Bị kết án tử hình oan nhưng không được tha, chỉ điều tra lại

Bị kết án tử hình oan nhưng không được tha, chỉ điều tra lại
Nguoi-viet.com
BẮC GIANG (NV) – Viện Kiểm Sát tỉnh Bắc Giang vừa trả hồ sơ vụ án Hàn Đức Long cho công an tỉnh Bắc Giang, tiếp tục yêu cầu “điều tra bổ sung” trong vòng hai tháng.

Ông Hàn Đức Long, nhân vật mà nhiều người tin là bị kết án tử hình oan bị dẫn giải về trại giam sau một phiên xử. (Hình: Báo Công An Nhân Dân)

Việc làm vừa kể cho thấy, tuy nhận phán quyết tử hình ông Long vì “giết người” và “hiếp dâm trẻ em” là không ổn nhưng hệ thống tư pháp Việt Nam vẫn chưa chịu buông tha người đàn ông này.

Năm 2005, một bé gái năm tuổi ở tỉnh Bắc Giang bị cưỡng hiếp và bị giết. Vì không tìm ra thủ phạm nên công an Bắc Giang kêu gọi dân chúng “tố giác tội phạm.” Đúng lúc đó mẹ con bà Ngô Thị Khuyến, từng tranh chấp đất với ông Hàn Đức Long, gửi đơn tố giác ông Long cưỡng hiếp họ. Kết quả điều tra cho thấy tố cáo của mẹ con bà Khuyến không có căn cứ song ông Long đột nhiên nhận là thủ phạm cưỡng hiếp và giết bé gái đã kể.

Đây là lý do ông Long bị truy tố. Tại tòa, ông Long kêu oan. Ông tố cáo công an đã tra tấn ông để buộc ông nhận tội. Theo lời ông Long thì ông nhận đã cưỡng hiếp và giết bé gái vì hy vọng có thể sống sót để kêu oan trước tòa và dù có đến bảy người xác định, vào thời điểm bé gái năm tuổi bị cưỡng hiếp và bị giết, ông Long đang xay thóc với họ nhưng hệ thống tư pháp không bận tâm. Hội đồng xét xử cấp sơ thẩm và phúc thẩm vẫn phạt ông Long tử hình.

Các luật sư bảo vệ cho ông Long đã cậy tới báo chí nhờ giới này tác động. Tòa án tối cao tuyên hủy bản án tử hình vốn đã có hiệu lực và ra lệnh điều tra, xét xử lại. Tuy nhiên hội đồng xét xử của hai phiên xử sơ thẩm và phúc thẩm lần thứ hai vẫn “nhất trí” về chuyện ông Long có tội và vẫn phạt ông Long tử hình.

Các luật sư và báo giới, một số cá nhân từng là viên chức cao cấp của hệ thống đảng và chính quyền Việt Nam nhưng đã nghỉ hưu, rồi một số cá nhân đang là viên chức cao cấp của hệ thống Đảng và chính quyền Việt Nam cùng đề nghị xem lại bản án của ông Long nhưng tòa án tối cao không thèm xét nữa.

May mắn cho ông Long là năm 2013 xảy ra sự kiện ông Nguyễn Thanh Chấn. Ông Chấn cũng ngụ ở Bắc Giang, cũng bị hệ thống tư pháp ở tỉnh này kết tội “giết người,” “cướp tài sản,” phạt tù chung thân dù ông cũng kêu oan, cũng tố cáo đã bị công an tra tấn, ép nhận tội và cũng có một số người làm chứng về tình trạng ngoại phạm. Ông Chấn ở tù đúng mười năm thì do mâu thuẫn trong gia đình hung thủ thực, thân nhân nhân của ông thuyết phục được hung thủ ra đầu thú.

Sự căm phẫn của công chúng đối với hệ thống tư pháp trước oan án Nguyễn Thanh Chấn đã đẩy tòa án tối cao đến chỗ phải xét lại vụ ông Hàn Đức Long thêm một lần nữa vào năm 2014. Bản án tử hình dành cho ông Hàn Đức Long bị hủy lần thứ hai. Tuy nhiên thay vì tuyên bố ông Hàn Đức Long vô tội thì tòa án tối cao lại trả hồ sơ, yêu cầu hệ thống tư pháp tỉnh Bắc Giang phải… điều tra, xét xử lại.

Tuy tòa án tối cao yêu cầu hệ thống tư pháp ở tỉnh Bắc Giang phải “làm rõ sáu điểm thiếu rõ ràng, thậm chí mâu thuẫn” trong vụ án này và trong hai năm vừa qua, dù công an tỉnh Bắc Giang không “làm rõ” thêm được điểm nào, song đến tháng 4, công an tỉnh Bắc Giang vẫn khẳng định ông Long có tội và đề nghị Viện Kiểm Sát tỉnh Bắc Giang truy tố ông Long thêm một lần nữa.

Khoảng hai tuần sau khi nhận được “Kết luận điều tra” của công an tỉnh Bắc Giang, Viện Kiểm Sát tỉnh Bắc Giang tiếp tục trả hồ sơ cho công an tỉnh Bắc Giang, yêu cầu “điều tra bổ sung.”

Ông Long đã bị giam suốt 11 năm! (G.Đ)

Gia đình tị nạn gốc Việt hội ngộ ân nhân sau 41 năm

Gia đình tị nạn gốc Việt hội ngộ ân nhân sau 41 năm
Nguoi-viet.com

HOUSTON, Texas (NV) –  Biến cố lịch sử 30 Tháng Tư đã thay đổi cuộc đời của hàng trăm, hàng người Việt Nam. Họ trở thành dân tị nạn, và bắt đầu một cuộc sống mới gian truân nơi xứ người. Nhân dịp 41 năm sau ngày 30 Tháng Tư 1975, đài truyền hình Fox26 ở Houston thực hiện một bài phóng sự kể về sự hội ngộ của một gia đình gốc Việt tị nạn với người từng bảo trợ mà qua đó còn thể hiện cái nhìn của thế hệ trẻ đối với những đớn đau và hy sinh mà cha mẹ của mình trải qua.

