũng nhiều rồi, chúng ta sẽ không kể ra ở đây nữa.

Liên quan đến điều vừa nói trên, báo chí nhà nước cũng có đăng một câu chuyện như thế này. Ở tỉnh miền núi nọ, chính quyền địa phương lập dự án quy hoạch xây dựng một khu dân cư. Tất cả những hộ dân trong khu vực này đều được người ta đền bù đất đai, nhà cửa với giá rẻ mạt rồi đuổi ra khỏi nhà. Thế là họ trở thành những kẻ vô gia cư, phải đi ở nhờ nhà người thân thích. Chỉ vài tuần sau đó, họ thấy những mảnh đất của mình được nhà nước rao bán với cái giá đắt gấp năm lần. Muốn mua lại mảnh đất yêu quý của mình, nhưng những người dân đó làm gì có tiền, họ đành gạt nước mắt rồi ra đi. Chẳng ai biết họ đi đâu, vì nhà nước đâu có lo chuyện này. Thật là một vụ mua bán có hời, nhiều nước mắt và lắm đắng cay.

Những kẻ ham đường danh lợi bỏ ra cả đống tiền để chạy chức chạy quyền. Người ta rỉ tai nhau cái ghế này bao nhiêu, ghế kia thì bao nhiêu, cứ như là mua hàng ngoài chợ vậy. Những chức vụ lẽ ra do dân cử, bây giờ bị ngang nhiên đem bán. Một khi đã là mua bán thì phải có lãi. Dĩ nhiên là sau khi mua chức quyền, họ không thể kiếm lãi bằng cách phục vụ nhân dân, mà phải ra sức tham nhũng, lừa bịp và cướp bóc.

Ở thời buổi này, học sinh đi học phải chạy trường, sinh viên sau khi tốt nghiệp phải chạy việc. Người dân lấy tiền ở đâu để “chạy”? Dĩ nhiên là tiền mồ hôi công sức của mình, vì dân đâu có tham nhũng được.

Nhục nhằn và bất lực, người dân ngửa cổ lên trời mà than rằng: “Đây là nhà nước hay cái chợ Giời vậy?”.

Quả thực, bấy giờ Nhà Nước hay chợ Giời, chẳng ai còn phân biệt được nữa. Cho nên, nếu ví nó như cái chợ Giời cũng chẳng có gì là không đúng cả.

Tư lệnh Mỹ cảnh cáo TQ phải tuân thủ luật quốc tế ở Biển Đông

Tư lệnh Mỹ cảnh cáo TQ phải tuân thủ luật quốc tế ở Biển Đông

Đô đốc Scott Swift, Tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương, khẳng định 'hơn bao giờ hết, Hoa Kỳ kiên quyết duy trì cam kết sẽ bảo vệ quyền tự do hàng hải'

Đô đốc Scott Swift, Tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương, khẳng định ‘hơn bao giờ hết, Hoa Kỳ kiên quyết duy trì cam kết sẽ bảo vệ quyền tự do hàng hải’

07.10.2015

Tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ, Đô đốc Scott Swift, mạnh mẽ cảnh báo Trung Quốc và các nước khác trong khu vực phải tuân thủ luật pháp quốc tế ở Biển Đông.

Trang mạng News.com của Australia tường thuật rằng Đô Đốc Scott Swift đưa ra lời cảnh báo đó hôm qua trước một cử toạ gồm các giới chức hải quân cấp cao đến từ hơn 10 quốc gia để tham dự Hội chợ Thái Bình Dương năm 2015 tại Sydney. Đô đốc Swift cảnh cáo rằng những ‘điểm bất đồng có khả năng gây xung đột’ trên biển và lập trường ‘lấy sức mạnh để giành lý về phần mình’– ám chỉ Trung Quốc, có thể dẫn tới xung đột toàn diện tại Biển Đông, một trong những điểm nóng nguy hiểm nhất của thế giới hiện nay.

Tư Lệnh Hạm đội Thái Bình Dương Mỹ nói: “Nếu chúng ta không sẵn sàng cam kết sẽ giải quyết những bất đồng một cách hoà bình, sử dụng các công cụ dựa trên hệ thống pháp trị đã phục vụ thế giới bấy lâu nay…thì kể như chúng ta phải sẵn lòng chấp nhận khả năng các giải pháp áp đặt để giải quyết bất đồng giữa các nước trên biển.”

Đô Đốc Scott Swift, người được trang mạng News.com.au miêu tả là ‘giới chức hải quân quyền lực nhất trên trái đất’, hiện có dưới quyền chỉ huy trực tiếp của ông khoảng 250,000 thuỷ thủ và binh sĩ thuỷ quân lục chiến, 2.000 máy bay, 200 tàu và 43 tàu ngầm hạt nhân.

Trong những lời chỉ trích được coi là nhắm trực tiếp tới Trung Quốc và các hoạt động xây đảo nhân tạo cũng như ý đồ của Bắc Kinh muốn thiết lập những khu cấm bay ở Biển Đông, Đô Đốc Scott Swift tuyên bố “tự do hàng hải không thể bị cản trở hoặc xâm phạm”.

Ông nói: “Tự do hàng hải phải được duy trì bất chấp những tranh chấp chủ quyền biển đảo, bất chấp những vụ tranh chấp này kéo dài bao lâu và bất chấp các đảo này là do thiên nhiên tạo ra hay bàn tay con người tạo ra.”

Đô đốc Swift cảnh giác rằng lập ra một hệ thống dựa trên ‘lấy sức mạnh để dành lý về phần mình’ là con đường nào ngắn nhất để phá huỷ nền móng trên đó khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương đã xây dựng và phát triển các xã hội thịnh vượng trong bao nhiêu năm qua.

Tư lệnh Swift nói ông tin rằng một số nước coi tự do trên biển là những gì có thể lấy về làm của riêng, và do đó có ý định hạn chế quyền tự do hàng hải trên vùng biển mà họ cho là thuộc vùng đặc quyền kinh tế của mình.

Hãng tin Reuters dẫn lới Đô Đốc Scott Swift nói: “Một số các quốc gia tiếp tục đưa ra những cảnh báo vô giá trị, những đòi hỏi chủ quyền phi pháp trên các vùng biển quốc tế, hoàn toàn không phù hợp với Công ước quốc tế về Luật Biển”.

Tư lệnh Quân đội Úc, Tướng Angus Campbell mô tả tình hình Biển Đông là vô cùng phức tạp, ông kêu gọi tất cả các bên liên quan hãy tiếp tục đối thoại.

Phó Đô Đốc Tim Barrett, Tư Lệnh Hải quân Úc, thì nói rằng cần phải chống đối giải pháp dùng vũ lực quân sự để trấn áp nước khác dưới bất kỳ hình thức nào.

Tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương Mỹ khẳng định “hơn bao giờ hết, Hoa Kỳ kiên quyết duy trì cam kết sẽ bảo vệ quyền tự do hàng hải”.

Lên tiếng hôm nay tại Hội nghị Seapower, Tân Bộ trưởng Quốc phòng Úc Marise Payne nói rằng căng thẳng đang tăng cao trong vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương.

Bà khẳng định: “Australia sẽ tiếp tục mạnh mẽ chống đối các hành động trấn áp, hiếu chiến để củng cố đòi hỏi chủ quyền của bất cứ nước nào muốn đơn phương thay đổi hiện trạng trong Biển Đông”.

Bà Payne tuyên bố quan hệ liên minh với Hoa Kỳ sẽ tiếp tục là nền móng của nền an ninh Australia, giữa lúc thế giới đang trở nên bất ổn hơn từ nay cho tới năm 2035.

Theo News.com au, Reuters, Business Insider

Một ít kỷ niệm với Bác sĩ Văn Văn Của.

Một ít kỷ niệm với Bác sĩ Văn Văn Của.

 Hồi ức của : Đoàn Thanh Liêm

Tôi vừa mới viết một bài về Chương trình Phát triển Cộng đồng tại các quận 6, 7 & 8 Saigon, nhân dịp kỷ niệm năm thứ 45 kể từ ngày thành lập (1965 – 2010). Bài này có nhan đề là “ Làm Men trong Bột”, đã được phổ biến rộng rãi trên các báo giấy, cũng như báo điện tử. Nay tôi muốn viết thêm về một ít kỷ niệm thật là sâu đậm giữa cá nhân tôi với bác sĩ Văn Văn Của, là vị Đô trưởng mà đã tận tình giúp đỡ cho anh chị em chúng tôi, trong những năm chương trình mới khởi sự hoạt động tại quận 8. Ông đã qua đời ở bên Pháp từ mấy năm trước rồi, nhưng đối với riêng tôi, thì không bao giờ tôi lại có thể quên được cái tình cảm thân thương quý báu, mà ông dành cho bản thân mình, ngay từ hồi tôi có duyên được gần gũi, sát cánh với ông tại Tòa Đô chánh Saigon vào giữa năm 1965 trở đi.

Đang là một Y sĩ trưởng của Sư Đoàn Dù, thì vào đầu năm 1965, bác sĩ Văn Văn Của được bổ nhiệm giữ chức vụ Đô trưởng thành phố Saigon. Hồi đó, tôi là một sĩ quan làm việc trong phòng pháp chế & tố tụng thuộc Bộ Quốc phòng, nên có điều kiện giúp các em sinh viên trong công tác từ thiện xã hội, đặc biệt là trong khuôn khổ của Chương trình Công tác Hè 1965. Do vậy, mà có vài ba lần tôi phải đến gặp vị Đô trưởng, để xin ông giúp đỡ sinh viên trong một số công tác từ thiện nhân đạo, cụ thể như khám bệnh phát thuốc cho bà con bệnh nhân tại các khóm hẻm ở vùng ngoại ô thành phố. Vì là một bác sĩ, nên ông Đô trưởng rất thông cảm và yểm trợ hết mình cho loại công tác y tế xã hội này của giới thanh thiếu niên ở Saigon hồi đó. Lại có một sự trùng hợp may mắn khác nữa, đó là vị ân nhân vẫn hay cấp phát thuốc cho đoàn y tế chúng tôi chính là dược sĩ La Thành Nghệ, thì lúc đó lại được bàu làm Chủ tịch Hội Đồng Đô Thành. Cho nên, tại Tòa Đô chánh, chúng tôi được cả hai vị lãnh đạo về hành chánh và đại diện dân cử đều có thiện cảm với anh chị em chúng tôi.

Kịp đến khi Chương trình Phát triển Quận 8 được Phủ Thủ tướng chấp thuận, và trao cho Tòa Đô chánh và Bộ Thanh niên đứng ra bảo trợ, thì tôi được anh em trao phó cho nhiệm vụ đứng ra liên lạc với Tòa Đô chánh, để chuẩn bị sắp xếp cho việc khởi sự công tác tại địa phương này. Mà nhờ có sẵn sự tiếp súc quen biết trước với bác sĩ Của, nên công chuyện liên lạc này đã được tiến hành một cách êm thắm tốt đẹp. Hơn nữa, các anh em làm phụ tá chuyên môn cho bác sĩ Đô trưởng lại phần đông là chỗ quen biết của tôi, cụ thể như bác sĩ Bùi Thế Cầu, bác sĩ Nguyễn đình Mão, giáo sư Lê Công Truyền, đốc sự Bùi Thế Cảnh…, nên bất cứ lúc nào mà tôi có việc phải tới Tòa Đô chánh, thì cũng đều được anh em đối xử thân tình, cởi mở như là với một nhân sự cơ hữu của cơ quan vậy.

Dĩ nhiên, Chương trình Quận 8 chúng tôi lúc đó là một thứ ngoại lệ, như là một ”dự án thí điểm” (pilot project) của giới thanh niên tự nguyện đứng ra mà hợp tác với cơ quan chánh quyền, chứ đó không phải là một cơ sở hành chánh thuần túy, thuộc quyền điều động trực tiếp của nhà nước. Do đó mối liên hệ của Chương trình Phát triển với Bộ Thanh niên, cũng như với Tòa Đô chánh, là hai cơ quan bảo trợ, thì lúc đầu phải có tính cách mềm dẻo, tế nhị, chứ không thể cứng nhắc, cố định theo một khuôn mẫu nào đã có sẵn được.

Và chúng tôi thật có may mắn, vì được cả hai vị Bộ trưởng Thanh niên lúc đó là bác sĩ Nguyễn Tấn Hồng, cũng như bác sĩ Đô trưởng Văn Văn Của đều có sự thông cảm và yểm trợ tối đa cho việc làm thiện nguyện của giới trẻ trong Chương trình chúng tôi. Các vị coi chúng tôi là lọai “con nhà lành” chỉ biết làm việc xã hội từ thiện, chứ không phải là thuộc nhóm “quá khích, chuyên môn xuống đường hoan hô, đả đảo thế này thế nọ” như vẫn thường thấy vào cái thời xáo trộn, bất ổn các năm 1964,65,66 lúc đó.

Qua nhiều năm tháng gần gũi sát cánh với bác sĩ Của ở Tòa Đô chánh, tôi nhận thấy rõ ràng ông là con người có tính tình thật là xuề xòa, đơn sơ, chân chất bình dị, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Nơi ông, tôi thấy có sự thông cảm nồng ấm và gắn bó thân tình với tất cả anh em binh sĩ, các cộng sự viên cũng như gia đình của họ. Khác với bác sĩ Nguyễn Tấn Hồng và dược sĩ La Thành Nghệ là những người có dáng dấp thư sinh nho nhã, trắng trẻo, bác sĩ Của có nước da ngăm đen, luôn mặc quần áo nhà binh, nên coi vẻ lam lũ dày dạn sương nắng, và gần gũi với binh lính luôn bận rộn với các cuộc hành quân chiến đấu ngòai mặt trận nhiều hơn. Có thể nói ông có sự gắn bó sâu đậm với anh em đồng đội, vì tại binh chủng nhảy dù, ông luôn phải chứng kiến rõ ràng những sự tổn thất nặng nề về mạng sống, cũng như về thương tật của anh em binh sĩ, mà ông có trách nhiệm phải chăm sóc phần y tế cho họ. Bù lại, tôi cũng thấy các sĩ quan, binh sĩ, hạ sĩ quan thuộc quyền rất là quý mến và trung thành với ông, mà điển hình là Trung sĩ Trâm, người sau này bị sát hại vào năm 1968 tại trường Phước Đức ở Chợ lớn, trong lúc làm cận vệ cho ông. Tình cảm cao quý này vẫn được giới quân nhân đề cao là “tình huynh đệ chi binh”.

Ông làm việc miệt mài ngày đêm, thường xuyên ở văn phòng, coi như “cấm trại 100 %” vậy. Nhất là vào lúc xảy ra những cuộc xuống đường biểu tình chống chánh phủ, do nhóm “Phật giáo Miền Trung chủ xướng vào năm 1966”, thì Đô trưởng rất là vất vả, mệt nhọc đến độ thần kinh rất căng thẳng. Ít nhất là 2 lần, khi ngồi tại văn phòng Đô trưởng vào buổi chiều sau giờ làm việc, tôi đã phải đích thân chứng kiến, có lần thì ông bực bội quá sức chuyện gì đó, mà tháo cả chiếc giày đi trận “botte de saut”, đem ném thật mạnh vào cánh cửa ra vào, đến nỗi lảm bể hết cả tấm kính khiến mảnh vỡ bắn tung tóe ra hết sàn nhà. Lần khác, thì trong lúc tôi đang ngồi nói chuyện với ông, với sự có mặt của ông Tổng thư ký Đòan Văn Bích, bác sĩ lại bất mãn sao đó, mà rút khẩu súng lục ra bắn lóp bóp lên trần nhà liên hồi đến 4-5 phát, làm vỡ cả một bóng đèn néon. Cả ông Bích với tôi đều thất kinh luôn, vì sợ nhỡ bị đạn lạc mà trúng vào mình, thì thật là oan uổng. Chứng kiến mấy chuyện như vậy, và lại còn được nghe kể về chuyện ông bị rắc rối sao đó với toán Quân cảnh Mỹ vào một đêm khuya, tôi lại càng thông cảm và đâm lòng thương mến ông hơn.