 
Gia đình bà Lan, từ trái qua, bao gồm bà Lan Nguyễn, Thomas Nguyễn và ông Lộc Nguyễn. (Hình qua màn hình TV)

Tháng Tư về không chỉ là dấu hiệu của mùa xuân mà còn là lời nhắc nhớ những mất mát, đau thương của hàng ngàn người Việt. Ngày 30 Tháng Tư năm 1975 đã trở thành một ngày đánh dấu sự biến động, gia đình rạn nứt, nhà cửa ly tán và mất mát. Đó là ngày Sài Gòn sụp đổ.

Bà Lan Nguyễn đang sinh sống ở Sài Gòn lúc cộng sản tràn vào niềm Nam. Lính Mỹ rút quân, và thành phố rơi vào biến động. Bà Lan trốn thoát cùng với chồng trên một ghe cũ kỹ mà không kịp nói lời chia tay bố mẹ.

“Chúng tôi phải trốn trong các thùng hàng và nằm sát xuống sàn. Rất nhiều người trên ghe, và ở trên đó không có nhà vệ sinh, không có một thứ gì hết,” bà Lan nhớ lại. “Lúc đó, tôi nghĩ trong đầu rằng, ‘mình chỉ đang gặp ác mộng thôi. Khi thức dậy, mình sẽ đang ở nhà’, chỉ vì tôi nhớ bố mẹ tôi lắm.”

“Đó là nỗi đau đứt từng khúc ruột,” ông Robert Buzzanco, giáo sư lịch sử của trường đại học University of Houston bày tỏ. “Những người tị nạn Việt Nam mất hết mọi thứ. Họ mất đi gia đình, người thân và bạn bè. Một số người thì chết trong chiến tranh. Một số người khác thì bị bắt lại đi tù cải tạo. Họ phải để tất cả mọi thứ lại đằng sau.”

Bà Lan và chồng của bà, ông Lộc Nguyễn, đặt chân đến tiểu bang Arkansas khi người bảo trợ lúc đó là bà Mary Ellen Dixon, đồng ý giúp đỡ vợ chồng bà. Bà Dixon dạy tiếng Anh và cho vợ chồng bà Lan ở nhờ. Thậm chí bà còn chở ông Lộc đi làm hằng ngày.

“Chúng tôi không có xe, nên bà Dixon chở chồng tôi đi làm hằng ngày cho đến khi chúng tôi có đủ tiền mua một chiếc xe cũ,” bà Lan nói.

“Khi bố mẹ tôi đến Mỹ, họ gặp một người mà họ chưa bao giờ quen biết là bà Mary Dixon. Bà ấy cho bố mẹ tôi và hai cặp vợ chồng khác ở trong một khu chung cư mà bà ấy tự móc hầu bao của mình trả và từ tiền quỹ của nhà thờ nơi bà sinh hoạt. Rất khó để tôi có thể tin chuyện này vì tôi không nghĩ đây là chuyện xảy ra trong thời đại hiện nay,” Thomas Nguyễn, con của ông Lộc và bà Lan chia sẻ.

Nhờ bà Dixon, gia đình của bà Lan bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng nỗi đau xa cách gia đình, bỏ lại quê hương không bao giờ nguôi trong lòng bà Lan.

“Mẹ tôi sống ở Việt Nam hơn 30 năm,” Thomas nói. “Nhưng đột nhiên mọi thứ thay đổi, và mọi thứ đột ngột biến mất. Mẹ tôi trở thành một người xa lạ nơi đất khách, và có nhiều đêm bà lang thang ở  ngoài đường không muốn về nhà, vì nó có phải là nhà đâu.”

“Thỉnh thoảng khi đi tàu điện ngầm, tôi cứ ngồi lì ở trên đó mà không xuống. Vì tôi nghĩ, mỗi lần tàu dừng lại, tôi sẽ thấy được một gương mặt thân quen nào đó,” bà Lan nói. Nhưng bà không bao giờ gặp.

Sau đó, gia đình bà Lan chuyển về Houston, Texas sinh sống, nơi người con trai Thomas được nuôi nấng ở thành phố Katy. Tại đây, Thomas chứng kiến sự kỳ thị của người khác dành cho bố mẹ anh chỉ vì họ không thể phát âm tiếng Anh chuẩn.

“Bạn có thể hình dung là một đứa trẻ 6, 7 tuổi như tôi cảm thấy như thế nào khi thấy bố của mình tức giận khi thấy bản thân bất lực không thể làm gì để nuôi gia đình không? Ông ấy không thể làm gì hết và đó là những gì mà tuổi thơ tôi trải qua,” Thomas nói.

Gia đình bà Lan không phải là ngoại lệ.

Trong những năm cuối thập niên 70, khi hàng ngàn người Việt Nam tị nạn đến Houston và chọn nghề bắt tôm làm kế sinh nhai, một cuộc căng thẳng sắc tộc bùng nổ.

“Ở Kemah, tình hình trở nên hỗn loạn khi những người đi biển da trắng bắt đầu thấy người Việt Nam có thể giành mất công việc đánh tôm đánh cá của họ. Xung đột xảy ra, thậm chí có cả vụ nổ súng,” giáo sư Buzzanco nói.

Đó là sự khởi đầu đầy biến động của cộng đồng gốc Việt tại Houston. 40 năm sau, cộng đồng nơi đây phát triển mạnh mẽ với hơn 100,000 người, tập trung đông nhất ở vùng Bellaire. Người Việt tại đây còn xây dựng một đài tưởng niệm, với hình ảnh một người lính Mỹ và một người lính Việt Nam Cộng Hòa cùng nhau chiến đấu, để tôn vinh sự hy sinh của những người Mỹ hy sinh trên chính quê hương của họ. Đó là biểu tượng của lòng biết ơn của nhóm người từng bị tẩy chay, nhưng giờ đây họ thành công trên mảnh đất cờ hoa.