Bác sĩ Nguyễn Đình Mão, Chánh sở Y tế Saigon có cho tôi biết là : “Nguy quá anh ơi, anh Của xài nhiều thuốc an thần lọai barbiturique, thì sẽ có hại lắm, vì một là nó làm giảm sút trí nhớ, hai là nếu mà xài lâu ngày sẽ thành ra nghiền, khó mà dứt bỏ đi được…”

Ông rất xông xáo, đi khắp hang cùng ngõ hẻm để thăm viếng dân chúng, nhất là các khu nhà “ổ chuột”, lầy lội chật hẹp ở miệt ngọai ô. Có lần, tôi dẫn ông đến thăm mấy khu phố bị ngập lụt ở Xóm Giá, ở Cầu Tre – Phú Lâm, thì ông xăm xăm lội ào ào vào chỗ ngập sâu đến sát đầu gối, khiến cho cả đòan tùy tùng cũng phải lội theo sau, mà tức cười là nhiều người lại mang giày dép, quần áo đi làm việc văn phòng, nên bất ngờ bị ướt như chuột lột cả lũ. Thấy việc của bọn chúng tôi ra sức phục vụ bà con nghèo túng ở địa phương như vậy, nên ông luôn tìm cách khôn khéo bênh đỡ cho chương trình phát triển, trước sự chỉ trích gắt gao, nặng nề của một số nghị viên đô thành, vốn không có sự thiện cảm nào với anh chị em chúng tôi. Nhờ có sự bênh đỡ đó, mà chúng tôi mới có thể tiếp tục theo đuổi công trình xây dựng trong cả ba quận 6,7 và 8, cho đến khi được lệnh phải chấm dứt vào năm 1971. Mà vào lúc đó, thì bác sĩ Của đã rời khỏi chức vụ Đô trưởng từ 3 năm trước rồi.

Năm 1967, cơ quan USAID có tổ chức cho Tòa Đô chánh gửi một phái đòan trên 10 nhân viên đi Mỹ trong 3 tháng để quan sát, tìm hiểu vấn đề phát triển đô thị tại một số thành phố lớn tại đây, thì ông Đô trưởng cũng cho đến 3 người trong số anh em chúng tôi cùng đi chung với phái đòan, mặc dầu chúng tôi không phải là nhân viên cơ hữu của Tòa Đô chánh. Cũng trong năm đó, khi chánh phủ cho sát nhập mấy xã bên phía Thủ Thiêm để lập thành Quận 9 thuộc thành phố Saigon, thì bác sĩ Của bảo tôi rằng : “Tôi muốn cử anh giữ chức vụ Quận trưởng tại quận mới này, để anh lo giúp việc phát triển ở đây, như các anh đang làm ở bên quận 8. Ý kiến của anh Liêm ra sao?” Tôi một mực từ chối, viện lẽ ở Thủ Thiêm, vấn đề an ninh là quan trọng hơn, do đó thiết nghĩ nên bổ nhiệm một vị sĩ quan có kinh nghiệm nhiều về quân sự, thì thích hợp hơn. Nghe tôi nói vậy, ông gật gù tỏ vẻ đồng ý, và không hề ép buộc tôi phải đảm nhiệm công việc này.

Cũng trong năm 1967, vào lúc có cuộc vận động tranh cử vào Thượng Nghị Viện, thì có một số người rủ rê, lôi cuốn bác sĩ Của ra đứng đầu một liên danh để nạp đơn ứng cử. Vốn tính cả nể, ông đã nhận lời. Chuyện này mấy người bạn chúng tôi thấy phiêu lưu quá, nhưng chẳng một ai dám lên tiếng can ngăn với ông. Biết vậy, tôi phải tìm cách nói riêng với chị bác sĩ Hồng là bà xã của ông và cũng là người chị của Tướng Nguyễn Ngọc Loan. Tôi nói với chị Hồng : “Mấy anh em chúng tôi nghĩ chỉ có chị mới có đủ uy thế để can ngăn anh Của mà thôi. Vậy xin chị tìm cách thuyết phục anh ấy không nên vì tính hay vị nể, mà ngả theo sự lôi cuốn phiêu lưu chính trị như thế này…” Chị Hồng nói cũng đồng ý với tôi như vậy, cho nên rút cục là bác sĩ Của đã từ bỏ ý định ra ứng cử Thượng Nghị Viện năm 1967 đó. Và chúng tôi đã thở phào nhẹ nhõm.

Dịp Tết Mậu Thân đầu năm 1968, ông thật vất vả, mệt nhọc với việc phải đối phó triền miên trước các cuộc tấn công của bộ đội cộng sản, xâm nhập từ phía Long An, Rạch Kiến vào các quận 6,7,8 nơi chương trình chúng tôi họat động. Thấy ông bơ phờ, hốc hác cả người, trông thật tội nghiệp. Mà rồi chính ông lại bị trọng thương trong vụ máy bay trực thăng Mỹ bắn lầm vào nơi đóng quân của Bộ Chỉ huy an ninh thành phố, làm thiệt mạng bao nhiêu sĩ quan cao cấp khác nữa, trong số này có cả Trung tá Nguyễn Bảo Thùy là em của Tướng Nguyễn Bảo Trị. Và sau thời gian chữa bệnh, ông được cho giải ngũ và được cử đi Mỹ để học chuyên về ngành Y tế công cộng (Public Health).

Năm 1974, sau khi tốt nghiệp với văn bằng Ph D, ông trở về nước. Và rồi ông được cử giữ chức vụ Viện trưởng Viện Y tế Công cộng có trụ sở trong Khu Lò Heo Chánh Hưng cũ, phía bên kia Cầy chữ Y thuộc quận 8. Có lần ông rủ tôi với mấy bạn trẻ sinh viên đến nhà riêng, để ăn bữa cơm với gia đình ông.

Đây là lần đầu tiên tôi được mời ăn cơm tại nhà riêng của ông bà. Chứ hồi ông còn bận rộn với công việc ở Tòa Đô chánh, thì dù là một người rất gần gũi thân quen với ông, tôi chưa hề được ông dẫn về nhà chơi bao giờ. Mà hồi đó, ông cũng chẳng dọn gia đình đến cư ngụ trong tư thất khang trang dành riêng cho chức vụ Đô trưởng. (Tôi nhớ chỉ có một lần làm đám tang cho bà cụ thân sinh, thì bác sĩ Của mới cho sử dụng ngôi nhà đó trên đường Hai Bà Trưng, để bà con, các đòan thể cơ quan và công chúng đến viếng thăm linh cữu bà cụ và bày tỏ sự phân ưu với gia đình mà thôi).

Và sau đó không lâu, cũng trong năm 1974, tôi có dịp mời ông cùng với chị Jackie Bông đi thăm lại mấy quận do chương trình phát triển chúng tôi phụ trách xây dựng và tái thiết, đặc biệt sau Tết Mậu Thân. Bác sĩ Của đã tỏ vẻ thật vui mừng, khi thấy bà con ở vùng ven đô này đã xây dựng lại được những căn nhà khang trang, tươm tất từ khu vực bị tàn phá nặng nề năm xưa, giữa thời ông còn giữ chức vụ Đô trưởng Saigon.

Sau năm 1975, gia đình ông đi thóat được, mà riêng ông bị kẹt lại ở Saigon và phải đi tù cải tạo mãi tận ngòai Bắc mất mấy năm. Khi ông được thả về, chúng tôi đã có nhiều lần gặp lại nhau tại nhà ông Văn Văn Đây là bào đệ ở Gò Vấp Gia Định. Ông phải đi làm tại bệnh viện chuyên chữa về bệnh truyền nhiễm và được mở phòng mạch châm cứu tại nhà với rất đông bệnh nhân đến xin chữa trị. Bác sĩ Của tâm sự với tôi : ” Bây giờ, tôi phải dùng lối châm cứu để chữa trị cho bệnh nhân, vì hầu hết họ không có tiền để mua thuốc uống cho hết bệnh. Thành ra cái khoa châm cứu theo lối đông y lại đắc dụng hơn là khoa tây y đấy…”

Kể từ năm 1990 lúc tôi bị công an cộng sản bắt giữ, thì tôi không còn có thể liên lạc trực tiếp với ông, cũng như với gia đình. Tôi chỉ nghe có bạn nói là : Bác sĩ Của có một người con trai học rất giỏi ở Pháp, và đã có những công trình nghiên cứu khoa học được đánh giá là xuất sắc. Điều này thật đáng mừng, vì với người cha, người mẹ tài ba như thế, thì cháu phải được truyền thừa với cái “gene” quý báu rất mực như thế chứ.

Bác sĩ Văn Văn Của chẳng phải là một vĩ nhân kiệt xuất, cũng chẳng phải là một nhân vật chính trị ngọai giao lẫy lừng gì, mà cũng không phải là một nhà hành chánh tài ba lỗi lạc nữa. “Nhân vô thập toàn”, ông cũng mắc phải những sai lầm, khuyết điểm thường tình, như bất kỳ ai trong chúng ta vậy. Nhưng mà trong mấy năm giữ chức vụ Đô trưởng Saigon, giữa thời kỳ bất ổn rối lọan, tôi thấy ông đã hết sức tận tâm với công việc phục vụ người dân thành phố, điển hình là ông đã khích lệ và hỗ trợ rất nhiều cho chương trình phát triển cộng đồng của nhóm anh chị em thanh niên tự nguyện chúng tôi tại các quận 6,7&8 Saigon. Và riêng đối với cá nhân mình, thì tôi luôn luôn có thiện cảm và có lòng quý mến sâu xa đối với bác sĩ Của.

Kể ra, thì tôi còn rất nhiều kỷ niệm vui có, buồn có chung với vị bác sĩ đã có thời làm Đô trưởng Saigon trong mấy năm, giữa thời chiến tranh xáo trộn với khói lửa tàn phá kinh hòang. Nhưng bài viết đến đây kể ra cũng đã dài rồi, nên tôi phải tạm ngừng lại ở đây. Và xin hẹn đến dịp khác thuận tiện hơn, tôi có thể viết thêm chi tiết cho đày đủ hơn vậy.

Bạn đọc cần biết thêm nữa, thì có thể tìm đọc trong cuốn Hồi ký của bác sĩ Văn Văn Của viết với nhan đề là “Mộng Không Thành” xuất bản vào năm 2001-2002, ít lâu trước khi ông từ giã cõi đời này ở bên nước Pháp vậy nhé./

California Tháng Tám 2010

Đòan Thanh Liêm

Từ Đoá Hoa Hồng

Từ Đoá Hoa Hồng

TU DOA HOA HONG

Một cô gái bán hoa hồng, đã tặng đóa hoa cuối cùng của mình cho một người ăn xin ở ven đường. Không ngờ!!!

    Đã từng có một cô gái bán hoa hồng, sau khi đã bán được gần hết số hoa của mình.Cô liền đưa bông hoa hồng còn lại đang cầm trên tay; tặng cho một người ăn xin ở ven đường.

    Người ăn xin này chưa từng nghĩ lại có một cô gái tặng hoa cho mình! Có lẽ từ trước đến nay, anh ta cũng không từng để tâm đến bản-thân; mà cũng có thể chưa từng được nhận tình yêu thương từ người nào khác!!!

    Thế là anh ta quyết-định, ngày hôm đó không đi xin nữa mà trở về nhà!

    Sau khi trở về nhà, anh ta cắm đóa hoa hồng vào một chiếc bình nhỏ rồi đặt ở trên bàn và ngồi thưởng thức.

    Trong lúc ngồi ngắm hoa, anh ta chợt nghĩ: “Bông hoa xinh đẹp như thế này sao có thể cắm vào một chiếc bình bẩn thỉu như vậy được!”, thế là anh quyết định mang chiếc bình đi lau rửa sạch sẽ, để cho xứng đôi với vẻ đẹp của đóa hoa.

  Sau khi làm xong rồi, anh ta lại nghĩ: “Bông hoa xinh đẹp như thế! Chiếc bình sạch-sẽ như thế! Sao lại có thể đặt trong một căn phòng bẩn-thỉu và bừa-bộn như thế này chứ!!!”

    Thế là anh ta quét dọn sạch-sẽ một lượt toàn-bộ căn phòng của mình, rồi sắp xếp lại đồ-đạc cho gọn- gàng ngăn-nắp! Căn phòng bỗng nhiên trở nên ấm-áp, vì có sự chiếu rọi của đóa hoa! Nó khiến anh ta dường như đã quên mất chỗ ở cũ của mình vậy!!!

    Đang lúc cảm thấy lâng-lâng trong lòng, thì anh ta phát-hiện trong tấm gương phản-xạ ra một người bẩn-thỉu, đầu tóc rối bù, anh ta không ngờ bộ dạng của mình lại như vậy, và thầm nghĩ: “Người như này đâu có tư-cách gì làm bạn với đóa hoa hồng kia???”

Thế là anh ta lập-tức đi tắm rửa, sửa-sang đầu tóc và làm thay-đổi bản-thân! Tìm trong đống quần áo chọn một bộ tuy cũ kỹ, nhưng có phần sạch-sẽ! Anh ta phát-hiện ra một chàng trai tuấn-tú, mà chưa từng tưởng-tượng ra! Khi soi mình vào tấm gương. Chợt anh ta nảy sinh ý-nghĩ: “Mình quả là không tồi! Sao có thể đi làm kẻ ăn xin được nhỉ???”

    Đây là lần đầu tiên anh ta tự hỏi mình kể từ khi quyết định đi ăn xin, có lẽ rằng linh hồn của anh ta đã trong nháy mắt mà thức tỉnh! Anh nhìn nhìn lại hết thảy mọi thứ trong căn phòng, rồi nhìn lại đóa hoa hồng xinh đẹp kia và lập tức đưa ra một quyết định trọng yếu nhất trong cuộc đời mình: “Từ ngày mai mình sẽ không làm một người ăn xin nữa! Mình sẽ đi tìm việc làm!!!”.

    Bởi vì không sợ bẩn không sợ lạnh! Nên anh ta rất dễ dàng tìm được một công việc. Có lẽ bởi vì trong lòng anh ta luôn có đóa hoa hồng khích lệ! Nên anh luôn cố gắng không ngừng! Chỉ mấy năm sau, anh ta đã trở thành một ông chủ của một công-ty!!!

     Đây không phải chỉ đơn-thuần là một đóa hoa hồng! Mà là một tia hy-vọng! Một ước-mơ tươi đẹp và một tương-lai rực-rỡ!!! Khoảng-cách giữa địa-ngục và thiên-đường chỉ là một bức tường mỏng-manh! Chỉ cần bạn tin-tưởng vào chính mình! Không buông-bỏ chính mình! Trong lòng có ước-mơ! Có mục-tiêu! Có hy-vọng! Thì cuộc đời có thể tùy-thời mà được biến-đổi!!!