Sinh sống trong cộng đồng này, người con trai của gia đình tị nạn cố gắng học hành và cuối cùng, anh tốt nghiệp với bằng Luật trên tay ở Austin. Hiện tại, Thomas đang là chủ một nhà hàng đắt khách ở Galleria.

Nhưng con cái của những người nhập cư thường quên mất đi nỗi đau khổ của bố mẹ mình trải qua. Họ cũng có khó khăn của mình; đó là làm cách nào để hòa nhập và khẳng định giá trị của mình.

“Mãi cho đến bây giờ tôi mới hiểu ra rằng tôi nên xấu hổ với sự thờ ơ của mình đối với người lớn, về những gì họ trải qua, về một ngày tháng Tư tang thương của lịch sử. Hầu hết những người Việt đến Houston sau năm 1975 chỉ với mục đích là thoát khỏi Việt Nam và đi tìm một cuộc đời khác,” Thomas bày tỏ.

Cơ hội đổi đời này có thể xảy ra là vào sự tử tế và tình thương của một người xa lạ, mà sau này gia đình bà Lan bị mất liên lạc.

Phóng viên Angela Chen ở đài Fox 26 đã tìm ra được bà Mary Ellen Dixon ở Arkansas, và sau 41 năm, bà Dixon và gia đình bà cưu mang có dịp hội ngộ.

Bà Dixon cho biết, bà không bao giờ quên được văn hóa của người Việt khi gia đình bà Lan sinh sống ở nhà bà.

“Lúc đó, hai đứa con của tôi, một đứa 6 tuổi và một đứa 3 tuổi. Chúng nó nói với tôi rằng, chúng nó không bao giờ quên được hình ảnh của ông Lộc, người đàn ông hiền lành luôn dành thời gian để nấu ăn. Nụ cười của ông ấy như sưởi ấm cả căn nhà. Các con tôi cho rằng, món khoai tây chiên ông ấy làm là ngon nhất thế giới,” bà Dixon chia sẻ.

Nếu như gia đình bà Lan thay đổi các đứa con của bà Dixon, thì bà Dixon cũng là người mà Thomas không bao giờ quên.

Nhờ vào bà Dixon mà gia đình Thomas mới có cơ hội bắt đầu một cuộc sống mới trên đất khách. Và cho đến hôm nay, khi đã thành công, Thomas lại giúp đỡ những người khác, như cái cách mà bà Dixon đã giúp gia đình anh. Thomas đóng góp cho nhiều hội khác nhau như Sunshine Kid, MD Anderson và Star of Hope.

Và mỗi năm khi ngày 30 Tháng Tư đến, gia đình anh lại cầu nguyện cho những người Việt tị nạn xấu số và cầu sự bình an cho cộng đồng.

“Tôi muốn mọi người nhớ rằng ngày Tháng Tư Đen đó là ngày tồi tệ nhất của người Việt Nam,” bà Lan nói.

“Tôi không muốn các đứa trẻ gốc Việt lớn lên và đợi cho đến khi 39 tuổi thì mới hiểu được nỗi đau và sự hy sinh của ông bà, cha mẹ mình. Nỗi đau này không phải chỉ của người lớn, mà là của cả chúng ta,” Thomas cho biết. (N.A)

Đây rồi! Formosa – Đích danh thủ phạm

Đây rồi! Formosa – Đích danh thủ phạm

Bùi Tín

7-5-2016

Thế là rõ.

Có chạy đằng trời !

Giải “Hành tinh đen” 2009 mà Formosa đã "giật" được. Nguồn: PTS News.

Đã một tháng nay bao nhiêu người băn khoăn, sốt ruột đi tìm đích danh thủ phạm vụ gây hàng ngàn vạn cá chết suốt vùng ven biển Đông nước ta.

Thì đây, bài báo của nhà báo Mỹ Diane Wilson đã kịp thời cất tiếng trên tin tức của Tổ chức “Eth-Econ Foundation”, do hai chữ Ethic và Economic kết liền nhau, với nghĩa Ethic là Đẹp đẽ, Economic là Kinh tế, một nền kinh tế Đẹp, sạch, thân thiện với môi trường.

Diane Wilson là nhà báo, một mũi nhọn đấu tranh bảo vệ môi trường quốc tế, năm 2006 được nhận giải thưởng cao quý nhất của Eth-Econ Foundation, Mang tên “Hành Tinh Xanh 2006” – “Blue Planet Award”.

Bài báo của D. Wilson chỉ rõ thành tích bất hảo có hệ thống của Công ty Formosa – Plastics đóng tại Đài Loan và có chân rết vươn ra các đại lục. Người cầm đầu công ty lớn này là công dân Đài Loan họ Vương, Vương Vĩnh Khánh. Người điều hành kinh doanh ở nước ngoài là Lý Chí Thuyên.

Từ những năm 1995, 1997, 1999 Công ty này đã nhiều lần đem hóa chất cực độc rải lén xuống ven biển tiểu bang Texas, rồi sau đó rải rất rộng ven Vịnh Mehicô bị lên án và kiện cáo nhiều lần, có lần phải đền 13 triệu đôla cho ngư dân Texas.

Vẫn chưa hết, Formosa còn từng cho tàu đến cảng Sihanukville của Cambốt, lợi dụng đêm bão đổ rác cực độc xuống cửa biển, bị chính quyền cảng bắt quả tang cảnh cáo và tống cổ khỏi cảng này, không dám quay lại.

Năm 2009 Formosa buộc phải nhận bằng khen mang tên “Hành Tinh Đen 2009” – “Black Planet 2009”, coi như một vết nhơ ghi trên trán, đặt bên thương hiệu của nó để toàn thế giới nhận rõ mặt nhơ bẩn và xa lánh.

Hiện Formosa còn cả một hệ thống bãi phế thải cực độc gồm có 169 bãi rác độc lớn nhỏ trên đất Đài Loan, chỉ có dịp là mang đi đổ phi tang xuống sông xuống biển các nước khác.

Chất độc của nó chủ yếu là hơn 4.000 tấn thủy ngân Mercury cực độc hại, là hàng ngàn tấn Ethylene Dicloride, Vinyl Cloride … hủy hoại các tế bào sống.