Hãy tìm “đóa hoa hồng” xinh đẹp của cuộc đời bạn, khiến bạn có những cải-biến nho-nhỏ! Khi bạn biến-đổi rồi, thế-giới cũng sẽ biến-đổi theo!!! Nếu như bạn đã có được một bó hoa hồng lớn, có thể trang-điểm cho cuộc đời của bạn! Nhất định, xin bạn hãy đem những đóa hoa hồng tượng-trưng cho hy-vọng và năng-lượng thần-kỳ đó! Tặng cho những người bên cạnh mình nhé!!!

S.T.

South Carolina hứng chịu trận lụt tệ hại nhất trong lịch sử

  South Carolina hứng chịu trận lụt tệ hại nhất trong lịch sử

VOA

Ông Jordan Bennett, cư dân thị trấn Rock Hill chèo xuống qua một đường phố ngập nước trong tiểu bang South Carolina, ngày 4/10/2015.

Ông Jordan Bennett, cư dân thị trấn Rock Hill chèo xuống qua một đường phố ngập nước trong tiểu bang South Carolina, ngày 4/10/2015.

South Carolina đang bị chao đảo vì cơn lụt tệ hại nhất trong lịch sử tiểu bang này khiến cho các cư dân phải rời bỏ nhà cửa và hàng ngàn người không có điện nước. Nhiều nơi ở tiểu bang này trong đó có thủ phủ Columbia, chỉ trong vài ngày qua đã hứng nhận khoảng 60 centimét nước mưa. Giới hữu trách cảnh báo là mưa hết không có nghĩa là hết nguy hiểm, vì sẽ phải mất nhiều ngày nước mưa mới rút xuống. Thông tín viên Zlatica Hoke tường trình.

Ngày hôm qua, phần lớn tiểu bang South Carolina bị ngập nước sau vài ngày mưa như thác đổ. Nước mưa tràn vào nhà cuối tuần qua nhanh đến nỗi nhiều người không kịp chạy thoát, và nhiều người được máy bay trực thăng đến cứu.

Một bà mẹ được cứu thoát nói:

“Có lẽ đây là giây phút khủng khiếp nhất của đời tôi, nhất là khi phải bồng đứa con gái nhỏ 15 tháng tuổi ở độ cao như thế thật là đáng sợ, nhưng chúng tôi cũng thoát được.”

Một phụ nữ ra được khỏi nhà bị ngập nước nói:

“Tôi sợ là chúng tôi không thể lái xe ra khỏi nhà. Tôi bắt đầu đi bộ. Tôi nghĩ chúng tôi sắp chết.”

Một phụ nữ trong căn nhà bị nước lụt cho biết:

“Tôi vứt mọi thứ trên giường, và tôi làm mọi việc có thể được để cứu vật dụng trong nhà.”

Giới hữu trách cảnh báo cư dân hãy thận trọng dù mưa đã ngưng, vì những con đường đọng nước và những cơ cấu bị hư hại có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Giới hữu trách cảnh báo cư dân hãy thận trọng dù mưa đã ngưng, vì những con đường đọng nước và những cơ cấu bị hư hại có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Một người đàn ông dùng thuyền của ông để cứu những người bị kẹt. Ông nói:

“Tôi gõ trên một mái nhà và lắng nghe xem có ai gõ lại hay không. Chúng tôi tìm thấy một mẫu giấy ghi rằng “Chúng tôi đang ở trên tầng sát mái nhà.”

Thống đốc Nikki Haley nói South Carolina gánh chịu những con mưa tệ hại nhất “từ cả 1000 năm”.

“Hiện nay chúng tôi có 40.000 người không có nước để sử dụng, và tôi biết cơ quan cấp nước đang làm việc để có nước trở lại. Chúng tôi có 26.000 người không có điện. Đây chỉ là con số trung bình. Họ chưa có điện trở lại. Khi một người không có điện-chúng tôi giúp cho người khác có điện trở lại.”

Giới hữu trách cảnh báo cư dân hãy thận trọng dù mưa đã ngưng, vì những con đường đọng nước và những cơ cấu bị hư hại có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Một toán cứu hộ chuyên nghiệp thuộc quận Fairfax, Virginia đang có mặt tại vùng bị lụt để trợ giúp.

Ông Randy Bittinger, thuộc toán cứu hộ trong thành phố quận Fairfax nói:

“Chúng tôi hiểu là vì lũ lụt nên có thể có những cấu trúc bị hư hỏng, do đó chúng tôi chuẩn bị các dụng cụ và trang bị để đối phó với bất cứ sự sụp đổ nào.”

Một toán 80 nhân viên cứu hộ được trang bị xuồng cao tốc, chó đánh hơi, máy móc và dụng cụ đã được Cơ quan Quản trị Khẩn cấp Liên bang triển khai để sẵn sàng hoạt động.

TPP sẽ giúp Việt Nam ‘thoát Trung’?

TPP sẽ giúp Việt Nam ‘thoát Trung’?

  • VOA

TPP sẽ giúp Việt Nam ‘thoát Trung’?

Mỹ và 11 quốc gia ven Thái Bình Dương khác đã đạt được thoả thuận chung cuộc về một hiệp định thương mại sẽ hạ thấp thuế quan và giảm thiểu những rào cản mậu dịch cho gần phân nửa nền kinh tế thế giới.

Mỹ và 11 quốc gia ven Thái Bình Dương khác đã đạt được thoả thuận chung cuộc về một hiệp định thương mại sẽ hạ thấp thuế quan và giảm thiểu những rào cản mậu dịch cho gần phân nửa nền kinh tế thế giới.

VOA Tiếng Việt

Thỏa thuận mậu dịch lớn nhất trong nhiều thập kỷ mà Hà Nội và 11 đối tác mới ký kết mang lại hy vọng về khả năng Việt Nam sẽ thoát khỏi cái bóng của nước láng giềng khổng lồ Trung Quốc.

Hiệp định Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP), mới được 12 nước hoàn tất hôm qua, 5/10, sau nhiều năm đàm phán cam go, dự kiến sẽ cắt giảm thuế quan và thiết lập các tiêu chuẩn mậu dịch cho các quốc gia tham gia.

Thời gian qua, Việt Nam là một trong những nước thúc đẩy mạnh mẽ nhất nhằm tiến tới việc chung quyết TPP.

Hiện nay nền kinh tế Việt Nam cũng phải phụ thuộc vào Trung Quốc khá nhiều. Cán cân thương mại hai nước rất là lệch. Thứ hai nữa, phần lớn các công trình ở Việt Nam, các công trình quan trọng, là do nhà thầu Trung Quốc đảm nhận. Thế thì nếu Việt Nam vào TPP, thì có khả năng là với nhiều đối tác khác, có sự hợp tác chặt chẽ thì sự lệ thuộc này nó sẽ dần dần giảm bớt.

Cựu đại biểu Quốc hội VN Nguyễn Minh Thuyết nói.

 

Cựu đại biểu quốc hội Nguyễn Minh Thuyết cho VOA Việt Ngữ biết rằng cũng giống như nhiều người Việt Nam khác, ông “rất vui” về diễn biến này.

Ông cho rằng “đây sẽ là một cơ hội cho Việt Nam mở rộng thị trường buôn bán với một số ưu đãi nhất định cũng như đỡ lệ thuộc hơn vào một số nền kinh tế khác”. Ông Thuyết nói thêm:

“Việt Nam ở cạnh Trung Quốc là nền kinh tế phát triển hơn Việt Nam nhiều. Hiện nay nền kinh tế Việt Nam cũng phải phụ thuộc vào Trung Quốc khá nhiều. Cán cân thương mại hai nước rất là lệch. Thứ hai nữa là, phần lớn các công trình ở Việt Nam, các công trình quan trọng, là do nhà thầu Trung Quốc đảm nhận. Thế thì nếu Việt Nam vào TPP, thì có khả năng là với nhiều đối tác khác, có sự hợp tác chặt chẽ thì sự lệ thuộc này nó sẽ dần dần giảm bớt. Thoát khỏi sự phụ thuộc vào kinh tế trước đi đã còn những việc khác theo tôi cũng phải qua một quá trình với một quyết tâm thì mới có thể đạt được. Có thể nói là hầu hết người Việt Nam mong muốn như vậy.”