Cán bộ các Bộ TN và MT, Bộ NN và PTNT, Bộ Khoa học và Công nghệ, Bộ Kế hoạch Đầu tư có xem xét kỹ lịch sử, uy tín, hạnh kiểm kinh doanh của đại công ty gang thép – điện lực- hóa chất – cầu cảng có giá trị vài trăm tỷ đô la này hay không? Hay là những chiếc liếc tình, phong bì dày cộp, hoa hồng đưa dưới bàn ăn đã làm các vị say sưa mụ mẫn hết cả rồi. Và nay thì ăn làm sao nói làm sao. Cụ Tổng Lú nhà ta có vẻ không lú một chút nào trong phi vụ cực lớn này. Cụ có vẻ chùi mép không kém gì ai đâu. Cứ quan sát kỹ mà xem.

Còn đợi gì mà không ra lệnh đóng cửa ngay cái Công ty Tội ác này, nó đang muốn biến ven biển Đông thành vùng biển đen, vùng biển chết suốt theo chiều dài của đất nước ta. Và phải truy chúng nó ra Tòa án quốc tế về Bảo vệ môi trường toàn hành tinh sống của cả loài người, và bồi thường cho hàng triệu ngư dân ta.

Các vị quan tâm xin hãy nối link với EthEcon : info@ethecon.orgwww.ethEcon.org để có thêm tài liệu sinh động.

-Người Sài Gòn biểu tình vụ cá chết tại miền Trung.

 BT 3
Facebook: Manh Kim

Toàn bộ cơ bắp an ninh của thành phố đã được phát huy tối đa để trấn áp khốc liệt cuộc biểu tình hôm nay. Khoảng 9g, tất cả giao lộ dẫn vào công viên trước Dinh Độc lập đều bị hàng rào sắt lẫn hàng rào người (cảnh sát, an ninh, cơ động, trật tự đô thị…) chặn kín. Đoàn biểu tình không thể tuần hành và chỉ có thể đi đến trước Nhà thờ Đức Bà. Thật sự là không cần thiết phải dùng bạo lực vì tất cả chúng tôi đã bị vây chặt như trong rọ cá. Nhưng những cú đá và những nắm đấm tàn bạo đã được vung ra liên tục.

Cứ vài phút tôi lại nghe hàng loạt tiếng thất thanh: “Bắt người, bắt người…!”. Vài phút lại thấy một nhóm thường phục vây kín vài người, đấm đá túi bụi như kẻ thù rồi đẩy nhanh họ lên xe bus. Kỹ thuật trấn áp biểu tình lần này được thực hiện bài bản và chuyên nghiệp. An ninh đã trà trộn và lẫn vào đoàn biểu tình ngay từ đầu để quan sát và “định vị” những người được đánh giá là “nguy hiểm”. Những người này được đẩy dần đến chỗ hàng rào an ninh và từ một cái nháy mắt ra hiệu, họ bị lôi ra ngoài rất nhanh để tống vào xe.

Những người biểu tình đứng đầu hàng bị bắt liên tục, bất luận là ai, kể cả phụ nữ. Khoảng 10g, tôi nghe các bạn tôi hét lên thất thanh: “Bee bị đánh, Bee bị đánh!”. Chen vội đến đó, tôi thấy một bên mặt Bee bầm tím. Cô khóc tức tưởi: “Em bị xô té rồi tụi nó đạp lên mặt em. Tụi nó nắm tóc bé Saphire định bắt luôn nữa!”. Saphire, bé gái 10 tuổi, con của Bee, đã nói với mẹ rằng hôm nay con muốn theo mẹ đi biểu tình, con muốn biển sạch, con muốn môi trường trong lành, con muốn ăn cá không bị nhiễm độc… Hôm nay, ước muốn đơn giản của một bé gái đã được đáp trả bằng những cái giật tóc, những cái xô ngã nhào, và cú đá hung bạo vào mặt mẹ cháu. Ôm Saphire, tôi hỏi cháu, con có sợ không. Cháu lắc đầu. Tôi muốn hỏi mọi người, hôm nay, có ai sợ không?

* Đất nước mình đau lắm phải không anh ?

* Đất nước mình đau lắm phải không anh ?

Đất nước mình đau quá phải không anh ?
Những nắm đấm và dùi cui giáng xuống
Đầu mẹ , đầu con .. tội tình chi ? Oan uổng
Con ngất đi trong tiếng mẹ kêu gào

Người dân mình đau quá phải không anh ?
Họ là ai mà đánh dân không thương tiếc
Nhưng chắc chắn họ không phải là người Việt
Bốn ngàn năm chỉ biết mến thương nhau

Con của mẹ đau lắm phải không con ?
Da thịt trẻ thơ tím bầm , trầy xước
Không thể hiểu sao họ xuống tay cho được ?
Hay vì lệnh trên nên phải đánh như thù ?

Me của con đau lắm phải không me ?
Con chưa từng thấy me hét to như thế
Sự giận dữ và nỗi đau vô kể
Mẹ bàng hoàng ôm con trong 2 cánh tay gầy

Tim của tôi đau thắt lại hôm nay
Nhìn người dân tôi bị tù đày , đánh đập
Những giọt nước mắt rơi phải nuốt ngược vào trong thật gấp
Tay ơi , đừng run … Tin tức phải cho nhanh

Đất nước mình đau lắm rồi đó anh !
Những trận đòn , dùi cui , cú đá
Những thân mình oằn lên rồi gục ngã
Họ có làm gì đâu ? Chỉ yêu biển quê nhà

Mặc mày đau tao quyết đánh không tha
Bởi cái ghế này chúng tao cần ngồi mãi
Kêu cái gì ? Đòi cái gì ? Đứa nào dám cãi
Thì gái trai , già trẻ … đánh không từ !

Anh ơi , Chị ơi , Bạn ơi … còn vô cảm được nữa ư ?
Hay khô kiệt hết rồi trong tim dòng máu Việt ?
Có nghe không tiếng mẹ Việt Nam kêu thét
Còn chờ gì không đứng dậy ? Mọi người ơi !