Phát biểu sau khi TPP được ký kết, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama nói rằng Washington không thể để Trung Quốc lập ra luật lệ về thương mại toàn cầu.

Người đứng đầu Nhà Trắng nói trong một thông cáo phổ biến hôm 5/10: “Khi hơn 95% khách hàng tiềm năng của chúng ta sống bên ngoài biên giới của chúng ta, chúng ta không thể để các nước như Trung Quốc viết ra luật lệ của nền kinh tế toàn cầu. Chúng ta cần phải viết ra các luật lệ đó, mở ra các thị trường mới cho các sản phẩm của Mỹ trong khi đặt ra các tiêu chuẩn cao nhằm bảo vệ các công nhân và giữ gìn môi trường”.

Trong khi đó, Trung Quốc, quốc gia không nằm trong 12 nước ký vào TPP, đã lên tiếng phản ứng thận trọng về TPP. Bắc Kinh tuyên bố “để ngỏ trước bất kỳ cơ chế nào” tuân thủ các luật lệ của Tổ chức Thương mại Thế giới.

Tân Hoa Xã trích lời thông cáo của Bộ Thương mại Trung Quốc cho rằng TPP là “một trong các thỏa thuận thương mại tự do quan trọng đối với khu vực châu Á – Thái Bình Dương”.

Cái này [TPP] sẽ dần dần mở ra quan hệ với nhiều nước, nó sẽ là cái tốt hơn cho mình. Mặt khác, chính việc Việt Nam tham gia vào cái này, nó cũng là một cơ hội tốt cho kể cả phía Trung Quốc trong việc làm ăn thông qua thị trường của Việt Nam. Cho nên là nó cũng mang lại nhiều mặt tích cực”.

 

Ông Đinh Xuân Thảo – Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp thuộc Ủy ban thường vụ Quốc hội, nhận xét.

Bộ này được trích tiếp: “Trung Quốc hy vọng thỏa thuận TPP và các cơ chế mậu dịch tự do khác trong khu vực sẽ hỗ trợ cho nhau và góp phần làm gia tăng thông thương, đầu tư và kinh tế cho khu vực châu Á Thái Bình Dương”.

Còn Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe nói rằng thỏa thuận sẽ có ý nghĩa mang tính chiến lược hơn nếu Trung Quốc gia nhập TPP trong tương lai.

Cũng giống như cựu đại biểu quốc hội Nguyễn Minh Thuyết, ông Đinh Xuân Thảo – Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp thuộc Ủy ban thường vụ Quốc hội, nói với VOA Việt Ngữ rằng TPP giúp Việt Nam mở rộng thị trường. Ông nói:

“Trong lĩnh vực thương mại của mình với Trung Quốc, thì Trung Quốc chiếm tỷ trọng rất lớn. Mình thấy cần phải đa dạng hóa, đa phương hóa thị trường. Cái này [TPP] sẽ dần dần mở ra quan hệ với nhiều nước, nó sẽ là cái tốt hơn cho mình. Mặt khác, chính việc Việt Nam tham gia vào cái này, nó cũng là một cơ hội tốt cho kể cả phía Trung Quốc trong việc làm ăn thông qua thị trường của Việt Nam. Cho nên là nó cũng mang lại nhiều mặt tích cực”.

Theo dự kiến, thỏa thuận này sẽ phải được quốc hội từng nước thành viên phê chuẩn trước khi có hiệu lực.

Cũng có quan điểm như ông Thảo, cựu đại biểu Nguyễn Minh Thuyết cho biết ông “chưa nhìn thấy vướng mắc gì” tại cơ quan lập pháp ở Việt Nam.
Ông nói:

“Trong quá trình đàm phán, các vị đại biểu quốc hội cũng đã theo dõi và cũng được chính phủ thông tin thường xuyên, nên khi mà trình ra để thông qua quốc hội thì tôi chắc rằng câu chuyện không có gì phức tạp, vả lại, với thể chế của Việt Nam thì việc thông qua quốc hội, nó cũng không phải là khó khăn lắm”.

Ông Thuyết nói thêm rằng, cũng như người dân Việt Nam khác, ông “rất mong muốn chính phủ sẽ phải có một kế hoạch rất là chu đáo để chuẩn bị cho Việt Nam bước vào TPP một cách thật là thuận lợi”.

Trong khi TPP được dự báo sẽ dễ dàng được thông qua tại Quốc hội Việt Nam thì thỏa thuận thương mại tự do này được cho là sẽ tiếp tục vấp phải nhiều trở ngại tại quốc hội Mỹ.

Ứng viên tổng thống Mỹ của đảng Dân chủ, Thượng nghị sĩ Bernie Sanders tuyên bố ông sẽ “làm tất cả những gì có thể để đánh bại thỏa thuận này” tại cơ quan lập pháp của Hoa Kỳ.

Nhận định trên trang blog cá nhân, tiến sỹ Jonathan London từ Đại học Thành thị ở Hong Kong, viết rằng “TPP sẽ mang lại những cơ hội tốt cho Việt Nam. Nhưng những tác động của TPP tới sự phát triển của Việt Nam sẽ phụ thuộc nhiều vào sự phát triển của các thể chế chính trị, kinh tế ở Việt Nam trong những năm tới. Còn sớm là đúng”.

THIÊN CHÚA CẤP GIẤY THÔNG HÀNH CHO GIA ĐÌNH

THIÊN CHÚA CẤP GIẤY THÔNG HÀNH CHO GIA ĐÌNH

(BÀI NÓI VỀ GIA ĐÌNH CỦA ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ TẠI PHILADELPHIA

LM. Gioan V. M. Trần Khả chuyển dịch.

Anh Chị Em và Các Gia Đình Thân Mến

Cảm ơn những anh chị em đã chia sẻ những lời chứng sống động. Cảm ơn những người đã mang niềm vui đến cho chúng ta qua các trình diễn nghệ thuật, mỹ miều xin đẹp, là con đường dẫn chúng ta đến với Thiên Chúa. Mỹ miều xinh đẹp đưa chúng ta đến với Thiên Chúa. Và lời chứng chân thật đưa chúng ta đến với Thiên Chúa, bởi vì Thiên Chúa là sự thật. Ngài là sự Mỹ Miều Xinh Đẹp. Ngài là sự tốt lành, và một lời chứng cho đi trong tinh thần phục vụ là một điều tốt lành. Nó giúp làm cho chúng ta nên người tốt, bởi vì Thiên Chúa là Đấng tốt lành. Nó đưa chúng ta đến với Thiên Chúa. Tất cả những điều đó đều là tốt lành, tất cả là sự thật, và tất cả những mỹ miều xinh đẹp đưa chúng ta đến với Thiên Chúa. Bởi vì Thiên Chúa là sự tốt lành. Thiên Chúa là sự xinh đẹp và Thiên Chúa là Sự thật.

Cảm ơn anh chị em, những người đã cho chúng tôi một thông điệp ở nơi đây và cảm ơn sự hiện diện của tất cả anh chị em nơi đây. Sự hiện diện của anh chị em cũng là một lời chứng, một lời chứng chân thật nói rằng sống đời sống gia đình là một điều đáng qúi, xã hội lớn mạnh, lớn trong sự tốt lành, lớn trong mỹ miều xinh đẹp và thực sự lớn nếu được xây trên nền tảng Gia Đình.