NNN
08-05-2106

BIEU TINH

 

 

 

 

 

 

 

 

 

B T 2

 

 

 

 

 

B T 3

 

 

 

 

 

 

 

Facebook Ngọc Nhi Nguyen

“THỜI ĐẠI TÔI ĐANG SỐNG

TRĂN TRỞ CỦA CẢ GẦN 90 TRIỆU DÂN!

Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Thị Thanh Yến!
Đã viết lên những điều trăn trở của toàn dân.

“THỜI ĐẠI TÔI ĐANG SỐNG

Thời đại tôi đang sống
Trẻ con học chữ cái không bắt đầu bằng chữ a
Tiếng gọi đầu tiên không phải là bà
và trên vai đã chất chồng khoản nợ

Thời đại tôi đang sống
Cứ mở mắt là thấy mình khó ở
Tháng tư vấn vương hoa sữa
Đông sang vẫn nóng như hè

Trẻ con không đón hè bằng những tiếng ve
mà bằng iphon, ipad
Thức ăn ngập tràn các market
Nhưng nuốt vào mồm là ngập hoá chất dư thừa

Thời đại bây giờ ai cũng như lừa
Chỉ biết phận mình, thản nhiên bịt tai còn mặc đâu thiên hạ
Vào trang các hót gơn hót boi like còm tung lả tả
Chuyện xã hội đau nhưng nhức lại im lìm

Thời đại bây giờ con người sống thiếu hẳn trái tim
Mượn gió bẻ măng, gắp lửa bỏ tay người đâu ra mà nhiều thế
Thượng tầng nát bươm hạ tầng lẽ nào không thể
Ngỡ các đấng nam nhi đang mặc váy thay quần

Xã hội bây giờ người chế tạo máy bay lại là nông dân
Ông tiến sĩ cất bằng đi nuôi lợn
Người hiền lành luôn thua người bặm trợn
Chân thực ngủ vùi cho xảo trá lên ngôi

Thời đại bây giờ thủ khoa là con hộ đói mà thôi
Nhưng tuổi trẻ tài cao đương nhiên là con sếp
Bài thơ thần ngàn đời bất diệt
Bỗng đâu tan vì cái mới lên ngồi

Thời đại bây giờ thiên hạ um xùm vì mất một con ruồi
Con voi lọt qua mũi kim thì thản nhiên công nhận
Lấy hoạt động từ thiện nuôi thân còn mang lòng thù hận
Rắp tâm gieo tiếng ác cho người

Thời đại gì mà thương cái thân tôi
Bao chuyện trái ngang cứ vờ như không biết
Tai vẫn tinh mà như bị điếc
Miễn sao không vơi cơm vơi gạo nhà mình

Có những lúc trách mình rồi lại tự phân minh
Phận mình đàn bà biêt sinh con nuôi con là đủ
Những thứ lớn lao mang tầm vũ trụ
Xin nhường cho cánh đàn ông…

Đã thế rồi mà nhiều khi vẫn thấy lông bông
Ngơ ngác trước “Bụi Chương Mỹ, đĩ Đồ Sơn”
có khả năng trở nên thành ngữ
Niềm tin lung lay trước một xã hội hèn, mình cũng hèn đủ thứ
Dạy con thế nào đây trước bộn bề sóng gió cuộc đời

Tự thấy mình như kẻ dở hơi
Dẫu không còn trẻ vẫn muốn sinh thêm đứa nữa
Lại lo lúc ra đời trán con in dòng chữ
“Nợ ngân sách” mẹ ơi!!!”

NGUYỄN THỊ THANH YẾN

Facebook Huan Tran Dinh

Tiếp tục biểu tình

Hà Nội:

0920: Công an định bắt một cô gái. Mọi người xúm lại giải vây thành công.

Ông Phan Tất Thành bị áp giải bằng xe 4 chỗ về công an Phường Trung Liệt.

Quanh Hồ Gươm, vườn hoa Lý Thái Tổ, Nhà hát lớn…, là hàng ngàn an ninh và dân phòng chìm nổi, dùi cui trên tay. Đường vào Nhà hát lớn bị chặn.

Trước 9 giờ

Hà Nội: Bây giờ là 8 giờ 20 phút ngày chủ nhật mồng 8/5/2016.Chúng tôi đã có mặt trước tượng đài Lý Thái Tổ sẵn sàng chờ mọi người cùng đồng hành bảo vệ biển. Trước nhà hát lớn công an đông nghẹt. (FB Kim Chi Nguyễn).

Trần Thị Thảo 

SOS . 6h sáng tôi chửi nhau với chúng một trận và tuyên bố : ” 8h tôi sẽ đi “. Quả nhiên chúng đề phòng sợ 8h tôi đi thật, vì vậy chính quyền phường huy động một lực lượng đông hơn lúc sáng , với lại lúc này một số đi ăn sáng đã về nên chúng đứng ngồi chật ních chỗ lối lên cầu thang + hai bên vỉa hè tầng 1 nữa . Chính bé Phương là người giục tôi nhanh xuống cầu thang xem chúng giở trò gì . Đứng dưới đường có thể nhìn rõ hai chúng tôi từ tầng 4 đi xuống ,nên tất cả bọn chúng đều đứng cả dậy và áp sát cầu thang tầng 1. Khi tôi và bé Phương xuống đến nơi chụp vội được một kiểu ảnh , quay lên tầng 2 tôi lại chụp tiếp một kiểu nữa.

Sài Gòn: Trung tâm Sài Gòn sáng nay (8h, ngày 8/5) như thời chiến. Tất cả quán coffee phải đóng cửa, các ngã đường bố trí các lực lượng chặn, giữ. Hàng chục cặp mắt soi mói vào bất cứ 1 ai đi bộ trên đường. (FB Annam Dương Lâm)

08h45 tại Sài Gòn:

.
 .
Hình ảnh lúc 08h20 tại Tràng Tiền (HN):
.