Nguồn Tình Yêu Gia Đình

Có lần một cậu hỏi tôi – anh chị em biết là trẻ em hỏi nhiều câu hóc búa – cậu bé hỏi tôi rằng: Thưa cha, Thiên Chúa đã làm gì trước khi Ngài tạo dựng thế giới? Tôi có thể nói với anh chị là câu hỏi thật khó để tôi trả lời. Tôi đã nói với em điều mà tôi nói với anh chị em hôm nay. Trước khi Thiên Chúa tạo dựng thế giới thì Ngài đã Yêu; bởi vì Thiên Chúa là Tình Yêu. Và vì Ngài có qúa nhiều tình yêu nơi mình, tình yêu giữa Chúa Cha và Chúa Con Và Chúa Thánh Thần. Tình yêu qúa lớn lao, qúa đầy tràn – tôi không biết điều này có thuộc Thần Học hay không, nhưng anh chị em sẽ hiểu tôi có ý nói gì. Tình yêu qúa lớn lao đến nỗi Ngài không thể sống ích kỷ cho mình. Ngài phải bước ra khỏi chính mình để có đối tượng giúp Ngài yêu thương vượt ra khỏi bản thân.

Và đó là lý do Thiên Chúa sáng tạo thế giới. Thiên Chúa đã sáng tạo thế giới tuyệt đẹp để chúng ta sống và vì chúng ta làm xáo trộn trật tự thế giới một chút, chúng ta đang phá hủy nó. Nhưng điều đẹp nhất mà Thiên Chúa đã làm, theo Thánh Kinh, đó là Gia Đình. Ngài đã dựng nên người Nam và người Nữ, và Ngài đã trao cho họ mọi thứ. Ngài trao cho họ thế giới! Làm cho nó sinh sôi nẩy nở đầy mặt đất, canh tác và làm cho nó phát triển. Ngài đã trao cho gia đình tất cả tình yêu mà Ngài làm trong công trình sáng tạo tuyệt đẹp này.

Chúng ta cùng ôn lại một chút. Tất cả tình yêu có ở trong Thiên Chúa, tất cả sự xinh đẹp có nơi Thiên Chúa, tất cả sự thật có nơi Thiên Chúa, Ngài đã trao ban cho Gia Đình. Và một gia đình thực là Gia Đình khi nó có thể mở rộng cánh tay và đón nhận tất cả Tình Yêu này.

Mất Đi và Khôi Phục

Thật hiển nhiên, Thiên Đàng trần gian không còn nữa. Cuộc sống có nhiều khó khăn thử thách. Con người, vì sự xảo trá của ma qủi, đã học chia rẽ hiềm thù với nhau. Và tất cả tình yêu mà Thiên Chúa đã trao ban đều bị hầu như mất đi hết. Và sau đó không lâu, tội phạm đầu tiên là tội huynh đệ tương tàn, anh giết em: Chiến Tranh. Trước tiên là Tình yêu, sự xinh đẹp, và sự thật của Thiên Chúa – rồi đến sự phá hủy của chiến tranh. Và giữa hai cột mốc này, chúng ta đề cập đến ngày nay. Chúng ta phải quyết định. Chúng ta phải quyết định chọn đi theo con đường nào.

Nhưng chúng ta cùng nhớ lại. Khi người đàn ông và bà vợ của ông sai lỗi và tránh xa Thiên Chúa, thì Thiên Chúa không bỏ họ cô đơn bơ vơ. Thiên Chúa có qúa nhiều tình yêu, rất nhiều tình yêu đến nỗi Ngài đã bắt đầu đi đồng hành với nhân loại. Ngài bắt đầu đi đồng hành với con người cho đến ngày viên mãn, và Ngài đã cho một dấu hiệu tình yêu cao cả lớn lao này nơi chính Con của Ngài.

Và Con của Ngài, Ngài đã gởi đến đâu? Có phải đến đền đài vua chúa không? Có phải đến các đô đô thị để khởi xướng xí nghiệp không? Ngài đã gởi con của Ngài đến một Gia Đình! Thiên Chúa đến với thế giới qua một Gia Đình.

Và Ngài có thể làm việc này bởi vì gia đình này là một gia đình có con tim mở ra cho Tình Yêu, nó đã có những cánh cửa mở cho Tình Yêu. Chúng ta hãy nghĩ đến Đức Maria, một thiếu nữ trẻ. Cô đã không thể tin là như thế. “Làm sao điều đó có thể xẩy ra?” Và khi điều đó được giải thích thì cô đã vâng theo. Chúng ta hãy nghĩ đến Giuse, đang đầy ước mơ xây dựng tổ ấm gia đình. Ngài thấy mình đứng trước sự bất ngờ này và đã không hiểu sự tình. Ngài vẫn chấp nhận vâng lời. Và trong tinh thần vâng lời đón nhận người phụ nữ trẻ này là cô Maria, và chàng trai là Giuse, một gia đình đã được thành hình mà trong đó Thiên Chúa đã ngự đến.

Thiên Chúa luôn gõ cửa các tâm hồn. Ngài thích làm điều này. Nó đến từ con Tim của Ngài. Nhưng anh chị em biết Thiên Chúa thích điều gì nhất không? Ngài thích gõ cửa của các gia đình và tìm những gia đình có sự hiệp nhất, tìm những gia đình có tình yêu thương nhau, tìm những gia đình biết nuôi dạy con cái và giáo dục chúng, giúp chúng tiếp tục thăng tiến, và xây dựng lập một xã hội tốt lành, chân thật và xinh đẹp.

Chúng ta đang trong ngày đại hội các gia đình. Gia đình có giấy thông hành của Thiên Chúa, anh chị em nghe rõ chứ? Giấy thông hành mà một gia đình có, được ban hành bởi Thiên Chúa, do đó từ trong trái tim của nó có sự thật, tình yêu và sự xinh đẹp tiếp tục tăng triển mãi lên.

Chắc là anh chị em có thể nói với tôi rằng, “Thưa Cha, Cha nói như vậy bởi vì cha sống bậc độc thân.” Trong các gia đình, có rất nhiều khó khăn. Trong các gia đình có cãi lộn; trong các gia đình đôi khi bát điã bay; trong các gia đình, con cái làm cho cha mẹ nhức đầu. Và tôi không muốn nhắc thêm đến các bà mẹ chồng hay mẹ vợ. Nhưng trong các gia đình, luôn luôn, và luôn luôn có thánh giá. Bởi vì Tình Yêu của Thiên Chúa, của Con Thiên Chúa, cũng mở ra cho chúng ta theo con đường này. Nhưng trong các gia đình, cũng như sau cây thánh gía, là có sự sống lại. Bởi vì Con Thiên Chúa đã mở cho chúng ta con đường này. Vì như thế, gia đình – xin lỗi từ ngữ tôi dùng- là xí nghiệp của lòng trông cậy, của hy vọng cho sự sống và sự phục sinh. Thiên Chúa là người đã mở ra con đường này.

Và đến những người con. Con cái là lý do chúng ta làm việc. Chúng ta, cũng vậy, là những người con trai con gái, cũng được tạo dựng để làm việc.

Đôi khi tôi thấy một số người cùng làm việc với tôi, họ đến làm với cuồng đen quanh vành mắt. Họ có con thơ mới một tháng tuổi, hay hai hoặc ba tháng tuổi, và tôi hỏi, “Chị không ngủ sao?” “Thưa cha không, thằng bé khóc cả đêm.” Trong các gia đình, có những khó khăn, nhưng những khó khăn này được vượt thắng với tình yêu. Sự thù ghét không thể vượt thắng bất cứ khó khăn nào. Những con tim chia rẽ  không giúp vượt thắng khó khăn. Chỉ có tình yêu mới có thể vượt thắng khó khăn. Tình Yêu là một cuộc hội hè. Tình yêu là hoan lạc. Tình yêu giúp chúng ta tiến bước.