 

 

08h00: FB Nguyễn Anh TuấnMới dạo một vòng từ phố đi bộ, đến các ngã tư từ Pasteur ra công viên. Chưa thấy ace đâu, nhưng csgt, áo xanh, áo vàng, hàng rào… nhiều vô kể.
Sướng nhé! Xuống đường có lực lượng an bảo vệ.  

 

Trực tiếp: 10h00 – HÀ NỘI VẪN TIẾP TỤC BIỂU TÌNH

Trực tiếp: 10h00 – HÀ NỘI VẪN TIẾP TỤC BIỂU TÌNH

Dù bị chặn bắt, nhưng khoảng 30 người còn lại vẫn quyết giương biểu ngữ:

Hình ảnh Biểu tình tại Sài Gòn:
 

09h25: Hà Nội bắt đầu biểu tình

Danh sách những người ở Hà Nội bị bắt giữ và nơi đang giam giữ:

– Ông Phan Tất Thành hiện đang bị giữ tại Công an P Trung Liệt.
– Bà Đặng Bích Phượng hiện đanh bị giữ tại Công an Dịch Vọng.
– Ông JB Nguyễn Hữu Vinh đã bị bắt giữ, hiện chưa rõ nơi đang giữ.
– Một số anh chị em đã bị đưa lên xe bus, đưa đi sang Gia Lâm. (khoảng 40 người)

09h35: Một số sinh viên đã bị đưa lên xe bus, chạy về phía Gia Lâm.

Người dân VN tiếp tục xuống đường biểu tình vì cá chết

Người dân VN tiếp tục xuống đường biểu tình vì cá chết

 GNsP (08.05.2016)

Tại Sài Gòn:

Cuộc tuần hành “vì nước sạch – Vì chính quyền minh bạch”, sáng ngày 08.05.2016 đã bắt đầu lúc 8 giờ tại trung tâm Sài Gòn.

13103252_637930479689302_6713317026077675503_n 13119088_637930483022635_4935971303585579402_n

Tại Hà Nội

9 giờ 15: Ông Lê Hồng Phong bị bắt vào công an phường Bồ Đề, Hà Nội trên đường ra Nhà Hát Lớn tham gia tuần hành phản đối Formosa xả thải gây thảm họa ô nhiễm môi trường.

8 giờ 50: Cuộc biểu tình chưa diễn ra nhưng một số người đã bị công an bắt, trong đó có bạn trẻ Dương Văn Tuấn.

13119034_590131721145366_8745234619646579671_n

8 giờ 30: Nghệ sĩ Kim Chi cùng với một số bà con dân oan đã có mặt trước tượng đài Lý Thái Tổ sẵn sàng chờ đợi mọi người cùng đồng hành bảo vệ biển. Nghệ sĩ Kim Chi nói: “Trước nhà hát lớn công an đông nghẹt. Các bạn cẩn thận coi chừng chó cắn càn.”

13178768_1042203732534582_3637106829076661095_n

Tin từ Dũng Phi Hổ tại Hà Nội cho biết: “Nhà hát lớn xe phá sóng, an ninh dày đặc. Có mấy nhóm chưa kịp tụ đã bị bốc, có khi nên chuyển sang phương án dạo bờ Hồ Hoàn Kiếm để tụ quân.”

13095899_935015423287622_1003930082714851350_n 13177405_935014863287678_2458543368270866452_n 13178937_935015306620967_7680187894698124240_n

Hàng ngàn người dân ở hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn tiếp tục xuống đường biểu tình phản đối nhà cầm quyền cộng sản đã tiếp tay gây ra thảm họa “biển chết” tại các tỉnh Miền Trung trong suốt hơn 1 tháng qua, bắt nguồn từ khu vực khu công nghiệp Formosa Hà Tĩnh.

Từ cuối tháng 4.2016, người dân ở khắp nơi trên đất nước VN – tùy theo hoàn cảnh và theo cách thức riêng – họ xuống đường yêu cầu nhà chức trách can thiệp tìm ra nguyên nhân cá biển chết hàng loạt, biển bị ô nhiễm trầm trọng nhưng cho đến thời điểm này, đã hơn một tháng, nhà chức trách vẫn rêu rao đang đi tìm nguyên nhân và cho rằng khu công nghiệp Formosa Hà Tĩnh xả thải đúng quy trình.

Trong cuộc biểu tình vào đầu tháng 5, ngày 01.05.2016, lực lượng công an, an ninh Tp.HCM đã hành hung nhiều công dân tham gia xuống đường, đặc biệt là phụ nữ.

Trước khi cuộc biểu tình diễn ra, lực lượng công an đã đến tư gia của nhiều công dân VN kiểm tra hộ khẩu, hoặc chốt chặn nhiều nơi, ngăn cấm không cho những người này ra khỏi nhà… thậm chí an ninh mặc thường phục còn phá hoại tài sản của người dân VN.

Tại Hà Nội

Ông Hà Thanh cho biết: “Sáng sớm ngày chủ nhật 8-5 lực lượng an ninh đông đảo đã canh đầu ngõ, còn một chốt nữa không biết tổng là bao nhiêu để canh giữ lão đây? An ninh Hà Nội quá lãng phí khi sử dụng tiền thuế của dân vào việc vô ích.”

13139344_480041822199736_5395418241630162334_n

Chiều qua, côn đồ được bảo kê bởi an ninh đã dùng gạch ném vỡ kính xe ô tô của ông Lã Việt Dũng. Ông Dũng nói: “Chúng nó lượn 2 lần, một lần ném vào hông xe không vỡ, 5 phút sau cầm gạch ném thẳng cửa kính xe rồi chạy mất. Việc này không giúp chính quyền đe doạ được mình mà ngược lại, sẽ càng thúc đẩy việc mình đi biểu tình ngày mai. Đề nghị các anh an ninh, công an không rình rập, cản trở tôi thực hiện quyền công dân của mình. Việc của các anh là bảo đảm trật tự, an toàn xã hội, điều tra tội phạm chứ không phải là tìm mọi cách tước đoạt tự do của nhân dân!”.

13161918_10154164882462328_3884991394628081333_o

Tại Sài Gòn:

Tình trạng bị nhà chức trách canh gác cũng tương tự như người dân ở Hà Nội. Bác sĩ Đinh Đức Long cho hay: “Họ lập chốt ngay đối diện nhà tôi, canh gác suốt đêm qua. Sáng nay bổ xung thêm anh cảnh sát khu vực, khi chụp ảnh thì họ đều tránh mặt, chỉ có anh cảnh sát khu vực là hiên ngang ngẩng đầu cho chụp. Tôi giải thích là chụp làm kỷ niệm và để sau này lịch sử cùng nhân dân sẽ “vinh danh” công lao các anh thôi mà. Họ im lặng, chỉ có cậu trẻ tuổi nhất, đang rình trước cổng trường học thì nói ” cháu xấu trai, chú chụp làm gì”. Không, cháu đẹp trai chứ, chỉ có việc cháu đang làm là không đẹp thôi…”

13178752_1730627827208602_6496992191178431304_n 13178756_1730651747206210_8077932953042715504_n

Còn ông Trần Bang ra khỏi nhà thì bị 10 tên côn đồ cao to đẩy thẳng vào trong nhà, ngang nhiên câu lưu ông tại tư gia

 Pv.GNsP

Thấy gì dưới đáy biển sau thảm họa cá chết

Thấy gì dưới đáy biển sau thảm họa cá chết

Tiền Phong

7-5-2016

Hiện vật cú lặn thứ 3 là cây san hô đỏ bị chết. Ảnh: TP

“Đáy biển không còn chi nữa rồi! Cá chết nằm la liệt. Nhím, ngao, sò, ốc, vẹm chỉ còn lại vỏ. Rặng san hô đẹp như vườn hoa lung linh sắc màu, giờ ngả nghiêng, xiêu vẹo, ố vàng, nám đen xám xịt” – ngư dân Phạm Văn Thùy thông báo sau cú lặn thứ 2 xuống đáy biển, ngay phía trước xã Nhân Trạch, huyện Bố Trạch (Quảng Bình).

Ngư dân sợ lặn biển

Cả một buổi sáng, PV Tiền Phong rong ruổi khắp xã Nhân Trạch nhưng chẳng ai nhận lời lặn xuống thám sát đáy biển, nơi có rặng san hô kéo dài mấy km cách bờ biển Nhân Trạch và Quang Phú chừng 1 hải lí. Thông tin đáy biển la liệt xác hải sản khiến chúng tôi nóng lòng, nhưng ngư dân ở đây nói, rất sợ lặn xuống biển vì không biết chất độc gì đang nằm dưới đó.

Cậy nhờ đến ông Phạm Văn Khiển, trưởng thôn Nhân Quang động viên mọi người nhưng vẫn không ăn thua. Chỉ đến khi ông Khiển nói, các phóng viên đang giúp bà con mình phản ánh thông tin để Nhà nước biết, về tìm nguyên nhân xử lí, thì hai ngư dân Phạm Văn Thùy, Phạm Văn Quý, là con cháu của ông Khiển mới nhận lời.

H1Chuẩn bị ra khơi bắt đầu chuyến lặn biển

H1Anh Thủy trong bộ đồ lặn chuyên nghiệp xuống nước

Rặng san hô là nguồn sống của gần 1/3 ngư dân xã Nhân Trạch và Quang Phú. Muốn bắt thủy hải sản ở rặng san hô chỉ có duy nhất là lặn xuống đáy biển dùng lao hoặc tay không. Loài cá thì dùng lao để phóng khi phát hiện chúng nấp trong hang hốc; còn ngao, sò, ốc, vẹm, nhím biển thì chỉ cần dùng tay nhặt bỏ vào giỏ mang về. Mỗi ngày một thợ lặn có thể thu nhập từ 500 nghìn đến vài triệu đồng từ việc đánh bắt hải sản.

“Rặng san hô này ngày xưa đẹp lắm, đỏ có, xanh có, tím có, trắng có… như một vườn hoa lung linh sắc màu. Từ ngày cá chết, ngư dân bọn em chẳng ai ra đó vì sợ nước biển nhiễm độc. Đặc biệt, sau khi nghe thông tin mấy thợ lặn ở Vũng Áng bị nhiễm độc, có một người chết thì không ai dám ra tắm biển chứ đừng nói đến lặn biển. Hôm nay nể trưởng thôn lắm, bọn em mới đi đấy. Có đoàn các nhà khoa học từ Nha Trang ra, không thuê được thợ lặn ở đây, phải đưa thợ lặn từ Nha Trang ra để lấy mẫu của rặng san hô, bọn em chỉ nhận chở họ ra đó thôi” – anh Thùy nói.

“Nghĩa địa” trong lòng biển

Thuyền ra cách bờ chừng 500m, chúng tôi đề nghị dừng thuyền để lặn thám sát đáy biển. Anh Quý cho biết, ở đây chưa đến rặng san hô, nước sâu chừng 10m. Khoảng 2 phút, anh Thùy ngoi lên khỏi mặt nước, trong chiếc giỏ mang theo, đựng đầy xác cá, xác vẹm, còn túi bóng đựng bùn đất được lấy từ đáy biển. Anh Thùy cho biết, nước ở tầng đáy có màu vàng đục khác thường, xác thủy hải sản chết nằm la liệt. Ngoài những bộ xương cá, còn có rất nhiều xác cá đang phân hủy và cá mới chết. Phần cát trộn với bùn đất lấy từ đáy biển có mùi hôi khó chịu.

H1Hiện vật đầu tiên mà anh Thùy mang lên từ đáy biển, bao gồm xác cá, xác ngao và một ít bùn đất

H1Hiện vật thứ 2 khiến mọi người thảng thốt.