Con Cái và Ông Bà

Và tôi không muốn tiếp tục nói, bởi vì nó sẽ qúa dài. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh hai điểm về gia đình mà tôi muốn anh chị em chú ý đến cách đặc biệt. Không phải tôi chỉ muốn anh chị em làm điều này, nhưng tôi cũng phải chú ý đến điều này nữa. Con cái và ông bà. Con cái và những người trẻ là tương lai, họ là sức mạnh, họ là những người dẫn chúng ta đến tương lai. Con cái và giới trẻ là những người chúng ta đặt hy vọng của chúng ta nơi họ. Các ông bà làm nên những kỷ niệm của gia đình. Họ là những người đã cho chúng ta niềm tin, truyền giao đức tin nơi chúng ta.

Chăm sóc cho các ông bà và chăm lo cho con cái là dấu của tình yêu thương – tôi không biết đó có phải là dấu lớn lao nhất nhưng tôi muốn nói đó là dấu hứa hẹn nhất cho gia đình, bởi vì nó hứa hẹn cho tương lai. Loại người không biết chăm lo cho con cái và loại người không biết lo cho các ông bà nội ngoại là người không có tương lai, bởi vì họ không có sức mạnh và không có kỷ niệm để tiếp tục mang theo.

Và gia đình là sự xinh đẹp, nhưng phải trả gía đắt. Gia đình có trở ngại khó khăn. Trong gia đình, đôi khi có sự giận hờn. Chồng vợ cãi lộn và họ trao cho nhau những cái nhìn đáng ghét, hoặc con cái với cha mẹ . . . Tôi khuyên nhủ một điều: Đừng bao giờ kết thúc một ngày mà không làm hòa với nhau trong gia đình. Trong một gia đình, một ngày không thể kết thúc bằng chiến tranh.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho anh chị em. Xin Thiên Chúa ban cho anh chị em sức mạnh. Xin Thiên Chúa thêm sức cho anh chị em để tiếp tục tiến bước. Chúng ta cùng chăm lo cho gia đình. Chúng ta cùng bảo vệ gia đình, bởi vì nơi đó, chính nơi đó tương lai được bày tỏ. Cảm ơn anh chị em. Xin Thiên Chúa chúc lành cho anh chị em và xin anh chị em cầu nguyện cho tôi.

  1. M. Gioan V. M. Trần Khả chuyển dịch.

Linh mục gốc Việt hiến thận cho linh mục gốc Việt từng tu chung

Linh mục gốc Việt hiến thận cho linh mục gốc Việt từng tu chung


Nhất Anh/Người Việt

MANDEVILLE, Louisiana (NV) – Một linh mục gốc Việt quyết định hiến tặng thận của mình cho một linh mục khác sau khi hay tin linh mục này bị tiểu đường và cần ghép thận.

Vào Tháng Tám vừa qua, Linh Mục John-Nhân Trần, chánh xứ nhà thờ Mary Queen of Peace tại Mandeville, Louisiana, tặng quả thận trái của mình cho Linh Mục Thành Nguyễn, quản nhiệm giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở Oklahoma City, Oklahoma.


Linh Mục John-Nhân Trần (trái) và Linh Mục Thành Nguyễn (Hình: Tổng Giáo Phận New Orleans)

Nói với nhật báo Người Việt, vị linh mục chánh xứ cho biết sức khoẻ của mình hiện giờ đã ổn định hơn và bắt đầu làm công việc mục vụ bình thường.

“Mới đầu sau khi mổ xong, tôi thấy sức khoẻ của mình yếu đi nhiều lắm. Vết mổ đau, đi đứng cũng khó khăn, nhưng bây giờ thì đang bình thường trở lại. Và có một điều là tôi chưa bao giờ hối hận những điều mình làm,” Linh Mục John-Nhân Trần chia sẻ.

Cả hai linh mục John-Nhân Trần và Thành Nguyễn rời Việt Nam và ban đầu định cư tại Louisiana. Họ gặp nhau lần đầu tiên vào năm 1980 tại chủng viện St. Joseph ở St. Benedict. Sau đó, cả hai vào chủng viện North Dame, New Orleans, cùng một lúc. Rồi chủng sinh John-Nhân Trần được thụ phong linh mục vào năm 1992, trong khi chủng sinh Thành Nguyễn tiếp tục ở lại chủng viện và chịu chức linh mục tám năm sau đó.

Trong khi Linh Mục John-Nhân Trần sang tiểu bang Oklahoma làm mục vụ, Linh Mục Thành Nguyễn phục vụ ở các nhà thờ khác nhau ở phía Nam Louisiana. Thỉnh thoảng họ lại gặp nhau ở các sự kiện của cộng đồng người Việt.

“Lúc cha Thành gặp lại tôi trong đám tang của ba tôi, tôi biết được tin ngài đang mang căn bệnh tiểu đường,” Linh Mục John-Nhân Trần kể. “Ngài phải lọc thận và chờ đợi đến phiên mình trong danh sách những người cần được ghép thận.”

Không chần chừ, cũng không suy nghĩ, vị linh mục chánh xứ Mary Queen of Peace đề nghị được khám sức khoẻ xem thận của mình có phù hợp với Linh Mục Thành hay không.

“Tôi và cha Thành từng học ở chung Chủng viện, chúng tôi là bạn của nhau. Và nhiều lần tôi có dịp đi đến các bệnh viện, chứng kiến người bệnh vật vã đau đớn chống chọi với bệnh tật và cứ phải lọc thận, lọc máu chờ ngày ghép thận. Đó là những hình ảnh đau long,” Linh Mục John-Nhân Trần bày tỏ. “Tôi không suy nghĩ gì hết, mà chỉ muốn giúp đỡ.”

Lúc đó, theo lời kể của Linh Mục John-Nhân Trần, Linh Mục Thành Nguyễn luôn im lặng mỗi khi được người bạn nói muốn hiến thận, “vì lấy đi một quả thận của người bạn mình là điều quá to lớn.”

Và mỗi khi gặp lại bạn mình, Linh Mục John-Nhân Trần luôn hỏi thăm tình trạng sức khoẻ và luôn nhắc lại nhã ý của mình.

“Vào đầu năm nay, sau khi gặp lại cha Thành, tôi biết rằng mình bắt buộc phải làm,” vị linh mục chánh xứ chia sẻ. “Cuối cùng tôi liên lạc được người phụ trách việc hiến thận. Chúng tôi tiến hành khám sức khỏe, và kết quả là thận của tôi khoẻ và phù hợp với cha Thành.”

Ngày 17 Tháng Tám, cuộc ghép thận diễn ra thành công. Hai tháng sau cuộc giải phẫu, sức khoẻ của cả linh mục đều dần dần ổn định.

“Tôi cảm thấy vui khi cha Thành khoẻ mạnh trở lại, và cảm thấy việc mình làm có thể giúp đỡ cho người khác,” Linh Mục John-Nhân Trần tâm sự. “Tôi thấy việc mình làm là điều bình thường, không có gì là to tát hết.”

San sẻ một quả thận của mình cho người khác có lẽ đó không phải là điều đơn giản đối với nhiều người. Nhưng đối với Linh Mục John-Nhân Trần, “con người có các thứ bên mình là do Chúa ban cho, nên tâm phải luôn biết ơn và cho đi người khó khăn hơn.”

“Chúa soi sáng cho con đường tôi đi và nhờ ơn Chúa, thận của tôi phù hợp với cha Thành. Chúng ta luôn tạ ơn Thiên Chúa và phải biết cho đi những gì Chúa ban cho mình,” vị linh mục chia sẻ. “Chúng ta nên cố gắng sống cho người khác bất cứ trong hoàn cảnh nào chúng ta có thể làm, bởi vì sống chính là cho đi mà không mong chờ nhận lại điều gì từ người khác.”

—————-
Liên lạc tác giả: nguyen.nhatanh@nguoi-viet.com