Chiếc thuyền tiếp tục tiến ra rặng san hô, cách bờ chừng 1 hải lí. Cú lặn thứ hai của anh Thùy cũng nhanh như lần trước. “Đáy biển không còn chi nữa rồi! Dưới đó cá chết nằm la liệt. Nhím, ngao, sò, ốc, vẹm chỉ còn lại vỏ. Rặng san hô đẹp như vườn hoa lung linh sắc màu, giờ ngả nghiêng, xiêu vẹo, ố vàng, nám đen xám xịt hết rồi” – anh Thùy thông báo.

Cú lặn thứ 3 của anh Thùy cách bờ chừng 1,5 hải lí, sóng to khiến chiếc ống dẫn ôxy  bị bung đoạn khớp nối, nhưng anh Thùy cũng kịp mang lên một cây san hô đỏ nặng chừng 1,5kg. Cây san hô bị nám đen phần gốc, còn phần thân bị ố vàng, chỉ còn lại phần ngọn dính một ít màu đỏ sẫm. Anh Thùy nói, bình thường để nhổ được cây san hô rất khó vì nó dính chặt vào rạn đá, nhưng nay chỉ cần cầm vào nhấc nhẹ là lấy được. Điều này chứng tỏ nó đã chết nên phần gốc bị phân hủy. Mùi của cây san hô này cũng tanh nồng như xác cá chết.

H1Anh Quý cầm cặp nhím biển trên tay ngao ngán.

Trời về chiều, gió nồm càng lớn, chiếc thuyền nghiêng ngả có nguy cơ không trụ nổi, chúng tôi quyết định vào bờ. Sau 3 cú lặn ở 3 điểm khác nhau nhưng những gì mà thợ lặn mang lên đều chung kết quả, chỉ là xác chết của hải sản. Anh Thùy khẳng định, ở đây, đáy biển không còn thấy con vật gì sống sót, chỉ toàn xác chết của các loài hải sản nằm la liệt.

Đón chúng tôi trên bờ, ông Hồ Văn Nam, Bí thư Chi bộ thôn Nhân Quang với gương mặt buồn rầu nói: “Giờ chỉ mong là sao các cấp, các ngành sớm công bố nguyên nhân, chỉ ra ai đã gây ra thảm họa này để bắt họ phải chịu trách nhiệm. Dân chúng tôi sống nhờ vào biển, giờ biển thế này thì không biết sẽ ra sao. Cũng mong sao các nhà khoa học có cách gì xử lí tình trạng ô nhiễm đáy biển, nếu không sẽ là thảm họa đối với con người”.

Ngày 5/5/2016, ngay khi nhận được thông tin phản ánh tình trạng thủy hải sản chết nằm la liệt dưới đáy biển, Sở TN&MT Quảng Bình đã có Công văn số 768, báo cáo tình hình và đề nghị Bộ TN&MT cử chuyên gia vào cuộc đánh giá, cũng như tìm biện pháp xử lí môi trường đáy biển.

Hàng loạt những người đấu tranh dân chủ bị bao vây tại nhà

Hàng loạt những người đấu tranh dân chủ bị bao vây tại nhà

Danlambao.com

Ba ngày trước cuộc biểu tình, công an, mật vụ đã tung lực lượng đông đảo chốt chặn, canh gác nhà riêng, nơi ở của hầu hết những người đấu tranh dân chủ, tham gia xuống đường lần I hoặc bày tỏ quan điểm bảo vệ môi trường trên mạng xã hội.

Tại Sài Gòn, những gương mặt quen thuộc như Trần Bang, Sương Quỳnh, Lê Nguyễn Hương Trà, Đinh Đức Long, Nguyễn Hoàng Vi, Dương Thị Tân, Phạm Thanh Nghiên, Huỳnh Anh Tú, Hoàng Dũng, Nguyễn Nữ Phương Dung, Nguyễn Trang Nhung… đều bị canh gác rất chặt.

Đêm thứ Bảy 7/5, rất đông công an đã xông vào nhà vợ chồng ca sĩ Diên An & Việt Bách và đòi “kiểm tra hành chính”. Côn an gây khó khăn cho khách của anh Diên An là anh Hành Nhân. Sau khi bị chủ nhà mời ra ngoài, côn an, mật vụ và dân phòng đã tập trung ngay ngoài ngõ và gây ồn ào. Ngay lúc đó, nhà anh Diên An cũng bị cúp điện. Anh Diên An đã phải dùng quạt tay để quạt cho cậu con trai anh mới mười tháng tuổi. Hiện cả nhà anh và người bạn là Hành Nhân đều đang bị công an giam lỏng.

FBHanhNhan

Photo – FB Hành Nhân
Kỹ sư Trần Bang, một trong những người hoạt động rất tích cực đã loan tin trên FB cá nhân rằng: “Tôi là một công dân của TP Sài Gòn, tại sao từ tối qua (18h tối ngày 6-5-16) nhà tôi bị một lũ người không sắc phục canh cửa nhà ngày đêm 24/24, không cho tôi đi ra ngoài đường? Tôi mở cửa định đi ra ngoài để làm việc riêng thì bị bọn họ tới đe dọa -“không được ra ngoài”, một tên áo đen còn nói: nếu cố tình đi sẽ cho giang hồ xử”…?”.

Tại Hà Nội, blogger Nguyễn Lân Thắng thông báo tối qua, thứ Bảy, nhà anh đã bị hắt đầy sơn và mắm tôm. Truyền đơn tung trắng ngõ với nội dung đe doạ… Tuy nhiên, anh vẫn khẳng định sẽ hẹn gặp bạn bè tại nhà hát lớn để tham gia xuống đường bảo vệ môi trường. Cùng lúc anh Trịnh Bá Phương ở Hà Nội từ lúc 12h đêm qua đã bị CA vào nhà ngăn cản cấm không cho biểu tình bày tỏ thái độ trước hiểm hoạ môi sinh.

LanThangFB

Photo – FB Lân Thắng
Một người hoạt động khác là ông Bùi Tuấn Dương cũng cho biết rằng vợ chồng ông bị giam lỏng trong nhà. Thái độ của những tên công an canh gác ông rất vô lễ, hống hách.

BuituanduongFB

Photo – FB Bùi Tuấn Dương